Khác Vị Hoàng Tử Đến Từ Tương Lai

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
407644095-256-k576523.jpg

Vị Hoàng Tử Đến Từ Tương Lai
Tác giả: khoailanggtim
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lâm Anh vốn là một bác sĩ đa khoa chính hiệu ở thế kỷ 21, cuộc sống chỉ xoay quanh dao mổ và những ca trực thâu đêm.

Thế nhưng, sau một giấc ngủ gật vì kiệt sức, khi mở mắt ra, anh bàng hoàng nhận thấy mình không còn ở bệnh viện mùi thuốc sát trùng, mà lại đang nằm giữa một cung điện hoang lạnh thời nhà Tống.
Trong thân xác vị Thập Thất hoàng tử vốn dĩ ốm yếu và bị ghẻ lạnh, Lâm Anh tự nhủ: "Thôi thì coi như đi nghỉ dưỡng dài hạn".

Anh dùng kiến thức y học để tự chữa bệnh cho mình, sống một đời nhàn tản.

Thế nhưng, sự thay đổi kỳ lạ của "vị hoàng tử phế vật" đã thu hút ánh nhìn của một kẻ không nên đụng tới.



top​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Bắt Lấy Viên Đá Mắt Mèo - tập 1
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Đồng học không làm yêu [ trọng sinh ] - Thời Vi...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • ( Phần Tiếp Theo ) GIẢ THIẾU GIA SAU KHI THỨC TỈNH...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Edit- Full] Trọng Sinh Vị Lai Chi Tinh Sư - Y Toàn Vũ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT - QT] Cứu vớt Nữ đế ốm yếu - Dương Trần Vi
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Cổ tích một phần ba [full, xuyên không, cảm hứng...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Vị Hoàng Tử Đến Từ Tương Lai
    Chương I:Trầm Mộng Sơ Tỉnh, Cố Quận Hoá Tang Thương


    Ánh đèn huỳnh quang trong phòng trực bệnh viện chớp tắt liên hồi, phát ra những tiếng kêu tè rè mệt mỏi.

    Lâm Anh buông cây bút bi, gục đầu xuống xấp hồ sơ bệnh án dày cộp.

    Anh đã thức trắng hai đêm cho những ca cấp cứu liên tục.

    Mùi thuốc sát trùng nồng nặc vây quanh khứu giác, khiến cơn đau đầu càng thêm âm ỉ.

    "Chỉ chợp mắt mười phút thôi..."

    Lâm Anh lẩm bẩm, mí mắt nặng trĩu sụp xuống.

    Trong cơn mơ màng, anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như đang rơi vào một hố đen không đáy, rồi lại như bị một bàn tay vô hình kéo tuột vào một khoảng không lạnh lẽo.

    Khi Lâm Anh mở mắt ra một lần nữa, thế giới trước mặt anh đã hoàn toàn đảo lộn.

    Trần nhà trắng tinh khôi của bệnh viện biến mất, thay vào đó là những xà gồ gỗ chạm trổ hoa văn cổ quái, nhuốm màu thời gian và có phần mục nát.

    Thay vì mùi thuốc sát trùng quen thuộc, một mùi nhang trầm nhàn nhạt, cũ kỹ xộc vào mũi.

    Lâm Anh kinh ngạc định bật dậy, nhưng cơ thể anh lại yếu ớt đến đáng sợ.

    Mỗi cử động đều khiến lồng ngực đau nhói như bị kim châm.

    "Đừng cử động, Thập Thất Hoàng tử!

    Người cuối cùng cũng tỉnh rồi!"

    Một giọng nói hốt hoảng vang lên.

    Lâm Anh quay sang, thấy một thiếu niên mặc bộ y phục cổ xưa màu xám tro, chân đi hài vải, đang bưng một bát thuốc nghi ngút khói.

    "Hoàng tử?

    Thập Thất?"

    Lâm Anh thốt lên, nhưng âm thanh phát ra không phải giọng nói trầm thấp thường ngày của anh, mà là một tông giọng thanh mảnh, yếu ớt và có phần xa lạ.

    Anh nhìn xuống bàn tay mình.

    Đôi bàn tay vốn đầy vết chai vì cầm dao mổ giờ đây lại gầy gò đến mức nhìn thấy cả gân xanh, làn da trắng bệch như giấy, móng tay cắt tỉa sạch sẽ nhưng thiếu đi huyết sắc.

    Anh bàng hoàng lê bước chân run rẩy đến bên chiếc gương đồng cũ kỹ đặt ở góc phòng.

    Trong gương là một thiếu niên khoảng mười tám tuổi, gương mặt thanh tú nhưng xanh xao, đôi mắt đen láy chứa đựng sự u sầu sâu thẳm.

    Đây không phải là Lâm Anh của thế kỷ 21.

    Đây là một linh hồn lạ lẫm trong một thân xác cổ đại.

    Lâm Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh theo bản năng của một bác sĩ.

    Anh xuyên không rồi.

    Hơn nữa, lại còn xuyên vào một vị hoàng tử bị ghẻ lạnh trong một cung điện hoang tàn giữa mùa đông tuyết phủ.

    Qua ô cửa sổ chạm rỗng, anh thấy những bông tuyết đầu mùa bắt đầu rơi, nhuộm trắng cả những mái ngói cong vút của Đại Tống.

    Ở một phương trời xa xôi khác, một đoàn xe ngựa lộng lẫy của nước láng giềng đang tiến về kinh thành, mang theo vị Thái tử nắm giữ tà thuật và những âm mưu sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời của anh.

    Lâm Anh siết chặt vạt áo lụa mỏng manh, khẽ thì thầm với chính mình:

    "Dù là ở đâu... cũng phải sống sót cái đã."
     
    Vị Hoàng Tử Đến Từ Tương Lai
    Chương II: Tuyết Lạc Kinh Thành, Sát Na Chạm Mắt


    Sau một tuần "nhập xác", Lâm Anh dần lấy lại được sự bình tĩnh của một bác sĩ.

    Anh không còn hoảng hốt, thay vào đó là bắt đầu nghiên cứu về cơ thể mới.

    Khi tự tay kiểm tra huyệt đạo, Lâm Anh chợt khựng lại khi chạm vào một vết sẹo mờ hình ngôi sao ngay trên lồng ngực trái của vị hoàng tử này.

    Cơn đau âm ỉ đột ngột nhói lên, kéo theo một mảnh ký ức vụn vỡ: Năm mười tuổi, Triệu Diên từng rơi xuống hồ băng, tim đã ngừng đập nhưng sau đó lại tỉnh lại một cách thần bí nhờ một đại lễ cầu an của quốc sư nước láng giềng sang thăm.

    "Vết sẹo này... không giống sẹo do chấn thương vật lý.

    Nó giống như một dấu ấn của năng lượng hơn," Lâm Anh trầm ngâm.

    Bản năng nghề nghiệp mách bảo anh rằng anh đang thừa kế một món nợ không hề đơn giản.

    Ngày đại yến tiệc tiếp đón sứ đoàn Đại Kim diễn ra trong không khí trang nghiêm đến nghẹt thở.

    Lâm Anh lặng lẽ ngồi ở vị trí xa nhất trong điện Thăng Bình, cố gắng thu mình vào bóng tối của những cây cột lớn.

    Nhưng khi Kỳ Phong bước vào, mọi nỗ lực ẩn mình của anh đều tan biến.

    Thái tử Đại Kim không mang vẻ ngoài của một chính khách, mà mang khí chất của một vị thần chết đang dạo chơi.

    Luồng tà khí quanh hắn mạnh đến mức Lâm Anh cảm nhận được vết sẹo trên ngực mình bắt đầu nóng rực lên, như có một sợi dây vô hình đang bị kéo căng từ phía Kỳ Phong về phía anh.

    Giữa lúc đại lễ đang diễn ra, Kỳ Phong bỗng nhiên đứng khựng lại giữa điện.

    Hắn không nhìn ngai vàng, mà chậm rãi xoay người, đôi mắt đỏ quạnh như máu quét thẳng về phía Lâm Anh.

    Trong một sát na, không gian xung quanh Lâm Anh bỗng biến đổi.

    Tiếng nhạc, tiếng nói cười của quan lại bỗng chốc im bặt, bị thay thế bởi một màn sương đen đặc quánh.

    Kỳ Phong vẫn đứng đó, nhưng bằng một cách thần bí, hình bóng hắn bỗng hiện ra ngay trước mặt Lâm Anh, sát đến mức anh có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương lạnh lẽo.

    Hắn vươn bàn tay mang đầy tà khí, khẽ chạm vào vị trí trái tim của Lâm Anh qua lớp áo lụa.

    Một giọng nói trầm thấp, ma mị dội thẳng vào tâm thức anh:

    "Mười năm qua, ta vẫn luôn cảm nhận được nhịp tim này...

    Nhưng hôm nay, linh hồn bên trong nó lại đổi khác rồi.

    Ngươi là kẻ nào?"

    Lâm Anh bàng hoàng, trái tim trong ngực đập liên hồi như muốn nhảy ra ngoài.

    Anh hiểu ra rồi.

    Khế ước máu mười năm trước đã buộc mạng sống của vị hoàng tử này vào Thái tử Đại Kim.

    Kỳ Phong không tìm Triệu Diên, hắn tìm vật dẫn của hắn.

    Vừa định mở miệng phản kháng, ảo ảnh đột ngột tan biến.

    Kỳ Phong đã quay trở về vị trí trung tâm đại điện, cúi người hành lễ với Hoàng đế Đại Tống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    Chỉ có Lâm Anh là ngồi đó với lồng ngực nóng rực, nhận ra mình không chỉ xuyên không về quá khứ, mà còn xuyên vào một chiếc "lồng giam" di động của một kẻ điên nắm giữ tà thuật.

    Hắn đã nhận ra anh.

    Và chắc chắn, hắn sẽ không để anh yên trong đêm nay.
     
    Vị Hoàng Tử Đến Từ Tương Lai
    Chương III: Minh Giới Sương Mù, Chợ Quỷ Khai Hoa


    Đêm đó, kinh thành chìm trong sự im lặng đáng sợ.

    Lâm Anh nằm trên giường lụa nhưng không sao chợp mắt được.

    Câu nói bằng tà thuật của Kỳ Phong ở đại điện vẫn vang vọng bên tai, cùng với vết sẹo trên ngực vẫn còn âm ỉ nóng.

    Với tư duy của một bác sĩ, anh biết rằng một khi "vật dẫn" và "chủ nhân" đã chạm mặt, sợi dây liên kết mười năm qua sẽ không bao giờ để anh yên.

    Anh ngồi dậy, định thắp ngọn nến để xua đi cảm giác bất an.

    Nhưng ngay khi ngón tay anh vừa chạm vào đá lửa, toàn bộ căn phòng bỗng chốc lạnh toát.

    Ngọn nến vừa bùng lên đã chuyển sang màu xanh lục quái đản rồi vụt tắt lịm.

    "Ngươi quả nhiên không phải là Triệu Diên."

    Giọng nói trầm thấp, đầy quyền uy vang lên từ phía góc tối của tẩm cung.

    Lâm Anh giật mình quay lại, thấy Kỳ Phong đang ngồi thong dong trên chiếc ghế gỗ, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than đang cháy giữa bóng đêm.

    Hắn không dùng lối vào bình thường, hắn hiện ra từ chính cái bóng của Lâm Anh đang đổ trên tường – một khả năng tà thuật vượt xa trí tưởng tượng của một người hiện đại.

    Lâm Anh nén cơn run rẩy, gằn giọng: "Thái tử Đại Kim... ngài đột nhập vào tẩm cung hoàng tử nước láng giềng giữa đêm, không sợ gây ra chiến tranh sao?"

    Kỳ Phong khẽ nhếch môi, hắn đứng dậy, từng bước tiến lại gần.

    Mỗi bước chân của hắn đi đến đâu, mặt đất dường như tan chảy ra đến đó, biến thành một làn sương mù đen đặc.

    Hắn vươn tay siết chặt lấy cổ tay Lâm Anh, kéo mạnh anh về phía mình.

    "Chiến tranh?

    Cả thiên hạ này ta còn không sợ, huống hồ là mấy tên lính canh bù nhìn của ngươi."

    Hắn cúi xuống, hơi thở lạnh lẽo phả lên mặt Lâm Anh.

    "Mười năm trước, ta đã dùng máu của mình để giữ lại mạng sống cho cái xác này.

    Ngươi nghĩ linh hồn ngươi có thể nghiễm nhiên hưởng thụ nó mà không phải trả giá sao?"

    Chưa kịp để Lâm Anh phản ứng, Kỳ Phong phất tay áo.

    Không gian xung quanh tẩm cung vỡ tan như những mảnh kính.

    Lâm Anh cảm thấy cơ thể mình rơi tõm vào một vùng nước lạnh toát, rồi ngay lập tức, anh thấy mình đang đứng giữa một khu chợ sầm uất nhưng đầy quái dị.

    Đó là Chợ Quỷ.

    Những gian hàng không treo đèn lồng giấy, mà treo những con mắt phát sáng lập lòe.

    Những kẻ đi lại trên đường không có chân, hoặc mang hình hài nửa người nửa thú.

    Mùi nhang trầm quyện với mùi tử khí nồng nặc.

    Đây là nơi mà con người chưa từng bước chân vào mà có thể trở ra.

    Kỳ Phong nắm chặt lấy cổ tay Lâm Anh, kéo anh vào sát lồng ngực mình, giọng nói đầy tính độc chiếm vang lên giữa tiếng gào thét của vạn quỷ:

    "Chào mừng đến với thế giới của ta.

    Ở đây, không có hoàng cung, cũng không có đường về.

    Kể từ giây phút này, linh hồn của ngươi chỉ có thể thuộc về ta."
     
    Vị Hoàng Tử Đến Từ Tương Lai
    Chương III: Minh Giới Sương Mù, Chợ Quỷ Khai Hoa (Tiếp diễn)


    Lâm Anh bị kéo mạnh vào lồng ngực lạnh lẽo của Kỳ Phong, cả người anh run lên không kiểm soát được.

    Xung quanh là những tiếng rít gào của yêu ma, những hình thù dị hợm đang thèm thuồng nhìn về phía anh – kẻ mang hơi thở của một người sống thuần khiết nhất.

    Lâm Anh cố gắng vùng vẫy nhưng đôi bàn tay của Kỳ Phong như những gọng kìm bằng thép, siết chặt lấy thắt lưng và cổ tay anh.

    "Buông... buông ta ra!

    Ngươi định làm gì?" – Giọng Lâm Anh lạc đi, sự điềm tĩnh của một bác sĩ hoàn toàn biến mất trước sự hiện diện của cái chết.

    Kỳ Phong cúi sát xuống, môi hắn chạm khẽ vào vành tai đang nóng bừng vì sợ hãi của Lâm Anh.

    Hắn không dỗ dành, mà buông lời đe dọa bằng tông giọng băng lãnh:

    "Ngươi thấy đám quỷ đói ngoài kia không?

    Chỉ cần ta buông tay, chúng sẽ xé xác ngươi thành nghìn mảnh, nuốt chửng linh hồn của ngươi cho đến khi không còn một mẩu vụn nào để đầu thai."

    Lâm Anh nhìn thấy một con quỷ mang khuôn mặt nát bấy đang bò lồm cồm sát chân mình, đôi mắt nó trợn ngược đầy tà ý.

    Anh sợ đến mức đông cứng cả người, hơi thở dồn dập.

    "Ngoan ngoãn một chút," – Kỳ Phong siết chặt hơn, bàn tay hắn lần mò lên cổ Lâm Anh, ngón cái ấn nhẹ vào động mạch cảnh đang đập loạn xạ.

    "Từ giờ trở đi, hơi thở của ngươi là của ta, mạng sống của ngươi cũng là của ta.

    Nếu ngươi dám nghĩ đến việc chạy trốn hay tìm cách quay về cái thế giới tương lai mà ngươi hằng nhớ, ta sẽ nhốt ngươi vào tầng sâu nhất của Chợ Quỷ này, nơi bóng tối sẽ gặm nhấm ngươi đời đời kiếp kiếp."

    Lâm Anh cắn chặt môi đến bật máu, cảm nhận được sự chiếm hữu bệnh hoạn của kẻ đứng sau.

    Anh vốn cứu người bằng y thuật, nhưng giờ đây, ngay cả bản thân mình anh cũng không cứu nổi.

    Kỳ Phong nhìn thấy vệt máu trên môi anh, ánh mắt hắn tối sầm lại.

    Hắn đưa ngón tay quệt đi vết máu đó rồi đưa lên miệng mình nếm thử, nụ cười tà mị càng thêm đậm:

    "Máu của vật dẫn... quả nhiên rất ngọt."
     
    Vị Hoàng Tử Đến Từ Tương Lai
    Chương IV: Yêu Đồng Tỏa Mộng, Cẩm Sắt Phá Tan


    Lâm Anh bị kéo xộc đi giữa những tiếng gào khóc của vong hồn.

    Kỳ Phong ép anh nhìn vào một cái vạc chứa đầy oán khí, nơi những kẻ phản bội đang bị tà hỏa thiêu đốt.

    "Kẻ nào muốn rời bỏ ta, hồn phách sẽ vĩnh viễn không được siêu sinh.

    Ngươi cũng muốn thử sao?" – Giọng Kỳ Phong lạnh lẽo như từ cõi âm ty vọng về.

    Đúng lúc đó, một quái vật mang hình hài vặn vẹo từ trong bóng tối lao thẳng về phía Lâm Anh.

    Sự kinh hãi tột độ khiến hơi thở anh nghẹn lại, lồng ngực đau nhói như bị xé toạc ngay tại vết sẹo cũ.

    Bóng tối sụp xuống, nhấn chìm ý thức của vị bác sĩ trẻ.

    Khi Lâm Anh mở mắt ra, ánh nắng nhàn nhạt của cung điện Trùng Hoa khiến anh chói mắt.

    Anh thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm tấm lưng.

    "Là mơ... chỉ là mơ thôi..." – Anh thều thào, tay run rẩy chạm lên cổ.

    Nhưng cảm giác rát bỏng và dấu hằn đỏ sẫm trong gương đã đập tan tia hy vọng cuối cùng.

    "Ngươi nghĩ ta sẽ để ngươi ngủ yên sao?"

    Một giọng nói trầm thấp vang lên ngay bên cạnh.

    Lâm Anh giật bắn mình, thấy Kỳ Phong đã đứng đó từ bao giờ.

    Hắn không còn mặc y phục sứ giả rực rỡ, mà chỉ khoác một lớp cẩm y đen tuyền, đôi mắt đỏ rực nhìn anh như nhìn một món mồi ngon.

    "Ngươi... sao ngươi lại vào đây được?

    Người đâu!

    Mau cứu..."

    Lâm Anh chưa kịp hét hết câu, Kỳ Phong đã phất tay áo.

    Một luồng khí tím đen lan tỏa, bao trùm lấy căn phòng.

    Hắn thong thả tiến lại gần, đè ép Lâm Anh xuống giường lụa, đôi bàn tay như gọng kìm khóa chặt hai cổ tay anh lên đỉnh đầu.

    "Kêu đi.

    Ngươi có gào thét đến rách cổ họng, thì ngoài kia cũng chẳng ai nghe thấy gì đâu." – Kỳ Phong nhếch mép, nụ cười đầy tà khí.

    "Ta đã dùng yêu thuật phong tỏa tẩm cung này.

    Ngay cả một con kiến cũng không nghe thấy tiếng khóc lóc của ngươi."

    "Kỳ Phong!

    Ngươi là đồ điên!

    Ngươi định làm gì?" – Lâm Anh vùng vẫy trong vô vọng, trái tim đập loạn xạ vì sợ hãi.

    "Làm gì sao?" – Kỳ Phong cúi xuống, răng hắn day nhẹ vào vành tai Lâm Anh.

    "Ta muốn kiểm tra xem, 'vật dẫn' mà ta dày công nuôi dưỡng mười năm qua, sau khi đổi một linh hồn mới... thì máu thịt bên trong có còn ngọt ngào như trước không."

    Dứt lời, bàn tay lạnh lẽo của hắn dứt khoát xé toạc lớp y phục mỏng manh trên người Lâm Anh.

    Tiếng vải rách vang lên khô khốc giữa không gian im lặng đến rợn người.

    Lâm Anh bàng hoàng, cả cơ thể run rẩy dưới ánh mắt nóng bỏng và đầy thú tính của kẻ đối diện.

    "Đừng... xin ngươi... dừng lại!" – Lâm Anh khóc nghẹn, đôi mắt nhòe đi vì nhục nhã và kinh hãi.

    "Vô ích thôi." – Kỳ Phong áp sát thân hình cao lớn lên người anh, đầu ngón tay mơn trớn trên làn da trắng bệch của Lâm Anh.

    "Cơ thể này sống nhờ ta, thì cũng phải thuộc về ta.

    Kẻ hèn mọn như ngươi, không có quyền khước từ."

    Bóng tối của yêu thuật bắt đầu nuốt chửng lấy chút ánh sáng cuối cùng trong tẩm cung, chỉ còn lại tiếng rên rỉ tuyệt vọng của Lâm Anh và tiếng cười trầm thấp, chiếm hữu của vị Thái tử tà thuật.
     
    Vị Hoàng Tử Đến Từ Tương Lai
    Chương V🙁H ) Trướng Rủ Màn Che, Đêm Trường Thống Khổ


    Kỳ Phong hừ lạnh một tiếng, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chằm vào cơ thể đang run rẩy của Lâm.

    Không một chút thương xót, hắn túm lấy tóc Lâm, ép anh phải ngửa cổ ra sau, phơi bày toàn bộ vùng cổ trắng ngần đang đầy rẫy những vết cắn đỏ sẫm.

    "Ngươi nghĩ chỉ cần khóc là ta sẽ dừng lại sao?

    Linh hồn của ngươi càng run rẩy, ta càng muốn nghiền nát."

    Kỳ dứt khoát giải phóng thứ hung khí thô dài, gân guốc đang trướng lên đến mức đáng sợ của mình.

    Hắn ép Lâm phải quỳ sụp xuống giữa hai chân mình.

    Đôi tay Lâm bị tà thuật khóa chặt, chỉ có thể nức nở khi Kỳ nắm tóc anh, thô bạo đẩy thẳng thứ to lớn ấy vào sâu trong cuống họng.

    "Ư...

    ưm..."

    Lâm nghẹn đắng, đôi mắt trợn ngược vì cảm giác bị xâm chiếm quá sâu.

    Kỳ không cho anh cơ hội thở, hắn liên tục thúc mạnh, mỗi nhịp đẩy đều mang theo sự sỉ nhục và quyền uy tột đỉnh.

    Tiếng va chạm giữa quy đầu gân guốc và vòm họng vang lên những âm thanh nhớp nháp, đầy dục vọng.

    Khi đã thỏa mãn, Kỳ lôi thứ ấy ra, để lại Lâm nằm gục dưới chân mình, hơi thở đứt quãng và khóe môi rỉ ra dịch lỏng nhục nhã.

    Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.

    Kỳ túm lấy eo Lâm, lật ngược anh lại rồi thô bạo tách rộng hai chân anh ra.

    Không một chút bôi trơn, không một lời cảnh báo, hắn đâm sầm toàn bộ chiều dài khủng bố vào bên trong lối nhỏ chật hẹp.

    "AAAAA!"

    Lâm hét lên một tiếng xé lòng, cơ thể anh cong lên như một cánh cung bị kéo căng quá mức.

    Cảm giác như bị một thanh sắt nung nóng xẻ dọc cơ thể khiến Lâm hoàn toàn mất đi lý trí.

    Kỳ không hề dừng lại, hắn bắt đầu những cú thúc mạnh bạo và điên cuồng như một con thú dữ.

    Bạch!

    Bạch!

    Bạch!

    Tiếng va chạm xác thịt vang dội trong tẩm cung bị phong tỏa.

    Mỗi lần Kỳ thúc vào đều chạm đến tận cùng, khiến Lâm rên rỉ lạc giọng.

    Kỳ cúi xuống, cắn chặt vào bả vai Lâm đến bật máu, vừa đụ mạnh vừa gằn giọng bên tai anh:

    "Ngươi là của ta!

    Từng giọt máu, từng thớ thịt này đều là ta ban cho!

    Hét to lên, cho ta nghe thấy sự tuyệt vọng của ngươi!"

    Lâm bị đóng đinh trên giường lụa, đôi tay cào nát cả ga trải giường.

    Dưới sự tác động của tà thuật, những cảm giác đau đớn và khoái cảm bệnh hoạn bị phóng đại lên gấp bội.

    Kỳ liên tục thay đổi tư thế, hết ép Lâm phải bò rạp trên giường lại lôi anh dậy để thực hiện những cú đâm từ phía sau đầy nhục dục.

    Hickey hiện lên chi chít trên làn da trắng nõn, những vết cắn và dấu tay bầm tím in hằn khắp cơ thể Lâm.

    Giữa màn sương đen của yêu thuật, chỉ còn thấy bóng dáng cao lớn của Kỳ đang điên cuồng chà đạp và chiếm hữu linh hồn lạc lối của Lâm.
     
    Vị Hoàng Tử Đến Từ Tương Lai
    Chương 6🙁H ) Vạn Quỷ Triều Bái, Khốn Tại Sàng Gian


    Trong không gian bị phong tỏa bởi yêu thuật, tiếng thét của Lâm Anh đã hoàn toàn bị bóp nghẹt thành những âm thanh đứt quãng, thảm hại.

    Kỳ Phong không còn kiềm chế bất cứ dục vọng nào.

    Hắn không chỉ muốn chiếm đoạt, mà còn muốn nghiền nát, muốn Lâm phải tan chảy dưới thân mình.

    Kỳ nắm chặt tóc Lâm, kéo mạnh đầu anh ngửa ra sau, cúi xuống cắn xé bờ môi sưng mọng đến bật máu.

    Máu tanh hòa cùng vị ngọt lợ của dịch lỏng chảy xuống cằm Lâm, tạo thành một khung cảnh dâm mỹ đến quỷ dị.

    "Máu của ngươi... quả nhiên vẫn là thứ tuyệt diệu nhất."

    Kỳ gằn giọng, sau đó hắn đột ngột thô bạo lôi hung khí khổng lồ của mình ra khỏi miệng Lâm.

    "A... khụ khụ..."

    Lâm ho sặc sụa, cổ họng đau rát như bị xé toạc, nước mắt giàn giụa vì nhục nhã và đau đớn.

    Nhưng Kỳ không cho anh một giây để nghỉ.

    Hắn túm lấy eo Lâm, lật úp anh lại trên bàn trà gỗ lạnh lẽo.

    Không chút do dự, hắn nhấc bổng một chân Lâm lên, vắt ngang vai mình, rồi thúc thẳng vào bên trong nơi tư mật đã sưng đỏ đến đáng thương.

    Phập!

    "AAAAA!

    Đau...

    đau quá!

    Kỳ... dừng lại!"

    Lâm gào thét đến lạc giọng.

    Cú đâm sâu đến mức Lâm cảm thấy toàn bộ nội tạng như bị xoáy tung.

    Kỳ bắt đầu những cú thúc mạnh bạo đến điên cuồng, không còn chút tiết chế nào.

    Hắn đụ Lâm không ngừng nghỉ, mỗi cú thúc đều chạm đến tận cùng, khiến cơ thể Lâm nảy lên bần bật trên mặt bàn trà lạnh giá.

    Tiếng bạch bạch của da thịt va chạm, tiếng kêu khóc tuyệt vọng của Lâm và tiếng thở dốc nặng nề của Kỳ hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng hoan ái đầy tàn bạo.

    Hắn không chỉ đụ, mà còn dùng bàn tay to lớn siết chặt lấy mông Lâm, bóp nặn đến mức hằn những vết tím bầm.

    Kỳ cúi xuống, cắn mạnh vào đầu vú đang sưng tấy của Lâm, day nghiến đến khi máu nhỏ ra.

    Hickey dày đặc khắp người Lâm, không chừa một tấc da thịt nào.

    "Ngươi là của ta!

    Từng giọt máu, từng tấc thịt này đều do ta ban cho!"

    Kỳ gầm lên, hắn đẩy mạnh, rút sâu, liên tục hành hạ Lâm.

    Khi cảm giác căng trướng đạt đến đỉnh điểm, Kỳ bất ngờ túm lấy sợi xích vàng vừa mới hiển hiện trên cổ chân Lâm, giật mạnh khiến anh đau đớn cong người.

    Hắn thúc liên tiếp mười mấy cú thật sâu, rồi gầm lên một tiếng thỏa mãn tột cùng, phóng thích toàn bộ dòng tinh túy nóng rực vào sâu bên trong Lâm Anh, lấp đầy mọi ngóc ngách của tràng đạo.

    Lâm run rẩy dữ dội, cơ thể co quắp lại, đầu óc quay cuồng trong khoái cảm bệnh hoạn và nỗi đau xé xác.

    Khi Kỳ rút ra, dịch thể đặc sệt của hắn tuôn trào ra ngoài, hòa cùng máu và dịch lỏng của Lâm, tạo thành một vũng hỗn độn trên mặt bàn trà.

    Lâm ngất lịm đi một lần nữa, thân thể trần trụi, tàn tạ, hoàn toàn bị tàn phá dưới sự điên cuồng của vị Thái tử tà thuật.
     
    Back
    Top Dưới