Khác Vô Danh Nghịch Đạo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407258168-256-k761636.jpg

Vô Danh Nghịch Đạo
Tác giả: NyxOfficials
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Bốn thân ảnh đứng trên hoang sơn, khí tức âm trầm, đạo ý hỗn loạn.

Vạn trùng sơn mạch phía trước, long ảnh quấn mây, như đang dò xét sinh tử.

Thiên Đạo ở trên cao, lặng im không đáp.

Ma ý dưới đất, khẽ gọi tên kẻ nghịch mệnh.

Đạo này không cầu chính, chỉ hỏi sống còn.



vietnamese​
 
Vô Danh Nghịch Đạo
INTRO - MỞ ĐẦU


Thiên địa tĩnh lặng.

Trên hoang sơn vô danh, gió thổi qua những vách đá nhuốm màu thời gian.

Bốn thân ảnh đứng sát mép đồi, lặng lẽ nhìn về trùng sơn mờ ảo phía xa, nơi mây đen quấn chặt long mạch cổ xưa.

Không ai nói chuyện.

Nhưng linh khí đang rối loạn.

Trên không trung, một long ảnh khổng lồ ẩn hiện giữa tầng mây, đôi mắt như xuyên qua vạn năm, quan sát những kẻ dám bước ra khỏi quỹ đạo Thiên Đạo.

Một người trong số họ đưa tay lên.

Bên cạnh hắn, một lưỡi dao lơ lửng, không phát ra tiếng động, nhưng sát ý lạnh lẽo đến mức khiến không gian run rẩy.

"Thiên mệnh..."

Giọng nói khàn khàn vang lên, nửa như cười, nửa như khinh miệt.

"Ta chưa từng nhận."

Gió mạnh hơn.

Mây tan dần.

Và từ khoảnh khắc ấy, Thiên Đạo bắt đầu ghi nhớ một cái tên không nên tồn tại.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
ARC 1 - CÕI VĨNH HẰNG


Người đời vẫn tin rằng Trái Đất chỉ có một thế giới.

Ban ngày có ánh mặt trời, ban đêm có bóng tối.

Sinh ra, già đi, rồi chết.

Vạn vật tuần hoàn, nhân quả rõ ràng, không gì vượt ngoài lẽ thường.

Nhưng đó chỉ là những gì con người được phép nhìn thấy.

Thực tế, Trái Đất tồn tại bảy cõi.

Bảy tầng thế giới chồng lên nhau, giao thoa nhưng không hòa làm một.

Có cõi ở trên cao, nơi pháp tắc vận hành như thiên luật.

Có cõi chìm sâu trong bóng tối, nơi oán niệm và tử khí sinh sôi.

Cũng có cõi không thuộc về sống hay chết, không nằm trong trật tự thời gian.

Tu sĩ gọi chúng là Thất Giới.

Phàm nhân sống ở tầng thấp nhất, cả đời không biết rằng chỉ cần bước lệch một bước, đã có thể rơi vào cõi khác.

Yêu quái ẩn mình giữa linh khí, thần minh ngự trị trên cao, còn Thiên Đạo thì lặng lẽ quan sát tất cả, không thiên vị, cũng không nhân từ.

Trong vô số truyền thuyết được truyền miệng, người ta thường nhắc đến Thần, đến Thiên, đến những trận đại chiến khiến sơn hà đổi chỗ.

Nhưng có một cõi, rất ít khi được ghi chép.

Một cõi bị cố tình lãng quên.

Nó không có ngày đêm, không có sinh lão bệnh tử.

Ở đó, thời gian như một dòng nước đứng yên, không trôi về trước, cũng không quay ngược lại.

Tu sĩ gọi nơi ấy là—

Cõi Vĩnh Hằng.

Không ai biết cõi này sinh ra từ khi nào.

Chỉ biết rằng, những kẻ đặt chân tới đó đều là ngoại lệ:

Thần bị lưu đày.

Yêu cổ đại bị phong ấn.

Tu sĩ thất bại trong việc nghịch thiên.

Cõi Vĩnh Hằng không nuôi dưỡng hy vọng, cũng không ban phát cái chết.

Nó chỉ tồn tại, như một vết nứt trong trật tự hoàn hảo của Thiên Đạo.

Có truyền thuyết nói rằng, rất lâu trước đây, cánh cửa nối Cõi Vĩnh Hằng với các cõi khác từng mở ra một lần.

Ngày hôm đó, long mạch rung chuyển, pháp tắc hỗn loạn, bảy cõi cùng lúc xuất hiện dị tượng.

Sau đó, mọi ghi chép về sự kiện ấy đều biến mất.

Chỉ còn lại một câu nói, được khắc sâu trong ký ức của những kẻ bất tử:

"Nếu cánh cửa kia lại mở, trật tự sẽ không còn nguyên vẹn."

Gió thổi qua hoang sơn vô danh.

Mây mù lặng lẽ cuộn trào giữa các cõi.

Và ở một nơi không thuộc về thời gian, Cõi Vĩnh Hằng lại một lần nữa bắt đầu dao động.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
CHƯƠNG 1: BẢY CÕI DƯỚI MỘT BẦU TRỜI


Tập 1: Quán Rượu Không Thời Gian

Cõi Vĩnh Hằng không có bình minh.

Cũng không có hoàng hôn.

Bầu trời nơi đây luôn phủ một màu xám nhạt, không sáng thêm, cũng chẳng tối đi.

Mây treo lơ lửng bất động, giống như những vết mực loang chưa kịp khô trên một bức tranh cổ.

Không khí tĩnh lặng đến mức, ngay cả tiếng bước chân cũng trở nên lạc lõng.

Người từng đặt chân đến đây đều nói một điều giống nhau:

nơi này không chấp nhận sự thay đổi.

Giữa hoang nguyên đá đen trải dài vô tận, có một công trình duy nhất tồn tại như thể đi ngược lại quy luật ấy.

Một quán rượu.

Quán không lớn, cũng chẳng nhỏ.

Mái ngói sứt mẻ, cột gỗ đã mục, nhưng kỳ lạ là chưa từng sụp đổ.

Trên bảng hiệu treo trước cửa, hai chữ cổ viết bằng mực đen đã phai gần hết: Vô Tửu.

Không ai nhớ quán này được dựng lên từ khi nào.

Chỉ biết rằng, khi Cõi Vĩnh Hằng bắt đầu xuất hiện những kẻ bị ném vào đây, quán rượu đã ở sẵn tại chỗ này rồi.

Bên trong quán, ánh sáng mờ nhạt hắt xuống những bộ bàn ghế gỗ cũ.

Khói rượu lơ lửng trong không trung, không tan, cũng không đặc thêm, như thể bị giam trong một khoảnh khắc kéo dài vô tận.

Ở góc quán, một nam tử áo xám ngồi tựa lưng vào tường.

Hắn có dáng vẻ ngoài khoảng trung niên, nhưng ánh mắt lại già nua hơn rất nhiều.

Trên cổ tay phải của hắn, những mảnh xiềng vỡ vẫn còn in dấu, linh lực quanh thân rối loạn, lúc mạnh lúc yếu.

Hắn là một thần bị lưu đày.

"Ba trăm năm."

Hắn xoay chén rượu trong tay, giọng khàn đặc.

"Ba trăm năm trôi qua, mà Thiên Đạo vẫn chưa nhớ ra ta."

Hắn bật cười, tiếng cười khô khốc vang lên trong quán rượu yên ắng.

Ngồi đối diện hắn là một nữ nhân khoác áo đen.

Y phục của nàng không theo bất kỳ tông môn nào, đường may thô ráp, nhưng lại vừa vặn kỳ lạ.

Mái tóc dài xõa xuống lưng, che đi nửa gương mặt.

Đôi mắt nàng tối màu, sâu đến mức khiến người khác không dám nhìn lâu.

Trên người nàng không có linh khí thuần khiết của tu sĩ chính đạo, cũng không có tà khí bộc phát.

Thứ bao quanh nàng là oán niệm — lặng lẽ, lạnh lùng, như một dòng nước ngầm chảy dưới mặt đất.

"Ngươi còn sống, đã là may mắn."

Nàng đặt chén rượu xuống bàn, giọng nói bình thản.

"Có kẻ muốn chết, cũng không chết được ở nơi này."

Thần bị lưu đày siết chặt tay.

"Ngươi thì biết gì?"

Hắn nhìn nàng, ánh mắt lộ ra chút tức giận.

"Ma đạo các ngươi, dù bị phong ấn, vẫn còn đường tu.

Ta thì sao?

Ta bị cắt khỏi Thiên Đạo, không thể tiến, cũng chẳng thể lui."

Nữ nhân áo đen không đáp.

Chỉ khẽ nhếch môi, nụ cười không rõ là thương hại hay chế giễu.

Ở bàn gần cửa sổ, một lão nhân gầy gò ngồi chống gậy.

Mắt lão nhắm nghiền, hơi thở đều đặn, trông như đang ngủ.

Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy trên đôi tay khô gầy ấy chằng chịt những ký hiệu phong ấn cổ xưa, từng nét từng nét khắc sâu vào da thịt.

Đó là ấn văn của thời đại trước Thiên Đạo hiện tại.

"Ồn ào quá."

Lão lẩm bẩm, không mở mắt.

"Các ngươi có nghe thấy không?"

Thần bị lưu đày cau mày.

"Nghe thấy cái gì?"

Lão nhân mở mắt.

Ánh mắt ấy đục ngầu, nhưng sâu thẳm như nhìn xuyên qua cả quán rượu.

"...Có thứ gì đó," lão nói chậm rãi,

"đang thức tỉnh."

Không khí trong quán chợt trầm xuống.

Ngay lúc đó, cánh cửa gỗ vang lên một tiếng két khô khốc, chậm rãi mở ra.

Không có gió thổi vào.

Nhưng khói rượu trong quán lại dao động nhẹ.

Một thân ảnh bước vào.

Y phục màu tối, kiểu dáng đơn giản, không mang dấu ấn tông môn hay thế lực nào.

Mái tóc dài buộc gọn sau gáy, khuôn mặt không lộ rõ biểu cảm.

Trên người hắn không có linh lực bộc phát, cũng không có sát khí.

Thứ duy nhất khiến người ta chú ý là cảm giác trống rỗng.

Như thể hắn không hoàn toàn thuộc về cõi này.

Chủ quán — một người đàn ông trung niên chưa từng rời khỏi quầy rượu suốt hàng trăm năm — lần đầu tiên ngẩng đầu nhìn thẳng vào một vị khách.

"...Lại có người mới?"

Giọng ông ta thấp, mang theo chút ngạc nhiên.

Người kia không đáp.

Hắn nhìn quanh quán, ánh mắt lướt qua từng người: thần bị lưu đày, ma nữ áo đen, lão nhân phong ấn... như thể tất cả chỉ là những cái bóng mờ nhạt trong ký ức.

Cuối cùng, hắn ngồi xuống chiếc bàn trống gần cửa.

"Rượu."

Giọng nói bình thản, không mang theo cảm xúc.

Chủ quán im lặng một lúc.

"Ở đây, uống rượu là phải trả giá."

Ông ta nói.

"Ngươi dùng thứ gì để trả?"

Người kia suy nghĩ trong chốc lát.

"...Ký ức."

Hắn đáp.

Câu trả lời khiến cả quán rượu rơi vào tĩnh lặng.

Ma nữ áo đen nghiêng đầu, ánh mắt lần đầu lóe lên tia hứng thú.

Thần bị lưu đày nín thở.

Lão nhân phong ấn siết chặt cây gậy.

"Ngươi chắc chứ?"

Chủ quán hỏi, ánh mắt trở nên sắc bén.

"Ký ức là thứ cuối cùng giữ con người không tan biến ở Cõi Vĩnh Hằng."

Người kia gật đầu.

"Ta không cần nhiều."

Chủ quán rót rượu.

Chén rượu đặt xuống bàn, không phát ra tiếng động.

Người kia nâng chén lên, nhìn chất lỏng trong suốt bên trong phản chiếu ánh sáng mờ nhạt của quán.

Một khoảnh khắc rất ngắn, trong đáy chén như hiện lên những hình ảnh vỡ vụn — chiến trường, máu, tiếng gào thét — rồi biến mất.

Hắn uống cạn.

Ở bên ngoài quán rượu, hoang nguyên đá đen vang lên một tiếng rạn nứt rất khẽ, như thể mặt đất vừa trở mình.

Lão nhân phong ấn chậm rãi đứng dậy.

"Không phải cổ yêu."

Lão thì thầm.

"Cũng không phải thần."

Ánh mắt lão dừng lại trên người vừa uống rượu.

"...Là ngoại lệ."

Ma nữ áo đen khẽ cười.

"Xem ra," nàng nói nhỏ,

"Cõi Vĩnh Hằng cuối cùng cũng có chuyện thú vị rồi."

Không ai trong quán biết rằng, từ khoảnh khắc ấy—

bánh xe vận mệnh của bảy cõi đã bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo vốn có.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 2: Kiếm Chưa Rút, Sát Ý Đã Sinh


Khói trong quán rượu dày hơn trước.

Không phải vì ai thêm củi vào lò, cũng chẳng phải vì rượu được rót nhiều hơn, mà bởi không khí đã trở nên nặng nề, như thể có một bàn tay vô hình đang đè ép lên từng hơi thở.

Những ngọn đèn dầu treo trên xà gỗ khẽ rung, ánh sáng lắc lư, kéo theo bóng người đổ dài và méo mó trên nền đá.

Mùi rượu cũ trộn lẫn mùi gỗ mục và bụi thời gian, tạo thành một thứ hương vị chỉ tồn tại ở Cõi Vĩnh Hằng.

Người vừa đặt chén rượu xuống vẫn đứng giữa quán.

Hắn đứng đó, yên lặng, không khí quanh thân không dao động.

Nhưng chính sự tĩnh lặng ấy lại khiến những kiếm sĩ xung quanh cảm thấy khó chịu.

Ở Cõi Vĩnh Hằng, chỉ có hai loại tồn tại:

kẻ bị thời gian bào mòn đến điên dại,

và kẻ mang theo sát khí chưa kịp phai.

Những người trong quán rượu này, không ai là kẻ yếu.

Một kiếm sĩ trung niên ngồi bên trái, áo choàng sẫm màu, tay phải đặt hờ lên chuôi kiếm, ánh mắt liếc về phía người đứng giữa quán.

"Hắn không giống người mới."

Giọng hắn trầm, khàn, như đá mài vào thép.

"Người mới vào đây, hoặc điên, hoặc sợ.

Hắn thì không."

Kiếm sĩ đối diện gật nhẹ.

"Không có linh áp."

"Nếu là phàm nhân, đã sớm chết vì áp lực cõi này."

"Nếu là tu sĩ... thì hắn che giấu quá kỹ."

Nữ kiếm sĩ tóc buộc cao đứng gần cửa không nói gì, nhưng đôi mắt nàng chưa từng rời khỏi bàn tay phải của người kia — nơi không có kiếm, nhưng lại khiến nàng bất an nhất.

Lão nhân mang phong ấn bước thêm một bước.

Mỗi bước của lão chậm rãi, nhưng nền đá dưới chân lại khẽ rung, như phản ứng với những ấn văn cổ xưa trên cơ thể lão.

"Các ngươi đang nhìn sai chỗ."

Lão nói, giọng khàn nhưng rõ.

Một kiếm sĩ cau mày.

"Ý ngươi là gì?"

Lão nhìn thẳng vào lưng người đứng giữa quán.

"Thứ nguy hiểm nhất trên người hắn..."

"...không phải vũ khí."

Trong khoảnh khắc ấy, một tiếng rạn rất nhỏ vang lên từ bên ngoài.

Không ai trong quán nói chuyện nữa.

Tiếng rạn không lớn, nhưng ở Cõi Vĩnh Hằng — nơi mọi thứ gần như bất biến — thì bất kỳ thay đổi nào cũng mang ý nghĩa cực kỳ xấu.

Chủ quán đặt tay lên quầy gỗ, thở ra một hơi dài.

"Phong ấn phía tây."

Ông ta lẩm bẩm.

"Cuối cùng cũng chịu nhúc nhích."

Một kiếm sĩ trẻ hơn, đứng gần cửa, quay phắt đầu lại.

"Phong ấn gì?"

Lão nhân trả lời thay:

"Cổ yêu."

"Một con yêu tồn tại trước khi Thiên Đạo phân chia chính – tà."

Một vài người hít sâu.

Có kẻ bật cười.

"Thì sao?"

Một kiếm sĩ lực lưỡng đứng lên, lưỡi kiếm leng keng bên hông.

"Ở đây thiếu gì yêu với thần?"

Lão nhân lắc đầu.

"Nó khác."

"Những thứ các ngươi từng giết...

đều có tên."

"Còn nó thì không."

Không tên.

Hai chữ ấy khiến không khí trong quán lạnh đi trông thấy.

Người đứng giữa quán cuối cùng cũng lên tiếng.

"Không tên... thì giết thế nào?"

Giọng hắn không cao, cũng không thấp, như hỏi một câu hoàn toàn bình thường.

Kiếm sĩ lực lưỡng cười gằn.

"Giết đến khi nó không cử động được nữa."

Người kia gật đầu, như ghi nhớ.

"Ra vậy."

Ngay lúc đó, một luồng khí lạnh tràn qua khe cửa.

Đèn dầu đồng loạt tắt một nửa.

Bóng tối tràn vào quán rượu như mực đổ xuống nước.

Tiếng rắc rắc vang lên rõ ràng hơn — không phải từ cửa, mà từ lòng đất.

Nữ kiếm sĩ tóc buộc cao lập tức rút kiếm.

"Không kịp rồi."

Cánh cửa quán rượu rung mạnh.

Một tiếng gầm trầm thấp vang lên, không giống tiếng thú, cũng không giống tiếng người.

Nó như tiếng đá ma sát, như tiếng thứ gì đó khổng lồ cọ vào thế giới này.

Một kiếm sĩ bị hất lùi nửa bước, sắc mặt tái đi.

"Áp lực này..."

Lão nhân chống gậy đứng vững, nhưng trán đã lấm tấm mồ hôi.

"Phong ấn sắp vỡ."

Chủ quán nhíu mày.

"Nếu để nó phá cửa quán..."

"...thì không chỉ mất bàn ghế đâu."

Người đứng giữa quán quay đầu nhìn ra cửa.

Ánh mắt hắn bình thản.

"Các ngươi định làm gì?"

Không ai trả lời ngay.

Cuối cùng, kiếm sĩ trung niên lên tiếng:

"Giết nó."

"Hoặc bị nó xé nát."

Người kia trầm ngâm một nhịp.

"Vậy thì..."

"...phiền các ngươi giữ chân nó một lát."

Kiếm sĩ lực lưỡng nhướng mày.

"Còn ngươi?"

Người kia đưa tay ra phía sau.

Không phải để rút kiếm.

Không có vỏ kiếm.

Chỉ là một lưỡi dao mảnh, tối màu, lặng lẽ xuất hiện bên cạnh hắn, lơ lửng giữa không trung.

Không linh quang.

Không sát khí bộc phát.

Nhưng ngay khi lưỡi dao xuất hiện, toàn bộ kiếm trong quán đồng loạt rung nhẹ.

Kiếm sĩ trung niên siết chặt chuôi kiếm.

"...Bản mệnh khí."

Nữ kiếm sĩ tóc buộc cao hít sâu.

"Không phải kiếm."

"Không."

Lão nhân đáp, ánh mắt sáng lên hiếm hoi.

"Là thứ còn cổ hơn kiếm."

Cánh cửa quán bị đánh bật.

Một khối bóng đen tràn vào, hình dạng mơ hồ, như tập hợp của xương, thịt và bóng tối.

Không có mắt rõ ràng, không có miệng cố định, chỉ có một khe nứt đang phát ra tiếng gầm.

Nền đá nứt toác.

Một kiếm sĩ lao lên trước, kiếm chém xuống.

Keng—!

Lưỡi kiếm va vào thứ gì đó cứng đến phi lý, bị bật ngược lại.

Kiếm sĩ kia phun ra một ngụm máu, bay ngược về sau.

"Không được để nó chạm vào quán!"

Chủ quán quát.

Ba kiếm sĩ khác đồng loạt xông lên.

Kiếm khí tung hoành.

Tiếng thép va chạm, tiếng gầm, tiếng đá vỡ hòa vào nhau, khiến quán rượu rung lên từng hồi.

Người đứng giữa quán vẫn chưa nhúc nhích.

Lưỡi dao bên cạnh hắn khẽ xoay.

Một vòng.

Hai vòng.

Không nhanh.

Không mạnh.

Nhưng mỗi vòng xoay, bóng đen ngoài cửa lại khựng lại một nhịp, như bị thứ gì đó nhìn chằm chằm.

Lão nhân phong ấn nhìn chằm chằm cảnh ấy, giọng run run:

"Hắn không điều khiển dao..."

"...hắn đang để dao tự chọn mục tiêu."

Người kia bước lên một bước.

Chỉ một bước.

Nền đá dưới chân hắn lún xuống một chút.

"Ta không nhớ mình là ai."

Hắn nói khẽ, như nói với chính mình.

"Nhưng ta biết một điều."

Lưỡi dao dừng lại.

Chỉ thẳng vào khối bóng đen.

"...những thứ không nên tồn tại."

"...thì không cần tên."

Dao biến mất.

Không phải bay đi.

Mà là đã đến nơi cần đến.

Tiếng gầm bị cắt ngang.

Cõi Vĩnh Hằng, lần đầu tiên sau rất lâu —

vang lên một tiếng im lặng hoàn toàn.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 3: Dư Chấn Của Một Nhát Đao


Không phải thứ im lặng do không có âm thanh, mà là thứ im lặng sinh ra sau khi âm thanh đã bị rút cạn.

Như thể tiếng gầm, tiếng thép va chạm, tiếng đá vỡ... tất cả vừa bị một bàn tay vô hình bóp nát rồi ném ra khỏi thế giới này.

Khói bụi lơ lửng giữa quán rượu, không tan, cũng không rơi.

Những mảnh gỗ gãy, những chén rượu đổ nghiêng, cả những giọt rượu đang văng lên giữa không trung — tất cả đều dừng lại ở khoảnh khắc cuối cùng, giống như một bức tranh bị đóng băng.

Con cổ quái đứng đó.

Không còn gầm.

Không còn chuyển động.

Thứ tồn tại trước mặt mọi người chỉ còn là một khối bóng tối méo mó, thân thể bị xé toạc từ chính giữa, vết cắt gọn đến mức không ai nhìn thấy được lưỡi đao đã đi qua đâu.

Một kiếm sĩ quỳ gối trên nền đá, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm.

Hắn há miệng, nhưng phải mất một lúc lâu mới phát ra được tiếng nói.

"...Nó..."

Giọng hắn khàn đặc.

"Nó...

đã chết?"

Không ai trả lời.

Bởi vì không ai chắc mình vừa chứng kiến một cái chết, hay một sự xóa bỏ.

Người đứng giữa quán rượu khẽ buông tay.

Lưỡi dao đã biến mất.

Không quay về, không tra vào vỏ, không để lại dư âm.

Nó đơn giản là không còn tồn tại, như thể từ đầu đến cuối, nó chưa từng hiện diện trong thế giới này.

Nữ kiếm sĩ tóc buộc cao hít sâu một hơi.

Lần đầu tiên từ khi cổ quái xuất hiện, nàng nhận ra tay mình đang run.

"Đó không phải một chiêu."

Nàng nói, giọng rất thấp.

"Cũng không phải kiếm pháp."

Kiếm sĩ trung niên đứng gần nàng cau mày.

"Vậy là gì?"

Nữ kiếm sĩ nhìn chằm chằm vào nơi khối bóng đen đang tan dần.

"...Là kết luận."

Lão nhân mang phong ấn bước lên phía trước.

Mỗi bước chân của lão lúc này nặng nề hơn trước rất nhiều.

Đôi tay đầy ấn văn khẽ run, những ký hiệu cổ xưa khắc trên da thịt mờ đi một chút — rất nhỏ, rất khó nhận ra, nhưng không thể đảo ngược.

Lão cúi xuống, nhìn bóng đen đang dần phân rã thành những mảnh tối nhỏ li ti, rồi tan biến vào không khí.

"Cổ yêu không có tên..."

Lão thì thầm.

"...đã bị xóa khỏi trật tự."

Chủ quán đứng yên sau quầy, ánh mắt không rời khỏi người đứng giữa quán.

"Ở Cõi Vĩnh Hằng," ông ta nói chậm rãi,

"giết chết không phải chuyện hiếm."

Ông ta đặt tay lên mặt quầy gỗ đã nứt.

"Nhưng xóa một tồn tại..."

"...là đang chạm vào thứ mà Thiên Đạo cũng không muốn đụng tới."

Người kia không đáp.

Hắn cúi nhìn bàn tay mình.

Bàn tay ấy không run.

Không đau.

Không dính máu.

Nhưng trong khoảnh khắc rất ngắn, ánh mắt hắn thoáng hiện lên một tia gì đó — không phải vui mừng, cũng không phải sợ hãi.

Mà là xa lạ.

"Ta..."

Hắn nói khẽ, như nói với chính mình.

"Đã từng làm chuyện này rồi sao?"

Không ai trong quán có thể trả lời câu hỏi ấy.

Một kiếm sĩ trung niên cuối cùng cũng đứng thẳng dậy.

Hắn tra kiếm vào vỏ, tiếng keng vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.

"Ngươi không phải người của Cõi Vĩnh Hằng."

Hắn nói thẳng.

"Cũng không phải kẻ bị lưu đày như chúng ta."

Người kia ngẩng đầu.

"Ta cũng nghĩ vậy."

Câu trả lời bình thản ấy khiến vài kiếm sĩ vô thức siết chặt chuôi kiếm.

Bên ngoài quán rượu, mặt đất vang lên những tiếng lách tách rất khẽ.

Những vết nứt do cổ quái tạo ra không khép lại, mà ngược lại, lan rộng thêm, như những đường nứt trên gương cổ.

Lão nhân phong ấn quay phắt đầu lại, sắc mặt biến đổi.

"Không ổn."

Lão nói.

"Phong ấn này không chỉ giữ cổ yêu."

Chủ quán nheo mắt.

"Ý ngươi là...?"

"Là cân bằng."

Lão đáp.

"Thứ vừa bị chém không chỉ là một sinh linh."

"Mà là một mảnh neo giữ cõi này."

Nữ kiếm sĩ tóc buộc cao cau mày.

"Vậy thì chúng ta vừa làm gì?"

Lão nhân im lặng rất lâu.

"...Chúng ta vừa mở cửa."

Hai chữ ấy rơi xuống như đá nặng.

Một kiếm sĩ trẻ bật cười khan.

"Mở cửa?"

"Cửa đi đâu?"

Lão nhân nhìn người đứng giữa quán.

"Đi đến những nơi không nên bị nhớ tới."

"Và những nơi..."

"...sẽ nhớ đến hắn."

Không khí trong quán lại chùng xuống.

Người kia quay đầu nhìn ra cửa quán đã vỡ nát.

Bên ngoài, hoang nguyên xám xịt không còn hoàn toàn bất động.

Mây bắt đầu chuyển động rất chậm, như thể thời gian đang thử thở lại.

"Cửa có mở."

Hắn nói.

"Nhưng không phải ta mở."

Chủ quán nhướng mày.

"Ngươi chém thứ giữ cửa."

"Nếu không phải mở, thì là gì?"

Người kia trầm ngâm.

"Là đi tiếp."

Hắn đáp.

Một kiếm sĩ trẻ cười nhạt.

"Ngươi định bỏ đi sau khi khiến cả cõi này rung chuyển?"

Người kia quay lại nhìn hắn.

"Ta không hứa giữ nó yên ổn."

Không có sát khí trong câu nói ấy.

Chính vì vậy mà nó càng khiến người khác khó chịu.

Lão nhân phong ấn bước tới gần hơn, đứng đối diện người kia.

"Ngươi không có tên."

Lão nói.

"Hoặc đã quên tên."

Người kia gật đầu.

"Có lẽ vậy."

"Ngươi không thuộc về bất kỳ cõi nào."

"Không bị Thiên Đạo ghi nhận."

"Không bị phong ấn ràng buộc."

Lão hít sâu.

"Ngươi là ngoại lệ hoàn chỉnh."

Người kia nhìn thẳng vào lão.

"Vậy thì... ta nên ở đâu?"

Câu hỏi ấy khiến cả quán rượu lặng đi.

Không ai trong số họ từng hỏi câu hỏi đó.

Ở Cõi Vĩnh Hằng, tồn tại đã là một sự trừng phạt.

Không ai còn nghĩ đến việc thuộc về đâu.

Lão nhân nhắm mắt.

"...Đi đến nơi sẽ không cho ngươi đứng yên."

Người kia khẽ cười.

"Nghe hợp với ta."

Bên ngoài, gió thổi mạnh hơn.

Lần đầu tiên kể từ khi Cõi Vĩnh Hằng hình thành.

Chủ quán nhìn theo bóng lưng người kia khi hắn bước về phía cửa.

"Ngươi sẽ quay lại chứ?"

Ông ta hỏi.

Người kia dừng lại ở ngưỡng cửa, nơi ánh sáng xám của cõi này và bóng tối trong quán rượu giao nhau.

"Ta không hứa."

Hắn nói.

"Nhưng nếu ta quay lại..."

Hắn không nói tiếp.

Bóng lưng hắn mờ dần trong sương xám.

Ngay khi hắn bước ra khỏi quán, một luồng khí khác lạ lan ra, không mạnh, không bạo liệt, nhưng đủ để khiến toàn bộ kiếm sĩ trong quán cảm thấy một áp lực mới.

Như thể thế giới vừa nhận ra:

có một thứ không nằm trong bản đồ của nó.

Nữ kiếm sĩ tóc buộc cao siết chặt chuôi kiếm.

"...Hắn là gì?"

Kiếm sĩ trung niên nhìn ra ngoài.

"Là kẻ mở đường."

"Hoặc là tai họa."

Chủ quán cười nhạt.

"Ở Cõi Vĩnh Hằng,"

"hai thứ đó chưa từng khác nhau."

Lão nhân phong ấn ngồi xuống ghế, như già đi thêm mấy chục năm chỉ trong một khắc.

"...Thiên Đạo sẽ sớm cảm nhận được."

Lão thì thầm.

"Và khi nó cảm nhận được..."

Lão không nói tiếp.

Bên ngoài quán rượu, sương xám cuộn trào.

Ở rất xa, tại một cõi khác, một pháp tắc khẽ rung.

Và đâu đó trong bảy cõi,

một thứ đã ngủ rất lâu... mở mắt.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 4: Người Con Ở Làng Thanh Khê


Làng Thanh Khê thức dậy rất chậm.

Sương mù từ dãy núi Vân Mộ tràn xuống theo con suối nhỏ, len lỏi qua từng lối đi đất hẹp, bao phủ những mái nhà tranh thấp bé.

Tiếng gà gáy vang lên lác đác, không đều, như thể ngay cả âm thanh cũng bị giữ lại trong màn sương dày.

Ở cuối làng, nơi giáp rừng, có một căn nhà gỗ cũ.

Mái nhà nghiêng lệch, vách gỗ vá chằng vá đụp bằng những tấm ván không cùng màu.

Nhưng kỳ lạ là căn nhà ấy luôn sạch sẽ.

Trước hiên treo mấy bó dược thảo đã khô, được buộc ngay ngắn, mùi cỏ thuốc thoang thoảng hòa vào không khí ẩm lạnh của buổi sớm.

Bên trong, một thiếu niên đang ngồi xổm trước bếp lửa.

Cậu tên là Mạc Trì.

Năm nay cậu mười bốn tuổi.

Dáng người cậu không cao, nhưng vai đã bắt đầu rộng ra, tay chân rắn rỏi hơn những đứa trẻ cùng tuổi trong làng.

Quần áo vải thô, màu xám nâu, đã sờn ở nhiều chỗ nhưng được giặt rất sạch.

Mái tóc đen buộc gọn sau gáy, vài sợi ướt mưa rơi xuống trán.

Mạc Trì đang nhóm lửa.

Động tác của cậu thuần thục đến mức không cần suy nghĩ.

Thêm củi, thổi nhẹ, chỉnh lại bếp.

Ngọn lửa dần bùng lên, ánh sáng cam nhạt phản chiếu lên gương mặt còn non nớt, nhưng đôi mắt lại quá trầm so với tuổi.

Không phải buồn.

Mà là lặng.

"Mạc Trì."

Giọng một người đàn ông vang lên từ gian trong.

"Dạ."

Cậu đáp, không quay đầu.

Người đàn ông bước ra, dáng người cao lớn nhưng lưng đã hơi còng.

Mái tóc đen pha bạc, khuôn mặt sạm nắng, trên tay cầm một bó thuốc vừa phơi xong.

Ánh mắt ông dừng lại trên thiếu niên một lát, rồi dịu đi.

"Ăn xong rồi hãy đi."

Ông nói.

"Trời mấy hôm nay ẩm, đừng ra núi sớm."

Người đó là Lý thúc.

Lý thúc không phải cha ruột của Mạc Trì.

Ít nhất, trong làng Thanh Khê, không ai từng thấy người mẹ của cậu.

Cũng chưa từng nghe Lý thúc nhắc đến chuyện đó.

Mười bốn năm trước, ông xuất hiện ở làng, trên lưng địu một đứa bé đỏ hỏn, quấn trong tấm vải cũ.

Ông nói: "Con ta."

Không ai hỏi thêm.

Ở Thanh Khê, người ta sống đủ vất vả rồi, chẳng ai rảnh để đào bới quá khứ của người khác.

Mạc Trì lớn lên trong căn nhà này.

Không thiếu ăn, không thiếu mặc.

Lý thúc dạy cậu săn bắn, hái thuốc, biết chữ vừa đủ, và quan trọng nhất — biết im lặng khi cần.

"Con chỉ định ra suối bắt cá."

Mạc Trì nói.

"Sẽ không đi xa."

Lý thúc nhìn cậu một lúc, rồi gật đầu.

"Ừ."

"Nhanh rồi về."

Mạc Trì khoác áo tơi, xách giỏ tre bước ra ngoài.

Con đường dẫn ra suối nhỏ quen thuộc đến mức cậu có thể đi mà không cần nhìn.

Mỗi gốc cây, mỗi tảng đá đều nằm đúng chỗ của nó, chưa từng thay đổi.

Nhưng hôm nay, Mạc Trì cảm thấy không đúng.

Không phải vì mưa.

Không phải vì sương.

Mà vì núi Vân Mộ.

Cậu dừng lại, nhìn về phía dãy núi mờ trong sương.

Lòng ngực bỗng khẽ thắt lại, như thể có thứ gì đó ở rất xa đang nhìn về phía này.

"Lại là cảm giác đó..."

Cậu lẩm bẩm.

Dạo gần đây, Mạc Trì thường xuyên có những cảm giác kỳ lạ.

Mặt nước gợn sóng khi không có gió.

Chim trong rừng đột ngột im bặt khi cậu đến gần.

Có những đêm, cậu tỉnh dậy giữa khuya, tim đập mạnh, nhưng không nhớ mình vừa mơ thấy gì.

Lý thúc nói đó là do cậu lớn rồi.

Nhưng Mạc Trì biết, lớn lên không khiến thế giới nhìn mình khác đi.

Cậu ngồi xuống bên suối, đặt giỏ tre sang một bên.

Nước lạnh buốt, trong vắt, chảy qua những viên đá tròn nhẵn.

Cậu vươn tay xuống nước.

Ngay khoảnh khắc ấy, mặt nước khẽ gợn lên một vòng tròn không thuộc về dòng chảy.

Mạc Trì rụt tay lại.

Tim cậu đập mạnh.

Cậu nhìn chằm chằm vào mặt nước, nhưng nó đã trở lại bình thường, như chưa từng có gì xảy ra.

"Ảo giác sao..."

Cậu thử lại lần nữa.

Một con cá bạc hoảng loạn bơi vụt đi, như bị thứ gì đó xua đuổi.

Nước bắn lên, lạnh buốt, làm ướt tay áo cậu.

Mạc Trì đứng dậy.

Cậu không bắt cá nữa.

Cậu quay về làng.

Từ xa, cậu đã thấy người lạ.

Ba con ngựa đứng trước nhà trưởng làng.

Trên lưng ngựa, ba người mặc áo dài sẫm màu, tay áo rộng, tóc buộc gọn.

Họ không mang nông cụ, cũng không giống thương nhân.

Mạc Trì khựng lại.

Ở Thanh Khê, người lạ hiếm.

Mà người cưỡi ngựa, lại càng hiếm.

"Mạc Trì!"

Một đứa trẻ trong làng chạy tới.

"Cha ngươi bảo gọi ngươi về!"

Nó thở hổn hển.

"Có người tới tìm."

"Tìm... ai?"

Mạc Trì hỏi.

Đứa trẻ lắc đầu.

"Không biết."

"Nhưng họ hỏi về một đứa trẻ mười bốn tuổi."

Tim Mạc Trì trượt một nhịp.

Cậu chạy về nhà.

Lý thúc đang đứng trước hiên, sắc mặt trầm hẳn.

Khi thấy Mạc Trì, ông lập tức nắm lấy vai cậu.

"Vào trong."

Giọng ông thấp.

"Ngồi yên."

"Cha..."

Mạc Trì chưa kịp hỏi.

"Đừng nói."

Lý thúc cắt ngang.

"Nghe là đủ."

Mạc Trì ngồi xuống gian trong.

Bên ngoài, giọng trưởng làng vang lên, có phần căng thẳng.

"Ba vị từ đâu tới?"

Một giọng trầm đáp lại:

"Chúng ta từ ngoài núi."

"Nghe nói nơi này có một đứa trẻ đặc biệt."

Mạc Trì siết chặt tay.

Ngực cậu nóng lên.

Không đau.

Không khó chịu.

Mà là quen.

Giống như khi chạm vào một vật đã từng cầm rất lâu, dù không nhớ rõ là từ khi nào.

Lý thúc bước lên trước.

"Nơi này chỉ là làng phàm."

"Không có thứ các vị tìm."

Một tiếng cười khẽ vang lên.

"Lý tiên sinh."

"Ông nghĩ mình che giấu được bao lâu?"

Mạc Trì nhắm mắt.

Trong khoảnh khắc ấy, một hình ảnh vụt qua đầu cậu.

Không phải làng.

Không phải suối.

Mà là một quán rượu đổ nát, nền đá nứt toác, khói đen cuộn lên từ mặt đất.

Và trong khói, một lưỡi đao lơ lửng.

Cậu mở mắt.

Hình ảnh biến mất.

Tim đập mạnh đến đau.

"Cha..."

Cậu thì thầm.

Bên ngoài, giọng người lạ trầm xuống.

"Thứ đó..."

"...không thuộc về phàm nhân."

Không khí ngoài sân lạnh hẳn đi.

Mạc Trì đứng bật dậy.

Không phải vì sợ.

Mà vì cậu biết — nếu tiếp tục ngồi yên, có thứ gì đó trong cậu sẽ tự bước ra.

Lý thúc quay đầu.

Hai ánh mắt chạm nhau.

Trong ánh mắt người đàn ông ấy, Mạc Trì lần đầu tiên thấy sự lo lắng thật sự.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 5: Khi Làng Không Còn Yên Ổn


Gió thổi qua làng Thanh Khê.

Không mạnh, nhưng lạnh hơn thường lệ.

Những mái ngói cũ kẽo kẹt khẽ rung, lá cây ven suối run rẩy, mặt nước vốn yên ả cũng gợn lên từng vòng sóng nhỏ.

Người trong làng không nhận ra ngay, nhưng súc vật thì có.

Chó sủa.

Gà im bặt.

Một cảm giác bất an lặng lẽ lan ra, như mực thấm vào giấy.

Mạc Trì đứng trong gian nhà tối, lưng tựa vách gỗ.

Ngực cậu vẫn còn hơi nóng, nhịp tim chưa hoàn toàn trở lại bình thường.

Hình ảnh vừa rồi—quán rượu đổ nát, khói đen cuộn lên từ nền đá, lưỡi đao lơ lửng—vẫn còn dư lại trong đầu, như vết mực chưa khô.

Cậu không hiểu.

Nhưng cậu không thể quên.

Ngoài sân, giọng người lạ vang lên lần nữa, trầm và đều, không gấp gáp.

"Lý tiên sinh."

"Ông nên biết, thứ như vậy... không thể giấu mãi."

Lý thúc đứng thẳng, hai tay buông xuôi, thân hình cao lớn che khuất một nửa ánh sáng trước hiên.

Trông ông lúc này không giống một người hái thuốc sống ở làng nhỏ, mà giống một khối đá đã đứng đó rất lâu, quen với việc bị gió mưa bào mòn.

"Ở đây không có thứ các ngươi tìm."

Giọng ông trầm, không lớn.

"Đi đi."

Một tiếng cười khẽ vang lên.

"Ông nói vậy..."

"...nhưng thiên cơ không nói dối."

Mạc Trì khẽ siết tay.

Cậu cảm nhận được ánh mắt—không phải nhìn thẳng vào cậu, mà là lướt qua, như thể có thứ gì đó trong cậu đang phát ra tín hiệu mà chính cậu không kiểm soát được.

Một bước chân vang lên.

Rồi thêm một bước nữa.

Mạc Trì nhận ra: họ đã tiến vào sân.

"Cha..."

Cậu gọi khẽ.

Lý thúc không quay đầu.

"Ngồi yên."

Ông nói.

"Dù nghe thấy gì, cũng đừng ra."

Mạc Trì cắn môi.

Cậu không phải đứa trẻ bướng bỉnh.

Nhưng lần này, bản năng trong cậu không cho phép cậu chỉ ngồi yên.

Không phải sợ, mà là một cảm giác rất kỳ lạ—như thể nếu không đứng lên, có thứ gì đó sẽ bị lấy đi.

Ngoài sân, một giọng khác vang lên, trẻ hơn.

"Chỉ là một đứa nhóc."

"Hơi khác thường một chút thôi."

"Không."

Giọng người đầu tiên đáp lại.

"Không phải 'khác thường'."

"Là lệch."

Không khí chợt lạnh thêm một tầng.

Lý thúc hít sâu một hơi.

"Nếu các ngươi muốn thử."

Ông nói chậm rãi.

"Thì thử ta trước."

Một nhịp im lặng.

Rồi—

Một luồng áp lực vô hình tràn qua sân, như gió lùa qua khe đá.

Cánh cửa gỗ khẽ rung, bếp lửa trong nhà Mạc Trì chao nghiêng, suýt tắt.

Mạc Trì nheo mắt.

Ngực cậu nóng rực.

Không phải đau.

Mà là phản ứng.

Như khi chạm vào nước lạnh quá lâu, da thịt sẽ tự rút lại.

"Cha—!"

Cậu không kịp nghĩ nữa.

Mạc Trì bước ra khỏi gian trong.

Ánh sáng xám của buổi sáng tràn vào mắt cậu.

Sân nhà hiện ra: ba người đứng cách Lý thúc không xa, áo dài sẫm màu, tay áo rộng.

Trên trán một người có vết ấn mờ, như bị khắc bởi thứ gì đó rất lâu rồi.

Khi họ nhìn thấy Mạc Trì, không khí đổi khác.

Không ai nói gì ngay.

Nhưng ánh mắt họ đã khóa vào cậu.

"...Ra rồi."

Người có ấn trên trán nói khẽ.

Lý thúc quay phắt lại.

"Ta bảo con ngồi yên!"

Mạc Trì nhìn ông.

"Con không sao."

Cậu nói.

Giọng không run.

"Con chỉ... không muốn trốn."

Một nhịp im lặng rất ngắn.

Rồi người trẻ hơn bật cười.

"Thú vị."

"Hắn không bị áp lực ảnh hưởng."

Người có ấn trán nheo mắt.

"Không phải không bị."

"Mà là áp lực né hắn."

Câu nói ấy khiến chính Mạc Trì cũng sững lại.

Né... mình?

Cậu cúi đầu nhìn bàn tay.

Bàn tay ấy vẫn là tay của một thiếu niên sống ở làng, thô ráp vì lao động, không có linh quang, không có dấu ấn tu hành.

Nhưng ở khoảnh khắc đó, cậu biết—có thứ gì đó đang đứng giữa cậu và thế giới này.

Lý thúc bước lên một bước, đứng chắn trước mặt Mạc Trì.

"Đủ rồi."

Ông nói.

"Rời khỏi làng."

Người có ấn trán khẽ lắc đầu.

"Không thể."

"Hắn đã chạm đến thiên cơ."

"Nếu để lại đây..."

"...thì hoặc là làng này sẽ bị xóa."

"...hoặc là hắn sẽ tự thức tỉnh."

Người trẻ cau mày.

"Thức tỉnh sớm như vậy?"

"Hắn mới mười bốn."

"Chính vì vậy mới nguy hiểm."

Người kia đáp.

"Thứ chưa định hình, luôn khó kiểm soát."

Mạc Trì nghe thấy từng chữ.

Và lần đầu tiên, cậu cảm thấy tức giận.

Không bộc phát.

Chỉ là một luồng nóng chảy chậm trong ngực.

"Các ngươi nói..."

Cậu cất tiếng.

"...về ta như nói về một vật."

Cả ba người đồng loạt nhìn cậu.

Ánh mắt họ không khinh thường.

Cũng không ác ý.

Mà là đánh giá.

"Con người cũng là một loại 'vật' trong tu giới."

Người trẻ nói.

"Chỉ là vật có ý thức."

Lý thúc siết chặt tay.

"Mạc Trì."

Ông nói, giọng trầm đi.

"Lùi lại."

Nhưng Mạc Trì không lùi.

Cậu bước lên nửa bước.

Không khí xung quanh khẽ chấn động.

Rất nhẹ.

Như một giọt mực rơi vào nước trong.

Ba người kia đồng loạt biến sắc.

"Đó—"

Người trẻ chưa kịp nói hết.

Một luồng gió bỗng cuộn lên trong sân, thổi tung bụi đất, lá khô, làm áo choàng mọi người phần phật.

Không có tia sáng, không có tiếng nổ, chỉ là một sự dịch chuyển.

Rồi tất cả dừng lại.

Sân nhà im phăng phắc.

Mạc Trì đứng đó, thở dốc nhẹ.

Cậu không biết mình vừa làm gì.

Cậu chỉ biết—khi cơn nóng dâng lên, cậu không muốn ai tiến thêm một bước.

Người có ấn trán nhìn cậu thật lâu.

Rồi hắn chậm rãi cúi đầu.

"Quả nhiên."

"Là ngoại lệ."

Lý thúc quay sang nhìn Mạc Trì.

Trong mắt ông không còn chỉ là lo lắng.

Mà là đau.

"Con..."

Ông nói khẽ.

"Con không nên bộc lộ."

Mạc Trì nhìn ông.

"Cha."

Cậu hỏi.

"Con là gì?"

Lý thúc im lặng.

Một lúc rất lâu.

Rồi ông thở ra, như buông một gánh nặng đã đè suốt mười mấy năm.

"Con là Mạc Trì."

Ông nói.

"Con trai ta."

Người có ấn trán khẽ gật đầu.

"Nhưng không chỉ vậy."

Ông nhìn Mạc Trì.

"Con sẽ phải rời khỏi nơi này."

"Hôm nay, hoặc rất sớm."

Không có đe dọa trong câu nói ấy.

Chỉ là sự thật.

Gió thổi qua làng Thanh Khê lần nữa.

Lần này, Mạc Trì biết—

nó không chỉ thổi qua mái ngói.

Mà thổi qua đời cậu.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 6: Đêm Rời Thanh Khê


Đêm xuống rất chậm.

Không phải vì trăng chưa lên, mà vì mây quá dày.

Cả bầu trời bị che kín bởi một màu xám đục, không sao, không trăng, chỉ có gió nhẹ lướt qua tán cây, mang theo mùi ẩm của rừng và đất.

Làng Thanh Khê chìm trong tĩnh lặng.

Những mái nhà tranh nằm im lìm, ánh đèn dầu tắt dần từng nhà một.

Người trong làng ngủ sớm, không ai muốn thức lâu trong những đêm như thế này.

Họ không nói ra, nhưng đều cảm thấy có gì đó không đúng.

Chó không sủa.

Côn trùng kêu yếu ớt.

Gió đi qua làng mà không mang theo hơi ấm.

Trong căn nhà gỗ ở cuối làng, Mạc Trì ngồi bên bàn thấp, hai tay đặt lên đầu gối.

Trước mặt cậu là một chiếc túi vải nhỏ, bên trong chỉ có vài bộ quần áo, một con dao nhỏ dùng để cắt thuốc, và một gói lương khô Lý thúc chuẩn bị.

Không nhiều.

Nhưng đủ để đi.

Lý thúc đứng bên cửa, quay lưng lại với cậu.

Bóng lưng ông in lên vách gỗ, cao lớn nhưng cô độc.

Trong tay ông là một chiếc đèn dầu nhỏ, ánh sáng yếu ớt chiếu lên những vết nứt trên tường, như những vết sẹo cũ.

"Con đi thật sao?"

Giọng ông trầm, khàn.

Mạc Trì gật đầu.

"Dạ."

Không do dự.

Không phải vì cậu can đảm hơn người khác, mà vì cậu biết mình không còn lựa chọn.

Nếu ở lại, làng Thanh Khê sẽ không yên.

Nếu ở lại, Lý thúc sẽ phải đối mặt với những thứ ông đã trốn tránh mười mấy năm.

Mạc Trì không muốn là nguyên nhân.

Lý thúc im lặng rất lâu.

Rồi ông quay lại, nhìn thẳng vào cậu.

Ánh mắt ấy không còn là ánh mắt của một người cha chỉ biết lo cho con.

Trong đó có thứ gì đó sâu hơn—một sự quyết tâm đã được mài giũa qua năm tháng.

"Con sẽ đi qua Rừng Thủy Linh."

Ông nói.

Mạc Trì hơi ngạc nhiên.

"Cha biết?"

Lý thúc gật đầu.

"Đường núi khác không an toàn."

"Rừng Thủy Linh là lối duy nhất không có tu sĩ canh giữ."

Ông bước tới, đặt chiếc đèn dầu xuống bàn, rồi đặt tay lên vai Mạc Trì.

Bàn tay ấy thô ráp, đầy vết chai, nhưng rất vững.

"Nghe cho kỹ."

Giọng ông thấp xuống.

"Rừng đó không giống những nơi khác."

Mạc Trì nhìn ông, không chớp mắt.

"Trong rừng có nước."

"Suối, đầm, sương."

"Và linh."

"Linh... là yêu sao?"

Mạc Trì hỏi.

Lý thúc lắc đầu.

"Không hẳn."

"Chúng không có hình dạng cố định."

"Chúng không giết ngay."

Ông siết nhẹ vai cậu.

"Chúng dẫn dụ."

Mạc Trì khẽ nuốt khan.

"Con phải làm gì?"

Lý thúc nhìn cậu rất lâu.

"Đi thẳng."

"Đừng tin những gì con thấy."

"Và tuyệt đối—"

Ông dừng lại một nhịp.

"—đừng trả lời nếu có ai gọi tên con."

Mạc Trì khựng lại.

"...Tên con?"

Lý thúc gật đầu.

"Đúng."

"Nếu chúng biết tên con..."

"...thì con đã bước vào bẫy."

Không khí trong phòng chùng xuống.

Mạc Trì cúi đầu.

"Cha."

Cậu hỏi khẽ.

"Cha có đi cùng con không?"

Lý thúc nhắm mắt.

Chỉ trong khoảnh khắc rất ngắn, nhưng Mạc Trì thấy rõ—ông đã đấu tranh.

Rồi Lý thúc mở mắt.

"Không."

Ông nói.

"Cha không thể."

Không phải vì sợ.

Mà vì ông không còn thuộc về con đường đó.

Mạc Trì gật đầu.

Cậu đứng dậy, khoác túi vải lên lưng.

Khi cậu bước qua ngưỡng cửa, Lý thúc gọi lại.

"Mạc Trì."

Cậu quay đầu.

Lý thúc lấy từ trong áo ra một vật nhỏ, đặt vào tay cậu.

Một miếng gỗ mỏng, khắc hình vòng tròn không khép kín.

"Đeo nó."

Ông nói.

"Đừng hỏi."

Mạc Trì nắm chặt miếng gỗ.

"Cha..."

Cậu định nói gì đó.

Nhưng Lý thúc đã quay lưng.

"Đi đi."

Giọng ông trầm.

"Trước khi trời đổi."

Mạc Trì bước ra ngoài.

Cánh cửa gỗ khép lại sau lưng cậu, phát ra một tiếng cạch rất nhẹ.

Nhưng với Mạc Trì, nó vang lên như một đường cắt—chia đôi cuộc đời cậu thành trước và sau.

Rừng Thủy Linh bắt đầu ngay sau con đường mòn phía bắc làng.

Ban ngày, nó trông không khác mấy khu rừng khác: cây cao, lá rậm, nước chảy len lỏi giữa rễ cây.

Nhưng ban đêm, rừng như biến thành một thế giới khác.

Sương dày đến mức chỉ nhìn được vài bước trước mặt.

Ánh trăng mờ mờ xuyên qua tán lá, vỡ vụn trên mặt đất ướt.

Mạc Trì bước vào rừng, mỗi bước đều cẩn thận.

Cậu nhớ lời Lý thúc: đi thẳng.

Không rẽ.

Không dừng.

Không nhìn lại.

Lúc đầu, mọi thứ yên lặng.

Chỉ có tiếng bước chân của chính cậu, và tiếng nước nhỏ giọt đâu đó trong rừng.

Rồi—

Mạc Trì...

Một tiếng gọi rất khẽ vang lên.

Cậu khựng lại.

Không phải vì sợ, mà vì giọng nói ấy quen thuộc.

Giống giọng của một người trong làng.

Giống... giọng của Lý thúc.

Mạc Trì... quay lại đi...

Tim cậu đập mạnh.

Miệng cậu khẽ mở ra.

Rồi cậu cắn chặt răng.

Không trả lời.

Cậu bước tiếp.

Tiếng gọi biến mất.

Nhưng chỉ một lúc sau—

Mạc Trì...

Lần này, giọng nói khác.

Trẻ hơn.

Giống giọng của một đứa trẻ cậu từng chơi cùng.

Mạc Trì, đi đâu vậy?

Không khí xung quanh lạnh hơn.

Mạc Trì cảm thấy miếng gỗ trong tay mình ấm lên.

Cậu không nhìn sang hai bên.

Không dừng.

Cậu bước tiếp.

Tiếng gọi bắt đầu nhiều hơn.

Từ trái.

Từ phải.

Từ phía sau.

Có lúc là giọng người quen.

Có lúc là giọng hoàn toàn xa lạ.

Có lúc, chỉ là tiếng thở ngay bên tai.

Mạc Trì không trả lời.

Nhưng khi cậu bước qua một gốc cây lớn, mặt đất phía trước bỗng mở ra.

Một khoảng trũng đầy nước hiện ra trước mặt.

Nước trong, phản chiếu ánh trăng.

Và trong mặt nước ấy—

Mạc Trì thấy chính mình.

Không phải hình ảnh hiện tại.

Mà là một thiếu niên lớn hơn, tóc dài, ánh mắt trầm, đứng giữa sương xám.

Ánh mắt đó...

đang nhìn thẳng vào cậu.

Mạc Trì đứng sững.

Tim cậu đập loạn.

Một ý nghĩ thoáng qua:

Nếu chỉ nhìn một chút thì sao?

Mặt nước khẽ gợn.

Hình ảnh kia mở miệng.

Mạc Trì.

Cuối cùng cũng tới rồi.

Cậu lùi lại một bước.

Nước trong đầm dâng lên rất nhẹ, như đang mời gọi.

Lúc này, Mạc Trì hiểu ra.

Đây là bẫy.

Không phải bẫy giết người.

Mà là bẫy dừng lại.

Nếu cậu ở đây quá lâu—

Nếu cậu để tâm trí trôi theo hình ảnh kia—

Cậu sẽ không rời khỏi rừng này nữa.

Miếng gỗ trong tay cậu nóng rực.

Mạc Trì nhắm mắt.

"Không."

Cậu nói khẽ.

"Ngươi không phải ta."

Mặt nước rung mạnh.

Hình ảnh kia biến dạng, mắt trắng lộ ra rõ hơn, miệng méo mó thành một nụ cười không giống người.

Mạc Trì—

Cậu quay lưng.

Không chạy.

Chỉ bước đi.

Mỗi bước như dẫm lên thứ gì đó nhớp nháp, lạnh lẽo, như có bàn tay vô hình kéo chân cậu lại.

Nhưng cậu không dừng.

Không biết bao lâu trôi qua.

Rồi—

Tiếng nước biến mất.

Sương mỏng dần.

Mạc Trì bước ra khỏi Rừng Thủy Linh.

Cậu đứng bên rìa rừng, thở dốc, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.

Phía trước là con đường núi dẫn ra khỏi Thanh Khê.

Phía sau, rừng im lìm như chưa từng có gì xảy ra.

Mạc Trì cúi đầu nhìn miếng gỗ trong tay.

Vết khắc trên đó sẫm màu hơn trước.

Cậu siết chặt nó.

Đêm vẫn chưa kết thúc.

Và cậu biết—

cạm bẫy đầu tiên chỉ là khởi đầu.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 7: Thứ Theo Sau


Đêm không còn tối theo cách bình thường.

Khi Mạc Trì rời khỏi lối rừng đầu tiên, cậu nhận ra ánh sáng xung quanh không hề thay đổi — vẫn là màu xám đục, vẫn là sương mù mỏng lơ lửng — nhưng cảm giác của đêm đã khác.

Không còn là sự yên tĩnh tự nhiên của núi rừng, mà là một thứ tĩnh lặng bị ép xuống, như thể có một bàn tay vô hình đang giữ cho mọi âm thanh không dám vượt quá giới hạn.

Mạc Trì bước chậm lại.

Không phải vì mệt.

Mà vì cậu biết mình đã bị nhìn thấy.

Không phải bởi tu sĩ kia — kẻ đó đã rời đi.

Áp lực hắn để lại đã tan, không còn bám trên vai cậu.

Nhưng trong không khí, vẫn có thứ gì đó khác, rất mờ, rất nhạt, nhưng không rời đi.

Như một ánh mắt không chớp.

Mạc Trì không quay đầu.

Cậu cúi xuống, chạm tay vào miếng gỗ tròn đeo trước ngực.

Nó lạnh, hoàn toàn bình thường.

Nhưng cậu nhớ rất rõ — trong rừng, trong khoảnh khắc cậu gần như bị kéo vào mặt nước, chính vật này đã nóng lên trước cả khi cậu kịp suy nghĩ.

Không phải bảo vệ.

Mà là đánh dấu.

Con đường núi phía trước hẹp dần.

Đá nhiều hơn đất, mỗi bước đi đều phải cân nhắc, nếu trượt chân thì không biết sẽ lăn xuống đâu.

Mạc Trì bước chéo theo sườn dốc, tận dụng những chỗ rễ cây trồi lên làm điểm tựa.

Gió thổi qua khe núi phát ra âm thanh rít rất nhỏ.

Cậu dừng lại.

Lắng nghe.

Không có tiếng bước chân phía sau.

Không có tiếng gọi.

Nhưng tiếng nước thì có.

Không phải tiếng suối chảy xiết, mà là tiếng nước chuyển động chậm, đều, như đang tràn qua một bề mặt rất rộng.

Mạc Trì cau mày.

Rừng Thủy Linh... vẫn chưa kết thúc.

Cậu tiếp tục đi thêm một đoạn, rồi tán cây thưa dần.

Trước mặt cậu mở ra một khoảng trũng lớn, lòng đất thấp xuống như bị ai đó khoét đi một mảng, nước đọng lại thành một vùng ngập mênh mông.

Không phải hồ.

Không phải đầm.

Mà giống như một mảnh rừng bị nước nuốt chửng.

Nước rất đen.

Không phản chiếu ánh trăng, dù mây đã mỏng hơn.

Trên mặt nước, sương mù bốc lên thấp sát mặt, xoay tròn chậm rãi, không theo gió.

Mạc Trì đứng ở rìa vùng trũng.

Tim cậu đập chậm lại, từng nhịp một.

Lý thúc từng nói: "Rừng Thủy Linh không giết bằng móng vuốt."

Lúc đó, Mạc Trì không hiểu.

Giờ thì cậu hiểu.

Đây không phải nơi để đánh nhau.

Đây là nơi để lạc.

Cậu nhìn quanh.

Con đường phía sau đã bị sương che khuất.

Nếu quay lại, cậu không chắc mình còn tìm được lối ra.

Phía trước, con đường núi tiếp tục ở bên kia vùng nước.

Muốn đi tiếp, phải qua đây.

Mạc Trì hít sâu.

Cậu rút con dao nhỏ ra, cầm trong tay trái.

Không phải để dùng, mà để giữ cho bản thân còn cảm giác thật.

Kim loại lạnh chạm vào da giúp cậu không trôi theo những cảm giác kỳ lạ của rừng.

Bước đầu tiên.

Nước lạnh buốt, ngập đến mắt cá.

Không có gì xảy ra.

Bước thứ hai.

Nước lên đến bắp chân.

Làn sương quanh mặt nước hơi rung, như có ai đó vừa thở ra.

Mạc Trì không dừng.

Bước thứ ba —

Mặt nước lặng hẳn.

Không gợn.

Không sóng.

Sương mù ngừng chuyển động, như bị đóng băng trong không khí.

Mạc Trì đứng yên.

Không phải vì cậu muốn dừng, mà vì cậu không nên bước tiếp.

Một cảm giác rất rõ ràng lan ra từ lòng bàn chân — không phải lạnh, mà là bị chạm.

Như thể có thứ gì đó dưới nước đang áp sát, không kéo, không siết, chỉ chạm vào.

"Mạc Trì."

Giọng nói vang lên phía sau.

Không to.

Không gần.

Nhưng rõ ràng đến mức không thể lẫn.

Mạc Trì không quay đầu.

Cậu nhắm mắt trong một nhịp ngắn, ép bản thân không phản ứng theo bản năng.

"Ta không gọi ngươi."

Cậu nói khẽ.

"Ngươi tự gọi."

Một khoảng im lặng kéo dài.

Rồi giọng nói ấy vang lên lần nữa, lần này ở ngay bên tai.

"Ngươi biết tên mình."

Không phải câu hỏi.

Mà là xác nhận.

Mạc Trì siết chặt chuôi dao.

"Ta biết."

Cậu đáp.

"Nhưng ngươi không có quyền dùng nó."

Mặt nước rung nhẹ.

Thứ đang chạm vào chân cậu không tiến thêm, nhưng cũng không rút lại.

Một hình ảnh dần hiện ra trên mặt nước phía trước.

Không phải rõ ràng.

Không có đường nét hoàn chỉnh.

Chỉ là một bóng người cao hơn cậu, đứng trong sương, toàn thân đen mờ, như được vẽ bằng mực chưa khô.

Không có mặt.

Chỉ có đôi mắt trắng.

"Mạc Trì."

Bóng kia nói.

"Ngươi đã thấy."

Mạc Trì cảm thấy tim mình chệch một nhịp.

"Thấy cái gì?"

Cậu hỏi.

"Thấy thứ không thuộc về ngươi."

"Thấy thứ sẽ đến."

Mặt nước bắt đầu dâng lên rất chậm, chỉ một chút, như muốn ôm lấy cậu từ dưới.

Không vội.

Không hung hãn.

Chỉ kiên nhẫn.

"Ngươi không nên đi tiếp."

Bóng kia thì thầm.

"Ở lại."

"Ngươi sẽ không đau."

Mạc Trì mở mắt.

Ánh mắt cậu không còn hoảng loạn.

Chỉ là rất mệt.

"Ta không sợ đau."

Cậu nói.

"Ta sợ bị giữ lại."

Miếng gỗ trên ngực cậu nóng lên.

Không bùng nổ.

Không phát sáng.

Chỉ là một cảm giác rất rõ — như có ai đó đặt tay lên lưng cậu, không đẩy, không kéo, chỉ nhắc nhở.

"Ta không thuộc về nơi này."

Mạc Trì nói, giọng thấp nhưng chắc.

"Và ngươi cũng không thuộc về ta."

Mặt nước rung mạnh hơn.

Bóng đen trên mặt nước méo đi, đường viền tan rã, như mực bị hòa nước.

"Ngươi đã mang dấu."

Giọng nói không còn ở một chỗ.

"Nơi nào có nước, chúng ta sẽ thấy ngươi."

Mạc Trì lùi lại một bước.

Áp lực quanh chân buông ra.

Nước rút xuống rất nhanh, chỉ còn ướt sũng, lạnh buốt.

Mạc Trì quay lưng.

Không chạy.

Không nhìn lại.

Cậu bước từng bước, nặng nề nhưng dứt khoát, rời khỏi vùng trũng.

Sau lưng, mặt nước trở lại yên lặng, như chưa từng có gì xảy ra.

Chỉ có sương mù chậm rãi tan đi.

Mạc Trì bước lên bờ đất khô, chân run nhẹ.

Cậu ngồi sụp xuống, lưng tựa vào một tảng đá lớn, thở gấp.

Không khóc.

Không hét.

Chỉ thở.

Rất lâu sau, cậu mới ngẩng đầu nhìn bầu trời qua tán cây.

Đêm đã nhạt đi.

Không phải vì sáng, mà vì cậu đã đi qua phần tối nhất.

Mạc Trì đứng dậy.

Cậu nhìn con đường phía trước — con đường dẫn ra khỏi núi, khỏi Thanh Khê, khỏi nơi cậu từng gọi là nhà.

"Đi tiếp."

Cậu nói khẽ.

Không ai trả lời.

Nhưng ở rất xa, trong một cõi không có thời gian,

một tồn tại từng bị xóa khỏi tên gọi, khẽ động.

Và dấu đầu tiên,

đã được khắc lên con đường của Mạc Trì.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 8: Làng Hạ Thạch


Khi Mạc Trì bước ra khỏi rìa rừng, trời đã gần sáng.

Không phải ánh sáng rõ ràng của ban ngày, mà là một màu xám nhạt, trải đều khắp không gian, khiến mọi thứ hiện ra mờ mờ như bị phủ một lớp tro mỏng.

Sương tan dần, không khí khô hơn, mùi ẩm của nước và rừng lùi lại phía sau.

Cậu đứng yên một lúc rất lâu.

Không phải để nghỉ, mà để xác nhận.

Không còn tiếng nước chuyển động.

Không còn cảm giác bị chạm vào từ dưới chân.

Không còn ánh mắt vô hình bám theo mỗi bước đi.

Rừng Thủy Linh đã ở sau lưng.

Và nó không đuổi theo nữa.

Mạc Trì thở ra một hơi dài, đến lúc này mới nhận ra cổ họng mình khô rát, hai chân nặng như chì.

Cậu bước thêm vài bước thì đầu gối khẽ khuỵu xuống, phải chống tay lên tảng đá bên đường mới đứng vững.

Phía trước, con đường núi hạ dần độ dốc.

Rồi, giữa làn sương mỏng còn sót lại, một làng nhỏ hiện ra.

Không lớn.

Chỉ chừng hai, ba chục nóc nhà, mái ngói xám, tường đất, dựng dọc theo một con đường đất chạy men theo sườn đồi.

Ở đầu làng có một cối xay nước nhỏ, bánh gỗ quay chậm rãi, phát ra tiếng kẽo kẹt đều đều.

Có khói bếp.

Có tiếng gà gáy.

Có người.

Mạc Trì đứng sững.

Đó là lần đầu tiên kể từ khi rời Thanh Khê, cậu thấy một nơi không mang ác ý.

Không có sương dày.

Không có nước đen.

Không có im lặng bị ép xuống.

Chỉ là một ngôi làng rất bình thường.

Chính sự bình thường ấy khiến tim cậu đập lệch một nhịp.

Mạc Trì bước vào làng.

Con đường đất còn ẩm, dấu chân in rõ.

Một vài người trong làng đã thức, gánh nước, nhóm bếp, nhìn thấy cậu thì dừng lại một chút, ánh mắt tò mò, nhưng không cảnh giác.

Một bà lão gánh nước nhìn cậu từ đầu đến chân, rồi hỏi:

"Đi đường xa à?"

Mạc Trì gật đầu.

"Dạ."

Giọng cậu khàn, nhưng còn đủ bình tĩnh.

Bà lão không hỏi thêm, chỉ gật đầu, tiếp tục bước đi.

Không ai hỏi cậu từ đâu đến.

Không ai hỏi cậu đi đâu.

Ở những làng nhỏ thế này, người lạ không phải chuyện hiếm, miễn là họ không mang theo rắc rối.

Mạc Trì đi sâu hơn vào làng.

Rồi cậu nghe thấy tiếng búa đập vào kim loại.

Keng.

Keng.

Âm thanh không đều, không quá mạnh, nhưng rất chắc.

Mỗi nhát búa rơi xuống đều mang theo nhịp điệu rõ ràng, như đang đập vào chính nhịp tim của ngôi làng.

Mạc Trì nhìn theo hướng âm thanh.

Ở cuối con đường đất, gần một bãi đất trống, có một lò rèn nhỏ.

Không lớn.

Chỉ là một mái che thấp, tường đất, phía trước dựng một bệ gỗ, trên đó đặt đe sắt đã sẫm màu vì nhiệt và thời gian.

Lửa trong lò cháy đều, không bùng cao, nhưng đỏ rực, tỏa hơi nóng dễ chịu.

Trước lò rèn, một thanh niên đang cầm búa.

Khoảng mười tám tuổi.

Dáng người cao, vai rộng, áo vải thô cởi nửa, lộ cánh tay rắn chắc, da sạm vì nắng và lửa.

Mái tóc buộc gọn phía sau, vài sợi rơi xuống trán, ướt mồ hôi.

Anh ta đang rèn một thanh sắt.

Không phải kiếm.

Chỉ là một lưỡi dao thô, còn chưa mài.

Keng.

Keng.

Mỗi nhát búa rơi xuống, lửa bắn ra thành tia nhỏ.

Mạc Trì đứng nhìn.

Không biết vì sao, tiếng búa ấy khiến cậu bình tĩnh lại.

Không có linh khí.

Không có dị tượng.

Chỉ là sức người, lửa, và kim loại.

Thanh niên dừng tay, ngẩng đầu lên.

Ánh mắt anh ta gặp ánh mắt Mạc Trì.

Hai người nhìn nhau một nhịp.

Rồi thanh niên nhíu mày.

"Cậu từ rừng ra?"

Anh ta hỏi.

Giọng thẳng, không vòng vo.

Mạc Trì gật đầu.

"Dạ."

Thanh niên nhìn cậu kỹ hơn một chút.

Áo quần ướt sương.

Giày bám bùn.

Mắt thâm vì thiếu ngủ.

"Không giống người đi lạc."

Anh ta nói.

"Giống người vừa chạy thoát hơn."

Mạc Trì không biết đáp thế nào, chỉ im lặng.

Thanh niên cười khẽ, đặt búa xuống.

"Thôi."

"Không cần nói."

Anh ta chỉ vào bệ gỗ bên cạnh.

"Ngồi xuống đi."

"Đứng như vậy không vững đâu."

Mạc Trì do dự một nhịp, rồi bước tới ngồi xuống.

Khi ngồi xuống, cậu mới nhận ra chân mình run nhẹ, gần như không còn sức.

Thanh niên nhìn thấy, không nói gì.

Anh ta quay lại lò rèn, thêm than, chỉnh lửa, rồi tiếp tục đập búa.

Keng.

Keng.

"Ta tên là Lâm Hạo."

Thanh niên nói, không quay đầu.

"Mười tám tuổi."

Mạc Trì ngẩng lên.

"...Mạc Trì."

"Ừ."

Lâm Hạo gật đầu.

"Tên nghe không giống người làng này."

"Ta không ở đây."

Mạc Trì đáp.

"Ta biết."

Lâm Hạo nói.

"Người làng này đi đứng khác."

Một lúc sau, Lâm Hạo tắt lò, đặt thanh sắt sang một bên, rồi đưa cho Mạc Trì một bát nước.

"Uống đi."

Nước ấm.

Không phải nước suối lạnh, cũng không phải nước đun sôi kỹ.

Nhưng vừa đủ để cổ họng Mạc Trì dễ chịu hơn.

"Ngươi định đi đâu?"

Lâm Hạo hỏi.

Mạc Trì lắc đầu.

"Ta chưa biết."

Lâm Hạo nhìn cậu một lúc.

"Vậy thì ở lại ăn một bữa."

Anh ta nói.

"Ăn xong rồi hãy nghĩ."

Mạc Trì ngẩn ra.

"...Có được không?"

Lâm Hạo nhún vai.

"Lò rèn của ta thiếu người bê than."

"Coi như trả công."

Mạc Trì nhìn bát nước trong tay.

Một cảm giác rất lạ xuất hiện.

Không phải vui.

Không phải nhẹ nhõm.

Mà là lần đầu tiên kể từ khi rời làng Thanh Khê, cậu không phải đề phòng.

"Cảm ơn."

Cậu nói.

Lâm Hạo cười.

"Không cần."

"Người đi qua rừng đó mà còn sống..."

"...thì đáng ăn một bữa tử tế."

Mạc Trì cúi đầu.

Không ai trong làng này biết cậu là ai.

Không ai biết cậu mang theo thứ gì.

Không ai nhìn cậu như nhìn một "ngoại lệ".

Chỉ là một đứa nhóc mệt mỏi, vừa ra khỏi rừng.

Và người đầu tiên cậu gặp trên con đường mới,

là một thợ rèn.

Mạc Trì không biết lúc này rằng—

Lâm Hạo sẽ là bằng hữu đầu tiên của cậu.

Và ngọn lửa trong lò rèn nhỏ này, sau này sẽ rèn ra thứ rất quan trọng.

Nhưng vào khoảnh khắc ấy,

chỉ cần một bát nước ấm,

và một tiếng keng đều đặn,

đã đủ để Mạc Trì ở lại thêm một chút.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 9: Những Ngày Không Phải Chạy Đua


Mạc Trì ở lại làng.

Không phải vì cậu đã quyết định gì, mà vì cơ thể cậu không cho phép đi tiếp.

Đêm đầu tiên, sau khi ăn xong bữa cơm đơn giản ở lò rèn — cơm trắng, rau xào mỡ heo, thêm một bát canh loãng — Mạc Trì vừa nằm xuống đã ngủ thiếp đi.

Không mơ, không giật mình, không thấy nước đen hay ánh mắt trắng.

Chỉ là một giấc ngủ sâu.

Khi cậu tỉnh lại, ánh nắng đã xuyên qua khe cửa gỗ, chiếu lên nền đất vàng nhạt.

Ngoài kia, tiếng người nói chuyện, tiếng gà, tiếng chày giã gạo vang lên lẫn lộn — những âm thanh rất bình thường, nhưng với Mạc Trì, xa xỉ đến lạ.

"Dậy rồi à?"

Giọng Lâm Hạo vang lên từ ngoài sân.

Mạc Trì ngồi dậy, đầu óc hơi choáng, nhưng người nhẹ hơn hẳn.

Cậu bước ra ngoài, thấy Lâm Hạo đang mài một lưỡi dao trên đá, động tác đều và chậm.

"Ngủ như chết."

Lâm Hạo nói, không ngẩng đầu.

"Ta còn tưởng ngươi sẽ tỉnh giữa đêm."

Mạc Trì lắc đầu.

"Ta không mơ."

Lâm Hạo dừng tay một nhịp, rồi cười.

"Vậy là tốt."

Hôm đó, Lâm Hạo không cho Mạc Trì làm việc.

"Ngươi còn yếu."

Anh ta nói thẳng.

"Đi theo ta cho quen làng."

Và thế là, lần đầu tiên kể từ khi rời Thanh Khê, Mạc Trì đi dạo mà không phải để trốn.

Làng này không có tên lớn.

Người ngoài gọi nó đơn giản là làng Hạ Thạch, vì nền đất nhiều đá thấp.

Không giàu, không nghèo, sống nhờ ruộng, chăn nuôi, và mấy nghề thủ công như rèn, mộc, làm gốm.

Lâm Hạo dẫn Mạc Trì đi khắp nơi.

Qua quán bánh hấp ở đầu làng — nơi một bà thím mập mạp nhét cho Mạc Trì hai cái bánh nóng hổi, vừa ăn vừa bỏng tay.

Qua quán mì nước, nơi một ông già râu bạc nấu nước dùng từ xương heo suốt cả ngày, mùi thơm lan cả góc làng.

Mạc Trì ăn rất chậm.

Không phải vì không ngon.

Mà vì cậu không quen việc ăn mà không cần canh chừng xung quanh.

"Ngươi giống mèo hoang."

Lâm Hạo nhận xét.

"Ăn cũng nhìn đường chạy."

Mạc Trì cười nhạt.

"Thói quen."

Buổi trưa, Lâm Hạo dẫn cậu đến một quán rượu nhỏ — thực ra chỉ là mái che bằng tre, vài cái bàn gỗ, nhưng rất ồn.

Ở đó có mấy "tay chơi chính hiệu".

Một gã béo bụng phệ, suốt ngày khoe mình từng thắng sạch tiền của cả xóm khi đánh bài, dù ai cũng biết hắn thường thua.

Một ông chú mặt sẹo, tự nhận mình từng đi giang hồ mười năm, nhưng đến giờ vẫn chưa ra khỏi huyện.

Và một lão gầy gò, mắt tinh ranh, chuyên cá độ đủ thứ — từ chọi gà đến việc hôm nay trời có mưa hay không.

"Hạo tử!"

Gã béo thấy Lâm Hạo liền vẫy tay.

"Lại mang theo tiểu tử nào thế?"

"Người quen."

Lâm Hạo đáp.

"Đừng dạy hư."

"Ơ kìa!"

Lão gầy cười khà khà.

"Tuổi này mà không dạy thì bao giờ?"

Họ kéo hai người ngồi xuống, ép uống nước chè, rồi bắt đầu kể đủ thứ chuyện tào lao.

Mạc Trì ngồi nghe, không nói nhiều, nhưng lần đầu tiên cười thật sự — dù chỉ là một cái nhếch môi rất nhẹ.

Những câu chuyện ở đây không liên quan đến tu sĩ, yêu quái hay số mệnh.

Chỉ là chuyện người với người: ai nợ ai mấy đồng, ai lỡ miệng chọc giận vợ, ai thua sạch vì tin lời lão gầy.

Buổi chiều, Lâm Hạo dẫn Mạc Trì ra bờ sông.

Ở đó có mấy thanh niên cùng tuổi Lâm Hạo, đang thử sức vật tay, ném đá, cười nói ầm ĩ.

Họ kéo Mạc Trì vào, dù cậu lúng túng, vụng về, nhưng không ai chê.

"Tiểu tử này gầy mà chắc."

Một người nhận xét khi vật tay thua cậu.

"Làm việc nhiều à?"

Mạc Trì gật đầu.

"Ở làng cũ."

"Vậy là giống bọn ta."

Người kia cười.

"Không mạnh, nhưng chịu được."

Buổi tối, cả hai về lò rèn.

Lửa cháy đỏ, chiếu lên khuôn mặt Lâm Hạo, khiến anh trông già hơn tuổi.

Mạc Trì ngồi bên, giúp bê than, quạt lò.

Không ai nói chuyện lớn, chỉ có tiếng lửa nổ tí tách và kim loại nóng.

"Hạo ca."

Mạc Trì bất chợt hỏi.

"Ngươi không tò mò sao?"

Lâm Hạo không quay đầu.

"Tò mò cái gì?"

"Về ta."

Lâm Hạo im lặng một lúc.

Rồi anh nói:

"Ta tò mò."

"Nhưng ta cũng biết — có thứ không hỏi thì sống lâu hơn."

Mạc Trì gật đầu.

Đêm thứ hai, rồi thứ ba trôi qua.

Mạc Trì bắt đầu quen với nhịp sống ở làng Hạ Thạch.

Buổi sáng phụ lò rèn, trưa ăn quán, chiều ra sông, tối nghe chuyện phiếm.

Cơ thể cậu khỏe lại nhanh hơn dự đoán, nhưng thứ thay đổi nhiều nhất là ánh mắt.

Không còn luôn nhìn về phía sau.

Không còn luôn căng như dây đàn.

Nhưng ở những khoảnh khắc rất ngắn — khi nước sông phản chiếu ánh trăng, hoặc khi sương chiều bốc lên — Mạc Trì vẫn cảm thấy có thứ gì đó rất xa đang nhớ đến cậu.

Và cậu biết:

Những ngày này không kéo dài.

Nhưng chính vì vậy, chúng mới quan trọng.

Ở làng Hạ Thạch,

Mạc Trì lần đầu có bằng hữu.

Lần đầu cười mà không cần đề phòng.

Lần đầu biết thế nào là ở lại.

Và khi tai họa tới —

chính những ngày bình thường này

sẽ là thứ giữ cậu không đánh mất mình.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 10: Những Người Bằng Hữu


Một tuần trôi qua rất nhanh.

Nhanh đến mức Mạc Trì chỉ nhận ra khi cậu giật mình thấy vết trầy trên tay đã lành hẳn, những cơn mệt kéo dài suốt từ đêm rừng Thủy Linh cũng biến mất từ lúc nào không hay.

Cơ thể cậu hồi phục nhanh hơn mức bình thường, nhưng lần này, không ai nói gì.

Ở làng Hạ Thạch, người ta quen với việc không hỏi những chuyện khó giải thích.

Cuộc sống của Mạc Trì dần ổn định.

Buổi sáng, cậu phụ Lâm Hạo nhóm lò, quạt than, bê phôi sắt.

Buổi trưa, cậu theo mấy đứa trẻ trong làng ra bờ sông, giúp chúng bắt cá, ném đá.

Buổi chiều, khi lò rèn nghỉ, cậu lại bị kéo đi khắp nơi.

Trẻ con trong làng rất nhanh đã quen với cậu.

Không phải vì Mạc Trì nói nhiều — cậu gần như không nói — mà vì cậu chịu lắng nghe.

Khi chúng khoe con cá bắt được, cậu nhìn thật kỹ.

Khi chúng cãi nhau, cậu không bênh ai, chỉ đứng giữa, để chúng tự hạ giọng.

"Ca ca Mạc Trì!"

Một đứa bé gọi cậu, tay kéo vạt áo.

"Mai ca có ra sông không?"

Mạc Trì gật đầu.

"Có."

Chỉ một chữ, nhưng đủ để đứa bé cười toe.

Trẻ con thích những người không giả vờ hiểu mình.

Nhưng người lớn thì khác.

Ở làng Hạ Thạch, ánh mắt dành cho Mạc Trì không còn tò mò như ngày đầu, mà chuyển sang đề phòng.

Không ai nói thẳng, nhưng cậu cảm nhận rất rõ.

Những câu nói bị ngắt giữa chừng khi cậu đến gần.

Những ánh nhìn lướt nhanh rồi quay đi.

Những bữa cơm mà chỗ ngồi cạnh cậu thường trống.

"Người lạ ở lại lâu quá..."

"Không biết gốc gác..."

"Lại đi ra từ rừng..."

Những lời thì thầm không to, nhưng đủ để chạm tới tai.

Mạc Trì không phản ứng.

Cậu đã quen với việc không thuộc về.

Nhưng Lâm Hạo thì thấy.

Một buổi chiều, khi cả hai đang kéo tấm bạt che lò rèn, Lâm Hạo bất chợt nói:

"Đừng để ý."

Mạc Trì nhìn anh.

"Ta không để ý."

Lâm Hạo cười nhạt.

"Vậy thì tốt."

"Người lớn ở đâu cũng giống nhau."

"Thấy thứ không hiểu, là muốn tránh."

Mạc Trì gật đầu.

"Trẻ con thì không."

"Ừ."

Lâm Hạo đáp.

"Vì chúng chưa học cách sợ."

Hôm đó, khi trời nhá nhem tối, Lâm Hạo không đóng lò rèn sớm như mọi ngày.

"Đi theo ta."

Anh nói.

Mạc Trì hơi ngạc nhiên.

"Đi đâu?"

"Gặp mấy người quen."

Lâm Hạo đáp.

"Không phải người trong làng."

Hai người rời Hạ Thạch theo con đường mòn phía đông, đi qua ruộng hoang rồi rẽ vào một khu đồi thấp.

Ở đó có một ngôi miếu bỏ hoang, tường đá nứt nẻ, cỏ mọc đầy, chỉ còn mái che lệch một bên.

Trời tối dần.

Gió thổi qua miếu, mang theo mùi khói nhạt.

"Ra đi."

Lâm Hạo nói, giọng không lớn.

Mạc Trì cau mày.

Chưa kịp hỏi, thì từ bóng tối quanh miếu, có người bước ra.

Một.

Hai.

Rồi ba.

Họ không ồn ào, không che mặt, nhưng đứng rất xa, mỗi người giữ một góc, như đã quen với việc không đứng cạnh nhau.

Người đi đầu là một nam nhân khoảng hai mươi lăm, tóc cắt ngắn, áo đen gọn gàng, trên tay cầm một con dao mỏng.

Ánh mắt hắn sắc, nhưng không hung.

"Lâu rồi không gặp."

Hắn nói với Lâm Hạo.

"Thợ rèn."

"Vẫn còn sống."

Lâm Hạo đáp.

"Vậy là đủ."

Một nữ nhân đứng bên trái cười khẽ, tay xoay xoay một sợi dây thép mảnh.

"Đây là tiểu tử ngươi nhặt về?"

Nàng hỏi.

"Không phải nhặt."

Lâm Hạo nói.

"Là người."

Mạc Trì đứng yên.

Không sợ.

Nhưng rất tỉnh.

Những người này khác hẳn tu sĩ trong rừng.

Không có linh áp rõ rệt, không khoe sức mạnh, nhưng từng cử động đều đúng chỗ, như những con dao được mài quen tay.

"Bọn ta là người làm thuê."

Nam nhân kia nói, ánh mắt lướt qua Mạc Trì.

"Có người gọi bọn ta là shinobi."

"Còn ta gọi các ngươi là phiền phức."

Lâm Hạo đáp.

Nam nhân cười.

"Vẫn miệng lưỡi như xưa."

Một người khác từ bóng tối lên tiếng, giọng trầm:

"Thằng bé này..."

"...không bình thường."

Không phải nghi ngờ.

Mà là kết luận.

Mạc Trì nhìn người đó.

Ánh mắt họ chạm nhau.

Trong khoảnh khắc rất ngắn, người kia lệch nhịp thở.

"Thấy chưa?"

Nữ nhân cười khẽ.

"Hắn không giấu."

Lâm Hạo đứng chắn nửa bước trước Mạc Trì.

"Ta dẫn nó đến không phải để các ngươi soi."

"Chỉ để nói một chuyện."

"Chuyện gì?"

Nam nhân hỏi.

"Thằng bé sẽ rời làng sớm."

Lâm Hạo nói.

"Khi đó, ta không ở bên."

Một nhịp im lặng.

"Ngươi muốn chúng ta trông chừng?"

Nam nhân nheo mắt.

"Không."

Lâm Hạo đáp.

"Ta muốn các ngươi đừng giết nó, nếu gặp."

Không khí khẽ thay đổi.

Một yêu cầu như vậy, với nhóm đánh thuê, không bình thường.

Nữ nhân nghiêng đầu.

"Lý do?"

Lâm Hạo im lặng.

Rồi nói:

"Vì nếu các ngươi giết nó..."

"...thì thứ tìm đến sau đó sẽ không giống bất kỳ hợp đồng nào các ngươi từng nhận."

Không ai cười.

Nam nhân cầm dao nhìn Mạc Trì thật lâu.

Rồi hắn gật đầu.

"Được."

"Không giết."

"Nhưng nếu nó dính vào hợp đồng của bọn ta..."

"...thì không đảm bảo an toàn."

Mạc Trì lên tiếng lần đầu.

"Ta không muốn liên lụy."

Cậu nói.

"Nhưng nếu buộc phải chọn..."

"...ta sẽ không trốn."

Nam nhân nhìn cậu.

Một lúc.

Rồi cười.

"Được."

"Vậy là đủ tư cách."

Nhóm shinobi lùi lại, tan vào bóng tối như chưa từng xuất hiện.

Trên đường về, Mạc Trì hỏi:

"Hạo ca."

"Ngươi tin họ sao?"

Lâm Hạo gật đầu.

"Không tin."

"Nhưng biết họ giữ lời."

Mạc Trì im lặng.

Ở làng Hạ Thạch, cậu được trẻ con yêu quý.

Bị người lớn đề phòng.

Và ở ngoài làng, đã có những kẻ nguy hiểm biết đến sự tồn tại của cậu.

Con đường phía trước,

đang dần hiện hình.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 11: Kẻ Chưa Biết Đánh, Nhưng Biết Nhìn


Bãi đất sau ngôi miếu bỏ hoang vẫn còn ẩm sương.

Mặt đất không bằng phẳng, lẫn đá vụn và rễ cây trồi lên khỏi đất.

Đây không phải nơi thích hợp để giao đấu, càng không phải nơi để phô diễn kỹ xảo.

Nhưng với những kẻ quen làm việc trong bóng tối, đây mới là địa hình lý tưởng.

Mạc Trì đứng ở giữa bãi đất.

Cậu không cầm kiếm.

Trong tay chỉ có con dao nhỏ dùng để cắt thuốc — lưỡi ngắn, mỏng, không cân bằng, cán gỗ đã sờn.

Một món đồ mà bất kỳ thợ rèn nào cũng sẽ lắc đầu nếu bị hỏi có dùng để đánh nhau được hay không.

Đối diện cậu là bốn người.

Không đứng thành hàng.

Không đứng đối xứng.

Họ đứng rải rác, mỗi người chiếm một vị trí khác nhau, vừa đủ để không ai che lưng cho ai, nhưng cũng vừa đủ để bất kỳ hướng nào Mạc Trì quay sang, đều có người nhìn thấy.

Tề Dẫn đứng lệch về phía trước nửa bước.

Hắn không mang giáp, chỉ mặc áo đen gọn gàng.

Con dao mỏng trong tay hắn phản chiếu ánh sáng nhạt của buổi sớm.

Ánh mắt hắn không nhìn chằm chằm vào Mạc Trì, mà quan sát toàn bộ bãi đất.

Yến Tước đứng bên trái, tựa nhẹ vào một thân cây gãy.

Sợi dây thép mảnh quấn hờ quanh cổ tay nàng, như một món trang sức vô hại.

Hà Mộc không đứng yên.

Hắn di chuyển rất chậm, rất nhẹ, từng bước nhỏ như vô tình, nhưng luôn ở rìa tầm nhìn của Mạc Trì.

Thạch Tàng đứng xa nhất.

Hai tay buông thõng, đoản đao sau lưng chưa hề rút ra.

Trông hắn giống như người không tham gia, nhưng chính hắn mới là người chặn mọi lối rút.

Không ai nói chuyện.

Không có hiệu lệnh.

Tề Dẫn là người phá vỡ sự im lặng.

"Ngươi muốn thử."

Hắn nói, giọng bình thản.

"Vậy thử."

Không đếm.

Không ra hiệu.

Chỉ một câu nói — và trận đấu đã bắt đầu.

Mạc Trì lao lên.

Không do dự.

Cách cậu di chuyển không giống người học võ, mà giống thú bị dồn đến góc chết: thân người hạ thấp, vai thu lại, bước chân dồn lực về phía trước, ép khoảng cách ngay lập tức.

Con dao trong tay cậu không nhắm vào cổ hay ngực.

Mà nhắm vào tay cầm vũ khí của Tề Dẫn.

Đó là bản năng sinh tồn.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, Hà Mộc biến mất.

Không phải chạy.

Không phải lăn.

Mà là — không còn ở vị trí vừa rồi.

Mạc Trì cảm thấy gáy lạnh đi một nhịp.

Quá muộn.

Một cú quét chân thấp từ bên hông đánh trúng mắt cá cậu.

Trọng tâm mất, thân người đổ nghiêng.

Mạc Trì xoay người theo phản xạ, con dao vung lên theo quán tính — nhưng không chạm được gì.

Lưỡi dao lạnh áp sát cổ họng.

Chỉ dừng lại.

"Chết."

Giọng Hà Mộc vang lên phía sau.

Mạc Trì thở ra.

"Lại."

Không ai cười.

Tề Dẫn nhíu mày rất nhẹ.

Lần thứ hai, Mạc Trì không lao lên.

Cậu đứng yên, quan sát.

Nhìn cách Yến Tước nghiêng trọng tâm.

Nhìn cách Hà Mộc không bao giờ đứng đúng chỗ cậu nghĩ.

Nhìn cách Thạch Tàng không động, nhưng luôn che một góc.

Cậu bước sang trái.

Thạch Tàng cũng bước sang trái — cùng lúc.

Không nhanh.

Không mạnh.

Chỉ là đúng chỗ.

Mạc Trì đổi hướng, lách người sang phải, dao vung lên thấp — nhưng Yến Tước đã ở đó.

Sợi dây thép quét ngang cổ tay cậu, không cắt, nhưng đủ để tước vũ khí.

Dao rơi xuống đất.

Một cú đánh bằng cùi chỏ trúng vai.

Rồi đất trời xoay vòng.

Lưng Mạc Trì đập mạnh xuống đất, phổi ép hết không khí ra ngoài.

Trong khoảnh khắc đó, cậu nhận ra: mình không kịp nghĩ.

Không phải vì chậm.

Mà vì không có chỗ để nghĩ.

"Ngươi dùng phản xạ."

Thạch Tàng nói, giọng trầm.

"Nhưng phản xạ không thắng được bố trí."

Mạc Trì chống tay ngồi dậy.

"Lại."

Lần thứ ba.

Lần thứ tư.

Lần thứ năm.

Mỗi lần đều khác.

Mỗi lần đều thua theo một cách khác.

Bị dẫn dụ.

Bị khóa tay.

Bị ép vào góc chết.

Bị đánh bật khi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra.

Không ai ra đòn thừa.

Không ai đánh mạnh hơn mức cần thiết.

Nhưng không lần nào cho Mạc Trì cơ hội.

Đến lần thứ bảy, Tề Dẫn giơ tay.

"Đủ."

Mạc Trì nằm ngửa trên đất, ngực phập phồng, mồ hôi lạnh tràn xuống thái dương.

Toàn thân đau âm ỉ, nhưng đầu óc lại rất tỉnh.

"Ngươi không yếu."

Tề Dẫn nói.

"Nhưng ngươi không biết đánh."

"Ta biết."

Mạc Trì đáp, giọng khàn.

"Ta chỉ biết... không chết."

Yến Tước bật cười khẽ.

"Đó là bản năng."

"Nó cứu ngươi khỏi thú và rừng."

"Nhưng không cứu ngươi khỏi người."

Mạc Trì ngồi dậy, nhặt con dao lên, phủi đất.

Cậu cúi đầu.

Không phải vì nhục.

Mà vì đang nghĩ.

"Các ngươi..."

Cậu nói chậm rãi.

"...không đánh bằng sức."

Tề Dẫn gật đầu.

"Chúng ta đánh bằng vị trí, thời điểm, và sai lầm của đối phương."

Mạc Trì ngẩng lên.

"Ta toàn là sai lầm."

Không ai phủ nhận.

Một lúc rất lâu trôi qua.

Rồi Mạc Trì bước lên một bước.

Không tấn công.

Không thủ thế.

Cậu cúi đầu thật thấp.

"Dạy ta."

Cậu nói.

"Không phải dạy đánh."

Cậu ngẩng lên, ánh mắt rất thẳng.

"Dạy ta đừng chết ngu như thế nữa."

Không khí thay đổi.

Không phải căng thẳng.

Mà là đánh giá lại.

Tề Dẫn nhìn cậu rất lâu.

"Ngươi biết giá không?"

"Biết."

Mạc Trì đáp.

"Ta sẽ đi theo."

"Chu du."

"Làm việc bẩn."

"Không an toàn."

"Không có nơi quay về."

"Ta không có nơi quay về."

Mạc Trì nói.

Yến Tước nhìn cậu, ánh mắt hơi đổi.

Hà Mộc cười nhỏ.

"Thằng nhóc này..."

"...không ngu."

Cuối cùng, Tề Dẫn gật đầu.

"Ngươi không phải đệ tử."

"Không có danh phận."

"Không có bảo hộ."

"Ta hiểu."

Mạc Trì đáp.

"Chúng ta chỉ dạy ngươi cách đứng, cách nhìn, và cách chờ."

Tề Dẫn nói tiếp.

"Còn sống hay chết — tự ngươi quyết."

Mạc Trì gật đầu.

"Vậy là đủ."

Chiều hôm đó, Mạc Trì thu dọn đồ.

Không nhiều.

Một con dao.

Miếng gỗ khắc vòng tròn.

Và vài ngày bình yên.

Lâm Hạo đứng trước lò rèn, nhìn cậu.

"Quyết rồi?"

"Ừ."

Lâm Hạo không giữ.

Chỉ đặt vào tay cậu một miếng kim loại mỏng, chưa mài.

"Khi nào cần rèn thứ gì..."

"...tìm ta."

Mạc Trì siết chặt miếng kim loại.

Rồi quay lưng.

Theo sau bốn bóng người.

Lần này, cậu không chạy.

Cũng không mơ mộng.

Cậu đang bước vào thế giới nơi kỹ thuật giết chết bản năng.

Và đó là nơi,

Mạc Trì bắt đầu học cách trở thành Zihao —

dù cậu chưa biết cái tên ấy tồn tại.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 12: CHẶNG ĐƯỜNG ĐẦU TIÊN


Ngày đầu tiên rời khỏi làng Hạ Thạch, Mạc Trì không cảm nhận được sự khác biệt ngay.

Con đường vẫn là đất.

Trời vẫn có mây.

Gió vẫn thổi như mọi nơi khác.

Nhưng chỉ sau nửa ngày, cậu hiểu ra một điều rất rõ:

Ở đây, mỗi bước đi đều có người tính toán.

Tề Dẫn đi trước không phải vì hắn mạnh nhất, mà vì hắn là người biết nên dừng ở đâu.

Hắn không nhìn đường nhiều, nhưng luôn nhìn xung quanh đường.

Bất kỳ khi nào gió đổi hướng, chim im bặt, hoặc cỏ lay không đều — hắn đều điều chỉnh nhịp đi của cả nhóm.

"Ngươi đang nhìn gì?"

Mạc Trì hỏi khẽ, khi cả nhóm tạm dừng dưới một sườn đồi đá.

"Những thứ không muốn bị nhìn."

Tề Dẫn đáp.

Mạc Trì im lặng, ghi nhớ.

Yến Tước không đi gần ai.

Nàng luôn giữ khoảng cách vừa đủ để không ai có thể bất ngờ chạm tới, nhưng cũng đủ gần để can thiệp nếu cần.

Sợi dây thép trong tay nàng không bao giờ buông hẳn, nhưng cũng không căng — giống như chính tính cách của nàng.

Hà Mộc thì... gần như không tồn tại.

Có những lúc Mạc Trì chắc chắn mình thấy hắn ở phía sau, nhưng chỉ cần chớp mắt, Hà Mộc đã ở một góc khác.

Không tiếng động, không dấu vết.

Sự hiện diện của hắn khiến Mạc Trì luôn cảm thấy mình đang bị so sánh — không phải so về sức mạnh, mà về cách tồn tại.

Thạch Tàng đi cuối.

Không ai nói chuyện với hắn nhiều.

Nhưng mỗi khi đường hẹp, hoặc địa hình khó, hắn luôn là người đứng đúng chỗ nhất.

Không cần ra lệnh, không cần nhắc nhở — hắn chỉ ở đó, và điều đó đủ để mọi người yên tâm.

Thương nhân

Buổi chiều ngày đầu tiên, họ gặp một đoàn thương nhân.

Lần này, Mạc Trì quan sát kỹ hơn.

Người dẫn đầu đoàn thương nhân cười nói lễ độ, nhưng tay không rời khỏi chuôi kiếm.

Những người phía sau có vẻ mệt, nhưng ánh mắt lại quá tỉnh — tỉnh đến mức không giống người chỉ lo giữ hàng.

Mạc Trì nhìn sang Tề Dẫn.

Tề Dẫn nhìn đoàn xe, rồi nhìn vết bánh xe hằn trên đất.

"Các ngươi đi từ phía bắc?"

Hắn hỏi.

"Đúng vậy."

Người dẫn đầu đáp ngay.

"Vậy bánh xe không nên dính bùn đỏ."

Tề Dẫn nói.

Không khí đổi khác.

Người dẫn đầu cười cứng lại, rồi cúi đầu.

"Đa tạ chỉ đường."

Đoàn xe rẽ đi.

Khi họ đã khuất bóng, Mạc Trì hỏi:

"Họ là giả?"

"Có thể."

Tề Dẫn đáp.

"Hoặc là người thật, nhưng mang theo thứ không nên mang."

"Ngươi không giết họ."

"Chưa cần."

Tề Dẫn nói.

"Giết người không giải quyết được mọi thứ."

Yến Tước liếc nhìn Mạc Trì.

"Ngươi bắt đầu học cách quan sát rồi."

Cướp

Ngày thứ hai, họ gặp cướp — và lần này, Mạc Trì nhìn thấy trước.

Không phải vì cậu giỏi.

Mà vì cậu đã quen với việc không tin vào sự yên tĩnh.

Ở đoạn hẻm núi hẹp, cậu nhận ra gió không thổi đều.

Một mùi mồ hôi cũ lẫn trong không khí.

Cỏ bị giẫm nát ở mép đá.

"Có người."

Mạc Trì nói nhỏ.

Không ai khen.

Nhưng Tề Dẫn giảm nhịp bước.

Cướp xuất hiện — thô, vụng, đói và hung.

Lần này, Mạc Trì không đứng sững.

Cậu lùi lại nửa bước, đúng như Tề Dẫn đã dạy.

Cuộc tàn sát diễn ra nhanh, nhưng Mạc Trì không quay đi.

Cậu nhìn — để nhớ.

Sau đó cậu vẫn nôn.

Nhưng không bỏ chạy.

Hà Mộc nhìn cậu lâu hơn một nhịp.

"Tiến bộ."

Hắn nói.

Địa hình

Ngày thứ ba là ngày tệ nhất.

Không có kẻ địch.

Chỉ có núi.

Con đường bắc qua một khe đá dựng đứng, gió mạnh, ván mục.

Dưới chân là sương mù dày đặc, không thấy đáy.

Mạc Trì bước sai.

Không nhiều.

Chỉ một chút.

Nhưng đủ để ván gãy.

Cảm giác rơi xuống không giống chết trong mơ.

Nó nhanh, trống rỗng, và lạnh.

Bàn tay Thạch Tàng giữ cậu lại.

Không nói gì.

Chỉ giữ.

Khi Mạc Trì đứng vững lại, Thạch Tàng nói:

"Ngươi đi nhanh hơn ngươi nghĩ đấy."

Mạc Trì gật đầu.

"Tệ."

"Nhưng biết cách để sửa."

Thạch Tàng đáp.

Cổ quái

Ngày thứ tư, họ gặp thứ không nên gặp.

Một cổ quái bám vách đá — không linh khí rõ rệt, không hình dạng quen.

Nó không tấn công mạnh nhất, mà tấn công đứa khác nhất.

Mạc Trì.

Lần này, cậu không rút dao ngay.

Cậu đứng im — đúng như lời Tề Dẫn.

Nhưng đứng im cũng có giới hạn.

Một móng vuốt xé gió.

Mạc Trì tránh chậm nửa nhịp.

Máu chảy.

Nếu Tề Dẫn không đâm đúng lúc, cậu đã chết.

Sau trận đó, Mạc Trì ngồi rất lâu bên đống lửa.

"Ta sai ở đâu?"

Cậu hỏi.

Tề Dẫn đáp sau một lúc:

"Ngươi nghĩ mình đã học xong bài trước."

Yến Tước thêm vào:

"Ngươi muốn làm đúng."

"Nhưng chưa biết khi nào nên làm sai."

Mạc Trì im lặng.

Đêm đó, cậu không ngủ.

Sự thay đổi

Ngày thứ năm, Mạc Trì bắt đầu đi sau Tề Dẫn nửa bước.

Không hỏi nhiều.

Không tự ý phán đoán.

Chỉ nhìn — và chờ.

Một lần, cậu thấy Hà Mộc đặt một viên đá nhỏ ở mép đường.

"Để làm gì?"

Mạc Trì hỏi.

"Để xem ai đá nó."

Hà Mộc đáp.

Một canh giờ sau, một kẻ theo dõi lộ diện.

Mạc Trì không nói gì.

Nhưng cậu hiểu.

Đêm thứ sáu, khi họ nghỉ dưới tán cây lớn, Tề Dẫn nhìn Mạc Trì.

"Ngươi không còn là gánh nặng."

Hắn nói.

Không phải lời khen.

Mà là công nhận.

Mạc Trì cúi đầu.

"Ta vẫn chưa đủ."

Tề Dẫn gật.

"Đúng."

"Nhưng ngươi đang đi."

Ở xa, gió thổi qua rừng.

Con đường còn dài.

Nguy hiểm còn nhiều.

Nhưng Mạc Trì đã không còn là đứa trẻ chỉ biết sống sót.

Cậu đang học cách sống cùng người khác.

Và đó —

mới là chặng đường khó nhất.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 13: Dưới Bóng Hoàng Thành


Kinh đô chưa hiện ra trước mắt, nhưng hơi thở của nó đã chạm tới con đường.

Từ ngày thứ bảy của hành trình, cảnh vật thay đổi rõ rệt.

Rừng thưa dần, núi thấp xuống, đường đất được nện phẳng hơn, dấu bánh xe xuất hiện thường xuyên.

Những cột mốc đá khắc chữ mờ mịt nằm rải rác bên đường, chứng tỏ nơi này từng được quản lý, từng có người canh giữ.

Nhưng giờ thì không.

Cỏ mọc tràn lên mặt đường.

Cột mốc nghiêng lệch.

Và những thứ đáng lẽ phải có — binh lính, trạm gác — đều vắng bóng.

"Chúng ta đã vào vành ngoài kinh đô."

Tề Dẫn nói khi cả nhóm dừng lại trên một gò đất thấp.

Phía xa, giữa làn sương mỏng, có thể thấy bóng mờ của Hoàng Thành — không rõ tường, không rõ tháp, chỉ là một khối khổng lồ đè nặng lên đường chân trời.

Ngay cả khi đứng rất xa, Mạc Trì vẫn cảm nhận được một thứ áp lực kỳ lạ, không phải sát khí, không phải linh lực, mà là trật tự.

Một thứ trật tự được dựng nên bằng máu, luật lệ và quyền lực.

"Đừng nhìn lâu."

Yến Tước nói khẽ.

"Nơi đó không thích bị nhìn."

Mạc Trì quay đi.

Từ lúc rời rừng, cạm bẫy trên đường đổi dạng.

Không còn là cổ quái gầm rú hay vực sâu lộ liễu.

Thay vào đó là những thứ tinh vi hơn, đáng sợ hơn vì trông rất bình thường.

Ngày thứ tám, họ gặp một cây cầu đá.

Cầu không gãy.

Không nứt.

Nước dưới cầu chảy êm.

Nhưng Tề Dẫn không bước lên.

"Đếm."

Hắn nói.

Mạc Trì nhìn theo ánh mắt hắn, nhận ra trên lan can cầu có mười hai vết khắc nhỏ, không đều nhau.

"Thiếu một."

Mạc Trì nói.

"Ừ."

Tề Dẫn gật đầu.

"Cầu này từng có mười ba trụ chống."

Họ không qua cầu.

Một canh giờ sau, họ nghe thấy tiếng sập phía sau.

Một đoàn người đi sau không may mắn như vậy.

Mạc Trì không quay đầu lại, nhưng bàn tay siết chặt hơn.

"Ngươi bắt đầu nghe thấy những thứ không phát ra tiếng."

Yến Tước nói.

"Đó là dấu hiệu tốt."

Ngày thứ chín, họ gặp người chết sống.

Không phải thi thể.

Không phải cổ quái.

Mà là một người đàn ông gầy gò, quần áo rách, ngồi dựa gốc cây bên đường, thở dốc.

"Cứu ta..."

Hắn nói.

Mạc Trì bước lên nửa bước.

Thạch Tàng giơ tay chặn lại.

Người đàn ông ngẩng đầu, lộ ra đôi mắt quá sáng.

"Ta chỉ đói..."

Hắn cười.

Yến Tước quăng một hòn đá.

Hòn đá rơi xuống đất, bị hút ngược lên, dính chặt vào ngực người đàn ông kia.

Lớp da rách toạc, bên trong không phải thịt, mà là một khối đen đặc quánh.

"Dạng ký sinh."

Yến Tước nói.

"Ăn lòng thương."

Thạch Tàng chém một nhát.

Xác rơi xuống, tan như bùn.

Mạc Trì đứng im rất lâu.

"Ngươi muốn cứu."

Tề Dẫn nói, không trách.

"Nhưng nơi này, cứu sai người còn đáng sợ hơn giết đúng kẻ."

Mạc Trì gật đầu.

Không phản bác.

Ngày thứ mười, họ suýt chết vì chính mình.

Một đêm nghỉ bên đường quan cũ, gió không lớn, trời không mưa.

Mọi thứ quá yên.

Hà Mộc biến mất khỏi vị trí gác.

Mạc Trì nhận ra đầu tiên.

"Có gì đó..."

Cậu chưa kịp nói xong, thì mặt đất rung nhẹ.

Không phải động đất.

Mà là trận pháp kích hoạt.

Những ký hiệu mờ phát sáng trên đất, từng vòng khép lại.

Không mạnh, không nổ, chỉ siết không gian, ép người bên trong đến nghẹt thở.

Nếu Tề Dẫn không cắt đúng điểm neo, cả nhóm đã bị ép thành thịt nát.

"Bẫy này không để giết."

Hà Mộc xuất hiện lại, giọng trầm.

"Để bắt."

Mạc Trì thở dốc.

Lần đầu tiên, cậu hiểu rõ:

Có kẻ đã chuẩn bị sẵn cho loại người như họ.

Xóm nhỏ dưới chân Hoàng Thành

Ngày thứ mười hai, họ tới xóm An Bình.

Một xóm nhỏ, cách Hoàng Thành chưa đầy hai mươi dặm, nằm nép bên con kênh dẫn nước vào thành.

Nhà cửa san sát, tường đất thấp, mái ngói xám.

Người qua lại đông hơn các làng họ từng đi qua, nhưng ánh mắt không thân thiện.

Ở đây, ai cũng biết cách giả vờ không thấy.

"Chúng ta cần nghỉ."

Tề Dẫn nói.

"Và cần hòa vào."

Họ chia vai.

Yến Tước và Hà Mộc đi dò trước.

Thạch Tàng kiếm chỗ trọ.

Tề Dẫn dẫn Mạc Trì vào xóm.

Quán trọ họ chọn không tệ, nhưng cũng không tốt.

Một gian nhà hai tầng, gỗ cũ, mùi ẩm mốc, phòng chật.

"Ở đây, càng tệ càng an toàn."

Tề Dẫn nói.

Đêm đó, Mạc Trì không ngủ.

Không phải vì sợ, mà vì quá nhiều thứ.

Tiếng nước kênh chảy ngoài cửa sổ.

Tiếng người thì thầm dưới quán rượu tầng dưới.

Và cảm giác rất rõ ràng rằng — có người biết họ ở đây.

Sáng hôm sau, Yến Tước trở về với tin xấu.

"Xóm này có ít nhất ba thế lực."

Nàng nói.

"Người của Hoàng Thành."

"Người buôn ngầm."

"Và thứ không ghi tên."

"Thứ nào nguy hiểm nhất?"

Mạc Trì hỏi.

Yến Tước nhìn cậu.

"Thứ không ghi tên."

Buổi chiều, Mạc Trì theo Thạch Tàng ra chợ mua lương thực.

Một đứa trẻ ăn xin chạy qua, đụng vào cậu.

Khoảnh khắc chạm tay, miếng gỗ trên ngực Mạc Trì nóng lên.

Cậu quay lại.

Đứa trẻ đã biến mất.

Thạch Tàng kéo cậu đi.

"Đừng phản ứng."

Hắn nói.

"Ở đây, phản ứng là chết."

Đêm thứ hai tại xóm An Bình, một người chết trong quán trọ.

Không máu.

Không tiếng động.

Chỉ là sáng ra, người ta thấy hắn ngồi chết trên ghế, mắt mở to, miệng cười.

"Bị lấy mất thứ gì đó."

Yến Tước nói.

"Không phải mạng."

Mạc Trì cảm thấy lạnh sống lưng.

"Thứ gì?"

"Nỗi sợ."

Nàng đáp.

"Kẻ đó chết vì không còn biết sợ."

Tề Dẫn nhìn Mạc Trì.

"Ngươi còn sợ không?"

Mạc Trì im lặng.

Rồi nói:

"Có."

"Nhưng ta không muốn trốn."

Tề Dẫn gật đầu.

"Vậy thì ngươi còn sống được."

Đêm đó, từ cửa sổ phòng trọ, Mạc Trì nhìn thấy Hoàng Thành rõ hơn.

Những bức tường cao sừng sững, ánh đèn như sao rơi.

Và cậu hiểu:

Cạm bẫy lớn nhất không phải rừng, không phải cổ quái.

Mà là nơi văn minh nhất.

Cuộc hành trình của họ,

đã bước sang một tầng khác.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 14: Ngôi Đền


Ngôi đền xuất hiện vào lúc hoàng hôn.

Không phải do họ tìm thấy, mà là do con đường dẫn tới đó tự nhiên mở ra.

Khi rời xóm An Bình, Tề Dẫn đã cố tránh những tuyến đường chính, dẫn cả nhóm men theo triền núi thấp phía tây.

Địa hình dần dốc lên, rừng cây rậm rạp, ánh sáng chiều bị tán lá cắt vụn thành những mảnh nhỏ rơi rớt trên mặt đất.

Đến khi gió núi thổi mạnh hơn, mùi hương trầm rất nhẹ bất ngờ xuất hiện.

Không nồng.

Không gắt.

Chỉ đủ để người mệt mỏi thả lỏng một nhịp.

"Có đền."

Thạch Tàng nói.

Phía trước, giữa rừng cây thưa, một ngôi đền cổ hiện ra.

Không lớn, nhưng rất ngay ngắn.

Tường đá phủ rêu, mái ngói xám sẫm, cổng gỗ khép hờ.

Trước cổng treo một tấm biển gỗ, chữ đã mòn:

TỊNH TÂM TỰ

Không có chuông gió.

Không có cờ phướn.

Chỉ có một khoảng sân lát đá sạch sẽ, không lá rơi.

Yến Tước dừng lại, nheo mắt.

"Đền ở đây..."

"...không hợp lý."

"Vì quá hợp lý."

Hà Mộc đáp.

Tề Dẫn đứng yên rất lâu.

Gió thổi qua đỉnh đền, nhưng không nghe thấy tiếng chuông.

Cuối cùng, hắn nói:

"Trời sắp tối."

"Ở ngoài rừng, nguy hiểm hơn."

Không ai phản đối.

Họ bước vào.

Ngay khi họ vừa đặt chân qua cổng, một vị hòa thượng đã bước ra.

Khoảng năm mươi tuổi, dáng người gầy, áo cà sa cũ nhưng sạch.

Gương mặt hiền hòa, mắt cười, chắp tay thi lễ.

"A di đà Phật."

"Các vị lữ khách đường xa."

Giọng ông ta rất ấm.

Một vị sư khác theo sau, trẻ hơn, tay bưng ấm trà.

"Đêm núi lạnh."

"Mời các vị vào nghỉ chân."

Không hỏi danh tính.

Không hỏi lai lịch.

Không hỏi vì sao mang vũ khí.

Chỉ mời.

Sự niềm nở ấy khiến cả nhóm đồng loạt chậm lại — không phải vì tin, mà vì không quen.

Trong nghề của họ, thứ miễn phí nhất luôn là cái bẫy.

Nhưng Tề Dẫn vẫn gật đầu.

"Chúng tôi chỉ tá túc một đêm."

"Đủ rồi."

Vị hòa thượng cười.

"Phật môn không hỏi lâu ngắn."

Họ được dẫn vào trong.

Bên trong đền, không gian yên tĩnh đến lạ.

Không có tượng Phật lớn.

Chỉ là một pho tượng đá nhỏ, đặt trong điện chính, nét chạm đã mòn.

Trên sàn không có bụi.

Đèn dầu thắp vừa đủ sáng, không chói.

Mùi trầm thoang thoảng, rất dễ chịu.

Mạc Trì nhận ra vai mình tự nhiên thả lỏng.

Một cảm giác nguy hiểm — nhưng ngọt.

Họ được mời dùng cơm chay.

Cơm trắng.

Canh rau.

Đậu kho.

Không ngon đặc biệt, nhưng rất đúng vị.

Vị của những bữa ăn không cần đề phòng.

Mạc Trì ăn xong bát đầu tiên, mới nhận ra mình đã ăn nhanh hơn thường lệ.

Yến Tước nhìn cậu một nhịp, nhưng không nói gì.

Sau bữa cơm, các sư thầy không vội rời đi.

Họ ngồi cùng.

Không hỏi việc làm.

Không hỏi nguồn gốc.

Chỉ kể chuyện.

"Ngôi đền này đã ở đây rất lâu."

Vị hòa thượng lớn tuổi nói.

"Từ trước khi Hoàng Thành mở rộng."

"Có chiến tranh không?"

Mạc Trì hỏi.

"Có."

Sư thầy gật đầu.

"Rất nhiều."

Thạch Tàng khẽ lên tiếng, lần đầu tiên trong buổi tối.

"Vậy đền còn đứng?"

"Vì đền không chọn phe."

Sư thầy đáp.

Câu trả lời khiến Thạch Tàng im lặng rất lâu.

Yến Tước hỏi:

"Các thầy chưa từng sợ sao?"

Sư thầy trẻ cười.

"Sợ thì có."

"Nhưng ở lâu rồi, quen."

Một nhịp im lặng.

Hà Mộc bất ngờ nói:

"Quen với cái gì?"

Sư thầy nhìn hắn.

"Quen với việc người đến rồi đi."

Không ai nói gì thêm.

Không biết từ lúc nào, câu chuyện chuyển sang con người, không còn là đền.

Tề Dẫn được hỏi đầu tiên.

"Thí chủ mang sát khí."

"Nhưng không loạn."

"Người từng giữ rất nhiều mạng?"

Tề Dẫn không né.

"Ừ."

"Vậy còn giữ được nguyên tắc?"

Tề Dẫn im lặng.

Rồi đáp:

"Chỉ giữ được vài cái."

Sư thầy gật đầu.

"Vậy là đủ để không hóa quái."

Câu nói ấy khiến Mạc Trì lạnh sống lưng, nhưng không hiểu vì sao.

Yến Tước được hỏi tiếp.

"Nữ thí chủ dùng dây."

"Là người từng bị trói?"

Yến Tước không cười.

"Ừ."

"Rất lâu."

Sư thầy không hỏi thêm.

Chỉ nói:

"Vậy nên mới biết cách trói người khác."

Hà Mộc được hỏi cuối cùng.

Sư thầy nhìn hắn rất lâu.

"Ngươi không thích được nhớ tới."

"Vì từng bị nhớ quá rõ."

Hà Mộc đứng dậy.

"Ta ra ngoài hít thở."

Không ai giữ.

Thạch Tàng ngồi yên.

Sư thầy nhìn hắn.

"Ngươi từng đứng chắn cho rất nhiều người."

"Nhưng không ai đứng chắn cho ngươi."

Thạch Tàng gật đầu.

"Đúng."

"Có hối hận không?"

"Không."

Thạch Tàng đáp.

"Vì nếu quay lại, ta vẫn đứng."

Sư thầy chắp tay.

"A di đà Phật."

Vị hòa thượng quay sang Mạc Trì.

Nhẹ nhàng.

"Còn thí chủ?"

Mạc Trì ngẩng lên.

"Ta không biết mình là ai."

Cậu nói.

"Chỉ biết mình... không nên tồn tại."

Sư thầy nhìn cậu, ánh mắt dịu đến kỳ lạ.

"Ngươi đã nghĩ sai."

"Không nên tồn tại... chưa bao giờ là tội."

Một câu nói rất nhẹ.

Nhưng chạm rất sâu.

Mạc Trì cúi đầu.

Lần đầu tiên, cậu không thấy mình là gánh nặng.

Họ được dẫn tới phòng nghỉ.

Phòng sạch.

Chăn khô.

Không khóa cửa.

"Đêm nay gió lớn."

Sư thầy nói.

"Nếu nghe tiếng động, cứ ngủ."

Cánh cửa khép lại.

Yến Tước nằm xuống, mắt vẫn mở.

"Quá yên."

Nàng nói khẽ.

Tề Dẫn gật.

"Ừ."

Mạc Trì nhắm mắt.

Miếng gỗ trên ngực không nóng.

Không phản ứng.

Đó mới là điều đáng sợ.

Nửa đêm.

Không tiếng chuông.

Không tiếng gió.

Mạc Trì mở mắt.

Trần nhà không còn.

Phía trên là một khoảng tối đặc quánh, như bụng thú.

Các bức tường xung quanh tan chảy, lộ ra những lớp thịt đá chồng lên nhau, run rẩy, thở.

Mùi trầm biến thành mùi máu khô.

Từ ngoài hành lang, tiếng tụng kinh vang lên — nhưng ngược.

Không phải lời cầu nguyện.

Mà là lời gọi mồi.

Mạc Trì bật dậy.

Miếng gỗ nóng rực.

Cậu chạy ra ngoài.

Sân đền biến mất.

Chỉ còn một hố sâu khổng lồ, nơi cả nhóm đang đứng ở trung tâm — tử địa địch, nơi năng lượng sinh tồn bị hút cạn.

Các sư thầy đứng xung quanh.

Gương mặt hiền hòa nứt toạc.

Bên dưới là những cấu trúc không phải người — xương, rễ, thịt, và thứ gì đó giống mặt người chồng lên nhau.

"Hoan nghênh."

Một giọng vang lên từ khắp nơi.

"Những kẻ mang quá khứ ngon lành."

Tề Dẫn rút dao.

"Chúng ta bị nuôi."

Yến Tước cười lạnh.

"Ta ghét chùa."

Thạch Tàng bước lên trước, chắn Mạc Trì.

"Đừng chết ở đây."
 
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 15: PHÁ TỊNH TÂM


Tiếng tụng kinh vang lên từ bốn phía.

Không có nhịp.

Không có cao thấp.

Như thể cả không gian đang đọc một đoạn văn không thuộc về con người.

Mạc Trì đứng giữa sân đền — hay đúng hơn, thứ từng là sân.

Lớp đá lát đã vỡ vụn, để lộ ra cấu trúc bên dưới: những mạch đen như rễ cây, đập nhịp chậm rãi, mỗi lần co lại đều khiến mặt đất rung nhẹ.

Ngôi đền không còn đứng trên đất.

Nó đứng trên một cơ thể.

"Trận hình đã khép."

Tề Dẫn nói nhanh.

"Không phá lõi — không ra được."

Các "sư thầy" đứng thành vòng tròn quanh họ.

Áo cà sa rũ xuống, nhưng bên trong không còn là thân người.

Xương lộ ra từng mảng, da rách như giấy ướt, những khuôn mặt người cũ dính chồng lên nhau, miệng mở ra đóng lại theo nhịp tụng.

"Bọn ta giữ nơi này."

Một giọng vang lên từ nhiều miệng cùng lúc.

"Các ngươi...

ở lại."

Yến Tước nhổ xuống đất.

"Ở lại cái xác này á?"

Nàng ra tay trước.

Yến Tước — TƠ CẮT KINH

Sợi dây thép trong tay nàng bắn ra như tia sáng mỏng.

Không phải một sợi.

Mà là bốn — mỗi sợi quấn một vòng khác nhau, chéo nhau giữa không trung, tạo thành một lưới cắt cực mỏng.

Keng—rẹt!

Hai "sư thầy" phía trước bị chém ngang cổ.

Nhưng đầu không rơi.

Thay vào đó, phần cổ bị cắt mọc ra những xúc tu đen, quấn lấy dây thép, kéo ngược về phía Yến Tước.

"Chúng không chết kiểu người."

Yến Tước nói, mắt lạnh hẳn.

"Cắt khớp!"

Nàng giật tay.

Dây thép đổi hướng, siết mạnh vào các khớp gối và cổ tay.

Hai thân hình sụp xuống, co giật, rồi bị mạch đen dưới đất kéo chìm xuống.

Hà Mộc — ẢNH VỊ

Hà Mộc biến mất.

Không phải lao đi.

Mà là tan vào bóng.

Một "sư thầy" quay đầu chậm nửa nhịp.

Quá chậm.

Lưỡi dao của Hà Mộc đã cắm vào gáy hắn, xoay một vòng, rồi rút ra.

Không máu bắn.

Chỉ có một tiếng phụp như đâm vào bùn.

Nhưng ngay khi Hà Mộc chuẩn bị rút lui, bóng dưới chân hắn rung lên.

Một bàn tay đen trồi lên từ chính cái bóng đó, nắm cổ chân.

"Ngươi ở đâu... thì ta ở đó."

Giọng cổ quái rít lên.

Hà Mộc phản ứng cực nhanh — cắt chính bóng của mình.

Dao chém xuống đất.

Cái bóng bị tách làm hai.

Hà Mộc lăn người sang bên, cổ chân rách một đường dài, máu chảy, nhưng thoát.

"Chúng dùng bóng làm cửa."

Hắn nói gấp.

"Đừng đứng yên!"

Thạch Tàng — TƯỜNG SỐNG

Ba cổ quái cùng lúc lao về phía Mạc Trì.

Thạch Tàng đứng chắn.

Không né.

Không đánh trước.

Hắn rút đoản đao, đâm thẳng xuống đất.

Keng!

Một vòng sóng chấn động lan ra từ vị trí hắn đứng, mạch đen dưới đất bị ép lún xuống.

Hai cổ quái bị bật ngược lại.

Con thứ ba nhảy lên, móng vuốt vung xuống.

Thạch Tàng đưa tay trái lên, đỡ trực diện.

Xương gãy.

Nhưng hắn không lùi.

Đoản đao xoay ngược, chém ngang hàm cổ quái, kéo mạnh.

Đầu bị xé rời.

Thạch Tàng thở mạnh.

"Tách khỏi ta!"

Hắn quát Mạc Trì.

"Đừng để chúng chạm đất sau lưng!"

Mạc Trì gật đầu.

Cậu đang run.

Nhưng không lùi.

Tề Dẫn — ĐIỂM CHẾT

Tề Dẫn không đánh bừa.

Hắn chạy vòng.

Mỗi lần cổ quái xuất hiện, hắn không chém ngay, mà đánh dấu: một vết cắt rất nhỏ, rất nông, đúng vào cùng một vị trí trên trán.

Một.

Hai.

Ba.

"Đếm nhịp."

Hắn nói.

"Chúng thở theo nhịp đất."

Hắn lao lên.

Dao mỏng đâm thẳng vào vị trí đã đánh dấu.

Két—!

Cổ quái đông cứng.

Không chết.

Nhưng mất kết nối với tử địa.

"Lôi ra!"

Tề Dẫn quát.

Yến Tước quăng dây.

Hà Mộc kéo.

Thạch Tàng đạp mạnh, đá văng thân thể cổ quái ra khỏi vòng trận.

Ngay khi rơi khỏi phạm vi đền, thân thể đó tan thành tro.

"Đó là lõi phụ."

Tề Dẫn nói nhanh.

"Còn một lõi chính."

Mạc Trì — LẦN ĐẦU KHÔNG CHẠY

Mạc Trì nhìn xuống đất.

Miếng gỗ trên ngực nóng đến bỏng.

Mạch đen dưới chân cậu tránh ra.

Không phải vì sợ.

Mà vì nhận ra.

Một cổ quái quay sang cậu, gương mặt từng là sư thầy trẻ.

"Ngươi..."

"...đã từng bị đánh dấu."

Nó lao tới.

Quá nhanh.

Mạc Trì không kịp nghĩ.

Cậu đứng im.

Như Tề Dẫn từng nói.

Móng vuốt dừng lại cách ngực cậu một tấc.

Không phải vì cổ quái dừng.

Mà vì mạch đen dưới đất trồi lên, quấn chặt lấy chính nó.

Mạc Trì nhìn xuống.

"Không phải ta điều khiển."

Cậu nói, giọng run.

"Là... nó không cho."

Tề Dẫn quay đầu lại, mắt mở lớn.

"Rút lui về phía ta!"

Hắn quát.

Quá muộn.

Ngôi đền rung mạnh.

Tượng đá trong điện chính nứt toác.

Một tiếng gầm vang lên từ sâu bên dưới.

Lõi chính thức tỉnh.

LÕI — THỨ ĂN KÝ ỨC

Sàn đền sập xuống.

Một khối khổng lồ trồi lên: không phải người, không phải thú.

Là một đống ký ức bị nén, xương, mặt người, áo cà sa, vũ khí, tất cả hòa vào nhau, thở.

"Ở lại."

Giọng nó vang lên.

"Các ngươi... ngon."

Yến Tước bị quật văng, đập vào cột đá.

Hà Mộc bị xúc tu quấn lấy, kéo xuống.

Thạch Tàng bị đè quỳ, xương lưng rạn.

Tề Dẫn lao tới, chém liên tục — vô hiệu.

"Không phá được bằng thép!"

Hắn gầm lên.

Mạc Trì bước lên.

"Ta thử."

Cậu nói.

"Không!"

Tề Dẫn quát.

"Ngươi sẽ bị ăn mất!"

Mạc Trì nhìn khối lõi.

Không sợ.

Chỉ quen.

Như đã từng đứng trước thứ này.

Miếng gỗ trên ngực nứt ra.

Không vỡ.

Mà mở.

Một cảm giác trống rỗng lan ra — không phải sức mạnh, mà là sự từ chối.

Khối lõi gào lên.

"KHÔNG—!"

Mạc Trì đặt tay lên mạch đen.

"Ngươi không thuộc về đây."

Cậu nói.

"Và ta cũng không."

Mạch đen rụt lại.

Kết nối bị cắt.

Tề Dẫn chớp cơ hội.

Dao đâm thẳng vào lõi.

Yến Tước siết dây.

Hà Mộc chém bóng.

Thạch Tàng đâm toàn lực.

Ngôi đền sụp đổ.

SAU TRẬN

Khi bụi lắng xuống, không còn đền.

Chỉ còn đá vụn, tro tàn, và năm người thở dốc.

Yến Tước gãy một xương sườn.

Hà Mộc mất nhiều máu.

Thạch Tàng đứng không vững.

Tề Dẫn tay run.

Mạc Trì quỳ xuống.

Không bất tỉnh.

Nhưng trống rỗng.

Tề Dẫn nhìn cậu.

"Ngươi vừa cứu chúng ta."

Mạc Trì lắc đầu.

"Không."

"Ta chỉ... không để nó ăn ta."

Tề Dẫn không nói gì thêm.

Nhưng từ khoảnh khắc đó,

Mạc Trì không còn là người đi theo.

Cậu là điểm mà tử địa phải né.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 16: Máu Chưa Kịp Khô


I.

TỬ ĐỊA KHÔNG CHẾT

Ngôi đền đã sập.

Nhưng thứ bên dưới nó chưa từng là đền.

Khi khối đá cuối cùng đổ xuống, bụi mù che kín toàn bộ khu vực, Mạc Trì nghe thấy một âm thanh rất lạ—không phải tiếng nổ, cũng không phải tiếng gầm, mà là tiếng thở.

Rất sâu.

Rất chậm.

Như một sinh vật khổng lồ vừa bị đập vỡ lớp vỏ ngoài, nhưng lõi sống vẫn còn nguyên.

Mặt đất dưới chân họ co rút lại, không đều, từng đợt sóng ngầm lan ra, làm đá vụn lăn xuống hố sâu.

Những mạch đen ban đầu chỉ là rễ giờ nổi hẳn lên, dày như cổ tay, đập nhịp theo thứ gì đó bên dưới.

"Chưa xong."

Tề Dẫn nói, giọng trầm xuống hẳn.

"Chúng ta mới chỉ phá được lớp ăn bên ngoài."

Mạc Trì thở gấp.

Không phải vì sợ.

Mà vì cậu nhận ra mình vẫn đang đứng trong miệng một thứ gì đó.

Tiếng tụng kinh vang lên lần nữa.

Không còn là lời giả dạng hiền hòa, mà là những âm tiết bị kéo giãn, trộn lẫn, như nhiều cổ họng cùng cố phát âm một ký tự không thuộc ngôn ngữ loài người.

Từ lòng đất, những hình thể mới trồi lên.

Không giống sư thầy.

Không giống người.

Chúng là chiến thể—những khối được ghép từ ký ức, oán niệm, xương, và tàn dư của những kẻ từng chết ở đây.

Mỗi khối di chuyển theo một cách khác nhau, nhưng có chung một đặc điểm:

Chúng không lao vào mù quáng.

Chúng đang quan sát.

"Chúng sẽ không kết liễu nhanh."

Yến Tước nói khẽ, tay run nhẹ khi kéo dây thép.

"Chúng muốn chúng ta... mòn đi."

II.

MƯỜI PHÚT ĐẦU — NHẬN RA QUY LUẬT

Mười phút đầu tiên, cả nhóm không tiến lên.

Họ lùi.

Tề Dẫn ra hiệu liên tục, buộc đội hình xoay vòng, tránh để bị ép vào trung tâm.

Hà Mộc di chuyển trong bóng, liên tục đổi vị trí để thử phản ứng của chiến thể.

Mạc Trì quan sát.

Cậu không lao vào.

Không phải vì sợ, mà vì cậu không biết mình nên đánh vào đâu.

Một chiến thể lao tới, thân trên là hai mặt người dính chồng, chân là rễ đen.

Thạch Tàng đứng chắn, dùng đoản đao ghim xuống đất, chặn cú va trực diện.

CỘP—!

Mặt đất nứt ra.

Thạch Tàng trượt lùi nửa bước.

"Chúng không đánh mạnh hơn."

Hà Mộc nói nhanh.

"Chúng đánh đúng lúc chúng ta thở!"

Quả nhiên, ngay khi Thạch Tàng hít sâu, chiến thể thứ hai lao vào từ góc chết.

Yến Tước quăng dây, kéo lệch nhịp, cứu được Thạch Tàng trong gang tấc.

Mạc Trì ghi nhớ:

Đây không phải chiến đấu sức mạnh.

Đây là chiến đấu nhịp thở.

III.

HAI MƯƠI PHÚT — THẠCH TÀNG ĐỨNG LẠI

Một chiến thể lớn hơn những khối khác xuất hiện.

Nó chậm.

Nhưng mỗi bước đi khiến mặt đất lún sâu.

Mạc Trì cảm thấy ngực mình nặng lại.

"Tránh—"

Cậu chưa kịp nói hết.

Thạch Tàng đã bước lên.

Không có tín hiệu.

Không có mệnh lệnh.

Chỉ là bản năng của kẻ đứng chắn.

Hắn cắm đoản đao xuống đất, hai tay giữ chuôi, toàn bộ thân thể như một cái đinh đóng vào nền đá.

Chiến thể va vào.

Âm thanh không giống va chạm.

Mà giống xương bị ép vỡ từ từ.

Thạch Tàng không ngã.

Nhưng khi chiến thể lùi lại nửa nhịp, máu đã trào ra từ mũi và tai hắn.

"Đừng—"

Yến Tước hét.

Quá muộn.

Chiến thể thứ hai lao tới, đâm xuyên qua ngực Thạch Tàng.

Không đâm mạnh.

Chỉ đẩy.

Thạch Tàng quay đầu, nhìn Mạc Trì.

Không hoảng loạn.

Không tiếc nuối.

"Đừng học cái này."

Hắn nói, rất khẽ.

Rồi toàn bộ thân thể hắn bị kéo xuống.

Không nổ.

Không tan.

Chỉ bị nuốt chửng.

Khoảng trống hắn để lại... không lấp được.

Mạc Trì đứng chết lặng.

Não cậu từ chối xử lý hình ảnh vừa rồi.

IV.

BA MƯƠI ĐẾN SÁU MƯƠI PHÚT — BỊ NGHIỀN

Sau cái chết của Thạch Tàng, mọi thứ trượt dốc nhanh.

Đội hình mất một trụ.

Các chiến thể nhận ra điều đó ngay lập tức.

Chúng ép mạnh hơn.

Đổi góc tấn công.

Bắt đầu đánh vào Mạc Trì.

Không phải vì cậu mạnh.

Mà vì cậu khác.

"Chúng chọn nó!"

Hà Mộc gầm.

Một chiến thể quét ngang.

Mạc Trì tránh chậm.

Vai vỡ xương.

Cậu ngã.

Một cú khác giáng xuống lưng.

CỘP.

Phổi bị ép, không thở được.

Mạc Trì bị ghim xuống đất.

Chiến thể áp sát, những xúc tu đen chui vào ngực cậu, không phá thịt, mà lục ký ức.

Cậu thấy:

Lý thúc quay lưng.

Làng Thanh Khê trong sương.

Lâm Hạo cười trong lò rèn.

Những ngày không phải chạy.

Từng hình ảnh bị kéo ra.

"Không..."

Mạc Trì thì thào.

Miếng gỗ trên ngực nứt hoàn toàn.

Không phải vỡ.

Mà mở.

V.

THỨC TỈNH — KHÔNG PHẢI SỨC MẠNH

Không có ánh sáng.

Không có tiếng nổ.

Không có "ta mạnh lên".

Chỉ là sự im lặng tuyệt đối.

Xúc tu cháy đen, rút lại như chạm phải hư vô.

Chiến thể khựng lại.

Nó gào.

"KHÔNG THUỘC—!"

Mạc Trì mở mắt.

Đồng tử cậu không phản chiếu chiến thể trước mặt.

Không giận.

Không sợ.

Chỉ là không liên quan.

"Ngươi không săn ta."

Cậu nói.

"Ngươi... bám nhầm thứ."

Cậu đặt tay lên chiến thể.

Không dùng lực.

Chiến thể sụp đổ từ bên trong.

Không tan.

Không vỡ.

Mà bị xóa khỏi kết nối.

VI.

SÁU MƯƠI ĐẾN CHÍN MƯƠI PHÚT — GIẾT NGƯỢC

Tề Dẫn hiểu ngay.

Hắn đổi toàn bộ chiến thuật.

"Không giết!"

Hắn quát.

"Ép về phía nó!"

Hà Mộc liều mạng dẫn dụ.

Yến Tước kéo, trói, bẻ nhịp.

Mạc Trì đứng giữa.

Không di chuyển.

Chiến thể lao tới — rồi tự tan.

Mỗi lần như vậy, Mạc Trì mất thêm sức.

Không mạnh lên.

Mà cạn dần.

VII.

CHÍN MƯƠI ĐẾN MỘT TRĂM HAI MƯƠI PHÚT — CÁI GIÁ

Giá phải trả không thể né.

Hà Mộc bị xuyên bụng.

Yến Tước gãy tay trái.

Tề Dẫn gần như kiệt lực.

Và Thạch Tàng không quay lại.

Khi chiến thể cuối cùng tan biến, chỉ còn một khoảng trống đẫm máu.

Mạc Trì quỵ xuống.

Không ngất.

Nhưng trống rỗng đến mức đáng sợ.

VIII.

SAU HAI TIẾNG

Trời sáng.

Ánh nắng rơi xuống đống đổ nát.

Tề Dẫn đỡ lấy Mạc Trì.

"Ngươi vừa giết thứ mà chúng ta không thể."

Hắn nói.

Mạc Trì lắc đầu.

"Ta chỉ... không để nó ăn ta."

Cậu nhìn khoảng trống nơi Thạch Tàng biến mất.

"Ta nợ hắn."

Tề Dẫn gật đầu.

"Chúng ta đều nợ."

Và từ khoảnh khắc ấy,

Mạc Trì không còn là đứa trẻ đi theo để học.

Cậu là điểm mà tử địa phải tránh.

Nhưng cái giá của việc đó —

sẽ theo cậu suốt đời.
 
Vô Danh Nghịch Đạo
Tập 17: Những Thứ Ở Lại


Không ai nói chuyện suốt một đoạn đường dài.

Ngôi đền đã không còn tồn tại.

Thứ còn lại chỉ là một bãi đá vụn lẫn tro đen, mùi máu và mùi đất ẩm trộn vào nhau, khó phân biệt.

Ánh nắng buổi sáng chiếu xuống, nhưng không làm nơi này bớt lạnh.

Thạch Tàng không còn.

Không thi thể.

Không vũ khí.

Không một dấu vết đủ để gọi là "đã từng tồn tại".

Chỉ có một khoảng trống.

Tề Dẫn đứng trước khoảng trống đó rất lâu.

Hắn không quỳ, không cúi đầu.

Chỉ đứng, hai tay buông thõng, như đang đợi một người quay lại từ sau lưng.

Không có ai quay lại.

Yến Tước là người phá vỡ im lặng trước.

"Chúng ta không thể ở đây lâu."

Giọng nàng khàn, tay trái được băng tạm, cử động vẫn đau.

"Hoàng Thành sớm muộn cũng biết."

Hà Mộc dựa vào tảng đá, một tay ép lên bụng, máu vẫn thấm qua băng vải.

Hắn cười khẽ, nhưng nụ cười không có chút vui vẻ nào.

"Biết từ lâu rồi."

Hắn nói.

"Chỉ là hôm nay... họ có lý do chính đáng hơn."

Mạc Trì ngồi trên nền đá, lưng tựa vào một mảnh tường sập.

Cậu không nói gì từ lúc trời sáng.

Ánh mắt cậu dừng lại ở khoảng trống kia, nhưng không nhìn thấy gì.

Thạch Tàng...

đã đứng chắn cho mình.

Ý nghĩ đó lặp đi lặp lại, không chịu rời đi.

Cậu nhớ rất rõ giọng nói trầm của hắn, nhớ cách hắn đứng, cách hắn không bao giờ hỏi thừa một câu.

Cậu chưa từng nói chuyện nhiều với Thạch Tàng, nhưng chính vì vậy mà ký ức về hắn không bị loãng.

"Ta nợ hắn."

Mạc Trì lên tiếng, giọng rất nhỏ.

Không ai cắt lời.

"Không phải vì hắn cứu ta."

Cậu tiếp.

"Mà vì... nếu ta không ở đây, hắn đã không phải đứng chắn."

Yến Tước quay sang nhìn cậu.

"Ngươi nghĩ vậy là sai."

Nàng nói thẳng.

"Nếu không có ngươi, chúng ta chết hết."

Mạc Trì không ngẩng đầu.

"Nhưng hắn chết."

Tề Dẫn cuối cùng cũng quay lại.

Ánh mắt hắn đỏ, nhưng giọng vẫn giữ được bình tĩnh một cách gượng ép.

"Ở chỗ chúng ta,"

hắn nói,

"không có chữ 'đáng lẽ'."

Hắn nhìn Mạc Trì.

"Nếu ngươi không ở đây, ta chết.

Yến Tước chết.

Hà Mộc chết."

"Hắn chọn đứng."

Tề Dẫn dừng lại một nhịp.

"Đó là lựa chọn của Thạch Tàng."

Mạc Trì cắn chặt răng.

Nhưng lựa chọn đó... có phần của mình trong đó.

Cậu không nói ra.

Tang lễ không có xác

Họ không đào mộ.

Không có gì để chôn.

Yến Tước gom những mảnh đá còn sạch, xếp thành một ụ nhỏ.

Hà Mộc lấy con dao của Thạch Tàng — thứ duy nhất còn lại — cắm xuống giữa ụ đá.

Không khấn.

Không tụng.

Không tên.

Tề Dẫn đứng trước ụ đá.

"Thạch Tàng."

Hắn nói, giọng thấp.

"Ngươi đứng chắn đủ rồi."

Không có ai đáp lại.

Mạc Trì bước tới, đặt miếng gỗ khắc vòng tròn của mình xuống trước ụ đá, rồi lại nhặt lên.

Cậu do dự.

Cuối cùng, cậu đặt nó xuống lại.

"Ta sẽ mang nợ này."

Cậu nói khẽ.

"Không quên."

Gió thổi qua bãi đá.

Không ai biết đó có phải là lời tiễn biệt hay không.

Hậu quả

Khi họ rời khỏi bãi đổ nát, Mạc Trì bắt đầu yếu đi.

Không phải ngay lập tức, mà là từng chút một.

Bước chân nặng.

Đầu đau.

Tay run khi cầm dao.

Đến trưa, cậu ngã quỵ bên đường.

"Đừng động."

Yến Tước nói, quỳ xuống kiểm tra.

"Nó không bị thương mới."

Hà Mộc nhìn Mạc Trì rất lâu.

"Ngươi bị rút rỗng."

Hắn nói.

"Không phải mất sức, mà là... thiếu thứ gì đó."

Mạc Trì nhắm mắt.

Cậu biết.

Thứ trong mình đã mở ra, và chưa khép lại.

Trong đầu cậu, những khoảng trống xuất hiện — không phải ký ức mất đi, mà là cảm giác về chính mình mờ dần.

Ta là ai?

Còn bao nhiêu phần là ta?

"Ta không kiểm soát được."

Mạc Trì nói, giọng khàn.

"Nó chỉ... xảy ra."

Tề Dẫn ngồi xuống trước mặt cậu.

"Nghe cho rõ."

Hắn nói.

"Thứ đó không phải của ngươi."

"Nhưng nó đang ở trong ta."

Mạc Trì đáp.

"Vậy thì,"

Tề Dẫn nói chậm rãi,

"ngươi phải học cách đóng cửa khi không cần mở."

Mạc Trì cười nhạt.

"Nếu ta mở lại..."

"Ngươi sẽ không mở."

Tề Dẫn cắt ngang.

"Cho đến khi biết cái giá tiếp theo là gì."

Hoàng Thành động

Chiều hôm đó, khi họ còn cách kinh đô chưa đầy mười dặm, Hà Mộc đột ngột dừng lại.

"Có người theo."

Hắn nói.

"Bao nhiêu?"

Yến Tước hỏi.

"Không phải người thường."

Hà Mộc đáp.

"Là đội tuần tra hoàng thành."

Tề Dẫn nhắm mắt một nhịp.

"Cuối cùng cũng tới."

Mạc Trì mở mắt.

"Vì đền?"

"Vì ngươi."

Yến Tước nói thẳng.

"Vì thứ trong ngươi đã phá tử địa."

Mạc Trì siết chặt tay.

Ta không muốn trở thành lý do cho cái chết nữa.

"Ta có thể tách ra."

Cậu nói.

"Họ sẽ không đuổi theo các ngươi."

Tề Dẫn bật cười — một tiếng cười ngắn, sắc.

"Ngươi nghĩ Thạch Tàng chết để chúng ta chia đội à?"

Hắn đứng dậy.

"Chúng ta đi cùng."

"Hoặc chết cùng."

Không ai phản đối.

Đêm không ngủ

Đêm đó, họ không ngủ.

Mạc Trì ngồi tựa gốc cây, nhìn ánh lửa nhỏ.

Trong đầu cậu, những hình ảnh vụn vỡ trôi qua — không phải ký ức, mà là khả năng.

Còn bao nhiêu lần mình có thể mở cánh cửa đó?

Mỗi lần mở, mình mất gì?

Cậu nhìn tay mình.

Không khác trước.

Nhưng cậu biết — nó không còn hoàn toàn là của mình.

Yến Tước ngồi cạnh.

"Ngươi sợ?"

Nàng hỏi.

"Ừ."

Mạc Trì đáp thật.

"Nhưng không phải sợ chết."

"Vậy sợ gì?"

Mạc Trì im lặng rất lâu.

"Sợ... một ngày nào đó,"

cậu nói,

"ta cứu được mọi người, nhưng không còn biết mình là ai."

Yến Tước không trả lời ngay.

Nàng chỉ nói:

"Nếu đến ngày đó, ta sẽ nhắc ngươi."

Mạc Trì quay sang nhìn nàng.

"Bằng cách nào?"

"Bằng đau."

Yến Tước đáp.

"Ngươi còn đau được, nghĩa là còn người."

Kết

Ở phía xa, Hoàng Thành sáng đèn.

Những đội tuần tra bắt đầu di chuyển.

Cuộc săn đã bắt đầu.

Mạc Trì đứng dậy, dù chân vẫn run.

"Đi thôi."

Cậu nói.

Tề Dẫn gật đầu.

Họ bước vào đêm.

Mang theo một cái chết chưa kịp chôn.

Một cánh cửa đã mở.

Và một thành phố không có ý định để họ đi qua yên ổn.
 
Back
Top Bottom