Ngôn Tình Vận May Đổi Đời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vận May Đổi Đời
Chương 340: 340: Để Bọn Chúng Đấu Đá Lẫn Nhau


Nghe xong phân tích của Hoắc An Lan Lý Thần liền gật đầu: “Tôi cũng nghĩ như vậy”.

“Chết tiệt, con cáo già nhà họ Ngô này thực sự khó đối phó hơn hai đứa con trai vô liêm sỉ của ông ta nhiều, lại dám có ý đồ xấu như vậy, tôi lập tức gọi điện thoại chửi cho ông ta một trận”, Hoắc Hoàn Vũ bất bình nói.

“Đừng vội”.

Lý Thần ngăn cản Hoắc Hoàn Vũ.

“Chuyện này đến bây giờ vẫn chỉ là phỏng đoán của chúng ta thôi, cho dù sự thật là như vậy thì cũng là một âm mưu, đã thế chúng ta phải chơi với bọn chúng đến cùng, chó cắn áo rách luôn”.

.

Truyện Quan Trường
“Lợi ích thực sự do nhà họ Ngô đưa ra, ý của Ngô Hán Lâm là đặt lợi ích ở đây, chúng ta có thể lấy được hay không thì phải dựa vào bản lĩnh của chúng ta, không lấy được thì cũng không thể đổ cho ông ta được, dù sao thì lần này nhà họ Ngô cũng hết oan ức rồi”.

“Nhìn xem hai đứa chúng mày, hiểu cái gì? Ngày ngày chỉ biết ăn chơi đàm đúm, trêu hoa ghẹo bướm, còn nghĩ rằng bản thân giỏi giang lắm à?”
Ngô Hồng Hà nói: “Bố, vậy ngày mai làm thế nào?”
Ngô Hán Lâm châm một điếu thuốc, hút một hơi, trầm giọng nói: “Bữa tiệc chúc mừng đăng cai Thế Vận Hội thành công, tao nhường rồi”.

Ngô Giang Hải nghe thấy vậy lập tức biến sắc: “Bố, bữa tiệc này vô cùng quan trọng, bên trên có không biết bao nhiêu ông lớn đang theo dõi, mà chúng ta không phải đã ủy quyền cho nhà họ Lâm đảm nhận tổ chức bữa tiệc này rồi sao.

Nếu như bây giờ đổi ý, cơn thịnh nộ của nhà họ Lâm chúng ta không thể nào gánh nổi được đâu…”
Ngô Hán Lâm lạnh lùng nói: “Dù sao quyền phê chuẩn cũng nằm trong tay tao, cho nhà họ Lâm cũng được, cho Lý Thần cũng được, tao không có ý kiến gì, cụ thể là ai lấy được thì phải xem bản lĩnh của họ rồi”.

Ngô Giang Hải suy tư một hồi, càng nghĩ càng thấy đúng, vui vẻ nói: “Bố, ý của bố là để bọn chúng đấu đá lẫn nhau?”
Ngô Hán Lâm cười gằn một tiếng, nói: “Lợi ích của nhà họ Ngô chúng ta dễ lấy thế sao?”
“Ngày mai khi bữa tiệc bắt đầu, chúng mày nên biết điều một chút, không nên nói thì đừng có nói.

Nhân vật chủ chốt ngày mai không phải chúng ta mà là nhà họ Lâm và Lý Thần, nói không chừng còn có Hoắc Hoàn Vũ… Chúng ta chỉ cần ngồi xem kịch hay là được rồi”.

Ngô Hán Lâm lạnh lùng liếc nhìn Ngô Hồng Hà một cái, mắng: “Sao tao lại sinh ra đứa con não khuyết tật như mày nhỉ?”
Ngô Hồng Hà không biết mình sai ở chỗ nào, vẻ mặt ấm ức nhưng cũng không dám chọc giận Ngô Hán Lâm.

“Hắn làm như vậy gọi là thông minh! Mày cho rằng hắn thật sự sợ rồi à? Nếu như sợ rồi, tối nay đã không ở trước mặt chúng mày b*p ch*t mấy công ty giải trí của nhà ta!”, Ngô Hán Lâm tức giận gầm lên.

“Nên trả đũa chúng mày, hắn đã trả đũa rồi, nếu đã làm rồi thì chẳng sợ tiếp theo chúng mày sẽ làm gì, hắn có lòng tin rằng mình có thể ứng phó được.

Hắn nhường bước như vậy là bởi vì tao lấy lợi ích ra để trao đổi!”
“So với việc trút giận trong chốc lát, lợi ích thu được vào tay mới là thật.

Đạo lý này đến khi nào chúng mày mới có thể hiểu được? Người ta gọi đấy là lùi một bước tiến hai bước, can trường và mưu lược!”
Hoắc Hoàn Vũ sầm mặt nói: “Vậy thì chẳng phải có lợi cho ông ta quá rồi?”
Lý Thần nheo mắt, nói: “Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy, muốn hắt nước bẩn cũng đâu có đơn giản thế”.

Bên trong đại viện thuộc một gia tộc lớn ở Yến Kinh.

Ngô Hán Lâm bình tĩnh đặt điện thoại xuống.

Ngô Giang Hải và Ngô Hồng Hà lo lắng liếc nhìn bố mình, cuối cùng Ngô Giang Hải cắn răng nói trước: “Bố, hắn đồng ý rồi à?”
Ngô Hán Lâm bình thản đáp: “Đồng ý rồi”.

Ngô Hồng Hà nghe xong cũng coi như thở phào được một hơi, không khỏi cười lạnh, nói: “Con còn nghĩ hắn có bản lĩnh lớn thế nào, đây không phải là sợ chó cắn áo rách với nhà họ Ngô chúng ta sao? Cho cái bậc liền bước xuống ngay, cũng coi như hắn biết điều”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 341: 341: Thiển Thảo Đường


Ngày hôm sau, Lý Thần tới công ty giải trí Hoa Nghị Huynh Đệ để tổ chức một cuộc họp trực tuyến trước.

Tuy nhiên tại cuộc họp này, Lý Thần tạm thời hoãn việc tấn công công ty giải trí của nhà họ Ngô lại, thay vào đó tập trung vào việc hợp nhất nguồn lực giữa hai công ty.

Kế hoạch ban đầu của Lý Thần là để công ty ở đại lục và Hồng Kông cùng nhau nở rộ, đồng thời tiến vào thị trường giải trí trong nước.

Đặc biệt là ở thị trường đại lục, anh có lợi thế về ký ức tái sinh, biết rõ rằng thị trường giải trí ở đại lục trong tương lai sẽ là thị trường hàng nghìn tỷ, miếng bánh lớn như vậy nhất định phải sắp xếp trước.

Mặc dù ngành công nghiệp điện ảnh ở Hồng Kông đang suy giảm, nhưng ngành công nghiệp giải trí không chỉ đơn thuần có mỗi ngành phim ảnh.

Hơn nữa, ở Hồng Kông có nhiều minh tinh hơn đại lục, độ nổi tiếng cũng cao hơn hẳn, vì vậy sự kết hợp của hai công ty sẽ đạt được hiệu quả ngoài mong đợi.

“Em gái không thích mấy buổi tiệc của giới thượng lưu, trước đây khi con bé học đại học, có mấy đứa bạn đang phát triển ở Yến Kinh nên hôm nay nó ra ngoài gặp bạn rồi, bảo tôi nói với anh một tiếng rằng nó không đi đâu”, Hoắc Hoàn Vũ giải thích.

Lý Thần gật đầu, suy nghĩ một chút rồi gọi điện thoại cho Lưu Quân, dặn dò Lưu Quân theo sát Hoắc An Lan, bảo vệ cho cô ấy.

Mặc dù ở Yến Kinh không có ai có đủ can đảm ức h**p Hoắc An Lan, nhưng dù sao đây cũng là Yến Kinh chứ không phải Hồng Kông, sẽ có mấy thành phần lưu manh không biết trời cao đất dày gây rắc rối cho cô ấy, có Lưu Quân ở bên thì mọi chuyện sẽ yên ổn.

Khoảng nửa tiếng sau, Lý Thần và Hoắc Hoàn Vũ đã đến một nhà hàng.

Nhà hàng này trông rất bình thường, là một tứ hợp viện thường thấy, nhưng tứ hợp viện này nằm trong khu trung tâm của Yến Kinh, cách cố cung chỉ mười phút đi bộ.

“Em gái không thích mấy buổi tiệc của giới thượng lưu, trước đây khi con bé học đại học, có mấy đứa bạn đang phát triển ở Yến Kinh nên hôm nay nó ra ngoài gặp bạn rồi, bảo tôi nói với anh một tiếng rằng nó không đi đâu”, Hoắc Hoàn Vũ giải thích.

Lý Thần gật đầu, suy nghĩ một chút rồi gọi điện thoại cho Lưu Quân, dặn dò Lưu Quân theo sát Hoắc An Lan, bảo vệ cho cô ấy.

Mặc dù ở Yến Kinh không có ai có đủ can đảm ức h**p Hoắc An Lan, nhưng dù sao đây cũng là Yến Kinh chứ không phải Hồng Kông, sẽ có mấy thành phần lưu manh không biết trời cao đất dày gây rắc rối cho cô ấy, có Lưu Quân ở bên thì mọi chuyện sẽ yên ổn.

Khoảng nửa tiếng sau, Lý Thần và Hoắc Hoàn Vũ đã đến một nhà hàng.

Nhà hàng này trông rất bình thường, là một tứ hợp viện thường thấy, nhưng tứ hợp viện này nằm trong khu trung tâm của Yến Kinh, cách cố cung chỉ mười phút đi bộ.

Dù sao lạc đà ốm nhom cũng còn tốt hơn ngựa, có đội ngũ vận hành của một trong số bốn công ty top đầu ở Hồng Kông, việc phát triển thị trường đại lục sẽ dễ dàng hơn.

Cuộc họp được lên kế hoạch diễn ra ba giờ đồng hồ đã kéo dài suốt cả một ngày.

Cuối cuộc họp, hai công ty cũng đã vạch ra được chiến lược phát triển trong hai năm tới, và tập đoàn giải trí Thần Thanh sẽ cử một đội ngũ quản lý đến giúp Lý Thần quản lý Hoa Nghị Huynh Đệ.

Mặc dù các lãnh đạo cấp cao của Hoa Nghị Huynh Đệ có phần không cam tâm với việc bị thu hẹp quyền lực, nhưng bây giờ ông chủ là Lý Thần, ai cũng không dám nói gì, chỉ đành ngoan ngoãn chấp nhận hiện thực.

Buổi họp kết thúc, chiếc xe do nhà họ Ngô cử đi đón Lý Thần đã đậu sẵn dưới lầu công ty.

Sau khi lên xe, Lý Thần phát hiện chỉ có mình Hoắc Hoàn Vũ..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 342: 342: Ngô Hán Lâm


Lý Thần nghe xong gật đầu, hai người đi qua cánh cửa, đi vào trong sân.

Vừa bước vào trong liền nhìn thấy một khối đá ở trước mặt.

Ở trong tứ hợp viện, loại khối đá này đa phần được thiết kế để hợp phong thủy.

Đi qua dãy nhà bằng đá, dọc theo hành lang lát gạch men có chạm khắc hình rồng bay phượng múa.

Đi sâu vào bên trong, những con đường quanh co dẫn đến những nơi tuyệt đẹp, không còn nghi ngờ gì nữa, sự sang trọng và tinh tế của tứ hợp viện hiện ra trước mắt.

“Khi nào về nghe ngóng xem, ở Yến Kinh có tứ hợp viện nào đang rao bán không, có thể mua một ít để tích trữ”, Lý Thần đột nhiên nói với Hoắc Hoàn Vũ ở bên cạnh.

Hoắc Hoàn Vũ nhìn Lý Thần bằng ánh mắt kỳ lạ, hỏi: “Bây giờ giá cả của tứ hợp viện đều rất chênh lệch.

Nhưng nơi có vị trí địa lý không đẹp bằng thì giá cũng khoảng mấy chục triệu, không hợp lý chút nào”.

Lý Thần cười nói: “Yên tâm đi, mua với giá cao thế nào thì cũng là nhặt được vàng đấy, đợi thêm vài năm nữa, mức giá đó mới gọi là chênh lệch, thậm chí còn được coi là cao ngất ngưởng ấy chứ”.

Lý Thần nghe xong gật đầu, hai người đi qua cánh cửa, đi vào trong sân.

Vừa bước vào trong liền nhìn thấy một khối đá ở trước mặt.

Ở trong tứ hợp viện, loại khối đá này đa phần được thiết kế để hợp phong thủy.

Đi qua dãy nhà bằng đá, dọc theo hành lang lát gạch men có chạm khắc hình rồng bay phượng múa.

Đi sâu vào bên trong, những con đường quanh co dẫn đến những nơi tuyệt đẹp, không còn nghi ngờ gì nữa, sự sang trọng và tinh tế của tứ hợp viện hiện ra trước mắt.

“Khi nào về nghe ngóng xem, ở Yến Kinh có tứ hợp viện nào đang rao bán không, có thể mua một ít để tích trữ”, Lý Thần đột nhiên nói với Hoắc Hoàn Vũ ở bên cạnh.

Hoắc Hoàn Vũ nhìn Lý Thần bằng ánh mắt kỳ lạ, hỏi: “Bây giờ giá cả của tứ hợp viện đều rất chênh lệch.

Nhưng nơi có vị trí địa lý không đẹp bằng thì giá cũng khoảng mấy chục triệu, không hợp lý chút nào”.

Lý Thần cười nói: “Yên tâm đi, mua với giá cao thế nào thì cũng là nhặt được vàng đấy, đợi thêm vài năm nữa, mức giá đó mới gọi là chênh lệch, thậm chí còn được coi là cao ngất ngưởng ấy chứ”.

Ngô Hồng Hà và Ngô Giang Hải đang ngồi ở một bên, vị trí chính giữa là một người đàn ông trung niên tóc đã bạc trắng gần hết, dáng vẻ điềm đạm, có vẻ như là Ngô Hán Lâm.

Bên trái của Ngô Hán Lâm là một thanh niên trạc ba mươi tuổi, ăn mặc tinh tế lịch sự, nhưng trên mặt tràn đầy vẻ bất mãn, lúc này đang nhìn chằm chằm Hoắc Hoàn Vũ, trong mắt hiện lên tia lạnh lẽo.

Người này có lẽ chính là người nhà họ Lâm vừa lên tiếng nói chuyện.

Thấy Hoắc Hoàn Vũ và Lý Thần, Ngô Hán Lâm mỉm cười đứng dậy, nói: “Cậu Hoắc và cậu Lý tới rồi đấy à!”
Vừa nói Ngô Hán Lâm vừa đi tới, trước tiên đưa tay về phía Lý Thần, nói: “Cậu Lý, tôi là Ngô Hán Lâm, hôm nay mời hai cậu tới đây thật ra vì muốn giải quyết chuyện hiểu nhầm trong quá khứ, cảm ơn hai cậu đã nể mặt”.

Lý Thần nghe xong gật đầu, hai người đi qua cánh cửa, đi vào trong sân.

Vừa bước vào trong liền nhìn thấy một khối đá ở trước mặt.

Ở trong tứ hợp viện, loại khối đá này đa phần được thiết kế để hợp phong thủy.

Đi qua dãy nhà bằng đá, dọc theo hành lang lát gạch men có chạm khắc hình rồng bay phượng múa.

Đi sâu vào bên trong, những con đường quanh co dẫn đến những nơi tuyệt đẹp, không còn nghi ngờ gì nữa, sự sang trọng và tinh tế của tứ hợp viện hiện ra trước mắt.

“Khi nào về nghe ngóng xem, ở Yến Kinh có tứ hợp viện nào đang rao bán không, có thể mua một ít để tích trữ”, Lý Thần đột nhiên nói với Hoắc Hoàn Vũ ở bên cạnh.

Hoắc Hoàn Vũ nhìn Lý Thần bằng ánh mắt kỳ lạ, hỏi: “Bây giờ giá cả của tứ hợp viện đều rất chênh lệch.

Nhưng nơi có vị trí địa lý không đẹp bằng thì giá cũng khoảng mấy chục triệu, không hợp lý chút nào”.

Lý Thần cười nói: “Yên tâm đi, mua với giá cao thế nào thì cũng là nhặt được vàng đấy, đợi thêm vài năm nữa, mức giá đó mới gọi là chênh lệch, thậm chí còn được coi là cao ngất ngưởng ấy chứ”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 343: 343: Đẩy Tới Bờ Vực


“Ái chà ra vẻ quá nhỉ?”, Hoắc Hoàn Vũ cười khẩy nói.

Lâm Lang Thiên liếc nhìn Hoắc Hoàn Vũ một cái, lạnh lùng nói: “Hoắc Hoàn Vũ, đừng tưởng rằng nhà họ Hoắc anh đã to bằng trời rồi.

Người ta kính trọng cũng chỉ là những nhân vật tầm cỡ và có sức ảnh hưởng như ông cụ Hoắc thôi, đéo có tí liên quan mẹ gì tới anh đâu!”
“Có chút thế lực thì chẳng qua cũng chỉ ở Hồng Kông thôi, đến Yến Kinh rồi thì Hoắc Hoàn Vũ anh là cái thá gì?”
“Mẹ thằng chó này nữa!”
Hoắc Hoàn Vũ suýt chút nữa thì đạp đổ bàn: “Vậy mày thì là cái thá gì, ở đây ra vẻ vẫn không phải gắn cái mác cậu chủ nhà họ Lâm sao? Mày tách khỏi nhà họ Lâm thì là bãi cứt chó gì?”
“Hoắc Hoàn Vũ tao từ bao giờ đến lượt loại chó má như mày chỉ chỉ trỏ trỏ.

Có bản lĩnh thì cứ tới đi, Hoắc Hoàn Vũ tao mà chùn thì tao không mang họ Hoắc!”
Lâm Lang Thiên cười nhạo một tiếng, khinh thường nói: “Ấu trĩ”.

Nói xong, Lâm Lang Thiên không buồn nhìn Hoắc Hoàn Vũ đang tức giận đùng đùng, quay đầu nói với Lý Thần: “Chính là anh, người muốn giành quyền tổ chức bữa tiệc chúc mừng đăng cai Thế Vận Hội thành công với tôi sao? Sao nào, cảm thấy bản thân sống thoải mái quá, nên muốn tìm chút k*ch th*ch à?”
“Ái chà ra vẻ quá nhỉ?”, Hoắc Hoàn Vũ cười khẩy nói.

Lâm Lang Thiên liếc nhìn Hoắc Hoàn Vũ một cái, lạnh lùng nói: “Hoắc Hoàn Vũ, đừng tưởng rằng nhà họ Hoắc anh đã to bằng trời rồi.

Người ta kính trọng cũng chỉ là những nhân vật tầm cỡ và có sức ảnh hưởng như ông cụ Hoắc thôi, đéo có tí liên quan mẹ gì tới anh đâu!”
“Có chút thế lực thì chẳng qua cũng chỉ ở Hồng Kông thôi, đến Yến Kinh rồi thì Hoắc Hoàn Vũ anh là cái thá gì?”
“Mẹ thằng chó này nữa!”
Hoắc Hoàn Vũ suýt chút nữa thì đạp đổ bàn: “Vậy mày thì là cái thá gì, ở đây ra vẻ vẫn không phải gắn cái mác cậu chủ nhà họ Lâm sao? Mày tách khỏi nhà họ Lâm thì là bãi cứt chó gì?”
“Hoắc Hoàn Vũ tao từ bao giờ đến lượt loại chó má như mày chỉ chỉ trỏ trỏ.

Có bản lĩnh thì cứ tới đi, Hoắc Hoàn Vũ tao mà chùn thì tao không mang họ Hoắc!”
Lâm Lang Thiên cười nhạo một tiếng, khinh thường nói: “Ấu trĩ”.

Nói xong, Lâm Lang Thiên không buồn nhìn Hoắc Hoàn Vũ đang tức giận đùng đùng, quay đầu nói với Lý Thần: “Chính là anh, người muốn giành quyền tổ chức bữa tiệc chúc mừng đăng cai Thế Vận Hội thành công với tôi sao? Sao nào, cảm thấy bản thân sống thoải mái quá, nên muốn tìm chút k*ch th*ch à?”
Lâm Lang Thiên quay đầu nhìn về phía Ngô Hán Lâm, cười nói: “Gia chủ nhà họ Ngô, hay là chúng ta mau chóng ký hợp đồng đi nhỉ?”
Khi Ngô Hán Lâm nghe thấy những lời đó của Lý Thần, trái tim ông ta lập tức co rút lại.

Ông ta biết rằng nhất định Lý Thần đã nhìn thấu thủ đoạn của mình, nhưng không ngờ rằng đòn phản công của anh lại tới sớm như vậy.

Một câu nói thiếu hiểu biết sẽ khiến bản thân rơi vào tình thế khó xử.

Trước lời này của Lâm Lang Thiên, Ngô Hán Lâm cười nói: “Cậu Lâm, cậu đừng vội, cậu xem không phải tôi đã gọi cả hai bên cùng tới rồi à, mọi người ngồi xuống cùng nhau bàn bạc là được mà?”
Lâm Lang Thiên đập bàn, lạnh lùng nói: “Đừng có lằng nhằng với tôi, ông Ngô kia, ông coi người khác là ngu hết sao?”
“Tôi biết ông đang muốn không đắc tội với cả hai bên, để chúng tôi tự đấu đá lẫn nhau, ông ký hợp đồng với người thắng là được rồi, như vậy ông chẳng tổn thất cái gì, muốn chơi trò tiểu xảo này với tôi đúng không?”
Lâm Lang Thiên quay đầu nhìn về phía Ngô Hán Lâm, cười nói: “Gia chủ nhà họ Ngô, hay là chúng ta mau chóng ký hợp đồng đi nhỉ?”

Khi Ngô Hán Lâm nghe thấy những lời đó của Lý Thần, trái tim ông ta lập tức co rút lại.

Ông ta biết rằng nhất định Lý Thần đã nhìn thấu thủ đoạn của mình, nhưng không ngờ rằng đòn phản công của anh lại tới sớm như vậy.

Một câu nói thiếu hiểu biết sẽ khiến bản thân rơi vào tình thế khó xử.

Trước lời này của Lâm Lang Thiên, Ngô Hán Lâm cười nói: “Cậu Lâm, cậu đừng vội, cậu xem không phải tôi đã gọi cả hai bên cùng tới rồi à, mọi người ngồi xuống cùng nhau bàn bạc là được mà?”
Lâm Lang Thiên đập bàn, lạnh lùng nói: “Đừng có lằng nhằng với tôi, ông Ngô kia, ông coi người khác là ngu hết sao?”
“Tôi biết ông đang muốn không đắc tội với cả hai bên, để chúng tôi tự đấu đá lẫn nhau, ông ký hợp đồng với người thắng là được rồi, như vậy ông chẳng tổn thất cái gì, muốn chơi trò tiểu xảo này với tôi đúng không?”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 344: 344: Lấy Dây Buộc Mình


Nói xong, Lâm Lang Thiên duỗi ngón tay chỉ vào Lý Thần: “Ở Yến Kinh, đã rất lâu rồi chưa có ai dám giành với tôi, ông Ngô này quả thực không phải loại tốt đẹp gì, nhưng còn anh thì không xứng được đứng cùng hàng với tôi!”
Lý Thần bình thản nhìn Lâm Lang Thiên, nhẹ giọng nói: “Nếu như tôi cứ muốn giành đấy thì sao?”
Lâm Lang Thiên nghe xong bật cười, sau đó hung hăng nhìn chằm chằm Lý Thần, nói: “Vậy thì anh đáng chết!”
“Nhà họ Lâm tôi không phải kiểu mà loại rác rưởi như nhà họ Ngô có thể so bì được, đắc tội với tôi, tôi sẽ khiến cho anh sống không bằng chết!”
Hoắc Hoàn Vũ cười khẩy một tiếng: “Ồ, người nào không biết còn tưởng Lâm Lang Thiên mày là ông trời đấy, ngạo mạn thế cơ à? Đừng chỉ nói mồm, muốn thế nào thì tới đi, sợ mày chắc?”
Lâm Lang Thiên hung hăn trợn mắt liếc Hoắc Hoàn Vũ một cái, sau đó đứng dậy nói: “Được thôi, tới thì tới, xem xem cuối cùng thằng nào chùn”.

Sắc mặt Hoắc Hoàn Vũ cũng không tốt lắm, nói: “Rất khó đối phó, thế lực của ông cụ nhà họ Lâm cũng không kém ông nội tôi mấy”.

“Có một câu hắn nói không sai, thế lực của nhà họ Hoắc tôi chủ yếu ở Hồng Kông, ở Yến Kinh này, nhà họ Lâm hắn có thể được coi là một gia tộc khá mạnh đấy”.

“Nhà họ Lâm bây giờ đã có ba đời.

Tên Lâm Lang Thiên vừa rồi được coi là ưu tú nhất đời thứ ba.

Bắt đầu từ đời thứ hai, họ đã kinh doanh, cũng chen chân vào chính trị, về cơ bản là dung hợp hóa hai con đường này”.

“Đặc biệt về nguồn vốn, thực lực của nhà họ Lâm rất hùng mạnh.

Anh biết ngân hàng Pudong không, nhà họ chính là cổ đông lớn thứ hai đấy.

Ngoài ra công ty truyền thông Rainbow, công ty truyền thông địa phương lớn nhất ở Yến Kinh cũng là của nhà họ Lâm, chủ yếu do Lâm Lang Thiên phụ trách”.

Nói đến đây, Hoắc Hoàn Vũ cau mày, nói: “Thực lực tổng thể của nhà bọn họ rất mạnh.

Công ty truyền thông Rainbow này là công ty niêm yết, giá thị trường ít nhất cũng khoảng 2 tỷ”.

“Nhưng đều giao cho Lâm Lang Thiên quản lý hết.

Một mặt vì hắn có năng lực, mặt khác cũng do nhà họ Lâm có nguồn vốn rất mạnh”.

Truyền thông Rainbow… Ngân hàng Pudong… Lý Thần khẽ cau mày.

Một truyền thông Rainbow thì chưa là gì cả, nhưng cổ đông thứ hai của ngân hàng Pudong thì đúng là có tí vị rồi đấy.
Lý Thần cười nhẹ, nói: “Kể từ khi tôi ra thương trường đến giờ đã đắc tội với không ít người, thêm một người cũng không hơn không kém.

Lâm Lang Thiên không phải người đầu tiên cũng chẳng phải người cuối cùng, càng không phải là kẻ mạnh nhất”.

“Ân oán giữa tôi và anh ta tôi tự có cách giải quyết, nhưng nhà họ Ngô các người thì xong đời rồi”.

Nói xong Lý Thần đứng dậy, xoay người rời đi.

Hoắc Hoàn Vũ cũng đứng dậy, sỉ vả ba bố con nhà họ Ngô sắc mặt đang khó coi vô cùng: “Thứ rác rưởi, IQ cũng di truyền sao? Chút trình độ đó mà cũng đòi chơi khăm người khác, tưởng mình là Gia Cát Lượng à? Nực cười, mấy người chờ chết đi!”
Sau khi ra khỏi Thiển Thảo Đường, Lý Thần nhìn Hoắc Hoàn Vũ với vẻ mặt thâm thúy, nói: “Anh biết gì về nhà họ Lâm này?”
Sắc mặt Hoắc Hoàn Vũ cũng không tốt lắm, nói: “Rất khó đối phó, thế lực của ông cụ nhà họ Lâm cũng không kém ông nội tôi mấy”.

“Có một câu hắn nói không sai, thế lực của nhà họ Hoắc tôi chủ yếu ở Hồng Kông, ở Yến Kinh này, nhà họ Lâm hắn có thể được coi là một gia tộc khá mạnh đấy”.

“Nhà họ Lâm bây giờ đã có ba đời.

Tên Lâm Lang Thiên vừa rồi được coi là ưu tú nhất đời thứ ba.

Bắt đầu từ đời thứ hai, họ đã kinh doanh, cũng chen chân vào chính trị, về cơ bản là dung hợp hóa hai con đường này”.

“Đặc biệt về nguồn vốn, thực lực của nhà họ Lâm rất hùng mạnh.

Anh biết ngân hàng Pudong không, nhà họ chính là cổ đông lớn thứ hai đấy.

Ngoài ra công ty truyền thông Rainbow, công ty truyền thông địa phương lớn nhất ở Yến Kinh cũng là của nhà họ Lâm, chủ yếu do Lâm Lang Thiên phụ trách”.

Nói đến đây, Hoắc Hoàn Vũ cau mày, nói: “Thực lực tổng thể của nhà bọn họ rất mạnh.

Công ty truyền thông Rainbow này là công ty niêm yết, giá thị trường ít nhất cũng khoảng 2 tỷ”.

“Nhưng đều giao cho Lâm Lang Thiên quản lý hết.

Một mặt vì hắn có năng lực, mặt khác cũng do nhà họ Lâm có nguồn vốn rất mạnh”.

Truyền thông Rainbow… Ngân hàng Pudong… Lý Thần khẽ cau mày.

Một truyền thông Rainbow thì chưa là gì cả, nhưng cổ đông thứ hai của ngân hàng Pudong thì đúng là có tí vị rồi đấy..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 345: 345: Ức Hiếp Người Quá Đáng


Trong ngành ngân hàng trước giờ luôn là ngành dành cho hệ có nhiều tiền vốn, người bình thường không thể chơi nổi.

Nhớ lại kiếp trước, những tin đồn liên quan tới hai nhà này, Lý Thần đột nhiên hỏi: “Có phải nhà họ Lâm có một tập đoàn về cổ phiếu không?”
Hoắc Hoàn Vũ kinh ngạc: “Sao anh biết? Chuyện này có rất ít người biết, trước đây lúc bố tôi nói chuyện, tôi có nghe được một vài thông tin.

Tập đoàn tư bản Thâm Lam chính là của nhà bọn họ”.

“Tập đoàn Thâm Lam này hết sức khiêm tốn, dù là cùng ngành thì cũng không có nhiều người nghe qua.

Thế nhưng sức mạnh của họ thì mạnh tới mức vô lý.

Hơn nữa, còn đều làm những ngành hết sức cao cấp, ví dụ như bảo hiểm, trái phiếu, ngân hàng, họ đều làm cả.

Lý Thần thở phào: “Vậy thì có thể giải thích thông suốt rồi”.

“Cái gì mà giải thích thông suốt? Anh nghĩ ra điều gì rồi sao?”, Hoắc Hoàn Vũ tò mò hỏi.

Lý Thần cười nói: “Không có gì, tôi đang nghĩ cách đối phó với Lâm Lang Thiên.

Giờ có hướng rồi.

Công ty truyền thông Rainbow đã IPO thì dễ đối phó.

Thiết lập giá trị hơn hai tỉ tệ, chỉ làm loạn kiểu cỏn con mà thôi”.

Hoạn nạn gặp chân tình.

Nhà họ Hoắc chắc chắn là người bạn liên minh kiên định nhất của anh, điều này Lý Thần biết rất rõ.

“Cũng không cần quá bi quan, sự việc không tới mức độ đó.

Chỉ là chúng ta cầm chắc rằng đối phương sẽ không khai chiến toàn diện, có điều, bất luận thế nào thì truyền thông Rainbow của Lâm Lăng Thiên tôi cũng sẽ phải đụng vào”, Lý Thần thản nhiên nói.

Về tới khách sạn, Hoắc An Lan đã nhanh chóng biết được diễn biến của câu chuyện.

“Nhà họ Lâm đúng là ức h**p người quá đáng”, sắc mặt Hoắc An Lan lạnh như băng.

“Vậy sẽ đối phó với Lâm Lăng Thiên chứ?”, Hoắc An Lan hỏi Lý Thần.

Lý Thần gật đầu, thản nhiên nói: “Tôi không có thói quen không trả đũa khi bị kẻ khác ức h**p.

Hoạn nạn gặp chân tình.

Nhà họ Hoắc chắc chắn là người bạn liên minh kiên định nhất của anh, điều này Lý Thần biết rất rõ.

“Cũng không cần quá bi quan, sự việc không tới mức độ đó.

Chỉ là chúng ta cầm chắc rằng đối phương sẽ không khai chiến toàn diện, có điều, bất luận thế nào thì truyền thông Rainbow của Lâm Lăng Thiên tôi cũng sẽ phải đụng vào”, Lý Thần thản nhiên nói.

Về tới khách sạn, Hoắc An Lan đã nhanh chóng biết được diễn biến của câu chuyện.

“Nhà họ Lâm đúng là ức h**p người quá đáng”, sắc mặt Hoắc An Lan lạnh như băng.

“Vậy sẽ đối phó với Lâm Lăng Thiên chứ?”, Hoắc An Lan hỏi Lý Thần.

Lý Thần gật đầu, thản nhiên nói: “Tôi không có thói quen không trả đũa khi bị kẻ khác ức h**p.

Hoắc Hoài Vũ nghe thấy vậy thì nhướn mày: “Truyền thông Rainbow không là gì nhưng đó là sản nghiệp của nhà họ Lâm.

Anh động vào Rainbow thì nhà họ Lâm có thể điều động nguồn tài sản cực lớn để cứu viện bất cứ lúc nào, không chừng người bị lọt hố lại là chúng ta đấy”.

Lý Thần thản nhiên nói: “Một gia tộc như nhà họ Lâm, sẽ không vì một chuyện cỏn con mà khai chiến toàn diện với chúng ta đâu”.

“Còn nếu họ thật sự làm vậy thì…”
Giọng nói của Lý Thần đằm xuống, anh khẽ siết chặt nắm đấm, giọng điệu trở nên chậm rãi nhưng đầy lực: “Trong vòng một tuần anh cần tập hợp ít nhất mười tỉ tệ cho tôi, nếu không được thì đi Hồng Kông một chuyến, tôi cầm chắc có thể tập hợp được ít nhất ba mươi tỉ tệ”.

“Vượt quá bốn mươi tỉ tệ, với địa bàn trong nước thì dù ông trời có ở đây, tôi cũng cầm chắc việc có thể lật đổ được bọn họ”.

Hoắc Hoàn Vũ sôi trào nhiệt huyết, không khỏi lên tiếng: “Yên tâm, đừng nói là ba mươi tỉ tệ, dù có là năm mươi tỉ tệ thì nhà họ Hoắc chúng tôi cũng bỏ ra được!”
Lý Thần khẽ cười, vỗ vai Hoắc Hoài Vũ..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 346: 346: Nữ Vương Hoắc An Lan


Anh ta khẽ ho khan một tiếng rồi mới tiếp tục nói: “Dù sao thì bố tôi cũng nói rồi, nếu như Hoắc An Lan ra đời sớm hơn tôi hoặc con bé là con trai thì quyền thừa kế của nhà họ Hoắc làm gì tới lượt tôi, anh nghe là biết rồi đấy”.

Lúc nói chuyện, không biết Hoắc An Lan đã quay lại từ khi nào, cô ấy nhìn Hoắc Hoàn Vũ với vẻ lạnh lùng: “Anh nói xấu gì em vậy?”
Hoắc Hoàn Vũ cười khổ: “Làm gì có, đang khen em đấy”.

Hoắc An Lan cười một tiếng, bước tới nói với Lý Thần: “Lâm Lang Thiên làm ngành truyền thông, vì vậy tiếp xúc với phía bên Hồng Kông rất nhiều, tôi vừa liên hệ với một người lúc trước tiếp xúc không ít với hắn.

Trong tay người này có một tập tài liệu đen của Lâm Lang Thiên, chắc chắn là hữu dụng đối với anh”.

Hoắc Hoàn Vũ dỏng tai lên nghe, tò mò hỏi: “Tài liệu đen gì vậy? Đối phó với người như vậy, với tài liệu thông thường thì không có ích gì đâu”.

Hoắc An Lan cười lạnh lùng: “Sau khi phê thuốc thuốc thì thác loạn với mấy yêu nữ, đủ chưa?”
Lý Thần: “…”
Anh ta khẽ ho khan một tiếng rồi mới tiếp tục nói: “Dù sao thì bố tôi cũng nói rồi, nếu như Hoắc An Lan ra đời sớm hơn tôi hoặc con bé là con trai thì quyền thừa kế của nhà họ Hoắc làm gì tới lượt tôi, anh nghe là biết rồi đấy”.

Lúc nói chuyện, không biết Hoắc An Lan đã quay lại từ khi nào, cô ấy nhìn Hoắc Hoàn Vũ với vẻ lạnh lùng: “Anh nói xấu gì em vậy?”
Hoắc Hoàn Vũ cười khổ: “Làm gì có, đang khen em đấy”.

Hoắc An Lan cười một tiếng, bước tới nói với Lý Thần: “Lâm Lang Thiên làm ngành truyền thông, vì vậy tiếp xúc với phía bên Hồng Kông rất nhiều, tôi vừa liên hệ với một người lúc trước tiếp xúc không ít với hắn.

Trong tay người này có một tập tài liệu đen của Lâm Lang Thiên, chắc chắn là hữu dụng đối với anh”.

Hoắc Hoàn Vũ dỏng tai lên nghe, tò mò hỏi: “Tài liệu đen gì vậy? Đối phó với người như vậy, với tài liệu thông thường thì không có ích gì đâu”.

Hoắc An Lan cười lạnh lùng: “Sau khi phê thuốc thuốc thì thác loạn với mấy yêu nữ, đủ chưa?”
Lý Thần: “…”
Vừa nói, cô ấy còn nhìn Lý Thần với vẻ thấp thỏm, dường như sợ mất hình tượng của mình trong mắt Lý Thần.

Lý Thần khẽ ho một tiếng, chậm rãi nói: "Tôi tin”.

Tới đây, tập đoàn Thần Thanh chấn động thiên hạ thì nữ vương có thủ đoạn cay độc nhất đã lần đầu tiên thể hiện thực lực của cô ấy.

Trong tương lai, trong nội bộ của tập đoàn Thần Thanh, có người dám đập bàn đối kháng với Lý Thần thì cũng có người kiên định với nguyên tắc của mình, không bao giờ để Lý Thần mất mặt.

Thế như với nữ vương Hoắc An Lan thì không ai dám đắc tội với cô ấy…Không ai, quá cay nghiệt.

Trong chớp mắt đã tới ngày thứ hai.

Vừa nói, cô ấy còn nhìn Lý Thần với vẻ thấp thỏm, dường như sợ mất hình tượng của mình trong mắt Lý Thần.

Lý Thần khẽ ho một tiếng, chậm rãi nói: "Tôi tin”.

Tới đây, tập đoàn Thần Thanh chấn động thiên hạ thì nữ vương có thủ đoạn cay độc nhất đã lần đầu tiên thể hiện thực lực của cô ấy.

Trong tương lai, trong nội bộ của tập đoàn Thần Thanh, có người dám đập bàn đối kháng với Lý Thần thì cũng có người kiên định với nguyên tắc của mình, không bao giờ để Lý Thần mất mặt.

Thế như với nữ vương Hoắc An Lan thì không ai dám đắc tội với cô ấy…Không ai, quá cay nghiệt.

Trong chớp mắt đã tới ngày thứ hai..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 347: 347: Giá Trị Ngàn Vàng


Với thông tin đăng ký thành công việc tổ chứcthế vận hội nên trong giai đoạn này, cổ phiếu trong nước luôn hưng khởi, thị trường vô cùng náo nhiệt.

Lý Thần tìm ra cổ phiếu của truyền thông Rainbow, nghiên cứu kỹ lưỡng tình hình gần đây và phát hiện rõ ràng truyền thông Rainbow là một nhà cái lớn bên trong.

Nhà cái ở đây khác với định nghĩa nhà cái trong truyền thống là mua vào với giá thấp sau đó đẩy lên cao bán và tháo chạy.

Nhà cái trong truyền thông Rainbow có lẽ là thể loại tiền tuyến lớn, không ngừng thu hút cổ phiếu của khách hàng, và dường như sợ bị người khác phát hiện nên hành động hết sức tinh vi, biên độ không lớn.

Ngày dồn tháng tích thì giá cổ phiếu của truyền thông Rainbow sẽ dần dần được nâng lên.

Hiện tại dân chơi cổ phiếu vẫn chưa phát hiện ra, bởi vì thủ đoạn của nhà cái hết sức ôn hòa hơn nữa còn rất kiên nhẫn.

Đợi đến khi dân cổ phiếu phát hiện ra, lượng cổ phiếu lưu động đã giảm, hơn nữa giá cổ phiếu đã dần lên cao thì lúc này chính là lúc truyền thông Rainbow một bước lên trời.

Lý Thần cười: “Hai đội đấu nhau còn coi trọng xem kế hoạch dự báo với điều động lương thực thế nào đấy.

Nếu không có ít nhất vài tháng thì không thể chuẩn bị được, đây đã được coi là nhanh nhất rồi.

Hoắc Hoàn Vũ chép miệng, đứng dậy: “Tối nay tôi phải đi tham gia hội gặp mặt với mấy người trong giới thiết kế liên quan tới thế vận hội, về cơ bản là kết nối suy nghĩ với các tầng lớp bên trên để họ tham khảo”.

Lý thần lên tiếng: “Anh đợi đã”.

Vừa nói Lý Thần vừa lấy ra một tập tài liệu đưa cho Hoắc Hoàn Vũ: “Anh cầm theo tập tài liệu này, tôi làm cả đêm qua đấy, có lẽ sẽ có ích trong lần gặp mặt này”.

Hoắc Hoàn Vũ nghi ngờ mở tài liệu ra, vừa nhìn mà mắt đã trợn tròn.

Mặc dù Hoắc Hoàn Vũ không hiểu lắm về thiết kế kiến trúc nhưng xuất thân từ nhà họ Hoắc nên con mắt của anh ta cũng cao hơn rất nhiều người, một bản thiết kế tốt xấu thế nào, anh ta chỉ cần nhìn là có thể biết được.

Lúc này với tài liệu trong tay, Hoắc Hoàn Vũ cảm thấy da đầu tê dại.

“Thủy lập phương…Tổ chim…những khái niệm này đều là do anh tự thiết kế sao?”, Hoắc Hoàn Vũ kinh ngạc vô cùng, nhìn Lý Thần và nói.

Nhưng để tránh ảnh hưởng quá lớn thì Hoắc Hoàn Vũ không sử dụng tới sức mạnh của nhà họ Hoắc mà anh ta dựa vào mối quan hệ của mình tìm một đội ngũ chuyên lũng đoạn, rồi tự bỏ tiền ra, bắt đầu mua vào cổ phiếu của truyền thông Rainbow.

Cả ba bên cùng tấn công khiến cổ phiếu của truyền thông Rainbow tăng cao, nhưng chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ thì nhà cái cũng cảm thấy có gì đó không ổn nên bắt đầu thu hồi lượng lớn cổ phiếu.

Thế nhưng phản ứng của bọn họ quá chậm.

Sau khi vô thức biết được, còn chưa đợi mua được bao nhiêu thì giá chị cổ phiếu của truyền thồng Rainbow đã chững lại ngay tại điểm điểm.

“Cuộc chiến hôm nay tới đây kết thúc rồi”.

Lý Thần gập máy tính, quay người nhận lấy cốcc trà mới pha xong từ Hoắc An Lan, khẽ cười và cảm ơn.

Hoắc Hoàn Vũ tỏ vẻ chê bai: “Tại sao lại có thiết kế về điểm tăng cao nhất chứ, thế này phải cần tới mấy ngày mới có thể mua được hết số lượng cổ phiếu mất”.

Với hai kiếp sống của Lý Thần, cộng với kinh nghiệm tổng cộng hơn bốn mươi năm về cổ phiếu thì nhà cái này chỉ có một thân phận.

Đó là người trong nội bộ của nhà họ Lâm đang xào loại cổ phiếu này.

Mà cổ đông tự mình xào cổ phiếu của chính công ty mình thì đây là hành động nghiêm cấm nghiêm ngặt.

Lý Thần không do dự nhiều, anh đập thêm vào tài khoản trái phiếu của mình một tỷ tệ, sau đó bắt đầu mua là cổ phiếu của những hộ lẻ với giá thấp.

Khác với vẻ khẽ khàng, nhẹ nhàng của nhà cái, Lý Thần vừa lên là lập tức giáng xuống một quả bom lớn.

Cả một ván bài hơn hai tỉ tệ đã bị Lý Thần dội bom nảy cả lên.

Đồng thời cùng lúc này, Lý Thần gọi điện cho Jack Chen ở Hồng Kông để hắn cùng lúc xâm nhập thị trường dưới sự dẫn dắt của mình.

Không chỉ có như vậy, Hoắc Hoàn Vũ sớm đã không ưa Lâm Lang Thiên cũng gia nhập..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 348: 348: Chỉ Là Đợt Sóng Thứ Nhất


Hoắc An Lan thấy vậy thì cảm thấy hào hứng bèn đi tới xem.

Cô ấy xuất thân từ thiết kế trang phục, mặc dù so với thiết kế kiến trúc là hai khái niệm khác nhau nhưng có thể suy diễn qua lại, khả năng nhìn nhận về vấn đề này của Hoắc An Lan còn chuyên nghiệp hơn cả Hoắc Hoàn Vũ.

Cô ấy nhìn là biết ngay ý tưởng này là ý tưởng tuyệt vời nhất.

Không chỉ có ngụ ý về cái đẹp người dân đang quan tâm mà về mỹ học thì đây chắc chắn phải là suy nghĩ của những kẻ thiên tài.

“Tập tài liệu này đáng giá ngàn vàng”, Hoắc An Lan kêu lên.

Lý Thần cười: “Coi như là một suy nghĩ nảy lên đi, tôi chỉ đưa ra ý tưởng, còn có thực hiện được hay không và thiết kế cụ thể thế nào thì tôi đều không rành, cần phải có người có chuyên môn làm!”
Hoắc Hoàn Vũ hào hứng nói: “Có tập tài liệu này, tôi cảm thấy rất chắc chắn, tôi sẽ đưa cho bố xem tập tài liệu này…”
“Phải rồi, tối qua tôi đã nói chuyện của anh cho bố tôi.

Ý của ông ấy là đợi một thời gian nữa ông ấy tới thủ đô sẽ tìm cơ hội gặp anh nói chuyện, ông ấy định mời anh góp cổ phần, mọi người cùng kiếm tiền”.

Vừa nói biểu cảm của Hoắc Hoàn Vũ vừa có phần buồn phiền: “Tôi vốn tưởng lần này gia đình tôi có thể giúp anh kiếm tiền, giờ anh có tập tài liệu này thì tôi cảm thấy anh bỗng trở thành người chăm sóc cho gia đình tôi mất rồi”.

Lý Thần cười nói: “Không có nguồn tài nguyên của nhà họ Hoắc, dựa vào công ty Thần Thanh hiện tại với sức mạnh trong nước thì còn xa lắm mới đủ tư cách tham gia vào hạng mục lớn như thế này, cùng giúp đỡ cùng có lợi mà”.

Lý Thần cũng không khách sáo, không có nhà họ Hoắc, nếu anh tham gia thì đúng là sẽ có khó khăn.

Nhà họ Hoắc chịu dẫn dắt anh thì đương nhiên là chuyện tốt.

Thế nhưng làm kinh doanh, ngoài việc coi trọng tình cảm thì về cơ bản còn có cả lợi ích nữa.

Ngồi xe miễn phí một hai lần thì còn được, lâu rồi, nhiều lần rồi sẽ thì chưa chắc đã là chuyện tốt đối với mối quan hệ của cả hai nhà.

Và ý tưởng tới từ kiếp sau của Lý Thần này khiến cho anh dù có hợp tác với ai thì cũng đều thắng cả.

Đây chính là giá trị của Lý Thần.

Hơn nữa chỉ có việc để hai bên thấy được lợi ích của nhau thì việc hợp tác mới vững chãi và duy trì được lâu bền.

Hoắc Hoàn Vũ nhận được tập tài liệu, lần đầu tiên đảm nhận chuyện lớn của gia tộc khiến anh ta vô cùng hào hứng, lập tức ra khỏi khách sạn đi tới buổi gặp mặt.

Và Lý Thần cũng bị Hoắc An Lan mời ra ngoài đi dạo.

Đối với điều này, đương nhiên Lý Thần không có ý kiến gì.

Hai người cười nói đi xuống lầu.

Vừa tới đại sảnh khách sạn thì Lý Thần nhìn thấy Lâm Lang Thiên đang vênh mặt với vẻ đắc ý nhìn anh.

Nhìn bộ dạng, rõ ràng là đang cố tình đợi anh.

Và ý tưởng tới từ kiếp sau của Lý Thần này khiến cho anh dù có hợp tác với ai thì cũng đều thắng cả.

Đây chính là giá trị của Lý Thần.

Hơn nữa chỉ có việc để hai bên thấy được lợi ích của nhau thì việc hợp tác mới vững chãi và duy trì được lâu bền.

Hoắc Hoàn Vũ nhận được tập tài liệu, lần đầu tiên đảm nhận chuyện lớn của gia tộc khiến anh ta vô cùng hào hứng, lập tức ra khỏi khách sạn đi tới buổi gặp mặt.

Và Lý Thần cũng bị Hoắc An Lan mời ra ngoài đi dạo.

Đối với điều này, đương nhiên Lý Thần không có ý kiến gì.

Hai người cười nói đi xuống lầu.

Vừa tới đại sảnh khách sạn thì Lý Thần nhìn thấy Lâm Lang Thiên đang vênh mặt với vẻ đắc ý nhìn anh.

Nhìn bộ dạng, rõ ràng là đang cố tình đợi anh..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 349: 349: Nhìn Với Ánh Mắt Khác


Đối diện với sự ép bức phát ra từ Lâm Lang Thiên, Lý Thần khẽ lùi lại, chau mày với biểu cảm chán ghét và còn kéo theo Hoắc An Lan.

Cảm giác này giống như gặp phải một tên ăn mày thối tha trên đường vậy, sợ bị mùi hôi thối kia ám vào người.

Hành động của Lý Thần dường như đã kích động Lâm Lang Thiên.

“Ý của anh là gì? Anh coi tôi là gì? Ăn xin hay con sâu thối?”, Lâm Lang Thiên lạnh lùng lên tiếng.

Lý Thần thản nhiên đáp lại: “Xem ra suy nghĩ của anh giống tôi, không thì làm sao anh có thể nói ra được từ ăn xin hay là con sâu thối chứ?”
Phụt - Hoắc An Lan không nhịn được phải bật cười thành tiếng.

Ánh mắt của Lâm Lang Thiên càng lúc càng trở nên âm sầm.

Xung đột giữa đàn ông với nhau phần lớn là như vậy.

Thêm một cô gái nữa thì mâu thuẫn giữa hai người đàn ông lập tức tăng thêm nhiều lần thù hận.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, Lý Thần không khỏi có cái nhìn khác về Hoắc An Lan – cô gái luôn tỏ ra ngoan ngoãn, dịu dàng trước mặt mình.

Cô gái này trước khi mà anh quen biết cô ấy thì đã làm ra chuyện gì kinh thiên động địa vậy?

Cô ấy nắm thóp người anh trai Hoắc Hoàn Vũ của mình thì cũng thôi.

Đến cả một kẻ trời không sợ đất không sợ như Lâm Lang Thiên mà cũng phải tỏ ra kính sợ cô ấy vài phần.

Đúng lúc này, điện thoại của Lâm Lang Thiên đổ chuông.

Nhân có cơ hội giải vây, Lâm Lang Thiên vội vàng nghe máy.

Nhưng không biết người ở đầu dây bên kia nói gì mà sắc mặt của Lâm Lang Thiên càng trở nên khó coi hơn.

Một lúc sau, Lâm Lang Thiên tắt máy, lạnh lùng nhìn Lý Thiên: “Anh đang thu mua cổ phiếu của truyền thông Rainbow à?”
Lý Thần thản nhiên nói: “Tôi tưởng anh sớm nhận được thông báo rồi chứ.

Giờ thông tin mới truyền tới chỗ anh, xem ra chủ tịch của truyền thông Rainbow không làm tốt vai trò của mình rồi”.

Rõ ràng là sự kiêng dè mà Lâm Lang Thiên dành cho Hoắc An Lan còn hơn cả Hoắc Hoàn Vũ nữa.

“Hoắc An Lan, chuyện này là ân oán giữa tôi và Lý Thần, không liên quan gì tới cô”, Lâm Lang Thiên trầm giọng.

Hoắc An Lan lạnh lùng nói: “Lý Thần là bạn liên kết của nhà họ Hoắc, đối phó với anh ấy cũng là đối phó với nhà họ Hoắc, anh nói không có liên quan là không liên quan sao?”

Lâm Lang Thiên nghe thấy vậy thì khẽ tái mặt, chỉ vào Lý Thần và nói; “Không phải anh ta chỉ là một kẻ mặt búng ra sữa sao? Hoắc An Lan cô điên rồi, dựa vào dung mạo, gia thế của cô thì có người đàn ông nào mà không tìm được, cái thứ chó má này dựa vào cái gì chứ?”
Hoắc An Lan đanh mặt, lạnh lùng nói: “Lâm Lang Thiên, chú ý ngôn từ của anh, miệng sạch sẽ một chút đi!”
Sắc mặt Lâm Lang Thiên tối đen như mực.

Hắn nghiến răng với vẻ phẫn nộ và uất hận.

Hắn cố gắng nuốt cơn tức xuống bụng, căn bản không dám kích động với Hoắc An Lan vào lúc này.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, Lý Thần không khỏi có cái nhìn khác về Hoắc An Lan – cô gái luôn tỏ ra ngoan ngoãn, dịu dàng trước mặt mình.

Cô gái này trước khi mà anh quen biết cô ấy thì đã làm ra chuyện gì kinh thiên động địa vậy?
Cô ấy nắm thóp người anh trai Hoắc Hoàn Vũ của mình thì cũng thôi.

Đến cả một kẻ trời không sợ đất không sợ như Lâm Lang Thiên mà cũng phải tỏ ra kính sợ cô ấy vài phần.

Đúng lúc này, điện thoại của Lâm Lang Thiên đổ chuông.

Nhân có cơ hội giải vây, Lâm Lang Thiên vội vàng nghe máy.

Nhưng không biết người ở đầu dây bên kia nói gì mà sắc mặt của Lâm Lang Thiên càng trở nên khó coi hơn.

Một lúc sau, Lâm Lang Thiên tắt máy, lạnh lùng nhìn Lý Thiên: “Anh đang thu mua cổ phiếu của truyền thông Rainbow à?”
Lý Thần thản nhiên nói: “Tôi tưởng anh sớm nhận được thông báo rồi chứ.

Giờ thông tin mới truyền tới chỗ anh, xem ra chủ tịch của truyền thông Rainbow không làm tốt vai trò của mình rồi”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 350: 350: Diêu Chí Quân Xảy Ra Chuyện


Lâm Lang Thiên nghiến răng.

Đúng là mặc dù chủ tịch của truyền thông Rainbow là người của hắn nhưng những người bất mãn trong nội bộ nhà họ Lâm nhiều vô kể.

Bọn họ cũng không ngại cài thêm vài con tốt vào trong truyền thông Rainbow.

Chuyện lớn như vậy mà giờ mới thông báo tới hắn, rõ ràng là có kẻ đã giở trò.

Lâm Lang Thiên với sắc mặt lạnh lùng: “Lý Thần, dám ra tay với Rainbow, tôi thấy anh chán sống rồi đấy”.

Lý Thần thản nhiên nói: “Khi anh ra tay với truyền thông Huynh Đệ Hoa Nghị thì nên nghĩ tới điều này, chẳng qua tôi ra tay phản kích thôi”.

“Sao, chỉ có thể là anh đối phó với tôi chứ tôi thì không được phép hoán trả à? Trên đời này lại có đạo lý như vậy sao?”
Lâm Lang Thiên tức tới mức bật cười: “Anh là cái thá gì mà dám hoán trả? Tôi đối phó với anh là vì anh không biết điều, là do anh tự tìm đường chết!”

“Có biết bao người đã chủ động từ bỏ, tìm tới cửa quỳ xin tha mạng khi biết nhà họ Lâm tôi ra tay với họ? Lý Thần anh là cái thá gì mà dám hoán trả?”
Cộng thêm việc thời gian gần đây có sự giúp đỡ của Lý Thần, ông ấy đã thành công trong việc thâu tóm công ty của Mạnh Quốc Đàm.

Hiện tại sự nghiệp của công ty phát triển vô cùng thuận lợi, việc kinh doanh cũng phát đạt, mọi thứ đều đang phát triển theo hướng rất tốt.

Vì vậy tâm trạng của Diêu Chí Quân cũng không tệ.

Tối nay ông ấy cũng định mời Lý Thần tới, cả nhà phải cảm ơn anh mới được.

Nghĩ tới đây, ông ấy kêu vợ mình đang ôm bánh để ý cổng trường còn mình thì gọi điện thoại cho Lý Thần.

Thế nhưng điện thoại vừa kết nối thì mấy người đàn ông lực lưỡng lập tức từ bốn phương tám hướng bao vây lấy chiếc xe.

Không đợi Diêu Chí Quân kịp hoàn hồn thì cửa xe đã bị mở ra, và ngay sau đó ông ấy nghe thấy tiếng hét của vợ mình.

Diêu Chí Quân cuống cuồng vứt điện thoại, còn không kịp đợi ông nói câu nào thì mấy người kia đã đập gậy vào đầu hai vợ chồng ông ấy.

Ở một khu thương mại khác ở thủ đô, âm thanh hỗn độn từ trong điện thoại vọng tới, có tiếng quát tháo của kẻ lạ, còn có tiếng kêu thét của Diêu Chí Quân.

“Diêu Chí Quân xảy ra chuyện rồi!’
Lý Thần lập tức đứng dậy, phẫn nộ lao ra.

Nhìn Lâm Lang Thiên tức giận rời đi, Hoắc An Lan nói với Lý Thần: “Kẻ này rất kích động, chẳng có chuyện gì là không làm được.

Lần này hắn sẽ không bỏ qua đâu”.

Lý Thần thản nhiên nói: “Chuyện về thị trường cổ phiếu, lẽ nào hắn có thể khiến thị trường trong nước đóng cửa sao? Vì vậy, hắn không thể nào ngăn chặn được sự phát triển của chuyện này, còn những chuyện khác, có thủ đoạn gì thì chúng ta sẽ đón nhận thủ đoạn đó”.

“Đợi vài ngày nữa, chúng ta có đủ cổ phiếu thì sẽ là ngày tàn của hắn”.

Hoắc An Lan gật đầu, đồng tình.


Chạng vạng, Diêu Chí Quân đang lái xe và ngâm nga hát đi tới cổng trường học chuyên cấp ba.

Hôm nay là sinh nhật trưởng thành của con trai ông.

Hai vợ chồng quyết định chúc mừng con trai mình.

Cộng thêm việc thời gian gần đây có sự giúp đỡ của Lý Thần, ông ấy đã thành công trong việc thâu tóm công ty của Mạnh Quốc Đàm.

Hiện tại sự nghiệp của công ty phát triển vô cùng thuận lợi, việc kinh doanh cũng phát đạt, mọi thứ đều đang phát triển theo hướng rất tốt.

Vì vậy tâm trạng của Diêu Chí Quân cũng không tệ.

Tối nay ông ấy cũng định mời Lý Thần tới, cả nhà phải cảm ơn anh mới được.

Nghĩ tới đây, ông ấy kêu vợ mình đang ôm bánh để ý cổng trường còn mình thì gọi điện thoại cho Lý Thần.

Thế nhưng điện thoại vừa kết nối thì mấy người đàn ông lực lưỡng lập tức từ bốn phương tám hướng bao vây lấy chiếc xe.

Không đợi Diêu Chí Quân kịp hoàn hồn thì cửa xe đã bị mở ra, và ngay sau đó ông ấy nghe thấy tiếng hét của vợ mình.

Diêu Chí Quân cuống cuồng vứt điện thoại, còn không kịp đợi ông nói câu nào thì mấy người kia đã đập gậy vào đầu hai vợ chồng ông ấy.

Ở một khu thương mại khác ở thủ đô, âm thanh hỗn độn từ trong điện thoại vọng tới, có tiếng quát tháo của kẻ lạ, còn có tiếng kêu thét của Diêu Chí Quân.

“Diêu Chí Quân xảy ra chuyện rồi!’
Lý Thần lập tức đứng dậy, phẫn nộ lao ra..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 351: 351: Cháu Có Cách Của Mình


Khi Lý Thần một lần nữa nhìn thấy Diêu Chí Quân thì là lúc ông ấy đã ở trong bệnh viện.

Diêu Chí Quân nằm yếu ớt trên giường với cả người đẫm máu, vừa mới hồi phục ý thức sau khi trải qua cấp cứu.

Khi mở mắt nhìn thấy Lý Thần, Diêu Chí Quân vội vàng hỏi: “Lý Thần, vợ tôi…”
Lý Thần đặt nhẹ tay lên Diêu Chí Quân, nói: “Chú yên tâm, tình hình của bà ấy rất tốt, bị thương nhẹ hơn chú, chỉ bị ngoài da thôi, bác sĩ đang giúp vợ chú xử lý vết thương”.

Diêu Chí Quân thở phào.

“Bố”, một đứa trẻ khá lớn chen qua đám đông, chạy tới với tiếng khóc nức nở.

Diêu Chí Quân an ủi con trai mình: “Bố không sao”.

Đợi hai bố con nói chuyện xong, Diêu Chí Quân kêu con trai đi xem tình hình của mẹ rồi ông ấy mới quay đầu nói với Lý Thần: “Lý Thần, ngại quá, khiến cậu phải mất công chạy một chuyến rồi”
Lý Thần nói: “Người có lỗi là cháu mới đúng.

Rắc rối lần này của chú cũng vì cháu mà có, chỉ là cháu không biết chú ở đâu, cuối cùng là có người báo cảnh sát, rồi người của bệnh viện gọi cho cháu, cháu mới vội tới đây!”
Diêu Chí Quân thở dài: “Hôm nay tôi đi đón con, định mời cậu tới ăn cơm tối, thật không ngờ lại gặp chuyện này, là nhà họ Ngô à?”
Lý Thần không định nói chuyện về nhà họ Lâm cho Diêu Chí Quân để tránh ông ấy chịu áp lực.

“Không phải nhà họ Ngô, có điều chuyện này cháu sẽ giúp chú giải quyết, bọn chúng sẽ không tới tìm chú nữa”.

Diêu Chí Quân nghiêm túc nói với Lý Thần: “Từ hành động mà đám người này gây ra với tôi hôm nay thì chúng đang muốn cảnh cáo cậu, loại người này chuyện gì cũng có thể làm được cậu tuyệt đối phải để ý tới sự an toàn của bản thân”.

Thấy Diêu Chí Quân hiểu tình hiểu lý như vậy, Lý Thần cũng thành thật nói: “Cháu sẽ để ý, bác sĩ nói chú phải nằm viện.

Thời gian này chú ở trong viện nghỉ ngơi, con trai chú hàng này cháu sẽ để Lưu Quân bảo vệ đưa đi học”.

Diêu Chí Quân vội vàng nói: “Không được, bọn chúng không dám ra tay với trẻ con đâu, như vậy thì ác độc quá, Lưu Quân cần bảo vệ cậu, lúc này cậu mới là người gặp nguy hiểm nhất”.

Lý Thần nghiêm túc nói: “Cháu có cách của mình, chú yên tâm”.

“Hả, cách gì, nói tôi nghe xem!”

Một âm thanh chói tai vang lên.

Cánh cửa phòng bệnh được mở ra.

Lâm Lang Thiên cười ha ha bước vào nhìn Diêu Chí Quân người quấn đầy bông băng nằm trên giường mà chậc lưỡi cảm thán.

“Chậc chậc, xem kìa, bộ dạng thật đáng thương.

Ông chính là Diêu Chí Quân phải không? Có đau không? Ha ha”
Khi Lý Thần một lần nữa nhìn thấy Diêu Chí Quân thì là lúc ông ấy đã ở trong bệnh viện.

Diêu Chí Quân nằm yếu ớt trên giường với cả người đẫm máu, vừa mới hồi phục ý thức sau khi trải qua cấp cứu.

Khi mở mắt nhìn thấy Lý Thần, Diêu Chí Quân vội vàng hỏi: “Lý Thần, vợ tôi…”
Lý Thần đặt nhẹ tay lên Diêu Chí Quân, nói: “Chú yên tâm, tình hình của bà ấy rất tốt, bị thương nhẹ hơn chú, chỉ bị ngoài da thôi, bác sĩ đang giúp vợ chú xử lý vết thương”.

Diêu Chí Quân thở phào.

“Bố”, một đứa trẻ khá lớn chen qua đám đông, chạy tới với tiếng khóc nức nở.

Diêu Chí Quân an ủi con trai mình: “Bố không sao”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 352: 352: Tức Tới Mức Bại Hoại


Lâm Lang Thiên phụt cười, nói với vẻ khinh thường và đê tiện: “Ông đây nhìn thấy bộ dạng của mày là cảm thấy buồn nôn nên cố tình chọc tức mày đấy, làm sao? Mày có thể làm gì?”
Lâm Lang Thiên vỗ giường bệnh, cười lạnh lùng: “Đây chỉ là cảnh cáo, tên nhóc, nhớ là chỉ cảnh cáo thôi, biết điều một chút, bán hết toàn bộ cổ phiếu mà mày đã thu mua của truyền thông Rainbow hôm nay đi”.

“Nếu không, lần sau người nằm trên giường bệnh không biết sẽ là ai đâu”.

Lý Thần thản nhiên nói: “Đây là mục đích anh tới đây sao? Là muốn tôi bán hết cổ phần của truyền thông Rainbow?”
Lâm Lang Thiên nói với vẻ âm sầm: “Chứ còn sao? Đương nhiên, tiện tới xem vẻ run rẩy vì bị dọa sợ của mày”
Lý Thần cười thản nhiên:”Tôi không sợ tới mức run rẩy, anh thất vọng rồi phải không?”
“À phải rồi, còn nhiều điều khiến anh phải thất vọng hơn đấy.

Bởi vì tôi sẽ không bán cổ phiếu của Rainbow mà còn mua mạnh hơn”.

Sắc mặt Lâm Lang Thiên tối sầm: “Mày muốn đấu tới cùng với tao sao?”

Lý Thần chỉ Diêu Chí Quân đang nằm trên giường với ánh mắt sắc lẹm: “Vết thương mà ông ấy và người nhà phải gánh chịu, sớm muộn gì tôi cũng bổ sung lại cho anh!”
“Thằng nhãi!"
Lâm Lang Thiên cười lạnh lùng: “Mẹ kiếp, mày tưởng mày là ai? Ông đây đã làm thì đâu có sợ cái gọi là báo thù của mày!”
“Mày một mực đòi sống chết với tao, được rồi, vậy thì tới đi, đừng tưởng mua được chút cổ phiếu của truyền thông Rainbow thì ông đây không dám động vào mày, ông có thể g**t ch*t mày không cần chớp mắt đấy!”
Lý Thần lạnh lùng nhìn Lâm Lang Thiên: “Tôi đợi thủ đoạn của anh nhé”.

Lâm Lang Thiên cũng cười lạnh: “Hi vọng lần sau gặp mặt, mày vẫn có thể làm màu như thế này!”
Lúc này, điện thoại của Lý Thần đổ chuông.

Là Hoắc An Lan gọi tới.

“Tôi đã liên hệ với vài người bạn, những nhà nắm giữ cổ phiếu hàng đầu trong nước đã đồng ý chuyển nhượng cổ phiếu cho chúng ta, có điều lợi nhuận tầm 15%, tổng cộng là tầm sáu mươi triệu tệ”.

Lý Thần thản nhiên nói: “Đồng ý với bọn họ đi, đợi tôi chuyển khoản cho họ, giao dịch nhanh lên”.

Hoắc An Lan khẽ đáp lại: “Được, sẽ nhanh thỏa hiệp được thôi”.

“Cảm ơn nhé”, Lý Thần nói.

Hoắc An Lan khẽ cười và tắt máy.

Sắc mặt Lâm Lang Thiên tối sầm: “Mày muốn đấu tới cùng với tao sao?”
Lý Thần chỉ Diêu Chí Quân đang nằm trên giường với ánh mắt sắc lẹm: “Vết thương mà ông ấy và người nhà phải gánh chịu, sớm muộn gì tôi cũng bổ sung lại cho anh!”
“Thằng nhãi!"
Lâm Lang Thiên cười lạnh lùng: “Mẹ kiếp, mày tưởng mày là ai? Ông đây đã làm thì đâu có sợ cái gọi là báo thù của mày!”
“Mày một mực đòi sống chết với tao, được rồi, vậy thì tới đi, đừng tưởng mua được chút cổ phiếu của truyền thông Rainbow thì ông đây không dám động vào mày, ông có thể g**t ch*t mày không cần chớp mắt đấy!”
Lý Thần lạnh lùng nhìn Lâm Lang Thiên: “Tôi đợi thủ đoạn của anh nhé”.

Lâm Lang Thiên cũng cười lạnh: “Hi vọng lần sau gặp mặt, mày vẫn có thể làm màu như thế này!”
Lúc này, điện thoại của Lý Thần đổ chuông..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 353: 353: Không Đội Trời Chung


Vốn dĩ chuyện giá cổ phiếu của truyền thông Rainbow ngày hôm nay có biến động dị thường đã khiến hắn bị các trưởng bối trong gia tộc cảnh cáo.

Nếu như giờ Lý Thần mua cổ phiếu trong tay mấy nhà đầu cơ lớn, thông tin này mà truyền ra ngoài thì…
Có thể nhận ra ngay như thế thì gia tộc sẽ nghi ngờ bản thân hắn có năng lực hay không, có thể tiếp tục duy trì công việc ở truyền thông Rainbow được hay không.

Lâm Lang Thiên không thể ngờ hành động của Lý Thần lại quyết đoán, nhanh chóng như vậy, anh lại mua hết toàn bộ cổ phiếu trong giới thương nhân.

Cần phải biết rằng, những kẻ trong giới cổ phiếu kia ai cũng là kẻ hút máu cả, nếu như không đạt được lợi ích từ mười mấy tới hai mấy phần trăm thì họ sẽ không bán ra.

Thế nhưng Lý Thần đã mua thật rồi!
“Mẹ kiếp, có phải mày điên rồi không, nhiều tiền quá không biết đốt ở đâu à? Bỏ ra tiền tỉ mua cổ phiếu của truyền thông Rainbow sau đó còn đập cả địa bàn nhà người ta, thế thì bản thân mày cũng sẽ bị tổn thất nặng nề thôi, có nhất thiết phải cả hai cùng bị tổn hại như vậy không?”
Lâm Lang Thiên hung hăng nhìn chăm chăm Lý Thần, tức giận nói.

Diêu Chí Quân lắc đầu: “Tôi không sợ, nhưng mà Lý Thần, cậu cũng phải tự bảo vệ mình.

Những kẻ này, thật sự là chuyện gì cũng có thể làm ra được cả”.

Lý Thần cười nói: “Cháu có cách của mình”.


Khi Lý Thần quay về khách sạn thì Hoắc Hoàn Vũ đang đắc ý khoe khoang với Hoắc An Lan những chuyện ngầu lòi, kỳ lạ mà hôm nay anh ta gặp ở buổi họp.

“Em không biết đâu, các sếp tổ chức hội nghị đã khen ngợi tới ba lần về độ xuất sắc của phương án mà anh đưa ra.

Nói là nhất định sẽ nghiêm túc cần nhắc.

Đám nhãi nhép của các công ty và gia tộc khác giống như những con ngỗng đần thối vậy, cảnh tượng đó, thật sướng biết bao, ha ha ha!”
Hoắc An Lan uống nước ép, đứng dậy chau mày nói với Hoắc Hoàn Vũ đang nói sùi cả bọt mép ở giữa phòng khách: “Anh đứng chắn chỗ em đang xem tivi rồi”.

Hoắc Hoàn Vũ lầm bầm rồi tránh ra.

Hoắc An Lan liếc nhìn anh ta với vẻ thản nhiên: “Chẳng phải là dựa vào ý tưởng thiết kế mà Lý Thần đưa cho anh thì mới có cơ hội thể hiện như vậy sao? Anh phải nhớ kỹ lòng tốt của người ta đấy”.

Hoắc Hoàn Vũ cảm thấy bấp bênh nói; “Được rồi, được rồi, em gái, dù có đánh rắm thì mùi thối cũng là do anh còn mùi thơm thì đều là của Lý Thần”.

“Lâm Lang Thiên”, Lý Thần thản nhiên nói: “Có lẽ anh vẫn chưa rõ, từ khoảnh khắc anh cho người đánh Diêu Chí Quân thì chúng ta đã sống chết không đội trời chung rồi”.

Lâm Lang Thiên không nói thêm gì, chỉ lạnh lùng nhìn Lý Thần, hắn không nói nhiều, chỉ quay người bỏ đi.

Trong phòng bệnh.

Lý Thần bình tĩnh nhìn theo bóng hình rời đi của Lâm Lang Thiên, đôi mắt lạnh như băng.

“Lý Thần, hắn là?”, lúc này Diêu Chí Quân mới có cơ hội lên tiếng hỏi.

Lý Thần cười an ủi Diêu Chí Quân: “Kẻ đứng sau lưng điều khiển, nhưng không cần bận tâm, cháu có cách bóp chẹt hắn, chỉ là khiến chú bị liên lụy rồi”.

Lý Thần cười, chậm rãi giải thích: “Tiền tỷ nhiều đến thế sao? Đường đường là công tử của nhà họ Lâm mà cũng phải để tâm tới tổn thấy mấy tỉ tệ à? Tôi thì chẳng bận tâm chút nào.

Tiền ấy mà, có cách để kiếm lại, nhìn biểu cảm đặc sắc của cậu Lâm thật đúng là có thêm cơ hội để thưởng thức”.

Lâm Lang Thiên nín thở, chỉ cảm thấy một cơn lửa giận xộc lên trong người khiến hắn cảm thấy khó chịu như bị kim châm.

Nếu giờ có thể thì hắn thật chỉ muốn b*p ch*t Lý Thần.

Hắn chưa bao giờ cảm thấy thù hận ai như thế.

“Lý Thần, làm như vậy không có lợi gì cho anh đâu, chi bằng chúng ta cùng lùi một bước”.

Đôi mắt Lâm Lang Thiên ánh lên ngọn lửa của sự tủi nhục.

Xem ra hắn nói tới nước này là đã nể mặt Lý Thần lắm rồi.

“Lùi một bước sao?”
Lý Thần cười, chỉ vào Diêu Chí Quân đang nằm trên giường: “Được thôi, những vết thương trên người ông ấy, anh hoán trả từng cm một đi, rồi tôi sẽ nói cho anh biết lui thế nào”.

Lâm Lang Thiên siết chặt nắm đấm, đôi mắt sắc như dao nhìn Lý Thần: “Anh thật sự muốn tới mức cá chết lưới rách với tôi sao? Cùng lắm thì tôi chịu phạt, dùng tài nguyên của nhà họ Lâm, tới khi đó anh muốn kết thúc thì cũng không còn tới lượt mình nữa đâu!”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 354: 354: Bọn Chúng Không Cướp Nổi Đâu


Hoắc An Lan chau mày, nói với vẻ phê phán: “th* t*c”.

Suy nghĩ một lát rồi cô ấy lại nói: “Có điều nói cũng đúng”.

Hoắc Hoàn Vũ tức tới mức suýt nữa thì ói ra máu.

Lúc này, vừa hay Lý Thần đi tới.

Hoắc Hoàn Vũ nghiêm túc chạy đến.

“Nghe nói hôm nay cái tên Lâm Lang Thiên lại tới rồi à?”
Lý Thần gật đầu, nói đại khái lại câu chuyện một lượt.

Hoắc Hoàn Vũ lầm bầm tức giận: “Mẹ kiếp, cuồng ngạo như vậy, hay là để tôi gọi thêm vài người, tối này lấy bao tải chụp hắn rồi vứt xuống biển luôn”.


Bên trong biệt thự của một gia tộc ở thủ đô, Lâm Lang Thiên ném vỡ ly rượu trong tay, càng nghĩ càng tức, hắn chắp tay đi vòng vòng và đột nhiên lấy điện thoại ra
“Là tôi, Lâm Lang Thiên”.

“Chủ tịch Lâm, có gì dặn dò ạ?”, một giọng nói cung kính của truyền thông Rainbow từ bên kia truyền tới.

Đây cũng là người mà Lâm Lang Thiên tuyệt đối tin tưởng.

“Hôm nay giá của cô phiếu công ty có biến động dị thường, ảnh hưởng cực kỳ không tốt.

Ngày mai để ý kỹ chút.

Nếu như đối phương vẫn còn mùa vào thì chúng ta sẽ bán cổ phiếu trong tay đi.

Nếu như bọn chúng bán ra thì dùng nguồn tiền của công ty mua vào”, Lâm Lăng Thiên nói bằng giọng uất hận.

Người quản lý cấp cao kia do dự: “Chủ tịch, mua vào thì vấn đề không lớn, nhưng nếu đối phương tiếp tục mua, cổ phiếu chúng ta lại bán ra thì cách làm phạm pháp này sẽ khiến chúng ta gặp rắc rối to nếu như bị điều tra đấy”.


Bên trong biệt thự của một gia tộc ở thủ đô, Lâm Lang Thiên ném vỡ ly rượu trong tay, càng nghĩ càng tức, hắn chắp tay đi vòng vòng và đột nhiên lấy điện thoại ra
“Là tôi, Lâm Lang Thiên”.

“Chủ tịch Lâm, có gì dặn dò ạ?”, một giọng nói cung kính của truyền thông Rainbow từ bên kia truyền tới.

Đây cũng là người mà Lâm Lang Thiên tuyệt đối tin tưởng.

“Hôm nay giá của cô phiếu công ty có biến động dị thường, ảnh hưởng cực kỳ không tốt.

Ngày mai để ý kỹ chút.

Nếu như đối phương vẫn còn mùa vào thì chúng ta sẽ bán cổ phiếu trong tay đi.

Nếu như bọn chúng bán ra thì dùng nguồn tiền của công ty mua vào”, Lâm Lăng Thiên nói bằng giọng uất hận.

Người quản lý cấp cao kia do dự: “Chủ tịch, mua vào thì vấn đề không lớn, nhưng nếu đối phương tiếp tục mua, cổ phiếu chúng ta lại bán ra thì cách làm phạm pháp này sẽ khiến chúng ta gặp rắc rối to nếu như bị điều tra đấy”.


Bên trong biệt thự của một gia tộc ở thủ đô, Lâm Lang Thiên ném vỡ ly rượu trong tay, càng nghĩ càng tức, hắn chắp tay đi vòng vòng và đột nhiên lấy điện thoại ra
“Là tôi, Lâm Lang Thiên”.

“Chủ tịch Lâm, có gì dặn dò ạ?”, một giọng nói cung kính của truyền thông Rainbow từ bên kia truyền tới.

Đây cũng là người mà Lâm Lang Thiên tuyệt đối tin tưởng.

“Hôm nay giá của cô phiếu công ty có biến động dị thường, ảnh hưởng cực kỳ không tốt.

Ngày mai để ý kỹ chút.

Nếu như đối phương vẫn còn mùa vào thì chúng ta sẽ bán cổ phiếu trong tay đi.

Nếu như bọn chúng bán ra thì dùng nguồn tiền của công ty mua vào”, Lâm Lăng Thiên nói bằng giọng uất hận.

Người quản lý cấp cao kia do dự: “Chủ tịch, mua vào thì vấn đề không lớn, nhưng nếu đối phương tiếp tục mua, cổ phiếu chúng ta lại bán ra thì cách làm phạm pháp này sẽ khiến chúng ta gặp rắc rối to nếu như bị điều tra đấy”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 355: 355: Xong Đời


Đồng thời cùng lúc này, trong tổng bộ của truyền thông Rainbow, Lâm Lang Thiên đang đi đi lại lại với khuôn mặt tối sầm trong phòng làm việc.

Ở gần đó, ba cao thủ cũng đang nhìn chăm chăm vào sàn giao dịch, Lưu Cường- quản lý cấp cao của bọn họ cũng vô cùng căng thẳng đứng sau nhìn màn hình máy tính.

“Bọn chúng hành động rồi”, Lưu Cường đột nhiên lên tiếng.

Lâm Lang Thiên vốn đang căng thẳng vội ngẩng đầu, nhanh chóng đi tới.

“Theo hướng nào? Mua vào hay bán ra?”, Lâm Lang Thiên căng thẳng hỏi.

Sắc mặt Lưu Cường vô cùng khó coi: “Đồng thời có ba đơn, toàn bộ đều là mua vào!”
“Mua vào sao?”, Lâm Lang Thiên tái mặt.

Cuối cùng thì Lý Thần đã lựa chọn cái kết quả mà hắn không muốn nhất.

“Cái thằng khốn chết tiệt.

Tiền của hắn là gió thổi tới đấy à? Đập vào mấy chục triệu tệ mà không chớp mắt sao?”
“Ok la”, Jack Chen nheo mắt cười.

Trong giai đoạn này, cổ phiếu của công ty đã tăng trở lại, mặc dù kiếm tiền rất sung sướng nhưng khiến hắn không có thời gian ra tay.

Giờ lại có cơ hội để chiến đấu thì làm sao mà hắn không hào hứng cho được
Cùng với việc Lý Thần mua vào và Lâm Lang Thiên bán ra thì sàn giao dịch cổ phiếu của truyền thông RainBow bỗng trở nên vô cùng kịch liệt.

Đúng lúc này, bất cứ chiến thuật nào đều là giả cả, chỉ dựa vào việc xem hai bên, bên nào có nhiều vốn liếng hơn mà thôi.

Lâm Lang Thiên cứ bán ra còn Lý Thần thì cứ liên tục mua vào.

“Ok la”, Jack Chen nheo mắt cười.

Trong giai đoạn này, cổ phiếu của công ty đã tăng trở lại, mặc dù kiếm tiền rất sung sướng nhưng khiến hắn không có thời gian ra tay.

Giờ lại có cơ hội để chiến đấu thì làm sao mà hắn không hào hứng cho được
Cùng với việc Lý Thần mua vào và Lâm Lang Thiên bán ra thì sàn giao dịch cổ phiếu của truyền thông RainBow bỗng trở nên vô cùng kịch liệt.

Đúng lúc này, bất cứ chiến thuật nào đều là giả cả, chỉ dựa vào việc xem hai bên, bên nào có nhiều vốn liếng hơn mà thôi.

Lâm Lang Thiên cứ bán ra còn Lý Thần thì cứ liên tục mua vào.

Đồng thời cùng lúc này, trong tổng bộ của truyền thông Rainbow, Lâm Lang Thiên đang đi đi lại lại với khuôn mặt tối sầm trong phòng làm việc.

Ở gần đó, ba cao thủ cũng đang nhìn chăm chăm vào sàn giao dịch, Lưu Cường- quản lý cấp cao của bọn họ cũng vô cùng căng thẳng đứng sau nhìn màn hình máy tính.

“Bọn chúng hành động rồi”, Lưu Cường đột nhiên lên tiếng.

Lâm Lang Thiên vốn đang căng thẳng vội ngẩng đầu, nhanh chóng đi tới.

“Theo hướng nào? Mua vào hay bán ra?”, Lâm Lang Thiên căng thẳng hỏi.

Sắc mặt Lưu Cường vô cùng khó coi: “Đồng thời có ba đơn, toàn bộ đều là mua vào!”
“Mua vào sao?”, Lâm Lang Thiên tái mặt.

Cuối cùng thì Lý Thần đã lựa chọn cái kết quả mà hắn không muốn nhất.

“Cái thằng khốn chết tiệt.

Tiền của hắn là gió thổi tới đấy à? Đập vào mấy chục triệu tệ mà không chớp mắt sao?”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 356: 356: Cái Đồ Nghịch Tử!


Nếu như Lý Thần chỉ là muốn đập sàn giao dịch thì nói trắng ra là Lý Thần muốn cùng bị tổn thất với nhà họ Lâm, một ván bài mà kẻ địch có bị thương mười thì mình cũng bị thương tám phần.

Còn Lâm Lang Thiên cùng lắm cũng chỉ gây ra tổn thất vài tỉ tệ cho gia tộc mà thôi.

Thế nhưng nếu mục tiêu của Lý Thần là nuốt gọn truyền thông Rainbow thì nhà họ Lâm sẽ mất đi quyền kiểm soát Rainbow và như vậy thì đó đúng là ngày tàn của Lâm Lang Thiên.

Gia tộc chắc chắn sẽ không bỏ qua cho hắn.

Lâm Lang Thiên vô thức lau mồ hôi trán và hoảng sợ.

Hắn bỗng cảm thấy hơi hối hận, đúng là không nên gây sự với Lý Thần.

Kẻ này đúng là thật khó dây.

Lúc này, do số lượng hai bên mua vào và bán ra mà giao dịch của cổ phiếu truyền thông Rainbow không ngừng được mở rộng.

Và giá cổ phiếu cuối cùng đã ổn định ở một con số hợp lý khi mà Lâm Lang Thiên cứ không ngừng bán ra mà không tính toán giá cả.

Reng reng reng.

Nếu như Lý Thần chỉ là muốn đập sàn giao dịch thì nói trắng ra là Lý Thần muốn cùng bị tổn thất với nhà họ Lâm, một ván bài mà kẻ địch có bị thương mười thì mình cũng bị thương tám phần.

Còn Lâm Lang Thiên cùng lắm cũng chỉ gây ra tổn thất vài tỉ tệ cho gia tộc mà thôi.

Thế nhưng nếu mục tiêu của Lý Thần là nuốt gọn truyền thông Rainbow thì nhà họ Lâm sẽ mất đi quyền kiểm soát Rainbow và như vậy thì đó đúng là ngày tàn của Lâm Lang Thiên.

Gia tộc chắc chắn sẽ không bỏ qua cho hắn.

Lâm Lang Thiên vô thức lau mồ hôi trán và hoảng sợ.

Hắn bỗng cảm thấy hơi hối hận, đúng là không nên gây sự với Lý Thần.

Kẻ này đúng là thật khó dây.

Lúc này, do số lượng hai bên mua vào và bán ra mà giao dịch của cổ phiếu truyền thông Rainbow không ngừng được mở rộng.

Và giá cổ phiếu cuối cùng đã ổn định ở một con số hợp lý khi mà Lâm Lang Thiên cứ không ngừng bán ra mà không tính toán giá cả.

Reng reng reng.

Lâm Lang Thiên nghiến răng, không dám chống lại.

“Được rồi, con lập tức rút về, không được vì những chuyện cỏn con như vậy mà gây rắc rối nữa, hiểu rõ chưa?”
Nghe giọng nói bên trong điện thoại, Lâm Lang Thiên cười khổ: “Bố, e rằng muộn mất rồi…”
“Lúc này Lý Thần đang nắm giữa 35% cổ phần của công ty, hơn nữa còn không ngừng mua vào.

Cứ tiếp tục như vậy thì truyền thông Rainbow sẽ đổi chủ mất”.

Lâm Chính Bân nổi giận đùng đùng: “70% cổ phần trong tay con của truyền thông Rainbow thì nó kiếm ở đâu ra được 35% chứ?”
Vừa nói, Lâm Chính Bân vừa giật mình phản ứng và trầm giọng hỏi: “Con đã động vào cổ phần của công ty?”
Lâm Lang Thiên run rẩy khóe miệng, không dám nói.

Lâm Lang Thiên nghiến răng, không dám chống lại.

“Được rồi, con lập tức rút về, không được vì những chuyện cỏn con như vậy mà gây rắc rối nữa, hiểu rõ chưa?”
Nghe giọng nói bên trong điện thoại, Lâm Lang Thiên cười khổ: “Bố, e rằng muộn mất rồi…”
“Lúc này Lý Thần đang nắm giữa 35% cổ phần của công ty, hơn nữa còn không ngừng mua vào.

Cứ tiếp tục như vậy thì truyền thông Rainbow sẽ đổi chủ mất”.

Lâm Chính Bân nổi giận đùng đùng: “70% cổ phần trong tay con của truyền thông Rainbow thì nó kiếm ở đâu ra được 35% chứ?”
Vừa nói, Lâm Chính Bân vừa giật mình phản ứng và trầm giọng hỏi: “Con đã động vào cổ phần của công ty?”
Lâm Lang Thiên run rẩy khóe miệng, không dám nói..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 357: 357: Chứng Cứ Xong Rồi


Hoắc Hoàn Vũ bỗng bừng tỉnh, lập tức cười he he: “Chứng cứ mà anh cần tôi đều thu thập đủ cả rồi, ngay lập tức có thể gửi cho bên chứng giam được rồi”
Lý Thần khẽ cười: “Tốt nhất là thông qua một vài hành lang đặc biệt để đưa thẳng là tầng lớp cấp cao của bên chứng giam, nếu không tôi lo rằng nhà họ Lâm sẽ giở trò”.

“Yên tâm”.

Hoắc Hoàn Vũ nói với vẻ âm sầm: “Hiện tại chứng cứ xác thực, dù thế nào thì tôi cũng phải khiến Lâm Lang Thiên mất một lớp da mới được”.

Khi Hoắc Hoàn Vũ ra ngoài làm việc thì Hoắc An Lan chắp tay đi vào phòng.

“Theo những gì anh nói thì tôi đã gửi tài liệu về Lâm Lang Thiên tới nhà họ Lâm.

Một lát nữa, bố tôi sẽ liên lạc với nhà họ Lâm”, Hoắc An Lan khẽ nói.

“Đây là do cháu nói đấy nhé.

Sau này chú sẽ giao chuyện này cho cháu phụ trách”, Hoắc Chấn Châu nói.

Lúc này Lý Thần mới phát hiện ra là mình đã bị mắc bẫy của Hoắc Chấn Châu nên cười: “Chú Hoắc, chú đúng là người đa mưu, giờ cháu mà không muốn thì cũng phải đồng ý thôi”.

Hoắc Chấn Châu cười sảng khoái, tiếp tục nói: “Giờ nói chuyện chính.

Có hai chuyện.

Chuyện thứ nhất chính là chú vừa nhận được thông tin từ tầng lớp cấp cao của thủ đô nói là cấp trên hiện rất hài lòng về ý tưởng mà cháu đề cập”.

“Điều này sẽ giảm đi độ khó trong việc giành được hạng mục của chúng ta.

May mà có cháu, An Lan nói với chú, nói rằng ý tưởng cháu đưa ra đúng là của thiên tài, không soi mói vào đâu được!”
Lý Thần khiêm tốn nói: “Vừa hay gặp đúng thời cơ thôi ạ.

Thực ra cháu không rành về thiết kế nhưng ý nghĩa của việc thiết kế hội trường thế vận hội là cực kỳ quan trọng.

Cấp trên cần cân nhắc không chỉ về ý tưởng mà còn cả về việc làm sao phù hợp với truyền thống văn hóa, nên về khía cạnh này cháu đã bỏ ra thêm một chút công sức”.

Hoắc Chấn Châu cười nói: “Bất luận thế nào thì việc cháu có thể làm ra chuyện xuất sắc như vậy cũng đã khiến người khác không theo kịp rồi, không cần khiêm tốn”.

Nói tới đây, Hoắc Chấn Châu bèn đổi chủ đề: “Phía bên nhà họ Lâm, cháu hi vọng sẽ có kết quả như thế nào?”
Hoắc Chấn Châu nghiêm túc nói: “Cháu nói linh tinh gì vậy, chú cháu đã là một, không phân chia như vậy, cái gì mà rắc rối với không rắc rối chứ.

Thương trường có thêm một người bạn đương nhiên là tốt, nhưng nếu người ta đắc tội với mình mà mình cứ tiếp tục nhẫn nhịn thì sẽ khiến người ta khinh thường”.

Lý Thần đáp lại: “Đúng là đạo lý đó”.

Hoắc Chấn Châu nói đùa: “Vốn dĩ lần này chú để Hoắc Hoàn Vũ tới thủ đô là định để nó rèn luyện năng lực độc lập xử lý công việc”.

“Kết quả vận khí của thằng nhóc không tệ, lại gặp được cháu.

Có sự giúp đỡ của cháu, mọi chuyện trở nên vô cùng thuận lợi, thế nhưng mục đích để thằng nhóc được rèn luyện thì lại không đạt được”.

Lý Thần nói với vẻ bất đắc dĩ: “Cơ duyên trùng hợp thôi ạ, rèn dũa anh ấy mà, thứ có đó chính là cơ hội”.

“Đây là do cháu nói đấy nhé.

Sau này chú sẽ giao chuyện này cho cháu phụ trách”, Hoắc Chấn Châu nói.

Lúc này Lý Thần mới phát hiện ra là mình đã bị mắc bẫy của Hoắc Chấn Châu nên cười: “Chú Hoắc, chú đúng là người đa mưu, giờ cháu mà không muốn thì cũng phải đồng ý thôi”.

Hoắc Chấn Châu cười sảng khoái, tiếp tục nói: “Giờ nói chuyện chính.

Có hai chuyện.

Chuyện thứ nhất chính là chú vừa nhận được thông tin từ tầng lớp cấp cao của thủ đô nói là cấp trên hiện rất hài lòng về ý tưởng mà cháu đề cập”.

“Điều này sẽ giảm đi độ khó trong việc giành được hạng mục của chúng ta.

May mà có cháu, An Lan nói với chú, nói rằng ý tưởng cháu đưa ra đúng là của thiên tài, không soi mói vào đâu được!”
Lý Thần khiêm tốn nói: “Vừa hay gặp đúng thời cơ thôi ạ.

Thực ra cháu không rành về thiết kế nhưng ý nghĩa của việc thiết kế hội trường thế vận hội là cực kỳ quan trọng.

Cấp trên cần cân nhắc không chỉ về ý tưởng mà còn cả về việc làm sao phù hợp với truyền thống văn hóa, nên về khía cạnh này cháu đã bỏ ra thêm một chút công sức”.

Hoắc Chấn Châu cười nói: “Bất luận thế nào thì việc cháu có thể làm ra chuyện xuất sắc như vậy cũng đã khiến người khác không theo kịp rồi, không cần khiêm tốn”.

Nói tới đây, Hoắc Chấn Châu bèn đổi chủ đề: “Phía bên nhà họ Lâm, cháu hi vọng sẽ có kết quả như thế nào?”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 358: 358: Ăn Miếng Trả Miếng


Lý Thần thản nhiên nói: “Bạn của cháu bị Lâm Lang Thiên đánh khiến cả hai vợ chồng đều phải nhập viện, tới giờ vẫn chưa ra nữa, tóm lại là có chút thù hận, phải ăn miếng trả miếng”.

Hoắc Chấn Châu trầm giọng nói: “Được, chú biết rồi”.

Lý Thần đột nhiên lên tiếng: “Phiền chú Hoắc nói với nhà họ Lâm, Lâm Lang Thiên phải trả giá nhưng cháu không có ý làm kẻ địch với nhà họ Lâm”.

Hoắc Chấn Châu trầm ngâm một lúc rồi thở dài: “Lý Thần, có nhiều khi chú thật không dám tin là cháu mới chỉ có hơn hai mươi tuổi, hành động tiến lùi có chừng mực và cả sự chắc chắn khi nhận định tình hình nữa, tương lai có lẽ cháu sẽ bước l*n đ*nh vinh quang mà người khác không thể nào với tới được”.


Tại đại viện của nhà họ Lâm.

Lâm Lang Thiên ôm khuôn mặt sưng đỏ đứng giữa phòng khách, cúi đầu run rẩy mà không dám lên tiếng.

Lâm Chính Bân trầm mặt ngồi trên ghế sopha, bên cạnh có một người phụ nữ đang an ủi.

“Được rồi được rồi, Tiểu Thiên đã biết sai rồi, dù gì nó cũng đã hơn ba mươi tuổi, lớn như vậy rồi mà còn đánh nó, người khác nhìn thấy chẳng phải là trò cười sao”.

Lâm Chính Bân tức giận nói: “Bà xem bà cưng con trai bà thành ra cái gì rồi.

Dám cả gan làm chuyện phạm pháp, sau này chẳng phải là muốn làm phản luôn sao?”
Người phụ nữ vội vàng ra hiệu với Lâm Lang Thiên: “Tiểu Thiên, còn không mau xin lỗi bố con?”
Lâm Chính Bân hừ lạnh một tiếng: “Xin lỗi tao làm gì, giờ họa đã gây ra, mày tưởng là nhà họ Hoắc dễ đối phó sao?”
“Vừa rồi người của hội chứng giam đã gọi điện thoại nói rằng lần này nhà họ Hoắc sẽ không chịu buông xuông, nhất định phải bắt Lâm Lang Thiên chịu trách nhiệm.

Để tao xem mày làm thế nào!”
Lâm Lang Thiên nghe thấy vậy thì sững sờ, vội vàng lên tiếng với vẻ tức giận: “Cái thằng Lý Thần đó chuyện gì cũng dựa vào nhà họ Hoắc thì có bản lĩnh gì chứ!”
“Mày vẫn còn mê muội không chịu tỉnh ngộ!”, Lâm Chính Bân tức giận giơ tay lên tát một bạt tai vào mặt Lâm Lang Thiên.

“Nếu không phải vì mày u mê thì cái thằng Lý Thần đó có nắm được cán của mày không? Nó không nắm được cán thì làm sao nhà họ Hoắc có thể cao ngạo cáo trạng mày chứ?”
Đúng lúc này, một ông già trong dáng vẻ quản gia bước vào, ghé sát nói vào tai Lâm Chính Bân điều gì đó.

Lâm Chính Bân trầm giọng: “Người mang đồ đến đâu?”

Quản gia lắc đầu: “Đồ mang đến thì người đi rồi”.

Vừa nói quản gia vừa đưa ra một tập tài liệu.

Lâm Chính Bân trầm giọng: “Phát lên xem”.

Người quản gia đáp lại, sau đó lấy cái đĩa từ trong tập tài liệu ra và tìm máy tính, bắt đầu phát.

Lâm Lang Thiên nhìn thấy hết thảy thì bỗng có dự cảm không lành.

Lâm Chính Bân trầm giọng: “Người mang đồ đến đâu?”
Quản gia lắc đầu: “Đồ mang đến thì người đi rồi”.

Vừa nói quản gia vừa đưa ra một tập tài liệu.

Lâm Chính Bân trầm giọng: “Phát lên xem”.

Người quản gia đáp lại, sau đó lấy cái đĩa từ trong tập tài liệu ra và tìm máy tính, bắt đầu phát.

Lâm Lang Thiên nhìn thấy hết thảy thì bỗng có dự cảm không lành..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 359: 359: Tự Dựa Vào Năng Lực Của Mình


Điện thoại đập vào đầu không đau nhưng đã phá vỡ hàng phòng thủ tâm lý cuối cùng của Lâm Lang Thiên.

Hắn hét lên: “Không thể nào, đây là chuyện của mấy năm trước rồi, sao hắn có thể quay được loại video như thế này chứ!”
“Có gì mà không thể chứ?”, Lâm Chính Bân chỉ vào Lâm Lang Thiên, tức tới mức tái mặt.

“Những chuyện khốn mà mày làm mà còn hi vọng có thể giấu người khác cả đời sao? Giờ cái thứ này, đến ông cụ cũng đã nhận được, để xem mày sẽ làm thế nào!”
Sắc mặt của người phụ nữ trắng bệch, bà ta kinh hãi kêu lên: “Chính Bân, với tính cách của ông cụ, nếu biết Tiểu Thiên chơi thuốc và còn làm ra chuyện như thế này nữa thì sợ rằng sẽ đuổi thằng bé ra khỏi nhà mất.

Mau nghĩ cách đi”.

Lâm Chính Bân gầm lên: “Nghĩ cách sao? Tôi có thể nghĩ được cách gì? Lần này không chỉ có thằng nghịch tử này mà đến cả tôi cũng bị xui xẻo theo!”
Hoắc Chấn Châu chẳng buồn để ý mà chỉ cười: “Người anh em hiểu lầm rồi.

Chuyện lần này không liên quan gì tới nhà họ Hoắc của tôi.

Tôi chỉ là chân sai vặt, người lợi hại chính là Lý Thần cháu tôi cơ.

“Tôi cũng vừa mới biết được toàn bộ sự việc, sau khi hồi phục giao dịch, tâm trạng cảm thấy thật tốt, thấy cách của cháu tôi thế nào? Người anh em thấy có được không?”
Lâm Chính Bân như muốn bóp nát điện thoại trong tay, nghiến chặt răng và cười lạnh lùng: “Lâm Chấn Châu, bớt nói đểu, nói thẳng đi”.

Lâm Chấn Châu có thể nhận thấy giọng điệu phẫn nộ nhưng không có chỗ phát tiết của Lâm Chính Bân.

Ông ấy cảm thấy vui mừng vô cùng giống như trời đang nóng lực mà được uống một lon coca vậy.

Tướng đối Tương, binh đối binh, Hoắc Hoàn Vũ và Lâm Lang Thiên không vừa mắt với nhau thì trước đó ông ấy và Lâm Chính Bân cũng chẳng tốt vào đâu.

Phần lớn đôi khi ông ấy có chiếm chút ưu thế nhưng vẫn còn nhiều hạn chế, chưa khi nào có thể khiến Lâm Chính Bân thật sự phải chịu nhục.

Hoắc Chấn Châu vui mừng, sung sướng vô cùng nói: “Nhà họ Lâm phải rút khỏi việc tranh giành hạng mục của làng vận hội, còn những thị trường khác chúng ta tự dựa vào năng lực của mình”.

Lâm Chính Bân nói với vẻ bực bội: “Không nghe, nói là tôi đang bận”.

Người quản gia nói nhỏ: “Là điện thoại của nhà họ Hoắc”.

Biểu cảm của Lâm Chính Bân tối sầm, ông ta nhận điện thoại.

“Người anh em bận thế, nhận điện thoại của tôi cũng không có thời gian cơ à?”, Hoắc Chấn Châu nói với giọng chế giễu.

Lâm Chính Bân biểu cảm tối sầm, miệng cười như không cười nói: “Hoắc Chấn Châu, lần này nhà họ Hoắc chơi đẹp lắm.

Thằng con không ra gì của tôi đã để cho các người nắm được cán, muốn thế nào thì nói thẳng đi”.

Lâm Chính Bân ý nói nhà họ Hoắc mặt dày, ra tay với Lâm Lang Thiên là thế hệ sau tức là đang thầm chế giễu Hoắc Chấn Châu.

Lâm Chính Bân nói với vẻ bực bội: “Không nghe, nói là tôi đang bận”.

Người quản gia nói nhỏ: “Là điện thoại của nhà họ Hoắc”.

Biểu cảm của Lâm Chính Bân tối sầm, ông ta nhận điện thoại.

“Người anh em bận thế, nhận điện thoại của tôi cũng không có thời gian cơ à?”, Hoắc Chấn Châu nói với giọng chế giễu.

Lâm Chính Bân biểu cảm tối sầm, miệng cười như không cười nói: “Hoắc Chấn Châu, lần này nhà họ Hoắc chơi đẹp lắm.

Thằng con không ra gì của tôi đã để cho các người nắm được cán, muốn thế nào thì nói thẳng đi”.

Lâm Chính Bân ý nói nhà họ Hoắc mặt dày, ra tay với Lâm Lang Thiên là thế hệ sau tức là đang thầm chế giễu Hoắc Chấn Châu..
 
Back
Top Bottom