Khác Vô Danh Nghịch Đạo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 18: Khi Một Người Không Ngủ


I.

ĐÊM KHÔNG KHÉP LẠI

Đêm kéo dài hơn bình thường.

Không phải vì mặt trời lên muộn, mà vì không ai trong họ cho phép mình tin rằng trời sẽ sáng.

Ngọn lửa nhỏ giữa bãi nghỉ đã tắt từ lâu.

Không phải do gió, mà do Tề Dẫn tự tay dập đi.

Ánh sáng, vào lúc này, là một thứ xa xỉ — thứ sẽ phản bội vị trí của họ nhanh hơn bất kỳ kẻ truy sát nào.

Rừng im lặng.

Im lặng đến mức tiếng tim đập cũng trở nên nguy hiểm.

Mạc Trì ngồi tựa lưng vào tảng đá lạnh, hai tay đặt trên đầu gối.

Ngực cậu phập phồng chậm, nhưng mỗi nhịp thở đều mang theo cảm giác hụt hẫng — như thể không khí vào phổi mà không chạm tới đâu cả.

Ta vẫn đang mở.

Cánh cửa kia... chưa đóng hẳn.

Cậu thử tập trung.

Không phải tập trung để cảm nhận "thứ đó", mà để không cảm nhận.

Nhưng càng cố, cậu càng thấy rõ một khoảng trống mơ hồ đang tồn tại trong mình — không đau, không khó chịu, chỉ là thiếu.

Thiếu cảm giác "ta đang ở đây".

Ở phía đối diện, Tề Dẫn ngồi thẳng lưng, dao đặt ngang đùi, hai tay buông hờ.

Mắt hắn nhắm, nhưng hơi thở quá đều.

Không phải giấc ngủ.

Không phải nghỉ ngơi.

Mà là trạng thái chờ giết.

Hà Mộc ngồi cách xa hơn, dựa thân cây, một tay ép lên vết thương ở bụng.

Máu đã khô, nhưng mùi sắt vẫn chưa tan.

Hắn nhìn Tề Dẫn rất lâu, ánh mắt thấp thoáng điều gì đó giống như... dè chừng.

Yến Tước là người lên tiếng trước.

"Tề Dẫn."

Giọng nàng thấp.

"Ngươi nên ngủ một chút."

Tề Dẫn không mở mắt.

"Không cần."

"Ngươi đã ba đêm không ngủ."

Nàng nói.

"Ngay cả ngươi cũng có giới hạn."

Một nhịp im lặng.

Rồi Tề Dẫn nói — giọng vẫn là của hắn, nhưng không còn nhịp quen thuộc.

"Ta không mệt."

Hà Mộc nhíu mày.

"Đó không phải câu trả lời."

Tề Dẫn mở mắt.

Ánh mắt hắn trong bóng tối sáng hơn bình thường.

"Ta biết."

Hắn nói.

"Nhưng đó là sự thật."

Mạc Trì nhìn hắn.

Một cảm giác rất khó chịu bò lên sống lưng cậu.

Hắn không nói dối.

Nhưng... cũng không phải đang nói thật.

II.

CUỘC SĂN KHÔNG CÓ KẾT THÚC

Tiếng bước chân vang lên rất khẽ.

Không phải một.

Không phải hai.

Mà là một nhịp đi có tổ chức, được che giấu cực tốt.

Hà Mộc là người nhận ra đầu tiên.

"Bên trái."

Hắn thì thầm.

"Ba người."

Yến Tước lập tức di chuyển, kéo Mạc Trì sát vào bóng cây.

"Không đánh ngay."

Nàng nói.

"Họ đang thử phản ứng."

Quả nhiên, đội Thanh Vệ không lao lên.

Họ đứng ngoài tầm nhìn, giữ khoảng cách, ép tâm lý.

"Chúng muốn chúng ta mệt."

Hà Mộc nghiến răng.

"Muốn xem ai sẽ sai trước."

Tề Dẫn đứng dậy.

Chậm rãi.

Quá chậm.

"Không."

Hắn nói.

"Chúng muốn xem... ai trong chúng ta không chịu được im lặng."

Hà Mộc quay sang nhìn hắn.

"Ý ngươi là gì?"

Tề Dẫn mỉm cười.

Nụ cười không quen.

"Ta."

III.

TỀ DẪN — GIỌNG NÓI THỨ HAI

Không ai kịp ngăn.

Tề Dẫn bước ra khỏi bóng cây.

Không ẩn nấp.

Không vòng tránh.

Hắn bước thẳng ra khoảng trống, nơi ánh trăng yếu ớt chiếu xuống.

Yến Tước chửi thầm.

"Điên rồi!"

Một mũi tên bay tới.

VÚT—!

Tề Dẫn nghiêng đầu.

Mũi tên lướt qua má.

Hắn không nhìn theo mũi tên.

Hắn nhìn vào bóng tối phía trước.

"Ra đi."

Hắn nói, giọng bình thản.

"Ta ngửi thấy các ngươi."

Một nhịp im lặng chết chóc.

Rồi ba Thanh Vệ bước ra.

"Đúng là Tề Dẫn."

Một tên nói.

"Danh bất hư truyền."

"Các ngươi đến muộn."

Tề Dẫn đáp.

"Lẽ ra nên đến sớm hơn."

Hắn lao lên.

Không chờ tín hiệu.

Không phối hợp.

Yến Tước gào lên:

"Rút hắn về!"

Quá muộn.

IV.

MÁU ĐỔ — VÀ CÁI GÌ ĐÓ CƯỜI

Tề Dẫn đánh khác hẳn trước đây.

Không phải vì nhanh hơn.

Mà vì không phòng thủ.

Dao hắn chém ra toàn là đường chết — cho đối phương, và cho chính hắn.

Một Thanh Vệ bị chém đứt cổ.

Tên thứ hai đâm trúng sườn Tề Dẫn.

Máu phun ra.

Nhưng Tề Dẫn không lùi.

Hắn nắm lấy tay đối phương, kéo sát lại, dao đâm thẳng vào hốc mắt.

Tên thứ ba do dự một nhịp.

Chỉ một nhịp.

Đủ để Hà Mộc xuất hiện sau lưng hắn.

Két.

Ba xác đổ xuống.

Tề Dẫn đứng giữa máu.

Thở.

Không gấp.

Không loạn.

Hà Mộc bước tới.

"Tề Dẫn."

Hắn gọi.

"Nghe ta nói."

Tề Dẫn quay đầu.

Ánh mắt hắn trống rỗng một nhịp, rồi khẽ nghiêng.

"Ngươi sợ à?"

Hắn hỏi.

Câu hỏi không mang ác ý.

Nhưng khiến Hà Mộc lạnh toát.

"Ngươi không phải người hay hỏi câu đó."

Hà Mộc đáp.

Tề Dẫn im lặng.

Một lúc sau, hắn nói:

"Ta nghe thấy tiếng thúc giục."

Yến Tước tiến lên, không che giấu lo lắng.

"Tiếng gì?"

Tề Dẫn đặt tay lên ngực mình.

"Tiếng nói rằng..."

"...nếu không giết nhanh hơn, chúng ta sẽ chết."

Mạc Trì đứng chết lặng.

Cái đó... không phải trực giác.

Nó giống thứ ta cảm nhận khi mở cửa.

V.

MẠC TRÌ — MỞ LẦN NỮA

Cuộc truy sát không dừng lại.

Đội Thanh Vệ thứ hai xuất hiện.

Lần này đông hơn.

Có kẻ dùng phù.

Có kẻ dùng trận pháp di động.

Họ ép thẳng vào Mạc Trì.

"Bắt sống!"

Một tiếng quát vang lên.

Một sợi xích phù văn bay tới, khóa chặt cổ tay Mạc Trì.

Cơn đau không đến từ thân thể, mà từ bên trong.

Thứ trong cậu bị kéo ra.

"Đừng—"

Yến Tước hét.

Mạc Trì mở cửa lần nữa.

Không vì muốn.

Mà vì nếu không mở, Tề Dẫn sẽ giết đến chết.

Thế giới khựng lại một nhịp.

Không gian quanh Mạc Trì trở nên mờ.

Thanh Vệ nắm xích đột nhiên quên mất mình đang bắt ai.

Hắn buông tay.

Mạc Trì bước ra khỏi xích.

Không tấn công.

Chỉ nhìn.

Một Thanh Vệ run rẩy.

"Thứ...

đó không nên tồn tại."

Mạc Trì nói, giọng khàn:

"Ta biết."

Và trong khoảnh khắc đó,

Tề Dẫn quay lại.

Dao chém.

Đầu rơi.

VI.

SAU KHI MỞ

Mạc Trì ngã xuống.

Lần này ngất hẳn.

Khi cậu tỉnh lại, trời đã sáng.

Đầu đau như búa bổ.

Cảm giác trống rỗng sâu hơn trước.

Yến Tước ngồi cạnh, sắc mặt tái nhợt.

"Ngươi mở bao lâu?"

Mạc Trì hỏi.

"Không đến một hơi thở."

Nàng đáp.

"Nhưng đủ để bọn họ mất trí."

Mạc Trì nhắm mắt.

Mỗi lần mở... ta mất đi thứ gì?

Hà Mộc đứng gần đó, khoanh tay.

"Tề Dẫn đang tự nhốt mình."

Hắn nói nhỏ.

VII.

NHÂN CÁCH KHÔNG TÊN

Tề Dẫn ngồi một mình, xa mọi người.

Dao cắm xuống đất.

Hắn nhìn vào tay mình.

"Ngươi nghe thấy chưa?"

Hắn lẩm bẩm.

Không ai đứng đó.

Nhưng hắn đang nói chuyện.

"Ta biết."

Hắn nói tiếp.

"Ngươi nói đúng."

Hắn nhắm mắt.

"Nhưng nếu ta để ngươi ra..."

"...ta sẽ không dừng lại được."

Một khoảng lặng.

Rồi hắn thở ra.

"Chưa phải lúc."

Mạc Trì đứng ở xa, nhìn thấy tất cả.

Hắn đang chiến đấu với chính mình.

Và cậu hiểu ra:

Thứ trong Tề Dẫn không phải do mình gây ra.

Nhưng sự tồn tại của mình đã đẩy nhanh nó.

KẾT

Họ rời khỏi khu rừng trước khi mặt trời lên cao.

Cuộc săn tạm lắng.

Nhưng Hoàng Thành đã đánh dấu họ.

Một người đã chết.

Một người đang mở cửa.

Một người không còn ngủ.

Và con đường phía trước,

không còn chỗ cho những kẻ chỉ muốn sống sót.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 19: Thứ Ở Trong Ta


GÓC NHÌN MẠC TRÌ

Ta tỉnh lại trong im lặng.

Không phải loại im lặng của rừng sâu, nơi vẫn còn tiếng gió và côn trùng, mà là một sự im lặng thiếu vắng phản hồi — như thể thế giới đã quyết định tạm thời không trả lời ta nữa.

Ta nằm ngửa, nhìn bầu trời xuyên qua tán lá.

Ánh sáng rơi xuống chậm hơn bình thường.

Không phải vì mặt trời đi chậm, mà vì ta tiếp nhận nó chậm.

Ta đang lệch nhịp.

Cảm giác này quen lắm.

Nó giống khoảnh khắc ngay trước khi ta mở cửa — nhưng lần này, ta không hề mở.

Hoặc đúng hơn... ta chưa kịp đóng.

Ta thử cử động tay.

Bàn tay nhấc lên được, nhưng cảm giác không đi kèm chuyển động.

Như thể ta nhìn thấy tay mình di chuyển, nhưng phần "ta" bên trong vẫn đứng yên.

Đây là cái giá.

Không ai nói cho ta biết, nhưng ta hiểu rất rõ.

Mỗi lần mở cửa, không phải ta lấy sức mạnh từ đâu đó.

Ta nhường chỗ.

Và mỗi lần nhường, ta không lấy lại được toàn bộ.

Ta ngồi dậy.

Cảnh vật xung quanh hơi mờ, nhưng không phải vì mắt ta kém đi.

Là vì mọi thứ đang tránh xa ta một chút.

Không gian giữ khoảng cách.

Gió lướt qua ta, nhưng không thật sự chạm.

Ta cười khan.

"Thì ra là vậy..."

Ta không bị ăn.

Ta đang tự biến mất.

Ta bắt đầu nghe thấy những thứ không gọi tên

Khi ta bước đi, rừng không phản ứng như trước.

Không chim bay.

Không lá rơi.

Không tiếng động trả lời tiếng bước chân.

Ta không biết mình đã đi bao lâu.

Thời gian với ta lúc này không còn là thứ có thể đo bằng canh giờ.

Rồi ta nghe thấy tiếng nói.

Không phải bằng tai.

Mà là bằng khoảng trống trong đầu.

Ngươi không cần phải đau như vậy.

Giọng nói đó không vang.

Không áp đặt.

Nó giống một suy nghĩ hợp lý vừa nảy ra, đến mức nếu ta không cảnh giác, ta sẽ nghĩ đó là suy nghĩ của chính mình.

"Ngươi là ai?"

Ta hỏi, khẽ đến mức gần như không tồn tại.

Ta là thứ không muốn ngươi chết.

Ta bật cười.

"Nghe quen lắm."

Vì ta đã ở đó từ đầu.

Một hình ảnh lướt qua — không rõ ràng, nhưng đủ để ta nhận ra: quán rượu trong Cõi Vĩnh Hằng, lưỡi đao lơ lửng, ánh mắt nhìn xuống mà không phán xét.

Ta dừng lại.

"Ngươi là... ta?"

Ta hỏi.

Không.

"Vậy là cái gì?"

Là thứ còn lại khi ngươi không còn.

Câu trả lời khiến ta lạnh từ trong ra ngoài.

Ta nhớ lại Tề Dẫn — và hiểu ra điều đáng sợ

Khi hình ảnh Tề Dẫn hiện lên trong đầu ta, ta không còn thấy hắn như trước nữa.

Không phải Tề Dẫn lạnh lùng, cẩn trọng, biết dừng đúng lúc.

Mà là Tề Dẫn bước ra khỏi bóng tối, tự nguyện để mình bị nhìn thấy, để được giết nhanh hơn, để khỏi phải chờ đợi.

Hắn cũng đang mở một cánh cửa.

Chỉ khác là cánh cửa của hắn không xóa, mà thay thế.

"Ngươi đã làm gì với hắn?"

Ta hỏi.

Không phải ta.

Giọng nói đáp.

Hắn tự chọn.

Ta cắn răng.

"Không."

"Không ai tự chọn như vậy."

Ngươi cũng thế.

Câu nói đó khiến ta im lặng.

Đúng.

Ta cũng đã tự chọn.

Ta đã chọn mở cửa.

Ta đã chọn đứng lại.

Ta đã chọn để Thạch Tàng chết thay ta.

Không ai ép.

Không ai lôi kéo.

Ta chỉ không chịu chấp nhận hậu quả.

Thế giới bắt đầu từ chối ta

Khi ta đến gần một con suối, nước không phản chiếu hình ảnh của ta.

Không phải vì ta không có hình.

Mà vì nước không nhận.

Ta đưa tay xuống.

Nước gợn lên, nhưng không ướt tay ta.

Ta rút tay lại rất nhanh.

Tim ta đập mạnh lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy.

Ta vẫn còn sợ.

Vậy là ta vẫn còn người.

"Ngươi đang làm gì?"

Ta hỏi giọng nói kia.

"Ngươi muốn ta biến mất?"

Không.

"Vậy muốn gì?"

Ta muốn ngươi sống.

Ta bật cười, giọng khàn.

"Nhưng sống kiểu này thì khác gì chết?"

Khác.

Chết là kết thúc.

Còn ngươi... có thể tiếp tục.

Ta lắc đầu.

"Không phải với tư cách con người."

Giọng nói im lặng.

Lần đầu tiên, ta cảm thấy nó do dự.

Ta bị tìm thấy — không phải bởi người

Khi hoàng hôn buông xuống, ta cảm nhận được sự thay đổi trong không khí.

Không phải gió.

Không phải mùi máu.

Mà là ý niệm có trật tự.

Thanh Vệ.

Nhưng không giống trước.

Chúng không chạy.

Không săn.

Chúng định vị.

Ta không trốn.

Không phải vì ta muốn chết.

Mà vì ta biết — chạy không còn ý nghĩa.

Ba bóng người xuất hiện trên triền đồi.

Không cần thấy mặt, ta cũng biết họ là ai.

"Dị thể."

Một giọng vang lên.

"Ngươi không được phép tồn tại ngoài quản thúc."

Ta nhìn họ.

"Vậy tại sao ta vẫn ở đây?"

Một nhịp im lặng.

"Vì ngươi chưa hoàn chỉnh."

Giọng kia đáp.

"Nhưng sắp rồi."

Một ký hiệu sáng lên dưới chân ta.

Không đau.

Không ép.

Chỉ là đánh dấu.

Trong khoảnh khắc đó, ta muốn mở cửa.

Không phải để giết họ.

Mà để thoát khỏi cách họ nhìn ta.

"Đừng."

Giọng nói trong ta thì thầm.

"Nếu ngươi mở lúc này... ngươi sẽ không quay lại được."

Ta đứng yên.

Mồ hôi lạnh chảy xuống lưng.

Lần đầu tiên, ta chọn không mở.

Kết — Ta vẫn là ta, nhưng bao lâu nữa?

Khi Thanh Vệ rút đi, trời đã tối hẳn.

Ta ngồi xuống, ôm đầu.

Không khóc.

Không gào.

Chỉ thở.

"Ngươi nói không muốn ta chết."

Ta thì thầm.

"Vậy hãy cho ta một lý do để còn làm người."

Giọng nói im lặng rất lâu.

Rồi nó nói:

Vì nếu ngươi biến mất hoàn toàn...

thì thứ thay thế ngươi sẽ không biết đau.

Ta nhắm mắt.

Vậy thì ta sẽ tiếp tục đau.

Không phải vì dũng cảm.

Mà vì đau là thứ cuối cùng chứng minh ta còn ở đây.

Ở đâu đó trong rừng sâu,

Tề Dẫn đang nói chuyện với một giọng nói không phải của hắn.

Ở đâu đó trong Hoàng Thành,

một bàn tay đang ghi tên ta vào danh sách không nên tồn tại.

Và ở đây,

ta — Mạc Trì —

đang cố giữ lại từng mảnh rất nhỏ

để không trở thành thứ mà thế giới muốn ta trở thành.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 20: Đường Lên Thiên (End Arc I)


Trời sáng hẳn vào lúc Mạc Trì đứng dậy.

Không phải ánh sáng rực rỡ, chỉ là thứ ánh sáng nhạt của buổi sớm, đủ để phân biệt đất với trời, cây với bóng.

Nhưng với cậu, chừng đó đã là quá nhiều — bởi cậu đã quen với những khoảng sáng không phản chiếu mình.

Cậu đứng rất lâu.

Không phải vì mệt, mà vì lần đầu tiên sau nhiều ngày, thế giới không né cậu ra thêm nữa.

Gió vẫn thổi, lá vẫn lay, mặt đất vẫn có trọng lượng dưới chân.

Ta chưa bị đẩy ra hoàn toàn.

Ý nghĩ đó không khiến cậu vui.

Chỉ khiến cậu thở được.

Họ tìm lại nhau

Tiếng bước chân vang lên từ phía sau.

Mạc Trì quay đầu.

Yến Tước xuất hiện trước tiên.

Nàng đi chậm, tay trái vẫn treo băng, sắc mặt nhợt nhạt, nhưng ánh mắt sắc sảo quen thuộc đã trở lại.

Khi thấy Mạc Trì, nàng không gọi tên, chỉ gật đầu một cái rất nhẹ.

Sau nàng là Hà Mộc.

Hắn đi khập khiễng, vết thương ở bụng chưa lành, áo đã đổi, nhưng mùi thuốc vẫn còn.

Hắn nhìn Mạc Trì từ xa, nheo mắt, rồi bật cười khẽ.

"Vẫn còn."

Hắn nói.

"Ta cứ tưởng ngươi đã biến mất luôn rồi."

Mạc Trì định đáp, nhưng cổ họng khô khốc.

Cuối cùng, cậu chỉ nói được một câu:

"Các ngươi... thoát được rồi."

Yến Tước gật.

"Nhờ ngươi đứng lại."

Nàng nói thẳng.

"Nếu không, chúng ta không có cửa."

Mạc Trì lắc đầu.

"Ta không đứng lại vì các ngươi."

"Ta đứng lại vì... ta chưa sẵn sàng biến mất."

Hà Mộc nhìn cậu chăm chú hơn.

"Vậy là tốt."

Hắn nói.

"Người chưa sẵn sàng biến mất thì vẫn còn đường đi."

Tề Dẫn không có ở đó

Họ đợi thêm.

Một canh giờ.

Rồi hai.

Tề Dẫn không xuất hiện.

Không ai hỏi ngay, nhưng ai cũng nghĩ tới cùng một điều.

Cuối cùng, Yến Tước lên tiếng:

"Hắn rẽ hướng khác."

Không phải câu hỏi.

Là kết luận.

Hà Mộc nhắm mắt trong một nhịp ngắn.

"Ta đã đoán."

Hắn nói.

"Hắn không dám quay lại khi còn chưa khóa được cái thứ trong mình."

Mạc Trì nhìn xuống tay mình.

Hắn giống ta.

Chỉ là... chọn một cách khác.

"Chúng ta có quay lại tìm hắn không?"

Mạc Trì hỏi.

Yến Tước nhìn cậu.

"Nếu quay lại, ngươi có dám đứng trước hắn nữa không?"

Mạc Trì im lặng.

Hình ảnh Tề Dẫn đứng giữa xác người, ánh mắt trống rỗng, hiện lên rất rõ.

"Không."

Cậu đáp.

"Ít nhất... không phải bây giờ."

Yến Tước thở ra.

"Vậy thì hắn cũng vậy."

"Nếu hắn quay lại, có nghĩa là hắn đã chọn xong."

Hà Mộc cười nhạt.

"Hoặc là đã không còn ai để quay lại."

Không ai cười theo.

Họ chôn cất điều không chôn được

Trước khi rời đi, họ quay lại bãi đá nơi từng là ngôi đền.

Không còn tử địa.

Không còn mạch đen.

Chỉ là đất đá nứt nẻ, trống trải.

Họ không tìm thấy gì của Thạch Tàng.

Nhưng Yến Tước vẫn nhặt một mảnh đá phẳng, dùng dao khắc lên đó một ký hiệu đơn giản — không phải tên, không phải chữ, chỉ là một vết đứng thẳng, như một người đang chắn gió.

Hà Mộc đặt đoản đao cũ của Thạch Tàng cạnh đó.

"Thế là đủ."

Hắn nói.

"Với hắn."

Mạc Trì đứng phía sau.

Cậu không tiến lên.

Không phải vì sợ.

Mà vì cậu hiểu: có những cái chết không cần được gọi tên, vì chính việc gọi tên sẽ làm chúng nặng thêm.

Cái chết đó...

đã đứng chắn rồi.

Phần còn lại là việc của người sống.

Mạc Trì ngộ ra

Khi họ rời khỏi khu rừng, trời đã lên cao.

Con đường phía trước rộng hơn, ít bóng râm hơn, không còn dễ trốn.

Hoàng Thành ở rất xa, nhưng áp lực của nó đã không còn bóp nghẹt như trước.

Không phải vì Hoàng Thành yếu đi.

Mà vì Mạc Trì đã ngừng hỏi "ta có nên tồn tại hay không".

Cậu đi chậm lại, rồi dừng hẳn.

Yến Tước quay lại.

"Sao?"

Mạc Trì nhìn thẳng về phía trước.

"Ta nghĩ ta hiểu rồi."

Cậu nói.

"Hiểu cái gì?"

Hà Mộc hỏi.

"Vì sao mỗi lần ta mở cửa, ta mất đi một phần mình."

"Không phải vì cái thứ đó cướp."

"Mà vì... ta tự nhường."

Yến Tước nhíu mày.

"Nhường cho ai?"

Mạc Trì im lặng một lúc, rồi nói:

"Cho thế giới."

"Cho việc mọi người có thể sống tiếp."

Hà Mộc cười khẽ.

"Nghe rất cao thượng."

Mạc Trì lắc đầu.

"Không."

"Nghe rất ngu."

Cậu ngẩng lên.

"Nhưng ta đã ngu đủ lâu để hiểu một điều."

"Nếu ta cứ tiếp tục nhường vô thức, ta sẽ biến mất."

"Còn nếu ta giữ lại tất cả... người khác sẽ chết."

Yến Tước nhìn cậu thật lâu.

"Vậy ngươi chọn cái nào?"

Mạc Trì đáp ngay:

"Ta chọn biết mình đang nhường cái gì."

Không phải anh hùng.

Không phải hy sinh mù quáng.

Mà là ý thức.

Mục tiêu mới

Họ dừng chân trên một mỏm cao.

Từ đây, có thể nhìn thấy rất xa — sông, đường quan, và phía trên tất cả, một tầng mây dày không tự nhiên, treo lơ lửng như trần nhà.

Hà Mộc nheo mắt.

"Đó là ranh."

"Ranh gì?"

Mạc Trì hỏi.

Yến Tước trả lời:

"Ranh của Cõi Thiên."

Không khí đổi khác.

Không còn u ám.

Không còn nặng nề.

Chỉ là cao.

Cao đến mức khiến người ta phải ngẩng đầu.

"Ở đó,"

Yến Tước nói,

"là nơi luật lệ được viết ra."

"Không phải nơi mạnh yếu."

"Mà là nơi cho phép và không cho phép."

Hà Mộc thêm vào:

"Muốn biết ngươi là cái gì..."

"...phải hỏi kẻ đã viết ra câu hỏi."

Mạc Trì nhìn tầng mây kia rất lâu.

Trong lòng cậu không còn sợ hãi như trước.

Chỉ có một cảm giác rất rõ:

Ta không thể đi tiếp kiểu cũ.

"Ta sẽ đi lên đó."

Cậu nói.

Yến Tước gật đầu.

"Ta biết."

Hà Mộc nhún vai.

"Còn ta thì chưa chán sống."

Một nụ cười rất nhỏ xuất hiện trên mặt Mạc Trì.

"Vậy là đủ."

Họ bước đi.

Ba người.

Không đủ để gọi là một đội.

Nhưng đủ để không biến mất giữa đường.

Sau lưng họ là rừng, là đền, là cái chết của một người đã đứng chắn.

Trước mặt họ là Cõi Thiên — nơi không chấp nhận thứ không có tên, không chấp nhận ngoại lệ, và rất ghét những kẻ mang theo khoảng trống.

Mạc Trì bước lên trước một bước.

Không mở cửa.

Không đóng cửa.

Chỉ đi.

Và lần đầu tiên kể từ khi rời làng Thanh Khê, cậu không hỏi:

Ta có nên tồn tại không?

Cậu chỉ nghĩ:

Nếu ta tồn tại... thì ta sẽ tự định nghĩa.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
END CREDIT ARC 1


Ở rất xa.

Xa đến mức mọi khái niệm về phương hướng đều trở nên mơ hồ — nơi trời không còn là bầu trời, mà là một tầng trắng dày treo lơ lửng, bất động, như thể thời gian đã bị ép phẳng thành một mặt duy nhất.

Cõi Thiên.

Trên mái một ngôi chùa nhỏ, cũ kỹ và cô độc, một thân ảnh ngồi lặng yên.

Ngôi chùa không lớn, không nguy nga, thậm chí có phần đổ nát, nhưng từng viên ngói đều ngay ngắn, không hề xô lệch — như thể nơi này không cho phép sự sai khác.

Gió thổi.

Nhưng chỉ thổi đến rìa mái.

Mái tóc trắng của hắn được buộc gọn ra sau, không lay động, không rối.

Không phải vì buộc chặt, mà vì gió ở đây không có quyền chạm vào hắn.

Hắn cúi đầu nhìn ngọn giáo trong tay.

Thân giáo đen sẫm, lạnh, không phản chiếu ánh sáng.

Trên đó khắc dày đặc những kí tự của Hoàng Thành — không phải chữ viết để đọc, mà là luật được khắc bằng ý chí.

Những kí tự ấy cháy âm ỉ bằng lửa đen, không bùng, không tắt, như đang nuốt lấy ánh sáng và để lại khoảng trống phía sau.

Mỗi nhịp lửa khẽ rung, không gian xung quanh lại trầm xuống một tầng.

Hắn chống mũi giáo xuống mái ngói.

Keng.

Âm thanh vang lên rất nhỏ, nhưng lan đi rất xa — không phải trong không gian, mà trong trật tự.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phương xa.

Không phải nhìn cảnh.

Mà là nhìn một khả năng.

Ở nơi rất rất xa kia, dưới tầng mây dày, có một con đường đang hình thành.

Chưa rõ ràng, chưa ổn định, nhưng đã không thể bị xóa.

Một kẻ mang theo khoảng trống đang bước lên, từng bước chậm, nhưng không lùi.

Khoé môi hắn cong lên.

Một nụ cười rất mỏng.

Không phải vì thích thú.

Không phải vì mong đợi.

Mà vì nhận ra.

"Vậy là ngươi cũng chọn đi lên."

Hắn nói khẽ, như nói với chính mình.

Ngọn giáo trong tay rung nhẹ, lửa đen bùng lên một nhịp, rồi lắng xuống, để lại những kí tự sáng rõ hơn một chút — như thể Hoàng Thành cũng đã nhìn thấy.

Hắn nghiêng đầu, ánh mắt sâu hơn.

"Đến được đây..."

"...thì ngươi sẽ phải trả lời."

Gió ngừng hẳn.

Toàn bộ Cõi Thiên lặng đi trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, như đang nín thở.

Hắn đứng dậy.

Không vội.

Không chậm.

Bóng hắn đổ dài trên mái ngói, nhưng không chạm đất.

Trước khi quay lưng, hắn nhìn về phương xa thêm một lần nữa.

Khoé môi nhếch lên rất nhẹ.

"Chúng ta sẽ gặp nhau sớm thôi."

Lửa đen trên ngọn giáo bùng lên một nhịp cuối — rồi tắt hẳn.

Ngôi chùa lại chìm vào tĩnh lặng, như thể chưa từng có ai ở đó.

Chỉ có Cõi Thiên,

và một cuộc gặp gỡ

đã được viết vào trật tự.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
ARC 2 - CÕI THIÊN


INTRO: NƠI KHÔNG HỎI NGƯƠI LÀ AI

Cõi Thiên không phải là nơi để đến.

Nó là nơi bị đưa lên, hoặc bị kéo lên, khi thế giới phía dưới không còn chỗ chứa cho ngươi nữa.

Ở đây không có biên giới rõ ràng.

Trời và đất chồng lên nhau, mây treo lơ lửng như những tầng đá, ánh sáng không đến từ mặt trời, mà từ luật lệ đang vận hành.

Mỗi bước đi đều có trọng lượng, không phải của thân thể, mà của tồn tại.

Người bước vào Cõi Thiên thường mang theo một câu hỏi:

Ta là ai?

Nhưng Cõi Thiên không trả lời câu hỏi đó.

Nó chỉ hỏi ngược lại:

Ngươi có được phép tồn tại không?

Ở đây, mạnh không đủ.

Thông minh không đủ.

Ngay cả công lao cũng không đủ.

Chỉ có phù hợp hoặc bị loại bỏ.

Những kẻ được gọi là thần, từng bước lên đây với niềm tin rằng mình vượt lên trên phàm tục.

Nhưng đến nơi này, họ mới hiểu — Cõi Thiên không cần thần, cũng không ghét ma.

Nó chỉ cần trật tự.

Và trật tự đó được viết bằng máu, ký ức, và những cái tên đã bị xóa khỏi mọi ghi chép.

Không có tiếng kêu oan.

Không có cơ hội giải thích.

Ở Cõi Thiên, nếu ngươi tồn tại sai cách, ngươi sẽ biến mất đúng cách.

Ở rìa tầng mây, có những con đường không ai canh giữ, bởi vì chẳng ai cần canh.

Kẻ không đủ tư cách sẽ tự tan rã trước khi đi hết nửa đường.

Ở trung tâm, có Hoàng Thành — nơi luật được khắc thành chữ, chữ biến thành xiềng xích, và xiềng xích trở thành số mệnh.

Và trên cao hơn nữa, có những kẻ chỉ quan sát, không phán xét, không thương xót, bởi vì họ chính là phần không đổi của thế giới này.

Ở phía dưới, rất xa, có một thiếu niên đang bước lên.

Hắn không mang theo thần vị.

Không mang theo danh xưng.

Không mang theo lời cầu xin.

Trong hắn chỉ có một khoảng trống — thứ mà Cõi Thiên ghét nhất, bởi vì nó không nằm trong bất kỳ quy chuẩn nào.

Nhưng cũng chính vì vậy,

hắn là kẻ không thể bị đo bằng luật sẵn có.

Cõi Thiên bắt đầu ghi nhận.

Không phải bằng lời chào.

Mà bằng áp lực.

Và từ khoảnh khắc ấy, Arc 2 bắt đầu —

không phải là hành trình mạnh lên,

mà là hành trình không bị xóa.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 21: Hai Tháng Không Dừng


Hai tháng trôi qua.

Không ai trong số họ đếm ngày.

Ở Cõi Thiên, thời gian không được đo bằng sáng tối, mà bằng mức độ mài mòn.

Khi ngươi bắt đầu không còn nhớ lần cuối mình ngủ là khi nào, đó là lúc một "ngày" đã trôi qua.

Khi ngươi nhận ra mình đã thôi phản ứng trước áp lực, đó là lúc một "tháng" kết thúc.

Mạc Trì biết hai tháng đã qua vì thứ trong người cậu đã yên lặng hơn.

Không biến mất.

Không khép lại.

Chỉ là... ngủ sâu hơn.

Đường lên không có điểm đầu

Con đường dẫn lên Cõi Thiên không giống con đường.

Nó không có bậc thang, không có cổng, không có dấu mốc.

Chỉ là một vùng không gian dốc lên rất nhẹ, đến mức nếu không chú ý, ngươi sẽ không nhận ra mình đang rời khỏi thế giới cũ.

Hai tháng trước, khi Mạc Trì bước lên con đường ấy cùng Yến Tước và Hà Mộc, cậu đã nghĩ mình sẽ cảm thấy gì đó lớn lao: sợ hãi, vinh quang, hoặc chí ít là áp lực bóp nghẹt.

Nhưng không.

Cõi Thiên không đè ngươi xuống.

Nó chỉ rút đi thứ nâng đỡ ngươi.

Ngày đầu tiên, Mạc Trì ngã ba lần.

Không phải vì mệt, mà vì đất không giữ cậu lại.

Mỗi bước đi đều cần ý chí để tồn tại.

Nếu thả lỏng, thân thể sẽ trượt đi, không rơi xuống dưới, mà tan vào tầng mây như chưa từng hiện diện.

"Đừng bước như người dưới đất."

Yến Tước nói khi kéo cậu đứng dậy.

"Ở đây, bước đi là một tuyên bố."

"Tuyên bố cái gì?"

Mạc Trì hỏi.

"Rằng ngươi muốn tiếp tục."

Nàng đáp.

Hai tháng sau, Mạc Trì không còn ngã nữa.

Không phải vì quen.

Mà vì cậu không cho phép mình rơi.

Trong ba người, Hà Mộc là kẻ thay đổi rõ nhất.

Không phải vì yếu đi, mà vì bị Cõi Thiên bỏ qua.

Hai tháng trước, hắn vẫn còn bóng.

Một tháng trước, bóng hắn nhạt dần.

Đến bây giờ, có lúc Mạc Trì phải nhìn thật kỹ mới chắc chắn Hà Mộc vẫn đang đứng cạnh mình.

"Ta ổn."

Hà Mộc nói, khi Mạc Trì hỏi.

"Chỉ là... nơi này không thích ta."

"Vì sao?"

Mạc Trì hỏi.

Hà Mộc cười.

"Vì ta sống nhờ việc không được nhìn thấy."

"Còn nơi này thì chỉ chấp nhận những thứ được ghi nhận."

Yến Tước nghe vậy, không nói gì.

Nhưng đêm đó, nàng đặt một sợi dây thép mảnh quanh cổ tay Hà Mộc.

"Để làm gì?"

Hắn hỏi.

"Để nếu ngươi biến mất,"

Yến Tước nói,

"ta còn biết chỗ mà kéo."

Hà Mộc không cười nữa.

Yến Tước thích nghi nhanh hơn cả hai.

Không phải vì nàng mạnh, mà vì nàng hiểu luật của sự trói buộc.

Ở Cõi Thiên, thân thể không còn là thứ hiển nhiên.

Mỗi chuyển động đều bị hỏi lại: ngươi có quyền làm vậy không?

Yến Tước trả lời bằng chính sở trường của mình — dây.

Nàng dùng dây thép để neo mình vào không gian, buộc trọng lượng của bản thân vào những điểm không ai khác thấy được.

Nhờ vậy, nàng có thể đứng vững nơi người khác trượt.

"Luật không phải để phá."

Nàng nói với Mạc Trì trong một lần nghỉ ngắn.

"Luật là để tìm khe hở."

"Còn ta?"

Mạc Trì hỏi.

"Ta không thấy khe."

Yến Tước nhìn cậu rất lâu.

"Ngươi không tìm khe."

"Nếu cần, ngươi tạo ra khoảng trống."

Câu nói ấy khiến Mạc Trì im lặng suốt phần còn lại của ngày.

Điều khiến Mạc Trì sợ nhất trong hai tháng qua không phải là nguy hiểm.

Mà là sự yên lặng của thứ trong mình.

Không còn tiếng thì thầm.

Không còn lời mời mở cửa.

Không còn cảm giác thúc giục.

Thứ đó nằm yên, như một con thú đã no.

Hay là nó đang chờ?

Có những đêm, Mạc Trì ngồi một mình, nhìn xuống tầng mây bên dưới.

Cậu cố nhớ lại cảm giác sợ hãi ban đầu, cố níu lấy cảm giác mình từng là một thiếu niên bình thường.

Nhưng ký ức ấy xa dần.

Không bị xóa.

Chỉ là không còn đủ gần để chạm vào.

"Ta đang quen dần."

Mạc Trì nói một lần, rất khẽ.

Yến Tước quay sang.

"Quen cái gì?"

"Quen với việc... không cần xác nhận mình còn là người."

Yến Tước không trả lời ngay.

Một lúc sau, nàng nói:

"Đừng để nó trở thành điều hiển nhiên."

5.

Hoàng Thành bắt đầu thử

Đến tuần thứ sáu, Hoàng Thành xuất hiện.

Không phải bằng binh lính.

Không phải bằng truy sát.

Mà bằng lời mời.

Một phù văn trôi nổi giữa không trung, tự động hiện ra trước mặt họ, chữ viết gọn gàng, không có sát ý:

"Ngoại tồn: Mạc Trì.

Hoàng Thành ghi nhận sự hiện diện.

Yêu cầu tham gia khảo nghiệm định danh."

Mạc Trì nhìn phù văn rất lâu.

"Khảo nghiệm là gì?"

Hà Mộc hỏi.

"Là cách họ quyết định có xóa ngươi hay không."

Yến Tước đáp.

"Và nếu ta không đi?"

Mạc Trì hỏi.

Phù văn tự đổi chữ:

"Không tham gia khảo nghiệm đồng nghĩa với từ chối định danh.

Từ chối định danh = tồn tại trái phép."

Không có đe dọa.

Chỉ là định nghĩa.

Mạc Trì hít sâu.

"Ta sẽ đi."

Cậu nói.

Yến Tước gật đầu.

"Ta biết."

Hà Mộc cười nhạt.

"Xem ra ngươi sắp có tên mới."

Mạc Trì lắc đầu.

"Không."

"Ta chỉ muốn biết... họ định gọi ta là gì."

Đêm trước ngày lên Hoàng Thành, Mạc Trì ngồi một mình.

Cậu không thiền.

Không tu luyện.

Chỉ ngồi, và chấp nhận sự tồn tại của khoảng trống trong mình.

Ta không cần lấp nó.

Ta chỉ cần không để nó nuốt hết.

Hai tháng qua, cậu đã học được một điều quan trọng nhất:

Không phải ai lên được Cõi Thiên cũng vì mạnh.

Có kẻ lên đây vì không còn chỗ nào khác để đứng.

Và Mạc Trì thuộc loại thứ hai.

Khi cậu đứng dậy, tầng mây phía trước tự tách ra, để lộ con đường dẫn thẳng về phía trung tâm — nơi Hoàng Thành treo lơ lửng như một phán quyết chưa đọc.

Mạc Trì bước lên.

Không mở cửa.

Không đóng cửa.

Chỉ mang theo hai tháng không có tên,

và ý định tự nghe phán quyết của mình.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 22: KẺ BỊ GỌI TÊN


CỔNG KHẢO NGHIỆM

Cổng khảo nghiệm của Hoàng Thành không tồn tại.

Ít nhất, nó không tồn tại theo cách con người quen hiểu.

Khi Mạc Trì bước thêm một bước nữa về phía tầng mây dày đặc phía trước, không gian không mở ra, cũng không sụp xuống.

Nó chỉ đổi trạng thái — giống như khi một ý nghĩ bị thay thế bởi một ý nghĩ khác, mà người trong cuộc không nhận ra khoảnh khắc chuyển giao.

Bỗng nhiên, cậu không còn thấy Yến Tước hay Hà Mộc nữa.

Không phải vì họ biến mất, mà vì khái niệm "đứng cạnh nhau" không còn được áp dụng.

Mạc Trì đứng một mình.

Không gian xung quanh cậu là một mặt phẳng trắng nhạt, không trời, không đất, không bóng.

Cảm giác trọng lượng vẫn còn, nhưng không có phương hướng.

Cậu biết mình đang đứng, nhưng không biết đứng trên cái gì.

Một giọng nói vang lên.

Không từ phía trước.

Không từ phía sau.

Mà từ mọi nơi không cần tồn tại.

"Ngoại tồn Mạc Trì."

Không phải gọi.

Là xác nhận.

"Ngươi đã bước vào khảo nghiệm định danh."

Mạc Trì hít sâu.

Vậy là bắt đầu rồi.

"Khảo nghiệm là gì?"

Cậu hỏi.

Không có câu trả lời ngay.

Không gian xung quanh rung rất nhẹ, như thể câu hỏi của cậu vừa chạm vào một khái niệm cần được truy xuất.

"Khảo nghiệm không nhằm thử sức mạnh."

"Khảo nghiệm nhằm xác định: ngươi có thể được đặt vào đâu."

"Đặt vào đâu?"

Mạc Trì hỏi tiếp.

"Vào trật tự."

Từ "trật tự" vang lên, toàn bộ không gian trắng nhạt đột ngột tối đi một bậc.

Mạc Trì cảm thấy thứ trong mình chuyển động rất nhẹ.

Không phải phản kháng.

Mà là nhận ra kẻ thù tự nhiên.

Trước mặt Mạc Trì, không gian co lại, hình thành một bóng người mờ nhạt.

Không rõ mặt.

Không rõ giới tính.

Chỉ là một hình dạng được dựng bằng ánh sáng nhạt.

"Ở Cõi Thiên, tồn tại đồng nghĩa với được ghi nhận."

"Ghi nhận đồng nghĩa với tên."

Bóng người giơ tay.

Trước tay nó, những ký tự sáng lên — không phải chữ, mà là danh xưng.

Thần.

Quan sát giả.

Thực thể phụ thuộc.

Dị loại cần quản thúc.

Mỗi danh xưng xuất hiện, thứ trong Mạc Trì khẽ rung lên.

"Ta có phải chọn một trong số đó không?"

Mạc Trì hỏi.

"Không."

"Nhưng nếu không chọn, ngươi sẽ không được ghi nhận."

"Và nếu không được ghi nhận?"

"Ngươi sẽ không được phép tồn tại."

Mạc Trì im lặng rất lâu.

Đây là cái bẫy đầu tiên.

Không phải bẫy chết.

Mà là bẫy đồng ý.

Nếu cậu chọn, cậu sẽ tồn tại — nhưng với tư cách một thứ đã bị định nghĩa.

Và một khi đã được định nghĩa, khoảng trống trong cậu sẽ bị lấp lại bằng luật của Cõi Thiên.

Cậu cúi đầu.

"Ta không chọn."

Không gian đứng yên.

Một nhịp.

Hai nhịp.

Rồi giọng nói vang lên, lạnh hơn trước:

"Từ chối định danh đồng nghĩa với từ chối trật tự."

"Đúng."

Mạc Trì đáp.

"Ta từ chối trật tự không dành cho ta."

Thứ trong cậu khẽ mở mắt.

Không phải mở cửa.

Chỉ là hiện diện.

Không gian xung quanh Mạc Trì không thể đẩy cậu ra.

Lần đầu tiên trong khảo nghiệm, trật tự không trả lời ngay được.

Ở trung tâm Cõi Thiên, Hoàng Thành treo lơ lửng như một khối kiến trúc không thuộc về vật chất.

Trong một điện thất cao, những thân ảnh ngồi quanh một vòng tròn khắc luật.

Không ai giống ai.

Không ai mang hình dạng cố định.

Trước mặt họ, hình ảnh của Mạc Trì hiện lên.

Một thân ảnh nhỏ bé, đứng trong khoảng trắng.

"Ngoại tồn từ chối định danh."

Một giọng nói vang lên.

"Xác suất tự tan rã: cao."

Một thân ảnh khác cười nhạt.

"Hoặc tự chuyển hóa."

Một thân ảnh thứ ba gõ nhẹ xuống bàn.

"Hắn mang dấu của Vĩnh Hằng."

Không gian trong điện lặng đi.

"Vậy thì không thể xóa ngay."

"Nhưng cũng không thể cho phép."

Một giọng nói trầm vang lên, chậm rãi:

"Tiếp tục khảo nghiệm."

"Buộc hắn tự xác định mình."

Không gian trước mặt Mạc Trì vỡ ra.

Không phải nổ.

Mà như một tấm gương bị tháo khung.

Cậu thấy lại những hình ảnh quen thuộc.

Làng Thanh Khê.

Lý thúc.

Lò rèn của Lâm Hạo.

Yến Tước đứng tựa cây.

Hà Mộc cười nửa miệng.

Thạch Tàng đứng chắn.

Nhưng lần này, tất cả cùng xuất hiện.

Bóng người kia lên tiếng:

"Ngươi đã mở cửa để giữ họ."

"Nhưng ngươi không thể giữ tất cả."

Từng hình ảnh bắt đầu mờ đi.

"Chọn."

Mạc Trì run nhẹ.

Lại là chọn.

"Ta không chọn."

Cậu nói.

"Vậy tất cả sẽ mất."

Mạc Trì nhìn từng người.

Không phải bằng mắt.

Mà bằng trí nhớ.

Nếu ta giữ một người, ta sẽ định nghĩa mình bằng người đó.

Nếu ta bỏ hết, ta sẽ trở thành khoảng trống hoàn toàn.

Cậu ngẩng đầu.

"Ta giữ..."

"...khả năng lựa chọn."

Không gian rung mạnh.

Các hình ảnh không biến mất.

Nhưng không còn là mỏ neo.

Chúng trở thành ký ức — không phải ràng buộc.

Bóng người lùi lại một bước.

"Ngươi không giữ người."

"Ngươi giữ khái niệm."

"Đúng."

Mạc Trì đáp.

"Ta giữ việc mình có thể tiếp tục chọn."

Ở một nơi khác của Cõi Thiên.

Tề Dẫn đứng giữa một không gian tối hơn.

Không có khảo nghiệm.

Không có giọng nói hỏi.

Chỉ có chính hắn, và một giọng nói khác.

"Ngươi thấy chưa?"

Giọng kia thì thầm.

"Hắn được hỏi."

Tề Dẫn siết chặt dao.

"Ta không cần được hỏi."

"Nhưng ngươi muốn được công nhận."

"Không."

Tề Dẫn gằn giọng.

"Ta muốn kiểm soát."

Giọng kia cười khẽ.

"Vậy thì hãy để ta."

Tề Dẫn nhắm mắt.

Mạch máu trên tay hắn nổi lên.

"Ta sẽ giúp ngươi giết nhanh hơn."

"Không do dự."

"Không hối hận."

Tề Dẫn không trả lời.

Nhưng dao trong tay hắn run nhẹ.

Không gian quanh Mạc Trì khép lại.

Bóng người biến mất.

Chỉ còn cậu.

Và câu hỏi cuối cùng — không được nói ra, nhưng tồn tại khắp nơi.

Ngươi là gì?

Không phải ai.

Không phải ở đâu.

Mà là bản chất.

Mạc Trì ngồi xuống.

Lần đầu tiên trong khảo nghiệm, cậu không đứng.

Cậu đặt tay lên ngực.

Thứ trong cậu im lặng.

Không thúc giục.

Không phản kháng.

Cậu hiểu.

Nếu ta trả lời, ta sẽ bị đóng khung.

Nếu ta im lặng, ta sẽ bị xóa.

Cậu mở mắt.

"Ta là..."

Cậu nói chậm.

"...thứ không nên tồn tại."

Không gian đông cứng.

"Xác nhận."

Nhưng trước khi trật tự khép lại, Mạc Trì nói tiếp:

"Nhưng vẫn tồn tại."

Khoảng trắng nứt ra.

Không phải vì sức mạnh.

Mà vì nghịch lý.

Khi Mạc Trì mở mắt, cậu đang đứng lại trên tầng mây ban đầu.

Yến Tước và Hà Mộc ở đó.

Cả hai nhìn cậu, như đang xác nhận.

"Ngươi bị hỏi gì?"

Hà Mộc hỏi.

Mạc Trì thở ra.

"Ta bị yêu cầu trở thành thứ gì đó."

"Và ngươi từ chối?"

Mạc Trì gật đầu.

Yến Tước nhắm mắt một nhịp.

"Vậy là rắc rối rồi."

Mạc Trì nhìn về phía Hoàng Thành.

Cậu không cảm thấy chiến thắng.

Chỉ cảm thấy đã đứng được lâu hơn dự kiến.

"Khảo nghiệm kết thúc chưa?"

Hà Mộc hỏi.

Mạc Trì lắc đầu.

"Chưa."

"Chỉ là... họ chưa biết đặt ta vào đâu."

Ở rất xa, trong Hoàng Thành, một thân ảnh tóc trắng mỉm cười.

"Thú vị."

Cõi Thiên chưa xóa hắn.

Và đó đã là một thất bại nhỏ của trật tự.
 
Back
Top Bottom