[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 95,919
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Vị Vua Tàn Nhẫn [The Wicked King - Holly Black]
Chương 19
Chương 19
Tôi dành phần còn lại của buổi tối trong Hội Đồng Bóng Đêm, chuẩn bị cho những kế hoạch nhằm giữ Oak an toàn.
Những cận vệ có cánh, sẵn sàng bế thằng bé bay vút lên không trung nếu nó bị mê hoặc bởi những làn sóng mà nó đã từng chơi đùa.
Một gián điệp cải trang thành bảo mẫu, đi theo giám sát, chăm sóc, chiều chuộng và nếm thử mọi thứ trước khi thằng bé cho vào miệng.
Những cung thủ ẩn mình trên cây, mũi tên lúc nào cũng được lắp sẵn và chĩa thẳng vào bất cứ ai đến quá gần em trai tôi.
Khi tôi đang cố gắng phán đoán xem liệu Orlagh có thể làm gì, và làm sao để biết khi nào bà ta ra tay thì bỗng có tiếng gõ cửa.
"Mời vào?" tôi cất tiếng và Cardan mở cửa.
Giật mình đứng dậy vì ngạc nhiên, tôi không nghĩ rằng hắn lại xuống tận đây nhưng đó rõ ràng là hắn, với bộ y phục sang trọng nhưng xộc xệch khoác trên người.
Môi hắn hơi sưng còn mái tóc thì rối bời, trông như thể vừa bước ra khỏi giường, mà đương nhiên là không phải giường của hắn rồi.
Hắn ném một cuộn giấy xuống bàn tôi.
"Thế nào?" tôi hỏi bằng giọng lạnh lùng hết mức có thể.
"Ngươi đã đúng," hắn nói nghe chẳng khác nào một lời buộc tội.
"Gì cơ?" tôi hỏi lại.
Hắn tựa người vào khung cửa.
"Nicasia đã khai ra bí mật của mình.
Chỉ cần một chút dịu dàng và vài nụ hôn là đủ."
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Nếu tôi rời mắt đi chỗ khác, hắn sẽ biết ngay rằng tôi đang ngượng ngùng, nhưng tôi e rằng hắn đã nhận ra điều đó rồi.
Hai má tôi nóng ran và tôi không khỏi tự hỏi rằng, liệu mình còn có thể nhìn hắn mà không nhớ đến cảm giác đụng chạm ấy nữa hay không.
"Orlagh sẽ hành động trong lễ cưới của Locke và chị gái ngươi."
Tôi ngồi trở lại ghế, nhìn xuống tất cả những ghi chép trước mặt.
"Anh chắc chứ?"
Hắn gật đầu.
"Nicasia nói rằng khi quyền lực của con người ngày một lớn mạnh, thì lúc đó đất liền và biển cả cần phải được hợp nhất.
Và điều đó sẽ xảy ra, hoặc theo cách mà nàng ta mong muốn, hoặc theo cách mà ta phải lo sợ."
"Thật đáng lo ngại," tôi đáp.
"Có vẻ như ta có một sở thích kỳ lạ đối với những người phụ nữ luôn đe dọa mình."
Tôi chẳng biết phải đáp lại câu nói ấy như thế nào nên thay vào đó, tôi kể cho hắn nghe về đề nghị rèn áo giáp và kiếm để giúp hắn giành được chiến thắng của Grimsen.
"Miễn là anh sẵn sàng đối đầu với Biển Sâu."
"Ông ta muốn ta gây chiến để khôi phục lại vinh quang xưa kia sao?"
Cardan hỏi.
"Đại khái vậy," tôi đáp.
"Quả là tham vọng," Cardan nói.
"Có lẽ tất cả những gì còn sót lại sẽ chỉ là một vùng đất ngập nước và vài cây thông vẫn đang cháy dở, nhưng bốn thần dân ngồi co ro trong một hang động ẩm thấp vẫn sẽ phải biết đến cái tên Grimsen.
Người ta hẳn phải khâm phục sự nghị lực đó của gã.
Ta đoán là ngươi không nói cho ông ta biết rằng việc tuyên chiến hay không là do quyết định của ngươi, chứ không phải của ta."
Nếu cậu ta thật sự là Đức Vua Tối Cao của Elfhame, người mà chúng ta sẽ phải đi theo cho đến tận cùng, thì ta quả thật đã có phần hơi bất kính khi dám điều hành vương quốc thay cậu ta.
Nhưng nếu cậu ta chỉ đang đóng kịch, vậy thì chắc chắn cậu ta chính là gián điệp, hơn nữa còn là gián điệp giỏi hơn phần lớn chúng ta.
"Tất nhiên là không," tôi đáp.
Trong chốc lát, giữa hai chúng tôi chìm vào khoảng không im lặng.
Hắn bước một bước về phía tôi.
"Đêm hôm trước—"
Tôi cắt ngang.
"Tôi làm vậy cũng vì một lý do như anh thôi.
Để giải tỏa."
"Vậy giờ ngươi thấy thế nào?" hắn hỏi.
"Đã giải tỏa được chưa?"
Tôi nhìn thẳng vào hắn và nói dối.
"Rồi."
Nếu hắn chạm vào tôi, nếu hắn chỉ cần tiến thêm một bước nữa thôi, thì tôi e là lời dối trá của mình sẽ hoàn toàn bị phơi bày.
Tôi không nghĩ mình có thể che giấu được biểu cảm trên gương mặt, nhưng thật may mắn thay, hắn chỉ gật đầu mím môi rồi rời đi.
Từ căn phòng bên cạnh, tôi nghe thấy Roach gọi với sang Cardan, ngỏ ý muốn dạy hắn làm trò ảo thuật lá bài bay lơ lửng.
Tôi nghe thấy tiếng Cardan bật cười.
Và tôi chợt nhận ra rằng, có lẽ ham muốn không phải là thứ có thể xoa dịu được bằng việc buông thả quá mức.
Có lẽ nó chẳng khác gì phương pháp mithridatism; có lẽ tôi đã nuốt phải một liều chí tử trong khi lẽ ra nên để mình nhiễm độc từ từ, từng nụ hôn một.
*****
Tôi không lấy làm lạ khi thấy Madoc đang ở phòng chiến lược của ông ta trong cung điện, nhưng ông ta thì lại ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi, vẫn chưa quen với cách tôi bước đi lặng lẽ.
"Cha," tôi gọi.
"Trước kia, ta đã từng nghĩ mình muốn nghe con gọi ta như thế," ông nói.
"Nhưng hóa ra mỗi lần con làm vậy, hiếm khi có điều gì tốt đẹp xảy ra."
"Cũng không hẳn," tôi đáp.
"Lần này, tôi đến để nói với ông rằng ông đã đúng.
Tôi ghét cái ý nghĩ rằng Oak sẽ gặp nguy hiểm, nhưng nếu chúng ta có thể sắp đặt thời điểm Biển Sâu ra tay thì như vậy sẽ an toàn hơn cho thằng bé."
"Con đã tự mình tính kế để bảo vệ thằng bé khi nó ở đây."
Ông ta nhe răng cười, để lộ ra những chiếc răng nanh nhọn hoắt.
"Nhưng vẫn khó mà lường trước được mọi khả năng phải không."
"Đó là điều không thể."
Tôi thở dài, bước sâu hẳn vào trong căn phòng.
"Vậy nên tôi đồng ý.
Hãy để tôi giúp đánh lạc hướng Biển Sâu.
Tôi có nguồn lực."
Ông ta đã làm tướng quân quá lâu, cũng từng lên kế hoạch cho cái chết của Dain mà vẫn thoát tội.
Ông ta chắc chắn sẽ giỏi việc này hơn tôi.
"Nhỡ đâu con chỉ đang muốn phá hỏng kế hoạch của ta thì sao?"
ông ta hỏi.
"Con đâu thể mong ta tin tưởng rằng lần này con thật lòng được nữa."
Mặc dù có thừa lý do để nghi ngờ nhưng thái độ đó của Madoc vẫn khiến tôi nhói lòng.
Tôi tự hỏi mọi chuyện sẽ ra sao nếu ông ta chia sẻ kế hoạch đưa Oak lên ngôi trước khi tôi phải chứng kiến cảnh máu đổ trong buổi lễ đăng quang.
Nếu ông ta tin tưởng để tôi tham gia vào âm mưu ấy, tôi tự hỏi liệu mình có sẵn sàng gạt bỏ hết mọi hoài nghi để đứng về phía ông hay không.
Tôi không muốn nghĩ rằng điều đó có thể xảy ra, nhưng lại sợ rằng nó có thể xảy ra thật.
"Tôi sẽ không bao giờ đặt em trai mình vào nguy hiểm," tôi nói, vừa như đáp lại ông, vừa như đáp lại chính nỗi sợ hãi của bản thân.
"Ồ?"
ông ta hỏi.
"Ngay cả khi để cứu nó thoát khỏi tay ta sao?"
Tôi nghĩ mình xứng đáng phải hứng chịu câu nói đó.
"Ông đã từng nói muốn tôi quay đầu và đứng về phía ông.
Vậy thì đây chính là cơ hội để ông cho tôi thấy sẽ thế nào nếu chúng ta bắt tay hợp tác.
Hãy thuyết phục tôi."
Chừng nào ngai vàng còn nằm trong tay tôi, chúng tôi sẽ chẳng bao giờ thật sự đứng cùng một chiến tuyến, nhưng có lẽ chúng tôi vẫn có thể hợp tác.
Có lẽ ông ta có thể dồn tham vọng của mình vào việc đánh bại Biển Sâu và tạm quên đi ngai vàng, ít nhất là cho đến khi Oak trưởng thành.
Đến lúc đó, ít ra mọi chuyện cũng sẽ khác đi.
Ông ta ra hiệu về phía chiếc bàn, nơi trải dài bản đồ các hòn đảo cùng những quân gỗ được chạm khắc.
"Orlagh chỉ còn một tuần để hành động, trừ khi ả ta định giăng bẫy ở thế giới phàm trần trong lúc Oak vắng mặt.
Con đã cho người canh gác căn hộ của Vivienne, những kẻ không nằm trong quân đội và trông cũng chẳng giống hiệp sĩ chút nào.
Khôn ngoan đấy.
Nhưng vẫn chưa ăn thua, chẳng có gì là hoàn hảo mà không có sai sót cả.
Ta cho rằng nơi thuận lợi nhất để dụ chúng ra tay là—"
"Biển Sâu sẽ ra tay trong đám cưới của Taryn."
"Cái gì?"
Ông ta nheo mắt nhìn tôi dò xét.
"Làm thế nào con biết được?"
"Nicasia," tôi đáp.
"Và tôi nghĩ mình có thể thu hẹp phạm vi hơn nữa nếu chúng ta hành động nhanh gọn.
Tôi có cách để gửi tin đến Balekin, một cách mà hắn sẽ không nghi ngờ."
Lông mày Madoc nhướn lên.
Tôi gật đầu.
"Một tù nhân.
Tôi đã từng gửi tin qua bà ta và thành công rồi."
Ông ta quay lưng lại, tự rót cho mình một ít rượu sẫm màu rồi thả người xuống chiếc ghế da.
"Đây là 'nguồn lực' mà con nhắc đến sao?"
"Tôi không đến đây với hai bàn tay trắng," tôi đáp.
"Chẳng lẽ ông không cảm thấy hài lòng ít nhiều vì đã quyết định tin tưởng tôi sao?"
"Cũng có thể nói rằng chính con mới là người cuối cùng đã chọn tin tưởng ta.
Giờ còn phải xem chúng ta sẽ phối hợp ăn ý đến đâu.
Vẫn còn nhiều kế hoạch khác mà chúng ta có thể cùng nhau thực hiện đấy."
Như là đoạt lấy ngai vàng chẳng hạn.
"Cứ lo xong việc đi rồi hãy tính tiếp ," tôi cảnh báo ông ta.
"Cậu ta có biết không?"
Madoc hỏi, nhe răng cười theo cách vừa đáng sợ vừa đầy vẻ cha con.
"Vị Đức Vua Tối Cao của chúng ta có chút khái niệm nào về việc con cai quản vương quốc thay cho cậu ta giỏi đến mức nào không?"
"Cứ mong là ngài ấy không biết đi," tôi đáp, cố tỏ ra tự tin thoải mái, dù thật ra chẳng hề cảm thấy vậy mỗi khi câu chuyện có dính dáng đến Cardan hay thỏa thuận giữa hai chúng tôi.
Madoc bật cười.
"Ồ, ta mong chứ, con gái à, cũng như ta mong một ngày nào đó, con sớm nhận ra rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn biết bao nếu con điều hành nó cho chính gia tộc của mình."
*****
Buổi diện kiến giữa Cardan và Balekin diễn ra vào ngày hôm sau.
Gián điệp của tôi báo lại rằng Cardan đã trải qua cả đêm một mình — không tiệc tùng ồn ào, không chè chén say sưa cũng chẳng thi thố đàn hát.
Tôi không biết phải hiểu điều đó thế nào.
Balekin bị dẫn vào đại điện trong xiềng xích nhưng hắn vẫn ngẩng cao đầu, trên người là bộ y phục quá mức sang trọng so với chốn ngục tù.
Hắn khoe khoang khả năng hưởng thụ xa hoa, phô trương sự ngạo mạn như thể điều đó sẽ khiến Cardan phải kinh ngạc thay vì khó chịu bực tức.
Về phần mình, Cardan hôm nay trông đặc biệt uy nghi.
Hắn khoác một chiếc áo nhung màu rêu được thêu kín hoa văn bằng chỉ vàng rực rỡ.
Chiếc khuyên tai Grimsen tặng đung đưa nơi vành tai, lấp lánh hắt lấy ánh sáng mỗi khi hắn xoay đầu.
Không có kẻ ăn chơi nào hiện diện nhưng căn phòng cũng chẳng hề vắng lặng.
Randalin và Nihuar đứng cạnh nhau ở gần bục cao phía bên kia ngai vàng, bên cạnh là ba thị vệ.
Tôi đứng ở phía đối diện, ẩn người nép mình vào một khoảng tối.
Đám người hầu lảng vảng nán lại gần đó, sẵn sàng rót rượu hay gảy đàn hạc tùy theo ý của Đức Vua Tối Cao.
Tôi đã thu xếp với Vulciber để Phu nhân Asha nhận được một bức thư, ngay lúc Balekin bị dẫn lên bậc thang để đưa ra khỏi Tòa Tháp cho buổi diện kiến này.
Trong bức thư viết:
Tôi đã suy xét kỹ lưỡng về những yêu cầu của bà và muốn thương lượng.
Có một cách để đưa bà rời khỏi hòn đảo này, ngay sau lễ cưới của chị gái tôi.
Vì lý do an toàn, em trai nhỏ của tôi sẽ được đưa về bằng thuyền, bởi bay khiến nó ngã bệnh.
Bà cũng có thể đi cùng mà không phải lo sợ Đức Vua Tối Cao biết chuyện, bởi vì chuyến đi này tất yếu phải giữ bí mật.
Nếu bà đồng ý, hãy gửi lời hồi đáp cho tôi, rồi chúng ta sẽ gặp lại nhau để bàn về quá khứ của tôi và tương lai của bà. —J
Cũng có khả năng bà ta sẽ chẳng nói gì với Balekin khi hắn bị đưa trở về ngục giam, nhưng bởi vì bà ta đã từng chuyển tin cho hắn, và chắc chắn hắn cũng đã trông thấy bà ta nhận được bức thư rồi, nên tôi tin hắn sẽ không chấp nhận nếu bị nói rằng chẳng có gì trong bức thư đó cả.
Hơn nữa, là một người faerie, bà ta chỉ có thể quanh co né tránh chứ không thể chối bỏ một cách trắng trợn được.
"Em trai bé bỏng của ta," Balekin cất lời mà chẳng buồn đợi được cho phép.
Hắn đeo những vòng xích nơi cổ tay như thể chúng chỉ là lắc tay trang sức, như thể chúng chỉ càng làm tăng thêm địa vị cho hắn chứ không phải đánh dấu rằng hắn là một tên tù nhân.
"Ngươi đã thỉnh cầu được diện kiến vương miện," Cardan nói.
"Không, em trai, chính ngươi mới là kẻ ta muốn nói chuyện, chứ không phải cái món đồ trang trí trên đầu ngươi."
Sự khinh miệt lộ liễu ấy của Balekin khiến tôi không khỏi tự hỏi vì sao hắn lại muốn có buổi diện kiến này ngay từ đầu.
Tôi nghĩ đến Madoc và cách mà ở gần ông ta, tôi mãi mãi chỉ là một đứa trẻ.
Chẳng phải chuyện nhỏ nhặt gì khi phải phán xét người đã nuôi nấng mình, bất kể họ đã làm gì đi chăng nữa.
Cuộc đối mặt này liên quan đến cả một quá khứ dài đằng đẵng của họ, nơi những hận thù và liên minh cũ đan xen chồng chéo hơn là chỉ liên quan đến khoảnh khắc hiện tại.
"Ngươi muốn gì?"
Cardan hỏi.
Giọng hắn vẫn ôn hòa nhưng thiếu hẳn sự lãnh đạm mang uy quyền quen thuộc.
"Điều gì mà tất cả các tù nhân đều mong muốn?"
Balekin đáp.
"Thả ta ra khỏi Tháp.
Nếu ngươi muốn đạt được thành công, ngươi sẽ phải cần đến sự giúp đỡ của ta."
"Nếu cố tìm cách gặp ta chỉ để nói vậy thì ngươi đã tốn công vô ích rồi.
Không, ta sẽ không thả ngươi ra.
Và không, ta cũng chẳng cần đến ngươi."
Giọng Cardan vang lên đầy dứt khoát.
Balekin mỉm cười.
"Ngươi giam giữ ta chỉ vì ngươi sợ ta.
Suy cho cùng, ngươi còn căm ghét Eldred hơn cả ta.
Ngươi cũng khinh thường Dain.
Làm sao ngươi có thể trừng phạt ta vì những cái chết mà chính ngươi cũng chẳng hề hối tiếc chứ?"
Cardan nhìn Balekin với vẻ khó tin, nửa người như muốn bật dậy khỏi ngai vàng.
Nắm tay hắn siết chặt.
Gương mặt hắn dần trở thành gương mặt của một kẻ đã quên mất mình đang ở đâu.
"Còn Elowyn thì sao?
Còn Caelia và Rhyia thì sao?
Nếu tất cả những gì ta quan tâm chỉ là cảm xúc của riêng mình, thì cái chết của họ cũng đã đủ là lý do để ta báo thù ngươi rồi.
Họ là chị em của chúng ta, và họ hẳn đã là những vị quân vương tốt hơn cả ngươi hay ta rất nhiều."
Tôi tưởng Balekin sẽ chùn bước trước những lời đó, nhưng không.
Thay vào đó, một nụ cười hiểm độc chậm rãi nở trên môi hắn.
"Bọn họ đã bao giờ đứng ra che chở cho ngươi chưa?
Có ai trong số những người chị thân thương ấy của ngươi đã từng dang tay chào đón ngươi chưa?
Làm sao ngươi có thể nghĩ rằng họ quan tâm đến ngươi, trong khi họ còn chẳng dám chống lại cha vì ngươi?"
Trong thoáng chốc, tôi tưởng rằng Cardan sẽ ra tay với hắn.
Bàn tay tôi lập tức đặt lên chuôi kiếm của mình.
Tôi sẽ đứng chắn trước mặt hắn.
Tôi sẽ chiến đấu với Balekin.
Được đấu với Balekin sẽ là niềm vinh hạnh của tôi.
Nhưng thay vì vậy, Cardan lại ngả người trở lại ngai vàng.
Cơn thịnh nộ dần rời khỏi gương mặt hắn và hắn cất giọng như thể chưa từng nghe thấy những lời vừa rồi của Balekin.
"Nhưng ngươi bị giam giữ không phải vì ta sợ ngươi, cũng chẳng phải để báo thù.
Ta không hề lấy việc trừng phạt ngươi để làm thú vui nuông chiều bản thân.
Ngươi bị giam giữ ở trong Tháp bởi vì đó là lẽ công bằng."
"Ngươi không thể làm điều này một mình," Balekin nói, đưa mắt đảo quanh căn phòng.
"Ngươi chưa bao giờ để tâm đến việc triều chính, chưa bao giờ chịu nịnh bợ đám sứ thần hay đặt bổn phận lên trên thú vui.
Hãy để ta gánh vác lấy những công việc khó nhọc, thay vì giao chúng cho một con bé phàm nhân mà ngươi cảm thấy mình mắc nợ và rồi nó sẽ chỉ khiến ngươi thất vọng mà thôi."
Ánh mắt của Nihuar, Randalin và vài tên lính đều đổ dồn về phía tôi, nhưng Cardan thì vẫn dõi theo anh trai mình.
Sau một hồi lâu, hắn cất lời.
"Ngươi muốn làm nhiếp chính cho ta, ngay cả khi ta đã trưởng thành sao?
Ngươi đến trước mặt ta không phải với tư cách là một kẻ ăn năn sám hối, mà như một kẻ chỉ đang chăm chăm muốn bắt lấy con chó hoang trước mặt về để thuần phục vậy."
Balekin cuối cùng cũng tỏ ra chút dao động.
"Tuy đôi lúc ta có hơi khắt khe với ngươi, nhưng ấy cũng là vì ta muốn rèn giũa ngươi nên người.
Ngươi nghĩ rằng mình có thể lười nhác, buông thả mà vẫn có thể thành công đứng ở đây với tư cách là một kẻ trị vì sao?
Không có ta, ngươi chẳng là gì cả.
Không có ta, ngươi sẽ chẳng là gì."
Cái cách mà Balekin có thể thốt ra những lời đó mà vẫn tin rằng mình đúng quả thật khiến người ta kinh ngạc.
Về phần mình, Cardan chỉ khẽ mỉm cười, và khi hắn cất lời, giọng hắn nhẹ bẫng.
"Ngươi đe dọa ta, ngươi tự tâng bốc bản thân.
Ngươi để lộ rõ sự tham vọng của mình.
Dù ta có cân nhắc đến lời đề nghị của ngươi đi chăng nữa thì sau bài diễn thuyết ngắn ngủi vừa rồi, ta có thể chắc chắn rằng ngươi chẳng phải nhà ngoại giao gì cả."
Balekin giận dữ bước về phía ngai vàng và bọn lính gác ngay lập tức chắn ngang.
Trong cơ thể của Balekin, tôi có thể thấy rõ cái khao khát muốn sử dụng vũ lực để trút lên Cardan của hắn.
"Ngươi chỉ đang chơi trò đóng kịch làm vua mà thôi," Balekin nói.
"Và nếu ngươi không nhận ra điều đó, thì ngươi chính là kẻ duy nhất không biết.
Hãy tống ta trở lại ngục tù, mất đi sự giúp đỡ của ta và rồi đánh mất luôn cả vương quốc."
"Đúng," Cardan đáp.
"Lựa chọn thứ hai, cái mà không có ngươi.
Đó mới là điều ta lựa chọn."
Hắn quay sang Vulciber.
"Buổi diện kiến kết thúc."
Khi Vulciber và những tên lính khác tiến lên áp giải Balekin trở lại Tháp Lãng Quên, ánh nhìn của hắn hướng về phía tôi.
Và trong đôi mắt ấy, tôi thấy một vực thẳm hận thù sâu đến mức tôi lo sợ rằng, nếu chúng tôi không cẩn thận, cả Elfhame có thể sẽ bị nhấn chìm trong đó.
*****
Hai đêm trước lễ cưới của chị gái mình, tôi đứng trước tấm gương dài trong phòng và từ từ rút thanh Nightfell ra.
Tôi di chuyển qua từng thế đứng, những thế mà Madoc đã dạy, những thế mà tôi học được từ Hội Đồng Bóng Đêm.
Rồi tôi nâng lưỡi kiếm lên, hướng nó về phía đối thủ của mình, chào cô ta trong gương.
Tôi di chuyển tới lui, múa lượn trên sàn, giao đấu với cô ấy.
Tôi tấn công rồi đỡ, đỡ rồi lại tấn công.
Tôi nhử mồi.
Tôi cúi né.
Tôi dõi theo những giọt mồ hôi lấm tấm đang rịn ra trên trán cô ta.
Tôi tiếp tục chiến đấu không ngừng nghỉ cho đến khi mồ hôi thấm đẫm áo cô, cho đến khi cơ thể cô ấy run rẩy vì kiệt sức.
Thế mà vẫn chưa đủ.
Tôi sẽ chẳng bao giờ có thể đánh bại được cô ta.