Ngôn Tình Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế

Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 580


Chương 580

Phó Vực cho rằng bản thân anh ta mà sinh con lúc hai mươi tuổi giống lão Tô thì bây giờ con anh ta có thể không lớn như vậy, nhưng cũng đến cái tuổi mấy con chó trong xóm phải e ngại rồi, mới nghĩ tới thôi đã thấy đáng sợ.

Đúng là năm tháng không buông tha ai.

“Thế cháu gọi là chú thì lại không chịu”.

Tô Âm cảm thấy người con trai này quá mâu thuẫn, bèn nhìn Phó Vực: “Rốt cuộc chú là cái gì của cô cháu? Có thể thấy rất rõ, tính cách của chú không phải là mẫu người mà cô thích”.

“…”

Phó Vực bất ngờ bị đâm trúng: “Anh có tính cách thế nào? Tính cách đó bị làm sao, ít ra vẫn tốt hơn tảng băng di động như Lâm Hải mà? Không dối gì em, anh chính là bạn trai của…”

Ánh mắt lạnh buốt của Nam Mẫn đảo qua, khiến lời Phó Vực nói bị nghẹn lại, tiếng “bạn trai” đó nhanh chóng biến thành “người theo đuổi”.

Anh theo đuổi cô em thật…

Tô Âm giật mình trợn tròn mắt: “À, thì ra chú đang theo đuổi cô cháu”.

Phó Vực đang định gật đầu thì sau đó con bé đã cho anh ta thêm một câu: “Thế thì chú hết đất diễn rồi”.

“…”

Tô Âm nghiêm túc nói: “Cả bố mà cô cháu còn chê nữa là chú”.

Phó Vực: “…”

Ha…

Phó Vực nhướng mày, rất muốn đánh nhau với con nít: “Nói thế là sao? Ý là anh không bằng bố em đấy hả?”

“Thế thì không phải”, Tô Âm giơ tay ngăn động tác xắn tay áo của anh ta lại, cười hì hì: “Ý cháu là, tính cách của chú cũng khá giống bố cháu, trông chẳng đáng tin chút nào, không phải mẫu người mà cô thích đâu”.

Phó Vực: “…”

Anh ta vẫn muốn đánh nhau với con nít.

Nói thế là sao? Ai không đáng tin cơ?

——

Ăn sáng xong, Nam Mẫn dặn quản gia Triệu trông chừng Nam Nhã thật cẩn thận.

“Nếu nó ngoan ngoãn thì nó thích ăn cứ ăn, thích uống cứ uống. Nó thích làm ầm ĩ lên thì trực tiếp đuổi nó ra ngoài, nó thích chết trong tay người nhà họ Tần thì cứ việc gây chuyện thoải mái”.

Hiệu quả cách âm của khu vườn Hoa Hồng không được tốt, Nam Mẫn không cố tình nhỏ giọng xuống, bởi vì cô biết Nam Nhã sẽ nghe thấy.

Những lời đó là để nói cho Nam Nhã nghe.

Khi họ chuẩn bị đi thì Cố Hoành cũng vừa tới, Nam Lâm đưa bữa sáng đã gói sẵn cho anh ta: “Lại chưa ăn sáng đúng không? Cho anh này”.

Cố Hoành nhận lấy, nhe răng cười: “Có vợ tốt thật đấy”.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 581


Chương 581

Mọi người mới sáng sớm tinh mơ đã bị nhét cơm chó: “…”

Ê răng.

Cố Hoành lái chiếc Rolls-Royce của Nam Mẫn chạy trước, Phó Vực lái chiếc Lamborghini theo sau, mở mui trần hít bụi, đeo mắt kính, trông cũng khá là điển trai.

Nam Mẫn bàn chuyện công việc với Cố Hoành trong chốc lát, thấy Tô Âm luôn mồm luôn miệng bỗng im lặng khác thường bèn quay đầu, trông thấy cô bé ngoan ngoãn tựa đầu vào kính xe nhìn Phó Vực đằng sau, ánh mắt như dán chặt vào anh ta không thể gỡ ra được.

Cô giơ tay, vỗ một cái bốp trước mặt Tô Âm: “Này cô bé mê trai, ngắm tới ngu người rồi hả?”

“Đẹp trai quá mà”, Tô Âm lau nước miếng bên miệng, không hề che giấu sự yêu thích đối với giá trị nhan sắc của Phó Vực, nghiêng đầu hỏi Nam Mẫn: “Cô, sao mặt mũi Phó Phát Tài lại đẹp như thế nhỉ”.

Nam Mẫn không cho là đúng: “Có đẹp hả? Bố cháu đẹp hơn anh ta nhiều nhé”.

“Làm gì có”, Tô Âm quyết đoán lắc đầu: “Lão Tô cứ như quả dưa muối ngâm ấy, ngoài hồ ly tinh mắt mù kia ra thì chẳng ai thèm”.

“…”, Nam Mẫn: Có cảm giác bị móc trúng.

Miệng Tô Âm thường nhanh hơn não, sau khi nhận ra mình vừa mới nói gì, quay sang trông thấy ánh mắt lạnh lẽo của Nam Mẫn thì h@m muốn sống còn lập tức login.

Hai tay cô bé tạo thành hình chữ thập, quỳ xuống đất xin tha: “Cô đừng hiểu lầm, cháu không có ý gì đâu!”

Nam Mẫn không hề nể tình, để lại một cái tay gấu trên mông cô bé.

Tô Âm phóng đại “ui da” một tiếng, sờ cái mông bị đau, bắt đầu lải nhải: “Cô, rốt cuộc cô có để ý tới cậu ấm họ Phó đó không vậy, nếu cô không thích, thì cháu lên đấy nhé”.

Nam Mẫn nhíu mày: “Cháu?”

“Đúng vậy”, Tô Âm nghiêm mặt nói: “Bà cố cháu có nói, yêu đương hẹn hò phải bắt đầu từ sớm, gặp được người đàn ông tốt phải ra tay ngay, nếu không sẽ bị người con gái khác giành mất!”

Những lời đó nghe rất quen.

Nam Mẫn nhớ lần đầu tiên tới Messuri, cũng chính là nhà họ Tô, khi đó cô cũng tầm tuổi Tô Âm bây giờ, vẫn chưa trưởng thành.

Bà Tô đã nắm lấy tay cô, mặt cong cong ý cười hỏi: “Bé Mẫn, cháu đã kết hôn chưa?”

Nam Mẫn: “Bà nội… Cháu vẫn chưa trưởng thành mà”.

Bà nội Tô: “À, thế đã hẹn hò với ai chưa?”

Nam Mẫn: “Chưa ạ”.

Bà nội Tô: “Cháu phải nhanh tay lên. Đàn ông tốt trên đời này không nhiều, cỏ rác bên đường thì đầy rẫy, gặp được người nào tốt cháu phải ra tay ngay, nếu không sẽ bị cô gái khác giành mất!”

Khi đó trong lòng cô đã có người, nghe xong những lời đó lại thấy rất có lý, cũng nhanh chóng gả cho Dụ Lâm Hải, nhưng kết quả thì sao, cũng ly hôn đấy thôi?

“Không cần biết là yêu đương, hay kết hôn, cũng phải xem duyên phận, không thể vội vã được”.

Nam Mẫn dùng những kinh nghiệm mình tích lũy được để khuyên nhủ cháu gái: “Cháu đã nhìn thấy bao nhiêu góc khuất của thế giới, gặp được bao nhiêu người đàn ông rồi? Cháu có biết rằng xã hội hiểm ác, lòng người khó dò không? Cẩn thận bị người ta bán đi còn giúp người ta đếm tiền”.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 582


Chương 582

Tô Âm cũng có rất nhiều đạo lý: “Duyên phận thì cũng phải nắm bắt mới được gọi là duyên phận, không giữ được thì cũng là khách qua đường thôi. Vả lại cháu cũng thông minh lắm, tuy anh Phó này trông rất đẹp trai, nhưng hơi ngây ngô, cũng khá dễ dụ”.

Nam Mẫn biết cô bé này đầu nhỏ nhưng ý tưởng lại nhiều, quan trọng nhất là đang trong thời kỳ nổi loạn, càng cấm Tô Âm làm gì thì cô bé lại càng muốn làm.

“Tùy cháu. Nhưng cô báo cho cháu biết nhé, đàn ông già là đáng ghét nhất, nhưng đàn ông đẹp trai còn hơn thế. Cháu tỉnh táo một chút, nếu anh ta dám bắt nạt cháu thì cứ dùng kim đâm anh ta, bỏ thuốc cho anh ta cũng được, chỉ cần đừng để mình bị thương là được, hiểu không?”

Tô Âm trịnh trọng gật đầu, vỗ vỗ túi tiền của mình.

“Cô yên tâm đi, trong này có vũ khí bí mật của cháu, một túi hạt cười thôi là đủ để chú ấy cười chết, kêu ông lạy bà rồi. Cháu đang tìm một vật thí nghiệm thuốc, chẳng biết chú ấy có đề kháng cao không nữa?”

“Cao lắm, cho liều cao vào”, Nam Mẫn không hề đau lòng.

Nam Lâm bên cạnh nghe cuộc trò chuyện nguy hiểm của cô cháu nhà này thì có cảm giác bị sét đánh, ngây ra như phỗng.

Bộ óc non nớt của Tô Âm lệch lạc đến mức này, có lẽ không chỉ bị một mình bố cô bé ảnh hưởng…

Cố Hoành lặng lẽ nắm chặt bánh lái trong tay, cảm thấy nhà này chỉ có Lâm Lâm của anh ta là ngoan ngoãn và đáng yêu nhất, một đôi lớn nhỏ kia, hai người con gái, đáng sợ!

Anh ta đã lặng lẽ đổ mồ hôi thay cho cậu ấm họ Phó rồi.

Mạng nhỏ nguy hiểm mà…

Trường đua ngựa Bắc Giao đã được xây dựng kha khá rồi, chờ một nhóm ngựa được chuyển tới là có thể chính thức khai trương.

Hôm nay Dụ Lâm Hải vẫn chưa tới, ba đối tác thì chỉ Nam Mẫn và Phó Vực có mặt.

Ban đầu cũng đã nói rõ, ngựa sẽ giao cho Phó Vực phụ trách, đó cũng là lý do tại sao Nam Mẫn muốn hợp tác với anh ta, trường đua ngựa ở thành phố Dung có đến tám mươi phần trăm là sản nghiệp của nhà họ Phó, có thể nói là nắm rõ đường đi nước bước và tài nguyên.

Mặt trời cực kỳ chói chang, hôm nay mọi người đều mặc quần áo thoải mái, giày thể thao, đeo mắt kính giẫm lên cỏ, bên cạnh có vệ sĩ che dù.

Phó Vực vừa đi vừa nói: “Lứa ngựa con mới ngày hôm nay có ngựa con Đức Bảo, cả ngựa Shetland của nước Y nữa, tôi đã tăm tia được từ chỗ bố tôi, bảo ông ấy để lại vài con cho tôi, sau đó vận chuyển đến đây cũng những con khác”.

Nam Mẫn nhíu mày: “Ông cụ Phó không chửi anh hả?”

“Không chửi làm sao được, mắng tôi ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng, còn chưa cưới vợ đã không cần bố”.

Phó Vực còn bị bố già nhà mình đánh hai gậy, bây giờ vẫn còn hơi đau: “Nhưng mà ông ấy mắng cũng không sai, bây giờ cưới vợ là quan trọng nhất. Tôi mới hỏi ông ấy, bố thích cháu hay là thích ngựa con?”

Tô Âm nghe đến là say mê, đột nhiên ló đầu: “Bố chú trả lời thế nào?”

Phó Vực chỉ cái chuồng: “Đó chính là đáp án tốt nhất”.

Ngựa con đều ở đó cả.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 583


Chương 583

Tô Âm nhìn theo hướng tay Phó Vực, trông thấy một đám ngựa con đi tới đi lui trong chuồng, ánh mắt chợt phát sáng, lạch bạch chạy tới: “Ồ, chúng nó đáng yêu quá!”

Ngựa con trông có vẻ rất nhỏ nhắn, giống ngựa Shetland chính là một trong những thú cưng đặc biệt của hoàng thất nước Ý.

Phó Vực đi tới, nhìn đôi mắt sáng rực rỡ ánh sao của cô bé, cong môi lên: “Chọn một con đi, anh tặng cho em”.

“Có thật không?”, mắt Tô Âm lại sáng lên một chút.

Từ nhỏ cô bé đã lớn lên trong sự nuông chiều, không hề ngượng ngùng hỏi lại, nếu Phó Vực đã lên tiếng thì cô bé cũng không khách sáo, đi lựa chọn một em. Cô bé chỉ vào một chú ngựa đen lấm đốm trắng: “Con này đi! Trông nó giống lão Tô lắm”.

Nam Mẫn: “…”

Những lời đó mà lọt vào tai anh Duệ thì kiểu nào cũng sẽ treo con gái nhà mình lên đánh cho hả lòng hả dạ.

Thế nhưng… Nam Mẫn nhìn con ngựa đen kia một cái, cái dáng vẻ tự nghĩ rằng bản thân mình hơn người, đúng là rất giống Tô Duệ, khụ.

Mọi người đều thay quần áo cưỡi ngựa, chuẩn bị đi một vòng.

Nam Lâm không có kinh nghiệm cưỡi ngựa nên không dám lên ngựa cao, nhờ sự trợ giúp của Cố Hoành để chọn một chú ngựa con, nơm nớp lo sợ leo lên, đi cùng với Tô Âm trong sân, vẻ mặt hết sức hoảng hốt.

Cố Hoành buồn cười: “Yên tâm đi, không ngã được đâu, cứ thoải mái cưỡi”.

So với sự hoảng hốt của Nam Lâm, thì Tô Âm to gan hơn rất nhiều, như một dân chuyên cưỡi con ngựa giống lão Tô, thoải mái rong ruổi: “Lão Tô, chạy đi, giá!”

Tuy ngựa lùn có hơi lùn, nhưng tốc độ chạy cùng với sức bền rất tốt, nhanh chóng lấy đà phóng đi lộc cộc.

Nam Mẫn và Phó Vực đều quen cưỡi ngựa lớn, ngựa lùn với họ mà nói chính xác là thú cưng, đã đến tận đây rồi thì nhất định phải đi một vòng. Mỗi người chọn một con, được nhân viên kéo ra, đứng bên cạnh chờ.

Phó Vực mặc bộ quần áo cưỡi ngựa hai màu trắng đen rõ ràng, tư thế cao ráo điển trai, khiêu chiến Nam Mẫn: “Đấu một vòng không?”

Nam Mẫn mặc bộ quần áo cưỡi ngựa màu trắng hồng, tư thế cũng hết sức oai phong, thản nhiên nói: “Tại sao lại không”.

Phó Vực vừa nở nụ cười thì cách đó không xa đã có tiếng vang cùng với sự run rẩy: “A a a!”, sau đó là tiếng hét khàn cả giọng: “Cứu Mạng a a a a…”

Nhìn theo hướng tiếng vang, trông thấy con ngựa lùn Tô Âm đang cưỡi như gắn động cơ, điên cuồng bỏ chạy, tốc độ nhanh như tia chớp, đây là lần đầu tiên Tô Âm cưỡi ngựa, không có kinh nghiệm nên không giữ được nó, cô bé sắp ngã xuống đến nơi rồi!

Nam Mẫn tái mặt, lòng chợt căng thẳng, trực tiếp chạy về phía Tô Âm, nói to: “Giữ vững chân, nắm chặt dây cương, ôm lấy cổ ngựa!”

Vừa dứt lời thì trước mặt đã có bóng người lướt qua, Phó Vực xoay người leo lên ngựa, động tác còn nhanh hơn cô, như một tia lửa lao về phía Tô Âm: “Giá!”

Phó Vực ngồi trên lưng ngựa, nghiêng người về phía trước, cả người như đang bay lên.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 584


Chương 584

Tô Âm cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình sắp xốc đến mức phát ói thì bên tai đã vang lên tiếng cô, nhưng cô bé chỉ nghe thấy nửa câu sau, bèn gục xuống, ôm chặt lấy cổ ngựa, nghĩ chắc hôm nay cái mạng nhỏ này phải tiêu tùng rồi.

Cô bé nhắm mắt lại, thầm than trong lòng: Lão Tô ơi là lão Tô, con biết bố đã muốn đánh cho con một trận từ lâu rồi, nhưng bố không thể nhập vào con ngựa này trực tiếp lấy mạng con như thế được!

Con là con gái ruột của bố đấy!

Vó ngựa vẫn chạy lộc cộc, Tô Âm đang hoảng hốt thì chợt cảm nhận được sau lưng có một bàn tay to lớn đang kéo lấy mình, khiến cô bé sợ tới mức ôm cổ con ngựa chặt hơn chút nữa.

Bên tai vang lên giọng nói đầy khí phách: “Buông tay!”

Như một mệnh lệnh, giọng nói chân thật rất đáng tin.

Tô Âm sợ, khoảnh khắc đó cô bé cứ tưởng lão Tô tới cứu mình, lập tức nghe lời buông tay, sau đó cả người bay lên không trung, được Phó Vực giữ chặt, vững vàng ngồi lên lưng ngựa.

Ngay sau đó, Phó Vực giơ tay lên miệng huýt sáo một cái, con ngựa đen đang lao đi như bay lập tức dừng lại.

Tô Âm vẫn còn hoảng hốt, chưa thể hoàn hồn, nhìn “lão Tô” đã ngoan ngoãn đứng đó, cô bé choáng váng.

“Lão Tô” này cũng biết ức h**p kẻ yếu quá nhỉ!

Cô bé đang nghệt mặt ra, thì bên tai vang lên giọng nói mỉa mai: “Cưỡi ngựa con mà cũng suýt ngã xuống được, em cũng bản lãnh đấy”.

“…”

Tô Âm khẽ mím môi, lại bĩu môi.

Cảm xúc sợ hãi vẫn chưa tan đi, lại nghe thấy câu mỉa mai như thế, cảm xúc tích góp lại từng chút từng chút từ khi cãi nhau với lão Tô bỗng chốc ngưng tụ lại, tuôn trào hết vào ngay lúc này, uất ức khiến hốc mắt cô bé ẩm ướt, cổ họng phát ra tiếng thút thít.

“???”

Phó Vực nhìn chằm chằm đỉnh đầu cô bé, lưng bỗng chốc cứng đờ.

Ngay sau đó: “Oa…”

Tô Âm ngẩng đầu lên, khóc lớn.

“!!!”

Phó Vực giật mình hoảng hốt, giơ tay che miệng cô bé lại theo bản năng, kết quả lại chạm vào gương mặt đầy nước mắt: “…”

Không phải chứ? Khóc thật hả?

Nước mắt rơi xuống từng giọt, từng giọt, hoàn toàn không thể kiểm soát được, như tuyến lệ bị hỏng mất rồi vậy, ấm ức không sao tả nổi.

Bấy giờ Phó Vực hết sức hoảng hốt.

Trước kia anh ta chưa từng sợ nước mắt của con gái, thích khóc cứ khóc, người xấu lại không phải là anh ta, lúc chia tay mà khóc hăng quá thì anh ta lại đập thêm mấy tờ chi phiếu, đập đến khi nào người đó ngừng khóc thì anh ta phủi mông chạy lấy người.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 585


Chương 585

Nhưng… Đây là lần đầu tiên anh ta chọc một cô bé khóc.

Sao lại có cảm giác bắt nạt con nít thế nhỉ?

Tô Âm mà khóc thì có thể nói quỷ khiếp thần sầu, khiến tất cả ngựa ở đó đều giật mình.

Nam Mẫn, Nam Lâm và Cố Hoành cũng từ bốn phía chạy tới, nhìn Tô Âm đang gào to, lại nhìn thấy vẻ mặt kích động của Phó Vực, ánh mắt cùng tập trung về phía anh ta, trăm miệng một lời hỏi: “Anh làm gì con bé?”

“Tôi không có, không phải tôi, đừng nói bậy”, Phó Vực vội vã phủ nhận, hoảng còn hơn cả chữ hoảng.

Tô Âm không dễ khóc, nhưng một khi đã khóc thì sẽ gào to, mắt đỏ bừng, thút thít nói với Nam Mẫn: “Cô, chú ấy bắt nạt cháu…”

“???”

Mặt Phó Vực đầy dấu chấm hỏi, trợn trừng mắt không thể tin nhìn Tô Âm.

Mắt Nam Mẫn trở nên lạnh lẽo, nhìn sang Phó Vực, khoanh tay nói: “Đừng sợ, nói cho cô nghe, anh ta bắt nạt cháu thế nào?”

Tô Âm tiếp tục thút thít nghẹn ngào: “Chú ấy mỉa mai cháu”.

“…”

Lần này Phó Vực không thể nhịn được nữa, cảm thấy mình còn oan hơn cả Thị Kính: “Anh mỉa mai em cái gì?”

Tô Âm quay đầu liếc nhìn anh ta, nước mắt nước mũi vẫn còn dính đầy trên gương mặt nhỏ nhắn kia, mắt đỏ như con thỏ, mũi cũng hồng hồng liếc nhìn Phó Vực một cái, nói: “Chú ấy nói là cưỡi ngựa con mà cũng suýt ngã xuống được, em cũng bản lãnh đấy”.

“…”, Phó Vực thầm nghĩ: Đó là sự thật mà? Thế cũng gọi là mỉa mai á?

Nhưng thấy nhóc con khóc đáng thương qua, anh ta bất giác có cảm giác tội lỗi, vội vàng dỗ dành: “Anh không mỉa mai em, anh đang khen em mà”.

Tô Âm bĩu môi, khẽ hừ một tiếng.

Phó Vực cảm thấy nhóc con quệt miệng trông cực kỳ đáng yêu, nên không nhịn được giơ tay lau nước mắt trên mặt cô bé: “Được rồi, được rồi, anh sai rồi, đừng khóc nữa. Thế này nhé, để anh trút giận cho em, đánh con ngựa đó một trận!”

“Không được đâu!”

Tô Âm lập tức ngừng khóc, khí thế nói đến là đến: “Đó là ngựa của cháu, chú không được đụng vào nó”.

Phó Vực cười nói: “Em ngừng khóc thì anh sẽ không đụng tới nó nữa”.

“Thế thì cháu không khóc nữa”.

Tô Âm giơ tay lau nước mắt, sau đó mới phát hiện mình đang ngồi trên lưng ngựa, giật mình hét to: “Má ơi, cao quá vậy!”

Cô bé tóm lấy chân Phó Vực theo bản năng, sau đó nhìn trái, ngó phải, lại muốn khóc: “Cháu… Làm sao cháu xuống được đây?”, quay sang nhìn về phía Nam Mẫn: “Cô, ôm!”

Nam Mẫn nhìn màn biểu diễn của cô bé, lắc đầu nói: “Không ôm nổi”.

“…”, Tô Âm trợn trừng mắt, cô đang chê mình béo ư?
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 586


Chương 586

Phó Vực khẽ cười, ôm lấy eo Tô Âm. Cô bé cảm nhận một cơn gió lướt qua bên tai mình, sau đó, chân đã vững vàng đặt xuống.

Sao cô bé lại xuống được rồi?

Thần kỳ như thế ư?

Đôi mắt to tròn của Tô Âm nhìn Phó Vực, ngước lên trông thấy gương mặt điển trai không nói nên lời của anh ta, cùng với đôi mắt hoa đào đẹp không thể tả, cảm thấy chút uất ức ban nãy đã tan thành mây khói.

Cô bé bỗng cười rộ lên, ánh mắt còn rưng rưng nước, sáng ngời, trong suốt, nụ cười tươi tắn chói mắt: “Cảm ơn anh đã cứu em”.

Phó Vực lập tức nhướng mày, đầy kinh ngạc.

Anh ta hết sức ngạc nhiên, sao nhóc con này trở mặt còn nhanh hơn thời tiết thế nhỉ, hết nắng rồi lại mưa, khiến anh ta hơi giật mình:

“Đừng khách sáo”, anh ta sờ đầu cô bé, tươi cười đầy ấm áp.

Một người đàn ông như anh ta, tất nhiên sẽ không thèm chấp nhặt với con nít.

Cảm xúc của Tô Âm thay đổi thật sự quá nhanh, tuy bị ngựa con hù giật mình, nhưng cô bé không hề ghét nó, mà còn đi tới sờ vào bờm ngựa, an ủi nó.

“Lúc nãy em cũng sợ lắm đúng không? Đừng sợ nha Lão Tô, chị sẽ không để anh Phát Tài đánh em đâu, dù sao em cũng là ngựa của chị mà. Chị sẽ bảo vệ em!”

Cô bé hết sức hào hứng nói, rồi vỗ lưng ngựa đen nhỏ.

Tuy một tiếng “anh Phát Tài” đó nghe có vẻ vô tri, nhưng Phó Vực vẫn bị sự đáng yêu đó làm rung động, nói với Nam Mẫn: “Nhóc con này buồn cười thật, em nuôi con bé hả?”

Nam Mẫn không hề giấu diếm anh ta, thản nhiên nói: “Gần gần như thế. Âm Âm, thật ra là đứa nhỏ được anh cả Tô Duệ nhặt được dưới chân núi, lúc vừa nhặt về thì con bé còn nhỏ xíu nằm trong tã lót. Khi đó anh Duệ bị bà Tô ép cưới vợ sinh con, không chịu nổi nữa nên dứt khoát ôm con bé về nhà, thông báo là con anh ấy, lại nói dối là mẹ nó khó sinh qua đời. Bà Tô tin thật, giữ bên cạnh nuôi nấng. Sau này bà Tô bị bệnh, anh Duệ chăm sóc bà nên không có thời gian chăm con bé, bèn đưa con bé đến khu vườn Hoa Hồng”.

Phó Vực cảm thấy hết sức kinh ngạc, bởi anh mới nói là thần y Tô Duệ Messuri danh tiếng lẫy lừng sao lại có một cô con gái lớn thế này.

Thì ra là nhặt được…

Nhìn nụ cười tươi sáng dưới ánh mặt trời của nhóc con, dáng vẻ đáng yêu đó khiến đôi mắt anh ta tỏa sáng, đúng là một đứa trẻ may mắn.



Cưỡi ngựa xong, ánh nắng mùa hè chói chang khiến con người ta nóng cháy, cả ngựa cũng lười biếng.

Nam Mẫn và Phó Vực lướt qua hoa hoa cỏ cỏ thi đấu một vòng, không phân thắng bại, sau đó kết thúc trận đấu, cùng nhau vào quán cà phê tránh nắng.

Tiết trời cũng hết sức thất thường, rõ ràng đã dự báo là hôm nay có mưa, thế mà nắng lại chói chang thế này, không biết cơn mưa được dự đoán có rơi trong hôm nay hay không.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 587


Chương 587

Ra khỏi phòng thay quần áo, Cố Hoành đã chờ ở cửa, trực tiếp nhét chiếc máy tính bảng vào tay Nam Mẫn, sau đó báo cáo: “Tổng giám đốc Nam, tin tức đã được tung ra, cũng bắt đầu lên men rồi, bộ phận kinh doanh cũng bắt đầu đẩy nhanh tốc độ”.

“Ừ”, Nam Mẫn nhận lấy máy tính bảng xem, sau đó trả lại cho Cố Hoành, thản nhiên nói: “Sau này những chuyện nhỏ nhặt như thế không cần phải đưa cho tôi xem, anh cứ trực tiếp xử lý, tôi chỉ xem kết quả thôi”.

Đó chính là hành động nhả quyền để anh ta có thể thoải mái làm việc.

Cố Hoành thoáng giật mình, lập tức đáp: “Rõ”.

Nam Mẫn nghiêng đầu nhìn anh ta: “Có áp lực không?”

Cố Hoành tự tin cười: “Chuyện nhỏ”.

“Khiêm tốn một chút”.

Nam Mẫn tóm lấy cái đuôi đang vểnh lên của anh ta, lại nói: “Tập đoàn Tần Thị giao cho anh luyện tay luyện chân, còn luyện thế nào thì phải xem anh rồi, tóm lại, có thể giành được bao nhiêu việc làm ăn của họ, thì đó chính là vốn cưới vợ của anh. Hiểu ý tôi chứ?”

Hai mắt Cố Hoành sáng lên, như đang nhìn thấy một núi vàng ngoắc ngoắc tay mới mình, gật đầu đáp: “Hiểu rồi”.

Lại lướt máy tính bảng, nhỏ giọng thì thầm: “Để có vốn cưới vợ, tôi sẽ dồn họ vào chỗ chết luôn”.

Nam Mẫn nhướng mày cười, ý cô chính là như thế.

Rời khỏi trường đua ngựa, ngồi trên xe, điện thoại Nam Mẫn vang lên ting ting, cô nhấn mở, lại là tin nhắn từ Dụ Trạch Vũ: “Em gửi cho chị một hộp bánh hoa đào của thành phố Bắc, có lẽ hôm nay sẽ giao đến, nhớ hấp lại rồi ăn nha~”.

Nam Mẫn nhíu mày lại, cảm thấy gần đây thằng nhóc đó có hơi ân cần quá đáng, vả lại giọng điệu cũng kỳ lạ.

Nửa câu đầu đó nghe rất giống… Dụ Lâm Hải.

Chỉ có chữ “nha” và dấu lượn sóng cuối cùng kia là nghe có vẻ giống văn phong của Dụ Trạch Vũ mà thôi.

Đừng có nói là Dụ Lâm Hải dùng điện thoại của Dụ Trạch Vũ nha? Chắc là anh sẽ không làm ra những hành vi thiếu đạo đức như thế đâu.

Đang suy nghĩ thì Dụ Trạch Vũ lại gửi thêm một tin nữa: “Chị Nam, gần đây em đang làm quen một bạn gái, rất thích vòng tay màu tím của trang sức đá quý Nam Thị, nhưng mà tiền tiêu vặt tháng này bị em tiêu hết rồi, chị giảm giá bán cho em một cái được không?”

Chân mày nhíu chặt của Nam Mẫn giãn ra, quả nhiên đây mới là tác phong của Dụ Trạch Vũ.

Cô chỉ trả lời hai chữ: “Không được”.

Ngay sau đó, lại gửi thêm hai chữ: “Tặng em”.

“Anh thấy chưa!”

Dụ Trạch Vũ lập tức đắc ý đưa điện thoại di động ra cho Dụ Lâm Hải xe: “Anh cả, anh phải học cách nhắn tin này thì chị Nam mới nghĩ đó là em được, không là lộ đấy”.

Dụ Lâm Hải ngồi trước bàn làm việc, miệng ngậm điếu thuốc, nhìn tới câu “tặng em” thì anh lập tức rung động.

Nam Mẫn thật sự rất hào phóng với thằng nhóc này.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 588


Chương 588

Dụ Trạch Vũ lập tức trả lời lại một emoji “moa moa”, sau đó chỉ vào tin nhắn mà người anh chẳng biết tình thú là gì của mình gửi…

“Anh xem, câu này của anh nghe nó lạnh lẽo thế nào ấy, nhưng bỏ thêm chữ “nha” cuối câu, công thêm dấu lượn sóng nữa, thì nghe có vẻ đáng yêu hơn rất nhiều đó thấy không?”

Dụ Lâm Hải giương mắt nhìn, thầm nghĩ: Ngây thơ.

Nhưng anh vẫn gật đầu: “Ừm”.

Trong lòng đã ghi chú lại, sau này phải gửi thêm mấy từ kiểu kiểu thế, tốt nhất là bỏ thêm dấu lượn sóng.

“Còn nữa, vô duyên vô cớ đi xum xoe thì không ăn cướp cũng là ăn trộm, anh thử nghĩ lại xem, bình thường em chủ động gửi tin nhắn cho anh vào những lúc nào?”, Dụ Trạch Vũ hướng dẫn từng bước.

Mặt Dụ Lâm Hải vẫn không chút cảm xúc, nói: “Khi hết tiền. Lúc gặp rắc rối. Còn nữa, lúc ngứa đòn”.

“…”

Dụ Trạch Vũ mặt đầy vạch đen, nói lầm bẩm: “Mặc dù đây là sự thật, nhưng nói thế nào em vẫn thấy không đúng tí nào… Mặc kệ ra sao, em cũng sẽ tìm chị Nam, bình thường là vào những thời điểm này. Vì vậy, anh đột nhiên gửi cho chị ấy dự báo thời tiết gì đó chẳng ra làm sao, còn biểu đạt chút quan tâm cứng rắn, quá dễ dàng bại lộ mình rồi. Nhưng giống như này, ở phía sau thêm mấy câu yêu cầu và điều kiện nho nhỏ, chị Nam sẽ biết chắc chắn là em, sẽ không nghi ngờ anh đâu”.

Cậu ấy dùng cánh tay của một người kinh nghiệm từng trải vỗ vỗ Dụ Lâm Hải: “Anh cả, nói thật lòng chị Nam còn hào phóng hơn anh nhiều. Nếu chị ấy là chị ruột em thì tốt”.

Dụ Lâm Hải lạnh lùng liếc cậu ấy: “Em có số mệnh này sao?”

Anh coi em là em trai, em lại muốn làm em vợ anh.

Mơ đi.

Dụ Trạch Vũ gãi đầu: “Số mệnh em cũng khá tốt rồi…”

Dụ Lâm Hải chẳng buồn nghe cậu ấy nói nhảm, trực tiếp đạp cậu ấy một cước: “Cút ngay”.

Dụ Trạch Vũ nhỏ giọng thầm thì: “Lúc cần thì nhiệt tình lắm, lúc không cần thì vứt bỏ người ta, đúng là qua cầu rút ván…”

Mãi đến khi Dụ Lâm Hải ném một chiếc điện thoại Iphone đời mới vào tay Dụ Trạch Vũ, cậu ấy mới ngậm miệng, ngoác miệng cười lớn, lúc đi còn hét lên dứt khoát: “Chúc anh cả sớm đoạt được chị Nam về, tạm biệt!”

Lúc Hà Chiếu cầm một đống văn kiện gõ cửa tiến vào phòng làm việc, thấy Dụ Lâm Hải đang cầm điện thoại đến ngơ ngác, trên mặt như có điều suy nghĩ, chân mày cũng hơi cau lại.

Biểu cảm nghiêm túc kia hình như đang nói đến món làm ăn mấy chục tỉ.

Không, cho dù là mấy chục tỷ, khi nói chuyện cũng không thấy trên mặt Dụ Lâm Hải vui vẻ đến như vậy.

Biểu cảm ngày thường của anh khá ít, ưu tư cũng không nhiều, chỉ có dính đến chuyện của người nhà hoặc Nam Mẫn, cảm xúc của anh mới không ổn định.

“Tổng giám đốc Dụ”, Hà Chiếu tiến lên báo cáo: “Lô mảnh vụn ngọc bể kia đã được chuyển đến viện bảo tàng rồi, anh xem lúc nào mời đại sư khắc ngọc đến, chính thức khởi động hạng mục ‘Không đánh mất không quên’?”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 589


Chương 589

Ánh mắt Dụ Lâm Hải cuối cùng từ màn hình điện thoại đã ngẩng lên, nhấn tắt điện thoại, khôi phục dáng vẻ lãnh đạm, nghiêm túc.

“Đã gửi hợp đồng cho phía tiền bối Nam Ông chưa?”

“Dạ, đã gửi qua rồi, theo như yêu cầu của Nam Ông, sau khi hạng mục này hoàn thành, tất cả lợi nhuận phải chia một nửa cho tổng giám đốc Nam… một nửa lợi nhuận của hạng mục có phải quá nhiều không?”

Hà Chiếu cảm thấy người nhà họ Nam thật sự độc ác, toàn là sư tử mở miệng đòi hỏi nhiều.

Trước kia anh ta còn thấy tổng giám đốc Dụ đã đủ ngang ngược hống hách rồi, đụng phải ông cháu nhà họ Nam, quả thật chính là phù thuỷ nhỏ gặp phù thuỷ lớn.

Trong mắt Dụ Lâm Hải không nổi lên gợn sóng, nhàn nhạt nói: “Không nhiều, những mảnh vụn ngọc bể không có bàn tay của tiền bối Nam Ông thì không thể nào hồi phục như cũ, còn về lợi nhuận, đến lúc đó lấy từ trong tài khoản cá nhân của tôi là được”.

Hà Chiếu đã sớm đoán được kết quả sẽ như vậy, suy cho cùng công là công, tư là tư, lúc này anh ta đáp lại một tiếng ‘Vâng’.



Thành phố Nam vốn đang trời xanh vạn dặm, đột nhiên nổi mưa lớn.

Một trận sấm chớp rền vang.

Nhóm Nam Mẫn vẫn đang dừng chân trong phòng cafe, thảo luận những chuyện liên quan đến trường đua ngựa, ánh đèn cả phòng đột nhiên chớp chớp mấy cái, sau đó tắt hết.

Giám đốc trường đua ngựa từ trong màn mưa vội vã chạy tới, xoa xoa tay báo cáo với Nam Mẫn và Phó Vực, nói là hôm nay đang kiểm tra mạch điện, đột nhiên có giông tố nên cũng không dám làm tiếp, khả năng phải đợi mưa tạnh mới có thể tiếp tục.

Nam Mẫn không nổi giận, chỉ dặn dò giám đốc trường đua ngựa nhất định phải đảm bảo vấn đề an toàn của nhân viên làm việc.

Phó Vực ở bên cạnh cười híp mắt bổ sung: “Làm người làm việc, an toàn là trên hết”.

Vừa nói xong câu này, anh ta liếc thấy một bóng người gầy nhỏ vội vã bước lên thang, với chân lấy tổ chim trên cùng của tủ sách, cái thang lắc lư, gần như có thể ngã xuống trong vài phút.

Mặt anh ta biến sắc, vội vã tiến lên đỡ cái thang, sau đó ngửa đầu nhìn Tô Âm, giọng nói không vui: “Nhóc con, làm gì vậy?”

Tô Âm vừa lấy tổ chim xuống, cầm trong tay, biểu cảm ngây ngốc.

Đây là tổ chim mô phỏng giống thật làm từ vỏ cây, chim nhỏ không biết là làm từ sợi len gì, nhìn qua cực kỳ sống động, cô bé lẩm bẩm: “Mình còn tưởng là chim thật chứ”.

Sau đó cúi đầu nhìn Phó Vực, cười nói: “Anh phát tài, anh xem chim nhỏ này trông giống anh không?”

“…”

Phó Vực mặt đầy vạch đen: “Nó giống hay không anh không biết, em ngứa da mới là thật, xuống”.

Tô Âm nghiêm túc nói với Phó Vực: “Anh, em là đứa trẻ ngoan ngoãn, cố gắng nói chuyện với em thì em sẽ nghe lời, hung dữ là em không nghe đâu, uy h**p cũng vô ích thôi”.

Phó Vực: “…”

Một khắc sau, Nam Mẫn cầm điện thoại di động, nhàn nhạt mở miệng: “Tô Âm, không muốn bị đánh thì xuống cho cô”.

“Vâng cô”.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 590


Chương 590

Tô Âm vừa rồi còn quăng ra lời độc ác, lập tức ngoan ngoãn giẫm vào thang đi xuống, kết quả không biết có phải quá luống cuống hay không, chân còn chưa giẫm vững, hai tay liền giương ra, nhào về phía Phó Vực.

“!”, Phó Vực bất ngờ không kịp đề phòng bị cô bé nhào vào lòng, đầu đập vào cằm anh ta, giây tiếp theo anh ta đau đến mức trước mắt tối sầm, nhưng cánh tay vẫn ôm Tô Âm thật chặt.

Động tĩnh lớn như vậy khiến đám người Nam Mẫn sợ hết hồn, lúc nhìn sang chỉ thấy Tô Âm giống như con Koala đang bám chặt trên người Phó Vực, cười đầy gian trá, tinh quái.

“…”

Phó Vực hồi lâu mới định thần lại, cặp mắt hoa đào khó khăn lắm mới tập trung một điểm, anh ta tức giận trợn trừng mắt với Tô Âm: “Em sinh tháng chạp sao, ‘động’ tay ‘động chân’”.

Tô Âm mở to hai mắt trong veo: “Sao anh biết?”

Nam Mẫn đi tới, thấy hai cánh tay Tô Âm túm cổ Phó Vực, hai chân vòng trên eo anh ta, bám chặt như con khỉ, vẻ mặt cô lạnh lẽo, trầm giọng nói: “Tô Âm, xuống!”

Tô Âm không sợ trời không sợ đất, ngay cả lão Tô cũng không sợ, chỉ sợ cô nổi giận, cũng không thèm đùa Phó Vực nữa, vội vàng nhảy từ trên người anh ta xuống.

Một lúc sau, lỗ tai liền bị Nam Mẫn xách lên, kéo đến góc tường: “Cháu qua đây cho cô”.

“A a a… Cô nhẹ một chút, đau…”

Mắt thấy Tô Âm bị kéo đi dạy dỗ, Phó Vực sờ cái cằm bị đụng đau, bất giác cảm nhận được nhiệt độ cơ thể vừa rồi, lỗ tai đỏ bừng vô cớ, miệng cũng hơi khô khốc.

Anh ta mím môi, thầm mắng bản thân: Súc sinh!

Tô Âm bị Nam Mẫn xách đến một góc dạy dỗ, xoa xoa lỗ tai bị nhéo đau, cúi đầu không dám hé răng.

Cô bé biết hôm nay mình náo loạn có chút quá đáng, chẳng trách cô mình tức giận, cho nên cũng bày ra thái độ thành thật, rất sợ đẩy lửa giận của Nam Mẫn lên.

Chờ Nam Mẫn mắng xong, Tô Âm mới chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm cô, ngập ngừng nói: “Cô, cháu không dám nữa, cháu ngoan mà, cô đừng nóng giận”.

Nam Mẫn nhìn thấu cô bé, liền nghiêm mặt nói: “Cháu đừng nói mấy lời khách sáo này một cách quang minh chính đại, cô hỏi cháu, rốt cuộc cháu muốn làm gì?”

Tô Âm liếc nhìn Phó Vực ở bên cửa sổ ngậm thuốc lá quan sát động tĩnh, cô bé sát lại gần Nam Mẫn, nhẹ giọng nói: “Cháu muốn theo đuổi anh đẹp trai, nhưng anh ấy rõ ràng chê cháu nhỏ, cháu muốn để anh ấy thử xem, cháu không nhỏ”.

Nói xong ưỡn thẳng thứ tròn trịa trước người.

“…”

Nam Mẫn không nhịn được đỡ trán, bây giờ không chỉ anh Duệ muốn đánh cô con gái này, ngay cả người làm cô này cũng muốn đánh chết cô bé.

Cô giận đến mức chọc vào đầu Tô Âm: “Nhóc con này, cả ngày lẫn đêm đều muốn làm loạn gì thế? Ngay mai cô cho người đưa cháu về Messuri, đỡ làm phiền cô”.

“Đừng mà cô…”, Tô Âm ngồi xổm dưới đất cầu xin Nam Mẫn, cô chẳng buồn quan tâm đ ến cô bé, vô tình bước đi.

Trình độ làm nũng của con bé này rất tốt, cứ tiếp tục bị con bé quấn lấy, cô khó tránh khỏi sẽ mềm lòng.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 591


Chương 591

Lúc xoay người rời đi, Nam Mẫn còn lạnh lùng trừng mắt nhìn Phó Vực, nhìn đến mức không giải thích nổi: “???”

Anh ta sao vậy?

Tô Âm làm bộ tội nghiệp ngồi xổm trên đất, nhìn qua còn thảm thiết hơn so với cây cối bên ngoài bị giông tố đánh.

Phó Vực tắt thuốc, đi tới bên cạnh cô bé, rũ mi mắt xuống: “Con nít da mặt mỏng vậy sao? Dạy dỗ đôi câu liền bật khóc?”

Tô Âm đang ngồi xổm ở đó nhìn thấy một vật tròn nho nhỏ, cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe tràn đầy hơi nước, giọng trẻ con lộ ra một tia nghẹn ngào, tố cáo: “Anh, cô muốn đuổi em đi”.

Không biết tiếng ‘anh’ kia khiến anh ta mềm lòng hay biểu cảm ngô như đứa trẻ con quá đáng thương giống như thỏ con sắp bị vứt bỏ, cậu Phó đi trong thế giới xám tro nội tâm không một gợn sóng nhiều năm lúc này lại động lòng trắc ẩn.

Anh ta ngồi xổm xuống, bàn tay to sờ cái đầu nhỏ tròn trịa của cô bé: “Tại sao? Vì em quá bướng?”

Tô Âm lắc đầu, hít mũi: “Em bướng không phải ngày một ngày hai, cô sẽ không vì cái này mà tức giận với em”.

Phó Vực hỏi giống như dỗ trẻ con: “Vậy tại sao cô ấy lại tức giận?”

Người đàn ông vừa hút thuốc xong, trên người còn tản ra mùi thuốc nhàn nhạt, vô cùng dễ ngửi, giống như mùi thảo dược cô bé quá quen thuộc, khiến cô bé cảm giác thân thiết vài phần, lá gan cũng theo đó bành trướng.

Cô bé mở đôi mắt to như sao sáng nhìn chằm chằm anh ta, đôi mắt sáng nhìn thấu vẻ nghiêm túc, giòn giã nói: “Bởi vì em thích anh, vì vậy cô mới tức giận”.

Bởi vì em, thích, anh.

Mặc dù em mới mười bảy tuổi, mặc dù anh tầm tuổi lão Tô, nhưng em vẫn thích anh.

Chân mày Phó Vực nhướn lên, không dám tin: “Em nói Nam Mẫn ghen?”

“…”

Người đàn ông lớn tuổi này hiển nhiên không chú ý đến trọng điểm, Tô Âm tức giận, thay đổi từ dáng vẻ đáng thương biến thành cô cả Tô vô pháp vô thiên: “Em nói em thích anh, lỗ tai anh điếc à?”

Cô bé giơ tay lên chọc vào lúm đồng tiền của anh ta, gằn từng câu từng chữ nói: “Trọng điểm là Tô Âm em thích anh!”

“Cái này rất bình thường”.

Phó Vực cười, lúm đồng tiền bên quai hàm càng rõ hơn, ánh mắt lộ vẻ tự tin và xấu xa: “Anh đẹp trai của em từ khi sinh ra đã được con gái thích, còn đặc biệt là mấy cô gái nhỏ, em nói xem có tức hay không?”

Tô Âm: “…”

“Nhưng”, sắc mặt Phó Vực biến đổi: “Chuyện cô em ghen là chuyện trăm năm khó gặp, anh phải đi hỏi một chút có phải rung động với anh rồi không?”

Sau đó liền đứng lên, phóng như điên về phía Nam Mẫn.

Tô Âm chớp mắt, vẻ mặt khó tin nhìn theo bóng lưng người đàn ông.

Cô bé đường đường là cô cả Tô, lần đầu tiên tỏ tình người ta, cứ kết thúc ngớ ngẩn như vậy sao?
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 592


Chương 592

Cô bé, bị người ta, từ chối, sao?

Nam Mẫn gửi tin nhắn cho Tô Duệ: “Con gái anh muốn yêu sớm!”

Bên kia trả lời rất nhanh: “Yêu chó con mèo con nào vậy?”

Nam Mẫn: “Một con sói xám lớn”.

Tô Duệ: “Ờ, vậy bảo con sói xám lớn ăn nó đi, chỉ cần anh ta không sợ bị nghẹn chết”.

“…”

Nam Mẫn cạn lời: “Đây là thái độ làm bố của anh sao? Em nói thật, mau đón con bé về, nếu tiếp tục con bé sẽ quên mất bố mình đấy”.

Một lát sau, Tô Duệ trả lời: “Bây giờ anh đang ở khu vườn Hoa Hồng, em bảo con bé căng da mặt lên, còn cái tên mèo con chó con kia cũng dẫn qua anh xem”.

Chân mày Nam Mẫn nhướn lên, anh Duệ đến?

Ngoài miệng vừa nói không nhớ không nghĩ, nhưng trong lòng vẫn rất nhớ nhung.

Đang nhắn tin với Tô Duệ, lại có hai tin nhắn đến, là Dụ Phạn Âm gửi, hỏi Nam Mẫn về vấn đề phiên dịch.

Nam Mẫn nhìn thấy mấy ví dụ cô ấy gửi tới, trực tiếp ấn ghi âm, dùng tiếng trung xen lẫn các loại ngôn ngữ giải đáp cho cô ấy, sau đó giới thiệu mấy cuốn sách, nói chi tiết một vài vấn đề cần thiết khi chủ trì hội nghị quốc tế.

Có câu nói là kinh nghiệm kỹ xảo đều là trộm được, cái thiếu là thật tâm nguyện ý dạy người khác.

Nhưng Nam Mẫn lại rất chân thành, thứ chia sẻ với Dụ Phạn Âm đều rất có giá trị, Dụ Phạn Âm được ích lợi không nhỏ, quả thật là bái phục sát đất Nam Mẫn.

Cô ấy càng nhận ra, anh trai vứt bỏ một người vợ quý giá như vậy, thật sự là tổn thất.

Phó Vực đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô, đột nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi: “Em ghen?”

Nam Mẫn cũng không ngẩng đầu lên: “Ghen cái gì?”

Biểu cảm tâm không bình tĩnh lại hết sức lạnh nhạt đâu có giống dáng vẻ ghen tuông.

Phó Vực sớm biết Nam Mẫn sẽ không ghen, nhưng vẫn cảm thấy có chút tổn thương vì thái độ không hề quan tâm của cô: “Tôi nói này, em thật sự không có một chút cảm giác gì với tôi?”

Nghe thấy vậy, Nam Mẫn ngẩng đầu, chậm rãi nói: “Tôi ghét bỏ anh, biểu hiện còn chưa đủ rõ ràng?”

“…”, đâm vào tim rồi, người anh em.

Phó Vực giống như muốn tìm chút mặt mũi, anh ta giơ ngón cái lên chỉ Tô Âm phía sau: “Con bé nhà em nói thích tôi”.

“Ừm, con bé khá thích anh”.

Nam Mẫn chuyên tâm làm một lúc hai việc, gửi xong tin tức, cô nhướn mi nhìn Phó Vực đang dương dương tự đắc, nhàn nhạt nói: “Bố vợ tương lai của anh đã đến thành phố Nam rồi, muốn gặp anh”.

Phó Vực méo mặt: “What??”

Bố vợ tương lai? Ai?

Nam Mẫn vừa dứt lời, tai nghe thấy tiếng chạy cộp cộp cộp của Tô Âm, con mắt cô bé trợn tròn: “Cô, lão Tô tới?!”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 593


Chương 593

“Ừ”.

Trên mặt Tô Âm có thể thấy rõ vẻ cuống cuồng, túm lấy Phó Vực giống như túm được ân nhân cứu mạng, nghiêm túc nói: “Anh phát tài, hai chúng ta bỏ trốn đi!!”

Phó Vực: What???

Bên ngoài tiếng sấm ầm ầm, đập vào gáy Phó Vực.

Quả thật đánh anh ta không nhẹ.

Hành tẩu giang hồ nhiều năm như vậy, cậu Phó hào hoa phong lưu cũng xem như là đi qua vạn bụi hoa thân không dính một phiến lá, không phải không bị phụ nữ bám lấy, nhưng chưa từng có ai dám trực tiếp nhắc đến chuyện bỏ trốn cùng anh ta!

Quả nhiên là nghé con mới sinh chẳng biết sợ cọp, người không biết gì thì sẽ không sợ.

Trẻ con bây giờ đều tự do như vậy sao?

Vẻ mặt Phó Vực cứng đờ nhìn Nam Mẫn, trong mắt đều là vẻ cầu cứu: “Sao em không có một chút phản ứng nào vậy, mau quản con bé nhà em đi”.

Con bé sắp bỏ trốn cùng tôi rồi đây này!!!

Nam Mẫn lạnh lẽo liếc nhìn Tô Âm rồi nó: “Không quản được, nếu anh không chê, mang đi đi”.

Phó Vực: “…”

ĐM chuyện gì thế này?!

Nghiêng đầu thấy Tô Âm đang nhìn anh bằng đôi mắt long lanh, trong lòng Phó Vực chấn động mạnh: Đứa nhỏ ngốc này, không biết có thật sự thích anh ta hay không?



Mưa ngừng rơi, đám người Nam Mẫn liền rời khỏi trường đua ngựa.

Phó Vực ôm theo nỗi sợ leo lên xe của mình phóng như bay, có thể nói là chạy mất dạng.

Tô Âm hậm hực nhìn đằng sau xe: “Anh ấy cứ chạy vậy hả? Thật là, cháu sẽ không ăn anh ấy đâu mà”.

Nam Mẫn xùy nhẹ một tiếng: “Anh ta sợ bố cháu ăn”.

Đương nhiên Phó Vực sợ rồi, Tô Duệ người đứng đầu Messuri, vừa giỏi y vừa giỏi độc, là ‘cao nhân ngoại thế’ trong truyền thuyết, rất hiếm khi xuống núi, lại có danh xưng nổi tiếng ‘Hoa Đà tái thế’, nhưng đấy chỉ là trong mắt đông đảo công chúng.

Đối với cậu ấm nhà họ Phó mà nói, Tô Duệ mà anh ta nghe thấy từ nhỏ chính là nhân vật khiến người ta kiêng kỵ, thủ đoạn dùng kim châm bạc giết người vô hình, ngay cả ông cụ Phó cũng phải nhượng bộ anh ta ba phần.

Không cẩn thận ‘trêu chọc’ con gái yêu của anh ta, Phó Vực không mau trốn đi, ở đây chờ bị băm vằm trăm mảnh sao?

Nam Mẫn vốn định đến công ty, nhưng nếu Tô Duệ đã tới rồi, cô phải thay đổi lộ trình, về khu vườn Hoa Hồng một chuyến trước.

Tô Âm buồn bực cả đoạn đường, không biết là sau khi bị Phó Vực từ chối lòng tự trọng bị áp chế, hay sắp phải đối mặt với bố từ sau khi ra khỏi nhà, vì vậy hoảng hốt chột dạ, nói chung im lặng hiếm thấy, ngoan ngoãn giống như một con mèo con.

Nam Mẫn vẫn khá hiểu tâm tính bé gái, suy cho cùng năm đó mình cũng như vậy.

Tô Âm được cô nuôi lớn, gần như là ‘bản sao’ khi còn bé của cô.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 594


Chương 594

Nam Mẫn khẽ thở dài, không nhịn được mở miệng: “Thật sự thích anh ta như vậy?”

Đột nhiên Tô Âm ngẩng đầu, nhìn Nam Mẫn, cô bé ngơ ngác, sau đó gật đầu như gà mổ thóc: “Vâng vâng vâng!”

Sau đó khuôn mặt nhỏ như trời trong mây trắng: “Cô, cô có biết cái gì gọi là ‘vừa gặp đã yêu’? Cháu thấy cháu chính là vậy đó!”

Con ngươi Nam Mẫn hơi co lại, làm sao cô có thể không biết chứ.

Năm đó cô với Dụ Lâm Hải chẳng phải vừa gặp đã yêu sao?

Có điều chung tình thì dễ, còn yêu lại khó khăn.

Nhưng Nam Mẫn cũng không châm biếm cô bé, cũng không mắng mỏ, chỉ có nhàn nhạt nói: “Âm, cháu có quyền thích một người, nhưng cháu phải hiểu, thế giới tình cảm cho đến bây giờ không phải rung động là có thể yêu nhau, phải trả giá”.

Tô Âm mặt đầy u mê nhìn cô: “Trả giá gì ạ?”

“Có trả giá sức khỏe, có trả giá tiền bạc, có trả giá thời gian, còn có… trả giá cả một trái tim”.

Nam Mẫn bình tĩnh: “Cùng với trả giá, cháu còn phải làm tốt, người kia không nhận ra sự chuẩn bị mà cháu bỏ ra đâu. Nói cách khác, cho dù cháu trả giá tất cả vì anh ta, chưa chắc anh ta sẽ báo đáp gì cho cháu, còn có khả năng sẽ làm chuyện quá đáng để tổn thương cháu”.

Tô Âm vẫn không hiểu: “Nhưng cháu yêu anh ấy, cháu cam tâm tình nguyện, không đủ sao?”

“Không đủ”.

Nam Mẫn lắc đầu, ánh mắt hơi lạnh: “Con người là động vật có tình cảm, hễ đã trả giá thì không nghĩ đến cần báo đáp. Dù có yêu, có can tâm tình nguyện thì cũng có một ngày mệt mỏi. Yêu không nổi, tim liền chết”.

Tô Âm nhíu mày: “Vì sợ bị tổn thương, cho nên không thể yêu sao?”

“Không, yêu một người, vốn là chuyện của bản thân mình, không liên quan đến người khác”.

Nam Mẫn nhàn nhạt nói: “Nếu cháu có thể chuẩn bị tốt về mặt tư tưởng này, bất luận tương lai xảy ra tình huống gì cũng sẽ không hối hận. Chỉ cần yêu và sống không do dự, thua rồi thì xoay người lùi lại, đây mới là quan trọng nhất”.

Chân mày Tô Âm giãn ra, biểu cảm đã sáng tỏ thông suốt.

“Cháu hiểu ý của cô rồi. Cô muốn nói với cháu rằng cháu có thể dũng cảm đi yêu một người, trả giá tất cả vì anh ta, nhưng cháu cũng cần phải bảo vệ bản thân. Yêu rồi thì đừng hối hận, bất luận kết quả gì cũng tự mình gánh chịu”.

Nam Mẫn xoa đầu nhóc con: “Là vậy đó”.

“Vậy thì dễ làm”.

Tinh thần Tô Âm nói đến là đến: “Dù sao tim của cháu làm từ đá kim cương, người có thể gây tổn thương cho cháu vẫn chưa sinh ra đâu. Cháu theo đuổi người ta trước đã rồi nói sau!”

Nam Mẫn: “…”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 595


Chương 595

Lời này sao nghe quen tai vậy?

Ồ, hình như lúc trước mẹ khuyên cô đừng dễ dàng yêu một người, cô cũng thề thốt chắc nịch với mẹ như vậy.

Nam Mẫn cười khổ một tiếng.

Quả nhiên, tất cả kinh nghiệm của đời người phải tự mình trải qua mới thật sự có thể lĩnh hội.

Dù người khác có nói nhiều đi nữa cũng vô dụng.

Đến khu vườn Hoa Hồng, chân Tô Âm bắt đầu mềm nhũn, cô bé liền nắm tay Nam Mẫn, khiếp sợ nó: “Cô, nếu lão Tô ra tay, cô ngàn vạn lần phải giúp cháu ngăn ông ấy lại, khuyên nhủ ông ấy”.

Nam Mẫn liếc mắt nhìn cô bé: “Bây giờ biết sợ rồi? Làm gì mà sớm vậy”.

Cô áp giải nhóc con đi vào.

Vừa vào cửa liền nhìn thấy Tô Duệ đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách, uống trà nói chuyện với quản gia Triệu, vừa nói vừa cười, bầu không khí nhìn qua rất hài hòa.

Tô Duệ sắp đến tuổi bốn mươi, nhưng khuôn mặt hoàn toàn không nhìn ra dấu vết của năm tháng, một khuôn mặt được chăm sóc khá tốt, anh ta mặc bộ trường sam màu trắng, vóc dáng gầy gò, ngũ quan khôi ngô, giống như mỹ nam bước ra từ bức họa thời cổ đại.

“Anh Duệ”.

Nam Mẫn khẽ gọi một tiếng, đi về phía anh ta: “Anh bế quan đã ba tháng, bây giờ mới xuất hiện, thật quá đáng mà”.

Tô Duệ nhàn nhạt trả lời: “Em vừa kết hôn liền biến mất ba năm, anh nói gì sao?”

“…”

Quả nhiên vẫn là thần y Tô vừa mở miệng liền nghẹn chết người ta không đền mạng!

Nam Mẫn cạn lời liếc nhìn anh ta, giơ tay chỉ vào Tô Âm, khơi ra khói lửa chiến tranh: “Dẫn con gái anh về rồi đây, anh tự dạy dỗ đi”.

Tô Duệ vẫn ngồi trên ghế sofa, khẽ ngước mắt nhìn Tô Âm, vẻ mặt lười biếng, giọng nhàn nhạt: “Lúc ra khỏi nhà quên mang gia pháp. Chỗ em có thước hay cây mây gì đó không, cho anh mượn”.

Nghe thấy lời này, Tô Âm lập tức giống như giống như chim thấy cung gặp cành cong cũng sợ, trốn sau lưng Nam Mẫn, kêu cứu: “Ưm… cô ~”

Nam Mẫn nháy mắt với cô bé, bảo cô bé mau qua đó ngoan ngoãn nhận sai, đừng đổ thêm dầu vào lửa.

Tô Âm liếc mắt nhìn bố ngồi trên sofa như cái chuông, biết rằng hôm nay e là không trốn được nữa, cô bé nhắm chặt hai mắt, hạ quyết tâm, dứt khoát đi đến trước mặt Tô Duệ: “Bố ơi con sai rồi”.

Biểu cảm Tô Duệ vẫn lạnh lùng nhìn cô bé, biết chắc chắn cô bé còn nói tiếp.

Quả nhiên, một khắc sau Tô Âm liền trợn mắt: “Nhưng con không thay đổi đâu”.

Cái trợn mắt này của Tô Âm này quả thật giống y đúc Nam Mẫn.

Y như từ một khuôn đúc ra.

Tô Duệ cũng không tức giận với cô con gái hư này, chỉ lạnh lùng nói: “Đôi mắt này của con chính là dùng để trợn mắt?”

Tô Âm trợn mắt xong liền chột dạ, liếc trộm Nam Mẫn: “Con học từ cô”.

Nam Mẫn cũng liếc nhìn cô bé một cái, không thể học hỏi cái tốt của cô sao?
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 596


Chương 596

Không đợi Nam Mẫn mở miệng phê bình, Tô Duệ vẫn lạnh lùng nói: “Con có thể so sánh với cô con? Con đẹp hơn cô, thông minh hơn cô hay mắt to hơn cô?”

Tô Âm: “…”

“Lúc cô con lớn bằng tuổi con, không biết đã hack được bao nhiêu trang web, chủ trì bao nhiêu hội nghị quốc tế, làm biết bao nhiêu bữa cơm, khắc bao nhiêu ngọc thạch, kiếm được bao nhiêu tiền, con ngoại trừ làm bố tức giận ra thì còn biết làm gì?”

Tô Âm: “…”

Nam Mẫn nhíu mày, cô cũng không biết trong mắt anh Duệ, hình tượng của mình lại cao lớn như vậy.

Tô Âm bị đả kích linhỏ tục cũng tức giận, không chịu yếu thế liền gân cổ cãi lại: “Đó là vì cô có bố mẹ cực kỳ lợi hại, còn con chỉ có một ông bố không đáng tin cậy, chính bố không biết phấn đấu, còn trông mong con ưu tú?”

Sắc mặt Tô Duệ trầm xuống, lạnh lùng nói: “Con lặp lại một lần nữa”.

“Con nói sai sao? Bây giờ bố chỉ có tâm tư muốn cưới một con hồ ly về, biết rõ con không thích bọn họ, bố vẫn dẫn bọn họ về, bố cố tình gây khó dễ với con!”

Mắt thấy Tô Âm vừa nói xong mắt cũng đỏ, mặt Tô Duệ căng thẳng, sắc mặt cũng trầm xuống.

“Vậy thì sao, bố không thể hẹn hò yêu đương? Con cũng lớn rồi, bố còn phải trông nom một đứa nhóc hư hỏng cả đời sao?”

Tô Âm dùng lời lẽ chính nghĩa nói: “Ai không cho bố yêu đương chứ, bố yêu cũng phải tìm người tốt một chút, nếu có thể thì tìm ai đó giống cô con vậy, con cũng chẳng nói gì đâu”.

Nam Mẫn: “…”

Tô Duệ cười lạnh lùng: “Nếu bố có thể cưới được cô của con, con tưởng còn có con trên đời đấy?”

“Không có thì không có vậy, ai thèm. Bố sinh con ra, cũng chưa được con đồng ý đấy!”, Tô Âm đầy một bụng ấm ức.

Tô Duệ lười biếng nâng mí mắt: “Thế thì làm sao, bố còn phải tìm cái bụng nhét con vào chắc?”

“Bố…”

Tô Âm còn định cứng miệng, bị Nam Mẫn nháy mắt ngăn lại, cô lạnh lùng nói: “Hai người muốn cãi nhau thì về Messuri mà cãi, đừng gây loạn ở chỗ em”.

Lúc này bầu không khí căng thẳng như kiếm rút cung giương mới tiêu tan.

Khẽ thở dài, Tô Duệ lại nói: “Cậu trai mà con thích đâu, xấu quá nên không dám đưa về cho bố gặp hả?”

“Người ta không xấu, đẹp trai hơn hơn bố nhiều”.

Tô Âm không tiếc chút sức bảo vệ Phó Vực, sau đó nói: “Còn nữa người ta không phải cậu trai, mà là chàng trai”.

Còn chưa gả đi, đã bênh vực người ta rồi?

Trên khuôn mặt anh tuấn của Tô Duệ phủ lên một lớp sương lạnh, dường như rít ra một câu từ kẽ răng: Vậy bảo “chàng trai” đó đến gặp bố”.

“…”, Tô Âm yếu thế đi mấy phần, cũng không thể nói người ta không thích mình chứ, thật mất mặt, cô bé suy nghĩ, cân nhắc lời từ chối: “Bây giờ vẫn chưa được, sau này mọi người sẽ có cơ hội gặp mặt”.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 597


Chương 597

Nhìn dáng vẻ chột dạ của cô bé, Tô Duệ biết ngay, khóe miệng cười chế nhạo: “Người ta không thích con phải không?”

“Không phải!”

Tô Âm bị bố làm đau lòng, vòng mắt đỏ bừng, bỏ lại một câu: “Con không nói với bố nữa”, rồi tức giận chạy lên tầng.

Thấy Tô Duệ vẫn bình tĩnh uống trà, Nam Mẫn bất lực lắc đầu.

Quản gia Triệu bận làm việc, nhường chỗ cho Nam Mẫn, Nam Mẫn ngồi trên sofa, trách Tô Duệ một câu: “Đã bao nhiêu tuổi rồi, còn lấy bắt nạt con gái làm niềm vui”.

“Chẳng phải nuôi con là để vui đùa sao”.

Tô Duệ tỏ vẻ không để tâm, đặt chén trà xuống, lại hơi cau mày: “Vậy anh chàng đó là ai? Bao nhiêu tuổi? Làm nghề gì? Nhà ở đâu? Trong nhà có mấy người? Có đam mê xấu gì không?”

Một loạt câu hỏi khiến Nam Mẫn trả lời không xuể, cạn lời nhìn anh ta: “Anh đang điều tra hộ khẩu à?”

Tô Duệ lại nghiêm mặt: “Hộ khẩu nhà anh ta ở đâu, anh cho người đi điều tra”.

“…”

Ầy, trái tim của người làm bố, lo lắng biết bao cho con bé ngây thơ nhà mình bị dỗ đi?

Nam Mẫn cũng không định giấu anh ta: “Phó Vực, cậu chủ nhà họ Phó ở thành phố Dung”.

Tô Duệ cau mày: “Con trai về già mới có được của Phó Bá Hưng?”

“Ừm”.

Nam Mẫn nhướn lông mày: “Anh Duệ biết Phó Vực à?”

Đồng tử của Tô Duệ hơi lạnh, cơ thể cao gầy dựa về sau: “Biết sơ qua, nói thế nào cũng là người kế thừa vừa ý của Phó Bá Hưng, vẫn phải tìm hiểu một chút”.

Sau đó anh ta nhìn sang Nam Mẫn, ngước lông mày: “Theo anh được biết, có phải anh ta theo đuổi em không?”

“…”

Nam Mẫn suýt phun trà ra, quay đầu nhìn Tô Duệ: “Anh ở trên núi mà thông tin vẫn nhanh nhạy thế? Sao chuyện gì cũng biết?”

Tô Duệ nhấc môi cười: “Anh có nhiều học trò. Từ khi em về thành phố Nam, lúc nào cũng có tin tức liên quan đến em, cứ cách một thời gian, Vân Tranh và Vân Tiêu về nói, trên dưới khắp Messuri đều biết”.

“…”

Nam Mẫn không còn lời nào để đối lại, không còn gì để nói.

Phiền chết đi được!

“Nhưng, Phó Vực là kẻ đa tình, cho dù em không thích anh ta, anh cũng không thể để Âm Âm yêu anh ta”.

Vẻ mặt Tô Duệ biến sắc, đáy mắt kết ngàn lớp sương băng, sát khí nổi lên.

Nam Mẫn vội nói: “Ông Phó chỉ còn lại một cậu con trai chân tay toàn vẹn thôi, anh vừa phải thôi, đừng gi ết chết người ta. Tuy mấy năm nay Phó Bá Hưng im hơi lặng tiếng, nhưng vẫn còn thế lực trên giang hồ, thực lực cũng không thể coi thường”.

“Anh biết rồi, nhưng Messuri của anh cũng không phải dễ ức h**p”.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 598


Chương 598

Trên khuôn mặt anh tuấn của Tô Duệ toát lên vẻ bá đạo truyền đời của Tô môn trăm năm: “Muốn theo đuổi con gái anh, cũng phải xem anh ta có đủ tư cách không, có còn cái mạng không”.

Tuy lúc này nói ra có chút mất lòng, nhưng Nam Mẫn vẫn không thể không nhắc nhở anh ta một câu: “Ấy… anh nhầm rồi, là con gái anh vừa gặp đã yêu Phó Vực người ta, nằng nặc theo đuổi anh ta”.

“Không quan trọng”, Tô Duệ xua tay: “Được con gái anh để ý, chẳng lẽ không phải là cái phúc của anh ta à?”

Nam Mẫn thầm nhủ: Đúng là phúc, không phải họa?

Đương nhiên rồi là phúc thì không phải họa, là họa thì không tránh được.

Gặp được Tô Âm, cho thấy số phận của Phó Vực có kiếp nạn này, gọi là kiếp đào hoa.



Nam Mẫn và Tô Duệ cùng đến bệnh viện thăm ông cụ.

Vừa đi vào đã nhìn thấy Nam Tam Tài mặc áo bệnh nhân, tay cầm một tẩu thuốc hút rất lão luyện, một tay khác đang cầm xem thứ gì trông như một bản hợp đồng.

Y tá đang ngồi bên cạnh gọt hoa quả, thấy Nam Mẫn đi vào, vội đứng lên chào hỏi.

“Cô nghỉ đi, để tôi chăm sóc ông”.

Nam Mẫn bảo y tá đi ra, trách Nam Tam Tài một câu: “Ông nội, không phải nói mấy ngày này không cho ông hút thuốc à, sao ông lại hút rồi?”

Nam Tam Tài ngoan ngoãn đưa túi thuốc cho cháu gái: “Không nhịn được, khà khà khà”.

Ông ấy cười trừ, sau đó mau chóng chuyển ánh mắt sang Tô Duệ: “Tô Duệ phải không? Ôi ôi, mau lại đây để ông xem nào!”

“Xin thỉnh an ông nội”.

Tô Duệ hành lễ cổ xưa, hai tay chắp lại cúi người thật sâu với ông cụ.

Nam Tam Tài rất thích thú: “Mau ngồi đi, mau ngồi đi, đã bao nhiêu năm không gặp rồi…”

Hai người trò chuyện nhiệt tình, Nam Mẫn thu dọn giường chiếu, lại liếc thấy một tờ hợp đồng trên chăn, cầm lên, thì thấy là hợp đồng thương mại liên quan đến phục hồi cổ vật, bên A là tập đoàn Dụ thị, đã ký tên đóng dấu.

Bên trên tên “Dụ Lâm Hải”, đóng con dấu “Dấu Dụ Lâm Hải”, nét chữ quen thuộc đó khiến cô cứng đờ người.

Thấy Nam Mẫn cầm hợp đồng lên, Nam Tam Tài cũng phải dừng nói chuyện với Tô Duệ.

Nhìn thấy sắc mặt không hẳn là vui vẻ của Nam Mẫn, trong lòng ông cụ hơi hoảng hốt: “Mẫn à, ông…”

Ông ấy đang định giải thích, Nam Mẫn thản nhiên cười nói: “Dự án này rất hay, nếu ông muốn tham gia thì cứ tham gia. Về chuyện hợp đồng, cháu bảo pháp vụ của công ty xem qua cho ông, đừng để có sơ sót gì”.

Không ngờ cô lại dễ dàng đồng ý như vậy, Nam Tam Tài tỏ vẻ hơi ngạc nhiên, sững sờ gật đầu: “Được, được”.

Khi ra khỏi bệnh viện đã là hoàng hôn.

Nghe nói Tô Duệ đến, Quyền Dạ Khiên và Bạch Lộc Dư đều gọi điện đến, muốn tiếp đãi anh ta, đặt ở nhà hàng Thực Vị.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 599


Chương 599

Mưa lại tí tách rơi, đúng lúc giờ cao điểm sau khi tan làm, đường tắc đông nghịt xe, xe của Nam Mẫn cũng khó khăn nhích về phía trước.

Mưa bay bay bao trùm cả thành phố trong không khí ẩm ướt, kéo cả tâm trạng con người cũng ẩm ương theo.

Nhớ đến bản hợp đồng, lòng Nam Mẫn khó chịu.

Tô Duệ ngồi hàng ghế sau xe, cách một chỗ ngồi với Nam Mẫn, bỗng nhiên thản nhiên lên tiếng: “Có những việc cần đối diện vẫn phải đối diện, trốn tránh cũng vô ích”.

Nam Mẫn quay đầu, nhìn thẳng bên má Tô Duệ, sau đó anh ta cũng quay đầu qua, nhướn mày nhìn cô một cái.

“Anh nói không đúng hả?”

Messuri dường như không hỏi chuyện giang hồ, nhưng tất cả những việc mà Tô Duệ muốn biết, không có chuyện gì là có thể giấu được tai mắt của anh ta.

Ba năm chung sống giữa cô và Dụ Lâm Hải, và xích mích hai tháng sau khi ly hôn, chắc chắn anh ta biết rất rõ.

“Anh nói rất đúng”, Nam Mẫn thản nhiên giật khóe miệng, lộ ra nụ cười giả tạo: “Nhưng em không muốn nghe”.

“…”

Tô Duệ không nhịn được cười hừ một tiếng, giơ tay gõ lên trán Nam Mẫn: “Con bé Tô Âm đều do em dạy hư nó, ngày nào cũng phải diss (cười nhạo) anh mới vui”.

“Này, cậu Tô còn biết tiếng anh cơ đấy, em cứ tưởng anh xuyên không từ cổ đại đến cơ”.

Tô Duệ không vui trừng mắt một cái: “Đừng chuyển chủ đề”.

Thấy không tránh được, Nam Mẫn chỉ đành nhìn thẳng vào mắt Tô Duệ, sau đó nói: “Anh, anh biết xuyên dạ róc xương là cảm giác thế nào?”

Tô Duệ nhìn cô sâu sắc, đáy mắt tối sầm.

“Em từng nếm thử, hai lần”.

Nam Mẫn nhàn nhạt hé miệng, sắc mặt còn u ám hơn sắc trời bên ngoài: “Cả đời này cũng không muốn trải qua lần thứ ba nữa”.

Tô Duệ nhìn Nam Mẫn, chỉ cảm thấy cổ họng như ăn phải một nắm cát, nghẹn đắng.

Anh biết cô nói đến hai lần nào.

Một lần, có lẽ là bố mẹ gặp tai nạn giao thông qua đời.

Một lần khác, là Dụ Lâm Hải li hôn với cô.

Người yêu cô nhất và người cô yêu nhất, trong mấy năm ngắn ngủi đều biến mất khỏi thế giới của cô.

Chính vì vậy, từ một Nam Mẫn hư hỏng, hào sảng, bướng bỉnh trước đây biến thành một người lạnh lùng, lạnh nhạt, u sầu.

Tô Duệ bỗng lên tiếng: “Thực ra, em gả cho Dụ Lâm Hải ba năm đó, anh và A Hành từng đến thành phố Bắc thăm em”.

Lông mi Nam Mẫn khẽ run, bỗng quay đầu: “Anh và anh cả?”

“Ừm”.

Ánh mắt Tô Duệ như nước: “Anh ấy không yên tâm về em, cứ kéo anh đi thăm em”.
 
Back
Top Dưới