Ngôn Tình Vận May Đổi Đời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vận May Đổi Đời
Chương 400: 400: “vậy Không Tốt Sao”


Dường như trước khi dư luận kịp phản ứng, hai công ty đã tiến hành bàn giao xong xuôi rồi.

Lúc này, mọi người nhìn Tô Đông Thăng bằng ánh mắt khác hoàn toàn.

Một số người thậm chí còn nghi ngờ rằng cái chết của Vạn Thủ Cường có liên quan đến ông ấy, nhưng chẳng ai có chứng cứ gì cả.

Sau cái chết của Vạn Thủ Cường, Tô Đông Thăng trở thành người dẫn đầu trong ngành siêu thị quốc gia, nhưng ông ấy không đề cập đến việc thiết lập các tiêu chuẩn của ngành, cũng không có ý định trở thành hội trưởng.

Thế là mọi người đều im lặng, coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Những việc còn lại là làm thế nào để sáp nhật Cameron và tập đoàn Tô Thị, làm thế nào để phát huy sức mạnh của hai công ty trong thời gian ngắn, Lý Thần không can thiệp vào.

“Sao em cứ luôn cảm thấy hai người đang giấu em chuyện gì đó?”, Tô Vãn Thanh nghi ngờ nhìn Lý Thần, nói.

Lý Thần cười nói: “Em thông minh như vậy, làm gì có chuyện gì có thể qua mắt em được chứ?”
Tô Vãn Thanh không bị đánh lừa bởi những lời khen này của Lý Thần, hừ một tiếng, nói: “Mặc dù mấy ngày nay bố em rất bận, nhưng rõ ràng là tâm trạng cứ như trên mây, vui hơn trước rõ nhiều, nhìn thấy ai cũng cười không khép được miệng!”
“Vậy không tốt sao?”, Lý Thần cười đùa: “Em không thể cứ mong ông ấy ngày nào cũng cau mày phiền não được?”
“Đáng ghét”, Tô Vãn Thanh trừng mắt nhìn Lý Thần, thấy anh chàng này cứ cố tình gạt chủ đề sang một bên không chịu nói thẳng với mình cô cũng không truy cứu tới cùng.

“Hôm nay anh thật sự muốn đưa em tới trường sao?”, Tô Vãn Thanh đổi chủ đề khác, giọng điệu đầy chờ đợi hỏi.

“Đưa chứ, hôm nay anh rảnh, ngày mai bắt đầu bận rồi”, Lý Thần nói.

Đã nửa tháng kể từ chuyện của Cameron, hôm qua anh nhận được tin của nhà họ Ngô.

Nghe nói bên trên quyết định tổ chức bữa tiệc trước, nhiệm vụ này đương nhiên giao cho Hoa Nghị Huynh Đệ chủ trì rồi.

Điều này khiến cho thời gian vốn đã cấp bách càng trở nên eo hẹp hơn, bất lực, Lý Thần chỉ đành dặn bên tập đoàn giải trí Thần Thanh ở Hồng Kông cử một lượng lớn nhân viên qua đây giúp đỡ.

Việc chuẩn bị tốt địa điểm, trang trí cũng như sắp xếp danh sách lịch trình, xác định đội hình khách mời, tất cả đều cần được báo cáo lên cấp trên phê duyệt sau khi đã xem xét kỹ lưỡng và toàn diện.

Có rất nhiều việc quan trọng mà những người bên dưới không thể làm được, bắt buộc Lý Thần phải theo dõi sát sao để có thể đưa ra quyết định kịp thời nhất, sau đó lập báo cáo cuối cùng và trình duyệt.

Ngày mai, việc cần làm đầu tiên là xác định danh sách khách mời, bên trên cũng cử người tới tham gia hội nghị vì vậy Lý Thần phải chuẩn bị sẵn sàng.

Trong lúc nói chuyện hai người đã đến đại học Yến Kinh.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 401: 401: Anh Không Cần Phải Lãng Phí Thời Gian


Bảo Lưu Quân đợi mình trên xe, Lý Thần đi bộ vào khuôn viên trường đại học Yến Kinh cùng với Tô Vãn Thanh.

“Ngôi trường danh tiếng hàng thế kỷ quả thực rất khác”, Lý Thần cảm thán khi nhìn khung cảnh dễ chịu xung quanh, còn có những sinh viên đang bận rộn chạy tới chạy lui hoặc là những người nhàn nhã hơn đang tản bộ nói cười.

Có Tô Vãn Thanh ở đây, hai người lập tức trở thành tiêu điểm của đám đông, chỉ cần là người đi qua, cho dù nam nữ hay già trẻ lớn bé ít nhiều đều sẽ liếc mắt nhìn Tô Vãn Thanh một cái.

Mà Tô Vãn Thanh thì rõ ràng đã quen với kiểu đối xử này, cô nói với Lý Thần một cách rất tự nhiên: “Em học ở đây vài ngày, cảm thấy những thầy cô giáo ở đây đều rất có năng lực, mang lại cho em sự dẫn dắt rất lớn.

Nếu như anh muốn thì tới học MBA đi, coi như là đánh bóng tên tuổi”.

Lý Thần xua tay cười nói: “Kiến thức anh cần dùng ở trường không dạy đâu, hơn nữa có em đi học là đủ rồi, anh không cần phải lãng phí thời gian”.

Những người khác lấy tấm bằng để thể hiện cho sếp của mình xem, còn mình lấy tấm bằng để cho ai xem? Vì vậy Lý Thần hoàn toàn không có ý nghĩ này.

Những gì có thể học được trong trường là những kiến thức lý thuyết, nhưng trên thương trường, tất cả những gì bạn cần là kinh nghiệm thực tế.

Dù lý thuyết tốt đến đâu thì nhiều nhất cũng chỉ trở thành một nhà quản lý chuyên nghiệp xuất sắc, nhưng muốn trở thành một ông chủ giỏi, chưa từng nghe chuyện ông chủ giỏi nào là nhờ dựa vào việc học mà ra cả.

Lý Thần vừa mới dứt lời liền nghe thấy tiếng cười chế nhạo vang lên từ đằng sau.

“Số người dám khoác lác trong khuôn viên trường đại học Yến Kinh thật sự không nhiều đâu, anh nói những kiến thức anh cần ở đây học không được? Khẩu khí lớn quá nhỉ, không biết anh tốt nghiệp từ trường đại học nào nổi tiếng trên thế giới vậy?”
Lý Thần quay đầu lại nhìn, thấy một đôi nam nữ.

Chàng trai ăn vận trang trã, phụ kiện trên người đều có giá trị lớn, nhìn sơ qua cũng biết anh ta không phải là người có xuất thân bình thường.

Và bên cạnh chàng trai ngạo nghễ này là một cô gái xinh đẹp nữ tính, rất có khí chất, không phải loại ong bướm vớ vẩn, theo lý mà nói thì cô ta chính là một người đẹp trên mức tiêu chuẩn.

Nhưng vì sự hiện diện của Tô Vãn Thanh, ánh hào quang của cô ta lập tức bị che phủ.

Có thể áp chế được khí chất của Tô Vãn Thanh, đến bây giờ Lý Thần mới chỉ gặp một người duy nhất đó chính là Hoắc An Lan.

Thấy Tô Vãn Thanh nhìn sang, chàng trai đó liền nói: “Vãn Thanh, trước đây tôi nói đưa đón em tan học em không chịu, sao lại nhìn trúng loại người này?”
Tô Vãn Thanh khẽ cau mày, nói: “Nhan Hạ, chúng ta chỉ là bạn học bình thường, tôi không cần phiền cậu đưa đón tôi tan học.

Còn nữa, anh ấy là bạn trai của tôi, không phải loại người này loại người kia trong mồm cậu đâu, mong cậu lịch sự một chút”.

Nhan Hạ nghe xong khẽ cau mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Lý Thần.

Lúc đầu anh ta chỉ cho rằng Lý Thần giống như anh ta, chỉ là một trong số những người theo đuổi Tô Vãn Thanh mà thôi, không ngờ rằng hai người này lại là quan hệ yêu đương.

Nhan Hạ cũng đang học lớp MBA, lần đầu tiên gặp Tô Vãn Thanh đã rơi vào lưới tình không kiểm soát với cô.

Nhan Hạ đã gặp rất nhiều cô gái xinh đẹp, nhưng chưa từng gặp cô gái này khiến anh ta rung động tới như vậy.

Mấy ngày qua, Nhan Hạ đã rất nỗ lực để giành được tình cảm của người phụ nữ xinh đẹp này, nhưng Tô Vãn Thanh luôn tỏ ra thờ ơ lạnh nhạt với anh ta.

Cho dù là số điện thoại cũng chỉ lấy được trong danh sách thông tin thành viên trong lớp.

Càng không có được Nhan Hạ càng muốn có được.

Nhưng bây giờ, bên cạnh Tô Vãn Thanh đột nhiên nhảy ra một người bạn trai?
“Anh bạn, lợi hại đấy, hot girl của lớp chúng tôi bị giành mất rồi, nhưng anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi đấy, đứng trong trường đại học Yến Kinh nói rằng khinh thường các khóa học ở đây, anh rốt cuộc là tốt nghiệp trường đại học danh tiếng nào, nói ra để mọi người mở mang tầm mắt nào”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 402: 402: Hạ Thấp Bản Thân


“Tôi không tốt nghiệp trường đại học danh tiếng nào cả, chỉ là một trường đại học hạng hai bình thường trong nước mà thôi”.

Lý Thần không hề tránh né câu hỏi về học vấn của mình.

Đối với anh, đây chẳng phải chuyện mất mặt gì.

Trình độ học vấn chỉ có thể phản ánh khả năng học tập của một người ở thời kỳ thiếu niên, chứ không thể nào quyết định được thành tựu cuối cùng của một người.

Về điểm này, ngay cả trong việc tuyển dụng của tất cả công ty dưới trướng Thần Thanh, Lý Thần đã từng nhắc qua yêu cầu đó, không được phép sử dụng trình độ học vấn như một yêu cầu bắt buộc của điều kiện tuyển dụng.

Mà Lý Thần vừa dứt lời, Nhan Hạ và cô gái bên cạnh anh ta lập tức bật cười.

“Anh họ, anh nói rất đúng, loại người này trong xã hội, càng không có bản lĩnh càng giỏi khoác loác”.

Cô gái bên cạnh Nhan Hạ lên tiếng.

Cô ta nhìn Lý Thần bằng ánh mắt đầy chán ghét, như thể trên người Lý Thần tỏa ra một mùi hôi thối khủng khiếp có thể lây nhiễm sang cô ta nếu chỉ nhìn thêm một cái.

Nhan Hạ cười nói: “Vì vậy anh mới bảo em sau này ra ngoài nhớ cẩn thận một chút, có một số người, vì muốn bợ dít người khác mà chuyện gì cũng có thể làm ra được.

Bản thân thì không có năng lực gì nhưng lại đặc biệt thích ra vẻ trước mặt người khác”.

“Như anh, mặc dù tốt nghiệp chính quy của trường đại học Mizuki nhưng chưa bao giờ vì vậy mà dám nói rằng khinh thường những kiến thức trong trường đại học, thế mà thằng nhãi học ở một ngôi trường vô danh lại trơ trẽn nói rằng những kiến thức trong trường này là vô ích”.

Vừa nói Nhan Hạ vừa nhếch mép cười với Lý Thần, giả bộ nói: “Tôi không phải nói anh đâu, đừng để bụng nhé”.

Mặc dù nói như vậy, nhưng sự giễu cợt và đắc ý trong mắt anh ta thậm chí không thèm che giấu.

“So với bằng tốt nghiệp, tôi coi trọng năng lực và thành tích của một người sau khi bước vào xã hội.

Cho dù là đại học Yến Kinh hay đại học Mizuki, hai ngôi trường hàng đầu này đều dạy rằng phẩm chất nhẹ hơn danh lợi”.

Giọng điệu của Lý Thần không hề dao động chút nào vì lời chế giễu ngầm của hai anh em nhà này.

Nghe thấy lời của Lý Thần, sắc mặt của Nhan Hạ trầm xuống.

Anh ta không ngờ rằng Lý Thần lại lấy phương châm dạy học của hai ngôi trường ra để nói.

Nhưng anh ta không thể bác bỏ được.

Phương châm giảng dạy của đại học Mizuki: Hãy có đạo đức và hoàn thiện bản thân.

Chẳng phải coi tư cách đạo đức là quan trọng nhất sao?
Loại đạo lý đương nhiên này đi tới đâu nói mà chẳng hay.

“Biết cách nói lắm”, Nhan Hạ mỉm cười, khóe miệng giật giật, lạnh lùng phun ra một câu.

Em họ của Nhan Hạ - Quan Lâm Lâm liền cau mày, không khách sáo nói: “Đúng là già mồm át lẽ phải, người như anh tôi gặp nhiều rồi, ngày nào cũng nói mấy cái đạo lý để thu hút sự chú ý của người khác thật ra chỉ là một kẻ ngốc mà thôi”.

“Tôi có phải tên ngốc hay không có liên quan gì đến cô không?”, Lý Thần hỏi.

Quan Lâm Lâm nghẹn họng không nói lên lời.

Thấy dáng vẻ khó coi của hai anh em nhà này, Tô Vãn Thanh suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.

Đối với những kẻ bất lịch sự này, Lý Thần chưa bao giờ chịu thiệt.

“Lý Thần, chúng ta đi thôi, không có gì để nói với bọn họ cả”, Tô Vãn Thanh nói với Lý Thần.

Lý Thần gật đầu, liếc nhìn hai anh em họ một cái, sau đó chuẩn bị rời đi với Tô Vãn Thanh.

Nhưng Quan Lâm Lâm rất không phục, cô ta chưa từng phải chịu thiệt thòi gì làm sao chịu được sự ấm ức này, lập tức đứng chắn trước mặt hai người họ.

“Cậu làm gì vậy?”, Tô Vãn Thanh có chút bất mãn, cau mày nói, giọng điệu không duy trì sự khách sáo như vẻ bề ngoài mà có chút gay gắt.

“Bạn học Vãn Thanh à, chúng ta đều là bạn học mà, thằng cha bên cạnh cậu hoàn toàn không xứng với cậu! Tôi nhìn không nổi nữa mới có ý tốt nói với cậu đấy”, Quan Lâm Lâm hừ một tiếng, nói bằng giọng điệu cao ngạo.

“Có thể theo học MBA, cho dù là năng lực học tập hay bối cảnh gia đình đều phải có nền tảng nhất định, nhưng cậu nhìn thằng ngốc bên cạnh cậu đi, ngoại trừ khoác loác chém gió thì còn có thể làm gì? Yêu đương với anh ta là hạ thấp giá trị của bản thân đấy”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 403: 403: “chỉ Sợ Đến Lúc Đó Thì Đã Muộn Rồi”


“Lâm Lâm, đừng nói như vậy, chúng ta phải tôn trọng lựa chọn của Vãn Thanh chứ”, Nhan Hạ cười khẩy lên tiếng, cố tỏ ra lịch sự.

“Có lẽ trước đây Vãn Thanh chưa tiếp xúc với nhiều người, kinh nghiệm xã hội không đủ, vì vậy mới dễ bị người ta lừa.

Đợi cô ấy có đủ kiến thức, biết rằng bên ngoài có rất nhiều người ưu tú, đương nhiên sẽ không bị mấy loại trơ trẽn này lừa gạt nữa”.

Quan Lâm Lâm lạnh nhạt nói: “Chỉ sợ đến lúc đó thì đã muộn rồi”.

“Bạn học Vãn Thanh à, anh họ tôi vẫn luôn rất thích cậu, hay là cậu cho anh ấy một cơ hội đi, tiếp xúc với anh họ tôi một chút, qua một thời gian cậu sẽ nhận ra thật ra anh ấy là một người rất ưu tú, ít nhất cũng hơn mấy loại chỉ biết khoác lác nhiều đấy”.

Thấy thái độ nghiêm túc của Quan Lâm Lâm như thể cô ta đang thật sự cho rằng mình đang làm một việc tốt vậy, muốn cứu Vãn Thanh ra khỏi biển lửa.

Nhưng sự tức giận và bất mãn trong lòng Tô Vãn Thanh càng lúc càng mãnh liệt.

Lúc này Lý Thần vỗ vào tay Tô Vãn Thanh ra hiệu cho cô bình tĩnh.

“Sao tôi lại là một kẻ ngốc thích khoác lác được nhỉ?”, Lý Thần hỏi.

Người khác sắp đạp chân vào mặt mình rồi, nếu không đứng ra nữa thì Lý Thần không phải đàn ông.

“Chúng tôi đã cho anh chút thể diện rồi đấy, đừng có sủa bậy, đúng là loại không biết sống chết? Nếu đã như vậy thì tôi nói thẳng ra luôn đấy, anh chính là một thằng ngu thích khoác lác, tôi nói sai sao?”
Quan Lâm Lâm chỉ vào Lý Thần, khinh thường nói: “Anh có biết học phí cho một năm học MBA ở đại học Yến Kinh là bao nhiêu không? Có biết những người trong lớp chúng tôi là người như thế nào không?”
“Chắc là anh cũng biết một chút nên mới sống chết bám lấy chân của Vãn Thanh đúng không? Nếu không thì là nhìn vào nhan sắc và tiền bạc của cậu ấy, đừng tưởng rằng chúng tôi không biết”.

“Nhưng anh cũng phải tự biết lượng sức mình chút, ở cạnh Vãn Thanh, anh có bản lĩnh khiến cậu ấy hạnh phúc và có được cuộc sống mà cậu ấy mong muốn không? Cái khác không nói, học phí một triệu một năm, anh trả được không?”

Quan Lâm Lâm cười khẩy, dùng dáng vẻ của con nhà giàu khinh thường nhìn người bình thường: “Anh nằm mơ cũng chẳng mơ được nhiều tiền đến vậy, nhưng mà anh họ của tôi thì khác, anh ấy là con trai của hội trưởng hội thương mại Hỗ Thị, cậu chủ của tập đoàn Hàn Thành!”
“Kể từ lúc sinh ra anh ấy đã đứng ở điểm cuối mà cả cuộc đời này anh có phấn đấu thế nào cũng không đi tới được, anh dựa vào đâu mà đòi so sánh với anh ấy?”
Vừa nói Quân Lâm Lâm vừa lấy ra một chiếc chìa khóa xe Maserati từ trong túi xách LV của mình, thản nhiên nói: “Nhìn thấy chưa? Maseari bản limited, giá sàn khoảng 3,8 triệu.

Những thứ này, khi sinh ra không có vậy thì cả đời này cũng không có đâu đồ nghèo kiết xác ạ”.

Lý Thần mỉm cười, lấy một chiếc chìa khóa từ trong túi quần ra, nói: “Tôi đang nghĩ, không phải chỉ là một chiếc chìa khóa xe sao, tôi cũng có một cái”.

Logo Bentley chói lọi, đôi cánh thiên thần dang rộng hai bên chữ B ánh lên vẻ quý phái và xa hoa.

“Tuy không phải Maserati nhưng chiếc Bentley này có giá sàn khoảng 5 triệu, đắt hơn của anh một chút xíu, nhưng rất đáng tiếc, lúc tôi sinh ra thì chưa có, nhưng bây giờ thì có rồi”.

Nói xong, Lý Thần nhún vai, nhìn Nhan Hạ và Quan Lâm Lâm đang nhục nhã và xấu hổ một cái, sau đó vươn tay ôm eo Tô Vãn Thanh, nở một nụ cười hiền hòa và ấm áp.

Ánh mắt vô cùng ghen tị nhìn tay Lý Thầm ôm eo Tô Vãn Thanh, Nhan Hạ nắm chặt nắm đấm, cảm thấy từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ chưa bao giờ chịu nhục nhã như vậy.

“Anh, cái đó của anh ta… là thật sao?”, Quan Lâm Lâm sắc mặt khó coi nói.

“Làm sao có thể! Em nhìn thằng cha đó đi, trên người mặt bộ quần áo rẻ tiền, chắc còn chưa nổi 200 tệ ấy chứ, anh ta có thể lái được chiếc xe Bentley sao? Lúc ở cổng trường chúng ta đã nhìn thấy bọn họ đi xuống từ một chiếc xe thương mại bình thường mà!”
Quan Lâm Lâm đột nhiên ngộ ra, cảm giác mình bị lòe một vố, tức giận nói: “Đúng! Cho dù thật sự là Bentley thì cũng là của Tô Vãn Thanh!”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 404: 404: “khốn Kiếp!”


“Hai người nói thế nào thì là thế đó”, Lý Thần lạnh nhạt nói.

“Nhưng phiền hai người cất cái cảm giác vượt trội hơn người đấy của mình đi, chỉ càng thể hiện hai người ấu trĩ vô cùng đấy!”
Lời của Lý Thần đã hoàn toàn kích động Quan Lâm Lâm.

“Anh có ý gì?”, Quan Lâm Lâm gầm lên.

“Tôi thấy anh bị chúng tôi vạch trần rồi nên không ra vẻ tiếp được nữa đúng không?”
Sau đó, Quan Lâm Lâm cười khẩy một tiếng: “Nhất định là như vậy rồi, lấy giấy tờ xe của anh ra đây xem nào?”
Lý Thần lạnh nhạt nói: “Nếu như trên giấy tờ xe là tên tôi, có phải hai người sẽ lại nghi ngờ là do tôi ăn bám Vãn Thanh nên mới có được đúng không?”

“Hoặc nếu tôi cho hai người xem số dư trong tài khoản ngân hàng, hai người cũng sẽ nghi ngờ rằng tôi cố tình PTS ảnh?”
Lý Thần mỉm cười, nhẹ giọng nói: “Dù sao tôi cũng chẳng có trách nhiệm phải chứng minh gì cho hai người, hơn nữa tôi thấy hai người cứ cố tỏ ra mình ưu tú hơn người, làm vậy thật sự rất trẻ con đấy”.

“Có thể hai người có một nền tảng gia đình tốt, nhưng điều đó không có nghĩa rằng hai người là quý tộc cao cấp từ trong xương cốt đâu”.

“Giữa con người đều giống nhau, khi anh giàu có và quyền lực, anh khinh thường người khác, phong thủy luân hồi, người có tiền và có quyền hơn anh cũng đang dùng ánh mắt như vậy nhìn anh đấy!”
Nhan Hạ nghe xong lạnh lùng nói: “Anh nói nhiều như vậy là muốn thể hiện cái gì? Em họ tôi nói không sai, rõ là anh chột dạ rồi”.

“Anh ấy rốt cuộc như thế nào không đến phiên hai người đánh giá”, Tô Vãn Thanh đột nhiên lên tiếng, thái độ vô cùng lạnh lùng nhìn hai anh em Nhan Hạ.

“Đây là chuyện của chúng tôi, không cần thiết cũng không đến lượt hai người xen vào.

Cám ơn sự quan tâm của hai người, nhưng tôi thật sự rất ghét cái gọi là sự quan tâm này, lo tốt chuyện của các người trước đi!”
Nói xong, Tô Vãn Thanh nhẹ nhàng nói với Lý Thần: “Anh, chúng ta đi thôi, em có hơi mệt”.

Lý Thần đồng ý một tiếng, kéo tay Tô Vãn Thanh rời đi.

Nhan Hạ vừa ghen tị vừa tức giận, ánh mắt tràn đầy căm phẫn, nhìn chằm chằm bóng dáng hai người rời đi.

Đặc biệt là bàn tay của Lý Thần vẫn đặt trên eo của Tô Vãn Thanh, dường như cố ý để chọc tức anh ta, móng chó đó không những không bỏ ra mà còn càng siết chặt hơn.

“Khốn kiếp!”, Nhan Hạ cắn răng gầm gừ.

Quan Lâm Lâm kéo Nhan Hạ, trầm giọng nói: “Anh, anh yên tâm, còn nhiều thời gian, chúng ta sẽ có cơ hội trả đũa thôi”.

Nhan Hạ cười lạnh: “Loại người này cả đời này cũng không thể so sánh với anh được.

Sớm muộn anh cũng sẽ khiến Vãn Thanh hiểu ra, anh mới là người thích hợp nhất”.

Quan Lâm Lâm gật đầu nói: “Đúng vậy, em tin anh”.

Vẻ mặt của Nhan Hạ giãn ra rất nhiều, cười nói: “Đừng nói chuyện của anh nữa, em là cậu chủ Lâm Lang Thiên đó dạo này sao rồi? Người trong nhà rất quan tâm đến chuyện của em đấy, chỉ cần em có thể kết hôn với cậu chủ nhà họ Lâm, đây là một chuyện cực kỳ tốt cho nhà chúng ta”.

Quan Lâm Lâm cười đắc ý nói: “Tiến triển của bọn em cũng khá thuận lợi, chúng ta cần nhà họ Lâm, nhà họ Lâm cũng cần sự ủng hộ của nhà chúng ta”.

“Chỉ là mấy ngày nay hình như tâm trạng của anh ấy không tốt, cả ngày mặt mũi cứ xám xịt như tro tàn, cũng không biết là xảy ra chuyện gì?”
“Nhưng mà chắc không sao đâu, tối nay Lâm Lang Thiên còn hẹn em cùng đi ăn tối nữa”.

Nhan Hạ hài lòng, gật đầu nói: “Nếu như quan hệ của em và cậu Lâm có thể tiến thêm một bước thì lần này chúng ta tới đại học Yến Kinh học MBA cũng không phải vô ích, tất cả những điều này không phải để em có thể tới gần hơn với cậu chủ Lâm sao?”
“Đúng rồi anh, bữa tiệc mừng đấu thầu Olympic thành công, chú và bố em nhất định sẽ tham gia với tư cách người đại diện của Huy Thương, anh đã nói với chú chưa, bảo chú thêm anh vào danh sách khách mời”, Quan Lâm Lâm hỏi.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 405: 405: Chương 408


Nhan Hạ thở dài một hơi, nói: “Đẳng cấp của bữa tiệc này rất cao, ngay cả bố của chúng ta cũng vì thân phận hội trưởng và phó hội trưởng của hội Huy Thương nên mới xác định rằng chắc chắn sẽ được mời, còn anh thì vẫn kém một chút, ý của bố anh là thử đệ yêu cầu trước xem thế nào”.

“Em nghĩ chúng ta dù dùng cách nào thì cũng phải đi, cho dù là ngồi trong góc thôi cùng được, một bữa tiệc đẳng cấp như vậy, những người tới đó đều là giới tài phiệt, tùy ý kết giao với vài người cũng là một chuyện vô cùng tốt với chúng ta”.

Nghe thấy lời này của Quan Lâm Lâm, vẻ mặt của Nhan Hạ càng thêm phiền muộn: “Thì đúng là như vậy, nhưng đẳng cấp quá cao, thân phận của chúng ta vẫn chưa đủ, chỉ có thể đệ yêu cầu lên rồi xem vận may thôi”.

“Hay là tối nay em thử nói với anh Lâm xem anh ấy có cách gì không, thế lực của nhà họ Lâm ở Yến Kinh lớn mạnh như vậy, vệc thêm tên chúng ta vào danh sách khách mời chắc không thành vấn đề đâu”, Quan Lâm Lâm đề nghị.

Hai mắt Nhan Hạ sáng lên, gật đầu nói: “Được, ý kiến hay đấy, vậy thì tối nay phải nhờ cậy vào em rồi!”

Quan Lâm Lâm mỉm cười đầy tự tin, nói: “Chỉ cần anh Lâm nói rằng chuyện này có thể, em nhất định sẽ thuyết phục anh ấy giúp chúng ta”.


Sau khi đưa Tô Vãn Thanh đến phòng học, Lý Thần dặn đi dặn lại.

“Không được phép tiếp xúc với người khác giới quá nhiều, đặc biệt là Nhan Hạ gì đó, tránh xa anh ta ra một chút, nếu như anh ta cứ quấy rầy thì gọi điện cho anh”.

Sau khi nói xong, Lý Thần lại bổ sung: “Anh bảo Lưu Quân đi theo em, như vậy thì sẽ không sao”.

Tô Vãn Thanh bất lực nhìn Lý Thần, cảm thấy không ít bạn học trong lớp đang tò mò nhìn qua liền vội vàng nói: “Anh cứ như ông cụ già ấy, em biết cách bảo vệ bản thân mà, anh cứ yên tâm!”
“Nhưng mà để Lưu Quân đi theo anh đi, anh chạy tới chạy lui bên ngoài cả ngày, cũng tiếp xúc với nhiều người nữa”.

Lý Thần cười nói: “Em yên tâm, ở Yến Kinh, nếu anh không tự đâm đầu vào chỗ chết, không có ai dám chạy tới tìm anh gây rắc rối đâu, ít nhất thì khoảng thời gian này thì anh rất an toàn”.

Lý Thần không hề phét lác, chuyện nhà họ Lâm giải quyết xong rồi, nhà họ Ngô trở thành ‘đàn em’ trung thành của anh, toàn bộ chuỗi siêu thị Cameron siêu lớn bị anh nuốt chửng hoàn toàn, tạm thời ở Yến Kinh anh không có kẻ thù nào.

Ngay cả khi có người muốn gây chuyện với anh, bây giờ anh đang phụ trách bữa tiệc đấu thầu Olympic, thời điểm này động vào anh có khác nào vả vào mặt các sếp lớn, làm gì có ai có lá gan đó?
Mọi chuyện đều phải nhường đường cho bữa tiệc Olympic!
Đây không chỉ là một bữa tiệc doanh nghiệp mà là một sự kiện quan trọng để thể hiện sức mạnh của quốc gia.

Mấy hôm trước các ông chủ bên trên đã thông báo, tối hôm nay sẽ có mấy vị lãnh đạo lớn xuất hiện, chỉ nhìn tên thôi Lý Thần cũng thấy choáng váng.

Không phải anh kém cỏi, mà là thân phận của những ông lớn này thật sự quá to, kiếp trước với cả đời này, Lý Thần mới chỉ được nhìn thấy những người này trên tivi.

Vì vậy ý nghĩa và mức độ của bữa tiệc này thật sự ngoài sức tưởng tượng.

“Vậy anh về trước đây, nếu có chuyện gì thì gọi ngay cho anh nhé”, Lý Thần nói.

Tô Vãn Thanh gật đầu, đột nhiên nghĩ ra gì đó, nói: “Đúng rồi, anh à, bữa tiệc mà anh chủ trì đó, em có thể dắt vài người bạn tới được không? Quan hệ của bọn em khá tốt, bọn họ rất muốn được tham gia”.

Nói xong, Tô Vãn Thanh lo lắng sẽ làm khó Lý Thần liền nói: “Không tiện cũng không sao, em chưa nói với ai chuyện này, bọn họ cũng không biết anh là chủ trì của bữa tiệc đó”.

Lý Thần cười nói: “Chuyện này có là gì, khi nào quay về em cứ đưa danh sách cho anh, anh thêm vào là được, chỉ là mấy tấm thiệp mời thôi mà”.

“Vâng!”
Tô Vãn Thanh mỉm cười ngọt ngào với Lý Thần, giới thượng lưu ở ngoài đang tranh giành sứt đầu mẻ trán để có được thiệp mời này, nhưng với Lý Thần thì đã được giải quyết một cách dễ dàng, trong lòng Tô Vãn Thanh đương nhiên cảm thấy rất vui.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 406: 406: Mẹ Nó Nhiều Quá Nghĩ Không Ra!


Sau khi rời khỏi đại học Yến Kinh, Lý Thần nhấc Hoắc Hoàn Vũ đang say giấc nồng dậy.

“Này! Anh làm gì thế, tôi đang ngủ ngon mà!”
Hoắc Hoàn Vũ ngái ngủ, càm ràm bằng giọng không vui.

Lý Thần nhìn vết son trên cổ anh ta, hậm hực nói: “Mấy ngày nay anh đắm chìm trong sắc dục đúng không? An Lan vừa đi, anh thật sự xõa hết mình luôn đấy à?”
Vẻ tức giận ngưng tụ lại trên mặt Hoắc Hoàn Vũ, vội vàng phủ nhận: “Đừng có đổ oan cho người tốt, tôi không có nhá…”
Mới nói được nửa chừng anh ta nhìn thấy Lý Thần đang dùng hai ngón tay ngoắc chiếc áo lót màu đen hợp thời trang rơi trên giường lên…

Hoắc Hoàn Vũ lập tức ngậm miệng lại, trong lòng cố gắng nhớ lại, cô gái mình đưa về tối qua rốt cuộc là kiểu ngây thơ thuần khiết hay là s*x* bốc lửa?
Mẹ nó, nhiều quá, nghĩ không ra!
Hoắc Hoàn Vũ quyết định không nghĩ nữa, cái áo lót chết tiệt này, không ngờ lại khiến anh ta bị mất mặt trước mặt em rể tương lai.

Lý Thần phớt lờ vẻ ngượng ngùng của Hoắc Hoàn Vũ, đột nhiên nghiêm túc hỏi: “Có cách nào liên hệ với ông nội anh không?”
Hoắc Hoàn Vũ ngây người ra, nói: “Ông nội tôi? Tôi có số điện thoại của trợ lý bên cạnh ông, nhưng mà tìm ông nội tôi làm gì?”
Lý Thần cười nói: “Tôi định mời ông tới tham dự bữa tiệc chúc mừng Olympic đấu thầu thành công vào tuần tới”.

Hoắc Hoàn Vũ tràn đầy hưng phấn, cơn buồn ngủ lập tức biến mất, hăng máu như con gà chọi: “Gọi cả ông nội tôi ra, anh định chơi lớn gì vậy? Nhà họ Lâm sao? Được đấy, biết ngay anh sẽ không tha cho nhà họ Lâm mà, oánh chết mẹ chúng nó đi! Chỉ cần ông nội tôi xuất hiện, chúng nó nhất định sẽ tán gia bại sản!”
Lý Thần lấy điện thoại của Hoắc Hoàn Vũ, tức giận nói: “Đầu óc của anh có thể nghĩ chút chuyện chính đáng được không, tôi đấu với người ta mà phải gọi ông nội anh ra, không phải còn mất mặt hơn chuyện nhận thua sao?”
Hoắc Hoàn Vũ ngây người ra, nói: “Không phải chứ, đánh nhau rồi về nhà gọi người lớn ra, chúng ta chẳng phải đều như vậy sao?”
Trong khi bấm số, Lý Thần nói: “Xem ra anh cũng không ít lần gọi người lớn ra vì chuyện này rồi nhỉ?”
Hoắc Hoàn Vũ có chút xấu hổ, gãi đầu nói: “Nào dám, đừng nói là gọi người lớn, tôi toàn gọi An Lan thôi, mất mặt chết mất… Người lớn trong nhà nếu biết chuyện của tôi thì bố tôi nhất định sẽ đánh gãy chân của tôi, đừng nói đến ông nội”.

Trong khi nói chuyện Lý Thần đã gọi điện cho trợ lý của ông cụ, liên lạc được với ông cụ Hoắc.

“Ông à, là cháu đây, Lý Thần”, Lý Thần cung kính nói.

Tiếng cười hào sảng của ông cụ Hoắc truyền tới: “Lý Thần à, là chuyện bữa tiệc đó sao? Hôm qua ông mới nói với Chấn Châu, nó nhắc tới với ông rồi, ông đang định trả lời cháu thì cháu đã gọi điện tới”.

Lý Thần chân thành nói: “Cháu nghĩ tới nghĩ lui, phải nói một tiếng với chú Hoắc trước, nhưng lời mời thì phải đích thân nói với chính chủ mới được”.

Ông cụ Hoắc rất hài lòng với sự chu đáo của Lý Thần, cười nói: “Cháu yên tâm, ông nhất định sẽ đi, một mặt làm chỗ dựa cho cháu, không cho phép ai khinh thường cháu, mặt khác là chuyện gia đình, ông cũng cần tới Yến Kinh một chuyến để nói chuyện với bọn họ”.

Lý Thần biết là chuyện liên quan đến làng Thế Vận Hội, có vẻ như ông cụ Hoắc có ý định giải quyết tất cả mọi chuyện thông qua chuyến đi này.

“Vậy thì tốt quá, đến lúc đó cháu sẽ đến sân bay đón chú”, Lý Thần vui vẻ nói.

Ông cụ Hoắc cười nói: “Không cần đâu, ông tự tới, không cần phải đón làm gì.

Thời gian này cháu rất bận, cứ hoàn thành xong việc của mình đi đã, những chuyện khác tạm thời gác sang một bên”.

“Bao Thuyển Vương, Lý Gia Thành, Lý Vạn Cơ, bên phía đó ông đều giúp cháu nói qua rồi, bọn họ đều sẽ giữ thể diện cho cháu, cháu không cần gọi điện nữa đâu”, ông cụ Hoắc trầm giọng nói.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 407: 407: Hay Là Người Khiêm Tốn Nhất Lý Vạn Cơ


Lý Thần nghe thấy vậy thì kinh ngạc, đây chẳng phải là ông cụ Hoắc đang giúp mình sau, kéo cả bốn đại gia tộc lớn ở Hồng Kông tới đỡ cho ông cụ.

Nhưng có điều Lý Thần cũng hiểu.

Càng là chuyện giữ thể diện có vẻ tốt đẹp như thế này thì càng phải cẩn thận.

Mối quan hệ giữa ông cụ và Bao Thuyền Vương khá ổn, nhưng với Lý Gia Thành thì bình thường, dù sao thì khoảng cách về đẳng cấp cũng quá lớn.

Còn đối với người như Lý Vạn Cơ, nói thật, Lý Thần chưa từng tiếp xúc.

Anh cũng có ấn tượng hết sức bình thường với Lý Vạn Khang, luôn cảm thấy người này là một người cực kỳ tư lợi.

Mỗi một người này đều không dễ kết giao.

Rồi dựa vào thể diện của anh thì không thể nào mà có thể mời được tất cả các gia tộc tới được.

Trong quá trình này, là nhờ ông cụ Hoắc đã ra tay giúp đỡ.

“Cảm ơn ông”, Lý Thần nói từ trong thâm tâm.

Ông cụ Hoắc cười hiền hòa: “Cảm ơn cái gì, đừng khách sáo với tôi như vậy”.

“Chuyện này, một phần là do chúng tôi đánh giá cao tuổi trẻ tài cao của cậu, trận chiến trước đó của cậu ở Hồng Kông đúng là đã giúp cả bốn nhà chúng tôi.

Vì vậy bọn họ nên có đi có lại”.

“Một mặt khác, thế vận hội thành công, buổi tiệc chúc mừng là một việc lớn, là chuyện lợi nước lợi dân, đương nhiên chúng tôi không thể không quan tâm”.

Vừa nói, ông cụ Hoắc vừa nhắc thêm một câu với vẻ ý vị: “Trước giờ cậu nắm bắt phương hướng rất tốt, không có vấn đề gì.

Chuyện lần này là cơ hội của cậu và cũng là sự khảo nghiệm.

Một chi tiết nhỏ cũng có thể ảnh hưởng tới đại cục nhất định cần cẩn thận xử lý, cẩn thận hành động。
Lý Thần nghe thấy vậy thì cảm thấy vô cùng cảm động, với địa vị thân phận của ông cụ Hoắc, không thể nào ăn nói tùy tiện được, chắc chắn là phải có nguyên nhân.

Nghĩ tới đợt sóng gió lần trước tại thị trường cổ phiếu Hồng Kông, anh đã cảm thấy có chút nghi ngờ khi Hoắc Chấn Châu nhắc tới nội bộ của bốn đại gia tộc.

Nghe ý tứ của ông cụ Hoắc hình như là có chút đầu mối, vậy mà anh không phát hiện ra sao?
Bao Thuyền Vương?
Lý Gia Thành?
Hay là người khiêm tốn nhất Lý Vạn Cơ?
Lý Thần lắc đầu, không nghĩ thêm về vấn đề này nữa.

Anh đáp lại điện thoại: “Cháu biết rồi ông, cháu sẽ chú ý”
Ông cụ cười: “Đừng quá để tâm, có rất nhiều chuyện, cậu còn trẻ, vẫn đang trong giai đoạn phát triển, người muốn trưởng thành sẽ phải trải qua một giai đoạn, cho cậu thêm chút thời gian thì sẽ chẳng còn ai có thể ngăn cản cậu được nữa”.

“Hoàn Vũ ở chỗ cậu, chắc không gây ra chuyện gì chứ?”
Nghe thấy vậy, Lý Thần vô thức liếc nhìn Hoắc Hoàn Vũ với vết đỏ trên cổ và nội y của phụ nữ dưới đất, đáp lại một cách lúng túng: “Vẫn tốt ạ, bản tính vẫn thế”.

“Cái thằng nhóc này”, ông cụ Hoắc là ai chứ, lập tức nghe là hiểu ra ngay ý tứ của Lý Thần.

Sau đó ông kêu Lý Thần đưa điện thoại cho Hoắc Hoàn Vũ vì muốn nói chuyện với anh ta.

Hoắc Hoàn Vũ thấy Lý Thần và ông nội nói xong, không những không tắt máy mà ngược lại còn đưa cho mình thì lập tức nổi hết da gà.

Anh ta nhìn điện thoại trong tay Lý Thần bằng ánh mắt sợ hãi giống như nhìn thấy bom nổ chậm vậy.

Thế nhưng bất luận thế nào thì anh ta cũng không dám để ông cụ chờ đợi, lập tức lắp bắp nhận lấy điện thoại, nghẹn ngào gọi một tiếng ông nội.

Ông cụ nói gì với Hoắc Hoàn Vũ qua điện thoại, đương nhiên là Lý Thần không biết.

Nhưng nhìn cái bộ dạng đờ đẫn sau khi tắt máy của gã này thì anh đoán có lẽ là anh ta đã bị giáo huấn một trận rồi!
Hoắc Hoàn Vũ cảm nhận được ánh mắt của Lý Thần, cũng không thấy mất mặt mà chỉ nhún vai nói: “Quen rồi, dù sao tôi cũng đang ở Yến Kinh, bị mắng cũng chẳng mất đi miếng thịt nào”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 408: 408: Đây Thật Đúng Là Một Sự Vinh Dự


Ngày hôm sau, trước nửa tiếng đồng hồ của buổi họp đã định.

Lý Thần đã tới công ty Hoa Nghị Huynh Đệ Lâm Nhiễm tới từ sớm dẫn theo vài người của tầng lớp cấp cao ra đón tiếp.

“Thế nào? Vẫn thuận lợi chứ?”, Lý Thần bắt tay với Lâm Nhiễm, cười nói.

Mặc dù sắc mặt Lâm Nhiễm rất mệt mỏi nhưng ông ấy rất hào hứng nói: “Rất bận, nói thật là người trong công ty Hoa Nghị Huynh Đệ không giúp được gì nhiều, bọn họ thiếu kinh nghiệm tổ chức các buổi tiệc quy mô lớn”.

Câu nói này khiến sắc mặt của các phó tổng đứng bên cạnh hơi đỏ.

Có điều ông ta cũng không nói gì.

Thứ nhất vì Lâm Nhiễm là CEO ở Hồng Kông.

Dù ngầu tới cỡ nào thì cũng không thể chạy tới tận Hoa Nghị Huynh Đệ cướp bát cơm của ông ta được.

Một mặt khác, giai đoạn này, thực lực của đội Lâm Nhiễm là điều mà ai cũng nhìn thấy.

Bất luận là tới đâu thì mọi người cũng đều phục những người có năng lực cả.

“Sếp Lâm nói phải, chúng tôi biết mình kém, rất xấu hổ”.

Phó tổng vốn tưởng sẽ bị Lý Thần phê bình một trận nhưng không ngờ Lý Thần chỉ nói: “Không sao, chuyện gì cũng đều từ không dần dần phát triển lên, có cơ hội lần này thì sau này mọi người sẽ biết nên làm thế nào”.

Vừa nói, Lý Thần vừa nghiêm túc nói với vị phó tổng này: “Hoa Nghị Huynh Đệ phía bên này, nhất định phải giữ được thái độ khiêm tốn học tập với sếp Lâm, cơ hội này công ty muốn cầu cũng không có mà cầu đâu, hiểu rõ chưa?”
Phó tổng vội vàng nghiêm túc nói: “Tôi biết rồi, chủ tịch!”
Lý Thần gật đầu, dẫn theo một đoàn người đi về phía phòng hội nghị: “Những người phía trên cử đến đã tới chưa?”
Phó tổng lắc đầu: “Chúng tôi cử người đi đón tiếp, nhưng vẫn chưa tới”.

Lý Thần nhìn đồng hồ, giờ còn cách buổi họp chưa tới mười phút, người vẫn chưa tới sao?
Lúc này, Lý Thần nhận được điện thoại của Ngô Giang Hải.

“Anh Lý, người được cử tới họp với Hoa Nghị Huynh Đệ lần này là kẻ địch của bố tôi.

Ông ta cho rằng chúng ta cấu kết với nhau mới có được quyền tổ chức buổi tiệc tối nay nên có khả năng sẽ ra tay đấy”.

Lý Thần bỗng bừng tỉnh, chẳng trách đối phương chần chừ như vậy, giờ thì có thể giải thích rõ ràng rồi.

“Được, tôi sẽ xem tình hình hành động.

Giờ chuyện lớn đã thành, ai phản đối cũng vô ích.

Ông ta có bản lĩnh tước bỏ quyền tổ chức của tôi sao”, Lý Thần thản nhiên nói.

Ngô Giang Hải cười: “Giờ tuyên bố đã được phát đi, hơn nữa thời gian còn lại chưa tới một tuần, đương nhiên không thể nào tước bỏ quyền tổ chức của anh, hơn nữa ông ấy cũng sẽ không có được cái quyền đó”.

“Cùng lắm thì ông ta chỉ có thể giám sát quá trình họp của công ty, nhất là quyết định về danh sách khách mời, sợ bên trong công ty có gì đó mờ ám, nhưng đến quyền thẩm hạch ông ta cũng không có, tất cả đều giao lên trên.

Nói trắng ra cũng chỉ có thể làm chút trò vặt vãnh, anh Lý không cần lo lắng”.

Nghe được lời nói có nhã ý đó, Lý Thần cười: “Được, cảm ơn tình báo của anh”.

Ngô Giang Hải vui mừng đáp lại, có phần lắp bắp nói: “Anh Lý, tôi cũng muốn đi, không biết có tiện không?”
Đề cao người khác là điều nên làm.

Giai đoạn vừa rồi, biểu hiện của nhà họ Ngô cũng rất khá.

Riêng việc gọi điện hôm nay đã có thể giúp Lý Thần tiết kiệm được không ít việc.

Nên đương nhiên anh sẽ không so đo với những chuyện cỏn con này.

“Không sao, tôi thêm tên của anh và em trai anh.

Cổ đông của công ty Hoa Nghị Huynh đệ, tham gia tiệc do công ty tổ chức, sẽ không ai bới lông tìm vết đâu”, Lý Thần nói.

Ngô Giang Hải vốn nghĩ chỉ cần được đi đã là khá lắm rồi, cũng được goi như là có chút thể diện.

Dù sao giai đoạn này ở Yến Kinh, phải là những kẻ thượng lưu mới có thể tìm được cửa lấy được thư mời làm niềm vinh dự.

Chỉ có điều hiện tại danh sách khách mời vẫn chưa đưa ra, phần lớn mọi người cũng chỉ khoác lác chút, thế mà Lý Thần không những cho anh ta tư cách mà cả em trai anh ta cũng có phần.

Đây thật đúng là một sự vinh dự.

Với lời cảm ơn ngàn vạn lần của Ngô Giang Hải, Lý Thần bèn tắt điện thoại.

Lúc này, buổi hội nghị đã tới giờ.

“Tám giờ rưỡi rồi, chủ tịch, người vẫn chưa tới, hay là tôi đi giục?”, phó tổng dè dặt hỏi.

“Không cần đâu, thời gian tới thì cứ bắt đầu, họ không tới không liên quan gì tới chúng ta”, Lý Thần nói.

Đối với kẻ không có thiện chứ, lấy sự chần chừ ra để đè ép mình thì Lý Thần không có thời gian phục vụ.

Lý Thần vừa dứt lời thì cánh cửa phòng hội nghị được mở ra.

Một người đàn ông trung niên dẫn theo hai nhân viên bước vào.

.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 409: 409: Anh Coi Ông Ta Là Cái Gì


NgườI đi đầu tên là Tào Quốc Nghiêm “Chủ tịch Lý tuổi chưa nhiều mà nóng tính ghê.

Sao? Tôi tới sát giờ anh đã không hài lòng như thế, nếu như tôi tới muộn thì chẳng phải anh là ông trời sao?”,Tào Quốc Nghiêm lạnh lùng nhìn Lý Thần và nói.

“Lữ Binh!”
Lý Thần đột nhiên chau mày quát.

Lữ Binh là tên của phó tổng truyền thông Hoa Nghị.

Ông ta đang lau mồ hôi trán, nghe Lý Thần gọi tên mình thì hết hồn, vội vàng nói: “Chủ tịch, có tôi!’
“Sao phòng hội nghị của công ty lại cho những kẻ tạp nham không rõ thân phận tự tiện vào vậy?”, Lý Thần thản nhiên nói.

Lữ Binh co đồng tử, mặt tái mét, cầm mắt kính cứ đẩy lên đẩy xuống nhìn Tào Quốc Nghiêm đang tức giận.

Ông ta tự nhủ khổ rồi, đúng là thần tiên đánh nhau thì ruồi muỗi chết.

“Lý Thần, ý của anh là gì? Tôi là tổ trưởng tiểu đội giám sát danh sách khách mời được cấp trên cử tới lần này.

Anh dám đuổi tôi đi?”
Tào Quốc Nghiêm bất mãn chỉ vào Lý Thần và quát lên: “Nếu như chuyện lần này không làm tốt thì anh chịu nổi trách nhiệm không?”

Lý Thần cười, thản nhiên nói: “Hóa ra là người do cấp trên cử xuống, ông vô duyên vô cớ xông vào phòng hội nghị, lại không chịu nói ra trước thân phận của mình, bước vào là giáo huấn tôi thì sao tôi biết được ông là ai?”
Ánh mắt Tào Quốc Nghiêm trở nên lạnh lùng và cười nói; “Tôi nói anh, nóng tính nên sai rồi.

Anh đừng tưởng được làm người tổ chức lần này thì không coi cấp trên ra gì, anh còn non lắm!”
Lý Thần thản nhiên nói: “Tôi chưa bao giờ khinh thường cấp trên.

Nhưng cũng không tha cho ai cứ lấy cấp trên ra làm bia đỡ đạn”
“Ý của anh là gì?”, Tào Quốc Nghiêm nghiến răng.

Ông ta vốn định dùng dằng, ra uy với Lý Thần, nhân cơ hội đó để tấn công kẻ địch Ngô Hán Lâm của mình.

Theo ông ta thì quyền tổ chức buổi tiệc tối lần này giao cho công ty Hoa Nghị chắc chắn là có gì đó mờ ám bên trong.

Nên bọn họ sẽ không dám làm gì.

Nhưng thật không ngờ bản thân ông ta còn chưa bắt đầu thì đã bị Lý Thần bật lại phải câm nín.

Nghĩ tới đây, Tào Quốc Nghiêm càng tức giận hơn.

“Ba ngày trước công ty đã thông báo cho ông địa điểm và thời gian của hội nghị.

Hơn nữa còn cử người đi đón ông, đủ để giữ thể diện cho ông.

Vậy mà ông còn cố tình đến muộn.

Tại sao tôi phải đợi ông? Lý Thần thản nhiên nói.

Tào Quốc Nghiêm lạnh giọng: “Bị tắc đường không được sao?”
“Được”, Lý Thần cười, mặc kệ ông ta, và tuyên bố với những người còn lại: “Hội nghị bắt đầu thôi”.

Tào Quốc Nghiêm há mồm trợn mắt.

Ông ta dẫn theo hai nhân viên cùng tới, không ai mời họ ngồi, cứ đứng trước cửa hội nghị như thế mà Lý Thần đã cho mở cuộc họp rồi sao?
Anh coi ông ta là cái gì?
Sắc mặt Tào Quốc Nghiêm đỏ au, bốc hỏa lên tận đầu, là một nhân vật tầm cỡ, ông ta luôn coi thường những người làm kinh doanh như thế này.

Chỉ có những kẻ làm kinh doanh là phải cúi đầu, gập người trước ông ta.

Từ khi nào mà tới lượt ông ta bị thương nhân bắt đứng ngoài cửa phòng hội nghị, ra vào cũng không xong vậy?
“Lý Thần, tôi thấy anh coi trời bằng vung rồi đấy!”
Tào Quốc Nghiêm tức giận mở miệng.

“Không có tôi, dù anh có đưa ra danh sách khách mời như thế nào cũng vô ích, căn bản không qua nổi vòng thẩm phán!”
“Hơn nữa, anh có thể mời tới những vị khách có khí thế tới cỡ nào? Một buổi tiệc tối đẳng cấp như vậy mà lại để cho một thằng nhóc như anh làm thì ai quan tâm? Chẳng phải vẫn là cần những người làm quan chúng tôi ra mặt sao.

Đắc tội với tôi thì tới khi đó anh đừng mong mời được ai.

Để xem anh chết như thế nào?”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 410: 410: Câu Nói Của Tào Quốc Nghiêm Rất Chắc Chắn


Buổi tiệc tối lần này nhận được sự theo dõi của toàn bộ bên ngoài.

Một mặt đương nhiên là vì ý nghĩa và đẳng cấp của nó cực kỳ lớn, muốn không quan tâm cũng không được.

Một mặt khác đó là cũng có không ít người đợi để xem trò cười của Lý Thần.

Chỉ cần làm hỏng, dù không phải chịu trách nhiệm gì thế nhưng công ty giải trí dưới chướng của Lý Thần sau này cũng không thể nào có được bất kỳ sự hợp tác nào với cấp trên nữa.

Trong nước, nếu một công ty giải trí rơi vào danh sách đen của cấp trên thì có khác gì là bị chết?
Còn một cái nữa là việc mời khách quý.

Với thanh niên có dã tâm như Ngô Giang Hải đương nhiên là dù có sứt đầu mẻ trán cũng muốn chui vào, có ngăn cũng không ngăn được.

Thời nay, các thể loại đi đường vòng để cầu xin đều không thiếu.

Bởi vì điều này đối với bọn họ mà nói là một cơ hội tuyệt hảo để lộ mặt vào tạo mối quan hệ.

Nhưng một vấn đề khác đó là với một buổi tiệc đẳng cấp như thế này thì không thể nào chỉ có người như Ngô Giang Hảng được mời làm khách được.

Như vậy sẽ khiến người ta cười vào mặt mất.

Nói trắng ra là không đủ đẳng cấp.

Vì vậy phải có những ông lớn bên trên mới được.

Thế nhưng những ông lớn làm gì có ai có khả năng chủ động tới yêu cầu tham gia.

Mà cần Lý Thần và các cấp trên đi mời.

Người ta có đến hay không còn chưa chắc.

Ví dụ đẳng cấp của ông cụ Hoắc chẳng hạn, dù quan chức có ra mặt đi mời thì người ta nói tuổi cao không muốn đi thì ai mà có thể mời cho được?
Đối với những người không có đủ năng lực, tư cách thì họ phải tới xin người chủ trì.

Còn đối với những ông lớn thực thụ thì người chủ trì phải tới cầu xin họ tới.

Câu nói của Tào Quốc Nghiêm rất chắc chắn.

Ông ta không tin Lý Thần trẻ như vậy , một thằng nhãi mà trước đó chưa từng nghe thấy tên tuổi lại có thể mời được những nhân vật tai to mặt lớn?
Tới khi đó chẳng phải là vẫn cần phải cấp trên ra mặt đi mời hay sao?
Lúc đó ông ta có thể cho Lý Thần biết thế nào là lễ hội.

Sau khi cười lạnh, Tào Quốc Nghiêm nhìn Lý Thần với vẻ khinh miệt, chờ đợi anh sụt sùi tới cầu xin mình.

Thế nhưng những gì ông ta chờ đợi được chỉ là một câu nói hết sức nhạt nhẽo của Lý Thần.

“Mời được hay không là chuyện của tôi.

Không phiền ông phải bận tâm.

Lẽ nào, người tôi không mời được thì ông mời được sao?”
Tào Quốc Nghiêm trừng mắt, nhìn chăm chăm Lý Thần, giống như đang xác nhận lại xem có phải là mình nghe nhầm hay không.

Một lúc lâu sau, Tào Quốc Nghiêm bật cười nói: “Được, cậu nhóc giỏi lắm! Nếu anh đã giỏi như vậy thì ba người chúng tôi không tham gia hội nghị cũng thôi! Tôi đợi xem anh có thể đưa được danh sách tên như thế nào ra!”
“Tới khi đó, chó mèo vài ba con, người bị chê trách cũng chẳng phải là tôi, để xem Lý Thần anh sẽ có kết cục như thế nào!”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 411: 411: Số Lượng Như Vậy Có Ít Quá Không


Tào Quốc Nghiêm vừa nói vừa phất tay, dẫn theo hai thuộc hạ của mình định rời đi.

“Đi chậm nhé, không tiễn”, Lý Thần thản nhiên nói.

Cánh cửa phòng họp bị Tào Quốc Nghiêm tức giận đóng sầm, Lý Thần quét mắt nhìn biểu cảm kỳ lạ của các quản lý trong phòng.

Ngoài đội của Lâm Nhiễm tới từ Hồng Kông ra, những quản lý cao cấp khác của Hoa Nghị Huynh Đệ đều mang vẻ lo lắng, dường như định nói gì đó nhưng lại không dám.

“Mọi người không cần lo lắng, tôi không lấy chuyện trọng đại như vậy ra để đùa đâu”.

Có câu nói của Lý Thần, những người khác chẳng còn cách nào khác, đành phải lựa chọn tin anh.

Dù sao thì Lý Thần mới là người bị áp lực nặng nề nhất.

Với những kẻ dưới như bọn họ, trời có sụp thì vẫn có người đỡ cho.

“Mọi người đưa danh sách đã vạch ra, để mọi người cùng xem đi”, Lý Thần dặn dò.

Chuyện này trước giờ luôn do Lữ Binh phụ trách, ông ta nghe thấy vậy thì lập tức phát danh sách lên màn hình.

Trong danh sách hơn trăm người này, chắc chắc là phần lớn Lý Thần không biết, thế nhưng phía sau danh sách sẽ có ghi chú về thân phận của bọn họ.

Giống như trước giờ Tào Quốc Nghiêm đã nghĩ, đúng là cũng có vài con chó, con mèo nhỏ, căn bản không đủ tư cách có mặt.

Lữ Binh cũng cảm thấy lúng túng, nói: “Chủ tịch, những người mà chúng tôi có thể liên lạc được chỉ có từng này.

Phần lớn đều là hội trưởng hội thương nghiệp các vùng và có một số người chủ động tới đăng ký.

Sau khi thống nhất lựa chọn thì chỉ còn từng này”.

Lý Thần nhìn màn hình, đột nhiên đưa tay lên chỉ vào một cái tên: “Nhan Hạ, Quan Lâm Lâm, ai thêm hai người này vào vậy?”
Lữ Binh vội vàng nói; “Là do nhà họ Lâm tới chào hỏi”.

Lữ Binh cẩn thận nhìn sắc mặt của Lý Thần và nói: “Hay là, đá ra?”
Lý Thần cười thản nhiên: “Con gái của phó hội trưởng và hội trưởng của thương hội Huy Châu thuộc Hỗ Thị, miễn cưỡng thì cũng đủ tư cách, giữ lại đi”.

Lữ Binh nghe thấy vậy thì thở phào.

Sau khi xem xong danh sách, Lý Thần lên tiếng: “Về tổng thể thì không có vấn đề gì nhưng số lượng nhiều quá, trừ những người trước đó phát biểu ý kiến riêng có thể giữ lại thì những người khác gạch bỏ hai phần ba, chỉ để lại bảy, tám mươi người là được”.

Lữ Binh nghe thấy vậy thì sững sờ: “Chủ tịch, số lượng như vậy có ít quá không?
Lý Thần lấy ra hai tờ giấy: “Thêm danh sách của hai trang này vào”.

Lữ Binh nhận lấy, danh sách trên tờ giấy thứ nhất được chiếu lên màn hình.

Tờ này vẫn còn bình thường, Ngô Giang Hải, Ngô Hồng Hà, Vãn Thanh, vài người bạn của Vãn Thanh, phần lớn là cậu ấm của các gia tộc, lai lịch không tệ, và có thể nói là có phần ưu tú.

Đợi đến khi tờ thứ hai được chiếu lên thì cả phòng hội nghị rơi vào trầm mặc mất vài giây, sau đó mặc kệ ông sếp Lý Thần đang có mặt thì tất cả đều kinh hãi kêu lên.

Trên màn hình là một loạt những cái tên hết hồn.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 412: 412: “mọi Người Làm Theo Những Gì Tôi Nói Là Được”


“Ông cụ Hoắc cùng với Hoắc Chấn Châu, Hoắc Hoàn Vũ và Hoắc An Lan đời thứ ba!”
“Bao Thuyền Vương cùng với Bao Chính Đạo!”
“Lý Gia Thành cùng với Lý Khải!”
“Lý Vạn Cơ cùng Lý Diệu Khang!’
Ngoài bốn gia tộc đã quen này ra thì mấy chục cái tên dày đặc bên dưới có thể thấy cũng có địa vị không hề thấp ở Hồng Kông khi có thể xuất hiện phía sau bốn đại gia tộc.

May mà biết đây là một tờ danh sách, người không biết lại tưởng là bảng xếp hạng độ giàu có của các gia tộc trong nước cơ đấy.

Bốn cái tên này có ai mà không biết bọn họ là bốn đại gia tộc ở Hồng Kông chứ.

Lúc này, mặc dù đã trở về Hồng Kông được tầm ba năm nhưng ngoài nhà họ Hoắc ra thì ba gia tộc còn lại cũng không giao lưu nhiều ở trong nước.

Hoặc nói cách khác ba đại gia tộc này cũng đang quan sát, bọn họ chưa chắc chắn là nội địa có đáng để họ đầu tư hay không.

Vậy mà giờ Lý Thần lại có thể mời được cả bốn đại gia tộc cùng tới?

Đây có thể nói là chuyện trước giờ chưa từng xảy ra.

Nếu điều này thành hiện thực thì không biết sẽ là một sự kiện lớn tới mức nào?
Tất cả mọi người đều nhìn Lý Thần bằng ánh mắt cảm thán, không nói nên lời.

Chỉ có Lâm Nhiễm là cười.

Một người từ Hồng Kông tới như ông, làm gì có chuyện không biết sức ảnh hưởng của Lý Thần ở đây lớn như thế nào.

Chỉ riêng kế hoạc cứu thị trường, Lý Thần cũng đã có đủ thể diện để mời bốn đại gia tộc rồi.

“Chủ….chủ tịch, danh sách này đưa lên, có khi nào bị cấp trên trả lại không?”, Lữ Binh cẩn thận lên tiếng.

Ông ta thật sự không nghĩ rằng Lý Thần có thể mời được những người trong danh sách này, có thể là Lý Thần đưa ra, sau đó hi vọng là cấp trên sẽ mời giúp họ.

Như vậy thì còn giải thích thông suốt được.

Những người quản lý khác cũng thở phào, đúng vậy mà, như vậy mới hợp lý, nếu không thì khoa trương quá.

“Sao lại trả lại? Tôi đã liên hệ cả rồi, mọi người cứ nộp danh sách lên là được”.

Lý Thần lên tiếng, một lần nữa lại khiến bốn bề chấn động.

“Mọi người làm theo những gì tôi nói là được”.

Lý Thần không định giải thích nhiều.

Nếu không phải vì Lý Thần là sếp của họ thì có lẽ lúc này bọn họ đều định đập bàn chửi mẹ kiếp và nghi ngờ không biết Lý Thần có phải bị điên hay không.

Hoắc Gia, hai nhà họ Lý và họ Bao.

Tứ đại gia tộc của Hồng Kông, đừng nói là trong nước mà cả khu vức châu Á thì họ đều có ảnh hưởng cực lớn.

Vậy mà Lý Thần nói là đã liên hệ xong rồi sao?
 
Vận May Đổi Đời
Chương 413: 413: Sự Khác Biệt Rõ Ràng Là Quá Lớn


Phản ứng đầu tiên của mọi người cho rằng đó là điều không thể.

Sự khác biệt rõ ràng là quá lớn.

Mặc dù không có ai chịu thừa nhận công ty mình kém nhưng cũng phải xem tình hình thực tế.

Hoa Nghị Huynh Đệ cũng được coi là khá, nhưng so với tứ đại gia tộc thì là cái gì chứ?
“Trong thời gian ngắn nhận xác nhận lại danh sách và nộp lên cho tôi”.

Câu nói của Lý Thần trịnh trọng khẳng định lại một lần nữa, không để người khác phản bác.

“Thời gian còn lại không nhiều nữa, từng hạng mục của mọi người chuẩn bị như thế nào rồi?”
Mấy tiếng đồ hồ sau đó, Lý Thần đều tham gia vào việc chuẩn bị cho buổi tiệc.

Dù anh không hiểu từng hạng mục cụ thể nhưng dù sao cũng sống lại từ cả một thế kỷ.

Nên ở kiếp trước anh đã từng chứng kiến không ít hội nghị quy mô lớn.

Hơn nữa còn là từ 20 năm trước, bất luận là về quan niệm hay là sự sáng tạo thì chắc chắn cũng là đứng đầu thế giới.

Thế nên những đề nghị mà Lý Thần đưa ra phần lớn đều có thể khơi gợi không ít cho mấy người Lâm Nhiễm và Lữ Binh.

Bầu không khí cũng dần trở lại bình thường.

Sau khi hội nghị kết thúc, Lữ Binh lập tức xếp người đưa danh sách nộp lên trên.

Tào Quốc Nghiêm đang ngồi trong phòng làm việc chờ đợi.

Người phía trên gọi tới nói rằng danh sách đã đưa tới, Tào Quốc Nghiêm vui mừng chạy tới phòng làm việc.

“Chu Xử, danh sách của Hoa Nghị Huynh Đệ đưa tới rồi à?”, Tào Quốc Nghiêm bước vào là hỏi.

Chu Xử là một người đàn ông uy nghiêm hơn năm mươi tuổi.

Khi Tào Quốc Nghiêm bước vào thì ông ta đang cầm tờ danh sách trên tay.

Ngô Hán Lâm đang ngồi bên cạnh cười nói gì đó.

“Đúng vậy, đưa tới rồi”, Chu Xử thản nhiên nhìn Tào Quốc Nghiêm và nói: “Nghe nói ông không hề mở cuộc họp, cứ thế bỏ đi phải không?”
Tào Quốc Nghiêm nhìn vẻ mặt bình thản của Ngô Hán Lâm, biết được là chắc chắn cái ông già này đã báo cáo nên sầm mặt, nhưng nhanh chóng nặn ra một nụ cười: “Chủ yếu là cái người thanh niên tên Lý Thần đó quá ngạo mạn, không coi ai ra gì”.

“Thôi được rồi, tôi còn không biết ông sao?”, Chu Xử thản nhiên nói.

“Tôi biết hết mọi việc rồi, là ông không tôn trọng người ta trước.

Người ta họp đã báo ông trước mấy ngày về thời gian địa điểm, còn đưa xe tới rước, ông thì hay rồi, cố tình dây chun, nếu là tôi thì đến cả cửa phòng tôi cũng không cho ông vào đâu!”
Nghe Chu Xử nói chẳng chút khách khí, Tào Quốc Nghiêm vội vàng nói: “Chu Xử, tôi…”
Chu Xử phất tay cắt ngang lời giải thích của Tào Quốc Nghiêm, chỉ đưa tờ danh sách ra trước mặt ông: “Nhìn danh sách này đi”.

Tào Quốc Nghiệm nhận lấy và xem.

Sau một lúc, ông ta trừng mắt rồi bật cười.

“Cái tên Lý Thần này đúng là điên rồi? Viết cả tên của tứ đại gia tộc siêp cấp của Hồng Kông lên đây sao, muốn chúng ta ra mặt đi mời chắc?”
“Chu Xử, tôi nói rồi cái thanh niên Lý Thần này không đủ trưởng thành, ông xem chuyện anh ta làm gọi là gì đây?”
“Mở miệng khoác lác rồi bắt chúng ta chùi mông cho mình.

Những người này chúng ta có thể mời được sao, đúng là làm loạn!”
“Chu Xử, tôi thấy cần nghiêm khắc xử lý chuyện này.

Cái tên Lý Thần này, không giáo huấn cho anh ta một chút thì anh ta không biết trời cao đất dày là gì”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 414: 414: “đồ Lưu Manh!”


Ngô Hán Lâm cười ha ha lên tiếng: “Ông Tào, ông đừng vội đưa ra kết luận mà, Chu Xử còn chưa nói gì đấy”.

Tào Quốc Nghiêm lập tức dừng sự tức giận, vô thức nhìn Chu Xử thì phát hiện ông ta đang chau mày, nhìn mình với vẻ bất mãn.

Tào Quốc Nghiêm lập tức không dám nói gì, không hiểu mình đã sai ở đâu.

“Khi người của Hoa Nghị Huynh Đệ tới đưa danh sách thì đã nói hết sức rõ ràng, rằng những người trong danh sách này không cần tôi ra mặt, bọn họ đã liên hệ rồi”, Chu Xử thản nhiên nói.

Tào Quốc Nghiêm tái mặt, kinh hãi kêu lên: “Không thể nào! Lý Thần là cái thá gì, sao anh ta có thể mời được người của tứ đại gia tộc chứ?”
Chu Xử thản nhiên nói: “Ông thấy tôi mắt hoa tai ù rồi đúng không, hay là nói Lý Thần to gan nên dám lấy chuyện này ra đùa?"
Tào Quốc Nghiêm lắp bắp một hồi không nói ra được câu nào.

Chu Xử hừ một tiếng lạnh lùng: “Ông đúng là càng sống càng thụt lùi! Ra ngoài đi! Chuyện tối nay, không cần ông đi cùng nữa!”
Tào Quốc Nghiêm thất thần rời khỏi phòng làm việc.

Cuối cùng nghiến răng lầm bầm với vẻ hung ác và oán hận.

“Lý Thần! Cứ đợi đấy! Tôi sẽ không tha cho anh! Tôi không tin là anh có thể mời được người của tứ đại gia tộc, để tôi xem anh sẽ xử lý thế nào!”

Đại học Yến Kinh, trong lớp MBA.

Lý Thần đang đợi Vãn Thanh tan lớp đi ra.

Tối nay hai người đã hẹn cùng ra ngoài ăn tối.

Cách thời điểm buổi tiệc còn hai ngày, lúc này, toàn bộ khách mời đã đều nhận được thư mời.

Chất lượng của lớp MBA này thật sự không hề thấp.

Đã có bốn, năm người được trở thành khách mời nhờ cửa sau là Vãn Thanh.

Vài người còn lại thì thông qua cách thức riêng của mình để có được thư mời.

Lúc này bọn họ đang khoe khoang, múa máy giấy mời có trong tay mình.

Còn những người không có thì tỏ ra ái ngại và thất vọng.

Lúc này tại Yến Kinh, tờ giấy mời này chính là biểu tượng cho thực lực.

Tô Vãn Thanh tung tăng ra khỏi lớp, vui mừng nói với Lý Thần: “Mấy người bạn của em cảm ơn em lắm, bọn họ nghe ngóng xem em làm thế nào có được nhưng em không hề bán đứng anh đâu”.

“Vậy em cảm ơn anh thế nào đây?”, Lý Thần khẽ cười.

Tô Vãn Thanh nhìn nụ cười dịu dàng của Lý Thần thì bỗng nảy lên ý nghĩ kỳ quái.

Không biết cô ấy nghĩ ra điều gì mà khuôn mặt ửng đỏ, rồi lầm bầm: “Đồ lưu manh!”
Vô duyên vô cớ mắng người ta là lưu manh khiến Lý Thần cảm thấy hết sức oan uổng.

Anh đang định nói gì đó thì nhìn thấy Nhan Hạ và Quan Lâm Lâm bước tới.

“Sao anh lại tới đây?”, Quân Lâm Lâm nhìn Lý Thần với vẻ đáng ghét.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 415: 415: “xã Hội Thượng Lưu Sao”


Lý Thần thản nhiên nói: “Đương nhiên là đón bạn gái của tôi rồi”.

Quan Lâm Lâm lạnh lùng nói; “Đúng là chưa thấy ai mặt dày như anh, còn một điều bạn gái, hai điều bạn gái, những lời nói hôm đó anh nghe không vào tai à?”
“Xin lỗi, thường khi có ruồi muỗi vo ve bên tai thì tôi không nghe”, Lý Thần nói.

Quan Lâm Lâm hơi đỏ mặt, tức giận nói: “Anh nói ai là ruồi đấy?”
Nhan Hạ thản nhiên nói: “Lâm Lâm, đừng tốn sức tức giận loại người này, dưỡng da cho tốt, hai ngày nữa đi tham gia tiệc tối với cậu Lâm, loại người hạ đẳng này, chỉ có thể ở nhà xem tivi mà thôi”.

Quan Lâm Lâm cười lạnh lùng: “Nói vậy chưa chắc đã đúng đâu, bạn Vãn Thanh giỏi giang như vậy, không biết chừng đã có cho anh ta một tấm thiệp mời rồi đấy?”
Nhan Hạ cười ha ha: “Với môi trường như thế, thì dù người mặt dày như anh ta tham gia cũng đã làm sao?”
“Ai thèm quan tâm tới anh ta chứ? Không thể nào cứ gặp ai đó thì cũng nói mình là bạn trai của Tô Vãn Thanh mà.

Như vậy sợ rằng ban tổ chức tưởng rằng anh ta bị điên và sẽ đuổi ra ngoài mất”.

Quan Lâm Lâm che đi nụ cười kiêu ngạo: “Không biết chừng ai cũng mặc kệ anh ta, thế là sau đó anh ta đi tới một góc chụp vài bước ảnh làm bằng chứng đã chen vào tầng lớp thượng lưu thành công cũng nên".

Lý Thần thản nhiên nhìn hai anh em họ diễn kịch và hỏi: “Hai người cũng nhận được thư mời à? Chắc chắn sẽ đi chứ?”
Quan Lâm Lâm kiêu ngạo nói: “Quan hệ giữ tôi và anh Lâm khá tốt, không chừng tương lai sẽ kết hôn, lấy hai tờ giấy mời đương nhiên là chuyện nhỏ, chắc chắn là chúng tôi sẽ đi, sao, sợ rồi à? Hay là bạn học Vãn Thanh không chuẩn bị được cho anh một tờ nên anh cảm thấy khó chịu?
Lý Thần thản nhiên nói: “Đều không phải, mọi người đi là tốt rồi.

Nếu như mọi người không đi thì thật tiếc lắm”.

Nhan Hạ nhạy cảm cảm nhận được ý tứ trong lời nói của Lý Thần, nhưng khi đang định nói gì đó thì nghe thấy Quân Lâm Lâm mở miệng: “Đừng làm bộ, lần này tôi thật sư mong bạn học Vãn Thanh có thể kiếm được cho anh một tờ giấy mời đấy”.

“Chỉ có như vậy thì anh mới thật sự được thấy xã hội thượng lưu là như thế nào.

Loại rác rưởi bất tài như anh không toát ra được đâu, mà ngược lại vẽ hổ không thành lại thành vẽ chó, chỉ làm trò cười cho người khác mà thôi”.

“Xã hội thượng lưu sao?”, Lý Thần hỏi ngược lại và bật cười: “Tôi rất hi vọng có thể nhìn thấy xã hội thượng lưu mà mọi người nói tới như thế nào”.

Quan Lâm Lâm cười lạnh lùng: “Đương nhiên là anh chờ đợi rồi, không phải anh đến nằm mơ cũng muốn trở thành người thượng lưu sao, đáng tiếc anh đã bị mặc định là không làm được rồi?”
Vừa nói, Quan Lâm Lâm vừa nghiêm túc nhìn biểu cảm dửng dưng của Tô Vãn Thanh ở bên cạnh: “Bạn học Vãn Thanh, tôi khuyên cậu vẫn là nên cân nhắc, anh họ tôi dù ở phương diện nào cũng hơn kẻ kém tắm này, sao cậu không hiểu đạo lý đơn giản đó nhỉ?”
“Cái kẻ kém tắm này ngoài bộ dạng giả vờ bên ngoài ra thì chẳng biết gì cả, chỉ biết ôm đùi cậu ăn cơm chùa thôi, căn bản không xứng với cậu, chỉ có anh họ tôi, một nhân tài ưu tú như vậy mới là sự lựa chọn phù hợp nhất cho cậu”.

Tô Vãn Thanh lạnh lùng nhìn Quan Lâm Lâm, sau đó đột nhiên thở dài.

“Nói thật, lần đầu tiên tôi nhìn thấy người như cậu, mở miệng ra là xã hội thượng với lưu.

Cậu thật sự cảm thấy dựa vào thực lực và vốn liếng của mình thì có thể bước vào cái gọi là xã hội thượng lưu sao?”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 416: 416: Anh Không Dám Thì Có


“Xã hội thượng lưu thực sự không phải như cậu đâu”
Lời nói của Tô Vãn Thanh khiến sắc mặt Quan Lâm Lâm lập tức trở nên khó coi.

Cô ta tức giận nhìn chăm chăm Tô Vãn Thanh và nói: “Tôi luôn khách sáo với cậu, ý cậu là gì?”
Tô Vãn Thanh cười lạnh lùng: “Hết lần này đến lần khác cậu chế nhạo bạn trai của tôi.

Tôi đã nhịn cậu lâu lắm rồi, cậu xỉ nhục anh ấy cũng là xỉ nhục tôi, sao tôi phải hòa hợp với cậu?”
“Cả ngày còn ra vẻ trịch thượng, làm bộ mình tốt lắm.

Tôi tìm người như thế nào, nói thẳng ra, có liên quan gì tới cậu không?”
Quan Lâm Lâm vừa tức giận vừa xấu hổ: “Nếu không phải vì anh họ tôi thích cậu thì tôi đã chẳng buồn quan tâm tới loại người dễ bị người khác lừa như cậu rồi”.

“Vậy thì cảm ơn cậu, đừng bao giờ bận tâm tới tôi”, Tô Vãn Thanh kéo Lý Thần nói: “Lý Thần, chúng ta đi thôi, đối với những kẻ ếch ngồi đáy giếng như thế này thì chẳng có gì đáng nói cả”.

“Đợi đã”,

Nhan Hạ lên tiếng gọi hai người khi họ quay người bỏ đi.

Nhan Hạ điềm đạm nhìn Lý Thần và nói: “Anh có dám cạnh tranh công bằng với tôi không? Tôi cũng sẽ không lấy gia thế ra ức h**p anh, trong vòng ba tháng, tôi nhất định sẽ khiến Tô Vãn Thanh thay đổi suy nghĩ”.

Quan Lâm Lâm cười lạnh lùng: “Anh họ, đối với loại con gái chưa thấy quan tài chưa nhỏ lệ này thì thôi anh bỏ đi, nói cái gì mà cạnh tranh công bằng, anh ta xứng sao?”
“Được rồi Lâm Lâm, anh là người có chừng mực”, Nhan Hạ thản nhiên nói.

Nói xong, anh ta ngạo mạn nhìn Lý Thần, lạnh lùng nói: “Anh dám không?”
Lý Thần khẽ cười một tiếng, nói với Nhan Hạ: “Cạnh tranh công bằng sao?”
Vừa nói, anh vừa cầm tay Tô Vẫn Thanh đung đưa trước mặt Nhan Hạ: “Vãn Thanh không phải là một món đồ, không phải là ai ra giá cao cũng có thể có được, huống hồ, tôi đã thắng rồi, tại sao phải bàn chuyện cạnh tranh công bằng với anh?”
Nói xong, Lý Thần bén kéo Tô Vãn Thanh vốn không muốn ở lại thêm một chút nào rời đi.

Nhan Hạ lạnh lùng nhìn theo bóng lưng của hai người, đỏ mặt vì cảm thấy bị sỉ nhục, anh ta nghiến rằng: “Lý Thần, có phải là anh không dám?”
“Nếu là một thằng đàn ông thì hay chấp nhận lời thách đấu của tôi!”
Lý Thần chẳng buồn quay đầu lại, chỉ ném ra hai từ: “Vô vị”.

“Anh sợ, anh không dám thì có”, Nhan Hạ nghiến răng đầy tức giận.

Nhưng lần này Lý Thần chẳng buồn quay đầu lại, chỉ bỏ đi xa.

Nhìn vẻ mặt bùng nổ của Nhan Hạ, Quan Lâm Lâm lên tiếng: “Anh, không cần phải tức giận với loại người này, em thấy, cái con bé Tô Vãn Thanh cũng là đứa mất não, không đáng để anh làm nhiều như vậy”.

Nhan Hạ hừ một tiếng lạnh lùng, đôi mắt lạnh lùng ánh lên vẻ bất cam.

Anh ta nói: “Càng là người phụ nữ không có được thì anh lại càng muốn có được! Nhan Hạ anh từ khi nào bị người khác sỉ nhục như vậy chứ?”
Quan Lâm Lâm suy nghĩ rồi nói: “Anh, hai ngày sau là buổi tiệc bắt đầu rồi, tới khi đó có thể chúng ta sẽ liên hệ vài người bạn, để Tô Vãn Thanh thấy được thực lực của anh, bất luận là Lý Thần có mặt hay không thì một kẻ bất tài như anh ta có thể làm được gì?”

Nhan Hạ gật gù, cười lạnh lùng: “Trong xã hội này, dựa vào thực lực và mối quan hệ để được tôn trọng chứ không phải là dựa vào cái miệng, đợi thêm hai ngày nữa vậy!”
“Lý Thần không tới thì cũng thôi, chỉ cần Tô Vãn Thanh Hiểu chỉ có anh mới xứng với cô ấy là được, nếu như anh ta tới thì, hừ, anh nhất định sẽ để anh ta cảm nhận được cái giá phải trả khi cứ miễn cưỡng đủ tư cách gia nhập và hàng ngũ này!”

Tại một tiệm vịt quay ở Yến Kinh.

Tô Vãn Thanh không thích ăn món Âu, lại không thích những món dầu mỡ, vì vậy tiệm vịt quay hơn hai trăm năm này trở thành nên hẹn hò độc nhất của hai người.

“Ra ngoài hẹn hò với bạn gái, không đi những nhà hàng lãng mạn cũng không đi những nơi sang trọng mà lại chạy tới tiệm vịt quay lâu đời như thế này, mỗi người một bát mỳ, không phải là kỳ lạ lắm sao?”, Lý Thần cười nói.

Tô Vãn Thanh mím môi hừ một tiếng: “Em thích những món ăn này, món ăn âu, nhà hàng cao cấp, có gì ngon chứ.

Còn không bằng những đĩa rau xào khiến người ta thèm thuồng”.

“Có lý”, Lý Thần tán thành.

Khi hai người ăn, những người khách xung quanh rất đông, phần lớn đều là khách du lịch, bên trong còn có mấy chiếc tivi.

Bất kẻ là tiếng nói của mọi người hay tiếng nói của tivi thì cũng đều thảo luận cùng một chủ đề.

Sắp tới buổi tiệc tối của thế vận hội được tổ chức thành công.

Với sự tuyên truyền của chính quyền và địa phương, thì thế vận hội thành công chính là niềm vui hàng đầu trong nước ở thời điểm hiện tại.

Việc đăng ký tổ chức buổi tiệc tối sẽ là một sự bắt đầu chính thức trước khi thế vận hộ diễn ra, rõ ràng là con đường lớn để chứng tỏ sự uy phong của nước nhà đối với toàn thế giới.

“Bọn họ đều nói anh tổ chức buổi tiệc kìa”, Tô Vãn Thanh nói nhỏ.

Lý Thần cười nói: “Đúng vậy, người đàn ông của em lợi hại không?”
Đôi mắt long lanh của Tô Vãn Thanh đảo qua đảo lại, trừng với anh: “Đều sắp xếp xong cả chưa? Chuyện lớn như vậy không được để xảy ra sai sót đâu nhé”.

Lý Thần khẽ cười: “Yên tâm đi, anh sẽ cho mọi người một bất ngờ lớn”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 417: Những thứ khác không nói


Buổi tiệc tối thế vận hội thực sự đã trở thành một sự kiện trọng đại trong cả nước.

Lúc này cuộc sống giải trí của người dân vẫn chưa đa dạng như kiếp sau, tới tới lui lui cũng chỉ có những thứ này để vui chơi.

Advertisement

Buổi tối đi quan bar khiêu vũ, đi tới sạp đồ nướng nhậu nhẹt, cùng lắm là tới KTV trong thành phố hát vài bài.

Cũng chỉ vậy mà thôi.

Advertisement

Vì vậy khi thông tin về buổi tiệc được tung ra, cùng với sức nóng của thế vận hội, lập tức đã trở thành chuyện mà ai cũng biết.

Với sức ảnh hưởng của nó, có thể thấy nói chỉ có tiệc xuân mới sánh bằng mà thôi.

Thế nhưng tiệc xuân thì năm nào cũng có, còn tiệc thế vận hội thì đây mới là lần đầu tiên.

Vì vậy ý nghĩa của nó càng đặc biệt hơn.

Hôm sau, Lý Thần cùng Hoắc Hoàn Vũ tới sân bay.

Hôm nay là ngày toàn bộ khách mời tới Hồng Kông, đương nhiên Lý Thần phải ra mặt đón tiếp.

Thế nhưng tới sân bay thì Lý Thần không phải là nhân vật chính.

Cả bốn gia tộc cùng tới, trong đó có cả ông cụ Hoắc đức cao vọng trọng, sau khi phía Yến Kinh nắm được thông tin thì lập tức tiếp đón long trọng.

Những thứ khác không nói. Cơ quan đầu não của Yến Kinh đều đích thân tới, chỉ định Lý Thần chỉ được đứng bên cạnh.

Thế nhưng cũng chẳng có ai dám khinh thường anh, bởi vì người của cấp trên đều biết, lần này bốn gia tộc hàng đầu của Hồng Kong tới đều không phải là giữ thể diện cho bọn họ mà là giữ thể diện cho Lý Thần.

Những điều mà Lý Thần làm ở Hồng Kông đối với cấp trên đã không còn là điều bí mật nữa.

Vì vậy khi Lý Thần vừa tới thì đã nhận được sự tiếp đón nhiệt tình của cơ quan đầu não.

Hoắc Hoàn Vũ là thế hệ thứ ba của nhà họ Hoắc đương nhiên cũng có thể nói chuyện được vài câu với những ông lớn.

“Trời, bọn họ đối xử với anh nhiệt tình thật đấy. Khiến tôi thật chỉ muốn nhốt anh vào trong lồ||g”.

Sau khi hai người rời đi thì Hoắc Hoàn Vũ bèn nói với vẻ đố kỵ.

Lý Thần khóc dở mếu dở nói; “Nhốt tôi vào lồ||g hình như không có liên quan gì tới việc nhiệt tình thì phải?”

“Nhốt lại làm việc cho họ chứ sao? Họ đều nhắm trúng năng lực và sức ảnh hưởng của anh rồi”, Hoắc Hoàn Vũ nói.

Lý Thần cười: “Biểu cảm có vô cùng bình tĩnh: “Chẳng qua là vì giữ thể diện cho ông nội anh thôi, dựa vào mỗi năng lực của tôi thì không đủ để cho họ gọi anh gọi em đâu”.

Hoắc Hoàn Vũ nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Lý Thần, chép miệng: “Có đôi lúc tôi thật sự nghi ngờ không biết anh có phải là một lão hồ ly chuyển thết không, mọi người đều trẻ cả, dựa vào cái gì mà anh lại xuất sắc như thế chứ?”

Hoắc Hoàn Vũ không ngờ, một câu nói đùa của anh ta mà đã nói trúng vào hiện thực. Mặc dù Lý Thần mang cơ thể hơn hai mươi tuổi, nhưng Linh Hồn thì đúng là của một lão hồ ly già nua sống hơn nửa đời người rồi.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 418: “Hậu sinh khả úy, cậu thật tài giỏi”


Chưa tới mười phút, máy bay hạ cánh, đáp xuống đường băng. Lý Thần và Hoắc Hoàn Vũ đứng sau hai ông lớn, phía sau nữa là đoàn đón tiếp.

Nhìn thấy ông cụ Hoắc đi đầu, bốn người của bốn đại gia tộc cùng xuống bậc thang, hai ông lớn chủ động bước tới, nhiệt tình chào hỏi ông cụ Hoắc.

Advertisement

Mặc dù mọi người đều lần đầu gặp mặt nhưng sự ăn ý của đám lão làng thì không hề tầm thường, cứ như đã kết giao lâu lắm nên nói chuyện vô cùng vui vẻ.

Advertisement

Ông cụ Hoắc bước tới trước mặt Lý Thần, cực kỳ thân mật vỗ vai anh: “Lý Thần, chúng ta lại gặp nhau rồi”.

Lý Thần cung kính cười nói: “Chào ông, nhìn thấy ông vẫn rắn rỏi vậy cháu rất vui”.

Ông cụ bật cười ha ha: “Thấy cuộc sống của người dân càng lúc càng tốt lên, thực lực và sức ảnh hưởng của dân tộc chúng ta tăng mạnh, tôi có thể yên tâm nhắm mắt được rồi”.

Trong tứ đại gia tộc, chắc chắn nhà họ Hoắc là đặc biệt nhất, địa vị trong quốc nội cũng là cao nhất.

Ông ấy không còn là một thương nhân lớn bình thường nữa, thậm chí về cấp bậc, ông ấy còn cao hơn hai ông lớn còn lại đang có mặt ở đây.

Bất luận là thân phận thuộc tầng lớp nào thì nhất cử nhất động của họ cũng đều nhận được sự chú ý của rất nhiều người.

Thấy sự thân mật của ông cụ Hoắc và Lý Thần, thì không chỉ có hai ông lớn của Yến Kinh lộ vẻ suy tư mà đến những người của ba gia tộc còn lại cũng có biểu cảm ý vị.

Sau đó, Bao Thuyền Vương và Lý Gia Thành cũng tới chào hỏi Lý Thần.

Cuối cùng là Lý Vạn Cơ mà Lý Thần chưa từng gặp mặt.

Người này có biểu cảm nghiêm túc, tỏ ra khinh thường người khác. Đi theo sau là Diệu Khang, đối với người này thì anh biết.

“Hậu sinh khả úy, cậu thật tài giỏi”, Lý Vạn Cơ để lộ nụ cười và khen ngợi.

“Cảm ơn sếp Lý đã khen ngợi, so với các vị tiền bối thì tôi vẫn còn nhiều điều phải học hỏi”, Lý Thần tiếp đón, ứng xử chỉn chu, thấu đáo không hề giống như một thanh niên mới có hơn hai mươi tuổi.

Lý Vạn Cơ cười ha ha: “Hồng Kông dù sao cũng nhỏ quá, nhất là hai năm gần đây, trầm quá, tôi cảm thấy không tốt lắm, cần có những thanh niên trẻ như cậu khơi dậy cho bọn họ, để bọn họ biết đạo lý có người giỏi ắt sẽ có người giỏi hơn”.

“Hơn nữa tôi cảm thấy nội địa còn phồn hoa hơn tôi tưởng tượng nhiều, có thể bồi dưỡng được những thanh niên trẻ tuổi như vậy. Tôi hi vọng nội địa sẽ có tương lai rất lớn”.

“Diệu Khang, giai đoạn này tiếp xúc với người trong nước nhiều một chút, đừng luôn cho rằng trong nước thì lạc hâu, đừng quên gốc rễ của chúng ta là gốc rễ của đất nước, hơn nữa tương lai của đất nước có thể nói là tiền đồ vô lượng,

“Thị trường lớn như vậy, chúng ta có thể học ông cụ Hoắc đầu tư trong nước mà”.

Lý Diệu Khang cung kính nói: “Vâng, thưa bố”.

Lời nói của Lý Vạn Cơ khiến hai ông lớn của Yến Kinh cảm thấy vô cùng thoải mái, nhận được sự đón nhận của những gia tộc lớn thì chẳng phải chính là sự công nhận dành cho bọn họ hay sao.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 419: Có lẽ là không có vấn đề gì”


Nếu như nhân cơ hội này có thể khiến cả bốn đại gia tộc và một vài thương nhân tới đầu tư thì nói kiểu gì cũng vẫn là chuyện tốt đối với người dân.

Cứ thế, hai ông lớn của Yến kinh nhìn Lý Thần càng thuận mắt hơn. Chỉ cảm thấy người thanh niên này thật giỏi giang, đúng là phúc khí của mình, cần phải bồi dưỡng cho tốt.

Advertisement

Sau bốn đại gia tộc thì là những thương nhân khác cũng tới.

Trong số đó Lý Thần nhìn thấy Lưu Đại Hùng, còn có cả những cái tên của thế hệ sau hết sức thân thuộc nữa.

Advertisement

Có người anh từng gặp qua, có người thì chưa từng tiếp xúc.

Thế nhưng tất cả đều khá lịch sự.

Vì dù sao với những trường hợp như thế này, dù có là kẻ thù thực thụ thì cũng đều phải cố nặn ra một nụ cười, nếu không thì là kẻ chẳng hiểu gì.

Huống hồ Lý Thần vẫn còn cảm tình với Hồng Kông, dù có là anh em nhà Hương Thị của ngành giải trí công nghiệp thì cũng rất biết giữ thể diện cho Lý Thần, họ nói chuyện một lúc lâu, cuối cùng thì trao đổi cách thức liên lạc.

Sau nghi thức nghênh đón, những người này ngồi vào những chiếc xe đã chỉ định trước và lên đường về khách sạn.

Tới khách sạn, Lý Thần và ông cụ Hoắc trò truyện một lúc, có điều ông cụ Hoắc tuổi đã cao, bay đường dài nên hơi mệt, huống hồn ông ấy còn phải gặp mặt những ông lớn khác nữa.

Thế nên Lý Thần không chậm trễ, nói vài câu rồi ra khỏi phòng.

Hoắc Chấn Châu tiễn Lý Thần ra cửa.

“Việc tổ chức tiệc tối thế nào rồi? Ngày mai bắt đầu rồi, còn cần giúp đỡ gì nữa không?”, Hoắc Chấn Châu hỏi.

Lý Thần cười nói: “Mọi thứ đều chuẩn bị thỏa đáng cả, có lẽ là không có vấn đề gì”.

Hoắc Chấn Châu gật đầu, hài lòng cười nói: “Vậy thì được, mọi chuyện đợi sau khi kết thúc rồi nói, chuyện này lớn, nhất định phải làm tốt nhất!”

Buổi tối chúc mừng thế vận hội được tổ chức theo kế hoạch vào ngày hôm sau.

Lúc này tại Yến Kinh vẫn chưa có kiến trúc tổ chim nên sân khấu lớn nhất chính là sân vận động Bắc Kinh.

Do đó, sân vận động này đã ngừng hoạt động một tháng để trang trí, với sự chuẩn bị liên tục thì cuối cùng cũng đã hoàn thành được bố cục.

Toàn bộ tiệc tối do CTV và mười tám nhà đài khác nhau đồng thời phát trực tiếp, vô số truyền thông quốc tế đến tiến hành phỏng vấn.

Toàn bộ đội bảo vệ đều được phía Yến Kinh cử ra làm lực lực bảo vệ chuyên nghiệp.

Hoàng hôn bao trùm toàn bộ thành phố cổ ngàn năm, đâu đâu cũng là ánh đèn xanh đỏ lấp lánh, và cả ánh đèn nháy flash của các ký giả.

Cả khu vận động người đông như kiến, từ khắp các nơi đổ về đón xem đã đạt tới số lượng hàng chục nghìn người, khiến cho cả sân vận động chật kín người.

Mọi công việc chuẩn bị xong xuôi. Sáu giờ tối, tất cả những khách mời có thư đều lũ lượt đổ về.

Hai bên thảm đỏ là vô số người dân và ký giả nhiệt tình, những ai sở hữu tấm thiệt mời đều mang cảm giác như minh tinh màn bạc, bước đi ưỡn ngực trên thảm đỏ trong tiếng hò reo, cảm giác như được đứng trên đỉnh cao cuộc đời cũng chỉ đến vậy mà thôi.
 
Back
Top Bottom