Khác VARA'EL Người Dệt Ánh Sáng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,010
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
393592588-256-k637624.jpg

Vara'El Người Dệt Ánh Sáng
Tác giả: 0KyTruongVinh0
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

..



abb​
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 1: Khúc Ngân Từ Dải Sáng Xa Xôi


VARA'EL – Vùng Địa Cực Của Ánh Sáng Vũ Trụ

Từ thời kỳ hỗn nguyên, giữa vô vàn cõi thực tại đan xen, tồn tại một cội nguồn rực rỡ mang tên VARA'EL – thế giới của ánh sáng thuần khiết và trật tự tuyệt đối.

Không chỉ là một hành tinh hay chiều không gian, VARA'EL là một kết cấu sống – nơi mọi nguyên lý tồn tại được dệt nên bằng Ánh Âm Căn Nguyên, năng lượng vĩ đại nhất từng được tạo ra.

VARA'EL được dẫn dắt bởi bảy vị Trưởng Lão Tối Thượng, những người nắm giữ các khung dệt cổ xưa, chịu trách nhiệm duy trì cân bằng ánh sáng và thực tại.

Họ chính là:

Elyra – Dệt sư của Giai Điệu Sáng Thế

Orlan – Kẻ Gác Không Gian Đa Tầng

Serethya – Người Giữ Ký Ức Vũ Trụ

Elyndra – Hộ vệ Của Trăng Thời Gian

Veyron – Thấu Thị Giới Ngược Pha

Ilyana – Phong Ấn Sư Của Ánh Niệm

Và một Trưởng Lão vô danh thứ bảy – mãi mãi ẩn mình trong các dòng dệt cổ.

---

Ngày VARA'EL Gục Ngã

VARA'EL, bất khả xâm phạm trong hàng triệu chu kỳ, cuối cùng cũng rung chuyển khi Thế Lực Bóng Tối Cổ Nguyên – những Đứa Con của Hư Vô, dẫn đầu bởi Draventh và Zhaeryn, trỗi dậy từ bên ngoài các giới hạn thực tại.

Chúng không phá hủy VARA'EL bằng sức mạnh, mà bằng nhiễm hắc âm vào chính sợi ánh sáng của thế giới – làm suy biến kết cấu linh hồn của toàn bộ chiều không gian.

Trong trận chiến cuối cùng, khi VARA'EL sụp đổ như một bản nhạc bị xé toạc, bảy vị Trưởng Lão bị phân tán khắp các chiều vũ trụ.

Mỗi người, trong hình dạng con người bình thường, ngủ vùi trong ký ức mờ nhạt, chờ ngày linh hồn Dệt Sư Thực Sự xuất hiện.

---

Aeron Lux – Người Dệt Trong Lời Tiên Tri

Từ một cậu bé không rõ gốc gác, Aeron Lux lớn lên mang theo những cơn mộng kỳ lạ và khả năng làm “ánh sáng hát lên”.

Không ai biết rằng, trong anh đang tỉnh dậy một dòng ký ức cổ đại – thứ từng gắn liền với Khung Dệt Vạn Năng bị lãng quên.

Trong Lời Tiên Tri cổ của VARA'EL, có nhắc đến một Người Dệt Cuối Cùng – người sẽ học cách sử dụng cả hai nửa của Thao Túng Thực Tại: hủy diệt và tái thiết.

Và khi bảy Trưởng Lão lần lượt tỉnh lại, họ đều nhận ra: Aeron Lux chính là người đó.

Với kỹ năng “Khúc Cộng Hưởng Vô Tận”, “Thiên Kết Tận Không”, và khả năng triệu hồi Khung Dệt Nguyên Thủy – Primawarp Loom, Aeron đang từng bước tái khôi phục VARA'EL – không chỉ như cũ, mà mạnh mẽ hơn, vượt cả chu trình Thiên Đạo cũ.

VɅRɅ'EL

---

Tên tôi là Aeron Lux.

Trong thành phố bị nuốt chửng bởi những tòa tháp kính và bầu trời nhân tạo, tôi luôn cảm thấy mình lạc lõng.

Những ngày tháng trôi qua, tiếng người dần trở thành những bản nhạc hỗn tạp, xa lạ.

Chỉ có những khoảng khắc tĩnh lặng, khi gió tràn qua các con hẻm vắng, tôi mới nghe được tiếng ngân sâu thẳm - một giai điệu không thuộc về Trái Đất.

---

Từ khi còn nhỏ, tôi đã mơ về những thành phố bằng ánh sáng, những cây cầu treo lơ lửng giữa những vì sao.

Người lớn cười và gọi tôi là "kẻ mơ giữa ban ngày."

Bạn bè thì coi tôi như một bóng mờ lạnh lùng, xa cách.

Nhưng họ không hiểu.

Trong tôi, có thứ gì đó đang chờ đợi, như một cơn bão chưa nổi lên.

Một điều gì đó thì thầm từ bên kia bầu trời.

---

Đêm đó, khi bão tuyết tràn xuống thành phố và đèn đường tắt lịm, tôi nhìn thấy nó.

Một vết nứt giữa trời tối.

Không phải ánh sáng, cũng không phải bóng tối.

Một dải sống, vỡ ra như dòng sông ngân hà đang uốn lượn trước mắt tôi.

Và trong tiếng gió hú, tôi nghe thấy lời gọi:

> "Aeron Lux...

Hãy trở về ngôi nhà đích thực của ngươi..."

Không nghĩ ngợi, tôi bước tới.

Mọi thứ vỡ tan thành sóng ánh sáng, và tôi rơi.

---

Khi mở mắt, tôi đứng trên một đại dương ánh sáng bất tận.

Những tháp hòa ca mọc lên từ hư không, phát ra giai điệu dịu nhẹ như ru lòng người.

Những sinh thể ánh sáng - ÂmrɅ - bay lượn trên bầu trời không màu, để lại những vệt ngân rực rỡ.

Một sinh thể tiến lại gần - hình hài mềm mại như suối bạc - cất tiếng, không thành lời mà vang thẳng vào trái tim tôi:

> "Ngươi đã trở về, Aeron Lux.

VɅRɅ'EL đã chờ ngươi rất lâu."

---

Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nhận được một sự kết nối kỳ lạ:

Cả vũ trụ này đang sống, đang hát cùng nhịp đập của tôi.

Nhưng tôi cũng cảm nhận được - ở phía xa,

nơi ánh sáng bị bẻ gãy thành khoảng lặng đen ngòm,

một bóng tối nguyên thủy đang lặng lẽ tiến tới.

Và thế là, câu chuyện bắt đầu.

---

> (Hết Chương 1)
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 2: Người Dệt Sóng Đầu Tiên


VɅRɅ'EL

Chương 2: Người Dệt Sóng Đầu Tiên

---

Ánh sáng mờ ảo ôm lấy tôi như một cái kén mềm mại.

Trong khoảnh khắc đó, tôi quên mất Trái Đất, quên đi cơn bão tuyết, quên cả sự cô độc thường trực trong tim.

Một giọng nói khác vang lên, như được dệt bằng nghìn lớp sóng chồng lên nhau:

> "Hãy mở mắt bằng trái tim, Aeron Lux."

Tôi nhắm mắt lại, và khi mở ra — thế giới trước mặt tôi biến đổi.

---

Không còn là biển ánh sáng vô hình.

Giờ đây, tôi thấy những dòng tần số chảy trong không khí, như những dải lụa đủ màu sắc: xanh lam của ký ức, vàng kim của hy vọng, tím sâu của nỗi buồn...

Trước mặt tôi, một sinh thể ánh sáng đứng chờ — hình dáng tựa người, nhưng cơ thể như được dệt bằng những sợi ánh sáng mỏng manh.

Nó tự xưng:

> "Ta là Elyra, Người Dệt Sóng.

Ta sẽ là người hướng dẫn ngươi bước đầu trong VɅRɅ'EL."

Elyra chìa tay ra.

Khi bàn tay ánh sáng của nàng chạm vào tôi, một cảm giác lạ lẫm tràn qua — như ai đó đang gảy từng sợi dây vô hình trong cơ thể tôi.

---

> "Trong thế giới này, ngươi không chỉ thấy bằng mắt, nghe bằng tai.

Ngươi cảm nhận bằng tần số trái tim."

> "Mọi sinh vật VɅRɅ tồn tại nhờ vào sự cộng hưởng.

Và ngươi, Aeron Lux, là một Dệt Sóng tiềm năng — kẻ có thể dệt nên hiện thực từ những nhịp đập vô hình."

---

Bài học đầu tiên:

Tôi phải học lắng nghe các luồng sóng trong không khí.

Tôi phải chạm vào một luồng tần số bất kỳ, và bẻ nó thành hình ảnh.

Elyra giơ tay.

Một dòng sóng màu lam bay quanh nàng, và từ đó, nở ra một bông hoa ánh sáng, mềm mại như khói.

> "Hãy thử, Aeron.

Dùng trái tim."

Tôi giơ tay.

Thoạt đầu, không có gì xảy ra — chỉ toàn là sự hỗn loạn.

Nhưng rồi, khi tôi nhắm mắt, khi tôi buông bỏ ý nghĩ lý trí...

tôi cảm nhận được một dòng sóng nhỏ, run rẩy như tiếng thở dài của vũ trụ.

Tôi chạm vào nó bằng ý nghĩ.

Và trong khoảnh khắc đó, một dải sáng bùng lên từ đầu ngón tay tôi, quấn thành hình một đôi cánh bằng ánh sáng thô ráp.

Chưa hoàn hảo.

Nhưng nó sống, và nó là của tôi.

---

Elyra mỉm cười — một nụ cười không chỉ bằng miệng mà bằng cả quầng sáng quanh cơ thể nàng.

> "Ngươi đã bắt đầu bước đầu tiên, Người Dệt Sóng."

"Nhưng hãy cẩn thận... trong VɅRɅ'EL, ánh sáng cũng có thể phản bội nếu trái tim ngươi dao động."

Tôi nắm chặt đôi cánh ánh sáng run rẩy trong tay mình,

và cảm nhận — lần đầu tiên — một phần con người tôi được dệt vào chính thế giới này.

---

Nhưng ở rất xa, trong những khoảng tối ngoài rìa đại dương ánh sáng,

những mắt đen âm u đã bắt đầu mở ra.

Chúng đang theo dõi tôi.

---

> (Hết Chương 2)

---

Ánh sáng mờ ảo ôm lấy tôi như một cái kén mềm mại.

Trong khoảnh khắc đó, tôi quên mất Trái Đất, quên đi cơn bão tuyết, quên cả sự cô độc thường trực trong tim.

Một giọng nói khác vang lên, như được dệt bằng nghìn lớp sóng chồng lên nhau:

> "Hãy mở mắt bằng trái tim, Aeron Lux."

Tôi nhắm mắt lại, và khi mở ra — thế giới trước mặt tôi biến đổi.

---

Không còn là biển ánh sáng vô hình.

Giờ đây, tôi thấy những dòng tần số chảy trong không khí, như những dải lụa đủ màu sắc: xanh lam của ký ức, vàng kim của hy vọng, tím sâu của nỗi buồn...

Trước mặt tôi, một sinh thể ánh sáng đứng chờ — hình dáng tựa người, nhưng cơ thể như được dệt bằng những sợi ánh sáng mỏng manh.

Nó tự xưng:

> "Ta là Elyra, Người Dệt Sóng.

Ta sẽ là người hướng dẫn ngươi bước đầu trong VɅRɅ'EL."

Elyra chìa tay ra.

Khi bàn tay ánh sáng của nàng chạm vào tôi, một cảm giác lạ lẫm tràn qua — như ai đó đang gảy từng sợi dây vô hình trong cơ thể tôi.

---

> "Trong thế giới này, ngươi không chỉ thấy bằng mắt, nghe bằng tai.

Ngươi cảm nhận bằng tần số trái tim."

> "Mọi sinh vật VɅRɅ tồn tại nhờ vào sự cộng hưởng.

Và ngươi, Aeron Lux, là một Dệt Sóng tiềm năng — kẻ có thể dệt nên hiện thực từ những nhịp đập vô hình."

---

Bài học đầu tiên:

Tôi phải học lắng nghe các luồng sóng trong không khí.

Tôi phải chạm vào một luồng tần số bất kỳ, và bẻ nó thành hình ảnh.

Elyra giơ tay.

Một dòng sóng màu lam bay quanh nàng, và từ đó, nở ra một bông hoa ánh sáng, mềm mại như khói.

> "Hãy thử, Aeron.

Dùng trái tim."

Tôi giơ tay.

Thoạt đầu, không có gì xảy ra — chỉ toàn là sự hỗn loạn.

Nhưng rồi, khi tôi nhắm mắt, khi tôi buông bỏ ý nghĩ lý trí...

tôi cảm nhận được một dòng sóng nhỏ, run rẩy như tiếng thở dài của vũ trụ.

Tôi chạm vào nó bằng ý nghĩ.

Và trong khoảnh khắc đó, một dải sáng bùng lên từ đầu ngón tay tôi, quấn thành hình một đôi cánh bằng ánh sáng thô ráp.

Chưa hoàn hảo.

Nhưng nó sống, và nó là của tôi.

---

Elyra mỉm cười — một nụ cười không chỉ bằng miệng mà bằng cả quầng sáng quanh cơ thể nàng.

> "Ngươi đã bắt đầu bước đầu tiên, Người Dệt Sóng."

"Nhưng hãy cẩn thận... trong VɅRɅ'EL, ánh sáng cũng có thể phản bội nếu trái tim ngươi dao động."

Tôi nắm chặt đôi cánh ánh sáng run rẩy trong tay mình,

và cảm nhận — lần đầu tiên — một phần con người tôi được dệt vào chính thế giới này.

---

Nhưng ở rất xa, trong những khoảng tối ngoài rìa đại dương ánh sáng,

những mắt đen âm u đã bắt đầu mở ra.

Chúng đang theo dõi tôi.

---

> (Hết Chương 2)
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 3: Tiếng Thở Dài Của Bóng Tối


VɅRɅ'EL

---

Tôi vẫn còn đang mê mẩn ngắm đôi cánh ánh sáng thô sơ trong tay, thì bầu không khí quanh tôi chợt thay đổi.

Những dải sóng màu sắc đang nhẹ nhàng trôi nổi bỗng co rút lại, như những con thú nhỏ cảm nhận được kẻ săn mồi.

Không khí trở nên đặc quánh.

Và từ nơi xa xăm, một tiếng thở dài lạnh buốt vang lên - kéo lê qua từng tần số, làm chúng tắt lịm như những nốt nhạc gãy gập.

Elyra thì thầm:

> "Một Thợ Săn Im Lặng..."

Tôi quay đầu.

Giữa đại dương ánh sáng, nơi lẽ ra chỉ có những sinh thể bay múa như khúc hòa ca sống động, giờ đây xuất hiện một bóng đen.

Không có hình dạng rõ ràng.

Nó trôi tới như một vệt dầu đen loang ra giữa biển sương.

---

> "Aeron Lux,"

"Ngươi phải chiến đấu."

"Ngươi phải học cách dệt lấy thực tại, trước khi nó nuốt trọn ngươi."

Giọng Elyra dội thẳng vào tim tôi.

Không có chỗ cho sợ hãi.

Chỉ có hành động.

---

Tôi giương đôi cánh ánh sáng.

Chúng còn non nớt, mỏng manh.

Khi tôi cố gắng điều khiển, chúng run rẩy như giấy dưới gió.

Thợ Săn Im Lặng đã tiến đến gần -

nó không tấn công bằng vũ khí.

Nó hút sạch tần số xung quanh, khiến không khí vỡ vụn thành im lặng tuyệt đối.

Nếu tôi bị nó chạm vào,

tôi sẽ bị xóa sạch khỏi bản thể,

không còn ánh sáng, không còn ký ức.

---

Tôi nhắm mắt.

Tôi nhớ lại cảm giác ban nãy - dòng sóng nhỏ run rẩy mà tôi đã chạm vào.

Tôi tìm kiếm một lần nữa trong đại dương ánh sáng đang hấp hối.

Và tôi cảm nhận được -

một dòng sóng nhỏ, yếu ớt nhưng ngoan cường, như tiếng thì thầm cuối cùng của một ngôi sao sắp tắt.

Tôi nắm lấy nó.

---

Đôi cánh trong tay tôi bừng sáng.

Không còn là ánh sáng thô ráp nữa -

nó hóa thành lưỡi liềm ánh sáng,

cắt ngang màn tối trước mặt như một dòng chớp bạc.

Tôi nhào tới, vung cánh.

ẦM!

Thợ Săn Im Lặng rú lên một âm thanh không thành tiếng.

Nó co rúm lại, những lớp bóng tối bong ra như tro bụi, hòa vào hư vô.

Tôi thở hổn hển, cảm nhận trái tim mình đập cùng nhịp với những dòng sóng quanh đây.

---

Elyra bước tới.

Nàng không nói gì, chỉ đặt tay lên vai tôi.

Ánh sáng từ tay nàng truyền sang tôi - một dòng cảm xúc ấm áp, như lửa nhỏ giữa đêm đông.

> "Ngươi đã vượt qua bài kiểm tra đầu tiên."

"Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu, Aeron Lux."

Tôi gật đầu, đôi cánh ánh sáng thu lại thành những hoa văn mờ trên cánh tay tôi.

Từ bây giờ, chính tôi cũng trở thành một phần của VɅRɅ'EL.

Và tôi thề - bằng cả sự lạnh lùng lẫn hơi ấm hiếm hoi trong tim mình - rằng tôi sẽ bảo vệ ánh sáng này đến cùng.

---

> (Hết Chương 3)
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 4: Mảnh Vỡ Cội Nguồn


VɅRɅ'EL

---

Sau trận chiến đầu tiên với Thợ Săn Im Lặng, tôi được Elyra dẫn qua đại dương ánh sáng.

Dần dần, trước mắt tôi hiện ra một thứ mà tôi chưa từng dám tưởng tượng:

Tháp Hòa Ca.

---

Đó không phải là một tòa tháp thông thường.

Nó trôi nổi trong không gian như một hòn đảo,

được dệt bằng những sợi ánh sáng mềm mại mà vững chắc như đá cẩm thạch sống.

Tòa tháp không có cửa.

Không có cầu thang.

Chỉ có một luồng sóng tần số phát ra từ chính trung tâm -

một khúc ca không lời, vang vọng như tiếng nhịp tim của cả một thế giới.

---

Elyra thì thầm:

> "Mỗi Tháp Hòa Ca là một trụ cột đỡ lấy VɅRɅ'EL."

"Nó giữ cho các dòng tần số không vỡ nát, cho ánh sáng không rơi vào hỗn loạn."

> "Nhưng từ khi Bóng Tĩnh Lặng trỗi dậy, nhiều tháp đã im tiếng."

"Chúng ta cần những Người Dệt Sóng mới để đánh thức chúng."

---

Tôi bước tới.

Ánh sáng quanh tháp đón lấy tôi, như một cái ôm trầm lặng.

Càng tiến gần, tôi càng nghe rõ hơn tiếng hát:

Không phải từ cổ họng.

Không phải từ miệng.

Mà từ những ký ức cổ xưa đang bay lượn quanh đây.

Tôi cảm thấy trái tim mình dao động, cộng hưởng với từng nhịp sóng.

---

Bỗng nhiên, mặt đất ánh sáng dưới chân tôi nứt ra.

Một vật thể từ sâu bên dưới từ từ nổi lên -

một mảnh tinh thể, to bằng lòng bàn tay, phát ra ánh sáng nhịp nhàng như tiếng tim đập.

Elyra quỳ một gối, cúi đầu trước tinh thể đó.

> "Ngươi được chọn, Aeron Lux."

"Đây là Mảnh Vỡ Cội Nguồn - phần linh hồn đầu tiên của VɅRɅ'EL."

> "Với nó, ngươi có thể dệt nên những dạng ánh sáng cao cấp hơn..."

"...hoặc đánh thức những Tháp Hòa Ca đang ngủ quên."

---

Tôi đưa tay ra.

Ngay khi ngón tay tôi chạm vào tinh thể, một luồng ánh sáng chói lòa nổ tung.

Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy:

Hình ảnh của những thành phố ánh sáng bay giữa ngân hà.

Hàng triệu sinh thể ánh sáng nhảy múa thành những bản giao hưởng.

Và cả những chiến trường vỡ vụn dưới bóng tối nguyên thủy.

Tất cả - chảy thẳng vào tôi như một cơn sóng thần ký ức.

---

Khi ánh sáng tan đi,

Mảnh Vỡ Cội Nguồn đã hòa vào lòng bàn tay tôi,

trở thành hình xăm ánh sáng tỏa ra nhịp điệu dịu dàng.

Tôi nắm bàn tay lại, cảm nhận sức mạnh mới đang đập trong từng mạch máu ánh sáng của mình.

Tôi biết - từ khoảnh khắc này,

cuộc đời tôi không còn lối quay về.

---

Elyra đặt tay lên vai tôi, ánh sáng trong mắt nàng long lanh như mặt hồ trước bình minh:

> "Hãy chuẩn bị, Aeron Lux."

"VɅRɅ'EL cần ngươi.

Ánh sáng này cần ngươi."

"Và Bóng Tĩnh Lặng... sẽ không để yên đâu."

Tôi ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời dệt đầy tần số.

Tôi thề -

dù gió có xé toạc bầu trời, dù bóng tối có nhấn chìm đại dương ánh sáng,

Aeron Lux sẽ không lùi bước.

---

> (Hết Chương 4)
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương5: Khúc Hát Chia Ly


VɅRɅ'E

---

Bầu trời VɅRɅ'EL rách nát bởi sự xuất hiện của Á Thần Câm Lặng.

Nó không có khuôn mặt.

Chỉ có một khối thực tại méo mó,

mọc ra từ đó những cánh tay dài như rễ cây mục, vươn tới nuốt chửng ánh sáng.

---

Elyra lao lên trước.

Nàng làn sóng ánh sáng uốn lượn quanh Á Thần, đánh lạc hướng nó.

> "Aeron, hãy tìm điểm yếu!"

"Tầng sóng trung tâm - nơi tần số bị bóp nghẹt - chính là trái tim của nó!"

---

Tôi cảm nhận Mảnh Vỡ Cội Nguồn nóng rực trong tay.

Đôi cánh ánh sáng sau lưng tôi bung ra hết cỡ, ánh lên những vết xăm tần số cổ đại.

Tôi lao tới.

---

Ngay khi lưỡi liềm ánh sáng của tôi chạm vào thân thể Á Thần,

một tiếng gầm không lời vang lên, xé toạc thực tại.

Cả thế giới quanh tôi nổ tung thành sóng tần số hỗn loạn.

Và tôi thấy -

một khe nứt sáng bạc mở ra giữa cơn bão tần số.

Một cánh cổng.

Không ổn định.

Không kiểm soát.

Và tôi...

đang bị hút vào đó.

---

> "Aeron!

Cẩn thận!"

Elyra hét lên, lao tới,

nhưng những dòng sóng hỗn loạn đã cuốn tôi đi.

---

Tôi rơi.

Không phải rơi trong không gian,

mà rơi trong những lớp thực tại chồng lên nhau.

Tôi thấy những mảnh thế giới vụn vỡ -

những hành tinh, những dòng thời gian, những ký ức xa xăm -

lướt qua tôi như những ngôi sao lạ lẫm.

Ánh sáng của VɅRɅ'EL nhạt dần phía sau.

Và phía trước tôi,

một hành tinh xanh lam đang lớn dần trong tầm mắt.

Trái Đất.

---

ẦM!

Tôi rơi xuống.

Cả người tôi cắm vào một cánh rừng hoang vắng, thân thể bốc khói vì ma sát tần số.

Mảnh Vỡ Cội Nguồn giờ đây ẩn sâu trong ngực tôi, đập từng nhịp lặng lẽ.

Tôi thở dốc, ngước nhìn bầu trời đầy sao xa lạ.

---

> "Mình...

đã rời khỏi Vara'El."

"Mình đang ở thế giới của loài người."

---

Một chương mới của Aeron Lux đã bắt đầu.

Một Vara'El nhỏ bé - cô đơn - lạc giữa một thế giới không tin vào ánh sáng, không biết về những bóng tối đang trỗi dậy...

---

> (Hết Chương 6)
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 6: Thành Phố Dưới Lớp Bụi Ký Ức


VɅRɅ'EL

---

Gió lạnh quất vào mặt tôi.

Tôi đứng giữa bìa rừng,

nhìn những dải đèn điện vàng nhạt lấp lánh phía xa -

thành phố xưa cũ của tôi.

Velmont.

Nơi tôi từng sống.

Nơi tôi từng tin rằng cuộc sống chỉ có những con đường bê tông và những giấc mơ nhỏ bé.

---

Tôi bước đi, lòng nặng trĩu.

Bước chân tôi in lên nền đất ẩm, từng nhịp đập của Mảnh Vỡ Cội Nguồn trong ngực tôi như một tiếng gọi âm thầm.

---

Velmont không thay đổi nhiều.

Những con phố nhỏ vẫn đầy những bảng hiệu chập chờn.

Những tòa nhà gạch đỏ phủ rong rêu.

Những trạm xe bus lạnh lẽo dưới ánh đèn neon chập chờn.

Nhưng tôi thì đã không còn là tôi của ngày trước nữa.

---

Tôi đi ngang qua quán cà phê quen thuộc.

Cửa kính phủ sương, bên trong lác đác vài người.

Mùi cà phê rang khét lẫn với hơi ấm con người làm lòng tôi thắt lại.

Nhưng tôi không thể vào.

Không thể trở về.

Không thể giải thích được những vết sáng mờ nhòe thỉnh thoảng lóe lên từ cơ thể mình.

---

Tôi ngẩng đầu nhìn trời.

Đêm Velmont đen hơn đêm ở VɅRɅ'EL.

Không có những dải tần số ánh sáng bay lượn.

Chỉ có những vì sao lạnh lùng, xa xôi, như những hạt bụi cổ xưa.

---

Bỗng nhiên -

Một cơn chấn động nhẹ lan ra dưới chân tôi.

Tôi quay lại.

Từ sâu trong rừng - nơi tôi vừa bước ra -

một vết rạn mờ đang loang rộng trên không khí.

Một khe nứt -

nhỏ thôi, nhưng tôi biết rõ nó không thuộc về thế giới này.

Bóng Tĩnh Lặng...

Chúng đã theo tôi tới đây.

---

Tôi siết chặt tay.

Mảnh Vỡ Cội Nguồn bừng sáng trong lồng ngực,

phản chiếu lên ánh đèn thành phố như một đốm sao lạc loài.

Nếu tôi không hành động -

Velmont sẽ trở thành một phần của Vùng Tĩnh Lặng.

---

Một giọng nói vang lên từ phía sau.

> "Cậu là ai vậy?"

Tôi quay lại.

Một cô gái -

đôi mắt cô sáng lên trong bóng tối,

trong tay cầm một máy quay nhỏ, đang ghi hình tôi.

Cô mặc áo khoác denim sờn cũ, quần jean, và đôi giày sneakers bụi bặm.

> "Tôi thấy ánh sáng từ rừng."

"Cậu là... một dạng siêu anh hùng à?"

cô hỏi, nửa ngạc nhiên nửa thách thức.

---

Tôi cười nhạt.

> "Không phải siêu anh hùng."

"Chỉ là một người thắp đèn trong đêm thôi."

---

Tôi quay bước, lao về phía khe nứt đang loang rộng.

Trái đất - Velmont - con người -

tất cả đều chưa biết gì về những cơn sóng đen ngầm đang trỗi dậy.

Nhưng tôi biết.

Và tôi sẽ không để thành phố này chìm vào im lặng.

---

> (Hết Chương 7)
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 7 : Bước Chân Của Kẻ Mang Ánh Sáng


VɅRɅ'EL

Chương 7 (phần 2): Bước Chân Của Kẻ Mang Ánh Sáng

---

Tôi chạy.

Băng qua những con phố tối om,

những vết nứt mờ trong không khí ngày một nở rộng sau lưng tôi.

Chúng phát ra những âm thanh rì rầm -

giống như ai đó đang cố hát trong giấc mơ dở dang.

Không thể để lan ra được.

Nếu không, Velmont sẽ trở thành một vùng chết -

bị Bóng Tĩnh Lặng nuốt trọn.

---

Tôi dừng lại giữa quảng trường nhỏ trước thư viện cũ.

Bóng đêm loang ra từ khe nứt đang kéo tới,

và từ trong đó,

một sinh vật bước ra.

---

Nó giống như một người,

nhưng hình thể mờ nhòe,

da thịt của nó là những dải tần số đứt đoạn,

lấp loáng ánh bạc như sương lạnh.

Ánh mắt trống rỗng.

Không cảm xúc.

Không linh hồn.

---

Tên tôi gọi chúng: Kẻ Dò Sóng.

Chúng là những sứ giả đầu tiên của Bóng Tĩnh Lặng -

được tạo ra để dò tìm, làm rạn nứt những thế giới còn đầy ánh sáng.

---

Kẻ Dò Sóng rướn người,

những ngón tay dài như những chiếc kẹp,

bắt đầu hút lấy ánh sáng từ mọi thứ nó chạm vào.

Bức tường thư viện bong tróc.

Bảng hiệu neon phía xa tắt lịm.

Những chiếc xe đậu bên đường trở nên xám xịt như xác chết.

---

Tôi tiến lên.

Ánh sáng từ Mảnh Vỡ Cội Nguồn bừng lên quanh tôi như một ngọn lửa lặng.

Tôi không thể gọi toàn bộ sức mạnh.

Sử dụng quá nhiều tần số tại Trái Đất này... có thể xé toạc thực tại yếu ớt nơi đây.

Tôi phải chiến đấu bằng cách dệt ánh sáng thủ công.

---

Tôi dệt.

Từng sợi ánh sáng nhỏ,

mỏng như tơ,

từ đầu ngón tay tôi đan thành một vòng chắn mờ ảo quanh Kẻ Dò Sóng.

---

Kẻ Dò Sóng gào lên -

một tiếng rít trầm thấp, như tiếng dây đàn mục nứt dưới áp lực.

Nó lao về phía tôi.

Nhanh.

Quá nhanh.

---

Tôi né,

quăng một sợi ánh sáng như roi,

bắt trúng chân nó.

Một tiếng "phụt" vang lên khi nó bị kéo giật lại -

nhưng rồi nó vặn mình, những khối ánh sáng rách rưới uốn éo,

và trườn tới như một con bạch tuộc đứt rời.

---

Ngay lúc đó -

Một tiếng nổ nhỏ vang lên sau lưng tôi.

BÙM!

Tôi quay phắt lại.

Cô gái lúc nãy -

cô gái cầm máy quay -

vừa ném một quả bom pháo sáng thẳng vào Kẻ Dò Sóng.

Ánh sáng nhân tạo,

yếu ớt nhưng bất ngờ,

làm Kẻ Dò Sóng chựng lại trong giây lát.

---

Cô hét lên:

> "Không biết cậu là ai -

nhưng nếu cậu là người thắp đèn trong đêm -

thì tôi là người giữ lửa!"

---

Tôi cười.

Trong thoáng chốc, một nụ cười thực sự.

Thứ cảm xúc mà tôi tưởng mình đã đánh rơi ở VɅRɅ'EL.

---

Tôi tận dụng cơ hội.

Bùng sáng toàn bộ dải ánh sáng quanh cơ thể,

nhào tới,

và cắm Mảnh Vỡ Cội Nguồn vào giữa trán Kẻ Dò Sóng.

---

ẦM!

Một cột sáng bắn lên trời.

Kẻ Dò Sóng rú lên một tiếng thảm thiết -

và vỡ ra thành bụi ánh sáng bạc, tan dần trong gió đêm.

---

Velmont được cứu.

Ít nhất... lần này.

---

Tôi quay lại nhìn cô gái.

Cô đang thở hổn hển, tay vẫn giữ chặt khẩu pháo sáng tự chế.

> "Tên cậu là gì?"

cô hỏi, giọng vừa sợ vừa phấn khích.

Tôi im lặng một lúc.

Trong lòng tôi, cái tên Aeron Lux - "Ánh sáng của bầu trời" - bùng lên như một ký ức xa xăm.

---

> "Gọi tôi là Aeron."

"Và cô?"

Cô mỉm cười, vệt nhọ nhem trên má càng làm ánh mắt cô thêm rực rỡ.

> "Tôi là Lila."

"Và xem ra chúng ta sẽ còn phải hợp tác dài dài đấy, Aeron."

---

Bầu trời phía trên Velmont rung nhẹ.

Một vết nứt khác vừa hình thành - nhỏ thôi,

nhưng nó đang lan ra.

Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

---

> (Hết Chương 7 - Phần 2)
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 8: Bên Rìa Ánh Sáng


VɅRɅ'EL

---

Tôi ở lại Velmont.

Không ai hay biết tôi từng đến từ một thế giới mang tên VɅRɅ'EL.

Không ai nhận ra trong lòng ngực tôi,

Mảnh Vỡ Cội Nguồn vẫn thở nhịp chậm rãi,

khẽ phát ra ánh sáng mỗi khi tôi ngủ quên.

---

Tôi sống như một người bình thường.

Ngày làm việc ở một tiệm sách cũ trên phố số 17.

Tối dọn dẹp, pha cà phê, đếm tiền lẻ.

Một cuộc sống đơn giản đến mức gần như giả tạo đối với tôi -

nhưng cũng là tấm mặt nạ duy nhất tôi có.

---

Lila cũng ở đó.

Cô thuê một căn gác lửng ngay trên tiệm sách,

thường xuyên ghé xuống, viện cớ "mượn sách" hoặc "trò chuyện phiếm".

Nhưng cả hai chúng tôi đều biết -

chúng tôi đang giữ một bí mật chung.

Cái đêm đó, ở quảng trường thư viện,

chúng tôi đã nhìn thấy thứ mà những người khác không thấy.

---

Một lần, Lila hỏi tôi:

> "Anh thực sự là ai, Aeron?"

"Ánh sáng đó... từ đâu tới?"

Tôi chỉ cười.

> "Tôi chỉ là người từng lạc trong bóng tối."

"Giờ thì, tôi chỉ muốn sống yên ổn thôi."

---

Nhưng ánh sáng không dễ dàng từ bỏ tôi.

Mỗi đêm, khi tôi nằm dài trên chiếc giường ọp ẹp,

ánh sáng mờ ảo từ trong cơ thể tôi lại tràn ra qua các kẽ tay.

Tôi phải quấn những dải vải bạc quanh tay - những tấm vải đặc biệt tôi dệt bằng năng lượng còn sót lại từ VɅRɅ'EL -

để ngăn ánh sáng rò rỉ.

---

Lila không hỏi nữa.

Nhưng đôi mắt cô, mỗi lần lướt qua tôi,

luôn ánh lên một thứ gì đó rất giống như sự lo lắng.

Và có lẽ... tin tưởng.

---

Một buổi tối mùa thu,

Lila kéo tôi tới khu chợ đêm Velmont.

Những dãy đèn lồng giấy thắp sáng đường phố.

Tiếng cười, tiếng nhạc, tiếng rao hàng, hòa thành một tấm thảm âm thanh sống động.

---

Cô nắm tay tôi -

bất ngờ, tự nhiên -

và kéo tôi tới trước một quầy bán dây chuyền.

> "Anh nên chọn một cái,"

cô cười, ánh đèn lồng phản chiếu trong đôi mắt cô như những vì sao nhỏ.

> "Một cái gì đó để... nhắc anh rằng anh cũng thuộc về nơi này."

---

Tôi chọn một sợi dây chuyền đơn giản:

một viên đá nhỏ trong suốt, lấp lánh ánh sáng dịu nhẹ khi xoay dưới ánh đèn.

Không ai khác thấy viên đá phát sáng.

Chỉ tôi -

và có thể...

cô ấy cũng vậy.

---

Đêm hôm đó, khi chia tay, Lila nói:

> "Dù anh là ai -"

"dù anh đến từ đâu -"

"đối với tôi, anh vẫn là Aeron."

> "Một người ở lại khi ánh sáng sắp tắt."

---

Tôi đứng lặng.

Ánh sáng trong ngực tôi muốn vỡ òa ra -

một tiếng hát khát khao muốn thắp sáng bầu trời Velmont.

Nhưng tôi chỉ khẽ gật đầu.

Giấu đi.

Bảo vệ.

Chờ đợi.

---

Bởi vì tôi biết,

rồi sẽ đến lúc

không thể giấu ánh sáng nữa.

---

> (Hết Chương 8)
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
(Khoảnh khắc giữa Chương 8 và Chương 9) Những Ngày Bình Yên


VɅRɅ'EL

---

Velmont buổi sáng có mùi bánh mì nướng và mùi cà phê mới pha.

Tôi bắt đầu quen với việc mở cửa tiệm sách lúc 7 giờ,

quét dọn, sắp xếp lại những kệ sách cũ kỹ mốc meo.

Lila hay ghé ngang mỗi sáng, tay cầm ly cà phê giấy nóng hổi,

và một cái bánh sừng bò, loại cô không bao giờ ăn hết.

---

> "Anh ăn đi,"

cô dúi cái bánh còn thơm mùi bơ vào tay tôi.

> "Tôi lười ăn sáng lắm, chỉ thích ngửi mùi thôi."

---

Tôi ngồi tựa lưng vào quầy thu ngân, vừa cắn miếng bánh vừa nhìn cô lục tung những cuốn tiểu thuyết phiêu lưu rách bìa.

Ánh sáng sớm chiếu qua cửa kính,

vẽ một quầng vàng nhạt quanh tóc cô.

---

Một ngày khác, cô kéo tôi ra bến tàu bỏ hoang ngoài rìa thành phố.

Chúng tôi leo lên nóc những toa tàu mục nát,

ngồi đung đưa chân qua mép sắt, nhìn mặt trời lặn dần sau những dãy nhà cũ.

Gió thổi làm tung bay áo khoác cô,

và trong khoảnh khắc đó, cô trông như một mảnh ánh sáng phiêu du giữa thế giới đang tàn phai.

---

Cô hỏi tôi:

> "Aeron này,"

"nếu anh có thể đi bất kỳ đâu, anh sẽ đi đâu?"

Tôi im lặng một lúc lâu.

Cuối cùng tôi đáp:

> "Ở đâu có ánh sáng, tôi sẽ ở đó."

Cô bật cười, tiếng cười vang vọng giữa những toa tàu rỗng.

> "Vậy ở lại đây đi."

"Tôi sẽ thắp đèn cho anh mỗi tối."

---

Một đêm khác,

khi Velmont đổ mưa rào,

chúng tôi ngồi co ro trong tiệm sách,

xếp những quân bài tarot cũ kỹ mà Lila nhặt được từ chợ trời.

Cô chỉ vào một lá bài lộn xộn, mực mờ nhòe.

> "Đây là "The Star" - ngôi sao hy vọng."

"Có lẽ... nó là anh đấy, Aeron."

Tôi chỉ khẽ cười.

Nhưng trong lòng, tôi biết:

mỗi lời nói của cô đều âm vang trong ngực tôi như một nốt nhạc ấm áp.

---

Những ngày ấy trôi qua.

Chậm rãi, dịu dàng, như một giấc mơ dài.

Một giấc mơ mà tôi biết, sớm muộn cũng phải tỉnh.

---

Bởi vì ánh sáng bên trong tôi không ngủ quên.

Nó chỉ...

đang đợi.

Đợi ngày được vỡ òa ra,

và thiêu rụi mọi thứ mà tôi lặng lẽ yêu thương.

---

> (Kết thúc phần "Những Ngày Bình Yên")
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Khoảnh khắc đời thường tiếp theo --- Một buổi chiều muộn, sau khi xếp


VɅRɅ'EL

---

Một buổi chiều muộn,

sau khi xếp lại đống sách mới nhập,

Lila phát hiện ra một cuốn sách cổ, bìa da rách nát, bên trong đầy những câu đố bí ẩn.

Cô nhe răng cười tinh nghịch:

> "Chơi trò giải đố với tôi không?"

"Nếu tôi thắng, anh phải chịu một hình phạt!"

---

Tôi gật đầu.

Không phải vì tôi nghĩ mình sẽ thắng,

mà vì nụ cười của cô lúc đó -

nụ cười đủ làm mềm cả những mảnh ký ức sắt thép trong tôi.

---

Câu đố đầu tiên:

> "Tôi có mặt vào ban đêm mà chẳng cần mời,

nhưng biến mất khi mặt trời tới.

Tôi là gì?*"

Tôi chậm rãi đáp:

> "Bóng tối."

Cô nhăn mặt.

> "Nhanh quá!

Không vui gì hết!"

---

Câu đố thứ hai:

> "Tôi có thể làm ngập mọi thứ,

nhưng bản thân lại không có hình dạng.

Tôi là gì?*"

Tôi ngẫm nghĩ một lúc.

Ánh sáng từ Mảnh Vỡ Cội Nguồn khẽ rì rầm trong tim tôi, như mách nước.

> "Âm nhạc."

tôi đáp.

Lila há hốc mồm.

> "Không thể nào!

Anh gian lận đúng không?

Anh đọc được suy nghĩ tôi hả?"

cô bật cười, đánh nhẹ vào vai tôi.

---

Cuối cùng, cô bĩu môi:

> "Được rồi, anh thắng."

"Nhưng hình phạt... anh phải dẫn tôi đi ăn kem!"

---

Thế là,

hai kẻ lạ lẫm từ hai thế giới khác biệt,

ngồi bên nhau trên ghế đá công viên,

chia sẻ một ly kem vani bạc hà dưới ánh đèn đường chập chờn.

Tôi không nhớ kem có vị ra sao.

Tôi chỉ nhớ... nụ cười đầy kem trên mũi cô ấy.

Và lần đầu tiên, tôi bật cười to -

một tiếng cười thực sự, vang vọng dưới những tán cây đen nhánh của Velmont.

---

Một ngày khác,

Lila rủ tôi cùng sửa lại tiệm sách.

Chúng tôi lau bụi, thay đèn mới, sơn lại biển hiệu.

Lila chọn màu xanh bạc hà nhạt cho bảng tên,

vì, theo cô:

> "Nó làm tôi nghĩ tới ánh sáng trong mắt anh, Aeron."

---

Tối đó, khi xong việc, cả hai đều mệt rã rời.

Chúng tôi ngồi tựa vào nhau giữa tiệm, dưới ánh đèn vàng mờ,

nghe tiếng mưa lách tách ngoài hiên.

Không ai nói gì.

Nhưng sự im lặng ấy -

không nặng nề, không khó xử.

Chỉ đơn giản... là sự tồn tại cạnh nhau.

Như thể chúng tôi đã thuộc về thế giới này từ rất lâu rồi.

---

Nhưng trong sâu thẳm, tôi biết:

Ánh sáng trong tôi -

dù tôi có che giấu kỹ đến đâu -

cũng đang dần trở nên quá rực rỡ để bị giam cầm.

---
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Những bí mật trong ánh sáng mờ


VɅRɅ'EL

---

Một đêm mưa,

sau khi tiệm sách đóng cửa,

tôi và Lila ngồi bên chiếc bàn gỗ ọp ẹp, nhấm nháp trà gừng ấm.

Ngoài kia, Velmont bị màn mưa nuốt chửng thành những vệt màu xám nhạt.

---

Lila chống cằm, khẽ hỏi:

> "Aeron... anh có gia đình ở đây không?"

Tôi sững lại một nhịp.

Ánh sáng trong ngực tôi co lại thành một đốm nhỏ, như chực tắt.

---

> "Không,"

tôi đáp khẽ,

giọng nói như một vết cứa âm thầm trong bóng tối.

> "Tôi lớn lên trong những ngôi nhà dành cho trẻ mồ côi."

"Không họ hàng, không kỷ niệm."

"Chỉ có những khoảng trống - nhiều đến mức, đôi khi, tôi tự hỏi mình có thực sự tồn tại hay không."

---

Lila không nói gì.

Cô chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi dưới mặt bàn,

bàn tay nhỏ ấm áp như một vệt sáng mỏng manh giữa đêm đen.

---

Một lát sau, tôi hỏi lại:

> "Còn cô thì sao, Lila?"

"Gia đình cô ở đâu?"

Cô cười.

Nhưng nụ cười đó không chạm tới mắt cô.

---

> "Tôi không chắc."

"Tôi luôn cảm thấy mình... không hoàn toàn thuộc về nơi này."

"Ký ức thời thơ ấu của tôi rất mơ hồ - như thể ai đó đã vẽ chúng bằng sương mù."

---

Cô rút từ trong áo ra một chiếc mặt dây chuyền cũ kỹ.

Một viên pha lê nhỏ - gần như trong suốt - với những đường vân bạc lấp lánh chạy bên trong như mạch máu.

---

> "Món đồ duy nhất tôi có khi được tìm thấy bên ngoài Velmont,"

cô nói, giọng nhẹ như hơi thở.

> "Không ai biết nó từ đâu đến."

"Cũng không ai biết... tại sao nó chỉ phát sáng dưới ánh trăng."

---

Tôi nhìn viên pha lê.

Trong khoảnh khắc ấy -

trái tim tôi đập loạn.

Mảnh Vỡ Cội Nguồn trong ngực tôi khẽ rùng mình,

phản ứng với viên pha lê đó như một nốt nhạc cộng hưởng từ rất xa xưa.

---

Có gì đó ở Lila...

Một bí mật.

Một mối liên hệ vô hình

với thế giới mà tôi cứ ngỡ mình đã rời xa mãi mãi.

---
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Linh cảm mơ hồ


VɅRɅ'EL

---

Đêm ấy,

sau khi chia tay Lila ở ngã tư rực ánh đèn neon,

tôi quay trở về căn gác nhỏ phía sau tiệm sách.

Mưa đã ngớt, để lại những vũng nước loang loáng ánh đèn.

---

Khi tôi chuẩn bị khép cửa lại,

bóng dáng nhỏ bé của Lila bất ngờ chạy trở lại, thở gấp.

Áo khoác cô dính nước mưa, mái tóc xõa ướt đẫm,

nhưng đôi mắt cô - đôi mắt ấy sáng rực một cách lạ lùng.

---

> "Aeron!"

cô gọi, giọng đầy gấp gáp.

Tôi bước ra hiên, nắm lấy vai cô.

> "Sao vậy?"

---

Lila đưa tay nắm chặt lấy mặt dây chuyền trước ngực,

nơi ánh sáng mờ ảo đang đập theo nhịp trái tim.

> "Tôi không biết tại sao..."

"Nhưng tôi cảm thấy..."

"Có thứ gì đó đang tiến đến."

> "Một thứ rất lớn."

"Rất... sai lệch."

---

Gió bỗng nổi lên, lạnh buốt.

Tôi nhìn quanh Velmont - mọi thứ vẫn bình thường:

những ô cửa sổ vàng ánh sáng, tiếng xe lạch cạch xa xa.

Nhưng trong không khí -

có một nhịp đập khác.

Một nhịp đập lạ lẫm, rạn vỡ.

---

> "Có thể chỉ là do mưa thôi,"

tôi trấn an, cố làm giọng mình dịu xuống.

> "Cô đừng lo."

Lila nhìn tôi, như thể muốn tin.

Nhưng viên pha lê trong tay cô -

nó lại càng phát sáng mạnh hơn,

như một ngọn lửa nhỏ gồng mình chống lại bão tố đang tới gần.

---

Đêm đó, tôi không ngủ.

Và lần đầu tiên kể từ khi quay lại Trái Đất,

tôi bắt đầu tự hỏi:

Có lẽ...

ánh sáng trong tôi không phải ngẫu nhiên mà đến.

Có lẽ, định mệnh chưa bao giờ buông tha tôi.

---
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 9: Vết Nứt Trên Bầu Trời


VɅRɅ'EL

---

Sáng hôm sau,

Velmont như khoác một tấm áo mới.

Mưa đã ngừng.

Bầu trời trải ra một màu xám ngọc trai mềm mại,

và không khí mang theo một cảm giác lạ -

như thể cả thành phố đang nín thở chờ đợi.

---

Lila rủ tôi đi dạo chợ sáng.

Chúng tôi len lỏi qua những gian hàng rực rỡ: bánh nướng bốc khói thơm lừng,

trái cây tươi lấp lánh dưới ánh mặt trời hiếm hoi,

và những dải lụa đầy màu sắc bay phần phật trong gió.

Tất cả... có vẻ bình thường.

Nhưng trong tim tôi,

Mảnh Vỡ Cội Nguồn khẽ co giật từng nhịp bất ổn.

---

Rồi điều đó xảy ra.

---

Một tiếng rạn nứt vang lên.

Không phải từ mặt đất.

Mà từ bầu trời.

---

Mọi người ngẩng lên.

Giữa nền mây, xuất hiện một vết nứt đen -

mỏng như sợi chỉ lúc đầu,

rồi nhanh chóng giãn rộng thành một vệt sẹo rách toạc không gian.

Từ đó, những sợi ánh sáng đen uốn lượn rơi xuống như lưỡi kiếm sống.

Gian hàng, biển hiệu, cột đèn...

mọi thứ chạm vào ánh sáng ấy đều héo rũ và biến mất trong tiếng rên rỉ.

---

Hỗn loạn bùng lên.

Người dân Velmont gào thét, xô đẩy nhau chạy trốn.

Nhưng vết nứt càng mở rộng -

và từ trong lòng nó, những sinh thể mờ đục bắt đầu trườn ra, như những giấc mơ hỏng.

---

Lila nắm lấy tay tôi, run rẩy:

> "Aeron... cái gì vậy?"

"Tôi sợ..."

---

Tôi siết chặt tay cô.

Trái tim tôi gào thét một mệnh lệnh: Ẩn mình.

Tôi có thể bỏ chạy.

Chúng tôi có thể lẩn vào đám đông, tìm chỗ trú ẩn, đóng sập cửa lại.

---

Nhưng...

Tôi nhìn thấy một bé gái vấp ngã trước vệt ánh sáng đen.

Người mẹ tuyệt vọng gào thét nhưng không thể chen tới.

Một cậu bé bán báo bị kéo ngã, gần như sắp bị nuốt chửng.

Một ông lão đứng thẫn thờ, tay ôm chiếc lồng chim trống rỗng.

---

Tôi biết - nếu tôi không làm gì...

không ai kịp cứu họ.

---

Mảnh Vỡ trong ngực tôi rung lên,

rồi nổ tung thành một cơn sóng ánh sáng trắng bạc.

---

Tôi quay sang Lila.

> "Xin lỗi,"

tôi thì thầm.

> "Tôi đã hứa sẽ sống như một người bình thường."

"Nhưng có những lời hứa... không thể giữ."

---

Rồi tôi buông tay cô ra.

Bước ra giữa quảng trường,

đối diện với vết nứt đen đang nứt toạc bầu trời.

---

Tôi mở tay.

Ánh sáng trong tôi, không cần giấu nữa, bung nở thành một ngọn lửa bắc cầu.

Những tia sáng đan thành lưới,

ôm lấy đứa bé, cậu bé bán báo, ông lão già nua -

kéo họ về phía an toàn.

---

Ánh sáng vỡ vụn như những đóa hoa thủy tinh,

tung lên không trung,

chiếu rọi cả khu chợ đang hỗn loạn thành một vũ trụ lấp lánh.

---

Tôi không còn Aeron tầm thường nữa.

Tôi là Aeron Lux.

Kẻ gánh trên vai ánh sáng của hai thế giới.

---

Phía xa,

tôi thấy Lila -

đôi mắt mở lớn, phản chiếu ánh sáng tỏa ra từ tôi,

như thể cô vừa nhìn thấy một bí mật

mà cô đã chờ đợi từ rất, rất lâu.

---

> (Hết chương 9)
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 10: Bí Ẩn Trong Vết Nứt


VɅRɅ'EL

---

Ánh sáng của tôi tỏa ra khắp quảng trường,

xoa dịu những vết rách trong không gian -

nhưng vết nứt đen vẫn không biến mất.

Nó... như một vết thương đang mưng mủ,

càng chống cự, càng chảy tràn bóng tối.

---

Một tiếng gầm khàn đặc vọng ra từ phía bên kia vết nứt.

Tôi siết chặt nắm tay.

Một sinh thể trườn ra -

hình dạng mơ hồ giữa khói đen,

cao hơn hai mét, cơ thể như được dệt từ những sợi dây ánh sáng chết.

Đôi mắt nó là hai hố sâu không đáy, găm thẳng vào tôi.

---

Tôi bước lên.

Ánh sáng tập trung quanh tay tôi,

thành một lưỡi kiếm rực cháy bằng tinh thể sống.

> "Nếu ngươi đến từ nơi ta đã rời bỏ,"

tôi thì thầm,

"thì ngươi sẽ không còn đường về."

---

Con quái vật gầm lên, lao tới.

Tôi đỡ lấy cú vồ đầu tiên bằng lưỡi kiếm ánh sáng,

cú va chạm làm mặt đất nứt toác,

khiến những mảnh đá văng tung tóe như mưa sao.

---

Cuộc chiến bùng nổ.

Ánh sáng và bóng tối quấn lấy nhau,

như hai con rồng cổ xưa đang giằng xé giữa thế giới.

---

Tôi dần dần áp đảo nó -

nhưng vết nứt đằng sau vẫn tiếp tục giãy giụa, lớn thêm từng chút.

Tôi biết:

Nếu không đóng được vết nứt... sẽ có hàng trăm, hàng ngàn sinh thể như vậy tràn vào.

---

Giữa lúc đó -

một điều không ngờ tới xảy ra.

---

Lila.

Cô gái nhỏ nhắn ấy -

bước ra khỏi đám đông đang run sợ,

tiến thẳng về phía tôi, viên pha lê trước ngực cô phát sáng rực rỡ đến mức khiến không khí quanh cô méo mó.

---

Con quái vật gào lên, như bị đau đớn.

Nó quay sang Lila, ánh mắt hoảng loạn.

Tôi hét lên:

> "Lila!

Tránh xa!"

---

Nhưng cô không dừng lại.

Thay vào đó,

cô giơ viên pha lê lên trời -

và thì thầm bằng một thứ ngôn ngữ cổ xưa, trầm sâu như tiếng của chính bầu trời.

---

Cả quảng trường lặng im.

Không gió.

Không tiếng người.

Chỉ có âm thanh của từng nhịp đập trái tim tôi, gõ vào khung xương như tiếng chuông bạc.

---

Viên pha lê của Lila tỏa ra một hào quang trắng tinh khiết,

và - trước mắt tôi -

nó mở ra một cánh cổng ánh sáng.

Một cánh cổng hoàn hảo.

Tròn trịa.

Trong suốt.

Như một con mắt của thần linh.

---

Con quái vật gào thét điên cuồng, cố lùi lại -

nhưng ánh sáng từ viên pha lê quấn lấy nó, từng sợi từng sợi,

rồi kéo nó vào trong cánh cổng.

---

Chỉ trong vài giây -

sinh thể biến mất.

Vết nứt cũng khép lại,

như thể nó chưa từng tồn tại.

---

Lila quỵ xuống.

Tôi lao tới, đỡ lấy cô.

Trong vòng tay tôi, cô mỉm cười yếu ớt.

---

> "Aeron..."

"Tôi cũng không hiểu tại sao mình lại có thể làm được như vậy."

> "Nhưng tôi biết - viên pha lê này..."

"...nó là một phần của thế giới nơi anh đến."

---

Tôi nhìn vào đôi mắt cô.

Và lần đầu tiên, tôi nhận ra -

Lila không chỉ là một cô gái bình thường.

Cô là người canh giữ.

Một mảnh chìa khóa còn sót lại từ những gì đã mất của Vara'el.

---

Trong đêm, tôi hiểu rằng:

Chúng tôi đã tìm thấy nhau không phải ngẫu nhiên.

Mà là số mệnh.

---

> (Hết chương 10)
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 11: Ký Ức Đánh Thức


VɅRɅ'EL

---

Sau sự kiện tại quảng trường,

Velmont rơi vào một cơn sốt tin đồn.

Người ta bàn tán về ánh sáng kỳ lạ,

về những vết nứt trên bầu trời,

và về "chàng trai ánh sáng" đã cứu cả khu chợ.

---

Tôi và Lila buộc phải lẩn tránh.

Chúng tôi trốn trong căn gác xép phía trên tiệm sách cũ,

nơi mùi giấy ố vàng và mực in pha lẫn với mùi bánh mì ấm.

---

Lila cuộn tròn trên ghế,

mặt dây chuyền pha lê lấp lánh từng nhịp.

Tôi ngồi đối diện cô, đôi mắt nặng trĩu câu hỏi.

---

> "Lila,"

tôi mở lời,

"Viên pha lê đó... nó từ đâu ra?"

---

Cô ngập ngừng một lúc lâu.

Ánh sáng hắt qua khung cửa sổ chiếu lên gò má cô, làm cô trông mờ ảo như một giấc mơ.

---

> "Tôi không biết,"

cô thì thầm.

"Nó đã ở bên tôi từ khi tôi còn rất nhỏ."

"Các sơ ở trại mồ côi nói rằng... có một người phụ nữ kỳ lạ đã để lại nó cùng với tôi trước cửa."

> "Họ chưa từng gặp lại bà ấy nữa."

---

Tim tôi thắt lại.

Mồ côi.

Giống như tôi.

Không gia đình.

Không nguồn gốc.

Chỉ có một món đồ -

một mảnh ghép rời rạc của một thế giới khác.

---

> "Có lẽ chúng ta... giống nhau nhiều hơn tôi nghĩ,"

tôi nói khẽ.

Lila ngước lên, ánh mắt cô bừng sáng.

---

Một khoảnh khắc im lặng, ấm áp len giữa hai chúng tôi.

Như thể, giữa những vết thương cũ kỹ,

đã có một cây cầu nhỏ bắt đầu mọc lên.

---

Nhưng rồi -

viên pha lê trong tay Lila rung lên lần nữa.

---

Một hình ảnh nhoè mờ hiện ra trong không khí,

như một thước phim cổ xưa bị lỗi.

---

Chúng tôi cùng nín thở nhìn.

Trong ánh sáng mờ ảo,

một bóng người xuất hiện - choàng chiếc áo choàng dài,

khuôn mặt ẩn sau một chiếc mặt nạ trắng bạc.

---

Người đó giơ tay về phía Lila - hoặc đúng hơn, về phía viên pha lê.

Và một giọng nói vang lên,

không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào tôi từng biết.

Nhưng bằng một cách kỳ lạ, tôi hiểu.

---

> "Khi ánh sáng thức tỉnh,"

"bóng tối cũng sẽ lần theo dấu vết."

"Hãy tìm ra Vara'el, trước khi nó bị nuốt chửng."

---

Hình ảnh biến mất.

Không gian trở lại tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tim đập trong lồng ngực.

---

> "Vara'el..."

tôi lặp lại.

Tên của thế giới đã mất.

Tên của những gì còn lại trong tôi.

---

Tôi nhìn Lila -

và cô cũng nhìn tôi.

Không cần nói gì, chúng tôi đều hiểu:

Một hành trình mới vừa bắt đầu.

Một hành trình không chỉ để bảo vệ Trái Đất,

mà còn để tìm lại tất cả những gì đã bị cướp đi từ Vara'el.

---

Trong đêm sâu,

gió thì thầm qua những con phố cổ của Velmont.

Và đâu đó, trong màn tối,

một cặp mắt khác cũng đang lặng lẽ mở ra -

dõi theo chúng tôi.

Chờ đợi.

---

> (Hết chương 11)
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 12: Hắn Đã Tỉnh Thức


VɅRɅ'EL

---

Đêm Velmont trở nên dày đặc hơn.

Không phải vì mây, không phải vì thiếu ánh sáng.

Mà vì một bóng tối cổ xưa đang từ từ lan tràn,

âm thầm

như một cơn thủy triều ngược từ vực thẳm.

---

Ở rìa thành phố,

giữa những công trường bỏ hoang,

nơi ánh đèn đường không còn soi tới -

hắn mở mắt.

---

Tên hắn là Kaer'Void.

Kaer, nghĩa là "cội nguồn" trong ngôn ngữ cổ.

Void, là "khoảng trống" - sự hủy diệt, sự nuốt chửng ánh sáng.

---

Kaer'Void không giống bất kỳ sinh thể nào Aeron từng đối mặt.

Hắn không chỉ là bóng tối.

Hắn là lỗ đen sống.

Một trung tâm lực hút,

một vết thương hở toang trong kết cấu của thế giới.

---

Trái tim Kaer'Void không đập bằng máu.

Nó là một hố sâu,

nơi mọi ánh sáng, mọi hy vọng,

đều bị nuốt chửng không dấu vết.

---

Khi hắn bước đi,

mặt đất dưới chân hắn nứt vỡ thành tro bụi.

Không gian quanh hắn méo mó,

như thể bản thân hắn đang gặm nhấm từng mảnh hiện thực.

---

Kaer'Void ngước nhìn lên bầu trời đêm.

Ở đâu đó,

ánh sáng của Aeron Lux vừa bùng lên mạnh mẽ.

Hắn cảm nhận được -

một vết nứt nhỏ trên mạng lưới cân bằng vũ trụ.

Một kẻ "được chọn".

Một kẻ mang theo ánh sáng còn sót lại từ Vara'el.

---

> "Cuối cùng,"

Kaer'Void lẩm bẩm, giọng nói như hàng ngàn âm vọng dội lại từ vực thẳm,

"...ánh sáng cũng tự phơi bày dưới mắt ta."

---

Bàn tay hắn -

hoặc cái thứ từng là bàn tay -

vươn ra.

Một vòng xoáy màu đen bùng nổ từ lòng bàn tay,

xé toạc không khí thành một cánh cổng nhỏ.

Từ trong đó,

những sinh thể quái dị rỉ ra - những đứa con của vực thẳm,

mắt không tròng, thân thể như sương đen đặc.

---

> "Tìm hắn,"

Kaer'Void ra lệnh.

> "Đưa ánh sáng của hắn đến trước mặt ta."

"Ta sẽ dập tắt nó - như dập tắt hơi thở cuối cùng của một ngôi sao."

---

Trong đêm,

những bóng đen bắt đầu tràn xuống Velmont,

len lỏi qua từng con phố, từng mái nhà,

với một mục tiêu duy nhất:

Tìm Aeron Lux.

Và nghiền nát ánh sáng.

---

Còn tôi -

ở một nơi khác trong thành phố -

vẫn chưa biết rằng

cuộc săn lùng đã bắt đầu.

---

> (Hết chương 12)
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 13: Bóng Tối Len Lỏi


VɅRɅ'EL

---

Tiệm sách im lìm trong đêm.

Lila ngủ thiếp đi trên chiếc ghế bành,

mặt dây chuyền pha lê thỉnh thoảng vẫn lấp lánh nhè nhẹ theo nhịp thở cô.

Tôi ngồi trên bậu cửa sổ,

mắt dõi theo những con phố tối đen phía dưới.

---

Có điều gì đó sai.

Rất sai.

Không phải chỉ là sự im lặng.

Mà là một sự trống rỗng.

Như thể thành phố đang bị ăn mòn từ bên trong.

---

Một tiếng động khẽ vang lên trong hẻm nhỏ.

Tôi nheo mắt nhìn.

Một bóng đen đang trườn dọc theo bức tường gạch,

không tiếng động, không hình dạng rõ ràng.

Chỉ có một cảm giác lạnh buốt tràn lên da thịt tôi.

---

Tôi đứng dậy, bước nhẹ tới gần Lila.

> "Lila..."

tôi gọi khẽ, đặt tay lên vai cô.

Cô giật mình tỉnh dậy, đôi mắt còn vương ánh mơ hồ.

> "Aeron...?"

"Chuyện gì vậy...?"

---

Tôi ra hiệu im lặng.

Chúng tôi nín thở lắng nghe.

---

Tiếng thì thầm rít qua khe cửa sổ:

> "...ánh sáng... chúng ta... tìm ánh sáng..."

"...ánh sáng phải tắt..."

"...tất cả phải tắt..."

---

Tôi kéo Lila đứng dậy.

> "Chúng ta phải rời khỏi đây."

giọng tôi trầm xuống.

Cô gật đầu, không hỏi thêm gì.

---

Chúng tôi len lén băng qua hành lang tối om,

xuống cầu thang sau tiệm sách.

Nhưng khi mở cánh cửa hậu ra -

bọn chúng đã ở đó.

---

Bảy hay tám sinh thể

- đen đặc như khói nén -

đang chờ sẵn.

Chúng không có mắt, nhưng từng cái đầu đồng loạt quay về phía chúng tôi,

như những con thú săn mồi đánh hơi được mùi máu.

---

Tôi đẩy Lila lùi lại.

> "Chạy khi tôi ra hiệu!"

---

Một sinh thể lao tới.

Tôi giơ tay -

ánh sáng bùng nổ từ lòng bàn tay tôi thành một ngọn thương chói lòa,

xuyên thẳng qua thân thể sương đen của nó.

---

Nó gào lên, tan thành bụi đen lốp bốp.

Nhưng những sinh thể khác không nao núng.

Chúng lao vào cùng lúc.

---

Tôi gầm lên, ánh sáng quanh tôi hóa thành một vòng chắn bán kính nhỏ,

chặn đứng bọn chúng trong tích tắc.

> "Lila!

Đi!"

tôi hét.

---

Cô chạy.

Tôi bám sát phía sau, từng luồng sáng bắn ra từ tay tôi,

chém qua những kẻ đuổi theo.

---

Chúng tôi lao ra phố chính.

Nhưng ở đó -

bóng tối đã dày đặc hơn.

Đèn đường tắt lịm.

Các ngôi nhà im phăng phắc.

Cả thành phố như bị nuốt vào một cơn ác mộng đen kịt.

---

Tôi và Lila lao vào một ngõ hẹp.

Chạy.

Không quay đầu lại.

Chạy xuyên qua những con phố chưa từng thấy.

Chạy như thể chính sự tồn tại của chúng tôi đang bị xé toạc.

---

Cuối cùng,

chúng tôi dừng lại dưới một cây cầu cũ gần bờ sông.

Cả hai đều thở dốc, mắt mở to vì kinh hãi.

---

> "Aeron..."

Lila thở hổn hển.

"Chúng... chúng là gì vậy...?"

---

Tôi nhìn vào bóng tối đang cuộn trào phía xa.

> "Chúng là tin báo."

"Một thế lực mới đang trỗi dậy."

> "Và nó biết tôi đang ở đây."

---

Trong lòng tôi,

ánh sáng bùng lên -

nhưng lần này không chỉ vì chiến đấu.

Mà còn vì bảo vệ.

Không chỉ bảo vệ thế giới này.

Mà còn bảo vệ cô ấy.

---

Ở bên kia thành phố,

trên đỉnh một tòa nhà đổ nát,

Kaer'Void đứng lặng lẽ.

Ánh mắt hắn - nếu có thể gọi đó là ánh mắt -

khóa chặt lấy vị trí của tôi.

---

> "Ta đã tìm thấy ngươi rồi, Aeron Lux."

hắn thì thầm,

giọng nói như một cơn gió chết tràn qua bờ vực.

> "Ánh sáng của ngươi... sẽ sớm thuộc về ta."

---

> (Hết chương 13)

---

Tiệm sách im lìm trong đêm.

Lila ngủ thiếp đi trên chiếc ghế bành,

mặt dây chuyền pha lê thỉnh thoảng vẫn lấp lánh nhè nhẹ theo nhịp thở cô.

Tôi ngồi trên bậu cửa sổ,

mắt dõi theo những con phố tối đen phía dưới.

---

Có điều gì đó sai.

Rất sai.

Không phải chỉ là sự im lặng.

Mà là một sự trống rỗng.

Như thể thành phố đang bị ăn mòn từ bên trong.

---

Một tiếng động khẽ vang lên trong hẻm nhỏ.

Tôi nheo mắt nhìn.

Một bóng đen đang trườn dọc theo bức tường gạch,

không tiếng động, không hình dạng rõ ràng.

Chỉ có một cảm giác lạnh buốt tràn lên da thịt tôi.

---

Tôi đứng dậy, bước nhẹ tới gần Lila.

> "Lila..."

tôi gọi khẽ, đặt tay lên vai cô.

Cô giật mình tỉnh dậy, đôi mắt còn vương ánh mơ hồ.

> "Aeron...?"

"Chuyện gì vậy...?"

---

Tôi ra hiệu im lặng.

Chúng tôi nín thở lắng nghe.

---

Tiếng thì thầm rít qua khe cửa sổ:

> "...ánh sáng... chúng ta... tìm ánh sáng..."

"...ánh sáng phải tắt..."

"...tất cả phải tắt..."

---

Tôi kéo Lila đứng dậy.

> "Chúng ta phải rời khỏi đây."

giọng tôi trầm xuống.

Cô gật đầu, không hỏi thêm gì.

---

Chúng tôi len lén băng qua hành lang tối om,

xuống cầu thang sau tiệm sách.

Nhưng khi mở cánh cửa hậu ra -

bọn chúng đã ở đó.

---

Bảy hay tám sinh thể

- đen đặc như khói nén -

đang chờ sẵn.

Chúng không có mắt, nhưng từng cái đầu đồng loạt quay về phía chúng tôi,

như những con thú săn mồi đánh hơi được mùi máu.

---

Tôi đẩy Lila lùi lại.

> "Chạy khi tôi ra hiệu!"

---

Một sinh thể lao tới.

Tôi giơ tay -

ánh sáng bùng nổ từ lòng bàn tay tôi thành một ngọn thương chói lòa,

xuyên thẳng qua thân thể sương đen của nó.

---

Nó gào lên, tan thành bụi đen lốp bốp.

Nhưng những sinh thể khác không nao núng.

Chúng lao vào cùng lúc.

---

Tôi gầm lên, ánh sáng quanh tôi hóa thành một vòng chắn bán kính nhỏ,

chặn đứng bọn chúng trong tích tắc.

> "Lila!

Đi!"

tôi hét.

---

Cô chạy.

Tôi bám sát phía sau, từng luồng sáng bắn ra từ tay tôi,

chém qua những kẻ đuổi theo.

---

Chúng tôi lao ra phố chính.

Nhưng ở đó -

bóng tối đã dày đặc hơn.

Đèn đường tắt lịm.

Các ngôi nhà im phăng phắc.

Cả thành phố như bị nuốt vào một cơn ác mộng đen kịt.

---

Tôi và Lila lao vào một ngõ hẹp.

Chạy.

Không quay đầu lại.

Chạy xuyên qua những con phố chưa từng thấy.

Chạy như thể chính sự tồn tại của chúng tôi đang bị xé toạc.

---

Cuối cùng,

chúng tôi dừng lại dưới một cây cầu cũ gần bờ sông.

Cả hai đều thở dốc, mắt mở to vì kinh hãi.

---

> "Aeron..."

Lila thở hổn hển.

"Chúng... chúng là gì vậy...?"

---

Tôi nhìn vào bóng tối đang cuộn trào phía xa.

> "Chúng là tin báo."

"Một thế lực mới đang trỗi dậy."

> "Và nó biết tôi đang ở đây."

---

Trong lòng tôi,

ánh sáng bùng lên -

nhưng lần này không chỉ vì chiến đấu.

Mà còn vì bảo vệ.

Không chỉ bảo vệ thế giới này.

Mà còn bảo vệ cô ấy.

---

Ở bên kia thành phố,

trên đỉnh một tòa nhà đổ nát,

Kaer'Void đứng lặng lẽ.

Ánh mắt hắn - nếu có thể gọi đó là ánh mắt -

khóa chặt lấy vị trí của tôi.

---

> "Ta đã tìm thấy ngươi rồi, Aeron Lux."

hắn thì thầm,

giọng nói như một cơn gió chết tràn qua bờ vực.

> "Ánh sáng của ngươi... sẽ sớm thuộc về ta."

---

> (Hết chương 13)
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 14: Người Canh Giữ Bóng Tối


VɅRɅ'EL

---

Chúng tôi chạy dọc theo bờ sông,

nơi sương mù dày đặc như những tấm màn trắng đục.

Tiếng gào thét của những sinh thể bóng tối vang vọng sau lưng,

kéo dài như tiếng rít của linh hồn bị giam cầm.

---

Bàn tay tôi nắm chặt lấy tay Lila,

kéo cô đi qua những ngõ hẻm lầy lội,

những cây cầu gỉ sét,

những khu xưởng bỏ hoang ẩm mốc.

---

Tôi có thể cảm nhận được:

Bóng tối đang vây quanh.

Chúng tôi bị săn đuổi.

Không còn nhiều thời gian.

---

Phía trước,

ẩn sau những tòa nhà nát vụn,

tôi nhìn thấy một ngọn đèn dầu leo lét.

Ánh sáng mong manh,

nhưng trong cái biển đêm đặc quánh này,

nó như một ngọn hải đăng mời gọi.

---

Không còn lựa chọn,

tôi kéo Lila lao về phía đó.

---

Căn nhà gỗ nhỏ nằm khuất sau những bức tường đổ.

Một bảng hiệu cũ kỹ đung đưa trước cửa,

chỉ còn đọc lờ mờ: "Tiệm Cổ Vật Orlan."

---

Tôi đập mạnh vào cửa.

> "Mở cửa!

Làm ơn!"

---

Trong thoáng chốc, tôi nghĩ chẳng ai sẽ trả lời.

Nhưng rồi -

cánh cửa kêu kẽo kẹt hé mở.

Một người đàn ông lớn tuổi, râu bạc dài đến ngực,

đứng bên trong.

Mắt ông ta -

không ánh sợ hãi,

không ngạc nhiên.

Chỉ có hiểu biết

và nỗi buồn sâu thẳm.

---

> "Nhanh lên, trước khi bọn chúng ngửi thấy dấu vết."

ông khẽ nói, giọng trầm như tiếng gió quét qua vách đá.

---

Chúng tôi bước vào.

Cửa đóng lại ngay lập tức,

và một vòng ánh sáng kỳ lạ bao bọc lấy căn phòng,

cắt đứt mọi âm thanh từ thế giới bên ngoài.

---

Không gian bên trong chật hẹp,

đầy những vật dụng kỳ lạ:

bản đồ cũ, tinh thể lấp lánh,

và những cuộn giấy cổ bằng thứ ngôn ngữ tôi không đọc được.

---

Người đàn ông nhìn tôi chăm chú.

> "Ngươi..."

"Kẻ mang ánh sáng của Vara'el."

---

Tôi khựng lại.

Lila cũng tròn mắt ngạc nhiên.

---

> "Ông... biết Vara'el?"

tôi hỏi, giọng khàn khàn.

---

Ông khẽ gật đầu.

> "Từng biết."

"Và cũng từng chứng kiến ngày tàn của nó."

---

Không khí trong phòng dày đặc, như thể chính ký ức của ông đang bóp nghẹt nơi này.

---

> "Tên ta là Orlan."

ông tiếp tục.

> "Người cuối cùng trong những 'Kẻ Canh Giữ Bóng Tối'."

"Chúng ta từng thề rằng - nếu ngày nào Kaer'Void tái xuất, chúng ta sẽ giúp người mang ánh sáng chống lại hắn."

---

Lila siết chặt tay tôi.

Ánh mắt cô xen lẫn sợ hãi và quyết tâm.

---

> "Kaer'Void..."

tôi lặp lại, như nếm một vị đắng nơi đầu lưỡi.

> "Hắn thực sự mạnh đến vậy sao?"

---

Orlan cười buồn.

> "Hắn không chỉ mạnh."

"Hắn là sự sụp đổ.

Là cơn đói vĩnh cửu.

Là lời nguyền cuối cùng từ những lỗ đen chết của vũ trụ."

---

Tôi cảm nhận được ánh sáng trong mình run rẩy.

Không vì sợ hãi.

Mà vì trách nhiệm.

---

Orlan nghiêng người, kéo ra từ dưới gầm bàn một cuốn sách bọc da đen.

> "Nếu ngươi thực sự muốn chống lại hắn,"

"Ngươi phải hiểu: Ánh sáng một mình không đủ."

"Phải đánh thức thứ sâu hơn.

Cổ xưa hơn."

"Chính bản thân Vara'el trong ngươi."

---

Ngoài kia,

bóng tối gào thét.

Đêm chưa kết thúc.

Và cuộc chiến,

chỉ vừa mới bắt đầu.

---

> (Hết chương 14)
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 15: Hạt Giống Của Ánh Sáng


VɅRɅ'EL

---

Ánh đèn dầu chập chờn,

phản chiếu những tia sáng yếu ớt trên khuôn mặt nhăn nheo của Orlan.

Ông đặt cuốn sách cổ dày cộm lên bàn gỗ cũ.

Bìa sách -

đen thẫm như đêm tối,

nhưng ở giữa là một biểu tượng lạ kỳ:

một ngôi sao năm cánh bao quanh một giọt sáng.

---

> "Hãy lắng nghe kỹ, Aeron Lux,"

Orlan cất giọng khàn đặc.

> "Vara'el không chỉ là một nền văn minh."

"Nó là một thực thể.

Một dòng sự sống cổ xưa, luân chuyển trong các chiều không gian từ thuở sơ khai."

---

Tôi cau mày.

Lila ngồi sát bên, lặng thinh.

---

> "Và những ai được chọn để thừa hưởng dòng ánh sáng đó,"

Orlan tiếp tục,

"không chỉ là người.

Họ là Hạt Giống."

"Hạt Giống của Ánh Sáng."

---

Tôi cảm nhận ánh sáng trong ngực mình khẽ rung động khi ông nói những từ đó.

---

> "Ngươi mang trong mình ký ức... sức mạnh... và hy vọng cuối cùng của Vara'el."

"Không phải chỉ để chiếu sáng."

"Mà để hồi sinh."

---

Orlan mở cuốn sách.

Những trang giấy vàng úa, được viết bằng một ngôn ngữ kỳ lạ -

nhưng khi mắt tôi lướt qua,

các ký tự tự nhiên biến thành những hình ảnh sống động trong tâm trí.

---

Tôi thấy:

Những cột ánh sáng mọc lên giữa vũ trụ đen thẳm.

Những thành phố lơ lửng, đan xen ánh sáng và nhạc điệu.

Những sinh linh thuần khiết, rực rỡ hơn bất kỳ vì sao nào.

Vara'el.

Quê hương thật sự của tôi.

---

Nhưng rồi hình ảnh vỡ nát.

Một bóng tối khổng lồ tràn đến như cơn lũ.

Kaer'Void -

một hố đen biết suy nghĩ, biết khát vọng.

Hắn nuốt chửng từng mảnh thiên đường.

---

Orlan đóng sập cuốn sách lại.

> "Để đối mặt với Kaer'Void,"

"ngươi không thể chỉ dựa vào những mảnh sức mạnh hiện tại."

> "Ngươi phải đánh thức cốt lõi bên trong: Hạt Giống Cội Nguồn."

---

> "Vậy... tôi phải làm sao?"

tôi hỏi, lòng nặng trĩu.

---

Orlan mỉm cười buồn.

> "Tìm về nơi ngươi bắt đầu."

"Nơi Hạt Giống lần đầu nảy mầm trên thế giới này."

---

> "Trái đất."

tôi thầm thì.

---

Orlan gật đầu.

> "Có một nơi gọi là Thung Lũng Câm Lặng."

"Ở đó, dưới ánh trăng xanh đầu tiên, Hạt Giống đã được chôn cất."

"Chỉ khi tìm được nó, ngươi mới có thể khai mở sức mạnh thật sự của Vara'el."

---

Tôi nắm chặt tay.

Bóng tối ngoài kia đang lớn mạnh từng giây.

Tôi không thể chỉ chạy trốn.

Phải chiến đấu.

---

> "Lila,"

tôi quay sang cô,

"em sẽ đi với tôi chứ?"

---

Cô nhìn tôi,

đôi mắt nâu ánh lên vẻ cứng cỏi.

> "Tất nhiên rồi."

---

Ngoài kia, bóng tối lại gào rú,

nhưng lần này, trong lòng tôi,

ánh sáng đã bắt đầu cháy lên mãnh liệt hơn.

---

Một chuyến hành trình mới sắp bắt đầu.

Tới Thung Lũng Câm Lặng.

Nơi ánh sáng cuối cùng

có thể bùng lên...

---

> (Hết chương 15)
 
Back
Top Bottom