Ngôn Tình Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 181


Chương 181:

Cho đến lúc lên xe, hai tay vo thành nắm đấm, tức giận đấm lên ghế, tất cả sự ấm áp dịu dàng trên khuôn mặt anh ta đều biến mất, trở thành một áng mây lạnh lẽo, đôi mắt sâu thảm không biết ẩn chứa thứ gì mà khiến người ta có chút sợ hãi.

Tin tức Mộ Thì chèn ép Cố Thị rất nhanh đã truyền đến nhà họ Mộ, sau khi Mộ phu nhân nghe thấy, sắc mặt hiện lên sự kinh ngạc và vui mừng, sau đó bà cười khinh bỉ.

Mặt Cố Lan Tâm cực kỳ khó coi bước từ phòng Mộ Bắc Ngật ra, nhưng dù cô ta có như thế nào cũng không thể nổi giận lúc ở nhà họ Một!

Ở một nơi khác, Mộ Bắc Ngật đứng lên đi ra bên ngoài, chuẩn bị dặn dò Dịch Bách lái xe đến bệnh viện thăm Cố Tiểu Mạch thì chuông điện thoại reo lên.

Là điện thoại của ông Mộ, Mộ Bắc Ngật có chút không vui nghe máy, “Ông nội “Bây giờ về nhà ngay lập tức, không quan tâm cháu đang ở đâu!”

Giọng ông Mộ cực kỳ lạnh lùng, còn có chút phẫn nộ.

Bởi vì chuyện của Cố Thị sao?

Mặt Mộ Bắc Ngật lạnh như băng, nhất thời không nói được anh có cảm xúc gì, nhưng chỉ có thể nghe lời ông Mộ, quay về nhà họ Mộ.

Ngón tay run run, Cố Lan Tâm vịn vào lan can, không ngờ Mộ Bắc.

Ngật lại vô tình như vậy…

Cô ra hít một hơi thật sâu, chuẩn bị quay người đi xuống tầng, lúc đi qua phòng của Mộ Thiếu Lãnh, cô ta bị chặn lại.

Mộ Thiếu Lãnh đứng dựa vào cửa, khoanh tay trước ngực, lạnh lùng liếc nhìn Cố Lan Tâm, khóe miệng nhếch lên lộ nụ cười trêu chọc.

Cố Lan Tâm nhìn thấy Mộ Thiếu Lãnh liền muốn đi ngang qua nhưng Mộ Thiếu Lãnh lại giơ chân ra, Cố Lan Tâm bất ngờ vấp vào chân cậu ta.

“A”, Cố Lan Tâm hoảng hốt hét lên một tiếng, trơ mắt nhìn mình sắp ngã xuống đất.

Nhưng cô ta chưa chạm vào đất thì Mộ Thiếu Lãnh đã đưa tay ra đỡ lấy cô ta, ôm người đẹp vào lòng, cậu ta ôm eo Cố Lan Tâm, ánh mắt nhìn Cố Lan Tâm đầy thích thú, trêu chọc nói, “Cô Cố, cô đây là chủ động lao vào lòng tôi à?”

Cố Lan Tâm hoảng hốt, vội vàng đưa tay muốn đẩy Mộ Thiếu Lãnh ra, “Cậu buông tôi ral”

Mộ Thiếu Lãnh lại không làm theo ý cô ta, người phụ nữ đã đi theo Mộ Bắc Ngật năm năm, Mộ Thiếu Lãnh muốn nếm thử xem cô ta ngon như thế nào.

Cậu ta ôm Cố Lan Tâm đi vào trong phòng, quang minh chính đại kéo cô ta vào phòng, đến cửa cũng không thèm đóng lại.

Cố Lan Tâm sợ hãi, cố gắng đẩy Mộ Thiếu Lãnh ra, hét lên, “Mộ Thiếu Lãnh, cậu buông ra! Nếu ông Mộ biết sẽ không bỏ qua cho cậu đâu”

Bỗng nhiên Mộ Thiếu Lãnh đẩy Cố Lan Tâm vào tường, chống hai tay ở hai bên, đôi chân dài kẹp chặt chân cô ta không cho cô ta cử động, đồng thời lên tiếng uy h**p, “Kể cả ông nội nhìn thấy, ông cũng chẳng làm gì được tôi, nếu cô còn cử động, tôi sẽ hôn cô đó”

Mộ Thiếu Lãnh ở trước mặt Cố Lan Tâm giống như một con ác quỷ, nhan sắc của cậu ta so với Mộ Bắc Ngật thì còn kém một bậc, Cố Lan Tâm run rẩy, hôm nay sao lại xui xẻo thế chứ??

Nhưng cô ta vẫn kiên quyết phản kháng lại, “Cậu mau buông tôi ra!”

“Suỵt!”

Ngay giây sau, Mộ Thiếu Lãnh chặn miệng cô ta lại.

Cố Lan Tâm trợn trừng mắt, cô ta vô cùng kinh ngạc, sau đó lập tức nổi giận, không hề quan tâm điều gì nữa mà đẩy Mộ Thiếu Lãnh ra, hung dữ tát cho Mộ Thiếu Lãnh một cái.

Cố Lan Tâm tát Mộ Thiếu Lãnh xong mới cảm thấy lo lắng, cô ta vừa tát cháu trai cưng của nhà họ Mộ, Mộ Thiếu Lãnh ôm mặt, bộ dạng kinh ngạc nhìn Cố Lan Tâm, sau đó nổi giận, “Người phụ nữ này, cô dám đánh tôi? Không nhìn ra một người có bộ dạng yếu ớt lại hung dữ như vậy, có điều tôi rất thích”

Mộ Thiếu Lãnh quyết định phải nếm thử mùi vị của Cố Lan Tâm người phụ nữ này, cậu ta buông tay xuống, đi đến nhấc bổng Cố Lan Tâm lên, ném xuống giường.

Cố Lan Tâm hét lên, “Cứu mạng”

Người làm ở tầng dưới dù có nghe thấy nhưng ở trước mặt Mộ Thiếu Lãnh cũng không dám đứng ra.

Cũng may có Mộ Bắc Ngật, anh vừa bước đến phòng khách thì nghe thấy tiếng kêu cứu của Cố Lan Tâm, tiếng kêu phát ra từ phòng của Mộ Thiếu Lãnh.

Anh nhíu mày, sải bước đi lên tầng, vừa đến trước cửa phòng Mộ Thiếu Lãnh đã nhìn thấy Mộ Thiếu Lãnh đang đè lên người Cố Lan Tâm còn Cố Lan Tâm thì đẩy Mộ Thiếu Lãnh ra.

Mộ Bắc Ngật bước thật nhanh đến, từ đằng sau kéo Mộ Thiếu Lãnh ra rồi ném sang một bên.

Cố Lan Tâm vội vàng chỉnh sửa lại váy của mình rồi ngồi dậy, khuôn mặt tủi thân vô cùng, Mộ Bắc Ngật liếc nhìn Mộ Thiếu Lãnh một cái, hung dữ cho cậu ta một cú đấm.

Không chút nể nang đấm vào miệng Mộ Thiếu Lãnh, máu tươi chảy ra, anh vẫn chưa hết sốt, cổ họng đau kinh khủng, giọng nói khàn đặc, “Mộ Thiếu Lãnh, lên cơn điên à?”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 182


Chương 182:

Mộ Thiếu Lãnh bị anh túm cổ áo, nhưng lại cười không hề quan tâm, “Mộ Bắc Ngật à, anh đúng là không hiểu gì cả, tôi chỉ đang dạy dỗ cô ta giúp anh để vợ chồng hai người hứng thú hơn, nếu không sau này rất khó có thai, đến lúc đó ông nội sẽ nóng lòng lắm đó”

Mộ Bắc Ngật nhìn Mộ Thiếu Lãnh, đối với việc Cố Lan Tâm bị bắt nạt, anh chỉ muốn giúp cô ta xả giận chứ trong lòng không hề có cảm giác ghen tuông.

Chỉ là mặt lạnh lùng đấm vào mặt Mộ Thiếu Lãnh, hết cú đấm này đến cú đấm khác, xuống tay rất mạnh.

Mộ Thiếu Lãnh bị đánh mặt mũi sưng vù, may mà ông Mộ xuất hiện kịp thời mới ngăn chặn lại được.

Ông Mộ chống gậy xuống đất, phẫn nộ hét lên, “Tất cả dừng tay lại!”

Thật ra chỉ có Mộ Bắc Ngật động tay, lý trí của Mộ Bắc Ngật vẫn còn sót lại một chút, anh từ từ thu tay lại, Mộ Thiếu Lãnh đưa tay lau đi miệng mình, Mộ Bắc Ngật lùi một bước, nghiêng đầu nhìn Cố Lan Tâm, Cố Lan Tâm ngồi trên giường, cơ thể run rẩy.

Sắc mặt ông Mộ cực kỳ khó coi, “Có chuyện gì?”

“Ông nội, Mộ Bắc Ngật đang dạy dỗ cháu, cảm thấy cháu đã bắt nạt vợ sắp cưới của anh ta, anh ta rất cưng chiều vợ sắp cưới đó” Mộ Thiếu Lãnh lên tiếng.

Ánh mắt ông Mộ rơi lên người Cố Lan Tâm, “Bắc Ngật, Thiếu Lãnh nó chỉ là nhất thời hứng thú, không phải cố tình đâu, cháu phẫn nộ như vậy làm gì?”

“Ông nội, nó có thể dùng tất cả đồ của cháu, ý của ông là phụ nữ cũng có thể dùng chung sao?” Khóe miệng Mộ Bắc Ngật nhếch lên, mỉa mai nói.

Một câu nói khiến ông Mộ không nói lên lời, mặt ông ta vô cùng khó coi, “Cháu đến phòng sách với ông!”

Trong phòng sách, ông Mộ phẫn nộ ngồi ở đó, “Tại sao cháu lại chèn ép Cố Thị, chuyện này tại sao lại không bàn bạc với ông, bây giờ cháu thật sự cho rằng ông đã giao toàn bộ Mộ Thị cho cháu sao?”

“Ông nội, đối với Cố Thị công ty luôn đầu cơ trục lợi không nghiêm chỉnh này, Mộ Thị có quyền không hợp tác với ông ta”

“Cháu đã nói với Lan Tâm chưa, Mộ Thị không sao cả nhưng cháu đã làm ảnh hưởng đến hòa khí của hai gia đình, cháu sẽ giải thích như thế nào với Lan Tâm?”

181-1-vo-a.jpg


“Hủy hôn ước vẫn luôn nằm trong kế hoạch của cháu, ông nội, ông hãy chuẩn bị sẵn tinh thần, cháu đi trước đây ạ”

“Cháu!”

Ông Mộ tức giận thốt lên một tiếng nhưng Mộ Bắc Ngật không nghe, quay người rời đi, để ông Mộ ở lại một mình trong phòng với sắc mặt tái mét.

Ra khỏi nhà họ Mộ, Mộ Bắc Ngật tự mình lái xe, cảm giác đau nhức ở cánh tay ngày càng rõ ràng, cánh tay sưng lên, anh nắm chặt vô lăng, không nằm ngoài dự đoán, anh đến bệnh viện.

Ở bệnh viện, Cố Tiểu Mạch đã tỉnh lại, lúc Nam Thần An quay về bệnh viện, Cố Tiểu Mạch khó khăn di chuyển cơ thể của mình, cô muốn đi vệ sinh, cô đã nhịn rất lâu rồi, Nám Nám nhỏ bé không đỡ được cô dậy, cô chỉ có thể từ từ di chuyển cơ thể của mình, sao lại đau thế chứ?

Nam Thần An thấy vậy, vội vàng bước đến, “Tiểu Mạch, em muốn đi đâu?”

Cố Tiểu Mạch ngẩng đầu, có chút kinh ngạc, “Anh Nam, anh về rồi, em… em ngủ nhiều quá, muốn đi vệ sinh”

Vừa lên tiếng đã phát hiện ra chuyện này có hơi khó mở lời, Nam Thần An bật cười, cưng chiều bế cô lên, Cố Tiểu Mạch vô cùng kinh ngạc.

Anh ta bế cô đến nhà vệ sinh sau đó từ từ lui ra ngoài.

Nam Thần An chăm sóc cô một cách thân mật như vậy, Cố Tiểu Mạch có chút không quen, cô đi vệ sinh xong, cố gắng vịn vào tường, bước từng bước ra ngoài.

Aiyo, cô lăn bao nhiêu vòng trên đường, cơ thể va đập lung tung, cảm thấy xương vỡ vụn rồi.

Nhưng lúc Nam Thần An nói cho cô biết bệnh tình của mình, Cố Tiểu Mạch thở phào nhẹ nhõm, hóa ra không bị gãy xương, may quá…

“Tiểu Mạch, anh đã dọn dẹp nhà cửa, hành lý cũng chuyển đến nhà rồi, hôm nay em đến ở đi nhé” Nam Thần An dịu dàng lên tiếng, không để Cố Tiểu Mạch cảm thấy không quen thuộc.

Anh ta biết Cố Tiểu Mạch không thích mùi thuốc khử trùng ở bệnh viện, Cố Tiểu Mạch vừa nghe thấy được xuất viện sớm, hiển nhiên không từ chối!

Cô vội vàng gật đầu, Nám Nám đã được đưa về nhà trước, lúc này chỉ còn lại cô và anh Nam.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 183


Chương 183:

“Tiểu Mạch, cơ thể em không thể đi lại được, anh ôm em đi ra ngoài”

“Anh Nam, có khi nào…”

“Tiểu Mạch, em nghỉ ngờ anh không có sức khỏe sao?” Nam Thần An cố tình trêu đùa cô, Cố Tiểu Mạch cười tươi rói, Nam Thần An bước đến ôm bế cô lên.

Hai người đã rất lâu không gặp nhau, Nam Thần An luôn lựa chọn những chủ đề thích hợp để nói chuyện, Cố Tiểu Mạch cười cười nói nói với anh ta.

Hai người ra khỏi phòng bệnh chưa được vài bước thì bắt gặp Mộ Bắc Ngật, anh lạnh lùng đứng đó, cánh tay buông thõng, lúc nhìn thấy Nam Thần An bế Cố Tiểu Mạch ra ngoài, khuôn mặt đẹp trai không có chút ấm áp.

Mộ Bắc Ngật không lên tiếng, lạnh lùng nhìn hai người nói chuyện cười đùa với nhau.

Mặt Cố Tiểu Mạch cứng đờ, cô nhất thời không biết nói gì, ánh mắt đó của Mộ Bắc Ngật khiến cô có chút hoang mang, cô có cảm giác mình bị bắt ngoại tình vậy!

Aaa, phỉ phui cái mồm!

Cô với Mộ Bắc Ngật cũng đâu phải là người yêu còn chẳng có tình cảm gì với nhau, tại sao cô lại chột dạ chứ???

Thế nên, Cố Tiểu Mạch từ từ bĩnh tĩnh lại.

Nam Thần An ôm chặt Cố Tiểu Mạch hơn, hình như đang nói cho Mộ Bắc Ngật biết h*m m**n chiếm hữu và khống chế, hai người đàn ông gặp nhau thường sẽ dùng ánh mắt để chiên đấu, dao súng luôn sẵn sàng.

Giống như lúc này, Mộ Bắc Ngật mấp máy môi, không nhìn Nam Thần An mà nhìn thẳng vào Cố Tiểu Mạch, “Bị thương rồi, có đau không?

Vừa lên tiếng đã dùng giọng điệu quan tâm, mặt Nam Thần An tối sầm, Cố Tiểu Mạch sững sờ.

Giọng yếu ớt đến nỗi Cố Tiểu Mạch cũng không nhận ra, cô lắp ba lắp bắp, “Không, không đau nữa”

ở đây thay mặt Tiểu Mạch cảm ơn Tổng giám đốc Mộ, có điều bây giờ đã muộn rồi, nếu Tổng giám đốc Mộ có việc gì thì để ngày mai nói được không?” Nam Thần An đè nén cơn giận trong lòng lên tiếng.

“Cô ấy là trợ lý đời sống của tôi, nếu bây giờ tôi cần cô ấy, cô ấy phải ở bên cạnh tôi, đúng không, Cố Tiểu Mạch?” Mộ Bắc Ngật mặt không biểu cảm, lên tiếng với giọng nói lạnh lùng.

Cố Tiểu Mạch lúc này không hề bài xích Mộ Bắc Ngật, lúc ở nhà họ Mộ đã không kìm lòng được mà quan tâm anh, bây giờ anh đang đứng trước mặt, Cố Tiểu Mạch bỗng nhiên cảm thấy Nam Thần An ôm cô như thế này sẽ khiến người khác hiểu lầm, ví dụ… Mộ Bắc Ngật.

Cô hơi cựa chân liền cảm nhận cơn đau ập đến, mặt Cố Tiểu Mạch tái mét, Nam Thần An lập tức quan tâm hỏi han, “Tiểu Mạch, em sao thế?”

“Anh Nam, chỉ bằng anh đặt em xuống đi ạ, em không sao?”

“Để anh ôm”

Mộ Bắc Ngật quên đi cánh tay đau nhức của mình, anh bước đến, lúc Nam Thần An vẫn chưa kịp phản ứng lại, anh đã ôm lấy Cố Tiểu Mạch.

Giống như trao đổi vật phẩm…

Aa, Cố Tiểu Mạch không biết lúc này có nên hét lên không, dù sao cô cũng ở trong vòng tay anh một cách dễ dàng như vậy, cảm nhận được mùi hương quen thuộc trên người anh đang lan tỏa ra xung quanh.

Mọi người đều nói người bị bệnh rất dễ nảy sinh cảm giác dựa dẫm, lúc này cảm giác đó đến từ Mộ Bắc Ngật sao?

Cố Tiểu Mạch mím môi, Mộ Bắc Ngật ôm chặt Cố Tiểu Mạch, còn không quên nói một câu với Nam Thần An, “Tổng giám đốc Nam, viện phí của cô ấy vẫn chưa thanh toan đúng không, bây giờ tôi không tiện, Tổng giám đốc Nam thay tôi trả viện phí trước đi, tôi sẽ trả lại anh sau”

Cố Tiểu Mạch dám đánh cược, Mộ Bắc Ngật nói như thế này chắc chắn là cố tình!

Cô thấy mặt Nam Thần An thay đổi liên tục, cô lập tức né tránh ánh mắt của Nam Thần An, Mộ Bắc Ngật không nói thêm gì nữa, ôm Cố Tiểu Mạch quay người rời đi.

Nam Thần An nhìn chằm chằm bóng lưng rời đi của hai người, ánh mắt hiện lên sự nguy hiểm.

Mộ Bắc Ngật ôm Cố Tiểu Mạch đi vào thang máy, cô từ từ ngẩng đầu nhìn sắc mặt lạnh lùng của Mộ Bắc Ngật, lạnh đến mức không có chút thần thái nào cả.

Tại sao lại lạnh lùng như vậy?

Lúc này trong thang máy không có người nào khác, chỉ có hai người họ, hơi lạnh trên người Mộ Bắc Ngật từ từ lan tỏa ra xung quanh.

Lúc Cố Tiểu Mạch vẫn còn đang sững sờ, Mộ Bắc Ngật lên tiếng, “Tại sao không nói một câu đã rời đi?”

Cố Tiểu Mạch nghe xong hơi sững sờ, mắt nhìn trái nhìn phải, làm sao có thể nói với anh rằng bởi vì sau khi nhìn thấy Cố Lan Tâm cô có chút không vui, có nằm mơ thì cũng nên tỉnh táo, thế nên mới rời đi.

Cố Tiểu Mạch hiểu cô cần bảo vệ chính mình, một tương lai không có kết quả cô sẽ không giành giật.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 184


Chương 184:

“Hết giờ tăng ca rồi, tự nhiên sẽ không có lý do ở đấy nữa”

“Cố Tiểu Mạch, có phải cô cho rằng giữa hai chúng ta cần giữ khoảng cách là điều hiển nhiên?”

Mộ Bắc Ngật nhìn về phía trước, bỗng nhiên vang lên một giọng nói lạnh lùng, ẩn chứa sự phẫn nộ.

Mặt Cố Tiểu Mạch tối sâm, lúc này anh đang ôm cô, hai người gần sát nhau nhưng cô luôn nhắc nhở mình anh đã có vợ sắp cưới.

Sống mũi Cố Tiểu Mạch cay cay, cô đè nén cảm xúc của mình trả lời, “Tôi đương nhiên phải giữ khoảng cách, chúng ta cũng không có quan hệ gì.”

“Thế sao?”

Mộ Bắc Ngật lạnh lùng hỏi lại, hiếm có khi Mộ Bắc Ngật không còn hỏi Cố Tiểu Mạch rất nhiều, nói xong câu này liền thôi.

Đây được coi là lần đầu tiên Mộ Bắc Ngật không “bám dính” lấy Cố Tiểu Mạch.

Nghe xong Cố Tiểu Mạch có chút sợ hãi, hai người ra khỏi thang máy, xe của Mộ Bắc Ngật đang đỗ trước cửa bệnh viện, Mộ Bắc Ngật bước đến.

Nhưng lại bị Cố Tiểu Mạch ngăn lại, “Anh Nam lái xe đến đây, anh ấy sẽ đưa tôi về nhà”

Cố Tiểu Mạch mắt sáng long lanh nhìn Mộ Bắc Ngật, Mộ Bắc Ngật nheo mắt, cô đúng thật là biết cách hành dạ dày vò anh!

“Anh ta đang đi nộp viện phí, cô chắc chắn chúng ta đứng ở đây đợi sao, Cố Tiểu Mạch, tôi đang bế cô đấy”

“Vậy anh… cho tôi xuống đi” Cái thói quen chọc trời chọc đất lại tiếp tục, giọng nói lảnh lót, có chút ngại ngùng nũng nịu của một cô gái.

Mộ Bắc Ngật ôm cô chặt hơn chứ không hề buông lỏng, tài xế nhìn thấy Mộ Bắc Ngật liền mở cửa xe, Mộ Bắc Ngật không thông qua sự đồng ý của Cố Tiểu Mạch đã bước vào bên trong.

Cố Tiểu Mạch muốn rơi nước mắt, sự phản kháng của cô thật sự…

không có tác dụng gì cả!

Anh nghiêng người ôm cô vào xe, lúc khom người Cố Tiểu Mạch phát hiện ra sắc mặt Mộ Bắc Ngật trắng bệch, không phải màu trắng của da mà là tái mét.

Lúc anh đặt cô xuống, cánh tay có chút run run.

Sao vậy?

Cố Tiểu Mạch năm lấy cổ tay Mộ Bắc Ngật, không dùng quá nhiều lực nhưng lại nhìn thấy rõ cánh tay anh run run, mặc dù Mộ Bắc Ngật hình như không hề quan tâm đến điều này.

Ánh mắt Cố Tiểu Mạch vô cùng nghiêm túc, “Cánh tay anh… sao vậy?”

Mộ Bắc Ngật ngồi vào xe, nghe thấy câu hỏi của cô, anh hững hờ trả lời, “Không sao”

Cố Tiểu Mạch không tin, cô trực tiếp cởi cúc ở tay áo, từ từ kéo áo lên rồi nhìn thấy vết sưng đỏ trên cánh tay anh.

Cánh tay sưng vù, ánh mắt Cố Tiểu Mạch lập tức trở nên lạnh lùng, trước đây Mộ Bắc Ngật đã đỡ giúp cô một gậy, lưng sưng đỏ vài ngày, còn không đứng thẳng được.

Nhìn cánh tay sưng đỏ của anh, Cố Tiểu Mạch trong nháy mắt đã phản ứng lại, đây rõ ràng là bị ông già đó đánh.

Cô lên tiếng hỏi, “Anh lại bị ông nội anh đánh à?”

Mộ Bắc Ngật không lên tiếng, coi như là ngầm thừa nhận, Cố Tiểu Mạch có chút bực bội, “Anh đã lớn như thế này rồi mà ông ấy còn dám đánh anh, Mộ Bắc Ngật, anh còn không đánh lại một ông già à?”

Cố Tiểu Mạch phẫn nộ lên tiếng, nhất thời làm lộ cảm xúc của mình, Mộ Bắc Ngật từ từ nghiêng đầu qua, nhìn cô với ánh mắt nghiêm túc, sau đó từ từ lên tiếng, “Cố Tiểu Mạch, cô thương xót tôi à?”

Bị anh nhìn thấu cảm xúc của mình, mặt Cố Tiểu Mạch chợt nóng rực, may mà cô đang ở trong xe, ánh sáng tối tăm.

Mộ Bắc Ngật không nhìn thấy mặt cô đang ửng đỏ, Cố Tiểu Mạch lập tức buông tay, giả vờ không quan tâm, “Tôi đương nhiên là không thương xót rồi, cũng đâu phải là tôi bị đánh đâu”

“Hai lần đều là vì cô mới bị thương”

Lần đầu tiên anh đỡ gậy cho cô, lần này là vì nhắc đến chuyện hủy hôn ước.

Tình cảm của Mộ Bắc Ngật ngày càng rõ ràng, ánh mắt nhìn Cố Tiểu Mạch ngày càng sâu đậm, lúc này không hề che giấu từ từ nói ra suy nghĩ của mình.

Cố Tiểu Mạch mở to mắt, vội vàng lắc đầu, “Này, Mộ Bắc Ngật, anh không được úp tội danh lên đầu tôi, lần này chẳng liên quan gì đến tôi, ăn vạ cũng phải có đẳng cấp chứ!”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 185


Chương 185:

Không thể không nói, tính cách lạc quan hoạt bát của Cố Tiểu Mạch thật sự đã thành công trong việc khiến Mộ Bắc Ngật vui vẻ, những buồn bực khó chịu lúc ở nhà cũ nhà họ Mộ đã tiêu tan rồi, cô giống như ánh nắng giữa ngày đông lạnh giá chiếu vào trái tim Mộ Bắc Ngật.

Mộ Bắc Ngật ngả người dựa vào ghế, cười vui vẻ, Nam Thần An từ trong bệnh viện đi ra liền nhìn thấy cảnh tượng này.

Mộ Bắc Ngật vẫn chưa đóng cửa xe, thế nên Nam Thần An có thể nhìn thấy rõ khóe miệng anh đang cười, Cố Tiểu Mạch ngồi bên cạnh, ánh mắt sáng long lanh.

Chỉ Mộ Bắc Ngật nhìn thấy Nam Thần An đang đi đến gần bọn họ, nụ cười tắt ngủm.

Nam Thần An đã bước đến xe, ánh mắt sâu thẳm nhìn Cố Tiểu Mạch, còn chưa lên tiếng đã bị Mộ Bắc Ngật ngắt lời, “Tối nay cô ấy sẽ về nhà tôi, tôi còn có việc cần cô ấy, Tổng giám đốc Nam không nhúng tay được vào chuyện này đâu.”

Cố Tiểu Mạch sững sờ, ngơ ngác nhìn Mộ Bắc Ngật, còn Mộ Bắc Ngật nói một cách rất nghiêm túc.

Nam Thần An nắm chặt giấy tờ xuất viện.

Nam Thần An căn chặt răng, “Tiểu Mạch vừa mới bị thương, Tổng giám đốc Mộ sẽ không chèn ép một nhân viên như vậy chứ?”

“Đó là chuyện của tôi” Mộ Bắc Ngật hững hờ đáp lại một tiếng khiến Nam Thần An cạn lời.

Sau đó, Mộ Bắc Ngật lại tiếp tục nói một câu, “Nám Nám vẫn đang ở chỗ của Tổng giám đốc Nam đúng không, lát nữa tôi sẽ bảo trợ lý đến đó đón Nám Nám, làm phiền Tổng giám đốc Nam rồi”

Nam Thần An nhìn Cố Tiểu Mạch, “Tiểu Mạch, nếu em không đồng ý, bây giờ anh có thể đưa em đi”

Mộ Bắc Ngật hững hờ liếc nhìn Cố Tiểu Mạch một cái nhưng lại khiến Cố Tiểu Mạch cảm thấy áp lực và uy h**p, quan trọng nhất chính là bây giờ cô có chút quan tâm cánh tay của anh.

Nếu cô bôi thuốc cho anh thì còn đỡ, nhưng nếu không bôi thuốc, anh chắc chắn sẽ không quan tâm cánh tay của mình!

Cố Tiểu Mạch chần chừ một lúc lâu, cuối cùng nhìn Nam Thần An nói, “Xin lỗi anh Nam, em bây giờ đúng là trợ lý đời sống của anh ta, không được trốn việc”

Đến Cố Tiểu Mạch đã lên tiếng từ chối, Nam Thần An còn có lý do để giữ Cố Tiểu Mạch lại sao?

Rất lâu sau, đợi chiếc xe Rolls-Royce đi thật xa, Nam Thần An vẫn đứng yên tại chỗ, màn đêm buông xuống khiến bóng dáng Nam Thần An có chút cô độc.

Còn ở trong xe, từ sau khi Cố Tiểu Mạch thốt ra lời đó, Mộ Bắc Ngật vẫn cứ nở nụ cười tươi ánh mắt trầm lắng sáng lấp lánh.

Cố Tiểu Mạch ngồi ở bên cạnh vẫn mặc trên người bộ đồ của bệnh nhân, chân tê không có cảm giác, cô mím chặt môi, ánh mắt bất giác nhìn ra bên ngoài, nhìn ánh đèn sáng nhấp nháy ở bên ngoài, nhất thời che lấp đi tâm trạng của cô.

Băn khoăn, phức tạp, tranh đấu, lựa chọn.

Còn đối với Bắc Ngật, chút lý trí còn sót lại nói với cô rằng mình không được đến gần anh nhưng lại bất giác muốn lại gần…

Mệt mỏi quá! Cố Tiểu Mạch âm thầm chửi chính mình.

Sau khi đến nhà họ Mộ, Cố Tiểu Mạch vẫn còn chìm đắm trong suy nghĩ của mình, Mộ Bắc Ngật đã gọi cô mấy tiếng nhưng cô không hề nghe thấy.

Cố Tiểu Mạch vẫn thờ thẫn nhìn ra bên ngoài, Mộ Bắc Ngật nheo mắt, lại gần cô, “Cố Tiểu Mạch!”

Một giọng nói trầm trầm kéo Cố Tiểu Mạch về với thực tại, cô lập tức hoàn hồn, cô nghiêng đầu qua, nhưng cái nghiêng đầu này, bi thương…

Cố Tiểu Mạch không biết Mộ Bắc Ngật đã đến gần cô như vậy, cô vừa quay đầu, môi cô bất ngờ chạm vào môi anh, Cố Tiểu Mạch lập tức mở to mắt, không dám tin vào cảnh tượng trước mắt.

Cô không chút do dự lùi lại phía sau, nhìn anh với bộ dạng vô cùng kinh ngạc.

“Mộ Bắc Ngật, anh… anh, đồ lưu manh!”

Mộ Bắc Ngật ở ngay trước mặt Cố Tiểu Mạch, l**m môi, giống như đang nhớ lại mùi vì ngọt ngào đó.

“Cố Tiểu Mạch, lần này là cô chủ động hôn tôi.”

“Nếu anh không lại gần tôi như vậy, tôi làm sao có thể… Đây là kế hoạch của anh!” Cố Tiểu Mạch mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch, chỉ có thể dùng giọng nói cao vút che giấu đi sự căng thẳng và ngại ngùng của mình.

Đôi mắt tối sầm, “Kế hoạch của tôi? Tôi lấy lý do gì để lên kế hoạch khiến cô hôn tôi, cô cho rằng tôi thích cô sao?”

Lần trước né tránh còn lần này lại không hề che giấu lên tiếng, lúc nói câu này, ánh mắt Mộ Bắc Ngật rất chăm chú, anh nhìn cô không chớp mắt.

May mắn là cả hai người đều đang ở trong xe, chân cô tê nhức, hoàn toàn không có cơ hội bỏ chạy.

Cố Tiểu Mạch bị ép nhìn vào mắt anh, cô cắn môi, cuối cùng nói, “Thôi đi, coi như tôi bị ma xui quỷ khiến, không liên quan đến anh”

Cô cũng vô hình trung né tránh câu hỏi của anh.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 186


Chương 186:

Mộ Bắc Ngật nhận ra điều đó, anh đè nén sự thất vọng của mình, tiếp tục nói, “Vậy là cô muốn hôn tôi, cô thích tôi?”

OMG! Mộ Bắc Ngật đúng là một con sói xám, hai ba câu đã khiến Cố Tiểu Mạch không nói lên lời, hai người không cùng một đẳng cấp.

Cố Tiểu Mạch bị nói trúng tim đen, phản ứng đầu tiên chính là che giấu, cô vỗ lên cánh tay Mộ Bắc Ngật, miệng cười nhưng mắt lại lạnh lùng vô cùng, “Tổng giám đốc Mộ, ngoan nhé, chị đây không bị cận cũng không bị lóa mắt, sẽ không thích người đàn ông đã có chủ, nếu em chích chị thì xử lý sạch sẽ những thứ tình cảm kia của em đi nhé, không sao, có cái ảo giác này không phải là lỗi của em, lần sau chị sẽ chú ý hơn!”

Cố Tiểu Mạch nói một tràng, nói xong những lời này, cô thở phào nhẹ nhõm.

Mộ Bắc Ngật nghe được vài từ khóa quan trọng trong lời nói đùa của cô, “Nếu tôi xử lý sạch sẽ thì có thể?”

Á, anh đã nhập vai Tại sao không diễn theo kịch bản của cô chứ?

Cố Tiểu Mạch sững sờ, Mộ Bắc Ngật với ánh mắt dịu dàng, giọng nói trầm trầm đầy sức lực vang lên, “Tôi sẽ làm theo ý của cô”

Aaa, phỉ phui cái mồml!!

Mộ Bắc Ngật mở cửa xe, anh xuống xe rồi bế Cố Tiểu Mạch xuống, Cố Tiểu Mạch muốn né tránh anh, cô nhích người về phía bên kia cửa.

“Tôi có thể”

Mộ Bắc Ngật nhìn Cố Tiểu Mạch tức giận mở cửa xe, khó khăn lắm mới nhích được người xuống xe, lúc chạm đất chân mềm nhũn.

Nhưng Cố Tiểu Mạch kiên trì không kêu đau, cô giống như con thỏ con, nhảy về phía trước.

Mộ Bắc Ngật nhìn cô, không cố chấp nữa mà im lặng nhìn cô một mình đi đến phòng cách một cách khó khăn.

Đến lúc cô đi được đến phòng khách, trán đã lấm tấm mồ hôi, Mộ Bắc Ngật đứng ở phía sau cô, tay đút vào túi, “Phòng của cô ở trên tầng hai, thỏ con, tiếp tục nhảy lên sao?”

Cố Tiểu Mạch có thể hiểu được sự trêu chọc trong lời nói của Mộ Bắc Ngật, cô phẫn nộ nhắm mắt, hừ, nhảy thì nhảy!

Hai ban tay nắm chặt, cô chuẩn bị tiếp tục nhảy.

Nhưng lúc cô đang định nhảy thì nghe thấy tiếng thở dài của người đàn ông ở phía sau, sau đó là tiếng bước chân đi đến gần cô.

“Aaaaaa…”

Cố Tiểu Mạch còn chưa kịp phản ứng lại, cả người được anh bế lên, anh sải bước đi lên tầng hai.

Lúc đi qua phòng ngủ của anh, bước chân của Mộ Bắc Ngật bỗng dừng lại, Cố Tiểu Mạch nhìn qua đó.

Cố Tiểu Mạch lập tức lên tiếng, “Tôi ở phòng bên cạnh”

Mộ Bắc Ngật thu lại ánh mắt, che giấu đi tâm trạng của mình, anh nhìn một cái, không từ chối hay phản bác lại, anh ôm Cố Tiểu Mạch đi đến phòng bên cạnh.

Cô được anh đặt xuống giường, lúc anh đặt cô xuống cánh tay hình như đau hơn một chút, thế nên lúc đặt Cố Tiểu Mạch xuống cánh tay hơi mất lực.

Gân xanh trên trán nổi lên, Mộ Bắc Ngật chẳng thèm để ý, anh nhìn Cố Tiểu Mạch hung dữ như con hổ, mặc bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, anh không kìm được mà đưa tay xoa tóc cô một cách cưng chiều.

“Đi nghỉ sớm đi”

“Không phải là có công việc sao?” Cố Tiểu Mạch lên tiếng hỏi, với cái đầu óc của cô làm sao có thể nghĩ được răng anh chỉ tùy tiện nói ra một lý do để đưa cô về nhà mà thôi.

Mộ Bắc Ngật từ từ lại gần, Cố Tiểu Mạch lùi lại phía sau, lần này phản ứng nhanh hơn mọi khi rất nhiều, cô nhìn Mộ Bắc Ngật với ánh mắt đề phòng, “Mộ Bắc Ngật, tôi cảnh cáo anh, bây giờ cả hai chúng ta đều là bệnh nhân, đừng có làm gì”

“Tối nay nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai tôi sẽ hành hạ cô”

Anh từ từ nói ra câu này.

Dịch Bách đang ôm Nám Nám đi đến tầng hai, thật không hay là cậu ta vừa đi đến trước cửa thì nhìn thấy Mộ Bắc Ngật cúi người lại gần Cố Tiểu Mạch, tuy không nhìn rõ nhưng lại rất dễ khiến người khác hiểu lầm…

Bước chân của Dịch Bách đã bán đứng cậu ta, cậu ta đang định bỏ chạy thì Mộ Bắc Ngật đã đứng lên, ngoái đầu lại nhìn cậu ta, Dịch Bách lúc này mới giả vờ điềm tĩnh, hô nhẹ một tiếng, “Sếp, em đã đón Nám Nám về rồi ạ”

Cố Tiểu Mạch nhìn trái nhìn phải, có chút thẹn thùng, “Ôm Nám Nám đến đây”

Dịch Bách đi đến, nhẹ nhàng đặt Nám Nám xuống giường, sau đó chào tạm biệt.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 187


Chương 187:

Mộ Bắc Ngật cũng đi ra ngoài luôn, để Cố Tiểu Mạch một mình trong phòng, trong phòng rất im lặng, chỉ có tiếng thở đều đều của Nám Nám, Cố Tiểu Mạch nghiêng đầu nhìn, sau đó nằm xuống, nhắm mắt lại.

Đêm nay Cố Tiểu Mạch mất ngủ, trong đầu đều là hình ảnh cánh tay của Mộ Bắc Ngật không có sức lực, khuôn mặt tái mét, hình ảnh đó.

hành hạ dày vò Cố Tiểu Mạch suốt cả đêm, cô không tài nào yên tâm được.

Cố Tiểu Mạch túm lấy tóc, cô mở mắt, từ từ xuống giường, nhờ vịn vào đồ đạc trong phòng nên cô mới ra được khỏi cửa.

Đèn ở bên ngoài đã tắt, màn đêm tối tăm không nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Cố Tiểu Mạch sờ vào tường để đi đến phòng Mộ Bắc Ngật, cô nhẹ nhàng mở cửa, sau đó nghe thấy tiếng thở không đều của Mộ Bắc Ngật, đôi mắt của Cố Tiểu Mạch tối sầm, cô mở đèn ngủ, cố gắng đi đến chỗ anh.

Cô cúi người, phát hiện Mộ Bắc Ngật ngủ không ngon, lông mày chau lại, mặt tái mét thật đáng sợ.

Cố Tiểu Mạch đưa tay chạm vào trán của Mộ Bắc Ngật, cô bị dọa Sợ, nóng quát Suy nghĩ đầu tiên chính là anh bị sốt rồi!

Anh tắm xong chỉ mặc một cái áo phông trắng, lộ ra chỗ sừng đỏ ở cánh tay, sưng vù một cách đáng sợ.

Cố Tiểu Mạch mím môi, cô đứng lên đi ra ngoài.

Cơ thể vẫn còn đau nhức nên cô đi rất chậm, lúc xuống cầu thang, Cố Tiểu Mạch bất ngờ bị ngã, cô đau đớn ngồi ở bậc cầu thang xoa cái mông vừa đập xuống, cô ngồi nghỉ một lát rồi tiếp tục đứng lên đi về phía phòng bếp.

Lúc cô quay lại phòng của anh, trên tay cầm theo thuốc hạ sốt, nước ấm, khăn mặt lạnh và thuốc bôi.

Cô đã dùng quá nhiều sức lực nên lúc này ngồi bệt xuống bên giường, thở hổn hển, sau đó quay người vỗ nhẹ vào vai Mộ Bắc Ngật, “Mộ Bắc Ngật, Mộ Bắc Ngật..”

Giọng nói của Cố Tiểu Mạch vô cùng êm ái, giọng nói đó là trùng khớp với giọng nói của cô gái năm năm trước.

Trước đây Cố Tiểu Mạch luôn bày ra bộ mặt hung dữ, không ai bắt nạt được.

Nhưng bây giờ, cô nhẹ nhàng gọi tên anh còn vô cùng kiên nhẫn, giống như tiếng kêu của mèo con.

Mộ Bắc Ngật nhíu mày, da thịt nóng ran, bị sốt nên tinh thần không ổn định, nhưng sau khi nghe thấy giọng nói của cô gái, anh liền mở mắt.

Tóc của Cố Tiểu Mạch buông xõa, hai mắt mở to nhìn anh, Cố Tiểu Mạch thấy Mộ Bắc Ngật mở mắt, hai mắt cô sáng lên, cô thở phào nhẹ nhõm, sau đó lên tiếng, “Mộ Bắc Ngật, anh tỉnh lại rồi? Anh uống thuốc đi được không, anh bị sốt rồi!”

Càng nói lại càng giống với giọng của cô gái ấy, lúc này Mộ Bắc Ngật vừa có chút lơ mơ vừa có chút tỉnh táo, anh chăm chú nhìn Cố Tiểu Mạch, đôi mắt ẩn chứa điều gì đó.

Cô muốn quay người đi lấy nước, tay còn chưa chạm vào cốc nước đã bị cánh tay của Mộ Bắc Ngật giữ lại, Cố Tiểu Mạch bất ngờ bị anh kéo lên giường.

Cô hét lên một tiếng, Mộ Bắc Ngật ôm cô vào lòng mới cảm thấy mãn nguyện, Mộ Bắc Ngật ôm chặt cô, cái chăn rộng thênh thang đắp lên hai người, nhất thời Cố Tiểu Mạch không thể nào giấy giụa được.

Cố Tiểu Mạch có chút ngạc nhiên, nhưng cô chỉ dám nhẹ nhàng đẩy anh ra, “Mộ Bắc Ngật, tôi đến để bảo anh uống thuốc chứ không phải đến ngủ cùng với anh”

Hơn nữa người anh nóng như vậy, Cố Tiểu Mạch sợ rằng chân của cô vừa mới bị thương cũng sẽ bị anh lây sốt…

“Tôi không bao giờ uống thuốc”

Giọng nói của Mộ Bắc Ngật không trầm trầm như mọi khi mà khàn đặc.

Cố Tiểu Mạch không nỡ đẩy anh ra, “Không uống thuốc thì sao mà khỏi được?”

“Ở cạnh tôi một lúc là khỏi, ok?” Mộ Bắc Ngật nửa tỉnh nửa mê nhưng vẫn ôm cô thật chặt, nói xong anh chìm vào giấc ngủ.

Thấy Mộ Bắc Ngật nhắm mắt, Cố Tiểu Mạch nhìn mãi, cuối cùng bất lực, không phản kháng lại nữa, cô từ từ chìm vào giấc ngủ cùng với anh.

Sáng ngày hôm sau, lúc Cố Tiểu Mạch tỉnh lại thì nghe thấy giọng cười của Nám Nám, cô mở mắt ra, đập vào mắt cô không phải khuôn mặt mũm mĩm của Nám Nám mà là khuôn mặt của Mộ Bắc Ngật, sát với mặt cô.

Cố Tiểu Mạch mở to mắt nhìn Mộ Bắc Ngật, theo bản năng muốn thoát khỏi nơi này, nhưng vừa động đậy chân, cơn đau ập đến.

Bên cạnh vẫn vang lên tiếng cười của Nám Nám, Mộ Bắc Ngật đã tỉnh giấc từ lâu rồi nhưng vẫn duy trì tư thế đó, Nám Nám khoanh chân ngồi bên cạnh Mộ Bắc Ngật, cảm giác giống như một gia đình ba người, ấm áp ngọt ngào.

Nám Nám cười, “Nấm ơi, vòng tay của ông chú lợi hại có phải rất ấm áp không ạ? Hừ, bây giờ Nấm không cần Nám Nám ngủ cùng nữa rồi: Cố Tiểu Mạch mở to mắt, Mộ Bắc Ngật đúng là không cần uống thuốc, anh nghỉ ngơi một đêm xong tinh thần tốt hơn rất nhiều.

Mộ Bắc Ngật nhìn cô với ánh mắt vui vẻ, Cố Tiểu Mạch có chút ngại ngùng, đưa tay đẩy anh ra, “Anh mau buông tôi ra”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 188


Chương 188:

“Cố Tiểu Mạch, đúng như lời Nám Nám nói, tối qua cô không ngủ được, lén lút đi đến phòng của tôi?”

Hai người kẻ tung người hứng, Cố Tiểu Mạch bị đánh bại hoàn toàn, ngoài thẹn quá hóa giận chỉ có… thẹn quá hóa giận.

Đôi mắt hiện lên sự tức giận, “Tôi vốn là muốn mang thuốc đến cho anh uống… Haiz, sự quan tâm của tôi đều vứt bỏ cho chó rồi”

Cố Tiểu Mạch lẩm bẩm một mình, khóe miệng Mộ Bắc Ngật cong lên, buông cô ra ngồi dậy, Nám Nám nhân cơ hội đó ngồi vào lòng Mộ Bắc Ngật, giống như thế học theo Cố Tiểu Mạch, ôm Mộ Bắc Ngật xem có thoải mái không.

Oaa, cơ thể của ông chú lợi hại hoàn hảo, ôm thật là thoải mái.

Thấy Nám Nám ôm ông chú lợi hại với bộ dạng vô cùng vui sướng, sắc mặt Cố Tiểu Mạch có chút phức tạp.

“Hôm nay là ngày đầu tiên Nám Nám đi học, lát nữa tôi sẽ bảo Dịch Bách đưa con bé đi” Mộ Bắc Ngật trầm giọng lên tiếng, giải quyết tất cả thay cho Cố Tiểu Mạch.

Cố Tiểu Mạch xoa xoa đầu, “Cứ để tôi đưa con bé đi, không làm phiền Dịch Bách nữa”

Đối với Dịch Bách, đến bây giờ Mộ Bắc Ngật vẫn còn có khúc mắc, nhất là khi nghe Cố Tiểu Mạch gọi tên của Dịch Bách, sắc mặt Mộ Bắc Ngật từ từ tối sầm lại.

Anh lạnh lùng lên tiếng, “Không muốn làm phiền Dịch Bách?”

“Tôi không có lý do để làm phiền, tôi sẽ đưa Nám Nám đến trường”

“Cô chắc rằng chân của cô có thể đi sao?” Mộ Bắc Ngật liếc nhìn chân cô.

Nám Nám chớp chớp mắt, Nấm với ông chú lợi hại đã ngủ cùng với nhau rồi, điều này chứng tỏ tiến triển rất tốt!

Lại gần thêm một bước để ông chú lợi hại trở thành Daddy rồi!

Cô bé suy nghĩ chu đáo rồi nói, “Nấm ơi, để chú Dịch Bách đưa Nám Nám đi học đi ạ, mẹ phải ở nhà dưỡng thương, không được để bị thương nữa đâu”

Nám Nám mặc đồng phục, trông cô bé giống như một cô công chúa nhỏ, tóc buộc cao càng làm nổi bật ngũ quan tinh tế của Nám Nám.

Mộ Bắc Ngật và Dịch Bách đang ở trong phòng sách, Cố Tiểu Mạch không thể ở nhà của Mộ Bắc Ngật mãi được, cô tìm cơ hội để chào tạm biệt với Mộ Bắc Ngật.

Lúc này, cô nhảy một chân đến phòng sách, cửa phòng sách không đóng.

Mộ Bắc Ngật hững hờ ngồi ở đó, im lặng nghe Dịch Bách báo cáo, anh đã cướp hết các hạng mục của Cố Thị, thời gian này Cố Thị sẽ thiếu hạng mục, Cố Chấn Hải sẽ rơi vào tình thế không có hạng mục nào nữa, sợ rằng điều này sẽ ảnh hưởng đến tình cảm giữa anh và cô Cố”

Cô Cố mà Dịch Bách nói chính là Cố Lan Tâm…

Cố Tiểu Mạch đứng ở cửa, nghe xong cô hết sức ngạc nhiên, Mộ Bắc Ngật chèn ép Cố Thị?

Làm sao có thể?

Giọng nói của Mộ Bắc Ngật lạnh lùng, “Cố Chấn Hải và Tổng giám đốc Lâm hợp tác với nhau để lầm ra chuyện này, cũng chỉ là trừng phạt ông ta một chút thôi, chuyện này cứ như vậy trước đã, không ai thay đổi được”

Ông Mộ ngoài mặt thì trách mắng anh nhưng thật ra ông ta không hề lo lắng gì khi anh làm chuyện này, ai cũng giả vờ thôi.

Cố Tiểu Mạch kinh ngạc, Tổng giám đốc Lâm?

Thế nên, hôm đó người đi theo cô là Cố Chấn Hải? Ông ta muốn tặng cô cho Tổng giám đốc Lâm?

Chỉ trong nháy mắt Cố Tiểu Mạch giống như chìm vào hầm băng, hình như không còn tổn thương nữa, chỉ là cười khinh bỉ một tiếng.

Hóa ra Cố Chấn Hải lại có thể làm ra chuyện hoang đường như thế này!

Đúng là nực cười!

Dịch Bách nghe xong, từ từ trả lời, “Vâng thưa Sếp, em biết rồi ạ”

Nói xong, cậu ta quay người đi ra ngoài, lúc Dịch Bách đi ra ngoài, Cố Tiểu Mạch không kịp né đi chỗ khác, Dịch Bách đã mở cửa ra.

Khoảnh khắc nhìn thấy cô, đôi mắt của Dịch Bách hiện lên sự kinh ngạc và bất ngờ, “Cố… Tiểu Mạch”

Cố Tiểu Mạch đứng yên tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng, cô hừng hờ ừ một tiếng, Mộ Bắc Ngật ở trong phòng đương nhiên là nghe thấy, anh ngước mắt nhìn cửa phòng, nhìn thấy bóng ẩn ẩn hiện hiện của cô đang đứng đó.

Dịch Bách mãi mới phản ứng lại, cậu ta không định nói gì thêm, vội vàng vứt lại một câu, “Tôi đưa Nám Nám đi đến lớp mẫu giáo đây”

Nói xong, cậu ta dùng tốc độ nhanh nhất để chạy khỏi nơi này.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 189


Chương 189:

Mộ Bắc Ngật đứng lên đi ra ngoài, bắt gặp ánh mắt của Cố Tiểu Mạch, anh mím môi, chuyện này bị cô phát hiện nhưng anh không hề có cảm giác chột dạ, thậm chí còn có tâm tư để quan sát phản ứng của Cố Tiểu Mạch.

Có thể khiến cô cảm động không?

“Anh… thật sự xuống tay với Cố Thị?”

“Giữa hai công ty, cướp hạng mục là chuyện bình thường” Mộ Bắc Ngật cố tình không muốn khiến cô có áp lực, nhưng ánh mắt có chút hi vọng, hi vọng Cố Tiểu Mạch sẽ nhận ra tâm tình của anh.

Thật không ngờ, Cố Tiểu Mạch lại thở phào nhẹ nhõm, “Dọa chết tôi rồi, tôi còn cho rằng anh vì tôi mà chèn ép Cố Thị, nếu không Cố Lan Tâm lại đến tính sổ với tôi, thế nên chuyện này không liên quan gì đến tôi, đúng không?”

Cố Tiểu Mạch ngẩng đầu, cô cười vui vẻ, bộ dạng vô cùng ngây thơ!

Mắt Mộ Bắc Ngật giật, cô đúng là có khả năng chọc tức người khác, Mộ Bắc Ngật nhìn cô với sắc mặt u ám, “Cô nói xem?”

“Chuyện làm ăn không liên quan đến tôi, nếu không có việc gì nữa, tôi nghĩ tôi nên rời khỏi đây rồi”

“Cố Tiểu Mạch, là trợ lý đời sống, nhưng ngày tới cô không thể đi làm…

Mộ Bắc Ngật cố tình nói một nửa, bỗng dừng lại khiến Cố Tiểu Mạch cảm nhận được sự nguy hiểm, cô sợ hãi anh sẽ nói gì tiếp theo.

Cố Tiểu Mạch nín thở, đúng như dự đoán, Mộ Bắc Ngật từ từ nói tiếp, “Không thể đi làm thì ở nhà làm việc, đến khi chân của cô khỏi hẳn”

Vậy cũng có nghĩa là cô phải ở nhà họ Mộ!

Cố Tiểu Mạch định lên tiếng phản bác lại nhưng Mộ Bắc Ngật không cho cô cơ hội, “Muốn từ chối? Đã nghĩ sẽ làm thế nào để trả tiền vi phạm hợp đồng chưa, hả?”

“Tôi ở đây cũng không giúp được anh cái gì cả”

“Cô ở đây là được rì Mộ Bắc Ngật vẫn luôn vô tình cố tình nói ra một câu rất tình cảm khiến Cố Tiểu Mạch vô cùng phức tạp, cô cúi đầu, muốn né tránh.

Mộ Bắc Ngật liếc nhìn cô, cuối cùng vẫn lựa chọn không làm cô khó xử, “Tôi cần đến công ty, cô ở nhà tự chăm sóc mình”

“ờ”

Không giống với sự ấm áp ở đây, Cố Lan Tâm từ sáng sớm đã lái xe đến nhà họ Mộ, cô ta không gọi điện thoại mà lặng lẽ chờ ở bên ngoài.

Có trời mới biết lúc cô ta ngồi ở trong xe nhìn thấy Dịch Bách ôm Nám Nám đi ra ngoài, cô ta cảm thấy chướng tai gai mắt như thế nào, phẫn nộ trào dâng khiến cô ta sắp không kìm nén được nữa.

Trong lòng nảy sinh nỗi căm hận, Cố Lan Tâm cắn chặt răng nhìn cảnh tượng này, mới sáng sớm mà Nám Nám đã từ nhà họ Mộ đi ra ngoài, vậy thì Cố Tiểu Mạch người phụ nữ đê tiện kia nhất định cũng ở đây!

Đáng chết, đáng chết!

Sự xuất hiện của Nám Nám và Cố Tiểu Mạch đã phá vỡ cuộc sống tốt đẹp của cô ta!

Ngày giỗ của bố Mộ Bắc Ngật, năm nay ông Mộ gọi Cố Lan Tâm đến, coi như là nhà họ Mộ đã coi trọng thân phận của cô ta, nhưng tối hôm qua, Mộ Bắc Ngật cả đêm không về nhà, chiều hôm qua cô ta vừa xảy ra chuyện đó, vẫn còn bị ám ảnh bởi Mộ Thiếu Lãnh nhưng Mộ Bắc Ngật lại không đến thăm cô ta, cũng không ở lại nhà cũ với cô ta!

Anh vứt cô ta ở lại nhà cũ nhà họ Mộ nhưng lại ở đây với Cố Tiểu Mạch!

Cố Lan Tâm cắn chặt răng, mắt đẫm lệ gọi điện cho ông Mộ, “Ông Mộ, Bắc Ngật anh ấy thật sự… sắp thích Cố Tiểu Mạch người phụ nữ kia rồi!”

Ông Mộ đang ngồi ở nhà, khuôn mặt nghiêm túc lạnh lẽo, giống như đang đè nén phẫn nộ, Cố Tiểu Mạch người phụ nữ đó, càng ngày càng chướng tai gai mắt!

Ông ta lập tức lên tiếng căn dặn, “Cho người đưa Cố Tiểu Mạch người phụ nữ kia đến đây!”

Lần này ông ta phải gọi Cố Tiểu Mạch đến đây để cô biết cô thấp kém và tỉ tiện như thế nào, một đứa con riêng của nhà họ Cố mà lại muốn đũa mốc chòi mâm son.

Cố Tiểu Mạch một mình ở nhà của Mộ Bắc Ngật, Mộ Bắc Ngật trước khi đi còn không quên nói với cô rằng anh sẽ về sớm.

Giống như người chồng trước khi đi làm nói với vợ vậy, Cố Tiểu Mạch cảm thấy rất khó chịu, hành động của Mộ Bắc Ngật khiến đầu óc cô rối loạn.

Cô cũng không nCốc nghếch, chỉ là không muốn chọc thủng lớp giấy đó mà thôi, cô biết một khi chọc thủng thì sẽ không thể nào trở lại được, sẽ gây ra hậu quả không tài nào cứu vấn được.

Cố Tiểu Mạch vịn vào lan can, nhảy một chân lên tầng thì nghe thấy tiếng mở cửa.

Cố Tiểu Mạch lập tức nhìn về phía cửa với ánh mắt thắc mắc, cô nheo mắt, không phải chứ, Mộ Bắc Ngật vừa mới đi đã về rồi sao?

Sau đó cô nghe thấy tiếng bước chân đi đến, Cố Tiểu Mạch nhìn về phía, sắc mặt từ từ trở nên nghiêm túc.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 190


Chương 190:

Vài người mặc đồ đen mặt không biểu cảm bước vào, cũng vì đã từng gặp ông Mộ vài lần nên lúc nhìn thấy bọn họ Cố Tiểu Mạch cảm thấy có gì đó không đúng.

“Cô Cố, ông nhà chúng tôi muốn gặp cô, cô đi cùng chúng tôi một chuyến”

Nhìn mà xem, giọng điệu 100% là mệnh lệnh, trước giờ đều không cho cô cơ hội từ chối và phản kháng!

Gô đi lại khó khăn, tên mặc áo đen mang đến một chiếc xe lăn, Cố Tiểu Mạch được đẩy ra bên ngoài.

Cô nhíu mày, ngồi trên xe lăn, khí thế bỗng yếu đi rất nhiều, huhu…

Cô vứt điện thoại trong phòng, không kịp liên lạc với người khác, cô bị đẩy ra bên ngoài cũng không có phản ứng gì, cô được đưa đến nhà cũ nhà họ Mộ.

Cô chưa bao giờ đến nhà cũ nhà họ Mộ, ở đây cách thành phố ồn ào xa hoa một đoạn khá xa, mỗi căn biệt thư đều tách riêng ra giống như đang tuyên bố sự giàu sang của mình.

Nếu so sánh thì nhà họ Cố chẳng là gì cả.

Cố Tiểu Mạch hơ hơ một tiếng, không ngờ cô lại có tâm tư để suy nghĩ về giá cả của những ngôi nhà này, cô được đẩy vào nhà cũ nhà họ Nộ.

Lúc vào nhà Cố Tiểu Mạch chỉ cảm nhận được sự uy nghiêm trang trọng nhưng khiến người ta vô cùng áp lực, giống như bị trói buộc, không có không gian để tự do hít thở.

Cố Tiểu Mạch bất giác nghĩ đến Mộ Bắc Ngật, hóa ra, Mộ Bắc Ngật từ bé đã ở đây, chẳng trách anh lại lạnh nhạt thờ ơ như vậy!

Tên áo đen đẩy Cố Tiểu Mạch vào phòng khách, đối mặt với ánh mắt uy nghiêm của ông ông ta đặt tờ báo xuống, người làm đang làm việc của mình ở mọi ngõ ngách trong nhà.

Đồng thời Cố Tiểu Mạch cũng biết rõ một điều, nhà họ Mộ có nhiều tiền hơn cô nghĩ, rất nhiều tiền…

“Cô Cố, chúng ta lại gặp rồi”

Ông Mộ đè nén sự phẫn nộ lên tiếng, ánh mắt hiện lên sự tức giận.

Cố Tiểu Mạch ngồi ở xe lăn, cô nghĩ, lần nào gặp mặt cũng không vui vẻ, vậy tại sao còn phải gặp nhau chứ?

Cố Tiểu Mạch lạnh lùng đáp lại, “Ông Mộ, lần này gặp không phải là điều tôi muốn, thế nên ông Mộ có gì muốn nói thì nói luôn đi, chúng ta nên sớm kết thúc cuộc gặp mặt này”

Hơ hơi Một người phụ nữ không biết trời cao đất dày!

Ông Mộ nhìn Cố Tiểu Mạch với ánh mắt hết sức uy nghiêm, trầm giọng nói, “Hôm nay tham quan nhà cũ của nhà họ Mộ rồi, cô thấy thế nào? Sau này có muốn sống ở đây không?”

Cố Tiểu Mạch lập tức nghe hiếu hàm ý sâu xa trong câu hỏi của ông Mộ, tràn đầy sự khinh bỉ chế giễu, Cố Tiểu Mạch kinh ngạc, cảm giác bị làm nhục đến nhanh vô cùng!

Cô đè nén sự tức giận, cười hi hi lên tiếng, “Ừ, căn nhà được dát vàng đúng là nguy nga lộng lẫy, không biết phòng của Mộ Bắc Ngật ở đâu, tôi muốn tham quan một chút?”

“Người phụ nữ như cô, tôi biết ngay là cô chỉ thích tiền của Mộ Bắc Ngật, trước đây tôi đã từng cho cô cơ hội, 50 vạn không phải là con số nhỏ, không ngờ cô còn muốn nhiều hơn”

Ông Mộ nổi giận, trực tiếp ụp tội danh lên đầu Cố Tiểu Mạch.

Cố Tiểu Mạch cười lạnh một tiếng, so với sự phẫn nộ của ông Mộ thì cô điềm tĩnh hơn rất nhiều, tuy cô ở đây chỉ có một mình không người giúp đỡ, nhưng khí thế không thể yếu đi được, “Ông Mộ, ngay từ đầu ông đã cho rằng tôi muốn tiền của Mộ Bắc Ngật, thế nên mới cầm 50 vạn đến để đuổi tôi đi, nếu ông đã nghĩ như vậy, bây giờ để tôi thấy ngôi nhà cũ này, tôi chắc chắn sẽ không cần 50 vạn đó, ít nhất cũng phải là nhà cũ này hoặc là Mộ Thị mới được”

Cô dễ dàng khiến ông Mộ nổi trận lôi đình, chỉ cần một câu nói, ông Mộ nắm chặt tay đập xuống bàn.

Vang lên một tiếng rất to, bàn trà còn chệch sang bên một chút.

Cố Tiểu Mạch chớp mắt, ông già này nổi giận thật đáng sợ… chẳng trách đánh Mộ Bắc Ngật đau như vậy.

“Chưa gì đã nói ra mục đích của mình rồi, cô cho rằng Mộ Bắc Ngật sẽ cần người phụ nữ như cô sao? Tôi nói cho cô biết, đừng cho răng cô sẽ đạt được mục đích của mình, hôm nay tôi gọi cô đến đây là để cảnh cáo cô lần cuối, tốt nhất là hãy biết điều một chút.”

Cuối cùng cũng đợi được rồi.

Cố Tiểu Mạch nhìn ông Mộ cười, từng câu từng chữ tấn công ông Mộ, “Ông Mộ, nếu ông đã nói như vậy thì tốt rồi, tôi trước giờ đều không có ý định đạt được mục đích của mình, bởi vì tôi không hề muốn nhà họ Mộ, Mộ Thị của ông, chúng ta không liên quan gì đến nhau, bây giờ ông có thể để tôi đi chưa?”

Mặt cười hì hi, trong lòng chửi một tiếng ĐM.

Cố Tiểu Mạch đè nén cơn giận, tốn công tốn sức đưa cô đến đây chỉ để uy h**p cô.

Ông Mộ cũng chỉ là muốn làm nhục cô mà thôi, căn nhà to như thế này có người phụ nữ nào không muốn nhào tới chứ??

Hơ hơ, với sự hiểu biết của mình về Cố Lan Tâm, cô ta cũng chỉ xem trọng tiền tài của nhà họ Mộ, cô ta từ bé đã muốn cướp hết tất cả vinh hoa phú quý của người khác.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 191


Chương 191:

“Cô đừng có ở trước mặt tôi ba hoa nữa, Cố Tiểu Mạch, làm như vậy không có lợi gì cho cô cả!” Sắc mặt ông Mộ vô cùng khó coi, tái mét rồi lại tím ngắt.

Cố Tiểu Mạch ngồi trên xe lăn, hai tay đặt lên chân, hơi nắm chặt, cô đè nén sự tức giận, từ đầu đến cuối không hề biểu hiện ra bên ngoài.

“Ông cho rằng tôi muốn dính dáng gì đến các người sao?”

Mắt lạnh lùng, môi đỏ mấp máy, giọng nói hững hờ.

Ở bên kia, Mộ Bắc Ngật ở công ty vừa mới họp xong, anh cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay.

Đã hai tiếng trôi qua, không biết Cố Tiểu Mạch ở nhà một mình như thế nào rồi.

Mộ Bắc Ngật nghĩ ngợi trong lòng, trên mặt nở nụ cười.

Có điều lúc anh biết Cố Tiểu Mạch bị đưa đến nhà cũ nhà họ Mộ, nụ cười lập tức biến mất, ánh mắt lại trở nên lạnh lùng, lạnh đến mức rớm máu.

“Dịch Bách, cậu nói gì?”

192-1-vo-a.jpg


Cố Lan Tâm cảm thấy vui mừng, cô ta vội vàng mở cửa xe đi xuống, “Bắc Ngật!”

Nhưng Mộ Bắc Ngật đã mở cửa xe bước vào chỗ ngồi, hình như không hề nghe thấy Cố Lan Tâm đang gọi mình, anh vội vàng như vậy là muốn đi đâu?

Cô ta có chút không cam tâm, lập tức lôi điện thoại ra gọi cho Mộ Bắc Ngật.

Lúc Mộ Bắc Ngật nhìn thấy tên trên màn hình điện thoại, anh lựa chọn bỏ qua, vứt điện thoại sang một bên, sau đó màn hình tự động tắt.

Mộ Bắc Ngật dựa người ra phía sau, cánh tay không còn đau nhức như hôm qua nữa, Mộ Bắc Ngật biết là Cố Tiểu Mạch đã bôi thuốc cho anh.

Còn Cố Lan Tâm, cô ta đứng tại chỗ nước mắt tuôn rơi, nhìn chiếc xe đang đi xa dần rồi biến mất khỏi tầm mắt của mình, cô ta cắn răng, nắm chặt điện thoại.

Lúc này Cố Tiểu Mạch đang đôi co với ông Mộ, không ai chịu nhường ai.

Ông Mộ tức giận, muốn đả kích cô ở một phương diện khác, ông ra hiệu cho người làm, người làm mang những bản thiết kế váy cưới mà Cố Tiểu Mạch thiết kế cho Cố Lan Tâm đến.

Sắc mặt Cố Tiểu Mạch tối sầm, đây là thiết kế mà cô cho Cố Lan Tâm xem, lúc này lại ở trong tay của ông Mộ, không khó để đoán được là ai đã đưa cho ông Mộ.

Ông Mộ cầm những bản thiết kế trong tay, sau đó ném xuống mặt bàn, “Nhà họ Mộ chúng tôi thuê cô thiết kế váy cưới cho Lan Tâm, bây giờ đám cưới sẽ được tổ chức sớm, Cố Tiểu Mạch, cô tốt nhất hãy nhanh chóng thiết kế, nếu không hoàn thành nhiệm vụ này, tôi sẽ thay người khác”

Đám cưới được tổ chức sớm??

Nếu nói Cố Tiểu Mạch không bị đả kích thì là giả, cô không phải động vật máu lạnh vô tình, cô chỉ là rung động với một người không nên rung động mà thôi.

Cố Tiểu Mạch mím môi, cô thiết kế váy cưới cho Cố Lan Tâm đã được hơn một tháng, có rất nhiều bản thiết kế, nếu không phải vì Cố Lan ‘Tâm không hợp tác thì cũng không kéo dài như vậy.

Bây giờ thay người khác?

Cố Tiểu Mạch hừ một tiếng, “Ông Mộ, tôi vẫn luôn chăm chỉ thiết kế váy cưới, lẽ nào ông không hài lòng với những bản thiết kế này sao? Tôi có thể sửa lại, chưa gì ông đã muốn thay tôi là không đúng đâu, ông nghỉ ngờ thái độ làm việc của tôi thì cũng có nghĩa là mỉa mai chính các người ngay từ đầu đã nhìn nhầm người rồi sao?”

Âm thầm lặng lẽ mỉa mai ông Mộ một chút.

Không màng đúng sai mà phê bình thiết kế của cô, như vậy là không đúng!

Cố Tiểu Mạch chớp mắt một cách vô tội, ánh mắt ông Mộ lại càng tức giận hơn, “Tôi không nghi ngờ tố chất làm việc chuyên nghiệp của cô Cố, một tuần sau, cô Cố phải giao cho tôi bản thiết kế khiến tôi hài lòng, sau đó chúng ta sẽ kết thúc hợp tác”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 192


Chương 192:

“Ông nội, cháu còn chưa thông qua, làm sao có thể kết thúc được ạ”

Ông Mộ vừa nói xong thì bên ngoài truyền đến giọng nói của Mộ Bắc Ngật.

Mộ Bắc Ngật bước vào bên trong, anh nhìn Cố Tiểu Mạch đang ngồi trên xe lăn, khuôn mặt lạnh lùng không chút ấm áp.

Ông Mộ ngước mắt nhìn, lúc thấy Mộ Bắc Ngật đi đến, sắc mặt lại càng khó coi hơn.

“Đang trong thời gian làm việc, tại sao cháu lại đến đây?”

“Nghe nói ông nội chuẩn bị hôn lễ thay cháu, là người trong cuộc nên cháu đến đây xem sao ạ” Mộ Bắc Ngật từ từ lên tiếng, tiếp theo câu nói của ông Mộ khiến ông Mộ không phản bác lại được.

Mộ Bắc Ngật đến khiến bầu không khí trở nên lạnh lẽo.

Anh bước đến bên cạnh Cố Tiểu Mạch, ở trước mặt Cố Tiểu Mạch lên tiếng nhắc nhở ông Mộ, “Ông nội, cháu đã nhắc đến việc hủy hôn..”

Ông Mộ vô cùng e sợ, chưa đợi Mộ Bắc Ngật nói xong, ông ta đã quát một tiếng, “Khốn nạn!”

Tiếng quát này kinh động đến tất cả mọi người.

Đến Cố Tiểu Mạch ngồi trên xe lăn cũng run run, trong lòng than thở, ông Mộ đã lớn tuổi rồi mà giọng nói vẫn mạnh mẽ như vậy!

Mộ Bắc Ngật im lặng, Cố Tiểu Mạch bị dọa sợ mà anh lại chẳng chút động tĩnh gì cả.

Ông Mộ nhìn Mộ Bắc Ngật với ánh mắt uy h**p, “Nếu cháu vẫn còn chút lý trí thì sẽ không nói ra những lời như vậy”

Hôm nay hiếm có khi Mộ Thiếu Lãnh lại không đi chơi, cậu ta bước ra khỏi phòng, mắt nhắm mắt mở.

Nhưng lại nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp đang ngồi ở dưới nhà, mắt cậu ta sáng lên, oaa, em gái xinh đẹp ở đâu ra vậy??

Tuy không trang điểm, mặt tái mét không có sức sống, nhưng Mộ Thiếu Lãnh chưa bao giờ nếm thử thể loại đơn thuần này, nhất thời khiến Mộ Thiếu Lãnh vô cùng hứng thú.

Cậu ta bước thật nhanh xuống nhà, ánh mắt nhìn ngắm Cố Tiểu Mạch không chút che giấu, “Aiyoo, anh trai, anh về rồi à, hôm qua anh để Cố Lan Tâm ở đây một mình, người ta đau lòng đến phát khóc, nước mắt đầm đìa, hôm nay quay về, sao thế, có phải vẫn muốn tôi dạy dỗ phụ nữ giúp anh không?”

Mộ Thiếu Lãnh khoanh tay trước ngực, trực tiếp khiêu khích Mộ Bắc Ngật.

Cố Tiểu Mạch mím đôi môi đỏ hồng của mình, hóa ra Mộ Bắc Ngật ở nhà không được mọi người đối xử tử tế.

“Mặt đỡ rồi?” Chỉ đơn giản ba chữ nhưng lại là lời cảnh cáo vô cùng lạnh lùng.

Vết thương ở miệng Mộ Thiếu Lãnh vẫn chưa khỏi, bây giờ lại cố tình khiêu khích anh, đúng là muốn ăn đòn!

Cậu ta lập tức nhìn về phía Cố Tiểu Mạch, cậu ta đi đến, ở trước mặt mọi người định đưa tay chạm vào cằm của Cố Tiểu Mạch, muốn ngắm nghía cô.

Cố Tiểu Mạch nhíu mày, đang định né ra thì có một đôi tay thon dài chắn trước mặt, Mộ Bắc Ngật đưa tay tóm lấy ngón tay của Mộ Thiếu Lãnh, anh hơi dùng lực một chút, Mộ Thiếu Lãnh kêu thảm thiết.

“Aaa! Đau!”

Mộ Thiếu Lãnh hét lên, ông Mộ mặt vô cùng khó coi, “Mộ Bắc Ngật, dừng tay lạ Mộ Bắc Ngật lúc này mới từ từ buông tay ra, Mộ Bắc Ngật vừa buông tay Mộ Thiếu Lãnh đã ôm ngón tay của mình chạy vòng quanh, ông Mộ tối sầm mặt nói, “Mộ Bắc Ngật, ông đã cảnh cáo cháu, cháu không thèm nghe đúng không?”

“Cháu đã nói rất rõ ràng rồi”

Hôm nay ông đưa cô ta đến đây là có mục đích, ông muốn cô ta biết rõ vị trí của mình, ông cho cô ta một tuần để hoàn thành bản thiết kế, nếu sau một tuần mà vẫn chưa xong.

Ông Mộ chỉ nói đến đó, đối với Mộ Bắc Ngật mà nói, là một sự uy h**p đáng sợ.

Mộ Thiếu Lãnh không biết gì về quan hệ của hai người, cậu ta giận dỗi lên tiếng, “Ông nội, người phụ nữ này là người thiết kế váy cưới cho Cố Lan Tâm? Tôi thấy cô cũng không tệ, cho xin số điện thoại nhé”

Không đợi Cố Tiểu Mạch lên tiếng, Mộ Bắc Ngật đã lạnh lùng cảnh cáo, “Mộ Thiếu Lãnh, cậu thử xem”

Một lời cảnh cáo đến Mộ Thiếu Lãnh cũng phải dụi mắt để nhìn Mộ Bắc Ngật, sau đó cậu ta lại nhìn lên người Cố Tiểu Mạch.

Mãi sau mới phản ứng lại, trước giờ Mộ Bắc Ngật đều nghe lời của ông nội, nếu không nhiều năm qua cũng sẽ không giữ chặt Mộ Thị!

Nhưng bây giờ, Mộ Bắc Ngật lại vì một người phụ nữ mà cãi lại ông nội, còn không chút kiêng dè bảo vệ cô, không tránh được việc khiến người khác nghi ngờ.

Đôi mắt Mộ Thiếu Lãnh tối sầm, cậu ta tiếp tục nhìn lên người Cố Tiểu Mạch.

Cố Tiểu Mạch im lặng không lên tiếng, cô cảm nhận được vị trí của Mộ Bắc Ngật trong nhà họ Mộ, nhất thời có cảm giác đồng cảm với người có cùng cảnh ngộ.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 193


Chương 193:

Cô ở nhà họ Cố bị đối xử không ra gì, Mộ Bắc Ngật ở nhà họ Mộ cũng bị đối xử không ra gì, hóa ra đều là người rất đáng thương.

Còn chưa đợi Cố Tiểu Mạch suy nghĩ xong Mộ Bắc Ngật đã cúi người xuống bế cô lên, cô bị bất ngờ bởi hành động này của anh, lập tức kêu lên, hai tay ôm chặt cổ Mộ Bắc Ngật.

Sau khi cô ôm cổ anh mới phát hiện ra hai người rất ám muội, lại còn đang ở trước mặt ông Mộ.

Cô lập tức buông tay ra, Mộ Bắc Ngật thì không quan tâm tình hình trước mặt, dịu dàng nói, “Đi, chúng ta về nhà”

Hành động dịu dàng ấm áp của anh khiến Cố Tiểu Mạch mắt chữ A mồm chữ 0, cơ thể cứng đờ, mặt ông Mộ thì đen như đít nồi.

Mộ Bắc Ngật nói tiếp, “Ông nội, cháu đi đây ạ”

Không đợi ông Mộ đáp lại, Mộ Bắc Ngật đã rời khỏi nhà họ Mộ như thế không có ai ở đó.

Đâu là lần đầu tiên Mộ Bắc Ngật vì một người phụ nữ mà ngang nhiên đối đầu với ông Mộ, với tính cách của Mộ Thiếu Lãnh, nhìn thấy cảnh tượng này cậu ta chắc chắn sẽ rất vui mừng.

Nhưng lúc này, cậu ta đứng ở một bên quan sát, đưa tay sờ cằm, người phụ nữ này có lai lịch như thế nào?

Ánh mắt ông Mộ hiện lên giông bão, chỉ cần chọc thủng lớp giấy này thì sẽ không còn khách sáo nữa.

Còn Mộ Bắc Ngật ôm Cố Tiểu Mạch rời khỏi đây, lúc đi qua sân có mấy người làm nhìn thấy Mộ Bắc Ngật nhưng đều cúi đầu không lên tiếng.

Hai tay Cố Tiểu Mạch buông ra, sau đó mới phản ứng lại, anh bảo vệ cô một cách công khai như vậy, hình như không tốt cho lắm…

Cố Tiểu Mạch còn chưa kịp lên tiếng, Mộ Bắc Ngật đã ôm Cố Tiểu Mạch đến xe, Dịch Bách nhanh chóng từ trên ghế lái bước xuống, mở cửa sau ra, Mộ Bắc Ngật nghiêng người đặt Cố Tiểu Mạch vào bên trong.

Dịch Bách đứng một bên, có thể nhìn thấy rõ sự lạnh lùng và đáng sợ trên mặt Mộ Bắc Ngật, không cần nghĩ cũng biết, tình hình không hề khả quan.

Cố Tiểu Mạch vừa ngồi xuống Mộ Bắc Ngật cũng ngồi vào, sau đó “phịch” một tiếng, cửa đóng lại, cũng là để nói cho mọi người biết rằng Mộ Bắc Ngật đang tức giận.

“Mộ Bắc Ngật, tôi…”

“Hôm nay là ông nội cho người đón cô đến đây”

Mộ Bắc Ngật trầm giọng lên tiếng.

Cố Tiểu Mạch vốn rất tức giận, theo lý cô nên xả giận lên người Mộ Bắc Ngật, nhưng lúc này, anh rõ ràng đang ở trước mặt cô nhưng Cố Tiểu Mạch lại không nổi giận được.

Cô cảm thấy rất kỳ quái, nhìn trái nhìn phải rồi hững hờ đáp lại một tiếng, “Ừ”

Dịch Bách đứng ở bên ngoài không lên xe thế nên không biết tình hình ở trong xe.

Mộ Bắc Ngật không nhìn cô khiến Cố Tiểu Mạch có chút khó chịu, cô tận mắt chứng kiến Mộ Bắc Ngật bị hai người đàn ông chọc tức, anh rõ ràng là người bị bắt nạt trong gia đình này.

Còn cô bị ông Mộ đưa đến đây rồi nói một hồi, nhưng trái tim nhỏ bé của Mộ Bắc Ngật bị tổn thương gì chứ? Người tổn thương nên là cô mới đúng…

Cố Tiểu Mạch vứt đi tâm trạng hỗn loạn của mình, thử an ủi anh, “Thật ra cũng không có gì, tôi cũng đã nói ông già đó rồi, còn người đó, tôi không có dính dáng đến cậu ta, anh không cần làm ra bộ dạng bị đánh bại đó, Cố Tiểu Mạch tôi không thảm hại như thế”

Cố Tiểu Mạch giả vờ cười an ủi Mộ Bắc Ngật, có thể thấy rõ hôm nay Mộ Bắc Ngật vô cùng lạnh lùng, lạnh lùng đến mức khiến người ta cảm thấy e sợ.

Cố Tiểu Mạch cười mà còn khó coi hơn cả khóc, Mộ Bắc Ngật vẫn không trả lời, Cố Tiểu Mạch chỉ có thể tiếp tục nghĩ cách, cô nói, “Mộ Bắc Ngật, hôm nay anh đưa tôi về nhà đi, như thế này chúng ta cũng sẽ không vì hôm nay mà dính dáng đến nhau, tôi biết trong thời gian làm việc của anh mà làm phiền anh là một chuyện không tốt chút nào, sau này tôi sẽ hạn chế…”

Cô chuẩn bị nói một tràng nhưng không ngờ Mộ Bắc Ngật lại ngắt lời cô, anh nghiêng đầu nhìn cô, vô cùng nghiêm túc.

Anh chìm chằm chằm Cố Tiểu Mạch khiến cô nổi da gà, sao dạo này anh lại cứ nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ vậy chứ?

“Cố Tiểu Mạch, cô… thích tôi không?”

Mộ Bắc Ngật hỏi xong, cũng không có ý định đợi câu trả lời của cô.

Cố Tiểu Mạch há miệng, mở to mắt, bộ dạng không dám tin vào những gì mình nghe thấy, đáng chết, đáng chết, tại sao tim cô lại đập thình thịch chứ?

Tim đập rất nhanh, nhảy lên tận cổ họng, Cố Tiểu Mạch sững sờ, sau đó bật cười, chuyển chủ đề khác, “Mộ Bắc Ngật, anh bị sốt rồi, đến nói chuyện còn mất khôn rồi sao?”

Cô không hề bộc lộ cảm xúc của mình, cũng không khiến Mộ Bắc Ngật cảm nhận được cô có tình cảm với anh, Mộ Bắc Ngật nheo mắt đầy nguy hiểm.

Anh dừng lại một chút, sau đó lùi một bước, “Nếu đã không thích thì tại sao đến giờ vẫn chưa thiết kế xong váy cưới, tôi tưởng cô không muốn thiết kế cho Lan Tâm chứ”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 194


Chương 194:

Lúc Mộ Bắc Ngật nói ra câu này, Cố Tiểu Mạch thở phào nhẹ nhõm, sau đó trong lòng cảm thấy cực kỳ chua xót.

Cô khựng lại một lúc rồi lên tiếng một cách nghiêm túc, “Tôi sẽ hoàn thành bản thiết kế trong một tuần, đây là công việc của tôi, tôi đúng là không nên đem suy nghĩ cá nhân vào công việc, hôm nay cảm ơn anh đã giúp tôi đưa Nám Nám đi học, sau này cứ để tôi tự mình làm”

Ánh mắt Mộ Bắc Ngật trở nên lạnh lùng, trong lòng đầy ắp tâm sự, hoàn cảnh gia đình khiến anh không thể mở lòng, tất cà mọi việc đều phải nghĩ có lợi ích hay không, hoặc là anh có thể chắc chắn rằng mình bảo vệ được một người mới hành động, mất đi mẹ, Mộ Bắc Ngật không muốn chịu đựng thêm một lần nữa.

Giọng nói trầm trầm của anh vâng lên, không hề có chút trêu đùa, “Cho tôi chút thời gian để giải quyết tất cả”

Câu nói này của anh khiến Cố Tiểu Mạch hết sức kinh ngạc.

Cô không dám tin Mộ Bắc Ngật lại nói ra lời như vậy, Cố Tiểu Mạch ngạc nhiên hỏi, “Anh không thích Cố Lan Tâm sao?”

Sắp đến ngày cưới của bọn họ, anh sắp trở thành người đã kết hôn, Cố Tiểu Mạch cười lạnh một tiếng, cô đang hi vọng gì chứ?

Nhưng câu nói tiếp theo của anh khiến Cố Tiểu Mạch kinh ngạc hơn, “Không thích”

Hai chữ rất kiên định lọt vào tai Cố Tiểu Mạch khiến Cố Tiểu Mạch vô cùng kinh ngạc, đầu óc cô hình như không hoạt động nữa!

Đến lúc về đến nhà của Mộ Bắc Ngật, cô vẫn còn sững sờ, Mộ Bắc Ngật vốn đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình, nhưng nhìn thấy Cố Tiểu Mạch ngơ ngơ ngác ngác, anh cảm thấy rất buồn cười.

Anh mở cửa xe ra, anh bước xuống, điện thoại trong túi bỗng đổ chuông, nhưng Mộ Bắc Ngật lại coi như không nghe thấy mà đi đến trước mặt Cố Tiểu Mạch, cúi người xuống, đưa tay về phía cô.

Người Cố Tiểu Mạch cứng đờ, giọng nói trở nên yếu ớt, “Làm… làm gì?”

Mặt Mộ Bắc Ngật tối sâm, câu nói vừa nãy của anh lại là một đả kích lớn như vậy sao?

Anh từ từ lại gần, khóe miệng nhếch lên, “Làm cô, được không?”

Một câu nói khiến mặt Cố Tiểu Mạch đỏ bừng nóng ran, Mộ Bắc Ngật không ngờ ở phương diện này Cố Tiểu Mạch lại đơn thuần, ngại ngùng giống như một tờ giấy trắng.

Chứ đừng nói cô là một người đã từng sinh con.

Cố Tiểu Mạch thẹn quá hóa giận, cô trừng mắt nhìn Mộ Bắc Ngật, cô vẫn chưa đáp lại anh mà đã được nước lấn tới!

“Tôi có thể tự xuống xe”

“Thế sao?”

Khóe miệng Mộ Bắc Ngật cong lên, anh lên tiếng một cách rất hứng thú, người lui lại phía sau, Cố Tiểu Mạch chống hai tay vào ghế, nhích từng chút từng chút một, một chân vừa chạm xuống đất cô đã đứng vững trước mặt Mộ Bắc Ngật!

Ha ha, cô đã nói mình có thể rồi mà!

Cố Tiểu Mạch không nghĩ quá nhiều, cô ngẩng đầu lên, cười tươi rói, “khoe khoang” với Mộ Bắc Ngật, “Nhìn, tôi đã nói tôi có thể đứng lên mài”

Đôi mắt sáng long lanh của cô bất ngờ chạm phải đôi mắt đen như mực của Mộ Bắc Ngật, hai người đứng rất gần nhau, Mộ Bắc Ngật chống một tay vào cửa xe, cũng vì ánh mắt của Cố Tiểu Mạch mà thất thần.

Ánh mắt Mộ Bắc Ngật trở nên phức tạp còn Cố Tiểu Mạch thì vẫn còn đang lúng túng, nụ cười dần dần tắt, cô xoa xoa đầu, tại sao vừa nãy lại nhìn anh cười vui vẻ như vậy?

Điện thoại trong túi không ngừng đổ chuông, có cảm giác như thể nếu Mộ Bắc Ngật không nghe điện thoại thì đầu bên kia vẫn sẽ không ngừng gọi.

Có trời mới biết, Cố Lan Tâm đang đứng ở chỗ cách nhà họ Mộ không xa, đến Mộ Thị nhưng không gặp được Mộ Bắc Ngật, cô ta liền đến cửa nhà họ Mộ tiếp tục đợi, lúc này nhìn thấy cảnh tượng chói lọi khiến người ta phải chú ý, chỉ trong nháy mắt cô ta vứt bỏ đi bộ mặt giả của mình, trong lòng tràn ngập khát vọng trả thù.

Cố Lan Tâm phát điên lên rồi, cô ta cắn chặt răng, Bắc Ngật anh ấy thật sự với Cố Tiểu Mạch…

Cố Tiểu Mạch không biết phía xa xa có một đôi mắt nhìn cô với ánh mắt đầy căm hận, cô ho nhẹ một tiếng, “Anh chặn đường của tôi rồi”

“Chắc chắn không cần tôi ôm?”

Dịch Bách hóa đá ở bên cạnh, Sếp nhà mình bắt đầu nhiệt tình với cô Cố, hơn nữa còn có chút nịnh nọt và cưng chiều, cậu ta rất biết điều đứng im lặng ở bên cạnh.

“Chân tôi không bị gãy!”

Cố Tiểu Mạch vứt lại một câu sau đó nhảy bằng một chân vào nhà.

“Nấm ơi, Nám Nám về rồi nè!”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 195


Chương 195:

Cố Tiểu Mạch ngồi nghỉ ở phòng khách không được bao lâu thì nghe thấy giọng nói non nớt lảnh lót của Nám Nám truyền đến.

Cố Tiểu Mạch đặt bản thiết kế trong tay xuống, “Nám Nám, hôm nay con đi học thế nào. có vui không?”

“Đương nhiên rồi ạ, các bạn đều rất tốt ạ” Nám Nám ngoan ngoãn trả lời, sau đó, con bé đổ từ trong cặp ra một đống đồ ăn vặt, Cố Tiểu Mạch có chút kinh ngạc, cục cưng nhà cô lại được mọi người yêu quý như vậy sao?

Như thế này thì có thể lấy con gái để làm kinh doanh rồi sao??

Nám Nám cười, “Nấm ơi, con mang về cho mẹ đó, còn có ông chú lợi hại, sau này có phải chúng ta sẽ ở đây luôn không?”

Nám Nám ngây thơ lên tiếng hỏi, mặt Cố Tiểu Mạch tối sầm, lập tức nói, “Chỉ là tạm thời, chúng ta sẽ rời khỏi đây sớm thôi!”

Đúng lúc này, Mộ Bắc Ngật ở bếp rót nước cho Cố Tiểu Mạch, lúc anh đi ra thì nghe thấy câu nói này của Cố Tiểu Mạch, anh có chút không vui, lạnh lùng lên tiếng, “Tôi không sao nếu cô ở đây”

Cơ thể Cố Tiểu Mạch cứng đờ, cô có chút không tự nhiên nghiêng đầu nhìn Mộ Bắc Ngật, hừ, anh không sao nhưng cô có sao đó!

Dựa vào đâu mà cái gì anh nói cũng được chứ?

Nám Nám lập tức mắt sáng như sao nhìn ông chú lợi hại, “Thật sao, ông chú lợi hại, cháu và Nấm có thể ở đây luôn sao?”

Sau bữa tối, Cố Tiểu Mạch cho Nám Nám đi tắm xong liền đốc thúc.

Nám Nám làm bài tập về nhà, Mộ Bắc Ngật đứng ở trước cửa sổ trong phòng sách, cúi đầu nhìn điện thoại, hầu như đều là tin nhắn của Cố Lan ‘Tâm và hàng trăm cuộc gọi.

Nội dung tin nhắn rất bi thương, Mộ Bắc Ngật nắm chặt điện thoại chửi thầm một tiếng.

Bởi vì quá chuyên tâm nên Mộ Bắc Ngật không phát hiện ra Cố Tiểu Mạch từ bên ngoài đi vào.

Đêm muộn, thời tiết se se lạnh, Cố Tiểu Mạch khoác một chiếc áo sơ mi đi vào, lúc đi đến bên cạnh Mộ Bắc Ngật, anh vẫn không hề nhận ra sự xuất hiện của cô, Cố Tiểu Mạch liếc nhìn một cái, cô nhìn thấy tên hiện thị trên màn hình là Lan Tâm, nhất thời không biết là buồn hay không có cảm xúc gì.

Nhưng, cô khống chế cảm xúc của mình rất tốt, Cố Tiểu Mạch kéo chặt áo sơ mi, hững hờ lên tiếng, cắt đứt suy nghĩ của Mộ Bắc Ngật, “Nhìn thấy cô ta đau lòng như vậy anh cũng buồn lắm phải không, Mộ Bắc Ngật, nhưng lời lúc ban ngày tôi không để trong lòng đâu, thậm chí tôi còn cảm thấy anh và Cố Lan Tâm rất hợp nhau, mấy lần anh giúp đỡ tôi, tôi rất vui nhưng chúng ta đều rất rõ chỉ là hoa nở thoáng qua, chẳng phải thế sao? Chỉ là giấc mộng thì nên tỉnh táo lại thôi.”

Hiếm có khi cô không giả vờ nCốc nghếch hay là mồm miệng lanh lợi, Cố Tiểu Mạch rất điềm tĩnh, ánh mắt sáng long lanh không có bất kì cảm xúc nào.

Mộ Bắc Ngật khựng lại, ánh mắt đen xì nhìn cô, “Cố Tiểu Mạch, cô không lừa được chính mình đâu”

“Anh cũng không phải là tôi, làm sao anh biết được tôi đang nghĩ gì, Mộ Bắc Ngật, anh cho rằng như vậy nhưng chưa chắc đã là điều tôi đang nghĩ” Cố Tiểu Mạch đáp lại, lập trường của cô rất rõ ràng, cũng vì cô tổn thương và sợ hãi nên thu mình lại trong chiếc vỏ bọc, cô chỉ là không muốn người khác làm tổn thương đến mình mà thôi Mộ Bắc Ngật đưa tay cất điện thoại, “Chuyện của nhà Mộ ngày hôm nay, tôi thật sự xin lỗi cô, đừng giận nữa, nhé?”

Giọng nói hiếm có khi lại dịu dàng khiến tim Cố Tiểu Mạch đập loạn nhịp, cô ngỡ ngàng nhìn Mộ Bắc Ngật.

Cố Tiểu Mạch cạn lời, cô ấp a ấp úng, đến một câu nói cũng không nói ra được, “Anh…

“Đang dỗ cô”

Giọng nói của Mộ Bắc Ngật trước giờ đều thu hút người khác, lúc này đến một câu phản bác thôi Cố Tiểu Mạch cũng không nói ra được, ngược lại còn hoang mang bỏ chạy khỏi chỗ của Mộ Bắc Ngật, nhìn thấy Cố Tiểu Mạch tập tễnh chạy ra ngoài, Mộ Bắc Ngật nhếch miệng cười.

Anh cầm điện thoại lên, anh trả lời tin nhắn một cách đơn giản hời hợt, “Lan Tâm, bù đắp cho em sẽ không ít đâu”

Nhưng, sẽ không tổ chức lễ cưới.

Đêm muộn, trong căn phòng yên tĩnh, Cố Lan Tâm nắm chặt điện thoại, cốc nước bên cạnh bị Cố Lan Tâm đập vào gương, chỉ trong nháy mắt, gương vỡ vụn, cốc nước vỡ tan rơi xuống đất.

Khuôn mặt của Cố Lan Tâm ngày càng trở nên khó coi, cô ta ở trong phòng một mình, nỗi căm hận càng ngày càng sâu sắc.

Ngày hôm sau, Cố Tiểu Mạch cảm thấy cơ thể mình đã tốt hơn rất nhiều, cô tự mình đưa Nám Nám đến trường mẫu giáo.

“Nám Nám, hôn tạm biệt Mami nào”

Cô công chúa nhỏ thơm một cái lên mặt của Cố Tiểu Mạch, sau đó mới hài lòng đi vào bên trong, Cố Tiểu Mạch đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn Nám Nám rời đi, đến lúc cô quay người lại thì nhìn thấy phía trước có một người đang đứng ở đó, nụ cười chợt biến mất tăm.

Cảnh tượng Cố Tiểu Mạch đưa con đến trường rồi chào tạm biệt lọt vào mắt Cố Chấn Hải, trong lòng ông ta có chút khúc mắc.

Nhưng hôm nay ông ta có việc muốn cầu xin nên mới đến, thế nên giọng nói cũng dịu đi rất nhiều, “Tiểu Mạch, chúng ta nói chuyện một chút đi”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 196


Chương 196:

“Chúng ta không có gì để nói”

Sau khi lấy lại được những thứ thuộc về mẹ mình, Cố Tiểu Mạch không hề có ý định sẽ tiếp tục qua lại với Cố Chấn Hải.

Cố Chấn Hải vẫn rất kiên trì bền bỉ, ông ta bước lên phía trước, muốn nắm lấy tay của Cố Tiểu Mạch, nhưng Cố Tiểu Mạch đã rất nhanh nhạy né ra, lùi lại một bước đầy cảnh giác, “Cố Chấn Hải, mong ông hãy giữ chừng mực, tôi có thể báo cảnh sát bất cứ lúc nào”

“Bố là bố của con! Tiểu Mạch, chúng ta nói chuyện đi, nếu không hôm nay bố sẽ ở đây, không đi đâu hết”

Không ngờ ông ta lại cố chấp như vậy, mọi người xung quanh đi đi lại lại, bất giác đều nhìn về phía cô với ánh mắt kỳ lạ, Cố Tiểu Mạch nhìn trái nhìn phải, mặt trời chói chang khiến mặt cô tái mét.

Cố Tiểu Mạch chỉ có thể lựa chọn một quán cà phề, ngồi đối mặt với Cố Chấn Hải.

“Có chuyện gì?” Cố Tiểu Mạch rất lạnh lùng, Cố Chấn Hải vốn định hỏi thăm vài câu nhưng đã bị cô ngắt lời.

“Tiểu Mạch, con với Tổng giám đốc Mộ có quan hệ gì vậy? Con có biết Tổng giám đốc Mộ là chồng sắp cưới của Lan Tâm không? Tại sao.

con lại làm người thứ ba phá hoại hạnh phúc của người khác? Bây giờ bố có thể đối xử tốt với con như ngày xưa, nhưng con có thể tỉnh táo một chút không?”

Cố Chấn Hải đắn đo một hồi rồi mới lên tiếng, nhưng vừa lên tiếng đã nói ra những lời làm tổn thương người khác.

“Những lời này tôi nghe chán rồi, Cố Chấn Hải, ông còn có gì để nói nữa không?”

Cố Tiểu Mạch lười không muốn giải thích hay phản bác lại Cố Chấn Hải, nhìn ông ta chẳng có chút cảm xúc gì cả.

Cố Chấn Hải phẫn nộ, “Con!”

Sau đó ông ta thất vọng lên tiếng, “Đều là do bố đã không dạy dỗ con tốt, mẹ con chiều con quá.”

Cố Tiểu Mạch bỗng nhiên đập tay xuống bàn, ngắt lời của Cố Chấn Hải: “Cố Chấn Hải, đủ rồi! Ông có tư cách gì để phê bình mẹ của tôi, nếu không phải vì ông, mẹ tôi sẽ không có kết cục như vậy, ông đừng có tự cho mình là người đức cao vọng trọng, đừng nói những lời khiến mình cảm thấy yên dạ yên lòng, ông như vậy thật khiến tôi cảm thấy ghê tởm!”

“Tiểu Mạch, sao con lại nói với bố như vậy?”

Sắc mặt Cố Chấn Hải bỗng trở nên vô cùng khó coi, ông ta nhìn Cố Tiểu Mạch với vẻ mặt không dám tin, bàn tay đặt trên bàn có chút muốn rục rịch.

Cố Tiểu Mạch liếc nhìn ngón tay đang nắm chặt của ông ta, hừ lạnh một tiếng, “Làm sao, lẽ nào tôi nói sai chỗ nào sao?”

“Thôi bỏ đi, hôm nay bố đến không phải để nói chuyện này, bố biết con đang thiết kế váy cưới cho Lan Tâm, hi vọng con không vì Lan Tâm là chị của con mà có tâm tư riêng… Ngoài ra, gần đây Cố Thị xảy ra chút chuyện, chuyện của Tổng giám đốc Lâm không phải bố cố tình đâu, nhưng Tiểu Mạch, con cũng đừng quá đáng như vậy, để Tổng giám đốc Mộ ra mặt giúp con xả giận, chuyện này mà nói ra ngoài thì thật là khó nghe”

“Ông hình như xem trọng tôi quá đấy, tại sao anh ta lại giúp tôi xả giận chứ? Chèn ép Cố Thị có thể cho thấy rằng anh ta là người có tầm mắt rất tốt, hơn nữa, Cố Thị là của ông à? Đó là công ty mà mẹ tôi đã dùng tính mạng của mình để đổi lấy”

“Chát!”

Cố Chấn Hải tức. đến mức cơ thể run rẩy, nhất thời không kiềm chế được tát một cái vào mặt Cố Tiểu Mạch, Cố Tiểu Mạch bị tát, một bên mặt nóng rát, dần dần đỏ lên.

Cố Tiểu Mạch nghiêng đầu, ánh mắt càng tối đi.

“Tiểu Mạch, con chẳng hiểu gì cả, con không biết nỗi khổ tâm của bố”

Cố Tiểu Mạch chợt quay người, không kìm được tức giận nhìn Cố Chấn Hải, lạnh lùng nói: “Nếu tôi và ông không có quan hệ huyết thống, ông cho rằng tôi sẽ không tát lại ông sao?”

Cô lên cao giọng, giọng nói lạnh lùng đến mức Cố Chấn Hải run sợ.

Cố Tiểu Mạch nhìn Cố Chấn Hải, không hề có chút tủi thân, ủy khuất hay là yếu ớt.

“Nhân lúc tôi chưa báo cảnh sát thì mau cút, cút khỏi tâm mắt của tôi!”

Cô cảm thấy ghê tởm, nghiêng đầu qua chỗ khác, đến một cái nhìn cũng không muốn dành cho Cố Chấn Hải.

Mắt thấy Cố Tiểu Mạch định lấy điện thoại ra gọi điện, sắc mặt Cố Chấn Hải chợt ngỡ ngàng, khó coi vô cùng, ông ta vứt lại một câu, “Hôm khác bố lại đến tìm con”

Nói xong liền vội vàng rời khỏi quán cà phê, lúc đi ra ngoài, Cố Chấn Hải vẫn có chút thất vọng, Cố Thị nhất định không thể để Mộ Thị chèn ép như thết Cố Tiểu Mạch ngồi trong quán cà phê, mặt đau tê tái, nhưng cô không rơi một giọt nước mắt.

Buổi chiều, lúc đến giờ nghỉ của lớp mẫu giáo, có một người phụ nữ đến tìm Nám Nám.

Cô giáo gọi Nám Nám đi ra ngoài, ngồi xuống hỏi con bé: “Nám Nám, cô ấy là dì của con à?”
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 197


Chương 197:

Cố Lan Tâm dịu dàng vẫy tay chào Nám Nám, “Nám Nám, là dì này, cô giáo à, mẹ của con bé là em gái của tôi”

Đôi mắt to tròn của Nám Nám đảo một vòng, bà cô xấu xa này đến tìm mình làm gì?

Có điều, cô bé không ngại dạy dỗ bà cô xấu xa này một chút.

Thế nên Nám Nám liền gật đầu, đáp lò ô ơi, Nám Nám quen dì này ạ”

Lúc này cô giáo mới yên tâm, “Vậy được, Nám Nám, dì sẽ đưa con về, chúng ta ngày mai gặp lại nhé”

Nám Nám miệng thì đồng ý nhưng trong lòng thì đang oán thầm, hôm nay cô bé phải chia rẽ đôi uyên ương giúp Nấm!

Nám Nám đi cùng Cố Lan Tâm ra ngoài, Cố Lan Tâm giả vờ nịnh nọt đi đến phía trước bế Nám Nám lên nhưng lại bị Nám Nám né ra, “Dì à ngoài Nấm và ông chú lợi hại ra, cháu không thích người khác bế đâu”

“Tại sao dì lại là người lạ chứ? Dì là vợ sắp cưới của Bắc Ngật” Cố Lan Tâm cắn răng cắn lợi lên tiếng, nhìn Nám Nám mà ánh mắt hiện rõ sự lạnh lùng.

Nám Nám trả lời một cách vô tội: “Nhưng mà dì và ông chú lợi hại chẳng hợp nhau chút nào!”

Một câu nói khiến Cố Lan Tâm không thốt lên lời, thậm chí còn mang cả cục tức trong lòng.

Hai tay buông thõng bỗng nắm chặt lại, cô ta lên tiếng với chút lý trí còn sót lại, “Nám Nám, hôm nay dì đưa con đi chơi ở khu vui chơi, được không nào?”

Nám Nám chưa bao giờ đi chơi ở khu vui chơi, bởi vì Nấm không bao giờ cho con bé đi, Nám Nám nghĩ trong lòng, đây chắc là một thứ rất thú vị và mới mẻ.

Con bé không từ chối Hai người đến khu vui chơi, hôm nay là ngày trong tuần nên có rất ít người, ánh mắt Cố Lan Tâm hiện lên sự ranh ma và mưu kế, cô ta chỉ vào những trò chơi, “Có một trò chơi k*ch th*ch sự dũng cảm, Nám Nám, chơi vui lắm đó, cháu có muốn chơi không?”

Nám Nám ngước đầu nhìn, có chút hưng phấn võ tay bốp bốp, đi đến chỗ trò chơi.

Cố Lan Tâm có chút e sợ lên tiếng, “Trước kia dì có đi chơi cùng Bắc Ngật một lần, đến lúc đó nếu cháu sợ thì nắm lấy tay của dì nhé”

Đi cùng một đứa nhóc nên cô ta cũng muốn ra dáng người lớn một chút!

Nhưng không ngờ, Nám Nám lại trả lời một cách nghiêm túc, “Dì à, cháu cảm thấy Mami của cháu và ông chú lợi hại rất hợp với nhau, dì không thấy vậy sao? Hơn nữa ông chú lợi hại rất thích Mami, tại sao dì lại cứ bám lấy chú ấy không buông chứ? Trong ti vi những bà cô xấu xa làm như vậy, đến cuối cùng đều không có kết cục tốt đâu ạ”

Sống ngần ấy năm trên đời, lần đầu tiên Cố Lan Tâm bị một đứa trẻ con chọc tức đến mức muốn hộc máu, đứa trẻ con đó lại còn là con của Cố Tiểu Mạch!

Cố Lan Tâm kìm nén cơn giận, cười tươi r: hiểu, đi thôi, dì đưa cháu đi chơi nhé”

Nói xong, Cố Lan Tâm dẫn Nám Nám đi, thật không ngờ, điều này trở thành ngòi nổ khiến Nám Nám phát bệnh…

Nám Nám, cháu không Nám Nám và Cố Lan Tâm đi đến chỗ quầy bán vé của k*ch th*ch sự dũng cảm, Cố Lan Tâm lấy tiền từ trong túi xách ra, nhân viên bán vé nhìn thấy hai “mẹ con” xinh đẹp, không nhịn được mà khen ngợi: “Hai người là mẹ con à, xinh đẹp quá”

Cố Lan Tâm vẫn duy trì nụ cười khà ái, dịu dàng, còn Nám Nám thì vội vàng lên tiếng, có hơi tức giận nhưng rất nghiêm túc, “Chị ơi, đây không phải là mẹ của em, mẹ của em xinh hơn nhiều”

“Thật là biết bảo vệ mẹ đó”

Nhân viên và Nám Nám nói chuyện với nhau, quên đi Cố Lan Tâm mặt đen như đít nồi, Cố Lan Tâm chỉ có thể đè nén sự tức giận, nắm chặt tay.

Bước vào k*ch th*ch sự dũng cảm, Nám Nám bắm chặt vào lan can, bắt đầu vòng đầu tiên.

Bánh xe từ từ di chuyển, Cố Lan Tâm lạnh lùng liếc nhìn Nám Nám, khóe miệng nhếch lên nở một nụ cười độc ác.

“Oaa…aaa, aaa, k*ch th*ch quá đi”

Cả khu vui chơi đều vang lên tiếng hét thích thú của Nám Nám, hết một vòng, Nám Nám đưa tay lau đi mồ hôi trên trán, hiển nhiên vẫn đang trong tình trạng hưng phấn.

Nhưng Nám Nám không hề biết, trò chơi có tính k*ch th*ch mạnh sẽ có ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe của Nám Nám, hết một vòng, sắc mặt Nám Nám trắng bệch nhưng cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn sáng long lanh.

Khuôn mặt vui vẻ của cô bé lọt vào mắt của Cố Lan Tâm, Cố Lan Tâm không hề vui chút nào, ngược lại còn cảm thấy nụ cười của Nám Nám thật sự rât chướng tai gai mắt, hận không thể cấu xé khuôn mặt xinh đẹp đó, ngay cả khi cô bé chỉ là một đứa trẻ con!

Ai bảo cô bé lại tồn tại ở trên đời này chứ??

Đè nén cảm xúc trong lòng, Cố Lan Tâm nhẹ nhàng bước về phía trước, dịu dàng nói: “Nám Nám, cháu có muốn chơi Vòng quay mặt trời không? Dì đưa cháu đi chơi nhé, được không nào?”

Nám Nám đang hào hứng khi được vui chơi thỏa thích, hiển nhiên sẽ không có chút do dự mà đồng ý.

Ở một nơi khác, Mộ Bắc Ngật tay cầm tài liệu, đôi mắt sâu thắm hiện lên sự thông minh lanh lợi và sự chăm chú, anh đã làm việc liên tục hai tiếng đồng hồ, Mộ Bắc Ngật xoa ấn đường, đứng lên đi đến phòng nghỉ.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 198


Chương 198:

Mộ Bắc Ngật mở cửa phòng nghỉ ra, mấy ngày nay anh không vào đó, lần này vừa bước vào đã nhìn thấy “dấu vết” Cố Tiểu Mạch đã để lại.

Mộ Bắc Ngật đứng dựa vào cửa, anh bỗng cảm thấy anh bị tẩu hỏa nhập ma rồi, không thể tin được anh lại đứng ở đây, cười ngẩn ngơ với một cái giường trống không.

Nhìn vật nhớ người?

Mộ Bắc Ngật lắc đầu, anh bước đến gập lại chăn, anh thật sự rất muốn Cố Tiểu Mạch mau cháu khỏe lại!

Mộ Bắc Ngật đi ra bên ngoài, nhấc điện thoại lên gọi cho Cố Tiểu Mạch, lúc này Cố Tiểu Mạch vẫn đang ngẩn ngơ trong quán cà phê, ánh nắng mặt trời chiếu rọi vào bên trong, đôi mắt luôn long lanh đầy sức sống lúc này bỗng u ám, không chút hào quang.

Điện thoại để trong túi sách, đã có thông báo hết pin từ lâu rồi.

Mộ Bắc Ngật bước ra khỏi phòng nghỉ, điện thoại vẫn chưa gọi được, anh nhíu mày, người phụ nữ này sau khi từ nhà cũ nhà họ Mộ trở về liền bắt đầu tránh mặt anh.

Anh tiến một bước, cô lùi một bước, lúc nào cũng duy trì khoảng cách an toàn giữa hai người.

Mộ Bắc Ngật cũng phải dấy lên nghi ngờ, cô hình như không nCốc nghếch như vậy, thậm chí cô có khi còn biết được tâm tư của anh nhưng không nói ra, cũng không lại gần.

Mộ Bắc Ngật nuốt nước bọt, ánh mắt sâu thảm, Dịch Bách từ bên ngoài bước vào, Mộ Bắc Ngật lên tiếng hỏi: “Cố Tiểu Mạch về nhà chưa?”

Dịch Bách hơi sững sờ, báo cáo với Mộ Bắc Ngật: “Cái gì?”

Bây giờ cơ thể cô vẫn còn rất yếu, hôm qua vừa ở nhà cũ nhà họ Mộ đối mặt với ông Mộ, Mộ Bắc Ngật bất chợt hoài nghi và lo lắng, hai tay nắm chặt, ánh mắt hiện lên sự lạnh lùng.

“Có lẽ cô Cố… có việc ở bên ngoài thôi”

“Lập tức đi điều tra cho tôi!”

tức gọi điện thoại cho thuộc hạ, sau đó ếp, cô… Cố vẫn chưa về nhà”

Không giống như lúc này, Nám Nám và Cõ Lan Tâm đã lên Vòng quay mặt trời, Nám Nám ngồi ở đối diện, đung đưa đôi chân ngắn ngủi của mình, nhìn Vòng quay mặt trời từ từ lên cao.

Nám Nám gần như áp cả cái mặt của mình vào kính, phong cảnh dần dần lên cao.

Sảng khoái cũng chỉ là nhất thời, nhưng sau đó sẽ phải trả giá rất lớn!

Không được bao lâu, Nám Nám cảm thấy đầu hơi đau nhức, cơ thể giống như bị thứ gì đó bóp chặt, không thể nào thở nổi, sắc mặt Nám Nám bỗng trở nên rất kỳ lạ.

Cố Tiểu Mạch nhìn thấy đứa nghiệt chủng bắt đầu có sự thay đổi, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô ta vội vàng lên tiếng hỏi han: “Nám Nám, cháu sao thế?”

“Khó… khó chịu… cháu muốn xuống dưới”

Cố Lan Tâm ngước nhìn Vòng quay mặt trời đang lên cao giữa không trung, cô ta lên tiếng: “Nám Nám, bây giờ không xuống được đâu, chúng ta phải đi hết một vòng mới xuống được, cháu sao thế?”

Sắc mặt Nám Nám chợt tái mét, cô bé ôm ngực, bộ dạng vô cùng khó chịu, cô bé còn không có sực lực để đứng lên, lảo đảo lùi về sau hai bước rồi ngã xuống.

Cố Lan Tâm từ đầu đến cuối vẫn cứ ngồi trên ghế, sắc mặt điềm tĩnh nhìn Nám Nám ngã xuống đất, cười một cách sung sướng, sau đó còn đạp vào Nám Nám, thấy cô bé không động mới yên tâm.

Cố Lan Tâm thốt lên một câu, “Cái thứ không biết điều giống y hệt mẹ mày, còn muốn cướp đồ của tao?”

Nói xong, Cố Lan Tâm không hề nhìn Nám Nám đang phát bệnh mà nhìn Vòng quay mặt trời đang lên điểm cao nhất, Nám Nám hô hấp vô cùng khó khăn, ôm chặt ngực, cực kỳ khó chịu.

Đợi Vòng quay mặt trời dừng lại, Cố Lan Tâm mới ung dung gọi xe cấp cứu đưa Nám Nám đến bệnh viện.

Đến giờ tan học của lớp mẫu giáo, Cố Tiểu Mạch hoàn hồn, cô chống tay xuống bàn đứng lên, bước đi có chút loạng choạng nhưng vẫn cố gắng bước đi thật vững vàng ra bên ngoài.

Đợi lúc cô tìm thấy cô giáo thì đã nghe thấy tin Nám Nám được một bà dì đưa đi.

Cố Tiểu Mạch lập tức chất vấn: “Cô ơi, là dì nào?”

“Trang điểm rất xinh đẹp, nói là chị gái của cô”

Chị gái!

Nghe xong có một dự cảm không lành xuất hiện trong đầu cô, Cố Tiểu Mạch cảm thấy ngạt thở, cô vội vàng lôi điện thoại trong túi sách ra mới phát hiện điện thoại đã sập nguồn từ lúc nào không biết.

Cố Tiểu Mạch lo lắng, vội vàng đưa tay đến trước mặt cô giáo: “Cô ơi, tôi có thể mượn điện thoại của cô được không, làm ơn”

Cô giáo lập tức đưa điện thoại cho Cố Tiểu Mạch, không chút chậm trễ, Cố Tiểu Mạch bất lực, nhắm mắt lại, aiya, trong đầu bắt đầu nhớ lại, Cố Tiểu Mạch phát hiện, hình như cô chỉ nhớ được số điện thoại của Mộ Bắc Ngật mà không nhớ được số điện thoại của Cố Lan Tâm, hơn nữa Cố Tiểu Mạch cũng chẳng có chút quan hệ gì với cô ta cả.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 199


Chương 199:

Tình trạng cấp bách, Cố Tiểu Mạch chỉ có thể gọi điện thoại cho Mộ Bắc Ngậi Lúc này Mộ Bắc Ngật đang ngồi trên xe với vẻ mặt nghiêm túc, lúc nhận được điện thoại, giọng nói có chút lạnh lùng.

Sau đó nghe thấy giọng nói lo lắng của Cố Tiểu Mạch, “Mộ Bắc Ngật, là tôi, anh có thể gọi xem Cố Lan Tâm đang ở đâu không, cô ta đón Nám Nám đi, tôi sợ cô ta sẽ làm gì đó với Nám Nám”

Lúc này Cố Tiểu Mạch đã không còn quan tâm bất cứ điều gì nữa, cô chỉ muốn biết con gái của cô như thế nào, dây thần kinh căng như dây cung chỉ cần có chút sai sót sẽ lao về phía trước.

Mộ Bắc Ngật có thể nghe ra giọng nói vội vàng lo lắng của Cố Tiểu Mạch, ánh mắt tối sầm, anh ngồi thẳng người, cố gắng duy trì sự điềm tĩnh nhưng giọng nói vẫn có chút lo lắng, “Cô đang ở đâu?”

“Tôi xin anh, mau gọi điện cho Cố Lan Tâm, được không, xin anh đó Cố Tiểu Mạch khóc lóc cầu xin, cô vứt hết tất cả cảm xúc của mình.

Tắt điện thoại xong, Mộ Bắc Ngật không chút do dự gọi điện thoại cho Cố Lan Tâm, điện thoại hiển thị không gọi được, trái tim Mộ Bắc Ngật gần như tụt xuống đáy vực, khuôn mặt u ám, “Dịch Bách, mau gọi xem Cố Lan Tâm đang ở đâu!”

Giọng điệu cứng rắn, lạnh lùng đến cực độ, Dịch Bách không dám có chút chậm trễ, nhanh chóng đáp lời.

Cố Tiểu Mạch vội vàng tìm một chỗ để sạc điện thoại, điện thoại vừa lên nguồn đã nhận được điện thoại của bệnh viện.

Cố Tiểu Mạch thậm chí không hề biết cô đã đến bệnh viện với tâm trạng như thế nào, lúc biết tin Nám Nám phát bệnh, được đưa đến bệnh ện, Cố Tiểu Mạch chạy như điên ra đường lớn, cô không quan tâm đôi chân đau muốn chết của mình, điên cưồng lao về phía trước.

Chân cao chân thấp, bộ dạng vô cùng khó coi.

Trán lấm tấm mồ hôi, Cố Tiểu Mạch ngồi lên xe taxi, hai tay nắm chặt lại, trên mặt hiển lên sự lo lắng.

Nám Nám đang rất khỏe mạnh mà, tại sao lại bất ngờ phát bệnh vậy??

Trong phòng cấp cứu của bệnh viện, Nám Nám đang năm trong đó, Cố Lan Tâm đứng ở bên ngoài, bộ dạng cực kỳ đáng thương ủy khuất.

Gô ta nhìn thấy Cố Tiểu Mạch đang điên cuồng chạy đến, lúc đến cửa phòng cấp cứu, đôi chân Cố Tiểu Mạch run rẩy mềm nhũn.

Điện trong phòng cấp cứu vẫn sáng, tim Cố Tiểu Mạch nhảy lên tận cổ họng, nhìn thấy Cố Tiểu Mạch chạy đến, Cố Lan Tâm đứng dựa vào tường, ánh mắt hiện lên ánh hào quang, thu lại tất cả cảm xúc trên mặt, bắt đầu bộ dạng đơn thuần, không làm hại người khác.

Cố Tiểu Mạch từ từ quay người lại, nhìn Cố Lan Tâm với ánh mắt lạnh lùng, lên tiếng trách mắng: “Cố Lan Tâm, tại sao cô lại đưa con gái tôi đi? Ai cho phép cô đưa đi?

Cố Tiểu Mạch không che giấu đi đôi mắt sắc nhọn của mình, cho dù giọng điệu có chút kích động, nụ cười ủy khuất lướt qua, cô ta giải thích: “Tiểu Mạch, chị chỉ là muốn đưa Nám Nám đến khu vui chơi một chút, chị cũng đã nhận được sự đồng ý của Nám Nám mới làm như vậy, thật không ngờ, lúc ở trên Vòng quay mặt trời con bé lại phát bệnh”

Khu vui chơi?

Cố Tiểu Mạch chợt lên cơn phẫn nộ, cô có chút mất kiểm soát lao về phía Cố Lan Tâm, hai tay nắm chặt cổ tay của cô ta, “Khu vui chơi?

Tại sao cô lại đưa Nám Nám đến đó, Cố Lan Tâm, tôi chọc tức cô rồi à, tại sao cô lại xuống tay với con gái của tôi?”

Cố Tiểu Mạch gào thét khản cả giọng, ánh mắt chất chứa sự tức giận.

Phía xa xa bỗng có một bóng người đi đến, Cố Lan Tâm hiếm có khi lại không phản kháng lại, để mặc Cố Tiểu Mạch trách móc cô ta.

Thậm chỉ Cố Lan Tâm còn đẩy nhẹ tay Cố Tiểu Mạch ra “Chị không cố tình, Tiểu Mạch, chị không biết con bé lại như vậy”

“Đó là con gái của tôi, cô cho rằng mình là ai mà có thể đưa con gái tôi đi?”

“Cố Tiểu Mạch!”

Cố Tiểu Mạch vừa hét lên một câu.

Sau đó một tiếng hét phẫn nộ vang lên ngắt lời cô, tim của Cố Tiểu Mạch đập thình thịch, còn chưa đợi cô buông cánh tay Cố Lan Tâm ra, Cố Chấn Hải đã bước thật nhanh đến đó, đẩy Cố Tiểu Mạch ra phía sau.

Chân của Cố Tiểu Mạch vốn đã bị thương, bị Cố Chấn Hải đẩy một cái cô ngã xuống đất, cơn đau ập đến.

Cô kìm nén cơn đau, nheo mắt, nhìn rõ bộ dạng tủi thân ủy khuất của Cố Lan Tâm đang đứng bên cạnh Cố Chấn Hải, nói một cách dịu dàng: “Bố ơi, con chỉ muốn đưa Nám Nám đi chơi một chút, Nám Nám không nói cho con biết con bé không đi được khu vui chơi, con không ngờ sẽ xảy ra chuyện này”

Sắc mặt Cố Chấn Hải trở nên khó coi vô cùng, ông ta nhìn Cố Tiểu Mạch vẫn đang phẫn nộ, ông ta nói: “Tiểu Mạch, nó là chị gái của con, tại sao vừa nãy con lại làm như thế với nó?”

“Làm sao? Tôi là một đứa con gái bất hiếu, chẳng phải nên làm những chuyện không được giáo dục như vậy sao? Nếu không đã làm nhục cái tội danh mà ông ụp lên đầu tôi rồi” Cố Tiểu Mạch thốt ra từng câu từng chữ rất lạnh lùng, mặc dù khuôn mặt gầy gò trắng bệch nhưng lại tràn đầy năng lượng và sức mạnh, không để người khác đánh bại!

Đặc biệt là những người nhà họ Cố, Cố Tiểu Mạch không cho phép.
 
Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh
Chương 200


Chương 200:

bọn họ trèo lên đầu cô, chà đạp lên lòng tự trọng của cô.

Ngày hôm nay đã hai lần Cố Chấn Hải bị Cố Tiểu Mạch nói đến mức cạn lời, khuôn mặt đen như đít nồi, vô cùng khó coi, ông ta bỗng nhiên kéo Cố Lan Tâm ra phía sau, đồng thời che đi ánh mắt hiện lên sự vui sướng của Cố Lan Tâm.

Cố Chấn Hải trách móc: “Lan Tâm không làm gì sai cả, con không được không biết đúng sai trái phải mà trách mắng nó”

“Cô ta động vào con gái của tôi!”

Cố Tiểu Mạch lên tiếng một cách cứng rắn, không hề có chút nhượng bộ, thỏa hiệp.

Hai tay buông thõng bên người bỗng nắm chặt, cô lạnh lùng nhìn hai bố con đang che chở cho nhau, bỗng nhiên cảm thấy hình như không chướng tai gai mắt nữa rồi.

Bởi vì Cố Tiểu Mạch đã xóa bỏ hình ảnh của Cố Chấn Hải trong lòng mình, một người không quan trọng, tại sao phải đau lòng chứ?

Nếu đã là người lạ, tại sao Cố Tiểu Mạch không được cà khịa chứ?

Để mặc bọn họ đạp trời đạp đất sao?

“Con bé mắc bệnh gì mà con lại lo lắng rồi quở trách Lan Tâm như vậy? Tiểu Mạch, tiền viện phí bố sẽ trả, nhưng trước hết phải..”

“Ông đúng là tự cao tự đại đó, Cố Chấn Hải, nếu con của tôi có mệnh hệ gì, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho Cố Lan Tâm, ông không cần bù đắp, tôi thấy chướng mắt lắm”

Không đợi Cố Chấn Hải nói hết, Cố Tiểu Mạch đã lên tiếng ngắt lời ông ta, không chút nể nang.

Cố Chấn Hải tức giận đến mức người run rẩy, đúng vào lúc này, sau nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng phòng cấp cứu cũng tắt điện, bác sĩ từ bên trong bước ra.

Cố Tiểu Mạch không nhìn bọn họ nữa, vội vàng quay người hỏi bác sĩ tình hình của Nám Nám, “Bác sĩ, Nám Nám sao rồi ạ?”

“Cô Cố, tôi đã nói với cô rồi, bệnh tình của Nám Nám không đợi được nữa, cô hãy mau chóng tìm tủy tương thích đi”

“Vậy bây giờ con bé không sao rồi chứ?”

“Cần nằm ở trong phòng bệnh UC quan sát, hiện tại vẫn chưa biết tình hình có tốt hơn không, cần quan sát một thời gian mới biết được”

Một câu nói của bác sĩ giống như sét đánh lên đầu Cố Tiểu Mạch, cả người cô như bị hút hết sức lực, cô lảo đảo loạng choạng sắp ngã xuống đất.

Nhưng tình cảnh hiện tại không cho phép Cố Tiểu Mạch ngã xuống, “Lần này, nghiêm trọng như vậy sao?”

“Con bé chịu k*ch th*ch khiến bệnh tái phát, tình hình không khả quan”

Bác sĩ trầm giọng nói một câu rồi lướt qua người Cố Tiểu Mạch đi chỗ khác.

Cả cơ thể Cố Tiểu Mạch như chìm vào trong nước đá lạnh buốt, cô lùi lại một bước, Cố Chấn Hải có chút lo sợ lên tiếng hỏi: “Tiểu Mạch, con nói con bé bị bệnh máu trắng sao?”

Cố Tiểu Mạch dường như không hề nghe thấy câu hỏi của Cố Chấn Hải, tim cô lạnh lẽo, cô mất kiểm soát lao về phía Cố Lan Tâm, túm lấy cổ áo của cô ta, lạnh lùng nhìn cô ta, thốt lên từng câu từng chữ: “Cố Lan Tâm, rốt cuộc cô có suy nghĩ gì? Tại sao lại ra tay với một đứa trẻ con, có gì thì cô cứ tìm tôi, tại sao lại ra tay với Nám Nám?”

Nám Nám xảy ra chuyện đã đánh sập phòng tuyến kiên cố tận đáy lòng của Cố Tiểu Mạch.

Cố Lan Tâm bất ngờ bị Cố Tiểu Mạch túm cổ áo nhưng cô ta không đẩy Cố Tiểu Mạch ra hay là vũng vẫy mà duy trì bộ dạng yếu đuối của mình.

Đợi một chút nữa thôi Bắc Ngật sẽ đến!

Không nằm ngoài dự đoán, phía xa xa xuất hiện một bóng người cao to, lúc nhìn thấy tình hình ở bên này, Mộ Bắc Ngật bỗng bước thật nhanh.

Ánh mắt vô cùng lạnh lùng, lúc biết tin Nám Nám được đưa đến bệnh viện, trái tim của Mộ Bắc Ngật dường như ngừng đập.

Vì thế lúc này anh không hề chậm trễ mà bước đến, Cố Chấn Hải đứng ở bên cạnh nhìn Cố Tiểu Mạch mất khống chế túm lấy cổ áo Cố Lan Tâm chất vấn, nhất thời bị Cố Tiểu Mạch chọc tức đến mức mất hết lý trí.

Sức mạnh của đàn ông lúc nào cũng lớn hơn phụ nữ, Cố Chấn Hải hung dữ kéo Cố Tiểu Mạch ra, không chút nể nang đẩy cô vào tường.

Chân đau kinh khủng, nhưng không ngờ cô không bị đập vào tường mà đập vào một vòng tay ấm áp, sau đó mùi hương quen thuộc lan tỏa ra xung quanh.

Mộ Bắc Ngật vội vàng kéo Cố Tiểu Mạch vào lòng, anh nhìn Cố Lan Tâm và Cố Chấn Hải với ánh mắt lạnh lùng.

Cố Chấn Hải vốn vẫn còn đang nổi giận, lúc nhìn thấy Mộ Bắc Ngật liền đè cơn giận xuống, ánh mắt hiện lên sự hoang mang và lo lắng.
 
Back
Top Bottom