Đam Mỹ Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ

Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 20


61.

Ta nhìn chằm chằm vào hắc miêu bên gối một lúc lâu, nghĩ thầm chắc ta vẫn còn đang mơ.

Trách không được sao trong mộng ta cảm thấy tay đau như vậy, thì ra là thật sự bị cắn.

Nó ngẩng đầu lên nhìn ta rồi lại cúi đầu xuống l**m móng vuốt của mình như vết cắn trên mu bàn tay ta chẳng liên quan gì tới nó. Ta ôm chăn quỳ lên hỏi nó: "Này Đồ hư hỏng, ngươi từ đâu đến?"

Vừa hỏi xong ta liền thấy một đoàn hắc khí bay ra từ miệng vết thương của ta chui vào người tiểu hắc miêu.

Nó từ cỡ bàn tay lớn lên như chậu rửa mặt, cũng không còn lông nhung nhung mà bộ dạng quái dị, có chút xấu.

Nó giống Đồ hư hỏng ta gặp trong hang động.

Ta cẩn thận dùng bút lông chọt chọt nó, nó không chạy cũng không dùng móng vuốt nắm lấy ta, chỉ dùng đôi con ngươi màu lam nhạt nhìn chằm chằm ta.

Ta nói "Ngươi có phải Đại Hung không?"

Nó nằm trên chăn làm rơi bút lông của ta. Ta nói: "A, kia...là Tiểu Hung?

Nó bò tới, cái đầu lạnh lẽo cọ cọ lòng bàn tay ta, còn thân thiện l**m l**m mu bàn tay ta.

Đồ hư hỏng toàn thân đều lạnh, bị nó l**m một cái cả người một trận ác hàn, sau lưng nổi cả rừng da gà. Ta ráng gãi gãi cằm nó, nó lật người lại lộ bụng đen trước mặt ta. Ta nhẹ nhàng chạm vào bụng nó.

Mềm mại, giống như một con cún con.

Có vẻ còn có một chút đáng yêu.

Đôi mắt tròn màu xanh nhạt của Đồ hư hỏng cũng rất đẹp.

Ta vừa thử ôm nó vào trong ngực, chợt nghe thấy cửa điện bên kia có động tĩnh, trong lòng ta chấn động, liền đem Đồ hư hỏng giấu vào trong y phục của ta. Trang phục của Thanh Tước môn cho ta khá rộng rãi, giấu Đồ Hư Hỏng thì dư dả.

Nó không phản kháng, ngoan ngoãn co lại bên bụng ta.

62.

Người đến là các sư tỷ sư muội của Thanh Tước môn.

Sư tỷ ngực bự mỗi lần gặp ta đều thích đặt mặt ta lên ngực tỷ ấy.

Trên người các tỷ tỷ vừa mềm mại vừa thơm khác với các sư huynh.

Khi họ đến luôn mang cho ta rất nhiều bánh ngọt và hoa nhỏ, thỉnh thoảng cũng sẽ dạy ta một số tiên thuật đơn giản.

Mỗi lần ta học phải hàng trăm lần mới xong, bọn họ đều sẽ vây xung quanh vỗ vỗ đầu ta.

"Tiểu Chi" Tỷ tỷ ngực bự nói với ta, "Nếu các sư huynh sư đệ bắt nạt nhóc, nhóc phải nói với bọn tỷ nha."

Ta nói: "Cảm ơn tỷ."

Nàng nhéo mặt ta và nói: "Nếu nhóc thật sự là đệ đệ ta thì thật tốt, trong Thanh Tước môn toàn một đám sói con."

Chờ ta học xong pháp quyết, Tỷ tỷ ngực lớn lại hỏi ta: "Tiểu chi, là ai đặt tên cho nhóc?"

Ta nói: "Là nương ta đặt."

Nàng mỉm cười nói: "Tuần Chi, một cái tên tốt đó."

Ta rất vui vì nàng khen tên ta, liền cao hứng nói: "Cha ta viết thư cho nương ta nói "Như Giang Nam một trận xuân, định tìm nhánh hoa tặng mỹ nhân". nương ta thích những câu này nên đặt tên cho ta là Tuần Chi."

*theo bản QT lúc dùng gu gồ dịch Tuần Chi sẽ dịch là Tuần Nhánh á mọi người.

Nương cũng thích ôm ta, tựa như các tỷ tỷ vậy. Ta đã không còn thấy nương ta trong một thời gian rất dài nhưng ta vẫn còn nhớ mùi hoa nhài nhàn nhạt vương trên xiêm y của bà.

Phụ thân nói mẫu thân đi Giang Nam ngắm hoa, chờ ta học xong Thiên Tự văn là đầu xuân có thể đi Giang Nam gặp mẫu thân. Nhưng cho đến khi sư phụ đem ta lên núi ta vẫn chưa học xong Thiên Tự văn.

Giang Nam đầu xuân nhất định khắp nơi đều có hoa, không biết nương đã gặp được loài hoa nào mà ở lại đó mãi không trở về.

|0==[]::::::::::::::::::>~~~~~~|

Cầu cho năm nay Manh Manh có thể ăn thật nhiều bánh Su kem nha~ (ノ"ヮ")ノ*: ・゚
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 21


63.

Các tỷ tỷ không phát hiện ra ta giấu Đồ Hư Hỏng, bởi vì Đồ Hư Hỏng rất ngoan, không phát ra âm thanh. Chờ ta ôm nó từ trong quần áo ra thì phát hiện nó đã ngủ rồi.

Ta đem nó đặt trên đùi, nghe những tiếng khò khè nho nhỏ tựa hồ như ngủ rất say.

Đây không phải Hung thú hung dữ mà Ninh Ngộ bảo đã cùng ta kí huyết khế sao?

Nếu ta giao nó cho Ninh Ngộ thì ta có được trở về Phúc Lộc sơn không?

Trong lòng ta suy tư, hôm sau nhân lúc các sư tỷ sư muội dẫn đi chơi ta lén lút tìm cơ hội gặp Ninh Ngộ.

Bình thường hắn hay luyện tập cùng sư tôn và các sư muội nhưng hôm nay hắn lại không ở đây.

Ta ngồi ngay ngắn trong đình vẽ hoa Mận. Họ bàn tán về cách sử dụng thuật pháp để làm nó đẹp hơn. Ta lắng nghe một chút nghĩ thầm ta cũng không làm được những thuật pháp này, liền đơn giản bỏ ngoài tai.

Sau khi Ninh Dục bị ca ca đánh, cậu đã không qua lại với ta thường xuyên như trước. Sau khi ta hoàn thành nét cuối cùng của bông Mận, ta gặp cậu ấy khi vừa ngẩng đầu lên, cậu cười toe toét với ta, lộ ra cặp răng Hổ nhỏ nhỏ.

"Tuần tiểu miêu, bức tranh hoa Mận của nhóc thật đẹp. Cậu bước tới, nhìn kỹ bức tranh của ta và nói: "Nhóc học nó từ ai vậy?"

Ta nói: "Là từ cha ta."

Dứt lời ta điểm một chút mực đỏ vào vị trí của cánh hoa Mận, nói với Ninh Dục: "Nương ta rất thích hoa nên cha hướng hoạ sĩ nổi tiếng nhất kinh thành thỉnh giáo một phen, phàm là hoa không thể mang về cha đều sẽ vẽ lại cho nương ngắm."

Ninh Dục nửa quỳ ghé vào trên bàn thạch nhìn ta vuốt thẳng nếp nhăn trên giấy, im lặng một lúc đột nhiên vươn đầu ngón ta điểm một cái lên giấy vẽ của ta, cánh Mận trong tranh bật ra thành hiện vật.

Cậu đưa cánh hoa cho ta, nói: "Nhóc ngửi thử đi."

Có mùi thơm thoang thoảng của hoa.

Ta cầm trên tay cành hoa Mận, trong mắt chợt có hơi nong nóng.

Hoặc là vì dạo này hay đi cùng các tỷ tỷ nên ta hay nhớ đến nương, ngày trước khi ta vẽ hoa lá cỏ cây cha nương đều sẽ khen ta vẽ đẹp.

Sau đó, họ đã biến mất.

Ngón tay Ninh Dục linh hoạt gạt lệ vương trên khoé mắt ta, nói: "Có phải ta nói điều gì không phải không? Sao nhóc lại khóc?"

Tỷ tỷ ngực bự thấy ta khóc liền bước đến đánh Ninh Dục một cái: "Đệ lại bắt nạt Tiểu Chi à."

Ninh Dục ôm đầu nói: "Đệ chỉ mới biến ra một cái hoa Mận."

Cậu sờ tay áo rồi lấy ra một viên đá nhỏ sáng bóng đặt trước mặt ta, nói: "Được... chuyện này là lỗi của ta."

64.

Sau khi đến Thanh Tước môn ta đã khóc rất nhiều.

Thật ngại ngùng quá đi.

Những thiếu niên cao hơn ta một cái đầu thấy ta đang lau nước mắt liền lần lượt vây quanh ta biến ra tiên thuật bọn họ vừa học được.

Có người biến ra một gốc Chu Thiên Thảo, có người biến ra một chuỗi ngọc, có người biến ra một cái q**n l*t có đuôi thỏ.

Ta: "..."

Người khác: "..."

Các tỷ tỷ: "..."

Mặt cậu ta đỏ bừng, hồi lâu mới nặn ra được: "Đệ nghĩ là sẽ hợp chứ?"

65.

Các tỷ tỷ đem thiếu niên biến ra q**n l*t đánh một trận.

66.

Cả ngày nay ta vẫn không gặp Ninh Ngộ, cầm cánh hoa Mận trở về Thiên điện, Đồ Hư Hỏng vẫn còn đang cuộn mình trong chăn mà ngáy.

Ta không biết nó thích ăn gì nên lén lấy mấy cái bánh cho nó ăn.

Nó mở to đôi mắt xanh, từ từ trườn đến tay ta rồi đưa lưỡi l**m l**m miếng bánh.

Có lẽ ta không nên gọi nó là Đồ Hư Hỏng, nó cũng không xấu như vậy.

Ta nói; "Ta gọi bé là Tiểu Hung nha."

Tiểu Hung l**m xong hai khối bánh trong tay ta, ô ô kêu hai tiếng.

Đêm đến, ta thổi tắt đèn, đôi mắt xanh của Tiểu Hung sáng lên trong bóng tối.

Nó chui lại vào chăn bông của ta, cơ thể lạnh băng khiến ta rùng mình nhưng ném nó ra ngoài lại không tốt lắm.

Ta ngẫm nghĩ một hồi, sau đó nhẹ nhàng ôm nó vào lòng, nghĩ thầm ôm ôm biết đâu có thể tăng thân nhiệt nha?

+

- =-=-=-=-=-=-

Souhaite la bonne année (≧ ◡ ≦) Chúc mọi người bình an như ý nhé.
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 22


67.

Đại Hung, là yêu thú cùng hung cực ác, do oán khí của thiên địa mà thành.

Ấu thú nếu cùng người ký kết huyết khế thì có thể bám vào trong huyết mạch người đó.

Người kết khế nếu là ma tu, có thể làm ít công to; người kết khế mà là linh tu, có nguy hiểm tẩu hoả nhập ma.

Ninh Ngộ lật qua sách cổ, thầm nghĩ Tuần Chi cùng yêu thú bậc này kết khế cũng không biết là may mắn hay bất hạnh. Hung thú rất dễ cắn ngược lại, đại hung càng là do oán khí sinh ra, hắn tra sách cổ cả ngày, ước chừng biết được phương pháp cởi bỏ một nửa khế ước.

Khi hắn tới Thiên điện, Tuần Chi đã ngủ ở trên giường.

Thiếu niên cuốn chăn thành một cục, lông mày thanh tú cau chặt, Ninh Ngộ đưa tay chạm vào phát hiện trên trán đối phương toàn mồ hôi lạnh.

Gặp ác mộng? hay bị bệnh rồi?

Ninh Ngộ nâng Tuần Chi dậy, nhóc vẫn không tỉnh, còn lẩm bẩm nói mớ dụi vào ngực hắn. Toàn thân thiếu niên lạnh như băng, áo trong bị mồ hôi thấm ướt như được vớt ra từ nước.

"Cha..." Tuần Chi đem mặt dán vào ngực hắn, ôm eo hắn, nhỏ giọng cầu khẩn: "Đừng để con lại chỗ này...con sợ..."

Ninh Ngộ cầm cánh tay tinh tế của Tuần Chi, hít sâu một hơi, nhẹ giọng nói: "Tuần Chi, nhóc đang nằm mơ, tỉnh lại."

Tuần Chi không nghe được lời hắn nói, thân thể vẫn run rẩy.

Ninh Ngộ muốn đem Tịnh Thần đan nhét vào miệng Tuần chi nhưng đối phương cứ mím chặt môi, cái gì cũng không chịu ăn. Trong lòng hắn do dự một lát liền đem Tịnh Thần đan ngậm trong miệng, lấy lưỡi uy qua miệng Tuần Chi.

Yêu khí.

Là ác mộng quấn thân.

Ý niệm này vừa xuất hiện, Ninh Ngộ cúi đầu liền nhìn thấy một thứ đen kịt từ trong chăn bò ra, đôi mắt tròn màu lam nhạt chìm chằm chằm hắn.

...Đại hung yêu thú, hoá hình ra khi nào!?

Hắn cũng là lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy Đại Hung, có chút hoảng hốt, một lát sau mới trấn định lại, hướng nó ném ra một cái lồng phù.

Kết giới linh lực không nhốt được Đại Hung, hắn cũng chỉ muốn nó trước hết đem yêu khí thu lại nếu không Tuần chi sẽ chìm đắm trong cơn ác mộng mãi.

Sau khi Đại Hung bị nhốt lại thần sắc thống khổ trên mặt Tuần Chi cũng dần tan. Ninh Ngộ nằm trên giường xem xoáy tóc nho nhỏ của thiếu niên trong ngực mình, nhịn không được thở dài một tiếng.

Chân Tuần Chi quấn quanh eo hắn, thân thể mảnh khảnh dán chặt vào hắn làm hắn nửa bước cũng không di chuyển được.

Hắn thì thầm, "Tuần Chi, ta không phải người tốt đâu."

Tuần Chi a một tiếng, ôm hắn càng chặt hơn.

Hắn nói: "Ta khác với Tuỳ sư huynh chính nhân quân tử thanh tâm quả dục của nhóc, đừng để ta làm ra chuyện gì không nên làm."

bàn tay Ninh Ngộ đặt ở cánh mông mềm mại của Tuần Chi, lơ đãng nhớ tới ngọc trụ lần trước hắn rút ra. Đầu ngón tay hắn cách một lớp vải nhẹ nhàng mài lên khe hở kia, thân thể Tuần Chi theo bản năng run lên một chút nhưng không tỉnh lại. Hắn nhẹ nhàng hôn lên nước mắt trên mặt thiếu niên, nói: "Nếu ta là sư huynh nhóc ta đã không để nhóc ở lại một mình ở nơi đó..." Phúc lộc sơn sao lại nuôi ra một tiểu mỹ nhân ngốc nghếch như vậy?

đến cuối cùng hắn cũng không làm gì khác, chỉ dùng tay nhẹ nhàng vòng qua thắt lưng Tuần Chi.

Đại Hung ở trong lồng tuy không giãy dụa nhưng Ninh Ngộ nhìn ra vật nhỏ kia là đang chờ cơ hội lao ra cắn đứt cổ hắn. Hắn lại ngưng tụ một ít linh lực gia cố lại lồng giam, đối mặt với Đại Hung nói: "Tâm tư nhóc ấy thuần khiết, cũng không thích hợp kết khế ước với mày...mày chớ dùng ác mộng hại nhóc."

Vật nhỏ híp đôi mắt tròn, cúi đầu ngao một tiếng.

68.

Ninh Ngộ ôm tiểu mỹ nhân, trong lòng nghĩ có lẽ hắn nên đổi tên.

Từ nay hãy gọi hắn là Liễu hạ Huệ đi.

=-=-=-=-=-=-=-=

cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé (*"∀`*) hôm nay mị thiệt quạo🙂)) đăng sớm cho mọi ngừi nhe
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 23


69.

Ta lại gặp ác mộng.

Lúc còn ở Phúc Lộc sơn ta không thường nằm mơ nhưng ở chỗ này ta luôn gặp ác mộng. Trong mơ thật lạnh, như mùa đông đến có người hất nước lạnh vào người ta, ta lạnh đến run rẩy cả người, trong đầu đều là tìm thứ ấm áp ôm vào ngực.

Ngày hôm sau tỉnh lại, ánh nắng nhè nhẹ từ khe cửa sổ tràn vào căn phòng, ta đem mắt đảo một vòng mới phát hiện người mình ôm đêm qua là Ninh Ngộ, trước mắt hắn là một màu xanh đen nhàn nhạt như tối qua hắn cũng không được ngủ ngon, ta cẩn thận đánh giá khuôn mặt tuấn tú của hắn, không biết đêm qua mình có làm chuyện gì không tốt hay không.

...Ta cảm thấy có chút mất mặt vì đang treo cả người lên người hắn. Đó giờ ta ngủ một mình đều toàn ôm chăn thôi.

Ta cố đặt chân xuống khỏi người hắn, trong lúc di chuyển vô tình đánh thức hắn theo.

Ninh Ngộ mở mắt ra.

Hắn chờ ta di chuyển xong rồi ngồi dậy.

Ta cúi đầu xin lỗi hắn, nói là đêm qua ta không tỉnh táo mới có thể ngang ngược ôm hắn không rời.

Ninh Ngộ cúi đầu nhìn ta, nói: "Hôm qua nhóc mơ thấy sư huynh của nhóc à?"

Ta lắc đầu, đêm qua ta không mơ thấy ai, chỉ cảm thấy lạnh.

Cặp chân mày đang nhíu lại của Ninh Ngộ buông lỏng ra, hắn chỉnh trang lại y phục, khom lưng từ dưới gầm giường xách ra Tiểu Hung thú đen kịt, nói với ta: "Là nó làm ngươi gặp ác mộng."

Ta sửng sốt, chống lại đôi mắt màu xanh của Tiểu Hung, nói: "Nó?"

"Hung thú oán khí cực nặng." Ninh Ngộ nói: "Nhóc cách nó quá gần, bị oán khí trên người nó ảnh hưởng, sẽ lâm vào ác mộng."

Tiểu Hung nghiến răng muốn cắn Ninh Ngộ nhưng Ninh Ngộ né tránh được. hắn nhìn ta nói: "Chỉ cần không hoàn toàn kí kết khế thì vẫn còn khả năng giải trừ. Nhóc suy nghĩ kĩ đi, kí khế ước với Hung thú cũng không phải chuyện tốt đâu."

ta suy nghĩ một chút rồi nói lại với hắn: "Làm thế nào để giải quyết nó?"

Ninh Ngộ nói: "Giải khế linh trận."

70.

Ta ngồi trong linh trận, nhìn chằm chằm vào Tiểu Hung. Bằng cách nào đó ta cảm thấy nó có chút uỷ khuất.

Nó ở trong linh trận, dùng móng vuốt gãi mặt đất, không ngừng gầm gừ, hắc khí trên thân càng lúc càng nồng đậm.

Ta nghĩ thầm vẫn nên để nó lại Thanh Tước môn, ta liền có thể trở về tìm các sư huynh; vả lại một người tầm thường không có gì lạ như ta cũng không xứng làm chủ nhân của nó.

Ta nhân lúc Ninh Ngộ đang bày trận, nhỏ giọng nói với nó: "Bé đi tìm người khác lợi hại hơn kí kế ước nha."

Nó giống như nghe hiểu lời ta nói, liền không thèm phản ứng tới ta nữa.

71.

Ninh Ngộ dựa theo sách cổ để bày trận, nửa huyết khế thường là linh tu dưới tình huống bất đắc dĩ mới cùng yêu thú kí, yêu thú tự mình quấn lấy như vậy cũng là lần đầu hắn thấy.

Hắn nghĩ hơn phân nửa là do đây là ấu thú mới rời khỏi mẫu thân, Tuần Chi lại là người đầu tiên nó nhìn thấy mới có thể thân cận như vậy.

Nửa canh giờ sau khi khai trận mọi thứ vẫn rất bình thường.

Hắc khí dọc theo huyết mạch Tuần Chi chậm rãi chảy ngược lại vào người Hung thú.

Nhưng một canh giờ sau, Tuần Chi bất ngờ phun ra một ngụm máu đen, mềm nhũn ngã tại chỗ.

Ninh Ngộ đột ngột đứng dậy, đem Tuần Chi ôm ra khỏi linh trận.

Hung thú cúi đầu rống một tiếng, hắc khí quanh người chấn nát lồng giam, nó hoá thành một làn sương đen, xuyên qua bàn tay ngăn cản của Ninh Ngộ, thẳng tắp chui vào trong mi tâm của Tuần chi.

__________________

Ai đó có lời muốn nói: "Giải khế không thành công vì Tiểu hung không vui lòng. Nó muốn đáng yêu nhất, không muốn lợi hại nhất."

2

- =-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. (" ∀ " *)

Phần lời muốn nói là do mình thật sự không biết ai muốn nói nha🙂)) tui thấy trong bản QT é:v
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 24


72.

"Ngươi là người từ đâu đến?" Tiểu sư muội nhíu mày, đi nhanh vài bước ngăn trước người thanh niên áo đen kia, nói: "Không có môn lệnh, sao ngươi có thể tự tiện xông vào Thanh Tước môn?"

Thanh niên nhẹ nhàng gõ cây quạt gấp lên đầu cô, cười nói: "Tiểu cô nương, Thanh Tước môn của cô trộm tiểu sư đệ của ta còn không cho ta mang đệ ấy về?"

Sắc mặt tiểu sư muội biến đổi, tập trung nhìn, lẩm bẩm nói: "Ngươi là Bùi Ứng của Phúc Lộc sơn..."

Cô rất mau lấy lại tinh thần, cất cao giọng nói: "Ai trộm tiểu sư đệ của ngươi? Ngươi tự tiện xông vào nơi này, đợi ta bẩm báo với sư tôn, ngươi liền..."

Bùi Ứng híp mắt: "Như thế nào?"

Hắn cũng không muốn nhiều lời với tiểu cô nương này, không đợi cô trả lời đã thi pháp làm người ta ngất đi. Trong động có Kim Ti của Thanh Tước môn bị chặt đứt, hiển nhiên không phải do Hung thú lưu lại.

Quả nhiên là da mặt dày, cũng không biết sao Ninh Ngộ có thể nói ra mấy lời dối trá như vậy.

Tuần chi sư đệ là một bé ngốc, dù có nghĩ đến cũng sẽ không tự mình chạy về môn phái, còn phải đợi bọn họ dẫn về Phúc Lộc sơn.

Tuỳ sư huynh bị chuyện khác quấn thân không thể đến, Giang Cận thì trở về đem chuyện này báo cho sư phụ vừa xuất quan. Bùi ứng tránh người của Thanh Tước môn tìm mấy chỗ nhưng vẫn chưa tìm thấy Tuần Chi.

Bất quá hắn dùng la bàn phát hiện khí tức của yêu thú đại hung. Xem ra không chỉ có Tuần Chi ở đây mà còn có cả con hung thú non lần trước.

Anh dò theo yêu khí đến Thiên điện, ngoài cửa điện chỉ có hai đệ tử. Bùi Ứng bấm ngón tay niệm phát quyết, đang muốn ném hai cái phù hôn mê qua chợt nhìn thấy người từ bên trong đi ra. Một người trong đó hắn đã gặp qua, là Thanh Tước môn nhị sư tỷ Lâm Ngư.

Hai người kia vừa đi ra vừa nhỏ giọng nói: "Không biết bao giờ tiểu Chi đệ đệ mới có thể tỉnh lại..."

"Nếu thật sự không giải khế ước, vậy không giải là được."

"Yêu thú đại hung thật xấu xa."

"Ta nghe Đại sư huynh nói là do hung thú kia không muốn giải khế, oán khí quá nồng mới đem trận pháp phá vỡ."

Bùi Ứng nghe bọn họ đàm luận, đại khái đoán được vài phần chuyện lúc trước.

Thanh Tước môn vốn muốn đem khế ước của Hung thú chiếm làm của riêng mới đem Tuần Chi nhốt tại chỗ này.

Trong lòng hắn tự nhiên lo lắng cho tiểu sư đệ, nhưng lúc này lại không tiện trực tiếp xông vào, đành tìm một chỗ trốn trước, chờ đến đêm nương theo bóng tối mới tìm phương pháp đi vào.

Hắn nghĩ giây lát, đem mình biến hoá thành bộ dáng của Lâm Ngư, hai đệ tử gác cửa kia cũng không nhìn thấu hắn, còn cung kính gọi hắn một tiếng sư tỷ.

73.

"Lâm sư muội?" Trong phòng đang thắp một ngọn đèn, khuôn mặt anh tuấn của Ninh Ngộ dưới ánh đèn lắc lư như ẩn như hiện.

Tuần Chi rụt vào lòng hắn ngủ say. Lúc Nhị sư muội đi vào hắn đang cong ngón tay chạm nhẹ vào đôi môi nhạt màu của thiếu niên.

Hắn giương mắt nhìn Nhị sư muội đứng trong bóng tối, nói: "Ban đêm ta một mình canh giữ là được rồi, muội trở về nghỉ ngơi đi."

"Ninh huynh, chiếm tiện nghi sư đệ người khác có phải rất vui vẻ hay không?" Khi Nhị sư muội lên tiếng lại là giọng của man nhân.

Ninh Ngộ: "......"

Ninh Ngộ nói: "Ngươi là...Bùi Ứng?"

chiết phiến (quạt) của Bùi Ứng mở ra, lại biến trở về bộ dáng thiếu gia quý khí, hắn tựa tiếu phi tiếu nhìn Ninh Vũ, nói: "Đa tạ Thanh Tước môn đã chiếu cố sư đệ ta mấy ngày nay, bất quá ta đã tới, các ngươi nên để hắn trở về đi?"

*Tựa tiếu phi tiếu: cười như không cười.

=-=-=-=-=-=-=-=

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. (" ∀ " *)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 25


74.

Ta mơ mơ màng màng nghe được giọng nói của Nhị sư huynh, nghĩ chắc ta lại đang mơ rồi.

Cho đến khi ta ngửi thấy mùi thanh hương trên xiêm y của hắn, ta mở mắt ra, sững sờ đối diện với đôi mắt hào hoa mỉm cười kia. Hắn nhéo nhéo mũi ta, nói: "Tuần Chi sư đệ, mới qua vài ngày mà ngay cả Bùi sư huynh cũng không nhớ rõ?"

Ta lập tức tỉnh táo. Thật sự là Bùi Ứng sư huynh!

Ta nhìn bốn phía một chút, lại phát hiện mình vẫn đang ở trong Thiên điện của Thanh Tước môn, trong điện còn lưu lại mùi khét của khói lửa, ta có chút hoang mang dời tầm mắt sang bên kia mới thấy Ninh Ngộ đang ôm một tay quỳ gối trên mặt đất.

Tay áo của hắn bị linh hoả của Bùi sư huynh thiêu cho cháy đen một mảnh, trên mặt cũng là một vết đao thật dài, còn đang rướm máu, hẳn là mới bị thương không lâu.

Bàn tay ấm áp của Bùi sư huynh chắn trước mắt ta, hắn mang theo ý cười nhẹ giọng hỏi ta: "Tuần Chi sư đệ, đệ nói cho Bùi sư huynh biết, Ma Tước môn có khi dễ đệ hay không?"

Ta suy nghĩ một chút rồi lắc đầu.

Lại nói tiếp... Đây không phải gọi là Thanh Tước môn sao?

Bùi sư huynh nói: "Không cần sợ bọn họ, có sư huynh thay đệ làm chỗ dựa."

Ta nhẹ nhàng kéo ống tay áo Bùi sư huynh: "sư huynh, họ không khi dễ đệ."

Bùi sư huynh cười, buông tay xuống, nhìn Ninh Ngộ rồi nói với ta: "Bọn hắn so với Giang sư huynh còn tệ hơn, đừng để bị hắn lừa gạt."

Ninh Ngộ nghe bùi sư huynh nói, lại phun ra một ngụm máu, hơn nửa ngày mới bình tĩnh lại, nói: "Bùi Ứng, sư đệ ngươi kí huyết khế cùng Hung thú."

Bùi sư huynh nhướng mày nhìn hắn, lại vùi đầu ngửi ngửi trên cổ ta, một lúc lâu sau mới nói: "...Đúng là huyết khế hoàn chỉnh."

"Lúc đầu là bán huyết khế." Ninh Vũ nói: "Lúc giải khế Hung thú đột nhiên phát cuồng, liền thành huyết khế hoàn chỉnh."

Bùi Ứng giương mắt nhìn hắn: "Ninh Ma Tước, là ngươi làm?"

Ninh Vũ: "..."

Ninh Vũ nói: "Bùi Ứng, ta còn không phải tiểu nhân như vậy."

Bùi sư huynh nói: "Ta nghĩ cũng không khác lắm đâu."

75.

Bùi Ứng so với Ninh Ngộ nghĩ còn lợi hại hơn.

Nếu không phải Tuần Chi còn ở đây, bàn tay này của hắn chỉ sợ là cũng không giữ được.

Bùi Ứng cõng Tuần Chi rời đi, còn cố ý quay đầu lại mỉm cười với hắn, nói: "Ninh huynh lần sau có thể đến Phúc Lộc sơn nếm thử tay nghề của ta, kỹ thuật nướng chim sẻ của ta là tuyệt nhất đó."

76.

Ta hỏi Bùi sư huynh: "Sư huynh, huynh không phải không biết nấu ăn sao?"

Bùi sư huynh phốc cười ra tiếng: "Không biết nấu ăn nhưng biết nướng chim nha."

Khi hai chúng ta ra khỏi Thiên điện môn, hai đệ tử thủ môn vốn muốn ngăn cản bọn ta nhưng bị Ninh Ngộ gọi lại.

Ninh Ngộ phía sau gọi ta một tiếng: "Tuần Chi, sau này lại đến Thanh Tước môn làm khách đi."

Ta không lên tiếng đáp lại, Bùi sư huynh thay ta trả lời: "Nơi này toàn một đám điểu (chim) nhân, rất dễ làm khách."

Sắc trời quá tối, ta cũng không thấy rõ thần sắc của Ninh Ngộ nhưng biết hắn nhất định là bị lời nói của sư huynh ta làm cho nhồi máu cơ tim.

Bùi sư huynh cõng ta ra khỏi Thanh Tước môn mới gọi linh thú Hồng Vũ Phượng của hắn.

xoa đầu ta hai cái, nói: "Mấy con chim sẻ này hẳn là bạc đãi đệ rồi, sao có thể nhẹ đến như vậy."

Hốc mắt ta nóng lên, ôm lấy thắt lưng sư huynh, nói: "Đệ rất nhớ các sư huynh."

Bùi sư huynh nói: "Môn tự cũng không cần."*

* Bản gốc là: 裴师兄说:"们字大可不要。" quăng lên gu gồ dịch tụi mình có "Các chữ lớn đều không cần" nên em cũm không biết ghi thế nào ạ.

Trước kia Bùi sư huynh cũng cõng ta, nhưng khi đó hắn không thích ta như vậy, cõng một đoạn đường ngắn lại nói ta là heo con, cả ngày ăn ăn ngủ ngủ, không có tác dụng gì lại nặng như vậy.

Bất quá khi đó hắn vẫn chưa cao lớn như bây giờ, vẫn còn là một thiếu niên gầy gò.

Ta nhìn bàn tay hắn đã lớn hơn ta một vòng, nhịn không được gọi: "Bùi sư huynh."

"Sao thế?" Bùi sư huynh liếc mắt nhìn ta, nhếch môi nở nụ cười, nói: "Muốn khen Bùi sư huynh đẹp trai thì không cần đâu, sư huynh nghe chán rồi."

- =-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. (" ∀ " *)

Rất xin lỗi mọi người vì sự nhầm lẫn giữa "Thanh Tuyền môn" và "Thanh Tước môn" của mình. Mình đã sửa tất cả nhưng chương trước, nếu các bạn còn thấy chỗ bị sót lại thì cứ báo với mình nha (^ω~)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 26


77.

Quả thật là Bùi Ứng sư huynh có thể nói thế.

Hắn xuất thân từ gia đình phú quý, trước khi lên núi còn là thiếu gia thiên kiều vạn sủng mà lớn lên nên dưỡng ra một thân tính tình quý phái.

Mới đầu sư phụ bảo hắn đến chăm sóc ta, hắn vô cùng không vui, cũng không gọi ta là Tuần Chi sư đệ như bây giờ mà toàn gọi là bé heo.

Hắn khi đó cảm thấy ta tu luyện quá chậm, nói thể chất ta quá kém nên mỗi ngày đều kéo ta đi leo núi. Hắn leo thật nhanh, ta theo ở phía sau thở hồng hộc, thật sự không leo được ta liền ngồi trên bậc thang khóc thút thít.

Ta nghĩ rằng khi đó hắn hẳn nghĩ ta là một tên nhóc rắc rối thích khóc.

Nghĩ đi nghĩ lại, ta dựa vào lưng Bùi sư huynh, dần dần lại cảm thấy buồn ngủ, ngáp hai cái rồi lại ngủ thiếp đi.

Khi ta tỉnh dậy lần nữa đã thấy ta đang ở trong viện tử của mình.

Sắc trời hơi sáng, ánh sáng nhạt xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào, rắc lên hai má của tiểu Tuỳ sư huynh ngồi xếp bằng trên bàn. Ta đứng lên, nhẹ nhàng gọi y một tiếng: "Tuỳ sư huynh."

Tiểu Tuỳ sư huynh nghe được thanh âm của ta, rất nhanh liền mở mắt, y không nhúc nhích nhìn ta một hồi, lại hoá thành bộ dáng Nguyệt Kiến hoa.

Ta có chút mờ mịt hướng đoá hoa kia kêu một tiếng: "Tuỳ sư huynh, Huynh còn đang ở chỗ này không?"

Nguyệt Kiến hoa vẫn là Nguyệt Kiến hoa, nhưng Tương Tư thảo trong viện lại hoá thành bộ dáng Tuỳ sư huynh lúc mười ba, mười bốn tuổi từ cửa sổ trèo vào, hơi gật đầu với ta, ôn nhu nói: "A Chi, để đệ một mình ở Thanh Tước môn là lỗi của huynh."

Ta ngẩn người, trong lòng rất ngượng ngùng. cúi đầu xin lỗi với sư huynh: "Không phải lỗi của sư huynh, là do đệ không nghe lời huynh..."

Tuỳ sư huynh nói: "Lần này chỉ có Bùi Ứng đi tìm đệ là vì sư phụ sai huynh đi luận đạo với môn phái khác, đợi sau khi trở về lại mang quà xin lỗi cho đệ nhé."

Rõ ràng là ta sai rồi, sư huynh lại không trách cứ ta, ngược lại làm trong lòng ta càng thêm khó chịu.

Ta mím môi nói với Tuỳ sư huynh: "Sư huynh, đệ biết vẽ Phù chú rồi."

Dứt lời ta liền bước tới trước bàn, đem phù chú ta đã vẽ mấy trăm lần ở Thanh Tước môn cho sư huynh xem.

Y nhìn ta vẽ xong, nói một câu "Không tệ", bỗng nhiên kéo tay cầm bút của ta lên, im lặng hồi lâu mới nói tiếp: "cũng không cần phải liều mạng như vậy."

Ngữ khí Tuỳ sư huynh khi nói chuyện khác với hai vị sư huynh kia, luôn luôn đâu ra đấy nhưng thập phần ôn hoà, ta chưa bao giờ thấy bộ dáng huynh ấy tức giận, cho dù là cùng hai vị sư huynh khác đánh nhau lúc ra tay cũng là bộ dáng quân tử khiêm tốn ôn nhuận.

Ta nghe những lời y nói với ta, thấp thỏm trong lòng liền bình phục lại, cũng không vì các sư huynh đón ta chậm mấy ngày mà khổ sở.

Ta nhìn cây bút vẽ bùa trong tay, nói: "Ta ngu ngốc như vậy, nếu không liều mạng một chút sẽ bị các sư huynh bỏ qua."

Tuỳ sư huynh nói: "Sư huynh sẽ không bỏ rơi đệ."

Ta nói: "Thật sao?"

Y gật đầu một cách chắc chắn.

Ta nói: "Sư huynh móc nghoéo ta đi."

Y vươn ngón út ra, nhẹ nhàng ngoắc ngón út của ta, ôn hoà nhìn ta; "Nếu Tuỳ Trăn vi phạm lời thề hôm nay, liền chịu cửu đạo thiên kiếp, thân tử đạo tiêu, vạn kiếp bất phục."

78.

Ta đi gặp sư phụ sau khi ăn sáng.

Ông ôm ta oa oa khóc, còn thay ta kiểm tra từ trên xuống dưới một phen, xác định ta ngoại trừ bị ép kết huyết khế ra thì không sao hết mới thoáng ngừng nước mắt.

6

Trước mặt bao người còn khóc thành như vậy...

Được rồi, ta không có tư cách nói sư phụ ta.

Ông khóc đủ rồi liền biến ra một đường nhân (kẹo đường hình người) từ trong tay áo cho ta, sau đó vừa nhìn ta cắn đường nhân vừa nói: "Tam sư huynh của con đã bị nhốt lại, con cũng đừng đi xem hắn, lần này hắn phạm sai lầm lớn, phải hảo hảo nhớ kĩ."

Ta nói: "Thật ra, con cũng..." có lỗi.

Ta còn chưa dứt lời đã bị sư phụ cắt đứt: "A Chi, nếu con muốn tu tiên thật tốt liền đi tìm Bùi nhị sư huynh của con đi."

=-=-=-=-=-=-=-=

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. (" ∀ " *)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 27


79.

Chỗ ở của Bùi nhị sư huynh không trồng đủ loại hoa hoa cỏ cỏ như Tuỳ sư huynh, hắn thích bày san hô và hồng ngọc trong đình viện, trồng mẫu đơn phú quý, còn nói cái gì "đại tục tức là đại nhã".

*Càng tục càng thanh nhã đó bae:3

Lúc ta đi tìm hắn, hắn đang ngồi nhàm chán rải thức ăn cho cá, mấy con cá vảy đỏ đua nhau chen lên, khơi lên từng tầng gợn sóng.

"Tuần Chi sư đệ?" Bùi sư huynh nghiêng đầu nhìn ta một cái, hiểu rõ nói: "Sư phụ kêu đệ tới hả?"

"Bùi sư huynh tu đạo thế nào?" ta vừa nói vừa vừa nhận đồ ăn cho cá hắn đưa, ngồi xổm xuống thả từng miếng từng miếng cho bọn nó.

"Người tu tiên, tu đạo có hàng vạn loại nhưng đích đến kì thật cũng không khác nhau." Bùi sư huynh cười nói: "Giống như Tuỳ sư huynh của đệ tu Sinh Linh đạo, là từ trong cỏ cây vinh khổ cảm giác được thiên địa thần minh."

Ta nói: "Vậy Bùi sư huynh tu đạo gì?"

Bùi Ứng khoát vạt áo lên, ngồi bên cạnh ta nói: "Nhân Gian đạo."

Ta nói: "Nhân Gian?"

Bùi sư huynh ôm lưng ta, trên ngón tay hắn nhảy lên linh hoả màu u lam, điểm lam sắc kia chiếu vào mắt hắn, làm thần sắc hắn cũng trở nên thần bí khó lường.

"Mỹ nhân da tướng hoá bạch cốt, công danh lợi lộc quay đầu không. Yêu hận, tham lam, đại nghĩa... Sinh tử thế nhân có đủ loại tâm tư, chính là Nhân Gian đạo."

Ta không thể hiểu hoàn toàn nhưng một chút hiểu thì vẫn có thể.

"sư huynh." Ta hỏi: "Huynh có muốn trở về nhân gian không?"

Bùi sư huynh mặc dù không nói ra miệng, nhưng ta nhìn ra tâm tình hắn không tệ. Khi hắn thực sự hạnh phúc, ngay cả khoé mắt cũng sẽ có ý cười.

Hắn đặt tay lên đầu ta, nói: "Sư huynh muốn về nhà xem một chút, đệ cùng về với sư huynh đi."

80.

Đã hơn mười năm hắn không về nhà từ khi bái nhập vào môn hạ của sư phụ. Người tu hành thường thoát ly với hồng trần, hắn cũng chưa bao giờ đề cập đến chuyện về nhà thăm phụ mẫu với sư phụ.

Ta đến hôm nay cũng mới biết, hoá ra Bùi sư huynh chưa bao giờ quên những thứ kia.

Khi còn bé ta luôn vì không được nhìn thấy cha nương mà trốn trong phòng khóc, Tuỳ sư huynh và Giang sư huynh đều sẽ đến an ủi ta, chỉ có Bùi sư huynh ở một bên châm chọc khiêu khích nói: "Trên núi ai cũng không gặp được cha nương, có cái gì mà khóc."

1

Ta ở trong phòng thu dọn hành lý, lúc đi gặp Bùi sư huynh còn đang ngồi cạnh bờ ao làm chim én bằng lá cỏ.

Hắn đặt một con én cỏ vào tay ta, nói: "Huynh còn có một muội muội, lần này trở về không biết tặng nàng cái gì, trước tiên gấp mấy con én cho nàng đi."

Ta chưa từng nghe hắn nói qua còn có một muội muội, trong lòng nhất thời có chút kinh ngạc nhưng không biểu lộ ra ngoài.

Bùi sư huynh nói: "Lúc ta rời nhà đi nàng mới bốn tuổi, chỉ cao bằng đầu gối ta, ngẫm lại mười năm này chắc nàng cũng cao bằng đệ đó." Hắn nói xong còn cong mắt cười lên, lại ấn lên vai ta: "Không biết là đệ cao hơn một chút hay muội ấy cao hơn đây."

Ta thầm nghĩ muội muội huynh cũng chỉ là cô nương hơn mười tuổi, hẳn là không cao hơn ta đâu ha?

Ta nói: "Đệ chắc chắn cao hơn muội muội huynh rồi."

Bùi sư huynh nói: "Kia...cược ba cây đường nhân?"

Ta chạm nắm tay với huynh ấy và nói: "Đại trượng phu, nói chuyện phải giữ lời!"

- =-=-=-=-=-=-

+

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. (" ∀ " *)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 28


81.

Nói đến chuyện ta bị Thanh Tước môn mang đi cũng không phải hoàn toàn đều là lỗi của Giang sư huynh, là do ta quá mức nóng vội, huynh ấy cũng chỉ là nóng lòng muốn giúp ta thôi.

Mặc dù sư phụ không muốn ta gặp huynh ấy nhưng nay ta theo Bùi sư huynh xuống núi, vẫn là nên đi thăm Giang sư huynh đang diện bích hối lỗi đi.

*diện bích hối lỗi: úp mặt vào tường á mấy bae:v

Lúc huynh ấy nhìn thấy ta vẫn thập phần cao hứng, sau đó lại uỷ khuất hôn lên mặt ta hai cái, nói: "Sư huynh mà còn có lần sau thật nên bị thiên lôi đánh ngũ lôi oanh."

Ta nói: "Giang sư huynh, đệ sẽ cùng Bùi sư huynh đi nhân gian."

Vẻ mặt Giang sư huynh cứng đờ, nói: "Cùng Bùi Ứng?"

Ta nói: "Vâng, vì vậy phải mất một thời gian đệ mới về nấu cháo được, huynh phải chờ đệ đó nha."

Giang sư huynh nói: "Tuần, Tuần sư đệ, sư huynh đương nhiên sẽ chờ đệ, nhưng Bùi Ứng này..."

"Bùi Ứng này làm sao vậy?" Bùi sư huynh vừa vặn xuất hiện phía sau ta, ý cười trong suốt nhìn chằm chằm Giang sư huynh vẻ mặt ảm đạm, "Đệ có phải muốn nói, Bùi Ứng này đẹp đến thiên lý khó dung phải không?"

Giang sư huynh nói: "Bùi rắm thúi, huynh lại nói những lời như vậy làm đệ thật muốn nôn."

Bùi sư huynh nói: "A, đệ đây là đang chê thời gian cấm túc còn chưa đủ dài sao?"

Giang sư huynh: "..."

Giang sư huynh nói: "Chờ ta ra ngoài nhất định phải phân cao thấp cùng con rắm thúi tinh này!!!"

*Rắm thúi: chỉ những người ngạo mạn, thích khoe khoang

82.

Khi cùng ngồi trên Hồng Phượng linh của Bùi sư huynh xuyên qua từng tầng mây, lòng ta có chút hoảng hốt.

Nếu sư huynh có thể về nhà, ta có phải cũng có thể trở về thăm cha nương hay không?

Sau đó ta sẽ khoe nương hoa ta vẽ, có khi cha cũng không vẽ đẹp như ta đâu.

83.

Ta ngồi bên cửa sổ của xe ngựa, bàn tay của Bùi sư huynh vươn ra từ sau đầu ta, nhấc lên một góc rèm che. Tay kia của hắn lắc lắc cây quạt gấp, cong mắt nói với ta: "Sư đệ, bên ngoài xe ngựa là núi Thông Linh, trước khi mẹ ta sinh ta ra hay đến miếu ở đây bái, không ngờ lại thật sự kết tiên duyên, sinh ra một người con thiên tư trác tuyệt như ta."

Thời gian chúng ta ở lại nhân gian còn dài, hắn liền thuê xe ngựa, mang theo ta chậm rãi chạy đến Bùi phủ. Theo lời sư huynh nói thì huynh ấy sợ phụ mẫu nhìn thấy bộ dạng tuấn mỹ của hắn sẽ cao hứng đến ngất đi, cho nên trước hết viết phong thư để họ chuẩn bị tốt tâm lý, chờ qua mấy ngày nữa sẽ trở về phủ đệ.

Thông Linh sơn tựa hồ đã thật lâu không có người đến, trên bậc đá đều là rêu xanh, trời vừa mưa, dẫm lên còn có chút trượt chân. Đi hơn hai canh giờ cuối cùng cũng thấy ngôi miếu Bùi sư huynh nói, nhưng cảnh tượng nhìn thấy lại khác rất nhiều với lời kể của hắn. Không có hương khói lượn lờ, không có tiếng gõ mõ không ngừng, cũng không có tăng nhân niệm kinh trên bồ đoàn ở chính điện.

Cổng miếu hoang vắng rách nát, lư hương ngã xuống đất, trên bồ đoàn cùng tượng thần đều bị phủ một lớp bụi thật dày.

Đừng nói người, ngay cả những vật dụng nhỏ khác cũng không thấy đâu.

Trên mặt Bùi sư huynh không còn ý cười, huynh ấy đem quạt gấp thu lại trong vạt áo, chắp tay nhìn tượng thần hồi lâu, mới lên tiếng nói; "Mười năm đã qua, nơi này biến thành bộ dáng này không phải ta không nghĩ tới."

Sau khi loại bỏ hết bụi trên bồ đoàn, hắn im lắng quỳ xuống dập đầu ba cái với bức tượng.

Ta mờ hồ nhớ đây là đang cầu thần minh thượng giới phù hộ, cũng quỳ xuống theo, thành kính dập đầu vài cái, mặc niệm nói; "Có thể phiền ngài phù hộ cha nương ta, sư phụ, còn có ba sư huynh mỗi ngày đều vui vẻ, bình an không ạ? Con cảm ơn ạ."

Bùi sư huynh đứng thẳng dậy, hỏi ta: "Đệ xin gì thế?"

ta nói: "Đệ muốn xin thần minh phù hộ cho các sư huynh vui vẻ."

Huynh ấy mỉm cười và nói: "Sư đệ ngoan."

84.

Lúc xuống núi Bùi sư huynh nhất định đòi cõng ta một đoạn đường, huynh ấy còn chọc tức ta: "Tuần Chi sư đệ quả nhiên nhẹ hơn rồi."

Ta ôm cổ huynh ấy, nói: "Vậy Bùi sư huynh không thể gọi đệ là bé Heo nữa nha."

Sư huynh nói; "Ài, bé heo Tuần sư đệ."

4

=-=-=-=-=-=-=-=

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. (" ∀ " *)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 29


85.

"hẳn là ở chỗ này..." Bùi sư huynh dùng quạt gấp chống cằm, vén rèm cửa xe ngựa lên, bình tĩnh nhìn tấm biển viết "Trần Phủ", nghiêng đầu cười cười với ta, nói: "Sư huynh đã lâu không về, có lẽ là nhớ nhầm."

Lúc huynh ấy nhìn ta mặc dù là đang cười, khi quay đầu nhìn ra xe ngựa lại kéo khoé môi xuống. Ta mơ hồ cảm thấy huynh ấy mất hứng, suy tư một hồi, liền nhỏ giọng nói với huynh ấy: "Sư huynh, không bằng hỏi người gần đây đi?"

Bùi sư huynh nói: "Cái này cũng không cần, trực giác của sư huynh từ trước đến nay đều cực chuẩn, dọc theo đường này đi xuống thể nào cũng tìm được."

Đi thẳng đến lúc hoàng hôn, xe ngựa dừng bên tường thành, Bùi sư huynh đi xuống mua hai cái bánh bao thịt cho ta, ha ha cười cười, nói: "thật là không trùng hợp, bọn họ chuyển đi nơi khác mà cũng không lưu lại lá thư nói với ta một tiếng."

Ta vừa cắn một miếng bánh bao thịt, Bùi sư huynh chợt đưa tay ôm chặt lấy ta. Mười ngón tay huynh ấy dùng sức đè lên lưng ta, lòng bàn bàn tay huynh ấy nóng bỏng, tựa như có lời nói không thể cất lên dung nhập sâu vào lòng huynh ấy, chỉ có thể dùng cách này phát tiết hết ra.

"Tuần Chi sư đệ." Bùi sư huynh thấp giọng nói ta "Đừng nhúc nhích, để huynh ôm một lát..."

Ta nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng huynh ấy, nói: "Sư huynh, đệ đi hỏi thay huynh."

Ta nghe cha ta nói qua, Bùi phủ là đại gia kinh thành, làm sao có thể tuỳ tiện mà biến mất như vậy được đây?

Nhất định có thể tìm thấy.

Ta suy nghĩ một chút, lại sờ sờ đầu sư huynh, nói: "Không cần lo lắng, nhất định là có thể tìm được phụ mẫu và muội muội của sư huynh mà."

Bùi sư huynh không đáp lời ta, huynh ấy chỉ dùng sức ôm lấy ta, cái gì cũng không nói.

Qua hồi lâu mới lên tiếng: "Sư đệ, không cần hỏi."

86.

Đại gia Bùi thị, vì trợ giúp tân Hoàng thượng vị, có thể phong quan gia tước, hưởng ngàn vạn phú quý.

Tiểu thiếu gia bùi ứng được thần tiên chiếu cố, sinh ra tiên cốt, mười tuổi liền được Nguyên Chân tiên nhân thu nhận làm đệ tử, từ đó về sau Bùi gia càng là như một bước lên mây, danh vọng thiên hạ.

Những ngày như vậy đến khi hoàng đế qua đời vì bệnh tật, em dâu ông lên nắm quyền thì không còn tồn tại nữa.

Bùi tướng quân phản quốc bỏ quân, đặt mười vạn đại quân vào chỗ chết, bị xử tử trước mặt mọi người, thi thể thê nhi bị treo trên tường thành, phơi nắng phơi sương bảy ngày bảy đêm.

Phú quý vinh hoa, trong khoảnh khắc liền hoá thành hư không.

Tội danh là thật hay giả không ai nói, dù sao quan tiền triều chết oan uổng là chuyện thường.

qua mấy ngày, kinh thành rơi đầy tuyết, tầng tầng tuyết nặng nề rơi xuống, đem hài cốt và vết máu đều chôn vùi dưới màu trắng tinh khiết.

Đêm khuya, Bùi Ứng một mình đứng cạnh tường thành, ngửa đầu nhìn về phía ánh trăng sáng vằn vặt, khuôn mặt tuấn tú vô bi vô hỉ, ánh trăng chiếu lên mặt hắn làm cho hắn như hoá thành người tuyết. Linh tu có thể thông qua ba phần thần linh, trong nháy mắt hắn quỳ gối ở cửa miếu, liền mơ hồ có ý niệm này trong đầu.

Hắn cúi đầu cười cười.

Tuần Chi bọc áo bông lặng lẽ đứng cách đó không xa.

Hắn mở mắt, nói: "Sư đệ, về ngủ trước đi."

Tuần Chi thăm dò đến gần hắn, kéo tay hắn lại, nói: "Bùi sư huynh, tay huynh thật lạnh."

Hắn nói: "Gió lạnh ban đêm làm tay huynh lạnh thôi."

Ngón tay Tuần Chi mềm nhũn mà ấm áp, đây là đôi bàn tay chưa từng làm việc nặng nhọc; đôi mắt rũ xuống nhìn hắn phản chiếu ánh trăng sáng, ẩn chứa ánh sáng ngây thơ không biết nỗi khổ của nhân gian. Bùi Ứng nhìn thấy đôi mắt như vậy, trong lòng ngược lại giống như bị châm đâm.

"Đệ thay huynh đi tìm, nhất định có thể tìm được." Tuần Chi nói, "Đệ thay huynh đi tìm phụ mẫu huynh, lại đi tìm cha nương đệ."

Cậu giống con mèo con dùng hai má cọ cọ mu bàn tay Bùi Ứng, nói: "Sư huynh cũng trở về nghỉ ngơi đi, ngày mai lại đi nơi khác xem một chút."

"Bùi sư huynh sợ là không sửa được Nhân Gian đạo." Bùi Ứng cười, nhẹ nhàng nhấn đầu Tuần Chi, nói: "Ngày mai sư huynh đưa đệ về sư môn..."

87.

Ta ngây ngẩn cả người, ngẩng đầu hỏi Bùi sư huynh: "Sư, sư huynh nhất định phải đưa đệ về sư môn sao?"

Là ta tự tiện đi theo huynh ấy tới đây nên huynh ấy mới tức giận sao?

Ta không muốn bị huynh ấy ghét bỏ đâu.

Mắt đào hoa của huynh ấy từ trước đến nay đều mang ý cười, nhưng hôm nay bên trong lại như ẩn giấu một ngọn lửa như muốn đem chính huynh ấy thiêu thành tro tàn. Ta không muốn huynh ấy lộ ra vẻ mặt như vậy, liền đem hết tâm tư nói ra những lời dễ nghe ta có thể nói cho huynh ấy.

"Không phải giận đệ..." huynh ấy giống ngày xưa nâng khoé môi lên, cười nói: "Chỉ là sư huynh muốn phát điên, sư huynh phát điên rất đáng sợ, sư đệ nhìn thấy sẽ không cảm thấy sư huynh phong thần tuấn mạo..."

Ta nắm lấy đầu ngón trỏ của huynh ấy, nghĩ không ra nên nói cái gì, chỉ có thể sững sờ nhìn huynh ấy.

Bùi sư huynh sao lại muốn phát điên? Không phải huynh ấy còn muốn đi gặp muội muội sao?

"Ba cây đường nhân sư huynh thiếu đệ trước, sau này sẽ đưa lại cho đệ." Bùi sư huynh nói.

Ta nói; ""Ta còn chưa so chiều cao với muội muội của sư huynh, sao sư huynh lại thua được?"

Bùi sư huynh khoa tay múa chân ở khuỷu tay ta một chút, nói: "Mười ba tuổi, là cao như vậy đi."

88.

"Là sư đệ thắng."

- =-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. (ಥ﹏ಥ)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 30


89.

Bùi sư huynh uống rất nhiều rượu.

Mặt của tiểu nhị tại khách đ**m bị huynh ấy đánh thức đi lấy rượu lúc hơn nửa đêm vốn rất tức giận. Nhưng thấy Bùi sư huynh ra tay hào phóng, liền vui vẻ nở nụ cười, ôm hết rượu ngon trong hầm lên.

Ta vốn ngồi đối diện nhìn huynh ấy uống, nhìn hơn nửa canh giờ, ta thật mệt mỏi vô cùng, liền nằm sấp trên bàn ngủ thiếp đi, chờ lúc tỉnh lại đã là trưa ngày hôm sau.

Sau khi ta ngủ Bùi sư huynh có ôm ta lên giường mà ta còn không phát hiện.

Ánh nắng mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ giấy trên mặt ván gỗ nhàn nhạt, mấy bình rượu lật trên mặt đất, mùi rượu bốc hơi một đêm, chỉ còn lại chút hương thơm nhẹ nhàng không làm người say.

Ta khoác áo khoác, nhìn trong phòng một vòng, đang nghĩ xem Bùi sư huynh sẽ đi đâu thì huynh ấy đẩy cửa phòng bước vào.

Huynh xách gà nướng cong mắt cười với ta, trên mặt vẫn là thần thái sáng láng như trước, không hề nhìn ra sắc say trên mặt huynh.

Ta thở phào nhẹ nhõm, cho rằng những gì ta thấy ở cổng thành đêm qua chỉ là giấc mộng của ta.

Bùi sư huynh vẫn là thiếu gia thế gia ngạo khí quý phái, ngay cả động tác bẻ đùi gà cũng như đang phẩm giám ngọc thạch.

Ta cắn đùi gà sư huynh đưa tới, lòng thầm nghĩ thà huynh ấy cứ nói nhiều lời rắm thúi còn hơn để lộ ra thần sắc suy đồi như vậy.

Bản thân huynh không ăn, chỉ mỉm cười nhìn ta ăn.

Ta có chút ngại ngùng rũ mắt xuống, bỗng nhiên nhìn thấy vạt áo huynh có chỗ dính một vết màu nâu đậm.

Huynh ấy trước giờ là người yêu sạch sẽ sao lại không phát hiện ra vết bẩn trên áo mình chứ?

Ta nghĩ, lên tiếng nhắc nhở huynh ấy: "sư huynh, vạt áo huynh bẩn rồi kìa."

Bùi sư huynh liếc mắt xuống, hời hợt nói: "Bẩn thật rồi."

90.

"Đêm qua huynh đã nghĩ tới." Bùi sư huynh qua giây lát lại nói tiếp, "Sư đệ khó có ngày được xuống nhân gian chơi, cứ vậy trở về sư môn thì quá đáng tiếc, mấy ngày nay sư huynh dẫn đệ tuỳ ý đi xem một chút ha."

Bên ngoài phòng có mưa phùn.

Bùi sư huynh dẫn ta đi thuyền qua sông. Sương trắng trên sông lan tràn, huynh mặc áo tơi ngồi ở mũi thuyền, nói với ta: "Sư đệ, khi còn bé huynh rất nhớ nhà, lại ngại khóc trước mặt người khác nên khi đệ lên núi hay khóc vì nhớ cha nương huynh luôn nói những lời khó nghe."

Mưa rơi trên gương mặt ta, lạnh buốt.

Bùi sư huynh hỏi ta: "Đệ không trách sư huynh chứ?"

Ta nói: "Đệ đã nghĩ rằng sư huynh ghét đệ."

"Đệ chỉ lớn hơn muội muội huynh một chút." Huynh ấy xoay lưng lại với ta, ta không thể nhìn thấy biểu cảm của huynh ấy nhưng từ giọng điệu ta đoán rằng huynh đang nhẹ nhàng cười, "Huynh nhìn thấy đệ sẽ nghĩ đến muội ấy."

Cách một lớp sương mù mông lung ta nhìn thấy một ngọn núi rực rỡ màu sắc bay về phía thuyền nhỏ của bọn ta, chờ nó bay gần vào ta mới thấy rõ nó là một con thuyền lớn.

Tiếng dây đàn trúc kẹp trong gió của cơn mưa phùn truyền đến.

Bùi sư huynh bỗng nhiên nói ta: "Sư đệ, đệ có muốn xem pháo hoa không?"

Ta nói: "Pháo hoa?"

Huynh ấy không giải thích, chỉ nâng cần câu trong tay lên, thái sơn kia chợt dấy lên đại hoả, khói đen bốc lên cùng cơn mưa phùn dây dưa một chỗ, giống như quạ đen bị bức ra từ trong đám lửa bay ra từng đàn.

Ta kinh ngạc nhìn trận hoả hoạn càng lúc càng cháy mạnh, sau khi tiếng trúc dừng lại, tiếng khóc của người từ phương xa liền truyền đến.

Bùi sư huynh nghiêng đầu, trên mặt huynh ấy cũng bịt kín một tầng mưa mù, nước đọng lại trên mi mắt huynh, ta cũng không biết đó là nước mưa hay nước mắt nữa.

Huynh ấy nói: "Thế sự nhân gian thường bất công, mới có người dốc hết cả đời đi tìm thiên sơn đảo nguyên..."

- =-=-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ... (ಥ﹏ಥ)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 31


91.

Phu nhân phòng lớn của Trần tể tướng vừa tỉnh lại, liền thấy đầu của lão gia bị đoan đoan chính chính đặt trên bàn, trên giấy tuyên thành ở bên cạnh là bốn chữ lớn "Giết người đền mạng" viết bằng máu.

Nàng sợ tới mức hai mắt tối sầm, ngất xỉu ngay lập tức, mãi tới mấy canh giờ sau mới bị hạ nhân hốt hoảng xông vào đánh thức.

Hạ nhân cũng không chú ý tới đầu của lão gia, lắp bắp một hồi lâu, mới nói hết lời: "Không, không tốt rồi phu nhân, thiếu gia, thiếu gia cùng các ca nữ đi thuyền ra ngoài chơi, thuyền bốc cháy..."

Đại phu nhân cũng bất chấp chuyện của lão gia, chỉ gắt gao nắm lấy tay của hạ nhân, run giọng nói: "Thiếu gia đâu? Nhanh lên, nhanh chóng đi dập lửa cứu người!"

Nàng ngay cả chải tóc cũng không chải, sau khi nghe được động tĩnh ồn ào bên ngoài chân trái còn chưa mang giày đã chạy ra ngoài, nào ngờ vừa đến cửa chỉ thấy một thi thể cháy đen được người ta chuyển về phủ.

Đại phu nhân thảm thiết kêu một tiếng, điên rồi.

92.

Tâm tình Bùi sư huynh lại không tệ, huynh câu được hai con cá lớn, cười tủm tỉm nói với ta: "Tuần Chi sư đệ, lần này đệ nấu canh cá cũng chỉ có mình huynh được uống."

Ngọn lửa đã cháy qua hai khắc đồng hồ dần bị nước mưa dập tắt. Bùi sư huynh hỏi ta pháo hoa có đẹp không, ta tuy rằng không muốn làm huynh mất hứng nhưng vẫn thành thành thật thật nói không đẹp.

Cha ngày trước dẫn ta đi xem pháo hoa, khi đó ta ngồi trên vai cha, trên bầu trời sao rất sáng, pháo hoa cũng rất sáng, chung quanh đều là tiếng cười nói vui vẻ, mà không phải như hôm nay chỉ có tiếng khóc thê lương.

Khói dày đặc như một đàn quạ, không đẹp chút nào.

Bùi sư huynh nói: "Sư đệ, nếu đệ là huynh, đệ sẽ thấy pháo hoa vừa nãy là pháo hoa đẹp nhất đời này."

Huynh ấy nói xong trong mắt lại dấy lên một loại ánh sáng như muốn thiêu đốt chính huynh ấy, ta có chút sợ hãi, liền đưa tay che mắt huynh ấy, giống như lúc trước huynh đã làm để bảo vệ ta.

Ta nín thở đến gần huynh ấy, nhẹ nhàng hôn lên khoé môi sư huynh một cái.

"Sư huynh, đệ hôn huynh một cái, huynh không cần khổ sở." Ta nói, lông mi của huynh quét qua lòng bàn tay ta làm ta có chút ngứa.

"Lại học của Giang Cận phải không? Khi trở về bớt nói chuyện với hắn đi." Bùi sư huynh quả nhiên lại cười rộ lên, huynh nắm lấy vạt áo ta, thoáng cái cắn môi ta, đầu lưỡi ấm áp l**m qua hàm răng ta, sau khi huynh câu lấy đầu lưỡi ta liền đẩy ta ra, còn nói với ta: "Sư đệ, đệ không nên hôn một tên điên."

Ta không biết bây giờ phải làm sao mới tốt, nếu sư phụ cùng Đại sư huynh ở đây, nhất định có thể khuyên Nhị sư huynh. Đầu óc ngốc như ta cũng chỉ có thể gắt gao kéo y phục Bùi sư huynh, không cho huynh ấy rời đi nửa bước.

"Linh tu hạ phàm không thể làm hỏng mệnh đạo của kẻ khác..." ta nói, "Bùi sư huynh, huynh chớ tiếp tục làm nữa."

Bùi sư huynh nắm cổ tay ta, đem tay ta chuyển đến vị trí ngực huynh, nhẹ giọng nói với ta: "Trước kia nơi này đều chứa tương tư, hiện giờ tương tư không còn, cũng chỉ còn lại hận."

Ta lần đầu nhìn thấy Bùi sư huynh rơi lệ.

Nước mắt và máu chảy xuống hốc mắt huynh, một giọt, hai giọt rơi trên mu bàn tay của ta.

Huynh nói: "Đám cẩu kia có thể làm tổn hại mệnh đạo Bùi gia huynh, là Thiên Đạo bất công, dựa vào cái gì... dựa vào cái gì không cho... tự mình kết thúc?"

- =-=-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện khum quá bi thương (.┰ω┰.)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 32


93.

Ta luống cuống nhấc tay áo lau nước mắt cho sư huynh, ánh mắt của huynh dường như đang nhìn ta, lại giống như đang nhìn xa hơn, sau khi ánh lửa nhiếp nhân kia dập tắt, cũng chỉ còn lại tro bụi nặng nề.

Huynh nắm lấy gương mặt ta, nhắm mắt lại hôn lên môi ta.

Mùi máu tanh ngòn ngọt từ đầu lưỡi huynh lan rộng.

Môi Bùi sư huynh đỏ rực.

"Tuần Chi sư đệ, đệ lên núi mười hai năm, có phải thường xuyên nhớ tới cha nương hay không?" Nhiệt khí huynh thở ra ngưng tụ thành sương trắng giữa không trung, làm mờ đi khuôn mặt huynh ấy, "Đệ có sợ đến một ngày, trở lại nhân gian lại chẳng có nhà cho mình về..."

Ta lui về phía sau một bước, mùi máu trong miệng đều hoá thành chua xót trong họng, lại trong phút chốc hiểu được ý tứ của Bùi sư huynh.

Bùi sư huynh rũ mí mắt xuống, không nhìn ta nữa, lại ngồi trở lại đuôi thuyền tiếp tục chèo thuyền.

Kèm theo gió mưa thổi tới, ta ôm đầu gối ngồi ở mũi thyền, cảm thấy rét run cả người.

Ta mở lòng bàn tay của ta, từ từ bấm ngón tay suy nghĩ xem khi nào thì đến mùa Xuân ở Giang Nam?

Nương là đi Giang Nam ngắm hoa, phụ thân là muốn đi làm đại sự mới lưu lại ta trong bể nước. Khi đó một đường lên núi cùng sư phụ ta vẫn luôn lo lắng khi cha nương về đến nhà sẽ không tìm thấy ta.

"Bùi sư huynh," Ta lẩm bẩm gọi: "Bọn họ có phải hoá thành mưa gió trên sông hay không? Đợi đến khi chúng ta trở về, đi đâu cũng chính là nhà..."

Ban đêm tối tăm, Bùi Ứng phất đi một thân hơi máu, nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào phòng. Sau khi hắn giết người vết thương trong lòng hắn rốt cuộc bình ổn một chút, dần dần hối hận đã nói với Tuần Chi sư đệ câu nói kia lúc trên thuyền nhỏ.

Có đôi khi hắn cảm thấy Tuần Chi sư đệ cái gì cũng không hiểu nhưng kỳ thật gì cũng hiểu hết.

Nhẹ nhàng thở dài trong lòng một tiếng, hắn thắp đèn dầu trong phòng, nhìn thấy trên bàn có bát cháo cá nóng.

Tay nghề của Tuần Chi sư đệ vẫn rất tốt.

Bùi Ứng uống chén cháo, giương mắt nhìn sư đệ quấn chăn co thành một cục nhỏ, suy nghĩ một lát, vẫn là đến xem Tuần Chi một chút.

.....Câu nói kia thật sự là không nên nói, hại sư đệ thương tâm, Bùi Ứng ngồi bên giường, lẳng lặng nhìn một mảng lớn gối ướt bị nước mắt của thiếu niên ngấm vào.

Là do hắn lên núi được hai năm trong lòng nhớ nhà, lại ngại khóc, bị sư phụ bắt đi chăm Tuần Chi trong lòng càng không muốn. Có lẽ do hắn còn nhỏ không hiểu chuyện, nói chuyện không dễ nghe, Tuần chi bị hắn quái âm quái khí huấn luyện vài lần, lúc muốn khóc đều sẽ vụng trộm trốn đi, tận lực không phát ra âm thanh.

Hắn bởi vì bi thống của mình phá hỏng chờ mong đã lâu của sư đệ.

Bùi Ứng nghĩ xong, giơ tay lên ngực Tuần Chi nhẹ nhàng truyền một cỗ linh khí vào huyết mạch của Tuần Chi.

"Hôm nay là sư huynh nói lung tung, sư đệ cứ quên hết đi." Bùi Ứng thấp giọng nói: "Là sư huynh có lỗi với đệ."

Tuần Chi trong mộng cọ cọ lòng bàn tay hắn, gượng mặt mềm mại lạnh lạnh, Bùi Ứng lẩm bẩm: "Phàm nhân sau khi chết, ngay cả hồn phách cũng không giữ được...Bùi Ứng a Bùi Ứng, ngươi thật sự là tạo nghiệt, lên tiên sơn bái sư thật sự là chuyện đáng giá sao?"

Hắn đứng dậy, đi đến cửa sổ dựa vào một bên, đột nhiên ở góc tường nhặt được một bức tranh cuộn.

Là hoa Mai Tuần Chi sư đệ vẽ bằng mực đỏ.

Trên bức tranh còn mơ hồ thấy được nước mắt rơi xuống làm nhoè đi một chút.

Bùi Ứng mở bức hoạ, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* chữ viết của thiếu niên.

[ Mưa qua sông tương tư,

Nước mắt nghênh đón người về quê. ]

Hắn sao có thể không biết sư đệ cũng như anh ôm hy vọng tràn đầy...

Bọn họ ở trên núi tu hành nhưng kì thật ai cũng không dứt được trần căn.

Ở chỗ này đã không còn nhà cho hắn nữa, nhìn phụ mẫu cùng a muội phóng ngựa rời đi cũng đều không còn ở đây.

Nỗi đau không thể diễn tả khiến hắn không thở được, đau đến nỗi nước mắt hắn chạy ngược lại vào tận đáy lòng.

95.

Phụ thân, mẫu thân, muội muội... có phải mọi người đều đã hoá thành mưa gió trên sông không?

Bùi Ứng ôm bức tranh vào ngực, dựa vào cửa sổ, lặng lẽ nhìn mây đen nặng nề ở phương xa.

- =-=-=-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ... („ಡωಡ„)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 33


96.

Ta mơ về phủ đệ ta từng sống trước đây.

Là mùa xuân ấm áp hoa nở rộ, cha vẽ tranh trong thư phòng, nương ngồi cạnh ta từng câu từng chữ dạy ta đọc thơ.

Ta luôn phải đọc rất nhiều lần mới đọc được một bài thơ nhưng nương ta chưa bao giờ chê ta ngốc.

Nàng nói ta là đứa trẻ thông minh nhất thế gian này.

Ta thẹn thùng cúi đầu mỉm cười để nàng v**t v* mái tóc ta.

"A Chi." Lòng bàn tay ấm áp, v**t v* mái tóc ta thật giống như ánh nắng mặt trời chiếu xuống, "Nương không cần con làm chuyện lớn, nương chỉ cần con sống vui vẻ là được rồi."

Nhưng khi ta ngước mắt lên nhìn nàng, nàng hoá thành từng mảnh hoa nhài trắng như tuyết, từng đoá từng đoá rơi vào vai ta.

Đôi khi ta sợ mơ, đôi khi ta mong mình mơ.

Chỉ có trong giấc mơ ta mới có thể nhìn thấy cha nương.

Sư huynh sư phụ đều gạt ta, không nói tung tích của cha nương cho ta. Ta không biết con người sẽ đi đâu sau khi chết, họ sẽ biến thành hoa, hay sẽ biến thành mưa?

Vì sao có người chỉ muốn làm người bình thường không có gì lạ lại khó đến vậy?

Nương không thấy đâu, ta lại không tỉnh lại.

Ta vẽ rất nhiều hoa mai trong giấc mơ của ta, vẽ rất nhiều hoa, cho đến khi có ai đó gọi cho ta, ta đặt bút xuống.

Người gọi là một thiếu niên áo đen xa lạ.

Thiếu niên cau cặp mày sắc như đao của mình nhìn ta một hồi, mới lên tiếng nói: "Ngươi có muốn ra ngoài xem một chút không?"

Có lẽ thiếu niên không phải người Trung Nguyên nên giọng điệu nói chuyện mới có thể kì quái như vậy. Ta nhìn vào sống mũi cao cùng đôi mắt màu xanh nhạt ấy, nghĩ rằng mình quen với người như vậy từ khi nào ta.

Thiếu niên cũng không chờ ta trả lời đã túm lấy cổ tay ta kéo ra khỏi sân.

Trời nhiều mây, mưa sẽ sớm rơi xuống.

Đường phố bên ngoài không có tiếng rao bán, cũng không có người đi đường, thi thể của trẻ em và phụ nữ nằm ngổn ngang. Lòng bàn tay ta đổ mồ hôi, muốn một lần nữa trở lại trong sân ngồi xuống, nhưng khí lực thiếu niên nắm cổ tay ta rất lớn, ta chỉ có thể nhắm mắt lại, tự nhủ đây chẳng qua là mơ, kinh thành phồn hoa náo nhiệt sao có thể có nhiều người chết như vậy?

"Ngươi ghét những thứ này?" Thiếu niên lên tiếng hỏi ta.

Ta cúi đầu và nói với thiếu niên: "Sợ hãi, không thích."

Thiếu niên áo đen đó kéo ta đi một lúc lâu, đột nhiên dừng lại ở một nơi, nói: "Mở mắt ra nhìn đi."

Ta cẩn thận nâng mí mắt lên, nhìn thấy trên tường thành cách đó không xa có một phụ nhân và một tiểu cô nương bị trói ở đó. Trên người các nàng mặc quần áo vốn có giá trị không nhỏ nhưng hiện giờ lại bị máu bẩn xâm nhiễm thành màu ảm đạm.

Người phụ nhân dường như đã chết.

Tiểu cô nương còn mở to mắt, nàng có vẻ đã nhìn thấy ta, trên khuôn mặt bị nắng nướng đến đỏ bừng nở ra vài phần hy vọng sáng ngời.

Nàng dường như muốn ta cứu nàng.

"Ngươi muốn cứu nàng?" Thiếu niên nói với ta, "nàng sớm đã chết, bây giờ ngươi nhìn thấy chẳng qua là oán khí cùng không cam lòng được lưu lại mà thôi."

Ta nói: "Chẳng lẽ ta cũng không cam lòng trong giấc mơ sao?"

Thiếu niên suy nghĩ một chút, qua một hồi lâu mới đồng ý giúp ta mang tiểu cô nương xuống.

97.

Tiểu cô nương mười ba mười bốn tuổi, thấp hơn ta nửa cái đầu.

Nàng ngồi trước mặt ta gặm bánh bao khô, hàm hồ nói với ta: "Công tử, ngươi mau đi thôi, nếu quan binh tìm tới ngươi cũng sẽ bị bắt đi ngồi tù."

Lúc trước ta chưa từng gặp nàng nhưng hiện tại lại đột nhiên phúc linh tâm chí biết được thân phận nàng: "Muội là muội muội của Bùi Ứng?"

*Phúc linh tâm chí: Khi phúc khí đến, tâm khiếu con người cũng mở ra, tâm tư đều có vẻ linh hoạt, làm việc càng thuận tay. 福临心至什么意思_百度知道 (baidu.com)

Nàng nhìn ta và nhẹ nhàng ứng tiếng.

Ta nói với nàng: "Bùi sư huynh trở về tìm mọi người, huynh ấy dùng cỏ làm chim én nói muốn lấy về tặng muội."

Nàng nhìn ta, như muốn nâng khoé miệng cười một cái, nhưng vành mắt lại từng chút từng chút đỏ lên. Ta mím môi, lại nói với nàng đánh cuộc giữa ta và Bùi sư huynhh.

Bùi muội muội hỏi ta: "Ca ca muội đã ở trên núi bao nhiêu năm?"

Ta nói: "Mười ba...hoặc mười bốn năm."

Nàng cong mắt cười cười, nói: "Bây giờ muội chỉ mới mười ba, năm năm nữa có khi còn cao hơn cả công tử đó."

98.

Khi thiếu niên muốn đưa ta đi, ta lại hỏi Bùi muội muội câu cuối cùng: "Sau khi người ta chết đi...sẽ biến thành gió và mưa sao?"

Nàng ngồi trên ghế gỗ, mỉm cười và nâng đôi mắt hạnh của mình nói: "Có thể a." Sau một lúc lại nói thêm: "Công tử nói với ca ca muội, những con én mà ca nhìn thấy vào đầu mùa xuân sẽ là muội và phụ mẫu muội. Chỉ cần ca ca còn ở đây, Bùi gia liền chưa chết."

- =-=-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. (°▽°)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 34


99.

Mãi đến chiều hôm sau ta mới thức dậy khỏi giấc mơ của mình, ta cũng không biết sao mình ngủ lâu như vậy, ngồi dậy một hồi mới tỉnh táo.

Bùi sư huynh lại không ở trong phòng, bức hoạ ta vẽ đêm qua cũng không thấy đâu. Ta không biết mình có thể nói gì với Bùi sư huynh, chỉ có thể làm chuyện này để uyển chuyển an ủi huynh ấy.

Khi huynh trở lại, ta sẽ nói với huynh giấc mơ đêm qua, có khi huynh ấy sẽ thật hạnh phúc.

Ta đang xuất thần nghĩ đến Bùi sư huynh, chợt cảm thấy mu bàn tay đau đau, mở chăn ra nhìn phát hiện lại là Đồ Hư Hỏng đang cắn ta.

Nó cắn ta thì là đồ xấu xa, không cắn ta thì là Tiểu Hung.

Ninh Ngộ nói không có nhiều yêu thú chủ động ký huyết khế hoàn chỉnh với linh tu đâu. Có thể là do vừa sinh ra không lâu đã phải rời khỏi mẫu thân nên nó mới sinh ra ý thân cận với linh tu không có tí sở trường nào như ta.

Ta nghiêm túc nhìn vết cắn trên mu bàn tay mình, răng Đồ Hư Hỏng sắc bén, cắn đến tàn nhẫn muốn chảy máu. May mà vẫn là vết thương nhỏ, ta tự mình băng bó một chút là ổn.

Trước khi xuống giường ta nhớ lời Giang sư huynh đã dạy ta, trên người sau khi bị xước có thể l**m l**m chỗ vết thương, qua một thời gian sẽ không đau nữa.

Hương vị chát chát của máu một chút cũng không ngon.

Ta nhẹ nhàng l**m l**m mu bàn tay mình, nghĩ thầm nếu chảy máu là chuyện không tốt như vậy sao vẫn có người muốn người khác chảy máu vậy?

Giá như ta lợi hại như Bùi sư huynh hay Tuỳ sư huynh, ta liền đem nhốt những người xấu kia lại...

Lao tù không phải vì trừng ác dương thiện nên mới thành lập sao? Vì sao không liên quan đến ác nhân lại để những người tốt chịu hết tra tấn?

Ta còn chưa nghĩ ra đáp án, đột nhiên cảm thấy trên đùi trầm xuống, đang nghĩ có chuyện gì xảy ra liền thấy có một đôi tay lạnh lẽo nâng mặt ta lên.

Ta buộc phải ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt màu xanh nhạt.

"Tuần Chi" Thiếu niên nhìn ta một lúc, goi: "Tuần Chi."

Ta có chút mờ mịt. Thiếu niên này là ai? xuất hiện lúc nào? Chẳng lẽ ta vẫn còn đang mơ? Thiếu niên này chẳng phải người lúc nãy trong mộng ta sao?

Thiếu niên này cũng không nói mình là ai, trực tiếp tiến lại gần l**m khoé môi ta, lại kéo cổ tay ta lên, vươn đầu lưỡi ở chỗ miệng vết thương của ta l**m hai cái.

"A Chi, ấn ký." Thiếu niên giương mắt nhìn ta, lúc cười còn lộ ra hái cái răng hổ nhòn nhọn, "Nơi này là ấn kí của ta."

Ta: "Ngươi..."

Thiếu niên trừng mắt nhìn ta: "Không phải Đồ Hư Hỏng."

100.

Mặc dù ta không hoàn toàn hiểu làm thế nào để yêu thú hoá người, nhưng vấn đề cũng không quá lớn, nó dường như vẫn còn hiểu tiếng người, cũng sẽ không làm điều gì tổn thương ta.

Nhưng mà hình như nó vẫn chưa rành tiếng người lắm, là ngày trước học theo bộ dáng sư huynh ở Thanh Tước Môn nên giọng điệu cò có chút kỳ quái.

Ta đưa tay chạm vào tóc nó, nó có vẻ rất hạnh phúc khi ta làm như vậy.

Biến thành bộ dáng người còn ngoan hơn bộ dáng yêu thú.

ĐIều duy nhất làm ta thấy giở khóc giở cười là nó nhất quyết không chịu xuống khỏi người ta, phải kéo eo ta như một con gấu lớn.

Ta suy nghĩ một chút rồi nói với nó: "Mọi người đều có tên, vì ngươi đã hoá hình nên để ta đặt tên cho ngươi nha?"

Nó nhe hàm răng trắng mỉm cười với ta, nói: "Tuần Hung."

Tuy họ của ta cũng không tệ nhưng cái tên này ghép lại nghe có vẻ không đúng lắm.

Ta nói: "Không được đâu, tên đó kì lắm."

Ta nâng cằm suy nghĩ một lúc lâu, nói: "Ngươi gọi là Tuần Túc đi." Lúc trước ở trên người ta ngươi chỉ có ngủ thôi.

*Túc: ngủ.

Tuần Túc đang tập trung tinh thần cắn ngón tay của ta, cũng không biết nó có nghe ta nói không, ta lại bảo: "Yêu thú khác cùng linh tu kết huyết khế, đều xưng linh tu là chủ nhân, ngươi..." Nó nghe được câu này của ta mới nhấc mí mắt lên nhìn ta, trong con ngươi màu lam nhạt phản chiếu ánh sáng kì dị.

Cậu nói: "Ta là chủ nhân của A Chi."

101.

Ta: "...?"

- =-=-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. ヽ(・∀・)ノ
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 35


102.

Ta nói, "Không, chuyện này..." không phải nó mới nên gọi ta là chủ nhân sao?

Bàn tay Tuần Túc đặt trên mu bàn tay ta, nâng môi cười vui vẻ với ta: "Ta và A Chi kết huyết khế nên ta là chủ nhân của A Chi."

Ta cảm thấy hình như nó nói cũng có chút đạo lý, lại hình như sai sai, nào có linh thú làm chủ nhân linh tu bao giờ?

"Người A Chi chán ghét, ta sẽ thay A Chi g**t ch*t." Tròng mắt màu xanh nhạt của Tuần Túc đảo quanh, lại chậm rãi nói với ta, "Sẽ không để A Chi khổ sở."

Ta nói: ""Ta không muốn giết người."

Tuần Túc chớp chớp mắt, lại gọi tên ta.

"Ta có lý do gì để giết người đây?" Ta đem chân bị Tuần Túc đè rút ra, một mặt nói, một mặt ngồi bên giường đeo vớ cùng giày, "Ta khổ sở là do Bùi sư huynh khổ sở, huynh ấy một lòng muốn trở về nhân gian xem một chút, nhưng hôm nay lại phát hiện cái gì cũng không có."

"Còn A Chi thì sao?" Tuần Túc dựa đầu lên đùi ta, khi cúi đầu ta liền đối diện đôi mắt màu xanh của nó, cảm thấy mình trong phút chốc rơi vào một đầm nước sâu không thấy đáy.

Đôi mắt của nó thật đẹp, nhưng khi ta nhìn nó, trái tim ta chỉ cảm thấy buồn.

Còn ta thì sao?

Ta...ta có nên khổ sở cho cha mẹ ta không?

Ta biết hoa mai trong tranh có thể mãi nở nhưng hoa mai trong viện cuối cùng cũng sẽ có một ngày điêu tàn.

Con người cũng như vậy thôi.

"Ta cũng chỉ đôi khi thương tâm."" Ta nói: "Cha ta từng nói với ta, lúc ta nhớ nương liền đi tới tàng cây nghe tiếng gió, nếu ta đủ dụng tâm, có thể nghe được thanh âm nương gọi ta."

Bàn tay Tuần Túc nắm lấy tua rua bên hông ta, ta nghĩ nó tuy là hình người nhưng chung quy vẫn là Hung thú, hơn phân nửa là nghe không hiểu lời ta nói.

Ta không mong đợi nó hiểu ta nói.

Bởi vì ta thường nằm mơ, ta cũng không thể phân biệt lời nào là cha nói lời nào là trong mơ của ta.

Ta chỉ là đang suy nghĩ, nếu người chết có thể hoá phong vũ (gió mưa), có thể hoá mộc (gỗ) vậy cũng không có gì phải bi thương. Khi ở trong núi, chỉ cần ta nghĩ về cha nương, họ sẽ trở thành gió đêm, gọi cho ta với tiếng nói của tất cả mọi thứ.

103.

Bùi Ứng nuốt xuống một ngụm máu đen, tựa vào tường trong ngõ nhỏ tối tăm nghỉ ngơi một hồi, sắc mặt càng trở nên tái nhợt.

Phàm nhân không thể đả thương được hắn, nhưng sư phụ có thể, Thiên đạo cũng có thể.

Sư phụ biết hắn đang làm gì.

Hắn cũng biết mình đang làm hỗn loạn gì.

Hắn nhắm mắt lại nghĩ đến sư đệ, nghĩ đến Phúc Lộc sơn, thời điểm đó còn có thể tạm thời trấn tĩnh một chút, nhưng vừa mở mắt nghĩ đến những gian tặc dẫm lên Bùi gia để thượng vị, hưởng hết vinh hoa phú quý mà tâm không nửa phần áy náy thì trong đầu hắn chỉ còn lại ý niệm khát máu.

Nhân Gian đạo, hắn vì sao phải tu Nhân Gian đạo?

Ác bất đắc ác báo, thiện bất đắc thiện chung, đây chính là nhân gian sư phụ muốn hắn xem sao?

Hắn đúng là muốn hận lây cả sư phụ, tiên nhân có thể thông qua mọi việc trên thế gian, nếu đã biết Bùi gia gặp nạn, vì sao không nói cho hắn biết? Vì sao phải để cho hắn chờ đợi vô vị nhiều năm như vậy?

Bùi Ứng nhìn xuống chú phạt đau đớn, mới muốn nhấc chân ra đầu ngõ, Tuần Chi không biết từ đâu xuất hiện ôm lấy thắt lưng hắn.

Hắn không nghĩ sẽ gặp phải sư đệ giữa đường, đôi mắt bị hận ý nhuộm đỏ ngay lập tức thanh minh lại.

Tuần chi nắm chặt xiêm y của hắn, ngửa đầu nói: "Sư huynh, huynh lại muốn đi giết người sao?"

Bùi Ứng nói: "Sư đệ cũng đến cản ta?"

Tuần Chi bình tĩnh nhìn hắn một hồi, rất nghiêm túc nói: "Đệ...đệ muốn đi cùng huynh."

"Đệ đi làm gì?" Bùi Ứng nhịn không được nở nụ cười, nói: "Bùi sư huynh không trở về được, Tuỳ sư huynh cũng sẽ đến đón đệ. Hơn nữa, đây là đi chịu Thiên Khiển, không phải điều gì thú vị."

Tuần chi nói: "Đệ biết."

Bùi Ứng thở dài, nói: "Đệ không biết."

Bàn tay mảnh khảnh mà mềm mại của Tuần Chi cùng Bùi Ứng khoá lại một chỗ, ấm áp như gió xuân lướt qua mặt băng.

Bùi Ứng nghe sư đệ nói: "Nếu thật sự có Thiên Khiển, đệ đi, liền có thể giúp sư huynh chịu một nửa đi."

- =-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. ヽ(・∀・)ノ
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 36


103.

Ta nằm trên Hồng Linh Phượng của Bùi sư huynh.

Bùi sư huynh ngồi xếp bằng bên cạnh ta, huynh mặc một chiếc áo đỏ với hoa mẫu đơn lớn thêu trên vạt áo của mình. Huynh dùng hai ngón tay chấm một nốt chu sa đỏ lên giữa mi tâm ta, nói: "sư đệ ở đây nhìn huynh là được, việc này là một mình huynh làm thì huynh chịu, không cần đệ thay huynh chịu đâu."

Dứt lời, huynh ấy liền cúi người xuống, mổ một cái lên vành tai ta.

Ta biết ta không thể thuyết phục huynh ấy, chỉ có thể nói: "Vì những người kia mà bị Thiên Khiển thật không đáng."

Bùi sư huynh nói: "Nếu phần đời còn lại của huynh vì hôm nay mà hối hận thì chi bằng để Thiên phạt bổ cho hồn phi phách tán."

Ta nắm chặt lấy tay huynh nói: "Đệ không muốn sư huynh chết."

Bùi sư huynh nói: "Sao nào, Bùi sư huynh chết rồi, đệ khóc cho ta sao?"

Khi huynh nói, hơi thở ấm áp, ta nhét những con én trong tay áo vào tay huynh, không nhìn vào mắt huynh nữa, thì thầm: "Đệ đã gặp muội muội của huynh."

Bùi sư huynh không biết chuyện Hung thú trong người ta, chỉ cho rằng ta mơ lung tung.

Ta nói: "Nàng thấp hơn ta một chút, nhưng trong vài năm nữa có thể cao hơn ta... Nàng còn nói nhờ sư huynh mang theo én cỏ chôn ở gốc liễu ven sông, chờ mùa xuân năm sau, bọn họ sẽ biến thành én trở về thăm huynh."

Bùi sư huynh nghe lời ta nhưng không lên tiếng nói gì.

"Nếu đã chết thì không còn gì cả." Ta nói: "Nếu Bùi sư huynh gặp Thiên phạt, phần cháo sau này ta nấu cho Bùi sư huynh chẳng phải đều sẽ dành hết cho Giang sư huynh sao?"

105.

Bùi sư huynh trầm mặc một hồi lâu. Nói: "Không được, Giang Cận muốn ăn luôn phần của ta thì sẽ thành heo mất."

Huynh ấy ngồi thẳng dậy, vặn tai ta, nói: "Bé Heo, chỉ bằng những lời này huynh không thể chết."

Bùi sư huynh lại đứng lên, khoanh tay sau lưng quay đầu Hồng Phượng Linh nói: "Không được, chết liền tiện nghi cho đầu heo Giang Cận mất, vẫn là phải trở về Phúc Lộc sơn..."

Ta nghĩ thầm lúc trước khuyên nhiều như vậy, chỉ có những lời này mới có thể đả động Bùi sư huynh sao?

Huynh lẩm bẩm một lúc, và dựa vào ta, lầm bầm: "Nhưng ta thật sự muốn đốt cung điện của tên nam nhân đó... Hắn sao có thể không thẹn với lòng mà mà ngồi trên giang sơn thiên hạ..."

Trong lòng ta nghĩ, đây có lẽ là Nhân Gian đạo.

Mỹ nhân da tướng hoá bạch cốt, công danh lợi lộc quay đầu không.

Thế nhân có cừu oán cũng có đại ái, có tham lam cũng có đại nghĩa. Sinh tử thế nhân sẽ có đủ loại tâm tư, chính là Nhân Gian đạo.

Bùi sư huynh nói: "Tuần chi sư đệ đến anh anh em em với huynh đi."

Ta đến gần mặt huynh hôn một cái.

Bùi sư huynh cong mắt cười, cũng không nhìn ta, chỉ nhìn cung điện hoành tráng dưới mây nói: "Đều do sư đệ, huynh vốn một lòng muốn chết, hiện tại lại bắt đầu lưu luyến hồng trần."

Ta nói: "Lưu luyến phàm trần có gì không tốt?"

Bùi sư huynh nói: "Huynh còn muốn ăn thêm hai chén cháo Tam Tiên sư đệ nấu...cho dù huynh không ăn được, cho chó ăn cũng không cho Giang Cận ăn."

- =-=-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mị người đọc truyện vui vẻ. (꒪ω꒪υ)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 37


106.

Bùi sư huynh so với lúc trước bình tĩnh hơn nhiều, nhưng đáy lòng huynh vẫn hận hoàng đế đương triều.

Nếu hoàng đế là người thường, hắn nhất định không nói hai lời đốt trụi cái cung điện này...Nhưng hoàng đế là cửu ngũ chí tôn, được chân long khí của Thiên đạo che chở, nếu tuỳ tiện ra tay chỉ sợ sẽ dẫn đến hậu quả không tốt.

Huynh cùng ta ngồi trên nóc Thiên điện, nhìn trên đầu điểm điểm tinh quang, nhẹ giọng cười nói: "Sư đệ, đệ nói phụ thân ta khi đó sẽ đau bao nhiêu a."

Lăng trì là thiên đao vạn tử, vả lại còn là dân chúng ông dành bao năm bảo hộ nhìn ông chết đi.

Ai là người xấu?

Khi ta nghe Bùi sư huynh nói lời này, cũng cảm thấy dân chúng thiên hạ đều là ác nhân, Bùi gia chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi với bọn họ, chẳng qua do triều đình tuỳ tiện áp xuống tội danh phản quốc, bọn họ liền theo đó hận Bùi gia.

"Huynh không thể để hắn chết, huynh muốn hắn còn thống khổ hơn chết." Bùi sư huynh nói xong, chợt quay đầu lại nhìn ta, hỏi: "Tuần sư đệ, đệ không thích sư huynh nói những lời này phải không?"

Ta còn chưa trả lời, huynh liền lẩm bẩm một câu: "Nếu trời đã tối, hai người chúng ta trước tiên về nghỉ ngơi...Vẫn phải bàn bạc từ từ mới tốt."

Sau khi trở lại khách xá, Bùi sư huynh lại dựa đầu bên cửa sổ nhắm mắt dưỡng thần. Các sư huynh không giống ta sẽ buồn ngủ vào ban đêm, bọn họ chỉ nhắm mắt vận khí tu luyện, giả như Bùi sư huynh tu Nhân Gian đạo như vậy, xuống nhân gian thì khí tức thu được càng nhiều.

Bùi sư huynh lúc tu luyện cau mày, bộ dáng như cực kỳ không thoải mái, nhưng ta lại không dám tuỳ ý quấy rầy huynh, đành phải nằm sấp trên giường yên lặng nhìn huynh ấy.

Chuyện Tuần Túc ta vẫn chưa kịp nói với huynh ấy, Tiểu Hung kia hình như lại ở trên người ta, lúc Bùi sư huynh ở đây nó không đi ra, cũng không biết có phải nó sợ Bùi sư huynh hay không.

"Sư đệ luôn nhìn ta như vậy làm gì?" Ta đang suy nghĩ xem nói với sư huynh về chuyện Hung thú thế nào, huynh ấy chợt lên tiếng hỏi ta một câu.

Ta do dự một hồi, đem cằm đặt trên gối, nhỏ giọng nói: "Bùi sư huynh có thể ngủ cùng đệ không?"

Bùi sư huynh cười, nói: "Giường quá nhỏ, nếu huynh lên nằm thì đệ sẽ ngủ không thoải mái."

Ta nói: "Sư huynh ngủ với đệ, đệ sẽ không gặp ác mộng."

Huynh ấy nở nụ cười, rốt cuộc vẫn là cởi xiêm y xuống, cùng ta nằm nghiêng ngủ bên chỗ trống cạnh ta.

Ta vươn tay, len lén chọc chọc thắt lưng huynh.

Bùi sư huynh không xoay người.

Ta chọc chọc lưng huynh cái nữa.

Lưng huynh ấy rắn chắc và rộng hơn ta nhiều.

Qua nửa khắc, Bùi sư huynh buồn bực cười, lật lại đè lên người ta. Huynh ấy nắm cằm ta lắc qua lắc lại, mắt đào hoa cong cong nhìn ta: "Ngủ một giấc cũng không thành thật."

Ta thấy trong mắt huynh lại có thần thái, cũng theo huynh cười lên.

Môi Bùi sư huynh đảo qua mi tâm ta, mùi đàn hương quanh thân huynh từng chút từng chút nhiễm vào xiêm y ta. Huynh ấy cắn lỗ tai ta, một chân đặt g*** h** ch*n ta, thấp giọng hỏi: "Có muốn ngủ chung với Bùi sư huynh không?"

Ta chớp mắt, ừm một tiếng.

107.

Bùi Ứng từ khoé môi sư đệ hôn xuống, bàn tay rộng lớn của hắn thò vào trong quần áo sư đệ, ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của thiếu niên.

Dưới lớp vải là làn da ấm áp.

Hắn nghe được tiếng hít thở của sư đệ, cũng nghe được tiếng tim đập của mình.

Khi đôi môi mềm mại của thiếu niên vụng về hôn lên khoé mắt hắn, bỗng nhiên ngẩn người một chút, động tác dưới tay cũng ngừng lại.

Bùi Ứng kéo chăn đắp lên người bọn họ, thay Tuần Chi khép lại quần áo, thở dài nói: "Thôi, đệ hiện tại vẫn chưa hiểu gì đâu."

- =-=-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. (꒪ω꒪υ)
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 38


108.

Ta hỏi Bùi sư huynh: "Đệ không hiểu gì cơ?"

Bùi sư huynh ôm ta, bàn tay ấm áp của huynh v**t v* tóc ta, nói: "Tuần Chi sư đệ, chớ để người khác làm chuyện này với đệ đó."

Ta không rõ ràng lắm: "Tại sao không ạ?"

Trong quyển thoại bản kia nói đệ đệ cùng ca ca sớm chiều ở chung, tình cảm cực sâu, sau khi ngủ chung lại càng cảm thông cho nhau...

Bùi sư huynh nhéo nhéo môi dưới của ta, nói: "Thoại bản kia tên là gì?"

Ta nói: "Huynh hữu đệ cung."

Bùi sư huynh nói: "Cho nên, chỉ có huynh đệ mới có thể làm mấy chuyện này."

Ta khiêm tốn học hỏi: "Sư huynh đệ cũng tính ạ?"

Bùi sư huynh trầm ngâm một hồi, nói: "Nếu sư đệ muốn làm chuyện này, có thể tới tìm Bùi sư huynh, tuyệt đối không nên đi tìm Giang sư huynh."

Ta có chút nghĩ không ra đạo lý trong đó, nhưng Bùi sư huynh nói vậy thì ta cũng gật đầu đáp ứng.

109.

Giang Cận nằm đối diện bức tường gõ mõ gỗ, đột nhiên cảm thấy mũi hơi ngứa, không nhịn được hắt hơi.

Hắn ngồi dậy, bắt đầu suy tư đến tột cùng là Tuần sư đệ đang nghĩ đến hắn hay Bùi rắm thúi đang mắng hắn.

Gã Bùi Ứng cũng chẳng tốt hơn hắn bao nhiêu, sao sư phụ có thể yên tâm giao Tuần Chi sư đệ một mình cùng Bùi Ứng xuống núi?

hắn đang lẩm bẩm, trán chợt bị cây phất trần của sư phụ đánh một cái.

Nguyên Chân tiên nhân vuốt râu dài, nói: "Bùi Ứng làm việc có chừng mực chứ đâu liều lĩnh tăng động như ngươi?"

Giang Cận che đầu, nói: "Sư phụ, con đã qua nhược quán mà sư phụ vẫn xem con như búp bê vô tri sao."

Nguyên Chân tiên nhân nói: "Nếu ngươi có nửa phần tự giác làm sư huynh thì sẽ không mang sư đệ ngươi đi đến hiểm địa như vậy."

Giang Cận cũng hối hận chuyện lúc trước, đối với lời trách cứ của sư phụ cũng không còn lời nào để phản bác. Hắn cúi đầu suy nghĩ một hồi, nói chuyện với Nguyên Chân tiên nhân: "Vậy con...con cũng xuống nhân gian, đi giúp Bùi Ứng tu đạo nha."

"Đó là kiếp nạn của hắn." Nguyên Chân tiên nhân chắp tay sau lưng, lắc đầu nói: "Ngươi chớ đi thêm làm loạn."

"Vậy con cứ phải ngẩn ngơ bên vách tường này sao? Nếu không con tìm Tuỳ sư huynh cũng được, y không phải đi môn phái khác luận đạo sao?"

Giang Cận ngửa mặt ngả lưng xuống, trong lòng buồn bực, lại không thể oán giận gì.

Nguyên Chân tiên nhân nói: "Cái này cũng không tệ. Tuỳ Trăn tấm tính ổn trọng, ngươi đi theo hắn học cho tốt..."

Đang nói, Nguyên Chân giương mắt nhìn thấy xa xa hiện lên một đạo tử lôi, trăm năm qua trái tim nhỏ bé chưa bao giờ chịu qua kinh hãi bị làm cho muốn ngừng đập.

Ôi tía má ơi là vị tiên nhân nào độ thiên kiếp nha?

Ông vội vàng lấy la bàn từ trong linh giới thay Bùi Ứng tính một quẻ, sau khi xác định số mệnh của Nhị đồ đệ mình vô ưu mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng sau một lát ông lại nhấc lên một hơi, cắt một đường lên đầu ngón tay, vì Tiểu sư đệ và Đại đồ đệ Tuỳ Trăn tính cho mỗi người một quẻ.

Mệnh đồ của Tuần Chi ông vẫn không thấy rõ, nhưng của Đại đồ đệ hiển nhiên đã thay đổi.

Hạng người đoạn huyết mạch long vương nhân gian đương nhiên sẽ bị Thiên đạo tam trọng trách phạt.

(đại khái là giết vua á.)

110.

Giang Cận đánh giá thần sắc của sư phụ, cẩn thận hỏi: "Sư phụ, con còn đi tìm Đại sư huynh nữa ạ?"

Nguyên Chân tiên nhân thở dài, nói: "Ngươi vẫn nên ngốc tại chỗ này mà gõ mõ đi."

- =-=-=-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đọi, chúc mọi người đọc truyện vui.:3
 
Vị Tứ Sư Đệ Thường Thường Chả Có Gì Lạ
Chương 39


111.

Ta không nghĩ sẽ gặp Tuỳ sư huynh ở đây.

Y hiếm khi không mặc bạch y mà đang mặc một thân áo đen. Trong gió mưa, khuôn mặt ôn hoà thường ngày của y nhìn có chút sắc bén. Con ngươi đen nhánh của y chăm chú nhìn ta, hồi lâu sau mới mở miệng, hỏi ta: "Bùi Ứng vì sao không đi cùng đệ?"

Ta cúi đầu nói: "Là đệ muốn tự mình đến xem."

Tuỳ sư huynh nói: "Ai bảo đệ tới?"

Y đến gần cau mày nhìn ta.

Trong cung điện ánh đèn sáng rõ, sắc mặt đế vương trong trướng như tro tàn, mồ hôi lạnh trên trán liên tục tuôn như mưa.

Các cung nhân vốn nên hầu hạ hắn ngổn ngang ngã xuống đất.

"Tuỳ sư huynh." Ta đem Tuần Túc hoá thành một làn khói đen dấu trong tay áo, "Đệ biết mình đang làm gì mà."

Tuần Túc trong mộng nói với ta nó có thể thay Bùi Ứng trút giận. Nó có thể đem oán khí của của dân chúng từng chết ở địa phương này hoá thành ác mộng của quân vương, khiến hắn ở trong sự tra tấn vô hình này mà sống không bằng sống chết.

Ta nghĩ đây quả là một biện pháp tốt, vừa có thể thay Bùi sư huynh báo thù, lại sẽ không hại vào mạng người làm Thiên đạo trách phạt.

Nhưng nếu Bùi sư huynh biết, hơn phân nửa sẽ ngăn cản ta. Huynh ấy không muốn ta xen vào chuyện này quá nhiều, có lẽ sau khi đưa ta về tiên sơn huynh ấy sẽ quay lại báo thù.

Ta không muốn huynh ấy canh cánh chuyện này trong lòng nữa.

Bùi sư huynh bị ta dán bùa ngủ, hẳn là một lúc nữa cũng không tới đây được.

Tuỳ sư huynh bắt lấy cổ tay ta, lực tay y cực lớn, ta nghe được y nói: "Linh tu chỉ cần ra tay với phàm nhân là sẽ có tội."

Đầu ngón tay y hoá ra dây leo chui vào ống tay áo ta, quấn lấy cả cánh tay ta.

Ta bị Tuỳ sư huynh nhìn như vậy luôn cảm thấy mình đã làm sai điều gì, nhưng ta lại nghĩ lần này mình đã làm đúng. Sau vài lần tự trách ta vẫn ngẩng đầu hỏi y: "Vậy những người ở vị trí cao này...làm ra chuyện như vậy không phải cũng có tội sao?"

Tuỳ sư huynh nói; "Là có tội."

Ta nói: "Nếu nó sai, tại sao lại không có hình phạt? Nếu linh tu làm sai có Thiên đạo trừng phạt, phàm nhân kia làm sai, không thể để linh tu quyết định đúng sai sao?"

"Bọn họ không giống đệ." Tuỳ sư huynh nói: "Đệ theo huynh về trước, đem chuyện hung thú nói rõ ràng, lại đem oán khí thu hồi hết lại."

Ta vốn định nói gì nữa, còn chưa kịp mở miệng đã bị Tuỳ sư huynh dùng dây mây trói lại. Y ngự kiếm tới, ta bị y ôm vào ngực, nhìn ống tay áo rộng lớn bay trong gió của y, Tuần chi nói: "Sư huynh, thật xin lỗi."

Ta cũng không biết sai ở đâu, nhưng lỡ làm Tuỳ sư huynh tức giận rồi, hay là nhận lỗi trước rồi tính.

Hơi lạnh của mưa đánh vào mặt ta, ta híp mắt, trên đầu liền có thêm một lá sen thật lớn.

Tuỳ sư huynh nói: "Bùi Ứng cố chấp, Giang Cận l* m*ng, đệ không nên học những điểm yếu này của hai người đó."

Ta nói: "Vâng."

Tuỳ sư huynh nói: "Hung thú lấy oán khí làm thức ăn, đệ cùng nó kí huyết khế, khó tránh sẽ bị nó ảnh hưởng, hay sớm ngày giải khế là tốt nhất."

Ta nói: "Vâng."

Chờ bay ra khỏi hoàng thành, Tuỳ sư huynh mới đem kiếm dừng tại một gác xép, y cởi dây mây trên người ta, kéo tay ta lên, môi nhẹ nhàng dán vào ngón trỏ của ta.

Y nói: "Chi, đệ không nghe lời huynh nói."

Ta còn chưa nghĩ ra lí do Tuỳ sư huynh ngăn ta lại, cũng chỉ rũ mắt nhìn giày vải đen của mình, không lên tiếng trả lời y.

Tuỳ sư huynh nói: "Tức giận sao?"

Ta nói: "Không."

Tuỳ sư huynh mở tay ra, trong lòng bàn tay y là đoá hoa nhài trắng mà mềm mại.

Y quỳ gối trước mặt ta, nói: "A Chi, đệ không phải thích loại hoa này nhất sao?"

Ta chạm vào cánh hoa kia, lại nhìn Tuỳ sư huynh.

Ta thích hoa nhài vì trên y phục của nương thường có mùi hoa nhài nhàn nhạt như vậy.

Đại sư huynh không biết cái này.

Vì vậy y sẽ không hiểu tại sao ta lại khóc.

- =-=-=-=-=-=-=-

Cảm ơn đã chờ đợi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.:3
 
Back
Top Dưới