Tiên Hiệp Vạn Cổ Ma Tôn

Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 840


Tuy hắn đã đốt lên Luân Hồi Thiên Đăng của tháp Thiên Đạo, nhưng Đại Luân Hồi Thuật này hắn vẫn là lần đầu nghe nói.

Chẳng lẽ là một loại sức mạnh tương tự như tuần hoàn và sắp đặt sao?

“Chủ nhân, Đại Luân Hồi Thuật liên quan đến rất nhiều thứ, quy luật của Huyền Thiên Giới có một số thứ không thể nhắc tới. Nhưng trước mắt, với sức mạnh của chúng ta, chỉ có Đại Luân Hồi Thuật mới có thể giúp được nàng ta, cho nên vẫn mong chủ nhân tự đưa ra quyết định.” Tháp nhỏ muốn nói lại thôi, lời nói có chút mơ hồ.

||||| Truyện đề cử: Sau Khi Vội Vã Kết Hôn |||||

Lâm Tiêu nghe nó nói vậy, trực tiếp nói ra mấy chữ.

“Được, ngươi thi triển đi!”

Có thể cứu cô nàng này là được, chuyện khác không quan trọng.

“Ừm, vậy chủ nhân hãy chuẩn bị tâm lý cho tốt nhé.” Tháp nhỏ nhắc nhở một câu.

Lâm Tiêu gật đầu, nhắm mắt lại, điều chỉnh khí tức, không nói gì thêm.

Tháp nhỏ thấy vậy thì không chần chừ thêm nữa, một nguồn sức mạnh kỳ dị từ tháp Thiên Đạo tỏa ra, bao phủ lấy hai người Lâm Tiêu và Can Anh Túc vào bên trong.

Hai mươi hai ngọn thiên đăng bên trong tháp lúc này đều hơi tối lại.

Duy chỉ có một ngọn thiên đăng phát sáng, chiếu sáng toàn bộ tòa tháp Thiên Đạo.

Là Luân Hồi Thiên Đăng.

“Đại, Luân Hồi, Thuật!” Tháp nhỏ khẽ hô lên.

Tiếp đó, tháp Thiên Đạo bắt đầu chấn động, khí tức không ngừng tăng cao, từng dòng phù văn huyền diệu xuất hiện xung quanh Luân Hồi Thiên Đăng.

Khiến cho bấc đèn của Luân Hồi Thiên Đăng từ đỏ biến thành màu vàng kim.

Ầm!!

Một luồng ánh sáng lúc này từ trên Luân Hồi Thiên Đăng lập tức b*n r*, bao phủ lấy Lâm Tiêu.

“Ba ngày, chủ nhân, ngài có ba ngày, tới lúc đó, bất luận có thành công hay không thì ta cũng sẽ đưa ngài trở về!!!” Tháp nhỏ nói lớn.

Lâm Tiêu nghe thấy lời nhắc nhở của tháp nhỏ, còn chưa kịp trả lời đã cảm thấy một luồng sức mạnh xé rách cơ thể hắn.

May mà độ cứng của cơ thể hắn đã được cải tạo qua, sức mạnh giằng xé mạnh mẽ này không thể làm gì được hắn.

Nhưng khi Lâm Tiêu biến mất trong Đại Luân Hồi Thuật, ý cảnh đặc biệt trong cơ thể hắn đột nhiên có biến động.

Lập tức, tóc của Can Anh Túc bị ý cảnh đặc biệt cắt đi mất một đoạn, hấp thụ vào bên trong cơ thể Lâm Tiêu.

“Ủa? Cái...cái gì vậy trời!!” tháp nhỏ ngạc nhiên thốt lên.

Cũng cùng lúc đó, bóng dáng của Lâm Tiêu đã biến mất tại chỗ.

Tháp nhỏ im lặng.

“Ê c*, sao đấy, chắc không phải là ngươi thi triển Đại Luân Hồi Thuật thất bại rồi đấy chứ?” Ngọn lửa nhỏ vội vàng hỏi.

Lâm Tiêu biến mất rồi, tháp Thiên Đạo và đạo khí lò luyện đan nó vẫn đang bảo hộ tại chỗ.

“Thi triển thì thành công rồi đấy, thế nhưng mà đúng phút cuối thì xảy ra chút sự cố ngoài ý muốn. Ý cảnh đặc biệt của chủ nhân chả hiểu sao lại khởi động, thế nên là đã có chút ảnh hưởng lên Đại Luân Hồi Thuật.” Tháp nhỏ không chắc chắn, đáp.

“Chút ảnh hưởng á? Thế ngươi nói xem, là ảnh hưởng kiểu gì!” Ngọn lửa nhỏ đến là cạn lời, hỏi.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 841: Tới nơi rồi sao?


“Khụ khụ....ờm thì là vốn dĩ ta muốn đưa chủ nhân lên Luân Hồi Đại Đạo của cô nàng kia, nghịch thiên cải mệnh, tiến hành cứu giúp. Nhưng giờ thì...bị cái ý cảnh đặc biệt kia thò chân vào một cái, ta cũng chẳng biết chủ nhân sẽ đi tới đâu luôn.” Tháp nhỏ chậm rì rì, đáp.

“Cái quái gì vậy!!! Ngươi, ngươi thật đúng là cái thứ tháp Thiên Đạo vô dụng mà, có tí việc ấy cũng làm không xong, ngộ nhỡ chủ nhân xảy ra chuyện gì thì ta sẽ không tha cho ngươi đâu.”

“Nếu đã xảy ra sự cố rồi thì ngươi hãy mau đưa chủ nhân quay về đi, rồi thi triển lại một lần nữa đi!”

Ngọn lửa nhỏ gào lên với tháp Thiên Đạo.

Tháp Thiên Đạo khẽ lung lay, giọng nói trầm thấp, mang vẻ bất đắc dĩ.

“Ngươi tưởng đây là thần thông thuật pháp thông thường chắc? Đây là Đại Luân Hồi Thuật đấy, là bí thuật xếp ở top 10 trong ba nghìn đại đạo đấy ạ, với tình trạng phục hồi hiện tại của ta, chỉ có thể thi triển một lần thôi đấy ạ.”

“Còn về phía chủ nhân bên kia, ta chỉ có thể cảm nhận được chủ nhân còn sống hay không, chứ chẳng thể kéo chủ nhân từ trong luân hồi về đâu.”

Ngọn lửa nhỏ:.......

“Vậy kết quả tệ nhất là...” Ngọn lửa nhỏ ngập ngừng hỏi.

“Chủ nhân bị lạc trong luân hồi, chúng ta sẽ không thể gặp lại ngài ấy nữa.” Tháp nhỏ đáp.

Hai đạo khí cùng im lặng.

Kết quả này khiến người ta không thể nào chấp nhận nổi.

Hai đạo khí đi theo Lâm Tiêu lâu như vậy rồi, bọn chúng đã cực kỳ quen thuộc với tính cách của chủ nhân.

Cho dù đại nhân biết trước toàn bộ rủi ro của Đại Luân Hồi Thuật, thì chỉ e là cũng sẽ không từ bỏ.

Kết quả vẫn sẽ như nhau cả thôi.

......

Ở một bên khác, không biết đã qua bao lâu, thời gian dường như không hề trôi, lại giống như đã trôi qua rất lâu, rất lâu rồi.

Loại cảm giác mâu thuẫn này khiến người ta vô cùng hoảng hốt.

Lâm Tiêu chỉ cảm thấy sức mạnh giằng xé trên cơ thể hắn càng ngày càng mãnh liệt, cho dù cơ thể hắn đã được nâng cấp, cũng vẫn cảm nhận được cơn đau như xé rách tim gan.

Cũng may, sự đau đớn kịch liệt này không kéo dài quá lâu.

Bịch!

Lâm Tiêu hai chân chạm đất.

Tới nơi rồi sao?

Luân hồi đại đạo của nàng ấy?

Đối với Đại Luân Hồi Thuật, Lâm Tiêu vẫn khá là có hứng thú.

Vừa nghe cái tên này thôi là đã biết nó ghê gớm lắm rồi, chỉ là không biết phải đi cứu cô nàng này bằng cách nào đây.

Nơi hắn xuất hiện bây giờ, hình như là trong một khu rừng rậm.

Ngay lúc Lâm Tiêu vận chuyển linh khí, bay lên không trung, kiểm tra địa hình hiện tại thì...

“Ể??? Cái gì vậy nè?” Sắc mặt Lâm Tiêu chợt thay đổi, kinh ngạc hô lên.

Nhưng sau khi Lâm Tiêu nghe thấy giọng của mình thì sắc mặt lại càng thêm kỳ quái.

Giọng nói này căn bản không phải là của hắn, mà nó giống như giọng nói của một đứa trẻ.

Khung cảnh xung quanh, bao gồm cây cối, núi non đều trông có vẻ to hơn rất nhiều.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 842: Thật khiến hắn khó mà quen được


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Không, không phải là khung cảnh xung quanh bị phóng đại, mà là...hắn bị biến nhỏ lại rồi.

Nhấc hai cánh tay mình ra trước mắt lắc lắc, da thịt non nớt cùng cánh tay nhỏ nhắn này.

Ôi VL, đây là tay ai vậy!

Cuối cùng, sau khi kiểm tra trên dưới hết một lượt, Lâm Tiêu đã xác nhận được một chuyện.

Hắn, biến thành trẻ con rồi.

Một thằng nhóc chừng sáu bảy tuổi ấy.

Đương nhiên, cảnh giới tu vi của hắn cũng đã bị áp chế xuống mức thấp nhất, linh lực còn xót lại trong cơ thể cũng chẳng còn mấy, thần thức càng không thể sử dụng.

Điều may mắn duy nhất đó là sức mạnh của chín loại ý cảnh của hắn lại không giảm mấy.

Chỉ có điều, dưới sự áp chế của cảnh giới, nếu chỉ dựa vào sức mạnh ý cảnh thôi thì cũng không thể phát huy ra được mấy.

Vấn đề bây giờ là, đây là nơi nào vậy trời?

Không có thần thức để dò đường, hắn vẫn có chút không quen.

Giống như trước kia thị lực 10/10, mà sau đó tự nhiên lại bị cận thị ấy.

Thật khiến hắn khó mà quen được.

Thôi kệ nó đi.

Lâm Tiêu đứng tại chỗ cảm nhận cơn xao động theo bản năng.

Theo như lời nhắc nhở của tháp Thiên Đạo, hắn chỉ có thời hạn ba ngày.

Vậy thì phải nhanh chóng hành động mới được.

Ngay sau đó, ánh mắt Lâm Tiêu hơi sáng lên, chạy thẳng về một hướng.

Trực giác nói cho hắn biết, phương hướng đó nhất định là hướng chính xác.

Không thể bay thì phải dốc hết sức mà chạy.

Lâm Tiêu hóa thành một cái tàn ảnh, chạy xuyên trong rừng rậm.

Sau khi chạy chừng một tiếng hơn, hắn cuối cùng cũng rời khỏi rừng rồi, hắn đã nhìn tòa đô thành phía xa xa. Trực giác cho hắn thấy, quả nhiên là không lừa hắn.

Chỉ là, Lâm Tiêu bước gần tới thành đô, lại nhìn rõ dáng vẻ của thành đô, sắc mặt hắn càng thêm kỳ lạ.

Đây, đây vậy mà lại là vương triều Đại Can???

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.com.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Nhưng, nhưng tại sao trông không giống với Vương Triều Đại Can trong ấn tượng của hắn vậy nhỉ.

“Nghe nói gì chưa? Hôm qua trưởng công chúa điện hạ một mình giết hết toàn bộ người của Lôi Hổ trại đấy.”

“Người của Lôi Hổ Trại thật đúng là tự làm tự chịu, ai bảo bọn họ dạo này không chịu an phận cơ, cứ nhất định phải gây chuyện làm gì.”

“Tuy là vậy, thế nhưng sát tính của trưởng công chúa điện hạ lại tăng lên rồi, bây giờ công chúa mới có bảy tuổi đã như vậy rồi, thế sau này thì sao, liệu có mất kiểm soát lần nữa, ra tay với con dân vương triều Đại Can không.”

“Cái này...cái này...cũng phải, chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy ớn lạnh rồi, trưởng công chúa điện hạ giống y như một con quái vật vậy.”

“Hừ!!! Các ngươi chán sống rồi hả, lại dám nói trưởng công chúa như vậy...”

Đám người xung quanh nhỏ giọng bàn tán, không hề chú ý tới một cậu bé đã bước tới bên cạnh.

Mà cho dù có chú ý tới, thì bọn họ sẽ không để tâm tới một đứa nhỏ còn bé xíu như vậy.

Lâm Tiêu lúc này, trong lòng vô cùng chấn động.

643ad3e604846SG2KQw2TBFUhkcwxh29G.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 843


Bản thân đã thực sự quay trở lại thời gian và không gian trong quá khứ. Loại chuyện này cũng tồn tại sao?

Vẻ mặt của Lâm Tiêu trở nên nghiêm túc. Đây là Đại Luân Hồi Thuật sao?

Hoặc bởi vì hắn là 'người ngoài' thực sự đối với Huyền Thiên giới, Đại Luân Hồi Thuật đã đưa hắn tới đây.

Lâm Tiêu vừa suy nghĩ vừa đi đến ngoại vi của hoàng cung Đại Can.

Điều cấp bách nhất là gặp được tiểu ni tử trong thời gian và không gian này.

Nói không chừng từ trên người tiểu ni tử có thể biết cách giải cứu đại ni trong thời gian và không gian ở tương lai.

Nhưng…

Lâm Tiêu nhìn lên bức tường cung điện cao. Hiện tại tu vi thực lực của bản thân bị áp chế đến cực hạn và trong tình huống không cưỡng hành dùng ý cảnh thì miễn cưỡng thực lực cũng chỉ có thể đạt đến Luân Hải cảnh sơ kỳ.

Đối với hoàng cung Đại Can, nó không phải là nơi mà một tu sĩ Luân Hải cảnh nhỏ có thể tùy ý ra vào.

Thông qua những lời bàn luận của người qua đường, Lâm Tiêu đã biết được điều này.

Mới ngày hôm qua, tiểu ni tử Anh Túc lẻn ra khỏi cung, sau đó trực tiếp vào một thế lực nổi loạn trong lãnh thổ của Vương triều Đại Can. Khi người của hoàng thất Đại Can chạy đến hiện trường, thế lực làm loạn đã bị tiểu ni tử quét sạch, không còn sót một ai, tất cả lực lượng nổi loạn đều bị tiêu diệt. Sau đó tiểu ni tử bị người bắt về hoàng cung Đạ Can và giam giữ.

Bây giờ có lẽ đã ở những nơi cốt lõi nhất của hoàng cung Đại Can. Trong trường hợp này, cho dù Lâm Tiêu có thể bí mật lẻn vào hoàng cung, hắn cũng khó có thể tiếp cận nơi nhốt tiểu ni tử

Bản thân thật là yếu ớt, bước đầu tiên đã khó khăn rồi.

Làm thế nào đây?! Lâm Tiêu nhanh chóng đảo mắt, suy nghĩ về cách giải quyết.

Lúc này, một bóng người không biết đã tới sau lưng Lâm Tiêu từ lúc nào.Cùng lúc đó, Lâm Tiêu cũng nghe thấy đối phương lẩm bẩm.

"Ôi! Đến cũng đã đến rồi, hay là đi gặp cô ấy? Nhỡ đâu... ừm, bỏ đi, hay là lén lút đi xem một chút thôi? Cũng không biết bây giờ cô ấy đang làm gì..."

Đôi mắt của Lâm Tiêu đột nhiên mở to. Giọng nói quen thuộc này, bóng dáng quen thuộc này...

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.com.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

“Mục lão?!” Lâm Tiêu vô thức hét lên một tiếng.

Đúng vậy, người đi phía sau không ai khác chính là Mục lão của Kiếm Ma tông. Chỉ có điều này, Mục lão lúc này trẻ hơn khi Lâm Tiêu quen biết, trên đầu ông ta đã có ít tóc bạc hơn. Ngôn Tình Trọng Sinh

Thời gian và không gian này là khi ni tử Anh Túc bảy tuổi, cách hiện thực gần năm mươi năm. Mục lão trẻ hơn năm mươi tuổi, thật sự rất khác.

Nghe thấy lời của Lâm Tiêu, Mục lão hơi sửng sốt, ánh mắt sắc bén nhìn sang. Nhưng khi nhìn thấy đó là một đứa trẻ bảy tuổi, lông mày ông ta lại giãn ra.

“Tiểu tử này, ngươi biết ta ư?” Vẻ mặt Mục lão khó hiểu hỏi Lâm Tiêu.

"Ừm, nửa năm trước khi ta cùng cha đến Kiếm Ma Tông, từ xa nhìn đã thấy ngài, về sau được người của Kiếm Ma Tông giới thiệu mới biết được thân phận của ngài." Lâm Tiêu mở miệng bịa đặt ra một câu chuyện vô nghĩa.

"Vậy à! Trí nhớ của ngươi tốt đó, xem ra ngươi đã bắt đầu tu hành rồi, gặp nhau là có duyên, nếu sau này có thể vào Kiếm Ma Tông, có thể đến Tàng Công Các tìm ta, ta sẽ chọn một công phu võ công phù hợp cho ngươi." Mục lão xoa đầu Lâm Tiêu cười nói.

May mắn thay, bây giờ Lâm Tiêu là một đứa trẻ và Mục lão không hề để tâm đến hắn.

Nếu không, nếu Mục lão hỏi thêm vài câu, e rằng lời nói dối của hắn sẽ bị bại lộ. Lâm Tiêu cảm nhận được ý tốt của Mục lão, trong mắt tràn đầy cảm thán và hoài niệm.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 844: Mà quả thực là sự thật


Mục lão vẫn là Mục lão đó, người cảm thấy thuận mắt thường khá dễ nói chuyện.

"Được, Mục lão, sau này ta nhất định sẽ gia nhập Kiếm Ma tông!!" Lâm Tiêu gật đầu đồng ý.

"Tự tin là chuyện tốt, Kiếm Ma tông cũng không dễ vào như vậy đây, cố gắng lên!" Nói xong, Mục lão xoay người rời đi.

Ông ta vẫn có việc của riêng mình.

"Mục lão, vì sao ngài lại muốn vội vàng vào hoàng cung Đại Can như vậy?!" Mắt Lâm Tiêu lóe sáng.

Đây không phải là trùng hợp sao!

Buồn ngủ thì gối xuất hiện. Sao có thể khiến Mục lão đi được?

Thực lực của hắn không đủ để vào hoàng cung Đại Can, nhưng với thực lực của Mục lão, hoàn toàn đủ để được coi là khách quý. Nghĩ lại những gì vừa rồi Mục lão lẩm bẩm và cả thời điểm hiện tại, mắt Lâm Tiêu khẽ động, dường như đã đoán được gì đó.

"Đó là chuyện của người lớn, tiểu tử ngươi mau về nhà đi, không thể tùy tiện đi lại ngoài cung điện Đại Can đâu, lỡ đâu bọn họ bắt được ngươi, nhất định sẽ tống ngươi vào đại lao đó!" Mục lão đe doạ nói.

Lâm Tiêu không chút sợ hãi, ngược lại tiến vài bước đến gần Mục lão, nhẹ giọng nói: "Mục lão, hay là chúng ta cược một ván đi?"

Ngay sau khi lời này nói ra, bước chân của Mục lão cố định giữa không trung.

Cá cược?!Một đứa trẻ thực sự muốn cá cược với ông ta? Đây đơn giản là một chuyện hiếm có chưa từng có. Chuyện này là thách thức giới hạn của ông ta.

Chuyện này… Bất cứ ai biết rõ về ông ta đều biết rằng Mục lão có thể bỏ mọi thứ, ngoại trừ trò cá cược này. Hơn nữa, danh hiệu thánh cược của ông ta không phải là hữu danh vô thực.

Trăm lần cược trăm thắng chưa bao giờ là nói quá. Nếu không phải ông ta kiềm chế thì đã sớm thắng cược vị trí tông chủ Kiếm Ma tông rồi.

"Ha ha ha ha, thú vị, thú vị!! Tiểu gia hỏa, ngươi thật thú vị. Nói cho ta biết, ngươi muốn cược cái gì, muốn cược như thế nào?" Mục lão cười lớn hỏi.

Khóe miệng của Lâm Tiêu hơi cong lên, quả nhiên, đúng như dự liệ.

Mắc câu rồi!

“Cược ta đoán xem bây giờ Mục lão muốn làm gì và muốn gặp ai?” Lâm Tiêu cười nói.

Mục lão nghe vậy liền chớp chớp mắt.

Cược cái này ư??

Ông ta muốn làm cái gì, muốn gặp ai, e rằng cả thiên hạ này chỉ có bản thân ông ta biết.

Đây là một trò mà buộc đối phương phải thua. Tiểu tử này lấy tự tin ở đây ra vậy?Một đứa trẻ bảy tuổi thì có thể nhìn ra điều gì chứ?

“Nếu ngươi thắng thì sao mà thua thì sao?” Mục lão nhìn Lâm Tiêu tò mò hỏi.

Nếu không có phần thưởng thì ông ta cũng không muốn cược. Tuy nhiên, ông ta đã nghĩ lại, một đứa trẻ có thể nghĩ ra loại phần thưởng già chứ, bản thân cũng thật là, tính toán cả với một đứa nhóc.

Thấy Mục lão đã cắn câu, Lâm Tiêu đập tay một cái thật mạnh.

"Nếu ta thắng, Mục lão, hãy đưa ta vào hoàng cung Đại Can này, ta muốn gặp một người."

"Nếu ta thua cược, ta sẽ nói cho Mục lão một chút thông tin liên quan đến linh mạch."Lâm Tiêu tự nói ra phần thưởng của mình.

Những gì hắn nói đương nhiên không phải là không có căn cứ, mà quả thực là sự thật.

Trước đó khi cùng Can Anh Túc trở lại hoàng cung Đại Can làm khách, hắn đã từng nghe chuyện này.

Dưới tàn tích của một cuộc thánh chiến trong vương triều Đai Can, có chôn một linh mạch nhỏ. Mặc dù linh mạch không lớn, nhưng chất lượng linh thạch và linh tinh bên trong đều vô cùng tuyệt vời.

Vốn dĩ linh mạch này sẽ không có người phát hiện nếu không có vài tên trộm mộ mèo mù vớ được cá rán, tình cờ phát hiện ra linh mạch này.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 845


Ban đầu, họ đào lén và buôn lậu với số lượng ít nên không bị chú ý.

Nhưng với lòng tham và việc thường xuyên mua bán linh thạch đã khiến nhiều kẻ ghen ghét. Không lâu sau, linh mạch nhỏ này bị phát hiện. Điều này gây ra rất nhiều xung đột và nội loạn. Cuối cùng, hoàng tộc Đại Can đã phái người đến lấy linh mạch này thì sự việc mới kết thúc.

Nếu suy đoán sự việc này theo dòng thời gian thì chắc không đến hơn hai mươi năm sẽ xảy ra nên linh mạch kia vẫn còn nguyên vẹn.

Hiện tại Mục lão thiếu cái gì? Ông ta tu luyện công pháp siêu thiên giai, Cửu U Trấn Ma Ấn.

Lâm Tiêu đã cảm nhận vô cùng sâu sắc về sức ăn của công pháp này, vô cùng đáng sợ. Người ta thăng một cấp cần một trăm điểm linh khí, còn Cửu U Trấn Ma Ấn này cần 10.000 điểm linh khí.

Lý do tại sao Mục lão bị mắc kẹt trong Toàn Đan cảnh viên mãn lâu như vậy là do thiếu tài nguyên. Nếu có đủ tài nguyên, với thiên phú và tư chất của Mục lão, e rằng Đông Vực cũng không thể cầm chân ông ta.

Đúng như mong đợi, khi Mục lão nghe thấy từ linh mạch, mắt ông ta đột nhiên mở to, tâm trạng trở nên kích động. Nhưng nghĩ tới đây là lời của một đứa trẻ bảy tuổi, tâm trạng của ông ta như quả bóng xì hơi.

Còn là linh mạch! Không thể nào!

"Tiểu tử, ngươi biết linh mạch là gì sao? Có được tin tức đó, đem bán cho vương triều Đại Can hoặc là các thế lực khác, cả đời ngươi cũng không cần lo lắng gì nữa."

Linh mạch quá khoa trương rồi. Thứ đó chỉ có đại thế lực mới thể bảo vệ. Cho dù là Kiếm Ma Tông của bọn hắn, nếu cùng với thế lực khác phát hiện linh mạch này, e rằng cũng không giữ được.

"Ta biết linh mạch chứ, chính là toàn bộ linh thạch và linh tinh ở dưới lòng đất, nồng độ linh khí cũng vô cùng mạnh. Cho dù là người bình thường vào trong linh mạch cũng là chuyện làm chơi ăn thật. Nơi có linh mạch, hoa cỏ cây cối đều khác biệt, đặc biệt là trong ngày mặt trời không lặn, sẽ xuất hiện chút dao động nhỏ khác thường... " Lâm Tiêu nói không ngừng.

Ánh mắt Mục lão càng ngày càng không thể tin nổi. Những gì cậu bé này nói đều là sự thật.

Tim ông ta đập thình thịch.

Chẳng lẽ, chẳng lẽ cậu bé này thật sự đã phát hiện ra linh mạch mà trước nay chưa có ai phát hiện ra.

Mục lão nhanh chóng liếc nhìn xung quanh, không ai để ý đến góc này.

Nếu như bắt đứa bé này đi và buộc nó phải thú nhận về vị trí của linh mạch...

Phì!!!!

Trong lòng Mục lão phì một tiếng. Ông ta là một thánh cược, sao có thể dùng thủ đoạn đê hèn như vậy! Chẳng phải chỉ là cá cược với một thằng nhóc thôi sao! Cược thì cược!

Trong đời ông ta chưa bao giờ sợ cá cược với bất kỳ ai!

Lùi lại ngàn vạn bước, ngay cả khi ông ta thua cược thì chỉ cần dẫn cậu bé này vào hoàng cung Đại Can và tìm người thôi mà, dễ như trở bàn tay.

Ha ha! Sao ông ta có thể thua chứ!

“Được, ta nhận lời cá cược của ngươi!” Mục lão nghiêm túc nói.

“Một lời đã định?!” Lâm Tiêu đưa tay về phía Mục lão.

"Hả? Đây... là có ý gì?" Mục lão nhìn động tác của cậu bé, không hiểu gì.

"Đập tay lập lời thề, không được nuốt lời." Lâm Tiêu cười nói.

Mục lão chớp chớp mắt, tiểu tử này sợ ông ta thất hứa, thật sự rất cẩn trọng, không biết nó là con nhà ai mà còn nhỏ đã lanh lợi như vậy.

“Một lời đã định!” Mục lão cười rồi đưa tay ra, đập tay.

“Bộp!”
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 846: "Họ Can và tên Văn Văn."


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tiếng đập tay vang lên, khoảng không xung quanh hai người khẽ rung lên.

Trên trán hai người xuất hiện một đốm sáng màu trắng, nhanh chóng khoan vào trong.

Mục lão sững sờ. Đây... đây là... khế ước thiên địa sao?!

Chuyện này... cũng quá khoa trương rồi. Trước đây ông ta từng cược với những người khác cũng không xuất hiện quy tắc khế ước như vậy.

Ngay cả khi nó xuất hiện, nó chỉ có thể xảy ra nếu hai người đặt cược một chuyện rất quan trọng.

Nhưng, nhưng họ chỉ người nói người đồng ý một cách tùy tiện mà đã hình thành một khế ước thiên địa.

Sau khi Mục lão sửng sốt một hồi, ánh mắt và tâm trạng lại nóng bừng lên. Nếu khế ước thiên địa đã xuất hiện, nó cho thấy tính chân thực của chuyện còn lại. Linh mạch mà đứa nhỏ này thực sự tồn tại. Chỉ có như vậy, khế ước thiên địa mới có thể cộng hưởng.

Xì xì--

Đột nhiên, Mục lão trở nên kích động, linh mạch, linh mạch đó là linh mạch thật sự!

Nếu có thể có được linh mạch, chẳng những ông ta có thể có đột phá lớn trên con đường tu hành, mà ngay cả những thành viên khác của Kiếm Ma Tông cũng sẽ được lợi rất nhiều.

"Ha ha ha, tiểu gia hỏa, ngươi thật đúng là ta phúc tinh! Sau ngày hôm nay, hay là ngươi cùng ta trở về Kiếm Ma Tông, ta có thể thu nhận ngươi làm đệ tử kí danh." Mục lão cười nói.

Ông ta làm như vậy giống như là mình đã thắng cược, nắm chắc được linh mạch trong tay.

Lâm Tiêu nhìn thấy khế ước thiên địa xuất hiện thì tâm trạng vô cùng vui vẻ. Như vậy, Mục lão không muốn giúp cũng không được.

"Mục lão khách khí rồi, không cần thu nhận ta làm đồ đệ, tau tin sau này nếu có duyên, nhất định chúng ta sẽ gặp lại." Lâm Tiêu kiên quyết từ chối.

Hắn chỉ có ba ngày, làm sao hắn có tâm trí đi theo Mục lão chứ.

"Vậy thì tùy ngươi, được rồi, không nói chuyện khác nữa, bắt đầu màn cá cược đi."

"Ta nói rõ ràng, ta sẽ không nói quá nhiều với ngươi, càng không nói cho ngươi biết bất cứ tin tức quan trọng gì, tất cả đều để ngươi phán đoán." Mục lão vừa thúc giục vừa giải thích.

"Không, loại chuyện này đối với ta rất dễ dàng." Lâm Tiêu cười nói.

Mục lão: "???"

Dễ dàng?!

Ai có thể nhìn thấu bản thân ông ta chứ? Chính ông ta cũng không tin.

"Mục lão, ngài tới hoàng cung Đại Can tìm người." Lâm Tiêu giả vờ nhắm mắt lại một hồi, sau đó nói.

"Chỉ vậy thôi sao?! Tiểu gia hỏa, ta không vào cung tìm người thì vào đây đi dạo sao?" Mục lão liếc hắn một cái, không nói nên lời.

“Ngài đừng vội, ta còn chưa nói xong.” Lâm Tiêu bình tĩnh nhìn Mục lão rồi nói.

Loại tự tin mạnh mẽ này khiến Mục lão khẽ cau mày. Tiểu tử này, có chút lớn gan, hoàn toàn không giống một đứa trẻ.

"Ngài muốn gặp một nữ nhân, thân phận nhất định phải cao quý, nếu loại trừ một số khả năng, nữ nhân này có lẽ là người của hoàng thất, là người họ Can."

“Có họ rồi chỉ thiếu tên thôi.”

"Ta thấy hôm nay thời tiết đẹp, gió nhẹ hiu hiu, tên của nữ nhân có hai chữ lặp lại."

"Vương triều Đại Can trọng văn khinh võ, văn tùng tự thuận. Chữ "văn" ngày cũng khá hay."

"Mà chọn tên, văn trong văn tự cũng không bằng văn trong văn hoa."

"Họ Can và tên Văn Văn."

643c27b234469lzBrWNX6zUc6jjeJTiKb.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 847


Lúc này lòng Mục lão tràn đầy sự khó tin.

Can Văn Văn! Ông ấy đúng là lén lút trốn ra khỏi Kiếm Ma tông để đến gặåp Can Văn Văn. Chuyện tình cảm của hai người vốn dĩ người khác không biết. Vậy, vậy tại sao tiểu tử này còn theo tới đây.

Còn về mánh khoé kia ông ấy cũng lười để ý, tiểu tử này chắc chắn sớm đã biết chuyện gì rồi. Nhưng, nhưng thế thì càng kỳ quái. Hôm nay ông ấy tới đây cũng chỉ là hành động nhất thời chứ không hề nói cho bất cứ ai.

Tại sao lại có thể gặp được tiểu tử này ở đây, lại còn vô duyên vô cơ cùng với tiểu tử này cá cược. Sau đó lại còn bị nói hoàn toàn trúng phóc, chuyện này càng nghĩ lại càng thấy kinh khủng, càng nghĩ càng thấy rét run.

“Mục lão, bây giờ ta chỉ là một người lạ, hơn nữa chuyện này cũng chả quan trọng, quan trọng là cuộc cá cược của hai chúng ta. Ngài thế mà lại thua rồi!” Lâm Tiêu cười cười.

Mục lão: “……”

Biểu cảm của Mục lão vô cùng khó coi. Cược thua rồi, hơn nữa còn thua một cách khó chịu nữa.

“Được rồi được rồi, bây giờ ta đưa ngươi vào hoàng cung Đại Can. Nhưng mà, ta nói trước, ta chỉ cược đưa ngươi vào tìm người, sau khi tìm được người làm thế nào để đi ra thì ngươi tự mình nghĩ cách, ta không quan tâm!” Lão Mục nhăn nhó nói.

Đây coi như chút tôn nghiêm cuối cùng của ông ta, không phải ngươi muốn đi vào sao, được, ta đưa ngươi vào. Còn đi ra, ta chả thèm để ý.

“Không vấn đề gì!” Lâm Tiêu cười nói.

Chỉ cần tìm được tiểu nha đầu, nhiệm vụ quay về lần này coi như đã hoàn thành được hơn một nửa.

“Nói đi, ngươi định tìm ai!” lão Mục cực kỳ tự tin nói.

Với tu vi Toàn Đan cảnh viên mãn của ông ấy, chỉ cần không đụng độ với đỉnh cấp của của vương triều Đại Can thì sẽ không ai làm khó được ông ấy.

“Ta muốn tìm, trưởng công chúa của vương triều Đại Can, Can Anh Túc.” Lâm Tiêu từ từ nói.

Lão Mục nghe thấy thế thì mặt đần ra.

“Can Anh Túc?? Ngươi tìm tiểu ma đầu đấy làm gì!! Không, không được, đổi, ngươi đổi người khác đi!” Lão Mục lắc đầu liên tục.

“Hừ!!! ngươi, ngươi là do ông trời phái tới hành hạ ta đúng không!” Mục lão bất lực nói.

Ông ấy thà đi gặp Văn Văn cũng không nguyện ý gặp tiểu ma đầu kia. Phải biết rằng ông ấy đã tới Đại Can được hai ngày, hôm qua tiểu công chúa mới vừa đối địch với các thế lực, bây giờ còn đang bị giam.

Hơn nữa, nơi giam giữ lại là phòng kín trong Thiên Địa Văn cung. Nơi đó nào có phải là một nơi mà người thường lén lút vào được. Kể cả ông ấy có thể tự tin ra vào hoàng cung Đại Can, cũng không thể tới Thiên Địa Văn cung được.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 848: Mười ngày?


“Tiểu gia hoả, ta nói thẳng với ngươi, ngươi muốn đi tìm vị trưởng công chúa kia, bây giờ đang bị nhốt trong Thiên Địa Văn cung, ai cũng không thể gặp được nàng ta, ta cũng như vậy, ta bất lực.”

“Ngươi nếu muốn đi tìm, chỉ có thể đợi nàng ta từ trong đó đi ra mới có cách.” Vẻ mặt Mục lão mang chút ngại ngùng.

Lúc nãy ông ấy còn khăng khăng bản thân vào được, có thể tuỳ tiện gặp người khác. Vậy mà nhanh thế đã bị vả mặt.

“Vậy Mục lão cũng biết, mỗi lần bị giam sẽ kéo dài bao lâu?” Lâm Tiêu hỏi.

“Ít nhất là 10 ngày, nhiều thì vài tháng.” Mục lão nói.

Lâm Tiêu nghe xong thì lông mày nhíu lại.

Mười ngày? Vậy thì Hoàng Hoa Thái đã tàn mất rồi. Hắn chỉ có ba ngày, nhất định phải gặp được tiểu nha đầu càng sớm càng tốt.

“Vậy thì phiền Mục lão đưa ta tới Thiên Địa Văn cung là được.” Lâm Tiêu nói.

“Này……” Mục lão do dự một lúc rồi mới hỏi: “Ngươi tìm tiểu ma đầu kia làm gì? Ta nói cho ngươi biết, đừng thấy tiểu nha đầu đó bằng tuổi, nhưng sức mạnh ngươi ta đáng sợ lắm. Hơn nữa sát khí trên người nàng ta nặng, ngươi cẩn thận chút.”

“Ta biết rồi! Mục lão, bây giờ chúng ta đi thôi.” Lâm Tiêu thúc giục.

Mục lão thấy Lâm Tiêu vậy thì chỉ biết trợn trắng mắt lên. Ngươi thì biết cái rắm gì! Đúng là kẻ chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Thôi bỏ đi, quan tâm nhiều thế làm gì.

Mục lão cũng không nghĩ nhiều nữa, chỉ đưa tay kéo Lâm Tiêu vào sát cạnh: “Vậy ngươi bám chặt lấy ta, bây giờ đưa ngươi vào trong!” . Truyện BJYX

“Được!” Lâm Tiêu trả lời một tiếng rồi nắm chặt lấy quần áo Mục lão.

Một chốc sau, thân hình Mục lão động một cái đã nhảy qua bức tường hoàng cung cao ngất. Ẩn mình trong bóng tối, cả hai cùng lao về một hướng. Sức mạnh của Mục lão vẫn đáng tin như lúc trước.

Cả đường đi không vội vã mà giảm tốc độ, ông ấy vô cùng bình tĩnh ung dung trốn tránh qua tầng tầng lớp lớp lính phòng ngự. Đại khái sau khoảng hai nén nhang thì hai người đã nhìn thấy Thiên Địa Văn cung ở phía xa.

Lâm Tiêu bất lực nở nụ cười, hai người này rõ ràng đều thích nhau, nhưng cả hai lại cứ dày vò nhau. Nếu sớm chút có thể nhận ra, nói không chừng tương lai lại có thay đổi. Nghĩ tới đây ánh mắt Lâm Tiêu cũng có chút lóe lên.

“Mục lão, ngài có biết đậu đỏ không?” Lâm Tiêu tự nhiên hỏi một câu vu vơ.

“Hả? các là một loại phàm vật mà người thường hay ăn phải không.” Mục lão đoán.

“Vậy ông nghe qua tương tư Vương Duy chưa?” Lâm Tiêu thấp giọng hỏi.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 849: Còn kinh động tới cả Đằng lão sao.”


“Hả? cái gì Vương Duy? Cái gì tương tư? Là thơ văn à?” Mục lão đưa tay sờ đầu, không hiểu thằng nhóc này đang nói cái gì.

“Không sao, hôm nay ta sẽ tặng cho Mục lão, lúc ngài gặp người kia đưa ra là được.” Lâm Tiêu đáp.

“Cái tên nhóc này, được, ngươi đọc đi.” Mục lão cũng không từ chối, ông ấy biết Can Văn Văn thích thơ, hơn nữa ông ý đối với loại thơ ca này thì chả có chút thiên phú gì cả.

“Hồng đậu sinh Nam Quốc.”

“Xuân lai phát kỷ chi.”

“Nguyện quân đa thái hiệt.”

“Thử vật tối tương tư.”

(*Hồng đậu sinh ở miền nam, đến xuân lại nảy thêm cành tươi tốt, mong sao chàng hái cho nhiều, bao nhiêu đậu ấy bấy nhiêu nặng tình.)

Lâm Tiêu dùng chất giọng du dương chậm rãi đọc bài thơ.

Ngay lập tức Mục lão đứng sững người tại chỗ, ý của bài thơ này…..sao giống như đang nói về họ!

Tuy nhiên, còn chưa đợi Mục lão phản ứng lại.

Ầm! Dòng tài khí cuồn cuộn bắt ra từ trong Lâm Tiêu. Những đám mây ngũ sắc cũng tụ lại trên bầu trời Thiên Địa Văn cung toả ánh sáng rực rỡ.

Lâm Tiêu cũng sững sờ. Mẹ kiếp!!! chơi lớn rồi! sao có thể chứ!

Hắn chỉ tuỳ tiện đọc một đoạn thơ, căn bản còn chả dùng chút sức mạnh nào. Vậy mà bài thơ này lại thu hút được dị tượng của thiên địa?

Sau khi trên bầu trời Thiên Địa Văn cung xuất hiện dị tượng đã có không ít Nho gia bay từ Thiên Địa Văn cung ra.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Dị tượng thế này chắc là có người làm thơ văn thu hút quy tắc thiên địa. Nói như vậy thì trình độ của bài thơ này phải thuộc hạng thiên cổ danh thơ.”

“Là ai nhỉ? mấy đại nho gia lớn đều ở trong Thiên Địa Văn cung, chả nhẽ là đại nho thuộc Thiên Địa Văn cung ở nơi khác?”

“Cũng có thể là vị đại nho nào đó trong Thiên Địa Văn cung của chúng ta đột nhiên lĩnh ngộ.”

“Đợi chút……dị tượng trên trời đang tụ về một nơi, hình như người thu hút dị tượng ở chỗ đó.”

“Đúng đó, chuyện này đương nhiên sẽ kinh động tới Đằng lão.”

Không sai, người vội vã kia chính là Đằng lão trưởng quản toàn Thiên Địa Văn cũng này. Trong vương triều Đại Can này địa vị của ông ấy chỉ đứng sau quân vương Đại Can, tu vi và thực lực đã tới Hoá Đỉnh cảnh hậu kỳ.

Nói là người mạnh nhất vương triều Đại Can cũng không quá. Chỉ là lúc Đằng lão chuẩn bị hạ xuống đất thì dị tượng thiên địa cũng đã tiêu biến. Ánh mắt của Đằng lão loé lên hình như ông ấy cảm nhận được cái gì đó.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 850


Rất nhanh đã có hai bóng người đập vào mắt ông ấy, sau khi nhìn thấy hai người này Đằng lão nhíu mày ánh mắt có chút nghi ngờ. Hai người này, một đứa trẻ bảy tám tuổi linh lực mong manh, một người là cường giả võ giả tu vi ít nhất cũng là Toàn Đan cảnh viên mãn.

Kỳ quái! Chả nhẽ dị tượng thiên địa vừa rồi là do bọn họ thu hút tới? Tại sao trên người cả hai người này lại không có chút ý cảnh Nho Đạo nào cả?

Ở một bên khác Mục lão cũng đã đứng ngốc tại chỗ, ông ấy đang cực kỳ hối hận rồi đây. Đứa bé này rốt cuộc là thần thánh phương nào. Biết chuyện của ông ấy và Can Văn Văn đã làm người ta hoài nghi rồi. Bây giờ thuận miệng làm thơ mà lại thu hút được cả dị tượng thiên địa. Điều này thể hiện cái gì, ông ấy tự nhiên lại hiểu ra.

Bài thơ này ít nhất cũng phải thuộc hàng thiên cổ danh thơ, hơn nữa còn là lần đầu xuất thế. Chứng tỏ thế lực đứng sau thằng nhóc con này đã phong ấn lại rồi giao cho nó, hoặc là…..tên nhóc này tự nghĩ ra.

Dù là trường hợp nào thì tiểu gia hỏa này chắc chắn không phải người thường. Trong đầu Mục lão lúc này chỉ còn lại hai chữ kinh hãi.

Lộ rồi. . Ngôn Tình Nữ Phụ

Vị trí của bọn họ bị bại lộ chỉ vì thằng nhóc này thu hút dị tượng thiên địa tới. Phải mau chóng rời khỏi chỗ này.

Nhưng còn chưa kịp đưa thằng nhóc rút lui thì vô số luồng khí đã khóa chặt bọn họ lại. Cùng lúc đó tài khí quanh thân của tiểu tử kia lập tức biến mất, cứ như chưa từng xuất hiện. Điều này làm Mục lão càng thêm khó hiểu.

Ông ấy dám khẳng định tiểu gia hỏa này không phải người phàm. Lúc nãy khi tài khí của Nho Đạo bốc đã làm cho Mục lão một phen dựng tóc gáy. Vậy là một lúc sau tài khí Nho Đạo đã biến mất. Cái kiểu khống chế sức mạnh này, tiểu gia hoả này có thật là một đứa trẻ không vậy?

“Lão phu Đằng Văn Hiên, là trưởng quản toà Thiên Địa Văn cung này, không biết các hạ là người nơi đây?” Đằng lão khách khí hỏi Mục lão.

Trong lòng Mục lão cũng nhảy lên một cái. Đằng Văn Hiên! Cường giả Hoá Đỉnh cảnh? Cường giả đệ nhất vương triều Đại Can. Sao ông ta lại đen đủi tới vậy, vậy mà gặp phải nhân vật thế này.

Người có thể thu hút ra dị tượng thiên địa, không thể nói nhất định là người tốt, nhưng chắc chắn không phải người xấu. Mặc dù không cảm nhận được Nho Đạo ý cảnh trên người, nhưng nói không chắc đối phương cố tình che giấu đi.

“Hả? Thiên cổ thơ văn? Đằng đại nho ngài nhầm rồi, người thu hút thiên địa dị tượng không phải ta.” Mục lão vội vã phủ định.

Nếu thật là ông ấy thì ông ấy cũng chả từ chối làm gì. Nhưng không phải ông ấy thì ông ấy nhận làm gì. Hơn nữa nhìn thái độ của đối phương, mặc dù bọn họ bị bại lộ nhưng đây không phải vấn đề lớn, bởi vì bọn họ không khơi lên sự thù địch trong mấy nho gia kia.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 851: Cuối cùng là thở dài một tiếng


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hơn nữa thằng nhóc này muốn vào trong Thiên Địa Văn cung, ông ấy cũng đâu có bản lĩnh mạo hiểm đưa nó vào.

“Hả? không phải các hạ thì là ai, dị tượng thiên địa cũng tụ lại đây, mà ở đây chỉ có hai ngươi……”

Đằng lão nói tới đây thì đột nhiên dừng lại, ông ấy thuận theo tầm mắt đối phương nhìn xuống.

“Cái gì? Ngươi, ngươi không phải định nói với ta, chính là tiểu gia hoả này thu hút dị tượng thiên địa đến?” Đằng lão trợn to hai mắt.

“Đúng như Đằng đại nho nhìn thấy, chính là tiểu gia hoả này, lúc nãy hắn thuận miệng đọc một bài thơ, sau đó dị tượng liền xuất hiện.”

Mục lão nói xong sợ đối phương không tin còn đọc lại bài thơ một lần nữa. Đằng lão nghe xong thì cả ngươi đứng sững, ánh mắt phức tạp nhìn có vẻ bất lực. Cuối cùng là thở dài một tiếng.

Mục lão lén nhìn một cái, nhìn thấy hình như Đằng lão có chuyện gì.

“Hay, hay, thơ hay! Không hổ là thứ thu hút dị tượng thiên địa, đúng là đạt tới cấp thiên cổ danh thơ! Có khi còn hay hơn! Cảm thấy sau khi đọc bài thơ này xong, người có thể làm ra bài thơ này chắc chắn đã trải qua thế gian trăm ngàn bể dâu……”

Cho nên nói là do tên nhóc này làm ra ông ấy mới ông dám tin. Xem ra là thằng nhóc này học thuộc thơ của một vị nho gia nào đó, hôm nay thuận mồm đọc bừa.

Đằng lão tưởng rằng bản thân đã hiểu tất cả, nhưng vẫn có chỗ làm ông ấy hoài nghi.

“Cũng không đúng! Ngươi bảo thằng nhóc này lúc nãy thuận miệng đọc ra liền thu hút dị tượng thiên địa?” Đằng lão hỏi.

“Đúng vậy, không sai, chính mắt ta nhìn thấy, không thể giả được.” Mục lão khẳng định.

Bốp! ông ấy đưa tay vỗ nhẹ một cái vào vai cậu nhóc.

643ce82d906121uQ2sOi1ENVVHEuzX276.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 852: Cảm giác này...không phải là linh thức...mà là thần niệm??


Nhìn thấy cảnh tượng này, Đằng lão lập tức mất bình tĩnh. Đây có lẽ là lần duy nhất trong đời ông ta kinh ngạc đến như vậy. Kết quả này thực sự khiến ông ta không thể tin nổi.

Lúc này, các nho gia, đại nho khác đã đến hiện trường. Họ cảm thấy được tài khí xung quanh, chính khí dồi dào đang chuyển động và nghe thấy tiếng cảm thán của Đằng lão thì cũng lần lượt chết lặng.

Tiên Thiên Mãn Nho Đạo Ý Cảnh???

Nho Đạo Thánh Thể??

Mẹ kiếp!! Quá khoa trương rồi. Mãn Nho Đạo Ý Cảnh, đây là khái niệm gì vậy?

Ngay cả Đằng lão người đứng đầu trong Thiên Địa Văn Cung của họ, văn tu luyện hơn một trăm năm, tu vi đã gần đến Hoá Đỉnh hậu kì, nhưng Nho Đạo Ý Cảnh mới gần đạt bậc 9.

Muốn từ Nho Đạo Ý Cảnh bậc 9 đạt đến viên mãn ít nhất cũng mất một trăm năm nữa. Nhưng đứa trẻ bảy tuổi trước mắt lại có Nho Đạo Ý Cảnh viên mãn, điều này sao có thể không khiến người ta kinh ngạc. Đọc‎ 𝒕hêm‎ các‎ chươ𝔫g‎ mới‎ 𝒕ại‎ ﹏‎ 𝒕r‎ um𝒕ruy𝖾𝔫.v𝔫‎ ﹏

Đáng sợ! Quá đáng sợ! Đây là cậu bé thiên đạo lão gia đuổi theo cho hắn ăn! Căn bản không phải là chuyện ngưỡng mộ nữa.

Nhất thời, ánh mắt của tất cả nho gia nhìn tiểu gia hỏa đều trở nên cực kỳ nóng. Nếu để tiểu tử yêu nghiệt này ở lại Thiên Địa Văn Cung...

Chậc chậc chậc...

Cho dù đó là đối với Thiên Địa Văn Cung, vương triều Đại Can hay thậm chí là Đông Vực đều rất có lợi.

Hai mắt Đằng lão nhìn thẳng, ông ta cố mở ra một cách bình thường, sau đó hít sâu một hơi, nói.

"Lão đệ, đệ thật đúng là quý nhân của Thiên Địa Văn Cung ta! Tiểu gia hỏa này là...?"

Sau khi biết rằng cậu bé là Nho Đạo thánh thể, cách xưng hô của Đằng lão đã thay đổi. Ông ta vốn định nói, tiểu tử này là đồ đệ của ngươi sao? Nhưng nghĩ lại thấy không đúng. Một võ phu như vậy làm sao có thể viết ra bài thơ thiên cổ tương tư như vậy, làm sao có thể có đệ tử có Nho Đạo Thánh Thể.

"Hắn, hắn và ta cũng là——" Mục lão vừa định nói hôm nay hai người lần đầu tiên gặp mặt, nhưng trong đầu lại truyền đến một đạo âm thanh.

[Mục lão, muốn làm phiền ngài một chuyện, cứ nói ta là đồ đệ của ngài đi, hôm nay ta tới đây xem Thiên Địa Văn Cung... Sau đó... rồi sau đó...]

Lời của Mục lão đột ngột dừng lại, mặt ông ta đầy vẻ kinh ngạc, và đôi mắt nhìn thẳng vào cậu bé bên dưới.

Cảm giác này...không phải là linh thức...mà là thần niệm??

Đây là... truyền âm thần thức? Tiểu tử này sao lại có thần thức?? Không phải chỉ có cường giả Bán Đế mới có thể tu luyện ra thần niệm sao?

Chẳng lẽ tiểu tử này thật sự là Nho Đạo Thánh Thể gì đó và thần thức này là do Nho Đạo Thánh Thể sinh ra?

【 Làm ơn đó, Mục lão, ta biết rằng trong lòng ngài có rất nhiều điều nghi ngờ, lần gặp mặt sau, ta sẽ nói với ngài tất cả mọi chuyện. 】

Trong đầu ông ta lại tiếp tục có giọng nói vang lên.

Mục lão nhìn tiểu gia hỏa này thật sâu, không biết vì sao, tuy rằng mới lần đầu tiên gặp mặt nhưng từ tận đáy lòng rất tin tưởng đối phương. Đây thực sự là một điều kỳ lạ!

Mục lão gật đầu trước khi tiếp tục nói.

"Tiểu gia hỏa này là đệ tử của ta, tên là Lâm Tiêu. Quả thật, chúng ta hôm nay tới đây, ngoại trừ thăm Thiên Địa Văn Cung, còn muốn gặp một người." Mục lão hành động như thể đã hiểu.

Lâm Tiêu ở bên cạnh thấy vậy hét, trong lòng thầm hét lên không hổ là Mục lão, kỹ năng diễn xuất thực sự rất tốt.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 853: Thiên địa lại thay đổi!!!


"Ồ?... không biết lão đệ muốn gặp ai, ở vương triều Đại Can, loại yêu cầu này, ta có thể đáp ứng, cho dù muốn gặp bệ cũng không thành vấn đề." Đằng lão nói.

Với quyền hành của ông ta, gặp một người chỉ là một vấn đề nhỏ.

“Vậy thì làm phiền Đằng lão ca rồi, chúng tôi muốn gặp trưởng công chúa vương triều Đại Can, công chúa Anh Túc.” Mục lão chậm rãi nói ra mục đích của mình.

Đây là những gì Lâm Tiêu vừa truyền âm nói với Mục lão.

"Cái gì!! Gặp trưởng công chúa điện hạ?! Chuyện này... " Đằng lão lúng túng.

Nhất thời, không biết phải nói gì. Có thể nói, trong vương triều Đại Can này, cho dù đối phương muốn gặp bệ hạ, ông ta chỉ cần dẫn đến gặp là được. Nhưng chỉ có một ngoại lệ, đó là... trưởng công chúa điện hạ.

"Chuyện này... chuyện này... lão xin thứ lỗi cho ta không đáp ứng yêu cầu của đệ, trạng thái hiện tại của trưởng công chúa điện hạ không thích hợp gặp bất cứ ai" Đằng lão từ chối.

Quả thực, tiểu tử Nho Đạo Thánh Thể trước mặt có ý nghĩa rất lớn đối với Thiên Địa Văn cung và Văn đạo nhưng trưởng công chúa điện hạ có ý nghĩa lớn hơn đối với vương triều Đại Can và hoàng cung Đại Can.

Nếu phải lựa chọn một trong hai, ông ta sẽ chọn trưởng công chúa điện hạ mà không do dự, dù chọn trăm lần cũng vậy.

Mục lão thấy đối phương không đồng ý, muốn nói thêm vài câu.

Lâm Tiêu cuối cùng cũng lên tiếng.

"Đằng gia gia, quả thật ta tới đây là vì cứu trưởng công chúa điện hạ." Lâm Tiêu nói.

"Ồ!? Cứu ư? Tiểu gia hỏa, ngươi muốn cứu như thế nào?" Đằng lão nghe vậy cúi đầu xuống, vẻ mặt ôn hoà nói.

Đây là tiểu tử Nho Đạo Thánh Thể! Càng nhìn lại càng cảm thấy thích hắn.

"Bẩm sinh trưởng công chúa điện hạ có tâm sát sinh cho nên cô ấy tu Sát Sinh Ý Cảnh" Lâm Tiêu nhẹ giọng nói.

Đằng lão đột nhiên nhìn chằm chằm, đồng tử co rụt lại.

"Ngươi, làm sao ngươi... Ngươi..."

Đây là cơ mật cao nhất trong hoàng cung Đại Can. Chỉ có ông ta, bệ hạ và vài người thân tín biết, tất cả không đến năm người. Làm sao tiểu tử này có thể biết được!!

"Đằng gia gia, ta có biện pháp hóa giải sát ý của cô ấy." Lâm Tiêu tự tin nói.

"Hả?! Ngươi có cách sao? Ngươi có cách gì!!!" Đằng lão theo bản năng đi tới trước mặt tiểu gia hỏa, kích động hỏi.

Phải biết rằng, trưởng công chúa điện hạ là nỗi đau đầu của toàn bộ hoàng cung Đại Can.

Bệ hạ đau đầu, ông ta càng đau đầu hơn. Hơn nữa, bảy năm đã trôi qua kể từ khi trưởng công chúa điện hạ chào đời, họ đã thử đủ mọi cách nhưng vô ích. Bây giờ một đứa trẻ xuất hiện và nói rằng vấn đề lớn này có thể giải quyết.

Ông ta thực sự... không tin!

Trong vấn đề hóa giải sát ý, phổ thiên chi hạ, tu gia lớn nhất chính là Phật môn. Nhưng Phật môn và Văn Cung không đối đầu và Phật môn đã ẩn giấu hàng ngàn năm và không có cách nào tìm thấy.

"Đằng gia gia, có người từng nói với ta một câu."

“Luân hồi lục đạo đều do nhân quả, lòng từ bi rộng lượng đủ mang vật, Biển khổ vô biên, bờ xa vời, buông bỏ đồ đao tự thành Phật." Lâm Tiêu trầm giọng nói.

Thiên địa lại thay đổi!!!

Mặc kệ! Chỉ cần có thể nhìn thấy tiểu ni tử hắn sẽ làm bằng bất cứ giá nào!

Sau khi Lâm Tiêu thốt ra những Phật ngữ này, dị tượng vừa mới tiêu tan trên Thiên Địa Văn Cung lại bắt đầu tập hợp lại. Chỉ là, lần này không còn là Nho Đạo dị tượng, mà là Phật Đạo Ý Cảnh.

Những đám tường vân một lần nữa trôi trên bầu trời của vương triều Đại Can. Ánh sáng rực rỡ vừa rồi giờ đã biến thành một Phật quang màu vàng mờ nhạt.

Ù ù ù!!
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 854: Hay là bàn về điều kiện gì?


Vạn đạo Phật Vạn Đạo từ những đám tường vân chiếu xuống và chiếu vào tất cả mọi người.

Những nho gia của Thiên Đại Văn cung, cũng như mọi người trong vương triều Đại Can, chỉ cảm thấy toàn thân ấm áp, linh hồn của họ dường như đã được thăng hoa. Ngay cả những vết thương tiềm ẩn và những căn bệnh tiềm ẩn mà một số người mắc phải cũng nhanh chóng được chữa lành với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Đằng sau Lâm Tiêu thấp thoáng một đạo hư ảnh đại Phật đang ngồi trên một tấm nệm ngũ sắc. Phật quang sau lưng hắn tụ lại thành một vòng Phật vận.

Một vòng.

Hai vòng.

Ba vòng.

Khẩu độ phát triển nhanh chóng.

Bảy vòng.

Tám vòng.

Chín vòng.

Khi đạt đến chín vòng, Phật quang thành vạn trượng, cửu cửu quy nhất, thiên địa cũng chấn động.

Mục lão bên cạnh Lâm Tiêu ngây người, Đằng lão ngây người, tất cả Nho gia đều ngây người.

Đây...là tình huống gì vậy? Phật Đạo Ý Cảnh viên mãn?

Đừng nói với bọn họ, tiểu gia hỏa này không chỉ Tiên Thiên Mãn Nho Đạo Ý Cảnh, mà còn có Tiên Thiên Mãn Phật Đạo Ý Cảnh.

Chuyện này...chuyện này là chuyện vô cùng vô lý trong những chuyện vô lý.

Một tình huống không thể nào xảy ra.

Một Nho Đạo Mãn Ý Cảnh cũng đủ khiến mọi người sửng sốt, bây giờ trên người tiểu tử này còn xuất hiện Phật Đạo Ý Cảnh viên mãn.

Chuyện này nếu bị những người của Phật đạo kia biết được, nhất định sẽ bằng mọi giá chạy tới cướp người.

Hiện trường rất yên tĩnh, tất cả mọi người đều đắm chìm trong sự chấn động trong lòng.

Đằng lão là người đầu tiên phản ứng, ánh mắt ông ta lại thay đổi, nếu như trước kia còn nóng như lửa đốt thì bây giờ lại giống như núi lửa phun trào. Giờ phút này, những lời tiểu tử kia vừa nói vang vọng trong lòng ông ta.

Đến để cứu tiểu công chúa Anh Túc, đến để hóa giải sát sinh chi ý trên người tiểu công chúa.

Vừa rồi ông ta vẫn không tin nhưng bây giờ thì tin rồi

Vừa có Nho Đạo, vừa có Phật Đạo viên mãn ý cảnh còn gì có sức thuyết phục hơn thế!

“Ta muốn biết, các ngươi... tại sao các ngươi lại muốn giúp trưởng công chúa điện hạ?” Đằng lão hỏi nghi vấn lớn nhất trong lòng mình.

Tuy rằng ông ta hận không thể lập tức đưa tiểu gia hỏa này đến trước mặt trưởng công chúa điện hạ nhưng vô công bất thưởng lợi, làm sao có thể có cơ hội từ trên trời rơi xuống như vậy chứ.

Có phải hai người này muốn yêu cầu vương triều đại Đại Can chuyện gì đó không?Hay là bàn về điều kiện gì?

Đương nhiên, nếu có thể giải quyết được vấn đề của trưởng công chúa điện hạ, bất kỳ điều kiện gì họ cũng đều có thể thương lượng.

Sau khi nghe điều này, Mục lão ngừng nói, ông ta không biết phải trả lời thế nào, tất cả giao cho tiểu tử thần bí này.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 855: Không phải nói có quan hệ sư đồ Sao?


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Tiêu không ngạc nhiên khi nghe những lời của Đằng lão. Bất cứ ai gặp phải chuyện như vậy mà không mơ hồ chứ.

"Đằng gia gia, nếu ta nói trưởng công chúa điện hạ đã cứu ta, ngài có tin không?" Lâm Tiêu ngẩng đầu nhìn Đằng lão, nghiêm túc nói.

“Ta tin!!” Cảm nhận được thái độ tiểu gia hỏa, Đằng lão trả lời theo bản năng.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.com.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Mãi cho đến khi nói xong hai chữ này, ông ta mới sửng sốt một chút, định thần lại. Chuyện gì đang xảy ra vậy, ta thực sự đã nói rằng ta tin. Bất giác, tin tưởng đối phương theo bản năng.

Nhưng nghĩ lại thì không có vấn đề gì.

Làm sao một đứa trẻ yêu nghiệt có Nho Đạo Ý Cảnh viên mãn và Phật Đạo Ý Cảnh viên mãn có thể nói dối chứ. Ngay cả khi người trung thực nhất trên thế giới nói dối, đứa bé này cũng sẽ không nói dối. Đằng Lão cảm nhận được trực giác này từ trên người đối phương.

"Vậy Đằng gia gia, ta có thể gặp công chúa Anh Túc không?" Lâm Tiêu vội vàng hỏi.

"Chuyện này…. được thôi, ngươi cùng ta qua đây, ta đưa người đi gặp trưởng công chúa địa hạ." Cuối cùng Đằng lão cũng đồng ý

Mục lão ở bên cạnh nghe vậy cũng thở phào nhẹ nhõm. Vụ cá cược cuối cùng đã thành sự thật.

Sau khi Đằng lão đồng ý với yêu cầu của cậu bé, ông ta cảm thấy khế ước chi lực trước đó dần tiêu tan.

"Lâm Tiêu, vậy ngươi có thể cùng Đằng lão ca qua đó, ta... Ta ở ngoài hoàng cung Đại Can chờ ngươi." Mục lão lui ra ngoài.

Ông ta nói như vậy, nhưng đã sẵn sàng để trở về Kiếm Ma tông rồi.

Đằng lão nhìn hai người với một vài sự nghi ngờ.

Không phải nói có quan hệ sư đồ sao?

Một thiên tài Nho Đạo, Phật Đạo yêu nghiệt như vậy, không phải ngươi nên luôn luôn bảo vệ hắn sao, lại còn chờ ở ngoài cung ư?

Gan quá lớn quá đó, ngươi thật sự không sợ bọn họ bắt cóc đồ nhi bảo bối của ngươi đi sao?

Thấy vậy, Lâm Tiêu nhìn ra ý định của Mục lão.

Định rời đi như vậy sao? Thực sự không định gặp Can Văn Văn một chút sao?

Hai giây sau, Lâm Tiêu âm thầm truyền âm một câu.

[Mục lão, còn có một câu muốn tặng cho ngài.]

[ Vĩnh viễn không chia lìa, mãi mãi bên nhau, hi vọng những người yêu nhau cuối cùng sẽ về với nhau.]

“Được rồi sư tôn, sau khi đệ tử gặp công chúa Anh Túc sẽ đi gặp sư tôn.” Lâm Tiêu nói một câu.

64420847d3b17MoG75orTKqwnbg2VKaoA.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 856: Ta sẽ nhổ sạch râu của ông trước tiên!!"


"Không sao đâu, ông ấy là người kiên cường!" Lâm Tiêu cười nói.

Đằng lão chớp chớp mắt.

Kiên cường? Từ này dùng ở đây sao lại có cảm giác kỳ lại nhỉ.

"Vậy ta dẫn ngươi qua đó trước, chờ giải quyết xong việc, ta sẽ trực tiếp dẫn ngươi đi tìm sư tôn của ngươi, ngươi thấy thế nào?" Đằng lão hỏi.

"Được, Đằng gia gia." Lâm Tiêu nói.

Chính là như vậy.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Lâm Tiêu đi theo Đằng lão vào Thiên Địa Văn Cung.

Đây cũng là lần đầu tiên Lâm Tiêu vào Thiên Địa Văn Cung. Lần trước, khi hắn định vào thì gặp phải tà ma hiện thân.

Sau đó, hắn và Đằng lão ngay lập tức đi gặp Bệ hạ, vì vậy họ không đến tham quan Thiên Địa Văn Cung được.

Sau khi bị Đằng lão cưỡng ép đi dạo quanh Thiên Địa Văn Cung và nói một lượt về lịch sử của nơi này, ông ta và hai đại nho thiên địa khác mới đưa Lâm Tiêu đến một tịnh thất đặc biệt.

Căn phòng yên tĩnh này rất lớn, được xây dựng trong một số trận pháp phòng ngự và các trận pháp khác.

Đặc biệt là từ bên ngoài có thể nhìn thấy các loại tình huống trong phòng, nhưng từ bên trong lại không nhìn thấy bên ngoài.

Lúc này, một cô bé mặc đồ màu hồng và đỏ đang ngồi giữa tịnh thất. Bên cạnh cô là một đống hỗn độn, mọi thứ trong tịnh thất đã bị đập nát đến mức không thể nhận ra hình thù.

Khi Lâm Tiêu, Đằng lão và những người khác nhìn sang, có một chút ánh sáng đỏ loé lên trong đôi mắt của cô bé và cô ấy nhìn sang.

Rõ ràng có trận pháp của ngũ cảm ngăn cách khí tức, tầm nhìn và âm thanh, nhưng cô bé vẫn cảm nhận được sự xuất hiện của họ.

"Đám nho gia đáng ghét các ngươi, người có thể khống chế được bản công chúa, vẫn còn chưa ra đời đâu!"

"Đặc biệt là Đằng lão đầu ông, ta biết ông ở bên ngoài, đợi ta ra ngoài rồi, ta sẽ nhổ sạch râu của ông trước tiên!!"

"Người bản công chúa giết đều đáng tội, chết không đáng tiếc, không giết chúng, chúng cũng sẽ hại người khác, bản công chúa có gì sai chứ!"

"Đừng để bản công chúa nắm bắt được cơ hội, nếu không ta nhất định sẽ chém nát Thiên Địa Văn Cung này...!!"

Cô bé bảy tuổi bị giam trong tịnh thất đặc biệt, mặt đỏ bừng vì tức giận, môi bĩu ra. Nếu bỏ qua vẻ ngoài sát khí hừng hực của cô ấy thì trông cũng khá dễ thương.

Hai mắt Lâm Tiêu sáng lên, cuối cùng cũng gặp được người hắn muốn gặp rồi. Cô bé cáu kỉnh này hoàn toàn khác với Can Anh Túc trưởng thành.

"Tiểu gia hỏa sao vậy, ngươi có chút sợ hãi sao??" Đằng lão cười khổ nói.

Đấy là trưởng công chúa điện hạ, đừng nói là một đứa trẻ, ngay cả một nho gia có tu vi thực lực mạnh mẽ khi nhìn thấy cảnh này cũng sẽ cảm thấy ớn lạnh. Hơn nữa, bây giờ còn đang cách biệt trận pháp trùng trùng.

Nếu như tiếp xúc trực tiếp với trưởng công chúa điện hạ, những người có tâm trí không ổn định sẽ ngay lập tức bị sát ý tấn công, sẽ sinh ra tâm ma.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao trưởng công chúa điện hạ có thể lấy yếu địch mạnh, trong một ngày có thể tiêu diệt được một thế lực không nhỏ.

"Cũng khá giống như ta tưởng tượng, Đằng gia gia, ta có thể đi vào rồi chứ?" Lâm Tiêu hỏi.

"Hả?? Ngươi muốn đi vào một mình sao??" Đằng lão kinh ngạc hỏi.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 857: Làm sao bây giờ lại không quen chứ?


“Đúng vậy, nếu không thì sao chứ.” Lâm Tiêu hỏi lại.

"Tiểu gia hỏa, không phải ta đã nói, cho dù ngươi có Nho Đạo và Phật Đạo song viên mãn ý cảnh nhưng thực lực của ngươi quá yếu, ngươi vào trong hậu quả sẽ khôn lường. Trưởng công chúa điện hạ vô cùng không thân thiện với với người khác, đặc biệt là người lạ". Đằng lão nói.

Nói thẳng ra, nếu đi vào, chính là đang nộp mạng.

Nhưng sao Lâm Tiêu lại sợ một cô bé bảy tuổi chứ?

"Đằng gia gia, ta tự tin, hơn nữa có ngài ở ngay bên cạnh, nếu như xảy ra chuyện gì, dựa vào thực lực của Đằng gia gia nhất định có thể cứu ta." Lâm Tiêu cười nói.

"Nói thì nói như vậy... nhưng tiểu gia hỏa ngươi quá can đảm." Đằng lão do dự nói.

Tiểu gia hỏa này là người có thiên phú nhất mà ông ta từng gặp, đồng tu Nho Đạo, Phật Đạo, sau này nếu lớn lên nhất định sẽ làm trụ cột Đông Vực. Nếu có chuyện gì xảy ra ở đây, chắc chắn ông ta không thể tha thứ cho mình.

"Vậy thì hay là Đằng gia gia cùng ta đi vào trong đó, nếu như không sao, ta muốn cùng trưởng công chúa điện hạ nói chuyện riêng một chút." Lâm Tiêu nói ra đề nghị của mình.

“Vậy thì... Được thôi.” Cuối cùng Đằng lão cũng gật đầu đồng ý.

Dù sao, nếu hai tiểu gia hoả này ở cùng nhau, người chịu thiệt tuyệt đối không phải trưởng công chúa điện hạ.

"Vậy ta nói cho ngươi biết một vài điểm cần chú ý, ngươi phải hết sức cẩn thận..." Sau khi Đằng lão dặn dò Lâm Tiêu thêm vài câu mới dẫn hắn đi hắn mở khóa cấm chế trận pháp trùng trùng, đi vào trong tịnh thất.

Khi hai người họ mở cấm chế trận pháp vừa tiến lên một bước.

Vèo!

Một bóng người áo đỏ lao thẳng về phía Đằng lão, tốc độ cực nhanh, kèm theo sát khí nhàn nhạt phía sau.

"Ôi! Trưởng công chúa điện hạ..!" Đằng lão thở dài, dùng tay phải chặn lại.

Cạch! Trận đánh lén của tiểu ni tử Anh Túc đã bị chặn lại. Nhưng cô bé không hề nản lòng, lập tức tung ra đòn thứ hai và thứ ba. Một già một trẻ, chiến đấu với nhau.

Với thực lực tu vi hiện tại của Đằng lão, có thể nói, đối phó với cô bé quá dễ dàng. Suy cho cùng trưởng công chúa điện hạ mới chỉ là một đứa trẻ bảy tuổi.

Ngay cả bẩm sinh với một trái tim sát sinh, cô bé vẫn có ít kinh nghiệm chiến đấu và đa phần là tấn công dựa vào bản năng.

Sau vài hiệp, tiểu ni tử Anh Túc chủ động dừng lại, không phục trừng mắt nhìn Đằng lão, rồi sau đó nhìn Lâm Tiêu.

Mặc kệ có đánh thắng hay không, chỉ cần có cơ hội thì cô bé nhất định sẽ đánh lén vài lần nữa. Lỡ đâu có 1 lần thành công thì sao!

"Đằng lão đầu, lần này ông lại muốn giở trò gì! Người này là ai! Chẳng lẽ ông cảm thấy ta quá cô đơn cho nên mới tìm người bầu bạn cùng ta sao! Hừ hừ hư, vậy ta không bảo đảm lần tới khi ông gặp hắn là sống hay chết đâu! ~~” Tiểu ni tử Anh Túc cười khẩy và nói.

“Trưởng công chúa điện hạ không biết hắn sao?” Đằng lão có chút nghi hoặc hỏi.

Không phải tiểu tử này nói là trưởng công chúa điện hạ đã từng cứu hắn sao?

Làm sao bây giờ lại không quen chứ?

"Hả? Tại sao ta phải quen hắn!! Đừng cố đánh trống lảng nữa, Đằng lão, tốt nhất là ông nên thả ta ra, ta không muốn ở lại đây nữa!" Can Anh Túc nói.

“Đằng gia gia, lần đó công chúa Anh Túc cứu ta, có lẽ là hành động ngoài ý muốn, quên cũng là chuyện bình thường.” Lâm Tiêu ở bên cạnh bổ sung nói.

"Ừ, cũng có thể. Với tính khí của cô bé này, ngươi nói cô ấy cứu người, ta thật sự không tin. Chắc là hành động ngoài ý muốn vừa đúng lúc cứu được ngươi thôi." Đằng lão nói.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 858: Một chưởng đánh ra


Suy cho cùng, hai người này là những đứa trẻ còn nhỏ như vậy. Không nhớ một vài chuyện là quá bình thường.

"Hừ!! Không thể nào, những người ta đã từng gặp đều sẽ không bao giờ quên. Mau nói cho ta biết, ngươi lừa gạt Đằng lão đầu, chạy đến đây làm gì!?" Anh Túc lập tức vạch trần lời của Lâm Tiêu.

"Trưởng công chúa điện hạ, người này là Lâm Tiêu, hắn đặc biệt tới giúp công chúa giải trừ sát khí trong cơ thể." Đằng lão giải thích.

"Giúp ta giải quyết vấn đề sát sinh? Chỉ dựa vào hắn sao? Đằng lão đầu, ông lại trở nên ngu ngốc rồi ư? Tiểu tử này còn không cao bằng ta, không lớn bằng ta, thực lực không mạnh bằng ta, hắn làm sao có thể giải quyết được vấn đề của ta chứ!?"

"Đám người cổ hổ các ngươi ngày nào cũng chỉ biết đọc sách ngâm thơ, càng đọc càng ngu ngốc!!" Sau khi tiểu ni tử Anh Túc liếc nhìn Lâm Tiêu, bực dọc nói.

"Đằng gia gia, ông đứng ở đây đi, ta muốn qua đó nói chuyện riêng với trưởng công chúa điện hạ, có được không?" Lâm Tiêu hỏi.

"Ta không có ý kiến gì, vừa rồi ngươi cũng đã nhìn thấy rồi, chúng ta vừa vào cửa, trưởng công chúa điện hạ đã tấn công chúng ta, nếu như ngươi tới gần, hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn vừa rồi." Đằng lão nghiêm túc nói.

Ông ta không hề bắn tiếng đe doạ, trên người trưởng công chúa điện hạ này đầy rẫy những điều không thể.

"Đằng gia gia, vậy ông nhìn kỹ nhé." Lâm Tiêu nói xong, không do dự đi về phía tiểu ni tử Anh Túc.

Ánh mắt của hai đứa nhỏ một lần nữa chạm vào nhau.

"Trưởng công chúa điện hạ, ta cần cô phối hợp một chút, có được không?" Lâm Tiêu vừa đi tới vừa nói.

"Được thôi nhưng ngươi cách quá xa, có thể lại gần một chút không!" Trong ánh mắt tiểu ni tử Anh Túc lộ ra vẻ xảo quyệt nói.

"Đương nhiên có thể." Lâm Tiêu tiếp tục lại gần đối phương.

Thấy vậy, Đằng lão muốn nói gì đó, nhưng lại kìm lại. Dù sao ông ta cũng ở trong tịnh thất, cho dù xảy ra chuyện gì, ông ta cũng đều có thể vào trong xử lý.

"Ngươi tên là gì?" Tiểu ni tử Anh Túc đột nhiên hỏi.

"Lâm Tiêu, Lâm trong rừng cây, Tiêu trong mây xanh." Lâm Tiêu cười nói.

"Rất vui được gặp ngươi, Lâm Tiêu. Đáng tiếc, đây cũng là lần cuối cùng ta gặp ngươi rồi!!" Sau khi tiểu ni tử Anh Túc nói xong, trong mắt cô loé lên ánh sáng đỏ.

Một đòn hắc hổ đào tâm lập tức được cô bé thi triển. Đằng lão đứng cách đó không xa, trên mặt lộ ra nụ cười khổ, ông ta biết trưởng công chúa điện hạ sẽ không ngoan ngoãn như vậy.

Nhưng ngay khi Đằng lão vừa định ra tay ngăn cản thì tiểu gia hỏa Lâm Tiêu nhanh hơn ông ta một bước.

Bùm!!

Một chưởng đánh ra.

Tiểu ni tử Anh Túc hừ một tiếng đau đớn và bay về phía sau vài mét.

Đằng lão: "???"

Đằng lão nhìn thấy cảnh này thì không dám tin vào mắt mình, sao nói là muốn cứu công chúa điện hạ? thế nào lại thành vừa gặp mặt đã đánh nhau rồi?

Hơn nữa, làm ông ấy ngạc nhiên hơn chính là rõ ràng công chúa điện hạ công kích trước, tiểu tử này lại vòng ra sau đánh bay công chúa điện hạ. Phải biết rằng công chúa điện hạ là một thiên tài thực lực tu vi đã gần Luân Hải cảnh, lại thêm sát sinh ý cảnh.

Trong cảnh Luân Hải gần như không có đối thử, vậy mà tiểu gia hỏa Lâm Tiêu này, không những đánh vỡ thế công kích của trưởng công chúa mà còn trả đòn công kích. Đây…rốt cuộc là chuyện gì.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 859: Ta phải giết ngươi!!”


Trên cơ thể của tiểu tử Lâm Tiêu này không có chút linh lực nào, nhưng thân thủ kỳ quái tốc độ cũng quái dị, thật sự làm người ta ngạc nhiên. Thiên phú biến dị cũng không thể đặc biệt tới vậy. Nho đạo, Phật đạo đều tinh thông, chả nhẽ võ đạo cũng biết?

Trong cuộc giao tranh tiểu Can Anh Túc ra sức chiến đấu đỏ cả mắt, ý cảnh sát sinh cũng bắt đầu luân chuyển.

“Hừ!! không ngờ, tên tiểu tử nhà ngươi cũng có chút sức, tiếp nào!!!”

Xoẹt!

Nàng ta lần nữa lao về phía Lâm Tiêu, tốc độ càng thêm nhanh. Sát khí lạnh lẽo cũng không ngừng phóng ra.

“Tiểu gia hoả, cẩn thận, trưởng công chúa điện hạ đánh thật đấy.” Đằng lão lựa lời nhắc nhở.

Mặc dù không biết tiểu tử Lâm Tiêu này muốn cái gì, nhưng để trưởng công chúa tiếp xúc với đối phương nhiều chắc chắn chỉ có lợi không có hại.

Lâm Tiêu nhìn thấy tình hình như vậy sắc mặt vẫn không thay đổi, thậm chí ánh mắt còn mang theo ý cười. Hắn không lùi mà còn tiến lên, sải bước nhanh về phía trước lần nữa tung ra một cú đấm.

Bùm!

Thể tấn công của Anh Túc tiểu nha đầu bị chặn đứng, điều này làm cho sắc mặt Anh Túc thay đổi. Nàng muốn phản kháng, nhưng lại phát hiện đối phương ra đòn khá linh hoạt làm nàng rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Bây giờ muốn thu lực thay đổi chiêu thức đã không còn kịp.

Bùm.

Anh Túc lại lần nữa bị đánh bay ra ngoài.

“A! đáng ghét! Ta phải giết ngươi!!”

Anh Túc nũng nịu nói một câu nhưng hai mắt lại đỏ gầu, sát ý bạo phát toả ra xung quanh căn phòng.

“Không xong! Sát sinh chi tâm muốn bạo.” Đằng lão giơ tay phải lên, một cây bút ngọc xanh biếc xuất hiện trên tay.

Khi ông ấy chuẩn bị thi triển Nho đạo ý cảnh để trấn áp tình hình thì tiểu tử Lâm Tiêu đã nhanh hơn một bước.

Xoẹt! Lâm Tiêu đá chân một cái rồi biến mất. Khoảnh khắc tiếp theo hắn xuất hiện ngay trước mặt Can Anh Túc đang nổi trận lôi đình.

Bùm! Một đấm được tung ra, Can Anh Túc đập mạnh xuống mặt đất.

Bùm! Đấm thứ hai được tung ra.

Bùm! Bùm!!! Đấm thứ ba, thứ tư…..

Mắt Đằng lão ngày càng trợn to hơn, đây rốt cuộc là chuyện gì. Kể cả lúc bạo phát thực lực tăng lên gấp đôi thì trưởng công chúa điện hạ vẫn bị Lâm Tiêu áp chế, hơn nữa hình như không thể phản kháng nổi.

Ông ấy cũng coi như đã hiểu rõ, thiên phú chiến đấu của Lâm Tiêu sợ là cũng chả kém hơn Nho đạo, Phật đạo là bao. Mỗi một đòn công kích đánh ra cực kỳ chuẩn xác, đừng nhìn thấy tình cảnh trưởng công chúa bị đánh như vậy, nhưng lại không chịu chút thương tổn nào.

Hơn nữa……Đằng lão còn phát hiện ra một chuyện đáng kinh ngạc.

Lúc trưởng công chúa bị Lâm Tiêu đấm khí tức sát sinh trên người lại mau chóng tan biến. Là loại tan biến thật sự chứ không phải bị áp chế hay ẩn vào trong.

Thần!! thật sự là thần rồi! còn có thể thế nào nữa?
 
Back
Top Dưới