Ngôn Tình Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 40: C40: Công Lược Đại Thần Võng Du (12)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 41: C41: Công Lược Đại Thần Võng Du (13)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 42: C42: Công Lược Đại Thần Võng Du (14)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 43: C43: Công Lược Đại Thần Võng Du (15)


Edit: Khuynh Diệp
Beta: Tiểu Hy Hy

Đối diện với những ánh mắt có phần đồng tình, có phần cười nhạo của đám người này, vẻ mặt cô gái bình thản như nước, ánh mắt trầm tĩnh, nơi đáy mắt có một tầng sương lạnh mỏng manh.

Một anh chàng ăn mặc chỉnh tề, tóc hơi rối nghênh ngang đi đến chỗ cách Thiên Tầm ba mét, dùng ánh mắt cực kỳ ghét bỏ liếc cô một cái, trào phúng nói: “Thiên Dữ Thiên Tầm? Ở trong game cô không phải rất kiêu sao? Sao ở hiện thực lại có bộ dạng thế này, tuy rằng khuyết tật nhưng xem ra cũng không tồi, anh đây có thể suy xét...”

Mặc dù hắn chưa nói xong nhưng ánh mắt khinh bỉ kia cũng đủ cho người ta thấy rằng lời nói của hắn không có ý tốt.

Thiên Tầm thận trọng ra hiệu cho vệ sĩ sau lưng đừng động thủ, cô hơi hơi nghiêng đầu, liếc mắt nhìn thẻ bài bên hông anh chàng kia.

Mỉm Cười Nửa Bước Điên..

Khóe miệng cô khẽ nhéch, nhẹ nhàng mà chậm rãi thốt ra một tiếng a.

Bị Thiên Tầm chưng ra bộ dạng thờ ơ, Mỉm Cười Nửa Bước Điên tức giận trừng mắt với nàng, hung tợn nói: “Cười cái gì!”

Lúc này, người chủ trì đã lên đọc diễn văn, chuyện phát sinh ở khu vực này cũng không ảnh hưởng đến nơi khác, lần này người tới rất đông.

"Các nữ sĩ, các tiên sinh, hoan nghênh các vị đã đến tham dự buổi hợp mặt của những người chơi game Giang Hồ Thiên Hạ, trước tiên mời các vị ổn định vị trí." Người chủ trí có giọng nói chuẩn phổ thông, thanh âm điềm tĩnh vang lên khắp đại sảnh.

Bên này không khí nặng mùi thuốc súng tạm thời ngưng lại, mọi người đều tùy ý chọn vị trí ngồi xuống, nhưng tất cả không hẹn mà cùng ngồi cách xa Thiên Tầm.

Thiên Tầm chọn một góc nơi có chiếc bàn tròn lớn mà ngồi xuống, sau đó liền bảo vệ sĩ sau lưng lui ra. Nơi này thật sự chỉ có mình nàng ngồi, cô khẽ nhắm mắt, khóe miệng vẫn trước sau như một, mang chút ý cười.

Không bao lâu sau, một nữ sinh rất đáng yêu cùng một đám thiếu niên dung mạo thanh tú đi tới.

“Chị ơi, bọn em có thể ngồi đây được không?” Tiếng nói ngọt ngào pha chút nữ tính vang lên bên tai Thiên Tầm.

Thiên Tầm chậm rãi mở mắt, khẽ mỉm cười: “Tùy ý, mời ngồi.”

Đối với những người không có ác ý, cô luôn luôn dùng lễ đáp trả.

Sau khi mấy người ngồi xuống, ánh mắt to của nữ sinh đáng yêu kia lóe sáng, vòng tôi tay sùng bái nhìn Thiên Tầm: "Thiên Tầm đại thần, em rất thích chị." Sau khi nói xong, cô bé đột nhiên nhớ ra mình đã quên tự giới thiệu liền bổ sung: “Em là Tây Manh Thổi Tuyết, chị có thể gọi em là Tây Manh. Em thực sự, thực sự thích chị, thao tác của chị thực lợi hại.”

Thiên Tầm khẽ gật đầu: “Cảm ơn em.”

“Đúng rồi, bọn họ là đồng học c*̉a em, cũng có chơi game. Các cậu tự giới thiệu bản thân đi.” Nửa câu đầu là nói với Thiên Tầm, nửa câu sau nói với mấy người thiếu niên bên cạnh.

“Khụ, tôi là... Em Gái Đừng Sợ, Anh Trai Là Người Tốt.”

“Lão Nạp Cũng Cần Tình Yêu, Thiên Tầm, cô thật xinh đẹp.”

“Tôi là... Mẹ, Hắn Sờ Ta.”
9

Mọi người lần lượt giới thiệu, Thiên Tầm cũng mỉm cười đáp lễ.

Trong khi người chủ trì đang nói chuyện ở trên, một nữ nhân viên tạp vụ trang điểm nhẹ nhàng dẫn một cô gái mặc bộ váy đen dài gợi cảm, dáng người cao gầy mảnh dẻ đi đến.

“Niệu Niệu, ở đây!”

“Cô ấy chính là Mây Khói Niệu Niệu, thật xinh đẹp! không hổ là nữ thần.”

Tây Manh thu hồi tầm mắt, bĩu môi bất mãn, trông rất đáng yêu, tức giận bất bình nói: “Khách đi3m Hồng Trần thực đáng ghét, đặc biệt là Mỉm Cười Nửa Bước Điên kia.”

Thiên Tầm uống một ngụm sữa bò vệ sĩ vừa mang đến, sau đó khẽ cười nói: “Không cần để ý tới hắn, chó cắn người chẳng lẽ người c*̃ng muốn cắn ngược lại.”

Cô nói xong lại bổ sung: “Các cô, các cậu vẫn còn là học sinh, việc học phải đặt lên hàng đầu, có thể chơi game nhưng đừng quá ham mê.”

Mấy cô cậu thiếu niên ngồi cùng bàn đều bày ra một bộ dạng nghe giảng, đồng thời gật đầu: “Bọn em đã biết, cảm ơn chị Thiên Tầm.”

Trên đài.

Vị nữ chủ trì lộ ra một bộ dáng hết sức say mê nói: “Tiếp theo, xin mời người sáng lập Giang Hồ Thiên Hạ, Ứng Trì Hoán, Ứng tiên sinh. Nhân đây cũng bật mí cho các vị, anh ấy cũng là một đại thần trong trò chơi với thân phận Trì Niệm. Xin mọi người cho một tràng vỗ tay.”

Lần này, Ứng Trì Hoán không mặc Tây trang, áo sơ mi trắng sắn tay, khiến cho khuôn mặt ôn nhuận như ngọc của hắn càng trở nên tuấn lãng bất phàm, biểu tình tự nhiên, phong thái ưu nhã, đặc biệt là đường chỉ dài gắn trên chiếc quần càng làm nổi bật đôi chân thẳng tắp, thon dài.
 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 44: C44: Công Lược Đại Thần Võng Du (16)


Edit: Khuynh Diệp
Beta: Tiểu Hy Hy

Tiếng vỗ tay như sấm, thanh âm các nữ sinh đầy hưng phấn, Ứng Trì Hoán bước ra từ phía cánh gà, bước đi ổn định, toàn thân toát ra một luồng khí mạnh mẽ.

“A a a! đại thần thật soái!”

“Trì Niệm, em muốn sinh khỉ con cho anh!”

“Trời ơi, có tiền lại soái, giống như hình tượng người yêu trong mộng của tôi.”

Ứng Trì Hoán ra hiệu cho mọi người trật tự, toàn hội trường dần dần yên tĩnh, chẳng mất chốc đã lặng ngắt như tờ, phảng phất như một cây trâm rơi xuống đất cũng có thể nghe rõ. “Đầu tiên, hoan nghênh các vị đến tham dự buổi họp mặt lần này, các vị không cần câu nệ, cứ thoải mái, chi phí đều do công ty lo liệu, mọi người cứ thoải mái vui chơi.”

Tuy trong lời nói của hắn chứa vài phần phần thoái thác, thế nhưng giọng nói ôn hòa, trầm thấp đó lại không mang sự buồn tẻ, nhàm chán.

Tầm mắt Ứng Trì Hoán đột nhiên trầm xuống sau khi đảo qua một vòng đại sảnh.

Hắn đưa microphone trong tay cho người chủ trì đang sững sờ, sau đó sải chân đi xuống dưới đài.

Mây Khói Niệu Niệu kiềm chế vẻ mặt vui sướng, ra vẻ trấn định chờ Ứng Trì Hoán đi về phía mình. Kết quả chờ mãi, chờ mãi ánh mắt đối phương không dừng lại mà lướt qua người cô.
Ánh mắt mọi người trong đại sảnh đều dõi theo hắn, hắn đi thẳng đến chiếc bàn tròn được đặt ở góc đại sảnh rồi đứng lại, ánh mắt thâm thúy có vài phần dao động, trong giọng nói mang theo sự tức giận: “Ai bảo em tới, sao không ở bệnh viện nghỉ ngơi!”

Thiên Tầm ngoảnh mặt làm ngơ, chăm chú thưởng thức đồ ăn trong tay.

“Cố Thiên Tầm.” Ngữ khí của hắn càng trầm.

Thiên Tầm thong thả, ung dung buông chiếc đũa trong tay xuống, chậm rãi ngẩng đầu, khẽ mỉm cười: “Em cũng là người chơi, ID của em là Thiên Dữ Thiên Tầm. Tại sao em không thể đến đây?”

Trng đại sảnh yên tĩnh, chỉ có hai người bọn họ đang đối thoại.

Một người phẫn nộ, một người bình tĩnh.

Thanh âm trào phúng từ nơi không xa truyền đến: "Ồ, thì ra Trì Niệm đại thần cũng không biết ngoài đời Thiên Dữ Thiên Tầm là kẻ tàn phế."

Tây Manh nhịn không được đứng lên, nổi giận nói: “Mỉm Cười Nửa Bước Điên, anh đừng quá đáng thế.”

Ứng Trì Hoán nhìn Thiên Tầm hồi lâu, khẽ mỉm cười.

Cuối cùng đã biết tại sao mấy ngày nay mình lại trở nên khác thường.
1

“Lời tiên đoán của em thật chuẩn.”

Trong đại sảnh im re như ve sầu mùa đông đột nhiên vang lên một câu nói không đầu không đuôi như thế, không ai nghe có thể hiểu được.

Chỉ có cô.

Thiên Tầm thấp giọng cười cười: “Gắn liền với thời gian không muộn, nhưng còn chưa đủ.”

Ứng Trì Hoán xoa đầu cô, đáy mắt không buồn che dấu sự yêu thương: “Để anh xử lý kẻ nói năng lỗ m ãng với em.”

Hắn phất tay với hai người bảo vệ trật tự ở cửa: “Đem vị tiên sinh kia ra ngoài.”

Ứng Trì Hoán chỉ vào Mỉm Cười Nửa Bước Điên, khóe miệng phảng phất ý lạnh.
Mỉm Cười Nửa Bước Điên nhìn bảo vệ đang đến gần đột nhiên hét lớn: “Dựa vào cái gì mà lấy quyền tư ở đây! Tôi là khách quý được mời đến! Ứng Trì Hoán anh dựa vào cái gì mà làm thế! Kêu giám đốc của các người tới đây! Bố tôi vẫn đầu tư cho công ty game Phương Chi Nhất, các người dám đối xử với tôi như thế, tôi sẽ khiến người đó phá sản.”

Thiên Tầm nhìn hắn một cái, mở miệng nói: “Nguyên Nhất, mời giám đốc tới đây.”

Nguyên Nhất lúc trước vẫn luôn đi theo làm vệ sĩ sau lưng Thiên Tầm.

Chỉ chốc lát sau, giám đốc đã được mời đến.

Sau khi nhìn một vòng xung quanh đại sảnh, cũng không xin chỉ thị của Ứng Trì Hoán như mọi người nghĩ mà chạy đến trước mặt Thiên Tầm, cung kính gật đầu: “Đại tiểu thư, không biết cô có điều gì muốn sai bảo.”

Biểu tình Thiên Tầm đột nhiên khôi phục lại bộ dạng kiêu ngạo như trước: “Có người dùng lời lẽ bất kính với tiểu thư tôi, ông định làm thế nào?”
18
 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 45: C45: Công Lược Đại Thần Võng Du (17)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 46: C46: Công Lược Đại Thần Võng Du (18)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 47: C47: Công Lược Đại Thần Võng Du (hoàn)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 48: C48: Hình Thức Thăng Cấp Hệ Thống



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 49: C49: Công Chúa Hòa Thân Vs Đế Vương Ốm Yếu (1)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 50: C50: Công Chúa Hòa Thân Vs Đế Vương Ốm Yếu (2)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 51: C51: Công Chúa Hoà Thân Vs Đế Vương Ốm Yếu (3)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 52: C52: 🎉🎉🎊chúc Mừng Hy Được 419 Lượt Theo Dõi🎉🎉🎊


Đơn giản là vì thấy số fl quá chẵn và quá đẹp nên ta nghĩ nên ăn mừng một chút...

Tối nay có chương mới nhé!

_Tiểu Hy Hy_
 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 53: C53: Công Chúa Hoà Thân Vs Đế Vương Ốm Yếu (4)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 54: C54: Công Chúa Hòa Thân Vs Đế Vương Ốm Yếu (5)


Edit: Ân Ân
Beta: Tiểu Hy Hy

Linh Nhi từ bên ngoài tiến vào, phủi phủi quần áo, sau đó mới vào trong phòng, sợ mang hàn ý trên người tiến vào.
1

Bước chân gấp gáp, trên khuôn mặt nhỏ mang theo tức giận: "Công chúa, Thái tử phủ bọn họ quả thực khinh người quá đáng! Ngài tốt xấu gì cũng là Thái tử phi danh chính ngôn thuận ở Thái tử phủ, chủ tử của bọn họ. Nô tỳ vừa rồi dạo qua phòng bếp một vòng, kêu đầu bếp hầm tổ yến cho ngài ăn, nhưng đầu bếp kia lại nói sau này thức ăn Lạc Tuyết cư bọn họ đều không quản? Này nói thẳng ra chính là khi dễ chúng ta!"

Linh Nhi hít sâu một hơi, trong giọng nói vẫn là không ức chế được tức giận: "Thật là khinh người quá đáng mà! A a a thật khiến người ta tức giận mà."

Thiên Tầm trên ghế quý phi nghe, chỉ ghế dựa bên người, nói: "Ngồi."

"A?" Công chúa không tức giận sao?

Linh Nhi theo lời ngồi xuống, nhìn về phía Thiên Tầm, làm như đang chờ đợi trả lời của nàng.

Giọng nói Thiên Tầm thanh lãnh mang vài phần ý vị giảo hoạt, thanh âm không lớn, lại đủ cho Linh Nhi nghe rõ: "Nơi này hết thảy chúng ta không cần phải để ý tới, không phải Lạc Tuyết cư còn có phòng bếp nhỏ sao? Chính chúng ta tự nấu cơm. Huống hồ, lại qua nửa tháng, chúng ta liền có thể rời khỏi nơi này."

Linh Nhi nghe xong đầu tiên là sửng sốt, không dám tin tưởng mà trợn to hai mắt: "Công chúa chúng ta thật sự có thể rời khỏi nơi này sao? Chính là... Thật sự có thể rời đi sao? Lúc trước ngài vì quốc gia mà đến, nếu đi rồi, có thể ảnh hưởng đến hai nước hay không..." Nói đến chỗ này, nàng lại không nhịn được do dự.

Thiên Tầm thấy bộ dáng nàng rối rắm, nhịn không được cười khẽ: "Công chúa nhà ngươi sẽ làm việc không nắm chắc sao? Yên tâm, ta đã có ý niệm này, liền sẽ tính tốt đường lui."

Ngay sau đó, nàng lại trêu đùa mở miệng: "Đến lúc đó ngươi muốn vị hoàng huynh nào tới tiếp ứng chúng ta?" Thiên Tầm suy nghĩ rất nhiều, bao gồm chung thân đại sự của Linh Nhi, nàng cảm thấy đem người đặt ở trong hoàng cung Tây Duyên là an toàn nhất, còn nữa, nước phù sa không chảy ra ruộng ngoài, nếu Linh Nhi có ý thích ai, nàng làm Hồng Nương một lần cũng chưa chắc không thể.

"A?" Linh Nhi sửng sốt một chút, một mảnh đỏ ửng trên khuôn mặt thanh tú chậm rãi nổi lên nhàn nhạt, thanh âm đều có vài phần thẹn thùng, "Công chúa người đang nói cái gì, nô tỳ...... Nô tỳ." Nàng đột nhiên cúi đầu, "Tam hoàng tử."

"Ha ha ha ha......" Thiên Tầm bị bộ dáng này của nàng chọc cười.

Tam hoàng huynh là hoàng tử duy nhất không làm việc đàng hoàng, ở Tây Duyên quốc danh tiếng cực kém, phong lưu vận sự thật nhiều. Nhưng Thiên Tầm biết Tam hoàng huynh là kim ngọc bên trong, ruột bông rách bên ngoài thôi.

Thiên Tầm nghiêng đầu, hỏi: "Vì sao lại chọn hắn?"

Linh Nhi cúi đầu, ngượng ngùng một hồi lâu, lấy hết can đảm mới vừa rồi nói: "Nô tỳ nói ra công chúa đừng chê cười ta, tuy rằng mọi người đánh giá đối với Tam hoàng tử đều không tốt, nhưng là ở trong lòng nô tỳ, Tam hoàng tử là một người thực tốt, thực ôn nhu, nô tỳ... Thích hắn."

"Ta cũng cảm thấy như thế." Thiên Tầm mỉm cười, "Tam hoàng huynh là người rất tốt, nếu có một ngày Linh Nhi làm hoàng tẩu ta, ta cũng sẽ thực vui vẻ."

"Công chúa ngài đang nói cái gì vậy, nô tỳ thân phận hèn mọn, không xứng với Tam hoàng tử!" Linh Nhi nói xong, liền thẹn thùng mà đứng dậy, hướng phía ngoài chạy đi: "Nô tỳ đi làm chút điểm tâm cho công chúa."

......

Phủ Thừa tướng, Hoán Sa Viện.

Một nữ tử khuôn mặt thanh lãnh nửa dựa vào trên lều sạp nghỉ ngơi, tay cầm một quyển sách, mặt mày như họa, trong mắt phiếm lạnh lẽo, khóe miệng khẽ nhếch: "Họa Thư."

"Tiểu thư, vị Thái tử phi này tên là Ninh Thiên Tầm......" Họa Thư còn chưa nói xong, trước mắt đột nhiên hiện lên một đạo tàn ảnh, chỉ trong chốc lát, trên lều sạp tiểu thư nhà mình liền nhiều lên một vị nam tử áo gấm màu trắng, khóe miệng mang ý cười mị hoặc, thanh âm ôn nhu: "Lăng Sa, đã lâu không thấy, thật là nhớ ngươi."

Bạch y nữ tử này đúng là nữ chủ nguyên tác Lâu Lăng Sa, giờ phút này nàng chỉ nhướng mày nhìn chằm chằm người trước mắt, tức giận nói: "Tối hôm qua không phải vừa mới gặp mặt sao!"

Ngừng lại, giọng nói của nàng lại mềm xuống: "Vừa lúc, cùng nhau tới nghe tư liệu Ninh Thiên Tầm một chút. Muốn vặn đảo Thượng Quan Khanh Mặc, chỉ bằng điểm này còn chưa đủ, chúng ta còn cần bẻ cánh chim hắn."
9
 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 55: C55: Công Chúa Hoà Thân Vs Đế Vương Ốm Yếu (6)



 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 56: C56: Công Chúa Hòa Thân Vs Đế Vương Ốm Yếu (7)


Edit: Tiểu Hy Hy
Beta: Tiểu Linh Linh

Bóng đêm thanh lãnh, ánh trăng tựa như tràn ngập sương mù, ánh bạc rơi xuống phủ đầy mặt đất, gió đông rét lạnh gào thét trong đêm, cánh cửa sổ bị thổi phát ra những tiếng dập lớn, ánh nến cũng bị lung lay, gió thổi trúng lay động trái phải, lúc nhỏ lúc lớn.

Vài bóng đen bay nhanh qua nóc nhà Lạc Tuyết cư, hướng về phía bên sườn của chủ thất, mà chỗ kia, rõ ràng là sương phòng Linh Nhi đang ở.

...

Trong phòng, Thiên Tầm nằm trên giường, dùng chăn che đến kín mít. Nàng có chút khó chịu mà xoa huyệt thái dương, đã xuyên qua nhiều thế giới như thế, nàng chưa từng lo lắng vấn đề của thân thể bao giờ, không nghĩ rằng tố chất thân thể này kém như thế, vào ban ngày ở bên ngoài thổi chút gió, ban đêm liền trở lạnh.

Ai...... Đầu thật nặng, thật chóng mặt.

Thanh âm loảng xoảng vỡ vụn chợt vang lên trong giữa đêm, sau đó là vài tiếng la hét bén nhọn.

Thiên Tầm đột nhiên mở mắt ra, không kịp mặc thêm quần áo, chỉ một thân trung y màu trắng, liền nhanh chóng chạy về nơi thanh âm phát ra.

"Hệ thống, kiếm!"

Đá văng cửa sương phòng của Linh Nhi, trong tầm mắt xuất hiện một nam hắc y và một nữ tử ở trong góc run bần bật, trên người chảy máu đỏ tươi, lách tách rơi vài giọt trên nền đất, khuôn mặt trắng bệch.

Linh nhi cắn môi, giọng nói yếu ớt, dùng hết toàn lực thoi thóp: "Công chúa, chạy mau!"

Nhìn Linh Nhi ngã xuống trước mặt mình, Thiên Tầm trong khoảnh khắc đó đôi mắt liền đỏ rực, ánh mắt lướt qua, xung quanh người phát lạnh: "Một tên cũng đừng hòng trốn!"

Tất cả hắc y nhân từ khinh thường đều chuyển sang hoảng sợ.

Nữ tử này thân pháp quỷ dị, bộ dáng tới đôi mắt đỏ phảng phất như Tu La đến từ địa ngục, âm trầm đáng sợ.

Cũng không biết trôi qua bao lâu, trong sương phòng cơ hồ bị vết máu lấp đầy, một bộ trung y màu trắng của nàng vẫn sạch sẽ như lúc ban đầu, chỉ là cặp giày thêu hồng nhạt kia bị nhiễm đến sâu sắc, càng thêm yêu dã.

Miếng vải đen trên tay hắc y nhân bị rách, lộ ra một ấn ký hình ngọn lửa.
Thiên Tầm lạnh lùng mà cau môi cười, tựa như hoa anh túc nở rộ trong địa ngục, tuyệt mỹ nhưng lại mang theo chất độc trí mạng.

Lâu Lăng Sa, ngươi thật tốt.

Cho bản công chúa một lý do để giết ngươi.

...

Âm thanh nhắc nhở nhiệm vụ thất bại cũng không vang lên, Thiên Tầm hoàn toàn sực tỉnh, Linh Nhi còn sống!

Nàng vội vàng ôm Linh Nhi lên, đi về phía phòng mình, "Hệ thống, ta muốn thuốc chữa thương nhanh chóng."

―― Ký chủ, một vị diện chỉ có thể mua sắm một kiện thương phẩm, vừa rồi ngươi đã dùng hết.

"Thanh kiếm kia?" Giọng nói đều, vặn vẹo.

―― Ừm.

"Đờ mờ! Giúp ta cái vội, ta nhớ trong phủ Thái tử có một ngự y, cho gọi hắn tới, tốt nhất...... đánh thức tất cả mọi người trong phủ Thái tử!"

―― Ký chủ, ngươi bình tĩnh một chút!

"Thái tử phủ thủ vệ nghiêm ngặt, nếu không có Thượng Quan Khanh Mặc ra lệnh, những hắc y nhân đó làm sao có thể thuận lợi như thế liền xông tới. Mẹ nó, lão tử muốn gi3t chết hắn!" Thiên Tầm vừa nói, vừa thuần thục mà thay Linh Nhi xử lý miệng vết thương, chỉ là Lạc Tuyết cư này không có dược liệu, chỉ có thể chờ ngự y tới.

Hệ thống trầm mặc một chút, suy xét tính khả thi của vấn đề này.

―― ta gọi ngự y trước.

...

Rất nhanh, cảnh tượng một đám người vội vàng chạy tới.

Dẫn đầu chính là Thượng Quan Khanh Mặc, trên mặt mang theo tức giận bị đánh thức: "Ninh Thiên Tầm, ngươi lại đang làm gì..."
2

Giọng nói của hắn đột nhiên ngừng lại, trước mắt một nữ tử thân huyết sắc loang lổ, khóe môi hiện lên ý cười lệnh người sợ hãi, không chút nào thấy khiếp đảm lúc sáng.

Thiên Tầm không để ý đến hắn, kéo lão già mang hòm thuốc phía sau hắn lại, uy h**p nói: "Cứu sống nàng, bằng không bản công chúa giết ngươi!"
1
 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 57: C57: Công Chúa Hòa Thân Vs Đế Vương Ốm Yếu (8)


Edit: Tiểu Hy Hy
Beta: Sênh Ca

Lão giả kia chẳng qua là một ngự y trong Thái Y Viện, được hoàng đế phái tới điều trị thân thể của Thượng Quan Khanh Mặc. Lão nào có gặp phải trường hợp máu me như vậy bao giờ, đặc biệt là khuôn mặt hung thần ác sát như nữ tử này… Một chút cũng không phù hợp thân phận Thái tử phi.

Thiên Tầm híp nửa mắt, biểu tình tà mị yêu dã tựa như yêu tinh đến từ biển sâu, thanh âm lộ rõ sự uy h**p: “Muốn chết?”

Ngự y run run, lấy tốc độ nhanh nhất từ lúc sinh ra tới nay phi về phía giường, buông hòm thuốc xuống, bắt đầu chẩn trị cho Linh Nhi.

Trong khi đó, Thượng Quan Khanh Mặc chỉ cảm thấy uy nghiêm của mình lại bị khiêu khích thêm lần nữa, “Ninh Thiên Tầm, ta mới là chủ nhân phủ Thái tử! Ngươi có ý gì? Dám không đem bổn thái tử để vào mắt ?”

Thiên Tầm lấy áo choàng đặt bên cạnh mặc lên người, sau đó mới chậm chạp xoay người,“Vừa lúc, bản công chúa cũng muốn hỏi Thái Tử điện hạ một chút.”

Nghe thấy Thiên Tầm tự xưng, Thượng Quan Khanh Mặc lạnh mặt liếc xèo: “Có phải ngươi chưa từng coi mình là Thái tử phi phải không?”

“Thái Tử điện hạ có thể nói cho ta biết, chuyện một đám hắc y nhân xuất hiện ở hậu viện là như thế nào không?” Ánh mắt nàng đạm mạc, phát ra quang mang kh ủng bố dọa người, khiến người khác không thể bỏ qua.

Thượng Quan Khanh Mặc có chút sững sờ, nhanh chóng liên hệ việc này với chuyện nha hoàn bên người Ninh Thiên Tầm bị thương. Hắn phất tay, một nam tử lập tức xuất hiện, tiến về phía hắn, “Thái Tử điện hạ.”

Con ngươi trong mắt hắn trầm xuống, “Ngươi đến hậu viện nhìn một chút.”

Thiên Tầm đứng một bên cười lạnh.

Cảm giác đầu nặng trịch lại ập tới, có chút ghê tởm. Dưới ống tay áo to rộng, hai tay nàng gắt gao nắm chặt, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, lấy này bởi vì phân tâm khiến thân thể không khoẻ.

Rất nhanh, nam nhân kia đã trở về phục mệnh, thì thầm hai câu với Thượng Quan Khanh Mặc.

Thượng Quan Khanh Mặc nhìn Thiên Tầm, bất chợt lên tiếng: “Bổn Thái tử sẽ cho ngươi một công đạo.”

Nàng nhẹ nhàng cười ra tiếng: “Công đạo thế nào? Chặt đầu Lâu Lăng Sa tới gặp bản công chúa sao?”

“Ngươi!” Hắn vốn định tìm con dê thế tội tùy tiện có lệ với Ninh Thiên Tầm một chút, không nghĩ tới nàng lại biết ấn ký hình ngọn lửa kia thuộc về Lăng Sa, cũng đúng, vừa rồi Ám Lục nói, tay áo của những hắc y nhân đó đều bị xé rách, xem ra là kiệt tác của Ninh Thiên Tầm.

“Chẳng qua là một con tỳ nữ hèn mọn, chết thì chết, còn vọng tưởng muốn lấy mạng Lăng Sa tới đổi? Quả thực quá hồ đồ!” Thượng Quan Khanh Mặc hừ lạnh, không để bụng nói: “Lại nói, không phải nàng ta không chết sao? Cũng không cần làm lớn chuyện như vậy?”

Thiên Tầm đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười, Thượng Quan Khanh Mặc này sao lại ngu xuẩn như thế, khó trách cuối cùng bị nam nữ chính lật đổ. May là hắn không phải boss phản diện, nếu không, với chỉ số thông minh này của hắn, thật sự không dám nhìn nguyên tác này.

Đây là ý nghĩ đầu tiên của Thiên Tầm, nhưng chỉ trong giây lát, nàng lại nghĩ đến một chuyện khác.

Trong lòng dần bình tĩnh lại, Thiên Tầm thu hồi vẻ lạnh lẽo trên mặt, khuôn mặt vô cảm nói: “Ta đã biết, chẳng qua ta muốn thỉnh cầu Thái Tử gia một chuyện, một yêu cầu nho nhỏ.”

“Nói.”

“Cho ta quyền lợi tự do ra vào phủ Thái tử. Lúc ta còn ở Tây Duyên quốc rất thích ra cửa dạo chơi, còn thỉnh Thái Tử gia cho phép.”

Thượng Quan Khanh Mặc suy nghĩ một chút, Ninh Thiên Tầm này dễ lừa như thế, xem ra cũng không gây ra sóng gió gì, liền thuận miệng đáp ứng: “Bổn Thái tử cho phép ngươi.”
6

Hắn dừng một chút, lại nói thêm: “Lý thái y, ngươi ở lại đây, những người khác đều trở về nghỉ ngơi đi.”

Trước khi đi, hắn thoáng liếc nhìn Thiên Tầm ý vị thâm trường, cũng không biết đang suy nghĩ gì.

Sau khi mọi người rời đi nửa canh giờ, Lý thái y mới đứng dậy, viết đơn thuốc giao cho Thiên Tầm, “Thái tử phi, ngươi theo ta đi lấy thuốc đi.”

“… n.” Thiên Tầm gật đầu.
Lý thái y đột nhiên dừng lại, nhìn chằm chằm mặt Thiên Tầm một lúc, nhịn không được hỏi: “Thái tử phi, có phải thân thể của người không khỏe đúng không?”
 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 58: C58: Công Chúa Hòa Thân Vs Đế Vương Ốm Yếu (9)


Edit: Tiểu Hy Hy
Beta: Tiểu Linh Linh

Lý thái y ở tại trong phủ Thái tử, đương nhiên cũng nghe nói qua tin tức Ninh Thiên Tầm không được sủng ái, trong mắt là thế nhưng toát ra vài phần quan tâm.

Thiên Tầm hơi ngẩn ra, sau đó nói: “Bị nhiễm phong hàn.” Nhìn ánh mắt hiền lành lo lắng của lão giả, nàng ngay sau đó mở miệng xin lỗi: “Thực xin lỗi Lý thái y, vừa rồi là ta quá xúc động.”

Nàng đang nói xin lỗi với mình? Lý thái y hơi có chút kinh ngạc, những người hoàng gia thân phận tôn quý đó, mặc dù là làm sai gì, cũng sẽ không nhận lỗi với người có thân phận thấp kém hơn mình.

Hơn nữa lúc trước nhìn vị Thái tử phi này quan tâm tỳ nữ của mình như vậy, hắn không khỏi ý cười, “Lão hủ biết Thái tử phi ngài cũng là lo lắng cho nàng ta, không sao. Thái tử phi ngài thả đãi ở đây, lão hủ cũng sẽ kê đơn thuốc trị liệu phong hàn cho ngài, uống hết ta lại đưa tới cho ngài.”

Có đôi khi, một câu nói đơn giản, một thái độ thích hợp, liền có thể kéo gần khoảng cách hai người.

“Lý thái y nếu không ngại, cứ gọi ta Thiên Tầm đi.” Nàng mặt mày hơi cong, tươi cười ấm áp, không hề mang theo một tia khí thế với uy áp của một người ngồi trên vị trí cao nào.

“Này…” Lão giả do dự một lát, chạm đến ánh mắt thân thiện trong trẻo của Thiên Tầm, theo bản năng mà gật đầu, “Thiên Tầm.”

Thái độ của nàng khiêm cung, lộ ra một bộ dáng khát cầu hiếu học : “Ta muốn học y cùng Lý thái y, không biết ngài đồng ý ta hay không?”

Nghe thấy, ánh mắt Lý thái y sáng ngời, “Yêu cầu này rất tốt, dù sao lão hủ cả ngày ở trong Thái tử phủ, có chút nhạt nhẽo, cũng không biết còn có thể sống bao nhiêu năm. Nếu có thể thu một đồ đệ, thật là điều tốt. Không bằng, người cùng đi với ta, bắt đầu từ cơ bản nhất học sắc thuốc trước.”

Ông ngừng một hồi, tiếp tục nói: “Trước hết phải chữa khỏi phong hàn, ngươi mới có tinh lực chăm sóc người khác.”

Thiên Tầm đáp ứng nói: “Cảm ơn ngài. Ta về phòng thay y phục trước, sư phó chờ ta một lát.”

Sư phó?

Xưng hô này… Đã bao nhiêu năm chưa từng nghe qua?

Thấy Lý thái y sững sờ, Thiên Tầm nghĩ rằng lời nói của mình có chỗ nào không ổn, “Chẳng lẽ không thể gọi ngài là sư phó?”

“Công chúa thân phận tôn quý, có thể gọi lão hủ một tiếng sư phó, là phúc khí của lão hủ.” Hắn vuốt chòm râu, hốc mắt có chút phiếm hồng nói, ngữ khí không giấu được sự kích động. Sắc trời hơi muộn, Thiên Tầm vậy nhưng không thấy được hắn lệ nóng trong mắt ông.

“Ngài chờ một chút.”

Người lấy ơn báo oán như vậy đáng khiến người tôn kính, sau khi Thiên Tầm nói xong liền rời đi, cầm y phục, đi vào trong một sương phòng khác nhanh chóng xử lí vết máu trên người, rồi mới thay quần áo sạch sẽ, sau đó trở lại phòng.

Nàng sau khi chỉnh lại chăn cho Linh Nhi, đóng cửa sổ lại, lúc này mới nói với Lý thái y, đi đến trước mặt ông, hơi hơi mỉm cười: “Sư phó, đi thôi.”

Hành động lần này của cô dừng trong mắt Lý thái y, hắn hiền lành cười từ trong nội tâm: “Công chúa thật là một người dịu dàng.”

Đợt sát thủ thứ nhất do Lâu Lăng Sa phái tới thất bại, khẳng định sẽ không phái tới lần thứ hai nữa.

Biết điều này, nàng cũng yên tâm mà đi theo Lý thái y rời đi.

Còn nữa, Thượng Quan Khanh Mặc hẳn là sẽ không “ngu” lần thứ hai nữa.

Bởi vì thuốc của Linh Nhi gồm nhiều loại dược liệu, Lý thái y sợ Thiên Tầm mới vừa học không quen tay, liền tự mình sắc. Mà thuốc phong hàn của Thiên Tầm tương đối đơn giản, ông có thể vừa dạy vừa để Thiên Tầm tự mình làm.

“Sư phó, ngài nói xem, một quốc gia bề ngoài ngăn nắp lượng lệ, nhưng trong xương cốt lại sớm đã hôi thối bất kham, quốc gia như vậy còn nên tồn tại không?”

Thiên Tầm vừa giống như vô tình mà nhắc tới đề tài này, lại là đang thử Lý thái y.

Bởi vì, nàng muốn mượn sức ông.

Tay làm việc của Lý thái y dừng lại, sau đó dược phòng vang lên một tiếng thở dài: “Thiên Tầm, ngươi là đang mượn sức sư phó sao?”
4
 
Vật Hi Sinh Nữ Phụ: Tay Không Huỷ Đi CP
Chương 59: C59: Công Chúa Hòa Thân Vs Đế Vương Ốm Yếu (10)


Edit: Tiểu Hy Hy
Beta: Sênh Ca

Thiên Tầm kinh ngạc quay đầu, sau đó lại cúi thấp, hơi nhấp môi.

Nàng không nghĩ tới vị sư phụ mới vừa nhận không bao lâu này lại có tâm tư tinh tế như thế, rất nhanh đã nhìn thấu ý tưởng của nàng.

Lý thái y trấn định thêm dược liệu vào dược hồ đâu ra đấy, vô cùng đạm nhiên, căn bản khác hoàn toàn với lúc bị Thiên Tầm uy h**p đến mức sợ phát khiếp: “Quốc gia mà ngươi nói đến… hẳn là Bắc Dập quốc đi.”

Nghe thì có vẻ như đang dò hỏi Thiên Tầm, nhưng thực ra lại là lời khẳng định.

Lý thái y dường như chẳng thèm để ý đến câu trả lời của Thiên Tầm, lại có vẻ như đang muốn nói cho nàng nghe. Lão tiếp tục nói, “Dưới gối Hoàng Thượng có vài vị hoàng tử. Người có đức thì không có tài, người có tài lại chẳng có đức. Đương kim Thái tử cũng không thể trọng dụng. Theo như lời ngươi nói, nhìn thì có vẻ như thực lực Tam quốc cường đại, cưỡng chế Tây Duyên, nhưng thực chất ‘xương cốt’ đã sớm hủ bại bất kham. Nếu không sớm ngày sửa trị, chỉ sợ ngày mất nước đã không còn xa nữa.”.

“Sư phụ, ngài nói lời này, không sợ người có tâm nghe thấy sẽ truyền đến tai hoàng đế sao?”

Cốt truyện không nhắc tới vị Lý thái y này nhiều lắm, ngay cả một cái tên cũng không có. Thiên Tầm không nghĩ tới, lão lại có thể nhìn thấu cục diện lúc này rõ ràng đến thế, thậm chí còn có thể nói chuyện vân đạm phong khinh như vậy với nàng.

Dược hồ trên ngọn lửa lách cách đan xen, dưới ánh lửa chiếu rọi, khuôn mặt già nua kia lại khiến người khác cảm thấy có vài phần cảm giác tiên phong đạo cốt: “Sinh tử có số. Đối với người già như ta mà nói, có thể nói ra lời xuất phát từ suy nghĩ trong lòng mới là chuyện vui.”.

“Thiên Tầm thụ giáo.” Nàng chuyên tâm khống chế lửa đun thuốc, cuối cùng vẫn nhịn không được hỏi: “Sư phụ, có thể nói cho ta biết tên của ngài không?”

Lý thái y cười cười, thấp giọng nói: “Tên a…… Đã nhiều năm rồi không còn dùng nữa. Hiện giờ tên này ta không thích lắm, ta còn nhớ rõ trước kia từng bái sư phụ làm thầy, cũng chính là sư công của ngươi, sư phụ. lúc ấy đã đặt cho ta một cái tên, gọi là Nam Đằng.”

Khuôn mặt lão lộ vẻ hoài niệm: “Nam Đằng, là một loại dược liệu, cũng là cái tên đầu tiên của vi sư. Năm đó ta còn là một cô nhi bị song thân vứt bỏ, là sư phụ nhặt ta trở về, truyền cho ta y thuật.”

Nàng hỏi: “Vậy vì sao…… ngài đảm nhiệm chức thái y trong hoàng cung Bắc Dập?”

“Còn nhân tình.” Lý thái y nói xong lời này liền không nói thêm lời nào nữa.

Thiên Tầm thức thời không hỏi lại.

Mỗi người đều có một đoạn quá khứ khó quên nhưng lại không muốn mở miệng nói ra, nàng sẽ không và cũng không thể đi vạch trần.

Nửa canh giờ sau, thuốc phong hàn đã được nấu xong. Thuốc vừa nguội, Thiên Tầm mới uống liền một hơi, đắng đến mức nàng phải nhăn mày.

Đại khái là vì bản thân đã lâu chưa uống thuốc.

Lý thái y thấy bộ dáng này của nàng, cười thoải mái, cầm một viên mứt hoa quả cho nàng, “Vẫn còn là một con nhóc a.”

Thiên Tầm nhanh chóng ngậm mứt hoa quả để xua tan vị đắng khó chịu trong miệng.

Lại thêm nửa canh giờ trôi qua, thuốc của Linh nhi cũng đã nấu xong, sau khi nói lời cảm tạ với Lý thái y, Thiên Tầm vội vàng bưng thuốc chạy đến Lạc Tuyết Cư.



Cùng lúc đó, tại vùng biên giới Tây Duyên -Bắc Dập.

Trong rừng cây rậm rạp, gió lạnh gào thét, tiếng bánh xe chuyển động vang lên, lộc cộc lộc cộc, lác đác đan xen với tiếng vó ngựa.

Trên đường, một chiếc xe ngựa chậm rãi chạy, vẻ ngoài bình thường âm thầm che lấp đi sự đầy đủ bên trong.

Trong xe, chiếc lư hương ám vàng không ngừng tỏa ra mùi đàn hương an thần, vấn vít xung quanh một nam tử mặc hồng y. Mái tóc của hắn đen như mực, chỉ dùng một sợi dây buộc tùy ý phía sau đầu, vài lọn tóc hơi rũ xuống, che đi gương mặt phiên nhược kinh hồng của hắn. Sắc mặt hắn có chút trắng, trên mặt lộ vẻ lười biếng hững hờ. Làn da tựa như Tuyết Liên (hoa tuyết) trên núi Thiên Sơn, không chỉ trắng mà còn phiếm chút ánh sáng nhè nhẹ.

Hắn khoác một chiếc áo choàng rộng màu trắng, trên đầu trùm một cái mũ hồ ly lông trắng, thoạt nhìn vừa ấm áp vừa rắn chắc. Trong lồ ng ngực ôm một cái bếp lò, nam tử ho nhẹ hai tiếng. Đôi mắt hắn rực rỡ lung linh, lại mờ như băng sương. Giọng nói có chút khàn khàn, tốc độ nói chuyện không nhanh cũng không chậm, mang theo vài phần mị hoặc, nhưng lại khiến người nghe cảm thấy thoải mái đến lạ, “Chúc Huyền, đến đâu rồi?”

Ngoài xe ngựa lập tức vang lên một giọng nói cung kính: “Khởi bẩm chủ tử, ngày mai sẽ đến lãnh thổ của Bắc Dập Quốc, đi thêm nửa đêm nữa, sẽ đến Thịnh Kinh của Bắc Dập Quốc.”
 
Back
Top Bottom