Khác (Vẫn Còn Edit Lại) The Pain Of Wolf

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(Vẫn Còn Edit Lại) The Pain Of Wolf
Chương 77: Tội lỗi của 1 người cha


Nguyên chap này là viết theo ngôi thứ nhất, có thể cho tác xin chút ý kiến 1 tí để sau này dùng nguyên lối viết này vào phần 2 luôn.

Xin cảm ơn 🙂)

_____________

POV Doc

"Laura, anh tìm được việc rồi !!

Anh tìm được 1 công việc rồi !!!" (Doc)

Đó là điều mà tôi đã nói khi về nhà, vì với thời đại vừa mới trải qua 1 cuộc Thế chiến đầy biến động và kinh hoàng, thật khó mà nói rằng kiếm 1 công việc chẳng khác gì mò kim đáy bể cả.

Vậy nên, khi tôi đã nhận được 1 công việc đó là làm 1 lính y binh trong tổ chức quân sự đánh thuê G&K, tôi đã tức tốc chạy về nhà mà báo tin mừng ấy.

"Tuyệt quá rồi, thế công việc anh kiếm được là gì thế ??" (Laura)

"Ờm...Anh được nhận làm 1 y binh cho tổ chức quân sự G&K." ( Kated)

"G&K ?

Hình như là tổ chức quân sự tư nhân mới nổi dạo gần đây phải không ?" (Laura)

"Ừm, mà trông em cũng khá rành rỏi về mấy chuyện liên quan đến quân sự nhỉ ?" (Kated)

"Bây giờ thời đại này, mấy tổ chức quân sự tư nhân mọc lên như nấm, đến cả trẻ con cũng biết chứ huống chi gì ngoài em.

Vậy nên chuyện em có biết chỉ là sớm hay muộn thôi.

" (Laura)

Câu nói của cô ấy cũng đúng, tệ nạn, bạo động và khủng bố sau hậu Thế chiến diễn ra triền miên, nên việc mấy tổ chức quân sự như G&K được tạo ra là điều chắc chắn phải có.

Mà thật ra cũng không hẳn là tôi muốn làm y binh đâu, chỉ là việc kiếm 1 công việc liên quan đến nghề Y là cực kì khó, vì số lượng bác sĩ tại Paris đã đạt tới mức giới hạn, nên không thể tuyển thêm 1 bác sĩ vào được nữa.

Dĩ nhiên, khi nghe tin tôi đã có công việc mới, vợ tôi đã rất vui mừng vì gia đình chúng tôi sẽ không còn lo lắng gì đến vấn đề tài chính, cũng như sẽ không phải lo về cái ăn.

"Hoan hô !!!

Ba xin việc được rồi !!

Ba xin việc được rồi !!!" (Eve)

Và không chỉ vợ tôi, cô con gái cưng của tôi cũng đang nhảy tưng không ngừng và cực kì vui sướng, dù rằng con bé không hiểu được hậu quả gì sẽ đến với cả nhà nếu tôi không tìm được công việc.

Vậy nên con bé chỉ vui mừng vì tôi có việc làm, đơn giản vậy thôi.

Nhanh chóng, tôi tiến đến mà ôm lấy cô con gái rượu của tôi lên, không ngừng hôn vào má con bé không ngừng, cùng với niềm vui kiếm được việc làm nhân đôi lên, khiến cho lòng tôi trở nên hạnh phúc và vui sướng hơn bao giờ hết.

Có điều, vì tôi xin việc theo kiểu online, vì hiện tại G&K chưa có thành lập 1 nhánh trụ sở khác tại Paris, vậy nên việc tôi rời xa gia đình mình là 1 điều không thể tránh khỏi.

Dù rằng tôi không muốn rời xa người vợ và cô con gái yêu của mình, nhưng đây là cách duy nhất, để tôi có thể kiếm được tiền cho gia đình, nên tôi phải ra đi sang 1 nơi khác.

Nhớ lại lúc ở sân bay, khi tôi chuẩn bị lên máy bay rời đi, con bé Eve cứ khóc mãi không ngừng.

Thậm chí, con bé còn ôm chặc lấy chân tôi không muốn rời đi, làm tôi xém chút nữa đã lỡ chuyến bay của mình.

Về phần công việc của tôi, vì không có trụ sở ở Paris, nên tôi được đưa đến làm việc tại trụ sở London, nước Anh.

Với những ngày tháng làm bài kiểm tra, cùng với tham gia 1 số nhiệm vụ tầm trung với kết quả đầy hoàn hảo.

Tôi được chính Tổng tư lệnh Kryuger liên hệ, và chính ông ấy đã mời tôi đến với tiểu đội Fox Hounds, là 1 trong số tiểu đội giỏi nhất tại London cho đến hiện tại.

Nhưng điều tôi còn ngạc nhiên hơn, đó là tại đấy, tôi đã làm quen với Big Boss...À không, phải là Naked Snake mới đúng, 1 người hùng Thế chiến và cũng là người đã kết thúc nó.

Và sau 1 khoảng thời gian gắn bó và cùng nhau thực hiện những nhiệm vụ khác nhau, tôi đã trở thành phó đội trưởng của đội Fox Hounds, cũng như rất được sự tin tưởng của những thành viên khác như là Hector và Chris.

Đặc biệt, với M16, không thể không phủ nhận rằng tôi với M16 cực kì thân thiết, nếu không muốn nói là người bạn thân nhất luôn chứ chẳng chơi.

Mặc dù tôi có hơi phiền bởi cái tật nghiện rượu quá độ, nhất là lúc cô ấy chuyên đến mượn tiền tôi để mua rượu uống, mặc dù cô ấy chẳng bao giờ trả nợ cả.

Mà được cái là tính của cô ấy khá là thẳng thắng, đôi lúc có đùa hơi quá trớn.

Nhưng cứ đến nhiệm vụ thì M16 trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết, cứ mỗi lần như thế, tôi đôi khi tưởng cô ấy là chị gái của cả bọn vậy.

Còn về gia đình tôi, kể từ khi tôi rời đi, tôi thường xuyên liên lạc với 2 mẹ con, chủ yếu là bàn về cuộc sống của cả 2 bên, về bạn bè, hàng xóm.

Vân vân và mây mây, đủ thứ nhảm nhí trên đời, miễn là kéo dài cuộc trò chuyện này

À !!

Có lần tôi nghe Laura nói, Eve sau này sẽ chuẩn bị lên trung học.

Và điều đó khiến tôi vui mừng khôn xiết.

Được nghe tin và nhìn thấy con gái đang dần trưởng thành, làm sao mà 1 người cha như tôi không vui mừng cho được.

Vậy nên kể từ ngày đó, tôi gần như không bỏ 1 qua 1 ngày nào, chỉ đển nói chuyện với gia đình tôi.

Cũng phải, vì bản thân tôi đang làm 1 công việc có thể nói đó là cực kì nguy hiểm, có thể ra đi bất cứ lúc nào.

Vậy nên đây là điều hiển nhiên, vì đấy có thể là lần cuối cùng tôi được nhìn thấy bọn họ.

Hoặc...

Đó là lần cuối...

Họ nhìn thấy tôi....

Tôi đã nghĩ vậy...

Khi...

Vào cái ngày ấy...

Tôi đứng bên cạnh cái xác...

Đã bị chặt đứt thà...Nh...

P...hân nữa...Của Laura...

Ôm lấy đứa con...Đứa con gái của tôi...Đã bị cưỡng hiếp...Đầy man rợ...

Còn tôi...Chỉ ôm lấy xác của Eve...Chẳng thể trả thù...Hay làm gì được cả...

Và giờ...Tôi chỉ đứng trước phần mộ của 2 mẹ con...

Chúc mừng sinh nhật...Hay...Nhớ lại cái ngày đau thương ấy...

Đúng vậy...Kể từ khi tôi rời đi được 2 năm, vào ngay đúng ngày sinh nhật của Eve, 1 cuộc chiến lớn của quân Desparado đã nổ ra tại Paris, và lúc ấy, quân đội Paris dường như đã bị thất thủ nặng nề.

Nên tiểu đội Fox Hounds bọn tôi đã được cử đến, với nhiệm vụ hộ tống Thủ tướng Dufort Pauline chạy trốn khỏi sự truy đuổi của 1 đại đội Cyborg của Desparado.

Mặc dù tôi rất lo lắng cho 2 mẹ con, không biết họ đã được quân đội Pháp giải cứu về vùng an toàn chưa.

Nhưng vì nhiệm vụ, tôi buộc phải tập trung vào điều đấy.

Lúc ấy, sau khi cứu Thủ tướng ấy khỏi tay bọn chúng, ngoài tôi và M16 phải đưa Thủ tướng về điểm tập kết, còn Snake và những người còn lại mở đường máu, dụ 1 con Metal Gear Rex di chuyển sang chổ khác.

Khoảng tầm 2 tiếng kể từ khi tách nhóm ra, 3 người chúng tôi đang núp tại 1 căn nhà đã bị tàn phá cực kì nặng nề.

Ngạc nhiên thay, ngôi nhà ấy lại là nhà bà hàng xóm, và nhà bà ấy lại ở ngay trước mặt nhà của tôi.

Nhưng vì những trận mưa bom cứ liên tục rơi xuống, khiến cho những căn nhà, cung đường bị tàn phá nặng nề, khiến cho tôi phải mất 1 lúc lâu mới nhận ra được.

Nhưng khi tôi kịp nhận ra 3 chúng tôi đang ở đâu.

Bất ngờ, từ phía bên ngoài có 1 tiếng hét đầy đau đớn vang lên.

Tôi ngước nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ đã tàn tạ, và ngay khoảng khắc ấy, 2 đôi mắt tôi như mở trợn ra hết cỡ, bàng hoàng đến nỗi chẳng nói nên lời.

Trước mặt tôi, Laura và Eve đang bị vây quanh bởi 2 nhóm nhỏ Cyborg.

Nhìn qua mồ hôi đang chảy không ngừng, cùng với những vết thương do té ngã, chắc chắn 2 mẹ con đã cố gắng bỏ trốn khỏi bọn chúng nhưng không thành.

Mà khốn cái, lúc này tôi chỉ có 1 băng đạn rưỡi súng trường, 1 băng đạn súng lục.

Còn M16 chỉ có 2 băng đạn súng trường, súng lục thì hết, còn lựu đạn phá mảnh, choáng hay nổ.

Cái nào cũng đều hết cả.

Và với 1 nhóm Cyborg đang vũ trang đầy mình như thế, và cho dù bọn tôi có nghĩ ra bao nhiêu kế hoạch nào đó, chắc chắn rằng bọn tôi sẽ bị tiêu diệt hoan toàn.

Nhưng...Đấy là gia đình tôi, tôi không thể nào bỏ rơi họ được.

Nhưng...Chân tôi lại không hề di chuyển, tay không chạm lên cò súng.

Bởi vì chính cánh tay của gã Thủ tướng ấy cản tôi lại, cái bàn tay nhớp nháp đầy mồ hôi nhầy nhụa ấy đang nắm chặt cánh tay trái của tôi và nói.

"Đừng đi...Cậu làm thế chẳng khác nào dâng chúng ta cho bọn chúng đâu...Cậu chỉ cần chờ đợi đi...Vì hồi nãy tôi đã liên lạc với bộ quốc phòng rồi, họ sẽ cử quân đến giúp chúng ta và 2 mẹ con ấy."

Dù cho hắn ta nói với cái giọng đầy cao thượng, nhưng với cái bàn tay đang run rẩy ấy, cứ như thể sợ tôi sẽ khiến hắn chết chung vậy.

Và tôi biết chắc rằng tất cả chỉ là dối trá, vì tôi biết hắn làm quái gì có bộ đàm để gọi cho bộ quốc phòng.

Chỉ vì nếu tôi ra ngoài cứu 2 mẹ con, chắc chắn vị trí của bọn tôi sẽ bị lộ và bọn tôi sẽ bị tấn công.

Tôi nghiến răng đầy căm phẫn, về cái cách mà gã Thủ tướng chó má ấy, cái gã luôn tuyên bố sẽ bảo vệ mọi người và đất nước này, nay lại dùng chính người dân của mình để giữ tính mạng

Tôi ngước sang nhìn M16, nhưng cô ấy chỉ muốn tránh ánh mắt ấy, cái ánh mắt tôi đang nhìn cô ấy, van xin cô ấy hãy đồng ý, cùng tôi cứu 2 người họ.

Thật không thể hiểu, M16 là t-doll, đáng ra cô ấy có thể quyết định điều ấy liền chứ ??

Tại sao ...Cô ấy lại không trả lời lời lại với tôi

Nhưng...Tôi là 1 người cha...Tôi không thể bỏ rơi họ được...Trước mắt tôi...

Đấy là vợ tôi, là con tôi...Và...Tôi đã làm thế.

Đúng, tôi đã không làm gì, chỉ từ xa, bàng hoàng và đau đớn ,khi chứng kiến vợ tôi, con gái tôi đã bị hành hạ thể xác đầy đau đớn.

Còn bọn cằm thú đó, bọn chúng không dừng lại, thậm chí còn tàn nhẫn hơn mà tra tấn lúc trước.

Và rồi...Người cha như tôi...Đang chứng kiến con gái mình..Bị bọn chó đẻ ấy cưỡng hiếp....Lấy đi lần đầu khi mới mười mấy tuổi đầu...Còn tôi...Lại chẳng thể làm gì cho con gái...Lại chẳng thể bảo vệ cho con gái mình...

Sau khi bọn chúng đã rời đi, tôi mới đau đớn chạy đến, ôm lấy xác của 2 mẹ con trong sự tuyệt vọng và bất lực đến tột cùng.

Kể từ cái ngày định mệnh ấy, tôi đã chuyển hộ khẩu của mình sang Anh, quyết định rời bỏ cái đất Pháp mĩ miều và giả tạo ấy.

Không những thế, thân xác 2 mẹ con tôi đã chôn ngay tại London.

Vì tôi không muốn họ phải nằm yên nghỉ ngay tại nơi mà chính quyền còn thối nát hơn cả mùi cứt chó ấy, cái đất nước tôi đã từng yêu quý bao nhiêu, nay nguyền rủa bấy nhiêu.

Nhưng tôi có nguyền rủa bao nhiêu lần đi nữa...Liệu rặng vợ con tôi sẽ sống lại không.

Sau đấy, tôi quyết định rời khỏi đội Fox Hounds vì cú sốc kinh khủng ấy, và vì trung tâm bệnh viện của trụ sở đang thiếu bác sĩ, nên tôi được đưa vào trong với chức vụ làm bác sĩ tại đây.

Có lẽ...Sau khoảng thời gian ấy...Tôi có thể quên được nỗi đau ấy, quên được cái tội lỗi mà chính tôi cũng không thể tha thứ bản thân mình được.

Vào 1 hôm tôi đi qua hàng lang của bệnh viện để đến căn tin, khi tôi ngó ra ngoài cửa sổ, nhìn tình hình của các bệnh nhân đang đi dạo ở bên ngoài.

Tôi đã sốc khi thấy 1 cô bé đang đi cùng với 1 bệnh nhân khác ở bên ngoài.

Đó là 1 cô bé có 1 mái tóc dài màu vani, đôi mắt màu xanh lam như ngọc lục bích.

Mặc trên mình 1 chiếc váy ngắn đen đỏ, cùng với vóc dáng cứ như là...là...Con gái tôi...Eve

Trước mặt tôi...Tôi gặp được ...Eve...Con của tôi...Đứa con tưởng như đã chết...

Là con của tôi...Đó là co...Không, đấy không phải là Eve, đấy không phải là con gái của tôi.

Tôi chắc chắn rằng Eve đã chết rồi, con bé không thể nào hồi sinh lại được, thật là vô lí ??

Con bé không thể nào đội mộ sống dậy được ??

Phải chăng di làm việc nhiều quá nên sinh ảo giác ??

Khi tôi vẫn còn đang phân vân, không kịp hiểu chuyện quái gì đang xảy ra thì từ phía sau, M16 tiến đến chổ tôi, cùng với nụ cười tươi như vừa húp được 1 ly rượu ngon vậy.

Chưa kịp để tôi hỏi, M16 đã vui vẻ trả lời.

"Thấy sao ??

Anh có thấy vui không ??" (M16)

"Vui ?

Vui cái gì ??"

- Tôi tỏ ra thắc mắc.

"Thì cô bé ấy, cô bé có ngoại hình giống con gái anh đấy chứ còn gì ?" (M16)

"CÁI GÌ !!

M16 !!

Cô có liên quan gì đến chuyện này hả !??" (Doc)

"Thật ra, do tôi có nghe tin từ mấy cha nội tiến sĩ của 72 Lab, thuộc chi nhánh của IOP cho hay, họ đang bí tạo hình của mẫu T-doll mới, nên tôi đã nhờ Persica, nói với họ rằng dùng ngoại hình của con gái của anh đấy" (M16)

"Và..." (Doc)

"Và họ đã đồng ý, nhất là sau khi nghe câu chuyện của anh.

Họ đã chấp nhận đồng ý...Dù lời đồng ý của họ khá là vội vã...Cứ như thể...Họ không quan tâm câu chuyện ấy." (M16)

Đoán xem ?

Lúc ấy mọi người đều sẽ nghĩ tôi sẽ vui mừng, sẽ ríu rít cảm ơn M16 vì đã làm điều ấy ư ??...

Sai rồi !!!

Tôi dồn hết mọi sự phẫn nộ vào lòng bàn tay đáng ra chỉ dùng để cứu người mà đập thật mạnh vào cánh cửa sổ.

Khiến cho tấm kính vỡ tan thành từng mảnh và bay ra ngoài.

M16 nhìn tôi với ánh mắt đầy sự ngạc nhiên đến tột cùng, còn tôi nhìn lại cô ấy không khác gì cái ánh mắt tôi đã nhìn vào thằng chó Thủ tướng ấy từ nhiều năm trước.

"Cô nghĩ tôi vui lắm à M16 ?

Cô nghĩ điều ấy sẽ giúp tui nguôi đi nỗi đau ư ??

CÔ SAI RỒI !!!

CÔ SAI RỒI CON MỌT RƯỢU CHẾT GIẪM " (Doc)

"Doc, anh đang nói cái quái gì thế ??" (M16)

"CÔ KHÔNG HIỂU À !?

HAY LÀ DO BỌN BÊN 16 LAB KHÔNG LẬP TRÌNH CHO CÔ TƯ DUY VÀ KHẢ NĂNG SUY NGHĨ HẢ ??" (Doc)

"..Tôi...Tôi tưởng làm thế...Sẽ khiến anh vui lên..." (M16)

"CHẲNG VUI CHÚT NÀO CẢ, NÓ CHẲNG KHÁC GÌ CÔ ĐANG BẮT TÔI CHỨNG KIẾN ĐỨA CON GÁI CỦA TÔI, SẼ CHẾT ĐI SỐNG LẠI TRÊN CHIẾN TRƯỜNG, CÒN TÔI SẼ DÙNG BÀN TAY NÀY, GIẢI PHẪU CHO CON BÉ, ĐỂ GIÚP CHO CON BÉ TIẾP TỤC RA NGOÀI CHIẾN TRƯỜNG ??" ( Doc)

"Doc...

Tôi...." (M16)

"LẦN SAU ĐỪNG ĐỂ TÔI GẶP LẠI CÔ !!

CON KHỐN MỌT RƯỢU CHẾT TIỆT !!!" (Doc)

Tiếng quát của tôi dường như vang vọng khắp cả hành lang, cũng như thu hút sự chú ý cho những cô y tá và nhân viên xung quanh.

Tôi thầm đoán rằng M16 sau khi nghe tôi nói những lời ấy, có thể vẫn chưa lọt được lỗ tai.

Vậy nên tôi quay lưng lại bỏ đi về văn phòng, bỏ buổi ăn trưa hôm nay tại căn tin.

Và kể từ đó, tôi gần như cắt đứt mọi liên lạc, cũng như là không bao giờ gặp mặt lại M16.

Tôi đang nói thật, tôi đã không còn liên lạc, thậm chí là còn hận M16 vì cái hành động ngu xuẩn ấy.

Nhưng..Cũng nhờ cái ngày đó, nhờ cái ngày ấy mà cuộc đời tôi như tìm thấy 1 tia hy vọng nào đó.

Khi trời đã tối, lúc này đã gần đến 10h đêm, tôi vẫn nhốt mình trong văn phòng để làm tài liệu, nhưng thực chất, tôi chỉ đang dùng đống tài liệu ấy làm quên đi những gì đã xảy ra trong hôm nay, quên cả nỗi đau khó mà giấu được.

Bất ngờ, bên ngoài căn phòng có tiếng gõ cửa, khiến cho tôi thắc mắc, giờ này rồi mà còn ai ở bên ngoài nhỉ ??

Và khi tôi đứng dậy khỏi bàn làm việc, tiến đến chổ cánh cửa gổ mà mở cửa ra xem xem ai đang ở ngoài.

Và thật bất ngờ, đó là cô bé T-doll đó, là cái cô bé mang ngoại hình không khác gì Eve.

Ban đầu, tôi đã giật mình trong giây lát, vì tưởng rằng con gái tôi đã sống lại.

Nhưng tôi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh nhờ vào việc nhớ lại cái kí ức kinh khủng ấy.

Hiện giờ, trước mặt tôi đó chỉ là 1 con T-doll, 1 con T-doll mang trên mình hình hài con gái tôi mà thôi.

" Làm gì ở đây ??"

- Tôi nói trống không với cô bé, cùng với lườm cô bé bằng 1 ánh mắt đầy lạnh lùng và vô cảm.

"Dạ.....D...Dạ cháu đến đây....Để mang cơm cho bác ạ..."

- Cô bé ấy cất giọng lên, và nhờ cái tông giọng ấy, tôi có thể bình tĩnh, khẳng định rằng đấy không phải là con gái của tôi.

"Đi đi, ta không rảnh để đứng đây nói truyện đâu." (Doc)

"Cháu không ở đây lâu đâu...Cháu chỉ mang cơm đến cho bác rồi về liền thôi." (???)

Tôi lạnh lùng không đáp lại, chỉ giật lấy hộp cơm trên tay cô bé ấy rồi chuẩn bị đóng cửa lại.

Nhưng rồi, cánh cửa chưa kịp được đóng lại, thì cô bé ấy lại giơ tay lên, nắm chặt lấy cánh tay của tôi.

"Làm gì thế ??" (Doc)

"Tay bác chảy máu nhiều quá, để cháu băng bó lại cho." (???)

Nhờ vào câu nói của cô bé ấy, tôi mới nhận ra cánh tay mà cô bé ấy nắm, đó là cánh tay tôi đã dùng để đập vỡ cửa kính.

Và hiện giờ, những mãnh thủy tinh vẫn găm trên lòng bàn tay tôi, máu chảy từng giọt, thấm đầy lòng bàn tay tôi

"Dẹp đi, ta là bác sĩ, ta biết chăm sóc bản thân mình như thế nào." (Doc)

"Nhưng mà bác không thể để tay như thế này được, để cháu băng bó và sơ cứu cho." (???)

"ĐÃ NÓI LÀ KHÔNG RỒI !!!

CON BÉ CHẾT TIỆT NÀY !!!" (Doc)

Chỉ với vài giây ấy, tôi đã phẫn nộ ngay lập tức, và không do dự gì mà giật của mình ra, và sau đó dùng tay tát cô bé ấy thật mạnh.

Dĩ nhiên, cú tát ấy cũng rất là mạnh, đến nỗi dấu tay tôi đã in đỏ lên má của cô bé ấy.

Nhưng...Trong phút chốc, tôi...Tôi vừa....Đánh con gái tôi...Tôi vừa đánh con gái tôi !!

Tôi hoảng lọa mà quỳ xuống, nhẹ nhàng chạm lên má của con bé, xoa xoa vết tát trên má tôi vừa làm.

"Eve !!!

Con có đau không !??

Ba xin lỗi !!

Ba xin lỗi !!

Ba không có cố ý đánh con !!" (Doc)

"...Bác ơi...Cháu không phải là Eve..." (???)

Tôi giật mình, nhìn lại khuông mặt ấy, và trong phút chốc, tôi nhìn nhầm rằng đó là con tôi.

Tôi gần như thẩn thờ khi đối diện với thực tại đầy đau đớn ấy, tôi đã mất hết tất cả, mất đi gia đình của mình, chỉ vì chính sai lầm của tôi, chính tội lỗi của tôi.

Nếu năm ấy, tôi ra ngoài liều chết, chắc chắn 2 mẹ con vẫn sẽ còn sống, và giờ tôi có thể sẽ không dằng vặt đầy đau khổ như ngày hôm nay.

Cô bé ấy thay vì chạy đi sau khi tôi tát cô bé đầy vô cảm, chỉ cầm lấy bàn tay đang lại rỉ máu thêm 1 lần nữa, kiên quyết ở lại đòi chữa trị cho bằng được.

"Bác...Cứ để cho cháu chữa trị...Sau khi làm xong rồi, cháu sẽ rời đi." (Doc)

Tôi im lặng, và với cái sự cứng đầu đến kì lạ của cô bé T-doll ấy, tôi đành chấp nhận cho cô bé ấy vào trong, chữa trị vết thương trên bàn tay tôi.

Có điều, nói là chữa trị, nhưng thực chất cô bé ấy vào trong, phần lớn đều tập trung nhìn vào đống dụng cụ y khoa trong căn phòng, mò mẫn vào mấy quyển sách y học.

Khiến tôi chẳng thể hiểu, cô bé ấy vào trong để chữa trị cánh tay tôi hay là lén vào đây phá ?

Nhưng dù sao, cô bé ấy cũng chữa trị cánh tay tôi, dù có hơi vụng về khi cách băng bó lẫn sát trùng, khiến cho tôi mấy lần dính phải mấy cơn đau do rút mấy mảnh thủy tinh không cẩn thận.

Sau 1 lúc, cô bé cũng đã băng bó xong cánh tay của tôi.

Nhưng khi cô bé chuẩn bị đứng dậy rời đi, nhưng cô bé ấy vẫn làm đủ trò nhằm ở lại lâu hơn, quan sát hết mấy thứ dụng cụ y tế trong phòng.

"Này !!"

- Tôi vờ ho 1 phát rồi nói, khiến cho cô bé giật mình.

"À vâng, cháu xin lỗi, cháu rời đi đây ạ." (???)

Khi cô bé chuẩn bị đứng dậy rời đi, thì câu nói của tôi đã khiến cho cô bé ấy ngạc nhiên.

"Bác có nói cháu rời đi đâu mà rời đi dễ thế ??" (Doc)

"Ơ ?

Tại sao ạ !?

Cháu tưởng cháu băng bó vết thương của bác thì chá..." (???)

"Đấy là do cháu nói, chứ ta không có nói.

Vã lại, cháu có biết việc 1 T-doll tự tiện trốn khỏi ký túc xá thì đủ hiểu cháu sẽ chịu hình phạt gì nhỉ ??" (Doc)

"..." (???)

"Ta hỏi này, trông có vẻ cháu thích nghiên cứu về y học thế nhỉ ??" (Doc)

" Sao bác biết được ạ ??" (???)

"Thì nãy giờ cháu cứ ngó qua ngó lại xung quanh căn phòng, bác không để ý mới là lạ." (Doc)

"Ờm...Cho cháu xin lỗi ạ.

Chỉ vì cháu khá là tò mò về mấy thứ này...Nên."

- (???)

"Không sao đâu, mà trông như cháu là T-doll dạng hổ trợ phải không, hình như trông cháu không chuyên về Medic." (Doc)

"Đúng vậy ạ, dù cháu chỉ chuyên về hổ trợ thôi, nhưng cháu....Nói sao nhỉ ?....Rất thích thú với những thứ chuyên ngành y học ạ." (???)

"Vậy à, vậy cháu có muốn bác dạy cho cháu không ??"

- Nghe tôi nói vậy, cô bé giật bắn mình lên đầu vui mừng.

Cứ như 1 đứa trẻ vừa có đồ chơi mới vậy.

À mà cô bé ấy là trẻ con mà.

"Bác...Bác nói thật chứ ??" (???)

"Bác nói thật, đấy có thể coi như đó là quà xin lỗi của bác vì đã tát cháu." (Doc)

"Không sao đâu ạ, nhưng mà cháu cảm ơn bác rất nhiều !!!" (???)

"Không có gì đâu, mà dù gì chúng ta sẽ quen biết với nhau nhiều, vậy nên cháu nói tên của cháu đi." (Doc)

"Tên ??

Cháu không có tên ??" (???)

" Hửm ??

Chẳng phải tên cháu được đặt theo tên khẩu súng mà T-doll các cháu dùng mà ??" (Doc)

"Ờ nhỉ, cháu quên mất !!" (???)

"Thế khẩu súng cháu đang dùng là gì ??" (Doc)

"Khẩu của cháu đang dùng tên là Mp5, vậy tên cháu là Mp5 phải không ạ ??" (???)

"Đúng đấy, bác tên là Gustave kated, nhưng cháu cứ gọi bác là Doc là được rồi." (Doc)

"Vâng ạ." (Mp5)

Và thế là từ đó, tôi và cô bé Mp5 ấy đã quen nhau.

Nhưng...Liệu đây có phải là cách mà tôi có thể chuộc lại lỗi lầm năm xưa, hay là trốn tránh nó bằng cách quan tâm và yêu thương 1 người có ngoại hình giống con gái tôi.

Tôi chẳng biết nữa, và câu hỏi ấy vẫn cứ quan quẩn trong đầu tôi suốt nhiều năm, suốt những chuyến thăm mộ của 2 mẹ con.

Không phải là tôi muốn trốn tránh, chỉ là tôi chẳng thể tìm được câu trả lời trong chính bản thân mình.

Thật kì lạ, từ nhỏ, tôi luôn nghĩ sau khi mình lớn lên, sẽ hiểu được giá trị của cuộc sống, giá trị từ những người thân yêu sẽ ra đi.

Thế mà giờ tôi đã lớn, vậy mà tôi lại chẳng thể hiểu được những ý nghĩa ấy, chỉ tiếm tục sống cùng với tội lỗi mà tôi đã gây ra.

Và đã nhiều năm trôi qua, kể từ khi đội Fox Hounds nay chỉ còn có 3 người, đội Cobra đã bị tiêu diệt hoàn toàn.

Và những người bạn, người thân đều ra đi 1 cách chóng vánh, khiến tôi không thể nào ngờ được, cái ngày này sẽ diễn ra sớm hơn tôi dự tính.

Và...1 lời xin lỗi mà lần đầu tiên tôi nghe được từ M16.

Đó là vào ngày nọ, khi tôi đi thăm mộ của vợ con tôi thì bất ngờ thay, M16 hôm nay đã đi theo tôi từ lúc nào mà tôi không hề để ý.

Lúc cô ấy đến, cổ chỉ im lặng không nói gì, chỉ đứng bên cạnh tôi, nhìn vào 2 ngôi mộ không nói gì cả.

Và tôi cũng thế, cả 2 chúng tôi đều im lặng, vì thật khó để mà nói chuyện vui vẻ lại như trước sau tất cả những gì đang xảy ra.

Và ngạc nhiên hơn, M16 mang theo 1 bó hoa tử đằng trên tay.

Cùng lúc này, tôi mới để ý là cứ mỗi lầm tôi đến, đều sẽ thấy có 1 bó hoa tử đằng đặt lên mộ vợ con tôi.

Điều đó khiến cho tôi băng khoăng, không biết ai đã đặt bó hoa ấy, và rồi tôi cũng đã có câu trả lời.

Tầm 2 tiếng sau, 2 tiếng của sự im lặng, 2 chúng tôi đều rời đi và cùng nhau đi đến 1 cái công viên để nói chuyện với nhau.

Cuối cùng, tôi là người phá vỡ cái bầu không khí im lặng ấy bằng cách là người mở lời đầu tiên.

"Vậy ...Cô thường đến thăm mộ vợ con tôi à ??" (Doc)

"...Đúng vậy..." (M16)

"...Tôi tưởng cô sẽ không quan tâm đến họ chứ ??

Như cái cách mà tôi và cô đã bỏ họ lại chết trong đau đớn" (Doc)

M16 lại im lặng, chẳng biết nói gì với tôi, có lẽ cô ấy vẫn chẳng thay đổi gì sau nhiều năm đó.

Nhưng khi tôi định đứng dậy rời đi, M16 cũng đã nói, nhưng lần này, câu nói của cô ấy đã làm tôi phải ngạc nhiên.

"Không đâu Doc, anh không hề có lỗi về điều đó, cái tỗi lỗi đó cũng chính tôi mà ra." (M16)

"Ý cô là sao ??" (Doc)

"....Lúc ấy, đáng lẽ tôi phải đồng ý với anh...

2 chúng ta cùng nhau cứu họ...Nhưng...Tôi lại không thể làm được...." (M16)

"..." (Doc)

"Không những thế...Còn 1 điều nữa mà anh không biết...Đó là con gái anh...Con bé đã thấy tôi...Nhưng...Con bé lại không cầu xin sự cứu giúp....Có lẽ...Con bé nghĩ rằng....Tôi và anh sẽ đến và cứu nó..." (M16)

"..." (Doc)

"Và ánh mắt ấy...Nó vẫn ám ảnh tôi không ngừng cho đến hiện tại, và cái tội lỗi ấy cũng vậy.

Vậy nên...Vào cái ngày đó...Tôi nghĩ...Việc đó...Có thể giúp anh không còn đau buồn vì cái chết của con gái anh..." (M16)

"..." (Doc)

"Tôi chỉ muốn anh nghe câu nói này thôi, dù biết rằng nó chẳng thể thay đổi được gì....Xin lỗi anh...

Xin lỗi về tất cả mọi chuyện đã xảy ra." (M16)

Cái chuyện đó, có lẽ đó là chuyện mà M16 đã dùng ngoại hình của con gái tôi để tạo ra Mp5.

Và sau khi nghe cô ấy nói xong, tôi chẳng biết phải nói sao nữa.

Có lẽ, những gì cô ấy làm trước kia chỉ để giúp tôi vượt qua cú sốc ấy, nhưng tôi lại quát nạt, chửi rủ cô ấy, người bạn thân của tôi lúc bấy giờ, chối bỏ sự giúp đỡ ấy.

"M16...Cô không có lỗi gì cả...Người có lỗi là tôi mới đúng...Đáng ra..Lúc ấy chính tôi, 1 người cha, người chồng.

Đáng ra phải là người quyết định đó.

Cô không có lỗi gì cả." (Doc)

"..." (M16)

"Còn về chuyện của Mp5...Đó không phải là lỗi của cô, tôi biết cô đang muốn giúp tôi...Nhưng tôi lại không chấp nhận sự thật ấy...Tôi không muốn đối diện trước cái chết của con gái mình." (Doc)

"Doc..." (M16)

"Còn nữa, chính tôi mới là người khốn nạn nhất, khi cô là người bạn duy nhất của tôi, là người mà tôi có thể dựa vào...Thế mà tôi lại đá đổ nó." (Doc)

"Thôi nào, chuyện cũng đã qua rồi, tôi không trách anh.

Chỉ mong...Anh hãy tha thứ cho tôi vì tùy tiện dùng ngoại hình cô con gái của anh." (M16)

Nghe những lời nói này được thốt ra từ M16, khiến tôi chẳng thể tin được đó lại từ con người vui vẻ thốt lên.

Tôi từ từ đứng dậy, giơ tay về hướng trước mặt cô ấy và nói.

"Đi đến quán rượu cùng tôi chứ, lâu rồi chúng ta không đi chung bao giờ cả." (Doc)

"Ừm...Cũng lâu rồi, vậy nên vẫn như mọi khi nhé."

- M16 thoáng chóc đã nở 1 nụ cười nhẹ, nắm lấy tay tôi và đứng dậy.

"Dĩ nhiên, như mọi khi đều là tôi bao, có bao giờ cô chịu bao cho tôi 1 ly rượu nào đâu." (Doc)

"Anh biết tính tôi rồi mà, tôi chỉ nhớ khi người ta nợ tôi, chứ tôi chưa bao giờ nhớ tôi nợ ai bao giờ cả." (M16)

Thế là cả 2 chúng tôi cùng nhau đi đến 1 quán rượu gần đây, nói chuyện qua lại, và làm những trò quậy phá với nhau trong quầy Bar như trước kia.

Dù rằng không biết nó sẽ diễn ra bao lâu, hay là mọi chuyện về tương lai có diễn ra như thế nào.

Có lẽ..Điều tôi cần làm đó là sống cho hiện tại của bản thân.

Để có thể bù đắp, cũng như là chuộc lại lỗi lầm mà chính năm xưa tôi đã phạm phải.

Và nếu lần sau, quá khứ lại tiếp diễn...Chắc chắn tôi sẽ chọn phương án ngược lại.
 
(Vẫn Còn Edit Lại) The Pain Of Wolf
Chương 78: Chiến dịch săn đêm (1): Tiểu đội bóng ma và kẻ câm lặng


"Thưa Tổng tư lênh Kryuger, đây là báo cáo dữ liệu từ nhiệm vụ truy bắt Destroyer tôi đã mang tới đây." (Helian)

Helian cầm trên tay 1 chiếc Ipad trên tay, tiến đến trước bàn làm việc của Kryuger, lúc này đang quay sau lưng, nhìn vào những hình ảnh 3 chiều đang chiếu tất cả dữ liệu, cũng như là thông tin về các chiến dịch trước kia.

Khi nghe thấy giọng nói của Helian cất lên từ sau lưng, ông quay lưng lại và từ tốn nói.

"Được rồi, cô nói cho tôi nghe đi." (Kryuger)

"Vâng, theo như những thông tin mà tôi thu thập được từ các nguồn cung cấp cho hay.

Những đơn vị quân đội được sản xuất từ nhà máy SF, kể từ sau chiến dịch truy bắt Destroyer gồm, Android thiết giáp Aegis, và 1 Mẫu Metal Gear giữ theo mẫu Gekko tên là Nemeum." (Helian)

"Còn gì nữa không ??' (Kryuger)

"Và theo những những gì trong thông tin này báo cáo, những mẫu đơn vị bộ binh này gần như không trùng khớp với model nào tồn tại ngoài mẫu Nemeum cả." (Helian)

"Vậy chúng là vũ khí không xác định đấy à ?

" (Kryuger)

"Có lẽ vậy, mà ý của ngài là..."

- Helian nhìn Kryuger với ánh nhìn đầy lo ngại.

"Đúng vậy, bọn SF đang bắt đầu tiến hóa rồi." (Kryuger)

"Đây đúng là 1 điều đáng ngại với chúng ta về sau "(Helian)

"Có điều, chúng ta đã biết rằng, Virus Parapluie là loại virus chống T-doll, và cách truyền nhiễm tốt nhất của bọn SF đó là tóm được một hình nhân nào đó rồi dùng họ lây nhiễm cho đồng đội.: (Kryuger)

"Có vẻ, bọn chúng đã lên kế hoạch khá là chi tiết chỉ để tiêu diệt G&K chúng ta." (Helian)

"Và có lẽ, T-doll ST AR 15 ấy chắc chắn đã ghép được các mảnh ghép ấy với nhau, nên cô ấy mới trốn thoát và tìm câu trả lời thật sự.

Vậy nên chúng ta cần tìm cô ấy cho dù tình trạng như thế nào, trước khi bất kì phe nào, kể cả phe chính phủ biết được mà bắt được cô ấy." (Kryuger)

"Nhưng thưa ngài, như vậy có nghĩ là T-doll ấy sẽ có khả năng chết rất cao, và chúng ta có thể sẽ mất đi một con át chủ bài." (Helian)

Đúng vậy, theo như những gì Kryuger nói, nếu bất chấp bằng mọi cách để bắt được AR 15, khả năng cô sống sót được chắc chắn sẽ thấp cực kì.

Đã thế, cô còn là mẫu T-doll đặc biệt từ IOP gửi đến thử nghiệm và là mẫu hiện đại nhất, nếu mất cô, chắc chắn họ sẽ mất đi những quân át chủ bài cực mạnh, kể từ sau tổn thất của đội Fox Hounds.

Nhưng Kryuger trông có vẻ không hề quan tâm.

Ông cất một giọng nói đầy ôn tồn đáp lại.

"Tôi không có bất kì định kiến nào với T-doll cả, thư kí Helian.

Không những thế, tôi còn cảm kích họ bởi trọng trách không chỉ những người lính con người, mà còn có cả những T-doll đều được đặt lên vai.

Và tôi cũng hiểu tại sao có một số Tư lệnh đối xử họ như con người." (Kryuger)

"..." (Helian)

"Nhưng họ cũng như chúng ta, là công cụ, là quân cờ, là con tốt thí trong bàn cờ chính trị.

Vậy nên chỉ cần họ rơi vào tay kẻ địch.

Một là chúng ta sẽ gửi lời chào vĩnh biệt, hai là chứng kiến họ kéo chính đồng đội của họ xuống địa ngục." (Kryuger)

Nghe qua cách nói, cũng như là bầu không khí xung quang bắt đầu trở nên nặng nề hơn hẳn.

Helian lập tức chuyển sang chủ đề khác.

"Thưa ngài, tiếp theo là những báo cáo về đội 404, đội trưởng của đội đã xin yêu cầu thẩm quyền chỉ huy khẩn cấp từ 20 phút trước rồi, và tôi đã cho phép." (Helian)

Kryuger sau khi nghe Helian nói về đội 404, cái đội mà ông cùng với một số những người trong cuộc che giấu về cái chết giả của họ thì thở dài đầy chán nản.

" Cô đáng lẽ ra không nên cho họ quyền hạn ấy cho đến khi thật sự cần thiết." (Kryuger)

"Nhưng thưa ngài, theo báo cáo của đội 404, họ đang đối mặt với mối nguy hiểm vượt qua dự kiến ạ." (Helian)

"Nguy hiểm ?

Chẳng phải bọn họ còn có một thằng Tổng tư lệnh điên điên khùng khùng, luôn âm thầm đi theo bảo kê hay sao ?" (Kryuger)

"Theo như họ nói, Tổng tư lệnh của họ đang bận một chút 'Công chuyện', nên việc họ được hổ trợ bởi người đó là điều không thể ?" (Helian)

"Giờ họ đang ở đâu ?" (Kryuger)

"Hiện tại, họ đang ở khu vực S09, là vị trí gần với vách núi Colombia." (Helian)

...

...

...

Lúc này đang là về đem, gần với vách núi Colombia, thời tiết bắt đầu trở nên lạnh dần, đến nỗi còn xuất hiện luôn cả tuyết.

Dưới một cánh rừng thông hoang vắng, Ump 9 đang dạo bước, nhảy long nhong đầy tinh nghịch, dù cho bản thân cô nhận thức rằng, nơi cô đang di chuyển là gần với căn cứ của địch.

Hiện tại, họ đã được Jack, hiện giờ là Tổng tư lệnh của họ, cử đi làm 2 nhiệm vụ mới, đầu tiên là chiếm lấy một cái máy nhiễu sóng.

Tiếp đến đó là đột kích vào một căn cứ của SF, truy bắt một tên Ringleader có tên Ouroborus.

Có điều, nhiệm vụ lần này khá là nguy hiểm hơn các nhiệm vụ trước.

Không chỉ là họ sẽ phải đối đầu với tận 2 Ringleader đang ở đây.

Mà còn là...Bắt sống Ouroborus.

Mặc dù không hiểu rõ, tại sao cậu lại muốn họ bắt sống Ouroborus, nhưng điều họ cần quan tâm, đó là tránh một cuộc giao tranh diễn ra vào tại thời điểm này.

Vì lúc nãy Ump 9 trinh sát xung quanh, cô đã thấy một lượng lớn đơn vị mới từ quân SF, và những mẫu Metal Gear Gekko đang tuần tra xung quanh.

Sau khi chạy 1 vòng quanh cánh rừng, cô đứng ngay giữa một bãi đất trống.

Lập tức la lê, mặc kệ cho việc làm thế sẽ đánh động cả đội quân SF.

"NÀY !!!

416, CẬU CÒN SỐNG KHÔNG, ĐẾN GIỜ DẬY RỒI ĐẤY !!!" (Ump 9)

"Im mẹ mày đi, muốn đáng động tụi SF đến đây à ??" (Hk 416)

"Cậu lo làm gì, quanh đây không có tụi SF nào ở gần đâu.

Vã lại, hệ thống liên lạc của chúng ta được mã hóa mạnh từ khi tham gia Outer Heaven, làm thế nào bọn chúng phát hiện được chứ ?" (Ump 9)

Ump 9 tiến tới gần chổ Hk 416, thì cô đã bất ngờ khi thấy cô đang nằm xổng xòi dưới đất, trên người thì lấm lem bụi đất, trông như cô vừa ngã lăn 1 đoạn dài.

Túi đựng đạn mà Hk 416 thường đeo bên hông đã bị rách một khe nhỏ ở đáy túi, và chỉ cần để chổ rách ấy to thêm chút nữa.

đống đạn dược mà cô mang theo trong nhiệm vụ này, chắc chắn không cánh mà bay.

"...416 này...Cậu bị làm sao thế ?" (Ump 9)

"Bọn SF ở đây có gì đó sai sai, vậy nên tao đã bất cẩn..." (Hk 416)

" Bất cẩn ?

Lạ à nha, lần đầu tiên tôi mới thấy cô bất cẩn đấy 416."

- Từ tai nghe liên lạc của Hk 416, giọng nói của Ump 45 vang lên, khiến cho cô bực mình mà quát

"Mày im mẹ mày đi 45 !!

Mà tao đã thấy nghi ngờ khi thằng Jack lại cử chúng ta đến đây cùng với lời nói sẽ tặng thêm tiền thưởng cho nhiệm vụ lần này đấy." (Hk 416)

"Đúng vậy, cả khu vực này toàn trạm radar không, và còn mấy đơn vị bọc giáp triển khai ở đây nữa chứ ?

Dù gì cũng chỉ là 1 cái máy nhiễu sóng thôi, sao bọn nó lại sống chết giữ nó chứ ?" (Ump 9)

"Có cả đơn vị bọc giáp à, bảo sao đạn của tao đéo có tác dụng gì cả."

-Hk 416 tiếp tục càm ràm đầy khó chịu.

"Mà thôi, dù gì thằng khùng ấy còn nói đây là nhiệm vụ tự do, nên muốn bỏ lúc nào cũng được.

Vậy nên tới chừng nào té khỏi đây thế ??" (HK 416)

"Đừng lo, hồi nãy Helian vừa cho chúng ta thẩm quyền chỉ huy khẩn cấp rồi.

Có nghĩ là chúng ta có thể yêu cầu các tiểu đội và tài nguyên G&K gần đây." (Ump 45)

"Nhưng làm quái nào mà chúng ta có tầm nhìn đầy đủ, đây còn là ban đêm, làm thế éo nào chúng ta có thể nhìn thấy kẻ địch." (Hk 416)

"Chúng ta sẽ dùng các T-doll bên G&k làm do thám, họ sẽ là con mắt của chúng ta trong nhiệm vụ lần này.

Tất nhiên, trộm được radar của SF còn ngon hơn nữa." (Ump 45)

"Trông kế hoạch chi tiết như thế, chắc mày đã lập luôn ý định để rút sớm rồi nhỉ ?" (Hk 416)

"Làm gì có làm gì có, tại sao tôi lại bỏ cô lại được, có khác gì tôi bỏ lại quân hậu cho phe địch ăn đâu chứ ?"

- Ump 45 vừa nói, vừa nở nụ cười nhẹ, nhưng ẩn sâu đó là những toan tính cô đã lập ra từ trước.

"Hừm, nghe cái giọng cười của mày, không có mới là lạ." (Hk 416)

"Mà thôi, tôi có nhiệm vụ cho cô đây." (Ump 45)

"Nhiệm vụ gì ?" (Hk 416)

"Trong lúc chúng ta đang tám với nhau, G11 vẫn đang nằm trong lãnh thổ của SF đấy, em ấy vẫn đang cố lấy thêm chút thông tin cho chúng ta.

Một khi cô đến nơi rồi, tôi sẽ đón cả hai nhé." (Ump 45)

"Vậy..Ý mày là...Muốn một đôi T-doll éo trang bị gì, đối mặt với đám bọc giáp phải không ?

Mày không nghĩ ra được gì có tý thuyết phục à ?"

- Hk 416 thở dài chán nản, và sau đó, câu nói tiếp theo của 2 chị em Ump khiến cô nổi đóa lên.

"Thật ra là chỉ có mình cậu thôi, tớ có nhiệm vụ riêng rồi." (Ump 9)

"Cô là T-doll cấp cao mà, nên quẩy đê sợ gì ?" (Ump 45)

"Địt mẹ mày 45, mày kiếm cái chổ nào chết cụ mày đi !!!" (Hk 416)

"Thôi nào, cô lo làm gì cho nó mệt.

Tôi quên nói với cô là bên cạnh G11, còn có Quiet đi theo em ấy, nên lát mà cả hai có về, cô vẫn có người đi theo bọc hậu giúp mà nhỉ ?" (Ump 45)

Hk 416 im lặng không nói gì, vì giờ cô đang khá là bực bội với Ump 45, nêu cô chẳng muốn nói câu nào với cô.

Chỉ từ từ đứng dậy, quay lưng về hướng căn cứ quân SF.

Mà nói gì thì nói, Hk 416 cũng đang khá là lo lắng cho tình trạng của G11, dù biết rằng cô bé còn có người đi theo bảo vệ, nhưng với việc một tiểu đội quân bọc giáp đang tuần tra xung quanh, mà chỉ có 2 người thì cực kì nguy hiểm.

Trong lúc đi tìm G11, cô còn để ý thấy dưới chân núi, có cả những đơn vị Android bọc giáp mẫu Aegis đang di chuyển xung quanh.

Về cơ bản, T-doll và Androids đều có đặc điểm chung là đều là người máy.

Nhưng khác ở chổ, T-doll vẫn có da, hệ thống tiêu hóa nhân tạo và nhận thức riêng như con người.

Còn Androids vẫn là những người máy điễn hình như trong mấy bộ phim khoa học viễn tưởng, vẫn nghe lệnh theo người điều khiển của nó, mà không quan tâm gì đến điều mà nó sắp làm.

Và trước mặt cô, đó là những mẫu Android quân đội thuộc đơn vị thiếc giáp.

Nhưng kì lạ là, làm thế nào mà những mẫu Androids chỉ dành cho quân đội lại rơi vào tay quân SF chứ ?

Mà thôi, Hk 416 tạm thời không suy nghĩ đến điều đó nữa.

Điều cô cần làm lúc này đó là tìm G11.

Vã lại, cô không muốn ở lại quan sát lâu, để rồi bị mấy con Gekko rống mấy tiếng bò rống và đá cô mấy phát đâu.

Đi được một lúc, tiếng đến ngay miệng một vách núi, hướng thẳng về căn cứ bọn SF.

Hk 416 chỉ đi theo như lời chỉ dẫn của Ump 45 qua radar để tìm cô bé.

Nhưng ngó nhìn xung quanh, cô chẳng thấy cô bé lẫn ai là Quite đâu cả.

" Hk 416 đây, tôi đã đến theo như hướng cô nói rồi đấy, mà sau chẳng thấy ai hết vậy ?" (Hk 416)

"Kì vậy ?

Rõ ràng radar của tôi hiễn thị vị trí của 3 người rõ ràng mà ?

Đã thế còn ở..."

-Ump 45 chưa kịp dứt câu, thì Hk 416 đã cắt ngang câu nói của cô bằng 1 giọng điệu đầy khó chịu.

" À mà thôi, tôi thấy rồi." (Hk 416)

Hk 416 nhìn xuống dưới chân mình, ngay trước mặt cô, không như những gì cô đang nghĩ....G11 đang ngủ dưới đất, 2 tay ôm khư khư lấy khẩu súng như gối ôm, ngái khò khó 1 cách ngon lành.

"Con nhóc này, dậy coi !!"

- Hk 416 tức tối đến đỏ cả mặt, dùng chân dậm vào đầu G11 1 phát, khiến cho cô bé giật mình và tỉnh dậy ngay lập tức.

"Hơ hả !!

Ai đấy...Chị Hk 416 à !

Chị làm gì ở đây thế ạ ?" (G11)

"Não mày bị úng nước à, không phải là mày yêu cầu hộ tống hay gì sao ?" (Hk 416)

"Oh, chị 45 nói chị có thể bị lừa, nên em chỉ muốn ngủ vài tiếng trước khi bị chị đá dậy thôi."

- G11 ngáp ngắn ngáp dài đáp.

" G11, chị xin lỗi nhé, 416 cứ đòi qua đó mà phá giấc ngủ của em hoài à." (Ump 45)

Ump 45 nhẹ nhàng nói với G11, cùng với cái giọng cười có phần tinh nghịch.

Trong khi đó, Hk 416 đang nghiến răng đầy cay cú vì trò đùa của Ump 45.

"Con mẹ 2 chúng mày !!!" ( Hk 416)

"À đúng rồi, chị 416 ơi, chị có thấy chị Quite đâu không ??" (G11)

"Quite ? cái con khỏa thân ấy à ?

Nãy giờ không thấy nó đâu cả." (Hk 416)

Vừa nói xong hết câu, Hk 416 giật bắn mình, mém chút nữa khẩu súng buông khỏi tay cô.

Nguyên nhân là do hiện ngay trước mặt cô từ màn đêm, đó là hình dáng của 1 con người bị lột hết da, chỉ hiện lại những bó cơ và nội tạng bên trong cơ thể.

Nhanh chóng, cái cơ thể dị dạng trước mặt cô dần hiện nguyên hình rõ ràng.

Để lộ trước mắt cô đó là một cô gái có mái tóc màu nâu, đôi mắt màu xanh lá nhạt.

Trên người cô gần như không 1 mảnh vải che thân, mặc mỗi 1 bộ bikini màu đen và cái quần đùi màu đen rách khá nhiều lỗ.

Để lộ những đường cong quyến rũ và vòng 1... to bằng Hk 416.

Đặc biệt, trên tay cô đang cầm 1 khẩu IWS 2000, 1 khẩu súng bắn tỉa chống tăng.

Dĩ nhiên, với khẩu súng như thế thì nó rất là nặng.

Nhưng khi cầm trên tay, trông nó chẳng nặng nề mấy đối với cô cả.

***

***

"ĐM !!

Sao không nói trước !?

Mém nữa cô vừa làm tôi đau tim đấy !!" (Hk 416)

Hk 416 quát trước sự xuất hiện của Quiet, cô không đáp lại, chỉ im lặng không nói gì.

Hk 416 quên mất, đúng như biệt danh Quiet, cô là người bị câm, không thể nói chuyện được.

Nguyên nhân cũng là do Xác Thánh mà Quiet đang giữ trong người.

Đó là Xác Thánh dạ dày.

Nó có khả năng tăng cường thể chất của cô ấy lên gấp 20 lần, còn tặng cho cô khả năng biến đổi màu da ở dạng trong suốt như loài ếch, giúp cô có khả năng tàng hình.

Nhưng cái giá phải trả đó là cô bị câm, khi sử dụng năng lực này, nó sẽ tiết ra 1 loại chất độc từ dạ dày lan đến dây thanh quản, chỉ cần cô nói 1 chữ thôi.

Chất độc ấy chắc chắn sẽ giết chết cô ngay lập tức.

Hk 416 chật lưỡi, không nói tiếp với cô nữa.

Cô nhìn sang hướng G11, hằng hộc nói.

"Được rồi, nghe nói mày đã thu nhập được tin tức từ bọn SF, vậy tin tức là gì ??" (Hk 416)

"A, cái đấy em đã thu sẵn từ máy ghi âm tần số cao rồi, để em bật lên ạ." (G11)

G11 vội vàng mò mẫn, tìm cái máy ghi âm trong túi áo khoác, trước khi để Hk 416 không đợi lâu được, cho cô bé ăn 1 gõ ngay đầu.

"Đừng quên, mày chỉ có 1 phút thôi đấy." ( Hk 416)

"Dạ em biết rồi, đợi em chút." (G11)

Ngay lập tức, G11 tìm được cái máy ghi âm, cô bé nhanh chóng bật nó lên.

Nhưng kì lạ là, thay vì là đoạn ghi âm từ đám lính SF hay gì đấy, nó giống như...Một ai đó đang liên lạc với cả bọn vậy.

"Chào buổi tối, chào mừng đã đến khu vực S09." (???)

"NÀY !!

CÁI QUÁI GÌ XẢY RA THẾ HẢ ??"

- Hk 416 ngạc nhiên khi cái máy ghi âm bất ngờ bị hack, còn G11 chảng hiểu điều gì đang xảy ra cả.

"Em...Em không biết !

Hồi nãy em cẩn thận rồi mà ?" (G11)

"Mọi người có hài lòng cho cuộc đột kích ban đêm này chứ ?" (???)

"Giọng nói này...Là 1 Ringleader của SF ư ?"

- Hk 416 tỏ ra băng khoăng.

"Cả hai chúng ta đều biết, đêm nay chỉ là bắt đầu thôi.

Nhưng đáng tiếc cho các vị, đến lúc kết thúc rồi." (???)

Như bản năng mắt bảo, Quiet bất ngờ lao đến, túm lấy đầu cả 2 và cùng nhau cúi xuống đất, tránh những loạt dạn không biết từ đâu bay đến, chuản bị găm chính xác vào mặt cả bọn.

"Cái quái !!

CHúng ta bi lộ vị trí rồi, 45, mau đón bọn tạo nhanh lên !!" ( Hk 416)

"..." ( Ump 45)

"Này 45, mày có ở đó không ?

Sao không bắt máy, 45...45 ...444555555 !!!" ( Hk 416)
 
(Vẫn Còn Edit Lại) The Pain Of Wolf
Các vòng lặp chết chóc của Jack Wilson.


Vì không có thời gian, cũng như không nhất thiết trong mạch cốt truyện.

Nhưng các vòng lặp này chính là những tác nhân khởi nguồn, khiến cho Jack quyết tâm đến điên cuồng, cố gắng thay đổi tương lai.

Cũng như là tác nhân khiến cho một Jack từ điềm tĩnh từ chương 1 đến chương 17, nay trở thành 1 kẻ điên điên khùng khùng, khó mà đoán được những gì cậu đang nghĩ và dự tính làm gì

Nên Tác sẽ tiết lộ luôn các vòng lặp ấy đó là gì, để có thể hiểu rõ một phần, tại sao Jack lại làm vậy ?

Và cái quyết tâm đến liều mạng, tạch luôn trong chương 38.

____________________________________________

Vòng lặp thứ 43 325:

-Tại vòng lặp này, đội Fox Hounds đã bị giết chết bởi SF, còn đội AR lẫn đội 404 đã bị bắt bởi Desparado, một số bị giết, trở thành lõi cho Metal Gear, một số trở thành đồ chơi tình dục cho bọn chúng.

Và ngay tại đây, Jack đã bị trùm của 2 phe giết chết, sang một vòng lặp khác.

-Vòng lặp thứ 87 6232

Tại vòng lặp này, vì cái chết của Paul, Hk 416 bị quân SF dụ dỗ, nếu về phe bọn chúng, chúng sẽ hồi sinh Paul trở lại trong hình dạng của T-doll.

Nên cô đã phản bội và giết tất cả các thành viên của 404.

Thay vì bị trùm quân SF giết, sau khi chứng kiến cảnh tượng ấy, Jack đã dùng dao rạch cổ tự sát, để sang vòng lặp khác.

-Vòng lặp thứ 2 421 346:

Trong chiến dịch tại thành phố Metro, Marvis đã bị giết, Atago trước khi bị Vamp giết, cô đã bị hắn cưỡng bức đến chết, rồi ném cho bọn Elid ăn.

Tại đây, Jack lại rạch cổ tự sát, sang vòng lặp khác.

-Vòng lặp thứ 476 907:

Sop bị quân SF kiểm soát, lợi dụng bản tính điên dại của cô, Sop đã ám sát tất cả các thành viên của đội AR.

Nhưng cô đã bị Jack giết ngay trước khi cô định giết 45.

Ngay khoảng khắc ấy, Jack đã dùng một khẩu súng lục, chứa một viên đạn Originium, tự bắn vào đầu, sang một vòng lặp khác.

_______________

Tiếp theo và cũng là mấu chốt trong việc các vòng lặp đã bị kéo dài đến hàng triệu lần, đó là Jack cố tìm cách cứu Ump 45 trong vô vọng.

Vòng lặp 62 374: Ump45 bị đội quân Cyborg bao vây, dùng những cây giáo Originium xiêm thành nhím.

Tại vòng lặp này, Jack dã dùng một ngọn giáo Originium lấy từ xác cô, đâm thẳng vào tim mình nhằm sang một vòng lặp khác.

Vòng lặp thứ 2 770 923: Trong đám cưới của Ump45 và John, kể cả những người dự lễ cưới, cả đám bị đánh bom bởi quân đội KCCO, và chỉ Jack sống sót.

Tại đây, do Xác Thánh của cậu đã bị cướp mất, Jack đã dùng một cái cọc gỗ đã bị cháy rụi, đâm thẳng vào hốc mắt, xuyên qua não bộ để tự sát, sang một vòng lặp khác.

Vòng lặp thứ 39 248: Ump45 bị Ump9 giết chết trong tình trạng bị nhiễm Virus và bị bọn SF điều khiển

Sau khi chứng khiến cảnh đó, Jack đã tự tay giết Ump9 để giải thoát cho cô, sau đấy, cậu dùng Longinus, vũ khí giết chúa để kết liễu bản thân thêm lần nữa.

Vòng lặp thứ 200 000: 45 Bị ăn chọn một quả pháo Jupiter, thiêu cháy cả cơ thể, chỉ còn sót lại 1 mảnh khăn choàng Jack tặng cho cô.

Còn Jack đã bị Marvis phản bội vì cái chết của Wa2000, bị đâm sau lưng, chuyển sang một vòng lặp khác.

Vòng lặp thứ 43 643 : Ump45 trở thành Ringleader của quân SF, truy tìm và giết chết Jack.

Vào khoảng khắc cô chuẩn bị giết Jack, cậu đã không phản kháng lại, để cho người mình yêu giết chết mình.

Vòng lặp thứ 1 879 870: Đây là khoảng thời gian đen tối nhất, Jack thật sự trở thành phản diện, cậu truy tìm và tiêu diệt hết mọi người, chị gái mình, em trai mình.

Trừ Ump 45 do cậu đang bị quân SF và Desparado uy hiếp.

Cho đến cuối cùng, khi chỉ còn cô sống sót, Ump45 đã tự tử.

Khiến cho Jack phải tự tử theo cô, sang một vòng lặp khác, sửa sai lại.

______________

Hiện tại, vòng lặp cuối cùng Jack đã trải qua nhờ vào việc nhìn thấy tương lai là vòng lặp thứ 3 725 000: Tại đấy, quân G&K bị phục kích, tất cả mọi người chết hết, chỉ còn có Jack sống sót,

Ngay lúc ấy, Jack đã đứng từ một khách sạn đã bỏ hoang, ôm lấy xác Ump 45 nằm trên tay, nhảy lầu tự tử.

Kết thúc chuỗi vòng lặp gần như bất tận.

...

...

...

À, có lẽ tác nên cho một số loại sức mạnh từ Jojo lên truyện luôn.

Do là cái năng lực " Eletric Wool" của Jack nhìn giống Stand Stone Free quá, và cái khả năng nhìn trước tương lai, y như "King Crimson" (Riêng khả năng này bị phế rồi, không xài được nữa.)

Vã lại, tác có nói trước là truyện sẽ có các yếu tố du hành thời gian và không gian, và cần một số cách để rõ khả năng và nguyên lí hoạt động của năng lực.
 
(Vẫn Còn Edit Lại) The Pain Of Wolf
Chương 79: Chiến dịch săn đêm (2): Truy lùng con mồi.


Thông cảm nhé, chương này có hơi dở, còn nguyên nhân là vì....Tác đã vặn não quá nhiều, để tranh luận với ad trong 1 cái group.

Mà đây là lần đầu tiên, tác, 1 thằng nghiện Jojo lâu năm, nay được vận dụng hết khả năng lập luận và chất xám để tranh luận, nên cũng sướng được vài phần rồi :>

Ok, bắt đầu.

__________________

Tại một khu vực bí mật nào đó của quân SF, khi một số tiểu đội và vài con Gekko đang bắt đầu truy đuổi nhóm của Hk416.

Thì 1 số lượng quân còn lại ở lại, bảo vệ căn cứ.

Sâu bên trong căn cứ ấy, đó là một căn phòng điều khiển khá nhỏ, được gắn và tích hợp xung quanh, là hàng chục cái màn hình, dùng để theo dõi động tỉnh bên ngoài, cùng với đó là những bộ phận thân máy, nhằm xử lí lượng thông tin bên ngoài.

Và đứng bên trong đó, là một Ringleader có mái tóc trắng dài, đôi mắt màu xanh lá cây, mặc 1 bộ giáp chiến bó sát, cùng với hai bên đùi là 2 bao đựng 2 khẩu súng lục có thiết kế cực kì hiện đại.

***

***

Cô ta đứng đó, đôi mắt của cô ta không ngừng quan sát hết các màn hình đang hiễn thị động tĩnh của đội 404.

"Ouroborus, dấu hiệu phản giám sát bắt đầu được kích hoạt rồi, đã có vài tiểu đội của chúng ta bắt đầu phản công rồi." (Hunter)

"Tốt lắm, vậy kẻ địch là ai ?"

- Một giọng nữ từ phía sau lưng Hunter vang lên hỏi cô ta.

Hunter quay ra sau lưng, đối diện trước mặt mình đó là một Ringleader khác của SF.

Đó là một cô gái có đôi mắt màu đỏ, sỡ hữu màu tóc đen và mượt, và mái tóc cô ta được buột thành bím ở hai bên.

Ngoài phần giáp chân ra, cô ta không mặc trên người một bộ đồ bảo vệ như những Rinhleader khác.

Trừ bộ đồ nữ sinh trung học màu đen cô ra đang mặc trên người.

Sau hông cô ta là hai khẩu pháo bắn tên lửa đạn đạo cỡ nhỏ hình tròn, và mỗi bên pháo đều được gắn ở hai bên hông của cô ta.

***

***

Đó là Ouroborus, là Ringleader của SF, và cũng là mục tiêu mà đội 404 cần phải bắt theo lệnh của Jack.

Không những thế, cô ta là một Ringleader có cấp bậc cao hơn với Hunter, nên theo lẽ nào đó, Hunter là lính của Ouroborus.

"Theo như hình ảnh thu thập được, đó là tiểu đội 404 của G&K.

Có điều, theo như tôi lấy được vài thông tin, đáng ra tiểu đội này đã chết rồi mới phải ?

" (Hunter)

"Có chết hay không thì cũng đừng có quan tâm.

Nến bọn đó đã xuất hiện thì chỉ hãy bao vây bọn chúng lại.

Đừng để cho bọn chúng chạy thoát." (Ouroborus)

"Ngài chắc chứ, hình như Agent ra lệnh cho chúng ta, nên tránh xa giao chiến với bọn G&K mà nhỉ ?" (Hunter)

"Hunter ơi là Hunter, ngươi không để ý à ?

Bọn nó không còn là lính của G&K nữa đâu, nếu còn, tại sao bọn nó lại phải giả chết chi cho mệt." (Ouroborus)

"Nhưng thưa ngài..." (Hunter)

"Nghe này nghe này, ta đây có một số thông tin từ phía Desparado, ngươi có nhớ cái gã tên là Samuel chứ ?" (Ouroborus)

"Samuel ?...Ý ngài là Jetstream Sam, thủ lĩnh mới nổi của quân Desparado ấy à." (Hunter)

"Ừ, và trước kia, ta và hắn đã từng có 1 cuộc đối thoại khá ngắn.

Nhưng về nội dung thì nó khá là hữu ích đấy." (Ouroborus)

"Nội dung hữu ích ?"

- Hunter tỏ ra thắc mắc, không biết nội dung ấy đó là gì.

"Đúng vậy, từ từ nguồn thông tin hắn lấy từ chính Xác Thánh của hắn, hắn đã nắm hết gần như những thông tin quan trọng trong tương lai.

Cũng như là thông tin về một số kẻ, trong đó có đội 404." (Ouroborus)

"..." (Hunter)

"Bọn này khá là đặc biệt, không như đội AR, bọn nó sẵn sàng bán đứng và bỏ rơi đồng đội của nó, như cái cách bọn nó hy sinh quân tốt vậy.

Và thứ ta cần nhất, chính là thủ lĩnh của bọn nó.

" (Ouroborus)

"..." (Hunter)

"Nó khá là ranh mãnh hơn nhưng những kẻ mà ta biết.

Và ngươi Hunter, ngươi cũng là một T-doll thông minh.

Nếu bọn chúng dùng đồng đội làm con tốt, thì ngươi chính là con tốt hoàn mỹ để đối đầu với bọn chúng.

Vậy...Ngươi sẽ không làm ta thất vọng chứ ?" (Ouroborus)

Ouroborus đưa mắt lườm về hướng Hunter, cứ như thể cô ta đang nghi ngờ về lòng trung thành của cô ta vậy.

Hunter không đáp lại, cô ta chỉ từ từ rút 2 khẩu súng lục ở 2 bên đùi, chuẩn bị sẳn sàng gia nhập vào " Bàn cờ " của cô ta.

"...Không đâu Ouroborus , tất cả cứ để đấy cho tôi." (Hunter)

_____________________________

Lúc này, về tình hình của đội 404, nhất là tình hình của bộ 3 Hk 416, G11 và Quite thì khỏi phải nói.

Cả bọn chạy băng qua các cánh rừng, chạy tuốt vào hướng phía trước đang bao trùm là một màn đêm, khó mà biết được phía sau cái màn đêm ấy là cái quái gì đang đón chờ họ.

Nhưng thà tiến sâu vào, còn hơn là chạy chậm lại, bị mấy viên đạn của quân SF đang áp sát đến, hoặc là bị mấy cái chân của Gekko đè chết.

Hk 416 gồng cơ...

Cờ gì thì tự biết, dồn hết sức lực từ đôi chân tưởng như mịn như da gái, nhưng lại cực kì khỏe như bắp chân ngựa, chạy thục mạng về phía trước.

Trên lưng cô cõng là G11 đang ngồi sau lưng, dùng súng bắn đáp trả lại bọn quân SF đang truy đuổi sát sao cả 2...À không, phải là cả 3 mới đúng

Khi Hk 416 và G11 đang chạy thục mạng, thì Quiet đã chạy cùng vói cả 2 người họ.

Có điều, trông cô có vẻ như chưa kiệt sức như Hk416, thậm chí, cô chẳng để lại vẻ gì là mệt mỏi cả.

Cùng với khả năng tàng hình, cùng trên tay là khẩu súng IWS 2000, nên cô có thể yểm trợ cho G11, gắn hạ vài đơn vị SF bọc giáp 1 cách dễ dàng.

Theo như những gì Ump 45 có liên lạc lần cuối với cô, chỉ cần cả bọn di chuyển đến một vách núi gần đây, tại hướng 1h, sẽ có một phương tiện đến đón cả bọn thoát khỏi sự truy đuổi.

Vậy nên, cả bọn chỉ cần cố gắng chạy, bắn hạ những tên SF ở sau để trốn thoát

Dù cho từng tên cả bắn gục xuống, bọn chúng vẫn điên cuồng truy đuổi.

Nhất là bọn Gekko, khi chúng liên tục dùng cái giọng như bò rống của mình, báo hiệu cho vài tiểu đội khác di chuyển đến đây.

"Nhanh lên chị 416, bọn chúng sắp đuổi kịp chúng ta rồi."

- G11 vừa bắn đáp trả lại bọn chúng, vừa hối Hk 416 chạy nhanh lên, và lời đáp lại của Hk 416 là 1 câu quát nạt.

"MÀY IM ĐI !!

GIỎI THÌ VÁC TAO XEM MÀY CÓ CHẠY NHANH KHÔNG - Hai chân và thân người thẳng!?" (Hk 416)

Cuối cùng, cả 2 đã chạy đến một vách núi cao.

Thế nhưng, không như những gì Ump 45 nói, Hk 416 chẳng thấy có 1 phương tiện gì ở đâu cả.

Cô dùng bộ đàm, bật loa lớn lên cho cả cô và Quiet cùng nghe.

Ngay khi bắt được tín hiệu, Hk 416 gằng giọng hỏi đầy bực bội.

"45, mày còn liên lạc được không ??

Phương tiện mà mày nói sẽ đón bọn tao giờ đâu rồi ??" (Hk 416)

"Cứ từ từ, tôi đang gặp rắc rối với 1 con Metal Gear khác, nên đừng chờ tôi sẽ đến đón nữa." (Hk416)

"Cái gì !?

Bây giờ mày muốn diệt khẩu bọn tao luôn à !?"

- Hk 416 tức giận quát.

"Đâu có đâu có, cô và Quiet cứ việc chạy thẳng ở bên phải, nhảy lên trước tầm 15m.

Cô là 1 t-doll Elite, còn Quiet có Xác Thánh, nên điều này chẳng là vấn đề gì nhỉ ?" (Ump 45)

"Nghe chị ấy 1 lần thôi, em biết chị ấy có cách đón chúng ta mà !!" (G11)

"Tch, không ngờ 1 đứa nhát gan như mày lại hùa theo con cáo chết tiệt ấy." (Hk 416)

Hk 416 chật lưỡi, cau mày nhìn về G11.

Nhưng bây giờ nếu đứng đây phòng thủ, thì kiểu gì, cả bọn sẽ bị bọn SF tóm được.

Nên không còn cách nào khác, Cả bọn đành làm theo lời của Ump 45, nhảy thẳng ra khỏi vách núi cao.

Tưởng chừng như, thứ đối diện với cả bọn chính là cái chết, thì thứ mà cả bọn đối diện, đó là 1 chiếc máy bay vận tải MV-24 VTOL đang bay ở dưới chân vách núi, và giờ, nó đang tiến tới đúng vị trí rơi của cả 3 người họ.

***

***

Nhanh chóng, Quiet đáp trên nóc máy bay, và vì bản thân làn da cô có khả năng năng như loài ếch, nên bàn tay cô có thể bán dính trên nóc máy bay mà bán vững được...chỉ trừ Hk 416.

Khi cô vừa đặt chân lên nóc máy bay, chiếc máy bay bất ngờ tăng tốc, khiến cô không kịp bám lấy, làm cho cả cô và G11 tuột ra ngoài và rơi xuống đất.

May mắn thay, khi cả hai chuẩn bị rơi xuống, thì cửa sau của chiếc máy bay mở ra, để lộ ra là Ump 9 đang đứng đó, cùng với sợi dây đen an toàn đeo quanh hông.

Cô ngay lập tức tóm lấy tay của Hk 416, trước khi cả hai chuẩn bị thật sư rơi xuống dưới mặt đất.

Cũng phải chật vật lắm, Ump 9 mới có thể kéo cả 2 người vào bên trong chiếc máy bay được.

Và ngay sau khi được được, vào trong, điều mà cả bọn làm đầu tiên đó là nằm xuống sàn, thở lấy thở để không ngừng.

Chỉ trừ Quiet là trông có vẻ bình thường nhất cả bọn, có vẻ, cũng nhờ vào Xác Thánh bên trong cô, hoặc là nhờ vào vài kinh nghiệm trong quá khứ, cô có thể trải qua điều này khá dễ dàng.

"Hello, 3 người thấy chuyến đi này có vui chứ ?" (Jack)

Jack ngồi trên ghế ở buồng sau, cậu tươi cười, nhìn cả bọn đang nằm ở dưới đầy mệt mỏi.

Hk 416 ngước lên, khi nhìn thấy khuông mặt của Jack, cô đã tỏ ra khó chịu, nhưng cũng chẳng có sức đâu mà quát.

"Vui con mẹ mày ấy, mà sao hôm nay mày đi theo bọn tao thế ?

Tao tưởng là mày đang cùng với Solid Snake tuyển lính mà ?" (Hk 416)

"Cái đấy tớ nhờ Kaz với Ocelot lo rồi.

Vã lại, tớ đến đây để coi xem tiết độ làm việc của mấy cậu giờ ra sao ấy mà." (Jack)

"Mẹ mày !!

Đừng ỷ mày là Tổng tư lệnh là muốn gì muốn nhé." (Hk 416)

"Dĩ nhiên, tớ làm gì có lộng quyền như thế...Mà hình như tớ có cho thêm luật, nếu có ai dám chửi cấp trên, người đó sẽ bị trừ tiền lương, phải không nhỉ bạn hiền ?"

- Jack vừa nói, vừa nở 1 nụ cười gian xảo, khiến cho Hk 416 muốn phát bực lên.

"Mà đúng rồi, bọn mày moi đâu ra cái má bay này thế ?

Đừng nói đây là hàng viện trợ từ chính căn cứ của chúng ta đấy." (Hk 416)

"Tôi đoán là nó bị bỏ lại bởi 1 đội nào đó của G&K, sau đó G11 và Quiet đã phát hiện và thông báo cho tôi và Jack." (Ump 45)

"...Nếu vậy, hồi nãy lúc mà bọn tao bị phát hiện, mày không liên lạc được gì với bọn tao đó là..." (Hk 416)

"Yup, ban đầu tớ và cô ấy xài trực thăng đến đón cả bọn, nhưng tại có 1 con Metal Gear thuộc mẫu Pupa phát hiện, bắn hạ chiếc trực thăng." (Jack)

"Thế quái nào 1 con Pupa chuyên tấn công đường bộ, lại có thể bắn 1 cái trực thăng chứ ?" (Hk 416)

"Có thể là bọn chúng đã gắn thêm nòng súng phòng không cho nó.

Mà cũng may, tôi và anh ấy cũng kịp thoát khỏi cái trực thăng ấy.

Và trong lúc chạy trốn, phát hiện được cái máy bay này mà tậu về luôn." (Ump 45)

Đúng lúc, khi tất cả mọi người đang nói chuyện, thì tại buồng lái, nơi Ump 45 đang điều khiển chiếc máy bay, đó là một cuộc gọi từ thiết bị liên lạc bên cạnh tay lái.

Ump 45 bật lên, từ loa của thiết bị liên lạc ấy, là giọng nói của Helian vang lên.

"Chào tiểu đội 404, hôm nay tôi có nghe báo cáo từ tiểu đội do thám của khu vực ấy rằng chiếc máy bay của họ đã bị trộm mất.

Không biết mọi người có biết vụ này không ??" (Helian)

Chỉ trừ Ump 45 và Jack, cả bọn đều ngớ người cả ra trước lời nói của Helian.

Hl 416 đưa mắt nhìn về hướng của Jack mà thì thầm.

"Vậy mà nói là lượm được ấy." (Hk 416)

"Ừm thì...Tớ có biết gì đâu ?" (Jack)

Jack nói, nhưng gần như chẳng ai đáp lại với cậu cả, kể cả Helian.

"Hình như...Tôi nghe thấy có tiếng động cơ máy bay phải không vậy ?" (Helian)

"Thưa cô Helian này, theo như cô nhớ, tôi đã yêu cầu quyền hạn chỉ huy khẩn cấp rồi thì phải.

Nên thực tế, bọn tôi có thể ' Trưng dụng' các tài nguyên từ phía G&K được đấy." (Ump 45)

"Tôi hi vọng mọi người đều biết mọi người đang làm cái gì.

Chúng tôi có thể cho phép mọi người lái các loại phương tiện cho chiến dịch này, nhưng theo như tôi được biết từ quân do thám, SF đã triễn khai rất nhiều radar phòng không xung quanh khu vực này..." (Helian)

"Cái đấy thì cô khỏi phải lo, máy bay này có ngụy trang quang học mà.

Nếu Ringleader của SF có tên là Dreamer không ở quanh đây, thì không có chuyện chúng tôi bị phát hiện dễ dàng như thế đâu." (Ump 45)

"..." (Helian)

"Quan trọng hơn nữa, bên ngài đã phát hiện ra vị trí của máy gây nhiễu chưa ?

" (Ump 45)

"Chúng tôi đang tìm chúng, mọi người có muốn chờ không ?" (Helian)

"Thời gian đang gấp rút lắm rồi, thà bọn tôi tìm luôn Ringleader của SF thì con hơn.

Vã lại, chúng tôi giờ đã có phương tiện di chuyển rồi, nên phục kích là chiến thuật tối ưu của bọn tôi."

"Chúng tôi biết 1 Ringleader tên là Hunter cũng có mặt ở khu vực này, và có thể, cô ta đang ở trạm nghe đâu đó ở phía con sông đầu nguồn rồi.

Và chúng tôi cũng tin rằng, cô ta là Ringleader được nâng cấp khá là mạnh so với những Ringleader khác." (Helian)

" Cô hình như là Helian phải không ?

Tôi là Jack Wilson, là Tổng tư lệnh của Outer Heaven đây." (Jack)

Jack tiến vào trong buồng lái của Ump 45, cầm lấy bộ đàm liên lạc trên tay cô, nói chuyện với Helian.

Có điều, giọng điệu của Jack lần này có phần nghiêm túc hơn, không dỡ cái giọng điệu, chuyên đùa cợt người khác như trước nữa.

Khiến cho cậu cũng ra được 1 chút dáng vẻ của 1 Tổng tư lệnh.

"Chào ngài, Tại sao ngài lại có mặt với đội 404 thế ?

Tôi tưởng Tổng tư lệnh như ngài đâu cần phải tham gia chiến trường." (Helian)

"Thế cho tôi hỏi, có luật nào cấm Tổng tư lệnh tham gia chiến tuyến với quân lính của mình không ?" (Jack)

"..." (Helian)

" Mà còn về chiến dịch lần này, tôi có liên hệ với cấp dưới tại trụ sở, họ đã mang đến đây 1 món vũ khí khá là đặc biệt, nhằm thử nghiệm xem tính linh hoạt và hiệu quả của nó ch.

Vậy nên, rất cảm ơn cô vì đã lo tình hình của đội 404, nhưng họ lo được." (Jack)

" Vậy...Nghĩa là ngài không cần tôi gọi viện quân cho họ ?" (Helian)

"À không, dù gì đây là món vũ khí ấy chỉ là mẫu thử nghiệm thôi, nên tôi mong cô có thể gọi viện trợ đến cho họ.

Ý của tôi muốn nói đây, là hãy tin tưởng đội 404 và cứ làm theo kế hoạch của họ." (Jack)

"Vâng thưa ngài, vậy thì tôi cúp máy đây." (Helian)

"Được, cảm ơn cô." (Jack)

Jack vừa dứt lời, Helian đã lập tức cúp máy đi.

Jack cũng nhanh chóng thở dài, sau khi nói 1 tràn để giải thích cho bà thư kí ấy.

Ump 45 ngước đầu lên nhìn Jack, tỏ ra băn khoăng về cái món vũ khí mà cậu vừa nói.

"Jack này, hình như anh chưa có nói với tụi em về cái món vũ khí ấy nhỉ?

" (Ump 45)

"Cái đấy thì từ từ, mọi người cứ làm theo kế hoạch phục kích như ban đầu đi.

Lát nữa em sẽ biết thôi," (Jack)

Cậu vừa nói, Jack đã quay lưng lại, tiến đến chổ cửa ra vào của máy bay, bắt đầu bật công tắc chuẩn bị nhảy ra ngoài mà không mang balo nhảy dù

Ai ai nhìn thấy cảnh tượng ấy đều chẳng có lạ lẫm gì, vì họ đều biết đến khả năng của cậu rồi và nhiêu đây đối với cậu chẳng xi nhê gì, nên chẳng ai quan tâm mấy.

"Này, anh đi đâu thế, không đi cùng với bọn em à ?

" - Ump 45 quay ra sau nhìn Jack, cậu chỉ cười và đáp lại.

"Anh chỉ bận chút việc thôi, lát nữa em sau khi bắt được Ouroborus thì liên lạc với anh, đừng giết cô ta vội." (Jack)

"Dĩ nhiên, vì nhiệm vụ này của anh là 'Bắt sống' mà ?

" (Ump 45)

Jack nở 1 nụ cười nhếch mép, nhìn về hướng Ump 45 vẫn đang ngồi trong buồng lái 1 lát rồi mới nói.

"45, em hãy cẩn thận đấy." (Jack)

Cuối cùng, Jack mới chịu nhảy thẳng xuống dưới, để lại cho tất cả mọi người bao ánh mắt có phần ngỡ ngàng bởi câu nói của cậu.

Ump 45 thở dài, không phải là vì cô nghĩ Jack quan tâm cô có hơi thái quá...Mà là vì...Cậu lo sợ rằng số phận như cậu sẽ như Atago và John, sẽ không còn sống trên cõi đời này nữa.

Và hiện tại, cậu vẫn còn ám ảnh nó, dễ thấy nhất là cứ mỗi khi tách nhau ra, Jack đều luôn nói với cô câu nói ấy không ngừng.

Cứ như thể cậu sợ mất cô lần nữa vậy.

1 lát sau, tất cả mọi người trong đội 404 đã hạ cánh đến nơi, và nơi họ hạ cánh là gần với đầu nguồn của 1 con sông, và theo như thông tin mà Helian nói với họ.

Chỉ cần cả bọn chạy dọc theo con sông, chắc chắn sẽ đến được vị trí căn cứ của Hunter.

Nhưng có điều khá là bất ngờ...Đó là sau khi vừa ra khỏi máy bay, Quiet bất ngờ tự tách khỏi nhóm mà đi lẻ.

Dù gì, cả bọn có thấy Jack có ghé sát qua tai của Quiet nói cái gì đó, nên đó có thể làm nhiệm vụ mà cậu đưa ra cho cô, nên cả bọn chả còn quan tâm điều đó nữa, mà chỉ tập trung di chuyển đến căn cứ để phục kích.

Đi được tầm 30 phút sau, cả bọn cũng đến được nơi.

Trước mặt cả bọn đó là 1 khu vực theo như những gì phía G&K nói, đó chính là căn cứ của quân SF.

Theo như kế hoạch, họ cần vờ như tiến vào cửa sau của căn cứ, sao đó dụ cho quân của bọn chúng tập hợp ngay tại đó, nhằm giúp cho họ có thể tiến vào gốc chết tại phía Nam của căn cứ.

Ban đầu, họ dự định sau khi đột nhập vào trong, Ump 9 sẽ dùng Module EW, vô hiệu hóa thiết bị giám sát của bọn chúng.

Nhưng có lẽ điều đó là không cần thiết nữa rồi.

Vì khi họ vừa mới tiến gần đến hướng lối vào phía sau, cả đội 404 bị đèn giám sát của bọn chúng bất ngờ chiếu rọi, để lộ ra vị trí của cả bọn.

Ump 45 dùng 1 quả lựu đạn khói mà ném xuống đất, nhằm cho hình bóng cả đội khuất tầm mắt, đủ cho họ có thể núp sau gốc cây hoặc là tảng đá nào đó.

"Vậy mà mày nói đấy là phục kích đấy à?" (Hk 416)

Mặc kệ Hk 416 càu nhàu, Ump 45 vẫn chẳng đáp lại, cổ vẫn quay ra sau nhìn, cố gắng nắm bắt tình qua lớp khói mù mịt do chính quả lựu đạn của cô.

Từ phía xa, ngay tại lối ra vào cửa sau, Hunter và đoàn quân của cô ta đang dần tiến đến trước lối ra vào, cùng với sau lưng cô ta...Còn là 1 con Metal Gear có tên mẫu là Pupa, là con đã bắn hạ trực thăng của Ump 45 và Jack.

***

***

"Cuối cùng, các ngươi cũng đã xuất hiện, đến đây và hãy đối đầu với ta đi, đám chuột bọ chết tiệt." (Hunter)

Ngay lập tức, cô ta cùng đoàn quân nã hàng loạt đạn pháo vào cả bọn, khiến cho cả 1 khu vực xung quanh đều lập tức nổ tung.

Còn đội 404 liên tục chống trả lại bọn chúng bằng hỏa lực của mình, nhưng với hỏa lực hiện tại, họ chẳng thể bắn xuyên qua được lớp giáp của 1 con Aegis nào cả.

"Này, hỏa lực chúng ta không đủ để xuyên giáp bọn nó đâu."

- Hk416 la lên giữa làn mưa đạn, cô cũng bắn lại bọn chúng 1 quả phóng lựu để đáp trả lại.

Ump 45 vẫn tiếp tục im lặng, không nói với Hk 416, cô vẫn tập trung nã đạn vào bọn chúng, và ra lệnh cho mọi người thực hiện theo đội hình mà tấn công lại.

G11 núp sau tảng đá, dùng khẩu súng của mình bắn tỉa vài tên SF.

Vì bản chất, trên G11 là khẩu súng trường, nhưng với tài thiện xạ khác người trong đội, em ấy được phân vào vai trò bắn tỉa của đội.

Từng viên đạn cô bé bắn ra, đều xuyên thẳng vào đầu từng tên SF mà không trật phát nào cả.

Hunter ngó lại, nhìn thấy xác của từng tên mà G11 đã giết mà chật lưỡi.

"Ngươi cũng khá đấy, nhưng tao có trang bị để chơi với bọn mày rồi đây." (Hunter)

Ngay sau đó, Hunter giơ khẩu súng năng lượng của mình bắn 1 phát, dù chỉ là 1 khẩu súng lực, nhưng phát bắn mà nó mang đến, khiến cho vị trí núp của G11 nổ tung.

May mắn là em ấy né kịp, và để đáp trả lại, G11 đã bắn tận 6 phát đạn vào người của Hunter, nhưng gần như, mấy viên đạn ấy chẳng có hề hấn gì với cô ta cho lắm.

" G11, bắn có trúng cô ta không vậy ?" (Ump 9)

"Em bắn tận 6 phát rồi mà chả xi nhê gì, đã thế ả ta còn chạy đến nữa kìa." (G11)

"Cô ta có bộ thân thể kinh thật, không ngờ bọn nó có thể nâng cấp đến như vậy..." (Ump 45)

"Giờ còn ở đó mà khen bọn nó à ??

Mày mau nghĩ cách gì đi chứ ?

Bọn nó cùng với con Metal Gear ấy sắp bao vây chúng ta rồi kìa ??" (Hk 416)

"Cứ từ từ, kiểu gì viện quân cũng sắp đến hổ trợ cho chúng ta rồi." (Ump 45)

"Hừ !!

Chắc cái lúc tiếp viện ấy tới là chúng ta bị bọn nó mổ xẻ từ lâu rồi." (Hk 416)

Vừa nói xong, thì từ sau lưng của cả bọn, có 1 tiếng động gì đó rất lớn, trông như tiếng bước chân di chuyển của 1 con Metal Gear vậy.

Chưa kịp hiểu cái thứ đó là cái gì, thì từ trên trời, 1 tia đạn Railgun bất ngờ bay đến, không phải bắn vào đội 404.

Mà là bắn thẳng vào 1 toán quân SF gần đó.

Ump 45 nhanh chóng nhận ra thứ đó là cái gì, cũng như là ai là người đang điều khiển nó.

Liền nở 1 nụ cười nhếch mép và đáp với Hk 416.

"416 này, cô nghĩ thử xem, có bao nhiêu cách để đối phó với 1 con Metal Gear nhỉ ??" (Ump 45)

"Mày nói cái éo gì lạ vậy ?

Dĩ nhiên là éo có cách nào rồi đâu nữa ??" (Hk 416)

"Sai rồi, nếu muốn đối đầu 1 con Metal Gear, thì chỉ cầu mong là có Snake ở đây đối phó.

Còn không....Thì chỉ có 1 Metal Gear khác mới đối lại thôi." ( Ump 45)

Từ từ, thứ mà Ump 45 nói cũng dần bước đến, xuất hiện trước mắt cả bọn, đó là 1 mẫu Metal Gear được phủ 1 lớp sơn màu trắng vàng, khiến cho nó rất là nổi bật giữa màn đêm này.

Và người lái nó không ai khác chính là Quiet, và...Đó cũng chính là món vũ khí mà Jack muốn thử nghiệm.

Metal Gear ZEKE, thuộc mẫu thiết kế riêng của Outer Heaven.

Trực thuộc đơn vị thiết giáp Metal Gear.

***

***
 
(Vẫn Còn Edit Lại) The Pain Of Wolf
Chương 80: Bản chất sức mạnh


"Bắn !!

Bắn đi !!!"

1 tên Cyborg trong một tiểu đội do thám của Desparado hét toáng lên, kêu gọi đồng bọn của hắn xả súng liên tục.

Tuy nhiên, dù xả có bao nhiêu đạn, súng có mạnh đến cỡ nào, nhiêu đó chẳng thể bắt kịp tốc độ của Jack, con quỷ tốc độ, mệnh danh là "gã đồ tể nhanh nhất và tàn bạo nhất.

Từng bước chân, Jack đều vương lại 1 chút tia sét nhỏ dưới nền đất, trên cây, và trên mấy cái xác cậu dùng kiếm chém qua.

Có 1 vài tên, vì quá sợ hãi, đến nỗi bọn chúng dùng vũ khí, tấn công vào chính đồng đội của chúng.

Vì dù gì, cơ thể đều làm máy móc, nhưng bộ não, cơ thể bên trong vẫn là con người.

Và đã là con người, thì luôn sợ hãi những thứ mà họ không biết.

Và theo một lẽ nào đó, điều đó cũng có thể áp dụng lên nỗi sợ hãi của bọn chúng, nỗi sợ vì không biết được, cái sức mạnh cậu có được từ đâu, và nó đáng sợ đến như thế nào.

Tiếng súng vang lên in ỏi giữa bầu trời đêm, và tất cả những gì bọn chúng nhận lại, chỉ là từng người, từng người trong số chúng bị xẻ xác ra thành trăm mảnh, hoặc là vài tên bị Jack móc lấy tủy, nhằm hấp thụ năng lượng cho bộ giáp.

Cuối cùng, khi chỉ còn duy nhất một tên sống sót, Jack không muốn tha chết cho hắn, đã là kẻ thù thì phải giết, hoặc phải lợi dụng cho bằng được.

Đó là mục tiêu và cách cậu chiến đấu.

Như mọi khi, Jack luôn kết liễu kẻ thù cuối cùng 1 cách tàn bạo nhất, thì hôm nay lại khác hẳn.

Lần này, Jack cất thanh kiếm đi, và chĩa ngón tay thẳng vào mặt 1 tên Cyborg.

Bất ngờ, 1 dòng điện nhỏ liên tục bay vòng vòng quanh ngón tay cậu.

Dĩ nhiên, nó đã bắn thẳng vào đầu tên Cyborg, khiến cho đầu hắn bị thủng 1 lỗ to tướng, bên trong còn vương lại chút tia sét đang mờ dần.

Tuy nhiên, tia điện được bắn ra không tan biến, nó vẫn cứ di chuyển, liên tục xé xác tên Cyborg ấy ra thành những mảnh nhỏ, khiến cho cái xác của hắn vốn đã thảm, nay còn thảm hơn

Ump 40 trong dạng hình ba chiều, liền xuất hiện ra bên ngoài, nhìn vào quanh cảnh hoang tàn và thảm khốc Jack đã tạo ra, cô đã cực kì sửng sốt, không chỉ là những cái xác bị phanh thây không thương tiếc, mà còn là sức mạnh, và kĩ thuật chiến đấu kì quặc của cậu.

Nhất là việc, cứ có trận nào, Jack luôn dùng khả năng độc và lạ, cầm kiếm bằng lòng bàn chân, tiêu diệt kẻ địch như 1 vũ công ba lê, được trang bị lưỡi kiếm trên mũi giày vậy.

"Này Jack, hồi nãy em làm sao mà có thể làm được như thế vậy ?

" (Ump 40)

"Ý chị nói là cái chiêu hồi nãy à, đấy là tuyệt chiêu em vừa nghĩ ra đấy.

Nó có thể giúp em thay thế súng, có thêm khả năng tấn công tầm xa." (Jack)

" Chị biết, nhưng mà làm thế nào em có thể bắn cái dòng điện ấy mạnh như thế được vậy." (Ump 40)

"Cái đó cũng dễ giải thích thôi, chị có biết về 'Hình chữ nhật tỉ lệ vàng không ?' " (Jack)

" 'Hình chữ nhật tỉ lệ vàng' ?

Hình như đây là loại hình chữ nhật chuyên dùng cho các kiến trúc các tác phẩm nghệ thuật của nhân loại phải không ?

" ( Ump40)

"Đúng vậy ạ, bức tranh Mona Lisa của Da vinci, Kim tự tháp, đền Parthenon,...Tất cả đều mang tỉ lệ cơ bản, cũng như là hoàn hảo, giúp nó trở thành những di sản thế giới." (Jack)

"Nếu vậy thì nó có liên quan gì ?" (Ump 40)

'Em đôi khi thắc mắc, tại sao những tác phẩm nghệ thuật, và các kiến trúc ấy đều cùng mang 1 tỉ lệ y như thế?

Phải chăng nó chỉ là sự trùng hợp hay là đều có tính toán ?

Để rồi, em đã khám phá ra được thứ này." (Jack)

Nói xong, Jack cuối xuống đất, dùng đèn pin chiếu xuống, đủ để cho cô có thể nhìn thấy.

Cậu dùng ngón tay, vẽ một hình chữ nhật hoàn hảo.

Còn Ump 40 im lặng, nghe Jack giải thích tường tận.

"Đây là hình chữ nhật có tỉ lệ 16 : 9, hay còn có cái tên là 'Hình chữ nhật tỉ lệ vàng'.

Từ đó, em đã khám phá thêm 1 điều nữa từ nó." (Jack)

"..." (Ump 40)

"Bây giờ, em sẽ vẽ bên trong là 1 hình chữ nhật, nó cũng mang tỉ lệ 16 : 9 ở bên phải, rồi em sẽ làm điều tương tự ở hình chữ nhật nhỏ hơn.

Em cứ tiếp tục vẽ tiếp, vẽ tiếp và vẽ tiếp.' (Jack)

"..." (Ump 40)

"Nhờ vậy, sẽ có các hình vuông hiện ra trong hình chữ nhật, và em sẽ nối các tâm của hình vuông ấy lại với nhau.

Từ đó, em sẽ tạo ra 1 vòng xoáy vô hạn, hay nói đúng hơn, là ' Vòng xoáy tỉ lệ vàng' " (Jack)

"Vậy nghĩa là...Nếu em quay dòng điện quanh ngón tay theo quy luật ấy, không chỉ việc em có thể bắn ra 1 tia sét cực mạnh, mà nó còn có thể xoay vô hạn, không bao giờ tan biến phải không ?" (Ump 40)

"Đúng vậy, nhưng chỉ sau 5 giây sau khi bắn trúng kẻ thù, thì nó mới được tính là vô hạn thôi.

Vì cái này em làm chẳng thành thạo cho mấy, nên nó vẫn tan biến như thường." (Jack)

Cậu chản nản, và khẽ thở dài mà đáp lại.Còn Ump 40, cô vẫn tự hỏi, không biết cậu đã học những kỹ thuật chiến đấu này từ ai, nhưng Jack luôn từ chối trả lời, nên cô chỉ đành tạm thời cho qua vậy.

Nhưng có lẽ, hôm nay sẽ là ngày, mà Ump 40 có thể biết được 1 chút gì đó, về sức mạnh của Jack, ít nhất là vậy.

Khi Jack chuẩn bị bước ra khỏi này, vừa đi được vài bước thì đột ngột đứng yên, 1 lúc sau, cậu lại nhìn vào cánh tay của mình, nhìn những dòng điện đang di chuyển quanh cánh tay cậu.

"Sao thế Jack ?

Có chuyện gì à ?"

- Ump 40 tiến đến, thắc mắc hỏi cậu.

"Không có gì ạ, chỉ là...Em có hơi thắc mắc 1 vài điều thôi." (Jack)

"Thắc mắc ?

Em thắc mắc chuyện gì ?" (Ump 40)

"Ừm...Chỉ là..." (Jack)

"À!

Chị hiểu rồi, có phải là 45 đúng không ?" (Ump 40)

"Không phải !!

Chị nói gì thế !!!"

- Nghe Ump 40 nói vậy, Jack giật nãy mình, khác với ngày thường, lần này hai má cậu có...hơi hồng hồng bởi lời bởi câu nói của chị bạn gái mình.

Nhìn thấy cái biểu cảm có 1 không 2 cực kì hiếm thấy ấy, Ump 40 sao không thể không cười thầm được.

Nhưng cô cũng chẳng thể ngờ, có ngày, Jack cũng có những mặt như thế này.

Cô nói tiếp.

"Chứ sao nữa ?

Đừng quên, chị vẫn đang ở bên trong đầu em đấy, nên em làm gì chị cũng biết hết." (Ump 40)

"....Vậy....Vậy chị thấy gì rồi !?" (Jack)

"Ừ thì...Cứ mỗi lần chị thấy em ngủ, ngoài việc em hay nói mớ mấy từ như bánh Pupding, vịt đồ chơi gì ấy.

Chị còn nghe em cứ nói mớ tên của em ấy không ngừng luôn đấy." (Ump 40)

"Làm....Làm gì có...Chị cứ đùa ?"

- Jack nói, cùng với 1 nụ cười có phần gượng gạo.

"Đừng có giấu chị !!

Làm như chị không biết em là 1 thằng cuồng bạn gái à !?

Đã thế, người em cuồng còn không phải là con người nữa chứ ?" (Ump 40)

"Em....Ờm...Em cuồng cũng có giới hạn đấy chứ chị !?

Mà tình yêu thì làm gì phân biệt con người hay người máy, chị nói gì lạ thế ?" ( Jack)

"Thôi được rồi, cái vụ yêu gì ấy thì không nói, nhưng cái việc mỗi tối khi em ngủ, miệng em cứ liên tục nói mớ, khiến cho chị và cả Blade Wolf không tài nào ngủ được đâu." (Ump 40)

"Ủa mà khoang !!?

Hình như em cảm giác chúng ta đang lạc đề thì phải ?" (Jack)

"Lạc đề ?" (Ump 40)

"Chứ sao ?

Đang nói chuyện em là thằng "Cuồng người yêu", tự dưng chuyển sang vấn đề về giấc ngủ thế ??" (Jack)

"Ừ nhỉ ?

Chị xin lỗi, mà nãy giờ em suy nghĩ gì thế ?" (Ump 40)

"Thật ra...Chỉ là em đang suy nghĩ về sức mạnh của em thôi." (Jack)

Jack vừa nói xong, từ 2 cánh tay cậu, xuất hiện cả 2 dòng điện màu đỏ và màu xanh ở mỗi bên, quấn quanh tay cậu như 2 sợi dây.

Ump 40 có phần ngạc nhiên, vì hiếm khi thấy Jack tạo ra 2 loại dòng điện này cùng 1 lúc.

Nhưng...Điều này thì có liên quan gì ?

"Sức mạnh của em bị làm sao đấy à ?

" (Ump 40)

"Em không biết nữa, vì cứ mỗi lần em sử dụng sức mạnh, thì em lại có cảm giác..Em đang nhìn về chính bản thân mình." (Jack)

"Nhìn về chính bản thân mình ?" (Ump 40)

"Cũng không hẳn, đại loại là....Nói tóm gọn là đôi lúc, em hay nhìn thấy vài hình bóng của chính bản thân, nhưng không phải bản thân em.

Cứ như thể, họ không thuộc thế giới này vậy." (Jack)

"Rốt cuộc em đang nói cái gì vậy ?" (Ump 40)

"Đến em còn chẳng hiểu tại sao em lại nói và suy nghĩ như vậy nữa mà chị ??

Làm sao em trả lời được ?" (Jack)

"Sao dạo này em lạ nhỉ ?

Thế em hỏi Blade Wolf chưa ?

Dù gì nó là ý thức của Xác Thánh bên trong em, nên kiểu gì nó cũng biết đấy." (Ump 40)

"Tch !!

Ừ nhỉ !?

Thế mà em nghĩ không ra ??" (Jack)

Jack chật lưỡi, chán nản mà lấy tay, tự vỗ vào trán của bản thân mình.Sau đó, cậu điều chỉnh tần số liên lạc, nhằm gọi cho Blade Wolf.

Tầm 2 phút sau, cậu cũng chỉnh được đúng tần số với hắn ta.

Ngay lập tức, 1 màn hình 3 chiều chiếu ra ngoài, để lộ khuông mặt của Blade Wolf.

Có điều....Không chỉ hắn, mà còn có cả...Vài đứa bé không biết từ đâu, đang bu lấy hắn không ngừng.

Làm cho cả Jack lẫn Ump 40 tò mò, không biết Blade Wolf đã làm cái quái gì tại đấy.

À mà quên mất !

Thật ra, lúc mà cả đội 404, Jack và Quiet chuẩn bị chiến dịch tóm Ouroborus, Jack đã bí mật kêu Blade Wolf đột nhập đến trụ sở Azur Lane, 1 phần là kiểm tra tình hình và đảm bảo an toàn cho Takao.

Phần còn lại, là điều tra hoạt động, và tìm cách đưa vài dữ liệu quan trọng từ trụ sở về, nhằm truy xét vài tài liệu mật, liên quan đến mối hợp tác của Azur Lane với KCCO.

Thế nhưng....Jack không có nhớ...Kêu Blade Wolf đi trông trẻ đâu nhỉ ?

Thế quái nào hắn lại xuất hiện ở đây.

"Blade Wolf, cái quái gì vừa xảy ra thế ?

Tao nhớ là kêu mày không được gây rối gì mà, thế quái nào mày lại ở trong nhà trẻ ??" (Jack)

"Chuyện ngoài ý muốn thôi, mà hạn chế nói cái, tao đang giả làm chó cho đám nhóc này, nên không nói được." (Blade Wolf)

"Chó ??

Vốn dĩ mày là chó rồi cơ mà ??"

- Jack cười thầm, nói châm chọc vào đúng chổ ngứa của hắn ta, khiến cho hắn ta tức điên quát lên.

"ĐẠ MẤU!!!

TAO ĐÉO PHẢI CHÓ !!!

MÀY MÀ NÓI NỮA, THÌ LÁT VỀ, TAO NHÉT CÁI LƯỠI CƯA NÀY VÀO MỒM MÀY ĐẤY !!!"

"...HUWAAAA !!!

Đáng sợ quá !!!

Cún con đáng sợ quá !!!"

Từ đầu dây bên kia của Blade Wolf, có tiếng của một cô bé òa khóc lên, Blade Wolf hốt hoảng dùng cái đuôi dài ngoằn của nó, quấn quanh cô bé ấy, rồi nó đặt cô bé ấy ngồi lên đầu nó, làm mấy trò nhún nhảy, khiến cô bé dần nín khóc mà tươi cười trở lại.

Còn phía bên Jack và Ump 40, cho hỏi, ai mà thấy cái cảnh, 1 kẻ luôn ra vẻ ta đây, không bao giờ chịu bản thân làm chó.

Nay lại làm trò và dỗ trẻ, không khác gì mấy người trông trẻ cả.

Cho hỏi, 2 người họ có cười không ?

Dĩ nhiên là có rồi !!

Đố ai mà có thể nhịn cười, sau khi chứng kiến hết tất cả mọi thứ cơ chứ ??

Jack và Ump 40 cười phá lên, giọng cười của họ lớn đến nỗi, khiến cho mấy con quạ đang đậu trên cây, giật mình vì tiếng cười của họ mà bay ra ngoài.

"Há há !!

Thật không thể ngờ, 1 giống người cổ đại, luôn cho mình là kẻ thông minh nhất, thế mà lại nhún nhường vì 1 đứa bé cơ đấy HÁ HÁ HÁ !!!" ( Ump 40)

"Éo cười nữa !!

Tụi mày nói gì nói lẹ đi !! không cái con mụ Lolicon ở đấy mà thấy tao là chết cả lũ đấy !!!" (Blade Wolf)

"Được rồi được rồi, bọn tao không cười nữa cún con." (Jack)

"Mày !!!!"

- Blade Wolf trường đôi mắt đỏ âu của hắn vào mặt Jack, kèm với vẻ mặt đầy cau có, hận cậu và cả mẹ cậu, vì đã tạo ra cái cơ thể quái đản này cho hắn.

"Được rồi, không giỡn nữa.

Giờ bọn tao nghiêm túc này." (Jack)

"Vậy thì nói đi, có chuyện gì ??" (Blade Wolf)

"Chuyện là về năng lực của Xác Thánh, cứ mỗi lần tao sử dụng, thì tao hay gặp ảo giác về chính bản thân tao.

Không, nói kiểu như là tao gặp chính bản thân tao, nhưng đó lại không phải là tao, và người đó là từ thế giới khác vậy." (Jack)

"Mẹ nó, tưởng cái gì ??

" (Blade Wolf)

"Thế là mày vốn đã biết cái gì rồi à?" (Jack)

"Cũng không hẳn là thế." ( Blade Wolf)

"Hửm !?

Chẳng phải đây là sức mạnh của chính bản thân mày hay sao, sao mày lại không biết chứ ??" (Jack)

"Ý tao không phải vậy, chỉ là đến ta cũng chẳng biết, nó được dùng ra sao.

Nhưng theo như ta quan sát từ những người tiềm nhiệm trước đó, khả năng của nó vẫn như hiện tại thôi." (Blade Wolf)

"Thế thì nó có liên quan gì đến tình trạng hiện tại của tao ??" (Jack)

"Tao biết, những gì tao nói hồi nãy không có liên quan gì cả.

Nhưng nếu nói về Xác Thánh mắt trái của mày thì có đấy." (Blade Wolf)

"Cái gì ??

Ý mày nói vậy, nghĩa là Xác Thánh ấy chuẩn bị hồi phục ư ?" (Jack)

"Hôm nay mày ăn cái quái gì mà ngốc thế ??

Mày quên vụ ngọn giáo Longinus xiêm thẳng vào đầu mày rồi à ?

Nó xiêm thẳng kiểu đó thì làm quái gì hồi phục được ??" (Blade Wolf)

"Giờ tóm gọn, ý mày muốn nói là cái gì ?" (Blade Wolf)

"Ý tao nói đây là về năng lực của mày đấy thằng ngu !!

Tao đang nói năng lực của mày không phải là tạo và điều khiển điện năng dưới dạng sợi dây đâu." (Blade Wolf)

"Không phải ư ?

Nhưng chẳng phải bản chất của loại năng lực này chỉ là tạo ra điện và tia sét thôi ư ?" (Jack)

"Có lẽ mày không biết, thực chất, khả năng của Xác Thánh mắt trái chỉ cho phép phân tích và nhìn trước các hành động sẽ xảy ra trong 1 tương lai." (Blade Wolf)

"Ờ thì...Có khác gì nhau đâu ?." (Ump 40)

Nghe Blade Wolf nói vậy, Ump 40 cảm thấy khá là bình thường, vì trước kia, tại phòng nghiên cứu của IOP, cô đã nghe Persica nói về nó rồi.

Nhưng riêng Jack thì khác, khi cậu nghe đến đây, cậu đã rất sốc.

Đúng vậy, Jack đã thật sự đã sốc.

"Cái gì ?

Chỉ 1 tương lai ư ?" (Jack)

"Đúng vậy, 1 tương lai, 1 dòng thời gian, 1 vũ trụ." (Blade Wolf)

"Nếu vậy, tại sao vào ngày hôm đó, tao lại có thể nhìn thấy trước được hàng triệu tương lai khác chứ ?"

- Jack tỏ ra có hơi băng khoăng

"Mày có nhớ lần trước, lúc mày dùng phương pháp thôi miên, tao có nói cho mày xem 1 thứ nào không, đó là cái đó đấy." (Blade Wolf)

***

( Tác Nếu ai không biết, thì xem lại chương 16, vì ngay từ đầu, tác đã cài hàng đống ẩn ý về tương lai, cũng như từng điểm về sau rồi.)

***

"Cái đó ?...

Rốt cuộc...Ý của mày là sao ?" (Jack)

"Trời ạ, tại sao lũ con người các ngươi lại có thể ngu đến mức như thế nhỉ ?

Chẳng phải cái năng lực mà ngươi đang băng khoăng, chính là câu trả lời của người sao ?" (Blade Wolf)

Blade Wolf dứt lời, Jack liền cuối đầu, nhìn vào 2 dòng điện khác nhau, đang di chuyển quanh cánh tay cậu , như ngụ ý rằng, chính những dòng điện ấy đã tác dụng lên khả năng của Xác Thánh mắt trái, Blade Wolf nói tiếp.

"Lúc mà tao còn trong đầu mày, tao đã khám phá ra kha khá điều đặc biệt về năng lực ấy." (Blade Wolf)

"Vậy mày tìm được gì rồi, nói cho bọn tao nghe xem." (Ump 40)

"Từ từ, làm gì phải hốt.

Những gì tao kiếm được, thực chất khá ít, nhưng giá trị những thứ ấy lại khá là lớn hơn ta tưởng." (Blade Wolf)

Qua hình ảnh 3 chiều, Blade Wolf vừa giải thích, vừa đi làm mấy bình sữa ấm đưa cho mấy đứa trẻ bên cạnh.

Nhưng vì tính chất của vụ việc, nên Jack và Ump 40 chẳng có thời giờ đâu châm chọc hắn, Blade Wolf nói tiếp.

"Theo như tao quan sát, về cơ bản, nếu nhìn qua vẻ bề ngoài, năng lực của ngươi khá là bình thường.

Trừ việc ngươi có thể thực thể hóa dòng điện của ngươi sang dạng sợi dây." (Blade Wolf)

"..." (Jack)

"Tuy nhiên, đó là suy nghĩ ban đầu của ta kể từ ngàn năm trước, và ta đã lầm.

Vì nhờ vào việc cái dòng điện ấy của ngươi có thể tác động lên Xác Thánh mắt trái, khiến nó có thể thấy được hàng đống các tương lai khác nhau." (Blade Wolf)

"..." ( Jack)

"Đồng nghĩa với việc...Sức mạnh của nó có thể liên quan đến đa vũ trụ.

Và cũng rất có thể, những thứ mà ngươi thấy, đó không phải là tương lai đâu, mà đó là sự thật, sự thật đã xảy ra ở các vũ trụ song song khác." (Blade Wolf)

Với câu nói trên, những gì hắn nhận lại từ Jack và Ump 40...Chỉ là 1 sự im lặng, và nguyên nhân cho sự im lặng ấy, đó chính là việc cả 2 đã phải tiếp nhận 1 cái thông tin chỉ nhỏ tí tẹo.

Nhưng cái giá trị bên trong đó lại cực kì lớn.

"Khoang !?

Đa vũ trụ !?

Nó thật sự tồn tại ư ??" (Ump 40)

"Dĩ nhiên, hàng triệu năm trước kia, giống loài của bọn ta đã di chuyển rất nhiều đa vũ trụ khác nhau rồi.

" ( Blade Wolf)

"Nếu vậy, trước kia lũ The Order bọn bay đã đi qua khá nhiều rồi nhỉ ?

" (Jack)

"Đương nhiên, và cũng chạm trán vài loài khá là kì lạ.

Tiêu biểu như mấy con mà lũ loài người bên kia có nói, đó là Honkai gì đó hoặc là những thực thể sống dưới biển, tên là Cthulhu này nọ, nhiều quá nên tao không nhớ nữa." (Blade Wolf)

"Và theo lẽ gì đấy, Chủng tộc bọn bay không có rãnh đâu mà chơi lớn đến nỗi, đi xuyên qua đa vũ trụ nhỉ ?" (Jack)

"Ờm thì...Bọn tao là sinh vật tối cao mà, dĩ nhiên là cần nâng cấp mã gen và duy trì giống nòi chứ ?" (Blade Wolf)

"Nói thế nghĩa là...Bọn bay hóa thân thành phịch thủ cấp đa vũ trụ đấy à ?" (Jack)

"Mà thôi, tạm gác qua 1 bên đi, bây giờ chuyện về cái khả năng ấy, tạm thời tìm hiểu sau.

Bây giờ tao phải chạy đây, trước khi bọn chúng phát hiện." (Blade Wolf)

Jack chưa kịp nói câu nào, Blade Wolf đã hối hả tắt liên lạc với cậu, và những gì cả 2 thấy hắn lần cuối, đó là 1 con chó, đang phải chạy bán sống bán chết bởi 1 thứ gì đó đang chuẩn bị bắt nó vậy.

Mà giờ, cả 2 cũng nhận ra, họ chẳng có thời gian để cố gắng liên lạc lại với Blade Wolf.

Vậy nên, Jack và Ump 40 tạm gác lại chuyện đó sang 1 bên, nhằm hổ trợ cho nhóm 404.

...

...

...

...

...

...

Khi Jack và 404 đang di chuyển đến vị trí của đội 404 hiện tại, thì từ trên những cành cây, hiện lên nhờ vào ánh trăng mờ ảo, là hình bóng của 5 người đang đứng đó, đều mặc 1 Xác Thánh giáp, đều sỡ hữu con mắt phải màu đỏ.

Chỉ trừ 1 cô gái, có vài nét hơi giống Ump 45, lại sỡ hữu 1 đôi mắt màu vàng.

Cùng với đó, bên cạnh cô, còn là 1 cậu bé thú nhân, có 1 cái đuôi và tai sói màu xanh lam.

Kèm với đó là đôi mắt màu ngọc lục bích

"Này !!

Cậu có thấy không, số 616 ?" (???)

"Tôi thấy rồi, 'Vòng xoáy tỉ lệ vàng' là kỹ thuật do chính chúng ta tạo ra mà." ( ???)

"Ừm, nhưng tôi không ngờ 'bản thân ta' ở đây lại học nhanh đến vậy." (???)

"Dĩ nhiên, vì cậu ta là cội nguồn của chúng ta mà, nên việc cậu ta học nhanh hơn những người khác là điều hiển nhiên rồi." (???)

"Vậy mọi người nghĩ sao, có nên xuất hiện liền và dạy cho cậu ra luôn không ??" (???)

"Cô điên à ?

Làm thế có khác gì tạo thêm 1 vụ nổ Big Bang thêm 1 lần nữa đâu chứ ??" (???)

"Chuẩn !

Có khi ' Cuộc đại diệt vong thứ 6' sẽ diễn ra nhanh hơn đấy !!" (???)

"Cậu ta nói đúng đấy, điều chúng ta cần làm, chỉ là đừng ảnh hưởng đến dòng thời gian, hay cố gắng gỡ 'Điểm cố định' giữa các dòng thời gian là được."

"Vậy thì thôi, mà chúng ta đi được chưa !?

Tôi nghĩ là bọn họ đang chờ chúng ta đấy ??" (???)

"Đương nhiên là đi rồi, dù gì họ là' Chúng ta' mà, đâu thể kiên nhẫn lâu được." (???)

...

...

...

...

...

...

...

...
 
(Vẫn Còn Edit Lại) The Pain Of Wolf
Ngoại truyện: Trước ngày chia ly


Lời của tác: Khuyến khích mấy bác nên bật thêm nhạc trong chương này, để có thể cảm thấy 1 chút cảm xúc nào đó trong chương truyện 🙂)

_____________

Pov Jack

Âm thanh từ đồng hồ kêu tích tắc, tích tắc.

Tiếng từng giọt nước bên trong máy pha cà phê đặt cạnh bàn làm việc vang lên.

...Và tiếng viên bi từ cây bút bi đang lăn thành những dòng chữ, trên những sấp giấy tờ trên bàn của tôi.

Hiện giờ, tôi đang ngồi tại đây, trong căn phòng làm việc của Tổng tư lệnh, đang bị dí Deadline hàng đống.

Và giờ, nó đang sắp bám kịp tôi rồi đấy.

Đã thế, vì hiện tại, căn cứ này chưa có thiết bị chống tín hiệu bên ngoài.

Nên tôi không thể dùng máy tính để làm việc, mà phải viết tay y như cái thời mà cái máy tính đầu tiên trên thế giới vừa được ra đời vậy.

Cũng may, kiếp trước tôi từng là 1 ông trùm tội phạm, cũng đã xử lí biết bao nhiêu giấy tờ, tài liệu trốn thuế, vận chuyển ma túy ngầm.

Nên nhiêu đây chẳng là gì cả.

Nói thật, tôi có thể đổ trách nhiệm ấy sang cho Kaz hoặc Papuska, làm thay tôi xử lí đống tài liệu này.

Có điều, ngày hôm nay tôi không thể dùng cách này để trốn việc được.

Nguyên nhân là vì, dạo gần đây tôi đã nhờ vã hai người họ làm quá nhiều rồi.

Chưa kể đến việc, Kaz với vai trò là Tổng tham mưu, nên ông đang gấp rút chuẩn bị sẳn sàng tất cả mọi thứ cho cuộc chiến sắp tới.

Còn Papuska thì rời khỏi căn cứ Outer Heaven này đã tầm mấy ngày trước rồi, vì cổ cùng với Angelina phải ra ngoài, tìm kiếm các công ty buôn bán vũ khí và bí mật chiêu mộ lính vào căn cứ này.

Nên họ cũng bận không khác gì tôi.

Còn phần còn lại, là điều quan trọng nhất, là điều mà chính tôi sẽ phải là người thực hiện nó.

Vừa hoàn thành xong chồng giấy cuối cùng ngày hôm nay, cánh cửa gỗ từ lối ra vào căn phòng

Bước vào bên trong đó là một gương mặt cực kì quen thuộc, nhưng sẽ cực kì kì lạ vì sự xuất hiện bất ngờ tại cái căn cứ này.

"Hello Jack, khỏe chứ ?"

- Chị Atago tiến đến trước mặt tôi, kèm trên tay chị ấy là một cái túi màu đen.

Nguyên nhân cho sự xuất hiện của chị ấy tại đây, là do hiện giờ, tôi đang bị quân G&K truy nã toàn thế giới.

Vậy nên, tôi đã kêu Ocelot bí mật liên lạc với chị Atago, vì nếu xài điện thoại hoặc thứ gì đó liên lạc, tôi chắc chắn sẽ bị phát hiện bởi quân tình báo của họ.

"Em khỏe ạ, cảm ơn chị đã hỏi thăm."

- Tôi nở một nụ cười nhẹ, nhưng với những gì tôi sẽ phải nói, phải làm.

Nụ cười ấy hình như có chút buồn.

Tôi đứng dậy khỏi bàn làm việc, dẫn chị ấy ngồi tại ghế tiếp.

Nói dẫn thì có hơi quá, vì chổ ấy chỉ cách 2 chị em tôi có 2 bước chân, nên cũng dễ thấy nữa.

Hai chị em tôi ngồi xuống, vừa đặt mông lên ghế, chị ấy đã thở dài chán nản, tỏ ra thoải mái cứ như ở nhà vậy.

"Mệt chết đi được, lần sau em nói với phi công của em bay chầm chậm lại thôi nhé, làm chị say sóng chết." (Atago)

"Hừ, chị mà còn biết say sóng nhỉ ?

Thế hồi còn nhỏ, bà già nào dám ném thằng em 4 tuổi, cùng với cái xe cút kích chạy thẳng xuống dóc con đường hả ?

" (Jack)

"NÀY !!!

DÁM NÓI CHỊ MÀY LÀ BÀ GIÀ ĐẤY À !!!

THẰNG ÔN CON KIA !!!" (Atago)

"CỨ NÓI ĐẤY !!

LÀM GÌ NHAU !?

CŨNG MAY HỒI ẤY CÓ CHỊ TAKAO Ở ĐÓ, CHỨ KHÔNG THÌ EM BỊ XE TÔNG RỒI, BÀ GIÀ BÒ SỮA KIA !!!" (Jack)

"Thế quái nào tự dưng thêm chữa bò sữa đâu ra vậy !?

Định trêu ngơi vòng 1 tuyệt đẹp mà biết bao chị em mong muốn đấy à ?" (Atago)

"Xì !?

Đừng quên, cũng vì cái cặp bò sữa chết tiệt ấy, kèm với cái máu Shotacon chết tiệt của chị.

Mà hồi 2 tuổi, xém chút nữa em bị đè nghẹt thở đến chết đấy có biết không ??" (Jack)

Đúng vậy, vì bản thân tôi vẫn còn lưu giữ ý thức kiếp trước, nên tôi vẫn nhớ rất rõ cái ngày đó.

Cái ngày mà máu Shotacon của bà chị mình nổi lên, tự dưng ôm lấy tôi đến mức nghẹt thở muốn chết.

Và cũng vì thế, tôi đã ám ảnh cái ngày đó, và tuyên thề với bản thân rằng, thù mấy đứa con gái bưởi to, và hận mấy đứa con gái bưởi to.

À !

Ngoại trừ chị gái Takao của cậu, vì tính cách của cô chửng chạc hơn cả bà chị gái mình.

Nên Jack chẳng có tỏ ra ghét gì cô cả.

"Khoang đã !?

Làm thế nào mà em lại nhớ được ký ức ấy lúc còn có 2 tuổi thế ?" (Atago)

"Cái đấy thì chị không cần quan tâm." (Jack)

" Không quan tâm ? hay là bởi vì chị mày đẹp quá nên cái hình ảnh ấy đã ăn đậm đến tận tâm trí em đấy à ?" (Atago)

"Xin lỗi, gu của em không phải là kiểu người có máu Shotacon đâu." (Jack)

" Sao em cứ châm chọc mấy cái khuyết điểm của chị hoài thế hả !?" (Atago)

"Thì chị có bao giờ sửa mấy cái khuyết điểm của chị đâu, đương nhiên em phải nói để chị sửa lại thôi." (Jack)

Tôi bật cười nhẹ, tự rót một ly trà cho chính bản thân mình và nói tiếp.

"Nhưng cũng nhờ cái khuyết điểm ấy, mới định hình được con người bà chị đáng ghét của em đấy." (Jack)

"Chị bắt đầu thấy câu nói của em nó hơi sao sao đấy ?" (Atago)

"Tùy chị, em chẳng quan tâm." (Jack)

Khi Tôi nói hết câu, thì nhấp 1 miếng trà trên tay, và thở ra một hơi dài có chút thoải mái.

Không phải là vị trà hôm nay ngon, mà là vì lâu rồi, 2 chị em mới nói chuyện vui như thế này.

Và cũng vì vậy...Đây có thể là lần cuối cùng, 2 chị em, 2 người duy nhất hiểu rõ lẫn nhau sẽ ở bên cạnh, nói chuyện với nhau.

Atago từ lúc vào trong phòng, Có lẽ khi chị ấy nhìn thấy nụ cười có chút buồn của tôi, chị cũng đã nghi có chuyện gì rồi.

"Thôi được rồi, thoải mái nhiêu đây đã đủ rồi, bây giờ có chuyện gì em nói mau đi." (Atago)

Chị Atago nói hết câu, tôi không đáp lại, chỉ im lặng uống trà.

Như thể đang cố kéo dài thời gian vậy.

Bởi vì...Điều tôi sắp nói tới đây, là một nhiệm vụ...Có thể cướp đi tính mạng của người chị thân yêu của mình.

Và kể cả khả năng thất bại cho việc này nữa.

Mặc dù, tôi là người đề xuất việc này, nhưng...Chính bản thân tôi chẳng thể chắc chắn nó có thành công hay không.

Tôi vẫn cố im lặng, cố gắng trốn tránh câu nói tôi sẽ phải thốt lên, nhưng cũng chẳng bao lâu, khi trà bên trong ly đã hết, tôi chẳng còn có cái cớ nào để im lặng hay giấu diếm được nữa.

"Chị có nhớ...Thành phố ngầm Metro, nơi trước kia, cha mẹ chúng ta làm việc không ?" (Jack)

"Đương nhiên, chị vẫn còn nhớ chứ.

Vậy..Chuyện mà em nói sắp tới đây, liên quan đến nó đấy à ?" (Jack)

"...Đúng vậy...Và nó cũng liên quan đến tính mạng của 2 đứa em trai chúng ta." (Jack)

"Cái gì !?

Marvis và Marcus ư !!"

-Chị Atago giật mình, nhưng nhanh chóng giữa lại bình tĩnh, và biểu cảm của chị ấy giờ trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết.

"Nói cho chị biết đi Jack, chuyện gì đã xảy ra !?

Có phải nhờ vào khả năng nhìn trước tương lai, em đã thấy được điều gì phải không ?" (Atago)

Tôi không đáp lại với chị ấy, chỉ im lặng và đứng dậy, đi lấy 1 tập tài liệu tôi đã soạn sẵn để đưa cho chị ấy.

Chị Atago cầm lấy, và xem hết những gì tôi gì trong đó, còn tôi bắt đầu nói hết tất cả mọi thứ.

"...Chuyện em muốn nói đến đây, đó là em muốn chị hãy một mình, tiến sâu vào trong thành phố Metro, đi đến trung tâm nghiên cứu xưa, tìm kiếm một thứ tên là Philosopher legacy." (Jack)

"Đợi đã !?

Em cũng đã biết...À đúng rồi, chị quên mất." (Atago)

"...Tuy nhiên, đó không phải là nhiệm vụ duy nhất của chị.

Tiếp đến, trong quá trình đi lại, chị hãy tìm kiếm một chủng loài tên là G-lid, và tìm cách đưa họ rời khỏi thành phố Metro." (Jack)

"G-lid ?

Đó là gì ?" (Atago)

"Về cái đấy thì em có ghi đầy đủ trong tập tài liệu ấy rồi, chị chỉ cần xem nó là sẽ hiểu thôi." (Jack)

"...

Vậy...Còn về chuyện của Marvis và Marcus...2 em ấy sẽ..." (Atago)

"Nhiệm vụ sẽ bắt đầu vào lúc 10h15'.

Cộng thêm với khoảng thời gian đi bằng trực thăng đến đó tầm 2 tiếng là 12h15'.

Vào khoảng thời gian ấy, việc tiến sâu vào bên trong rất dễ dàng..." (Jack)

Mặc cho câu hỏi liên quan đến tính mạng của 2 em ấy, tôi tiếp tục lẫn tránh câu hỏi của chị ấy.

"Jack này, em hãy nói cho chị biết..." (Atago)

"...Đồng nghĩa với việc chị chỉ có 30 phút để chuẩn bị vũ khí, vật dụng và lương thực.

Vậy nên, chị hãy nhờ một ai đó dẫn đi, sau đấy đến bãi đáp trực thăng trước để chuẩn bị đi..." (Jack)

"Jack !!

Cứ nói cho chị biết đi !!

Em đang giấu chị chuyện gì !?

" (Atago)

Vì không thể chịu việc chị Atago cố gắng bắt tôi phải trả lời câu hỏi ấy.

Tôi đã không thể chịu được mà quát 1 phát thật lớn tại căn phòng.

"CHỊ ĐỪNG CÓ HỎI NỮA !!!!" (Jack)

Atago giật mình, có chút bất ngờ và sửng sờ khi nghe thấy tiếng quát nạt ấy.

Tôi nhìn chị ấy, nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, đôi mắt đầy sự lo lắng đều dành cho tôi.

"Làm ơn....Em không muốn trả lời câu hỏi ấy của chị đâu..." (Jack)

Chị ấy im lặng, im lặng thật lâu, khiến bầu không khí bên trong căn phòng câm lặng đến lạ thường.

Cứ như rằng, những âm thanh ban đầu tôi đều nghe đều đã dừng vậy.

"Jack...Liệu...Đó có phải..." (Atago)

"Làm ơn...Chị đừng có trả lời...Em không muốn nghe 1 chút nào hết...Làm ơn...Em không muốn nghe câu trả lời ấy..." (Jack)

"...Có phải...Chị sẽ hy sinh...Thay thế mạng sống của mình cho 2 em ấy...Có đúng không ?" (Atago)

Đúng vậy, đấy là câu trả lời mà tôi không muốn nghe nhất.

Không chỉ việc Atago phải lấy cho bằng được mảnh Philosopher Legacy ấy, còn vì sự mất tích đột ngột của chị ấy hiện giờ, đội Foxhound chắc chắn sẽ bị cử đến thành phố Metro truy tìm chị ấy.

...Và tôi còn biết...Cái chết chắc chắn sẽ ập đến từng người trong số họ.

Và nếu không có Atago chết thay...Chắc chắn không chỉ Marvis và Marcus.

Tất cả mọi người trong đội đều sẽ chết.

Nhưng...Đây chính là điều tôi đau đớn nhất...Đó chính là...Trực tiếp đẩy chị gái mình vào chổ chết...Và người thực hiện là không ai khác...Đó là tôi...Em trai của chị ấy...

Dù cho tôi là người đề xuất kế hoạch này...Nhưng...Tôi lại chẳng thể chấp nhận điều đó...Tôi không muốn...Atago là người sẽ chết...Tôi không muốn chị gái tôi là người sẽ phải hy sinh...

Không cần tôi nói gì, hay 1 hành động hay cử chỉ nào.

Atago có thể đã hiểu được đáp án cho câu hỏi của chị ấy.

Có điều...Chị ấy chỉ thở một hơi thật dài và đáp.

"...Ra là vậy...Nếu đấy là chuyện liên quan đến gia đình của chúng ta, thì chị chắc chắn sẽ không để nó thất bại đâu." (Atago)

"..." (Jack)

"Mà thôi, nếu em nói vậy, thì chị đi đây, hẹn gặp lại khi khác nhé."

- Chị Atago chỉ tươi cười và đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi căn phòng.

Tuy nhiên, khi vừa bước chân đến gần cánh cửa...Tôi đã đứng dậy, chạy đến ôm chầm lấy sau lưng Atago, khiến chị ấy phải ngạc nhiên lên, bởi hành động đầy bất ngờ ấy của tôi.

Nhưng tôi không quan tâm, bây giờ, điều tôi làm, chỉ là muốn níu kéo người chị gái của mình, đừng đi vào cửa tử bởi chính thằng em trai này.

...Và...Tôi không muốn chị ấy phải chết vì tôi...Hy sinh vì tôi và cả gia đình...

Việc tôi đánh mất đi 2 người quan trọng nhất trong cuộc đời vốn đã quá đau khổ rồi.

Ấy vậy mà, người chị gái của tôi chắc chắn sẽ ra đi, không còn gặp lại trên cõi đời này nữa.

Hẹn gặp lại gì chứ !?

Đẫy cũng chỉ là lời nói dối, nhằm trấn an chính bản thân tôi mà thôi.

"Chị...Chị hai...Làm ơn...Đừng bỏ em...Đừng bỏ chị Takao lại mà đi....Em xin chị..." (Jack)

Từng câu nói, từng câu chữ tôi cố thốt lên, cổ họng tổi trở nên nghẹn đến khó tả.

Kèm với đó là những giọt nước mắt rơi từ chính khóe mắt của bản thân, khiến tôi chẳng thể nói nên lời nào.

"Làm ơn...Đừng đi đến đó...

Chị chắc chắn sẽ chết đấy." (Jack)

Dứt lời, chị Atago nhẹ nhàng quay lưng lại, nhẹ nhàng và chậm rãi ôm lấy tôi.

Khiến cho bên trong tôi có 1 chút gì đó được nguôi ngoai đi phần nào.

Nhưng vẫn chưa đủ để lấp đi nỗi đau tột cùng này.

" Cái thằng em ngốc này, làm như chị không nhận thức được tính chất của sự việc này à ?

Chị là ai chứ ?

Là chị hai của em đấy !?

Trước đây, em đã đâm đầu vào nguy hiểm hàng trăm lần rồi.

Chã lẽ chị phải thua kém em trai mình sao?" ( Atago)

"Không, nó không như chị nghĩ đâu, làm ơn.." (Jack)

"Chị biết...Trong những vòng lặp trước, em đã thấy những điều đó, những cái kết đen tối của từng người chúng ta yêu và quen biết...

Vậy nên, chị sẽ gánh lấy một phần nỗi đau ấy thay cho em." (Atago)

"..." (Jack)

"Vã lại, em cũng biết khả năng của chị rồi mà nhỉ ?

Làm gì mà có chuyện chị sẽ chết được..." (Atago)

"DÙ CHỊ BIẾT RẰNG, BẢN THÂN CHỊ SẼ CHẾT THAY MARVIS, CHỊ CHẮC CHẮN SẼ CHẾT, CHỊ SẼ CHẲNG CÒN SỐNG TRÊN CÕI ĐỜI NÀY !!

CHỊ VẪN CHẤP NHẬN ĐIỀU ĐÓ Ư ?" (Jack)

"Thật là...Dĩ nhiên chị là chị gái của em, chị phải nhường hết tất cả những gì tốt đẹp cho mấy em.

Chả lẽ, em muốn Marvis phải chết ư ?" (Atago)

"...Em...Em thật sự...Không muốn....Em không muốn bất kì ai phải chết...Em muốn mọi người sống sót..." (Jack)

"Jack à, nhớ lời chị nói chứ ?

'Muốn chiến thắng, thì phải trả giá'.

Và đây là cuộc chiến của chị, chứ không phải của em.

Sau khi hiểu hết từng tận mọi chuyện.

Bản thân chị đã đánh đổi mạng sống của mình để chiến thắng rồi, nên em đừng có tự trách bản thân nữa..." (Atago)

"..." (Jack)

"Nói là hẹn gặp lại...Nhưng chị vẫn không chắc rằng bản thân có thể rời khỏi an toàn...Nên...Chị mong em có thể thay chị, chăm sóc tốt cho Takao, cho Marvis và Marcus...Và chăm sóc chính bản thân em." (Atago)

"...Vâng ạ" - Tôi nở 1 nụ cười có phần gượng gạo, nhưng những giọt lệ ấy vẫn không ngừng tuông ra.

"...Đúng rồi, chị có nghe nói em vừa có một cô bạn gái, tên em ấy là Ump 45 có đúng không ?

Em nhớ yêu quý và chăm sóc em ấy thật tốt nhé, chị không muốn có một đứa em tồi tệ, không biết yêu thương bạn gái của mình đâu." (Atago)

Thật kì lạ, từng câu nói, từng câu từ chị ấy thốt ra.

Làm tôi cảm thấy cực kì ấm ấp và nhẹ nhàng.

Và không biết có phải tôi lầm không, tôi đã cảm thấy...Hình bóng của mẹ tôi đâu đó thấp thoáng ở chị Atago.

"...Vâng...Và làm ơn...Chị hãy sống sót trở về..." (Jack)

Dù biết rằng, đấy chỉ là 1 lời nói dối, nhưng chị chẳng hề trách móc hay gì, chỉ lẳng lặng và nói một câu nói, mà tôi tưởng như, chỉ có thể nghe vào những ngày bình thường trước kia.

"....Chị yêu em, Jack....Chị yêu gia đình mình, yêu tất cả mọi người nữa." (Atago)

Nghe xong câu nói ấy, tôi chẳng biết nói gì hơn...Ngoài việc đáp lại...Vì đấy là câu nói cuối cùng...Tôi có thể nói với người chị gái...Mà tôi yêu quý nhất trên đời này...

"...Em cũng yêu chị, chị hai..." (Jack)

Cuối cùng...Chị ấy đã buông tay khỏi người tôi, bước ra khỏi căn phòng này.

Bắt đầy cho chuyến hành trình...Dẫn bản thân mình đến chổ chết...

Khi ấy...Chỉ còn có một mình tôi trong căn phòng nhỏ bé này...Và cũng vì thế...Tôi mới bộc phát hết tất cả những cảm xúc đang dày xéo bên trong tôi.

"GGGGGAAAAAAAAAAAAAAAAHHHHHHHHHHHHH"

Tôi gào thét, chỉ gào thét thôi...Chỉ có thể gào thét trong tuyệt vọng.

Tiếng gào thét ấy vang khắp cả căn phòng, kèm với đó là cả một hàng dài nước mắt của tôi không ngừng tuông ra.

Còn cánh tay tôi không ngừng đập mạnh xuống sàn, chỉ để có thể trút hết sự tức giận, sự đau đớn đến cuồng nộ...Bởi cái số phận ấy.

Tại sao chứ ?

Tại sao tôi đã làm bao nhiêu cách, bao nhiêu thứ...Cũng chẳng thể thay đổi số phận chứ ?

Rốt cuộc...Cơn ác mộng...Nỗi đau đớn đến tận xương tủy này...Tới chừng nào mới kết thúc được chứ ?...Cho tới chừng nào...Tôi...45...Gia đình tôi...Cả nhân loại này...Mới có được tự do thật sự chứ?

Tiếng đồng hồ kêu tích tắc, âm thanh của từng giọt nước của bình cả phê rơi xuống...Và thời gian cho việc..Tử thần bắt đầu tóm lấy chị ấy đã bắt đầu.

_____________

À, tác vừa nảy ra 1 ý tưởng mới, và nó khá là thú vị.

Đó là...

Dù phần 1 và phần 2 đều có mối liên kết chung.

Nhưng vì yếu tố đa vũ trụ được hình thành.

Nên tác quyết định...Tách 2 phần thành vũ trụ song song.

Đồng nghĩa với việc, End của phần 1 có thể sẽ khác với phần 2, do là thuộc 1 vũ trụ khác.

Cứ hiểu cách sắp xếp này giống như là Spider Verse vậy. y như vũ trụ có một Spider Man tên là Miles Morrales, thay thế cho Peter Parker sau khi anh hy sinh.

Vậy nên, phần 2 sẽ y như vũ trụ đó.

Vậy thôi.

...Cũng vì thế...tác không dám chắc....Kết truyện sẽ là Happy End đâu 🙂))

...

...

...

À, tác định sẽ vẽ thêm tranh cho vài chương truyện để nó sinh động hơn một tí.
 
(Vẫn Còn Edit Lại) The Pain Of Wolf
Chương 81: Chiến dịch săn đêm (3): Bao vây


Ngay tại cánh rừng đến tưởng như tĩnh lặng này, hàng loạt âm thanh của viên đạn, tiếng pháo nổ không ngừng, làm náo động cả cánh rừng đêm.

Lúc này, với sự xuất hiện của mẫu Metal Gear Zeke, sự xuất hiện của "Quả bom hạt nhân di động" này là điều mà quân SF không ngờ tới được.

Chưa kể, hỏa lực và sức mạnh của Metal Gear Zeke còn khủng hơn mẫu Pupa, nên xét cho cùng, bọn chúng gần như chẳng có chiến thẳng nào.

Nhất là sau khi bọn chúng chứng kiến mẫu Pupa đã bị dính một phát đạn chí mạng, khiến nó chẳng còn hoạt động được nữa.

Còn về phía đội 404, nhờ sự xuất hiện bất ngờ của Zeke và Quiet điều khiển bên trong, họ đã có khả năng xoay sở, áp đảo lại quân SF dù số lượng người trong đội chi là 4 người.

Hunter nhận ra, dù bọn chúng có cố gắng chống trả quyết liệt lại đi chăng nữa.

Bọn chúng chẳng có khả năng nào khi đối đầu 1 con Metal Gear cả.

Vậy nên, bọn chúng đã nhanh chân rút lui, cố gắng bảo tồn quân lực của mình, trước khi bọn chúng sẽ nhận thiệt hại thêm bởi hỏa lực quá mạnh của Metal Gear Zeke.

"Vậy ra...Đây là sức mạnh của dân nạp tiền, phải không nhỉ ?"

- Ump 9 nở 1 nụ cười thích thú, ngước nhìn lên con Metal Gear đang từng bước chậm rãi, tiến đến gần cả bọn.

"Đấy không phải là nạp gì đâu, không nhớ con Sahelathropus à ?

Tên đó bí mật mang về từ Afghanistan là để tự tạo ra Metal Gear độc quyền cho hắn đấy." (Hk 416)

Hk 416 nói không sai, đó mới chính là lí do vì sao có sự xuất hiện của Metal Gear Zeke.

Vì các Metal Gear đều trực thuộc thiết kế độc quyền của Desparado, cộng với việc để hoạt động, mỗi Metal Gear buộc phải có 1 con AI độc nhất bên trong để điều khiển hệ thống.

Vậy nên, kể từ khi Desparado phản động, các Metal Gear đều bị chiếm quyền điều khiển bởi bọn chúng.

Và dù cho quân đội các nước cố tái tạo lại một con Metal Gear đi chăng nữa, nó vẫn sẽ bị Desparado chiếm quyền kiểm soát.

Nên kể từ đó, chẳng còn có quân đội chính quyền nào có thể chế tạo, nắm giữ và điều khiển được Metal Gear, thứ giờ đây là vũ khí chết người độc quyền của Desparado.

Chỉ trừ Sahelathropus.

Vì trong thế chiến thứ 3, nó là Metal Gear duy nhất không cần một dạng AI thông minh để điều khiển hệ thống.

Vì thế, việc Jack mang xác con Metal Gear ấy về Outer Heaven có thể là nghiên cứu cách vận hành, và tạo ra những mẫu Metal Gear không bị hack được bởi bọn Desparado, nhằm dùng nó chống lại chính bọn chúng.

"Hình như...Bọn chúng lui về hết căn cứ rồi nhỉ ?

Hay lại chúng ta cứ tấn công thẳng vào bọn chúng nhé chị 45 ?" (Ump 9)

"Tôi nghĩ là nên phản đối chuyện đó đấy, T-doll của 404." (???)

Bất ngờ, có 1 giọng nói vang lên trong đường truyền liên lạc của đội 404, khiến cả bọn phải ngạc nhiên lên.

"Ai đấy !?" (Ump 45)

"Tôi là một Tư lệnh, được gửi từ G&K đến để giúp đỡ.

Yêu cầu gặp mặt, hết." (???)

"Đã rõ, chúng tôi sẽ tiến đến khu vực S16, hướng Tây, trong vòng 3 phút, hết." (Ump 45)

Nói xong, Ump 45 ngắt liên lạc, chuẩn bị di chuyển.

Còn bên cạnh cô, Hk 416 đang cười thầm, vì nghĩ rằng phải có chuyện gì đó nghiêm trọng đến nỗi, Helian phải cử người của G&K tới vì thiếu tin tưởng Ump 45.

Ump 45 biết Hk 416 đang cười thầm mình, nhưng giờ cô chẳng có thời gian đâu quan tâm Hk 416, vì giờ cô cần phải đi đến vị trí gặp mặt để coi xem, người đấy là ai.

Ngoài Quiet và Metal Gear Zeke của cô ấy ở lại canh chừng bọn SF.

Đội 404 nhanh chóng di chuyển đến vị trí gặp mặt nhanh hết cỡ.

Tầm 3 phút sau.

Tại vị trí mà Ump 45 đã nói, hình bóng của 2 bên dần lộ ra, để lộ rõ 2 đội trường của 2 bên đội là Ump 45 và Tư lệnh Kamolov với trang bị là một bộ khung xương Exo và khẩu súng bắn tỉa SVD Dragunov

***

***

"Xin chào, tôi tên là Kamolov.

Chắc là mọi người chính là đội 404 mà theo như tôi nghe Tư lệnh Gentine nói là đã chết rồi phải không nhỉ ?" (Kamolov)

"Chết thì cũng không hẳn là vậy, nhưng đúng là chúng tôi đây.

Thật không ngờ là G&K lại cử 1 Tư lệnh đến hổ trợ chúng tôi, thật là hân hạnh quá." (Ump 45)

"Tôi cũng vậy, và tôi đã được Thư kí Helian nói rồi, tôi sẽ không để lộ thông tin mọi người vẫn còn sống cho tất cả những người khác biết." (Kamolov)

"Cảm ơn ngài rất nhiều." (Ump 45)

"Thời gian hạn hẹp, nên chúng ta nên vào vấn đề chính luôn.

Tôi chỉ tham gia chiến dịch này nhằm thảo phạt tên Ringleader nơi đây, và từ kinh nghiệm của tôi trước đây, ả ta rất giỏi trong việc kéo dài hàng phòng thủ trong căn cứ của chính ả ta." (Kamolov)

"Vậy...Ý ngài là gì ?" (Ump 45)

"Đó là bao vây ả ta, chúng ta có T-doll bắn tỉa và chỉ điểm quanh đây, họ có thể hạ gục các quân SF thiết giáp, với việc chia sẻ tầm nhìn vào thông tin như thế, ả ta không thể phòng thủ mãi bên trong đó được.

Để rồi chúng ta sẽ tiến công vào, mọi thứ sẽ trở nên dễ dàng hơn." (Kamolov)

Ump 45 lắng nghe kế hoạch Tư lệnh Kamolov một lúc, thì khẽ gật đầu, tỏ ra hiểu được kế hoạch.

Cô nở 1 nụ cười nhẹ và nói.

"Được rồi, chúng ta sẽ theo kế hoạch này.

Hãy chia sẻ một chút thông tin từ 2 bên từ trước tới giờ, để chúng ta có thể quyết định được cách phân phối hỏa lực của chúng ta." (Ump 45)

"...À mà đúng rồi, tôi quên nói trước là tại căn cứ của bọn chúng có 1 con Metal Gear, vậy nên chúng ta phải..." (Kamolov)

"Cái đấy thì ngài khỏi phải lo, bọn tôi đã tiêu diệt con Metal Gear ấy rồi." (Ump 45)

Câu nói đầy thản nhiên của Ump 45 đã khiến cho không chỉ Kamolov, mà kể cả những T-doll ở bên cạnh Kamolov đã sửng sở trước câu nói của cô.

Dĩ nhiên, làm gì mà có chuyện 1 tiểu đội nhỏ, lại có thể tiêu diệt được 1 con Metal Gear cơ chứ ?

"Mọi người không tin cũng không sao ?

Chỉ mong là mọi người có thể tin rằng bọn tôi đã dùng 1 con Metal Gear khác để xử lí thôi." (Ump 45)

...

...Chẳng i biết nói gì...Vì cả bọn giờ đây...Đã cạn lời vì câu nói của cô...

Kamolov nhìn thẳng vào đôi mắt của Ump 45, nhằm đoán được suy nghĩ và mục đích của cô.

Nhưng dường như, cô quá bí hiểm so với các T-doll anh ta thường thấy,.Nên rất khó biết được cô đang nghĩ gì.

Chưa kể, việc 404 có 1 con Metal Gear, khiến cho Kamolov có phần nghi ngờ...Họ là người của Desparado.

Nhưng suy nghĩ ấy cũng nhanh chóng tan biến đi, vì nếu họ mà là người Desparado.

Thì Helian chẳng dại gì kêu anh và đội của anh đến hỗ trợ cho đội 404.

"...Ờ..Ừm...Tốt thôi, nếu vậy thì càng tốt hơn nữa.

Mọi người, mang đạn dược và tranh bị đến đây để chia sẻ cho đội 404 nào." (Kamolov)

...

...

__________________________________

"Báo cáo chỉ huy !!!

Quân lực của chúng ta đang bị giảm xuống còn 30%"

"Báo cáo chỉ huy !!!

Cơ sở phía tây đã bị Metal Gear bên địch tiêu diệt."

Hàng loạt thông báo vang lên in ỏi trong đầu của Hunter, kèm với đó là âm thanh nổ vang lên từ những loạt pháo của Manticore ở bên ngoài.

Hiện tại, bởi vì cuộc tấn công bất ngờ của Metal Gear Zeke, cùng với hỏa lực từ xa của tiểu đội 404 và 1 đội vô danh nào đó mà Hunter không hề biết được.

Đã khiến cho căn cứ và quân của ả ta bị tổn thất nặng nề.

Không chỉ mất đi món vũ khí mạnh nhất ở đây là Metal Gear Pupa, lực lượng quân thiết giáp của ả ta cũng chịu chung số phận bởi những loạt đạn xuyen giáp từ xa.

Và nếu không có được sự hổ trợ tiếp viện từ Ouroborus gấp.

Chắc chắn quân của ả ta sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn.

Ngay lập tức, Trong khi bên ngoài vẫn còn đang diễn ra 1 trận chiến dữ dội, Hunter đã vào bên trong phòng liên lạc, cố gắng liên lạc với Ouroborus nhằm xin việc quân.

"Ouroborus, tôi cần tiếp viện của ngài ngay lập tức.

Chúng tôi không thể thủ căn cứ này lâu hơn nữa." (Hunter)

"..." (Ouroborus)

Chẳng có hồi đáp gì cả.

Dù vậy, Hunter không ngu đến mức không nhận ra rằng...Ouroborus cố ý không trả lời lại với cô ta

"Ouroborus !!!" (Hunter)

"Mục tiêu của chúng là chiếm lấy cái máy làm nhiễu.

Và ngươi, là người duy nhất ở gần để có thể cung cấp cho chúng đường đi duy nhất dẫn đến cái máy ấy." (Ouroborus)

Qua màn hình, mặc cho tình hình của Hunter đang cực kì nguy cấp, nhưng Ouroborus vẫn thản nhiên, cầm trên tay xoay cục Rubik 3x3.

Cứ như ả ta không hề quan tâm đến cấp dưới của mình.

"Well, ta tin là cũng không cần phải nói ra nhỉ ?

Trong trường hợp này...Đấy là cách tốt nhất để bảo vệ cái máy." (Ouroborus)

"...Ý ngài là...Ngài đã có ý định bỏ rơi ta ngay từ đầu ư ?" (Hunter)

"Thật ra là không...

Đấy là trước khi ngươi có thể tiêu diệt được đám chuột nhắt của G&K.

Tiếc là ngươi không giỏi điều đó cho lắm." (Ouroborus)

Ngay lập tức, Ourroborus mở hệ thống giao thức của cô ta, bắt đầu khóa đi dữ liệu của Hunter.

Đồng nghĩa với việc, Hunter sẽ bị khóa ý thức tại chính căn cứ của cô ta.

"Dừng lại đi Ouroborus, ngài sẽ hối hận vì chuyện này đấy !!!" (Hunter)

"Từ nãy tới giờ, giá trị của con tốt thí như ngươi, chỉ là để bị thí thôi." (Ouroborus)

"Đồ ngu, đây không phải trò cờ vua, đây là chiến tranh.

Mày đừng có xem nhẹ mọi thứ như thế !!" (Hunter)

"Khi mọi thứ bắt đầu, ta đã tính toán mọi nhân tố ấy rồi, và điều đó dẫn ta đến cái quyết định này.

Nó chỉ đơn giản đây là quyết định mà ngươi không thích thôi." (Ouroborus)

"Mày..." (Hunter)

Trước khi Hunter kịp nói được câu chửi rủa của cô ta, Digimind bên trong cô ta dần dần dừng hoạt động, để rồi, trước mắt Hunter, tất cả mọi thứ đều chìm vào trong 1 màn đen tối, cơ thể cũng chẳng thể hoạt động được.

Nhưng cũng kịp nghe được câu nói cuối cùng của Ouroborus.

"Ngủ ngon nhé Hunter, từ nay ta không cần ngươi nữa." (Ouroborus)

Vừa đúng lúc, sau khi tiêu diệt hết vài tên SF đứng canh cửa, cả đội 404 và đội của Kamolov tiến vào bên trong, không ngừng nâng cao cảnh giác xung quanh.

Để rồi, cả bọn bất ngờ khi thấy Ringleader của SF, Hunter chỉ đứng yên đó, không có 1 hành động tấn công hay phản kháng lại.

"Ả ta sao thế nhỉ ?

Tại sao lại không tấn công chúng ta vậy ?" (Kamolov)

"Đơn giản là do vai trò tốt thí của ả ta đã kết thúc rồi" (Ump 45)

" Nếu vậy...Chúng ta có nên bắn vài phát vào ả ta cho chắc ăn không ?" (G11)

"Để cái đầu của ả ta còn nguyên cái đã.

Nhiệm vụ của chúng ta là tìm vị trí của cái máy làm nhiễu, chứ không phải tiêu diệt ả.

Nên chỉ cần gỡ vũ khí của ả thôi." (Ump 45)

Nói xong, Ump 45 ra hiệu cho Ump 9 tiến đến chổ Hunter để kiểm tra.

Không cần cô nói, Ump 9 biết bản thân cần phải làm gì, nên đã tự tiến đến kiểm tra.

Cô lấy từ trong túi là một cái máy quét, dùng sợi dây có đầu là 1 cây kim, tích hợp sẳn trong cái máy quét.

Cô dùng nó, đâm trực tiếp vào sao gáy của của Hunter, khiến cho vài giọt dịch tủy nhân tạo và dầu nhớt chảy ra ngoài.

Quét 1 hồi, khuông mặt của Ump 9 xịu xuống do chẳng lấy được bất cứ thông tin gì hữu ích từ ả ta.

Cô quay ra sau, than thở trước mặt Ump 45 nói.

"Em cố đánh thức tâm trí của ả ta rồi nhưng không được.

Có vẻ tâm trí của ả ta bị cắt đứt ở tầng phần cứng rồi" (Ump 9)

"Em nói vậy nghĩa là sao ?" (Ump 45)

"Nghĩa là thứ chúng ta đang nhìn chỉ là 1 cái quan tài của SF, còn tâm trí của Hunter thì kẹt lại bên trong, mãi mãi không tỉnh lại." (Ump 9)

"Chị nói vậy nghe kinh dị vl..." (G11)

"Nhiêu đây còn đỡ hơn khi nhìn đống xác thịt của tụi Cyborg bị phanh thây bởi thằng điên ấy đấy." (Hk 416)

" Tôi chắc chắn Hunter không bao giờ có khả năng làm những điều đó.

Chắc chắn phải có 1 Ringleader cấp cao hơn cô ta mới làm được điều này." (Kamolov)

"Vậy là dấu vết đến đây là hết à ?" (Hk 416)

"Cũng không hẳn là thế ?" (???)

Từ hướng lối ra vào của căn phòng, 1 giọng nói đầy quen thuộc vang lên, cả bọn quay ra sau lưng nhìn, thì thấy Jack đang thảnh thơi tiến đến, trên tay cầm đầu của 1 tên SF bị cậu cắt ra.

Tất cả mọi người trừ đội 404, ai nấy đều giật mình, chĩa thẳng súng về hướng của cậu.

Chắc chắn rằng, chỉ cần cậu để lộ 1 chút ác ý thôi, cả bọn sẽ nổ súng mà chẳng chờ đợi gì.

"Ấy ấy, làm gì căng thẳng thế, dù gì là đồng nghiệp cũ tới ghé thăm thôi mà ?" (Jack)

"Mọi người bình tĩnh đi, anh ấy là đồng đội của của chúng tôi đấy."

- Ump 45 tiến đến bên cạnh Kamolov, đưa tay hạ súng của anh ta xuống.

"Nhưng thưa cô, đội trưởng 404.

Đấy là Jack Wilson, là tội phạm truy nã cấp cao, đang bị cả G&K săn lùng." (Kamolov)

"Và dĩ nhiên, ngài đã biết anh ấy đã làm việt gì rồi nhỉ ?

Nhưng như ngài thấy đó, bọn tôi vẫn còn sống, đấy chỉ là kế hoạch của anh ấy với Tổng tư lệnh Kryuger thôi." (Ump 45)

Kamolov im lặng, nhìn Ump 45 1 lúc thì kêu các T-doll khác hạ vũ khí xuống.

Jack tiến đến, vứt cái đầu cảu con SF ấy sang 1 bên, than thở nói.

"Thật là...Có nhất thiết phải căng thẳng như thế không ?" (Jack)

"Ai biểu anh đến đây, mang trên tay cái đầu của 1 con SF.

Bảo sao người ta không giật mình !?" (Ump 45)

"Biết rồi, anh xin lỗi, được chưa.

Nếu vậy thì hôm sau anh mang tim của 1 tên Cyborg đến nhé." (Jack)

"...Anh đúng là chẳng khác gì Sop."

- Ump 45 thở dài và chán nản nói.

"Thì tính anh vốn là vậy mà."

9Jack)

"Mà bỏ qua truyện đó đi, việc anh xuất hiện ở đây là có thông tin cần truyền cho bọn em à ?" (Ump 45)

"Đúng vậy, còn là về vị trí của máy gây nhiễu của bọn SF và con chó canh cửa tại đấy nữa." (Jack)

"Vậy mày mau nói đi, nếu mà mọi thứ không như lời mày nói.

Tao chắc chắn sẽ nhét khẩu phóng lựu mày, rồi bắn cho cơ thể mày banh xác."

- Hk 416 vừa nói, vừa giơ khẩu súng lên trước mặt Jack nhằm đe dọa cậu.

"Yên tâm, thông tin này đảm bảo chính xác 100%, không có chuyện sai sót đâu." (Jack)

"Vậy cậu nói xem đi." (Kamolov)

"Được, trong lúc tôi thám thính các khu vực bên ngoài, tôi đã phát hiện vị trí của cái máy gây nhiễu tại hướng Tây Nam, khoảng cách là 250m gần với chân núi." (Jack)

"Vậy à !?

Thế thì chúng ta nên đến đấy phá hủy nhỉ ?" (Kamolov)

"Không dễ vậy đâu, ở đấy có 1 Ringleader là Executioer đang ở đấy canh chừng, và sức mạnh của ả phải nói là không thể đùa được." (Jack)

"Đúng vậy, chưa kể là bọn tôi còn phát hiện ra, rằng nơi đây còn có cả Ouroborus, 1 Ringleader khác và cũng là kẻ cầm đầu Hunter và Executioner nữa." (Ump 45)

Nghe đến đây, cả đám đều im lặng, phải tầm 15 phút sau, Kamolov mới nghĩ ra điều gì đó trong đầu mà nói

"....Nếu vậy thì chúng ta nên cùng nhau di chuyển đến chổ của Executioner ấy để tấn công, như thế sẽ..." (Kamolov)

"Tôi nghĩ là không nên đâu, vì đấy có thể là kế hoạch của Ouroborus, nhằm dụ cả đám vào bẫy hết đấy." (Ump 45)

"Nếu vậy thì chúng ta nên làm gì đây, vận chuyễn xác ả Hunter này rồi trốn khỏi khu vực này à ?" (Kamolov)

"Thật ra...Kế hoạch vẫn tiến hành như cũ, chỉ là chúng ta nên tách ra, mỗi người 1 hướng ?' (Jack)

"Tách ra ư ?"

- Kamolov nhìn Jack đầy băng khoăng.

"Đúng vậy, tôi và đội 404 sẽ tách ra, di chuyển đến chổ của Executioner và phá hủy cái máy gây nhiễu.

Còn đội của ngài sẽ di chuyển đến chổ của Ouroborus nhằm phục kích ả ta." (Jack)

"Liệu vậy có được không ?

Khi mà cả đội chỉ có 5 người đi đến đó." (Kamolov)

"Không sao đâu, bọn tôi tự biết lượng sức mình mà, cái gì mà đến giới hạn thì bọn tôi chả bao giờ làm đâu." (Ump 45)

"...Được rồi, thế thì mọi người đi đi, còn về thân xác của Hunter, bọn tôi sẽ mang đi." (Kamolov)

"Cảm ơn ngài, thế thì bọn tôi sẽ bắt đầu bắn do thám ngay bây giờ.

Hẹn gặp lại sau." (Ump 45)

"Tốt lắm. xin hãy giữ cho kênh liên lạc thông suốt nhé." (Kamolov)

Nói xong, cả hai giơ tay, chào theo kiểu quân đội với đối phương.

Nhanh chóng, cả 2 bên đầu quay về hướng ngược lại, đội 404 từ bước đi ra khỏi căn cứ này.

Còn đội của Kamolov ở lại, phân vân không biết nên vác cơ thể của Hunter làm sao.

Tầm 30 phút sau, cả đội 404 và Jack đều quay lại chiếc máy bay vận tải, hiện giờ đang bay trên bầu trời đêm, hướng đến vị trí của cái máy gây nhiễu và Ringleader Executioner.

"Khoang đã, Quite đâu rồi ?

Sao lại không thấy cô ấy ở đây vậy ?" (Ump 9)

Ump 9 bất chợt nhận ra sự vắng bóng của cô nàng này.

Ngồi đối diện trước mặt cô, Jack giải thích.

"Lúc nãy, tớ đã kêu cổ ở lại với đội của Kamolov rồi.

Sẳn tiện luôn là phi tang con Metal Gear Zeke ấy." (Jack)

"Cậu nói cô ấy ở lại tớ còn hiểu được.

Nhưng tại sao lại phải phi tang Metal Gear Zeke ấy ?" (Ump 9)

"Không phải là không có lí do đâu, vì đấy chỉ là mẫu thử nghiệm, nên vẫn sẽ có nhiều điểm yếu trên con Metal Gear ấy, từ đó, chỉ với 1 tiểu đội Manticore là đủ để hạ nó rồi." (Ump 45)

"45 nói đúng đấy, mà nếu mang về, chắc chắn sẽ dễ bị lộ vị trí của căn cứ do tuyến đường bay của trực thăng vận chuyển.

Vậy nên, ngay từ đầu, tớ chỉ mang nó đấy đây dùng thử, dùng xong thì hủy luôn." (Jack)

"Thế thì đành chịu thôi, để tớ đoán nhé, nếu con này mà bị phá hủy đi hoàn toàn, cậu định dùng tiền làm con khác à ?" (Ump 9)

"Dĩ nhiên, tớ không thiếu tiền, tớ chỉ thiếu thời gian để tiêu tiền thôi."

-Jack vừa nói, vừa cười nhếch mép, khiến cho Hk 416 ngồi bên cạnh đang bảo dưỡng khẩu súng của cô, tỏ ra bực bội.

"Mày nên cẩn thận lời nói của mày đi, chọc đến chổ nào.

Chứ mà chọc đến chổ ngứa ấy là tao đấm thẳng vào mặt mày đấy, thằng mặt lờ phi giới tính>" (Hk 416)

"Biết rồi biết rồi...À !

Về chuyện của Executioner, tớ có nghe nói ả ta đã bị M4, Marvis và Marcus đánh bại đấy.

Rất có thể sau trận ấy, cơ thể ả ta cũng được nâng cấp lại rồi" (Jack)

"Làm như tao quan tâm đến việc 1 con Ringleader mà đến cả 1 đứa từ đội SF và 2 đứa em của mày hạ gục được ấy ?" (Hk 416)

"Ahaha, đúng là luôn có thể tin tưởng vào được cô mà.

Tuy vậy, chúng ta không cần phải tấn công trực diện đâu." (Ump 45)

Ump 45 rút từ trong túi áo, là 1 cái thẻ nhớ nhỏ màu đen.

Cô quay ra sau lưng, ném từ trong buồng lái, thẳng về hướng nơi Hk 416 và Jack đang ngồi.

Thay vì chụp bằng tay, Jack giơ chân trái lên, chụp nó bằng 2 ngón chân.

Khiến ai nấy đều ngạc nhiên trước hành động ấy cậu.

Jack rút cái thẻ nhớ từ khe ngón chân ra, đưa cho Hk 416 và nói.

"Của cậu đây, khỏi cần cảm ơn đâu." (Jack)

"Thế éo nào mày lại chụp bằng chân thế, làm cái thẻ nhớ này muốn bay mùi máu và nội tạng mày giẫm lên rồi đấy !"

- Hk 416 cầm trên tay cái thẻ nhớ, tay còn lại bịt mũi do cái mùi máu tanh nồng nàng trên cái thẻ nhớ.

"Xin lỗi xin lỗi, tớ dùng kiếm bằng chân riết rồi cũng quen.Thành ra, đôi lúc hay dùng chân để cầm nắm đồ vật." (Jack)

"Không sao đâu, Mà tính ra Helian cũng hào phóng, cho chúng ta dữ liệu về trận chiến của Executioner với bọn họ.

Mọi người hãy xem thử đi." (Ump 45)

Nghe Ump 45 nói vậy, Hk 416 chật lưỡi, gắn thẻ nhớ vào 1 cái máy tính cầm tay nhỏ của Ump 9, mở ra 1 đoạn video được ghi hình theo góc nhìn của M4A1 lúc ấy đang chiến đấu với Executioner.

Nhìn vào đoạn video ấy 1 hồi lâu, cô nhíu mày đáp.

"Hình như...Là do tao hay cái con Ringleader này ngu thế nhỉ ?" (Hk 416)

" Không phải do cậu đâu.

Mà nói trước, trận này tớ sẽ không tham gia đâu đấy." (Jack)

"Sao vậy, chẳng lẽ cậu không giúp bọn tớ tiêu diệt ả ta à ?" (Ump 9)

"Không phải vậy, chỉ là tớ muốn xem xem, thực lực chiến đấu của các cậu giờ đến đâu thôi." (Jack)

Jack nói đúng, cậu không thể suốt ngày ở bên cạnh, bảo vệ bọn họ mãi được.

Sẽ có 1 ngày, cậu sẽ chẳng thế bảo vệ được bất kì ai nếu là, thế.

Thế nên, điều cậu cần là, đó là giúp cho tất cả mọi người trở nên mạnh mẽ lên, như thế sẽ giúp cho họ có khả năng sống sót cao hơn.

"Mà thôi, dù cho không có Jack đi chăng nữa.

Nếu chúng ta may mắn, thì chúng ta có thể tiêu diệt được ả ta mà không cần phải nhờ viện trợ của quân G&K." (Ump 45)

"Nhìn mày kìa, từ lúc nào mày lại tin cái thứ gọi là may mắn vậy hả ?" (Hk 416)

"Hầy !!

Dù sao thì cô cứ ngoan mà nghe tôi đi, cái gì đến rồi cũng phải đến thôi." (Ump 45)

15 phút sau.

Sau khi đến được vị trí mà Jack đã nói.

Cả đội 404 đã phát hiện ra ở dưới đất là 1 trạm radar trông có vẻ đã bị bỏ hoang từ lâu.

Ump 45 từ từ, hạ chiếc máy bay xuống đất, sát tại trạm radar ấy tầm 35m.

Trừ Jack ở lại bên trong chiếc máy bay vận tải, tất cả mọi người đều chạy ra ngoài, chuẩn bị đầy đủ vũ khí và trang bị, nhằm nghênh chiến với Ringleader đầu tiên họ phải đối mặt.

G11 và Ump 9 sau 1 lúc thăm dò xung quanh căn cứ, chẳng thấy có bất kì tín hiệu hay hoạt động nào của quân SF.

Đổi lại, họ đã có được thiết kế và địa hình của căn cứ, giúp cho cả bọn có lợi thế về mặt địa hình được 1 phần nào đó.

Ump 45 ra hiệu cho Hk 416 một mình tìm cách di chuyển đến tầng 2 của trạm Radar.

Hk 416 tỏ ra khó chịu khi chỉ đi 1 mình, nhưng đấy là lệnh của đội trưởng, nên cô không thể không tuân lệnh được.

Cô di chuyển chậm rãi mà di chuyển xung quanh.

Đúng lúc, cô phát hiện ra là có 1 cái thang ở ngay trước mắt.

Hk 416 liền chạy đến, leo lên ban công để có tầm nhìn rộng hơn.

Bất ngờ, như 1 bản năng, cô liền cuối cong người xuống, ngay trước khi lưỡi kiếm siêu to khổng lồ của Executioner cắt cô ra làm hay.

Còn Executioner, khi thấy Hk 416 vừa né được nhát chém của cô ta ngay khi vừa lao đến, cô ta liền nở 1 nụ cười khoái chí và có phần khinh bỉ đáp.

"Mày đây rồi." (Executioner)

"Nhanh chóng, Hk 416 nhảy xuống đất, mặc cho cái mũ nồi đen cô yêu thích nhất đã bị cắt đứt, cô chĩa thẳng khẩu súng vào Executioner mà nã 5 phát đạn vào cô ta, nhưng đều bị cản lại bởi tốc độ vung kiếm cực nhanh của Executioner.

"Cuối cùng tụi mày đã lộ diện, tao sẽ làm cho mỗi mạng điện trong cơ thể chúng mày phải run sợ.

Cho đến khi tao cắt chúng ra thành từng mảnh nhỏ." (Executioner)

Dứt lời, cô ta găm thanh kiếm xuống đất, dùng hết lực của bản thân và thanh kiếm, ném 1 miếng bê tông khổng lồ vào người Hk 416.

Cô nhanh chóng né được, và biết bản thân 1 mình cô chẳng để đấu lại được ả ta, nên đã nhanh chân bỏ đi.

Thấy vậy, Executioner cũng cầm kiếm, đuổi theo Hk 416 ráo riết, Mãi cho đến khi Hk 416 dẫn dụ cô ta vào bên trong trạm Radar.

Cô mới quát lên.

"Tụi mày còn chờ gì nữa, tiến hành đi !!!" (Hk 416)

Ngay lập tức, 1 thứ gì đó từ phía bên tòa nhà đối diện bay đến, nhắm thẳng đến chổ Executioner với tốc độ cực nhanh.

Tưởng như đấy là 1 viên đạn, cô ta dùng kiếm cản lại, thì bất ngờ khi thấy thứ mà cô ta tưởng là 1 viên đạn thường .

Thực chất là đạn phóng lựu bắn ra, bị lưỡi kiếm của Executioner cắt làm đôi, khiến nó nổ tung ngay lập tức.

"Xin lỗi nhé, do tôi không được tích hợp với khẩu phóng lựu của cô nên có hơi chậm." (Ump 45)

Ump 45 nói qua bộ đàm, rồi ra lên cho từng người, bắt đầu tấn công Executioner.

Nhưng, dù cho ăn trọn quả lựu đạn này, cơ thể của cô ta vẫn chẳng có hề hấn gì ngoài mấy vệt xước nhẹ.

Có thể, đúng như lời Ump 45 nói, cơ thể ả ta được nâng cấp đến mức này rồi, nên nhiêu đây sẽ chẳng ăn thua.

Tuy nhiên, cô đã thành công khi chạm vào được cái lòng tự tôn của 1 võ sĩ đạo bên trong Executioner, khiến cho cô ta trở nên tức tối hơn bao giờ hết.

"Con mẹ chúng mày !!!

Nếu muốn đánh thì ra đây mà đánh với..." (Executioner)

Chưa kịp nói hết câu, Ump 9 không biết từ lúc nào, ném thẳng vào mặt Executioner 1 trái Flash trước mặt, khiến cô ta ăn trọn cú ấy vào người.

Nhân cơ hội đó, cả đội 404 bắt đầu xả cả loạt đạn vào người Executioner, nhằm tiêu diệt cô ta càng nhanh càng tốt.

Tuy nhiên, đấy là Ringleader của SF, làm gì có chuyện cả bọn có thể dễ tiêu diệt cô ta nhanh như thế.

Dù bị trúng quả Flash vào mặt, nhưng Executioner vẫn phản xạ kịp, xoay thanh kiếm của cô ta không ngừng, để cản lạo các loạt đạn mà cả đội 404 bắn ra.

Thậm chí, cô ta còn cố áp sát vào Hk 416 và Ump9 đang ở gần nhằm tiêu diệt cả 2.

"Cô ta có thể đở đạn bằng kiếm y như Jack đấy à ??

Cái nâng cấp này có hơi quá đà rồi đấy." (Ump 45)

"Thế này thì chúng ta hơi khó chơi lại được cô ta rồi chị 45." (G11)

"Không có chuyện đó đâu.

G11, dùng cái chiến thuật mà chúng ta thường dùng để xử lí bọn buôn người đi." (Ump 45)

"H-Hả ?

Chị không thể cứ dùng khẩu phóng lựu của chị 416 được à ?" (G11)

"Chúng ta không thể phục kích cô ta được nữa, giờ hãy làm đi." (Ump 45)

"Được rồi...CHỊ 45 ƠI !!

EM KHÔNG BẮN XUYÊN GIÁP Ả TA ĐƯỢC !!!"

- Bất ngờ, G11 hét lên, kéo theo đó là Ump 45 cũng hét theo cô bé, y như rằng họ đang cố đánh động Executioner ở phía dưới.

"CỨ ÁP CHẾ CÔ TA ĐI, ĐỪNG NHẮM VÀO PHẦN CHÂN TAY CỦA CÔ TA NỮA, NHẮM VÀO PHẦN KHÔNG CÓ GIÁP ẤY !!!" (Ump 45)

Từ phía xa, khi Executioner đang vật vã đối phó với Hk 416 và Ump 9.

Với cái tai nhạy bén cảu mình, cô ta đã nghe được những gì Ump 45 và G11 đang nói.

Không chần chừm, cô ta liền giơ kiếm hướng về chổ cửa sổ, chặn lại trước khi bị Ump 45 và G11 cho ăn đạn.

Nhưng...Với cái đầu còn ngu hơn cả 1 con Dinergater của mình...Cô ta không hề biết rằng, đây là 1 cái bẫy.

Chớp lấy thời cơ, tất cả mọi người lập tức bắn thẳng vào tay chân của cô ta.

Nhất là Hk 416 đã bắn nát cái khớp tay phải của Executioner, khiến cô ta không thể cầm kiếm đươc nữa.

Không biết là cái nâng cấp của cô ta có cho thêm cảm nhận không ?

Nhưng có vẻ Executioner đã nghiến răng chịu đau, và cố gắng vùng vẩy hết cỡ, nhằm tiêu diệt được cả bọn.

Cuối cùng, tất cả mọi thứ đã kết thúc, Executioner không còn khả năng tấn công được nữa, giờ đây chỉ có thể dựa lên tường, thở 1 cách đầy hấp hối và mệt mỏi, kèm với đó là máu nhân tạo và dầu chảy tứ tung.

Đồng nghĩa với việc, đội 404 đã chiến thắng 1 Ringleader.

Ump 45 tập hợp từng người, họ cùng nhau hướng thẳng súng vào Executioner, đề phòng cô ta lại giở trò gì đó.

" Chân ta cô ta bị phá nát rồi, nên mất khả năng chiến đấu rồi." (Ump 45)

"Diễn tệ quá đấy, sâu ngủ." (Hk 416)

"Em đã có thể làm tốt hơn, nếu như chị đã cố gắng tự sát ngoài đấy hơ...UI DA !!!!

ĐAU !!!"

- Chưa kịp dứt câu, G11 bị Hk 416 cho ăn 1 cú nhéo ngay bên má.

Ump 9 đứng bên cạnh, chẳng biết nói gì, ngoài việc xem cả hai người họ.

Executioner ngước đầu lên, nhìn thẳng vào từng người của đội 404, khuông mặt trở nên cau có và tức giận, quát.

"...404, bọn mày đúng là lũ chuột nhắt rác rưỡi." (Executioner)

"Nếu mày muốn đổ thừa, thì hãy đổ cho chính mày vì không thay đổi cách chiến đấu ngu ngốc ấy.

Dù có mạnh hơn nữa, bọn tao vẫn có thể đoán được trước hành động của mày." (Hk 416)

"KHỐN NẠN !

CÁC NGƯƠI CÒN KHÔNG BẰNG CÁI TÊN ĐẦU BẠC, CON NHỎ M4A1 VÀ THẰNG MARVIS ẤY !!!

CÓ GIỎI THÌ SOLO VỚI TAO NÀY !!!" (Executioner)

"ĐM MÀY !!!

ĐỪNG BAO GIỜ NHẮC CÁI TÊN ĐÓ TRƯỚC MẶT TAO !!!

MUỐN CHÁN SỐNG RỒI PHẢI KHÔNG ??" ( Hk416)

Nghe câu nói ấy, Hk 416 bắt đầu nổi đóa, định xông vào đấm Executioner ngay lúc này, G11 và Ump 9 phải cản cô lại, trước khi cô lỡ gây ra chuyện gì đó.

Còn Ump 45, cô tiến đến vị trí của cái máy có hình dáng na ná như 1 khẩu pháo Jupiter nhưng nhỏ hơn, liên tục bắn ra những sóng tín hiệu kì lạ, nó kì lạ đến nỗi, chẳng có loại sóng nào như thế tồn tại cả.

Cô thử đưa tay, chạm vào thân cái máy ấy, nhưng trước khi cô chạm vào nó, Executioner đã cười phá lên đầy kì lạ, khiến cho tất cả mọi người chẳng hiểu cô ta đang cười cái gì nữa.

"Tụi mày nghĩa lấy cái máy ấy dễ vậy sao ?

Khổ công cho tụi mày rồi, tụi mày sẽ chết ngay tại đây..Vì Xung quanh cái trạm Radar này đã chôm đầy thuốc nổ rồi." (Executioner)

"Cái gì cơ !?

Thuốc nổ ư" - Cả Hk 416, G11 và Ump 9 giật mình, đồng thanh hết cả lên

"Chúng là thuốc nổ dẻo đấy, không thoát được đâu.

Chỉ với 1 tiếng 'Bùm' tất cả chúng ta sẽ bốc hơi hoàn toàn." (Executioner)

"Này, phỉnh nhau đấy à ?

Không phải ngươi bảo vệ cái máy này sao ?" (Ump 45)

"Hửm ?

Có vấn đề gì thì đi mà hỏi Ouroborus ấy, chính cô ta là người ra lệnh ta làm thế mà ?" (Executioner)

"Ngươi bị ngu thật đấy à ??

Cái mệnh lệnh ấy mà ngươi cũng chấp nhận được ư ?" (Ump 9)

"Này, dù gì mày cũng là T-doll như tao, mày cũng hiểu...T-doll chúng ta làm gì có tự do.

Ngay từ lúc được tạo ra, chúng ta luôn là những con tốt thế mạng mà...Không phải sao ?" (Executioner)

Tất cả mọi người đều chìm trong im lặng trước câu nói của Executioner, chẳng ai có thể nói được câu nào, ngoài việc đứng đó, phó mặc cho số phận quyết định.

...

...

...

Từng giây từ từ trôi đi, kèm với đó, 1 vụ nổ cực lớn vang ầm lên khắp cả cánh rừng, thổi bay hết tất cả mọi thứ xung quanh...Kể cả những thứ ở bên trong.

...

...

...

...

Spoil chút: Kết truyện tác sẽ lấy theo 1 bài nhạc để viết phần kết.

Còn bài nhạc đó là gì...Thì chờ đến chương 83 hoặc 84 rồi sẽ rõ :>
 
(Vẫn Còn Edit Lại) The Pain Of Wolf
Chương 82: Chiến dịch săn đêm (4): Giao kèo của quỷ (1)


Hiện tại, sau khi tách khỏi đội 404, cả đội của Kamolov đã di chuyển đến tín hiệu trên bản đồ, là dấu hiệu cho thấy vị trí căn cứ của Ouroborus.

Lúc này, 6 chiếc ATV đang lăn bánh trên con đường gồ gề và phức tạp tại cánh rừng, bên cạnh đó, trên 1 chiếc khác, cơ thể của Hunter cũng được mang đi.

"Tư lệnh Kamolov, ngài sao thế ?" (PPK)

PPK ngồi bên cạnh ghế lái, nhìn về hướng của Tư lệnh Kamolov hiện đang có gì đó lo lắng lộ rõ trên khuông mặt của anh ta.

Cứ như thể...Anh ta đang lo lắng điều gì đó vậy

"Không có gì đâu...Chỉ là tôi cảm giác...Có điều gì đó chẳng lành thôi." (Kamolov)

Kamolov nói với PPK, cùng với đó là ánh mắt đầu sự suy tư.

Vì hồi nãy, không biết có phải linh cảm không, nhưng anh ta vừa cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Không phải cho đội của anh ta...Mà đội 404.

Bất ngờ, từ hướng di chuyển ngược lại của cả bọn, 1 tiếng nổ lớn vang ầm lên khắp cả cánh rừng.

Không chỉ tất cả các T-doll, cả Kamolov cũng nghe được.

Nhận ra đó là gì, và nó đang nhắm tới cái gì.

Kamolov chỉ biết nghiếng răng, chấp nhận 1 sự thật cay đắng mà chỉ cả đội của Kamolov mới hiểu được.

____________________

Trong khi đó cách xa vị trí cả đội Kamolov đang di chuyển.

Đó là căn cứ chính của Ourroborus tị khu vực này.

Khi ở bên ngoài, đội quân lẫn lính SF đều đứng tập hợp đầy đủ, thì ở bên trong phòng liên lạc, Ouroborus đang đứng đó, cúi chào và tỏ ra đầy tôn kính trước kẻ mà ả ta đang nói chuyện qua hình ảnh 3 chiều.

Không ai khác ngoài Agent, Ringleader cấp cao của SF, và cũng là cấp trên của Ouroborus

"Nói đi, ngươi có gì muốn thông báo với ta à ?" (Agent)

"Vâng, thưa ngài.

Có 1 tin buồn mà tôi muốn nói với ngài đây ạ." (Ouroborus)

"Tin buồn, đó là gì ?" (Agent)

'Đó là máy gây nhiễu của chúng ta đã bị phá hủy bởi 1 vụ nổ rồi." (Ouroborus)

"Máy gây nhiễu bị phá hủy sao ?"

- Agent ngạc nhiên.

"Vâng, tôi đoán là executioner đã bị phá hủy bởi vụ nổ cùng với cái tiểu đội chuột nhắt ấy rồi." (Ouroborus)

"Hmph...Cái máy ấy là công cụ cần thiết để thực hiện kế hoạch Parapluie.

Và giờ, việc phá hủy cái máy ấy chỉ để đổi lại 4 cái mạng T-doll rác rưởi." (Agent)

"Tôi xin lỗi, vì tôi đã lơ là bỏ qua các vấn đề không ổn định trong Neutral clound của Executioner và Hunter.

Và tôi không để ý sự sao nhãng nhiệm vụ cho đến khi quá trễ.

Tôi đã gửi các đơn vị đến địa điểm phát nổ, nhằm kiểm tra sự sống của chúng." (Ouroborus)

"Còn cái gì ở đó mà xác nhận kia chứ ?

Rút lui ngay, ta mong đợi 1 bản báo cáo chi tiết hơn khi ngươi trở về trụ sở chính của chúng ta, rõ chưa ?" (Agent)

"Vâng..Như ngày mong muốn.."(Ouroborus)

Ouroborus vừa cúi đầu thì hình ảnh 3 chiều của Agent đã biến mất trong phút chốc.

Tuy nhiên, có điều gì đó khá là kì lạ.

Nhất là nụ cười đầy ngạo mạn của cô ta đang lộ rõ trên khuông mặt.

Ouroborus bật thiết bị liên lạc với quân của ả ta.

Thay vì ra lệnh rút quân như lời Agent, ả ta lại hét lên và bắt đầu hành động mục đích của riêng ả ta.

"Tất cả các lực lượng SF trong khu vực S06.

Mệnh lệnh được ban như sau: Mở rộng phạm vi tìm kiếm, nếu thấy bất kì kẻ nào trong tầm mắt.

Tiêu diệt ngay tức khắc !!!" (Ouroborus)

Ngay lập tức, từ mọi hướng của căn cứ, hàng loạt lực lượng của SF bắt đầu tản ra, chuẩn bị cho 1 cuộc tấn công vào đội của Kamolov

Đúng vậy, vốn dĩ với sự kiêu ngạo to lớn bên trong, ả ta chắc chắn sẽ không rút lui trong nhục nhã, phải cho đến khi tất cả những thứ chướng mắt với ả ta đều bị tiêu diệt, thì ả ta mới chịu rời đi.

Dĩ nhiên, dù cho bản thân ả ta biết rất rõ, nếu làm trái lệnh cấp trên, thì hình phạt sẽ khủng khiếp như thế nào.

Tuy nhiên, nếu như điều đó đủ để ả ta có 1 công trạng sau khi đi về, thì chắc chắn mọi hành động làm trái lệnh của Ouroborus sẽ được hủy bỏ.

Thậm chí, khi thành công tiêu diệt được đội của Kamolov, chắc chắn ả ta sẽ được chính thủ lĩnh của SF thăng cấp, và được tặng thêm các đơn vị lực lượng mạnh nhất của quân SF.

Vậy nên, sẽ không có chuyện Ouroborus bỏ qua điều này.

Ả ta phải nắm bắt cái cơ hội này, không để nó lướt qua như 1 cơn gió thoáng qua, vì điều mà ả ta luôn khao khát kể từ khi được tạo ra...

Sự tự do.

________________________

Pov Quite

...

...

...

Cơn gió mát ấy, những chú chim bồ câu bay trên bầu trời xanh biếc, kèm với đó là tiếng rì rào của sóng biển.

Tại 1 nơi nào đó trên đại dương này, tôi đang đứng ở bờ biển của 1 hòn đảo nào đó.

Thật ra, đến tôi cũng chẳng biết tại sao tôi lại ở đây, và nơi này nằm ở đâu.

Tuy nhiên, chỉ duy nhất 1 điều mà tôi có thế biết được.

Đó là kể từ giây phút ấy, giây phút rời xa mái nhà thân thuộc ấy....Tôi đã trở thành 1 đứa mồ côi mất rồi.

Chỉ vì chiến tranh, chỉ vì gã đàn ông tóc trắng ấy...Chỉ vì thứ hòa bình giả tạo ấy...Tôi đã mất tất cả.

Tôi đứng đó, trên tay là con gấu bông bẩn thỉu do phải bỏ trốn lâu ngày.

Ngắm nhìn thứ quan cảnh này, cầu mong cha mẹ của tôi trên thiên đường sống 1 cuộc sống đầy hạnh phúc.

"...Cậu...Cậu gì ơi !!" (???)

Bất ngờ, giọng nói của 1 cậu bé vang lên ở sau lưng tôi, tôi từ từ ngoảng mặt, nhìn ra sau lưng, thì thấy có 1 cậu trai có vẻ ngoài trông cùng tuổi với tôi.

Cậu ấy mặc trên mình 1 bộ quân phục nhỏ khớp với cơ thể của cậu ấy, đeo quanh cổ là 1 cái khăn quàng có ghi dòng chữ "Diamond Dogs"

Đặc biệt, bên má phải của cậu ấy có 1 vết sẹo hình chữ X rõ to.

Dù không biết cậu ấy là sao có vết sẹo ấy, nhưng có vẻ tôi không nên hỏi thì tốt hơn.

***

***

"Cậu hình như là người mà Tổng tư lệnh Snake mới đưa về đây, phải không ?" (???)

Snake ?

Cái gã đàn ông mặt lúc nào cũng nhăn lên, đeo 1 cái bịt mắt ở bên phải á !?

Đó là tên ông ta ư ?

"Đúng vậy, mình vừa mới được chú ấy chuyển đến đây." (???)

"Thế thì đúng là cậu rồi, chú Kaz có nhờ tớ tìm cậu đấy ?" (???)

"Tìm tớ ư ?

Ông ấy tìm tớ có chuyện gì thế ?" (???)

"Tớ chẳng biết nữa, chỉ biết rằng tớ được lệnh để dẫn cậu đi đến gặp chú Kaz thôi.

Nhưng tớ cá chắc rằng chú ấy muốn gặp cậu là để hỏi 1 số chuyện về gia đình của cậu đấy." (???)

"Có lẽ là vậy, cảm ơn vì đã nói cho tớ biết." (???)

Tôi cảm ơn cậu ấy, kèm với đó, tôi nở 1 nụ cười nhẹ.

Có điều, chẳng biết đây có phải là con trai ai nấy cũng vậy không ?

Vì tôi chỉ mỉn cười nhẹ thôi, vậy mà 2 bên má của cậu ấy đỏ lên chẳng hiểu vì sao.

"À đúng rồi, tớ tên là Pacifica Ocean, ngắn gọn hơn thì cậu gọi tớ là Paz cũng được." (Paz)

"Cậu...Tên cậu là Paz à...Còn tên tớ là...Là Ricardo Valenciano Libre, nhưng mọi người trong Diamond Dogs đều gọi tớ là...."

...

...

...

"Quite !

Quite !

Cô có nghe rõ không !

Quite !!" (Jack)

1 giọng nói quen thuộc vang lên in ỏi không ngừng, mí mắt tôi từ từ mở ra, hiện lên trước mắt tôi là những ngôi sao trên bầu trời đêm đang tỏ sáng lấp lánh không ngừng.

Tôi vừa nhớ ra, là tôi đang nằm trên nóc của Metal Gear Zeke, chờ đợi tình hình hiện tại và nhiệm vụ tiếp theo từ Tổng tư lệnh.

Vô tình, tôi nằm ngủ luôn lúc nào chẳng hay biết.

Nhưng...Những gì tôi nhìn thấy...Chỉ là 1 giấc mơ của quá khứ ư ??

Tôi cầm lấy cái Idroid đặt bên cạnh, đang vang lên giọng nói của Tổng tư lệnh Jack.

Tôi bật lên, hiển thị ngay trước mắt tôi là màn hình 3 chiều, với khuông mặt của Tổng tư lệnh hiện rõ ràng.

"Quiet này, hình như xén chút nữa cô quên nhiệm vụ tôi giao cho rồi nhỉ ?" (Jack)

Vì tôi buột phải bị câm, không được nói chuyện, nên chỉ có thể lắc đầu hoặc gật đầu trả lời cậu ta.

Vì nếu tôi nói, chất độc tồn tại bên trong cổ họng tôi sẽ phát tán, khiến tôi bị giết chết trong 1 nốt nhạc.

*Lắc đầu* (Quiet)

"Tôi mong là cô không quên.

Hiện tại, cách cô ở bên phải 50 m là vị trí của đội Kamolov và quân của Ouroborus, tôi nhắc lại là cô hãy dẫn Metal Gear Zeke đến đó, tiêu diệt quân SF.

Rõ chứ ?" (Jack)

*Gật đầu* (Quiet)

"À, sẵn tiện tiêu hủy luôn con Metal Gear ấy nhé, và mang theo xác của Hunter từ đội của Kamolov, đến chổ trạm Radar gần đây tầm 200m" (Jack)

*Gật đầu* (Quiet)

"Thêm nữa, Hãy đảm bảo an toàn cho đội Kamolov, tôi không muốn họ về với cơ thể tàn tạ, để rồi họ báo cáo với Kryuger để xử lí đâu." (Jack)

*Gật đầu* (Quiet)

Tôi gật đầu xong, thì cậu ta cũng tắt máy, ngắt liên lạc với tôi.

Mà nghĩ mệt thiệt !!

Chẳng hiểu thế quái nào cái Xác Thánh mà tôi có lại không cho phép tôi nói chứ ?

Làm tôi cứ phải gật đầu, lắc đầu riết, khiến cho cái cổ tôi giờ ê ẩm hết cả lên.

Nhưng chịu thôi, biết làm sao được.

Đó là cái giá phải trả để có được thứ sức mạnh này mà.

Đột ngột, có 1 tiếng động lớn phát ra ở sau lưng tôi, cứ như có cái gì đó vừa nhảy lên nóc con Metal Gear.

Như 1 bản năng, 1 thứ phản xạ đã được mài dũa qua các trận chiến, 1 tay tôi cầm chắc khẩu IWS quay ra sau, tay còn lại rút 1 lưỡi dao găm, phóng thẳng ra đằng sau.

Và quả đúng như những gì bản năng bên trong tôi mách bảo.

1 thứ gì đó màu đỏ rút ra 1 thanh đao khá lớn đánh văng con dao găm ra xa.

Nhưng tôi cũng kịp quay lại, chĩa thẳng khẩu súng về hướng trước mặt hắn.

Chỉ cần hắn tiến lại gần 1 chút thôi, chắc chắn tôi sẽ bóp cò.

Dù đang là bầu trời đêm, nhưng nhờ vào ánh trăng tròn từ trên bầu trời, tôi có thể nhĩn rõ ngoại hình của hắn.

Ngoài việc hắn mặc quanh người là 1 cái áo choàng màu đỏ máu, 1 bên tay là 1 thanh đao, tay còn lại là 1 cái móc câu, có gắn sợi dây mỏng ngay tại tay cầm.

Thì những gì tôi nhìn rõ đươc, đó là khuông mặt màu trắng toác đến đáng sợ, cùng với 1 hàm răng nhọn như răng thú, cứ như là trước mặt tôi là 1 cái sọ của 1 con quái vật mang hình dáng của 1 con người.

***

***

Nhìn vào vẻ ngoài, tôi có thể dám chắc rằng, đấy là 1 tên Cyborg của Desparado.

Hoặc...Có thể là 1 trong số các thủ lĩnh bọn chúng.

Vậy nên, tôi đã phải nâng cao cảnh giác của bản thân đến cực độ, nhằm dò xét, cũng như là đề phòng trước hành động của hắn ta.

Nhưng...Có gì đó rất là kì lạ...Tại sao tôi chẳng có quen biết gì với hắn ta.

Tại sao hắn lại tạo ra cho tôi 1 cảm giác cực kì thân thuộc cơ chứ ?

Tại sao ?

"Kỹ năng này, sức mạnh này...Ngươi cũng là 1 trong số bọn ta ư ?" (???)

Từ nãy tới giờ, hắn cũng chịu mở miệng nói với tôi.

Tuy nhiên, tôi chẳng thể nói lại với hắn ta được, chỉ có thể im lặng, xem hắn định làm gì.

"...Ngươi...Không có cơ thể như bọn ta...Không phải cơ thể của các tông đồ...Ngươi không phải là người của chúng ta..." (???)

"..." (Quiet)

"Nhưng...Tại sao ngươi lại có được nó ?...Tại sao ngươi lại có mảnh ghép của Chúa ?" (???)

"..." (Quiet)

"...Trông có vẻ...Ngươi không thể nói được...Phải chăng....Đó là cái giá phải trả khi sử dụng sức mạnh của Chúa ư ?" (???)

"..." (Quiet)

"...Ta biết rồi...Đây là cái giá mà ngươi phải trả..." (???)

Nói rồi, hắn ta hạ thanh đao xuống, khiến tôi ngạc nhiên trước hành động của hắn.

Và tôi khá là nghi ngờ trước hành động của hắn, phải chăng hắn ta có kế hoạch nào khác ư ?

Nhưng mà...Tại sao giọng nói này lại quen thuộc với tôi như thế ?...Đợi đã...Tôi biết giọng nói này...Đó chẳng phải là...Chico ư ?

"...Ngươi...Ta và ngươi sẽ gặp lại vào 1 ngày không xa..." (???)

Bất ngờ, cơ thể cùng với tấm áo choàng đỏ của hắn dần dần trở thành những hạt bụi, trôi đi theo cơn gió nhẹ.

Để lại tôi 1 mình với 1 nỗi băng khoăng...Đó là Chico...Người con trai mà tôi hằng mong nhớ tưởng như đã chết rồi ư ?

Có điều...Nó thật vô lí.

Theo tôi nhớ, lúc ấy Chico đã đánh bom tự sát với con Metal Gear Sahelathropus rồi mà ?

Chính tôi và Chris đã chứng kiến cảnh tượng ấy, cơ thể của Chico banh xác khi quả bom nổ.

Thì không lí nào cậu ấy lại còn sống được.

Phải chăng...Tôi đã nhầm ư ?

Mà thôi, tạm thời gác chuyện đó sang 1 bên.

Bây giờ, tôi phải di chuyển đến vị trí đang diễn ra cuộc chiến cái đã.

Để từ từ về Mother base, tôi sẽ tìm hiểu thêm.

Vừa nhảy thẳng vào buồng lái, hệ thống điều khiển VR bên trong liền khởi động.

Tôi bắt đầu lái Metal Gear Zeke nhảy xuống vách núi, di chuyển với tốc độ nhanh nhất để đến được nơi thực hiện nhiệm vụ.

___________________

Pov Tác

" Thưa Tư lệnh Kamolov ngài hãy mau ra lệnh cho tất cả mọi người ngừng bắn !!

Mau rút lui về hướng Bắc !!!

Thông báo lại, hãy rút lu..."

Từ phía bên kia đầu liên lạc, 1 cô gái T-doll đang cố gắng thông báo cho đồng đội và Tư lệnh cảu cô rút lui.

Thì bất ngờ, hàng loạt pháo được bắn ra từ 1 đoàn quân Manticore, phá hủy hết tất cả mọi thứ xung quanh kể cả cô gái và đồng đội của cô ấy.

Còn Kamolov, sao khi nhận được thông báo cuối cùng của chính T-doll của mình, anh ta chỉ biết nghiến răng, chấp nhận sự thất bại của bản thân.

"Tư lệnh, chuyện gì đã xảy ra với bọn họ vậy ??" (PPK)

"...Chúng ta mất...9A-91 và Tokarev rồi đồng chí PPK." (Kamolov)

"Mẹ kiếp !!" (PPK)

Cô vừa nhét băng đạn vào trong súng, liền bắn thẳng về hướng đoàn quân Swap và Ripper đang tiến đến, tiêu diệt 1 vài tên.

Tuy nhiên, với bản thân khẩu súng chỉ là loại súng lụ, nên chẳng giết được bao nhiêu cả.

Hiện tại, đội của Kamolov đang gặp 1 khó khăn cực lớn.

Đó là bị chính Ouroborus phục kích trước khi kế hoạch của họ được thực hiện.

Không những thế, vì địa hình phức tạp, cùng với trời bắt đầu đổ mưa, khiến cho tầm nhìn của cả Kamolov và đội T-doll của anh ta đang trong tình trạng xấu nhất.

Riên Ouroborus, với cái đầu lanh lợi và sự tính tóan kỹ lưỡng của bản thân, không lý nào với những điều kiện như vậy, ả ta lại không lợi dụng chúng để đánh hội đồng cả bọn.

"Tư lệnh Kamolov, đội bắn tỉa đã bị dính pháo hạng nặng, cần chữa trị gấp !!!!"

'Cái gì, mấy quả pháo ấy bắn từ đâu thế ??" (Kamolov)

"Hồi nãy em đã gửi 1 Dummy đến trinh sát rồi, em sẽ gửi dữ liệu video đến cho ngày đây."

Từ trên cái kính Kamolov đang đeo, hình ảnh những khẩu pháo Manticore đã nã hàng loạt đạn pháo vào cách vách núi cao, nơi mà đội T-doll bắn tỉa của Kamolov đang núp.

***

***

Và rồi, không chỉ đội bắn tỉa, đến cả đội của Kamolov cũng sẽ banh xác bởi chính những quả pháo được bắn ra từ nòng súng của bọn chúng.

Bây giờ, việc rút lui chỉ là vấn đề về thời gian và thiệt hại về quân lực.

Nếu không quyết định nhanh.

Chăc chắn, Kamolov cùng với đội của anh ta sẽ mang cái thất bại ấy về chung với căn cứ.

...Đó là chính anh ta nghĩ vậy...

"Tư lệnh, có chuyện này em cần thông báo với ngài !!"

"Chuyện gì thế ?" (Kamolov)

"...Có...Có 1 Metal Gear Zeke đang tấn công quân của SF thay cho chúng ta..."

Sựt nhớ ra 1 điều gì đó, Kamolov như lấy lại được tinh thần.

Anh ta liền đứng dậy trên bãi chiến trường, cầm súng trên tay và thay đạn lại, hô hào lên rõ to.

Như kiểu anh ta đang tuyên truyền chủ nghĩa Cộng sản vậy.

"Các đồng chí !!!

Chúng ta có viện quẩn rồi, tất cả mọi người hãy đứng lên, chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng." (Kamolov)

"Lại có chuyện gì nữa đây Tư lệnh của em ?" (PPK)

"Đồng chí PPK, cô còn nhớ đội trưởng của đội 404 có nói với chúng ta về 1 con Metal Gear họ mang đến chứ ?" (Kamolov)

"Đợi đã !?

Ngài nói vậy..Chẳng lẽ..." (PPK)

"Đúng vậy, chúng ta đang sở hữu thứ vũ khí tối tân nhất, 1 'Quả bom hạt nhân di động'.

Chắc chắn chúng ta sẽ chiến thắng trận này." (Kamolov)

"Ngài có chắc chứ ?

Em không nghĩ chúng ta sẽ chiến thắng trận này dễ dàng như thế đâu ?" (PPK)

"Ý đồng chí nói vậy là sao ?" (Kamolov)

Khi Kamolov đang tỏa ra băng khoăng, thì đầu dây bên kia, 1 T-doll khác liền liên lạc cho KAmolov, báo cho anh ta 1 tin...Cực kì dữ.

"Tư lệnh....Có chuyện không hay rồi !!!"

"Lại có chuyện gì thế ??" (Kamolov)

"...Metal Gear...Metal Gear Zeke bên phe ta bị những con Manticore phá hủy mất rồi !!"

Kamolov giật mình, cùng với câu nói của PPK vừa thốt ra.

Khiến cho anh ta nhớ ra, Metal Gear Zeke có 1 điểm yếu chí mạng.

Đầu tiên, đây là Metal Gear chuyên tấn công trong môi trường hoang mạc hoặc là thành phố bỏ hoang.

Nó không hợp để chiến đấu trong môi trường rừng rậm.

Và...Điểu yếu cuối cùng, cũng như chí mạng nhất.

Đó là giáp chân của Metal Gear Zeke khá yếu, nên rất dễ bị các loại pháo cối, hoặc đạn súng máy hạng nặng bắn hạ.

Tưởng chừng như cả đám đã hết hi vọng, thì âm thầm trong bóng tối, lúc mà đội trinh sát của Kamolov đã rút lui về chổ anh ta.

Từng con Manticore từ từ bị bắn hạ đến nổ tung.

Dù cho Metal Gear Zeke đã bị bắn hạ, nhưng vẫn có 1 thứ gì đó vẫn tiếp tục tấn công không ngừng, khiến cho cả 1 đại đội Manticore nhanh chóng bị hạ gục.

Kamolov tạm thời không tìm hiểu thứ đó là gì, bây giờ, điều anh ta quan tâm đó là tiếp tục tiêu diệt Ouroborus, không để cho ả ta trốn thoát thêm lần nào nữa.
 
(Vẫn Còn Edit Lại) The Pain Of Wolf
Chương 83: Chiến dịch săn đêm (4): Giao kèo của quỷ (2)


Từ đầu ngược lại chiến tuyến, Ouroborus đang ngồi trên 1 tảng đá lớn, bên cạnh ả ta là 1 con Manticore và và tên lính cận vệ khác ở lại, bảo vệ ả ta.

Trước mặt ả ta là 1 màn hình 3 chiều, đang chiếu hình ảnh đội quân Manticore của ả ta bị hạ gục chẳng hiểu vì sao.

Lúc này, Ouroborus bắt đầu băn khoăn.

Tưởng rằng những T-doll của Tư lệnh Kamolov đã tiêu diệt hầu hết đám Manticore.

Nhưng thật là vô lí khi chỉ với các T-doll dân sự, lại có thể hạ gục các Mech thuộc hàng quân đội.

Tuy nhiên, ả ta chẳng buồn quan tâm mấy, chỉ nghĩ rằng bản thân đã đi trước cả đám 1 bước, nên ung dung, tiếp tục cử thêm 1 số đoàn quân truy sát đội Kamolov.

Còn về đội Kamolov, khi họ chuẩn bị tiến sát đến vị trí của Ouroborus.Thì bất ngờ, 1 lính SF thuộc loại Jaeager sử dụng ngụy tran ẩn nhiệt, núp sau 1 khe đá.

Khi thấy mục tiêu nằm ngay tại tầm ngắm, nó bắn 1 tia đạn năng lượng, nhắm thẳng vào hướng Kamolov.

"TƯ LỆNH !!!

CẨN THẬN !!!"

1 T-doll bên cạnh Kamolov la lên, đẩy vị Tư lệnh của cô xuống, thay thế anh ta hứng trọn viên đạn ấy.

Nhìn thấy xác chết của thuộc cấp mình ngã xuống, Kamolov nghiến răng đầy căm phẫm, nhìn thẳng về hướng Ouroborus đang đứng không xa.

"Cyka Bylat !!!

Có chết bố mày sẽ đéo tha cho mày, lũ chó SF rác rưởi !!!" (Kamolov)

Từ vị trí của Ouroborus.

Có lẽ, ả ta có thể nghe được tiếng chửi thể đầy phẫn nộ của anh ra, liền cười nhạo lên và nói.

"Cho dù ngươi có bao nhiêu lực lượng đi chăng nữa.

Cắt đứt cái đầu, thì cái thân phải chết thôi.

Ngươi nên chấp nhận thất bại vì sự ngạo mạn của ngươi đi, lũ G&K rác rưởi !" (Ouroborus)

*PẰNG !!!*

Ouroborus ngừng cười trong phút chốc.

Ả ta bắt đầu chết lặng, từ từ đưa mắt về hướng bên trái, thấy búi tóc của ả ta...Đã bị bắn đứt bởi 1 viên đạn.

Ouroborus giật mình, vì xém chút nữa, ả ta đã bị lấy mạng bởi viên đạn ấy.

Và còn tức giận hơn nữa, là lại có 1 người dám ám sát ả ta.

"Không ngờ lại có đứa phục kích...G&K, đúng là ta có coi thường tụi bây chút xíu.

Nếu vậy, tao sẽ không chơi trò mèo vờn chuột với tụi bây nữa...Mà là thứ này !!!" (Ouroborus)

Ả ta quát lên đầy tức tối, cùng lúc, 2 bệ pháo đạn đạo trôi lơ lững ở 2 bên hông của ả ta bắt đầu khởi động, bắn 1 loạt đạn dài về hướng vị trí viên đạn bắn ra.

Nhanh chóng, 1 cái bóng lướt qua khỏi cánh rừng, trước khi những tên lửa đạn đạo bay đến, nổ tung mọi thứ xung quanh.

Trước mặt Ouroborus, đó là 1 cô gái trên người bán khỏa thân, chỉ mặc mỗi cái áo lót ngực và quần tất dày, trên tay cầm 1 khẩu IWS 2000.

Đó không ai khác ngoài Quiet.

Nhưng, bất ngờ hơn nữa.

Đó là Ouroborus nhận ra, kẻ vừa ám sát ả ta lại là 1 con người, không phải là 1 T-doll.

"Mẹ nó !!

Thế quái nào lại có thêm 1 con người ở đây chứ !?

Chẳng lẽ...Tụi bây ngạo mạn đến mức, cử 1 con người ám sát ta thay vì T-doll ư ??" (Ouroborus)

Nhân cơ hội Ouroborus còn ngơ ngác trước sự xuất hiện của Quiet, cô nhanh chóng dùng khả năng tàng hình của mình, lao đến chổ Ouroborus với tốc độ cực nhanh.

Ouroborus cũng không phải dạng vừa, vì là T-doll, nên ả ta có khả năng quét tầm nhiệt.

Nghĩa là dù cho Quiet có tàng hình đi chăng nữa, thì cô chẳng thể giấu đi nhiệt trong cơ thể của mình...

...Trừ khi là nếu trời không mưa.

Đúng vậy, nếu đang là trời mưa, thì đấy chính là lợi thế cực lớn của Quiet.

Vì gần như, năng lực Xác Thánh cô đang có đều liên quan đến loài ếch.

Nhất là loài ếch thủy tinh, có lớp da trong suốt.

Kèm với đó, loài ếch này có thể dấu đi nhiệt trong cơ thể, tránh cho những loài truy tìm nhiệt săn được.

Vậy nên, Ouroborus chẳng thể thấy được Quiet đang chạy hướng nào cả.

Nên ả ta chỉ có thể bắn tên lửa bừa, được tới đâu hay tới đó.

Quiet phản kháng lại, bằng cách dùng khẩu IWS 2000, bắn chặn tên lửa đạn đạo đang bay trên trời, vừa bắn vài phát thẳng vào Ouroborus nhưng đều trật hết, do ả ta liên tục né khỏi tầm bắn của cô.

Vậy nên, Quiet ngừng bắn, cô chạy thẳng ngay trước mặt của Ouroborus và lộ nguyên hình.

Khiến ả ta giật mình 1 phen, chuẩn bị đấm 1 phát vào Quiet.

Nhưng Quiet lại né được, cô rút chân lại, đá 1 cú thật mạnh vào bụng của Ouroborus.

Đây chắc chắn sẽ là 1 cú đá bình thường, nếu khối bắp chân của cô không phải là của loài ếch.

Lực đá của Quiet mạnh đến nỗi, khiến cho Ouroborus bị đá văng ra xa, khiến ả ta ngã 1 vố khá đau đớn.

Vừa tiếp đất, ả ta đã lăn lông lốc không ngừng

Chưa kịp đứng dậy, Quiet đã nhảy lên cao, đưa Ouroborus vào tầm ngắm của khẩu súng mà nả đạn.

Ouroborus kịp nhận ra, liên quay người lại dưới nền đất khô và ẩm dưới trời mưa.

Dù viên đạn ấy không thể kết liễu ả ta, nhưng nó lại bắn nát 1 bệ pháo đạn đạo, khiến ả ta mất đi 1 phần khả năng chiên đấu.

Vừa đứng dậy xong, Ouroborus lại bị ăn 1 phát đạn vào cánh tay trái bởi Quiet, khiến cho cánh tay của ả ta bị đứt liền ngay tại chổ.

"...Con mẹ chúng mày....Lũ G&K chó chết...Tất cả lực lượng xung quanh, mau tấn công bọn chúng hết đi !!!" (Ouroborus)

Biết rằng bản thân ả ta chẳng đủ sức để hạ được Quiet.

Ouroborus liền kêu quân tấn công, nhằm ngăn chặn cả đám bao vây lấy ả ta.

Hiện tại, cách duy nhất Ouroborus có thể nghĩ ra được đó là quay về căn cứ, liên lạc lại với Agent nhằm xin chi viện.

Nhìn Ouroborus quay lưng chạy về sâu trong cánh rừng.

Quiet thay vì đuổi theo, thì cô lại chọn ở lại.

Vì mục tiêu của cô đã hoàn thành, hổ trợ đội của Kamolov sống sót.

Còn về bắt sống Ouroborus....Đấy là công việc của Jack và Ump 45, vậy nên cô chẳng cần phải nhúng tay vào làm gì.

_________________________________

Tầm 30 phút đi bộ, cùng với trốn tránh khỏi sự truy đuổi bởi Dummy của đội Kamolov.

Ouroborus đã quay trở về căn cứ thành công bằng cơ thể tàn tạ ấy.

Kèm với đó là 1 nỗi băng khoang, tại sao ả ta đã lập ra kế hoạch chi tiết và hoàn mĩ.

Thế mà lại không đúng như những gì đã được tính toán ?

Ả ta vừa vào trong căn cứ, liền chạy 1 mạch vào bên trong phòng liên lạc, với hy vọng có thể xin Agent sự chi việc quân lực, để có thể đối đầu và nghiền nát lại đội của Kamolov và Quiet.

Nhưng bất ngờ thay, vừa tiến vào trong căn phòng.

Trước mặt Ouroborus là 1 tên mặc 1 bộ giáp màu đen đỏ, máy tóc màu trắng vướng chút máu và dầu nhớt, cùng với đôi mắt màu đỏ máu, nhìn thẳng vào ả ta.

Jack đang ngồi trên cái ghế mà ả ta thích nhất, nhìn ả ta cùng với nụ cười nhếch mép đầy khinh bỉ.

"Mày là ai, thế quái nào lại xuất hiện ở trong đây thế này ??" (Ouroborus)

"Weo weo wèo !!!

Nhìn xem ai đây này nhỉ, vị Ringleader giỏi nhất của SF, kẻ chỉ biết hy sinh đồng đội mình như 1 con tốt thí.

Giờ về đây trong bộ dạng tàn tạ thế này." (Jack)

Như bị trọc trúng chổ ngứa, Ouroborus điên tiết lên, chuẩn bị lao đến đấm vào mặt Jack.

Nhưng trước khi ả ta kịp làm điều đó, thì từ phía sau lưng.

Ump 45 bất thình lình xuất hiện từ phía sau, cô cầm trên tay con dao M9, đâm thẳng vào bả vai của Ouroborus.

Quá đau đớn bởi nhát dao ấy, Ouroborus nghiến răng, thắt chặt lòng bàn tay mà quay ra sau, dùng tay đấm Ump 45 tông vào tường, khiến bức tường bị vỡ vụng ngay lập tức.

Cũng may, vì Ump 45 là T-doll, nên cú này chẳng nhằm nhò gì với cô cả.

Cùng lúc đó, Jack tiến đến từ phía sau, thẳng tay nắm đầu của Ouroborus, tặng cho ả ta vài đấm vào mặt.

Dĩ nhiên, có là gái hay trai đi chăng nữa.

Đấm là đấm, mà Jack đã đấm thì cậu không bao giờ khoang nhượng.

Cậu đấm thật mạnh, khiến cho khuông mặt của Ouroborus bầm dập không ngừng.

Đến nỗi, máu nhân tạo chảy ra từ mũi ả ta thafnh1 dòng.

Đấm cho hả hê, Jack ném Ouroborus xuống đất, tạo ra 1 dòng điện thực thể hóa thành sợi dây, trói chặt cơ thể của Ouroborus.

Sau đó, cậu tiến đến chổ Ump 45 đang chập chửng đứng dậy, cậu đưa tay đỡ lấy cô và nói.

"45, em có sao không ?" (Jack)

"Em không sao đâu, nhiêu đây nhằm nhò gì.

Người nên lo chính là cô ta kia kìa" - Ump 45 vừa nói, liếc mắt về hướng Ouroborus đang bằm xổng xoài dưới đất.

Jack cười trừ và đáp.

"Không sao đâu, anh đấm ả ta nhẹ lắm, nên nhiêu đây chưa đủ để ả ta ngất được đâu." (Jack)

"Chắc em phải định nghĩa lại từ 'Nhẹ' của anh rồi." (Ump 45)

"Con mẹ chúng mày, mau thả tao ra !!!" (Ouroborus)

Ở dưới sàn, Ouroborus điên cuồng vùng vẩy, gào thé chửi rủa cả Jack và Ump 45.

Jack chật lưỡi, tiến đến trước mặt Ouroborus mà dùng chân, dậm vào mặt ả ta không thương tiếc.

"Bây giờ, mày nên biết thân biết phận của mày đi, con phò chết tiệt" (Jack)

'Mẹ nó !!!

Mày là ai, còn con đĩ của 404, tao tưởng mày đã chết trong vụ nổ đó rồi mà ?

Thế quái nào mày còn sống được." (Ouroborus)

Ouroborus nhìn Ump 45 đầy sự bàng hoàng và hoang mang, còn Ump 45, cô tiến tới trước mặt ả ta cùng với 1 nụ cười khẩy.

"Đáng lẽ ra, mày nên biết chứ, mà cũng phải, với con người như mày làm sao mà hiểu được.

Chỉ đơn giản...Là tụi tao đã hợp tác với Executioner...Để lừa mày mà thôi." (Ump 45)

"Cái quái !!

Thế éo nào lại có chuyện đó được ?" (Ouroborus)

"Mày không tin ư ?

Chẳng phải bằng chứng xác thực là cô ấy đang đứng trước mặt mày hay sao ?" (Ump 45)

"Nói cho dễ hiểu, bọn tao đã trao đổi với Executioner, là bọn tao sẽ giao xác của Hunter cho cô ta, còn cô ta phải giúp cho bọn tao thoát ra ngoài, tiện thể phá luôn cái máy gây nhiễu." (Ump 45)

"Thêm cái lợi từ Executioner nữa, là cô ta sẽ không còn nằm quyền kiểm soát của mày nữa, thành ra 1 công đôi chuyện, đội 404 vừa thoát ra ngoài và phá hủy cái máy,còn Executioner lại cứu được đồng đội, và tránh khỏi quyền kiểm soát của mày." (Jack)

Đôi mắt của Ouroborus mở trợn ra, ả ta lắng nghe từng câu, từng chừ được thốt ra từ miệng của Jack và Ump 45

"...Vậy...Vậy là...Con cờ của tao...Lại phản bội tao vì 1 con cờ khác ư ??" (Ouroborus)

"Đấy không phải là phản bội, đấy là điều bọn chúng đã được lập trình sẵn trong đầu rồi." (Jack)

"Đúng vậy, bọn chúng không phải là cổ máy chiến tranh vô tri vô giác.

Nhất là những Ringleader như Executioner và Hunter, bọn chúng biết rằng, khả năng sống sẽ cao hơn nếu giúp đỡ lẫn nhau." (Ump 45)

"Đồng nghĩa rằng bọn chúng sẽ bỏ qua tất cả các mệnh lệnh kể cả vô lí nhất, chỉ để tối ưu cho việc cứu đồng đội của chúng mà thôi." (Jack)

"Cái câu chuyện chuyện ngu lồn này thế mà cũng diễn ra được à ??

Tụi mày cứ ở đó mà đùa đi, kiểu gì, Agent sẽ cử thêm lực lượng đến hổ trợ tao.

2 bọn mày chắc chắn sẽ chẳng có đường lui đâu !!!" (Ouroborus)

"Oh !!

Mày cũng khá là khôn như tao nghĩ đấy !!...Nhưng mà...Mày có nghĩ đến trường hợp...Lấy lí do gì Agent lại phải cử quân đến cho mày không ?" (Jack)

"...Mày...Mày nói cái gì cơ ?" (Ouroborus)

"Mày không nghe rõ à !?

Agent chẳng có lí do gì cử quân đến cho mày ?

1 hạ cấp làm trái mệnh lệnh rút lui của ả ta cả ??" (Jack)

"Không...Không thể nào có chuyện đó được !?"

- Ouroborus sửng sờ trước lời nói của Jack.

"Đấy là sự thật, mày nên chấp nhận đi.

Nếu mà mày liên lạc với Agent, chắc chắn ả ta không những không gửi viện trợ, mà còn ngắt đường truyền của mày về với dữ liệu máy chủ SF, khiến mày chẳng thể hồi sinh lại được nữa." (Jack)

"..." (Ouroborus)

"Chính vì sự kiêu ngạo, tin rằng con cờ của mày 100% sẽ nghe lệnh mày, khiến cho mày dẫn đến kết cuộc ngày hôm nay." (Jack)

Ouroborus ịm lặng, nhìn Jack với Ump 45 đầy sự tuyệt vọng.

Vì giờ đây, trước mặt ả ta...2 người họ chính là những con quỷ thật sự.

Tưởng chừng, Ouroborus sẽ bị giết ngay tại đây.

Thì Jack...Lại nở 1 nụ cười nhẹ, còn làm thêm 1 cú vỗ tay, đánh tan sự căn thẳng vốn đã ngập tràn bên trong căn phòng.

"Mà thôi...Mày nên cảm thấy may mắn đi, vì cơ hội thứ 2 của mày đang ở gần đây." (Jack)

"Cái gì ?

Cơ hội thứ 2 ?"

- Ouroborus tỏ ra ngạc nhiên, như có 1 tia lửa nào đó cứu giúp ả ta thoát khỏi tương lai tăm tối phía trước.

"Đúng vậy, cơ hội thứ 2 ấy chính là bọn tao đây.

Vậy nên...Mày hiểu điều tao muốn nói rồi chứ ?" (Jack)

Từ từ, với cái Digimind của bản thân, Ouroborus nhanh chóng nhận ra ẩn ý trong câu nói của Jack.

"Ý mày là...Mày sẽ hợp tác với tao ư ?" (Ouroborus)

"Đúng 1 phần.

Chính xác hơn là tao muốn mày thành con rắn 2 mang cho phe bọn tao.

Tại đấy, mày hãy lấy hết thông tin mày thu nhập được từ quân SF và Desparado, bí mật gửi dữ liệu ấy cho bọn tao." (Jack)

Cuối cùng, lí do bắt sống của Jack đã được làm rõ.

Thì ra là cậu muốn Ouroborus trở thành gián điệp cho Outer Heaven, nhằm thu nhập thông tin, vị trí bọn chúng tấn công.

Dĩ nhiên, Ump 45 vốn đã biết được mục đích của kế hoạch ấy.

Nhưng khi nghe chính miệng Jack nói ra, cô có phần hơi bất ngờ trong lòng.

" Và đổi lại..." (Ouroborus)

"Mày cũng thông minh hơn tao tưởng đấy, tao sẽ giúp mày đưa quân chiếm đóng 1 số khu vực của G&K, ví dụ như là các khu vực như là Bangkok, San Diego, Berlin,...À !

Và phe bọn tao đéo có liên hệ hay mối hợp tác nào với G&K cả." (Jack)

"...Nhưng...Làm sao mà tao tin mày được, mày nghĩ mấy khu vực ấy là thứ mà tao cần ư ?" (Ouroborus)

"Dĩ nhiên, mấy cái khu vực ấy chẳng có hữu ích gì ?...Ngoài việc cấp bậc của mày có thể được tăng lên...Hay thậm chí là soán ngôi Agent hay sao ?

Đây chẳng phải là điều mày luôn mong muốn ư ?" (Jack)

Từng câu nói của Jack, đều nói trúng tim đen, trúng cái mục đích mà ả ta đang sống.

Dần dần, từng thứ ấy đã đủ để lung lai chính lí tưởng của ả ta.

"...Nhưng...Có điều tao khá là thắc mắc...Nếu tao làm thế, thì phe mày được lợi ích gì ?" (Ouroborus)

"Đơn giản, đó là thông tin và vị trí tập kết, kế hoạch cho tương lai về sau của phe bọn mày.

Vã lại, bọn tao sẽ lợi dụng những điều đó, hạ bệ những kẻ mày không ưa.

Như là Agent, Executioner, Hunter...Thậm chí là thủ lĩnh đám Ringleader của bọn mày." (Jack)

"Mày không sợ tao sẽ phản bội lại phe mày ư ?

Mày không sợ tao sẽ giả vờ hợp tác với mày, để báo cáo cho phe tao hay sao ?" (Ouroborus)

"Tao chắc chắn mày sẽ đồng ý, vì tao với mày đều cũng như nhau, đều là những kẻ thèm khát sự tự do, và sẽ bất chấp mọi thứ để có được sự tự do.

Có điều, khác với mày, tao sẽ không để sự tự do ấy nuốt chửng chính bản thân tao, sẽ không biến bản thân thành nô lệ của tự do." (Jack)

"...Tại sao mày lại làm vậy chứ ?" (Ouroborus)

"....Đôi lúc, hỏi nhiều quá cũng không có hay đâu nhỉ ?

Mà mày đâu có muốn lỡ mấy cơ hội có 1 không 2 này đâu nhỉ ?

Với Digimind của mày, có lẽ 10 giây là đủ để..." (Jack)

"Được, tao đồng ý làm con rắn hai mang cho bọn mày." (Ouroborus)

Không cần nhiều thời gian, bản thân Ouroborus đã quyết định rồi.

Ả ta thèm khát tự do, muốn thoát khỏi số phận nô lệ của 1 T-doll, chẳng ai có thể bắt ả làm những điều ả ta không muốn cả.

Jack nở 1 nụ cười nhẹ, cậu liền làm 1 cú búng tay, khiến cho sợi dây điện trói chặt ả ta tan biến dần.

"Mày đã quyết định rất khôn ngoan đấy.

Từ giờ, mong 2 ta hợp tác vui vẻ." (Jack)

"Tao cũng mong là vậy, nếu mày chịu làm theo những gì chúng ta thỏa thuận." (Ouroborus)

"Yên tâm đi, tính tao ngay thẳng và thật thà lắm, nên không chuyện lừa dối này nọ gì đâu" (Jack)

Cả hai nhanh chóng bắt tay, cùng nhau nở 1 nụ cười gian xảo từ sau cái cuộc trò chuyện bán đứng chính phe của Ouroborus.

1 sự bán đứng mà đến cả quân SF và Desparado chẳng thể ngờ được.

Jack buông tay Ouroborus ra, rút thanh Muramasa ra ngoài trước sự ngạc nhiên của Ouroborus và Ump 45.

"Đợi đã !?

Mày quên chúng ta đang hợp tác với nhau à ?

Mày định giết tao à ?" (Ouroborus)

"Từ từ, nghe tao nói đã.

Ai nói là giết mày đâu ?" (Jack)

"Thế mày rút kiếm ra để làm gì thế ?" (Ouroborus)

"Thì để chặt đầu mày ra chứ sao ?" (Jack)

" CÓ KHÁC ĐÉO GÌ ĐÂU CƠ CHỨ ??"

- Ả ta quát lên đầy tức giận, đáp lại chỉ là và tiếng chật lưỡi của Jack.

"Bình tĩnh, làm gì phải nóng ?

Tao làm thế là để dữ liệu của mày về với máy chủ SF.

Hiện tại, Agent chưa biết chuyện gì đang xảy ra, nên mày có thế lấy cớ nào đó để giải thích cho tình trạng của mày là được." (Jack)

"Nghĩa là....Tao sẽ lấy cớ là bị quân G&K phục kích bất ngờ, nên mới thành ra thế này ư ?" (Ouroborus)

"Hiểu nhanh đấy.

"(Jack)

"Thế...Làm thế nào tao có thể chuyền dữ liệu cho phe của bọn mày ???" (Ouroborus)

"Cái đấy mày cứ yên tâm.

Nhớ con dao hồi nãy Ump 45 đâm vào bã vai mày chứ ?

Trên lưỡi dao có chứa 1 loại Virus điện tử đặc biệt.

Con virus ấy không giết mày, nó chỉ thu thập những dữ liệu thu được về cho máy chủ phụ của bọn tao thôi." (Jack)

"Vậy à...Và rốt cuộc....Mày là ai ??" (Ouroborus)

Cảm thấy chán nản trước cái tính nhiều lời của Ouroborus.

Jack thở dài, và nói câu nói cuối cùng trước khi chặt cái đầu của ả ta ra.

"...Chỉ đơn giản...Tao là người hàng xóm thân thiện thôi..." (Jack)

Cuối cùng, Đầu của Ouroborus rơi xuống, và cũng là dấu chấm hệt cho nhiệm vụ đêm nay.

1 đêm đầy biến động và là bước ngoặt lớn về bộ mặt chiến tranh tình báo.

Jack cho kiếm lại vào bao, cậu tựa lưng lên cái ghế của Ouroborus và thở dài đầy mệt mỏi và chán nả.

"Cuối cùng...Đã qua 1 đêm rồi...Mai lại còn phải làm đống logistic nữa..." (Jack)

"Mà này Jack?

Em có chuyện muốn hỏi với anh ?"

-Ump 45 tiến tới chổ cậu, cô đeo lại khẩu súng ra sau lưng, hạ cảnh giác sau 1 đêm toàn là âm thanh chỉ đó tiếng súng và đạn

"Là về Ouroborus ấy à ?" (Jack)

"Đúng, em có hơi thắc măc khá là nhiều chổ đấy ?" (Ump 45)

" Là chuyện gì cơ ?" (Jack)

"Đầu tiên, theo như anh nói, anh sẽ giúp cô ta chiếm 1 vài cứ điểm của quân G&K như là Bangkok hoặc là Berlin...Nhưng làm thế nào anh lại dám chắc được anh sẽ cho ả ta, đã thế Kryuger mà biết chuyện thì..." (Ump 45)

"Cái đấy em đừng có lo, vì chuyện này anh đã bàn bạc với Kryuger trước rồi.

Vả lại, mấy cứ điểm ấy là mấy nơi bỏ hoang từ Thế chiến thứ 3, nên mấy nơi đó chẳng mang giá trị phòng thủ hay làm cứ điểm chiển đấu cả." (Jack)

"Vậy tại sao Kryuger lại đồng ý chứ ?" (Ump 45)

"Là vì mấy cứ điểm ấy dù là nằm trong tay của G&K, nhưng họ chẳng thể thoát khỏi thuế ngoại quốc được đâu.

Nhất là với 1 lão tiếc tiền như Kryuger, chắc chắn lão muốn bỏ mấy nơi ấy, nhưng vì WU không cho phép nên lão chẳng thể làm được." (Jack)

"..." (Ump 45)

"Vậy nên, điều này sẽ là 1 điều có lợi cho Kryuger khi mà lão có cái cớ, thoát khỏi quyền chiếm giữ cứ điểm ấy khỏi tay mình.

Đồng nghĩa với việc giảm mức chi tiêu cho việc đóng thuế ngoại quốc." (Jack)

"..." (Ump 45)

"Mà em thử nghĩ xem.

Ouroborus có thể chiếm được 1 vài nơi, tăng sự tin tưởng của chúng ta và giúp duy trì vai trò gián điệp.

G&K thì trốn thuế thành công.

Đã thế, cả G&K và Outer Heaven chúng ta còn biết trước được kế hoạch của bọn chúng là gì ?

Thế là quá tiện rồi." (Jack)

"...Được rồi, cái đấy em còn hiểu được...Nhưng...Anh không nghĩ Ouroborus sẽ phản bội chúng ta ư ?" (Ump 45)

"Em nói đúng 45.

Chắc chắn, Ouroborus sẽ phản bội chúng ta.

Nhưng em đừng có lo, vì việc này...Anh đã giao việc giám sát Ouroborus cho 1 con rắn 2 mang khác tại SF rồi Há há há !!!" (Jack)

"Đợi đã !?...Không chỉ Ouroborus...Còn có 1 kẻ phản bội lại SF ư ?"

- Ump 45 giật mình, không thể tin được chính tai cô đã nghe.

"Kẻ đó là ai ?

Phải chăng là 1 Ringleader ư ?" (Ump 45)

"Cái đấy không cần phải giải thích.

Em chỉ cần biết, phe của chúng ta giờ đây không làm mà vẫn có ăn mà thôi HÁ HÁ HÁ HÁ H...Khụ khụ khụ !!!" (Jack)

Bất ngờ, đang cười hả hê trước thành quả của mình, Jack liền ho khụ khụ vài cái.

Điều này không phải là gì ngạc nhiên với Ump 45.

Vì tại trong trụ sở, Jack luôn thức thâu đêm làm việc, dẫn đến việc Jack thường hay mắc bệnh cảm và sốt.

Nhưng vì có thêm khả năng hồi phục nhanh đến kì lạ, nên nhiêu đây chẳng gây khó khăn gì cho Jack.

Nhưng dù vậy, cô vẫn không thể yên tâm khi tình trạng của cậu suốt ngày như thế này.

"Jack, anh không sao chứ ?" (Ump 45)

"Anh không sao đâu, em giờ cũng biến khả năng bên trong cơ thể mà, nên mấy cái này sẽ nhanh chóng hết thôi." (Jack)

Nói rồi, Jack đứng dậy, vương người lên uể oải mà chán nản nói.

"Mà thôi, kêu cả đám chuẩn bị về đi.

Về lại trụ sở rồi mọi người về phòng nghĩa ngơi đi, anh còn phải làm đống Logistic nữa." (Jack)

"Vậy...Anh không có chút thời gian nào nghỉ ngơi à ?" (Ump 45)

"Thật ra...Là có, nhưng vì chẳng có gì làm nên anh vẫn phải đâm đầu vào làm mấy công việc giấy tờ để giết thời gian thôi." (Jack)

Jack vừa nói lại ngáp ngắn ngáp dài, còn Ump 45 nghe cậu nói vậy, chợt liền nảy ra 1 ý, mà lâu rồi cả 2 chưa bao giờ thực hiện cả.

"Thế...Ngày nào anh rảnh vậy ?" (Ump 45)

"Ừm...Để xem...Hình như là thứ sáu tuần này." (Jack)

"Vậy à ?

Thế thì anh với em sẽ đi hẹn hò vào thứ sáu nhé ?" (Ump 45)

...

...

"Hẹn hò:"....Chỉ với 2 từ "Hẹn hò" ấy...Jack đã chết đứng khi nghe chính miệng Ump 45 nói câu nói ấy.

Từ từ, Jack không nói gì...Nhưng chỉ với 2 bên má bắt đầu đỏ hồng lên, Ump 45 đã đủ hiểu cảm xúc của cậu lúc này rồi.

"...H...Hen...Hẹn hò á...?"

- Jack nói lấp ba lấp bấp không ngớt, cứ như cậu giờ không thể giữ bình tĩnh đến lạnh lùng như hồi nãy được nữa

"Ừ đúng rồi !?

Chúng ta sẽ đi hẹn hò...Chẳng lẽ...Anh không muố..." (Ump 45)

"ANH MUỐN !!!

ANH MUỐN!!!

Chỉ là....Chỉ là...

Không phải là anh không muốn...Chỉ là...." (Jack)

Càng lúc, Jack càng nói lấp ba lấp bấp, 2 má đỏ bừng lên như lửa trại vậy.

Chẳng hiểu vì sao, Ump 45 chỉ nhắc đến chuyện của cả 2 thôi.

Thế mà Jack lại ngượng chính hết mặt lên vậy.

Bất ngờ, có phải là do Jack đang nghĩ rối trong đầu không ?

Cậu tiến đến chổ bờ tường, không ngừng đập đầu bản thân vào bờ tường, miệng thì liên tục lẩm bẩm không dứt.

Ump 45 thắc mắc, không biết cậu đang lẩm bẩm cái gì, nên sát lại gần nghe lén xem.

Ngạc nhiên thay, cô lại nghe được những từ ngữ mà 1 thằng thanh niên hai mươi mấy tuổi đầu lại nói 1 cách lấp bấp như thế.

"...Hẹn..Hẹn hò...Là..

Đi chơi...Ngắm hoa anh đào....Hôn....Hôn nhau....Đi....Đi...ăn cùng nhau...Vào khách sạn tình yêu....Sinh con đẻ cái....Ôi trời đất ơi !!!" (Jack)

...

...

..."

What the Fuck I hear this ?"

- Ump45 nghĩ thầm, kèm với đó là 2 bên má cô cũng dần đỏ lên như Jack, nhưng đỡ hơn cậu vài phần.

Thật sự...Cô nghĩ thầm...Chẳng hiểu sao....Người con trai cô yêu...Lại ngây thơ về mặt tình yêu thế nhỉ ???

1 người chuyên tính toán đủ kiểu, mưu mô xảo quyệt, bậc thầy lừa đảo.

Loki phiên bản điên khùng hơn...Thế quái nào khi nhắc đến chuyện hẹn hò, lại xấu hổ đến thế chứ ???

Thấy Jack tự đập đầu bản thân đến độ chảy máu đầu.

Ump 45 liền đưa hai tay nắm chặt lấy đầu của Jack, cưởng chế quay đầu của cậu hướng trước mặt cô.

2 gương mặt 1 bên còn đang giữ bình tĩnh được, còn bên còn lại đang ngượng ngùng đến đỏ cả mặt sau khi nghĩ hàng đống chuyện về việc hẹn hò của cả 2.

Ngay lập tức, Umjp 45 nói."

"Anh bình tĩnh đi, được chứ ?

Chúng ta chỉ đi chơi cùng nhau, để thử giãn sau hàng đống chuyện đã xảy thôi.

Không có gì hết, chỉ đi chơi thôi." (Ump 45)

"...Chỉ...Đi chơi thôi...Ừ...Anh biết rồi...Chỉ đi chơi thôi..." (Jack)

"...Anh biết vậy...Thế mà em còn nghe anh nói cái gì mà...'Khách sạn tình yêu gì' ở đây vậy." (Ump 45)

Ump 45 liền nở 1 nụ cười nhếch mép nhìn vào Jack lúc ban đầu đã ngượng đỏ mặt ,nay lại càng xấu hổ đến tột cùng lên khi nghe cô nói.

Jack giật mình, cậu bước lùi lại vài bước, tỏ ra bối rối đến không ngớt.

"Làm...Làm gì có cơ chứ ??

Em nghe nhầm rồi !!!

Anh làm gì nói điều ấy ha ha" - Jack vừa nói, vừa cười trừ trước mặt Ump 45 cho đỡ quê.

"Anh chắc là anh không nói gì chứ ?

Đừng có nghĩ là em không biết anh vừa lẩm bẩm cái gì ?" (Ump 45)

"..." (Jack)

"Thôi được rồi, không giỡn nữa.

2 chúng ta nên tập hợp mọi người rồi đi về thôi.

Dù gì em cũng mệt rồi." (Ump 45)

"...Ờ...Ừm...Chúng ta về thôi..." (Jack)

Cuối cùng, cả Jack và Ump 45 rời khỏi căn phòng, bỏ mặc lại xác của Ouroborus lại đằng sau.

Cho dù, ngày mai sẽ là 1 ngày yên bình, nhưng cả 2 sẽ chẳng thể biết trước được rằng, điều gì sẽ diễn ra.

Cơn ác mộng nào sẽ tiếp tục hiện thực hóa từ chính các vòng lặp của Jack...Mục đích của cậu ẩn sau cái lốt hợp tác với Ouroborus thật sự là gì ?...
 
(Vẫn Còn Edit Lại) The Pain Of Wolf
Chương 84: Buổi hẹn hò


Lời của thằng tác ất ơ bất cần đời: Chương này dùng khá là nhiều nhạc, nên nếu muốn trải nghiệm đọc truyện hay hơn, nên mở từng bài để nghe.

Xin hết 🙂)

_______________________

5h26 phút.

Gần tới 5h rưởi.

Lúc này, tại căn cứ Outer Heaven, trừ những người nằm trong nhánh quân trinh sát và quân cảnh vệ, vẫn còn đang hoạt động bên ngoài, bảo vệ căn cứ.

Thì tất cả những người không nằm trong 2 nhánh ấy, vẫn ở lại trong ký túc xá của bản thân, say giấc nồng trên những chiếc giường êm ái...

...trừ đội 404.

Khi đồng hồ vừa chỉ điểm đến 5h30', tiếng chuông cửa vang lên ở bên ngoài.

Ban đầu, chẳng ai đối hoài gì.

Nhưng tiếng chuông liên tục vang lên in ỏi không ngừng, như có ai đó bên ngoài, hối thúc ai đó bên trong phòng mở cửa.

Người bị đánh thức đầu tiên là Hk 416, đang ngủ ngon lành, thì bị tiếng bên ngoài đánh thức.

Với đôi mắt quăng thằm, giờ đang trợn lại đầy phẫn nộ.

Cô nhảy ra khỏi giường, cùng với bộ đồ ngủ xộc xệ mà đi ra khỏi phòng.

Trên tay cầm sẳn cây gậy bóng chày nhằm chuẩn bị phanh vào mặt cái đứa dám bấm chuông vào giờ này.

Cùng với khuông mặt cau có không thể tả được, cô tiến đến trước cửa và mở ra, cây gậy bóng chày chuẩn bị thủ thế, phanh vào mặt cái đứa dám phá đi giấc ngủ yêu quý của cô.

Cánh cửa mở ra, kèm với đó là tiếng quát của Hk 46 vang lên.

"CON MẸ ĐỨA NÀO !!?

CÓ BIẾT MẤY GIỜ RỒI KHÔNG MÀ DÁM PHÁ VẬY HẢ ?" (Hk 416)

"Cho tớ xin lỗi trước !!!" (Jack)

Bất ngờ, trước mặt Hk 416 là Jack...Đang quỳ ngay dưới sàn hàng lang...Vâng, đúng kiểu quỳ úp mặt xuống đất luôn.

Và còn bất ngờ hơn nữa...Đây là lần đầu tiên...Chính tai Hk 416 nghe Jack xin lỗi cô thật lòng.

Và điều này đã làm cô sốc đến mức không thể tả được.

...

...

...

Bây giờ, tại khu phòng khách của phòng đội 404.

Tất cả các thành viên là Hk 416 và G11, đều ngồi tập trung trên ghế sô fa.

Còn riêng Ump 45, do cô có công việc cần bàn với Angelina, nên cô đã tỉnh dậy và đi ra ngoài từ sớm rồi.

Trước mặt họ...Là Jack với bộ Pyjama cũng xộc xệ, chẳng kém gì Hk 416.

Thậm chí, kể cả đôi mắt cậu còn thâm quần hơn cả cô.

Cứ như cậu đang đau đầu suy nghĩ 1 chuyện trọng đại nào ấy vậy.

"Của cậu đây."

- Ump 9 đưa cho Jack và cả Hk 416 2 ly cà phê đen cô vừa pha.

"Cảm ơn cậu."

- Jack vừa nhận lấy ly cà phê, đã húp 1 cái rộp mà chẳng cần nhấp miếng nào để thưởng thức.

Thật khiến cho cả 3 tò mò cậu đang lo lắng đến mức nào.

"Vậy...Mày đến đây chỉ là vì chuyện đó thôi á ?" ( Hk 416)

"Đúng vậy...Và cũng vì là các cậu...Nên tớ mới cầu xin sự giúp đỡ đấy." (Jack)

"Nếu vậy...THẾ QUÁI VÀO CÓ CHUYỆN LỰA ĐỒ ĐỂ ĐI HẸN HÒ, THẾ MÀ LẠI NHỜ BỌN TAO LÀ SAO ???" (Hk 416)

Hk 416 tức giận mà quát lên, tiết lộ luôn nguyên nhân cho sự xuất hiện từ sáng sớm của Jack.

Đó là...Tối ngày hôm nay, Jack sẽ đi hẹn hò cùng với Ump 45...Nhưng...Vì quá bối rối...Đến nỗi, cậu chẳng biết nên lựa bộ đồ nào để đi cùng với cô ấy.

Thế nên, Jack đến đây, nhờ vả Hk 416, Ump 9 và G11 lựa bộ đồ nào đó chỉ để đi chơi với cô.

Nhờ chọn xem bộ nào đó hoàn hảo để đi chơi cùng cô.

À, trừ con bé G11, vẫn đang ngủ trên đùi Hk 416, nên xét ra, chỉ có Ump 9 và Hk 416 nói chuyện với Jack thôi.

Và cũng vì chuyện đó, Jack trằn trọc, thức trắng cả đêm, chỉ vì mãi suy nghĩ nên chọn bộ nào để mặc cho chuyến đi của 2 người họ.

"...Cậu biết mà...Đây là lần đầu tiên tớ đi hẹn hò với 45...Nên phải để lại chút ấn tượng nào đó trong chuyến đi chơi chứ ?" (Jack)

"...Tạm thời tao có thể hiểu được...Nhưng mà đợi đã !?

Chẳng phải mày đã từng sống trong mấy vòng lặp vô tận rồi hay sao ?

Đáng ra mày phải làm được chứ ?

Sao lại nhờ bọn tao ?" (Hk 416)

"Ờ thì...Tớ khá dở ở khoảng này...Nên mấy vòng lặp trước, tớ vẫn nhờ các cậu thôi.

Còn tại sao lại nhờ các cậu, là do mọi người là hiểu rõ 45 thích nhất..." (Jack)

"Vậy nên cậu nhờ bọn tớ lựa bộ nào đó để gây sự chú ý cho chị 45, phải không ?" (Ump 9)

"Đúng vậy.

Và điều này ảnh hưởng đến dòng thời gian chính luôn." (Jack)

"Mày đùa tao đấy à ?

Có mỗi chuyện hẹn hò thôi mà lại ảnh hưởng đến dòng thời gian.

Mày nghĩ bọn tao dễ dụ chắc ?" (Hk 416)

"Ờ...Ừm...Tớ nói vậy thôi, chứ chẳng có ảnh hưởng gì nhiều mấy.

Nhưng mong các cậu giúp tớ, đối với tớ, đây là chính khoảng khắc quyết định cả cuộc đời tớ !!!" (Jack)

Cả hai ngớ người, nhìn vào Jack 1 lúc, cùng với dòng suy nghĩ về sự thật thà đến bất ngờ của Jack ?

Vì trước mắt họ, cậu vốn là 1 đứa ma lanh, chuyên đi cà khịa người khác không khác gì Ump 45.

Đã thế, còn là ông trùm chuyên bóc lột sức lao động của người khác, tàn bạo, máu lạnh,...

Thế mà...Trước mặt cả bọn giờ đây.

Jack không khác gì 1 thằng trai tân, đang đi hỏi cách để yêu.

Và đặc biệt hơn, cậu lại đi hỏi với những người chỉ biết nếm mùi cơm chó như Ump 9 và Hk 416 đây, chứ không hỏi mấy người có đôi có cặp.

Mà thôi, dù gì đây là điều mà cả 2 người muốn.

Đôi lúc, nhìn cậu trở nên bình thường như bao người khác là yên tâm rồi, nhất là những biến cố, những nỗi đau mà chỉ cậu gánh chịu.

"Thôi được rồi, nhìn mày trông thảm hại thế này trông cũng tội, nên việc này tao sẽ giúp luôn" (Hk 416)

" Cảm ơn cậu nhiều lắm 416 !!!" (Jack)

"Tớ cũng sẽ giúp luôn, vì đây là chuyện hạnh phúc của chị tớ mà, không giúp sao được." ( Ump 9)

"Em cũng giúp luôn, dù không biết chẳng giúp được gì." (G11)

G11 ngáp ngắn ngáp dài sau khi tỉnh dậy, đúng lúc là cô bé cũng nghe hết tất cả mọi chuyện từ nãy tới giờ, nên cũng quyết định giúp Jack luôn

"Được rồi, thế thì mọi người đến phòng tớ nhé, ở đấy có đồ để mọi người tham khảo giúp." (Jack)

"Ok, kiểu gì cũng xong thôi ấy mà...." (Ump 9)

3 hour lateeeerrrrrrr.

...

...

"...Tớ xin rút lại điều hồi nãy vừa nói" - Ump 9 chán nản nói với Jack.

Lúc này, tại phòng của Jack....Thật ra cũng không hẳn đẻ gọi đấy là 1 căn phòng.

Dù cho nơi cậu sống cũng là ký túc xá của căn cứ.

Nhưng với chức vụ là Tổng tư lệnh, dĩ nhiên là phòng của cậu phải khác với những người còn lại.

Mà nói trắng ra, đấy không phải là 1 căn phòng trọ...Mà là 1 cái biệt thự trá hình thì đúng hơn.

Vì nội thất của căn phòng này thiết kế cực kì sang chảnh, kích thước phòng rộng gấp 4 lần các phòng trọ khác.

Đặc biệt, căn phòng của Jack ở có nhiều khu vực.

Thậm chí, nó rộng đến nỗi, còn dư để làm vài căn phòng như là...Phòng đựng giấy tờ, phòng đựng nước hoa, phòng chứ các loại dao và kiếm các loại, phòng thay đồ và đựng quần áo...Kể cả phòng đánh golf giả lập.

Mà gác chuyện này sang 1 bên.

Tại phòng thay đồ, cả 3 người của đội 404 đang ngồi trong ghế chờ, nhìn Jack đầy chán nản sau khi thấy cậu thay 1 bộ đồ vest trông cực kì lịch lãm và sang chảnh.

Và cũng vì thế, rắc rối trông việc lựa đồ cho cậu mặc mới bắt đầu.

Bộ nào cậu mặc đều chẳng vừa ý được cả 3 người họ.

"Sao cái chuyện lựa đồ này khó hơn mình nghĩ vậy nhỉ ?" ( Ump 9)

"Thế mới nói, tớ cần phải nhờ 3 người để giúp chứ sao nữa ?" (Jack)

"Nhưng cái vấn đề quan trọng ở đây này....Đó là làm ơn, mày kiếm cái bộ nào đó bình thường chút xíu đi, thế quái nào lại lựa toàn là mấy bộ đồ đắt tiền không thế ???" (Hk 416)

Hk 416 tức giận quát thẳng vào mặt Jack, mà cô nói cũng đúng, đồ nào đồ nấy trong kho đồ của cậu đều toàn là những món đồ đắt tiền, đắt đến khủng khiếp.

"Có bao nhiêu đâu, tớ toàn là lựa mấy bộ rẻ hết mà." (Jack)

"Mày nói rẻ ấy hả ?

Thế mày thử nói xem, cái bộ vest mày mặc là bao nhiêu vậy hả ?"

- Hk 416 chỉ tay vào bộ đồ của Jack, cậu nói.

"Thì có nhiêu đâu, tính riêng bộ vest là 30 000 000 đô, cái áo sơ mi trắng bên trong là 17 000 000 đô.

Đôi giày và đôi tất tớ mang tính tổng cộng là 27 000 000 đô." (Jack)

Nói xong, Jack chỉ tay về hướng G11 đang đội thử cái mũ ở trong phòng cậu và nói.

"À, tính thêm cái mũ mà G11 đang đội, tổng cộng là 54 000 000 đô đấy." (Jack)

G11 giật mình, liền cởi cái mũ ra và đặt nó vào lại vị trí cũ ngay sau khi nghe giá của nó.

Vì cô bé sợ rằng, lỡ mà làm hư cái món này, cô bé chắc chắn sẽ không có tiền đền để trả lại cho Jack mất.

"Định mệnh nhà mày !?

Mày có cần phải nói thêm cái giá của cái mũ đó cho con bé sợ không ?" (Hk 416)

"Thì tớ chỉ nói thêm giá cho mọi người biết thôi mà." (Jack)

"Hầy !!

Được rồi được rồi, mày mau thay đồ đi.

Mày mà nói nữa là bọn tao đau đầu mất" (Hk 416)

"Ok, tớ làm đây." (Jack)

Jack vừa dứt lời đầy chán nản, cậu liền cởi ngay bộ vest cậu đang mặc, chuẩn bị thay một bộ khác trong số cả núi đồ đang để dưới đất.

Nhưng, khi Jack vừa chuẩn bị cởi cái áo sơ mi ra ngoài...Thì có gì đó sai sai thì phải ?

Nhỉ ?

"Oi Jack" (Ump 9)

"Hửm !?

Sao thế 9 ?" ( Jack)

"Cậu...Từ từ vào phòng thay đồ nhé." (Ump 9)

"Con ngốc này nói đúng đấy, mày cứ tự nhiên thay đi, mặc kệ bọn tao." (Hk 416)

Hk 416 vừa nói xong, kèm với đó là...Máu mũi của cả 2 bắt đầu chảy ra ngoài thành 1 dòng, cộng thêm cái nụ cười...Hơi dê cụ thì phải.

Ban đầu, Jack tỏ ra băng khoăng, chẳng hiểu tại sao 2 người đó lại cười.

Nhưng lát sau, khi Jack chuẩn bị cởi cái quần Jean ra...Cậu đã nhận ra cái điều đéo bình thường rồi.

"Trời đất !!!

Tại sao 2 cậu không nhắc tớ vào phòng thay đồ chứ !!!???

Mém chút nữa là tớ lột sạch hết trừ cái quần đùi rồi đấy !!!!" (Jack)

Thì ra, do mãi suy nghĩ về việc bận đồ, nên Jack quên bén việc vào phòng thay đồ để cởi ra.

Cùng lúc đó, Hk 416 và Ump 9 thấy vậy, định nhắc cậu vào phòng thay đồ...Nhưng...Khi cậu cởi hết cái áo sơ mi ra...

...Để lộ 1 cơ thể có hơi mảnh khảnh, nhưng lại có cơ bụng 8 múi săn chắc...Và từ đó...2 má này đã bị thu hút bởi cái cơ thể của cậu rồi...

"Cậu cứ thay đồ ở đây đi, để bọn tớ ngắm cái đã rồi chọn tiếp :3 " ( Ump 9)

"CON LẠY HAI MÁ !!!

BIẾN THÁI VỪA PHẢI THÔI !!!

CÓ BIẾT THẰNG NÀY ĐÃ LÀ HOA ĐÃ CÓ CHỦ KHÔNG VẬY HẢ ???" (Jack)

Jack xấu hổ đến đỏ cả mặt, quát thẳng vào mặt cả Hk 416 và Ump 9.

Còn 2 tay thì che ngực lại, tránh bị 2 má này nhìn tiếp nữa.

Cậu lại lùi tiếp vài bước để tiến vào trong phòng thay đồ, thì bất ngờ that, do không để ý, Jack vướng phải đôi giày bằng vàng cậu vừa ném xuống sàn, khiến cho cậu tẽ ngã ngữa xuống đống đồ sau lưng.

Hk 416, Ump 9 Và G11 nhìn cú ngã ấy của cậu, không chỉ lấy lại sự tỉnh táo, mà còn than thở khi lần đầu tiên thấy sự hậu đậu này của Jack.

"Mẹ nó, cú này ê mông đấy chứ đùa." (Jack)

Jack từ từ ngồi dậy từ trong đống đồ.

Và lại thêm 1 điều ngạc nhiên nữa đã xảy ra, trong cái đống đồ mà Jack ném ngổng ngang dưới sàn, thì lòi đâu ra...1 cái đầm đen của con gái.

Ump 9 và G11 trợn mắt nhìn, khi thấy có 1 bộ đồ của con gái, nằm bên trong núi đồ của con trai.

Dĩ nhiên, 2 người họ sao không nhìn Jack bằng ánh mắt đầy ngờ vực được.

Chỉ riêng là Hk 416 là vẫn giữ bình tĩnh, đến nỗi sự bình tĩnh ấy thật là kì lạ.

Cô tiến đến chổ Jack, cuối xuống chổ cậu mà cầm lấy cái đầm ấy và nói.

"Ồ, mày vẫn còn giữ bộ đồ ấy hồi 3 chúng ta gặp nhau à ?" (Hk 416)

"Tưởng cậu quên rồi chứ ?

Không ngờ vẫn còn nhớ rõ đấy 416." (Jack)

"Dĩ nhiên, đó là cái ngày mà tao, con mọt rượu và mày gặp nhau lần đầu tiên, tại sao tao lại quên được chứ ?" (Hk 416)

"Ủa ??

Là sao ?

2 người đang nói cái gì vậy ?"

-Ump 9 tỏ ra có chút thắc mắc, không hiểu Jack và Hk 416 đang nói về chuyện gì đó mà cô chẳng thể hiểu được.

Mà cô không biết cũng phải, vì cái đầm ấy là cái đầm mà Jack đã dùng để đóng giả thành gái lúc còn làm sát thủ.

Và cũng từ 1 nhiệm vụ liên quan đến cái đầm ấy, cậu đã gặp được Hk 416 và M16 hiện bấy giờ vẫn còn chung đội với nhau.

"À thì chỉ là vài chuyện quá khứ thôi, mà mày sao vẫn giữ cái đầm ấy vậy ?" (Hk 416)

"Cậu còn nhớ cái hồi tớ mặc cái đầm này để giả gái chứ ?

Hồi ấy kiếm nó cũng khá khó.

Vã lại, chỉ bộ này hợp với tớ thôi.

Nên để dành, để khi nào làm vài phi vụ nữa thì mặc lại bộ đây để giả gái tiếp." (Jack)

"Hờ, tính ra bao nhiêu bộ không mua, tao chẳng hiểu sao hồi ấy mày lại chọn bộ này nữa." (Hk 416)

"Cậu có biết không, cái bộ này ngốn đến cả 3 tỷ đô của tớ đấy, do trên vài đường nét của cái đầm, nó có đính kim cương đen và kim cương xanh lam.

Nên tớ quý hóa lắm mới giữ bộ này đấy." (Jack)

Trong khi Jack còn đang nói với cái vẻ mặt đầy tiếc tiền.

G11 tiến tới chổ cậu, tò mò cầm lấy cái áo, rồi lại cầm hướng về trước mặt Jack, như đo lường cái gì đó.

Cuối cùng, cô bé liền nở 1 nụ cười...Có thể gọi là có hơi gian xảo với 1 đứa nhóc như em ấy.

"Em nghĩ...Có thể gu thời trang của anh chỉ hợp với kiểu này thôi.

Mà hình như...Hôm nay anh để tóc dài phải không ?

Đây là thời điểm thích hợp đấy." (G11)

Hk 416 và Ump 9 liền hiểu được ẩn ý của cô bé, đều cùng nhau nở 1 nụ cười cực kì gian xảo và ranh ma.

Đúng với bản chất gian xảo của đội 404.

Jack cũng hiểu được, và giờ, khuông mặt của cậu liền trở nên e dè đến nỗi khó mà tả được...Và rồi...Jack cảm nhận được...Nguy hiểm đang chuẩn bị tiến đến.

"Thật sự, tớ không tán thành ý kiến này đâu.

Rõ ràng là quá tào lao đấy." (Jack)

"Nhưng mà cậu muốn gây ấn tượng với chị 45 mà, phải không ?

Sao không lợi dụng buổi hẹn hò của 2 người để làm điều gì đó, để lại dấu ấn nào đó trong kí ức của chị ấy đi." (Ump 9)

"Nó nói đúng đấy, mày nên chấp nhận đi hế hế hế !

Vã lại, mày còn phải cãi trang để trốn lệnh truy nã của G&K mà nhỉ ?" (Hk 416)

"KHÔNG LÀ KHÔNG !!!

SẼ KHÔNG CÓ CHUYỆN TỚ ĐÓNG GIẢ THÀNH GÁI ĐỂ ĐI HẸN HÒ ĐÂU !!

KHÔNG BAO GIỜ !!!" (Jack)

...

...

...

____________________________________

***


***

7h05'

Tại quận Shibuya, nằm trong thành phố Tokyo, Nhật Bản, là điểm hẹn mà Ump 45 và Jack đã cùng nhau chọn.

Nguyên nhân cho sự lựa chọn này không có gì là lạ.

Vì hiện giờ, Jack đang vờ như bị truy nã bởi G&K rất gắt gao, nên lỡ mà có bị người của G&K phát hiện, cậu còn có thể sang nhà cô em họ Sunny để trốn được.

Bây giờ, tại 1 ngã ba, nằm gần lối đi vào con hẻm Shin-Okubo Koreatown, 1 nơi tập trung nhiều quán ăn nhỏ khác nhau.

Ngay tại đấy, Ump 45 đang đứng gần lối vào, chờ đợi Jack đến đây.

Vì là buổi đi hẹn hò đầu tiên của cô, nên lần này, cô không ăn mặc như bình thường nữa.

Trên người cô đang mặc 1 cái áo len sọc trắng có màu chủ đạo là xanh lam, trên cổ là cái khăn choàng mà trước kia, Jack đã tặng cho cô hồi cả bọn còn đi du lịch.

Còn lại, vẫn mặc 1 cái váy ngắn đen và 1 chiếc quần tất màu đen.

Có điều là ở hông bên trái còn đeo 1 cái túi nhỏ ở sau.

***

***

Cô cầm điện thoại trên tay, liên tục nhắc tin cho Jack vị trí mà cô đang đứng.

Mà cũng đã 30 phút trôi qua, chẳng thấy có hồi âm gì cả.

Ump 45 thở dài đầy chán nản.

Và rồi, giọng nói đầy quen thuộc của Jack đã vang lên.

"Chào em, em đợi có lâu không ?" (Jack)

Ump 45 quay đầu về hướng giọng nói ấy vang lên.

Nhưng...Cô chẳng thấy Jack đâu cả, mà chỉ thấy có 1 cô gái có vóc dáng cao hơn cô đang tiến đến.

Cô gái ấy ăn mặc cũng đơn giản không khác gì cô.

1 cái áo khoác có mũ trùm màu đen, mặc bên trong là 1 cái áo thun trắng, quần Jean dài màu xanh lam.

Nhưng đặc biệt ở chổ, cô gái ấy có 1 vết sẹo y như cô ở bên mắt trái.

Đã thế, còn sở hữu 1 đôi mắt 2 màu đỏ và xanh lam cực kì tuyệt đẹp.

***

(Không kiếm được ảnh phù hợp, nên mườn tượng giúp tác nhé :>)

***

Và...Không cần phải mất thời gian, để Ump 45 có thể nhận ra...Đó chính là cậu bạn trai của cô, Jack.

"Jack...Là...Anh đấy ư ?" (Ump 45)

"Đúng, là anh đây." (Jack)

"Jack !?

Tại sao...Tại sao anh lại bận đồ con gái để đi chơi thế này ???" (Ump 45)

"Em đi mà hỏi bọn họ ấy, rồi sẽ hiểu à" (Jack)

Jack tỏ ra có 1 chút bực bồi, cậu liếc mắt về hướng 1 quán KFC trước mặt cả hai.

Nhìn qua tấm kính cường lực bên ngoài của quán, thấy có 3 người ăn mặc kín mít, không để lộ mặt ra ngoài.

Nhưng, chỉ cần nhìn qua màu tóc Ump 45 có thể đoán ra được, đó là Ump 9, Hk 416 và G11.

Và nhanh chóng, cô cũng hiểu ra được tất cả mọi chuyện.

"Vậy ra...Nguyên nhân là từ việc anh nhờ họ chọn đồ để đi chơi với em ư ?" (Ump 45)

"Ể !?

Làm gì có cơ chứ ??...Chỉ là...Đây là ý của riêng anh thôi...Bọn họ không có giúp gì anh hết."

-Jack giật mình, vội vàng lắc đầu, chối bay chuyện ấy.

"Nếu vậy, tại sao hồi nãy anh lại nói là do bọn họ ?

Mà cứ cho là do anh tự chọn đi.

Thì anh hãy nói xem, tại sao anh lại chọn ăn mặc như thế này ?" (Ump 45)

Ump 45 nở 1 nụ cười đầy tinh nghịch, nhìn cậu chăm chăm không ngừng.

Khiến Jack gần như bối rối toàn tập, chẳng biết nghĩ ra được câu trả lời nào cả.

"Ờ...Ừm...Ừm thì...Hồi nãy chạy tìm em mệt quá, mà còn bị bọn họ bám theo, nên anh nói bừa.

Còn tại sao anh lại ăn mặc như thế...Là để tạo cho em cái kỉ niệm đặc biệt nào đó cho ngày hẹn hò của chúng ta thôi." (Jack)

Nghe từng câu, từng chữ mà Jack ấp úp nói ra.

Ump 45 nhìn cậu 1 lúc mà phì cười lên.

Lập tức, cô giơ 2 tay lên nhéo má của cậu, khiến cậu ngạc nhiên trước hành động ấy.

"Này này !!

Em làm gì thế, cẩn thận rớt cái hàm giả của anh giờ !!" (Jack)

"Em cho anh 1 trận vì tội ngốc đấy." (Ump 45)

"What !?

Ngốc mà cũng là 1 cái tội à ?" (Jack)

"Chứ gì nữa ?

Chỉ cần anh luôn ở bên cạnh em thôi, thì đối với em, đấy luôn là điều đặc biệt nhất mà em không bao giờ quên đâu." (Ump 45)

...Jack ngớ người, bởi câu nói ngọt như mía lùi của Ump 45.

Giờ đây, trái tim cậu bên trong bị chính câu nói ấy làm tan chảy, và cũng khiến cậu chẳng biết nói lại câu nào, ngoài việc 2 má bắt đầu đỏ ửng lên, trông không khác gì con gái.

Ump 45 cười thầm, vì cái mặt ngốc nghết của Jack mà đến cô chẳng thể ngờ được, cậu lại cực kì khờ khạo trong tình yêu như thế.

"Mà thôi được rồi, chúng ta đi ăn thôi, từ nãy tới giờ em có hơi đói rồi." (Ump 45)

"À ừ !?

Chúng ta đi thôi." (Jack)

Nhanh chóng, cả 2 cùng nhau tiến thẳng vào hẻm ẩm thực Shin-Okubo Koreatown, chủ yếu là đi đến 1 vài quán ăn nhỏ để lấp đầy cái bụng đói.

Ban đầu, khi đến 1 vài quán ăn vặt.

Ump 45 gặp rất là nhiều rắc rối, do người dân và chủ quán nơi đây chủ yếu dùng tiếng Nhật địa phương.

Mà cô chỉ biết có mỗi tiếng Anh, tiếng Đức và Pháp.

Nên cô gặp rất là nhiều khó khăn trong việc chọn món.

Cũng may, do Jack là con lai của 2 nước Anh-Nhật , nên cậu cũng biết tiếng Nhật.

Vậy nên, cả 2 đã giải quyết được vấn đề ngôn ngữ.

...Chỉ trừ đội 404.

Vì biết trước được rằng nơi cả 2 chuẩn bị đi đến là 1 nơi chỉ dùng tiếng Nhật, mà cả bọn chẳng biết nỗi 1 chữ nào cả.

Nên chỉ đàng ngậm ngùi ăn gà rán, nhìn Jack và Ump 45 ăn vài món đặc sản ngon lành nơi đây.

"Ui ! lấp đầy cái bụng đúng sảng khoái thật đấy." (Ump 45)

Vừa bước ra ngoài con hẻm ẩm thực, Ump 45 đã thở 1 hơi dài đầy sản khoái khi vừa nốc 1 tô Ramen to đừng từ 1 quán Ramen gần đây.

"Sảng khoái thì đúng thật, nhưng em không sợ ăn nhiều quá thì mập lên đấy à ?

" ( Jack)

"Có sao đâu, em là T-doll mà, làm gì có chuyện mập lên được."

- Ump 45 tưởi cười đáp lại.

"Ra là vậy, thế là anh đã hiểu vì sao ngực em lại lép rồi." (Jack)

...

...Đợi đã !?...Hình như...Cậu vừa nói cái gì vậy nhỉ ?...Hình như...Cậu vừa nói...Ump 45 lép thì phải...

Không cần phải nhìn, Jack chỉ cần cảm nhận được cái sát khi đùng đùng ở bên cạnh.

Cậu đã đoán chắc rằng...Ump 45 đang nhìn cậu bằng ánh mắt ăn tươi nuốt sống.

36 cách sinh tồn trong tình yêu

...Chạy là thượng sách.

Và quả đúng như vậy, Jack đã bí mật, dùng "eletric wool" xuống chân, tốc biến khỏi tầm mắt của Ump 45, trước khi cô kịp cầm trên tay cây bút chì lấy từ trong túi, găm vào thái dương của cậu 1 phát.

1 tiếng, là khoảng thời gian mà cả 2 vô tình bỏ phí, chỉ vì câu nói ngu người của Jack.

Đáng ra, khoảng thời gian này, cả hai sẽ đi đâu đó cùng nhau.

Thế mà lại dành đống thời gian ấy chỉ để rượt bắt nhau.

"JACK !!!

ANH Ở ĐÂU !!!

ĐỒ KHỐN CHẾT TIỆT !!!" (Ump 45)

Ump 45 quát tháo, cố gắng tìm Jack khắp nơi.

Những người đi đường xung quanh nhìn cô, còn tưởng cô vừa bị bạn trai chia tay, nên liền nổi máu yandere, truy tìm người nào đó để tính sổ.

Đột ngột, khi đi qua 1 tiệm bán tạp chí và Manga.

Chẳng hiểu vì sao, mà linh tính của Ump 45 mách bảo...Jack đang trốn trong đó.

Ban đầu là cô không tin, nhưng mà tìm khắp cả cái Shibuya rồi mà chẳng thấy tung tích của Jack đâu.

Thành ra là cô đành thử tiến vào trong.

Còn nữa, cô còn giấu sẳn 4 cây bút chì dưới cổ tay, để lỡ có mà thấy được cậu, cô còn kịp rút "Hàng nóng" để xiêm cậu mấy phát.

Tiến vào bên trong, thứ mà cô cảm nhận được là bầu không khí thoáng mát và thoải mái của tiệm.

Kèm với đó là tiếng bước chân của các khách hàng đi qua đi lại không ngừng, chỉ đểm tìm kiếm quyển tạp chí hay Manga nào đó.

Cô tiến thẳng vào bên trong, quan sát tưng người tại đây có ai ăn mặc giống cậu không.

Mà nói chứ, ở đây phần lớn đều đực rựa, ăn mặc như đực rựa.

Mà Jack là con trai nhưng mà ăn mặc lại như mấy đứa con gái mặc theo kiểu Tomboy, kiểu gì cô cũng tìm ra được.

Có điều, cô tìm mãi mà chẳng thấy cậu đâu, dù cho cô đã tìm quanh các quầy sách với đủ thể loại, kể cả quầy bán tạp chí khiêu dâm, cấm địa không dành cho con gái.

Cô chẳng thể tìm được cậu.

...Có điều...Khi đi qua hết cái quầy...Cô sượt nhớ ra...Có 1 quầy mà cô chưa tìm đến...Quầy bán manga...Yaoi và Yuri.

Rất có thể, Jack đang trốn ở đó vì tưởng rằng cô sẽ không kiếm cậu tại đấy.

Vậy nên, cô tiến thẳng vào trong luôn.

Và may thay cho Ump 45...Nhưng xui thay cho Jack, cô cuối cùng cũng tìm thấy được Jack.

Tuy nhiên, cô đang băn khoăng...Đấy có thật là Jack mà cô biết không nữa ?

Trước mặt cô, cậu đang trùm mũ áo khoác lên đầu, như tránh không cho ai nhìn thấy, y như 1 đứa Otaku vậy.

Và kì dị thêm nữa...Trên tay cậu đang cầm đọc...Đó là 1 cuốn Manga Yuri...Dán nhãn...18+...Cuối cùng, còn kì quặc hơn nữa...Jack đang nở 1 nụ cười đầy khoái chí vì đọc cuốn truyện ấy.

Ump 45 ...Hạn hán lời...Vì cô đã vô tình, tìm thấy được 1 sở thích bí mật mà Jack luôn luôn giấu trước mặt tất cả mọi người.

...Cậu...Jack Wilson...Là 1 đứa nghiện Yuri chính hiệu...

Còn Jack, khi vừa đọc xong cuốn truyện trên tay, cậu liền để lại vào kệ sách, hí hửng chuẩn bị chọn cuốn khác để đọc hoặc mua luôn.

Thì bất ngờ, 1 giọng nói quen thuộc đang vang lên...Sát tai cậu.

"Ái chà chà !?

Trông anh điên điên khùng khùng, mà cũng thích mấy cái này nhỉ ?" (Ump 45)

Jack giật bắn mình, cậu quay đầu ra sang phải, Nhìn Ump 45 đang đứng trước mặt, tươi cười cầm quyển truyện Yuri cậu vừa cầm hồi nãy.

Không suy nghĩ nhiều, Jack liền quỳ xuống, úp mặt xuống sàn 1 cách thảm hại.

Dĩ nhiên, 1 đứa vừa nói bạn gái mình lép, đã thế còn bị bạn gái bắt bài.

Sao mà không rén liền được.

"45 ơi !!

Anh cắn răng cắn cổ lại em, làm ơn đánh anh, hành hạ anh, hay chơi BDSM gì cũng được.

Làm ơn đừng tiết lộ cái này cho cả cái căn cứ biết.

Manh danh là Tổng tư lệnh mà bị phát hiện cái này...Nhục chết mất !!!!" (Jack)

"Thế...Anh có cái sở thích này từ lúc nào thế ??" (Ump 45)

"Cái đấy là do Ump 9 và chị Gentiane rủ anh đọc, ban đầu anh không thích cho lắm, nhưng chẳng hiểu sao càng đọc nhiều thì anh lại càng nghiền...Mà làm ơn đừng nói cái đấy cho mọi người biết !!!" ( Jack)

Nhìn Jack van nài như thế, đến nỗi, cô còn nhìn thấy cậu còn muốn ứa nước mắt ra nữa.

Dù biết rằng, Jack đang dùng chiêu " Nước mắt cá sấu".

Nhưng chẳng hiểu sao, cô nhìn Jack khóc...Thấy dễ thương khủng khiếp, khiến cô đành phải xiêu lòng, Ump 45 thở dài đầy chán nản mà đáp.

"Được rồi được rồi, em hứa sẽ không nói cho bọn họ biết đâu." (Ump 45)

"Thật ư ?

Em hứa sẽ không nói cho họ biết ư ?" (Jack)

"Ừ !?

Đúng vậy, anh hãy bình tĩnh đi, giờ trông anh không khác gì trẻ con quá đấy." (Ump 45)

"Anh biết rồi." (Jack)

Khi Jack vừa đứng dậy xong, Ump 45 chợt nghĩ ra 1 điều gì đó, khiến cho cô nở 1 nụ cười nhẹ mà nói với cậu.

"Ok, mà nếu muốn đảm bảo em không được nói, anh dẫn em đi đến nơi nào đó đặc biệt đi." (Ump 45)

"Đi đến nơi nào ấy hả ?

Để anh suy nghĩ xem." (Jack)

Jack đưa tay lên cằm, suy tư nghĩ ngợi về điều gì đó.

Tưởng như phải mất 1 lúc lâu nhưng thực chất, chỉ với 2 phút, cậu đã nghĩ ra điều gì đó.

Cậu liền nở 1 nụ cười nhẹ.

Và rồi, cậu nắm chặt tay của Ump 45 kéo đi, khiến cô phải ngạc nhiên trước hành động của cậu.

"Đợi đã !?

Anh định dẫn em đi đâu vậy ?" (Ump 45)

"Thì em cứ đi theo anh đi, rồi sẽ biết." ( Jack)

Mặc dù có hơi thắc măc, không hiểu cậu đang suy nghĩ cái gì, và định dẫn cô đi đâu.

Ump 45 cũng chỉ đành nghe theo người yêu mình đi đến nơi mà theo như Jack nghĩ đến, là nơi đặc biệt nhất đối với cậu.

______________________________

***


***

Đã 1 tiếng trôi qua, cặp đôi này đã chạy dọc khắp mọi nẻo đường.

Đã thế, còn chạy không ngừng nghỉ nữa.

Khiến cho Ump 45 càng thắc mắc nơi mà Jack muốn dẫn cô đến.

"Jack !!

Anh đang định dẫn em đi đâu thế ?" ( Ump 45)

"Bí mật không thể bật mí, cứ đi đến đó rồi biết liền à." (Jack)

"Nhưng sao chúng ta lại không thuê Taxi chứ, chạy bộ chi cho mệt vậy trời." (Ump 45)

"Thì tiện chứ sao, giờ trời lạnh vậy, nên 2 chúng ta cứ chạy bộ để cho nóng người lên.

Như thế thì cơ thể mới ấm được chứ ?" (Jack)

"Nhưng mà nó đổ mồ hôi chết đi được đấy !!" (Ump 45)

"Thì sau chuyến này về, cứ đi tắm rửa là được rồi." (Jack)

"Thật là...Anh kiểu gì cũng nói được hết đấy." (Ump 45)

"Thì anh vốn là vậy rồi mà...Ui da !!" (Jack)

Do lúc nói chuyện với Ump 45, Jack nhìn ra sau, mà không để ý gì phía trước, khiến cho cậu va vào 1 cái gì đó.

Lúc ấy, cậu phản ứng kịp thời, nên không té được.

Cậu và cả Ump 45 nhìn xuống dưới đất, thì thấy trước mặt 2 người họ, đó là 1 cậu bé ăn mặc khá dơ dấy và rách rưới, đang ngồi bệt dưới đất cho cú va chạm hồi này.

Thì ra, trước mặt họ là 1 cậu bé bán hàng rông, và cậu bé ấy là nạn nhân của cú va chạm vô tình ấy của Jack.

"Em không sao chứ ?"

- Ump 45 tiến đến đỡ lấy cậu bé ấy.

"Em không sao đâu ạ, cảm ơn chị đã quan tâm"

"Chị xin lỗi nhé, do bạn trai chị do mãi nói nên không để ý." (Ump 45)

"Không sau đâu ạ, em biết là anh và chị không có cố ý đâu mà." (Jack)

Nhìn cậu bé ấy nở 1 nụ cười thân thiện, Ump 45 liền quay sang nhìn Jack.

Ban đầu, cô định lườm cậu, vì tại sao lại không xin lỗi cậu bé...Nhưng...Có gì đó rất kì lạ ở chổ Jack.

Jack vẫn đứng đó, nhìn thẳng cậu bé bán hàng rong ấy...Với vẻ mặt đầy bàng hoàng, như thể cậu vừa gặp ma vậy.

Ánh mắt đầy sửng sốt, và kinh hãi ấy, là bằng chứng cho điều mà cô vừa nghĩa thoáng qua trong tâm trí...Cậu bé này rất có thể có liên quan gì đó đến các vòng lặp mà Jack đã nhìn thấy.

Nếu không, cậu chẳng thể lộ ra cái biểu cảm như thế được.

Sau 1 lúc im lặng, Jack dường như lấy lại được sự bình tĩnh vốn có.

Cậu quỳ 1 chân xuống, dùng giọng nói đầy ân cần mà nói với cậu bé.

"Anh xin lỗi nhé." (Jack)

"Không sao đâu, em biết anh không có cố ý mà."

Nói rồi, cậu bé cầm trên tay vài thanh kẹo cao su giơ trước mặt cả 2 và nói.

"Anh có muốn ăn kẹo không, do hôm nay em bán khá ế, nên mong 2 anh chị có thể nhận lấy giúp em ạ."

"..." (Jack)

"Không đâu, 2 anh chị đừng có hiểu nhầm, chỉ là do cha dượng của em rất là nghiêm khắc, thấy không bán thanh nào thì ông ấy lạnh đánh em chết. vã lại, em tặng luôn, chứ không có lấy tiền đâu..."

"Không sao đâu, anh sẽ mua cho." (Jack)

"...Thật...Thật ư ?"

"Anh không nói đùa đâu.

Hình như em chỉ bán kẹo cao su thôi phải không ?

Để anh mua hết cho." (Jack)

Cậu bé bán rong ấy liền nở 1 nụ cười đầy vui tươi, cậu bé ấy cầm trên tay cái hộp gỗ mà cậu bé mang từ nãy tới giờ mà đưa cho Jack và nói.

"Đây ạ.

Tổng cộng là 100 yên thôi."

Jack nở 1 nụ cười nhẹ, cậu cầm lấy cái hộp gỗ ấy.

Sau đó, cậu rút từ trong túi ra đó là 10 tờ 100 đô la, tổng cộng là 1 000 đô để đưa cho cậu bé.

"Của em đây." (Jack)

"Ơ anh ơi !?

Đây là tiền đô mà, em không có nhiều tiền để thối đâu ạ."

"Không sao đâu, anh cho em hết luôn đấy.

Có điều, nếu em chấp nhận đứng đây nghe anh nói là được." (Jack)

Cậu bé tỏ ra cực kì băng khoăng trước điều kiện để nhận tiền của cậu, khiến cho bản thân cậu bé chẳng biết nói gì, ngoài việc làm 1 cái gật đầu.

"Cảm ơn em, những gì anh muốn nói với em ở đây là...Cho anh được xin lỗi em, xin lỗi...Về mọi chuyện." (Jack)

"..."

"Cho anh xin lỗi vì sự ích kỉ của chính bản thân anh...Vì mọi người anh yêu...Vì gia đình anh yêu...Vì người con gái anh yêu...Anh đã luôn nghĩ rằng...Chắc chắn sẽ có cách để thay đổi...Sẽ có cách để cứu được tất cả mọi người..." (Jack)

"..."

"Nhưng...Anh đã không thể...Anh không thể thay đổi được điều gì cả...Bởi vì anh đã quá yếu đuối...Anh đã quá ngu ngốc...Anh đã từng nghĩ rằ...Công lí thật sự tồn tại...Nhưng không..." (Jack)

"....Anh đã quên mất...Chính bản thân anh đã từng là ai...

Đã quên mất 1 sự thật rằng...Công lí chỉ là 1 diễn viên hài trong cái xã hội, cái thế giới tàn khốc này..." (Jack)

"..."

"Anh đã nghĩ...Nghĩ đủ mọi cách...Nhưng...tất cả đều chỉ là 1 con đường cụt...Anh không thể thay đổi được gì...Anh chỉ là 1 con người nhỏ bé...Chẳng thể thay đổi được định mệnh....Hãy tha thứ cho anh..." (Jack)

"...Tại sao...Anh lại khóc ?"

Câu hỏi đầy băng khoăng của cậu bé, cũng đã khiến cho Ump 45 chú ý đến điểm kì lạ của Jack.

Đó là cậu đang khóc, đang khóc vì 1 cậu bé cậu chẳng hề quen biết.

Nhưng càng kì lạ hơn...Tại sao cậu lại khóc ?

Chuyện gì đã xảy ra trong tương lai...Phải chăng...Sẽ có 1 cái kết đen tối nào đó cho cậu bé bán hàng rong vô tội này, tại thành phố Shibuya này ??

Jack đứng dậy, cậu vẫn nở 1 nụ cười, dù đôi mắt 2 màu vẫn đang lăn những giọt nước mắt đầy đau khổ...Và bi thương.

"Cảm ơn em, giờ em hãy đi đi." (Jack)

Jack vừa dứt lời, cậu bé đã cầm lấy sấp tiền cậu vừa đưa, mà bỏ đi vào trong dòng người tấp nập, vốn là 1 điều gì đó hiễn nhiên và quen thuộc tại đất nước mặt trời mọc này.

Ump 45 nhìn bóng lưng cậu bé ấy biến mất dần, cô quay sang nhìn Jack.

Nỗi buồn nào đó vẫn đọng lại trên khuông mặt cậu.

1 người luôn cười đùa mọi khi, nay mất đi nụ cười ấy...Khiến cho cậu trông trở nên...Thật cô đơn.

Thế rồi, Jack lại nhanh chóng lau chùi lại những giọt nước mắt ấy, và lại nở 1 nụ cười nhẹ như mọi khi.

Đấy là điều cô ghét nhất ở cậu, chỉ biết giấu những bí mật, những đau thương, trách nhiệm của những sự mất mát gánh lên vai bản thân, không nhừng 1 ai.

Nhưng...Cũng vì thế...Cô yêu cậu, 1 người luôn quan tâm, luôn bảo vệ mọi người thân yêu, dù cho phải hy sinh bất cứ điều gì.

Jack nhìn đồng hồ đeo trên tay, rồi quay sang nói với Ump 45.

"Mà thôi, nhìn cũng trễ rồi, anh nghĩ là chúng ta không thể chạy bộ được đâu." (Jack)

"Nghĩa là...Chúng ta sẽ về ư ?" (Ump 45)

"Không có chuyện đó đâu ?

Đã mất công tới đây rồi, đâu thể bỏ lỡ được chứ ?" (Jack)

Bất ngờ, Jack tiến đến, cõng Ump 45 lên lưng trước khi cô kịp nhận ra.

Mà cũng vì dáng người nhỏ nhắn ấy, nên cô khá là dễ bị cậu cõng lên mà không kịp để ý.

"Đợi...Đợi đã !?

Anh...Anh đang làm gì thế ?" (Ump 45)

"Không có thời gian để giải thích đâu, mau bám chắc vào đi." (Jack)

Jack vừa dứt lời, Đã dùng toàn lực dưới bàn chân nhảy lên.

Cú nhảy này sẽ là 1 cú nhảy bình thường...Nếu Jack thật sự là người bình thường.

"KYYYYYYYYAAAAAAAAA !!!" (Ump 45)

Ump 45 sợ hãi hét toáng lên ở trên không.

Trong khi đó, Jack lại tỏ ra khá thích thú, khi thấy cái bộ mặt sợ sệt hiếm có của Ump 45.

Chẳng mấy chốc, từ dưới mặt đất, thì Jack lại dùng năng lực và sức mạnh của bản thân nhảy lên trên không trung với tốc độ nhanh đến chóng mặc.

Đã thế, chỉ với 1 cú nhảy, cậu cõng Ump 45 trên lưng, nhảy đến sân thượng của 1 toàn nhà cao trọc trời nào đó.

Ngay khi vừa đáp xuống sàn sân thượng, Jack mới chịu bỏ Ump 45 xuống lưng, để rồi, nhận lại là những câu chửi của chính cô.

"Trời đất !!!

Sao anh lại không nói cho em biết trước chứ ??" (Ump 45)

"Thì anh muốn tạo cho em bất ngờ thôi chứ sao ?" (Jack)

"Cái kiểu bất ngờ quái gì thế ???

Làm em đau tim chết mất." ( Ump 45)

"Tim ?

Em là T-doll cơ mà !?

Thế quái nào mà lại đau tim được chứ ?" (Jack)

"Nhưng em có tim nhân tạo !!" (Ump 45)

"Ừ thì đúng rồi ?

Tim hàng Fa ke đâu tính là tim hàng Real đâu." (Jack)

"Có vậy mà anh vẫn ráng cãi tay đôi với em được nữa à ?" (Ump 45)

"Thôi thôi !

Anh không giỡn nữa, em hãy quay sau lưng mà nhìn về phía trước đi.

Không chắc là em sẽ thích không, nhưng cứ thử xem." (Jack)

Ban đầu, cô tưởng rằng cậu sẽ làm thêm 1 trò đùa nào đó, nên khá là e dè không quay ra sau.

Nhưng nhìn ánh mắt ấy của cậu, cô dần tin rằng...Cậu đang nói thật.

Ump 45 quay ra sau lưng...Và rồi...Cô ngỡ ngàng bởi quanh cảnh trước mắt...1 quanh cảnh...Mà cô tưởng chừng như sẽ chẳng thể nào thích nổi.

Ở dưới mặt đất, những ánh đèn sáng chói, lung linh và đầy màu sắc, đang chiếu rọi khắp mọi nẽo đường.

Ở trên cao, đó là 1 bầu trời xanh biếc, đang hiện lên hàng trăm, hàng triệu ánh sanh lung linh không đếm xuể được.

***

***

Dĩ nhiên, Jack nói vậy là do Ump 45 chỉ thích ngắm những cảnh thành phố hoang tàn và đổ nát, vậy nên, cậu rất lo về việc, cô sẽ không thích quanh cảnh nơi đây.

Nhưng mà, có lẽ cậu đã sai khi lo như vậy.

"...Thật là đẹp..." (Ump 45)

" Đẹp !?

Em chỉ có thể miêu tả vậy thôi à ?" (Jack)

"Không ?

Từ 'Đẹp' ấy chỉ là từ duy nhất em có thể nghĩ ra trong đầu, vì...em chẳng thể miêu tả quanh cảnh này đẹp đến nhường nào nữa." (Ump 45)

"...em nói đúng, quanh cảnh này rất là đẹp...Nhưng xui thay, nó lại hiện lên tại 1 thế giới tàn khốc như thế này.

Thế giới này quá tàn nhẫn, nên vẻ đẹp nơi này vốn không xứng đáng cho lắm." (Jack)

"Không hẳn là vậy." ( Ump 45)

Câu nói của Ump 45 khiến cho Jack ngạc nhiên.

"Ý em là sao ?" (Jack)

"...Đúng như anh nói, thế giới này vốn dĩ rất là tàn nhẫn...Nhưng có điều, nó vẫn có mặt nào đó thật là tươi đẹp.

Anh hiểu chứ ?" (Ump 45)

"Em nói vậy, có nghĩ là..." (Jack)

"Ừm, em mong anh có thể tìm được điều gì đó tươi đẹp ở cái thế giới này.

Để sau này, anh vẫn sẽ luôn là anh, luôn giữ nụ cười ấy suốt cuộc đời." (Ump 45)

Nghe ump 45 nói vậy, 1 thứ gì đó đã khơi dậy bên trong cậu, 1 thứ kí ức...Mà cậu chỉ muốn quên nó đi...Nhưng không thể.

Cậu tiến tới gần Ump 45, nhẹ nhàng nắm chặt lấy lòng bàn tay của cô, cậu nắm chặt đến nỗi...Cứ như cậu không muốn cô phải rời xa khỏi thế giới này.

"Em nói đúng, và dù cho thế giới này tàn nhẫn thế nào đi chăng nữa...Anh vẫn sẽ mãi yêu em...Dù cho anh có hy sinh bao nhiêu đi chăng nữa...Anh vẫn sẽ luôn bảo vệ em." (Jack)

"...Em cũng thế." (Ump 45)

Cô nở 1 nụ cười nhẹ, cũng nắm chặt lòng bàn tay của Jack, và nhìn vào quanh cảnh phía trước cả 2 thật lâu.

Và cả Jack cũng vậy.

Cuối cùng, 2 người họ đều cùng nhau nắm chặt tay lại, là minh chứng cho việc không bao giờ rời xa nữa kia của mình.

Và họ cùng nhau ngắm nhìn quanh cả thành phố Shibuya tuyệt đẹp nà, dù cho họ biết rằng, sẽ có những biến cố chuân bị ập đến.

Nhưng trong lòng cả hai đều biết rằng, chỉ cần ở bên cạnh, yêu thương và quan tâm lẫn nhau.

Có thể, họ sẽ vượt qua được tất cả mọi chuyện.

Kể cả cái kết của thế giới này sẽ đen tối thế nào đi nữa.

...

...

...

...

...

...

...

Sự đổ nát, hoang tàn...

...Máu, xác chết nằm la liệt khắp nơi.

Đó là những gì còn lại của thành phố Shibuya trước kia...Đó là từ 1 cuộc đánh bom...Tái hiện lại...cuộc đám bom hạt nhân Hirosima và Narasaki.

Tuy nhiên...Đấy không phải là bom hạt nhân...Mà là 1 quả bom nhiệt hạt...được phóng bởi 1 con Metal Gear Raxa, vươtn qua biên giới bầu trời của Nhật Bản và thả xuống.

Và chỉ trong thoáng chóc, khi quả bom chạm xuống mặt đấy...1 vụ nổ cực lớn đã xảy ra.

Đưa tất cả mọi thứ hóa thành tro bụi.

Đứng giữa hàng dãy xác người nằm la liệt dưosi con đường bao bọc xung quanh là lửa và những mảnh gạch đổ nát.

Jack đứng đó...Mặc trên mình bộ quân phục Tổng tư lệnh của Outer Heaven, mặc cho những gì còn sót lại từ vụ đánh bom khi nãy, cậu vẫn đứng đó mà chẳng có bộ đồ phòng hộ nào.

Tuy nhiên, đây đã không còn là Jack mà ai ai cũng biết nữa.

Không còn là 1 con người luôn thích vui đùa trước tất cả mọi thứ, không còn là 1 kẻ nhây nữa.

...

...Mà đã là 1 kẻ máu lạnh...Máu lạnh đến đáng sợ...Không khác gì 1 con quỷ.

Nhưng kì lạ thay, khác với những con quỷ mà con người thường hay biết, chúng đều là vì lòng tham, sự dọc tài của chính bản thân chúng.

Thì Jack lại khác...Vì mục đích của Jack khác với những con quỷ từ quá khứ ấy.

...Cậu làm...Là vì sự tự do...Cậu nhuốm máu bàn tay mình....vì những người lính...Những người cậu yêu và trân trọng nhất...

Nhìn xuống dưới đất, bằng đôi mắt đầy vô hồn, không còn có lấy 1 chút sức sống...Cậu nhìn xuống cậu bé bán rong năm nào...Nằm chết dưới tay của cậu.

Nhìn xác chết cậu bé ấy...Nằm bẹp dí bởi những mảnh tường gạch từ những tòa nhà rơi xuống, với chút xương và não lòi ra ngoài...

...Cùng với đó là 1 dòng máu đỏ tươi. chảy lênh láng khắp mặt đất.

...Chính tay cậu....Người đã giúp cậu bé ấy...Thế mà lại là người cướp lấy sinh mạng vô tội của cậu bé ấy...

...Thật trớ trêu làm sao...

...Đến nỗi...Jack nở 1 nụ cười mỉn...Không phải là nụ cười của sự điên loạn...Không phải là nụ cười của 1 kẻ sát nhân...

...Mà là nụ cười...Của 1 kẻ đã rơi vào sự tuyệt vọng đến vô tận...Rơi vào ngõ cụt, bế tắt tất cả mọi thứ...

" Vậy...Đây là cái giá mà anh phải trả ư ?"

Một giọng nói từ sau lưng Jack vang lên, Ump 45 từ từ tiến đến.

Nhưng với 1 ngoại hình hoàn toàn khác.

Mái tóc cô để xỏa và bù xù, con mắt đã bị mù bởi 1 thứ gì đó.

Nhưng cô vẫn có thể nhìn được bên trái bằng cái ăng ten gắn trên đầu.

Cô vẫn mặc nguyên bộ đồ cũ, chỉ thêm mỗi cà vạt đeo quanh ngực, nên chẳng có thay đổi gì nhiều.

Trừ quần tất của cô đã rách tơi tả, 1 bên chân đã bị hư hại đến nỗi, phải dùng băng keo để cố định lại.

Đặc biệt...Cánh tay phải của Ump 45 đã bị mất đi, và được thay thế bằng 1 cánh tay khác trông cồng kềnh hơn.

Tuy vậy, vì trong cánh tay ấy có khúc xương tay phải của Jack, nên cánh tay mới này đặc biệt không kém.

***

***

Nhưng...Đặc biệt nhất...Đó là tay trái cô...Tại ngón tay đeo nhẫn...Có đeo 1 cái chốt lựu đạn, cứ như thể là 1 cái nhẫn vậy.

Và kể cả Jack cũng vậy, cậu cũng đeo ở bên tay phải là 1 cái chốt lựu đạn ở ngón tay đeo nhẫn.

Ump 45 tiến đến bên cạnh Jack, cùng cậu nhìn xuống cái xác của cậu bé bán hàng rong mà cô vẫn nhớ năm nào.

Cô vẫn nở một nụ cười nhẹ...Nhưng nụ cười ấy không còn ranh ma như trước kia nữa...Mà là một nụ cười buồn...1 nụ cười chứa đầy sự đau đớn.

"Và...Đây là lí do anh xin lỗi cậu bé ấy ư ?" (Ump 45)

Jack không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

"....Ra là vậy...Thế mà em lại không thể nhận ra ngay từ lúc 2 chúng ta gặp em ấy...và lời xin lỗi tưởng chừng như vô nghĩa của anh." (Ump 45)

"..." (Jack)

"Nhưng giờ...Em đã hiểu rồi..." ( Ump 45)

"...Nếu em nói vậy...Chắc em cũng hiểu mọi hành động mà anh đã làm rồi nhỉ ?" (Jack)

"Đúng vậy, em cũng hiểu...Nhưng chấp nhận hay không...Là 1 chuyện khác." (Ump 45)

"..." (Jack)

"Em biết...Em không phải là người hùng...Em không phải là con người tốt lành gì...Nhưng em không thể chấp nhận được." (Ump 45)

"..." (Jack)

"...Em không thể chấp nhận việc...Anh hy sinh, giết hại tất cả mọi người...Chỉ vì cuộc chiến...Và để hồi sinh lại em gái của em được..." (Ump 45)

Nói rồi, Ump 45 quay đầu nhìn cậu, nụ cười nhẹ vẫn giữ trên môi...Nhưng con mắt cô...Nay đã rơi lệ...Vì Jack...

"...Vì thế...Hãy hiểu...Hãy hiểu cho hành động của em...Và mọi người." (Ump 45)

" BẮN ĐI M4 !!!!" (AR 15)

Ở phía dưới, Khi Unp 45 vừa dứt lời.

Thì núp tại 1 cửa hàng đối diện, AR 15 quát thẳng qua bộ đàm.

Ra lệnh cho M4 làm gì đó.

Đồng thời, AR 15 bắn đầu nã 1 phát đạn, khiến 1 viên đạn...Làm từ Originium bắn ra, xuyên thủng 1 bên đầu gối của Jack, khiến cậu không đứng dậy được.

Núp dưới đống đổ nát và xác chết bị vụ nổ thiêu cháy.

M4A1 đứng dậy, tay trái1 khẩu pháo cầm tay , chuẩn bị phát 1 thứ ánh sáng xanh lá kì lạ.

***

***

Lập tức, khẩu pháo ấy bắn 1 phát đạn với tốc độ và uy lực cực mạnh...Xuyên thủng vào ngực Jack 1 phát, làm cho ngực cậu có 1 cái lỗ to đùng thấy rõ.

Và...Từ cánh tay máy của Ump 45, cô mọc ra 1 lưỡi cưa không to những mà dài...Chặt đầu Jack...Người mà cô yêu...

Cái đầu của Jack nhanh chóng rơi xuống, tưởng chừng như cậu đã chết, nhưng cả bọn họ biết chắc rằng, nhiêu đây chẳng đủ để giết được cậu.

1 dòng điện từ màu xanh lam xuất hiện ngay vết cắt, nhanh chóng kết nối lại với cái đầu bị rơi xuống đất.

Không những thế, khi cái đầu của cậu vừa được gắn lại, vết cắt ấy nhanh chóng hồi phục bởi tế bào nano của bộ giáp tội đồ cậu sỡ hữu.

Vừa lấy lại được nhận thức, Jack liền nhìn Ump 45 và cả M4 đang chuẩn bị cho phát bắn tiếp theo, cậu liền nở 1 nụ cười và nói.

"Chắc mọi người đều biết nhiêu đây không đủ đâu nhỉ ?" (Jack)

"Dĩ nhiên, vậy nên bọn này có cái này dành cho cậu đây." (M4A1)

Từ khẩu pháo M4A1 cầm trên tay trồi ra ngoài, xuất hiện 1 cuộn vải màu đỏ máu.

Khi vừa di chuyển đến tay phải của cô.

Nó lập tức chuyển đổi hình dạng, thành một ngọn giáo 2 lưỡi.

Và không gì khác hơn...M4A1 đang cầm ngọn giáo Longinus, ngọn giáo dùng để giết chúa Jesus và các The Order.

Nhìn thấy M4A1 cầm ngọn giáo trên tay, Jack nở 1 nụ cười nhẹ, nhưng đôi mắt đầu nỗi buồn chẳng ai hiểu được.

Các hợp chất lỏng màu đen dần dần bao bọc quanh người Jack, tạo thành...Bộ giáp sói đen, đồng nghĩa với việc...Cậu sẽ không nương tay với bọn họ.

2 lưỡi cưa trên tay cậu mọc ra ngoài, cùng với 4 cái đuôi đều mọc những lưỡi dao sắc bén, ánh mắt chỉ có mỗi 1 màu đỏ máu...

Chuẩn bị...Cho 1 trận chiến sống còn

Hết chương

_________________

Ok, không cần phải dài dòng...Bài nhạc mà tác sẽ chọn để làm cái kết đó chính là...Akuma no ko.

***


***

Và chắc chắn, đây sẽ là cái kết mà tác không bao giờ thay đổi 🙂)))

Fun Fact 1 chút:

Có ai còn nhớ cậu bé bán báo mà kiếp trước mà Jack đã gặp trước khi tự sát không ?

Cậu bé ấy chính là tổ tiên sau này của cái cậu bé bán hàng rong mà chương này tác đã đề cập đấy.

Và còn nhiều dụng ý mà tác đã viết trong chuyện nữa, cứ mò mẫn cho ra đi, vì đấy có thể liên quan đến tương lai của truyện đấy 🙂)
 
(Vẫn Còn Edit Lại) The Pain Of Wolf
Chương 85 : Nhiệm vụ đột nhập : Azur lane (1) (NEW)


Xin lỗi mấy bác nhé, do viết Lore của thế giới nó có hơi mất thời gian, nên tác để lỡ trễ 1 ngày, nhưng mà ko sao, chương này sẽ có khá nhiều bất ngờ, cho mấy bác thưởng thức (Có lẽ vậy)

_____________

Pov Blade Wolf

Mẹ nó thật chứ ?

Vừa lặn dưới đại dương được có mấy phút, thế mà cả người bắt đầu cảm thấy lạnh cóng hết cả người rồi.

Mà chưa kể, cơ thể này còn là cơ thể nhân tạo, thế quái nào lại cảm nhận được đến mức này thế ?

Phải chăng...Cái cơ thể này nhạy cảm đến mức, không khác gì cơ thể của 1 con chó ngoài đời thật ư ?

Khốn nạn thật, không biết cái con mẹ ấy đã tạo ra cái cơ thể ấy bằng cách nào nữa.

Nếu biết cách, có thể tôi sẽ đi vào trở lại The Beach được như trước.

Mà thôi, tạm thời dẹp ba cái suy nghĩ ấy đi, vì giờ tôi đang có 1 nhiệm vụ khá đặc biệt đây.

Và nếu đêm nay, tôi mà thất bại...Chắc chắn...Thằng Jack chó chết ấy, sẽ trừ đi số Socola của tôi mất.

Vừa lặn từ dưới đáy biển sâu, nhảy lên trên 1 mỏn đá gần bờ biển, tôi nhìn xung quanh, kiểm tra xem có con tàu trinh sáy nào không ?

Nhưng sau lưng tôi chỉ là 1 màu đen kịt, với chút ánh đèn nhỏ nhoi từ mấy con tàu tuần tra.

Tôi chắc chắn rằng bản thân chưa bị phát hiện.

Nên việc đột nhập vào nơi đây đã an toàn.

Bất ngờ, nhưng cũng chẳng đến mức tôi phải giật bắn mình.

1 hình ảnh 3 chiều hiện ra trước mặt.

Hiện ngay trước mắt tôi, đó là hình ảnh của 1 gã đàn ông tóc bạc phơ, mặc trên người bộ đồ như mấy kẻ mà tôi hiểu là "Cao bồi".

Trên tay không ngừng đùa nghịch khẩu súng lục ổ xoay, đang quay trên từng đầu ngón tay không ngừng.

"Hello, chuyến du lịch dưới đại dương ổn thỏa chứ ?

Có vui như những gì ngươi nghĩ không ?" (Ocelot)

Ocelot cười khẩy mấy tiếng, khi mấy viên đạn ông ta vừa búng lên trên, rơi xuống trúng vào ổ đạn của khẩu súng.

" Có cái éo ấy !!

Mày nên cẩn thận lời nói của mày đi, thằng con người thấp hèn kia." (Blade Wolf)

Tôi gằn giọng, phẫn nộ đáp lại 1 cách cọc cằn trước mặt Ocelot.

Nhưng có lẽ, đối với Ocelot, ông ta chẳng thèm để tâm đến lời của tôi, 1 con chó luôn đi theo thằng Jack ấy không khác gì thú nuôi.

" Thì sao chứ ?

Cái cách nói của tao ảnh hưởng đến phẩm giá của mày, 1 con chó phải kè kè theo chủ nhân à ?" (Ocelot)

"Mày..." ( Blade Wolf)

"Tao đã nghe Tổng tư lệnh giải thích về thời đại trước rồi.

Cái cách bọn mày nô lệ con người, cái cách mà bọn bay ghìm chặt sự tự do của bọn tao." (Ocelot)

"Thì sẽ không có chuyện, tao sẽ tôn trọng 1 kẻ đã nô lệ con người cả." (Ocelot)

Tôi im lặng, vì tôi chẳng biết nói gì, dù cho tôi sở hữu cả 1 trí khôn có thể áp đảo bất kì ai.

Tuy vậy, tôi vẫn chẳng thể đáp trả lại, vì những lời của Ocelot nói quá chuẩn, và đúng vào chính bản chất, mà chủng tộc tôi đã gây ra cho bọn chúng.

"...Mà thôi, tạm thời gác chuyện đó sang 1 bên đi, tao chẳng muốn làm cái nhiệm vụ này mãi đâu." (Blade Wolf)

"Mày đúng, nên mày hoàn thành lẹ đi.

Vì mấy lon đồ ăn cho chó gần hết hạn rồi đấy." (Ocelot)

Tôi cai cú , nghiễn răng ken két trước câu cà khịa của Ocelot, nhưng Tôi lại chẳng thể biết làm gì hơn, ngoài việc chờ đợi thông tin nhiệm vụ mà Ocelot giao cho.

"Ok, bây giờ chúng ta nên vào vấn đề chính." (Ocelot)

"Hiện giờ, mày đang ở trên 1 hòn đảo, nằm dưới sự kiểm soát của 1 tổ chức Hải quân liên minh Azur lane.

" (Ocelot)

"Nhiệm vụ của mày là đột nhập vào đó, lấy cắp 1 số thông tin, liên quan đến cuộc ngoại giao hợp tác giữa KCCO và Azur Lane." (Ocelot)

"Tuy nhiên, mày vẫn phải kiếm thêm 1 số thông tin tối mật khác, chẳng hạn là nguồn gốc của cái nhà trẻ, nằm trong căn cứ hải quân này.

Tại sao Azur Lane lại xây nên cái nhà trẻ ấy ?" (Ocelot)

"Đợi đã ?

Tao tưởng nhiệm vụ của tao...Là phá hủy 1 số cơ sở hạ tầng ở nơi đây chứ ?" (Blade Wolf)

" Tao không biết, đây là nhiệm vụ mà Tổng tư lệnh dặn tao nói với mày." (Ocelot)

"Thêm nữa, đơn vị quân tình báo tại căn cứ chúng ta đã được cử đi làm nhiệm vụ hết rồi, và chỉ có mày là ăn không ngồi rồi.

Nên mày đáng được cử để đi làm nhiệm vụ này." (Ocelot)

"Này !?

Chẳng phải vai trò của mày cũng là lính tình báo hay sao, thế éo nào nhiệm vụ này lại đổ sang tao thế này ??" ( Blade Wolf)

"Ta đúng hơn là Trưởng bộ phận tình báo, nên nhiệm vụ của ta chỉ là điều khiển cho mấy con chuột của ta, hoàn thành nhiệm vụ 1 cách trơn tru nhất." (Ocelot)

"Vậy thôi, nếu có gì đặc biệt thì liên lạc với tao.

Giờ tao đi bảo quản 2 bé cưng của tao đây." (Ocelot)

Dứt câu, Ocelot đã ngắt liên lạc, kèm với đó là hình ảnh 3 chiều cũng biến mất trước mặt tôi.

Tôi chán nản, đành phải thực hiện cái nhiệm vụ mà hắn cho là dở hơi, chẳng xứng đáng để 1 The Order như hắn phải đụng tay đến.

Nhưng với cái tình cảnh hiện tại như thế này, tôi buộc phải làm theo.

Vì nếu không, tôi chẳng còn có Socola để ăn.

Với lực nhảy cực mạnh từ 4 chi, tôi đã nhảy xa đến 1 bờ đá của hòn đảo ấy.

Nhưng tôi không ngu gì, tiến thẳng đến 1 cách lộ liễu.

Nên tôi đã phải chạy sâu vào cánh rừng.

Tìm vị trí cao và quan sát rộng, để tôi có thể hiểu được quy luật an ninh của nó.

Tưởng rằng nhiệm vụ này chỉ mất mấy tiếng thôi.

Nhưng tôi không ngờ, phải mất cả 1 đêm để hiểu được cái quy luật an ninh rắc rối ấy.

Và lúc ấy trời cũng đã sáng, nên tôi đã tạm thời dạo quanh trong rừng, tìm hoa quả, hoặc mấy con gì đó để ăn, rồi tìm chổ nghỉ ngơi, chờ đến khuya rồi tiến vào.

cũng hên, vì tôi có tận 2 cái đuôi dài thòng lòng ở sau, nên việc nhóm lửa, tự nướng cho mình 1 con thỏ để ăn qua ngày.

Sẳn luôn, tôi sẽ giải thích về cách hoạt động an ninh của khu vực này.

Nói thật...Nếu nhìn sơ qua, thì các hoạt động an ninh, hướng và vị trí lính gác kiểm tra.

Đều không có lấy 1 trật tự rõ ràng.

Và rất khó để xác định 1 cách chuẩn xác được.

Nhưng, không có nghĩa là không có sơ hở.

Vì tôi dành cả 1 đêm quan sát, không phải là để ngắm sao.

Vì, hướng những ánh đèn canh gác chiếu qua, hướng mà lính gác liên tục di chuyển để tuần tra...giống như là đang chơi chữ vậy.

Chính xác hơn, quy tắc của nó giống là 1 dạng chơi chữ của nước Nhật, với chủ đề là thời gian.

Và luật lệ đó là 491016.

Đều là những câu chơi chữ ở tháng 7.

4 là ngày của quả lê.

梨の日

9 là ngày để khóc.

泣く日

10 là ngày của món Natto

納豆の日

16 là ngày cầu vồng

虹の日

Và đều có đặc điển chung ở cuối câu là chữ.

日, nghĩa là chủ nhật.

Thế nên, tôi có thể đoán được quy tắc ấy.

Vậy nên, tôi chỉ việc dựa vào đó, lợi dụng lúc mà bọn chúng chưa "Viết" xong chữ tiếp theo, chạy mem theo các khu vực hẹp, khuất tầm để đi vào là được.

Và vào đúng gần 4h45 sáng, khi mà tất cả mọi hoạt động ngoài an ninh gần như lắng xuống.

Vào ngay cái lúc dãy an ninh số 16 bắt đầu, tôi đã bắt đầu chạy thẳng vào phía sau căn cứ.

Dùng sức mạnh từ cơ thể này, tôi nhảy qua hàng loạt các hàng rào kẽm gay, những bức tường cao đến tận 10m như cơm bữa.

Mà cũng phải, giới hạn nhảy cao của cơ thể này là tận 500m mà, nên nhiêu đây có nhằm nhò gì ?

Nói là chạy liền, nhưng mà những nơi tôi chạy vào cùng lắm chỉ là các con đường tối, nhỏ, không lấy 1 chút ánh sáng chiếu qua.

Hoặc đôi khi là trốn trong bụi rậm, để qua mặt đám lính gác xunh quanh.

Cũng may, vì đôi mắt cơ thể này có thể nhìn xuyên đêm, cũng như việc cơ thể tôi đều được sơn 1 lớp màu đen, nên việc trà trộn vào bóng tối ngày càng dễ hơn.

Chưa kể, móng vuốt của tôi còn giúp tôi chạy trên tường nữa.

Chẳng khác gì những kẻ được gọi là Ninja trong mấy bộ phim tôi hay coi.

Vừa từ mái nhà của 1 tòa nhà nào đấy, tôi cuối cùng cũng tới được khu vực tổng bộ của căn cứ này.

Trèo lên mái nhà của khu vực tổng bộ, tôi bắt đầu sử dụng 1 phương pháp mà có lẽ rất hiệu quả đối với tôi.

Đó là di chuyển lên trên sân thượng, chui qua hệ thống thông gió của khu tổng bộ.

Từ đó, đột nhập vào bên trong để lấy những dữ liệu liên quan đến nhiệm vụ chết tiệt này.

Nghe thì có vẻ hơi ảo, vì điều đấy chỉ có thể có trong mấy bộ phim, nhưng mà với cái cơ thể của 1 con chó, chui tọt vào bên trong đường ống thông gío nhỏ hẹp, cũng dễ đấy chứ.

Vừa nghĩ ra cách thì tôi liền thực hiện ngay.

Khi tôi từ nhìn thấy lỗ thông gió, tôi đã dùng 2 lưỡi dao dưới chân, nhè nhàng và chậm rãi, cắt cái nắp thông gió thành 1 lỗ tròn mà tiến vào bên trong.

Vừa bước vào bên trong, tôi đã cảm nhận được cái độ chật hẹp, mà không gian bên trong cái ống thông gió này mang lại, nhưng cũng để cho tôi có vài khoảng không gian, đủ để cựa quậy 2 cái chân sau và cái đuôi của tôi.

Tôi có gắng đi nhè nhẹ, chậm rãi nhất có thể, những vẫn phải giữ nguyên tốc độ trường nhanh nhất có thể, để có thể di chuyển được đến khu vực cần đến.

Đó là khu vực chứa đựng dữ liệu của hải cảng.

Hay nói ngắn gọn...Đó là phòng làm việc của Đô đốc nơi đây.

Nhưng, trước khi bắt đầu di chuyển đến, tôi đã lẻn đột nhập vào phòng điện của khu tổng bộ này, để sẳn trong đó vào vi mạch điều khiển từ xa, nhằm dùng nó để đánh lạc hướng.

Sau đó mới bắt đầu di chuyển đến phòng Đô đốc

Nhưng, vấn đề ở chổ, các đường ống thông gió này, không thật sự lắp đặt ở mọi phía, mà chỉ lắp đặt ở hành lang thôi.

Chưa kể, vì đây là lần đầu tiên tôi tới, nên tôi cũng chẳng rành về đường lối nơi này cho lắm.

Thêm nữa, điều còn làm tôi khó chịu hơn.

Đó là đập vào mũi tôi, là cả 1 đống mùi hỗn hợp, thổi ập vào mặt tôi, vừa thối vừa thơm đủ kiểu.

Nếu không muốn nói, là chỉ cần ngửi chút thôi, tôi sẽ vô tình hắt xì luôn rồi.

Đang mãi bò ở bên trong, vừa suy nghĩ lối nào là lối dẫn đến phòng Đô đốc.

Khi tôi vừa di chuyển đến sát mấy cái khe hở của ống thông gió...Tôi đã bắt gặp 1 hình bóng, dù chưa từng đối mặt trước tiếp.

Nhưng vẫn nhận ra được bằng ký ức của thằng Jack.

Bộ quân phục trắng ấy, cái đôi tai thú ấy, ngoại hình không khác gì người chị quá cố tên Atago của hắn.

Không ai khác...Đó chính là Takao.

Mà đợi đã !?

Sao giờ này rồi mà cô ta còn chưa ngủ ?

Sao vẫn còn đi quanh hành lang thế này ?

À mà đúng rồi, hình như cô ta là thư ký của Đô đốc ở nơi đây mà, nên việc cô ta vẫn còn thức, để đi làm việc là chuyện hiển nhiên.

Vã lại, trên tay cô ta còn là sấp tài liệu...

...Đúng rồi, nếu cô ta là thư kí của đô đốc, và còn đang thức đêm để làm việc, thì chắc chắn rằng, cô ta biết được vị trí căn phòng ấy ở đâu rồi.

Ngay lập tức, Tôi liền tiết ra từ trên lưng tôi 1 thứ chất lỏng đen và nhầy nhụa.

Và chưa đến 1 giây, nó đã sinh ra 1 con Dwaft Gekko mini, chỉ nhỏ bằng mặt ngón tay cái.

Tôi bắt đầu điều khiển và kết nối liên kết với nó.

Cho đến khi Takao di chuyển qua, thì tôi điều khiển nó nhảy xuống dưới, từ từ lén lút đi sau lưng cô ta.

Càng đi theo sau, tôi lại càng cảm thấy...Cái hành lang này nó hơi bị...Dài nhỉ ?

Hay là do bên trong tôi...Đang quá nóng vội, hoàn thành cái nhiệm vụ này nhanh chóng hơn chăng ?

Nhưng mà đấy không phải là điều mà tôi thật sự tập trung nghĩ tới, mà là....Việc...Nhìn con chị của tên Jack ấy...Từ dưới lên...Cũng đã thật đấy chứ.

Cái đường cong căng mịn, giấu sau lớp váy trắng ấy, và cả làn da trắng nỏn nà, được giấu sau đôi quần tất ấy...Ôi...Nghĩ thôi là đã thấy...Ngọt nước rồi.

Tính ra, thằng Jack cũng có phức lắm, mới có mấy con chị như thế này.

Thế mà thằng đó lại chẳng biết hưởng, như mấy thằng main harem trong mấy bộ phim tôi hay coi.

Tuy nhiên, khi tôi chẳng giữ mãi cái suy nghĩ được lâu, tôi đang vội vàng, điều khiển nó núp sau 1 góc tường, trước khi....Cái con ả mặc đồ hầu gái, với quả đồi to bất thường ấy phát hiện ra được.

"Ồ, ra là cô Takao, cô vẫn còn thức khuya à ?" (???)

Con ả mặc bộ đồ hầu gái tiến đến chổ của Takao, 2 tay thì cầm 1 cái mâm nhỏ, trông có vẻ là mâm trà và kèm với đó là 1 nụ cười nhẹ.

"Chào cô Belfast, mà cô cũng vẫn còn thức khuya à ?" (Takao)

"À không thưa cô Takao, thực ra tôi có ngủ, nhưng đến 4h sáng là đã dậy, để chuẩn bị mọi thứ ." (Belfast)

" Vậy à, mà cô cầm mâm trà đưa cho ai thế ?

Hình như vẫn còn có người thức nữa à ?" (Takao)

"Vâng, và người đó cô có lẽ cũng nắm rõ rồi mà nhỉ ?" ( Belfast)

" Ờ nhỉ !?

Tôi quên là đô đốc vẫn còn thức để làm việc nữa, cảm ơn cô vì đã chu đáo như thế " (Takao)

"Đây vốn chỉ là bổn phận của 1 hầu gái thôi, thưa cô Takao." (Belfast)

Vừa nói, cô ta cuối nhẹ đầu, như rằng thể hiện 1 sự tôn trọng nào đó trước mặt con chị của tên Jack.

Kèm theo vẫn là nụ cười nhẹ ấy vẫn giữ nguyên trên khuông mặt đầy sự điềm tĩnh ấy.

"À đúng rồi, sẳn tiện là tôi định đi đến phòng của Đô đốc luôn, nên cô hãy đưa tôi mâm trà nhé, còn cô thì đi nghỉ ngơi đi." (Takao)

"Cô Takao, tôi nghĩ điều này là không cần thiết đâu ạ.

Đây là bổn phận của hầu gái, nên tôi..." (Belfast)

"Không sao đâu, tôi chỉ tiện đường đưa thôi.

Mà cô cũng nên nghỉ ngơi đi, dù gì cô không nên làm quá sức bản thân." (Takao)

"..Thôi được rồi, cảm ơn cô đang quan tâm tôi như thế." (Belfast)

"Có gì đâu, dù gì chúng ta đều là đồng nghiệp với nhau mà...Nếu như mục đích của chúng ta không trái ngược nhau." (Takao)

Nói rồi, nụ cười của Takao dường như hạ nhẹ xuống, vẫn giữ nguyên nụ cười ấy trên môi...Nhưng là 1 nụ cười đầy sự ẩn ý.

Con ả hầu gái Belfast cũng vậy, nụ cười của cô ta cũng không khác gì con chị của thằng chó ấy là bao, nhưng cái sự điềm tĩnh ấy...Nó dường như lấn át cái nụ cười nghi ngờ của Takao.

Vào theo như tôi đoán...Là trong cái hải cảng này...Có lục đục nội bộ ư ??

Chà, thú vị đấy.

Thế là cái nhiệm vụ này không phải là tôi tham gia vô ích rồi.

"Đúng vậy, mà cô cũng biết nội bộ dạo gần đây như thế nào mà nhỉ, thật khó mà biết được mục đích thật sự của mỗi người." (Belfast)

"Đúng vậy....À mà thôi, cô đi đi, để tôi mang mâm trà này vào phòng của Đô đốc luôn." (Takao)

"Ồ vâng, của cô đây.

Xin lỗi vì đã làm đình trệ công việc của cô." (Belfast)

Dứt câu, con ả Belfast ấy giao mâm trà trên tay cho con ả Takao, rồi cuối nhẹ đầu mà rời đi, và ngay lúc ấy, tôi cũng giấu mình kỹ lại, đề phòng con ả ấy phát hiện ra được tôi.

Cho đến khi, con ả hầu gái ấy khuất khỏi tầm mắt tôi, thì khi tôi định ló đầu, lén lút đi theo Takao.

Thì chính bản thân tôi...Nói là bất ngờ cũng không hẳn cho lắm.

Đó là...Cô ta đặt mâm trà xuống sàn, sau đó rút từ trong túi ra là 1 cái que gỗ kì lạ, dùng nó đút vào trong ấm trà rồi lấy ra nhanh.

Takao nhìn chằm chằm vào cây que cầm trên tay, và rồi...Cái màu vốn là màu gỗ của cây que ấy...Dần dần hóa thành 1 màu đen.

Dù nhìn thấy sự chuyển biến bất thường của cây que, nhưng khuông mặt của ả ta chẳng có lấy biểu cảm hoảng hốt hay gì, mà chỉ là sự bình tĩnh đến lạ thường.

Thay vì vứt nó đi, cô ta lại đút cây que lại vào trong túi áo, rồi lại cầm mâm trà và sấp hồ sơ được đặt trên đó, tiếp tục di chuyển.

Còn tôi, tôi vẫn điều khiển con Dwaft Gekko theo sau lưng cô ta, không chỉ là thu nhập tin tức cho cái nhiệm vụ chết dẫm này.

Mà còn muốn tìm kiếm xem, còn điều gì thú vị hơn ở cái hải cảng này, đủ để thu hút chính bản thân tôi nữa không ?

5 phút sao, kể từ lúc tôi liên kết thần kinh với con Dawft Gekko ấy để bám theo cô ta.

Cuối cùng, tôi cũng đã đến được nơi tôi cần đến, phòng của Đô đốc của cái hải cảng này.

Khi Takao vừa đóng cửa bước vào,tôi đã chạy kịp vào bên trong, trước khi con ả ấy đóng cánh cửa lại.

Cùng với đó, do con Dwaft Gekko này có kích thước rất là nhỏ, kèm với đó là di chuyển chẳng để lại động tĩnh gì, nên tôi dường như chẳng bị phát hiện ra.

Vừa chạy đến 1 cái kệ sách và núp vào, tôi liền giấu mình giữa những chồng sách chất hàng đống.

Vừa kịp lúc Takao bưng mâm trà trên tay, tiến đến vị trí...Của người nắm giữ quyền lực tại nơi đây...

Đô đốc của Azur Lane...Ờm...Nói sao nhỉ...Hơi trẻ hơn ta nghĩ nhiều.

Vì hiện ngay trước mắt tôi...Đó chỉ là 1 tên con người bình thường...Nhìn trông đúng là trẻ thật....Nhưng theo ước tính chiều dài của xương và biến đổi giữa các tế bào da...tên này đã được 35 tuổi rồi.

Chưa kể, hắn sỡ hữu 1 mái tóc màu nâu nhạt bình dị, nhưng đôi mắt màu đen tuyền, lại tạo ra 1 sức hút khó cưỡng nào đó, nếu có ai nhìn vào đôi mắt ấy.

Hừm...Tôi nghĩ đây có thể tính là 1 điểm về sự đẹp trai của tên đô đốc này.

Kế tiếp, dù mang hình dáng mảnh khảnh, không khác gì 1 chàng thiếu niên mới bước vào tuổi 20, nhưng cơ bắp lại rất chắc chắn và cực kì khỏe, thể hiện rõ nhất là qua từng lớp áo của bộ quân phục, đang nỗi lên dù khó mà thấy được.

***

( Thật ra, đây ko phải là art do tác vẽ, mà là của bác @NguynLThinPhc gửi cho tác, khi tác đang bí ý tưởng tạo hình Đô đốc ở động Horny.

Và tiện thể...Bác ấy cũng như tác, cũng viết truyện dark....Và....Lí do vì sao tác nói vậy...Mấy bác cũng hiểu rồi mà nhỉ :>)

***

Khi tên đô đốc ấy vừa ngước đầu lên, cô ta cũng đã đặt mâm trà lên bàn làm việc của tên đô đốc ấy, kèm với đó là 1 nụ cười thân thiện đến bình thường.

" Đô đốc Jeremy , tài liệu anh nhờ tôi làm, tôi đã đem đến rồi đây" (Takao)

"Cảm ơn cô....À mà...Tớ có nên gọi ' Cậu' cho thân thuộc được không nhỉ ?" (Jeremy)

Tên đô đốc ấy khi nhìn vào Takao, thì nở 1 nụ cười khổ, như rằng bản thân hắn đang cảm thấy khó chịu điều gì đó.

Còn Takao, cô ta thở dài chán nản 1 hơi rõ dài.

Và tôi cá chắc rằng, khi cô ta nhìn vào cái nụ cười khổ ấy của hắn, thì cô ta còn chán nản hơn nữa.

"Đô đốc này, chúng ta hiện giờ đang làm việc, không nên để những mối quan hệ ngoài lề xen vào." (Takao)

"Thôi nào, hiện giờ đây đâu phải là giờ hành chính đâu ?" (Jeremy)

"Chưa kể, đây chỉ là khoảng thời gian tớ tự tăng ca thôi, nên xét ra, đây là thời gian cá nhân thôi mà." (Jeremy)

"..." (Takao)

"Thôi nào...Cậu có thể đừng im lặng như thế không ?

Dù gì tớ và cậu đều học chung trường hải quân với nhau mà.." (Jeremy)

"...Được rồi, cậu muốn sao cũng được, miễn là đừng để điều đó ảnh hưởng đến công việc là được." (Takao)

"Ok bạn hiền !!" (Jeremy)

Ngay lập tức, tên đô đốc Jeremy liền nở 1 nụ cười tươi hẳn lên, còn Takao khi nhìn vào cái vẻ mặt đầy tự nhiên, vui vẻ đến ngu ngốc ấy, đã phải thở dài rõ chán nản.

Còn tôi ư ?...Chẳng biết nói sao nữa, vì nhìn qua cái biểu cảm ấy thôi, tôi dám chắc rằng tên là rõ là 1 tên ngốc, dù hiện tại chưa để lộ điểm nào thể hiện cái sự ngu ngốc của hắn cả.

"Mà thôi, tớ có mang những dữ liệu cậu nhờ tớ kiểm tra ở bến cảng đây." (Takao)

"Cảm ơn cậu, làm phiền cậu nhiều rồi." (Jeremy)

"Tớ vốn là thư kí của cậu, nên cậu đừng có ái ngại về chuyện này cả." ( Takao)

"Tớ biết, nhưng...Dù gì 2 chúng ta thân vốn đã lâu, thế mà tự dưng thay đổi cách xưng hô, và còn ra lệnh làm việc...Thấy nó hơi sao sao ấy ?" (Jeremy)

"Trời ạ !?

Cậu đã làm việc ở đây nhiều năm rồi hả Jeremy ?

Đã 5-6 năm rồi đấy !?" (Takao)

"Thật là...Chẳng hiểu thế nào mà 1 tên ngốc như cậu, lại có thể leo lên hàng ngũ của những đô đốc của Azur Lane thế không biết ?" (Takao)

"...Cậu...Đang giận tớ đấy à ?" (Jeremy)

"Giận ?

Cũng không hẳn, chỉ là...Tớ thấy chán trước cái độ ngốc và ngây thơ của cậu thôi." (Takao)

Cô ta vừa nói, vừa khoang 2 tay lại, thể hiện rõ ràng sự chán nản của chính thằng bạn của cô ta.

Còn tên đó..Chỉ biết đưa 1 bên tay, gãi đầu và cười trừ.

" Cho...Cho tớ xin lỗi nhé...Vì vẫn khiến cậu cảm thấy phiền phức vì tớ.." ( Jeremy)

" Cậu không cần cảm thấy bản thân có lỗi đâu.

Vì ở nhà tớ có 1 thằng em trai cũng ngốc như cậu nên quen rồi." ( Takao)

" Khoang!!

Em trai á....À đúng rồi, có lần Atago có nói với tớ về những thành viên trong gia đình cậu rồi." (Takao)

"Đúng..

Và 1 năm trước, cậu cũng đã thấy mấy đứa em tớ đến đây, để chữa trị cho đứa em thứ của 2 chị em bọn tớ đấy." (Takao)

" Ừ, tớ đã thấy 3 đứa em cậu qua cửa kính hành lang trung tâm bệnh viện,...Và tớ phải công nhận...Em trai cậu...khá là "kinh dị" lúc đến đây đấy." ( Jeremy)

"Yep...Đến tớ cũng như cậu vậy...Cũng sốc toàn tập luôn ấy chứ." (Takao)

"Mà...Hồi ấy...Cậu rất là lo cho em trai của mình lắm nhỉ ?" (Jeremy)

"Dĩ nhiên, em trai tớ đến đây thay vì thăm tớ, lại mang trên mình 1 đống thương tích khủng khiếp, làm sao tớ không lo lắng được ?" (Takao)

"Nhưng...Người lo lắng duy nhất không phải mỗi mình tớ...Mà còn có Atago nữa.

Chị ấy luôn là người lo lắng gì gia đình nhất, và luôn quan tâm mọi người xung quanh nhiều nhất." (Takao)

"Cậu nói đúng...Tính cậu ấy vốn vậy mà...Nhưng...Ước gì...Chúng ta có thể biết được tin tức của cậu ấy...Dù chỉ 1 chút thôi." (Jeremy)

Bất ngờ, khi thằng đô đốc Jeremy ấy vừa nhắc đến tên chị gái quá cố ấy, thì cả cái không gian bên trong căn phòng trở nên trầm lặng đến lạ thường.

Và...1 nỗi buồn nào đó...Bắt đầu lộ ra từ ánh mắt của cả 2.

1 nỗi trầm từ mà ta khó mà có thể giải thích theo lý thuyết của con người được.

Mà có giải thuyết theo kiểu sinh học, cũng chẳng hiểu được gì cả.

Nhưng...1 điều mà tôi chắc chắn rằng, 2 bọn nó đều đang lo lắng, không biết Atago ở đâu, kể cảtinhf trạng của cô ta.

Vì hiện giờ, vì điều kiện thông tin liên lạc với bên ngoài cực kì hạn chế, nên việc 2 đứa nó chẳng thể biết được phần lớn những chuyện đang xảy ra ở bên ngoài.

Kể cả việc...Con chị Atago ấy...Đã chết rồi.

Chà, tự dưng làm tôi nhớ lại, ước gì vào lúc ấy, tôi có thể chứng kiển cảnh tượng cơ thể của cô ta bị xé rách làm đôi ngay trước mắt.

Vì điều đó làm tôi nhớ lại thời đại của tôi, cái khoảng khắc ấy, cái khoảng khắc mà lúc đám sâu bọ ấy cố gắng vùng vẫy khỏi tôi, từng kẻ từng kẻ 1 đều bị tôi dùng chính cây búa của mình đập nát thành những miếng thịt bằm.

(Tác: Dụng ý của tác về thân phận thật đấy, đoán xem đây là thần nào ? :>)

À, hay là lúc này, tôi thử ló đầu ra ngoài, tiết lộ cho 2 bọn nó biết, con ả ấy đã chết luôn rồi không nhỉ ?

Sẽ khá là thú vị, khi chứng kiến cái vẻ mặt thảm hại ấy đấy.

Nhưng mà thôi, giờ phải tìm cách nào để đuổi 2 đứa này ra khỏi phòng đã, thì tôi mới có thể truy cập dữ liệu của tên đô đốc ngu ngốc ấy, để lấy dữ liệu rồi trốn về mới được.

"À Takao này, hình như nãy giờ cậu bưng mâm trà này lên đây à ?" (Jeremy)

"Hửm ?

Chẳng lẽ...Từ nãy tới giờ, cậu không để ý tớ bưng mâm trà này từ lúc bước vào đây à ?" (Takao)

"À không !

Chỉ là...Bình thường việc này chỉ có Belfast làm thôi, mà tự dưng hôm nay cậu lại đem lên, tớ thấy hơi ngạc nhiên thôi." (Jeremy)

"Chỉ là tớ đi ngang qua cô ấy, và vì cổ cũng định đi đến đưa cậu, nên tớ thuận tay mang luôn thôi." (Takao)

"Thế à !

Vậy thì cảm ơn cậu nhé, cậu đúng là chu đáo thật đấy." (Jeremy)

"Dĩ nhiên, nếu không, làm sao tớ có thể quản tên Đô đốc ngốc nghếch như cậu được ?" (Takao)

"Mà thôi, để tớ rót ly trà cho cậu uống, để lâu chắc nó cũng nguội rồi." (Jeremy)

"Thôi khỏi, cảm ơn vì sự khách sáo của cậu...À mà uống xong rồi có bị gì, thì cậu đưa tớ tiền nhé ?" (Takao)

"Tại sao thế ?" (Jeremy)

"Trong trà ấy có độc, nên là cậu uống rồi mà có chết, tớ còn giữ chút tiền để mua quan tài cho cậu." (Takao)

Dứt lời, tên đô đốc Jeremy vừa kê miệng trà gần ngay môi, đã giật bắn cả mình, đếm cái mức mà hắn xém chút nữa, làm rơi cả ly trà xuống quần.

Còn tôi thì phải phì cười trước cái biểu cảm của hắn.

Còn Takao ấ ?

Dù cô ta vừa nãy đúng là có nói đùa thật...Nhưng cái vẻ mặt của cô ta lại vẫn giữ được sự nghiêm túc đến khác thường, cứ như thể việc mâm trà ấy có độc, như là 1 điều gì đó quá quen thuộc với cô ta rồi.

"Trà...Trà có độc ư ??" (Jeremy)

"Đúng vậy, lúc mà tớ cầm mâm trà lên, thì thấy hành động của Belfast khá khả nghi, nên tớ đã kiểm tra thử.

Đây là bằng chứng đây, cậu xem đi." (Takao)

Takao liền đưa tay vào trong túi, lấy ra cái que gỗ mà cô ta vừa dùng để chấm vào ly trà hồi nãy cho tên Jeremy cầm.

Hắn cầm lấy cái que mà đưa gần sát vào mắt, ngắm nghía đủ hướng, cứ như thể là 1 đứa trẻ, vừa tìm được 1 món đồ chơi lại vậy.

"Takao...Cây que này..."

" Gỗ từ cây dừa nhiệt đới nhiễm phóng xạ AT-127, tại Zanzibar Land, 1 loại gỗ có tính chất gần giống như quỳ tím, sẽ đổi màu tùy theo từng loại chất hóa học." (Takao)

"Và các chất hóa học ấy...Đều là những loại độc chuyên dùng để ám sát trong quân đội." (Takao)

"Độc...Độc ư ?...Takao...Cậu vừa nói...Mâm trà này là cậu có từ Belfast...Chẳng lẽ..." (Jeremy)

"Đúng như cậu đang nghĩ, trong ấm trà của Belfast có độc." (Takao)

Câu nói ấy của cô ta vừa thốt ra, đã khiến cho đồng tử của tên đô đốc ngu ngốc ấy thu lại, chẳng khác gì 1 đứa thảm hại, vừa giật mình đi vì thứ mà hắn đã tin tưởng nay đã sụp đổ hoàn toàn.

"Chẳng...Lẽ lẽ cô ấy...Muốn giết tớ ư ?

Nhưng mà...Tại sao chứ ?

Chẳng phải...Cô ấy...Không...Không thể nào là cô ấy được Takao..Chắc chắn là có sự nhầm lẫn.." (Jeremy)

Tên Jeremy thẩn thờ, đứng dậy với khuông mặt dường như, tràn đầy mồ hôi không ngừng.

"Jeremy này...Cậu...Bình tĩnh lại đi..." (Takao)

"Làm sao mà tớ bình tĩnh được hả Takao !?

Khi mà người mà tớ coi là chị gái....Thế quái nào lại muốn ám sát tớ chứ ???" (Jeremy)

"Cái tên ngốc này, cậu có thể bình tĩnh được không ?

Tớ có nói là Belfast đã phản bội cậu đâu ??" (Takao)

Câu nói ấy, cứ như là 1 tiếng chuông...À không, đúng hơn là 1 hy vòng nào đó cho cái lòng tin của hắn, vừa mới bị đá xuống 1 cái hố sâu, thì túm được 1 sợi dây mỏng manh, như với trúng hy vọng nhỏ nhoi từ câu nói ấy.

"Cậu....Nói gì cơ ?" (Jeremy)

"Thật ra...Tớ cũng không chắc, rằng Belfast có phản bội chúng ta không, nhưng mà tớ chỉ dựa vào 1 số suy đoán của bản thân, để liệt cô ấy khỏi danh sách tình nghi thôi." (Takao)

"...Cậu có thể giải thích rõ hơn không ?" (Jeremy)

"Đó là vì...chất độc trong ly trà này, đặt tính của nó chính là bằng chứng." (Takao)

" Đặc tính của chất độc ?" (Jeremy)

"Đúng vậy, chất độc này là Bentaminizen, là 1 loại độc được lấy từ da của 1 con cốc độc ở Amazon.

Và độc con cốc này xếp thứ 3 trong số những loại độc mạnh nhất thế giới." (Takao)

"Và loại độc này đã được kết hợp với 1 số hợp chất hóa học như Anken, Monoxin.

Nhằm tăng khả năng, cũng như thời gian gây tử vong nhanh hơn." (Takao)

"Thế...Nó có liên quan gì đến việc loại độc này có trong ấm trà ?" (Jeremy)

"Có lẽ cậu không biết, loại độc này có 2 điểm yếu khi đem bỏ vào chất lỏng." (Takao)

"Đầu tiên, đó là để dùng, phải để loại độc này ở dạng viên thì nó mới phát huy tác dụng, và khi bỏ vào và tan ra, sẽ để lại trên mặt nước là 1 vài vết như vết dầu loãng." (Takao)

Takao cầm trên tay cây que gỗ thử độc hồi nãy,đúc vào trong ấm trà, liên tục ngọ nguậy và khuấy bên trong, chỉ để lấy ra....1 hạt nhỏ như hạt cát, có màu cam trong ấm trà.

"Thứ 2, đó là nhiệt độ tan của loại độc này." (Takao)

"Bình thường, loại độc này cần nhiệt độ sôi là 125 độ để có thể tan chảy được.

Tuy nhiên, trong ấm trà này, nếu tính từ lúc nấu nước xong, cũng chỉ ở mức 75 độ." (Takao)

"Nếu Belfast thật sự muốn hạ độc cậu, thì cô ấy phải tăng nhiệt độ trà lên để cho viên thuốc tan ra, không để lại giấu vết." (Takao)

"Còn đằng này, cô ấy chỉ làm ở mức 75 độ, vì để chiều theo ý cậu là không thích uống trà quá nóng." (Takao)

"Vã lại, với 1 con người cẩn thận và thông minh đến sắc xảo.

Sẽ không có chuyện, cô ấy sẽ để lại dấu vết dầu loãng trên mặt trà đâu." (Takao)

...

...

...Wao, đó là những gì tôi đã thốt ra trong tiềm thức, khi nhìn và nghe thấy những lý luận và dẫn chứng đến sắc xảo của con ả Takao ấy.

Nếu không muốn nói...Cô ta cực kì thông minh, có khi còn hơn thằng Jack ấy, với khả năng quan sát và suy luận hợp lí.

À mà thật ra, cái này tôi vốn biết tỏng rồi.

Nhưng điều mà tôi không ngờ, cô ta lại có thể giải ra được câu trả lời mà t nghĩ ra 1 cách nhanh chóng, chỉ với vài bước chân như thế.

Vượt qua sự kì vọng của tôi về trí thông minh của lũ nô bộc ấy.

Xem ra, cô ta không phải là dạng có thể đối phó đơn giản được rồi...Nhưng, có thể là 1 điều tốt, vì lâu rồi không có ai đủ khiến tôi phải ấn tượng như thế bao giờ cả.

"Cậu nói đúng...Nếu vậy...Belfast đang bị ai đó vu oan, đúng không ?" (Jeremy)

"Chính xác là thế, theo tớ đoán, có thể là có 1 ai đó đã ở cùng căn tin với Belfast, và lén lút bỏ thuốc độc vào ấm trà để hạ độc cậu." (Takao)

" Nhưng....vào giờ này rồi mà còn ai thức nữa ?

Chưa kể, vì chỉ có Belfast có đặc quyền sỡ hữu khóa phòng bếp, nên khó mà có thể đột nhập vào và bỏ vào ấm trà được ?" (Jeremy)

" Cái này tớ chẳng rõ nữa ?

Vì nếu có vụ copy chìa khóa, thì thật là phi lí, khi mà nơi đây không có 1 cái tiệm làm chìa khóa nào cả ?" ( Takao)

"Nhưng, có 1 điều tớ có thể chắc chắn, đó là tên đó có ý định mượn tay Belfast để ám sát cậu, nhưng hắn khá là nóng vội việc đó, nên đã quên mất điều cơ bản của viên thuốc độc này rồi." (Takao)

"Thế...Cậu nghĩ xem...Đó có thể là ai được." (Jeremy)

"Hmmm...Thật sự thật khó mà lần ra....Nhưng điều mà tớ nghi hoặc nhất...Đó có thể là sát thủ từ KCCO chăng..." (Takao)

"KCCO ?

Chẳng lẽ...Chuyện đó nó có liên quan đến... ??" (Jeremy)

"Đúng, đó có thể là vì xin đặc quyền của Azur Lane chúng ta, được kiểm soát 1 vài đường biển ở Ấn độ dương, và cậu đã không đồng ý khoảng đó." (Takao)

"Dĩ nhiên, hiện tại đang lệnh cấm lên các loại tàu vận chuyển vũ khí, lẫn việc cung cấp lương thực tại vùng biển đó, do đang có những cuộc xung đột về đường biển của Ấn độ và Autralia." (Jerremy)

"Và hiện tại, đấy còn là lệnh cấm của chính quyền WU, nếu tớ đồng ý, chắc chắn hội đồng quản trị sẽ gây khó khăn lên hải cảng này." (Jeremy)

"Cậu nói đúng, và tớ nhớ tên ấy có tỏa ra có chút khó chịu với tớ, khi mà tớ đã không đồng ý điều khoảng vận chuyển ấy." (Jeremy)

"Nhưng....Dù vậy, cậu cũng đã đồng ý với những điều khoảng về việc vận chuyển bằng đường biển Đại tây dương, chưa kể còn cung cấp thêm đoàn hộ tống nữa...Nên việc ám sát cậu...Thấy nó hơi sai sai cái gì ấy." (Takao)

"....Nếu vậy...Rốt cuộc...Kẻ muốn ám sát tớ là aI ?

Hắn muốn cái gì từ cái chết của tớ cơ chứ ?" (Jeremy)

Tên đô đốc ấy, lộ rõ 1 khuông mặt gần như để lộ cả đống dấu chấm hỏi, nhìn thẳng vào Takao như để tìm câu trả lời.

Tuy cậy, có vẻ như đến cả cô ta giờ cũng phải bó tay, chỉ có thể đưa 1 tay đặt nhẹ lên căm, nhắm mắt suy nghĩ về chính cái câu hỏi mà chính cô ta và thằng đô đốc ấy đã hỏi.

...

...Mà thôi, kệ mẹ câu trả lời bọn nó đang tìm, nãy giờ núp trong ống thông gió, hóng drama cũng lâu rồi, giờ phải làm bọn chúng mất tập trung, để lấy cái dữ liệu trong máy tính đó mới được.

Chứ nếu để càng lâu, thì trời sẽ sáng, và tôi sẽ bị kẹt lại trong cái ống thông gió này đến sáng mai mất.

...

...

Hình như...Có cái gì đó...Tôi vừa cảm nhận được...1 thứ gì đó...Âm thầm...Lặng lẽ...Tiếng bước đi này...Đang ở ngay bên ngoài....Ống thống gió...

....Tôi...Cảm nhận được....À không...Đúng hơn là quen thuộc ấy chứ...

...

...

Lập tức, ngay khi tôi vừa ngắt kết nối con Dwaft Gekko, tôi đã rút lấy lưỡi cưa gắn trên lưng bằng đuôi, và dùng nó cắt 1 phần ống thông gió, để thoát khỏi...Nhát chém từ 1 cái lưỡi hái.

*VỤT*

Khi tôi vừa chạm đất ở hành lanh, cùng lúc với việc, cả 1 đoạn ống thông gió, đã bị cắt thành 1 đoạn lớn, gần bằng với cơ thể của tôi mà rơi xuống, vang lên 1 tiếng động đến chói tay.

Tôi thủ thế, chĩa lưỡi cưa vào kẻ trước mặt, chuẩn bị thế tấn công, khi bản thân đã bị phát hiện hoàn toàn.

Trước mặt tôi, đó là 1 con ả...Có 1 cơ thể chỉ toàn là máy móc, mặc trên mình 1 cái váy trắng và mỏng, cầm trên tay 1 cây lưỡi hái, to quá cỡ vóc dáng của cô ta.

Cô ta còn có 1 mái tóc trắng, được cắt ngang với phần cổ, 1 bên mắt phải bị 1 thiết bị che đi, để lộ 1 bên mắt trái, sỡ hữu 1 màu nâu...Đầy vô cảm, và lạnh nhạt...

...Không khác gì 1 con rối cả.

***

***

Cô ta tiến đến, nhìn tôi bằng 1 ánh mắt đầy thân thuộc...Và tôi cũng vậy, dù rằng những gì đôi mắt tôi thể hiện ra, chỉ là 1 ánh sáng đỏ đầy sát khí.

Và rồi...Cô ta đã nói 1 câu nói...Mà tôi dám chắc chắn...Về thân phận của cô ta.

"Đã lâu con không gặp người...Thưa cha..." (???)

...

...

Cô ta...Là 1 Nyto...
 
(Vẫn Còn Edit Lại) The Pain Of Wolf
Chương 86: Nhiệm vụ đột nhập (2): Trốn chạy


Pov Blade Wolf

[Tại sao...Tại sao nó lại ở đây ?

Tại sao nó vẫn còn hoạt động, sao hàng thiên niên kỉ cơ chứ ?]

Đó là tất cả những câu hỏi, mà chính bản thân tôi đang tự suy nghĩ, cũng như đang ép buộc mình, phải giải nó cho bằng được.

Tuy nhiên, với cái lượng thông tin...Ngoài việc con Nyto ấy đang đứng trước mặt tôi, tôi chẳng thể nào suy nghĩ ra được câu trả lời thỏa đáng.

"Ngươi...Đã tỉnh dậy từ lúc nào ??

Phải chăng...Chỉ có một mình ngươi hay sao ?" (Blade Wolf)

Khi tôi cất tiếng, con Nyto với bộ trang phục trắng ấy chỉ im lặng.

Nó nhìn thẳng vào tôi...À, đúng hơn là nhìn vào cái cơ thể...Không còn như xưa nữa.

Dù sao, nó nhìn cũng không lâu lắm, và phải mất 15,345 s

"Người nghĩ...Con sẽ bỏ mặc lại các chị em của chúng con...Như cái cách người đã bỏ chúng con lại ư ??" (Nyto)

"Ta thì lại nghĩ...Ngươi thì lại có đấy ?

Như cái cách, bọn bay đã phản bội lại những kẻ sinh ra mày, để đi theo đám sâu bọ ấy." (Blade Wolf)

Dù tôi không có phần má, nhưng tôi cố nở một nụ cười nhếch mép nhất có thể, chỉ với mục đích khinh miệt con ả búp bê ấy trước mặt.

Và đúng như tôi nghĩ, khuông mặt con ả đó, không lộ ra một cái cảm xúc nào cả.

Đúng như một con búp bê, sở hữu một vẻ đẹp tuyệt trần, nhưng lại không có tồn tại 1 chút cảm xúc nào.

" Điều mà con làm không hẳn gọi là phản bội.

Chỉ là bọn con chỉ đi đúng những con đường, từ đáp án của 1 thuật toán, mà chúng con phải đi theo thôi." (Nyto)

"Nếu nói rõ hơn, thì theo một thuật ngữ con người thường hay gọi, đó là...' Để được sống' " (Nyto)

"Và đúng như những gì...Con...Và các chị em đã tính toán...Nhờ "Cha"...Nên chúng con vẫn còn tồn tại đến ngày hôm nay."

Hửm !?

Con ả nói cái gì thế ?

Tôi là người đã khởi động lại bọn chúng ?

Chà, chắc là lâu rồi bọn này mới hoạt động lại, nên mấy cái vi mạch, lẫn cấu trúc bên trong bọn nó hư đến mức quên luôn...

...

...

...Đợi đã...

Con Nyto kia vừa nói gì cơ ??...Ch...Ch..."

Cha" ư ?

Có cái gì đó sai sai.

Nếu con ả ấy nói vậy...Lẽ nào...Một kẻ nào đó...Đã khởi động lại đám Nyto ư ??

Phải chăng, Kẻ đó đã phát hiện ra trụ sở Obelisk...Không, không thể như thế được !!?

Theo tính toán của tôi và những kẻ nằm trong dự án đó.

Không thể nào có chuyện...Bọn Nyto sẽ được khởi động lại...Không một con người nào.

Có thể khởi động được đám Nyto cả !!

Vậy...Thế quái nào bọn chúng đã khởi động lại được ?...Làm sao...Bọn chúng vẫn nhớ được ký ức ?

Dù cho đã bị bọn tôi khống chế...?

Phải chăng...Nội gián....Đúng rồi !!

Chắc chắn, trong những kẻ nằm trong dự án ấy...Chắc chắn là có nội gián ?

Và hắn ta vẫn còn sống sau ngần ấy thời gian ấy.

Nhưng...kẻ nào...Kẻ nào lại muốn giúp bọn sâu bọ ấy nỗi dậy chứ ??

Nhưng...Kẻ đó là ai ?Amaterasu, Khonsu, Eros, Hermit ??

Hoặc là...Loki ?

*VÚT*

Mẹ nó thật !

Vừa nghĩ đến nó , thì cái lưỡi hái của con ả Nyto ấy, bất ngờ phóng thẳng vào trước mặt tôi mà xoay không ngừng, sẳn sàng cắt tôi ra làm 2.

Cũng may, tôi vẫn còn nhận thức tình hình hiện tại, nên né được phát ném ấy.

Để đáp trả lại, khi vừa né xong, tôi liền đáp trả lại nó bằng 3 cái phi tiêu gắn bên bắp chân phóng đến.

Ả ta nhanh chóng chụp được, và nghiên đầu đi, né nhát dao còn lại chuẩn bị găm vào đầu ả ta.

Tuy nhiên, trước khi ả ta kịp phản ứng lại, tôi đã chớp lấy thời cơ lập tức.

Cả 2 đôi chân tôi lao đến, với tốc độ có thể gọi là nhanh nhất, lao đến ả ta.

Khi chỉ còn cách ả ta được vài bước, tôi nhảy lên, xoay người một cú, cùng với lưỡi cưa gắn với đuôi tôi, đang xoay không ngừng.

Trước khi lưỡi cưa ấy chém từ trên đầu xuống.

Con ả Nyto ấy cầm 2 con dao găm của tôi, đặt chéo với nhau, chặn được nhát cưa ấy.

Vì lưỡi dao và cả lưỡi cưa, đều cùng làm chung một nguyên liệu với bộ giáp Xác Thánh, chưa kể, với kĩ thuật của cô ta.

Thì việc chặn được lưỡi cưa là không có gì khó cả.

Những tia lửa của 3 thứ vũ khí không ngừng bắn lên do va chạm vào nhau.

Cùng với đó, con mắt màu xám đầy lạnh lẽo ấy, vô cảm nhìn tôi, mà chẳng để lộ một chút gì gọi là run sợ cả.

"Trải qua ngần ấy năm, trình độ của Người đã tụt xuống rồi ư ?

Thật sự khiến con rất là ngạc nhiên." (Nyto)

"Tao mong, là lời nói của mày là sự thật đấy, con chó cái." (Blade Wolf)

Tôi vừa nói, vừa nghiến răng liên tục, vì cảm thấy khó chịu, trước cái câu nói, mà con ả Nyto cố tỏ ra, bản thân ả có chút khôi hài, hoặc một điều gì đó, để biểu lộ cảm xúc ra.

Tuy nhiên, 2 bọn tôi cũng chẳng ở tư thế giằng co này được lâu.

Vì ngay từ phía sau, tôi cảm nhận được cây lưỡi hái của con ả Nyto đang bay từ phía sau lưng, chuẩn bị tấn công tôi từ phía sau.

Tôi liền dùng 2 chân dưới, đá thẳng vào 2 cánh tay của ả ta, sẳn luôn lấy đà nhảy lên trên trần, tránh được nhát lưỡi hái ấy.

Vừa chạm lên mặt trần nhà, móng vuốt của chân tôi bám lên, đủ để tôi có thể di chuyển thuận lợi hơn.

Thay vì phóng cây lưỡi hái to đùng như hồi nãy, ả ta cầm trên tay 2 con dao găm của tôi, dùng một lực cực mạnh để phóng thẳng vào tôi.

Nhanh chóng, tôi dùng đuôi của mình, kịp thời quấn chặt lại, chụp được cả 2 con dao.

Nói thật, nếu lực ném của con ả ấy, nhỉnh hơn hỏa lực của 1 khẩu AWM.

Thì không ngoài dự đoán, tôi chắc chắn sẽ bị 2 con dao ấy găm vào đầu mất.

Đôi mắt màu đỏ rực của tôi nhìn từ trên xuống vào con ả Nyto, không ngừng bắt đầu phân tích các nước đi, bước di chuyển, để chuẩn bị cho đòn tấn công kế tiếp.

Còn con chó cái ấy, nhìn thì tưởng rằng con ả đấy sẽ không đề phòng gì.

Nhất là khi thấy cơ thể tôi đã không còn như xưa.

Nhưng, tôi vẫn chắc chắn 1 điều rằng, ả ta không thể không đề phòng 1 The Order, là kẻ đã từng là người đã tạo ra chúng, là người đã...

"Người còn đang nghĩ, con vẫn còn là con kiến dưới chân của ngài sao ?

'Cha' của chúng con ?" (Nyto)

"Cái...Cái gì ??" (Blade Wolf)

Nếu khuông mặt của tôi không phải là của một con chó.

Chắc chắn, cái biểu cảm ngạc nhiên của tôi sẽ lộ ra trước con mắt đầy khinh miệt của ả ta.

Mà thôi, đây không phải lúc tôi phải quan tâm những điều đó nữa.

Bản thân tôi không còn như xưa, nên không thể không cảnh giác được...Đợi đã !

...Có cái gì đó...Ở sau...

*ĐOÀNG !!*

...Lưng ?!!

Bất giác, một phát đạn vang ầm lên, đến mức, tôi còn nghe thấy cơn gió bị cắt thanh ra làm đôi.

4 cái chân theo phản xạ mà nhảy dựng lên, lộn người lại xuống đất, dùng tiếng mấy con dao còn lại phóng thẳng vào nơi viên đạn ấy bắn từ phía đằng sau.

Và bất ngờ thay, không như tôi nghĩ, rằng sau lưng tôi sẽ là một ả Nyto khác cũng xuất hiện ở đây.

Thì trước mắt tôi, đó là một con người...

...À không, với cái bộ quân phục cổ, có từ tận thế kỉ 16-17 ấy, cùng với tóc mái che đi một bên mắt trái, để lại đôi mắt màu xanh lục, đi theo đó là nụ cười có phần ngạo nghễ, cầm trên tay một khẩu Contender đang bốc khói từ phát bắn ban nãy.

Hình như...Khuông mặt này...Tôi có gặp qua đâu đây thì phải....

Đúng rồi, cái đống hồ sơ thằng Jack ấy đưa cho mình, hồ sơ về 1 số nữ hạm trong đây.

Ít ra, nó còn đỡ hơn con chó mê súng lục kia, còn biết để tâm đến cấp d...ĐM, nhầm.

"Ái chà, xem chúng ta có gì ở đây này ?" (???)

Con ả ấy đưa nòng khẩu Contender vẫn còn nóng, gạc nhẹ phần tóc mái che bên mắt phải đi, một khẩu còn lại bên tay phải vừa nạp đạn song, thì chĩa về phía tôi.

Đề phòng, tôi bí mật liếc nhẹ ra đằng sau.

Và...Nyto trắng không hề tấn công tôi và cô ta liền.

Trừ việc, cái giọng cung kính, trầm lặng ấy lại cất lên.

Như cái hồi, đám Nyto chúng nó còn phục vụ cho tôi vậy.

"Thưa quý cô, tại sao cô còn ở đây.

Đáng lẽ vào giờ này vẫn chưa đến giờ..." ( Nyto)

" Nah, chẳng lẽ tôi phải nằm trên chiếc giường êm, để mặt cô chật vật với chú 'Cún' con này sao ?

Tôi sẽ không để lỡ một cuộc vui nào đâu." (???)

Cái tiếng cười khì khì ấy làm tôi phát bực lên, vì cái sự ngạo mạn của con ả nữ hạm ấy, không xứng để dùng nụ cười ấy.

Mà phải là...Tao !

Kệ mẹ con Nyto đằng sao.

Điều tôi cần làm ngay lúc này, là phải đập nát cái sự kiêu ngạo trên khuôn mặt cô ta.

Và để đập nát cái mặt đó.

Tôi liền chạy về phía trước, rút sẳn lưỡi cưa, chuẩn bị làm một đòn chém dọc vào mặt con ả ấy.

Cũng chỉ cách tôi có mấy bước chân, nên tôi mau chóng áp sát đến, nhảy lên cách tường bên phải làm điểm tựa, phi thẳng vào con ả ấy, chuẩn bị...Đợi đã !

Ả ta...

Chỉ vừa nghiên người sang...Một bên...Né được ư !?

Chính sự bất ngờ ấy, bản thân tôi đã để lộ sơ hở...Mà đến trước giờ, trừ cái biến số trong đầu thằng đó, thì tôi không thể nghĩ trước được.

Vừa né được nhát chém của lưỡi cưa.

Con ả nữ hạm ấy thừa cơ, nắm và quấn lấy một trong mấy cái đuôi của tôi.

Ngay lập tức.

Tôi có thể nhận ra, giờ đây cơ thể thôi thành một cái *Blackjack.

Có điều, trái "Black Jack"này...Đang bị quất tung qua tung lại cái hành lang này.

Từng miếng gạch, những ô xi măng lộ ra bởi cú quật của ả nữ hạm này bằng người tôi.

Không khác gì mấy cây chùi xích, thay vì đập người, thì dỡ nhà để thi công.

Tôi thì không sao, vì tôi có "Hệ thống ức chế cơn đau"như bộ đồ của thằng Jack.

Cũng như cái cơ thể này, trừ Originium ra thì chẳng có gì có thể làm đau hay giết tôi cả, nên nhiêu đấy chẳng xi nhê gì.

Nhưng...Cứ như thế, thì kiểu gì con Nyto phía sau cũng chụp lấy thời cơ để khử tôi mất.

Nên, lợi dục lực quán tính, tôi cuộn người lại, lợi dụng lực quất của con ả ấy.

Mà tôi tự va mình, tông thẳng vào cửa sổ bên ngoài.

Trước khi để con ả ấy ý thức được mục đích của tôi.

Thì 4 cái móng vuốt đã nhanh chóng găm vào tường, bám lấy thật chặt, đủ để tôi không bị rơi xuống khỏi toà nhà này.

Cũng như...Đủ để lôi con ả ấy cút ra khỏi cái hành lang ấy !

*Choang !! *

Hai tấm cửa sổ lần lượt vỡ toang, trồi ra từ bên ngoài không gì khác hơn là tôi, và con ả nữ hạm đang cố nắm chặt lấy cái đuôi của tôi để không phải bị rơi xuống đất.

Còn tôi thì ở đó, cười thầm vì nhìn cái cách cô ta đang cố khống chế lại cái đuôi của tôi trong khi bản thân còn phải vật lộn, không bị ném văng dưới đất.

Nụ cười thầm còn chứa đựng sự thoả mãn, vì vừa đá văng đi cái sự ngạo mạn ban đầu của cô ta.

Không thể ở mãi tình trạng thế này được, một tay cầm khẩu Contender của cô ta tiếp tục bắn thêm một phát đạn nữa.

Dù vậy, viên đạn đó thật sự chẳng thể phá vỡ được lớp giáp đen này.

Từ con mắt phải vừa thấy 2 viên đạn trong thoáng chốc bị đánh văng khỏi người tôi.

Có vẻ cô ta đã nhận ra, hai khẩu súng cổ lổ sĩ ấy, chẳng là gì so với cơ thể bền bỉ này.

"Chà, vậy ra nhiêu đây vẫn chưa là gì nhỉ ?

Vậy còn cái này thì sao ??"

Sự đắc chí bộc lộ rõ trong lời nói của cô ta.Vừa dứt lời, ả ta lần lượt ném thật mạnh 2 khẩu súng ấy vào người tôi.

Một luồn ánh sáng xanh kì lạ, bất ngờ hiện lên trên lòng bàn tay của cô, với những khối lục phương nhỏ kết nối lại với nhau, tạo hình thành một khẩu pháo ...Có hình dáng khá...Kì lạ.

Đó là 1 cây pháo, có cấu tạo na ná như pháo cầm tay của Nhật.

Tuy nhiên, nòng của nó lại là...Một đường sân bay của chiến hạm, và dưới cái đường sân bay đó, lại là...Nòng súng ?

Nhưng điều đáng ngạc nhiên hơn.

Kích thức cây pháo ấy khá lớn, vượt qua tiêu chuẩn của 1 khẩu pháo cầm tay.

Dài gần bằng chính cơ thể của ả ta...

À...Mà khoang !...

Cây pháo ấy...Triệu hồi từ tay của cô ta...Bằng...Wisdon cube ?

Chết mẹ !!

Trước khi bị ăn phát đạn bởi khẩu súng ấy, tôi liền ném con ả ấy ra, khiến cho con ả ấy bị ném văn lên trời khá cao.

Ngay khoảng khắc từ trên cao nhìn xuống ấy.

Vầng sáng bạc từ nòng súng, trở nên sáng người đến kì lạ giữa màn đêm.

Thứ ánh sáng ấy hướng thẳng vào tôi.

Người đang tìm cách, đối phó với thứ đang chuẩn bị xảy ra.

Và chỉ có thể dùng lưỡi cưa, quay mặt cưa hướng về phía trước.

*Đoàng !!*

Cuối cùng, cái khẩu súng to đùng ấy đã khai hoả.

Từ trong nòng, bắn ra một thứ viên đạn kì lạ.

Thật khó để xác định, cấu tạo của viên đạn ấy thuộc vật chất hay năng lượng.

Mà địt mẹ nó !!

Còn thời gian đâu mà suy nghĩ nữa !!

Viên đạn trong phút chốc tiến cận ngay sát mặt tôi.

Cái đuôi theo phản xạ, rút lưỡi cưa ra, hướng mặt cưa về phía trước chặn lại.

Để rồi, quả thật.

Nó đã thành công.

Tuy nhiên...

*UỲNH !!!!*

Sức công phá của viên đạn mà ả nữ hạm ấy bắn ra quá mạnh.

Dù không gây hư hại gì đến bộ giáp.

Khiến cả một vách tường lớn tôi đang bám bị phá huỷ hoàn toàn.

Còn tôi thì bị bắn văng ra, và bám tại một vách tường khác.

Từ phía trước mái nhà, con ả nữ hạm ấy vừa đáp xuống đất.

Nhìn thấy chiến tích của mình, giọng cười khẩy của cô ta cất lên.

"Ái chà chà.

Trông chú mày khá đấy nhỉ ?" (Ark royal)

Nụ cười ấy, cùng với cái cách cô ta cho tôi ăn một phát đạn ban nãy.

Không thể không khiến tôi điên tiết lên được.

Đương nhiên, trong đầu tôi đang có mong muốn, được xé xác cái miệng đểu ấy bằng lưỡi cưa này lắm rồi.

"Đủ để cưa banh cái mồm của mày ra làm đôi, để cho mày cười thoải mái hơn đấy.

Con đĩ." (Blade Wolf)

Chẳng hiểu vì sao, giờ đây cứ mỗi khi tôi cất lời trong lúc tức giận, thì cái giọng gầm gừ, không khác gì một con chó tự dưng cất theo.

Như một bản năng tự nhiên vậy.

Phải chăng ?

Tôi đã ở trong cơ thể này quá lâu, nên...Sinh ra cái bản năng này chăng ?

"Oh !!

Mày biết nói chuyện ư !?" ( Ark Royal)

Khuông mặt con ả ấy tự dưng trở nên ngạc nhiên đến lạ kì.

"Ý mày là sao ?

Có vấn đề gì à ?" (Blade Wolf)

"À không,Chỉ là...Lần đầu tiên ta thấy, bọn Desparado lắp thêm cho đám thú máy như mày thôi.

Chẳng có gì cả." (Ark)

Hửm !?

Desparado ư ?...Chẳng lẽ...Con ả ấy nghĩ rằng tôi là thú nuôi, của đám ảo tưởng hoá giống loài bọn ta chắc ?

...Thôi, thế thì càng tốt.

Ít nhất là đủ để che dấu thân thân phận cũng ổn hơn.

Vì ngay từ khi con ả nữ hạm bắn phát súng ấy, đã gây báo động quanh khu vực cái toà nhà này rồi.

Và còn đánh động cả người bên trong nữa, khiến cho việc bị tóm càng khả thi hơn.

Với khả năng của tôi hiện giờ, đối phó với một con ả nữ hạm, giờ đây cũng đã là vấn đề rồi.

Nếu không tính, sẽ có thêm cả một đội quân, lẫn một đám nữ hạm nào đó xuất hiện.

Nhất là con chị Takao của thằng Jack, bị con ả ấy tóm được.

Chưa cần phải khai làm gì, con ả ấy mà bới móc được thì chỉ có nước toang.

Và cái kế hoạch của chính tôi cũng đổ sông đổ bể.

"Sao thế !?

Bí đường rồi à cún con ?" (Ark Royal)

Lúc này, con ả nữ hạm ấy vẫn đứng trên mái nhà, vẫn đang cười khây khẩy, như thể coi tôi là thú nuôi của con ả đó vậy.

Nhìn thôi là thấy muốn điên tiết cả lên.

"Nếu thấy bí, mày có thể nhận ta làm chủ, thay vì đám Desparado ngoài kia, vẫn đang ngồi rung đùi, điều khiển chú mày như một con rối." (Ark Royal)

Ả ta vừa dứt lời, tôi liền đáp lại, cũng vẫn chất giọng ngông cuồng.

"Mày cũng vậy, chuẩn bị sẵn sàng khăn dậm chân đắp lên người đi.

Vì kiểu gì, tao cũng xé xác mày.

Lấy da của mày, làm thảm chùi chân của tao thôi.

Con nữ hạm chết tiệt." (Blade Wolf)

Con ả ấy vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt đó, nhưng khi tôi vừa dứt lời.

Đáp lại, chỉ là một cái thở dài.

"Sao cũng được.

Dù sao, ta chẳng mong đợi gì từ sản phẩm của Desparado cả.

Nhất là một con chó như mày." (Ark Royal)

Đoán được hành động tiếp theo của ả ta.

Tôi nhanh chóng lấy đà, phi thẳng về phía trước, như thể muốn vồ lấy cô ta.

*Đoàng !!*

Ả ta lại tiếp tục khai hoả thêm một phát súng nữa.

Nhưng lần này, tốc độ của nó còn nhanh hơn trước.

Dĩ nhiên, vì lần này...Tôi đang ở gần nòng phóng, cách tầm 2-3 bước mà.

Thấy nó nhanh mới là lạ.

Tuy vậy, đó lại là mục đích của tôi.

Tôi tiếp tục lộn người, thành 1 vòng.

Bằng cách đó, tôi đã né được viên đạn ấy, trước sự ngỡ ngàng của ả ta.

Có điều, tôi không có ý định dây dưa ả ta lâu, như hồi nãy tôi đã kể, càng đập ả ta, tôi càng dễ bị tóm.

Và ngay trước khi, sự ngỡ ngàng ấy thật sự lộ rõ trên khuông mặt.

Tôi đã dùng lưỡi cưa đang xoay những lưỡi dao nhỏ sắc bén trong sự điên cuồng, cắt "nhẹ" nhất có thể, vào viên đạn pháo ấy.

Vậy nên...Trong đạn pháo, có thuốc súng phải không ?

Vậy...Sẽ ra sau nếu tôi dùng cái cưa này cắt nó chứ ??

...

...Dĩ CMN nhiên là nó phải nổ rồi !!

Cái điều hiển nhiên này mà không biết thì xác định đấy là một đứa thiểu năng.

Và tôi....Đéo phải một tên thiểu năng !!!

Trong một khoảng khắc.

Đúng khoảng khắc duy nhất đó thôi, khi viên đạn pháo ấy phát nổ bởi nhát cắt ngọn lịm của lưỡi cưa này.

Viên đạn nó sẽ nổ, tạo ra áp lực lớn, đi kèm với thứ áp suất đơn thuần phân bổ đồng đều mỗi hướng...Tôi đã bay, bay rất nhanh.

Đủ nhanh, để vọt mặt khỏi con ả nữ hạm ấy, trước khi ả ta làm cái trò gì đấy để tóm được tôi.

Mà khoang !?

Làm cái mẹ gì con ả ấy có thể tóm được tôi cơ chứ ?

Ả có phải là nữ phi cơ đâu ?

Sao mà bay được.

Há há !!

Hiện giờ, tôi chỉ có thể bay được tầm 5-7s thôi, và trong khoảng thời gian ấy, tôi đang bay về hướng Nam, cụ thể là hướng gần với cái kho đựng vũ khí của đám hải quân tại đây.

Cụ thể, kiểu gì tôi cũng sẽ bị bại lộ bởi sự náo động ở trụ sở chính.

Nên kiểu gì bọn nó sẽ cử hàng đống lực lượng mà vây bắt tôi.

Nhất là một con chó chúng nghĩ là do Desparado cử đến.

Vậy nên, tôi cần phải phá cái kho vũ khí của bọn nó trước.

Đủ để gây náo động, tập trung cho việc bảo vệ kho vũ khí hơn truy bắt tôi.

Nhất là vũ khí Relic.

Thứ vũ khí bọn nó đã tự mình cất vào kho bất lâu nay.

Ờ thì, đúng là trong lịch sử của hậu thế chiến thứ 3.

Đã có "Hiệp ước hạn chế vũ khí Relic", được kí kết giữa các bên quân sự và các quốc gia.

Nhưng...Đó là hạn chế mà ?

Có phải cấm dùng đâu ?

Chưa kể, sau hiệp định ấy, chỉ với vài tháng khi tổ chức Azur Lane được thành lập, thì những chi nhánh thuộc tổ chức đã trở thành kho tồn chữ đa số vũ khí Relic của quân đội phần lớn các quốc gia khác rồi.

Nên, tôi chỉ cần kích hoạt 1 quả bom Copplase thôi, đủ để náo loạn cái cảng này rồi.

Bán kính phóng xạ lan toả tận 500m mà lại.

Nữ hạm thì không sao, vì đám đó có đề kháng với phóng xạ cao rồi.

Ít nhất cho đến thời điểm hiện tại.

Còn riêng đám hải quân thì ngược lại.

Kiểu gì bọn nó cũng phải chết lên chết xuống.

Dám chắc là với lượng phóng xạ trên, không sớm thì muộn, bọn loài người ấy sẽ trở thành Elid cấp 1 thôi.

Nhưng...Trong một thoáng chốc, tôi bắt đầu có cảm giác, 2 cái chân sau mình thoáng thoáng kiểu gì ấy nhỉ ?

Mọi khi đâu có như thế đâu ?

Thế rồi, tôi quay đầu nhìn ra sau.

Thì đã không thể giật mình hơn...Vì...Lớp giáp đen được bọc sau 2 chân sau của tôi...Nó đã biến mất !?

Giờ đây, trước mắt tôi, chỉ còn là những mảnh thép đen, còn vương lại trên 2 cái chân, chỉ còn là bó cơ thép.

Mẹ kiếp, cũng vì hồi nãy bật hệ thống ức chế cơn đau, nên tôi chẳng nhận ra thương tích mà tôi đã dính phải.

Nhưng, điều đáng lưu tâm hơn.

Làm thế nào viên đạn pháo ấy, có thể gây được thương tích lên đôi chân được ?

Cả cơ thể tôi đều làm từ Xác Thánh giáp, có phải loại thép rẻ tiền, đồng nát đâu cơ chứ ??

Hơn nữa, khi cô ta dùng cây pháo ấy, phát đạn đầu tôi dùng cưa chặn lại mà chẳng hề gì.

Thế quái nào...

Vậy làm, có khả năng là viên đạn pháo thứ 2.

Và viên đạn pháo ấy, là loại phá mảnh.

Bên trong nó, có thể là Originium.

Nhưng mà...Làm thế nào mà bọn nó biết Originium là điểm yếu chứ ?

À khoang, cái này thì có thể giải thích được.

Vì khả năng cao, điểm yếu của đám thủ lĩnh ở Desparado đã bị tuồng ra, nên việc vũ khí có Originium ra đời.

Tuy vậy, làm thế nào bọn chúng xác định được Originium ở đâu cơ chứ ?

Vì cái quặng này là loại quặng hiếm.

Hơn nữa, đó còn là máu của "The Last One" cơ mà ?

Phải chăng...Sự xuất hiện của con ả Nyto ấy ???

Kệ mẹ đi, giờ vọt đi trước đã, rồi tính sau tính.

Xong phi vụ này, thì lát nữa về thằng Jack cũng phải chia sẽ chút Nano lỏng từ bộ giáp để sửa chữa thôi.

Ngay lập tức, tôi nhanh chóng đám xuống vào một lùm cây.

Và ít ra, đáp xuống dưới cũng có hơi khó chịu.

Định chui ra ngoài, chuẩn bị chạy đến gần kho vũ khí.

Đôi tai tôi đã nghe thấy, hàng loạt bước chân, cùng với còi báo động, đang vang lên in ỏi, dần dần lan toả hết cái trụ sở này.

Chắc kèo luôn, sẽ không có chuyện tôi sẽ chạy thoát dể dàng như thế.

Tôi cần phải hành động nhanh lên, trước khi bọn lính canh bắt đầu chạy quanh cái hòn đảo này.

Còn về vụ lấy dữ liệu của máy tính thằng Đô đốc ấy thì từ từ tính sao, còn có một con Gekko bên trong đó núp sẵn đâu đó trong phòng rồi.

Chỉ cần trốn tạm đâu đó, điều khiển con Gekko ấy là xong thôi....

*Tạch tạch tạch tạch tạch tạch*

[Cái quái..?]

Đột ngột, từ sau lưng tôi xuất hiện những vệt sáng nhẹ và chớp nhoáng, phá nát cả mặt đường, lẫn bắn nát lên người tôi hàng loạt.

Tôi quay người lại, ngước nhìn lên trên, thì không khỏi ngỡ ngàng.

Vì trên trời, có tận 2-3 cái máy bay...

Không đúng, chẳng có máy bay tiêm kích nào lại có thể nhỏ đến mức 20-55 cm cả !!?

Chẳng lẽ, đó là máy bay tự hành ư ??

Đúng rồi, con ả nữ hạm ấy, với kiểu dáng của cây pháo có cái đầu nòng trên như một cái sân bay...Chắc chắn, mấy cái máy bay này là của ả ta, và ả ta là nữ hạm, thuộc lớp tàu sân bay !

Những cái máy bay ấy bắt đầu từ từ bay thấp xuống, không ngừng nã một rỗ đạn vào tôi.

Khác với quả pháo lần thứ 2 ấy, những viên đạn ấy không phải làm từ Originium, nên bọn chúng không thể làm gì được tôi.

Nhưng mà, việc bọn chúng không ngừng nã đạn vào, chẳng khác gì đang báo động đám lính gác ấy vị trí của tôi cả.

Không suy nghĩ lâu, tôi liền chạy thục mạng, cố gắng tăng tốc, cắt đuôi cho bằng được đám ruồi bọ phiền nhiễu ấy.

Nói là vậy, nhưng thật khó để cắt đuôi được bọn nó.

Càng chạy thì bọn nó càng dí chặt hơn trước.

Và cả loạt đạn bọn nó bắn ra còn ác liệt hơn trước.

Vì sự phiền phức trên, tôi đành phải bỏ qua việc hướng đến kho vũ khí.

Vì nếu đến đó thì cũng như không thôi.

Dù cho tôi có dùng dao, phóng nát mấy cái máy bay ấy, thì bọn ruồi nhặn ấy vẫn né được.

Tất cả những gì tôi có thể làm là chạy.

Chạy mãi, cắt đuôi cho bằng được mấy cái máy bay ấy.

Cũng vì thế, việc phá tan cái kho vũ khí, tạo một quả bom Copplase tại hải cảng này không thể thực hiện được.

"Này...Có cái gì ở trước thế ??"

Ở phía trước xa xa kia, có bóng dạng của một cái gì đó thì phải ?

Chưa kể, còn có giọng nói nam cũng vang ở phía trước nữa...Phải chăng...

Đúng rồi, đó là 1 tên lính, và bên cạnh hắn còn có 1 tên khác nữa.

Có lẽ, 2 tên đó đi chung với nhau để đi tuần xung quanh.

Và...Còn gì tuyệt vời hơn, khi mấy tên này có thứ tôi đang cần chứ ?

Tôi tự thưởng cho mình một nụ cười rộng đến cả quai hàm, nếu nhìn vào gương, thì có lẽ nụ cười của tôi lúc này rất là dị.

Nhưng...Cảm xúc của tôi lúc này ra sao, thì tôi chỉ cười theo cảm xúc thôi

Tôi lao vụt về phía trước.

Để rồi, bóng dáng của 2 tên lính mặc quân phục của lính thuỷ đánh bộ, vác ở sau lưng 2 khẩu súng trường mà tôi chẳng để ý đến.

Lập tức, trước khi một tên trong số chúng kịp nhận ra tôi đang tiến đến.

Tôi rút ngay con dao cất ở sau đùi, găm thẳng vào một tên phía trước.

Chỉ trong tíc tắc, lưỡi dao ấy đã găm thẳng vào ngực của một trong hai tên lính.

Lưỡi dao ấy găm rất là sâu, đúng như tính toán của tôi.

Đủ để găm nát trái tim của tên lính đó.

"M...Mark !?

Cái đéo gì th..."

Chưa kịp để tên còn lại kịp thốt hết câu.

Tôi "Nhân hậu", dùng lưỡi cưa của mình, cắt đôi người tên lính ấy thành 1 dọc, khiến cho máu bắn lên tứ tung, đi kèm với đó là ruột gan chầm chậm rơi xuống cùng với 2 phần cơ thể của hắn.

Tôi nhảy qua khe 2 phần cơ thể ấy, tiện "Đuôi", thò vào mấy cái túi đựng đạn của mấy tên đó.

Để lấy cái gì ư ?

Dĩ nhiên là lựu đạn và bom khói rồi.

Trước khi mấy cái máy bay ấy lại tiếp tục nã đạn thêm, tôi liền rút chốt cả 2 quả lựu đạn.

Tuy vậy, tôi chỉ canh đúng 1 khắc, rồi mới ném trái khói lên trời.

Vì lúc ấy, khói đã nhả ra khá nhiều, nên việc làm mù tầm nhìn mấy cái máy bay ấy sẽ dễ hơn.

Dĩ nhiên, tôi canh đâu phải lúc mấy cái máy bay phải vào làn khói cơ chứ ?

Ngay khi mấy cái máy bay ấy tiếp cận gần hơn, tôi liền ném tiếp những trái lựu đạn nổ còn lại.

Cùng lúc...Mấy cái máy bay ấy thật sự tiến vào làn khói của trái lựu đạn.

Và...1s...0s.

*BOMB !!*

Một vụ nổ khá lớn, vang uỳnh bên trong làn khói xám vốn đã mù mịt.

Nay lại càng vì màn đêm tối lúc này bao trùm lên bầu trời, khiến nó trở nên khó nhìn hơn.

Kế đến vụ nổ ấy, lần lượt là những mảnh máy bay nát tương do trái lựu đạn gây ra đang dần rơi xuống đất.

Nhưng ngay sau đó, chẳng hiểu bằng cách nào, những mảnh vụn máy bay ấy nhanh chóng tan biến dần, thành những hạt bụi li ti màu xanh lam.

Để rồi, biến mất vào hư không, như chưa hề tồn tại vậy.

Thôi kệ, phiền toái hiện giờ đã giải quyết xong rồi, giờ phải tìm cách nào đấy để trốn thôi.

Không thể đứng yên vào lúc này được.

Khoang...Hình như...Đoạn này nhìn quen quen thấy nhỉ ?

Cảm giác như...Tôi đã thấy trong đống dữ liệu đường đi, sao chép lại cả căn cứ này vậy...

Chờ đã.

Nghĩ lại thì thằng Ocelot ấy có nhờ mình làm thêm cái nhiệm vụ gì nhỉ ?

Đúng rồi, còn cái nhiệm vụ gì đấy liên quan đến đám trẻ trong đây nữa.

Nhưng mà...Nghĩ kĩ lại, làm quái gì cần phải đi đến cái khu vực nhà trẻ tại hải cảng này thế nhỉ ?

Vì về nguồn gốc cái nhà trẻ này, dù chưa đọc nguyên nhân vì sao xây nên, thì cái này ai ai cũng đều hiểu cả.

Kể từ sự kiện vào năm 2030 với cái tên "Vụ nổ Berlian" và sự kiện"Metro thất thủ" diễn ra, sự kiện ấy không chỉ biến bầu khí quyển phóng xạ gần như toàn thế giới.

Đến mức tổ chức quân đội thanh lọc và kiểm soát Di tích chẳng thể kiểm soát được.

Một bộ phận lớn những người dân nằm trong khu vực nhiễm lượng phóng xạ lớn, hoặc những khu vực có khả năng sẽ lây lan phóng xạ, bắt đầu trở nên mất kiểm soát.

Nhiều người đã cố gắng đi đường biển, vượt biên trái phép.

Hòng tìm đến một nơi an toàn hơn so với chính quê hương nay đã tàn lụi của bọn chúng.

Đến giờ vẫn vậy, những đợt người dân nước khác di cư bất hợp pháp sang các quốc gia dường như đã thành chuyện như cơm bữa, kể từ những năm 2050, sau thế chiến thứ ba.

Không chỉ các đơn vị hải quân, từng quốc gia kiểm soát vùng biên giới biển của chính họ.

Chính tổ chức Azur Lane cũng góp phần truy bắt, ngăn cản những đối tượng vượt biên trái phép trên đường biển.

Và trong đó có cả trẻ em nữa.

Nên cái nhà trẻ này ra đời luôn.

Chỉ để chăm mấy đứa nhóc không biết từ cái xó sỉnh nào chui ra tuốt lận biển.

Mà nghĩ kĩ lại, việc có một đứa trẻ trở thành một nữ hạm, như trong số hồ sơ trên.

Thì cũng đáng nghi thật, vì việc này mà lách qua bộ phận "Uỷ ban phòng chống và bảo vệ quyền lợi nhân đạo" thì càng kì lạ hơn.

Vì ngay từ đầu, trẻ em đã không thể được trở thành lính khi chưa đủ tuổi quy định rồi.

Chứ đừng nói đến chuyện một con nhóc trở thành một nữ hạm....

...

...Thôi, dù sao thằng đó cũng kêu mình làm, thì mình cũng phải làm cho trót.

Chưa kể, tôi đã nợ một người, mà cũng vì cái nợ này, gần như tôi phải nghe thằng đầu buồi ấy sai vặt đủ kiểu.

"The Orders always pay their debts"

Đấy chính là một câu nói, đại diện cho lòng tự tôn mà chủng tộc bọn tôi.

Ít nhất đã nợ một món nợ gì, dù cho kẻ đó có hèn hạ, sống dưới lòng bàn chân chúng tôi.

Dẫu vậy, đã nợ thứ gì, thì phải trả cho xứng đáng.

Và tôi, đã nợ một người...Thật sự, đã gần như hàng triệu năm, thật sự phải nợ ai đó.

Không phải thằng Jack,...Đó lại là...Một con đàn bà, người đã đẻ ra thằng chó đó.

...

___________________

15 phút sau.

Lúc này đã được 4h30.

Vẫn như lúc đầu, trà trộn vào ống thông gió của cái nhà trẻ để tránh bị đám nhân viên bên trong phát giác.

Vì dù là giữa đêm, nhưng với việc nơi đây đang nuôi một đám trẻ con.

Thì mấy mụ bảo mẫu, hay nhân viên trong nhà này đều dậy sớm như mấy bà mẹ.

Quần áo, bình sữa, đồ ăn, đồ chơi, sách học, truyện cổ tích bla bla bla...Nói chung, mấy mụ này dậy sớm thường làm đủ thức việc cả.

Nên tôi mà xuống liền, kiểu gì cũng bị tóm.

Bộ giáp tôi không có khả năng bẻ cong ánh sáng, nên có mơi mới có vụ tàng hình được.

Tiếp tục bò qua cái ống thông gió chật hẹp, với những đống bụi bên trong thì khỏi phải bàn.

Cũng hên, cơ thể tôi không có mũi.

Vì nếu không, chắc tôi sẽ bị ung thư phổi vì dính cái này...

À mà khoang...Tôi có phải là người đâu nhỉ ?

Nhưng mà, nghĩ lại thì...Giờ vào bên trong cái nhà trẻ này, để điều tra cái gì nhỉ ?

Xem thời gian biểu chăm sóc trẻ con chắc ?

Thường thì nơi có chứa nhiều dữ liệu, giấy tờ nhiều nhất thường đó là phòng hiệu trưởng.

Tuy vậy, đây không phải là trường mẫu giáo.

Đây là nhà trẻ.

Nên chẳng có cái phòng hiệu trưởng gì đâu.

Ít nhất, thì phòng...Ngân sách tài chính thì còn mai ra.

Vì nơi này có khá nhiều tài liệu, chủ yếu lưu trữ ngân sách chi tiêu sinh hoạt, vật dụng cho nơi này thôi.

Có khi, đây là nơi bọn nó tôi muốn tìm không chừng.

Nhưng nơi này bọn chúng cần gì...Thì tôi bó tay.

Chỉ cần qua đó, rồi liên lạc với thằng chó Ocelot đó là được thôi.

Đi mãi rồi gặp ngay cái ngõ cụt, vì phía trước là một cái cửa thông gió khác.

Tồi chầm chậm bò đến, nhìn qua cái khe nhỏ hẹp.

Căn phòng trước mắt tôi là một căn phòng tối, gần như nếu nhìn xung quanh, thì không rõ đấy là nơi quái nào.

Cho dù vậy, bằng cái luồng khí lạnh lẽo, đi kèm với những mùi tanh của thịt, cá sống, hổn hợp với mùi rau thơm ngấy.

Tôi có thể nhận ra ngay, đây là phòng nguyên liệu.

Mà không cần đến tầm nhìn hồng ngoại để nhận ra.

Nhẹ nhàng rút hết ốc vít khỏi cửa thông gió, trước khi nó kịp rơi xuống do rút hết ốc vít ra.

Tôi đã kịp dùng đuôi kẹp lấy, nên không gây ra tiếng động gì nhiều.

Tôi nhảy xổng ra ngoài.

Đập vào mắt tôi là những cái kệ chứa hàng đống nguyên liệu nấu ăn, gia vị...Bla bla.

Được đặt trong này để bảo quản và dự trữ lâu dài.

Tiến đến cánh cửa thoát ra khỏi cái chổ này, tôi định mở ra, nhưng trước khi dùng đuôi để mở chốt cửa.

Tôi chợt nhận ra...

...Giờ đi qua cái kiểu mẹ gì đây, khi bên trong, làm quái gì còn có ống thông gió nào nữa ??

Nghĩ lại thì, nến cứ đi băng băng kiểu này.

Kiểu gì cũng dễ bị phát hiện hơn cho coi.

Hơn nữa, cả một toán lính, và con ả nữ hạm ấy có thể vẫn còn ở bên ngoài săn lùng tôi.

Lỡ mà bị phát hiện trong này, thì một đám bọn nó mà ùa đến tóm lấy, nếu kèm thêm vũ khí có Originium...Thì ăn cám là cái chắc.

Còn nếu bị đứa nào đó phát hiện thì giết để bịt miệng, lại càng không thể.

Vì cấu trúc và khu vực của nhà trẻ không có chổ não giấu xác cả.

Thêm việc máu sẽ bắn lên nếu giết người, kiểu gì cũng sẽ bị phát hiện mau hơn thôi.

Mẹ nó thật !!

Còn làm xong cái chuyện đây nữa là hết việc, thế mà vào lại lúc này.

Trong khi tôi vừa bực bội, vừa phải suy nghĩ cách để lẻn ra bên ngoài nhưng không bị phát hiện.

Vô tình, đuôi tôi đụng phải cái thứ gì đó.

Ban đầu, sẽ chẳng có gì khi tôi nhìn ra sau xem cái thứ tôi vừa đụng là cái gì.

Tuy nhiên...Lần này thì khác.

Vì thứ tôi đang nhìn thấy sau lưng...Đó là...Một cái thùng cacton.

...

...

...Không...Không....Không....Không và không !!

Tôi chắc chắn, sẽ không làm cái trò con bò của thằng Ocelot và thằng Jack đó.

Chắc chắn, cái trò con bò ấy sẽ chẳng làm được cái gì cả.

Nó quá lố bịch, nó quá ngớ ngẩn.

Và nó quá phi Logic !!

Quá Phi L.O.G.I.C !!!

Nhiêu cái đám thực thể trong quá khứ trước kia đủ làm tôi bay hết chất xám trong đầu rồi, chứ đừng nói đến cái trò lố bịch này !!!

Chắc chắn...Tôi sẽ không...

...

...

...

30 minutes later..

...

...

...Ờmmmmmmm......Nói sao đây nhỉ ?

...Sau tầm mấy phút suy nghĩ đắng đo.

Nên nghiên về việc, giữ gìn tôn nghiêm của một chủng tộc thượng đẳng, hay làm cái trò ngu ngốc này để mau chóng được về...

Tôn nghiêm của một chủng tộc, một giống loại không thể đem ra để đùa.

Nó chính là tôn nghiêm, là lòng tự tôn không chỉ của một cá thể, mà là của một cộng đồng.

Đại diện cho danh dự của cả chủng tộc.

Nhưng...Nghĩ lại...Nếu làm mau...Thì không chỉ được nghỉ ngơi...Lại còn có một lượng socola...Đủ ăn cho 5 tháng...

Vậy nên...Yeah, mặc xác cái tôn nghiêm chủng tộc ấy .

Dù sao, cả đám gần như trừ tôi và đám còn lại trong Xác Thánh đều chết rồi còn đâu.

Giờ còn tôn với chả nghiêm gì để giữ nữa ?

Đã thế, xong vụ này rồi về, được ăn Socola còn sướng hơn.

Vậy nên...Tôi chọn cái trò tào lao này.

Trò của mấy thằng chó ấy hay dùng để lẩn trốn khỏi địch.

...Trốn trong thùng cacton...Đúng, tôi đã trốn trong thùng cacton.

Thật sự đấy !

Núp trong thùng cacton, tự biến mình thành một cái thùng cacton, vô tri vô giác.

Luồn lách giữa lòng địch...Với cái lớp cải trang đến mức ngu ngốc như thế này.

Và...Chẳng hiểu bằng 1 cái vẹo, hay cái logic củ lìn nào...Tôi đi luồn qua trước mắt mất cái camera hành lang ??

Mà lại không bị phát hiện thế này !??

Logic loài người năm 2061, nhìn thấy 1 cái thùng cacton chạy lông nhông giữa cái hành lang, kể cả bị Camera bắt gặp.

Cái mẹ nào lại không có báo động cơ chứ ???

Càng ngày...Tôi càng đếu hiểu, làm thế nào 2 thằng ấy có thể chơi cái trò này, mà lại không biết ngượng là thế nào ?

Nó vượt qua phạm trù logic trong đầu tôi cmn luôn rồi !!

...Dẹp đi, hiện tại tôi đang ở hàng lang tầng 2, và với dữ liệu tôi có thể quét và tính toán qua cấu trúc cơ bản của toà nhà.

Có thể xác định, phòng thu ngân cũng chỉ ở gần đây thôi.

Cụ thể, cách 2 cái phòng theo tôi tính toán thông qua đặc điểm, cấu trúc căn bản bên ngoài.

Là cuối phòng học và phòng ngủ của mấy đứa trẻ tại đây

Không có ai đi lại ở dãy hành lang này.

Còn căn phòng ấy cũng chỉ cách tôi gần vài bước chân thôi.

Kiểu gì cũng xong được cái phi vụ này.

*Cộc*

Chật !

Lại va phải tường nữa rồi.

Tầm nhìn qua cái khe thùng này nhỏ quá, tôi chẳng thể nhìn bao quát phía trước được.

Chẳng hiểu sao, bọn nó bò bằng cái thùng cacton này, mà không bị tông trúng vào tường thế nhỉ ?

Phải chăng là bọn nó tập luyện sẵn, nên quen rồi ?

*Cộc*

Mẹ kiếp, một lần nữa á !??

Cái phòng ấy giờ chỉ cách tôi có mấy bước chân thôi, thế quái nào lại trở nên xa xăm như thế này !???

*Thump *

"Ui !!"

ĐỊT MẸ !!

TAO KHÔNG CHỊU ĐỰNG ĐƯỢC VIỆC ĐỤNG TƯỜ....

...Đợi đã...Đấy đâu phải tường !?

Làm quái gì có cái bức tường nào biết nói cơ chứ !???

Lập tức, tôi mở tung cái hộp ra để có tầm nhìn rõ hơn, xem xem tôi vừa đụng phải cái gì ?

Và...Tôi không biết...Phải nói sao nữa....

Vì trước mắt tôi...Không phải là một bức tường...Mà đó là...Một đứa bé !?

"Ui, ê mông quá !" (???)

...

...

Không...Chắc chắn tôi không nhìn nhầm.

Trước mặt tôi, đó chính là một đứa bé gái, có vóc dáng nhỏ nhắn, mái tóc đen nhánh như gỗ mun, chỉ dài ngang gáy.

Mặc trên mình bộ Pyjama màu lam nhạt...Và...

...Một đôi tai "Mèo" Trên đầu ư ?

Phải chăng...Con bé này là nữ hạm ??

Mẹ kiếp !

Con nhóc này mà la lên báo động, kiểu gì cũng bại lộ.

Trong lúc nó còn đang xoa xoa cái mông của nó do té, thì tôi phải giết nó liền thôi.

Đôi mắt to tròn của nó lim dim mở ra, để lộ một màu xanh lam đầy long lanh, đáng yêu của một đứa trẻ.

Dĩ nhiên, tôi đết quan tâm cái sự dễ thương ấy, điều tôi chỉ chú ý đến...Nó đã nhìn thấy tôi.

Còn tôi, sẽ dùng con dao găm gắn sau đùi, xiêm vào thái dương nó một cách nhẹ nhàng nhất có thể.

Để nó chết, nhưng máu phải chảy ra ít nhất có...

"W...Wao !!

Ngầu quá đi !!"

Mẹ nó !!

Con nhãi ấy chuẩn bị la lên rồi, phải mau...

...Wait a minute...Có cái gì đó...sai sai thì phải ???

Thay vì...La lên báo động cho cả cái nhà trẻ này về kẻ đột nhập...Thì...Nó lại trở nên hào hứng trước điều đó ??

Chưa kịp để tôi nghĩ ra được câu trả lời thoả đáng, con bé ấy từ từ tiến lại gần, đi qua đi lại dòm tôi mấy vòng.

Như thể, nó vừa tìm thấy...Một món đồ chơi mới vậy.

Đôi mắt tròn xe trở nên lung linh, tôi nhìn cặp mắt ấy, chẳng biết có nên nhìn thẳng không nữa.

Nó hí hửng, giơ cánh tay nhỏ bé của nó...Sờ lên đuôi tôi.

Quá bất ngờ bởi hành động trên...Và...Phần đuôi thường khá là nhạy cảm với động vật.

Vì thế, không lí nào tôi giật bắn mình lên, giật liền cái đuôi của mình.

Tôi lùi ra sau, nhìn nó với đôi mắt e dè.

Nhưng nó lại nhìn tôi bằng đôi mắt thích thú đến lạ kì.

"Đẹp quá !!

Còn ngầu nữa, y như một chú cún vậy."

...Cún ?...Mấy con chó nhỏ vô dụng ấy á !?

Nó lấy cái gì mà dám lấy tôi so sánh với mấy con cún ???

"Con nhãi này !

Tao đéo phải là cún đấy nhé !!" (Blade Wolf)

Tôi gằn giọng chửi con bé, và cũng không quên lườm nó, đề phòng con nhãi ấy định làm trò gì.

Tuy vậy, điều đấy chẳng làm con bé phải sợ hãi hay gì cả.

"WAOOOO !!

Cún máy biết nói !!

Xịn quá đi !!!"

- Trong chốc lát, đôi mắt của con bé ấy trở nên long lanh đến lạ thường.

Chỉ vì...Tôi biết nói...?

...

...

...Thật sự...Thay vì nhìn tôi trong bộ dạng một con sói...Con bé ấy nhìn tôi...Như một con cún....Really ?

Bọn trẻ con không phân biệt được về kích thước...Huống chi là một con sói ???

Thôi, tôi éo muốn phải tìm hiểu câu trả lời cho cái logic của đám cặn bã này rồi.

Chỉ tổ tự đưa trí khôn của bản thân xuống cấp mất.

"Bạn cún ơi ?

Bạn tới đây từ khi nào thế ?"

Lạ nhỉ ?

Sao con bé không bất ngờ đến sự xuất hiện của tôi chứ ?

Chẳng lẽ, nó đã biết trước được việc tôi sẽ xuất hiện ư ??

Và...Có vẻ như, con bé không đoái hoài gì về sự xuất hiện của tôi.

Khả năng là con bé này quá ngu, hoặc quá non nớt, ngây thơ đến ngu ngốc.

Thế thì càng thuận tiện cho tôi rồi, vì con nhỏ này ngu đến vậy.

Thì tôi khỏi phải lo về việc bị phát hiện.

Thậm chí, tôi cũng có thể tóm con bé này làm con tin ấy chứ.

Trừ phi...Đám người trong này chưa sẵn sàng việc, tiêu huỷ luôn một nữ hạm "Tương lại" Mà bọn nó đang chăn nuôi.

"Hỏi làm cái gì ?

Sao giờ này rồi còn loan quanh ở đây ?" (Blade Wolf)

"Dạ...Tại vì......Vì...Mình sẽ không nói đâu !

Mình đã hứa với Uzuki và Kisaragi giấu chuyện, lén vào căn tin lấy một chút sữa đâu."

...

...

...Bí mật !?...Tiết lộ hết mẹ như thế này mà gọi là bí mật á ?...Nghe thôi thấy nực cười thật.

Quả đúng là trẻ con.

"Mày chắc là tao không biết chứ ?"

- Tôi đáp lại cùng với nụ cười đầy đắc chí.

Còn con bé, thì lại vẫn chẳng nhận ra điều mình vừa nói là gì, vẫn tự tin đáp lại.

"Chắn chắn rồi, làm sao mình có thể tiết lộ bí mật của....Của...Của..."

Thế rồi, câu nói của con nhóc này dần trở nên ngập ngừng, vì nó đã nhận ra, có điều gì đó sai sai.

Nhưng cũng đã quá muộn để nhận ra điều ấy.

Để rồi, khuông mặt con bé này tự dưng mếu máu lên, gần như có vài giọt lệ long lanh, chuẩn bị ứa ra từ khoé mắt to tròn của con bé.

Như thể sắp khóc vậy.

"....HWaaaaaaaa....Bạn lừa mình !!!

Bạn cún chơi xấu, bạn cún lừa mình !!

Hwaaaaaa !!!!"

Nhìn con nhãi ấy mít ướt một cách ngớ ngẫn như thế, không thể khiến tôi cảm thấy cười khoái chí lên được.

Đúng là đùa mấy đứa hạ đẳng luôn là thú vui tiêu khiển vui nhất.

Nhưng...Con bé ấy định khóc đến chừng nào ?

Lỡ tiếng khóc của nó đánh động đến đám bảo mẫu hoặc nhân viên trong đây, kiểu này cũng bị phát hiện thôi.

" Nín đi nhóc, mày khóc hơi bị nhiều rồi đấy."

Tôi thúc ép con bé ấy nín ngay lập tức, nhưng cũng chẳng ăn thua gì.

Con bé vẫn đứng đó mà khóc tiếp.

Không thể chịu đựng được cái cục rác phiều toái ấy nữa.

Tôi liền giơ nhẹ móng vuốt sắt nhọn ở bàn chân ra mà hăm doạ nó.

"Mẹ mày con đầu buồi !!

Một là nín ngay, hai là tao sẽ cào rách cái mặt chó của mày đấy !!!"

".....HUWWWWAAAAAAAAAAAAAAAAAA !!!!"

...Mẹ nó...Con nhãi này khóc to quá rồi !

Nếu cứ đà này, không sớm thì muộn thì cũng bị phát hiện cho coi.

Đánh ngất thì giấu nó đâu ?

Giết con bé này thì nên giấu xác ở đâu ??

CON MẸ NÓ !!

Trẻ con đúng là thứ sinh vật phiền toái.

...

...Hah, thôi thì...Núp trong cái cacton coi như vứt bỏ danh dự luôn rồi...Nên chắc hạ mình, vờ thân thiện với nó một chút chắc ko sao đâu.

Tôi tiến gần hơn một chút trước mặt con bé, giấu lại hết vũ khí xuống.

Hạ giọng nói được số hoá trở nên nhẹ nhàng, ân cần nhất có thể.

"Nín đi...Nín đi nhóc...Ta xin lỗi vì đã làm cho nhóc khóc."

Tôi hạ giọng mình nhẹ nhất có thể, cố gắng an ủi con bé.

Tuy vậy, cái tiếng khóc chói tai ấy vẫn không ngưng.

Càng khiến tôi muốn giết phắt con nhỏ ấy cho xong.

...Nhưng thôi, phải bình tĩnh lại, phải nuốt cái cục tức lẫn sự phiền phức ấy đi trước đã.

Để xong vụ này, trước khi về, tôi có thể cứa chết con bé này cũng chả sao.

"...Hầy...Ta xin lỗi mà...Nếu nhóc đừng khóc nữa." (Blade Wolf)

Vẫn cứ như thế, con bé vẫn cứ khóc.

Cứ như nó đang thách thức sự kiên nhẫn của tôi vậy.

"Nếu nhóc nín, thì ta sẽ cho nhóc xoa đầu, chịu không ?" (Blade Wolf)

Cuối cùng, phải cho đến khi tôi nói điều này.

Con bé mới từ từ nín đi, những giọt lệ không còn rơi xuống.

Chỉ còn đó là hai đôi mắt long lanh và to tròn nhìn tôi.

Nụ cười trên khoé môi của con bé dần dần lộ ra, nhưng vẫn đến mức gọi là cười tươi.

"...Thật...Thật ư ?"

-Giọng nói ấp a ấp úm, chưa dứt được cái tiếng khóc nấc ấy cất lên.

"Chật...Có muốn không, nhanh lên đi, trước khi ta đổi ý." (Blade Wolf)

Tôi chật lưỡi đáp.

Sau khi tôi nói xong, con bé từ từ ngừng nhõng nhẻo đi.

Nó im lăng, nhìn tôi với đôi mắt long lanh vẫn còn vài giọt lệ nhỏ vẫn còn đọng lại.

Đôi bàn tay nhỏ bé ấy chậm rãi giơ lên, tiến đến, sờ gần sát vào đầu tôi.

Nhưng, vì cái gì đó, mà nó lại ko sờ hẳn, chỉ để lại một khoảng trống ở giữa tay và đầu.

Không muốn mất thêm thời gian, tôi đành tự dùi đầu mình lên tay nó.

Cho nó chạm liền cho lẹ.

Lòng bàn tay nhỏ nhắn, nhưng lại mềm mại ấy chạm lên đầu tôi.

Cái sự ấp áp từ thân nhiệt của một đứa bé, từ từ lan đến đầu tôi.

Khiến tôi cảm thấy lớp thép trên đầu mình như bờ lông chó đang được chủ xoa....

...À nhầm, nhập tâm hơi quá.

Tôi đéo phải chó, tôi đéo phải là chó.

"Cứng quá, còn lạnh nữa."

-Khuông mặt con bé ấy có chút thất vọng.

Chắc là nó nghĩ rằng sờ tôi sẽ giống như sờ một con chó bằng xương bằng thịt vậy.

"Dĩ nhiên, đầu ta có phải bằng da bằng thịt đâu, ấm sau được.

Nhưng được sờ còn hơn không." (Blade Wolf)

Tôi đáp lại như một lẽ hiển nhiên.

"Mà...Buông tay ra được rồi đấy nhóc, sờ đủ lâu rồi đấy." (Blade Wolf)

"..."

"...Nhóc con...NHÓC !!!"

Tôi nhấn mạnh câu nói, khiến con bé giật mình.

Phải chăng, con bé tập trung sờ đầu tôi say sưa đến mức đấy ư ??

Đầu tôi có cái gì mà sờ vào thấy sướng được à ?

Còn con bé, khi vừa buông tay ra, dường như có chút. tiết nuối lộ ra trên khuôn mặt ngây thơ.

Dù sao thì tôi ở đây để làm xong cái nhiệm vụ chết tiệt này, không phải ở đây chơi đùa với con bé này.

"Được rồi đấy nhóc, giờ mau đi ra khỏi đây làm gì làm đi.

Trẻ con như nhóc không nên ở ngoài này, dễ bị cảm lạnh lắm."

"...Nhưng...Nhưng mà..."

"Đéo, nhưng, hay nhị gì cả.

Đi ra khỏi đây, không thì ta sẽ nói với bảo mẫu của nhóc."

"Ehhh !!

Đừng mà bạn cún !!

Tớ sợ bị mắng lắm."

- Con bé trở nên hoảng sợ ngay lập tức, khi nhắc đến 2 từ " Bảo mẫu".

Mà cũng phải, trẻ con mà.

Làm gì sai thì khi nhắc đến người nuôi dưởng mình.

Không giật mình và sợ sệt mới là lạ.

"Thế thì đừng làm một đứa bé hư.

Đi về phòng, hoặc ra chổ nào đó đấy....Tóm gọn là cút khỏi đây đi.

Ta đang có công chuyện." (Blade Wolf)

"...Dạ vâng..."

Khuông mặt nhỏ bé của nó xịu đi trong sự ủ rũ.

Còn tôi thì chỉ thở dài, vì cái thứ phiền phức chẳng biết từ đâu đến ngay lúc này.

" Ngoan ngoãn đấy."

Ba từ, đúng câu nói duy nhất tôi đáp lại với con bé.

Sau đó từ từ tiến ra đằng sau lưng con bé, hướng về phía trước phòng thu ngân.

Mặc xác con bé ấy như thế nào, và tôi cũng sẽ không quay đầu lại chỉ vì thương xót con bé ấy.

Nhiệm vụ là chính, phải hoàn thành nhanh chóng để có thể về nhà đánh một giấc ngon.

Giờ nghĩ đến việc ngủ...Mẹ kiếp, 2 ngày nay tôi chưa ngủ được giấc nào ngon rồi.

Cần phải làm cho xong cái này mau mới được.

À !

Tôi chợt nhớ ra...Đã bao lâu rồi tôi ăn Socola thế nhỉ ?

30 phút ?

Hay 1 ngày ?

Giờ nghĩ thôi, miệng tôi đã muốn nhấp nháp cái thứ tạo vật tuyệt vời ấy rồi.

Tầm 7 phút sau.

Vì đoạn hành lang này không có camera giám sát, hay bất kì thiết bị an ninh nào.

Nên việc di chuyển tạm thoải mái đôi chút.

Và....Cuối cùng, tôi cũng đã dến được, nơi tôi sẽ kết thúc cái nhiệm vụ quái đản này một nửa.

Cánh cửa căn phòng thu ngân đã ở ngay trước mắt tôi rồi.

Ơn giời, quả nhiên mọi thứ đều diễn ra suôn sẽ đúng như ý mình.

Chỉ mong xong cái vụ tài liệu trong phòng thằng Đô Đốc kia thôi.

Tôi có thể về được rồi.

Dĩ nhiên, trước khi vào tôi đã quét tầm nhìn X quang vào bên trong, tránh việc vô tình đụng trúng mấy con "Cú đêm" vẫn còn làm việc trong đấy.

Phải cho đến khi xác định được không có bất kì ai trong đây.

Tôi mới có thể tiến vào bên trong căn phòng.

Dù tôi không thể mở khoá được, do không có chìa khoá cửa phòng...Nhưng, tôi cần quái gì chìa khoá, khi tôi có thể đục một cái lổ nhỏ vào cái cửa, để phá cái chốt từ bên trong chứ ?

Nói là làm, cái đuôi của tôi nhanh chóng đục thẳng, tạo một cái lổ nhỏ lên cửa.

Cùng với con dao gắp sẳn.

Cắt cái chốt khoá của cánh cửa.

Tiếng cạch vang lên âm thầm, tôi rút lại đuôi và con dao sau, còn cái đuôi còn lại nhẹ nhàng đẩy nhẹ cánh cửa để bước vào trong.

Cái âm thanh "Cọt kẹt" vang lên giữa bầu không khí tĩnh lặng của buổi đêm khuya, khiến tôi có chút cảm giác, bản thân đang bên trong một bộ phim kinh dị hạng B.

Tôi bước vào trong, hiện lên trước mắt tôi là một căn phòng, với những dãy bàn được xếp liền hàng với nhau thành 2 hàng lớn, mỗi bàn một hàng đều có sẳn máy tính dành cho nhân viên.

Hoặc, thay vì máy tính, chỉ là một chồng giấy tờ, kệ văn phòng không gọn gàng mấy.

Dĩ nhiên, bên trong một căn phòng, đều có riêng một cái bàn, được đặt cách xa với mấy dãy bàn kia.

Ngụ ý cho vị trí tổ trưởng của một chi nhánh, hay một nhóm văn phòng nào đó.

Bước vào bên trong, tôi bắt đầu quá trình tìm kiếm của mình.

Có điều, thay vì cứ phải mò từng cái một, tôi tiến thẳng vào cái bàn được đặt riêng kia.

Vì kiểu gì, bên trong cái máy đó có chứa những thông tin mật, mấy đưa cấp dưới khó giữ trong máy tính của bọn nó được.

Mò đến chổ cái bàn kia, tôi nhảy lên chiếc ghế gỗ để cạnh bàn máy, ngồi một cách ung dung, thể hiện rằng cái ghế này là của riêng tôi.

Một trong số những cái đuôi của tôi nhanh chóng biến đổi, 3 khớp gắp của tôi rút sâu vào trong, trồi lên một cái chốt USB, được thiết kế dựa theo cái ổ gắn USB trên thân máy t vừa quét được.

Bật công tắc máy tính kèm với gắn cái USB vào.

Tôi bắt đầu bắt đầu dò xét hết mọi thông tin, dữ liệu có thể thu nhập được.

...Và...Nói sao nhỉ ?...

...

...Éo có một chút thông tin, hay giá trị nào quan trọng cả.

Những thứ tôi kiếm được, cũng chỉ là mấy hoá đơn thực phẩm, điện, nước uống, dụng cụ học tập, nội thất, bla bla bla...

Chán ngắt !

Éo có cái gì khiến tôi hứng thú cả.

Nhưng, may mắn cho tôi.

Là cái thứ ấy đã kịp xuất hiện, trước khi sự kiên nhẫn trong tôi chạm đến giới hạn.

Đại khái, khi tôi đang lục vào trong thư mục về danh sách đám trẻ.

Thì đập vào mắt tôi...Là một hoá đơn tổng về Wisdon Cube gồm 204 khối, có nguồn gốc được cấp từ...Tân Liên Xô ?

Không chỉ riêng gì Tân Liên Xô, mà còn có cả của Anh, Ý, Pháp, Đức, Nhật.

Chỉ riêng Mỹ thì không thấy đâu.

Tất cả các quốc gia được nói trên đều đang nhập khẩu...Wisdon Cube cho cái nhà trẻ này á ?

Đợi đã ?

Wisdon Cube hiện tại đang là mặt hàng của từng quốc gia ư ?

Thế quái nào bọn nó kiếm được số lượng lớn đến thế.

Đã thế còn nhập khẩu với số lượng này được chứ ?

Chưa kể đến, đáng lẽ số lượng này phải giao cho tổng bộ Azur Lane, và đem cất nó vào khu vực dự trữ năng lượng hạt nhân chứ ?

Thế quái nào lại đem cho "Riêng" cái nhà trẻ. ?

Trong lúc tôi còn đang bất ngờ với thông tin trê.

Tôi còn tìm thấy được không chỉ hoá đơn của đống Wisdon Cube.

Chất lỏng Copplase, phụ kiện Doll, Plutium, buồng chứa ICU,...Và những món hàng khác đang được vận chuyển riêng tại đây.

Tại sao lại có đống này tại nhà trẻ ư ?

Phải chăng nó có liên quan đến cái tay mèo của con nhóc ban nãy không ?

Giờ tôi đã hiểu rõ ra lí do tại sao lại có cái nhiệm vụ này rồi.

Ra là 2 thằng ất ơ kia cũng không đến nổi dở hơi cho lắm.

Vừa nhìn, tôi vừa lướt đến tận cùng tệp file hoá đơn ấy, coi kĩ hết mọi thông tin trong đó.

Thì đến cuối, một dòng chữ hoá đơn đặc biệt đã thật sự khiến tôi phải chú ý.

"Les...Enfield Terribles XIII ?" (Blade Wolf)

Đây là...Tên một dự án à ?

Nghe giống như tiếng Pháp, nếu dịch ra thì có nghĩa là..."

Những đứa trẻ ưu tú".

Dự án "Những đứa trẻ ưu tú" à...Chà...Vậy ra tôi đã có thể hình dung ra được, cái dự án này như thế nào rồi.

Câu trả lời giờ đây đang ở ngay trước mắt tôi đây.

Không cần gì phải tìm tòi cho xa.

Đây có thể là...

"Bạn cún ơi, bạn cún làm g..."

WHAT THE FUCK !!!!

Giọng nói trẻ con ập đến quá bất ngờ, khiến tôi nhảy dựng lên, kéo theo cái ghế tôi đang ngồi ngã xuống.

Vừa đáp xuống lại xuống đất, tôi nhìn lại nơi cái giọng nói quen thuộc ấy cất lên.

Quả nhiên, lại là con bé khi nãy.

"Nhóc !?"

-Khuông mặt tôi lộ ra sự thắc mắt, nhưng đôi mắt thì không quên nhìn chường vào con nhãi này vì pha hú hồn khi nãy

Địt mẹ !

Làm tôi giật bắn mình đấy !!

Thế quái nào con bé xuất hiện ở đây, nhưng tôi lại không hề để ý đến chứ ?

"Làm thế quái nào nhóc lại ở đây ?

Không về phòng hay đi quách chổ nào đó đi.

Thế quái nào lại đi theo tao ???" (Blade Wolf)

"...Mình....Mình...Mình sợ vào căn tin lắm."

- Câu nói ấy đáp kèm thêm sự rụt rè.

" Sợ ?

Vào đó có quái gì phải sợ ???" ( Blade Wolf)

"Mình...Mình sợ ma."

...

...Wao...Lí do nghe hay thật, đúng kiểu nổi sợ thuần tuý của mấy đứa nhỏ luôn...Chết tiệt thật !!

Có nhiêu đó thôi mà làm tôi giật mình đến thót ti...Thót động cơ lõi đây.

"Đi hành lang một mình éo sợ !

Thế đéo nào vào cái căn tin thôi mà lại sợ chứ ???" ( Blade Wolf)

"Hành lang có cửa sổ, có ánh trăng chiếu xuống, nên mình không có sợ.

Chứ gần căn tin tối thui tối mịt.

Mình sợ lắm."

Mẹ nó thật, ma với chả cỏ.

Tao thấy mày giống như ma, đang ám tao như đĩa đấy !

Con nhãi chết dẫm.

Giết mày cũng không được, bỏ mày lại cũng không xong.

Giờ phải chiều con nhãi này làm gì làm, để tống nó vào nơi nào đó như là phòng ngủ của nó.

Thì mới yên ổn được, chứ cái kiểu này thì phiền phức thật.

"Được rồi, vậy....Nhóc muốn ta..."

"...Mình muốn bạn cún đi theo mình đến khu căn tin, phải có bạn cún thì mấy con ma mới sợ, không dám tới gần nữa."

"Nói đại ra nhóc sợ bóng tối đi, dắt ta theo để làm cảnh thôi chứ gì ?

" ( Blade Wolf)

"Không đâu, mình thấy bạn cún rất chi là...Ngầu luôn !

Còn đáng sợ nữa, đảm bảo mấy con ma nhìn bạn sẽ chạy mất thôi."

...

...Giờ nói sao đây nhỉ ?...Ờm thì...Tôi biết đây chỉ là lời của một đứa nít ranh thôi...Nhưng mà nghe khoái khoái phết ấy chứ nhỉ ?

Dù nói có hơi mất cân bằng...Nhưng nghĩ lại..Thôi được rồi, coi như thoải mái tạm một lúc vậy.

Sau cùng, con nhóc này cũng chẳng có khả năng nào gây nguy hiểm cho lắm.

Không đáp lại con nhãi ấy.

Tôi chỉ im lặng, luồng ra sau lưng con bé tiến đến chổ cửa ra vào.

Có điều, lần này tôi sẽ không đi một mình nữa.

Tôi quay đầu, nhìn con bé vẫn còn đứng đó ngớ người.

Cái đuổi vẩy vẩy, ám chỉ cho con bé đến lại gần.

Nhìn thấy ám hiệu của tôi, con bé ấy liền nở một nụ cười...Khá là dễ thương, tựa như một đoá hoa cúc mới nở rộ.

Nó chạy đến bên cạnh và đi theo tôi quay về cái hướng đến khu căn tin.

Còn tôi...Chính xác vào lúc này, tôi giờ trở thành một "Bảo mẫu" Bất đắc dĩ.

_____________________________________

...

...

...

...Không biết phải nói sao nữa....Vì....Vcl thật...Cái này..

...Ờ thì máu lười của tác nỗi lên....Nên là...Yeah, đến giờ này mới đăng chap mới :b

xin lỗi vì đã khiến mấy bác phải đợi 1 khoảng thời gian...Khá..À không, quá là lâu rồi.

Vậy nên, giờ đây tác sẽ tạm thời tập trung đăng chap mới của The pain of Wolf trước, còn A9 thì để sau.

Vì dù sau tác cần 1 khoảng thời gian để sắp xếp timeline của các Side story và main story của A9 (Mà công nhận nó khó vãi beep, gần như game ko có chỉ ra diễn ra vào năm nào cả :b)

Dù vậy, tác rất mong mọi người có thể tiếp tục ủng hộ và đọc bộ truyện này, để tác có thêm động lực tiếp tục viết truyện ( Dĩ nhiên là đừng quên Vote, nếu mấy bác thấy chương này hay)

Rất cảm ơn các vị độc giả thân yêu vẫn kiên nhẫn, chờ đợi chương mới của tác...Vậy nên...

Tác Sủi đi viết truyện tiếp đây, Deadline dí tới nơi rồi. 🙂
 
(Vẫn Còn Edit Lại) The Pain Of Wolf
Chương 87: Nhiệm vụ đột nhập (3): Mission Complete


"Vui quá !!

Vui quá đi !!

Ya Húuuuu !!"

"Tớ nữa !!

Tớ nữa, tớ muốn bay từ nãy tới giờ rồi !!

Đến lượt tớ !!"

Một đứa, hai đứa, rồi lại đến đứa thứ ba.

Cứ thế, lần lượt bổ nhào lên người tôi từ trên những chiếc giường hai tầng nhảy xuống.

Từng cái dậm chân của nó lên cột sống lưng của tôi, thì cứ như rằng lưng tôi xốc lên xốc xuống như một tấm đệm bơm hơi, dù sự thật nó không phải vậy...Nhưng mà vẫn khó chịu bỏ mẹ nó ra.

Để cho nó vui hơn, lần lượt từng đứa nhóc ấy nhảy lên, thì đuôi của tôi sẽ phải gắp bọn nó, ném vòng vòng lên trên làm như chúng đang bay vậy.

Dĩ nhiên, đây ếu phải điều tôi muốn, mà đó là của đám nhóc tì miệng còn hôi sữa kia.

Nếu không vì để giữ cái mồm của nó nít chặt nhất có thể, thì tôi sẽ không làm ba cái chuyện ngu ngốc này rồi.

"Đã qu...Oá...!"

- Một trong những đứa nhóc trong lúc đu qua đu lại trên không bằng đuôi của tôi.

Thì bất chợt, tay của nó tuột khỏi đuôi.

Dù vậy, cái đuôi ấy cũng nhanh chóng gắp vào sau cổ áo của nó, tiếp tục cái trò "Cô tiên bay" nhảm shit này từ đám nhóc con chét dẫm kia.

Còn tôi...Thì đang cố giữ cái bình sữa bằng 2 cái chân trước, cái đuôi còn lại nhẹ nhàng và chậm rã, múc từng thìa bột sữa nhỏ vào trong.

Mẹ kiếp, làm cái trò này đúng rõ vô bổ.

Đã thế, với cái cơ thể của 1 con chó thì làm thế éo nào pha sữa dễ dàng và ngon ăn được cơ chứ ??

À !

Quên thì chưa giải thích.

Chuyện là...Vì để chiều theo con nhóc kia, tôi đã phải...Ờm...Làm Ôsin cho nó và đám nhóc cùng phòng một bữa, chỉ để tránh bị phát hiện.

Nhất là hiện tại, đã có một nữ hạm nhận ra sự xuất hiện của tôi rồi.

Vì thế, tôi phải làm mọi thứ dù cho có ngớ ngẩn, miễn đảm bảo không bị phát hiện là được.

Và...Thật sự phiền bỏ mẹ ra !!

Phiền nhất là...đám nít noi này éo chịu đi ngủ, rõ phiền cmn nó.

Đã thế, chỉ còn 1 tiếng thôi là trời sẽ sáng, lúc ấy có thoát còn chẳng kịp.

Chưa kể, lỡ mà có ai đi ngang qua, nghe thấy cái phòng này có tiếng la hét vui đùa của trẻ em, kiểu gì cũng vào đây kiểm tra thôi.

" Bạn sói ơi, bạn làm xong chưa ?"

Con bé tôi gặp ban nãy ngoài hành lang tiến đến chổ tôi, hỏi xem tới chừng nào cái mồm thối của nét được nhét thẳng vào mấy cái bình sữa chết dẫm này.

Tôi không đáp lại, chỉ lườm nó một lúc, rồi đưa mắt nhìn vào cái bình sữa đầu tiên tôi vừa pha bằng nước nóng.

Đóng nắp lại, tôi dùng đuôi lắc đều qua lại cái bình kia cho sữa nó tan.

Cảm thấy được rồi, tôi liền để cho con nhỏ đang ngồi lên lưng tôi, dùng đuôi gắp lấy cổ áo mà ném nó thẳng lên chiếc giường tầng trên.

Cái thân nặng trịch của nó rơi bệt lên chiếc giường lò xo, để lại đó là khuông mặt vương những cọng tóc hồng.

Bình sữa vừa pha xong tôi vừa pha xong, liền ném phanh vào mặt nó ngay để làm 1 bình khác.

Con bé kia giơ 2 tay chụp được bình sửa, đôi tay mèo cùng cái đuôi đằng sau lắc lư qua lại, biểu cảm thể hiện chẳng khác gì một con mèo thật là bao...Trừ việc, khuông mặt mấy con "mèo" này có thể lộ rõ cảm xúc hơn.

"Cảm ơn bạn cún nhiều lắm."

- Dứt lời, con bé đó nốc nguyên cái bình sữa vô mồm, nó uống ừng ực như thể chết đói đến nơi vậy.

Mà...Nghĩ lại thì...Tới chừng nào mấy đứa nhóc này mới chịu đi ngủ thế nhỉ ?

Hay là thức trắng cái đêm này luôn ??

...Không được, phải ra ngoài nhanh chóng thôi, chờ mấy con nhóc này ngủ thì còn lâu mới...

" *RRZzzz, Zzzzz*...Này Ch...*RRRZzzzz*...*RRRZZZZ* Chó điên..*RRRZzzzzz*...Bên đó liên lạc được không ?

Chó điên " (Jack) - 1 giọng nói quen thuộc vang vãng trong đầu, kéo theo đó là âm thanh nhiễu sóng bất thường...Nhưng không kém phần khó chịu là bao.

"Tch"- Tôi chật lưỡi, vì đứa đang liên lạc tôi ngoài thằng Jack kia ra, còn ai vào đây ?

Mỗi lần nghe nó mở mồm thôi.

Đầu tôi sẽ nhảy số lên các kế hoạch để xé nát cái mồm cứt của nó ra.

...Nếu trong trường hợp, mạng sống của hai chúng tôi không bị ràng buộc nhau bởi ả ta.

Hoạ bất đắc dĩ, tôi phải bắt máy thằng chó ấy.

Vì đầu tiên...Ờm...Hắn...Hắn...Đại khái là đứng trên tôi một bậc về vai vế.

Nên...Đành vậy.

Thứ 2, tự dưng nay thằng đó liên lạc lại, chắc phải có chuyện gì đó mới liên lạc với tôi.

Khả năng cao, là hỏi về năng lực mà nó đang sở hữu.

Theo suy đoán là thế.

Kết nối liên lạc với đầu dây bên kia, đôi mắt tôi sáng lên, chiếu 1 khung hình Hologram cỡ nhỏ, để lộ rõ hình ảnh thằng Jack đang ở đâu đó trong cánh rừng.

Bên cạnh nó là con ả Android, hiện đang là AI cho bộ giáp thay tôi.

Hình ảnh của 2 kẻ hạ đẳng ấy đỏ chói qua con mắt tôi, kèm với đó là một khuông mặt có thể nói là...Ngớ người, nhìn một hiện tượng lạ thường cả đời chúng chưa bao giờ được nhìn thấy.

Có thể là hai đứa kia ngạc nhiên vì sự xuất hiện của đám trẻ này, thế éo mà vẫn toàn mạng khi ở bên cạnh tôi.

Và tôi thì...Đang pha sữa cho nó.

Thử nghĩ xem: Phản ứng của một người bình thường sẽ như thế nào, khi chứng kiến một vị chiến thần trông trẻ ??

Dĩ nhiên, câu trả lời là cái khuông mặt ngu ngốc của 2 bọn nó.

"Ờm...Blade Wolf...Mày...đang làm cái trò hề gì kia ??

Tao nhớ rằng đã kêu mày không gây rối gì mà ?

Thế quái nào mày lại đi trông trẻ thế kia ??" (Jack)

Đối mặt trước câu hỏi của thằng chó ôn dịch ấy, tôi chỉ biết im lặng, nhìn thẳng 2 cặp mắt...đang dần hé lên " Nụ cười", nhìn vào cái bình sữa trên đuôi thay vì mặt tôi.

"Tch, Chuyện ngoài ý muốn thôi.

Có gì thì nói nhanh đi, tao đang giả làm chó cho đám nhóc này, nên không nói được." (Blade Wolf)- Tôi chật lưỡi.

""Chó ?

Vốn dĩ mày là chó rồi cơ mà nhể ?" ( Jack)

...Thằng này...Nó vừa nói gì cơ ??...Chó...??

Dám nói tôi là chó ư ???...Cái...

"ĐẠ MẤU!!!

TAO ĐÉO PHẢI CHÓ !!!

MÀY MÀ NÓI NỮA, THÌ ĐIỀU ĐẦU TIÊN TAO LÀM SAO KHI VỀ LÀ CẮT NÁT CÁI LƯỠI CỦA MÀY ĐẤY !!" (Blade Wolf)

Đã bực lại càng bực, tôi gồng hết cái cổ họng quát thẳng một tràn câu chửi thề vào cái hình ảnh ba chiều.

Nếu tôi là có cơ thể sinh học, chắc tôi đã nhổ thẳng mấy cục nước bọt của sự khinh bỉ rồi.

Như tôi nghĩ, thằng chó này lời đi sự bực dọc của tôi, để lộ nụ cười khẩy đéo thể nào ưa nổi.

Còn con nhảy bên cạnh cũng hùa theo, nhưng che miệng lại để nhịn cười.

Hai bọn nó xem tôi éo khác gì trò đùa tiêu khiển đấy à ???

"...HUWAAAA !!!

Đáng sợ quá !!!

Cún con đáng sợ quá !!!"

Cái tiếng khóc choai choái của 1 đứa trong đó vang lên, khiến cho cả căn phòng gần như ngập cả tiếng khóc nhè của mỗi mình nó.

Hên cái là tôi đã khoá kín tất cả mọi cửa, ngỏ ngách trong căn phòng này rồi.

Nên ít nhất cái tiếng hét này sẽ không lọt ra ngoài, trừ khi có ai đó ở gần bên ngoài căn phòng.

Nhưng ...Cứ để vậy thì không ổn mấy.

Vì biết đâu, con này mà khóc thì bằng kiểu mẹ gì đó, những đứa khác sẽ khóc theo mất !!

...

...

Hmmm...Đm thật, đành phải làm như thế thôi.

Dù sao cách này là cái ổn vào mau nhất.

Một trong những cái đuôi của tôi quấn quanh con bé ấy, từ từ nhất nó lên nhẹ nhàng nhất có thể, không thì lỡ làm đau vì trói nó chặt mất làm mấy trò nhún nhảy, khiến cô bé dần nín khóc mà tươi cười trở lại.

Ngay lúc đó...Bọn nó đã cười...dĩ nhiên ?

Trước cái cảnh đó bọn nó không cười phá lên mới là lạ đấy ?

Còn cười thối mặt là đằng khác.

"Há há !!

Thật không thể ngờ...Tự xưng là đấng tạo hoá, kẻ đã tạo ra sự sống....Thế quái nào đi bảo mẫu như mấy đứa giúp việc cả ?

Đố ai mà tin nổi không chứ, Jack?" (Ump 40)

Ump 40 đứng sau lưng cậu thanh niên mặc bộ giáp đen, cười như chưa từng được cười vào ngay lúc này, quỳ gục xuống đất cười một cách lố lăng.

"Nó là đấng tạo hoá cái nỗi gì, trước mắt hai chị em mình, nó chỉ là một con chó bảo mẫu chạy bằng cơm thôi." (Jack)

"Éo cười nữa !!

Có gì thì nói mau nói lẹ đi, bố mày đéo có thời gian làm thằng hề cho hai đứa mày đâu !!"

Đúng vậy, nhất là thời điểm hiện tại như thế này.

Thời hạn của tôi đang sắp hết, nếu không kịp lấy được dữ liệu từ chổ thằng đô đốc kia.

Chắc chắn mọi thứ sẽ đi tong mất.

"Được rồi, không giỡn nữa...Giờ bọn tao nghiêm túc này...Mà nghĩ lại vẫn hài vãi ra..."

- Vừa nói, tay nó cố che đi cái miệng còn đang cười khúc khích.

"Hừ...Vậy thì nói đi, có chuyện gì ??" (Blade Wolf)

"Chỉ là...năng lực của Xác Thánh ấy mà." (Jack)

"Năng lực ?

Nó làm sao cơ ?" (Blade Wolf)

"Chẳng là...Cứ mỗi lần tao sử dụng, thì tao hay gặp ảo giác về chính bản thân tao.

Không, nó kiểu như là....Tao gặp chính bản thân tao ấy, nhưng đó lại không phải là tao, mà thằng 'Tao' kia...Kiểu...Từ một nơi nào đó..." (Jack)

"...Mẹ nó, nói gì thì nói liền đi !

Lấp ba lấp bấp cái mẹ gì thế ??" (Blade Wolf)

"Từ từ, cái con chó này !?

Mày biết cái này khó giải thích lắm không ?" (Jack)- Nó bắt đầu càu nhàu vào tôi, như thể tôi có lỗi trước vậy.

"Cái quái gì mà phải giải thích lâu lắt lâu la như thằng thiểu năng cố học tiếng người thế ?

Có mỗi cái năng lực đó thôi mày cũng làm rối lên làm gì ?" (Blade Wolf)

"Thôi, dù sao tao cũng hiểu rồi.

Còn tưởng cái gì đâu." (Blade Wolf)

"Hửm ?

Nghĩa là, mày biết rồi à ?" (Jack)

Thằng Jack nhìn tôi bằng sự ngạc nhiên, như rằng câu trả lời của nó đang gần ngay trước mắt nó.

Tôi thì vẫn im lặng, liếc nhìn sang xung quanh kiểm tra trước, rồi dùng đôi vẻ vẩy mấy con "Mèo", con "Cún" nhỏ bé, còn đang đùa nghịch kia, rồi nói tiếp.

"Thật ra thì...Cũng không hẳn là thế ?" (Blade Wolf)

"..Cũng...Không hẳn...Là thế ?

Đùa tao đấy à ??

Sức mạnh của chính bản thân mày đấy, sao lại nói như thế được chứ ?" (Jack)

" Mày nghĩ tao biết rõ lắm à ?

Ngoài cái việc biến dòng điện mấy sợi dây cột chó ấy ra, những thằng trước kia sở hữu Xác Thánh chỉ làm đến đó, tao có biết quái gì đâu chứ ?" (Blade Wolf)

"Chưa kể...Đây vốn dĩ cái phần xác này của chính tao đâu ?

Sau cùng, ý thức của tao chỉ đang sống trong cái khúc xương này thôi, tao có biết gì về nó quá nhiều kể từ khi nó được tạo ra đâu chứ ?" (Blade wolf)

Nói xong, thằng Jack nhìn tôi với đôi mắt có phần bán tính bán nghĩ.

Cũng phải, nhất là...Nó nghe được từ chính mẹ nó về việc...Tôi trước kia lên kế hoạch cướp xác của nó.

Thành ra thằng đó không nghi tôi mới là lạ ?

Có điều, lần này là tôi nói thật, tôi kể từ khi nhận thức sự tồn tại của bản thân trong Xác Thánh, đã không hiểu lí do vì sao, nó đi lệch hết mọi dự tính ban đầu của dự án rồi.

Nên thôi kệ, nó có cố tìm sẽ tôi có nói dối hay không cũng vô dụng.

Vì dù sao tôi đang nằm trong quyền điều khiển của nó, nên nó biết tôi sẽ không làm trò gì dại đâu.

Ít nhất, thì câu trả lời của nó không hẳn là không có giải đáp.

Chỉ là...Khó để nói rõ được, khi mọi thông tin về nó tôi gần như chẳng có đầy đủ cả.

Cụ thể, là kể từ vài tháng trước, sau khi tôi có cái cơ thể này, thì đã có một vài thứ...

Thông tin dư thừa nằm ngoài dự tính.

Một sự nâng cấp, hoặc chính xác ...Mở khoá, đến giờ tôi chẳng biết.

Sau cùng, tôi đã dành một chút thời gian để giải thích cho nó biết về những gì tôi tìm hiểu về thứ năng lực này.

Cũng như, có tiết lộ đôi phần về cái khái niệm " Đa vũ trụ" tưởng chừng sẽ mãi nằm trong giả thuyết, và trí tưởng tượng xa vời của bọn chúng.

Nghĩ lại...Viêc kết hợp khả năng của Xác Thánh lại với nhau, để tạo ra một khả năng mới...Là một cái gì khá là mới mẻ.

Ví dụ như con mắt trái, dù rằng hiện tại đã bị ngọn giáo Longinus phá huỷ rồi, nên ngoài việc chuyển giao cho một kẻ nào đó, thì không còn có khả năng sửa lại nữa.

Nhưng để nói về việc trước khi chưa bị phá huỷ hoàn toàn...Nó đã có thể nhìn được những hình ảnh của những dòng thời gian, vũ trụ khác.

Điều đã vượt xa khả năng của chính nó ban đầu...Thật kì lạ.

Chưa kể đến, việc tạo liên kết với phần cột sống và năng lực của nó.

Càng chứng minh cho cái giả thuyết về...Năng lực thật sự của chính nó thì đúng hơn.

...Nghĩ lại thì...Cái dòng áp suất ấy, dòng điện ấy...Cảm giác như...Không phải là dòng điện thông thường.

Mà là cái thứ gì đó...Thứ mà tôi cảm thấy khá là quen rồi thì phải ?

...Hình như nó có trong cùng thời của tôi phải không nhỉ ?

"À mà...Sao thấy hai đứa đó im lặng thế nhỉ ?"

- Trong một khắc, dòng suy nghĩ ấy liền hiện lên trong đầu tôi nhanh chóng.

Để ý sự im lặng hơi kì kì của 2 đứa ôn kia, tôi nhìn lại khung ảnh và nhận ra...Cái ảnh Hologram của thằng Jack tắt mẹ luôn rồi.

Chỉ còn là một cái nền trống không.

Thì ra là từ nãy giờ tôi suy nghĩ về chuyện đó...Thì nó hỏi xong, và...Tắt liền luôn, éo chào, hay cảm ơn một câu nào.

Cách cư xử đầy lịch sự của nó mỗi khi nó nói chuyện đấy ?

À quên, nó có bao giờ nói chuyện đàng hoàng hay lịch sự với tôi đâu chứ ?

*Xoạt...Lạt cạch...Lạt cạch*

Hửm ?

Hình như...Đó là tiếng cỏ thì phải ?

Theo tôi nhớ nếu xét về cấu trúc, vị trí của toà nhà.

Thì căn phòng của Ký túc xá này có vài cái vườn trồng hoa trồng bên cạnh.

Sẽ không có gì lạ nếu đó là mấy con chuột chũi, hoặc con nào đó dậm lên vườn hoa...Nhưng...Cái tiếng như tiếng thép gãy ấy là sao chứ ?

Chứ như nó gãy...Do có ai đó trèo lên vậy ?

Cảm thấy bất an, tôi liền đặt đứa bé đang "trói" bằng đuôi của tôi đặt lên giường, mặc kệ cho sự tò mò của mấy đứa nhỏ, tôi từ từ bước đến bên cửa sổ căn phòng, ngó xuống dưới xem, cái thứ quá...

...

...

Hình như...Có cái gì đó...đang trèo qua ống nước...Thế nhỉ ?

...Cái gì đó...Đen đen...Dáng người...Có vẻ là gái...À, 2 quả bưởi giấu nhẹm dưới bộ độ thế kỉ 14-15 ấy thì chắc chắn là gái rồi...

...

Wait a minute !?

Bộ đồ thế kỉ 14-15 ???

Tôi ngó gần sát mặt cửa kính, dù cho khả năng bị bại lộ sẽ tăng lên.

Nhưng, tôi không thể không loại bỏ được sự tò mò của bản thân mình.

Nhìn kỹ hơn nữa...Tôi không thể không nhìn lầm được...Đó...Là con ả nữ hạm ấy !!

Thế đéo nào cô ta lần ra được tôi chứ ??

Tôi có phải chó hàng thật đâu mà để lại dấu chân, hay bất kì mùi hương nào ?

Chưa kể, mọi bước chân tôi đi, tôi còn không để lại một vết tích nào quá kĩ, chứ đừng nói đến chuyện để lộ ra manh mối ?!

Không thể nào phi lí hơn được ?

Phải chăng tôi đã tính toán sai ?

Để lại một biến số trong việc chạy trốn tôi không biết trước được ?

Mẹ kiếp !

Phải trốn khỏi đây nhanh mới được !!

Nhưng mà...Bọn trẻ thế này sao mà trốn được ?

Dù cho có giải thích, kiểu gì bọn nó sẽ khóc toét lên, nằn nặc đồi tôi ở lại cho bằng được !!

Hoặc có giải thích, thì thời gian cũng chẳng còn.

Vì...Con mẹ ấy bằng cách nào đó, leo nhanh bỏ mẹ !!

Như thể đó là việc làm hằng ngày của con ả ấy.

Có trốn cũng chẳng kịp, mà có chạy thì kiểu gì cũng bị một đám bu lấy tóm được....Đúng rồi, tôi có thể giết bọn...

Giết bọn trẻ ?....Đúng rồi, chỉ cần giết quách đám này cho xong là được, rồi giấu xác chúng dưới gầm giường là được thôi.

Làm một nhát đâm nhỏ vào tim, chắc chắn máu cũng chẳng chảy nhiều được đâu...

....yeah....Giết bọn nhóc này thôi mà, tôi có cần phải ngớ người đâu cơ chứ ??

Tại sao thế nhỉ ?

Tại sao tôi phải mất một hồi lâu để suy nghĩ thế này ?

...

...

...Tôi im lặng một hồi, quay đầu lại nhìn đám trẻ, đang đứng nhìn tôi chờ đợi tiếp tục cuộc vui ngớ ngẩn ấy.

"Bạn cún ơi, sao bạn cún dừng lại vậy ?

Có cái gì ở bên ngoài khiến bạn cún dừng à ?"

Một đứa trong số đó mở lời, và cũng là đứa tiến sát lại gần tôi nhất.

Đôi mắt nó nhìn tôi đầy chăm chứ, chờ đợi câu trả lời còn đang ngập ngừng của chính tôi.

Đôi mắt long lanh nhỏ bé ấy nhìn tôi, với đôi tai và cái đuôi mèo đằng sau còn đang ve vẩy, biểu hiện sự thích thú, chờ đợi một trò đùa nào đó tôi sẽ tạo ra cho đám nhóc này.

...Nghĩ lại thì,..Không nhất thiết phải giết đám nhóc này cho lắm.

Chí ít, tôi vẫn có thể đối đầu được với con ả nữ hạm kia được một lúc, rồi vẫn có thể bỏ chạy tiếp được.

Cùng lắm, thì nhiệm vụ thất bại, chỉ hoàn thành được một nữa.

Nhưng mà...Vẫn có chiếm lợi phẩm.

Đúng không nhỉ ?

"Không có gì cả.

Chỉ là..." (Blade wolf)

*Đoàng*

Một phát súng vang lên bên ngoài bầu trời đêm đến nhói lỗ tai, nếu không muốn nói, uy lực của nó chẳng khác gì một khẩu pháo thực sự cả.

Nhưng, kéo theo tiếng súng ấy.

Còn là thứ âm thanh mà tôi lại không thể ngờ đến được.

"Úi !!

Đa...Ơ...Oái !!!" (Ark Royal)

Giọng nói thất thanh của con ả ấy bất chợt cấn lên, khiến tôi không hiểu tại sao con ả ấy lại hét lên như thế ?

Phải chăng có ai đó đã đến, bắn yểm trợ tôi chăng ?

Không thể nào ?

Ít nhất thì còn một khoảng thời gian nữa trực thăng mới đến đón tôi đi ?

Có chút nghi ngờ, tôi quay mặt lại về hướng cửa sổ, ngó nhìn ra bên ngoài một chút...Và thứ mà tôi thấy được, đã dấy lên cho tôi một suy nghĩ trong đầu rằng...

"Bọn chúng...Đấm vào mặt lẫn nhau á ?" ( Blade Wolf)- Đó chính xác là tôi nghĩ thế.

Cái đường ống bị một thứ gì đó, có vẻ là súng bắn nát một đoạn, khiến cho đoạn dưới cùng bị rơi xuống đất.

Kéo luôn cả con ả nữ hạm kia, giờ vẫn còn nằm xổng xoài dưới nền xi măng phẳng dẹt.

Và...Sự xuất hiện của một người nào đó nữa, nhìn như con gái vậy.

Nhìn từ trên cao, cô ta mặc trên mình một bộ đồ hầu gái...Nhưng không như con ả hầu gái mà con ả Takao nói chuyện với lúc trước.

Khác với vẻ ngoài hầu gái có chút hở hang, với bộ ngực trần để lộ ra phía trên.

Con ả này mặc khá kín đáo, gọi là đúng tiêu chuẩn phục âu của một hầu gái thế kỉ 14-16.

Với mái tóc ngắn màu vani, kèm với 1 cái băng đô trắng, tạo nên một điểm nhấn khá nổi bật.

Con ả kia cố ngồi xổng dậy, tay đưa lên đầu xoa lên xoa xuống do bị ngã một vố đau điếng ở đầu.

Đáng lẽ, nếu cô ta không phải là nữ hạm, vì với người thường thì đã bất tỉnh nhân sự, hoặc nứt sọ rồi.

"Mẹ kiếp...Đau thật đấy...Đứa nào bắn nát cái ống nước thế này...?!" (Ark royal)

Con ả ngước đầu hướng lên trên trời và đến tuốt ra sau, đến khi ngước cái cổ hết mức.

Đôi mắt của con ả với đứa hầu gái kia chạm vào nhau.

Và...Chắc chắn là vẻ mặt của cô ta chẳng có gì...Vui vẻ mấy.

Kể cả con hầu gái kia.

"Ờmmmmmmm..." (Ark Royal )

"Thưa cô Ark Royal, cô có điều gì muốn nói với tôi, nhất là sự xuất hiện vào thời điểm này không ?" (???)

"....Ờm...Trước tiên...Cô có thể cất lại khẩu súng được không ?

Tôi không nghĩ là...Tôi sẽ dám nói nếu thấy khẩu súng trước mặt đâu..." (Ark Royal)

"Thưa cô, cô cũng biết chúng ta là nữ hạm, mấy khẩu súng này chẳng là nhằm nhò gì với chúng ta được mà ?

"

Cầm trên tay khẩu M1887 với làn khói mờ vẫn còn đọng lại trong nòng súng, cùng vỏ đạt shotgun bằng kim loại, lăn nhẹ dưới nền xi măng.

Con ả này dù nghe cái lời trấn an như thế, Nhưng vẫn không thể không để lộ sắc mặt có chút lo sợ.

Nhưng mà điều đó cũng đúng.

Vì ở dạng chiến đấu, bọn nữ hạm này bằng cách nào đó, cơ thể trở nên bền bỉ, cứng cáp đến độ trừ một số đạn bắn tỉa xuyên giáp cỡ lớn, thì gần như chẳng có loại súng cầm tay nào có thể giết chết đám ấy cả.

Tuy vậy, với một khẩu Shotgun thì khác, với phạm vi tầm dưới 50m thôi, cũng đủ để gây sát thương khá lớn lên nữ hạm rồi.

Nhất là việc...Khi còn ở trong dạng bình thường, thì dễ tan xác lắm chứ đùa.

Nhìn thấy vẻ mặt của con ả kia, đứa hầu gái ấy cất tiếng thở dài, cất khẩu súng lại vào sau hông, vừa nói, vừa chỉnh lại cổ tay á, không nhìn thẳng vào mặt cô ta.

"Thưa cô Ark Royal, tôi nghĩ cô vẫn nhớ lời tôi nói đấy chứ nhỉ ?" (???)

"Dĩ nhiên...Dĩ nhiên là tôi nhớ chứ ?

Tại sao lại không ?" (Ark Royal)- con ả kia nở một nụ cười khá là gượng gạo, vài giọt mồ hôi lăn nhẹ trên gò má đính đầy đất cát do cú rơi ban nãy.

"Nếu cô nhớ, vậy cô có thể giải thích được cho cái hành động lén lút bất thường này được không ?

Và tôi mong cô có thể trả lời một cách nhanh chóng, vì thời gian không chờ đợi chúng ta đâu." (???)

Câu hỏi của đứa hầu gái kia được cất lên, đáp lại cho câu hỏi ấy, chỉ là một sự im lặng chìm trong sự lo lắng của con ả kia.

Thấy im lặng như thế cũng không ổn cho lắm.

Thế là cái mồm của ả mới bắt đầu trả lời.

"Ừ thì...Hiện tại cô đang biết quân cảng đang săn tìm một con chó săn, đang ẩn mình trong cái cảng này mà.

Tôi thì chỉ đang làm nhiệm vụ của mình, hỗ trợ tìm kiếm, và tóm gọn nó về thôi." (Ark Royal)

"Vậy ra...Cô đang thực hiện đúng chức trách, bổn phận của mình được giao à ?

Thế thì hành động âm thầm trèo qua ống nước thì sao ?" (???)

"...Sheffield này, trước tiên cô phải tin tôi.

Được chứ ?

Tôi không muốn bị Belfast ăn một trận phạt lần nữa đâu.

Lần này tôi không có nói dối.

Thật sự đấy" ( Ark Royal)

"..." (Sheffield)-Đứa hầu gái mà con ả hồi nãy gọi với cái tên Sheffield, hiện vẫn lườm ả ta bằng đôi mắt có chút sắt bén, nếu không muốn nói là lạnh lùng.

Cứ như thể, cô ta không quan tâm gì đến lời nói của con ả ấy cả.

Nhìn thấy ánh mắt ấy, con ả ấy chỉ cất tiếng thở dài, từ từ đứng dậy, phủi đi vết bụi đất dính trên người và nói tiếp.

"Hah, tôi cũng là nữ hạm, một người lính.

Với tình hình hiện tại ngay lúc này...Tôi không thể ngó lơ những thiên thần bé con đáng yêu, mặc cho nguy hiểm vẫn còn đang rình rập ngay tại đây..." (Ark Royal)

Chẳng biết cái lí do gì, tôi thấy cái miệng của con ả trong lúc nói...Nó sao sao ấy nhỉ ?

Nhìn cứ...Dâm dâm, đểu đểu thế nào ấy ?

Trái với lời nói đầy sự quan tâm và có trách nhiệm của một người lính.

"Thôi được rồi, tôi hiểu rồi thưa cô Royal..." (Sheffield)- Đứa hầu gái ấy giơ lòng bàn tay hướng về phía trước, cắt lời giữa chừng của con ả ấy.

Nghe nói vậy, con ả ấy như vớ được mùa, liền mừng quýt cả lên.

"Thật á !

Thế thì cô bỏ qua cho tôi nhé !!

Để tôi trèo lại kiểm tra tiếp.

Phải nhanh lên nếu khô..." (Ark Royal)

"Cô vẫn không khác gì như hồi hôm đó.

Có lẽ, tôi không thể không báo cáo lại việc này cho cô Wales được."

Tựa như sét đánh ngang tai, vẻ mặt tưởng chừng như vui vẻ sau khi thoát khỏi hiểu lầm (Hoặc là thoát tội).

Liền chuyển thành vẻ mặt đầy thất thần nhanh đến không ngờ, đôi mắt mở to ra, như thể cô ta không tin những gì tai của mình nghe thấy

"...Đợi đã !?

Thật đấy à !?

Sheffield, tôi đang nói thật đấy !!

Làm ơn, hãy tin tôi" (Ark Royal)

"Cô có thể nói lời đó sau khi nói chuyện với cô Wales cũng được.

Vậy nên, mong cô hãy rời khỏi đây.

Sau đó, tầm vào giờ tiệc trà, chúng ta sẽ cùng nhau nói chuyện này với ngài ấy." (Sheffied)

(Fact: Giờ tiệc trà ở bên Anh không hẳn là đến lúc mở tiệc, thường thì đây là thuật ngữ ám chỉ thời gian.

Tức, là giờ tiệc trà, nghĩa là 5h chiều.)

"Nhưng...Nhưng mà...." (Ark Royal)

Mặc cho lời nói có chút ngập ngừng, bởi cú sốc về cái hình phạt...gì gì đó liên quan đến cái đứa tên Wales kia.

Con hầu gái ấy quay người bỏ đi.

Để lại con ả ấy vẫn còn chết đứng dưới kia.

Nhìn con ả từ trên cao...Tôi chẳng biết nói gì, vì chẳng rõ được cô ta có thật sự nghiêm túc với nhiệm vụ của bản thân không ?

Hay chỉ là....Một con ả Lolicon bất chấp đủ điều

Tận hưởng màn kịch hài hước này đã xong, tôi rời mắt khỏi cửa sổ.

Chuẩn bị rời khỏi chổ này ngay lập tức và tiến đến phòng thằng Đô Đốc kia.

Dù sao, việc lấy xong cái dữ liệu của cái nhà trẻ này đã xong, còn một khoảng thời gian nữa tôi sẽ được đưa trở về.

Nán lại lâu thì có đi tong.

"Bạn cún ơi ?

Bạn đi đâu vậy ?"

...Mẹ kiếp, quên mất đám nhóc kia.

Hên là tôi chưa đi kịp.

Chứ không thì bọn nó đuổi theo, hét toáng lên đòi tôi ở lại mất.

Tôi quay đầu nhìn lại, thấy một đứa trong đó, đang nắm lấy một trong số những cái đuôi của tôi.

Cố gắng giữ tôi lại tiếp tục làm trò cho bọn nó.

"Tao đi về, vậy thôi." (Blade Wolf)

"Ơ...Bạn cún về thật à..."

"...Không chịu đâu...Mình không chịu đâu, bọn mình muốn bạn ở lại lâu hơn cơ."

Một đứa trong đó nũng nĩu, 2 gò má tựa như đỏ hồng, gần như muốn khóc lên.

Tôi cuống vít dùng đuôi, gắp lấy cái bình sữa gần đó mà tọng thẳng vô mồm con ất ơ ấy.

Ừ thì dù có hơi mạnh "Đuôi".

Nhưng tôi vẫn kiềm được lực, không làm đau con bé ấy.

Còn nó thì chưa kịp phản ứng lại gì, vì cái bình sữa xuất hiện trong mồm nó quá bất ngờ, khiến nó không kịp phản ứng lại được.

"Đến lúc rồi, ngay từ đầu tao éo có thời gian chơi với bọn mày..." (Blade Wolf)

*Koang*

"Hư !

Cún hư !"

-Bất ngờ, một đứa tiến đến, đưa tay gõ lên đầu tôi một cú.

Và...Dĩ nhiên, gõ thẳng vào cục sắt mà, con bé đó không xoa tay vì đau mới là lạ.

Còn tôi thì ngơ ngác, chẳng hiểu nỗi cái Logic ngu ngốc nào khiến nó lại dám gõ lên đầu tôi nữa.

"Mày bị ngáo à ?

Thế quái nào gõ vào cục sắt như tao thế ? (Blade Wolf)

*Koang*

"Úi !!"

-Mặc kệ cú gõ đó có đau, con bé vẫn tiếp tục làm thế, và tự mình nhận lấy cơn đâu khá là thấu trời xương ấy.

Tôi...Thì chẳng biết nên cười, hay thấy thương hại vì sự non nớt và ngu ngốc của đám sinh vật đơn bào này ?

"Cún hư ăn nói thô lỗ, phải bị phạt, không thì sẽ hư hỏng, trở thành trẻ hư !"

...À, ra là con bé này gõ lên đầu tôi là vì thế...Nhưng tôi ăn nói lịch sự nhỉ ?

Ừ thì suy nghĩ có phần nóng tính chút.

Nhưng nói chuyện vẫn thân thiện, hoà đồng lắm nhể ?

"Mày biết tao là chó, có phải trẻ em đâu mà gõ ?" (Blade Wolf)

"...Nhưng Cún con ăn nói hư quá, phải phạt.

Không thì các bạn sẽ ăn nói hư hỏng theo mất."

....Hừ, có thế thôi à ?

Quả đúng trẻ con...Nhưng bọn này...Cũng ngoan ngoãn đấy nhỉ ?

Ít ra chăm sóc trẻ con cũng không quá phiền phức như tôi tưởng mấy.

Để chấm dứt nhanh, tôi cố vờ như tỏ ra quan tâm mấy đứa lỏi con này, đưa cái đuôi chầm chậm, xoa nhẹ lên đầu bọn nó.

Và nói.

"Được rồi, đã đến lúc lên giường rồi mấy đứa.

Cuộc vui đã kết thúc rồi.

Ta còn có công việc cần phải giải quyết nữa đây." (Blade Wolf)

"Nhưng bọn mình muốn chơi với cún cơ !!

Chơi với bạn cún con vui hơn nhiều "

"Vậy đổi lại, mấy đứa sẽ bị mấy con bảo mẫu tại đây nhận phạt ?

" (Blade Wolf)

Nói đến đây, bọn nó liền im lặng, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy sự nuối tiếc, đi kèm với đó là cái mong muốn hiệu hữu qua nó, cố gắng níu giữ tôi lại.

"Đủ rồi, giờ này tụi bay cũng nên ngủ đi.

Việc lén lút thức đêm cũng xấu, vẫn sẽ bị phạt nếu bị bảo mẫu phát hiện nữa.

Là trẻ ngoan, thì phải đi ngủ để chóng lớn chứ ?" (Blade Wolf)

"Vã lại, giờ tao có việc một chút thôi, lần nào đó tao sẽ quay lại.

Yên tâm đi nhóc." (Blade Wolf)

"....Thật không ?

Bạn cún sẽ quay lại ư ?"

"Ừ ừ, tao sẽ quay lại, được chứ ?

Nếu thích hoặc rảnh thì tao sẽ quay lại." (Blade Wolf)

Khi tôi dứt lời,bọn nó vẫn đứng đó, nhìn tôi một chắn chăm chứ và đầy sự nuối tiếc.

Nhưng trẻ con mà, nhìn được một lúc, thì bọn nó cũng chịu quay người bước đến giường đi ngủ.

Tuy vậy, chẳng biết vì sao, nhưng tôi nghĩ là tôi cần phải làm thêm một việc nữa, trước khi rời đi,

Cái đuôi của tôi đặt lên đầu một đứa, xoa nhẹ nhẹ mớ tóc dài mượt và non ấy, và nói.

"Ngoan lắm, lần sau chúng ta khi gặp lại, tao hứa sẽ đưa bọn mày đi mua bánh ngọt."

"Thật á ?

Vậy bạn cún thề đi, hứa xuông không ai tin đâu."

"Đúng đấy, bạn cún thề đi."

"Ừ, thề thì thềm tao thề tao sẽ đưa bọn mày đi ăn bánh ngọt nếu gặp lại nhau.

Giờ thì đi ngủ đi đám nít ranh."

Nhắc đến bánh ngọt, cái mặt của bọn nó trở nên tươi rói hẳn lên, ba chân bốn cẳng nhảy phắt, leo thẳng len giường nằm.

Thế là bọn nó cứ thế lần lượt tựa đầu lên gối của bọn nó, đắp những tấm chăn lên đi ngủ, không để tâm gì đến tôi.

Tôi thở một hơi thật dài, vì cuối cùng đã giải quyết xong cái đống phiền phức này.

Giờ chỉ cần giải quyết xong cái dữ liệu bên kia nữa là tôi sẽ xong việc tại nơi này.

Khi tôi quay người, tiến đến cánh cửa rời khỏi căn phòng này.

Thì giọng nói của một đứa trong đó cất lên.

"Tạm biệt bạn cún, chơi với bạn vui lắm."

Nghe thấy câu nói ấy.

Tôi không muốn quay đầu đáp lại vì phí thời gian.

Chỉ lẳng lặng mở nhẹ cánh cửa ra vào, tiến ra khỏi căn phòng này.

Nhưng, cũng không quên chào tạm biệt bọn nó bằng một cái vẩy đuôi như vẩy tay.

Từ đó, tiến thẳng đến khu tổng bộ.

____________________________________________

Chà...Vậy ra lần này...dễ hơn tôi tưởng nhiều.

Vì từ lúc tôi rời khỏi cái nhà trẻ ấy, thì mức độ tuần tra của đám lính giảm đến một cách từ từ.

Nên việc chạy qua chạy lại quanh cái cảng này giờ dễ hơn trước nhiều.

Còn con ả nữ hạm kia thì tôi không còn lo mấy nữa.

Với những gì tôi thấy lúc nãy, thì chắc là cô ta bị phạt vì cái lí do ngớ ngẩn kia rồi.

Nên chẳng còn nữ hạm nào có biết đến tôi, và truy đuổi tôi được cả.

Quá dễ dàng...Nhưng mà...Thật sự là dễ vậy không ?

Khi việc mức đồ tuần tra giảm dần thế này...Có gì đó khá là sai.

Nhất là hải quân nữa chứ ?

...Mà thôi, lo gì đám đó.

Chỉ cần mò đến chổ phòng thằng đô đốc. lấy xong con Dwarf Gekko là phóng liền, tôi chẳng còn lí do gì để níu giữ tại đây cả.

Nhắc mới nhớ, tôi quên mất con Dwart Gekko ấy vẫn còn đang núp trong phòng thằng đô đốc, không biết nó bị phát hiện chưa nhỉ ?

Vừa chạy nhảy qua lại trên máy nhà, không ngừng núp xuống từng cái bụi cây rập rạp.

Tôi bật giao thức liên kết với con Dwart Gekko để quan sát.

Hiển thị ở một bên mắt trái, tôi nhận ra nó vừa núp ở nơi nào đó khá hẹp.

Trước mặt nó là một cái ghế văn phòng...

Đợi đã, Cái ghế văn phòng ?

Đấy là chổ thằng đô đốc mà, thế quái nào nó chui được qua đó ?

Phải chăng, nó đã bị thằng đô đốc với nhỏ Takao phát hiện ra rồi sao ??

Mẹ nó !

Quả này chắc chắn là mồi nhử luôn rồi.

Có thể việc mức độ tuần tra giảm xuống là để dụ tôi đến chổ căn phòng, lấy lại con Dwart Gekko là để tóm tôi ngay từ bên trong.

Đáng lẽ phải biết trước mới đúng chứ ?

...Hừ, giờ phải tới thẳng phòng của thằng chó đó lấy lại con Gekko ấy cùng cái dữ liệu đó thôi.

Giờ bỏ lại, kiểu gì con Dwart Gekko ấy cũng bị đám lính kỹ thuật tại cảng này mài mò, rồi vụ này mà tới tai đánh tướng lĩnh quân đội ngồi rung cái đùi mỡ ấy thì cũng toang.

Tôi liền điểu khiển, ra lệnh bằng giao thức, khiến con Gekko ấy tự động truy cập vào máy tính thằng đô đốc.

Thay vì dùng ba cánh tay để di chuyển như trước, nó tự lăn mình ra.

Khi không còn một cái tay nào, một sợi dây điện có đầu USB chui ra từ cái lỗi, cắm thẳng vào cái máy tính.

Dù rằng cái máy tính đã tắt, nhưng con Gekko ấy vẫn có thể truy cập sâu qua vi xử lí, dẫu cho bộ nhớ có ngừng hoạt động thì nhiêu đó vẫn chẳng ngăn cản nó được.

Và chỉ với 7-8 phút. con Gekko kia vừa thu hồi những dữ liệu cần thiết trong máy, thì tôi cuối cùng cũng chạy đến, thu hồi nó lại.

Di chuyển trên tường mà tiến đến cánh cửa sổ tại phòng thằng đô đốc, tôi nhẹ nhàng mở cánh cửa ra, nhảy thẳng vào bên trong.

Đúng như tôi đoán, trong phòng chẳng có ai ngoài một mình tôi cả.

Có lẽ bọn nó đang núp ở hành lang bên ngoài căn phòng.

Nhân cơ hội trước khi bọn nó tiến vào úp sọt, tôi liền lấy cái con Gekko, lúc này đang nằm bên cạnh thân máy dưới chân bàn để lấy dữ liệu.

Tôi vừa tiến đế, chạm móng vuốt vào nó. con Dwart Gekko ấy tự động chuyển đổi bản thân thành một dạng chất lỏng màu đen kịt.

Như cái cách nó từ trong người tôi chui ra, thứ chất lỏng ấy liền chảy từ chân lan đến phần thân, hoà chung với cơ thể tôi làm một.

Kéo theo đó, một đống dữ liệu nó vừa thu được trong máy tính lập tức nhảy số, không ngừng di chuyển quanh mạch điện, vi xử lí bên trong tôi.

Thế là ngon, coi như xong công việc hết rồi.

Tôi chỉ cần thoát khỏi đây nữa là hoàn thành nhiệm vụ.

Giờ chỉ cần chờ trực thăng tới đưa tôi thôi.

Ngước nhìn bên ngoài cửa sổ, là ánh bình minh bên ngoài chiếu vào căn phòng, khởi đầu cho một ngày mới tại hải cảng toàn mùi biển với thuốc súng này.

Và tôi chỉ mong đợi vậy thôi, vì đến bình minh, sẽ có một cái trực thăng đến đón tôi ngay...Nhưng mà...Giờ thoát ra khỏi cái tổng bộ làm sao nhỉ ?

Vì tôi mà chạy khỏi đây, kiểu gì bọn nó cũng sẽ tấn công từ trong căn phòng lẫn bên ngoài.

Thế là coi như vẫn đi tong.

*Cộc cộc cộc*

"Đô đốc ơi, anh có ở trong phòng không ?" (???)

"Có người ?"

Dòng suy nghĩ vừa hiện lên, tôi liền chui ngay dưới gầm bàn để núp trước khi bị phát hiện.

Phải chăng là bọn nó ư ?

Bọn nó muốn dụ tôi ra khỏi phòng liền à ??

Không, cái đứa kia nói là thằng đô đốc mà ?

Nếu thế thì nó phải ngậm cái miệng chó đó, đi thẳng vào bên trong mà tóm tôi chứ ?

Vả lại, đấy còn là giọng trẻ con nữa.

Là con gái, tầm 14-15 tuổi thôi.

Không thể nào có chuyện bọn nó dùng miếng mồi là 1 bé gái được ???

...

...Phải chăng là...Bọn nó không thật sự phục kích tôi bên ngoài hành lang, và con bé này...Vô tình đến đây là để kiếm thằng đô đốc ???

Tôi đã suy nghĩ quá đà chăng ??

*Cạch*

Cánh cửa căn phòng mở ra, từng bước chân của đứa đó tiến vào bên trong căn phòng, càng gần đến cái bàn nơi tôi đang núp.

Âm thanh của xấp giấy chồng lên nhau đặt lên bàn, kèm theo đó là giọng nói của một đứa trẻ cất lên giữa căn phòng trống.

"Vậy ra...Anh ấy không có ở đây à ?

Không biết anh ấy ở đâu rồi nhỉ ?" (???)

Đúng như tôi đoán.

Là giọng của một đứa bé gái.

Thế thì một đứa nhóc tì làm sao lại ở trong căn phòng này cơ chứ ?

Phải chăng không loại trừ nó là nữ hạm ?

Cũng có thể, dù sao tôi có từ nghe thằng Jack kể trong khoảng thời gian hôn mê mấy tháng trước.

Đã có nhiều người tới thăm nó tại cảng này, lúc còn nằm trong bồn ICU.

Dĩ nhiên, ngoài người thân hoặc có quen biệt.

Những kẻ tới thăm nó, chủ yếu như đi thăm sở thú thôi.

Thăm một thứ...Người không ra người, ma không ra ma.

Nói trắng ra là bọn nó đến cũng chỉ chứng kiến một cái xác chết tàn tạ đến quái thai, kì diệu thay vẫn thoi thóp đến phi thường.

Trong số những kẻ đó, nó mơ hồ thấy có một vài đứa trẻ.

Cùng với...Dữ liệu tôi tìm được từ nhà trẻ.

Nên nó nghĩ là khả năng cao bọn nó cũng là nữ hạm rồi.

Chờ đã...Nếu con bé này đúng lúc cũng đang ở đây...Hay là...

"Oh, Đô đốc !

Anh tới rồi à !?

Có cả chị Takao nữa.

Sẳn có hai anh chị ở đây, liệu có thể...." (???)

"Nimi !!

Rời khỏi căn phòng này ngay !!

Có kẻ địch ở bên trong !!"

"Ơ !?

Kẻ địch ??...Oái !!!"

Ngay lập tức,tôi luồn cái đuôi của tôi từ khe gầm bàn, quất lấy một bên chân của con bé một cách nhanh chóng.

Không một chút thương xót, cái đuôi ấy giật thật mạnh, khiến con bé té đập mặt xuống sàn, và bị ném thật mạnh lên bờ tường.

Ngay lúc ấy, tôi liền nhổm người dậy, dùng hai chân sau đá bay cái bàn.

Bằng một lực cực mạnh, Cái bàn ấy cùng với cái máy tính phi thẳng về hướng cửa ra vào, nơi mà thằng Đô Đốc với con Takao ấy đứng ngay tại chổ đó.

Không đứng yên đó một cách ngu ngốc.

Takao liền rút lưỡi kiếm nhìn có vẻ như là một thanh Uchigatana.

Với lưỡi kiếm sáng chói bởi ánh bình minh chiếu qua, chỉ với một nhát chém dọc, đã làm cái bàn bị cắt ra làm đôi.

Hai phần của cái bàn bị văng từ hay phía.

Còn thằng Đô đốc đứng bên cạnh, rút lấy một khẩu Glock 17, kèm theo đó là một con dao đặt dưới tay cầm súng.

Chà, tư thế Special CQC tôi thấy từ lão Ocelot đây mà !

Chắc là thằng này cũng đã học, và việc dùng nó đối mặt với tôi.

Chứng tỏ là nó đã thành thục bài bản đấy chứ.

Tôi thì dĩ nhiên, ngu gì đối mặt liền, vì khả năng cao bọn nó biết đến điểm yếu của tôi.

Và khẩu Glock của thằng Đô Đốc kia, cũng chứa đạn Originium không chừng ?

Vậy nên, tôi đã có một cách hay hơn...Dùng "Khiên thịt".

Cái đuôi của tôi buôn cái chân của con bé, chuyển sang mục tiêu khác là cái cổ của nó.

Và chỉ giây lát, tôi đã dùng đuôi của mình thắt chặt cổ của nó.

Ít nhất, là không khiến nó chết vì ngạt thở, nhưng cũng không có chuyện thoát ra được.

Sao đó, tôi xách cái thây còn nằm dưới đống bụi của lớp nền sơn tường cái kệ sách bị nát thành một mảnh, để lại một khoảng trống khá lớn.

Kéo đến gần, dùng cái đuôi còn lại đang xoay sợi xích cưa không ngừng, kề ngay cổ của nó.

Và yep.

Dùng con bé nữ hạm này làm khiên thịt, thuận tiện thật sự !

Với nó, đố hai đứa nó dám mạnh động.

Dù cho con bé có cố gắng biến đổi hình thái chiến đấu, kiểu gì tôi sẽ bóp nghẹt cổ của nó, khiến nó kiệt sức mà không biến đổi được.

"Ugh...Buôn...Ugh...Buông ta ra...Đô Đốc...Chị Takao...Cứu em..." (???)

Con bé nữ hạm đang bị tôi giữ lại làm con tin, cố gắng dùng chút sức lực chỉ để nói mấy câu từ vô dụng nhất trên đời.

Thay vì tìm cách thoát khỏi tôi.

Đúng là ngu ngốc.

"Mẹ kiếp, Thả bọn bé ra mau, con chó chết tiệt !!" (Jeremy)-Nhìn thấy cảnh tượng đó, thằng đô đốc ấy liền giương súng chĩa thẳng vào tôi sát hơn.

Và hắn định làm gì ?

Cố gắng hăm doạ tôi bằng mấy viên kẹo đấy ư ?

Cứ cho là nó có đạn Originium, nhưng còn lâu hắn sẽ dám bắn, vì bị tôi giữ con bé này làm con tin.

"Đô đốc, bình tĩnh lại đi." (Takao)

"Con ả đó nói đúng đấy.

Chắc là ngươi chưa mù đến mức, không thấy lưỡi cưa của tao kề sát cổ của nó đâu nhỉ ?" (Blade Wolf)

Dứt lời, tôi đưa sát lưỡi cưa gần dưới cằm, khiến cho phần cằm bị cứa một nhát đủ nhỏ, để cho máu chảy ra, là quá đủ để chứng minh cho việc, tôi sẽ làm điều đó.

Nhìn cái miệng của thằng Đô đốc dường như đang chuyển đông.

Có vẻ là nghiến răng, nên tôi có thể suy đoán ngay, thằng này...Là đứa rất dễ bị cảm xúc chi phối.

Ít nhất là thế.

Nhưng với nhiêu đó, khiến tôi có thể tự tin đối phó với hai bọn nó dễ hơn.

Con Takao vẫn đứng đó, thủ lưỡi kiếm dài hướng vào mặt tôi.

Đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm, chứa đầy sự bình thản, và lạnh léo đến kinh ngạc.

Đến giờ, tôi vẫn chẳng hiểu nỗi cái gia đình nó.

Cả cha và mẹ đều là tiến sĩ khoa học.

Thế mà mấy đứa con của hai người đó toàn là dân dùng đao kiếm, súng đạn để nói chuyện thế nhỉ ?

"Nói đi.

Mày muốn gì ?" (Takao)

"Mày cũng biết câu trả lời mà nhỉ ?

Để tao rời khỏi đây, chỉ vậy thôi.

Và đương nhiên...Tao sẽ thả con nhỏ này ra.

Nếu mày chịu chấp nhận điều kiện trên." (Blade Wolf)

Tôi vừa ngạo nghễ cười khẩy, khi hiện giờ phần thắng này đang thuộc về phía tôi.

Thế nhưng...Kì lạ thay...Con ả Takao ấy cũng như tôi, đang nở một nụ cười...Nhếch mép ?

"Tao không nghĩ, điều kiện của mày được đáp ứng đâu." (Takao)

"Mày nghĩ là...Với con bé, là đủ để hăm doạ tao sao ?" (Takao)

"Ý mày là sao ?" (Blade Wolf)-Cảm thấy có chút thú vị, tôi hỏi.

"Nếu mày nghĩ rằng, chỉ cần lấy con bé làm vỏ bọc bảo vệ.

Thì mày lầm rồi.

Tao vẫn sẽ tiến tới, chém mày ra thành trăm mảnh.

Mặc kệ mày có giết con bé hay không, tao vẫn sẽ xử mày." (Takao)

"TAKAO !!

Cậu đang nói cái quái gì thế ?" (Jeremy)

"Tớ chỉ nói điều cần nói thôi.

Ngay từ đầu, việc tóm con chó này đã nằm trong kế hoạch của chúng ta rồi, cậu quên rồi à ?

Nếu có ai đó bị bắt làm con tin, chẳng phải chúng ta vẫn phải mặc kệ để tóm nó ư ?" (Takao)

Qua lời nói đầy kiên định ấy.

Có lẽ, nó nói đúng, khả năng cao là nó sẽ làm thật ấy chứ.

"Vã lại, tao cũng có khá nhiều lí do để lờ đi cái mạng của con bé ấy.

Nào là...Con bé không phải là người thuộc phe tao.

Hoặc là...Giá trị của mày nếu tóm được sẽ lời hơn mạng sống của một người lính." (Takao)

"Và bọn tao cũng đã biết điểm yếu của mày rồi.

Từ thông tin tao nhận được về đám Desparado chúng mày từ quân đội chính phủ Tân Xô Viết và Hoa Kì.

Đám thủ lĩnh chúng mày dù có bộ giáp gần như vượt xa công nghệ hiện tại.

Nhưng lại rất yếu mềm với thứ tên là Originium." (Takao)

"Dù không rõ nó là cái gì, nhưng miễn là xử lí được đám tâm thần chúng mày là đủ rồi.

À mà nói trước ! trong băng đạn của Đô Đốc tao cũng có băng đạn dùng Originium.

Thêm việc, bên ngoài kia là cả một Trung đội đang chờ mày chạy bằng cửa sổ đấy." (Takao)

"Vậy nên...Mày tính làm gì đây, cún con ?" (Takao)

Khi những lí do để con ả tóm tôi ngày càng trở nên rõ ràng và Logic hơn...Thế nhưng, khi tôi lắng nghe...Cảm thấy dài dòng và lằn nhằn vcl ra.

Không phải đống lí do ấy không có sức thuyết phục...Nhưng...Nó nghĩ tôi ngu lắm hay sao mà không tính trước những điều đó chứ ?

Chưa kể, tôi để ý thấy...Lòng bàn tay cần kiếm có hơi run thì phải.

Thêm vài giọt mồ hôi lăn trên gò má nữa, khó để nói đó là do mệt đến mức đổ mồ hôi được...Trừ phi...

...Con ả ấy cũng như thằng Đô đốc.

Sau cùng, cũng chỉ là một màn kịch thôi.

"Đây là mệnh lệnh từ đơn vị trung đội STF-176.

Yêu cầu chiếc UH-60M Black Hawk mang mã hiệu 1335632-ZT883.

Yêu cần hạ cánh, vì đây là hành vi xử dụng phi cơ trái phép.

Xin nhắc lại, đây là..."

*BÙM !!!!*

Thình lình, mới đầu là giọng loa phát thanh vang từ bên ngoài, giờ đã biến thành một vụ nổ cực lớn.

Kèm theo đó, là âm thanh của những khẩu súng máy hạng nặng không ngừng xả xối xả ở bên ngoài.

Tiếng hét thì chưa thấy đâu, vì với hoả lực lẫn tiếng súng ấy.

Chắc chắn là bọn bên ngoài đã bị giết trước khi kịp thốt ra giọng ca của sự đau đớn rồi.

Kế đến, lại thêm một vụ nổ nữa vang lên, nhưng không còn là bên ngoài nữa.

Mà là vang thẳng trong căn phòng.

Chính xác hơn, một thứ gì đó mang uy lực như súng chống tăng phá nát bức tường bên trái đằng sau lưng tôi.

Từ cái lỗ lớn tầm 2-4m, để lộ ra hình ảnh là một chiếc trực thăng đang bay phía trước.

Với...Một con ả ngoài cái áo lót đen và chiếc quần đùi cùng màu, vác trên vai khẩu MATADOR với nòng súng và ống hoả kim đằng sau vẫn còn khói thuốc súng bay lên.

Phía sau ả, là một tên có cái tóc vàng óng để dài ngang vai, khoác độc mỗi một chiếc áo khoác đuôi dài nâu, cùng cái quần jean quân đội màu xám xẩm.

Cầm trên tay khẩu Barreta M82A1 một cách thoải mái, như cầm một khẩu súng tiểu liên hạng nhẹ vậy.

"Trông ngươi gặp khó khăn thì phải, có cần bọn tao giúp gì không ?" (Revoler Ocelot)

Từ bộ đàm của hệ thống, cái giọng nói đầy ngạo nghễ của thằng Ocelot ấy vang vẳng bên tai đầy khó nghe.

Kèm với âm thanh của cánh trực thăng không ngừng ồ ồ bên tai.

"Éo cần, một mình tao là giải quyết được đám ruồi nhặn này rồi." (Blade Wolf)

"Ngươi chắc chứ ?

Trông có vẻ như trước khi bọn tao đến, mày khá là chật vật đấy nhỉ?

" (Ocelot)

Giờ thời gian cũng không còn nhiều, tiếp viên đã đến.

Tôi cũng chả níu lại ở đây làm gì.

Vậy nên, tôi thong dong, bước từ từ đến cái lỗ bên cạnh, chạy đến bên chổ cái trực thăng mà nhảy lên.

À, dĩ nhiên là không thể quên con bé nữ hạm, tôi phải mang nó đi, một là để làm con tin.

Hai, là nghiên cứu xem cách để khắc chế đám nữ hạm này, ít nhất thì có thể ép nó tra khảo chút thông tin gì đó có ích.

"Này !!

Buông con bé ra !!" (Jeremy)

"Nào nào, nóng vội thế anh bạn.

Anh không lo cho bản thân mình trước thay vì con bé này được à ?" (Liquid)

Nòng súng dài và bự từ khẩu súng bắn tỉa xuyên giáp của nó chỉ thẳng vào hướng tên Đô Đốc.

Takao bất giác, liền đứng về phía trước hắn ta, muốn chặn không cho nó bắn vào hắn.

Đồng nghĩa với việc, nó buộc phải từ bỏ con bé nữ hạm ấy đi, và tôi sẽ rời khỏi đây, với chiếm lợi phẩm trong tay.

"Chà, hết giờ chơi rồi.

Sau cùng thì ta có một khoảng thời gian khá là thú vị với đám chúng mày.

Vậy nên, tao sẽ mang con bé làm quà lưu niệm.

Lần sau, tao sẽ ghé thăm lại.

Tạm biệt, đám ruồi nhặn hạ đẳng." (Blade Wolf)

Ngồi vào bên trong chiếc trực thăng, còn con bé nữ hạm kia vì bị tôi bóp nghẹt đến ngất, nên ném thẳng lên ghế ngồi, mặc kệ việc nó chưa đeo dây đai ghế ngồi.

Còn lại hai đứa đó, chỉ biết đứng nhìn chúng tôi rời đi trong sự bất lực.

Một sự thất bại ngay từ khi tôi đã xuất hiện trong cái cảng, và chiếm đoạt hết của bọn nó mọi thông tin cần thiết.

Bên trong chiếc trực thăng lúc này đang bay giữa ngoài biển khơi.

Khi thẳng Ocelot và con nhỏ Quiet ngồi gần 2 bên cửa trực thăng để canh gác.

Tôi sựt nhớ ra còn có sự xuất hiện của thằng chó ấy ở đây.

Nên liền chiết xuất hết mọi thông tin, dữ liệu tôi có được vào một cái thẻ nhớ.

Liền ném về phía trước buồng lái của nó.

Có lẽ nó đã biết tôi định làm gì, nên đã giơ tay lên từ lúc nào, chụp lấy cái thẻ nhớ ấy một cách chính xác và dễ dàng.

"Chà chà, nhìn xem chúng ta có gì đây." (Ocelot)

Cầm trên tay cái thẻ nhớ, hắn giơ lên cao, ngắm nghía nó cứ như một viên ngọc trai lấp lánh và sáng bóng,vừa được tìm trong vỏ sò.

"Đừng có để rơi mất thằng ngu, nó mà mất thì tao éo kiếm lại được đâu." (Blade Wolf)

"Khỏi cần lo đâu cún con.

Ít nhất, nó có mất đi chăng nữa, thì lần này tao sẽ không cử mày đi thêm chuyến nào nữa.

Mấy con chó săn của tao nay dư thời gian, để làm ba cái việc vặt này rồi." (Ocelot)

"Vã lại...Chúng ta đang có một miếng mồi béo bở hơn nhiều" (Ocelot)

Không biết cái miếng mồi béo bở thằng cha nhắc đến là gì.

Dù sao tôi chẳng quan tâm gì mấy.

Dựa đầu gần khung cửa sổ, ngắm nhìn ánh bình minh của đại dương bao la xanh thẳm.

Kéo theo đó, là câu hỏi mà tâm trí tôi đang mơ hồ, trôi dạt như những gợn sóng dưới kia.

Nyto ?Làm thế nào bọn chúng lại xuất hiện được ?

Kẻ nào đã làm thế ?

Mục đích của hắn là gì ?

Tại sao...Hắn lại viết về chúng nó chứ ?
 
(Vẫn Còn Edit Lại) The Pain Of Wolf
Chương 88: Not Forgive, Not Tomorrow (edit)


...

We're talking away

I don't know what

I'm to say I'll say it anyway

Today's another day to find you

Shying away

I'll be coming for your love, okay?

Take on me

Take me on

I...Have be gone...

" Chật..Dừng dừng dừng !" (Atago)

*Lộp cộp*- Đó là âm thanh của những ngón tay thon gọn, và nhỏ bé gõ lên chiếc bàn gỗ, cũng nhỏ chỉ bằng một nữa phần thân dưới, đang ngồi với một cái dáng...Khó để nói cái dáng ngồi thô thiển, thiếu tinh tế ấy, là từ một cô bé 14 tuổi cả.

Vẻ mặt chán nản, với bên má ép lại bởi bàn tay đang tựa lên bàn.

Cùng đôi mắt đầy sự mệt mỏi, coi như đủ để chứng minh sự bất lực trước thằng em trai cô hay gọi thân thuộc hơn là " Con ngựa biển", đang cầm cây đàn trên tay, với hai ngón tay đang bóp lấy bóp để cái cổ họng.

Đại khái như thế này.

Atago đang ngồi chăm chứ ăn pocky, chill theo giai điệu của mấy bài nhạc đồng quê nước Mỹ, với vài quyển bài tập cần phải làm trước ngày thứ hai.

Đang tận hưởng với miếng Pocky trong miệng, thằng em trai của cô bất ngờ đi đến phòng cô, khiến cô giật mình mà té một cú đau điếng bởi đang ngã người lên ghế.

Và càng giật mình hơn nữa.

Thằng "Ngựa biển" ngốc ấy lần đầu tiên muốn nhờ cô giúp đỡ một điều gì đó.

Dù rằng mọi khi đứa nhóc kì dị ấy sẽ chẳng bao giờ làm thế với cô cả.

Nhưng...Sự thật đang hiện hữu ngay trước mắt.

Jack đang chật vật cầm cây đàn Guitar trong tay, còn cô gánh vác luôn cái vai trò "Giáo viên âm nhạc" cho thằng em trai của mình.

Còn cây đàn Guitar ?

Dĩ nhiên...Nó chôm từ của cô chứ còn đâu ?

Một thằng nhóc 8 tuổi như nó thì làm gì có tiền để tự mua cho mình một món đồ gì cơ chứ ?

Cộng thêm, đấy là lí do đứa em trai ấy lại nhờ cô, vì cô là người duy nhất trong nhà biết chơi nhạc cụ.

"Ouch !!

Khiếp, đau chết đi được !."

-Jack rút một bên tay lại, vì trong lúc chỉnh dây đàn, cu cậu không may để dây đàn quất vào ngón tay.

Khiến cây đàn mém chút nữa rơi xuống.

Atago giật bắn mình, cô phi thẳng khỏi cái ghế, ngã thêm một cú úp mặt xuống sàn để dùng hai đôi tay trần, đỡ lấy cây đàn guitar trên 65 bảng Anh.

(Fact: Tức là 1 800 000Việt Nam đồng, khi mà trung bình, một cây đàn Archotic dành cho dân chuyên cũng chỉ lầm từ 800 000 - 900 000 Việt nam đồng.)

Đôi bàn tay trắng nõn của một thiếu nữ đang run rẩy, cố gắng nâng cây đàn nặng trịch không bị nát bét bởi thằng em trời đánh của cô.

Khuông mặt thì không khoảng bần thần, vì mén chút nữa.

Cô đã để mất đi món quà cô em gái Takao đã gom tiền tặng mình vào ngày sinh nhật năm 13 tuổi.

"65 bảng Anh, 65 bảng Anh đấy tên ngốc !!!

Cẩn thận đi chứ !??" (Atago)

"Chị làm gì mà giận lên thế ?

Có 65 bảng Anh thôi chứ nhiêu đâu ?" (Jack)

"Nhóc biết cái gì mà nói !?

Có tiền tiêu vặt đi rồi sẽ biết.

Nỗi khổ của việc cháy túi là như thế nào." (Atago)

Atago toả ra có phần bực bội trước sự thờ ơ với đồng tiền của đứa em ngu ngốc kia.

Nhưng cũng không thể trách cô được, vì cái lối sống và suy nghĩ ấy một phần cũng là vì việc chỉ biết sống rung rút trong nhà, không bao giờ tự trải nghiệm mọi thứ ở bên ngoài.

Nên đến giờ này, đứa nhóc ngốc nghếch còn đang chật vật với cây đàn guitar trên tay ấy.

Vẫn không học được giá trị của đồng tiền.

"Nhắc về cháy túi...Chẳng phải đấy là do chị hay sao ?" (Jack)

"Là sao ?

Ý em nói nghĩa là gì ?" (Atago)

"Mỗi tháng, khi ba mẹ đều cho tiền tiêu vặt cho cả hai chị.

Chị lại là người trong vòng 2 tiếng, tiêu hết chổ tiền ấy cho đống bánh ngọt gần cửa tiệm nhà mình sao ?" (Jack)

"Ờm...Ờm thì...Lâu lâu...Đấy là do ma quỷ xui khiến chị đấy em, không phải là chị cố ý đâu ?" (Atago)- Atago ngập ngừng, không ngừng đưa ngón tay gãy lên má, cố ý không nhìn thẳng vào đứa em trai đang dùng cái ánh nhìn đầy ngờ vực ấy vào cô.

Ma quỷ xui khiến ?

Chỉ có mấy đứa ngốc mới tin ma quỷ tồn tại.

Và tin rằng chúng sẽ xui khiến một cô bé dùng hết chổ tiền chỉ để ăn bánh ngọt.

Nói trắng ra, Jack biết tỏng bà chị của mình là chúa nghiện đồ ngọt.

Không có món bánh kẹo nào trên đời Atago không nếm cả.

Nếu không muốn nói...Khá là...Háu ăn.

Nhưng kì diệu ở chổ, chẳng hiểu vì lí do gì thay vì mập lên như bao đứa bé bình thường khác...Cái vòng 1 của cô bé lại...Vượt xa so với sự phát triển bình thường của những cô bé cùng trang lứa khác.

Cup B?

Hoặc có thể là cup C.

Ít ra theo Jack nghĩ vậy.

Dĩ nhiên, với một người như cậu bé này, là một đứa bé.

Thì không thể sở hữu trong mình sắc dục được.

Vậy nên, ngoài việc tia sự phát triển đến bất thường ấy, cu cậu vẫn sẽ ngó lơ, thờ ơ như mọi khi.

Hơn nữa, điều cậu bé này quan tâm nhất, vẫn là cây đàn Guitar đang cầm trong tay.

Cho đến giờ, cậu bé vẫn chẳng thể luyện thành thạo được.

Với bản tính nóng vội, mong muốn thành công phải đến nhanh nhất có thể của một đứa trẻ.

Không mấy gì làm lạ khi khuông mặt của Jack có chút cau lại, vì cậu đang nóng vội.

Nóng vội để luyện thành thạo cho bằng được chiếc Guitar này.

Nóng vội để luyện được âm tiết để hát lên bài hát đầu tiên.

Nhung không thể trách cậu bé được.

Vì cậu cần phải hoàn thành nó càng nhanh càng tốt.

Vì chỉ còn mấy tuần nữa, là sẽ đến sinh nhật của mẹ, người mà cậu yêu thương nhất hơn hết thảy.

Không những thế, với bài hát và cây đàn guitar này.

Ý nghĩa của món quà giản đơn này còn to lớn hơn hết thảy.

Vì theo như Jack quan sát dạo gần đây, cậu để ý thấy mẹ mình trông khá là lạ.

Nếu không muốn nói...Là đang trở nên tệ dần đi.

Làn da bắt đầu có một số biến chứng phát ban, phồng rộp nhẹ.

Gò má xanh xao đến mức, bà ấy có thể ngất lịm đi bất cứ lúc nào.

Bà không ngừng tự ôm lấy bản thân mình, cố kìm nén cơn đau bởi căn bệnh bạch tạng này.

Cha của cậu cũng để ý đến tình trạng của mẹ cậu.

Nhưng, với những gì ông có thể cố gắng bằng việc giảm bớt thời gian làm việc, luôn ở bên cạnh và đỡ đần vợ mình.

Nếu bà ấy cảm thấy đau, ông sẽ chạy đến ôm lấy, cùng người phụ nữ của đời mình chịu đựng nổi đau dày vò thể xác này.

Vậy nên, cậu đã từng nghe chị Takao đã nói.

Nếu hát cho một người nào đó mà mình yêu quý, mọi khổ đau và đau đớn sẽ biến mất.

Liệu...Nếu cậu hát cho mẹ mình nghe, cùng ngày sinh nhật của mẹ, chắc chắn mẹ cậu có thể sẽ khỏi bệnh.

Đúng lúc, trên TV vô tình phát bài nhạc có tên "Take Me On" này.

Dù không biết nội dung bài nhạc này ý nói là gì.

Nhưng cậu thấy hay, thì có thể dùng để hát cũng được.

Ít nhất...Cậu nghĩ rằng, việc học đàn Guitar không khó như bản thân tưởng tượng.

Và ngón tay sẽ không bị chảy máu do tập đàn.

"Tch.

Đau khiếp"-Cậu nhóc tì không ngừng vung vẩy ngón tay bị cắt, dẫu biết rằng máu vẫn sẽ chảy, cơn đau từ vết cắt ấy sẽ không bao giờ ngừng.

"Không có cách nào để mau hơn được à ?" (Jack)

"Này, nhóc đang học đàn đấy.

Không phải học cách để hối thúc đâu.

Phải biết sống chậm, kiên nhẫn thì mới được." (Atago)

"Khó để nói lắm chị, nhất là..."( Jack)

"Có cái gì để khó nói cơ chứ ?

Mà nhóc định làm gì, chị mày để ý nhóc có hơi khác lạ so với mọi khi đấy" (Atago)

Nghe thấy câu hỏi của Atago, Jack vẫn im lặng, vì cậu muốn biến nó làm một món quà bất ngờ...Nhưng mà...Cậu vẫn chần chừ, vì nếu không nói, Thì Atago sẽ không biết, mục đích cho việc học đàn này là...

"Thôi, khỏi nói.

Chị hiểu rồi." (Atago)

"Chị hiểu r...Hơ hở !??

Chị hiểu rồi á ??

Nhưng em có nói gì đâu ?" (Jack)-Đôi mắt tròn xoe, mở to ra trong sự ngạc nhiên.

"Nhìn cái mặt đù đù của nhóc là biết.

Tính tập đàn sớm để làm một bài tặng cho mẹ chúng ta nhân ngày sinh nhật chứ gì ?

Em nghĩ rằng chị sẽ không nhớ đến sinh nhật của mẹ à ?" (Atago)

Vừa nói, cô tiến đến cái kệ gần khung cửa sổ phòng, lấy ra một hộp y tế nhỏ.

Từ trong chiếc hộp đó, một miếng băng keo cá nhân nhỏ rất chi là...Con gái, vì nó màu hồng, cùng với mấy con hình con thỏ có bên trong.

"Em cũng nên biết, nóng vội thì chẳng có ít gì.

Kể cả trong việc học một thứ gì đó.

Nhất là việc học đàn Guitar này" (Atago)

"Chị biết, em đang muốn làm vì mẹ.

Nhưng mà, em biết đấy. sự nóng vội sẽ chẳng bao giờ đi đến đâu cả." (Atago)

"Nghĩa là...Chị muốn em từ bỏ ư ?" (Jack)

"Dĩ nhiên là không.

Tại sao chị lại nỡ vứt bỏ công sức của đứa em trai thối của mình chứ ?

Nhất là nó còn làm vì mẹ nó cơ mà ?" (Atago)

Atago nở một nụ cười nhẹ trên đôi môi, như thể cô cảm thấy hài lòng một điều gì đó, một điều mà cô thấy được qua đôi mắt nhỏ bé ấy của đứa em trai mình.

" Trước kia, chị cũng như em, chị luôn muốn đi con đường ngắn nhất để hoàn thành việc chơi đàn nhanh nhất có thể...Nhưng, con đường ngắn nhất lại...Lại là con đường vòng.

" (Atago)

"Nhưng, em biết gì không ?

Con đường vòng...Lại là con đường ngắn nhất.

Khi chị bắt đầu bước trên con đường học đàn, con đường vòng ấy đã dẫn lối cho chị câu trả lời...Đặt cảm xúc của mình vào trong đó." (Atago)

Nói xong, cô đưa ngón tay mình khẽ chạm nhẹ giữa ngực của Jack.

Khiến cậu vừa thắc mắc luôn cả câu nói của chị mình, lẫn hành động ấy.

"Những bài ca, những nốt nhạc, những tiếng gãy đàn.

Nó vẫn chỉ là một kĩ thuật, những thứ đó chỉ mô phỏng lại hành động.

Không thể truyền đạt cảm xúc của chính giai điệu của nó bên trong." (Atago)

"Cảm xúc thì ngược lại, dẫu cho không biết phải làm như thế nào.

Không cần phải biết nhiều, không cần kỹ thuật quá chuyên sâu.

Chỉ cầm để cảm xúc dẫn lối từng ngón tay và tâm trí.

Từ đó, câu trả lời sẽ được giải đáp thôi." (Atago)

"Từ thuở sơ khai, khi người tinh khôn có nhận thức vượt xa với mọi sự sống thời kì đó.

Họ đã lấy sọ thú và những tảng đá làm nhạc cụ.

Dù thô sơ và hoang dã, nhưng họ vẫn có thể khai sinh ra khởi nguồn của âm nhạc đến ngày nay." (Atago)

"Và em biết gì không.

Tất cả bắt nguồn của âm nhạc đều từ thứ gọi là 'Cảm xúc', và cảm xúc sẽ sinh ra sự cảm hứng bên trong tâm trí của người chơi nhạc.

Vậy nên, em chỉ cầm cảm xúc của bản thân thôi, là đủ rồi."

Atago kết thúc bài giảng này, với một cảm xúc không thể nào tả được.

Vì những lời cô nói ra, cả cái cảm giác này nữa.

Khiến cô cảm thấy bản thân không khác gì một cô giáo âm nhạc chuyên nghiệp cả...Dù rằng cô mới học được 1 năm rưỡi thôi.

Với cái hy vọng rằng, đứa em trai ngốc của mình có thể hiểu rõ được vấn đề của bản thân và cố gắng hoàn chỉnh hơn.

Cô nhìn thẳng vào Jack, với một khuông mặt đầy kì vọng đứa học sinh ấy sẽ hiểu bài.

...Nhưng...Cô đã lầm.

Cái mặt đù đù, nếu không muốn nó có hơi vô cảm vẫn còn đó.

Đôi mắt thì càng lộ rõ cái suy nghĩ...Chẳng hiểu được cái gì cả.

Cô nhìn phát là biết...Vì mấy lần đi học, cô cũng có cái đôi mắt như thế mỗi khi nghe thầy cô giảng một bài học đầy chán ngắt.

[Giờ mình hiểu ra vì sao mấy thầy cô hay giận vì học sinh không hiểu bài rồi.

Vô vọng thật sự.]- Đấy là những gì trong đầu cô đang suy nghĩ. cùng với sự chán nản chẳng thể đong đếm.

"Chỉ cần cảm xúc ?...Nghe nó phi lí phết, nếu có thì cũng chỉ có trong mấy cuốn truyện rẻ tiền của cha vậy." (Jack)

"Biết cái gì mà nói ??

Thằng nhóc mới học đàn được mấy chục phút.

Mà không tin vào người có kinh nghiệm tận 1 năm rưỡi như chị à ???" (Atago)

"Nhưng chị cũng có 1 năm rưỡi thôi chứ nhiêu.

Có phải là thần đồng âm nhạc hay là người có bằng tốt nghiệp đại học âm nhạc đâu chứ ?" (Jack)

Đến đây, Atago không thể nào cạn lời được.

Đến mức, cô phải đập tay vào trán một phát trước sự bất lực của đứa em quái thai này.

Cô không thể hiểu nổi.

Tại sao em trai mình lại khác xa với mấy đứa trẻ bình thường ?

Tại sao nó lại có suy nghĩ thực tế đến mức nhạt nhẽo đến thế cơ chứ ??

"Nhưng chị vẫn có hiểu biết hơn nhóc.

Được chưa !??" (Atago)

" Nah, sao cũng được ạ.

Vậy...Làm thế nào em có thể chuyền đạt cảm xúc của mình vào đó ?" (Jack)

"Cái này à...Hơi khó đấy.

Với cái tính và suy nghĩ thực tế quá đà kia.

Khó để nói rằng, một đứa như em có thể đánh đàn bằng cảm xúc được." (Atago)

"...Nghe...Vô vọng thật đấy." (Jack)

"Ừ...Nhưng ít ra, em vẫn chưa đến mức vô cảm đến vậy đâu.

Giờ thì tập tiếp đi nào, tám nhảm thế là đủ rồi." (Atago)

Nghe lời chị mình, Jack nhìn lại những ngón tay của mình, với một chút niềm tin rằng, cậu có thể đánh được đàn, và hát được những câu hát hoàn chỉnh.

Và khi nhìn lại ngón tay cái được băng bằng băng keo cá nhân của con gái.

Có một sự...E ngại lộ ra trên khuông mặt cậu.

Cũng dễ hiểu thôi, chẳng có thằng con trai nào lại đeo miếng băng y tế dành cho con gái cả.

Tuy vậy, cậu cũng mau chóng phất lờ nó đi.

Vì cậu cần tập trung việc đánh đàn và hát được bài hát.

Không phải là miếng băng nhỏ nhoi ấy.

"Ấy !!

Từ từ đã !" (Atago)

Chưa kịp để cậu bé gãi nhịp đàn đầu tiên, Atago đã kêu cậu ngưng lại, khiến cậu chẳng hiểu tại sao.

"Có chuyện gì vậy chị ?" (Jack)

"Nghe chị nói này.

Đầu tiên, vụ hát thì để chị xử lí cho, tập đàn trước đã.

Với cái giọng như vịt đực ấy thì còn lâu em mới kịp hát hay được." (Atago)

"..." (Jack)-Nghe câu nói ấy, cứ như một nhát đâm vào tim, trúng ngay cái nổi đau của cậu bé.

Hơn nữa, điều đó còn khiến cậu nhớ lại...Một vài kí ức không vui khi còn ở nhà trẻ.

"Thứ 2, khi đánh đàn, em hãy nhắm mắt lại đi." (Atago)

"Nhắm mắt ?

Thế thì em thấy được dây đàn đâu để đánh ?" (Jack)

"Chỉ cần dựa vào cảm xúc là được.

Hơn nữa, với cái trí nhớ của em, việc nhớ mấy nốt, vị trí dây đàn thì rất chi là dễ thôi."

Dù cảm thấy có hơi ngờ vực câu nói ấy.

Nhưng với cái vẻ tự tiên, kiêm kinh nghiệm hơn 1 năm chơi đàn.

Dù Jack có muốn nghi ngờ thì cũng không thể nói rằng.

Cậu vẫn phải làm theo, dù cho nó có phi lí đến đâu.

Đôi mắt nhỏ bé của cậu bé dần dần khép lại, cố gắng đưa những ngón tay bên trái đặt chính xác lên những sợi dây đàn.

"Đúng rồi, đúng rồi.

Giờ em hãy thả lỏng người đi, để tâm trí bay bổng vào, như việc em đang ăn bánh Pupding vậy." (Jack)

"bánh Pupding".

Chỉ với hai từ đó, đứa bé ấy trở nên vâng lời, tiếp thu nhanh đến lạ thường.

Thật sự là vậy, chỉ với nó, mà cậu bé đã có thể khiến tâm trí của mình bay bổng, gần như trống rỗng đến lạ thường.

Và giờ, điều tiếp theo cậu bé cần làm, là chờ đợi.

Chờ đợi thứ Atago đã nói cậu khi dựa vào cảm xúc để đánh đàn....Chờ đợi..."

Cảm hứng"

We're talking away

...

...

I don't know what

I'm to say I'll say it anyway

Today's another day to find you

Shying away

I'll be coming for your love, okay?

...

...

Dần dần...Một thứ cảm giác gì đó...Một thứ cảm giác mà đứa bé này chưa từng nghĩ rằng có thể cảm nhận được, nay đang dần cảm nhận nó.

Thứ cảm giác này...Thật khó để miêu tả.

Nhưng, những gì cậu bé biết rằng, cậu phải tiếp tục, tiếp tục chìm sâu vào thứ cảm xúc ấy nữa.

...

...

Take on me

Take me on

I'll be gone

In a day or two

...

So needless to say

I'm odds and ends

But I'll be stumbling away

Slowly learning that life is okay

Say after me

It's no better to be safe than sorry

Take on me

Take me on

I'll be gone

In a day or two

In a day or two

...

...

...

Bài hát đã kết thúc, giọng ca êm dịu đã ngừng...Kể cả tiếng đàn guitar cũng vậy.

Nhưng giờ đây, có một điều gì đó kì lạ đã xảy ra...Căn phòng trở nên im lặng...Đến bất thường.

Không còn căn phòng ấm áp, với ánh nắng của buổi trưa mùa thu dị nhẹ qua làn da.

Chỉ còn có sự lạnh lẽo đến thấu xương.

Tiếng quạt thông khí ù ù qua lổ thông gió.

Không còn mùi thơm ngọt lịm của cây Pocky vị socola dâu trên bàn, không còn mùi hương của vài chai nước hoa nằm lăn dưới bàn gỗ của Atago.

Chỉ còn có mùi thuốc...Mùi của loại thuốc dùng để bảo quản xác chết, mùi của những tấm vải lịm y tế.

Thế nhưng, trước sự thay đổi đầy bất ngờ ấy.

Jack không hề ngạc nhiên gì cả.

Trái lại, cậu bình thản đến lạ kì, như rằng đây là điều hiển nhiên, mặc dù...Nơi cậu đang ở là phòng của chị gái mình...

...

...Không...Không có gì kì lạ cả.

Đối với Jack...Đây mới là sự thật, còn những gì cậu thấy, cậu nghe, cậu cảm nhận được...Sau cùng vẫn chỉ là một hồi ức của quá khứ.

Dễ thấy nhất, cậu không còn nghe thấy giọng hát của Atago nữa, chỉ có giọng hát...Của một mình cậu...Đơn độc, giữa nhà xác lạnh lẽo này.

Đôi mắt đầy mệt mỏi bởi thiếu ngủ cố gắng mở ra.

Không chỉ chống lại cơn buồn ngủ, cậu còn cố gắng đánh lừa bộ não của mình thêm lần, cố gắng không đối diện với sự thật này...

...Nhưng cậu không thể, cậu buộc...Phải buộc làm điều đó.

Chính cậu đã làm ra nó, và cậu phải có trách nhiệm với nó.

Đơn độc trong căn nhà xác, đối diện với thực tại là cậu buột phải làm.

...Thật ra...Cậu không hẳn là...Đơn độc cho lắm.

Vì trước mắt cậu, với đôi mắt đờ đẫn, kiệt quệ ấy là người chị gái Atago của mình.

Đang nằm "Ngủ" trên chiếc giường thép, chùm khắp mình một mảnh vải mỏng.

Nếu nghĩ đến việc dùng để đắp thì khó ngủ đi được.

Dĩ nhiên, mảnh vải ấy không phải là không có tác dụng.

Vì chí ít, nó đã che đi những vết khẩu dọc từ giữa ngực đến đầu.

Và tác phẩm của vết cắt ấy không thứ gì khác, ngoài lưỡi dao bén ngọt đến phi lí của Vamp.

Ngồi trên chiếc ghế thép, đôi bàn tay của cả thịt lẫn thép cầm cây đàn thân thuộc của Atago, nhưng nó cũng chẳng còn được như trước.

Vì thời gian đã tức đi lớp sơn vàng óng của gỗ, tay cầm trở nên nhẹ tênh đến lạ thường.

Chỉ có nó vẫn còn đó, miếng băng y tế trước kia người chị gái khó ưa ấy đã băng nó lên ngón tay.

Và với nó, đấy chính là bằng chứng cho khởi đầu của việc học đàn.

Giờ đây, đứa em trai đầy tội lỗi này đang ngồi đây, trước mặt thi thể của chị gái mình, đánh lên khúc ca khởi đầu, thứ đã khiến cho hai chị em gắn kết với nhau.

Nay đã trở thành khúc cầu hồn, tiễn đưa người chị lần cuối, và cũng là lần cuối cùng cả hai sẽ chia xa nhau.

Sau cùng, sự câm lặng đến đáng sợ trong căn nhà xác này chẳng mãi duy trì được lâu.

Giọng nói của Jack đã cất lên.

Không phải là tiếng khóc nấc như trước, chỉ còn là giọng nói trầm lặng, nhưng nặng trĩu đến lạ kì.

"...Chị ơi...Em...Cuối cùng đã hát được rồi.

Chị có nghe thấy không ?

Giọng hát của em chẳng còn dở tệ như trước nữa." (Jack)

"...Nhưng...Đáng buồn thay, đấy không phải từ sự cố gắng, hay cái thứ nổ lực viễn vong của em.

Đấy...chỉ là sản phẩm từ một cái cổ họng máy móc, thay thế cho phần xác thịt.

" (Jack)

Đôi bàn tay với tạo hình từ những sợi nano bó kết lại với nhau, khẽ chạm nhẹ vào lớp da sillicon dưới cổ họng.

Cảm nhận cái lạnh của thép từ đằng sau lớp da nhân tạo ấy.

"...Dù vậy, ít ra em...Vẫn có thể hát được bài hát này...Cho chị...Dẫu cho, em vẫn không thực hiện được lời hứa với chị khi xưa..." (Jack)

Dứt lời, thì bất chợt, một nụ cười nhẹ dịu lại lộ ra, trên khuông mặt đầy hốc hác, thiếu sức sống, Không khác gì nụ cười của người chết cả.

"Giờ nhớ lại...Tch, cái hồi cả đám tổ chức sinh nhật mẹ ấy !?

Phải công nhận, thay vì làm quà tặng mẹ, hai chị em mình vô tình làm trò hề trước mặt cả đám." (Jack)

"Dây đàn đứt, khiến nó quật trúng tay em.

Ngờ đâu, cái bàn tay ấy lại vô tình vã trúng cái li nước ngọt chị đang uống, thành ra sặc luôn cái đống nước vô cái bánh kem.

Biến cái bánh không khác gì một cái bãi nôn sặc mùi nước dãi." (Jack)

"H..Hơ....ha...Ha ha...Nhớ lại hồi ấy nực cười thật.

Em lại chẳng thể ngờ, cái món quà mẹ muốn từ hai chị em mình nhất...Lại là cái trò hề ngớ ngẩn ấy.

Ha ha ha...ha....Ha ha..." (Jack)

Jack vẫn cười, cậu cười không ngớt, không có điểm dừng.

Dù không cười đến mức quá lớn để vang khắp căn phòng.

Nhưng chỉ việc cười thôi, dù cho cậu có cười một cách thầm lặng đi chăng nữa.

Điều đó vẫn khiến cho bầu không khí trong nhà xác trở nên kì dị hơn.

Song, nụ cười ấy chẳng thể kéo dài được bao lâu.

Vì cảm xúc hiện tại sâu bên trong cậu không cho phép.

Dẫu rằng nụ cười ấy, chỉ để cố che dấu đi cái nỗi đau, sự dày vò trong thân tâm.

Nó muốn ép cậu...Đối diện với thực tế ấy.

Im lặng một hồi lâu, cậu ngước nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường lúc này cây kim đã chỉ con số 14h22'.

"...Cuối cùng...Cũng đến lúc rồi nhỉ ?"

- Jack thì thào.

Vì ngay giờ phút này.

Ngay tại đây, chỉ trong vài phút thôi, thân thể của người chị gái cậu sẽ được đem đi hoả thiêu.

Vì thế, đây là lí do cho việc cậu đến nhà xác này, gãi một bài đàn guitar, vì nó là khúc ca cuối cùng, tiễn biệt người con gái, người chị gái ấy thật sự rời khỏi thế giới này.

Trước khi nhân viên hoả táng đưa đi đến khu hoả thiêu.

Jack từ từ đứng dậy ra khỏi ghế, cậu nhìn xuống người chị gái mình vẫn nằm trên đó...Không, giờ đây nó cũng chỉ là một cái xác, mang hình dáng của người chị gái cậu ghét nhất mà thôi.

Đôi bàn tay trần chạm nhẹ lên bàn tay của Atago, dù cho lớp vải có ngăn cách.

Nhưng cậu vẫn cảm nhận được đôi bàn tay lạnh lẽo và cứng nhắc bởi quá trình đông cứng xác chết ấy của Atago.

"..Đây sẽ là cuộc trò chuyện cuối cùng của hai chị em mình, và về sau.

Những gì còn lại của chị trong em...Chỉ còn là những hồi ức này mà thôi.

" (Jack)

"Nếu con người thật sự có linh hồn, vòng luân hồi thật sự tồn tại giữa trần thế này...Em mong,...Em và chị sẽ gặp lại nhau với một nhân dạng mới...Em mong..." (Jack)

"...Em mong muốn được làm thằng em trai cứng đầu, ngu ngốc của chị...Thêm một lần nữa.

Không chỉ vì tình yêu em dành cho chị...Còn là thứ tội lỗi mà em xứng đáng, phải bù đắp cho chị ở kiếp sau..." (Jack)

"...Vĩnh...Không...Tạm biệt, bà chị khốn nạn...Người chị vĩ đại nhất trong đời em..." (Jack)

Cuối cùng, cái câu nói thân thương ấy, câu nói ấy lại được Jack cất lên, vào đúng cái ngày cô sẽ đem đi hoả thiêu, thật trớ trêu làm sao.

Dẫu vậy, cậu không hề khóc.

Không một giọt nào cả, chỉ có một khuông mặt vô cảm, chứa đầy sự tuyệt vọng đến tột cùng.

Giờ đây, chẳng còn một thứ gì bên trong cậu ngoài khổ đau và sự tuyệt vọng này.

Đặt chiếc Guitar lên người Atago, vì đây là cây đàn của chính cô, không phải của cậu.

Vậy nên, cậu chỉ đưa cây đàn về với chủ nhân của nó.

Cùng chủ của nó hoà cùng ngọn lửa, cùng hoá thành tàn tro.

Mặc dù không nỡ bỏ nó đi.

Vì nhờ nó, đồng hành với cậu suốt mười mấy năm, là thứ giúp tinh thần cậu không bao giờ gục ngã.

Luôn là thứ thôi thúc bản thân hướng đến con đường trả thù.

Nhưng...Với cậu...Việc gãy từng nốt đàn, giờ chẳng khác gì đang gãi những ngón tay lên những sợi dây tầm gửi.

Không chỉ đâm vào ngón tay, nó còn đâm sâu trong chính trái tim cậu.

Cậu phải buôn bỏ nó, không chỉ vì nó là cây đàn của Atago, nó không còn là điểm tựa tinh thần của cậu nữa.

Jack đứng yên đó một hồi lâu, nhìn thẳng vào cây đàn đang nằm yên vị trên thân xác của chị mình.

Cậu thở một hơi thật sâu, đến khi thở ra, hơi thở của cậu lộ ra bởi nhiệt độ của nhà xác.

Chầm rãi và yên tĩnh, từng bước chân của cậu khẽ tiến đến trước lối ra vào.

Nơi, sẽ chấm dứt cuộc tái ngộ cuối cùng này.

Tuy nhiên, khi cánh cửa thép mở ra một cách chậm rãi.

Đáng lẽ, bước chân đầy nặng trĩu ấy sẽ tiến khỏi nhà xác...

Nhưng...Jack lại đứng đó, như thể có một điều gì đó đang níu kéo cậu lại.

Một điều gì đó...Cậu cần phải làm nữa.

Cậu quay ra sau, đôi mắt dường như vô hồn nhìn lại chiếc đàn, cùng thân xác của người chị mình.

Có cái gì đó đang cố nói với cậu rằng...Cậu, phải đối diện với nó...Cậu...Phải lấy nó...

...

...

...

__________________________________________

"15 giờ chiều.

Cậu đi hơi lâu rồi đấy.

Chỉ huy." ( Ocelot)

Ngồi trên chiếc ghế sofa với tách trà Early grey đậm đà, đối diện với lão cáo già ấy là Miller, cũng đang ngồi nhâm nhi ly trà chung loại với Ocelot, đi kèm với một tờ báo điện tử nằm gọn trong chiếc Ipad.

Khác với hai người đàn ông thưởng thức hương vị của 2 tách trà ấm với mùi hương của buổi chiều.

Angelina chỉ ngồi bên cạnh lão Miller, chẳng làm gì, ngoài việc đôi mắt ngó nghiên căn phòng làm việc, dẫu rằng cô đã đến đây khá thường xuyên.

Đứng tại cửa ra không ai khác ngoài Jack, người vừa mới có chuyến thăm người chị gái đã chết của mình lần cuối.

Trên tay cậu ta, là cây đàn Guitar cũ kĩ, với điểm nhấn duy nhất vẫn là miếng băng keo cá nhân màu hồng dán ở phần thân đàn.

"Thông cảm, tôi nán lại hơi lâu." (Jack)- Giọng nói của Jack có chút mệt mỏi, nhưng vẻ mặt cậu ta thì không.

Khác với vẻ mặt lúc còn ở nhà xác.

Chẳng còn sự mệt mỏi, buồn bả nữa, giờ khuôn mặt ấy trở nên phấn chấn, tỉnh táo đến lạ kì.

Không cần phải nói, dù cho Jack có cố che dấu đi cảm xúc của mình, thì những người trong đây có thể nhìn thấy được tinh thần không mấy khả quan này.

"Cậu không cần phải thông cảm.

Làm sếp thì không phải lúc nào cũng tới sớm được." (Miller)

"Cảm ơn ông vì đã hiểu cho tôi, Miller" (Jack)- Cậu nở một nụ cười nhẹ, toả ra thành ý của mình.

"Không cần phải cảm ơn tôi.

Cậu cần có việc cần phải để tâm hơn, chúng ta không có nhiều thời gian đâu." (Miller)

Jack không đáp lại, cậu chỉ tiến đến kệ sách cạnh bàn làm việc, đặt cây đàn sang một bên một cách ngăn nắp.

Ngồi lên chiếc ghế văn phòng bình dân, chuẩn bị công việc cậu thường làm kể từ khi quay trở lại căn cứ này.

Angelina và Ocelot đồng loạt đứng dậy, với xấp tài liệu, cùng một cái thẻ nhớ chứa dữ liệu được Blade Wolf thu thập được từ nhiệm vụ ở Azur Lane.

"Kể từ khi chú cún của chúng ta trở về, nó đã mang đến kha khá món quà hữu ích." (Ocelot)

"Tôi có nghe từ hắn ta rồi.

Từ việc những hoá đơn đặt hàng của quân đội các quốc gia, cùng với bản hợp đồng về việc nới lỏng đường biển Ấn Độ dương cho quân đội KCCO." (Jack)

"Ngài nói đúng, nhưng...Có một điều có lẽ ngài chưa biết, thưa chỉ huy đáng kính của tôi." (Ocelot)

Dứt lời, Ocelot lục trong đống hồ sơ trên bàn, mò mẫn một hồi, ông ta mới tìm được một tờ tài liệu đúng cái ông ta muốn lấy.

Vừa đưa tận tay cho cậu, vừa nói.

"Đây là một vài bài báo cáo thu nhập được từ đứa bé nữ hạm chúng ta vừa tóm về được.

Và cậu biết gì không ?

Thật không thể phủ nhận, đám chỉ huy quân sự bên đó biết cách huấn luyện lính của mình đấy.

Khá khó để dùng mấy trò trẻ con để ép nó khai ra được." (Ocelot)

"Ocelot...Ý ông là sao ?

Ông đã làm gì con bé ?" (Miller)

Miller nghe thấy câu nói của lão cáo già này, ông ngước nhìn vào Ocelot, lườm ông ta bằng một ánh mắt dường như có chút đe doạ.

Đối diện với Miller, Ocelot toả ra không mấy đề phòng.

Trái lại, ông ta khá thoải mái, vì dù sao lão cũng quá biết tính của người bạn già này.

Dù biết rằng Miller không mấy ưa gì mình, nhưng cũng chưa đến mức có sát ý với đối phương.

"Thôi nào bạn già, ông cũng biết tôi sẽ không hại gì con bé mà.

Chưa kể, hiện tại thì nó lại là quả trứng vàng đắc giá.

Tôi sẽ không có ý định làm những gì tổn hại cho chỉ huy lẫn tổ chức đâu." (Ocelot)-Lão chỉ cười trừ, khẽ lắc nhẹ đầu và đáp.

"Miller, ông cứ yên tâm đi.

Hiện tại, con bé đang là con tin của chúng ta.

Vậy nên chúng ta sẽ không gây tổn hại gì con bé, vì mối quan hệ về sau chúng ta sẽ thành lập với một vài cá nhân bên Azur Lane." (Jack)

Jack nói thêm, Miller không đáp lại gì, chỉ im lặng và nhấp tiếp một miếng trà.

Để cho Ocelot và Angelina tiếp tục báo cáo của mình.

"Vậy, thông tin của nữ hạm tên...Z23 ông thu nhập được gồm những gì ?" (Jack)

"Hmmm...Để xem nào...Chẳng có gì cả." (Ocelot)

"Chẳng có gì ?" (Jack)

"Đúng vậy, có vẻ như con bé này không có can dự quá sâu vào nội bộ hành chính.

Nên những gì nó khai ra, cùng lắm chỉ toàn là lịch trình đi tuần vùng biển thôi." (Ocelot)

"Nhưng...Không hẳn là không có gì." (Ocelot)

"...Ông có thể kể rõ được không ?" (Jack)

"Đại khái như này, cụ thể là 2 tháng trước, một đội tuần tra biển của phe Iron Blood, một nhánh của tổ chức hải quân.

Vô tình bắt được một tín hiệu lạ giữa đại dương.

Đặc biệt hơn, tín hiệu ấy dường như gửi một thông điệp nào đó như mã Morse, nhưng khi giải ra thì chẳng có kết quả gì." (Ocelot)

"Hmm...Con bé có viết mã tín hiệu đó như thế nào không ?" ( Jack)

"Dưới tập tài liệu là cậu sẽ thấy." (Ocelot)

Nghe lời Ocelot, Jack dò một mạch cả hai mặt của tờ giấy, nhìn thấy những dòng mã morse trông có vẻ khá thông thường.

Tuy nhiên, khi cậu nhìn và cố giải mã morse này.

Cậu không thể nghĩ ra nỗi một mã toạ độ, hay một câu nói gì được.

Vì những gì viết trong đó...Chẳng khác gì một đống hỗ lốn được làm từ tiếng Anh mà ra cả.

"Ange, cô có thể giải được không ?" (Jack)

Jack đưa tờ giấy hướng về phía Angelina, nhưng cô không nhận lấy nó.

Chỉ lắc đầu và đáp rằng.

"Xin lỗi, nhưng đến tôi cũng chẳng giải nó ra được." (Angelina)

Tưởng rằng sẽ chẳng có ai trong căn phòng này giải được mã Morse này.

Miller bất ngờ đứng lên, bước đi khập khểnh bằng cây gậy chống.

Ông đứng trước mặt Jack, cầm lấy tờ giấy từ tay cậu.

"Để tôi xem...Hmm...Tôi hiểu rồi." (Miller)

Câu trả lời của Miller không khiến cho mọi người làm mấy gì ngạc nhiên cho lắm.

Ít nhất, chỉ có Jack và Angelina có chút ấn tượng với tốc độ giải mã câu trả lời của Miller, khi ông có thể giải đáp nó chỉ với một cái lướt nhìn.

Ocelot thì không như vậy.

Lão ta chỉ nở một nụ cười nhếch mép, vì thật sự hài lòng.

Lão hài lòng rằng ông bạn già, kiếm đối thủ mà lão cho là xứng tầm, vẫn không lụt nghề kể từ cái ngày ấy.

Và cho đến giờ, cái sự sắc sảo, khả năng xử lí thông tin, kiến thức của Miller chưa bao giờ khiến Ocelot thất vọng cả.

"Đây vẫn là mã Morse chúng ta vẫn biết.

Chỉ có điều...Nó không dùng tiếng Anh thông thường.

Nếu nhìn kĩ cách các dấu và dòng gạch ngang ghép với nhau.

Sẽ rất dễ liên tưởng ngay đến tiếng Ireland.

Tuy vậy, đây dường như là tiếng Ireland cổ." (Miller)

"Ireland cổ ?...Ý ông là..." (Angelina)

"Chính xác.

Đấy là ngôn ngữ có từ cái thời những người Viking còn tồn tại, trước khi bị đồng hoá bởi văn hoá Châu Âu.

Dĩ nhiên, khá khó để dùng kiến thức của người Ireland để áp dụng ra được." (Miller)

"Bởi vì trong quá khứ, người Viking thường chia ra thành nhiều bộ tộc.

Vậy nên văn hoá và ngôn ngữ có thể sẽ khác nhau.

Tuy vậy, khá là may khi đây là ngôn ngữ Ireland cổ của những Viking ở Nauy.

Nên tôi vẫn có thể hiểu được." (Miller)

"Thế thì trong đó viết những gì ?" (Angelina)

Khi Angelina nói ra câu hỏi của chính cô.

Miller trở nên có chút chần chừ.

Không phải là ông không giải được.

Chỉ là...Liệu rằng những người trong căn phòng này, họ sẽ tin vào lời nói của lão cựu binh già cỗi này không ?

Dù vậy, im lặng cũng không phải là cách.

Miller đáp lại câu trả lời của Angelina, giải mã thứ mã morse kì dị ấy.

Để cả ba người họ nhận lại...Là một câu nói có những nét thần thoại cổ xưa.

"...'Thời khắc này đã đến, kỉ nguyên vàng sẽ trỗi dậy một lần nữa.

Nằm dưới cõi Nilfheim, nơi bóng đêm ngự trị đằng sau những tảng băng.

Những con thú trung thành với all Father sẽ tỉnh dậy, tiếng gáy của những con quạ sẽ cất lên, thực hiện nhiệm vụ chúng gánh vác kể từ khi sinh ra.'...Đây chính xác là những gì tôi có thể dịch ra được." (Miller)

Tất cả đều chìm trong im lặng.

Trừ Jack, thì Angelina và Ocelot không thể không bất ngờ.

Vì câu nói ấy...Vượt xa ngoài dự kiến của họ.

Không phải một toạ độ, không phải một câu lệnh có mã hiệu...Mà là một câu nói nằm trong những câu truyện thần thoại.

"...Được rồi...Đợi chút đã...Nilfheim ?

All Father ?

Odin ?

Thần thoại Bắc âu ?" (Angelina)

Angelina có lẽ là người sốc nhất trong cả đám.

Ít nhất chưa đến mức để gọi là sốc hoàn toàn.

Nhưng với cái kiểu mắt nhắm mắt mở, bán tín bán nghi ấy....Thì cũng phải thôi.

Nhưng, cô không thể không tin Miller được.

Vì trong căn phòng này, chỉ có Miller là người thông thái nhất trong cả bốn.

Chưa kể đến với cái tính của ông, thật khó để nói câu nói ấy là trò đùa được.

Vậy nên, cô buộc phải tin, dẫu rằng thật khó có thể tưởng tượng được.

Nếu đấy là một trò đùa.

Thì sẽ chẳng có ai lại đi đùa một thứ ngớ ngẩn như thế cả.

"Vậy...Chúng ta có gì ?

Một cái tín hiệu với mã Morse được phiên âm từ người Ireland cổ.

Và giờ, khi giải ra...Chúng ta có một câu nói liên tưởng ngay mấy câu chuyện thần thoại." (Ocelot)

"Thưa chỉ huy...Tôi không nghĩ rằng...Tôi có đủ trí tưởng tượng phong phú.

Và tinh thần để hiểu được cái thứ..." (Ocelot)

"Ý ông là' Ngớ ngẩn' ?

" (Jack)- Jack tiếp lời Ocelot.

"Chính xác, dẫu rằng khó để gọi đây là trò đùa của quân đội.

Nhưng tôi không nghĩ rằng...Sẽ có chuyện người Viking sáng chế ra ngôn ngữ Morse và thiết bị điện tử.

Để rồi, chờ mấy trăm năm sau phát nó ra để chúng ta tìm thấy nó." (Ocelot)

"Thế còn...Chúa Jesus ?

Ông biết rồi đấy, một phần của Chúa đang nằm ở sau lưng tôi đây.

Vậy nên, không có gì không thể xảy ra cả." (Jack)

Jack nhíu một bên mày, đưa ngón tay chỉ chỉ trỏ trỏ vào cái cột sống bằng thép nằm sau lưng cậu.

Ocelot nhìn cái cử chỉ đó cũng không nói gì.

"Với cái cột sống quái thai đằng sau lưng tôi cùng câu chuyện của nó.

Cũng đủ để chứng minh những thứ viễn vong từ trong truyền thuyết vẫn tồn tại.

Mọi người cũng biết những di tích và công nghệ từ chúng cũng từ đâu ra chứ nhỉ ?" (Jack)

"Vậy nên, dù cho có phi lí đến nhường nào, mọi người cần phải tin nó.

" (Jack)

" Khả năng cao là KCCO đã biết trước chúng ta.

Trước khi Tân Xô Viết có ý định ký kết hiệp ước với liên minh Châu Âu, chuẩn bị gia nhập Liên minh Rossatrist.

Bọn chúng có thể sẽ tận dụng khoảng thời gian này tìm hiểu về nó.

Tận dụng nó trong cuộc chiến sắp tới." (Jack)

"Đây sẽ là manh mối quan trọng, vì khả năng cao tín hiệu này sẽ dẫn chúng ta đến một Di tích mới của The Order.

Và nó, sẽ là mấu chốt giúp cho nguồn lực quân sự tổ chức đủ để sáng bằng quân đội quốc gia.

Tôi mong mọi người có thể tập trung tìm hiểu kỹ càng về nó." (Jack)

Cả không gian căn phòng chìm vào sự câm lặng đến lạ thường.

Không phải là một thứ áp lực nào đó khiến bất cứ ai trong căn phòng đều trở nên căng thẳng đến tột độ.

Cũng chẳng phải một lời đe doạ.

Chỉ đơn giản...Họ đang nhìn Jack, nhìn thấy hình bóng của cậu thanh niên trẻ tuổi này ở một ai đó.

Họ...Nhìn thấy cái khí chất, cái ánh mắt cương quyết, nghiêm nghị ấy.

Dù chỉ trong thoáng chóc, Miller và Ocelot đã vô tình nhìn thấy...Hình ảnh của Big Boss hiệu hữu đâu đó bên trong Jack.

Hình ảnh của một người chỉ huy.

Ngay lập tức, cái hình bóng của Snake ngay lập tức tan biến trong mắt của 2 người đàn ông già.

Trước mắt họ vẫn là Jack, cậu thanh niên trẻ đang cố ra dáng một người chỉ huy, khi con mắt nghiêm nghị ấy đã dịu xuống ngay tức khắc.

"Thôi được rồi, dù sao nó vẫn còn vượt ngoài tầm với của cả ba.

Nên tôi nghĩ, chúng ta nên tạm gác điều đó sang một bên.

Ít nhất, sau cuộc họp này chúng ta sẽ tìm hiểu về nó kĩ hơn." (Jack)

"Vậy...Ange, về bản đăng ký hợp đồng của chúng ta như thế nào rồi.

" (Jack)

"Như đúng ý cậu.

Tôi đã nhờ người quen ở Stasic gửi hộ rồi.

Họ sẽ hỗ trợ chúng ta trong việc để đồng ý cho chúng ta giấy phép sử dụng khí tài quân đội." (Angelina)

"Giấy phép sử dụng khí tài quân sự ?

Jack, cậu định..." (Miller)

"Đúng như ông nghĩ, hiện tại với cái lót công ty khai thác dầu mỏ, kiên tổ chức PMC nhỏ bé vô danh này.

Khó để cho chúng ta có thể thuận lợi trong việc sử dụng khí tài quân đội hoàn chỉnh." (Jack)

"Vậy nên, việc trở thành PAS sẽ là lựa chọn hợp lí nhất.

Dù chúng ta sẽ bị pháp luật của Mỹ và liên minh Châu Âu, WU kiểm soát chặt hơn.

Nhưng khi ngày ấy đến, mấy cái luật pháp đó sẽ chẳng ảnh hưởng gì nhiều đến chúng ta nữa." (Jack)

Không ngoài dự đoán của Miller, câu trả lời của Jack dù chưa đến mức đáng khen.

Nhưng ông không thể không công nhận, những gì cậu đang làm tiến khá xa so với suy nghĩ của ông ban đầu về cậu.

"Lựa chọn sáng suốt đấy.

Với mấy khẩu súng quèn, cùng với mấy chiếc cano và trực thăng.

Còn lâu chúng ta có thể sống sót được với cuộc chiến sắp tới." (Ocelot)

"Mọi người nói đúng.

Nhưng vấn đề ở chổ...Là bao lâu ?

Với thời điểm hiện tại, việc được cấp phép thành lập PMC vốn đã khó rồi, thì việc để chính quyền cấp phép làm một PAS thì gần như khó như lên trời." (Miller)

"Vấn đề này thì chúng ta vẫn có thể giải quyết.

Với câu trả lời là cuộc họp mặt 2 tuần sau, giữa chúng ta với giám đốc của Svarog ở chi nhánh tại Canada." (Angelina)

"Hiện tại, Svarog đang là công ty sản xuất khí tài quân sự nổi tiếng nhất kể từ khi Sangvis Ferris nổi loạn.

Chất lượng sản phẩm bên họ vẫn đang được nhiều người ưa chuộng." (Angelina)

" Hơn nữa, với tình hình chính trị hiện tại, thì Svarog cần tìm một mồi câu mới, tạo dựng chổ đứng hoàn toàn của bản thân trong nền kinh tế chiến tranh hiện nay." (Angelina)

"Đúng vậy, Thế nên để đề phòng việc đăng ký chuyển giao từ PMC sang PAS thất bại.

Chúng ta còn có nguồn vũ trang từ Svarog.

Dù rằng vẫn không chắc chắn được việc, họ sẽ sẳn sàng bí mật hợp tác với chúng ta hay không.

Nhưng với tình hình hiện tại, chắc chắn họ sẽ giúp chúng ta." (Jack)

"Chúng ta còn có một tổ chức cũng sẽ hỗ trợ chúng ta.

Dĩ nhiên là trong âm thầm, vì theo như những gì tôi biết, thì tổ chức này hoạt động chủ yếu ở các khu vực chợ đen, thế giới ngầm.

Hoặc các vùng chiến sự vùng Đông Âu." (Ocelot)

"Sau cùng, chúng ta có khá nhiều đồng minh.

Tiêu biểu là các PMC, khi chúng ta đã âm thầm tiết lộ cho một vài tổ chức đáng tin cậy về những gì KCCO sắp làm.

Vậy nên, về khoảng nhân lực của chúng ta sẽ không còn là trở ngại lớn." (Jack)

Jack nói không sai, với lực lượng và hoả lực tương lai tổ chức về sau sẽ có.

Cùng với quá trình nghiên cứu và chế tạo những Metal Gear không nằm trong mạng lưới AI của Desparado.

Outer Heaven có đủ sức duy trì một cuộc chiến dài kì, dù rằng sự thật...Các phe phái khác ở bên ngoài vẫn mạnh hơn họ là bao.

Nhất là họ không thể phụ thuộc mãi vào Metal Gear...Và bản thân Jack được.

"Tuy vậy, dẫu cho chúng ta có thể chuẩn bị trước được mọi thứ.

Tôi không nghĩ Carter sẽ ngồi yên rung đùi chịu trận cho chúng ta cả.

Lão không biết, nhưng đám chó săn tình báo của lão thì nắm quá rõ.

Ngay khi nắm được thông tin, bọn chúng kiểu gì cũng về thông báo cho chủ của chúng." (Angelina)

"Nhất là Cục an linh liên bang, dù cục thật sự trung thành với chính quyền Tân Xô viết, nhưng dạo gầy đây.

Tổ chức đang có những dấu hiệu về sự xuất hiện của vài kẻ gián điệp từ đội đặc nhiệm Vympel.

Khả năng cao là bọn KCCO cài từ trước." (Angelina)

"Thế nên, lực lượng tình báo của chúng ta phải cẩn thận hơn với bọn chúng.

Vì nếu bị bọn chúng phát giác, tất cả mọi thứ sẽ đổ bể hoàn toàn." (Jack)

Một sự quả quyết, cùng đôi mắt kiên định thể hiện qua lời nói của Jack.

Khiến cho cái vẻ ngoài thường thấy của cậu nay đã biến mất.

Chỉ còn sự trưởng thành và nghiêm túc đến ngạc nhiên.

Dĩ nhiên, Miller, Ocelot và Angelina tỏ ra khá hài lòng.

Khi thấy cậu thanh niên này nay đã thật sự nghiêm túc đúng lúc.

Không cố tỏ ra ngạo mạn hay khinh thường như trước kia.

Nhưng...Họ vẫn còn nỗi lo...Liệu rằng kế hoạch được chuẩn bị kĩ càng này liệu có ổn ?

Vì hiện tại, có một thứ mà Miller và Ocelot vẫn đang cảnh giác.

Không phải Desparado, không phải KCCO, không phải Tân Xô Viết, không phải bất kì chính phủ, quốc gia hùng hậu nào trên thế giới...Mà là...Bóng ma của quá khứ.

Liệu rằng, lời nói của Snake có thật sự chính xác ?

Liệu rằng The Philosopher có thật sự bị khai tử ?

Kể từ khi liên minh Rossantrist ra đời, một liên minh nơi các quốc gia cùng nhau hợp tác thành một thể chế chung.

Khiến cho cả hai không thể không liên tưởng đến...The Philosopher.

Tương lai là thứ không thể xác định được.

Những gì họ cần làm, là cố gắng sống sót đến giây phút ấy.

Chờ cái này...Chủ nhân thật sự của Outer Heaven sẽ trở về.

"Được rồi, tôi nghĩ là chúng ta nên kết thúc cuộc họp ngay tại đây.

Dù sao...Cũng đã đến giờ cô Ange đi về rồi." (Jack)

Nếu không nhờ Jack nhắc, thì có lẽ nhiều người đã quên luôn việc...Cô vẫn là đặc vụ của Cục an ninh liên bang.

Vậy nên, mọi hành động của cô đến giờ tại căn cứ này đều lén lút.

Angelina nhận thức được điều đó.

Nhưng dù gì thì cô cũng chẳng quan tâm mấy.

Vì vốn cô chẳng ưa gì nhiều cách hoạt động của Cục an ninh liên bang là bao.

Hơn nữa, việc cô tham gia Cục an ninh liên bang, sau cùng cũng chẳng vì tình yêu tổ quốc hay cái thứ quái gì.

Tất cả cũng chỉ để thực hiện mục tiêu của riêng cô.

Vậy nên, nơi nào có thể thực hiện được mục tiêu của bản thân, cô không ngại quay lưng phe mình đang đứng.

"Cậu không nhắc làm tôi quên đấy.

Giờ tôi phải về gấp, dạo gần đây lão Victor bắt đầu để ý đến hoạt động của tôi rồi." (Angelina)

"Cô nên về đi, hoặc hạn chế đến đây cũng được.

Cô có thể chuyển lời trực tiếp cho Persica, hoặc với lão Griffin.

Ít nhất, hai người kia vẫn có thể liên lạc với chúng tôi như thường, và cô có thể gặp họ mà không bị nghi ngờ." (Miller)

"Tôi hiểu rồi, vậy tôi đi đây.

Nếu được thì lần sau chúng ta sẽ gặp lại." (Angelina)

Dứt lời, Angelina thong thả đi ra khỏi căn phòng.

Tuy nhiên, trước khi cô gần bước ra khỏi phòng hoàn toàn.

Jack kịp đứng dậy, cầm trên tay một cái gì đó mà ném vào Angelina.

"Này Ange, chụp lấy." (Jack)

Với cánh tay cơ học, Ange giơ cao lên chụp lấy thứ từ trong tay cậu ném vào.

Khi nhìn nó từ trong lòng bàn tay, trước mắt cô đó là một chiếc thẻ nhớ nhỏ.

"Đấy là lời cảm ơn của tôi dành cho Shaw, nếu cô có gặp lại cô ấy thì gửi giúp tôi." (Jack)

"Đáng lẽ cậu nên gửi cho cô ta một gói thuốc lá thay vì cái thẻ nhớ này.

Cậu quên cô ta giờ đã trở thành một con nghiện thuốc lá vơi rượu bia rồi à ?" (Angelina)

"Tôi biết, tôi biết.

Nhưng cô cứ đưa cái thẻ nhớ này cho cô ấy đi.

Tôi đảm bảo với cô, thứ đó có giá trị hơn cái đống gây nghiện ấy kia nhiều.

" (Jack)

Nhận ra ẩn ý qua lời nói của Jack.

Ange cuối xuống nhìn lại cái thẻ nhớ trên tay một lúc.

Để rồi, cô nhận ra giá trị thật sự của cái thẻ nhớ ấy.

Đáng lẽ cô phải mừng...Đúng vậy, lẽ ra cô phải mừng, vì thứ nằm trong tay cô, có thể sẽ là lối thoát duy nhất, đưa người bạn cô thoát khỏi nổi đau từ trong quá khứ.

Nhưng...Cô có hơi do dự.

Liệu rằng nó thật sự sẽ giúp cho người bạn thân của cô giải thoát ?

Cô không biết được.

Nhưng, cô cũng không thể không đưa nó cho Shaw.

Lòng bàn tay máy nắm chặt chiếc thẻ nhớ, bỏ nó vào trong túi quần đằng sau.

Cô hướng ánh mắt vẫn còn chứa sự do dự từ suy nghĩ ban nãy vào Jack.

"Tạm biệt cậu." (Angelina)

Không một lời cảm ơn, chỉ có lời tạm biệt.

Hình bóng của cô nhanh chóng khuất khỏi tầm mắt cả ba người đàn ông.

Với Miller, ông vẫn không hiểu rõ thái độ ban nãy của Angelina.

Nhưng...Với Jack và Ocelot thì lại nắm rất rõ, nếu không muốn nói là rõ như lòng bàn tay.

"Nếu cuộc họp đã kết thúc rồi.

Tôi nghĩ là tôi sẽ đi kiểm tra tình hình con bé nữ hạm kia." (Miller)

"Ôi chà, làm gì vội thế bạn già ?

Con bé có phải là cháu gái của ông đâu mà ông để tâm nhiều thế...À quên, ông làm quái gì có vợ.

Thì đào đâu ra con cháu để ẳm bồng chứ ?" (Ocelot)

Nhân cơ hội này, lão già Ocelot nhanh chóng kiếm chuyện chọc ghẹo Miller.

Cái điệu cười khẩy, cùng nụ cười nhếch mép cao ngạo điểm hình của lão.

Không ngày nào Miller ở bên cạnh tên cáo già này, không có ngày nào ông có một ngày yên bình được.

"Con bé nữ hạm ấy là con tin của chúng ta.

Nhưng cũng là khách quý tại nơi đây.

Việc giám sát và chăm sóc con bé là điều hiễn nhiên." (Miller)

"Hơn nữa...Việc tôi có vợ hay không mắc mớ liên quan gì ở đây ?" (Miller)

"Ông biết câu trả lời rồi còn gì nữa bạn hiền." (Ocelot)

"Hừ, ông nghĩ rằng tôi cũng như ông, ngồi thản thơi nhâm nhi tách trà, làm chó săn cho đám Cục an ninh liên bang, kể từ "WW III" ?

Ông có biết, tôi đã dành cả mấy năm ấy, chỉ để truy tìm tung tích con Metal Gear chết tiệt ấy.

Và thằng con hoang thứ 2 của Big Boss.

Những gì tôi làm không vô nghĩa như cái tách trà ông nhâm nhi, thằng cáo già khốn kiếp." (Miller)

Nhận ra câu đùa của Ocelot vô tình châm phải một quả ngòi nổ khá to lên Miller.

Jack liền đứng dậy, chấm dứt cuộc xung đột vớ vẩn của hai ông già này, trước khi mọi chuyện tiến quá xa.

"Được rồi Miller, ông bình tĩnh đi.

Đừng nóng giận đến thế, dù sao ông biết lão già ấy như thế nào rồi mà." (Jack)

"Tôi biết, và tôi sẵn sàng dùng cái gậy chống này nhét cái mồm thốt nát của lão ta về với đống cứt nơi nó thuộc về." (Miller)

Lập tức, Miller dường như muốn giơ cao cái gây chống hướng vào miệng của Ocelot.

Nhưng...Với cái chân tàn, một bên tay phế.

Nên ông không thể làm được.

"Thôi thôi.

Ông đi đi.

Tôi sẽ xử lí lão ta cũng được." (Jack)

Cũng may, lời can ngăn kịp thời của Jack khiến cho Miller không nổi đoá thêm.

Nhưng vẫn không nguôi được cơn giận của ông, và Ocelot cũng chẳng khiến ông có cái nhìn thiện cảm mấy gì.

Ông quay lưng, bước từng bước khập khển rời đi.

Để lại Jack và Ocelot trong căn phòng làm việc vắng vẻ này.

"Ông vẫn nóng tính như ngày nào, bạn già." (Ocelot)

"Và thiện cảm của Miller đối với ông, trông cũng chẳng tích cực mấy nhỉ ?" (Jack)

"Biết sao được ?

Phải chăng cũng là do cái tính bóc đồng nóng nảy đối với tôi mà thôi." (Ocelot)

Mặc cho Jack đang ngồi ở bàn làm việc, và cậu lại là sếp của ông.

Nhưng Ocelot vẫn thản nhiên rót cho mình một ly nước từ trên bàn cậu uống.

"Hah, ít ra...Thời gian vẫn không khiến chúng tôi thay đổi quá nhiều.

Và tôi lại mong điều ấy hơn...Trừ Big Boss." (Ocelot)

Ocelot nốc ly nước trên tay một ngụm, như rằng trên tay ông ta là một ly whiskey vậy.

Cùng với vẻ mặt cả vui lẫn buồn pha trộn lẫn nhau.

Nhất là Snake, mỗi khi nhắc đến người lính huyền thoại ấy, ánh mắt ông ta trở nên có chút thất vọng.

Để miêu tả rõ hơn, nỗi thất vọng ấy không khác gì thần tượng mà mình yêu quý, đã không còn như trước nữa.

Jack hiểu điều đó, hiểu hơn tất cả nỗi lòng của lão già ấy.

Nhìn người mà Ocelot hết lòng tôn kính, nay đã lựa chọn việc đầu hàng trước số phận.

Chẳng khác gì một sự phản bội đối với chính ông ta.

Nhưng, cậu cũng chẳng biết nói gì hơn.

Vì với Snake, ông và những người khác, đã chịu quá nhiều nổi đau, mất mát từ quá khứ.

Nên cậu cũng chẳng thể trách được.

*Cộc cộc cộc*

Thình lình, cánh cửa có ai đó gõ vào.

Jack và Ocelot nhìn về phía trước, thì thấy Ump 45 và G11 đã đứng sẳn từ bao giờ.

"Chà, cô nàng của cậu cũng tới rồi nhỉ.

Thế thì tôi đi đây, không làm phiền hay người nữa." (Ocelot)

Không chờ Jack nói lời tạm biệt, Ocelot liền bước đi ra khỏi căn phòng với nụ cười ngạo nghễ thân thuộc.

Dĩ nhiên, mỗi lần lão đi ra khỏi căn phòng này.

Không lần nào lão không thó cho mình một viên kẹo bạc hà, được đặt sẳn ở bàn tiếp khách.

Jack đã quen với cái tính của lão, cũng như cái thói nghiện đồ ngọt.

Nên cậu cũng chẳng đối hoài, hay khó chịu với cái cách ứng xử không coi ai ra gì.

Sau cùng thì cũng chẳng để tâm mấy.

Cả hai từ từ tiến đến, và đặc biệt, trên tay mỗi người đều cầm một cây kem trông khá là ngon miệng.

Riêng G11 thì miệng ngậm cây kem, hai tay còn lại đều xách 2 cái túi ni lông trông khá là to.

Đặc biệt nhất, tròn mắt vốn đã lừ đừ, uể oải nay lại càng uể oải hơn.

Jack nhìn là biết, quả này G11 bị phạt, hoặc bị cô nàng cáo già kia lừa quả gì ấy.

Nên mới phải xách đồ cực khổ như thế.

Thành ra, cậu đã cười một cách khúc khích.

Nhưng đôi mắt vẫn như cũ, không thể cười nỗi.

"G11, sao nay em trở nên ngoan ngoãn đến lạ thường thế.

Không ngủ ở nhà như mọi khi à ?" (Jack)

"Ngoan gì đâu.

Chả là đêm qua con bé ăn luôn phần bánh hambuger của 416 trong tủ lạnh.

Thành ra bị cổ bắt thức khuya, cộng thêm phải đi tập bắn và xách đồ để dọn phòng cho cả đám.

Thành ra...Anh thấy rồi đấy." (Ump 45)

Ump 45 nhúm một bên vai đáp, còn một bên tay thì ngậm thêm một miếng kem vào miệng.

"Em đâu có ăn trộm, chả là em...Em ăn cái bánh hambuger của em thôi.

Nhưng...Chẳng biết vì sau em lại ăn phải cái bánh của chị ấy....Nhưng thật sự, cái bánh em ăn có dán tên của em.

Em không thể lầm được !!" (G11)

G11 vừa nói, vừa ngậm cây kem trong mồm, cố gắng phân minh, giải cái nổi oan cho bản thân mình.

Dẫu rằng, thật sự con bé đã ăn phải cái bánh của Hk 416.

Tuy vậy, Jack dường như để ý đến con mắt của Ump 45, khi đôi mắt vàng ấy dường như liến sang đâu đó.

Không nhìn thẳng vào G11.

Cùng với việc, G11 phải dọn phòng cho cả đám.

Thì Jack đã lờ mờ đoán được...Thủ phạm thật sự là ai.

Có điều, Jack chẳng có ý định giải oan gì cho G11 cả, cậu chỉ cười nhẹ, lắc đầu ngao ngán trước cái trò bịp dễ đoán đến lạ thường của cô nàng.

Chưa kể, chuyện cũng đã lỡ, có nói thì cũng chẳng có ích gì.

Hơn nữa, nhìn cây kem trong miệng của Sleppy Peppo, cậu hiểu ngay Ump 45 cũng đã bí mật tạ lỗi cô bé bằng cây kem.

Nên..Không nói cũng được.

"Vậy...Hai người đến đây làm gì vậy ?" (Jack)

"Chỉ là...Đến thăm anh thôi.

Em có nghe M1985 nói rằng anh vừa đi thăm Tư lệnh Atago." (Ump 45)

Nhắc lại điều đó.

Cô sẽ nghĩ rằng Jack sẽ để lộ sự buồn rầu như trước.

Dẫu vậy, vẫn như những gì cô đoán được.

Jack vẫn thế, cái vẻ mặt luôn cố tỏ ra bản thân mình ổn, dù rằng...Người chị của cậu đã chết.

Nụ cười của cậu vẫn không bao giờ mất.

Dù cho cái nụ cười đểu cáng, tự cao cũng chẳng còn.

Chỉ còn là một nụ cười nhẹ lộ trên khuông mặt nay có phần hốc hác, xanh xao.

"Đúng, anh vừa đi thăm chị ấy xong.

Và...Em thấy đấy, có thêm một đống việc cần phải giải quyết.

Deadline không chừa một ai, nhỉ ?" (Jack)

Jack cười trừ, cái nụ cười thiếu sức sống đến mức.

Người khác nhìn vào là biết ngay nụ cười ấy giả tạo đến mức nào.

Đến một đứa trẻ còn nhìn được.

Chứ huống chi gì với 2 người họ ?

Ump 45 cuối người xuống một cái túi mà G11 đang cầm, cô mò mẫn trong đó chỉ để lấy một cây kem, trông có vẻ cùng loại với hai cây kem cô và G11 đang ăn.

Ngay sau đó, cô tiến đến đưa cho Jack, và nói.

"Anh ăn đi, đáng lẽ em mua phần cho 9 với 416, nhưng vô tình mua thừa." (Ump 45)

Mua thừa ?

Nghe thôi là Jack biết tỏng cô nàng mua luôn phần cho chính cậu.

Với cái tính tiết kiệm chi tiêu tối đa nhất có thể.

Sẽ chẳng có chuyện nàng cáo này sẽ mua thừa cái gì cả.

Có điều...Đồ bạn gái mình tặng...Ngu gì Jack không nhận lấy ?

Cái nụ cười nhếch mép ấy đã trở lại trên khuông mặt, cậu cười rồi đáp lại cô ấy với vẻ mặt như mọi khi.

"Mua thừa à ?

Nghe lạ thế nhỉ ?

Anh nhớ em ki bo đến mức, đến cái mức tay phải sạch sẽ để khỏi phải dùng xà bông rửa tay mà nhỉ ?" (Jack)

"Nghĩa là...Anh không muốn ăn à.

Thế thì thôi, dù sao em nghĩ cho G11 sẽ tốt hơn, dù gì con bé giúp em xách đồ..." (Ump 45)

"Ấy ấy, từ từ đã."

- Jack bất ngờ đứng dậy, cậu ửng người về phía trước, nắm lấy cổ tay của Ump45 và ngắt ngang lời cô nói, trước khi cô kịp đưa cây kem cho G11.

"Dù sao...Em đã cho anh rồi, thì sao anh lại từ chối được chứ ?" (Jack)

"Thế thì tốt.

Ít ra đừng nên u sầu như thế chứ."

-Ump 45 mỉm cười.

Dĩ nhiên nụ cười này chỉ đơn giản là một nụ cười bình dị, không gian xảo, không châm chọc.

"Anh ơi....Anh...Có thể cho em cây kem đó được không ?

Chị 45 nói đúng đấy, sáng giờ em xách đồ hơi nhiều rồi.

Nên 2 cây kem là thù lao xứng đáng nhất." (G11)

"Trẻ con thì không nên ăn quá nhiều kem.

Ăn nhiều thì đau bao tử đấy nhóc.

Chi bằng để anh ăn, dù gì sáng giờ họp nên anh cũng mệt rồi." (Jack)

Nhìn cái điệu cười đểu không chịu được của Jack, Ump 45 cảm thấy có chúng yên lòng.

Vì giờ cô đang thấy một Jack mà cô đã từng biết.

Không phải là một cái xác không hồn biết đi dạo gần đây.

Chỉ có G11 vẫn còn ngây thơ, đứng nhìn Jack gỡ bịch kem ra, tận hưởng sự mát lạnh cùng hương vị vani ngọt lịm trong miệng.

"Nhưng...Nhưng em là Doll...Làm gì có bao tử đâu..." (G11)

Cô bé cố gắng giải thích, nhưng cũng đã quá muộn màng, khi Jack đã tận hưởng cây kem ấy rồi.

Kì lạ thay, đã bao nhiêu lâu rồi...Jack cảm nhận được sự thoải mái như thế này, kể từ giấc ngủ trở về thực tại kia.

Sự mát lạnh của cây kem lan đến tận não.

Dường như cái lạnh ấy cũng đã đánh thức tâm trí mù mịt của cậu trong phút chốc.

Một thứ cảm giác khá lâu rồi cậu cảm nhận được.

Và giờ , cậu đang hưởng thụ nó một cách thoải mái nhất có thể.

Ump 45 nói đúng, u sầu như thế thì được cái quái gì chứ ?

Liệu rằng nó có thể giúp cậu tập trung cho kế hoạch sắp tới không ?

Liệu rằng, điều đó sẽ giúp cậu tỉnh táo hơn ?

Không hề.

Vậy nên...Thôi thì cậu cứ tận hưởng chút thời gian yên bình này đã.

Ánh nắng của buổi chiều tà chiếu qua căn phòng, cùng với cây kem hương vani.

Thật không thể chê vào đâu được.

Nói vậy, nhưng với cái deadline dí bù đầu thế kia.

Jack không thể tận hưởng một cách chậm rãi được.

Nên cây kem cũng mau chóng hết, chỉ còn lại cái que gỗ vẫn còn dính vài vụn kem trên đó.

Ngạc nhiên ở chổ, trên que kem ấy còn khắc thêm một dòng chữ " Chúc mừng !

Bạn đã trúng thưởng".

Cả 3 không khỏi ngạc nhiên, vì cái dòng chữ tưởng chừng như một trò bịp của mấy nhà làm kem, nhằm làm mồi câu thu hút khách hàng săn kem trúng thưởng.

Trùng hợp thay, điều đó càng khiến cho tinh thần của Jack dường như có chút phấn chấn trở lại.

Càng tuyệt vời hơn, cậu đã trúng nó mà không cần phải mất công tìm tòi phí sức.

Sau cùng, cậu đã xứng đáng có được sự may mắn ấy, dù cho cậu đã...Cậu...

...

...

...

...

...

...

...

...

...

...

...

...

...

...

...

...

...

...

...

CẬU GIẾT ATAGO

*OẸ*

Bất thình lình, khi dòng suy nghĩ chạy xẹt qua đầu, Jack lập tức bị nôn mửa hết, không chỉ cây kem, kể cả phần ăn trưa đang tiêu hoá dở cũng trào ra ngoài, trước sự giật mình của Ump 45 và G11.

"Jack !!

Anh không sao chứ ?" (Ump 45)

Ump 45 bàng hoàng chạy tới định vỗ lưng cậu.

Nhưng Jack giơ tay về phía trước chặn cô.

"Anh không sao....Anh không sao đâu 45...Chỉ là...Miếng kem bị mắc vào cổ họng thôi." (Jack)

Quả là một câu lí do nhảm nhí đến tệ hại.

Nghe thôi cả G11 và Ump 45 cũng biết thừa cái lí do ấy, cũng chẳng thể che đậy được lí do ấy.

Vừa mới ói ra một đống, Jack thở một cách hổn hển đến lạ thường, mồ hôi trên khuông mặt trần của cậu từ từ nhỏ từng giọt xuống, dần dần đánh thức cậu khỏi sự yên bình đến ngu ngốc ấy.

Kể cả dòng suy nghĩ ấy.

Cậu đang cố trốn tránh sự thật, cái tội lỗi chính cậu đã gây ra.

Sự thật vẫn là nó, cậu đã giết Atago, chính cậu đã đưa cô ấy đến với cái chết.

Dù cho vì lí do gì, vẫn là cậu...Đứa em trai đã đưa chị mình đến với cái chết.

Cậu nhận ra...Cậu không thể trốn tránh thực tại bằng cái phúc giây yên bình ấy được.

Cái tội lỗi đáng kinh tởm ấy sẽ không bao giờ cho phép cậu có được thứ hạnh phúc đó.

Cậu...Không xứng đáng có thứ hạnh phúc thật sự ấy.

Nhìn xuống chiếc áo sơ mi đậm mùi nôn mửa, cùng với mấy thứ vàng nhụa như bùn dính đầy trên áo.

Cậu cười trừ.

"Chà...Tiếc thật, đúng ngay lúc khăn giấy trong phòng vừa dùng hết.

Có lẽ anh nên đi ra ngoài kiếm một hộp khác mới được." (Jack)

"Để em lấy cho, anh..." (Ump 45)

"Không cần đâu, để anh...Cứ để anh là được rồi, em và G11 đi về ký túc xá đi.

Để mình anh xử lí đống chiến trường này được rồi." (Jack)

Jack cười nhạt, trước khi cô và G11 cố cản cậu lại.

Jack đã từ từ bước ra khỏi căn phòng.

Để lại cho Ump 45 lẫn G11 một nỗi bàng hoàng.

Nhất là...Tinh thần của cậu, vẫn xuống dốc trầm trọng.

Thậm chí, còn tệ hơn trước đi nhiều.

Vẻ mặt hốc hác ấy vẫn trở lại, vốn đã trầm trọng, nay càng trầm trọng hơn.

Thế nhưng, đau khổ thay.

Cô không thể giúp gì được cho cậu...Chính xác hơn...Jack, không muốn phụ thuộc bất kì ai cả.

Cậu vẫn chỉ muốn gánh vác tất cả mọi thứ.

Kể cả nỗi đau, tội lỗi...Và sự trừng phạt dành cho chính cậu.

Và cậu đang nhận lấy sự trừng phạt thích đáng ấy.

Sau cùng...Jack đang chết dần, chết mòn theo thời gian.

Còn cô, những người thân xung quanh Jack...Không thể làm gì hơn, ngoài việc nhìn cậu chết đi theo thời gian trong sự bất lực.
 
(Vẫn Còn Edit Lại) The Pain Of Wolf
chương 89: Operation: Sand Storm(1): Lửa sa mạc.


Chiến dịch: Sand Storm

Địa điểm: Khu công nghiệp Blakovic, vùng Volgograd, nằm rìa sông Oka.

Mã hiệu nhiệm vụ: MI-343

Toạ độ: 45'34 độ Hướng Bắc

Thời gian: 6h30' Chiếu theo giờ của Tân Xô Viết.

....

....

....

*zzz..Z...Zzz....ZZZ*

"...Tch, cái mái ghi âm hãm lìn thật đấy.

Paul, cậu sửa được nó không ?" (Snake)

"Thưa ngài, tôi đang lái sẽ nên không sửa được.

Vã lại...Nó bật lại được rồi, nên không cần sửa làm gì." (Paul)

Paul ngồi trên ghế lái, cậu ngước nhìn đôi mắt cùng cặp kính hướng vào Snake ở phía sau, có chút ngạc nhiên, vì ông vừa có một khoảng thời gian khá...Chật vật.

Bởi cái máy ghi âm ông vừa mới mua.

"...Vậy à...Tch, mấy cái máy ghi âm thời nay khó dùng thế nhỉ ?" (Snake)

Nghe vậy, cả đám sẽ thật sự phì cười, vì cái lời nói dối dở tệ ấy.

Vốn dĩ, cái máy ấy có từ tận một trăm mấy năm.

Thì làm thế quái nào cái máy ấy ông có thể mua được ?

Dĩ nhiên, đấy là Snake.

Chứ nếu là người khác, cả đám sẽ cười một trận ra trò trước mặt ông.

Hơn nữa...Cũng chẳng có mấy ai ở đây thật sự muốn cười như SOP, hay M16.

Snake tạch lưỡi, tiếp tục làm nhật kí thu âm.

Một điều tất yếu ông làm thường ngày mỗi khi ra chiến trận.

"...Không dài dòng thêm nữa.

Đây là nhật kí số 4870.

Của Naked Snake, trực thuộc đội Foxhound, thuộc phân đội MSF...À không, giờ chỉ còn là Tiểu đội Fox Hound và tổ đội AR mà thôi." (Snake)

Giọng nói của Snake trầm xuống, đượm một chút nổi buồn từ trong lời nói ông thốt ra.

"Kể từ sự thất bại từ chiến dịch trước, cũng như sự thiếu hụt nhân lực trầm trọng.

Vì thế, Phân đội MSF đã buộc phải giải tán.

Tuy vậy, dù cho chúng tôi có bị tách ra, nhưng nhiệm vụ và trọng trách của MSF vẫn không thay đổi." (Snake)

"Hiện tại, kể từ khi AR 15, một T-doll thuộc đội AR.

Sau khi vượt ngục thành công khỏi G&K.

Chúng tôi đã được lệnh tìm kiếm cô ta, bàn giao cô ta lại về G&K." (Snake)

"Bọn tôi đang ở Volgograd, nằm gần sông Oka miền trung Tân Xô Viết.

Nơi đây đã trở thành ' Vùng vàng'.

Nên việc đội Fox Hound mặc những bộ đồ phòng hộ là điều không thể tránh khỏi." (Snake)

"Đã 40 phút đã trôi qua kể từ khi đến đây.

Trên chiếc M1279, chúng tôi đã đi được hơn nữa chặng đường, nhưng chẳng bắt được mấy tín hiệu gì về cô ta.

Và giờ bọn tôi đang chuyển hướng đến mục tiêu tiếp theo.

Khu công nghiệp Blakovic, một khu công nghiệp từng sản xuất vũ khí đã bị phá huỷ bởi thế chiến, nay đã trở thành một khu vực bỏ hoang." (Snake)

"Tôi mong rằng cô ta sẽ thật sự ở đấy.

Vì tôi mong đợi một lời giải thích rõ ràng từ cô ta.

Không phải tư cách là kẻ thù...Mà là những người đồng đội.

Xin hết." (Snake)

*Cạch*

Ông nhấc cái nút công tắc của cái máy ghi âm.

Kết thúc bản nhật kí hành trình của ông như mọi ngày.

Và...Vẫn như mọi khi, cái miệng không bao giờ ngừng nói của SOP, không ngừng hú hét lên từ đằng sau phần bán tải của xe.

Nhưng, cũng chẳng ai nói gì, vì cái này cũng là do cổ đang nhận trách nhiệm bật máy quét dò tìm AR 15 từ đằng sau, cùng với cơn bão cát nhẹ không ngừng gây khó khăn cho cả bọn.

Ít nhất, cũng nhờ cơn bão cát này mà tiếng hét của SOP không đánh động đến đám Elid.

Mặc cho đây là vùng vàng, nhưng lớ ngớ bị một đám bu lấy chẳng phải là điều may mắn gì.

"Chị M4 ơi !!

Chị M4 !!

Gần tới địa điểm chưa chị M4 ??" (SOP)

"30 giây nữa chúng ta sẽ đến điểm tiếp theo.

Chuẩn bị bật máy quét đi SOP." (M4)

"Đã rõ." (Sop)

Loay hoay một hồi từ đằng sau xe, Sop bật công tác của một cái máy quét điện từ.

Với nó, cả bọn có thể truy quét được Neutral Cloud, và một chút manh mối từ Zener của AR 15.

Còn bên trong xe...Bầu không khí bên trong trái ngược hoàn toàn so với sự khắc nghiệt, tàn bạo bởi cơn bão cát ấy mang đến.

Cũng may, đây chỉ là một cơn bão nhẹ thoáng qua, nên sẽ chẳng ảnh hưởng gì nhiều đến lộ trình cả bọn.

Ngoài âm thanh từ những đầu ngón tay máy của Marvis gõ nhẹ lên cánh cửa sổ, từng viên đạn thép từ từ lắp từng viên vào hộp đạn của Paul.

Và âm thanh từ những giọt whiskey rót vào nắp chai của M16 tí tách từng giọt cuối cùng.

Những thứ âm thanh duy nhất còn lại bên trong chiếc xe là sự tĩnh lặng đến lạ thường.

Dĩ nhiên, họ không phải là SOP, lúc nào cũng vô lo vô nghĩ.

Hay là M16 đụng tí thì nốc vài ly whiskey, dùng cơn say để quên hết u sầu và nhâm nhi nó theo sở thích.

Thì sao tất cả những gì cả bọn đã trải qua.

Giờ đây chẳng còn có ai có tâm trạng để nói chuyện như xưa cả.

Những người đồng đội đã hy sinh, MSF đã phải giải thể.

Đội 404 không còn, hợp đồng hợp tác giữa WA2000 và Springfield cũng đã hết, Wa2000 đã được Gentine phân vào một tiểu đội khác, còn Springfield thì...Vẫn tiếp tục làm việc tại quán cà phê.

Giờ đây, chỉ còn có mỗi Marvis, Paul và Snake.

Những người còn lại của FoxHound, và là những kẻ vẫn nhớ về cái kí ức kinh hoàng, ở cái địa ngục trần gian ấy.

Còn về team AR, đáng lẽ họ vẫn còn Ro635.

Nhưng...Kì lạ thay, mặc dù Ro nói với cả bọn là cô sẽ được Persica đưa đi kiểm tra định kì, nhưng cô đã vắng mặt cả bọn một thời gian khá lâu.

Dù cho cả bọn liên lạc với Persica để hỏi thăm tình hình, những gì họ nhận lại vẫn là câu trả lời lặp đo lặp lạ của con mèo già nghiện cà phê ấy.

" Con bé vẫn đang được kiểm tra, vì là mẫu Doll mới nhất, nên sẽ khá là lâu, cứ chờ đợi đi."

Trước sự thay đổi quá đột ngột này, cả bọn thật khó để có thể làm quen được với nó, và cho đến hiện tại vẫn vậy.

Marvis ngồi sát cửa sổ xe bên trái, ngoài việc tựa đầy lên tay, ngắm nhìn cơn bão cát bên ngoài không ngừng tạo ra những cơn gió dường như muốn xé nát cả bầu trời.

Với thú vui duy nhất, chỉ đơn giản là tập làm quen với những ngón tay máy đang gõ nhẹ lên tấm kính cửa sổ.

Bên cạnh cậu thì dĩ nhiên, đó là Snake, người vừa làm xong bản ghi âm nhật kí hành trình của mình.

Sau khi hoàn thành, ông chỉ ngồi đó không làm gì.

Kế bên ông là M4, đang đưa lòng bàn tay mình đặt lên chiếc tay nghe, liên kết với chiếc máy quét của SOP ở phía sau để dò tìm vị trí của AR15.

Tại hàng ghế trước là Paul và M16.

Paul thì khỏi phải nói vì cậu đang lái xe, còn M16 đang kiểm tra lại trang thiết bị, vũ khí của cả đội.

Sẳn tiện, nhâm nhi một chút Whiskey để giải toả cơn khát thay cho nước lọc, cũng như thoả mản cái thú vui thường nhật.

Tất cả bọn họ đều chẳng nói gì cả.

Người thì bận giám sát máy quét, người thì bận lái xe, người thì không có hứng muốn nói gì, người thì đang kiểm tra bảo quản vũ khí...Săn luôn cũng có nốc vài ly Whiskey, người thì...Chẳng biết làm gì cả.

Ngắm nghía khung cảnh đằng sau tấm kính cũng chán, cậu quay sang nhìn xung quăng buồng xe nhìn mỗi người.

Tuy vậy, khi nhìn từng người đều làm từng việc của riêng mình, cậu cũng chẳng biết làm gì nữa.

Bất chợt, cơn đau ở ngay ngón tay đeo nhẫn nhói lên.

Marvis dù đã quen với nhiều vết thương khá nghiêm trọng rồi...Nhưng đến cái mức, thay một ngón tay khác là điều vượt xa sức chịu đựng của cậu.

Không nhờ cơn nhói ấy thì cậu lại quên.

Hiện tại, cậu đang là người nắm giữ cái thứ tên là "Xác Thánh".

Dù chẳng biết rõ nó là thứ quái gì, ngoài việc anh trai cậu- Jack cũng có một cái ở sau lưng.

Nhưng ít ra, những gì cậu biết được rằng, nó có thể tặng cho người dùng...Một khả năng nào đó.

Cũng có thể là...Siêu năng lực ?

______________________________

"Thế...Ông muốn nói với tôi về chuyện gì, mà phải đi đến tận phòng làm việc của Doc thế ?" (Marvis)

Nổi băn khoăn lộ trên khuôn mặt của cậu, cùng với một đống thắc mắc trong đầu về lí do tại sao...Cậu và Snake lại phải đến nói chuyện riêng tại phòng của Doc.

Snake không nói gì, ông ngồi nhấp lấy miếng trà nóng ông vừa tự pha...Dù biết rằng bịt trà đó khá đắt, và Doc rất ít cho ai uống trừ khách quý.

Cứ thế, ông uống mãi, cho đến khi ly trà đã hết, còn kim đồng hồ chỉ điểm con số 9.

Nhưng vẫn chẳng thấy Doc đâu.

Không chờ đợi nữa, Snake rút từ trong túi quần một thứ.

Mới đầu, Marvis sẽ nghĩ ông định lấy một gói thuốc lá, hoặc một cái thẻ nhớ nào đó.

Tuy vậy, khi Snake mở lòng bàn tay, đặt thứ đó lên bàn thì cậu không thể ngạc nhiên hơn.

"Một...Ngón tay ?" (Marvis)

"Đúng vậy, một ngón tay." (Snake)

"...Snake này....Tại sao...Ồng lại đem cái ngón tay thối rửa này bên trong người ?

Quà của SOP à ?" (Marvis)

" Cậu nghĩ con nhóc ấy tỉnh táo đến mức, tặng ta mấy thứ quái dị như thế à ?" (Snake)

Marvis không đáp lại Snake ngoài cái gật đầu chập chừng của cậu.

Nhận lấy câu trả lời ấy, Snake không biết nói gì hơn.

Thế là ông chuyển sang chủ đề khác để nói.

"Cái thứ cậu đang thấy...Là Xác thánh, cùng với cái thằng anh của cậu đang dùng đấy.

Vì nó là xác của Chúa Jesus." (Snake)

"Xác Thánh ?" (Marvis)-Cậu tỏ ra băn khoăn.

"Đúng, chỉ khác bộ phận thôi.

Với ngón tay cái này.

Nó có thể sẽ ban tặng người dùng thứ mà đáng lẽ...Chỉ có trong mấy bộ phim khoa học viễn tưởng, với minh chứng vẫn là thằng anh trai cậu." (Snake)

"Nhưng mà...tại sao ông lại muốn nói với tôi điều này chứ ?" (Marvis)

"Marvis, cậu vốn hiểu mục đích của tôi rồi nhỉ ?" (Snake)

"Chẳng lẽ..." (Marvis)

"Đúng vậy, tôi muốn giao lại thứ này cho cậu.

Cậu, sẽ là người sử dụng nó." (Snake)

"Tôi?" (Marvis)

"Đợi đã nào Snake...Tại sao...Lại là tôi ??" (Marvis)

Câu hỏi của Marvis được cất lên, ông nhìn thẳng vào đôi mắt của cậu.

Suy nghĩ về một điều gì đó trong đầy

"...Đáng lẽ...Vốn dĩ thứ này tôi không muốn thấy cái thứ này được sử dụng trên chiến trường.

Nhưng, với tình hình hiện tại của chúng ta...Nó là thứ mà chúng ta cần." (Snake)

"Có lẽ cậu không biết, sự thật...Tình hình trong thế chiến thứ 3 không đơn giản như những gì chính phủ, báo đài, sách lịch sử được ghi chép lại." (Snake)

"Có những thứ, chính phủ sẽ luôn luôn che đậy trước công chúng, sử dụng những con cừu dể dãi trước lời nói của những con quạ.

Hòng tạo dựng, duy trì quyền lực của chính họ.

Tránh sự hiếu kì, có thể mang đến rắc rối về sau vì những thứ bí mật trên." (Snake)

"Xác Thánh là một trong số đó.

Với tình hình hiện tại theo ta biết hiện giờ...Ta không nên tin bất kì ai khác ngoài đồng đội chúng ta.

Đây là lí do ta giao nó cho cậu." (Snake)

"Nhưng...Ông có thể dùng nó, Paul cũng có thể dùng nó.

Sao phải là tôi chứ ?" (Marvis)

"Paul thì ta không dám chắc.

Vì ta sợ rằng điều đó sẽ ảnh hưởng đến đôi bàn tay ấy.

Hiện tại, chúng ta cần đôi bàn tay của một Mechanical hơn bao giờ hết.

Và hơn hết...Cậu ta không phải người thích hợp để chiến đấu trực diện." (Snake)

"Còn ta...Ta không có hứng thú với nó.

Chỉ vậy thôi." (Snake)

"Cậu thì khác...Có lẽ, ta không cần phải nói rằng cậu đang khao khát điều gì hơn đâu nhỉ ?" (Snake)

Như nói trúng tim đen, Marvis có chút sửng người lại, cậu không đáp lại câu hỏi ấy.

Vì cả cậu lẫn chính ông đều có câu trả lời rồi."

"Marvis, cậu đã tận mắt thấy khả năng từ mấy mảnh xác đó ban tặng cho anh trai cậu rồi.

Với tình hình của chúng ta hiện tại.

Dù rằng có hậu thuẩn bởi chính phủ đi chăng nữa.

Nhưng...Ta vẫn lo ngại rằng sẽ có một sự kiện thay đổi tất cả...À không, ít nhất là ảnh hưởng đến tình hình chính trị hiện tại." (Snake)

"Có muốn hay không, nhưng đây là lệnh.

Marvis, giờ đây mọi chuyện sẽ không còn đơn giản như mấy cái phi vụ rẻ tiền chúng ta tham gia như trước nữa." (Snake)

"Hơn nữa...Team AR đang gặp nguy hiểm, nhất là M4A1, cô nhóc này là người chúng ta cần ưu tiên phải bảo vệ.

Tuyệt đối !!" ( Snake)

"Ông nói cái gì cơ ???

Team AR đang gặp nguy hiểm ???

M4 ??" ( Marvis)

"Cậu không cần biết quá nhiều, bây giờ chuẩn bị tinh thần đi.

Doc sẽ ghép ngón tay ấy thế ngón tay của cậu.

Vì tính bí mật, vậy nên chỉ có chúng ta biết, nên nơi phẩu thuật sẽ là tại căn phòng này." (Snake)

"Tôi ra ngoài đây, cậu hãy ngồi đây mà suy nghĩ tiếp." (Snake)

_____________________________________

Nhớ lại cái ngày ấy, Marvis không thể nào không ngừng suy nghĩ về nó được.

Cùng với sự bán tín bán nghi bên trong suy nghĩ của cậu.

Cái ngón tay ấy ?

Ban cho siêu năng lực ?

Cứ như nó là phép màu vậy.

Chưa kể...Nó còn là của...Chúa ư ?

Nếu thật sự là Chúa, nếu chúa tồn tại giữa cõi này...Tại sao Chúa lại không giúp cậu ?

Tại sao Chúa lại không giúp những con người khốn khổ ngoài kia, bên ngoài mảnh đất chết ấy, dần dần bị những thứ quái thai kia xơi tái dần dần ??

Phải chăng...Bọn Desparado không thật sự bị loạn trí, những điều chúng nói là có thật sao ?

Nếu Chúa có thật...Tại sao khi còn nhỏ, cậu đã không ngừng cầu nguyện cho cha mẹ, anh trai mình bình an vô sự ?...Sao Chúa lại phất lờ gia đình họ, sao lại phất lời người chị gái, đã hy sinh mạng sống mình chỉ để cứu cái thằng vô dụng này cơ chứ ?

Giờ đây, với những gì đã xảy ra trước mắt cậu.

Cậu chẳng muốn nhắc đến nữa, cũng chẳng muốn hận thù, chẳng muốn khổ đau...Cậu chỉ muốn...Tạm gác lại tất cả, ít nhất cậu có thể cảm thấy trong lòng không còn cảm thấy vướng bận gì cả.

Sau cùng, đã một khoảng trôi đi.

Ngoài tiếng thở dài của Sop từ đằng sau xe, kèm với âm thanh bíp bíp của máy phát tín hiệu vang từng đợt, cùng với màu đèn đỏ vẫn hiện từ sáng tới giờ.

Bầu không khí vẫn chẳng thay đổi gì nhiều cả.

"Hah, nhiều ngày trôi qua rồi, chúng ta đã tìm kiếm đủ chổ, nhưng chẳng có vết tích gì từ chị 15 cả." (Sop)

"Kiên nhẫn đi, kiểu gì chúng ta cũng sẽ tìm được cậu ấy thôi.

Chị không nghĩ rằng AR 15 có thể đi xa, khi mà việc kiếm được phương tiện di chuyển còn hoạt động tại đây khó như lên trời đâu." (M4)

"Không chỉ chúng ta, bên sở G&K cũng chưa có ý định từ bỏ gì đâu.Vì họ đã cho chúng ta một vài trang bị, vũ khí khá tốt hòng tiến vào khu vực, nơi mà gần ngay căn cứ tập kết của đám Desparado." (Paul)- Paul tiếp lời.

"....Yeah...Có lẽ cả hai nói đúng." (Sop)-Sop than thở đáp, dẫu rằng cô thật sự gần như chẳng có hy vọng gì nhiều như trước nữa.

"Chúng ta chắc chắn sẽ gặp lại được cậu ấy thôi...." (M4)

Bất chợt. cục ăng ten ở đằng sau xa vang lên dãy âm thanh tín hiệu dữ dội không ngừng trước sự bất ngờ của Sop.

Kéo theo đó, là một dãy mã lệnh ảo trong hệ thống Zener của M4 bắt đầu có dấu hiệu.

"Chị M4, đấy là tín hiệu của Doll" (Sop)

"Nhanh, mở radio lên !!" (M4)

Tưởng rằng đó có thể là AR 15, cả hai nhanh tay bật liên kết radio, với hy vọng giọng nói từ đầu bên kia là người đồng đội của mình.

Tuy vậy, trái với sự kì vọng của cả hai, âm thanh phát ra từ radio không phải là giọng của AR 15, mà là giọng của một người xa lạ nào đấy.

"Zzzz..Z....z...Có ai...ZZ...Có ai ngoài đó không ?

Xin hãy trả lời nếu nghe được !

Xin nhắc lại, hãy trả lời nếu nghe được !"

"Haizzz...Đây không phải là giọng của chị AR 15"- Sop thở một hơi dài, với khuông mặt chán chường rõ thấy.

"Nhưng ít ra, giữa cái vùng hoang mạc khô cằn này vẫn còn có người sống sót tại đây, nhỉ ?" (Paul)-Paul an ủi Sop, dù biết rằng nó chẳng có tác dụng gì nhiều, khi mà mọi hy vọng của cô đều đổ dồn hết vào tung tích của AR 15.

"Đây là phân đội T-Doll trực thuộc G&K, AR và FoxHound đây.

Xin hãy tự xác minh danh tính." (M4)

"Ơn trời, cuối cùng cũng đã có người nghe rồi !

Đây là tiểu đội T-doll của căn cứ 680, toạ độ của tôi là B34W7...Oái !!"

Trong dọng nói đầy vội vàng ấy, hoà cùng những phát đạn và tiếng pháo nổ không dứt.

Có vẻ như người từ đầu dây bên kia không liên lạc cho vui.

"Nhắc lại, mình đang bị tấn công.

Đang rất cần được ứng cứu khẩn cấp."

"Chờ một chút, bọn tôi đến ngay đây." (M4)

M4 vừa dứt lời, đầu dây liên lạc bên kia đã bị ngắt kết nối ngay tức thì.

Không chần chừ thêm, cả đội nhanh chóng tạm gác lại việc tìm kiếm AR 15 sang một bên, lái xe đến vị trí hỗ trợ cô gái Doll vô danh ấy.

________________________

"Chết tiết !

Sao tụi SF nó dai quá thế này....Oái !!!"

Cả loạt đạn từ bên ngoài văng lên không ngừng, những viên đạn hàng loạt bắn nát bức tường tầng 2, nơi cô gái Doll cầm trên tay khẩu Gagil đã cũ mèn và dính đầy bụi núp từ đằng sau.

Dưới sự tấn công dữ dội ấy, với cây súng quèn trên tay cùng với tình thế đơn thương độc mã hiện giờ.

Việc di chuyển thôi cũng chẳng khác gì cô ấy tự dâng mình lên nòng súng của bọn chúng.

Mặc dù đã liên lạc được với một đội vô danh, nhưng thật khó để có thể hy vọng rằng, bọn họ sẽ tới kịp, trước khi bọn SF dưới đấy tóm được, và luộc xác cô ngay tức khắc.

Còn cô, những gì cô làm chỉ có thể là chờ đợi một thứ hy vọng, và nhỏ bé đến đáng thương ấy.

Bất ngờ, từ phía dưới toà nhà nơi cô đang núp, cũng như vị trí đám doll SF đang tấn công phía dưới.

Tiếng động cơ xe thiết giáp phía xa xa từ từ tiến đến đây.

Tiếp đến, tiếng xe lần lượt dường lại, thay vào đó là những loạt đạn bắt đầu vang lên.

Khác với tiếng đạn từ những cây Rail gun thông thường, đây là tiếng đạn của những khẩu súng từ thế kỉ 20-21 trước kia.

"Phải chăng đấy là đội hồi nãy mình liên lạc."

- Cô ấy nghĩ thầm.

Để chắc chắn hơn, cũng như liều mạng một phen.

Cô nang nhóm người dậy, giơ tay qua khung cửa đã mục nát và hét lên.

"MỌI NGƯỜI !!

Tôi ở...ÉC !!!"

Chưa dứt câu, một phát Railgun bất ngờ bắn về hướng cô.

Cũng may, cô nàng kịp núp, nên viên đạn cũng chỉ trúng vào vách tường trước mặt cô.

Tuy nhiên, khi thấy âm thanh của những viên đạn thép dần dần lấn át đi tiếng điện trường của những khẩu Railgun, cô mới dám ngó ra ngoài thêm lần nữa.

"Vậy ra...Đây là đội mình vừa liên lạc ư ?"

- Dòng suy nghĩ trôi qua đầu, cùng với sự bỡ ngỡ lộ trên khuông mặt.

Chứng kiến cả 2 phân đội nhỏ bé chỉ trong thoáng chóc, xử gọn được cả 2 tiểu đội SF trước sự ngạc nhiên trên khuông mặt lấm lem cát, và vài vết sứt nhẹ trên khuông mặt.

Sau một lúc lâu, dưới những căn, toà nhà đổ nát và hoang tàn chỉ còn lại xác những Doll SF bị bắt nát tương.

Cùng với đó là 2 phân đội di chuyển xung quanh, kiểm tra xem còn có bất kì kẻ thù nào ẩn nấp không.

Có vẻ như tình hình hiện tại đã trở nên an toàn.

Cô gái ấy vội vàng bước ra khỏi toàn nhà đổ nát.

Đối diện với những người cứu tinh, đã giúp cô thoát được một kiếp nạn trong gang tất.

"Xin chào, cảm ơn mọi người đã giúp tôi.

Nếu chờ thêm vài phút nữa, có lẽ bọn chúng đã bắt được tôi rồi."

"Khá là lộ liễu khi liên lạc tiếp viện tại đây đấy." (Snake)

Snake cất giọng nói trầm của mình qua lớp mặt nạ của bộ đồ bảo hộ dành riêng cho vùng Vàng.

Cô nàng liền để ý đến ông, và nhận ra...Phân đội này có nhiều "Con người" đi cùng.

Vì bình thường, sẽ chỉ có 1 hoặc 2 " Con người đi chung với 1 phân đội Doll, chủ yếu là để chỉ huy tác chiến và ra lệnh là chính.

Vậy nên không có gì lạ khi cô gái Doll này có chút ngạc nhiên trước tận...3 con người đi chung với 3 Doll.

Hơn nữa...Giọng của người đàn ông này có gì đó rất quen quen...Nhưng cô chẳng thể nhận ra, kể cả khuông mặt vì bị lớp vàng óng của tấm kính của giáp mũ che khuất.

"Cô nhìn tôi làm gì thế ?" (Snake)

Ông để ý thấy ánh nhìn của cô nàng nên liền hỏi.

Còn cô gái ấy thì giật mình, trở nên cuống loạn.

Vì sợ rằng họ sẽ nghĩ cô là một con người kỳ quặc.

"A...Không...Không có gì đâu ạ !"

"...Thế những người khác trong đội của cô đâu rồi ?" (Snake)

"...Đội của tôi...Bị phục kích bởi 1 Ring Leader SF.

Con ả ấy dùng cái gì đó làm nhiễu thiết bị liên lạc của bọn tôi.

Cũng vì thế, tôi phải tách nhóm và chạy đến tận đây để liên lạc được với mọi người."

"Ringlearder !?

Ả ta ở đây ư ??

Ả ta ở đâu thế ??

Có thể chỉ cho mình biết được không ?" (Sop)

Hệt như một con chó săn đánh hơi được con mồi.

Sop rần rật tiến sát đến, thúc dục cô gái ấy nói ra vị trí của ả Ringleader ấy.

Cùng vì thế, cô ấy cũng trở nên bối rối trước cái thái độ kì quặc của Sop.

Paul tiến đến, nắm lấy cổ áo của Sop kéo lê ra xa cô gái kia.

Tránh cho cô nàng không làm loạn cả lên.

"Xin lỗi vì thái độ của đồng đội của tôi.

Nhưng cô nói là có một Ring leader ở đây ?" ( M4)

"Vâng, ả ta ở ngay phía trước, cách một khu vực thuộc quyền của G&K trước kia gần đây tầm vài Km."

"Ban đầu, bọn tôi đi do thám một số khu để lấy lại làm nơi cư trú.

Tuy nhiên, chúng tôi không ngờ rằng bọn chúng đã phục kích sẳn."

"Đội trưởng bọn tôi liền đuổi theo ả ta.

Cô ấy kêu mình kích hoạt hệ thống phòng thủ và đống dummy dự phòng.

Và suýt chút nữa bọn tôi đã có thể đuổi được bọn chúng ra."

"Cứ thế, chúng tôi nhận ra liên lạc của bọn tôi đã bị nhiễu.

Nên đội trưởng đã ra lệnh tôi đi tìm giúp đỡ, trước khi bọn SF có thể triển khai toàn bộ lực lượng của bọn chúng."

Dưới lời giải thích của cô gái Doll ấy.

Cả bọn ít nhất đã nắm rõ tình hình hiện tại không còn đơn giản như trước nữa.

Chưa kể đến, việc gặp vấn đề trong việc tìm kiếm AR 15 đã khó khăn rồi.

Việc đối phó với một tên Ringleader càng trở thành một mối phiền phức lớn hơn bao giờ hết.

Còn với M16, sau khi nghe lời giải thích cho tình hình của cô gái ấy.

Cô đã nhận ra điều gì đó, nên hỏi.

"Tiện thể, cô vừa nói đội của cô là một đội do thám.

Có đúng vậy không ?" (M16)

"À vâng."

"Vậy...Trong lúc do thám, đội của cô có cả nhiệm vụ truy tìm một Doll tên AR 15 ?" (M16)

Cô gái doll ấy có chút ngạc nhiên trước câu hỏi của M16.

Cũng vì thế, cô ấy từ từ cũng nhận ra...Những người đang đứng trước mặt cô là phân đội AR.

Và những người mặc áo bảo hộ kia chính là...Là...

Chà, có vẻ ngay khi cô nàng nhận ra, thì cái neutral cloud của cô nàng đã rối tung, vì bản thân đang đứng trước mặt huyền thoại.

Dù rằng...Ông vẫn xuất hiện tại căn cứ, như khá ít thấy ông giữa cộng đồng.

Tuy vậy, cô nàng vẫn nhanh chóng giữ bình tĩnh lại.

Và nói tiếp.

"Vậy ra...Mọi người là đồng đội của cô ấy."

"Khoang đã !

Thưa cô, nếu các cô cũng đang tìm cô ấy, thế thì mọi người biết cô ấy ở đâu không ?" (M4)

M4 trở nên nóng vội đến mức, cô nàng lao đến nắm lấy hai cánh tay của cô gái ấy.

Với hy vọng về câu trả lời mà cô gái này sẽ nói.

Dĩ nhiên, câu trả lời ấy là câu trả lời mà M4 và cả đội không mong đợi nhất.

"Tôi ,Ah...Chúng mình vẫn chưa tìm ra cô ấy !

Chúng tôi còn bị bọn SF tấn công trước khi lắp đặt thiết bị nữa mà."

...Hụt hẩn...Đó chính xác là những gì M4 nhận lại, và không chỉ cô, kể cả Sop và những người khác, cũng chẳng mấy vui vẻ gì với câu trả lời ấy.

Dẫu vậy, dù sao thì sẽ chẳng có chuyện họ sẽ tìm được AR 15 một cách dễ dàng cả.

Tuy nhiên, với những thông tin vừa có được.

Sẽ không có chuyện M4 từ bỏ cả.

"...Mọi người, chúng ta cần hổ trợ họ."( M4)

Khi M4 nói, ai ai trong số mọi người đều nhanh chóng hiểu ra mục đích của cô.

Không chỉ đơn giản là giúp tiểu đội kia thoát khỏi sự truy đuổi của bọn SF.

Mà còn tận dụng họ, để tìm kiếm AR 15.

Và mọi người cũng không thể đồng ý mục tiêu của M4 được.

Vì hiện tại, trên cái đất hoang mạc, khô cằn này đang có một đầu lĩnh SF, được chuẩn bị kỹ càng.

Cùng với trang thiết bị, vũ khí hiện tại đang ưu tiên trong việc truy tìm.

Thì thật khó để đối đầu được.

"M4 này, chị hiểu mục đích của em.

Nhưng tình hình hiện tại của chúng ta không phù hợp để đối đầu với 1 Ringleader SF.

Chưa kể, theo như lời cô gái kia thì khu vực ấy bị nhiễu liên lạc.

Nên làm sao chúng ta có..." ( M16)

"Hmmm...Vậy thì chúng ta nên chia ra đi.

Chị M16, Snake.

Cả hai đi lấy xe đi đến cứ điếm S08, liên lạc với tư lệnh bên đó để nhận viện trợ." (M4)

"Còn cô, tôi biết là cô vừa mới thoát khỏi bọn chúng, nhưng tôi e rằng cô cần dẫn bọn tôi quay lại vị trí của đội cô để hỗ trợ.

Bọn tôi sẽ phục kích từ phía sau để giảm áp lực lên đội của cô." (M4)

"Không sao, dù gì tôi cũng muốn tìm sự trợ giúp để hỗ trợ đồng đội của tôi.

Nên chẳng có vấn đề gì cả."

"Được rồi, nếu ai không còn có câu hỏi gì, thì chúng ta nên bắt đầu kế hoạch ngay." (M4)

_________________________________

Tại một cứ điểm bỏ hoang, nơi tất cả mọi thứ xung quanh hoang mạc chỉ còn là những công trình cũ nát, hoang tàn bị bỏ lại từ lâu.

Và ngoài những cơn gió nóng rát của vùng hoang mạc, những làn đạn từ những khẩu súng của thế kỉ 20-21, và những khẩu súng rail gun giao thoa lẫn nhau, tấn công những kẻ đang cầm trên tay khẩu súng ấy ở mỗi bên.

"ĐỊT MỢ CHÚNG MÀY !!

GIỎI THÌ LÊN ĐÂY ĐI, BÀ MÀY ĐÉO NGÁN BẤT KÌ BỐ CON THẰNG NÀO CẢ !!" (???)

Bên trong lô cốt trước mặt tụi SF đang nã đạn.

Một cô gái có dáng người hơi thấp, mặc trên mình bộ đồ mang hơi hướng của người Israel, với màu trắng tinh cùng những nét khâu ngôi sao 6 cánh trên áo.

***

***

Mái tóc hồng dài có phần rối tung, cùng với đôi mắt đỏ hồng, hướng một ánh nhìn điên cuồng lên những con rối SF ở dưới kia, nã đạn không ngừng về hướng đội của cô.

"Đội trưởng !

Xin cô hãy chú ý lượng đạn..."

"Rồi rồi !

Tiết kiệm chứ gì ?

Để khi khác đi, lôi thêm mấy thùng đạn lại đây !!!" (???)

Cô gái ấy hối thúc đồng đội của mình không ngừng bằng cái giọng khó nghe cực kì.

Tuy vậy, có vẻ như đồng đội của cô gái ấy không để tâm đến thái độ của đội trưởng mình.

Cứ như thể, nó như là một hình ảnh thường ngày của họ rồi.

Phía xa kia, ở bên ngoài lô cốt là một đội quân SF.

Nhưng, đặc biệt hơn là trong số những con rối vô hồn, đang thực hiện mục đích duy nhất của bàn thân mình.

Bên trong bọn chúng, có một người phụ nữ với dáng người cao, mái tóc màu bạc xám với phần tóc mái che đi một bên mắt bị.

Bên còn lại là con mắt cũng một màu xám bạc, với ánh nhìn đầy cao ngạo hướng về lô cốt.

Bước đi trên đôi chân máy được chế tạo với phong cách chỉ riêng ả ta mới có, hai tay cầm hai khẩu súng Railgun đặc biệt, với phần nòng súng được vuốt nhọn, bén lại như 2 thanh đao lớn, nhưng vẫn gọn và nhẹ.

"Chà, mấy loại vũ khí đạn đạo khiến tụi bay cảm thấy khó chịu lắm nhỉ ?" (???)

Dứt lời, từ đằng sau lưng ả, hàng loạt những mẫu doll như Striker, Goliath và Aegis từ đằng sau tiến vào ồ ạt như một đàn kiến nhỏ.

Tiếp tục tấn công vào lô cốt trước sự bất ngờ của đội doll kia bởi quân số của bọn chúng

"Đĩ mẹ nó !!

Con đĩ đó canh chúng ta thay đạn rồi bắn !!

Mấy ổ súng tự động của chúng ta đâu rồi ?

Sao không có tác dụng gì với bọn nó thế này ?" (???)-Cô gái ăn mặc hơi hướng người Do thái quát lên.

"Từng cái một của chúng ta đang bị hạ dần, đội trưởng.

Chúng ta đang mất dần hoả lực hổ trợ !!"

Không biết có phải là ả ta đã nghe thấy giọng nói của tiểu đội bên kia hay không ?

Dẫu vậy, dù cho ả có nghe được đội bên kia có nói gì, thì với tình hình chiến trận hiện tại, ả ta cười vang lớn lên một cách đầy sảng khoái.

'Ahahahahahaha !

Thật chẳng hiểu nổi vì sao chúng bay lại cố gắng chống cự ngu si như thế.

Nhưng, tụi mày đã cho mang đến cho tao một điều thật tuyệt vời đấy !" (???)

"Dãy dụa đi !

Biến nổi tuyệt vọng của đám rối chúng mày thành rượu ngon cho ta nếm nà..." (???)

*BÙM!!!*

Bất ngờ, từ phía bên trái ở đằng sau.

Một vụ nổ bất ngờ vang ầm lên trong sự bất ngờ, cùng câu hỏi đang nảy số trong đầu ả ta.

Ngay sau đó, hàng loạt tiếng súng vang lên, nhưng không phải là tiếng Railgun, mà là âm thanh của những viên đạn thép đang nã đạn từ phía sau, phục kích ả ta cùng đám doll vô hồn của ả.

"Cái mồn chó của bọn Ringleader chúng mày nói nhiều quá.

Đi nói với đạn của bọn tao này, con phò mắt chột." (SOP)

Một câu chửi thề không thể lẫn vào đâu được từ SOP MOD II, đi cùng cô nàng cục súc này là M4 và cô nàng doll ban nãy bắn yểm trợ cho cô, tấn công những Doll bắt đầu để ý bọn họ.

Kế đến, khi nhóm của M4 ẩn nấp đi, thì từ hướng phía trước mặt cả ba, nhóm của Marvis và Paul cũng đang phục kích sẳn ở bên đó, tấn công bất ngờ từ cánh còn lại.

Điều đó hòng tạo ra thế li dáng, để cả bọn có thể phục kích, tránh việc bị tập trung nhắm làm mục tiêu.

Và còn để tạo kẻ hở cho nhóm M4 có thể gặp mặt đội doll đang phòng thủ bên trong Lô cốt.

Con ả Ringleader ấy nhìn xung quanh, ngó nghiên hết mọi ngóc ngách của khu vực xung quanh.

Dù cả bọn ẩn nấp rất kỹ, khiến ả ta khó xác định được vị trí.

Nhưng để ý một hồi, cuối cùng thì con ả ấy đã để ý đến M4A1, người đang hướng nòng súng vào ả ta.

"Không ngờ ngươi lại xuất hiện ở đây đấy."

Vừa nói, những đường viền từ 2 khẩu súng của ả ta bắt đầu loé lên một thứ ánh sáng màu tím hồng.

"Cũng được thôi, hạ hết bọn ruồi nhặn chúng bay, tiện tay tóm mày về cho thủ lĩnh." (???)

Tuy nhiên, tưởng rằng ả ta sẽ nổ súng tấn công.

Nhưng không, ả ta chỉ đứng yên tại đó, một cách bất thường.

Đến Sop, người đang chuẩn bị hướng tầm bắn của mình vào ả ta, cũng phải dè chừng, không nã đạn liền được.

Và rồi, quả đúng như cô cún điên này nghĩ.

Bất giác trong đầu cô, hàng loạt những tín hiệu nhiễu sóng vang lên dữ dội không ngừng.

Dù không ảnh hưởng gì nhiều đến cô nàng hay bất kì ai khác.

Nhưng...Điều khiến cho Sop lo ngại nhất lúc này...Đó chính là tín hiệu dùng để liên lạc bọn Doll SF, và số lượng tín hiệu ở mức độ này, đủ để khiến cho cô thật sự hoảng hốt cả lên.

" Chị M4 !!

Có một lực lượng SF đang bắt đầu hướng đến chúng ta !!" ( Sop)

"Cái gì !?

Em có chắc đấy là nhầm lẫn hay gì không ?" ( M4)

"Em không nhầm được đâu !

Tuy có nhiều nhiễu loạn, nhưng đến mức này thì không thể nào lầm được." (Sop)

Nghe đến đây, M4 không thể không bàng hoàng hơn được.

Thật là vô lí khi một tên Ringleader SF có thể điều khiển được một số lượng lớn đến như thế.

"Mẹ kiếp, bọn chúng đông quá mức chúng ta dự đoán ban đầu rồi !" (Paul)

Paul quát lên đầy bực bội, và ngay khi dứt lời thì cu cậu bị ăn một viên đạn sượt qua má, phát bắn đó khiến cho cậu giật bắn mình lên, nhưng ngón tay vẫn không hề dừng việc điều khiển những con drone trên trời lại.

Trong khi đó, Marvis đang ở sát bên cạnh Paul, với một bên kính được liên kết tầm nhìn với Drone, giúp cho cậu có thể xác định được những vị trí xa hơn.

Tuy nhiên, vì đội hiện tại đã mất đi vai trò bắn tỉa, nên khả năng bắn tầm xa với cây M16A2 cũng chẳng hơn là bao, khi mà số lượng doll SF đang ngày một dày đặc hơn.

Và Marvis cũng biết rằng...Việc trốn thoát khỏi bọn này sẽ cực kì khó, vì mọi thứ đã lệch khỏi kế hoạch ban đầu, vậy nên...Cậu đã đưa ra lựa chọn này.

"M4, nhóm của cậu cần bao nhiêu thời gian để chạy đến chổ lô cốt ?" ( Marvis)

Giọng nói của Marvis được phần bộ đàm trong mũ giáp thu âm lại, truyền qua hệ thống Zener

"1 phút 17 giây.

Sao thế ?" ( M4)

"....Cậu chạy đi, tớ sẽ kiềm chân con ả đấy." ( Marvis)

"...C...C...Cái gì !???

Cậu điên rồi đấy à ??" ( Paul/ M4)

Paul với M4 đồng thanh, từ giật mình cho đến hoang mang trước lời nói của Marvis.

Vì nếu cậu làm thế, chẳng khác gì cậu đang đâm đầu tự sát cả.

"Bây giờ không có thời gian, M4.

Cậu mau đến cái chổ lô cốt kia núp mau đi." (Marvis)

"Cả Paul nữa, cậu cũng nên đi theo M4..." ( Marvis)

"Bố cái thằng điên !!"

- Chưa nói hết câu, Marvis bị Paul nắm lấy 2 bên vai, hướng đôi mắt đầy giận dữ vào khuông mặt không khác gì tỏ ra sự thờ ơ cả.

"Cậu định làm gì ?

Đừng có mà hành động như một thằng ngu !" (Paul)

"Thằng ngu...Tớ vốn dĩ một thằng ngu rồi" (Marvis)

Mặc cho sự ngăn cản của Paul.

Marvis bỏ đi ra một đoạn xa và quay lưng lại, ném một trái lựu đạn flash về hướng đoàn quân SF, gây sự chú ý lên đoàn quân SF.

"Marvis !!

Dừng lại mau !!"

Giọng nói của những người đồng đội của cậu không ngừng vang lên qua tai nghe, nhưng Marvis không để tâm gì mấy.

Vì giờ đây, những gì cậu đang muốn...Đó chính là sự đắm chìm của cái gọi là "Cái tôi".

Cậu không muốn phải là một đứa yếu đuối một lần nào nữa.

"Chà, có vẻ như có một con chuột nhắt thích chơi trò anh hùng ở đây...Được thôi, ta sẽ tặng cho mày cái chết của một anh hùng." (???)

Trong khi đôi mắt của Marvis chỉ tập trung hướng về những tên doll SF dưới kia, đang bắt đầu chú ý và tấn công đến nơi cậu đang đứng bắn tỉa từ đằng sau.

Thì ngay giữa trong số đó, một hình bóng lướt xẹt qua giữa đám đông doll SF.

Không ai khá ngoài con ả Ringleader ấy, và ả ta đang lao thẳng đến chổ của Marvis, với thứ tốc độ dường như chẳng có mẫu Ringleader nào có được cả.

Với mái tóc trắng dài độc nhất giữa vùng hoang mạc cát vàng.

Ả ta như một cái bóng trắng, lướt qua những khe hở giữa lòng đám đông.

Khiến Marvis không thể tin vào một Ringleader tầm cỡ như thế hiện hữu trước mắt mình.

Không còn là đám doll vụn vặt kia, cậu hướng thẳng nòng súng vào ả Ringleader vô danh kia.

3 phát đạn đồng loạt bắn ra chỉ với một cái bóp cò.

Cùng nhau bay theo cùng một chiều, hướng thẳng vào con ả Ringleader kia.

Nhưng...Mọi thứ không như dự đoán.

Những viên đạn ấy đã được bắn chính xác.

Đúng vậy, chắc chắn không thể nhầm được.

Những viên đạn đã trúng đích, có điều...Nó đã dừng lại giữa không trung, với sự xuất hiện của những tia điện màu đỏ đen.

Cùng với đó, là nụ cười đắc chí của con ả Ringleader kia.

Chưa kịp nhận ra điều bất thường, Marvis giật mình trước sự xuất hiện bất ngờ của con ả Ringleader, với 2 cây Railgun đã bắt đầu lên nòng, chuẩn bị bắn nát kẻ thù trước mặt.

Trước khi cậu có thể rút thanh mã tấu, hoặc một khẩu súng lục nào đó để tự vệ.

Ả ta đã cho cậu ăn một cú lê gối vào bụng.

Cú đá ấy rất mạnh, dẫu cho bộ đồ có thể bảo vệ Marvis đôi chút, nhưng xương sườn nhanh chóng vang tiếng gãy, và bị đá bay về phía sau, tông trúng vào một cách tường gần đó.

"Augh!!!" ( Marvis)

Tiếng kêu đau đớn, cùng với những giọt máu đỏ tươi tràn ra khỏi miệng và mũi.

Tầm nhìn của Marvis dần dần trở nên mơ hồ trong phút chốc.

Nhưng đôi mắt không hề nhắm lại, vì trước mắt cậu đang là một ả Ringleader, đang chuẩn bị lấy mạng cậu ngay lúc này.

Trước khi bị trở thành con mồi, Marvis cố gắng dùng hết sức bình sinh, lần mò lại khẩu súng lục ban nãy cậu vừa lấy ra từ bên hông.Nhưng...Có một cái gì đó đã xảy ra.

Vượt ngoài nhận thức của chính cậu.

"Con mẹ nó !!

Đi chế....!?" (Marvis)

Hướng thẳng nòng súng về phía trước, Marviscau mày lại, nheo ánh nhìn đầy phẫn nộ vào...Một con cừu ???

Baaaaaaaa

Tiếng của không chỉ một, mà tận một đàn cừu vang lên...Giữa một thảo nguyên bát ngát ?

Xung quanh ngoài đàn cừu ra, thì còn có cả một bầu trời xanh biếc chưa từng thấy, không như những bầu trời xám cậu thấy thường ngày.

Đúng vậy, đó chính xác là những gì đã diễn ra trước mặt cậu, người còn đang ngồi dưới đồng cỏ, cùng khuôn mặt đầy ngơ ngác và con ngươi đảo đi đảo xung quanh, không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Chắn chắn là cậu không nhìn lầm.

Mới lúc nãy, cậu còn đang ở vùng hoang mạc của vùng vàng, và giờ đây lại ngồi thẫn thờ giữa cái thảo nguyên này, lại còn trước mặt là mấy con cừu đang vô tư gặm cỏ nữa chứ.

Cậu đứng dậy một cách chậm rãi, tránh cho những khúc xương sườn bị gãy hồi nãy bị ảnh hưởng.

Hướng mắt nhìn cẩn thận xung quanh.Vẫn là thảo nguyên ấy, chẳng có gì thay đổi cả.

Phải chăng...Là cậu đã được dịch chuyển đi ?

Thế thì nó có liên quan gì tới xác thánh của cậu ?

Marvis nhìn trên bàn tay của mình, luồng suy nghĩ về thứ tạo vật kì quái đang được ghép ngay trên bàn tay của cậu.

Rốt cuộc...Nó thật sự là cái quái gì ?

"Anh gì ơi ?" (???)

Bất chợt, giọng nói của một bé trai từ phía sau vang lên, khiến Marvis có chút giật mình.

Cậu quay ra sau, thì thấy trước mặt cậu đúng là một đứa bé trai.

Dù vậy...Đứa bé này...Khá là kì lạ.Ngoại hình lấm lem, hơi bụi bặm, mặc trên mình một bộ đồ trắng với tay áo và phần thân áo quấn dài bởi một dài lụa, gần như không khác gì với mấy bộ đồ người Trung đông cổ.

Đứa bé có mái tóc màu nâu gỗ nhạt xơ rối.

Trái ngược với đôi mắt màu lam như ngọc lục bảo, nếu không muốn nói rằng tựa như vũ trụ.

Marvis nhìn đứa bé chăn cừu, băn khoăn trước tình cảnh kỳ quặc này.

Khi cậu không biết phải nói sao, thì đứa bé ấy đáp lời trước.

"Anh gì ơi ?

Anh ở đây làm gì thế ?

Anh có ý định muốn mua cừu à ?" (???)

"À...À không, anh không có ý định mua cừu." (Marvis)

"Vậy tại sao anh lại ở đây ??" (???)

"Ờm...Chỉ là...Anh bị lạc.

Anh muốn hỏi em có chỗ nào sinh sống gần đây không?" (Marvis)

"Oh, vậy à !!

Nhìn qua thì trông anh cũng không giống dân ở đây lắm."

Cậu bé nhìn Marvis, ngó nghiên một hồi cùng với vẻ mặt đầy tò mò và chút ngây thơ trước bộ giáp cậu đang mặt.

"Anh đi sang hướng Tây 4 dặm, rồi vòng sang hướng Bắc, đi được một lúc thì xuất hiện thủ đô Jerusalem trước mặt là tới thôi." (???)

"Cảm ơn em, vậy anh đi đây." (Marvis)

Nhận được câu trả lời của cậu bé, Marvis chỉ cảm ơn và rời đi, dường như cậu không để tâm đến cánh tay vẩy chào, cùng nụ cười đầy thân thiện của đứa bé.

Giờ đây, cậu cần phải quan tâm đến việc rời khỏi chổ này, tập hợp cùng với đội của cậu....

[Chờ đã!!]

Đi được 10, Marvis dừng lại, cậu nhận ra có một điểm bất thường ở đây...Tại sao...Gần đây lại có Jerusalem ?

Chính xác thì cậu đang ở Nga cơ mà ??

Hơn nữa...Tại sao xung quanh...lại không có lấy một chút gió thế này ?

Đã thế còn lạnh nữa trước, Dù đây là vùng thảo nguyên nhưng không nó không thể lạnh đến mức này được !??

Marvis quay ra sau, định hỏi thêm về nơi cậu xuất hiện tại đây.

Nhưng, chưa kịp hỏi được câu nào...Một cảnh tượng có lẽ...Cậu chẳng thể nào nghĩ rằng nó thật sự tồn tại được.

Chỉ mới đây, Marvis đang đứng giữa một vùng thảo nguyên, với những con cừu và cậu bé chăn cừu ban nãy...Giờ...Cậu lại bị dịch chuyển đến một nơi nào đó...Chỉ với một cái quay lưng trong thoáng chốc.

Trước mắt cậu, những gì cậu đã từng thấy đã biến mất.

Chỉ còn là một vùng nước...Không, đấy chính xác là một vùng biển, với mùi muối biển đầy đặc trưng xộc thẳng vào khứu giác của cậu, dẫu rằng nó chỉ sâu có mỗi gót chân của cậu.

Một vùng biển rộng lớn, rộng đến vô tận.Bầu trời xám xịt, không có lấy một gợn gió, hay một cơn sóng, áng mây.

Chỉ là một vùng biển tĩnh lặng đến đáng sợ.

Ngoài âm thanh của sóng và tiếng bước chân của Marvis , chẳng có gì xung quanh cả.

Bối rối ?

Không chỉ thế mà còn có cả sự hoang mang.

Cậu không biết đây là đâu, đây là nơi nào.

Tất cả những gì cậu có thể làm, chỉ là đi loanh quanh, cố gắng tìm kiếm lối thoát trong vô vọng.Và rồi, mọi thứ đang dần dần vượt ngoài tầm kiểm soát hơn trước.

Thậm chí...Điều mà Marvis chuẩn bị đối diện, sẽ là thứ có chết cậu sẽ chẳng thể nào quên được.

Đi được một hồi, Marvis cuối cùng đã nhìn thấy được một cái gì đó ở trước mặt.

Nắm bắt cơ hội ở phía trước, cậu nhanh chóng chạy thục mạng, mặc cho mọi sức lực của cậu lúc này đã dùng hết cho chuyến đi tại vùng biển xa lạ này và cơn đau ngay mạn sườn đang phát lên nhoi nhói.

Chạy, rồi chạy.

Chỉ còn một chút thôi.

Cậu có thể sẽ nắm lấy cái tia hy vọng ở trước mắt, để thoát ra được khỏi cái nơi quái thai này.Tiến về phía trước...Đối diện với Marvis không phải là một cánh cửa, hay một cái gì đó để dẫn lối.

Mà đó lại là...Một đứa bé gái, và kì quái hơn...Đứa bé ấy đang đứng xung quanh..Xác chết của những người lính, đang nổi lên trên mặt biển nhuốm màu máu đỏ tươi.Đấy là một đứa bé gái có nước da màu nâu sẫm, mái tóc đen như gỗ mun, mặc trên mình một chiếc váy trắng mỏng thấm đầy máu.

Khuôn mặt con bé cúi xuống, khiến cho khuôn mặt bị tóc mái che gần hết, chỉ để lộ phần máu vướng một đường máu.

Dù thấy kì lạ trước sự xuất hiện của đứa bé.

Marvis vẫn tiến tới, vì trước mắt cậu đó có thể là manh mối gì đó nên cậu không thể bỏ qua được.

Từng bước chậm rãi, từ từ tới gần đứa trẻ cho đến khi cậu với đứa bé chỉ cách hơn nửa mét thì dừng.

Cậu quỳ một bên chân, đối diện với bé gái ấy và cất tiếng.

"Này cô bé, tại sao em lại ở đây vậy ?" (Marvis)

Đứa bé không đáp lại lời.

Vẫn đứng đó một cách bất thường"Này, em có ổn không?

Em vẫn nghe anh nói chứ?" (Marvis)

Marvis hỏi gặng lại, nhưng vẫn như thế.

Chẳng có lấy một câu nói hay gì cả.

Nhưng rồi, im lặng một hồi thì đứa bé ấy đã thật sự nghe thấy lời của cậu.

Đứa bé ấy chậm rãi tiến tới Marvis, và dừng lại đối diện vào ánh mắt của cậu mà chẳng nói chẳng rằng.

Cậu cũng chẳng nói gì thêm, cậu chỉ đưa tay lên vén nhẹ phần tóc mái che phủ đi khuôn mặt.

Ngay khi vén xong, cậu đã được chiêm ngưỡng khuôn mặt của đứa bé gái ấy, khi mà mái tóc đã che đi một khuôn mặt khá dễ thương, nhưng lại mang trên mình một nét trầm buồn nặng nề, đôi mắt màu xám bạc tựa như chẳng có một chút hy vọng sống.

Nhưng...Điều kì quái hơn...Khuôn mặt của đứa bé ấy lại....

"M....M4 !?" (Marvis)

Dứt lời, thì chẳng biết từ lúc nào dưới chân Marvis lại xuất hiện một vũng chất lỏng màu đen đặc ùng ục.

Từ đó, những bàn tay làm từ thứ chất lỏng đen ấy tóm lấy cơ thể Marvis, cấu vào bộ giáp, vào mọi ngóc ngách của cơ thể cậu.

Dù cậu có kịp phản ứng đi chăng nữa, nhưng cũng đã quá muộn để thoát khỏi được chúng.

Vùng vẫy là vô ích, chúng dần dần nhấn chìm cậu xuống dưới.

"Này !!

Bỏ tao ra !!

Bỏ tao ra !!!" (Marvis)

Marvis quát tháo lên, cố gắng ngoi ngóp không ngừng.

Nhưng rồi lại bị...Đứa bé ấy bóp nghẹt cổ lại.

Dù rằng lòng bàn tay chỉ là của một đứa trẻ, nhưng sức lực của nó lại mạnh đến mức, cứ như có thể bóp nát xương cổ của cậu.

Dần dần, khuôn mặt con bé ấy cũng biến dị đến quái thai.

Lớp da mặt dần dần bị tróc ra, để lộ ra một...Cái hốc tròn như hang sâu không đáy, với những đường rãnh thịt nhầy nhụa, sẵn sàng nuốt trọn bất cứ thứ gì vào cái mồm rộng lớn ấy.Đồng tử của cậu mở to.

Sự kinh hãi bên trong

Marvis

dâng lên đến tột cùng, đến mức mà nỗi sợ trước thứ tạo vật quái thai ấy đã hoàn toàn chấm dứt sự vùng vẫy của cậu, hệt như con chuột nhỏ bé đứng trước răng nanh của loài thú ăn thịt hiểm ác.

"Bỏ tao ra !!

Cứu tôi !!

Cứu tôi với !!!

Có ai không?!!

CỨỨỨỨỨUU...!!!" (Marvis)

Cậu gào thét trong vô vọng, nhưng đáp lại cậu chỉ là những âm vang xa dội ngược lại giữa vùng biển rộng lớn này.Cuối cùng, chẳng có thứ gì cứu lấy cậu được cả.

Nguyên cái đầu của cậu bị nó nuốt trọn chỉ trong chốc lát.Nhưng...Nó lại không thật sự giết chết cậu ngay.

Vì nó chỉ đang nuốt trọn cơ thể cậu vào trong bao tử của nó thôi.

Chưa kịp định thần lại, và suy nghĩ về cái chết của bản thân như thế nào.

Thì bất chợt, một thứ gì đó lại xuất hiện trên chặng lại đường đi xuống bao tử.

Càng tới gần...Marvis nhìn thấy trước mắt đó là....Một đứa bé đang nằm trong đó, đang mút ngón tay một cách hồn nhiên.

Cuối cùng, trước khi mọi thứ vượt quá mức giới hạn.

Chỉ với một cái chớp mắt.

Cậu lập tức...Trở về lại thực tại....Và...

"Chúc ngủ ngon nhé." (???)

Đối diện cậu đó là con ả Ringleader, đang hướng khẩu Railgun vào trước mặt cậu, chuẩn bị khai hoả phát súng chí mạng.
 
Back
Top Bottom