Đam Mỹ Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ

Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 40


112.

Bùi Ứng xoa đầu ngồi dậy, chợt cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp. Hắn đã lâu không ngủ mê man như vậy, vừa tỉnh lại còn cảm thấy trong lòng buồn buồn, không biết là chuyện gì xảy ra.

Hắn nghiêng đầu nhìn vị trí của sư đệ, lại phát hiện chăn đệm chỗ đó đã lạnh, Tuần Chi chỉ để lại một tờ giấy nói mình muốn đi ngắm hoa, không lâu nữa sẽ về.

Hắn đẩy cửa sổ ra, bên ngoài trời lại bắt đầu mưa.

Người đi đường thưa thớt mặc áo tơi khắp phố phường, Bùi Ứng trầm mặc nhìn đứa bé bán bánh ngọt ôm giỏ trúc chạy vào trong ngõ, khắp nơi đều là sương mù dày đặc, đâu phải thời tiết để ngắm hoa.

Hắn ngước mắt nhìn về phía Vương cung ẩn nấp trong mưa phù xa xa, bỗng nhiên nghe thấy trên mái hiên có tiếng én kêu.

Trong lòng Bùi Ứng ngẩn ra, theo thanh âm tìm ra một cái tổ yến đen trên mái hiên.

Con én kia lại kêu hai tiếng, đột nhiên giương cánh bay về phía hắn, còn ngậm theo một con én bằng cỏ đặt vào lòng bàn tay hắn.

Hắn nhếch môi mỉm cười.

Ngày sư phụ nhận hắn làm đồ đệ, tiếng chiêng trống vang trời, mẫu thân ôm muội muội đứng ở cửa phủ đệ nhìn hắn từng bước đi xa.

Phụ thân nói, Bùi gia có một đứa con mang tiên cốt như hắn, tất có thể quang vinh thiên hạ.

Dân chúng trong thành đều nói Bùi gia tích đức, tiểu thiếu gia mới có thể được tiên nhân ưu ái.

Tiểu Bùi Ứng khi đó cưỡi ngựa, chỉ cảm thấy mặt trời sáng lạn, xuân phong đắc ý.

Nhưng hôm nay hắn mới biết...

Thì ra ngàn loại phù thế, tất cả cũng chỉ là mây khói.

Chim én thu cánh dừng lại trên cánh tay hắn, đôi mắt nhỏ đen nhánh nhìn chằm chằm hắn một hồi lâu, nhẹ nhàng hót hai tiếng, liền bay trở về tổ.

Bùi Ứng ngẩng đầu lên, lẩm bẩm tự hỏi mình: "Nếu như nhân gian nhiều chuyện như vậy đều là giả, vậy còn cái gì để lưu luyến đây?"

Khó trách sư phụ nói với hắn tu Nhân Gian đạo từ trước đến nay không ai có thể đi đến cùng, có lẽ cũng sẽ thay bằng Vô Tình đạo.

Hắn nhắm mắt lại, mới muốn phóng linh phách đi tìm tung tích sư đệ bên tai đã nghe được tiếng của thiếu niên.

113.

Ta đặt Gạch Cua cao trong tay ta vào tay Bùi sư huynh, nói: "Sư huynh, khi còn ở trên núi đệ cảm thấy cái này rất ngon nên đệ mua cho huynh thử nè."

Bùi sư huynh cầm túi giấy, cũng không vội mở ra, huynh nhìn thấy hắc khí lan tràn trên cổ tay ta, im lặng nửa khắc mới lên tiếng nói với Đại sư huynh đang ôm kiếm: "Tuỳ Trăn, sao huynh cũng đến nhân gian..."

Tuỳ sư huynh nói: "Đệ nên hiểu vì sao huynh lại đến."

Bùi sư huynh giật giật nói: "Đệ..."

Tuỳ sư huynh không đợi huynh ấy nói hết đã lên tiếng: "Sư phụ đem A Chi giao vào tay đệ không phải để đệ dạy đệ ấy thứ kia."

Bùi sư huynh tránh đi ánh mắt Tuỳ sư huynh, huynh ấy cầm cổ tay ta, nói với y: "A Chi chính là cùng bọn huynh học mấy cái này, không biết mình sai chỗ nào nên nhận sai là điều cần thiết nha."

Ta kéo góc áo, không dám lên tiếng.

Tuỳ sư huynh ôn nhu dỗ dành ta nhưng khi giáo huấn người khác thì lại cực kì đáng sợ.

Nghĩ đến Bùi sư huynh cũng giống ta sợ Tuỳ sư huynh tức giận. Ta nghĩ cái nồi này không thể để Bùi sư huynh cõng một mình được, nhỏ giọng nói với Tuỳ sư huynh: "Việc này Bùi sư huynh không biết đâu, là do đệ tự chủ trương..."

Tuỳ sư huynh nhin ta một cái, dường như y muốn nói gì nhưng lại nuốt trở về.

Một lúc sau y mới nói một câu không liên quan: "Nếu tất cả mọi thứ trên đời đều tan biến, vậy cái gì mới đáng để ta lưu luyến?"

Ta nghiêm túc suy nghĩ một chút, nói: "Cha nương, sư phụ cùng các sư huynh đều đối xử tốt với đệ."

Mưa gió thổi vào khung cửa sổ, tiếng chim hót kẹp trong tiếng mưa tí tách như truyền đến từ nơi xa.

"Có người đối tốt với đệ, đệ cũng sẽ đối xử tốt gấp trăm lần với họ..." Ta nói: "Bởi vì lý do này mà mới lưu luyến thế gian."

114.

Tuỳ Trăn thản nhiên hỏi: "Bùi Ứng, vậy đệ đã biết phải lưu luyến gì chưa?"

Bùi Ứng nắm lấy bàn tay ấm áp của Tiểu sư đệ, chậm rãi gật đầu.

115.

Có thể lưu luyến...

Đó là trái tim chân thành.

- =-=-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui.:>
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 41


Ngoại truyện Trung thu.

Một khoảng thời gian sau khi sư phụ phi thăng cũng chỉ có Tuần Chi cùng các sư huynh ở lại tiên sơn.

Có lần Giang Cận xuống núi, nói là nhân gian đang chuẩn bị Trung Thu, chúng ta cũng nên làm chuyện gì để chúc mừng dịp này.

Lúc Tuần Chi lên núi vẫn còn nhỏ nên không nhớ rõ những dịp thế này, nghe các sư huynh giải thích mới biết đây là dịp để gia đình đoàn viên.

Bùi Ứng xoa lên mái tóc mềm mại của Tuần Chi, cười nói: "Bốn người chúng ta ở đây cũng coi như là hợp gia."

Tiểu sư đệ thích ăn ngọt, các sư huynh liền khắp nơi vụng trộm tìm những điểm tâm ngọt mà trẻ con thích ăn, chờ chạng vang Trung Thu liền bày lên bàn.

"Sư huynh, trăng tối nay thật tròn nha." Tuần Chi cắn bánh ngọt, miệng không nói rõ. Cậu ngưng thần nhìn trăng sáng trên bầu trời, ánh sáng chiếu vào mắt cậu, ở trong lòng cậu cũng chiếu ra một vầng trăng.

Cậu nhớ tới thật lâu trước kia, khi cha nương ôm cậu ngồi trong viện quang cảnh cũng vui vẻ như vậy.

Hiện giờ cậu cũng có gia đình, các sư huynh đều rất chiếu cố cậu, cậu cũng không cảm thấy cô đơn.

Tùy Trăn giơ ngón tay lau đi vụn bánh ngọt bên môi sư đệ, ôn nhu hỏi cậu: "A Chi, muốn ước nguyện gì không nào?"

Tuần Chi nói: "Không phải sinh nhật mới có thể ước nguyện sao?"

"Khi trăng tròn nhất cũng có thể ước nguyện đó." Giang Cận ở một bên uống hết ly rượu, lộ ra hàm răng trắng nhỏ cười nói: "Điều này khá linh nghiệm đấy, trên trăng sáng có một tiên nữ tỷ tỷ, nếu đệ thành tâm ước nguyện nàng sẽ giúp đệ hoàn thành tâm nguyện nha."

Bùi Ứng ở một bên cũng cười, nghĩ Giang Cận này còn có chút tác dụng, ít nhất lúc nói những lời dỗ dành người nào đó còn bài bản nước chảy mây trôi như vậy. Người khác có thể không tin nhưng để lừa tiểu sư đệ thì dư dả.

Tuần Chi quả nhiên tin.

Thiếu niên nắm chặt hai tay đặt dưới chóp mũi, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Tiên nữ tỷ tỷ, ta muốn cùng các sư huynh luôn được bên nhau, muốn các sư huynh luôn vui vẻ...Hoa cỏ ta trồng trong viện không hiểu sao dạo này khô héo, Tiên nữ tỷ tỷ có thể giúp ta xem một chút cho chúng sớm ngày nở hoa....còn có nguyện vọng cuối cùng, chính là cho ta thông minh một chút để năm nay được Trúc Cơ nha."

Ba vị sư huynh "..."

Nguyện vọng của Tiểu sư đệ luôn mộc mạc như vậy, nguyện vọng sinh nhật lần trước cũng là hy vọng tay nghề làm thịt ba chỉ có thể tiến bộ....

Sao...sao họ lại có được một Tiểu sư đệ đáng yêu như vậy?

Bùi Ứng nổi hứng trêu chọc bộ não nhỏ bé của Tuần chi: "Bé heo Chi Chi, bé nói nhiều thế sao Tiên nữ tỷ tỷ nhớ được nha?"

Tuần Chi ơ một tiếng, rất xấu hổ mà nhắm lại, nói: "Vậy thì chỉ cần một điều ước là được rồi."

"Tiên nữ tỷ tỷ, tỷ chỉ cần cho các sư huynh mỗi ngày đều vui vẻ là được."

Tùy Trăn nói: "Còn đệ thì sao?"

Tuần Chi mở mắt ra, ngơ ngác suy nghĩ một hồi, nói: "Các sư huynh vui vẻ thì đệ cũng sẽ vui vẻ nha."

Tùy Trăn nghiêng đầu che miệng: "..."

Bùi Ứng lại phốc nở nụ cười.

Giang Cận nhào tới ôm lấy Tuần chi, trong mắt rưng rưng nói: "Sư đệ, đừng nói những lời khiến sư huynh muốn hôn đệ nữa!!!"

- =-=-=-=-=-=-=-=-=-

Vì chương này không liên quan chính văn nên mình quyết định đăng luôn vào 050122, nhưng mình vừa ê đuýt một đống chương ngược vờ lờ nên giờ mới đăng nè🙂)))
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 42


116.

Ta đặt tay vào lòng bàn tay Tùy sư huynh.

Tuần Túc không tình nguyện mà chui ra từ trong tay áo ta, đôi mắt màu lam tròn trịa nhìn ta, lại nhìn Tùy sư huynh.

Nó không biến thành hình người mà chỉ co lại thành một đoàn nhỏ dựa vào ngực ta, nhất quyết không chịu qua chỗ Tùy sư huynh.

Bùi sư huynh vẽ ra một tấm phù, lúc muốn dán lên đầu nó thì đột nhiên nó lại nhảy khỏi tay ta, biến thành bộ dáng thiếu niên áo đen ngồi xổm trên tủ gỗ, nhe răng nhìn hai sư huynh.

"Quả nhiên là ngươi đang mê hoặc Tiểu sư đệ."

Bùi sư huynh quyết định thả một đốm lửa nhỏ, đốt phù chú trong tay, lạnh lùng nhìn Tuần Túc.

Tuần Túc cảnh giác nhìn Bùi sư huynh, lại nghiêng đầu nhìn ta, gọi: "A Chi"

Nó nhìn thấy sư huynh ta có vẻ không có ý tiếp tục ra tay, mới cẩn thận một lần nữa ngồi xổm bên đầu gối ta giống như một con mèo lớn đen thui.

Nó như vậy đúng là không nhìn ra nó là Hung thú đáng sợ.

Ta vươn tay xoa xoa mái tóc đen rối bời của nó, nó ngoan ngoãn ngước mắt lên nhìn ta, ngao ô kêu một tiếng.

Bùi sư huynh ở một bên nói: "Hung thú này tâm tư thật hèn hạ, nhìn trúng điểm dễ mềm lòng của Tuần Chi còn giả bộ như vậy."

Tuần Túc không thèm để ý đến sư huynh ta, ngửa đầu lên l**m l**m tay ta. Đôi mắt xanh nhạt của nó như ướt dầm dề làm người khác luyến tiếc nói nặng lời với nó.

Ta nghĩ nó cũng chỉ là muốn giúp ta trút giận mà thôi, cũng không phải thật sư có tâm tư xấu xa nên vẫn thay nó cầu tình với các sư huynh: "Cũng là do đệ muốn làm nên Tuần Túc mới đưa ra chủ ý cho đệ thôi."

Bùi sư huynh nói: ""A, còn cùng họ với đệ cơ à."

Ta nói; "Bởi vì đệ là chủ nhân của nó mà."

Tuần Túc hai tay nắm lấy tay phải ta, rất nghiêm túc mà sửa lại cho ta: "Ta mới là chủ nhân của A Chi."

Ta nói: ""Chờ đã, không...."

Nó đặt đầu của mình lên đầu gối ta, đôi mắt màu xanh lấp lánh nói; "Bởi vì ta là chủ nhân nên ai khiến A Chi khó chịu ta sẽ ăn kẻ đó."

Ta: "..."

Chẳng lẽ nói...Tuần Túc xem ta là thú cưng thật sao?

117.

Tùy Trăn không nói gì.

Tâm tình Bùi Ứng vốn đang không tốt nhưng sự xuất hiện giật gân của Hung thú đúng là đã vực dậy được tinh thần hắn.

Hắn thở dài nói: "Hung thú nếu không chịu cởi bỏ huyết khế, chúng ta mà cưỡng chế giải khế thì Tuần Chi sư đệ cũng sẽ gặp phản phệ."

Tùy Trăn liếc mắt nhìn Hung thú bị dây mây treo lên xà nhà lắc qua lắc lại, thản nhiên nói: ""Bùi Ứng, đây là lỗi của ai?"

Bùi Ứng nói: "Huynh nói Tam sư đệ không lo tu luyện cho tốt, cả ngày toàn làm mấy chuyện hỗn loạn này làm gì?"

Tùy Trăn nói: "Ngươi có chấp niệm, ta có thể hiểu nhưng ngươi không nên đem cảm xúc phát tiết lên A Chi."

Y vừa nói xong Tuần Chi đã bưng một nồi cháo ngọt vào cửa, ngơ ngác nhìn hai người họ một hồi mới lên tiếng: "Sư huynh vừa rồi nói đến đệ sao?"

Tùy Trăn im lặng, cũng không muốn trước mặt Tiểu sư đệ giáo huấn Bùi Ứng nên nhất thời chả biết nói gì.

Y nhìn về phía Tuần chi mặt mày đã dần nảy nở, trong lòng cũng thở dài theo Bùi Ứng. Vì Phúc Lộc sơn ngăn cách với trần tục sao? Hay vốn trong lòng Tiểu sư đệ không chừa chỗ cho những thứ kia?

Đây là chuyện tốt hay xấu?

Y hỏi Bùi Ứng: "Đệ còn muốn trả thù?"

"Tất nhiên rồi." Bùi Ứng cười cười, uống một ngụm cháo ngọt, lại nói: "Nhưng mà nghĩ lại có lẽ sẽ không làm vậy đâu. Huynh cùng Tuần Chi sư đệ đều đang ở đây còn có thể cho đệ đi cái nơi không có đường về kia sao?"

Tùy Trăn nghe tiếng mưa rơi nhỏ dần, nhắm mắt lại suy tư một hồi, nói: "Đệ không thể làm, A Chi cũng không thể làm, vậy để huynh đi."

- =-=-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, đọc truyện vui vẻ nhé (¬‿¬)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 43


118.

Ta đã nghĩ rằng mình nghe nhầm.

Tùy sư huynh từ trước đến nay vẫn vững vàng làm sao có thể đưa ra quyết định vô trách nhiệm như vậy? Y cũng là linh tu, nếu tùy tiện ra tay không phải cũng sẽ bị Thiên đạo trách phạt sao?

Nhưng nhìn vẻ mặt Bùi sư huynh cũng bị dọa giống ta, ta liền biết vừa rồi đúng là ta không nghe lầm.

Bùi sư huynh mở miệng hỏi trước một bước: "Đại sư huynh, huynh không phải cũng uống rượu rồi đấy chứ?"

Tùy sư huynh: "..."

Bùi sư huynh nói: "Huynh kết đan cũng chưa được bao lâu, cái này mà bị Thiên Lôi bổ chẳng phải là đến cặn bã cũng không còn sao?"

"Hung thú kia nghĩ cũng không sai", Tùy sư huynh nói: "Giết người không thấy máu là thượng sách."

Bùi sư huynh thở dài, nói: "Đệ...sư phụ nói huynh chững chạc, chỉ sợ ông cũng không hiểu rõ huynh. Huynh có phần tâm này đệ rất cảm kích nhưng huynh cũng không cần đi liều mạng như vậy."

"Cũng không phải là do huynh động thủ." Tùy sư huynh châm thêm ly trà, trầm giọng nói: "Nếu Thiên đạo thật sư có linh, hơn phân nửa sẽ đến ngăn cản chuyện nghịch thiên bậc này, phàm nhân không biết đạo lý trong đó sẽ đem lỗi lầm đổ lên đầu Quân Vương."

Bùi sư huynh mở to hai mắt, hồi lâu sau mới nghẹn ra một câu: "Chẳng lẽ..."

Ta nghe không hiểu ý của hai vị sư huynh liền hóa thành bảo bảo an tĩnh ngồi một bên ăn cháo, thỉnh thoảng vụng trộm ngước lên quan sát sắc mặt hai người.

Cành lá non nớt từ trong tay áo Tùy sư huynh duỗi ra, Nguyệt KIến hoa thêu trên áo y như đang lay động trong gió. Y tu Sinh Linh đạo, nếu y có tâm phóng thần thích, liền có thể cùng hoa cỏ chia sẻ cảm xúc.

Khi y im lặng ngồi đó tựa hồ cũng hóa thành một gốc cây Tùng xanh ngát.

Lúc y rũ mắt thần sắc lại ôn hòa lên như vừa rồi chỉ là đang nói đêm qua đột nhiên có chút lạnh.

Ta cảm thấy Tùy sư huynh như vậy có chút xa lạ, y lại bảo ta đến trước mặt y, không nhẹ không nặng gõ vào mi tâm ta, nói: "Chớ phiền lòng, thiên hạ còn có chuyện đại sự nào mà đại sư huynh của đệ không làm được sao?"

Ta ân một tiếng, nói: "Tùy sư huynh là lợi hại nhất."

Tuy Bùi sư huynh cùng Giang sư huynh rất mạnh nhưng bọn họ đều không sánh bằng Đại sư huynh. Bất luận ta có phiền toái gì Tùy sư huynh đều có thể giải quyết ổn thỏa.

Theo ý kiến của ta, Tùy sư huynh còn mạnh hơn cả Thiên đạo.

Ta không biết Tùy sư huynh sẽ làm gì nhưng nếu y đã nói vậy bất luận thế nào ta cũng sẽ tin tưởng y.

119.

"A Chi." Tùy sư huynh nói với ta: "Khi đệ có người muốn bảo vệ, đệ cũng sẽ trở nên rất lợi hại."

Ngón tay huynh nhẹ nhàng v**t v* mặt ta, đôi mắt đen sâu hun hút lẳng lặng nhìn ta.

Trong koảnh khắc ngắn ngủi ấy ta đột nhiên nhớ lại quãng thời gian lần đầu lên núi, ta ôm thùng gỗ ngồi trên thềm đá nghĩ đến đôi mắt đen như đầm sâu kia.

Nghĩ đi nghĩ lại, cách đó không xa bỗng nhiên có người nhẹ nhàng gọi tên ta một tiếng.

Ta sững sờ nhìn lại, thấy một thiếu niên áo trắng đang ôm thỏ đi về phía ta.

Sư phụ nói y là Đại sư huynh của ta, tên là Tùy Trăn.

Bộ dạng y thật đẹp, ôn hòa lại vô hại, khuôn mặt trẵng nõn, dưới mắt phải còn có một nốt ruồi đen nho nhỏ.

"Sao đệ lại đến Từ đường?" Tùy Trăn tới ngồi cạnh ta, "Ở trên núi Phúc Lộc thế nào?"

Ta v**t v* mép khô ráp của thùng gỗ, cúi đầu hỏi y: "Sư huynh, đệ lúc đó nhìn thấy huynh sao?"

Y mím môi trầm mặc một hồi mới gật đầu. Ta nói: "Sư huynh cũng nhớ cha nương sao?"

Khi ta nhớ đến cha nương cũng sẽ trốn đi khóc.

khi Tùy Trăn nói không, dừng một chút lại nói với ta: "Có thể xem là vậy đi."

Đầu ngón tay y điểm nhẹ một cái trên mặt nước trong thùng, hóa thành một đóa sen lớn.

"Cho đệ." Y hướng ta cười cười, không nói gì mà đứng dậy biến mất trong sương mù.

===

Kisagari1402 (Bạn đăng bản QT/CV):

Ui chùi ui Đại sư huynh có nốt ruồi lệ!!!

Vì đoạn vừa rồi tác giả viết hơi cụt chút nên mình xin tóm tắt nhẹ: Bùi sư huynh dẫn bé Tứ xuống nhân gian thăm nhà nhưng ai dè cả nhà tan tác. Bùi sư huynh đi điều tra mới biết cả nhà bị vua áp tội làm phản, lăng trì. Có khả năng là người nhà bé Tứ cũng chết trong khoảng thời gian này. Sau đó lão Bùi mới tức giận đi xử vài người tong nhà một tên quan trong triều, đoạn hai huynh đệ ngắm khói lửa trên sông là đoạn lão Bùi đốt thuyền tên quan đó (Vậy nên sau này Đại sư huynh mới mắng lão Bùi). Bé Tứ nhờ hung thú mới cảm nhận được nỗi đau mất người thân của Bùi sư huynh, lại thêm con Hung thú xúi dại nên mới nổi ý đi ngộ sát lão vua. Sau khi chụp thuốc mê lão Bùi, em nó lẻn vào cung ai dè đụng cmn Đại sư huynh cũng đang định "làm gì đó" lão vua. Đoạn sau thì dễ hiểu hơn rồi, sư huynh đệ dắt díu nhau về dạy dỗ, còn Giang cẩu vẫn đang úp mặt vào tường sám hối chưa được thả ra môn phái.

- =-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đơi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. (꒪ω꒪υ)

+

chuyên mục đố vui đây:

- Một người đang vui thì sẽ đi chợ mua gì?
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 44


120.

Vào mùa đông, cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi trong kinh thành bị sét đánh trong đêm, tuyết rơi sớm và lạnh hơn thường ngày.

Tuyết như lông ngỗng tầng tầng lớp lớp rơi xuống, đem xe ngựa vận lương đều chặn trên quan đạo, qua một hai tháng tuyết vẫn không ngừng, không ít bình gạo của nhà dân đều đã thấy đáy, củi sưởi ấm cũng không còn.

Trong hoàng cung mời đạo sĩ đến bói quẻ, nói đây là đã làm cho thần tức giận, được Quân chủ ăn chay ba tháng, thành tâm cầu nguyện cho thiên hạ, tuyết rơi dày mới có thể dừng lại.

Hoàng Đế mấy tháng trước mới qua khỏi một hồi bệnh nặng, mới bình tĩnh hưởng vài ngày vui vẻ với các phi tần hậu cung đã bị các đại thần mời đi bạch y trai ăn chay, trong bụng nghẹn một đống lửa suýt nữa lại bệnh thêm một đợt.

Lão có thể đem các đại thần trung thành với tiền Triều lấy tội danh chém đầu thị chúng, tự nhiên trong lòng cũng rõ ràng, nếu Quân chủ không vì dân cầu thần vậy hơn phân nửa sẽ bị người dân chỉ trích.

Làm cho lão phiền lòng không chỉ chuyện này.

Ban đêm lão thường gặp ác mộng quấn thân, các thần tử bị lão chém đầu bóp cổ họng lão, thi thể treo trên tường thành phảng phất như đang chăm chú nhìn lão, như chỉ một khắc sau sẽ kéo lão chìm trong biển máu.

Đạo sĩ trẻ tuổi ngước mắt lên hỏi lão: "Bệ Hạ, ngài có bao giờ hối hận về những việc ngài đã làm năm đó không?"

Hoàng Đế nói: "Đạo Trưởng, chẳng lẽ thiên tai nhân họa này đều là do lỗi của Trẫm sao?"

"Vậy phải xem Bệ Hạ nghĩ thế nào." Đạo sĩ hơi chắp tay, trên gương mặt trắng nõn bình thản lạnh nhạt, không hề sợ Long nhan giận dữ.

"Trẫm vì giang sơn mưu tính nhiều năm, đối với dân chúng cũng đã làm hết những việc nên làm..." Hoàng Đế lạnh lùng cười nói: "Có người nào ngồi lên vị trí cao này trên tay không dính máu sao? Những chuyện kia Trẫm đã làm nhưng Trẫm không hề thẹn với lương tâm, cựu thần đối với tân Tiều mà nói, bất quá là vứt bỏ đứa con mà thôi."

121.

Nông dân bên ngoài thành nói về những thanh niên trẻ tuổi đã gửi ngũ cốc ngày hôm trước, tất cả đều nghĩ đó là tiên nhân hạ phàm phổ độ chúng sinh. Nếu không phải thần tiên sao lại có dung nhan tuấn mỹ khác người thường, lại có tâm địa nhân từ như Bồ Tát.

Bên cạnh tiên nhân còn có một thiếu niên thập phần đáng yêu, sau khi hai người họ đến thôn tuyết liền dần nhỏ đi.

"Tại hạ tên Bùi Ứng." Nam tử thắp nến trong phòng, ánh lửa mờ ám lắc lư trong đôi mắt đào hoa của hắn, "Gia phụ dưới cửu tuyền không đành lòng nhìn dân chúng chịu khổ, cho nên mời ta đến vì mọi người ngăn cản thiên tai."

Thiếu niên vội vàng ngồi ở một bên, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn dân làng vây quanh trong phòng, một hồi lâu mới lên tiếng theo Bùi Ứng: "Sư phụ ta... sư huynh là thiếu gia của Bùi gia, vốn lên trời làm thần tiên...bấm ngón tay tính đến nhân gian có đại nạn nên hạ phàm ra tay tương trợ."

Người trong thôn đồng loạt quỳ lạy trước mặt hai vị tiên nhân.

Nghe đồn nơi hai vị Tiên nhân đi ngang qua băng tuyết sẽ dần tan.

Có người lập tượng thần cung phụng hắn, dân chúng được ân trạch ca ngợi hắn, sau khi thanh danh này truyền ra ngoài rốt cục có người kể chuyện đàm luận về án oan năm đó của Bùi gia khiến cả nhà bị xử tử.

Bùi đại tướng quân chôn dưới đất vàng mà vẫn nhớ thiên hạ thương nhân sinh, làm sao có thể là tội nhân phản quốc thông địch?

Chỉ là đã hơn mười năm trôi qua, đã không còn có thể phân rõ đúng sai.

Tuyết đọng tan chảy, thanh nha lặng lẽ nảy mầm, đầu xuân đã về rồi.

122.

Ta nằm trên một bãi cỏ lỏng lẻo và mềm mại của xe bò, nhìn vào mặt trời tỏa nắng trên bầu trời. Sau khi Tuần Túc bị các sư huynh hung hăng dọa một trận liền không biến trở thành hình người nữa, chỉ hóa thành một con mèo đen rụt đầu vào ngực ta.

Bùi sư huynh lái xe, ngâm nga khúc nhạc nhỏ, tựa hồ tâm tình cũng không tồi.

Ta hỏi huynh: "Bùi sư huynh, huynh còn khổ sở không?"

"Khổ sở?" Bùi sư huynh quay đầu nhìn ta, một đôi mắt đào hoa cong cong, "Sư huynh đã nhìn thấu rồi, trở về hảo hảo tu đạo, cũng không cần vì những thứ râu ria mà hủy hoại chính mình."

Thời tuyết đầu xuân vẫn mát mẻ, ngẫu nhiên mới có một làn gió ấm thổi từ Giang Nam. Trong cơn mưa phùn, ba con én cúi thấp lượn qua chúng ta.

Bùi sư huynh quay đầu lại nhìn về phương xa, cùng ta nói: "Đi thôi, chúng ta đi tìm Đại sư huynh."

- =-=-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ ( 〃▽〃)

chuyên mục đố vui đây:

- Một người đang vui thì sẽ đi chợ mua gì?

- > muahahahaha🙂)))))
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 45


123.

Khi Tuần Chi và Bùi Ứng tiến vào viện tử, Tùy Trăn đang ngồi ngay ngắn ở bàn đá, im lặng nhìn hoa mai rơi xuống bể nước.

Y vốn đã anh tuấn, mặt mày ôn nhuận vừa bi thương vừa lạnh nhạt, một thân đạo phục càng tôn lên tiên phong đạo cốt của y.

Y nghe được tiếng bước chân của hai sư đệ, liền ngẩng đầu lên.

Bùi Ứng nói: "Tùy Trăn, loại chuyện tự tổn hại đạo hạnh b*p ch*t Long mạch này chỉ có mình huynh mới làm."

"Chẳng qua chỉ là vài năm đạo hạnh." so với các sư đệ Tùy Trăn thật sự là một bộ dáng phong khinh vân đạm, ngay cả nói chuyện cũng không nhanh không chậm. "Ở trong núi thêm vài năm nữa cũng có sao."

124.

Băng và tuyết tan vào đầu mùa xuân, những cây liễu bên bờ sinh ra những nhánh cây mới tinh tế.

Ta cắn một miếng bánh gạo nếp, ngồi bên cạnh Tùy sư huynh xem y câu cá. Y nói mấy ngày nay không có việc gì, không bằng lưu lại một ít thời gian dưới nhân gian, coi như bồi sư huynh cùng nhau tu đạo rồi trở về.

"Tùy sư huynh." ta nhỏ giọng hỏi, "Bị Thiên Lôi bổ xuống có đau không?"

Tùy sư huynh nói: "Không."

Một lúc sau, y thu cần câu nhìn về phía ta, nói: "Cùng lắm là khó chịu một thời gian thôi."

Nguyên thần của Tùy sư huynh vốn là hoa Sen, đáng ra nên nở rộ nhưng giờ bị Thiên Lôi bổ cho vài nhát nên chỉ còn lại mấy cánh hoa, đến nay chỉ rụt lại thành cái nụ hoa nho nhỏ.

Ta nghĩ nguyên thần bị thương tổn là một chuyện vô cùng thống khổ, nhưng Tùy sư huynh ngay cả lông mày cũng chẳng nhíu, cứ như chuyện này chỉ là chuyện nhỏ chẳng hề liên quan đến y.

Y thấy ta nhăn mặt thành cái bánh bao nhỏ, ôn hòa cười cười: "Trở về tu luyện thêm một khoảng thời gian nữa là được, rất nhanh liền tốt rồi, A Chi không cần khổ sở. Hơn nữa...Bùi Ứng có thể cao hứng lên, sẽ không canh cánh chuyện ở nhân gian trong lòng nữa."

Ta nâng nguyên thần của sư huynh, trong lòng có chút chua xót.

Từ trước tới nay hễ Phúc Lộc sơn xảy ra chuyện đều là do Tùy sư huynh đứng ra gánh vác.

Nếu ta có thể lợi hại như y thì y cũng không cần lúc nào cũng phải bảo hộ bọn ta.

"A Chi." Tùy sư huynh hỏi ta: "Đang nghĩ gì thế?"

Ta nói: "Đệ cũng muốn có thể lợi hại như huynh."

Tùy sư huynh: "Lợi hại chưa chắc là chuyện tốt, A Chi cứ như bây giờ là tốt lắm rồi."

Giọng điệu y ôn hòa, giống như nước suối trong vắt chảy xuôi dưới ánh mặt trời. Ta cúi đầu nói: "Đệ cũng muốn bảo vệ sư huynh, không muốn làm gánh nặng cho sư huynh."

Tùy sư huynh nói: "Không phải gánh nặng."

Y thở dài nhẹ nhàng: "Con người...trọng tình trọng nghĩa làm đầu, A Chi, đệ đã làm rất tốt."

"Sư huynh." Ta hỏi: "Tình yêu nhân gian, tựa phong tựa nguyệt ư?"

Tùy sư huynh nói: "Ai nói với đệ thế?"

Ta nói: "Là Đại đệ tử Thanh Tước môn nói cho đệ đó."

Tùy sư huynh giật giật môi, lông mày hơi nhíu một chút, dừng một hồi lâu mới lên tiếng: "Lời hắn nói không phải không có đạo lý, nhưng cũng không đúng hoàn toàn."

Ta nói: "Vậy không đúng chỗ nào ạ?"

Tùy sư huynh nói: "Hoặc có mờ ảo như trăng như gió, hoặc có kiên định vững chắc như bàn thạch, hai chữ "tình yêu" không thể dễ dàng kết luận đâu."

Y nhìn ta, bàn tay ấm áp dán vào mu bàn tay ta.

Vành tai ta có hơi nóng lên, cảm thấy trong ngực mình như có tầng trận từng trân động đất. Trong ánh mắt Tùy sư huynh phản chiếu lại hình dáng ta, y trước kia chưa từng dùng loại ánh mắt này để nhìn ta, ta vừa muốn cúi đầu lảng tránh lại cảm thấy mình phảng phất như đã chìm sâu vào hai mắt y, nói: "A Chi, yêu một người liền không cần như phong như nguyệt."

Ta gật đầu.

Y mỉm cười với ta, đầm nước trong mắt như gợn lên từng đợt sóng nhỏ, nói: "Bất luận người khác như thế nào, sư huynh sẽ luôn chờ đệ...chờ đệ trở nên mạnh mẽ hơn, hãy bảo vệ huynh."

- =-=-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. („• ֊ •„)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 46


125.

Tùy Trăn hóa trang thành đạo sĩ ngồi xếp bằng trên đài cao, dùng linh khí của mình tu bổ tinh hồn cho cây gỗ trăm năm tuổi.

Y lấy nguyên thần của mình dụ dỗ Thiên Lôi bổ xuống, ít nhiều là vi phạm đạo pháp Sinh Linh đạo, hiện giờ vẫn phải trả lại.

"Sư huynh." Con thỏ được Tuần Chi hóa thân thành rụt vào trong ngực Tùy Trăn, mở đôi mắt đen tròn nhìn bốn phía, đè âm thanh hỏi: "Huynh phải ở lại chỗ này tu linh sao?"

Tùy Trăn lắc đầu, nói: "Long mạch chỉ bị thương trên bề mặt thôi, rất nhanh sẽ bổ sung xong."

Y sờ sờ làm rối tung mớ lông nhung mềm mềm trước trán sư đệ, khẽ mỉm cười hỏi: "Có phải đệ cảm thấy Đại sư huynh cũng không lợi hại đến vậy không?"

Nếu thật sự chặt đứt long mạch, đừng nói tu đạo, sấm sét hôm nay bổ xuống đối với y còn chưa kết kim đan mà nói có khi phách thể còn không giữ được.

Tuần Chi cọ sát ống tay áo y, nghiêm túc nói: "Đối với đệ...sư huynh bất luận như nào đều là người lợi hại nhất."

Tiểu sư đệ nói gì cũng nghiêm túc như vậy, Tùy Trăn trong lòng bật cười, trên mặt vẫn là thần sắc đoan chính ổn trọng.

Y nhìn biển mây đen trên bầu trời và nói: "A Chi, Thiên đạo là vậy, cho dù là Thiên tử cũng không thể làm bất cứ thứ gì mình muốn."

Mây mù phiêu tán tới, đem thân hình y ẩn dấu bên trong. Tuần Chi trong sương mù mênh mông hóa thành hình người, tay Tùy Trăn vẫn đặt bên hông Tuần Chi, hai người cách hơi nước mỏng manh nhìn nhau, ai cũng không lên tiếng.

Tùy trăn nhìn chăm chú vào gương mặt thiếu niên thanh tú trước mặt, hơn mười năm trôi qua, sau khi ngây thơ trên mặt Tuần Chi tan đi quả thật như lời Giang Cận nói, lột xác thành một mỹ nhân.

Mỹ nhân trong xương chứ không phải ở da, nơi Tuần Chi đẹp nhất chính là đôi mắt trong trẻo mà đen nhánh kia, khi nhìn chằm chằm như vậy liền cảm thấy giống như có một vầng trăng sáng lắc lư trong nước đầm.

Tuần Chi cẩn thận đưa tay ôm lấy y, thân thể ấm áp dán lên, mang theo chút hương thơm ngọt ngào của điểm tâm.

Khi đôi môi mềm mại dán lên mặt y, y không đẩy Tuần Chi ra nữa.

"A Chi..." Tùy Trăn nhẹ nhàng thở dài một tiếng, nâng cằm thiếu niên lên, ôn hòa hôn xuống. Tay y xen kẽ mái tóc đen mềm mại của Tuần Chi, v**t v* cái cổ tinh tế kia.

Tình yêu của y sẽ không như cha nương tựa phong tựa nguyệt...

Trái tim như bàn thạch, không thể chuyển dời.

126.

Mặt trời vẫn chưa mọc và những ngọn núi vẫn còn ẩn mình sau lớp màn sương.

Ta lẳng lặng đi theo sau Tiểu Tùy sư huynh.

Trong ba sư huynh ta thích y nhất, khi y nói chuyện với ta luôn ôn hòa, giống như gió xuân vậy.

Tiểu Tùy sư huynh hỏi ta: "Đệ đã bao giờ nghe hát khúc chưa?"

Ta lắc đầu.

Y đi phía trước nhẹ nhàng ngân nga bài hát.

Mặc dù ta không hiểu y đang hát gì nhưng ta vẫn cảm thấy y hát rất hay, khiến người nghe trong lòng một mảnh bình yên.

Ta nghe y nói: "Cha ta năm đó...chính vì nương ta hát một khúc nhạc, phản môn phái, buông xuống hết thảy cùng nương ta kết thành đạo lữ."

Ta cao hứng vì y chịu nói chuyện của y cho ta, ta cũng to gan nói theo: "Cha nương đệ cũng là cùng chung chí hướng, đều yêu thư họa, về sau mới thành thân."

Tùy Trăn quay lại nhìn ta, trên mặt không còn ý cười, gương mặt anh tuấn hiện ra một tia thần sắc ta nhìn không hiểu, nói: "Nhưng bọn họ chung quy cũng là cha nương huynh, hai chữ tình ái, bất quá cũng chỉ là mây khói, đảo mắt đã không thấy đâu."

Y nhìn ta, ta cũng nhìn y.

Ta cùng y khi đó không cách nhau mấy bậc thang, nhưng vào khoảnh khắc đó, ta cảm thấy mình cách Tùy Trăn sư huynh rất xa rất xa...

- =-=-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. (¬‿¬)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 47


127.

Sau khi Bùi Ứng vực lại tinh thần cứ như vực lên luôn cả máu ghen. Hắn không biểu hiện rõ ràng như Giang Cận nhưng khi nói chuyện ít nhiều cũng nghe ra mùi chua của giấm.

Hắn kính nể mà cảm kích Tùy Trăn, cũng hiểu được từ trước đến nay Tiểu sư đệ thích đi theo Đại sư huynh, càng không cảm thấy Tuần Chi cả ngày dính phía sau Tùy Trăn có gì không ổn.

Lúc trước khi trên núi, Tuần Chi không phải cũng có một khoảng thời gian làm đuôi nhỏ của hắn sao, không có gì phải hâm mộ.

Làm cho hắn nhìn không quen chính là con Hung thú Tuần Túc kia.

Trong khi hắn nhẫn nhịn không ngủ chung giường với sư đệ, vị này ngược lại thì hay rồi, ỷ vào mình không phải người mỗi đêm đều rụt vào lòng Tuần Chi ngủ.

Hắn nói chuyện này với Tùy Trăn, Tùy đại sư huynh lại chỉ bình tĩnh nói: "Nếu đã kết huyết khế vậy tạm thời cũng chỉ có thể tùy nó như vậy."

Bùi Ứng nói: "Đây đúng là tiểu háo sắc, toàn chiếm tiện nghi Tiểu sư đệ."

Tùy Trăn thản nhiên nói: "Bất quá cũng chỉ là yêu thú mà thôi, lại không làm được gì, sao phải so đo cùng nó?"

Bùi Ứng cũng không làm gì được, chỉ có thể lầm bầm như oán phụ nói Hung thú này không nên họ Tuần, phải họ Giang mới đúng.

Tùy Trăn hơn nửa thời gian đều ở nơi tế tự trong hoàng cung tu luyện, Tuần Chi có khi cùng y đi hoàng cung cố dẫn khí nhập thể, có khi lại chạy theo Bùi Ứng tung hoành khắp kinh thành.

Chỉ duy nhất Giang Cận tịnh mịch trên núi tu hành, rảnh rỗi không có gì làm viết tên Tuần Chi lên cây, giờ nhìn lại mỗi cây xung quanh toàn cây Tuần Chi.

128.

Bùi sư huynh cưỡi ngựa, chạy hai vòng quanh ta, nói: "Sư đệ không lên ngồi thử xem sao?"

Ta lắc đầu cẩn thận nói: "Sẽ bị ngã đó."

Huynh ấy cúi đầu cười, xuống ngựa đứng cạnh ta: "Sư đệ nói với nó đừng làm đệ ngã thì nó sẽ nghe lời đó."

Ta thầm nghĩ ngựa sao có thể hiểu ta nói nhưng Bùi sư huynh vẻ mặt nghiêm túc nhìn ta, ta do dự một chút, vẫn là đứng trước bạch mã kia, hỏi nó: "Ngươi nguyện ý cho ta ngồi lên không?"

Bạch mã thở ra khí tức tanh nóng còn mang theo chút mùi cỏ tranh khô, nó nhìn ta, nhe răng với ta.

Ta tiến lại gần và hôn lên mặt nó.

Bùi sư huynh giữ chặt ống tay áo ta, nói: "Sư đệ, đệ hôn nó làm gì?"

Huynh nâng tay v**t v* môi ta, hôn môi ta, nói: "Ngựa cũng thôi đi, sau này đừng hôn người khác đó."

Con ngựa này rất ngoan, ta cưỡi trên người nó, Bùi sư huynh dắt dây cương, chậm rãi dọc theo bờ sông đi về phía trước. Huynh mua cho ta Lư Đả Cổn, nói cho ta biết kinh thành nơi nào bán đồ chơi trẻ em, chỗ nào có bán tranh sơn thủy, đều rất thú vị.

*Lư Đả Cổn: Lừa lăn lộn 驴打滚🙂)) về cơ bản nó là bánh ngọt làm từ bột nếp.

link để các bạn tìm hiểu thêm nè (.❛ ᴗ ❛.)

1

Ta ngồi trong trà lâu, cầm quạt tròn vẽ trùng ngư, nói với Bùi sư huynh: "Sư huynh, nhân gian thật tốt nha

Ta ngồi trong trà lâu, cầm quạt tròn vẽ trùng ngư, nói với Bùi sư huynh: "Sư huynh, nhân gian thật tốt nha."

Bùi sư huynh phẩy quạt gấp, cũng khẽ mỉm cười, nói: "Có lẽ là tốt nhỉ."

Ta nói: "Vừa nghe trên sân khấu có diễn hí về Bùi đại tướng quân, rất nhiều người đều kính nể ông nha."

"Lòng người thật thú vị..." Bùi sư huynh nói xong, chợt quay qua ta: "Sư đệ bình thường cười nhiều nhiều đi, sư huynh thích nhìn đệ cười."

Vịt Tương được bưng lên hương bay bốn phía, ta cắn một miếng chân vịt, miệng không rõ nói: "Sư huynh cũng phải cười nhiều hơn."

Bùi sư huynh nhìn ta, trong mắt huynh không biết sao lại nổi lên một tầng thủy quang mong mỏng. Ta cho rằng ta lại nói sai cái gì, mới vừa cuống quít buông chân vịt xuống, đang định lên tiếng an ủi thì huynh ấy đã mở miệng nói với ta: "Linh tu nói lời xa phàm thế, nhưng sư đệ như vậy thì rất tốt."

129.

Khi tiểu Bùi Ứng ngồi dưới gốc cây thông chôn cái khóa trường mệnh mà mẫu thân cậu thay cậu thỉnh về, gió núi thổi tới, trong khe rãnh vang vọng tiếng chim hót dài, nước mắt tiểu Bùi Ứng rơi xuống nền đất tối.

Sư phụ bảo cậu suy nghĩ, Nhân Gian đạo là vô tình hay hữu tình.

Cậu khi đó nói, linh tu không dính khói lửa nhân gian, tự nhiên sẽ thiên về vô tình.

Tuần Chi theo phía sau cậu, hỏi cậu có phải đã khóc hay không.

Hắn của thời niên thiếu kì để ý mặt mũi, biết rõ Tuần Chi là quan tâm nhưng vẫn tỏ ra hung dữ với sư đệ: "Ai khóc? Nào giống con lợn nhỏ này, cả ngày chỉ biết khóc nức nở."

Tuần Chi a một tiếng, trên khuôn mặt non nớt lộ ra thần sắc ngượng ngùng, không nói gì nữa chỉ nắm ống tay áo hắn đi theo phía sau.

Một lát sau, Tuần Chi lại nói: "Bùi sư huynh, đệ hái rất nhiều táo, tất cả đều cho huynh nha."

Tiểu Bùi khi đó nói: "Ai cần táo của đệ, tự mình ăn đi."

Tuần sư đệ cúi đầu, bộ dáng rất mất mát.

Tiếu Bùi Ứng lộp bộp trong lòng một chút, vẫn quay mặt lại nói: "Thôi, nếu đệ muốn tặng thì cứ tặng đi, huynh nhận là được."

- =-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đơi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. („• ֊ •„)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 48


130.

Lại nói tiếp không biết Giang sư huynh cùng sư phụ trên núi sống như thế nào... Ta trước kia cùng bọn họ sớm chiều ở chung, bỗng nhiên chia tay lâu như vậy, trong lòng tất nhiên nhớ nhung.

Bùi sư huynh cười nhạo một tiếng, nói: "Tên Giang Cận kia, ngoại trừ rước họa còn có thể làm việc tốt gì."

Huynh ngồi trên giường, đem Hung thú trong ngực ta xách lên, hung hăng nói: "Ngươi thật sự cảm thấy ta không dám đánh ngươi sao?"

Hung thú ô một tiếng, mắt xanh đảo một vòng, ủy khuất nhìn về phía ta.

Ta ngồi dậy ôm nó lại từ tay sư huynh và nói: "Sư huynh, nó đang sợ huynh đó."

Bùi sư huynh trầm mặc một hồi, búng lên mi tâm ta một cái, như muốn nói gì nhưng lại thôi. Một lúc sau huynh đột nhiên hỏi ta: "Tuần Chi, theo ý kiến của đệ thì huynh và Tùy sư huynh có giống nhau không?"

Huynh chưa bao giờ gọi thẳng tên ta như vậy, ta hơi sửng sốt, không suy nghĩ đã thốt lên: "Đệ thích Tùy sư huynh, cũng thích Bùi sư huynh."

Bùi sư huynh nghe ta nói vậy, mặc dù cười nhưng tựa như cũng không quá hài lòng với đáp án này, huynh trừng mắt nhìn qua chỗ khác, ngồi lại ôm ta vào ngực, qua nửa khắc mới thấp giọng hỏi ta: "Huynh nói huynh không ghen không để ý, nhưng đối với Tùy trăn quả thật vẫn là...Tuần Chi, bộ dáng huynh không bằng y nhưng đối tốt với đệ cũng có thể so sánh với y, vì sao trong lòng đệ y luôn khác biệt?"

Ta nghĩ thầm có gì khác nhau, trong lòng ta bọn họ đều là sư huynh tốt. Là những người quan trọng nhất của ta.

"Là bởi vì huynh không thể biến ra hoa hoa cỏ cỏ sao?" Bùi sư huynh lẩm bẩm nói. Huynh nắm lấy tay ta, thoáng chốc liền đem ta đặt dưới thân, lúc trước huynh cũng làm vậy nhưng chỉ đè ta một hồi liền đứng lên.

Ta không biết điều này có nghĩa là gì, chỉ biết huynh cúi người xuống chính là muốn hôn ta nên ta cũng phụ họa hôn lên đôi môi mỏng lạnh lẽo của huynh. Đầu lưỡi của hai người bọn ta dây dưa với nhau, phải qua rất lâu Bùi sư huynh mới ngẩng đầu.

Huynh nắm lấy tay ta đặt lên ngực mình. Bùi sư huynh nhẹ giọng nói: "Có lẽ sư phụ không phải muốn ta ngộ Nhân Gian đạo mà là Hữu Tình đạo..."

Ngoài cửa sổ có tiếng mưa phùn, con ngươi Bùi sư huynh luôn ngạo nghễ trong bóng đêm hôm nay lại ôn hòa như nước giống của Tùy sư huynh.

Huynh ấy giống như hạ quyết tâm một phen mới lên tiếng nói với ta: "Sư đệ, không lâu nữa là đệ cập quan rồi, cũng nên hiểu chuyện tình ái thôi."

Ta nhìn vào mắt huynh, nói: "Sư huynh, ta hiểu mà."

Tay huynh cởi dây áo ta, mắt đào hoa híp lại, nhẹ giọng cười nói: "Sư đệ thì biết cái gì?"

Ta thầm nghĩ Bùi sư huynh lúc nào cũng nói vậy, nhưng nay ta đã được Tùy sư huynh soi sáng thì sao mà không hiểu được đây? Vì thế ta nói: "Đệ biết tình yêu là như bàn thạch không thể xoay chuyển, Tùy sư sư huynh nói cả đời một đôi nhân tài là nhất..."

Ta còn chưa nói hết câu Bùi sư huynh đã dùng ngón trỏ che miệng lại nói: "Ta tình nguyện sư đệ không bị ràng buộc bởi thứ này, yêu một người dài lâu là chuyện dày vò cỡ nào..."

nói xong, tách chân ta ra, quỳ gối g*** h** ch*n ta, vùi đầu xuống tinh tế hôn lên cổ ta.

Huynh nói: "Ta ngược lại hy vọng sư đệ yêu như phong như nguyệt...vì chỉ có như vậy thì một ngày nào đó tình yêu của đệ sẽ thổi đến với huynh."

- =-=-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. ( ò. ó)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 49


131.

Bàn tay Bùi sư huynh nóng, môi nóng, ngay cả lời nói cũng mang theo nhiệt độ nóng bỏng. Huynh cởi bỏ vạt áo của ta, cúi xuống hôn chỗ trái tim ta, nhẹ nhàng hỏi ta: "Tuần Chi, đệ sẽ mãi ở lại với huynh chứ?"

Ta học theo hôn lên tóc và nói: "Sư huynh, đệ sẽ."

Sẽ chỉ có bọn họ rời bỏ ta, sẽ không có ta rời bỏ bọn họ. Nếu các sư huynh đều phi thăng thì ta vẫn sẽ mãi ở Phúc Lộc sơn, không đi đâu hết.

"Tuần Chi sư đệ..." Hơi thở ấm áp của Bùi sư huynh phả lên làn da tr*n tr** của ta khiến ta dần dần cảm thấy có chút không được tự nhiên. nắm lấy cổ tay ta, khi ngửa đầu nhìn ta, đôi mắt đào hoa trong bóng đêm sáng đến kinh người, "Cũng đừng để Giang Cận chiếm tiện nghi của đệ..."

Có thứ gì đó nóng bỏng đặt giữa đùi ta, khi ta muốn cử động một chút thắt lưng liền bị Bùi sư huynh nâng lên. Bàn tay huynh phủ lên má ta, không biết đem thứ gì lạnh lẽo bôi vào bên trong... Thân thể ta khẽ run lên, nhịn không được nâng tay ôm lấy thắt lưng Bùi sư huynh, hỏi huynh: "Sư huynh, đây là làm gì nha?"

Bùi sư huynh hôn tai ta, nói: "Sư đệ một hồi liền biết."

Ta bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, lên tiếng nói: "Lúc trước Giang sư huynh..." động tác Bùi sư huynh bỗng nhiên ngừng lại, giương mắt nhìn ta, hỏi: "Giang Cận cũng đã làm chuyện này sao?"

"Không có," Ta không biết sao thần sắc Bùi sư huynh lại đột nhiên trở nên khó coi, chỉ có thể thành thành thật thật nói: "Nhưng đem ngón tay bỏ vào chỗ kia...không phải rất kì quái sao?"

Bùi sư huynh im lặng, huynh há miệng như muốn nói gì nhưng rốt cuộc vẫn nuốt xuống, chỉ hung tợn nặn ra một câu: "Giang Cận cái tên chó này, biết ngay hắn cũng có loại tâm tư này mà."

132.

"Bùi Ứng, đệ còn mặt mũi mà mắng Giang Cận sao?"

Gió đêm mát mẻ, thổi đến hương sen nhàn nhạt.

Thanh niên một thân đạo bào mặt mày thanh tú đem cửa sổ chưa khép lại mở rộng, cách bóng đêm âm trầm, lạnh lùng nhìn về phía Bùi Ứng đang tức giận trên giường.

133.

Bùi Ứng cúi đầu thay sư đệ khép lại quần áo, lau sạch tay, trầm mặc sửa sang lại cho bản thân một chút mới mở miệng chào hỏi Tùy Trăn: "...Đại sư huynh."

Tùy Trăn cũng không để ý đến huynh ấy, chỉ từ trong áo bay ra dây mây lôi Tuần Túc đang ngồi xổm hóng hớt bên đầu giường ra, lạnh lùng nói: "Xuống dưới gầm giường trốn."

Tuần Túc nhe răng nhưng chung quy vẫn sợ Tùy Trăn, thấy không dọa được đối phương cũng chỉ có thể ngoan ngoãn chui xuống gầm giường.

Bùi Ứng vốn đã chuẩn bị tốt, sau khi trở lại tiên sơn thì không nói đến ngọn núi lớn mang tên Đại sư huynh này ngăn phía trước, chỉ cần sư phụ ở đó thì hắn đừng hòng đụng vào Tiểu sư đệ.

Hắn cũng biết Tùy Trăn băn khoăn rất nhiều, sẽ không đem chuyện này nói rõ ra nên mới định ra tay trước...

Nhưng bị Tùy Trăn trừng mắt như vậy hắn lại có chút sợ hãi.

Đại sư huynh dù sao cũng là Đại sư huynh.

Thôi, núi xanh còn đó lo gì không có củi đốt.

Lùi lại một bước trước đi.

Bùi Ứng đang suy nghĩ xem nên giải thích chuyện vừa nãy như thế nào, ngước mắt chỉ thấy Tùy Trăn đang nắm cằm Tuần Chi, lấy một loại tư thái không quá ôn nhu nặng nề hôn xuống.

134.

Bùi Ứng tâm thần chấn động:....!

Này! Đại sư huynh sao có thể như thế này!?

- =-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. („• ֊ •„)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 50


135.

Thành thật mà nói, Tùy sư huynh làm ta hết cả hồn.

Khi y hôn xuống thần sắc có chút hung dữ, nhưng khi chân chính chạm vào thì động tác lại rất nhẹ nhàng. Ta sững sờ ngửa cổ nhìn y, lúc đầu y nhắm mắt lại nhưng tựa hồ nhận ra ánh mắt ta, qua một lát cũng mở to hai mắt trầm mặc nhìn ta.

"A Chi" Y di chuyển tay trên lưng ta, dây leo màu xanh lại từ trong tay áo y chui ra, quấn lấy cánh tay ta: "Có dọa đệ không?"

Tùy sư huynh ngữ khí ôn hòa, chỉ là thanh âm so với ngày thường trầm hơn. Y nới lỏng tay đang nắm cằm ta, nhẹ nhàng v**t v* tóc mai ta và nói: "Hôm nay huynh ngủ với đệ."

Ta vốn tưởng sư huynh sẽ tức giận, không dám lớn tiếng nói chuyện, nhưng nghe Tùy sư huynh nói vậy trong lòng liền thở phào nhẹ nhõm. Lúc trước ta tìm sư huynh cùng ngủ, y còn không chịu cho ta vào phòng...chẳng lẽ sau khi xuống tiên sơn quan hệ của Tùy sư huynh và ta đã đạt đến mức cùng giường chung gối rồi sao?

Ta nghĩ đến nguyên nhân trong đó, không biết Tùy sư huynh cùng Bùi sư huynh nói gì, Bùi sư huynh nhìn qua không quá tình nguyện, nhưng vẫn gật gật đầu, nói: "Đệ đi ra ngoài là được."

136.

Tùy Trăn dùng dây mây kéo Tuần Túc dưới gầm giường vo lại thành một cục, không chút khách khí ném cho Bùi Ứng.

Bùi Ứng cảm thấy như mình đang cầm củ khoai lang nóng bỏng tay.

Không để hắn với sư đệ cùng nhau đã đành, vậy mà còn ném tên lưu manh thúi này cho hắn? Trước kia không nhìn ra Tùy Trăn là người phúc hắc vậy nha?

.....thanh sơn còn lưu lại cái rắm, thanh sơn đều bị Tùy sư huynh ném hết đi rồi a!

"Sư huynh," Bùi Ứng trước khi ra khỏi phòng còn hỏi một câu: "Huynh nói ngủ, là ngủ mà đệ nghĩ à?"

Tùy Trăn giương mắt nhìn hắn, không trả lời nhưng ánh mắt cũng đủ biểu lộ ý tứ "là chuyện đó đó". Quân tử luôn ôn nhuận khi tức giận lên quả thật rất dọa người, cũng khó trách Tuần Chi sợ nhất là Tùy Trăn tức giận.

Bùi Ứng yên lặng nghĩ thầm, hắn đã ở cùng Tùy sư huynh mười năm, cũng không thấy đối phương có hiểu biết gì về phương diện này nha, không phải là vô sự tự thông đó chứ....

Thật đúng là nghĩ không ra bộ dáng Tùy sư huynh xem Xuân Cung đồ.

Vừa nghĩ hắn vừa khép cửa lại.

Tuy hắn luôn ghét bỏ Giang Cận dây dưa với sư đệ, nhưng lúc này hắn cảm thấy sợ mình còn chả giống nam nhân.

Không phải... sao hắn phải rời đi?

Rõ ràng là hắn...hắn mới là người leo lên giường trước mà?

Nghĩ như vậy, Bùi Ứng trộm phân một nhánh thần thức của mình, lặng yên không một tiếng động chui vào khe cửa.

Không được, hắn phải đại diện sư phụ nhìn Đại sư huynh một chút, làm sao có thể hơn nửa đêm đối với sư đệ tình đậu chưa nở làm loại chuyện này đây?

*Tình đậu chưa nở: đại khái là chưa biết iu á.

Lúc thần thức của Bùi sư huynh đi vào cũng không khiến cho Tùy Trăn phát hiện. Có lẽ Tùy trăn cảm thấy bị nhìn cũng chả sao nên mặc kệ hắn vây xem.

Xiêm y thiếu niên trên giường nửa mở, tiết khố cũng bị ném xuống đất, dây leo lúc trước quấn quanh tay thiếu niên chậm rãi bò xuống, từng chút từng chút một quấn quanh đùi trắng như mỡ dê của cậu. Tùy Trăn cắn một cánh hoa, cúi người đặt lên môi Tuần Chi.

Cành cây như có linh thức của mình mà chậm rãi sinh trưởng, mang theo mật hoa ôn nhu dò xét chỗ bí ẩn của thiếu niên.

Tuần Chi ô một tiếng, mắt rũ xuống đong đầy hơi nước, bất an giật giật hai chân. Tùy Trăn đè chặt bàn tay Tuần Chi đang có ý định nắm lấy cành cây, thấp giọng nói: "Qua một lát là được rồi, đừng sợ."

0==[]::::::::::::::::::>

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui. ( ~, ~)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 51


137.

Ta nhai những cánh hoa sư huynh cho, vị ngọt thấm đẫm trong miệng. Tóc dài của Tùy sư huynh cọ lên cổ ta có chút ngứa.

Không biết sao nhìn Tùy sư huynh như vậy ta càng cảm thấy y còn đẹp hơn lúc trước. Trên áo bào của y có mùi hương nhàn nhạt của hoa lan, ta ngửa mặt lên ngửi mùi trên vạt áo y, bị y phát hiện liền hôn xuống môi ta, nhẹ giọng gọi ta "A Chi."

Khi y dứt lời, g*** h** ch*n ta dường như chảy ra cái gì đó nóng bỏng. Cành cây dính chất lỏng trong suốt lại rút ra, rụt trở lại vào tay áo của y.

"Trong lòng con người sẽ có d*c v*ng." Tùy Trăn rũ mắt nhìn ta, khẽ mỉm cười nói: "Sẽ sợ hãi, sẽ khiếp đảm...hoa sẽ không mãi nở không tàn, nhân gian có phong sương mưa tuyết, hoa muốn nở tới thời điểm tốt nhất thì phải trải qua những năm tháng rất dài..."

Y ôm ta vào lòng, từ từ siết chặt ta, ta cảm thấy dưới thân có chút đau nhưng rất nhanh liền thấy mình như hóa thành một bãi nước xuân, Tùy sư huynh đem thân thể hơi nâng lên, như an ủi mà hôn khóe mắt ta, làm ta không cần nhẫn nhịn không lên tiếng.

Gió đêm thổi ngoài cửa sổ không khép lại.

Trong gió có hương hoa, phảng phất như mùa xuân đã về.

138.

Vào mùa xuân.

Y tỉnh lại từ giấc mộng, trong sương mù lượn lờ mơ màng đứng dậy, sư phụ nói đó là an thần hương, vì tránh cho y lại bị ác mộng quấy nhiễu mới để đốt quanh năm trong phòng như vậy.

Hoa trong viện lại nở, y đưa tay bứt xuống một bông, lại một bông, thẳng đến khi cả cây trụi lủi mới sững sờ dừng tay.

"Nương muốn ngươi làm gì cũng phải tốt nhất." Nữ tử trong ảo cảnh đứng cách đó không xa nhìn y, nói: "Ngươi sẽ như nương nguyện, phải không?"

Mọi chuyện đều phải hoàn hảo.

"Đại sư huynh! Đại sư huynh!" Y hoảng hốt nghe được thanh âm có người gọi y, lúc tập trung lại thì không thấy nữ tử trước mắt đâu, chỉ thấy Tiểu sư đệ đang ôm một đống lớn rau dại.

Tiểu sư đệ rũ mắt xuống, không hề có lực uy h**p, lúc nhìn người luôn cẩn thận từng li từng tí, như thỏ vậy.

Tùy Trăn đưa tay sờ sờ đầu Tiểu sư đệ, hỏi: "Đệ lấy những thứ này làm gì?"

"Đệ xem ở trong sách của sư phụ cái này có thể ăn được đó." Tuần Chi thoạt nhìn rất cao hứng, "Sư huynh muốn nếm thử món ăn đệ nấu không?"

Tùy Trăn nghĩ, vì sao chỉ có chút chuyện này mà sư đệ cũng vui vẻ như vậy? Nhưng chung quy y vẫn không nói ra, chỉ thốt lên: "Muốn."

Tuần Chi có thể là một đứa bé không quá thông minh.

Đây là những gì Tùy Trăn nghĩ khi nhìn Tuần Chi nấu ăn.

Vì tiểu hài tử không nổi lửa được liền phông hai má liều mạng chu mỏ thổi vào bếp lò. Thổi thổi thổi, thổi không ra lửa mà thổi ra cả gương mặt mèo nhem nhuốc.

Lúc Bùi Ứng tới đây còn chê cười Tuần Chi một trận mới chịu nổi lửa giúp.

Tùy Trăn ở một bên trầm mặc nhìn một lúc mới đi tới trước mặt Tiểu sư đệ đang uể oải, dùng ống tay áo của mình lau sạch tro bụi trên mặt đứa bé, nói: "Chờ sư đệ học được nấu ăn liền cho sư huynh nếm đầu tiên nha?"

Tuần Chi nặng nề gật đầu, vừa rơi lệ vừa cười với y, nói: "Đệ nhất định sẽ cho đại sư huynh nếm thử đầu tiên."

0==[]::::::::::::::::::>

Cảm ơn đã chờ đơi, chúc mọi người đọc truyện vuiiiiii ( ~" " ~)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 52


139.

Tùy Trăn khoác quần áo xong đi ra, nhìn thấy Bùi Ứng với vẻ mặt đầy máu tựa vào cửa.

Tùy Trăn nói: "Ta không biết đệ thích nghe góc tường đó."

Bùi Ứng lau máu trên mặt, chua xót nói: "Đệ cũng không biết công phu đoạt người của Tùy sư huynh lại lợi hại như vậy, thật không hổ là Đại sư huynh."

Sư đệ sắp đến miệng rồi còn bị sư huynh đoạt đi, Bùi Ứng muốn nói mình không tức giận nhất định là giả. Hắn vừa nãy bên trong còn định dùng linh thức vung quyền đánh Tùy Trăn đã bị đối phương bắt tận tay.

Trong lúc nhất thời còn không phân biệt được là mặt đau hay tim đau.

Tóm lại đều thật không thể chịu được.

Tùy Trăn nói: "Giỏi đoạt người sao?"

Bùi Ứng: "..."

Tùy Trăn nhìn hắn một cái, lạnh lùng thản nhiên nói: "Bùi Ứng, nếu không có gì khác muốn nói thì mau đi kêu tiểu nhị khách đ**m chuẩn bị nước tắm."

Dứt lời y liền đóng cửa lại.

140.

Tùy Trăn, sao huynh lại là loại người này?

Bùi Ứng lúc này mới chợt cảm thấy hóa ra hắn căn bản cũng không hiểu vị sư huynh ở chung sớm chiều hơn mười năm.

Tại sao bấy lâu hắn lại đề phòng mỗi Giang Cận?🙂

141.

Ta chìm nửa mặt xuống nước, chỉ lộ mỗi đôi mắt nhìn Đại sư huynh trước mặt.

Tay y dịu dàng lướt qua tóc ta.

Tùy sư huynh hỏi ta: "Vừa rồi có mệt không?"

Ta ngoi lên mặt nước, dựa cằm vào thùng nước ngửa đầu nhìn y, xấu hổ nói: "Chỉ cảm thấy...cảm thấy có chút đau."

Y mỉm cười và cúi đầu hôn khóe mắt ta, ánh trăng ngoài phòng nhẹ nhàng trôi vào phòng.

Đầu ngón tay y nhẹ nhàng xoay chuyển trên mặt nước lấp lánh, liền điểm ra mấy cánh hoa mai.

Nếu sư huynh có thể mãi bên ta như vậy thì thật tốt. Ta nắm lấy đầu ngón tay y, không biết sao lại nghĩ đến chuyện phi thăng. Sư huynh làm thần tiên là chuyện tốt, sao ta có thể ích kỉ như vậy?

Tùy sư huynh nói: "A Chi, huynh sẽ không đi."

Dường như sợ ta không nghe rõ, y nói lại lần nữa: "Sẽ không đi."

Ta cúi đầu trong nước mắt nói: "Đệ sẽ không đi."

142.

Trong danh môn chính phái có một đệ tử bị nữ tử ma giáo mê hoặc, lại cam tâm tình nguyện vì nàng mà vứt bỏ cơ duyên thành tiên.

Tất cả mọi người đều cho rằng đây là chuyện ngu ngốc đến cực điểm, ma giáo giả dối cỡ nào, tiếp cận một tiên trưởng như vậy sao có thể không có lý do gì.

Ma xảo trá cỡ nào, lại vô tội cỡ nào.

Đến năm thứ bảy sau khi kết thành đạo lữ, thanh niên kia liền tự tay ép ra ma tâm, dùng máu trong tim đúc ra một thanh Tuyệt Tình kiếm.

Gã dùng thanh kiếm kia chém đứa con của gã và Ma tu kia.

Một lần nữa nhập đạo thật sự là việc khó xử, nhất định phải triệt để cắt đứt trần căn.

Thi thể của đứa bé được chôn ở dưới gốc liễu cạnh hồ nước.

Vào mùa đông, gió lạnh thấu xương.

Vừa vặn Nguyên Chân tiên nhân đi ngang qua liền thuận tay đem linh phách tiểu thiếu niên dưới tàng liễu mang về Phúc Lộc sơn.

Tiểu Tùy Trăn đi theo phía sau Nguyên Chân tiên nhân, giẫm lên lá rụng đi qua núi, lúc ngẩng đầu nhìn thấy tường vân nơi phương xa.

Nghe nói là có người tu đạo muốn phi thăng, trên trời mới có dị tượng như này.

Gió quá lạnh.

Cho nên hoa cỏ mới có thể héo úa.

143.

Có một loại tình yêu như trăng như gió, ngay lập tức hóa chất độc xuyên tâm.

- =-=-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi. chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. (.❛ ᴗ ❛.)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 53


144.

Không hiểu sao Tuần Túc càng ngày càng dính lấy ta, sau khi nó biến thành người thì rất nặng, vậy mà vẫn cứ đam mê treo lên người ta, cứ như một con gấu lười cỡ lớn.

Nó cũng thích cướp bánh ngô với ta, rõ ràng ta đã cho nó một phần khác vậy mà nó cứ thích ăn cái mà ta đã cắn.

"A Chi." nó ôm ta, thân mật dùng gương mặt lạnh lạnh cọ xát mặt ta: "Ta thích A Chi."

Chỉ khi nào Bùi sư huynh và Tùy sư huynh cùng ra ngoài tu luyện thì Tuần Túc mới có thể biến thành người, ta còn rất thích nó, ban đầu cảm thấy bộ dạng của nó có chút hung dữ, nhưng về sau cảm thấy nó ngoan ngoãn, một chút cũng không thấy nó giống Hung thú mà mọi người thường nói.

Bất luận lúc nào nó cũng ở bên ta, làm cho ta an tâm không ít, cho dù là lúc các sư huynh không ở đây ta cũng không cảm thấy quá tịch mịch.

Nó vươn lưỡi cẩn thận l**m khóe môi ta, ánh mắt xanh sáng ngời.

(trong bản tiếng Trung lúc dịch ra là đôi mắt đen nhánh, nhưng lúc trước tác giả kêu là đôi mắt xanh lam nên tui mạn phép đổi thành mắt xanh nha)

Ta sờ sờ mái tóc đen cứng rắn như đâm vào tay của nó, nói: "Ngươi có muốn cùng chúng ta trở về Phúc Lộc sơn không?"

Tuần Túc nắm lấy tay ta, gật đầu.

Bàn tay của nó còn lớn hơn cả ta, móng tay quá dài bị ta cường thế cắt đi, hiện tại chỉ còn lại những móng tay tròn trịa.

"Nếu ngươi đi với ta..." ta nói: "Vậy ta sẽ phải nấu đồ ăn cho sáu người lận, a, ngươi ăn thức ăn cho người được không?"

Tuần Túc gật đầu.

Ta tự hỏi có phải mình nói cái gì nó cũng gật đầu không...

Quanh năm không ra khỏi núi ta cũng không có bằng hữu gì, thêm một con Hung thú nói chuyện cùng có lẽ cũng không tệ.

145.

Bùi Ứng thì không cảm thấy thêm một con hung thú thì có gì tốt.

Hắn là nam nhân bụng dạ hẹp hòi biết ghi hận, lần trước bị Tuần Túc tặng cho một vuốt làm ấn tượng của hắn với thứ xấu xa này càng kém vài phần.

Hết lần này tới lần khác Đồ Hư Hỏng này còn định huyết khế với sư đệ, tính mệnh tương liên làm hắn cũng không dám thật sư ra tay đánh nó.

Nhưng mà chuyện này cũng tức giận thật nha, nhất là nửa đêm hắn trở về phát hiện Tuần Túc nằm sấp đầu gường, thừa dịp sư đệ ngủ trộm hôn môi sư đệ, hắn quả thật xém chút muốn phát hỏa rút kiếm ngay tại chỗ.

146.

Những ngày gần đây Bùi Ứng phải đi làm vài việc quan trọng khác ở nhân gian, có chút nguy hiểm nên không mang Tuần Chi theo ra ngoài.

Hắn lại đến bờ sông cùng nhau du thuyền ngày đó, mưa rơi vài ngày, trên sóng nước nổi lên từng mảng hoa rơi.

Hắn thay đổi khôn mặt thanh niên mộc mạc, một mình đánh ngựa đi trên phố, nghe được tiếng ồn ào náo nhiệt, ngửi thấy mùi khói lửa trần gian.

Đứa nhỏ chơi đùa trên phố ngẩng đầu mờ mịt nhìn hắn, người đi đường tránh ngang qua ngựa của hắn, thấp giọng nghị luận gì đó.

Nơi nào càng nhiều người, nơi đó là cô độc nhất.

Nhưng vừa nghĩ đến Tuần Chi, máu trong người hắn lại nóng lên.

Bùi Ứng như thường lệ mua điểm tâm cho sư đệ, dọc đường vừa đi vừa nghĩ, có lẽ hắn thật sự đến chậm một bước đi.

Tùy Trăn có ý niệm như vậy từ khi nào vậy? Cả hắn cũng không biết.

Trước kia hắn cho rằng Tùy Trăn chỉ là giả bộ ôn hòa với Tuần Chi. Hắn biết Tùy Trăn trên mặt thì hào hoa phong nhã, phía dưới lại ẩn dấu một phen tâm tư chẳng ai dò được.

Bùi Ứng nhắm mắt lại, chợt nhớ thiếu niên tuấn tú ôn hòa kia đem đoản kiếm đặt trên cổ họng hài tử đang ngủ say, quay đầu nhìn hắn một cái.

Hắn có suy nghĩ, Tùy Trăn lúc đầu là vô tâm.

Nhưng sau đó có một đứa trẻ đầu óc ngốc nghếch lên núi, dùng một đôi bàn tay mềm mại ấm áp, khiến đá trong lòng ngực Tùy Trăn hóa thành máu thịt.

Có huyết nhục, liền sinh ra tình ý.

- =-=-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, mọi người chú ý giữ gìn sức khỏe nhé. ("。• ᵕ •。")

hôm nay bổn cung sẽ cho các ngươi biết thế nào là "một sáng thức dậy truyện đã hoàn"🙂)))))
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 54


147.

"Sư phụ, có một đứa bé ở đây." Thiếu niên Tùy Trăn đẩy nắp đá trên bể nước ra, rốt cục tìm được nguồn gốc của tiếng khóc rất nhỏ kia.

Đứa trẻ có đôi mắt đen tròn.

Đôi mắt giống như vật nhỏ ngậm nước mắt, trong ánh nước lay động phản chiếu bộ dáng y.

Đại khái là bị y dọa sợ, tiểu hài tử mím đôi môi nho nhỏ, đem tiếng khóc đều nhịn trở về.

"Ra ngoài đi." Tùy Trăn vươn tay về phía đứa bé, mềm mại nói.

"Cha nói..." Đứa bé lắc đầu, nước mắt lại không tiếng động rơi xuống, "Phải chờ cha về A Chi mới được ra ngoài."

Tùy Trăn biết đứa bé là con trai duy nhất của Tuần gia.

Tuần gia trên triều bị người hãm hại, cha của tiểu hài tử cách đây không lâu vừa bị liệt mã kéo chết ở khu chợ sầm uất.

Thiên đạo thương hại người Tuần gia tâm địa thiện lương, không nên rơi vào kết cục như thế liền chỉ dẫn sư phụ cùng y xuống, vì Tuần gia lưu lại một đường sinh cơ.

Tùy Trăn rũ mắt suy nghĩ một chút, lại nói với đứa nhỏ: "Là cha nhóc bảo ta đến dẫn nhóc ra ngoài, ông có chuyện quan trọng quấn thân, sợ nhóc chờ quá lâu liền bảo ta trước dẫn nhóc đi ăn."

Đứa bé ban đầu không muốn ra, nhưng cuối cùng đã cẩn thận nắm lấy ngón tay út của Tùy Trăn.

Y cởi áo khoác trắng ra, ôm đứa nhỏ vào lòng.

Vòng tay y lành lạnh.

Nhưng Tuần Chi vẫn nắm chặt tay áo y, ở trong lòng y nhỏ giọng nức nở.

"Ca ca, ca biết cha nương đệ ở đâu không?" Tuần Chi hỏi y.

Tùy Trăn nói: "Hẳn là đang ở nơi khác, tạm thời không trở về gặp đệ."

Tuần Chi ừ một tiếng, dùng tay áo lau nước mắt, nói: "Vậy ta và ca ca đi ăn trước, ăn xong mới trở về đợi cha."

148.

Không biết Nguyên Chân tiên nhân dùng phương pháp gì làm Tuần Chi tin tưởng cha mình còn sống, hơn nữa ngoan ngoãn bái vào Phúc Lộc sơn làm đệ tử.

Tùy Trăn bị Nguyên Chân tiên nhân ấn vai đứng trước mặt Tuần Chi.

"A Chi, sau này Tùy Trăn chính là Đại sư huynh của con." Nguyên Chân tiên nhân sờ sờ đầu tiểu hài tử, cười tủm tỉm nói: "Có chuyện gì thì tới tìm y."

Tùy Trăn kỳ thật còn có hai sư đệ khác, nhưng một đứa tính tình kiêu căng không chịu người đến gần, một đứa thì suốt ngày kiếm chuyện để phá, đều không thân cận với y.

Nhưng từ sau khi Tuần Chi lên núi, mỗi ngày đều lẽo đẽo sau y.

Dù cho biết y có một mặt đáng sợ như vậy, Tuần tiểu sư đệ vẫn thường xuyên tới tìm y, đem tất cả thứ gì mình cho là tốt cho y.

Huyết nhục của Tùy Trăn là do thảo mộc sinh linh một lần nữa hóa thành, y tặng hoa cỏ cho Tuần Chi kì thực đều bám thần thức của y.

Sư phụ nói huyết nhục có thể do linh khí trọng sinh, nhưng tâm thì không thể. Khi y nhắm mắt lại vào ban đêm đều sẽ nhớ đến cái chết của nương dưới gươm của cha mình.

Người kia sao không để ý đến ôn nhu ngày xưa, tự tay mổ ngực mẫu thân, lấy bạch cốt làm củi lửa, rèn Tuyệt Tình kiếm một lần nữa nhập đạo.

Mọi người đều nói đây là con đường đúng đắn.

Chính xác thì con đường đúng đắn là gì?

Mùa xuân đến cỏ dài lay động trong gió, cuốn them mùi hương của hoa khắp núi.

Sư đệ cầm tay y, rưng rưng hỏi y tu đạo thành tiên còn có thể nhớ rõ mình hay không?

Y nói sẽ.

Y lên núi tu đạo chưa từng vì thành tiên.

Sư phụ bảo y chờ, chờ một người toàn tâm toàn ý vì y, làm cho trong lòng y một lần nữa mọc ra tâm ấm áp.

Y nắm tay sư đệ.

Tuần Chi vụng trộm nói với y: "Sư huynh, mọi người đều thành tiên, đệ liền ở lại chỗ này thay mọi người nhìn núi Phúc Lộc, ngày nào đó mọi người trở về vẫn có chỗ để dừng chân."

Người đã thành tiên sao có thể trở về đây?

Trong lòng y nghĩ như vậy, cho rằng Tuần Chi không biết.

Pháo hoa trên núi sáng lên.

Thần thức y thấy Tuần Chi ngồi trong sân, hướng về hoa cỏ y tặng mà nói: "Ta là phế linh căn, không thể theo sư huynh tu đạo thành tiên, chuyện gì cũng làm không xong..."

Nước mắt rơi xuống chan chát.

Tiểu thiếu niên lau nước mắt, nhưng thế nào cũng lau không hết.

"Ta ở trên núi luyện nấu cơm, nếu nấu ngon có khi các sư huynh muốn ăn đồ ta làm, sẽ từ trên trời trở về..."

Tùy Trăn trong lòng xoay quanh ngàn mối, y muốn lên tiếng an ủi Tuần Chi, nhưng rốt cuộc cũng không mở miệng.

Y nghĩ rằng y thích những bữa ăn Tuần Chi nấu.

Vì vậy, y sẽ không đi.

- =-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đơi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. ("。• ᵕ •。")
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 55


149.

Tuần Túc thậm chí còn có thể biến thành ngựa, khi ta ngồi lên người nó luôn cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp, nhưng lại nói không rõ lắm.

Bùi sư huynh cưỡi bạch tuấn mã nhìn ta sờ cái bờm đen bóng cưng cứng, chậc một tiếng, nói: "Cái khác thì không nói, ít nhất còn chút bản lĩnh lấy lòng sư đệ Tuần Chi."

Tuần Túc phun một ngụm khí vào mặt huynh ấy.

Trong lòng ta nghĩ, kỳ thật ta cũng không có bản lĩnh gì, chỉ biết đi theo sau sư huynh.

Chắc là kiếp trước ta tu Phúc đạo nên kiếp này mới có thể gặp sư phụ cùng các sư huynh.

Ở nhân gian lâu như vậy, tính tính cũng đến lúc trở về Phúc Lộc sơn, cũng không biết Giang sư huynh cùng sư phụ thế nào rồi.

Bùi sư huynh nói: "Sư phụ mấy ngày trước mới truyền âm tới, nói trên núi tất thảy đều tốt, chỉ có Giang Cận..."

Huynh nói đến đây bỗng nhiên lắc đầu, thở dài.

Ta khẩn trương hỏi: "Giang sư huynh có chuyện gì sao?"

Bùi sư huynh nói: "Đúng vậy!"

Huynh ấy nói chém đinh chặt sắt như vậy ngược lại làm ta cảm thấy kỳ quái, Giang sư huynh cùng sư phụ tu hành sao có thể xảy ra chuyện?

Bùi sư huynh nói: "Lúc tu hành hắn vô tình ngã đập đầu, chỉ sợ choáng váng không khống chế được nói nhảm. Sư đệ nghe hắn nói sảng thì đừng cho là thật đó."

Ta gật đầu, thầm nghĩ chuyện này cũng không sao, dù sao Giang sư huynh lúc trước cũng thường nói những lời ta không hiểu.

150.

"Đệ ấy đang ngủ sao?" Tùy Trăn kéo rèm vải ra, rũ mắt nhìn thân thể thiếu niên dựa vào Bùi Ứng chợp mắt.

Bùi Ứng nói: "Còn thích co người lại ngủ, từ khi lên núi đã như thế."

Tùy Trăn nói: "Đệ còn ghét bỏ đệ ấy."

Bùi Ứng quay mặt đi, nhìn về phía mặt trăng tròn trịa trên bầu trời, nói: "Một người ngay cả chính mình còn lo không nổi, nào có tâm tư đi lo cho một tiểu hài tử khác suốt ngày khóc đến sưng cả mặt."

Hắn nói, ngón trỏ cong lên gãi nhẹ vào má sư đệ. Lông mi Tuần Chi giật giật, lầm bầm kêu lên: "Sư huynh..."

Bùi Ứng cười cười, nói: "Cũng không biết đệ ấy gọi sư huynh nào."

Tùy Trăn sắc mặt không thay đổi nói: "Là ta."

Bùi Ứng nói: "Tùy đại sư huynh, huynh đã nghe qua câu chuyện Khổng Dung nhường lê chưa? Sao chuyện này huynh còn dành, huynh còn lương tâm không?"

*Ở Trung Quốc, vào thời Đông Hán, có một người tên là Khổng Dung (153-208) giữ một chức quan to trong triều đình. Thuở nhỏ, lúc Khổng Dung mới được bốn tuổi, có người khách đến nhà biếu một giỏ lê. Người lớn trong nhà bèn bảo Khổng Dung tự chọn lấy cho mình một quả. Cậu bé Khổng Dung liền chọn một quả nhỏ nhất trong giỏ. Người khách lấy làm lạ, bèn hỏi: "Sao cậu không lấy quả lớn mà lại lấy quả nhỏ vậy?". Khổng Dung đáp: "Thưa, vì cháu nhỏ hơn các anh cháu nên cháu lấy quả nhỏ nhất; và vì cháu lớn hơn em cháu nên cháu nhường em quả lớn hơn". - diễn đàn viet stamp (VSF)

Tùy Trăn: "Không."

Bùi Ứng: "..."

151.

Chờ Bùi Sư huynh bổ sung Long mạch xong chúng ta liền khởi hành Phúc Lộc sơn.

Ta còn chưa xuống khỏi Hồng Vũ Phượng của Bùi sư huynh thì Giang sư huynh đã cưỡi phi kiếm tới, lập tức đem ta đè vào trong ngực.

Hắn nhéo nhéo mặt ta, cẩn thận nhìn một chút, nói: "Sư đệ lại gầy đi rồi, chắc chắn là do hai người kia không chiếu cố tốt."

Bùi sư huynh ngồi trên Hồng Vũ Phượng cười lạnh nói: "Nếu để đệ chắc Tuần Chi đã sớm đầu thai."

Giang sư huynh cũng không để ý tới hai người kia, liền ôm ta xuống đất, đầu cọ cọ trên cổ ta, vẻ mặt ủy khuất: "Sư phụ cũng không cho huynh tìm đệ..."

Ta cầm tay Giang sư huynh nói: "Giang sư huynh, đầu của huynh có sao không?"

Giang sư huynh: "Đầu của huynh?"

Ta nói: "Bùi sư huynh nói huynh ngã đập đầu, thiếu nữa biến thành kẻ ngốc."

Giang sư huynh giận bay màu, nói: "Huynh ấy mới là kẻ ngốc!"

Ta nói: "Không sao đâu sư huynh, dù huynh có thành kẻ ngốc thì vẫn thông minh hơn đệ."

Bùi Ứng vừa chạm đất đã nghe Tuần Chi nói như vậy.

Hắn nhìn vẻ mặt Giang Cận muốn nói gì nhưng không phun ra được chữ nào, nhịn không được quay mặt lại nhếch môi cười.

- =-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. ( *~. ~*)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 56


153.

Tùy sư huynh trước đi nói chuyện với tiên hữu của môn phái khác, cho nên trở về chậm hơn một bước.

"Tùy Trăn bị Thiên Lôi bổ cho bay mất mấy năm đạo hạnh," Sư phụ nói với ta, "Bất quá y cũng da dày thịt béo, không gấp không gấp, trở về xây lại một lần nữa là được."

Sư phụ vừa nói xong Tùy sư huynh liền đẩy cửa đi vào.

Sư phụ lập tức bày vẻ mặt đau lòng, vuốt vuốt chòm râu trắng: "A Trăn, ngươi rốt cuộc đã trở về! lại đây cho sư phụ xem chút nào."

Tùy sư huynh nhàn nhạt nhìn sư phụ một cái, lại nhìn ta một cái: "Con da dày thịt béo, không đáng lo."

Sư phụ nói: "Vi sư cho ngươi đan dược tốt nhất, trở về dưỡng tốt thân thể."

Tùy sư huynh nói: "Không cần đâu, con da dày thịt béo."

Sư phụ nói: "...Tiểu tử thúi này, nhất định phải cắn chặt một câu vi sư nói sai không buông có phải không?"

Tùy Trăn: "Vâng."

154.

Sư phụ không nói được Tùy sư huynh, tức đến râu nổ tung.

Ông thở ra hai hơi, lại quay đầu hỏi ta: "A Chi, con đi theo Bùi sư huynh xuống nhân gian tu hành thế nào?"

Ta đối với vận chuyển linh khí cũng đã thuận buồm xuôi gió, chú quyết cũng nhớ rất chắc, liền tràn đầy tự tin một lần nữa hóa hình cho sư phụ xem.

Sư phụ nói: "...Bùi Ứng dạy con?"

Ta nói: "Là con tự mình học đó."

Ta không chỉ thay đổi tai mèo, mà còn làm ra tai thỏ.

Dứt lời ta nhắm mắt niệm pháp quyết, biến thành một con mèo trắng chân ngắn nhảy lên bàn gỗ, meo với sư phụ một tiếng.

Ta ngồi xuống, l**m l**m móng vuốt của mình, ngẩng đầu chờ sư phụ khen.

Tùy sư huynh đi tới, điểm nhẹ vào mũi ta, nói: "Râu mèo không thay đổi."

Ta chớp chớp mắt, biến ra râu mèo hai bên má. Mu bàn tay của sư huynh rất trắng, mơ hồ còn có thể nhìn thấy gân xanh dưới da. Ta vươn lỡi l**m mu bàn tay y, y cười cười sờ đầu ta: "A Chi thật lợi hại."

155.

Nguyên Chân tiên nhân nghĩ, nếu Tuần Chi thật sư hư mất thì không một ai trên núi Phúc Lộc có thể thoát tội.

Ông nghĩ tới nghĩ lui, vẫn cố ý một mình lưu lại Tùy Trăn, ngữ trọng tâm thường dặn dò: "Ngươi thân là Đại sư huynh, phải bảo vệ A Chi cho tốt."

Tùy Trăn nói: "Con sẽ."

Nguyên Chân tiên nhân lại nói: "Vi sư xem hai tiểu tử Giang Cận và Bùi Ứng đều nhiều tâm tư, nếu bọn nó làm ra chuyện gì khác thường thì ngươi phải ngăn cản đó."

Thần sắc trong mắt Tùy Trăn khẽ động: "Con hiểu."

156.

Y rời khỏi sân của Nguyên Chân tiên nhân sau đó đi đưa cho Tuần Chi một chậu Quân Tử Lan. Tuần Chi hôn lên cằm y, lại hôn khóe môi y. Khớp xương rõ ràng của y xen kẽ trong mái tóc đen mềm mại của sư đệ, v**t v* bả vai thiếu niên, ôm lấy vòng eo mảnh khảnh kia.

Trong phòng y vẫn là hương khói lượn lờ, nhưng y đã không còn bị ác mộng quấn thân.

Tuần Chi nằm dưới thân y, tiếng th* d*c mang theo tiếng khóc nông cạn.

Thân hình ấm áp của hai người dán cùng một chỗ, Cành cây của Tùy Trăn vòng qua đùi Tuần Chi, quấn lấy vật nhỏ hơi đứng lên. Tuần Chi bị y nắm đến run rẩy, nhỏ giọng nói: "Sư...sư huynh, nơi đó không vào được đâu..." nhưng vẫn đâm vào.

Tuần Chi muốn đưa tay nắm lấy cành cây đang làm bậy kia, lại bị Tùy Trăn ấn xuống.

Tùy Trăn hôn lên tai cậu, nói: "Cảm thấy đau liền nắm tay sư huynh."

Tuần Chi ừ một tiếng, cậu nắm lấy tay Tùy Trăn nhưng vẫn bị cái kia đụng đến rơi vài giọt nước mắt. Cậu toàn tâm toàn ý tin Tùy Trăn, vô luận Tùy Trăn muốn cậu làm gì cậu đều làm theo lời đối phương.

Nếu tình ý là phong nguyệt, một vầng trăng sáng của Tuần Chi, cũng chỉ thuộc về một mình Tùy Trăn.

- =-=-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. ( 〃▽〃)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 57


157.

Tùy sư huynh đi ra ngoài lịch lãm, ta đem Quân Tử Lan y đưa phơi nắng, trong lòng cân nhắc có nên lên núi hái rau dại về xào không.

Kì thật sau khi tu luyện dưới chân núi một hồi, ta cũng hơi hiểu phương pháp Tích Cốc, mười ngày nửa tháng không ăn gì cũng không thấy đói bụng.

Suy nghĩ một chút, ta đeo giỏ tre trên lưng, dọc theo đường đá lên núi.

Đi tới đi lui, không biết sao giỏ tre lại nặng xuống, ta đi thật vất vả, ngừng lại quay đầu mới biết hóa ra Tuần Túc đã chui vào bên trong.

Nó nhìn ta với đôi mắt xanh xinh đẹp, thì thầm một tiếng.

Mặc dù rất dễ thương nhưng ta vẫn lấy nó ra khỏi giỏ tre vì ta thật sự không thể cõng nó.

Tuần Túc lại hóa thành bộ dáng người cao hơn ta nửa cái đầu, chân dài vai rộng, bàn tay cũng rất lớn, chỉ có trên mặt vẫn mang theo nét trẻ con ngây thơ, giống như một nam hài với vóc dáng cao ngất.

Ta hỏi nó: "Ngươi sợ sư huynh ta sao? Sao khi các sư huynh ở đó ngươi lại trốn?"

Tuần Túc chớp chớp mắt, gật gật đầu, nói: "Đánh không lại."

Ta nói: "Họ là người tốt, sẽ không làm khó ngươi đâu."

Tuần Túc túm lấy dây thừng trên giỏ trúc của ta, không nói một lời.

Ta nói: "Ta đưa ngươi đi bắt cá nha, đêm nay chúng ta sẽ nấu canh cá nha."

Ta dẫn nó đi quanh co quanh co tới nửa canh giờ, lúc đến bên cạnh ao ta liền buông giỏ tre xuống, khom lưng đem ống quần cuộn lên.

Tuần Túc ngồi xổm bên bờ ao, giống như một con mèo lớn màu đen cẩn thận vươn ngón tay chạm vào mặt nước.

Ta khí thế bừng bừng nói với nó: "Nhìn sư lợi hại của Tuần Chi đây!"

Ta nhặt một cành cây, biến nó thành một cây nĩa cá, đứng trong nước nhìn chằm chằm một lúc lâu, cuối cùng cũng bắt được một con cá chép đỏ lớn.

Khi ta ném cá chép lớn vào giỏ tre, dư quang khóe mắt liếc thấy Tuần Túc cũng xuống nước. Động tĩnh xuống nước của nó khá lớn, văng nước tung tóe lên người ta nhưng lại dùng đôi mắt xanh vô tôi kia nhìn ta làm ta không thể tức giận được.

"A Chi." nó vừa đi về phía ta vừa gọi, đột nhiên n*ng m*ng ôm ta lên. Nó cười với đôi mắt màu xanh sáng, khóe môi có một vòng xoáy lẻ nho nhỏ.

Khuôn mặt Tuần Túc cách ta rất gần, nó thân mật dùng mũi cọ vào mặt ta, nói: "A Chi biết bắt cá, thật lợi hại."

Ta mỉm cười và nói: "Ta đã luyện tập rất lâu đó, các sư huynh cũng không biết đâu."

Đôi môi có chút lạnh lẽo dán lên, ta sững sờ một lát, nó liền đem đầu lưỡi thô ráp tiến vào.

Ta đẩy ra không được, cũng chỉ dãy dụa một chút, Tuần Túc bỗng ngửa ra sau, mang theo ta cùng nhau ngã xuống ao.

Mái tóc đen vểnh lộn xộn khắp nơi của nó bị nước hồ làm ướt đến mức dán lên hai má, ta ngồi trên thắt lưng nó, cảm thấy vẻ mặt ngây ngốc của nó rất thú vị, liền nhịn không được nở nụ cười.

Tuần Túc cũng cười theo ta.

Ta nghĩ rằng nó chủ yếu là do không biết cười vì gì.

Nó đưa tay gạt mái tóc ướt của ta ra sau tai, dường như rất nghiêm túc nhìn ta, nói: "Ta cũng có thể làm điều đó chứ Tuần Chi?"

Ta nói: "Chuyện đó là gì vậy?"

Tay nó trượt khỏi thắt lưng ta, dừng lại ở chỗ đó, mắt xanh nhìn ta và nói: "Ta cũng sẽ làm cho A Chi hạnh phúc."

- =-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. ( 〃▽〃)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 58


158.

Bùi Ứng ôm tay nói: "Không hổ là cùng họ với Giang Cận, tiểu lưu manh."

Hung thú bị treo trên cây, đôi mắt xanh tròn ủy khuất nhìn về phía Tuần Chi.

Giang Cận vừa khoác áo của mình cho Tuần Chi liền nghe Bùi Ứng nói một câu như vậy, tức giận đến tóc cũng dựng đứng, nói: "Ai là tiểu lưu manh cơ?"

Bùi Ứng nói: "Tự hỏi mình đi."

Giang Cận nói: "Đệ thấy huynh mới có vấn đề đó."

Bùi Ứng nói: "Nếu Đại sư huynh không có ở đây, huynh thấy để Tuần Chi sư đệ ở cùng huynh là tốt nhất, đỡ phải bị một số người chiếm tiện nghi."

Giang Cận nghiến răng nói: "Bùi rắm thúi, huynh mới là dụng tâm bất thuần."

Hắn như dồn tức giận cả đời, gió thổi qua bốn phía, thanh thế còn khá lớn.

Bùi Ứng cũng không sợ hắn, chỉ hơi nhướng mày một chút, cười nói: "Đệ đánh không lại huynh mà còn muốn đánh sao?"

159.

Ta suy nghĩ Giang sư huynh dùng gió, Bùi sư huynh dùng lửa, nếu bọn họ đánh nhau chỉ sợ sẽ đốt trụi núi Phúc Lộc quá, vì vậy ta lên tiếng: "Không bằng các sư huynh đều ngủ cùng đệ đi, chỉ có điều giường không đủ lớn."

Hai vị sư huynh nghiêng đầu nhìn ta, sắc mặt có chút kì quái.

Ta chạm vào cổ mình, cúi đầu nói: "Chuyện này, hay là thôi nhỉ."

Cũng đúng, chuyện ba người chen chút ngủ cùng giường thì hai người kia không muốn cũng là tự nhiên.

160.

Hung thú biến thành một đám khói đen và không biết đã đi đâu.

Cuối cùng vẫn là ba người ngủ cùng một giường, Tuần Chi nằm giữa, thay hai sư huynh kéo chăn xong, cậu cũng an an ổn ổn nằm xuống.

Hơn nữa vừa chạm vào gối đã ngủ, không cho hai sư huynh thời gian nói chuyện với cậu.

Giang Cận nghiêng người vừa định chạm vào gương mặt trắng nõn của Tuần Chi, đã bị Bùi Ứng đối diện trừng mắt nhìn.

"Sự đệ cũng ngủ say rồi." Bùi Ứng hừ một tiếng, cũng xoay người chống mặt nhìn Tuần Chi, nói: "Đây chẳng phải là rất nguy hiểm sao?"

Giang Cận trầm mặc một hồi, thở dài nói: "Đều là sư huynh, sao trái tim sư đệ lại nghiêng về Tùy Trăn?"

Bùi Ứng nói: "Đệ ngẫm lại chính mình xem so sánh được gì với Tùy Trăn sư huynh đi."

Giang Cận nuốt xuống một ngụm ác khí, đè thanh âm nói: "Lúc sư đệ ngủ đệ cũng không giống huynh làm ầm ĩ."

Bùi Ứng cười với hắn, sau đó hôn một cái lên khóe môi Tuần Chi.

Giang Cận: "..."

161.

Lúc ta mở mắt ra đã là nửa đêm, phát hiện Giang sư huynh và Bùi sư huynh đang bóp cổ nhau.

Ta nhất thời không biết có nên nhắm mắt lại không, làm bộ như mình còn chưa tỉnh.

Họ đang làm gì vậy cà?

Ta nghe Bùi sư huynh nói: "Sư đệ tỉnh rồi."

Đầu ngón tay huynh chọc vào trán ta, nói: "Ngủ tiếp đi, đợi huynh đem Giang sư huynh của đệ ném ra ngoài."

Bùi sư huynh vừa dứt lời Giang sư huynh đã hổn hển nói theo: "Bùi Ứng, huynh thật sự một bụng đầy ý xấu!"

Ta ngồi dậy, mờ mịt cột lấy tóc mình, không hiểu sao họ lại cãi nhau.

Nghĩ một chút, ta cảm thấy họ tiếp tục đánh nhau như vậy cũng không được, vạn nhất không cẩn thận đánh trúng ta thì sao đây?

Cho nên ta từ trên người Bùi sư huynh lăn xuống giường, mang giày khoác áo vọt lẹ đi tìm sư phụ.

Các sư huynh đánh nhau ta ngăn không nổi, đành nhờ sư phụ viện trợ thôi.

162.

Ánh trăng sáng vành vạch.

Ta theo sau sư phụ ngồi thiền.

Sự phụ xoa xoa đầu ta, nói: "Sao hôm nay lại tới tìm sư phụ?"

Ta nói: "Bởi vì các sư huynh đang đánh nhau trên giường con ạ."

163.

Nguyên Chân tiên nhân ngơ mặt: "?"

- =-=-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. (꒪ω꒪υ)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 59


164.

Nguyên Chân tiên nhân dùng cây phất trần gõ hai phát vào đầu hai vị đồ đệ, nói: "Các ngươi tự xem lại bản thân đi, đánh nhau trên giường sư đệ, hai ngươi còn mặt mũi sư huynh không?"

Sau khi Tùy Trăn đi, hai thằng nhóc này đã cả ngày không yên, đợi ông phi thăng hai tiểu tử này chẳng phải đến quy củ cũng mặc kệ sao?

Hơn nữa đánh ở đâu không tốt, một hai phải kéo nhau lên giường sư đệ, nếu không phải biết Tuần Chi có tính nói thẳng ông nhất định sẽ cho rằng bọn họ đang hợp tác mang Tiểu sư đệ học xấu.

Bùi Ứng nói: "Sư phụ, con là vì ngăn cản Giang Cận."

Giang Cận nhổ nước miếng về phía Bùi Ứng nói: "Sau khi sửa Nhân Gian đạo da mặt càng lúc càng dày."

Nguyên Chân tiên nhân thở dài, thầm nghĩ hai người này sao lại càng lớn càng ấu trĩ, nói: "Nói đến các ngươi đều đã đến tuổi này, hẳn là cũng có nữ tu mình thích đi?"

Tay ông run lên, suýt nữa làm trọc cả bộ râu của mình. Nhung dù sao ông cũng là tiên nhân gặp qua thế giới (tàng trữ bao nhiêu là sách thoại), rất nhanh liền tỉnh táo lại, nói: "Cũng không phải không được, các ngươi đừng gây họa cho A Chi là được."

Bùi Ứng cũng lên tiếng nói: "Kỳ thật..."

Nguyên Chân tiên nhân nói: "Không nên nói thì đừng nói, đừng ép vi sư thanh lý môn hộ."

Bùi Ứng: "Ồ..."

165.

Nguyên Chân tiên nhân lúc này mới ý thức được, Phúc Lộc sơn sư huynh đệ này có vấn đề rất lớn.

Lúc trước ông cho rằng Giang Cận và Bùi Ứng chỉ là đùa giỡn cùng sư đệ, nào ngờ hai tiểu tử này là nghiêm túc đâu.

Lúc ông ngồi đả tọa đã suy tư rất lâu, ngày hôm sau chờ Tuần Chi tỉnh lại mới châm chước hỏi: "A Chi, con thích các sư huynh không?"

Tuần Chi gật đầu nói: "Đương nhiên nha, con cũng thích sư phụ nữa."

Hiển nhiên tiểu đồ đệ cũng không hiểu rõ ông nói gì, Nguyên Chân tiên nhân thở dài một tiếng, nói: "Là lỗi của sư phụ, đáng lẽ chyện này sư phụ phải nói rõ ràng."

Phất trần ông vung lên, giữa không trung xuất hiện hai mảnh hoa đào, lại nói tiếp: "Thế gian thích có rất nhiều loại, tiên giới nếu lưỡng tình tương duyệt thường thường sẽ kết làm đạo lữ."

166.

Ta nhìn cánh hoa đào triên miên với nhau và nói với sư phụ: "Vậy con và Đại sư huynh là đạo lữ."

Sư phụ lắc đầu, nói: "A Chi, sau khi kết thành đạo lữ nửa trái tim trong ngực con về sau sẽ vì người kia mà đập."

Tay ông v**t v* mái tóc ta: "Đây không phải là quyết định dễ đưa ra đâu, con phải suy nghĩ rõ ràng. Con vẫn còn một khoảng thời gian dài để tìm hiểu làm thế nào để yêu một người bằng cả trái tim."

Ta lặp đi lặp lại lời nói của sư phụ: "Yêu một người bằng cả trái tim."

Sư phụ nói: "Có rất nhiều người tận đến lúc chết cũng không học được cách yêu một người. Nếu con không học được cách yêu người khác, trái tim sẽ đóng băng và biến thành đá."

Hoa đào rơi vào lòng bàn tay sư phụ, ông ngước mắt lên nhìn ta, nói: "Vi sư từng buông tha một tảng đá trong tâm Đại sư huynh con, để y tu Sinh Linh đạo, cùng vạn vật cộng tình, một lần nữa học được yêu người."

167.

Đó thật sư là chuyện khó để có sự ấm áp và tình yêu, biến đá thành máu thịt.

*那真是很难的事,要有不计回报的温情和爱,才能让石头拥有血肉。

- =-=-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui.
 
Back
Top Dưới