Ngôn Tình Vận May Đổi Đời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vận May Đổi Đời
Chương 140: 140: Bị Tình Yêu Làm Mờ Mắt


Hoắc Hoàn Vũ suýt chút nữa thì hoan hô thành tiếng.

Anh ta cố gắng đè nén sự kích động, nói thầm bên tai Hoắc An Lan: “Nhìn thấy chưa? Nhìn thấy chưa! Em gái à, cậu ấy toàn đợi đối phương ra vẻ xong mới lên tiếng, hơn nữa lần nào giọng điệu cũng không phải mắng người, nhưng lại có thể hoàn toàn chọc giận đối phương”.

Hoắc An Lan vô cùng bất lực, đẩy Hoắc Hoàn Vũ vẫn còn đang trầm trồ ra, nhìn sắc mặt xám xịt ảm đạm của Lý Minh Đường, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng.

Tính cách của Lý Minh Đường thù dai và hẹp hòi, Lý Thần kích động anh ta như vậy, Lý Minh Đường tuyệt đối sẽ không để yên cho anh.

Quả nhiên, giây tiếp theo Lý Minh Đường đã lên tiếng.

“Thằng nhà quê, mày nói tao ấu trĩ, còn bảo tao tự mình khoe mẽ à?”
Lý Minh Đường u ám nhìn chằm chằm Lý Thần, ánh mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo.

“Mày tên là Lý Thần đúng không? Tốt, rất tốt.

Tao phục sự dũng cảm của mày đấy, dám nói tao ấu trĩ khoe khoang, vậy mày có dám chơi một ván với tao không?”
“Ngay bây giờ, lấy ra một trăm triệu tiền vốn, tới trước khi thị trường đóng cửa vào buổi chiều, trong thời gian một ngày, ai kiếm được nhiều hơn người đó thắng”.

Nói xong, Lý Minh Đường nhìn chằm chằm Lý Thần, chế nhạo: “Thằng nhà quê, hôm nay cậu chủ đây phải cho mày biết thế nào gọi là núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn!”
Hoắc An Lan xoay người, khuôn mặt không chút biểu cảm nhìn Lý Minh Đường.

Lý Minh Đường hít sâu một hơi, kìm nén cơn giận vì ghen tị của mình, không trả lời câu hỏi của Hoắc An Lan mà nhìn chằm chằm Lý Thần.

Hoắc An Lan đang định nói tiếp, một tay của Lý Thần nhẹ nhàng đặt lên vai của cô ấy.

“Muốn cá thì được thôi, nhưng có chơi thì phải có chịu chứ nhỉ?”
Thấy Lý Thần đồng ý, Hoắc An Lan tưởng rằng anh đã bị Lý Minh Đường kích động thành công, cô ấy cau mày định lên tiếng, Hoắc Hoàn Vũ lại kéo cô ấy ra phía sau.

“Em đừng nói gì nữa, có những lúc, đối với đàn ông, lòng tự tôn còn quan trọng hơn cả mạng sống đấy”.

Hoắc Hoàn Vũ tỏ ra nghiêm nghị.

Hoắc An Lan không thèm quan tâm đến người anh trai dở hơi này..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 141: 141: Đặt Cược


“Đặt cược?”
Lý Minh Đường phá lên cười sằng sặc, như thể hoàn toàn bị Lý Thần chọc cười.

“Đồ nghèo hèn, mày biết tao là ai không? Mày nói chuyện đặt cược với tao á?”
“Được rồi, mày nói đi, mày muốn đặt cược như thế nào?”
“Rất đơn giản, ai thua thì bò một vòng ở đại sảnh sở giao dịch!”, Lý Thần thản nhiên nói.

Lời của Lý Thần vừa dứt, đừng nói là Lý Minh Đường, đến cả Hoắc Hoàn Vũ vẫn đang mong chờ Lý Thần bắt đầu chế độ ra oai cũng bị dọa một phen.

Đối với những cậu chủ con nhà giàu như bọn họ, thể diện là thứ còn đáng giá hơn tiền bạc nhiều.

Đặt cược của Lý Thần, đó là ấn khuôn mặt của Lý Minh Đường xuống đất và không ngừng chà xát nó.

Với lý lẽ tương tự, một khi Lý Thần thua, vậy thì sau này anh đừng mơ tiếp tục lăn lộn ở Hồng Kông này nữa.

Nhưng lúc này, bất kể Lý Thần có nói gì, hai anh em nhà họ Hoắc về tình về lý đều không nên nói thêm một câu nào nữa.

Còn Lý Minh Đường nhìn chằm chằm Lý Thần, như thể anh ta muốn nhận định lại về người trước mặt này một lần nữa.

Một lúc lâu sau, Lý Minh Đường cười khẩy nói: “Tao thật sự không biết thằng quê mùa nhà mày lấy đâu ra tự tin như vậy”.

“Được, nếu mày đã muốn tự mình tìm đường chết, vậy thì tao sẽ cho mày một cơ hội”.

Nói xong, Lý Minh Đường cười nhạo một tiếng, sau đó nói với Hoắc An Lan: “An Lan, hôm nay anh sẽ dùng sự thật chứng minh cho em xem, thằng nhà quê tên Lý Thần này chẳng qua chỉ là một kẻ lừa đảo, đợi tới chiều, hắn sẽ phải bò một vòng quanh sở giao dịch”.

Hoắc An Lan liếc nhìn Lý Minh Đường một cái, lạnh nhạt nói: “Anh khiến tôi cảm thấy rất thần kỳ đấy”.

Vẻ mặt của Lý Minh Đường trở nên cứng đờ, anh ta nghiến răng nghiến lợi nhìn Lý Thần, lạnh lùng nói: “Không biết mày đã dùng cách gì để lừa An Lan, thằng nhà quê, tao nhất định sẽ cho mày một bài học nhớ đời”.

Nói xong, Lý Minh Đường ngẩng đầu nhìn sàn lớn.

Lý Thần nhún vai, ngồi xuống ghế sofa, nhấp một ngụm coca do Sở giao dịch đưa cho, sau đó tiện tay cầm một tờ tạp chí lên đọc kỹ.

Thấy hành động của Lý Thần, Lý Minh Đường chế giễu: “Bỏ cuộc à? Hay là giả bộ cao thâm? Diễn cho ai xem đấy?”
Hoắc Hoàn Vũ cũng có chút gấp gáp, tiến tới nói: “Anh không chọn cổ phiếu à?”

“Chọn xong rồi”, Lý Thần nhìn tạp chí, bình thản nói.

Hoắc Hoàn Vũ cảm thấy chỉ số IQ của mình so với Lý Thần cứ bị chệch một nhịp.

Vì sao bản thân anh ta hoàn toàn nghe không hiểu những lời Lý Thần nói thế nhỉ?
“Trước đó không phải tôi vẫn luôn quan sát thị trường sao, khi đó tôi đã lựa chọn sẵn cổ phiếu cho ngày hôm nay rồi.

Nếu không thì anh nghĩ vì sao tôi lại chơi trò ấu trĩ như vậy với anh ta được”, Lý Thần thản nhiên nói.

Trong lúc nói chuyện, Lý Thần lại đổi một tạp chí khác… Vừa rồi là những tin tức rối ren trong làng giải trí, hoàn toàn không có chút giá trị thương mại nào nên anh có chút chán ghét.

“Có chắc chắn không?”, Hoắc An Lan khẽ hỏi.

“Thị trường chứng khoán làm gì có 100% nắm chắc chứ”, Lý Thần cười nói, thấy Hoắc An Lan cau mày, anh liền an ủi: “Tuy nhiên đừng lo lắng, người hôm nay phải bò ở sàn sở giao dịch chứng khoán, nhất định không phải là tôi, chuyện này thì tôi nắm khá chắc”.

Thấy Lý Thần nói như vậy, Hoắc An Lan mới thả lỏng được chút.

Lý Minh Đường lạnh lùng liếc nhìn Lý Thần một cái, cười nhạo.

Đối với anh ta, Lý Thần lúc này hoàn toàn đang cố ý tỏ vẻ thâm sâu, chứ thực ra trong lòng hoang mang vãi chưởng, mọi thứ chỉ là đang cố gồng mà thôi.

Tuy nhiên Lý Minh Đường không quan tâm, bởi vì chỉ cần có kết quả, anh ta sẽ thoải mái tận hưởng cảnh Lý Thần bò quanh sàn ở sở giao dịch.

Loại rác rưởi hèn mọn này, lại dám tới gần An Lan như vậy!
Kìm nén sự ghen tuông trong lòng, Lý Minh Đường gọi một quản lý của sở giao dịch tới.

“Tao đã chọn xong cổ phiếu rồi, mày có đội giao dịch riêng không? Có lẽ loại người quê mùa tới từ đại lục như mày không có đâu nhỉ, có cần tao cho mượn vài người không?”, Lý Minh Đường nhìn Lý Thần, ngạo mạn nói..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 142: 142: Sống Dở Chết Dở


Những người có thân phận như Lý Minh Đường đương nhiên không thể tự mình vận hành tài khoản để mua bán cổ phiếu.

Thông thường sau khi các quyết định được đưa ra, lệnh được hạ xuống, sẽ có một đội chuyên trách sẽ thực hiện theo đúng ý muốn của Lý Minh Đường.

Về phần Lý Thần, đương nhiên sẽ không thể có đội giao dịch riêng của mình ở Hồng Kông được, anh đang định nói thì Hoắc An Lan đã nhẹ nhàng lên tiếng: “Lý Thần, đoàn đội nhà họ Hoắc, anh cứ sử dụng thoải mái”.

“Vậy tôi không khách sáo nhé”, Lý Thần cười nói.

Hoắc An Lan gật đầu gọi điện thoại, ngay sau đó, một đội giao dịch gồm nhóm nhỏ ba người lập tức xuất hiện trong phòng VIP.

Ánh mắt co quắp nhìn cảnh tượng này, Lý Minh Đường gần như phát điên vì đố kỵ, anh ta lạnh lùng nói: “An Lan, thằng nhãi nhà quê này có tư cách gì sử dụng đoàn đội nhà họ Hoắc?”
“Anh cũng đã nói là đoàn đội nhà họ Hoắc rồi, vậy thì anh có tư cách gì mà chỉ chỉ trỏ trỏ với quyết định của tôi”, Hoắc An Lan hỏi ngược lại.

Lý Minh Đường lập tức cạn lời, nhưng sự căm ghét và ghen tị đối với Lý Thần càng tăng thêm một phần.

Cười lạnh một tiếng, Lý Minh Đường nói với Lý Thần: “Đợi lát nữa tao sẽ xem mày chết như thế nào!”
Đội giao dịch này Lý Thần có quen, trước đây trong phòng đọc sách của Hoắc Chấn Châu chính là do đội giao dịch này thao tác.

Tuy nhiên quản lý dẫn dắt đội - Lâm Quốc Đống chắc chắn là không gặp được nữa mà thay vào đó là một người đàn ông trung niên chững chạc.

“Cô Hoắc, cậu Hoắc, tôi tên là Trương Tự Hưng”, người quản lý dẫn đầu đội ngũ giới thiệu bản thân một cách kính cẩn, sau đó đứng một bên chờ dặn dò.

Cảm giác này tốt hơn nhiều so với Lâm Quốc Đống.

Hoắc An Lan gật đầu nói: “Quản lý Trương, tiếp theo ông và đội của mình sẽ nghe theo chỉ thị của Lý Thần, anh ấy muốn giao dịch như thế nào thì cứ làm như thế ấy”.

Hai mắt Trương Tự Hưng lóe lên, ông ấy vẫn còn nhớ rõ đồng nghiệp Lâm Quốc Đống của mình vì sao lại phải từ chức, chính là bởi vì đắc tội với một nhân vật lớn bên cạnh ông Hoắc, lẽ nào người đó chính là Lý Thần ở trước mặt này?
“Anh Lý, anh cứ dặn dò”.

Giọng điệu của Trương Tự Hưng càng lúc càng thêm kính trọng và khách khí.

Lúc này, đoàn đội của Lý Minh Đường và Lý Thần đều đã sẵn sàng.

Vì chỉ là một giao dịch nhỏ, số tiền vốn có hạn chỉ một trăm triệu nên cả hai đội đều chỉ có ba người.

Hai nhà giao dịch, một người quản lý chịu trách nhiệm giao tiếp với người ra quyết định.

Không lâu sau, hai bên đều đã hiểu đại khái tình hình chung.

Mọi người đều là những nhà giao dịch chuyên nghiệp trong giới tài chính, họ đã từng chứng kiến sự cảnh tranh khốc liệt như này giữa những người giàu có.

Chỉ là ngoại trừ một chút hiểu biết của Trương Tự Hưng về Lý Thần, không ai coi trọng anh cả.

Dù sao Lý Minh Đường cũng là một cao thủ thuộc giới trẻ trong giới đầu tư chứng khoán ở Hồng Kông.

Những thành tích đạt được cũng rất huy hoàng.

Còn Lý Thần là ai?
Thằng nhà quê?
Đến Hồng Kông làm gì cho mất mặt?
Mọi người trong phòng đều nhìn Lý Thần bằng ánh mắt đầy ẩn ý, không biết Lý Thần lấy đâu ra tự tin mà đòi đấu với Lý Minh Đường.

Hai đội của hai bên đã chuẩn bị sẵn sàng trong phòng giao dịch, mỗi một nhà giao dịch đều có một trước máy tính xịn ở phía trước để đăng nhập vào tài khoản của mình, chờ người ra quyết định của họ hạ lệnh.

“Internet Thiên Tình, Internet Vô Ưu, hai cổ phiếu này tham gia thị trường với mức giá hiện tại để xây dựng vị thế, mỗi cổ phiếu chiếm 50%”.

Sau khi Lý Minh Đường ra lệnh, anh ta lại cười nhạo nhìn Lý Thần, đợi sự lựa chọn cổ phiếu của anh.

Ánh mắt của tất người trong phòng đều tụ lại một chỗ.

Nhìn tạp chí trong tay, Lý Thần nhấp một ngụm coca lạnh, thản nhiên nói: “PCCW, mua hết”.

(PCCW là công ty cung cấp dịch vụ viễn thông hàng đầu Hồng Kông)
Lý Thần vừa dứt lời, Lý Minh Đường ngây người ra, sau đó bật ra một tràng cười điên cuồng.

“Ha ha ha, tao đã nói thằng nhãi nhà mày là thằng ngu mà, không ngờ lại thể hiện cho tao xem nhanh như vậy?”
“Mày chọn tới chọn lui, thay vì chọn lĩnh vực Internet phổ biến nhất thì lại chọn PCCW đang sống dở chết dở? Cười chết mất thôi, với chút bản lĩnh đó của mày mà còn muốn đấu với tao à?”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 143: 143: Lãi Tám Triệu


“Nếu mày thật sự không hiểu, hãy xuống sảnh, tùy ý kéo một dì lao công, bọn họ cũng có thể nói cho mày biết rằng muốn kiếm tiền phải mua cổ phiếu của Internet đấy”.

Lý Minh Đường nhìn Lý Thần với vẻ chế nhạo, vẻ mặt đầy mỉa mai và khinh bỉ.

“Không hiểu cổ phiếu nào kiếm được tiền thì cũng thôi đi, lại còn chọn cổ phiếu rác nữa, bản lĩnh của mày cũng khá đấy”.

“PCCW này, đúng vậy, chính là công ty của Lý Gia Thành, nhưng hoạt động năm nay của nó không được tốt lắm, lỗ hàng tỷ đồng liên tiếp, và nó gần như rơi vào danh mục cổ phiếu rác, người ta tránh còn không kịp, mày lại ngu ngốc lao đầu vào”.

Lý Minh Đường càng nói càng muốn cười, cuối cùng cố ý ra vẻ hào phóng nói: “Có phải hối hận rồi không? Được, đừng nói tao ức h**p mày, tao cho mày một cơ hội chọn lại đấy, ha ha ha”.

Lý Minh Đường vừa nói xong, ánh mắt mọi người nhìn Lý Thần càng thêm kỳ quái.

Mặc dù Lý Minh Đường kiêu ngạo và độc đoán, nhưng tất cả những người có mặt ở đây đều là những người hiểu biết trong ngành, đương nhiên họ biết rằng những lời Lý Minh Đường nói khá đúng.

Năm nay phong độ của PCCW kém đến mức khiến người ta thất vọng.

Gần như hầu hết các động thái lớn trong kinh doanh đều thua lỗ, không thấy lợi nhuận đâu.

Báo cáo tài chính được công bố cách đây vài ngày, trực tiếp làm bùng phát thông tin lớn rằng PCCW đã lỗ hai tỷ trong nửa đầu năm.

Khiến giá cổ phiếu của nó giảm mạnh đáng kể.

Về cơ bản sẽ không có ai mua cổ phiếu của PCCW lúc này.

Tuy nhiên Lý Thần đã bỏ một trăm triệu ra để mua cổ phiếu của PCCW.

Đây không phải là điên rồ thì còn gọi là gì được?
Ngay cả Hoắc An Lan và Hoắc Hoàn Vũ cũng đều đang nghi ngờ không biết có phải Lý Thần nhìn nhầm rồi hay không.

Hoắc Hoàn Vũ nói với Lý Thần: “Có phải anh chọn sai rồi không? Hay là chọn lại đi”.

“Mặc dù tôi không hiểu về cổ phiếu, nhưng tôi biết rằng công ty PCCW này của con trai thứ hai Lý Khải của Lý Gia Thành quả thực đã thua lỗ rất nhiều trong năm nay”.

“Chắc là không phải vì anh biết chuyện hai gia tộc họ Lý này có mâu thuẫn chưa thể giải quyết được nên cố tình chọn cổ phiếu của PCCW đấy chứ?”
Hoắc An Lan cau mày, tuy rằng không nói, nhưng thái độ của cô ấy rõ ràng là đồng tình với Hoắc Hoàn Vũ.

“Không cần phải chọn lại, tôi tự có cái lý của tôi”.

Lý Thần xua tay, không giải thích quá nhiều.

Nhiều việc là như vậy, mỗi người đều có những khiếm khuyết trong nhận thức của riêng mình, trước khi sự việc xảy ra thì dù có nói gì thêm cũng vô nghĩa.

So với những lời giải thích rườm rà, Lý Thần muốn dùng sự thật để nói chuyện hơn.

Có thể tiết kiệm thời gian hơn.

Ai dùng rồi sẽ biết.

“Anh Lý, giao dịch đã thành công”, Trương Tự Hưng kính cẩn nói.

Lý Thần gật đầu, khá hài lòng với Trương Tự Hưng, người luôn làm việc dứt khoát mà không hỏi nhiều.

Thấy sự lựa chọn của Lý Thần, Lý Minh Đường chế nhạo, nhàn nhã nói: “Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, tao hi vọng lát nữa khi bò quanh sàn giao dịch, mày cũng được tự tin như thế này”.

Thời gian trôi qua từng chút một, đã tới lúc thị trường đóng cửa nghỉ trưa, thành tích buổi sáng của hai người đã có rồi.

“Anh Lý Minh Đường, lĩnh vực Internet vẫn đang tăng này, đặc biệt là Internet Vô Ưu đang dẫn đầu, Internet Thiên Tình anh chọn tăng 3%, Internet Vô Ưu tăng 5%, cộng lại, anh đã kiếm được tổng cộng tám triệu rồi”.

Người quản lý dẫn đầu đội giao dịch nói với Lý Minh Đường bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

Kỷ lục này đã gây náo động cả căn phòng.

Đối với những con cháu nhà giàu như anh em nhà họ Hoắc và Lý Minh Đường, tám triệu không phải là vấn đề lớn, nhưng đây là thành tích chỉ sau một buổi sáng mà thôi.

Một buổi sáng kiếm được tám triệu dù đi đâu cũng là một sự kiện được người người ghi nhận.

“Ha ha”, Lý Minh Đường cười ngông cuồng, nói: “Cổ phiếu tôi chọn đương nhiên không thể tệ được, chiều nay nó sẽ còn tăng cao hơn, đây đã là gì chứ”.

Nói xong, Lý Minh Đường nhìn Lý Thần, cười khẩy nói: “Thế còn tình hình của PCCW thì sao?”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 144: 144: Không Cần Chọn Lại


Quản lý của Lý Minh Đường liếc nhìn Lý Thần một cách khinh thường, nói: “Xu thế của PCCW vẫn luôn giảm suốt buổi sáng nay, nhưng khi thị trường gần đóng cửa thì tăng lên một chút.

Bây giờ Lý Thần cũng có chút lợi nhuận, tầm khoảng mười nghìn tệ”.

“Phụt”, Lý Minh Đường cười điên cuồng: “Mười nghìn tệ? Tôi không nghe nhầm đấy chứ? Tiền vốn một trăm triệu lãi mười nghìn tệ, Lý Thần, mày đúng là đỉnh của chóp đấy, ha ha ha”.

Về phía Lý Thần, sắc mặt của Hoắc Hoàn Vũ và Hoắc An Lan đều không tốt lắm.

Họ đương nhiên là ủng hộ Lý Thần, nhưng sự thật lúc này khiến họ thậm chí có cảm giác rằng Lý Thần đã đi sai rồi.

Lúc này, Lý Thần đột ngột đứng dậy, đi về phía cửa.

“Sao thế, định chạy à?”
Lý Minh Đường cười nhạo, dáng vẻ nhìn Lý Thần như thể anh ta đã nắm chắc phần thắng vậy.

“Chạy cái đầu nhà anh!”
Hoắc Hoàn Vũ u ám nhìn Lý Minh Đường: “Chúng tôi đi ăn, nếu anh không yên tâm thì có thể đi theo?”
Lý Minh Đường sầm mặt xuống, lạnh lùng nói: “Hoắc Hoàn Vũ, anh đừng quá ngạo mạn!”
“Ồ?”
Cả buổi sáng Hoắc Hoàn Vũ điên hết cả người mà không tìm được chỗ để trút giận, nghe thấy lời này liền cười ngông cuồng nói với Lý Minh Đường: “Tôi thích ngạo mạn đấy, anh làm gì được tôi nào?”
“Đi thôi”.

Hoắc An Lan trừng mắt nhìn Hoắc Hoàn Vũ, cảnh cáo anh ta đừng có gây chuyện vô cớ nữa, sau đó đi theo Lý Thần ra ngoài.

Hoắc Hoàn Vũ nhếch mép với Lý Minh Đường, sau đó quay đầu rời đi.

Lý Minh Đường sầm mặt nhìn bọn họ ra khỏi phòng VIP, anh ta hừ lạnh một tiếng: “Ngông cái đéo gì chứ, sẽ có một ngày mày phải hối hận thôi!”
“Anh Lý, vậy chúng ta?”, quản lý hỏi một cách thận trọng.

“Bảo người mang đồ ăn tới đây! Chúng ta không ra ngoài, đợi bọn chúng sa sầm mặt mày quay về đây khóc lóc quỳ xuống trước mặt chúng ta”, Lý Minh Đường lạnh lùng nói.

Ở khách sạn gần Sở giao dịch, Lý Thần chậm rãi dùng bữa, hoàn toàn không có chút lo lắng nào.

Hoắc Hoàn Vũ không nhịn được nữa liền nói: “Lý Thần, chiều nay làm thế nào?”
Lý Thần như thể không nghe thấy, bảo người chuyển kênh TV trong phòng sang kênh tài chính.

Lúc này, LOGO của PCCW xuất hiện trên TV, sau đó khuôn mặt của Lý Khải mà người dân Hồng Kông đều quen thuộc xuất hiện.

“Mục đích của việc tổ chức cuộc họp báo ngày hôm nay là để thông báo cho mọi người rằng dự án viễn thông ở Châu Âu đã thành công”.

“PCCW chính thức có được giấy phép cung cấp dịch vụ viễn thông ở Châu Âu, điều này có nghĩa là PCCW đã trở thành doanh nghiệp thứ tư ở Châu Âu có thể kinh doanh dịch vụ viễn thông một cách hợp pháp”.

“Trong tương lai, PCCW sẽ huy động hai mươi tỷ để thâm nhập thị trường viễn thông Châu Âu.

Hơn nữa, chúng tôi đã nhận được mười hai tỷ khoản vay không lãi suất từ Cheung Kong Holdings”.

“Về mặt thị trường chứng khoán, chúng tôi sẽ mua lại cổ phiếu trên thị trường chứng khoán để đảm bảo quyền lợi của cổ đông”.

Buổi họp báo này diễn ra sớm hơn hai tiếng so với trí nhớ của Lý Thần.

Tuy nhiên không ảnh hưởng gì.

Chính từ hôm nay, PCCW chính thức bước trên con đường trở thành gã khổng lồ trong ngành viễn thông.

Giá cổ phiếu trước buổi họp báo hôm nay là giá thấp nhất của PCCW trong hai mươi năm trong tương lai.

Với mức giá kịch trần trong suốt hai mươi sáu ngày liên tục, PCCW đã trở thành vua chứng khoán trong bối cảnh khốn đốn của bong bóng kinh tế Internet tại chứng khoán Hồng Kông vào những năm 2000.

Mà nhóm người Lý Khải, cũng dựa vào làn sóng bùng nổ này, bắt đầu có biệt danh là ‘tiểu siêu nhân’.

Buổi họp báo này đã gây chấn động toàn bộ Hồng Kông.

Ít nhất vào lúc này, trong phòng bao nơi Lý Thần đang dùng bữa, Hoắc Hoàn Vũ và Hoắc An Lan cảm thấy da đầu tê dại.

Họ nhìn Lý Thần bằng ánh mắt như nhìn thấy ma, thậm chí còn tự hỏi liệu người này có phải xuyên không từ tương lai về không.

Thật kinh hoàng.

Hoặc cách nói khác có thể là anh và Lý Khải là bạn thân, đã có tin nội bộ từ lâu rồi?
Sự bàng hoàng và rối bời trong suy nghĩ khiến cả hai không thốt lên lời.

Lúc này, Lý Thần dường như nhớ tới câu hỏi lúc trước của Hoắc Hoàn Vũ, cười nói: “Vừa nãy anh hỏi gì cơ? Buổi chiều phải làm sao à?”
“Đương nhiên là tìm một vị trí tốt, từ từ tận hưởng cảnh Lý Minh Đường bò một vòng quanh Sở giao dịch rồi”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 145: 145: Anh Ta Biết Mà


“Anh… có phải đã biết trước tin nội bộ không?”
Hoắc An Lan hỏi.

Nếu không họ không thể hiểu được Lý Thần vì sao vừa ra tay đã có thể bóp chặt được một cơ hội hoàn hảo như vậy.

Buổi sáng anh mua cổ phiếu của PCCW, buổi trưa tin tức vô cùng tốt đã nổ ra từ PCCW.

Dù là kẻ ngốc cũng đều biết rằng trong điều kiện thuận lợi như vậy, cổ phiếu của PCCW sẽ trở thành miếng bánh thơm ngon với tất cả mọi người.

Ngay cả phía điều hành cấp cao của PCCW cũng phải nhanh chóng mua lại cổ phiếu, điều này không phải chứng tỏ rằng bọn họ không muốn người khác kiếm được một khoản tiền lớn sao?
Nếu không phải tình cảnh bắt buộc, hơn nữa lợi ích quá lớn, làm sao các cổ đông đó có thể có mặt mũi nói rằng mình sẽ tự mua lại cổ phiếu trong tay các nhà đầu tư chứ.

Chỉ là, nếu như bây giờ không phải bị điên, không thể nào có người bán ra được.

Chuyện như vậy, nếu như không phải tận mắt chứng kiến, Hoắc An Lan tuyệt đối sẽ không tin.

Trên đời làm sao có chuyện trùng hợp như vậy được.

Nếu như không phải có tin tức nội bộ, thì là có khả năng dự đoán tương lai.

Không còn lời giải thích nào hợp lý hơn nữa cả.

“Sáng nay tôi đang đọc tạp chí trong phòng VIP, đúng lúc xem được một cuốn tạp chí Châu Âu, có báo cáo rằng cùng với sự phổ biến của mạng 2G, các công ty viễn thông châu Âu đang tìm cách hợp tác với các công ty viễn thông ở các nước khác”.

“Vì vậy, theo xu hướng công ty viễn thông tiến vào Châu Âu, PCCW vừa hay là người có thế mạnh này”.

“Các khoản lỗ trước đây từ các khoản đầu tư của PCCW thực tế không phải vì bọn họ muốn mua lại công ty của đối thủ, mà là nhắm vào các bằng sáng chế về công mạng 2G do công ty đối tác nắm giữ”.

“Trước mắt là thua lỗ, nhưng về lâu dài, những bằng sáng chế này sẽ mang lại lợi nhuận ngoài sức tưởng tượng.

Đây là tầm nhìn xa trông rộng của bố con nhà họ Lý, khả năng thiết lập bố cục của bố con nhà họ Lý trong giới thương nghiệp chắc chắn thuộc hàng bậc nhất trong giới nhà giàu ở Hồng Kông”.

Hoắc Hoàn Vũ nghe Lý Thần nói như đang nghe kể chuyện ma, trong lòng chấn động: “Vì vậy anh dựa vào một tờ tạp chí có thể mua được ở bất kỳ đâu trên đường với giá mấy tệ, đoán ra được việc PCCW nhất định sẽ bùng nổ lớn?”
“90%, còn 10% là do may mắn.

Dù sao nếu như Lý Khải đột nhiên lên cơn, quyết định tổ chức buổi họp báo vào ngày mai, cho dù ngày mai tăng mạnh thế nào đi chăng nữa thì hôm nay tôi cũng phải bò quanh Sở giao dịch rồi”.

Lý Thần nhún vai, đương nhiên anh không thể nói cho hai anh em nhà họ Hoắc biết rằng 10% còn lại là do sự chênh lệch về thời gian, giống như hôm nay vậy.

Dù sao việc giá cổ phiếu của PCCW liên tục rớt xuống là một thử thách lớn để Lý Khải chứng minh năng lực của mình.

Vì vậy anh ấy tiếp tục sử dụng tất cả những gì tốt nhất để chứng minh tài năng kinh doanh của mình.

Lý Khải không thể chờ được nữa, còn Lý Thần trở thành người ngồi im chờ cá cắn câu.

Hoắc Hoàn Vũ mãn nguyện cảm thán một tiếng.

Anh ta biết mà, biết ngay mà.

Đi theo Lý Thần, anh chàng này nhất định là đang giả bộ trước mặt đối thủ.

Bây giờ trong lòng anh ta nóng lòng muốn nhanh chóng ăn xong, quay về nhìn vẻ mặt của Lý Minh Đường, sau đó nhân cơ hội chế nhạo anh ta một phen.

Không đúng, bản thân kiến thức còn nông cạn, cần phải học hỏi thêm nhiều, nhìn xem thái độ của Lý Thần đối với Lý Minh Đường như thế nào đã!
Nghĩ tới dáng vẻ kiêu ngạo và ngông cuồng của Lý Minh Đường sáng nay, Hoắc Hoàn Vũ kích động vô cùng.

Cái kiểu tát vào mặt người khác sau khi bị coi khinh này giống như đang ở sa mạc nắng nóng thì một chai nước mát lạnh rơi xuống vậy, cảm giác sảng khoái vô cùng.

Khi cả nhóm quay lại phòng VIP, còn mười phút nữa mới bắt đầu thị trường buổi chiều.

Mà rõ ràng, Lý Minh Đường ở lì trong phòng VIP không ra ngoài, đương nhiên không biết tin tức vừa mới xảy ra giữa trưa.

Anh ta vắt chéo hai chân, nhìn Lý Thần bước từ cửa vào, cười khinh bỉ nói: “Tao còn tưởng mày là con rùa rụt cổ, trực tiếp bơi về đại lục rồi”.

Lý Thần điềm nhiên ngồi xuống ghế sofa, nói: “Cảnh tôi bơi quay về e là anh không nhìn thấy được đâu, tuy nhiên hôm nay chúng tôi có phúc được tận hưởng cảnh anh bò quanh Sở giao dịch cũng coi như là một chuyện may mắn rồi”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 146: 146: Cái Mạng Chó Của Anh


Nụ cười trên mặt Lý Minh Đường dần tắt ngúm, lạnh lùng nhìn Lý Thần: “Có đôi khi tao thật sự không hiểu sự tự tin của mày từ đâu mà ra, sự thật bày ra trước mắt rồi mà mày còn không nhìn rõ sao? Tao thắng, mày thua!”
“Vì vậy, người phải bò là mày!”
Lý Thần nhìn thị trường chứng khoán bắt đầu đếm ngược, nhẹ giọng nói: “Hết giờ rồi à? Sao anh có thể chắc chắn rằng mình là người cười tới cuối cùng chứ?”
Lý Minh Đường cười như điên dại, nói: “Lừa mình gạt người”.

“Cho mày giả vờ thêm vài tiếng nữa, khi thời gian đóng cửa buổi chiều tới, tao sẽ xem mày bò ra ngoài như một con chó”.

So với hồi sáng bồn chồn lo lắng, lúc này Hoắc Hoàn Vũ và Hoắc An Lan tỏ ra rất bình thản.

“Sao bây giờ thấy Lý Minh Đường ngông cuồng như vậy, ngược lại anh lại thấy có chút buồn cười nhỉ?”, Hoắc Hoàn Vũ ghé vào tai Hoắc An Lan nói.

Hoắc An Lan ghét bỏ nghiêng người sang một bên, không mấy thiện cảm nói: “Anh đừng có ghé sát vào người em như vậy… Tên ngốc kia thì có gì tốt chứ, em lại thấy rất tán thưởng thái độ không quan tâm hơn thua của Lý Thần, nếu như là anh, bây giờ có lẽ đã sửng cồ lên từ lâu rồi”.

“Đù má, thế này mới gọi là thâm hiểm em hiểu không? Cậu ấy là cố ý không nói đấy, sau đó để Lý Minh Đường đắc ý, bây giờ càng đắc ý, lát nữa sẽ càng thảm, chậc chậc, anh không đợi được nữa rồi đây này”.

Trong lúc nói chuyện, thời gian đã điểm, mở sàn rồi!
Ngay khi thị trường chứng khoán Hồng Kông buổi chiều mở lại, tình hình đã thay đổi đáng kể so với buổi sáng.

Đội giao dịch của Lý Thần và Lý Minh Đường đều đang báo cáo nhanh gọn.

“Cổ phiếu của Thiên Tình giảm khi mở cửa!”
“Cổ phiếu của Vô Ưu giảm khi mở cửa!”
“Biên độ sụt giảm rất lớn, dường như các nguồn vốn đều đang rời khỏi thị trường một cách có ý thức”.

Lý Minh Đường lập tức nhìn lên màn hình điện tử, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể thấy được giá của hai cổ phiếu anh ta chọn lúc này đã giảm xuống, không phải vì hai cổ phiếu này có tin tức xấu gì.

Nhưng những nguồn vốn tích trữ ban đầu của hai cổ phiếu này đều đã ngầm rời khỏi thị trường cùng lúc.

Rút vốn, giá cổ phiếu chắc chắn sẽ giảm.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy? Điều tra cho tôi xem tiền đang đi đâu rồi!”, một cảm giác rất tồi tệ bùng lên trong lòng Lý Minh Đường, anh ta gầm lên.

Nhưng giao dịch viên của anh ta chưa kịp lên tiếng đã nghe thấy giọng hét lớn của Trương Tự Hưng bên phía Lý Thần.

“Tăng rồi!’
“Tăng rồi, tăng rồi!”
“PCCW tăng mạnh!”
“Nguồn vốn đang ồ ạt đổ vào!”
“Kịch trần rồi!”
“Kịch trần rồi!”
Từ lúc mở cửa đến lúc kịch trần, chỉ trong mười giây.

“Anh Lý, PCCW kịch trần rồi”.

Tiếng gọi anh Lý này, là gọi Lý Thần, cũng là gọi Lý Minh Đường.

Chỉ là khoảng cách tâm trạng giữa hai người này rất lớn.

Sắc mặt Lý Minh Đường tái nhợt, hai mắt mở trừng đầy vẻ không tin, nhìn chằm chằm màn hình điện tử đã chuyển sang màn hình hiển thị của PCCW, bàn tay khẽ run lên.

Mà Lý Thần lại nhấp một ngụm nước đá, hai mắt sáng như sao.

Đứng dậy đi tới bên cạnh Lý Minh Đường, Lý Thần cũng ngẩng đầu nhìn đường xu thế đang tăng lên nhanh chóng như xuyên thủng bầu trời, cười nhẹ: “Thị trường chứng khoán biến đổi khó lường, giây tiếp theo không ai có nói chuẩn xác được, không phải sao?”
“Không, không thể nào”, Lý Minh Đường lẩm bẩm, đột nhiên điên cuồng hét lớn: “Việc này không bình thường, mới mở sàn được mười giây đã kịch trần, làm sao có thể như vậy được! Nó sẽ ngay lập tức phá vỡ giới hạn, nhất định sẽ giảm xuống!”
“8,9 triệu lệnh mua được treo ở mức giá kịch trần, và hơn 30 tỷ tiền vốn đang chờ được mua ở mức giá kịch trần, anh định lấy cái mạng chó của mình để phá vỡ giới hạn, khiến cho cổ phiếu rớt giá à?”
Âm lượng của Lý Thần tăng lên cao, khí thế trên người anh thay đổi ngay lập tức, giống như một vị vua vừa tới, thản nhiên nhìn Lý Minh Đường đang hú hét như một con chó bị đánh bại.

“Sao lại như này… Không thể nào! Nhất định là có gian lận!”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 147: 147: Phải Thì Sao


“Con cháu nhà giàu như các anh không phải luôn nói thắng làm vua thua làm giặc sao? Bây giờ anh đã thua rồi đấy!”
Giọng nói của Lý Thần vang vọng khắp phòng VIP.

Mọi người nhìn Lý Thần bằng ánh mắt gần như nhìn thần tiên vậy.

Ngay cả khi anh em nhà họ Hoắc đã biết trước tất cả những điều này, bây giờ được xem lại cũng không khỏi thán phục.

Lý Thần lấy đâu ra sự dũng cảm, lấy đâu ra tầm nhìn, mà dám mua cổ phiếu của PCCW?
Thắng bại hai bên đã rõ, giữa đội giao dịch phía dưới đều xảy ra những thay đổi khác thường.

Vốn dĩ buổi sáng, ba giao dịch viên mà Lý Minh Đường dẫn tới nhìn Trương Tự Hưng bằng ánh mắt vô cùng khinh bỉ và coi thường.

Trương Tự Hưng và những người khác dù rất khó chịu nhưng cũng đành chịu, họ buộc phải nghe theo lời Lý Thần, vì vậy chỉ đành ngậm đắng nuốt cay.

Nhưng bây giờ thì khác rồi.

Lý Thần đã thực hiện một đòn phản kích vô cùng đẹp mắt, trực tiếp đẩy Lý Minh Đường từ trên thiên đường xuống địa ngục.

Vì vậy, bây giờ những người dương dương tự đắc đã đổi thành nhóm Trương Tự Hưng rồi.

“Chậc chậc chậc, hai người các cậu nhìn cho kỹ”.

Trương Tự Hưng vắt chéo hai chân, lắc đầu nói với hai cấp dưới của mình: “Sau này khi các cậu chính thức ra nghề, cũng sẽ trở thành một quản lý như tôi, nhưng cần phải có chút tầm nhìn xa, nếu không sẽ giống như một số người, chọn nhầm chủ, thật là mất mặt”.

Những lời này khiến cho ba giao dịch viên trong nhóm của Lý Minh Đường lập tức sa sầm mặt mày, sắc mặt ai nấy khó coi vô cùng.

Nhưng năm đó PCCW chưa từng thấy lần nào tăng mạnh như vậy, khiến cho bọn họ không còn chút lý lẽ nào để phản bác.

Họ cũng phải công nhận rằng, đòn này của Lý Thần thật sự rất đẹp.

Lý Minh Đường nhìn chằm chằm Lý Thần bằng ánh mắt đỏ au như máu, nói bằng giọng cực kỳ u ám: “Có phải mày đã biết tin nội bộ từ sớm rồi không? Có phải Lý Khải cố ý bảo mày dụ tao vào cái bẫy này không?”
Lý Thần bình thản nói: “Phải thì sao mà không phải thì sao?”

Nói xong, Lý Thần quay đầu nhìn Lý Minh Đường, thản nhiên nói: “Có phải cái bẫy hay không, anh cũng thua rồi, nếu đã thua rồi, vậy thì nên thực hiện lời hứa của mình đi”.

Nhẹ nhàng nhường đường, Lý Thần cười nhẹ, nói: “Bò đi, bắt đầu từ đây, bò ra bên ngoài, một vòng quanh sở giao dịch”.

Giận dữ, nhục nhã, phẫn nộ, căm hận.

Hàng loạt cảm xúc đan xen khiến cơ thể Lý Minh Đường khẽ run lên, anh ta nghiến răng nghiến lợi, rơi vào tình thế khó xử.

Nếu như bò thì cả đời này anh ta không cần phải xuất hiện ở Hồng Kông nữa.

Không chỉ riêng anh ta, mà cả nhà họ Lý, thậm chí cả ông nội Lý Vạn Cơ đều sẽ bị người đời sỉ vả.

Lúc này anh ta bò ra ngoài, giây tiếp theo sẽ được lên trang thông tin lớn nhất của Hồng Kông, cả nhà họ Lý của anh ta sẽ mất mặt khắp Hồng Kông.

Nhưng nếu như không bò, người khác thì không bàn tới, nhưng chỉ riêng mình Hoắc Hoàn Vũ đã đủ khiến chuyện này truyền đi khắp nơi, đến lúc đó mình không chỉ mất mặt, còn biến thành một kẻ tiểu nhân.

Dù có lựa chọn thế nào đi chăng nữa thì cũng là ngõ cụt.

Hít sâu một hơi, Lý Minh Đường nhìn chằm chằm Lý Thần, trầm giọng nói: “Làm người phải biết giữ đường lui, mày đừng có ép người quá đáng”.

Lý Thần cười khẽ một tiếng, thản nhiên mà thờ ơ nói: “Tôi ép người quá đáng, thế anh thì sao?”
Sắc mặt Lý Minh Đường đột nhiên đông cứng lại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lý Thần, ở Hồng Kông, nhà họ Lý tao cũng được coi là gia đình giàu có hàng đầu, hôm nay nếu như tao bò ra ngoài, nhà họ Lý nhất định sẽ không tha cho mày”.

“Nào nào nào”.

Hoắc Hoàn Vũ không thích nghe những lời này, nói một cách đầy ẩn ý: “Nói cứ như nhà người khác không phải gia đình giàu có ấy nhỉ, nhà họ Lý anh không phục hả, được thôi, bảo bố anh tới tìm bố tôi? Nếu mà vẫn chưa phục thì bảo ông nội anh tới tìm ông nội tôi, thế nào?”.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 148: 148: Quỳ Xuống


Lý Minh Đường nắm chặt tay, nhìn chằm chằm Lý Thần, không thèm để ý đến lời nói của Hoắc Hoàn Vũ.

Chỉ là nội tâm của anh ta đã chìm xuống tận đáy rồi.

Nếu một mình Hoắc Hoàn Vũ nói ra điều này, có thể không đại diện cho nhà họ Hoắc có ý gì, nhưng Hoắc An Lan cũng không phản đối, hiển nhiên nhà họ Hoắc sẽ hoàn toàn ủng hộ Lý Thần.

Khả năng này khiến Lý Minh Đường rất bất an.

“Lý Thần, đổi cách khác đi, bồi thường gì cũng được”, lời nói của Lý Minh Đường mang hàm ý cầu xin lòng thương xót.

Dù sao thì anh ta cũng định vượt qua cửa ải này trước, sau đó trả thù sau.

Thằng nhãi quê mùa trước mặt này, tạm thời cứ để hắn tự cao tự đại đi, chỉ cần mình nắm bắt được cơ hội, sẽ lấy được mạng của hắn!
“Đổi cái khác cũng được”, khóe miệng Lý Thần cong lên một vòng cung khiến cho người ta phải kinh hãi, nói.

Lý Minh Đường nghe thấy vậy như nhặt được vàng, trong lòng cười như được mùa, quả nhiên Lý Thần sợ rồi, không dám đắc tội với anh ta.

Trong mắt cũng hiện lên một chút khinh thường, Lý Minh Đường nói: "Nói đi, bao nhiêu".

Nhà quê cũng chỉ là nhà quê thôi, hiểu biết ít, vài đồng bạc là có thể giải quyết được rồi.

Xem ra hôm nay, chẳng qua là hắn may mắn mà thôi.

Lý Minh Đường trong lòng nghĩ.

"Quỳ xuống".

Khi hai chữ này truyền đến, Lý Minh Đường còn tưởng rằng mình đã nghe nhầm.

Ngay cả Hoắc Hoàn Vũ cùng Hoắc An Lan cũng đều trợn tròn mắt.

Quỳ xuống!?
Lý Thần bắt Lý Minh Đường quỳ xuống!?
Đối mặt với Lý Minh Đường đang trợn tròn mắt không tin, nụ cười trên khóe miệng Lý Thần càng lộ rõ: "Sao, anh không nghe rõ sao? Tôi bảo anh quỳ xuống".

Lý Minh Đường như từ thiên đường rơi xuống địa ngục, gầm lên: "Đừng mơ!"
Lý Thần lạnh lùng nói: "Được, có khí chất đấy, thế thì bò ra ngoài đi".

"Từ đây bò ra, còn bò một vòng trước mắt bao người hay là ở đây quỳ xuống trước mặt tôi, anh chọn đi".

Lý Thần ngồi ở trên sô pha, dùng ánh mắt cợt nhả nhìn Lý Minh Đường, nhẹ giọng nói: "Mau quyết định đi, tôi không có nhiều kiên nhẫn đâu".

Lý Minh Đường nghiến răng, thân thể nhẹ run lên, bàn tay nắm thành nắm đấm, gân xanh nổi lên cuồn cuộn.

Rõ ràng tâm trạng của Lý Minh Đường lúc này vô cùng căng.

Hoắc Hoàn Vũ thậm chí không dám thở mạnh.

Nói thẳng ra, hôm nay anh ta cuối cùng cũng đã được thấy cái gọi là ngông cuồng là như nào rồi.

Sự ngông cuồng của bản thân anh ta chả khác nào trò chơi con nít.

Ví dụ như đối mặt với Lý Minh Đường, Hoắc Hoàn Vũ không sợ nhưng anh ta cũng có chừng mực.

Anh ta thật sự không dám bắt Lý Minh Đường quỳ xuống trước mặt mình.

Nhưng bây giờ, Lý Thần lại làm thế.

Hoắc Hoàn Vũ đột nhiên cảm thấy những việc mình làm trước đây thật sự quá ngây thơ và nhàm chán.

Vô vị chán ngắt.

Làm người nên giống như Lý Thần chứ.

Ra vẻ rõ là oai phong lẫm liệt, giẫm lên nhà có thế lực ghê gớm nhất.

"Lý Thần".

Hoắc An Lan bước đến bên cạnh Lý Thần nói nhỏ: "Ông nội anh ta có quan hệ cũ với ông nội tôi từ thuở xưa, hơn nữa anh ta cũng là con ông cháu cha, hay là thôi cho qua đi?"
Lý Thần nhìn Hoắc An Lan, cau mày nói: "Cô đang xin thay cho hắn đấy à?"
Hoắc An Lan bất đắc dĩ nói: "Bỏ đi! Dù sao quan hệ giữa bốn đại gia tộc rất phức tạp.

Tương lai anh còn cần phát triển ở Hồng Kông.

Có một số việc không thể làm quá".

Lý Thần cau mày không nói gì.

Nhưng thật ra, trong lòng Lý Thần đang khen Hoắc An Lan.

Lý Minh Đường có quỳ gối hay không, theo quan điểm của Lý Thần, hoàn toàn không quan trọng.

Anh ta không quỳ, Lý Thần cũng chả mất gì.

Ngược lại, chỉ những lợi ích thiết thực nhất mới là thực tế.

Những lời của Hoắc An Lan đã gỡ rối cho tình hình.

"Đúng! An Lan nói đúng!", Lý Minh Đường thấy mọi chuyện đã có chiều hướng tốt hơn, cũng không quan tâm đến sự oán hận của mình đối với Lý Thần, vội vàng nói: "Mười triệu! Tôi sẵn sàng trả mười triệu! Chuyện này bỏ qua đi!".
 
Vận May Đổi Đời
Chương 149: 149: Tiền Ở Đâu Ra Dễ Kiếm Vậy


Vừa nói, Lý Minh Đường vừa nhìn Lý Thần đầy hy vọng.

Nếu như Lý Thần không nhượng bộ, hôm nay anh ta sẽ thân bại danh liệt mất, đó là điều mà Lý Minh Đường hoàn toàn không muốn nhìn thấy, mười triệu cũng không phải là nhiều, so với quỳ xuống hay bò ra ngoài, Lý Minh Đường muốn dùng tiền giải quyết hơn!
“Một trăm triệu, tôi sẽ tha cho anh đi”, Lý Thần nhẹ giọng nói.

Nghe vậy, Lý Minh Đường nghiến răng nhìn chằm chằm vào Lý Thần, mẹ nó, chặt đẹp đấy!
Cho dù có tiền, nhưng lúc này anh ta cũng cảm thấy vô cùng xót ruột!
"Này, anh Lý, mất tiền còn có thể kiếm lại được chứ mất mặt thì thôi luôn đấy".

Hoắc Hoàn Vũ ân cần nhắc nhở anh ta, nhưng nụ cười trộm trên mặt lại giống cười trên nỗi đau khổ của người khác.

Lý Minh Đường nghiến răng, lấy một tờ ngân phiếu từ trong túi ra, viết rồi đưa cho Lý Thần.

"Coi như mày giỏi!"
"Cảm ơn anh Lý đã hảo tâm đóng góp".

Lý Thần nhận tờ ngân phiếu và cười khúc khích.

Lý Minh Đường nghiến răng, nhìn sâu vào Lý Thần, chế nhạo: "Đừng tự đắc quá sớm.

Thành phố Hông Kồng tuy không lớn, nhưng mỗi ngày đều có rất nhiều chuyện xảy ra.

Sau này…chúng ta sẽ còn có cơ hội tái đấu!"
Nói xong, Lý Minh Đường quay đầu mang theo giao dịch viên của mình rời đi.

"Đậu, không được thấy thằng đó quỳ xuống, tiếc vãi".

Vẻ mặt của Hoắc Hoàn Vũ có chút thất vọng, tuy rằng vừa rồi nhắc nhở Lý Minh Đường, nhưng thật ra muốn nhìn anh ta quỳ xuống hơn.

“Nếu anh ta quỳ xuống, tất nhiên sẽ rất đã, nhưng ngoài cái đó ra, chúng ta sẽ không được gì, còn có thêm kẻ thù mang họ Lý này”, Lý Thần nói.

Hoắc An Lan gật đầu nói: "Lý Thần nói đúng.

Bình thường đám con cháu chúng ta đánh nhau làm loạn, phụ huynh sẽ không thèm đoái hoài đâu, nhưng nếu thật sự bị ép quỳ, đây chắc chắn là bộ mặt của nhà họ Lý, họ sẽ không để yên đâu".

Lý Thần lắc lắc ngân phiếu nói: "Lùi một bước để tiến hai bước, có quỳ xuống hay không, chúng ta cũng không được gì.

Ngược lại hiện tại đã là kết quả tốt nhất rồi, 100 triệu, kiếm đâu ra dễ thế này chứ?"
“Tôi nghĩ anh kiếm được phết đấy”, Hoắc Hoàn Vũ lẩm bẩm.

“Đi thôi, về đi”, Lý Thần cười.

Vốn dĩ Lý Thần định trực tiếp trở về khách sạn, nhưng sau khi Hoắc An Lan nhận được điện thoại của Hoắc Chấn Châu trên đường, nghe thấy Hoắc An Lan nói rằng có tin tức từ làng giải trí, Lý Thần liền thay đổi ý định, cùng đám Hoắc Hoàn Vũ về nhà họ Hoắc.

Nhà họ Hoắc, lại tới rồi, Lý Thần đã quen với nơi này nhiều hơn so với lần trước.

"Lý Thần, mấy ngày không gặp rồi".

Hoắc Chấn Châu bắt tay Lý Thần, vỗ vai Lý Thần cười trìu mến.

Hoắc Hoàn Vũ ở bên cạnh ghen nổ phổi, là con ruột của ông ấy, anh ta chưa bao giờ được Hoắc Chấn Châu đối xử ân cần như vậy.

“Hai ngày”, Lý Thần cười.

“Đi, vào nhà ăn cơm”, Hoắc Chấn Châu xua tay nói.

Bữa tối hôm nay, ông cụ Hoắc đi dưỡng bệnh rồi nên không có ở nhà.

Hoắc Chấn Châu đang ngồi ở ghế chính, nghe Hoắc Hoàn Vũ và Hoắc An Lan nói chuyện hôm nay, thỉnh thoảng ánh mắt lại hiện lên vẻ kỳ quái.

“Bố có biết chút về chuyện của PCCW.

Để thâm nhập thị trường châu Âu, Lý Gia Thành và Lý Khải đã chuẩn bị hơn một năm và đã làm rất nhiều việc”.

"Bố biết họ sẽ thành công, nhưng bố không ngờ lại thành công nhanh như vậy".

Nói rồi, Hoắc Chấn Châu nghiêm túc nhìn Lý Thần hỏi: "Cháu thực sự tính ra kết quả này dựa vào tin tức trên tạp chí sao?"
Lý Thần cười và nói: "Điều đó không hoàn toàn đúng.

Trên thực tế, cháu vẫn luôn quan tâm đến các ngành công nghiệp dưới trướng Lý Gia Thành, tương lai có thể sẽ có một làn sóng giá trị gia tăng lớn".

"Hôm nay thực sự chỉ là một sự trùng hợp, cháu cũng không chắc PCCW sẽ tung tin ra trong hôm nay"..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 150: 150: Mục Tiêu


Hoắc Chấn Châu lúc này mới gật đầu, nếu không việc có thể ngửi thấy cơ hội kinh doanh khổng lồ này chỉ từ tin tức của một tạp chí, thì tài năng của Lý Thần quả thực quá đáng sợ và ảo diệu.

Nhưng dù vậy cũng đủ chứng minh khiếu kinh doanh của Lý Thần vượt xa người thường.

Phải biết, với tư cách là người đứng đầu nhà họ Hoắc, Hoắc Chấn Châu dương nhiên nắm trong tay rất nhiều thông tin nội bộ mà không ai khác có thể biết được, dù vậy Lý Thần chỉ cần dựa vào mấy thông tin để nắm được chân tướng.

Cái này người thường làm sao có thể làm được.

"Lựa chọn cuối cùng của mấy đứa cũng rất tốt.

Ông nội của Lý Minh Đường cũng được coi là đức cao vọng trọng.

Mấy năm qua, vì một số việc mà vẫn nợ ân tình với nhà bên đó, nên giờ nể mặt cậu ta, cũng coi như cần thiết".

Khi Hoắc Chấn Châu biết được Lý Thần không để Lý Minh Đường chó cùng rứt giậu mà chọn một trăm triệu nhân dân tệ để giải quyết, ông ấy đã hết lời khen ngợi.

"Đương nhiên, đối với Lý Thần cháu, cháu không cần báo đáp ân huệ của nhà họ Hoắc, nhưng sau này vẫn phải tạo dựng được chỗ đứng ở thành phố Hồng Kông.

Thành phố Hồng Kông khác với những nơi khác.

Rất coi trọng quan hệ giữa người với người.

Nếu đắc tội với nhà họ Lý, sẽ gây bất lợi cho sự phát triển sau này".

Lý Thần thờ ơ nói: "Cháu không nghĩ đến điều đó nhiều như vậy.

Sự tôn trọng là dựa trên việc mình làm ra, chứ không phải của bố thí của người khác".

"Cho nên thái độ của nhà họ Lý thật ra cũng không ảnh hưởng gì lớn đến cháu.

Cháu chỉ cảm thấy việc có được một trăm triệu kia rõ ràng là có lợi hơn là quỳ thôi".

Hoắc Chấn Châu cười nói: "Được, được lắm, chú dường như không cảm nhận được sự kiêu ngạo của người trẻ tuổi trong cháu, đặc biệt là một thanh niên thành đạt, phần lớn đều là cậy tài khinh người, nhưng cháu thì khác.

Khi nói chuyện với cháu, chú luôn có cảm giác như đang nói chuyện với đồng nghiệp vậy".

“Là chú Hoắc nâng đỡ, nể mặt cháu thôi ạ”, Lý Thần cười.

“Chú Hoắc, cháu mời chú một ly”, Lý Thần cười nâng ly.

“Haha, được”, Hoắc Chấn Châu cụng ly với Lý Thần, cười sảng khoái.

Nhìn Lý Thần và Hoắc Chấn Châu với vẻ mặt chán nản, Hoắc Hoàn Vũ trực tiếp ngắt lời họ.

"Bố, trước đó không phải nói về công ty giải trí, liên lạc cũng hòm hòm rồi mới nói bọn con đưa Lý Thần về sao?"
Hoắc Chấn Châu nghe xong liền gật đầu nói với Lý Thần: "Cháu cũng là may đấy, sau khi cháu đề cập với chú, chú đã phái người đi điều tra, phát hiện có hai công ty giải trí thực sự có ý định bán ra”.

"Theo yêu cầu của cháu, loại trừ một số công ty mới thành lập, sau đó loại trừ một số công ty có yêu cầu cao.

Cuối cùng, chú đã chọn giúp cháu một công ty".

"Công ty này là công ty phân phối phim top 5 khi các bộ phim điện ảnh về Thành phố Hồng Kông trở nên phổ biến ở châu Á vào những năm 1990".

Lý Thần hơi nhướng mày nói: "Chú Hoắc có phải đang nói về công ty điện ảnh Hoan Ngu không?"
Lần này, Hoắc Chấn Châu thực sự kinh ngạc.

"Làm sao cháu biết? Tin tức công ty điện ảnh Hoan Ngu sắp bán ra bây giờ, ngoài chú ra, không có đến năm người ở Hông Kồng biết đâu.

Lần này, cháu không thể đoán ra từ một tờ tạp chí, đúng không?"
Lý Thần cười nói: "Đương nhiên là không rồi, nhưng chú Hoắc, trước đây chú nói công ty này từng nằm trong top 5 công ty điện ảnh hàng đầu Hông Kồng, vậy thì mục tiêu giảm xuống chỉ còn năm công ty".

"Công ty điện ảnh Hoàn Á, EEG và National Star Movies đều không phải".

(EEG: là một công ty biểu diễn nghệ thuật và giải trí trực thuộc Tập đoàn Emperor)
"Có sự hỗ trợ của các đại gia Hồng Kông đằng sau công ty Hoàn Á sẽ không thiếu tiền".

"EEG là một tập đoàn lớn, ngành công nghiệp cốt lõi của nó là giải trí, vì vậy không thể xem xét việc bán tài sản của ngành giải trí được"..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 151: 151: May Mắn


"Đối với National Star Movie, ông chủ của nó là anh em nhà Hướng Thị nổi tiếng.

Họ kiếm tiền nhờ vào phim ảnh, không thể bảo họ bán đi bát cơm của mình được".

"Về phần Thiệu Thị, càng không cần nói tới, quyền lực của ông ấy hẳn là không yếu hơn bất kỳ gia tộc giàu có nào, cũng không có khả năng sẽbán đi".

Nói đến đây, Lý Thần xòe tay ra cười: "Dùng phương pháp loại trừ, không phải sẽ còn lại Hoan Ngu sao?"
Hoắc Chấn Châu gật đầu lắng nghe, cuối cùng thốt lên: "Đúng vậy, thật sự là Hoan Ngu, Lý Thần, bây giờ chú rất biết ơn vì chú và cháu là đồng minh kinh doanh chứ không phải kẻ thù".

“Chú Hoắc, bên Hoan Ngu có phải định bán thật không?”, Lý Thần hỏi.

Hoắc Chấn Châu gật đầu nói: "Lâm Minh, sếp của Hoan Ngu, là bạn bè của chú đã nhiều năm".

.

đam mỹ hài
"Công ty điện ảnh Hoan Ngu là nhánh thuộc tập đoàn quốc tế Hoan Ngu, cũng dựa vào phim ảnh kiếm được kha khá, nhưng vài năm gần đây, ngành công nghiệp điện ảnh ở thành phố Hồng Kông đã bắt đầu suy thoái".

"Chính vì điều này mà ông ấy có ý định chuyển trọng tâm từ lĩnh vực điện ảnh sang quản lý tài sản tài chính, đi theo con đường quốc tế hóa, vì vậy ông ấy có ý định tách toàn bộ ngành giải trí ra và bán riêng".

Nghe những lời của Hoắc Chấn Châu, Lý Thần cảm thấy Lâm Minh, ông chủ của công ty Hoan Ngu, quả là có tầm nhìn xa trông rộng.

Trong kiếp trước, đỉnh cao của điện ảnh Hồng Kông là những năm 1990.

Loạt phim ‘Người trong giang hồ’ và ‘Thần bài’, cũng như series của Châu Tinh Trì, đã nâng đỡ tuổi trẻ của cả một thế hệ.

Tuy nhiên, sau năm 2000, nó bắt đầu suy thoái, tình trạng này tiếp tục cho đến năm 2020 mà không hề thuyên giảm.

Tuy nhiên, kiếp trước Lâm Minh không hề bán công ty điện ảnh này đi.

“Ông ấy định bán bao nhiêu?”, Lý Thần hỏi.

Hoắc Chấn Châu khẽ cau mày nói: "Đây chính là điểm khó xử trong chuyện này.

Nói thật, nếu không phải công ty công ty Hoan Ngu này đáp ứng đầy đủ yêu cầu của cháu, chú đã loại nó rồi".

"Khuynh hướng đầu tiên của Lâm Minh là tìm một người mua có thế lực, sau đó dùng phương thức đổi cổ phần, đổi lấy cổ phần trong tay người mua có thế lực lớn kia".

"Nếu muốn mua bằng tiền mặt, giá chào bán của toàn bộ Hoan Ngu không dưới hai tỷ".

Sau khi nghe những gì Hoắc Chấn Châu nói, Lý Thần đã hiểu tại sao kiếp trước công ty điện ảnh Hoan Ngu không bán được.

Lâm Minh này quả thực là ngáo tiền rồi.

Hai tỷ là gì chứ, số tiền Lý Thần bỏ ra để đổi lấy cổ phần của Tencent chỉ là 10 triệu.

Mặc dù Tencent là một công ty mới thành lập, còn lâu mới trở thành một nhân tố phát triển.

Nhưng theo quan điểm của Lý Thần, ngay cả khi công ty Hoan Ngu hiện tại nắm giữ rất nhiều bản quyền phim và tài nguyên liên quan đến rạp chiếu, thì nhiều nhất cũng chỉ là 1,5 tỷ.

Với mức giá như vậy, có điên mới đi mua.

Chẳng trách kiếp trước công ty điện ảnh Hoan Ngu cuối cùng đã không bán được.

“Giá trị thị trường của toàn bộ công ty quốc tế Hoan Ngu chỉ là 5 tỷ, thế mà một công ty con về điện ảnh lại bán với giá hai tỷ, chặt chém quá”, Hoắc An Lan cau mày.

“Cũng không thể nói như vậy”, Lý Thần lắc đầu.

"Rất nhiều thứ không thể đo lường đơn giản bằng giá trị thị trường.

Khi gặp thứ mình thích, chi nhiều tiền hơn một chút cũng không sao.

Khi gặp thứ mình không thích, dù là thấp hơn giá thì trường cũng không muốn mua".

Hoắc Chấn Châu cười nói: "Đây quả thực là sự thật.

Công ty có bước tiến đến độ như Hoan Ngu, có tràn giá cũng là bình thường".

"Xét cho cùng, mặc dù phim của Hông Kồng không còn hay như trước, nhưng thị trường vẫn còn đó.

Hơn nữa, với tư cách là top 5 công ty hàng đầu trên thị trường, công ty điện ảnh Hoan Ngu có đầy đủ hệ thống ngành tốt nhất"..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 152: 152: Tiệc Từ Thiện


"Có thể nói, nếu Lý Thần cháu thực sự có ý định tiến vào làng giải trí, bỏ thêm một ít tiền để mua công ty điện ảnh Hoan Ngu chắc chắn là công việc kinh doanh có lãi ổn định, không lỗ.

Thời gian và nhân công tiết kiệm được không thể đo đếm được".

"Tuy nhiên, như thế cũng không thể vô cớ làm công tử Bạc Liêu được, chú Hoắc, giúp cháu hẹn với sếp Lâm.

Cháu hy vọng có thể nói chuyện trực tiếp với ông ấy", Lý Thần nói.

Hoắc Chấn Châu gật đầu nói: "Nếu cháu nghĩ cần phải nói chuyện, chú rất sẵn lòng làm cầu nối.

Như này đi, ngày mốt sẽ có tiệc từ thiện.

Bọn chú, những doanh nhân giàu có thành phố Hông Kồng, về cơ bản đều sẽ đến tham gia, lúc đó cháu sẽ đến cùng với An Lan".

"Tiệc từ thiện?"
Lý Thần có chút xúc động.

Ở kiếp trước trong các bộ phim điện ảnh Hồng Kông và phim truyền hình Hồng Kông, không ít những người giàu có tham dự các buổi tiệc từ thiện.

Không khác gì việc đem ra mấy đồ nhỏ lẻ ra để bán đấu giá, sau đó số tiền thu được sẽ được sử dụng để quyên góp cho những người nghèo.

Nói một cách đơn giản, nó là nơi để những người giàu giao lưu, nhân tiện, bỏ ra một số tiền để mua một danh tiếng tốt.

Có những cuộc đấu giá từ thiện như vậy ở khắp nơi trên thế giới, nhưng chỉ những người giàu ở thành phố Hồng Kông là thích kiểu làm màu này nhất.

Nhưng không ngờ sau khi tái sinh sẽ đến lượt anh tham gia đấu giá từ thiện kiểu này.

“Sao hả?”, Hoắc Chấn Châu hỏi khi thấy Lý Thần có vẻ kỳ lạ.

Ông ấy cho rằng Lý Thần không thích loại tiệc này.

“Không, chỉ là cháu chưa từng tham gia, có chút tò mò thôi”, Lý Thần cười.

Hoắc Chấn Châu cười nói: "Kỳ thực, đó là nơi mọi người nói chuyện, gặp gỡ bạn bè mới quen, sau đó, bỏ ra một số tiền mua thứ có thể không gặp lại lần thứ hai trong đời này, từ đó có được cái danh tốt thôi".

"Nơi như này Hoàn Vũ là quen nhất, đến lúc đó để nó dẫn cháu theo".

Hoắc Hoàn Vũ cười nói: "Kỳ thực là nơi để người ta ra oai ấy mà, đây là thứ anh giỏi nhất rồi còn gì".

Hoắc Hoàn Vũ đang đắc ý thì bị Hoắc Chấn Châu lườm một cái, lập tức nghiêm túc không dám giỡn nữa.

“Được rồi, ngày mốt cháu sẽ đến đúng giờ”, Lý Thần nói.

Từ biệt thự nhà họ Hoắc, vẫn là Hoắc Hoàn Vũ làm tài xế đưa Lý Thần trở về khách sạn.

Nhưng bây giờ, Hoắc Hoàn Vũ không hề cự tuyệt nhiệm vụ này.

Ba hoa khoác lác suốt dọc đường, Hoắc Hoàn Vũ chuồn đi sau khi tiễn Lý Thần về khách sạn, rõ ràng phương hướng của anh ta không phải về nhà, mà là đến nơi nào đó để vui chơi hưởng lạc.

Lý Thần chả buồn quản lý.

Trở về khách sạn, như thường lệ, thảo luận kế hoạch công ty với đám Mã Hoa Đằng, sau khi hoàn tất, trời đã khuya.

Sau cuộc họp, Lý Thần gọi cho Tô Vãn Thanh.

“Cậu còn chưa đi nghỉ sao?”, Lý Thần hỏi.

“Đang đợi cuộc gọi của cậu đấy”, giọng nói của Tô Vãn Thanh vẫn nhẹ nhàng như mọi khi.

Lý Thần cười nói: "Công ty gần đây xảy ra nhiều chuyện không?"
“Chuyện của công ty vẫn tốt, nhưng học kiến thức tài chính có chút khó, quá phức tạp”, Tô Vãn Thanh kiệt sức nằm trên giường nói.

“Mọi việc đều có quá trình, đừng quá nóng vội, cứ từ từ mà làm, mệt chết thì tôi không đền nổi đâu”, Lý Thần cười.

Tô Vãn Thanh khịt mũi: "Cậu còn biết lo tôi mệt sao? Một mình đến thành phố Hồng Kông bao nhiêu ngày như vậy rồi, cũng chả nói sẽ về sớm".

“Vẫn đang làm việc, đợi đến khi xong xuôi tôi sẽ về ngay”, Lý Thần nói.

Tô Vãn Thanh lật người nói: "Nhân tiện, bố tôi nhờ tôi nói với cậu là khi nào trở về đại lục thì đến tìm ông ấy.

Xem ra đã có manh mối về công ty giải trí ở đại lục rồi, đợi cậu quay lại nói chuyện".

"Chờ tôi về xử lý nhé, chuyện ở thành phố Hồng Kông quan trọng hơn"..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 153: 153: Học Trò Của Lafayette


"Được, vậy cậu cứ xử lý xong chuyện của thành phố Hồng Kông trước đi!"
"Đừng lo, tôi sẽ về sớm thôi".

Lý Thần hàn huyên vài câu với Tô Vãn Thanh, sau khi cúp điện thoại, anh cũng không đi nghỉ ngay lập tức.

Thay vào đó, anh sử dụng máy tính của khách sạn để xem lại một số tin tức và viết vài tóm tắt vào cuốn sổ mà anh mang theo bên mình.

Mặc dù tái sinh là lợi thế lớn nhất của Lý Thần, nhưng theo thời gian, lợi thế của Lý Thần sẽ dần suy yếu.

Bất kể kiếp trước hay kiếp hiện tại, Lý Thần chưa bao giờ là người có thói quen há miệng chờ sung.

Vì vậy, việc học và làm chủ tin tức tư vấn cần thiết hàng ngày là một khóa học bắt buộc không thể bỏ qua.

Những người làm việc chăm chỉ không nhất định sẽ thành công, nhưng những người thành công nhất định đã làm việc chăm chỉ.

Lý Thần tin vào điều này.

Ngày hôm sau, Hoắc An Lan đến khách sạn và mang cho Lý Thần một bộ vest rõ ràng là đã được đặt may sẵn.

“Dùng nó cho bữa tiệc từ thiện vào ngày mai”, Hoắc An Lan đưa quần áo cho Lý Thần và nói.

“Làm sao cô biết được kích thước của tôi?”, Lý Thần ngạc nhiên hỏi.

Hoắc An Lan đắc ý nói: "Ngoài tư cách là cô hai nhà họ Hoắc, tôi còn là một nhà thiết kế.

Đối với một nhà thiết kế như tôi, dùng mắt làm thước đo kích thước không phải chuyện gì quá khó".

Đó là lần đầu tiên Lý Thần biết Hoắc An Lan là nhà thiết kế, vô cùng hứng thú nói: "Vậy cô đã thiết kế bộ đồ này cho tôi à?"
Hoắc An Lan cười tủm tỉm: "Tôi nào có ghê gớm được thế, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi mà thiết kế được một bộ.

Đây là bộ tôi thiết kế trước đây.

Thầy giáo nói không tồi, cho nên tôi đã giữ lại, anh là người đầu tiên mặc nó đấy".

“Ai là thầy của cô thế?”, Lý Thần hỏi.

“Karl Lafayette”, Hoắc An Lan đáp.

Lý Thần kinh ngạc nhìn Hoắc An Lan: "Lafayette đó ấy hả!?"
“Anh biết thầy ấy à?”, lần này đến phiên Hoắc An Lan kinh ngạc.

“Nhiều hơn là biết”, Lý Thần nhún vai.

Nói thật, nếu không phải ở hậu thế Lafayette qua đời vào năm 2019 và cả thế giới truyền tai nhau về tên tuổi của ông ấy, thì Lý Thần thực sự sẽ không biết ông ấy.

Nhưng không thể phủ nhận rằng ông già Lafayette b**n th** này là một ông trùm hàng đầu trong giới thời trang.

Dù sao, không phải ai sau khi chết đi cũng có người quay một bộ phim tài liệu để tưởng nhớ cái chết của họ.

"Cô là học trò của Lafayette, cô có hứng thú với việc mở xưởng thiết kế thời trang không? À, tôi có thể đầu tư", Lý Thần cười.

Hoắc An Lan hậm hực nói: "Thầy nói tôi còn non lắm, trước khi học thành nghề thì không được phép ra ngoài mở xưởng, làm thật mất mặt thầy ấy".

Lý Thần cười, kiểu nhận xét này thực sự giống với phong cách của Lafayette.

Vào phòng ngủ, Lý Thần thay bộ đồ rồi đi ra.

Lý Thần thường mặc quần áo rộng rãi và giản dị, áo phông và quần thể thao, hoặc áo khoác, hiếm khi mặc trang phục lịch sự như vậy.

Khi Hoắc An Lan nhìn thấy Lý Thần trong bộ vest, mắt cô ấy sáng lên.

Nói thẳng ra, tướng mạo của Lý Thần vốn rất đẹp trai.

Không phải kiểu đẹp trai mặt búng ra sữa, mà là kiểu đẹp trai thuần khiết nam tính, đường cong khuôn mặt mềm mại vừa phải, lông mày sắc như kiếm, Lý Thần chính là kiểu người này.

Hơn nữa, Lý Thần có thể hình vừa phải, không bị gầy hay sồ sề, lại có khung xương vai rộng nên anh giống kiểu giá treo quần áo tự nhiên như vậy.

Bất kể là quần áo gì mặc lên người Lý Thần đều hợp cả..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 154: 154: Mập Mờ


Đặc biệt là đối với những bộ đồ yêu cầu hình thể, trông Lý Thần càng thêm khí chất.

“Sau khi nhìn thấy anh, tôi cảm thấy cái gọi là cậu chủ ở Hồng Kông, ai nấy đều quá ẻo lả, chả ra dáng đàn ông gì cả”, Hoắc An Lan chân thành nói.

“Cảm ơn lời khen của cô”, Lý Thần đứng trước gương nhìn mình, mỉm cười.

Trên thực tế, anh khá hài lòng với hình tượng của mình.

Những người như Lafayette chọn học sinh, không nhìn vào gia đình giàu có hay xuất thân như thế nào.

Ở thành phố Hồng Kông, hay trong giới Hoa Hạ, nhà họ Hoắc quả thật là một gia tộc thâm sâu, nhưng nếu ném ra phạm vi thế giới, sẽ có người còn mạnh hơn nhà họ Hoắc.

Vì vậy, việc Lafayette chọn học trò, phần lớn là xem tài năng và phong cách cá nhân có phù hợp với sở thích của mình hay không.

Hoắc An Lan có thể trở thành học trò của Lafayette, chứng tỏ cô ấy phải có tài thiết kế thiên phú.

Bộ đồ do Hoắc An Lan thiết kế tuy đơn giản nhưng không đơn điệu, sạch sẽ gọn gàng, không có thiết kế hoa văn quá phức tạp mà thiết kế đơn giản nhất tạo cảm giác thông thoáng tối đa.

“Còn thiếu một thứ”, Hoắc An Lan đột nhiên tiến lên.

Cô ấy đứng trước mặt Lý Thần, không biết từ lúc nào đã lấy ra một chiếc nơ đen tuyền.

Khẽ ngẩng cổ vươn cánh tay thon dài về phía trước, Hoắc An Lan lật cổ áo sơ mi của Lý Thần lên, sau đó vòng tay qua cổ Lý Thần và thắt nơ cho anh.

Vào lúc này, khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức cùng với hô hấp của hai người, Lý Thần thậm chí còn hơi cảm giác được cơ thể Hoắc An Lan đang phập phồng, vô ý cũng có thể đụng phải.

Bởi vì Hoắc An Lan đang thắt nơ cho anh, Lý Thần cũng cúi đầu để hợp tác với cô ấy, cái cúi đầu này….

Nói thẳng ra, xét về cơ thể, Hoắc An Lan có thể vượt mặt tất cả những người phụ nữ mà Lý Thần từng gặp.

Làn da trắng như sữa lộ ra một chút hồng anh đào khỏe khoắn, mịn màng như ngọc, cho dù là ánh mắt cũng sẽ thuận theo đó mà nhìn xuống dưới.

Giữa hơi thở phập phồng, chỉ một ánh mắt nhìn thoáng qua cũng có thể hút linh hồn của người ta đi mất.

Có thể là do đã thắt nơ xong, cũng có thể là nhận ra khoảng cách giữa hai người quá gần, Hoắc An Lan lùi lại một bước.

Bước này cũng khiến cho đầu óc chứa đầy hương thơm và mê muội của Lý Thần như bừng tỉnh.

“Đeo xong rồi”, giọng nói bình tĩnh của Hoắc An Lan ẩn chứa một chút ý tứ.

Có thể nói gì để giảm bớt sự bối rối vào lúc này bây giờ?
Đừng nói gì cả.

Nói bất cứ điều gì cũng sẽ khiến con gái nhà người ta cảm thấy ngại ngùng và hoảng sợ.

Lý Thần có vẻ là người từng trải, khéo léo né tránh tình huống đó, bình tĩnh quay người lại đối mặt với gương, nhìn chính mình đang đeo nơ trong gương, cười nói: "Nhìn đẹp đấy".

Câu ‘nhìn đẹp đấy’ này không biết là ám chỉ chính anh hay là Hoắc An Lan nữa.

"Vậy tôi về trước đây, ngày mai gặp lại".

Giọng nói Hoắc An Lan có chút vội vàng, nói xong liền xách túi chạy đi.

Nhìn vào gương, Lý Thần cười thầm, khóe miệng Lý Thần trong gương cũng nhếch lên một vòng cung ẩn ý, cợt nhả mà xấu xa.

"Mai gặp lại!".
 
Vận May Đổi Đời
Chương 155: 155: Nào Có Thoải Mái Bằng Làm Ông Chủ


Ngày hôm sau, vào buổi chiều, Hoắc An Lan và Hoắc Hoàn Vũ đến khách sạn đón Lý Thần từ sớm.

Tham gia bữa tiệc trang trọng như vậy, tất nhiên không thể tự mình lái xe, cho nên lần này hai anh em họ đã bảo tài xế lái một chiếc Rolls Royce khác ở nhà đến đây.

Hoắc Hoàn Vũ cũng mặc vest, nhìn thấy Lý Thần đi ra từ khách sạn, anh ta trợn tròn mắt, vẻ mặt kiểu “vãi”.

"Với hình tượng này anh còn cần mua công ty giải trí làm gì nữa.

Trực tiếp đi đóng phim nhất định sẽ nổi đình nổi đám đấy", Hoắc Hoàn Vũ ghen tị nói.

Vào trong xe, Lý Thần cười nói: "Đóng phim rõ mệt mỏi, sao mà thoải mái bằng làm ông chủ được?"
Hoắc Hoàn Vũ bụm miệng, vừa định nói gì đó, anh ta đột nhiên chú ý tới điều gì đó, nhìn chằm chằm bộ đồ của Lý Thần.

Mấy giây sau, Hoắc Hoàn Vũ kêu lên một tiếng, vừa tức giận vừa ghen tị, buồn bực nói: "Hoắc An Lan, đây có phải là bộ quần áo do em thiết kế không!?"

"Anh bảo em may cho anh một bộ, em sống chết không chịu, hóa ra là đợi Lý Thần à!?"
"Anh là anh em đây! Anh trai ruột đấy! Ngoài bố mẹ và ông nội ra, anh là người thân thiết nhất với em đấy, sao em có thể đối xử với anh thế chứ!?"
Nghe Hoắc Hoàn Vũ r*n r* như con chó bại trận bằng vẻ mặt không kiên nhẫn, Hoắc An Lan nghiêm mặt nói: "Ồn ào cái gì, sợ đám phóng viên không nghe thấy hay gì".

Hoắc Hoàn Vũ lộ vẻ phẫn nộ cùng bất bình.

Khách sạn The Peninsula, là khách sạn 5 sao siêu sang hàng đầu ở thành phố Hồng Kông, là nơi thích hợp nhất để tổ chức những bữa tiệc từ thiện tiêu chuẩn cực cao.

Khi đám Lý Thần đến, thảm đỏ bên ngoài khách sạn đã chật cứng người.

Tất cả các phóng viên, vệ sĩ, quần chúng đều được bố trí hai bên một cách có trật tự.

Thỉnh thoảng, một chiếc ô tô sang trọng đỗ trước thảm đỏ, sau đó cửa mở, chủ nhân bước vào trong.

Cũng giống như lễ trao giải.

Chỉ là tại lễ trao giải, những nhân vật chính bước xuống xe đều là những ngôi sao.

Mà ở cái nơi giao tiếp giữa những người quyền lực với nhau này, các ngôi sao chỉ có thể làm nền cho những người giàu có kia thôi.

Dù bạn là người nổi tiếng cỡ nào và có bao nhiêu người hâm mộ thì ở đây bạn vẫn luôn phải cẩn trọng từng li từng tí, vì sợ nói sai làm sai điều gì, xúc phạm đến một ông lớn trong giới nào đó.

Những bi kịch tương tự không phải là chưa từng xảy ra.

Trước những người quyền lực, những minh tinh đó chả khác gì so với mấy ả đào kép.

Là một trong tứ đại gia tộc hàng đầu, quy mô ra sân của nhà họ Hoắc có thể nói là cực kỳ cao cấp.

Dành ra khoảng thời gian năm phút giữa việc đón tiếp người trước và người sau chỉ để nghênh đón xe của nhà họ Hoắc.

Đối với nhiều người trong cuộc, nhà họ Hoắc không có gì mới mẻ và li kỳ, mọi người đều là đối thủ hoặc bạn bè cũ, họ quan tâm nhiều hơn đến Lý Thần, người mới đi cùng nhà họ Hoắc.

Đặc biệt là Lưu Đại Hùng, ông ta nhận được tin rằng nhà họ Hoắc sẽ đưa Lý Thần đến buổi tiệc từ thiện.

"Lý Thần sẽ đến tối nay".

Lưu Đại Hùng nhẹ nói với Lưu Tử Hào bên cạnh.

Nghe thấy tên của Lý Thần, khóe miệng Lưu Tử Hào giật giật, vẻ mặt u ám.

"Bố sẽ đi giao lưu với một vài người bạn cũ.

Nếu hắn đến, mày tìm cách làm cho hắn bẽ mặt chút, coi như trả miếng đi".

Sau khi Lưu Đại Hùng nói xong, ông ta vỗ nhẹ vào cánh tay của cô bạn gái gần đó và ra hiệu cho cô ta đi cùng.

Bên cạnh ông ta là một ngôi sao nữ vô cùng nổi tiếng và xinh đẹp.

Quan Chi Linh.

Quan Chi Linh, người đang hot nhất ở thành phố Hồng Kông, lúc này đang ở bên cạnh Lưu Đại Hùng, chỉ mang thân phận của bạn gái đi cùng.

Nhưng ngay cả đối với thân phận bạn gái này, Quan Chi Linh cũng đã phải trả giá rất đắt để hạ gục nhiều đối thủ mới giành được.

Ngành công nghiệp giải trí phức tạp hơn nhiều so với những gì người ngoài nghĩ, những nữ minh tinh muốn leo lên cao thường phải trả một cái giá đau đớn thê thảm mà người bình thường không thể tưởng tượng nổi.

Bọn họ cao quý trước mặt người khác, sau lưng chẳng qua chỉ là công cụ dùng vốn sẵn có và kiếm tiền mà thôi.

Quan Chí Linh liếc nhìn cách đó không xa chính là một nữ minh tinh khác có địa vị ngang cô ta, Thư Kỳ..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 156: 156: Dâng Bằng Hai Tay


Lúc này Thư Kỳ đang ở bên cạnh Lý Minh Đường, Lý Minh Đường nhìn chiếc xe của nhà họ Hoắc từ từ tiến đến cách đó không xa với vẻ mặt trầm mặc, không biết đang suy nghĩ gì.

Dưới sự chú ý của mọi người, Rolls-Royce đỗ trước thảm đỏ, lập tức có người tới mở cửa.

Vào lúc này, ánh đèn flash lấp lóe dữ dội, như thể đang bật một chiếc đèn rọi lớn.

Hoắc Hoàn Vũ xuống xe trước.

Cậu ấm này không còn xa lạ gì với cánh phóng viên và công chúng Hồng Kông.

Sau đó, có một khuôn mặt xa lạ mà hầu hết mọi người không biết.

"Người này là ai?"
Vài người nhìn Lý Thần vừa xuống xe, tò mò hỏi.

Tuy không biết thân phận nhưng ai cũng hiểu thân phận của một người có thể ngồi cùng xe đi vào hội trường với Hoắc Hoàn Vũ chắc chắn không đơn giản.

Ít nhất là khách quý của nhà họ Hoắc mới có tư cách như vậy.

Cách đó không xa, Lưu Tử Hào và Lý Minh Đường hai mắt phát hỏa, bọn họ hận không thể xông lên đá chết Lý Thần.

Dưới ánh đèn lấp lóe, Lý Thần xoay người đứng ở bên cạnh cửa xe một cách rất lịch lãm, đưa tay ra, nhẹ nhàng đỡ Hoắc An Lan xuống xe.

Bàn tay mịn màng và mềm mại nhẹ nhàng đặt lên lòng bàn tay của Lý Thần, Hoắc An Lan xuống xe, lúc này sự cuồng nhiệt đám người Hồng Kông đối với mỹ nhân đã bùng lên đến đỉnh điểm.

Xuống xe, Hoắc An Lan trong bộ váy dạ hội lớn màu đỏ, giống như g**t ch*t mọi ánh mắt của mọi đàn ông có mặt ở đây.

Màu đỏ tươi choáng ngợp, cực kỳ kén người mặc, phụ nữ bình thường còn phải kiêng dè, huống chi là loại trang phục dạ hội gần như đòi hỏi cao về dáng người của phụ nữ này.

Nhưng Hoắc An Lan không chỉ hợp mà còn khiến chiếc váy dạ hội này trở nên đẹp hơn.

Khi con người ta thực sự đẹp đến một góc độ nào đó, không phải là người đẹp vì lụa nữa mà sẽ là lụa đẹp vì người.

Dáng người cao gầy, với mái tóc dài được búi đơn giản sau đầu, một vài lọn tóc nghịch ngợm bồng bềnh quanh chiếc cổ trắng ngần.

Quý phái như thiên nga.

Quyến rũ như một phù thủy.

Đến giờ phút này, không ai dám đặt câu hỏi về danh hiệu mỹ nhân đẹp nhất Hồng Kông nữa.

Tuy rằng tụ tập ở đây cũng có các minh tinh, khắp nơi đều là mỹ nữ, hơn nữa còn không phải là những khuôn mặt đã qua phẫu thuật thẩm mĩ ở đầy đường ngoài kia, tất cả đều là người đẹp tự nhiên.

Nhưng sự xuất hiện của Hoắc An Lan thực sự phù hợp với câu nói ‘đẹp át tất cả’.

Uốn cong cánh tay phải của mình để mở ra một khoảng trống, Lý Thần mỉm cười và mời Hoắc An Lan đi về phía trước.

Hoắc An Lan mím môi mỉm cười, đưa tay ra, hào phóng nắm tay Lý Thần, hai người mỉm cười bước lên thảm đỏ đi về phía khách sạn.

Người đàn ông lạ mặt và anh em nhà họ Hoắc đi cùng xe.

Liệu có phải con gái nhà họ Hoắc đã có bạn trai không.

Nhìn cặp trai tài gái sắc, đám phóng viên có mặt kích động đến mức nghĩ ngay ra được tít báo hôm nay.

Vẻ mặt cứng đờ, Hoắc Hoàn Vũ đi phía sau hai người, có chút ghen tị.

"Đệch, thì cũng đẹp trai, cũng có bản lĩnh,bạn đồng hành nữ còn là em gái mình!"
Hoắc Hoàn Vũ nghiến răng nghiến lợi, tuy rằng ấn tượng của anh ta đối với Lý Thần đã thay đổi, nhưng anh ta vẫn có chút không phục!
Anh ta là cậu Hoắc, đứng bên cạnh Lý Thần giống như làm nền, chỉ có thể là học trò của anh mà thôi!
Mà đây không phải là lần đầu tiên anh ta cảm thấy thân phận con trai nhà họ Hoắc của mình là rác rưởi đối với Lý Thần.

"Cậu Hoắc, người đàn ông bên cạnh em gái cậu là ai thế? Có phải là em rể tương lai của cậu không?"
Một phóng viên tin đồn táo bạo nghển cổ hỏi.

"Nói cậu ta à?"
Hoắc Hoàn Vũ cong môi: "Đến từ đại lục, nhưng nếu cậu ta muốn, bố tôi với ông tôi có thể dâng An Lan bằng hai tay cho cậu ta đem về kìa".

Bùm!
Những người xung quanh như ong vỡ tổ!.
 
Vận May Đổi Đời
Chương 157: 157: Sếp Lý


Hoắc An Lan là ai?
Được công nhận là mỹ nhân số một trong giới thượng lưu của thành phố Hồng Kông.

Viên ngọc quý trong tay ông cụ Hoắc.

Người theo đuổi cô ấy có thể xếp hàng từ cảng Victoria đến vịnh Causeway ấy chứ!
Mà tất cả họ đều là con ông cháu cha.

Nhưng bây giờ, bọn họ lại nghe được một câu như vậy từ chính miệng Hoắc Hoàn Vũ?
Người phóng viên nói chuyện lúc trước rõ ràng cảm thấy dường như đã đào được một tin tức siêu lớn, vội đi theo để hỏi han, nhưng Hoắc Hoàn Vũ đã xoay người rời đi.

Sau khi bước qua thảm đỏ vào khách sạn, cuối cùng cũng tránh được những ánh đèn flash đó.

Tuy nhiên, việc đối ứng và giao tiếp sau đó cũng không kém phần khó khăn.

Loại tiệc danh lợi này, vòng quan hệ rất khác với những vòng quan hệ trước đây.

Bốn gia tộc lớn là một vòng, người ngoài không đủ tư cách để vào.

Sau khi tứ đại gia tộc nói chuyện với nhau, họ sẽ tản ra để tìm người có mối quan hệ khá tốt với gia tộc mình.

Các vòng tròn thù địch cũng rất rõ ràng.

Chỉ là, dù là ai thì ở đây cũng nở nụ cười chào đón.

Với sự hiện diện của Hoắc An Lan, trước mặt Lý Thần không ngừng xuất hiện những người mới.

Ba đại gia tộc còn lại đều đã gặp qua, hầu hết đều là những người ôn tồn nhã nhặn, tố chất cao.

Và họ cũng duy trì một mức độ tò mò đáng kể về Lý Thần, nhưng loại chuyện này, không ai tiện nói ra cả.

Tuy nhiên, Lý Thần rõ ràng cảm thấy rằng khi tên của anh lan rộng, nhiều ánh mắt trong toàn bộ sảnh tiệc đều tập trung vào anh.

“Anh Bao, nghe nói phu nhân đang mang thai, khi đứa nhỏ chào đời, nhất định phải chiêu đãi một bữa đấy”, Hoắc An Lan cười nhẹ nói với người thừa kế nhà họ Bao, một trong tứ đại gia tộc.

Người đàn ông này lớn hơn vài tuổi, nói đến chuyện này thì đỏ mặt tía tai, cười nói: "Nhất định rồi, không thể thiếu được".

Sau một hồi chào hỏi, Lý Thần đã gặp rất nhiều người, và càng nhiều người biết đến tên anh hơn.

Không biết truyền ra từ đâu, những gì Lý Thần đã làm cách đây một thời gian, như bệnh dịch lây lan truyền đến tai của hầu hết mọi người.

“Anh Lý là nhà đầu tư tư nhân lớn đã mua cổ phiếu của công ty của chúng tôi trên thị trường chứng khoán vài ngày trước à?”, Lý Khải ngạc nhiên nhìn Lý Thần và nói.

Lý Thần cười nói: "Không ngờ lại kinh động đến anh Lý".

"Dựa vào số cổ phiếu anh nắm giữ, bây giờ anh đã có thể tham gia vào ban giám đốc rồi.

Theo quy tắc, anh sẽ được thông báo vào lần tới khi công ty mở cuộc họp hội đồng quản trị", Lý Khải cười.

Lý Thần nói với cậu hai nhà họ Lý: "Tôi chỉ đơn giản xem trọng sự phát triển trong tương lai của công ty anh với tư cách là một nhà đầu tư thôi, định nhân cơ hội kiếm tí ấy mà.

Tham gia vào ban giám đốc gì đó thì thôi đi".

Lý Khải mỉm cười đầy ẩn ý khi nghe câu nói đó: "Tôi phải khen anh Lý có tầm nhìn tốt rồi".

Cuộc nói chuyện giữa hai người tưởng chừng êm đềm nhưng thực chất lại sắc như dao.

Lý Khải lo lắng Lý Thần có thuyết âm mưu với công ty của mình, nếu thế thì phải làm một trận ra trò rồi, nhưng thật ra thì Lý Thần chả có thuyết âm mưu nào với sản nghiệp hai bố con nhà họ Lý cả, anh thẳng thắn giải thích.

Sự thẳng thắn như vậy được Lý Khải đánh giá cao.

“Đây là danh thiếp của tôi.

Về sau nếu có cơ hội, chúng ta sẽ nói tiếp”, Lý Khải đưa danh thiếp và mỉm cười.

"Nhất định rồi".

Lý Thần cười, nhận lấy danh thiếp, cũng đưa danh thiếp của mình ra.

Lý Khải rất nghiêm túc đón lấy, xem qua, ngạc nhiên: "Anh Lý còn có công ty đầu tư ở đại lục? Công ty tư nhân Thần Thanh...!chẳng lẽ là đầu tư vào Tencent?".
 
Vận May Đổi Đời
Chương 158: 158: Bài Học Một Trăm Triệu Vẫn Ít À


“Đúng thế!”, Lý Thần không hề ngạc nhiên khi Lý Khải biết Tencent.

Kiếp trước, Mã Hoa Đằng đã tới tìm Lý Khải để đầu tư, Lý Khải quả thực đã đầu tư một khoản.

“Ha ha, xem ra tương lai chúng ta sẽ có chuyện để nói đấy”, Lý Khải vui vẻ nói một câu.

Hai người cười nói một hồi, Lý Khải liền rời đi nơi khác, người có thân phận và địa vị như anh ấy khổng thể có thời gian nói chuyện cùng một người quá lâu được.

Ngay khi Lý Khải vừa đi, Lý Thần liền nghe thấy một âm thanh chói tai.

“Ố ồ, nhìn xem, tao nhìn thấy gì này, một thằng nhà quê đại lục lại cố chen chân vào giới thượng lưu, mày cũng có mặt mũi thò mặt vào đây à?”
Lý Minh Đường dẫn theo Thư Kỳ ở bên cạnh, vẻ mặt mỉa mai đi tới.

“Xem ra bài học một trăm triệu vẫn còn quá ít nhỉ?”, Lý Thần bình thản nói.

Nghe thấy vậy, sắc mặt Lý Minh Đường lập tức tối sầm xuống, cười khẩy nói: “Đừng quá đắc ý, mày chẳng qua là do may mắn thôi, tao không tin mày có thể may mắn mãi được, sẽ có một ngày, mày sẽ sa cơ, thảm hại hơn một con chó”.

“Sau này tôi có sa cơ hay không thì không biết, nhưng chuyện hôm trước anh mất một trăm triệu ở trước mặt tôi thì tôi vẫn nhớ rất rõ đấy”, Lý Thần cười nhẹ nói.

Lý Minh Đường nghiến răng nghiến lợi nói: “Trừ chuyện một trăm triệu, mày không còn cái khác để nói à?”
“Với anh quả thực là chẳng có gì để nói cả”, Lý Thần lạnh lùng nói.

“Anh Lý, bữa tiệc vẫn chưa bắt đầu, không cần phải xảy ra mâu thuẫn với người khác ở đây”, Thư Kỳ thấy sắc mặt u ám của Lý Minh Đường liền khuyên một câu.

Lý Minh Đường cười nhạo, nói: “Đúng vậy, tức giận với một kẻ như này chính là hạ thấp thân phận và địa vị của tao.

Thằng nhà quê như mày, cho dù có mặc long bào vào cũng không thể giống thái tử được, cũng không xem lại xem mình là bộ dạng gì!”
Thư Kỳ ở bên cạnh nhìn Lý Thần có chút tò mò, năm nay cô ấy cũng tới đại lục nhận vài hợp đồng, quay vài quảng cáo, cũng có chút hiểu biết về đại lục.

Nhưng cô ấy có thể chắc chắn rằng, cho dù là ở đại lục hay Hồng Kông, người có sức hấp dẫn như Lý Thần đúng là hiếm có khó tìm.

Những chuyện khác không nói, vừa nãy khi đi thảm đỏ, phong thái lịch lãm và nho nhã của Lý Thần đã gây ấn tượng với không biết bao nhiêu phụ nữ.

“Thư Kỳ, nghe nói ở đại lục có rất nhiều người đều là fans của cô”, Lý Minh Đường cười nhạo một tiếng, hất cằm về phía Lý Thần: “Nhìn thấy chưa, nữ minh tinh mà người đại lục chúng mày nằm mơ cũng không mơ được lại là bạn cặp của tao”.

“Cô Thư là nữ nghệ sĩ của giải trí Hoan Ngu sao?”, Lý Thần thản nhiên hỏi.

“Đúng vậy”.

Thư Kỳ gật đầu, không rõ vì sao Lý Thần lại đột nhiên hỏi như vậy.

Lý Thần mỉm cười, quay đầu lại nói với Lý Minh Đường: “Thế giới này rất kỳ diệu, bởi vì anh không thể nào biết được giây tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, ví dụ cô bạn cặp mà anh vẫn luôn tự hào, nữ minh tinh có vô số fans này giây tiếp theo có thể sẽ đổi chủ đấy”.

“Ý của mày là gì?”, Lý Minh Đường nheo mắt lại nhìn chằm chằm Lý Thần, u ám nói.

“Không có ý gì cả”, Lý Thần thản nhiên nói.

“Lý Thần, bố tôi gọi anh đấy”.

Lúc này, Hoắc An Lan đi tới, nhẹ giọng nói với Lý Thần.

Lý Minh Đường khá đẹp trai, Thư Kỳ đương nhiên cũng rất xinh đẹp.

Nhưng hai người họ so với Lý Thần và Hoắc An Lan thì rất nhạt nhòa.

Lý Thần mỉm cười, vươn tay ra để cho Hoắc An Lan khoác tay mình, chỉ vào chỗ cánh tay đang tiếp xúc với nhau của họ.

Sau đó cười nhẹ với Lý Minh Đường: “Bạn cặp của tôi, Hoắc An Lan”..
 
Vận May Đổi Đời
Chương 159: 159: Chủ Tịch Hoan Ngu


Lý Minh Đường nhìn chằm chằm bóng lưng đang rời đi của Lý Thần, chỉ cảm thấy một ngụm máu đang chất đống trong cổ họng, nuốt không xuống mà nôn ra cũng không được.

Một giây trước anh ta còn tự hào khoe khoang Thư Kỳ là bạn cặp của mình, nhưng giây sau, Hoắc An Lan đã tới bên cạnh Lý Thần.

Thư Kỳ xinh đẹp và nổi tiếng.

Thẳng thắn mà nói, dắt theo Thư Kỳ, dù là bữa tiệc như thế nào, anh ta cũng đều sẽ không bị mất mặt.

Cũng phù hợp với thân phận của Lý Minh Đường anh ta.

Nhưng những việc như vậy khó tránh khỏi so sánh.

Một người đàn ông thành công hay không thì phải nhìn vào người phụ nữ bên cạnh người đó.

Thư Kỳ tốt thật, nhưng cô ấy làm sao có thể so được với Hoắc An Lan chứ?

Quả thực là cách xa ngàn dặm.

.

Kiếm Hiệp Hay
Lý Minh Đường cảm thấy khuôn mặt nóng bừng, ngay cả việc nhìn Thư Kỳ bên cạnh cũng thấy rất ngứa mắt.

“Anh Lý… anh…”
Thư Kỳ bị ánh mắt hậm hực của Lý Minh Đường làm cho bối rối, vừa định nói thì nghe thấy Lý Minh Đường hét lên: “Cút!”
Thư Kỳ không thể tin được nhìn Lý Minh Đường.

“Tôi bảo cô cút!”
Sau khi Lý Minh Đường lạnh lùng nói xong liền quay đầu bỏ đi, để lại Thư Kỳ đầy tủi nhục, nước mắt lưng tròng, đứng ngây ra đó không biết nên làm gì.


Lý Thần và Hoắc An Lan cùng nhau bước vào phòng tiệc nhỏ riêng tư hơn.

Phần lớn bên ngoài là nơi để đám thanh niên giao lưu với nhau, nhưng sảnh tiệc bên trong mới là hội trường danh lợi thật sự, nơi các ông lớn tụ họp.

Hầu như toàn bộ những ông lớn hàng đầu của Hồng Kông đều có mặt ở đó.

Khung cảnh nức tiếng như vậy không phải lúc nào cũng có thể nhìn thấy.

Lý Thần bước vào liền nhìn thấy Hoắc Chấn Châu đang mỉm cười đi tới.

“Lý Thần, mau tới đây, chú dắt cháu đi làm quen với mấy người bạn cũ”.

Hoắc Chấn Châu nắm lấy cánh tay Lý Thần rất tình cảm, cười nói rồi dắt anh đi về phía trước.

Đây là hành động mà Hoắc Chấn Châu cố tình làm để cho người khác xem.

Chính là muốn nói với tất cả ông lớn có mặt ở đây rằng cậu thanh niên trẻ tuổi này là người mà Hoắc Chấn Châu ông ấy công nhận, người nào người nấy đều phải nể mặt chút.

Địa vị và thân phận của Hoắc Chấn Châu, hoàn toàn có tư cách này.

Quả nhiên, ánh mắt nhìn Lý Thần của những ông lớn trong căn phòng này đều đã thay đổi.

Những ông lớn có thể có mặt ở đây đều không phải là những nhân vật tầm thường, tin tức của bọn họ truyền đi nhanh hơn thế giới bên ngoài rất nhiều, thân phận của Lý Thần đã không còn là gì bí mật nữa rồi.

Cách đó không xa, Lưu Đại Hùng bảo Quan Chi Linh bên cạnh mình đi nói chuyện với người phụ nữ khác, sau khi tách được cô ta ra, Lưu Đại Hùng quay ra hỏi một người đàn ông trung niên trông giống Lý Minh Đường.

“Diệu Khang, Lý Thần này rốt cuộc có quan hệ gì với nhà họ Hoắc vậy?”
Lý Diệu Khang thản nhiên nói: “Đại Lưu, tôi bảo rồi, ông đừng có suốt ngày chỉ quan tâm tới mấy cô minh tinh nữa, phải chú ý nhiều tới mấy chuyện khác nữa chứ”.

“Lý Thần này là người mà thời gian trước đây Hoắc Chấn Châu quen biết ở đại lục, cũng không biết rõ giữa hai người xảy ra chuyện cụ thể gì, tóm lại Hoắc Chấn Châu rất coi trọng Lý Thần.

Dựa theo tin tức mà tôi biết, đến ông cụ nhà họ Hoắc cũng không ngớt lời khen với cậu ta”.

Sắc mặt của Lưu Đại Hùng lập tức thay đổi khi nghe thấy ông cụ Hoắc, nói: “Lý Thần này không dễ đối phó đâu”.

Vừa nghĩ đến việc trước đây mình thân là tiền bối lại phải cúi đầu nhún nhường trước mặt Lý Thần, cơn giận trong lòng Lưu Đại Hùng lại bùng lên.

Mà lúc này, Lý Thần đã được Hoắc Chấn Châu dẫn tới trước một người đàn ông trung niên đeo kính tròn, tính tình ôn hòa.

“Lý Thần, vị này là sếp Lâm, Lâm Minh của tập đoàn quốc tế Hoan Ngu”.

“Lâm Minh, đây là chàng thanh niên trẻ tuổi ưu tú mà tôi đã từng nói với ông, Lý Thần”.

Sau khi Hoắc Chấn Châu giới thiệu, Lý Thần duỗi tay ra trước, cười nói: “Sếp Lâm, chào ông, ngưỡng mộ đã lâu”..
 
Back
Top Bottom