Ngôn Tình Vận May Đổi Đời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vận May Đổi Đời
Chương 380: 380: Tạm Thời Chưa Cần Anh Ra Tay


Khi bước ra khỏi phòng, khóa cửa lại, nụ cười trên mặt Lý Thần lập tức biến mất, trở nên trầm mặc và lạnh lùng, tràn đầy sự tức giận sôi sục.

Lưu Quân đang canh ở ngoài cửa bước tới với ánh mắt mắt lãnh đạm, với xuất thân chuyên nghiệp, anh ta vừa nhìn đã nhận ra Lý Thần hôm nay đã động tay động tay với người khác.

“Anh Lý, ai thế?”, Lưu Quân nhẹ giọng hỏi nhưng giọng điệu tràn đầy sát khí.

Lý Thần vỗ vai Lưu Quân, cười nói: “Tạm thời chưa cần anh ra tay, đối phó với loại rác rưởi, để anh ra tay chẳng khác nào đề cao thứ rác rưởi đó, làm vấy bẩn tay anh”.

Khi quay về phòng, Lý Thần suy nghĩ một hồi.

Muốn đối phó với một công ty siêu thị lớn như Cameron quả thực không dễ dàng.

Quan trọng nằm ở kích thước của nó, là một vấn đề rất khó xử.

Nếu như nhỏ hơn thì chỉ cần nghiền nát cho đến chết.

Nếu như khối lượng lớn hơn, còn lên sàn rồi, vậy thì sử dụng vài thủ đoạn của tư bản, vài giao dịch là có thể khiến nó chết lạnh ngắt.

Nhưng kiểu như Cameron không hề thiếu tiền, một chuỗi siêu thị với các chi nhánh rải rác trên khắp các thành phố, nếu như muốn hạ bệ nó trong thời gian ngắn thì chỉ có thể rải đinh dọc đường.

Cuộc gọi đầu tiên của Lý Thần là cho Diêu Chí Quân.

Mặc dù Diêu Chí Quân vẫn còn đang trong viện nhưng tình trạng của ông ấy gần như đã bình phục hoàn toàn rồi.

Sau khi biết ý định của Lý Thần, Diêu Chí Quân không hỏi nhiều, trực tiếp nói rằng sáng sớm ngày mai sẽ gửi tất cả các thông tin thương mại về Cameron cho Lý Thần.

“Thực ra kiểu công ty lớn như thế này là dễ dàng nhất cho chúng ta điều tra, vì thế lực lớn mạnh, quan hệ rộng, muốn điều tra rất đơn giản, một buổi tối là đủ rồi”.

“Ngược lại những công ty nhỏ lẻ ở những thành phố bé thì lại gặp rất nhiều rắc rối, vì họ không có danh tiếng, số người tiếp xúc cũng không nhiều”.

Sau khi nghe Diêu Chí Quân giải thích, Lý Thần hiểu ra liền gật đầu.

Tuy rằng có trí nhớ của kiếp trước, nhưng cũng chỉ là thế mạnh về ký ức thôi, dù sao anh vẫn là một con người chứ không phải thần tiên, chung quy lại có rất nhiều ngành nghề anh không thể hiểu hết được.

Ví dụ như công ty tư vấn kinh doanh kiểu này, rất quan trọng.

Nhưng từ kiếp trước đến kiếp này Lý Thần chưa từng tiếp xúc qua, so ra thì Diêu Chí Quân chính là chuyên gia trong lĩnh vực này.

Lý Thần đột nhiên cảm thấy sự đầu tư của mình vào Diêu Chí Quân không hề sai, tương lai công ty tư nhân Thần Thanh sẽ ngày càng phát triển lớn mạnh, nhất định sẽ có rất nhiều kẻ thù.

Sức lực của Diêu Chí Quân sẽ rất có ích trong rất nhiều trường hợp.

Hơn nữa bây giờ Diêu Chí Quân đã có rất nhiều tiền, còn thôn tính cả công ty của Mạnh Quốc Đàm, vươn lên trở thành công ty dẫn đầu trong ngành ở Yến Kinh chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Sáng hôm sau khi Lý Thần thức dậy, Lưu Quân nói rằng có người của công ty Diêu Chí Quân đã đợi từ sớm.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 381: 381: “tốt Lắm Rất Chuyên Nghiệp Và Đầy Đủ”


Lý Thần bảo phía khách sạn mang đồ ăn sáng tới, sau đó gặp vị phó tổng giám đốc của công ty Diêu Chí Quân.

“Anh Lý, chào anh”.

Thái độ của phó tổng giám đốc rất tôn trọng và lịch sự, rõ ràng đã được Diêu Chí Quân nhắc nhở trước đó.

Lý Thần gật đầu, nói: “Nói tình hình xem nào”.

Phó tổng giám đốc đưa một túi tài liệu dày bằng hai tay, Lý Thần lấy tập tài liệu bên trong ra, vừa đọc tài liệu, vừa nghe phó tổng giám đốc báo cáo.
“Theo thông tin mà chúng tôi điều tra được, hiện nay Siêu thị Cameron có tổng cộng 123 chi nhánh trên cả nước, không bao gồm 6 chi nhánh đang cải tạo và 2 chi nhánh đang đàm phán về ý định đầu tư”.

“Hầu hết các siêu thị này đều nằm ở các thành phố cấp 1 và cấp 2.

Trong đó, 60% siêu thị đang hoạt động tốt, 33% siêu thị có doanh thu hàng tháng trên 20 triệu tệ, và chỉ khoảng 15% siêu thị đang trong tình trạng thua lỗ”.

“Theo đánh giá chuyên môn của chúng tôi, giá trị thị trường tổng thể của Cameron không dưới 4 tỷ, dòng tiền của công ty không dưới 1,5 tỷ, doanh thu hàng tháng khoảng 40 triệu”.

Lý Thần xem thông tin, gật đầu nói: “Tốt lắm, rất chuyên nghiệp và đầy đủ”.

Sắc mặt phó tổng giám đốc trở nên vui mừng, càng không dám lơ là.

“Nhưng Cameron không phải là không có vấn đề, chúng tôi nhận thấy rằng họ có nguy cơ mắc nợ rất lớn”.

“Đầu tiên, mỗi siêu thị của họ có chu kỳ quyết toàn 6 tháng cho các nhà cung cấp, vượt xa tiêu chuẩn của các đối thủ ngang hàng là 4 tháng.

Họ đã thay đổi từ quyết toán hàng quý được công nhận thành quyết toán nửa năm.

Điều này là do kích thước lớn và năng lực tiêu thụ mạnh, vì vậy các nhà cung cấp cũng không dám nói gì”.

“Cứ nửa năm họ cần thanh toán ít nhất khoảng 2 tỷ cho việc quyết toán hàng hóa, và theo khảo sát của chúng tôi, nhiều nhất nửa tháng nữa sẽ là thời gian tất toán hàng hóa của họ”.

Lý Thần nghe vậy liền gõ vào tập tài liệu, nói: “Ý của ông là tiền trên sổ sách của Cameron thực ra không đủ để trả giá mua của nhà cung cấp.

Cho dù tính thu nhập hoạt động của tất cả các siêu thị trong nửa tháng qua thì cố lắm mới chi trả được?”
Phó tổng giám đốc gật đầu, nói: “Chính là như vậy.

Ngoài ra, họ còn có khoản vay thương mại 600 triệu với ICBC, trả trong 3 năm.

Đầu năm sau sẽ là ngày trả khoản vay cuối cùng của họ với tổng tiền gốc và lãi là 220 triệu”.

“Theo dữ liệu điều tra, Cameron vẫn còn khoản vay nợ tư nhân rất lớn.

Tổng số tiền vẫn đang được đánh giá.

Có thể xác định là khoảng hơn 800 triệu, đây là một gánh nặng khổng lồ”.

“Một công ty có giá thị trường chỉ khoảng 4 tỷ, không ngờ lại có 1,4 tỷ là nợ ngoài, trong đó ít nhất 800 triệu là khoản vay tư nhân rủi ro cao.

Lá gan của Vạn Thủ Cường này đúng là không nhỏ”, Lý Thần nhẹ giọng nói.

“Vốn dĩ Cameron là một cỗ máy tạo máu khổng lồ, khả năng sinh lời rất mạnh, nhưng chủ yếu là do Vạn Thủ Cường có bản tính cờ bạc.

Ông ta là một ông chủ nổi tiếng xa hoa ở Macau, hàng tháng phải tới đó một lần, một lần thua cũng phải lên tới hàng trăm triệu”.

Lý Thần cau mày, khoanh một vòng quanh chữ ‘cờ bạc’ trong tập tài liệu.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 382: 382: “điều Tra Ra Rồi”


“Tôi nhớ rằng ông ta có người chống lưng ở Yến Kinh, đã điều tra ra chưa?”, Lý Thần nhẹ giọng hỏi.

Mười năm trước, trong trận chiến với ông ta và Tô Đông Thăng, cuối cùng thắng nhờ nguồn vốn ở Yến Kinh ra tay giúp đỡ, điểm này anh không thể bỏ qua được.

“Điều tra ra rồi”.

Phó tổng giám đốc không làm cho Lý Thần thất vọng, trầm giọng nói: “Là ở trang tài liệu cuối cùng”.

Lý Thần trực tiếp lật tới trang tài liệu cuối cùng, nhìn vào nội dung trên đó, trên mặt lộ ra vẻ bất ngờ.

“Nhà họ Ngô? Ngô Hán Lâm?”
Phó tổng giám đốc gật đầu, nói: “Ngô Hán Lâm và Vạn Thủ Cường có một mối quan hệ mà nhiều người không hay biết.

Họ là quan hệ thông gia, vợ của Vạn Thủ Cường và vợ của Ngô Hán Lâm là chị em ruột”.

“Ngoài ra, ở phía Macau, ban đầu cháu trai của Vạn Thủ Cường là do Ngô Hồng Hà dắt tới, hai người này không chủ là quan hệ chú cháu, còn là bạn cờ bạc, nếu không thì một kẻ quê mùa xuất thân từ nông thôn như thế làm sao biết tới nơi như Macau được?”
Hơn mười phút sau, phó tổng giám đốc cung kính rời khỏi khách sạn, cẩn thận mở cửa ra, sau đó vui vẻ rời đi.

Trong phòng khách, Lý Thần hơi nheo mắt, bấm điện thoại cho Ngô Hồng Hà.
Nửa giờ sau, Ngô Hồng Hà và Ngô Giang Hải lững thững đi tới cửa phòng khách sạn với vẻ mặt lo lắng.

“Anh, anh nói xem Lý Thần tìm chúng ta rốt cuộc là có chuyện gì? Ân oán của chúng ta và anh ta không phải đã giải quyết xong xuôi rồi sao?”
“Ngay cả Lâm Lang Thiên cũng bị anh ta giẫm bẹp rồi, nghe nói cuối cùng Lâm Chính Bân phải đích thân bồi thường cho Lý Thần một khoản tiền lớn để giải quyết mọi việc, bây giờ em thật sự rất sợ anh ta”.

Ngô Hồng Hà nói với vẻ mặt buồn bã.

Sắc mặt Ngô Giang Hải trầm mặc như nước, nói: “Anh ta gọi điện cho mày, mày không biết thì làm sao anh biết được? Tóm lại là cứ đi vào đã, nhớ kỹ, lát nữa thái độ phải kính trọng và khách khí một chút, đừng có gọi tên, phải gọi là anh Lý”.

Hai anh em vừa nói vừa gõ cửa phòng khách sạn.

Lưu Quân mở cửa ra, hai anh em nhà họ Ngô vội vàng mỉm cười, cúi người chào anh ta.

Là thế hệ con nhà giàu có, bọn họ hiểu rất rõ.

Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó dây dưa, nếu như đắc tội với Lưu Quân, vệ sĩ thân cận của Lý Thần này thì anh em bọn họ bất cứ lúc nào cũng có thể đi chầu Diêm Vương ngay tức khắc, đến lúc đó hối hận cũng không kịp.

“Vào đi, anh Thần đang đợi hai người đấy”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 383: 383: “các Anh Rất Sợ Tôi À”


Lưu Quân nhẹ giọng nói xong liền không quan tâm đến hai người họ nữa.

Ngô Hồng Hà và Ngô Giang Hải cũng không dám lơ là, vội vàng bước vào trong phòng khách, đứng trước mặt Lý Thần cung kính chào hỏi: “Anh Lý, xin chào”.

Lý Thần quay đầu lại liếc nhìn hai anh em một cái, mấy ngày không gặp, dáng vẻ không có gì thay đổi nhưng thái độ đã quay ngoắt 180 độ.

Khát vọng sinh tồn được thể hiện một cách mãnh liệt.

“Các anh rất sợ tôi à?”, Lý Thần tinh nghịch nói.

Ngô Giang Hải ngượng ngùng cười nói: “Không giấu gì anh Lý, thật sự có hơi sợ”.

Ngô Hồng Hà cũng vội vàng nói lời hay ý đẹp: “Trước đây hai anh em chúng tôi, đặc biệt là tôi, có mắt như mù nên mới đắc tội với anh Lý, cũng may anh Lý rộng lượng không ghi thù kẻ tiểu nhân, tha cho anh em chúng tôi, vì vậy khi chúng tôi gặp anh Lý càng thêm phần nể phục”.

Lý Thần mỉm cười, không hề nghi ngờ sự chân thành của hai anh em nhà này.

“Tốt lắm, những con cháu xuất thân từ nhà quyền thế như các anh, mặc dù mắt cao hơn đầu, coi xuất thân và thế lực của gia tộc như nguồn vốn để giẫm đạp lên người khác, nhưng cũng chính vì vậy mà các anh hiểu rõ cách tôn trọng kẻ mạnh hơn những người bình thường”.

“Vì vậy bây giờ tôi có một việc nhỏ muốn giao cho các anh làm, tôi tin rằng các anh có thể làm tốt được”.

Nghe thấy những lời này của Lý Thần, hai người Ngô Hồng Hà và Ngô Giang Hải vừa mừng vừa lo.

Mừng vì có thể kết duyên được với Lý Thần, cho dù đối với bản thân hay với gia đình thì đều là một chuyện rất tốt.

Lo là chuyện mà Lý Thần muốn hai người họ làm, không biết rốt cuộc là chuyện gì?
Năng lực của Lý Thần, bọn họ đã không dám nghi ngờ từ lâu rồi.

Đúng như Lý Thần nói, bọn họ sợ kẻ mạnh hơn người thường, vì họ biết quá rõ rằng quyền lực trong tay kẻ mạnh có thể dễ dàng b*p ch*t bọn họ.

Hai anh em Ngô Giang Hải và Ngô Hồng Hà lo lắng trong lòng, sau khi do dự một lúc, người anh Ngô Giang Hải lên tiếng trước: “Anh Lý, anh cứ việc dặn dò, chỉ cần trong khả năng.

Hai anh em chúng tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức hoàn thành”.

Lý Thần ngồi trên sofa, chỉ vào vị trí đối diện, ra hiệu cho Ngô Hồng Hà và Ngô Giang Hải cũng ngồi xuống.

Nhìn về phía Ngô Hồng Hà, Lý Thần nói: “Biết đánh bạc không?”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 384: 384: “một Trò Lừa Đảo Làm Được Không”


Ngô Hồng Hà ngây ra một lúc, sau đó vô thức gật đầu nói: “Biết chơi một chút”.

“Một trò lừa đảo, làm được không?”
Lúc này Ngô Hồng Hà mới phản ứng lại, thì ra Lý Thần muốn mình làm dân cờ bạc ‘bịp’.

Những mánh khóe như thế này, chỉ cần là dân chơi cờ bạc lâu một chút đều sẽ biết, hơn nữa chỉ cần trên bàn cờ bạc thì nhất định phải có những mánh khóe này.

Cũng chỉ là một chiêu thức của người chơi mà thôi.

“Biết”, Ngô Hồng Hà hạ quyết tâm, nghiến răng nói.

Lý Thần ngoắc ngón tay, Lưu Quân bước tới, mang theo một túi tài liệu, lấy ra một tập tài liệu từ trong đó rồi ném lên bàn trà giữa ba người.

Tập tài liệu này là thông tin cá nhân của Vạn Thủ Cường, ảnh của ông ta chình ình trên đó.

Khi hai anh em Ngô Giang Hải và Ngô Hồng Hà vừa nhìn thấy ảnh và tên của Vạn Thủ Cường, đồng tử của họ đồng thời thắt lại.

“Chú của hai anh chính là mục tiêu của trò chơi này”, Lý Thần thản nhiên nói.

Nghe thấy Lý Thần trực tiếp chỉ ra quan hệ giữa bọn họ, Ngô Giang Hải cười khổ nói: “Anh Lý, không biết chú của chúng tôi đắc tội gì với anh rồi? Để tôi bảo chú ấy qua đây xin lỗi anh?”
Lý Thần giơ tay ngăn cản lời nói của Ngô Giang Hải, lãnh đạm nói: “Đây không phải là đắc tội, là mối thù liên quan đến chuyện sinh tử.

Các anh không làm người trung gian nổi đâu, kể cả bố của các anh Ngô Hán Lâm cũng vậy”.

Nghe thấy câu này, Ngô Giang Hải và Ngô Hồng Hà nhìn nhau, hai người cùng cảm thấy ớn lạnh từ xương sống, chạm tới tận sâu thẳm trong tâm hồn.

“Theo như tôi biết quan hệ giữa các người không tốt lắm, đúng không?”, Lý Thần nhẹ giọng nói.

Con ngươi trong mắt Ngô Giang Hải co rút lại, cười khan nói: “Hai năm trước quả thực có chút không vui vẻ lắm, dù sao chúng tôi cũng là phận con cháu lại đi tính kế hãm hại họ hàng, có chút…”
“Không bảo các anh làm không công đâu.

Tôi sẽ chia cho các anh 20% cổ phần trong công ty tư vấn kinh doanh của Diêu Chí Quân.

Công ty đó tương lai tôi sẽ cho phát triển thật mạnh mẽ, vì vậy đừng nghĩ 20% là ít, sau này phát triển lớn mạnh, lợi nhuận thu về nhiều hơn so với các anh tưởng tượng nhiều”.

Lý Thần giờ một ngón tay lên, sau khi nói xong lại giơ thêm một ngón tay nữa.

“Sau khi xong việc, trong ván bài này, Vạn Thủ Cường thua bao nhiêu tiền, các anh sẽ được 30%”.

Sau khi nói xong, Lý Thần thản nhiên nhìn hai anh em Ngô Hồng Hà và Ngô Giang Hải, nét mặt bình tĩnh.

Ngô Giang Hải và Ngô Hồng Hà nhìn nhau, khó mà cưỡng lại trước sự cám dỗ của số lợi nhuận khổng lồ này.

Tiền chỉ là vấn đề phụ thôi, có được cổ phần trong công ty của Diêu Chí Quân mới có ý nghĩa lớn với họ.

Việc này có nghĩa là gì, có nghĩa là Lý Thần chấp nhận cho bọn họ lên cùng một con thuyền.

Cho dù là Lý Thần hay Hoắc Hoàn Vũ, hai vị đại thần ngồi ở đây, sau này chỉ cần len lỏi một chút trong khoảng trống, hai anh em bọn họ không phải sẽ bay cao bay xa sao?
“Anh Lý, có thể gọi cho bố tôi được không?”, Ngô Giang Hải nói.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 385: 385: “đều Là Người Lạ Không Dễ Chơi Đâu”


Lý Thần duỗi tay ra hiệu có thể gọi bất cứ lúc nào.

Ngô Giang Hải cung kính cúi đầu, sau đó đi ra khỏi phòng.

Vài phút sau, Ngô Giang Hải quay lại, hít một hơi thật sâu, trầm giọng nói với Lý Thần: “Anh Lý, khi nào thì bắt đầu”.

Lý Thần mỉm cười, đứng dậy nói: “Không sớm cũng không muộn, hơn nữa tôi đánh giá sự lựa chọn thức thời của các anh, nhà họ Ngô, sau này nhất định sẽ hưng thịnh trong tay các anh”.


Sau khi tiễn anh em nhà họ Ngô đi, Lý Thần đến phòng của Tô Đông Thăng, nói qua về mọi việc.

“Cháu đã nói với Diêu Chí Quân chưa?”, nghe thấy chuyện Lý Thần sẽ chia cổ phần công ty của Diêu Chí Quân cho anh em nhà họ Ngô, Tô Đông Thăng liền hỏi.

Lý Thần cười nói: “Đương nhiên là cháu nói rồi, chú Diêu rất sẵn lòng.

20% này tưởng chừng như là lỗ, nhưng tương lai khi ở thủ đô, ít nhiều gì cũng có chút ô dù bảo vệ, nhà họ Ngô sẽ không để mình chịu thiệt đâu”.

“Cúng đũng, dù sao cháu cũng không có thời gian mà lúc nào cũng chăm chăm canh chừng họ, cách này cũng được”, Tô Đông Thăng gật đầu nói.

Nói xong, Tô Đông Thăng nhìn Lý Thần bằng ánh mắt tán thưởng: “Kỹ năng của cháu ngày càng thành thục, chú rất yên tâm”.

Lý Thần nhẹ giọng nói: “Đối phó với những người như Vạn Thủ Cường có rất nhiều cách, nhưng để đạt được hiệu quả tối đa trong thời gian ngắn nhất, chúng ta chỉ có thể đánh bất ngờ thôi”.
Trong một khách sạn khác, Vạn Thủ Cường đang điên cuồng gọi điện thoại cho cấp dưới của mình.

“Lập kế hoạch cho tôi ngay lập tức, tôi muốn chiếm lấy thị trường của đồ chó Tô Đông Thăng!”
“Bất kể giá nào! Trong vòng nửa năm, tôi phải khiến cho tập đoàn Tô Thị phá sản!”

“Liên hệ với mọi nguồn lực của chúng ta, bóp nghẹt các kênh cung cấp của tập đoàn Tô Thị, nhà cung cấp nào dám cung cấp hàng hóa cho siêu thị của tập đoàn Tô Thị chính là đối đầu với Cameron của chúng ta!”
Sau khi đặt điện thoại xuống, Vạn Thủ Cường kéo cà vạt, trên mặt nở một nụ cười gian trá.

“Tô Đông Thăng, đấu với tôi, ông còn non và xanh lắm!”
“Còn có thằng nhãi Lý Thần đó, hai con chó nhà chúng mày, chờ tới lúc chúng mày phải quỳ xuống cầu xin trước mặt tao đi?”
Đúng lúc này điện thoại của ông ta reo lên.

Thấy tên người gọi đến, trên mặt Vạn Thủ Cường nở nụ cười, giọng điệu trở nên vô cùng hài hòa: “Hồng Hà à, gọi cho chú vì muốn tới Macau à? Hai ngày nay chú hơi bận”.

“Chú à, cháu biết chú bận trăm công nghìn việc, nhưng cháu mới làm một vòng ở Yến Kinh, đều là mấy ông chủ lớn, lần này chơi lớn lắm, không biết chú có hứng thú không?”
Nghe thấy lời của Ngô Hồng Hà, hai mắt Vạn Thủ Cường sáng lên.

Vì chuyện mở diễn đàn, còn chuyện đối phó với Tô Đông Thăng, đã lâu rồi ông ta không đụng tới cờ bạc, trong lòng ngứa ngáy lắm rồi.

Chỉ là mặc dù rất đam mê cờ bạc, nhưng ông ta vẫn còn tỉnh táo.

“Đều là người lạ, không dễ chơi đâu?”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 386: 386: “người Đến Đủ Rồi Thì Bắt Đầu Luôn Đi”


Giọng điệu của Vạn Thủ Cường có chút ngập ngừng, ông ta cũng không phải kẻ ngốc mới bước chân vào xã hội, biết rằng anh em trên bàn cờ bạc hoàn toàn có thể trở mặt với nhau, vì vậy khi chơi với người lạ ông ta cần phải cẩn thận hơn.

Ngô Hồng Hà cười nói: “Chú à, những người này cháu đều biết rõ ngọn ngành.

Địa điểm cũng là biệt thựa ở ngoại ô của cháu, an toàn lắm, chỉ là đúng lúc này đang thiếu một chân, vì vậy cháu mới hỏi chú xem có hứng thú không, nếu như không thì đành thôi vậy”.

Vạn Thủ Cường nghe thấy câu này, sự ngập ngừng trong lòng đã bay xa tận chín tầng mây, vội vàng nói: “Có hứng!”
Bảy rưỡi tối hôm đó, Vạn Thủ Cường ngồi trong chiếc xe mà Ngô Hồng Hà cử đến, mang theo một triệu tiền mặt.

“Chú, có một triệu thôi à, mất mặt quá đấy!”
Đến cửa biệt thự, Ngô Hồng Hà ra đón Vạn Thủ Cường, nhìn chiếc hộp trong tay ông ta, có chút chê bai nói.

Vạn Thủ Cường bật cười ha hả, nói: “Chỉ chơi cho vui vui thôi, không tính chơi lớn, thua hết rồi thì chú về thôi”.

Ngô Hồng Hà cũng mỉm cười, nói: “Được rồi, anh cháu cũng đang ở bên trong, mọi người đến đông đủ hết rồi, vào thôi”.

Thấy bóng lưng Vạn Thủ Cường hưng phấn đi vào cửa, Ngô Hồng Hà cười khẩy một tiếng.

Trong lòng Vạn Thủ Cường vẫn có phòng bị, điểm này Ngô Hồng Hà có thể nhìn ra được, nhưng anh ta quá hiểu con người Vạn Thủ Cường trên bàn cờ bạc rồi.

Mà lần này anh ta tìm tới toàn là những ‘diễn viên hàng đầu’ vì vậy nên rất tự tin.

Vạn Thủ Cường bước vào trong biệt thự, bàn cờ bạc đã chuẩn bị sẵn rồi, ba người đàn ông đang ngồi trên sofa tán gẫu và khoe khoang.

Còn có vài cô gái xinh đẹp làm nhiệm vụ phục vụ trà nước.

“Giới thiệu một chút, đây là chú của tôi, ông chủ của Cameron”.

Khi Ngô Giang Hải nhìn thấy Vạn Thủ Cường đi tới liền lập tức đứng dậy giới thiệu.

“Chú, đây là ông chủ của công ty khai thác mỏ Hoằng Thiên ở Tây Nam, Lưu Hoành, người sở hữu hơn chục mỏ than, đây đích thị là ông chủ lớn thật sự đấy”.

“Vị này là chủ sở hữu của một công ty đầu tư, ông Chu Kiến Lập, có hai công ty niêm yết dưới trướng”.

Khi Vạn Thủ Cường nghe thấy lời giới thiệu, trái tim ông ta nhảy dựng lên.
Hai người này, thân phận của ai cũng không hề yếu thế hơn mình.

Nhìn vào số chip họ mang theo, mỗi người có ít nhất là 5 triệu.

Lúc này, Vạn Thủ Cường thật sự hối hận vì mình mang theo có chút tiền, có hơi mất mặt.

Lưu Hoành nói bằng chất giọng Tây Nam, giục: “Người đến đủ rồi thì bắt đầu luôn đi”.

Ngô Hồng Hà cũng bước vào, bốn người ngồi vào vị trí của mình.

Mọi người mở những chiếc hộp mang theo ra đặt dưới chân, 4 chiếc hộp tổng cộng 16 triệu tiền đặt cược, xếp lên thành đống khiến người ta hoa mắt.

Ngô Hồng Hà vẫy tay ra hiệu, một người đàn ông trung niên ra dáng nhà cái bước tới, ông ta phụ trách chia bài.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 387: 387: Lần Sau Nhất Định Sẽ Lấy Lại!


Ngô Hồng Hà dựa vào ghế, cười nói: “Quy tắc cũ, bắt đầu từ 100.000, thua hết thì rút lui, ai muốn kiểm tra thẻ thì liên hệ với nhà cái?”
Chu Kiến Lập xua tay nói: “Cậu Ngô chủ trì ván bài này đương nhiên sẽ không có vấn đề gì, không cần phải kiểm tra”.

Ngô Hồng Hà thấy Lưu Hoành và Vạn Thủ Cường đều không nói gì liền cười nói: “Quy tắc cũ, mười ván đổi một bộ bài, mặc dù mọi người là bạn bè, cũng không có ai động tay động chân gì, nhưng vẫn phải tuân theo quy tắc”.

Sau khi nói xong, Ngô Hồng Hà ra hiệu cho nhà cái chia bài.

Ngô Giang Hải ngồi trên sofa, chậm rãi nhấp một ngụm trà, sắc mặt bình thản, híp mắt nhìn ván bài bắt đầu.


Khi trời rạng sáng, trong căn biệt thự đã nghi ngút khói, những tách trà và tàn thuốc vương vãi khắp nơi.

Nhưng bốn người đàn ông vẫn đang trong trạng thái tập trung tinh thần đến cực độ.

Lưu Hoành tức giận ném quân bài trong tay đi, không cam tâm nói: “Chết tiệt, hôm nay gặp ma à? Ba thua một!”

Sắc mặt của Ngô Hồng Hà và Chu Kiến Lập cũng rất khó coi.

Chỉ có Vạn Thủ Cường bật cười hớn hở.

Lúc này, những chiếc hộp dưới chân ba người họ đều trống rỗng, nhưng chiếc hộp dưới chân Vạn Thủ Cường đã không đựng nổi nữa, tiền vương vãi ra khắp sàn.

Ông ta đã thắng được toàn bộ 16 triệu tiền mặt.

Vạn Thủ Cường không thể ngờ rằng vận may của mình lại tốt như vậy, cả buổi tối muốn quân bài nào liền tới quân bài đó.

Cho dù vô tình gặp phải một quân bài hơi nhỏ một chút thì của đối thủ lại còn nhỏ hơn hoặc là không dám chơi với mình, trực tiếp bỏ cuộc.

“Ai ya, hôm nay may thật đấy, lâu lắm rồi chưa được chơi vui như vậy?”, Vạn Thủ Cường mỉm cười, khuôn mặt đầy rạng rỡ.

“Chúng ta đều thua hết rồi, hôm nay dừng ở đây thôi nhỉ?”, Ngô Hồng Hà nhẹ giọng nói.

Chu Kiến Lập đứng dậy, hậm hực nói: “Dừng đi, dừng đi, tôi buồn ngủ lắm rồi, lần sau nhất định sẽ lấy lại!”
Vạn Thủ Cường cũng mỉm cười đứng dậy: “Bất cứ lúc nào cũng hoan nghênh!”
Trong lúc nói chuyện, ván bài cứ thế mà tan.

Ở cửa, những chiếc xe của Lưu Hoành và Chu Kiến Lập lần lượt rời đi, Ngô Hồng Hà nhìn Vạn Thủ Cường với vẻ ghen tị, nói: “Chú may mắn thật đấy”.

Vạn Thủ Cường cười đắc thắng: “Hai thằng ngu chẳng biết chơi gì cả, bài của chú nhỏ vậy mà cũng không dám chơi, mấy lần trộm gà thành công rồi”.

“Chú à, chú giỏi thật đấy”, Ngô Hồng Hà cười nói.

Lúc này tiền cũng đã được chuyển xong, Vạn Thủ Cường ngồi vào trong xe, ngó đầu ra nói với Ngô Hồng Hà: “Lần sau nhớ gọi chú nhé”.

“Vâng ạ”.

Ngô Hồng Hà mỉm cười nhìn xe của Vạn Thủ Cường rời đi.

Quay trở về bên trong, Ngô Giang Hải đang ngồi vắt chéo chân ăn sáng.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 388: 388: Chơi Như Vậy Chả Vui Chút Nào


“Đi rồi à?”, Ngô Giang Hải hỏi.

“Đi rồi”.

Ngô Hồng Hà gật đầu, cười lạnh nói: “Bây giờ ông ta đang mong chờ ván bài tiếp theo lắm”.

“Mặc dù anh Lý không có ở đây nhưng dường như đã tính sẵn được tâm lý biến hóa của Vạn Thủ Cường rồi, khả năng nắm bắt lòng người của anh ta thật quá đáng sợ”.

Ngô Giang Hải lắc đầu, nói: “Mau chóng gọi điện thoại cho anh Lý, báo cáo tình hình ở đây đi, bước tiếp theo cũng phải lập tức tiến hành”.


Trong phòng làm việc của công ty giải trí Hoa Nghị Huynh Đệ, Lý Thần vừa nghe điện thoại vừa ném phi tiêu vào giữa hồng tâm, nhẹ giọng nói: “Muốn câu cá đương nhiên phải thả mồi trước, chiều mai tôi sẽ bảo người mang thêm 30 triệu tiền mặt tới”.

“30 triệu này”.

Lý Thần rút một phi tiêu trên trái tim màu đỏ, thản nhiên nói: “Chính là mồi câu để g**t ch*t Vạn Thủ Cường”.

Khi cúp máy, Lý Thần xoay người lại, có một người cung kính đứng phía sau anh từ lâu.

“Anh Lý, những công ty cho vay tư nhân cho Cameron vay mà anh bảo tôi liên hệ đã có câu trả lời chính xác rồi”.

“Chỉ cần chúng ta cho mỗi công ty một triệu, bọn họ sẽ lập tức đòi lại khoản tiền đã cho Cameron vay”.

“Nợ là của bọn họ, chúng ta bỏ tiền ra giúp bọn họ được đòi lại nợ sớm hơn, trên đời làm gì có chuyện nào tốt hơn vậy được nữa, huống hồ gì đám cho vay nặng lãi này đều là những con quỷ hút máu người?”
Lý Thần ngồi trên ghế của sếp, nhẹ giọng nói: “Đưa tiền cho họ, nhớ kỹ bảo bọn họ phải làm gì”.


Ngày thứ ba, Vạn Thủ Cường vô thức liếc nhìn điện thoại di dộng của mình.

Không có chút động tĩnh.

Ông ta có chút cáu kỉnh.

Thắng tiền là chất gây nghiện, và hương vị của chất nghiện này thật sự quá tuyệt vời.

Từ khi thắng được 15 triệu trong lần chơi trước, Vạn Thủ Cường ngày nào cũng chờ đợi cuộc gọi của Ngô Hồng Hà.

Nhưng hai ngày nay, Ngô Hồng Hà không có chút tin tức nào, cứ như thể đã biến mất vậy.

Điều này khiến cho Vạn Thủ Cường có chút khó chịu,
Mặc dù ông ta luôn tự nhủ bản thân rằng thắng được 15 triệu là tốt, có thể thu tay lại để đảm bảo an toàn rồi, đợi lần sau rồi kiếm tiếp.

Nhưng Vạn Thủ Cường luôn cảm thấy rằng nếu tiếp tục chơi, ông ta còn có thể thắng được nhiều hơn nữa.

Lần trước ông ta mang theo quá ít nên phạm vi đặt cược bị thu hẹp, chơi như vậy chả vui chút nào.

Trong lúc đang suy nghĩ vẩn vơ, điện thoại của Vạn Thủ Cường reo lên.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 389: 389: “đừng Có Đắc Ý Sớm”


Là Ngô Hồng Hà!
Tâm trạng của Vạn Thủ Cường lập tức vui trở lại, ông ta nhanh chóng nhấn nghe.

“Chú à, lần trước Lưu Hoành và Chu Kiến Lập thua tiền nên rất hậm hực, mấy ngày nay bọn họ tích được một khoản tiền lớn, vẫn địa điểm cũ, nói rằng muốn báo thù.

Lần này số tiền họ mang tới có hơi nhiều đấy, xem bộ dạng có vẻ nhất quyết muốn thắng lại bằng được, chú có tới không?”
Vạn Thủ Cường cười đắc ý, nói: “Chú mà phải sợ bọn họ á? Bọn họ là cái rắm gì, chỉ là đồ bại trận mà thôi!”

Cũng trong căn biệt thự đó, ván bài đang diễn ra một cách ác liệt.

Chỉ có điều lần này, vận may của Vạn Thủ Cường dường như không được tốt cho lắm.

Ván bài mới bắt đầu được hơn một tiếng mà ông ta đã thua hơn hai triệu.

Mặc dù đây chỉ là con số nhỏ so với số tiền 15 triệu thắng được trước đó nhưng lại đang báo hiệu một điềm rất xấu.

“8 điểm”, nhà cái lãnh đạm lên tiếng, thu hết những con chip của Lưu Hoành, Chu Kiến Lập và Ngô Hồng Hà đưa cho Vạn Thủ Cường.

Thấy bản thân cuối cùng cũng được hồi máu một chút, Vạn Thủ Cường mới thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ trong ván này, ông ta đã lấy lại được hơn 400.000.

Mức độ k*ch th*ch trong ván bài có thể thấy rõ.

“Mẹ nó như gặp ma ấy, vậy mà cũng thắng lại được?”, Chu Kiến Lập cau mày, hậm hực nói.

Ông ta vừa bị kẹp chặt tại điểm 7 điểm vừa rồi.

Vạn Thủ Cường cười ha ha, nói: “Vận may tới rồi, muốn cản cũng không được”.

“Đừng có đắc ý sớm”, Chu Kiến Lập vặc lại một câu.

Ván bài tiếp tục.

Ba giờ sau, Vạn Thủ Cường không chỉ giành lại được số tiền đã mất mà còn kiếm thêm được hơn 10 triệu.
“Hôm nay nhất định là ngày tôi phát tài rồi”, Vạn Thủ Cường lại ăn hết tất cả, đắc ý cười lớn.

Lưu Hoành đập bàn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mẹ nó chứ, ông đây không tin, đổi bài đi!”
Ngô Hồng Hà nhướng mày, thản nhiên nói: “Ông Chu, vậy là ông không đúng rồi, chúng ta đã đặt ra quy tắc là mười ván mới đổi bài, bây giờ mới ván thứ tám, ông đã muốn đổi bài rồi? Ông đang nghi ngờ tôi giở trò sao?”
Hai mắt Lưu Hoành đỏ lên, nói: “Mẹ kiếp hai người là chú cháu họ, sao tôi biết được có mánh khóe gì không?”
Ngô Hồng Hà nheo mắt lại nhìn Lưu Hoành, nói: “Sếp Lưu, nói chuyện cần phải có chứng cứ, nếu như tôi thật sự làm vậy thì ngay từ đầu đã không tiết lộ quan hệ của chúng tôi rồi, nói với ông điều này để chứng minh rằng chúng tôi trong sạch, ông không chơi được nữa thì đừng chơi!”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 390: 390: Không Chơi Được Nữa Thì Đừng Chơi!


Lúc này Chu Kiến Lập đang bận rộn đánh giá một lượt, nói: “Hai vị bớt kích động, bớt kích động, những ván bài thế này mà cứ thua mãi không tránh khỏi bực tức, ý của ông Lưu không phải như vậy đâu”.

“Như này đi, cậu Ngô, cậu đổi một bộ bài khác, cũng không phải chuyện gì to tát”.

Ngô Hồng Hà hừ lạnh một tiếng, nói: “Chỉ lần này thôi đấy”.

Nói xong, anh ta bảo nhà cái xáo một bộ bài mới tinh.

Còn Vạn Thủ Cường thì im lặng nhìn toàn bộ sự việc diễn ra, trong lòng cười nhạo Lưu Hoành chơi thua nên cú, cũng hoàn toàn yên tâm với ván bài này, dấu vết nghi ngờ trong lòng ông ta hoàn toàn biến mất.

Trò chơi vẫn tiếp tục tới tận tối muộn, sắc mặt của Vạn Thủ Cường dần trở nên u ám.

Phong thủy luân hồi, bây giờ đến lượt ông ta bắt đầu thua lỗ.

Giống như gặp phải ma vậy, tất cả các lá bài trên tay đều rất nhỏ, hiếm khi bốc được một lần lớn, hoặc là đối thủ lớn hơn ông ta, hoặc là đối phương bỏ lượt trước.

Mà số tiền dưới chân ông ta, từ hơn 20 triệu ở thời kỳ đỉnh cao nhất đến bây giờ chỉ còn lại khoảng vài trăm nghìn ít ỏi.

“Chà, vận may của tôi tới rồi”, Lưu Hoành cười phớ lớ, rải bài ra, ông ta lớn nhất, ăn sạch.

Vạn Thủ Cường đã mất tất cả số tiền cuối cùng của mình.

Sau khi vui vẻ châm một điếu thuốc, Lưu Hoành nói với Vạn Thủ Cường: “Chủ tịch Vạn, hết tiền rồi à? Tính thôi hay như nào đây?”
Vạn Thủ Cường cởi cúc áo ở cổ, hai mắt đỏ ngầu: “Ông đây chỉ là vận may nhất thời không tốt thôi, ông đắc ý cái gì chứ? Số tiền này không phải là mấy ngày trước ông thua tôi sao? Coi như trả lại cho ông là được rồi?”
Nói xong, Vạn Thủ Cường lấy một tấm séc trong người ra, viết xong liền đập xuống bàn, nghiến răng nói: “Một tờ séc 20 triệu! Ai có tiền mặt, đổi cho tôi!”
Ngô Hồng Hà hồ hởi nói: “Đây là biệt thự của cháu, tiền mặt đương nhiên là có rồi, người đâu, mang 20 triệu tiền mặt tới đây cho chú tôi”.

Nói xong, Ngô Hồng Hà nhận lấy tấm séc một cách rất tự nhiên.

Nhìn thấy cả núi tiền đổ ra dưới chân mình, Vạn Thủ Cường nghiến răng nói: “Tiếp tục!”
20 triệu này chỉ kiên trì được trong 30 phút đã mất sạch!
Ngay cả Vạn Thủ Cường đã quá quen với những màn chơi lớn lúc này cũng hô hấp khó khăn.

30 phút mất 20 triệu, ông ta đã tức đỏ cả mắt.

“Mẹ kiếp nữa, nóng chết mất, điều hòa để nhiệt độ cao như vậy làm gì? Không trả được tiền điện à?”, Vạn Thủ Cường tức giận đè đầu một người giúp việc ra chửi.

Người giúp việc rất ấm ức, nhưng không dám lên tiếng, vội vàng chạy đi chỉnh nhiệt độ điều hòa xuống thấp hơn.

“Chủ tịch Vạn, thua tiền cũng đừng có nổi giận vô cớ thế chứ? Không chơi được nữa thì đừng chơi!”, Lưu Hoành cười lớn nói.

“Câm cái miệng của ông lại!”, Vạn Thủ Cường hằn học liếc nhìn ông ta một cái, lại rút ra từ séc 50 triệu, nghiến răng nói: “Chơi tiếp!”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 391: 391: Khá Lắm


Vạn Thủ Cường càng lúc càng cảm thấy nặng nề bất an.

Đang định nói gì đó thì điện thoại của ông ta đổ chuông như đang thúc giục.

Phát hiện là người tâm huyết trong công ty gọi tới, Vạn Thủ Cường mặc kệ tất cả vội nghe máy.

“Chủ tịch, rốt cuộc ông đã đi đâu vậy? Công ty sắp nổ tung rồi, tôi gọi cho chủ tịch cả bốn tiếng đồng hồ mà không được!”
Nghe thấy giọng nói cuống cuồng vang lên, Vạn Thủ Cường trầm giọng: “Hoảng cái gì! Có chuyện gì mau nói!”
“Chủ tịch, xong rồi, đám người mà chúng ta mượn tiền, đột nhiên tập trung toàn bộ trước cổng công ty đòi trả lại tiền.

Nhưng công ty không có ông ký tá, chúng tôi không lấy tiền ra được, hơn nữa số tiền trong tài khoản công ty càng ngày càng ít đi, chỉ còn lại vài trăm nghìn thôi”.

Vạn Thủ Cường giống như bị sét đánh, số tiền trong tài khoản công ty đã bị ông ta đổi thành séc để chơi cờ bạc thì làm gì còn có tiền.

Nhưng điều kỳ lạ là số tiền nợ ngoài kia vẫn chưa đến hạn, tại sao đám người đó giờ lại tới đòi nợ chứ?

“Không phải còn vài tháng nữa mới tới hạn sao?”, Vạn Thủ Cường cảm thấy cổ họng khô đắng.

Ông ta cảm thấy sự u ám đang bao trùm lấy đầu mình, tạo thành một vòm lưới khiến ông ta không thể chạy thoát, một giây sau sẽ chụp xuống và khiến ông ta bị tiêu diệt.

“Không biết nữa, bọn họ không thèm cả tiền lãi một mực đòi chúng ta trả gốc.

Giờ vì không tìm thấy ông nên bọn họ tới siêu thị làm loạn rồi”.

“Mười mấy người phụ trách một siêu thị, giờ tổng công ty vẫn còn mấy chục người đứng đây này, điện thoại phía tôi sắp bị gọi tới mức phát nổ rồi!”
Vạn Thủ Cường vừa ngay thấy vậy thì toát mồ hôi lạnh.

Tay ông ta nóng ran, đầu thì lạnh ngắt.

Người trong điện thoại hỏi phải làm sao, còn Vạn Thủ Cường thì để rơi điện thoại xuống đất.

Đôi mắt ông ta âm sầm nhìn Ngô Hồng Hà, và lạnh lùng nói: “Ngô Hồng Hà, rốt cuộc là chuyện gì vậy!”

Ngô hồng Hà mặc kệ Vạn Thủ Cường như sắp bùng nổ kia, chỉ bước ra mở cửa.

Vạn Thủ Cường nhìn về hướng cánh cửa, nhìn thấy trên ghế sopha bên ngoài biệt thự thì thấy Ngô Hồng Hải đang cung kính ngồi uống trà với một thanh niên.

“Lý Thần sao?”
Vạn Thủ Cường giật mình, cảm giác toàn thân lạnh ngắt.

Ông ta có tính như thế nào cũng không ngờ Lý Thần lại xuất hiện ở đây.

Ngay sau đó Ngô Hồng Hà bước ra cung kính cúi người trước Lý Thần: “Anh Lý, đã xử lý ổn thỏa rồi”.

Lý Thần uống một ngụm trà, cười nói: “Khá lắm”.

Ngô Hồng Hà để lộ vẻ vui mừng và đắc ý khi được khen ngờ với bộ dạng giống như một chân chó vậy.

Khiến Vạn Thủ Cường nhìn thấy mà giật giật thái dương.

Lý Thần ngẩng đầu, nhìn biểu cảm của Vạn Thủ Cừờng, thản nhiên nói: “Chủ tịch đã lâu không gặp, gặp tôi ở đây chắc bất ngờ lắm nhỉ?”
Vạn Thủ Cường nghiến răng, bỗng cảm thấy bất an vô cùng và lạnh lùng nói: “Lý Thần, tôi không tìm anh, vậy mà còn dám chạy tới trước mặt tôi? Anh không sợ tôi g**t ch*t anh sao?”
Lý Thần khẽ cười, đặt ly trà xuống: “Tôi thật sự nghi ngờ sản nghiệp của ông, ông tưởng IQ của ông có thể làm được gì? Tại sao tôi lại dám xuất hiện ở đây, ông còn không hiểu sao?”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 392: 392: “anh Thật Sự Muốn Cá Chết Lưới Rách Sao”


Ngô Hồng Hà cũng thở dài: “Chú, chú chọc giận ai không tốt lại cứ đi chọc giận anh Lý.

Cháu cũng là bất đắc dĩ thôi, khuyên chú một câu.

Mau xin anh Lý tha mạng, may ra anh ấy vẫn còn tha cho chú một con đường sống”.

“Tha cái rắm ấy”, Vạn Thủ Cường đột nhiên gầm lên chỉ về phía Ngô Hồng Hà và Lý Thần rồi gầm lên: “Rốt cuộc anh muốn làm gì, rốt cuộc là có ý gì?”
“Muốn tôi xin lỗi cái thằng nhãi này sao? Ngô Hồng Hà, mẹ kiếp cháu cũng điên rồi!”
“Người điên là chú đấy”, Ngô Giang Hải mở miệng, thản nhiên nói: “Chú, chú đã chọc vào người không nên chọc, tự tìm đường chết, đừng có kêu lên nữa, mau xin lỗi và nhận sai với anh Lý đi”.

“Đừng gọi tôi là chú, mẹ kiếp, các người cấu kết với người ngoài hãm hại tôi, mà còn gọi tôi là chú sao”, Vạn Thủ Cường gầm lên.

Ngô Hồng Hà cười lạnh lùng: “Vạn Thủ Cường, chú đã đắc tội với anh Lý mà còn không mau xin lỗi?”
Vạn Thủ Cường nhìn chăm chăm Lý Thần, nghiến răng nói: “Rốt cuộc là chuyện gì, Lý Thần, mau nói rõ ra!”
Lý Thần: “Nói rõ, nói rõ cái gì cơ?”
“Republic of Cameron vốn đang phải đối diện với rủi ro về tài chính sao, chẳng qua tôi giúp nó phát nổ sớm mà thôi.

Chuyện này là sớm hay muộn mà, nổ sớm thì giải quyết sớm, tôi đang giúp ông đấy”.

“Còn về màn đánh bạc này, người ta tự mình mắc câu, rõ ràng ông chơi thua mà còn bày đặt với tôi?”
Đầu Vạn Thủ Cường ong ong, mấy ngày này toàn bộ sự việc đều có liên kết với nhau, cuối cùng hóa ra là một âm mưu đáng sợ.

Vạn Thủ Cường nín thở, cảm giác trước mặt tối sầm, ông ta trợn trừng mắt nhìn Lý Thần, nghiến răng và kêu lên: “Tất cả là âm mưu của mày sao?”
Lý Thần khẽ cười: “Sao lại nói là âm mưu được, chỉ là một chút trò vặt vãnh trên thương trường thôi, nói về âm mưu thì Vạn Thủ Cường ông mới là cao thủ”.

Nghĩ tới việc thua hết tiền lưu động của công ty và đám người cho vay kia đều tới đòi nợ thì với tin đồn đó, những nhà cung ứng hàng hóa chắc chắn sẽ lật mặt, cuối cùng thì ngân hàng thấy tình hình không ổn cũng sẽ bắt bản thân phải trả nợ trước thời hạn.

Một loạt chuyện này, sẽ tạo thành dây chuyền.

Republic of Cameron đã tới thời kì chết.

Vạn Thủ Cường cảm thấy da đầu tê dại.

Hai ngày này, ông ta còn đang bày binh bố trận dìm chết tập đoàn Tô Thị.

Vậy mà chớp mắt thì đã đến nhà mình bị trộm?
“Lý Thần, mày chết không yên đâu!”
Trong lúc kích động, Vạn Thủ Cường dường như muốn bùng nổ.

Ông ta lao lên định nhào vào Lý Thần và thật chỉ muốn xé nát anh ra.

Lý Thần lạnh lùng nhìn Vạn Thủ Cường lao tới.

Nhưng Vạn Thủ Cường vừa mới lao được một nửa thì Lưu Quân đã nhanh chóng xuất hiện trước mặt Lý Thần, siết hầu ông ta và dùng một tay nhấc ông ta lên như nhấc một con chó chết.

Cảnh tượng đó khiến mấy người Ngô Hồng Hà phải nuốt nước bọt.

Ai cũng nhìn Lý Thần bằng ánh mắt sợ hãi, không dám nói gì.

Cổ họng Vạn Thủ Cừờng bị siết chặt, toàn thân bị treo lơ lửng trên cánh tay của Lưu Quân, cảm giác khó thở và khuôn mặt lập tức đỏ au.

“Thả ông ta xuống đi”, Lý Thần thản nhiên nói.

Lưu Quân nghe thấy vậy vội vàng buông tay.

Vạn Thủ Cường giống như một con chó chết nằm sạp ra đất, ôm cổ và thở hổn hển.

Thế nhưng trải qua tình huống vừa rồi cũng khiến Vạn Thủ Cường bình tĩnh hơn.

Ông ta biết có tức giận cũng vô ích bèn miễn cưỡng nhìn Lý Thần, nghiến răng và nói: “Không phải mày là con rể của Tô Đông Thăng sao? Dựa vào cái gì mà khiến nhà họ Ngô phải nghe mày?”
Ngô Giang Hải lắc đầu, thở dài: “Chú còn không chịu tỉnh ngộ, tới giờ vẫn chưa hiểu sao? Trước khi gây sự cũng không xem xem đối thủ là ai? Chú à, sức mạnh của anh Lý đã lớn mạnh tới mức vượt sức tưởng tượng của chú rồi!”
“Đừng nói là nhà họ Ngô mà trước đó, nhà họ Lâm, hai bố con Lâm Lang Thiên chú biết chứ? Gây sự với anh Lý, kết quả cuối cùng thì sao? Phải bồi thường một tỷ tệ.

Lâm Lang Thiên đã phải từ chức chủ tịch Truyền thông Rainbow rồi đó!”
“Đến nhà họ Lâm còn phải cúi đầu, chú nghĩ chú là cái gì?”
Vạn Thủ Cường nghe thấy vậy thì mặt tái mét.

Ông ta nhìn Lý Thần với vẻ không dám tin.

Đôi mắt ánh lên vẻ sợ hãi giống như nhìn thấy ma vậy.

“Anh, rốt cuộc anh là ai, tại sao không nói ra anh có sức mạnh lớn như vậy?”
Lý Thần thản nhiên nói: “Thực ra thứ mà ông biết đúng là thân phận của tôi, còn về lai lịch thì tôi cũng giống như những người khác, sức mạnh lớn nhất của tôi là chính tôi”.

Vạn Thủ Cường cảm thấy hoang mang, cuối cùng mất đi toàn bộ sức lực, bèn cúi đầu nói với Lý Thần: “Anh muốn thế nào thì mới tha cho tôi”.

Lý Thần kinh ngạc nói: “Tha cho ông? Tôi chưa từng nghĩ tới chuyện này”.

Vạn Thủ Cường sững sờ và tức giận: “Anh thật sự muốn cá chết lưới rách sao?”
Lý Thần khẽ cười: “Dường như ông vẫn chưa rõ thế cục bây giờ nhỉ? Cái gì mà cá chết lưới rách? Ông chết chắc rồi nhưng lưới thì không rách được”.

Vạn Thủ Cường cố nén cơn lửa giận, nghiến răng với vẻ không cam tâm: “Dìm chết tôi thì anh có lợi lạc gì? Anh thật sự không coi ai ra gì như vậy sao?”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 393: 393: “anh Muốn Báo Thù Cho Tô Đông Thăng”


“Nói trắng ra, g**t ch*t ông đúng là chẳng có ích gì cho tôi”.

Lý Thần nhìn Vạn Thủ Cường, bình thản nói.

“Thế nhưng ân oán còn đó, thù cần báo thì vẫn phải báo có đúng khộng?”
Nghe tới đây, Vạn Thủ Cường run rẩy toàn thân, trầm giọng nói: “Anh muốn báo thù cho Tô Đông Thăng?”
Lý Thần thản nhiên nói: “Ông hại chết vợ của bố vợ tương lai của tôi, ông cảm thấy tôi sẽ tha cho ông sao?”
Vạn Thủ Cường siết chặt nắm đấm, toàn thân run rẩy vì tức giận và kích động: “Anh định làm gì?"

“Nhìn ông mất hết tất cả, trả cái giá mà ông phải trả!”
Lý Thần đứng dậy, chậm rãi đi tới trước mặt Thủ Vạn Cường, ánh mắt lạnh như núi băng.

“Với người như ông, tự cho mình có tiền có quyền thì ngông cuồng, đắc ý, toàn bộ đối với ông là tiền bạc, vì vậy ông coi tiền còn quan trọng hơn cả mạng của mình”.

“Vì vậy cách tốt nhất để đối phó với người như ông chính là để chính ông chứng kiến bản thân biến thành kẻ nghèo kiết xác, cảm giác đau khổ hành hạ đó đối với ông còn đáng sợ hơn cái chết nhiều”.

Nói tới đây, Lý Thần chỉ khẽ cười khi nhìn Vạn Thủ Cường đang run rẩy toàn thân.

“Chính tay ông đã khiến toàn bộ số tiền lưu động của mình thua sạch thì những nhà cung ứng và những người cho vay kia ông chẳng có cách nào trả sạch được, điều mà họ nghĩ tới đầu tiên chính là lấy tiền từ chính công ty Republic of Cảmeron.

“Không tiền cũng không sao, lấy đồ mà, dù sao thì đồ trong siêu thị cũng nhiều lắm, kiểu gì cũng vớt vát được chút tổn thất”.

“Sau đó, ngân hàng thấy công ty rơi vào thời kỳ bùng nổ cũng sẽ lập tức tố cáo ông ra pháp viện”.

“Tất cả những chuyện này sẽ dần diễn ra trước khi mặt trời ngày mai mọc lên, nói một cách khác, cuộc đời này của ông xong rồi”.

Vạn Thủ Cường nhìn Lý Thần bằng ánh mắt sợ hãi, ông ta run rẩy nói: “Không, không được, tuyệt đối không được!”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 394: 394: “mày Chết Cũng Không Yên Đâu!”


Bỗng nhiên, Vạn Thủ Cường quỳ phụp xuống đất, hay tay túm lấy góc áo của Lý Thần và hét lên: “Lý Thần, không, anh Lý, sếp Lý, ngài Lý, anh không thể làm như vậy tới tôi được.

Tôi biết tôi sai rồi .Tôi đáng chết, tôi là một tên khốn.

Không nên đắc tội với anh”.

“Xin anh cứu lấy tôi.

Tôi thật sự không muốn mất đi Republic of Cameron! Những đối thủ cạnh tranh của tôi sẽ không tha cho tôi đâu.

Anh Lý, xin anh, tha cho tôi!”
Lý Thần lạnh lùng nhìn Vạn Thủ Cường đau khổ rơi nước mắt, và nói với giọng lạnh như băng: “Mười năm trước, cũng có một người phụ nữ khổ sở cầu xin ông nhưng ông có tha cho người ấy không?”
Vạn Thủ Cường run rẩy cầu xin: “Khi đó lợi ích đã che hết mắt tôi, thật sự là tôi không biết sự việc đã thành ra như vậy.

Hơn nữa nói thật, lúc đó tôi căn bản không nghĩ tới việc g**t ch*t người ấy, chỉ là muốn dọa mà thôi”.

“Ai mà biết trong nháy mắt thì bà ta đã không còn, nếu không dù tôi có mấy lá gan cũng không dám giết”.

“Tôi nguyện lấy ra một nửa tài sản của Republic of Cameron, không, hai phần ba, hai phần ba đổi lấy một lần xin tha mạng của anh.

Ít nhiều anh để lại cho tôi một ít.

Anh Lý, tôi sai rồi.

Tôi thật sự sai rồi!”
Trong cơn hoảng loạn và sợ hãi, Vạn Thủ Cường quỳ xuống, ra sức dập đầu với Lý Thần.

Tiếng dập đầu cộp cộp dưới đất không ngừng truyền tới, trong chốc lát, đầu của Vạn Thủ Cường đã thấm đẫm máu.

Lý Thần lạnh lùng nhìn màn biểu diễn của Vạn Thủ Cường, không ngăn cản cũng không hề cổ động.

Kết cục của Vạn Thủ Cường đã sớm được định đoạt.

Bất luận là ông ta chửi bới hay là quỳ xuống cũng vậy, đối với Lý Thần thì đều không thể thay đổi được bất kỳ điều gì.

“Lưu Quân”, Lý Thần thản nhiên nói.

“Anh Lý Thần”, Lưu Quân bước lên trước.

“Lôi ông ta ra, tôi không muốn nhìn thấy ông ấy nữa”.

Lưu Quân đáp lại một tiếng, quay người rồi túm lấy Vạn Thủ Cường đang kêu gào thảm thiết và lôi ra ngoài cửa.

Lúc mới đầu, Vạn Thủ Cường còn không ngừng cầu cứu, kêu gào.

Nhưng thấy không có bất kỳ hiệu quả gì nên đã hoàn toàn từ bỏ.

“Lý Thần, mày sẽ chết không yên đâu! Mày nhớ lấy, Vạn Thủ Cường tao dù có làm ma cũng không tha cho mày! Ngày hôm nay của tao chính là ngày mai của mày! Mày đừng đắc ý sớm quá.

Sẽ có một ngày mày cũng sẽ bị người khác dẫm dưới chân thôi”.

“Mày chết cũng không yên đâu!”
Một tiếng ầm vang lên, Lưu Quân ném ông ta ra khỏi biệt thự và đóng cửa lại.

"Tai cũng được yên tĩnh rồi”, Lý Thần khẽ thở phào, nhìn hai anh em Ngô Hồng Hà và Ngô Giang Hải.

Sự sợ hãi và kính nể lóe lên trong ánh mắt của hai anh em.

Thấy Lý Thần nhìn, họ vội vàng đứng bật dậy, bộ dạng ngoan ngoãn nghe lời.

“Mọi người biểu hiện khá lắm!”
Nghe Lý Thần nói vậy, Ngô Hồng Hà và Ngô Giang Hải bỗng cảm thấy cảm động.

Sau khi kinh ngạc vì được khen thì Ngô Hồng Hà vội vàng cười nói: “Đều là do kế hoạch của anh hay, chúng tôi chỉ làm theo mà thôi, chẳng có gì”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 395: 395: Hơn Một Trăm Triệu Tệ Đấy


Lý Thần cười nói: “Kịch bản đúng là do tôi viết nhưng cũng phải có kỹ năng diễn xuất của mọi người mới được, nếu không màn kịch này thật sự là không dễ hát”.

“Theo như thương lượng ban đầu, tối nay tôi sẽ lấy ba phần tiền của số tiền năm trăm triệu tệ mà Vạn Thủ Cường thua ngày hôm nay, số còn lại sẽ chuyển tới tài khoản của mọi người trong ngày mai”.

Nghe thấy vậy, cả mí mắt của Ngô Hồng Hà và Ngô Giang Hải đều co giật.

Đây không phải là kiếm được tiền nữa, mà là kiếm được bội tiền.

Trước đó bọn họ cảm thấy, chỉ cần cố gắng lấy được tầm một trăm triệu tệ của Vạn Thủ Cường đã là khá lắm rồi, như vậy ba người chia thành hơn ba mươi triệu tệ cũng được dù không nhiều lắm.

Nhưng giờ là năm trăm triệu tệ, chia ba mỗi người cũng hơn một trăm triệu, bọn họ thật sự cảm thấy không dám nhận.

“Anh Lý, như này thật sự nhiều quá.

Chúng tôi cũng chẳng bỏ sức mấy, hay là chúng tôi lấy mười phần trăm thôi”.

Ngô Giang Hải nói được một nửa thì Lý Thần đã cắt lời
Vừa nói, Lý Thần vừa đứng dậy, đi về phía cửa: “Thu dọn sạch sẽ chỗ này, tôi còn nhiều việc lắm, đi trước đây”.

Lý Thần dẫn theo Lưu Quân ung dung rời đi.

Ngô Hồng Hà và Ngô Giang Hải nhìn nhau, đồng thời cảm thấy vô cùng kích động.

Hơn một trăm triệu tệ đấy.

Nhất là đối với một cậu ấm như Ngô Hồng Hà.

Mặc dù nhà họ Ngô giàu có nhưng tài sản cá nhân của Ngô Hồng Hà thì cũng chưa bao giờ đạt tới một trăm triệu tệ.

Nhưng mà hiện tại, trong chớp mắt, họ đã có rồi sao?
Ngô Hồng Hà có cảm giác như đang nằm mơ.

“Đây chính là cảm giác được ôm đùi đó mà? Mẹ kiếp sướng thật đấy", Ngô Hồng Hà lầm bầm.

Cuối cùng thì Ngô Giang Hải cũng nghĩ ra điều gì đó và nói với Ngô Hồng Hà: “Giờ chúng ta phải đi tìm hai người mà trước đó em đã tìm để dặn dò rồi cho chúng thêm chút tiền, dặn rời khỏi thủ đô ngay lập tức, cả đời này cũng không được quay lại nữa”.

Ngô Hồng Hà gật đầu: “Phải phải, đây là chuyện quan trọng!”

Ánh nắng buổi sớm rọi vào phòng ăn thông qua cửa sổ.

“Vạn Thủ Cường xong rồi”, Lý Thần thản nhiên nói.

Tô Đông Thăng nghe thấy vậy thì vô cùng kinh ngạc.

Người như Vạn Thủ Cường khó đối phó tới mức nào, Tô Đông Thăng biết rõ, nói một cách nghiêm khắc thì cuộc chiến của mười năm trước, dù có nhiều nhân tố mà người khác không biết nhưng ông cũng vẫn đã thua.

Vậy mà giờ, mới có mấy ngày mà Vạn Thủ Cường đã bị Lý Thần đạp đổ?
Nghe toàn bộ kế hoạch của Vạn Thủ Cường, Tô Đông Thăng hình dung ra một cách chi tiết trong đầu.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 396: 396: “cháu Tặng Chú Một Món Quà Nhé”


“Kế hoạch của cháu thực ra không phức tạp, có thể thành công là hoàn toàn dựa vào việc nắm được điểm yếu trong tính cách của Vạn Thủ Cường.

Kết cục này, đối với người từng trải mà nói thì chẳng có gì là cao minh cả”.

“Nhưng khó nhất là dựa vào hoàn cảnh hành động.

Kế hoạch này cháu thiết kế riêng cho Vạn Thủ Cường, để hắn không phát hiện ra còn khó, đẹp, đúng thật là quá đẹp!”
Tô Đông Thăng khen ngợi.

Trước đây ông ấy chỉ cảm thấy hài lòng với Lý Thần nhưng luôn cảm thấy dù sao Lý Thần vẫn còn trẻ, vẫn cần phải tôi luyện thêm.

Nhưng không ngờ là những việc mà Lý Thần làm đã vượt qua cả ông ấy từ lâu rồi.

Tô Đông Thăng vừa cảm thán vừa vui mừng, cảm giác đúng là ông trời đối xử với mình không tệ, mang tới một Lý Thần – một cậu con rể chẳng có gì phải soi xét.

Lý Thần cười: “Thực ra cũng chỉ là một chút trò vặt vãnh mà thôi ạ.

Muốn có hiệu quả trong thời gian ngắn thì đành phải làm chuyện bất thường.

Nhưng dù sao cũng chỉ là trò vặt nên chẳng có gì đáng để tự hào ạ”.

Thế nhưng Tô Đông Thăng lại lắc đầu: “Điều này thì cháu sai rồi.

Bất luận là cách gì, có đôi khi đạt được mục đích mới chính là tiêu chuẩn duy nhất”.

“Có ông vua nào lên tới đỉnh vinh quang mà không giẫm lên xương cốt chứ? Chỉ có điều tới khi đó người ta chỉ nhìn thấy ánh sáng huy hoàng của người đó còn lại mấy ai so đo về quá trình thành công của họ đâu”.

Lý Thần gật đầu, đang định nói gì đó thì có một người đàn ông trung niên từ ngoài chạy vào.

Người đàn ông trung niên này nhìn thấy Lý Thần và Tô Đông Thăng ngồi cùng bàn thì lập tức lao tới.

Người này Lý Thần biết, lúc trước ở buổi tọa đàm đã có mối quan hệ khá tốt với Tô Đông Thăng.

Đó chính là Kiều Khắc Lý.

“Ông Tô, ông đã nghe chưa?”
Kiều Khắc Lý kinh hoàng ngồi xuống, quay qua nói với Tô Đông Thăng bằng vẻ kích động.

“Vạn Thủ Cường xong đời rồi!”
Tô Đông Thăng cười: “Chúng tôi biết rồi?”
Kiều Khắc Lý vỗ đùi, nói; “Chuyện lớn như vậy sao có thể giấu được chứ.

Vốn Vạn Thủ Cường nói hôm nay sẽ tổ chức lại buổi họp, nhất định sẽ quyết định lại về việc tiêu chuẩn nghề nghiệp và quản lý việc cạnh tranh”.

“Kết quả, chúng tôi đợi tới đợi lui thì cuối cùng ông ta không hề xuất hiện.

Sau đó, chúng tôi nhận được tin, nó rằng siêu thị của Repbulic of Camera đã đóng cửa.

Rất nhiều nhà cung ứng cùng những người cho vay lãi cao đều đi tìm Vạn Thủ Cường!”
Đôi mắt Kiều Khắc Lý ánh lên vẻ kinh nể và nói nhỏ: “Mọi người biết không, nghe nói lần này Vạn Thủ Cường đã đắc tội với một nhân vật tầm cỡ, và bị người đó khiến cho phá sản đấy”.

Lý Thần nghe thấy vậy thì bật cười.

Cái giới kinh doanh này, thông tin lách đi thật nhanh, anh bật hỏi: “Là nhân vật tầm cỡ nào vậy?”
Kiều Khắc Lý thấy Lý Thần hỏi bèn dùng giọng giáo huấn của trưởng bối nói: “Bọn tôi cũng không biết, chỉ nghe nói là một nhân vật tầm cỡ có tay mắt thông thiên.

Nghĩ cũng phải, nếu như không có bối cảnh hùng mạnh thì sao có thể khiến Republic of Camera bị sụp đổ trong một thời gian ngắn như vậy chứ?”
“Vì vậy đặc biệt mới nói, những người trẻ như các cậu, ra ngoài nên khiêm tốn một chút, đừng gây sự với người khác.

Bởi vì chẳng ai biết được người mà mọi người động vào có phải là sau lưng có một nhân vật tầm cỡ hay không.

Tới khi đó mà hối hận cũng không kịp nữa đâu, người trẻ à, nhớ rõ chưa?”
Lý Thần đang định nói gì đó thì Lưu Quân từ ngoài bước vào, khẽ nói: “Anh Lý Thần, Ngô Giang Hải tới, nói là muốn hỏi anh về việc có hứng thú với Republic of Cameron không.

Nếu có thì sẽ tặng lại toàn bộ công ty đó cho anh.

Lý Thần suy nghĩ rồi cười với Tô Đông Thăng: “Cháu tặng chú một món quà nhé?”
Không đợi Tô Đông Thăng đồng ý, Lý Thần đã lấy khăn lau miệng, đứng dậy nói với Kiều Khắc Lý đang ngồi ngây như phỗng trên ghế: “Sếp Kiều, tôi có chút chuyện phải đi trước, những gì ông nói đều đúng, tôi sẽ nhớ kỹ”.

Nói xong, Lý Thần để Lưu Quân dẫn đường và đi gặp Ngô Giang Hải.

Còn ở phía sau, Kiều Khắc Lý giống như kẻ ngốc, ngồi ngây một chỗ, khó khăn lắm mới quay đầu nhìn Tô Đông Thăng đang chăm chú ăn sáng và nói với vẻ chua chát: “Là Lý…”
“Là thằng bé làm đó”, Tô Đông Thăng cười, vô cùng thích thú khi nhìn thấy biểu cảm của Kiều Khắc Lý.

Ông ấy đắc ý nói: “Có một cậu con rể trong tương lai như vậy đúng là phúc khí của tôi”.

Bỗng nhiên điện thoại của Kiều Khắc Lý và Tô Đông Thăng đồng thời đổ chuông.

Hai người nghe máy, hai bên đều nghe được thông tin giống nhau.

Vạn Thủ Cường đã nhảy lầu tự tử.

Khi được người khác phát hiện thì đã tắt thở.

Đầu của Kiều Khắc Lý ong ong, phía trước mặt hiện ra hình ảnh khiêm tốn, điềm đạm của Lý Thần, chỉ cảm thấy như đang nhìn thấy thánh sống vậy.

“Tôi...mấy chục năm qua đã sống kiểu gì vậy!”
 
Vận May Đổi Đời
Chương 397: 397: “vạn Thủ Cường Chết Rồi”


Trong phòng tiếp tân của khách sạn, Lý Thần nhìn thấy Ngô Giang Hải đang cung kính đứng đợi.

“Có chuyện gì vậy?”, Lý Thần đi thẳng vào vấn đề.

Ngô Giang Hải kính cẩn nói: “Vạn Thủ Cường chết rồi”.

Lúc này Lý Thần mới nhận được tin tức này, cau mày nói: “Sao đã chết rồi? Tự sát à?”
Ngô Giang Hải nói: “Đúng vậy, nửa tiếng trước tôi mới nhận được tin tức, hiện giờ thi thể đã được vận chuyển đến nhà xác rồi”.

“Đúng là hèn nhát”, Lý Thần nhẹ giọng nói: “Chết thì chết thôi, có liên quan gì tới chuyện anh định nói với tôi không?”
Ngô Giang Hải vội vàng nói: “Tôi cũng không ngờ rằng ông ta lại tự sát luôn thế, chắc là ông ta không muốn bị giày vò, vì vậy vừa nhận tin tức này, tôi phát hiện ra rất nhiều việc có thể thực hiện được”.

“Trước đây để tránh rủi ro về vay nợ, Vạn Thủ Cường đã chuyển đổi tất cả cổ phần của công ty sang đứng tên một người họ hàng nọ, người họ hàng đó tôi biết, rất nghe lời của chúng tôi, bây giờ Vạn Thủ Cường chết rồi, công ty Cameron trên danh nghĩa hoàn toàn thuộc về người đó”.

Nói đến đây, hai mắt Ngô Giang Hải sáng lên, trầm giọng nói: “Tôi có thể đứng ra làm chủ, chuyển hết toàn bộ cổ phần sang tên cho anh Lý”.

Lý Thần ngồi trên sofa, vẻ mặt thích thú nhìn Ngô Giang Hải, nói: “Giá trị thị trường của Cameron khoảng 4 tỷ.

Dù bây giờ đang nợ nần chồng chất, nhưng sau khi trả hết các khoản nợ, tài sản còn lại ít nhất cũng khoảng 2 tỷ.

Anh nói đưa cho tôi là đưa à? Bản thân anh không có chút rung động nào sao?”
Ngô Giang Hải vội vàng nói: “Chúng tôi cho rằng, việc duy trì hợp tác lâu dài với anh Lý sẽ mang lại lợi ích lớn hơn nhiều so với Cameron”.

Nói xong, Ngô Giang Hải có chút ngượng ngùng, nói tiếp: “Hơn nữa, nói thật lòng, anh em chúng tôi dựa vào các mối quan hệ của gia đình để làm ngành giải trí thì còn được chứ với ngành siêu thị, thành thật mà nói anh em chúng tôi không chơi được, đừng nói là công ty lớn như vậy”.

Lý Thần nhìn Ngô Giang Hải, không trả lời ngay, như thể đang suy xét xem lời nói của anh ta có mấy phần thật mấy phần giả.

Cảm giác được ánh mắt của Lý Thần luôn nhìn về phía mình, tim của Ngô Giang Hải nhảy lên tận họng.

Nói thẳng ra trước khi tới đây, ba bố con bọn họ đã thảo luận về việc nên xử lý công ty Cameron thế nào.

Ý kiến đầu tiên của hai anh em họ là nuốt chửng nó, cho dù không làm tiếp được thì cũng bỏ túi một số tiền lớn.

Nhưng ý nghĩ này đã bị Ngô Hán Lâm kiên quyết phản đối.

Theo lời của Ngô Hán Lâm, đây là một khoản đầu tư, hoặc có thể nói là phiếu đầu tư, có thể có được tấm vé lên con tàu lớn của Lý Thần!
Lợi ích tương lai mà nhà họ Ngô nhận được sẽ còn lớn hơn thế này.

Thái độ của Ngô Hán Lâm kiên quyết như vậy là bởi vì dù sao ông ta cũng có nhiều kiến thức hơn hai đứa con trai của mình, hơn nữa vị trí hiện tại cũng khá nhạy cảm nên có thể nhận được những tin tức mà người khác không biết.

Vì vậy ông ta càng hiểu rõ hơn năng lực của Lý Thần đáng sợ đến mức nào.

Đây là điểm quan trọng mà Ngô Giang Hải không nói ra.

Hiện giờ Lý Thần đã xử đẹp Vạn Thủ Cường, nhưng thái độ của anh đối với Cameron thì không ai hay biết.

Nếu như nhà họ Ngô tự mình nuốt chửng Cameron, khiến cho Lý Thần không vui thì phải làm sao?
Chính vì những cân nhắc và lo lắng đó mà mới có chuyện hôm nay Ngô Giang Hải tới tìm Lý Thần.

“Cho anh hai lựa chọn”, Lý Thần lên tiếng.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 398: 398: Lợi Ích Là Trên Hết


Ngô Giang Hải nghe thấy vậy liền ngẩng đầu lên nhìn Lý Thần, tảng đá trong lòng dần rơi xuống, xe ra hành động lần này của anh ta là đúng rồi.

“Thứ nhất, tôi bỏ ra 1 tỷ để mua lại cổ phần của Cameron, mặc dù giá thị trường của nó ít nhất là 2 tỷ, nhưng muốn bán không phải là chuyện dễ dàng, vì vậy cũng không thể cho rằng các anh chịu lỗ được”.

“Thứ hai, tất cả các công ty giải trí dưới tên hai anh em anh đều sáp nhập vào Hoa Nghị Huynh Đệ, tôi sẽ chia cho các anh 30% cổ phần trong công ty”.
Nghe xong cũng nhận ra kẻ ngốc cũng biết đường chọn cái đầu tiên.

Nhưng Ngô Giang Hải không hề có chút do dự, lập tức nói: “Tôi chọn cái thứ hai!”
Giao dịch tiền mặt, cả tiền và hàng hóa.

Nếu như chọn cái thứ nhất, có nghĩa đây chỉ là một cuộc giao dịch mà thôi, sau khi giao dịch xong sẽ không còn liên quan gì đến nhau nữa.

Nhưng lấy được phần trăm cổ phần thì lại khác, nhìn thì tưởng chọn cái thứ hai nhà họ Ngô sẽ phải chịu thiệt, nhưng bản thân Ngô Giang Hải biết, về lâu dài, Hoa Nghị Huynh Đệ nhất định sẽ là công ty giải trí và truyền thông lớn nhất cả nước.

Khi đó 30% cổ phần này sẽ càng có giá trị.

Càng quan trọng hơn là, điều này có nghĩa rằng gia đình nhà họ Ngô và Lý Thần sẽ có mối quan hệ ràng buộc về lợi ích, trở thành đồng minh của nhau.

Mà đây cũng chính là điều mà Ngô Hán Lâm đã dặn dò anh ta trước khi ra khỏi cửa.

Lý Thần không hề ngạc nhiên trước sự lựa chọn của Ngô Giang Hải.

Có thể trở thành gia tộc lớn mạnh, còn có thể ngồi vững ở vị trí hiện tại như nhà họ Ngô thì nhất định không phải là một gia tộc thiển cận.

Điều này có thể thấy qua việc họ đã không ngần ngại bỏ rơi người họ hàng Vạn Thủ Cường và bắt tay hợp tác với anh.

Lợi ích là trên hết.

Loại người này là tinh ranh nhất, thông minh nhất, cũng dễ nghiền nát nhất.

Chỉ cần họ có thể nhìn thấy được đủ lợi ích và cái giá khủng khiếp của sự phản bội, vậy thì họ chính là những thuộc hạ trung thành nhất.

Lý Thần mỉm cười đứng lên, đưa tay về phía Ngô Giang Hải, nói: “Thành thật mà nói tôi hi vọng các anh sẽ chọn cái thứ nhất, nhưng nếu các anh đã đưa ra sự lựa chọn của mình thì hợp tác vui vẻ!”
Ngô Giang Hải kìm nén kích động, nắm lấy tay Lý Thần bằng hai tay, trầm giọng nói: “Nhất định rồi!”

Sau khi Ngô Giang Hải rời đi, Lý Thần đến phòng của Tô Đông Thăng và phát hiện Kiều Khắc Lý vẫn chưa đi.

“Lý… à, cậu Lý, chào cậu!”
Nhìn thấy Lý Thần bước vào, Kiều Khắc Lý bật dậy khỏi ghế như lò xo, chào anh một cách thận trọng.

Lý Thần cười nói: “Sếp Kiều khách sáo rồi”.

Kiều Khắc Lý mỉm cười, lén lút đánh giá Lý Thần.

Vẫn khuôn mặt đó, vẫn con người đó.

Nhưng bây giờ, Kiều Khắc Lý nhìn thế nào cũng thấy Lý Thần không hề tầm thường.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 399: 399: Anh Mới Bao Nhiêu Tuổi


Thực lực quá mạnh, chỉ trong thời gian ngắn khiến Vạn Thủ Cường nhà tan cửa nát.

Việc này cần có thủ đoạn nào mới có thể làm được?
Anh mới bao nhiêu tuổi?
Lý Thần không hề quan tâm đến mạch cảm xúc phong phú của Kiều Khắc Lý, nói với Tô Đông Thăng: “Chú Tô, bây giờ cháu định hạ bệ Cameron, để tập đoàn Tô Thị nuốt chửng thị trường của nó.

Như vậy, trong ngành siêu thị cả nước không ai có thể cạnh tranh được với chú nữa”.

Tô Đông Thăng cau mày nói: “Nhưng thể trọng của Cameron lớn hơn tập đoàn Tô Thị, nuốt xuống như vậy e rằng không dễ tiêu hóa đâu”.

Lý Thần cười nói: “Không sao, chỉ cần tốn chút thời gian và chi phí để xử lý cẩn thận là được”.

Tô Đông Thăng suy nghĩ một chút rồi nói: “Được, nhưng chú có một điều kiện”.

“Chú Tô, giữa chúng ta còn điều kiện với không điều kiện gì nữa, chú cứ nói đi”, Lý Thần nói.

“Hãy để tư nhân Thần Thanh của cháu nắm giữ 50% cổ phần của tập đoàn Tô Thị”, Tô Đông Thăng đột nhiên nói.

Lý Thần sửng sốt, không ngờ rằng Tô Đông Thăng lại đưa ra yêu cầu như vậy.

“Chú Tô, chú làm vậy là coi cháu là người ngoài rồi”, Lý Thần nói.

Tô Đông Thăng xua tay, trịnh trọng nói: “Tình cảm là chuyện tình cảm, làm ăn là chuyện làm ăn, 50% cổ phần của tập đoàn Tô Thị đổi lấy Cameron, việc này chú còn lãi chán đấy”.

“Hơn nữa trong tương lai những thứ này chẳng phải đều là của mấy đứa sao, chú chỉ là quản lý hộ thôi, chú đã quyết định rồi”, Tô Đông Thăng nói.

Lý Thần bất lực nói: “Được rồi, vậy số cổ phần này để Tô Vãn Thanh đứng tên đi”.

Tô Đông Thăng mỉm cười gật đầu với Lý Thần: “Cháu đúng là cứng đầu”.

Còn Kiều Khắc Lý ở bên cạnh run rẩy không dám nói chuyện, mới một chút thôi mà ông ấy đã chứng kiến được sự ra đời của bá chủ hàng đầu trong ngành siêu thị cả nước.
Dù kế hoạch có chút thay đổi nhưng về cơ bản vẫn không khác gì.

Tập đoàn Tô Thị của Tô Đông Thăng khởi đầu bằng ngành siêu thị, nuốt chửng Cameron giống như rắn nhỏ nuốt voi vậy, nhưng cùng trong một ngành, không có cái gọi là không chấp nhận được cả.

Hơn nữa với cái chết của Vạn Thủ Cường, toàn bộ Cameron như rồng mất đầu, trước tình huồng như vậy, không có vấn đề gì khi tập đoàn Tô Thị trở thành thủ lĩnh của Cameron.

Để bảo toàn sức mạnh của Cameron ở mức tối đa, Lý Thần và Tô Đông Thăng đã cùng nhau đầu tư để trả tổng số nợ lên đến hơn 1 tỷ của Cameron.

Sau đó tin tức siêu thị hàng đầu cả nước này sáp nhập vào với tập đoàn Tô Thị đã gây náo loạn cả ngành.

Dù sao trước đây cũng không hề có tin tức gì, sau đó Vạn Thủ Cường lại bất ngờ tự sát trong lúc ông ta đang ở thời kỳ đỉnh cao nhất, khủng hoảng nợ nần cũng nổ ra, rồi tập đoàn Tô Thị thông báo đã mua lại toàn bộ cổ phần của Cameron và chính thức điều hành công ty này.
 
Back
Top Bottom