Đam Mỹ Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ

Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 60


168.

Giang Cận ngồi trên mái hiên nơi ở của Tuần Chi, cầm một ngọn đèn đom đóm, chống mặt ngâm nga giai điệu nhỏ, nhìn con đường bị bóng đêm ẩn không thấy cuối.

Hắn cùng Bùi Ứng ầm ĩ một trận, nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

Sư phụ nói đạo lữ là lưỡng tình tương duyệt, một lòng chỉ yêu một người..

Nhưng sao hắn có thể so sánh được với Tùy Trăn?

Rõ ràng là hắn thích Tuần sư đệ trước.

Lúc hắn giương mắt lên nhìn thấy Tuần Chi vào sân, trên mặt lại mang theo nụ cười, từ trên mái hiên nhảy xuống cạnh Tuần Chi, nói: "Sư đệ, huynh có thứ muốn đưa đệ nè."

Tuần sư đệ nghiêng đầu nhìn hắn, mắt đen chớp chớp.

Giang Cận nói: "Chỉ đêm nào có nhiều sao nhất, mang theo đèn đom đóm lên núi mới có thể nhìn thấy điều mà ngày thường ta không thấy."

Hắn cầm tay Tuần Chi, trên mặt mang theo chút thần sắc cẩn thận, nhẹ giọng nói: "Tuần sư đệ, cùng huynh đi xem một chút không?"

Sư phụ bảo ta đừng chạy loạn với Giang Sư huynh, nhưng ta luôn cảm thấy nếu ta không đáp ứng Giang sư huynh liền khóc cho ta xem.

Cho nên ta đồng ý đi xem với Giang sư huynh.

Giang sư huynh nắm lấy cổ tay ta, hỏi ta: "Trước kia cũng là huynh chơi với đệ tương đối nhiều, sao đệ lại thích Đại sư huynh hơn?"

Ta nói: "Bởi vì Tam sư huynh hay đến quấy rối."

Trước kia khi ta học nấu ăn, Giang Cận luôn thích thay đổi vị trí muối và đường của ta, hại ta nấu canh cả nửa ngày cũng phải đổ đi.

Hắn sử dụng pháp quyết mới học thổi quần áo ta đang phơi xuống đất.

Hơn nữa khi ta chơi trò Bao Búa Kéo cũng chưa bao giờ thắng hắn, ta nghi ngờ hắn dở trò gì, nhưng cho tới giờ hắn cũng không chịu nói ta biết vì sao.

"Bởi vì tâm tư của đệ đều viết lên mặt." Giang sư huynh cười nói, "Quả thật đệ không có ấn tượng tốt với huynh."

"Nhưng đệ cũng thích Tam sư huynh." Ta nói: "Đồ chơi nhỏ Giang sư huynh tặng đệ đều cẩn thận cất trong hộp."

Trong hộp của ta có pháp khí Giang sư huynh lần đầu tiên lấy được, có đá ngũ sắc nhặt được vào lần đầu xuất sơn...

Hắn đã thu thập rất nhiều thứ kì lạ cho ta, gửi cho ta chơi vào những lúc nhàm chán.

Lúc ta vừa lên núi, phàm là lúc không cần tu luyện hắn đều đến chơi với ta. Lúc thay sư phụ quét dọn phòng tiểu Giang sư huynh lúc đó còn có thể đứng ngoài cửa sổ làm mặt quỷ chọc cười ta.

Khi đó Đại sư huynh là Đại sư huynh, Nhị sư huynh là Nhị sư huynh, nhưng Tam sư huynh...là một người bạn.

Hắn kéo ta đến một tảng đá lớn.

Ta học theo bộ dáng hắn khoanh chân ngồi xuống, ngửa đầu nhìn bầu trời sao trên đầu.

"Trước kia trong nhà huynh là nhỏ nhất, huynh trưởng a tỷ đều rất nhường huynh." Giang sư huynh nói: "Bọn họ nói thành tiên rất tốt, cho nên để huynh theo sư phụ lên núi. Người tu tiên, sẽ cùng thế tục chặt đứt liên lạc, cho nên huynh cũng không hỏi qua tin tức thân nhân trong nhà. Mấy năm nay vô tâm vô phế, cũng không nghĩ bọn họ như thế nào, chỉ là..."

Chỉ là có chút tịch mịch mà thôi.

170.

Hắn chọc phá huynh tỷ mình, họ chỉ cười và mắng hắn.

Sau khi lên tiên sơn, sáng sớm đi qua con đường đá, lên núi nghe gió tu luyện, Giang Cận mới bỗng nhiên phát hiện, thì ra thành tiên là chuyện tịch mịch đến thế, từ nay về sau, hắn cũng coi như chỉ còn mình mình.

Hắn đã đưa tất cả những gì quý giá nhất mà hắn nhìn thấy trong đời mình cho A Chi, mặc dù A Chi không biết những ý nghĩa ẩn trong đó.

Giang Cận cũng không muốn nói cho Tuần Chi, hắn chỉ nghĩ, nếu như mấy thứ này cho Tuần Chi, vậy mạng hai người bọn họ cũng sẽ có một phần được gắn liền cùng nhau.

- =-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui.:3
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 61


171.

"Tuần sư đệ," Giang sư huynh nói: "Đệ phải chú ý nghe đó."

Hắn lấy ra cây sáo trúc, sau khi thổi một tiếng, trong núi liền nổi lên trận gió mát mang hương hoa.

Trong một đêm yên tĩnh, tiếng chim hót ngẫu nhiên trở nên rõ ràng hơn.

Ta học theo nằm ngửa trên tảng đá như Giang sư huynh.

Hắn nói: "Kì thật trên thế gian rất nhiều người đều sống như gió, chỉ có bọn họ tự biết sự tồn tại của mình, mà trong mắt người khác, mạng của họ đều không thấy cũng không sờ được, vô thanh vô tức, một đồng đều không đáng."

"Tuần Chi." Hắn nói một cách long trọng: "Nhưng huynh chỉ là gió của đệ."

Hắn nói nghiêm túc như vậy, ta không biết phải trả lời thế nào. Ta nắm lấy ngón tay cái của hắn, nhẹ giọng nói: "Sư huynh, huynh sẽ phi thăng làm đại tiên nhân."

Bọn họ đều có tiên duyên, ta thà rằng bọn họ đều có thể phi thăng, được mọi người ngưỡng mộ.

Gió không phải cũng thổi đi sao?

Ta nói: "Đệ nghe sư phụ nói thanh phong xuân vũ, đương nhiên là phúc trạch của chúng sinh."

Giang sư huynh có lòng tốt, nhất định có thể làm tiên nhân tốt.

Giang sư huynh nói: "Huynh không muốn làm tiên nhân, huynh cũng không muốn phi thăng, huynh chỉ muốn ở lại chỗ này."

Hắn ngồi dậy, rũ mắt nhìn ta: "Đệ là sư đệ đặc biệt nhất của sư huynh."

172.

Giang Cận giấu kinh thư do Tiểu sư đệ chép, trốn trong sân xuyên qua cửa gỗ mở nhìn Tuần Chi lục đông kiếm tây trong phòng.

Khi Tuần Chi sốt ruột đến nước mắt lưng tròng, hắn liền làm bộ như cái gì cũng không biết, hỏi Tuần Chi sao thế.

"Sư, sư phụ nói phải chép xong kinh văn trước khi mặt trời lặn, lần sau mới có thể mang đồ từ dưới núi lên cho đệ..." Tiểu sư đệ hít mũi nói: "Đệ, đệ đã chép xong, nhưng giờ lại tìm không thấy..."

Giang Cận dùng ngón cái lau nước mắt trên má Tuần Chi, nói: "Đừng khóc nữa, để huynh giúp đệ chép."

Hắn vừa học thuật pháp mới, có thể dẫn gió chắp bút tác văn, không đến nửa canh giờ, liền giúp Tuần Chi đem kinh thư một lần nữa chép xong.

Khi Tuần Chi lấy được kẹo sư phụ cho, lặng lẽ bấm một nửa cho hắn.

Giang Cận biết sư đệ rất để ý mấy thứ nhỏ nhặt kia, thật sự thích hắn mới nguyện ý chia cho hắn một nửa.

Hắn bảo Tuần Chi cưỡi lên vai hắn, mang theo Tiểu sư đệ chạy tới chạy lui khắp núi, chờ Tuần Chi nằm sấp trên lưng hắn ngủ, hắn lại đem sư đệ về phòng.

Thanh phong xuân vũ, coi như phúc trạch của chúng sinh sao?

Hắn chỉ cảm thấy trên mây kia, là cô độc vô biên.

173.

Giang sư huynh cầm ngược lại ngón tay ta, bỗng nhiên cười rộ lên, hỏi: "Sư đệ Tuần tiểu Chi đáng yêu nhất ngày đó ơi, có thể hôn Tam sư huynh đáng thương của đệ một chút không?"

Ta nói: "Giang sư huynh nếu không nói chuyện buồn, vậy..." Hắn không đợi ta nói xong, liền cúi người cắn vào chóp mũi ta: "Hừ, huynh mặc kệ, huynh chính là muốn cùng Tùy Trăn so mạng ai dài hơn."

Ta: "?"

Sao phải so ai sống lâu hơn với Đại sư huynh?

- =-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.:3
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 62


174.

Trước khi sư phụ bay lên, ông đã cố tình để lại cho ta những lời mà ông đã ấp ủ nhiều năm.

Khó trách lúc trước ta lại tìm được thoại bản trong bí tịch tu luyện của ông, hóa ra ông còn cả trăm quyển.

Lúc trước ta ở Thanh Tước môn, bọn họ đều nói trong bí bảo giới chỉ của Nguyên Chân tiên nhân sư phụ ta có rất nhiều loại chú thuật khác nhau, học được một quyển là công lực có thể tiến bộ rất lớn.

Nhưng sau khi ông mở nhẫn ra cho ta xem, ta mới biết bên trong đều là thoại bản.

Sư phụ vuốt chòm râu dài, nói: "Vi sư sưu tầm nhiều năm, hôm nay đều giao hết cho con."

Ông cũng mang cho ta những công thức nấu ăn ở nhân gian và gia vị từ dưới núi lên.

Ta: "..."

Mệt ta thấy thần sắc ông nghiêm túc vậy còn tưởng ông sẽ dạy ta tu tiên thế nào.

Sư phụ nói: "Điều quan trọng nhất của con người sống trên đời này là gì?"

Ta suy ngẫm một chút, trả lời: "Ăn ngon ngủ ngon, tu đạo thành tiên."

Sư phụ: "Đó là niềm vui."

Ông vỗ vai ta, yêu thương: "Vi sư đem phần vui vẻ này cho con, đừng để các sư huynh con biết."

175.

Gần đến ngày đông chí ở nhân gian, sư phụ cũng còn nửa tháng nữa mới độ kiếp phi thăng, ta liền nấu một nồi sủi cảo thật lớn, lại cùng sư phụ ăn bữa cuối cùng ở Phúc Lộc sơn.

Tuần Túc hóa thành một nắm màu đen nằm sấp trên đầu ta, nhìn ta cùng Bùi sư huynh nặn sủi cảo.

Giang sư huynh phẫn nộ nói: "Tại sao lúc này lại không hóa hình người?"

Ta thay Tuần Túc giải thích: "Lần trước Tuần Túc giúp đệ đốt lửa, nhưng xém nữa là đốt trụi cả bếp nên đệ không cho nó giúp nữa."

"Đại sư huynh không phải đều đã trở lại sao?" Bùi sư huynh một bên làm thịt viên, một bên nói: "Sao không thấy y tới đây? Có phải bế quan tu luyện đến mức mười ngón tay cũng không thể dính nước xuân?"

Hắn vừa dứt lời, Tùy sư huynh liền từ bên ngoài đi vào.

Bùi sư huynh nói: "Sủi cảo Giang Cận nặn mập quá kìa."

Giang sư huynh nói: "Bùi Ứng, không cần chuyển đề tai bằng cách mắng đệ đâu."

176.

Tùy Trăn hôn lên má lúm đồng tiền nhỏ của Tuần Chi, dung túng cho Tiểu sư đệ bôi bột mì lên mặt y.

Y hiện tại cũng không để ý đến hai sư đệ khác, Bùi Ứng và Giang Cận cũng chỉ có thể nói xấu sau lưng y, đặt bên ngoài còn phải nghe lời y.

Đầu ngón tay Tuần Chi miêu tả lông mày y, cười nói: "Tùy sư huynh, huynh biến thành lông mày trắng cũng đẹp nha."

Tùy Trăn còn chưa mở miệng nói chuyện đã bị một ngọn gió cuốn cho bột mì đầy đầu.

Giang Cận nói: "Trong phòng này gió lớn thật nha ha ha, để đệ đi đóng cửa."

177.

Giang Cận được treo lên cây bằng dây mây, cứ ở đó đung đưa cho đến khi sủi cảo được nấu xong mới được đặt xuống.

- =-=-=-

Cảm ơn đã chờ đơi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.:3
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 63


178.

Trước khi phi thăng, sư phụ tập hợp sư huynh đệ chúng ta lại với nhau, nói với các sư huynh ta: "A Chi cũng coi như có thể bảo vệ mình, tháng sau có một trận tỉ thí nhỏ giữa các môn phái, các ngươi dẫn A Chi đi xem một chút đi.

_Lần đầu đồng ý cùng các sư huynh ra ngoài tỉ thí_

ta cảm thấy đây là đại sự, liền càng ngày càng khắc khổ ôn tập chú thuật lúc trước được học mấy lần.

Vạn nhất ta thua, chẳng phải là mất mặt Phúc Lộc sơn sao? Ta không muốn làm mất mặt các sư huynh và sư phụ.

Tuần Túc trèo ra khỏi gầm giường vào ban đêm, hóa thành hình người cùng ngồi xếp bằng với ta trên giường, nghiêm túc nói: "Nếu có người bắt nạt A Chi ta sẽ cắn chết hắn."

Ta chạm vào mái tóc cứng của nó nói: "Thắng hay thua là dựa trên bản lĩnh, họ thắng ta cũng không phải bắt nạt ta."

Tuần Túc nói: "Ta không quan tâm."

Ta nói: "Vậy thì...chỉ được cắn một cái, không được cắn chết người."

179.

Mặc dù chỉ là cuộc tỉ thí nhỏ, nhưng môn phái tới cũng thật nhiều.

Ta đứng giữa các sư huynh, thật cẩn thận nắm lấy tay áo Tùy sư huynh, thò đầu ra nhìn những khuôn mặt xa lạ kia.

Bọn họ dùng tiên thuật ta chưa bao giờ thấy, đều rất lợi hại.

Nhưng mà lợi hại nhất khẳng định vẫn là các sư huynh của ta.

Giang sư huynh đè thanh âm nói với ta: "Đừng sợ, có các sư huynh ở đây thay đệ làm chỗ dựa nè."

Ta gật gật đầu.

Bùi sư huynh cười ha ha, mở quạt gấp nói: "Ta ngược lại muốn nhìn xem ai dám thắng sư đệ."

Ta nói: "Bùi sư huynh, đệ phải dựa vào bản lĩnh để thắng cơ."

"Sư huynh biết đệ lợi hại." Bùi sư huynh chọc lên trán ta một cái, nói: "Nhưng bọn hắn mà dám dùng thủ đoạn hạ lưu mà thắng, huynh sẽ đánh hết cả lò nhà kẻ đó."

Tùy sư huynh nắm tay ta, ôn hòa nhìn ta nói: "Đi thôi."

180.

Ta bước lên đài thi đấu, chắp tay với người đối diện, nói: "Ta là Tứ đệ tử Phúc Lộc sơn, xin chỉ giáo."

Người nọ cũng báo gia môn, sau đó cười nói với ta: "Tiểu đệ đệ, ta là mang linh thú tới dự thi, linh thú của nhóc đâu, đừng nói là ta bắt nạt nhóc đó."

Linh thú của hắn là bạch hổ còn cao hơn cả người ta.

Bạch hổ kia mở đôi mắt vàng kim nhìn chằm chằm ta, có chút dọa người.

Ta nói: "Ta cũng có linh thú."

Dứt lời, Tuần Túc liền hóa thành một cục nhỏ rơi xuống đỉnh đầu ta.

"Tiểu đệ đệ." Người kia nói: "Lần này hai người chúng ta đều có linh thú, cũng không thể nói ta chiếm tiện nghi nhóc nha."

Ta gật đầu nói: ""Vâng."

Tiếng chuông vang lên, con hổ trắng liền lao về phía ta.

Ta còn chưa niệm chú đánh lại, Tuần Túc trên đầu đã bành trướng lên, cơ hồ lớn gấp ba lần bạch hổ kia.

Bạch hổ lộ vẻ sợ hãi, lập tức phanh chân lại.

Tuần Túc nhếch miệng rộng, lộ ra một hàm răng bén nhọn.

Đôi mắt xanh to tròn của nó nhìn thẳng vào bạch hổ, từ trong họng phát ra tiếng gầm nhẹ.

Bạch hổ lui về sau hai bước.

Bạch hổ: "Meo~"

181.

Người thứ hai lên đánh với ta là Đại tỷ tỷ Thanh Tước môn.

Nàng mỉm cười nói với ta: "Tuần Chi đệ đệ, không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây ha."

Ta nói: ""Thật trùng hợp."

Nàng không dùng linh thú, ta cũng không cho Tuần Túc đi ra.

Lúc này ta thật sự dựa vào bản lĩnh của mình.

Nàng dùng linh kiếm, tốc độ đâm tới cực nhanh.

Trong nháy mắt ta nghĩ, chỉ dựa vào xoay người trốn thì chắc chắn sẽ thua. Sau khi tránh được kiếm đầu tiên của nàng, ta liền nhanh chóng niệm pháp quyết.

182.

Lâm Ngư một kiếm đâm vào hư không, ngạc nhiên phát hiện Tuần Chi biến thân thành mèo trắng chân ngắn đáp xuống trước mặt.

...Nàng vốn có ý nhường, giờ lại càng không xuống tay được!

Ai có thể đánh một bé mèo con!

Trong lúc nàng sửng sốt, Tuần Chi lại hóa thành người, khoảnh khắc cơn gió nổi lên, một chiếc đũa đặt ngay cổ họng nàng.

Bạch y phiêu phiêu, thiếu niên cười cười với nàng, trên má lộ cái lúm đồng tiền nhỏ.

Lâm Ngư mở to mắt nhìn tai mèo còn đang động đậy trên đầu đối phương.

Thôi...thôi rồi...thua mất rồi!

183.

Các sư đệ Thanh Tước môn không biết sư tỷ thua mất mặt hay sư tỷ chảy máu mũi trước bàn dân tiên hạ mất mặt hơn...

Nhưng nếu đổi lại là bất kì ai trong số họ cũng thật không có khả năng thắng!

- =-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ:3
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 64


184.

Người tiếp theo cũng không đánh ta, nếu sư phụ biết trình độ nửa vời này của ta mà còn có thể thắng lôi thủ thì sẽ cảm thấy linh tu lần này đều rất kém cỏi mất.

Tiền bối phụ trách chủ trì tặng ta bình ngọc lung linh trong suốt như pha lê, nói là có thể tịnh tiên thủy dưỡng linh thảo.

Ta cảm thấy hình như cái này cũng không có tác dụng gì lớn, sau khi lấy về Phúc Lộc sơn sẽ dùng để trồng hành lá.

1

Thanh Tước môn Đại sư huynh Ninh Ngộ cũng ở dưới đài, đặc biệt đến chào hỏi ta. Trên mặt hắn có chút buồn bã, không biết là tiếc nuối cái gì, im lặng một hồi lâu mới nói với ta: "Tuần Chi, Hung thú không làm nhóc khó chịu nữa là chuyện tốt. Huyết khế cũng không cần giải, để nó làm linh thú của nhóc, còn có thể bảo hộ nhóc."

Ta gật đầu nói với hắn: "Cảm ơn ngươi."

Em trai của hắn, Ninh Dục nhìn ta với sư huynh ta, nháy mắt với ta: "Tuần tiểu miên, đã lâu không gặp, nhóc lợi hại hơn nhiều nhỉ."

Mặc dù hay trêu chọc ta nhưng cậu cũng đã tặng hoa mai cho ta, ta cũng mỉm cười với cậu, nói: "Bởi vì ta luyện tập nhiều thôi."

Ninh Dục lại hỏi: "Ngày khác lại đến Thanh Tước môn làm khách chứ?"

Ta còn chưa nói gì, mặt đã bị Bùi sư huynh dùng quạt che lại. Bùi sư huynh hừ hai người bọn họ, nói: "Còn muốn đến bắt cóc tiểu sư đệ nhà người khác?"

Hai huynh đệ Thanh Tước môn bị sư huynh ta tức giận mấy câu, ta nắm chặt góc áo Bùi sư huynh, nhỏ giọng với anh: "Sư huynh, mọi người đều không biết Phúc Lộc sơn có bốn đệ tử."

Bùi sư huynh thở dài, lắc lắc quạt, cười nhìn ta: "Kì thật sư huynh thà rằng người khác không biết Phúc Lộc sơn có bốn đệ tử, nhưng Tuần sư đệ có bản lĩnh như vậy, tóm lại là vẫn bị phát hiện rồi."

185.

Người đến Phúc Lộc sơn luận đạo đã thay đổi nhiều.

Ta cũng thường xuyên đi theo các sư huynh ra ngoài lịch lãm nên kiến thức cũng tăng lên không ít.

Đại bộ phận thời gian ta đều không ra tay, Tuần Túc đều xuất hiện đem mọi chuyện giải quyết hết.

Sự phụ trước khi phi thăng nói với ta con đường tu luyện quanh co gập ghềnh nhưng ta một đường tu hành tới đây đều là bằng phẳng bình thản, ngay cả hạt cát cũng không có.

Tuy rằng kết Kim Đan phải mất rất nhiều thời gian nhưng ta cũng không thèm để ý cái kia, mỗi ngày lật lật một lần vốn liếng sư phụ lưu lại cũng rất thú vị.

Có lẽ sư phụ nói đúng, người sống cả đời, quan trọng nhất là vui vẻ.

Mỗi ngày đều có người mang linh thảo và linh thú tới đây, ta lấy công thức nấu ăn của nhân gian làm cơ sở để viết công thức nấu ăn cho tiên giới, lúc không có việc gì liền nghên cứu cách hấp tiên thảo sao cho ngon.

Các đệ tử Thanh Tước môn đều rất nhiệt tình, mỗi lần ta nói mình vừa phát minh ra món mới bên đó đều phái người tới nếm thử.

Ở tiên giới vẫn còn rất nhiều người tốt!

Mặc dù đôi khi ăn xong món của ta mọi người sẽ biến thành đầu lợn hoặc bất cứ thứ gì khác nhưng họ cũng không giận ta, tính khí của mọi người đều rất tốt.

ah~

Sư phụ còn lo lắng ta không có cách nào ở chung với người của môn phái khác, ông thật sự lo quá rồi.

186.

Ta đi cùng Giang sư huynh trở về thăm các huynh trưởng a tỷ của hắn.

Ước chừng là có chuyện vui, khắp Giang phủ đều là tiếng cười nói náo nhiệt. Các huynh tỷ của hắn đều đã kết hôn sinh con, cuộc sống rất hạnh phúc.

Hắn chỉ nhìn mọi người từ trên mái hiên rồi quyết tâm rời đi.

Ta hỏi: "Sư huynh không hỏi thăm bọn họ có được không đó?"

Giang sư huynh nói: "Không cần, biết bọn họ sống tốt là ta vui rồi."

Khi hắn nói những lời này, cơn gió thổi qua đèn lồng dưới mái hiên Giang gia, trong ánh nến đỏ lay động, mọi người không hẹn mà gặp cùng ngước mắt lên nhưng không ai biết mình đang nhìn cái gì.

"Cái này coi như đoạn tuyệt nhân gian duyên thôi." Giang Cận cười cười, nhẹ giọng nói: "Sau này, huynh sẽ không đến nữa. Cuộc sống trên núi khác với cuộc sống ở nhân gian, huynh muốn nhớ kĩ dáng vẻ họ hiện giờ là đủ rồi."

Ta nghĩ bây giờ chắc hắn đang khổ sở, liền chạy đi mua cho hắn một xâu kẹo hồ lô, an ủi nói: "Giang sư huynh, đệ sẽ luôn ở cạnh huynh."

"Huynh hiện tại cũng không khổ sở như vậy, xâu hồ lô đường này đệ ăn thay huynh đi."

Giang sư huynh dừng một chút, nói: "Nói đi, đệ có thể gọi ta là "A Cận" không?"

Lần đầu ta gọi huynh ấy như vậy cảm thấy thật tuyệt vời, từ trước giờ ta đều kêu bọn họ là "sư huynh", còn chưa bao giờ gọi tên thân mật như vậy.

Ta cắn kẹo hồ lô, sương đường vừa tan ra trên đầu lưỡi ta Giang Cận đã nghiêng mặt hôn lên miệng ta một cái.

Hắn cúi đầu nhìn ta, nói: "Huynh nếm vị ngọt là được rồi, cảm ơn sư đệ nhé."

- =-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người vui vẻ.:3
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 65


187.

Ta bay lên.

188.

Chuyện này đột ngột đến mức ta còn không biết sao ta lại bay lên. Hơn nữa sư huynh vẫn còn ở dưới kìa! Sao chỉ có mình ta bị sét đánh bay! Ta ngẩn người trong mảng mây mù trắng xóa, được sư phụ thừa gió bay tới xách lên.

Ông thở dài, vuốt chòm râu hỏi ta: "A Chi, con có muốn lên không?"

Ta gật đầu nói: "Con không biết sao mình lại bay lên, con vẫn có thể xuống chứ?"

Sư phụ nói: "Theo thường lệ mà nói thì không được, nhưng con là được Thiên đạo phá cách chuyển tới, phỏng chừng cũng có thể phá lệ cho con." Ông nói xong, lại vuốt râu mặt mày ủ rũ nói với ta: "Kỳ thật phía trên cũng không có ý nghĩa gì, mấy người sư huynh đệ các con muốn ở dưới chơi đến khi nào tìm sư phụ cũng được..."

Ta cũng không biết sao Thiên đạo lại chọn ta, đây có lẽ lại là giấc mơ của ta.

...

Sau khi tỉnh lại ở nhân gian thật sự có thêm bài vị của ta, chuyện xảy ra này làm ta mê mang thật sự.

Người ở dưới gọi ta là "Tam Tiên Tiên"

Bình thường trong tửu lâu đều bày tượng thần có sáu tay, trong tay các thần tiên khác đều cầm phất trần, chùy đồng, chỉ có ta cầm đũa, dao, xẻng.

1

Ta nghi ngờ Thiên đạo có ý kiến với ta.

189.

Tóm lại, các sư huynh của ta đã không bay lên theo và ta trở thành vị thần duy nhất trong khu vực này phi thăng rồi trở lại.

Ta cũng không cảm thấy có chỗ nào thay đổi, ta vẫn còn là Tứ sư đệ của Phúc Lộc sơn, Trung Thu trăng sáng vẫn có ba sư huynh và A Túc cùng ta trải qua.

Ngẫu nhiên bọn Ninh Ngộ cũng sẽ đến góp vui.

Bùi sư huynh làm rất nhiều pháo hoa.

Nhìn đêm lấp lánh rực rỡ, ta lại nghe tiếng hát của sinh linh vang vọng trong vạn thung lũng. A Túc nằm sấp trên đầu ta, các sư huynh cùng ta ngồi trên tảng đá ngửa đầu nhìn trời ngợp trong pháo hoa.

190.

Có người hỏi "Tam Tiên Tiên" giải thích thế nào, nói một cách đơn giản là do vị tiên nhân này am hiểu cách nấu cháo Tam Tiên.

Muốn nói phức tạp thì là do trên vị tiên nhân này có ba vị sư huynh lợi hại, đặc biệt mỗi người còn là mỹ nam tử.

Tam tiên này tất nhiên là để chỉ Đại sư huynh Tùy Trăn, Nhị sư huynh Bùi Ứng và Tam sư huynh Giang Cận.

Vị tiên nhân này không có bản lĩnh gì, chỉ biết vùi đầu nấu ăn.

Nhưng nhờ phúc ba vị sư huynh kia, vị tiên nhân này chỉ cần tập trung nghiên cứu thức ăn, không cần quan tâm những chuyện phân tranh bên ngoài.

Tiên nhân còn nuôi một linh thú cực Hung.

Linh thú đối với danh hào Tam Tiên này rất không vừa lòng, đáng tiếc nó lại sợ ba vị sư huynh kia, chỉ có thể trèo lên giường tiên nhân vào ban đêm kể khổ.

Chỉ là mỗi lần ủy khuất kể đến một nửa thì đã bị các sư huynh ném ra ngoài.

191.

Tên ta là Tuần Chi, là đệ tử thứ tư của Phúc Lộc sơn, là một vị thần phế linh căn.

Tuy rằng chỗ nào cũng không bằng ba vị sư huynh phía trên ta, nhưng mỗi ngày trôi qua đều rất vui vẻ.

Chuyện tu hành cứ thuận theo tự nhiên đi! Ta cảm thấy cuộc sống của sư đệ thường thường vô kì cũng rất tốt!

Chờ ta và các sư huynh ở Phúc Lộc sơn chơi đủ rồi, liền cùng nhau phi thăng tìm sư phụ!

- HOÀN-

3

Lời sau: Thiên đạo là mẹ ruột!

5

Đây là hố mở 2019-08-11...

Bản thân do tôi lười biếng cập nhật, kéo dài một thời gian dài trước khi hoàn, tận 2020-03-10, gần bảy tháng, cuối cùng cũng kết thúc!

(Tự mình đánh cồng chiêng cho mình)

1

Ý định ban đầu là viết một đoạn văn nhỏ, vui vẻ ngọt ngào, trước khi đi ngủ cắn một miếng là có thể mơ đẹp, cho nên cũng không có tình tiết gì quá lớn ha ha.

Tuy rằng chỉ mới có Đại sư huynh xuống tay, có lẽ các bạn cảm thấy đường tình cảm vừa mới triển khai liền không còn! Nhưng tôi nghĩ nó không quan trọng! Dù sao tất cả mọi người đều ở bên nhau! (Tôi đã kết thúc!) Gia đình Phúc Lộc sơn náo nhiệt vui vẻ!

Có lẽ sau này viết một chút lên weibo, xem duyên phận đi...(chiêm niệm)

Những cái hố khác của tôi: "Bia đỡ đạn bị công ba trói đi", "Chuyện đoàn nhân vật chính đều trở thành người yêu nhân vật phản diện", "Sâu trong tiên sơn có ma tu", "Cảnh tượng một lần vô cùng lúng túng"

3

(hai quyển sau là truyện ngắn 1v1, hai quyển đầu cũng là np)

Quanh năm viết bánh ngọt nhỏ trên weibo, hoan nghênh nhứng đứa bé có hứng thú chú ý đến tôi, ha ha:

weibo: @送泥一条鱼 (Gửi bùn một con cá)

Tóm lại, hy vọng mọi người đều hạnh phúc! yoo mi!

- =-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng manhmanh1843, chúc các bạn hạnh phúc (.❛ ᴗ ❛.)
 
Back
Top Dưới