Tân Đức Vua Tối Cao của Faerie ngả người nằm dài trên ngai vàng, vương miện đội lệch sang một bên một cách bừa bãi.
Chiếc áo choàng mang sắc đỏ thẫm như máu đầy vẻ phản diện được ghim ở hai vai rồi buông thõng quét mặt sàn.
Một chiếc khuyên tai lấp lánh nơi chóp tai nhọn, những chiếc nhẫn nặng trĩu tỏa sáng trên các khớp ngón tay.
Tuy nhiên, món trang sức phô trương nhất của hắn lại là đôi môi mềm mại, u uất.
Thứ khiến hắn trông đúng như một tên đểu cáng chính hiệu.
Tôi đứng chếch về một bên ngay cạnh hắn, ở vị trí danh dự của một tổng quản.
Trên danh nghĩa, tôi được cho là cố vấn thân cận nhất của Đức Vua Cardan, và vì thế tôi đóng trọn vai trò đó thay vì thể hiện vai trò thật sự của mình—kẻ giật dây đằng sau ngai vàng, người nắm mọi quyền hành và buộc hắn phải nghe theo mệnh lệnh nếu hắn dám chống lại tôi.
Tôi quét mắt qua đám đông, tìm kiếm thành viên của Hội Đồng Bóng Đêm.
Họ đã chặn được một bức thư được gửi ra từ Tháp Lãng Quên, nơi giam giữ anh trai của Cardan và đang đem nó đến cho tôi thay vì chuyển cho người nhận dự định ban đầu.
Và đó chỉ là rắc rối mới nhất.
Đã năm tháng trôi qua kể từ khi tôi ép buộc Cardan ngồi lên ngai vàng của Elfhame như một con rối dưới quyền điều khiển của tôi, năm tháng kể từ khi tôi phản bội gia đình mình, kể từ khi chị tôi đưa em trai nhỏ trốn sang thế giới phàm trần và rời xa chiếc vương miện lẽ ra nên thuộc về nó, năm tháng kể từ khi tôi giao đấu với Madoc.
Đã năm tháng trôi qua mà tôi vẫn chưa có một giấc ngủ nào trọn vẹn quá vài tiếng.
Lúc đó, mọi chuyện nghe như một cuộc trao đổi với cái giá hời — thậm chí rất đậm chất faerie: đưa một kẻ căm ghét tôi lên ngai vàng để Oak được an toàn.
Việc lừa được Cardan thề sẽ phục tùng tôi trong một năm một ngày khiến tôi phấn khích tột độ, tôi như lâng lâng trong men say chiến thắng khi kế hoạch diễn ra thành công mỹ mãn.
Khi ấy, một năm một ngày nghe như cả một đời nhưng giờ, tôi lại phải tìm cách để giữ hắn trong vòng kiểm soát và tránh xa rắc rối lâu hơn thế nữa.
Đủ lâu để Oak có được điều mà tôi chưa từng có: một tuổi thơ đúng nghĩa.
Giờ đây, một năm một ngày bỗng chốc hóa thành quãng thời gian ngắn ngủi đến đáng sợ.
Và mặc dù chính tay tôi đã đưa Cardan lên ngai vàng bằng những toan tính của mình, dù cho tôi vẫn đang dốc sức mưu lược để giữ hắn ở đó, tôi vẫn không khỏi bất an trước vẻ thoải mái đến kỳ lạ của hắn.
Các vị quân vương của Faerie thường có sự gắn kết chặt chẽ với vùng đất mà họ cai trị.
Họ là mạch sống, là nhịp đập của vương quốc theo một cách mà tôi hoàn toàn không thể lý giải.
Nhưng Cardan chắc chắn không phải kiểu như vậy — không phải với cái kiểu sống buông thả, vô trách nhiệm, chẳng hề đụng tay vào bất kỳ công việc trị quốc nào như thế.
Phần lớn trách nhiệm của hắn dường như chỉ là đưa bàn tay đeo đầy nhẫn cho người khác hôn và ung dung tiếp nhận những lời tâng bốc của đám nịnh thần.
Tôi chắc chắn hắn rất khoái trò đó — những nụ hôn, những cái cúi rạp mình đầy nịnh bợ.
Rượu thì lại càng khiến hắn hả hê, hắn liên tục gọi rót đầy chiếc cốc nạm đá quý hết lần này đến lần khác, thứ rượu màu lục nhạt ấy chỉ cần ngửi thôi cũng khiến đầu óc tôi choáng váng.
Giữa một khoảng ngơi nghỉ, hắn ngước mắt lên nhìn tôi, một bên chân mày đen nhướn lên "Ngươi đang thấy vui chứ?"
"Tôi thì không bằng anh rồi," tôi đáp.
Dù khi còn học chung, hắn có ghét tôi đến mức nào đi chăng nữa thì cảm giác đó cũng chỉ như một ngọn nến le lói nếu so với ngọn lửa căm hờn âm ỉ mà hắn đang dành cho tôi bây giờ.
Khóe miệng hắn cong lên thành một nụ cười, đôi mắt lấp lánh vẻ tinh quái độc địa.
"Nhìn họ đi, thần dân của ngươi đấy.
Thật đáng tiếc là chẳng ai trong số họ biết được người nào mới là kẻ cai trị thực sự."
Mặt tôi nóng bừng trước lời hắn nói.
Cardan có cái biệt tài biến mọi lời khen thành những câu đá xéo, một cú đâm thẳng vào lòng tự ái, càng đau hơn vì nó quá dễ khiến người ta muốn tin là thật.
Tôi đã từng trải qua biết bao buổi yến tiệc trong âm thầm, chỉ để lẩn tránh ánh nhìn của người khác.
Vậy mà giờ đây, dưới ánh nến rực rỡ, mọi ánh mắt đều đang dõi theo tôi, khoác trên mình một trong ba chiếc áo chẽn đen gần như giống hệt nhau mà tôi mặc mỗi tối với thanh kiếm Nightfell đeo bên hông.
Họ xoay vòng trong những vũ điệu, ngân nga lên khúc nhạc của mình, nâng ly rượu vàng sóng sánh và sáng tác những câu đố cùng lời nguyền.
Còn tôi, từ trên bục hoàng gia nhìn xuống họ.
Họ đẹp đẽ và đáng sợ, có thể họ khinh thường sự phàm tục của tôi, có thể họ chế giễu điều đó, nhưng tôi đang đứng ở trên này, còn họ thì không.
Tất nhiên, có lẽ điều này cũng chẳng khác biệt gì mấy so với việc ẩn mình, chỉ là một kiểu ẩn mình giữa thanh thiên bạch nhật.
Nhưng tôi không thể phủ nhận rằng quyền lực mình đang nắm trong tay luôn mang lại cho tôi một cảm giác hưng phấn, một cơn rùng mình đầy khoái trá mỗi khi tôi nghĩ đến nó.
Chỉ là tôi ước gì Cardan không nhìn ra được điều đó.
Nếu quan sát thật kỹ, tôi có thể thấy chị gái song sinh của mình, Taryn, đang khiêu vũ cùng Locke, vị hôn phu của chị ấy.
Locke, người mà tôi từng nghĩ là yêu tôi.
Locke, người mà tôi từng nghĩ mình có thể yêu.
Nhưng người mà tôi thật sự nhớ lại là Taryn.
Vào những đêm như thế này, tôi thường tưởng tượng cảnh mình bước xuống khỏi bục cao, đi về phía chị ấy và cố gắng giải thích tất cả những lựa chọn tôi đã làm.
Chỉ còn ba tuần nữa là đến đám cưới của chị, vậy mà chúng tôi vẫn chưa nói chuyện lại với nhau.
Tôi cứ tự nhủ rằng mình cần để chị ấy là người chủ động trước.
Chính Taryn đã khiến tôi trở thành con ngốc trong chuyện tình với Locke.
Đến giờ, mỗi lần nhìn hai người họ, tôi vẫn thấy mình thật ngu xuẩn.
Nếu chị ấy không định xin lỗi, thì ít nhất cũng nên là người giả vờ như mọi chuyện chẳng có gì để phải xin lỗi cả.
Chỉ như vậy thôi, có lẽ tôi cũng sẽ chấp nhận, nhưng tôi sẽ không phải là người tìm đến Taryn trước, càng không phải là kẻ hạ mình van xin.
Ánh mắt tôi dõi theo chị khi chị khiêu vũ.
Còn Madoc, tôi chẳng buồn tìm kiếm ông ta trong đám đông, tình yêu của ông là một phần trong cái giá mà tôi đã phải trả để có được vị trí ngày hôm nay.
Một sinh vật faerie nhỏ con, già nua với mái tóc bạc xù xì như mây và chiếc áo choàng đỏ thẫm đang quỳ dưới chân bục cao, kiên nhẫn chờ được chú ý.
Cổ tay áo của ông ta lấp lánh đính đầy đá quý, còn chiếc trâm cài hình bướm đêm giữ cho áo choàng cố định lại có đôi cánh khẽ lay động như thể còn sống.
Dù giữ tư thế cúi mình khiêm nhường, ánh mắt ông ta vẫn ánh lên vẻ thèm khát.
Đứng bên cạnh là hai người faerie đồi có làn da nhợt nhạt, tay chân dài ngoẵng, mái tóc bay lượn ra phía sau như bị gió cuốn dù không hề có chút gió nào trong đại sảnh.
Dù say hay tỉnh, Cardan giờ đã là Đức Vua Tối Cao, hắn buộc phải lắng nghe những thần dân đến xin phân xử đủ mọi loại chuyện, dù có vặt vãnh thế nào, hoặc cầu xin ban cho một ân huệ nào đó.
Tôi không thể hiểu nổi vì sao lại có kẻ dám đem vận mệnh của mình đặt vào tay hắn, nhưng Faerie thì vốn luôn đầy rẫy những sự bốc đồng khó lường.
May thay, tôi luôn có mặt ở đây để thì thầm lời khuyên bên tai hắn, giống như những gì mà mọi tổng quản đều làm.
Khác biệt duy nhất là hắn phải nghe tôi, và nếu hắn có lén đáp lại bằng một vài lời sỉ nhục độc địa thì ít nhất, hắn vẫn buộc phải nói khẽ.
Tất nhiên, câu hỏi đặt ra là: liệu tôi có xứng đáng với tất cả quyền lực này không?
Tôi tự nhủ rằng mình sẽ không trở nên tàn nhẫn chỉ để thỏa mãn thú vui của bản thân, như vậy hẳn cũng đáng được ghi nhận chút gì đó chứ.
"À," Cardan nói, người hơi nghiêng về phía trước trên ngai vàng khiến vương miện trượt xuống thấp hơn trên trán.
Hắn nốc một ngụm rượu lớn rồi mỉm cười nhìn xuống ba sinh vật phía dưới.
"Đây chắc hẳn là chuyện hệ trọng lắm mới cần phải đưa ra trước mặt Đức Vua Tối Cao như vậy."
"Có lẽ ngài đã từng nghe đôi điều về ta rồi," sinh vật Faerie nhỏ bé cất tiếng.
"Chính ta là kẻ đã rèn nên vương miện đang đội trên đầu ngài.
Ta được gọi là Grimsen Thợ Rèn, từng sống lưu vong suốt một thời gian dài cùng với Alderking.
Nay xương cốt ngài ấy đã được yên nghỉ, và Fairfold đã có một Alderking mới, cũng như Elfhame có một Tân Đức Vua Tối Cao."
"Severin," tôi lên tiếng.
Grimsen quay sang nhìn tôi, rõ ràng cảm thấy ngạc nhiên vì tôi đã cất lời, nhưng rồi ánh mắt ông ta lại hướng về phía Cardan.
"Ta cầu xin ngài cho phép ta được quay trở lại phục vụ tại Cung Điện Tối Cao."
Cardan chớp mắt mấy lần như thể đang cố tập trung nhìn rõ kẻ thỉnh cầu đang đứng trước mặt hắn.
"Vậy là ngươi bị lưu đày?
Hay là tự nguyện rời đi?"
Tôi nhớ mang máng Cardan từng kể sơ qua về Severin, nhưng chưa từng nhắc đến Grimsen.
Dĩ nhiên, tôi đã nghe danh ông ta.
Grimsen là thợ rèn huyền thoại đã tạo ra Vương Miện Máu cho Nữ Hoàng Mab và đan bùa chú vào bên trong nó.
Người ta đồn rằng ông ta có thể tạo ra bất cứ thứ gì từ kim loại, kể cả sinh vật sống— chim sắt có thể bay, rắn kim loại có thể trườn bò và tấn công.
Chính ông là người đã rèn nên cặp song kiếm Heartseeker và Heartsworn, một thanh không bao giờ chệch mục tiêu, thanh còn lại có thể cắt xuyên qua mọi thứ.
Đáng tiếc thay, ông ta đã làm ra chúng để phục vụ Alderking.
"Ta đã từng thề trung thành với ngài ấy, trở thành kẻ phục dịch dưới trướng ngài," Grimsen nói.
"Khi ngài ấy bị lưu đày, ta cũng buộc phải đi theo, và vì thế, chính ta cũng tự đẩy mình rơi vào thế thất sủng.
Mặc dù ta chỉ rèn những món đồ nhỏ cho ngài ấy ở Fairfold, cha ngài vẫn xem ta là tay chân của Alderking."
"Giờ đây, khi cả hai người họ đều đã chết, ta xin được phép tạo dựng lại vị trí của mình tại triều đình này.
Xin đừng trừng phạt ta thêm nữa, và lòng trung thành của ta sẽ lớn như sự anh minh của ngài vậy."
Tôi nhìn gã thợ rèn nhỏ bé kỹ hơn, bỗng dưng chắc chắn rằng ông ta đang chơi chữ, nhưng để làm gì?
Lời thỉnh cầu nghe có vẻ chân thành, và nếu sự khiêm nhường của Grimsen chỉ là vỏ bọc thì cũng chẳng lạ, danh tiếng của ông ta vốn đã như vậy.
"Rất tốt," Cardan nói, vẻ mặt rạng rỡ khi được yêu cầu một điều dễ dàng ban phát.
"Lệnh lưu đày của ngươi chính thức được bãi bỏ.
Hãy thề trung thành với ta, và triều đình tối cao sẽ dang tay chào đón ngươi."
Grimsen cúi mình thật thấp, vẻ mặt tỏ ra u sầu một cách quá mức.
"Thưa Đức Vua cao quý, ta biết ngài chỉ đang đòi hỏi điều nhỏ nhất và hợp lý nhất từ một kẻ bề tôi như ta, nhưng ta, kẻ đã từng khốn khổ vì những lời thề như thế, lại thật e ngại khi phải lập lại chúng.
Xin hãy cho phép ta được chứng minh lòng trung thành của mình qua hành động, thay vì trói buộc bản thân bằng những lời nói."
Tôi đặt tay lên tay Cardan, cố ngăn lại bằng một cái siết nhẹ nhưng hắn hất tay tôi ra.
Tôi có thể lên tiếng — và theo lệnh đã ban từ trước, hắn ít nhất sẽ không được phép công khai phản bác tôi— nhưng tôi lại chẳng biết nên nói gì.
Việc có Grimsen ở đây, rèn vũ khí và vật phẩm cho Elfhame không phải là chuyện nhỏ.
Có lẽ, điều đó cũng đáng để đánh đổi bằng một lời thề chưa được thốt ra.
Thế nhưng, vẫn có điều gì đó trong ánh mắt của Grimsen khiến tôi cảm thấy bất an, một vẻ tự mãn quá mức, quá chắc chắn vào bản thân.
Tôi bắt đầu linh cảm có điều gì đó khuất tất ở đây.
Nhưng trước khi tôi kịp suy xét thêm, Cardan đã lên tiếng.
"Ta chấp nhận điều kiện của ngươi.
Thậm chí, ta còn muốn ban cho ngươi một đặc ân.
Ở rìa khuôn viên cung điện có một tòa nhà cũ với lò rèn bên trong.
Ngươi sẽ được toàn quyền sử dụng nó, cùng với bất kỳ lượng kim loại nào mà ngươi cần.
Ta rất mong chờ được thấy những gì ngươi sẽ tạo ra cho chúng ta."
Grimsen cúi rạp người.
"Ân huệ của ngài, ta nhất định sẽ không quên."
Tôi không thích chuyện này, nhưng có lẽ tôi chỉ đang quá thận trọng mà thôi, có lẽ đơn giản chỉ là tôi không ưa nổi chính gã thợ rèn đó.
Chẳng còn thời gian để suy nghĩ thêm vì một người khẩn cầu khác đã tiến đến.
Là một mụ phù thủy — già nua và quyền năng đến mức không khí xung quanh như rạn nứt dưới sức mạnh phép thuật của bà ta.
Ngón tay mụ gầy guộc như cành khô, tóc mang màu khói xám còn chiếc mũi nhọn hoắt như đầu lưỡi liềm.
Quanh cổ bà ta là một chuỗi vòng đá, mỗi hạt đều được chạm khắc hoa văn xoáy rối rắm đến mức khiến người ta hoa cả mắt.
Khi mụ di chuyển, mỗi bước chân khiến tấm áo choàng nặng nề của mụ khẽ gợn sóng như nước, và tôi thoáng thấy đôi chân đầy vuốt sắc lộ ra, giống hệt như chân của một loài chim săn mồi.
"Vị vua trẻ," mụ phù thủy cất tiếng.
"Mẹ Marrow mang đến cho ngài những món quà đây."
"Lòng trung thành của bà là tất cả những gì ta cần," Cardan đáp, giọng nhẹ bẫng.
"Ít nhất là hiện tại."
"Ồ, ta đã thề trung với vương miện rồi, ngài cứ yên tâm," bà ta nói, thò tay vào một trong những túi áo và lấy ra một mảnh vải đen hơn cả bầu trời đêm, đen đến mức như hút lấy cả ánh sáng xung quanh.
Mảnh vải uốn lượn, trườn nhẹ trên bàn tay bà ta như một sinh vật sống.
"Nhưng ta đã lặn lội cả một chặng đường dài đến tận đây để dâng tặng ngài một phần thưởng hiếm có."
Người faerie rất ghét mắc nợ, đó là lý do vì sao họ không bao giờ đáp lại ân huệ chỉ bằng một lời nói suông.
Cho họ một chiếc bánh yến mạch, họ sẽ đổ đầy cả một căn phòng trong nhà bạn bằng ngũ cốc, cố tình trả dư ra để đẩy món nợ trở lại cho bạn.
Vậy mà cống vật vẫn thường xuyên được dâng lên cho các Đức Vua Tối Cao — vàng bạc, sự phục dịch, những thanh kiếm có tên riêng.
Nhưng người ta hiếm khi gọi những thứ đó là quà tặng, lại càng hiếm khi gọi đó là phần thưởng.
Tôi không biết phải nghĩ sao về những lời lẽ đầy ẩn ý của bà ta.
Giọng mụ như tiếng mèo rù rì.
"Ta và con gái đã dệt nên thứ này từ tơ nhện và những cơn ác mộng.
Một bộ y phục được may từ nó có thể chặn được lưỡi kiếm sắc bén nhất, nhưng vẫn mềm mại như bóng tối lướt qua da ngài."
Cardan cau mày, nhưng ánh mắt hắn cứ bị hút lấy bởi mảnh vải kỳ diệu kia hết lần này đến lần khác.
"Ta phải thừa nhận là ta chưa từng thấy thứ nào như vậy trước đây."
"Vậy là ngài chấp nhận vật mà ta muốn dâng lên?" mụ hỏi, ánh mắt lóe lên vẻ ranh mãnh.
"Ta còn già hơn cả cha lẫn mẹ ngài, già hơn cả những phiến đá dựng nên cung điện này, già bằng với xương cốt của lòng đất.
Dù ngài là Đức Vua Tối Cao, thì Mẹ Marrow vẫn muốn được nghe lời chấp nhận từ ngài."
Mắt Cardan nheo lại.
Tôi có thể thấy mụ đã bắt đầu khiến hắn cảm thấy khó chịu.
Có một mánh khóe ở đây, và lần này thì tôi biết đó là gì.
Trước khi Cardan kịp trả lời, tôi đã lên tiếng trước.
"Bà đã nói là những món quà, nhưng từ nãy đến giờ chúng ta mới chỉ được thấy mỗi mảnh vải tuyệt diệu kia.
Tôi tin rằng vương miện sẽ rất vinh hạnh được nhận lấy, nếu như đó thực sự là món quà được trao một cách tự nguyện."
Ánh nhìn của mụ xoáy vào tôi, lạnh lẽo và sắc như màn đêm.
"Và ngươi là ai mà dám thay mặt Đức Vua lên tiếng?"
"Tôi là tổng quản của ngài ấy, thưa Mẹ Marrow."
"Vậy ngài sẽ để một con nhỏ phàm nhân lên tiếng thay cho mình sao?" mụ quay sang Cardan.
Hắn nhìn tôi với ánh mắt trịch thượng đến mức khiến má tôi nóng bừng.
Cái nhìn ấy kéo dài, rồi khóe môi hắn cong lên thành một nụ cười nửa miệng đầy giễu cợt.
"Ta cho là vậy," cuối cùng hắn nói.
"Cô ấy thấy vui khi giữ ta tránh xa khỏi rắc rối."
Tôi cắn chặt lưỡi, cố không phản ứng lại khi hắn quay sang Mẹ Marrow với vẻ mặt thản nhiên.
"Nó khôn ngoan đấy," mụ phù thủy nói, nhả từng chữ ra như thể đang rủa thầm.
"Được thôi, mảnh vải đó là của ngài, thưa Bệ Hạ.
Ta dâng nó một cách tự nguyện, chỉ vậy thôi và không còn gì nữa."
Cardan nghiêng người về phía trước như thể họ đang chia sẻ một trò đùa bí mật.
"Ồ, nói cho ta nghe nốt phần còn lại đi.
Ta thích những trò lừa lọc và cạm bẫy, nhất là những trò suýt nữa đã khiến ta mắc vào như vậy."
Mẹ Marrow dịch chuyển từ chân vuốt này sang chân vuốt kia, dấu hiệu lo lắng đầu tiên mà bà ta để lộ ra.
Dù là một mụ phù thủy với tuổi đời xưa như chính những gì bà ta tự nhận, thì cơn thịnh nộ của một Đức Vua Tối Cao vẫn là điều nguy hiểm.
"Được thôi.
Nếu ngài chấp nhận tất cả những gì mà ta định ban tặng," mụ nói, "thì ngài đã vô tình bị đặt dưới một lời nguyền ràng buộc, rằng ngài chỉ được phép kết hôn với người thợ dệt nên mảnh vải này.
Ta — hoặc con gái ta."
Một cơn rùng mình lạnh lẽo chạy dọc sống lưng tôi khi nghĩ đến điều có thể đã xảy ra.
Liệu một Đức Vua Tối Cao của Faerie thật sự có thể bị ép buộc vào một cuộc hôn nhân như thế không?
Chắc chắn phải có cách để hóa giải lời nguyền đó.
Tôi liên tưởng đến hình ảnh của vị Đức Vua Tối Cao cuối cùng, người cả đời sẽ không bao giờ kết hôn.
Hôn nhân là điều hiếm thấy đối với các vị vua chúa ở Faerie, bởi một khi đã lên ngôi, họ sẽ cai trị cho đến lúc thoái vị hoặc qua đời.
Trong tầng lớp thường dân và quý tộc, hôn nhân của những người faerie thường được sắp đặt sao cho dễ dàng kết thúc — khác với lời thề "cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta" của loài người, hôn ước của họ thường kèm theo những điều kiện như "cho đến khi hai bên tự nguyện từ bỏ nhau", hoặc "trừ khi một người nổi giận đánh người kia", hoặc những câu khôn khéo như "trong suốt quãng đời của một kiếp sống" mà không nói rõ đó là kiếp sống của ai.
Nhưng một cuộc hôn phối giữa các vị vua và/hoặc nữ hoàng thì không thể bị hủy bỏ.
Nếu Cardan kết hôn thì để đưa Oak lên ngôi, tôi sẽ không chỉ phải đưa mỗi hắn rời khỏi ngôi vị, mà còn phải loại bỏ cả người vợ của hắn.
Cardan nhướn mày nhưng trông vẫn hoàn toàn thảnh thơi như chẳng có gì đáng bận tâm.
"Thưa bà, bà thật biết tâng bốc.
Ta đâu ngờ bà lại có hứng thú với ta đến như vậy."
Ánh mắt mụ vẫn bình thản, không chớp lấy một lần khi trao món quà cho một cận vệ của Cardan.
"Cầu chúc cho ngài sớm đạt đến sự khôn ngoan của các vị cố vấn bên cạnh."
"Một lời cầu nguyện thiết tha của rất nhiều người," hắn đáp.
"Nói ta nghe, con gái bà có cùng bà đến đây không?"
"Nó ở đây," mụ phù thủy đáp.
Từ trong đám đông, một cô gái bước ra và cúi mình trước Cardan.
Cô ấy còn rất trẻ, mái tóc xõa tung thành một đám mây rối nhẹ quanh đầu.
Giống mẹ mình, tay chân cô cũng dài và khẳng khiu như cành cây, nhưng trong khi mẹ cô gầy guộc đến rợn người thì cô lại mang một nét duyên dáng kỳ lạ.
Có lẽ một phần là nhờ đôi chân trông giống con người.
Dù công bằng mà nói, chúng quay ngược về phía sau.
"Ta sẽ là một người chồng tệ hại," Cardan nói, chuyển ánh nhìn sang cô gái, người gần như lập tức co mình lại trước sức nặng từ sự chú ý ấy.
"Nhưng hãy ban cho ta một điệu nhảy, và ta sẽ cho nàng thấy những tài năng khác của ta."
Tôi liếc nhìn hắn đầy ngờ vực.
"Đi thôi," Mẹ Marrow nói với cô gái rồi nắm lấy cánh tay cô, chẳng hề nhẹ nhàng, lôi trở lại vào đám đông.
Trước khi đi, mụ còn quay đầu lại nhìn Cardan.
"Ba chúng ta sẽ còn gặp lại."
"Bọn họ ai rồi cũng sẽ thi nhau muốn cưới ngài cho mà xem," Locke lên giọng lè nhè.
Tôi nhận ra ngay giọng hắn trước cả khi quay đầu lại nhìn, giờ hắn đã chiếm đúng vị trí mà Mẹ Marrow vừa rời khỏi.
Hắn ngẩng lên cười với Cardan, trông như thể vô cùng mãn nguyện với chính mình và cả thế giới.
"Tốt nhất là nên lấy tình nhân thôi," Locke nói.
"Thật nhiều, thật nhiều tình nhân."
"Nghe đúng kiểu của một kẻ sắp lấy vợ," Cardan nhắc khẽ.
"Ôi, thôi nào.
Giống như Mẹ Marrow, ta cũng mang đến cho ngài một món quà," Locke đáp, bước thêm một bước về phía bục cao.
"Chỉ là món quà này ít gai góc hơn thôi."
Hắn không hề liếc về phía tôi, như thể tôi hoàn toàn vô hình, hoặc chẳng khác gì một món đồ nội thất nhàm chán.
Tôi ước gì điều đó không khiến mình bận tâm đến vậy.
Ước gì tôi không nhớ đã từng đứng trên đỉnh tòa tháp cao nhất trong dinh thự của hắn, thân thể ấm áp của hắn áp sát vào tôi.
Ước gì hắn chưa từng lợi dụng tôi để thử xem tình cảm của chị tôi dành cho hắn sâu đậm đến mức nào.
Và tôi ước gì, chị ấy đã không để yên cho hắn làm vậy.
Nếu điều ước có thể biến thành ngựa, người cha phàm nhân của tôi từng nói, thì kẻ ăn mày cũng đã cưỡi ngựa cả rồi.
Lại là một trong những câu thành ngữ nghe có vẻ vô lý cho đến khi ta thật sự hiểu được nó.
"Ồ?"
Cardan trông có vẻ bối rối hơn là hứng thú.
"Ta muốn dâng chính bản thân mình cho ngài — với tư cách là Chủ Lễ Yến Hội."
Locke tuyên bố.
"Hãy ban cho ta chức vị đó, và ta sẽ xem việc khiến Đức Vua Tối Cao của Elfhame không bao giờ cảm thấy nhàm chán là bổn phận và niềm vui lớn nhất đời mình."
Trong cung điện có vô vàn chức vị — từ gia nhân đến đại thần, sứ giả và tướng lĩnh, cố vấn và thợ may, kẻ pha trò và người chuyên đặt câu đố, kẻ chăm ngựa và người nuôi nhện cùng hàng tá chức vụ khác mà tôi còn chẳng nhớ hết.
Tôi thậm chí còn không biết có một chức gọi là Chủ Lễ Yến Hội.
Theo những gì tôi biết, dường như Locke vừa mới bịa ra cái chức danh đó.
"Ta sẽ mang đến cho ngài những niềm hoan lạc mà ngài chưa từng tưởng tượng nổi," Locke nói, nụ cười của hắn lan tỏa như một loại bệnh truyền nhiễm.
Chắc chắn hắn sẽ mang đến rắc rối, điều đó thì không nghi ngờ gì cả, và tôi thì hoàn toàn không có thời gian để đối phó với những rắc rối đó.
"Cẩn thận lời nói," tôi lên tiếng, lần đầu tiên khiến Locke chú ý đến mình.
"Tôi tin chắc rằng anh không muốn xúc phạm đến trí tưởng tượng của Đức Vua Tối Cao đâu."
"Thật vậy, ta cũng mong là không," Cardan đáp, giọng điệu mơ hồ khó đoán.
Nụ cười của Locke không hề suy chuyển.
Thay vào đó, hắn thậm chí còn nhẹ nhàng nhảy phóc lên bục cao khiến các hiệp sĩ đứng hai bên lập tức lao tới định ngăn hắn lại.
Cardan phẩy tay ra hiệu cho họ rút lui.
"Nếu ngài phong hắn làm Chủ Lễ Yến Hội—" tôi bắt đầu một cách vội vàng, đầy lo lắng.
"Ngươi đang ra lệnh cho ta à?"
Cardan ngắt lời, một bên chân mày nhướn cao.
Hắn biết tôi không thể nói "phải" khi Locke đang ở ngay đây và có thể nghe thấy.
"Tất nhiên là không," tôi nghiến răng trả lời.
"Tốt," Cardan rời mắt khỏi tôi.
"Ta cũng đang có hứng muốn chấp thuận lời thỉnh cầu của ngươi, Locke.
Mọi thứ dạo gần đây buồn tẻ quá."
Tôi thấy nụ cười nhếch mép của Locke và phải cắn mạnh vào má trong để ngăn mình không thốt ra lời mệnh lệnh.
Sẽ thật thỏa mãn nếu được nhìn thấy vẻ mặt hắn khi đó, nếu tôi được phô bày quyền lực của mình ngay trước mặt hắn.
Thỏa mãn thật, nhưng cũng ngu ngốc.
"Ngày trước, hội Sáo Đá, Sơn Ca và Chim Ưng từng tranh nhau giành lấy trái tim của triều đình," Locke nói, nhắc đến ba phe phái gồm những kẻ say mê tiệc tùng, những kẻ tôn vinh nghệ thuật và những kẻ khát khao chiến tranh, những phe phái từng lên voi xuống chó dưới thời Eldred.
"Nhưng giờ đây, trái tim của triều đình đang nằm trong tay ngài và chỉ thuộc về mình ngài mà thôi.
Vậy thì hãy phá vỡ nó đi."
Cardan nhìn Locke với ánh mắt lạ lùng, như thể đang cân nhắc, như thể lần đầu tiên, hắn nghĩ rằng làm Đức Vua Tối Cao có thể thú vị thật, như thể hắn đang tưởng tượng ra cảm giác trị vì mà không còn bị kìm hãm bởi sợi dây xích vô hình mà tôi đang nắm giữ.
Rồi ở phía bên kia bục cao, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy Bomb, gián điệp của Hội Đồng Bóng Đêm, mái tóc trắng của cô ấy tỏa ra như vầng hào quang quanh gương mặt nâu sẫm.
Cô ấy ra hiệu cho tôi.
Tôi không thích việc Locke và Cardan ở cùng với nhau — không thích những trò tiêu khiển mà họ nghĩ ra — nhưng tôi cố gạt điều đó sang một bên khi rời khỏi bục và bước về phía Bomb.
Dù sao thì cũng chẳng có cách nào để bày mưu tính kế chống lại Locke, khi hắn cứ luôn bị cuốn theo bởi bất cứ thứ gì khiến hắn thích thú vào thời điểm đó...
Đi được nửa đường đến chỗ Bomb đang đứng, tôi nghe thấy tiếng Locke vang lên giữa đám đông.
"Chúng ta sẽ ăn mừng đêm Trăng Thợ Săn tại rừng Milkwood, và ở đó, Đức Vua Tối Cao sẽ ban cho các ngươi một cuộc trác táng đến mức các thi nhân đời sau cũng phải cất lời ca tụng, ta hứa với các ngươi điều đó!"
Một nỗi bất an thắt chặt lấy bụng tôi.
Locke đang kéo một vài tiểu tiên từ trong đám đông lên bục cao, đôi cánh óng ánh của họ lấp lánh dưới ánh nến.
Một cô gái phá lên cười lớn rồi với tay lấy cốc rượu của Cardan, nốc cạn đến giọt cuối cùng.
Tôi tưởng hắn sẽ nổi giận, sẽ làm nhục cô ta hoặc xé toạc đôi cánh mỏng kia ra nhưng không, hắn chỉ mỉm cười rồi gọi thêm rượu.
Dù Locke đang toan tính điều gì thì có vẻ như Cardan hoàn toàn sẵn sàng hùa theo.
Mọi lễ đăng quang ở Faerie đều được tiếp nối bằng một tháng yến tiệc linh đình — ăn uống, rượu chè, đố mẹo, đấu kiếm và vô vàn trò khác.
Người faerie được mong đợi sẽ nhảy đến mòn cả đế giày từ hoàng hôn đến bình minh.
Thế nhưng, đã năm tháng trôi qua kể từ khi Cardan trở thành Đức Vua Tối Cao, đại sảnh vẫn chưa một lần thưa thớt bóng người, những chiếc sừng đựng rượu vẫn luôn tràn đầy rượu mật ngọt và rượu cỏ ba lá.
Cuộc vui gần như chưa từng dừng lại.
Đã rất lâu rồi Elfhame mới có một vị vua trẻ đến thế, và bầu không khí hoang dại, liều lĩnh đang lan tràn và thấm dần khắp triều đình.
Lễ Trăng Thợ Săn sắp đến gần, thậm chí còn gần hơn cả lễ cưới của Taryn.
Nếu Locke định nhóm lên ngọn lửa cho những cuộc hoan lạc vốn đã rực cháy này, đẩy nó lên cao mãi không ngừng, thì còn bao lâu nữa trước khi mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát?
Tôi cố gắng quay lưng lại với Cardan, dù chẳng dễ dàng gì.
Dù sao thì... nhìn hắn để làm gì chứ?
Hắn căm ghét tôi đến mức sẽ làm mọi điều mà hắn có thể để chống đối tôi, miễn là không trái với mệnh lệnh, và hắn thì lại cực kỳ giỏi trong việc đó.
Tôi muốn nói rằng hắn vẫn luôn căm ghét tôi, nhưng đã từng có một khoảng thời gian ngắn ngủi và kỳ lạ, khi tôi có cảm giác rằng dường như chúng tôi thật sự hiểu nhau, thậm chí...có lẽ còn có chút cảm mến.
Một liên minh đầy phi lý và hoàn toàn không ngờ tới, bắt đầu bằng việc lưỡi dao của tôi kề sát cổ hắn, vậy mà cuối cùng lại khiến hắn tin tưởng đến mức giao phó bản thân mình vào tay tôi.
Một sự tin tưởng mà tôi đã phản bội.
Ngày trước, hắn hành hạ tôi vì còn nông nổi, buồn chán, giận dữ và tàn nhẫn.
Còn bây giờ, hắn có những lý do chính đáng hơn nhiều cho những sự giày vò tra tấn mà tôi chắc chắn hắn vẫn hằng mơ đến, những điều mà hắn sẽ trút lên tôi ngay khi thời hạn một năm một ngày kết thúc.
Sẽ rất khó để giữ hắn mãi mãi dưới quyền điều khiển của tôi.
Tôi đến chỗ Bomb và cô ấy lập tức nhét một mảnh giấy vào tay tôi.
"Lại thêm một bức thư nữa từ Balekin gửi cho Cardan," cô nói.
"Lần này nó còn suýt nữa đã lọt được vào tận cung điện trước khi bọn tôi chặn lại."
"Nó có giống hai bức trước không?" tôi hỏi.
Cô gật đầu.
"Khá giống.
Balekin lại đang cố nịnh hót Đức Vua của chúng ta, dụ dỗ cậu ta đến tận phòng giam để thương lượng điều gì đó."
"Tôi chắc chắn là hắn muốn vậy," tôi đáp, một lần nữa cảm thấy biết ơn vì mình đã được gia nhập vào Hội Đồng Bóng Đêm, và vì họ vẫn luôn âm thầm ở phía sau lưng bảo vệ tôi.
"Cô định làm gì?" cô ấy hỏi tôi.
"Tôi sẽ đi gặp hoàng tử Balekin.
Nếu hắn muốn đưa ra đề nghị gì đó với Đức Vua Tối Cao thì trước hết, hắn sẽ phải thuyết phục được tổng quản của ngài đã."
Khóe môi cô hơi nhếch lên.
"Tôi sẽ đi cùng cô."
Tôi liếc nhìn về phía ngai vàng thêm lần nữa, khẽ ra hiệu mơ hồ.
"Không.
Cô ở lại đây.
Cố giữ cho Cardan tránh xa khỏi rắc rối."
"Cậu ta chính là rắc rối," cô ấy nhắc tôi nhưng vẻ mặt lại chẳng mấy lo lắng với chính lời cảnh báo đó của mình.
Khi tôi quay người bước về phía những hành lang dẫn vào trong cung, tôi nhìn thấy Madoc đứng ở bên kia căn phòng, nửa thân mình khuất sâu trong bóng tối và đang dõi theo tôi bằng đôi mắt mèo đặc trưng của ông.
Ông ta đứng quá xa để có thể trò chuyện, nhưng nếu ở gần, tôi chắc chắn ông ta sẽ nói với tôi rằng:
Quyền lực thì dễ giành, nhưng khó giữ.