Ngôn Tình Vận May Đổi Đời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vận May Đổi Đời
Chương 420: “Người tổ chức thật lợi hại”


“Thật đúng là lớn ghê”, Quan Lâm Lâm nhìn thấy cảnh tượng kinh hãi trước mặt thì lầm bầm.

Lúc này cô ta cùng với bố và anh rể và Nhan Hạ đứng bên cạnh.

Advertisement

“Người tổ chức thật lợi hại”, Bố của Lâm Lâm, Quan Chi Đồng cũng kêu lên.

Advertisement

“Đợi lát nữa mọi người nhớ kỹ, quan sát nhiều, nghe nhiều, ở đây không có chỗ có mấy đứa lên tiếng, tuyệt đối không được để gây sự với người khác. Chúng ta ở đây, chỉ là nhân vật cỏn con, không phải là ở nhà, không được làm loạn”.

Nhan Bân, bố của Nhan Hạ nghiêm túc nói.

“Biết rồi ạ”, Nhan Hạ cẩn thận gật đầu, đột nhiên chỉ vào hàng người trước mặt: “Bố, anh rể, đó không phải là hội trưởng tổng hội Huy Thương sao? Có tới chào hỏi không ạ?”

Nhan Bân và Quan Chi Đống nhìn nhau và bắt đầu hàn huyên.

Ở phía sau, Nhan Hạ nói với Quan Lâm Lâm “Anh Lâm đâu, sao không thấy?”

“Anh Lâm vào trong trước rồi, lát nữa chúng ta vào tìm”, Quan Lâm Lâm khẽ nói.

Nhan Hạ khẽ kêu lên: “Có thể tổ chức buổi tiệc tối như thế này mới là nhân vật tầm cỡ thực sự, thực lực này đúng là thông thiên mà?”

Quan Lâm Lâm đang định lên tiếng thì đột nhiên liếc thấy một bóng hình quen thuộc bèn vội vàng kéo Nhan Hạ và nói: “Anh họ nhìn xem, đó có phải là Lý Thần không? Bạn trai của Tô Vãn Thanh”.

Nhan Hạ nghe thấy vậy lập tức nhìn qua, quả nhiên là nhìn thấy Lý Thần đang nói chuyện với Hoắc Hoàn Vũ.

Anh ta để lộ nụ cười lạnh lùng, sau khi chào Nhan Bân và Quân Đông Chí thì vội vàng kéo Quan Lâm Lâm đi tới.

Lúc này, Hoắc Hoàn Vũ đang uất hận càm ràm với Lý Thần, anh ta là cậu chủ của nhà họ Hoắc, sức ảnh hưởng lớn thế nào thì không cần nói nhiều. Với tính cách của anh ta thì chẳng buồn tiếp xúc với những ông lớn này, trong lòng cảm thấy phản cảm khi cứ phải tay bắt mặt mừng giả tạo kiểu như thế.

“Anh trai tôi ơi, tôi thật sự không muốn tới chỗ bố tôi đâu, cả đám ông lớn, tôi tới đó thở cũng không dám thở mạnh, làm gì có chỗ cho tôi nói chuyện, chi bằng ở cùng anh”.

“Không đi cũng phải đi, anh hai mấy rồi, chẳng lẽ cứ phải coi anh là con nít sao?”, Lý Thần thản nhiên nói.

“Những sự kiện thế này, sớm muộn gì anh đều phải tham gia, nếu thật sự không ổn thì để Hoắc An Lan, sau này toàn bộ tài sản giao cho Hoắc An Lan, để xem anh khóc lóc với ai”.

Hoắc Hoàn Vũ nghe thấy vậy thì híp mắt cười he he: “Vậy cũng tốt, chỉ cần anh kêu con bé mỗi năm đưa cho tôi đủ tiền tiêu là được, tôi còn sướng vì được tự tại ấy”.

Nghe thấy vậy, Lý Thần mới nghiêm túc nhìn Hoắc Hoàn Vũ: “Anh lớn thế này rồi, bố anh thật chỉ muốn đập anh chết thôi đấy, đúng là tình cha như núi”.

Hoắc Hoàn Vũ sầm mặt, sau đó nghe thấy có giọng nói từ sau vọng tới.

“Ấy, Vãn Thanh kiếm được cho anh tấm thiệp mời thật à? Anh tới mà không thấy ngại sao?"
 
Vận May Đổi Đời
Chương 421: “So với tôi? Cô xứng sao?”


Nhan Hạ dắt theo Quan Lâm Lâm, nhìn Lý Thần với vẻ khinh thường và miệt thị, rồi cười chế nhạo: “Thật không ngờ, anh cũng có cái dũng khí đó!”

Advertisement

Quan Lâm Lâm giấu đi nụ cười kiêu ngạo: “Còn mặc vest cơ đấy, thật khó coi, quả nhiên là đẳng cấp thấp, mặc vest giống như đi bán bảo hiểm vậy, không phải là bộ trang phục này do Tô Vãn Thanh mua cho anh đấy chứ?”

Bộ trang phục mà Lý Thần mặc là do Hoắc An Lan thiết kế, Lý Thần cũng đã từng mặc ở Hồng Kông, hôm nay là mặc lần thứ hai.

Advertisement

Cậu Hoắc tâm trạng đang không tốt nghe thấy hai người chê Lý Thần mặc trang phục không đẹp thì lại càng bốc hỏa hơn.

“Hai tên ngốc ở đâu lòi ra vậy? Có mắt hay không thế, có thấy ông đang nói chuyện với người ta không? Cút xa ra chút!”

Cả Nhan Hạ và Quan Lâm Lâm đều bị chửi tới ngây người.

Nhan Hạ nhìn Hoắc Hoàn Vũ với vẻ mất thiện cảm, thấy khí chất của Hoắc Hoàn Vũ bất phàm, khí thế bá đạo ngùn ngụt thì biết chắc chắn đây không phải là điều mà những người bình thường có được.

Thế là anh ta cảm thấy khó chịu, hừ một tiếng: “Anh là ai? Chúng ta không quen nhau đúng không? Vô duyên vô cớ chửi người ta, có phải là quá đáng không?”

“Đồ chết dẫm này, các người nói chuyện như vậy thì không quá đáng chắc?”

Hoắc Hoàn Vũ vui lắm, vừa rồi giọng điệu mà họ nói chuyện với Lý Thần, rõ ràng là đang chế giễu, thế là anh ta cười lạnh lùng: “Ông đang chửi mày đấy, muốn đánh thì ông đã cho vào bao tải vứt xuống biển cho cá ăn rồi, mày là cái thá gì? Tới lượt mày ở đây lắm lời đấy à?”

Nhan Hạ tức tới mức tái mặt.

Anh ta chưa từng thấy người nào cao ngạo như vậy.

Cảm thấy không hợp là chửi, chửi một cách độc địa.

Sự cuồng ngạo này khiến Nhan Hạ cảm thấy tính khí của mình so với đối phương đúng hiền thục hơn bao nhiêu.

Đang định nói gì đó thì Quan Lâm Lâm mở miệng: “Anh, đừng có so đo với loại người không có tư chất thế này. Anh nghĩ mà xem, bạn của loại người hạ đẳng như Lý Thần thì làm gì có thứ gì tốt? Một kẻ hạ đẳng, một kẻ không có tư chất, không phải là cực xứng sao”.

Vừa nói, Quan Lâm Lâm vừa cười, trông kiêu căng vô cùng: “Chúng tôi là những người thượng đẳng, những kẻ nghèo hèn biết chửi người nhưng cả đời này cũng không với lên được vị trí của bọn tôi đâu”.

Lý Thần nghe thấy vậy thì bật cười.

Nếu mà nói Hoắc Hoàn Vũ là kẻ hạ đẳng thì tất cả những người ở đây thật sự không tìm ra được ai là kẻ thượng đẳng hết.

Mà lần này, Hoắc Hoàn Vũ cảm thấy vui lắm, hay nói cách khác là tức tới phát sướng.

Hoắc Hoàn Vũ giơ ngón tay trỏ lên chỉ vào mũi mình, nhìn chăm chăm Quan Lâm Lâm: “Tôi lớn bằng từng này rồi, đây là lần đầu tiên có người nói tôi là không có tư chất, là hạ đẳng đấy”.

“Ba giây, cho cô ba giây để nói ra bố của cô làm gì, người nhiều tiền nhất trong nhà cô làm công ty gì, trong nhà có những ai?”

Quan Lâm Lâm lạnh lùng phụt cười: ‘Sao, muốn so gia thế à, anh cũng xứng sao?”

“So với tôi? Cô xứng sao?”, Hoắc Hoàn Vũ chỉ vào mặt Quân Lâm Lâm và chửi: “Có chút nhan sắc mà đếch hiểu trời cao đất dày là gì!”

Nói xong, Hoắc Hoàn Vũ quay qua nhìn Nhan Hạ, lạnh lùng nói: “Còn cả anh, lôi anh đi làm "bóng" anh có tin không?”

Quan Lâm Lâm và Nhan Hạ nín thở, tức tới đỏ con mắt.

“Mẹ kiếp, anh nói cái gì?”, Nhan Hạ tức giận nói.

“Tôi nói lôi anh đi làm trai bao! Rồi bán hết phụ nữ bên cạnh anh đi châu Phi? Nghe có hiểu không”, Hoắc Hoàn Vũ cười lạnh lùng, anh ta đang cảm thấy bực bội trong người, đột nhiên có hai kẻ ngốc lò dò chạy tới trước mặt, không xử bọn họ thì xử ai đây?”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 422: “Ai sợ ai chứ thằng kia!”


Nhan Hạ và Quan Lâm Lâm tức run.

Cả đời này bọn họ chưa từng bị ai cưỡi lên đầu như vậy.

Advertisement

Chỉ cái khí thế bá đạo, ngông cuồng của cậu ấm toát ra trên người Hoắc Hoàn Vũ đã đủ để trấn nhiếp hai người bọn họ rồi.

Nhưng với một sự sỉ nhục lớn như vậy thì Nhan Hạ thật sự không thể nhịn được nữa.

Advertisement

Nhan Hạ nhìn chăm chăm vào Hoắc Hoàn Vũ, lạnh lùng nói: “Đừng chỉ có biết nổ mồm, có giỏi thì thử? Mày tưởng mày là cái thá gì? Ông trời số một còn mày số hai chắc? Tới khi đó chưa biết thằng nào xử chết thằng nào đâu!”

Hoắc Hoàn Vũ nheo mắt cười nham hiểm: “Được lắm, thử thì thử, ông trời số một tao số hai hay không thì không biết nhưng chắc chắn tao có thể giẫm và nhổ nước bọt lên mặt mày đấy!’

“Tung hỏa mù hả, hai đứa ngốc một đực một cái này, hôm nay ông không khiến tụi bay phục thì ông không phải họ Hoắc!”

Hoắc Hoàn Vũ là người như thế nào chứ.

Cậu ấm hàng đầu trong nước, nếu mà khốn nạn lên thì đúng là đến cả Diêm Vương cũng không quen biết.

Từ khi hiểu chuyện, thì những cậu ấm mà anh ta ức h**p có thể xếp cả một hàng luôn rồi.

Với đẳng cấp như Nhan Hạ và Quân Lâm Lâm không xếp tới lượt để bọn họ.

Thấy Hoắc Hoàn Vũ thật sự nổi giận, Lý Thần bèn vỗ vai cậu nhóc.

Được rồi, đừng làm loạn ở đây, sau khi ra ngoài muốn làm gì cũng được.

Người có thể kìm được Hoắc Hoàn Vũ, ngoài ba người ông cụ Hoắc, Hoắc Chấn Châu và Hoắc An Lan ra thì chỉ còn có Lý Thần.

Không gì khác ngoài việc Lý Thần dùng năng lực và bản lĩnh của mình khuất phục được cậu Hoắc.

Thấy Lý Thần nói như vậy, Hoắc Hoàn Vũ nhếch miệng, vẫn dùng ánh mắt vô cùng nguy hiểm nhìn Quan Lâm Lâm và Nhan Hạ một lần nữa, sau đó cười âm sầm: “Hôm nay tôi nể mặt em rể tôi, nhưng chuyện này chưa xong đâu, hai người các người đợi đấy, hai tên ngốc này”.

Nhan Hạ cười lạnh lùng: “Ai sợ ai chứ thằng kia!”

Quan Lâm Lâm khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nhìn Hoắc Hoàn Vũ, cười kiêu ngạo: “Lát nữa tôi chào hỏi anh Lâm, việc xử chết hai người chỉ là vấn đề của vài phút mà thôi”.

“Anh Lâm sao?”

Hoắc Hoàn Vũ cười xùy: “Lâm Lang Thiên á? Cô gọi thằng ngốc đó tới đây, nó dám lên mặt trước bọn tôi sao? Vừa hay ông đây nhìn thằng đó cũng khó chịu lắm, có bản lĩnh thì kêu nó tới đây!”

Quan Lâm Lâm tái mặt, nghe ra được sự cuồng ngạo trong lời nói của Hoắc Hoàn Vũ và vô thức cảm thấy có gì đó không ổn bèn hỏi: “Anh là ai?”

Lý Thần nhìn đồng hồ, cảm thấy cũng đã tới giờ bèn cắt ngang lời của hai người và nói với Hoắc Hoàn Vũ: “Tới lúc đi rồi”.

Hoắc Hoàn Vũ nhìn Quan Lâm Lâm và ngoắc miệng cười: “Ông đây họ Hoắc, đi nghe ngóng xem, tối này trong mấy chục nghìn người ở đây, có mấy người là họ Hoắc nhé!”

Nói xong, Hoắc Hoàn Vũ cùng Lý Thần nghênh ngang rời đi.

Cho tới khi hai người khuất bóng thì Quân Lâm Lâm mới nghi ngờ nhìn Nhan Hạ: “Anh, anh ta nói họ Hoắc, anh có biết không?”

Một lúc lâu sau Quân Lâm Lâm cũng không nhận được câu trả lời của Nhan Hạ. Cô ta nghi ngờ quay lại nhìn thì thấy khuôn mặt Nhan Hạ trắng bệch.

Họ Hoắc, lẽ nào là nhà họ Hoắc? Không thể nào, Hoắc gia là một trong tứ đại gia tộc sao bọn họ lại tới đây chứ?”

20221116134035-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 423: “Không phải là ăn may sao”


“Không, không thể nào khéo đến vậy chứ”, Quan Lâm Lâm cũng tái mặt.

Advertisement

“Đừng nghĩ nhiều nữa, em đi nghĩ cách liên hệ với anh Lâm, xem rốt cuộc người nhà họ Hoắc có tới không. Nếu như tới thật thì mau nghĩ cách”, Nhan Hạ nói với vẻ mặt khó coi.



Advertisement

Lúc này, ở bên trong.

Lâm Lang Thiên đang ngồi ở vị trí của mình, Lâm Chính Bân và vài người bạn có mối quan hệ với nhà họ Lâm đang nói chuyện.

“Đúng là chúng ta đã coi thường cái cậu tên là Lý Thần này thật rồi”, Lâm Chính Bân cảm thán.

Lâm Lang Thiên hừ một tiếng: “Không phải là ăn may sao”.

Lâm Chính Bân trừng mắt với Lâm Lang Thiên, tức giận nói: “Sao con không ăn may được như thế? Ăn may cũng là một loại năng lực đấy, chỉ dựa vào câu nói của con cũng thấy kém hơn Lý Thần bao nhiêu cấp bậc rồi!”

Lâm Lang Thiên không phục: “Bố, sao bố cứ lấy khí thế của người khác dập đi uy phong của con vậy? Lý Thần căn bản chỉ ra oai với chúng ta thôi, bố coi như chưa từng xảy ra đi!”

Lâm Chính Bân lạnh lùng nói: “Bố đang dạy con làm thế nào để trưởng thành đấy, con có biết lần này Lý Thần hầu như lôi được hết những hào phú của Hồng Kông tới không?”

“Không sót một ai trong tứ đại gia tộc, từ trên xuống dưới, hầu như đều tới hết. Ông cụ Hoắc, Lý Vạn Cơ, Lý Gia Thành, Bao Thuyền Vương, bốn người này, đừng nói là bố với con, đến cả ông nội con cũng không có tư cách mời được đâu”.

Lâm Lang Thiên nghe thấy vậy thì thốt lên: “Sao có thể? Lý Thần hắn dựa vào cái gì chứ? Dù có quan hệ tốt với nhà họ Hoắc, thì mời được Hoắc Chấn Châu cũng đã là quá lắm rồi mà!”

“Lần này không chỉ có ông cụ Hoắc tới mà đến cả những người đứng đầu của tứ đại gia tộc cũng tới? Bố, bố đùa con phải không?”

Lâm Chính Bân cười lạnh: “Bố rảnh mà đi đùa con chắc, không thấy ông nội con cũng tới sao?”

“Ông ấy vốn không định đi, nhưng cả người của tứ đại gia tộc tới thì đừng nói là ông nội con mà ngay cả đến những ông lớn bên trên cũng đã lập tức tới mấy người đấy”.

“Hiện tại ấn tượng của cấp trên dành cho Lý Thần rất tốt. Con phải biết là tứ đại gia tộc đại diện cho Hồng Kông, dù đã trở về nơi đây ba năm nhưng mà ngoài nhà họ Hoắc ra thì thái độ của ba gia tộc còn lại đối với nội địa vẫn khá là mập mờ”.

“Lần này được Lý Thần mời cả tới, điều đó có nghĩa là gì? Là tứ đại gia tộc đã đồng ý muốn tiến hành hợp tác xa hơn với Lý Thần ở trong nước, điều này có nghĩa là gì còn rõ không?”

Lâm Lang Thiên mềm nhũn người ngồi xuống ghế sô pha, lầm bầm nói: “Sao có thể…hắn mới có bao nhiêu tuổi chứ, sao có thể…con không tin…”

Nhìn vẻ mất hồn mất vía không cam tâm của con trai, Lâm Chính Bân chỉ biết thở dài: “Bố biết con thấy khó chịu, nhưng con muốn mạnh thì đầu tiên phải biết chấp nhận cái mạnh của kẻ địch, luôn coi thường kẻ địch của mình chỉ khiến con giậm chân tại chỗ mà thôi”.

“Lý Thần trước đó vạch ra kế hoạch cứu thị trường cổ phiếu hàng trăm tỉ tệ, khiến cả thị trường nợ cậu ta một món nợ ân tình, đó chính là nguyên nhân đầu tiên”.

“Ông cụ Hoắc đánh giá cao Lý Thần, tuổi đã cao cùng với địa vị và thân phận như vậy còn đích thân đứng ra giúp Lý Thần kéo đông kéo tây, đây là dây dẫn”.

“Nhiều nhân tố cộng lại mới có được thế lực hiện tại của Lý Thần, chứ không đơn giản chỉ dựa vào câu nói may mắn như con nói đâu”.

“Thằng nhóc này, đúng là rồng phượng giữa đám đông, ở cùng thời đại với cậu ta, thật sự không biết là may mắn hay là bất hạnh đây”, Lâm Chính Bân thản nhiên nói, giọng điệu chứa đầy sự cảm thán và thổn thức.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 424: Cô ta không ngờ sự việc lại thành ra thế này


Lâm Lang Thiên thái mặt, hắn không ngờ, từ miệng người bố đáng kính như bố mình lại nghe được lời đánh giá hết sức cao dành cho Lý Thần như vậy.

“Anh Lâm, bên ngoài có một cô gái tên là Quan Lâm Lâm nói muốn gặp anh”.

Advertisement

Một người đàn ông bước vào phòng Vip, cung kính nói với Lâm Lang Thiên.

Lâm Lang Thiên chau mày, cảm thấy khó chịu.

Hắn thật sự không có tâm trạng dây dưa với phụ nữ vào lúc này.

Advertisement

“Đi đi, bọn họ có thế lực trong giới thương nhân, vẫn còn có tác dụng với chúng ta”, Lâm Chính Bân nói với Lâm Lang Thiên.

Lâm Lang Thiên trầm mặt gật đầu rồi đi ra ngoài.

Đi tới trước mặt Quân Lâm Lâm, Lâm Lang Thiên đã đổi sang một nụ cười nhã nhặn.

“Lâm Lâm, có việc gì không?”

Lâm Lang Thiên hỏi với vẻ vô hại.

Quân Lâm Lâm vốn đang sợ hãi bỗng cảm thấy bình tĩnh hơn nhiều khi nhìn thấy Lâm Lang Thiên.

Theo cô ta thấy, trên đời này không có chuyện gì mà Lâm Lang Thiên không xử lý được, hắn không được thì vẫn còn nhà họ Lâm ở đó.

Ai dám đắc tội với nhà họ Lâm chứ.

“Lang Thiên, nghe nói, nhà họ Hoắc trong tứ đại gia tộc của Hông Kông cũng tới, có thật không?”, Quan Lâm Lâm hỏi.

Lâm Lâm nheo mắt, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Sao Lâm Lâm lại biết?”

Quan Lâm Lâm tái mặt, nói: "Vừa rồi em và anh họ vừa gặp một người tự xưng là người nhà họ Hoắc, bọn em…”

Quan Lâm Lâm chưa dứt lời thì Lâm Lang Thiên đã cắt ngang: “Mọi người đã xảy ra xung đột gì vậy?”

Người đàn ông của nhà họ Hoắc, chỉ có ông cụ Hoắc, Hoắc Chấn Châu và Hoắc Hoàn Vũ.

Ông cụ và Hoắc Chấn Châu sao có thể xảy ra cái gì với loại đẳng cấp như Nhan Hạ và Quan Lâm Lâm chứ. Khả năng duy nhất chính là Hoắc Hoàn Vũ.

Với tính khí của Hoắc Hoàn Vũ thì…

Lâm Lang Thiên nghiến răng, nếu thật sự không phải vì đấu không nổi thì hắn muốn dóc xương cái thằng họ Hoắc đó từ lâu rồi. Nhưng thực tế là hắn bất lực, và nhà họ Lâm cũng không có được cái bản lĩnh đó.

Quan Lâm Lâm nghiến răng gật đầu.

“Cái kẻ họ Hoắc đó thật sự quá ngạo mạn, anh họ em không chịu nổi nên đã chửi anh ta vài câu, anh ta thật sự là người của nhà họ Hoắc à?”, Quan Lâm Lâm hỏi.

Sau đó, Quan Lâm Lâm lập tức cầu xin và lôi ống tay áo của Lâm Lang Thiên: “Lang Thiên, anh nhất định phải giúp em và anh họ em. Tên họ Hoắc đó nói muốn bán em sang châu Phi, để anh họ em làm "bóng", anh thấy có phải là đang đùa không”.

Lâm Lang Thiên chán cái vẻ nũng nịu giả tạo của Quân Lâm Lâm, tức giận gạt tay cô ta ra, chỉ vào mặt và mắng: “Mẹ kiếp, cô đúng là đồ ngốc, cô tưởng các cô lợi hại lắm chắc? Ngày ngày gây sự, còn định bắt tôi chùi đít cho đấy à?”

“Mẹ kiếp, các người có biết Hoắc Hoàn Vũ là ai không, là một thằng điên, ai mà gây sự với hắn đều có kết cục chẳng tốt đẹp gì, cô tưởng tôi giỏi giang đến vậy sao?”

“Đừng nói là tôi có xử lý được không, cho dù có thể thì tôi cũng còn lâu mới làm. Mẹ kiếp, tôi còn một đống rắc rối kia kìa, các người còn đổ thêm vào à? Cút!”

Lâm Lang Thiên chửi xong thì quay đầu đi vào trong phòng.

Quan Lâm Lâm đứng ngây như phỗng.

Cô ta không ngờ sự việc lại thành ra thế này.

Cô ta cảm thấy vô cùng sợ hãi và hoảng loạn, khuôn mặt trở nên tái mét.

Cô ta nghĩ tới nghĩ lui, chẳng nghĩ được gì nhiều, chỉ vội vàng kéo Lâm Lang Thiên, khóc lóc cầu xin: “Lang Thiên, anh nhất định phải giúp em, bọn em thật sự không biết thân phận của anh ta, đâu có biết là sẽ thành ra như vậy?”

“Anh giúp em, anh muốn thế nào cũng được.

Nghe thấy vậy, Lâm Lang Thiên trở nên trầm mạc.

Sau khi bình tĩnh lại, hắn biết rõ Quan Lâm Lâm và Nhan Hạ đại diện cho thế lực nào, và đó chính là điều mà gia tộc của hắn đang cần.

Và hắn cũng cảm thấy có hứng thú với con người Lâm Lâm

Nếu để mất như thế thì những chuyện trước đây đều công cốc, để lãng phí thì đúng là đáng tiếc.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 425: “Chú Diêu, chú lại nói đùa rồi!”


“Anh biết rồi, em về trước đi, đợi khi bữa tiệc kết thúc anh cùng em tới tìm Hoắc Hoàn Vũ nói chuyện, xem có thể kết thúc chuyện này được không”.

Cuối cùng Lâm Lang Thiên nghiến răng nói.

Advertisement

Quan Lâm Lâm như vớ được cọng rơm cứu mạng, vội vàng gật đầu lia lịa: “Vâng ạ, vâng ạ”.



Nhờ có sự can thiệp của Lý Thần, đám người Tô Đông Thăng, Kiều Khắc Lý, Diêu Chí Quân không chỉ nhận được thiệp mời mà còn được ở trong phòng bao rất xịn.

Advertisement

Sau khi đưa Tô Vãn Thanh vào trong phòng bao, Lý Thần nói với cô: “Anh còn nhiều việc phải làm, em cứ ở đây trước nhé, lát nữa có thời gian anh sẽ qua”.

Tô Vãn Thanh nhẹ nhàng nói: “Anh cứ bận việc của mình đi, em ở đây là được rồi, lát nữa em còn phải đi gặp mấy người bạn học cũ”.

Lý Thần cười nói: “Mười phút nữa em nhớ để ý nhìn lên trời nhé, anh có bất ngờ dành cho em”.

Tô Vãn Thanh chớp mắt nghi ngờ hỏi: “Bất ngờ gì thế?”

“Đã nói là bất ngờ thì đương nhiên không thể tiết lộ trước được rồi”, Lý Thần véo mũi Tô Vãn Thanh một cách đầy tinh nghịch.

Nói xong Lý Thần chào hỏi với đám người Tô Đông Thăng ở trong phòng bao.

“Bố, chú Diêu, chủ tịch Kiều, cháu đi lo việc trước, mọi người có chuyện gì thì cứ trực tiếp gọi nhân viên ở bên ngoài là được rồi”.

Tô Đông Thăng gật đầu.

Kiều Khắc Lý vội vàng đứng lên, cúi đầu khom lưng kính cẩn nói: “Cậu Lý, cậu cứ lo xong việc trước đi, chúng tôi ở đây không làm phiền cậu đâu”.

Diêu Chí Quân thì thả lỏng hơn nhiều, cười ha ha nói: “Cậu cứ lo xong việc của mình đi”.

Lý Thần mỉm cười, nháy mắt với Tô Vãn Thanh một cái rồi rời khỏi phòng bao.

Sau khi Lý Thần rời đi, Kiều Khắc Lý mới thả lỏng một chút, ngồi xuống thở dài nói với Tô Đông Thăng: “Lão Tô, chàng rể tương lai này của ông… đúng là giỏi thật đấy!”

Tô Đông Thăng bật cười ha ha, khuôn măt vô cùng rạng rỡ.

“Chả vậy, không thấy tôi là ai à? Con rể tương lai có thể kém được sao?”

Khuôn mặt Tô Vãn Thanh đỏ bừng lên, ngại ngùng nói: “Bố, bố nói gì thế, một câu con rể tương lai hai câu con rể tương lai, được cả Lý Thần nữa, mở miệng ra là gọi bố, lần trước đã gọi đùa ở trước mặt con một lần rồi, bố không cảm thấy con gái mình bị anh ấy ‘lợi dụng’ sao?”

Diêu Chí Quân hồ hởi nói: “Được lợi dụng như vậy thì chú cũng muốn có con gái để được lợi dụng, tiếc là chú không có phúc phần ấy”.

“Chú Diêu, chú lại nói đùa rồi!”



6 giờ 59 phút tối.

Bữa tiệc sẽ chính thức bắt đầu sau một phút nữa.

Hàng nghìn người trong hội trường đều im lặng, chờ đợi khai tiệc.

Lúc này, vô số người đã bỏ rất nhiều tâm huyết ra vì bữa tiệc này đều đang khí thế bừng bừng, đây là lúc để kiểm tra kết quả công việc của họ.

Khán giả xem trước TV cũng như tất cả các khán giả đang theo dõi bên ngoài đều rất háo hức và mong chờ, mong ngóng từng giây từng phút trôi qua.

Trong khu vực trung tâm cao quý nhất.

Ông cụ Hoắc và những người đứng đầu trong tứ đại gia tộc đang ngồi cùng vài ông lớn hàng đầu, tán gẫu cười nói vui vẻ.

“Cũng không biết cậu Lý chuẩn bị bữa tiệc như thế nào, khiến cho ông lão bạc đầu như tôi đây cũng có chút mong chờ”, một ông cụ cười nói.

“Nghe nói đã chuẩn bị kỹ lưỡng rất nhiều tiết mục, chắc là ổn áp lắm đấy”, một ông lớn khác cười nói.

“Người trẻ tuổi mà, nên rèn luyện nhiều hơn trong những

20221116134146-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 426: Chấn động lòng người, tâm hồn rung rinh


Những dịp như này, Hoắc Chấn Châu đang ngồi trong một góc, nhận được ánh mắt ra hiệu của ông cụ Hoắc, vội vàng bắt đầu màn giới thiệu.

Các ông lớn nghe xong gật đầu nói: “Quả thực rất tốt, có thể chống đỡ được áp lực của phương Tây, chàng trai trẻ tuổi này, thể hiện rất tốt”.

Advertisement

Ông cụ Hoắc cười nói: “Tôi cũng có ý đó, đối với những thanh niên trẻ tuổi có biểu hiện xuất sắc như vậy, nhân lúc mấy ông già chúng ta vẫn còn sống, bồi dưỡng bọn nhỏ một chút, tăng thêm gánh nặng cho bọn chúng, như vậy mới là kế hoạch có lợi cho hàng trăm năm sau”.

Lý Diệu Khang ngồi trong góc, nghe các ông lớn không ngừng khen ngợi Lý Thần, trong lòng âm thầm cười khẩy.

Advertisement

Nâng đi, nâng càng cao càng tốt, trèo càng cao ngã càng đau!

Hi vọng càng lớn thì áp lực đặt trên vai cũng càng lớn, Lý Thần mới hơn hai mươi tuổi, có thể gánh vác được trọng trách nặng đến mức nào?

Hơn nữa có rất người nhiều ngứa mắt cậu ta.

Ví dụ ở đây có hai ông lớn chỉ mỉm cười mà không nói gì.



“Chủ tịch, chỉ còn 30 giây nữa là tới thời gian rồi”.

Lữ Binh cung kính nói với Lý Thần.

Lý Thần gật đầu, khuyên nhủ: “Nhất định phải bắt đầu đúng giờ, không được thiếu một giây cũng không được phép thừa một giây”.

Lữ Binh vỗ ngực nói: “Chủ tịch đừng lo lắng, lúc trước chúng tôi đã kiểm tra cụ thể thời gian rồi, đảm bảo chính xác đến từng giây”.

“Đám người Hồng Kông đó thật sự rất lợi hại, hiệu ứng sân khấu lần này nhất định sẽ bùng nổ”, Lữ Binh cười ha ha nói.

Lý Thần mỉm cười, hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn chằm chằm màn đêm đen kịt phía trên.

Sau đêm nay, danh tiếng của Hoa Nghị Huynh Đệ ở trong nước sẽ không có bất kỳ công ty nào có thể sánh nổi nữa.

Khi giây cuối cùng trôi qua, đúng bảy giờ, bữa tiệc chào mừng Olypic đấu thầu thành công chính thức bắt đầu.

“Bùm bùm bùm!”

Hàng loạt tiếng nổ lớn đột ngột phát ra từ khu vực công thể, rất nhiều dân chúng không biết chuyện tròn mắt nhìn nhau, không rõ chuyện gì đang xảy ra.

“Mau nhìn kìa! Là pháo hoa!”

Có người tinh mắt, chỉ tay lên trời và hét lên đầy phấn khích.

Lúc này, ở gần công thể, trong vòng diện tích mấy chục nghìn mét vuông, một ma trận pháo hoa được bố trí cẩn thận đang đồng loạt bắn lên bầu trời.

Vô số pháo hoa rực rỡ và lộng lẫy bắn lên trời, nổ tung giữa không trung, hóa thành những đóa hoa khổng lồ có một không hai, mang đến bữa tiệc thị giác tuyệt đỉnh trên thế giới.

Những quả pháo hoa này được Lý Thần liên hệ với các nhà sản xuất pháo hoa trong nước gấp rút chế tạo.

Tổng cộng 100.000 quả pháo hoa, tiêu tốn của Lý Thần hơn 6 triệu.

Tất cả mọi người đều đắm chìm trong con số khổng lồ này.

Lúc này, ma trận bắn pháo hoa chấn động thế giới của lễ khai mạc Thế vận hội Olympic năm 2008 vẫn chưa xảy ra, chiêu này của Lý Thần đã trực tiếp gây chấn động cho hàng chục nghìn khán giả xem tại hiện trường và hàng triệu khán giả xem phát sóng trực tiếp trên màn hình tivi.

Toàn thành phố Yến Kinh, bất kỳ nơi nào cũng đều có thể nhìn thấy được pháo hoa một cách rất rõ ràng, và thậm chí còn trực quan hơn khi ở gần công thể.

Chấn động lòng người, tâm hồn rung rinh.

Âm thanh của bài quốc ca vang lên.

Vô số người khi nhìn thấy cảnh này, nghe thấy âm thanh này, chỉ cảm thấy dòng máu nhiệt huyết trong người sục sôi hơn bao giờ hết, một cảm giác kinh ngạc và tự hào không thể diễn tả bằng lời nayr sinh.

Tất cả mọi người đều im lặng, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 427: Đây chính là bất ngờ mà Lý Thần dành tặng cho mình


Đột nhiên pháo hoa dừng lại trong giây lát.

Những người đang nảy sinh cảm giác tuyệt vời trong lòng lập tức ngây ra, lần lượt cho rằng màn trình diễn pháo hoa này đã kết thúc rồi?

Advertisement

Đúng lúc tâm trạng đang lên tới đỉnh điểm thì đứt?

Mọi người đều thấy bất mãn.

Nhưng sự bất mãn này chưa kịp lan rộng, lại có một loạt tràng nổ khác vang lên.

Advertisement

Chỉ thấy một tia pháo hoa được bắn thẳng lên bầu trời, đến một độ cao phù hợp, một chùm pháo hoa hình rồng dài hàng nghìn mét nổ tung giữa không trung.

Đó là rồng!

Linh vật của người dân Hoa Hạ!

Hàng nghìn năm nay, hình ảnh của thần thú bảo vệ luôn khắc cốt ghi tâm trong lòng mỗi người dân Hoa Hạ!

Thần thú lại xuất hiện ở Yến Kinh.

Con rồng lớn sống động dài hơn cả nghìn mét, như thể cầu nguyện cho quốc gia đã trải qua vô số thử thách và gian khổ đến cuối cùng sẽ đứng trên đỉnh cao của thế giới.

Cảm xúc lúc này của mọi người đã được đẩy lên tới đỉnh điểm.

Vô số người đang hò hét, cổ vũ và nhảy lên vì vui sướng.

Không chỉ bọn họ, đến cả khu vực trung tâm của tứ đại gia tộc trong công thể, các ông lớn đều trầm trồ kinh ngạc.

“Tốt lắm!”

Một ông cụ ngồi ở chính giữa, đến cả ông cụ Hoắc cũng phải ngồi bên trái ông cụ ấy, từ đầu đến cuối chưa biểu hiện thái độ gì cũng phải bật ra hai từ.

Ông cụ Hoắc trong lòng đầy tán thưởng, trên mặt nở nụ cười tươi rói.

Mà lúc này, trong phòng bao của Tô Đông Thăng, Tô Vãn Thanh che miệng nhìn con rồng trên bầu trời, kinh ngạc không thể tin được.

Người khác không nhận ra nhưng cô có thể thấy rất rõ ràng ở đuôi của con rồng khổng lồ có khắc một chữ ‘Thanh’ rất tỉ mỉ.

Đây chính là bất ngờ mà Lý Thần dành tặng cho mình.

Trong lễ kỷ niệm của quốc gia, trước ánh mắt của tất cả mọi người, anh tặng quà cho cô.

Khoảnh khắc này, Tô Vãn Thanh chỉ cảm thấy toàn thân ngọt lịm, chỉ muốn lập tức chạy đi tìm Lý Thần, sau đó nhảy bổ vào người anh.

Pháo hoa từ từ kết thúc, bốn MC hàng đầu trong nước bước lên sân khấu. Trước những âm thanh phấn khích cuồng nhiệt của họ, bữa tiệc chính thức bắt đầu!

MC hàng đầu, ngôi sao nổi tiếng của nội địa và Hồng Kông hội tụ, bữa tiệc này chính là bữa tiệc đáng nhớ nhất trong nhiều năm trở lại đây.

Sau chương trình giải trí, là người áp trục, chủ tịch thành phố Yến Kinh đích thân lên sân khấu để phát biểu.

Còn Lý Thần lặng lẽ đứng dưới sân khấu, với tư cách là người tổ chức chương trình, lát nữa anh cũng sẽ xuất hiện trên đó, gặp gỡ và phát biểu trước mặt toàn thể khán giả trên cả nước.

Giữa những tiếng hò reo, chủ tịch thành phố Yến Kinh cầm micro kết thúc bài phát biểu của mình: “Tiếp theo xin mời người tổ chức chính của bữa tiệc của chúng ta ngày hôm nay lên sân khấu!”

Tất cả mọi người đều vô cùng mong chờ, muốn xem xem rốt cuộc là ai đã mang tới cho họ một bữa tiệc thị giác vô song như vậy.

Đặc biệt là màn trình diễn pháo hoa khó quên trước đó, có thể nói rằng người tổ chức bữa tiệc này không chỉ tổ chức thành công bữa tiệc mà còn đẩy ý nghĩa trọng đại của nó lên một tầm cao mới.

Ánh đèn sân khấu chiếu sáng lối vào, một chàng trai trẻ tràn đầy tự tin và sức sống bước lên sân khấu.

Bước đi vững vàng, mặc dù có vô số tia sáng tập trung vào người anh nhưng anh luôn tỏ ra bình tĩnh và không có chút sợ hãi nào.

Khi nhìn thấy bóng dáng này, hai mắt của Tô Vãn Thanh đang đứng trong phòng bao và Hoắc An Lan vừa vội vàng chạy tới đều sáng bừng, tràn ngập tình yêu.

Lúc này, họ thật sự rất muốn công bố với cả thế giới rằng đây chính là người đàn ông mà bọn họ yêu!

Là người đàn ông khiến cả thế giới phải kinh ngạc!
 
Vận May Đổi Đời
Chương 428: Như vậy hắn làm sao mà trả thù được đây?


Cùng lúc đó, Quan Lâm Lâm và Nhan Hạ đang lo lắng về việc đắc tội với Hoắc Hoàn Vũ cũng nhìn thấy Lý Thần.

Da đầu lập tức tê dại như thể bị điện giật, thất thanh hét lên một cách không thể nào tin được.

Advertisement

“Là anh ta!”

“Mấy đứa quen cậu ta à?”

Advertisement

Thấy phản ứng của Nhan Hạ và Quan Lâm Lâm, Quan Chi Đống và Nhan Bân vội vàng hỏi.

Cái khác không nói, chỉ riêng bữa tiệc lần này, người tổ chức nhất định sẽ một bước lên tiên.

Nếu như con cái của mình có thể có liên quan một chút đến những nhân vật có cấp bậc như thế này, vậy thì chẳng phải cả gia tộc sẽ gặp may mắn sao?

Nhan Hạ và Quan Lâm Lâm nhìn nhau, nhưng đồng thời nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của đối phương.

Làm sao họ dám nói ra sự thật, quan hệ thì có, nhưng là quan hệ rất xấu.

Quan Lâm Lâm càng tuyệt vọng hơn, nghĩ lại trước đây mình đã dùng đủ mọi lời lẽ chế nhạo Lý Thần là hạ đẳng và ngu ngốc.

Nhưng bây giờ bản thân cô ta mới chính là thứ hạ đẳng!

E rằng lần này bọn họ có thể đến đây không phải vì nhà họ Lâm có thực lực lớn đến mức nào mà là người tổ chức chính Lý Thần này muốn xem xem, biểu cảm của họ khi biết sự thật ra sao?

Quan Lâm Lâm muốn lập tức tìm cái lỗ để chui xuống.

Nhan Hạ càng khó coi hơn, dường như đã bị nỗi sợ hãi và hối hận nhấn chìm.

Sớm biết Lý Thần có lai lịch đáng sợ như vậy, anh ta nào dám theo đuổi Tô Vãn Thanh?

Mà bây giờ chuyện hai người họ đắc tội với Hoắc Hoàn Vũ vẫn chưa được giải quyết, Lý Thần lại đột nhiên biến thành người có lai lịch đáng sợ như vậy khiến cho bọn họ cảm thấy như đang nằm mơ.

“Lần này… chúng ta gặp rắc rối lớn rồi”, Nhan Hạ nghiến răng, sắc mặt trắng bệch nói.

Quan Lâm Lâm nghĩ một chút rồi an ủi: “Anh, đừng lo lắng quá, không chừng sẽ có chuyển biển”.

“Ý em là sao?”, Nhan Hạ cau mày nhìn Quan Lâm Lâm.

Hít sâu một hơi, trong mắt Quan Lâm Lâm lóe lên tia sáng, cô ta nói: “Thật ra khó xử lý nhất vẫn là Hoắc Hoàn Vũ, xử lý ổn thỏa bên đó rồi thì chuyện gì cũng dễ nói”.

“Lý Thần này, mặc dù anh ta có bản lĩnh hơn chúng ta tưởng, nhưng như thế thì sao? Anh ta cũng chẳng phải người của tứ đại gia tộc, cùng lắm anh ta chỉ là người có năng lực chút thôi, cho dù không phải loại hạ đẳng như trước đây chúng ta nghĩ nhưng có thể lợi hại đến mức nào được chứ, đúng không?”

Nhan Hạ cau mày suy nghĩ, không nói gì.

“Anh Lâm đã hứa sẽ giúp chúng ta hòa giải với Hoắc Hoàn Vũ. Lúc đó, chỉ cần anh Lâm ra mặt, thuận tiện dắt tới cảnh cáo Lý Thần, anh ta còn có thể ngông cuồng lên trời được nữa sao?”

Nghe thấy câu này của Quan Lâm Lâm, Nhan Hạ khẽ gật đầu.

“Nói như vậy thì Lý Thần cũng chẳng là cái thá gì, nhưng trước đó anh thấy hình như Lý Thần và Hoắc Hoàn Vũ là bạn của nhau thì phải. Lát nữa anh đi tìm Lý Thần nói chuyện xem, em cứ trực tiếp đi tìm cậu chủ Lâm, những chuyện còn lại chúng ta tùy cơ ứng biến”, Nhan Hạ nói.



Lúc này sắc mặt Lâm Lang Thiên trắng bệch nhìn Lý Thần trên sân khấu, trước ánh mắt ngưỡng mộ của tất cả mọi người, hắn chỉ cảm thấy cổ họng mình vô cùng chua xót.

Mặc dù trước đây đã thua Lý Thần nhưng hắn chưa bao giờ phục, vẫn luôn muốn báo thù.

Nhưng nhìn Lý Thần lúc này, Lâm Lang Thiên đột

20221116134248-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 429: “Hôm nay anh ngầu nhất bữa tiệc này luôn”


Lâm Lang Thiên gật đầu, nghiêm túc nói: “Chuyện liên quan đến sự hợp tác giữa gia tộc và Huy Thương, không thể dễ dàng từ bỏ, nếu không công sức trước đó đều thành công cốc hết”.

“Có thể thử xem, chuyện này con có thể suy nghĩ, không sao cả, nhưng nhất định phải chú ý, nếu như chỉ là chuyện của Hoắc Hoàn Vũ, tên cậu ấm đó, con chỉ cần nói vài câu mềm mỏng thì khả năng là sẽ cho qua, nhưng nếu như liên lụy đến Lý Thần thì con phải lập tức rời khỏi đó”.

Advertisement

Nghe thấy lời này của Lâm Chính Bân, sắc mặt Lâm Lang Thiên chua xót, buồn bực nói: “Lý Thần còn đáng sợ hơn nhà họ Hoắc à?”

Lâm Chính Bân nhẹ giọng nói: “Hoắc Hoàn Vũ chẳng qua chỉ là một thằng cậu ấm thích thể hiện, con cho cậu ta thể diện, chuyện gì cũng dễ nói, nhưng Lý Thần có thể giống vậy được sao? Chuyện này nếu như liên quan đến cậu ta thì không phải vấn đề mặt mũi nữa rồi”.

Advertisement

Thở dài một tiếng, Lâm Lang Thiên đấm vào đầu gối của mình, sắc mặt u ám.



Có tình cũng được, có hận thì cũng thế.

Lúc này, không ai có thể ngăn được Lý Thần đi thẳng vào trung tâm của sân khấu.

Sau khi bắt tay thân mật với chủ tịch thành phố Yến Kinh, khiêm tốn nhận micro rồi cảm ơn xong, chủ tịch thành phố Yến Kinh xoay người rời đi, chỉ còn lại Lý Thần đứng trước hàng chục nghìn khán giả.

Với nụ cười tràn đầy tự tin và mê lực trên môi, giọng nói của anh bắt đầu truyền tới tai mọi người qua micro.

“Bữa tiệc ngày hôm nay có đặc sắc không?”

Ở thời điểm hiện tại khi phong cách phát biểu trên sân khấu vẫn còn ảnh hưởng sâu sắc của văn hóa cũ, không ai để ý đến hiệu ứng tương tác, câu đầu tiên của Lý Thần không phải là giới thiệu bản thân mà là khuấy động hiện trường, vì vậy lập tức khiến cho khán giả cảm thấy vô cùng phấn khích.

“Đặc sắc!”

Phản ứng giống như sóng thần đến từ mọi hướng như thủy triều gần như nhấn chìm Lý Thần.

Nụ cười trên mặt Lý Thần càng thêm rạng rỡ.

Chẳng trách kiếp trước khi đọc truyện trên mạng, rất nhiều nhân vật chính sau khi xuyên không hoặc được tái sinh đều lựa chọn làm minh tinh, cảm giác này thật sự rất đã.

Tuy nhiên Lý Thần vẫn cảm thấy mình không quá thích cuộc sống hào nhoáng dưới ánh đèn sân khấu như thế này, thi thoảng trải nghiệm một hai lần là đủ rồi.

Anh vẫn thích hợp làm người đứng đầu một tập đoàn hơn.

Nắm trong tay sự giàu có thú vị hơn nhiều so với việc trở thành một minh tinh.



Bài phát biểu sau đó, lời lẽ của Lý Thần chính thức hơn, dù sao đây cũng là một bữa tiệc cấp cao, nhiều hình thức giải trí quá sẽ mang lại tác dụng ngược.

Đến thời điểm hiện tại, bữa tiệc này đã đáp ứng được kỳ vọng của Lý Thần.

Sau khi những lời cuối cùng kết thích, một bữa tiệc hoành tránh, trước sự cảm thán của vô số người, kết thúc một cách thành công mỹ mãn.

Khán giả và khách mời ra về một cách trật tự, sau khi Lý Thần dặn dò Lữ Binh và Lâm Nhiễm xử lý tốt chuyện tàn tiệc, vừa quay người lại thì thấy Hoắc An Lan đứng ở cách đó không xa.

“Hôm nay anh ngầu nhất bữa tiệc này luôn”.

Hoắc An Lan nhìn Lý Thần, mỉm cười khen một câu.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 430: “Lát nữa anh cùng quay về với em chứ?”


Lý Thần bước tới, cười nói: “Trước đây cô nói buổi biểu diễn thời trang bị hoãn, ở lại Hỗ Thị thời gian lâu như vậy, tôi còn tưởng rằng hôm nay cô không đến được cơ”.

Hoắc An Lan vén lọn tóc sau vành tai, nói: “Hôm nay là ngày quan trọng của anh, tôi nhất định sẽ tới, nhưng mà đúng là tôi đi quãng đường xa đây không phí công mà, thực sự rất đặc sắc”.

Advertisement

“Cám ơn”, Lý Thần cười nói.

Lúc này có tiếng bước chân truyền tới, Hoắc An Lan quay người nhìn thấy Tô Vãn Thanh đang đi tới liền cười nói với Lý Thần: “Được rồi, đi ra với bạn gái anh đi, tôi tới chỗ bố”.

Advertisement

“Được, lát nữa gọi cho cô sau”, Lý Thần nói.

Hoắc An Lan khẽ mỉm cười, xoay người rời đi.

Sau khi Hoắc An Lan rời đi, Lý Thần quay lại, chỉ cảm thấy hai mắt nhòe đi, chỉ cảm thấy một cơ thể mềm mại nhào vào trong lòng mình.

Mùi hương thơm phức ập tới, mang theo chút vui mừng cùng chút ghen yêu: “Nói chuyện với Hoắc An Lan vui quá nhỉ?”

Lý Thần vòng tay ôm cô gái trong lòng, cười nhẹ nói: “Có phát hiện bất ngờ mà anh tặng cho em không?”

Tô Vãn Thanh ngẩng đầu lên trong vòng tay của Lý Thần, hai mắt sáng bừng như sao, nói: “Nếu như không phải anh làm chuyện đó rất có tâm thì em đã không dễ dàng bỏ qua cho anh như vậy rồi”.

Nói xong Tô Vãn Thanh không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của những nhân viên đi đi lại lại bên cạnh, yên tâm dựa đầu vào vai Lý Thần, khẽ nhắm mắt lại rồi lẩm bẩm: “Có lúc em nghĩ rằng mình có thể gặp được anh thật sự rất may mắn”.

Lý Thần cúi xuống nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô gái mình yêu, nhẹ nhàng nói: “Anh sẽ cho em những thứ tốt nhất, cho dù là gì. Từ khoảnh khắc lần đầu tiên anh nhìn thấy em, anh đã hạ quyết tâm rồi, thật may mắn rằng ông trời lại cho anh một cơ hội”.

Tô Vãn Thanh chỉ nghĩ rằng Lý Thần nói chuyện hai người gặp lại nhau sau nhiều năm từ sau khi tốt nghiệp ba nên không để ý lắm.

Cô vĩnh viễn không biết rằng cơ hội thứ hai mà Lý Thần nói chính là hai kiếp người.

“Lát nữa anh cùng quay về với em chứ?”, Tô Vãn Thanh hỏi.

Lý Thần nói: “Ở đây anh vẫn còn chút việc, bận tới đêm muộn cơ, em về trước đi”.

Tô Vãn Thanh gật đầu, hai người cùng bước ra khỏi phòng, nhưng cách đó không xa, có người đang đứng ngồi không yên ở bên kia hành lang.

Nhan Hạ.

Nhìn thấy Lý Thần và Tô Vãn Thanh đi ra, mặc dù khuôn mặt Nhan Hạ tràn đầy sợ hãi và lo lắng nhưng vẫn nhanh chóng bước tới.

“Anh Lý, cô Tô, chào hai người…”, Nhan Hạ chào hỏi.

Tô Vãn Thanh không muốn để ý đến người này, hừ một tiếng rồi quay đầu lại.

Thấy phản ứng của Tô Vãn Thanh, khóe miệng Nhan Hạ khẽ giật giật.

“Có chuyện gì sao?”, Lý Thần lạnh nhạt hỏi.

Nhan Hạ nghe thấy vậy liền nghiêm túc nhìn biểu cảm của Lý Thần, thật ra anh tới để thăm dò cảm xúc và thái độ của Lý Thần, nếu như anh ta chủ động xin lỗi, Lý Thần không làm khó anh ta nữa thì chứng minh Lý Thần chỉ là một MC mà thôi.

20221117034333-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 431: Đánh chết Nhan Hạ cũng không tin


“Anh Lý, tha thứ cho tôi không hiểu chuyện, trước đây tôi ăn nói hàm hồ, tôi thật sự không biết thân phận của anh lại tôn quý như vậy”.

Advertisement

“Tôi có thân phận gì?”, Lý Thần hỏi.

Advertisement

Câu hỏi này lập tức khiến Nhan Hạ á khẩu.

Đồng thời có một làn sóng tức giận bất bình dâng lên.

Thật ra anh ta không hề sợ Lý Thần, anh ta chỉ sợ Hoắc Hoàn Vũ!

Sau khi được Quan Lâm Lâm nhắc nhở, Nhan Hạ cũng hiểu ra, Lý Thần chủ trì bữa tiệc này thì sao chứ, chẳng qua chỉ là có chút bản lĩnh hơn người thôi, mấy ông lớn đó cũng không phải do anh mời tới, nhất định là do cấp trên ra mặt.

Bằng không Lý Thần là cái rắm, anh mới bao nhiêu tuổi? Làm sao có quan hệ tốt vậy với tứ đại gia tộc được chứ?

Đánh chết Nhan Hạ cũng không tin.

“Mẹ kiếp, còn dám lên mặt!”

Nhan Hạ tức giận trong lòng, chỉ cảm thấy khó chịu trong người, suýt chút nữa thì không kìm được.

Đúng lúc này, Quan Lâm Lâm hùng hổ dắt theo một người đàn ông khác tới.

Cô ta lớn tiếng nói với Nhan Hạ: “Anh, chúng ta đã cho anh ta mặt mũi, anh ta thật sự cho rằng mình là ông lớn rồi đấy, không phải chỉ là người tổ chức bữa tiệc sao, có gì giỏi giang đâu chứ, dù có lợi hại thế nào cũng so được với anh Lâm sao?”

Khi cô ta nói điều này không hề nhận ra Lâm Lang Thiên đứng bên cạnh lúc này khi vừa nhìn thấy Lý Thần, cả người đều run lên bần bật.

001966-tamlinh247.jpg


001967-tamlinh247.jpg

 
Vận May Đổi Đời
Chương 436: Đều là điều hợp lý thôi!’


Lâm Chính Bân vừa dứt lời thì bầu không khí giữa bốn người lập tức rơi vào im lặng và lúng túng.

Advertisement

Lâm Chính Bân cười hề hề, nhưng ánh mắt nhìn Lý Thần thì ánh lên vẻ sâu xa, dường như đang đợi xem anh sẽ đáp lại như thế nào.

Hoắc Chấn Châu không biểu lộ biểu cảm gì, chỉ nhìn Lâm Chính Bân bằng ánh mắt khó chịu, nhưng cuối cùng thì vẫn quan tâm tới sắc mặt của Lý Thần hơn.

Advertisement

Dường như chỉ cần Lý Thần lên tiếng là Hoắc Chấn Chân sẽ lập tức bật lại Lâm Chính Bân ngay.

Đừng quên, cái sự cuồng ngạo của Hoắc Hoàn Vũ cũng là được di truyền từ Hoắc Chấn Châu.

Mặc dù hiện tại gia chủ của nhà họ Hoắc đã rút khỏi giang hồ nhiều năm, nhưng nỏi thẳng ra thì từ lúc nhà họ Hoắc phát đạt, Hoắc CHấn Chân mới đúng nghĩa là đời thứ hai được hưởng.

Ông Hoắc này mà ác lên thì còn kinh khủng hơn gấp bội so với Hoắc Hoàn Vũ.

Còn Lâm Lang Thiên, căn bản không tới lượt hắn lên tiếng.

Vì vậy, ngược lại Lâm Lang Thiên trở nên thoải mái hơn, chỉ liếc nhìn Lý Thần đợi anh trả lời.

Bầu không khí im lặng lúng túng cũng chỉ kéo dài khoảng vài nhịp thở, Lý Thần cười nói: “Sóng sau có mạnh đến mấy thì cũng vẫn đi theo quỹ đạo và kinh nghiệm của tiền bối, vì vậy cần phải học hỏi nhiều, chỉ có điều không biết sóng trước như thế nào thôi”.

“Nếu như giống chú Hoắc thì tôi cảm thấy tôi còn nhiều không gian để tiến bộ lắm”

Vừa dứt lời, Hoắc Chấn Châu đã cười híp mắt. Lâm Chính Bân cũng bật cười, chỉ có điều nụ cười có phần méo mó.

Đáp lại bằng câu nói đó, Lý Thần đã tự hạ thấp mình, nâng Hoắc Chấn Châu lên và cũng để bật lại Lâm Chính Bân.

“Khá lắm, khá lắm”.

Lời nói của Lâm Chính Bân chứa đựng hàm ý sâu xa. Vừa nói ông ta vừa quay qua nhìn Lâm Lang Thiên: “Thấy chưa, bình thường bố hay nói người giỏi ắt có người giỏi hơn. Chính là người như Lý Thần. Tuổi hai đứa ngang nhau nhưng bản lĩnh thì con kém cậu ta quá nhiều, học theo cho tốt vào”.

Lâm Lang Thiên nghe thấy vậy thì cung kính nói: “Biết rồi bố, con sẽ khiêm tốn học tập theo Lý Thần”.

“Ông Lâm quá khen, chẳng qua tôi may mắn hơn chút, cũng chẳng có bản lĩnh lớn lao gì. Ông khen tôi như vậy lại khiến tôi đắc ý mất”, Lý Thần thản nhiên nói.

Lâm Chính Bân cười ha ha: “Còn trẻ mà đã có thành tựu như vậy thì có đắc ý như nào cũng vẫn được, đều là điều hợp lý thôi!’

“Có điều Lý Thần này”.

Lâm Chính Bân đổi chủ đề, giọng điệu có phần thản nhiên.

“Quốc gia chúng ta rộng lớn, địa linh nhân kiệt, giống như tôi đã dạy Lang Thiên, cần phải luôn nhớ tới đạo lý người giỏi ắt có người giỏi hơn, tuyệt đối không được vì chút thành tích mà không coi người trong thiên hạ ra gì”.

“Thời đại của mọi người vẫn còn trẻ, kinh nghiệm chưa đủ, vì vậy nhiều kẻ địch chưa chắc đã là chuyện tốt”.

Lý Thần thản nhiên nói: “Cảm ơn ông Lâm nhắc nhở, tôi nhất định sẽ ghi nhớ kỹ”.

Lúc này Hoắc Chấn Chân lên tiếng: “Ông Lâm, câu này thì tôi không thích rồi. Người trẻ không có chút bồng bột và xông xáo thì còn có thể gọi là người trẻ sao? Gây chuyện thì gây chuyện, coi như là tích lũy kinh nghiệm thôi, vẫn phải nhờ những lớp người như chúng ta chống đỡ mà”.

“Tôi và ông không đỡ nổi thì phía trên vẫn còn ông cụ đó. Ông nói có phải hay không?”

Nghe Hoắc Chấn Châu nói vậy, biểu cảm của Lâm Chính Bân trở nên nghiêm túc hơn. Ông ta nhìn chăm chăm Hoắc Chấn Châu, thản nhiên cười nói: “Xem ra nhà họ Hoắc các ông đánh giá rất cao người thanh niên Lý Thần này chỉ, lời như vậy mà cũng nói ra được”.

Hoắc Chấn Châu điềm đạm nói: “Đây không chỉ là ý của tôi mà còn là ý của ông già nhà tôi nữa”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 437: “Vừa rồi Lâm Chính Bân đã uy hiếp Lý Thần đó”


Lâm Chính Bân đanh mặt nhìn Hoắc Chấn Châu, một lúc sau mới cười nói: “Tốt, rất tốt”.

Advertisement

“Ông nói tốt hay xấu thì chuyện cũng vậy. Đạo lý cũng hết sức đơn giản, ông và tôi cũng đều từng là thanh niên, gây chuyện cũng không ít. Năm đó đều tự tìm bề trên giải quyết, giờ chúng ta trở thành bề trên, đương nhiên là phải chăm sóc cho thế hệ sau, ít nhất, không thể nào để thế hệ sau của mình bị ức h**p mà đúng không”.

Hoắc Chấn Châu cũng nhìn chăm chăm Lưu Chính Bân, khẽ cười và lạnh lùng nói: “Ông Lâm, ông nói có phải không?”

Advertisement

Lâm Chính bân cũng không rời mắt khỏi Lý Thần và Hoắc Chấn Châu, sau đó đột nhiên lên tiếng: “Lang Thiên, con chào chú Hoắc, chúng ta đi trước thôi”.

Lâm Lang Thiên nghe thấy vậy lập tức cung kính chào Hoắc Chấn Châu.

“Mọi người bận thì đi trước đi. Cũng không còn sớm nữa, ông cụ nhà tôi còn đang đợi Lý Thần để nói vài câu đây”, Hoắc Chấn Châu thản nhiên nói.

Lâm Chính Bân hừ một tiếng, dẫn theo Lâm Lang Thiên quay đầu bỏ đi.

Cho tới khi hai người đi khỏi. Hoắc CHấn Chân bèn vỗ vai Lý Thần, hảo sảng nói: “Không cần lo lắng, những chuyện mà Lâm Lang Thiên làm, cháu sẽ đáp trả lại. Nếu Lâm Chính Bân dám ra tay đối phó thì chú sẽ đụng độ với ông ta. Chú đã sớm khó chịu với ông ta lắm rồi”.

Lý Thần cười khổ: “Chú Hoắc, đây vốn là chuyện giữa cháu và bọn họ, không đáng để nhà họ Hoắc can dự vào”.

Hoắc Chấn Châu nghiêm túc nói: “Điều này thì không đúng rồi. Giờ ai cũng biết cháu là bạn hợp tác của nhà họ Hoắc. Nếu như cháu thua Lâm Lang Thiên thì không sao, đó là do năng lực cháu chưa đủ, nhưng mấy câu nói vừa rồi của Lâm Chính Bân có nghĩa là gì chứ?”

“Ông ta lớn hơn cháu cả giáp, lấy uy thế của nhà họ Lâm ra để đàn áp cháu, thật sự cho rằng cháu không có chỗ chống lưng sao? Câu này là do chú nói, ân oán của thế hệ sau để thế hệ sau giải quyết. Người đi trước can dự vào, chẳng phải coi như Hoắc Chấn Châu này đã chết hay sao?’

Nghe vẻ bá đạo của Hoắc Chấn Châu, Lý Thần cảm thấy hết sức cảm động.

Anh có thể cảm nhận được biểu hiện này không phải là điều mà bình thường nhà họ Hoắc dễ dàng nói ra.

Vậy mà giờ cũng đã nói ra rồi. Giống như đinh đã đóng lên tường, tuyệt đối sẽ chống lưng cho anh đến cùng.

“Được rồi, cũng không cần nói nhiều nữa. Lâm Chính Bân cũng không phải kẻ ngốc, ông ta thông minh hơn bất kỳ ai. Sau này cháu hành sự cần cẩn thận hơn chút là được. Đừng để người khác nắm được đằng chuôi, giờ chúng ta đi trước, ông cụ đang đợi cháu đấy”, Hoắc Chấn Châu nói với Lý Thần.

Lý Thần nghe thấy vậy bèn đáp lại. Hai người vừa đi vừa nói chuyện và tới một chiếc xe.

Ông cụ đang ngồi trong xe, quả nhiên là đang đỗ bên đường đợi Lý Thần.

Lý Thần kéo cửa xe bước lên, cười và nói xin lỗi với ông cụ: “Thưa ông, vừa rồi cháu bị chậm trễ đôi chút, khiến ông phải đợi lâu rồi ạ”.

Ngay sau khi Hoắc Chấn Châu thấy Lý Thần khéo léo như vậy bèn bổ sung thêm một câu: “Vừa rồi Lâm Chính Bân đã uy h**p Lý Thần đó”.

Ông cụ Hoắc cũng chẳng buồn quan tâm tới Hoắc Chấn Châu, chỉ cười hiền hòa với Lý Thần: “Không sao, cháu có việc thì cứ xử lý trước, ông chỉ muốn nói chuyện chút thôi, nếu có kẻ dựa vào tuổi tác chèn ép cháu thì tìm Chấn Châu, Chấn Châu không giả quyết được thì tìm ông”.

Lý Thần cảm thấy da đầu tê dại.

Quả nhiên, cái tính khí của Hoắc Hoàn Vũ là do di truyền.

Ông cụ Hoắc lớn vậy rồi cũng là người không chịu thua ai bao giờ.

“Chú Hoắc và ông cất nhắc quá ạ. Đương nhiên cháu sẽ không bồng bột chuyện gì cũng tự mình xông lên, khi cần xin giúp đỡ thì cháu sẽ không khách sáo đâu ạ”, Lý Thần cười nói.

Ông cụ khẽ cười, cảm thấy vui vẻ: “Khá lắm, đây mới chính là tinh thần mà người trẻ nên có, không sợ việc, cũng không sợ gây sự, chỉ cần cháu cảm thấy đúng thì cứ đi làm thôi”.

Lý Thần nghe thấy vậy bèn nói: “Nói tới việc nên làm thì cháu còn một việc cảm thấy cần đi làm, và không thể thiếu sự giúp đỡ của ông đâu ạ”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 438: “Lý Thần, cháu xốc nổi quá”


Câu nói của Lý Thần khiến ông cụ Hoắc cảm thấy hứng thú.

Advertisement

Mặc dù tuổi của hai người cách nhau tới mấy chục và dường như giờ đây thân phận địa vị và thực lực cũng chênh lệch rất nhiều, nhưng những hành động mà Lý Thần làm từ trước tới này đã khẳng định những việc anh làm sẽ không hề đơn giản.

“Chuyện gì mà khiến cháu nghiêm túc thế? Ông thấy có hứng thú đấy”, ông cụ Hoắc nhẹ nhàng hỏi.

Advertisement

Khi ông cụ Hoắc nói ra điều này, thực ra là đang thầm nghĩ có lẽ Lý Thần đang gặp phải đối thủ khó nhằn, cần mượn sức mạnh của nhà họ Hoắc đi giải quyết.

Ông cụ không hề cảm thấy điều này có gì không tốt.

Đối với ông cụ, một người càng tài giỏi thì kẻ địch càng đông. Nếu mà không có kẻ địch thì một là kẻ đó vô địch, hai là căn bản đúng là một cục đất nhão, khiến người khác đến hứng thú muốn đối phó cũng không có.

Và ông cụ Hoắc cũng là người tiếp từng kẻ địch để rèn luyện và có được tới ngày hôm nay.

Thế nhưng, câu nói tiếp theo của Lý Thần khiến ông cụ phải chau mày và hơi run rẩy.

“Thưa ông, tình huống nổ tung của hệ thống mạng cùng việc cổ phiếu bị tụt mạnh lần trước rõ ràng là có tư bản phương Tây đứng phía sau làm mọi chuyện".

“Giống như những năm trước, cái tâm tính ăn trộm của bọn họ vẫn chưa bỏ, từ đầu đến cuối có ý đồ dùng thủ đoạn đê tiện để đạt được nguồn kinh doanh của chúng ta”.

“Điều này đồng nghĩa với việc trong mắt tư bản phương Tây, chúng ta chỉ là đám gia súc mà bọn họ nuôi dưỡng. Đợi chúng ta béo lên rồi, chỉ cần bọn họ muốn là có thể đập chúng ta bất cứ khi nào và cướp hết số tiền mà chúng ta đã vất vả kiếm được”.

Nụ cười hiền hòa trên khuôn mặt ông cụ Hoắc lập tức biến mất. Trong đôi mắt già nua sáng quắc kia bỗng tràn đầy sự sợ hãi và không cam tâm.

Nhà họ Hoắc có thể đứng vững giữa các gia tộc hào môn khác ở đây chính là vì cái niềm yêu kinh doanh, yêu nước chân chính trong xương cốt của ông cụ Hoắc.

Ông ấy đã thực sự từ yêu nước tạo thành hành động cụ thể. Để có thể tập hợp được lợi ích, thậm chí còn từ bỏ những lợi ích lớn lao cá nhân khác, chứ không phải chỉ suốt ngày hô khẩu hiệu yêu nước như một số các đại gia khác.

Dù là quay trở lại năm đó hay là sự chao đảo của kinh tế tài chính bây giờ thì ông Hoắc cũng đã sớm có một mối thù sâu sắc đối với tư bản phương Tây rồi.

“Lý Thần, cháu còn ít tuổi mà đã nhìn ra như vậy, rất tốt”, ông cụ Hoắc mở miệng nhưng giọng điệu ngoài sự đánh giá cao ra thì còn tràn đầy vẻ bất lực.

“Nhưng bất luận là toàn bộ Hồng Kông hay là cả trong nước, với tình hình thực tế thì chúng ta vẫn còn yếu, còn nghèo, đối diện với cường quyền chúng ta không thể nào phản công một cách triệt để, đành phải tạm thời nhẫn nhịn mà thôi”.

“Chỉ có khi nào tự thân mạnh lên, có được nguồn vốn hùng hậu, nắm đấm đủ mạnh thì người khác mới không dám ức h**p chúng ta nữa”.

Lý Thần nghe thấy vậy bèn nói: “Người khác thì cháu không biết, chứ cháu không nhịn nổi”.

Ông cụ Hoắc chỉ cười, không hề phản công lại Lý Thần, chỉ khen ngợi: “Khá lắm, người trẻ cần phải có được nhiệt huyết và sự xông xáo như vậy”.

“Người già như bọn ông có thể nhịn là vì nhìn từ đại cục lớn, còn các cháu đang ở gian đoạn rèn dũa, biết cất giấu tài năng sớm quá chưa chắc đã là chuyện tốt”.

“Thưa ông, cháu dự định ra tay”, Lý Thần đột nhiên lên tiếng.

Nụ cười trên khuôn mặt ông cụ Hoắc đột nhiên đông cứng. Mặc dù điều đó chỉ diễn ra trong vài nhịp thở nhưng rõ ràng là biểu cảm mất kiểm soát đã thoáng xuất hiện từ ông cụ, có thể thấy câu nói của Lý Thần đã tạo ra một cú sốc đối với ông ấy.

“Lý Thần, cháu xốc nổi quá”, ông cụ Hoắc chau mày.

Một giây trước ông ấy còn khen Lý Thần là cần có sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, vậy mà giờ ông ấy lại nói anh đừng có bồng bột…
 
Vận May Đổi Đời
Chương 439: Một trăm tỉ đô la Mỹ!


"Thưa ông, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng thì cháu thấy, dù lần trước cháu đã quang minh chính đại giữ được cả thị trường cổ phiếu nhưng bản thân cháu biết rõ, trong qua trình giao đấu với kẻ kia, cháu vẫn còn thua một bậc, nếu không, kết quả đã không như vậy rồi".

Advertisement

Biểu cảm của Lý Thần hết sức bình tĩnh. Từ lúc xuất hiện, bất luận là chuyện gì anh đều có thể xử lý một cách trơn tru nhưng không bao giờ cho rằng mình là kẻ vô địch.

Anh cũng đã từng bị thua, chính là trong lần giao đấu với tư bản phương Tây lần trước. Anh đã thua một bậc sau bàn phím.

Advertisement

Mặc dù ưu thế của đối phương không lớn, và khả năng chiếm thế thượng phong cũng không lớn, đổi là người khác thì e rằng có thể đánh cho một trận tơi bời.

Nhưng do các nguyên nhân gộp lại, thì Lý Thần cũng không thể lấy đó làm lý do thất bại của mình được.

Thua là thua, không có gì mà không dám thừa nhận.

Ngược lại anh càng kích động hơn.

Ông cụ Hoắc nhìn chăm chăm Lý Thần: “Lý Thần, cháu đừng yêu cầu cao quá với chính mình”.

Lý Thần chỉ lắc đầu cười: “Không phải ạ, thưa ông, cháu không hề hà khắc với chính mình. Cháu biết rõ, người giỏi ắt có người giỏi hơn, thua một hai lần không hề mất mặt”.

“Nhưng dù là nguyên nhân gì thì đứng ở lập trường của một người Hoa Hạ, đứng ở góc độ cá nhân thì thể diện này nhất định phải lấy lại”.

Ông cụ Hoắc khẽ chau mày, nhưng không nói gì.

Lý Thần tiếp tục nói: “Thưa ông, mọi người xuất phát hành động từ đại cục, hơn nữa thế hệ của các ông, thân phận, địa vị đều rất nhạy cảm có thể ảnh hưởng tới toàn bộ, không chừng còn là chuyện quốc tế, vì vậy không thể tùy tiện ra tay được”.

“Nhưng cháu thì khác, vứt cháu tới phương Tây thì có mấy người biết đến cháu chứ? Cháu còn trẻ, cháu có ưu thế của cháu, đồng thời đó cũng là ô dù tốt nhất của nháu. Cháu tới thị trường tư bản phương Tây làm chuyện gì thì cũng sẽ chẳng ai đối xử với cháu như tầng lớp quốc tế đâu”

Ông cụ Hoắc dao động: “Nhưng cháu nên biết rõ, một khi ra tay thì có thể rất nhiều người sẽ không giúp cháu được do rất nhiều nguyên nhân phức tạp đấy”.

Lý Thần cười nói: “Vốn là chuyện của cháu, hà tất cần người khác giúp đỡ ạ?”

Câu nói này nghe rất bình thường nhưng thực ra lại vô cùng bá đạo.

Đến ngay cả Hoắc Chấn Châu nãy giờ không hề lên tiếng cũng phải kinh ngạc nhìn Lý Thần.

Từ khi biết Lý Thần, Hoắc Chấn Châu không ngừng đánh giá anh, nhưng sau mỗi lần đề cao anh thì lần này Hoắc Chấn Chân mới phát hiện ra mình còn đánh giá thấp Lý Thần lắm.

Sự bá đạo này nếu mà giữa chừng không xảy ra bất ngờ gì thì tương lai không biết sẽ phát triển tới mức độ nào?

Hoắc Chấn Châu bỗng không dám nghĩ nữa.

Ông cụ Hoắc im lặng một hồi lâu: “Cháu dự định làm thế nào?”

Lý Thần nói ra kế hoạch mà mình đã tự nghĩ không biết bao nhiêu lần: “Chuyện cháu làm lần này là để tích lũy vốn liếng cho bản thân. Trong tay cháu có một chút tiền, có thể đủ sống qua ngày, mười mấy đời cũng dùng không hết, nhưng nếu muốn làm lớn hơn thì vẫn còn kém xa”.

“Vậy nên cháu dự định sau khi tích lũy thêm chút nữa, ít nhất là vượt một trăm tỉ đô la thì cháu sẽ bắt đầu giăng bẫy tư bản phương Tây, khiến bọn họ cảm nhận hương vị của việc làm ăn cướp của người khác".

Một trăm tỉ đô la Mỹ!

Nhiều vậy sao?

20221117123619-tamlinh247.jpg

 
Back
Top Bottom