Tiên Hiệp Vạn Cổ Ma Tôn

Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 860


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ông ấy và cả bệ hạ lúc bắt đầu cũng thử cách lấy bạo lực áp chế bạo lực, nhưng tác dụng không được tốt lắm. Không những không làm khí tức sát sinh tiêu biến mà còn làm nó ngày càng mạnh hơn.

Vậy tại sao tiểu gia hỏa Lâm Tiêu này lại có thể làm được?

Đằng lão thật sự không hiểu, cũng nhìn không hiểu. Nhưng ông ấy biết cứ như thế này thì vấn đề của trưởng công chúa có thể được giải quyết tạm thời. Chỉ cần để tiểu tử Lâm Tiêu này ở bên cạnh nàng ta, vậy thì có thể hoàn hảo áp chế sát sinh ý cảnh.

Thế thì cũng quá thần kỳ rồi.

Ánh mắt Đằng lão nhìn Lâm Tiêu lại càng thêm nóng rực. Sau khi nhìn thấy tình hình của trưởng công chúa đã khả quan hơn, Đằng lão gật gù một lúc rồi từ từ lùi ra khỏi phòng. Cứ như vậy thì ông ấy cũng còn gì phải lo lắng nữa.

Sau khi Đằng lão ra khỏi phòng thì nhìn thấy ánh mắt khó tin của các nho gia, đại nho khác. Bởi vì bọn họ ở ngoài phòng nên không thể cảm nhận được biến hoá của khí tức ở phía trong. Bọn họ chỉ có thể nhìn trộm qua khe cửa, chỉ thấy trưởng công chúa điện hạ bị đánh không ngừng.

“Đằng lão, bên trong rốt cuộc là có chuyện gì.”

“Tiểu gia hoả kia cũng thật là lợi hại, ta lần đầu tiên nhìn thấy có người áp chế được trưởng công chúa điện hạ.”

“Đằng lão ngài ra đây làm gì, ngài mau vào trong đi, nhỡ đâu tiểu tử kia không dừng tay hại tới trưởng công chúa thì sao!”

“Cái cách lấy bạo khắc bạo này cũng không được thoả đáng lắm, có khi nào lại gây ra phản ứng không tốt không.”

Mỗi người một ý bàn tán xôn xao, dù sao bọn họ cũng vừa hoài nghi vừa phản đối với tình hình bên trong phòng.

“Được rồi, các ngươi đừng lo lắng quá.”

“Tên tiểu gia hoả này ta dám khẳng định hắn và trưởng công chúa điện hạ chính là một đôi trời sinh, cực kỳ xứng đôi!” Đằng lão dùng giọng điệu chắc nịch nói.

Những người khác thấy thái độ của Đằng lão thì cực kỳ ngạc nhiên.

Một đôi trời sinh? Đằng lão dùng câu này cũng quá là…..thiếu nghiêm túc đi. Đây là trưởng công chúa đó!

……

Phía trong phòng.

Khoảnh khắc Đằng lão rời khỏi phòng Lâm Tiêu cũng từ từ vỗ vài cái lên trên tường phòng. Ngay lập tức một trận pháp cách âm đã được sửa đổi xuất hiện. Cứ như vậy thì lời nào để phía ngoài nghe, lời nào không để bên ngoài nghe được đều được hắn khống chế.

“Tiểu nha đầu, phục chưa?” Lâm Tiêu lần nữa cười hỏi Can Anh Túc.

“Phục cái đầu ngươi!! Bản công chúa không tin!” Tiểu nha đầu cắn răng phẫn nộ nói.

Lại thêm bảy tám hiệp nữa.

“Ngươi, ngươi, ngươi dồn sức đi đâu rồi? tại sao ta chả cảm nhận được gì?” Tiểu Anh Túc hai mắt long lanh nghi ngờ nhìn Lâm Tiêu.

“Hay là thế này, chúng ta một hỏi một đáp thế nào. Ngươi hỏi ta một câu, ta trả lời ngươi. Sau đó ta lại hỏi ngươi một câu, ngươi trả lời ta. Không được nói dối không được cợt nhả, thế nào?” Lâm Tiêu cười hỏi.

Nhìn dáng vẻ của tiểu nha đầu này chắc chắn đã bình tình được ít nhiều. Không uổng công hắn hấp thụ bớt bao nhiêu sát khí trên người nàng ta.

“Ồ! Để ta nghĩ đã, ta luôn cảm thấy ngươi thật giảo hoạt, rất không ổn!” Tiểu Anh Túc cảnh giác nhìn Lâm Tiêu, trong lòng đang tính toán thiệt hơn.

Đối mặt với đứa trẻ này cũng là lần đầu nàng ta cảm nhận được bị chèn ép. Nàng cảm thấy đối phương đã nhìn thấu bản thân nàng, bây giờ muốn làm loạn cũng rất khó. Đồng thời trong lòng nàng cũng cảm thấy cực kỳ tò mò về đứa trẻ này.

“Vậy ta hỏi trước!” Tiểu Anh Túc đồng ý với đề nghị của Lâm Tiêu.

“Được.” Lâm Tiêu gật đầu đáp ứng.

64420895ac2fas77LqrG0y5dyD0lmyc3e.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 861: Ta còn không trị được muội hay sao


Lâm Tiêu cảm thấy thật là căng não.

Hắn biết cô nàng sau khi trưởng thành thì rất thông minh lanh lợi, nhưng không ngờ lúc mới chỉ có bảy tuổi thôi cũng đã chẳng dễ lừa rồi.

Nếu như hắn tùy tiện thêu dệt một lời nói dối, chỉ e là sẽ nhanh chóng bị vạch trần thôi.

dù gì thì hắn trước giờ cũng là một người thành thật, không giỏi nói dối.

Khó khăn lắm mới tiến hành tới bước này, không thể để mọi thứ thành dã tràng xe cát được.

Lâm Tiêu khẽ liếc nhìn bức tường trong tĩnh thất một cái, chầm chậm lên tiếng.

“Vậy ta kể cho muội nghe một câu chuyện nhé, có một thiếu niên vào một lần thám hiểm bí cảnh đã gặp được một thiếu nữ. Lần đầu hai người gặp nhau chẳng hề vui vẻ gì, bởi vì thiếu nữ kia vừa gặp đã tấn công thiếu niên ấy mà chẳng cần phân rõ trắng đen...”

“Sau đó, khi bí cảnh kết thúc, lúc thiếu niên rời khỏi bí cảnh, gặp phải một chút nguy hiểm. Thiếu nữ đã ngay lập tức xuất hiện cứu giúp, có lẽ là vì khúc mắc lần đầu gặp mặt kia cho nên nàng ấy mới ra tay giúp thiếu niên một lần, dù sao thì từ lúc đó duyên phận của hai người đã hoàn toàn gắn với nhau rồi....”

“Rồi tiếp đó, hai người lại lần nữa gặp lại nhau trong sự sắp đặt của duyên số, bọn họ cùng nhau khiêu chiến với một quái vật cực kỳ lợi hại, đánh bại kẻ truy đuổi ghê gớm, cùng nhau tu luyện ở một nơi nào đó, thậm chí tu luyện lâu tới cả trăm năm....”

“Trong khoảng thời gian đó, thiếu niên nhiều lần giúp đỡ thiếu nữ, thiếu nữ cũng giúp đỡ thiếu niên rất nhiều lần, hai người hỗ trợ lẫn nhau, quan hệ càng ngày càng thân thiết...”

“Nhưng trong một lần thiếu niên bất ngờ đột phá, thiếu nữ vì bảo vệ hắn không bị kẻ khác quấy rầy, thà để bản thân rơi vào nguy hiểm, cũng muốn gắng sức bảo vệ thiếu niên. Cuối cùng, sau khi thiếu niên đột phá xong, thiếu nữ đã rơi vào tuyệt cảnh.”

“Đoạn sau chính là thiếu niên nghĩ mọi biện pháp để giải cứu thiếu nữ, câu chuyện của ta kể xong rồi.”

Lâm Tiêu thông qua một câu chuyện, kể lại toàn bộ quá trình quen biết và gắn bó của hai người.

Sau khi kể xong, hắn mới nhận ra, cảm xúc trong lòng hắn đã có chút khó mà kìm nén được.

Ngay cả ánh mắt nhìn Anh Túc bé con cũng dịu dàng đi một chút.

Mà cô bé trước mặt hắn, ban đầu mới nghe chuyện thì cũng không để tâm lắm.

Nhưng từ từ, cô bé bắt đầu nghe chăm chú hơn, đôi mắt không ngừng sáng lấp lánh.

Rõ ràng chỉ là một cô bé bảy tuổi, lại giống như là đã trải qua rất nhiều chuyện vậy.

Sau đó, mãi tới khi Lâm Tiêu kể xong câu chuyện, cô bé Anh Túc vẫn luôn yên tĩnh lắng nghe, không hề lên tiếng ngắt lời.

Mãi tới khi câu chuyện kết thúc, cô bé cũng không nhịn được mà hỏi một câu: “Hả? Rồi sau đó thì sao! Thiếu niên kia có cứu được thiếu nữ không???”

Lâm Tiêu vươn hai ngón tay ra, nói: “Đây là câu hỏi thứ hai rồi, chúng ta đã nói rõ, mỗi người hỏi một lần.”

“Ngươi....thật là giảo hoạt!”

Cô bé Anh Túc tức phồng má, nhưng trong lòng lại không kìm được lòng hiếu kỳ, chỉ đành nói.

“Vậy thì ngươi mau hỏi đi.”

Lâm Tiêu mỉm cười. Nhóc con, ta còn không trị được muội hay sao.

“Chuyện mà muội sợ nhất bây giờ là gì?” Câu hỏi của Lâm Tiêu trực tiếp đi vào chủ đề chính.

Cô bé Anh Túc chớp chớp mắt, im lặng vài giây sau đó đáp: “Ngủ.”

Lâm Tiêu nghe thấy đáp án này, vẻ mặt nghi ngờ, vội vàng nói: “Ngủ á? Tiểu muội, có phải muội đang trả lời lấy lệ, nói đại không đấy?”

Nghe Lâm Tiêu nói vậy, cô bé vươn hai ngón tay ra, lộ nụ cười gian trá: “Đây là câu hỏi thứ 2 rồi đó nha.”

Lâm Tiêu:....

Cô bé này vẫn bắt chước nhanh như trước kia.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 862: Trong tĩnh thất


“Chúng ta đã thỏa thuận rồi mà, không được nói dối đâu.” Lâm Tiêu nhắc nhở một câu.

“Hehe, bổn công chúa còn lâu mới thèm nói dối!” cô bé Anh Túc ngẩng đầu nói.

Lâm Tiêu khẽ gật đầu, trông cô bé có vẻ như là không nói dối.

Xem ra chỉ có thể trông cậy vào câu hỏi tiếp theo thôi.

Đôi mắt to tròn của cô bé Anh Túc xoay chuyển, mở miệng hỏi câu thứ hai: “Câu chuyện mà ngươi vừa kể, nếu bản công chúa không đoán nhầm, thì thiếu niên kia chắc hẳn là ngươi nhỉ, vậy thiếu niên kia là ai? Nàng ấy hiện tại ở đâu?”

Lâm Tiêu lại ngẩn ra.

Hắn còn đang định tiếp tục kể câu chuyện ban nãy, không ngờ cô bé lại hỏi đúng vào trọng tâm như vậy.

“Thật ra, thiếu nữ kia chính là muội!” Lâm Tiêu thành thật đáp.

Sau một phen cân nhắc, hắn cũng không định giấu tiếp nữa.

Còn về việc liệu có xảy ra hiệu ứng cánh bướm hay không, thời gian không gian sẽ thay đổi như nào thì hắn cũng không nghĩ nhiều.

Thế giới huyền huyễn này giống như một đại dương rộng lớn. Mà vương triều Đại Ngụy, Đại Can ở Đông Vực lại chỉ như một hạt cát trên bãi biển mà thôi.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.com.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Bất luận là hạt cát này biến to, biến nhỏ hay là biến mất hoàn toàn, đều sẽ không có bất cứ ảnh hưởng gì tới đại dương.

Cô bé Anh Túc sau khi nghe vậy, hiếm hoi lộ ra vẻ mặt ngây ngốc.

Lâm Tiêu cảm thấy rất thú vị.

Cô gái nhỏ có cái hay của cô gái nhỏ, cô gái lớn có cái hay của cô gái lớn.

“Là ta ư? Sao lại có thể là bản công chúa chứ? Bản công chúa trước giờ chưa từng gặp ngươi, cũng chưa từng trải qua những chuyện đó giống ngươi mà!” Cô bé Anh Túc tỏ vẻ không tin.

Nhưng nhìn vẻ mặt bình tĩnh là thành thật của người thanh niên trước mặt, trong lòng cô bé có một âm thanh đang nói rằng: Là thật, tất cả những chuyện mà người thanh niên này nói đều là thật.

“Muội nói xem, liệu có thể có một khả năng là người thiếu niên vì cứu thiếu nữ ấy, không ngại trả giá cực đắt để trở về lúc thiếu nữ ấy còn nhỏ, tầm bảy tám tuổi không?” Lâm Tiêu tiếp tục nói.

Đôi mắt của cô bé Anh Túc chớp vội.

Cô bé không nói gì, không hỏi gì, giống như đang tiêu hóa thông tin vậy.

Trong tĩnh thất hiếm khi yên tĩnh được như giờ.

Mà Đằng lão và các vị Nho Giả khác ở bên ngoài tĩnh thất thì đều mắt tròn mắt dẹt, vẻ mặt ngơ ngác nhìn nhau.

Bởi vì sau khi hai người kia đánh nhau trong tĩnh thất xong thì bọn họ chẳng hiểu sao tự nhiên lại không nghe thấy tiếng gì bên trong nữa.

Sau khi hai Trận Pháp Sư tiến lên kiểm tra xong, tỏ vẻ chắc là trận pháp cách âm ở trong tĩnh thất có chút vấn đề.

Muốn khôi phục thì chỉ có đi vào trong mới xử lý được.

Nhưng trông bầu không khí giữa tiểu tử Lâm Tiêu và trưởng công chúa cỏ vẻ rất tốt, giờ mà đột ngột tiến vào, chỉ e là những chuyện đã làm trước đó đều thành công cốc hết thôi.

Cho nên Đằng lão vẫn quyết định chờ tiểu tử Lâm Tiêu nói chuyện xong với trưởng công chúa rồi mới tiến vào xư lý trận pháp cách âm.

Trong tĩnh thất.

Cô bé Anh Túc suy nghĩ một hồi, vẫn khó mà tin được những lời Lâm Tiêu nói.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 863


“Ngươi, ngươi làm sao để chứng minh những lời ngươi nói ban nãy, chỉ cần ngươi chứng minh được, bản công chúa sẽ trả lời thêm vài câu hỏi của ngươi!!” cô bé Anh Túc quật cường nói.

Trong lòng cô bé thật ra đã có chút dao động, nhưng vẫn không thể tin tưởng trăm phần trăm được.

“Chứng minh???” Lâm Tiêu lẩm bẩm một tiếng.

Sau khi suy nghĩ một hồi, liền lên tiếng.

“Khụ khụ, muội kéo áo ra, nhìn xem ở vị trí tim, có phải là...có một nốt ruồi.”

Lâm Tiêu chỉ vào vị trí tim của mình và nói.

Tiểu Can Anh Túc nghe thấy lời này thì khẽ cau đôi lông mày nhỏ lại. Vết bớt trên người nàng? Cái này đến nàng còn chả để ý.

Từ lúc nàng biết nhận thức tới giờ cô cô Văn Văn của nàng là người dạy nàng lễ nghi. Cô cô cũng từng nhắc cơ thể của nữ nhân ngoài người yêu mình sau này, không thể để bất cứ ai nhìn thấy.

Mặc dù nàng ta ngỗ nghịch, nhưng những điều này đương nhiên nàng vẫn công nhận. Nàng đưa mắt nhìn ra bức tường phía xa, tiểu Anh Túc đang chuẩn bị vén y phục lên để kiểm tra.

“Đợi chút.”

Lâm Tiêu hét lên một câu, sau đó đứng chặn trước mặt nàng ấy, rồi từ từ quay lưng lại với nàng.

“Ta giúp ngươi che, ngươi tiếp tục đi.” Hắn nói.

Tiểu Anh Túc nhìn bóng lưng trước mặt, lòng khẽ động một cái. Cách nhau gần như vậy? hơn nữa hắn không phòng bị nàng sao. Vậy có ra tay không nhỉ, lúc nãy bị đánh thảm như vậy, chả nhẽ hoàn toàn phục hắn rồi?

Sau hai giây do dự.

Hừ!! Tiểu Anh Túc hừ lạnh một tiếng: “Biết rồi!”

Không biết tại sao nhưng cảm giác được người khác giao toàn bộ sự tin tưởng cho mình, đây cũng là lần đầu nàng cảm thấy, lần đầu gặp được cảnh này. Đúng là có chút kỳ diệu, lại có chút cảm giác vui vẻ.

Sau khi mau chóng vén y phục lên nhìn Tiểu Anh Túc trợn mắt mất một lúc. Có!! Vậy mà có thật!

Đúng y hệt tên tiểu tử trước mặt nói, trên người nàng ta đúng chỗ đó có một cái bớt, một cái bớt vô cùng nhỏ. Nhưng vị trí của vết bớt này, trừ khi phải cởi hết đồ ra nếu không không thể nhìn thấy.

Chả nhẽ sau này bản thân mình thật sự làm bạn với tên tiểu tử này? Nàng có thể có bạn bè sao?

Hơn nữa…theo như lời cô cô nói, người có thể nhìn thấy cơ thể mình, sợ rằng đối với bản thân không phải là kiểu bạn bình thường.

“Ngươi tên là Lâm Tiêu đúng không? Ta muốn biết, tại sao ngươi biết sự tồn tại của vết bớt này?” Tiểu Anh Túc tò mò hỏi.

“Khụ…lúc cùng ngươi vượt qua lôi kiếp kỳ Hoá Đỉnh, quần áo bị rách, ta không cố ý nhìn đây, thực ra cũng chỉ là vô tình, là vô tình thấy thôi.” Lâm Tiêu vội vã giải thích.

“Thật sao!” Tiểu Anh Túc bước lên vài bước, dùng ánh mắt dò xét nhìn hắn chằm chằm.

“Đương nhiên rồi, ta không phải là loại người tranh thủ thời cơ.” Lâm Tiêu danh chính ngôn thuận.

“Vậy……ta sau này lớn lên xinh đẹp không?” Tiểu Anh Túc lại hỏi.

Lâm Tiêu nghe thấy câu hỏi không khỏi nhìn nàng thêm hai cái rồi mới trả lời: “So với người bình thường thì đẹp hơn một chút.”

“Chỉ có một chút……thôi sao?” Tiểu Anh Túc bộ dạng thất vọng.

“Nếu không thì sao? Được rồi, ta đã trả lời câu hỏi của ngươi rồi, sau đây nên đến ngươi trả lời câu hỏi của ta.” Lâm Tiêu chuyển chủ đề.

Thiếu chút nữa là bị tiểu nha đầu này dắt mũi rồi.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 864: Đúng là thần mà


“Được rồi được rồi! ngươi hỏi đi, chỉ cần là thứ ta có thể trả lời, ta nhất định trả lời ngươi.” Tiểu Anh Túc chớp mắt, lúc này mới coi như không làm loạn nữa.

Hai người nói chuyện hơn nửa tiếng mới kết thúc vở kịch hỏi đáp này. Lâm Tiêu hơi cúi đầu trong mắt tràn đầy hoài nghi. Thông qua câu chuyện với tiểu nha đầu này hắn vẫn chưa tìm được tâm ma của đối phương.

Tiểu nha đầu sợ ngủ, sợ cô đơn, sợ một mình. Nhưng những thứ này không thể tạo thành tâm ma, hơn nữa Lâm Tiêu cũng cảm thấy với tính cách của nha đầu này, hình như không giống trong lời đồn. Bạo ngược vô tình, giết người máu lạnh.

Ngược lại có chút chính nghĩa, chỉ là mỗi lần làm việc không suy tính. Cũng chỉ có chút tin tức này, vậy thì cũng quá ít rồi.Lúc Lâm Tiêu chuẩn bị rời đi tới chỗ khác tìm tin tức.

“Lâm Tiêu! Ngươi nói với Đằng lão thả ta ra đi, ta đảm bảo không gây chuyện. Nhốt ở trong này buồn chán lắm. Ta buồn muốn chết rồi đây.” Can Anh Túc cầu xin.

Lâm Tiêu nhìn tiểu nha đầu một cái. Ngươi nói thể thì đến bản thân ngươi có dám tin không?

“Được! để ta thử.” Cứ cho là vậy thì Lâm Tiêu vẫn đáp ứng.

Hắn cũng cảm thấy bản thân hắn ở cạnh tiểu nha đầu, hoặc để tiểu nha đầu ở cạnh hắn mới có khả năng mau chóng tìm ra tâm ma. Khi lâm Tiêu mở cửa phòng đi ra ngoài, Đằng lão đã xuất hiện ngay lập tức.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.com.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

“Tiểu gia hỏa Lâm Tiêu, ngươi được lắm, chúng ta lần đầu thấy trưởng công chúa có thể nói chuyện với người khác lâu như thế.” Đằng lão khen một câu.

“Hihi, Đằng lão quá khen, có thể là do cùng tuổi, chúng ta nói chuyện vui vẻ lắm.” Lâm Tiêu cười đáp.

Mặt Đằng lão cứng lại. Vui vẻ? Ngươi kích động trưởng công chúa bạo phát tới vài lần, vậy mà ngươi bảo vui vẻ?

“Khụ…đi thôi, chúng ta đi ra rồi nói chuyện sau.” Đằng lão đưa mắt nhìn trưởng công chúa yên tĩnh đứng bên cạnh.

Đúng là thần mà.

Trước đây mỗi lần tiến vào ông đều phải phòng bị trưởng công chúa bất ngờ công kích hoặc đánh lén, hoặc là sẽ bị mắng một trận. Lần này khí tức của trưởng công chúa không giao động, cứ như không nhìn thấy ông ta vậy.

Sát khí trên cơ thể cũng gần như không thấy đâu, đúng là làm cho người khác bất ngờ. Chỉ nói chuyện một lúc với tiểu tử Lâm Tiêu mà có thể thay đổi lớn như vậy. Tuy nhìn thì có trận pháp cách âm cho nên bọn họ không biết hai người nói gì.

Nhưng thấy phản ứng và sự thay đổi của trưởng công chúa thôi cũng đủ làm bọn họ kinh ngạc rồi. Đúng là yêu nghiệt có Nho đạo và Phật đạo ở cấp viên mãn.

Nếu hai ngươi có thể ở cùng nhau một khoảng thời gian, có khi lại thật sự chữa được sát sinh chi tân. Đáng tiếc, yêu nghiệt này lại là con nhà người ta.

“Đi thôi, tiểu tử Lâm Tiêu, chúng ta qua kia nói chuyện.” Đằng lão nói.

“Được.” Lâm Tiêu đáp, hắn cũng muốn nói vài câu với Đằng lão.

Lúc hai ngươi quay đi thì tiểu nha đầu Anh Túc ở đằng sau lên tiếng.

“Lâm Tiêu, chuyện kia ngươi không được quên!”

Lâm Tiêu vẫy vẫy tay rồi nói: “Biết rồi.”

Đằng lão dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn hai người, cũng không hỏi gì thêm mà chỉ đưa Lâm Tiêu rời khỏi phòng.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 865: Có thể chảy nhưng không thể chặn."


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau khi Lâm Tiêu đi ra khỏi phòng thì thấy các nho gia, đại nho dừng ánh mắt tò mò nhìn hắn.

“Trâu bò! Tiểu tử, ngươi là người ghê gớm nhất mà ta từng thấy, vô địch!”

“Ngươi lợi hại thật, tiểu tử, rốt cuộc ngươi nói gì với trưởng công chúa? Tại sao trưởng công chúa lại đỡ nhiều như vậy.”

“Cám ơn tiểu tử ngươi, đã lâu rồi bọn ta không nhìn thấy nụ cười của trưởng công chúa điện hạ.”

Đối với những lời khen ngợi này Lâm Tiêu cũng không nói gì, vì hắn cũng không biết trả lời bọn họ thế nào, hơn nữa hắn cũng không cảm thấy bản thân có gì lợi hại. Hắn và tiểu nha đầu đã cùng chung sống hơn trăm năm. Với tính cách của đối phương hắn đương nhiên hiểu rất rõ, nếu đã thế mà hắn còn không giải quyết được thì hắn đúng là bị ngu.

Còn chưa đợi Đằng lão dẫn hắn rời đi, hắn đã đưa ra câu hỏi: “Đằng lão, ta muốn đưa trưởng công chúa đi chơi ba ngày ở trong vương triều Đại Can, không biết ngài có đồng ý không?”

Đằng lão nghe thấy thế thì ánh mắt lộ ra vẻ kinh hỷ. Yêu cầu này tới thật đúng lúc, ông ấy cũng đang nghĩ xem làm cách nào để tiểu gia hỏa này ở lại thêm vài ngày.

"Tiểu gia hoả Lâm Tiêu, chỉ cần ngươi có thời gian, yêu cầu này không thành vấn đề."Đằng lão nhanh chóng đồng ý, sợ rằng sau vài giây do dự, đối phương sẽ hối hận.

Chuyện này cần phải mau chóng bẩm báo với bệ hạ, để bệ hạ phái một số cường giả võ đạo đắc lực đi theo hai người bọn họ.

Xét về nhiệm vụ bảo vệ, người của võ đạo giỏi hơn người của nho đạo rất nhiều.

"Đằng gia gia, ý của ta là, ta muốn một mình cùng trưởng công chúa điện hạ ở lại hai ngày, thử tìm điểm đột phá giải quyết vấn đề mất khống chế sát sinh."

"Sát sinh chi ý của trưởng công chúa không thể dùng cách ngăn cản hoặc cưỡng ép trấn áp, như vậy chỉ phản tác dụng."

"Cách tốt nhất là giống như giải quyết lũ lụt, có thể chảy nhưng không thể chặn."

"Mặc dù hiện tại ta đã tạm thời giải trừ khí tức sát sinh của trưởng công chúa điện hạ, nhưng đây chỉ là giải pháp tạm thời, không phải cách giải quyết tận gốc."

"Dựa theo cách xử lý của các người, chỉ sợ rằng không bao lâu nữa khí tức sát sinh của cô ấy lại tràn ra dẫn đến một cảnh tượng hoàn toàn mất khống chế."

Những lời này của Lâm Tiêu không phải là bắn tiếng đe doạ. Mà ở trong tịnh thất, mà sau khi quan sát kĩ lượng và giao tiếp qua lại thì đây là câu trả lời hắn tìm ra từ trên người tiểu ni tử Anh Túc.

Chẳng trách khi lần đầu tiên gặp Anh Túc ở Đại Can, vẻ ngoài của đối phương đang ở bờ vực mất kiểm soát. Nếu không phải lúc đó hắn có thể thông qua tiếp xúc hấp thụ sát khí chi ý trong cơ thể đối phương thì e rằng bí cảnh ấy đã không còn tồn tại nữa.

Nói nhiều như vậy, nghĩ Đằng lão sẽ vui vẻ đồng ý, hoặc là để hắn giải thích lại nhưng thái độ của Đằng lão khiến Lâm Tiêu choáng váng.

“Xin lỗi tiểu gia hỏa Lâm Tiêu, ta không thể đáp ứng yêu cầu này của ngươi.” Đằng lão lập tức từ chối.

"Hả?! Đằng gia gia, đây là ông có ý gì? Có thể giải thích một chút không?" Lâm Tiêu khó hiểu hỏi.

644381fd6dee4y3PTo9mzdp8Hk1RReiTz.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 866: Đằng lão bất lực thở dài


Lâm Tiêu hơi nheo mắt, mở miệng hỏi: "Lôi Hổ trại này lai lịch rất lợi hại sao?"

Hắn không thể nghĩ ra lý do nào khác ngoài câu hỏi này.

“Tiểu gia hỏa, làm sao ngươi lại biết!?” Đằng lão sửng sốt hỏi.

"Ta cũng không biết, ta đoán." Lâm Tiêu nhún vai nói.

"Lôi Hổ trại này mạnh gần bằng đại thế lực của Bắc Thiên Vực... " Đằng lão bắt đầu kể lai lịch của Lôi Hổ trại, quan hệ lợi và hại đối với trưởng công chúa điện hạ.

Hóa ra cấp cao của Lôi Hổ trại là đệ tử hạch tâm của một đại thế lực mạnh ở Bắc Thiên Vực. Thế lực này có thể nói là cường đại, có nghĩa là so với Đông Vực là cực kỳ cường đại.

Trong thế lực này, có hơn mười cường giả Sinh Tử cảnh nhưng không có cường giả Bán Đế cảnh.

Thực lực tổng thể nhìn khắp Bắc Thiên Vực, cũng chính thế lực bình thường nếu không cũng không thể nào để mắt tới Đông Vực cằn cỗi.

Ở Đông Vực, thực sự không có gì gì cả.

Tuổi thọ của thiên tài địa bảo không cao, cơ duyên không nhiều, nồng độ linh khí thấp. Người không sinh ra ở Đông Vực, nếu như tu luyện ở Đông Vực, tốc độ cũng sẽ chậm lại, ảnh hưởng tu vi. Vì vậy, vì nhiều lý do, thực sự không có người ngoài nào muốn đến Đông Vực này.

Mà Lôi Hổ trại này chẳng qua là do đại thế lực ở Bắc Vực đó chưa bỏ cuộc phái đến để thăm dò Đông vực mà thôi. Kết quả tất nhiên không có gì bất ngờ.

Chính vì Lôi Hổ trại này là của đại thế lực ở ngoài Thiên Vực, nên có thể nói là kiêu ngạo, hống hách, làm rất nhiều chuyện ác ở vương triều Đại Can.

Hoàng thất Đại Can đã nhẫn nhịn rất lâu, nhưng họ không nắm bắt được bất kỳ thời điểm quan trọng nào, cộng với lai lịch của nó nên đã không quan tâm đến nó trong một thời gian. Trừ khi làm điều gì đó trời đất không thể dung thứ nếu không hoàng thất vẫn sẽ chấp nhận nhẫn nhịn.

Loại lực lượng này tồn tại ở bất kỳ vương triều trên bất kỳ Thiên Vực nào, ngoại trừ vương triều Đại Can ở Đông Vực thông thường mà nói, sau vài năm, họ sẽ tự động từ bỏ và rút khỏi Đông Vực.

Trong lòng Lâm Tiêu cười lạnh trong khi nghe những thông tin do Đằng lão cung cấp.

Cường giả Sinh Tử cảnh hậu kỳ đều là đầu não của một thế lực. Đây cũng xứng gọi là đại thế lực sao? Trong bất kỳ thế lực nào trong Thiên Vực ngoại trừ Đông Vực, ít nhất phải có một cường giả Bán Đế cảnh toạ trấn mới được gọi là đại thế lực. Không có cường giả Bán Đế cảnh, còn dám gọi là đại thế lực?!

"Đằng gia gia, những điều ông lo lắng chính là chuyện này sao? Cho nên lần này ông mới giam giữ trưởng công chúa điện hạ lại?!" Cuối cùng Lâm Tiêu cũng hiểu ra.

"Đúng vậy, tiểu gia hỏa, trưởng công chúa điện hạ chém cả hang ổ của người ta, trong đó cũng có không ít đệ tử hạch tâm của thế lực kia, ai mất đi đệ tử hạch tâm mà không tức giận mà không tìm người liều mạng chứ?"

"Chỉ cần đối phương phái hai vị cường giả Sinh Tử cảnh tới, hoàng thất Đại Can đã không có biện pháp đối phó, e rằng sẽ bị bọn chúng cướp bóc không biết bao nhiêu tài nguyên và địa bàn."

"Lỡ đâu những người đó nói chuyện không khéo, hoàng thất Đại Can cũng không chịu nổi một kích hủy diệt từ cường giả Sinh Tử cảnh."

Đằng lão bất lực thở dài.

Cường giả Sinh Tử cảnh à! Đây là một sự tồn tại hiếm có ở Đông Vực.

Khi Lâm Tiêu nghe vậy, hắn đột nhiên ngừng nói và cúi đầu xuống.

Những ký ức quanh quẩn trong đầu hắn, những mảnh ký ức được lật đi lật lại.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 867: Vậy thì tăng tốc thôi!


Đúng rồi!

Không sai.

Hôm nay khi bước vào hoàng cung Đại Can, hắn cảm thấy hơi khác, bây giờ nghĩ lại, hắn mới nhớ ra. Lúc này, chủ điện của hoàng cung Đại Can cổ kính mà uy nghiêm, tráng lệ dường như ẩn chứa một tia long khí, hoàn toàn khác chủ điện của năm mươi năm sau.

Năm mươi năm sau, chủ điện của hoàng cung Đại Can, mặc dù bề ngoài vẫn còn hùng vĩ, nhưng dường như đã mất đi linh hồn, diện mạo của nó cũng hoàn toàn mới.

Bây giờ sau khi nghe những lời này của Đằng lão, Lâm Tiêu đã có một suy nghĩ.

Không lẽ...

Chẳng lẽ chủ điện của hoàng cung Đại Can trong năm mươi năm này đã bị phá hủy một lần, sau đó được trùng tu lại? Ngay cả tia long khí ẩn giấu trong đó cũng bị rút ra?

Nếu nhìn từ góc độ đổi mới, rất có thể là hắn đã trở về vào hai năm này. Cùng với chuyện của Lôi Hổ trại, dường như sắp lộ diện.

Trên cơ sở này, nếu tiếp tục suy nghĩ thêm, liệu sự thay đổi tính cách của tiểu ni tử Anh Túc có liên quan đến sự kiện bối cảnh của Lôi Hổ trại không?

Mọi thứ dường như đã rõ ràng rồi. Lâm Tiêu cảm thấy rằng mình đang ngày càng đến gần hơn với tâm ma của tiểu ni tử Anh Túc

Bây giờ, hắn tồn tại trong quá khứ này.

Vậy thì tăng tốc thôi!

Một nụ cười xuất hiện trên khóe miệng của Lâm Tiêu

"Đằng gia gia, nếu như ta có thể bảo đảm an toàn tuyệt đối của trưởng công chúa điện hạ, ta có thể mang cô ấy đi ba ngày không? Sau ba ngày, ta sẽ trả lại một trưởng công chúa điện hạ hoàn toàn khác!" Lâm Tiêu tự tin nói.

Nghe Lâm Tiêu cam đoan, Đằng lão vẫn không buông lỏng. Tầm quan trọng của trưởng công chúa điện hạ đối với vương triều Đại Can khiến ông ta không thể tự mình đưa ra quyết định.

"Tiểu gia hỏa, như vậy đi, bây giờ ta đi gặp sư tôn của ngươi, sau đó thương lượng chuyện này với Bệ hạ một chút? Ngươi ở Thiên Địa Văn cung nghỉ ngơi một lát, có tin tức ta sẽ trở về báo cho ngươi!" Đằng lão suy nghĩ một lúc rồi nói.

"Chuyện này... được." Lâm Tiêu chỉ có thể đồng ý.

Bất kể những gì Đằng lão nói có phải là lấy lệ hay không. Với bộ dạng bảy tuổi bây giờ của hắn, e rằng không được phép một mình mang Anh Túc đi.

Về việc thương lượng với Mục lão? Bây giờ không biết Mục lão đã đi đâu rồi.

Dưới sự sắp xếp của Đằng lão, Lâm Tiêu được đưa đến thư viện Thiên Địa Văn Cung, hắn tiện tay lật bừa xem vài cuốn sách.

Bất kể sách ở cấp độ, Đằng lão đã tối đa hóa quyền đọc của hắn thành lớn nhất. Lâm Tiêu có thể đọc bất kỳ cuốn sách nào trong thư viện.

Lâm Tiêu giống như cậu bé ngoan, ban đầu chọn hai cuốn sách thông thường và ngồi sang một bên để đọc chúng một cách cẩn thận.

Thấy vậy, Đằng lão cảm thấy ngưỡng mộ trưởng công chúa điện hạ.

Một thiên tài Tiên Thiên Mãn Nho Đạo, nếu như trưởng công chúa có thể có được 1/10 lòng kiên nhẫn của hắn thì tốt biết mấy.

Họ đã nhiều lần đưa trưởng công chúa đến thư viện, nhưng trưởng công chúa điện hạ hoặc là phá hoại sách, hoặc là rượt đuổi và chơi đùa quanh đây. Dù sao, không đọc sách cũng đúng.

Sau khi nhìn tiểu gia hỏa Lâm Tiêu chuyên tâm đọc sách một hồi, Đằng lão lặng lẽ rời khỏi thư viện.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 868: Ngươi nhanh hơn nhiều bản công chúa nghĩ!"


Sự xuất hiện của tiểu gia hỏa Lâm Tiêu khiến ông ta có rất nhiều chuyện muốn bàn với bệ hạ.

Lúc Đằng lão đi ra ngoài, Lâm Tiêu đang nghiêm túc cúi đầu khẽ ngước mắt lên. Hắn không thực hiện bất kỳ động tác mạnh nào. Mặc dù Đằng lão rời đi, nhưng để lại hai nho gia có tu vi cao tiếp tục trông chừng hắn.

Thấy vậy, Lâm Tiêu đứng dậy và đi về phía trước. Quả nhiên, hắn vừa động đậy liền có hai nho gia đi theo phía sau.

"Tiểu các hạ, ngài đang tìm sách gì sao? Cứ nói cho chúng tôi biết là được rồi, chúng tôi đã quen với sự sắp xếp của thư viện." Một nho gia nói.

"Không sao, ta thích tự mình tìm." Lâm Tiêu cười đáp.

"Ồ, nếu như tiểu các hạ cần giúp đỡ, hãy gọi chúng tôi." Nho gia đó nói.

"Được!" Lâm Tiêu đáp.

Hắn vừa đi dạo quanh thư viện vừa nghĩ về các biện pháp đối phó. Chẳng mấy chốc, Lâm Tiêu đã có một kế hoạch sơ bộ.

“Ta muốn đi vệ sinh!” Lâm Tiêu nói với nho gia ở phía sau.

“Tiểu các hạ, mời đi theo ta.” Nho gia dẫn Lâm Tiêu đến nơi đó.

Trong thư viện còn những thứ như nhà vệ sinh. Suy cho cùng, đại đa số tu vi của nho gia không cao, vẫn cần ăn ngũ cốc nguyên hạt, cần nơi thuận tiện để đi vệ sinh.

"Ta có thể sẽ đi hơi lâu đó." Lâm Tiêu nói.

"Không sao, chúng tôi ở cửa chờ tiểu các." Hai nho gia bất đắc dĩ nói.

Có vẻ như vị tiểu các hạ này muốn giải quyết 'trường hợp khẩn cấp'.

Lâm Tiêu gật đầu và bước vào, hai nho gia lui ra ngoài cửa bắt đầu trò chuyện.

Tuy nhiên, ngay khi họ người lại, một bóng người lắc lư phía sau họ với tốc độ cực nhanh.

"Hả!?" Một nho gia nghi ngờ quay đầu lại, nhưng không thấy gì cả.

...

Bên trong Thiên Địa Văn Cung, một bóng người nhỏ bé chạy trong bóng tối. Tốc độ của hắn cực nhanh, di chuyển như ma, căn bản không có ai cảm nhận được sự tồn tại của hắn.

Sau một vài vòng, bóng người nhỏ bé đã đến bên ngoài tịnh thất, nơi Anh Túc bị nhốt. Sau khi sử dụng chút thủ đoạn để điều một số lính canh ở đó đi, bóng người nhỏ bé đến cửa tịnh thất. Sau đó, hắn bắt chước phương thức mở cửa của Đằng lão, sau khi ấn liên tiếp vài cái, hắn đã vào trong tịnh thất thành công.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.com.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Dựa vào ngộ tính của hắn đối với độ hiểu về trận pháp, loại trận pháp này vẫn còn quá đơn giản.

"Hả? Lâm Tiêu? Ngươi nhanh hơn nhiều bản công chúa nghĩ!"

"Sao rồi, sao rồi, Đằng lão đầu đã đồng ý với ngươi rồi sao?"

Sau khi nhìn thấy có người đến, tiểu ni tử Anh Túc trong tịnh thất phấn khích nhảy ra và hỏi.

"Không, Đằng lão đi gặp phụ hoàng cô để thương lượng rồi." Lâm Tiêu khoát tay nói.

"Hả!! Ta biết ngay là sẽ không dễ dàng như vậy, mỗi một lần bị giam cầm, ít nhất đều phải giam ta mười ngày. Đây mới là ngày thứ hai, còn rất nhiều ngày nữa."
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 869: Không có nhìn thấy tiểu các hạ đi ra."


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ánh mắt tiểu ni tử Anh Túc đột nhiên thay đổi, tâm trạng của cô bé trầm xuống.

Thương lượng, thương lượng cái rắm! Mỗi lần thương lượng, cô vẫn tiếp tục bị cấm túc ở đây. Nhưng ngay sau đó, cô nhận ra một điều.

"Hả, không đúng! Sao ngươi có thể vào đây? Đằng lão đầu đi tìm phụ hoàng ta, về lý mà nói, người khác không thể vào trong tịnh thất này."

Tịnh thất mà cô bị giam giữ đã đạt đến cấp độ thẩm quyền cao nhất.

……

Trong toàn bộ vương triều Đại Can, chỉ có hai người có thể vào là phụ hoàng và Đằng lão đầu.

"Ta cứ mở trận pháp của tịnh thất rồi đi vào thôi, ngươi quên ta là người đến từ tương lai sao, mở ra trận pháp như vậy đối với ta rất dễ dàng."

"Nếu Đằng lão bọn họ không cho ngươi ra ngoài, vậy thì chúng ta lén chuồn ra ngoài đi!"

Lâm Tiêu cười, không muốn giữ chần chừ nữa, thời gian không còn nhiều, phải nhanh chóng hành động.

Khi Anh Túc nghe vậy, đôi mắt lập tức sáng lên. Cô nở một nụ cười ngọt ngào, càng nhìn tiểu tử trước mặt, càng cảm thấy thuận mắt. Chẳng trách hai người trở thành bằng hữu tốt. Ý tưởng này, cô thích!

“Thế nào, có muốn đi không?” Lâm Tiêu đưa tay ra, cười hỏi.

Tiểu ni tử Anh Túc lập tức bắt lấy, phấn khích nói: "Nhất định phải đi!"

"Vậy ngươi phải nắm chặt tay ta, tốc độ của ta rất nhanh." Lâm Tiêu nhắc nhở.

Tiểu ni tử ừ một tiếng rồi đến gần sát Lâm Tiêu.

Thân ảnh Lâm Tiêu vừa động, trận pháp mở ra, nhanh chóng dẫn tiểu ni tử tránh khỏi đám người, lao ra Thiên Địa Văn cung. Sau đó, hắn đi theo con đường mà trước đó Mục lão đã đến đây, quay về bằng đường cũ, lao thẳng ra ngoài hoàng cung Đại Can.

Mặc dù tu vi thực lực của hắn đã bị áp chế đến cực hạn, nhưng tố chất thể lực của hắn vẫn là rất mạnh mẽ. Cộng với việc hắn sử dụng thêm một chút Trọng Lực Ý Cảnh, lúc này hai người họ nhẹ như chim én.

Còn chưa đến nửa nén hương, đã vượt qua tường thành cao, biến mất trong hoàng hôn.

...

Cũng vào thời điểm này từ thư viện trong Thiên Đia Văn Cung truyền đến hai âm thanh ngạc nhiên.

"Hả?! Tiểu các hạ đâu? Bên trong không có bóng dáng của tiểu các hạ"

"Thật sự là kỳ lạ, chẳng lẽ chúng ta nói chuyện quên, không có nhìn thấy tiểu các hạ đi ra."

"Đến những nơi khác trong thư viện tìm một chút, nói không chừng tiểu các hạ còn đang đọc sách."

"Ừm, chia nhau ra tìm."

Hai người tìm khắp thư viện hai vòng, nhưng không thấy bóng dáng của tiểu các chủ đâu.

Lúc này sắc mặt họ trở nên tái nhợt, họ đường đường là nho, nhưng đến một đứa trẻ bảy tám tuổi cũng không chừng nổi.

Nếu Đằng lão phát hiện ra rằng họ sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.

Nhưng vào lúc này, báo động của Thiên Địa Văn Cung đột nhiên vang lên.

Một tin tức nhanh chóng truyền đến tai hai người họ.

6443823a0921a0w8vBA4es8suq96L1RtS.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 870: Nhưng đây là trưởng công chúa đấy


Tiếng cảnh báo của Thiên Địa Văn cung đây là thứ hiếm khi nghe thấy được. Một khi nó kêu lên có nghĩa đã xảy ra việc lớn. Nếu không phải kiểu chuyện xấu như tà ma quấy phá thì cũng là kiểu chuyện tốt thiên giáng hồng phúc.

Nhưng lần này tiếng cảnh báo kêu lên mặc dù không phải kiểu gấp gáp thúc giục nhưng vẫn làm cho mọi người trong Thiên Địa Văn Cung kinh ngạc. Không ít người trong hoàng cung Đại Can cũng vội vã đi tới, muốn biết rõ xem đang xảy ra việc gì.

Xoạt xoạt!

Chỉ trong chớp mắt đã có hai bóng người xuất hiện, mau chóng bay tới Thiên Địa Văn cung.

“Tham kiến bệ hạ, tham kiến Đằng lão.”

“Tham kiến bệ hạ.”

“Tham kiến Đằng thủ tọa.”

Mọi người vội vã hướng người cung kính hai người vừa tới. Người vừa tới đương nhiên là quân vương Đại Can và thủ tọa của Thiên Địa Văn Cung Đằng lão. Biểu cảm trên mặt của Đằng lão lúc này có thể nói là vô cùng đặc sắc.

Mấy ngày nay ông ấy đều ở trong Thiên Địa Văn cung cũng chưa hề đi ra ngoài, hôm nay cũng vì tên tiểu gia hỏa Lâm Tiêu mới ra ngoài gặp bệ hạ. Không ngờ vừa mới nói chuyện với bệ hạ được hai câu thì đã bị tiếng cảnh báo của Thiên Địa Văn cung cắt ngang.

“Yên lặng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại có tiếng cảnh báo!” Đằng lão bộc phát chính khí trong cơ thể để ổn định lại tình cảnh rối loạn của mọi người.

“Thưa, thưa bệ hạ và Đằng thủ toạ, vừa nãy chúng thần…..phát hiện không thấy trưởng công chúa đâu.” Thủ lĩnh hộ vệ Toàn Đan cản ánh mắt nghiêm túc bẩm báo.

Hả……lời vừa nói xong thì toàn bộ khung cảnh bỗng trở nên yên tĩnh. Tất cả mọi người đều chết sững. Không thấy trưởng công chúa điện hạ?

Cái này……cái này đúng là được coi như một việc lớn rồi. Nếu như đổi lại là người khác mất tịch chắc chắn không tới mức chuông cảnh báo vang lên. Nhưng đây là trưởng công chúa đấy.

Hôm qua trưởng công chúa đại nhân còn huỷ diệt thuộc hạ của một thế lực lớn.

“Nói, rốt cuộc là chuyện gì!! Các ngươi đường đường là hộ vệ hoàng thất, thực lực Toàn Đan cảnh, tới một đứa trẻ bảy tuổi cũng không giữ nổi sao!!”

Quân vương Đại Can ánh mắt lạnh lùng, trên mặt tràn ngập sự phẫn nộ. Anh Túc mặc dù nghịch ngợm ngỗ nghịch, nhưng trong lòng ông ấy vẫn là một bảo bối.

“Điện hạ, có chút kỳ quái, trong tĩnh thất trưởng công chúa ở có vô số trận pháp phòng ngự, cường độ mạnh tới mức trừ phi đạt tới Toàn Đan cảnh nếu không không cách nào mở được.

“Hả? ý của Đằng đại nho là, có cường giả phá vỡ cấm chế trong tĩnh thất đưa trưởng công chúa rời đi?” Quân vương Đại Can nhíu chặt lông mày lại.

Nếu là như vậy thì sự việc lại càng thêm nghiêm trọng.

“Bệ hạ theo ta một chuyến, chỉ cần kiểm tra một chút sẽ rõ nguyên nhân.” Đằng lão nói xong thì vội vã bay về phía tĩnh thất.

Quân vương Đại Can cũng không nhiều lời lập tức đi theo. Rất nhanh sau đó bọn họ có mặt ở tĩnh thất nơi nhốt trưởng công chúa. Càng nhìn tình hình đầu lông mày của ông ấy càng thêm nhíu lại.

“Bệ hạ, đúng là có người thông qua trận pháp phá giải cấm chế của tĩnh thất đưa trưởng công chúa đi. Hơn nữa…hơn nữa trận pháp này tốt tới mức không có khuyết điểm vẫn còn nguyên vẹn chưa mất đi. “ Sắc mặt Đằng lão càng thêm khó coi.

“Hả?” Quân vương Đại Can nghe thấy thế thì ánh mắt càng thêm kỳ quái nhìn Đằng lão.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 871


Cấm chế của gian tĩnh thất này là do ông ấy và Đằng đại nho cùng nhau lập lên. Đến cả trận pháp sư cũng không thể biết cơ quan cài đặt cấm chế ở đâu. Mà trận pháp cấm chế không bị phá huỷ nhưng trưởng công chúa lại mất tích. Vậy thì ngươi mở cấm chế phải biết cách mở sau đó đưa trưởng công chúa đi.

“Bệ, bệ hạ, ta chưa từng nói cho ai biết trận pháp cấm chế này.” Đằng lão cười khổ giải thích.

Chuyện này mà to ra thì thể nào ông ấy cũng bị tính sổ.

“Là sao, ý Đằng đại nho là, ta chính là người sai người khác thả trưởng công chúa ra?” Quân vương Đại Can trợn mắt hỏi lại.

“Không không, không, bệ hạ, còn có một khả năng nữa, đó là người khác dùng trận pháp cao cấp hơn mở cấm chế sau đó đưa trưởng công chúa đi.” Đằng đại nho giải thích.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.com.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

“Muốn phá giải cấm chết vậy cần tới gần nơi thiết lập cấm chế. Muốn vậy thì phải lẩn trách được nhiều tầng hộ vệ. Ngoài những người quen thuộc. Vậy còn ai trong hai ngày nay tới gần tĩnh thất, có bao nhiêu người, thân phận ra sao.” Quân vương Đại Can hỏi thủ lĩnh hộ vệ.

“Thưa bệ hạ, khoảng thời gian này ngoài Đằng thủ toạ thì không có ai tới gần tĩnh thất, không, còn một người nữa, mấy tiếng trước Đằng thủ tọa đưa một đứa bé trai vào trong tĩnh thất.” Thủ lĩnh đội hộ vệ chợt nhớ ra vội vã bẩm báo.

Quân vương Đại Can gật đầu một cái, chuyện này Đằng đại nho đã nói lại với ông ấy. Lúc trước đưa yêu nghiệt thiên tài Lâm Tiêu vào trong tĩnh thất, hắn và Túc nhi nói chuyện hoà hợp với nhau. Vậy thì cũng thật kỳ quái, Túc nhi được ai thả ra, hiện tại đang ở đâu.

“Đúng rồi, Đằng đại nho, tiểu gia hỏa Lâm Tiêu ở đâu?” quân vương Đại Can hỏi.

Lúc nãy hai người chỉ nói được vài câu cũng chưa nói được nhiều chuyện.

“Bệ hạ, tiểu gia hỏa Lâm Tiêu được ta an bài trong thư phòng xem sách, hơn nữa cũng phái hai người tới chăm sóc rồi.” Đằng đại nho đáp.

“Vậy ngươi thả gia hoả kia để đến tìm ta là vì sao? Chỉ để nói với ta về những thứ kinh người gia hoả kia làm ra thôi sao?” Quân vương Đại Can nghi ngờ hỏi.

Thực tế là Đằng đại nho vừa rời khỏi Thiên Văn Cung đã xảy ra chuyện, cái này cũng quá là trùng hợp rồi.

“không, không phải, bệ hạ. Là tiểu gia hoả kia muốn đưa trưởng công chúa đi ra ngoài vài ngày, muốn ta thương nghị với bệ hạ…..” Đằng lão đang nói dở thì dừng lại.

Ánh mắt của ông ấy dần dần trợn to ra. Từ lúc nghe thấy tiếng cảnh báo cho tới lúc điều tra cấm chế, và đến lúc này thì hình như mọi chuyện đã diễn ra theo một cách có lý. Ông ấy luôn để tên tiểu tử kia ra ngoài mọi chuyện, nguyên nhân chủ yếu là vì đó chỉ là một đứa trẻ bảy tuổi.

Một đứa trẻ con thì có thể làm ra chuyện gì chứ. Nhưng bây giờ khi xâu chuỗi tất cả lại thì chuyện này……chắc không phải có liên quan tới tên nhóc kia chứ.

Còn chưa đợi Đằng lão tới thư phòng tìm tên nhóc Lâm Tiêu thì mọi người đã nhìn thấy hai nho gia đang hớt hải chạy tới đứng trước mặt Đằng lão. Dáng vẻ gấp gáp, sắc mặt tái nhợt.

“Đằng, Đằng thủ toạ, không thấy tiểu các hạ Lâm Tiêu đâu ……!!!” hai ngươi vội vã bẩm báo.

Vừa nói xong câu này, những người khác cũng không có phản ứng gì bởi họ không biết những tầng sự việc khác. Chỉ có quân vương Đại Can và Đằng lão thì quay lại nhìn nhau, sau đó cả hai người đều lộ ra vẻ chấn kinh.

Nếu đúng như họ dự đoán thì thủ phạm thả trưởng công chúa có thể là gia hỏa Lâm Tiêu kia, hoặc là có thế lực lớn đứng sau lưng giúp đỡ.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 872: Chẳng lẽ ăn phải cái gì hỏng sao?


“Đằng đại nho, này, tên gia hoả nay còn nói cái gì nữa không!!” quân vương Đại Can bất lực hỏi.

“Khụ, thưa bệ hạ, tên gia hoả này bảo mượn trưởng công chúa ba ngày, ba ngày sau sẽ trả lại một vị trưởng công chúa hoàn toàn khác trước.” Đằng lão đầu đầy mồ hôi.

“Hai kẻ này luôn làm người khác lo lắng, lại chạy vào đúng lúc này! Thế lực sau lưng Lôi Hổ Trại đã có động tĩnh rồi.” Quân vương Đại Can lên tiếng.

“Cái gì!! Vậy, vậy lúc này trưởng công chúa chạy loạn không phải là…..”Mặt Đằng lão càng thêm lo lắng.

“Được rồi, ta bây giờ sẽ phái ảnh vệ toàn lực đi tìm.” Quân vương Đại Can lắc đầu u sầu nói.

Khi người trong hoàng thất Đại Can và Thiên Địa Văn Cung đang vội vã, nhốn nháo tìm kiếm xung quanh thì hai đứa nhỏ, Lâm Tiêu và ni tử Anh Túc đã thay một bộ quần áo của người bình thường và bước lên phố của vương triều Đại Can.

Bây giờ là sau bữa tối, trên phố có rất nhiều người.

Cô bé trong tịnh thất có thể cáu kỉnh mắng nho gia, đại nho trước đó, lúc này lại đang túm lấy vạt áo của Lâm Tiêu một cách khác thường.

Ánh mắt cô vừa hồi hộp vừa phấn khích, điều này khiến Lâm Tiêu ngạc nhiên.

"Tiểu ni tử, tại sao ngươi lại trở thành người có hội chứng sợ xã hội rồi?" Lâm Tiêu tò mò hỏi.

"Hả?! Sợ gì cái gì chứ." Anh Túc tiến lại gần Lâm Tiêu vài bước.

"Ý của ta là ngươi căng thẳng gì chứ? Không phải là trốn khỏi cung thôi sao? Đây cũng không phải là lần đầu tiên." Lâm Tiêu cười nói.

“Bản, bản công chúa, hừm…không phải lần đầu tiên ta trốn ra ngoài, nhưng đây là lần đầu tiên đi trên phố, cũng là lần đầu tiên bên cạnh có nhiều người bình thường như vậy.” Tiểu ni tử Anh Túc nhìn ngó xung quanh, có chút tò mò.

"Hả? Đây là ngươi lần đầu tiên lên phố sao... ồ đúng, thân phận của ngươi quả thực không thích hợp tiếp xúc nhiều người bình thường như vậy." Lâm Tiêu thoạt kinh ngạc, nhưng sau đó lập tức hiểu ra.

Hay là do Sát Sinh Ý Cảnh.

Bây giờ cô gái này đang khống chế Sát Sinh Ý Cảnh theo bản năng, một khi cảm xúc của cô kích động, có thể sẽ dẫn đến Sát Sinh Ý Cảnh, chứ đừng nói đến là bùng phát sát sinh.

Nếu Sát Sinh Ý Cảnh bộc phát giữa đám người bình thường, chỉ riêng sát khí ngập trời cũng có thể xuyên thủng tuyến phòng ngự tâm lý của tất cả những người bình thường. Những người yếu tim có thể trở thành kẻ ngốc ngay tại chỗ.

"Chỉ cần nắm tay ta là được rồi, có ta ở đây, khí tức sát sinh của ngươi sẽ không đả thương bất cứ ai." Lâm Tiêu đưa tay ra, cười nói.

"Ừm, được rồi!" Tiểu ni tử Anh Túc không từ chối, cô nhảy đến bên cạnh Lâm Tiêu và nắm lấy tay hắn.

Quả nhiên, sau khi nắm lấy tay Lâm Tiêu, cô cảm thấy căng thẳng trong lòng đột nhiên biến mất. Điều này làm cho Anh Túc không khỏi sững sờ nhìn Lâm Tiêu.

Nếu như sau này luôn có Lâm Tiêu ở bên thì tốt quá rồi.

“Ọc ọc ọc ọc! ~~” Một âm thanh truyền tới.

Lâm Tiêu quay đầu lại và nhìn chằm chằm vào bụng của ni tử Anh Túc.

"Đây là người... đang muốn đi vệ sinh sao?!" Lâm Tiêu cau mày hỏi.

Dù sao cô cũng chỉ là một cô bé bảy tuổi, những nhu cầu hàng ngày vẫn rất cần thiết.

Chẳng lẽ ăn phải cái gì hỏng sao?
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 873: Thật sự không có yêu thú


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Không phải! Ta chỉ là đói bụng, lúc lẻn ra ngoài còn chưa ăn cơm, sau đó bị bắt nhốt hai ngày qua cũng chưa ăn, bây giờ bụng đói rồi...".!" Anh Túc nhìn Lâm Tiêu với ánh mắt ấm ức.

Lâm Tiêu liếc nhìn, lẽ nào đây không phải là tự làm tự chịu sao?!

Hắn vô thức lật tay, cố gắng lấy một ít thức ăn từ trong nhẫn trữ vật ra nhưng sau đó nhớ ra, sau khi dùng Đại Luân Hồi Thuật trở lại nơi này, không chỉ có lực lượng trong cơ thể bị phong ấn, đạo khí tiểu kiếm và nhẫn trữ vật cũng tạm thời biến mất.

"Trên người ngươi có mang theo tiền không?" Lâm Tiêu hỏi.

Khi Anh Túc nghe vậy, cô mở to mắt nhìn hắn, nói: "Ta chưa từng dùng tiền bao giờ..."

Lâm Tiêu: "..."

Dù sao cô ấy cũng là trưởng công chúa, mới bảy tám tuổi, chuyện này cũng có thể hiểu được.

"Vậy thì nhịn đói đi, dựa vào tu vi thực lực hiện tại của người, nhịn đói hai ngày chắc cũng không sao." Lâm Tiêu nhún nhún vai nói.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.com.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Nếu đổi lại là nơi nào khác, dễ dàng g**t ch*t hai yêu thú có thể bán được không ít tiền. Nhưng đây là nơi ở gần hoàng cung Đại Can, thật sự không có yêu thú, dã thú xuất hiện.

Có lẽ lúc này, phía hoàng cung Đại Can đã phát hiện sự biến mất của họ, chắc hẳn đã phái rất nhiều người để truy tìm họ. Hắn không muốn bị phát hiện sớm như vậy.

“Ọt ọt ọt!” Âm thanh đó lại vang lên.

Ngay khi Lâm Tiêu đang định trêu trọc thêm vài câu thì mới phát hiện âm thanh kia không phải phát ra từ bụng đối phương, mà là —— từ chính bụng của mình.

Hả!? Lúc này hắn cũng cảm thấy hơi đói.

Điều này làm cho Lâm Tiêu cảm thấy có chút thú vị, lần trước khi hắn cảm thấy đói đã là hơn trăm năm trước rồi.

Thật không ngờ, Đại Luân Hồi Thuật còn chú ý đến khía cạnh này.

"Hì hì, xem ra có ngươi có thể cùng ta nhịn đói rồi." Tiểu ni tử Anh Túc hả hê cười nói.

Tiếng bụng ọc ọc của hai người khiến sự căng thẳng của Anh Túc biến mất.

Đi được một lúc, hai người đến một hội chợ đêm. Đèn ở đây sáng rực và đầy màu sắc, không khí tràn ngập mùi của các loại đồ ăn vặt.

Anh Túc nhìn trái nhìn phải, thứ gì cũng cảm thấy rất mới mẻ. Đối với cô, nơi này giống như một thiên đường, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy nó kể từ khi sinh ra.

So với hoàng cung mà trong mắt Anh Túc, nó chẳng khác gì ngục tù lạnh lẽo. Từ sáng đến tối đều bị theo dõi, trông chừng với danh nghĩa chăm sóc cô. Ngay cả khi cô tìm được cơ hội ra ngoài để chứng tỏ bản thân thì cũng sẽ bị bắt về ngay lập tức.

64538fd2e626dUCELQSN9vKuXu4d40oI8.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 874: Nhìn đã biết là một đứa trẻ ngoan!


"Cái này ở thế giới này có lẽ là bánh bao nướng, bên ngoài giòn bên trong mềm, thịt thơm ngon ngọt nước, cắn một miếng giống như là uống canh." Mũi của Lâm Tiêu cũng khẽ động đậy, cảm giác như tiết nhiều nước bọt hơn.

Chưa kể, khi đói nhìn thứ gì cũng đều rất ngon.

Ọt ọt! ~~

Ọt ọt ọt!! ~~Bụng hai người réo lên ầm ĩ.

“Hay là chúng ta đến bờ sông đi dạo một chút đi, có lẽ ở đó yên tĩnh hơn, hơn nữa cũng sẽ không có những mùi này.” Lâm Tiêu đề nghị.

Nếu cứ ngửi những mùi vị hấp dẫn này, mà trên người không có tiền, hắn sợ tiểu ni tử không nhịn được liền trực tiếp đi cướp lấy.

“Không, khó khăn lắm mới đến được nơi như vậy, ta không muốn đi.” Tiểu ni tử Anh Túc lắc đầu, cô cảm thấy rất thích bầu không khí ở đây.

Ở đây không ai biết cô, không ai nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ, hơn nữa...còn có rất nhiều món ăn ngon. Chỉ là không có tiền thôi!!! Hu hu!

Hơn nữa, thông qua lời giới thiệu của Lâm Tiêu, cô mới biết, hóa ra những thứ nhìn ngon mắt này đều có giá cả rất rẻ, chỉ cần một viên linh thạch hạ phẩm là có thể mua được tất cả những thứ bày bán ở những quầy đồ ăn này.

Sớm biết như vậy khi ra ngoài đã mang theo linh thạch rồi, thật hối hận!

Hay là! ~~ lẻn về hoàng cung lấy một linh thạch ra đây?

Đối với những việc như trộm, cướp và lấy không đồ, với thân phận là trưởng công chúa, cô vẫn sẽ không làm.

Cứ như vậy, hai tiểu tử nhìn chằm chằm vào quầy đồ ăn bên cạnh, không rời mắt đi chỗ khác.

Hai người mặc dù mặc quần áo của người bình thường, nhưng dáng vẻ và khí chất thì người khác đều không thể so được. Một tiểu mỹ nhân như viên ngọc được chạm khắc tinh xảo, nhỏ nhắn xinh đẹp. Một tiểu tử anh tuấn, khí chất phi phàm, làn da trắng mịn. Thoạt nhìn, đã biết không phải là một đứa trẻ con nhà bình thường.

"Hai cháu nhỏ, đây, đây là kẹo bà tự tay làm, rất ngọt, các cháu ăn thử đi." Một bà lão bán kẹo đi tới trước mặt hai người, cười hiền từ nói.

"Hả!? Cho, cho cháu sao?" Vẻ mặt Anh Túc vô cùng kinh ngạc, trong mắt cô có những cảm xúc rất phức tạp.

Từ trên người bà lão này, cô lại cảm nhận được một loại ấm áp hoàn toàn khác.

"Cầm lấy đi, cháu gái của ta cũng tầm tuổi cháu, nhưng cháu xinh hơn cháu gái ta nhiều, nhìn đã biết là một đứa trẻ ngoan!" Bà lão cười nói rồi nhét mấy viên kẹo tự làm vào tay Tiểu Anh Túc.

Nghe những lời này, nhận lấy kẹo, nhất thời Tiểu Anh Túc cảm nhận được tay mình nặng hơn trái tim cô lại có một dòng điện ấm áp chạy qua.

“Cảm ơn… bà, cháu sẽ ăn thật ngon.” Giọng nói của Tiểu Anh Túc có chút run rẩy.

Bà lão đó ừ một tiếng, xoa đầu Tiểu Anh Túc, cười nói: "Không có gì, cháu muốn ăn thì qua chỗ bà."

Tiểu Anh Túc lặng lẽ gật đầu, cắn nhẹ môi và điều chỉnh cảm xúc trong lòng mình.

Giây tiếp theo, cô chỉ cảm thấy trước mắt mình lóe lên một cái, viên kẹo trong tay biến mất.

"Lâm--- Tiêu!! Trả lại kẹo cho ta!!!" Anh Túc hét lên và xông qua đó. Sát ý trong người cô gần như bị khơi dậy.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 875: Ma thuật? Trò chơi?


"Muốn ăn bánh bao nướng à, chờ một chút, ta sẽ làm ảo thuật cho ngươi xem." Lâm Tiêu ngăn Anh Túc lại, giải thích nói.

Ngay lúc cô bé Anh Túc nghe thấy ba chữ bánh bao nướng, lập tức đứng im tại chỗ.

Lời nói của cái người trước mặt này, cô bé vẫn rất tin tưởng.

So với kẹo thủ công thì bánh bao nướng có sức hút không chỉ lớn hơn mười lần đâu.

Nếu như có bánh bao nướng để ăn, cô bé nhất định có thể ăn mười cái, à không, là mười lăm cái!

“Nhưng, nhưng chúng ta không có tiền mà!” Cô bé Anh Túc thắc mắc hỏi.

“Không có tiền, có thể kiếm! Thôi đi, có nói thì một cô bé như muội cũng chẳng hiểu được.

Lâm Tiêu không nói gì thêm, trực tiếp bắt tay vào hành động.

Đầu tiên, hắn bẻ mấy cành cây sạch sẽ ở cái cây bên cạnh xuống, bẻ xuống một miếng kẹo nhỏ cỡ ngón tay cái.

“Cô bé, nhìn cho kỹ nhé!”

Nói xong, bàn tay đang cầm kẹo thủ công của Lâm Tiêu bắt đầu từ từ nhào nặn, một tia sáng mờ nhạt ẩn hiện giữa các ngón tay của hắn.

Cô bé Anh Túc hoàn toàn không biết Lâm Tiêu đang làm gì.

Ma thuật? Trò chơi?

Đó là thứ gì vậy?

Ngay khi mặt cô bé ngơ ngác đầy dấu hỏi chấm, còn định cướp lấy một miếng kẹo thủ công thì một chuyện bất ngờ đã xảy ra.

Bàn tay kia của Lâm Tiêu tự nhiên lại bốc khói, mà lại còn là những làn khói mỏng manh, mềm mại như tấm vải tuyn trắng.

Sau đó chỉ thấy Lâm Tiêu lấy ra một cành cây, đem những sợi tơ mềm mại trắng như tuyết kia quấn từng tầng, từng tầng lên cành cây, tạo thành một quả cầu tuyết nho nhỏ.

Quả cầu tuyết càng quấn càng to, trong không khí cũng dần dần tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, thấm vào lòng người.

Cũng thu hút không ít người xung quanh. Đặc biệt là các bạn nhỏ, tụi nhỏ không nhịn được mà chẹp chẹp miệng, giống như đang ăn cái hương vị đó vậy.

“Xong rồi, nếm thử đi, ăn như này chắc là sẽ ngon hơn là trực tiếp ăn kẹo thủ công nhiều.” Lâm Tiêu khẽ cười, đem thành phẩm trong tay mình đưa cho cô bé Anh Túc còn đang ngơ ngác.

“Lâm Tiêu, đây, đây là cái gì vậy? Thần kỳ quá! Chút xíu kẹo như vậy mà có thể biến thành nhiều ơi là nhiều như này!!” Cô bé Anh Túc tròn mắt kinh ngạc hỏi.

“Cái này gọi là kẹo bông gòn, muội là người đầu tiên trên thế giới này được ăn nó đó nha.” Lâm Tiêu nói.

Cô bé Anh Túc nhận lấy cây kẹo bông gòn, nó mềm mại, mịn màng, giống như chỉ cần một cơn gió cũng có thể thổi bay đi vậy.

“Kẹo bông gòn? Ta rất thích cái tên này.” Nói xong câu này, cô bé Anh Túc không nhịn được mà há miệng cắn một miếng.

Giống y như cô bé nghĩ, cái kẹo bông gòn này chỉ cần chạm nhẹ một cái thôi là lập tức lõm vào một miếng rồi.

cô bé Anh Túc l**m môi, đó là một vị ngọt ngào tan trên đầu lưỡi mà cô bé chưa bao giờ được nếm, nó k*ch th*ch vị giác của cô bé.

Sau đó, miếng thứ hai, miếng thứ ba,.... cô bé Anh Túc hoàn toàn không thể dừng lại được.

Một cây kẹo bông gòn siêu to, trong nháy mắt đã bị ăn gần hết.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 876: Xấu xa, thật quá là xấu xa!!!


“Nương, cái thứ ngọt ngọt, trắng trắng kia là gì vậy???”

“Cha, con...con cũng muốn cái kia!!”

“Nương, cái kia trông ngon quá, mua cho con đi, mua cho con đi mà.”

“Ngọt quá, con chưa ăn đã cảm thấy cực kỳ ngon rồi, cha mua cho con một cái đi.”

Người bên cạnh cũng nhìn đến ngơ ra.

Mãi tới khi cây kẹo bông gòn bị cô bé Anh Túc ăn mất một nửa, mấy đứa nhỏ mới kịp phản ứng. Ồn ào đòi người lớn ở bên cạnh mua thứ này cho chúng nó.

Những người lớn này sắc mặt đều lộ vẻ khó xử, thứ này bọn họ đều không biết nó là gì thì sao mà mua?

Huống hồ bọn họ sống mấy chục năm ở vương triều Đại Can này rồi, thật sự là lần đầu tiên nhìn thấy thứ này.

Cuối cùng, có hai người lớn không chịu nổi đứa nhỏ nhà mình lèo nhèo, chỉ đành tới bên cạnh hai người Lâm Tiêu.

“Xin chào, ta muốn hỏi một chút, thứ này là gì vậy? Các ngươi mua ở đâu vậy??” Một người lên tiếng hỏi.

Lúc Lâm Tiêu làm kẹo bông gòn, không mấy ai chú ý.

“Thứ này là kẹo bông gòn, là ta tự mình làm ra, nơi khác chắc là không có bán đâu.” Lâm Tiêu nhẹ nhàng đáp.

Người khác nghe vậy liền ngẩn ra.

Đứa nhỏ này tự làm á?

Tay nghề được đấy chứ!

Bọn họ đúng là lần đầu nhìn thấy.

“Vậy, vậy có thể bán cho ta một cái không??” Người kia khó xử nói.

“Có thể, năm đồng tiền.” Lâm Tiêu giơ năm ngón tay đáp.

“Được được được, vậy ta lấy hai cái.” Người này tỏ vẻ vui mừng, nhanh chóng lấy ra mười đồng đưa cho Lâm Tiêu.

Điều này khiến cho cô bé Anh Túc bên cạnh kinh ngạc không thôi.

Cái gì?

Năm đồng tiền?

Lâm Tiêu này thật xấu xa!

Cô bé vốn dĩ không có khái niệm về giá trị đồng tiền, nhưng vừa rồi cũng hiểu được một ít, một cái bánh nướng mất ba đồng, một viên kẹo thủ công thì một đồng.

Mà vừa rồi Lâm Tiêu chỉ dùng một phần năm của viên kẹo thủ công để làm ra một cái kẹo bông gòn mà thôi.

Điều này tức là gì, cô bé Anh Túc niết ngón tay, ánh mắt mở lớn.

Lợi nhuận gấp hai mươi lần đó nha!!!

Xấu xa, thật quá là xấu xa!!!
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 877: Làm sao mà làm được vậy?


Cô bé Anh Túc lại ăn thêm một miếng kẹo bông gòn. Chuyện này chẳng liên quan gì tới cô bé cả, trọng điểm bây giờ là, Lâm Tiêu có mười đồng rồi, bọn họ có thể mua bánh bao nướng để ăn rồi.

Vừa nghĩ tới bánh bao nướng, cô bé Anh Túc lại ch** n**c miếng.

Nhưng mà, Lâm Tiêu lại không mang số tiền này đi mua bánh bao nướng, mà lại quay về cái sạp nhỏ của bà lão bên cạnh, mua nốt mấy miếng kẹo thủ công còn lại.

Sau đó, đương nhiên là làm kẹo bông gòn rồi.

Chỉ thấy Lâm Tiêu lại bẻ xuống một miếng kẹo, khẽ miết miết, sợi bông trắng như tuyết, ngọt ngào, lại xuất hiện.

Lúc này, mọi người xung quanh đều quan sát rất chăm chú.

Vốn dĩ bọn họ còn muốn học lỏm, dù sao thì thứ mà một đứa bé bảy tuổi có thể làm ra được, thì người lớn như bọn họ sao lại không làm được cơ chứ.

Nhưng bây giờ sau khi nhìn thấy đứa nhỏ này làm ra kẹo bông gòn thì bọn họ cũng đã hoàn toàn ngơ luôn rồi.

Đây là cái gì vậy?

Làm sao mà làm được vậy?

Phương pháp làm thật là đẹp mắt. Chuyện này quá là thần kỳ.

Các loại âm thanh ngạc nhiên vang lên.

Cứ như vậy, kẹo bông gòn của Lâm Tiêu cứ từng cái từng cái được tiêu thụ ra bên ngoài một cách nhanh chóng.

Mỗi một người sau khi nếm thứ kẹo bông gòn đều khen không dứt lời.

Đoàn người xếp hàng mua kẹo bông gòn càng ngày càng dài.

Cô bé Anh Túc đứng bên cạnh cứ như một công cụ hình người, hết chặt cành cây rồi lại thu tiền, giao kẹo bông gòn.

Trong mắt cô bé, số tiền này đều là bánh bao nướng!

Hehehe, ngày tháng sau này bọn họ chẳng cần lo lắng chuyện ăn uống nữa rồi.

Lúc này, khi Lâm Tiêu đang làm kẹo bông gòn, cũng phát hiện ra một vấn đề.

Hắn có thể làm ra kẹo bông gòn, đương nhiên là vì sử dụng một ít năng lượng của Hỏa Chi Ý Cảnh.

Lúc mới bắt đầu thì không có cảm giác gì, thế nhưng sau khi làm mười mấy cái kẹo bông gòn, hắn đã có chút phát hiện, ý cảnh chi lực tuy là có thể sử dụng, thế nhưng mà sẽ ảnh hưởng tới thời gian tồn tại của hắn ở trong ‘quá khứ’ này.

Lâm Tiêu âm thầm cảm nhận được, vốn dĩ bản thân có thể ở trong này ba ngày, thì bây giờ, sau khi làm mười mấy cái kẹo bông gòn, thì thời gian rút lại mất mười mấy phút rồi.

Tuy không nhiều, thế nhưng vẫn có thể cảm nhận được.

Xem ra, mức độ sử dụng ý cảnh chi lực có liên quan tới thời gian tồn tại.

Ngay khi Lâm Tiêu và cô bé Anh Túc bán ra hơn ba mươi cái kẹo bông gòn, chuẩn bị nghỉ ngơi, mua vài cái bánh bao nướng lót dạ. Một cảm giác nguy hiểm cực kỳ mạnh mẽ xuất hiện trong lòng Lâm Tiêu.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 878: Toàn bộ con đường đều hóa thành tro bụi


Không đợi hắn kịp phản ứng, sức mạnh cực lớn, kèm theo ánh sáng chói mắt và áp lực hung hăng đè xuống con phố đêm.

Ầm ầm ầm!!!

Toàn bộ con đường đều hóa thành tro bụi.

“Khà khà khà...cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi! Yêu nữ Đại Can!”

“Từ sư huynh, huynh không phải là định thẳng tay chém chết yêu nữ Đại Can đấy chứ.”

“Nghĩ gì vậy, có thể một mình giết hết cả cái Lôi Hổ Trại, giết đệ đệ của ta, một chiêu vừa nãy của ta cũng chỉ làm trọng thương là cùng.”

“Từ sư huynh lợi hại, yêu nữ Đại Can này cũng không phải thứ tốt đẹp gì. Không trốn trong hoàng cung Đại Can đi chạy ra ngoài cho chúng ta cơ hội này.”

“Đúng vậy, nếu như cứ trốn trong hoàng cung Đại Can chúng ta đúng là không thể g**t ch*t nàng ta.”

“Hừ! Dám giết đệ đệ ta, kể cả trốn trong hoàng cung Đại Can ta cũng phải phá huỷ cả cái hoàng cung Đại Can, sau đó đích thân giết từng kẻ một trước mặt yêu nữ đó.”

Ở một vùng đất hoang phế nào đó trên lãnh thổ vương triều Đại Can, ba nam nhân cơ thể tràn đầy linh lực đang nói cười rôm rả. Đối với tình hình thảm khốc ở phía dưới không hề có chút để tâm.

Nếu giống như suy tính của ba kẻ này, một chiêu vừa này đối với người thường chắc chắn chết tan xương, nhưng tiểu Can Anh Túc thì không chết. Hơn nữa còn vượt ra khỏi suy tính của bọn họ, không những không chết mà đến một vết thương cũng không có.

Bởi vì……rắc rắc!! Lâm Tiêu vươn người rũ bỏ đống đổ nát đang đè lên người, từ từ thả người được bảo vệ trong lồng ngực hắn ra, đó chính là tiểu Anh Túc.

Cơ thể nàng ngoài bụi đất ra thì không có bất kỳ thương tích nào. Thời khắc nguy hiểm khi nãy Lâm Tiêu còn chưa kịp lo cho bản thân hắn đã theo bản năng bảo vệ tiểu nha đầu này.

Cơ thể hắn đã trải qua trăm tu ngàn luyện, kể cả có là trước đây cũng mạnh hơn những cường giả bình thường gấp ngàn lần. Lâm Tiêu đưa mắt nhìn ba kẻ kia.

Cường giả sinh tử cảnh, mặc dù không có cách nào dùng thần lực để kiểm tra nhưng chỉ cần dùng mắt thường và trực giác phán.

Lúc Lâm Tiêu đang nghĩ cách làm thế nào để giải quyết ba kẻ kia.

Ầm!

Một loại khí tức sát sinh xộc thẳng lên trời, tràn ra khắp cả vùng hoang phế này. Chỉ trong khoảng 1 giây lấy Lâm Tiêu là trọng tâm xung quang hắn khoảng 100m đã ngập trong màu đỏ của máu tiếng nổ vang khắp bốn phương.

Một giây trước còn là hoàng hôn, một giây sau là đêm máu.

Ba cường giả sinh tử cảnh sững sờ, Lâm Tiêu cũng sững sờ tại chỗ.

“Lão bà bán kẹo, bánh bao nhân thịt, lại còn nhiều trẻ con đến chơi với ta như vậy, đều chết rồi, chết rồi.” Can Anh Túc mắt đỏ toàn thân phát ra khí tức thê lương, nhìn chằm chằm vào ba kẻ kia.

“Hả? Thật kỳ quái, rõ ràng chỉ là một Luân Hải cảnh sơ kỳ, vậy mà có thể tạo ra khí tức kinh người tới vậy.

“Bảo sao đệ đệ ta chết trong tay ngươi, không nghĩ tới yêu nữ Đại Can lại còn có trò này.”

“Cứ cảm thấy có chút không yên lòng, chúng ta mau động thủ bắt yêu nữ lại.”

Ba cường giả sinh tử cảnh nhìn thấy ánh mắt của Can Anh Túc biểu cảm trên mặt lại càng thêm trầm xuống.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 879: Còn các ngươi chính là giết người vô tội!”


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Bọn họ chỉ là những người vô tội, tại sao lại giết bọn họ?” Tiểu Anh Túc bay lên trên biểu cảm lạnh lùng hỏi.

“Vô tội? Thì có làm sao, liên quan gì tới bọn ta, chỉ là những con kiến hôi tầm thường, chết cũng đã chết rồi. Yêu nữ, chả nhẽ ngươi đang thương cảm cho bọn chúng? Nói vậy ngươi cũng đã giết bao nhiêu người vô tội rồi?” Một kẻ trong số đó lên tiếng hỏi.

Tiểu Anh Túc nghe thấy thế thì toàn thân run lê phản bác: “Kẻ ta giết đều là kẻ đáng chết, kẻ ác ôn. Còn các ngươi chính là giết người vô tội!”

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.com.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

“Hahaha, các ngươi đi tranh luận với một con nha đầu có tác dụng gì, giết cũng đã giết. Ta nói cho yêu nữ nhà ngươi. Ngươi ở Lôi Hổ Trại giết đệ đệ ta. Hôm nay ta sẽ phá nát hoàng cung Đại Can, giết tất cả người thân của ngươi, đến cả thằng nhóc đứng bên cạnh ngươi ta cũng sẽ dùng dao lóc từng miếng trên người nó trước mặt ngươi.”

Kẻ kia dùng ánh mắt lang sói nhìn chằm chằm tiểu Anh Túc. Mặc dù hắn cảm thấy điều bất thường trên người yêu nữ này nhưng cũng chả có lòng đi để ý. Thực lực tu vi chỉ là Luân Hải cảnh sơ kỳ trong mắt cường giả sinh tử cảnh chính là một hạt cát nhỏ, không có chút gì đáng để ý.

Tuy nhien sau khi hắn nói ra lời này chỉ nghe một tiếng vang. Làn sương đỏ từ trong cơ thể tiểu Anh Túc như thông qua từng lỗ chân lông bạo phát ra ngoài mái tóc đen dài cũng biến thành màu đỏ máu.

Lúc này một chiếc bóng quỷ thần màu đỏ cũng xuất hiện sau lưng nàng ta đồng thời sức mạnh bản thân cũng tăng lên gấp bội lần.

Bỗng một thân ảnh nhỏ bé đứng chắn trước mặt nàng trực tiếp ôm nàng vào trong ngực. Đó chính là Lâm Tiêu, hơn nữa lúc Lâm Tiêu chạm vào Can Anh Túc hắn cũng hấp thụ hết sự bạo phát của năng lượng sát sinh.

Đổi lại nếu là người khác làm như vậy chính là đi tự sát, nhưng ý cảnh sát sinh trên người hắn và tiểu nha đầu lại cùng chung một nguồn gốc. Cho nên với một kẻ ý cảnh sát sinh viên mãn như Lâm Tiêu kể cả tiểu nha đầu có bạo phát mạnh hơn nữa thì cũng không có vấn đề gì.

Tiểu Anh Túc mắt đang đỏ như máu dần dần thanh tỉnh.

“Lâm Tiêu, ngươi, ngươi đang làm cái gì? Tại sao trên người ngươi lại có nguồn năng lượng như của ta?” Tiểu Anh Túc kinh ngạc hỏi.

“Bởi vì chúng ta có mối quan hệ không hề bình thường, sau này ngươi sẽ hiểu. Hôm nay, để ta ra tay.” Lâm Tiêu xoa đầu tiểu Anh Túc cười nhẹ nói.

Hắn đại khái đã hiểu ra vì sao bản thân lại xuất hiện đúng khoảng thời gian này. Ba kẻ này có lẽ chính là người tạo ra tâm ma cho Can Anh Túc. Nếu bản thân hắn không xuất hiện ở đoạn thời gian này có lẽ ba tên này đã vào trong hoàng cung Đại Can, sau đó làm những việc đáng sợ trước mặt tiểu Anh Túc.

Từ đó làm nàng ấy bạo phát năng lượng sát sinh đáng sợ, tính cách cũng đại biến triệt để đi vào con đường giết chóc. Vậy hôm nay bản thân hắn phải diệt đi gốc rễ chuyện này rồi.

“Ngươi muốn ra tay! Nhưng, nhưng thực lực của ngươi có mạnh thì cũng không thể thắng được bọn họ” Tiểu Anh Túc kéo tay Lâm Tiêu, không muốn để hắn đi.

“Yên tâm, đối phó với mấy thứ rác rưởi này không có vấn đề gì. Chỉ là, lần sau muốn gặp mặt phải đợi tới lúc ngươi trưởng thành rồi.” Lâm Tiêu cười nói.

Sử dụng ý cảnh sẽ làm hao mòn thời gian hắn xuất hiện ở đây, muốn giải quyết ba tên cường giả sinh tử sợ rằng thời gian hắn còn ở đây sẽ chả còn là bao.

“Ngươi, ngươi muốn rời đi? Ngươi đi đâu? Ta, ta cũng đi cùng.” Tiểu Anh Túc nắm chặt tay Lâm Tiêu.

Hai người là lần đầu gặp mặt mặc dù lúc mới đầu không mấy vui vẻ nhưng sau một ngày nàng chợt phát hiện, ngày hôm nay là ngày vui nhất trong trí nhớ của nàng. Nghe thấy Lâm Tiêu nói muốn đi nàng đột nhiên cảm thấy không nỡ.

“Yên tâm, ta ở tương lai đợi ngươi.” Lâm Tiêu nói xong thì vỗ vào người tiểu Anh Túc một cái.

6453900eedc65OfZm4agzPDPmhMdKMmHE.jpg

 
Back
Top Dưới