Khác VẪN YÊU

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
407078896-256-k378328.jpg

Vẫn Yêu
Tác giả: huyenquyt
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vương Bình và Sơn K trong đêm chung kết anh trai say hi gặp sự cố chập điện, xuyên không vào tiểu thuyết



sonbinh​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ĐM Edit] Văn Phòng Giải Tỏa Địa Phủ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Cùng nam chính ngọt văn yêu đương (Mau xuyên) - Bản...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Trời sinh người thắng (Mau xuyên) - Tích Ngã Vãn Hĩ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Dịu Dàng Vương Vấn
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT - QT] Lão bà là đại lão nữ chủ tra A văn -...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Huấn Văn] [Edit] [Hoàn] Thư Sinh
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Vẫn Yêu
    XUYÊN KHÔNG


    Bình tỉnh lại trong mùi khói trầm, không phải mùi điều hòa, là mùi gỗ nhưng không phản sàn tập quen thuộc, ở đây thoang thoảng thứ hương rất lạ vừa ẩm, vừa mốc, cậu mở mắt trần nhà cao, xà gỗ đen sẫm, ánh sáng rọi qua lớp của giấy mỏng

    Bình ngồi bật dậy, quần áo biểu diễn đi đâu mất,trên người cậu mặc bộ đồ dài giống người ngày xưa .

    Tay áo rộng, vải thô, màu nhạt.

    Tim cậu đập mạnh đến mức nghe rõ trong tai.

    Chưa kịp hiểu chuyện gì, Vương Bình nhớ rất rõ, giây phút cuối cùng trước khi mọi thứ tối sầm lại, tay cậu vẫn còn đang bị Sơn K nắm chặt.

    Sau đêm chung kết Anh Trai Say Hi, đèn sân khấu chớp liên hồi.

    Bình còn chưa kịp nói hết câu "sơn ơi, anh sợ -" thì một tiếng bụp vang lên, ánh sáng trắng xóa nuốt trọn cả hai người.

    Cảm giác duy nhất còn sót lại là bàn tay kia siết chặt hơn một chút.

    - Ủa?

    Cậu giơ tay lên, bóp bóp má,đau, rất đau.

    "Không phải mơ."

    Bình nuốt nước bọt, tim bắt đầu đập nhanh hơn.

    Cậu vừa định đứng dậy thì cửa phòng két một tiếng mở ra.

    Một nha hoàn trẻ bước vào, thấy cậu đã ngồi dậy thì lập tức tái mặt.

    - Thiếu..... thiếu gia tỉnh rồi

    Bình giật mình theo, nha hoàn đứng khựng lại, ánh mắt vừa mừng vừa... hoảng.

    Cô nhìn Bình chằm chằm như đang xác nhận xem người trước mặt có phải người bình thường hay không.

    - Thiếu gia, người có nhớ mình là ai không

    Cậu nhớ rất rõ mình là ai.

    Vương Bình, ca sĩ, idol, người yêu của Sơn K.

    Vấn đề là- không có đáp án nào trong số đó có vẻ dùng được ở đây cả.

    - Tôi nhớ - bình đáp cẩn thận

    Nha hoàn thở phào chưa được bao lâu thì Bình nói tiếp:

    - Nhưng tôi không nhớ vì sao tôi lại ở đây.

    Không khí trong phòng lập tức đông cứng.

    Nha hoàn trợn mắt, giọng run run:

    - Thiếu gia... người lại phát bệnh rồi sao?

    Bình: "???"

    Khoan.

    Phát bệnh gì?

    - Cậu là con tướng quân thì phải ở trong phủ tướng quân chứ

    Cậu còn chưa kịp hỏi thêm thì từ ngoài vang lên tiếng thì thầm đầy lo lắng.

    - Thiếu gia tỉnh thật à

    - Đêm qua còn trèo tường ngã ngất đi

    - E là bệnh nặng lên nhiều rồi, dạo ngày bệnh điên cứ tái phát hoài

    Bình ngồi trên giường, tay siết chặt chăn, trong đầu rối như tơ vò, xuyên không thì xuyên không.

    Nhưng có ai xuyên không vào thân phận con nhà tướng quân mà bị coi là người điên không?!Bình hít hơi thật sâu nghĩ ngợi, còn sống trước đã đi rồi tính sau

    - Còn sơn, sơn đâu?? – rồi trấn an – chắc ẻm không xuyên không giống mình đâu ha, mình đọc truyện rồi làm gi có chuyện xuyen không lân 2 người

    Nhớ đến sơn bình thấy bình tĩnh hơn, " cố lên cố lên, không được khóc, lớn rồi " bình tự nhủ trong long, tuy vậy tim vẫn đập bịch bịch, chân mềm nhũn cả ra

    Ngay lúc ấy, bên ngoài bỗng vang lên giọng người trầm lạnh, xa mà rõ:

    - Nghe nói... thiếu gia phủ tướng quân đã tỉnh?"

    Bình ngẩng phắt đầu lên, dù không biết là gì nhưng bình cảm thất , rất nguy hiểm, sống lưng lạnh buốt
     
    Vẫn Yêu
    BÌNH CŨ - BÌNH MỚI, THẬT THẬT - GIẢ GIẢ


    Là giọng của thái tử, thái tử mặc triều phục màu đen sẫm, viền chỉ vàng lạnh lẽo.

    Thân hình cao, dáng đứng thẳng, ánh mắt sắc như lưỡi đao chưa tuốt vỏ. không khí lập tức đổi khác,khí thế lạnh lẽo ấy đã khiến tất cả trong phủ tướng quân quỳ rap xuống thật thấp chỉ có Bình là không quỳ, cậu đang đứng hình, người trước mắt quả thật rất giống sơn, giống đến nỗi Bình quên mất mình đang ở đâu.

    Miệng cậu bật ra tiếng, ngón tay chỉ vào thân ảnh trước mặt trước khi não kịp ngăn lại:

    - Là sơn mà .....

    Bình nói rất nhỏ chỉ để cậu nghe Nhưng trong đại sảnh yên tĩnh đến mức, ai cũng nghe thấy.

    Thiếp thất hít mạnh một hơi.

    Gia nhân trợn mắt.

    Nha hoàn bên cạnh suýt thì ngất tại chỗ.

    Thái tử dừng bước.

    Ánh mắt lạnh băng lập tức khóa chặt lấy Bình.

    - Người vừa gọi ta là gi?

    Bình lúc này mới sực tỉnh " rồi luôn, đây không phải sơn rồi, mà có phải không ta , sao sơn không nhớ mình" người vẫn đứng chết trân.

    Lúc sau mới hoàn hồn, lắp ba lắp bắp

    - À...

    à không – bình xua xua tay – tôi .. tôi . hay nói nhảm

    Thiếp thất lập tức nắm được cơ hội, giọng run run nhưng đầy chắc chắn:

    - Điện hạ minh giám, đại thiếu gia từ nhỏ thần trí không ổn định, thường xuyên nói những lời kỳ quá

    Con trai bà ta cũng cúi đầu phụ họa:

    - Đại ca... mấy năm nay bệnh điên tái phát liên tục.

    Ánh mắt mọi người nhìn Bình lập tức đổi hẳn " quả nhiên là điên " Bình đứng đó, tim đập thình thịch, vừa xấu hổ vừa hoảng, cậu không biết nói gì đã bị vợ bé của cha sai người đè cậu rạp xuống đất bắt quỳ.

    - Còn không mau khấu đầu, thật không biết phép tắc gì

    Sơn K không nói gì, Hắn chỉ nhìn Bình - rất lâu, không phải cái nhìn khinh miệt dành cho kẻ điên, mà là ánh mắt của người đang đối chiếu thông tin.Trong đầu hắn, từng mảnh ghép hiện lên rõ ràng..

    Mật thám Thái Tư Tự từng báo cáo:

    - "Đại thiếu gia phủ tướng quân, bề ngoài thần trí bất ổn, nhưng thực chất từng bí mật liên lạc với người ngoài biên, nghi có liên quan đến thông địch phản quốc..

    Tin tức quân lương bị lộ, tuyến phòng thủ bị phá, đều có dấu vết dẫn về phủ tướng quân.

    Nhưng mọi bằng chứng đều bị xóa sạch trước khi chạm đến hoàng thất. tuy nhiên mật thám đã chứng kiên tận mắt hắn hạ gục hai sát thủ chỉ bằng tay không.

    Kẻ như vậy, nếu thật sự điên, thì thiên hạ này đã không còn người tỉnh.'

    Thái tử nhìn Bình đang bị giữ chặt, ánh mắt dừng lại nơi cổ tay gầy gò run rẩy kia, ánh mắt này, không giống kẻ từng ra tay giết người, quá hoảng loạn, quá non nớt như một con mèo bị ném vào bầy sói nhưng tin mật thám của hắn trước giờ luôn chính xác chỉ có thể là Bình đang diễn kịch, hắn muốn xem bình có thể diễn đến bao giờ, nhếch mép cười :

    - Thả ra.

    Gia đinh sững người.

    - Điện hạ...?

    - Ta nói, thả hắn.

    Bình được buông ra, suýt ngã lần nữa.

    Cậu đứng không vững, phải vịn lấy mép giường, mắt vẫn không rời khỏi gương mặt kia.

    Sơn K đột ngột nói

    - Từ hôm nay, –- thái tử xoay người, giọng vang lên giữa đại sảnh - thiếu gia phủ tướng quân sẽ theo ta hồi cung, phụ sự bên cạnh ta.

    Cả phủ náo loạn,đặc biệt là thiếp thất của tướng quân và con trai nàng ta, họ luôn muốn giữ Bình bên cạnh để hành hạ

    - Điện hạ!

    Thiếu gia thần trí không tỉnh táo!

    - Mang hắn vào cung e là làm ô uế thánh nhan!

    - Xin điện hạ nghĩ lại!

    Thái tử không quay đầu.

    - Nếu các người muốn kháng chỉ, mỗi người nộp lại một cái đầu

    Trong suy nghĩ của hắn " Một kẻ điên, giữ bên cạnh ta thì có gì đáng sợ? hoặc nếu có đáng sợ thật thì ta lại càng thấy thú vị hắn muốn đặt con cờ này ngay trước mắt từng bước bóc ra xem rốt cuộc bình còn giả vờ đến bao giờ "

    Bình bị người của thái tử đưa ra xe ngựa,lúc bị kéo đi, chân cậu mềm nhũn, tay áo rộng vướng víu, vừa đi vừa quay đầu nhìn lại phủ tướng quân.

    Ánh mắt ai nấy đều lạnh nhạt, có người còn lộ vẻ nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng.Bình nghĩ trong đầu

    - " Xong rồi...

    Lần này chắc chết thật..."

    Bình bị nhét lên xe, rèm buông xuống cái "phụp".

    Không gian chật hẹp, mùi gỗ và hương trầm trộn lẫn.

    Xe vừa lăn bánh, cậu đã ngồi sát vào góc, lưng thẳng đơ, hai tay nắm chặt vạt áo.

    - "Thái tử là người giống Sơn như vậy... mà lại không phải Sơn...

    Ở gần chắc nguy hiểm lắm... có khi nào sắp giết mình không?

    "

    Bình nuốt nước bọt, tim đập thình thịch theo từng nhịp bánh xe, được một lúc.

    Tim vẫn đập, nhưng mí mắt... bắt đầu nặng, cả đêm trước ngất xỉu, lại thêm một tràng sợ hãi dài dằng dặc, thần kinh căng quá mức cuối cùng cũng buông lỏng.

    Đầu Bình nghiêng sang một bên, ngủ mất, hơi thở đều dần, lưng không còn cứng, tay cũng thả lỏng.

    Thái tử ngồi đối diện, từ đầu đến cuối không nói lời nào.

    Hắn vốn định quan sát thêm - xem kẻ này giả vờ đến mức nào.

    Nhưng nhìn người trước mặt ngủ gục, gương mặt không phòng bị, thậm chí còn hơi nhăn mày vì xóc xe, hắn khẽ nhíu mày.

    Một kẻ mưu phản... mà ngủ được trong tình huống này sao?

    Sơn K chép miệng một tiếng rất khẽ

    - Gan nhỏ như vậy...

    Hắn dừng lại một nhịp, ánh mắt sâu đi.

    - Là thật hay đang đóng giả

    Xe ngựa tiếp tục lăn bánh, mang theo một "kẻ tình nghi" đang ngủ say, và một thái tử với nhiều suy nghĩ ngổn ngang trong đầu
     
    Vẫn Yêu
    THĂM DÒ


    Xe ngựa dừng lại trước phủ thái tử, không có tiếng quát tháo, không có binh lính ồn ào như Bình từng tưởng tượng về hoàng cung.

    Chỉ là tiếng vó ngựa chậm dần, rồi một khoảng lặng rất dài.

    Bình không tỉnh ngay.

    Cậu ngủ sâu, , trán còn tựa vào vách xe, tóc rối tung, môi hơi hé.

    Đến khi xe dừng hẳn, thân thể khẽ nghiêng về phía trước, cậu mới giật mình tỉnh lại.

    - Sơn ơi ... tới rồi hả

    Giọng nói mơ màng vô thức vang lên trong không gian tĩnh lặng.

    Thái tử đang đứng bên ngoài xe, vừa vén rèm thì đứng khựng lại, quay lại trong mắt hắn là hình anh một người trẻ tuoi vừa tỉnh dậy, mặt ngơ ngác như cún con đang nắm lấy tay áo hắn có vẻ chưa tỉnh ngủ. hắn lôi bình ném cái bịch xuống xe.

    Cơn đau ập tới làm bình tỉnh cả ngủ

    - Sơn

    - ...Sơn? – lại là cái tên đó, thái tử nheo mắt trầm giọng – sơn là ai?

    Cậu bật dậy ngay tức khắc, tự biết mình vừa lỡ miệng, lập tức cắn môi, cậu không biết trả lời thế nào.

    Nói là người yêu ở kiếp trước?

    Nói là người đã nắm tay mình trước khi ánh sáng nuốt chửng?

    Nói là người giống hệt hắn, chỉ khác ở ánh mắt?

    Nói ra chắc chết nhanh hơn.

    Bình cúi đầu, nhỏ giọng:

    - Một người bạn của ta, một người rất quan trọng.

    Thái tử nhìn cậu thêm một lúc, không nói gì chỉ liếc cậu khinh khỉnh ánh mắt như nhìn người chết cũng đúng thôi khi điều tra xong hết mọi chuyện hắn sẽ trực tiếp giết chết bình, tội thông địch phản quốc chết là diều chắc chắn

    - Đi theo ta

    Cung điện hiện ra trước mắt Bình như một bức tranh quá lớn.

    Tường cao, gạch lạnh, hành lang dài hun hút.

    Mỗi bước chân đi qua đều vang vọng, nhưng thật u ám nặng nề, hoàng cung là nơi mọi cái chết đều xảy ra một các dễ dàng nhất.

    Bình đi phía sau, tay áo rộng quét nhẹ xuống nền đá.

    Cậu đi không vững, không phải vì sợ té, mà vì cảm giác... mình đang bước vào hang ổ của một con thú.

    Thái tử đi trước nửa bước, không quay đầu, nhưng như thể có mắt sau lưng

    - Ngươi sợ ta?

    Bình đang đi thì va phải thân ảnh phía trước, đầu đập đau thấy hơi choáng váng

    - Sợ

    Hắn dừng bước.

    - Vì sao?

    Bình nghĩ một chút, rất lâu, rồi đáp:

    - Ta sợ chết

    - Vậy thì càng nên sợ - Giọng hắn thấp.

    Bình nuốt nước bọt.

    Nhưng thay vì lùi lại, cậu lại tiến lên nửa bước, nhỏ giọng:

    - ...Nhưng ngài chưa giết ta, ngài mang ta đi làm việc bên cạnh mà chắc không phải đi để lấy mạng ta chứ

    Thái tử bật cười thật sự.

    - Ngươi đoán xem, ta chưa có nói sẽ không lấy mạng ngươi

    Bình hơi run, lẩm bẩm " giống sơn mà hung dữ quá trời " dù sao ở đây chắc tốt hơn ở nhà, nãy mình bị bắt không thấy ai buồn hết "

    Thái tử ra hiệu cho nội thị:

    - Sắp xếp cho hắn ở Tây điện - Rồi bổ sung - Canh giữ cẩn thận.

    Nếu hắn bỏ trốn... chặt chân trước, hỏi sau.

    Bình: "...🙂"

    Tây điện yên tĩnh hơn Bình tưởng.

    Không xa hoa, nhưng sạch sẽ, có hương trầm nhẹ, cửa sổ mở ra là thấy hồ sen mùa đông khô cạn, gió thổi qua nghe lạnh.

    Bình ngồi xuống giường, hai chân cuối cùng cũng mềm hẳn ra.

    - Xuyên không thật rồi.

    Cậu úp mặt vào tay áo, hít sâu mấy hơi.

    - Sơn ơi... em ở đâu vậy, anh sợ

    Càng nghĩ càng muốn khóc, nước mắt nước mũi không kiềm chế được mà chảy ròng ròng, khóc đến khi mệt quá lăn ra ngủ.

    Ngoài cửa, Thái tử đứng lại rất lâu.

    Hắn nhìn qua khe cửa sổ giấy mỏng, thấy bóng người bên trong co lại trên giường, khóc bù lu bù loa như một con mèo nhỏ xa mẹ

    - Đây là điệu bộ của sát thủ mà ta bắt mãi không được sao, nếu hắn diễn thì diễn quá thật rồi

    Đêm đến, Bình mới chịu tỉnh dậy, Tây điện yên tĩnh đến mức Bình nghe rõ cả tiếng bụng mình... kêu rất khẽ.

    Cậu ngồi trên giường, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi, lưng thẳng như học sinh bị gọi lên bảng.

    Ba giây sau.

    - Mình đang làm cái gì vậy trời.

    Bình đổ người ra giường, úp mặt xuống gối.

    đầu óc bắt đầu suy nghĩ, tổng kết lại tình hình hiện tại

    - " Xuyên không: có.

    Thân phận: con tướng quân, bị cả nhà ghét.

    Thái tử: giống người yêu cũ một cách xúc phạm tinh thần.

    Khả năng sống sót: ..."

    Bình giơ một ngón tay lên, nghĩ nghĩ, rồi hạ xuống luôn.

    - Không có luôn.

    Cậu lăn qua lăn lại một vòng, tay áo rộng quấn cả lên mặt, hoang mang và đói bụng, người đó không phải sơn là chẮc rồi nếu là sơn làm sao nỡ để bình đói chứ.

    Ngoài cửa bỗng có tiếng bước chân.

    Bình bật dậy ngay lập tức, phản xạ nhanh hơn não.

    Cậu ngồi thẳng lại, tay đặt đúng vị trí ban nãy, mặt nghiêm túc như đang nhập vai... thiếu gia phủ tướng quân bản địa.

    Cửa mở.

    Một nội thị bước vào, tay cầm khay đồ ăn.

    - Điện hạ ban cho thiếu gia dùng bữa.

    Bình nhìn khay đồ ăn.

    Nhìn lại nội thị.

    Rồi nhìn khay lần nữa.

    - ...Cho tôi hả?

    Nội thị hơi khựng, nhưng vẫn gật đầu:

    - Vâng.

    Bình nhìn bát cháo trắng nghi ngút khói, trong đầu hiện lên suy nghĩ rất không hợp thời đại:

    - Trong này không bỏ thuốc chuột đấy chứ, bữa ăn cuối cùng à, thôi ăn đại đi đằng nào chả chết, chết sơm biết đâu được quay lại thời hiện đại

    Cậu cầm thìa, thổi thổi hai cái, ăn một muỗng

    - Ngon.

    Cậu càng khẳng định nó bị bỏ độc rồi Bình thở dài, xúc thêm một muỗng nữa.

    - Thôi chết thì chết no.

    Ngoài hành lang, thái tử vừa đi ngang thì dừng lại.

    Qua cửa sổ giấy mỏng, hắn nghe thấy giọng nói lẩm bẩm bên trong, không rõ chữ, vừa ăn vừa đau khổ

    Hắn đứng yên một lúc.

    Rồi hỏi nội thị bên cạnh:

    - Hắn làm gì?

    - Bẩm điện hạ... thiếu gia đang ăn.

    Vừa ăn vừa... nói chuyện với bát cháo. – nội thị lúng túng muốn nói với thái tử thiếu gia này chắc bị điên rồi nhưng không dám

    Thái tử im lặng, xoa nhẹ thái dương.

    - Canh giữ cho kỹ - Hắn nói.

    Bên trong, Bình ăn xong, nằm ngửa ra giường, nhìn trần nhà, hơi ngạc nhiên vì chưa phát độc

    - Sơn ơi , người đó giống em thật.

    Giống đến mức... anh muốn tin lộn luôn.

    Ngoài kia, gió đêm lùa qua hành lang hoàng cung, thấy hơi lạnh cậu co ro ngủ tiếp vừa ngủ vừa mong ngay mai đừng bị chém đầu .
     
    Vẫn Yêu
    HÌNH DÁNG SÁT THỦ


    Trời vừa tờ mờ sáng, Bình đã tỉnh, không phải vì quen dậy sớm, mà vì...

    đói.

    Cậu nằm thêm một lúc, nhìn trần nhà, não chạy trước người:

    - "Đầu còn nguyên.

    Chưa bị lôi ra chém

    Vậy là hôm nay còn sống."

    Bình thở phào một hơi vậy không phai là mơ, tây điện nay sáng bừng .Ánh nắng mỏng chiếu qua giấy, vẽ thành một vệt dài trên nền.

    Bình chống tay ngồi dậy, tay áo rộng trượt xuống cổ tay, để lộ một vết bầm nhạt, cậu nhìn nó vài giây bất giác suy nghĩ "Hôm qua bị ném cái bịch, Người yêu kiếp này ra tay ác thật."

    Vừa nghĩ tới đó, tim lại nhói lên một chút.

    Bình lắc đầu, tự vỗ vỗ má mình.

    - " Không được nghĩ nữa

    Đây không phải Sơn.

    Giống thôi.

    Chỉ là giống thôi."

    Cậu còn đang tự thôi miên thì cửa mở.

    Hai nội thị bước vào, theo sau là một người lớn tuổi hơn, ăn mặc chỉnh tề, giọng đều đều:

    - Điện hạ truyền thiếu gia tới thư phòng.

    Bình đứng hình

    - À... bây giờ luôn hả?"

    Không ai them trả lời.

    Bình thấy hơi sượng trân, Cậu chậm chạp đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, trong đầu chạy kịch bản " gọi để hỏi, hay để chém, hay vừa hỏi vừa chém "

    Càng nghĩ càng thấy không ổn, nhưng chân vẫn phải bước.

    Hành lang buổi sáng yên tĩnh hơn đêm qua.

    Gạch lạnh, tiếng bước chân vang rõ.

    Bình đi phía sau, giữ khoảng cách đúng mực, không dám nhìn ngang dọc.

    Tới trước thư phòng, nội thị dừng lại.

    - Thiếu gia vào đi.

    Cửa mở.

    Thái tử đang ngồi sau án thư, mặc thường phục màu sẫm.

    Không giáp, không triều phục, nhưng khí thế vẫn đè người khác thấp hơn một đầu.

    Hắn đang xem tấu chương, không ngẩng lên.

    Bình đứng ở cửa ba giây.

    Đang mải suy nghĩ có nên quỳ không , cảm thấy thật là phiền phức Cậu chọn phương án... lưng hơi cong, đầu cúi vừa phải.

    - ...Bái kiến điện hạ.

    Thái tử không đáp.

    Im lặng kéo dài.

    Bình bắt đầu đếm nhịp tim mình trong đầu.

    Một lúc sau, hắn mới lên tiếng, giọng không cao không thấp :

    - Đêm qua ngủ được không?

    Bình ngơ ra.

    - ...Dạ?

    Hắn ngẩng đầu lên.

    Ánh mắt sắc, nhưng không lạnh như hôm qua, giống như đang... thử phản ứng.

    Bình nuốt nước bọt.

    - Ngủ...

    được ạ.

    - Không mơ thấy gì?

    Câu hỏi rất nhẹ, nhưng Bình thấy sống lưng mình căng lên.

    Cậu suy nghĩ một chút, rồi trả lời thật:

    - Có mơ.

    Thái tử hơi nhướng mày.

    - Mơ thấy gì?

    Bình thành thật:

    - Mơ thấy... bị chém đầu.

    Không khí khựng lại, nội thị phía sau suýt sặc.

    Thái tử nhìn Bình chằm chằm vài giây, rồi bật cười khẽ

    - Ít ra cũng biết suy nghĩ, ta tưởng ngươi điên không biết gì

    Hắn đặt tấu chương xuống, đứng dậy, tiến lại gần.

    Bình theo bản năng lùi nửa bước, rồi tự dừng lại.

    Khoảng cách giữa hai người rất gần.

    Gần đến mức Bình nhìn rõ từng đường nét quen thuộc kia, tim đập mạnh một nhịp không theo ý muốn.

    Thái tử nhìn thẳng vào mắt cậu. quan sát sự thay đổi biểu cảm khuôn mặt sau đó quay đi, giọng lạnh xuống

    - Từ hôm nay ngươi phải ở lại tây điện, mỗi ngày đến thư phòng 1 canh giờ, ta nói gì làm đấy, người có quyền đồng ý hoặc không đồng ý

    Hắn dừng lại một nhịp, bổ sung:

    - Nếu không đồng ý thì để mạng lại

    Bình gật đầu rất nhanh, cậu vẫn còn quý cái mạng sống này lắm

    - Dạ.

    Ra khỏi thư phòng, chân Bình mềm hẳn.

    Cậu đi được một đoạn thì mới dám thở mạnh.

    - Chưa chết ,may quá vẫn còn giá trị sử dụng, tới đâu hay tới đó vậy

    Bỗng nhiên lại thấy hơi tủi thân, bình siết chạy tay áo, môi run run cố cầm nước mắt" sơn ơi nếu em ở đây thì làm ơn tìm anh đi, anh nhớ em quá " rồi cậu lại tự lắc đầu " không được em ấy không được xuyên không theo mình ở đây cái gì cũng không tốt, mình chịu được "

    Ở Tây điện rảnh thật.

    Rảnh tới mức Bình ngồi đếm vân gỗ trên bàn xong vẫn còn thời gian đếm thêm lần nữa.

    Sách thì toàn chữ cổ, đọc được ba dòng là mắt tự động mờ đi.

    Võ công thì... cậu không dám thử.

    Lỡ thử xong nhớ ra thật thì càng mệt.

    Sau một buổi sáng nằm dài như cá phơi khô, Bình quyết định

    - Đi dạo thôi, không làm gì thì bị chém đầu mất

    Cậu chỉnh lại tay áo, thong thả bước ra ngoài.

    Ngự hoa viên buổi trưa nắng nhạt.

    Không đông người, cây cối được tỉa rất gọn, gọn đến mức Bình nhìn mà thấy... hơi áp lực.

    Đi vài bước là gặp nội thị canh gác, thấy cậu thì cúi đầu, nhưng ánh mắt không rời.

    Bình đi chậm, vừa đi vừa nhìn vừa nghĩ

    - " hoa này chắc đắt lắm, cây này đem bán chắc đủ mua căn hộ ở quận trung tâm "

    Bình đi dạo thật sự rất... vô định.

    Thấy hoa thì đứng ngắm.

    Thấy cá thì ngồi xổm nhìn.

    Thấy một tiểu thái giám đang quét sân, cậu dừng lại:

    - Quét lâu chưa

    - Dạ ..... cũng lâu rồi ạ.

    - ờ cố lên

    Tiểu thái giám: "...?"

    Bình gật gật, đi tiếp.

    Một lúc sau, cậu ngồi xuống bậc đá cạnh hồ sen khô, chống cằm nhìn nước đọng lăn tăn.

    Gió thổi nhẹ, tay áo rộng bay bay.

    Bình thở ra một hơi dài.

    Hai cung nữ đi ngang, nói chuyện khe khẽ.

    Bình nghe loáng thoáng:

    - Nghe nói thiếu gia phủ tướng quân đó...

    - Ừ, người được điện hạ mang về.

    - Hình như thần trí không ổn...

    Bình quay đầu lại rất tự nhiên:

    - Ủa?

    Mọi người đang nói về tôi hả?

    Hai cung nữ tái mặt, quỳ rạp xuống.

    - Nô tỳ không dám!

    Bình hoảng:

    - Không không không, đứng lên đi, tôi chỉ tò mò thôi, hỏi tôi đi tôi sẽ trả lời mà , mà thôi ở đây hơi lạnh nhớ mặc them áo nha

    Nói xong, Bình đứng dậy, phủi tay áo, đi tiếp như chưa có gì xảy ra.

    Đến chiều, chuyện "đại thiếu gia đi dạo khắp ngự hoa viên" đã truyền được nửa vòng cung.

    - Lúc thì hỏi hoa.

    - Lúc thì hỏi thái giám

    - Lúc thì hỏi cung nữ

    Cậu sắp bắt chuyện với hết cái phủ thái tử này rồi Một nội thị thấp giọng nói với người khác:

    - Hay hắn ta đang giả bộ để ... dò đường.

    Người kia gật gù:

    - Ừ.

    Giả ngu thôi.

    Cách đó không xa, Bình đang đứng trước một bụi cây, nghiêng đầu suy nghĩ rất nghiêm túc:

    - "Cây này...

    ăn được không ta?"

    Trong thư phòng, Thái tử nghe báo cáo xong, im lặng

    - Hắn đi đâu?

    - Bẩm, ngự hoa viên.

    - Làm gì?

    - ...Nói chuyện phiếm.

    - Phiếm?

    - Dạ. hỏi hoa, thái giám, cung nữ có mệt không.

    Thái tử nhướng mày

    - Hết?

    - Hết ạ.

    Hắn dựa lưng vào ghế, gõ nhẹ ngón tay lên án thư.

    - Một kẻ dò đường... mà hỏi mấy chuyện đó sao?

    Ánh mắt hắn trầm xuống, khó đoán.

    - Tiếp tục để hắn đi.

    - Nhưng đừng rời mắt.

    Ở ngự hoa viên, Bình hắt hơi một cái, chắc có người đang nhắc mình Cậu kéo tay áo lên che mũi, tiếp tục đi dạo, hoàn toàn không biết rằng, càng đi lung tung, càng nói nhảm thì lại càng bị để ý
     
    Vẫn Yêu
    HÀNH THÍCH


    Tối đó, Bình đang ngồi đếm hoa văn trên chăn thì cửa Tây điện mở ra.

    Một nội thị cúi đầu:

    - Thiếu gia, điện hạ triệu.

    Bình ngẩng lên

    - ...Giờ này?

    Không ai trả lời thêm.

    Chỉ có hai thị vệ đứng ngoài cửa, ánh mắt không chút thân thiện.

    Bình đi theo, tim đập từng nhịp rất rõ.

    Cậu suy nghĩ mông lung

    - " triệu giờ này

    Không phải hỏi chuyện

    Vậy thì chỉ còn .....

    "

    Nhà tắm của thái tử nằm phía sau nội điện, kín đáo, đèn treo thấp, ánh lửa hắt lên tường đá một màu vàng sẫm.

    Hơi nước bốc lên, mang theo mùi gỗ trầm và dược thảo.

    Bình vừa bước vào thì được nhét vào tay một cái giỏ.

    Giỏ đầy... hoa hồng.

    Cánh hoa đỏ sẫm, còn tươi, mang mùi thơm rất nhẹ.

    Cậu ngơ ra:

    - ...Cho tôi?

    Nội thị gật đầu, rồi lui ra ngoài.

    Cửa khép lại.

    Cùng lúc đó, thị vệ cũng rút đi hết.

    Không gian rộng, chỉ còn tiếng nước khẽ động.

    Bình đứng đơ một chỗ.

    - "Ủa?"

    - "Sao đột nhiên không ai canh?"

    Trong đầu lập tức vang lên một suy nghĩ rất không đúng lúc nhưng lại... rất hợp hoàn cảnh: "Đây là cơ hội hành thích."

    Cậu nuốt nước bọt.

    Thái tử đang đứng quay lưng lại, áo ngoài đã cởi, mái tóc đen xõa xuống lưng.

    Ánh đèn chiếu lên bờ vai, đường nét quen đến mức Bình phải cắn nhẹ môi để giữ tỉnh táo.

    Giống quá.

    Giống đến mức não cậu không kịp nhắc:

    - "Không phải Sơn."

    Bình... nhìn thêm một cái.

    Rồi thêm cái nữa.

    Cổ họng khô khốc, tay siết chặt quai giỏ hoa.

    Ở phía đối diện, Thái tử cảm nhận được ánh nhìn đó.

    Hắn xoay người rất nhanh.

    Chỉ trong một nhịp, khí thế thay đổi.

    Trọng tâm hạ thấp, cơ thể vào tư thế sẵn sàng xuất thủ.

    Ánh mắt sắc lạnh khóa chặt lấy Bình.

    - Cuối cùng cũng định ra tay?

    Không khí đông cứng.

    Bình giật bắn, tim như rớt xuống bụng

    - " Chết rồi.

    Hiểu lầm lớn rồi."

    Cậu nhìn ánh mắt đó, vừa quen vừa xa, cổ họng nghẹn lại.

    Tay run lên theo phản xạ... nhưng không phải rút dao.

    Mà là - Bình nắm một vốc cánh hoa, bước nhanh tới bồn tắm, rắc xuống.

    Hoa hồng rơi lả tả trên mặt nước.

    Một cánh, rồi 2 cánh, rồi nắm cả vốc ném vào

    Mặt nước gợn nhẹ, đỏ hồng lan ra rất chậm.

    Bình cúi đầu, giọng nhỏ:

    - ...Nội thị bảo... bỏ vào.

    Im lặng.

    Thái tử đứng nguyên tại chỗ.

    Tư thế chiến đấu còn chưa kịp thu lại.

    Hắn nhìn bồn tắm.

    Nhìn cánh hoa.

    Rồi nhìn Bình - người đang đứng thẳng đơ, hai tai đỏ bừng, mắt không dám ngẩng lên.

    Thái tử khẽ "hừ" một tiếng, rất thấp.

    - Ngươi biết không.

    Bình căng người.

    - Dạ?

    - Vừa rồi, chỉ cần ngươi tiến thêm nửa bước... ta đã bẻ gãy cổ tay ngươi rồi.

    Cậu thành thật:

    - Ta... chỉ nghĩ hoa đẹp.

    Thái tử nhìn cậu thêm một lúc.

    Lâu đến mức Bình tưởng mình lại sắp chết, cuối cùng hắn quay người vào trong, cởi áo ra

    - Lui ra.

    Bình đứng đơ:

    - Lui... lui ra ạ?

    - Đứng đó làm gì? – giọng hắn lạnh – Hay ngươi muốn tiếp tục "hành thích" bằng hoa?

    Bình lắc đầu lia lịa, đặt giỏ hoa xuống, quay lưng rất nhanh.

    - Không dám không dám.

    Khi cửa đóng lại, Bình mới dám thở mạnh.

    - "Trời ơi...

    Mình vừa suýt bị giết vì nhìn người ta quá lâu."

    Bên trong, Thái tử ngồi xuống bồn tắm.

    Nước ấm, cánh hoa nổi lững lờ.

    Hắn nhìn một cánh hoa trôi tới gần tay mình, nhíu mày.

    - Một kẻ hành thích, một sát thủ... mà dùng hoa hồng?

    Hắn khẽ bật cười

    - Điên thật... hay là ta nghĩ quá nhiều?

    Ngoài cửa, Bình áp trán vào tường đá, tim đập loạn.

    - "Sơn à...

    Nếu là em... chắc em cười mình chết mất."

    ...............

    Bình bước ra khỏi phòng tắm.

    Cửa vừa khép lại sau lưng, hành lang lập tức tối đi một nửa.

    Đèn treo thưa, ánh lửa vàng yếu ớt, kéo bóng người trên tường dài ngoằng.

    Bình đứng yên ba giây.

    - Ơ

    - Tây điện ở ... bên nào ta?

    Không ai nói gì, cậu quay đầu lại thấy nội thị sau lưng thở phào một tiếng

    - May quá, ngươi ....

    Ta không biết đường, có thể đưa ta về không

    - Chúng thần phải ở lại bao vệ vương gia

    - ờ .....

    Cậu đi tiếp, đi được một đoạn, rẽ trái.

    Hành lang hẹp hơn, gió lùa qua khe tường, đèn rung nhẹ.

    Bình lại quay đầu, khong thấy một ai , Bình nuốt nước bọt.

    Cậu bước nhanh hơn một chút, tiếng bước chân cậu một hai, một hai, phía sau là bóng tối trông trơn Tim Bình đánh "thịch" một cái.

    Gió thổi qua, đèn lắc, bóng trên tường như động đậy.

    Bình lạnh sống lưng.

    Cậu bước thêm vài bước, rất khẽ, rất nhanh, rồi phía sau vang lên tiếng bước chan, cậu quay lại không có ai, nuốt nước bọt

    - " ở đay thích giết người như vậy, không phải là ma đó chứ "

    Cậu không dám nghĩ tiếp.

    Bình cúi đầu, bước nhanh hẳn lên, gần như là chạy.

    Hành lang nối hành lang, rẽ trái rẽ phải, càng đi càng thấy... không quen.

    - "Sao chỗ này dài dữ vậy?"

    Ủa cây này nãy mình chưa thấy mà?"

    Tim đập nhanh, mồ hôi lạnh túa ra.

    Không dám chạy nhanh quá, sợ té.

    Không dám chạy chậm, sợ phía sau có cái gì đó.

    - " không sao không sao, mình có làm gi đâu, ma cũng biết suy nghĩ mà "

    Cuối cùng, sau một hồi loay hoay như lạc mê cung, Bình thấy được cổng Tây điện quen thuộc.

    Cậu gần như muốn khóc.

    Vừa bước vào phòng, Bình khóa cửa lại, dựa lưng xuống, trượt người ngồi bệt xuống sàn.

    - Sống rồi

    Đêm đó, Bình hết cả buồn ngủ Cậu ngồi co trên giường, tay áo kéo kín, mắt mở thao láo.

    Hễ nghe một tiếng gió là dựng thẳng người.

    - " nếu có ma thì ma tìm thái tử đầu tiên, ừ ừ chắc vậy rồi "

    Sáng hôm sau,trời vừa hửng sáng, Bình đã bật dậy.

    Việc đầu tiên cậu làm không phải ăn, cũng không phải rửa mặt.

    Mà là...

    đi tìm người.

    Bình chặn một cung nữ ở hành lang, giọng rất nghiêm túc:

    - Ta hỏi cái này.

    Cung nữ giật mình:

    - Dạ?

    - Ở đây... có tỏi không?

    Cung nữ:

    - ...tỏi ạ?

    - Ừ.

    Càng nhiều càng tốt.

    Cung nữ lắp bắp:

    - Thiếu gia... dùng để?

    Bình nghĩ rất nhanh, đáp rất chắc:

    - Trừ tà.

    Cung nữ đứng hình.

    Ba giây sau, nàng cúi đầu rất sâu:

    - ...Nô tỳ đi lấy.

    Tin tức "đại thiếu gia phủ tướng quân xin tỏi trừ tà" lan nhanh hơn gió.

    Ở thư phòng, Thái tử nghe báo, tay đang lật tấu chương thì dừng lại.

    - Hắn... xin gì?

    - Bẩm điện hạ... tỏi.

    - Để làm gì?

    - ...Trừ tà ạ.

    Hắn day nhẹ thái dương.

    - Đưa cho hắn và... tăng thêm hai người canh ban đêm.

    Hắn dừng một nhịp, rồi bỗng dung thấy buồn cười

    - sát thủ sợ ma..........

    Ngoài Tây điện, Bình ôm bó tỏi trong tay, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng có.

    - An tâm rồi. có tỏi, ma cũng không dám lại gần

    Cậu treo một củ ngay đầu giường, rồi ngồi xuống, thở phào thật dài.

    - Sơn ơi...

    - Ở đây đáng sợ ghê, anh nhớ em quá, nguoi đó giống em nhưng cứ muốn giết anh hoài à

    Lẩm bẩm 1 chút thấy người mệt mỏi cậu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ
     
    Vẫn Yêu
    ĐỪNG CHẶT ĐẦU TA NỮA


    Dạo gần đây, Tây điện bắt đầu... có đồ lạ.

    Ban đầu là một cái hũ nhỏ, đặt rất ngay ngắn trên bàn.

    Bên trong đựng chất lỏng màu xanh nhạt, nhìn dưới ánh đèn còn hơi phát quang.

    Bình đứng nhìn nó một lúc.

    - Trà thảo mộc mới à?

    Hay thuốc nhuộm vải?"

    Cậu mở nắp, ngửi thử một cái....Mùi này không giống đồ ăn.

    Bình đậy nắp lại, suy nghĩ rất nghiêm túc ba giây, rồi đem... vứt.

    - Không biết thì đừng động vào, lỡ tên thái tử đó muốn dung thuốc giệt chuột giết mình thì toi

    Hôm sau, trên giường xuất hiện một mảnh vải gấp gọn.

    Trên đó thêu vài ký hiệu kỳ lạ, cong cong ngoằn ngoèo, không giống chữ Bình từng học.

    Cậu cầm lên, xoay tới xoay lui.

    - Mật mã

    - Bùa chú à

    - Mấy người trong cung này cũng rảnh rỗi quá

    Bình đọc không hiểu một chữ nào, cũng không buồn đoán.

    - Thôi, đọc cũng không hiểu

    Cậu dùng mảnh vải đó... lau bàn, đến tối, lại có thêm một vật nữa.

    Một cây kim dài, mảnh, được bọc cẩn thận trong vải đen.

    Bình cầm lên, ánh mắt sáng hơn một chút.

    - À

    - Cai này trên phim thấy suốt

    Châm cứu,c ậu nhớ hồi quay show có lần thử châm cứu dưỡng sinh, đau muốn khóc.

    Bình đặt cây kim xuống.

    - Không hợp, mình đâu có phải thầy thuốc

    Rồi... vứt tiếp, ba ngày liên tiếp, bình nhìn không hiểu liền đem vứt hết Ở một góc khác của hoàng cung, trong bóng tối, ba kẻ mặc đồ đen đứng tụ lại.

    - Hắn ....

    Xử lý rồi chứ

    - Không

    - Vật phẩm vứt hết rồi

    Tên thứ hai cau mày:

    - Sao có thể?

    Độc dược "Thanh Ngân Lộ" mà hắn không nhận ra?

    - Mật phù chỉ lệnh cũng không xem?

    - Kim châm phong huyệt mà dám bỏ?

    Tên thứ ba trầm giọng:

    - Chỉ có một khả năng.

    Hai người kia nhìn sang

    - Hắn đã hiểu hết.

    Không khí lặng đi, hắn làm vậy vì có kể hoạch khác

    Tên đầu tiên hít sâu:

    - Quả nhiên là sát thủ hang đầu

    - - Giả điên bao năm, bây giờ vào cung, vẫn diễn đến mức này.

    Tên thứ hai siết chặt tay:

    - Không lộ một chút sơ hở

    - - Thậm chí còn cố ý vứt vật chứng để chúng ta không bị liên lụy.

    Tên thứ ba khẽ cười:

    - Người như vậy...

    Nếu không thành đại sự, thì thiên hạ này mới lạ.

    Cả ba cúi đầu về phía Tây điện xa xa.

    Chúng ta... chỉ cần chờ.

    Cùng lúc đó, ở Tây điện.

    Bình đang ngồi xổm dưới đất, nhìn cái hũ rỗng vừa vứt xong, gãi đầu

    - Sao dạo này nta cứ cho mình đồ vậy

    Cậu đứng dậy, phủi tay áo, rất thoải mái.

    - Thôi kệ, không biết cứ đem vứt, lỡ đụng vô lại mất đầu

    Trong thư phòng, Thái tử nhận được báo cáo.

    - Gần đây có người tiếp cận Tây điện?

    - Bẩm, không thấy trực tiếp.

    - Nhưng... có vật lạ xuất hiện.

    Thái tử nhíu mày

    - Hắn xử lý thế nào?

    - ...Vứt hết.

    Thái tử gõ nhẹ ngón tay lên bàn, tựa lưng vào ghế, ánh mắt sâu đi.

    - Kẻ này...

    Rốt cuộc là ngu thật. hay quá thông minh nên giả ngu giống như thật

    Ở Tây điện, Bình ôm chăn ngồi trên giường, hoàn toàn không biết mình vừa được nâng cấp thành đại phản diện chiến lược trong mắt hai phe.

    Cậu ngáp một cái.

    - Hôm nay bình yên ghê, mong không gặp ma là được, cậu đắp kín chăn xoay người lập tức ngủ khò khò

    Ngoài kia, từng lớp người đang nhìn về phía cậu.

    Vùng Tây Sơn khí hậu ôn hòa, nhưng nắng nhiều.

    Nhiệt độ quanh năm cao, mưa lại không đều.

    Tấu chương dâng lên ngày nào cũng giống ngày nào, đất khô, lúa cạn không trổ, dân thu hoạch thâp, đói kém

    Thái tử xem hết một xấp, gõ nhẹ ngón tay lên án thư.

    Quan lại quỳ dưới điện, đầu cúi rất thấp:

    - Bẩm điện hạ, dân vùng ấy sống rất khổ cực...

    - Khổ, - hắn nhắc lại - nhưng năm nào cũng báo.

    - Mà triều đình xuống người, chưa ai giải được.

    Hắn khép tấu chương

    - Chuẩn bị xuất cung.

    - Ta đi chùa Tây Sơn cầu phúc.

    Thái tử quay đầu, ánh mắt lướt qua Bình đang đứng phía sau.

    - Ngươi theo ta.

    Bình giật mình.

    - Dạ?

    - Mang theo hắn.

    - hắn nói với thị vệ - Và tăng gấp đôi hậu vệ.

    Trong đầu Thái tử rất rõ ràng:

    - Tây Sơn có phản tặc, hắn đầu mối.

    Nếu có động, chúng sẽ ra tay khi hắn ở cạnh ta.

    Hắn muốn nhìn tận mắt.

    Bình thì nghĩ đơn giản hơn:

    - Đi chùa... có phật tổ ở đó, mình phải xin bùa mới được

    Đoàn xe rời kinh khi trời vừa sáng.

    Núi Tây Sơn xanh rì, chùa nằm trên sườn cao, đá bậc lởm chởm, rêu bám trơn trượt.

    Bình bước rất cẩn thận.

    Cậu đi sau Thái tử nửa bước, mắt nhìn đất nhiều hơn nhìn người.

    - Ngã cái là chết

    - Sao chỗ này cao vậy chứ

    Vào tới chính điện, mùi hương trầm dày đặc.

    Pho tượng Phật lớn, ánh sáng mờ, không gian tĩnh đến mức nghe rõ tiếng tim đập.

    Bình cúi đầu theo mọi người.

    Rồi - chân trượt.

    Bình theo phản xạ vươn tay bám lấy bệ tượng.

    Tay chạm vào... thứ gì đó mềm hơn đá, cậu khựng lại, nhìn xuống, thấy dưới pho tượng một bàn chân mang giày đen

    Tim Bình như rớt xuống bụng.

    - "Có người."

    Không dám hét, không dám gọi.

    Não chạy rất nhanh, Bình ngẩng lên, nhìn Thái tử đang đứng cách mình vài bước.

    Ánh mắt hai người chạm nhau.

    Bình đưa tay nắm lấy tay áo Thái tử, kéo mạnh.

    - Điện hạ... theo ta.

    Giọng rất thấp.

    Rất gấp.

    Thái tử lập tức hiểu có chuyện.

    Hắn không hỏi, xoay người theo lực kéo.

    Hai người lùi nhanh sang hành lang bên.

    Ngay khoảnh khắc họ rời khỏi chính điện - BÙM.

    Pho tượng phía sau nứt ra.

    Bóng người nhảy vọt ra, lưỡi đao lóe sáng.

    - Giết!

    Tiếng kim loại va nhau vang lên.

    Thị vệ phản ứng chậm nửa nhịp vì không ngờ ra tay trong chùa.

    Bình hoảng đến mức tim muốn nổ tung.

    - Có kẻ giết người , cứu tôi, cứu tôi

    Cậu kéo Thái tử chạy, không chạy theo đường lớn.

    Mà chui thẳng vào lối sau chùa, nơi có dốc đá hẹp, cây rậm che kín.

    Thái tử vừa chạy vừa đánh trả, nhưng số người phục kích nhiều hơn dự đoán.

    Một mũi tên sượt qua vai Bình.

    Cậu hét khẽ

    - Má ơiiiii

    Nhưng tay vẫn không buông.

    - Có mỗi thái tử bảo vệ mình, không mang hắn theo rồi ai cứu mình

    Hai người trượt xuống một đoạn dốc đá, lăn vào bụi cỏ.

    Bình đè lên Thái tử, đau đến choáng váng.

    Bình thở dốc, tai ù đi.

    Tiếng truy binh vang lên rất gần.

    Cậu đè thấp người, thì thầm sát tai hắn:

    - Có người... nấp dưới tượng... từ trước.

    Thái tử nhìn Bình.

    Lần đầu tiên ánh mắt hắn thay đổi hẳn

    - Ngươi phát hien

    Bình gật đầu, môi tái đi:

    - Dạ... tại... trượt chân.

    Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

    Bình nuốt nước bọt.

    - Điện hạ... nếu còn sống

    - Đừng bao chặt đầu ta nữa đươc không

    Trong hoàn cảnh này, câu nói đó lạc quẻ đến buồn cười.

    Thái tử bật cười khẽ, tay siết chặt chuôi kiếm.

    - Nếu còn sống, ta hứa với ngươi

    Ngay lúc ấy, bóng đen lao ra khỏi bụi cây.

    Cuộc hành thích chính thức bắt đầu.

    Và Bình - kẻ bị coi là con cờ phản tặc — lại trở thành người kéo Thái tử ra khỏi cái bẫy chết người nhất
     
    Vẫn Yêu
    ĐÊM TRONG RỪNG


    Bình vừa lăn khỏi bụi cỏ, lưng còn đau nhức thì bỗng thấy ngứa.

    Không phải ngứa bình thường.

    Là cái cảm giác rất quen thuộc, rất kinh hoàng - có thứ gì đó đang bò trong áo.

    Bình đông cứng nửa giây.

    Rồi não hét to hơn miệng:

    - "SÂU."

    Tim Bình như rớt thẳng xuống gan.

    "Không không không không" Cậu giật đùng đùng.

    Không còn nhớ mình đang trốn sát thủ, cũng quên mất đang ở giữa núi rừng.

    Phản xạ duy nhất còn hoạt động là: ném.Tay đang cầm gì - ném cái đó, một cục đá, một cành khô, cả... túm đất.

    Bình vừa đập vừa la rất nhỏ, rất thảm:

    - Đi ra đi ra đi ra

    Cục đá đầu tiên bay vút khỏi tay cậu.

    - BỐP.

    Đập thẳng vào vai một tên áo đen đang chuẩn bị lao tới, tên đó khựng lại, cục thứ hai bay theo.

    - Á

    Trúng ngay ngực tên phía sau, Trong mắt đám phản loạn, cảnh tượng hiện ra là: Đại thiếu gia muốn tự tay kết liễn thái tử ra ám hiệu không muốn chúng xen vào, chúng quay đầu lo đối phó với các thị vệ của thái tử để một mình Bình có thể tự xử lý được

    Bình lúc này vẫn đang... vật lộn với cái áo, cậu vừa nhảy vừa phủi, mắt nhắm tịt:

    - Cút, cút cút điiiiiii

    Con sâu rơi xuống đất, Bình đứng thở dốc, hai tay run bần bật, mở mắt ra.

    Không có ai lao tới mình nữa.

    Ngược lại - đám áo đen đột ngột tản ra, quay đầu về phía khác.

    Bình ngơ ngác:

    - ...Ủa?

    Chưa kịp hiểu chuyện, từ phía sau vang lên tiếng binh khí va chạm dữ dội.

    Đám phản loạn không đuổi theo nữa.

    Chúng quay lại - giết hậu vệ của Thái tử.

    - Giữ chân bọn chúng!

    Không để chúng quay lại cứu tên thái tử đó

    Tiếng hô dồn dập, máu bắn lên đá, lên cây, ra đất Bình đứng chết trân, cậu quay phắt sang Thái tử.

    Thái tử cũng đang nhìn Bình như đang đánh giá sâu chuỗi tất cả sự việc Thái tử kéo mạnh cậu lùi sâu vào bóng cây.

    Cậu cúi xuống nhìn con sâu đang bò rất bình thản trên đất vẫn giật mình lùi lại mấy bước núp vào long thái tử Phía sau, máu nhuộm đỏ sườn núi Tây Sơn, tiếng binh khí chan chat đinh tai nhức óc

    Đợi đến khi tiếng binh khí lắng hẳn thì trời đã tối muộn.

    Núi rừng Tây Sơn ban đêm xuống rất nhanh, gió lạnh, sương dày, không thích hợp tiếp tục lên đường.

    Thái tử nhìn quanh một lượt, cân nhắc rất ngắn, rồi quyết định ở lại qua đêm, sáng sớm sẽ hồi cung.

    Bình ngồi bên cạnh, lưng tựa đá, hai tay đặt không biết để đâu.

    Im lặng kéo dài làm cậu bắt đầu thấy... sượng.

    Cậu liếc sang Thái tử một cái, rồi rất tự nhiên hỏi:

    - Hay... ta hát cho người nghe nhé

    Thái tử hơi ngạc nhiên, nhưng gật đầu.

    Bình không suy nghĩ lâu.

    Cậu hát lại bài ballad cậu hát trong đêm chung kết định mệnh đó, giai điệu chậm, không cao trào, chỉ đều đều như đang kể chuyện.

    Giọng cậu vốn không phô trương, nhưng lại rất sạch, rất rõ, càng về cuối càng mềm.

    Thái tử nghe, ban đầu chỉ là nghe cho qua, Rồi không hiểu sao, đầu bắt đầu đau nhói.

    Không dữ dội, nhưng đủ khiến hắn nhíu mày.

    Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, vài hình ảnh vụt hiện lên trong đầu "một sân khấu rộng, phòng tập có gương,một bóng người quen thuộc cứ đi qua đi lại " .

    Mọi thứ lặp lại, chồng lên nhau, quen đến kỳ lạ, nhưng hắn không gọi được tên bất cứ thứ gì.

    Cơn đau đến nhanh, đi cũng nhanh.

    Khi hắn hoàn hồn, quay sang thì thấy Bình đã ngủ từ lúc nào.

    Cậu ngủ rất... thoải mái.

    Có lẽ vì mệt quá.

    Chạy cả ngày, đói, khát, sợ hãi dồn lại, nên vừa ngồi xuống là gục.

    Đầu nghiêng sang một bên, miệng hơi hé, lâu lâu còn chảy ra một vệt nước miếng rất nhỏ, hoàn toàn không có ý thức mình đang ngủ cạnh ai.

    Thái tử nhìn một lúc.

    Không hiểu vì sao, trong lòng bỗng mềm xuống. .

    Chỉ là thấy người này... kỳ lạ.

    Một kẻ bị cuốn vào đủ thứ chuyện nguy hiểm, nhưng vẫn có thể ngủ vô tư như vậy, hắn quay mặt đi thở ra một hơi khó hiểu

    Đêm Tây Sơn yên tĩnh trở lại.

    Chỉ có tiếng gió, và hơi thở đều đều của người bên cạnh - khiến Thái tử lần đầu tiên nghĩ trong đầu có thể nào tình báo sai không, lần đầu tiên hắn không thấy ghét con người nằm bên cạnh mình lại còn thấy hắn rất dễ thương

    Đêm về khuya hơn, sương xuống nặng.

    Bình đang ngủ bỗng khẽ rùng mình, miệng lẩm bẩm gì đó rất nhỏ, nghe không rõ, nhưng Thái tử đoán được là lạnh.

    Hắn nhìn cậu một lát, rồi tháo áo khoác ngoài, động tác chậm rãi, khoác lên người Bình.

    Áo vừa chạm vào, Bình liền động đậy.

    Cậu theo bản năng nghiêng người, như tìm đúng chỗ quen thuộc, rồi bu sát lại, cuộn người vào nguồn ấm, tư thế rất giống... con sâu gạo.

    Đầu tựa vào ngực Thái tử, tay vòng qua eo, ôm chặt, ngủ ngon lành như tìm được chăn bông.

    Thái tử cứng người trong chớp mắt, chưa kịp phản ứng thì Bình đã chép miệng một cái, bàn tay theo thói quen sờ soạng lần mò, như đang tìm vị trí quen tay.

    Có lẽ trong mơ, cậu tưởng là Sơn - người mà cậu từng ôm, từng dựa, từng ngủ cạnh không cần nghĩ.

    Thái tử cảm nhận rất rõ, tai hắn nóng lên Hắn đưa tay lên, định đẩy Bình ra, nhưng bàn tay chỉ dừng lại giữa không trung.

    Bình ngủ say quá, mặt áp vào áo hắn, lông mày giãn ra, vẻ mặt hoàn toàn vô hại, thậm chí còn khẽ cười trong mơ, như đang gặp chuyện vui.

    Thái tử chậm rãi hạ tay xuống, khẽ điều chỉnh lại áo khoác, kéo kín hơn, rồi giữ nguyên tư thế.

    Hắn nhìn lên bầu trời tối, cố làm ngơ trước cảm giác tim đập lệch nhịp rất không hợp lý này.

    Bình trong mơ khẽ cựa, ôm chặt hơn một chút, rất tự nhiên, cậu đang mơ về Sơn một giấc mơ an ủi nhất trong mấy ngày hôm nay
     
    Vẫn Yêu
    CỨU MẠNG


    Sáng hôm sau, Bình tỉnh dậy trong một cảm giác rất sai, ấm quá, lại còn thơm nữa Bình nhíu mày, theo phản xạ cọ cọ má một cái... cọ trúng vải.

    Không phải gối.

    Không phải tay áo mình.

    Là vải dày, mịn, có mùi gỗ trầm rất quen, não loát chậm chậm

    - " ủa áo aiiii?

    Má ơi chết rồi .......

    Cái đầu của ta"

    Trước mặt là lồng ngực của Thái tử.

    Bình đông cứng, thân người vẫn ôm người ta cứng ngắc, tay vẫn vòng qua eo, chân gác chân, đầu tựa ngực , tư thế rất chi là 3 châmBình nín thở, tim đập "bịch" một cái rất to, to đến mức cậu sợ Thái tử nghe thấy, chậm rãi thật chậm rãi rút tay ra, vừa định rút tay thì có 1 bài tay khác kéo lại rất mạnh .Giọng Thái tử vang lên ngay trên đỉnh đầu, khàn nhẹ vì mới tỉnh:

    - Ngươi...

    định đi đâu?

    Ánh mắt Thái tử đã mở, nhìn Bình, ánh mắt không còn lạnh lẽo chỉ thấy hơi thắc mắc về hành động nãy giờ của cậu

    Bình há miệng.

    Đóng lại.

    Rồi mở ra lần nữa, giọng nhỏ như muỗi:

    - Điện hạ... nếu ta nói... ta bị mộng du... ...ngài có chém ta không?

    Thái tử nhìn cậu rồi bật cười

    - Ngươi mộng du... mà biết ôm người?

    Bình muốn độn thổ.

    - Ta... ta quen tay.

    Nói xong, Bình muốn tự tát mình.

    Thái tử khựng lại nhìn chằm chằm Bình , ánh mắt có tia tức giận thoáng qua

    - Quen... tay?

    Bình lập tức cuống:

    - Không phải quen ngài!

    Là... quen...

    ôm... chăn!

    Gió sớm thổi qua núi Tây Sơn, sương mỏng bay ngang.

    Bình vẫn nằm nguyên tư thế, không dám nhúc nhích, chỉ mong Thái tử buông tay ra trước nhưng thái tử không buông

    - Đêm qua, ngươi gọi tên hắn.

    Bình giật mình.

    - ...Ai?

    - Sơn.

    Bình im lặng. thái tử không quen với dáng vẻ này của bình , Hắn buông cổ tay Bình ra.

    Bình lập tức lùi lại, ngồi thẳng dậy, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi, dáng vẻ ngoan đến mức đáng nghi.

    Thái tử đứng dậy, phủi áo, giọng trở lại bình thường:

    - Ngươi nên quen dần với việc, ở đây... gọi sai tên, sẽ chết rất nhanh.

    Bình gật đầu lia lịa.

    - Dạ, ta sẽ cố.

    Hắn bước đi hai bước, rồi dừng lại, không quay đầu:

    - Nhưng đêm qua... ngươi đã cứu ta.

    Bình sững lại, ngơ ngác

    - Việc đó... coi như xóa một lần vô lễ.

    Nói xong, hắn đi thẳng, Bình ngồi lại trên tảng đá, mất mấy giây mới hiểu ra:

    - ...Ủa?

    Vậy là ....

    Mình sống rồi hhihihi

    Cậu thở phào một hơi dài, tay đặt lên ngực.

    - Sơn ơi... anh vừa thoát chết lần nữa đó, thấy anh giỏi không

    Không xa, Thái tử bước đi, tay vô thức siết chặt vạt áo nơi tối qua từng bị ai đó nắm lấy trong mơ.

    Trong đầu hắn lại thoáng hiện lên những hình ảnh mơ hồ - ánh đèn sân khấu, tiếng nhạc, và một giọng nói rất quen gọi mình... bằng một cái tên khác.

    Hắn nhíu mày.

    - Sơn... rốt cuộc là ai?

    Phía sau, Bình hắt hơi một cái thật to.

    - A xì!

    Thái tử nhìn cậu một lúc, rồi nói:

    - Xuống núi thôi, còn nhiều việc phải làm lắm

    Hai người xuống núi chưa được bao lâu thì nghe thấy tiếng ồn, tiếng người đông, trộn lẫn tiếng khóc nghẹn, tiếng quát tháo, và cả tiếng cuốc xẻng chạm đất nghe khô và nặng.

    Bình dừng chân trước.

    - Điện hạ...

    - cậu nói nhỏ - phía trước có gì đó không ổn

    Thái tử đã cau mày từ lúc tiếng đầu tiên vang lên.

    Hắn ra hiệu im lặng, kéo Bình né sang bên con dốc thấp, nhìn xuống.

    Dưới thung lũng, một vòng người vây kín.

    Ở giữa là một cái hố vừa đào xong.

    Đất còn mới, ẩm, mùi bùn trộn mồ hôi tanh nồng trong không khí.

    Và cạnh miệng hố — là một cô gái, trẻ và rất xinh đẹp

    Áo vải thô, tóc rối, cổ tay bị trói bằng dây thừng.

    Gương mặt lấm lem nhưng vẫn nhìn ra được nét thanh tú, đôi mắt đỏ hoe, cắn môi đến bật máu nhưng không khóc thành tiếng.

    Một lão già đứng phía trước, áo gấm, bụng phệ, tay cầm quạt, giọng khàn nhưng rõ:

    - Con tiện nhân này bất kính với bề trên, chống lại mệnh triều đình.

    Chôn sống để làm gương!

    Bình siết chặt tay.

    - ...Bất kính kiểu gì?

    Rồi vội hỏi người dân đang đứng bên cạnh, người dân run run đáp, như sợ bị nghe thấy:

    - Lão... muốn nhận cô ấy làm thiếp, Cô nương không chịu, Lão bảo... chống mệnh quan trên là tội chết.

    Bình quay phắt sang Thái tử.

    - Điện hạ, chuyện này, phải làm sao – bình rất lo lắng

    Thái tử giơ tay, chặn lại.

    Ánh mắt hắn lạnh đi khi nhìn rõ gương mặt lão già.

    - Lý Tín.

    - hắn nói rất khẽ - Cha của Quý phi.

    Quan phụ trách toàn bộ việc trồng trọt khu vực này.

    Bình sững người

    - ...Vậy là... lão muốn gì cũng được?

    - Ở đây.

    - Thái tử đáp - Gần như vậy.

    Tiếng khóc cuối cùng của cô gái vang lên, nghẹn đến vỡ:

    - Ta thà chết... chứ không làm thiếp cho lão!

    Một tên lính đẩy cô sát miệng hố.

    Bình không chịu nổi nữa.

    Cậu quay sang Thái tử, giọng thấp nhưng gấp:

    - Điện hạ, nếu hôm nay không cứu... cô ấy chết thật đó.

    Thái tử im lặng.

    Bình tưởng hắn sẽ nói "không được", sẽ nói "đại cục", sẽ nói "chờ".

    Nhưng hắn chỉ hỏi một câu:

    - Ngươi có sợ không?

    Bình không do dự:

    - Có.

    Nhưng ta sợ nhìn người ta bị chôn sống hơn.

    Thái tử khẽ thở ra một hơi.

    - Ta không thể xử hắn.

    Không phải lúc này.

    Bình cắn môi.

    - Ta biết.

    Rồi cậu nói tiếp, rất nhanh:

    - Nhưng... cứu lén được.

    Thái tử liếc cậu.

    - Ngươi có kế?

    Bình nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở đống rơm lớn phía sau vòng người, gần kho thóc.

    - Có, cứ tin ở ta

    Thái tử nhìn Bình nghi ngờ

    - Ngươi mà làm loạn-.....

    - Ta chịu trách nhiệm.

    - Bình nói ngay - Ngài chỉ cần...

    để ta làm.

    Thái tử gật đầu.

    - Ba nhịp thở.

    - hắn nói - Ta chỉ che được ba nhịp.

    Bình gật mạnh.

    Tiếng hô hoán bất ngờ vang lên phía kho thóc:

    - Cháy!

    Cháy kho lương rồi!!

    Cả đám người náo loạn.

    Lính quay đầu.

    Dân làng tán loạn.

    Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Bình đã lao tới.

    Cậu cắt dây trói bằng con dao giấu trong ủng, kéo mạnh tay cô gái:

    - Chạy!

    Cô gái sững người , rồi như tỉnh mộng, lao theo Bình về phía rừng rậm.

    Một tên lính phát hiện, hét lớn:

    - Bắt lại!

    Thái tử xoay người, chắn giữa lối đi, ánh mắt lạnh như bang, đánh 1 chưởng tên lính ngất tại chỗ Khoảnh khắc ấy đủ để Bình và cô gái biến mất sau rặng cây, Tiếng hỗn loạn phía sau dần xa.

    Trong rừng, Bình kéo cô gái chạy đến khi phổi như muốn nổ tung mới dừng lại.

    Cô gái quỵ xuống, khóc nức nở.

    Bình thở dốc, đặt tay lên vai cô:

    - Không sao rồi.

    Không ai tìm được cô đâu.

    Một lát sau, Thái tử xuất hiện.

    Áo hắn dính bụi.

    Ánh mắt tối đi, nhưng không giận.

    Hắn nhìn cô gái, rồi nhìn Bình.

    - Từ giờ, cô đi về hướng tây.

    - hắn nói - Có người của ta chờ.

    Đổi tên.

    Đổi họ.

    Đừng quay lại.

    Cô gái quỳ sụp xuống.

    - Ân nhân

    - Đi đi.

    - Thái tử ngắt lời.

    Cô gái lạy ba lạy, rồi chạy đi.

    Rừng trở lại yên tĩnh.

    Bình đứng đó, tim vẫn đập rất mạnh.

    Thái tử nhìn về phía làng, giọng trầm xuống:

    - Nhưng từ hôm nay...

    Lý Tín đã có tên trong sổ đen của ta, ta phải xem hắn đã tác oai tác qoái đến mức nào

    Hắn quay sang Bình.

    - Còn ngươi...

    Lần sau, nhớ báo trước cho ta... trước khi liều mạng.

    Bình bật cười nhẹ, dù tay vẫn run, thái tu nhìn cậu không còn là ánh mắt đề phòng chi thấy trìu mến và dễ thương
     
    Vẫn Yêu
    TIN TƯỞNG VÔ CỚ


    Từ sau hôm đó, Bình gần như...

    được thăng chức không lương , ngày nào thái tử cũng gọi

    - Bình, vào đây.

    Bình vào, đứng nghiêm chỉnh chờ phân phó, trong đầu đã chuẩn bị tinh thần cho mưu lược, chính sự, hoặc chí ít cũng là việc gì đó liên quan đến... vận mệnh quốc gia.

    Nhưng không.

    - Châm trà.

    - Dạ.

    Châm xong.

    - Mài mực.

    - Dạ.

    Mài xong.

    - Lau bụi.

    - Dạ.

    Lau xong.

    Thái tử ngồi đọc tấu chương, đọc được nửa dòng thì dừng, nhìn sang:

    - Gió hơi nóng.

    Bình cầm quạt, quạt rất có tâm, quạt đến mức cổ tay mỏi nhừ.

    Quạt xong tưởng được ra ngoài, thái tử lại nói:

    - Đứng đó đi.

    - Dạ...

    đứng làm gì ạ?

    - Đứng đuổi muỗi cho ta

    Bình á khẩu, nhưng vẫn làm trong long thì chửi thái tử không tiếc lời, dạo gần đây không thấy thái tử đòi giết mình nữa nên bình có vài phần to gan nhưng kỳ lạ là thái tử làm việc nhanh hơn hẳn.

    Ít cau mày hơn.

    Thỉnh thoảng còn bật cười rất khẽ khi Bình lỡ tay làm đổ mực rồi đứng chết trân như tượng Phật hỏng.

    Có hôm Bình đánh liều hỏi:

    - Điện hạ... người gọi ta vào... chỉ để ta tồn tại thôi hả?

    Thái tử không ngẩng đầu:

    - Ừ.

    Bình không biết câu đó là thật hay đùa.

    Chỉ biết từ hôm ấy, thư phòng lạnh lẽo bỗng dưng... có sinh khí.

    Có tiếng bước chân lạch cạch.

    Có mùi trà mới.

    Có người thở dài rất nhỏ mỗi khi mỏi chân, dĩ nhiên — chuyện này không thể giấu được lâu nó được truyền đến tai quý phi

    Quý phi vốn là con gái lão thần hôm trước.

    Người ngoài nhìn vào chỉ thấy nàng dịu dàng, đoan trang, cười nói vừa mực.

    Nhưng trong cung, ai cũng biết nàng quen được chiều, quen là trung tâm, quen để người khác nhìn theo từng bước.

    Vậy mà dạo này, thái tử không thèm đến, không hỏi han, không dung bữa chung , lần nào tới thái tử cũng báo bận , chỉ nhôt mình suốt trong thư phong với một kẻ hạ nhân măt mũi lạ hoắc

    - Là ai?

    - Quý phi hỏi, tay siết chặt chiếc khăn lụa.

    - Là... một nam tử tên Bình.

    - cung nữ đáp, cúi đầu - Thái tử ngày nào cũng giữ người đó bên cạnh.

    Quý phi cười.

    Nhưng nụ cười không chạm tới mắt.

    - Một kẻ hạ tiện... mà dám cướp người của ta?

    Đêm đó, Bình bị bắt cóc, Khi tỉnh lại, mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi.

    Không phải thư phòng.

    Không có mùi trầm.

    Không có ánh đèn ấm.

    Bình mở mắt.

    Trước mặt là Quý phi.

    Nàng ngồi đó, y phục lộng lẫy, nhưng ánh mắt lạnh như nhìn một con kiến sắp bị nghiền nát.

    - Tỉnh rồi à?

    Bình mất vài nhịp để hiểu tình hình.

    Rồi rất thành thật:

    - Sao thần lại có mặt ở đây ?

    Quý phi đứng dậy, bước đến, cúi xuống

    - Người và điện hạ rốt cuộc là gì .Một kẻ không thân phận, không xuất thân, không địa vị - nàng nói chậm, từng chữ rơi xuống như kim - mà lại dám đứng cạnh thái tử?

    Bình suy nghĩ một chút.

    - Ta...

    đứng vì người bảo đứng ạ.

    Cái tát giáng xuống rất nhanh.

    Má Bình lệch sang một bên, tai ong lên.

    Nhưng ánh mắt cậu không hoảng loạn.

    Chỉ là... hơi lạnh.

    Giết hắn.

    - Quý phi quay lưng Làm sạch sẽ.

    Hai tên thị vệ tiến lên.

    Ngay khoảnh khắc lưỡi đao rút ra, ánh mắt Bình đổi khác.

    Không còn là kẻ sai vặt vụng về, không còn là người hay cười gượng mà là một dáng vẻ sát thủ khát máu Bình cũ, trong cậu, mở mắt.

    Cậu nghiêng người né đòn đầu tiên, cổ tay xoay nhẹ, đoạt lấy chuôi đao.

    Động tác gọn, dứt, không thừa một nhịp.

    Tên thị vệ còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã ngã xuống, bất tỉnh.

    Tên còn lại sững người:

    - Ngươi .........

    Bình thở ra một hơi, giọng rất thấp:

    - Xin lỗi.

    Ta đang... vội.

    Bình chạy hết sức bình sinh vừa chạy vừa tự hỏi mình có võ hồi nào?

    Càng nghĩ càng mệt rồi dần dần không có sức, cậu lai trở lại thành Bình mới yếu ớt, chạy một chút là mệt sau đó bất tỉnh luôn,nằm vật ngoài ngự hoa viên hướng tới tẩm điện của thái tử không hiểu sao lúc đó bình lại cảm thấy chỉ có chỗ đó là an toàn nhất

    Sáng hôm sau, Bình tỉnh dậy trong cảm giác lạnh buốt.

    Không phải lạnh của đêm núi, cũng không phải ẩm mốc của nhà kho, mà là cái lạnh cứng ngắc từ nền gạch ngọc.

    Lưng đau âm ỉ, cổ họng khô khốc.

    Cậu chớp mắt mấy lần mới nhận ra mình đang nằm... trong điện thái tử.

    Chính xác hơn là... nằm dưới đất.

    Bình chưa kịp hiểu chuyện thì đã nghe tiếng nức nở rất đúng chuẩn "đau lòng".

    - Điện hạ...

    điện hạ phải làm chủ cho thần thiếp...

    Giọng Quý phi.

    Bình xoay mắt nhìn sang.

    Quý phi ngồi bên cạnh thái tử, áo trắng tang nhạt, mắt đỏ hoe, lệ rơi vừa đủ đẹp.

    Sau lưng nàng là hai cung nữ cúi đầu, cạnh đó đặt một chiếc khăn lụa nhuốm máu - quá rõ ràng, quá gọn gàng.

    Thái tử ngồi trên cao, sắc mặt lạnh nhạt, tay đặt trên tay vịn ghế, không nói gì.

    Quý phi nghẹn ngào:

    - Tỳ nữ thân cận của thần thiếp... sáng nay được phát hiện chết trong ngự hoa viên... cổ bị bẻ gãy... thần thiếp hỏi khắp nơi... chỉ có Bình là biến mất cả đêm...

    Ta không hiểu... sao mà ngươi lại nhẫn tâm như vậy...

    Bình há miệng.

    - Ngươi còn định chối sao?!

    - Quý phi bật khóc lớn hơn, giọng run rẩy - Người đâu!

    Các ngươi nói xem!

    Đêm qua có ai thấy Bình không?!

    Một cung nữ lập tức quỳ xuống:

    - Nô tỳ... nô tỳ thấy Bình chạy từ hướng ngự hoa viên đi ra... người đầy bụi đất... nhìn rất hoảng loạn ạ

    Bình nghe tới đó thì đầu óc tỉnh hẳn.

    Cậu chống tay ngồi dậy, nhưng vừa động đã choáng, tay run run.

    Vết thương và cơn kiệt sức khiến giọng nói yếu hẳn đi, nhưng Bình vẫn cố mở miệng:

    - Điện hạ... ta không giết ai cả...

    Quý phi quay phắt lại:

    - Ngươi nói dối!

    - Ta...

    - Bình nuốt nước bọt - Ta thậm chí... còn không biết tỳ nữ đó là ai...

    Một khoảng im lặng rơi xuống.

    Quý phi quay sang thái tử, nước mắt rơi lã chã:

    - Điện hạ... người nghe xem... hắn giết người mà còn thản nhiên như vậy... nếu hôm nay không xử, sau này cung quy để ở đâu?

    Thần thiếp... thần thiếp còn mặt mũi nào sống tiếp...

    Nàng cúi đầu, vai run run, khóc rất đẹp.

    Cậu ngẩng đầu nhìn thái tử.

    Ánh mắt không cầu xin, cũng không phản kháng.

    Chỉ nhìn thẳng, như đặt tất cả lên bàn rồi thôi.

    - Điện hạ.

    - Bình nói khẽ - Ta bất tỉnh ngoài ngự hoa viên.

    Khi tỉnh lại...

    đã ở đây.

    Thái tử cuối cùng cũng lên tiếng.

    Giọng hắn không lớn, nhưng đủ để cả điện im phăng phắc:

    - Quý phi.

    Nàng ngẩng lên ngay lập tức:

    - Thần thiếp ở đây...

    - Người chết kia.

    - hắn nói chậm - Thời điểm tử vong là khi nào?

    Quý phi khựng lại nửa nhịp, rồi đáp:

    - Khoảng... canh ba.

    Thái tử gật đầu rất nhẹ.

    - Canh ba...

    Bình còn bất tỉnh.

    Hắn nhìn sang thị vệ đứng bên:

    - Thái y nói sao?

    - Bẩm điện hạ.

    - thị vệ cúi đầu - Bình kiệt sức nghiêm trọng, mạch loạn, thân thể không thể vận lực trong nhiều canh giờ.

    Thái tử đứng dậy, Mỗi bước hắn đi xuống bậc thềm đều vang rất rõ trên nền điện.

    - Một người.

    - hắn nhìn thẳng Quý phi - không còn sức đứng vững... giết người bằng cách bẻ cổ?

    - Tât cả những gì nàng và cha nàng làm ta đều biết, nàng nên biết yên phân, cùng lắm là ta giết hắn nhưng nàng cũng không thoát khỏi liên lụy, nghĩ cho kỹ

    Quý phi tái mặt, Bình ở dưới đất, nghe tới đó thì... chớp mắt một cái, ủa có chuyện gì vậy, sao yên lặng hết rồi, hay --- thái tử định giết ta thật

    Thái tử quay sang nhìn Bình.

    Ánh mắt không còn lạnh như trước, nhưng cũng không hề dịu dàng.

    - Bình.

    - ...Dạ?

    - Lần sau. — hắn nói rất chậm — nếu muốn ngã, thì ngã vào giường.

    Rồi thái tử bước tới nhấc bình lên bế gọn trong tay, bước vào tẩm điện.

    - Truyền thái y

    Quý phi chứng kiến cảnh đó vô cùng kinh hãi, thái tử chưa bao giờ đối xử với ai lại ôn nhu đến thế, long căm ghét và ghen tị nổi lên bừng bừng, ra khỏi điện thái tử, quý phi vội viết thư về cho cha, mong cha vì mình có thê tìm ra cách trừ khử bình
     
    Vẫn Yêu
    LẠI 18+ ĐÂY


    Bình nhẹ hẫng trong khoảnh khắc rời khỏi nền gạch lạnh, khẽ nhíu mày, hơi thở rối loạn, miệng mấp máy như muốn nói gì đó nhưng không thành tiếng, thái tử đặt cậu lên giường

    - Nhẹ tay.

    - thái tử nói với cung nhân, giọng thấp nhưng không cho phép sai sót - Canh suốt ngày đêm.

    Một khắc cũng không được rời.

    - Tuân lệnh.

    Bình nằm lên giường.

    Chăn ấm phủ kín, nhưng người vẫn run nhẹ.

    Thái tử đứng cạnh một lúc rất lâu, nhìn gương mặt tái đi vì sốt, hàng mi ướt mồ hôi, môi khô nứt.

    Đêm đó, Bình bắt đầu sốt.Sốt li bì.

    Thái y đến rồi lại đi, thuốc sắc không ngừng, khăn lạnh thay liên tục.

    Nhưng Bình không tỉnh.

    Chỉ mơ, cậu mơ thấy lưỡi đao, mơ tiếng kim loại chém xuống, mơ bị giết,...

    Bình co người lại, tay nắm chặt chăn, lắc đầu liên tục.

    - Không... không phải tôi...

    đừng...

    đừng giết tôi...

    Giọng rất nhỏ.

    Rất yếu.

    Có lúc cậu bật khóc trong mơ, nước mắt tràn ra hai bên thái dương, thấm ướt gối.

    - Tôi không muốn chết...

    - Bình thì thào - Tôi sợ...

    Câu nói đó khiến thái tử đang đứng ngoài bình phong khựng lại.

    Hắn bước tới, ngồi xuống mép giường.

    Bàn tay đặt lên trán Bình, nóng đến mức khiến lòng bàn tay hắn siết chặt lại.

    - Bình.

    - hắn gọi, giọng thấp - Tỉnh lại.

    Nhưng Bình không nghe thấy.

    Cậu chìm trong ác mộng, hơi thở gấp gáp, miệng lặp đi lặp lại những câu vỡ vụn

    - Đừng tới... xin đừng tới gần tôi...Tôi không chịu nổi nữa...tôi không muốn chết

    Một người không biết võ công, không mưu lược, không có chút thủ đoạn nào... bị ném vào vòng xoáy chết chóc, bị đe dọa, bị vu tội, bị kéo đi giữa đêm - rồi bảo rằng "mạnh mẽ lên"?

    Thái tử cảm thấy mất bình tĩnh, tự hỏi đây là ai tạo sao một kẻ tạo phản lại như thế này, hắn xót xa.

    Hắn đặt tay lên cổ tay Bình.

    Mạch đập loạn.

    Rất yếu.

    - Ra ngoài hết.

    - thái tử nói.

    Cung nhân do dự.

    - Nhưng điện hạ—

    - Ra ngoài.

    Cửa khép lại.

    Trong phòng chỉ còn ánh đèn mờ và hai người.

    Bình lại rên lên một tiếng rất khẽ, nước mắt rơi không ngừng, như đứa trẻ bị bỏ quên giữa đêm tối.

    Thái tử ngồi đó rất lâu.

    Rồi cuối cùng, hắn làm một việc mà chính hắn cũng không ngờ tới.

    Hắn cúi xuống, kéo Bình lại gần hơn, để đầu cậu tựa vào ngực mình.

    Một tay vỗ nhẹ sau lưng, động tác vụng về nhưng kiên nhẫn.

    - Không sao rồi.

    - hắn nói khẽ - Ở đây an toàn.

    Bình không tỉnh, nhưng cơ thể khẽ dịu đi một chút.

    Tiếng nức nở nhỏ dần, hơi thở chậm lại.

    - Ta ở đây.

    - thái tử nói tiếp, giọng trầm và chắc - Không ai giết được ngươi cả.

    Trong mê man cảm nhận hơi ấm đấy, bình nhìn nhầm thái tử là sơn, lập tức vòng tay qua ôm lấy sơn như sợ sơn chạy mất, vừa ôm vừa lẩm bẩm

    - Sơn ơi, anh nhớ em, anh sợ lắm, em có thể ở cạnh anh được không

    Bình vươn lên lần nữa, lần này không còn do dự.

    Môi cậu tìm đến môi hắn, chủ động hơn, ép sát hơn, như kẻ đã chờ đợi rất lâu rồi mới chạm được vào thứ mình khao khát.

    Môi Bình run rẩy, mở ra rất khẽ, hơi thở nóng hổi tràn sang, mang theo mùi thuốc đắng và nỗi sợ chưa tan.

    Môi Bình mềm, nóng, dán sát không chịu rời, mỗi nhịp thở đều gấp gáp, vỡ vụn.

    Một tiếng thở khẽ lọt ra giữa hai làn môi.

    Tay Bình trượt lên vai hắn, bấu chặt, ngón tay co lại như sợ mất.

    Cậu hôn sâu hơn một chút, vụng về nhưng cố chấp, mang theo cả run rẩy lẫn khát khao không biết gọi tên.

    Thái tử cuối cùng cũng đáp lại. hắn giữ lấy môi Bình, chậm, nặng, ép xuống vừa đủ để người kia không ngã, hơi thở hòa quyện, tim đập dồn dập trong lồng ngực.

    Khoảnh khắc đó, ham muốn không cần được gọi tên nó ở ngay đó, căng đến mức đau.

    Bình khẽ rên lên một tiếng rất nhỏ, như thở dài, như van xin:

    - Sơn...

    Tiếng gọi ấy kéo thái tử trở lại.

    Hắn dừng lại đột ngột.

    Rời môi ra chậm đến mức còn lưu lại hơi ấm.

    Trán áp lên trán Bình, hơi thở gấp, giọng khàn đi vì kìm nén:

    - Đủ rồi...

    Bình nhíu mày, như hụt hẫng, môi còn ướt khẽ động đậythêm một lần nữa rồi mới chịu buông.

    Cơ thể mềm ra, ngả vào ngực hắn, rơi trởlại giấc ngủ sâu.

    Trong điện, không khí còn nóng.

    Thái tử vẫn giữ Bình trongtay rất lâu, cảm giác nơi môi chưa tan, tim đập mạnh đến mức khó chịu
     
    Vẫn Yêu
    NƠI TA SỐNG


    Bình tỉnh lại vào buổi chiều.

    Ánh nắng nhạt xuyên qua rèm, rơi lên mí mắt khiến cậu khó chịu mà nhíu mày.

    Cổ họng khô rát, đầu nặng như bị ai nhét đá vào.

    Cậu chớp mắt mấy lần mới nhận ra mình đang nằm trên giường trong điện thái tử.Bình ngơ ngác nhìn trần nhà quen mà lạ.

    Chăn ấm, đệm mềm, mùi thuốc còn phảng phất.

    Cậu nhúc nhích thử, toàn thân mỏi nhừ như vừa chạy mấy ngày liền.

    Trong đầu Bình trống trơn, sạch sẽ đến đáng ngờ.

    Cậu chống tay ngồi dậy thì cửa điện mở ra.

    Thái tử bước vào.

    Bình lập tức giật mình, vội kéo chăn cho ngay ngắn:

    Ánh mắt hắn lướt qua gương mặt Bình - tỉnh táo, ngơ ngác, hoàn toàn không biết gì cả - rồi mới chậm rãi lên tiếng:

    - Ngươi tỉnh rồi.

    Giọng vẫn bình thường.

    Lạnh.

    Điềm tĩnh.

    Không để lộ chút dao động nào.

    Bình gật đầu:

    - Dạ...

    đầu hơi đau... ta ở đây mấy hôm rồi ạ?

    - Ba ngày.

    - thái tử đáp.

    - Ba... ngày?

    - Bình tròn mắt - Ta ngủ lâu vậy sao?

    - ừ

    Hắn bước lại gần, đặt chén thuốc lên bàn, không nhìn thẳng vào Bình:

    - Uống đi.

    Bình ngoan ngoãn nhận lấy, uống từng ngụm nhỏ, mặt nhăn lại vì đắng:

    - Ta... có làm gì kỳ lạ không ạ?

    Lúc sốt ấy.

    Tay thái tử khựng lại rất nhẹ.

    Nhẹ đến mức nếu không chú ý thì sẽ bỏ qua.

    - Không.

    - hắn nói - Ngươi chỉ mê sảng.

    - À...

    - Bình thở phào - Vậy là tốt rồi.

    Cậu cười, nụ cười quen thuộc, vô hại, không hề mang theo ký ức nào của đêm hôm đó.

    - Người uống thuốc xong có thê về điện cua ngươi – nói xong thái tử qua đầu bỏ đi

    - Hứ - chưa gì đã muốn đuổi – bình vừa uống thuốc vừa lèm bèm ....

    Hắn ngồi trong thư phòng, tay cầm bút mà chữ không thành chữ.

    Trong đầu cứ lặp đi lặp lại ký ức về ngày hôm đó, nhớ rõ đến đáng sợ, hắn không hiểu sao ban thân lại có thể không kiềm chế như vậy, nếu không phai bình nhắc đến cái tên đó thì có lẽ hắn đã làm chuyện đó với bình rồi.

    đúng rồi cái tên đó " sơn " hắn càng nghĩ càng thây khó chịu

    - " rốt cuộc sơn là ai khiến ngươi năm lần bảy lượt nhớ mãi không quên"

    Sáng hôm sau, triều sớm vừa mở, văn võ bá quan đã đồng loạt dâng sớ.

    Sớ chồng sớ.

    Chữ đỏ chữ đen, một màu u ám.

    Tây Sơn mất mùa, lúa gạo sản lượng thấp, nhân dân đói kém, lưu dân rời quê

    Thái tử đọc đến đâu, tay siết chặt đến đó, laj là tây sơn, lại là đói Giữa điện, lão thần phụ trách trồng trọt - cha của Quý phi quỳ xuống, giọng quen thuộc đến mức khiến người ta buồn nôn:

    - Điện hạ, khí hậu Tây Sơn khắc nghiệt, đất không giữ nước, chỉ có thể trồng lúa cạn.

    Thần đã nhiều lần xin ngân sách nghiên cứu...

    Nghiên cứu, mười năm, mười năm xin ngân sách, mười năm báo cáo, mười năm dân vẫn đói Thái tử đặt sớ xuống rất mạnh.

    - Mười năm.

    - hắn nói chậm - Kết quả của ngươi là gì?

    Lão thần cúi đầu:

    - Thần...

    đã tận lực.

    "Tận lực" ba chữ ấy khiến thái tử suýt nữa đứng bật dậy, muốn giết, muốn ra lệnh kéo xuống chém đâu ngay tại điện, nhưng hắn không thể Bởi trong cả triều đình này, lão ta là người duy nhất có kiến thức về nông vụ.

    Giết lão, Tây Sơn sẽ càng loạn.

    Dân sẽ càng chết nhanh hơn.

    Thái tử đành nhịn.

    Buổi triều tan, hắn trở về điện trong trạng thái bứt rứt đến khó chịu.

    Áo ngoài còn chưa cởi, lưng áo đã căng cứng như bị ghim đinh.

    Trong điện, Bình đang lau lá cây.

    Cậu làm rất nhẹ tay, từng chiếc lá được lau sạch bụi, xanh bóng lên.

    Thấy thái tử bước vào với sắc mặt không tốt, Bình lập tức cúi đầu, không dám hó hé.

    Cậu biết lúc này nên im lặng.

    Nhưng... bản tính tò mò là thứ rất khó trị.

    Bình lau thêm vài lá, lén nhìn sắc mặt thái tử một chút, rồi như nói vu vơ, rất nhỏ:

    - ...Sao ta thấy Tây Sơn... không trồng lúa nước nhỉ?

    Thái tử khựng lại.

    Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén:

    - Ngươi nói gì?

    Bình giật mình, vội giải thích:

    - À... ta chỉ hỏi bâng quơ thôi ạ.

    Thái tử vẫn nhìn cậu:

    - Cha của Quý phi phụ trách trồng trọt đã khảo sát khí hậu.

    Tây Sơn chỉ trồng được lúa cạn.

    - ...Vậy ạ?

    - Bình ngơ ra.

    Cậu đứng thẳng người lên, nét mặt hiện rõ ngạc nhiên thật sự, không phải giả vờ.

    - Nhưng... ta ở Tây Sơn mấy ngày rồi. — Bình nói chậm — Thời tiết ở đó... rất giống nơi ta từng sống.

    Thái tử cau mày:

    - Nơi nào?

    Bình im lặng một nhịp, rồi nói tiếp, giọng chắc hơn:

    - Ở đó... dân trồng lúa nước.

    Không những trồng được, - Bình nói, càng lúc càng tự nhiên hơn — mà thu hoạch còn rất ổn.

    Nước không thiếu.

    Đất giữ ẩm tốt.

    Nhà ta cũng làm nông, trồng lúa nước, nuôi cá trong ruộng, cây ăn quả quanh năm.

    Cậu như quên mất mình đang nói với ai.

    - Tây Sơn nếu trồng lúa cạn mới là sai.

    - Bình lắc đầu - Khu vực đó... chỉ hợp lúa nước, và chắc chắn sản lượng sẽ cao.

    Thái tử chậm rãi tiến lại gần Bình đều mang theo áp lực vô hình.

    Bình lúc này mới giật mình nhận ra mình nói hơi... nhiều.

    - Ta... ta chỉ nói linh tinh thôi ạ...

    - Bình lắp bắp - Điện hạ đừng

    - Ngươi.

    - thái tử cắt ngang - Dựa vào đâu mà chắc chắn?

    Bình nuốt nước bọt.

    - Vì khí hậu đó giống hệt vùng ta từng sống.

    Mà ở đó... lúa nước là thứ dễ trồng nhất.

    Thái tử quay lưng đi, tay siết chặt.

    Trong đầu hắn, một ý nghĩ vừa lóe lên, vừa đáng sợ, vừa đầy hy vọng:

    - " Nếu Tây Sơn không thiếu lương thực...

    thì có những người... không cần phải sống tiếp nữa"
     
    Vẫn Yêu
    ANH GIỎI


    Ngay trong đêm, thái tử gọi tâm phúc vào điện, ra lệnh kín như bưng.

    Một thân phận mới được chuẩn bị cho Bình.

    Một con đường rời khỏi hoàng cung không để lại dấu vết.

    Một khu đất ở Tây Sơn - xa kinh thành, xa triều đình, nhưng đúng nơi mà câu nói của Bình vẫn còn vang trong đầu hắn.

    Bình không kịp từ chối.

    Cậu chỉ được nói một câu:

    - Ta sẽ cố gắng

    Bình rời cung trong im lặng.

    Không tiễn biệt.

    Không cáo từ.

    Chỉ mang theo vài vật dụng đơn giản, một nhóm hộ vệ được bố trí 24/24, luôn ở khoảng cách đủ xa để không làm phiền - nhưng đủ gần để thái tử không bỏ lỡ nhất cử nhất động của cậu

    Ở Tây Sơn, Bình bắt tay vào việc.

    Cậu xắn tay áo, lội ruộng, đo mực nước, quan sát đất, thử từng thửa nhỏ.

    Ban đầu dân nhìn cậu bằng ánh mắt nghi ngờ - một kẻ từ kinh thành đến, nói chuyện "lúa nước" nghe như chuyện trên mây, nhưng bình không cãi cậu làm, từng ngày từng ngày áp dụng lời dặn cha me vào công việc .cách dẫn nước, giữ bùn, cấy thưa để rễ thở, thả cá nhỏ để ăn sâu.

    Tay phồng rộp, lưng cháy nắng, nhưng mắt thì sáng lên từng chút một khi mầm xanh nhú khỏi mặt nước.

    Còn trong hoàng cung...

    Từ ngày Bình rời đi, điện thái tử trống hẳn, không còn tiếng bước chân lạch cạch, không còn dáng người vụng về đứng lau lá cây rồi lén nhìn sắc mặt hắn, không còn cái nhăn mặt mỗi lần uống thuốc đắng.

    Mỗi ngày, thái tử đều vô thức nhìn về góc cũ trong điện - nơi Bình từng đứng.

    Và mỗi đêm, khi mọi thứ yên tĩnh, ký ức về đêm hôm đó lại hiện lên rất rõ.

    Quá rõ.

    Đến mức hắn không cần nhắm mắt cũng nhớ được.

    Hắn tự nhủ mình chỉ lo cho Tây Sơn.

    Nhưng trái tim thì không chịu nghe lời.

    Đêm đó, hắn đang ngồi trong điện, đầu óc rối bời, thì trời đất bỗng tối sầm.

    Một luồng sát khí lạnh buốt ập tới.

    Lưỡi dao lóe lên trong bóng tối.

    Hắn chỉ kịp nghiêng người, đau rất đau Máu nóng tràn ra, đầu ong ong, tiếng kim loại va chạm vang lên liên tiếp.

    Thị vệ xông vào, ánh đuốc sáng rực, nhưng tên ám sát đã biến mất như chưa từng tồn tại.

    Thái tử không chết.

    Nhưng khoảnh khắc ấy - khi cơn choáng ập tới - toàn bộ ký ức kiếp trước tràn về như vỡ đê.

    Không có lửa, không có chiến loạn.

    Chỉ là ánh đèn sân khấu chập chờn, tiếng nhạc vỡ vụn, và một người ngã xuống trong ánh sáng trắng lóa – người đó là bình, bình ngã trên sân khấu trong vòng tay của cậu, Sơn nhớ nhưng đêm mê man sốt Bình đa gọi tên sơn điều đó nghĩa là bình cũng xuyên không giống cậu và vẫn nhớ cậu, không giấu nổi niềm vui trong long thái tử ôm cái đầu máu cưỡi ngựa ra khỏi hoàng cung hướng tới Tây Sơn nơi có người mình yêu

    Tây Sơn hiện ra dưới ánh trăng nhạt.

    Cánh đồng trải dài, nước phản chiếu ánh bạc.

    Hắn xuống ngựa, bước chậm lại khi nhìn thấy một bóng người đang cúi kiểm tra ruộng trong đêm, tay cầm đèn dầu vẫn là bóng dáng quen thuộc đấy nhưng gầy hơn rồi, Sơn tự trách mình sao lại để Bình phải ra ngoài chịu khổ

    Bình ngẩng lên khi nghe tiếng bước chân, Hai người đứng đối diện nhau, gió thổi qua ruộng lúa, lá lúa xào xạc , Bình hơi ngạc nhiên lên tiếng:

    - Sao lại là ngài, ngài không nên tới đây, nguy hiểm lắm ..... sao đầu ngài lại chảy máu, bình lo lắng đưa tay muốn chạm vào vết thương

    Sơn không né tránh, khi đôi tay của bình cách mặt hắn vài cm Sơn nói:

    - Anh Bình

    Chỉ một tiếng gọi, nhưng đủ để thứ gì đó trong lòng Bình vỡ ra.

    Cậu sợ mình ảo giác, liền hỏi lại

    - Ngài gọi thần là gì

    - Anh bình

    Bình siết chặt tay:

    - Sơn ơiiiiiiiiiiii

    Bình vứt hết đồ xuống đất vòng tay qua ôm cổ sơn rất chặt, rất chặt, vừa ôm vừa khóc, khóc tèm lem, bao nhiêu nước măt dồn nén giờ Bình tuôn ra hết, thấm đẫm vai áo Sơn, sơn không nói gì chỉ vòng tay qua ôm eo bình để bình khóc cho đã cậu biết anh người yêu của cậu đã mệt mỏi, sợ hãi như thế nào, cảm giac xót, rất xót ....

    Khi Bình nấc lên cái cuối cùng, lau mặt bằng tay áo một cách rất...

    Bình, cậu đột ngột ngẩng lên, mắt còn đỏ hoe nhưng ánh nhìn thì sáng hẳn.

    - À, đúng rồi

    Chưa kịp để Sơn hỏi "đúng rồi" là đúng cái gì, Bình đã nắm tay hắn, kéo đi rất nhanh.

    - Đi theo anh

    Sơn bị kéo lảo đảo, nhưng không hề phản kháng.

    Hắn để mặc Bình lôi mình băng qua bờ ruộng, giày dẫm lên đất ẩm, gió đêm thổi mát lạnh.

    Đến khi dừng lại, trước mắt hắn là cả một cánh đồng lúa nước trải dài, Mạ đã bén rễ.

    Lá xanh mướt.

    Nước trong ruộng phản chiếu ánh trăng, lấp lánh như bạc.

    Bình đứng giữa bờ ruộng, quay lại nhìn Sơn, ngực ưỡn lên một chút rất vô thức.

    - Sơn nhìn đi, anh làm được rồi – cậu nói với giọng tự hào

    - Anh đo mực nước mỗi ngày.- Bình nói liền một mạch, tay chỉ tới chỉ lui.

    - Đào rãnh thế này để nước không tù.

    Cấy thưa ra, lúa mới khỏe.

    Mấy hôm nữa thả cá, cá ăn sâu, phân cá lại nuôi lúa.

    Cậu quay sang nhìn Sơn, mắt long lanh:

    - Anh nói rồi mà.

    Tây Sơn trồng được lúa nước.

    Không phải lúa cạn.

    - Anh giỏi – sơn ra dấu like, sơn lúc nào cũng khen và nhường nhịn bình nên khi ký ức chở ve thì sự yêu thương ấy cũng chưa 1 lần thay đổi

    Đột nhiên Bình thấy lạ, Ánh đèn dầu hắt nghiêng qua gương mặt Sơn, soi rõ một vệt sẫm nơi tóc mai.

    Máu đã khô, nhưng vết thương vẫn còn mới.

    Bình nhíu mày, nghiêng đầu nhìn kỹ hơn, rồi không nói không rằng đưa tay chạm nhẹ.

    Cậu cau mày, vẻ mặt rất nghiêm túc, khác hẳn lúc nãy còn khóc sướt mướt.

    - Vào nhà đi
     
    Back
    Top Dưới