Ngôn Tình Vận May Đổi Đời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vận May Đổi Đời
Chương 460: Bởi vì anh chàng này quá chói mắt


Sanlitun, quán bar Đại Đường Thịnh Thế.

Lúc này trời đã chập tối, là thời gian cao điểm của dân văn phòng tan sở, những con cú đêm bây giờ vẫn còn chưa thức giấc, vì vậy quán bar rất vắng vẻ.

Advertisement

Tại lối vào của quán bar, Lý Thần và Hoắc Hoàn Vũ bước xuống xe, Ngô Hồng Hà đang kính cẩn ở đó với một người đàn ông mặc vest.

“Anh Lý, anh Hoắc”.

Advertisement

Nhìn thấy Lý Thần và Hoắc Hoàn Vũ cùng nhau đi tới, Ngô Hồng Hà vội vàng cung kính chào hỏi.

Bây giờ tâm trạng của Hoắc Hoàn Vũ rất không tốt vì vậy không chào lại Ngô Hồng Hà.

Còn Lý Thần thì gật đầu, nói: “Đã liên hệ xong chưa?”

Ngô Hồng Hà vội vàng nói: “Chúng tôi đã liên hệ xong rồi, đây là ông chủ Trịnh Khoát của quán bar”.

Nghe thấy Ngô Hồng Hà đang giới thiệu mình, Trịnh Khoát vội vàng cúi người kính cẩn nói: “Anh Lý, cậu Hoắc, xin chào, tôi là chủ của quán bar này, nếu có yêu cầu gì xin anh cứ việc giao phó, tôi sẽ gắng hết sức hoàn thành”.

Có thể mở một quán bar ở Satilun Yến Kinh với diện tích rộng lớn như thế này, Trịnh Khoát đã có địa vị và thân thế cao hơn hầu hết những người trong xã hội này rồi, thấy chiếc xe Hutou Ben mà ông ấy đang lái, một chiếc xe hiếm thấy ở trong nước hiện giờ là biết ông ấy rất giàu có, cũng rất quyền thế.

Nhưng cho dù là tiền hay quyền thì cũng sợ so sánh.

Trịnh Khoát nghĩ mọi cách để ôm chặt đùi của Ngô Hồng Hà, bởi vì thân phận con cháu thế gia của Ngô Hồng Hà sẽ giúp cho công việc kinh doanh của ông ấy suôn sẻ hơn rất nhiều.

Nhưng hôm nay, Trịnh Khoát mới được gặp ông lớn thực sự. Thấy dáng vẻ dè dặt và cung kính của Ngô Hồng Hà, Trịnh Khoát biết rằng hai người thanh niên trước mặt này nhất định không phải là người mà ông ấy có thể lơ là được.

“Cám ơn sếp Trịnh, chuyện là thế này, tối hôm qua bạn của tôi chơi ở quán bar của ông, giữa chừng thì xảy ra chút chuyện, bây giờ cần xem camera giám sát của quán ông, không biết có tiện không?”, Lý Thần lịch sự hỏi.

Quy tắc ứng xử của Lý Thần là không xu nịnh khi yếu hơn người khác, không ngông cuồng khi mạnh hơn người khác. Vì vậy đối với Trịnh Khoát, lời của anh khiến đối phương rất dễ chịu.

Trịnh Khoát ngây ra, sau đó vội vàng nói: “Tiện chứ tiện chứ, hai vị mời theo tôi!”

Tiến vào bên trong quán bar, đi thẳng đến phòng giám sát, chỉ thị của ông chủ Trịnh Khoát được thực hiện ngay lập tức. Ngay sau đó Lý Thần và Hoắc Hoàn Vũ đã nhìn thấy toàn bộ khung cảnh quán bar tối qua trên màn hình.

Thành thật mà nói, ánh sáng trong quán vốn đã mờ ảo, xung quanh các dân chơi đang nhảy múa nên việc tìm được Hoắc Hoàn Vũ là một chuyện rất khó.

Nhưng không ngờ rằng mới bật đoạn ghi hình một chút, những người trong phòng đã tìm thấy Hoắc Hoàn Vũ.

Bởi vì anh chàng này quá chói mắt.

Đứng trên ghế sofa của boong VIP, Hoắc Hoàn Vũ bước lên ghế sofa mềm mại, bên cạnh anh ta là hai cô gái đang ôm eo uốn éo.

Còn Hoắc Hoàn Vũ thì một tay cầm ly rượu, một tay nâng cằm các cô gái, cười điên cuồng, dùng rượu làm ướt mặt các cô gái ấy.

Bọn họ không những không tức giận mà còn lộ ra vẻ đắm đuối như con cá chuối, thè lưỡi li3m sạch rượu nơi khóe miệng, dường như đang chìm đắm trong vui vẻ.

Sau đó, Hoắc Hoàn Vũ rút ra một xấp tiền lớn từ trong ví, hất tay lên một cái, đột nhiên một cơn mưa giấy bạc sặc sỡ bắt mắt bắt đầu đổ xuống xung quanh anh ta.

Trong màn hình, mọi người xung quanh đang điên cuồng hò reo và tranh giành số tiền mà Hoắc Hoàn Vũ ném ra, trong khi Hoắc Hoàn Vũ thì đang vui vẻ cười một cách rất đắc ý. Bộ dạng đó, dù cách một lớp màn hình nhưng Lý Thần cũng cảm nhận được anh ta đang ngứa đòn.

Sắc mặt của những người trong phòng đều vô

20221121025938-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 461: “Nhân viên phục vụ này là ai?


Vẻ mặt của Hoắc Hoàn Vũ có chút xấu hổ, mặc dù đối với anh ta là rất bình thường, dù sao bây giờ anh ta cũng chưa uống nhiều, còn rất tỉnh táo.

Nhưng quan trọng là ánh mắt chết chóc của Lý Thần khiến cho anh ta thấy rất khó chịu.

“Mẹ kiếp, xem mấy cái này làm gì? Tua lên!”

Advertisement

Hoắc Hoàn Vũ xám xịt mặt mày, thẹn quá hóa giận chửi nhân viên trong phòng giám sát.

Nhân viên đó vội vàng tua nhanh, khung cảnh thay đổi, chuyển sang cảnh Hoắc Hoàn Vũ đang ngồi trên sofa, vòng tay ôm một cô gái, đút cho nhau ăn bằng miệng…

Advertisement

Hoắc Hoàn Vũ muốn chửi bới.

Bằng tiếng mẹ đẻ!

Trong lúc Hoắc Hoàn Vũ không nhịn được nữa đòi tua tiếp, đột nhiên nhìn thấy cô gái đang ngồi trong lòng Hoắc Hoàn Vũ lấy ra một xấp giấy dày đưa cho anh ta.

“Dừng lại”.

Lý Thần và Hoắc Hoàn Vũ đồng thanh lên tiếng.

Khung cảnh dừng lại, vẻ mặt của Hoắc Hoàn Vũ trong đoạn băng video rất kỳ lạ, dường như đang say, lại dường như cả người đều rơi vào trạng thái ảo giác.

Còn tờ giấy trong tay cô gái chỉ có thể nhìn thấy bên trên có rất nhiều nội dung, nhưng lại không thể nhìn rõ cụ thể là gì.

“Có thể zoom lên được không?”, Lý Thần hỏi.

Trịnh Khoát ngại ngùng nói: “Anh Lý, camera giám sát của chúng tôi là camera toàn cảnh, không thể nào phóng to được”.

Lý Thần khẽ cau mày, ra hiệu xem tiếp.

Trên màn hình, Hoắc Hoàn Vũ hoàn toàn không đọc nội dung hợp đồng, dùng chiếc bút của mình trực tiếp ký tên, sau khi ký xong liền lấy ra một con dấu, chạm vào môi của cô gái, dùng màu son ấy để bắt đầu đóng dấu, sau đó đóng lên rất nhiều hợp đồng tiếp theo.

Sau khi Hoắc Hoàn Vũ đóng dấu xong, cô gái chuyển hợp đồng cho một nhân viên phục vụ, người này cầm lấy tập hợp đồng rồi biến mất ngay tức khắc.

“Nhân viên phục vụ này là ai?”, Lý Thần nhìn về phía Trịnh Khoát.

Trịnh Khoát vội nói: “Người này tên là Triệu Đắc Trụ, tháng trước mới tới làm”.

“Đưa người tới đây”, Lý Thần trầm giọng nói.

Thấy sắc mặt không được tốt lắm của Lý Thần, Ngô Hồng Hà sợ rằng Trịnh Khoát làm không xong liền nói: “Ông Trịnh, mau đưa người tới đây, một phút cũng không được chậm trễ, nếu không thì ông phiền phức to đấy”.

Trịnh Khoát nào dám nhiều lời, vội vàng chạy ra ngoài phòng giám sát.

Hoắc Hoàn Vũ tỏ ra ngại ngùng, thở dài nói: “Mẹ nó kỳ vãi, thường ngày dù tôi có chơi bời cũng sẽ không uống say đến vậy, không hiểu sao tối qua như gặp phải quỷ vậy?”

“Anh bị người ta bỏ thuốc rồi”, Lý Thần bình tĩnh nói.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 462: Tao sẽ chôn cả nhà mày xuống lỗ!”


Hoắc Hoàn Vũ đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Lý Thần, nói: “Anh nói như vậy, tôi cảm thấy đúng là rất có khả năng. Hôm nay lúc tôi tỉnh dậy cả người cứ mơ mơ màng màng, chuyện xảy ra hôm qua cứ như một giấc mơ vậy. Rất nhiều chi tiết tôi không thể nhớ nổi được, tôi thậm chí cũng không nhớ được cô gái đó trông như thế nào hay tên là gì”.

“Đây vốn là âm mưu được lên kế hoạch cẩn thận để gài bẫy anh, bên kia đã chuẩn bị đầy đủ rồi, đương nhiên sẽ dùng chút thủ đoạn”, Lý Thần thở dài một hơi.

Advertisement

Hoắc Hoàn Vũ nghiến răng nghiến lợi chửi: “Nếu như để tôi biết là kẻ nào đứng sau, tôi nhất định sẽ gi3t chết hắn!”

Hơn mười phút sau, cửa phòng giám sát mở ra, một thanh niên trẻ tuổi giản dị bị Trịnh Khoát đá mông vào bên trong.

Advertisement

“Anh Lý, anh Hoắc, người đưa tới rồi”, Trịnh Khoát nói, chỉ vào Triệu Đắc Trụ đang ngã trên mặt đất với vẻ mặt kinh hãi.

Lý Thần ngồi trên ghế sofa, định nháy mắt ra hiệu với Hoắc Hoàn Vũ bảo anh ta tới hỏi tình hình thì đã nhìn thấy Hoắc Hoàn Vũ sầm mặt đi tới.

Anh ta nắm lấy cổ áo của Triệu Đắc Trụ, nhấc lên khỏi mặt đất, sau đó nhìn chằm chằm cậu ta, nói: “Thằng nhãi, tao không uy h**p cũng không dọa nạt mày”.

“Nhưng bây giờ tao sẽ hỏi mày, mày phải thành thật trả lời cho tao, nếu như có chút giấu diếm gì, tao sẽ chôn cả nhà mày xuống lỗ!”

Triệu Đắc Trụ bị dọa sợ đến mức suýt chút nữa bật khóc, vậy mà còn nói không uy h**p không dọa nạt?

Đây chẳng phải là sự uy h**p và dọa nạt rõ ràng nhất hay sao?

Trước sự thẩm vấn của những người trong phòng, Triệu Đắc Trụ không dám giấu diếm cái gì, vội vàng nói ra tất cả những gì mình biết.

“Đại ca, ông chủ, tôi chỉ biết có vậy thôi. Một người đàn ông trẻ tuổi nói với tôi rằng buổi tối sẽ có một người phụ nữ gọi một ly cocktail Pink Lady, thêm hai phần bạc hà và một phần muối biển, những vị khách bình thường khi uống sẽ không thêm thứ này, vì vậy đây sẽ là ám hiệu”.

“Sau khi tôi nhận được ám hiệu sẽ đi qua đó, rồi người phụ nữ ấy sẽ đưa một thứ đồ cho tôi, tôi chỉ cần mang ra cửa và đưa nó cho anh ta là được, còn về người phụ nữ đó là ai, người đàn ông đó là ai, tôi hoàn toàn không biết”.

Triệu Đắc Trụ run rẩy kể lại, trong lòng tràn đầy hối hận.

Nếu như biết trước chỉ vì kiếm thêm 1000 tệ này mà có kết cục như ngày hôm nay thì có đánh chết cậu ta cũng không dám nhận vụ này.

Cứ tưởng rằng mình hời được một khoản, không ngờ rằng trên đời này không có miếng bánh nào là tự dưng nhặt được cả.

“Đại ca, người đó cho tôi 1000 tệ, hay là tôi đưa tiền lại cho anh, anh bỏ qua cho tôi được không? Tôi chỉ là một người ngoại tỉnh tới đây làm công thôi, thật sự không đắc tội nổi với các anh đâu”, Triệu Đắc Trụ lấy tiền từ trong túi ra, nghẹn ngào nói với Hoắc Hoàn Vũ.

Hoắc Hoàn Vũ sa sầm mặt mày, chửi đổng: “Mẹ kiếp, mày có biết hôm qua mày giúp người ta lừa tao mấy tỷ không? Kết quả đổi lại được 1000 tệ à? Cậu chủ đây chỉ đáng chút tiền vậy thôi sao?”

“Được rồi”, Lý Thần vỗ vai Hoắc Hoàn Vũ, nói: “Bây giờ anh có xé xác cậu ta ra cũng vô dụng, cậu ta chỉ là người chạy việc vặt cho người khác thôi, nói cho cùng vẫn do bản thân anh không tự biết kiềm chế”.

Sau khi kéo Hoắc Hoàn Vũ ra, Lý Thần nói với

20221121082938-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 463: “Tôi đã có chút manh mối rồi”


Sau đó anh đứng dậy nhìn Trịnh Khoát, nhẹ nhàng nói: “Ông chủ Trịnh, nhân viên này của ông còn có ích với chúng tôi, mấy ngày này ông tạm thời cho cậu ấy nghỉ ngơi, không cần phải làm việc, còn về tiền lương do chúng tôi trả, ông thấy thế nào?”

Trịnh Khoát vội vàng gật đầu, cúi người khom lưng nói: “Anh Lý nói gì vậy, cậu ta là nhân viên của tôi, đương nhiên tiền lương phải do tôi trả mới đúng, vì vậy anh tuyệt đối đừng nói như vậy nữa, tôi không dám nhận đâu”.

Advertisement

Nói xong, Trịnh Khoát nói với Triệu Đắc Trụ đang vui mừng: “Tiểu Triệu, mấy ngày này cậu nghỉ ngơi cho tốt, không cần cậu phải đi làm, đợi sau khi làm xong việc giúp anh Lý, tôi sẽ cho cậu làm quản lý ca, liệu mà làm cho tốt”.

Advertisement

Hạnh phúc ập tới quá bất ngờ, Triệu Đắc Trụ vô cùng vui mừng, vội vàng gật đầu đồng ý.

Sau khi ra khỏi quán bar, nhóm người Lý Thần lên xe rời đi, Trịnh Khoát nhiệt tình và lịch sự ra tiễn bọn họ.

Trên đường quay về khách sạn, Hoắc Hoàn Vũ cong môi nói: “Anh khách sáo thế với bọn chúng làm gì, xem cái tên họ Trịnh đó, rõ ràng là muốn bám chân anh đấy”.

Lý Thần nhẹ giọng nói: “Cách đối nhân xử thế đơn giản mà phức tạp, trước đó ông ấy làm việc giúp anh là do áp lực của Ngô Hồng Hà”.

“Nhưng nếu như anh thật sự coi người ta là ‘đàn em’ gọi tới gọi lui, ông ấy không phối hợp với anh, hoặc là khi xong việc sẽ cung cấp một chút thông tin ra ngoài, anh nói xem người tổn thất là ai?”

Hoắc Hoàn Vũ nhướng mày nói: “Ông ta dám sao? Tôi còn một bụng lửa chưa biết xả chỗ nào đây, nếu như ông ta dám giở trò, tôi đập cả quán, xé xác ông ta ra”.

Xoa xoa thái dương, Lý Thần nói: “Vì vậy đây chính là nguyên nhân khiến anh thường xuyên rước họa vào người đấy, Diêm Vương dễ chọc, tiểu quỷ khó dây dưa, cho dù sau này anh xé xác ông ta ra rồi, nhưng tổn thất của anh đã được hình thành, xé xác ông ta anh có bù đắp lại được không? Hay chỉ khiến anh trút giận được thôi”.

“Anh khách sáo với ông ấy một chút, ông ấy cũng sẽ kính nể anh ba phần. Bây giờ nhất định ông ta đang nghĩ là làm thế nào để giúp chúng ta làm xong chuyện, bảo vệ tốt bí mật. Như vậy khi chuyện của chúng ta làm xong rồi cũng không ai gặp rắc rối, đây là đôi bên cùng có lợi”.

Hoắc Hoàn Vũ không đáp lại những lời này của Lý Thần, thay vào đó là Ngô Hồng Hà, người đang lái xe lại bày ra vẻ mặt trầm ngâm, dường như đã từng trải qua.

Hoắc Hoàn Vũ khổ sở nói: “Đám người các anh đầu óc cứ xoay mòng mòng, tôi chả hiểu được, cũng chả muốn hiểu. Bây giờ tôi chỉ muốn bắt cái tên bày trò chơi tôi ra, cho hắn biết thế nào là lễ độ!”

“Tôi đã có chút manh mối rồi”, Lý Thần nói.

Hoắc Hoàn Vũ trợn to hai mắt, nếu như không phải đang ngồi trong xe kín, lúc này anh ta đã nhảy dựng lên rồi.

“Vậy thì còn đợi gì nữa? Trực tiếp tới tận nơi, gi3t chết mẹ chúng nó đi!”, Hoắc Hoàn Vũ hét lên.

“Vội cái gì?”, Lý Thần liếc nhìn Hoắc Hoàn Vũ một cái: “Người ta dám làm như vậy, đương nhiên là đã có chuẩn bị kỹ càng rồi, anh hùng hổ chạy tới cửa như vậy, chứng cứ thì không có, ngược lại còn cho bọn chúng cơ hội nắm thóp anh, đến lúc đó anh nghĩ người xấu hổ là ai?”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 464: “Xác xuất 90%”


Hoắc Hoàn Vũ nghiến răng nói: “Anh nói cho tôi biết trước, là ai?”

Advertisement

Lý Thần nhẹ giọng nói: “Ở Yến Kinh, kẻ thù của tôi không ít mà kẻ thù của anh thì cũng kha khá. Nhưng kẻ thù đồng thời của hai chúng ta thì chỉ có vài người thôi, xem dũng khí và khả năng ra tay, anh nói xem có thể là ai?”

Advertisement

Hoắc Hoàn Vũ suy nghĩ một chút, hỏi: “Anh đang nói Lâm Lang Thiên?”

“Xác xuất 90%”, Lý Thần thản nhiên nói.

“Mẹ kiếp, tôi biết ngay thằng cha xấu xa này không dễ đối phó mà, quả nhiên, hai ngày trước bị tôi đạp xuống, giả bộ ngoan ngoãn thuận theo, nhưng lại ngầm ngầm bày thủ đoạn! Nhất định sẽ có một ngày tôi gi3t chết hắn!”, Hoắc Hoàn Vũ tức giận nói.

Ngô Hồng Hà đang lái xe phía trước, tay run bần bật, gần như không thể lái tiếp được.

Anh ta nghĩ rằng mình chỉ là làm chút chuyện cho Lý Thần, nhưng không ngờ rằng lại bị kéo vào cuộc chiến giữa Lý Thần và Hoắc Hoàn Vũ với Lâm Lang Thiên.

Cơ thể yếu ớt của anh ta không thể chịu được màn chiến công suất lớn này.

“Ngô Hồng Hà”, giọng của Lý Thần truyền đến khiến Ngô Hồng Hà thắt chặt tâm trí ngay lập tức, đáp: “Có tôi đây, anh Lý, anh có dặn dò gì ạ?”

Lý Thần cười nói: “Không có dặn dò gì, chỉ là nhờ anh giúp một việc. Những chuyện vừa rồi ở quán bar anh cũng nghe thấy rồi đấy, phiền anh điều động chút quan hệ của mình, phối hợp với Triệu Đắc Trị, trong thời gian ngắn nhất lôi đầu người đã giao dịch với Triệu Đắc Trụ ra”.

Sau khi Lý Thần nói xong, hai mắt Hoắc Hoàn Vũ đảo qua một vòng, cười hi hi vỗ vai Ngô Hồng Hà đang lái xe: “Trước đây giữa chúng ta có chút hiểu nhầm, giải quyết xong rồi thì sẽ là bạn bè, lần sau mời

20221121083011-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 465: Không phải mọi cậu ấm đều là loại thiểu năng trí tuệ


Người khác chỉ điểm, bạn có thể lĩnh ngộ được, đây là biết nắm bắt và thông minh.

Mà sau khi được người khác chỉ điểm, bạn có học được cách vận dụng trong vô thức, lập tức biến thành các thức đối nhân xử thế của riêng bạn, đây gọi là trí tuệ.

Là cậu chủ giàu có bậc nhất của Hồng Kông, ngay từ nhỏ Lý Thần đã nhận được nền giáo dục ưu tú nhất, dù có bị ảnh hưởng bởi những cám dỗ và môi trường sống thì anh ta cũng là một người thông minh và có ưu thế hơn người thường.

Advertisement

Không phải mọi cậu ấm đều là loại thiểu năng trí tuệ.

Advertisement

Hoắc Hoàn Vũ có chút ngang ngược, nhưng không thể phủ nhận rằng anh ta quả thực là một miếng ngọc bội.

Chỉ cần mài dũa một chút, nó sẽ trở nên phát sáng hơn.

Vì vậy biểu hiện lúc này của Hoắc Hoàn Vũ khiến cho Lý Thần rất hài lòng.

Ít nhất đối với kỳ vọng của ông cụ Hoắc và Hoắc Chấn Châu rằng sẽ huấn luyện được Hoắc Hoàn Vũ, Lý Thần cũng có chút tự tin.

Sự đánh đập tàn khốc của xã hội chính là tài liệu giảng dạy tốt nhất, Lý Thần nghĩ rằng lần này Hoắc Hoàn Vũ sẽ phải chịu tổn thất lớn, nhưng chuyện này cũng không phải hoàn toàn xấu.

Sau khi quay về khách sạn, Ngô Hồng Hà lập tức lao vào làm việc, còn Lý Thần và Hoắc Hoàn Vũ trở về phòng để bàn bạc biện pháp đối phó tiếp theo.

May mắn thay, sau khi ông cụ Hoắc tới, Hoắc An Lan vì muốn chăm sóc cho ông nên đã đến ở cùng khách sạn với bọn họ. Còn Hoắc Hoàn Vũ sợ bị dạy dỗ một trận nên quyết định ở lại.

Nếu như Hoắc An Lan vẫn còn ở đây, chuyện này e là cũng chẳng giấu được lâu.

“Bây giờ chỉ có thể tìm người trước, xem xem có thể lần theo manh mối để lấy một số bằng chứng không. Tình hình hiện tại rất bất lợi cho cả anh và tôi, nguyên nhân chính là chúng ta hoàn toàn không biết anh đã ký những cái gì và bọn chúng sẽ sử dụng những thứ này như thế nào”.

Lý Thần ngồi trong phòng làm việc, rót một tách trà cho mình và Hoắc Hoàn Vũ rồi phân tích.

Hoắc Hoàn Vũ chua xót nói: “Tôi luôn cảm thấy hình như có một quả bom vô hình ở bên cạnh mình”.

Đúng lúc này, ở bãi đậu xe của khách sạn.

Quan Lâm Lâm và Nhan Hạ ngồi trong xe, bầu không khí có chút nặng nề.

“Lâm Lâm, anh cứ cảm thấy cậu Lâm đang đẩy chúng ta vào chỗ chết”, sắc mặt Nhan Hạ khó coi nói.

Quan Lâm Lâm hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm vào tòa nhà khách sạn cao lớn tráng lệ trước mặt, nói: “Sợ gì chứ, bây giờ chúng ta nắm trong tay mạng sống của Hoắc Hoàn Vũ, bọn chúng dám làm gì chúng ta chứ?”

Nhan Hạ nhăn mày nói: “Nhưng đã đến nước này rồi thì sao cậu Lâm không tự mình tới mà lại bảo chúng ta tới?”

Quan Lâm Lâm nghiến răng nói: “Anh không nghe thấy anh ấy bảo còn có việc khác phải làm sao? Anh họ, anh đừng nghĩ nhiều quá, bây giờ chúng ta đã dây vào chuyện này rồi, muốn trốn cũng không được”.

“Khi sự việc vỡ lở ra, Hoắc Hoàn Vũ và Lý Thần liệu sẽ để yên cho chúng ta sao? Nếu như không để cho Lâm Lang Thiên xử lý, đến lúc đó cả anh ấy cũng bỏ mặc chúng ta thì mới thật sự là không còn đường lui”.

Nhan Hạ nghe xong liền hạ quyết tâm, trầm giọng nói: “Em nói đúng lắm, bây giờ chúng ta không còn lựa chọn nữa rồi, nghĩ lại trước đây Hoắc Hoàn Vũ đối xử với chúng ta như nào, không chỉ riêng chúng ta, đến cả bố mẹ cũng bị mất mặt đến cùng cực! Thù này nhất định phải trả!”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 466: Xem xem có buồn nôn hay không?”


Sau khi hai người thương lượng xong, xuống xe bước vào khách sạn.

Khi đến cửa phòng, Nhan Hạ hít sâu một hơi, đang định gõ cửa, cửa đã được mở ra từ bên trong.

Nhìn thấy Lưu Quân mặt không cảm xúc, Nhan Hạ lạnh lùng nói: “Lý Thần và Hoắc Hoàn Vũ có ở bên trong không, tôi muốn gặp họ”.

Advertisement

“Đợi đấy”, Lưu Quân lạnh nhạt phun ra hai từ, sau đó xoay người đi vào bên trong.

Một lúc sau, giọng nói của Lý Thần vang lên từ trong phòng: “Vào đi”.

Advertisement

“Vẫn còn kênh kiệu gớm”, Nhan Hạ cười lạnh một tiếng, kéo Quan Lâm Lâm vào bên trong.

Trong phòng khách, Lý Thần ngồi trên ghế sô pha, nhìn Nhan Hạ và Quan Lâm Lâm bước vào.

“Hoắc Hoàn Vũ đâu?”, Nhan Hạ bước vào là nhìn một lượt, không nhìn thấy Hoắc Hoàn Vũ thì lên tiếng hỏi.

“Ra ngoài làm việc rồi”, Lý Thần nói với vẻ ý vị: “Tôi cứ tưởng là thủ đoạn do Lâm Lang Thiên đứng sau gây ra, thật không ngờ hai người cũng không thoát khỏi. Nghĩ cũng phải, những chuyện xấu xa như thế này, sợ rằng Lâm Lang Thiên không dám ra tay nên hai người mới là công cụ tốt nhất”.

Nhan Hạ và Quang Lâm Lâm tái mặt rồi lên tiếng: “Tôi không hiểu anh đang nói gì”.

Lý Thần thản nhiên nói: “Nghe không hiểu cũng không sao, dù sao thì cũng nói ra lý do các người đến đi, có chuyện gì thì nói”.

Nhan Hạ cười lạnh lùng, nhìn Lý Thần chăm chăm: “Bộ dạng làm màu của mày thật sự khiến người khác cảm thấy ghê tởm”.

“Mấy ngày trước, khi chúng ta gặp nhau sau buổi tiệc, thái độ của anh tốt hơn bây giờ nhiều”, Lý Thần nói đầy ý vị.

Nhan Hạ nghĩ tới việc bản thân phải quỳ xuống, uất ức xin lỗi Lý Thần và bị sỉ nhục thì lập tức trở nên tức giận.

“Mày đừng tưởng có chút khí thế thì không coi ai ra gì. Tao nói cho mày biết, những người trên đời này có thủ đoạn lợi hại hơn mày còn nhiều lắm. Mày là cái thá gì? Phong thủy luân lưu, đã nghe câu này bao giờ chưa?”, Nhan Hạ tức giận quát.

Quan Lâm Lâm lập tức tiếp lời: “Đúng vậy, tôi khó chịu nhất loại người như anh, ra vẻ ngầu lắm, xem xem có buồn nôn hay không?”

“Lâm Lang Thiên kêu các người đến để nói những lời nhảm nhí này à?”, Lý Thần hỏi

Quan Lâm Lâm phụt cười: “Đương nhiên là không phải, hôm nay bọn tôi tới đây là để thông báo.

“Và cả số tiền kia, nhà họ Hoắc đúng là nhiều tiền thật đấy. Chỉ riêng một công ty con ở Yến Kinh mà số tiền đã lên tới mấy tỉ tệ rồi”.

“Kế hoạch về thôn vận hội, anh Lâm cũng rất có hứng thú, anh ấy kêu chúng tôi nói với anh, cảm ơn anh đã đưa ra sách lược, khiến cơ hội nắm chắc thế vận hội của anh ấy càng nhiều hơn”.

Lý Thần nhìn hai người, thản nhiên nói: “Các người dùng thủ đoạn bỉ ổi bắt Hoắc Hoàn Vũ ký hợp đồng, như vậy là không tính, các người không hiểu pháp luật sao”

Nhan Hạ bật cười, nói: “Có giỏi thì chúng mày gọi cho quan tòa đi. Thứ mà bọn tao có là thời gian đi hầu tòa với chúng mày. Giấy trắng mực đen còn có cả dấu, một câu

20221122034755-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 467: Tôi thua rồi, tôi thật sự biết sai rồi”


Lúc này, cửa phòng bị đẩy ra.

Hoắc Hoàn Vũ sầm mặt, chộp một người đàn ông và ném dúi vào bên trong.

Người đàn ông mặt mũi sưng húp ngã sấp ra đất, ngẩng đầu lên nhìn hai người Quan Lâm Lâm và Nhan Hạ.

Advertisement

“Là…!”

“Là…!”

Advertisement

“Là các người!”

Ba người đồng loạt kinh hãi kêu lên và khuôn mặt trắng bệch với vẻ tuyệt vọng.

Lý Thần không quen người đàn ông bị Hoắc Hoàn Vũ ném vào kia.

Nhưng nhìn vẻ tức giận của Hoắc Hoàn Vũ thì Lý Thần biết chắc chắn người đàn ông này có liên quan tới Triệu Đắc Trụ.

Từ camera của quán bar, tiện thể tìm ra được Triệu Đắc Trụ, rồi thông qua các camera bên ngoài tìm ra được người đàn ông đã tiếp tay cho Triệu Đắc Trụ.

Người đàn ông này, trước đây Lý Thần tưởng là do Lâm Lang Thiên đích thân sắp xếp. Giờ xem ra, Lâm Lang Thiên còn xếp thêm hai người ở giữa là Quan Lâm Lâm và Nhan Hạ.

Hai kẻ này mới là người thực hiện kế hoạch lần này.

“Sao hai đứa này lại ở đây?”, Hoắc Hoàn Vũ nhìn thấy biểu cảm sợ hãi của Quan Lâm Lâm và Nhan Hạ bèn nheo mắt.

Lý Thần cười, chỉ vào người mà Hoắc Hoàn Vũ mới ném vào: “Vậy thì hỏi kẻ đó mới biết được”.

Người đàn ông đó khá nhanh nhạy, rõ ràng đã hiểu rõ sự lợi hại của Hoắc Hoàn Vũ, vì vậy không dám giấu giếm chút nào, chỉ gào khóc nói: “Đại ca, tha mạng đại ca ơi. Tôi chỉ là một chân sai vặt, không biết gì đâu”.

“Hai người này”, người đàn ông chỉ vào Quan Lâm Lâm và Nhan Hạ, hét lên: “Hai người này hôm trước tới tìm tôi, nói tôi sắp xếp hai người thích hợp cho họ, muốn bố trí như thế này, tôi đã đi tìm người theo kế hoạch mà họ dặn dò”.

“Mặc dù người là do tôi tìm nhưng tôi không hề nắm những chuyện ở đây, càng không biết bọn họ đối phó với đại ca các anh, xin hãy tha cho tôi. Tôi thua rồi, tôi thật sự biết sai rồi”.

Người đàn ông đau khổ sụt sùi, lật người dậy, dập đầu như gà mổ thóc cầu xin Hoắc Hoàn Vũ.

Bộ dạng đó khiến người khác nhìn thấy mà không nỡ.

Nhưng Hoắc Hoàn Vũ chỉ cười lạnh lùng: “Tưởng tao là thằng ngốc à? Mẹ kiếp khi tao lôi mày ra từ con đàn bà đó thì mày còn dẫn theo bốn, năm thằng côn đồ cơ mà. Khi đó sao mà không nói như vậy. Sao, thấy nắm đấm của ông cứng thì sợ rồi à?”

Nhìn người đàn ông quỳ dưới đất mình đầy vết thương, cánh tay để lộ ra hình xăm che kín thì Lý Thần cũng có thể đoán được ra.

Người đàn ông này vốn chẳng phải thứ gì tốt đẹp. Quan Lâm Lâm và Nhan Hạ sau khi tìm được hắn thì ba người cùng một giuộc.

Nếu nói tên côn đồ này biết nhiều thì đúng là hơi đề cao hắn quá. Tuy nhiên trong chuyện này, hắn là kẻ đầu sỏ sắp xếp hai cô gái và cả Triệu Đắc trụ, ít nhất thì tội đồng lõa là điều không thể thoát được.

Lúc này Nhan Hạ và Quan Lâm Lâm có biểu cảm vô cùng đặc sắc.

Bọn họ không ngờ, rõ ràng là bản thân đang chiếm ưu thế, tới đây để uy h**p mà cuối cùng lại bị chơi ra thế này.

Có trời mới biết được sao mà Hoắc Hoàn Vũ đột nhiên lại bắt được tên côn đồ này!
 
Vận May Đổi Đời
Chương 468: “Cái đ�? Ngốc này! Muốn chết hả!”


Hai người hối hận không kịp. Đúng là trước đó phải xử lý xong đầu mối và vết tích để lại ở quán bar rồi mới đúng.

“Mẹ kiếp mày nói linh tinh cái gì vậy!”

Nhan Hạ phản ứng lại, chỉ vào kẻ đó và chửi bới: “Tao thấy mày điên rồi, hay là chán sống rồi? Dám tát nước bẩn lên người tao?”

Advertisement

Chu Khê bị Nhan Hạ nói như vậy thì lộ vẻ sợ hãi. Nhưng lúc này, đối diện với Hoắc Hoàn Vũ, rõ ràng là hắn biết Hoắc Hoàn Vũ còn đáng sợ hơn.

Thế là Chu Khê nghiến răng nói: “Nhan Hạ, anh đừng trách anh em bán đứng anh. Tôi đã hỏi các người, có cần tôi bỏ đi một thời gian, các người tiếc rẻ một trăm nghìn tệ không đưa cho tôi, giờ bị bắt, tôi chẳng có gì để nói, dù sao chuyện này cũng là do các người sai tôi làm".

Advertisement

Nhan Hạ tái mặt, tức tới mức muốn nôn ra máu.

Đúng là trước đó Chu Khê có hỏi anh ta có cần đi nơi khác để tránh sóng gió không, và khi đi thì cần một trăm nghìn tệ để ổn định.

Nhan Hạ cho rằng Chu Khê cố tình gây chuyện với mình, nghĩ tới việc còn có Lâm Lang Thiên chống lưng nên chẳng buồn quan tâm tới lời hắn nói.

Nào ngờ bây giờ, hắn đã để cho Hoắc Hoàn Vũ và Lý Thần bắt được.

Lúc này, Nhan Hạ chỉ cảm thấy vừa tức vừa ảo não và cả lúng túng.

“Mẹ kiếp, câm mồm cho tao”

Thấy sự việc đã hoàn toàn bại lộ, Nhan Hạ cũng quyết tâm chơi đến cùng. Anh ta ngửa cổ cười lạnh lùng và nhìn Lý Thần cùng Hoắc Hoàn Vũ, nói lớn: “Tao đã dùng thủ đoạn đó đấy, làm sao? Giờ sự việc đã xong, các người có tức chết cũng vô ích thôi!”

“Ngược lại, tao rất thích nhìn thấy các người bùng nổ như sét đánh nhưng lại không dám làm gì tao đấy, hahaha!”

“Ai bảo cái kẻ họ Hoắc kia ngu ngốc như vậy! Mới dùng có chút thủ đoạn, tìm hai đứa đàn bà mà hắn đã cắn câu rồi. Với đức hạnh như vậy mà cho rằng mình thật sự lợi hại sao? Tao nói cho kẻ họ Hoắc kia biết nhé, nếu không phải vì Hoắc gia, với vẻ bất tài của mày thì sớm muốn gì cũng bị người ta chơi chết mà thôi!”

Nhan Hạ nói xong bèn chỉ vào Lý Thần, cười lạnh lùng: “Còn mày cũng vậy, đừng tưởng rằng mày là kẻ vô pháp vô thiên, trên đời này nhưng người mạnh hơn mày còn nhiều lắm, chút bản lĩnh cỏn con của mày đã là gì?”

“Tưởng rằng tự mình tổ chức được một buổi tiệc thì ngầu lắm chắc? Mẹ kiếp, những ông lớn trong buổi tiệc đó đều nhắm vào phía trên, mày tưởng mày có thể diện đến đâu? Giả báo giả hổ! Giờ ông nói cho mà biết, Lý Thần, trong mắt tao, mày là …đống phân!”

Nhan Hạ nói xong thì cảm thấy sung sướng vô cùng. Sự uất ức dồn nén trong một thời gian dài cuối cùng cũng đã được phát ti3t ra ngoài.

Anh ta chỉ cảm thấy từ đầu đến chân đều khẽ lâng lâng, sung sướng tới mức không chịu được!

Khi mà anh ta đang tận thưởng sắc mặt khó coi của Hoắc Hoàn Vũ và Lý Thần thì bỗng nghe thấy tiếng kêu kinh hãi của Quan Lâm Lâm vang lên. Khi anh ta còn chưa kịp quay đầu lại nhìn thì đã thấy một nắm đấm giáng xuống mặt mình.

Một cú đấm khiến Nhan Hạ ngã lăn ra đất. Hoắc Hoàn Vũ chạy tới đạp mấy đạp lên người anh ta.

Hoắc Hoàn Vũ với khuôn mặt tái mét thật sự đã nổi giận. Dường như chỉ

20221122034948-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 469: “Hi vọng là như vậy!


Thấy Hoắc Hoàn Vũ sắp đánh chết Nhan Hạ thì Lý Thần ra hiểu cho Lưu Quân đứng bên cạnh đang cười lên giữ người lại.

Lúc này Lưu Quân mới bước lên, giữ lấy Hoắc Hoàn Vũ đang giống như một tên ác ma điên cuồng.

Bị Lưu Quân giữ lại, Hoắc Hoàn Vũ vẫn còn chỉ xuống và chửi Nhan Hạ đang lồm cồm bò dậy: “Dm nhà mày! Với cái mạng chó của mày mà đòi đấu với ông à. Đừng nói là mạng mày mà đến cả chủ của mày là Lâm Lang Thiên thì tao cũng dám vứt xuống biển cho cá đớp luôn đấy!”

Advertisement

Lý Thần đứng dậy đi tới trước mặt Nhan Hạ. Anh ta với khuôn mặt đầy máu đang nỗ lực bò dậy, một bàn tay đập vào vai anh ta.

Advertisement

Lý Thần chậm rãi lấy ra một tờ giấy lau máu trên mặt Nhan Hạ, nhẹ nhàng nói: “Mang lời về nói với Lâm Lang Thiên, nếu hắn đã chán sống thì tôi sẽ sớm dìm chết hắn, có thủ đoạn gì màu bỏ ra dùng, tôi sợ hắn không có thời gian nữa đâu, không thể tận hưởng trọn vẹn món quà lớn mà tôi tặng cho hắn mất”.

Nhan Hạ nhìn Lý Thần bằng ánh mắt vô cùng sợ hãi.

Vừa rồi anh ta bị Hoắc Hoàn Vũ dọa sợ không hề nhẹ. Thế nhưng biểu cảm bình tĩnh, ôn hòa lúc này của Lý Thần mới khiến Nhan Hạ cảm thấy đây mới là kẻ đáng sợ nhất trên đời này chứ không phải là kẻ giơ nắm đấm lên đánh mình kia.

Lời nói hết sức rành mạch của Lý Thần khiến anh ta cảm thấy ớn lạnh từ tận trong xương tủy.

Nhan Hạ chưa bao giờ cảm thấy hối hận khi gây sự với Lý Thần như lúc này.

Thậm chí là âu sầu hối hận. Bị Hoắc Hoàn Vũ sỉ nhục cũng chỉ đến vậy. Anh ta nghiến răng, tại sao phải báo thù chứ?

Kết quả, trở thành con cờ trong tay Lâm Lang Thiên, giờ thì hoàn toàn đã đắc tội chết với Lý Thần.

Trận chiến này đến cuối cùng, nếu Lâm Lang Thiên thắng còn dễ, nhưng nếu Lý Thần thắng thì Nhan Hạ thật sự không dám tưởng tượng ra cái kết cục khủng khiếp kia.

Cái kết cục còn đáng sợ hơn cái chết.

Nhan Hạ nghiến răng, lau máu mũi, được Quan Lâm Lâm từ dưới đất dìu đứng dậy.

“Tôi nhất định sẽ chuyển lời của anh”, Nhan Hạ nghiến răng nói.

“Hi vọng là như vậy!”, Lý Thần thản nhiên nói.

Nhan Hạ và Quan Lâm Lâm không dám nhiều lời, không ai dám đảm bảo việc Hoắc Hoàn Vũ có xông lên đập bọn họ một trận nữa hay không.

Ở đây mà để Hoắc Hoàn Vũ đánh thì đúng là không có đường mà lui.

Hai người dìu nhau đi ra cửa. Vừa mới mở cửa ra thì đã nghe thấy tiếng của Lý Thần truyền tới.

“Rất nhiều khi, cơ hội lựa chọn chỉ có một, hi vọng các người không lựa chọn sai, bởi vì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng đấy”.

Nghe Lý Thần nói vậy, không biết tại sao mà Nhan Hạ và Quan Lâm Lâm đều run rẩy toàn thân.

Nhan Hạ hít một hơi thật sâu, cố nhịn cơn đau và nói: “Cảm ơn đã nhắc nhỏ! Nhưng nỗi uất ức mà tôi phải chịu đựng hôm nay sẽ nhanh chóng khiến các người phải trả gấp bội! Hãy đợi đấy!”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 470: “Không chỉ lấy cổ phần còn định cướp cả dự án!”


Nói xong, Nhan Hạ kéo Quan Lâm Lâm ra khỏi cửa.

“Mẹ kiếp, dám đe dọa ông à?”, đôi mắt Hoắc Hoàn Vũ ánh lên vẻ hung hãn. Nhìn bộ dạng của anh ta dường như chỉ muốn đuổi theo đập cho Nhan Hạ một trận vậy.

Nhưng lúc này Lý Thần chỉ phất tay: “Thôi bỏ đi, xả tức vậy được rồi, anh đánh chết hắn, ngoài việc khiến sự việc thêm phức tạp ra thì cũng chẳng cứu vãn được gì”.

Advertisement

“Vậy tiếp theo phải làm gì?”, Hoắc Hoàn Vũ nhìn Lý Thần.

Lý Thần không trả lời Hoắc Hoàn Vũ, chỉ nhìn Chu Khê và nói: “Tài liệu đưa cho Nhan Hạ có nội dung gì vậy?”

Advertisement

Chu Khê vừa rồi bị Hoắc Hoàn Vũ dọa sợ chết khiếp. Mặc dù hắn là một tên côn đồ, việc đánh nhau ác liệt trên đường phố có khi còn hơn thế này nhưng vấn đề là phải nhìn đối phương là ai.

Nếu là một tên đần bình thường, đánh thì cũng thôi, đánh tàn phế thì bồi thường chút tiền là xong.

Nhưng người mà Hoắc Hoàn Vũ đánh là Nhan Hạ.

Chu Khê biết Nhan Hạ là một cậu ấm có rất nhiều tiền. Một cậu ấm như vậy, chỉ cần dựa vào chút quan hệ cũng có thể giết chến một tên cắc ké như hắn, vậy thì càng không phải nói tới Hoắc Hoàn Vũ, người đã đánh Nhan Hạ bất động kia.

Chu Khê không biết thân phận cụ thể của Hoắc Hoàn Vũ và Lý Thần, nhưng chuyện vừa rồi đã khiến hắn biết rằng hai người này không phải là người mà hắn có thể dây vào.

“Tôi…”, ánh mắt Chu Khê né tránh, lầm bầm nói không ra tiếng.

“Tôi không biết anh là ai”, Lý Thần cắt ngang lời của Chu Khê, nói một cách thẳng thắng

“Nhưng cũng có thể nhận ra anh cũng chẳng phải loại công dân tốt đẹp biết tôn trọng pháp luật gì. Tin tôi, chỉ cần anh khiến tôi không hài lòng thì tôi có rất nhiều cách để ném anh vào tù đấy, vậy thì cuộc đời anh sẽ không tốt đẹp lên được đâu”.

Nghe Lý Thần nói vậy, Chu Khê tái mặt. Nhìn kết cục thê thảm của Nhan Hạ, cuối cùng thì sự do dự trong hắn đã tiêu tan: “Trước khi tôi đưa đồ cho Nhan Hạ thì đã cẩn thận chụp lại vài bức hình”.

Vừa nói, Chu Khê vừa lấy điện thoại ra.

Lý Thần cầm lấy điện thoại, Hoắc Hoàn Vũ cũng vội vàng ghé mặt tới.

Một chiếc Nokia rất bình thường, ở thời đại này cũng rất đáng giá.

Mặc dù độ phân giải rất kém, nhưng Chu Khuê quay rất cẩn thận, miễn cưỡng vẫn có thể nhìn thấy được nội dung.

“Thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần và kế hoạch dự án tổng thể của Làng Thế Vận Hội”.

Trước khi Nhan Hạ tới, Lý Thần đã tính ra được hai thứ này, nhưng nội dung hợp đồng giấy trắng mực đen trước mắt này coi như đã hoàn toàn được xác nhận.

“Mẹ nó!”

Sắc mặt Hoàn Hoàn Vũ xanh như đít ếch, trong mắt hiện lên một tia hoảng sợ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Quá ác rồi, đây chẳng phải là tuyệt đường sống rồi sao!”

“Không chỉ lấy cổ phần còn định cướp cả dự án!”

“Cổ phần thì thôi đi, cùng lắm thì cũng vài tỷ chứ mấy, nhưng dự án này không thể nào để mất được, chuyện này liên quan đến tương lai mấy chục năm nữa của nhà họ Hoắc, trách nhiệm này đừng nói là tôi, đến cả bố tôi cũng không gánh vác nổi”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 471: Tôi nhất định sẽ tới đúng giờ”


Nghe thấy lời này của Hoắc Hoàn Vũ, Chu Khuê sợ mất mật.

Gia đình gì đây?

Advertisement

Mấy tỷ tệ cùng lắm là không cần nữa?

Nếu như không phải biết rằng có khả năng, Chu Khuê còn đang nghĩ rằng hai người này đang quay phim điện ảnh.

Advertisement

“Tiếp theo phải làm thế nào bây giờ?”

Trong vòng mấy phút ngắn ngủi, đây là lần thứ hai Hoắc Hoàn Vũ hỏi Lý Thần câu này.

Bản thân Hoắc Hoàn Vũ không phát hiện ra, bây giờ anh ta đã hoàn toàn coi Lý Thần là trụ cột xương cốt của mình rồi.

Cho dù xảy ra chuyện lớn như vậy, nhưng phản ứng đầu tiên của anh ta không phải là quay về tìm Hoắc Chấn Châu hay Hoắc An Lan để bàn bạc cách đối phó mà nhờ Lý Thần giúp đỡ.

Lý Thần cau mày suy nghĩ một chút, nói: “Đợi”.

“Đợi”, Hoắc Hoàn Vũ trợn ngược hai mắt nhìn Lý Thần: “Bây giờ lửa cháy đến mông rồi còn đợi? Đợi ngọn lửa này thiêu chết tôi luôn à!”

“Nóng nảy không giải quyết được vấn đề gì”, Lý Thần thở dài một hơi: “Thành thật mà nói, hiện giờ tình hình hoàn toàn không có lợi cho chúng ta, Lâm Lang Thiên đang nắm trong tay thế cục và quyền chủ động, chúng ta chỉ có thể đợi anh ta ra chiêu, sau đó nghĩ cách đối phó”.

Khóe miệng Hoắc Hoàn Vũ giật giật, hung hăng nói: “Hay là tôi đập vỡ cái chum luôn cho xong, cùng lắm thì quay về nhận tội với ông nội, quyết một trận cá chết lưới rách với nhà họ Lâm, xem xem cuối cùng ai sẽ phải quỳ xuống cầu xin!”

Lý Thần cười nói: “Nếu như nhà họ Lâm thật sự có ý định cá chết lưới rách với anh thì có lẽ sẽ không để Quan Lâm Lâm và Nhan Hạ tới đây đâu”.

“Lâm Lang Thiên làm như vậy có thể thấy được sự việc này vẫn chưa được trình lên cấp gia tộc, đây chỉ là thủ đoạn của bản thân Lâm Lang Thiên mà thôi, còn có đường cứu vãn”.

Hoắc Hoàn Vũ thở dài một hơi, ngồi xuống ghế sofa, bực bội nói: “Trách tôi gây ra họa”.

Lý Thần vỗ vai Hoắc Hoàn Vũ, nói: “Xảy ra chuyện như vậy rồi giờ tự trách thì cũng vô ích, nghĩ cách giải quyết vấn đề trước đã, đợi mọi chuyện qua đi, xem lại xem bản thân mình có chỗ nào chưa tốt, sau khi nhận được một bài học thì phải nhớ kỹ, như vậy cho dù cái giá có hơi lớn một chút thì cũng đáng”.

Khi đang nói chuyện, điện thoại của Lý Thần đột nhiên vang lên.

Là một số lạ.

Sau khi nhấn nghe, giọng nói thoải mái của Lâm Lang Thiên vang lên ở đầu dây bên kia: “Anh Lý, nghe nói bây giờ anh Hoắc vẫn còn rất sung sức? Vẫn còn sức đánh người sao?”

Lý Thần nhẹ giọng nói: “Xem ra Nhan Hạ làm rất tốt, vừa ra khỏi cửa để chuyển

20221122035026-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 472: “Tố chất của người Hồng Kông đều như này sao?”


Hoắc Hoàn Vũ thấy Lý Thần cúp máy vội vàng hỏi: “Lâm Lang Thiên à?”

Lý Thần gật đầu: “Anh ta bảo chúng ta năm rưỡi tới khách sạn InterContinental”.

“Ha ha, xem ra chuẩn bị thương lượng rồi”, Hoắc Hoàn Vũ cười lạnh nói.

Advertisement

“Bây giờ anh ta đang nắm quân át chủ bài trong tay, vì vậy anh ta đương nhiên muốn tối đa hóa lợi ích của mình rồi, xem xem anh ta nói thế nào trước đã”, Lý Thần nói.

Advertisement

Hoắc Hoàn Vũ thở dài một hơi, trầm giọng nói: “Chúng ta cũng không thể hạ thấp bản thân mình quá, chuyện này do tôi gây ra, tôi sẽ tự chịu trách nhiệm. Tôi nói rồi, cùng lắm thì tôi sẽ quay về nhận tội với ông nội”.

“Lâm Lang Thiên làm ra chuyện như vậy, mặc dù vấn đề ở tôi trước, nhưng anh ta cố tình phá hoại quy tắc, gia đình chúng tôi cũng không thể bỏ qua như vậy được. Lâm Lang Thiên làm gì có gan khiến nhà họ Lâm khai chiến với nhà họ Hoắc?”

“Không đâu”, Lý Thần lắc đầu, khẽ nheo mắt lại.

“Nhưng tình hình ở Yến Kinh lúc này rất phức tạp, các phe phái địa phương và bên Hồng Kông đều đang nhìn chằm chằm vào dự án xây dựng Olympic. Nếu như làm không tốt, sẽ xảy ra chuyện lớn, vì vậy chúng ta nhất định phải kiểm soát tình hình”.

“Tuy nhiên chúng ta không thể xem nhẹ, vậy đi, anh đi làm mấy chuyện này trước”.

“Thứ nhất, chuyển hết tất cả các khoản tiền của công ty ra ngoài”.

“Thứ hai, ngay lập tức bắt đầu thu xếp việc chuẩn bị kế hoạch dự phòng cho dự án Olympic”.

“Thứ ba…”



Năm rưỡi chiều, Lý Thần và Hoắc Hoàn Vũ dắt theo Lưu Quân, ba người đến đại sảnh của khách sạn InterContinental đúng giờ.

Đại sảnh lớn đủ để chưa hơn hai mươi người dùng bữa cùng một lúc, nhưng ở nơi rộng lớn như vậy lúc này lại chỉ có sáu người.

Quan Lâm Lâm, Nhan Hạ, Lâm Lang Thiên, Lý Thần, Hoắc Hoàn Vũ, Lưu Quân.

Thấy Lý Thần đi vào, Lâm Lang Thiên đứng lên cười ha ha tiếp đón: “Khách quý tới, mau vào đi nào”.

Hoắc Hoàn Vũ nhìn Lâm Lang Thiên đang cười tươi như hoa, bĩu môi nói: “Mẹ kiếp đừng có giả vờ nữa, thằng họ Lâm kia, bọn tao biết hết rồi mày còn vờ vịt làm cái đéo gì? Làm bộ làm tịch cho ai xem? Cậu chủ đây nhìn mà ngứa mắt”.

Lâm Lang Thiên không buồn quan tâm, vẫn duy trì nụ cười trên mặt, nói: “Nghe nói hai ngày nay tâm trạng của anh Hoắc không tốt, quả đúng là như vậy, anh Hoắc, gần đây Yến Kinh trời vào đông, thời tiết hanh khô, đừng nổi giận quá, tránh ảnh hưởng đến sức khỏe”.

Hoắc Hoàn Vũ suýt chút nữa thì không nhịn được đấm vào mặt Lâm Lang Thiên một cái, nghiến răng nói: “Tâm trạng của cậu chủ đây đang rất tốt, nhưng từ khi nhìn thấy thứ rác rưởi như mày thì liền không nhịn được muốn đạp cho mấy cái”.

“Tố chất của người Hồng Kông đều như này sao?”, Quan Lâm Lâm đứng lên, chế giễu nói.

Hoắc Hoàn Vũ lập tức quay đầu lại, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Quan Lâm Lâm: “Xem ra không đánh mày thì mày ngứa ngáy toàn thân đúng không? Thật sự cho rằng ông đây không đánh phụ nữ à? Dám động vào ông thì đừng trách ông không khách khí”.

Sắc mặt Quan Lâm Lâm lập tức thay đổi, mặc dù rất tức giận, nhưng trong lòng vẫn vô cùng sợ hãi Hoắc Hoàn Vũ như bị điên này, cô ta đã tận mắt nhìn thấy thằng cha này nổi trận lôi đình, thật sự rất đáng sợ.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 473: Được thôi?


Lúc này Lâm Lang Thiên đang ở đây khiến cho Quan Lâm Lâm có được không ít dũng khí, cô ta lập tức phản bác lại: “Cho dù có ra tay thật thì cũng coi là bản lĩnh gì? Chỉ có loại không có não mới ra tay đánh người thôi”.

Hoắc Hoàn Vũ trầm giọng nói: “Con đỗn lì kia, xem ra mày thật sự chán sống rồi?”

Advertisement

Lúc này, Nhan Hạ kéo Quan Lâm Lâm, ý bảo cô ta đừng nói nữa, sau đó lạnh lùng nói: “Lâm Lâm, ngồi xuống đi, không có gì để nói với loại người này cả. Anh ta càng tức giận càng chứng tỏ anh ta đang chột dạ và sợ hãi, em không cảm thấy tận hưởng biểu cảm này của anh ta rất thú vị sao?”

Bởi vì ban ngày vừa mới bị Hoắc Hoàn Vũ đánh cho một trận, trên mũi Nhan Hạ vẫn còn quấn đầy băng gạc, khi nói chuyện giọng điệu ồm ồm không rõ ràng, nhưng ánh mắt thì tràn đầy oán hận cay nghiệt.

Advertisement

Lâm Lang Thiên cười nhẹ, nhìn Lý Thần nói: “Cũng may hôm nay anh Lý cũng tới, chúng ta mới có thể nói chuyện vui vẻ được, dù sao mấy chuyện này bàn kiểu gì cũng ra được thôi, còn nếu không thành thì phải xem bản lĩnh của mỗi người, anh thấy đúng không?”

Lý Thần bình tĩnh nói: “Đi thẳng vào vấn đề đi, đừng lôi ân oán của mấy nhân vật nhỏ không đáng nhắc tới này vào nữa, chẳng có ý nghĩa gì cả, nói ra điều kiện của anh đi”.

Câu này của Lý Thần đánh thẳng vào chuyện Hoắc Hoàn Vũ đấm Nhan Hạ hồi ban nãy.

Biểu cảm của Nhan Hạ và Quan Lâm Lâm lập tức thay đổi.

Lời của Lý Thần có nghĩa là hoàn toàn không coi bọn họ là người trong cuộc, chỉ là một nhân vật nhỏ không đáng nhắc tới, chuyện này bọn họ làm sao có thể chịu đựng được.

Bụp một tiếng, Quan Lâm Lâm đập bàn đứng dậy, chỉ vào Lý Thần hét lớn: “Họ Lý kia, anh ngông cuồng cái gì ở đây? Anh nghĩ mình là cái thá gì? Đừng quên rằng trong tay chúng tôi đang có thứ khiến các anh tổn thất nghiêm trọng đấy, anh không sợ lỡ mồm sẽ khiến mình phải chịu hậu quả nặng nề sao?”

Lý Thần nhìn Quan Lâm Lâm, cười nói: “Được thôi”.

Được thôi?

Tất cả mọi người đều ngẩn ra.

Kinh ngạc nhìn Lý Thần, không hiểu hai từ này phun từ đâu ra.

Quan Lâm Lâm càng thêm kinh ngạc và sửng sốt, chẳng lẽ Lý Thần sau khi nghe mấy lời này của cô ta liền thẹn quá hóa giận sao? Hoặc là trực tiếp buông tay cũng là thái độ bình thường, nhưng câu được thôi này có nghĩa là gì đây!

“Thành thật mà nói, chuyện này là do Lâm Lang Thiên chỉ đạo, các người không có đầu óc này, càng không có cái lá gan ấy. Trước đó có thể tham gia vào là vì Lâm Lang Thiên không muốn mọi chuyện bị bại lộ, cũng không muốn tự mình nhúng tay vào, các người chỉ là đôi găng tay của anh ta mà thôi”.

Lý Thần ôn hòa cười nói: “Đôi găng tay dính máu có thể vất đi bất cứ lúc nào, các người cũng nên tự biết điều đó”.

“Bàn hỏng rồi thì cùng lắm chúng tôi quay đầu rời đi, nhà họ Hoắc sẽ đối phó với các người. Cô nghĩ xem, đến lúc đó, là Lâm Lang Thiên sẽ bỏ qua cho các người hay là cơn thịnh nộ của nhà họ Hoắc sẽ buông tha cho các người?”

Lời nói này của Lý Thần khiến cho bầu không khí giữa hai người Nhan Hạ và Quan Lâm Lâm trở nên vô cùng kỳ lạ.

Cảm giác không tin tưởng đã bị Lý Thần dễ

20221122131205-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 474: Chỉ có thể bị mình nắm thóp


Lâm Lang Thiên cười nói: “Nếu anh đã muốn nhanh chóng thì tôi cũng không ngại nói thẳng, yêu cầu của tôi rất đơn giản. Tất cả mọi thứ tôi đều có thể trả lại cho các anh, nhưng cái giá là năm tỷ, ngoài ra hai người gồm anh và Hoắc Hoàn Vũ… đều quỳ xuống cho tôi!”

Sau khi những từ cuối cùng được thốt ra, nụ cười trên mặt Lâm Lang Thiên lập tức biến mất, biểu cảm trở nên u ám dữ tợn, giống nhu ác ma xé nát chiếc mặt nạ hóa trang của mình để lộ ra lớp răng nanh.

Advertisement

Khi những lời này nói ra, Quan Lâm Lâm và Nhan Hạ phá lên cười như điên, vẻ mặt đắc ý vô cùng.

Còn Lý Thần và Hoắc Hoàn Vũ sầm mặt xuống.

Advertisement

Còn về Lưu Quân sát khí bừng bừng khắp người, lúc này chỉ cần một câu nói của Lý Thần, anh ta sẽ lập tức xông tới xé xác Lâm Lang Thiên.

Bây giờ Lưu Quân coi Lý Thần là vị cứu tinh của mình, khi anh ta ra tay hoàn toàn không quan tâm đối phương là cậu chủ nhà nào, cho dù có cao quý đến đâu, đối với Lưu Quân, chỉ cần vặn cái rắc phát là được.

“Lý Thần, Hoắc Hoàn Vũ, bây giờ anh Lâm đã lên tiếng rồi, các người không còn gì để nói nữa đúng không? Ha ha, còn đắc ý nữa không? Còn ngông nữa không?”, Quan Lâm Lâm cười lạnh nói.

Nhan Hạ sờ vào chiếc mũi bị đau của mình, cay nghiệt nói: “Có bản lĩnh thì lôi sự kiêu ngạo trước đây ra đi? Bây giờ xem ai chơi chết ai!”

“Nghe thấy chưa, điếc rồi hay là lỗ tai toàn cứt? Anh Lâm bảo các người quỳ xuống!”

Quan Lâm Lâm tỏ ra vô cùng đắc ý, hận không thể nhảy dựng lên, nhìn chăm chăm Lý Thần, kiêu căng nói: “Không phải anh rất có năng lực sao? Không phải anh rất thanh cao sao? Ra vẻ bản thân giỏi giang tiếp đi? Tiếp tục đi chứ, bây giờ tôi xem xem anh lấy gì mà ra vẻ!”

“Tô Vãn Thanh đúng là bị mù mới nhìn trúng mày, tao phải thật tận hưởng bộ dạng quỳ xuống của mày mới được, sau đó chia sẻ cho Tô Vãn Thanh, hỏi xem cô ấy sao lại tìm cái loại ăn bám thế này, ha ha ha”.

“Có lẽ Tô Vãn Thanh lúc đó sẽ chết tâm với mày thôi? Chỉ có tao, Nhan Hạ mới là định mệnh của cô ấy, tao mới là người đàn ông xứng đáng với cô ấy!”

Nhan Hạ gần như phát điên, mọi tức giận và ấm ức đều bùng phát vào lúc này.

Anh ta nhìn Lý Thần và Hoắc Hoàn Vũ, cười điên cuồng nói: “Tao đã mong chờ giây phút này rất lâu rồi! Đợi sau khi mày quỳ xuống, tao sẽ cướp Tô Vãn Thanh đi, mày cứ chống mắt lên mà xem!”

Lâm Lang Thiên khoanh hai tay trước ngực, nhẹ giọng nói: “Xem ra duyên qua đường của hai người không được tốt lắm nhỉ, sao rồi, nghĩ kỹ chưa? Nghĩ kỹ rồi thì quỳ xuống xin lỗi tôi đi”.

“Đúng rồi, không phải anh nói bọn họ là găng tay của tôi sao?”

“Vậy tôi sẽ thêm một điều kiện, anh không chỉ quỳ xuống trước mặt tôi mà còn phải quỳ xuống trước găng tay của tôi nữa, như vậy, tâm trạng của tôi tốt thì sẽ trả đồ cho các người”.

Lúc này Lâm Lang Thiên rất hả dạ, bữa cơm mà hắn sắp xếp hôm nay chính là muốn cố ý làm nhục Lý Thần và Hoắc Hoàn Vũ.

Đối với hắn, hai người này hoàn toàn không có cơ hội lật ngược tình thế.

Chỉ có thể bị mình nắm thóp.

Nhan Hạ và Quan Lâm Lâm nhìn Lâm Lang Thiên đầy cảm kích.

“Lang Thiên, cám ơn anh vì đã cho bọn em cơ hội được trút giận”, Quan Lâm Lâm dịu dàng nói với Lâm Lang Thiên.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 475: Có bản lĩnh thì lại đánh tao đi!”


Nhan Hạ kích động nói: “Đúng vậy, cám ơn anh Lâm, ha ha, người như anh Lâm mới gọi là cao cả, chúng mày so với anh ấy là cái thá gì chứ?”

“Đắc ý nhất thời thì coi là bản lĩnh đéo gì, đó là do anh Lâm không tính toán với chúng mày, bây giờ anh Lâm chỉ cần dùng chút thủ đoạn, không phải là bắt được chúng mày quỳ xuống đấy sao?”

Nhan Hạ vừa nói xong liền cảm thấy một ánh mắt ớn lạnh từ tận xương tủy đang nhìn chằm chằm vào người mình, anh ta nhìn về phía Hoắc Hoàn Vũ, nhìn thấy vẻ mặt u ám của anh ta, vô thức lùi lại một bước.

Advertisement

Nhan Hạ bị Hoắc Hoàn Vũ đánh cho một trận, đến giờ vẫn còn cái bóng tâm lý trong lòng.

Nhưng Nhan Hạ lập tức nhận ra rằng mình đang chiếm ưu thế, Hoắc Hoàn Vũ hoàn toàn không dám làm gì, trong lòng anh ta lập tức tự tin trở lại.

Advertisement

“Nhìn gì mà nhìn? Có bản lĩnh thì lại đánh tao đi!”

Hoắc Hoàn Vũ hít sâu một hơi, nắm chặt nắm đấm.

Anh ta chưa từng tức giận như thế này bao giờ.

Bởi vì dùng lực quá mạnh, các khớp ngón tay của anh ta phát ra tiếng kêu như đậu rán.

Nhưng anh ta vẫn phải cố kìm nén.

Nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt lạnh như băng quét qua ba người Lâm Lang Thiên, Nhan Hạ và Quan Lâm Lâm một cái.

Ngay khi Hoắc Hoàn Vũ định nói, Lý Thần đã lên tiếng trước.

“Lưu Quân, nếu anh ta đã muốn bị đánh như vậy thì đáp ứng yêu cầu của anh ta đi”.

Lý Thần vừa dứt lời, Lưu Quân, người đã không kiềm chế bản thân được từ lâu lúc này mạnh mẽ lao ra như một con hổ xổng chuồng.

Khoảng cách bảy, tám mét, ở giữa còn một chiếc bàn tròn lớn đủ cho hai mươi người ngồi.

Chỉ thấy Lưu Quân hiên ngang đạp lên mặt bàn, cơ thể vạm vỡ nhưng vô cùng linh hoạt, chớp mắt vài cái anh ta đã bước qua bàn tròn và đi tới trước mặt Nhan Hạ.

Lúc này, vẻ hoảng sợ trên mặt Nhan Hạ mới dần dần lộ ra.

Nhưng Lưu Quân đã túm lấy cổ áo anh ta, xoay anh ta vòng vòng mấy lần rồi ném lên mặt bàn.

Những tiếng động lớn vang lên.

Dao dĩa vỡ tan tành, thậm chí những chiếc đ ĩa trên bàn xoay cũng nứt toác.

Nhan Hạ thống khổ hét lên, nằm trong những mảnh vụn thủy tinh, máu me đầm đìa.

Tất cả những chuyện này diễn ra quá nhanh, Quan Lâm Lâm chỉ kịp hét lên một tiếng.

Còn ánh mắt của Lâm Lang Thiên giật giật, trong lòng kinh hãi nhưng vẫn phải cố duy trì vẻ mặt bình tĩnh.

Ngay cả Hoắc Hoàn Vũ cũng bị chấn động.

Anh ta không ngờ rằng Lý Thần, người luôn yêu cầu sự ổn định trong cách làm việc lại đột nhiên làm ra chuyện bạo lực còn hơn cả anh ta.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 476: “Vậy thì khỏi bàn!”


Anh ta đương nhiên là muốn đánh cho Nhan Hạ một trận, nhưng Lý Thần lại bảo Lưu Quân ra tay, vậy thì Nhan Hạ chỉ còn lại nửa cái mạng.

“Lý Thần, anh điên rồi!”, Lâm Lang Thiên tỏ ra nghiêm túc, lớn giọng chỉ trích.

Advertisement

“Tôi điên rồi?”, Lý Thần cười nhẹ một tiếng, quay đầu nhìn Hoắc Hoàn Vũ.

“Trước đây tôi đã nói với anh rồi, đối nhân xử thế, đối với những người bên dưới, phải lấy lợi làm mấu chốt, như vậy họ mới hết lòng làm việc cho mình được”.

Advertisement

Nói xong, Lý Thần vỗ vai Hoắc Hoàn Vũ.

“Bây giờ tôi sẽ dạy anh một đạo lý nữa, khi đối nhân xử thế, đối với kẻ thù của mình, nhất định không được nhân từ! Quan trọng nhất là không được để kẻ thù nắm thóp điểm yếu của mình, cùng lắm thì liều một phen!”

“Lúc không cần cúi đầu thì tuyệt đối không được cúi đầu, tuyệt đối không được thỏa hiệp!”

Lý Thần liếc nhìn Lâm Lang Thiên, sắc mặt có chút thay đổi.

“Nếu không cho dù vượt qua được ải này thì người ta sẽ lại nghĩ ra trò khác thôi”.

“Bởi vì đàn ông sống trong thế giới này có thể bị đánh, bị mắng, bị trợn mắt, nhưng đầu gối bên dưới và trán bên trên ngoài bố mẹ ra thì tuyệt đối không được dùng cho bất kỳ ai khác”.

Hoắc Hoàn Vũ ngây người nhìn Lý Thần, chỉ cảm thấy Lý Thần lúc này hoàn toàn khác với Lý Thần thường ngày.

Lý Thần thường ngày cho anh ta cảm giác như Khổng Tước tướng quân có Chí Tôn trong tay, bình thản vô sự với mọi chuyện, dáng vẻ thờ ơ không quan tâm như thể không có chuyện gì có thể khiến anh thay đổi sắc mặt được.

Nhưng lúc này Lý Thần lại hóa thân thành Chiến Thần Huyền Hà dũng mãnh, khí chất của anh mặc dù không mang lại cho người khác cảm giác quá hùng hổ mãnh liệt, nhưng anh tựa như một ngọn núi, nằm vững chắc giữa trời và đất.

Dường như chỉ cần anh đứng đó, trời có sập cũng không sập được.

Hoắc Hoàn Vũ dù là một người đàn ông, nhưng dù sao anh ta cũng là con cháu nhà tài phiệt luôn gây ra vô số rắc rối, nhưng chỉ cần ở bên cạnh Lý Thần, anh ta có thể cảm nhận được một sự an toàn tuyệt đối.

Dường như chỉ cần tên này ở đó thì dù có đâm một lỗ trên trời anh cũng có thể lấp lại được.

Lúc này, Lâm Lang Thiên cố gắng kìm chế sự chấn động và sự sợ hãi mà anh ta không muốn thừa nhận ở trong lòng, nghiến răng nói: “Lý Thần, anh muốn cá chết lưới rách với tôi đúng không?”

Lý Thần thản nhiên nói: “Anh đánh giá cao bản thân quá rồi đấy, không phải chỉ là một công ty thôi sao, tôi quay về có thể đăng ký thêm cho Hoắc Hoàn Vũ bảy tám cái khác, còn về tư liệu dự án, anh thích thì tặng cho anh đấy, anh cho rằng tôi không làm ra cái tốt hơn được sao?”

Lâm Lang Thiên hậm hực nhìn chằm chằm Lý Thần, tức giận nói: “Được, nếu anh đã nói như vậy thì không có

20221122131255-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 477: Bởi vì lời Lý Thần nói là sự thật


“Trong trận chiến này, sống chết phân định rõ, tuyệt đối sẽ không có hòa giải!”

Giọng nói vang vọng trong đại sảnh nguy nga.

Rõ ràng phòng bao hạng nhất của khách sạn năm sao này có điều hòa trung tâm, nhiệt độ ổn định nên vô cùng mát mẻ và dễ chịu.

Advertisement

Nhưng Lâm Lang Thiên lại cảm thấy ngực mình thắt lại, dường như không thể thở nổi.

Còn Hoắc Hoàn Vũ kích động đến mức muốn hét ầm lên để trút bỏ những cảm xúc đã tích tụ bấy lâu nay của mình.

Advertisement

Bá đạo!

Thật sự quá bá đạo!

Đỉnh của chóp!

Hoắc Hoàn Vũ hai mắt sáng ngời nhìn chằm chằm Lý Thần, chỉ cảm thấy nếu như có một ngày anh ta có thể nghênh ngang ngạo nghễ như vậy thì có chết cũng đáng!

Đầu óc Lâm Lang Thiên ong ong.

Hắn nghĩ không ra.

Nghĩ không ra vì sao rõ ràng hắn đang chiếm ưu thế, nhưng mọi chuyện lại phát triển đến bước buộc hắn phải đi vào ngõ cụt, không thể tiến lên hay lùi xuống.

Kịch bản thay đổi rồi?

Lâm Lang Thiên không thể hiểu nổi.

Hắn cứ ngỡ rằng mình đã nắm trong tay một con át chủ bài, việc tiếp theo hắn cần làm là làm nhục Lý Thần và Hoắc Hoàn Vũ, sau đó sẽ gửi những thứ này về cho gia tộc.

Bằng cách này, hắn vừa được hưởng lợi vừa lấy được cái danh của gia tộc, rõ ràng là một mũi tên trúng hai đích.

Nhưng nhìn Lý Thần lúc này, Lâm Lang Thiên đột nhiên cảm thấy bản thân vẫn là quá ngây thơ.

Hắn có thể cảm giác được Lý Thần không chỉ nói cho vui mồm, anh thật sự có thể làm ra chuyện như vậy.

Nhưng… hắn tuyệt đối không thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy được!

“Anh nghĩ rằng mình là ai vậy? Dựa vào mình anh mà đại diện cho toàn bộ tập đoàn kinh doanh ở Hồng Kông à?”, Lâm Lang Thiên cười khẩy nói, vẫn cố gắng vùng vẫy.

“Dựa vào thể diện của tôi nên mới mời được tứ đại gia tộc tới, đổi lại là nhà họ Lâm, có người liếc mắt tới các người không?”, Lý Thần thản nhiên nói.

Lâm Lang Thiên nghiến răng, chỉ cảm thấy mình bị lời nói này của Lý Thần tát bôm bốp vào mặt.

Vẫn không thể vùng vẫy được.

Bởi vì lời Lý Thần nói là sự thật.

Ở nhà họ Lâm, mấy ngày nay Lâm Lang Thiên đều nghe các trưởng lão trong gia tộc nhắc tới chuyện này.

Người đứng đầu của tứ đại gia tộc ở Hồng Kông cùng tới Yến Kinh toàn bộ là nhờ có Lý Thần, điều này khiến cho các ông lớn bên trên đều rất tán thưởng và hài lòng với anh.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 478: Thế thì khoa trương quá


Bởi vì theo một ý nghĩa mà nói, đây là lần đầu tiên giới tinh hoa hàng đầu trong cộng đồng doanh nhân Hồng Kông tới tiếp xúc thân thiện với đại lục từ khi Hồng Kông sáp nhập lại.

Là một sự kiện chiến lược liên quan trực tiếp đến cấp cao nhất.

Advertisement

Nói cách khác, Lý Thần đã đóng góp không ít công lao.

Những chuyện có liên quan đến xã hội như thế này đều là chuyện rất lớn.

Advertisement

“Hừ, những doanh nhân Hồng Kông đó thông minh hơn những người khác, coi như đến Yến Kinh là nể mặt anh đi, nhưng đến bước đối đầu với nhà họ Lâm thì vẫn là một chuyện lớn, anh dựa vào đâu mà đại diện cho bọn họ?”, Lâm Lang Thiên cố gắng đè nén nỗi bất an trong lòng, gượng cười nói.

Lý Thần lắc đầu, lạnh nhạt nói: “Tôi không cần phải giải thích với anh tôi dựa vào đâu mà làm được, nếu anh không tin thì có thể thử xem”.

Lâm Lang Thiên nắm chặt nắm tay, hít sâu một hơi, trầm giọng nói: “Vậy ý của anh bây giờ là như nào? Muốn giải quyết chuyện này như thế nào”.

“Đơn giản thôi, trả đồ lại đây, chúng tôi có thể không truy cứu trách nhiệm”, Lý Thần thản nhiên nói.

Lâm Lang Thiên tức đến mức bật cười: “Ý của anh là tôi tốn nhiều công sức như vậy rồi trả hết lại toàn bộ cho anh, một chút lợi ích cũng không nhận được sao? Anh coi tôi là cái gì vậy?”

“Những thứ đó làm sao anh có được, trong lòng anh tự biết rõ. Anh trộm đồ của tôi, bây giờ tôi muốn anh trả lại cho tôi mà không truy cứu trách nhiệm đã là khoan dung lắm cho anh rồi, anh còn muốn lợi ích cơ à? Anh đang nằm mơ sao?”, Lý Thần hỏi ngược lại.

Lâm Lang Thiên nói thẳng: “Nếu thái độ của anh đã như vậy thì bỏ đi, cứ chờ đấy mà xem”.

Lâm Lang Thiên biết rằng bây giờ hắn tuyệt đối không được đồng ý yêu cầu của Lý Thần, nếu không hắn sẽ trở thành trò cười của thiên hạ.

Hơn nữa chuyện này nếu như truyền ra ngoài, người trong gia tộc sẽ nhìn hắn như thế nào?

Dù sau này Lý Thần làm thế nào, cứ giao đồ cho gia tộc trước, cũng được coi là có chút công lao.

Nói cho cùng thì Lâm Lang Thiên vẫn không tin rằng Lý Thần có năng lực điều động toàn bộ tập đoàn kinh doanh Hồng Kông.

Thế thì khoa trương quá.

Lý Thần là cái thá gì chứ?

Chỉ là có một ít tiền thôi.

Nhưng gia chủ của tứ đại gia tộc ở Hồng Kông, người nào mà không phải là tỷ phú giàu nứt đố đổ vách?

Bọn họ liệu sẽ nghe lời một người đáng tuổi con cháu như Lý Thần sao?

Lâm Lang Thiên cảm thấy đây rõ ràng là ảo tưởng.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 479: “Mau gọi xe cấp cứu!”


Và sự lựa chọn của Lâm Lang Thiên không khiến cho Lý Thần cảm thấy quá bất ngờ.

Thậm chí mọi chuyện đều đang nằm trong dự liệu của anh.

Thật ra ngay từ khi chuyện này bắt đầu, Lý Thần đã biết rằng đây không phải là chuyện mà anh và Hoắc Hoàn Vũ có thể xử lý hoàn toàn được.

Advertisement

Lý do anh làm nhiều như vậy là vì anh đang có kế hoạch khác.

Vì vậy lúc này, Lý Thần không nói thêm một câu thừa thãi, lập tức xoay người rời đi.

Advertisement

Hoắc Hoàn Vũ dường như cũng nghĩ thông rồi, lạnh lùng liếc nhìn Lâm Lang Thiên một cái, sau đó đi theo ra ngoài.

Còn Lưu Quân rời đi sau cùng, trước khi đi, anh ta còn mỉm cười ranh mãnh nói với Lâm Lang Thiên.

“Mau đưa chiếc găng tay đó của anh đến bệnh viện đi, muộn rồi có thể bị tàn phế đấy”.

Sau khi nói xong, Lưu Quân lập tức bỏ đi, không thèm nhìn vẻ mặt trắng bệch của Lâm Lang Thiên.

Đám người Lý Thần vừa đi, Quan Lâm Lâm liền hét lên với Lâm Lang Thiên: “Lang Thiên, anh mau tới xem anh họ của em đi, anh ấy ngất rồi, chảy nhiều máu lắm”.

Sắc mặt Lâm Lang Thiên lập tức thay đổi, nếu như Nhan Hạ thật sự chết ở đây, vậy thì trò vui này thành chuyện lớn rồi.

“Mau gọi xe cấp cứu!”



Trên xe quay về.

“Lưu Quân, anh đánh chết Nhan Hạ rồi à?”, Hoắc Hoàn Vũ ngửa cổ hỏi Lưu Quân đang lái xe.

Lưu Quân vui vẻ nói: “Làm sao mà được chứ, không phải anh Thần nói chỉ cần đánh hắn một trận là được mà. Tôi chỉ đánh gãy xương cụt của hắn, nếu như điều trị kịp thời thì khoảng nửa năm sẽ hồi phục, còn nếu như chậm trễ thì e rằng sẽ tàn phế cả đời”.

“Ồ…”

Hoắc Hoàn Vũ hít sâu một hơi.

“Hôm nào dạy tôi nhá, mấy đòn này của anh đỉnh vãi chưởng”.

Vốn tưởng rằng Hoắc Hoàn Vũ biết điều rồi, nhưng Lý Thần phát hiện ra anh dường như đã xem thường bản tính công tử trong người Hoắc Hoàn Vũ, anh ta hoàn toàn không thấy mức độ nghiêm trọng của chuyện này mà ngược lại còn muốn thử.

“Anh Hoắc, anh chịu không nổi đâu, luyện tập vất vả lắm”, Lưu Quân thành thật nói.

“Tôi là người không thể chịu được gian khổ sao?”, Hoắc Hoàn Vũ không phục nói.

“Đúng vậy”, Lưu Quân cũng rất thành thật trả lời.

“Anh!”, Hoắc Hoàn Vũ tức giận, nhưng

20221122131334-tamlinh247.jpg

 
Back
Top Bottom