Khác Vợ của lão đại là ảnh hậu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
180227406-256-k6654.jpg

Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
Tác giả: ADNL123
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Sủng, ngọt, He

Hắn là người đứng đầu hắc đạo và bạch đạo, là một người vô tình, lạnh lùng và tàn bạo.

Hắn giết chết bao nhiêu người nhưng lại không nỡ tay làm hại cô, hắn lạnh lẽo như vậy nhưng lại luôn nhẹ nhàng với cô.

Hắn chẳng cần gì nhưng lại cần cô

Cô là Ảnh Hậu nổi tiếng, là một người ấm áp ngây thơ nhưng phải giấu dưới vẻ bất cần.

Cô xinh đẹp, tài năng.

Cô yêu hắn nhưng lại chẳng nói, vẫn giữ thái độ xa cách

Tình yêu giữa họ phải trải qua mọi việc mới cảm nhận được.

Cô yêu hắn, hắn yêu cô

"Em chỉ cần biết một điều đó là: Tôi sống thì em sống, tôi chết thì em chết"



tags​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Máu, tội ác và tử vong.
  • Vòng tròn máu - Edgar Wallace
  • Số Phận Ngoài Tầm Với
  • (allvietnam)lỗ hỗng vô tận
  • Mộng Vô Biên
  • Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
    $1: Nhầm phòng


    - Chị Từ, lát nữa chị có một buổi quay phim, 2 tiếng sau phải đi kí hợp đồng với bên người mẫu và...

    Dưới toà nhà cao ngất ngưỡng, hai cô gái đang vội vã đi lên xe.

    Nhã Thanh đang báo cáo lịch trình hôm nay của Từ Nhiên

    Từ Nhiên, ảnh hậu nổi tiếng 24 tuổi, thân hình chuẩn, khuôn mặt xinh đẹp, cô chính là nữ thần trong mắt mọi người, là viên ngọc quý

    - Dừng!

    Huỷ lịch trình hôm nay đi.

    Tôi phải về nghỉ ngơi!

    Lát nói với Tiểu Y mang bản hợp đồng gửi qua cho tôi

    Cô nói xong liền leo lên chiếc xe Hummer gần đó

    (...)

    Toà lâu đài mang phong cách Châu Âu màu trắng hiện lên sau từng hàng cây cổ thụ.

    Toà lâu đài này nằm trên một ngọn núi khá lớn, nó thuộc quyền sở hữu của Lãnh Ngôn, người đàn ông nắm quyền lực to lớn ở hắc đạo và bạch đạo.

    Chiếc xe vừa dừng lại trước lâu đài, một hàng người mặc áo đen cung kính cúi đầu

    - Phu nhân!

    Mừng ngài trở về!

    - Ừ

    Cô rất mệt, chẳng buồn quan tâm đám người đang chào mình mà chỉ ậm ừ đi vào lâu đài

    Cả thế giới này chẳng ai biết là Ảnh hậu Từ Nhiên đã có chồng, hơn nữa việc hôn nhân của cô chỉ là qua hợp đồng và cái giấy hôn thú.

    Tuy hai người sống chung nhưng cũng là việc ai nấy làm

    - Phu nhân!

    Có cần tôi mang nước nóng lên cho ngài rửa mặt không?

    Quản gia Hạ đi lên hỏi cô

    - Không cần!

    Lát đến giờ cơm thì gọi tôi!

    - Vâng!

    Cánh cửa to lớn vừa khép lại, cô liền trút bỏ bộ dạng bất cần của mình và thay vào đó là vẻ ngây ngô mệt mỏi

    Cả thân hình nhỏ nhanh chóng chui vào chiếc giường êm ấm.

    Mùi hương bạc hà len vào mũi cô

    Bạc hà?

    Cô làm gì có mùi bạc hà chứ?

    - Anh...anh...làm gì ở đây?

    Cô liền mở đôi mắt mệt mỏi quay sang thì bắt gặp khuôn mặt kia, hắn sao lại ở trong phòng cô?

    - Ồn quá!

    - Anh...

    - Cô ở trong phòng tôi!

    Whattttttttttttt!

    Phòng hắn!?

    Rõ ràng là phòng của cô mà?

    Hắn ở đâu ra nói là phòng hắn chứ

    - Đây là phòng của tôi!

    Anh vô nhầm phòng rồi

    Hắn cũng chẳng trả lời, liếc qua cô rồi nhắm mắt!

    Tên này...!!!

    Nhưng lúc nhìn lại căn phòng, cả người cô liền nóng lên

    Rõ ràng là phòng cô mà

    - Ê!

    Anh nhầm phòng rồi!

    Cô lay hắn dậy

    Đây là lần đầu tiên có người phá hắn ngủ

    Sát khí quanh hắn lập tức toả ra

    - Đây là nhà ai?

    Hắn hỏi

    - Nhà...nhà anh...

    - Vậy phòng này cũng là của tôi!

    - Anh...có thể không vô lí như vậy được không?

    Thấy hắn chẳng để tâm đến, cô bất lực.

    Tên này không đánh cô vì phá giấc ngủ của hắn là may lắm rồi.

    Hơn nữa, giờ cô rất mệt, hôm qua thức cả đêm để quay mà chẳng có thời gian ngủ.

    Hôm nay hiếm lắm mới được ngủ bù nên chẳng muốn cãi lộn với tên này đâu

    Cô liền nằm xuống giường, lấy cái gối ôm chặn giữa.

    Khổ nỗi là cô chỉ quen nằm ở giường này thôi nếu không thì cô đã đi qua phòng khác rồi

    - Sau khi ngủ dậy, mới tính sổ với anh!

    Hừ...
     
    Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
    $2 Hắn hôn cô!


    5 tiếng sau

    7h tối...

    Quản gia Hạ đến và gõ cửa nhẹ trước phòng cô

    - Ừm...ai?

    - Phu nhân!

    Giờ cơm đến rồi!

    - Được!

    Đợi tôi chút!

    Cô dụi hai mắt, nhích người liền thấy hơi nặng

    Kì lạ!

    Mấy bữa nay cô ăn ít, sao lại tăng cân?

    Mải lúc sau quay sang, lại thấy hắn đang rúc vào người cô mà ngủ.

    Tên này bị dở à?

    - Ê...ê!

    Dậy...dậy đi!

    Cô gọi

    - Dám hé thêm một lời nào tôi liền cho cô một vé thăm Diêm Vương

    - Anh...

    Thằng cha này...rõ ràng là hắn ôm cô, giờ lại quay qua chửi cô là thế nào?

    Thấy chị hiền rồi bắt nạt ư?

    - Tôi cũng cho anh biết, nếu anh còn không buông ra để tôi đi ăn cơm thì anh xác định là bị tôi đạp bay xuống giường đấy!

    Hắn nghe cô nói liền mở mắt, âm khí quây quanh lập tức giảm xuống

    Từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ thì chỉ có người phụ nữ này mới dám trước mặt hắn mà nói kiểu đó

    - Cô muốn chết sớm!?

    Bốn từ đơn giản nhưng lại đầy sự khát máu vang lên.

    Hắn đẩy người cô lại, bàn tay to lớn siết chặt cổ và tay cô

    - Anh...

    - Cô là vợ, phải có trách nhiệm của một người vợ, nhỉ?

    - Ý...ý anh là gì?

    Cô cau mày, hơi run nhìn hắn.

    Đôi môi nhỏ bị cái gì đó lạnh lạnh bao lên

    Ngớ ra là tên kia...

    Hắn hôn cô!

    Cô bị hắn hôn liền đỏ mặt, cựa quậy.

    Nhưng sức cô sau khi ngủ dậy vốn yếu, giờ bị hắn hôn thì mất luôn cả hồn.

    Chỉ còn cách là cắn mạnh vào miệng hắn

    - Cô...

    Hắn thả môi cô ra, mắt kinh ngạc nhìn Từ Nhiên.

    Cô gái này lại dám cắn hắn!

    - Cô cô tôi tôi cái gì?

    Anh có bệnh à?

    Tin tôi kiện anh vì tội cưỡng bức không?

    - Kiện tôi?

    Từ Nhiên, cô ngây thơ rồi!

    Cô là vợ, phục vụ chồng là việc đương nhiên.

    Hơn nữa, tên nào dám nhận đơn kiện của cô?

    Hắn nhếch mép vẻ khát máu, hắn đưa tay lau đi vết máu ở môi cô rồi đưa lên miệng

    - Đừng chọc giận tôi!

    Hắn nói rồi bỏ cô ra đi về phía phòng tắm

    Còn cô nãy giờ bị hắn doạ nên hơi sợ, mãi lúc sau mới đứng dậy.

    Tên hỗn đản, có ngày tôi phải bắt anh trả giá!
     
    Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
    $3 Bị kiện


    Cô vừa bước xuống nhà bếp, mùi thức ăn lan toả ra khiến cô sáng cả mắt

    Thú thật là cô thuộc dạng ăn nhiều nhưng chẳng mập nổi, vì vậy mà bao nhiêu đồ ăn đều một mình cô ăn sạch.

    Còn hắn thì chẳng thấy đâu, chắc là có việc rồi nên đi.

    Đây là điều hiển nhiên

    - Phu nhân!

    Có đồ gửi cho cô!

    Một cô hầu nữ đi vào, trên tay còn cầm một hộp to

    - Để đó đi!

    Chắc là hợp đồng Tiểu Y gửi đến, nhưng sao lại để trong cái thùng to như vậy nhỉ?

    Cô hơi tò mò, mở thùng ra.

    Cái trong thùng khiến đám người hầu và cô đều nhăn mày

    Một con búp bê hình cô được cắt hết đầu, tay, chân, lại còn cho thêm tương cà hay máu giả gì đó nhìn mà khiếp.

    Hơn nữa lại còn có tờ giấy có mực màu đỏ: Từ Nhiên!

    Mày phải chết!

    Tao hận mày!

    - Ba cái thứ lung tung!

    Ít ra phải làm cho thật vào chứ!

    Cô chép miệng, tỏ vẻ thất vọng.

    Mấy đứa thích gửi cái này cho cô chắc xem nhiều phim kinh dị lắm nè.

    Nhưng chị không sợ nhé, chị sống bên "thứ" đáng sợ nhất thế giới đây này!

    Dăm ba trò nhảm này chẳng đáng là gì!

    Mấy người hầu đứng kế bên cũng chẳng có phản ứng gì, họ chỉ cảm thấy cái đống này chướng mắt

    Lúc sau Hạ quản gia lên tiếng

    - Phu nhân!

    Cái này phải xử lí làm sao?

    - Điều tra xem nó được gửi đến từ đâu rồi phải làm thế nào, chắc ông tự biết!

    - Vâng!

    Cô nhấp ngụm trà, mắt hiện lên tia vui vẻ

    *Sáng hôm sau*

    - Chị Từ!

    Tiếng Nhã Thanh từ phía sau lưng cô vang lên

    - Thanh Thanh?

    - Chị Từ, không hay rồi!

    Nhã Thanh lo lắng chạy đến kéo cô lại một chỗ vắng người

    - Sao vậy?

    Cô hơi ngạc nhiên

    - Có người kiện chị ra toà...vì ép con gái họ tự tự, giờ đang nguy kịch!
     
    Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
    $4 Vì tôi là chồng cô


    - Có người kiện chị...vì làm con gái họ tự tử!

    Nhã Thanh run rẩy nắm lấy tay cô

    - Tự tử?

    Cô khẽ nhăn mày, hướng mắt về đám phóng viên

    Hay thật!

    Mới nãy cô còn chẳng thấy ai, mà giờ lại tụ nguyên một đám ở trước công ty

    - Vâng!

    Có một cô gái là Fan của chị, sau khi đi giao lưu Fans về thì liền tự sát nhưng không thành, giờ đang nguy kịch trong bệnh viện

    What?

    Cái này thì đụng chạm gì đến tự sát?

    - Liên quan với nhau?

    - Em không biết!

    Tạm thời chị nên tránh mặt một chút!

    Nhã Thanh nhìn cô lo lắng nói

    - Không cần!

    Chị phải đến gặp gia đình đó để biết chi tiết...

    Nói rồi cô liền lẻn ra cửa sau mà vào công ty

    Cách đấy không xa, một người đàn ông đeo mắt kính lập tức rút điện thoại ra

    - Lão đại!

    Phu nhân có chuyện!

    ...

    Sau khi vào công ty, cô liền đến gặp lãnh đạo.

    Bộ dạng hùng hổ làm cho mấy nhân viên sửng sốt, bọn họ đưa mắt nhìn nhau, thì thầm to nhỏ

    - Từ Nhiên!

    Cô có biết mình đã gây ra chuyện gì không?

    Mina, quản lí cấp cao của cô lên tiếng, vừa thấy Từ Nhiên, một tập giấy báo liền bay tung tóe vào người cô

    - Tôi chẳng biết mình gây ra việc gì?

    - Cô hại con người ta tự tử mà còn nói không biết!

    - Tôi hại!

    Mina, chị lú lẫn gì chăng?

    Tôi hại khi nào?

    Cô ngồi xuống chiếc salon màu sẫm ở giữa phòng, vắt một chân lên, khuôn mặt khẽ nâng.

    Ngũ quan tinh xảo động lòng người...

    - Gia đình cô gái kia nói là em khuyên cô ta tự sát!

    Nà ní!

    Cô còn chẳng biết cô ta mà khuyên thế nào?

    Chẳng lẽ dùng thần giao cách cảm mà khuyên à!

    Vô lí...

    - Tôi khuyên lúc nào!?

    Bằng chứng??

    - Chẳng phải lúc trước em một cuộc giao lưu với Fans sao?

    Nói gì mà nếu các em gặp một vấn đề gì đó thì nên làm cho mình thanh thản hơn!

    Mina lấy tay xoa đầu, cô gái này luôn làm theo ý mình mà không hỏi người khác

    - Bà chị!

    Ý tôi nói là nên làm cho bản thân mình thanh thản nhẹ lòng hơn, chứ có bảo người ta đi chết!

    Chã nhẽ có vậy mà cũng khiến con người ta tự sát?

    Cô thản nhiên nói!

    Đúng thật là lúc giao lưu với Fans cô có nói câu này với một cô gái, nhưng khí đó cô ta nói mình có chuyện phiền lòng nên cô mới bảo cô ta nên làm cho bản thân thanh thản nhẹ lòng hơn, chứ có bảo cô ta tự sát

    Điên!

    Không lẽ con bé này bị trầm cảm?

    - Tốt nhất là thời gian này em nên tránh né truyền thông đi!

    Mọi việc để công ty lo!

    - Tuỳ!

    Nhưng đây là việc của tôi, tôi cũng nên nhúng tay vào!

    CHÀO

    - Em...

    Chưa kịp để Mina nói hết cô đã đứng lên đóng sầm cửa.

    Quay người hiên ngag rời đi, có vẻ như lúc này Từ Nhiên đã bắt đầu giận...

    --------

    Trong chiếc xe Rolls Royce trên đường về lâu đài, cô khẽ chợp mắt.

    Một giọng nói vang lên

    - Phu nhân!

    Người có gì lo lắng?

    Người lái xe của cô lên tiếng hỏi

    - Không có gì!

    Cô khẽ trả lời, tựa lưng vào ghế.

    Người của Lãnh gia tốt nhất không nên xen vào mấy cái Showbiz rối não này, bọn họ có khi không hài lòng mà dẹp luôn ngành giải trí thì toi!!

    Từ Nhiên lắc đầu ngao ngán, cô lấy mặt nạ trong túi ra đặp lên.

    Mãi lúc lâu sau dừng lại lâu đài, Hạ quản gia đã đứng chờ sẵn ở đó

    - Phu nhân!

    Một loạt chào vang lên, Từ Nhiên vừa ném chiếc mặt nạ cho hầu nữ rồi cầm khăn tay lau sơ qua.

    Cô gật đầu

    - Ừ!

    - Phu nhân!

    Chủ nhân đang đợi ngài!

    Hạ quản gia lên tiếng, ông ta cúi người đưa tay mời cô vào.

    Cô hơi ngạc nhiên, tên hỗn đản này đợi cô làm gì!?

    - Có việc gì sao?

    - Tôi không biết!

    Chủ nhân chỉ dặn khi nào ngài về thì lập tức mời ngài lên gặp mặt!

    Hạ quản gia trả lời rồi cùng cô vào lâu đài

    Vừa bước vào, hắn đã ngồi ở ghế sofa trong sảnh lớn, kế bên còn có một người đàn ông mặc vest

    - Phu nhân!

    Người đàn ông kia cúi người chào

    - Ừ!

    Từ Nhiên cũng làm theo hình mẫu của một gia chủ gia tộc lớn, cô xoay chiếc nhẫn trên tay, ngồi xuống ghế mà hạ giọng

    - Anh tìm tôi!

    Câu hỏi vừa vang lên đã thu hút ánh mắt của ai kia, người hầu đúng lúc mang lên một ly trà thảo mộc cho cô

    - Nghe nói cô gặp vài vấn đề ở công ty??

    - Đúng!

    Cô nhàn nhạt trả lời

    Tên hỗn đản này sao hôm nay lại rảnh rỗi hỏi về việc của cô vậy

    - Cần tôi giúp?

    Hắn hờ hững nhìn cô, ly rượu trong tay lắc qua lắc lại, ánh mắt sắc bén kia khẽ đảo

    - Không cần!

    Việc tôi tự giải quyết!

    Từ Nhiên một mực từ chối, cô nhấp môi ly trà rồi đứng hẳn dậy, xoay người không chút lưu tình mà lên phòng

    Lãnh Ngôn cũng không hỏi thêm hay nói bất cứ điều gì, hắn phắt tay, người đàn ông kia liền gật đầu đứng dậy chào hắn rồi ra về

    (...)

    Mãi lúc sau, cô vừa bước ra khỏi nhà tắm liền đặt lưng xuống giường.

    Bỗng một lực đạo kéo cô lại

    - Anh...sao lại ở đây nữa?

    - Cần cô quản?

    Hắn trả lời, bàn tay kéo cô vào lòng

    - Việc của cô tôi đã biết!

    - Đó là chuyện của anh!

    Tên này nếu muốn biết thì ai giấu được hắn??

    Kẻ không coi trời bằng vung này có đánh chết cũng không sửa tật

    Từ Nhiên cố đẩy hắn ra, nhưng lại bị hắn lật người đè ở dưới.

    Bàn tay rắn chắc kia giữ tay cô đè lên đầu, tay còn lại di chuyển dần đến cái cúc áo bị bung.

    Làn da trắng trẻo mát lạnh càng làm hắn hứng thú...

    - Anh...muốn làm gì?

    - Làm việc vợ chồng nên làm!

    - Có liên quan?

    - Có!

    Hắn nhìn cô, bàn tay to lớn vuốt ve khuôn mặt của cô

    - Liên quan gì?

    Cô hỏi, đôi mắt không ngừng phóng ra tia sát khí nhìn hắn

    - Phục vụ tôi!

    Việc của cô sẽ được giải quyết!

    - Anh vô sỉ!

    Tại sao lại giúp tôi!?

    - Vì tôi là chồng cô!
     
    Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
    $5 Nhận sự giúp đỡ


    - Vì tôi là chồng cô!

    5 từ thốt ra từ miệng hắn khiến cô nhíu mày

    - Tôi và anh là quan hệ hợp đồng, căn bản không có tình yêu!

    Từ Nhiên hất tay hắn ra.

    Nhưng bàn tay rắn chắc kia lại càng ôm chặt cô hơn, ngón tay hắn thon dài lướt qua mặt cô

    - Vậy ý của cô là chuyện của bản thân thì tự giải quyết?

    Hắn lạnh lùng hỏi

    - Đúng!

    - Tuỳ cô!

    Nhưng đừng để tôi mất mặt

    Tên này ngáo à?

    Chuyện của họ có ai biết đâu mà mất mặt

    - Sẽ không!

    Nhìn thấy tia cương quyết trong mắt cô, hắn hừ nhẹ đi xuống giường rồi ra khỏi phòng

    Cô thề là cô sắp bị hắn làm cho tức sôi máu rồi

    Sau khi nghe thấy tiếng xe của hắn biến mất cô liền thở phào, nằm xuống chiếc giường êm ái rồi chìm dần vào giấc ngủ

    (...)

    Sáng hôm sau...

    Cô vừa bước xuống, đám người hầu liền cung kính cúi người chào.

    Lúc đến phòng ăn Quản gia Hạ có đưa cô một phong bì màu đỏ.

    Phía trên là kí hiệu của công ty MIS, một công ty hàng đầu về ngành giải trí đứng đầu là Nam Thiên Phong

    - Đây là ý gì!?

    - Chủ nhân chỉ nói là cô sẽ cần dùng đến!

    - Hắn ta!?

    Cô không dám tin, hắn ta mà lại giúp cô?

    Quan tâm cô!?

    OMG!

    Lãnh Ngôn lạnh lẽo, bất cần đời kia đâu rồi?

    Cô chẳng dám tin, mở to mắt nhìn phong bì trong tay rồi khẽ nhếch mép

    Sau khi dùng bữa, cô liền lên phòng xem TV.

    Hôm nay cũng chẳng có buổi quay phim nào nên cô được nghỉ

    "Theo như thông tin được biết, Ảnh hậu Từ Nhiên gần đây dính vào một số rắc rối.

    Bên phía công ty của cô cũng chưa lên tiếng dàn xếp..."

    PÍP

    "Vừa qua, chúng tôi nhận được tin một cô gái tự tử có liên quan đến Ảnh Hậu Từ Nhiên,..."

    PÍP

    PÍP

    ...

    Cô ngồi trên chiếc giường Kingsize lớn, bàn tay nhỏ cầm điều khiển chuyển kênh kiên tục.

    Bây giờ trên TV, báo chí,...đều là tin của cô

    Đám người này không có việc gì sao?

    Nhàm chán!

    Cô tắt TV, nằm dài trên chiếc giường lớn.

    Đột nhiên nhớ đến phong bì màu đỏ mà Lãnh Ngôn đưa cho cô

    Cô chẳng thích nhận sự ban ơn của hắn nhưng bây giờ, cô thực sự cần một bước tường làm hậu phương

    - Đành nhận sự giúp đỡ của hắn vậy!

    Cô cầm phong bì lên, ánh mắt tràn đầy vẻ phức tạp

    ...

    Công ty MIS

    Một cô gái bịt kín từ đầu tới chân khiến không ít người qua đường quay đầu nhìn

    Cô khẽ thầm rủa họ, lạ lắm hay gì mà nhìn!

    - Xin chào!

    Tôi tìm Nam Thiên Phong!

    Cô nhẹ nhàng hỏi tiếp viên

    - Cô là...

    - À...tôi là Từ Nhiên!

    Cô vừa ngắt lời, trong ánh mắt của cô tiếp viên khẽ dao động.

    Cô ta lễ phép cúi người chào

    - Chủ tịch đang chờ cô!

    Mời theo lối này!

    Cô ngạc nhiên!

    Tên Nam Thiên Phong này biết cô sẽ đến sao?

    Hắn và Lãnh Ngôn có quan hệ gì?

    Cô cảm thấy mình còn chưa biết hết về người chồng này của cô

    Theo cô gái tiếp viên vào thang máy chuyên dụng cho BOSS

    - Tôi không được phép sử dụng thang máy này.

    Từ tiểu thư, cô hãy lên tầng 79, chủ tịch đang đợi cô!

    Cô tiếp viên đứng ngoài nhìn cô vào thang máy khẽ nói

    Cô nhìn cô gái kia đi rồi khẽ nhếch mép, nhấn thang máy lên tầng 79

    TING...
     
    Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
    $6 Hợp đồng


    TING!

    Thang máy vừa mở, một hành lang dài hiện ra trước mặt cô.

    Nơi này thật rộng~~~

    Cả một tầng lầu lớn như vậy mà cô chỉ thấy có một cánh cửa làm bằng đồng chắc chắn và một cái bàn làm việc lớn ở gần đấy

    Một người đàn ông mặc vest trang trọng tiến đến chỗ cô

    - Từ tiểu thư!

    Ông chủ đang đợi!

    Mời!

    - Ừm...

    Cô gật đầu nhẹ, nhanh chóng bước theo người đàn ông kia

    Cốc...cốc

    Tiếng gõ cửa có nhịp vang lên, bên trong chỉ vang lên tiếng "Ừ".

    Người đàn ông mặc vest kia cúi người mở cửa ra cho cô

    -Từ tiểu thư, xin mời!

    - Cảm ơn!

    Cô vẫn giữ khuôn mặt lạnh, đi vào

    Một luồng gió lạnh thổi đến, cô đưa mắt nhìn xung quanh.

    Bày trí của căn phòng này rất gọn gàng đẹp mắt, hơn nữa màu chủ đạo lại là màu cô thích: màu trắng

    - Tôi có nghe Ngôn nói về cô!

    Giọng nói trầm thấp vang lên, Nam Thiên Phong vắt chéo chân nhìn về phía cô

    Thì ra đây là cô vợ mà Lãnh Ngôn "cất giấu" quả là Kim Ốc Tàng Kiều!

    Nam Thiên Phong thân với Lãnh Ngôn như vậy mà còn không biết là Lãnh Ngôn có vợ, mãi cho tới hôm nay Lãnh Ngôn mới nói hắn biết

    - Xin chào, Nam tổng!

    Tôi là Từ Nhiên!

    Tôi không biết Lãnh Ngôn đã nói gì với anh nhưng nếu anh giúp được tôi thì Từ Nhiên này xin nợ anh một ân tình!

    Cô nhìn Nam Thiên Phong mà nói, cô không thích có ơn mà không báo

    Nam Thiên Phong nhìn qua cô một lượt, đáy mắt hiện lên tia bất ngờ.

    Quả nhiên vợ chồng có khác, ngay cả tính cách và lời nói cũng giống nhau!

    Hắn nhếch mép cười, bàn tay lấy ra một tập tài liệu

    - Tôi giúp cô!

    Còn việc ân tình này nọ thì khỏi đi!

    Hắn còn chưa muốn bắt gặp ánh mắt giết người của Lãnh Ngôn

    - Vậy...anh có thể giúp tôi được cái gì?

    Cô nhìn hắn

    - Cô cứ ngồi xuống đi!

    Chúng ta cùng bàn bạc

    - Được!

    Nam Thiên Phong cùng cô đến bộ salon màu xám tro, mùi trà thảo dược thoang thoảng dễ chịu

    - Chúng tôi sẽ ngăn chặn mọi việc liên quan đến cô, trong thời gian đó toàn bộ tài khoản Weibo của cô đều do chúng tôi nắm giữ, mọi thứ đều phải nghe theo chúng tôi sắp xếp...

    - Tại sao lại giữ Weibo của tôi?

    Cô nhấp ngụm trà, ánh mắt xinh đẹp nhìn về phía Nam Thiên Phong

    - Đề phòng thôi!

    Mấy ngày này cô cứ việc ở nhà!

    Giờ thì kí vào cái này...

    Hắn đặt xuống trước mặt cô tập tài liệu lúc nãy

    - Đây là gì?

    - Từ nay công ty mà cô làm việc sẽ là MIS!

    - Anh biết là tôi đang làm việc bên công ty kia mà!

    - Về phần công ty kia và bồi thường hợp đồng sẽ do chúng tôi lo liệu!

    Cô yên tâm!

    Nam Thiên Phong nhìn cô, chậm rãi nói

    - Được!

    Cũng tốt, cái công ty kia làm cô chán ghét rồi.

    Làm việc lâu quá sẽ thấy không hợp với cô nữa

    - Tôi có thể dẫn theo trợ lí của mình không?

    Cô nhìn hắn hỏi

    - Có thể!

    - Được!

    Tôi kí!

    Nói rồi cô cầm lấy bút, tên Từ Nhiên nhẹ nhàng được viết đẹp đẽ uốn lượn trên giấy

    - Nam tổng!

    Rất vui được hợp tác!

    - Từ tiểu thư!

    Tôi cũng rất vui được hợp tác với cô!

    Cô đưa tay ra bắt tay hắn, Nam Thiên Phong cũng nhếch mép giơ tay đáp trả

    - Mong anh đừng làm tôi thất vọng!

    - Tất nhiên là KHÔNG!
     
    Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
    $7 Tra khảo-Trừng phạt


    Nam Thiên Phong cho người tiễn cô về

    Bầu trời hôm nay âm u quá, cô cảm giác không được tốt trong lòng...

    - Phu nhân!

    A Thành, người lái xe hắn sắp xếp riêng cho cô tiến lên

    - Về nhà!

    Cô nhẹ nhàng nói, nhanh chóng lên chiếc Roll Royce màu trắng

    Chiếc xe hiên ngang rời đi, trên lầu Nam Thiên Phong nhìn theo bóng xe của cô, hắn ta rút điện thoại ra

    - Ngôn!

    Vợ cậu thật có khí phách...

    - Đó là vợ tôi!

    4 chữ đơn giản vang lên ở đầu giây bên kia.

    Lãnh Ngôn cầm ly trà thảo mộc lên, tay cầm tờ giấy gì đó xem qua xem lại

    - Ok!

    Vợ cậu!

    Tôi không ý kiến!

    - Nhiều lời!

    Việc tôi giao thế nào rồi?

    Nam Thiên Phong đi đến chiếc bàn làm việc lớn, trên tay cầm hợp đồng kí với cô lúc nãy

    - Xong rồi!

    Việc cậu giao, tôi dám chậm trễ?

    - Tốt!

    Lãnh Ngôn đáp, hắn liền cúp điện thoại.

    Đưa ánh mắt liếc qua đám người đang quỳ trước mặt hắn

    - Dám vu oan cho vợ tôi!

    Các người chán sống rồi?

    Giọng nói lạnh đến vạn phần của hắn vang lên, khiến đám người kia run lên từng đợt

    Một đàn ông, một cô gái và một người đàn bà!

    Đám người đó không ai khác chính là người đã kiện và dàn dựng vu oan cho cô

    Bọn họ có thù riêng với cô, vốn dĩ chỉ là doạ một trận nhưng không ngoà cô lại bình thản như không có gì xảy ra khiến cho bọn họ phải dùng đến cách vu oan giá hoạ này

    Nhưng...

    Chỉ có điều, bọn họ lại không biết phía sau cô lại có thế lực lớn chống đỡ

    - Chúng tôi...không...biết...các người là...là ai?

    Tại...sao...bắt chúng...tôi...!...?

    Từng lời nói run rẩy vang lên

    - Các người không biết chúng tôi nhưng chúng tôi lại biết các người!

    Ôn Kiều, một trong những cánh tay đắc lực của hắn lên tiếng

    - Tại...tại...sao?

    - Vì đụng đến phu nhân của chúng tôi!

    Ôn Kiều vẫy tay, một thuộc hạ của hắn ta đi lại, trên tay còn cầm một thùng giấy

    - Đây...đây...là...

    Đám người đang quỳ kia tái mặt

    Đó chẳng phải cái thùng mà họ gửi cho cô ư?

    Lúc cô bảo đám người hầu vứt đi thì Ôn Kiều vừa đến, hắn hỏi một lúc rồi cầm theo thùng giấy đến cho Lãnh Ngôn xem.

    Chẳng phải nói Lãnh Ngôn đã giận cỡ nào, có kẻ lại cả gan gửi cái thứ này cho vợ hắn.

    Đáng chết

    - Phu...nhân...?

    Người đàn ông kia kinh ngạc

    - Từ Nhiên chính là vợ tôi!

    Vợ của Lãnh Ngôn!

    Lãnh Ngôn nhấc đôi chân dài, hắn bây giờ tựa như Thần Chết đến đòi mạng khiến người người nhìn vào có cảm giác như mất cả sinh khí

    - La...Lãnh...Ngôn!?

    Không phải bọn họ cũng chưa từng nghe qua, danh tiếng của người đàn ông trước mặt họ quá lớn.

    Lớn tới mức bọn họ không dám tin

    Thật không ngờ...

    - Lãnh thiếu...là chúng tôi...không có mắt nên...nên mới dám đụng đến...Lãnh phu nhân...xin...xin ngài...

    *BỐP*

    Người đàn ông kia đang nói thì bị Ôn Kiều đá cho một cái, máu tuôn ra từ miệng

    Cô gái và người đàn bà kia sợ không còn một giọt máu, run lên bần bật

    - Là ai giao cái này đến cho vợ tôi?

    Lãnh Ngôn đưa mắt nhìn, sự chán ghét và mất kiên nhẫn hiện rõ trên mặt hắn

    - La...l...là bà...ta..

    Cô gái nãy giờ vẫn im lặng tự nhiên run rẩy nói , đưa tay hướng về phía người đàn bà

    - Là bà?

    Hắn vừa như hỏi, vừa như khẳng định

    - Tôi...tôi...Lãnh...thiếu...Á...

    Ôn Kiều không nhiều lời, tiến lên cần một tay của người đàn bà kia đâm một nhát, máu bắn ra nhuộm đỏ cả bàn tay

    - Áaaaaaa...

    - Áaaaaaa...

    Người đàn bà kia đau đớn kêu rồi ngất, nhưng nhanh chóng được người của hắn hất nước lạnh mà tỉnh

    - Chắc cô là người tự tử?

    Lãnh Ngôn quay sang hỏi, hắn phất tay, đám thuộc hạ cường tráng đi đến

    - Áaaaa...các...các người m...muốn làm...gì...!?

    Cô gái kia biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình liền ôm chặt thân thể

    Đám thuộc hạ của Lãnh Ngôn quay nhìn nhau, từng người đều tiến lên mà cường bạo cô gái kia

    Từng tiếng thét vang lên chói tai, Lãnh Ngôn vẫn làm như không có gì.

    Hắn đưa mắt nhìn sang người đàn ông kia rồi đứng dậy

    - Chú biết nên làm thế nào rồi!

    - Vâng!

    Ôn Kiều vâng dạ rồi tiễn hắn ra ngoài, việc xử những kẻ như thế này không nên để hắn nhúng tay

    Lãnh Ngôn vừa lên chiếc Cadillac thì Ôn Kiều quay lại, hắn ta liếc nhìn một lượt

    - Chặt "chân giữa" của ông ta, phế tay chân của bà ta, còn cô gái kia thì đưa đến END!

    Ai cũng biết END là nơi đáp ứng nhu cầu của đàn ông về phụ, chỉ cần vào đó sẽ không còn cơ hội nói hai từ "bước ra"

    Đám thuộc hạ vâng lệnh, nhanh chóng thu dọn

    Ôn Kiều nhếch mép cũng đi ra ngoài, hắn còn rất nhiều việc cần giải quyết nếu không sẽ bị lão đại trách phạt mất

    Đột nhiên nhớ ra gì đó, Ôn Kiều dừng chân nói với đám thuộc hạ

    - Đợi đã, các người làm thêm cái này...

    -------------------------
     
    Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
    $8 Đọ súng - Bắt cóc


    A Thành cùng cô quay về lâu đài

    - Phu nhân, ngày mai có cần đến công ty để huỷ hợp đồng không?

    - Không cần, Nam thị sẽ chịu trách nhiệm!

    - Vâng!

    Cô ngôi tựa vào ghế, mở cửa sổ để gió thổi vào

    - Phu nhân!

    Mau đóng cửa!

    A Thành nghiêm giọng, ánh mắt liếc xung quanh

    - Có chuyện gì vậy!?

    Thấy A Thành biểu hiện kì lạ, cô lập tức đóng cửa sổ quay qua hỏi

    - Có người theo dõi chúng ta...

    Lời nói vừa dứt, cô liền cau mày.

    Mấy hôm nay cô ăn gì mà xui thế không biết?

    Toàn gặp những chuyện không hay

    *Pằng*

    Tiếng súng vang lên, cô khẽ giật mình.

    A Thành nhanh chóng điều khiển chiếc xe né tránh đường đạn

    - Phu nhân!

    Ngài hãy ngồi chắc!

    A Thành dặn dò, hắn ta nhanh chóng đạp ga lái chiếc xe rồi đi

    Vốn dĩ cắt đuôi được bọn theo dõi nhưng ông trời lại chẳng theo ý cô.

    Đám người kia vẫn một mực bám chặt, tiếng súng lại vang lên

    - Phu nhân, ngài có biết lái xe không?

    - Có!

    Cô cúi đầu thấp xuống nhìn A Thành, cả hai chẳng nói gì nhanh chóng đổi chỗ cho nhau

    Sau khi yên vị tại ghế lái xe, cô liền đạp mạnh ga, luồn lách chiếc xe né tránh.

    Dù gì cũng được học qua lái xe, hơn nữa lại là một tay đua xe vĩ đại hướng dẫn cô nào dám để mất mặt thầy dạy mình

    'Kĩ thuật rất tốt, rất bài bản!

    Không hổ danh là phu nhân!'

    A Thành không khỏi khen trong lòng, hắn ta vội rút khẩu súng lục được thiết kế riêng ra.

    Nữa người chui ra khỏi xe, hắn ta nhắm vào từng chiếc xe mà bắn

    Khẩu súng này đã được cải cách lại, một khẩu gồm 30 viên, đây là loại mà chủ nhân đã tạo cho hắn ta để bảo vệ phu nhân

    Chiếc xe màu đen đi đầu cũng ra sức nã đạn vào xe cô, nhưng toàn bị cô né tránh mà trượt.

    A Thành cũng rất ăn ý mà nghiêng người theo hướng xe, mỗi viên đạn đều nhắm rất chuẩn

    *PẰNG...PẰNG...PẰNG...*

    Chiếc xe dẫn đầu bị nổ, dẫn theo mấy chiếc đằng sau cũng nổ theo, may mà có mấy chiếc kịp dừng lại né tránh vụ nổ

    A Thành chui vào xe, nhìn khẩu súng trong tay đã hết đạn khẽ thờ phào.

    Từ Nhiên cô ngồi phía trước vẫn chăm chăm lái xe, đôi tay run run từng đợt.

    Đối với cô mấy vụ nổ súng này đã quá quen thuộc trong lúc quay mấy bộ phim hành động.

    Nhưng đó là khi cô đang đóng phim, còn đây là thực tế, hai cái quá khác xa nhau.

    Quả thực rất hấp dẫn~~

    - Phu nhân, tài lái xe của ngài tốt quá!

    A Thành vỗ tay khen cô

    - Đó là bình th...KÍTTTTTT!!

    Từ Nhiên chưa kịp nói, một hàng xe màu đen đã chặn trước đường đi khiến cô phải phanh gấp, vết bánh xe để trên đường một hàng dài

    Đột ngột phanh gấp, đầu cô không may bị đập vào vô lăng máu chảy xuống.

    A Thành phía sau cũng chẳng kịp phản ứng cũng bị va mạnh vào phía trước

    Cô ngẩng lên đầu vẫn còn hơi choáng, một đám người mặc vest đen tiến tới, tên nào cũng hằm hằm

    *Cạch*

    Tiếng cửa xe mở ra, cả cô và A Thành đều bị mang xuống.

    Còn chưa kịp định hình, một người đàn ông to cao đi đến chỗ cô

    - Từ Nhiên, tôi đợi em lâu rồi!

    Giọng nói lạnh lẽo, trầm thấp vang lên.

    Cô vẫn còn bị choáng sau khi va đập nên chẳng hay biết gì.

    Chưa kịp nhìn đã bị ai đó chặt mạnh vào gáy rồi ngất lịm

    - Lão đại!

    Còn tên kia?

    - Để hắn về thông báo cho Lãnh Ngôn!

    Nói rồi đám người kia nhanh chóng lên xe rời đi

    A Thành vẫn đang nhắm mắt liền tỉnh dậy, lúc nãy quá đông người hắn không thể nào đối phó hết được, đành phải về thông báo cho chủ nhân

    A Thành lên xe, hắn ta liền quay trở về lâu đài

    ------------

    - Phu nhân đâu?

    Hắn vừa bước vào, cảm nhận cô không có nhà liền hỏi quản gia.

    Hạ quản gia lật đật chạy đến, cúi người trả lời

    - Phu nhân vẫn chưa về ạ!

    - Chưa về?

    Hắn cau mày, chẳng phải cô kí hợp đồng xong từ lâu rồi sao?

    Sao giờ vẫn chưa về?

    Hàn khí xung quanh Lãnh Ngôn lạnh đi, hắn quay người định bước ra thì A Thành liền đi vào

    - Chủ nhân!

    Phu nhân bị Hàn gia...bắt đi rồi!
     
    Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
    $9 Trả ơn!


    - Chủ nhân, phu nhân...bị Hàn gia bắt đi rồi!!

    A Thanh đi vào thông báo, máu trên đầu anh ta chảy xuống một vệt dài

    - Hàn gia?

    - Vâng

    Lãnh Ngôn nghe xong liền một cước đá văng chiếc bàn ra xa, không khí xung quanh bị đè nén cực độ.

    Hắn gằn từng chữ

    - Tên Hàn Dư này lại muốn làm gì!?

    - Thuộc hạ không biết!

    A Thành thoáng sợ hãi, anh ta chưa bao giờ thấy hắn tức giận đến như vậy

    - Chuẩn bị đến Hàn gia!

    Lãnh Ngôn hạ giọng ra lệnh, nếu Hàn gia đã tuyên chiến trước thì hắn cũng chẳng ngại mà tiếp đỡ

    Lệnh hắn vừa được truyền xuống, đám thuộc hạ nhanh chóng chuẩn bị.

    Họ thầm than...

    Hàn gia và Lãnh gia vốn nằm ở hai đầu đối nghịch, Hàn gia thuộc về lĩnh vực buôn bán dầu mỏ, kim cương,..v.v...còn bên Lãnh gia thuộc về lĩnh vực cung cấp vũ khí đạn dược và bất động sản,..v..v..

    Hai nhà bấy lâu nay vẫn chẳng thấy đả động gì nhưng hôm nay, Hàn gia lại xuống tay bắt cóc phu nhân của Lãnh gia.

    Làm vậy khác nào tuyên chiến?

    - Ôn Kiều!

    Lãnh Ngôn sau khi an toạ trên chiếc Bentley, hắn gọi Ôn Kiều

    - Vâng!?

    Ôn Kiều phụ trách lái xe cho hắn liền quay đầu lại

    - Thông báo cho Nam Thiên Phong, bảo hắn ta không cần nhúng tay vào!

    Lần đối đầu này là của hai nhà, tốt nhất không nên để người ngoài xen vào

    Ôn Kiều hiểu ý liền gậy đầu, hắn ta nhanh chóng khởi động xe

    Phía sau cũng có mấy chiếc xe theo sát, phía trước dẫn đầu bởi Diêu Minh, cánh tay đắc lực còn lại của hắn

    •••••••••••••••

    Tại Hàn gia...

    - Tên chết tiệt!

    Bỏ ra...

    Tiếng của Từ Nhiên vang lên, sau khi đến cổng Hàn gia cô đã tỉnh lại hơn nữa còn chống cự mạnh mẽ

    Hàn Dư cau mày nhìn cô, hai mắt anh khẽ tối lại

    - Đàn bà đúng là lắm miệng!

    - Chết tiệt...khốn nạn...Hàn Dư, anh mau buông tôi ra...

    Từ Nhiên bị anh vác trên vai, tay không ngừng đánh loạn xạ

    Cô và Hàn Dư cũng có thể xem như là quen biết, cô từng giúp anh một việc

    ••

    Chả là trước đây, lúc cô chưa kết hôn.

    Có lần đi làm về muộn, gặp ngay anh đang nằm ở vỉa hè liền mở lòng giúp đỡ.

    Khi ấy trên người anh có máu khiến cô hơi hoảng sợ, lại thêm vẻ mặt muốn giết người kia.

    Nói thật nhé, nếu không phải vì thấy anh ta đẹp thì còn lâu cô mới giúp

    Anh đâu biết mình lúc này như thế nào?

    Dáng người to lớn tựa vào bức tường, khuôn mặt góc cạnh đẹp đẽ không góc chết kia khiến nhiều người phải mê mệt.

    Lại thêm vài vết thương, tí máu và chiếc áo sơ mi bị bung cúc áo để lộ cơ ngực rắn chắn làm cho anh trông đầy vẻ hoang dã và khát máu

    Quả thực rất mê người~~~

    - Tiến thêm một bước tôi liền cho cô ăn kẹo đồng!

    Giọng nói đầy lạnh lẽo của anh vang lên khiến mọi suy nghĩ của cô bay đi hết

    Gớm!

    Tên này sao mà dữ thế!?

    Cô đang định giúp anh đấy!

    - Kẹo thì tôi thích, nhưng kẹo đồng thì khỏi!

    - Cút!

    - Tôi mà cút thì anh liền chết đấy!

    Tên này đã bị thương rồi mà còn nhiều lời ghê!

    - Cô...hừ...

    Anh đang nói liền ngưng lại, ho khan ra cả máu.

    Thấy vậy cô hơi hoảng liền kêu người đỡ anh ta vào viện

    Thế nào mà lúc cô quay lại chẳng thấy đâu, chỉ thấy một tờ giấy ghi "Ơn của cô tôi sẽ trả!

    Hàn Dư!"

    Tên khốn kia vậy mà lại dám chạy!

    Chết tiệt!

    Mà khoan!

    Tên viết trên giấy là Hàn Dư?

    OMG!

    Cô vừa cứu Hàn tổng của Hàn thị đấy!

    Số cô may thật!

    Nhưng mà anh lại chẳng cảm ơn chỉ để có tờ giấy!

    Sao mà keo như kẹo kéo thế?

    ••

    - Hàn Dư...anh rảnh việc à...?

    Lúc tỉnh dậy cô đã nhận ra ngay anh.

    Vẻ mặt này có hoá thành tro cô cũng nhận ra

    - Rảnh!

    Tìm cô trả ơn!

    Hàn Dư ngồi vắt chéo chân, anh nâng chiếc cằm của mình lên nhìn cô

    Rất đẹp!

    Rất khí phách!

    Anh thích!

    Anh vẫn nhớ vẻ mặt ngơ ngác buồn ngủ mệt mỏi kia của cô.

    Khuôn mặt ấy không sợ khi bị anh dí súng vào người, cô vẫn bình thản mà cứu anh

    - Trả ơn?

    Hàn Dư, tên khốn nhà anh, anh gọi đây là trả ơn?

    Nhìn xuống cả bản thân mình bị trói như heo khiến cô tức điên lên

    Cô là ân nhân của hắn đấy!

    Thấy vẻ tức giận, uất ức của cô khiến khoé môi anh bất giác nhấc lên thành một đường cong đẹp

    - Làm vậy để cô khỏi chạy lung tung!

    Hàn Dư khẽ đụng bả vai rồi ra ngoài

    - Anh...

    *Cạch*

    Tiếng đóng cửa vang lên, Từ Nhiên biết có kêu cũng vô ích nên liền im lặng

    Đầu tiên là xác định được hắn không muốn giết cô, thứ hai là nên giữ sức để chiến đấu với anh

    Nghĩ xong cô liền bất lực nằm xuống giường, nhắm mắt lại ngủ

    _______

    Hàn Dư về phòng, anh cởi áo ra, cơ bắp rắn chắc và làn da đồng khiến anh trông càng hấp dẫn

    Nhìn thấy mấy vết thâm và vài vết cào trên lưng, anh không khỏi cười khổ

    "Cô xuống tay ác thật"
     
    Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
    $10 Đòi người


    Rất nhanh, dưới cổng Hàn gia, một hàng xe màu đen hùng dũng tiến vào.

    Đám vệ sĩ vốn nhận được lệnh từ trước nên chẳng ai dám đứng ra cản trở

    - Chủ nhân!

    Đến Hàn gia rồi ạ!

    Ôn Kiều nhẹ giọng gọi

    Lãnh Ngôn mở đôi mắt sắc bén ra, âm khí quanh hắn bắt đầu giảm.

    Ôn Kiều không khỏi than lòng

    Diêu Minh và Ôn Kiều nhanh chóng xuống xe, hai người họ cúi người mở cửa cho hắn

    Lãnh Ngôn vừa đặt chân xuống, sát khí của hắn lập tức khiến đám người của Hàn gia phải áp lực

    - Lâu rồi không gặp!

    Lãnh thiếu...

    Hàn Dư thong thả đi xuống từ cầu thang nhìn người đàn ông to lớn đang ngồi trên ghế

    - Người đâu?

    Hắn hạ giọng, hai con ngươi như nhuốm đầy máu

    Trước mặt đây chính là hai người đàn ông nắm quyền lực to lớn khiến nhiều người nể sợ

    - Cần gì phải gấp gáp, cô ta vẫn an toàn!

    Nghe Hàn Dư nói, hắn liền an tâm.

    Cô không sao là tốt!

    - Anh hà cớ gì bắt phu nhân của tôi!?

    - Aiz~~~!

    Lãnh thiếu, anh cưới vợ tại sao lại không mời tôi?

    Hàn Dư nở nụ cười nhạt, anh ngồi xuống trước mặt hắn, cầm ly rượu vừa được đưa đến

    - Đó là việc của tôi!

    - Tôi chỉ muốn gặp mặt Lãnh phu nhân!

    Anh không để ý chứ!?

    - Muốn gặp thì đến Lãnh gia, cần gì phải giở thủ đoạn bắt cóc?

    Chẳng giống tác phong của anh!

    - Tôi thích!

    Lãnh Ngôn đưa mắt liếc qua anh.

    Hàn Dư cũng ngẩng cao mặt, nụ cười trên môi anh bỗng chống ngưng lại

    *Hắt...xì...*

    Trên phòng, cô bị anh trói như heo đang liên tục hắt hơi.

    Chả biết ai đang nhắc cô thế?

    "Hàn Dư!

    Anh mà để tôi thoát thì anh xác cmn định rồi nhé!"

    ••

    - Đưa vợ tôi xuống đây?

    Lãnh Ngôn liếc mắt qua anh, giọng nói trầm không thể nào trầm hơn

    - Tôi muốn mời cô ấy ở lại chơi vài ngày!

    Hàn Dư nhếch mép, anh tựa lưng vào ghế

    - Giao người!

    Hắn gằn từng chữ.

    Bình tĩnh của Lãnh Ngôn chẳng thể nào giữ được nữa

    - Nếu tôi không đưa?

    - Thì anh tự lãnh hậu quả!

    Hàn Dư đang định lên tiếng, Tần Tiêu một thuộc hạ của anh đi lên nói nhỏ vào tai

    Sắc mặt anh càng sầm xuống, sát khí lập tức toả ra

    Lãnh Ngôn thấy anh kì lạ liền biết có chuyện xảy ra, hắn chẳng hứng thú xen vào chuyện người khác

    - Vợ tôi?

    Lãnh Ngôn cất giọng, ưu tiên bây giờ là đòi người

    - Hừ...

    Hàn Dư đưa mắt qua hắn, anh liền phất tay.

    Đám người hầu biết điều lập tức lên lầu đưa người trao trả

    Lúc sau cô được đám người hầu vây quanh đưa xuống , khuôn mặt xinh đẹp kia nhăn nhó đến mức khó chịu

    - Hàn Dư!

    Anh chết chắc!
     
    Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
    $11 Tình địch xuất hiện! Lưu Quang Quân trở về


    Cô vừa bước xuống liền nhanh chóng chạy ngay đến chỗ anh.

    Đôi chân thoi dài vung một cước nhưng chưa đến nơi đã bị Lãnh Ngôn ôm lấy đi ra ngoài

    Ôn Kiều và Diêu Minh cố nhịn cười, hai người họ cũng nhanh chóng theo sau hắn

    Hàn Dư hướng ánh mắt về phía cô nở nụ cười bất lực.

    Tần Tiêu đứng phía sau bắt gặp cảnh vừa rồi không khỏi than

    - Phụ nữ ngày nay thật khó hiểu!

    •••••••

    Lãnh Ngôn ôm cô cùng lên xe, Ôn Kiều nhanh chóng ngồi vào vị trí lái xe

    - Lãnh thiếu, xin anh hãy bỏ tôi ra!

    Cô khó chịu cất tiếng

    Lãnh thiếu?

    Cô cư xử xa lạ quá!

    Chẳng phải hai người đã kết hôn rồi sao?

    - Ngồi yên!

    Lãnh Ngôn đen mặt để cô ngồi sang bên cạnh, Từ Nhiên thấy hắn bỏ mình ra liền thu người lại một góc

    - Làm xong việc của cô chưa?

    Giọng nói của Lãnh Ngôn vạn phần lạnh lẽo vang lên

    Từ Nhiên biết hắn đang nói đến cái hợp đồng với MIS thì liền gật đầu

    - Rồi!

    Cái đó...dù gì thì cũng cảm ơn anh!

    Cô vốn chẳng thích nợ người khác, cho nên lời xin lỗi này có gì là lạ

    Lãnh Ngôn liếc sang cô một cái thấy cô gái nhỏ đang bĩu môi, hai tay khoanh trước ngực đưa đôi mắt hướng ra ngoài, khoé miệng không tự chủ bỗng nhếch lên

    Trông cô đáng yêu quá!

    ...

    Không khí lại chìm trong sự im lặng cho tới khi về đến lâu đài của Lãnh gia

    Ôn Kiều nhanh chóng xuống mở cửa xe cho cô.

    Thấy hắn vẫn chưa xuống, cô nghiêng đầu hỏi

    - Anh không vào nhà sao?

    - Tôi còn có việc!

    Nói xong chiếc xe nhanh chóng lao đi dẫn đầu cho những chiếc phía sau

    Từ xa, A Thanh chạy vội lại.

    Bộ dạng đầy lo lắng

    - Phu nhân, ngài không sao chứ?

    - Ừ!

    Cô thu lại bộ dạng ban nãy, thay vào đó là khí thế của một nữ chủ nhân.

    Đám người hầu nghe tin cô liền lập tức chạy ra xếp thành hai hàng dài

    - Cung kính phu nhân trở về!

    - Việc ai thì làm đi.

    Không cần câu nệ!

    Cô khoát tay, sải bước lên phòng để nghỉ ngơi

    Mệt chết cô đi được!

    ----------------------

    Sáng sớm hôm nay, mọi tin tức của cô đều bị mất tích.

    Hơn nữa trên mạng đột nhiên lại xuất hiện video xin lỗi cô của đám người vu oan

    - Chị Từ!

    Nhã Thanh sau khi thấy cô xuống xe liền nhanh chóng chạy lại

    - Em nghe nói chị huỷ hợp đồng với công ty rồi sao?

    Nhã Thanh hỏi

    - Ừ!

    Hiện tại chị sẽ làm bên MIS!

    Em có muốn đi cùng chị?

    Cô nắm lấy tay Nhã Thanh, cô gái nhỏ này đã theo cô từ khi mới bước chân vào giới Showbiz.

    Luôn cùng cô đồng cam cộng khổ, nỡ nào cô lại có phúc tự hưởng, bỏ cô gái nhỏ này một mình

    - Em...được đi thật sao?

    Nhã Thanh như không tin tự véo bản thán một cái, vào làm việc tại MIS chính là ước mơ của bao người.

    Thật không ngờ một người tầm thường như cô lại được vào

    - Ừ!

    Dẫn theo Tiểu Y nữa!

    - Vâng!

    Nhã Thanh vui mừng chạy đi

    Nhìn theo bóng lưng của Nhã Thanh, cô khẽ cười

    Bỗng một giọng nói từ sau vang lên

    - Tiểu Nhiên!?

    Nghe thấy tiếng kêu, cô liền quay đầu

    Một người đàn ông cao lớn mặc vest hiện ra trước mặt cô

    - Lưu Quang Quân?

    - Lâu rồi không gặp!

    Người đứng trước mặt cô chính là thanh mai trúc mã cùng cô lớn lên.

    Nhưng khi được 10 tuổi phải sang Pháp vì hoàn cảnh gia đình.

    Từ đó hai người cũng chỉ trao đổi qua tin nhắn chứ chưa gặp nhau lần nào

    - Sao?

    Không nhận ra mình à!?

    Lưu Quang Quân tiến tới chào hỏi

    - Tại sao cậu lại về nước?

    - Về để theo đuổi cậu!
     
    Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
    $12 Anh...ghen sao?


    Tại tiệm cà phê UNNY, một tiệm cà phê khá nổi tiếng

    Cô và Lưu Quang Quân ngồi bên cửa sổ.

    Thấy cô che từ trên xuống, Lưu Quang Quân khẽ cười, ánh mắt nhìn cô đầy ôn nhu.

    Cô bây giờ đã là một ngôi sao lớn, nhưng cái vẻ ngây thơ kia vẫn giữ nguyên

    - Cậu về khi nào thế?

    Từ Nhiên bỏ cái khăn che mặt xuống, cầm ly cà phê đen lên uống

    Lưu Quang Quân khẽ nhăn mày, cô tập uống cà phê từ khi nào?

    - Hôm qua!

    - Sao không gọi cho mình?

    Cô nhìn người đàn ông trước mặt, đột nhiên nhớ ra gì đó liền cúi sát mặt xuống bàn

    Cô quên mất!

    Mấy năm nay họ có liên lạc với nhau đâu!

    Lưu Quang Quân nhìn biểu hiện của cô mà nở nụ cười

    - Không trách cậu!

    Là tôi về đột ngột...

    - À!

    Sao cậu lại xuất hiện ở công ty này!?

    Cô hỏi

    - Chẳng phải nói rồi sao!?

    Mình về là theo đuổi cậu!

    - Không giỡn!

    Nếu Lưu Quang Quân mà biết cô đã lấy chồng thì chẳng biết sẽ phản ứng thế nào đây?

    Haizzz

    - Mình đâu giỡn!

    Là thật đấy!

    - LƯU QUANG QUÂN!

    Nghe cô gọi thẳng tên, Lưu Quang Quân liền biết không nên giỡn nữa lập tức thu lại nụ cười

    - Cái đó...mình vô tình đi ngang qua!

    Định tìm địa chỉ hiện tại của cậu!

    - À!

    Cô "à" một tiếng, khoé mắt khẽ nâng.

    Miệng lộ ra nụ cười nhỏ

    Lưu Quang Quân cười trừ, hai tay đan vào nhau nhìn cô

    Cô thực sự khác quá rồi!

    Nhưng nụ cười toả nắng kia vẫn không thay đổi

    - Cậu lập gia đình chưa?

    Lưu Quang Quân nhìn cô nhẹ nhàng hỏi

    Lập gia đình chưa?

    Lưu Quang Quân hỏi vậy thì sao cô trả lời đây!

    Hôn nhân của cô và hắn căn bản chỉ là một cái cớ

    - Mình...ch...chưa...

    Cô khó khăn nói

    Lâu nay, mỗi khi có người hỏi đến vấn đề này cô liền lập tức làm ngơ và lảnh sang truyện khác ngay

    - Vậy từ bây giờ mình chính thức theo đuổi cậu!

    Lưu Quang Quân này xin thề sẽ thề đuổi và bảo vệ cậu tới cùng!

    Lưu Quang Quân giơ tay nhìn lên trần nhà, điệu bộ này thật khiến người khác cười đến đau bụng

    Từ Nhiên như có một nhúm tơ rối trong lòng, khẽ cười khổ

    Hai người nói chuyện say sưa mà không để ý đến chiếc xe Roll Royce đạu bên kia đường, một ánh mắt lạnh lẽo khiến người khác phải sợ hãi đang nhìn chằm chằm vào cô

    Ôn Kiều ngồi ở vị trí lái xe không biết đã đổ bao nhiêu mồ hôi.

    Ánh mắt đó của lão đại thật sự doạ chết người rồi!

    - Đi!

    Một chữ mạnh mẽ vang lên, thôi rồi Lượm ơi!

    Lão đại thực sự giận rồi...

    Cũng đúng, ai mà không giận khi thấy vợ mình cười đùa cùng người khác giới thân mật vậy chứ?

    Phu nhân!

    Ngài mau cầu nguyện cho bản thân ah~~

    Cô và Lưu Quang Quân vẫn say sưa trò chuyện, mãi cho tới buổi chiều, nắng đã xế vàng.

    Chiếc Lamborghini màu đen đậu dưới chân núi, Từ Nhiên nhanh chóng bước xuống

    - Cậu sống ở đây?

    Lưu Quang Quân nhìn xung quanh, ở đâu cũng là núi, sao một cô gái như cô có thể ở được?

    - Ừ!

    Nhà mình trên kia!

    Cô chỉ tay lên núi, toà lâu đài lớn đã bị những hàng cây lớn che khuất

    - Có...cần mình đưa một đoạn?

    Lưu Quang Quân không yên tâm nhìn cô

    Thấy Lưu Quang Quân ngỏ ý đưa mình lên núi cô lập tức từ chối, Lãnh Ngôn không thích người lạ vào nhà hắn mà chưa xin phép

    - Không cần đâu!

    Mình đi chút xíu là tới!

    - Nhưng...

    - Aizz!

    Cậu mau về đi!

    Lần sau gặp!

    Cô nhanh chóng đẩy Lưu Quang Quân vào trong xe, vội vàng chạy đi

    Lưu Quang Quân nhìn theo bóng cô mà cười trừ, nhanh chóng rồ ga rời đi

    Chiếc Lamborghini vừa khuất dạng, một chiếc Roll Royce hiên ngang chạy đến

    Tiếng còi xe kéo dài phía sau cô, là tên nào cả gan dám bóp còi vậy?

    Cô quay lại, đụng ngay ánh mắt sắc lạnh của hắn qua cửa sổ xe

    - Lên xe!

    Giọng nói vô cảm nhưng đầy uy vũ vang lên, Từ Nhiên hừ một tiếng rồi vòng qua xe mở cửa và yên vị bên cạnh hắn

    Chiếc xe lăn bánh, một cánh cửa bằng đồng to lớn hiện ra.

    Hai bên cửa có hệ thống tự mở, chiếc xe nhanh chóng tiến vào.

    Hai bên là mấy người canh cổng đang cúi người cung kính

    Quy củ ở Lãnh gia cực gắt, chỉ cần sai một li là đi một dặm ngay.

    Cho nên người của Lãnh gia phải học thuộc nội quy trước khi làm việc

    Dưới toà lâu đài tráng lệ, chiếc Roll Royce được chào đón bởi tất cả người hầu trong lâu đài

    Cô và hắn cùng bước xuống, đám người hầu đồng loạt lên tiếng

    - Chủ nhân, phu nhân!

    - Ừ!

    Cô "ừ" nhẹ, liếc sang Lãnh Ngôn thấy hắn chỉ gật đầu mà không nói gì đi thẳng vào lâu đài

    Vừa lên đến phòng, cô đã bị một lực đạo kéo mạnh.

    Cả người bị cái gì đó ôm chặt cứng đè xuống giường

    - Hôm nay, tên ở cùng và đưa em về là ai?

    Giọng nói phẫn nộ đầy máu lạnh vang lên khiến cả căn phòng rơi xuống 0 độ

    - Anh đang nói gì vậy?

    Buông ra!

    Cô bị hắn đè liền vùng vẫy, nhưng sức hắn quá lớn mà cô lại yếu thế nên đành phải nằm yên

    - Tôi nhắc lại lần nữa, tên hôm nay ở cùng em là ai?

    Bàn tay to lớn của hắn nắm chặt cái cằm nhỏ bé của cô

    - Ai?

    Lưu Quang Quân?

    Cô khó hiểu hỏi

    - Là ai em tự biết!

    Lãnh Ngôn giảm bót lực ở tay, nhìn cô

    Cô cũng nhìn hắn, tên này theo dõi cô?

    Thảo nào lúc nói chuyện với Lưu Quang Quân cô cứ có cảm giác bị ai nhìn, hơn nữa sau lưng cũng chuyền đến hơi lạnh

    - Anh dám theo dõi tôi?

    - Tôi chẳng hứng thú!

    Hôm nay lúc hắn có công chuyện nên đi ngang qua công ty cô.

    Nào ngờ thấy cô lại cùng đàn ông khác trò chuyện đến thân mật ở quán cà phê gần đó, lòng hắn bỗng có chút lạ.

    Ở trước ngực khẽ chuyền đến một đợt co thắt

    - Anh bệnh à!?

    Đó là bạn tôi, chả nhẽ tôi lại không được đi uống cà phê nói chuyện với bạn mình?

    - Tôi không quan tâm hắn là ai?

    Cũng chẳng cần biết hắn!

    Tốt nhất em nên tránh xa tên đó ra?

    Lãnh Ngôn nâng cằm cô, ánh mắt đầy đó đầy sự kì bí

    Thấy hắn cư xử kì lạ, Từ Nhiên mang vẻ mặt đầy khó hiểu.

    Nghiêng đầu qua...

    - Anh...ghen sao?

    Giọng nói của cô đầy nhỏ nhẹ vang lên...
     
    Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
    $13 Khu rừng hoa


    Nghe cô hỏi, Lãnh Ngôn khẽ ngẩn người

    Hắn là đang ghen sao?

    Hắn không biết?

    Chỉ là thấy cô đi chung với người đàn ông khác, hắn rất không vui.

    Cô là vợ hắn, là nữ chủ nhân cao quý của Lãnh gia, ai cũng không được đụng đến cô.

    Nhất là đàn ông!

    Thấy hắn nới lỏng tay ở cằm ra, cô thở phào.

    Cô biết câu hỏi của mình đang làm khó cho hắn nhưng...

    Cô không biết tại sao!

    Khi bản thân hỏi câu này lại rất muốn nghe câu trả lời từ hắn...

    - Được rồi!

    Anh mau buông tôi ra!

    Cô khẽ đẩy, khuôn mặt xinh đẹp quay đi nơi khác.

    Hắn cúi xuống nhìn cô phả hơi thở lạnh lẽo vào bên tai "Sáng mai có bất ngờ cho cô" rồinhanh chóng rời khỏi phòng

    *Cạch*

    Tiếng cửa phòng vừa đóng cô lập tức chạy vào nhà tắm

    Tại sao mặt cô đỏ thế này?

    Lúc hắn cúi xuống, cả người cô như bị điện chạy qua.

    Tim chạy nhanh một nhịp, Từ Nhiên cúi người lấy tay hất nước lên mặt.

    Cô nhanh chóng lấy lại tinh thân rồi thả mình lên chiếc giườngt

    -----------

    Sáng hôm sau...

    Khi cô còn đang say giấc.

    Một cánh tay rắn chắc kéo cô vào lòng

    - Ưm...

    Cô bị ai đó kéo, nhanh chóng mở mắt.

    Khuôn mặt đẹp đẽ kia đập vào mắt cô

    - Anh...anh...

    Cô đỏ mặt liền đẩy hắn ra!

    Tên này mới sáng sớm định lấy mỹ nam kế doạ cô à?

    - Đi theo tôi!

    Giọng nói trầm trầm vang lên, cô bị hắn ôm ném vào nhà tắm

    - Cho cô 2 phút!

    Lẹ lên...

    Hắn nói như ra lệnh cho cô rồi bước ra khỏi phòng

    Từ Nhiên nhìn theo bóng hắn, làm khuôn mặt quỷ rồi nhanh đi vệ sinh cá nhân

    Dưới lầu, hắn đang ngồi trước một bàn ăn đầy.

    Trên tay cầm một tờ bào...

    Tên này có cần đẹp đến vậy không?

    Cô thầm nghĩ rồi đi đến ngồi xuống

    Hiện tại đang trong thời gian huỷ hợp đồng nên cô không đi làm

    Quản gia Hạ nhanh chóng lấy đồ ăn cho cô.

    Cô ăn rất ngon, mới sáng sớm mà được ăn ngon như vậy mới có năng lượng làm việc ah~~~

    Sau khi ăn xong, hắn không nói liền kéo cô ra sau lâu đài

    Một cảnh tượng trước mắt hiện ra khiến cô kinh ngạc

    OMG!

    Cả một rừng hoa hồng trắng hiện ra trước mặt cô

    Rộng quá!

    Lãnh Ngôn quay sang nhìn cô, hắn đã phải mất hơn một tháng đế trồng hết khu rừng hoa này

    Thấy cô vui như vậy, trong lòng hắn như có một dòng nước mát chảy qua

    Đột nhiên bàn tay cô bị nắm đi.

    Từ Nhiên trơ mắt nhìn người đàn ông đang nắm lấy tay mình.

    Lãnh Ngôn đưa cô đi trên một con đường lát gạch, mùi hương của hoa thoang thoảng trong không khí lọt vào mũi cô

    Một cái cây cổ thụ lớn xum xuê cong xuống như lưỡi liềm hiện ra, phía dưới là một cái giường màu hồng phấn.

    Những tấm vải màu trắng trong suốt được treo từ trên cây xuống bao quanh chiếc giường

    Cả một cảnh vật tựa như bức tranh tiên cảnh khiến cô không tin vào mắt mình

    Trời ạ~ Phía sau lâu đài mà cũng có nơi đẹp như vậy sao?

    - Đẹp không?

    Đang bị cảnh đẹp trước mắt làm mê mệt, cô nghe thấy hắn nói liền vô thức gật đầu

    - Tặng cô!

    - Hả?

    Như không tin vào tai mình, cô lập tức quay qua nhìn hắn

    - Nơi này tặng cô!

    Lãnh Ngôn vô cảm nói, đưa ánh mắt nhìn Từ Nhên

    - Lãnh thiếu!

    Anh hôm nay có phải do trời nóng làm hư đầu không vậy?

    Cô không tin!

    Tên được mệnh danh là tim sắt này mà tặng quà cho cô?

    Vô lí!

    Vô lí!

    Quá vô lí!

    - Anh có...ý gì?

    Giọng cô đầy nhỏ nhẹ nói

    Lãnh Ngôn lập tức tung hàn khí xung quanh.

    Cô vợ này thật không biết điều.

    Hắn chẳng qua là tạo bất ngờ cho cô mà cô lại dám nghĩ xấu...

    - Cô nhận hay không để tôi đốt!

    - Đương nhiện là nhận!

    Ai lại không muốn cơ chứ!?

    Nơi này đẹp như vậy...đốt đi thì phí quá

    Lãnh Ngôn nghe cô nhận liền hừ một tiếng, bỏ đi một mạch

    Giờ chỉ còn cô ở đây, đương nhiên là phải đi tham quan rồi

    Trời ơi!

    Êm quá đi~~~

    Cô tiến lại chiếc giường lớn, ngồi lên đó mà nhún vài cái.

    Không ngờ ở đây lại có một nơi như thế này...

    Lãnh Ngôn vừa ra khỏi khu rừng hoa kia liền lập tức quay lại lâu đài.

    Hắn còn phải giải quyết công việc...

    Căn phòng làm việc của hắn có màu chủ đạo là trắng, một chiếc bàn dài và xung quanh là những bức tường sách cao ngất ngưỡng.

    Lãnh Ngôn đưa mắt qua cửa sổ trong suốt, là hình dáng cô đang chạy nhảy

    Căn phòng này có thể nhìn ra khu vườn hoa kia, bởi vì người lên thiết kế là Lãnh Ngôn chồng cô.

    Lãnh Ngôn đi đến bên cửa sổ, đưa mắt nhìn xuống khu vườn trên môi nở một nụ cười đẹp
     
    Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
    ⚠️🚫🔥THÔNG BÁO🔥🚫⚠️


    Mình định viết bộ truyện mới, sủng trước ngược sau, còn kết thì chưa biết.

    Mn thích kết như thế nào?

    Cho mik xin ý kiến đi...

    Còn truyện "Vợ của lão đại là ảnh hậu" là sủng, kết HE nhé!

    Vào mỗi buổi tối sẽ đăng phần mới
     
    Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
    $14 Hộ tống cô đến công ty


    Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm ở công ty MIS, đương nhiên là phải ăn mặc thật đẹp rồi

    Lãnh Ngôn thấy cô đứng trước gương hơn cả một tiếng đồng hồ, lại nhìn sang đống quần áo bị ném đầy trên giường.

    Vì cô thường hay đi dự tiệc và đi diễn nên quần áo nhiều cũng không có gì là lạ

    - Cô định đứng đến bao giờ?

    Hắn đau đầu nhìn cô ném hết bộ này sang bộ khác

    - Cần anh quản?

    Từ Nhiên hờ hững nói, tuy là cô có cảm tình với khu vườn hoa hồng trắng kia đấy.

    Nhưng người tặng lại không khỏi khiến cô ghét

    - Tôi cho cô 5 phút, lựa đại bộ nào đó rồi đi!

    Hắn chẳng muốn ở tròng phòng nhìn cô lựa đồ nữa, chóng hết cả mặt

    - Hôm nay tôi tự đi xe!

    Cô quay qua nhin, cô có bằng lái, lại có xe.

    Tại sao cô lại không được sử dụng!?

    Hắn mua mấy chiếc xe về để trưng bày à?

    - Tôi nói một là một!

    Nhanh lên!

    Hàn khí bao quanh hắn ngay lập tức khiến cô run sợ

    Lại lôi cái ánh mắt giết người ấy doạ cô!

    Từ Nhiên hừ một tiếng, nhanh chóng cầm một bộ rồi vào thay

    Lúc đi ra đã thấy hắn đang ngôi trong xe, mấy tên thuộc hạ thấy cô liền cung kính cúi chào rồi mở cửa xe cho cô

    Từ Nhiên nhìn người đàn ông bên cạnh rồi rút điện thoại ra

    - Alo!

    Thanh Thanh!

    Em đến MIS trước đi, lát chị đến sau!

    Phía bên kia, Nhã Thanh đang ngoặm một cái bánh mì vừa đi vừa nói

    - Vâng!

    Em gần đến rồi!

    Chị đi cẩn thận!

    - Ừ!

    -----------

    Dưới công ty MIS...

    Một đám phóng viên đang bao quanh, tin Ảnh Hậu Từ Nhiên chuyển sang công ty MIS chính là một tin nóng.

    Ai mà chẳng muốn tìm hiểu

    Sau khi đưa cô đến MIS, chiếc xe chở Lãnh Ngôn lập tức rồi đi.

    Trên người cô là một chiếc áo sơ mi và cái quần màu đen ống rộng, thoại nhìn rất đơn giản nhưng...cái đồng hồ đính đầy đá quý của cô đang đeo là của hãng Rolex, cái túi là của Gucci, đôi giày là của hãng Nike, và đặc biệt chiếc xe cô vừa xuống là thuộc loại giới hạn.

    Cả thế giới chỉ có 5 chiếc

    Đám phóng viên thấy cô liền lập tức vây quanh

    - Cô Từ!

    Lí do gì khiến cô chuyển sang công ty MIS vậy...?

    - Từ tiểu thư!

    Có nguồn tin cho rằng cô có quan hệ với tổng giám đốc của công ty MIS phải không...?

    - Cô Từ...

    - Cô Từ...

    Cô bị bao quanh bởi đám phóng viên, mấy đèn chớp cứ lọt vào mắt cô khiến cô suýt nữa ngã nhưng lại được một cánh tay rắn chắc đỡ lấy.

    Đầu đột nhiên bị cái gì đó chùm lại, mùi hương bạc hà quen thuộc phả vào mũi cô

    Lãnh Ngôn ôm lấy cô, bàn tay giữ cái áo khỏi tuột khỏi đầu của Từ Nhiên.

    Đám phóng viên được thuộc hạ của hắn dồn sang một bên

    Đám phóng viên thấy một người đàn ông cao lớn khuôn mặt đẹp như một vị thần kia ngang nhiên ôm cô đi vào liền lập tức ghi lại.

    Tin Ảnh Hậu được một người đàn ông ôm hộ tống vào công ty chắc chắn sẽ rất hót

    Nhưng...

    Còn chưa vui mừng, Diêu Minh đã tiến lên ra lệnh cho thuộc hạ xoá toàn bộ những thứ mà đám người kia quay và chụp được

    - Dám để lộ tin ngày hôm nay, toàn bộ toà soạn của các người đều sẽ phải lãnh hậu quả!

    Diêu Minh lãnh lẽo ra lệnh khiến đám phóng viên sợ xanh mặt

    •••

    Từ Nhiên được Lãnh Ngôn hộ tống vào trong MIS, Nam Thiên Phong không biết từ đâu lại xuất hiện

    - Zô!

    Lãnh thiếu...lâu rồi không gặp!

    Sao hôm nay rồng lại đến nhà tôm thế này?

    - Thu lại nụ cười giả tạo đó cho tôi!

    Nụ cười trên môi Nam Thiên Phong cứng lại

    Lãnh Ngôn đưa mắt nhìn xung quanh, xác định không có kẻ bám đuôi liền lấy cái áo đang che cô xuống

    - Vừa rồi...cảm ơn...!

    Từ Nhiên đứng lùi lại một bước, tránh để Nam Thiên Phong nghi ngờ

    - Lần sau chú ý!

    Nói rồi Lãnh Ngôn quay người rời đi, cô nhìn theo bóng hắn tim đột nhiên chạy lệch một nhịp

    Nam Thiên Phong đứng hình nhìn hai người

    - Nam tổng!

    Thật xin lỗi...

    Cô qua sang nhìn Nam Thiên Phong, mới ngày đầu mà đã đi trễ rồi.

    Chán quá!

    - Không sao?

    Mà...cô và người vừa nãy quen biết nhau sao?

    •••••••••••

    Xin một chút thời gian nhé!

    Mình đang viết một bộ truyện mới, tên là: "Tình yêu thù hận: Em gái, anh yêu em!"

    Thuộc thể loại sủng trước ngược sau

    Mong mn ủng hộ!❤️
     
    Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
    $15 Deather!


    Nam Thiên Phong ho khẽ nhìn cô hỏi

    Quen sao?

    Phải là vợ chồng mới đúng!

    Chỉ là anh muốn thăm dò một chút xem thử xem cô gái nhỏ này nói gì về mối quan hệ giữa cô và Lãnh Ngôn

    - Ờ...tôi...chúng tôi không quen nhau...

    Sặc!

    Nam Thiên Phong muốn sặc máu, cô gái nhỏ kia lại phủi mông làm ngơ.

    Oa~Lần đầu tiên anh thấy có người dám làm phủ nhận mối quan hệ với Lãnh Ngôn ah...

    - Vậy...vừa nãy là sao?

    - À...ờ...chỉ là tôi có giúp anh ta, nên anh ta trả ơn!

    Ôi trời ơi!

    Giúp đỡ?

    Trả ơn?

    Hahaaaaaaa...Lãnh Ngôn thật sự khổ ah~~

    Nam Thiên Phong nín cười đến đỏ mặt, anh rất muốn kể chuyện này co hắn nghe.

    Không biết phản ứng của hắn sẽ ra sao nha!

    - Khụ...vậy được!

    Cô mau thay đồ, chuẩn bị chụp hình!

    Nam Thiên Phong quay người rời đi.

    Phía sau là cả một cuộc hành trình cười...

    Anh vừa đi, Nhã Thanh cũng lon ton chạy đến

    - Chị Từ!

    - Sao giờ em mới đến!?

    Từ Nhiên nhìn Nhã Thanh, cô gái này làm có bao giờ đi trễ chứ?

    - À...lúc nãy chẳng may bị đụng xe cho nên mới trễ...

    Nhã Thanh tươi cười nói, Từ Nhiên nghe xong liền lo lắng hỏi

    - Có sao không?

    Cần đến bệnh viện không?

    - Không sao!

    Chỉ là trượt nhẹ, chảy tí máu thôi.

    Bây giờ chúng ta nhanh chuẩn bị đi!

    - Em chắc là không sao chứ?

    - Em ổn!

    Đi thôi!

    Nhã Thanh kéo cô đi.

    Từ Nhiên nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng, sắc sảo

    •••••••

    Lãnh Ngôn vừa có mặt tại trụ sở, một đám người mặc đồ đen đồng loạt tiếng chào

    - Chủ nhân!

    - Ừ!

    Hắn lạnh lùng lướt qua, thẳng đến phòng họp

    - Lão đại, Deather đã về.

    Hắn muốn gặp chúng ta!

    - Deather?

    - Vâng!

    Deather là người cầm đầu Hắc Liễm, một tổ chức với luôn đối đầu với Lãnh gia.

    Tuy chỉ là một tổ chức nhưng sức mạnh của bọn họ rất lớn, là một trong Tứ Đại Gia Tộc nổi tiếng

    - Deather gửi lời mời cho lão đại!

    Diêu Minh đi đến, cung kính đưa cái phong bì bằng vàng lên cho hắn

    Lãnh Ngôn liếc qua một lượt, nhìn phong bì rồi hơi nhếch môi

    Deather muốn thông qua buổi gặp mặt này để thăm dò hắn đây mà!

    - Nhận lời đi!

    Hắn tựa vào cái ghế màu đen, đưa ánh mắt lạnh lẽo về khoảng không

    Tiếng tin nhắn điện thoại vang lên khiến hắn cau mày

    Điện thoại vừa mở, là Nam Thiên Phong nhắn cho hắn

    Tên điên này từ bao giờ mà rảnh rỗi đi gửi tin nhắn cho hắn thế?

    Lãnh Ngôn buông hàn khí, tên Nam Thiên Phong tốt nhất là có chuyện gấp còn không thì anh xác định lột hạt điều ở rừng thông đi

    Đột nhiên trên màn hình xuất hiện hàng loạt ảnh của cô.

    Lãnh Ngôn hơi giãn chân mày, trông cô thật đẹp.

    Chắc là đang chụp ảnh mẫu đây mà, Nam Thiên Phong cũng biết điều lắm, xem như lần này tha cho hắn ta

    Lãnh Ngôn nhanh chóng lựa một tấm hình đẹpp nhất rồi đặt làm hình nền.

    Còn mấy cái kia đều được lưu vào máy

    -------------

    Tại Hàn gia

    Hàn Dư cũng vừa nhận được thiệp mời của Deather, hắn khẽ nhấp ngụm trà.

    Ánh mắt nhuốm đầy máu

    Cũng như Lãnh Ngôn và Hàn Dư, Nam Thiên Phong cũng nhận được thiệp mời.

    Anh đưa mắt nhìn tấm thiệp mời bằng vàng trên bàn

    - Deather muốn khiêu chiến với Nam gia, Hàn gia, và Lãnh gia sao?

    Thú vị lắm..!
     
    Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
    $16 Thay đồ


    Lãnh Ngôn vừa bước vào lâu đài, hàng người áo đen đã đúng chờ sẵn thấy hắn liền đồng loạt lên tiếng

    - Lão đại!

    Hắn bước ngang qua, chỉ "ừ" một tiếng

    Hạ quản gia đang đứng đợi hắn, ông tiến lên cầm lấy áo khoác mà hắn đưa

    Lãnh Ngôn đưa mắt lên lầu, thanh âm trầm vang lên

    - Phu nhân đâu?

    - Dạ!

    Phu nhân vừa về mới lên phòng ạ!

    Hắn nhanh chóng lên lầu, bước chân nhẹ nhàng nhưng nhanh nhẹn

    *Cạch*

    Tiếng mở cửa vang lên, Lãnh Ngôn từ từ bước vào.

    Hương thơn quen thuộc bay vào mũi của hắn

    - Áaaaaaa...anh...anh...sao lại ở đây?

    Cô vừa bước ra từ nhà tắm, trên người chỉ quấn một chiếc khắn.

    Để lộ cả cơ thể trắng nõn nà, xương quai xanh lấp ló càng khiêu gợi, đôi chân thon dài

    Yết hầu của hắn chuyển động, cái gì đó phía dưới hơi động đậy

    Cô có biết mình bây giờ có thể khiến người khác phạm tội không?

    - Anh...không có miệng à?

    Cô nhăn mày, bàn tay cầm cái khăn chặt hơn

    - Khụ...đây cũng là phòng của tôi!

    - Anh...anh...mau cút!

    Cô tức tối nhìn bộ mặt vô cảm kia, đi nhanh đến giường cầm cái gối ném về phía hắn

    - Cút!

    Chiếc gối vừa đến hắn đã nhanh chóng né, cầm lấy rồi đi đến chỗ cô

    Từ Nhiên thấy hắn từ từ đi về phía mình hơi hoảng sợ, cô nhích chân về phía sau

    Chẳng may cái số cô khổ, chưa lùi được đã bị té xuống giường.

    Còn chưa định thần đã bị thứ gì đó nặng nề đè lên

    Lãnh Ngôn nhìn người phụ nữ phía dưới, bàn tay to lớn vuốt ve khuôn mặt cô

    Giọng nói trầm vang lên

    - Tôi thật sự rất muốn "ăn" cô nhưng...

    Hắn đang nói thì dừng lại, ánh mắt đầy vẻ phức tạp

    - Nhưng...tôi muốn cô tự nguyện hiến dâng...

    Từ Nhiên ngạc nhiên nhìn hắn, bàn tay kia dừng lại trên mặt cô

    - Tối nay đi dự tiệc cùng tôi!!

    Hắn đi xuống khỏi người cô, chỉnh lại quần áo rồi nén cho cô cái chăn

    Nếu không hắn thật sự sẽ bị dáng vẻ kia của cô mà làm mê người mất

    - Dự tiệc?

    Từ Nhiên ngạc nhiên

    Sao hôm nay hắn lại bảo cô đi dự tiệc cùng?

    Lạ nhỉ?

    - Lạ lắm à?

    Hắn hỏi

    ĐM!

    Hắn trước giờ có cùng cô đi dự tiệc đâu?

    - Buổi tiệc quan trọng?

    Cô biết nếu không phải chuyện gì hệ trọng hắn sẽ không để cô đi cùng

    - Buổi gặp mặt của Tứ Đại Gia Tộc!

    OMG!

    Tứ Đại Gia Tộc?

    Trời đất!

    Tứ Đại Gia Tộc mà ở cùng một chỗ là chuyện lớn đấy!

    Tuy cô không ở trong hắc đạo nhưng Lãnh Ngôn thì có.

    Buổi gặp mặt này nhất định là ngòi nổ cho chiến tranh của Tứ Đại Gia Tộc

    - Vậy...tôi...

    Cô ngập ngừng

    Lãnh Ngôn vỗ tay, một hàng người kéo theo từng hãng đồ hiệu vào

    - Anh...anh, đây là....?

    - Thay từng bộ vào, tối chúng ta đi sớm!

    Xin lỗi đã ra truyện trễ nha!

    Đt mị mới sửa nên giờ mới đăng truyện!

    Sorry😅

    Tối mị đăng bù nha❤️
     
    Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
    $17 Cô ấy là vợ tôi!


    Từ Nhiên được người hầu bao vây, những bộ quần áo điều được khoác lên thân ảnh nhỏ của cô

    Thế nào mà...mỗi bộ cô thay đều tôn lên vóc dáng mê người, thần thái xinh đẹp của cô.

    Lãnh Ngôn cau đến nhăn cả lông mày, bộ kín đáo nhất cũng bị vóc dáng kia của cô làm cho gợi cảm

    Hắn bước đến, lấy một chiếc váy màu đỏ rượu, dài đến chân, phần trên ôm sát chiếc cổ trắng ngần chỉ để lộ một chút trước ngực

    Hắn tuy không hài lòng nhưng dù gì thì nhìn đi nhìn lại cũng chỉ có chiếc váy này kín đáo nhất

    Sau khi chọn được bộ đồ thích hợp, Từ Nhiên lại bị các thợ trang điểm vây quanh, tuy nói là lúc quay phim cô cũng có trang điểm nhưng chẳng mệt như lúc này

    Sau khi nhìn một lượt, Lãnh Ngôn hài lòng ôm lấy vòng eo nhỏ của cô đi ra xe

    Từ Nhiên để mặc hắn ôm, nói thế nào đi nữa cô cũng là nữ chủ nhân của Lãnh gia, cần phải giữ thể diện cho gia tộc

    •••

    Tòa lâu đài hiên ngang tráng lệ dần xuất hiện, đèn chiếu sáng cả một vùng.

    Chiếc Roll Royce màu trắng chạy chậm chậm rồi dừng lại

    Lãnh Ngôn dìu cô xuống, bộ vest màu đen khiến hắn càng lạnh lẽo

    Lúc bước vào đại sảnh, hàng trăm ánh mắt đều dồn về phía cô và hắn.

    Họ như không tin, ai ai cũng hiện rõ một dấu chấm hỏi thật lớn trên mặt

    Hắn dường như đã quá quen liền liếc mắt một cái rồi cùng cô lên lầu

    Đám người kia nhìn thấy cảnh vừa rồi không khỏi bủn rủn tay chân

    OMG!

    Thấy gì không?

    Lãnh Ngôn lạnh lùng mà đi cùng một người phụ nữ đấy?

    Nhưng sao cô gái kia quen thế?

    Mấy người dưới đại sảnh mắt tròn mắt dẹt nhìn theo bóng hai người

    ...

    Lãnh Ngôn cùng Từ Nhiên đi đến một cánh cửa dát vàng lớn, một đám người hầu đang đứng đợi thấy hắn liền cung kính chào

    - Ngôn!

    Tiếng của Nam Thiên Phong vang lên, anh trên người mặc bộ vest màu đỏ sậm, mái tóc vuốt ngược lên.

    Kế bên là Hàn Dư, hắn ta nhếch nhẹ môi nhìn cô cười

    Và còn...

    Lưu Quang Quân!?

    Sao Lưu Quang Quân lại ở đây?

    Trên mặt Từ Nhiên thoáng tia bất ngờ, Lãnh Ngôn đứng kế bên cô, bàn tay lạnh kia khẽ nhéo cô một cái vào eo

    Cô bị hắn nhéo cho một cái thì không khỏi kêu la trong lòng

    Hỗn đản!

    Hỗn đản!

    Lãnh Ngôn, anh là một kẻ hỗn đản

    Hắn tỏ vẻ không thấy ánh mắt đau đớn xen lẫn tức giận của cô mà một mạch ôm eo Từ Nhiên đi đến chỗ ngồi

    Từ trên cao nhìn xuống, cả 5 người tựa như vị thần tụ họp lại làm chấn động cả thế giới

    - Lưu Quang Quân?

    Sao...cậu lại ở đây?

    Từ Nhiên khẽ lên tiếng, khuôn mặt xinh đẹp dưới ánh đèn càng thêm sắc sảo cuốn hút

    - Hắn là người đứng đầu Lưu gia!

    Hàn Dư nhấp ngụm trà trước mặt, ánh mắt nhìn cô vẻ buồn cười

    Hắn lại không ngờ Lãnh Ngôn lại có thể công khai mối quan hệ vợ chồng này

    - Lâu rồi không gặp!

    Từ Nhiên!

    - Hàn gia khách khí rồi!

    Cô đáp lại, đưa ánh mắt nhìn về người đàn ông kia.

    - Cậu là chủ nhân của Lưu gia?

    Lưu Quang Quân quay qua nhìn cô, khẽ gật đầu

    - Còn cậu và Lãnh Ngôn...

    - Cô ấy là vợ tôi!
     
    Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
    $18 Deather là ai?


    Lưu Quang Quân còn chưa kịp nói xong, Lãnh Ngôn đã thay hắn cướp lời

    Vợ?

    Lãnh Ngôn lấy vợ khi nào?

    Lưu Quang Quân cau mày nhìn cô và Lãnh Ngôn

    Nam Thiên Phong kế bên không khỏi kinh ngạc

    Trời ah~~!

    Tên mặt lạnh như tiền kia công khai quan hệ rồi!

    Đây là chuyện nên vui hay buồn đây?

    Nam Thiên Phong khẽ liếc qua Hàn Dư, bắt gặp ánh mắt lãnh đạm kia

    Hàn Dư gõ nhè nhẹ lên ly rượu, ánh mắt sắc lẹm nhìn Lãnh Ngôn

    Từ Nhiên ở trong tình trạng tiến thoái lưỡng nan, chẳng biết phải làm sao?

    Trong cuộc họp này cũng chỉ có mình cô là con gái cho nên hương vị cô độc thật rõ rệt

    - Cái đó...

    - Việc tôi kết hôn cũng cần thông báo cho các người?

    Lãnh Ngôn kéo mạnh tay cô, hơi thở lạng lẽo và giọng nói trầm vang lên

    - Đó là việc của Lãnh thiếu, Lưu Quang Quân tôi chẳng hứng thú xen vào...

    Lưu Quang Quân nói, ánh mắt hờ hững liếc qua Từ Nhiên

    Quả thật đến bây giờ cô còn chẳng tin Lưu Quang Quân ngồi trước mặt đây lại là chủ nhân của Lưu gia

    Vô lí...quá vô lí!

    - Sao...mình không biết cậu là chủ nhân của Lưu gia thế?

    Cô thắc mắc, lúc trước làm gì có nghe nói Lưu Quang Quân là người của Lưu gia?

    Tên này sống cũng đâu kín đáo?

    Khi còn đi học, tên này chỉ có một căn hộ nhỏ, một chiếc xe đạp thôi?

    Đi làm thêm thì ngập mặt, tiền còn phải mượn cô...

    Cuộc đời thật trớ trêu!

    - Từ Nhiên!

    Lãnh Ngôn thấy cô trầm tư, đoán chắc kiểu gì cũng là đàn nghĩ tới tên họ Lưu kia

    - Hả...hả?

    Cô bị hắn gọi thì không khỏi giật mình, quay đầu qua nhìn Lãnh Ngôn.

    Ánh mắt giết người kia lập tức phóng đến chỗ cô

    Từ Nhiên thấy sợ trong lòng, cô nở nụ cười ngây ngô

    Nam Thiên Phong, Hàn Dư thấy bộ dạng của cô thì không khỏi cười.

    Nhất là Nam Thiên Phong, anh cười không nhặt được miệng

    - Hahaaa, Ngôn...cậu xem, cô vợ nhỏ của nhà cậu trưng bộ mặt thật đáng yêu!

    Đáng yêu?

    Tên thần kinh này sử dụng từ không đúng rồi

    Lãnh Ngôn lập tức đá vào chân anh một cái.

    Nam Thiên Phong đau tím tái mặt

    - Nam tổng, miệng này của anh nên đem đi may lại rồi!

    - Ngôn...

    Nam Thiên Phong tỏ vẻ bất công, anh là bạn của hắn lâu rồi vậy mà lại vì một cô vợ đi đá anh

    - Dùng từ không đúng dễ chết!

    Hàn Dư tốt bụng nhắc nhở

    - Ngôn...

    - Thu lại giọng điệu như con gái kia lại, tôi không muốn một tên trai không ra trai gái không ra gái!

    - Cậu...cậu...

    Anh nhìn Lãnh Ngôn

    - Được rồi!

    Tứ Đại Gia Tộc cũng có mặt đầy đủ rồi

    Lưu Quang Quân lên tiếng cắt cuộc trò chuyện

    Hàn Dư liền tựa lưng vào ghế, Nam Thiên Phong thu lại bộ dáng ban nãy

    Lúc này trên chiếc bàn màu đen tụ tập bốn gia tộc lớn nhất, nắn giữ quyền lực nhất

    - Ủa...Deather là ai?

    Hắn chưa đến à?

    Từ Nhiên khẽ lên tiếng, lúc Lãnh Ngôn đưa giấy mời cô cũng có xem qua.

    Trên giấy ghi người mời là Deather...nhưng nãy giờ cô vẫn chẳng thấy người này đâu?

    Lãnh Ngôn nhếch mép, bàn tay xoa đầu cô.

    Hàn Dư liền lên tiếng

    - Khụ...Lưu Quang Quân, anh gửi thiệp mời cho chúng tôi có việc gì?

    Lưu Quang Quân?
     
    Back
    Top Bottom