[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
(Vẫn Còn Edit Lại) The Pain Of Wolf
Chương 41: Ác mộng vĩnh hằng
Chương 41: Ác mộng vĩnh hằng
Tiếng gợn sóng cùng với những cơn gió mạnh và mát mẻ liên tục thổi về 1 hòn đảo cực kỳ rộng lớn ở Thái Bình Dương.Hàng loạt những tia nắng ấm chiếu qua những khung cửa sổ của 1 tòa nhà ký túc xá 4 tầng ở phía Bắn quần đảo.
Tia nắng ấy chiếu vào 1 căn phòng, không phải là 1 điều gì đó bình thường mà con người ta thường biết.
Bên trong căn phòng, là 2 cô bé đang dán mắt vào cái màn hình tv chơi game từ tối hôm qua.
À mà không hẳn là 2 người, tại vì đến 2h sáng,cô bé có máy tóc trắng được cột 2 bím, đeo trên đầu 1 đôi tay thỏ không thể thức được nổi nữa nên đã ngủ từ lúc nào rồi.
Còn cô bé có mái tóc dài màu vani, đeo 1 cái cài trông giống 2 cái sừng đỏ dựng thẳng đứng. vẫn ngồi đó tiếp tục chơi game không ngừng.
Bằng chứng cho cái việc chơi game cả đêm đó là hàng đống lon nước tăng lực nằm rãi rác khắp căn phòng, nếu không muốn nói căn phòng này là dành cho những đứa Hikikomori chính hiệu.
"Tớ vào đây ...Trời đất ơi !!!
Cái quái gì thế này !!!"
Từ bên ngoài phòng mở cửa bước vào trong.
Đó là 1 cô bé có mái tóc tím được cột gọn lại, mặt trên mình 1 cái áo trắng, na ná như mấy bộ đồ thủy thủ đoàn, mặc 1 cái quần ngắn màu xanh lá và trên cổ đeo 1 chiếc khăn xanh lam.
Cô bé giật mình trước cảnh tượng trước mắt,còn đối với mấy đứa Hikikomori thì đó là chuyện bình thường như ở huyện.
"Ayanami !!!
Cậu lại thức đêm chơi game nữa à !!?"
-Cô bé đưa đôi mắt màu xanh lá, tỏa ra phàn nàn với cô bạn của mình.
Đáp lại với cô bé là 1 câu nói đầy tỉnh rụi.
"Đâu có, tớ chơi game với Laffey nữa mà." (Ayanami)
"Vậy mà cậu còn nói được nữa à ??
Cả cậu nữa Laffey !!
Trời đã sáng rồi mau dậy đi !!"
"Đ...Để tớ ngủ tí nữa đi Javelin, tớ mệt lắm" -Cô bé tên Laffey nằm trên giường, lấy tấm chăn cuộn cả người lại, quyết tâm không muốn rời khỏi cái giường ấm áp ấy.
"Trời đất !!!
Hôm nay chị Clevever land nói đến lượt 3 chúng ta hôm nay phải đi tưới cây và đi tập huấn đấy !!
Nhanh lên không thì chị ấy mắng bây giờ !!!" (Javelin)
"Được rồi, được rồi bọn tớ đi liền."(Ayanami)
Ayanami gật gù nghe lời Javelin, nhanh chóng cô bé cũng đứng dậy, đi vào phòng tắm thay đồ.
Còn Laffey mặc dù không muốn dậy chút nào, nhưng vì hôm nay lại có công việc nên chỉ đành rời xa chiếc giường êm ái.
Đối mặt với thực tại nặng nề.
Cô bé ngồi dậy trên giường, quần áo thì ăn mặc xộc xệ khổng thể biết nói gì hơn.
Laffey với tay lấy 1 lon Coca trên tủ nhỏ, nuốc hết 1 chai ngay lập tức, bổ sung năng lượng cho ngày hôm nay.
Mặc dù Javelin thấy cô bạn mình uống coca vào buổi sáng cũng không ngăn cản gì, vì cái cách kì dị ấy là cách duy nhất để Laffey có thể tỉnh táo được.
Sau khi thay cho mình là 1 bộ đồ thủy thủ tiêu chuẩn, Ayanami mở cửa bước ra ngoài, thì Javelin đã kéo tay của cô bé, cùng với đó là tay còn lại đang nắm cổ áo của Laffey.
Tức tốc chạy đến vườn hoa với tốc độ cực nhanh , cùng vởi vẻ mặt hốt hoảng tột độ.
__________________________________________________
"Mỏi quá !! tớ sắp hết chịu nổi rồi đây."
- Laffey cầm trên tay 2 cái thùng cacton, vừa đi vừa than thở.
Khuông mặt đã luôn trông trông ủ rủ và mệt mỏi giờ lại tăng thêm gấp bội.
"Cũng tại 2 cậu thức khuya làm gì ?
Giờ hôm nay không có Niimi ở đây, nên giờ chúng ta mới bị phạt như vậy nè.
" (Javelin)
Hiện tại, cả 3 đứa đều đang vách thùng đồ chứa dụng cụ y tế.
Nguyên nhân là do cả 3 đều đi trễ tưới hoa, vậy nên Clever land, người đã giao nhiệm vụ cho cả 3 đã phạt bằng cách. giao mấy thùng đồ y tế sang trung tâm y tế của trụ sở.
Mặc dù mấy cái thùng này không quá nặng, thế nhưng khoảng cách từ nhà kho đến Trung tâm y tế lại rất xa.
Nếu đấy là đường biển thì cả 3 có thể dùng sức mạnh nữ hạm của bản thân để mà di chuyển chỉ trong vòng có 5 phút là xong.
Nhưng đằng này đây là đất liền, và đất liền thì làm quái gì có thể dùng năng lực nữ hạm được.
Vậy nên 3 đứa đành phải cuốc bộ 1 tiếng rưỡi mới tới được trung tâm y tế.
"Cuối cùng cũng tới nơi rồi.
Ui da !!!"
Tuy nhiên, đang đi giữa đường thì Javelin va phải 1 ai đó, cô bé ngay lập tức ngã xuống đất.
Ayanami và Laffey đi bên cạnh, thấy cô bé ngã xuống thì bỏ thùng đồ xuống đỡ lấy cô bé đứng dậy.
"Javelin, cậu có sau không ??" (Ayanami)
"Tớ không sao" -Javelin trấn an cho Ayanami và vừa đưa tay xoa cái mông của mình.
'Chị xin lỗi, em có sao không ??"
Javelin ngước mặt nhìn lên người ma cô bé va phải.
Ngay lập tức , cô bé giật mình khi trước mặt đó là thư ký của đô đốc, và cũng là 1 nữ hạm cực nổi tiếng đó là Takao.
"Cảm ơn chị nhưng em không sao đâu ạ." (Javelin)
"Nhưng mà cho chị xin lỗi nhé, do chị mãi suy nghĩ nên không thấy các em." (Takao)
"Không sao đâu chị.
Mà sao chị bị thương hay sao mà lại ở đây thế?" (Javelin)
"À không !!
Chị đến đây thăm người thân thôi." (Takao)
"Người thân của chị ??"
-Ayanami tỏa ra thắc mắc.
"Ừ, nói đúng hơn là em trai của chị." (Takao)
"Hể !!!
Chị có em trai á !!!"
Không chỉ Javelin, mà cả Ayanami lẫn Laffey cũng đều ngạc nhiên.
Vì dường như cả 3 chỉ biết ngoài Atago- Tư lệnh của G&K và còn là đại diện quan hệ của 2 bên là chị gái song sinh của Takao.
Thế mà cô còn có 1 người em nữa.
"Hình như các em đang đem dụng cụ y tế đến phải không?
Để chị phụ em đem vào rồi đi thăm với chị nhé, dù sao đi đông người cho nó vui." (Takao)
"Vâng !!
Cảm ơn chị nhiều ạ."
Cả 3 đồng loạt cảm ơn cô.
Nhanh chóng cùng nhau bưng mấy thùng đồ và tiến vào trong phòng bệnh.
Sau khi đem mấy cái thùng bỏ vào trong kho của căn phòng.
Takao dẫn 3 cô bé đi đến 1 dãy buồng chứa ICU.
ICU là 1 buồng chứa nhân tạo, được dùng để trị thương các nữ hạm bằng dung dịch nhân tạo Copplase. thường được dùng để chữa trị cho các trường hợp vết thương thuộc loại nguy kịch.
Thế nhưng kỳ lạ thay, khi Takao dẫn đi đến 1 buồng chứa sát góc tường, cả 3 đều ngạc nhiên đến tột cùng vì người bên trong đó, thay vì là 1 nữ hạm, mà đó là 1 cậu thanh niên đang nằm bên trong buồng chứa trong tình trạng chỉ có mặc 1 cái quần đùi và...
Sống dở chết dở.
Cánh tay trái và chân phải bị mất đi, để lộ 2 khúc xương còn dính vài thớ cơ, các sợi dây thần kinh ở 2 bên để lộ ra và trôi liên tục trong dung dịch Copplase.
Giữa bụng, vai và ngực có đầy những cái lỗ lớn bị 1 thứ gì đó đâm xuyên thủng, có thể nhìn thấy cả nội tạng bên trong.
Ghê rợn hơn là phần hàm dưới đã bị xé toạt đi, chảy 1 thứ chất nhớt nào đó hòa cùng với dung dịch Copplase, để lộ ra 1 cái miệng không khác gì 1 con Zombie cả,
Thậm chí, ngay tại con mắt bên trái còn bị thứ gì đó đâm xuyên qua đầu, tạo thành 1 cái lỗ lớn.
Bình thường nếu bị dính chấn thương như thế thì đảm bảo chỉ có chết thôi, chứ còn sống thì gần như cũng chả có khả năng tỉnh dậy lại được.
Cả 3 đứa trẻ ngây thơ, ngước nhìn Takao đang nhìn chăm chăm vào mặt kính buồng ICU.
Khuông mặt của cô để lộ 1 nỗi buồn khó có thể tả nổi, 1 nổi buồn mà có lẽ...
Những đứa trẻ được sinh ra bằng buồng chứa nhân tạo không thể hiểu được.
"Bọn chúng đã làm gì với em thế này ??"
Mặc dù Takao nói nhỏ, nhưng cả 3 đều nghe được.
Không những thế, cả 3 còn thấy được 1 giọt nước mắt, mặc dù nhỏ thôi nhưng nó đã lăng dài trên má của cô.
Từ bên ngoài phòng bệnh bước vào, cả 3 nhìn thấy 1 cô gái nhìn trông cũng bẳng tuổi với Cleaver land.
Có mái tóc xám dài, đôi mắt vàng với bên mắt tráo là 1 vết sẹo dọc.
Mặc trên mình áo khoác màu đen có điểm nhấn là màu vàng, bên trong là áo trắng cùng với vái ngắn và bận thêm quần đù.
"Chào chị ."
- Ump 45 bước đến vẩy tay chào cô, Nghe thấy giọng nói ở lối ra, Takao quay sang phải thì nhìn thấy cô, nở 1 nụ cười nhẹ và thân thiện.
"Chào em, hình như em là Ump 45 phải không ??" (Takao)
"Vâng, chắc chị là Takao, chị gái của Jack phải không ạ?"(Ump 45)
"Ừ, chị là chị gái của em ấy.
Em cũng tới đây thăm thằng bé nhỉ?" (Takao)
"Đúng vậy ạ.
Mà đây là..."
- Ump 45 vừa nói vừa đưa mắt nhìn về hướng Javelin, Laffey và Ayanami đang đứng bên cạnh Takao.
"Chào chị, bọn em chỉ vô tình ghé qua thôi ạ." (Javelin)
"Vậy à ??" (Ump 45)
"Mà thôi, bọn em cũng đi đây, hôm nay bọn em cũng đi tập huấn nữa à." (Javelin)
"Vậy các em mau đi đi, không thì trể đấy." (Takao)
"Vâng ạ, Tạm biệt 2 chị, bọn em đi đây."
Nói rồi, cả 3 nhanh chóng bước đi ra khỏi phòng bệnh 1 cách nhanh chóng.
Takao ở sau nhìn cả 3 cô bé rời đi và nở 1 nụ cười nhẹ.
"3 cô bé dễ thương thật nhỉ chị Takao.?" (Ump 45)
"Đúng vậy, trẻ con rất là ngây thơ, không quan tâm đến sự thật của cái thế giới này.
Vậy nên trẻ con rất được yêu quý ở điểm đó."
Takao thở dài, cô quay sang nhìn về hướng buồng chứa ICU có Jack bên trong.
Nhìn cậu cô càng nhớ lại những gì mà Atago đã liên lạc với cô từ hồi tối hôm qua.
"CHỊ NÓI SAO !!!
JACK KHÔNG CÒN LÀ CON NGƯỜI Ư !??"
-Katao giật mình, đưa tay đập lên bàn 1 phát sau khi nghe những gì mà Atago nói trên điện thoại.
"Không hẳn là vậy, sao khi bọn chị đưa em ấy cho bên bác sĩ chữa trị, họ đã nói rằng cơ thể của Jack rất kỳ lạ." (Atago)
"Kỳ lạ ??Kỳ lạ chổ nào ?" (Takao)
"Cơ thể em ấy khi nhìn vào, sờ vào thì đều nghĩ đó là con người.
Tuy nhiên khi đưa vào máy quét thì lại có chẩn đoán là 1 cyborg.
Kỳ lạ thêm, sau khi kiểm tra lại lần nữa thì lại cho những kết quả kỳ quái.
Và các kết quả ấy đều nói thằng bé là 1 cyborg lẫn Elid." (Atago)
"không thể nào...
Không thể nào là thế được !!!" (Takao)
"Ban đầu chị nghĩ đó là do cái Xác Thánh giáp nằm ở cột sống của thằng bé, nhưng nghĩ lại cũng không phải vì Xác Thánh giáp chỉ ban cho người dùng sức mạnh và bộ giáp, chứ chưa từng có loại nào có thể biến đổi cơ thể gốc của con người." (Atago)
Takao im lặng và không trả lời gì, vì cô giờ đây quá sốc trước lời nói của người chị gái mình. và chính cô cũng trách bản thân không quan tâm tới Jack, người em trai đã thất lạc nhiều năm nay đã trở về.
Thế mà cô lại tập trung vì công việc mà quên mất tới cậu.
Thấy Takao không nói gì, Atago nói tiếp.
"Bây giờ chị gọi em vào tối hôm nay là nhờ em sắp xếp cho Jack được dùng buồng chứa ICU tại phía hải quân các em chữa trị cho Jack." (Atago)
"Buồng chứa ICU ??
Nhưng chả phải đó là buồng chứa chỉ có thể dùng trị thương cho các nữ hạm thôi hay sao ?" (Takao)
"Nhưng thực chất buồng chứa ICU chỉ là 1 buồng chứa dung dịch Copplase đặc biệt.
Vã lại, với cơ thể của Jack thì có khả năng sẽ chữa trị được em ấy." (Atago)
"Vâng ạ, để lát nữa em sẽ nói với Jeremy, biết đâu cậu ta có thể giúp ích cho việc thằng bé có thể dùng cái buồng chứa ấy."
"Ừ !!
Mà em nhắn hẹn với đô đốc giúp chị..." (Atago)
"ĐỪNG CÓ MƠ !!!
CHỊ ĐỊNH HẸN ẢNH ĐI CHƠI NỮA À !??"
-Nghe thấy cái giong nói nhờ vả như thường ngày của chị gái mình, Takao tức giận lên quát cô 1 phát.
"Đâu đâu, chị định nhờ em hẹn anh ấy với chị bàn bạc về chuyện của Jack thôi."
-Nghe Atago nói về chủ đề là Jack thì Takao mới yên tâm được.
Việc gì chứ việc có liên quan đến người thân trong nhà thì Atago không bao giờ nói dối.
Đột ngột, trong khi Takao đang hồi tưởng lại chuyện từ hồi hôm trước thì Ump 45 đã mở lời với cô, phá tan bầu không khí im lặng trong phòng bệnh này.
"Chị Katao này." (Ump 45)
"Hửm !?
Sao thế em ??" (Takao)
"Cho em hỏi...Jack bình thường là người như thế nào được không ?"
Khuông mặt của Takao tỏa ra cực kỳ ngạc nhiên, vì đây là lần đầu tiên cô thấy có 1 người muốn hỏi về Jack.
Và rồi, cô nở 1 nụ cười nhẹ nhìn Ump 45 và đưa mắt nhìn về hướng buồng chứa ICU và nói.
"Nói sao nhỉ ??
Thật ra chị cũng chẳng biết nữa, dù chị là chị gái của em ấy nhưng chị gần như chẳng thể hiểu hết được con người của em ấy." (Takao)
"..." (Ump 45)
"Nhưng có 1 số điều mà chị biết là Jack là 1 đứa khá kỳ lạ.
Mặc dù có vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng nó lại rất trái ngược với bản tỉnh nhây lầy của em ấy.
Đôi lúc cũng tỏa ra cọc cằn và khó chịu.
Nhất là với Atago khi hồi xưa 2 chị em toàn chuyên gây gổ và đánh nhau không ngừng."
"...
Chắc tuổi thơ của cậu ta cũng rất "Sáng sủa" nhỉ " -Ump 45 vừa nói vừa nở 1 nụ cười mỉa mai, khiến cho Takao nhìn vào cũng chỉ biết cười trừ cho cái quá khứ bất hảo của Jack.
"Nhưng có 1 điều mà chị biết rất rõ, em ấy sẽ sẵn sàng làm tất cả mọi thứ để bảo vệ người thân của mình.
Cho dù em ấy có ghét hay có khó chịu với bất kỳ ai.
Thì em ấy sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ người mà em ấy yêu quý."
Ump 45 nhìn Takao vừa nói, vừa nở 1 nụ cười nhìn Jack vẫn đang hôn mê sâu trong buồng chứa.
Có lẽ, bản thân Ump 45 dường như đã hiểu thêm được phần con người nào đó trong Jack.
Cô đưa bàn tay của mình, chạm vào mặt kính của Jack, chạm vào hướng cái lỗ thủng giữa ngực của cậu.
Takao nhìn thấy mà ngạc nhiên không biết nói gì hơn.
Để rồi cả 2 lại tiếp tục im lặng, như để mong chờ 1 điều gì đó vậy.
...
...
...
Jack vừa bước vào trong thì kỳ lạ thay, cái không gian đen tối cậu thấy trước mắt khi còn ở The Beach đã biến mất.
Trước mặt cậu chỉ là 1 hành lang của 1 căn nhà nào đó, bức tường màu trắng treo đầy những bức tranh trống rỗng, không có gì ngoài mặt giấy trắng xám.
Ánh đèn nhỏ, lẻ loi càng khiến cho dãy hành lang có phần tối tăm và bí ẩn hơn bao giờ hết.
Jack bước đi về phía trước, mặt sàn bằng gỗ liên tục gõ từng nhịp chân của cậu, khiến cho không gian vốn đã tĩnh lặng nay lại càng đáng sợ thêm gấp bội.
***
***
Ngoài tiếng bước chân gõ vào sàn gỗ không ngừng, ánh đèn nhấp nhái mập mờ, mà còn là tiếng chuông điện thoại bàn kêu không ngừng.
Nhưng mặc kệ, Jack gần như không quan tâm mất mà đi tiếp.
Bên ngoài cửa sổ gần như tối mịt, ánh đèn đường gần như biến mất, chỉ để lại bên ngoài là mấy căn nhà gần như hoang tàn không có người ở.
Rẻ sang phải, Jack thấy phía trước mặt mình là 1 cánh cửa màu gỗ sẫm.
Tưởng chừng đó là lối thoát, vậy nên cậu mở cửa bước vào, và rồi 1 thứ gì đó vừa đẩy cậu vào mà không kịp để cậu nhận ra không gian phía trước mặt.
Để rồi khi cậu ngước nhìn về phía trước thì nhận ra đó vẫn là cái hành lang đó.
Jack không tin được mọi thứ đang diễn ra trước mắt mình, cậu ngay lập tức chạy đến phía trước, và rẽ sang phải thì cũng vẫn thấy cánh cửa mà gỗ sẫm ấy.
Cậu tiếp tục mở cánh cửa bước vào trong thì đó vẫn là dãy hành lang ấy.
Thế nhưng có gì đó rất khác.
Từng bước tranh trên tường dường như đã thay đổi, không còn là những bức tranh trống, thậm chí nó còn kỳ dị và đáng sợ hơn.
Từng bức tranh đều xuất hiện ...Chân dung của từng người.
Atago, Takao, Marvis, Marcus, M4, AR 15, Sop, M16, Ro 635, Paul, John, Hk 416...
Tất cả mọi người mà cậu biết.
Nhưng cứ mỗi lần cậu bước đi, ánh mắt trên bức chân dung của từng người như đều đang nhìn về cậu vậy.
Jack đi đến trước cửa sổ của dãy hành lang nhìn, bây giờ quanh cảnh bên ngoài dường như đã khác hẳn đi.
Trước mặt Jack đó là 1 quanh cảnh rất quen thuộc, đó là 1 thành phố Newyork đã hoang tàn và chìm trong tuyết trắng.
Tất cả chỉ còn lại là sự đổ nát của 1 cuộc chiến kinh khủng và khốc liệt.
Để rồi những gì sau cuộc chiến chỉ còn là xác chết của từng người nằm rãi rác khắp nơi.
Jack bước tiếp vào cánh cửa gỗ và vẫn lại là dãy hành lang đó.
Nhưng giờ đây nó lại khác, càng lúc, những bức chân dung của từng người dần dần thu lại về hướng của đôi mắt, sau mỗi lần cậu đi rồi lại quay lại điểm đầu của hành lang này.
***
***
Những cánh cửa sổ liên tục hiện ra bên ngoài là những tương lai đen tối nhất mà Jack đã thấy.
Không ngừng, Jack liên tục thấy hình ảnh của từng người bị mổ xẻ làm đôi, cơ thể bị treo nên những cây thánh giá.
Không ngừng, Jack liên tục chứng kiến Nhóm AR, 404 và kể cả nhóm Cobra liên tục bị tra tấn, hành hạ.
Thậm chí, thân xác và cả tâm trí của họ dần dần mờ nhạt đi, trở thành những con rối, những con búp bê của Sangvis ferris đúng nghĩa .
Từng lời cầu xin sự tha thứ và cứu giúp của họ, liên tục vang vẳng trong tai cậu.
Không ngừng, Cậu chứng kiến chính HK 416 giết chết chính gia đình, chính đồng đội...Chính G11, vì quá đau đớn trước cái chết của Paul, nên cô đã hợp tác với SF mà phản bội lại tất cả.
"Dừng lại đi !"
-Jack thì thầm
Không ngừng, cậu chứng kiến nhóm AR bị phanh thây từng cơ thể, từng bộ phận.
Hằng ngày, thân xác họ chỉ là cái bia tập bắn của chúng, trở thành những kẻ phục vụ dưới chân bọn chó ấy.
Họ tha thiết "cái chết" thứ cực kì xa xỉ với 1 Doll, để giải thoát chính họ họ khỏi cuộc sống đầy đau đớn này.
"Dừng lại đi !!" (Jack)
Không ngừng, cậu phải chứng kiến cái chết đầy đau đớn của Đội Fox Hounds, cơ thể bị xẻ làm đôi.
Snake, Chris thì bị những trận pháo đạn bắnnast, Hector và những người còn lại ...Bị giết để lấy bộ não, trở thành 1 tay sai của lính Desparado.
Kể cả 2 người anh em của cậu.
"Dừng lại đi, dừng lại đi, dừng lại đi !!!"
Càng đi, Jack liên tục lẫm bẩm.
Không ngừng...
Jack ôm lấy Ump 45...
Người con gái mà cậu yêu...
Chết trên chính bàn tay của cậu...Nằm lên bờ vai của cậu làm nơi yên nghỉ cuối cùng.
Tại sao chứ?
Tại sao cô lại phải chết còn cậu lại phải sống ?
Tại sao cậu thực hiện tất cả các kế hoạch, lường trước được mọi thứ vậy mà cô vẫn chết ?
Cho dù cậu có làm gì đi nữa.
Cố cố gắng bảo vệ, cố gắng rời xa cô,...Kể cả cố gắng trao cô cho 1 người đàn ông khác chỉ để cô có thể tránh xa cậu, tránh xa cái nam châm nguy hiểm này.
Nhưng có 1 điều mà Jack không thể làm được, đó là quên đi hình bóng của cô.
Cho dù cậu có làm cách nào, kể cả yêu 1 ai đó tại 1 vòng lặp nào đó.
Thì Jack mãi mãi chẳng thể quên đi hình bóng của cô.
Thế nhưng...Cho dù có làm cách nào cô cũng đều chết.
Tất cả đều đi vào tuyệt vọng, vào lối mòn của sự đau đớn, tuyệt vọng.
Mọi hi vọng trong Jack dần vụt tắt đi.
"DỪNG LẠI ĐI , DỪNG LẠI ĐI, DỪNG LẠI ĐI, DỪNG LẠI ĐI GAHHHHHHHHHHHHHHHHH !!!!!!!!!!!!!!!!!
"
Jack liên tục gào thét lên, nước mắt cùng với sự tuyệt vọng liên tục hành hạ cậu, bóp nát tâm trí cậu dần dần , từng chút 1, cùng với sự đau đớn của tâm trí Jack.
Đây chính là điều mà Wrath muốn nói với Jack, cái giá phải trả mà Jack phải chịu đựng đó là 1 vòng lặp vô tận của chết chóc, của thù hận và của cả lý trí.
Vòng lặp vày không khác gì 1 sự tra tấn về cả thể xác lẫn tinh thần đối với Jack cả.
Cuối cùng, Jack tông thẳng cánh cửa gỗ thật mạnh để rồi cậu cũng thoát ra được cái dãy hàng lang vô tận ấy.
Cậu ngã lăng xuống đất, cậu cố gắn đứng dậy nhìn về phía trước và nhận ra bản thân đã trở lại The Beach.
Nhưng lần này có gì đó rất khác.
Trước mặt Jack không còn là 1 bãi biển và quanh cảnh màu xám, giờ đây nó đã trở nên đầy màu sắc hơn.
Nhưng là màu sắc của sự chết chóc.
Bầu trời trở nên trong xanh đến lạ thường, trái ngược với 1 mặt biển chỉ toàn là 1 màu đỏ máu, xác cá voi và các sinh vật biển nằm rải rác trên bờ cát, với mùi phân hủy đầy hôi thôi.
Trước mặt cậu, mặt trăng to đến nổi tưởng như nó đang tiến sát tới Jack.
***
***
Jack nhìn xung quanh thì bàng hoàng đến tột độ.
Phía bên phải của Jack, từng cái đầu của từng người đều bị găm lên 1 cái cọc gỗ, đôi mắt bị moi lất 1 cách tàn bạo cùng với mùi thối rửa của xác chết liên tục phản phất qua mũi của cậu.
***
***
Không những thế, trước những cái cột đầu ấy, xác chết của Ump 45 bị mổ xẻ thành từng mảnh nội tạng bị những con bồ câu xồ tới mổ xẻ, những ngọn giáo Originium găm chi chít trên người cô như 1 con nhím vậy.
"GAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH !!!!
"
Jack hét lên vang vọng cả bải biển không người, tiếng hét của sự sợ hãi trước cái sự thật phủ phàng mà cậu luôn chối bỏ, đầu của những người bạn, em trai, chị gái của mình bị chặt và giết 1 cách tàn bạo.
Cậu không muốn chấp nhận cái chết của từng người.
Để rồi khi chết, trên tay cô vẫn ôm chặt bào thai đứa con chưa chào đời của cả hai, đứa con mà chưa được sinh ra đã bị giết bởi 1 phát đạn giữa bụng .
***
***
Jack bàng hoàng, cậu chậm rãi bước đến xác của Ump 45 và đứa con của mình, cậu quỳ xuống 1 cách mệt mỏi, ôm lấy xác chết của cả 2 vào lòng.
Đôi mắt giờ đây chẳng còn lấy nổi 1 sức sống nào cả, chỉ còn lại sự tuyệt vọng và nổi đau khổ đến tột cùng.
"Làm ơn...Giết chết tôi đi......Làm ơn.......
Giết chết tôi đi."