Khác Vợ của lão đại là ảnh hậu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
$19 Californium


Từ Nhiên to mắt nhìn Lưu Quang Quân.

Tại sao Hàn Dư lại nói với Lưu Quang Quân, người gửi lời mời là Deather mà

- Hàn Dư...ý...ý anh là sao?

- Vậy em nghĩ người ngồi đây là ai?

- Không...không lẽ...!

Cô đưa mắt qua người đàn ông mà Hàn Dư nhìn, cô không thể tin được, nơi này ngoài Lãnh Ngôn.

Nam Thiên Phong và Hàn Dư ra thì chỉ còn Lưu Quang Quân.

Một người vừa ấp áp, vừa vui tính như Lưu Quang Quân lại là Deather?

Cô không tin!

Từ Nhiên cũng không lạ gì với tên Deather, người đàn ông này thuộc dạng máu lạnh, dùng cách tàn độc để xử lí người khác

- Ý...ý anh...Lưu Quang...Quân là...Deather?

- Đúng!

Lãnh Ngôn nhẹ nhàng nói, bàn tay lạnh lẽo nắm lấy tay cô

Từ Nhiên quay qua nhìn Lãnh Ngôn, cô biết hắn không nói đùa.

Khuôn mặt xinh đẹp khẽ nhăn lại, cô bây giờ bắt đầu có cảnh giác với Lưu Quang Quân rồi

Lưu Quang Quân thấy được sự né tránh từ trong mắt cô, hắn nở nụ cười lạnh, bàn tay nhấc ly tươi đỏ lên

- Vậy là mọi người cũng biết thân phận của tôi rồi!

Lưu Quang Quân khẽ dừng

- Vậy thì vào chủ đề chính.

Tôi muốn lấy lại địa bàn của tôi bên Châu Âu!

Địa bàn bên Châu Âu vốn thuộc của Lưu gia, nhưng vì mấy mươi năm trước, Lưu lão gia phản bội lại Tứ Đại Gia Tộc nên liền bị Lãnh gia, Hàn gia và Nam gia tàn sát, địa bàn này cũng để đó .

Ba gia tộc thay nhau quản thúc, huyết thống cuối cùng của Lưu gia đã trốn thoát là Deather cũng chính là Lưu Quang Quân.

Lưu gia cũng thuộc dạng "ăn tạp", từ sau khi được Lưu Quang Quân dẫn dắt, ngày càng lớn mạnh

- Lưa Quang Quân, cậu thật hống hách.

Lúc trước là do cha cậu phản bội, tìm cách xóa sổ Lãnh gia, Hàn gia và Nam gia.

Hiện tại cậu còm dám ngồi đây đàm phán với chúng tôi?

Nam Thiên Phong lộ vẻ hung ác, từng lời nói sắc bén

Châu Âu cũng không phải là mảnh đất nghèo, nguồn thu mua vũ khí ở đó rất được chào đón.

Hơn nữa nền kinh tế ở đây luôn dẫn đầu thế giới, muốn ba gia tộc trả lại nơi này cho Lưu gia...có bản lãnh thì cứ việc lấy!

- Suy cho cùng tôi cũng sẽ lấy lại những gì của Lưu gia!

Lưu Quang Quân lên tiếng

- Nơi đó vốn không phải của các người!

- Tôi thật mong chờ!

Hàn Dư tôi sẽ tiếp cậu!

Hàn Dư cầm bật lừa trong tay, ánh lửa phập phùng tựa như là khởi đầu cho một cuộc chiến

Lãnh Ngôn từ nãy giờ vẫn không lên tiếng, hắn không thích nhiều lời.

Việc đoạt lại địa bàn cũng chẳng đem lại lợi ích gì cho hắn.

Bàn tay lạnh lẽo đan vào tay cô, Từ Nhiên cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay hắn

- Châu Âu có gì tốt?

Chỉ là một vùng đất giàu có thôi

- Cô biết Californium*?

Californium!?

Cái này còn phải hỏi!

Đương nhiên là biết rồi...

Californium thuộc loại khoáng sản có sự phóng xạ rất mạnh.

Thường dùng trong ngành Y và khởi động lò phản ứng hạt nhân

- Biết!

Ý gì?

- Loại khoáng sản này cực kì hiếm, chủ yếu ở Châu Âu

Thì ra...là vì cái này mà Lưu lão gia lại phản bội lại Tứ Đại Gia Tộc.

Vì lòng tham mà phải trả giá bằng cả mạng sống của gia tộc.

Chậc...chậc...

Nam Thiên Phong tựa lưng nhìn cô chán nản

- Tuy nhiên...Californium không còn nhiều nữa...chỉ sót lại vài tấn

Từ Nhiên hiếu tại sao Lưu Quang Quân lại muốn lấy lại địa bàn.

Californium này rất thích hợp dùng để làm thứ giết người!

Lãnh Ngôn xoa đầu cô, miệng khẽ nhếch

Lưu Quang Quân cùng Nam Thiên Phong và Hàn Dư nói chuyện.

Lãnh Ngôn thấy vẻ mặt chán nản kia của cô liền mở miệng

- Chán không?

Từ Nhiên quay qua, thấy hắn nhìn cô ân cần.

Từ Nhiên bất giác gật đầu, ngồi nghe mấy người này nói mà cô buồn muốn chết ah~~

Hắn đứng lên, bàn tay luồn qua eo cô

- Tôi đưa em về!

(Californium* là gì thì mọi người lên hỏi bác Google nha còn về vị trí thì...tự bịa ra đấy [^.^!])

Xin lỗi ah~

Dạo này chán quá nên làm biếng viết.

Mn quên tui r ư >.
 
Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
$20 Tôi muốn đua cùng cô


Lãnh Ngôn đưa cô ra xe, Từ Nhiên nhìn hắn

- Anh không ở lại à?

- Không!

- Tại sao?

- Vô vị!

Không hứng thú!

Hắn nhấn ga, chiếc xe lao thẳng vào màn đêm

•Lãnh gia•

- Phu nhân, chủ nhân...mừng hai người trở về!

Hạ quản gia cung kính chào, Lãnh Ngôn bảo Hạ quản gia đưa cô lên thay đồ

- Thay đồ làm gì?

Từ Nhiên không hiểu, về nhà rồi mà còn thay đồ.

Hắn muốn đưa cô đi đâu?

Lãnh Ngôn ngồi xuống chiếc ghế sopa, đôi chân thon dài vắt chéo

- Cô có 10 phút!

- Nhưng phải cho tôi biết lí do!

Cô thật sự ghét cái bản mặt kênh kiệu kia, rất muốn cầm đôi cao gót mà đập hắn

- Tôi không nhiều lời, nhanh lên!

Lãnh Ngôn bắt đầu khó chịu, hắn buông hàn khí

Từ Nhiên chỉ cần thấy đôi chân mày hắn nhăn lại là đã sợ liền lên phòng thay đồ

Lúc cô đi xuống, Lãnh Ngôn nhìn một lượt rồi hơi hài lòng.

Cô mặc chiếc áo thun màu đen, quần da cũng màu đen bó sát toàn thân

Hắn đứng dậy ôm eo cô rồi đi ra cửa

[...]

- Hàn thiếu!

Anh thấy nên đối phó thế nào với Lưu Quang Quân?

Nam Thiên Phong và Hàn Dư ngồi trên xe.

Ánh đèn mờ chiếu qua khuôn mặt họ

- Lưu gia không phải dạng dễ chơi, suốt thời gian qua...Lưu Quang Quân đã gây dựng phát triển Lưu gia lớn mạnh.

Nói không chừng...thế lực của chúng phải bằng một nữa Lãnh gia, Nam gia và Hàn gia hợp lại...

- Ý anh là không nên khinh địch!

- Đúng!

Hàn Dư nhìn ra ngoài cửa sổ

- Hơn nữa...sau lưng Lưu gia có một thế lực chống đỡ!

Nghe Hàn Dư nói, Nam Thiên Phong khẽ giật chân mày.

Khuôn mặt lạnh lẽo vô cảm

- Có sự giúp đỡ nên mới hống hách như vậy!

Lưu gia chắc phải hao tốn không ít!

Đúng vậy!

Lưu gia chắc chắn đã phải trả giá rất lớn để có sự giúp đỡ kia

- Ngoài chúng ta ra thì...còn một thế lực trong màn đêm sâu thẳm nữa!

Hàn Dư châm điếu thuốc, khuôn mặt đẹp đẽ hiện lên mờ ảo sau làn khói

••••

Lúc này Lãnh Ngôn đưa Từ Nhiên đến một nơi.

Ánh đèn chiếu sáng rực

- Anh...đưa tôi đi đâu!?

- Giải trí!

Lãnh Ngôn lãnh lẽo lướt qua

Hắn cùng cô đi xuống xe, xuất hiện trước mặt họ là 2 chiếc xe đua màu đen

- Anh...

- Tôi muốn đua cùng cô!

Hắn biết ở lĩnh vực này, có thể nói cả hai chính là bậc thầy.

Tài lái xe của cô và hắn đạt đến thượng thừa.

Muốn phân cao thấp thì hơi khó...

- Anh nên có bản lĩnh thắng tôi!

- Đó là việc của tôi!

Nói rồi cả Lãnh Ngôn và Từ Nhiên đều lên xe

Tiếng lên ga của mỗi chiếc xe một lúc một to.

Trước mặt họ hiện lên một dáng người đàn ông đang cầm cờ đua vẫy lên vẫy xuống

Khi lá cờ vừa được ném xuống đất, hai chiếc xe dũng mãnh như loài hổ xé rách màn đêm u tối.

Lao vào đường đua sinh tử...
 
Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
$21 Tập kích trên đường đua


Hai chiếc xe đua cùng nhau lao trên con đường rộng lớn

Xe của Lãnh Ngôn đi trước, hiện tại vận tốc của 2 người đã đạt đến cực hạn

Xe của Từ Nhiên lách qua xe hắn dẫn đầu, bánh xe ma sát với mặt đường để lại một vết lớn

Lãnh Ngôn nhếch môi thầm nghĩ

"Có bản lĩnh"

Rồi đạp mạnh ga đuổi theo cô, vừa đến ngay khúc cua.

Xe của cô và hắn hầu như chẳng giảm tốc mà còn tăng

Từ Nhiên đạp ga, quay vô lăng, chiếc xe của cô quay 180 độ trượt qua khúc cua nhẹ nhàng.

Phía sau xe của Lãnh Ngôn cũng an toàn đi qua

Hắn nhìn xe cô phía trước rồi đuổi theo

Khi xe hắn chuẩn bị đuổi kịp cô, Lãnh Ngôn đột nhiên có cảnh giác.

Hắn nhanh chóng vượt lên, Từ Nhiên nhìn qua thấy hắn chỉ vào tai rồi vào xe cô liền biết hắn muốn sử dụng thiết bị liên lạc

- Có chuyện gì?

Cô thấy hắn thay đổi sắc mặt liền biết có chuyện.

Lãnh Ngôn vẫn giữ vẻ mặt lạnh, đôi chân mày nhăn lại

- Có kẻ bám đuôi!

Từ Nhiên nghe 4 chữ qua thiết bị liên lạc liền cảnh giác

- Nên xử lí làm sao?

- Cứ "mèo vờn chuột" với chúng...

- Ok!

Từ Nhiên tăng ga lên, cô chắn trước mặt xe Lãnh Ngôn

Phía sau đột nhiên có mấy chiếc xe lao đến

"Pằng...pằng..."

Tiếng súng vang lên, Lãnh Ngôn biết bọn chúng mang theo vũ khí.

Mà hiện tại...cô và hắn lại tay không!

Có lẽ trận này không cân bằng.

Lúc này chiếc xe của Từ Nhiên đã biến mất, đám người kia liên tục đuổi theo hắn

Lãnh Ngôn biết, đám người này được phái đến giết hắn.

Lựa lúc cô và hắn đến đoạn đường vắng liền ra tay...

Phía sau, một chiếc xe áp sát xe hắn.

Tên mặc áo đen chui ra khỏi của xe, trên tay còn cầm loại vũ khí hạng nặng liên tục nhả đạn về phía xe của Lãnh Ngôn

Hắn nhanh chóng luồn lách chiếc xe đua tránh né các viên đạn bay đến.

Đôi mắt hiện lên tia tàn ác.

Lãnh Ngôn lấy khẩu súng đặc chế ra ngắm tên vừa bắn hắn qua cửa kính.

"Pằng"...viên đạn bay thẳng vào người tên kia khiến hắn lập tức ngã xuống

- Vô dụng!

Hắn chửi rồi phóng ga

Đến một đoạn cua nữa, Lãnh Ngôn điều khiến tay lái làm chiếc xe lướt qua, một bên xe ma sát với hàng rào tạo ra những tia lửa

"Bùm"

Tia lửa mà Lãnh Ngôn tạo ra bén vào số dầu trên đường tạo ra một vụ nổ.

Ánh lửa bốc lên ngập trời

Mấy chiếc xe đi đầu bị bốc cháy liền bị những chiếc xe đi sau tông thẳng.

Dù bị chặn bởi lửa như những chiếc xe kia vẫn không bỏ cuộc.

Liên tục áp sát hắn

Đợi đoàn xe đi qua, từ trong bóng tối một chiếc xe đua lao ra như tử thần

Từ Nhiên tăng ga bám theo sau, mấy chiếc xe phía trước không biết chiếc xe của cô từ đâu xuất hiện liền liên tục bắn đạn

Chiếc xe của cô tránh né, liền lập tức đâm mạnh vào chiếc xe phía trước.

Khiến chiếc xe kia bị hất bay rồi lao xuống vực tạo nên một vụ nổ lớn

Đám người kia vang lên tiếng chửi thề

- Mẹ kiếp...

- Khốn nạn...mau đuổi theo

Từ Nhiên lái xe, xuyên qua đám người đang chửi mắng kia

Đám người kia lập tức đuổi theo, nhưng còn chưa đạp ga thì đã thấy phía trước có hai chiếc xe đang quay mũi về phía mình.

Một thân ảnh cao lớn cũng người con gái kiều diễm đứng trước mũi xe...trông họ tựa thần chết và thiên thần...

(còn)
 
Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
$22 Phu nhân...thật khí phách!


Từ Nhiên và Lãnh Ngôn đứng trước mui xe nhìn những chiếc xe đối diện.

Đám người kia liền lập tức xuống xe đối đầu với hắn và cô

Một tên cao to lực lưỡng dẫn đầu

- Các ngươi do ai phái đến?

Lãnh Ngôn lạnh lẽo nói

- Không quan trọng, bọn ta nhận lệnh không để ngươi sống qua tối nay!

Tên cầm đầu lên tiếng, khẽ liếc qua cô

- Còn có gái đẹp theo kế bên đây?

- Cô em...đợi anh giết thằng kia rồi sẽ đem em đi...ha...

Bọn chúng bỡn cợt cười mà chẳng để ý đến ai đó đen mặt.

Từ Nhiên thầm khinh bỉ

- Loại vô sỉ!

- Gì cơ?

Em nói gì?

Một tên trong số chúng định tiến lên thì bị cô đá một cước ngay giữa thân

- Á...mẹ kiếp, con khốn!

Tên kia đau đớn ôm thân dưới.

Lãnh Ngôn nghe hắn chửi thì lập tức hàn khí bao quanh

Vợ hắn cũng dám chửi...gan lắm!

Lãnh Ngôn tiến lên một bước cầm khẩu súng nhắm vào hạ thân của tên đang khụy kia

"Pằng"

Viên đạn ghim qua tay xuyên qua hạ bộ của tên kia

- Á....

- Vô dụng!

Lãnh Ngôn đưa mắt nhìn tên kia đau đớn đến ngất xỉu.

Hắn hừ lạnh, đưa ánh mắt sắc bén đến đám phía sau

Đám người kia biết đây chính là lời cảnh cáo: Dám nhìn vợ hắn với ánh mắt tham muốn sẽ chung số phận với tên bị vừa bị hắn phế...

- Mẹ kiếp!!

Tên dẫn đầu chửi thầm, cầm côn nhị khúc dắt sau người hướng đến chỗ hắn

Lãnh Ngôn thấy tên đang lao tới cầm vũ khí, hắn nhanh nhẹn né người sang bên.

Đôi chân dài đá một cái dính vào bụng tên kia, bàn tay hắn lạnh lẽo cầm cổ tay bẻ một cái "Rắc".

Tiếng xương vỡ vang lên trong không khí

Tên kia tím mặt, cầm bàn tay bị bẻ gẫy khụy xuống.

Đau đớn la "A...a...a..."

Đám người còn lại nhìn nhau nhanh chóng lấy vũ khí ra rồi xông lên.

Tên cầm dao, tên cầm gậy,...

Từ Nhiên đứng khoanh tay xem trò vui, thấy đám kia xông lên cùng lúc cô hơi nhăn mày.

Từ Nhiên nhanh chóng lấy một cây gậy đã được gấp 3 lại giắt trên đùi ra.

Đây là vũ khí mà cô luôn mang theo trong những trường hợp như vậy

"Cạch"

Chiếc gậy trong tay Từ Nhiên được gắn dài ra, cô lướt qua người của Lãnh Ngôn.

Vừa chuẩn bị giao tiếp với đám người kia, Từ Nhiên nhún chân xoay người.

Đôi chân đạp vào tên đi đầu, chiếc gậy bằng sắt trong tay cứ thế mà tung hoành

Lãnh Ngôn nhếch miệng nhìn cô, tư thế rất khiêu gợi, thân thủ rất tốt, bước chân rất chắc, thủ đoạn rất nhanh...Hắn nhanh chóng lao vào hỗ trợ cô

Hai vợ chồng, người đánh người đỡ.

Chẳng bao lâu đám người kia đã ngã xuống

Ngay lúc này, Ôn Kiều và Diêu Minh dẫn theo thuộc hạ nhanh chóng có mặt.

Bọn họ nhìn những lộn xộn trước mặt

- Chủ nhân!

Phu nhân!

Ôn Kiều và Diên Minh bước đến trước mặt cô và hắn

Nhìn Từ Nhiên hơi thở có chút loạn, Ôn Kiều lập tức hiểu.

Lại nhìn sang Lãnh Ngôn, hắn cho tay vào quần, vẻ mặt lạnh lẽo vô cảm

- Đưa đám này phế cho ta!

Lãnh Ngôn hạ giọng

Diêu Minh nhìn đám đang nằm dưới đất, phất tay.

Đám thuộc hạ lập tức rút dao găm ra hạ thủ...

Từ Nhiên mệt mỏi đi đến chỗ xe đua, cô ngồi lên mui xe.

Bàn tay nhỏ gấp cây gậy lại, giắt vào đùi.

Ánh mắt liếc qua Ôn Kiều

- Mang nước!

- Vâng!

Ôn Kiều cung kính đưa nước và khăn đến chỗ cô

Hắn khẽ khen thầm

"Phu nhân...thật khí phách"

Lúc nãy, Ôn Kiều có nhìn sơ qua.

Mấy tên đang nằm kia, trên người đều có một vết gậy nhắm đến những chỗ hiểm.

Mỗi vết gậy đều đưa dứt khoát, tuy không lấy mạng như cũng đủ tàn phế

Lãnh Ngôn hừ lạnh, lên chiếc Hummer mà Diêu Minh mang tới.

Hắn vẫy tay về phía cô.

Từ Nhiên lập tức hiểu, cô nhanh chóng leo lên xe

- Quay về!

Hắn hạ lệnh chiếc Hummer lập tức quay đầu hướng về tòa lâu đài của Lãnh gia

Ôn Kiều và Diêu Minh tự giác ở lại để giải quyết sự việc

Không biết viết hành động đâu...mn thông cảm nha! ~.~
 
Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
$23 Ôm cô ngủ


Chiếc Hummer hùng dũng đậu trước lâu đài Lãnh gia, Hạ quản gia cùng mấy người hầu đã chờ sẵn, vừa thấy chiếc xe liền cung kính cúi đầu

Lãnh Ngôn lạnh lùng bước xuống xe, theo sau đó là Từ Nhiên.

Chỉ là cô chưa đi được hai bước liền cảm thấy cả thân hình nặng nề ngã xuống

Lãnh Ngôn phản xạ nhanh chóng đỡ được cô, hắn hừ lạnh rồi cúi xuống bế cô lên.

Từ Nhiên liền đỏ mặt

- Anh...thả tôi...xuống!

Cô vùng vẫy, chân đạp loạn xạ vào không khí.

Tiếc là ai kia vẫn không nghe, hắn hạ giọng

- Yên lặng hoặc tôi ném cô cho sói ăn!

Mẹ nó...lại dám hù cô

- Anh dám ném!

Đừng tưởng cô sợ nhé!

Hù doạ ư!

Trò trẻ con

Lãnh Ngôn đưa mắt nhìn cô, bàn tay ôm eo cô đột nhiên bóp mạnh

- Á...anh...làm gì vậy!

Đau quá...

Cô đau điếng, trừng mắt nhìn hắn

Lãnh Ngôn không thèm chấp cô, hắn thản nhiên ôm cô đi vào

Hắn nhẹ nhàng đặt cô xuống chiếc ghế sofa dài ở giữa đại sảnh, Lãnh Ngôn nhấc chân cô lên, hắn cau mày.

Mắt cá chân bên phải của cô sưng lên, có lẽ là do trật chân lúc đánh nhau

Hắn vẫy tay, Hạ quản gia lập tức gọi cho Âu Dương Thuần.

Vị bác sĩ riêng của Lãnh gia

Lúc sau, ở cửa Lãnh gia.

Âu Dương Thuần nhanh chóng có mặt, phía sau còn có Nam Thiên Phong

- Ngôn!

Nghe bảo cậu bị đột kích à!

Nam Thiên Phong thư thái đi đến chỗ hắn và cô.

Thản nhiên ngồi xuống ghế, anh cầm ly trà trước mặt.

Lãnh Ngôn lười biếng nói chuyện với Nam Thiên Phong

Âu Dương Thuần đi lại chỗ cô, nhanh chóng băng bó

- Phu nhân không sao!

Chỉ bị trật khớp, nghỉ ngơi một tuần là khỏi!

Âu Dương Thuần nhìn cô nói, Lãnh Ngôn lập tức hiểu phất tay ra hiệu cho Âu Dương Thuần lui

Từ Nhiên khổ sở níu lấy tay áo của Lãnh Ngôn để đứng dậy.

Lãnh Ngôn cũng thuận đà đỡ cô

Từ Nhiên khẽ thầm mắng, lúc nãy tại sao không đau nhỉ?

Nam Thiên Phong hầu như bị cho ra rìa, anh nhăn mày

- Ngôn!

Cậu lo cho vợ quá nhỉ!

Vứt bỏ tôi luôn rồi!

Anh chu miệng, trách móc hắn

- Hạ quản gia!

Đuổi khách!

Lãnh Ngôn chẳng muốn nghe cái giọng yểu điệu của Nam Thiên Phong chút nào, hắn lập tức sai người đuổi đi

- Cậu...

- Nam tổng!

Mời!

Hạ quản gia nghiêm nghị, thật tội cho Nam Thiên Phong.

Anh còn ngồi chưa kịp nóng mông thì đã bị đuổi về.

Thật là thừa thãi khi lo cho Lãnh Ngôn mà

.....

Từ Nhiên bám lấy tay hắn, nhích từng chút một lên cầu thang.

Lãnh Ngôn cực kì thấy phiền, hắn cúi người ôm cô lên phòng

Mặt Từ Nhiên liền đỏ như trái gấc, đây là lần thứ 2 trong ngày hắn ôm cô rồi

"Cạch"

Phòng vừa mở, Lãnh Ngôn liền ném Từ Nhiên lên giường.

Hắn lạnh lẽo đi vào nhà tắm

Cô bị ném liền tỏ ra khó chịu

Cô đang bị thương ah~~~

Nhẹ tay một tí là hắn mất một miếng thịt à!!?

Lầm mất hết cảm tình của cô đối với hắn rồi

Từ Nhiên liền nằm ra giường, hôm nay cô thật mệt mỏi, muốn đi ngủ.

Chỉ một lúc sau, hơi thở đều của Từ Nhiên vang lên

Lãnh Ngôn sau khi tắm xong, hắn bước ra, con mắt sắc bén khẽ liếc qua bóng dáng nhỏ bé đang ngủ trên giường

Đôi chân không tự chủ bước lại chỗ cô, hắn đưa tay lên định vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp đang ngủ kia.

Nhưng...bất chợt, bàn tay ấy lại thu về.

Lãnh Ngôn nhẹ nhàng nằm xuống kế bên cô, bàn tay lạnh lẽo ôm ngang eo Từ Nhiên

Trong giấc ngủ ngon, Từ Nhiên cảm thấy thứ gì đó lạnh lẽo vây quanh.

Cô khẽ động, quay lại chôn vùi cả thân thể nhỏ trong lòng hắn
 
Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
$24 Anh có thể...cùng tôi ngắm hoàng hôn, được không?


Sáng hôm sau...

Từ Nhiên khẽ cựa người, cô cảm nhận được cái gì đó đang ôm lấy mình.

Từ Nhiên lập tức mở mắt, đập vào mắt cô là khuôn mặt đẹp đẽ phóng bự của hắn

- A...a...anh...anh...

Từ Nhiên cố gắng thoát khỏi cánh tay rắn chắc của hắn đang đặt ở eo cô nhưng bất lực.

Sức mạnh của Lãnh Ngôn quá lớn, một chút xê dịch cũng chẳng có

Cô liền động đậy nhiều hơn

Lãnh Ngôn vốn đã tỉnh từ lâu, hắn vẫn luôn nhắm mắt nhìn con mèo nhỏ giơ nanh vuốt trong ngực.

Hắn nhấc tay, quay người

- Mới sáng sớm, cô ồn ào quá!

- Anh...anh...sao anh lại ôm tôi?

Cô thoát khỏi cánh tay kia liền bước xuống giường nhìn hắn

Bộ dạng lười biếng sau khi ngủ dậy của hắn quả thực rất giống dáng vẻ của yêu nghiệt.

Khiến người ta đam mê

Từ Nhiên bỗng chốc đỏ mặt, cô lấy tay vỗ vài cái.

Nhìn hắn liền xù hết lông lên

- Hôm qua rõ ràng cô ôm tôi ngủ!

- Tôi ôm anh?

Có đánh chết cô cũng không tin!

Nhưng sau khi nhìn lại phía bên giường của hắn cô liền muốn đào một cái hố ngay

Nhìn đi...

Nhìn đi...

Người ta nằm có chút xíu thôi đấy

Còn phía phần cô nằm thì dư hẳn một mảng rộng lớn.

Thế này thì chỉ cần nhìn vào là biết ah~~

Từ Nhiên liền quay người định bước vào nhà tắm thì đột nhiên nhớ ra cái chân còn đau, cô liền mất đà ngã xuống

Thế là mới sáng sớm, phu nhân của Lãnh gia lại đi "hun" đất.

Nếu để lộ ra, thì coi như mất hết mặt mũi rồi!

...

Sau khi được ai đó ôm xuống phòng ăn, Từ Nhiên liền hoá heo, ăn bất chấp

•Khụ...Khụ...•

Cô ăn nhanh quá liền bị nghẹn, Lãnh Ngôn có lòng tốt đưa đến trước mặt cô một ly nước

- Ăn chậm thôi!

Không ai ăn hết của cô!

- Anh...thì biết gì chứ?

Cô muốn ăn nhanh là tránh mặt hắn đấy!

Nhìn mặt hắn là cô lại nhớ đến lúc sáng, tức chết cô mà!

Thấy cô ngã mà không đỡ, còn dỡn cợt cô

Đáng ghét!!!

Từ Nhiên liền cầm cái nĩa, cắm mạnh vào miếng thịt.

Lãnh Ngôn biết cô đang nghĩ gì, hắn liền nhếch môi chăm chú vào tờ báo

Sau khi bữa sáng dùng xong, Từ Nhiên được người hầu đỡ ra phía sau vườn hoa

Cô ngồi trên chiếc giường, bàn chân băng bó phải để yên một chỗ.

Hương thơm hoa hồng thoang thoảng quanh cô

Ánh nắng mặt trời chiếu qua từng khe lá, hình ảnh người con gái xinh đẹp trên chiếc giường công chúa khiến bao nhiêu người sau đắm

Phía xa, Lãnh Ngôn chậm rãi đi đến.

Hắn vén mấy tấm vải che lên, khuôn mặt bình yên khi ngủ của cô quả thực rất đẹp.

Lãnh Ngôn nắm lấy bàn tay đang ôm một bông hoa hồng kia của cô, hắn khẽ nâng lên đặt lên đó một nụ hôn nhẹ

- Chỉ có em, mới khiến trái tim này của tôi ấm áp!

[...]

Bên này, trong quán Bar lớn nhất thành phố.

Ở căn phong VIP, hình ảnh hai người đàn ông to lớn đối diện nhau

- Deather!

Lâu rồi không gặp!

Một người đàn ông to lớn lên tiếng, ngồi đối diện Lưu Quang Quân

Ông ta xoay chiếc nhẫn trên tay, sát khí toả ra đến run sợ

Lưu Quang Quân đưa mắt nhìn người đàn ông kia, hắn nhấc đôi chân dài lên.

Khuôn mặt lạnh lẽo khẽ nở nụ cười

- Jil!

Ông lại rảnh rỗi đến đây thăm tôi quá nhỉ?

- Haha...không rảnh, không rảnh!

Chỉ muốn đến kiểm tra xem cậu chuẩn bị đến đâu rồi thôi...chủ nhân lo cho cậu lắm!

- Hừ!

Không mượn lão gia tử quan tâm, Lưu Quang Quân này sẽ làm tốt việc

Lưu Quang Quân cầm khẩu súng lục trong tay, hắn lấy khăn lau qua lau lại

- Còn nữa!

Đừng dùng mấy chiêu kia với Lãnh Ngôn, hắn không phải dạng dễ đối phó!

Lưu Quang Quân nói vậy chỉ để che mắt, hắn vốn chẳng để tâm đến Lãnh Ngôn thế nào.

Hắn chỉ không muốn, người con gái kia phải dính đến mấy việc như thế này.

Làm vậy sẽ không tốt cho cô

Sau khi nghe lão gia tử cử vài người đến ám sát Lãnh Ngôn, Lưu Quang Quân vốn chẳng để ý...cho đến khi có thông báo là một người phụ nữ đang đi cùng với Lãnh Ngôn, Lưu Quang Quân liền biêt đó chính là Từ Nhiên

...

Người đàn ông tên Jil dường như nhìn thấu tâm tư của Lưu Quang Quân, ông ta cầm ly rượu trong tay xoay vài vòng

- Quân!

Người phụ nữ đó sẽ cản đường cậu!

- Đây là việc của tôi!

Các người không cần quản, nói với Lão gia tử, chỉ cần ông ta dám đụng đến một sợi tóc của Từ Nhiên...tôi sẽ khiến ông ta phải hối hận!

Lưu Quang Quân nói rồi rời đi

Ánh mắt người đàn ông Jil kia thoáng hiện lên tia khó hiểu

- Có vẻ, cô gái kia thực sự là một mối hoạ!

••••

Trời thoáng chốc đã chuyển màu, ánh bình minh lan toả trên vườn hoa làm lung linh mờ ảo

Từ Nhiên nheo mắt, cô ngó xung quanh

Bóng dáng cao lớn quen thuộc sau lớp vải mỏng đó khiến tim cô đập nhanh

- Anh...ở đây làm cái gì?

- Ngắm hoàng hôn!

Lãnh Ngôn thư thả trả lời, hai tay hắn bỏ trong túi quần

- Anh thích ngắm hoàng hôn à?

Từ Nhiên nhích từng bước đi đến chỗ hắn.

Cô đưa ánh mắt về phía mặt trời lặn

Hoàng hôn đẹp thật!

- Không!

Chỉ là lâu rồi không ngắm, nên quên rồi!

Lãnh Ngôn không nói đùa, từ sau khi vụ tai nạn đó.

Hắn đã không ngắm hoàng hôn nữa, bởi vì hắn không thích

- Anh lạ thật!

Tôi rất thích hoàng hôn, nó mang lại hạnh phúc cho tôi, mang lại niềm bình yên cho tôi!

Lãnh Ngôn quay qua nhìn cô, ánh hoàng hôn chíu trên khuôn mặt của cô

Một lúc lâu sau, Từ Nhiên khẽ lên tiếng

- Anh có thể...hàng ngày cùng tôi ngắm hoàng hôn, được không?

Chúc ae 1-4 vui vẻ nhá!
 
Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
$25 Muốn đi làm!


Câu nói phát ra từ miệng của Từ Nhiên khiến ai đó suy nghĩ một hồi

- Được!

Lãnh Ngôn trả lời, quay lại ôm eo cô đi vào.

Từ Nhiên thong thả để hắn ôm

•••

1 tuần sau...

Chân của Từ Nhiên đã khỏi, cô muốn được đến công ty làm việc nhưng Lãnh Ngôn không chịu.

Hắn bắt cô ở nhà tịnh dưỡng

- Lãnh Ngôn!

Tôi muốn đi làm!

Từ Nhiên đi vào thư phòng của hắn, gõ mạnh xuống chiếc bàn

- Không được!

- Tại sao?

Anh có quyền gì cấm tôi!!?

- Tôi nói không là không!

Lãnh Ngôn lấy tay xoa huyệt thái dương, nhìn người phụ nữ gây loạn trước mặt

- Tôi khỏi rồi!

Tôi muốn đi làm!

- Không!

- Tôi muốn đi làm!

- Không!

Nhìn Lãnh Ngôn kiên quyết cự tuyệt, Từ Nhiên liền tức giận

Hừ!

Dám không cho tôi đi, tôi phá nát chỗ này!

Nghĩ rồi Từ Nhiên chẳng nói thêm lời nào xoay người bước đi.

Hắn nhìn theo bóng dáng cô

Một lúc sau, Hạ quản gia bước lên

- Chủ nhân, phu nhân đem toàn bộ bát đĩa trong nhà ném hết rồi ạ!

- Để cô ấy quậy!

- Vâng!

•••

- Chủ nhân!

- Chuyện gì?

Hắn đang ngồi bàn việc việc với Ôn Kiều và Diêu Minh thì quản gia Hạ lên báo cáo

- Phu nhân bảo ngài nếu không cho đi làm thì phu nhân sẽ đốt Lãnh gia!

Lãnh Ngôn nghe xong liền đen mặt

Dám đốt cả Lãnh gia cơ đấy?

Giỏi!

Giỏi lắm!

- Lôi cô ấy vào đây!

Hắn lạnh lẽo nói, Hạ quản gia liền sai người đưa cô vào

Từ phía sau cửa đã nghe thấy tiếng chửi mắng của cô

- Lãnh Ngôn khốn nạn...

- Tên biến thái, tôi muốn đi làm...

- Aaaaaaaa...

Đám thuộc hạ khó khăn đưa cô vào.

Đã hơn một nữa số lượng bọn họ bị cô hạ

Ôn Kiều cười thầm, thật không tưởng tượng được đây là vị Ảnh Hậu cầm đầu giới showbiz, người luôn lạnh lùng cao ngạo...Hơn nữa còn chưa nói đến cô là một trong 2 vị BOSS lớn của Lãnh gia...

Mất mặt!

Thật mất mặt ah~~~

Diêu Minh đi đến chỗ Ôn Kiều kéo đi.

Ở đây không có việc cho 2 bọn họ!

...

- Quậy đủ chưa?

Lãnh Ngôn vắt chéo chân, nhìn cô.

Giọng nói lạnh lẽo vang lên trong căn phòng

- Chưa!

Tôi quậy cho đến khi nào anh để tôi đi làm lại thì thôi!

- Hừ!!

Ấu trĩ!

Từ Nhiên tức đến lộn ruột cô chẳng nghĩ ngợi, vung chân đá về phía hắn.

Bàn tay chống dưới đất xoay một vòng

Lanh Ngôn không ngờ cô lại dám động thủ, hắn kịp né cú đá của cô.

Bàn tay bắt lấy chân cô kéo xuống.

Từ Nhiên bị nằm dưới mặt sàn, cả thân hình nặng nề như bị núi đè

- Anh...

- Lâu nay tôi dung túng cô quá rồi!

- Anh...mau xuống!

Nặng!

Cô cố gắng đẩy hắn ra, ai đó vẫn làm thinh

- Muốn đi làm cũng được...

Từ Nhiên mở to mắt, hắn thực sự cho cô đi làm!!

- Thật hả?

- Nhưng...phải nằm trong sự quản lí của tôi!

Trời mé!

Tên này rảnh ư?

- Được!

Từ Nhiên liền chấp nhận

Thôi!

Đồng ý trước rồi tính sau!

Việc quan trọng là phải đi làm trước

Lãnh Ngôn thấy cô nghe lời như vậy liền hài lòng, hắn ôm cô đứng dậy

- Ngày mai Diêu Minh sẽ hộ tống cô đi!

- Được!

•••

Buổi tối...

Trong thư phòng của hắn

Diêu Minh nghiêm trang đứng trước mặt Lãnh Ngôn

- Chủ nhân có gì dặn dò?

- Từ ngày mai ngươi hộ tống phu nhân đến MIS, dẫn theo vài người nữa!

Một bước cũng không được rời cô ấy!

- Vâng!
 
Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
$26 Làm diễn viên thật tốt


Sau khi thoả thuận cùng hắn, Từ Nhiên được Diêu Minh hộ tống đến MIS

- Phu nhân!

Đến rồi ạ!

Diêu Minh vòng qua xe mở cửa cho cô xuống

Phía xa, Nhã Thanh nhanh chóng đứng đợi cùng một số bảo vệ

- Chị Từ, mau lên!!

Nhã Thanh chạy vội lại chỗ cô rồi kéo đi

Từ Nhiên vẫn chưa hiểu gì thì phía bên kia, một đám phóng viên nhanh chân chạy lại

Diêu Minh cùng với Nhã Thanh đưa cô vào công ty, bảo vệ ở lại chặn đám phóng viên bên ngoài.

Tiếng nhốn nháo bị bỏ lại ở phía sau lưng 3 người!

...

- Có chuyện gì vậy?

Từ Nhiên nhăn mày hỏi

- Em chẳng biết, tự nhiên mới sáng sớm đã thấy đám đó đứng đây

- Vậy sao cô không báo cho phu...Từ tiểu thư!?

Diêu Minh ngắt lời, anh ta nhìn Nhã Thanh

Mém nữa là gọi "phu nhân" rồi!!

Hú hồn chim én...

- Tôi cũng định gọi!

Nhưng mới nhớ ra là để quên điện thoại ở nhà!

- Ngu ngốc!

- Anh...

Nhã Thanh giơ tay về phía Diêu Minh, cô cảm thấy người đàn ông này đã gặp ở đâu thì phải

- Anh...tôi hình như đã gặp anh ở đâu rồi thì phải?

- Tôi và cô lần đầu gặp mặt!

Diêu Minh gạt tay Nhã Thanh

Nhã Thanh cố nhớ

Hình như là trên TV hôm trước

Đúng!

Là người đi cùng Lãnh Ngôn, người đàn ông quyền lực nhất thế giới!

Nhưng tại sao Từ Nhiên lại đi cùng Diêu Minh?

Họ có quan hệ gì ư?

Nhã Thanh khó hiểu, cô kéo tay Từ Nhiên

- Chị Từ...sao chị lại đi chung với người đàn ông đó?

- Người đàn ông!?

Ai?

Từ Nhiên nghiêng đầu, thấy ánh mắt của Nhã Thanh dừng trên người Diêu Minh thì cô liền hiểu

- Ờ...cái đó...!!Khoan!

Em...em biết cậu ta?

Từ Nhiên lập tức nhìn

- Chỉ là lần trước có thấy anh ta xuất hiện trên TV...nhưng...anh ta là người của Lãnh gia!

Mà Lãnh gia là một thứ chúng ta không thể đụng đến được!

Chị Từ...nói em biết, tại sao chị lại đi cùng anh ta??

Nhã Thanh lo lắng!

Rất lo lắng!

Lãnh gia tựa như Mặt trời đầy cao ngạo, cao quý mà bọn họ cũng không thể nào với đến được!

- Chị...chị...

Từ Nhiên ấp úng càng khiến Nhã Thanh lo lắng hơn!

Liệu cô có thể nói cho Nhã Thanh biết mình là phu nhân của Lãnh gia?

Không!

Không được!

Làm vậy sẽ gián tiếp hại Nhã Thanh, thế giới của cô...Nhã Thanh không thể nào chống chọi được!

- Bọn chị...anh ta...Ờm...À!

Lúc trước anh ta có nhờ sự giúp đỡ từ chị cho nên giờ anh ta đến trả ơn!

- Giúp đỡ?

Chị Từ...chị đang nói thật??

Nhã Thanh biết Từ Nhiên vốn là Ảnh Hậu, việc nói dối rất dễ dàng với một người đã lão luyện như cô.

Hơn nữa...lấy lí do báo ơn này cũng chỉ có Từ Nhiên mới nghĩ ra được

- Thật!

Một lời cũng không dối trá!

Từ Nhiên giơ tay ra vẻ thề

Thấy ánh mắt chắc nịch của Từ Nhiên, Nhã Thanh không phải không biết là lời của cô đang nói rối chứ...nhưng Từ Nhiên không muốn nói việc này cho ai biết thì Nhã Thanh đành chịu

- Được rồi!

Tạm tin chị!

Mau...Nam tổng đang đợi chị để lên kế hoạch cho buổi quay vào ngày mai!

Nhã Thanh gật đầu rồi kéo cô đi.

Từ Nhiên thấy Nhã Thanh đã tin lời mình, cô liền thở phào

Nhiều khi cảm thấy làm một diễn viên, một Ảnh Hậu cũng rất tốt ah~~

- Mai có buổi quay à?

- Vâng!

Vừa đi Từ Nhiên vừa hỏi Nhã Thanh, phía sau là Diêu Minh

- Sao chị lại không biết?

- Đáng lẽ là 2 ngày nữa cơ!

Nhưng Nam tổng có việc liền đổi sang ngày mai!

- Oh!!

Vậy mai sẽ quay cái gì?

- Chủ yếu là về biển!

Bikini của chị em đã chuẩn bị xong rồi, lát vào thử xem!

Đến phòng thay đồ, Nhã Thanh vội mở cửa tủ ra

Bên trong vô số bộ Bikini quyến rũ của Từ Nhiên đều hiện ra, Diêu Minh khẽ nhăn mày

Nếu mà để chủ nhân biết được, nhất định sẽ đem Nam thiếu ra Đảo Chết!

----

Buổi tối hôm đó...

Lãnh Ngôn sau khi biết được liền đen mặt, hắn lập tức gọi cho Nam Thiên Phong đến Lãnh gia

- Nam Thiên Phong!

Gan cậu càng ngày càng lớn nhỉ?

- Tôi đã làm gì sai?

Nam Thiên Phong né quyển sách dày khoảng 10cm, anh uất ức nhìn Lãnh Ngôn

Hắn càng nhìn Nam Thiên Phong thì càng tức liền lại chỗ anh

Buổi tối hôm đó Nam thiếu bị chủ nhân Lãnh gia "dần" cho một trận.

Cuối cùng vẫn chẳng biết tại sao mình bị đánh...
 
Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
$27 Tôi rất muốn cô...


Sáng hôm sau...

Tiết trời hôm nay rất tốt, Từ Nhiên đứng trước mặt biển yên lặng cùng với làn gió mát mẻ thổi qua.

Cô giơ hai tay lên định hét lớn, nhưng phía sau lại truyền đến một áp lực cực lớn

Lãnh Ngôn!

Ông xã bí mật của cô!

Từ Nhiên than thầm

Tại sao hắn lại theo cô đến đây?

Tại sao??

- Chị...chị...Từ...!

Nhã Thanh bị sát khí của Lãnh Ngôn dọa mà sợ hãi, nhanh chóng lại chỗ của Từ Nhiên

- Sao...Lãnh gia lại...ở đây vậy?

Nhã Thanh cố che dấu nỗi sợ hãi

- Cái...này...làm sao chị biết chứ?

Hỏi đất cũng chẳng biết!

Cô làm sao mà biết Lãnh Ngôn lại ở đây?

Lúc sáng mới vừa chuẩn bị đi thì hắn đã ở trên xe chờ cô rồi có đuổi cũng chẳng thể

- Em...thấy không khí ngột ngạt quá...

- Me too...

...

Chuẩn bị chụp hình, Từ Nhiên được Nhã Thanh lôi đi thay đồ

Vừa bước ra, hàng chục con mắt đổ vào cô

Vóc dáng mảnh khảnh, body chuẩn, làn da trắng sáng không tì vết kết hợp với vẻ đẹp của Từ Nhiên khiến ai cũng phải thèm muốn

Bộ Bikini màu đen hở táo bạo được chọn để cô mặc.

Phía xa, Lãnh Ngôn vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh nhưng chẳng ai biết sắp tới sẽ có chuyện gì!

- Oke!

Từ tiểu thư mời cô qua bên này trang điểm!

Một người thợ trang điểm đi đến, nói trang điểm cũng lạ vì Từ Nhiên không cần đến son phấn cũng khiến đối phương gục ngã.

Nét đẹp của cô chính là tự nhiên

- Chị Từ, đạo diễn gọi chị qua

Nhã Thanh bước đến, cầm cái khăn dài che người cho cô

- Được!

••

Thấy Từ Nhiên đang bàn chuyện với đạo diễn, Lãnh Ngôn quay sang liếc Nam Thiên Phong

Anh hôm qua bị hắn "dần" cho nột trận bây giờ vẫn còn ê nhức.

Đã vậy tên ác ma kia lại bắt anh đến đây chứ?

- Cậu chuẩn bị phá sản đi là vừa!

- Ý cậu là gì?

- Bộ đồ đó quá hở hang!

Nam Thiên Phong nhìn theo hướng mắt của Lãn Ngôn, biết hắn ý nói đến cái gì anh liền đanh mặt

Mất thẩm mĩ, tên mặt lạnh này đúng là mất thẩm mĩ ah~~

- Cậu!!!

Nam Thiên Phong nuốt cục tức, anh nhăn mày nhìn ra hướng khác

Một lúc sau, sát khí quanh Lãnh Ngôn càng đậm khiến Diêu Minh, Nam Thiên Phong cùng đám thuộc hạ như ngồi trên đống lửa

Từ Nhiên hiên ngang chụp ảnh cùng một người đàn ông khác, hơn nữa...

...tay của tên "lang băm" kia lại dám để trên người cô vuốt lên vuốt xuống!

Ahhhhhhhh~~~

Cả đoàn phim lập tức nổi da gà, sống lưng lạnh lẽo chạy một đường

Diêm Vương giáng trần!

Thật ngột ngạt!!!

Nam Thiên Phong thật không biết sóng gió gì đang chờ anh.

Nhưng anh chắc một điều đó là...sau hôm nay anh sẽ phải làm bạn tình với giường 1 tháng!!

-----

Sau khi kết thúc, mọi người đều mệt mỏi về thân thể và tinh thần.

Nhất là Nam Thiên Phong...riêng với Từ Nhiên cô vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh

- Sao vậy??

Nam Thiên Phong nhanh chóng kéo cô ra một góc khuất

- Lần sau cô còn dám đem tên Lãnh Ngôn đến đây thì tôi cắt giảm cat-xê của cô để đền bù tổn hại tinh thần!

WTF?

Có vụ này à??

Từ Nhiên mở to mắt

- Sao cắt cat-xê của tôi!?

- Ai bảo tên kia là chồng cô!

Vì vậy...

Nam Thiên Phong chưa kịp nói hết, Lãnh Ngôn từ đâu đi đến dắt cô đi, còn không quên ném cho Nam Thiên Phong một cái liếc mắt sắc bén

•••

Lãnh Ngôn cùng Từ Nhiên đi về Lãnh gia, trên xe không khí lạnh lẽo hẳn đi

Đặc biệt là lúc về đến Lãnh gia, chả biết là ai đã chọc điên hắn, lúc xuống xe đóng một cái "sầm" khiến cô phải giật nảy mình

Từ Nhiên nhanh chóng xuống, cô chạy theo hắn lên phòng

"Cạch"

Cánh cửa vừa mở.

Từ Nhiên bị một lực đạo mạnh kéo vào.

Cô bị đẩy ngã lên giường

Tuy rất êm nhưng vẫn làm cô đau ê ẩm

Chưa kịp định hình, một thân thể lớn đè lên người cô.

Bàn tay lạnh lẽo dạo chơi khắp nơi trên cơ thể cô

- Lãnh Ngôn...anh...anh...muốn làm gì...?

Từ Nhiên đỏ mặt, cô cố giãy dụa thì bàn tay kia lại giữ chặt cô hơn

"Bốp"

Lãnh Ngôn đánh mạnh vào mông cô, khiến cô không nhịn được la lên

- Đau...đau...

Tiếng la mềm mại xuyên qua người của Lãnh Ngôn

- Muốn biết tôi làm gì?

Đương nhiên là làm chuyện vợ chồng!

Hắn cúi xuống phả hơi lạnh vào tai Từ Nhiên khiến cô đỏ hết mặt

- Anh...có ý gì?

- Ý gì?

Từ Nhiên, tôi hôm nay rất...muốn cô!

Có ai hóng H hk?

Chap sau có nè...nhưng đây là lần đầu mị viết H đấy nhá!

Hk đủ tiêu chuẩn của mn thì hk chịu tránh nhiệm đâu!
 
Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
$28 Hoan ái (H)


- Hôm nay...tôi rất muốn cô!!

Câu nói ấy gần như làm chấn động cả tâm lí cô.

Hiện tại, Từ Nhiên chẳng biết bị làm sao, sau khi nghe câu nói từ miệng hắn cô liền đỏ mặt bàn tay chống trước ngực

- Anh...ư...

Câu nói còn chưa phát ra, miệng Từ Nhiên bị môi hắn bắt giữ

Lãnh Ngôn tham lam hút lấy những hương vị ngọt ngào trong cô

Hắn không biết, chỉ là trong người cảm thấy rất khó chịu.

Hôm nay, lúc thấy cô cùng người đàn ông khác đứng kế nhau còn sờ sờ mó mó hắn thật sự chỉ muốn đem tên kia đi Đảo Chết

Từ Nhiên bị hắn hôn đến ngạt thở, khuôn mặt cau có hơi thở có chút loạn đỏ lên

- Anh...Lãnh Ngôn...là...đồ khốn...nạn...

Từ Nhiên ngắt quãng nói

Hắn nhìn cô, lại cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Bàn tay không yên phận lần vào trong áo.

Chiếc nơ trước ngực đã bị tháo ra, để lộ bộ ngực đầy đặn

Yết hầu của Lãnh Ngôn lên xuống, ánh mắt đục ngầu.

Hắn bắt đầu lột hết đồ của Từ Nhiên ra, thân thể hoàn hảo hiện lên

Những thứ vướng bận trên người Lãnh Ngôn dần bỏ xuống, hắn đè lên người Từ Nhiên

- Ah...Lãnh...Ngôn...!

Anh...

Cô nhìn thân thể trước mặt, làn da màu đồng cùng với cơ bắp săn chắc khiên mặt cô càng thêm đỏ.

Cô lại liếc xuống, cự long đã cương cứng khiến cô sắp nổ tung

Ahhhhhhhhhhhhh

Từ Nhiên than lớn trong lòng

Lãnh Ngôn nhanh chóng nắm lấy hai chân của Từ Nhiên co lại, đôi mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào nơi tư mật nhất của cô

- Ư...anh...

Cô cố gắng trốn thoát nhưng không được, sức mạnh hắn quá lớn chỉ một tay cũng đã trấn áp được cô.

Từ Nhiên lấy tay che "tiểu cô nương", nhưng lại bị hắn hất ra

Hắn cúi xuống, bàn tay thăm dò nơi đó.

Cảm nhận được nơi đó ẩm ướt co rút, hắn nhếch môi vuốt ve

Từ Nhiên bị hắn làm cho khoái cảm, cô khép chân.

Ánh mắt mờ nhạt nhìn hắn

- Lãnh...Ngôn...

- Ngoan...mở chân ra!

Giọng nói của hắn hình như có phép thuật khiến cô nghe theo.

Rất nhanh sau đó, Lãnh Ngôn đưa chiếc lưỡi linh hoạt thăm dò hang động ẩm ướt kia

- Ahhh~~

Từ Nhiên không khỏi la lên, cô một tay nắm lấy gra giường còn một tay nắm luồn qua mái tóc của hắn.

Lãnh Ngôn ngẩng lên, ngón tay thon dài sờ lên chất dịch trắng đang chảy ra

Mới bắt đầu mà cô đã ra nhiều như vậy thật khiến hắn khó cưỡng lại

- Lãnh...Ngôn...

- Gọi là Ngôn!

Hắn không muốn xa cách với cô nữa

Lãnh Ngôn cầm "tiểu đệ" đã cương của mình lên, hắn từ từ tiến nới sâu thẳm nhất của Từ Nhiên

- Ah...khoan đã...đau quá...

- Ư...Lãnh Ngôn...!

Cô nhăn mày phượng, cảm giác đau đớn từ hạ thân truyền đến

Lãnh Ngôn nghe cô nói vậy liền đen mặt, hắn mạnh mẽ tiến sâu vào trong.

Một màng chắn che chở không cho tiến vào khiến hắn càng hứng thứ.

Mạnh mẽ hạ thân rồi đâm mạnh

- Ah...Lãnh...Ngôn...

- Gọi là Ngôn!

Hắn nói rồi mạnh mẽ tiến vào khiến cô đau đớn

Từ Nhiên biết lí do tại sao hắn lại mạnh mẽ đến vậy, cô hơi đỏ mặt.

Cố nhịn đau, mềm yếu gọi tên hắn

- N...Ngôn...ư...nhẹ lại...ah~~~

Lãnh Ngôn nghe cô gọi hắn liền hài lòng, thân dưới ra vào kịch liệt.

Hắn hôn vụn vặt lên người cô, làn da trắng trẻo hiện lên vô số vết hôn.

Đây chính là đánh dấu chủ quyền của riêng hắn đối với cô

Cứ tưởng gọi tên hắn thì hắn sẽ tha cho cô, nào ngờ lại càng khiến hắn mạnh mẽ.

Từ Nhiên bắt đầu thở gấp, thân dưới bị hắn làm cho đau đến chết người

- Ư...Ngôn...đau quá...

- Ah...~

- Chậm...lại...

Từng tiếng van xin của cô vang lên, Lãnh Ngôn vẫn không chịu dừng lại, mồ hôi trên mặt hắn chảy xuống

Lãnh Ngôn không muốn trên người cô có mùi của người đàn ông khác!

Hắn rất không thích!

Lại nghĩ hắn càng hăng say, ra vào càng nhanh khiến cô không theo kịp.

Trong phòng, nhiệt độ tăng lên.

Tên rên yêu kiều cùng hơi thở mạnh mẽ của hắn hòa làm một

Sau một hồi vận động, Lãnh Ngôn bế cô vào nhà tắm.

Cả cuộc đời này, đây là lần đầu tiên hắn phục vụ người khác

Nhìn làn nước trong suốt chảy qua thân thể Từ Nhiên, Lãnh Ngôn thầm hài lòng.

Vết hoan ái vẫn còn in thẳm trên da cô

Từ Nhiên mệt mỏi tựa vào người hắn như con mèo nhỏ, để mặc hắn tắm rửa cho cô.

Đôi mắt nhắm nghiền, Từ Nhiên mơ thấy mình lúc nhỏ.

Cô thấy xung quanh tối om, còn có mấy tiếng "Từ Nhiên, con khốn!"

"Tao ghét mày!

Baba là của tao!"

"Con nhỏ này, cút ra chuồng chó ngủ"...vang lên trong đầu cô.

Từ Nhiên cau mày, cô giơ tay ôm lấy hắn, đầu nhỏ nép vào vòng ngực rắn chắc.

Nước mắt nhỏ xuống người hắn

Lãnh Ngôn cảm thấy con mèo nhỏ trong ngực khóc liền lấy khăn lau cho cô.

Bàn tay hắn vuốt nhẹ mâu tóc, hắn cúi xuống đặt lên môi cô một nụ hôn

[Tr móe!

Khi viết phần H này mị đã đỏ mặt mấy lần đấy.

Lần đầu viết H ah~~]

Chả dám đọc lại sửa lỗi đâu, mn thông cảm😚

Đầu óc mị còn trong sáng nha~~
 
Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
$29 Hắn yêu cô rồi!


Sáng hôm sau...

Lãnh Ngôn mở mắt, hắn liếc qua cánh tay tê rần

Hình dáng nhỏ đang rúc vào người hắn hệt như mèo, hắn nhìn cô.

Đôi môi đỏ mọng bị hôn đến sưng lên đang chu ra, quanh cái cổ trắng ngần toàn vết hoan ái đêm qua

- Ư...

Cô khẽ động người, khuôn mặt hiện lên chút tia đau đớn

Lãnh Ngôn đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô

Hắn hình như...yêu cô rồi!

"Yêu"

Từ này đã không có trong thế giới của hắn, nhưng với cô hắn lại muốn chiếm giữ cho riêng mình, hắn ghét khi thấy cô đụng vào người con trai khác, ghét cô gọi hắn một cách xa lạ,...nhưng hắn thích sự ngây thơ của cô, thích vẻ mặt khi nói chuyện với hắn, thích dáng vẻ khi cô cầu xin hắn...tất cả đã gộp lại để một người như Lãnh Ngôn yêu cô!

Hắn nhớ khi đó...

Cô vẫn là một diễn viên hạng B, chẳng có tí tiếng tăm gì nhưng...cô đã cứu người quan trọng nhất đời hắn

Chính là Lãnh lão phu nhân, mẹ của Lãnh Ngôn.

Nếu không phải vì bà áy náy bảo hắn nhất định phải cưới cô, nhất định phải báo đáp, giúp đỡ cô thì có lẽ hắn đã không biết tình cảm "yêu" là gì?

Sau khi thấy hai người kết hôn, mẹ hắn mới an lòng nhắm mắt.

Từ đó hắn và cô cũng trở nên xa lạ, nhưng...dạo gần đây cô luôn có sức hút khiến hắn phải chú ý

Hắn dần dần dành tình cảm này cho cô

Lãn Ngôn nhấc tay xoa thái dương, hắn nhìn trần nhà trên môi còn hiện lên tia cười

•••

Mãi tới trưa Từ Nhiên mới tỉnh dậy, cô định xoay người thì một cơn đau nhức chạy sượt qua

Đau quá!

Cô khẽ la, cả người đau nhức lại có cảm giác như ai đó đang đụng đến người mình

Cô nhìn xuống

...

WTF?

Tại sao tên Lãnh Ngôn lại ôm cô, còn...còn...

Bàn tay kia của hắn đang đặt ở đâu thế??

Từ Nhiên thật sự đỏ như trái gấc, ngực cô bị hắn sờ mó làm cho khó chịu

- AAAAAAAAA............

Từ Nhiên mặc kệ cơn đau nhức cô dùng chân đạp hắn một cái

•Bốp•

Bàn tay của Lãnh Ngôn nắm lấy chân cô, tay kia tiện thể phát mạnh vào mông Từ Nhiên

Cơn đau hôm qua bị hắn hành rồi cộng thêm bị hắn đánh nữa, bây giờ cả toàn thân cô nhức luôn rồi!

Khốn nạn!

Bỉ ổi!

Đáng ghét!

Dám bắt nạt cô, dám hành hạ cô, dám làm cô đau!

Hắn là đồ chết tiệt, đáng ghét, tiểu nhân,...

Từ Nhiên uất ức, cô thầm chửi rồi òa khóc

Hắn còn chưa kịp định hình liền nhào đến ôm cô vào lòng an ủi

- Ngoan!

Đừng khóc, còn khóc là tôi cho Diêu Minh ném cô ra Đảo Chết!

Mẹ nó!

Có ai dỗ dành như hắn không?

Từ Nhiên nghe vậy càng khóc lớn, cúi cùng ai đó không chịu được liền đỡ lấy gáy cô hôn lên đôi môi kia

Vị ngọt từ miệng cô loa tỏa khắp người hắn, Lãnh Ngôn bắt đầu lại có phản ứng

Từ Nhiên thấy hắn bất thường cô liền nín khóc đẩy hắn ra rồi chạy vào phòng tắm

Khổ nỗi...

Chưa xuống giường thì đôi chân cô dường như chẳng còn sức lực, té nhào xuống nền nhà mát lạnh

Hắn nằm trên giường nhìn dáng vẻ của cô mà nở nụ cười, hắn nhanh chóng bước vào nhà tắm để mặc cô tự giải quyết

Mẹ nó!

Làm cô đau mà còn chẳng giúp đỡ!

Khốn nạn ah~~

Từ Nhiên hít một hơi dài, cô cố gắng đứng dậy nhưng vô lực liền phải quay về làm bạn với giường

Khi quay lại giường, cả người Từ Nhiên như một tia điện chạy qua

Máu?

Là...máu của...cô!

Cô biết đây là gì, Từ Nhiên cũng chẳng phải "cổ lỗ xỉ", chẳng qua chỉ là lần đầu dành cho người "chồng hợp đồng" của cô thôi

Từ Nhiên thở hơi dài

...

Lúc Lãnh Ngôn bước ra, hắn đã thấy cô đang yên lành nằm ngủ.

Đống chăn đêm qua cũng đã được vứt sang một bên và thay bằng đồ mới

Hân nhẹ nhàng đi đến chỗ cô, đặt lên môi một nụ hôn

- Đợi anh về!

Vợ!
 
Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
$30 Bắt cóc


Từ Nhiên cảm thấy ai đó đang gần mình, cô không tự chủ mà rụt đầu vào trong chăn khiến hắn càng thấy yêu nhiều hơn

---

Tới tối, Hạ quản gia đi lên phòng cô

- Phu nhân!

Đến giờ dùng cơm rồi ạ!

Hạ quản gia gõ nhẹ lên cửa, mãi chẳng có tiếng của cô.

Ông nhanh chóng gọi lại

- Rồi!

Rồi!

Ồn quá!

Từ Nhiên nằm nghỉ ngơi, cô vốn đã nghe nhưng làm biếng trả lời.

Tưởng Hạ quản gia sẽ đi xuống chứ, nào ngờ...

- Chủ nhân bảo phu nhân nhanh chóng xuống dùng cơm ạ!

- Tôi biết rồi!

ĐM!

Đi còn không được đây mà ăn cái quần què gì!

Tên Lãnh Ngôn khốn kiếp!

Từ Nhiên kéo chăn, cô nhích từng chút xuống lầu.

Bình thường đi đến phòng ăn đối với cô cực kì dễ, nhưng hôm nay leo xuống cầu thang thôi cũng khiến cô như sắp chết

Phía sau bỗng một thân ảnh lớn dán chặt vào lưng cô, ngay lập tức cả người Từ Nhiên bị nhấc bỗng lên.

Cô bị bất ngờ liền la lớn, hai tay xiết xao ôm chặt lấy "cái thứ" đang bế cô

- Aaaaaaaaaaaaaa!

Tiếng la của cô thu hút sự chú ý của mọi người, người hầu trong lâu đài nhanh chóng tụ tập lại.

Họ thấy một cảnh ngàn năm hiếm gặp

Chủ nhân lạnh lùng vô tình ôm phu nhân tình tứ trên cầu thang!

Ai cũng đều thầm cười, Hạ quản gia nhanh ý đuổi hết đám người hầu đi

Trên cầu thang, Từ Nhiên vẫn không ngừng la hét.

Giọng nói trầm của hắn vang lên đầy sự khó chịu

- Ngậm miệng lại!

Giọng nói quen thuộc vang lên.

Lập tức Từ Nhiên liền nín thinh, cô ngơ ngác nhìn hắn.

Khuôn mặt đột nhiên đỏ ửng, vùi đầu vào ngực hắn để hắn ôm xuống phòng ăn.

Dù gì thì cô đi cũng chẳng được!

•••

Sáng hôm sau, Từ Nhiên có buổi quay ngoại cảnh nên phải đi sớm.

Cô được Diêu Minh hộ tống đến tận nơi làm việc

Cảnh hôm nay là ở một tòa lâu đài Châu Âu ở ngoại thành, cả đoàn đều rất hứng khởi

Diêu Minh cùng Nam Thiên Phong đi sau xách đồ cho Từ Nhiên

Anh khẽ thầm rủa!

Rõ ràng là BOSS của cô mà lại phải đi xách đồ thế này.

Có mất mặt không chứ?

Ai nhìn vào sẽ cười hắn thối mặt ah~~~

Diêu Minh thấy anh khó chịu, liền nở nụ cười nhàn nhạt nói

- Nam tổng, phiền anh rồi!

Nam Thiên Phong liếc sang Diêu Minh, anh hừ nhẹ

Phiền cmn!

...

Lúc sau, Từ Nhiên khoác lên mình bộ đồ y hệt công chúa do chính tay 16 nhà thiết kế nổi tiếng may, đủ để tôn lên dáng vẻ của cô

Dưới tòa lâu đài Châu Âu cổ, Từ Nhiên tạo vô số kiểu dáng khiến người khác phải mê mệt.

Thực lực của cô thể hiện qua từng khung ảnh, từ thần thái đến vẻ đẹp.

Đặc biệt là...tỉ lệ chụp ảnh sai của cô cực thấp, 98/100 bức ảnh là hoàn chỉnh.

Đây là điều mà cô tự hào nhất

Từ Nhiên mệt mỏi tựa lên ghế sofa trong một căn phòng, Diêu Minh không được vào nên chỉ có thể đứng ở ngoài chờ đợi

Bên trong, Nhã Thanh miệt mài lựa quần áo cho cô.

Hôm nay biểu hiện của Từ Nhiên cực tốt khiến cả đoàn làm phim hài lòng

Đột nhiên, cánh cửa sổ sát đất mở ra rất nhẹ nhàng.

Một đám người áo đen nhanh chóng đánh ngất Nhã Thanh, bọn chúng bịt thuốc mê với cô

Từ Nhiên lập tức cảnh giác phản công, cô xoay người ném tên kia ra sau.

Đám áo đen thấy vậy liền nhào đến, bàn chân Từ Nhiên nhanh chóng đạp mạnh vào tên phía trước.

Cô xoay người, lại dùng gót chân đạp mạnh vào mặt tên tiếp theo khiến hắn té ra sau đè lên đám người đang chạy đến

Nhưng...

Từ Nhiên lại không để ý sau lưng, một tên cao to dùng gậy đập mạnh vào gáy cô

Trước mặt cô đột nhiên tối sầm lại, âm thanh xung quang vô cùng mờ ảo.

Nhanh chóng, Từ Nhiên bị ngất.

Đám người áo đen kia lập tức nhảy qua cửa sổ đưa cô đi.

Vì là căn phòng cách âm nên những âm thanh vừa rồi, Diêu Minh bên ngoài hoàn toàn không nghe thấy

Diêu Minh đứng đợi mãi gần 2 tiếng nhưng cô và Nhã Thanh vẫn chưa ra.

Hắn liền phát hiện có điều gì đó bất ổn, đạp cửa đi vào

Trước mặt Diêu Minh là một mớ hỗn độn, hắn cau mày.

Ánh mắt liếc sang chỗ Nhã Thanh đang ngất

Diêu Minh đi đến, hắn lay cô dậy

- Nhã Thanh...Nhã Thanh...

- Ư...a...đau...!

Nhã Thanh tỉnh dậy, cô đưa tay lên xoa phía sau gáy

- Phu...Từ tiểu thư đâu?

Diêu Minh mang sát khí toàn thân hỏi Nhã Thanh

- Chị Từ...vừa rồi còn....

- Ủa!

Chị Từ đâu?

Cô chỉ tay xung quanh, liền phát hiện ra Từ Nhiên không có ở đây liền bật dậy bỏ mặc cơn đau

- Lúc...nãy...còn...ở đây...

- Người...đâu mất...rồi?

Nhã Thanh liền đi xung quanh tìm cô, khuôn mặt đầy lo lắng

Còn Diêu Minh...hắn lập tức lấy điện thoại ra

- Chủ nhân!

Phu nhân...bị bắt cóc rồi!
 
Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
$31 Trò chuyện


- Chủ nhân...phu nhân bị...bắt cóc rồi!

Diêu Minh nhìn vào màn hình điện thoại, hơi thở lạnh nhè nhẹ phát lên bên đầu dây bên kia.

Chẳng cần nhìn cũng đủ biết hắn đang giận cỡ nào

- Lục tung thành phố này lên tìm cho ra cô ấy cho tôi!

Ngữ điệu lạnh lẽo vang lên khiến Diêu Minh lạnh cả sống lưng

Diêu Minh gọi Nam Thiên Phong, rất nhanh...một tốp người áo đen hiện ra trước mặt họ

Từ phía sau, Nhã Thanh ngơ ngác nhìn.

Cô không ngờ Diêu Minh lại có thể tìm đâu ra nhiều người như vậy.

Hơn nữa...Từ Nhiên lại không có chung quan hệ với anh ta, cớ sao lại huy động nhiều người đến vậy?

Chỉ có một lí giải...

Đó là, Từ Nhiên có thân phận rất đặc biệt!

Nhã Thanh suy nghĩ rồi chạy ra, giờ không phải lúc quan tâm thân phận gì đó, điều bây giờ cần làm là tìm Từ Nhiên!

- Tôi có thể đi cùng không?

Giọng Nhã Thanh lí nhí phía sau khiến cả Diêu Minh và Nam Thiên Phong đều quay lại

- Cô đi theo sẽ khiến mọi chuyện càng rối!

Diêu Minh dứt khoát từ chối, hắn không hứng thú dẫn thêm người ngoài cuộc đi cùng

- Nhưng...chị Từ...

- Nhiều lời!

Đây không phải việc của cô...

Diêu Minh gắt, hắn liền quay sang một tên thuộc hạ

- Gọi cho Âu Dương Thuần chưa?

- Vẫn chưa liên lạc được với bác sĩ Âu Dương!

- Khốn nạn!

Rất có thể Từ Nhiên sẽ bị thương cho nên gọi cho Âu Dương Thuần đi theo sẽ rất tốt...nhưng tên chết tiệt kia lại lặn mất đâu rồi!

Nhã Thanh nghe Diêu Minh nói gì về bác sĩ...cô liền sáng mắt

- Khoan...các anh đang cần bác sĩ phải không?

Nam Thiên Phong đứng kế bên nhìn Diêu Minh, anh khẽ gật đầu

- Vậy...cho tôi theo...tôi tốt nghiệp trường Y!

Có thể giúp được các anh!

Cô không nói dối, trước khi làm trợ lí cho Từ Nhiên, Nhã Thanh đã từng là bác sĩ...nhưng cô lại không thích nghề này nên chuyển sang làm việc cho Từ Nhiên

- Cô nói thật?

Diêu Minh cau mày, hiện tại rất gấp chẳng kịp điều tra nữa rồi

Nhã Thanh liền gật đầu "Đúng vậy!".

Hắn chẳng nói nhiều lập tức kéo cô lên xe

Thiết bị định vị trên hoa tai của Từ Nhiên được bật lên, đoàn xe hùng dũng nhanh chóng đuổi theo

••••

- Ư...ưm...

Trong căn phòng tối, Từ Nhiên mò mẫm ngồi dậy.

Vết thương phía sau bị chảy máu đã đông lại, cô đưa tay xoa đầu

Điều đầu tiên, Từ Nhiên đưa mắt nhìn xung quanh nhưng không được.

Nơi này chẳng có lấy một tia sáng.

Tiếp theo cô liền kiểm tra vũ khí trên người

Khốn nạn!

Từ Nhiên chửi thầm, vũ khí của cô đã bị lấy đi hết

Theo trực giác của cô, căn phòng này không lớn lắm chắc chỉ vài mét vuông.

Hơn nữa, hình như bức tường của căn phòng đều bằng thép.

Mùi của kim loại mỗi cái đều khác nhau, chỉ cần chú ý là có thể biết

Bỗng...

Tiếng lạch cạch phát lên

"Rầm"

Một tia sáng chói lóa chíu vào mắt Từ Nhiên, khiến cô phải nhăn lại

Đèn của căn phòng được bật lên, quả như cô đoán.

Căn phòng này khá nhỏ, hình như là để...giam cầm

Đứng trước mặt Từ Nhiên là một người đàn ông cao lớn

- Các người là ai?

Thanh âm nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo vang lên, người đàn ông kia liền bật cười

- Quả không hổ danh là Lãnh phu nhân, khí chất thật khác người!

Nhưng...ta không thích tính cách này!

Người đang ông kia không ai khác chính là người đã nói chuyện với Lưu Quang Quân hôm ấy

- Các ngươi muốn gì?

Từ Nhiên không hề tỏ ra sợ hãi, cô ngồi thẳng, ánh mắt sắc bén liếc nhìn người đàn ông kia.

Vì do bị chói và ánh sáng phản chiếu nên cô không thấy rõ mặt người nói chuyện với mình

Nếu biết cô là phu nhân của Lãnh gia mà vẫn dám bắt...bọn người này không đơn giản

- Cũng chẳng có ý gì!

Chúng tôi chỉ muốn nói chuyện với cô!

- Nói chuyện?

Tôi và mấy người có gì để nói?

- Đừng nóng!

Cũng không phải chuyện lớn, tôi chỉ mong cô nên an phận một chút!

An phận?

ĐM!

Đám người này ở đâu ra bắt cô rồi bảo cô nên an phận?

Định lí gì đây?

- Ngông cuồng!

Đã bắt tôi tới đây còn dám giở giọng bảo tôi an phận.

Các người khinh nhau quá đấy!

Người đàn ông kia thoáng hiện lên tia khó chịu

Nữ nhân của Lãnh Ngôn rất có cốt cách!

- Khinh?

Lãnh phu nhân lầm rồi, mấy người bị cô đánh hiện tại vẫn đang phải điều trị.

Chúng tôi dám khinh cô?

Người đàn ông kia nhích người, vắt chéo chân

Đám người bị cô đánh?

- Vậy lần trước tập kích trên đường đua...

- Đúng!

Do tôi phái đến...

Thanh âm vừa vang lên, Từ Nhiên liền cau mày.

Khốn thật!

Vì đám này mà cô phải ở nhà suốt 1 tuần!

CMN chứ!

Hiện tại cơn giận của Từ Nhiên đã lên đỉnh điểm.

Chỉ cần cô đứng lên thì trong căn phòng nhỏ này sẽ sảy ra một cuộc đánh nhau...nhưng, nơi này là địa bàn của chúng, cô không thể động tay

Từ Nhiên vô thức sờ lên hoa tai, tai thì vẫn còn nhưng hoa thì mất rồi.

Cô đưa ánh mắt sắc bén về phía cửa

- Cô...tìm cái này...?

Người đàn ông kia cầm hoa tai của cô trên tay xoay qua xoay lại

- Tôi biết đây là thiết bị định vị mà Lãnh Ngôn gắn cho cô, chỉ cần tôi bóp nát cái này thì...việc giết cô ở đây sẽ không ai biết!

Người đàn ông kia nói đúng, chỉ cần bóp nát cái hoa tai thì việc tìm cô ở đây sẽ là con số 0

- Các ngươi rốt cuộc muốn gì?

- Không gì!

Tôi mong cô không nên can thiệp vào việc của Tứ Đại Gia Tộc, nếu không...người bị thiệt sẽ là cô!

- Các người nghĩ có thể dọa tôi?

- Tất nhiên là không!

Nhưng chúng tôi có cái này...

Người đàn ông kia vẫy tay, một xấp hình được đưa đến trước mặt Từ Nhiên.

Cô cầm lên xem, nhờ ánh đèn mà cô có thể thấy hình ảnh.

Khuôn mặt Từ Nhiên bỗng đen lại, hơi thở gấp gáp

- Các người...biết bà ấy ở đâu?

Từ Nhiên mất bình tĩnh, cô đứng phắt dậy

"Pằng"

Một viên đạn nhắm thẳng vào chân cô khiến cô khụy xuống, máu tuôn ra

Khuôn mặt Từ Nhiên đen lại, cô nghiến răng.

Mỗi khi thấy người đó, cảm xúc của cô sẽ không giữ được

- Đây xem như là lời cảnh cáo!

Nếu cô còn không an phận thì tính mạng của bà ta sẽ...chết!

Người đàn ông kia nói rồi đứng lên, đám thuộc hạ phía sau đi lại.

Một tên cầm cái khăn đưa đến gần mặt cô

Hình ảnh trước mắt Từ Nhiên mờ đi, cô đang bị mất máu cộng thêm thuốc mê nên nhanh chóng ngất đi

...
 
Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
$32 Tìm thấy cô!


Diêu Minh, Nam Thiên Phong cùng Nhã Thanh đến chỗ được hiển thị trên màn hình

Khu rừng hoang hiện lên trước mặt họ, vẻ hoang vu làm cho Nhã Thanh hơi sợ

Tín hiệu của cô được phát ra từ đây, nhưng do mấy cái cây làm nhiễu sóng nên chẳng thể xác định được vị trí cụ thể

- Chị...Từ...ở trong...đó sao?

Nhã Thanh hơi run nói, cô quả thực chẳng dám đi vào.

Nhưng nhớ đến vẻ mặt sỡ hãi của Từ Nhiên một mình trong rừng, cô lại càng có dũng khí tiến vào

Nhã Thanh hùng hổ đi vào trước mấy con mắt khó tin của Diêu Minh và Nam Thiên Phong

- Chị Từ...

- Từ Nhiên...cô ở đâu?

- Phu nhân...ngài ở đâu?

Phu nhân...

Tiếng gọi la vang lên khắp khu rừng, Diêu Minh huy động cả trực thăng, đám thuộc hạ đến, đèn sáng chiếu rọi cả một vùng.

--

- Từ Nhiên...

- Từ Nhiên...

"Ư...ừm...là ai...đang gọi mình..."

Cô mệt mỏi nằm trên đống lá khô, máu từ chân chảy ra, tuy đã khô lại một ít nhưng...vẫn không thể che đi vết thương

Từ Nhiên cố gắng nhúc nhích, vết thương trên chân bị động liền truyền đến một cơn đau thấu xương.

Cô nhăn mày, bàn tay vô lực sờ khắp người xem có gì không?

- Ư...đau quá...

Cô nhịn cơn đau, đột nhiên trong tay truyền đến một cảm giác lạnh

Đèn mini!

Đây chẳng phải cái lúc sáng cô đi vội quá mà vơ đại à, nó khá nhỏ nên cô không để ý lắm...!

Ôi...được cứu rồi!

Từ Nhiên nhanh chóng bật đèn lên, ánh sáng màu trắng truyền đi

- Mong rằng có ai...đó...thấy được...

Cô nói rồi từ từ ngất lịm đi, đèn mini trong tay rơi xuống

•••

- Chết tiệt!

Đã hơn nữa tiếng rồi!

Diêu Minh thầm mắng, đã tìm cô gần 1 tiếng rồi mà vẫn chưa thấy cô

- Tìm được chưa?

Thanh âm trầm vang lên phía sau, khí lạnh bao phủ.

Diêu Minh không cần quay lại hắn cũng biết ai đang phía sau

Kiểu này chỉ có lão đại của hắn thôi, Lãnh Ngôn

- Chủ nhân!

Thuộc hạ vô dụng...

Diêu Minh quay lại vội vã quỳ xuống

- Tiếp tục tìm!

- Vâng...

Lãnh Ngôn lướt qua, hắn tiến vào sâu trong rừng rậm u ám

Phía sau, Nhã Thanh vừa thấy một cảnh tượng lúc nãy liền xanh mặt

Tuy tối nhưng cô vẫn thấy rõ khuôn mặt ấy

Trời ạ!

Đó là Lãnh Ngôn đấy!

Hắn làm gì ở đây?

Nhã Thanh thực sự sắp rớt tim, cô bắt đầu hoài nghi về thân phận của Từ Nhiên.

Lúc đầu là được Diêu Minh hộ tống đến công ty, lúc sau là mất tích không lí do, cuối cùng là ông trùm nổi tiếng Lãnh Ngôn đến.

Thôi...thôi...linh hồn nhỏ bé này của Nhã Thanh sắp bay rồi ah~~

•••

- Từ Nhiên...cô ở đâu!?

Mau ra đây cho tôi...

Lãnh Ngôn lo lắng tìm xung quanh, hắn đưa mắt sắc bén lướt qua.

Từ Nhiên là người thông minh, nhất định sẽ làm dấu để mọi người tìm ra

Lãnh Ngôn càng chăm chú, hắn nhanh chóng thấy một ánh sáng yếu ớt hiện lên.

Tia sáng khá nhỏ nên nhiều người sẽ không chú ý nhưng đối với hắn...một tia sáng hiện ở đây thì thật khó hiểu.

Nhất là ở sâu trong rừng

Lãnh Ngôn liền biết đó là dấu hiệu của cô, hắn lập tức tiến lại

Thân ảnh nhỏ nằm kế bên chiếc đèn mini kia trông thật thảm thương

Lãnh Ngôn cau mày, hắn nhanh chóng tiến lại đỡ cô lên

- Từ Nhiên...

Hắn vỗ vào mặt cô mấy cái,

- Ư...L...Lãnh...Ngôn...?

Từ Nhiên từ từ mở mắt khuôn mặt trắng bệch.

Cô có phải đang nằm mơ?

Nhưng sao đến cả mơ cô cũng thấy hắn?

Hắn đến cứu cô ư?

- A...anh...Lãnh...Ngôn...tôi...tôi...không nằm mơ chứ...?

Cô thều thào, bàn tay nắm chặt tay hắn

Lãnh Ngôn cau mày, hắn định đỡ cô lên thì mới phát hiện cả người cô co lại.

Hắn nhìn xuống dưới chân Từ Nhiên có một mảng ướt, tuy trời tối nhưng đối với một người lão luyện như hắn cũng đủ biết đây là máu

Hắn hừ lạnh, bế cô lên.

Bàn tay cứng chắc tránh vết thương của cô

Lúc này, Từ Nhiên mới thở phào.

Cô vô lực tựa vào vòm ngực vạm vỡ kia, môi mềm khẽ nhếch lên một đường cong yếu ớt

Lãnh Ngôn cảm nhận sự ủy khuất của cô, hắn càng đen mặt

Dám đụng đến người phụ nữ của hắn... bọn chúng tới số rồi
 
Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
⚠️Thông báo⚠️


Thật xin lỗi mn!

Dạo gần đây mình bận việc phải ôn thi nên có lẽ bộ truyện " Vợ của lão đại là ảnh hậu" sẽ tạm ngưng hoặc ra chập hơn so với dự kiến.

Nhưng mình sẽ cố để đêm nay ra tập mới nhất, mong các bạn bỏ qua và đừng bỏ truyện của mình...

Trên trang FB của mình có viết mấy đoản, mn có thể vào xem nhé.

Ở dưới là trang FB của mình, bạn nào ad r thì thôi nhé...mình cảm ơn!
 
Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
$33 Tiểu thư gia tộc Vesmonth


Sau khi an tâm trở về Lãnh gia, Từ Nhiên lập tức được đưa vào phòng, phía sau là đám người Nhã Thanh, Diêu Minh, Nam Thiên Phong

Nhã Thanh vội vã đi theo mà không hay biết mình đang ở Lãnh gia, mãi cho đến khi cánh cổng lâu đài lớn mở ra.

Hàng chữ "LÃNH GIA" uy nghiêm hiện ra rõ trên mặt cô, Nhã Thanh bắt đầu bất an...cô thực sự không nghĩ Từ Nhiên lại có thể quen được người của Lãnh gia

- Nhã tiểu thư, chẳng phải cô biết cấp cứu sao?

Nhanh vào chữa trị cho Từ Nhiên đi!

Nam Thiên Phong phía sau đẩy cô lên, lúc này Nhã Thanh mới hoàn hồn.

Cô ý thức được mình đang đứng ở đâu?

Đây là căn phòng khá lớn, trắng và đen là màu chủ đạo, bài trí cũng khá gọn gàng

Diêu Minh liếc nhìn cô một cái khẽ hừ lạnh, quay ra ngoài

- Tên họ Âu kia chưa đến à?

Diêu Minh đứng ngoài cửa nhìn một thuộc hạ hỏi, hắn thực sự khá bất ổn.

Nếu phu nhân mà có chuyện gì thì mạng nhỏ này của hắn khó giữ rồi

- Vẫn chưa!

Bác sĩ Âu hiện tại đang ngồi máy bay tiên tiến mới nhất của chúng ta đến đây, đoán chừng khoảng 2 tiếng nữa...

- Chết tiệt...!

Diêu Minh chửi thề, một cánh tay mạnh mẽ khẽ đặt lên vai hắn

Ôn Kiều không biết khi nào đã ở phía sau, anh tiến lên

- Không cần gấp, cô gái trong kia đang chữa trị cho phu nhân!

- Tôi biết!

Nhưng chắc gì cô ta đã cứu được?

Diêu Minh quả thực không tin vào tay nghề của Nhã Thanh, bởi vì lai lịch của cô gái này hắn vẫn chưa tra ra...

- Yên tâm!

Nếu cô ta dám dở trò, thì Lãnh gia chắc gì đã bỏ qua...đừng nóng!

Lúc này có mất bình tĩnh cũng không tác dụng gì, việc cần thiết nhất của họ là phải tìm cho ra tên đứng phía sau bắt cóc cô

---

Lúc này trong phòng, Lãnh Ngôn đưa ánh mắt sắc bén nhìn Nhã Thanh.

Cô biết đây là ai, đây chính là người đứng đầu Lãnh gia: Lãnh Ngôn

- Ngươi là ai?

Giọng hắn vang lên vào phần khó chịu xen lẫn chán ghét

- Tôi...tôi...là trợ thủ...của chị Từ...tôi...tên là Nhã...Thanh...

Áp lực này quá đáng sợ, Nhã Thanh sắp không chịu được rồi!

- Tôi...đến đây là để chữa...trị cho chị Từ...

- Ngươi là bác sĩ!?

- Không...phải, trước đây thôi...hiện tại tôi...là trợ thủ của chị Từ...

- Hừ!

Nếu ngươi dám nói dối, ta lập tức giết ngươi!

Nhanh cứu người...

Lãnh Ngôn nhìn Nhã Thanh như muốn xuyên thủng...

- Yên tâm...tôi không muốn hại...chị Từ...

Nhã Thanh nói rồi lấy trong túi xách ra bộ đồ dùng bác sĩ mà cô hay mang bên người, Từ Nhiên hay đi quay phim, biểu diễn nên việc bị thương chắc chắn sẽ sảy ra.

Hơn nữa, cô không có đồ dùng lấy đạn, nên cũng chẳng biết phải làm gì.

Người của Lãnh gia cũng phối hợp rất tốt lấy những thứ cần thiết cho Nhã Thanh

Đột nhiên, Lãnh Ngôn đưa đến trước mặt Nhã Thanh một con dao chạm khắc hình con rắn uốn lượn bằng vàng, mắt của nó được khảm đá quý màu lục bảo

- Lấy cái này!

- Cảm...ơn...!

Nhã Thanh run run cầm lấy, cô vội vàng đi đến bên giường Từ Nhiên.

Nhìn nét mặt đang cau có kia khiến Nhã Thanh càng khó chịu

- Chị Từ...có hơi đau, chị cố gắng chịu chút...!

Nhã Thanh nói khẽ bên tai của Từ Nhiên, lấy một liều thuốc tê tim vào tay của Từ Nhiên

Cô cầm con dao, lấy khăn lau qua rồi bật quẹt lửa lên hơ cho dao nóng.

Nhã Thanh tiến lại gần, cầm con dao nóng hổi đặt vào chân của Từ Nhiên rạch một đường cho dao từ từ tiến vào.

Cô cầm cái nhíp nhỏ gắp lấy viên đạn đang nằm trong chân Từ Nhiên ra rồi ném vào cái khay được đặt gần đó

Nhã Thanh thấy vẻ mặt chịu đựng của Từ Nhiên thì không khỏi đau lòng, cô càng nhẹ tay hơn.

Thuốc tê của cô chỉ tác dụng được trong 30', sau 30' này thì thuốc sẽ mất tác dụng.

Vì vậy mà cần phải nhanh lên

Nghĩ rồi tay Nhã Thanh cầm kim khâu lại vết thương.

Hành động hết sức dịu dàng

Sau khi xử lí vết thương của Từ Nhiên xong, Nhã Thanh nhìn bàn tay dính đầy máu của mình khẽ thở dài.

Khuôn mặt hiện lên tia khốn khổ

Phía sau, Lãnh Ngôn vẫn đăm chiêu nhìn cô.

Lúc này, thuốc tê đã hoàn toàn hết, cơn đau đột nhiên ập đến khiến Từ Nhiên nắm chặt gra giường.

Lãnh Ngôn từ từ đi đến bên cô, bàn tay khẽ vuốt mái tóc thấm đầy mồ hôi.

Ánh mắt thể hiện rõ sự ôn nhu

Nhã Thanh đứng bên ngoài quả thực không tin vào mắt mình, vài giây trước thôi, xung quanh Lãnh Ngôn toả đầy sát khí.

Nhưng hiện tại, hành động cùng ánh mắt kia là sao?

- Chị Từ cần phải nghỉ ngơi thêm, tốt nhất là trong 1 tháng, nếu không muốn để lại di chứng gì!

Nhã Thanh vừa rửa tay, vừa nói

- Anh...anh...là gì của chị Từ?

Câu hỏi này đột ngột nói ra khiến Nhã Thanh muốn độn thổ.

Trời ạ!

Cô đang nói chuyện với người đàn ông quyền lực mà nhiều quốc gia phải kiêng nể đấy!

- Không mượn đại tiểu thư của gia tộc Vesmonth quan tâm!

Câu nói vừa dứt, sắc mặt của Nhã Thanh liền trắng bệch.

Cái khăn trong tay khẽ rớt xuống

- Tại sao...anh biết tôi là người của gia tộc Vesmonth?

- Không quá khó!

Nhìn vết xăm chữ V trên cổ chân phải của cô là ta đoán ra!

Tuy che đi bằng phấn nhưng vết xăm này thuộc dạng đặc biệt, hầu hết vết xăm của gia tộc Vesmonth sẽ phản chíu dưới ánh đèn mờ.

Tuy không rõ nhưng cũng đủ để ta biết!

Nhã Thanh đưa mắt liếc xung quanh, dường như muốn tránh né

- Nếu anh đã biết thì sẽ nói với gia tộc Vesmonth để bắt tồi về?

- Không hẳn!

Cô là người của Từ Nhiên, việc cô đi hay ở sẽ do cô ấy quyết định!

Sẽ có vài chỗ bị sai chữ, mn thông cảm ạ!

Tgian không cho phép nên mình chỉ viết được bây nhiêu thôi, không đọc lại để chỉnh sửa được, có gì mn thông cảm bỏ qua nhé❤️
 
Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
$34 Đoạn Tử


- Không hẳn!

Cô là người của Từ Nhiên, việc cô đi hay ở là do cô ấy quyết định!

Lãnh Ngôn nhìn khuôn mặt Từ Nhiên vẫn đang mím chặt môi kia, lòng bỗng chút khó chịu

Nhã Thanh lúc này gạt bỏ đi sự sợ hãi, cô lấy lại tinh thần.

Khuôn mặt trở nên sắc bén...nếu không phải vì trốn cái gia tộc của mình thì có lẽ dáng vẻ ngây ngô hậu đậu kia chẳng cần dùng đến

- Gia tộc Vesmonth đang ra lệnh truy nã tôi, mà hiện tại tôi đang ở nhà anh, thân phận cũng bại lộ...nếu Lãnh Thiếu đây không giao nộp tôi...liệu...

- Vesmonth và Lãnh gia trên thực tế chỉ là đối tác, việc của Lãnh gia không cần một gia tộc nhỏ bé như Vesmonth nhúng vào!

- Nhỏ bé!?

Lãnh thiếu...anh thật biết đùa, đối với anh Vesmonth chỉ là gia tộc không đáng để trong mắt, nhưng đối với người khác...thì cần phải có sự giúp đỡ của gia tộc này đấy!

Nhã Thanh nhàn nhạt nói, cô không nói dối...dù gì gia tộc Vesmonth cũng thuộc gia tộc hàng đầu ở Mĩ.

Thế lực lớn mạnh nhiều người đều biết...chỉ là sau bao nhiêu năm vẫn không nằm trong Tứ Đại Gia Tộc!

Lãnh Ngôn đến nhìn cũng chẳng thèm, hắn vẫn lạnh lẽo như ban đầu

- Không phải việc của tôi!

- Tất nhiên!

Vậy tôi có thể hỏi anh rồi chứ?

Nhã Thanh nhìn hắn

- Nói!

- Vẫn câu hỏi cũ...anh là gì của Từ Nhiên?

- Đây là câu hỏi của cô?

- Đúng vậy!

Lãnh Ngôn hừ lạnh...

- Cô ấy là nữ chủ nhân nơi này!

Nữ chủ nhân?

Lãnh gia sao?

Nhã Thanh tròn mắt, cô quả thực chẳng dám tin.

Từ Nhiên cao ngạo vậy, tuy không quan tâm nhưng trong lòng vẫn luôn chú ý đến người khác...vậy là lại là chủ nhân cao quý của Lãnh gia?

- Thì ra Lãnh thiếu đã lấy vợ!

Vậy mà tôi không biết...sợ rằng chuyện này vẫn chưa công khai nhỉ?

- Đây là việc của tôi!

- Ok!

Việc của anh tôi không xem vào!

Nhã Thanh nhún vai, cô không thích làm bà Tám!

- Chị Từ vẫn chưa khoẻ, tôi cần ở đây để giúp chị ấy!

- Nơi này không hoan nghênh cô!

Hắn ngán ngẫm nhìn Nhã Thanh, trực tiếp dùng lời lẽ đuổi khách!

Từ khi nào mà Lãnh gia của hắn trở thành khách sạn vậy?

- Lãnh Thiếu thật thẳng thắn, nhưng hiện tại vết thương của chị Từ chưa khỏi hơn nữa...vị trí vết thương...

- Anh thật sự...muốn để người khác nhìn...?

Nhã Thanh ngập ngừng nhìn vết thương trên chân cô.

Vị trí vết thương khá tế nhị...cô biết, đối với người có tính sở hữu cao như Lãnh Ngôn sẽ không bao giờ để tên nào thấy chân cô đâu~

- Quên nói với anh...ngoài vết đạn bắn, chị Từ còn trúng độc!

Trúng độc?

Nghe Nhã Thanh nói xong Lãnh Ngôn liền kinh ngạc.

Nhìn xuống vết thương của cô, hai mắt càng trở nên lạnh lẽo

- Tại sao tôi phải tin cô?

- Tại vì tôi là bác sĩ, hơn nữa...tôi rất giỏi về việc dùng độc!

Nhìn sơ qua cũng biết!

Chị ấy dính phải độc Đoạn Tử*, loại này khá hiếm...

(*) là loại khí độc, có hương thơm nhạt, khó nhận biết.

Chỉ cần ngửi một ít cũng khiến nạn nhân gặp nguy hiểm.

Tuy không chết nhưng đủ gây loạn não bộ, bất tỉnh trong thời gian dài,...và...đặc biệt là, đây là thuốc độc mà tg nghĩ ra! 🙂) tg thích là cho nhân vật dính phải chết ngay!

- Đoạn Tử!?

Lãnh Ngôn liền biến sắc, không phải hăn chưa nghe qua mà loại độc này khá hiếm và khó tìm.

Nó là thành quả của người Hy Lạp thời xưa, đến nay rất ít người biết sử dụng nó ra sao, chế thuốc giải thôi cũng là một vấn đề!

- Có vẻ anh đã nghe qua!?

- Hừ!

Tại sao cô biết cô ấy trúng độc này!

- Anh nghĩ tôi học bác sĩ làm gì?

Để lấy chó gà ra làm thử nghiệm à?

Nhã Thanh đanh giọng

- Cô muốn chết?

Đây là lần đầu có người nói chuyện kiểu này với hắn, tất nhiên là ngoại trừ vợ hắn: Từ Nhiên ra rồi

Sát khí bỗng vây lấy hắn, Nhã Thanh liền biết mình lỡ miệng thì đen mặt

- Chưa muốn!

Nhưng lúc nãy, tôi có kiểm tra qua cho chị Từ, mạch đập của chị ấy khá ổn nhưng hơi thở có chút loạn, tim cũng đập nhanh hơn 0,01s...

Nghe Nhã Thanh nói, Lãnh Ngôn liền liếc qua Từ Nhiên.

Chỉ cần kiểm tra sơ qua mà cũng có thể xác định được nhịp tim, hơi thở của cô thì Nhã Thanh này không đơn giản

- Cô có thể ở lại, nhưng chỉ cần cô gây hại cho Từ Nhiên...thì Lãnh gia sẽ là nơi an nghỉ cuối cùng của cô!

- Không vấn đề!

Chăm sóc chị Từ cứ để tôi!

Gần thi rồi!

Chúc mị thi tốt đi...

Mấy you ai đã thi r?
 
Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
$35 Phi lễ với Nhã Thanh


Vài tiếng sau đó, bác sĩ tư Âu Dương Thuần cũng đã có mặt

- Đoạn tử?

- Đúng!

Âu Dương Thuần nghe Diêu Minh kể lại, ánh mắt không giấu nổi tia chấn động

- Vậy...phu nhân hiện giờ thế nào?

- Đã có Nhã Thanh chăm sóc, chắc chút nữa sẽ tỉnh lại!

- Nhã Thanh?

Là ai vậy?

Diêu Minh đứng tựa vào tường hất cằm về phía cô gái nhỏ đang loay hoay làm việc

- Cô ta?

Âu Dương Thuần hỏi, quả thực anh chưa gặp cô gái nào trong toà lâu đài của Lãnh gia.

Ngoài phu nhân thì hầu như người hầu nữ đều được chuyển về hậu viện.

Nhà chính Lãnh gia không có...

Vậy cô gái này?

- Thân phận đặc biệt?

- Chịu!

Chỉ biết chủ nhân đặc cách cô ta ở Nhà chính!

- Chú có vẻ không hài lòng về cô gái này!?

- Hừ!

Không hứng thú!

Diêu Minh tính vốn cộc, nói được vài ba câu là hiếm rồi

Âu Dương Thuần mặc kệ anh, tiến lại làm quen với cô gái kia

...

- Hello!

Âu Dương Thuần bày vẻ mặt hớn hở, trong ba người Diêu Minh, Ôn Kiều thì anh có tính ôn hoà, đào hoa nhất.

Vì vậy luôn chiếm được cái nhìn tốt từ phái nữ

Nhưng riêng Nhã Nhã lại thấy anh có chút...ừm...dâm!

- Hello!

Nhã Thanh gật đầu, cô lại cắm cúi làm việc

- Cô là người chuẩn đoán phu nhân dính Đoạn Tử?

Âu Dương Thuần mở lời bắt chuyện, nhưng nhận lại là cái gật đầu của Nhã Thanh

- Cô cũng là bác sĩ...?

*Gật đầu*

- Cô là trợ lí của phu nhân?

*Gật đầu*

Âu Dương Thuầ hỏi bao nhiêu thì Nhã Thanh gật đầu bấy nhiêu.

Trong đời, đây có vẻ là lần đầu mà Âu Dương Thuần anh bị ngó lơ

- Thế cô bị câm à?

*Gật đầu*

Ơ...khoan!

Có gì sai sai!

Nhã Thanh liền ngẩng đầu, ánh mắt tức giận

- Tên khốn nạn nhà anh, bộ anh nói ít không được à?

Mở miệng ra là như con sáo hót ấy!

- Con sáo?

Nhục chưa?

Âu Dương Thuần mà bị đánh bại bởi cô gái vừa gặp này sao?

- Tôi đây là đang chào hỏi cô!

Anh chỉnh lại vest, nhìn Nhã Thanh

- Chào cmn nhà anh!

Cút!

Nhã Thanh tức giận

- Ấy!

Ấy!

Bình tĩnh...tôi chỉ muốn hỏi tại sao cô...

"Roẹt"

Âu Dương Thuần thấy cô quay đi liền định giữ lại.

Nào ngờ bàn tay đang bám vào tay cô bỗng trượt xuống, kéo theo ống tay áo!

Làn da trắng mịn hiện ra, Nhã Thanh đỏ mặt lại chuyển sang tức giận

- Mẹ nó!

Tên chó chết!

Tôi đập chết anh!

Âu Dương Thuần còn đang ngơ ngác thì bị hứng toàn bộ đòn của Nhã Thanh

- Tôi...tôi..không cố ý!

- Không cố ý?

Bà nó!

Anh...

Nhã Thanh đang định cầm cái kéo phẫu thuật lên thì Âu Dương Thuần đã cởi áo khoác ngoài ra choàng vào cho cô

Vì Âu Dương Thuần là bác sĩ nên mùi thuốc cổ truyền lan vào mũi cô.

Nhã Thanh cũng là bác sĩ nên có thể nhận ra

- Anh...

- Cái...đó...ừm...áo cô hết bao nhiêu tôi đền!

Nhã Thanh đang chìm đắm trong mùi hương bỗng nghe thấy anh nói liền đen mặt

Nhanh chóng cầm áo của Âu Dương Thuần mặc vào

- Cái áo này bằng thanh danh của tôi đấy!

Anh lo mà bán của cái đền đi!

(Còn)

Chap này vt riêng cho Nhã Thanh nhé!

Mn thích:

Nhã Thanh x Âu Dương Thuần

Hay...

Nhã Thanh x Diêu Minh
 
Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
$36 Tác dụng phụ của Đoạn Tử


Nói rồi Nhã Thanh rời đi, Âu Dương Thuần nhìn cô có chút thú vị

...

- Ư...

Từ Nhiên sau khi hôn mê hơn 1 ngày thì cuối cùng cũng tỉnh, cô đưa mắt liếc xung quanh

Lãnh Ngôn ngồi trên ghế, đôi tay rắn chắc làm bệ đỡ đầu.

Hắn nhắm đôi mắt lại tựa như có vẻ đang ngủ.

Vừa nghe thấy tiếng động, hắn đã tỉnh

- Tỉnh rồi?

Giọng nói lạnh lẽo nhưng đầy sự quan tâm vang lên, hắn đứng dậy đi lại chỗ cô

- Ư...Lã...Lãnh Ngôn?

Hắn làm gì ở đây?

Từ Nhiên khó tin, đừng nói với cô là Lãnh Ngôn ngồi đó canh cô suốt nha!?

- Hừ!

Hai tay Từ Nhiên vô lực chống đỡ ngồi dậy, vì sức chưa hồi phục nên cô suýt nữa ngã.

May thay Lãnh Ngôn phản ứng kịp, kéo cô vào lòng để cô tựa lên người mình

Chỉ mới một ngày mà cô đã gầy vậy rồi!

Trong lòng hắn có chút không nỡ...

- Tôi...hôn mê bao lâu rồi!

Từ Nhiên tựa vào người hắn, thều thào nói

- Đã 1 ngày!

- Lâu vậy cơ à!

Khụ...

Từ Nhiên đột nhiên ho, cô lấy tay bịt miệng mình lại

Lãnh Ngôn lập tức lo lắng, anh la lớn

- Nhã Thanh!

- Mau vào đây!

Từ Nhiên vẫn ho, bàn tay cô đã dính máu

Từ phía của truyền đến tiếng chạy vội vã, cửa phòng đột nhiên mở ra

Nhã Thanh lao nhanh vào

- Sao vậy?

- Mau!

Từ Nhiên...

Sắc mặt Lãnh Ngôn lạnh lại, giọng nói có chút loạn

Nhã Thanh lập tức chạy đến chỗ cô, lấy ống tai nghe tim trong túi ra

Tim đập nhanh quá!

- Là tác dụng của Đoạn Tử!

- Đ...đoạn...t...tử......

Từ Nhiên hỏi, hai mắt loé lên tia bất ngờ.

Cơn ho không những ngừng mà còn tăng lên.

Máu càng lúc nhiều hơn khiến lòng Lãnh Ngôn lạnh lại

- Mau...đưa thuốc tôi nấu đến đây!

Nhã Thanh gọi lớn, Diêu Minh lúc này đang đứng ở của liền chạy đi

Từ Nhiên được Lãnh Ngôn vuốt lưng, cô từ từ nằm xuống

Diêu Minh đã quay lại với ly thuốc trong tay, khói bốc lên nghi ngút

- Đưa chị ấy uống cái này!

Lãnh Ngôn định nhận ly thuốc từ tay Nhã Thanh thì Diêu Minh cản lại

- Khoan!

Cô có chắc cái này giúp được phu nhân?

- Diêu Minh!

Tôi biết anh có thành kiến với tôi nhưng...nếu muốn hại chị Từ thì tôi đã làm từ lâu rôi!

Cần phải đợi đến bây giờ?

Nhã Thanh muốn điên lên, cô hiện tại đang rất lo lắng.

Thế mà lại gặp phải tên trời ơi đất hỡi này

- Mau tránh!

Anh còn chần chừ thì tính mạng của chị Từ sẽ chết đấy!

- Hừ!

Diêu Minh dường như không tin, định nói thêm thì Lãnh Ngôn đã cắt ngang

- Đi ra ngoài!

- Nhưng...

- Nếu Từ Nhiên có việc gì thì...tôi sẽ tự ra tay.

Không cần cậu!

Lãnh Ngôn đoạt ly thuốc trong tay Nhã Thanh rồi đưa đến miệng Từ Nhiên

Hắn bắt cô uống hết

- Ưm...

Từ Nhiên cảm thấy trong miệng mình có dư vị đắng, cô liền cau mày

- Ngoan!

Uống đi!

Giọng nói ấp vang lên

Cả không gian trong phòng liền ngưng lại

OMG!

Có ai thấy gì không?

Lãnh Ngôn vậy mà có thể có giọng nói dịu dàng ấy?

Thần linh ạ!

Nhã Thanh và Diêu Minh lui ra ngoài, để lại không gian riêng cho cô và hắn

Cánh cửa đóng lại, Từ Nhiên giờ đã hôn mê.

Cô rúc vào người Lãnh Ngôn như mèo nhỏ, hai tay ôm chặt chân hắn

- Ưm...

Lãnh Ngôn cau mày nhìn cô, hắn thở ra một hơi rồi kéo chăn nằm xuống bên cạnh.

Ôm Từ Nhiên vào lòng

....

Để mn đợi r!

Lần này sẽ tích cực hơn nhé!
 
Vợ Của Lão Đại Là Ảnh Hậu
$37 Tận hưởng ấm áp


Sáng hôm sau...

Từ Nhiên mệt mỏi nằm trong lòng Lãnh Ngôn, cô đưa hai tay ôm lấy cổ hắn

Lúc này, Lãnh Ngôn vì hành vi của cô mà tỉnh giấc.

Hai mắt lạnh lẽo nhìn cô gái nhỏ trong người

- Ư...ưm...Nhã Tha...nh...chị...muốn ăn...thịt...gà...!

- Oa...mùi...t...thịt thơm...aaa~~~

Tiếng cô nhẹ nhàng bay vào tai hắn

Gì đây?

Mơ cả thức ăn luôn đấy!

- Từ Nhiên!

Mau tỉnh!

Hắn vỗ mạnh vào mông cô, bàn tay to lớn gỡ tay cô ra khỏi cổ.

Còn gì là thể thống chứ!

- Ư...đau...

Từ Nhiên trong cơn mê mộng, cô bị ai đó đánh một cái

Mợ nó!

Ai mà mới sáng sớm phá giấc ngủ của người khác thế?

- Phá giấc ngủ của tôi...tôi cắn chết!

Nói rồi Từ Nhiên cắn mạnh, hàm răng trắng tinh của cô ghim mạnh vào ngực hắn

Lãnh Ngôn lạnh lại, anh lập tức nhéo mạnh cô một cái.

Khiến Từ Nhiên bừng tình

- Cháy...cháy nhà hả...?

- Không cháy!

Nhưng cô xác định chết rồi!

Giọng hắn càng lúc càng trầm.

Ánh mắt có chút sát khí khiến Từ Nhiên chán ghét

- Không cháy thì anh gọi tôi dậy làm gì?

Cơn giận ập lên, tên này có phải ấm não rồi không?

Sáng ra nhéo cô một cái rõ đau!

- Nhìn xem!

Lãnh Ngôn không thèm chấp cô, hắn chỉ vào vết cắn

- Chó nào mới sáng cắn anh thế?

- Đoán xem?

Mặt Từ Nhiên bỗng đen lại

Trong phòng này ngoài cô ra thì còn ai?

Thôi cmnr!

- Haha...con...con chó này dễ thương lắm nè!

Nhìn xem...vết cắn rõ là cute luôn!

Chơi ngu rồi!

Khi không lại cắn hắn!

Cho cô đầu thai sớm ah~~~

- Đúng!

Chó rất dễ thương!

Tôi sắp đem nó đi nướng chín!

- Anh...anh...ác thế!

Bậy nha!

Nói vậy không phải ý là đem cô nướng chín sao?

- Hừ!

Hắn hừ lạnh, nhìn sắc mặt cô khá là hồng hào.

Không còn như hôm qua nữa.

Thuốc của Nhã Thanh có tác dụng rồi!

Lãnh Ngôn không thèm chấp cô, hắn bỏ vào nhà tắm

Từ Nhiên trên giường sợ như đứng tim, cô thở dài

Vừa định bước xuống, hai chân Từ Nhiên lập tức mất cảm giác.

Cô té nhào xuống đất tạo ra tiếng động lớn

- Ư...đau quá...!

Hắn nghe thấy liền lập tức chạy ra.

Trên người choàng một cái áo tắm lớn màu đen

Cơ bắp ẩn hiện sau lớp áo khiến Từ Nhiên muốn thịt nhưng không được

- La...Lãnh Ngôn...đau...!

Hai mắt cô dưng dưng, cơn đau dưới chân ập đến

Lãnh Ngôn nhăn mặt, tiến lại ôm cô ném lên giường

- Nằm yên trên đó!

- Nhưng...đau chân...

Bộ dạng lúc này của Từ Nhiên y hệt đứa trẻ nhỏ, cô chỉ tay xuống dưới chân.

Mắt cá chân đã đỏ và sưng lên

Cô đột nhiên cảm nhận được một bàn tay lạnh matxa cho

Lãnh Ngôn không nói câu nào, cầm chân cô đặt lên đùi.

Nhẹ nhàng xoa vết đau cho cô

Ôi!

Hình dáng này mấy ai được gặp ah~~~

- Ưm...Lãnh Ngôn...bên phải ấy!

Đúng...đúng...

Từ Nhiên vui vẻ tận hưởng cảm giác này, cô ngả người ra giường.

Nhắm mắt an tĩnh

Lực đạo trên chân càng luac càng nhẹ, đưa cô vào giấc ngủ.

Lãnh Ngôn nhìn cô, môi mỏng nhếch lên

----

Còn
 
Back
Top Bottom