Cập nhật mới

Khác Viễn Phương - Gió mát cuối trời

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
396661106-256-k712703.jpg

Viễn Phương - Gió Mát Cuối Trời
Tác giả: ThanhthanhDang3
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tình cảm và bối cảnh của con người thế kỉ 20 vào thời kỳ chống thực dân Pháp



yeu​
 
Viễn Phương - Gió Mát Cuối Trời
Chương 1


Đất Hà Thành diễm lệ, nhà giàu không thiếu nhà nghèo cũng chẳng vừa, ai cũng than khổ vậy những đứa trẻ mồ côi thì sao?

Ở vùng quê lạc hậu thế kỉ 18 này, bọn nó có thể làm gì được?

"Cái thứ này đâu có giống em gái con đâu mẹ?"

Phong chỉ thẳng mặt Phương.

"Nó là em gái con"

"Em gái con chết rồi, nó còn là con trai nữa" Phong hậm hực.

Phương cũng chẳng biết sao mình lại là Phương nữa, khuôn mặt lắm lem của nó ái ngại nhìn anh trai, nó muốn có một gia đình hoàn hảo.

"Em....em sẽ ngoan mà anh trai...."

Phương nói lý nhí.

"Mày không phải em tao"

Phong bước tới tát một cú trời giáng vào mặt Phương rồi chạy thẳng về phòng, không kịp cho Phương cơ hội để khóc.

"Thằng này...."

"Thôi từ từ rồi làm quen"

"Dạ....."

Phương ôm đôi gò má ửng hồng.

Phương hơi tủi thân nhưng nó không dám nói, phận mồ côi không nơi nương tựa như nó, đời này bước chân vào gia đình giàu là phước, nó chẳng mơ gì cao sang.

Căn nhà ba gian được trang trí nhiều đồ nội thất bằng gỗ, nhìn lại bản thân xấu xí dơ dáy, nó không dám bước chân xuống sàn nhà.

"Bước vào đi"

Nó không dám cãi, bẻn lẽn e thẹn bước vào bên trong, gạch tàu mát mẻ áp vào bàn chân non xèo của nó, nó hạnh phúc quá.

Mẹ đưa nó đi tắm rửa sạch sẽ, mẹ không cho ai đụng vào nó kể cả anh trai, khuôn mặt mẹ lạnh nhạt nhưng từng cử chỉ như sợ nó biến mất.

"Con có thể gọi ta bằng mẹ"

Nó nào dám quá phận, chỉ lặng lẽ gật đầu cho qua chuyện, nó cứ để ý ánh mắt người khác mà sống.

Giống như bây giờ nó đang phải đối mặt với ông cả, chồng của mẹ, và cả anh trai đang nhìn Phương với ánh mắt không thân thiện.

"Nó bao nhiêu tuổi?"

"Phương 5 tuổi"

"Cách thằng Phong 5 tuổi, bà điên rồi"

Lạnh lùng quá, hai người là vợ chồng nhưng Phương cảm giác cả hai đang có khoảng cách cực kì xa, cả anh trai cũng khó chịu với tình hình này.

"Con vào phòng trước" Phong buông đũa đứng lên.

"Con vào chung với anh đi" Mẹ vỗ vai Phương.

"Mẹ kêu nó tránh ra khỏi con"

Phương bối rối, chẳng biết nên nghe theo ai, mẹ thì thúc giục Phương, ông cả thì mặt hầm hầm, còn anh trai thì.....

"Phong con cãi mẹ đúng không?"

Phong bực tức nhìn lại nhóc con kém mình 5 tuổi này, ánh mắt cực kỳ khó chịu nhưng vẫn đi vào phòng.

Phương liếc mắt nhìn mẹ một cái rồi quay sang đi theo anh trai, nó đứng một góc ở phòng anh không dám nhúc nhích.

Liếc sang một góc trong phòng, nó nhìn vào gương, nhìn vào khuôn mặt sạch sẽ mà đó giờ nó chưa bao giờ thấy trước đây.

"Mày ngồi yên đó, đừng có phiền tao" Phong nhìn Phương đầy bực bội, chỉ vào một góc phòng nơi chiếc ghế nhỏ được đặt ở đó.

Phương chỉ im lặng vì em sợ anh trại lại bực tức, em chỉ muốn có một gia đình giống như bọn trẻ ngoài kia thôi.

Em ngồi trên chiếc ghế nhỏ, sau bao ấm ức em vẫn không khóc, dù nhỏ tuổi nhưng em đã mạnh mẽ mới sống được ở xã hội ngoài kia.

Cả hai rơi vào trầm lặng, Phong lo ghi chép vào giấy, còn Phương chỉ ngồi đó, đơn giản là ngồi đó rồi nhìn anh trai viết chữ, nó không biết chữ.

Phương ôm gối suy ngẫm, làm cách nào để hài lòng anh trai, bởi anh trai ghét em lắm, chẳng muốn gần em.

*Cốc cốc*

Cả hai nhìn về phía cửa gỗ, là mẹ đang đứng đó, bà chỉ im lặng bước đến nắm tay Phương mà không nói lời nào.

Phương níu tiếc nhìn anh trai bị bỏ lại một mình, rồi lại nhìn sang mẹ đang nắm tay em, dắt em đi dạo trong khu vườn của mẹ.

"

Sau này con sẽ là Viễn Phương, Trần Viễn Phương, con rõ chưa" Mẹ mỉm cười nhẹ nhìn Phương.

"Dạ....."

Phương có cảm giác buồn thiu thỉu, nó không thích cái tên này, trong thật giống tên con gái.

Viễn Phương khuya khoắt trăng treo.

Minh phong ghé đến, gió reo bên thềm

"Mẹ ơi, trời tối rồi mình vào nhà đi..."

Phương lý nhí nói.

"Ừm"
 
Viễn Phương - Gió Mát Cuối Trời
Chương 2


Phương thấy lạ lắm, mẹ thường xuyên mặc cho em những bộ quần áo màu sắc sặc sỡ như bọn con gái, dặn em không đi chơi nhiều sẽ đen da, còn tự tay chải mái tóc dài chưa được cắt tỉa gọn gàng của em.

Dù mới 5 tuổi thôi nhưng em cũng biết phân biệt đồ của nam và nữ nhé, trước đây sống lang thang ở chợ em vẫn nhìn thấy các bà, các bạn nhỏ mặc quần áo màu sáng, cài hoa lên tóc nữa.

"Mẹ ơi..."

"Sao thế?"

Mẹ đang mân mê từng lọn tóc của Phương.

"Con có thể học chữ không ạ?

Con thấy các bạn ai cũng biết chữ" Phương liếc mắt nhìn mẹ rồi lại cụp mắt xuống.

Bạn bè gì chứ, mồ côi như nó thì bạn đâu ra, vì em thấy anh trai đã một tuần không ra khỏi phòng rồi, nó chỉ muốn lấy cái cớ học hành để được mẹ cho gần anh hơn thôi.

"Đương nhiên rồi, anh trai và thầy giáo sẽ dạy con học".

"Dạ con cảm ơn mẹ" Phương cười tươi, hớn hở vì sắp gặp anh trai.

"Ngồi yên nào"

Ở vùng quê thủ đô, một đứa trẻ may mắn được nhận nuôi, được cho ăn học như bao đứa trẻ, điều mà khó xuất hiện ở thế kỉ này.

Gió mát nhẹ nhàng luồn qua những kẻ tóc, mái tóc dài được búi gọn gàng của mẹ loà xoà vài sợi tóc bị tuông ra bay như tâm hồn em, em ngồi trên chõng tre đung đưa tận hưởng cái khí trời mát mẻ này cùng với những suy nghĩ trẻ con.

'Anh trai thích cái gì nhỉ'

Thời gian trôi qua lặng lẽ như thể những truân chuyên của con người ta là vô thường, bỏ qua những suy nghĩ xấu xa mà hướng đến việc thiện.

"Tao bảo mày đi ra, xích qua bên kia" Phong quát em rõ to.

"Dạ.... nhưng mà xa quá sao anh chỉ em viết chữ ạ..."

Phong ngơ ra một cái rồi lại trở nên bực bội, anh ghét nó, tránh xa anh ra.

"Chẳng lẽ mày không biết viết chữ?, à mà cỡ mày thì chữ nghĩa gì" anh cười khẩy.

"Dạ...."

Giọng em nhỏ dần.

Phương đứng cúi đầu xuống, tay vẫn còn cầm sách vở, bàn tay nó khẽ run lên vì sợ.

"Lại đây tao biểu, viết chữ mà xấu thì mày no với tao"

Phong nhìn em, rồi giả vờ ho nhẹ hắng giọng lại nói, dù vậy nhưng anh vẫn liếc mắt sang chỗ khác, Phương thì vui vẻ vì được anh chỉ viết chữ.

Phương ngồi nép một bên, kéo nhẹ tay áo dài vì sợ nó bẩn, còn anh thì cầm tay em chấm chấm vào mựt đã mài sẵn.

"Đây tao chỉ mày viết tên"

"Viễn Phương ạ"

"Cái gì?"

Phong nhíu mày nhìn em, rồi hỏi lại xem có chắc là tên vậy không.

"M...dì bảo em là Viễn Phương" Phương vẫn ngây thơ, liếc nhìn anh trai mong ảnh cầm tay chỉ viết chữ.

"Chỉ là Phương thôi, không có viễn Phương viễn gì hết!!"

Anh xoa trán, nhìn vào thằng nhóc đang ngơ ngác nép vào mình.

"Sao..."

"Sao chăng gì tao bảo thì nghe đi" Phong cọc cằn nói.

"Dạ...."

Phương không hiểu gì hết nhưng cứ gật đầu cho qua, dù sao anh trai học cao hiểu rộng hơn, chắc sẽ không làm gì hại đến em.

Anh nắn nót cầm tay em viết lên tên em, chữ Phong đẹp lắm, gọn gàng tròn nghĩa, nhìn sang Phương thì chữ như gà bới.

"Chữ gì mà xấu dữ vậy trời" Phong nhìn sang tờ giấy của em mà nhăn mặt.

"Cả cách cầm bút cũng xấu nữa"

Phương cúi gầm mặt xuống, chẳng biết là đau buồn hay sao nữa, dù sao nó luôn cố bình tĩnh để sống trong nhà.

"Này tao nói mày đó"

"Em...em về phòng đây"

Phương đóng sách lại nhưng không cầm theo, vội chạy ra khỏi phòng anh trai, Phong thì ngơ ngác nhưng sau đó anh cảm thấy như mình bị nó phớt lờ.

"Mẹ nó" Phong vò tóc.

Phương trở về phòng, đúng hơn là nó không có phòng riêng, nó chỉ ở tạm phòng thay đồ của mẹ trước khi được sắp xếp phòng riêng.

"Hức..."

Phương che miệng lại nức nở khóc thành tiếng, anh trai cứ liên tục chế làm em rất buồn, em chỉ muốn một gia đình hoàn chỉnh.

Em không ghét anh trai đâu, chỉ là hơi thất vọng thôi.

"Tao đã bảo rồi, mày cứ không nghe" Phong mở cửa bước vào.

Men theo tiếng nức nở ấy, Phong vạch tủ áo ra rồi nhìn thẳng nhóc nhỏ xíu con đang nước mắt nước mũi tèm lem cả mặt trong rất đáng thương.

"Bước ra" Phong ra lệnh

"Hức...."

Phương rón rén bước ra ngoài, đứng xoè hai bàn tay ra.

Phong giật mình, mặc dù tay anh đang cầm roi định đánh nhưng anh chỉ muốn doạ thôi, dù sao anh cũng không phải loại súc sinh đánh con nít.

"Mày làm gì đấy?"

"Anh đánh em đi, em quen rồi" Phương cúi gầm mặt.

"Quen?

Mày....."

Phong cứng họng, thằng nhóc bị đánh riết lú à?.

"Ai đánh mày?

Tao đã định đánh đâu" Phong nhìn thằng nhóc dưới chân, rồi vứt cái cây roi trên tay thẳng xuống đất.

"Dù sao....tao cũng đâu có ác" Phong dù lớn hơn Phương nhưng dù sao cũng là đứa nhỏ 10 tuổi được cha mẹ nuông chiều thôi.

"Đứng lên đi" Phong đưa tay kéo Phương lên.

"Hức...hức" Phương lấy tay vụng về lau nước mắt.

"Mày nín chưa?"

Phong nhíu mày vì Phương không chịu nín khóc.

"Ah...anh..... hức" Phương giật mình vì lời nói của anh, bất giác khóc to hơn.

"Chậc" Phong sợ cha mẹ phát hiện thằng nhõi này khóc, anh liếc ra bên ngoài rồi ngó nghiêng, phát hiện cha mẹ đều không có nhà anh yên tâm hẳn.

"Nín dứt"

"Em ghét anh....anh chê em" Phương lau nước mắt nhưng nó cứ chảy ra.

"Mày...mày hay quá ha, mày bước vô nhà này rồi lấy đi tình thương, xong bây giờ lại trách tao, mày gan rồi" Phong tức điên lên, nhưng anh lựa chọn không đánh.

"Hức.... là em muốn sao....con người em đâu có sự lựa chọn.....em ghét anh" Phương càng nói càng khóc bù lu bù loa lên, mặt mày nhem nhuốc hết cả.

Phong cắn răng, anh đẩy thằng nhõi ra, không quên chửi nó vài câu rồi bước ra khỏi phòng.

"Mày....tự lo đi, tao không liên quan" Phong bỏ em lại căn phòng đó.

Phương bị tiếng đóng cửa làm cho sợ hãi, em rón rén đi lại cánh cửa định mở ra nhưng tay nó run quá, em sợ.

Tiếng khóc nức nở cứ kéo dài liên tục vài tiếng đến khi Phương ngủ đi, Phong còn quá quắc hơn khi bảo người ở kệ em đi.
 
Viễn Phương - Gió Mát Cuối Trời
Chương 3


'Nóng quá...hah'

Phương cảm giác đầu em rất đau như có thứ gì đánh vào, cơ thể thì nóng bừng lên, mồ hôi tứa ra như mưa rào, mệt quá.

"Bà bảy đi lấy khăn lau nhúng nước cho tôi nhé, lẹ lên" giọng mẹ phát ra một cách gấp gáp.

Phương hé mắt ra, khuôn mặt mẹ lo lắng cứ chạy qua chạy lại để tìm cách giúp Phương hết khó chịu, nhìn mẹ như sắp khóc đến nơi.

Mẹ đưa tay xoa đầu Phương, lau đi những giọt mồ hôi đọng lại trên trán em, chăm sóc em như thể em là con ruột bà.

Phong và ông cả đứng ở cửa phòng nhìn vào bên trong, khuôn mặt hai người bất lực như thể không còn gì để nói nữa, cuối cùng thì ông cả cũng dắt tay Phong rời đi, bỏ lại Phương và bà ở lại trong căn phòng.

Phương thở một cách khó nhọc, hơi thở em ngắt quãng từng hồi như sắp chết, còn khuôn mặt mẹ thì tái mét đi.

"Thầy thuốc tới chưa?

Mau gọi ông ấy tới" mẹ như có một ám ảnh tâm lý bao lấy, bà hoảng hốt hét lên với đám người ở.

"Thưa bà cả, giờ cũng đã quá giờ khuya, thầy thuốc đi đường xa nên rất lâu tới"

"Phương ráng nhe con, mẹ sẽ chữa cho con mà, đừng bỏ mẹ" tay bà run rẩy trong không còn vẻ quyền quý ngày thường nữa, mắt bà trào ra những giọt nước mắt ươn ướt, bà nắm chặt tay Phương.

"Hức, Phương à...."

Phương nhắm mắt lại vì mệt, thứ cuối cùng em nhìn thấy là khuôn mặt đau khổ của mẹ, em muốn đưa tay ra lau nước mắt cho mẹ nhưng đáng tiếc là không còn sức nữa, đến cả nói cũng khó khăn.

Chẳng biết ngủ thiếp đi bao lâu nhưng em vẫn tờ mờ biết được trong lúc ngủ mình như thế nào, thầy thuốc đến khá trễ nhưng may là không sao, ông bảo nếu nặng hơn có thể chết, và rồi ông châm cứu cho Phương.

Trong cơn mê Phương còn không có sức để nhăn mày, chỉ biết nằm bất động đó rồi phó mặc mạng sống cho ông trời, cầu mong ông đối xử nhẹ nhàng với mình một chút.

Rồi cũng tới lúc hết bệnh, Phương cũng hơi mệt nhưng nghe thầy thuốc nói rằng mỗi đứa trẻ đều trải qua một lần bệnh như thế, vượt qua được thì sau này sẽ mạnh khoẻ, anh trai khi nghe lời ấy thì cười khẩy với thầy thuốc.

"Vậy là đứa em gái tôi không vượt qua rồi"

"Phong con im đi" mẹ quát lớn với Phong.

"Còn mày thì quá may mắn" Phong nói rồi đi vào phòng.

Phương đứng nép vào bên người mẹ, đứng nghe mẹ nói chuyện với thầy thuốc rất lâu, đến mức em mỏi chân mà ngồi phịch xuống ghế.

"Thầy cứ đều đặn như trước"

"Bẩm bà, nhiều quá cũng không tốt, tôi nghĩ là 1 tuần 2 lần là tốt nhất" thầy thuốc nhìn mẹ, rồi quay sang mỉm cười hiền với Phương.

Thầy thuốc trong không quá lớn tuổi, nhưng nhìn chung là già hơn so với mẹ, nhìn khá giống ngoại hình của ông cả.

"Thầy nói vậy thì tôi xin nghe, chỉ mong con gái tôi khoẻ mạnh"

'con gái?' Phương liếc nhìn sang mẹ.

"Vâng, bà cả cũng giữ sức khỏe" ông thầy thuốc híp mắt cười, rồi vỗ vai mẹ sau đó rời đi.

Phương cuối cùng cũng hiểu rõ, bản thân cũng chỉ là thế thân của con gái đã mất, trẻ người non dạ, Phương không khóc như bao đứa trẻ khác, cũng chẳng la hét um xùm lên, sợ một ngày em không còn ở đây nữa, dặn lòng phải im lặng để tồn tại.

Mẹ nhìn em, hành động dịu dàng như thường ngày, vẫn cứ lo lắng mỗi khi em đi dạo trong khu vườn mà không có người ở đi theo.

Còn ông cả thì cứ nhìn em rồi lại lắc đầu, ông chưa từng tiếp xúc hay nói gì với Phương, chỉ im lặng rồi lãng tránh đi suốt, còn Phong thì....

"Mày đúng là dễ thương thật đấy nên mẹ mới thích như vậy" Phong mỉm cười rồi đưa tay xoa đầu Phương.

Và kể từ lúc ấy, Phong không nói chuyện với em nữa, anh im lặng và không để tâm, bữa cơm cũng kêu người ở đem vào phòng, đầu óc thì cứ học hành suốt.

Từ đó đến bây giờ cũng đã 10 năm, Phương sống lặn lẽ trong ngôi nhà này, được mẹ bao bọc từng li từng tí, nếu không có mẹ nó sẽ chẳng là gì.

Không có chính kiến, không có sở trường, Phương sống như đứa con gái đã khuất của mẹ, nó nuôi tóc dài, mặc những bộ quần áo sặc sỡ, dưỡng làn da trắng sáng, và đặc biệt là khuôn mặt nó càng giống con gái hơn.

Bữa cơm gia đình luôn áp lực và mệt mỏi, Phương nhai nhai cọng rau trong bát cơm mà lòng nặng trĩu, bên cạnh em là mẹ và đối diện là ông cả, ông luôn giữ khuôn mặt nghiêm nghị và từ chối giao tiếp với Phương.

Còn Phong, anh từ hôm đó trở đi thường xuyên ở trường học, từ năm 18 tuổi trở đi cứ học ở trường và thỉnh thoảng vài tháng sẽ trở về nhà, và ở rất lâu

Tiếng lạch cạch cứ đều đều phát ra trên bàn ăn, bỗng tiếng xe hơi thắng cái két từ cổng chính, là Phong đã về.

Anh mặc những chiếc áo xu hướng thời bấy giờ chịu ảnh hưởng của phương tây, áo sơ mi và quần tây đơn giản, và hình như anh vừa đi đâu đó về.

"Con về trễ quá, nhà này không dạy được con à?"

Ông cả lên tiếng.

Phương lần đầu thấy ông cả quan tâm Phong, em cũng hơi bất ngờ nhưng ngẫm lại thì dù sao cả hai cũng đều là cha con với nhau, quan tâm cũng là lẽ thường.

"Con sẽ ăn cơm sau trong phòng riêng" Phong gỡ cái nón trên đầu xuống, gật đầu chào cha mẹ rồi đi vào phòng, không quên liếc xéo Phương một cái.

"Ăn lẹ đi rồi mẹ dẫn ra chợ mua vài món đồ" mẹ nhìn Phương đang ngơ ngác thì nhắc nhở.

"Dạ...."

Cuối bữa cơm Phương đứng dậy trở về phòng mình, căn phòng được mẹ cho người sắp xếp sau vụ việc năm đó, khá vừa vặn không lớn đối với Phương, em ngắm mình trong gương, mái tóc đen dài được búi gọn gàng, khuôn mặt đầy đặn, mặt hoa da phấn, và trong rất giống con gái, Phương cầm bức ảnh trên bàn lên, hình trắng đen một cô bé nhỏ mặc áo dài đang cười rất tươi, đó không phải hình của Phương mà là của người con gái đã mất của mẹ, trong rất giống Phương.

Phương ban đầu còn tưởng rằng mẹ để quên bức hình ở đây, nhưng sau này em mới hiểu rằng bức hình này như một lời cảnh tỉnh, rằng em chỉ là thế thân và sẽ chẳng bao giờ thay thế được người con gái ấy.

Thế nên em cũng rất hiểu chuyện, chưa bao giờ làm mẹ phải phiền lòng chuyện gì, bởi mẹ có thể vị tha với anh trai và người con gái còn em thì không, nên cứ phục tùng theo mẹ, lỡ sau này có chán mà vứt thì em cũng không quá tệ.

"Con xong chưa?, ra đây lẹ lên" mẹ điểm trang rất đẹp, môi đỏ da trắng, mặc lên người những bộ đồ giản dị, bông tai cũng không quá nổi bật.

"Con đeo bông tay rồi ra liền ạ" Phương lạnh nhạt cầm bông tay lên, khéo léo đeo vào.

Dù sao em cũng quen với việc này, và may mắn là không ai biết em là con trai ngoại trừ những người trong nhà, vì mẹ quá kín tiếng đi.

Không thể không chán ghét khuôn mặt này được, Phương bước chân cùng mẹ ra khỏi nhà, không quên liếc gian nhà sau nơi anh trai đang đứng đó, hai người chạm mắt nhau làm anh trai rất khó chịu.

"Sấp vải cũ cũng lỗi thời ra, mẹ cũng dặn bà tám chuẩn bị sấp khác"

"Dạ...."
 
Viễn Phương - Gió Mát Cuối Trời
Chương 4


"Bà cả có đứa con gái trắng trẻo quá, này chắc mấy thằng xóm trên nhìn có mà lác mắt" bà tám tấm tấc khen Phương.

"Mắt to, da trắng, môi đỏ sớm muộn cũng thành người đẹp xứ này "

Mẹ và Phương cũng lịch sự mà cúi đầu cảm ơn, mẹ thì vẫn liên tục tám dóc với bà tám không ngừng, còn Phương thì lặng lẽ thử đồ mới, nhìn bản thân trong gương khiến Phương ghê tởm bản thân.

"Con bé vẫn còn nhỏ lắm bà ạ"

"Con gái bà cả cũng chạc tuổi thằng con tôi, có dịp thân thiết thì quý hoá quá" bà tám cười nói rồi còn xoa tay, mặt bà hiện rõ sự mưu tính.

"Vâng cảm ơn bà, nhưng viên ngọc quý nhà tôi khá kén chọn" mẹ cười nhẹ, lấy tiền đưa cho bà tám rồi nhìn sang Phương.

Lời nói như thể bà rất thương con gái, nhưng đó là lời cảnh tỉnh cho Phương, rằng bà chỉ xem em là vật trang trí.

"Đi nào"

Mẹ dắt tay Phương bước ra khỏi tiệm nhà bà tám, mặt bà lộ rõ sự bực bội vì bị từ chối khéo, nhưng Phương mặc kệ, cứ ở đó nghe mãi chắc em chết mất.

"Con đừng nghe mấy bà già nói nhảm, mấy bả già rồi biết chó gì mà lên tiếng" mẹ nói với Phương trên đường đi.

"Vâng, dù sao con cũng mặc kệ mấy bả thôi" Phương cười nhạt.

Hai người cứ im lặng mà đi trên con đường trở về nhà, con đường quen thuộc nơi Phương từng quỳ gối xin ăn hàng ngày khi xưa giờ đã mọc thêm nhiều cây cau mới, thấm thía cũng 10 năm trôi qua rồi mà.

"Khi đó mẹ nhặt con ở khu này, trong con lấm lem bùn đất, nhưng đôi mắt sáng ngời của con làm mẹ lay động" bà vừa nói vừa cười duyên, như thể hay lắm.

Phương mím môi khi nghe những lời ấy, bởi em biết mẹ không thật sự thương yêu mình, mẹ chỉ đơn giản là quá ám ảnh người con gái đã mất thôi, còn em chỉ là kẻ thay thế.

"Vâng ạ, được gặp mẹ là phúc của con" Phương nở nụ cười, khoé miệng cong lên, nhìn đẹp hệt người con gái trong bức ảnh, ai mà ngờ Phương luôn tìm cách để cười giống con gái mẹ nhất có thể.

Mẹ hạnh phúc khi nhìn nụ cười ấy, đến nổi trên đường về bà còn vung tiền mua cho Phương đôi bông tai bằng vàng mới hình bông hoa bốn cánh trong rất lạ mắt.

Phương thích thú với đôi bông tai, lặng lẽ đem nó cất vào trong hộp riêng, để dành cho sau này, nhưng còn Phong cứ bảo với mẹ rằng em xài hoang phí, nhưng tuyệt nhiên Phong không nói thẳng mặt Phương.

"Quá hoang phí, bao nhiêu người ngoài kia đói khổ"

"Người khác đói khổ không có nghĩa rằng chúng ta giống họ, con phải biết mình ở đâu trong xã hội này" mẹ nói với Phong, tay bà cũng không rảnh rỗi mà kiểm kê sổ sách.

Phương từ vách ngăn phòng có thể nghe rõ được cả hai nói gì về mình, nhưng em vẫn mặc kệ, sống được ngày nào thì hay ngày đó.

Tối đến Phương bất ngờ tỉnh giấc, cơn đói khiến em hơi cồn cào, hối hận vì hồi chiều không ăn thêm cơm, không hiểu sao dạo này Phương rất mau đói, thành ra có thói quen ăn vụng vào ban đêm.

Như thường lệ Phương lén đi xuống bếp như thường ngày, lật lòng bàn lên xem xem có gì để bỏ bụng không thì bất giác em nhìn vào phía một góc trong bếp.

"Tao không nghĩ nhà này bỏ đói mày để mày làm con chuột ăn vụng đâu" Phong cất tiếng nói, tay anh vẫn cầm tờ báo.

Phương giật thót người, đưa tay bịnh miệng lại để không phát ra tiếng động, em rón rén liếc sang Phong, sợ phải ăn đòn vì tội ăn vụng.

"Sao mày cứ lởn vởn bên cạnh làm tao ghét thế?

Sống như con chuột không thích à?"

Phong tiến lại gần, anh cao hơn Phương cả cái đầu, mặt anh thì nghiêm nghị như ông cả, làm Phương sợ ra mặt.

Đã lâu rồi Phương không nói chuyện với anh, vì anh thường xuyên ở trường học sau khi qua 18 tuổi, à mà trước 18 cũng ít nói.

"Em....em đói"

"Hả?"

Phong nhíu mày, không nghe rõ được Phương nói gì.

"Không có gì, em về phòng đây" Phương quay phắc lại, trở về phòng.

Phong cũng không thèm bất ngờ, anh đứng đó một lát rồi cũng trở lại chỗ cũ để đọc báo tiếp.

'Ai lại đọc báo giờ này chứ, cậu ấm nhà này học riết lú' Phương hậm hực trở về phòng vì vẫn đói.

Phương đang ở hành lang thì thấy một bóng người lớn cao gầy phớt ngang, ánh mắt hai người xẹt qua nhau, tim em như ngừng đập lại, em còn tưởng là ma cỏ gì nhưng khi cố gắng nhìn kĩ lại thì là ông cả, ông đang đi về phía phòng bếp.

'Giật cả mình'

Phương nằm trên giường gỗ mà bực tức vì đói, quyết tâm mai sẽ ăn hai bát cơm để bỏ tức.

Trong khi cả nhà đang ngủ, mà thật ra chỉ có bà cả và Phương thật sự ngủ thôi, Phong và ông cả lại lén lút ở phòng bếp để nói gì đó.

"Con đã suy nghĩ kĩ chưa?

Ta chưa bao giờ mong con như vậy" mặt ông cả trùng xuống, tỏ rõ sự não nề trong nét mặt.

"Cha cứ tin con, con đường con đi con sẽ tự quyết" Phong vỗ vai ông, thở dài một hơi.

Hai người cứ nói đến tầm 2 giờ sáng thì ai về phòng nấy, trở lại với cuộc sống hàng ngày của bản thân.

Trời sáng sớm khá lạnh đối với Phương, chẳng biết mất ngủ hay sao mà sáng tinh mơ 5 giờ Phương đã tỉnh hẳn giấc, vẫn rửa mặt đánh răng như thường bữa.

Phương không thèm nhìn gương mà cứ thế búi tóc như thường ngày, làm những công việc bình thường như ra vào nhà bếp xem người ở làm việc, tiện còn trò chuyện với mọi người vì chán.

Đứng nép ở cửa bếp Phương thấy Phong đang đốt tờ báo trong tay vào lò, anh làm rất thành thạo như đã quen, để báo vào lò rồi châm diêm, mặt anh thì bình thản không sợ ai phát hiện.

Trời vừa hửng sáng, sương sớm vẫn chưa tan hết nhưng có hai con người đang nhìn nhau

Cả hai nhìn nhau nhưng nó là sự im lặng kéo dài, phải sự im lặng của 10 năm nay, và Phương không muốn sự im lặng của cả hai cứ tiếp tục nữa.

"Anh đốt chúng làm gì?"

Phong khẽ đưa mắt nhìn Phương, anh buông tờ báo ra rồi cất giọng bình tĩnh.

Lại là khuôn mặt bình tĩnh đó, gia đình này luôn giữ khuôn mặt ấy nhưng ẩn sâu bên trong ai cũng có nỗi khổ riêng của bản thân.

"Cũ rồi thì giữ để làm gì?"

"Còn mày?

Sao lại ở đây giờ này?"

Phong đứng trước tầm mắt Phương, người anh cao hơn em một cái đầu, ánh nhìn anh liếc từ trên xuống như thể đang đánh giá Phương.

Phương nhìn anh một lát rồi lại trùng mắt xuống, nhìn vào cúc áo anh rồi nói chuyện tiếp tục.

"Em không ngủ được" Phương nắm chặt tay, lòng bàn tay em đổ đầy mồ hôi vì căng thẳng.

Phong khó hiểu rằng tại sao Phương lại không ngước mặt lên để nói chuyện mà chứ chăm chăm vào cúc áo mình.

"Giống thật"

"Dạ?"

Phong bỏ lại Phương ngơ ngác bơ vơ giữa căn bếp lúc bình minh vừa ló dạng như này.

Phương không rõ Phong đi đâu và làm gì, bản thân em cũng bất lực với tình cảnh của cả hai hiện tại, rất khó để có tiếng nói chung.

Em ngồi xuống chiếc ghế nhỏ ở góc bếp mà em thường xuyên ngồi, em tự thân là chốn ẩn nấp vào sáng sớm của mình.

Ngắm nhìn sương sớm còn đọng lên mái ngói đính đầy rêu, thật giống như em bây giờ.

Sương rồi cũng sẽ tan, như người rồi cũng tàn theo thời gian.

Em không biết tương lai bản thân sẽ ra sao, sống dưới vỏ bọc của người khác mãi cũng không thật sự tốt, nhưng muốn sống thì phải làm như thế.

Em sợ phải sống không phải chính mình nhưng cũng sợ chết làm người khác.
 
Viễn Phương - Gió Mát Cuối Trời
Chương 5


"Cô út ơi, cô út"

Phương giật mình khi nghe ai đó kêu mình, dù Phương không thích cái đích danh cô cho lắm, nhưng biết sao giờ.

"Bà sáu có gì dặn con ạ?"

Phương mỉm cười nhẹ.

"Ở đây khói lắm, cô vào trong kẻo khói ám vào áo quần"

"Phải đấy ạ" Hến lên tiếng.

Hến là người ở mới vào làm tháng này, tuổi cũng chỉ mới một thập kỉ, nhưng vì nhà nó quá nghèo mà phải đi làm thuê cho gia đình Phong chứ không phải làm người ở cho em, nên em không ý kiến gì.

"Không sao đâu ạ, bên ngoài nắng lắm, ra đó con say nắng lại khổ mọi người" Phương dựa đầu vào bức bên cạnh, em vẫn ngồi ở chiếc ghế quen thuộc.

Hến định nói tiếp thì bị bá sáu nắm tay lại, mọi người cứ ai làm việc nấy, bỏ Phương một mình để em làm gì thì làm, coi như là không gian riêng.

Phương rất bức bối vì mặc quá nhiều lớp áo vào cái mùa nóng này, có lúc em nghĩ mình là bóng ma trong những chiếc váy.

Em luôn cố gắng để giống con gái nhất để không ai phải nghi ngờ.

Nhưng bản thân em lại nghi ngờ bản thân mình.

Bản thân mình là gì?

Gia đình chắc là không phải rồi, là đứa con gái?

Hay là một đứa em gái ngoan?

Tất cả đều không phải Phương.

Quá giả tạo để hoà nhập cùng mọi người nhưng không quá ngoan để nghe lời mẹ, em đơn giản là phục tùng, mối quan hệ cộng sinh với mẹ, chứ không phải người con.

*Cốc cốc*

Tiếng gõ vào cửa vang lên, mọi người đều giật thót mà quay sang nhưng chẳng ai dám nói gì, mọi người đều á khẩu không nói gì, chỉ liếc sang Phương.

Phương thậm chí còn không để tâm lắm, chỉ chăm chú nhìn khung cảnh khu vườn đầy trái cây bên ngoài cửa sổ.

Đến khi tiếng bước chân tiến lại trước mặt Phương thì em mới giật mình nhìn.

Phong đứng sừng sững trước mặt Phương, mặt anh bình tĩnh nhưng không thể giấu nỗi nét lo lắng qua từng giọt mồ hôi, anh đứng đó đút nhìn xuống chiếc váy của Phương.

Anh đứng đó, không hề có sự gò bó giữa những chiếc váy, những luật lệ hà khắc của nữ giới, anh như người đến từ thế giới khác biệt với Phương.

"Đi thôi" Phong đưa tay ra, ý chỉ Phương cầm tay anh đứng dậy.

Tim em đập loạn xạ, hơn hơn hết em vẫn đủ tỉnh táo để dựa vào ghế để đứng lên, đứng đối diện với Phong.

Phong rụt tay lại rồi bước nhanh ra ngoài, Phương không biết chuyện gì nhưng vẫn đi theo, không quên liếc nhìn biểu cảm ngơ ngác của mọi người trước khi đi

Tiếng dép cứ kêu đều đều trên sàn nhà, phía trước mắt Phương là bóng lưng của anh.

Em chỉ dám nhìn một lát rồi liếc mắt sang chứ không nhìn quá lâu.

"Mày đã học gì trong suốt thời gian qua?"

Phương cắn môi, cổ họng nghẹn ứ lại.

Đây là quan tâm hay vô tâm đây?

"Học thêu thùa, cắm hoa, học chữ...."

Phương cúi đầu nói.

Bỗng anh đứng khựng lại làm Phương đâm sầm vào lưng anh suýt nữa thì ngã ra nhưng may là không sao.

"Chắc mày vẫn ăn nói như trước nhỉ?

Cứ la hét tùy thích đi"

"Dạ?"

Phương hoang mang hỏi lại anh, điều đó thì có lợi gì không nhỉ?

Phương không biết nhưng giờ em biết Phong đang định nhờ vả chuyện gì đó.

Khung cảnh phòng khách hiện rõ ràng hơn, một cậu con trai chạc tuổi Phong đang ngồi chễm trệ trên ghế gỗ, chân thì cứ run run như máy khâu, mồm thì tang hoác lên.

Phương lịch sự cúi đầu chào người ngồi đó, nhìn sang Phong đợi anh kéo ghế mới dám ngồi xuống.

"Này là em gái mi à?

Nghe danh đã lâu giờ mới được thấy, xinh thật đấy"

Giọng anh ta the thé lên trong rất khó chịu, Phương nhìn sơ ngoại hình anh ta rồi mau chóng cụp mắt xuống nhìn vào chén trà trong tay, em không phản kháng gì.

"Nói thẳng đi, tới đây có việc gì?"

Phong lạnh giọng, anh không định đem Phương ra cùng đâu nhưng nhà chỉ còn hai đứa, cha mẹ đều đi có việc riêng, không ra tiếp đón thì không phải phép.

"Ấy tao vẫn chưa nói gì mà.

Tía tao ông cả xóm trên đấy, muốn hỏi cưới vợ cho tao, dù sao tao cũng lớn "

Hắn cứ liên tục phay phẩy cái quạt rồi nhìn sang Phương, soi sét em từng li từng tí, như thể muốn lật từng lớp váy em ra để soi mói.

Phong cắn chặt răng, anh nhìn sang Phương để xem phản ứng của em, dù anh biết Phương có nói gì đi nữa anh cũng sẽ ngăn việc này lại.

"Em biết không?

Gái ế là gái xấu đấy, còn chi em chỉ 15 tuổi, không hẹn thì lại muộn so với các cô khác, hơn nữa em lại không quá đẹp, được anh chọn quá là phước rồi " hắn xoa cằm rồi cười phớ lớ với Phương.

"Hơn nữa anh đây học cao biết nhiều, em đó giờ vẫn thêu thùa hoa cỏ chứ nhỉ?

Về anh sẽ dạy thêm"

"Nếu không đẹp xin anh đừng nhìn, hơn nữa việc em có chồng hay không anh cũng không được quyết, còn việc học những gì thì anh trai em sẽ dạy em, nhà này không phải dạng ít học " Phương từ tốn nói, tay em siết chặt còn tim thì đập nhanh.

Phong nghiến răng, định quay sang chửi tên điên đang khua môi múa mép trước mặt thì dừng lại bởi lời nói của Phương, lần đầu trong 10 năm anh thấy em phản kháng lại.

"Phong mày dạy em mày vậy à?"

Hắn ngang nhiên đập bàn cái rầm, thậm chí còn chỉ tay vào mặt anh.

Anh cố nén bình tĩnh rồi cười nhẹ với tên vô duyên ấy.

"Cảm ơn cậu đây đã khen, tôi chính là dạy nó như vậy, em tôi tôi quyết" Phong liếc nhìn tên đang la lói đập bàn kia mà không khỏi khinh thường, muốn cười chê thì cũng phải xem Phương là em của ai chứ.

Phương còn bất ngờ hơn khi Phong lên tiếng bênh vực mình, điều mà 10 năm nay đã bị chôn vùi, giờ đây lại như mở ra cánh cổng mới.

Tên kia tức giận đến mức run cầm cập, đập bàn cái mạnh rồi chỉ mặt cả hai, rời khỏi nhà rồi lao lên chiếc xe hơi phóng mất tâm, bỏ lại Phong và Phương bơ vơ trong phòng khách.

Mọi chuyện diễn ra như một thước phim ngắn khiến Phương nhất thời ngơ ngác, hết nhìn ra bên ngoài rồi lại nhìn Phong.

Cả hai im lặng một hồi rất lâu, đến khi Phương hoàn hồn lại em mới cúi đầu xuống, cất giọng nhè nhẹ.

"Em xin phép đi vào trước" Phương cúi đầu, nắm chặt hai bàn tay lại.

Phong nhìn em một lát, rồi ngó mặt đi chỗ khác làm Phương cảm thấy sự bênh vực của anh cũng chỉ là lời nói nhất thời, nói ra để đuổi tên kia về nhà.

"Đứng đó"

Phong nói nghiêm túc nhưng Phương khựng lại một lát rồi quyết định đi tiếp.

"Làm sao mày....em có thể sống như vậy?"

Lời anh thốt ra làm Phương khựng một nhịp.

"Như vậy là như nào?

Em vẫn là em"

Nói rồi Phương bước vào phòng bếp khi nãy, bỏ lại Phong đang đứng sừng sững giữa phòng khách, không hề có sự níu kéo nào cả.
 
Viễn Phương - Gió Mát Cuối Trời
Chương 6


Buổi trưa chắc là khoảng thời gian bình yên nhất của Phương trong cả ngày dài, em thường đi loanh quanh hồ sen, núp vào những chỗ mát rồi nhìn xa xăm vô định đến khi bị mẹ gọi vào nhà.

Hôm nay cũng vậy, ông cả thì đánh cờ tướng cùng các ông bạn lão, mẹ thì đang ngủ trưa, bây giờ nhà chỉ còn em và Phong tỉnh giấc.

Phong ngồi trong phòng bếp vừa học những từ vựng tiếng Pháp, vừa đọc sơ qua những tờ báo cũ kỹ đã bị nhào nát được cất gọn nơi góc tủ, Phương cũng không biết sao anh lại đọc đi đọc lại những bài báo nhạt nhẽo ấy nữa.

Mặc kệ ai có làm gì đi nữa, Phương trốn một góc ở căn tròi nhỏ nhắn bên mép hồ sen, em không rõ nơi đây mẹ xây cho cô con gái hay là xây cho em nữa, nhưng đây luôn là nơi em trốn tránh mỗi khi cảm thấy lạc lõng.

'Ah'

Phương nhìn ngón tay bị kim đâm vào, em đang học thêu thùa may vá bởi vì mẹ bảo nó trong ra dáng thiếu nữ, nhưng em thì không thích việc này cho lắm.

Ngậm ngón tay đang chảy máu vào miệng, vị sắt của máu lan tỏa trong khoang miệng mang hơi chút cay xè nơi sống mũi Phương.

Liệu chuyện này sẽ kéo dài bao lâu đây?

Tiếng đôi giày tây từ từ tiến lại gần nơi em đang nghỉ ngơi, em cũng chẳng buồn quay sang xem là ai, vì chẳng ai bén mảng đến nơi này ngoài em và Phong.

Phong nhìn em đang dựa người vào ghế gỗ, chiếc yếm dài buông thõng đung đưa theo nhịp gió trời, anh siết chặt đôi bàn tay.

"Đưa tay đây tao sẽ băng bó" giọng Phong từ tốn nói.

Chẳng biết tình cảnh hai đứa như nào, nhưng kể từ hôm ấy Phong có vẻ như muốn nói chuyện với Phương nhiều hơn, anh thường cố gắng đi thật chậm khi cả hai lướt ngang qua, cố nhìn nhau lâu một chút và cũng thường xuyên tìm kiếm em.

Dù ánh mắt anh không nhìn thẳng vào Phương, chẳng rõ là sự hối lỗi hay là sự chân thành.

Nhưng việc anh thay đổi đột ngột không lý do làm mẹ khá bất ngờ, nhưng bà cũng khá vui khi cả hai thân thiết, còn Phương thì luôn cảnh giác với cả nhà.

"Nếu không thêu thùa được thì nghỉ đi" Phong lôi từ túi áo ra vài miếng băng cá nhân.

"Dì bảo phải như vậy mới là thiếu nữ"

Khuôn mặt Phong méo mó khó tả thành lời, tâm trí anh đảo lộn cả lên.

"Nhưng mày là con trai" Phong như dội một gáo nước lạnh vào tâm trí Phương, đồng tử em khẽ dao động một chút rồi cố giữ sự bình tĩnh.

"Nhưng dì cần con gái" Phương rụt tay lại khi anh băng bó xong.

Phong khỏi hỏi quá nhiều, anh chỉ ghét cách em quá bình tĩnh, cứ vùng vẫy và la hét như em từng làm với anh khi xưa thì có lẽ anh đã có thể ghét em rồi.

Nếu như hôm ấy anh không gặp em ở căn bếp, nếu như ánh mắt em ghét anh hơn một chút, nếu như em không nhìn anh, nếu như.....

Phương liếc mắt sang Phong khi anh im lặng, anh ghét nhất khi Phương gọi bà cả là mẹ, bởi anh từng bảo em giả vờ đáng thương để giữ tình cảm của bà, Phương ghét tất cả kể cả Phong.

Phong siết chặt lòng bàn tay, anh nghĩ bản thân mình đã qua cái tuổi nổi loạn rồi, đủ để bỏ qua chuyện xưa cũ giải thoát cho nhau.

"Mày vẫn như vậy, tại sao mày không ghét tao?"

Phong khó khăn mở lời, anh đánh mắt sang phía hồ sen.

"Còn anh?

Anh ghét em đến vậy sao?"

Phương nhìn vào cúc áo anh, hỏi ngược lại anh.

Anh nhìn vào chiếc váy yếm của Phương, lòng anh phức tạp xen lẫn những kí ức khó quên, từng lời nói cử chỉ của người em gái đã mất như hiện ra, nhưng anh đủ lí trí để làm rõ ràng Phương là Phương, không phải người xưa không còn kia.

Anh đứng lên, quay lưng lại với em rồi anh thở dài một hơi đầy bất lực.

"Không"

Phương nhìn bóng lưng anh ngày càng khuất đi, lòng em trống vắng hơn hết, em ngạc nhiên với câu trả lời của anh, nhưng em cũng không dám tin tưởng anh quá nhiều.

Ở đây Phương có thể tin ai đây?

Gió trưa vừa mang đủ hơi ấm của trời, nhưng cũng vương theo hơi lạnh mát mẻ giao thoa với nhau, còn những bông sen chứ chen chúc lẫn nhau trong hồ, thi xem ai sẽ là bông sen đẹp nhất hồ.

Nhưng đẹp để làm chi rồi cũng tàn?

'Kệ đi cũng quen rồi'

Phương nằm xuống ghế gỗ, đung đưa theo chiều gió đến nổi ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay, trên tay vẫn là mảnh vải thêu hoa đang dang dỡ.

Gió trời chuyển biến từ ấm rồi lạnh, rồi cũng từ lạnh sang ấm, như con người ta biến đổi theo thời gian.

"Cô út ơi, vào nhà thôi trời gần tối rồi" Hến đứng từ xa la lên cho Phương nghe.

Phương hé mắt ra thì trời đã chạng vạng rồi, bầu trời chìm trong màu tím u tối, những vệt đỏ rực của buổi chiều tà đang dần tan đi, như bị những áng mây đen tím giấu đi.

Phương ngồi dậy từ ghế gỗ, đầu em hơi choáng vì ngủ khá lâu, tinh thần cũng hơi mệt.

"Cô út muốn ăn gì?

Để con chuẩn bị"

"Khỏi, đi vào nhà thôi" Phương từ chối ngay lập tức.

"Với nữa không có yêu cầu của tôi thì đừng ai lại đây" Phương nhìn Hến đang đứng rất gần căn chòi của mình.

Nó lúng túng ngay lập tức, bàn tay đan vào nhau vặn vẹo như tâm hồn nó, nhanh chóng lảng tránh đi rồi đi vào nhà.

Phương bước vào bên trong nhà, ngôi nhà ba gian ấm áp với vài ngọn đèn dầu vàng, may sao người ở chỉ mới dọn cơm chứ vẫn chưa ai ăn.

Hôm nay có điều lạ hơn khi Phong ra ngồi ăn cơm chung, anh ngồi bên phải ông cả, mẹ ngồi bên trái còn Phương thì ngồi cạnh mẹ, ngôi nhà ba người và Phương ăn trong im lặng như mọi khi.

Tiếng bát đũa va vào nhau đầy lạnh lẽo, ông bà cả thì không nói gì với nhau, tình cảm đã cạn rồi thì nói gì cũng vô ích.

Phương liếc mắt qua Phong thấy anh cũng đang nhìn mình thì cụp mắt xuống.

Mẹ nhìn sang ngón tay được băng bó của Phương, rồi lại nhìn sang ánh mắt kì lạ của Phong, khó hiểu là bà quyết giữ im lặng.

Ngậm rau trong miệng mà Phương chẳng hề có khẩu vị gì, Phương chỉ biết cúi đầu mà ăn cho xong buổi tối ngột ngạt này.

Bữa ăn như kéo dài cả thế kỷ cuối cùng cũng kết thúc, Phương cảm thấy như đầu não mình căng cứng, nhưng chỉ cần trở về phòng thì Phương sẽ ổn hơn.

Nằm trên chiếc giường gỗ sồi mà Phương suy nghĩ không thôi, cầm bức hình của người con gái trong tay, Phương ngắm nghía kỹ hơn, trước đây em ngắm vì bị ép trở thành cô, giờ đây Phương chỉ muốn xem thật kỹ khuôn mặt đó.

"Chẳng giống tí nào"

Phương lẩm bẩm trong miệng, đương nhiên giữa nam và nữ chắc chắn sẽ không bao giờ giống nhau.

'Nếu cô có nghe được lòng tôi thì hãy phù hộ cho tôi nhé'

Phương đặt bức hình vào trong tủ, xem như không bao giờ gặp lại, quay lưng vào tường rồi cố gắng thiếp đi, kết thúc một ngày dài.

Ngày mai vẫn tiếp diễn, con người vẫn sẽ sống.

Chỉ là không biết sống như nào.
 
Viễn Phương - Gió Mát Cuối Trời
Chương 7


Sáng hôm sau trời mưa như trút nước, Phương tỉnh dậy với sự ươn ướt nơi áo yếm, em thường xuyên bị vậy, dù mệt nhưng cũng không đủ để gọi là bệnh.

Như thường lệ em thay cho bản thân một bộ áo lụa trắng đã cũ, chẳng thèm búi tóc như thường ngày mà mặc nó xoã ra, dài tới tận eo.

Phương không nhìn bản thân trong gương mà cứ thế bước thẳng ra gian nhà chính thấy Phong đã ngồi đó từ bao giờ, tay anh vẫn cầm những tờ báo quen thuộc, nhưng hôm nay nó mới hơn bình thường.

Cảm thấy không tốt Phương định quay lưng trở lại phòng thì bị tiếng gọi của Phong làm khựng lại.

"Đã lỡ tới rồi thì ngồi xuống đi"

Giọng anh bình thản, không phải hỏi han tâm sự gì, cảm giác như anh đang cố níu lấy sự ngại ngùng này.

Phương nhìn chằm chằm vào anh, anh vẫn không ngẩn đầu lên mà vẫn tiếp tục viết, tay anh run run vì viết quá nhiều.

"Tờ báo đó...."

Phương ngồi xuống ghế gỗ, ngồi đối diện với anh.

Gió trời lạnh lẽo phả vào bờ vai trần của Phương làm em hơi run nhẹ, bầu trời thì tâm tối ám một màu xám xịt như muốn đẩy con người vào tình thế khó khăn.

"Sao?"

Anh nói một cách nghiêm túc

"Chỉ là nó mới" Phương rụt rè, đánh mắt sang chỗ khác.

"Tao trước giờ không đọc báo cũ, cũ rồi thì chẳng còn gì thú vị" Phong vẫn tiếp tục viết, nhưng đôi khi anh liếc mắt nhìn em.

Em im lặng, bởi đối với em sự im lặng trong ngôi nhà cũng đã đủ ồn ào rồi nên chẳng cần gì thêm nữa.

"Đúng là không giống thật" Phong nhìn thẳng vào Phương.

Em cũng biết anh nói gì và nói về ai, bản thân cũng tự biết thân biết phận mà gật đầu.

"Em biết"

"Uống đi" Phong đẩy sang em cốc trà gừng ấm.

"Ừm" tiếng ừm nhẹ nhàng như tơ, nhẹ đến nổi nếu không nghe kỹ chắc hẳn sẽ không thể biết em có trả lời hay không.

Cầm chiếc cốc trên tay mà lòng em cay xè, em không vội uống chỉ cầm cự lấy hơi ấm toả ra từ cốc trà, mắt em vẫn nhìn chằm chằm vào từng lát gừng trong cốc.

"Tao biết mày biết thân biết phận, nhưng chẳng ai phải chịu cảnh quen với việc đó cả" Phong nhìn mưa nhưng vẫn nói với em.

Lần đầu sau nhiều năm Phương ngước nhìn khuôn mặt của anh, đôi mắt mang nhiều nỗi u sầu, nước da ngăm như đã trải qua nhiều cuộc chiến âm thầm, thì ra anh cũng đã chịu đựng rất nhiều.

"Thế anh định làm gì?"

"Miễn mày còn sống, và tao không muốn sống như này nữa" Phong quay sang nhìn em.

Ánh mắt hai người chạm nhau, nhưng lần này là rất lâu, Phương không còn cụp mắt xuống nữa mà như thể em bị ánh mắt u tối của Phong thu hút khiến em muốn nhìn lâu hơn một chút.

"Bắt đầu từ việc tao sẽ không gọi mày là 'mày' nữa"

Mắt em khẽ dao động như chiếc chuông rung nhẹ, giống như hồi chuông cảnh tỉnh làm cho Phương có chút hi vọng gì đó.

Em vẫn nắm chặt lấy cốc trà gừng đã dần không còn hơi ấm, những bàn tay thon dài bám víu lấy từng làn ấm đang dần thoát ra đó.

Em im lặng và chỉ ngồi đó.

Cả hai rơi vào bầu không khí trầm tĩnh, chỉ còn tiếng mưa rơi lách cách qua mái ngói, từng làn gió khẽ đung đưa khiến mái tóc đang hơi ướt vì mồ hôi của em bay nhẹ, phớt qua từng tầng cảm xúc.

Đến độ gần trưa khi bà cả trở về từ trên tỉnh, trời bắt đầu trong hơn và tia nắng bắt đầu len lõi qua từng khe cửa sổ soi lên người Phương, em vẫn ngồi đó trên tay là ly trà gừng đã nguội cùng với chiếc khăn choàng lụa mùa trắng được phủ lên bờ vai trần ấy.

"Phương, sao con không búi tóc lên?"

Lời nói của bà không quá vô cảm nhưng cũng không có sự dịu dàng.

"Dạ vì trời khi sáng khá lạnh và tóc con hơi ướt" Phương ngước mắt lên, mỉm cười nhẹ với bà.

Bà nhìn Phương mà mặt vẫn bình thản, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra nhưng sâu bên trong căn nhà bình yên này chính là cơn sóng ngầm đang dần cuồn cuộn lên.

"Mau búi lên đi" nói rồi bà đi một mạch ra phía sau nhà.

Phương im lặng, cuối cùng em cũng ngẩng đầu lên nhìn vào bàn thờ phía sau lưng mình, nhìn thẳng vào trong bài vị trên bàn, dù không phải bài vị của cô em gái nhưng cũng khiến Phương hài lòng.

Em bỏ lại ly trà trên bàn, nhẹ nhàng đứng lên rồi đi vào phòng, nhìn căn phòng đơn giản mà từ trước đến nay em chỉ coi nó là nơi để trốn tránh, bây giờ em càng trân quý nó hơn.

Đặt chiếc khăn choàng lụa vào tủ, em sắp xếp nó rất gọn gàng và giấu ở một nơi khó thấy, mắt em luyến tiếc nhìn nó.

Em đưa tay lên búi tóc như thường nhưng động tác chậm rãi và em nhìn thẳng vào gương, ngắm nghía kĩ khuôn mặt của mình, lần này em búi tóc nhưng lại để vươn ra vài cọng tóc mai, không gọn gàng như trước.

Phía bên kia phòng của Phong, anh vẫn đang chăm chú học tập mà quên cả ăn cơm, đến khi anh dừng bút mới nhận ra phần cơm chuẩn bị cho mình ở bên cạnh đã nguội lạnh, anh không tiếc gì chỉ đem để chúng lại phía sau nhà cho người ở xử lý.

Em lại ngồi đó nơi góc bếp thường ngày, mái tóc búi nhưng vẫn nhẹ nhàng vì tóc mai em xòa ra, đón từng tia gió nhẹ hiu hiu của đất trời, như một lời đón nhận ngầm.

"Cẩn thận kẻo lại bệnh"

Phong nhìn em rồi chỉ khuyên một câu, anh cũng chẳng đợi em trả lời thì đã quay đầu trở lại phòng ngủ, dù sao em có trả lời hay không thì anh cũng phải giữ khoảng cách.

Nếu đột nhiên cả hai thân thiết sẽ làm mọi người nghi ngờ.

Phương ngắm nhìn rừng cây sơ xác mà lòng thấy bình yên lạ thường, những người lính Pháp đang đi tuần tra ở một số nơi trên mảnh đất Việt này, cũng không phải chuyện lạ vì bọn chúng thường xuyên đến nhà này.
 
Viễn Phương - Gió Mát Cuối Trời
Chương 8


"Cô út, cô út đi chậm thôi" Hến thở hổn hển đi phía sau Phương.

"Đi nhanh lên, và đừng kêu là cô út nữa, kêu Phương là được rồi" Phương bước trên con đường làng quen thuộc.

"Dạ...."

Hến âm thầm ghi nhớ lời em dặn.

Em chỉ ăn mặc đơn giản nhất có thể, vì làng còn nghèo, đất nước đang bị thực dân đô hộ nên đời sống bà con không được tốt, ăn mặc khoa trương quá sẽ như sát muối vào vết thương người đang khổ.

Chính quyền Pháp và phát xít Nhật vơ vét tài nguyên, gạo thóc của bà con, đối với người ít học như Phương còn nhìn nhận bằng mắt thường được, thì những người dân căm phẫn là phải.

Hai bên ruộng lúa cằn cỗi khô héo, cánh đồng mà đến cò bay cũng không có chỗ mà đậu, lâu lâu lại gặp một hai người gánh rơm, ai nấy cũng gầy đến tội

Hôm nay Phương chỉ muốn đi dạo cũng như nghe theo lời bà cả, đi để học hỏi thêm gì đó, mặc dù không biết sẽ học được gì nhưng hiện tại với vẻ ngoài nổi bật, Phương bị mấy tên lính Pháp ngồi lêu lỏng trêu ghẹo, nhưng chỉ chỉ cụp mắt xuống cho qua chuyện

Còn thêm nữa những lời ra tiếng vào cửa những người dân càng làm Phương thấy bọn họ thật tội nghiệp, nhìn những đứa trẻ rách rưới nghèo khổ làm em nhớ đến mình khi xưa.

Cậu nhóc ốm yếu ho khù khụ gầy teo tóp đang ngồi bên vệ đường xin ăn, mắt nó cứ chăm chú nhìn vào chiếc bát dừa gỗ đã mẻ đủ chỗ, chẳng mong gì ngoài có cơm ăn là được.

Phương cụp mắt xuống, không phải vì tự ti mà là vì thương cảm đồng bào, chính em cũng từng đói khổ xin ăn từng bữa cơm, xin từng giọt nước.

"Này nhóc con cầm lấy" Phương mỉm cười với đứa nhỏ, đưa cho nó một đồng Đông Dương.

Đứa nhỏ bất ngờ ngẩn mặt lên rồi cười rất tươi, hớn hở cầm đồng bạc ấy lên mà soi mói từng kẽ, giọng nó có vẻ hồ hởi lắm.

"Chị....chị thật tốt, em cảm ơn ạ" nó quỳ gối định chấp tay lạy Phương thì bị Hến cản lại.

"Ăn một bữa thật no để có sức lo cho gia đình mình" Phương xoa lên mái tóc xơ rối của đứa trẻ.

"Dạ..."

Đứa bé chạy tọt đi lại chỗ đám bạn cũng đang xin ăn của mình, vừa khoe vừa vỗ ngực tự hào.

Phương nhìn khung cảnh đó mà ngơ ngẩn ra, thì ra một đứa trẻ có thể cười tươi như vậy, có thể vì những thứ nhỏ nhặt mà hạnh phúc đến thế.

"Cô út ơi, cô cười đẹp quá"

Phương liếc sang Hến đang ngẩn ra vì nụ cười của mình, bất giác Phương cũng xoa đầu Hến, rồi lại mỉm cười nhẹ một lần nữa, và lần này không còn sự gò bó khuôn khổ.

Phương tiếp tục bước đi trên con đường làng, phía sau là Hến vẫn đang liên tục khen Phương đẹp.

Lòng em bỗng nhẹ hẳn đi như vừa trút bỏ gánh nặng trên vai, đúng là nên đi ra đường để học hỏi nhiều hơn.

Những âm thanh xì xầm ở chợ là điều rất quen thuộc, nhưng hôm nay mọi người lại xì xầm thứ ghê gớm hơn.

"Mặt trận đã thành lập 3 năm rồi mà vẫn đang tập trung lực lượng à?"

"Liệu có nên cơm cháo gì không?"

"Im mồm, mặt trận vẫn chuyển biến tốt"

Dù em cũng nghe nói về mặt trận được nhà yêu nước Nguyễn Ái Quốc thành lập vào năm 1941, nhưng ở đây những bài báo về cộng sản bị hạn chế do là vùng chịu ảnh hưởng của thế lực ngoại bang.

Và hơn nữa tình hình xã hội khá rắc rối, sự luân phiên cai trị của Pháp và Nhật cũng làm người dân đủ khổ rồi.

Phương trở về nhà khi nắng bắt đầu lên tới đỉnh đầu, mọi người trong nhà dần tạm nghỉ các công việc đang làm ban sáng để nghỉ ngơi, chuẩn bị cho buổi chiều bận rộn hơn

Bà cả đang ngồi ở cái chõng tre sau hè mát rượi, một nơi vừa đón nắng vừa đón gió trời rất thoải mái.

Bà liếc mắt qua bộ trang phục của Phương rồi nhìn em, ánh nhìn bà săm soi như thường ngày.

"Con thay đồ rồi ra"

Phương về phòng, đeo lên những trang sức thường ngày, những chiếc vòng cẩm thạch trong veo như nước, đôi bông tai vàng khảm ngọc trai, chiếc còng vàng quen thuộc, rồi em ngắm mình trong gương đầy mãn nguyện.

Chiếc váy yếm hồng nhạt cùng quần đen láy, em bước ra khỏi phòng với ánh nhìn của người ở, em mặc kệ mà đi thẳng ra chỗ bà cả ngồi.

Thấy em bà cả mỉm cười dịu dàng, nhanh chóng nép mình sang bên để em ngồi cùng trên chõng tre.

Gió mát cùng tiết trời trong xanh càng làm cho phong cảnh nên thơ hơn.

"Hôm nay nhìn con vui hơn mọi khi" Mẹ vừa phe phẩy quạt vừa nói.

"Vâng, mẹ đừng hút thuốc nữa hại lắm" Phương chạm nhẹ vào đầu thuốc lào trên tay mẹ.

Ánh mắt em nhìn lên, mỉm cười nhẹ với người mẹ hiền từ trước mặt, cử chỉ phong thái như một tiểu thư khuê cát.

"Ừm mẹ biết rồi "

Phương cố giữ lòng mình bình yên, bà cả hơi gì thì em đáp nấy, không nói quá nhiều nhưng vẫn giữ trong đầu sự tỉnh táo.

Buổi trưa trôi qua một cách im lặng ai làm việc người nấy, chẳng ai phiền hà đến ai.

Bởi lẽ sự im lặng của căn nhà này đã là quá ồn ào đối với Phương rồi.

Buổi chiều Phương đi dạo bên mép hồ sen như thường ngày, mái tóc dài tới eo hơi ướt đang được gió trời hong khô bằng những ngọn gió dịu dàng.

"Em định bao giờ vào nhà?

Trời sắp tối rồi" Phong từ xa đứng chấp tay sau lưng nhìn Phương đang đi dạo trên mép hồ.

"Em đã bảo không cho ai vào đây" Phương đi lại gần anh, trên tay em cầm một nhành hoa sen tím.

"Kể cả anh?"

Phong nhìn vào đoá hoa trên tay em, rồi lại nhìn đôi vai trần của Phương.

"Đây là nơi bí mật của em" Phương liếc nhìn Phong.

Phong giả vờ ho nhẹ rồi đánh mắt đi chỗ khác, anh nắm chặt lòng bàn tay lại, định bụng sẽ nói gì đó dễ nghe nhưng không hiểu sao anh cứ hơi cọc cằn.

Cả hai im lặng đi vào nhà, hai đứa vai kề vai.

Một bên là áo yếm lụa sòi còn một bên là áo dài đen láy, hai con người cứ thế im lặng đi cạnh nhau dưới anh chiều tà ấm áp.
 
Viễn Phương - Gió Mát Cuối Trời
Chương 9


Phương đang làm như lễ giáo ở nhà, sáng sớm thức sớm hơn cả người ở, chuẩn bị váy áo kín đáo để cúng kiếng vào sáng sớm cùng mẹ, sau đó là chấm trà cho ông cả và Phong.

Cho hai người đàn ông của gia đình.

Phương dâng trà lên, vòng ngọc trong trẻo trên tay khẽ dao động tạo nên tiếng leng keng khi va vào chén trà, rất nhanh Phương đã bị mẹ nhắc nhở.

Phong đón nhận lấy chén trà, anh liếc nhìn sang cha của mình, người đang nở nụ cười hài lòng rồi lại liếc nhìn sang Phương, người đang giữ khuôn mặt bình tĩnh.

"Đây trà của ông" bà cả dâng trà cho ông cả.

Người ngoài nhìn vào còn tưởng gia đình này hoà thuận bình yên lắm.

Gớm, chẳng sống chung nên không biết thôi.

Ông cả người luôn giữ vẻ mặt nghiêm nghị lại là con người nhu nhược nhất nhà, gần như quyền hạn rơi vào tay bà cả vì gia đình mẹ đẻ bà làm lớn, được hẳn một ghế trong bộ máy chính quyền Pháp lận.

Còn Phong người con trai duy nhất phải gồng gánh sự nghiệp của cha, nối tiếp chức vụ nhà ngoại dù không thích lắm.

Phương nhìn chén trà đã cạn, em nhanh tay dọn chúng và đi ra sau nhà cùng với con Hến, người hầu riêng được bà cả đích thân chỉ định vào ngày hôm qua.

'Định gài tui hay gì, bà đừng có mơ' Phương nhìn con Hến đang đi lon ton sau lưng, khéo léo đang những ly trà còn dư.

"Cô út để con" Hến nhanh tay dọn đi chén trà, rồi đặt lên chỗ rửa bát, để cho người ở khác rửa.

"Sao lại không rửa?"

"Con là người hầu riêng của cô mà ạ" Hến cười khờ, còn đưa tay gãi đầu.

Tiếng cãi vã từ nhà trước nhanh chóng thu hút sự chú ý của Phương, em liếc nhìn Hến rồi nhanh chóng đi nhẹ ra gian nhà trước.

Một người nông dân nghèo khổ, mặc chiếc áo nâu đã cũ mèm đang quỳ dưới sân nhà, vừa quỳ vừa nói gì đó.

Phương nép mình vào cửa nhà, bàn tay thon dài bám víu lấy cưa nhà gỗ, em không biết chuyện gì xảy ra.

"Thưa ông, người dân bọn con đói lắm ạ, xin ông bà thương xót chúng dân nghèo bọn con, bọn con đã làm lụm cho ông lâu rồi" người ấy nói mà nước mắt trào hẳn ra, chấp tay lạy lục ông bà cả.

Phương nhìn sang Phong đang đứng không xa rồi lại nhìn qua ông lão dưới sân nhà mà lòng đầy sự bối rối.

"Anh ơi, chuyện gì thế?"

Phương thều thào, khều nhẹ Phong vì anh đang quay lưng với mình.

Phong khẽ quay sang, nhìn Phương đang rụt rè hơi mình anh cũng không chú ý chuyện đang diễn ra mà quay sang giải thích cho Phương.

"Là nạn đói, người nông dân kia vì nhà đã ba bữa không có cơm rồi nên đến đây quỳ lạy" Phong nói nhỏ với Phương.

Em gật đầu nhẹ, nhìn sang bên ông cả người vẫn đứng đó lắng nghe ông nông dân.

"Anh hy vọng cha sẽ giúp gì đó, nhưng khó quá" Phong nói có vẻ tiếc nuối.

Gia đình phú hộ, nói đúng hơn là nơi để người Pháp ra vào để dễ cai trị người Việt, nhưng dạo những năm 1940 sự cai trị độc quyền của Pháp bị người Nhật xen vào, chính vì thế gia đình bên bà cả cũng dần lung lay do người Pháp đang dần mất vị thế ở Đông Dương, còn ông cả là người được Pháp bầu lên để trở thành phú hộ, dĩ nhiên nằm dưới sự chi phối của Pháp.

Phương cũng hiểu sơ sơ, rằng nạn đói đang đến dần, và người dân đang đói khổ.

Nhìn đống trang sức trên người mình Phương nhẹ nhàng cởi đi chiếc vòng ngọc và sợi dây chuyền vàng, dấu nhẹm vào túi quần.

"Giải quyết nhanh đi còn nghỉ ngơi" giọng bà cả đanh thép, nhìn xuống người nông dân kia như thể bề trên.

Người hầu bước đến lôi kéo người nông dân đi, ông ấy dẫy dụa kịch liệt nhưng khuôn mặt bà cả vẫn lạnh lẽo, còn ông cả thì phất áo đi vào bên trong.

Cũng phải thôi, giữa tình cảnh đứng giữa hai bên đang cạnh tranh quyền lực như vậy thì rất khó xử.

Phong cũng đi theo ông cả vào trong nhà, bỏ lại Phương cùng Hến với bà cả đang phía hiên nhà.

Cả ba rơi vào khoảng lặn thường ngày.

Phương cúi đầu với bà cả rồi phẩy quạt bước vào bên trong.

"Con để tóc dài là đẹp nhất" bà cả vẫn không quay đầu, bà chỉ ngồi đó và nói.

Đến độ buổi trưa khi Phương đang nằm nghỉ ngơi ở phía sau hồ sen, nơi mà trước đây là nơi chốn, bây giờ là nơi để nghỉ ngơi đối với Phương.

"Em lại ăn mặc phong thanh như vậy"

"Em quen rồi"

Mối quan hệ giữa cả hai không biết có thật sự ổn hơn không, nhưng Phong luôn chủ động bắt chuyện với Phương, thậm chí buổi trưa tranh thủ gia đình ngủ trưa thì lén đi theo Phương ra sau hồ sen.

"Anh có nghĩ rằng bà cả rất nhẫn tâm không?"

Phương nhìn lên mái chòi, bâng quơ hỏi anh.

Anh ngừng viết, đặt cây bút lên trên tờ giấy trên bàn.

Anh quay sang nhìn Phương đang dựa lưng trên ghế gỗ.

"Em thì sao?"

"Có lẽ, em thấy ngợp thở"

Phương thở dài, nghiêng người sang một bên, mái tóc dài được tết gọn vì đó cũng chuyển động, ngắm nhìn những đài sen đang tròi lên từ những mảnh bùn xấu xí, lạ thật dù gần bùn nhưng hoa vẫn thơm, vẫn đẹp.

"Hôm đó....sao anh lại đọc báo ở phòng bếp?"

"Hôm đó à..."

"Chỉ là vài tờ báo lá cải" Phong cười trừ, anh bắt đầu viết vào sách tiếp tục.

"Còn em?"

"Hôm đó em đói bụng" Phương khẽ nhắm mắt nhưng vẫn lắng nghe anh.

"Anh sắp vào Sài Gòn"

"Thì sao?"

Cả hai nhìn nhau một chút rồi Phương cụp mắt xuống nhìn vào bức thư trên bàn, là chữ quốc ngữ không phải chữ Pháp.

"Anh...."

"Không có gì em đừng bận tâm" Phong nhét bức thư vào túi áo một cách nhanh chóng, rồi liếc mắt sang Phương vẫn còn hơi ngơ ngác.

"Bao giờ anh về?"

"Em đợi anh thì anh sẽ về"
 
Viễn Phương - Gió Mát Cuối Trời
Chương 10


Tình thế hỗn loạn hơn bao giờ hết, Nhật đảo chính Pháp dành quyền cai trị, quyền lực của nhà hội đồng bấp bên giữa hai giai cấp, người dân thì đói khổ do bị bắt nhổ lúa trồng đay để phục vụ chiến tranh.

Những người nông dân đói chết như rạ, Phương không thể nhìn nổi cảnh tượng này nên chỉ biết nhốt mình trong phòng ít ra bên ngoài.

Ngay cả bà cả người luôn ngấm ngầm thừa nhận vai trò của bản thân bây giờ cũng đang lo lắng âm thầm, dù bên ngoài gia đình vẫn giữ sự bình tĩnh sống qua ngày.

Buổi tối khuya Phương không ngủ được nên em quyết đi dạo sau vườn nhà, mọi thứ được diễn ra một cách trơn chu vì trước đây Phương cũng hay trốn ra ngoài ban đêm như này.

Khung cảnh tối om chỉ có đom đóm làm đèn, Phương ngồi bên cạnh mép hồ sen quen thuộc, ngắm nhìn khung cảnh bình yên nơi đây.

"Phương?"

Giọng Phong cất lên làm Phương giật mình, nhanh chóng quay mặt lại tìm kiếm hình bóng anh đến sơ ý mà trượt té, may là có anh kịp nắm chặt tay lại.

"Suỵt, nhỏ thôi" Phương run run khẽ ra hiệu cho Phong.

"Sao em lại ở đây?

Biết giờ là mấy giờ không hả?"

Phong lo lắng kiểm tra tay chân em có bị làm sao không.

"Em trốn, anh thì sao lại ở đây?"

Phương đứng thẳng người nhìn anh.

"Anh tưởng là trộm nên định ra xem thử, ra là em"

Cả hai đứa ngồi ở căn chòi ban sáng, chỉ là bây giờ trời đã tối khuya rồi.

Trong ánh lờ mờ Phương không đoán được khuôn mặt của Phong như thế nào, chỉ cảm nhận được sự ấm áp toả ra từ cơ thể cả hai.

"Anh sẽ vào Sài Gòn"

"Chuyện đó em biết"

"Anh....làm cho cách mạng" Phong siết chặt tay, chuẩn bị đón nhận lời chỉ trích từ em vì đã giấu tất cả để làm việc riêng.

"Anh sai rồi, lúc đấy anh không nên chửi em, khi đó anh còn quá nhỏ....anh không chấp nhận được sự thay thế đó, anh...anh"

"Anh chưa bao giờ ghét em, chỉ là không dám đối mặt với sự thật, anh chưa bao giờ xem em là em gái"

Biểu cảm của Phương thế nào khi nghe những lời này nhỉ?

Bất ngờ hay vui?

Em đờ mặt ra, những giọt nước âm ấm cứ trào ra từ nơi khoé mắt.

Phải, em khóc.

Tim em như thắt lại, cứ tưởng bản thân nghe nhầm nhưng sự đã rồi, nước mắt của 10 năm nay em kiềm nén giờ đây đã tuông ra mất kiểm soát.

Sự thờ ơ bình tĩnh luôn được bày ra khuôn mặt em giờ đây bị thay thế bởi nước mắt, sự đau khổ mà bấy lâu nay anh chịu đựng.

"Em đừng khóc, là anh sai.

Anh nghĩ rằng suốt đời này chúng mình sẽ chỉ lướt qua nhau, anh luôn cố gắng phớt lờ em nhưng thâm tâm anh đã chối từ, từng cử chỉ và ánh mắt em làm anh khó chịu, anh tự hỏi rằng bản thân em sao có thể nghe lời mẹ đến thế.

Nếu...nếu hôm đó anh không nhìn em thì có lẽ bây giờ đã khác, anh xin lỗi"

Tất cả đã gói gọn vào hai chữ xin lỗi được thốt ra từ miệng của anh, rằng anh chưa bao giờ ghét em, anh cảm thấy tình cảm dành cho em là trái lời luân thường đạo lý, rằng thứ tình cảm ấy đã vượt quá tình anh em.

Và 10 năm nay anh chỉ đang cố phớt lờ nó đi.

"Em...em... hức, em là con trai"

"Anh biết, từ trước đến nay anh không xem em là em gái, em là con trai, anh biết"

"Anh không xem chúng ta là anh em, hai chúng ta là hai con người, tình cảm này... không bệnh hoạn"

Phong nắm chặt tay Phương, em luôn như vậy, dù anh có đối xử với em như nào đi chăng nữa thì chỉ cần một câu xin lỗi em có thể bỏ qua tất cả, bỏ qua những tổn thương mà anh gây ra.

Anh ôm lấy bờ vai trần của Phương, khẽ xoa dịu những tổn thương anh đã gây ra, rằng chính anh là người tiếp tay cho mẹ để bà điều khiển Phương, và sự thay thế cho cô em đã mất.

Cái chết của người con không liên quan đến em nhưng em đang là người gánh chịu sự khó khăn đấy.

"Phương à...."

Anh nắm lấy đôi bàn tay gầy gò đáng thương của em, khẽ xoa nắn nó như một cục bột trong tay.

Phương không nói gì, chỉ nhìn bàn tay đang được anh xoa dịu, hơi ấm như tiếp thêm động lực sống cho Phương.

Tiếng lá cây sột soạt, từng ánh trăng rọi vào khuôn mặt em.

Anh nâng cầm em lên khiến ánh trăng rọi vào, đôi mi ươn ướt đỏ hoe, đôi môi khô khốc của em càng làm anh đau lòng.

Em như đóa hoa tươi đang dần héo úa đi, nhưng nhờ anh nó như được tưới thêm.

"Anh xin lỗi" Phong mím chặt môi, nhìn vào ánh mắt Phương.

"Em đừng đẩy anh ra"

Lời xin lỗi của anh như một lời đầu hàng trước trái tim đang dần mục rỗng của Phương.

Bao năm nay đều là hiểu lầm.

Em không nói gì chỉ nhắm mắt lại, và trong giây phút ấy môi hay người phớt qua nhau, nhẹ nhàng nhưng luyến lưu.

Em biết rõ tình cảm này là sai trái, là đi ngược xã hội, cái thứ tình cảm không tên này, nhưng yêu nhau mà không nói thì chết.

Khoảng khắc như dài vô tận ấy giúp cả hai loại bỏ được xiềng xích phong kiến, những lễ nghi đã dày vò cả hai hơn một thập kỉ qua.

Tất cả đều lùi lại để nhún nhường cho hai con người chung nhịp đập này.

Phương không rõ mọi chuyện giữa cả hai diễn ra thế nào, chỉ biết sáng sớm anh sẽ đi Sài Gòn gấp, và cả nhà đứng ở cổng tiễn anh đi.

Em đứng cạnh bà cả và ông cả, tay hơi run lên vì sương sớm còn lạnh, từng làn gió nhẹ đưa trên những mảnh vải lụa trên người em, lạnh nhưng nhẹ nhàng.

Anh đứng đó, bên cạnh chiếc xe quen thuộc mà anh vẫn hay lái, nhưng lần này ánh mắt anh dịu đi, nhẹ nhàng hơn khi nó được đặt trên người Phương.

Em cúi đầu vì bên cạnh em là bà cả, người như đang nhắc nhở em những chuyện em làm là không nên, nhưng sâu bên trong em đang ngấm ngầm tạo phản.

"Con đi, sẽ sớm về"

"Cha mẹ ở nhà mạnh khoẻ"

Phong ôm chầm lấy mẹ nhưng vẻ mặt anh lạnh tanh, vốn không còn sự ấm áp khi xưa anh đã từng trao cho bà.

Ông cả và anh chỉ đơn thuần là trao đổi ánh mắt rồi anh buông bà cả ra.

Anh nhìn sang Phương, khẽ nắm lấy tay anh trước mặt bà cả làm bà mở to mắt, rồi lại nhìn Phương chằm chằm.

"Phương ở nhà chăm sóc cha mẹ"

"Dạ" Phương mỉm cười nhẹ, nhìn vào hai bàn tay đang đan vào nhau.

Anh rời đi, không có sự ồn ào hay hỗn loạn, chỉ đơn giản là rời đi khỏi ngôi nhà này, bỏ lại em đối mặt với thử thách lớn của đời.
 
Back
Top Bottom