Ngôn Tình Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 20: C20: Công Lược Thượng Thần Cao Lãnh (9)


Edit: Kookies
Beta: Lạc Lạc

Long Tế kín đáo đánh giá Thiên Tầm, khuôn mặt yêu nghiệt điên đảo chúng sinh dâng lên một ý cười không thể che giấu, nói: "Thượng thần không bằng làm một giao dịch với bổn vương, như thế nào?"

"Nói ta nghe một chút."

Thiên Tầm nhìn lại hắn, ánh mắt thanh lãnh, có chứa vài phần nghiền ngẫm.

"Nếu bổn vương nhớ không lầm, nguyên thân của Thất hoàng tử...... Chính là vị Ly Uyên ở Phù Tinh Sơn kia? Có được Ma tộc huyết mạch ta, vậy cũng coi như là tộc nhân của bổn vương. Nếu hắn tới hạ phàm để lịch kiếp, mà chúng ta lại có cùng mục đích, hợp tác, chẳng phải là thượng sách sao." Giọng điệu của Long Tế quá mức vân đạm phong khinh, như là đã biết hết thảy nên không hề sợ hãi.

Nàng trước sau mặt không đổi sắc: "Ngươi có kế hoạch gì?"

"Đoạt hôn."

Long Tế chậm rãi phun ra hai chữ, ánh mắt liền gắt gao khóa chặt Thiên Tầm, như muốn xem xem vị thượng thần chính nghĩa lẫm liệt này sẽ phản ứng như thế nào.

Thiên Tầm nghe, chỉ cười như không cười mà nhướng mày hỏi: "Ngươi đoạt Lăng Nguyệt Anh kia làm phu nhân, người bản thần đoạt không phải là Ly Uyên thì có tác dụng gì?"

"Chẳng lẽ bổn vương đã đoán sai, đối tượng Thanh Vu thượng thần để ý từ trước thật không phải là Ly Uyên?" Long Tế một bộ dáng kinh ngạc cùng nghi hoặc, thoạt nhìn như thật sự không biết sự tình.

Thiên Tầm nhìn vào mắt hắn, ngữ khí nghiêm túc trịnh trọng: "Bản thần nhìn trúng không phải là Ly Uyên, mà là......"

"Ngươi."

Một chữ này nói tuy nhẹ lại tựa như một đạo thiên lôi giáng xuống, Long Tế không khỏi chấn động, trên mặt có vài phần xấu hổ: "Thanh Vu thượng thần, ngươi, ngươi......"

"Ngôi vị hoàng đế." Thiên Tầm không nhanh không chậm mà bổ sung, sau đó vẻ mặt trêu đùa mà nhìn Long Tế: "Ma Vương không lẽ luôn yêu thầm bản thần? Đoạt hôn cái gì đó cũng chỉ là mượn cớ?"

"Làm càn!" Long Tế sắc mặt âm trầm mà đập mạnh lên bàn, cả giận nói: "Ta chỉ thích Lăng Nguyệt Anh."

Nói xong hắn đột nhiên hỏi lại, "Ngươi nói cái gì? Ngôi vị hoàng đế?"

Thiên Tầm chăm chú nhìn Long Tế, chậm rãi gật đầu: "Ngươi nói không sai, bản thần đích xác chung tình với Ly Uyên. Ly Uyên nếu một đời này lên đến ngôi vị hoàng đế liền có thể sớm trở về Thiên Đình, ở bên cạnh bản thần."

"Dựa vào đâu ngươi cho rằng bổn vương sẽ nhường ngôi vị hoàng đế cho hắn như vậy?" Long Tế cười nhạo nói.

Thiên Tầm hơi hơi cười nhạt: "Điều kiện chúng ta hợp tác...... không phải là điều này sao?"

Nàng lại không mặn không nhạt mà bổ sung nói: "Ngươi phải biết rằng, gi3t chết Lăng Nguyệt Anh, đối với ta mà nói, không khác gì bóp ch3t một con kiến."

Đôi mắt Long Tế hơi trầm xuống, Thanh Vu thượng thần này, ngày thường cao quý lãnh diễm, không nghĩ tới lại là một người thông tuệ giảo hoạt như vậy.

Nàng biết rõ cho dù mình đến nhân giới gi3t chết Ly Uyên, thần hồn của tên kia cũng sẽ trở về Thần giới, nhưng Nguyệt Anh là một người phàm trần, bị thần lực làm trọng thương, kết quả chỉ có một, hồn phi phách tán.

Hắn đánh cuộc không nổi!

Long Tế nghiến răng nghiến lợi nói: "Bổn vương đồng ý với ngươi."

Thiên Tầm không chút để ý mà dùng tay chống cằm, ngữ khí lười biếng mà nhẹ nhàng: "Ừm, lúc này mới ngoan."

Nhìn bộ dáng giận dữ mà không dám phát tác của Long Tế, tâm tình Thiên Tầm rất tốt: "Đoạt hôn không cần thiết, giúp bản thần điều Vân Ly Uyên đến Mạc Bắc, Lăng Nguyệt Anh tự nhiên sẽ là của ngươi."
1

"...... Hừ, bổn vương đã biết."

......

Phủ Thất hoàng tử.

"Điện hạ, hôm nay nha hoàn quét tước phòng Thiên Tầm cô nương phát hiện Thiên Tầm cô nương đã rời đi, cũng không biết nên đưa đồ vật này cho ai, đành phải đưa đến ngài."

Vân Ly Uyên ngồi ngay ngắn ở sau án thư, lliếc mắt một cái về phía cái hộp mở ra trong tay thị vệ, thanh âm trầm thấp: "Đặt lên bàn, ngươi lui ra đi."

"Vâng."

Vân Ly Uyên lấy đồ vật trong hộp ra, mấy bức tranh, mấy bản thảo thơ, còn thưa thớt lại là một ít vật dụng bình thường.

Điểm khác biệt duy nhất chính là, người được vẽ trên những bức họa đều là hắn.

Hoạ sĩ tinh tế, nhân vật sinh động như thật, giống đến mức như muốn bước ra từ trong tranh vẽ.

Bên cạnh bức họa còn đề vài câu thơ.

"Quan quan thư cưu, tại hà chi châu. Tuấn mỹ thiếu niên, Thiên Tầm hảo cầu."
3

"Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề quân bất tri."
6

Vân Ly Uyên tay cầm tấu chương đang phê duyệt không khỏi run lên, bên tai dần dần đỏ lên.
1

Trong đầu không khỏi hiện ra một bộ váy dài màu xanh nhạt kia, nữ tử với đôi mắt quyến rũ đang nghiêng đầu, bộ dáng cực kỳ khả ái: "Ta cảm thấy, ta gọi ngươi là Ly Uyên sẽ tương đối thân cận hơn."
 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 21: C21: Công Lược Thượng Thần Cao Lãnh (10)


Edit: Kookies
Beta: Tiểu Hy Hy

Nữ tử lớn mật như thế, đây là lần đầu tiên hắn gặp được.

Hắn không khỏi liếc đến thánh chỉ Hoàng đế ban hôm qua, ánh mắt hắn càng thêm lạnh nhạt, thu tranh và bản thảo vào hộp, cất giấu ở một chỗ k1n đáo.

Hắn biết mình không được Hoàng thượng sủng ái, gia thế của nữ tử được ban hôn nhất định sẽ không cao, nhưng không nghĩ tới Hoàng thượng lại ban hôn Lăng Nguyệt Anh cho mình.

Lăng tướng quân cùng phụ hoàng tuy không có quan hệ máu mủ, nhưng hơn hẳn huynh đệ ruột thịt, vì sao lại chủ động ban con gái của huynh đệ tốt cho một Hoàng tử không có địa vị gì như mình.

Nói vậy, chỉ sợ là vị Lăng tiểu thư kia giở trò quỷ.

Vân Ly Uyên ánh mắt thâm trầm, lạnh lùng mà nhìn ra ngoài cửa sổ, một con bướm đáp xuống.

Diện mạo Lăng Nguyệt Anh tuy không phải khuynh quốc khuynh thành, nhưng cũng là người anh đ ĩnh tú lệ, hắn không chán ghét, nhưng cũng không thích. Chỉ là d*c vọng chiếm hữu trong mắt đối phương quá mức mãnh liệt, làm hắn không thoải mái cho nổi.

Thế nhưng nàng ta còn can thiệp vào hôn sự của hắn, không khỏi nói quan hệ cũng quá rộng rãi rồi.

"Mặc Tam."

Từ chỗ tối lóe lên một đạo bóng đen, "Có thuộc hạ."

"Thiên Tầm cô nương thế nào rồi?"

"Khởi bẩm điện hạ, Thiên Tầm cô nương hai ngày này vẫn luôn ở trong phủ Tam hoàng tử, vẫn chưa rời đi."

"......Ta đã biết."

Bộ dáng Mặc Tam muốn nói rồi lại thôi.

"Xảy ra chuyện gì?"

"Ám vệ trong cung đưa tin tức lại, vài ngày nữa sợ là Hoàng thượng muốn phái ngài đi Mạc Bắc."

Vân Ly Uyên sửng sốt một chút, sau đó cười khẽ: "Như thế rất tốt, đầu tiên gửi tin tức cho nàng trước, ngươi lui xuống đi."

Tuy rằng đối với nàng này là ai hắn có ôm nghi hoặc, nhưng thân là ám vệ, Mặc Tam biết cái gì nên làm cái gì không nên, cung kính vâng dạ xong liền lùi vào trong bóng đêm.
3

......

Vân Hán tháng 3 năm 315, Thất hoàng tử bị phái đến Mạc Bắc nghênh chiến Hung nô.

Vân Hán tháng 3 hạ tuần năm 315, trong quân ngũ nghênh đón một vị nữ quân sư, binh lính chỉ biết nàng mặc váy dài xanh lục nhạt, lại không biết nàng từ đâu đến, người biết thân phận thực sự của nàng chỉ sợ cũng chỉ có chủ soái Thất hoàng tử.

Vị nữ quân sư này mới tới, Hung nô liền liên tiếp bị đánh bại.

Quân Vân Hán thế như vũ bão, cướp lấy toà thành trì của Hung nô, thu được vô số lương thảo bảo vật.

Quân Vân Hán đánh một trận chiến cuối cùng với Hung nô, nữ quân sư chắn tên độc cho Thất hoàng tử, hương tiêu ngọc vẫn.

Thất hoàng tử vô cùng đau khổ.

Chúng binh lính mới biết được, nữ quân sư kia tên gọi là Thiên Tầm.

Vân Hán tháng 9 năm 316, Hung nô toàn quân bị diệt, Vân Hán đại thắng trở về.

Vân Hán tháng 2 năm 317, Hoàng đế băng hà, truyền ngôi cho Thất hoàng tử. Tháng 3 cùng năm, hoàng đế mới nghị luận cùng chúng thần, phong cho Thiên Tầm chức hoàng hậu. Tháng 7, hoàng đế mới nhận một đứa con út của thân vương dưới danh nghĩa của mình, phong làm trữ quân.

Ngân Hà năm 327, Hoàng đế băng hà, ấu đế đăng cơ......

Sử sách cũng đứt đoạn ngay tại một trang này.
10

......

Thần giới, Phù Tinh Sơn.

Ký ức khi hạ phàm lịch kiếp, Ly Uyên vẫn chưa quên mất, ngược lại đoạn thời gian từ khi hắn sinh ra đến lúc chết, mặc kệ dù trải qua như thế nào, hắn đều đặc biệt nhớ rõ ràng.
3

Nghĩ lại, hắn là người lịch kiếp nhẹ nhàng nhất ở Thần giới từ một nghìn năm qua, cũng là người có tốc độ nhanh nhất.

Thanh Vu thượng thần, Thiên Tầm.

Khi ở phàm giới, hắn thật sự đã động tâm với Thiên Tầm.

Hiện giờ trở về thần vị, tâm tình của hắn trở nên cực kỳ phức tạp.

Trong đoạn trong trí nhớ kia, ấn tượng của hắn đối với Thanh Vu thượng thần này cùng người của nghìn năm trước kia căn bản là khác nhau một trời một vực.

"Tôn thượng, Thanh Vu thượng thần tới chơi."

Ly Uyên đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, thế giới bên ngoài đều hoàn toàn không để ý. Tiên hầu kia thấy hắn gật đầu, hiểu rõ mà lui ra ngoài.

Thiên Tầm tiến vào lúc Ly Uyên còn đang ngẩn người, thiếu vài phần xa cách, nhưng thật ra có vài phần ngốc ngốc ngây thơ đáng yêu, nàng nhịn không được liền nổi lên tâm tư muốn trêu chọc hắn.
 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 22: C22: Công Lược Thượng Thần Cao Lãnh (11)


Edit: Khuynh Diệp
Beta: Tiểu Linh Linh

Thiên Tầm xuất ra thần lực, tiến về phía Ly Uyên, nàng chậm rãi nghiêng đầu hôn lên môi hắn. Ly Uyên bỗng nhiên ổn định tinh thần trở lại, hoảng sợ, theo bản năng mà đẩy Thiên Tầm ra.
Nàng vốn định tăng thêm chút thần lực, nhưng lại bị Ly Uyên đẩy ra, thân mình khẽ động, bay về phía cửa.

Ánh mắt Ly Uyên loé sáng, phản ứng nhanh nhẹn, hắn liền giữ chặt cánh tay Thiên Tầm, kéo nàng vào lồ ng ngực. Mùi hương đặc biệt của Thiên Tầm bay vào mũi hắn, khiến hắn phải ngây người ra.
Thiên Tầm cười ẩn ý, nàng đưa tay phải ôm lấy người Ly Uyên, thân mình khẽ động, trong nháy mắt, nàng đã đặt lên môi hắn môt nụ hôn chuẩn xác, giọng nói trầm thấp mang theo vài phần mê hoặc: "phải thế này mới đúng."
Ly Uyên lập tức buông Thiên Tầm ra, lùi lại mấy bước, hắn trừng mắt giận giữ nhìn Thiên Tầm: "ngươi, là ngươi cố ý!"
Người ở trước mắt hắn hiện tại, là một thượng thần thiên cổ lợi hại, không ai địch nổi, thế nhưng hắn lại ngốc đến mức đi lo lắng cho an nguy của nàng, sợ nàng bị thương.
Hắn thực sự không nghĩ tới nữ nhân này... có thể làm ra những chuyện như thế!
Thiềm Tầm gật đầu, khóe miệng lộ ra ý cười: "Không cố ý thì sao có thể chạm vào ngươi?"
Nữ nhân này, tác phong với cách hành sự không giống với Thanh Vu thượng thần ngày trước dù chỉ là một chút.
Nghĩ đến đây, hắn không khỏi lạnh người: "ngươi là ai? ngươi không phải Thanh Vu thượng thần."
Thiên Tầm mỉm cười nhìn hắn, vẻ mặt nàng tỏ ra vô tội lại giận giữ: "Tiểu Ly Uyên, không lẽ vì ta thích ngươi nên ngươi hoài nghi về thân phận của ta?" Nói vừa hết câu, đầu ngón tay nàng liền phát ra kim quang, thứ thần lực này chỉ có thượng thần thiên cổ mới có, nàng đang muốn chứng minh cho Ly Uyên rằng, nàng chính là Thanh Vu thượng thần:
"ngươi muốn chối bỏ trách nhiệm sao? vừa rồi chính ngươi đã cướp đi nụ hôn của ta."
Ly Uyên ban đầu tuy còn nghi ngờ nhưng nhìn cỗ thần lực kia, hắn đành phải tin Thiên Tầm chính là Thanh Vu thượng thần.
Khả năng đổi trắng thay đen của nữ nhân này quả thật lợi hại, rõ ràng là nàng hôn hắn!
Thiên Tầm thu hồi thần lực, khoé miệng cười nhạt, bước về phía Ly Uyên: "khi ở nhân giới, ngươi còn nợ ta một lời nói."

Trong Đình viện, những bông hoa trắng, mềm mại theo gió bay vào đại điện,
Ly Uyên khẽ nhíu mày.
"Nói! ngươi yêu ta." Thiên Tầm mặc một bộ hồng y quyến rũ, dịu dàng, nhưng trong lúc này bộ dáng của nàng lại giống như một nữ thổ phỉ.
Ly Uyên không nói gì.
Nữ nhân này thật không biết xấu hổ!
Cùng lúc đó.
Ngoài cửa dại điện, một thân thể nhỏ nhắn đang chậm rãi đi vào. Tiểu Đoàn Tử bò một hồi rồi đột nhiên dừng lại, dường như đã mệt nên dừng lại nghỉ ngơi. Đôi mắt đen láy, lung linh như hai viên đá quý. Đôi mắt mở to nhìn Ly Uyên và Thiên Tầm đứng cách đó không xa, Tiểu Đoàn Tử cắn ngón tay, nước miếng chảy ra, nhìn hai người kia với ánh mắt khó hiểu.
Tiểu Đoàn Tử chăm chú nhìn một lúc lâu, đột nhiên lớn tiếng kêu: "phụ thân, mẫu thân! phụ thân, mẫu thân! muốn ôm một cái, ôm một cái."
Hai người đang lúc dằng co lập tức quay đầu lại, Thiên Tầm nhìn Tiểu Đoàn Tử sau đó nói với Ly Uyên: "Trẻ con không biết nói dối, ngươi xem, đứa bé nhìn liền biết chúng ta là một đôi."
Nhân lúc Ly Uyên còn đang ngẩn ngơ, Thiên Tầm nhanh chóng nhún chân khẽ hôn lên môi hắn, khuôn mặt mang ý cười: "không tồi."

Vừa nói xong, thân người nàng nhanh nhẹn, bế Tiểu Đoàn Tử từ dưới đất lên, giọng nói ôn nhu: "không uổng công ta độ thần lực cho ngươi, thật sự không uổng."
Ly Uyên đứng tại chỗ, bên tai đỏ lên.
Ngoài đại điện, ánh mặt trời chiếu lên người Thiên Tầm và Tiểu Đoàn Tử, phảng phất một vầng kim quang, tóc đen bay phấp phơ trong nắng, đẹp tựa như thần.
Không, nàng chính là thần, không những thế còn là vị thần tối cao.
Giọng nói Thiên Tầm ôn nhu, cùng tiếng cười vui tươi của đứa trẻ, âm thanh trong đại sảnh vang vọng.
Khung cảnh đẹp tựa như tranh vẽ.
6
 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 23: C23: Công Lược Thượng Thần Cao Lãnh (12)


Edit: Kookies
Beta: Tiểu Linh Linh + Tiểu Hy Hy

Cũng không biết tiểu tử này từ đâu chạy đến, Thiên Tầm chơi với nàng một lúc, không khỏi khiến Thương Minh thượng thần lo lắng, đặt Bạch Đàn Dao vào lòng Ly Uyên.

Nhìn đối phương hoảng loạn mà tiếp nhận đứa bé, Thiên Tầm cố nhịn cười, nói: "Đưa cho Thương Minh đi."

Bạch Đàn Dao: "......" Vì sao nàng thấy cách nói này đều giống như khi giao hàng hoá vậy?
1

Ly Uyên lần đầu tiên ôm trẻ con, chỉ cảm thấy một làn da mềm mại, tiểu hài tử với bộ dáng dễ thương, hồng hào, đáng yêu đến mức chỉ muốn ôm vào lòng. Hắn theo bản năng mà ôm đứa bé thật cẩn thận, chỉ sợ dùng một chút lực của mình sẽ đả thương đứa bé.

Thiên Tầm vẻ mặt suy tư: "Ngươi luyến tiếc cái gì? Nếu cần thiết, sau này hai chúng ta cũng sinh một đứa. Được...... sinh một đứa con gái đáng yêu giống ta, hay là sinh một đứa con trai soái khí giống ngươi?"

Nàng nghiêng đầu nhìn về phía Ly Uyên, dò hỏi: "Ngươi thích cái nào?"

Tai Ly Uyên không tự chủ đỏ lên lần nữa, tức giận nói: "......Cái nào cũng không thích!"

Không đúng, ai nói muốn sinh với ngươi!!

Nhìn Ly Uyên đỏ mặt cùng bộ dáng như oán phụ của hắn, Thiên Tầm nhịn không được mà cười to ra tiếng, nhìn thấy ánh mắt nổi giận đùng đùng của đối phương, nàng mới thu ý cười lại, ra vẻ đứng đắn nói: "Vậy được, ngươi nói xem ngươi thích cái gì, chúng ta liền sinh cái đó."

Ly Uyên: "......"

thực câu thông nổi với thượng thần#
sao bây giờ, online chờ, rất gấp#

Cuối cùng Bạch Đàn Dao vẫn nằm trong tay Thương Minh thượng thần, bị Thiên Tầm sai tiên hầu đuổi về.

Tục ngữ nói, muốn bắt lấy lòng một nam nhân, đầu tiên phải bắt lấy dạ dày của hắn. Thiên Tầm liền chú ý đến điều này, đáng tiếc là một thượng thần, chỉ cần hấp thu linh khí của trời đất, không cần thực phẩm của nhân gian. Nếu ăn phải đồ phàm tục sẽ ảnh hưởng đến tu vi, cho nên thần ở Thần giới, tu vi càng cao càng không ăn cái gì.

Thiên Tầm đành phải từ bỏ ý định trổ tài trù nghệ.

Sau lần nàng diễn sâu về tương lai của mình với Ly Uyên, tên kia liền bắt đầu bế quan tu luyện, nhốt nàng ngoài cửa.

Tốt lắm! Hắn vậy mà lại không muốn gặp nàng.

Được, nàng chờ.

......

Mười ngày sau.

"Cái gì!" Thiên Tầm nhảy dựng lên.

Tiên hầu cung kính mà cong lưng, nhỏ giọng, lặp lại lời vừa rồi một lần nữa: "Ly Uyên thượng thần bị Ngọc Đế phái đi thuần phục mãnh thú hồng hoang thượng cổ, nói là bởi vì Ly Uyên thượng thần lịch kiếp ở Nhân giới có ẩn khúc."

Thiên Tầm híp nửa mắt, cười lạnh nói: "Lá gan Ngọc Đế càng lúc càng lớn rồi sao, dám đẩy người của ta đi đâm đầu vào chỗ chết!"

Thượng cổ mãnh thú, Nhai Tí, hiếu chiến, thích giết chóc.

Ngay cả nàng, cũng không nắm chắc rằng có thể chạy thoát khỏi tay Nhai Tí.

......

Thần giới, Nghị Sự Điện.

Một nữ tử áo đỏ xuất hiện ở cửa Nghị Sự Điện, dựa trường kiếm mà đứng, thần sắc tươi đẹp đoan trang, lại ngạo nghễ sắc bén, trong mắt ẩn chứa một mảnh sát ý.

"Thanh Vu, Thanh Vu thượng thần! Ngài, ngài làm cái gì ở đây?" Ngọc Đế ra vẻ trấn định nói. Hắn là người cầm quyền ở Thần giới, tuy rằng thực lực Thanh Vu thượng thần cao hơn so với hắn, nhưng Thần giới có nhiều người ủng hộ mình như vậy, hắn vẫn rất có quyền.

Ánh mắt lạnh như băng của Thiên Tầm nhìn thẳng Ngọc Đế, "Ai cho ngươi phái Ly Uyên đi hàng phục Nhai Tí! Mọi việc ở Nhân giới đều là do bản thần làm, có việc gì bất mãn ngươi cứ tìm ta, lại còn dám sai bảo người của ta! Ngọc Đế ngươi là chán sống rồi sao!"
6

Ngọc Đế vẻ mặt mờ mịt: "......" Từ lúc nào mà Ly Uyên đã thành người của Thanh Vu thượng thần?

"Thượng thần, đây đều là hiểu lầm." Ngọc Đế vội vàng xua tay nói, biểu tình này của Thanh Vu, hắn không chút nghi ngờ rằng giây tiếp theo đối phương sẽ gi3t chết mình: "Bản đế đều là dựa theo quy củ của Thiên Đạo để làm việc."

"Nếu Ly Uyên có xảy ra chuyện, ngươi cũng không sống nổi." Thiên Tầm thu kiếm, nhàn nhạt nói: "Ta có thể phong thần, cũng có thể đánh ngươi vào nơi thấp nhất, người cầm quyền ở Thần giới, ai cũng cũng được."
1

Uy h**p đơn giản mà thô bạo, Ngọc Đế lúng túng, vội vàng nói: "Ta sẽ phái người đi trợ giúp Ly Uyên thượng thần, xin Thanh Vu thượng thần bớt giận."
 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 24: C24: Công Lược Thượng Thần Cao Lãnh (13)


Edit: Kookies
Beta: Tiểu Hy Hy

Hồng hoang.

Ngoại giới khác với vạn vật trời đất, ngày đêm đảo lộn, không mưa không nước, chỉ có bão cát kéo dài không dứt, nếu không có mắt thần, đi lại ở nơi này, không khác gì người mù.

Trong sự mơ hồ, một vòng sáng màu trắng bao phủ nơi ranh giới, ngăn cản gió cát từ đằng xa thổi tới ở tại bên ngoài kết giới, còn trong kết giới, một góc áo bào đen bắt đầu lay động theo gió. Nhìn kỹ lại, áo bào màu đen bị máu nhuộm dần màu càng thêm đậm, phác hoạ hình dáng thanh trúc được thêu trên áo, bàn tay thon dài cầm kiếm run nhè nhẹ dưới ống tay áo to rộng.

Thần kiếm trong tay hắn phát ra ánh sáng, tựa như bị đe dọa mà phát ra tiếng vang cực kỳ chói tai, gió cát quấn lấy, người hắn đầy vết máu khô, tựa như Hắc Bạch La Sát từ địa ngục tới đòi mạng.

"Bản tôn ở hồng hoang một vạn năm cũng không có ân oán gì với Thần giới, chỉ một vị thần nho nhỏ như ngươi mà dám mạo phạm bản tôn, hừ! Còn không chịu rời đi, sợ là ngươi sẽ trở thành một âm hồn của hồng hoang này." Một con mãnh thú diện mạo quái dị, đối lập với cát vàng phía trên, thần thái hung ác, lại mang sự uy nghiêm không nói nên lời.
Nhai Tí nhìn con người nho nhỏ trước mắt, thân mình bị thương nặng nhưng thần thái vẫn tự nhiên, khiến trong lòng hắn có vài phần hoài niệm. Ngàn năm trước, hắn từng chịu ơn một vị thần nữ, hiện giờ nhìn thấy thế hệ sau của nàng ở Thần giới khiến hắn sinh vài phần thiện ý, cũng không đến nỗi muốn mạng của người này, có lẽ sẽ hạ thủ lưu tình vài phần.

Thần sắc Ly Uyên trở nên ngưng trọng.

Hắn rất rõ ràng mình đang bị thương nặng, chỉ sợ là......

Thanh âm hắn có chút nghẹn ngào: "Cho dù ta chẳng bao lâu nữa ta sẽ mất mạng, cũng muốn kéo ngươi theo làm đệm lưng."

Hắn muốn danh chính ngôn thuận thăng chức lên vị trí thượng thần.

Một thần một thú, hai thân ảnh một lớn một nhỏ lại quấn lấy nhau, sau đó lại bị gió cát che phủ mất, trong chớp mắt không tìm thấy chút dấu tích nào nữa.
Cũng không biết đã trải qua bao lâu, một bóng dáng màu đen bị tung lên xoay tròn theo gió lốc. Thần kiếm kia bị ném xa ba thước, bị cát vàng vùi lấp, chỉ lộ ra một nửa thân kiếm.
1

......

Cổng vào hồng hoang, một đám đạo sĩ mặc đồ trắng tụ tập lại đây, thần sắc khác nhau.

Người cầm đầu sắc mặt lo lắng, "Nơi ranh giới hồng hoang này vô cùng nguy hiểm, tìm một kẻ thực lực tầm thường vào đây, đi vào chẳng phải tìm chết sao......"

"Nhưng Ngọc Đế nói, nhất định phải mang Ly Uyên trở về."

Một người gương mặt không có thiện ý không khỏi hừ lạnh, ngữ khí cực kỳ khinh thường: "Chẳng qua chỉ là một thần ma tạp chủng, đáng giá để một đám người chúng ta ra tay sao! Thật là không biết trọng nhân tài. Nghe nói Thanh Vu thượng thần ra tay vì hắn, thật là nghĩ làm sao cũng không hiểu được!"

Một người khác thần sắc trầm mặc, chậm rãi nói: "Nhưng nếu Ly Uyên chết, chúng ta cũng sẽ chết, các ngươi tự nghĩ phải làm sao cho tốt."

Người kia cắn răng nói: "...... Đi!"

Bọn họ tìm gần nửa ngày, cuối cùng lúc hồng hoang chuyển sang ban ngày cũng tìm được Ly Uyên, mà lúc này, hắn đang được một vị nữ tử áo trắng cứu.

Cô gái kia dáng người uyển chuyển, bộ dáng xinh đẹp, mặt mày có vài phần anh đ ĩnh sắc bén, sắc mặt hồng hào.

"Mau lại đây giúp ta." Đôi mắt đẹp của nữ tử áo trắng quét về phía một đám người đang dựng râu trừng mắt ở sau lưng, ngữ khí có chút hờn dỗi nói: "Mong các vị đi trước dẫn đường, chỉ cần tới ranh giới hồng hoang, ta có thể đưa mọi người ra ngoài."

Chúng thần ngơ ngác nhìn nhau một hồi lâu, một người mới vừa rồi nhận mệnh tiến lên hỗ trợ, "Xin hỏi cô nương là người ở nơi nào? Thoạt nhìn cô có chút lạ mặt."

Tay nữ tử áo trắng đỡ Ly Uyên hơi dừng lại, sau đó lại ngẩng đầu lên, trên mặt nàng chậm rãi nở rộ một nụ cười tươi, thanh âm mềm mại mà sung sướng: "Ta họ Lăng, tên Nguyệt Anh, là vị hôn thê của Ly Uyên thượng thần."
3

Editor có lời muốn nói: Móa trào máu!!! Hôn cmn thê chứ, mặt dày như mâm, edit mà cũng tức ói máu...
14
 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 25: C25: Công Lược Thượng Thần Cao Lãnh (14)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 26: C26: Công Lược Thượng Thần Cao Lãnh (15)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 27: C27: Công Lược Thượng Thần Cao Lãnh (hoàn)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 28: C28: Công Lược Thượng Thần Cao Lãnh



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 29: C29: Công Lược Đại Thần Võng Du (1)


Edit: Tiểu Hy Hy
Beta: Lạc Lạc

【Huyền Thưởng】 Người chơi [Nhược Thuỷ Tam Thiên] phát lệnh treo thưởng 800 vàng truy sát người chơi [Khanh Từ]
【 Thế Giới 】Lão Nạp Cũng Cần Tình Yêu: Ngoạ tào, Tam Thiên muội muội là người có tiền!
【 Thế Giới 】Em Gái Đừng Sợ, Anh Trai Là Người Tốt: Khanh Từ? Người chơi nữ đứng thứ năm trên bảng xếp hạng tổng hợp kia? Thao tác của em gái rất tốt, anh trai rất bội phục.
【 Thế Giới 】Không Góc Tường Nào Đào Không Ngã: Thực lực đối phương quá mạnh mẽ, bổn bảo bảo định xách ghế ngồi cắn hạt dưa xem kịch.
【 Thế Giới 】Mẹ, Hắn Sờ Ta: Vừa mới online, chuyện gì xảy ra? Cầu giải thích!
【 Thế Giới 】Nhược Thuỷ Tam Thiên: Chuyện là như vầy, Khanh Từ ỷ mình có cấp cao, thực lực mạnh, liền cướp đi quái mà ta và bằng hữu đang đánh, sau cùng lại muốn dùng tiền chặn miệng chúng ta, đương nhiên, ta sẽ không vì chút tiền mà làm ra chuyện như vậy, mong mọi người có thể giúp ta đòi lại công đạo.
...
Trong căn phòng thứ ba lầu hai của biệt thự nào đó, một người mặc đồng phục nữ sinh ngủ gật trước màn hình máy tính, đầu đều gục trên bàn vi tính, đủ thấy trước đó nàng đã mệt mỏi bao nhiêu. Đột nhiên nữ sinh giật mình một cái, bất thình lình tỉnh lại, mở mắt ra.
Đôi mắt ngái ngủ lim dim kia dần dần bị vẻ đạm mạc thay thế.

Tay trái nữ sinh chống cằm, dáng dấp có vài phần thờ ơ, nhìn thoáng qua giao diện game trên màn hình máy tính, nàng nhắm mắt lại, bắt đầu tiếp thu cốt truyện.
Thân phận của nàng lần này là thiên kim tập đoàn Nguyên Thăng. Cha là chủ tịch tập đoàn, bây giờ đang đi du lịch toàn thế giới cùng với vợ, chuyện công ty rất tự nhiên rơi lên người con trưởng Cố Lương Kinh. Tập đoàn Nguyên Thăng phát triển dưới gần như mọi ngành nghề, giới diễn nghệ, giới ẩm thực, giới giải trí, giới phục sức, vân vân mây mây...
Mà game Thiên Tầm đang chơi, tên là 『 Giang Hồ Thiên Hạ 』, là một trong những game hot nhất trên internet hiện nay, có sức ảnh hưởng lớn được giới trẻ ưa chuộng, công ty phát triển game là một trong những công ty con dưới trướng Cố thị.
Nam chính Ứng Trì Hoán, con trai độc nhất của tập đoàn Ứng thị có thực lực tương đương Cố gia, công thức chế tạo nam chính: Gương mặt đẹp trai, có tài hoa lại nhiều tiền.
Nữ chính An Tử, sinh ra ở thế gia dòng dõi Nho học, theo lý mà nói phải là một thiếu nữ văn nghệ, nhưng đối phương lại là một cuồng ma nghiện game.
Không khác với phần lớn văn võng du khác, nam nữ chính là bạn cùng trường đại học, cùng chuyên ngành không cùng ban. Sau này xảy ra sự kiện nữ chính bị đuổi giết trong game, nàng có duyên quen biết với nam chính, nam chính bởi vì thao tác mạnh mẽ của nàng còn nhìn nàng với cặp mắt khác xưa, hơn nữa An Tử còn là một cô gái xinh đẹp an tĩnh, nam chính không thích người khác ồn ào cũng vì lý do đó mà để tâm tới nữ chính.

Sau đó, dưới những mũi nhọn chĩa vào của những vai phụ tìm đường chết, quan hệ của hai người trong game ngày càng tốt, cuối cùng thành hôn. Lâu ngày, gặp mặt trong đời thực, sau đó phát triển thành người yêu ngoài đời, sau cùng câu chuyện happy ending.
Mà Cố Thiên Tầm cũng là một trong đại quân vai phụ đông đảo. Ứng, Cố hai nhà đều là tồn tại ở đỉnh kim tự tháp trong giới thượng lưu, mà cha Cố từ nhỏ đã truyền vào đầu nàng ý nghĩ phải gả cho người đàn ông ưu tú nhất của giới này, cho nên trong buổi họp mấy ngày trước ở công ty, nàng đi tìm anh trai, thấy được một người đàn ông đẹp trai có tài ăn nói rất cao, khí chất nổi bật, sau khi hỏi rõ mới biết được hắn là con trai độc nhất của Ứng gia, kể từ đó nàng lại đi thích nam chính.
Biết Ứng Trì Hoán chơi game nhà mình đang phát triển, cho nên đánh rắm thế nào cũng tạo một acc, nguyên nhân của bộ dạng mất ngủ vừa rồi chính là bởi vì thức đêm chơi game mấy ngày qua, tăng kinh nghiệm thăng cấp, theo nàng, thành quả do bản thân tự nỗ lực làm mới tốt, không thì nàng đã có thể trực tiếp dùng tiền thuê người luyện cấp thay.
Thiên Tầm liếc mắt nhìn màn hình máy tính, khẽ thở dài một tiếng, sau đó tắt máy, chuẩn bị lên giường ngủ một giấc.
Nàng mới vừa nằm xuống, chuông điện thoại liền vang lên, nàng có chút khó chịu bắt máy, giọng nói lạnh lùng không vui: "Bản tiểu thư buồn ngủ, đừng quấy rầy tôi!"
 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 30: C30: Công Lược Đại Thần Võng Du (2)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 31: C31: Công Lược Đại Thần Võng Du (3)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 32: C32: Công Lược Đại Thần Võng Du (4)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 33: C33: Công Lược Đại Thần Võng Du (5)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 34: C34: Công Lược Đại Thần Võng Du (6)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 35: C35: Công Lược Đại Thần Võng Du (7)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 36: C36: Công Lược Đại Thần Võng Du (8)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 37: C37: Công Lược Đại Thần Võng Du (9)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 38: C38: Công Lược Đại Thần Võng Du (10)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 39: C39: Công Lược Đại Thần Võng Du (11)



 
Back
Top Bottom