[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
Vạn Cổ Tội Nhân
Chương 20: Giao Dịch Máu
Chương 20: Giao Dịch Máu
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả Huyết Sát Tông trong một màu máu ảm đạm.
Trên đài cao, Tông Chủ Huyết Sát Tông – Huyết Lệ – đứng dậy.
Hắn cầm một chiếc hộp gấm chứa Trúc Cơ Đan, nở nụ cười hào sảng nhưng ánh mắt lại lạnh lùng, tính toán như một con buôn.
"Lâm Tiêu!
Ngươi đã chứng minh được thực lực.
Từ nay, ngươi là niềm tự hào của Ngoại Môn chúng ta!"
Lâm Tiêu quỳ một chân, cúi đầu nhận thưởng.
Hắn đang chờ đợi câu tuyên bố tiếp theo: "Ngươi được thăng lên Nội Môn".
Đó là mục tiêu mà hắn và sư huynh đã phấn đấu bao lâu nay.
Nhưng không.
Huyết Lệ bỗng quay sang Tạ Vô Kỵ đang ngồi phe phẩy quạt bên cạnh, cười nịnh nọt:
"Tuy nhiên...
Huyết Sát Tông chúng ta tài nguyên có hạn, sợ làm chậm trễ tiền đồ của nhân tài.
May mắn thay, Thánh Tử Tạ Vô Kỵ của Thiên Kiếm Tông đã để mắt tới ngươi.
Đây là phúc phần tám đời của ngươi!"
Cả quảng trường im phăng phắc.
Ai cũng hiểu "phúc phần" này nghĩa là gì.
Đi theo Tạ Vô Kỵ, nhẹ thì làm nô lệ thử thuốc, nặng thì bị lột da làm "tác phẩm nghệ thuật".
Thiên Kiếm Tông là danh môn chính phái, nhưng Thánh Tử của họ là một con quái vật.
Tạ Vô Kỵ thong thả bước xuống đài.
Tà áo trắng tinh khôi lướt trên sàn đá dính máu.
Hắn dừng lại trước mặt Lâm Tiêu, dùng đầu quạt nâng cằm hắn lên, nhìn ngắm như nhìn một món hàng.
"Sao nào?
Cảm động không?"
Tạ Vô Kỵ cười khúc khích.
"Ta đã trả cho Tông Chủ của ngươi 5 vạn linh thạch và 3 thanh linh khí thượng phẩm để đổi lấy ngươi đấy.
Ngươi bây giờ...
đắt giá lắm."
Lâm Tiêu siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt đến bật máu.
Hắn ngước nhìn Tông Chủ.
Trong mắt lão chỉ có sự tham lam và thỏa mãn vì vớ được món hời.
Hóa ra... ta chỉ là một món hàng.
Sự nỗ lực, máu và nước mắt... chỉ để được bán với giá cao hơn.
Sự trung thành ngu muội với tông môn trong lòng Lâm Tiêu vỡ vụn từng mảnh.
Hắn nhớ đến lời sư huynh Cố Diên: "Thế giới này là cái lò mổ.
Nếu không cầm dao, đệ sẽ là con lợn."
"Ta từ chối."
Lâm Tiêu gạt mạnh cái quạt của Tạ Vô Kỵ ra, đứng phắt dậy.
Giọng hắn vang rền khắp quảng trường: "Ta là đệ tử Huyết Sát Tông, không phải nô lệ của Thiên Kiếm Tông!"
"Láo xược!"
Tông Chủ Huyết Sát Tông quát lớn.
Uy áp Trúc Cơ Viên Mãn giáng xuống như một ngọn núi, đè Lâm Tiêu khuỵu gối xuống sàn đá rầm một tiếng.
Xương gối hắn nứt ra.
"Ở đây Tông Chủ là trời!
Ta bảo ngươi đi là ngươi phải đi!"
Tạ Vô Kỵ không tức giận.
Hắn nhìn Lâm Tiêu đang run rẩy chống cự dưới áp lực, ánh mắt càng thêm thích thú.
"Đừng ép nó.
Ta thích nó tự nguyện."
Tạ Vô Kỵ quay sang đám đông, nói vọng vào khoảng không (thực chất là nói cho Cố Diên nghe).
"Này vị 'Nghệ Nhân' giấu mặt.
Con rối của ngươi sắp thuộc về ta rồi.
Ngươi không định ra mặt sao?"
Không khí căng thẳng tột độ.
Lý Mặc đứng ở góc đài, khoanh tay quan sát.
Hắn nhíu mày.
Hắn ghét sự ngạo mạn của Tạ Vô Kỵ, nhưng hắn cũng là người của Tông môn, hắn không thể can thiệp.
Đúng lúc này.
"ẦM!!!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ phía ngọn núi Dược Đường.
Cột khói đen bốc lên nghi ngút, che khuất cả bầu trời hoàng hôn, mang theo mùi khét lẹt.
"Chuyện gì thế?
Dược Đường nổ rồi!"
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía đó.
Từ trong đám khói bụi, một bóng người bay vút ra, lao thẳng về phía quảng trường với tốc độ kinh hoàng.
Kẻ đó mặc áo bào xanh, mặt mày méo mó, điên loạn.
Là Mộc Trưởng Lão (Cố Diên giả dạng).
"Mộc Thanh?
Ngươi làm cái gì vậy?"
Tông Chủ Huyết Sát Tông kinh ngạc.
Cố Diên (trong lốt Mộc Trưởng Lão) vừa bay vừa gào thét, tay cầm một cái bình ngọc đen sì đang rỉ ra thứ nước sôi sục:
"Tạ Vô Kỵ!
Ngươi lừa ta!
Ngươi đưa cho ta công thức 'Hóa Thần Đan' giả!
Ngươi muốn hại chết cả cái Dược Đường này!
Ta liều mạng với ngươi!"
Vừa dứt lời, Cố Diên ném mạnh cái bình ngọc về phía Tạ Vô Kỵ.
"Cẩn thận!
Đó là Vạn Độc Thủy!"
Một trưởng lão hét lên thất thanh.
Tạ Vô Kỵ nhíu mày.
Hắn không nhớ mình từng giao dịch gì với lão già điên này, nhưng bản năng mách bảo nguy hiểm.
Hắn vung quạt lên, tạo ra một bức tường kiếm khí chắn trước mặt.
"Bùm!"
Cái bình vỡ tan giữa không trung.
Nhưng bên trong không phải Vạn Độc Thủy.
Đó là Sương Mù Hỗn Loạn.
Một đám khói tím dày đặc bùng nổ, bao trùm toàn bộ khu vực đài cao trong nháy mắt.
Loại khói này chứa bột Cản Thần (chặn thần thức) và Ớt Quỷ (gây cay mắt cực độ).
"Aaaa!
Mắt ta!"
Đám đông hỗn loạn.
Các trưởng lão ho sù sụ, mất phương hướng.
Trong màn khói mù mịt, Cố Diên (đã nhanh chóng lột bỏ lớp da Mộc Trưởng Lão, trở về bộ dạng hắc y nhân trùm đầu) lao tới chỗ Lâm Tiêu như một bóng ma.
Hắn vỗ vào vai Lâm Tiêu.
"Đi!"
Lâm Tiêu nhận ra hơi thở quen thuộc, không chút do dự, hắn chém một kiếm xuống đất tạo bụi mù, rồi lao theo Cố Diên.
"Muốn chạy?"
Giọng nói lạnh lẽo của Tạ Vô Kỵ vang lên ngay bên tai.
Hắn là quái vật, chút khói này không cản được hắn lâu.
Một luồng kiếm khí sắc bén xé toạc màn khói, chém thẳng vào lưng Cố Diên.
Cố Diên không quay đầu lại.
Hắn ném ra một vật từ túi trữ vật.
Đó là cái xác khô của Mộc Trưởng Lão thật (đã bị lột da mặt).
"Phập!"
Kiếm khí chém đôi cái xác khô.
Máu đen bắn tung tóe.
Lợi dụng một giây chậm trễ đó, Cố Diên và Lâm Tiêu đã lao xuống khỏi đài, chui tọt vào đường hầm thoát nước ngầm dưới quảng trường – con đường Cố Diên đã thăm dò từ những ngày đầu làm tạp dịch quét rác.
"Đuổi theo!
Bắt sống bọn chúng!"
Tông Chủ Huyết Sát Tông gầm lên, mặt đỏ tía tai.
Lý Mặc đứng nhìn cái miệng cống đen ngòm, rồi nhìn cái xác khô bị chém đôi trên sàn.
Hắn ngồi xổm xuống, kiểm tra cái xác.
"Không có da mặt..."
Lý Mặc lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc lạnh.
Hắn ngước nhìn về phía Dược Đường đang cháy.
"Mộc Trưởng Lão đã chết từ lâu.
Kẻ vừa xuất hiện là giả mạo.
Kẻ đó...
đã giết Viện chủ, cướp Dược Đường, và giờ là cướp người trước mũi Tạ Vô Kỵ."
Lần đầu tiên, trên khuôn mặt vô cảm của Lý Mặc xuất hiện một nụ cười.
"Tuyệt.
Ván cờ này... ta muốn tham gia."
Thay vì đuổi theo ngay, Lý Mặc quay sang nói với Tông Chủ: "Bọn chúng chạy về hướng Rừng Hắc Vụ.
Ta sẽ dẫn đội Chấp Pháp đi đường tắt chặn đầu."
Nhưng thực tế, ngón tay Lý Mặc lại lén chỉ về hướng...
Ngược lại.