[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
(Vẫn Còn Edit Lại) The Pain Of Wolf
Chương 59: " FOXDIE" (2): Nghĩa địa người sống
Chương 59: " FOXDIE" (2): Nghĩa địa người sống
Tại con đường cao tốc phía Nam thành phố.
Trên con đường gồ ghề và hoang vắng không lấy 1 bóng người.
2 chiếc Pick up Mazda BT 50 đang di chuyển trên đường, tiếng lăn bánh hòa cùng với tiếng xương gãy của vài cái xác, nằm khắp nơi ở mọi nẻo đường.
***
***
Có lẽ đó là xác của 1 vài con Elid đã chết đói, nằm chết gục ngay tại đây trong cuộc săn của nó.
Mà thôi kệ, dù sao việc lăn qua 1 cái xác chết là 1 chuyện thường như ở huyện rồi, đằng này chỉ là xác của 1 con Elid đã chết đói nên mọi người bên trong chẳng quan tâm đến.
Hiện tại, 2 đội FH và XOF đang di chuyển khắp cả thành phố Metro, truy tìm Atago.
Mặc dù nghe có hơi phi lí khi cả 2 đội lục tung cả thành phố chết đã bỏ hoang này, chỉ để tìm 1 người.
Nhưng vì cái "Idroid" của Snake khá là đặc biệt.
Vì trước kia, cái này đã được cài sẳn tín hiệu của Atago, nên chỉ việc bật lên và di chuyển xung quanh thành phố, cho tới chừng nào cái "Idroid" ấy nhấp nháy tín hiệu sự sống của cô, chắc chắn cả bọn có thể truy lùng được vị trí của cô.
Trong lúc này, mỗi chiếc xe là 1 bên đội đều lái riêng, tại bên FH, Marcus thở dài chán nản, ngồi ở phía sau thùng xe cùng với Hector và John.
Cậu cầm trên tay chiếc "Idroid" theo lệnh của Snake, cậu phải thay ông dò tìm tín hiệu, còn ông thì lái xe di chuyển.
Nhìn chăn chăm vào cái bản đồ 3 chiều khiến cho mắt của Marcus cảm thấy chói và khó chịu.
Nhưng đây là lệnh của Snake, và Snake làm gì thì phải nghe theo, nên cậu chẳng giám làm chống lệnh của ông.
Dần dần, Marcus cảm thấy bắt đầu khá là chán nản, nên liền ngâm nga 1 vài bài, và với bản chất của 1 thằng Otaku điển hình, Marcus liền ngâm mấy khúc nhạc trong mấy cái Anime mà cậu ra hay xem.
Không chỉ mọi người trong đội FH mà kể cả những người trong đội XOF cũng nghe được tiếng ngâm nga của Marc mặc dù cậu ngâm khá là nhỏ.
Nhưng chẳng ai nói gì hoặc trêu đùa cậu, vì dù sao cả bọn đều tôn trọng sơ thích của cậu, miễn là nó không làm phiền phức bất kì ai.
Còn John, khi cậu nghe Marcus ngâm nga, trong đầu cậu vô tình vừa thoáng qua 1 điều gì đó.
John mò trong túi áo, lấy ra 1 mảnh giấy mỏng đã bị nhào nát khá nhiều.
John từ từ mở mảnh giấy ra, để lộ bên trong là những dòng chữ được viết bằng mực đen khá nghệt ngoạt, thậm chí còn có nhiều chổ bị xóa đi, khiến cho những dòng chữ này khá là xấu.
Nhưng đối với John thì ngược lại, vì người viết ra nó...Chính là Stg 44, người con gái mà cậu chưa kịp thổ lộ đã ra đi.
Và những gì viết lên trên tờ giấy ấy, chính là 1 bài hát chưa hoàn chỉnh của cô.
Đột ngột, khi John nhìn vào tờ giấy, khiến cho cậu nhớ cái ngày mà cậu bước vào trong phòng của nhóm Cobra ngày xưa, thấy Stg 44 đang ngẫu hứng viết 1 ca khúc nào đấy cô tự nghĩ ra trong đầu.
...
...
...
"Phù !! mệt chết đi được."
-John thở dài, chán nản sau 1 ngày luyện tập với mọi người.
" Thôi nào !! lát nữa cậu đến phòng của nhóm Cobra chơi, lát gặp Crush thì lại khỏe liền.
" - Jack nở 1 nụ cười giễu cợt về hướng của John vừa quay mặt lại, không nhìn vào cái mặt đểu cán của Jack, nếu không thì bản thân cậu có thể đấm vào mặt Jack mặc dù không thể.
Hiện là Jack và John đang cùng đi đến phòng trọ của nhóm Cobra để tặng cho bịch trái cây, sau đấy 2 người họ về, và cùng với nhóm của Paul và 2 anh em Marvis và Marcus, đang đợi cả 2 người họ để rủ đi chơi.
"Ấy đúng rồi !!
"- Vừa đứng trước cửa, Jack dường như sựt nhớ ra cái gì đó.
"Sao thế ??" (John)
"Tớ định đem thêm bịch cà phê chồn, vậy mà lại quên đem theo.
Cậu vào trước và đưa bịch trái cây trước nhé, tớ đi rồi lát nữa về."
Vừa nói xong, Jack dúi tay của John để trao cái bịch trái cây, sau đó là cậu đã nhảy ra ngoài ký túc xá để nhanh chân.
Dù sao, đối với Jack thì chuyện này là như cơn bửa rồi nên John không quan tâm mấy.
John cầm chắc bịch trái cậy, gõ vào cửa phòng trị của nhóm.
Vừa mới gõ cửa xong, Stg 44 mở cửa ra, đương nhiên là đối mặt với Crush thì đứa nào mà chả run, kể cả John.
Giờ đây khi đứng trước mặt Stg 44, John đã lập tức run lên không ngừng.
"A...A..anh chào em...., a...Anh và Jack có.. bịch trái cây...
Gửi cho em đây...
Mà Jack đi lấy đồ rồi nên chỉ có mình anh..."
- John vừa nói 1 cách ngập ngừng, vừa xách bịch trái cây lên trước mặt Stg 44.
"Ồ !!
Cảm ơn anh, anh vào trong nhà chơi đi."
- Đường nhiên, khi cậu nhìn nụ cười nhẹ ấy của Stg 44, cậu làm sao có thể từ chối được lời mời chứ ??
Sau khi John bước vào trong, cậu liền tiến đến ghế Sofa tại chổ phòng khách ngồi, còn Stg 4 đi đến bếp làm 1 ly nước cho cậu uống.
Khi John vừa mới ngồi xuống, cậu để ý thấy trên bàn có 2-3 tờ giấy nháp, cùng với 1 cây bút đen bên cạnh.
John tò mò cầm lấy tờ giấy ấy ra xem, chỉ thấy những dòng chữ của người Đức được viết bằng mực đen.
Đương nhiên, với 1 đứa ngoài khoản giỏi Hack là giỏi ra, thì John cực kì ngu ở tất cả mọi mặt, nên việc cậu không hiểu ngôn ngữ người Đức là chuyện thường rồi.
Stg 44 từ bếp bước ra ngoài, trên tay của cô là ly nước cô vừa mới lấy ra.
Nhưng vừa mới đi đến chổ của John, Stg 44 thấy cậu đang cầm lấy tờ giấy đó, lập tức tiến đến và giật tờ giấy thật mạnh ra khỏi tay của John.
John ngơ ngác, quay ra sau nhìn thì thấy khuông mặt có chút đỏ ửng của Stg 44.
Vô tình, cậu đã thấy được 1 nét dễ thương nào đó của cô, khiến cho trái tim của cậu dập nhanh liên tục.
"A...Anh ...Đã đọc...Những gì rồi ??"
- Stg 44 ấp úng đáp.
"Ờ thì...
Mới phân nửa thôi...Mà cái này là em viết à ?" (John)
Stg 44 không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ đầy xấu hổ, John cũng chẳng biết nói gì, chỉ biết gãi đầu phân vân suy nghĩ cho cái tình huống kỳ lạ này.
Bây giờ, cậu chỉ có biết cách nói bừa, vì cậu đoán rằng, nếu thú thật bản thân không biết tiếng Đức thì Stg 44 cũng sẽ không tin.
"Ừm...Lời bài hát...Nó khá là hay đấy."
- John nói bừa, đây chính là cách duy nhất, thà bị lộ là không biết tiếng Đức, còn hơn là nói thẳng ra thì lại nghĩ bản thân mình đang thầm mỉa mai...Nhưng có lẽ mọi thứ đã nằm ngoài dự tính của cậu.
"Cảm ơn anh..." (Stg 44)
John như giật nãy mình khi nghe lời cảm ơn của Stg 44, không ngờ là cậu chỉ đoán lụi thôi, vậy mà trúng phóc được luôn mới hay chứ.
Nhưng giờ rắc rối thêm cái là cậu lại không biết lời bài hát Stg 44 viết là gì, lỡ mà có hỏi mấy câu thì đảm bảo nhục mặt gấp đôi.
Stg 44 đưa ly nước cho John, sau đấy cô từ từ ngồi bên cạnh cậu, nắm chặc tờ giấy trên tay mà không nói gì.
Và với cái tình cảnh đầy kì lạ này, John chẳng biết nói gì hơn ngoài việc ngồi im và cầu mong Jack trở về sớm để đưa cậu thoát khỏi cái tình cảm này.
"Vậy...Bài hát này...Là em viết à ??" (John)
"Vâng ạ...Nhưng chỉ là ngẫu hứng thôi...( Stg 44)
'Ờm.....
Nếu có thể...Em hát thử cho anh nghe được không ??" (John)
"Hơ hả !!!"
- Stg 44 giật mình, cùng với cái biểu cảm ngượng chín mặt trước mặt John.
"À không !!
Chỉ là..Anh không có giỏi hát cho mấy...Nên anh muốn nhờ em hát thôi." (John)
Stg 44 nghe John nói xong thì im lặng đi không nói gì, Sau 1 lúc đưa mắt nhìn vào tờ giấy, rồi quay lại nhìn John.
Những câu hát mặc dù nhỏ như thanh thót của Stg 44 cất lên, từng câu hát đều nhẹ nhàng và êm ái.
Nhưng có điều là Stg 44 đang hát bằng tiếng Đức nên cậu chẳng hiểu được cái quái gì cả.
Nên cùng lắm chỉ thưởng thức giai điệu của bài hát thôi.
Tuy nhiên, cậu không thể phủ nhận rằng giọng hát của Stg 44 rất là hay, khiến cậu gần như say đắm trong từng câu hát mà cô cất lên.
Khi câu hát cuối cùng được cất lên, cũng là lúc mà bài hát ấy đã kết thúc.
Stg 44 từ từ quay sang nhìn John đang ngơ ngác nhìn mình, khiến cô trở nên có chút lo lắng và xấu hổ, bằng chúng là cô đã nuốt nước bọt 1 cái ực nhẹ.
" Thật ra...Bài này chỉ là bài mẫu thôi...Nên chưa có hoàn thành." (Stg 44)
"Thế à !!
Nếu vậy anh giúp em hoàn thành bài này nhé ??
Dù sao dạo gần đây anh cũng chẳng có gì để làm." (John)
"Như vậy thì em cảm ơn anh."
-Khi Stg 44 vừa nói xong, thì từ bên ngoài lối ra của căn phòng.
Jack bước vào trong đầy tự nhiên với bịch cà phê chồn trên tay.
Cậu tiến đến chổ của cả 2 và đặt bịch cà phê lên bàn với nụ cười đểu.
"Chào nhé, hồi nãy anh quên đem theo bịch cà phê." (Jack)
"Không sao đâu ạ, mấy bịch trái cây 2 anh cho bọn em như thế là đủ rồi." (Stg 44)
"Mà thôi bọn anh đi liền đây chứ không thì trễ." (Jack)
Không nói không rằng, Jack lỗi thẳng cổ John ra ngoài trước khi cậu kịp nói gì, còn Stg 44 vẫn nở 1 nụ cười nhẹ, sau khi thở dài 1 hơi đầy ngán ngẩn.
Tại hành lang ký túc xá, khi 2 người họ đang từ từ đi bộ xuống cầu thang.
Không hiểu vì sao mà John hay vấp chân ngã xuống cầu thang.
Cũng may là Jack đi sau lưng, liên tục túm lấy cổ áo của cậu, nên cũng không có ngã bao nhiêu.
"Này !!
Làm gì mà ngơ ngơ ngác ngác thế ??" ( Jack)
"Không có gì đâu, chỉ là đang suy nghĩ vài chuyện thôi." (John)
"Chuyện gì thì cứ nói đi, bạn bè với nhau cả mà, không có tiết lộ với ai đâu mà lo ??"
- Jack quàng tay cổ của John, nở 1 nụ cười nếu không muốn nói là đểu nhất từ trước tới giờ..
Nhưng John có vẻ không quan tâm cho lắm.
"Ờm thì....
Chỉ là tớ định nhờ cậu dạy tiếng Đức cho tớ...Không biết cậu có giúp không." (John)
Tưởng chừng, sau khi cậu nói xong câu nói ấy, Jack sẽ chơi khăm cậu 1 vố nào đó.
Nhưng lần này thì lại khác.
Nụ cười đểu của Jack dần dần biến mất, chỉ còn lại là 1 nụ cười nhẹ...Nhưng pha vào đó có 1 nỗi buồn nào đó John không thể hiểu được.
"Tưởng chuyện gì, vậy thì tối nay đến chổ của 3 anh em tớ, để tớ dạy cậu 1 khóa cấp tốc 1 tháng." (Jack)
"Hehe !!
Cảm ơn nhé bạn hiền !!!"
John vui mừng, nở 1 nụ cười tươi như vừa bắt được vàng vậy.
Vậy nên, Ngay khi trời bắt đầu tối, cậu liền sang phòng của Jack để học tiếng Đức, nhằm viết giúp bài hát cho cô.
Mặc dù cậu rất dốt và cũng chẳng biết lấy 1 chút kiến thức nào về âm nhạc.
Nhưng có 1 thứ gì đó thúc đẩy, đưa chính những dòng chữ, những suy nghĩ từ trong đầu John nghĩ ra, viết vào trong 1 tờ giấy nháp.
Với trí nhớ của 1 Hacker cùng với 1 lượng kiến thức tiếng Đức do Jack dạy cậu vừa đủ.
Cậu đã ghi nhớ hết tất cả, kể cả lời bài hát của Stg 44 viết ra.
Cuối cùng, chỉ sau 2 tháng vận hết chất xám trong đầu.
John cuối cùng hoàn thiện được bài hát ấy.
Và với cái hy vọng rằng Stg 44 sẽ thích bài hát này, John đã không ngừng gieo hy vọng cho chính ban thân mà không hề hay biết, cậu đã gieo quá nhiều, kỳ vọng quá nhiều.
Để rồi cái kết...
Cậu nghe tin Stg 44 đã chết.
Tất cả mọi nổ lực, mọi hy vọng đều bị vỡ nát hoàn toàn chỉ với câu nói mà Chris nói với cậu.
Chỉ 1 câu nói, đã khiến cho tinh thần của cậu suy sụp.
Đúng vậy, cậu đã thật sự suy sụp tinh thần.
Và vào lúc ấy, bản thân cậu đã nhận ra 1 thứ cảm xúc mà cho đến nay cậu mới cảm nhận được.
Đó chính là yêu, và trải nghiệm đầu tiên khi yêu không như những bộ phim ngôn tình trên TV cậu hay xem.
Nó đau lắm, đau đớn đến nỗi cậu chẳng thể thở được, cứ như cổ họng của cậu đang tự bóp nghẹt bản thân mình vậy .
Vậy ra đây là yêu, nếu cậu biết yêu nó đau đớn như thế, cậu chẳng còn muốn yêu nữa.
Khi không còn ai ở bên cạnh, cậu chỉ có thể núp trong phòng của mình, tuông những giọt nước mắt của bản thân, tự dày vò bản thân bằng những ký ức xưa, những ký ức tươi đẹp khi cậu và cô còn ở bên.
Và tờ giất này chính là 1 bằng chứ, 1 bằng chứng chứng minh...John, từ 1 đứa trẻ lang thang tại "Vùng vàng" tại thành phố Newyork, đã yêu 1 cô gái T-doll.
Mãi nghĩ ngợi, John không để ý đến sắc mặt đầy hoảng hốt của Marcus đang nhìn về phía sau lưng cậu.
"SOAP!!!
CẨN THẬN Ở PHÍA SAU !!!"
Marcus ngồi trước mặt câu giật mình la lên, John chưa kịp phản ứng lại thì từ sau lưng cậu, 1 con Elid G2 có hình dạng giống như 1 đứa bé sơ sinh, với vài cái xúc tu mọc trên lưng nhảy đến, bám lên đầu John.
***
***
"FUCK !!!"
- John định rút khẩu súng ngắn hoặc 1 con dao ở bên hông, nhưng vì 1 cái xúc tu đang quấn vào cổ của cậu, 1 cái thì quấn vào tay phải đển khống chế.
Khiến cậu không thể làm gì được.
Tưởng như, cái xúc tu còn lại của nó vừa mọc ra 1 đầu xương nhọn, chuẩn bị đâm vào chổ nào đó của John, lập tức, có 1 viên đạnvừa bay sựt qua mặt Marcus, xuyên thủng đầu của con Elid ấy thì nó mới chịu buông John ra và ngã xuống mặt đường.
Cả bọn quay ra nhìn hướng viên đạn ấy bay và thấy Vamp đan ngồi trong xe, thò tay ra cửa xe, với trên tay là 1 khẩu Scorpion Evo 3 Mod 1 có thiết kế khá gọn, được lắp nòng giảm thanh Faux.
***
***
"Cẩn thận 1 chút, chúng ta đang ở nghĩa địa của người chết chứ không phải chiến trường đâu."
- Vamp nở 1 nụ cười khẩy nhìn cả bọn.
"Cảm ơn anh." (John)
"Có lẽ cậu nên để lời cảm ơn ấy vào dịp khác, chúng ta có chuyện cần làm đây." (Vamp)
Vừa nói, Vamp đưa mắt hướng ra phía sau, cả bọn nhìn theo thì thấy từ phía sau, cả 1 đàn...Không, nói đúng hơn là 1 cơn sóng thần đang ập đến chổ cả bọn.
Tuy nhiên, cơn sóng này không phải là nước, mà đó là những con Elid từ G1 cho đến G2 tụ tập lại với nhau.
Điên cuồng hét lên thứ âm thanh chói tai và man rợ, hòng đe dọa con mồi ở phía trước mặt bọn chúng.
Với số lượng đó, không lí nào những con đi trước bị dẫm bẹp bởi mấy con đi sau, chỉ cần mấy con đi trước chạy chậm hơn 1 chút, chắc chắn sẽ bị hàng loạt những con phía sau đạp qua người không thương tiếc.
Đấy là cái đáng sợ của cái đói và sự hoang dại của lũ Elid.
"Mẹ nó !!
Bọn nó làm thế nào biết và đuổi theo chúng ta được thế ??" ( Marvis)
"Có lẽ chúng ta đã chạy qua tổ của bọn nó, nên bọn nó mới phát hiện được." (John)
"Tất cả mọi người !!!
Chuẩn bị vũ khí mau lên."
- Từ trong buồng lái của chiếc xe bên phải, Yegor vừa lái vừa cầm bộ đàm hét lớn, liên lạc với Snake đang ngồi trong chiếc xe xe bên cạnh.
"Được rồi các chàng trai, chúng ta có việc để làm rồi đấy."
- Snake nở 1 nụ cười nhếch mép, cầm lấy khẩu khẩu Ots 14 Groza từ tay Marvis, cài đạn và mở cửa kính xe ra, chuẩn bị ló 1 phần thân ra ngoài.
***
***
"Jeager, cậu đảm nhậm việc điều khiển chiếc xe đi,Hunk và Wolf để ý 2 bên cánh của chiếc xe, nếu được thì hổ trợ cho nhóm XOF.
Còn lại bắn hết tụi Elid ở phía sau xe." (Snake)
"Rõ !!!"
- Tất cả mọi người đồng than, tuân lệnh của Snake.
Tiếng súng hòa cùng với tiếng hét đau đớn và điên dạy của tụi Elid vang khắp cả con đường vốn đang câm lặng từ chục năm trước, những vỏ đạn từ những viên đạn được bắn ra, rơi đầy khắp cả thùng xe và mặt đường.
Tuy vậy, bọn chúng vẫn điên cuồng lao đến như tên bắn, không chịu dừng lại.
Bọn chúng tiếp tục chạy nhanh hơn, và dẫm đạp nhiều hơn những con vì không bắt kịp được tốc độ mà ngã xuống.
Vì cho cả bọn đều dùng đạn xuyên giáp, nhưng với cơ thể được cường hóa bởi hạt Copplase, những viên đạn ấy không khác gì đạn phá mảnh, chỉ bắn nát xương , nát đầu từng con ở phía trước.
Để những con còn lại ở phía sau dẫm qua, tiến đến chổ cả bọn nhanh hơn.
"FUCK !!!
Dùng đạn xuyên giáp mà thế éo nào bọn chúng không dừng lại thế ??" (Hector)
"Đừng nói nữa, cứ tiếp tục bắn đi.
Còn Vector, khẩu của cậu là súng bắn tỉa nên bắn ít đạn thôi." (Snake)
"Biết rồi, tôi đang dùng súng khác đây.
" - Marcus la lên bởi vì tiếng ồn từ khẩu súng máy của Hector, giở trước mặt Snake là khẩu Mp7 được lắp đầy phụ kiện, và đang nạp lại băng đạn mới cho khẩu súng.
***
***
Snake không nói gì , ông cầm khẩu súng ngay tại cánh tay trái bằng máy, nã đạn vào họng 1 con Elid G2 đang chuẩn bị chạy từ lề đường, nhảy sang chổ Snake với ý định găm 2 cái cọc xương lên người ông nhưng không thành.
Hết bất ngờ này lại đến bất ngờ khác.
Từ phía sau đàn Elid đông đến kinh hoàng ấy, có 1 thứ gì đó to lớn đang đi đến, dẫm bẹp hoặc đã bay những con Elid đang chạy điên cuồng về phía trước.
Vài con Elid bay ra lên trời bởi 1 thứ gì đó ở phía sau quật sau lưng.
Dần dần, hình dáng của nó cũng dần xuất hiện ra ngoài, không thể không khiến cho tất cả mọi người sốc đến tột cùng.
Đó là 1 sinh vật 2 chân, cơ thể to lớn, bằng chiều cao của 1 con Metal Gear Rex, lớp da như 1 loài bò sát nhưng cực kì thô và rắng chắc như đá.
Cái đuôi dài ngoặc, liên tục quất dưới mặt đất, đủ để phá nát 1 mặt đường, tạo ra 1 vết lõm lớn trên mặt đường.
Đặc biệt nhất là trên lưng còn có thêm 1 cái đuôi có hình dáng như là đuôi của 1 loài bọ cạp, phần lưng trên mọc đầy gai nhọn.
Cuối cùng là sỡ hữu 2 cái sừng nhọn và lớn, mọc ngược ở 2 bên đầu.
***
***
"WTF !!!
Cái đéo gì thế này !!?"
-John giật mình trước sinh vật đầy kì lạ và đáng sợ ấy, tưởng như những sinh vật như thế này chỉ có ở trong phim, thế mà lại xuất hiện ở ngoài đời thật.
"Có lẽ nó là 1 con nào đó bị nhiễm hạt Copplase, nên mới thành ra thế này." (Chris)
"Anh nói thế làm em nghĩa kiểu Godzilla cũng sẽ xuất hiện sớm trong cái thế giới này mất."
- Paul nở 1 nụ cười nhếch mép, nhưng trong lòng vẫn lo lắng về sự xuất hiện của thứ sinh mà không ai lường trước được.
Tất cả mọi người đồng loạt chuyển hướng mục tiêu là sinh vật không lồ đó,thay vì bắn vào bọn Elid thì cả bọn xả 1 loạt đạn lên người sinh vật đó.
Nhưng có vẻ nhiêu đây không hề hấn gì với nó, trái lại, những viên đạn cả bọn bắn ra không khác gì chọc điên nó cả.
Sinh vật khổng lồ ấy gầm lên, tiếng gầm của nó lớn đến mức phá tan những tấm kính của những căn nhà bên cạnh.
Lập tức, cái đuôi trên lưng của nó dần đỏ lên.
Đoán ra được chuyện chẳng lành, Snake và Yegor đồng loạt hét lên từ bộ đàm của cả 2.
"TẤT CẢ MỌI NGƯỜI MAU TRÁNH RA !!!"
Đúng như dự cảm của cả 2 mách bảo.
Từ cái đuôi ấy, sinh vật đó bắn ra 1 tia nhiệt năng màu đỏ chói cực mạnh, tia nhiệt ấy bay đến chổ 2 chiếc xe với tốc độ nhanh như tốc độ bắn của 1 khẩu súng bắt tỉa hạng nặng vậy.
Tuy nhiên, may mà Snake và Yegor ra lệnh kịp lúc, vậy nên cả bọn đều tránh được bằng cánh 2 xe lách sang hướng ngược lại, tránh khỏi hướng ở giữa 2 chiếc là tia nhiệt năng ấy bay vào.
Nhìn vào mặt đường xuất hiện 1 vết nứt lớn ở giữa do tia nhiệt ất cắt qua.
Cả bọn nghĩ rằng sẽ ra sau nếu cái tia nhiệt ấy bắn vào bọn họ.
"Con này không khá gì 1 con Metal Gear mấy, hay là đặt cho nó là Gear Rex nhỉ ??" (Marcus)
"Thôi đi Vector !!
Giờ này còn giỡn được nữa à ?" ( Hector)
Trong lúc này,Snake quan sát 1 lúc, ông nhìn về hướng trước mặt thì thấy ở phía xa, cách cả bọn tầm 1 Km, có lối đi ở đường cao tốc.
Đó là 1 đoạn đường dốc,hướng lên thành 1 cây cầu cao tốc và ngay lối vào đoạn đường cao tốc ấy, có 1 đường cao tốc khá, được xây thàng 1 cây cầu ở phía trên lối đi.
Ông nhanh chóng nảy ra 1 sáng kiến, lập tức mò quanh túi đồ, chuẩn bị sẳn vài trái bom C4, ông ló đầu ra ngoài, kêu Hector ở sau lưng.
" Bethwway !!!
Dùng khẩu LAW bắn vào mồm nó chọc tức đi." (Snake)
"Snake !!
Ông điên à !?
Làm như thế có khác gì dụ nó truy đuổi mỗi ta chứ ??" (Hector)
"Cứ làm đi, mục đích của tôi là vậy đấy." (Snake)
Nghe theo lời của ông, Hector cầm lấy khẩu LAW đã nạp sẳn đạn trong súng và vác lên vai.
Con mắt nhìn thẳng vào đầu ruồi trên nòng súng.
Lập tức, Hector bóp cò, khiến cho trái tên lửa trong khẩu súng bay ra.
Bắn vào mồm của nó, tạo ra 1 vụ nổ cực lớn ngay trong miệng.
Mặc dù nhiêu đây không hề hấn gì với nó.
Nhưng điều này đã đủ để chọc tức nó thành công.
Sinh vật ấy điên xuồng hét lớn lên, tăng tốc độ của bản thân để rượt đuổi nhóm Snake.
Đúng như những gì đã lên kế hoạch trong đầu, Snake nở 1 nụ cười nhếch mép và nói tiếp.
"Paul !!!
Mau lái xe về hướng đường cao tốc ở phía bên phải đi !!
" - vừa nói xong, ông cầm lấy bộ đàm nói với đội XOF và nói tiếp."
Yegor, cậu lo việc thu hút đám Elid sang chổ khác đi, còn lại cái thứ to xác ấy cứ để bọn tôi lo."
"Đã rõ !!" (Yegor)
Còn Paul, cậu không thắc mắc gì, cậu tiếp tục nghe theo lời Snake, lái xe về hướng đường cao tốc ấy và lái xe tiến vào.
Khi vừa vượt qua đoạn lối đi, Snake lập tức thả mấy trái C4 ấy ra ngoài lối đi và nói tiếp.
"Bethway !!
Lát nữa nó đi qua, hãy dùng súng bắn vào cáy cầu cao tốc phía trên đi !!!" (Snake)
Bethwway không đáp lại, chỉ im lặng nghe theo lời Snake, nạp lại đạn của khẩu LAW lên.
Thủ sẳn lên vai chờ đợi.
Sau 1 lúc, sinh vật to lớn ấy đuổi đến nơi, Hector cũng lập tức bóp cò, dùng khẩu LAW bắn vào cây cầu ở phía trên.
Quả tên lửa từ trong nòng súng bay đến, nổ tung cả cây cầu, khiến cho những mãnh gạch gạch đá rơi xuống đập vào sinh vật ấy.
Cùng lúc, Snake nhấn nút kích hoạt, khiến cho mấy quả bom C4 ông ném ra ngoài hồi nãy, hiện đang nằm dưới chân sinh vật ấy phát nổ, thổi bay đôi chân của nó.
Sinh vật ấy đau đớn gào thét lên, nhưng nó cũng nhanh chóng xuống sức bởi cơn đau bất chật ập đến.
Và rồi, sau làn khói từ vụ nổ ấy, chỉ còn hiện lên 2 cái chân giờ đây chỉ còn lại phần khúc xương nứt có những đường kẻ mà xanh lá, những mẫu cơ, thịt còn giữ lại sau vụ nổ kinh hoàng ấy.
Vừa mới đi được 2 bước, cơ thể to lớn ấy nhanh chóng ngã gục xuống đường, 2 con mắt từ 1 kẻ săn mồi nay thu lại thành đôi mắt của 1 sinh vật đã chết.
"Oh yeah baby !!!"
- Marcus mừng quýt cả lên, khi nhìn vào sinh vật ấy đã chết gục trên mặt đường.
Ai ai nhìn vào cái biểu cảm trên khuông mặt cũng không nhịn được mà cũng cười theo.
Tuy nhiên, chưa được bao lâu thì 1 rắc rối khác lại ập đến cả bọn.
Vì không để ý, Hector và Chris đang ló đầu bên ngoài cửa sổ xe, bị 1 thứ gì đó lôi ra khỏi xe.
Tất cả mọi người quay sang nhìn thì không khỏi giật mình khi chứng kiến 1 cảnh tượng còn kinh hãi hơn sinh vật nhiều.
Nếu ai hỏi cái đáng sợ của 1 con Elid dó là gì, thì đó sinh là số đông, và bọn chúng đã lợi dụng số đông, để làm 1 điều ngoài sức tưởng tượng.
Đó là 1 đàn Elid đang tự giẩm đạp lên nhao, tạo thành 1 cây cột cực lớn được làm bằng xác người, từng con trèo lên, giẫm đạp hết con này đến con khác, không khác gì 1 đàn kiến đang bu lấy con mồi cả.
Và với số lượng như thế này, thì khó lòng nào mà có thể tin được đây là đám Elid mà cả bọn biết.
***
***
Nhưng nguy hiểm hơn, đó là Hector và Chris đang bị bọn chúng tóm lấy được.
May mắn, là trong chiến dịch này, cả bọn đều mặc loại giáp đặc biệt, chuyên khắc chế việc bị tụi Elid cắn trúng.
Tuy nhiên, nếu không thoát nhanh lên, bọn chúng có thể gở bộ giáp và xơi tái cả 2.
"FUCK FUCK FUCK FUCK !!!!"
- Chris hoảng loạt 1 chút, vùng vẩy cơ thể bản thân khỏi những bàn tay, những hàm răng đang cố gỡ và cắn nát bộ giáp của cậu.
Hector vẫn trầm lặng, ông rút từ sau hông là 2 cây rìu Tomahawk, bổ liên tục vào đầu từng con nhưng không khả quan mấy.
***
***
Những người còn lại thì không hoảng loạn cho lắm, vì họ biết họ cần phải giữ bình tĩnh để suy nghĩ ra cách để giải vây cả 2 người họ.
Nhưng có lẽ chẳng cần chờ đợi lâu.
Từ phía dưới đường cao tốc là chiếc xe chở đội XOF, 1 cô gái trong đơn vị Skull rút từ dưới thùng xe là 1 khẩu Milkor MGl đa x được nạp đầy đạn ra, liên tục bắn vào đàn Elid bị giẫm bẹp ở dưới cây cột xác thịt kia.
***
***
Cây cột ấy nhanh chóng hạ độ cao xuống, cùng lúc , 2 người còn lại ném 6 quả Flash vào đàn Elid ấy.
1 chùm ánh sáng khổng lồ xuất hiện, làm chói mắt tất cả những con Elid vô tình nhìn thấy thứ ánh sáng chói ấy.
Bọn chúng điên cuồng hét lên thứ âm thanh chói tai và đầy mam rợ.
Biết rằng đây là thời cơ của cả 2, Hector và Chris vùng vẩy khỏi những bàn tay của tụi Elid thành công, 2 người họ bắt đầu chạy xuống dưới, dẫm lên những phần thân, phần đầu của từng con Elid.
Đội XOF cũng không chậm suy nghĩ, họ nhanh chóng hạ vận tốc chiếc xe, để thùng xe áp sát với đàn Elid ấy mà không ngại rằng, sẽ có 1 hoặc 1 nhóm Elid nhảy lên xe tấn công.
Chỉ với 1 giây, Hector và Chris giậm đà thật mạnh, bám lên và đi vào trong thùng xe của đội XOF.
Yegor nhìn qua kính chiếu hậu, sau khi thấy cả 2 đã vào trong an toàn, anh ta nhanh chóng nhấn ga tăng tốc chiếc xe, bỏ lại đàn Elid đang rượt đuổi ở phía sau.
"Mọi người yên tâm đi, cư sgiao 2 người họ cho bọn tôi."
- Yegor nói qua bộ đàm, thông báo tình hình vho Snake rồi nhanh chóng cúp máy, tiếp tục nhiệm vụ dẫn dụ bọn Elid ấy ra xa.
Cả bọn thở phào đầy nhẹ nhõm khi biết rằng Chris và Hector vẫn an toàn.
Đột ngột, chiếc Idroid của Snake bắt đầu rung lên tín hiệu.
Ông vội lấy ra và bật lên, hiện lại bản đồ 3 chiều của thành phố Metro như hồi nãy.
Nhưng có điều là ngay tại 1 vị trí nào đó chưa xác định.
Xuất hiện 1 chấm đỏ đang nhấp nháy liên tục.
Tất cả mọi người nhanh chóng nhận ra, cái chấm đỏ ấy là tín hiệu hiễn thị vị trí của Atago, vậy nên cả bọn sau khi tách khỏi nhóm XOF, thay vì chờ đợi thì cả bọn quyết định sẽ chạy thẳng đến, không phải là bắt cô, mà hỏi cho ra lẽ sự thật.