Ngôn Tình Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế

Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 600


Chương 600

Anh ta cất giọng nhàn nhạt: “Đến thành phố Bắc, bọn anh phát hiện cô em gái trong ký ức hoàn toàn thay đổi, giống như thu hết toàn bộ móng vuốt sắc nhọn, gai trên người lại, ngoan đến chẳng ra làm sao, anh còn tưởng ai hạ trùng độc cho em đấy”.

Cổ họng Nam Mẫn khàn đặc, chỉ cảm thấy mặt nóng ran, không ngờ bộ dạng đó của cô lại thực sự bị anh cả và anh Duệ nhìn thấy.

Nghĩ lại cảnh tượng lúc đó, còn không biết hai anh phải cười cô thế nào.

“Thấy em chăm sóc phục vụ người nhà họ Dụ chu đáo tận tâm, dáng vẻ con dâu hiếu thảo đó, lúc đó anh chỉ cảm thấy một ngọn lửa dâng lên trong đan điền, muốn xuống xe đưa em đi, kết quả bị A Hành ngăn lại”.

Bây giờ Tô Duệ nhớ lại cũng cảm thấy trong lòng rất bực bội, khẽ hừ một tiếng: “Lúc đó anh cả em nói một câu, mà bây giờ anh thấy rất chẳng ra sao”.

Nam Mẫn chỉ cảm thấy trái tim bỗng đập mạnh: “Câu gì?”

“Anh ấy nói: nên làm”.

Nam Mẫn: “…”

Đúng là chẳng ra sao.

Ấy, lời nói thật luôn đau lòng như vậy.

Sức lực toàn thân Nam Mẫn như bị rút sạch, dựa vào sau ghế, bất lực nói: “Anh cả chưa từng nói với em”.

Tô Duệ liếc cô một cái: “Em có lòng tự tôn mạnh như vậy, làm sao có thể chịu được. Mấy anh em bọn anh đều biết em sống không tốt, rất nhiều lần muốn lôi em về, nhưng cũng biết tính cách của em”.

Cô có tính cách thế nào?

Tính con lừa.

Không đụng vào tường thì không quay đầu.

Đã từng rất nhiều lần mẹ ấn đầu cô mắng: “Với tính cách con lừa của con, ngoại trừ mấy anh của con, thì còn ai chịu được con? Mẹ xem sau này con gả được cho ai?”

Lúc đó Tiểu Nam Mẫn rất kiêu ngạo, vươn cổ cãi lại bà Lạc Nhân: “Đương nhiên con có người muốn lấy rồi, cho dù không gả đi được, còn có các anh nuôi con, con ở nhà mỗi anh hai tháng, thì là một năm rồi”.

Nam Mẫn tính toán rất giỏi, nhưng lúc đó dù thế nào cô cũng không ngờ, cô lại rơi vào tay một người đàn ông, rớt vào trong cái hố sâu tên là “tình yêu”.

Khó khăn lắm mới bò ra được.

Suýt nữa thì thịt nát xương tan.



Đêm nay sắc trời thành phố Bắc mờ ảo, bầu trời rộng lớn không có đến một ngôi sao.

Dụ Lâm Hải tăng ca, từ công ty về, vốn định về dinh thự họ Dụ, nghĩ đến căn nhà trống trải đó, anh day trán trầm giọng lên tiếng: “Đến viện bảo tàng Cảnh Văn đi”.

Gõ cổng lớn của viện bảo tàng Cảnh Văn, bên trong truyền ra tiếng bước chân thong thả, sau đó là một tiếng kéo dài giọng: “Ai đấy?”

“Thầy, là tôi”.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 601


Chương 601

Vừa nghe tiếng là biết có lẽ ông cụ đang chìm trong giấc mộng thì bị gọi dậy, Dụ Lâm Hải có chút áy náy, chưa nhìn thấy người đã ngoan ngoãn gọi tiếng sư phụ.

Cửa được mở ra, lão viện trưởng Văn nhìn thấy người liền cười nhạo: “Ô, khách quý”.

Ông ta bảo Dụ Lâm Hải đi vào, khóa cửa lại, xách một chiếc đèn dầu đi vào trong, ngáp một cái, nói: “Biết ngay là cậu nhóc cậu nhớ đến miếng ngọc vụn này, tôi ở đây canh giữ cho cậu”.

Đống ngọc vụn đó được đặt trong tủ bảo hiểm, mức độ kiên cố bí mật còn hơn cả tủ bảo hiểm ngân hàng, chỉ có hai chiếc chìa khóa, lần lượt ở trong tay Dụ Lâm Hải và lão viện trưởng Văn.

Đầu tiên mở tủ bảo hiểm kiểm tra mảnh ngọc vụn, mặc dù là ngọc vụn, nhưng cũng là ngọc tốt, bây giờ Dụ Lâm Hải có thể tưởng tượng qua đôi tay mài giũa điêu khắc tỉ mỉ của Nam Ông, chỗ ngọc vụn đó có thể biến thành bảo bối tuyệt vời thế nào.

Nếu Nam Mẫn cũng có thể tham gia thì càng tốt.

Nghĩ đến đây, trong lòng Dụ Lâm Hải có chút thoáng buồn.

Lão viện trưởng Văn bên cạnh nhìn thấy vẻ mặt của Dụ Lâm Hải, cười nói: “Sao cậu nhìn chỗ ngọc này như nhìn phụ nữ vậy, sao thế, lại nhớ vợ à?”

Dụ Lâm Hải cũng không nói đúng hay không đúng trước lời trêu chọc của viện trưởng Văn, chỉ khẽ gọi một tiếng: “Sư phụ”.

“Có gì mà xấu hổ, sư phụ cũng là người từng trải”.

Văn Hải Phong cất giọng của người từng trải: “Nếu không, người đàn ông học thức uyên bác lại phong lưu phóng khoáng như tôi, mà lại độc thân sao? Chẳng phải vì tôi đã từng có một tình cảm chân thành tha thiết ở ngay trước mặt, nhưng tôi lại không biết trân trọng…”

Ông ta nói mãi nói mãi liền nói đến lời trong một đoạn “Giai thoại Tây Du”, vừa giả vừa thật, khiến Dụ Lâm Hải dở khóc dở cười.

“Tóm lại, cậu cứ lấy tôi làm gương, thời trẻ không cảm thấy gì, chỉ biết giữ lòng kiêu ngạo của mình, kể cả làm sai cũng không chịu cúi đầu. Nhưng có người một khi bỏ lỡ, thực sự chính là một đời”.

Văn Hải Phong thở dài một hơi: “Lúc cần cúi đầu thì nên cúi đầu, làm sai thì phải nhận, dùng tấm lòng bù đắp. Cho dù cuối cùng thực sự không thể cứu vãn, cũng đừng để lại tiếc cuối cho cuộc đời”.

Dụ Lâm Hải yên lặng lắng nghe.

Đây là lần đầu tiên một người làm sư phụ như lão viện trưởng Văn đưa ra ý kiến, kiến nghị cho anh kể từ sau khi anh và Nam Mẫn li hôn.

Lúc sau, anh gật đầu: “Ông yên tâm đi, tôi biết phải làm thế nào”.

Khóa tủ bảo hiểm lại, Văn Hải Phong đưa Dụ Lâm Hải đến thư phòng, trên bàn còn bày bảng chữ mẫu chưa viết xong, bên cạnh là bút mực giấy nghiên.

Lão viện trưởng Văn đang sao chép “Lan Đình Tập Tự” của Vương Hi Chi, đến tuổi này thể lực cũng không còn tốt, tinh lực cũng không được tập trung, chép một nửa đã buồn ngủ, ngủ được nửa giấc thì bị Dụ Lâm Hải làm tỉnh dậy.

Cho nên nửa trang còn lại, đương nhiên phải để tên đầu sỏ làm người khác tỉnh ngủ chịu trách nhiệm.

Dụ Lâm Hải trải giấy tuyên, cầm bút lông chấm mực, hơi ngập ngừng, viết hành thư dưới ánh đèn, nét bút trơn tru, uyển chuyển hàm súc, dứt khoát tuyệt đẹp.

Rất có phong cách “nhẹ như mây mạnh như rồng” của Hi Chi.

Văn Hải Phong ngồi trên ghế mây, ung dung nhàn nhã, thờ ơ hỏi: “Dự án phục hồi cổ vật, Nam Tam Tài đồng ý tham gia rồi à?”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 602


Chương 602

Dụ Lâm Hải vừa viết, vừa trả lời, một công đôi việc: “Hợp đồng đã được làm xong theo yêu cầu của ông ấy, và cũng gửi đi rồi, nếu không có việc ngoài ý muốn, ông ấy sẽ đồng ý”.

Văn Hải Phong hừ một tiếng: “Ông già đó càng lớn tuổi càng ghê ghớm, mở miệng là đòi một nửa lợi ích, cũng không biết lấy đâu ra mặt mũi như thế!”

“Cũng nên mà”.

Dụ Lâm Hải mặt không đổi sắc: “Tiền bối Nam Ông có thể đồng ý tham gia dự án này đã rất tốt rồi”.

“Nói cũng phải”.

Văn Hải Phong vắt hai tay sau lưng, vẻ mặt mong mỏi: “Tính ra cũng đúng là cả năm không gặp nhau rồi. Nghĩ năm đó, tôi và Nam Tam Tài và cả ông ngoại cậu xông pha giang hồ, lúc đó ý chí ngút ngàn thế nào”.

“Vậy ư?”

Dụ Lâm Hải khẽ cười: “Chẳng lẽ không phải là bị người ta đuổi chạy khắp đầu đường à?”

“…”

Ảo tưởng tốt đẹp của Văn Hải Phong bị phá vỡ, không vui trừng mắt nhìn Dụ Lâm Hải một cái: “Đừng nghe ông ngoại cậu nói linh tinh, ban đầu đúng là như vậy, nhưng sau này chẳng phải các ông đều tu luyện thành đại sư à? Vẫn có sự tôn trọng cần có”.

“Ồ”, Dụ Lâm Hải thản nhiên gật đầu, coi như mình đã tin.

Nhớ về quá khứ, Văn Hải Phong đúng là rất nhớ anh em: “Nói xem rốt cuộc Nam Tam Tài đó bao giờ thì đến thành phố Bắc?”

“Sắp rồi”.

Trong lúc nói, Dụ Lâm Hải đã viết gần hết một trang giấy: “Hợp đồng được ký xong, tôi lập tức đến thành phố Nam đón ông ấy”.

Văn Hải Phong ung dung nói một câu: “Nếu Tiểu Mẫn cũng đến thì tốt rồi”.

Nghe vậy, Dụ Lâm Hải ấn mạnh bút, mực nhỏ lên giấy tuyên màu trắng, nhuộm cả một mảng,



Chiếc xe nhích được một bước thì dừng ba phút, khó khăn lắm mới đến được nhà hàng Thực Vị.

Tô Duệ mở ô, che cho Nam Mẫn vào nhà hàng.

Một người mặc áo sơ mi dài tay màu trắng, một người mặc váy dài màu dỏ, cùng đi dưới một chiếc ô, nhìn từ xa giống như một bức tranh thủy mặc tươi đẹp.

Tư Triết ra lên món, từ xa đã nhìn thấy Nam Mẫn đến, nở nụ cười thật tươi, nhưng khi nhìn thấy bên cạnh cô còn có một người đàn ông khoác vai cô, nụ cười dần biến mất.

Tô Duệ thu ô lại, đưa cho nhân viên phục vụ, ngước mắt thì nhìn thấy một cậu bé gày gày cao cao đang đứng ở đó nhìn mình, trong đôi mắt trong veo xa xôi đó có chút băng lạnh.

Đó gọi là ‘thù địch’.

Anh ta đang đoán cậu bé này là ai, thì nghe thấy Nam Mẫn gọi tên của cậu ta: “Tiểu Triết”.

Khi nghe thấy Nam Mẫn gọi cậu ta, cậu bé như bị điểm trung huyệt cười, lập tức nở nụ cười rạng rỡ, tia băng lạnh trong mắt cũng mất, chỉ còn lại ánh tươi sáng.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 603


Chương 603

Cậu ta vội bước lên hai bước: “Chị”.

Tô Duệ khẽ nhướn mày.

Liền sau đó, Nam Mẫn vỗ nhẹ cánh tay của anh ta, rất thân thiết nói: “Nào, giới thiệu với anh một người”.

Cô dẫn theo Tư Triết, quay người, thấy Tô Duệ vẫn đứng tại chỗ, khoanh hai tay quan sát bọn họ.

“Anh Duệ, đây là Tư Triết, tiểu đồ đệ của Đinh Danh Dương, sư chất của em”.

Nam Mẫn giới thiệu Tư Triết xong, vừa định giới thiệu Tô Duệ, Tô Duệ đã thản nhiên lên tiếng: “Đồ đệ của sư chất, thế chẳng phải nên gọi em là sư tổ hay là bà sao? Sao lại gọi là chị?”

Tư Triết: “…”

Nam Mẫn: “…”

Trong lòng cô khựng lại, suýt thì quên Tô Duệ rất xem trọng bối phận và quy tắc giữa sư môn, Tư Triết gọi “chị”, anh ta sẽ gán cái tội danh “không biết lớn nhỏ”.

Nam Mẫn vội nói: “Em bảo cậu ta gọi như vậy, em còn trẻ thế này không muốn động một cái bị người ta gọi là “bà”.

Tô Duệ vẫn tỏ ta bình thản, Nam Mẫn có nhiều sư phụ, cũng có nhiều sư môn, bối phận loạn đến mức e rằng bản thân cô cũng không phân biệt được người ta nên gọi cô là gì.

“Anh không quản được quy tắc của gia môn họ Đinh, nếu đổi lại là gia môn họ Tô anh, gọi lung tung, loạn bối phận, nhẹ thì vả miệng, nặng thì đuổi xuống núi, đuổi khỏi sư môn”.

Lời lẽ rất nặng nề, cũng hoàn toàn không cho Tư Triết thể diện.

Nam Mẫn không vui: “Anh Duệ, đừng ức h**p trẻ con nhà em, không vui thì anh ức h**p người nhà mình đi”.

Nam Mẫn nghe thấy Nam Mẫn gọi một tiếng “anh Duệ”, lại nhìn ra độ thân thiết trong quan hệ của hai người, cũng không dám lỗ m ãng, lập tức cúi người: “Chào tiền bối”.

Cậu ta có bối phận nhỏ, nếu thực sự gọi Nam Mẫn là “bà” theo bối phận, vậy thì cậu ta phải gọi các anh của cô là “ông”, nhưng người đàn ông này trông nhiều lắm chỉ ba mươi mấy tuổi, thực sự không gọi “ông” nổi, gọi một tiếng “tiền bối” sẽ không sai.

Tô Duệ không để ý Tư Triết, chỉ nhìn Nam Mẫn, thản nhiên hỏi: “Cậu nhóc này có ý với em à?”

“…”

Nam Mẫn nổi giận: “Anh, anh đang nói linh tinh gì thế hả?”

Một tiếng anh này, gọi cả hai anh trên tầng phải xuống, Quyền Dạ Khiên đi xuống cầu thang, từ xa đã bất mãn hét: “Làm gì thế hả? Đợi hai người lâu lắm rồi! Anh còn tưởng hai người rớt vào bồn cầu nhà vệ sinh rồi đấy!”

Bạch Lộc Dư lại trực tiếp nhảy xuống cầu thang, lao về phía Tô Duệ.

“Anh Duệ! Mau, để em hôn một cái!”

Bạch Lộc Dư giống như trẻ con, mặc kệ tất cả ôm lấy cổ của Tô Duệ, “chụt chụt” lên mặt anh ta.

“…”

Cảnh này khiến hủ nữ động lòng, trai thẳng rơi nước mắt.

Khách khứa trong nhà hàng lập tức biến thành đám đông nhiều chuyện, nhìn qua bên này, thấy họ sắp lấy cả máy ảnh ra, Nam Mẫn tối sầm mặt vội vàng kéo hai anh lên tầng, tránh để họ ở đây làm mất mặt.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 604


Chương 604

Tuy Tô Duệ là con nuôi của Lạc Nhân, là anh em kết nghĩa của họ, nhưng do “cường quyền thống trị” của bà Lạc Nhân, từ nhỏ bọn họ đã tổ chức thành liên minh anh em ở khu vườn hoa hồng, cùng bị dạy bảo, cũng cùng nhau phản kháng, sau đó cùng chịu phạt.

Tình anh em cách mạng được xây dựng từ lúc đó.

Từ nhỏ Bạch Lộc Dư đã thân thiết với Tô Duệ, gặp được anh ta đúng là vui mừng khôn xiết, giống như đứa trẻ ba tuổi, cứ ríu rít gọi anh Duệ.

“Sao chỉ có anh đến, Âm Âm đâu?”

Bạch Lộc Dư rót rượu cho Tô Duệ: “Chẳng phải nói cô bé cũng đến à? Sao không đi cùng đến?”

Tô Duệ thản nhiên nói: “Không nghe lời, bị anh nhốt rồi”.

Nam Mẫn liếc về bên đó một cái, thấy Tô Duệ nói cứ như chẳng có chuyện gì, trong lòng thầm trách: Quả nhiên địa vị trong nhà của đàn ông đều là giả bộ ra mà.

“Sao lại nhốt con bé, con bé phạm lỗi gì? Thành tích thi không tốt? Hay lại phá hoại tình yêu của anh lần nữa?”

Bạch Lộc Dư cười xấu xa, ông anh này vạn năm độc thân, rất nan giải, tất cả vì có một cô con gái bảo bối nghịch nghợm bướng bỉnh.

“Bỏ nhà đi lại còn yêu sớm, nhốt nó là còn nhẹ đấy”.

Tô Duệ lắc ly rượu vang, ra vẻ ‘ông bố bá đạo’.

“Yêu sớm?”

Bỏ nhà đi là chuyện thường với Tô Âm, nhưng yêu sớm là lần đầu tiên nghe nói.

Bạch Lộc Dư mở to con mắt: “Con bé yêu ai? Ai mà ưu tú như vậy, có thể khiến Tô đại tiểu thư mắt cao hơn đỉnh đầu của chúng ta để ý?”

Nam Mẫn còn định giấu giúp Tô Âm, dù sao tâm sự thiếu nữ không tiện gióng trống khua chiêng nói ra như vậy.

Nhưng ông bố xấu xa Tô Duệ này lại không hề có ý che giấu cho con gái, trực tiếp nói rõ họ tên: “Phó Vực, con trai của Phó Bá Hưng nhà họ Phó thành phố Dung”.

“Cái gì?”

Lần này người kinh ngạc là Quyền Dạ Khiên.

Lại là tên nhóc Phó Vực đó?

Đôi mắt sắc bén của Quyền Dạ Khiên đầy ý lạnh, bàn tay cầm ly rượu âm thầm bóp chặt, sát khí bừng bừng.

Tên khốn đó chọc vào em gái anh ta còn chưa đủ, bây giờ lại chọc đến cháu gái của anh ta, đúng là chiếc lá vượt sông, tất cả dựa vào sóng lướt!

Quyền Dạ Khiên còn không xử lý Phó Vực, e rằng Phó Vực sẽ quên mình họ gì, cũng quên mất anh ta là bại tướng dưới tay ai!

Bạch Lộc Dư thộn mặt: “Sao lại là Phó Vực? Chẳng phải tên nhóc đó đang theo đuổi em à?”

Anh ta quay sang nhìn Nam Mẫn.

Lại ngạc nhiên hỏi: “Âm Âm và anh ta yêu nhau rồi à?”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 605


Chương 605

“Chưa”, Nam Mẫn cau mày, thản nhiên nói: “Con bé thích Phó Vực, muốn theo đuổi người ta nhưng chưa được”.

“…”

Một câu nói khiến Quyền Dạ Khiên và Bạch Lộc Dư cũng đập bàn, sau đó trừng mắt: “Không theo đuổi được? Phó Vực bị mù rồi à? Tại sao lại không thích Âm Âm nhà chúng ta?”

“Ồn chết đi được”.

Nam Mẫn bịt tai, trừng mắt nhìn gào lên với hai anh: “Rốt cuộc là các anh muốn để họ yêu nhau hay không muốn họ yêu nhau?”

Bạch Lộc Dư nói: “Đương nhiên không muốn!”

Quyền Dạ Khiên nói theo: “Nhưng phải là Âm Âm nhà chúng ta không muốn, Phó Vực hắn dựa vào cái gì chứ?”

Bạch Lộc Dư: “Đúng thế!”

Nam Mẫn: “…”

Cạn lời.

Hai người này đang tấu hài hả?

Một người giỡn một người bè.

Tô Duệ lại cười hài lòng, cuối cùng cũng tìm được anh em cùng chung mối thù, mỗi câu nói của họ đều hợp lòng anh ta.

Ba người cùng bắt đầu phê phán Phó Vực như bố vợ, dìm anh ta giống như con chuột ngu xuẩn, lại lên kế hoạch phải làm thế nào để bóp ch3t mầm mống yêu sớm của Tô Âm từ trong chậu, hàng loạt suy nghĩ đáng sợ.

“Âm Âm đã sống trên núi quá lâu, biết rất ít chuyện đời. Trên dưới Messuri đều là chính nhân quân tử, vừa nhìn thấy tên tiểu nhân âm hiểm Phó Vực, đã cảm thấy anh ta khác người thường, còn coi anh ta báu vật”.

“Yêu sớm cũng không quan trọng, nhưng cũng phải xem là yêu ai chứ? Phó Vực nổi tiếng là cậu ấm ăn chơi ph óng đãng, tôi nghe anh ta đã từng thay hai mươi chín cô bạn gái trong một tháng! Cơ bản mỗi ngày một cô!”

Nam Mẫn: “Còn lại một ngày, anh ta làm gì hả! Chắc không đi làm dượng chứ?”

Không ai để ý cô.

“Quá nguy hiểm. Tuy cả đời phụ nữ thường đều sẽ gặp mấy tên đàn ông cặn bã, nhưng cô bé nhà chúng ta đều rất cố chấp, rất dễ bị tổn thương. Tiểu Mẫn chính là bài học!”

Nam Mẫn không nhịn được nói: “Các anh nói thì nói, có thể đừng lôi em vào không?”

Vẫn không có ai để ý cô.

Bạch Lộc Dư nói: “Có cần em đi tìm Phó Vực nói chuyện, cảnh cáo anh ta tránh xa con bé nhà chúng ta ra, đi tìm còn nhà người khác!”

Quyền Dạ Khiên hừ nói: “Không cần rắc rối như vậy? Anh trực tiếp tìm mấy anh em trùm đầu đánh anh ta một trận! Để anh ta biết, phụ nữ nào thì được động vào, phụ nữ như nào thì không được động vào”.

Tô Duệ thản nhiên nói: “Các chú lên trước, thực sự không được thì anh ra mặt, đến thành phố Dung tìm bố của anh ta. Vì cái mạng nhỏ của anh ta, Phó Bá Hưng sẽ nghĩ cách quản chặt con trai ông ta”.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 606


Chương 606

“…”

Thấy khí thế của họ và vẻ mặt đầy cảm giác nguy cơ con bé nhà mình vật vả nuôi lớn không thể dễ dàng bị dỗ đi, Nam Mẫn nhìn ra vô cùng cạn lời, dở khóc dở cười.

Người ta thường nói ba người phụ nữ thành một sấn khấu kịch, theo cô thấy ba người đàn ông tập trung cũng chẳng thiếu kịch vui.

Cô đến phòng bếp dưới tầng, xem xem đồ ăn làm thế nào rồi, thì thấy Tư Triết đang ngẩn ngơ đứng trông bếp.

“Lửa to quá, còn đun nữa thì cạn hết canh”.

Nam Mẫn thản nhiên nhắc nhở một câu, kéo lại tâm hồn chạy mất của Tư Triết về, phản ứng lại, mau chóng tắt bếp, lúc bắc nồi ra quá vội, nên bị bỏng tay, đau kêu “suýt” một tiếng.

“Mau ngâm nước lạnh đi”, Nam Mẫn cau mày, tóm tay cậu ta đưa đến dưới vòi nước, xả nước lạnh lê tay bị bỏng cho cậu ta.

Nhìn ngón tay đỏ một mảng của cậu ta, sắc mặt Nam Mẫn hằm hằm: “Cậu bị làm sao thế? Hấp ta hấp tấp”.

Tư Triết bị mắng, lại bật cười: “Không sao”.

Không để cậu ta động vào nồi nữa, Nam Mẫn đặt canh lên khay, ấn chuông, để nhân viên phục vụ bưng lên.

Lại tìm thuốc mỡ trị bỏng, vẫy tay với Tư Triết: “Lại đây”.

Tư Triết ngoan ngoãn đi đến.

Nam Mẫn mở hộp thuốc mỡ: “Đưa tay đây”.

Tư Triết đưa ngón tay qua, phòng bếp không có tăm bông, Nam Mẫn chỉ có thể dùng ngón tay bôi thuốc mỡ, cẩn thận thoa lên Tư Triết: “Cũng may không bỏng nặng lắm, nếu không làm sao chơi bóng được?”

“Không sao”, Tư Triết vẫn nói câu này, khóe miệng bất giác cong lên.

Không giống các cô gái hiện nay đều thích làm móng đẹp, Nam Mẫn không làm móng tay, cũng không để móng tay, cắt hình vòng cung sạch sẽ, ngón tay thon dài trắng ngần, phủ lên vết chai dày.

Đôi tay này khiến cậu ta nhớ đến mẹ của mình.

Mẹ cũng từng bôi thuốc mỡ lên ngón tay bị thương của cậu ta, dịu dàng và cẩn thận.

“Chị”.

“Ừm?”

Tư Triết mím môi, buột miệng bật ra một câu: “Chị thật giống mẹ em”.

Nam Mẫn: “…”

Nam Mẫn lớn đến từng này tuổi, bị gọi là bà cô cũng rất bình thường, nhưng đây là lần đầu tiên bị người khác coi thành mẹ.

Cô ngẩng đầu nhìn Tư Triết: “Muốn chết hả?”

“…”

Tư Triết hoảng hốt, lắc đầu như đánh trống.

Nam Mẫn xị mặt, tiếp tục bôi thuốc cho cậu ta, cất giọng ghê ghớm: “Gọi một tiếng “chị” đã rất hời cho cậu rồi, đừng có được nước lấn tới”.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 607


Chương 607

Tư Triết ngoan ngoan đáp một tiếng: “Ồ”.

Lại hỏi: “Vị tiền bối mà hôm nay chị đưa tới cũng là anh trai của chị à?”

“Ừm”, Nam Mẫn bôi xong thuốc cao, lau tay, đóng nắp lại, thản nhiên nói: “Anh trai nuôi”.

Tư Triết gật đầu, nhỏ tiếng lẩm bẩm một câu: “Nhiều anh trai thật đấy…”

“Chẳng phải cậu cũng có à?”

Nam Mẫn còn tưởng rằng cậu ta ngưỡng mộ, khẽ cười một tiếng: “Không phải ai cũng có phúc như tôi, cậu có một người anh cũng rất tốt rồi”.

Tư Triết ngẩng đầu, cười nhạt: “Chị nói đúng”.

Bôi xong thuốc mỡ, cậu ta đứng lên, vô cùng nghiêm túc nói với Nam Mẫn: “Chân của anh trai em hồi phục rất tốt, cũng may chị có đôi bàn tay vàng. Qua thời gian nữa đợi anh quay phim trở về, hai anh em sẽ làm một mâm để cảm ơn chị”.

“Khách sáo thế”.

Nam mẫn không để ý cười, sau đó đáp một tiếng: “Được”.



Trở về phòng riêng, ba anh trai đã ăn no uống say.

Không biết làm sao chủ đề nói chuyện đang từ Tô Âm, chuyển sang Nam Mẫn, ánh mắt của các anh nhìn cô chỉ hận sắt không thành thép.

Bạch Lộc Dư nói: “Các anh không biết mấy tháng trước, em đến thành phố Bắc đón em ấy, em ấy có tâm trạng thế nào đâu. Kết hôn ba năm, em ấy trắng tay rời đi, khi rời khỏi dinh thự nhà họ Dụ, trên người không có thứ gì đáng tiền, còn em lại rất vui mừng”.

“Nói thừa, có thể không vui sao?”

Quyền Dạ Khiên uống đến mức đôi mắt hơi mơ màng, chỉ về hướng Nam Mẫn: “Cuối cùng Tiểu Lục của chúng ta đã thoát khỏi biển khổ, không cần làm mẹ già của một người đàn ông, đương nhiên đáng chúc mừng. Nào, cạn một ly!”

Anh ta bưng chén rượu, đi về phía Nam Mẫn, khoác vai cô, đưa rượu vang trong tay cho cô.

Nam Mẫn cầm ly rượu vang: “Anh dùng ly này rồi phải không?”

Quyền Dạ Khiên trừng mắt.

“Làm sao, chê anh hả?”

Nam Mẫn gật đầu: “Ừm, chê”.

Tuy nói như vậy, nhưng vẫn ngửa đầu uống cạn ly, uống rất sảng khoái.

Rượu vang này là rượu nho đỏ lâu đài Texas, được đặt mua ở hội rượu của thành phố Bạch, vị rượu không nặng, vào miệng rất êm, để lại hương vị lâu dài.

Cạn hết một ly, Nam Mẫn liền đi qua ngồi, thản nhiên nói: “Đừng nhắc đến chuyện thóc mục vừng thối nữa, ai mà chẳng có ít lịch sử đen? Có muốn em lôi hết lịch sử đen của các anh ra không?”

Lời vừa được nói ra, ba anh trai đều cười khinh thường: “Bọn anh đâu có lịch sử đen?”

Nam Mẫn uống canh, ngẩng đầu lướt nhìn từng người.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 608


Chương 608

“Anh Duệ, năm mẹ cứu anh, hình như anh mới khoảng mười tuổi, em còn chưa ra đời, nhưng nghe bố nói, lúc đó anh bị sói dữ đuổi chạy khắp núi, vừa chạy vừa khóc, sau này mới phát hiện, thì ra là một con hươu bào ngốc đuổi theo anh”.

Tô Duệ: “…”

“Anh hai, hồi nhỏ anh học võ, rất hay ra ngoài đánh nhau với người ta, chưa từng thua lần nào, luôn khoe khoang trước mặt em. Kết quả sau này anh bị một cô bé đánh cho phát khóc, anh đã tìm cô ta rất nhiều năm, vẫn chưa tìm được sao?”

Quyền Dạ Khiên: “…”, đau lòng kỳ lạ.

“Anh nhỏ, hồi nhỏ anh khóc ch ảy nước mũi bao nhiêu lần, em cũng lười không thèm nói. Nhưng có một năm tết thiếu nhi mùng một tháng sáu, mẹ trang điểm cho anh thành con gái, tết tóc, mặc váy của em lên sân khấu biểu diễn, lúc đó anh thật đỏm dáng”.

Bạch Lộc Dư: “… Anh có không?”, giả bộ quên.

Tô Duệ và Quyền Hạ Khiên đều nhìn sang anh ta, cùng gật đầu: “Có”.

Sau đó cũng không nhìn được phì cười.

Bạch Lộc Dư: “…”

Tại sao đến cuối cùng người chịu tổn thương luôn là anh ta?

Cuộc tu họp anh trai em gái kéo dài đến nửa đêm mới giải tán, lúc ra về, mọi người đều say ngà ngà, đã lâu chưa uống sảng khoái như vậy.

Tư Triết vẫn đợi Nam Mẫn đi ra, khi Nam Mẫn đi xuống lầu thì nhìn thấy cậu ta, vẫn giữ một chút tỉnh táo: “Ừm? Tiểu Triết? Sao vẫn chưa về? Lên xe đi, tôi đưa cậu về”.

“Không cần đâu chị. Em đi xe đến”.

Tư Triết đỡ cô: “Chị không sao chứ? Sao uống nhiều như vậy?”

“Không sao, vui… vui!”

Nam Mẫn cười, bị Bạch Lộc Dư kéo đi, còn không quên vẫy tay tạm biệt Tư Triết: “Huấn luyện cho tốt, chơi bóng cho tốt, mong rằng cậu sớm trở thành quán quân thế giới!”

Tư Triết nhìn bóng dáng Nam Mẫn rời đi, ầm thầm nắm chặt bàn tay buông bên sườn thành nắm đấm.

Thời gian… bây giờ thứ cậu ta cần nhất, chính là thời gian!

Về đến khu vườn hoa hồng, Tô Duệ lên tầng xử lý con gái phản nghịch.

Nam Mẫn hỏi thăm tình hình của Nam Nhã, quản gia Triệu nói hôm nay Nam Nhã tỏ ra khá ngoan, cô mới gật đầu: “Vậy thì tốt, nhờ bà vất vả quan tâm”.

“Sao uống nhiều như vậy? Tôi bảo nhà bếp chuẩn bị chút canh giải rượu”.

Quản gia Triệu cũng lo lắng vỡ tim vì họ.

Nam Mẫn khẽ cười: “Cảm ơn bà Triệu, đừng quên mang một bát lên phòng anh Duệ”.

Vừa vào phòng, thì nhận được điện thoại từ nước ngoài.

Nam Mẫn nhìn màn hình, khẽ cong môi, ấn nhận nghe: “Anh cả yêu quý của em, cuối cùng hôm nay cũng nhớ ra anh có một cô em gái rồi à?”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 609


Chương 609

Phía bên kia điện thoại, giọng trầm thấp vang lên: “Ừm”.

Nam Mẫn cởi giày, tháo trang sức xuống, nằm ngửa trên giường lớn, uể oải nói: “Bọn em vừa tan về nhà, người không biết còn tưởng anh lắp máy camera lên người em đấy, gọi đúng lúc như vậy”.

“Không”, phía bên kia, người đàn ông thừa nhận rất thẳng thắn: “Khu vườn hoa hồng có tai mắt của anh”.

“…”

Nam Mẫn dừng lại, bĩu môi: “Đâu có ai gài gián điệp còn nói với người ta một tiếng, em không cần thể diện hả? Hơn nữa cho dù anh nói với em thì làm sao? Em còn có thể đuổi người của anh đi chắc?”

Cô vừa trách móc vừa làm nũng, giọng toát ra vẻ bất lực.

Đối phương lại hỏi: “Uống rượu à?”

“Có thể không uống sao?”

Nam Mẫn nói: “Anh Duệ, anh hai và anh nhỏ nhân cơ hội rót cho em… Đúng rồi, em bảo anh tư gửi cho anh rượu vang, anh nhận được chưa?”

Lạc Quân Hành: “Ừm”.

“Nhận được thì tốt, là anh tư bỏ tiền, em chỉ góp một tấm lòng”.

Nam Mẫn được lợi còn không quên ra vẻ thông mình; “Nhưng tiền thì có giá trị, còn tấm lòng là vô giá, đúng không?”

Phía bên kia điện thoại vang lên tiếng cười trầm thấp: “Ừm”.

Nam Mẫn nhắm mắt, nghe tiếng điện lưu khe khẽ, cất giọng khẽ như đang ngủ mơ: “Anh cả, em rất nhớ anh, lúc nào thì anh về…”

Điện thoại cầm trong tay trượt rơi xuống khỏi lòng bàn tay, Nam Mẫn bất giác ngủ thiếp đi, màn hình vẫn hiển thị đang trong cuộc gọi, đối phương chần chừ không tắt máy.

Ghi tên là: Anh cả yyds.

Nửa đêm, Nam Mẫn mơ mơ màng màng được quản gia Triệu cho uống hai chén canh giải rượu.

Có lẽ là uống quá nhiều, sáng sớm hôm sau cô bị tỉnh dậy vì buồn vệ sinh, đo vào nhà vệ sinh như mộng du, lúc đi ra, cũng không còn buồn ngủ nữa.

Đang muốn xem mấy giờ, cầm điện thoại lên, lại kinh ngạc phát hiện cuộc điện thoại của cô và anh cả vẫn chưa tắt!

Nam Mẫn mở to con mắt, lắc đầu, lập tức tưởng rằng mình mộng du nhìn nhầm.

Sau khi xác nhận sự thực này, cả người cô đều bất ổn.

Cô cầm điện thoại lên, thử gọi: “Anh cả?”

Phía bên kia điện thoại, có thể nghe thấy rõ ràng tiếng mưa bão, đập vào cửa sổ vang lên phần phật, sau đó là giọng trầm thấp của người đàn ông: “Ừm, tỉnh rồi à?”

Anh ta nói bằng âm Luân Đôn chính thống.

Nam Mẫn cùng dùng tiếng anh trả lời anh ta: “Sao anh không tắt máy?”

“Nghe thấy tiếng ngáy bao năm xa xách, không nỡ tắt. Vốn nghĩ cùng với tiếng ngáy của em, anh cũng có thể ngủ ngon một giấc”.

“…”

Anh cả vừa dùng tiếng anh, không chỉ nói lưu loát hơn rất nhiều, còn có thể trêu chọc cô.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 610


Chương 610

Nam Mẫn tối sầm mặt: “Em không ngáy! Anh bớt bôi xấu em đi… chỉ vì thế mà anh trông điện thoại mấy tiếng liền? Gọi quốc tế, rất đắt đấy, anh cả”.

Lạc Quân Hành nói bằng tiếng trung: “Không thiếu tiền”.

Nam Mẫn: “…”, được.

Còn dùng là lời kịch trong tiểu phẩm, anh đúng là giỏi đấy!

Nam Mẫn nhìn đồng hồ, tính toán chênh lệch thời gian: “Bây giờ có lẽ là mười một rưỡi đêm của Beormingas, anh cả, anh nên ngủ đi”.

Lạc Quân Hành: “Ừm”.

“Beormingas đang mưa phải không? Em nghe tiếng rất to. Dạo này thành phố Nam cũng vào mùa mưa, mưa liên miên… Anh ra ngoài phải mang theo ô, đừng chỉ đội mũ lưỡi chai tỏ vẻ ngầu. Chân bị thương có đau không? Thuốc gửi cho anh, phải uống đúng giờ…”

Nam Mẫn lảm nhảm dặn dò một loạt, bên đó thỉnh thoảng truyền đến tiếng “ừm”.

“Có phải anh không ngủ được không?”

Nam Mẫn lại nghe thấy một tiếng “ừm” nhẹ, suy nghĩ một lúc, cô đề nghị nói: “Hay là em hát cho anh một bài?”

“…”

Lạc Quân Hành như ngáp một cái: “Buồn ngủ quá, tắt máy nhé”.

Tinh.

Cuộc gọi kéo dài suốt gần bảy tiếng, cuối cùng cũng tắt.

Nam Mẫn nhìn điện thoại, bất mãn bĩu môi: “Cái gì vậy, em hát khó nghe thế hả? Sợ đến như vậy…”



Không biết tối qua Tô Duệ xử lý con gái nhà mình thế nào, tóm lại sáng sớm hôm nay, Tô Âm ngoan ngoãn ngồi ở phòng ăn, ngoan ngoãn chào hỏi Nam Mẫn.

“Cô, buổi sáng tốt lành”, còn đứng dậy khom lưng.

Nam Mẫn: “Ừm, chào buổi sáng, bố cháu đâu?”

Tô Âm khẽ bĩu môi: “Đang ở trong sân luyện ngũ cầm hí rồi”.

Nam Mẫn nhìn ra ngoài, liền nhăn mặt: “Trời đang mưa mà”.

“Bố con luyện bất kể trời nắng hay mưa, có lẽ cảm thấy luyện trò đó có thể sống lâu trăm tuổi”.

Tô Âm nói xấu bố một hồi, ngáp một cái, khi mở mắt đã không có bóng dáng của Nam Mẫn trong phòng nữa: “Ấy, cô đâu rồi?”

Quản gia Triệu bưng quẩy thì là lên, cười híp mắt nói: “Đi luyện cùng bố cháu rồi”.

Tô Âm: “…”. Người lớn đúng là có độc.

Ngũ cầm hí là một bộ công pháp dưỡng sinh rèn luyện sức khỏe của nhà y học Hoa Đà thười Đông Hán sáng tạo ra. Dựa trên âm dương ngũ hành, tạng tượng, học thuyết kinh lạc, kết hợp thể chất từng người, mô phỏng năm loại động vật, có thể có tác dụng điều hòa khí huyết, thông kinh hoạt lạc.

Bà Tô ở Messuri từ nhỏ cũng luyện bộ ngũ cầm hí này, bây giờ đã hơn chín mươi tuổi, vẫn ăn uống tốt, độ lượng bao dung, khỏe mạnh trường thọ.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 611


Chương 611

Tô Duệ mặc áo dài màu trắng hòa vào bầu trời xanh thẫm, mưa gió lạnh lẽo, còn anh ta tà áo bay bay, mạnh mẽ đầy năng lượng, nhìn từ xa giống như cao nhân thế ngoại bước ra từ trong võ hiệp.

Nam Mẫn cầm ô đi đến đình nghỉ, khởi động vươn vai đơn giản xong cũng luyện bộ công pháp này.

Nhưng ngũ cầm hí vốn mô phỏng hình tượng năm loại động vật, được sáng tạo ra dựa vào quan sát tư thế hoạt động của động vật, mỗi loài có đặc điểm riêng, đều chú trọng về mặt nào đó, tư thế mỗi người tạo ra cũng khác nhau.

Ví dụ Tô Duệ có tư thái hào hùng khí thế giống hổ giống báo, Nam Mẫn lại mềm mại uyển chuyển giống nai, giống chim, tóm lại đều có đặc điểm riêng.

Tô Duệ dừng tập, ngắm kỹ tư thế chim hạ cánh của Nam Mẫn, đôi mắt thêm ý cười khen ngợi: “Rất tốt, cách nhiều năm như vậy vẫn mạnh mẽ”.

Nam Mẫn trừng mắt với anh ta: “Anh có thể đổi từ khác không?”

Hai anh em mỗi người luyện một bộ, Tô Duệ cầm ô, hai người cùng sáng đi vào nhà.

Nam Mẫn hỏi anh ta: “Tối qua nói chuyện với Âm Âm thế nào?”

“Tô Duệ: “Cũng bình thường”.

“Bình thường thế nào?”, Nam Mẫn hơi hiếu kỳ.

Tô Duệ suy nghĩ, chọn vào trọng điểm: “Anh nói, nếu nó dám đi theo đuổi tên nhóc Phó Vực, thì anh đánh gãy chân của nó”.

“…”

Nam Mẫn cảm thấy gân xanh trên góc trán mình nổi lên: “Vậy Âm Âm thỏa hiệp rồi à?”

“Tính cách con lừa của nó giống hệt em, trong từ điển có hai chữ này không?”

Tô Duệ chế nhạo một tiếng.

Nam Mẫn: “… Ai có tính cách con lừa hả?”

“Không quan trọng”.

Tô Duệ xua tay, vẻ mặt sợ hãi: “Nó cầu xin anh, bảo anh cho nó một cơ hội”.

“Bỏ qua chữ ‘cầu xin’, Nam Mẫn hỏi: “Cơ hội gì?”

“Dùng thời gian nghỉ hè, dưới tiền đề bảo vệ bản thân đầy đủ, nếu nó có thể khiến Phó Vực yêu nó, anh sẽ đồng ý để chúng nó yêu nhau”.

Tô Duệ nói xong câu này, còn cảm thấy đau lòng, có cảm giác da thịt bị người ta khoét, sắp rơi ra.

Con gái lớn không thể giữ được, đây đúng là lời nguyền độc ác nhất trên đời.

“Anh đồng ý rồi à?”

Nam Mẫn không dám tin ngước mắt nhìn Tô Duệ.

Tô Duệ mím môi, cười khổ một tiếng: “Sao có thể không đồng ý? Tối qua, ánh mắt kiên định của nó giống hệt em năm đó, anh biết nó ắt phải đi theo con đường của em”.

Nam Mẫn chỉ cảm thấy trái tim như một mặt trống, bị đánh mạnh một cái, chấn rung đến da đầu tê dại.

Người làm cô như cô đúng là không làm gương tốt cho cháu gái.

Nhưng nỗi khổ cô từng nếm trải, thực sự phải để Tô Âm chịu sao?

Phó Vực và Dụ Lâm Hải, về bản chất cũng không khác nhau.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 612


Chương 612

Dụ Lâm Hải không hiểu tình yêu, Phó Vực lại quá hiểu tình yêu, Dụ Lâm Hải chưa được mở tâm trí, Phó Vực lại được mở quá sớm, mở quá rộng.

Cũng là nhân vật nguy hiểm.

Tô Duệ cau mày, cất giọng cứng rắn: “Bây giờ con bé đến giai đoạn bướng bỉnh, càng không cho nó làm việc gì thì nó càng làm việc đó, chi bằng cứ theo mong muốn của nó, dù sao nó cũng không theo đuổi được”.

Nam Mẫn nghiêng đầu nhìn Tô Duệ một cái: “Anh đang có ý nghĩ gì?”

Khóe miệng Tô Duệ chậm rãi hiện ý cười lành lạnh: “Chẳng thấy người đâu, anh xem nó theo đuổi thế nào?”

“…”

Nam Mẫn lặng lẽ ngẩng đầu nhìn trời, xem ra cậu Phó phải trải qua cuộc sống đày ải một thời gian rồi, ít nhất trong thời gian ngắn, sẽ không nhìn thấy anh ta ở thành phố Nam.

Thế giới chắc hẳn sẽ rất yên tĩnh.

Kết thúc buổi họp sáng, Dụ Lâm Hải cầm điện thoại đi vào văn phòng tổng giám đốc, mở trang trò chuyện, xóa đi xóa lại một tin nhắn.

Soạn tin đi soạn tin lại, chần chừ không ấn gửi đi.

[Hôm nay thành phố Nam có mưa bão, ra ngoài nhất định phải chú ý an toàn.]

Không được, quá thô.

Giọng điệu không được quá thô, phải thêm một vài trợ từ như “ừm, a, ôi, hây”, tốt nhất phải thêm mấy dấu ngã, thì sẽ sinh động hơn nhiều.

Dụ Lâm Hải nghĩ đến giọng điệu ẻo lả bình thường Dụ Trạch Vũ nói chuyện, soạn lại một tin nhắn.

[Hôm nay thành phố Nam có mưa bão đấy, ra ngoài nhất định phải chú ý an toàn nhé, biết chưa?]

… Có phải nhiều trợ từ quá không?

Hơi buồn nôn.

Không được, sửa lại.

[Chị Nam, hôm nay thành phố Nam có mưa bão, ra ngoài nhất định phải chú ý an toàn nhé!]

Cuối cùng ấn gửi đi.

Dụ Lâm Hải hơi căng thẳng, lại nghĩ đến lời Dụ Trạch Vũ nói.

Không có việc gì mà ân cần, không phải gian cũng là trộm, con người sợ nhất là sự quan tâm đột ngột, rất dễ bị lộ. Sau khi thể hiện sự quan tâm, nhớ là sau đó phải thêm chút yêu cầu nhỏ, chị Nam sẽ không nghi ngờ.

Dụ Lâm Hải lại soạn một tin nhắn.

[Chiếc vòng tay tử kim đã hứa cho em, đừng quên đấy.]

Nghĩ một lúc, lại tìm được một biểu tượng cảm xúc dễ thương mà Dụ Trạch Vũ gửi cho anh, rồi gửi đi.

Đây mới là thành công.

Hà Chiếu thấy tổng giám đốc Dụ soạn một tin nhắn rất lâu, không biết đang gửi cho ai, vẻ mặt khó hiểu, trịnh trọng, trước đây anh luôn là cán bộ cấp cao có việc gì là gọi điện, rất ít gửi tin nhắn.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 613


Chương 613

Cuối cùng thấy tổng giám đốc Dụ cười, tuy biết nhìn trộm là vô liêm sỉ, nhưng trợ lý Hà vẫn không kiềm chế được lòng hiếu kỳ đáng chết, kiễng đầu ngón chân, liếc trộm.

Không liếc được nội dung cụ thể, chỉ liếc thấy được một biểu tượng cảm xúc.

Vẫn khiến Hà Chiếu trượt kính mắt!

Tổng giám đốc Dụ cũng biết dùng biểu tượng cảm xúc?

Còn dùng biểu tượng dễ thương như vậy?

Mặt trời hôm may mọc ra từ phía tây sao?

Mặt trời không mọc ra từ phía tây, còn cậu Phó lại chạy ra từ phía tây, gặp nhau ở lối đi hẹp cửa văn phòng tổng giám đốc của Dụ Lâm Hải.

“Thưa anh, anh đang chạy trốn hả?”

Hà Chiếu nhìn kỹ Phó Vực một cái, suýt không nhận ra.

Phó Vực luôn thích khoe khoang và đỏm dáng, thường ngày ăn mặc giống như con công biểu diễn, đi đến đâu cũng nổi bật nhất trên phố.

Cho nên.. thấy hôm nay anh ta người đầy bùn đất, trên quần toàn là bùn, giầy ướt, quần áo cũng nhăn nhúm, tóc rối bù chất đống trên đỉnh đầu, giống như người Secbi trong hoạt hình.

Bảo vệ dưới tầng cũng suýt chặn Phó Vực ngoài cửa, không cho anh ta vào.

Dụ Lâm Hải nhìn thấy Phó Vực như vậy, cũng cau mày.

Phó Vực tỏ vẻ mặt u ám, không vui nói: “Bỏ trốn cái gì hả, bỏ chạy thục mạng còn được. Mau lên, mua giúp tôi quần áo mới, cả giầy nữa. Rồi pha bình trà nóng cho tôi, tôi cảm thấy tôi sắp bị cảm rồi… Hắt xì!”

Vừa nói xong, liền hắt hơi một cái.

Dụ Lâm Hải và Hà Chiếu, không hẹn mà cùng lùi lại một bước lớn, tránh xa anh ta.

Phó Vực day cái mũi đỏ ửng, nhìn Dụ Lâm Hải, vẻ mặt đầy oán trách và ấm ức: “Anh em, xin cho tôi ở lại…”

Vào phòng nghỉ, tắm nước nóng, thay quần áo, sạch sẽ đi ra, Phó Vực cảm thấy mình đã giống con người, rót bình trà nóng, mới bụng đầy ấm ức kể lại trải nghiêm bi thảm của anh ta cho Dụ Lâm Hải.

Dụ Lâm Hải vừa nhìn bộ dạng anh ta là biết chắc chắn anh ta chịu khổ vì phụ nữ, vốn không có hứng nghe, cho đến khi nghe đến “cháu gái của Nam Mẫn” mới ngước mí mắt,

“Cậu nói là, Tiểu Mẫn còn có một anh trai nuôi?”

Dụ Lâm Hải cau mày.

“…”

Phó Vực nói đến khô họng, tức giận hằm hằm trừng mắt với Dụ Lâm Hải: “Này, tôi nói cả hồi lâu, cậu có làm rõ trọng điểm không hả!”

“Trọng điểm không phải là Nam Mẫn thêm một anh trai nuôi, trọng điểm là anh trai nuôi của cô ấy có cô con gái tên là Tô Âm! Sau đó cô bé thích tôi! Còn muốn bỏ chạy với tôi! Cậu nói xem có dọa người không?”

Dụ Lâm Hải mím đôi môi mỏng, rơi vào trầm tư: “Tô Duệ, anh thực sự là ah trai nuôi, không phải anh ruột?”

“…”
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 614


Chương 614

Phó Vực nổi giận: “Anh nuôi! Nuôi! Nuôi! Nhưng trông quan hệ bọn họ đâu có khác gì anh em ruột… Rốt cuộc cậu có nghe thấy lời tôi nói không đấy? Tô Âm muốn bỏ trốn cùng với tôi! Bỏ trốn!”

Ầm ỹ muốn chết.

Dụ Lâm Hải ghét bỏ nhíu nhíu mày, thản nhiên nói: “Thì cuối cùng vẫn chưa trốn được đấy thôi?”

“Nói thế cũng nói! Làm sao tôi dám?”

Phó Vực trừng lớn hai mắt: “Làm ơn đi, bố con bé là Tô Duệ. Thế Tô Duệ là ai cơ? Đó là thần y độc y song tuyệt, ông cụ nhà tôi còn không dám chọc tới anh ta, nếu tôi với con gái rượu nhà người ta bỏ trốn, chắc chắn sẽ chết không có chỗ chôn”.

Dụ Lâm Hải nhìn anh ta một cái, khinh thường hừ một tiếng: “Cậu ấm nhà họ Phó đi giữa vườn hoa không dính một phiến lá mà cũng biết sợ hả?”

“Lần này khác hẳn những lần trước nhé, cậu không biết đâu con bé đó, nó…”

Phó Vực nói tới đó thì chợt khựng lại, nhớ tới những câu nói dí dỏm của Tô Âm, chẳng hiểu sao lại nở nụ cười, ngước mắt lên đã bắt gặp ánh mắt đầy thăm dò của Dụ Lâm Hải.

Anh ta giơ tay lên miệng ho khẽ một tiếng.

“Nói chung là tôi không dám ở thành phố Nam nữa rồi, không chỉ mình Tô Duệ, mà mấy người anh kia của Nam Mẫn, tên nào cũng không phải hạng xoàng xĩnh gì, tôi không muốn bị giống cậu lần trước, bị trùm bao tải tẩn cho một trận. Đau mà vẫn không biết sợ, rợn hết cả người đấy”.

Dụ Lâm Hải híp mắt nhìn anh ta một cái: “Tối nay cậu tự đi tìm chỗ mà ở”.

“Đừng thế mà, anh em với nhau cả, cậu đừng có vô tình vô nghĩa với người ta như thế”.

Phó Vực lập tức trở mặt trong giây lát, cái mặt hèn hạ chạy tới xum xoe Dụ Lâm Hải: “Dinh thự này của cậu bỏ không lâu như vậy rồi, cho tôi ở vài ngày có làm sao đâu?”

Anh ta nhíu mày: “Sợ tôi tìm thấy dấu vết về cuộc sống của cậu với Nam Mẫn trước kia đấy hả? Yên tâm, đó đã là quá khứ rồi, tôi không để bụng đâu”.

Dụ Lâm Hải xụ mặt xuống: “Tôi để bụng. Tối nay cậu ra đường mà ngủ”.

“Đừng mà người anh em, chúng ta là những người anh em chí cốt với nhau mà…”



Nam Mẫn lật xem hợp đồng, nghe luật sư Thanh bên công ty pháp lý báo cáo lại, mày nhíu thật chặt.

“Một nửa lợi nhuận? Không có nhầm lẫn gì chứ?”

Luật sư Thanh ngồi đối diện bàn làm việc, giơ tay đẩy kính mắt, nghiêm túc nói: “Đúng vậy. Tôi đã hỏi kỹ ông cụ, ông cũng nói rằng đó chính là điều kiện của ông dành cho đối phương, còn không cho tôi báo lại với cô, bảo là chờ tới khi tiền về tay rồi hẵng nói”.

“Ông nội há miệng cũng to thật đó”.

Nam Mẫn không hề ngạc nhiên về tay nghề và hiệu quả từ tên tuổi của ông cụ, dù sao dự án này cũng sẽ mang tên Nam Ông, không có sự góp mặt của ông thì e là khó hoàn thành được, lấy thêm tiền cũng là chuyện dễ hiểu thôi.

Chỉ là một nửa lợi nhuận đó… Thế mà Dụ Lâm Hải cũng đồng ý.

Uống lộn thuốc rồi hả?

“Nếu như không có vấn đề gì nữa, mà ông nội muốn ký thì cứ để ông ký”, Nam Mẫn đưa hợp đồng cho luật sư Thanh, luật sư đồng ý rồi ra ngoài.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 615


Chương 615

Nam Mẫn gọi Lỗ Hằng vào, bảo anh ta sắp xếp một chút để vài ngày nữa đưa ông cụ đến thành phố Bắc một chuyến.

Đang nói thì điện thoại reo lên ting ting, đó là tin nhắn đến từ Dụ Trạch Vũ.

“Chị Nam, hôm nay thành phố Nam có mưa to, ra ngoài nhất định phải chú ý an toàn nha~”

“Vòng tay chị hứa với em rồi đó, đừng có quên nha~”

Chẳng có gì để nghi ngờ, Nam Mẫn trả lời lại rất nhanh: “Được”.

Ở một nơi khác, Dụ Lâm Hải nhận được tin nhắn thì trả lời, chỉ là một chữ hết sức đơn giản, lại khiến cho khóe môi anh cong lên, nở nụ cười dịu dàng.

Phó Vực đang làm ầm làm ĩ thì chợt trông thấy dáng vẻ dạt dào gió xuân của Dụ Lâm Hải, nhướng mày lên.

Có biến?

“Gửi tin nhắn cho ai vậy, cười thành cái bộ dạng quỷ quái gì thế không biết?”

Phó Vực hết sức tò mò, giơ tay giật lấy điện thoại trong tay Dụ Lâm Hải, nhưng động tác của Dụ Lâm Hải còn nhanh hơn cả anh ta, nhanh chóng tắt màn hình và cất điện thoại đi.

Lạnh lùng liếc mắt nhìn anh ta một cái: “Cậu biết cái gì gọi là lịch sự không?”

Phó Vực nhíu mày: “Nam Mẫn cho cậu ra khỏi danh sách đen rồi hả? Cậu add friend với cô ấy rồi hả?”

Dụ Lâm Hải khẽ mím môi: “Liên quan méo gì đến cậu”.

“Cái nụ cười đó của cậu chẳng khác gì mấy cô gái đang tương tư, nhìn là biết đang yêu đương hẹn hò gì rồi”.

Phó Vực khoanh tay nhìn anh ta: “Nhưng mà cái bộ dạng này của cậu chắc là không yêu đương gì với người con gái khác đâu. Người anh em, thật ra cậu cũng thảm thương lắm, có được cô vợ cũ như Nam Mẫn thì làm sao mà yêu được người con gái khác cơ chứ?”

Anh ta xoa trán, suy tư khổ sở: “Cái câu nghe đau đến cháy lòng ấy là gì đấy nhỉ? À đúng rồi, từng lướt qua biển lớn thì chút nước có là gì, mây không bay ở Vu Sơn thì không phải là mây…”

Dụ Lâm Hải nghe những lời vớ vẩn đó quá đủ rồi, nên trực tiếp ném cho anh ta cái chìa khóa: “Tạm biệt, không tiễn”.

Phó Vực nhận chìa khóa, hài lòng vẫy vẫy tay rồi xoay người lượn đi.

“Cảm ơn nhé người anh em, tôi ở nhà chờ cậu”.

Hèn không sao tả được.

Từng lướt qua biển lớn thì chút nước có là gì, mây không bay ở Vu Sơn thì không phải là mây.

Dụ Lâm Hải cười khổ một tiếng, ai dám nói điều đó không đúng?

Hà Chiếu gõ cửa vào, báo cáo: “Tổng giám dốc Dụ, bên thành phố Nam báo tin, Nam Ông đã ký hợp đồng rồi”.

“Được”.

Ánh mắt Dụ Lâm Hải chợt sáng: “Sắp xếp lịch trình đi, tôi đích thân đi đón ông”.

“Ặc…”, Hà Chiếu lại nói: “Tổng giám đốc Nam đã cử người đi cùng ông cụ, chỉ tính vệ sĩ thôi đã là mười người, còn đi máy bay riêng tới. Nói là, bên chúng ta chỉ cần hoàn thành tốt việc đón tiếp là được”.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 616


Chương 616

Dụ Lâm Hải đang định đứng dậy thì cơ thể chợt cứng đờ, lại ngồi xuống, sự vui sướng trong ánh mắt cũng tan thành mây khói, chậm rãi nói: “Được”.

Cô không muốn gặp anh đến thế ư?

——

Nam Mẫn đích thân đến bệnh viện làm thủ tục xuất viện cho ông cụ.

Đầu tiên là đón Nam Tam Tài về khu vườn Hoa Hồng, thu gom hành lý cho ông.

Nam Tam Tài cầm tẩu thuốc đang châm, ngồi trên chiếc sô pha gỗ lim thảnh thơi xơi nước, nhìn hai cô cháu gái Nam Mẫn và Nam Lâm dọn hành lý cho mình, cảm thấy bản thân có phúc hơn rất nhiều người.

Người ta thường nói là nuôi con dưỡng già, chẳng biết dưỡng già kiểu gì mà ba đứa con trai ông ấy nuôi, chẳng có đứa nào được việc, còn chẳng thân thiết bằng cháu gái.

“Ông nội, hai cái áo thun ba lỗ này ông còn mặc không”, Nam Lâm lại mang hai chiếc áo ba lỗ đầy nếp nhăn ra.

Nam Tam Tài không cần nghĩ ngợi: “Tất nhiên là có rồi”.

“Nhăn thành cái nùi giẻ rồi còn mặc cái gì nữa, ném đi”.

Nam Mẫn bỏ mấy chiếc áo lót mới đã giặt sạch bỏ vào vali, ông cụ rất thích giữ lại những gì đã cũ, mấy chục năm rồi vẫn giữ phong cách ăn mặc đó, không thể thay đổi trong phút chốc được, đành phải mặc ông muốn thế nào cũng được, miễn là thoải mái”.

Nam Tam Tài lập tức nóng nảy: “Không được, không được ném! Chưa có rách miếng nào, cũng không bung chỉ, tại sao lại vứt của ông…”

Đấu tranh cả buổi trời, cuối cùng vẫn không đấu lại, sợ ông lại tức giận thở không nổi, nên cô cháu gái hiếu thảo Nam Mẫn phải bảo Nam Lâm bỏ cả mấy cái áo cũ kia vào cho ông.

Bên này đang dọn đồ, Nam Nhã lại chậm rãi từ trong phòng bước ra, khẽ gọi: “Ông nội”.

“Nhã à, mau lại đây”.

Nam Tam Tài giơ tay gọi Nam Nhã lại đây.

Nam Nhã ngước lên nhìn Nam Mẫn, thấy cô không nói gì mới mím môi, cất bước đi về phía ông cụ.

Nam Tam Tài bảo Nam Nhã ngồi xuống sô pha, hiền hòa hỏi: “Sức khỏe thế nào? Vết thương trên người còn đau không?”

Đây là lần đầu tiên có người quan tâm đ ến cô ta sau chuyện không hay đó…

Nam Nhã cảm thấy sống mũi mình cay cay, hốc mắt cũng đỏ ửng, lắc lắc đầu, nức nở nói: “Không đau nữa rồi ạ”.

Nam Mẫn và Nam Lâm đều nhìn thoáng qua Nam Nhã, không nói gì.

Trong mắt họ, Nam Nhã có ngày hôm nay đều do cô ta gieo gió gặt bão mà thôi.

Một gã đàn ông khi còn yêu nhau đã ra ngoài bắt cá nhiều tay, ăn vụng không biết bao nhiêu lần, thì làm gì có chuyện kết hôn rồi sẽ không ngoại tình?

Nam Nhã nghĩ rằng cô ta chỉ cần giữ được thân phận mợ Tần đó là được, nhưng không ngờ được rằng, trong lòng người đàn ông đó đã không có mình, trái tim có thể tùy tiện để kẻ khác chạm vào, thì sao lại chịu cho cô ta thân phận mợ Tần đó?

Kẻ đáng thương ắt có chỗ đáng giận.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 617


Chương 617

Vết thương trên người Nam Nhã cũng không nặng lắm, nhà họ Tần vẫn để tâm đ ến đứa bé trong bụng cô ta, chỉ giam cô ta lại, sỉ nhục cô ta, chứ không động tay động chân gì.

Nhưng trái tim cô ta tổn thương đến mức nào, thì chắc chỉ có mình Nam Nhã biết.

Nam Mẫn biết Nam Nhã không muốn ở lại khu vườn Hoa Hồng, cô cũng chẳng muốn nhìn thấy mặt Nam Nhã. Tình chị em lại biến thành thế này, đã trở mặt rồi thì rất khó trở lại như trước kia, Nam Mẫn cũng không phải là người rộng lượng.

Cô liên lạc với thím hai Triệu Xuân Lan đã định cư ở nước ngoài từ lâu, cũng chính là vợ cũ của Nam Ninh Bách, mẹ Nam Nhã.

Triệu Xuân Lan nghe chuyện Nam Ninh Bách và Nam Nhã thì tức giận hít sâu ở đầu dây bên kia suốt nửa ngày, rồi nói với Nam Mẫn: “Tháng sau thím về nước một chuyến, đón Nam Nhã sang đây sinh đứa nhỏ ra trước rồi tính sau”.

Từ nhỏ đến lớn Nam Nhã vẫn thân với bố hơn, không ngờ khi cô ta khó khăn nhất, người có thể giúp đỡ cô ta, chăm sóc cô ta lại chính là người mẹ mà cô ta không chịu nhận.

Sống đến ngày hôm nay, cô ta chỉ cảm thấy cuộc đời của mình như một câu chuyện cười.

Nam Nhã ở trong phòng khách mãi cũng thấy ngại, bèn nói với ông cụ một tiếng rồi về phòng.

Hành lý vừa được thu dọn xong thì trên đầu đã vang lên tiếng cãi nhau gà bay chó sủa.

Bỗng nhiên, Tô Âm chạy lạch bạch xuống lầu, gương mặt nhỏ nhắn tức giận đến đỏ bừng, chẳng nói chẳng rằng chạy ra ngoài. Tô Duệ cũng chạy cộc cộc xuống nhà, hét lên ra lệnh cho vệ sĩ ngoài cửa: “Ngăn nó lại!”

Bảo vệ còn chưa đi tới thì Nam Lâm đã nhanh tay lẹ mắt ôm lấy Tô Âm: “Âm Âm, chuyện gì thế này?”

Tô Âm cứng miệng hét: “Cháu muốn bỏ nhà đi bụi!”

“…”

Đây là lần đầu tiên Nam Mẫn thấy có người quảng cáo về việc bỏ nhà đi bụi của mình to như thế, không quan tâm đ ến cái tính trẻ con của cô bé, Nam Mẫn híp mắt hỏi: “Bỏ nhà đi bụi hả? Cháu tính đi đâu?”

“Anh Phát Tài đi đâu cháu sẽ chạy tới đó”.

Tô Âm đỏ mắt, căm tức nhìn Tô Duệ: “Con đã nói mà, sao dưng không bố lại dễ dàng đồng ý như vậy, thì ra là bố đã tính kế khác. Bố đuổi anh Phát Tài đi rồi đúng không? Đồ cáo già âm hiểm giả dối!”

Nam Mẫn giận tái mặt: “Âm Âm! Cháu nói chuyện với bố cái kiểu gì thế hả?”

Suy cho cùng Tô Âm vẫn sợ Nam Mẫn, cơ thể run run, gục đầu xuống, cắn môi, dáng vẻ hết sức cứng đầu cứng cổ.

Tô Duệ đứng trên cầu thang, gương mặt tuấn tú phủ đầy sương lạnh, thế nên trông anh ta có vẻ âm u lạnh lẽo lắm.

Khóe môi anh ta là nụ cười lạnh: “Bố có cần thiết phải đi đuổi người không? Bố còn chưa ra tay thì tiểu tử nhà họ Phó đã sợ đến mức cuốn gói bỏ chạy rồi. Bố còn tưởng thế nào chứ, con gái rượu bố nuôi là rắn rết thú dữ gì mà lại khiến một người đàn ông sợ đến mức đó vậy?”

“Bố…”

Tô Âm tức đến mức nổi điên, quay đầu nói với Nam Lâm: “Cô Lâm, cô đừng ngăn cản cháu, cháu muốn quyết chiến một trận sống chết với ông ấy!”

Nam Lâm sững người, sau đó phản ứng lại, vội vàng ôm lấy Tô Âm.

Nam Mẫn vỗ trán… Đúng là biết cách làm ầm ĩ mà.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 618


Chương 618

Khu vườn Hoa Hồng suýt chút nữa nổ ra một trận quyết chiến thế kỷ của bố và con gái.

Nam Tam Tài ngồi trên sô pha nhìn Tô Âm tức giận đến đỏ mặt tía tai, lại nhìn Tô Duệ mặt đen như đít nồi, vui vẻ không sao tả được.

Ầm ĩ nửa ngày, ông ấy mới hiểu đầu đuôi câu chuyện, vẫy tay gọi Tô Âm đ ến ngồi bên cạnh mình: “Cô bé, cháu thích thằng nhóc họ Phó kia hả? Mắt nhìn người tốt đấy”.

“Đúng thế phải không ông, ông cũng nghĩ như vậy ạ. Mắt nhìn người của ông thật tốt!”

Cuối cùng Tô Âm cũng tìm thấy tri kỷ của mình rồi, bèn kéo lấy tay Nam Tam Tài, xúc động không sao tả nổi, gương mặt u ám lúc nãy cũng rực sáng.

Tô Duệ lại khinh thường hừ khẽ một tiếng.

Tuy rằng Nam Tam Tài chỉ gặp mặt Phó Vực một lần, nhưng ấn tượng về anh ta cũng không tệ lắm: “Thằng bé ngay thẳng, hài hước lại thân thiện, cũng hiền lành, hơn thằng nhóc họ Dụ mặt than khó chịu kia nhiều”.

Tô Âm đồng ý cả hai tay hai hai chân: “Đúng đúng đúng!”

Nam Mẫn không có gì để nói, chỉ lắc đầu.

“Ngay thẳng? Ông nhìn thấy anh ta ngay thẳng ở chỗ nào thế?”

Nam Tam Tài lại trừng mắt nhìn Nam Mẫn: “Cháu khoan hẵng nói đỡ cho Dụ Lâm Hải đã, bọn ông đang bàn về Phó Vực mà”.

Nam Mẫn: “…”

Cô nói đỡ cho Dụ Lâm Hải bao giờ?

Nam Lâm đứng bên cạnh nghe rồi cười trộm, đúng là nhà có người già như bảo bối.

“Đúng vậy, đúng vậy, ông ơi, chúng ta bàn về Phó Vực nhiều hơn một chút đi. Ông còn biết được điều gì về chú ấy nữa, nói cháu nghe với…”, Tô Âm cũng khoanh chân ngồi trên sô pha, chuẩn bị sẵn sàng để tâm sự với ông cụ tới khuya.

Một già một trẻ khiến Tô Duệ và Nam Mẫn tròn mắt nhìn nhau, đều câm nín.

Cứ tưởng Tô Âm làm ầm ĩ lên một lát thì chuyện này sẽ trôi qua.

Nào ngờ con bé còn cứng đầu hơn những gì họ tưởng, cũng suy tính rất kỹ càng, thật sự bỏ nhà đi bụi!

Một nửa số bảo vệ ngoài cổng khu vườn Hoa Hồng bị con bé bỏ thuốc ngủ.

Tô Duệ nửa đêm bị đánh thức, tức đến méo cả mũi: “Kiểm tra! Mau kiểm tra định vị trong điện thoại con bé! Lần này đừng ai ngăn lại nữa, bắt về rồi anh nhất định phải đánh gãy chân nó!”

Muốn đánh thì cũng phải bắt về mới đánh được chứ.

Tô Âm cực kỳ thông minh, biết lão cáo già nhà mình đã gắn hệ thống định vị trong điện thoại, nên lúc đi đã ném điện thoại ở nhà, hoàn toàn không thể tìm được vị trí của con bé.

Nam Mẫn hết sức đau đầu, giăng ra thiên la địa võng ở sân bay và nhà ga để chặn đường vây bắt, nhưng không hề tìm thấy bóng dáng cô bé, mãi đến rạng sáng, Bạch Lộc Dư cười ha hả bước vào khu vườn Hoa Hồng.

Anh ta cười đến lạ lùng, trông cứ như một người điên, tiếng cười nghe rất thoải mái nhưng nụ cười đó còn khó coi hơn cả khóc.
 
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Chương 619


Chương 619

Nhóm Nam Mẫn và Tô Duệ thức trắng cả đêm, cùng ngẩng đầu lên nhìn Bạch Lộc Dư, đồng tử co rụt lại.

Nam Lâm cũng chẳng ngủ được miếng nào, đang mơ màng thiếp đi thì bị tiếng cười quái dị của Bạch Lộc Dư làm tỉnh giấc: “Anh bảy, anh bị… Điểm trúng huyệt cười hả?”

“Ha ha ha… Đừng nhắc tới nữa… Ha ha ha, con bé Tô Âm chết tiệt kia… Ha ha ha, cho anh ăn cả túi hạt cười… Ha ha ha, sau đó anh thành thế này luôn… Ha ha ha, mau, cứu anh với!”

Bạch Thất cười cả đêm, cười sắp chết đến nơi rồi.

Nam Mẫn và Tô Duệ thấy thế lập tức hiểu ra, vội vàng lấy thuốc giải ra cho Bạch Lộc Dư nuốt vào, anh ta cười thêm một lát nữa mới dừng lại được, ba hồn bảy vía đã quay về.

“Rốt cuộc trong cái hạt dẻ cười đó có thứ gì thế? Anh cười suốt một đêm, mặt sắp rút gân rồi đây này”.

Bạch Lộc Dư xoa mặt cả buổi trời, mặt hết sức ai oán.

Nam Mẫn thản nhiên nói: “Tiếu Ngạo Giang Hồ”.

Bạch Thất: “Thứ gì thế?”

“Nói trắng ra là một loại thuốc viên, nuốt vào sẽ k1ch thích dây thần kinh của anh trong thời gian ngắn, khiến luôn miệng cười mãi không ngừng, như một tên thần kinh. Trước đó nó có tên là thuốc cười, sau này được Tô Âm đổi thành Tiếu Ngạo Giang Hồ”.

Nam Mẫn giải thích cho Bạch Lộc Dư.

Bạch Lộc Dư tức giận trợn tròn cả mắt: “Thuốc do tên thần kinh nào nghiên cứu ra thế?”

Tô Duệ thản nhiên ngước mắt: “Anh”.

“…”, Bạch Lộc Dư quay sang trừng anh ta, mấy lời mắng chửi th ô tục lên đến miệng rồi lại nuốt ngược trở về.

Bỏ đi, không có đụng vô được.

Nam Mẫn thấy anh nhỏ đến thì tinh thần đang căng thẳng cũng thoáng thả lỏng: “Âm Âm đ ến tìm anh hả?”

“Đúng đó, nói là đến thăm anh, anh còn đang vui vẻ thì nó đã đòi học kỹ thuật hack đồ đó, kết quả mới học được hai chiêu đã mất bình tĩnh, bảo anh giúp nó điều tra tung tích Phó Vực”.

Bạch Lộc Dư chưa từng có cảm giác cạn lời đến thế: “Anh thấy con bé này có vấn đề, đang định nói nó mấy câu thì nó đã cho anh ăn hạt dẻ”.

Anh ta quay sang nhìn Tô Duệ, hết sức ấm ức: “Anh Duệ, con gái nhà anh ức h**p em như vậy đó, anh phải đòi lại công bằng cho em!”

Tô Duệ cong môi cười mỉa, nụ cười rất lạnh, hỏi lại anh ta một câu.

“Anh có con gái hả?”

???

Mặt Bạch Lộc Dư đầy dấu chấm hỏi, nhìn sang Nam Mẫn.

Nam Mẫn cũng xụ mặt, không nói được lời nào.

Bầu không khí có gì đó không đúng.

Bạch Lộc Dư lại nhìn sang Nam Lâm, Nam Lâm khẽ giật giật môi, thấp giọng nói: “Bỏ nhà đi bụi hả”.

“Lại bỏ nhà đi bụi? Đây là lần thứ mấy rồi?”
 
Back
Top Dưới