Ngôn Tình Vận May Đổi Đời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vận May Đổi Đời
Chương 300: 300: Biến Đổi Bất Ngờ


Lý Thần gật đầu nói: “Giải tán cuộc họp”.

Đám quản lý như cá được thả khỏi bể, tất cả đều vô thức liếc nhìn Lý Thần và Vương Đại Đông khi bước ra ngoài.

Một vị vua mới lên ngôi với vẻ oai phong lẫm liệt.

Một kẻ cúi đầu ủ rũ bị rút sạch quyền lực.

Cùng với việc các quản lý rời đi, thì cơn động đất lập tức lan toả ra toàn bộ các tầng nhà của công ty Sina.

Sau đó là lan truyền ra bên ngoài và gây chấn động toàn bộ đất nước.

Bên trong phòng hội nghị, Vương Đại Đông thất thần đi ra ngoài.

Ông ta biết giờ đây không còn chỗ của mình ở Sina nữa.

“Ông Vương đợi đã", Lý Thần lên tiếng gọi Vương Đại Đông.

Thấy cách xưng hô của Lý Thần đã thay đổi, Vương Đại Đông nghiến răng, quay lại nói: “Giờ cậu còn muốn sỉ nhục tôi sao?”
Lý Thần gật đầu nói: “Giải tán cuộc họp”.

Đám quản lý như cá được thả khỏi bể, tất cả đều vô thức liếc nhìn Lý Thần và Vương Đại Đông khi bước ra ngoài.

Một vị vua mới lên ngôi với vẻ oai phong lẫm liệt.

Một kẻ cúi đầu ủ rũ bị rút sạch quyền lực.

Cùng với việc các quản lý rời đi, thì cơn động đất lập tức lan toả ra toàn bộ các tầng nhà của công ty Sina.

Sau đó là lan truyền ra bên ngoài và gây chấn động toàn bộ đất nước.

Bên trong phòng hội nghị, Vương Đại Đông thất thần đi ra ngoài.

Ông ta biết giờ đây không còn chỗ của mình ở Sina nữa.

“Ông Vương đợi đã", Lý Thần lên tiếng gọi Vương Đại Đông.

Thấy cách xưng hô của Lý Thần đã thay đổi, Vương Đại Đông nghiến răng, quay lại nói: “Giờ cậu còn muốn sỉ nhục tôi sao?”
Vương Đại Đông thậm chí còn cảm thấy mình giống như một con rối trong tay Lý Thần vậy.

Anh ấy muốn thế nào thì mình phải làm theo như thế.

“Tôi…”, Vương Đại Đông siết chặt nắm đấm, nhìn phòng hội nghị và cả phòng làm việc rộng rãi sáng rực bên ngoài với vẻ không nỡ.

Đây chính là tâm huyết của ông ta.

“Tôi đồng ý”, Vương Đại Đông nhắm mắt, lên tiếng.

Lý Thần khẽ mỉm cười đưa tay ra trước Vương Đại Đông.

Vương Đại Đông chìa tay ra nắm lấy hai tay Lý Thần.

Hai người đàn ông nhìn nhau, Vương Đại Đông kìm nén sự thù hận và tức giận vào trong, chỉ để lại ánh mắt phức tạp.

Xưa kia có Việt Vương chịu khổ nhẫn nhục, giờ Vương Đại Đông cũng sẽ chịu thua, chịu nhục tạm thời để báo thù.

Lý Thần thản nhiên nói: “Tôi muốn mời ông Vương làm giám đốc quản lý mới của Sina, không biết ông có hứng thú không?”
Vương Đại Đông kinh ngạc khi nghe thấy vậy.

Ông ta nhìn chăm chăm Lý Thần, đôi mắt ánh lên vẻ nghi ngờ.

“Cậu không định đuổi tôi ra khỏi Sina sao?”
Điều này không chỉ có Vương Đại Đông nghi ngờ mà đến cả Mã Hoa Đằng cũng tò mò nhìn Lý Thần như muốn biết tại sao.

Lý Thần bình thản nói: “Tôi không có thiện cảm lắm với tính tình của Vương Đại Đông ông, nhưng không thể phủ nhận là một người sáng lập thì quy mô và thành tựu hiện tại của Sina không thể tách rời khỏi năng lực của chính ông.

“Ông tưởng tôi thu mua Sina chỉ vì muốn xả tức và đuổi ông đi sao? Quá ấu trĩ, ông có lợi cho công ty, tôi sẽ cân nhắc tới việc giữ ông lại.

Nếu không, dù mối quan hệ có tốt tới đâu thì tôi cũng sẽ đá ông ra ngoài.

Lý Thần đứng dậy, đi tới trước mặt Vương Đại Đông và tiếp tục nói: “Giờ Sina đã đổi chủ nhưng Sina vẫn là Sina, tôi vẫn hi vọng ông có thể dẫn dắt Sina tiếp tục phát triển”.

Vương Đại Đông khẽ run rẩy, những chuyện xảy ra hôm nay thật quá sức bất ngờ.

Vương Đại Đông cảm giác giống như mình đang đi tàu lượn cao tốc, tim cứ liên tục phập phồng.

Lúc ông ta đang đắc ý nhất thì Sina bị Lý Thần thu mua.

Lúc ông ta tức giận, thất vọng nhất thì Lý Thần lại cho ông ta một cơ hội..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 301: 301: Hệ Thống Thần Thanh


"Anh cũng không cần lo lắng tôi có Sina thì sẽ bên trọng bên khinh với Tencent đâu".

Lý Thần cười, có những điều nên nói sớm thì sẽ tốt hơn.

“Sau này dưới hệ thống của Thần Thanh sẽ giữ hai công ty Sina và Tencent hoàn toàn độc lập, nhưng hai bên sẽ có sự liên kết chặt chẽ”.

Hệ thống Thần Thanh!
Đây là lần đầu tiên mà Mã Hoa Đằng nghe được cách xưng hô này từ Lý Thần.

Và cũng từ đó hiểu được dã tâm của Lý Thần.

Anh muốn biến Thần Thanh thể thành một hệ thống tập tổ chức do các công ty con khác nhau tạo thành.

Đây không phải là điều mà người bình thường dám nghĩ tới.

Sau khi hít một hơi, Mã Hoa Đằng đưa ra quyết định bất luận tương lai thế nào, làm tới bước nào thì Tencent cũng phải là công ty xuất sắc nhất.

Lý Thần nói: “Vẫn do ông phụ trách”.

Nhìn thấy vẻ kinh ngạc của Vương Đại Đông, Lý Thần thản nhiên nói: “Tôi sẽ cử người tới giữ chức vụ tổng giám đốc điều hành của công ty, tới khi đó ông phối hợp là được”.

Vương Đại Đông siết chặt nắm đấm: “Có thể biế là ai không?”
“Đường Tuấn!”
Con người Vương Đại Đông vốn kiêu ngạo nên chắc chắn sẽ không phục những kẻ kém mình.

Về điểm này, ngay từ đầu Lý Thần đã biết.

Về vấn đề này, không phải Lý Thần chưa từng cân nhắc tới việc đá hẳn Vương Đại Đông ra khỏi Sina.

Lý Thần nói: “Vẫn do ông phụ trách”.

Nhìn thấy vẻ kinh ngạc của Vương Đại Đông, Lý Thần thản nhiên nói: “Tôi sẽ cử người tới giữ chức vụ tổng giám đốc điều hành của công ty, tới khi đó ông phối hợp là được”.

Vương Đại Đông siết chặt nắm đấm: “Có thể biế là ai không?”
“Đường Tuấn!”

Con người Vương Đại Đông vốn kiêu ngạo nên chắc chắn sẽ không phục những kẻ kém mình.

Về điểm này, ngay từ đầu Lý Thần đã biết.

Về vấn đề này, không phải Lý Thần chưa từng cân nhắc tới việc đá hẳn Vương Đại Đông ra khỏi Sina.

"Anh cũng không cần lo lắng tôi có Sina thì sẽ bên trọng bên khinh với Tencent đâu".

Lý Thần cười, có những điều nên nói sớm thì sẽ tốt hơn.

“Sau này dưới hệ thống của Thần Thanh sẽ giữ hai công ty Sina và Tencent hoàn toàn độc lập, nhưng hai bên sẽ có sự liên kết chặt chẽ”.

Hệ thống Thần Thanh!
Đây là lần đầu tiên mà Mã Hoa Đằng nghe được cách xưng hô này từ Lý Thần.

Và cũng từ đó hiểu được dã tâm của Lý Thần.

Anh muốn biến Thần Thanh thể thành một hệ thống tập tổ chức do các công ty con khác nhau tạo thành.

Đây không phải là điều mà người bình thường dám nghĩ tới.

Sau khi hít một hơi, Mã Hoa Đằng đưa ra quyết định bất luận tương lai thế nào, làm tới bước nào thì Tencent cũng phải là công ty xuất sắc nhất..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 302: 302: Hệ Thống Thần Thanh


Hiện tại Tencent đã dần đi vào quỹ đạo, có Mã Hoa Đằng thì Tencent sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Vì vậy có thể rút Đường Tuấn ra được.

Về phương diện quản lý, năng lực của Đường Tuấn đủ để đá văng Vương Đại Đông tới mấy con đường.

Đưa Đường Tuấn tới Sina, Lý Thần cũng cảm thấy hết sức yên tâm.

Vương Đại Đông sững sờ khi nghe thấy tên của Đường Tuấn, sau đó gật đầu, và không nhận ra vẻ vui mừng hay tức giận từ ông ta nữa.

“Sự việc cụ thể tôi sẽ để Đường Tuấn trao đổi trực tiếp với ông”.

Nghe Lý Thần nói câu nói như mệnh lệnh thì Vương Đại Đông quay người định rời đi.

“Sếp Lý, anh định điều động Sếp Đường tới Sina à?”, Mã Hoa Đằng hỏi.

Hiện tại Tencent đã dần đi vào quỹ đạo, có Mã Hoa Đằng thì Tencent sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Vì vậy có thể rút Đường Tuấn ra được.

Về phương diện quản lý, năng lực của Đường Tuấn đủ để đá văng Vương Đại Đông tới mấy con đường.

Đưa Đường Tuấn tới Sina, Lý Thần cũng cảm thấy hết sức yên tâm.

Vương Đại Đông sững sờ khi nghe thấy tên của Đường Tuấn, sau đó gật đầu, và không nhận ra vẻ vui mừng hay tức giận từ ông ta nữa.

“Sự việc cụ thể tôi sẽ để Đường Tuấn trao đổi trực tiếp với ông”.

Nghe Lý Thần nói câu nói như mệnh lệnh thì Vương Đại Đông quay người định rời đi.

“Sếp Lý, anh định điều động Sếp Đường tới Sina à?”, Mã Hoa Đằng hỏi.

“Chức vụ tổng giám đốc của công ty Sina tôi giao cho anh, anh muốn có ban bệ thế nào thì tự sắp xếp.

Như vậy, quyền lực trong tay anh, để xem anh mất bao lâu để có thể thu phục được Sina”, Lý Thần lên tiếng.

Đôi mắt Đường Tuấn sáng lên.

Nói thực, thứ anh ấy muốn nhất chính là một nền tảng có thể giúp mình phát huy được năng lực.

Mặc dù khoảng thời gian khi ở Tencent rất vui vẻ nhưng dù sao cũng bị ràng buộc.

Giờ tới Sina thì khác rồi dù nhiệm vụ rất gian nan.

Bởi vì Lý Thần kêu anh ấy tới chính là vì muốn để anh phá vỡ lớp băng cục diện của Sina, đây là thách thức và cũng là cơ hội.

“Được, ba tháng, ba tháng nhất định sẽ có kết quả!”, Đường Tuấn nghiêm túc nói.

Hiện tại Tencent đã dần đi vào quỹ đạo, có Mã Hoa Đằng thì Tencent sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Vì vậy có thể rút Đường Tuấn ra được.

Về phương diện quản lý, năng lực của Đường Tuấn đủ để đá văng Vương Đại Đông tới mấy con đường.

Đưa Đường Tuấn tới Sina, Lý Thần cũng cảm thấy hết sức yên tâm.

Vương Đại Đông sững sờ khi nghe thấy tên của Đường Tuấn, sau đó gật đầu, và không nhận ra vẻ vui mừng hay tức giận từ ông ta nữa.

“Sự việc cụ thể tôi sẽ để Đường Tuấn trao đổi trực tiếp với ông”.

Nghe Lý Thần nói câu nói như mệnh lệnh thì Vương Đại Đông quay người định rời đi.

“Sếp Lý, anh định điều động Sếp Đường tới Sina à?”, Mã Hoa Đằng hỏi..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 303: 303: Diêu Chí Quân


Tô Đông Thăng thông báo một địa điểm, sau đó nghiêm túc nói: “Lý Thần, chú và người bạn đó đã kết giao mấy chục năm rồi, khá đáng tin, cháu tới thẳng địa chỉ này là được”.

“Vì vậy chắc chắn ông ấy sẽ không lừa chú, nếu đối phương đúng là người của thủ đô, không thể làm gì được thì chúng ta từ bỏ”.

“Dù sao công ty giải trí cũng nhiều vô kể.

Không mua được nhà này thì chúng ta mua nhà khác.

Những cậu ấm cô chiêu này không dễ đối phó và rất khó nhằn”.

“Không thể dây vào được”.

Lý Thần nghe thấy vậy bèn cười nói: “Chú yên tâm, cháu biết chừng mực”.

Tô Đông Thăng cười nói: “Biết cháu có chừng mực, thế nhưng cũng đừng yếu mềm quá, chúng ta không phải là quả hồng mềm để người khác thích bóp sao thì bóp.

Được rồi, cháu mau đi làm đi”.

Sau khi tắt máy, Lý Thần khẽ gõ xuống bàn và rơi vào trầm lặng.

Mặc dù Mã Hoa Đằng không biết xảy ra chuyện gì nhưng nhìn sắc mặt Lý Thần thì anh ấy cũng biết đây là một vấn đề khó nhằn.

Anh ấy yên lặng, không có ý làm phiền Lý Thần.

Theo như ký ức của kiếp trước, anh em Hoa Nghị đều là người quyết định ở nhà họ Vương về vấn đề truyền thông.

“Chào chú Diêu”, Lý Thần cười nói.

Từ câu nói đầu tiên của Diêu Chí Quân, Lý Thần đã biết là mối quan hệ giữa ông ấy và Tô Đông Thăng không tệ, nếu không đã không gọi anh là con rể của Tô Đông Thăng.

Rõ ràng là hai người đã thảo luận qua về chuyện này.

Diêu Chí Quân nhìn anh một lượt và nói với vẻ hài lòng: “Khá lắm, trẻ tuổi, tuấn kiệt, dù là ở thủ đô thì một thanh niên ưu tú như cậu cũng không nhiều đâu”.

Lý Thần cười nói: “May mắn thôi ạ, không dám ngạo nghễ”.

Diêu Chí Quân cười ha ha, nói giọng hào sảng: “Mây tầng nào gặp gió tầng đấy, cậu giống y lão Tô năm xưa, có năng lực và còn khiêm tốn nữa”.

Hai người trò chuyện vài câu, Diêu Chí Quân chủ động lên tiếng: “Lý Thần, trước đó lão Tô nói với tôi là cậu định thu mua một công ty giải trí.

Vì chuyện này mà tôi cũng đi nghe ngóng không ít nơi”
“Kết quả thì cậu cũng biết rồi đấy, công ty truyền thông Hoa Nghị Huynh Đệ có ý muốn bán.

Chỉ có điều ông chủ của công ty này là hai anh em.

Trước đó họ vẫn chưa có sự thống nhất trong nội bộ nên đã kéo dài ra một khoảng thời gian”.

“Kéo dài vậy nên xảy ra vấn đề, giờ lại lòi ra thêm một đối thủ cạnh tranh có lai lịch hết sức cao thâm”.

“Trung tâm tìm kiếm thương vụ Tường Hòa”, Lý Thần nhìn biển hiệu và cất bước đi vào trong.

“Chào anh, xin hỏi anh tìm ai?”, một cô lễ tân xinh đẹp hỏi giọng khách khí.

“Diêu Chí Quân”, Lý Thần nói ra tên.

Lễ tên ngạc nhiên, vội vàng nói: “Hóa ra là tới tìm sếp Diêu, xin đợi một chút”.

Nói xong, lễ tân gọi điện thoại.

Mộc lúc sau bèn cung kính ra hiệu cho Lý Thần đi theo mình.

Đi cùng lễ tân, Lý Thần tới trước cửa một phòng làm việc, một người đàn ông trung niên với giáng vẻ giàu có bước ra.

“Cậu chính là con rể của ông Tô đấy à, tên là Lý Thần phải không?”, Diêu Chí Quân cười ha ha, kéo Lý Thần vào trong phòng làm việc.

“Trung tâm tìm kiếm thương vụ Tường Hòa”, Lý Thần nhìn biển hiệu và cất bước đi vào trong.

“Chào anh, xin hỏi anh tìm ai?”, một cô lễ tân xinh đẹp hỏi giọng khách khí.

“Diêu Chí Quân”, Lý Thần nói ra tên.

Lễ tên ngạc nhiên, vội vàng nói: “Hóa ra là tới tìm sếp Diêu, xin đợi một chút”.

Nói xong, lễ tân gọi điện thoại.

Mộc lúc sau bèn cung kính ra hiệu cho Lý Thần đi theo mình.

Đi cùng lễ tân, Lý Thần tới trước cửa một phòng làm việc, một người đàn ông trung niên với giáng vẻ giàu có bước ra.

“Cậu chính là con rể của ông Tô đấy à, tên là Lý Thần phải không?”, Diêu Chí Quân cười ha ha, kéo Lý Thần vào trong phòng làm việc..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 304: 304: Cậu Nhóc Xấu Xa Thật Đấy!


Nghe thấy vậy, Lý Thần hỏi: “Lai lịch thế nào ạ?”
Diêu Chí Quân cười ha ha nói: “Thủ đô không giống như những thành phố khác.

Quan to chức lớn rất nhiều.

Giờ lòi ra một người, theo như tôi biết thì có lẽ thuộc gia tộc cấp hai tại thủ đô.

Lý Thần khẽ chau mày.

Gia tộc cấp hai của thủ đô thì dù đặt ở đâu cũng sẽ là một sự tồn tại mà các hào môn của tỉnh khác không thể so sánh được.

“Hơn nữa gia tộc của họ có lẽ cũng có những mối quan hệ rất sâu sắc, nếu không thì thế hệ sau sau cũng đã không nghĩ tới việc sẽ mua một công ty truyền thông.

Dù sao thì trong gia tộc phải có nguồn lực mới dễ làm việc”.

Diêu Chí Quân trầm mặt, nói: “Vì vậy Lý Thần, nếu cậu quyết tâm lớn thì chúng ta thử xem.

Nếu như sao cũng được thì tôi khuyên nên từ bỏ”.

Lý Thần và Diêu Chí Quân quay lại nhìn thì thấy một người đàn ông trung niên tầm hơn ba mươi tuổi đang cười lạnh lùng.

Diêu Chí Quân nhìn thấy người đàn ông này thì sầm mặt, cười lạnh lùng: “Truyền thông Huynh Đệ Hoa Nghị được tôi liên hệ trước, cậu Ngô có hứng thú là chuyện của cậu ta, lại không cho phép tôi được hỏi sao? Mạnh Quốc Đàm, ông cũng chỉ là một kẻ buôn bán tầm thường, làm màu gì trước mặt tôi vậy?”
Mạnh Quốc Đàm phụt cười: “Nói cứ như ông cao thượng lắm không bằng, mẹ kiếp.

Tôi là kẻ buôn tầm thường, lẽ nào ông không phải sao?”
“Điểm khác nhau duy nhất giữa chúng ta chính là lần này tôi làm việc cho cậu Ngô, còn ông thì sao? Khuyên ông nên đi tìm người kia và mau kêu ông ta cúp đuôi cút ngay thì cậu Ngô còn cho đường sống.

Lần này kẻ nào dám cướp truyền thông Huynh Đệ Hoa Nghị thì tức là đối đầu với cậu ấy”

Lý Thần và Diêu Chí Quân quay lại nhìn thì thấy một người đàn ông trung niên tầm hơn ba mươi tuổi đang cười lạnh lùng.

Diêu Chí Quân nhìn thấy người đàn ông này thì sầm mặt, cười lạnh lùng: “Truyền thông Huynh Đệ Hoa Nghị được tôi liên hệ trước, cậu Ngô có hứng thú là chuyện của cậu ta, lại không cho phép tôi được hỏi sao? Mạnh Quốc Đàm, ông cũng chỉ là một kẻ buôn bán tầm thường, làm màu gì trước mặt tôi vậy?”
Mạnh Quốc Đàm phụt cười: “Nói cứ như ông cao thượng lắm không bằng, mẹ kiếp.

Tôi là kẻ buôn tầm thường, lẽ nào ông không phải sao?”
“Điểm khác nhau duy nhất giữa chúng ta chính là lần này tôi làm việc cho cậu Ngô, còn ông thì sao? Khuyên ông nên đi tìm người kia và mau kêu ông ta cúp đuôi cút ngay thì cậu Ngô còn cho đường sống.

Lần này kẻ nào dám cướp truyền thông Huynh Đệ Hoa Nghị thì tức là đối đầu với cậu ấy”
Lý Thần và Diêu Chí Quân quay lại nhìn thì thấy một người đàn ông trung niên tầm hơn ba mươi tuổi đang cười lạnh lùng.

Diêu Chí Quân nhìn thấy người đàn ông này thì sầm mặt, cười lạnh lùng: “Truyền thông Huynh Đệ Hoa Nghị được tôi liên hệ trước, cậu Ngô có hứng thú là chuyện của cậu ta, lại không cho phép tôi được hỏi sao? Mạnh Quốc Đàm, ông cũng chỉ là một kẻ buôn bán tầm thường, làm màu gì trước mặt tôi vậy?”
Mạnh Quốc Đàm phụt cười: “Nói cứ như ông cao thượng lắm không bằng, mẹ kiếp.

Tôi là kẻ buôn tầm thường, lẽ nào ông không phải sao?”
“Điểm khác nhau duy nhất giữa chúng ta chính là lần này tôi làm việc cho cậu Ngô, còn ông thì sao? Khuyên ông nên đi tìm người kia và mau kêu ông ta cúp đuôi cút ngay thì cậu Ngô còn cho đường sống.

Lần này kẻ nào dám cướp truyền thông Huynh Đệ Hoa Nghị thì tức là đối đầu với cậu ấy”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 305: 305: Trả Gấp Mười Lần


Mạnh Quốc Đàm hung dữ nhìn chằm chằm Lý Thần, nói: “Người lớn không dạy anh trước khi ra ngoài phải khiêm tốn một chút tránh đắc tội với người khác sao?”
Lý Thần thản nhiên nói: “Trưởng bối trong gia đình tôi quả thực có nói với tôi rằng ra ngoài phải khiêm tốn, tránh nảy sinh mâu thuẫn với người khác”.

Mạnh Quốc Đàm nghe thấy câu này cho rằng Lý Thần chột dạ rồi, cười khẩy một tiếng đang định mở cửa thì lại nghe thấy câu tiếp theo của Lý Thần.

“Nhưng họ cũng nói với tôi rằng, lễ phép dùng để đối xử với con người, nếu như một con chó ngông cuồng sủa bậy trước mặt thì chỉ cần một chân đá bay là được”.

Lời nói của Mạnh Quốc Đàm vừa tới cửa miệng đã bị chặn lại, sắc mặt lập tức trở nên khó coi vô cùng.

Ngay cả Diêu Chí Quân cũng sững sờ trong giây lát, sau đó ông ấy bật cười, biểu cảm rất vui vẻ.

Mạnh Quốc Đàm này là đối thủ cạnh tranh của ông ấy.

Thậm chí văn phòng công ty còn nằm cùng trong một tòa nhà.

Oan gia ngõ hẹp cùng ngành như vậy đủ để biết được mối quan hệ của họ tồi tệ như thế nào.

Ông ta lăn lộn ở thủ đô bao nhiêu năm, ngoại trừ con cháu nhà giàu có, chưa từng gặp được người nào ngông cuồng như vậy.

Hơn nữa trước đây ông ta đã nghe ngóng qua rồi, ‘người mua’ đang tiếp xúc với Diêu Chí Quân hoàn toàn không phải người thủ đô.

Càng không thể là con cháu nhà tài phiệt được.

Vì vậy lúc này Mạnh Quốc Đàm bị những lời nói của Lý Thần làm cho choáng váng một phen, cảm giác như bị tát liên tiếp mấy cái vào mặt vậy, vô cùng đau rát.

“Thằng ch* đ*, hôm nay tao sẽ dạy cho mày, ở thủ đô thì không được phép ngông cuồng!”
Mạnh Quốc Đàm cười khẩy một tiếng, sau đó gọi với ra bên ngoài tòa nhà.

Ngay sau đó, cửa một chiếc xe van mở ra, năm sáu người đàn ông cao to lực lưỡng lần lượt xuống xe.

“Thằng chó, hôm nay đúng lúc ông mày ra ngoài làm chút chuyện, chuẩn bị đưa các anh em đi ăn, coi như mày xui xẻo”, Mạnh Quốc Đàm cười hung hẵn, ngông cuồng nói.

Thấy tình hình này, Diêu Chí Quân cau mày gầm lên với Mạnh Quốc Đàm: “Này, ông định làm gì? Tòa nhà này có camera giám sát đấy, dám ra tay ở đây, ông điên rồi sao?”
“Người có để giẫm đạp lên tôi ở thủ đô đương nhiên có rất nhiều, nhưng ông không nằm trong số đó.

Ông chẳng qua chỉ là một con chó chạy việc vặt cố gắng chân chân vào giới thượng lưu thôi”.

Lý Thần nhún vai, nét mặt bình thản.

Anh hoàn toàn không coi Mạnh Quốc Đàm ra gì.

Loại người này chẳng qua chỉ là một con chó chạy việc vặt thôi, có được ăn cơm không còn phải nhìn sắc mặt chủ.

Cho dù đây là thủ đô cũng không đến lượt loại người này làm nhục anh.

Hơn nữa việc mua lại Hoa Nghị Huynh Đệ không nên để xảy ra sai sót vì loại người như Mạnh Quốc Đàm.

Lý Thần đương nhiên sẽ không nể mặt ông ta.

“Mày… mày nói ai là chó chạy việc vặt!”
Mạnh Quốc Đàm cảm thấy một ngọn lửa phừng phừng trong người.

“Người có để giẫm đạp lên tôi ở thủ đô đương nhiên có rất nhiều, nhưng ông không nằm trong số đó.

Ông chẳng qua chỉ là một con chó chạy việc vặt cố gắng chân chân vào giới thượng lưu thôi”.

Lý Thần nhún vai, nét mặt bình thản.

Anh hoàn toàn không coi Mạnh Quốc Đàm ra gì.

Loại người này chẳng qua chỉ là một con chó chạy việc vặt thôi, có được ăn cơm không còn phải nhìn sắc mặt chủ.

Cho dù đây là thủ đô cũng không đến lượt loại người này làm nhục anh.

Hơn nữa việc mua lại Hoa Nghị Huynh Đệ không nên để xảy ra sai sót vì loại người như Mạnh Quốc Đàm.

Lý Thần đương nhiên sẽ không nể mặt ông ta.

“Mày… mày nói ai là chó chạy việc vặt!”
Mạnh Quốc Đàm cảm thấy một ngọn lửa phừng phừng trong người..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 306: 306: Kịch Bản Này Không Giống


Mạnh Quốc Đàm cười gằn một tiếng, lạnh lùng nói: “Im mồm! Mẹ mày cút ra xa cho tao, tao nói cho mày biết, có cậu Ngô chống lưng cho tao, mày còn dám nhiều lời tao xử luôn cả mày đấy!”
Diêu Chí Quân sầm mặt xuống, trầm giọng nói với Lý Thần: “Lý Thần, cậu mau chạy đi, chạy vào phòng làm việc của tôi khóa cửa lại, nếu không phải tôi thì tuyệt đối đừng mở cửa!”
“Để tôi đói phó với ông ta, dù sao tôi cũng lăn lộn ở thủ đô bao nhiêu năm rồi, ông ta không dám làm gì tôi đâu”.

Thấy Diêu Chí Quân lúc này vẫn hết lòng giúp đỡ mình, trong lòng Lý Thần có chút cảm động, nói: “Chú Diêu, chú yên tâm, chúng không dám làm gì cháu đâu”.

Diêu Chí Quân nghe xong, nói: “Lại còn không làm gì cậu, Mạnh Quốc Đàm này không phải loại tốt đẹp gì, thời còn trẻ đã từng vì đánh nhau mà phải vào tù, bây giờ còn có cậu Ngô chống lưng cho ông ta nữa”.

“Cậu còn trẻ, đừng kiêu ngạo, càng không nên kích động, chuyện này không hề mất mặt, không cần phải chịu thiệt thòi làm gì”.

Lý Thần lắc đầu, bước một bước lên trước mặt Diêu Chí Quân, bảo vệ ông ấy.

“Lưu Quân!”
Lý Thần khẽ hét lên.

Lúc này, Lưu Quân rảnh rỗi mấy ngày giờ đây đã ngứa ngáy tay chân lắm rồi, lập tức lạnh lùng đứng lên, liếc nhìn đám người Mạnh Quốc Đàm.

Mạnh Quốc Đàm được năm tên đô con bảo vệ, lập tức tràn đầy tự tin, nhìn thấy Lý Thần có hành động, không nhịn được bật cười lớn: “Ngu xuẩn! Bên cạnh mày có mỗi một người mà cũng đòi đấu với tao à?”
“Các anh em, đánh cho thằng nhãi này bò ra đất cho tôi, để tôi tới đạp vào mặt nó, hỏi xem nó còn dám ngông cuồng nữa không!”
Mạnh Quốc Đàm vừa nói xong, năm tên côn đồ lập tức bước lên trước.

Lưu Quân liếc nhìn Lý Thần một cái, ý là muốn hỏi đánh què mấy tên này hay như nào thì nói.

Lý Thần đương nhiên không muốn vì mấy tên du côn này mà vướng vào kiện cáo, lạnh nhạt nói: “Ra tay nhẹ chút, dạy cho một bài học là được rồi”.

Lưu Quân có chút thất vọng thở dài một hơi, anh ta xoay người, vặn cổ, khởi động cơ thể bằng những tiếng xương kêu rắng rắc.

Hét lên một tiếng, cả người lao ra như một con hổ rình mồi, lao về phía năm người kia.

Nhìn tư thế đó dường như anh ta không hề sợ hãi ưu thế người đông của đối phương một chút nào.

Năm tên côn đồ cũng chết lặng.

Đám người này một khi ra trận đều dựa vào ưu thế đông người của mình để trấn áp đối đối phương, khiến đối phương chùn bước vì sợ hãi.

Nhưng chưa từng thấy bên kia chỉ có một người mà lại dám hùng hổ lao về phía mình như vậy?
“Mẹ kiếp, lên đi! Đành què hắn cho tôi!”
Mạnh Quốc Đàm giận dữ gầm lên.

Hai bên lao vào chiến nhau ngay lập tức.

Nhìn tư thế đó dường như anh ta không hề sợ hãi ưu thế người đông của đối phương một chút nào.

Năm tên côn đồ cũng chết lặng.

Đám người này một khi ra trận đều dựa vào ưu thế đông người của mình để trấn áp đối đối phương, khiến đối phương chùn bước vì sợ hãi.

Nhưng chưa từng thấy bên kia chỉ có một người mà lại dám hùng hổ lao về phía mình như vậy?
“Mẹ kiếp, lên đi! Đành què hắn cho tôi!”
Mạnh Quốc Đàm giận dữ gầm lên.

Hai bên lao vào chiến nhau ngay lập tức..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 307: 307: Sợ Rồi


Mạnh Quốc Đàm rùng mình, ánh mắt vô cảm của Lưu Quân khiến ông ta ớn lạnh sống lưng.

“Đừng có qua đây, anh đừng có qua đây!”
Mạnh Quốc Đàm hét lên, quay đầu định bỏ chạy.

Nhưng chỉ vừa mới xoay người, cổ ông ta đột nhiên bị siết chặt sau đó cả người như bay lên, ông ta bị Lưu Quân túm lấy cổ áo ném tới trước mặt Lưu Quân.

Bụp một tiếng.

Nằm rạp trên đất như một con chó.

Khuôn mặt của Diêu Chí Quân khẽ co giật, ông ấy cảm thấy đau thay cho Mạnh Quốc Đàm.

Mạnh Quốc Đàm cảm thấy các cơ quan nội tạng của mình bị đập nát dữ dội, dạ dày bị đè nén khó chịu vô cùng.

Ông ta cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể không còn chút sức lực, cố gắng ngẩng đầu lên nhưng chỉ nhìn thấy đôi giày da của Lý Thần.

Mạnh Quốc Đàm rùng mình, ánh mắt vô cảm của Lưu Quân khiến ông ta ớn lạnh sống lưng.

“Đừng có qua đây, anh đừng có qua đây!”
Mạnh Quốc Đàm hét lên, quay đầu định bỏ chạy.

Nhưng chỉ vừa mới xoay người, cổ ông ta đột nhiên bị siết chặt sau đó cả người như bay lên, ông ta bị Lưu Quân túm lấy cổ áo ném tới trước mặt Lưu Quân.

Bụp một tiếng.

Nằm rạp trên đất như một con chó.

Khuôn mặt của Diêu Chí Quân khẽ co giật, ông ấy cảm thấy đau thay cho Mạnh Quốc Đàm.

Mạnh Quốc Đàm cảm thấy các cơ quan nội tạng của mình bị đập nát dữ dội, dạ dày bị đè nén khó chịu vô cùng.

Ông ta cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể không còn chút sức lực, cố gắng ngẩng đầu lên nhưng chỉ nhìn thấy đôi giày da của Lý Thần.

Toàn thân Mạnh Quốc Đàm run lên, không biết là do tức giận hay là đau đớn.

Ông ta chỉ cảm thấy những lời này của Lý Thần như muốn dẫm nát toàn bộ nhân phẩm của ông ta.

Cảm giác này khiến cho Mạnh Quốc Đàm chỉ muốn có một con dao trong tay lập tức đâm chết Lý Thần.

“Anh Lý, để tôi chặt đứt một cánh tay của ông ta”.

Lưu Quân đã ngứa mắt với thói ngạo mạn và ngông cuồng của Mạnh Quốc Đàm từ lâu rồi, lúc này thấy ông ta vẫn còn già mồm, ánh mắt đầy thù hận nhìn Lý Thần, lập tức không kìm được lên tiếng.

Trong lòng Lưu Quân, Lý Thần là ân nhân cứu mạng của anh ta, là người đáng kính nhất trên đời, anh ta không cho phép ai xúc phạm Lý Thần.

Anh ta nợ Lý Thần một mạng, lời đó không chỉ là nói mồm.

Toàn thân Mạnh Quốc Đàm run lên, không biết là do tức giận hay là đau đớn.

Ông ta chỉ cảm thấy những lời này của Lý Thần như muốn dẫm nát toàn bộ nhân phẩm của ông ta.

Cảm giác này khiến cho Mạnh Quốc Đàm chỉ muốn có một con dao trong tay lập tức đâm chết Lý Thần.

“Anh Lý, để tôi chặt đứt một cánh tay của ông ta”.

Lưu Quân đã ngứa mắt với thói ngạo mạn và ngông cuồng của Mạnh Quốc Đàm từ lâu rồi, lúc này thấy ông ta vẫn còn già mồm, ánh mắt đầy thù hận nhìn Lý Thần, lập tức không kìm được lên tiếng.

Trong lòng Lưu Quân, Lý Thần là ân nhân cứu mạng của anh ta, là người đáng kính nhất trên đời, anh ta không cho phép ai xúc phạm Lý Thần.

Anh ta nợ Lý Thần một mạng, lời đó không chỉ là nói mồm..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 308: 308: Rốt Cuộc Là Ai


Diêu Chí Quân lúc này hận không thể nhổ một bãi nước bọt vào mặt Mạnh Quốc Đàm, ông ấy đã từng thấy những kẻ vô liêm sỉ, nhưng vô liêm sỉ đến mức này thì lần đầu thấy.

Nhưng bây giờ Mạnh Quốc Đàm nói đúng, nếu lúc này Lý Thần thật sự làm gì ông ta thì anh nhất định sẽ gặp rắc rối.

“Lý Thần, đừng kích động”, Diêu Chí Quân nhẹ nhàng nói.

Lý Thần cười khẽ, ngay từ đầu, anh đã không có ý định làm gì Mạnh Quốc Đàm rồi.

Sự khác biệt giữa người lớn và trẻ em là sẽ biết cách cân nhắc những ưu và nhược điểm, sẽ không bị lóa mắt bởi những cảm xúc nhất thời.

Phế Mạnh Quốc Đàm rồi thì đúng là rất sướng, nhưng sau đó thì sao?
Trách nhiệm hình sự là việc không thể tránh khỏi.

Đối với một nhân vật nhỏ như Mạnh Quốc Đàm mà kéo theo Lưu Quân vào, đây rõ ràng một một cuộc giao dịch lỗ gấp nhiều lần lãi.

Diêu Chí Quân lúc này hận không thể nhổ một bãi nước bọt vào mặt Mạnh Quốc Đàm, ông ấy đã từng thấy những kẻ vô liêm sỉ, nhưng vô liêm sỉ đến mức này thì lần đầu thấy.

Nhưng bây giờ Mạnh Quốc Đàm nói đúng, nếu lúc này Lý Thần thật sự làm gì ông ta thì anh nhất định sẽ gặp rắc rối.

“Lý Thần, đừng kích động”, Diêu Chí Quân nhẹ nhàng nói.

Lý Thần cười khẽ, ngay từ đầu, anh đã không có ý định làm gì Mạnh Quốc Đàm rồi.

Sự khác biệt giữa người lớn và trẻ em là sẽ biết cách cân nhắc những ưu và nhược điểm, sẽ không bị lóa mắt bởi những cảm xúc nhất thời.

Phế Mạnh Quốc Đàm rồi thì đúng là rất sướng, nhưng sau đó thì sao?
Trách nhiệm hình sự là việc không thể tránh khỏi.

Đối với một nhân vật nhỏ như Mạnh Quốc Đàm mà kéo theo Lưu Quân vào, đây rõ ràng một một cuộc giao dịch lỗ gấp nhiều lần lãi.

Còn năm tên côn đồ nằm trên mặt đất cũng dìu dắt nhau vội vàng bỏ chạy.

Lưu Quân nhìn theo bóng người đang bỏ chạy, ánh mắt có chút tiếc nuối… Vẫn còn quyến luyến, anh ta vẫn còn chưa đánh đã mà.

Cách đó không xa, Mạnh Quốc Đàm lên xe, hung hăng đóng cửa lại, tim đập thình thịch vì bỏ chạy bán mạng bây giờ mới dần hồi phục lại được chút.

Nỗi sợ hãi mờ dần, lòng căm thù sâu sắc dâng lên.

Ông ta quay đầu lại, nhìn chằm chằm Lý Thần ở đằng xa với ánh mắt vô cùng cay đắng, tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.

“Thằng khốn, ông ở thủ đô lâu như vậy rồi, chưa bao giờ phải chịu nhục như thế! Lại còn bị một tên súc sinh đánh!”
Còn năm tên côn đồ nằm trên mặt đất cũng dìu dắt nhau vội vàng bỏ chạy.

Lưu Quân nhìn theo bóng người đang bỏ chạy, ánh mắt có chút tiếc nuối… Vẫn còn quyến luyến, anh ta vẫn còn chưa đánh đã mà.

Cách đó không xa, Mạnh Quốc Đàm lên xe, hung hăng đóng cửa lại, tim đập thình thịch vì bỏ chạy bán mạng bây giờ mới dần hồi phục lại được chút.

Nỗi sợ hãi mờ dần, lòng căm thù sâu sắc dâng lên.

Ông ta quay đầu lại, nhìn chằm chằm Lý Thần ở đằng xa với ánh mắt vô cùng cay đắng, tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.

“Thằng khốn, ông ở thủ đô lâu như vậy rồi, chưa bao giờ phải chịu nhục như thế! Lại còn bị một tên súc sinh đánh!”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 309: 309: Giết Gà Dọa Khỉ


Lý Thần và Diêu Chí Quân chào tạm biệt ở dưới tòa nhà văn phòng.

“Chú Diêu, cháu vẫn còn chút chuyện phải xử lý trước”, Lý Thần cười nói.

Diêu Chí Quân gật đầu, nói: “Được, cậu bận thì cứ đi trước đi.

Lát nữa tôi hẹn gặp anh em nha họ Vương, tối nay có thể cùng nhau dùng bữa được không?”
Lý Thần nói: “Được, vậy cháu đợi tin tức của chú”.

Nhìn bóng hình Lý Thần đưa Lưu Quân rời đi, Diêu Chí Quân có chút cảm thán, lấy điện thoại ra gọi cho Tô Đông Thăng.

“Lão Tô, ông nhặt được báu vật rồi, cậu con rể này của ông, đáng kinh ngạc lắm!”

Là Diêu Chí Quân gọi tới, Lý Thần nhanh chóng nhấn nghe.

“Chú Diêu, có phải bên Hoa Nghị Huynh Đệ có tin tức rồi không?”
Diêu Chí Quân trả lời: “Tôi vừa mới liên lạc rồi, tuy nhiên muốn bàn bạc với họ còn phải xem tình hình đã, họ dường như không muốn nói chuyện với chúng ta lắm! Cậu thấy thế nào?”
Lý Thần hơi nheo mắt, nói: “Chú Diêu, tại sao chú lại nghĩ họ không muốn bàn bạc với chúng ta?”
Diêu Chí Quân không chắc chắn lắm, nói: “Có thể là gần đây có chút chuyện, cũng có thể đã có sắp xếp khác… Đợi đã, ý của cậu là bọn họ rất có thể đã tiếp xúc với cậu Ngô?”
Lý Thần nhẹ giọng nói: “Vâng ạ, nhà họ Ngô vốn đã định tiến vào rồi, cộng thêm Mạnh Quốc Đàm xuất hiện hôm nay không phải loại chính nhân quân tử gì, nói không chừng sau khi rời khỏi đó đã chạy đi kể tội chúng ta.

Hoặc là, bên phía nhà họ Ngô có thế lực rất lớn ở thủ đô, nếu như chúng ta và cậu Ngô đều muốn thu mua lại công ty, chú nói xem họ sẽ từ chối ai?”
Hơi thở của Diêu Chí Quân có chút gấp gáp, trầm giọng nói: “Nếu như vậy thì phiền phức rồi”.
“Hiểu rồi!”
Đường Tuấn gật đầu, nhìn dáng vẻ quyết đoán của Lý Thần, trong lòng không khỏi cảm phục anh.

Phải biết rằng chuyện thay máu là một việc cấm kỵ đối với công ty lớn, một khi vận hành không cẩn thận thì tương lai nhất định sẽ gây ảnh hưởng rất lớn và tổn thất cho công ty.

Mã Hoa Đằng ở bên cạnh cũng nhìn Lý Thần đầy ngưỡng mộ, cảm thấy chàng thanh niên mới hơn hai mươi tuổi ở trước mặt này, có những lúc cách thức làm việc thật sự quá đáng sợ!
Nhưng không thể phủ nhận rằng khuôn mẫu của Lý Thần rất lớn!
Bọn họ đang trò chuyện thì đột nhiên điện thoại của Lý Thần vang lên.

Là Diêu Chí Quân gọi tới, Lý Thần nhanh chóng nhấn nghe.

“Chú Diêu, có phải bên Hoa Nghị Huynh Đệ có tin tức rồi không?”
Diêu Chí Quân trả lời: “Tôi vừa mới liên lạc rồi, tuy nhiên muốn bàn bạc với họ còn phải xem tình hình đã, họ dường như không muốn nói chuyện với chúng ta lắm! Cậu thấy thế nào?”
Lý Thần hơi nheo mắt, nói: “Chú Diêu, tại sao chú lại nghĩ họ không muốn bàn bạc với chúng ta?”
Diêu Chí Quân không chắc chắn lắm, nói: “Có thể là gần đây có chút chuyện, cũng có thể đã có sắp xếp khác… Đợi đã, ý của cậu là bọn họ rất có thể đã tiếp xúc với cậu Ngô?”
Lý Thần nhẹ giọng nói: “Vâng ạ, nhà họ Ngô vốn đã định tiến vào rồi, cộng thêm Mạnh Quốc Đàm xuất hiện hôm nay không phải loại chính nhân quân tử gì, nói không chừng sau khi rời khỏi đó đã chạy đi kể tội chúng ta.

Hoặc là, bên phía nhà họ Ngô có thế lực rất lớn ở thủ đô, nếu như chúng ta và cậu Ngô đều muốn thu mua lại công ty, chú nói xem họ sẽ từ chối ai?”
Hơi thở của Diêu Chí Quân có chút gấp gáp, trầm giọng nói: “Nếu như vậy thì phiền phức rồi”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 310: 310: Mất Trắng Tất Cả


Lúc này ngược lại là Lý Thần an ủi Diêu Chí Quân, anh cười nói: “Chú Diêu không cần lo, chỉ cần họ vẫn chưa giao dịch thành công, chúng ta vẫn còn cơ hội”.

Diêu Chí Quân trầm giọng nói: “Hai anh em nhà họ Vương cũng không phải loại tốt đẹp gì, bây giờ cục diện như vậy, e rằng bọn họ sẽ ngồi dưới đất mà tăng giá lên trời đấy”.

“Kinh doanh mà, tất cả đều thương lượng được.

Một bên ra giá trên trời, một bên chặn ngang chém giá, đều không có gì lạ cả”.

Diêu Chí Quân cười nói: “Lý Thần, đôi khi tôi không thể nào nghĩ cậu là một chàng trai mới chỉ hơn hai mươi tuổi được, ngược lại càng giống với mấy ông lão đồng trang lứa với tôi và lão Tô hơn, cậu thật sự quá bình tĩnh và ổn định”.

“Bởi vì cháu luôn hiểu được rằng, lo lắng và tức giận là những chuyện vô bổ”.

Cười nói thêm vài câu, Lý Thần mới cúp máy.

Sau đó, Lý Thần xoa sống mũi, cho dù tối nay anh em nhà họ Vương có nói chuyện với cậu Ngô không, nếu có thì nói về vấn đề gì.

Bây giờ Lý Thần cũng không thể làm gì được.

Lý Thần ngẩng đầu lên nhìn hai người trước mặt, cứ nghĩ đến chuyện của Hoa Nghị Huynh Đệ là lại đau đầu, liền nói: “Anh Mã, anh Đường, hai anh cứ nói chuyện tiếp đi, tôi quay về khách sạn nghỉ ngơi trước”.

Lúc này ngược lại là Lý Thần an ủi Diêu Chí Quân, anh cười nói: “Chú Diêu không cần lo, chỉ cần họ vẫn chưa giao dịch thành công, chúng ta vẫn còn cơ hội”.

Diêu Chí Quân trầm giọng nói: “Hai anh em nhà họ Vương cũng không phải loại tốt đẹp gì, bây giờ cục diện như vậy, e rằng bọn họ sẽ ngồi dưới đất mà tăng giá lên trời đấy”.

“Kinh doanh mà, tất cả đều thương lượng được.

Một bên ra giá trên trời, một bên chặn ngang chém giá, đều không có gì lạ cả”.

Diêu Chí Quân cười nói: “Lý Thần, đôi khi tôi không thể nào nghĩ cậu là một chàng trai mới chỉ hơn hai mươi tuổi được, ngược lại càng giống với mấy ông lão đồng trang lứa với tôi và lão Tô hơn, cậu thật sự quá bình tĩnh và ổn định”.

“Bởi vì cháu luôn hiểu được rằng, lo lắng và tức giận là những chuyện vô bổ”.

Cười nói thêm vài câu, Lý Thần mới cúp máy.

Sau đó, Lý Thần xoa sống mũi, cho dù tối nay anh em nhà họ Vương có nói chuyện với cậu Ngô không, nếu có thì nói về vấn đề gì.

Bây giờ Lý Thần cũng không thể làm gì được.

Lý Thần ngẩng đầu lên nhìn hai người trước mặt, cứ nghĩ đến chuyện của Hoa Nghị Huynh Đệ là lại đau đầu, liền nói: “Anh Mã, anh Đường, hai anh cứ nói chuyện tiếp đi, tôi quay về khách sạn nghỉ ngơi trước”.

Nếu như thay đổi công ty khác, Lý Thần sẽ cần phải bỏ ra tâm huyết gấp mười lần hoặc một trăm lần để đầu tư tiền vào thì mới có thể đạt được hiệu quả như Hoa Nghị Huynh Đệ.

Vì vậy Lý Thần đã lên sẵn kế hoạch, nếu như thật sự không lấy được Hoa Nghị Huynh Đệ, vậy thì anh sẽ trực tiếp mở rộng tập đoàn giải trí Thần Thanh tới Hồng Kông, lấy thị trường nơi đó làm bàn đạp để tiến vào thị trường đại lục.

Chỉ là tất cả những chuyện này cần được phải cân nhắc và suy tính cẩn thận, nếu không, chỉ là một sơ suất nhỏ thôi cũng sẽ mất trắng tất cả.


Khu vực lân cận sân vận động thủ đô là khu kinh doanh trọng điểm, luôn là thiên đường cho những thanh niên trẻ tuổi tụ tập ăn uống và vui chơi.

Có những cửa hàng nhỏ, nơi bạn có thể thưởng thức đồ uống với giá 100 tệ, cũng có những câu lạc bộ cao cấp với chai rượu 100.000 tệ được người người săn đón.

Ở đây, không thiếu nhất đó chính là xe sang và gái đẹp, còn có đám cậu ấm cô chiêu con nhà giàu.

Một nhóm thanh niên nam nữ đang túm tụm nói chuyện trong một góc phòng bao của một câu lạc bộ cao cấp.

Cánh cửa phòng bao được đẩy ra, một thanh niên mặc vest trắng bước vào.

Vẻ ngoài của anh ta rất anh tuấn, khuyết điểm duy nhất là chiếc mũi móc ngược làm hư toàn bộ khuôn mặt trời sinh, khiến anh ta trông càng thêm nham hiểm và hung ác.

“Cậu Ngô”.

“Cậu chủ Ngô”.

Anh ta vừa bước vào, nam nữ trong phòng bao lập tức khách khí chào hỏi.

Ngô Hồng Hà gật đầu, rút điếu thuốc ra rồi ngậm vào miệng, người thanh niên ở gần nhất vội vàng lấy bật lửa ra châm cho anh ta.

“Cậu Ngô, trước đó có người trong đám côn đồ tên là Mạnh Quốc Đàm gì đó, ông ta đợi cậu lâu lắm rồi, nói là có chuyện quan trọng cần nói với cậu”.

Ngô Hồng Hà nhướng mày, không để tâm lắm nói: “Bảo ông ta làm chút chuyện mà mãi không xong, cả ngày chạy tới trước mặt tôi nói này nói nọ, phiền chết mất, bảo ông ta vào đi”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 311: 311: To Gan Lớn Mật Thế Nào


Không lâu sau, Mạnh Quốc Đàm miệng cười tươi rói khom lưng cúi người bước vào.

Nhìn thấy Ngô Hồng Hà, Mạnh Quốc Đàm càng khom lưng sâu hơn, tăng nhanh tốc độ, đi tới trước mặt Ngô Hồng Hà, cung kính gọi một tiếng: “Cậu Ngô”.

Ngô Hồng Hà liếc mắt nhìn Mạnh Quốc Đàm một cái, nói: “Vết thương trên mặt là sao thế, đánh nhau à?”
Mạnh Quốc Đàm bước ra từ nỗi buồn, đau khổ nói: “Cậu Ngô, cậu phải làm chủ cho tôi”.

Ngô Hồng Hà bực bội nói: “Ông đánh người ta liên quan gì đến tôi, làm chủ cái gì mà làm chủ?”
Mạnh Quốc Đàm nói: “Cậu không biết đâu, hôm nay tôi gặp Diêu Chí Quân, đúng lúc cái người nhờ Diêu Chí Quân ủy quyền giành mua lại giải trí Hoa Nghị Huynh Đệ cũng ở đó”.

“Là một thanh niên trẻ tuổi, tầm hơn hai mươi thôi, bên cạnh có thêm một vệ sĩ, không phải loại tầm thường, bộ dạng không coi ai ra gì”.

Không lâu sau, Mạnh Quốc Đàm miệng cười tươi rói khom lưng cúi người bước vào.

Nhìn thấy Ngô Hồng Hà, Mạnh Quốc Đàm càng khom lưng sâu hơn, tăng nhanh tốc độ, đi tới trước mặt Ngô Hồng Hà, cung kính gọi một tiếng: “Cậu Ngô”.

Ngô Hồng Hà liếc mắt nhìn Mạnh Quốc Đàm một cái, nói: “Vết thương trên mặt là sao thế, đánh nhau à?”
Mạnh Quốc Đàm bước ra từ nỗi buồn, đau khổ nói: “Cậu Ngô, cậu phải làm chủ cho tôi”.

Ngô Hồng Hà bực bội nói: “Ông đánh người ta liên quan gì đến tôi, làm chủ cái gì mà làm chủ?”
Mạnh Quốc Đàm nói: “Cậu không biết đâu, hôm nay tôi gặp Diêu Chí Quân, đúng lúc cái người nhờ Diêu Chí Quân ủy quyền giành mua lại giải trí Hoa Nghị Huynh Đệ cũng ở đó”.

“Là một thanh niên trẻ tuổi, tầm hơn hai mươi thôi, bên cạnh có thêm một vệ sĩ, không phải loại tầm thường, bộ dạng không coi ai ra gì”.

Ngô Hồng Hà đột nhiên tát vào mặt ông ta một cái, hét lớn: “Mẹ kiếp ông là một tên rác rười”.

Tiếng gầm không báo trước này khiến cho tất cả mọi người đều sợ hãi, ai cũng kinh ngạc quay đầu lại, ánh mắt thương cảm liếc nhìn Mạnh Quốc Đàm đang ôm mặt đầy đau khổ và ấm ức, lắc đầu bất lực.

Cậu Ngô này tính cách ngang ngược hung bạo, chuyện bất ngờ đánh người mà không báo trước này chẳng phải lần đầu tiên.

“Ông nói ông là người của tôi, cái tên Lý Thần và Diêu Chí Quân đó còn đánh ông, vậy thì là đánh vào mặt tôi, thế mà mẹ kiếp ông để bị đánh quay về như vậy được à? Ông còn mặt mũi quay về sao?”
Ngô Hồng Hà nắm lấy cổ áo của Mạnh Quốc Đàm, ánh mắt tràn đầy u ám.

Mạnh Quốc Đàm cố gắng hết sức để làm ra vẻ đáng thương, thêm mắm thêm muối nói: “Khi tôi gặp bọn họ, tôi cố gắng hết sức để thăm dò, kết quả chưa nói được mấy câu, cái người tên Lý Thần đó đã bắt đầu mắng người rồi”.

“Tôi nói rằng tôi làm việc cho cậu Ngô đây, kết quả không nói còn được, vừa nói ra tên của cậu Ngô, Lý Thần liền trở nên vô cùng ngông cuồng, còn nói cái gì mà có bản lĩnh thì bảo cậu Ngô đích thân qua đó nói chuyện với hắn, muốn giành giải trí Hoa Nghị Huynh Đệ với cậu Ngô, đúng là không biết trởi cao đất dày mà”.

Mạnh Quốc Đàm cẩn thận dè dặt nhìn Ngô Hồng Hà, thấy sắc mặt anh ta vô cảm vì vậy liền nói: “Tôi làm sao nghe lọt tai được câu này, đang định biện minh vài câu, nhưng còn chưa kịp nói gì, hắn đã bảo vệ sĩ của mình đánh tôi thành bộ dạng như này”.

Thêm mắm thêm muối kể lại câu chuyện một lượt, Mạnh Quốc Đàm cố gắng hết sức khiến bản thân trở thành người ra mặt cho Ngô Hồng Hà, nhưng cuối cùng lại bị đánh đến thảm thương.

Khi ông ta nói xong, Ngô Hồng Hà liền bật cười.

Anh ta dựa vào ghế sofa, dùng ngón tay nghịch điếu thuốc, nói với Mạnh Quốc Đàm: “Nói xong chưa?”
Mạnh Quốc Đàm gật đầu, cẩn thận trả lời: “Nói xong rồi”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 312: 312: Đâm Đầu Vào Chỗ Chết


Ngô Hồng Hà cười gằn, lạnh lùng nói: “Ông đây không quan tâm cái thằng tên Lý Thần đó từ đâu tới, dám đối đầu với ông ở Yến Kinh thì phải biết tự lượng sức mình trước!”
“Tối nay ông đây có hẹn đi ăn với Hoa Nghị Huynh Đệ, không phải các người cũng muốn mua lại Hoa Nghị Huynh Đệ sao? Được thôi, đừng nói ông đây không cho lũ chó các người cơ hội, tối nay nếu có gan thì cứ đến!”
“Ở Yến Kinh, thứ mà Ngô Hồng Hà này muốn chưa có ai dám tranh cả.

Ông truyền lời này của tôi cho loại chó má kia nghe.

Nếu như tối nay hắn dám đến, tôi sẽ tôn trọng hắn như một đấng nam nhi rồi đánh chết hắn, nếu như hắn không dám đến, tôi cũng sẽ khiến cho hắn không có chỗ chôn thây!”
Sau khi Diêu Chí Quân ở đầu dây bên kia cúp máy, vẻ mặt có chút phức tạp.

Sao ông ấy không biết đây là đâm đầu vào chỗ chết được?
Tuy nhiên, khó khăn lắm mới có được cơ hội gặp mặt anh em nhà họ Vương, cho dù đi hay không, cũng phải nói với Lý Thần một tiếng.

Vì vậy, ông ấy lập tức gọi điện thoại cho Lý Thần, nói lại những lời mà Ngô Hồng Hà vừa nói.

“Lý Thần, đây là một cái bẫy”.

Nghe những lời thuật lại của Diêu Chí Quân, Lý Thần đang đứng trong phòng khách sạn, đối diện với khung cảnh náo nhiệt của Yến Kinh ở bên ngoài, sắc mặt trầm mặc như nước.

“Đi!”
Lý Thần chỉ nói đúng một từ.

Cả ngàn câu chữ của Diêu Chí Quân đều bị từ này của Lý Thần chặn lại ở cổ họng, một lúc lâu sau vẫn không nói lên lời.

“Lý Thần, cậu suy nghĩ kỹ chưa? Bữa cơm này không hề tốt đẹp gì, tối nay rõ ràng Ngô Hồng Hà muốn đối phó với cậu, sợ rằng sẽ rất phiền phức… Cậu đừng vì một phút nóng nảy mà làm chuyện hấp tấp”, Diêu Chí Quân khuyên vài câu.

Lý Thần nhẹ giọng nói: “Chú Diêu, cháu không tới đó vì cái gọi là thể diện, mà là vì tối nay nếu như chúng ta không đi, vậy thì Hoa Nghị Huynh Đệ sẽ hoàn toàn đứt duyên với chúng ta rồi”.

“Vốn dĩ khi hai anh em nhà họ Vương còn đang rao bán Hoa Nghị Huynh Đệ, chúng ta vẫn còn cơ hội.

Nhưng nếu như tối nay chúng ta không đến đó, anh em nhà họ Vương sẽ nghĩ rằng chúng ta đã từ bỏ và Ngô Hồng Hà sẽ có được nó một cách dễ dàng”.

Diêu Chí Quân thở dài khi nghe những lời đó, nói: “Lý Thần, nói thật lòng, tôi nghĩ cậu nên đổi công ty khác, giải trí Hoa Nghị Huynh Đệ không hề dễ mua, Ngô Hồng Hà, con người này… không hề dễ đối phó”.

Lý Thần cười nói: “Chú Diêu, chú gửi cháu địa chỉ, cháu sẽ tự mình qua đó”.

Diêu Chí Quân nghe xong liền tức giận, nói: “Cậu nói gì vậy? Diêu Chí Quân tôi là người tham sống sợ chết sao?”
“Chú Diêu, đây là việc của cháu, không nhất thiết phải kéo chú vào”, Lý Thần nói.

Diêu Chí Quân trầm giọng nói: “Được rồi, từ lúc bắt đầu tôi đã tham dự vào rồi, lúc này lại thoát thân một mình thì tôi là loại người gì? Cậu đợi tôi ở khách sạn, tôi lái xe tới đón cậu”.

Nói xong, Diêu Chí Quân liền cúp máy.

.

Ngôn Tình Sủng
Ngô Hồng Hà cười gằn, lạnh lùng nói: “Ông đây không quan tâm cái thằng tên Lý Thần đó từ đâu tới, dám đối đầu với ông ở Yến Kinh thì phải biết tự lượng sức mình trước!”
“Tối nay ông đây có hẹn đi ăn với Hoa Nghị Huynh Đệ, không phải các người cũng muốn mua lại Hoa Nghị Huynh Đệ sao? Được thôi, đừng nói ông đây không cho lũ chó các người cơ hội, tối nay nếu có gan thì cứ đến!”

“Ở Yến Kinh, thứ mà Ngô Hồng Hà này muốn chưa có ai dám tranh cả.

Ông truyền lời này của tôi cho loại chó má kia nghe.

Nếu như tối nay hắn dám đến, tôi sẽ tôn trọng hắn như một đấng nam nhi rồi đánh chết hắn, nếu như hắn không dám đến, tôi cũng sẽ khiến cho hắn không có chỗ chôn thây!”
Sau khi Diêu Chí Quân ở đầu dây bên kia cúp máy, vẻ mặt có chút phức tạp.

Sao ông ấy không biết đây là đâm đầu vào chỗ chết được?
Tuy nhiên, khó khăn lắm mới có được cơ hội gặp mặt anh em nhà họ Vương, cho dù đi hay không, cũng phải nói với Lý Thần một tiếng.

Vì vậy, ông ấy lập tức gọi điện thoại cho Lý Thần, nói lại những lời mà Ngô Hồng Hà vừa nói..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 313: 313: Tư Cách


Nhìn cánh cổng cao lớn màu đỏ son ở trước mặt, hai bên trái phải còn có những con sư tử đá lớn, lần đầu tiên Lý Thần thật sự cảm nhận được sự khác biệt giữa cuộc sống của giới thượng lưu ở Yến Kinh và những thành phố khác.

Nếu như nói rằng ở Hồng Kông, giới thượng lưu mê mẩn những thứ hiện đại như vàng bạc, thì ở Yến Kinh, mọi người lại coi trọng di sản văn hóa.

Ít nhất thì ở những đô thị hiện đại như Hồng Kông hoặc Hỗ Thị thì chắc chắn sẽ không có những nơi như Phủ Thân Vương.

“Vào cuối thời nhà Thanh, ngôi nhà cũ của một vương gia Hán tộc vốn là một điểm thu hút khách du lịch, nhưng sau đó đã được một thương gia lớn có lai lịch thâm sâu mua lại để làm một hội quán riêng”.

Diêu Chí Quân rất quen thuộc với nơi này, giọng điệu có chút phức tạp: “Ở Yến Kinh, có thể vào khách sạn ăn một bữa mấy chục nghìn tệ không phải là chuyện hiếm, có thể vào được nơi như này mới gọi là có quyền có thế”.

“Đầu bếp chính ở đây là đầu bếp hoàng gia, không xuất hiện ở bên ngoài.

Chỉ có những người có thẻ hội viên mới được vào, thẻ hội viên với chi phí hàng năm lên tới một triệu tệ, nhưng đây mới chỉ là loại thẻ bình thường cấp thấp nhất”.

Lý Thần hỏi: “Chú Diêu, chú có tư cách hội viên không?”
Bước qua lỗi vào, cách bài trí sân trong cổ điển của Yến Kinh hiện ra trước mắt, một nhân viên tiến đến và lịch sự hỏi xem có đặt trước và có thẻ hội viên hay không.

Diêu Chí Quân nói tên của Ngô Hồng Hà ra, nói rằng mình được mời tới.

Nhân viên lập tức đưa hai người vào bên trong.

Hành lang quanh co, kiến trúc cổ kính.

Không nói đến giá trị văn hóa lịch sử của Phủ Thân Vương này, chỉ riêng việc nằm trong trung tâm của Yến Kinh, với diện tích rộng lớn như vậy thì đây đã là một dãy số lên trời rồi.

Có thể bao nơi này để sử dụng như một hội quán tư nhân, không cần nghĩ cũng biết, sức mạnh của ông chủ đứng phía sau hùng mạnh đến mức nào.

Bước qua lỗi vào, cách bài trí sân trong cổ điển của Yến Kinh hiện ra trước mắt, một nhân viên tiến đến và lịch sự hỏi xem có đặt trước và có thẻ hội viên hay không.

Diêu Chí Quân nói tên của Ngô Hồng Hà ra, nói rằng mình được mời tới.

Nhân viên lập tức đưa hai người vào bên trong.

Hành lang quanh co, kiến trúc cổ kính.

Không nói đến giá trị văn hóa lịch sử của Phủ Thân Vương này, chỉ riêng việc nằm trong trung tâm của Yến Kinh, với diện tích rộng lớn như vậy thì đây đã là một dãy số lên trời rồi.

Có thể bao nơi này để sử dụng như một hội quán tư nhân, không cần nghĩ cũng biết, sức mạnh của ông chủ đứng phía sau hùng mạnh đến mức nào.

Bước qua lỗi vào, cách bài trí sân trong cổ điển của Yến Kinh hiện ra trước mắt, một nhân viên tiến đến và lịch sự hỏi xem có đặt trước và có thẻ hội viên hay không.

Diêu Chí Quân nói tên của Ngô Hồng Hà ra, nói rằng mình được mời tới.

Nhân viên lập tức đưa hai người vào bên trong.

Hành lang quanh co, kiến trúc cổ kính.

Không nói đến giá trị văn hóa lịch sử của Phủ Thân Vương này, chỉ riêng việc nằm trong trung tâm của Yến Kinh, với diện tích rộng lớn như vậy thì đây đã là một dãy số lên trời rồi.

.

Đam Mỹ Hay
Có thể bao nơi này để sử dụng như một hội quán tư nhân, không cần nghĩ cũng biết, sức mạnh của ông chủ đứng phía sau hùng mạnh đến mức nào..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 314: 314: Không Phục Thì Ra Giá


Ngô Hồng Hà lạnh lùng trừng mắt với Mạnh Quốc Đàm: “Tôi không mù”.

Mạnh Quốc Đàm gật đầu gập người nói phải sau đó quay qua nhìn Lý Thần bằng ánh mắt độc hận.

Mạnh Quốc Đàm cười dữ tợn, nói với Lý Thần: “Tôi tưởng hôm nay anh không dám đến, được lắm, xem như anh giỏi”.

Lý Thần thản nhiên nói: “Dưới chân thiên tử, tôi làm ăn kinh doanh đàng hoàng, không phạm pháp thì có nơi nào mà tôi không dám tới?”
Lý Thần liếc nhìn Ngô Hồng Hà ở bên cạnh, biết đó là cậu chủ của nhà họ Ngô nên sau đó cười thản nhiên với Mạnh Quốc Đàm:”"Trước đây nói ông là chân chó còn không chịu nhận, giờ xem ra ông không nhận cũng không được”
“Anh!”
Mạnh Quốc Đàm đỏ bừng mặt, nhưng không dám làm loạn, chỉ quay lại nói với Ngô Hồng Hà: “Cậu Ngô, thằng này không chỉ coi cậu không ra gì mà còn định tranh giành việc mua truyền thông Huynh Đệ Hoa Nghị với cậu nữa!”
“Mẹ kiếp!”
Mạnh Quốc Đàm tức giận, đứng bật dậy, chỉ vào mặt Lý Thần và gầm lên: “Anh là cái thá gì, mở miệng chó điên, ngậm miệng chó điên, anh đang chửi ai đấy?”
“Ai kích động thì tôi chửi kẻ đó”, Lý Thần nói giọng thản nhiên.

Mạnh Quốc Đàm nín thở, nhìm chằm chằm Lý Thần và cười lạnh lùng: “Tới tận đây còn ngông như vậy, đúng là không biết điều!”
“Anh có biết đây là đâu không? Anh nên biết nếu không phải cậu Ngô thì loại người như anh cả đời này cũng không thể nào tới đây ăn nổi một bữa cơm đâu!”
“Anh có biết anh và cậu Ngô cách biệt lớn đến như thế nào không?”
“Mẹ kiếp!”
Mạnh Quốc Đàm tức giận, đứng bật dậy, chỉ vào mặt Lý Thần và gầm lên: “Anh là cái thá gì, mở miệng chó điên, ngậm miệng chó điên, anh đang chửi ai đấy?”
“Ai kích động thì tôi chửi kẻ đó”, Lý Thần nói giọng thản nhiên.

Mạnh Quốc Đàm nín thở, nhìm chằm chằm Lý Thần và cười lạnh lùng: “Tới tận đây còn ngông như vậy, đúng là không biết điều!”
“Anh có biết đây là đâu không? Anh nên biết nếu không phải cậu Ngô thì loại người như anh cả đời này cũng không thể nào tới đây ăn nổi một bữa cơm đâu!”
“Anh có biết anh và cậu Ngô cách biệt lớn đến như thế nào không?”
“Đúng là ếch ngồi đáy giếng.

Đừng tưởng có vài đồng tiền rách thì mình là số một thiên hạ.

Trên đời này, luôn có người ngầu hơn anh, ra ngoài nhiều chút để mở mang tầm mắt không phải là điều xấu đâu”.

Mạnh Quốc Đàm tỏ ra đắc ý và dữ tợn, bày ra vẻ trịch thượng, liếc nhìn Lý THần.

“Cậu Ngô nói không sai, anh chỉ là một thằng nhãi thôi.

Cậu Ngô khoan dung độ lượng cho anh cơ hội gặp cậu ấy chứ còn là tôi, tôi sẽ đè chết ngay, anh xứng đáng đứng trước cậu Ngô để nói chuyện sao?
Nghe Mạnh Quốc Đàm nói vậy, Ngô Hồng Hà để lộ vẻ hài lòng.

Anh ta cần loại chân chó như Mạnh Quốc Đàm để làm gì? Để khi mà gặp tình huống không thể xử lý thì có thể để ông ta đứng ra nói thay.

Rõ ràng là những câu nói nịnh nọt của Mạnh Quốc Đàm khiến anh ta cảm thấy thoải mái.

Lý Thần thở dài: “Làm chó mà cũng có thể bày ra vẻ ưu việt, đúng là hiếm thấy”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 315: 315: Năm Trăm Triệu Tệ


Vẻ mặt trước đó một giây còn dương dương tự đắc của Mạnh Quốc Đàm bỗng cứng đơ, sắc mặt trông vô cùng đặc sắc.

“Đồ thối tha này, mày nói cái gì?”
Sắc mặt Mạnh Quốc Đàm trông vô cùng hung dữ, thật chỉ muốn ăn tươi nuốt sống Lý Thần.

“Không nghe thấy Lý Thần nói ông là một con chó sao?”
Diêu Chí Quân cười lạnh lùng: “Cùng ngành nhưng lần đầu tiên tôi cảm thấy mất mặt vì làm cái ngành này.

Nhìn cái vẻ chẳng có chút cốt cách nào của ông thật giống như còn thiếu nước cúi xuống l**m giầy cho Ngô Hồng Hà thôi nhỉ?”
Lời nói của Diêu Chí Quân khiến Mạnh Quốc Đàm tức tới mức chỉ muốn nổ phổi.

Ông ta nhìn Diêu Chí Quân với vẻ căm hận và tức giận nói: “Ông đắc ý cái gì, tới lượt ông nói chắc?”
“Được rồi”.

Ngô Hồng Hà thản nhiên lên tiếng.

Anh ta nhìn Diêu Chí Quân và Lý Thần bằng ánh mắt âm trầm: “Nhường các người một chút thì đừng có mà được nước lấn tới.

Đây là thủ đô, có hiểu không?”
“Điều này, cậu Ngô, anh Lý.

Hôm nay chúng ta tới đây để bàn chuyện làm ăn, chi bằng nói chuyện chính đi?”
Vẻ mặt trước đó một giây còn dương dương tự đắc của Mạnh Quốc Đàm bỗng cứng đơ, sắc mặt trông vô cùng đặc sắc.

“Đồ thối tha này, mày nói cái gì?”
Sắc mặt Mạnh Quốc Đàm trông vô cùng hung dữ, thật chỉ muốn ăn tươi nuốt sống Lý Thần.

“Không nghe thấy Lý Thần nói ông là một con chó sao?”
Diêu Chí Quân cười lạnh lùng: “Cùng ngành nhưng lần đầu tiên tôi cảm thấy mất mặt vì làm cái ngành này.

Nhìn cái vẻ chẳng có chút cốt cách nào của ông thật giống như còn thiếu nước cúi xuống l**m giầy cho Ngô Hồng Hà thôi nhỉ?”
Lời nói của Diêu Chí Quân khiến Mạnh Quốc Đàm tức tới mức chỉ muốn nổ phổi.

Ông ta nhìn Diêu Chí Quân với vẻ căm hận và tức giận nói: “Ông đắc ý cái gì, tới lượt ông nói chắc?”
“Được rồi”.

Ngô Hồng Hà thản nhiên lên tiếng.

Anh ta nhìn Diêu Chí Quân và Lý Thần bằng ánh mắt âm trầm: “Nhường các người một chút thì đừng có mà được nước lấn tới.

Đây là thủ đô, có hiểu không?”
“Điều này, cậu Ngô, anh Lý.

Hôm nay chúng ta tới đây để bàn chuyện làm ăn, chi bằng nói chuyện chính đi?”
Vừa nói, Ngô Hồng Hà vừa vẫy tay: “Lên món”.

Phục vụ nhanh chóng bưng đủ các món ăn lạ lẫm, hương thơm ngào ngạt lên, những món ăn mà người ngoài đều khó có thể mua được.

Thế nhưng những người ngồi ở đây chẳng ai có tâm trạng muốn ăn.

Ngô Hồng Hà thản nhiên lên tiếng: “Truyền thông huynh đệ Hoa Nghị nhất định tôi phải có, hai sếp Vương cho một cái giá đi”.

Vương Quân và em trai nhìn nhau.

Trên đường tới đây họ đã suy nghĩ xong về giá cả.

“Năm trăm triệu tệ”.

Trên thực tế, đối với truyền thông Huynh Đệ Hoa Nghị của hiện tại thì giá cao nhất cũng chỉ tầm bốn trăm triệu tệ”.

Vậy nên ra giá năm trăm triệu tệ là còn một khoảng thừa ra rất lớn.

Vương Quân, anh em nhà họ Vương lúng túng lên tiếng giải vây.

Nói thực, anh ta không hề muốn hòa hoãn cuộc tranh đấu giữa hai người này và cũng đang thầm hối hận tại sao khi đó lại đưa ra một cái giá tốt như vậy.

Sớm biết Ngô Hồng Hà lằng nhằng như vậy thì đã bán luôn rồi.

Giờ muốn thoát thân cũng khó.

Không thể đắc tội với Ngô Hồng Hà, Lý Thần có lai lịch thế nào, anh ta cũng không muốn biết.

Bởi vì theo như anh ta nghĩ chắc chắn Lý Thần sẽ không phải là đối thủ của Ngô Hồng Hà.

Bởi vì anh ta căn bản không buồn cân nhắc tới việc tiếp xúc với Lý Thần, thậm chí còn chuẩn bị sẵn tâm lý nếu tối này Ngô Hồng Hà không chặt chém quá thì sẽ bán công ty cho Hồng Hà.

Bầu không khí của hai bên càng lúc càng lên tới đỉnh điểm.

Câu nói của Vương Quân cũng là liều mạng mà thôi.

Hai kẻ này đánh nhau có chết thì cũng không liên quan gì tới anh ta.

Nhưng anh ta ngồi đây, khó tránh khỏi việc bị liên lụy.

Vương Quân tỏ vẻ bất đắc dĩ.

Lời nói của Vương Quân khiến Ngô Hồng Hà cười: “Cũng phải, đừng truyền ra ngoài là Ngô Hồng Hà tôi ích kỷ, một miếng cơm cũng không nỡ để người khác ăn”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 316: 316: Hoặc Là Bỏ Tiền Ra Hoặc Là Cút


Mẹ kiếp, rõ ràng là cái giá mình đưa ra hơi quá, họ Lý nhà anh thừa tiền đốt nhiều quá nên sợ hay là sao?
Lý Thần đồng ý bỏ ra năm trăm triệu tệ mua truyền thông Huynh Đệ, đương nhiên Vương Quân không có ý kiến gì.

Nhưng Ngô Hồng Hà vẫn còn ở đây, nếu như anh ta chốt giao dịch với Lý Thần thì không đơn thuần chỉ là chuyện của năm trăm triệu tệ nữa.

“Anh Lý, tôi…”
Lý Thần cắt ngang lời của Vương Quân, nhướn mày nói:”Sếp Vương, không phải nói năm trăm triệu tệ sao? Tôi cảm thấy giá này hết sức hợp lý, vì vậy chốt giao dịch luôn.

Giờ ký hợp đồng thôi, tôi có thể chuyển khoản ngay lập tức.

“…”
Nhìn thì thấy Vương Quân còn trẻ nên tưởng là xưng anh, nhưng thật không ngờ ông ta đã tới tuổi trung niên.

Nói thật, đây là thương vụ làm ăn sung sướng nhất mà ông ta có được hơn bốn mươi năm qua.

Nếu không phải vì Ngô Hồng Hà đang ngồi ở đây thì ông ta thật chỉ muốn vồ tới ôm Lý Thần và hôn vài cái.

Thậm chí so sánh ra thì bản thân ông khi đối diện với Ngô Hồng Hà, cảm thấy sợ là sợ lai lịch của đối phương, mà sợ rồi thì nào còn dũng khí để đấu đá nữa?
Diêu Chí Quân mỉm cười, cầm một bát lên và nói: “Được, vậy tôi cũng thử tay nghề của đầu bếp thượng hạng xem sao”.

Diêu Chí Quân nói xong bèn lấy canh.

Nhưng đúng lúc này, Ngô Hồng Hà bị chèn ép và coi khinh nãy giờ đã không còn chịu được nữa.

Anh ta đứng bật dậy, đưa tay lên cả bàn ăn.

Rầm rầm rầm tiếng bán đĩa rơi xuống loảng xoảng.

Thậm chí so sánh ra thì bản thân ông khi đối diện với Ngô Hồng Hà, cảm thấy sợ là sợ lai lịch của đối phương, mà sợ rồi thì nào còn dũng khí để đấu đá nữa?
Diêu Chí Quân mỉm cười, cầm một bát lên và nói: “Được, vậy tôi cũng thử tay nghề của đầu bếp thượng hạng xem sao”.

Diêu Chí Quân nói xong bèn lấy canh.

Nhưng đúng lúc này, Ngô Hồng Hà bị chèn ép và coi khinh nãy giờ đã không còn chịu được nữa.

Anh ta đứng bật dậy, đưa tay lên cả bàn ăn.

Rầm rầm rầm tiếng bán đĩa rơi xuống loảng xoảng.

Thậm chí so sánh ra thì bản thân ông khi đối diện với Ngô Hồng Hà, cảm thấy sợ là sợ lai lịch của đối phương, mà sợ rồi thì nào còn dũng khí để đấu đá nữa?
Diêu Chí Quân mỉm cười, cầm một bát lên và nói: “Được, vậy tôi cũng thử tay nghề của đầu bếp thượng hạng xem sao”.

Diêu Chí Quân nói xong bèn lấy canh.

Nhưng đúng lúc này, Ngô Hồng Hà bị chèn ép và coi khinh nãy giờ đã không còn chịu được nữa.

Anh ta đứng bật dậy, đưa tay lên cả bàn ăn.

Rầm rầm rầm tiếng bán đĩa rơi xuống loảng xoảng..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 317: 317: Khẩu Khí Lớn Lắm


Mẹ kiếp, rõ ràng là cái giá mình đưa ra hơi quá, họ Lý nhà anh thừa tiền đốt nhiều quá nên sợ hay là sao?
Lý Thần đồng ý bỏ ra năm trăm triệu tệ mua truyền thông Huynh Đệ, đương nhiên Vương Quân không có ý kiến gì.

Nhưng Ngô Hồng Hà vẫn còn ở đây, nếu như anh ta chốt giao dịch với Lý Thần thì không đơn thuần chỉ là chuyện của năm trăm triệu tệ nữa.

“Anh Lý, tôi…”
Lý Thần cắt ngang lời của Vương Quân, nhướn mày nói:”Sếp Vương, không phải nói năm trăm triệu tệ sao? Tôi cảm thấy giá này hết sức hợp lý, vì vậy chốt giao dịch luôn.

Giờ ký hợp đồng thôi, tôi có thể chuyển khoản ngay lập tức.

“…”
Nhìn thì thấy Vương Quân còn trẻ nên tưởng là xưng anh, nhưng thật không ngờ ông ta đã tới tuổi trung niên.

Nói thật, đây là thương vụ làm ăn sung sướng nhất mà ông ta có được hơn bốn mươi năm qua.

Nếu không phải vì Ngô Hồng Hà đang ngồi ở đây thì ông ta thật chỉ muốn vồ tới ôm Lý Thần và hôn vài cái.

Canh cơm vung vãi khắp mặt đất, cảnh tượng vô cùng khó coi.

Ngô Hồng Hà đứng đến bên chiếc bàn bị lật đổ, tức giận nói: “Không để tôi yên thì các người cũng đừng yên ổn! Các người thật sự tưởng rằng có tiền thì có thể có được truyền thông Huynh Đệ Hoa Nghị sao?”
Vừa nói, Ngô Hồng Hà vừa nhìn anh em nhà họ Vương đang bị dọa hết hồn với vẻ âm sầm và chỉ vào mặt Lý Thần: “Hai người nghĩ kỹ rồi đúng không, bán công ty cho anh ta đúng không?”
Hai anh em Vương Quân, Vương Lỗi nhìn nhau và toát mồ hôi hột.

“Cậu Ngô, điều này, anh Lý hào sảng quá, chúng tôi cũng không ngờ…”
“Mẹ kiếp các người bớt nói nhảm!”, Ngô Hồng Hà hùng hổ cắt lời hai anh em, quay đầu nhìn chăm chăm Lý Thần và lạnh lùng nói: “Lý Thần, hôm nay tôi đã nói tới nước như vậy, nếu anh vẫn quyết tâm muốn cướp với tôi thì tôi sẽ sống chết với anh!”
Lý Thần cũng đứng dậy, lạnh lùng lên tiếng: “Cậu Ngô, mua bán mà dựa vào trưởng bối là ai là ai là điều vô ích thôi.

Hoặc là bỏ tiền ra, hoặc là đi, tôi bỏ ra năm trăm triệu tệ đấy, còn anh?”
Câu nói đó khiến Diêu Chí Quân phải phụt cười.

Thậm chí so sánh ra thì bản thân ông khi đối diện với Ngô Hồng Hà, cảm thấy sợ là sợ lai lịch của đối phương, mà sợ rồi thì nào còn dũng khí để đấu đá nữa?

Diêu Chí Quân mỉm cười, cầm một bát lên và nói: “Được, vậy tôi cũng thử tay nghề của đầu bếp thượng hạng xem sao”.

Diêu Chí Quân nói xong bèn lấy canh.

Nhưng đúng lúc này, Ngô Hồng Hà bị chèn ép và coi khinh nãy giờ đã không còn chịu được nữa.

Anh ta đứng bật dậy, đưa tay lên cả bàn ăn.

Rầm rầm rầm tiếng bán đĩa rơi xuống loảng xoảng.

Thậm chí so sánh ra thì bản thân ông khi đối diện với Ngô Hồng Hà, cảm thấy sợ là sợ lai lịch của đối phương, mà sợ rồi thì nào còn dũng khí để đấu đá nữa?
Diêu Chí Quân mỉm cười, cầm một bát lên và nói: “Được, vậy tôi cũng thử tay nghề của đầu bếp thượng hạng xem sao”.

Diêu Chí Quân nói xong bèn lấy canh.

Nhưng đúng lúc này, Ngô Hồng Hà bị chèn ép và coi khinh nãy giờ đã không còn chịu được nữa.

Anh ta đứng bật dậy, đưa tay lên cả bàn ăn.

Rầm rầm rầm tiếng bán đĩa rơi xuống loảng xoảng..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 318: 318: Chẳng Có Gì Ngoài Tiền


Nhưng anh ta biết Lý Thần có thể bỏ ra năm trăm triệu tệ mua truyền thông Huynh Đệ Hoa Nghị không chớp mắt như vậy thì chắc chắn là anh đủ bản lĩnh để đập chết mình.

Tới khi đó thì tai vạ sẽ lớn thật sự.

“Anh dám?”, Ngô Hồng Hà gầm lên.

“Đúng, tôi dám”, Lý Thần gật đầu, ung dung tự tại.

Ngô Hồng Hà cười dữ tợn: “Được, được lắm!”
Anh ta quay đầu, lạnh lùng nhìn chăm chăm anh em nhà họ Vương nói với vẻ vô tình: “Các người muốn bán cho Lý Thần hay là tôi?”
Vương Quân nuốt nước bọt, khó khăn lên tiếng: “Cậu Ngô, giá chênh lệch nhiều quá, hay là cậu tăng thêm một chút?
Ngô Hồng Hà co giật khóe mắt, cay độc nhìn Lý Thần và dự định lát về sẽ mượn anh trai chút tiền, miễn cưỡng chắc cũng được vài triệu tệ.

"Hai trăm năm mươi triệu tệ”, Ngô Hồng Hà nghiến răng.

“Sếp Lý, chúng ta ký hợp đồng thôi, yêu cầu là lập tức chuyển khoản”.

Vương Quân nghiến răng, không dám nhìn thẳng vào sắc mặt âm sầm của Ngô Hồng Hà mà chỉ nói với Lý Thần.

Lý Thần cười thản nhiên, nhìn Ngô Hồng Hà: “Xem ra khiến cậu Ngô bị ngượng rồi”
“Thật tiếc quá, con người như tôi chẳng có gì ngoài tiền”.

Lý Thần nhún vai, lấy một tâm séc ra viết và xé đưa cho Vương Quân: “Séc sáu trăm triệu tệ có thể rút bất kỳ lúc nào”.

“Anh giỏi lắm”.

Ngô Hồng Hà hai mắt đỏ ngàu, nhìn chăm chăm Vương Quân và Vương Lỗi với vẻ vui mừng vô bờ bến đón nhận tờ séc.

Anh ta bỗng cảm thấy như bị Lý Thần tát sưng cả mặt bèn gầm lên.

“Tên nhãi này, mày đừng quên đây là đâu, dù mày có tiền thì đã sao? Mẹ kiếp tao sẽ khiến tiền của mày đi tong hết!”
“Sếp Lý, chúng ta ký hợp đồng thôi, yêu cầu là lập tức chuyển khoản”.

Vương Quân nghiến răng, không dám nhìn thẳng vào sắc mặt âm sầm của Ngô Hồng Hà mà chỉ nói với Lý Thần.

Lý Thần cười thản nhiên, nhìn Ngô Hồng Hà: “Xem ra khiến cậu Ngô bị ngượng rồi”
“Thật tiếc quá, con người như tôi chẳng có gì ngoài tiền”.

Lý Thần nhún vai, lấy một tâm séc ra viết và xé đưa cho Vương Quân: “Séc sáu trăm triệu tệ có thể rút bất kỳ lúc nào”.

“Anh giỏi lắm”.

Ngô Hồng Hà hai mắt đỏ ngàu, nhìn chăm chăm Vương Quân và Vương Lỗi với vẻ vui mừng vô bờ bến đón nhận tờ séc.

Anh ta bỗng cảm thấy như bị Lý Thần tát sưng cả mặt bèn gầm lên.

“Tên nhãi này, mày đừng quên đây là đâu, dù mày có tiền thì đã sao? Mẹ kiếp tao sẽ khiến tiền của mày đi tong hết!”.

Ngôn Tình Hay
Đây đã là giới hạn của anh ta.

Báo ra cái giá này, là anh ta đã phải chuẩn bị sẵn tâm lý bị anh trai Ngô Giang Hải khiển trách cho một trận rồi.

Hai anh em Vương Quân và Vương Lỗi lại nhìn nhau.

Nói thẳng ra, gốc rễ của bọn họ ở thủ đô.

Nếu không phải vì bất đắc dĩ thì thật sự sẽ không ra nước ngoài.

Đúng lúc then chốt này thì Lý Thần lại lên tiếng.

“Sáu trăm triệu tệ”.

Ngô Hồng Hà hít một hơi lạnh, tức giận có, kinh hãi có, và còn có cả chút đố kỵ và ngưỡng mộ mà anh ta không chịu thừa nhận.

Anh ta thật không ngờ, tài sản của Lý Thần lại hùng hậu tới mức đó.

Anh ta nghiến răng, bỏ ra thêm năm chục triệu tệ đã là giới hạn của anh ta rồi.

Thế mà Lý Thần có thể bỏ ra luôn một trăm triệu tệ với vẻ nhàn nhã như vậy.

Thế này…thì đấu kiểu gì?
Thản nhiên nói ra vài từ giống như đã phá vỡ hàng phòng thủ cuối cùng của anh em nhà họ Vương.

Cán cân trong họ đã hoàn toàn nghiêng về phía Lý Thần..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 319: 319: Ức Hiếp Ông Lúc Nào


Chuyện này không thể cứu vãn được nữa.

Bây giờ cát bụi đều đã lắng xuống, Hoa Nghị Huynh Đệ đã thuộc về Lý Thần một cách hợp pháp.

Ngô Hồng Hà bây giờ chẳng khác nào một tên hề!
Đây là lần đầu tiên Ngô Hồng Hà cảm thấy tức giận và nhục nhã như vậy sau ba mươi năm sống trên đời này.

Đổi lại là trước đây, Ngô Hồng Hà nhất định sẽ không dừng lại.

Nhưng Ngô Hồng Hà không phải kẻ ngốc, lần này mức giá mà Lý Thần đưa ra, anh em nhà họ Vương không thể nào từ chối được!
Trước sự cám dỗ lớn như vậy, việc uy h**p anh em nhà họ Vương đương nhiên không thể đạt được hiệu quả như mong muốn.

Cưỡng ép càng không thể được, anh em nhà họ Vương cũng không phải loại hiền lành gì.

Dù bọn họ không muốn đắc tội với nhà họ Ngô, nhưng số tiền mà Lý Thần trả cũng đủ để họ cao chạy xa bay rồi!
Ngô Hồng Hà hít sâu một hơi, lạnh lùng nhìn Lý Thần một cái, nói: “Được rồi! Để tao xem xem, mày tốn 600 triệu để mua lại giải trí Hoa Nghị Huynh Đệ, liệu có bật lên được không!”
Trái tim của Mạnh Quốc Đàm đập loạn xạ, ông ta liếc nhìn Ngô Hồng Hà, nhưng anh ta chỉ dừng chân lại một chút, sau đó lại bỏ đi không ngoảnh đầu lại.

Lúc này, Mạnh Quốc Đàm cảm thấy hoàn toàn tuyệt vọng.

Ông ta biết rằng Lý Thần muốn ra đòn với mình.

Nhưng chỗ dựa lớn nhất Ngô Hồng Hà của ông ta đã đi rồi, vậy thì còn ai sẽ quan tâm đến sự sống chết của ông ta nữa chứ?
“Lý Thần, đừng ức h**p người quá đáng!”, Mạnh Quốc Đàm tức giận nói.

Ông ta đã lăn lộn ở Yến Kinh hơn mười năm, tất cả tài sản của ông ta đều do công ty này mà lên, làm sao có thể cam tâm từ bỏ được.

“Ha ha, cạnh tranh thương trường thường tình ấy mà, tôi ức h**p ông lúc nào?”, Lý Thần lạnh lùng nói.

Sắc mặt Mạnh Quốc Đàm lập tức thay đổi, môi khẽ run lên, không dám nói gì nữa.

Trái tim của Mạnh Quốc Đàm đập loạn xạ, ông ta liếc nhìn Ngô Hồng Hà, nhưng anh ta chỉ dừng chân lại một chút, sau đó lại bỏ đi không ngoảnh đầu lại.

Lúc này, Mạnh Quốc Đàm cảm thấy hoàn toàn tuyệt vọng.

Ông ta biết rằng Lý Thần muốn ra đòn với mình.

Nhưng chỗ dựa lớn nhất Ngô Hồng Hà của ông ta đã đi rồi, vậy thì còn ai sẽ quan tâm đến sự sống chết của ông ta nữa chứ?
“Lý Thần, đừng ức h**p người quá đáng!”, Mạnh Quốc Đàm tức giận nói.

Ông ta đã lăn lộn ở Yến Kinh hơn mười năm, tất cả tài sản của ông ta đều do công ty này mà lên, làm sao có thể cam tâm từ bỏ được.

“Ha ha, cạnh tranh thương trường thường tình ấy mà, tôi ức h**p ông lúc nào?”, Lý Thần lạnh lùng nói.

Sắc mặt Mạnh Quốc Đàm lập tức thay đổi, môi khẽ run lên, không dám nói gì nữa.

Ông ta biết rằng Lý Thần là người nói được làm được.

Từ việc anh bỏ 600 triệu ra để mua Hoa Nghị Huynh Đệ mà không hề chớp mắt, chuyện b*p ch*t ông ta và giẫm chết một con kiến không có gì khác biệt cả.

Mà Ngô Hồng Hà thì không quan tâm đến ông ta, ông ta làm sao có thể là đối thủ của Lý Thần được chứ?
Mạnh Quốc Đàm cảm thấy tuyệt vọng một cách sâu sắc.

“Sếp Lý, anh tha cho tôi đi, tôi không dám đối đầu với anh nữa”, Mạnh Quốc Đàm khóc lóc, cầu xin lòng thương xót.

Lý Thần liếc nhìn Mạnh Quốc Đàm, đột nhiên mỉm cười nói với Diêu Chí Quân: “Chú Diêu, chú thấy công ty của Mạnh Quốc Đàm đáng giá bao nhiêu?”
Diêu Chí Quân ngây người ra, trước đây Lý Thần chưa từng thảo luận chuyện này với ông ấy, nhưng lúc này đương nhiên ông ấy phải phối hợp với Lý Thần.

Diêu Chí Quân cũng cười theo, nghiêm túc xoa cằm nói: “Trước đây ấy mà, thì có thể khoảng bảy tám triệu, nhưng bây giờ thị trường không tốt, kinh doanh khó khăn, nhiều nhất thì cũng chỉ 2 triệu thôi?”
Mạnh Quốc Đàm nghe xong lập tức nổi giận, hét lớn: “Ông nói nhăng cuội gì vậy, riêng nguồn khách hàng trong tay công ty chúng tôi cũng nhiều hơn con số này!”
Lý Thần nhẹ giọng nói: “Chú Diêu nói 2 triệu vậy thì là 2 triệu, ông có thể bán cho tôi với giá 2 triệu, hoặc là cạnh tranh với chúng tôi”.

Sắc mặt Mạnh Quốc Đàm lập tức tái đi, trái tim ông ta đang rỉ máu.

Dùng 2 triệu để mua lại công ty của ông ta, việc này khiến ông ta lỗ trắng tay chứ còn gì..
 
Back
Top Bottom