Ngôn Tình Vận May Đổi Đời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vận May Đổi Đời
Chương 320: 320: Em Muốn Giết Hắn


Tuy nhiên lúc này Mạnh Quốc Đàm phát hiện ra mình không thể nào từ chối.

Một khi từ chối, công ty của ông ta sẽ bị Diêu Chí Quân nghiền nát.

Trước đây ông ta đã không phải là đối thủ của Diêu Chí Quân, huống chi bây giờ ông ấy còn được Lý Thần bơm vốn cho?
Hít sâu một hơi, Mạnh Quốc Đàm cười khổ, nói: “Được, 2 triệu thì 2 triệu, tôi bán”.

“Đấy là chuyện ban nãy, bây giờ tôi chỉ trả 1,5 triệu thôi”, Diêu Chí Quân đột nhiên nói.

Mạnh Quốc Đàm sững sờ, vô thức định chửi rủa một câu, nhưng khi nhìn ánh mắt lạnh lùng của Diêu Chí Quân và Lý Thần, ông ta mới hoàn hồn lại.

Hai người này đang đào hố chờ ông ta nhảy xuống, nếu như bây giờ ông ta nói thêm một câu nào nữa thì khả năng sẽ chỉ còn 1 triệu thôi.

Nắm chặt nắm đấm, Mạnh Quốc Đàm nghiến răng nói: “Được!”
Lúc này, Mạnh Quốc Đàm vô cùng hối hận, ông ta thật sự không nên chọc vào Lý Thần.

Sau khi xé tấm séc 1,5 triệu, Lý Thần đưa cho Diêu Chí Quân, cười nói: “Chú Diêu, 1,5 triệu này coi như phí giới thiệu lần này”.

Diêu Chí Quân không ngờ Lý Thần chơi thật, ông ấy vội vàng nói: “Lý Thần, số tiền này nhiều quá…”
Nói được một nửa, nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của Lý Thần, Diêu Chí Quân đột nhiên ngừng lại, cười một tiếng, cầm lấy tấm séc, nói: “Được, sau này có chuyện gì cần thì cứ nói một tiếng”.

Cầm tấm séc trên tay, Diêu Chí Quân biết rằng phí giới thiệu không chỉ đơn giản là 1,5 triệu, mà còn là công ty của Mạnh Quốc Đàm mà Lý Thần tặng cho ông ấy.

Sức mạnh của Diêu Chí Quân lập tức tăng vọt.

Trong ngành tư vấn kinh doanh ở Yến Kinh cũng được coi là công ty ở top đầu rồi.

Đây không phải là điều mà ông ấy luôn mơ ước sao?
So với khoản tiền 1,5 triệu, công ty của Mạnh Quốc Đàm mới là món quà thực sự.

Nếu như không có những lời đe dọa trước đây của Lý Thần, Mạnh Quốc Đàm nhất định sẽ không bán công ty, mà bây giờ, mọi chuyện thuận buồm xuôi gió một cách thần kỳ.

Thanh niên trẻ tuổi này thật sự quá lợi hại!
Làm xong việc này, Lý Thần nhìn về phía hai anh em nhà họ Vương, nói: “Sếp Vương sau này có dự định gì chứ?”

Vương Quân cười khổ nói: “Hai ngày này chúng tôi sẽ ở lại Yến Kinh, sau khi cùng sếp Lý phối hợp hoàn tất thủ tục chuyển nhượng rồi chúng tôi sẽ rời Yến Kinh sau.

Kế hoạch sau này để sau này rồi tính”.

Lý Thần gật đầu, anh có thể hiểu được tâm trạng sợ hãi Ngô Hồng Hà của anh em nhà họ Vương.

“Như vậy cũng tốt, Ngô Hồng Hà sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy đâu”, Lý Thần nhẹ giọng nói.

Lúc này, Mạnh Quốc Đàm vô cùng hối hận, ông ta thật sự không nên chọc vào Lý Thần.

Sau khi xé tấm séc 1,5 triệu, Lý Thần đưa cho Diêu Chí Quân, cười nói: “Chú Diêu, 1,5 triệu này coi như phí giới thiệu lần này”.

Diêu Chí Quân không ngờ Lý Thần chơi thật, ông ấy vội vàng nói: “Lý Thần, số tiền này nhiều quá…”
Nói được một nửa, nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của Lý Thần, Diêu Chí Quân đột nhiên ngừng lại, cười một tiếng, cầm lấy tấm séc, nói: “Được, sau này có chuyện gì cần thì cứ nói một tiếng”.

Cầm tấm séc trên tay, Diêu Chí Quân biết rằng phí giới thiệu không chỉ đơn giản là 1,5 triệu, mà còn là công ty của Mạnh Quốc Đàm mà Lý Thần tặng cho ông ấy.

Sức mạnh của Diêu Chí Quân lập tức tăng vọt.

Trong ngành tư vấn kinh doanh ở Yến Kinh cũng được coi là công ty ở top đầu rồi.

Đây không phải là điều mà ông ấy luôn mơ ước sao?.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 321: 321: Anh Em Nhà Họ Hoắc Xuất Hiện


Ngô Hồng Hà nhận được sự đồng ý của anh trai, trên mặt lập tức lộ ra vẻ hung hãn và gớm ghiếc, cúp điện thoại, anh ta lái xe quay về nhà.


Hai ngày tiếp theo, hai anh em nhà họ Vương phối hợp với Lý Thần để hoàn thành các thủ tục chuyển nhượng toàn bộ công ty một các nhanh nhất có thể.

Sau khi hoàn thành xong thủ tục cuối cùng, hai anh em nhà họ Vương cũng không kịp nói nhiều lời, vội vàng đưa vợ con ra nước ngoài.

Có lẽ cũng phải xem tình hình thế nào.

Nếu như Lý Thần có thể chống trả được sự trả thù của Lý Thần, họ có thể quay trở lại, còn nếu như không chống đỡ được thì có lẽ họ sẽ không bao giờ về nước nữa.

Lý Thần không có ý kiến gì về chuyện này.

Mặc dù sau này hai anh em nhà họ Vương cũng được coi là những nhân tài trong ngành giải trí, nhưng họ cũng không thể ở lại công ty giúp đỡ cho anh.

Tìm người khác là được.

Một thanh niên cao lớn, khí chất bất phàm khìn thấy hai anh em nhà họ Hoắc đi ra khỏi cửa an ninh, ánh mắt sáng ngời, vội vàng dẫn em trai mình tới chào hỏi.

“Anh Hoắc, chào anh, tôi là Ngô Giang Hải, là người nhà họ Ngô trước đây đã từng liên lạc với anh rồi đấy”.

Ngô Giang Hải cung kính đi tới trước mặt Hoắc Hoàn Vũ, cúi người kính cẩn nói.

Đây là cháu trưởng đời thứ ba của nhà họ Hoắc, tương lai sẽ kế thừa gia sản nhà họ Hoắc.

Mặc dù Ngô Giang Hải cũng là người thừa kế của nhà họ Ngô ở Yến Kinh, nhưng cho dù là cả nhà họ Ngô hay bản thân Ngô Giang Hải thì hoàn toàn không thể nào so sánh được với Hoắc Hoàn Vũ.

Ông cụ nhà họ Hoắc là nhân vật tầm cỡ vô cùng, mà ông cụ nhà họ Ngô của hắn thì kém xa rất nhiều.

Dựa theo thân phận của hắn, lần này Ngô Giang Hải còn không có tư cách để tới đón Hoắc Hoàn Vũ.

Nhưng Ngô Giang Hải cũng là một người mưu mô và tham vọng, lần này hắn đã bỏ ra một cái giá không nhỏ để đổi được cơ hội như này, thậm chí còn dắt theo cả em ruột mình theo.

Với mục đích cố gắng hết sức để lại ấn tượng tốt trước mặt Hoắc Hoàn Vũ.

Sau khi nói xong, Ngô Giang Hải đợi một lúc lâu nhưng không thấy đáp lại liền nghi hoặc ngẩng đầu lên, đột nhiên nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Hoắc Hoàn Vũ vang lên: “Nhìn cái đéo gì thế? Còn dám dùng ánh mắt ghê tởm đó nhìn em gái tôi, tôi móc mắt anh ra đấy!”
“Lần này chúng ta đến Yến Kinh là lần đầu bố giao việc chính cho anh làm, hơn nữa còn là dự án Thế Vận Hội quan trọng như vậy, nói thế nào thì anh cũng phải đàm phán ổn thỏa”.

Hoắc An Lan thấy Hoắc Hoàn Vũ cao hứng như vậy liến công kích: “Bố chỉ bảo anh tới đàm phán sơ bộ thôi, bây giờ Yến Kinh vừa đấu thầu thành công Thế Vận Hội, việc xây dựng làng Thế Vận Hội còn đang trên văn bản, anh nghĩ mình được việc thế cơ à?”
Hoắc Hoàn Vũ khó chịu nói: “Vì vậy anh mới phải phát huy tác dụng của mình… Biết em nóng lòng muốn chạy tới cho Lý Thần một bất ngờ rồi, được rồi được rồi, đừng có trừng mắt nhìn anh.

Em tưởng anh và bố không biết ý định lần này em cứ đòi tới đây là gì sao?”
“Sau khi kết thúc công việc ở đây, chúng ta sẽ lập tức đi tìm Lý Thần, cho anh ấy một bất ngờ, được không?”
Hoắc An Lan hừ nhẹ một cái, không thèm phí nước bọt với Hoắc Hoàn Vũ, quay đầu đi ra phía ngoài sân bay.

Hoắc Hoàn Vũ ngáp một cái, uể oải đi theo phía sau, lắc lư từng bước một, giống như một ông già bảy mươi vừa xuống máy bay vậy.

Hai anh em bước ra khỏi sân bay, có người nhận được tin đã đứng chờ sẵn.

Trên đời này, chỉ cần có tiền, nhân tài sẽ làm việc bán mạng cho mình thôi.

Trong hai ngày qua, đám người Mã Hoa Đằng cũng đã quay trở lại Thâm Thành, trong khi Lý Thần đang bận rộn sắp xếp lại nội bộ của Hoa Nghị Huynh Đệ.

Hoa Nghị Huynh Đệ dễ sắp xếp hơn Sina nhiều, dù sao anh em nhà họ Vương cũng là tự nguyện bán công ty, các lãnh đạo cấp cao cũng đã có dự tính trong lòng, vì vậy đều cam tâm tình nguyện tiếp tục làm việc cho Lý Thần.

Lý Thần không vội vàng điều chỉnh vị trí lãnh đạo của Hoa Nghị Huynh Đệ, anh chưa hiểu rõ về năng lực và tính cách của những người này, vì vậy anh dự định quan sát một thời gian.

Lúc này tại sân bay quốc tế Yến Kinh, một chiếc máy bay từ từ hạ cánh.

Hoắc Hoàn Vũ nhảy xuống máy bay, duỗi người hít sâu một hơi, trên mặt lộ ra vẻ cảm thán: “Không khí bên ngoài tốt thật, chiếc máy bay suýt khiến anh ngạt thở luôn”.

Phía sau Hoắc Hoàn Vũ là mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành Hoắc An Lan, cô ấy mặc một chiếc váy màu đỏ rất rực rỡ.

Hoắc An Lan đeo kính râm để tránh ánh nắng gay gắt, cô ấy nhìn Hoắc Hoàn Vũ vẫn đang tràn đầy sức sống nhảy tưng tưng nói: “Nói rồi đấy, ở Yến Kinh ba ngày”.

Hoắc Hoàn Vũ hậm hực nói: “Biết rồi, biết rồi, càm ràm suốt cả đoạn đường không mệt à?”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 322: 322: Xử Lý Lý Thần Trước Mặt Cậu Hoắc


Tim Ngô Giang Hải đập loạn xạ, nhưng khi quay đầu lại nhìn thấy em trai Ngô Hồng Hải của mình đang u mê ngây người ra nhìn Hoắc An Lan!
Cảnh tượng này khiến Ngô Giang Hải giật thót tim, hắn giơ tay nhéo một cái vào mặt em trai của mình.

“Mày đúng là cái loại háo sắc! Cô Hoắc là người mà mày có thể tùy tiện nhìn được à? Mau xin lỗi đi!”
Ngô Hồng Hà chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt đáng sợ như vậy của anh trai mình, anh ta sợ đến mức mặt mũi trắng bệch ra, không quan tâm đến cơn đau từ cái nhéo vừa rồi, vội vàng cúi đầu chân thành xin lỗi: “Xin, xin lỗi!”
Hai anh em Ngô Giang Hải đều run bắn người lên, đối phương là người nhà họ Hoắc, nếu như đắc tội với bọn họ, e rằng sẽ tiêu đời luôn.

Ngô Giang Hải hối hận vì đã đưa thằng em kém cỏi này theo, bây giờ hắn hận không thể một chân đạp chết Ngô Hồng Hà.

Ngô Hồng Hà bị giáo huấn một trận, cúi gằm đầu xuống, nói: “Em không dám nữa đâu anh”.

“Mau đi thôi, đưa hai vị khách quý này về khách sạn trước, nghe nói cậu Hoắc cũng là người ăn chơi, tối nay anh sẽ mời họ tới câu lạc bộ chơi”.

“Mày nghĩ cách gọi cái tên Lý Thần đó tới”.

Ngô Hồng Hà nghe thấy xong liền ngây ra, nói: “Anh, tình cảnh này, thích hợp không?”
Ngô Giang Hải cười khẩy một tiếng, chỉ vào người Hoắc Hoàn Vũ ở trước mặt nói: “Cậu chủ đẳng cấp như thế này kết bạn đều phải nhìn người, chúng ta không thể hiện chút thực lực của Yến Kinh, họ sẽ coi trọng chúng ta sao?”
“Không phải mày có thù với Lý Thần sao? Đúng lúc, tối nay gọi hắn tới, giải quyết hắn ở trước mặt cậu Hoắc, cho cậu Hoắc thấy được thực lực của nhà họ Ngô chúng ta”.

Hai mắt Ngô Hồng Hà sáng lên, giơ ngón tay cái nói: “Anh, đúng là anh lợi hại, một mũi tên trúng hai đích”.
Phất tay một cái, Hoắc Hoàn Vũ và Hoắc An Lan đi về phía trước.

Ngô Giang Hải và Ngô Hồng Hà ở phía sau lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Ngô Giang Hải quay đầu lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm Ngô Hồng Hải, nói: “Mẹ mày biết điều chú ý chút cho anh!”.

truyện xuyên nhanh
“Chuyện mày này nọ với đám phụ nữ bên ngoài anh không quan tâm, nhưng mày phải nhớ kỹ, loại phụ nữ nào không được phép động vào, Hoắc An Lan là thân phận gì mày biết không?”
“Nếu như lại xảy ra chuyện như vậy, anh và gia đình cũng không cứu nổi mày đâu!”
Ngô Hồng Hà bị giáo huấn một trận, cúi gằm đầu xuống, nói: “Em không dám nữa đâu anh”.

“Mau đi thôi, đưa hai vị khách quý này về khách sạn trước, nghe nói cậu Hoắc cũng là người ăn chơi, tối nay anh sẽ mời họ tới câu lạc bộ chơi”.

“Mày nghĩ cách gọi cái tên Lý Thần đó tới”.

Ngô Hồng Hà nghe thấy xong liền ngây ra, nói: “Anh, tình cảnh này, thích hợp không?”
Ngô Giang Hải cười khẩy một tiếng, chỉ vào người Hoắc Hoàn Vũ ở trước mặt nói: “Cậu chủ đẳng cấp như thế này kết bạn đều phải nhìn người, chúng ta không thể hiện chút thực lực của Yến Kinh, họ sẽ coi trọng chúng ta sao?”
“Không phải mày có thù với Lý Thần sao? Đúng lúc, tối nay gọi hắn tới, giải quyết hắn ở trước mặt cậu Hoắc, cho cậu Hoắc thấy được thực lực của nhà họ Ngô chúng ta”.

Hai mắt Ngô Hồng Hà sáng lên, giơ ngón tay cái nói: “Anh, đúng là anh lợi hại, một mũi tên trúng hai đích”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 323: 323: Chống Trả Quyết Liệt


Anh em nhà họ Ngô còn đang xì xào bàn tán thì đã nghe thấy giọng nói thiếu kiên nhẫn của Hoắc Hoàn Vũ truyền tới.

“Què rồi à? Sao chậm chạp vậy?”
Hai anh em nhà Ngô Giang Hải đáp lại, vội vàng chạy tới, xách hành lý một cách rất tự nhiên.

Đi theo phía sau, Ngô Hồng Hà xách một chiếc vali lớn, mặc dù rất nặng nhưng trong lòng cảm thấy rất vui.

Dù gì đây cũng là vaili của cậu Hoắc, và nó không phải là thứ mà người bình thường có tư cách cầm lấy.

Con ngươi không ngừng đảo qua, suy nghĩ của Ngô Hồng Hà đã trôi dạt tới tận tối nay, làm thế nào để làm nhục Lý Thần.

“Cho mày ngông cuồng này, thằng chó má, tối nay chính là ngày chết của mày!”
Nghĩ đến giây phút tuyệt vời đó, Ngô Hồng Hà bật ra một tiếng cười nhạo, sung sướng đến mức chỉ mong thời gian trôi qua thật nhanh.


Ngồi trong phòng khách sạn, Lý Thần đang xem một bản cáo do Hoa Nghị Huynh Đệ gửi cho giới truyền thông.

Suy nghĩ về việc đưa bản báo cáo này cho giải trí Thần Thanh ở Hồng Kông, dù sao ở bên đó cũng là ngành giải trí, nhất định là chuyên nghiệp hơn mình.

Hơn nữa về việc tổ chức lại Hoa Nghị Huynh Đệ, tập đoàn giải trí Thần Thanh cũng đưa ra lời khuyên.

Khi đang suy nghĩ thì Lý Thần bất ngờ nhận được điện thoại của Diêu Chí Quân.

“Chú Diêu, sao rồi, công ty của Mạnh Quốc Đàm lấy được chưa?”, Lý Thần cười nói.

Diêu Chí Quân trả lời: “Các thủ tục đã được hoàn tất, đang sắp xếp lại đội ngũ nhân viên, chuyện này, tôi nợ cậu một ân tình rất lớn đấy”.

Lý Thần đứng dậy rót cho mình một tách trà, nói: “Chú Diêu lại khách sáo rồi, giúp chú cũng là giúp cháu, chú có rất nhiều quan hệ và tin tức ở Yến Kinh, giúp cháu liên hệ với vài công ty săn người, cháu cần những nhân tài chuyên nghiệp để quản lý công ty giải trí”.

Diêu Chí Quân nói: “Không thành vấn đề, có tin tức tôi sẽ lập tức báo cho cậu… Nhưng mà vừa nãy tôi nhận được điện thoại của Ngô Hồng Hà”.

Lý Thần khẽ nhướng mày, anh đợi suốt mấy ngày, Ngô Hồng Hà vẫn im hơi lặng tiếng, không có ý định ra tay, bây giờ cuối cùng cũng tới rồi sao?
“Hắn bảo chúng ta tối nay đến câu lạc bộ Violet.

Nơi đó tôi biết, là một câu lạc bộ nhỏ do đám con cháu đại viện như Ngô Hồng Hà xây dựng lên, ăn chơi nhảy múa thứ gì cũng có, coi như là đại bản doanh của đám người này”.

“Vì vậy tối nay hắn bảo chúng ta tới đó nhất định là không có chuyện tốt đẹp gì”.

Nghe thấy lời của Diêu Chí Quân, Lý Thần nhẹ giọng nói: “Hắn còn nói gì nữa sao?”
Diêu Chí Quân cười khổ nói: “Quả nhiên không gì giấu được cậu, hắn nói nếu như chúng ta không đến, ngày mai sẽ đối phó với công ty của tôi trước, sau đó sẽ phong sát cậu”.

“Làm ngành này của tôi, ít nhiều cũng có chút vấn đề, không qua được vòng điều tra.

Tôi định tìm một vài người bạn để xem có giúp được gì không”.

Lý Thần hiểu được sự chua xót trong lời nói của Diêu Chí Quân, anh nói: “Chú Diêu, chú không cần tìm ai đâu, bạn bè bình thường sẽ không vì chú mà đắc tội với nhà họ Ngô đâu, chúng ta cứ đến đó là được”.

Diêu Chí Quân vội vàng nói: “Lý Thần, lần này không giống lần trước, mức độ nguy hiểm đã tăng lên rất nhiều, chúng ta đi nhất định sẽ bị chèn ép, tuyệt đối không được đi!”
“Chú Diêu, loại người này, chúng ta có tránh cũng không tránh được đâu, ngược lại càng tránh, bọn họ càng cho rằng chúng ta sợ rồi, sẽ trở nên càng ngông cuồng hơn”.

“Đối phó với chúng chỉ có một cách duy nhất, đó chính là chống trả quyết liệt”.

Diêu Chí Quân im lặng một hồi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Được rồi, cùng lắm thì bỏ quách cái công ty này, đến tỉnh bám lấy chân bố vợ cậu!”
Lý Thần cười nói: “Vậy buổi chiều cháu chờ chú tới đón”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 324: 324: Không Tranh Với Đời


Trời chập choạng tối, Diêu Chí Quân tới khách sạn đón Lý Thần.

Lần này, Lý Thần dắt theo cả Lưu Quân đang rảnh rỗi đi cùng.

Trên đường đi, Diêu Chí Quân tỏ ra lo lắng.

“Chú Diêu, sao chú lại trở thành bạn với bố vợ tương lai của cháu thế? Ông ấy nhất định là coi thường chú lắm”.

Mấy ngày nay tiếp xúc với nhau, quan hệ của hai người đã trở nên thân thiết hơn, vì vậy Lý Thần mới nói đùa một câu.

Diêu Chí Quân hậm hực nói: “Tôi mới coi thường ông ấy, ông ấy dựa vào đâu mà coi thường tôi”.

“Hai người như ở hai thế giới vậy, chú Diêu, chú rất cẩn thận, thậm chí có thể nói là thận trọng quá mức, nhưng bố vợ tương lai của cháu, liều lĩnh hơn so với chú rất nhiều”, Lý Thần nói.

Đương nhiên, sự liều lĩnh của Tô Đông Thăng thì không cần phải nói, nếu không ông ấy đã không hấp tấp bước vào lĩnh vực đầu tư, suýt chút nữa bị lừa đến mức tan cửa nát nhà.

Nói về lĩnh vực bất động sản đang làm hiện giờ cũng là Lý Thần khởi đầu trước.

Sau khi điều tra ông ấy cảm thấy có khả năng, vì vậy lập tức thành lập công ty.

Nếu như so sánh, Diêu Chí Quân thật sự kém hơn rất nhiều.

Diêu Chí Quân suy nghĩ một lúc, phát hiện ra cái này đúng thật.

Ông ấy cười nói: “Con người ông ấy, quả thực là như vậy.

Chúng tôi có được tình bạn sâu đậm nhiều năm như vậy chỉ có thể nói là do duyên phận, tôi và ông ấy khá có duyên”.

Lý Thần cười nói: “Kỳ thực là chúng ta có thể nhìn nhận rõ, có một số chuyện, không thể lùi, nếu như lùi một bước, bước nào cũng phải lùi, lùi đến mức không còn đường lùi nữa, cuối cùng sẽ rơi xuống đáy vực”.

“Thời đại này, không tranh giành thì sẽ không có ai thương xót cho bạn”.

Nghe thấy lời này, Diêu Chí Quân trầm ngâm gật đầu, tán thành nói: “Đúng vậy… ở Yến Kinh những năm nay, tiếp xúc với rất nhiều người có lai lịch thâm sâu, tôi cũng trở nên bó tay bó chân, sợ rằng sẽ đắc tội với người ta”.

“Chuyện này cũng liên quan đến ngành nghề nữa, dù sao làm ngành tư vấn dịch vụ này, không thể đắc tội với người khác được”, Lý Thần cho cho Diêu Chí Quân một đường lùi.

“Lý Thần à! Chẳng trách lão hồ ly Tô Đông Thăng lại thích cậu như vậy.

Ở độ tuổi như cậu, chưa ai có thể đạt được tới trình độ của cậu đâu! Thực lực của cậu bây giờ không kém cạnh gì bố vợ tương lai của cậu, nhưng trên người cậu lại không hề cảm nhận được chút ngông cuồng kiêu ngạo nào”.

“Lão hồ ly này, lần này nhặt được báu vật rồi”, Diêu Chí Quân có chút ngưỡng mộ nói.

“Ha ha, chú Diêu, chú đánh giá cao cháu quá rồi, thành tích này của cháu chưa có gì đáng tự hào cả, phải biết rằng những người giỏi hơn cháu ở ngoài kia có rất nhiều, nhưng giờ vẫn còn đang khiêm tốn hơn cháu đấy…”, Lý Thần cười nhẹ nói.

Anh không phải đang giả vờ khiêm tốn, mà từ tận sâu trong đáy lòng anh vẫn cảm thấy mình còn rất nhỏ bé, mục tiêu của anh là trở thành người giàu nhất thế giới.

So với những tỷ phú đó, thành tựu của Lý Thần lúc này chưa có gì đáng nói.

Phải biết rằng các tập đoàn lớn đó kiểm soát huyết mạch kinh tế của một số quốc gia.

Đó mới là ông chủ thật sự, sống như vậy mới đáng chứ! Lý Thần đương nhiên không để bản thân sống một cuộc đời tầm thường được!
Anh phải nắm bắt mọi cơ hội, để bản thân từng bước tiến lên một cấp độ cao hơn!
Nói về lĩnh vực bất động sản đang làm hiện giờ cũng là Lý Thần khởi đầu trước.

Sau khi điều tra ông ấy cảm thấy có khả năng, vì vậy lập tức thành lập công ty.

Nếu như so sánh, Diêu Chí Quân thật sự kém hơn rất nhiều.

Diêu Chí Quân suy nghĩ một lúc, phát hiện ra cái này đúng thật.

Ông ấy cười nói: “Con người ông ấy, quả thực là như vậy.

Chúng tôi có được tình bạn sâu đậm nhiều năm như vậy chỉ có thể nói là do duyên phận, tôi và ông ấy khá có duyên”.

Lý Thần cười nói: “Kỳ thực là chúng ta có thể nhìn nhận rõ, có một số chuyện, không thể lùi, nếu như lùi một bước, bước nào cũng phải lùi, lùi đến mức không còn đường lùi nữa, cuối cùng sẽ rơi xuống đáy vực”.

“Thời đại này, không tranh giành thì sẽ không có ai thương xót cho bạn”.

Nghe thấy lời này, Diêu Chí Quân trầm ngâm gật đầu, tán thành nói: “Đúng vậy… ở Yến Kinh những năm nay, tiếp xúc với rất nhiều người có lai lịch thâm sâu, tôi cũng trở nên bó tay bó chân, sợ rằng sẽ đắc tội với người ta”.

“Chuyện này cũng liên quan đến ngành nghề nữa, dù sao làm ngành tư vấn dịch vụ này, không thể đắc tội với người khác được”, Lý Thần cho cho Diêu Chí Quân một đường lùi..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 325: 325: Đây Chính Là Thủ Đoạn Của Anh


Nhân viên phục vụ khẽ ngây ra, sau đó trên mặt lộ ra nụ cười quái dị, thái độ không còn cung kính tôn trọng nữa, lạnh nhạt nói: “Hai người chính là Lý Thần và Diêu Chí Quân hả, cậu Ngô có dặn dò rồi, hai người đến cứ vào thẳng bên trong là được”.

Lý Thần không quan tâm đến thái độ quay ngoắt 360 độ của nhân viên phục vụ, trực tiếp bước qua cửa.

Diêu Chí Quân hung hăng trừng mắt nhìn nhân viên phục vụ một cái, sau đó đi theo Lý Thần vào trong.

“Mẹ kiếp, hai thằng khốn nhà quê giả vờ cái đéo gì chứ”, nhân viên phục vụ bị trừng mắt nhìn lẩm bẩm phía sau.

Lưu Quân đi cuối cùng đang chuẩn bị bước vào đột nhiên đứng lại, quay người lãnh đạm nhìn nhân viên phục vụ mỉm cười.

Khi nhân viên phục vụ đang định lên tiếng, anh ta kinh hoàng phát hiện ra tay nắm cửa bằng đồng nguyên khối mà Lưu Quân đang nắm thực sự đã bị người đàn ông trông giống khủng long bạo chúa này chèn ép đến biến dạng.

Sắc mặt tái nhợt, nhân viên phục vụ sợ hãi không nói nên lời, chỉ có thể đứng ngây như phỗng nhìn Lưu Quân đi theo Lý Thần.

Lý Thần vừa bước vào cửa, mới đến đại sảnh đã đột nhiên dừng bước lại.

Một dòng nước không hề báo trước từ trên trời rơi xuống, và rơi ngay dưới chân Lý Thần.

Nếu Lý Thần không dừng lại, nhất định đã bị làn nước này làm cho ướt đẫm cả người.

Lý Thần mặt không cảm xúc nhìn lên trên và thấy Ngô Hồng Hà đang dựa vào lan can trên tầng hai, trên tay cầm một chai nước khoáng đổ xuống.

Ngô Hồng Hà cười nham hiểm, ném chai nước từ trên tầng hai xuống trước mặt Lý Thần, nói: “May mắn đấy, nào, lên đây, mẹ kiếp tôi đợi mãi mới thấy anh tới nộp mạng đấy!”
Lưu Quân giẫm bẹp chai nước khoáng đang nảy dưới chân Lý Thần, anh ta ngẩng đầu lên, hung hăng nhìn Ngô Hồng Hà.

Lúc này chỉ cần một câu nói của Lý Thần, Lưu Quân nhất định sẽ lao lên tầng hai xé xác Ngô Hồng Hà ra thành từng mảnh.

“Yo, hôm nay dắt theo một con chó tới à?”
Ngô Hồng Hà nhận ra ánh mắt hung dữ của Lưu Quân, nhưng vẫn không quan tâm, thờ ơ chế nhạo.

.

Lý Thần ra hiệu cho Lưu Quân đừng manh động, sau đó đi lên cầu thang tầng hai, đến chỗ của Ngô Hồng Hà, bình tĩnh nói: “Đây là thủ đoạn của anh à?”
Ngô Hồng Hà thấy dáng vẻ điềm tĩnh và khí phách của Lý Thần càng thêm tức giận, cười gằn nói: “Ra vẻ cái đéo gì, đợi lát nữa mày muốn khóc cũng không khóc được đâu!”
Vừa nãy ở dưới lầu nhìn thấy Lý Thần suýt chút nữa thì bị đổ nước lên người khiến cho Diêu Chí Quân thót tim một cái, lúc này không nhịn được lên tiếng: “Ngô Hồng Hà, cậu đừng quá quắt quá”.

Ngô Hồng Hà liếc Diêu Chí Quân một cái, lạnh lùng nói: “Đồ già bợm, ông muốn chết lắm rồi à?”
“Đừng vội, tối nay hai người các người, à không, là ba người, đều phải chết!”
“Người muốn tôi chết nhiều lắm, thêm anh cũng không nhằm nhò gì đâu, chỉ là từ trước đến nay họ chưa bao giờ đạt được ý nguyện thôi”, Lý Thần cười nhẹ.

Ngô Hồng Hà nheo mắt nhìn Lý Thần, vẻ mặt giễu cợt: “Mày yên tâm, tối nay sẽ là ngày chết của mày”.

“Vì vậy mới nói nước ở Yến Kinh rất sâu, đừng nghĩ rằng mình có chút tiền đã là ông to bà lớn gì.

Ở Yến Kinh, là rồng cũng phải ở yên đấy cho tao, dám ra vẻ ở đây, mày có mấy cái mạng chứ?”
Ngô Hồng Hà cười lạnh nói xong, quay đầu đi về phía phòng bao lớn nhất.

Diêu Chí Quân đi tới, nói nhỏ với Lý Thần: “Tôi có một linh cảm rất xấu”.

“Không sao đâu”, Lý Thần nhẹ giọng nói: “Xem hắn có thể giở trò gì”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 326: 326: Anh Quá Đáng Rồi Đấy


Nhân viên phục vụ khẽ ngây ra, sau đó trên mặt lộ ra nụ cười quái dị, thái độ không còn cung kính tôn trọng nữa, lạnh nhạt nói: “Hai người chính là Lý Thần và Diêu Chí Quân hả, cậu Ngô có dặn dò rồi, hai người đến cứ vào thẳng bên trong là được”.

Lý Thần không quan tâm đến thái độ quay ngoắt 360 độ của nhân viên phục vụ, trực tiếp bước qua cửa.

Diêu Chí Quân hung hăng trừng mắt nhìn nhân viên phục vụ một cái, sau đó đi theo Lý Thần vào trong.

“Mẹ kiếp, hai thằng khốn nhà quê giả vờ cái đéo gì chứ”, nhân viên phục vụ bị trừng mắt nhìn lẩm bẩm phía sau.

Lưu Quân đi cuối cùng đang chuẩn bị bước vào đột nhiên đứng lại, quay người lãnh đạm nhìn nhân viên phục vụ mỉm cười.

Khi nhân viên phục vụ đang định lên tiếng, anh ta kinh hoàng phát hiện ra tay nắm cửa bằng đồng nguyên khối mà Lưu Quân đang nắm thực sự đã bị người đàn ông trông giống khủng long bạo chúa này chèn ép đến biến dạng.

Sắc mặt tái nhợt, nhân viên phục vụ sợ hãi không nói nên lời, chỉ có thể đứng ngây như phỗng nhìn Lưu Quân đi theo Lý Thần.

Lý Thần vừa bước vào cửa, mới đến đại sảnh đã đột nhiên dừng bước lại.

Một dòng nước không hề báo trước từ trên trời rơi xuống, và rơi ngay dưới chân Lý Thần.

Nếu Lý Thần không dừng lại, nhất định đã bị làn nước này làm cho ướt đẫm cả người.

Lý Thần mặt không cảm xúc nhìn lên trên và thấy Ngô Hồng Hà đang dựa vào lan can trên tầng hai, trên tay cầm một chai nước khoáng đổ xuống.

Ngô Hồng Hà cười nham hiểm, ném chai nước từ trên tầng hai xuống trước mặt Lý Thần, nói: “May mắn đấy, nào, lên đây, mẹ kiếp tôi đợi mãi mới thấy anh tới nộp mạng đấy!”
Lưu Quân giẫm bẹp chai nước khoáng đang nảy dưới chân Lý Thần, anh ta ngẩng đầu lên, hung hăng nhìn Ngô Hồng Hà.

Lúc này chỉ cần một câu nói của Lý Thần, Lưu Quân nhất định sẽ lao lên tầng hai xé xác Ngô Hồng Hà ra thành từng mảnh.

“Yo, hôm nay dắt theo một con chó tới à?”
Ngô Hồng Hà nhận ra ánh mắt hung dữ của Lưu Quân, nhưng vẫn không quan tâm, thờ ơ chế nhạo.

Lý Thần ra hiệu cho Lưu Quân đừng manh động, sau đó đi lên cầu thang tầng hai, đến chỗ của Ngô Hồng Hà, bình tĩnh nói: “Đây là thủ đoạn của anh à?”

Ngô Hồng Hà thấy dáng vẻ điềm tĩnh và khí phách của Lý Thần càng thêm tức giận, cười gằn nói: “Ra vẻ cái đéo gì, đợi lát nữa mày muốn khóc cũng không khóc được đâu!”
Vừa nãy ở dưới lầu nhìn thấy Lý Thần suýt chút nữa thì bị đổ nước lên người khiến cho Diêu Chí Quân thót tim một cái, lúc này không nhịn được lên tiếng: “Ngô Hồng Hà, cậu đừng quá quắt quá”.

Ngô Hồng Hà liếc Diêu Chí Quân một cái, lạnh lùng nói: “Đồ già bợm, ông muốn chết lắm rồi à?”
“Đừng vội, tối nay hai người các người, à không, là ba người, đều phải chết!”
“Người muốn tôi chết nhiều lắm, thêm anh cũng không nhằm nhò gì đâu, chỉ là từ trước đến nay họ chưa bao giờ đạt được ý nguyện thôi”, Lý Thần cười nhẹ.

Ngô Hồng Hà nheo mắt nhìn Lý Thần, vẻ mặt giễu cợt: “Mày yên tâm, tối nay sẽ là ngày chết của mày”.

“Vì vậy mới nói nước ở Yến Kinh rất sâu, đừng nghĩ rằng mình có chút tiền đã là ông to bà lớn gì.

Ở Yến Kinh, là rồng cũng phải ở yên đấy cho tao, dám ra vẻ ở đây, mày có mấy cái mạng chứ?”.

||||| Truyện đề cử: Kết Cục Của Nhân Vật Phản Diện Chỉ Có Thể Là Cái Chết |||||
Ngô Hồng Hà cười lạnh nói xong, quay đầu đi về phía phòng bao lớn nhất.

Diêu Chí Quân đi tới, nói nhỏ với Lý Thần: “Tôi có một linh cảm rất xấu”.

“Không sao đâu”, Lý Thần nhẹ giọng nói: “Xem hắn có thể giở trò gì”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 327: 327: Nóng Lòng Muốn Chết


“Anh Hoắc”, Ngô Giang Hải khom lưng cúi người chào hỏi.

Hoắc Hoàn Vũ chán ghét liếc nhìn câu lạc bộ, nhếch môi nói: “Nơi vui vẻ mà anh nói, chỉ có thế này thôi sao?”
Ngô Giang Hải vội vàng nói: “Anh Hoắc, anh lớn lên ở Hồng Kông, có thứ tốt đẹp gì mà chưa nhìn thấy cơ chứ.

Tôi đương nhiên không dám múa rìu qua mắt thợ, chỉ là dùng thành ý của chủ nhà, cố gắng tiếp đãi anh thật tốt”.

Hoắc Hoàn Vũ chế nhạo nói: “Bớ văn vẻ đi, cậu chủ đây không thích nghe, thấy anh cũng có vẻ có lòng nên tối nay mới tới đây cho anh chút thể diện”.

“Vâng vâng vâng”.

Ngô Giang Hải đưa Hoắc Hoàn Vũ vào cổng lớn, bước lên cầu thang, anh ta nịnh nọt nói: “Anh Hoắc, tôi có tìm mấy cô gái xinh đẹp, lập tức sẽ tới ngay, chúng ta vào phòng bao nghỉ ngơi chút, đúng lúc ở đó có mấy tên rác rưởi, tiện thể xử lý luôn”.

Hoắc Hoàn Vũ nheo mắt nhìn Ngô Giang Hải, nói: “Còn muốn ra oai trước mặt cậu chủ đây sao?”
Ngô Giang Hải giật thót một cái, vội vàng nói: “Anh Hoắc, anh hiểu nhầm rồi, tôi nào dám chứ”.

Nhưng lại trùng hợp đến vậy, không ngờ lại là Hoắc Hoàn Vũ, vậy thì Lý Thần cảm thấy tối nay… ông trời muốn xử lý hai anh em nhà họ Ngô này rồi.

Trong khoảnh khắc, Hoắc Hoàn Vũ và Lý Thần bắt nhịp với nhau, hai anh em Ngô Giang Hải và Ngô Hồng Hà hoàn toàn không phát hiện ra chuyện bất thường gì.

“Anh Hoắc, sao vậy?”, Ngô Giang Hải thận trọng hỏi.

Hoắc Hoàn Vũ liếc nhìn Ngô Giang Hải bằng ánh mắt rất kỳ quái, chỉ vào Lý Thần nói: “Kia là người anh muốn xử lý à?”
Ngô Giang Hải nghe xong câu này có chút chột dạ, vô thức gật đầu, nói: “Đúng vậy”.

“Giỏi lắm!”
Hoắc Hoàn Vũ cười gian xảo, giơ ngón tay cái cho Ngô Giang Hải.

Không phải mỉa mai, lúc này Hoắc Hoàn Vũ thật sự rất hâm mộ Ngô Giang Hải.

Chọc vào ai không chọc lại chọc vào đúng người này, Hoắc Hoàn Vũ cẩn thận đánh giá Ngô Giang Hải, cảm thấy thằng cha này cũng không phải ba đầu sáu tay, sao lại nóng lòng muốn chết thế?
Phản ứng đầu tiên của anh ta là tại sao trên thế giới này lại có chuyện trùng hợp như vậy được chứ.

Hoắc Hoàn Vũ đang định nói thì thấy Lý Thần nháy mắt ra hiệu cho anh ta.

Hừ một tiếng, Hoắc Hoàn Vũ đột nhiên kiềm chế tất cả những lời nói trong miệng.

Mà Lý Thần khi nhìn thấy Hoắc Hoàn Vũ cũng ngây người ra.

Tuy nhiên tốc độ phản ứng của anh rất nhanh, khi nhìn thấy Hoắc Hoàn Vũ chính là khách quý của anh em nhà họ Ngô, anh lập tức nháy mắt ra hiệu cho Hoắc Hoàn Vũ đừng tiết lộ mối quan hệ của mình và anh.

Nếu như khách quý là người khác, Lý Thần thật sự phải tốn chút công sức.

Phản ứng đầu tiên của anh ta là tại sao trên thế giới này lại có chuyện trùng hợp như vậy được chứ.

Hoắc Hoàn Vũ đang định nói thì thấy Lý Thần nháy mắt ra hiệu cho anh ta.

Hừ một tiếng, Hoắc Hoàn Vũ đột nhiên kiềm chế tất cả những lời nói trong miệng.

Mà Lý Thần khi nhìn thấy Hoắc Hoàn Vũ cũng ngây người ra.

Tuy nhiên tốc độ phản ứng của anh rất nhanh, khi nhìn thấy Hoắc Hoàn Vũ chính là khách quý của anh em nhà họ Ngô, anh lập tức nháy mắt ra hiệu cho Hoắc Hoàn Vũ đừng tiết lộ mối quan hệ của mình và anh.

Nếu như khách quý là người khác, Lý Thần thật sự phải tốn chút công sức..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 328: 328: Nếu Tôi Không Bò Thì Sao


Những thứ khác không nói, riêng việc Lý Thần giẫm bẹp Lý Minh Đường và Lưu Tử Hào ở Hồng Kông đủ để khiến họ tới giờ chưa kịp hoàn hồn.

Hai người này, lôi đại một kẻ ra cũng đủ để khiến Ngô Giang Hải bay tới tận mây xanh.

Đối diện với Hoắc Hoàn Vũ và ngón tay cái dựng thẳng lên kia, Ngô Giang Hải bỗng cảm thấy sự việc có chút khác thường.

Liên tưởng tới việc trước đó Hoắc Hoàn Vũ đúng trước cửa nhìn chăm chăm Lý Thần một lúc lâu, Ngô Giang Hải bỗng cảm thấy chột da, cẩn thận hỏi: “Anh Hoắc, anh quen anh ta à?”
Lúc này Ngô Giang Hải bị dọa tới mức tái mặt, nếu Lý Thần là bạn của Hoắc Hoàn Vũ thì đúng là tối nay Ngô Giang Hải chết chắc.

Điều này giống như là thấy cỗ quan tài trước khi gặp Diêm Vương vậy.

Hoắc Hoàn Vũ phụt cười nhìn Lý Thần, thấy anh im bặt thì đoán ngay là Lý Thần lại sắp sửa ra vẻ ngầu lòi rồi.

Lý Thần thản nhiên nhìn Ngô Hồng Hà và nói: “Vậy sao? Không phải anh muốn tôi chết à?”
Ngô Hồng Giang bật cười, nhìn Ngô Hồng Hà.

Ngô Hồng Hà cười he he, đi tới bàn trà trước mặt Lý Thần, giẫm chân lên mặt bàn, chỉ vào háng mình và nói: “Bò từ đây bò qua thì hai anh em tao sẽ cho mày một cơ hội tha thứ”.

Lý Thần nhìn Ngô Hồng Hà với vẻ đắc ý thì đôi mắt vẫn thản nhiên như mặt nước lặng sóng.

“Nếu như tôi không bò thì sao?”, Lý Thần hỏi ngược lại.

Ngô Giang Hải phụt cười: “Mày tưởng là mày vẫn còn lựa chọn à? Đồ đần này!”
Lý Thần thản nhiên nhìn Ngô Hồng Hà và nói: “Vậy sao? Không phải anh muốn tôi chết à?”
Ngô Hồng Giang bật cười, nhìn Ngô Hồng Hà.

Ngô Hồng Hà cười he he, đi tới bàn trà trước mặt Lý Thần, giẫm chân lên mặt bàn, chỉ vào háng mình và nói: “Bò từ đây bò qua thì hai anh em tao sẽ cho mày một cơ hội tha thứ”.

Lý Thần nhìn Ngô Hồng Hà với vẻ đắc ý thì đôi mắt vẫn thản nhiên như mặt nước lặng sóng.

“Nếu như tôi không bò thì sao?”, Lý Thần hỏi ngược lại.

Ngô Giang Hải phụt cười: “Mày tưởng là mày vẫn còn lựa chọn à? Đồ đần này!”
“Hôm nay mà mày không cầu xin tha thứ thì tao sẽ ngay lập tức gọi điện, sau đó ngày mai công ty của mày và Diêu Chí Quân sẽ phá sản, còn sự nghiệp của Diêu Chí Quân sẽ bị phong sát! Tin tao đi, tao có thể làm được điều đó một cách dễ dàng lắm!”
Ngô Giang Hải vừa nói vừa cười một cách khoa trương: “Mối quan hệ giữa mày và Diêu Chí Quân không tệ phải không? Vợ con ông ta đều ở thủ đô, con trai ông ta học lớp 11 của một trường chuyên cấp ba.

Chỉ cần tao lên tiếng thì vợ con ông ta chắc chẳng còn sống yên đâu.

Vừa nói, Ngô Giang Hải vừa gập người nhìn Lý Thần và cười lạnh lùng: “Tới khi đó không chỉ có công ty của mày mà toàn bộ gia đình của Diêu Chí Quân cũng sẽ xui xẻo theo.”
Diêu Chí Quân đứng bên cạnh nghe thấy vậy thì tái mặt, tức giận nói: “Có giỏi thì lao tới đây, uy h**p con cái tôi thì có bản lĩnh cái quái gì?”
Ngô Giang Hải đứng thẳng người, lạnh lùng nói: “Nhảm nhí, mọi người đã nói rõ là có chết cũng không chịu buông mà tao còn phải nói đạo lý sao, đầu úng nước đấy à?”
Vừa nói, Ngô Giang Hải vừa chỉ vào Lý Thần: “Tao hỏi mày có chui qua không?”
“Chui thì làm ngay lập tức, còn không thì cũng được, cút ra khỏi đây, sau đó đợi tao báo thù!”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 329: 329: Thật Sự Không Nhịn Được Nữa


Vừa nói, Ngô Giang Hải vừa quay lại nhìn Hoắc Hoàn Vũ: “Anh Hoắc, anh vẫn chưa từng thấy ai chui qua háng phải không? Sẽ nhìn thấy ngay thôi, ha ha!”
Hoắc Hoàn Vũ chậc lưỡi, nhún vai, không biết là có ý gì.

Lý Thần không nói gì thì anh ta cũng sẽ phải phối hợp để diễn tiếp vở kịch này.

Mặc dù lúc này anh ta rất muốn cầm chai rượu trên bàn đập thẳng vào đầu hai người nhà họ Ngô.

“Lúc trước tôi đã từng điều tra”, Lý Thần thản nhiên lên tiếng, nói với Ngô Giang Hải.

“Nhà họ Ngô các người đúng là có chút năng lực về việc tuyên truyền, vì vậy hai anh em các người đều làm về truyền thông, dưới tên các người có mấy công ty về truyền thông lận, và mỗi năm cũng kiếm không hề ít”.

Ngô Giang Hải nheo mắt nhìn Lý Thần, cười lạnh lùng: “Nói những điều đó ra làm gì? Sợ rồi à? Muốn trả lại công ty rồi sao? Cũng được, bồi thường thêm hai mươi triệu tệ coi như là phí tổn thất tinh thần thì tao sẽ tha cho”.

Đôi mắt Ngô Hồng Hà sáng rực, vội vàng nói: “Đúng vậy, hai mươi triệu tệ đã là rẻ lắm rồi, ngoan ngoãn trả lại công ty cho tao.

Tâm trạng tốt thì tao sẽ tha cho, nếu không, thì không còn gì đâu”.

Lý Thần thở dài: “Nếu các người kinh doanh về truyền thông nữa thì dễ rồi, đợi tôi tấn công đi nhé”.

Nói tới đây, Lý Thần ngước nhìn hai anh em Ngô Giang Hải và Ngô Hồng Hà, lạnh lùng nói: “Hoặc là các người cũng có thể sử dụng thủ đoạn của các người để đối phó với tôi, ai dựa vào năng lực của người đó”.

Sắc mặt Ngô Giang Hải và Ngô Hồng Hà tối sầm, lạnh lùng nói: “Mày thật sự chưa thấy quan tài chưa đổ lệ đúng không!”
“Ở thủ đô, mày đòi đấu với tao? Mày lấy cái gì ra để đấu, nếu tao b*p ch*t mày thì còn dễ hơn là bóp một con kiến đấy! Nực cười, ngày mai đợi công ty mày đóng cửa đi nhé!”
“Lý Thần, là do tự mày muốn chết, không trách tao được.

Tao sẽ cho mày một bài học thật sâu sắc.

Để mày biết, số tiền và thủ đoạn của mày trong mắt tao chẳng là cái đinh gì!”
“Hay là mày tìm được một nhân vật nào đó để đối phó với tao? Tao nói cho mày biết, giữa người với người đều theo tầng cả, một loại phế vật như mày thì bạn mà mày có thể tìm được cũng đều là rác cả thôi, để xem đứa nào dám đứng ra đối đầu với tao?”

“Phụt…”
Hoắc Hoàn Vũ đang uống nước bỗng phun ra ngoài và phun hết lên mặt của Ngô Giang Hải.

Trong nháy mắt khiến Ngô Giang Hải như được gột rửa.

Hoắc Hoàn Vũ trầm mặt nhìn chăm chăm Ngô Giang Hải, nói bạn của Lý Thần là rác rưởi thì khác gì nói chính anh ta chứ?
Với tính cách của anh ta thì sao có thể nhẫn nhịn được?
Vừa nói, Ngô Giang Hải vừa quay lại nhìn Hoắc Hoàn Vũ: “Anh Hoắc, anh vẫn chưa từng thấy ai chui qua háng phải không? Sẽ nhìn thấy ngay thôi, ha ha!”
Hoắc Hoàn Vũ chậc lưỡi, nhún vai, không biết là có ý gì.

Lý Thần không nói gì thì anh ta cũng sẽ phải phối hợp để diễn tiếp vở kịch này.

Mặc dù lúc này anh ta rất muốn cầm chai rượu trên bàn đập thẳng vào đầu hai người nhà họ Ngô.

“Lúc trước tôi đã từng điều tra”, Lý Thần thản nhiên lên tiếng, nói với Ngô Giang Hải.

“Nhà họ Ngô các người đúng là có chút năng lực về việc tuyên truyền, vì vậy hai anh em các người đều làm về truyền thông, dưới tên các người có mấy công ty về truyền thông lận, và mỗi năm cũng kiếm không hề ít”.

Ngô Giang Hải nheo mắt nhìn Lý Thần, cười lạnh lùng: “Nói những điều đó ra làm gì? Sợ rồi à? Muốn trả lại công ty rồi sao? Cũng được, bồi thường thêm hai mươi triệu tệ coi như là phí tổn thất tinh thần thì tao sẽ tha cho”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 330: 330: Đánh Chết Là Được Rồi


Cả phòng bao chìm im lặng, lúc này dường như không khí đã đông cứng lại!
Bầu không khí ở hiện trường kỳ quái đến cực điểm!
Hai anh em Ngô Giang Hải và Ngô Hồng Hà bị đánh cho ngây người, một lúc sau mới phản ứng lại.

Lúc này, cho dù là kẻ ngốc cũng biết rằng Hoắc Hoàn Vũ và Lý Thần đã quen biết nhau từ rất lâu rồi!
Không những quen biết mà mối quan hệ cũng rất khác thường.

Nếu không với tính khí của Hoắc Hoàn Vũ sẽ nói ra lời bảo Lý Thần đừng trách anh ta sao?
Cả người Ngô Giang Hải run lên, hắn và em trai mình rốt cuộc đã chọc giận vào ác ma như thế nào mà đến cả Hoắc Hoàn Vũ cũng để ý đến suy nghĩ vả cảm xúc của anh ta?
“Anh… anh Hoắc, anh…”
Lý Thần cười nói: “Đừng có nghe anh ấy nói linh tinh, tôi chỉ là một kẻ không biết trời cao đất dày thôi.

Không phải các anh muốn phong sát công ty của tôi, phá hoại gia đình Diêu Chí Quân sao? Tiếp tục đi”.

Ngô Giang Hải rùng mình, lén liếc nhìn vẻ mặt lạnh như băng của Hoắc Hoàn Vũ một cái, nỗi sợ hãi cùng lo lắng trong lòng đã dâng lên đến cực điểm.

“Anh rốt cuộc là ai?”

Ngô Giang Hải nén cú sốc và sự phẫn nộ của mình, hỏi một câu.

Lúc này, hắn không buồn quan tâm vết thương trên mặt nữa, chỉ muốn làm rõ thân phận thật sự của Lý Thần.

Ngô Giang Hải cũng nhìn Lý Thần bằng ánh mắt run sợ.

Loại cảm giác đó, giống như rõ ràng là một con kiến đã bị mình bóp nát trong lòng bàn tay đột nhiên lại hóa thành rồng, bay vút lên bầu trời.

Khoảng cách quá lớn giữa trước và sau sự thay đổi này, ai mà chịu đựng được chứ.

“Tôi là ai quan trọng sao?”, Lý Thần lạnh nhạt nói.

Hoắc Hoàn Vũ cong môi, quay đầu lại nói với Lý Thần: “Lãng phí thời gian với hai tên rác rưởi này làm gì, anh là ai bọn chúng có hiểu được cứt! Hai thằng nhãi ranh này cứ trực tiếp đánh chết là được rồi!”
Không phải anh ta chỉ là một doanh nhân với vài đồng tiền rách sao?
“Đúng là hai thằng chó má”, Hoắc Hoàn Vũ cười khẩy một tiếng: “Chúng mày cũng không dùng cái não chó của mình mà suy nghĩ, thật sự có bản lĩnh hay không, xem xem anh ấy mới bao nhiêu tuổi mà đã có nhiều tiền như vậy?”
“Chúng mày ngày nào cũng ỷ vào cái mác con cháu của đại viện, ra vẻ oai phong lẫm liệt lắm, nhưng trong túi chúng mày có mấy đồng xu có thể so bì được với anh ấy? Trong lòng không tự có tính toán sao?”
Lời của Hoắc Hoàn Vũ khiến tim của Ngô Hồng Hà và Ngô Giang Hải đập loạn xạ.

Đúng vậy, nếu như thật sự không có bản lĩnh, làm sao có thể bỏ ra 600 triệu để mua lại Hoa Nghị Huynh Đệ khi tuổi còn trẻ như vậy?
Điểm này trước đây cả hai người đều đã bỏ qua.

Lý Thần cười nói: “Đừng có nghe anh ấy nói linh tinh, tôi chỉ là một kẻ không biết trời cao đất dày thôi.

Không phải các anh muốn phong sát công ty của tôi, phá hoại gia đình Diêu Chí Quân sao? Tiếp tục đi”.

Ngô Giang Hải rùng mình, lén liếc nhìn vẻ mặt lạnh như băng của Hoắc Hoàn Vũ một cái, nỗi sợ hãi cùng lo lắng trong lòng đã dâng lên đến cực điểm.

“Anh rốt cuộc là ai?”
Ngô Giang Hải nén cú sốc và sự phẫn nộ của mình, hỏi một câu.

Lúc này, hắn không buồn quan tâm vết thương trên mặt nữa, chỉ muốn làm rõ thân phận thật sự của Lý Thần.

Ngô Giang Hải cũng nhìn Lý Thần bằng ánh mắt run sợ.

Loại cảm giác đó, giống như rõ ràng là một con kiến đã bị mình bóp nát trong lòng bàn tay đột nhiên lại hóa thành rồng, bay vút lên bầu trời.

Khoảng cách quá lớn giữa trước và sau sự thay đổi này, ai mà chịu đựng được chứ.

“Tôi là ai quan trọng sao?”, Lý Thần lạnh nhạt nói.

Hoắc Hoàn Vũ cong môi, quay đầu lại nói với Lý Thần: “Lãng phí thời gian với hai tên rác rưởi này làm gì, anh là ai bọn chúng có hiểu được cứt! Hai thằng nhãi ranh này cứ trực tiếp đánh chết là được rồi!”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 331: 331: Cầu Xin Anh Tha Cho Tôi


Hai anh em Ngô Giang Hải tái mặt vì sợi hãi, nếu như đây là những lời người khác nói có thể đã bị bọn họ phá lên cười, nhưng là Hoắc Hoàn Vũ, anh ta thật sự có khả năng này.

Thấy cục diệc này, Ngô Giang Hải đứng dậy, không màng tới vết thương trên mặt, cúi đầu trước Lý Thần, thái độ vô cùng thành khẩn nói: “Xin lỗi, trước đây là do hai anh em chúng tôi sai, chúng tôi xin lỗi anh! Mong anh tha thứ cho!”
Lý Thần bình thản nhìn Ngô Hồng Hả, cười nói: “Được lắm, biết điều như vậy, thái độ nhận sai rất thành khẩn, nhưng mà trong lòng không biết đang chửi rủa tôi đến mức độ nào nhỉ?”
Ngô Giang Hải vội vàng nói: “Không dám, không dám, anh Lý, xin anh rộng lượng, đừng chấp nhặt với loại người tiểu nhân như chúng tôi, chúng tôi càng không dám ghi thù anh”.

Lý Thần cười khẽ một tiếng, nói: “Tôi không phải anh Lý gì cả, tôi chỉ xuất thân trong gia đình bình thường thôi, không so sánh được với các anh, vì vậy đừng gọi tôi là anh Lý”.

“Anh Lý, cầu xin anh tha cho anh em chúng tôi”.

Ngô Giang Hải nói xong liền quay đầu liếc nhìn em trai Ngô Hồng Hà của mình vẫn đang đứng ngây ra tại chỗ, cơn tức giận của hắn lập tức bùng phát, đột nhiên giơ tay lên tát một cái vào mặt Ngô Hồng Hà.

“Ngốc rồi à? Còn không mau xin lỗi anh Lý!”
Hai anh em Ngô Giang Hải tái mặt vì sợi hãi, nếu như đây là những lời người khác nói có thể đã bị bọn họ phá lên cười, nhưng là Hoắc Hoàn Vũ, anh ta thật sự có khả năng này.

Thấy cục diệc này, Ngô Giang Hải đứng dậy, không màng tới vết thương trên mặt, cúi đầu trước Lý Thần, thái độ vô cùng thành khẩn nói: “Xin lỗi, trước đây là do hai anh em chúng tôi sai, chúng tôi xin lỗi anh! Mong anh tha thứ cho!”
Lý Thần bình thản nhìn Ngô Hồng Hả, cười nói: “Được lắm, biết điều như vậy, thái độ nhận sai rất thành khẩn, nhưng mà trong lòng không biết đang chửi rủa tôi đến mức độ nào nhỉ?”
Ngô Giang Hải vội vàng nói: “Không dám, không dám, anh Lý, xin anh rộng lượng, đừng chấp nhặt với loại người tiểu nhân như chúng tôi, chúng tôi càng không dám ghi thù anh”.

Lý Thần cười khẽ một tiếng, nói: “Tôi không phải anh Lý gì cả, tôi chỉ xuất thân trong gia đình bình thường thôi, không so sánh được với các anh, vì vậy đừng gọi tôi là anh Lý”.

“Anh Lý, cầu xin anh tha cho anh em chúng tôi”.

Ngô Giang Hải nói xong liền quay đầu liếc nhìn em trai Ngô Hồng Hà của mình vẫn đang đứng ngây ra tại chỗ, cơn tức giận của hắn lập tức bùng phát, đột nhiên giơ tay lên tát một cái vào mặt Ngô Hồng Hà.

“Ngốc rồi à? Còn không mau xin lỗi anh Lý!”
Nhưng bây giờ có thể khiến cho hai anh em này run sợ như vậy, cậu Hoắc này rốt cuộc có thân phận như thế nào.

Càng đáng sợ hơn là, có thể khiến cậu Hoắc này cung kính đối xử như vậy, Lý Thần này lại có thân phận như thế nào?

Diêu Chí Quân cảm thấy mình hoàn toàn không thể nhìn thấu được cậu con rể của ông bạn thân trước mặt này.

“Lý Thần… Tôi…”, Diêu Chí Quân có chút kinh hãi.

“Chú Diêu, đừng lo lắng, hai người họ không dám làm gì chú đâu”, Lý Thần nhẹ giọng nói.

Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Lý Thần, Diêu Chí Quân hít sâu một hơi, kìm nén sự kích động và kinh ngạc.

Ông ấy quay đầu nhìn về phía hai anh em nhà họ Ngô đang vô cùng bất an, nỗi phẫn uất cùng căm hận trong lòng chợt dâng lên.

Hai anh em Ngô Giang Hải tái mặt vì sợi hãi, nếu như đây là những lời người khác nói có thể đã bị bọn họ phá lên cười, nhưng là Hoắc Hoàn Vũ, anh ta thật sự có khả năng này.

Thấy cục diệc này, Ngô Giang Hải đứng dậy, không màng tới vết thương trên mặt, cúi đầu trước Lý Thần, thái độ vô cùng thành khẩn nói: “Xin lỗi, trước đây là do hai anh em chúng tôi sai, chúng tôi xin lỗi anh! Mong anh tha thứ cho!”
Lý Thần bình thản nhìn Ngô Hồng Hả, cười nói: “Được lắm, biết điều như vậy, thái độ nhận sai rất thành khẩn, nhưng mà trong lòng không biết đang chửi rủa tôi đến mức độ nào nhỉ?”

Ngô Giang Hải vội vàng nói: “Không dám, không dám, anh Lý, xin anh rộng lượng, đừng chấp nhặt với loại người tiểu nhân như chúng tôi, chúng tôi càng không dám ghi thù anh”.

Lý Thần cười khẽ một tiếng, nói: “Tôi không phải anh Lý gì cả, tôi chỉ xuất thân trong gia đình bình thường thôi, không so sánh được với các anh, vì vậy đừng gọi tôi là anh Lý”.

“Anh Lý, cầu xin anh tha cho anh em chúng tôi”.

Ngô Giang Hải nói xong liền quay đầu liếc nhìn em trai Ngô Hồng Hà của mình vẫn đang đứng ngây ra tại chỗ, cơn tức giận của hắn lập tức bùng phát, đột nhiên giơ tay lên tát một cái vào mặt Ngô Hồng Hà.

“Ngốc rồi à? Còn không mau xin lỗi anh Lý!”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 332: 332: Con Rể Nhà Họ Hoắc


Lý Thần ngồi vắt chéo chân, sắc mặt bình thản nhìn Ngô Hồng Hà đang cầu xin lòng thương xót.

Hoắc Hoàn Vũ ở bên cạnh mở một chai rượu mạnh, rót một ly đưa cho Lý Thần.

Cảnh tượng này làm cho Ngô Hồng Hà sợ đến mức run lẩy bẩy.

Trong giới con cháu giàu có của họ, ai rót rượu cho ai đó là một hành động rất cung kính.

Hành động này của Hoắc Hoàn Vũ không phải nói rõ anh ta đặt địa vị của Lý Thần cao hơn của mình sao?
Lý Thần không nghĩ nhiều như vậy, thậm chí còn có chút ghét bỏ.

“Tôi không uống rượu mạnh”.

Lý Thần thường uống rượu vang đỏ và trắng, nhưng anh ấy lại không động vào rượu ngoại.

Hoắc Hoàn Vũ cong môi nói: “Chai này 160.000 đấy, thường ngày tôi cũng không được uống đâu”.

Lý Thần cười nói: “Cậu chủ nhà họ Hoắc mà cũng có loại rượu không được uống sao?”
Sắc mặt Hoắc Hoàn Vũ tối sầm lại: “Đâu phải anh không biết, thường ngày bố tôi quản lý tiền tiêu vặt, em gái tôi thì thấy chết không cứu, không nói giúp cho người anh trai này!”
Đây là một khái niệm hoàn toàn khác.

Địa vị của Lý Thần lúc này đã được nâng lên một tầm cao vô hạn.

Có thể ra vào nhà họ Hoắc, được nhà họ Hoắc coi là bạn, ít nhất trong giới thế hệ giàu có thứ hai bọn họ chưa từng nghe nói đến.

Đám người Ngô Giang Hải còn chưa bình tĩnh lại, Hoắc Hoàn Vũ lại nói.

“Em gái tôi cũng tới Yến Kinh rồi, đang nghỉ ngơi trong khách sạn, ngày nào nó cũng càm ràm giục tôi nhanh chóng hoàn thành công việc rồi đưa nó tới chỗ anh, nói rằng muốn cho anh một bất ngờ, đợi lát nữa chúng ta quay về cho nó một bất ngờ được không?”
Diêu Chí Quân: …
Ngô Giang Hải: …
Ngô Hồng Hà: …
Ba người nhìn Lý Thần bằng ánh mắt vô cùng kỳ lạ và phức tạp, họ cảm thấy mình đã hiểu rõ thân phận của Lý Thần rồi.

Đây là một khái niệm hoàn toàn khác.

Địa vị của Lý Thần lúc này đã được nâng lên một tầm cao vô hạn.

Có thể ra vào nhà họ Hoắc, được nhà họ Hoắc coi là bạn, ít nhất trong giới thế hệ giàu có thứ hai bọn họ chưa từng nghe nói đến.

Đám người Ngô Giang Hải còn chưa bình tĩnh lại, Hoắc Hoàn Vũ lại nói.

“Em gái tôi cũng tới Yến Kinh rồi, đang nghỉ ngơi trong khách sạn, ngày nào nó cũng càm ràm giục tôi nhanh chóng hoàn thành công việc rồi đưa nó tới chỗ anh, nói rằng muốn cho anh một bất ngờ, đợi lát nữa chúng ta quay về cho nó một bất ngờ được không?”
Diêu Chí Quân: …
Ngô Giang Hải: …
Ngô Hồng Hà: …
Ba người nhìn Lý Thần bằng ánh mắt vô cùng kỳ lạ và phức tạp, họ cảm thấy mình đã hiểu rõ thân phận của Lý Thần rồi.

Con rể nhà họ Hoắc!
Đây chính là lời giải thích hợp lý nhất.

“Cô ấy cũng tới rồi à?”, Lý Thần ngạc nhiên nói: “Được, vậy giải quyết hết mọi chuyện ở đây trước đã”.

Nói xong, Lý Thần đứng lên, đi tới trước mặt Ngô Giang Hải và Ngô Hồng Hà đã tái mét mặt mũi.

“Nói thật lòng, là một doanh nhân, tôi cũng không muốn có bất kỳ quan hệ gì với đám con cháu đại viện các anh, bởi vì rất rắc rối”.

Lời của Lý Thần truyền tới tai của Ngô Hồng Hà và Ngô Giang Hải, hai anh em biểu cảm khó hiểu, nói không lên lời.

“Nhưng rất nhiều phiền phức, tôi không tới tìm chúng thì không có nghĩa là chúng không tìm tới tôi, ví dụ như các anh đây”.

“Nhưng nếu như phiền phức đã tự mình tìm tới, tôi cũng sẽ không sợ hãi, không hèn nhát, đây luôn là cách làm việc trước giờ của tôi”.

Nghe đến đây, Ngô Giang Hải nói với vẻ khó khăn: “Anh… anh Lý, chuyện này quả thực là do anh em chúng tôi sai, cầu xin anh giơ cao đánh khẽ, tha cho chúng tôi một lần, chúng tôi bảo đảm sẽ không có lần sau nữa đâu”.

Lý Thần mỉm cười.

“Tôi tin”.

Lời của Lý Thần khiến cho hai anh em Ngô Giang Hải thở phào nhẹ nhõm một hơi.

“Lúc này các anh nói ra những lời này nhất định là thật lòng.

Nhưng khi quay về vậy thì lại chưa chắc, sẽ có một ngày các anh nhớ tới sự nhục nhã tối nay, sau đó lại tìm cách gây phiền phức cho tôi, tôi nói rồi, tôi không thích phiền phức”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 333: 333: Hoàn Toàn Không Thể So Sánh


Lời nói của Lý Thần dần trở nên cứng rắn.

Ngô Giang Hải lau vết máu trên mặt, lại khẩn cầu nói: “Anh Lý, chúng tôi thật sự sẽ không gây rắc rối cho anh nữa”.

“Rút khỏi ngành giải trí, làm được không?”, Lý Thẩn hỏi.

Sắc mặt Ngô Giang Hải lập tức trắng bệch.

Đây là nguồn tài sản lớn nhất của nhà họ Ngô, dựa vào mấy công ty dưới trướng của hắn, mỗi năm lợi nhuận lên tới hàng chục triệu.

Đây không phải là vấn đề hắn nỡ hay không, chuyện này liên quan đến nền tảng của cả gia tộc, hắn làm gì có tư cách đưa ra quyết định.

“Xem ra không làm được rồi”.

Lý Thần nhìn thấu toàn bộ biểu cảm của Ngô Giang Hải, lạnh nhạt nói.

Cuộc gọi đầu tiên anh gọi cho tổng giám đốc hiện tại của Hoa Nghị Huynh Đệ.

“Tám giờ sáng mai, tất cả các phó giám đốc trở lên tới phòng họp của công ty.

Lần này là hội nghị trực tiếp, sẽ được kết nối với Tập đoàn giải trí Thần Thanh ở Hồng Kông, cũng chính là điện ảnh Hoan Ngu trước đây, vì vậy thông bảo bộ phận kỹ thuật chuẩn bị cho tốt”.

Vừa nói xong, không buồn nhìn sắc mặt khó coi đến cực điểm của anh em nhà họ Ngô, Lý Thần lại gọi một cuộc điện thoại khác.

“Lâm Nhiễm, là tôi Lý Thần đây, tám giờ sáng mai sẽ có hội nghị trực tiếp, Hoa Nghị Huynh Đệ ở đại lục tôi đã mua lại rồi, lần này chủ yếu sẽ bàn về việc hợp tác của hai công ty truyền thông để cùng nhau phát triển ngành công nghiệp giải trí ở đại lục và phong sát ba công ty truyền thông ở Yến Kinh”.

Ngô Giang Hải vô cùng kinh ngạc nhìn Lý Thần.

Lúc này hắn mới biết, Lý Thần chính là ông chủ phía sau của điện ảnh Hoan Ngu.

Cuộc gọi đầu tiên anh gọi cho tổng giám đốc hiện tại của Hoa Nghị Huynh Đệ.

“Tám giờ sáng mai, tất cả các phó giám đốc trở lên tới phòng họp của công ty.

Lần này là hội nghị trực tiếp, sẽ được kết nối với Tập đoàn giải trí Thần Thanh ở Hồng Kông, cũng chính là điện ảnh Hoan Ngu trước đây, vì vậy thông bảo bộ phận kỹ thuật chuẩn bị cho tốt”.

Vừa nói xong, không buồn nhìn sắc mặt khó coi đến cực điểm của anh em nhà họ Ngô, Lý Thần lại gọi một cuộc điện thoại khác.

“Lâm Nhiễm, là tôi Lý Thần đây, tám giờ sáng mai sẽ có hội nghị trực tiếp, Hoa Nghị Huynh Đệ ở đại lục tôi đã mua lại rồi, lần này chủ yếu sẽ bàn về việc hợp tác của hai công ty truyền thông để cùng nhau phát triển ngành công nghiệp giải trí ở đại lục và phong sát ba công ty truyền thông ở Yến Kinh”.

Ngô Giang Hải vô cùng kinh ngạc nhìn Lý Thần.

Lúc này hắn mới biết, Lý Thần chính là ông chủ phía sau của điện ảnh Hoan Ngu.

“Nếu như anh không muốn tự nguyện rút vậy thì tôi sẽ đánh cho anh bò ra ngoài”.

Thấy thái độ cứng rắn của Lý Thần, Ngô Hồng Hà ở bên cạnh nói: “Lý Thần, anh đừng có quá đáng!”
Ngô Hồng Hà không quan tâm nữa, lai lịch thâm sâm thì sao nào, dù sao Lý Thần cũng là người ngoài, anh ta không tin nhà họ Hoắc sẽ vì tên Lý Thần này mà rạch ròi phân chia với nhà mình.

Nếu như bảo họ xin lỗi nhận sai thì họ sẽ nhận, nhưng nếu như bảo cắt đứt nguồn tài chính của toàn bộ gia tộc thì bọn họ không dám tùy tiện đồng ý được.

“Tôi quá đáng?”
Lý Thần liếc nhìn Ngô Hồng Hà một cách đầy ẩn ý, lạnh nhạt nói: “Anh cũng có tư cách nói tôi quá đáng?”
Ngô Giang Hải ngăn Ngô Hồng Hà đang định lên tiếng lại, nhìn thẳng vào Lý Thần, nói: “Muốn chúng tôi xin lỗi, được, nhưng nếu như bảo chúng tôi rút khỏi ngành giải trí, quả thực không làm được”.

“Anh Lý, cho tôi chút ít thể diện nhà họ Ngô, chuyện này cho qua đi, đừng làm lớn lên làm gì, nếu không mọi người đều sẽ không đẹp mặt”.

“Được, thẳng thắn, tôi thích những người thẳng thắn như vậy”, Lý Thần cười nhẹ một tiếng, lấy điện thoại ra..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 334: 334: Y Hệt Nhau


Lý Thần đẩy cửa, quay đầu lại liếc mắt nhìn hai anh em Ngô Giang Hải và Ngô Hồng Hà đang rất tức giận một cái.

“Ấu trĩ”.

Nói xong liền rời đi.

Căn phòng bao sang trọng trong nháy mắt trở nên trống trải, chỉ còn ai hai anh Ngô Hồng Hà và Ngô Giang Hải đứng trong phòng bao lộn xộn bừa bãi này.

Ngô Hồng Hà nhìn khuôn mặt đầy máu thảm hại của Ngô Giang Hải liền rút vài chiếc khăn giấy ra cho anh trai mình, nói nhỏ: “Anh, lau vết máu trên mặt trước đã, có cần tới bệnh viện không?”
Lúc này, Ngô Giang Hải mới cảm nhận được nỗi đau đang bùng cháy trên cơ thể và trên mặt mình.

“Mẹ nó nữa…”, Ngô Giang Hải lau vết máu, tức đến mức hai mắt đỏ au lên.

Lý Thần đẩy cửa, quay đầu lại liếc mắt nhìn hai anh em Ngô Giang Hải và Ngô Hồng Hà đang rất tức giận một cái.

“Ấu trĩ”.

Nói xong liền rời đi.

Căn phòng bao sang trọng trong nháy mắt trở nên trống trải, chỉ còn ai hai anh Ngô Hồng Hà và Ngô Giang Hải đứng trong phòng bao lộn xộn bừa bãi này.

Ngô Hồng Hà nhìn khuôn mặt đầy máu thảm hại của Ngô Giang Hải liền rút vài chiếc khăn giấy ra cho anh trai mình, nói nhỏ: “Anh, lau vết máu trên mặt trước đã, có cần tới bệnh viện không?”
Lúc này, Ngô Giang Hải mới cảm nhận được nỗi đau đang bùng cháy trên cơ thể và trên mặt mình.

“Mẹ nó nữa…”, Ngô Giang Hải lau vết máu, tức đến mức hai mắt đỏ au lên.

“Bây giờ rắc rối này mày hay anh có thể xử lý được đây? Thà chủ động thú nhận trước khi tình hình không thể cứu vãn được còn hơn, lập tức đi theo anh về!”

“Chú Diêu, thật sự không cần đưa chú tới bệnh viện sao?”
Ở dưới tầng câu lạc bộ, Lý Thần quan tâm hỏi Diêu Chí Quân.

Diêu Chí Quân lắc đầu cười nói: “Vết thương nhỏ này không sao, tôi quay về nghỉ ngơi một đêm là khỏe lại ấy mà”.

Lý Thần gật đầu, nói: “Vậy được, cháu vẫn còn chuyện cần làm, cháu bảo Lưu Quân đưa chú về nhé”.

“Bây giờ rắc rối này mày hay anh có thể xử lý được đây? Thà chủ động thú nhận trước khi tình hình không thể cứu vãn được còn hơn, lập tức đi theo anh về!”

“Chú Diêu, thật sự không cần đưa chú tới bệnh viện sao?”
Ở dưới tầng câu lạc bộ, Lý Thần quan tâm hỏi Diêu Chí Quân.

Diêu Chí Quân lắc đầu cười nói: “Vết thương nhỏ này không sao, tôi quay về nghỉ ngơi một đêm là khỏe lại ấy mà”.

Lý Thần gật đầu, nói: “Vậy được, cháu vẫn còn chuyện cần làm, cháu bảo Lưu Quân đưa chú về nhé”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 335: 335: Làng Thế Vận Hội


Mặc dù không đủ tư cách để gia nhập vào giới thượng lưu, nhưng Diêu Chí Quân đã ở Yến Kinh nhiều năm như vậy, ông ấy biết rằng chuyện một vợ một chồng chỉ là đối với những người bình thường thôi.

Những người quyền lực thật sự, ai mà không có hàng tá phụ nữ vây quanh chứ?
Nhất là con cháu xuất thân đại viện thì bên cạnh càng không thiếu.

Hơn nữa còn không phải loại ong bướm õng ẹo bên ngoài, người nào người nấy cũng là tiểu thư đài các với xuất thân giàu có khiến người ta phải khiếp sợ.

Lý Thần trẻ tuổi giàu có, chín chắn và có năng lực, đây chẳng phải là ngôi sao đang lên trong mắt những cô gái xinh đẹp với gia thế hiển hách đó sao?
Nhưng dù thế nào, chuyện này không phải là chuyện mà người ngoài như ông ấy có thể nhúng tay vào được.

Ngồi trong xe với Hoắc Hoàn Vũ, Lý Thần quay sắng nói: “Anh đến Yến Kinh làm gì vậy?”
Hoắc Hoàn Vũ cũng không giấu diếm, ghé vào tai Lý Thần, cười nói: “Lần này là việc lớn, việc giành quyền đăng cai Thế Vận Hội của Yến Kinh đã thành công rồi, anh biết chứ?”
Lý Thần gật đầu, đây là sự kiện kỷ niệm quốc gia, sao có thể không biết được.

Nhưng… Lý Thần đột nhiên trợn trừng hai mắt.

Ngoài lĩnh vực bất động sản, nhà họ Hoắc cũng rất quan tâm đến thể thao, kiếp trước làng Thế Vận Hội chính là dự án mà nhà họ Hoắc làm.

Đây là một dự án lớn trị giá 30 tỷ tệ!
Điều quan trọng nhất không phải là dự án này lớn thế nào và nó có thể kiếm được bao nhiêu tiền.

Mà dự án này là công trình cấp quốc gia, không biết có bao nhiêu người đang nhóm ngó, có thể nói là thu hút sự chú ý của cả nước.

Một khi được thực hiện tốt, uy tín và hiệu ứng thương hiệu mà nó mang lại đủ để vô số chủ đầu tư mặc cho có thua lỗ cũng phải lao vào giành.

Tính thời gian, bây giờ Yến Kinh đã thành công giành được quyền đăng cai Thế Vận Hội, và chỉ còn chưa đầy tám năm nữa là đến Thế Vận Hội.

Làng Thế Vận Hội quả thực là sắp lên kế hoạch rồi.

“Làng Thế Vận Hội?”, Lý Thần hỏi.

Lần này đến lược Hoắc Hoàn Vũ trợn tròn mắt, biểu cảm kinh ngạc như nhìn thấy ma.

“Không phải chứ, tôi mới chỉ nói tới chuyện quyền đăng cai Thế Vận Hội, anh đã nghĩ ngay được đến làng Thế Vận Hội rồi sao?”
Lúc này Hoắc Hoàn Vũ thật sự rất muốn cạy đầu Lý Thần ra xem bên trong có những cái gì.

Trước khi anh ta tới đây, Hoắc Chấn Châu đã gọi anh ta tới phòng đọc sách, nói suốt nửa ngày anh ta vẫn không hiểu được rốt cuộc chuyện Yến Kinh giành được quyền đăng cai Thế Vận Hội có liên quan gì đến nhà họ Hoắc của mình.

Cuối cùng vẫn phải nhờ ông bố trực tiếp nói thẳng ra anh ta mới hiểu được.

Nhưng Lý Thần ở trước mặt này lại có thể hiểu ngay ra được trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy, việc này khiến có Hoắc Hoàn Vũ nghi ngờ IQ của mình có phải thật sự rất thấp không?
Lý Thần gật đầu, đây là sự kiện kỷ niệm quốc gia, sao có thể không biết được.

Nhưng… Lý Thần đột nhiên trợn trừng hai mắt.

Ngoài lĩnh vực bất động sản, nhà họ Hoắc cũng rất quan tâm đến thể thao, kiếp trước làng Thế Vận Hội chính là dự án mà nhà họ Hoắc làm.

Đây là một dự án lớn trị giá 30 tỷ tệ!
Điều quan trọng nhất không phải là dự án này lớn thế nào và nó có thể kiếm được bao nhiêu tiền.

Mà dự án này là công trình cấp quốc gia, không biết có bao nhiêu người đang nhóm ngó, có thể nói là thu hút sự chú ý của cả nước.

Một khi được thực hiện tốt, uy tín và hiệu ứng thương hiệu mà nó mang lại đủ để vô số chủ đầu tư mặc cho có thua lỗ cũng phải lao vào giành.

Tính thời gian, bây giờ Yến Kinh đã thành công giành được quyền đăng cai Thế Vận Hội, và chỉ còn chưa đầy tám năm nữa là đến Thế Vận Hội.

Làng Thế Vận Hội quả thực là sắp lên kế hoạch rồi..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 336: 336: Đặc Biệt Ở Đây Đợi Cô


Thấy Hoắc Hoàn Vũ tràn đầy kinh ngạc, Lý Thần nói: “Anh nghĩ bây giờ chỉ có nhà họ Hoắc anh nhắm vào dự án này thôi à?”
Hoắc Hoàn Vũ vô thức nói: “Đương nhiên là không rồi, tôi biết có mấy gia tộc cũng không kém cạnh gì nhà tôi đều đang nghe ngóng tin tức”.

“Đó là điều đương nhiên, chiếc bánh này mọi người phải cùng nhau chia, nhà họ Hoắc cũng vậy mà những gia tộc khác cũng thế.

Cuối cùng chẳng qua là thỏa hiệp và thương lượng với nhau, ông ăn bên trái tôi ăn bên phải mà thôi”.

“Nhưng nếu có kẻ tham lam, muốn một phát ăn cả cái bánh, vậy thì những người còn lại sẽ không có bánh ăn, không đánh hắn thì đánh ai?”
Nói đến đây, Lý Thần cười đầy ẩn ý với Hoắc Hoàn Vũ: “Tuyệt đối không được chọc giận đám đông”.

Hoắc Hoàn Vũ tâm phục khẩu phục, giơ ngón tay cái lên cho Lý Thần, nói: “Bố tôi cũng nói như vậy, tôi đúng là phục anh sát đất luôn, không chỉ bá chủ trong ngành chứng khoán mà kinh nghiệm kinh doanh anh cũng hiểu rõ như vậy”.

Thấy Hoắc Hoàn Vũ tràn đầy kinh ngạc, Lý Thần nói: “Anh nghĩ bây giờ chỉ có nhà họ Hoắc anh nhắm vào dự án này thôi à?”

Hoắc Hoàn Vũ vô thức nói: “Đương nhiên là không rồi, tôi biết có mấy gia tộc cũng không kém cạnh gì nhà tôi đều đang nghe ngóng tin tức”.

“Đó là điều đương nhiên, chiếc bánh này mọi người phải cùng nhau chia, nhà họ Hoắc cũng vậy mà những gia tộc khác cũng thế.

Cuối cùng chẳng qua là thỏa hiệp và thương lượng với nhau, ông ăn bên trái tôi ăn bên phải mà thôi”.

“Nhưng nếu có kẻ tham lam, muốn một phát ăn cả cái bánh, vậy thì những người còn lại sẽ không có bánh ăn, không đánh hắn thì đánh ai?”
Nói đến đây, Lý Thần cười đầy ẩn ý với Hoắc Hoàn Vũ: “Tuyệt đối không được chọc giận đám đông”.

Hoắc Hoàn Vũ tâm phục khẩu phục, giơ ngón tay cái lên cho Lý Thần, nói: “Bố tôi cũng nói như vậy, tôi đúng là phục anh sát đất luôn, không chỉ bá chủ trong ngành chứng khoán mà kinh nghiệm kinh doanh anh cũng hiểu rõ như vậy”.

Đừng coi thường những dự án này, những địa điểm thật sự nổi tiếng với thế hệ sau chính là những nhà thi đấu và sân vận động này đấy, còn làng Thế Vận Hội vì những nguyên nhân khác nhau mà không đạt được hiệu quả như mong muốn.

Ví dụ như sân vận động điền kinh, hầu hết mọi người nghe xong đều không biết là chỗ nào, nhưng đổi thành cái tên ‘Tổ chim’ thì lại khác!
Còn có dự án bể bơi, cái tên khác của nó là Thủy lập phương (Trung tâm thể thao dưới nước quốc gia)!
Chỉ là những việc này còn cần phải lên kế hoạch lâu dài.


Thấy Hoắc Hoàn Vũ tràn đầy kinh ngạc, Lý Thần nói: “Anh nghĩ bây giờ chỉ có nhà họ Hoắc anh nhắm vào dự án này thôi à?”
Hoắc Hoàn Vũ vô thức nói: “Đương nhiên là không rồi, tôi biết có mấy gia tộc cũng không kém cạnh gì nhà tôi đều đang nghe ngóng tin tức”.

“Đó là điều đương nhiên, chiếc bánh này mọi người phải cùng nhau chia, nhà họ Hoắc cũng vậy mà những gia tộc khác cũng thế.

Cuối cùng chẳng qua là thỏa hiệp và thương lượng với nhau, ông ăn bên trái tôi ăn bên phải mà thôi”.

“Nhưng nếu có kẻ tham lam, muốn một phát ăn cả cái bánh, vậy thì những người còn lại sẽ không có bánh ăn, không đánh hắn thì đánh ai?”
Nói đến đây, Lý Thần cười đầy ẩn ý với Hoắc Hoàn Vũ: “Tuyệt đối không được chọc giận đám đông”.

Hoắc Hoàn Vũ tâm phục khẩu phục, giơ ngón tay cái lên cho Lý Thần, nói: “Bố tôi cũng nói như vậy, tôi đúng là phục anh sát đất luôn, không chỉ bá chủ trong ngành chứng khoán mà kinh nghiệm kinh doanh anh cũng hiểu rõ như vậy”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 337: 337: Em Là Đồ Xấu Xa


Hoắc An Lan mím môi, liếc mắt nhìn anh chàng dẻo mỏ này một cái nhưng không nói gì.

Thấy dáng vẻ quyến rũ mê người của Hoắc An Lan, Lý Thần vội vàng đầu hàng, nói: “Thật ra tôi tới đây là để thu mua lại công ty giải trí Hoa Nghị Huynh Đệ”.

“Trước đây tôi cũng nói với cô rồi đấy, tôi dự định mua lại một công ty giải trí ở nội địa và Hồng Kông, cùng phát triển thị trường giải trí ở hai bên”.

Hoắc An Lan hỏi: “Mọi chuyện thuận lợi chứ?”
“Cũng ổn, đã làm xong xuôi rồi”, Lý Thần cười nói.

Hoắc An Lan gật đầu rồi đột nhiên nói: “Anh đợi tôi một chút”.

Nói xong, cô ấy liền vội vàng đi ra ngoài.

Lý Thần cũng không biết Hoắc An Lan định làm gì, nhưng cô ấy nhất định là có lý do riêng, vì vậy anh nằm trên sofa trong phòng khách đợi Hoắc An Lan quay về.

Sau khi ra khỏi phòng, Hoắc An Lan gõ cửa phòng Hoắc Hoàn Vũ.

Hoắc Hoàn Vũ trừng mắt lên nhìn, cảnh giác nói: “Em muốn làm gì, chai Lafite đó anh để dành cho anh uống mà!”
“Mang ra đây”, Hoắc An Lan vô cảm nói.

Sắc mặt Hoắc Hoàn Vũ xám xịt, người anh trai này chẳng lẽ không có chút tôn nghiêm nào sao?
“Mơ đi!”
Hoắc Hoàn Vũ quyết đấu tranh cho lòng tự tôn của mình đến cùng.

Hoắc An Lan cười lạnh một tiếng, nói: “Anh nghĩ kỹ đi, trước khi xuất phát, bố dặn dò em là phải trông chừng anh thật kỹ, nếu như bây giờ em gọi điện thoại cho bố, nói với bố rằng anh cả ngày chỉ biết ăn chơi đàng đ**m, vui quên lối về, vứt hết chuyện chính sang một bên thì sao?”
Khóe môi Hoắc Hoàn Vũ tái nhợt vì tức giận: “Em đừng có ngậm máu phun người!”
Hoắc Hoàn Vũ trừng mắt lên nhìn, cảnh giác nói: “Em muốn làm gì, chai Lafite đó anh để dành cho anh uống mà!”
“Mang ra đây”, Hoắc An Lan vô cảm nói.

Sắc mặt Hoắc Hoàn Vũ xám xịt, người anh trai này chẳng lẽ không có chút tôn nghiêm nào sao?
“Mơ đi!”

Hoắc Hoàn Vũ quyết đấu tranh cho lòng tự tôn của mình đến cùng.

Hoắc An Lan cười lạnh một tiếng, nói: “Anh nghĩ kỹ đi, trước khi xuất phát, bố dặn dò em là phải trông chừng anh thật kỹ, nếu như bây giờ em gọi điện thoại cho bố, nói với bố rằng anh cả ngày chỉ biết ăn chơi đàng đ**m, vui quên lối về, vứt hết chuyện chính sang một bên thì sao?”
Khóe môi Hoắc Hoàn Vũ tái nhợt vì tức giận: “Em đừng có ngậm máu phun người!”
“Anh nghĩ bố tin em hay là tin anh”, khóe miệng Hoắc An Lan khẽ nhếch lên một tia quỷ quyệt.

Nghĩ đến việc đây là lần đầu tiên bố giao việc lớn cho mình làm, nếu như lại nghe thấy những lời này từ miệng em gái thì chẳng phải anh ta xong đời rồi sao… sắc mặt của Hoắc Hoàn Vũ càng thêm tái nhợt.

“Em đúng là xấu xa!”
Hậm hực nhét chai rượu vào tay của Hoắc An Lan, Hoắc Hoàn Vũ cau mày nói: “Em không thích uống rượu, cướp chai Lafite này của anh làm gì?”
“Lý Thần thích uống rượu vang”, Hoắc An Lan ôm chai rượu Lafite, cười khúc khích rồi quay người đi.

Hoắc Hoàn Vũ ngây người ra một lúc, sau đó tức giận nhảy dựng lên: “Mẹ kiếp lại vì anh ta à? Đù má, ít nhất thì cũng phải mời anh uống cùng chứ! Chai Lafite 1982 của anh! Mẹ kiếp anh chỉ giấu được có ba chai thôi đấy!”
Càng nghĩ càng thấy không cam tâm, Hoắc Hoàn Vũ lập tức nhảy ra khỏi phòng, đi theo Hoắc An Lan.

Hoắc An Lan không buồn để ý tới anh ta, đi thẳng về phòng, sau đó lắc chai rượu vang trước mặt Lý Thần, nói: “Lafite 1982, cho anh nếm thử”.

Nói xong liền chỉ huy cho Hoắc Hoàn Vũ mở nắp chai một cách rất điêu nghệ.

Hoắc Hoàn Vũ tìm được dụng cụ mở nắp, nước mắt chảy dài trong tim..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 338: 338: Số Lạ Gọi Đến


Em với chả gái, cuỗm rượu của anh trai ruột!
Còn coi anh trai ruột làm nhân viên phục vụ!
Anh mới là anh trai ruột của mày đấy nhé, có quan hệ huyết thống đấy nhé!
Lý Thần nhìn vẻ mặt đen sạm của Hoắc Hoàn Vũ liền đoán ra được mọi chuyện, cười nói: “Đúng lúc tôi đang muốn bàn bạc với Hoàn Vũ về chuyện làm sao lấy được dự án làng Thế Vận Hội”.

Hoắc Hoàn Vũ nghe xong liền vểnh tai lên, nhe răng cười.

Có sự giúp đỡ của Lý Thần, anh ta cảm thấy tỷ lệ thành công trong chuyến đi này của mình đã tăng hơn một nửa.

Bây giờ anh ta chỉ muốn hỏi Lý Thần, em rể, em còn muốn sơn hào hải vị gì, người anh vợ này lập tức đi mua cho em…
Phải biết rằng, bây giờ Hoắc Hoàn Vũ không hề nghi ngờ gì về năng lực của Lý Thần, trong lòng còn đặc biệt ngưỡng mộ anh, thậm chí còn muốn trở thành một người đàn ông như anh!
“Lý Thần, mau mau mau, mau nói suy nghĩ của anh!”
Trong phòng khách, Lý Thần và Hoắc Hoàn Vũ cạn ly.

“Theo lý mà nói, tin tức về quyền đăng cai Thế Vận Hội vừa được đưa ra, vẫn còn chưa bắt đầu kế hoạch xây dựng làng Thế Vận Hội và các khu trọng điểm khác, bên phía bố anh bảo anh như thế nào?”
Hoắc Hoàn Vũ gật đầu, nói: “Thật ra mọi chuyện vẫn chưa có gì hết, nhưng mà việc này nhất định phải làm được.

Ý của bố tôi là, dự án lớn như vậy thì nhất định phải thật sớm, không được chậm trễ.

Để tôi ra mặt trước thể hiện thái độ của nhà họ Hoắc”.

“Ngoài ra còn có một ý khác là chúng tôi còn có chút thành ý, có thể trình thủ tướng bản báo cáo quy hoạch”.

“Những điều trên có nghĩa là tập trung lợi ích.

Suy cho cùng, để xây dựng một địa điểm lớn như vậy, một công ty hai công ty thì hoàn toàn không thể thiết kế ra được, nhưng mọi địa điểm đều cần phải hoàn hảo đến từng chi tiết”.

“Vì vậy mỗi nhà trong chúng ta có thể gửi một bản quy hoạch, chẳng hạn như lựa chọn địa điểm thi công, chọn tên, những điều này đều được viết đầy đủ trong bản quy hoạch.

Tuy không nói rõ nhưng mà ai cũng biết, phương án của ai được chọn thì sẽ nhận được lợi ích rất lớn”.

Lý Thần nghe xong hai mắt liền sáng lên, nói: “Mọi người có phương án chưa?”
Hoắc Hoàn Vũ thành thật nói: “Với chuyện lớn như vậy nhất định phải tìm một đội thiết kế chuyên nghiệp để thiết kế.

Hiện tại đội thiết kế hàng đầu cũng chỉ có mấy đội, mà số người tranh giành nhau thì quá nhiều, mặc dù nhà họ Hoắc tôi cũng có chút quan hệ khá tốt, nhưng bây giờ đã liên hệ được chưa thì vẫn chưa chắc”.

Lý Thần gật đầu, nói: “Đến lúc đó anh nói với tôi một tiếng, tôi có một vài cách có lẽ sẽ giúp được”.

Ở kiếp trước, kế hoạch tổng thể của Làng Thế Vận Hôi, sân vận động Tổ Chim, trung tâm thể thao dưới nước quốc gia Thủy lập phương vẫn còn in rõ trong trí nhớ của anh.

Sau những trải nghiệm thực tế, Lý Thần đã có phương án thiết kế thích hợp nhất, vì vậy anh rất tự tin.

Chỉ cần đệ trình kế hoạch ở kiếp trước, nhất định sẽ được thông qua.

Phải biết rằng, bây giờ Hoắc Hoàn Vũ không hề nghi ngờ gì về năng lực của Lý Thần, trong lòng còn đặc biệt ngưỡng mộ anh, thậm chí còn muốn trở thành một người đàn ông như anh!
“Lý Thần, mau mau mau, mau nói suy nghĩ của anh!”
Trong phòng khách, Lý Thần và Hoắc Hoàn Vũ cạn ly.

“Theo lý mà nói, tin tức về quyền đăng cai Thế Vận Hội vừa được đưa ra, vẫn còn chưa bắt đầu kế hoạch xây dựng làng Thế Vận Hội và các khu trọng điểm khác, bên phía bố anh bảo anh như thế nào?”
Hoắc Hoàn Vũ gật đầu, nói: “Thật ra mọi chuyện vẫn chưa có gì hết, nhưng mà việc này nhất định phải làm được.

Ý của bố tôi là, dự án lớn như vậy thì nhất định phải thật sớm, không được chậm trễ.

Để tôi ra mặt trước thể hiện thái độ của nhà họ Hoắc”.

“Ngoài ra còn có một ý khác là chúng tôi còn có chút thành ý, có thể trình thủ tướng bản báo cáo quy hoạch”.

“Những điều trên có nghĩa là tập trung lợi ích.

Suy cho cùng, để xây dựng một địa điểm lớn như vậy, một công ty hai công ty thì hoàn toàn không thể thiết kế ra được, nhưng mọi địa điểm đều cần phải hoàn hảo đến từng chi tiết”.

“Vì vậy mỗi nhà trong chúng ta có thể gửi một bản quy hoạch, chẳng hạn như lựa chọn địa điểm thi công, chọn tên, những điều này đều được viết đầy đủ trong bản quy hoạch.

Tuy không nói rõ nhưng mà ai cũng biết, phương án của ai được chọn thì sẽ nhận được lợi ích rất lớn”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 339: 339: Hắt Nước Bẩn Lên Người


Khi nhận lấy điện thoại, Lý Thần nói: “Xin chào, tôi là Lý Thần”.

Đầu bên kia điện thoại là giọng nói của một người đàn ông trung niên điềm tĩnh, không có chút tức giận hay hống hách nào, ngược lại rất lịch sự.

“Chào cậu Lý, tôi là Ngô Hán Lâm, là bố của Ngô Giang Hải và Ngô Hồng Hà”.

Lý Thần hơi nhướng mày, nhẹ giọng nói: “Ông Ngô, có chuyện gì sao?”
Ngô Hán Lâm nói: “Trước đây mấy thằng con nhà tôi có chút hiểu lầm với cậu Lý, tối nay bọn chúng mới về nói cho tôi biết đại khái sự việc”.

“Lúc này tôi cũng mới nhận ra chúng ở bên ngoài ngông cuồng ngạo mạn đến mức nào, vì vậy, tôi thành tâm xin lỗi, hi vọng cậu Lý có thể chấp nhận lời xin lỗi của tôi, tha thứ cho hai đứa con không hiểu chuyện này!”
Nếu tay của tôi to thì ông biết điều chia cho tôi chút lợi ích.

Nếu như tay tôi nhỏ vậy thì chịu thiệt một chút cũng là đáng đời.

Bất kể là Lý Thần hay Ngô Hán Lâm trong lòng đều hiểu rất rõ điểm này.

Một lúc sau Lý Thần cười nhẹ, nói: “Nếu ông Ngô đã nói vậy rồi mà tôi còn không nể mặt nữa thì không được, chúng ta hẹn ngày mai được không?”
Ngô Hán Lâm cười nói: “Được, vậy tối mai đi.

Tôi sẽ cử người đến đón cậu Lý và cậu Hoắc, đúng lúc tối mai chỗ tôi có một buổi tiệc, hầu hết đều là những người cùng ngành, có thể giao lưu một chút”.

Nếu tay của tôi to thì ông biết điều chia cho tôi chút lợi ích.

Nếu như tay tôi nhỏ vậy thì chịu thiệt một chút cũng là đáng đời.

Bất kể là Lý Thần hay Ngô Hán Lâm trong lòng đều hiểu rất rõ điểm này.

Một lúc sau Lý Thần cười nhẹ, nói: “Nếu ông Ngô đã nói vậy rồi mà tôi còn không nể mặt nữa thì không được, chúng ta hẹn ngày mai được không?”
Ngô Hán Lâm cười nói: “Được, vậy tối mai đi.

Tôi sẽ cử người đến đón cậu Lý và cậu Hoắc, đúng lúc tối mai chỗ tôi có một buổi tiệc, hầu hết đều là những người cùng ngành, có thể giao lưu một chút”.

Lý Thần không bình luận gì thêm, khách sáo thêm vài câu rồi mới cúp máy.

“Họ Ngô đó có ý gì?”, Hoắc Hoàn Vũ hỏi.

.

truyện đam mỹ
Lý Thần nhẹ giọng nói: “Có lẽ muốn hóa giải ân oán”.

“Có thể sao?”, Hoắc Hoàn Vũ có chút sững sờ: “Thái độ của ông ta khá tốt, thì ra là muốn giải quyết chuyện lần này”.

Lý Thần cười nhẹ nói: “Ông ta định tổ chức một bữa tiệc mừng Yến Kinh giành quyền đăng cai Thế Vận Hội thành công, sau đó định giao cho tôi chủ trì, coi như trao đổi để tôi không truy cứu hai thằng con trai của ông ta nữa.

Vốn dĩ là không có gì, nhưng ông ta lại cứ muốn nói chuyện này vào bữa tiệc tối mai, anh không cảm thấy rất kỳ lạ sao?”
Hoắc Hoàn Vũ cau mày, nói: “Chuyện như này người bình thường muốn ém nhẹm đi còn không được, ông ta lại chạy tới bữa tiệc nói, có bệnh sao?”
Hoắc An Lan cắt ngang: “Theo tôi thấy, bữa tiệc chúc mừng Thế Vận Hội thành công này đã được sắp đặt sẵn rồi.

Dù sao thì danh lợi, tài lộc thế này dù là ở đâu người ta cũng sẽ đổ xô tới.

Hơn nữa bây giờ chuyện liên quan đến Thế Vận Hội đều là chuyện cực tốt”.

“Rất có thể, ngày mai ở bữa tiệc, người được sắp đặt là chủ trì cũng sẽ có mặt, đến lúc đó, anh nhất định sẽ bị nhắm vào”..
 
Back
Top Bottom