Sáng hôm sau, Bình tỉnh dậy trong một cảm giác rất sai, ấm quá, lại còn thơm nữa Bình nhíu mày, theo phản xạ cọ cọ má một cái... cọ trúng vải.
Không phải gối.
Không phải tay áo mình.
Là vải dày, mịn, có mùi gỗ trầm rất quen, não loát chậm chậm
- " ủa áo aiiii?
Má ơi chết rồi .......
Cái đầu của ta"
Trước mặt là lồng ngực của Thái tử.
Bình đông cứng, thân người vẫn ôm người ta cứng ngắc, tay vẫn vòng qua eo, chân gác chân, đầu tựa ngực , tư thế rất chi là 3 châmBình nín thở, tim đập "bịch" một cái rất to, to đến mức cậu sợ Thái tử nghe thấy, chậm rãi thật chậm rãi rút tay ra, vừa định rút tay thì có 1 bài tay khác kéo lại rất mạnh .Giọng Thái tử vang lên ngay trên đỉnh đầu, khàn nhẹ vì mới tỉnh:
- Ngươi...
định đi đâu?
Ánh mắt Thái tử đã mở, nhìn Bình, ánh mắt không còn lạnh lẽo chỉ thấy hơi thắc mắc về hành động nãy giờ của cậu
Bình há miệng.
Đóng lại.
Rồi mở ra lần nữa, giọng nhỏ như muỗi:
- Điện hạ... nếu ta nói... ta bị mộng du... ...ngài có chém ta không?
Thái tử nhìn cậu rồi bật cười
- Ngươi mộng du... mà biết ôm người?
Bình muốn độn thổ.
- Ta... ta quen tay.
Nói xong, Bình muốn tự tát mình.
Thái tử khựng lại nhìn chằm chằm Bình , ánh mắt có tia tức giận thoáng qua
- Quen... tay?
Bình lập tức cuống:
- Không phải quen ngài!
Là... quen...
ôm... chăn!
Gió sớm thổi qua núi Tây Sơn, sương mỏng bay ngang.
Bình vẫn nằm nguyên tư thế, không dám nhúc nhích, chỉ mong Thái tử buông tay ra trước nhưng thái tử không buông
- Đêm qua, ngươi gọi tên hắn.
Bình giật mình.
- ...Ai?
- Sơn.
Bình im lặng. thái tử không quen với dáng vẻ này của bình , Hắn buông cổ tay Bình ra.
Bình lập tức lùi lại, ngồi thẳng dậy, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi, dáng vẻ ngoan đến mức đáng nghi.
Thái tử đứng dậy, phủi áo, giọng trở lại bình thường:
- Ngươi nên quen dần với việc, ở đây... gọi sai tên, sẽ chết rất nhanh.
Bình gật đầu lia lịa.
- Dạ, ta sẽ cố.
Hắn bước đi hai bước, rồi dừng lại, không quay đầu:
- Nhưng đêm qua... ngươi đã cứu ta.
Bình sững lại, ngơ ngác
- Việc đó... coi như xóa một lần vô lễ.
Nói xong, hắn đi thẳng, Bình ngồi lại trên tảng đá, mất mấy giây mới hiểu ra:
- ...Ủa?
Vậy là ....
Mình sống rồi hhihihi
Cậu thở phào một hơi dài, tay đặt lên ngực.
- Sơn ơi... anh vừa thoát chết lần nữa đó, thấy anh giỏi không
Không xa, Thái tử bước đi, tay vô thức siết chặt vạt áo nơi tối qua từng bị ai đó nắm lấy trong mơ.
Trong đầu hắn lại thoáng hiện lên những hình ảnh mơ hồ - ánh đèn sân khấu, tiếng nhạc, và một giọng nói rất quen gọi mình... bằng một cái tên khác.
Hắn nhíu mày.
- Sơn... rốt cuộc là ai?
Phía sau, Bình hắt hơi một cái thật to.
- A xì!
Thái tử nhìn cậu một lúc, rồi nói:
- Xuống núi thôi, còn nhiều việc phải làm lắm
Hai người xuống núi chưa được bao lâu thì nghe thấy tiếng ồn, tiếng người đông, trộn lẫn tiếng khóc nghẹn, tiếng quát tháo, và cả tiếng cuốc xẻng chạm đất nghe khô và nặng.
Bình dừng chân trước.
- Điện hạ...
- cậu nói nhỏ - phía trước có gì đó không ổn
Thái tử đã cau mày từ lúc tiếng đầu tiên vang lên.
Hắn ra hiệu im lặng, kéo Bình né sang bên con dốc thấp, nhìn xuống.
Dưới thung lũng, một vòng người vây kín.
Ở giữa là một cái hố vừa đào xong.
Đất còn mới, ẩm, mùi bùn trộn mồ hôi tanh nồng trong không khí.
Và cạnh miệng hố — là một cô gái, trẻ và rất xinh đẹp
Áo vải thô, tóc rối, cổ tay bị trói bằng dây thừng.
Gương mặt lấm lem nhưng vẫn nhìn ra được nét thanh tú, đôi mắt đỏ hoe, cắn môi đến bật máu nhưng không khóc thành tiếng.
Một lão già đứng phía trước, áo gấm, bụng phệ, tay cầm quạt, giọng khàn nhưng rõ:
- Con tiện nhân này bất kính với bề trên, chống lại mệnh triều đình.
Chôn sống để làm gương!
Bình siết chặt tay.
- ...Bất kính kiểu gì?
Rồi vội hỏi người dân đang đứng bên cạnh, người dân run run đáp, như sợ bị nghe thấy:
- Lão... muốn nhận cô ấy làm thiếp, Cô nương không chịu, Lão bảo... chống mệnh quan trên là tội chết.
Bình quay phắt sang Thái tử.
- Điện hạ, chuyện này, phải làm sao – bình rất lo lắng
Thái tử giơ tay, chặn lại.
Ánh mắt hắn lạnh đi khi nhìn rõ gương mặt lão già.
- Lý Tín.
- hắn nói rất khẽ - Cha của Quý phi.
Quan phụ trách toàn bộ việc trồng trọt khu vực này.
Bình sững người
- ...Vậy là... lão muốn gì cũng được?
- Ở đây.
- Thái tử đáp - Gần như vậy.
Tiếng khóc cuối cùng của cô gái vang lên, nghẹn đến vỡ:
- Ta thà chết... chứ không làm thiếp cho lão!
Một tên lính đẩy cô sát miệng hố.
Bình không chịu nổi nữa.
Cậu quay sang Thái tử, giọng thấp nhưng gấp:
- Điện hạ, nếu hôm nay không cứu... cô ấy chết thật đó.
Thái tử im lặng.
Bình tưởng hắn sẽ nói "không được", sẽ nói "đại cục", sẽ nói "chờ".
Nhưng hắn chỉ hỏi một câu:
- Ngươi có sợ không?
Bình không do dự:
- Có.
Nhưng ta sợ nhìn người ta bị chôn sống hơn.
Thái tử khẽ thở ra một hơi.
- Ta không thể xử hắn.
Không phải lúc này.
Bình cắn môi.
- Ta biết.
Rồi cậu nói tiếp, rất nhanh:
- Nhưng... cứu lén được.
Thái tử liếc cậu.
- Ngươi có kế?
Bình nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở đống rơm lớn phía sau vòng người, gần kho thóc.
- Có, cứ tin ở ta
Thái tử nhìn Bình nghi ngờ
- Ngươi mà làm loạn-.....
- Ta chịu trách nhiệm.
- Bình nói ngay - Ngài chỉ cần...
để ta làm.
Thái tử gật đầu.
- Ba nhịp thở.
- hắn nói - Ta chỉ che được ba nhịp.
Bình gật mạnh.
Tiếng hô hoán bất ngờ vang lên phía kho thóc:
- Cháy!
Cháy kho lương rồi!!
Cả đám người náo loạn.
Lính quay đầu.
Dân làng tán loạn.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Bình đã lao tới.
Cậu cắt dây trói bằng con dao giấu trong ủng, kéo mạnh tay cô gái:
- Chạy!
Cô gái sững người , rồi như tỉnh mộng, lao theo Bình về phía rừng rậm.
Một tên lính phát hiện, hét lớn:
- Bắt lại!
Thái tử xoay người, chắn giữa lối đi, ánh mắt lạnh như bang, đánh 1 chưởng tên lính ngất tại chỗ Khoảnh khắc ấy đủ để Bình và cô gái biến mất sau rặng cây, Tiếng hỗn loạn phía sau dần xa.
Trong rừng, Bình kéo cô gái chạy đến khi phổi như muốn nổ tung mới dừng lại.
Cô gái quỵ xuống, khóc nức nở.
Bình thở dốc, đặt tay lên vai cô:
- Không sao rồi.
Không ai tìm được cô đâu.
Một lát sau, Thái tử xuất hiện.
Áo hắn dính bụi.
Ánh mắt tối đi, nhưng không giận.
Hắn nhìn cô gái, rồi nhìn Bình.
- Từ giờ, cô đi về hướng tây.
- hắn nói - Có người của ta chờ.
Đổi tên.
Đổi họ.
Đừng quay lại.
Cô gái quỳ sụp xuống.
- Ân nhân
- Đi đi.
- Thái tử ngắt lời.
Cô gái lạy ba lạy, rồi chạy đi.
Rừng trở lại yên tĩnh.
Bình đứng đó, tim vẫn đập rất mạnh.
Thái tử nhìn về phía làng, giọng trầm xuống:
- Nhưng từ hôm nay...
Lý Tín đã có tên trong sổ đen của ta, ta phải xem hắn đã tác oai tác qoái đến mức nào
Hắn quay sang Bình.
- Còn ngươi...
Lần sau, nhớ báo trước cho ta... trước khi liều mạng.
Bình bật cười nhẹ, dù tay vẫn run, thái tu nhìn cậu không còn là ánh mắt đề phòng chi thấy trìu mến và dễ thương