VɅRɅ'EL
Chương 2: Người Dệt Sóng Đầu Tiên
---
Ánh sáng mờ ảo ôm lấy tôi như một cái kén mềm mại.
Trong khoảnh khắc đó, tôi quên mất Trái Đất, quên đi cơn bão tuyết, quên cả sự cô độc thường trực trong tim.
Một giọng nói khác vang lên, như được dệt bằng nghìn lớp sóng chồng lên nhau:
> "Hãy mở mắt bằng trái tim, Aeron Lux."
Tôi nhắm mắt lại, và khi mở ra — thế giới trước mặt tôi biến đổi.
---
Không còn là biển ánh sáng vô hình.
Giờ đây, tôi thấy những dòng tần số chảy trong không khí, như những dải lụa đủ màu sắc: xanh lam của ký ức, vàng kim của hy vọng, tím sâu của nỗi buồn...
Trước mặt tôi, một sinh thể ánh sáng đứng chờ — hình dáng tựa người, nhưng cơ thể như được dệt bằng những sợi ánh sáng mỏng manh.
Nó tự xưng:
> "Ta là Elyra, Người Dệt Sóng.
Ta sẽ là người hướng dẫn ngươi bước đầu trong VɅRɅ'EL."
Elyra chìa tay ra.
Khi bàn tay ánh sáng của nàng chạm vào tôi, một cảm giác lạ lẫm tràn qua — như ai đó đang gảy từng sợi dây vô hình trong cơ thể tôi.
---
> "Trong thế giới này, ngươi không chỉ thấy bằng mắt, nghe bằng tai.
Ngươi cảm nhận bằng tần số trái tim."
> "Mọi sinh vật VɅRɅ tồn tại nhờ vào sự cộng hưởng.
Và ngươi, Aeron Lux, là một Dệt Sóng tiềm năng — kẻ có thể dệt nên hiện thực từ những nhịp đập vô hình."
---
Bài học đầu tiên:
Tôi phải học lắng nghe các luồng sóng trong không khí.
Tôi phải chạm vào một luồng tần số bất kỳ, và bẻ nó thành hình ảnh.
Elyra giơ tay.
Một dòng sóng màu lam bay quanh nàng, và từ đó, nở ra một bông hoa ánh sáng, mềm mại như khói.
> "Hãy thử, Aeron.
Dùng trái tim."
Tôi giơ tay.
Thoạt đầu, không có gì xảy ra — chỉ toàn là sự hỗn loạn.
Nhưng rồi, khi tôi nhắm mắt, khi tôi buông bỏ ý nghĩ lý trí...
tôi cảm nhận được một dòng sóng nhỏ, run rẩy như tiếng thở dài của vũ trụ.
Tôi chạm vào nó bằng ý nghĩ.
Và trong khoảnh khắc đó, một dải sáng bùng lên từ đầu ngón tay tôi, quấn thành hình một đôi cánh bằng ánh sáng thô ráp.
Chưa hoàn hảo.
Nhưng nó sống, và nó là của tôi.
---
Elyra mỉm cười — một nụ cười không chỉ bằng miệng mà bằng cả quầng sáng quanh cơ thể nàng.
> "Ngươi đã bắt đầu bước đầu tiên, Người Dệt Sóng."
"Nhưng hãy cẩn thận... trong VɅRɅ'EL, ánh sáng cũng có thể phản bội nếu trái tim ngươi dao động."
Tôi nắm chặt đôi cánh ánh sáng run rẩy trong tay mình,
và cảm nhận — lần đầu tiên — một phần con người tôi được dệt vào chính thế giới này.
---
Nhưng ở rất xa, trong những khoảng tối ngoài rìa đại dương ánh sáng,
những mắt đen âm u đã bắt đầu mở ra.
Chúng đang theo dõi tôi.
---
> (Hết Chương 2)
---
Ánh sáng mờ ảo ôm lấy tôi như một cái kén mềm mại.
Trong khoảnh khắc đó, tôi quên mất Trái Đất, quên đi cơn bão tuyết, quên cả sự cô độc thường trực trong tim.
Một giọng nói khác vang lên, như được dệt bằng nghìn lớp sóng chồng lên nhau:
> "Hãy mở mắt bằng trái tim, Aeron Lux."
Tôi nhắm mắt lại, và khi mở ra — thế giới trước mặt tôi biến đổi.
---
Không còn là biển ánh sáng vô hình.
Giờ đây, tôi thấy những dòng tần số chảy trong không khí, như những dải lụa đủ màu sắc: xanh lam của ký ức, vàng kim của hy vọng, tím sâu của nỗi buồn...
Trước mặt tôi, một sinh thể ánh sáng đứng chờ — hình dáng tựa người, nhưng cơ thể như được dệt bằng những sợi ánh sáng mỏng manh.
Nó tự xưng:
> "Ta là Elyra, Người Dệt Sóng.
Ta sẽ là người hướng dẫn ngươi bước đầu trong VɅRɅ'EL."
Elyra chìa tay ra.
Khi bàn tay ánh sáng của nàng chạm vào tôi, một cảm giác lạ lẫm tràn qua — như ai đó đang gảy từng sợi dây vô hình trong cơ thể tôi.
---
> "Trong thế giới này, ngươi không chỉ thấy bằng mắt, nghe bằng tai.
Ngươi cảm nhận bằng tần số trái tim."
> "Mọi sinh vật VɅRɅ tồn tại nhờ vào sự cộng hưởng.
Và ngươi, Aeron Lux, là một Dệt Sóng tiềm năng — kẻ có thể dệt nên hiện thực từ những nhịp đập vô hình."
---
Bài học đầu tiên:
Tôi phải học lắng nghe các luồng sóng trong không khí.
Tôi phải chạm vào một luồng tần số bất kỳ, và bẻ nó thành hình ảnh.
Elyra giơ tay.
Một dòng sóng màu lam bay quanh nàng, và từ đó, nở ra một bông hoa ánh sáng, mềm mại như khói.
> "Hãy thử, Aeron.
Dùng trái tim."
Tôi giơ tay.
Thoạt đầu, không có gì xảy ra — chỉ toàn là sự hỗn loạn.
Nhưng rồi, khi tôi nhắm mắt, khi tôi buông bỏ ý nghĩ lý trí...
tôi cảm nhận được một dòng sóng nhỏ, run rẩy như tiếng thở dài của vũ trụ.
Tôi chạm vào nó bằng ý nghĩ.
Và trong khoảnh khắc đó, một dải sáng bùng lên từ đầu ngón tay tôi, quấn thành hình một đôi cánh bằng ánh sáng thô ráp.
Chưa hoàn hảo.
Nhưng nó sống, và nó là của tôi.
---
Elyra mỉm cười — một nụ cười không chỉ bằng miệng mà bằng cả quầng sáng quanh cơ thể nàng.
> "Ngươi đã bắt đầu bước đầu tiên, Người Dệt Sóng."
"Nhưng hãy cẩn thận... trong VɅRɅ'EL, ánh sáng cũng có thể phản bội nếu trái tim ngươi dao động."
Tôi nắm chặt đôi cánh ánh sáng run rẩy trong tay mình,
và cảm nhận — lần đầu tiên — một phần con người tôi được dệt vào chính thế giới này.
---
Nhưng ở rất xa, trong những khoảng tối ngoài rìa đại dương ánh sáng,
những mắt đen âm u đã bắt đầu mở ra.
Chúng đang theo dõi tôi.
---
> (Hết Chương 2)