'Nóng quá...hah'
Phương cảm giác đầu em rất đau như có thứ gì đánh vào, cơ thể thì nóng bừng lên, mồ hôi tứa ra như mưa rào, mệt quá.
"Bà bảy đi lấy khăn lau nhúng nước cho tôi nhé, lẹ lên" giọng mẹ phát ra một cách gấp gáp.
Phương hé mắt ra, khuôn mặt mẹ lo lắng cứ chạy qua chạy lại để tìm cách giúp Phương hết khó chịu, nhìn mẹ như sắp khóc đến nơi.
Mẹ đưa tay xoa đầu Phương, lau đi những giọt mồ hôi đọng lại trên trán em, chăm sóc em như thể em là con ruột bà.
Phong và ông cả đứng ở cửa phòng nhìn vào bên trong, khuôn mặt hai người bất lực như thể không còn gì để nói nữa, cuối cùng thì ông cả cũng dắt tay Phong rời đi, bỏ lại Phương và bà ở lại trong căn phòng.
Phương thở một cách khó nhọc, hơi thở em ngắt quãng từng hồi như sắp chết, còn khuôn mặt mẹ thì tái mét đi.
"Thầy thuốc tới chưa?
Mau gọi ông ấy tới" mẹ như có một ám ảnh tâm lý bao lấy, bà hoảng hốt hét lên với đám người ở.
"Thưa bà cả, giờ cũng đã quá giờ khuya, thầy thuốc đi đường xa nên rất lâu tới"
"Phương ráng nhe con, mẹ sẽ chữa cho con mà, đừng bỏ mẹ" tay bà run rẩy trong không còn vẻ quyền quý ngày thường nữa, mắt bà trào ra những giọt nước mắt ươn ướt, bà nắm chặt tay Phương.
"Hức, Phương à...."
Phương nhắm mắt lại vì mệt, thứ cuối cùng em nhìn thấy là khuôn mặt đau khổ của mẹ, em muốn đưa tay ra lau nước mắt cho mẹ nhưng đáng tiếc là không còn sức nữa, đến cả nói cũng khó khăn.
Chẳng biết ngủ thiếp đi bao lâu nhưng em vẫn tờ mờ biết được trong lúc ngủ mình như thế nào, thầy thuốc đến khá trễ nhưng may là không sao, ông bảo nếu nặng hơn có thể chết, và rồi ông châm cứu cho Phương.
Trong cơn mê Phương còn không có sức để nhăn mày, chỉ biết nằm bất động đó rồi phó mặc mạng sống cho ông trời, cầu mong ông đối xử nhẹ nhàng với mình một chút.
Rồi cũng tới lúc hết bệnh, Phương cũng hơi mệt nhưng nghe thầy thuốc nói rằng mỗi đứa trẻ đều trải qua một lần bệnh như thế, vượt qua được thì sau này sẽ mạnh khoẻ, anh trai khi nghe lời ấy thì cười khẩy với thầy thuốc.
"Vậy là đứa em gái tôi không vượt qua rồi"
"Phong con im đi" mẹ quát lớn với Phong.
"Còn mày thì quá may mắn" Phong nói rồi đi vào phòng.
Phương đứng nép vào bên người mẹ, đứng nghe mẹ nói chuyện với thầy thuốc rất lâu, đến mức em mỏi chân mà ngồi phịch xuống ghế.
"Thầy cứ đều đặn như trước"
"Bẩm bà, nhiều quá cũng không tốt, tôi nghĩ là 1 tuần 2 lần là tốt nhất" thầy thuốc nhìn mẹ, rồi quay sang mỉm cười hiền với Phương.
Thầy thuốc trong không quá lớn tuổi, nhưng nhìn chung là già hơn so với mẹ, nhìn khá giống ngoại hình của ông cả.
"Thầy nói vậy thì tôi xin nghe, chỉ mong con gái tôi khoẻ mạnh"
'con gái?' Phương liếc nhìn sang mẹ.
"Vâng, bà cả cũng giữ sức khỏe" ông thầy thuốc híp mắt cười, rồi vỗ vai mẹ sau đó rời đi.
Phương cuối cùng cũng hiểu rõ, bản thân cũng chỉ là thế thân của con gái đã mất, trẻ người non dạ, Phương không khóc như bao đứa trẻ khác, cũng chẳng la hét um xùm lên, sợ một ngày em không còn ở đây nữa, dặn lòng phải im lặng để tồn tại.
Mẹ nhìn em, hành động dịu dàng như thường ngày, vẫn cứ lo lắng mỗi khi em đi dạo trong khu vườn mà không có người ở đi theo.
Còn ông cả thì cứ nhìn em rồi lại lắc đầu, ông chưa từng tiếp xúc hay nói gì với Phương, chỉ im lặng rồi lãng tránh đi suốt, còn Phong thì....
"Mày đúng là dễ thương thật đấy nên mẹ mới thích như vậy" Phong mỉm cười rồi đưa tay xoa đầu Phương.
Và kể từ lúc ấy, Phong không nói chuyện với em nữa, anh im lặng và không để tâm, bữa cơm cũng kêu người ở đem vào phòng, đầu óc thì cứ học hành suốt.
Từ đó đến bây giờ cũng đã 10 năm, Phương sống lặn lẽ trong ngôi nhà này, được mẹ bao bọc từng li từng tí, nếu không có mẹ nó sẽ chẳng là gì.
Không có chính kiến, không có sở trường, Phương sống như đứa con gái đã khuất của mẹ, nó nuôi tóc dài, mặc những bộ quần áo sặc sỡ, dưỡng làn da trắng sáng, và đặc biệt là khuôn mặt nó càng giống con gái hơn.
Bữa cơm gia đình luôn áp lực và mệt mỏi, Phương nhai nhai cọng rau trong bát cơm mà lòng nặng trĩu, bên cạnh em là mẹ và đối diện là ông cả, ông luôn giữ khuôn mặt nghiêm nghị và từ chối giao tiếp với Phương.
Còn Phong, anh từ hôm đó trở đi thường xuyên ở trường học, từ năm 18 tuổi trở đi cứ học ở trường và thỉnh thoảng vài tháng sẽ trở về nhà, và ở rất lâu
Tiếng lạch cạch cứ đều đều phát ra trên bàn ăn, bỗng tiếng xe hơi thắng cái két từ cổng chính, là Phong đã về.
Anh mặc những chiếc áo xu hướng thời bấy giờ chịu ảnh hưởng của phương tây, áo sơ mi và quần tây đơn giản, và hình như anh vừa đi đâu đó về.
"Con về trễ quá, nhà này không dạy được con à?"
Ông cả lên tiếng.
Phương lần đầu thấy ông cả quan tâm Phong, em cũng hơi bất ngờ nhưng ngẫm lại thì dù sao cả hai cũng đều là cha con với nhau, quan tâm cũng là lẽ thường.
"Con sẽ ăn cơm sau trong phòng riêng" Phong gỡ cái nón trên đầu xuống, gật đầu chào cha mẹ rồi đi vào phòng, không quên liếc xéo Phương một cái.
"Ăn lẹ đi rồi mẹ dẫn ra chợ mua vài món đồ" mẹ nhìn Phương đang ngơ ngác thì nhắc nhở.
"Dạ...."
Cuối bữa cơm Phương đứng dậy trở về phòng mình, căn phòng được mẹ cho người sắp xếp sau vụ việc năm đó, khá vừa vặn không lớn đối với Phương, em ngắm mình trong gương, mái tóc đen dài được búi gọn gàng, khuôn mặt đầy đặn, mặt hoa da phấn, và trong rất giống con gái, Phương cầm bức ảnh trên bàn lên, hình trắng đen một cô bé nhỏ mặc áo dài đang cười rất tươi, đó không phải hình của Phương mà là của người con gái đã mất của mẹ, trong rất giống Phương.
Phương ban đầu còn tưởng rằng mẹ để quên bức hình ở đây, nhưng sau này em mới hiểu rằng bức hình này như một lời cảnh tỉnh, rằng em chỉ là thế thân và sẽ chẳng bao giờ thay thế được người con gái ấy.
Thế nên em cũng rất hiểu chuyện, chưa bao giờ làm mẹ phải phiền lòng chuyện gì, bởi mẹ có thể vị tha với anh trai và người con gái còn em thì không, nên cứ phục tùng theo mẹ, lỡ sau này có chán mà vứt thì em cũng không quá tệ.
"Con xong chưa?, ra đây lẹ lên" mẹ điểm trang rất đẹp, môi đỏ da trắng, mặc lên người những bộ đồ giản dị, bông tai cũng không quá nổi bật.
"Con đeo bông tay rồi ra liền ạ" Phương lạnh nhạt cầm bông tay lên, khéo léo đeo vào.
Dù sao em cũng quen với việc này, và may mắn là không ai biết em là con trai ngoại trừ những người trong nhà, vì mẹ quá kín tiếng đi.
Không thể không chán ghét khuôn mặt này được, Phương bước chân cùng mẹ ra khỏi nhà, không quên liếc gian nhà sau nơi anh trai đang đứng đó, hai người chạm mắt nhau làm anh trai rất khó chịu.
"Sấp vải cũ cũng lỗi thời ra, mẹ cũng dặn bà tám chuẩn bị sấp khác"
"Dạ...."