Tiên Hiệp Vạn Cổ Ma Tôn

Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 800: Đây là vương triều Đại Ngụy?


Một luồng sức mạnh Ý Cảnh Đặc Biệt từ trên người Lâm Tiêu tuôn ra, bao bọc và nuốt lấy bộ y phục của đệ tử Kiếm Ma tông.

Lâm Tiêu đã tu luyện trên trái đất trăm năm, đốt lên tám ngọn thiên đăng của tháp Thiên Đạo.

Điều này có nghĩa là, với ngộ tính đỉnh cao của hắn, tám loại ý cảnh đã tu luyện tới tầng quy tắc thiên địa rồi.

Duy chỉ có Ý Cảnh Đặc Biệt tuy là tăng lên không ít, nhưng lại cách tầng quy tắc thiên địa còn xa lắm.

Khi sử dụng Ý Cảnh Đặc Biệt ở trái đất, sức mạnh ý cảnh chỉ có tác dụng trong phạm vi trái đất.

Bây giờ trở về Huyền Thiên Giới rồi, về lí mà nói thì hẳn là có thể sử dụng được rồi nhỉ.

Lâm Tiêu nhắm mắt lại, kết nối với Ý Cảnh Đặc Biệt.

Vài giây sau, hắn đột nhiên mở mắt, tay phải đánh một chưởng lên không trung.

Ầm!!

Một cánh cổng truyền tống cao hai mét được mở ra.

“Em gái, đi!”

Lâm Tiêu vẻ mặt không chút biểu cảm, chỉ nói ra ba chữ rồi kéo Can Anh Túc trực tiếp bước vào cổng truyền tống.

Sau khi hai người tiến vào, cổng truyền tống cũng nhanh chóng biến mất.

Những hộ vệ bên cạnh sau khi hoàn toàn không còn cảm nhận được khí tức của hai người nữa mới dám đứng dậy.

“Đây là...không gian truyền tống??? Trời ạ, hai người này rốt cuộc là nhân vật gì vậy?”

“Chắc là không phải người của thiên vực cực Bắc chúng ta đâu.”

“Bọn họ chỉ hỏi những vấn đề liên quan đến Chiến Trường Vạn Tộc, nói không chừng là nhân vật đại lão của thế lực lớn một phương nào đó đấy.”

……

Ở nơi khác.

Trên bầu trời vương triều Đại Ngụy, Đông Vực.

Ầm!!

Một cánh cổng truyền tống chợt xuất hiện giữa không trung.

Có hai bóng người xuất hiện, từ bên trong bước ra.

“Ủa? Đây là vương triều Đại Ngụy? Đại Tiêu Tiêu, bí pháp của huynh quá lợi hại đi!” Can Anh Túc không nhịn được cũng phải khen một câu.

Hoàn cảnh và khí tức của vương triều Đại Ngụy, nàng ta vẫn khá là quen thuộc.

Không ngờ Đại Tiêu Tiêu trong nháy mắt liền có thể đưa hai người trở về đây, dứt khoát tiết kiệm được hai ba tháng.

Lâm Tiêu lúc này lại không có tâm trạng để ý ai hết, hắn sau khi xác định được phương hướng, liền triển khai toàn bộ tốc độ, xông về hướng đó.

Trong mắt Can Anh Túc lộ ra vẻ lo lắng, cũng thi triển tốc độ để đuổi theo.

Với tốc độ hiện tại của hai người, cho dù có dạo quanh vương triều Đại Ngụy một lượt cũng chẳng tốn mấy thời gian.

Sau mười giây.

Can Anh Túc cuối cùng cũng đuổi kịp Lâm Tiêu.

Chỉ thấy Lâm Tiêu dừng lại giữa không trung, nhìn xuống mảnh đất hoang bên dưới mà ngẩn ra, không biết đang nghĩ gì.

Can Anh Túc đang chuẩn bị hỏi, thì đồng tử kịch liệt co lại.

Đợi chút...

Nơi này hình như....không phải là bãi đất hoang mới đúng.

Đây rõ ràng là...vị trí của Kiếm Ma tông mà.

Chẳng lẽ là...

Kiếm Ma tông bị người ta san bằng, hủy diệt toàn bộ rồi sao.

Sắc mặt Can Anh Túc khó coi đến cực điểm.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 801


Sát ý nồng đậm từ trên người nàng ta tỏa ra.

Nhưng điều khiến nàng ta ngạc nhiên là Lâm Tiêu lúc này lại không có bất cứ phản ứng nào.

Ánh mắt hắn bình tĩnh vô cùng, không có chút dao động nào.

“Lâm Tiêu, chúng ta đi điều tra xem đã xảy ra chuyện gì đã nhé.” Can Anh Túc miễn cưỡng thu lại cơn phẫn nộ và sát ý trên người, đi tới bên cạnh Lâm Tiêu nhỏ giọng nói.

Thù, nhất định phải báo.

Nhưng hiện tại phải làm rõ xem đã xảy ra chuyện gì mới được.

Lâm Tiêu không nói chuyện, cũng không đáp lời.

“Tuế Nguyệt Chi Kính!” Hắn vung tay phải lên.

Trước mặt hai người xuất hiện một tấm kính, cảnh tượng bên trong chính là Kiếm Ma tông.

Chỉ là Kiếm Ma tông trong tấm kính kia vẫn còn là nơi phồn hoa náo nhiệt, người tới người lui đông như trảy hội.

So với mảnh đất trống hiện tại, hiển nhiên là khác biệt.

“Đây là cảnh tượng khi nào vậy?” Can Anh Túc thắc mắc.

“Một năm trước.” Lâm Tiêu cuối cùng cũng lên tiếng.

Nhưng giọng của hắn khàn khàn, trầm đục, đầy sự đè nén.

Tiếp đó Lâm Tiêu khẽ vung tay phải lên, cảnh tượng bên trong bắt đầu trôi nhanh hơn.

Can Anh Túc đại khái hiểu được Lâm Tiêu đang làm gì rồi.

Đại Tiêu Tiêu đang lợi dụng sức mạnh thời gian để tìm ra hung thủ hủy diệt Kiếm Ma tông.

Rất nhanh sau đó, khung cảnh trôi tới một thời điểm rồi chợt dừng lại.

Chỉ thấy cảnh tượng bên trong, trên bầu trời Kiếm Ma tông bị mây đen bủa vây.

Kiếm Ma tông cũng lập tức ý thức được tình hình bất ổn.

Mở ra đại trận hộ tông, tông chủ và hai người nữa xông lên trên bầu trời đầu tiên.

Lúc Lâm Tiêu nhìn thấy ba người, thân mình khẽ run lên.

Có thể nói, trong Kiếm Ma tông, người quan tâm và chăm sóc cho hắn nhiều nhất chính là ba người này.

Đặc biệt là Cảnh lão, người thủ tại mộ kiếm, và lão ngoan đồng Mục lão.

Nếu không có sự chăm sóc của ba người bọn họ, chỉ e bản thân cho dù có ngộ tính đỉnh cao cũng không thể trưởng thành nhanh đến thế.

Khung cảnh lóe lên.

Trong đám mây mù trên bầu trời có hai thân ảnh có hơi giống người, trực tiếp xông về phía ba người tông chủ Kiếm Ma tông.

Hai hiệp.

Chỉ với hai hiệp.

Ba người tông chủ Kiếm Ma tông đã thất bại, thân mang trọng thương.

Hai thân ảnh gần giống người kia không hề có ý định tha cho bọn họ.

Cùng lúc đó, một chưởng màu đen lập tức từ trên trời giáng xuống, đánh lên đại trận hộ tông của Kiếm Ma tông.

Đại trận hộ tông vỡ vụn trong nháy mắt.

Các đệ tử và trưởng lão trong Kiếm Ma tông đều kinh hoảng.

Đây chỉ là màn hồi tưởng trước mặt hai người, chỉ có hình ảnh mà không có âm thanh.

Nhưng cho dù vậy, cảm xúc tuyệt vọng kia dường như tràn cả ra ngoài khung ảnh.

Tiếp đó, ba vị tông chủ Kiếm Ma tông dường như là đối đầu một trận với thứ đang ẩn trong đám mây đen.

Cuối cùng, lại là vô số đại chưởng ấn màu đen từ trên trời giáng xuống.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 802: Điều này, điều này có thể sao?


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trong ánh mắt tuyệt vọng của người trong Kiếm Ma tông.

Mọi thứ hóa thành cát bụi.

Rắc....

Cảnh tượng trước mặt hai người tiêu tán.

“Lâm Tiêu, huynh có thể nhìn ra được kẻ tấn công Kiếm Ma tông kia là ai không?” Can Anh Túc giận dữ nói.

“Bất Tử Cốc!” Bất luận là giọng nói hay ánh mắt của Lâm Tiêu, đều càng thêm bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức khiến người ta khiếp sợ.

Nói xong, bàn tay cầm nhẫn trữ vật của hắn khẽ động.

Hai con rối xuất thiện trước mặt.

“Ủa? Cái thứ này, sao mà giống hệt cái thứ tựa tựa con người trong khung cảnh vừa rồi vậy, thì ra là con rối à?” Can Anh Túc kinh ngạc nói.

Lâm Tiêu liếc mắt nhìn hai con rối trước mặt.

Ngay sau đó, trên người hắn bùng phát ra một sức mạnh hỗn hợp cực kỳ kh*ng b*.

Hỏa Chi Ý Cảnh.

Hoang Chi Ý Cảnh.

Kiếm Chi Ý Cảnh.

Ầm ầm!!

Hai con rối vô cùng cứng cáp đó trong nháy mắt liền bị đánh nát thành từng mảnh.

Sau đó kiếm ý chém nó thành bụi phấn, ngọn lửa kim sắc lại đốt nó thành hư vô.

“Ta Lâm Tiêu xin thề, nhất định sẽ khiến toàn bộ người của Bất Tử Cốc giống như hai con rối này, hóa thành tro bụi, hồn bay phách tán!!”

Lâm Tiêu nói với ngữ khí kiên định, giống như âm thanh từ cửu u sâu thẳm truyền tới.

Hai con rối này không thể sử dụng Ý Cảnh Đặc Biệt, giữ lại cũng vô dụng.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.com.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Ầm! ~~~

Ngay khi lời thề phát ra, một vầng ánh sáng tam sắc xuất hiện trên trán Lâm Tiêu, rồi tiến vào trong.

“Ta Can Anh Túc cũng thề, nhất định sẽ khiến cho toàn bộ người của Bất Tử Cốc chết không có chỗ chôn, mỗi một kẻ trong bọn chúng đều phải hối hận vì đã xuất hiện tại Huyền Thiên Giới.” Giọng nói của Can Anh Túc cũng nối tiếp vang lên.

Lại có một vầng ánh sáng tam sắc xuất hiện.

Chỉ có điều, lần này là tiến vào trong trán của Can Anh Túc.

“Thì ra đây là phản ứng khi thề độc.” Can Anh Túc bất ngờ nói.

Lâm Tiêu cuối cùng cũng thu lại ánh mắt đang nhìn chằm chằm mảnh đất hoang kia, quay đầu nhìn Can Anh Túc, lên tiếng: “Cái con bé này, làm cái gì thế hả?”

“Sao nào? Với quan hệ của chúng ta, ta còn không thể đi báo thù cùng huynh sao?” Can Anh Túc nở nụ cười với Lâm Tiêu.

Lâm Tiêu bất đắc dĩ lắc đầu, nói ra một câu khiến Can Anh Túc vô cùng kinh ngạc.

“Kiếm Ma tông tuy đã bị hủy, nhưng cũng không phải là không có khả năng khôi phục lại hiện trạng ban đầu, chỉ là không dễ dàng gì thôi.”

Can Anh Túc trợn trừng mắt.

Cái gì?

Ý là vẫn có thể hồi sinh toàn bộ Kiếm Ma tông ấy hả?

Điều này, điều này có thể sao?

642d1db387650hl670DQEKhYHE5zVsTNc.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 803: Bất Tử Cốc!


“Gần hơn chút nữa.” Lâm Tiêu lại nói.

Can Anh Túc thấy khoảng cách giữa hai người chỉ còn một mét, nếu gần hơn nữa...? Chẳng lẽ Đại Tiêu Tiêu muốn được ôm và an ủi sao?! Thậm chí, muốn...?

Cảm thấy sợ hãi và vô cùng lo lắng, Can Anh Túc tiến thêm một bước lớn khiến khoảng cách giữa hai người họ trở nên rất gần. Đó là khoảng cách mà chỉ cần giơ tay lên là có thể ôm được.

Bây giờ xem ra, có lẽ, có thể là thật??

Ngay sau đó, Lâm Tiêu đưa tay ra, rồi hắn chạm vào lưng- nhẹ nhàng vén tóc nàng ta lên.

"Ý cảnh đặc biệt, mở!!" Lâm Tiêu hừ lạnh một tiếng.

Advertisement

Kiếm Ma tông như vậy, cũng không biết vương triều Đại Can của cô gái này thế nào rồi.

Phải biết rằng có thể khôi phục một Kiếm Ma tông nhưng để khôi phục một vương triều Đại Can khó khăn sẽ chồng chất vô hạn, không biết khi nào mới có thể làm được.

Bất Tử Cốc!! Các người cứ tắm rửa sạch sẽ rồi đợi ta.

Lần trước thần tộc Dao Trì cướp nhà, chỉ có một mình Can Anh Túc, nhiều nhất cũng tương đương với việc bị cướp từ một tòa tháp cao, bây giờ còn trộm căn cứ thuỷ tinh!

Các ngươi được lắm, thực sự lợi hại!

Khi sức mạnh của ý cảnh đặc biệt nuốt chửng lọn tóc này của Can Anh Túc.

Lâm Tiêu cũng nhắm mắt lại, tìm kiếm thứ gì đó.

Sau vài hơi thở, hắn mở mắt ra, tìm thấy vị trí có liên quan nhất đến huyết mạch của Can Anh Túc.

"Mở!" Lâm Tiêu vung tay phải về phía hư không.

Một cánh cửa truyền tống khác đã được mở, điểm đến của cánh cổng này là vương triều Đại Can.

Sau khi ý cảnh đặc biệt của Lâm Tiêu trở thành lĩnh vực hoá, đặc điểm rõ ràng nhất là...

Trước khi lĩnh vực hóa, ý cảnh đặc biệt là chọn địa điểm của khẩu độ truyền tống một cách thụ động. Sau khi lĩnh vực hóa, ý cảnh đặc biệt có thể được tự do lựa chọn.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Tà Đạo Tu Tiên Lục
2. Chồng Trước Lại Muốn Phục Hôn
3. Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn
4. Cô Gái Ngốc, Tôi Yêu Em
=====================================

Lẽ nào nên gọi ý cảnh đặc biệt này Truyền Tống Ý Cảnh?

Nhưng Lâm Tiêu lại cảm thấy không giống, hắn luôn cảm thấy ý cảnh này không chỉ dùng vào việc này.

Cam Anh Túc: "..."

Hừ!!! Biết ngay mà!! Tên tiểu tử thối này có bao giờ chủ động chứ? Trong lòng Can Anh Túc, thầm cà khịa.

Lâm Tiêu kéo nàng ta vào cánh cửa truyền tống mới.

...Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.com.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Vương triều Đại Can, hoàng thất Đại Can trên bầu trời, một cánh cửa truyền tống xuất hiện, Lâm Tiêu và Can Anh Túc nhanh chóng từ đó bước ra.

Điều đầu tiên mà hai người họ làm khi đi ra là kiểm tra tình hình bên dưới bằng thần thức.

Hừ!

Rất nhanh, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm, vương triều Đại Can vẫn giống như một năm trước, không có gì thay đổi.

Có vẻ như thế lực Bất Tử Cốc nhắm vào là Lâm Tiêu và Kiếm Ma tông.

Nghĩ lại cũng phải, thậm chí Can Anh Túc còn không vào chiến trường vạn tộc, vì vậy chuyện này không liên quan gì đến nàng ta.

"Đại Tiêu Tiêu, khi nào người của Kiếm Ma tông mới có thể sống lại?" Can Anh Túc lo lắng hỏi.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 804: Huỷ diệt Sát Sinh Ý Cảnh


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Ta cũng không biết, có thể là khi ta trở thành Đại Đế, có thể là sẽ lâu hơn." Lâm Tiêu trầm giọng nói.

Mong muốn ấp ủ từ lâu của hắn là khôi phục Kiếm Ma tông về trạng thái ban đầu. Cho dù có được hay không, hắn vẫn không biết.

Nhưng chỉ cần có một tia hy vọng, hắn cũng sẽ không bỏ cuộc.

"Muội trở về trước đi, ta còn có việc khác phải làm." Lâm Tiêu suy nghĩ một chút, nói Cam Anh Túc.

"Không được, chúng ta đã cùng thề, huynh không phép một mình âm thầm báo thù."

"Hơn nữa, Đại Đế của Bất Tử Cốc vẫn còn sống, mặc dù không thể tự mình tỉnh lại, nhưng đối mặt với thời điểm sinh tồn, Đại Đế nhất định sẽ hiện thân."

Can Anh Túc trực tiếp túm lấy Lâm Tiêu.

Theo như nhìn nhận của nàng ta, đối mặt Đại Đế, cả hai vẫn không có cơ hội chiến thắng.

"Ta biết, vậy nên ta đột phá một chút." Lâm Tiêu nói.

"Đột phá? Đại Tiêu Tiêu, ý của huynh là, bây giờ huynh sẽ đột phá đến Sinh Tử cảnh sao?" Hai mắt Can Anh Túc sáng lên, vội vàng hỏi.

"Nếu không thì sao chứ?! Ta không phải kẻ ngốc, nếu không nắm chắc 100%, ta sẽ không đến Bất Tử Cốc báo thù." Lâm Tiêu nói.

Can Anh Túc nghe vậy cuối cùng cũng trút bỏ được lo lắng, tiếp tục hỏi: "Huynh chắc chắn bao nhiêu phần trăm?"

Từ Hoá Đỉnh Cảnh viên mãn, đột phá đến Sinh Tử cảnh. Mặc dù sẽ không giáng lôi kiếp nhưng hắn lại phải trải qua tâm ma kiếp. Điều này còn đáng sợ và nguy hiểm hơn.

Có nhiều cường giả có thể bình tĩnh khi đối mặt với lôi kiếp nhưng trước tâm ma kiếp có thể bị đánh gục từ đòn đầu tiên.

Một khi thất bại trong tâm ma kiếp, thì sẽ mất đi tu vi, mất đi linh trí nặng hơn thì hồn bay phách tán mà chết.

"Khoảng 90%." Lâm Tiêu nói.

Nói 100% thì có vẻ quá kiêu ngạo, 90% thì vừa đủ.

Can Anh Túc liếc nhìn Lâm Tiêu, có vẻ như tên này tràn đầy tự tin.

"Nếu đột phá Sinh Tử Cảnh, sẽ không có ảnh hưởng đến xung quanh, cũng không cần tìm nơi khác."

"Ta sẽ giúp huynh tìm một căn phòng yên tĩnh trong hoàng cung Đại Can. Khi huynh đột phá, ta cũng có thể canh chừng cho huynh. Dù sao đó cũng là tâm ma kiếp, nếu trong lúc độ kiếp xảy ra chuyện gì, có người ở bên cạnh cũng yên tâm hơn." Can Anh Túc cố gắng hết sức để thuyết phục.

Theo sự hiểu biết của nàng ta đối với Lâm Tiêu, một khi tên này đột phá, hắn có thể sẽ hành động một mình. Như vậy không ổn!!

Đi thì phải cùng nhau đi!

Lâm Tiêu do dự một chút.

Can Anh Túc tiếp tục nói: "Ta, ta cũng đã cảm nhận được tâm ma kiếp của bản thân, nói không chừng sau khi huynh hoàn thành độ kiếp sẽ đến lượt ta. Nhưng ta không quá tự tin đối với tâm ma kiếp, nếu như huynh ở bên cạnh ta, ta sẽ cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều."

Nàng ta không hề nói dối, nàng ta đã cảm nhận được tâm ma kiếp khi tu luyện trong căn phòng thời gian ở Trái Đất trong hơn bảy mươi năm. Nhưng nàng ta luôn áp chế nó lại, thứ nhất là muốn quay trở lại Huyền Thiên giới mới độ kiếp, hai là nàng ta thực sự sợ hãi.

Nàng ta có cảm giác, tâm ma kiếp của Sinh Tử cảnh, đối với bản thân mà nói là một ngưỡng cửa cực lớn.

Bước qua biển trời rộng lớn, bước qua vạn kiếp bất phục. Lâm Tiêu nhìn cô gái này một cái, cũng không từ chối nữa, nói: "Được."

642eb9a616f9aT8K1OC08TihSJ1Z6TJFp.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 805: Kiếm Ma Các?


Can Anh Túc ở phía trước, Lâm Tiêu ở phía sau, khi cả hai bay phía trên hoàng cung Đại Can chỉ cảm thấy có gì đó không ổn.

Hôm nay hoàng cung Đại Can rất vắng vẻ, ngoại trừ một số hộ vệ tuần tra, không nhìn thấy ai khác.

"Ai tới, xin hãy xuất trình thủ lệnh, người không có thủ lệnh không được phép bay phía trên hoàng cung." Một bóng người có thực lực Toàn Đan cảnh viên bay ra khỏi hoàng cung và dừng lại trước mặt hai người.

"Cát thống soái, phụ hoàng ta đâu?"Sau khi Can Anh Túc nhìn thấy bóng người này trực tiếp hỏi.

"Hả!? Trưởng... Trưởng công chúa điện hạ!! Tại sao người lại trở về rồi...!!" Đôi mắt của người đàn ông trung niên được gọi là Cát thống soái mở, biểu cảm giống như nhìn thấy ma.

"Ta còn không thể trở về sao? Ngươi có ý gì vậy?" Can Anh Túc nhíu mày, lạnh lùng nói.

Cát thống soái lập tức rùng mình một cái, vội vàng nói:

"Chuyện này... Chuyện này... Bệ hạ nói, người đã trúng độc của Đại Đế Bất Tử Cốc, nhưng mà, may mắn thay, người không sao, không sao là tốt rồi! "

Ông ta thực sự cảm thấy mừng thay cho trưởng công chúa.

Mặc dù trưởng công chúa có tiếng ác lừng lẫy trong vương triều Đại Can, nhưng với tư cách là tâm phúc của bệ hạ, đương nhiên ông ta biết chuyện này nằm ngoài tầm kiểm soát của trưởng công chúa, không khỏi tự trách.

Hơn nữa, chỉ cần trưởng công chúa trưởng thành rồi, đối với toàn bộ vương triều Đại Can lợi sẽ nhiều hơn hại.

"Phụ hoàng ta đâu? Tại sao hôm nay trong hoàng cung Đại Can không có ai vậy?"Can Anh Túc nghi ngờ hỏi.

Thông thường, những Nho sĩ mọt sách và Đằng lão cũng ở lại hoàng cung mới phải nhưng nàng ta vừa mới dùng thần thức kiểm tra, những người này đều không ở trong hoàng cung.

Khi Cát thống soái nghe vậy, sắc mặt trở nên trầm xuống và nhanh chóng đáp lại.

“Báo cáo trưởng công chúa điện hạ, bệ hạ và Đằng đại nho bọn họ đều đã đến sau núi rồi.” Cát thống soái nói.

"Sau núi? Đến sau núi làm gì?"Can Anh Túc thấy khó hiểu hơn.

Bây giờ cũng không phải là lúc săn bắn mùa xuân, đến sau núi làm gì?

"Trưởng công chúa không biết sao? Hôm nay là ngày giỗ của Kiếm Ma phái và Lâm Đại Hiền, bệ hạ và những người khác đang tổ chức hiến tế." Cát thống soái trả lời.

Ngay khi lời này vừa được nói ra, Can Anh Túc và Lâm Tiêu ở phía sau đều sững sờ.

Hiến tế?!

Kiếm Ma Các?

"Lâm Đại Hiền là ai?" Can Anh Túc vô thức hỏi.

Cát thống lĩnh kinh ngạc liếc nhìn trưởng công chúa, vội vàng nói: "Là Lâm Tiêu đại nhân của Kiếm Ma tông, người đã giải quyết họa tà ma cho vương triều Đại Can chúng ta, không phải người rất thân với ngài ấy sao?"

Khi nghĩ đến việc Lâm Tiêu đại nhân bị Đại Đế Bất Tử Cốc g**t ch*t, ông ta lại vô cùng tức giận.

Lâm Tiêu đại nhân không chỉ giải quyết họa tà ma cho vương triều Đại Can, mà còn cải thiện cơ bản của Văn Cung bằng vô số thiên địa dị tượng.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 806: Kiếm Ma Các


Có thể nói đây là một ân tình rất lớn.Đáng tiếc là trời ghen tị với nhân tài, thật đáng tiếc.

Can Anh Túc: "..."

Lâm Tiêu: "..."

Biểu cảm của hai người vô cùng kỳ lạ. Có vẻ như Cát thống soái chưa bao giờ gặp Lâm Tiêu nếu không, ông ta đã không nói những lời này.

Lâm Tiêu liếc nhìn Cát thống soái và lười giải thích. Nhìn Lâm Tiêu như vậy, Can Anh Túc cũng không nói nhiều lời.

"Được, ta biết rồi, bây giờ ta ra sau núi một chuyến." Sau khi Can Anh Túc nói xong, nàng ta cùng Lâm Tiêu bay về phía sau núi.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.com.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Sau khi bay được một quãng đường nhất định, nàng ta không khỏi hỏi: "Đại Tiêu Tiêu, một lát nữa ta sẽ hiến tế bản thân, huynh cảm thấy thế nào?"

Lâm Tiêu nhìn nàng ta chằm chằm, từ chối trả lời.

Sau khi sự việc này xảy ra, bầu không khí buồn bã ban đầu đột nhiên tăng lên rất nhiều.

Sau khi đến phía sau núi, cả hai người đều sững sờ trước cảnh tượng hiến tế hùng vĩ.

Ngoại trừ các thủ vệ đi cùng, riêng đại thần và thành viên hoàng gia cũng đã có hàng vạn người.

Trong đó, nho sĩ chiếm một nửa, trận thế này kém hơn tế tổ một chút.

"Đại Tiêu Tiêu, thể diện của huynh cũng hơi lớn đó! Ngay cả khi hiến tế cho hoàng thân quốc thích cũng không có được đãi ngộ như vậy."

"Đừng nói như vậy, nói không chừng lát nữa có thể nhìn thấy bài vị của muội đó!" Lâm Tiêu càu nhàu.

"Hi hi, vậy ta hy vọng bài vị của chúng ta được đặt cùng nhau."Can Anh Túc cười.

Lâm Tiêu: "..."

Câu trả lời của cô gái này luôn gây bất ngờ.

...

Vương triều Đại Can, Linh Vận Phong sau núi.

Một tòa nhà nhỏ mới đứng sừng sững ở đó, trên bài vị có ba chữ.

Kiếm Ma Các.

Những đại thần thân cận, quân vương Đại Can và Đằng đại nho đều ở trong Kiếm Ma các này. Trong số đó, bắt mắt nhất là một người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần trông giống như trưởng công chúa.

Bà ấy quỳ trước linh bài, khóc lóc không kìm được, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

"Mục quỷ hồn, không phải ông bách chiến bách thắng sao? Tại sao lần này ông không thắng!!... Chúng ta vừa làm hòa, ông liền bỏ đi. Sao ông lại tàn nhẫn như vậy?"

Quân vương Đại Can và Đằng lão đứng trước một linh bài khác bên cạnh chủ vị.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 807


"Lâm Tiêu, ngươi có biết Túc nhi ở đâu không?! Không phải con bé ở bên cạnh ngươi sao?.. Nếu vậy thì ta nhờ ngươi chăm sóc con bé, cả đời này ta nhất định sẽ tìm cách báo thù cho ngươi!" Trong mắt quân vương Đại Can mang lửa giận.

Bất Tử Cốc!

Ngay cả khi không thể đánh thắng Bất Tử Cốc, ông ta cũng phải tìm cách trả thù bằng nhiều cách khác nhau.

"Bệ hạ không cần bi quan như vậy, trưởng công chúa phúc lớn mạng lớn, nhất định còn sống, mới có một năm, nói không chừng có thể đang dưỡng thương ở nơi nào đó." Đằng lão ở bên cạnh an ủi.

"Đằng lão, ngươi không cần an ủi ta, dựa vào tính tình của cô gái đó, sau khi Lâm Tiêu gặp nạn, nhất định sẽ không ngồi yên không quan tâm, tính tình kích động như vậy, e rằng khó có thể….." Vương quân Đại Can than thở nói.

Con gái mình, ông ta còn không hiểu sao?! Điều may mắn nhất trong cuộc đời của Túc nhi có lẽ là gặp được Lâm Tiêu.

Đáng tiếc, thực sự đáng tiếc. Lâm Tiêu yêu nghiệt tuyệt đỉnh như vậy. Nếu có thể cho hắn thêm một hoặc hai trăm năm nữa, đừng nói là Bất Tử Cốc hiện tại, cho dù là Bất Tử Cốc thời kì đỉnh phong thượng cổ, e rằng cũng không dễ đối phó hắn.

Quân vương Đại Can nhìn nữ nhân đang khóc lóc buồn bã bên cạnh mình.

Đó là muội muội của ông ta, Can Văn Văn. Nữ nhân này và con gái của ông ta thực sự là đồng mệnh tương liên.

Khóc đi, chuyện này khóc ra sẽ cảm thấy tốt hơn một chút.

Quân vương Đại Can đã không tiến đến an ủi. Nỗi đau xót trong lòng ông ta cũng không kém bất cứ ai.

Tuy nhiên, ngay sau đó mọi người cảm nhận được trước mặt có thêm hai bóng người. Đằng lão và những đại thần khác ngay lập tức cảm nhận được. Họ đứng chặn trước mặt vương quân Đại Can và Can Văn Văn và nhìn hai vị khách không ngờ tới với ánh mắt kiêng dè.

Phải biết bên ngoài Kiếm Ma Các bố trí những tuyến phòng thủ.

Người có thể âm thầm tiến vào Kiếm Yêu Các mà không dẫn đến tuyến phòng thủ bên ngoài, thực lực tu vi chắc chắn là cường giả tuyệt đối trong những cường giả.

Chỉ là……

Khi mọi người nhìn rõ mặt hai người, sắc mặt đều thay đổi rõ rệt, biểu cảm của mọi người đều giống như nhìn thấy ma.

"Túc nhi?? Lâm Tiêu???" Quân vương Đại Can kêu lên thất thanh.

“Lâm Tiêu?”

“Là Lâm Tiêu thật sao?”

“Sao có thể, hắn không phải bị cường giả đại đế Bất Tử cốc giết rồi sao?”

“Đúng vậy, bên phía Bất Tử cốc đã công bố tin tức Lâm Tiêu chết và Kiếm Ma tông bị tiêu diệt rồi.”

“Vậy, vậy bọn họ là ai?”

Đám người trong Kiếm Ma các đều kinh ngạc, trong ánh mắt của mọi người đều là vẻ trấn kinh.

“Bệ hạ, Đằng lão, lâu rồi không gặp, mọi người vẫn khoẻ chứ!” Lâm Tiêu lên tiếng chào hai người.

“Phụ hoàng, nữ nhi về rồi đây!” Can Anh Túc mở miệng nói.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 808


Âm thanh quen thuộc này, lần nữa làm cho quân vương Đại Can và những người khác ngạc nhiên.

“Bọn họ, thật sự là….Túc Nhi và Lâm Tiêu?” Quân vương Đại Can mặt đầy nghi ngờ.

Lâm Tiêu và Can Anh Túc quay qua nhìn nhau đều thấy cạn lời.

“Bút tới!” Lâm Tiêu nhẹ giọng gọi.

Cây bút ngọc tím xuất hiện trong tay hắn, khí chất tài khí trên người hắn toả ra. Can Anh túc thì không cần rắc rối như thế, phút chốc sát khí quanh thân bốc lên, tràn ra khắp nơi.

Ngoài quân vương Đại Can và Đằng lão, những người khác đều trợn mắt, lòng bắt đầu run rẩy. Đúng là trưởng công chúa rồi, chính là nàng.

“Là trưởng công chúa và Lâm Tiêu!”

“Đúng đúng đúng, không thể sai được.”

“Không ngờ hai người này còn sống? Đây, rốt cuộc đã có chuyện gì.”

Mọi người sau khi nhìn thấy cảnh này ngay lập tức nhận định thân phận của hai người. Quân vương Đại Can lao tới ôm lấy nhi nữ của mình vào trong ngực, ông ấy nắm lấy tay nhi nữ nhà mình, mắt đã bắt đầu ướt ướt.

Cha con trùng phùng không khí toàn hiện trường trở nên ấm áp. Ngay lúc này có một cái bóng lao nhanh tới trước mặt Lâm Tiêu, người ấy nắm lấy tay Lâm Tiêu.

“Lâm Tiêu, ngươi có biết những người khác của Kiếm Ma tông thế nào không? Còn có người giống như các ngươi, may mắn sống sót?” Bóng người này nhìn chằm chằm Lâm Tiêu.

Những người khác nghe thấy thế cũng vội vã nhìn qua. Nếu Lâm Tiêu và trưởng công chúa có thể sống sót vậy những người khác ở Kiếm Ma tông cũng có thể sống sót?

Lúc trước tin Kiếm Ma tông bị san bằng sau một đêm quá bất ngờ làm cho tất cả mọi người không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Chỉ sau khi bên phía Bất Tử cốc thông báo tin tức bọn họ mới biết.

Hoá ra cả Kiếm Ma tông và Lâm Tiêu đều bị bọn họ tiêu diệt, Lâm Tiêu nhìn thấy bà ấy vội vã muốn biết đáp án mới nhẹ giọng trả lời: “Lúc ta và Can Anh Túc bị Đại Đế Bất Tử cốc truy giết may mắn trốn thoát. Còn Kiếm Ma tông bị Bán Đế Bất Tử cốc vây giết, cuối cùng không ai thoát được.”

Lâm Tiêu vẫn nói ra sự thật, Can Văn Văn ngã khuỵu xuống đất may mà Lâm Tiêu đỡ kịp.

“Nói như vậy, lúc đó người không có mặt ở đó làm sao biết được?” Can Văn Văn vẫn còn ôm một tia hy vọng.

“Ta sử dụng một loại bí thuật thần thông có thể nhìn thấy kiếp nạn của Kiếm Ma tông, nếu ngài muốn, ta có thể cho ngài xem.” Lâm Tiêu nhẹ nhàng nói.

“Không, không cần.” Nước mắt của Can Văn Văn bắt đầu trào ra.

Tia hy vọng vừa nãy mới chỉ kịp lóe lên đã bị dập tắt.

“Cô cô, ngài không cần bi thương.” Can Anh Túc không biết từ lúc nào xuất hiện bên cạnh Can Văn Văn.

“Túc Túc ngươi còn sống, còn sống là tốt rồi.” Can Văn Văn nhìn thấy Can Anh Túc thì đưa tay lau nước mắt khẽ mỉm cười.

“Thực ra……” Can Anh Túc do dự nhìn Lâm Tiêu.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 809


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.com.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Lâm Tiêu khẽ gật đầu, bọn họ đã ở cạnh nhau đến trăm năm cho nên chỉ cần liếc mắt cũng hiểu ý của đối phương. Can Anh Túc nhận được sự cho phép mới dùng cách thức truyền âm nói cho cô cô nhà mình biết.

Ngay lập tức Can Văn Văn sững người, đến nửa ngày sau vẫn đứng im. Một lúc sau Can Văn Văn mới truyền âm lại cho Can Anh Túc. Cảm xúc của Can Văn Văn thay đổi bằng mắt thường có thể nhìn thấy được.

Điều này làm cho mọi người đứng xung quanh đều tò mò, trưởng công chúa điện hạ đã nói cái gì?

Lâm Tiêu đi qua chào hỏi quân vương Đại Can và Đằng lão, sau đó đi tới trước bài vị của Kiếm Ma tông nhẹ nhàng giơ tay, bài vị lập tức bị một ngọn lửa nuốt chửng. Những thứ không may mắn này tốt nhất không nên có. Bực mình.

Hắn không thắp hương cũng chả bái lạy, chỉ nhẹ nói một câu nhưng chỉ có bản thân hắn nghe thấy: “Tông chủ, Mục lão, Cảnh lão và các đồng môn khác, hãy đợi ta, ta nhất định đưa mọi người quay về.”

Vì vậy một buổi tế lễ long trọng và phô trương được dừng lại trước khi nó bắt đầu. Hơn nữa Lâm Tiêu cũng nói sau này không cần tổ chức những thứ này nữa. Quân vương Đại Can đương nhiên không phản đối.

Trên đường quay về Lâm Tiêu giải thích ngắn gọn với hai người về việc mất tích. Ngoài chuyện hắn giấu đi sự tồn tại của trái đất thì hắn kể cho bọn họ về việc bị kẹt trong không gian hư vô, sau đó vì vấn đề dòng chảy thời gian nên đã dùng trăm năm để tu luyện mới có thể quay lại thế giới này.

Quân vương Đại Can đương nhiên tin, ngoài ra ông ấy cũng không nghĩ được ra nguyên do nào khác để làm cho hai người này trốn thoát được khỏi sự truy giết của cường giả Đại Đế.

Sau khi mọi người quay lại hoàng cung Đại Can, Lâm Tiêu được sắp xếp ở một bên cung điện, Can Anh Túc ở ngay bên cạnh.

“Đại Tiêu Tiêu, bây giờ bắt đầu chưa?” Can Anh Túc đầy mong chờ hỏi.

“Không sớm thì muộn, hơn nữa độ kiếp sinh tử cảnh của mỗi người không giống nhau, đến lúc đó không biết xảy ra hiện tượng gì, muội cứ xem tình hình mà làm.” Lâm Tiêu dặn dò.

“Yên tâm! Có muội ở đây, không cần biết là ai sẽ không làm phiền tới huynh.” Can Anh Túc tự tin nói.

Với thực lực hiện tại của nàng, trong cái Đông Vực này còn ai là đối thủ nữa. Lâm Tiêu gật đầu ngồi xếp bằng bắt đầu điều chỉnh trạng thái trước khi đột phá. Can Anh Túc thấy vậy cũng lặng lẽ lùi ra ngoài.

Không biết đã qua bao lâu.

“Tâm thân đồng nhất, có thể bắt đầu.” Lâm Tiêu nhẹ giọng.

Ngay lập tức nguyên thần của Lâm Tiêu xuất hiện trên đỉnh đầu hắn tỏa ra ánh hào quang vàng kim chói lọi bao trùm lấy hắn. Dưới ánh hào quang này toàn bộ gân cốt xương tủy trên người hắn cũng phát sáng như ánh pha lê, thậm chí từng chân tóc cũng đang phát sáng.

Những luồng ánh sáng màu sắc khác nhau của ý cảnh cũng đang bao lấy thân hắn, từng tế bào trên người Lâm Tiêu đều bừng sáng, mà khí huyết trong người hắn lao lên trên trời hoá thành từng đường cổ văn.

Ầm!!! Cả hoàng cung Đại Can rung chuyển, một loại khí thế làm người ta kiếp sợ bao lấy tất cả. Kể cả khi Lâm Tiêu đã dặn dò trước nhưng cỗ khí thế này vẫn làm mọi người trấn kinh.

642fbf268544cOCGKkpZuPIpCVYzACf83.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 810


Khi cánh cổng xuất hiện, quân vương Đại Can cũng là người đầu tiên dẫn theo mọi người bay tới hoàng cung. Cánh cổng này phát ra uy áp kinh người làm cho mọi người không cách nào tới gần được.

Đã có hai cường giả Hoá Đỉnh cảnh hậu kỳ tới thử nhưng không cách nào tiếp cận được.

“Bệ hạ, ngài có biết thứ này không?” Đằng lão hoài nghi hỏi.

Quân vương Đại Can cau mày lắc đầu, ông ấy chưa bao giờ thấy cánh của khổng lồ này, cũng chưa bao giờ nghe nói về nó. Cảm giác cánh cổng này mang cho ông ta một trận rợn tóc gáy.

Nếu quan sát kỹ có thể thấy được bốn góc của cánh công được niêm phong bằng chú ấn và xiềng xích nhìn rất đặc biệt. Giống như có người nào đó không muốn cánh cổng này được mở ra.

Xung quanh cánh cổng này còn có một khoảng hư không, khoảng hư không này không hề bình thường nó tràn ngập khí tức kh*ng b* và đáng sợ.

Vậy nếu mở cánh cổng này ra thì sẽ có chuyện gì?

Mọi người đều bắt đầu tò mò, ngay khi hoàng thất Đại Can và những người khác muốn thử tiếp cận cánh cổng một lần nữa thì có một bóng người xuất hiện chắn trước mặt mọi người.

“Tất cả mọi người lùi lại đi, đừng đến gần thứ này.” Can Anh Túc đưa tay ra chặn.

“Túc Nhi? Con biết cánh cổng này?” Quân vương Đại Can kinh ngạc hỏi.

Can Anh Túc lắc đầu: “Con không biết nhưng con đã đáp ứng với Lâm Tiêu, trước khi hắn đột phá dù có xảy ra dị tượng gì cũng không để người khác tới làm phiền.”

Quân vương Đại Can sững sờ không dám tin: “Ý con là, cánh cổng này là do Lâm Tiêu làm ra?”

“Phụ hoàng, cái này con không chắc?” Can Anh Túc đáp.

“Tất cả nghe lệnh, trước khi Lâm Tiêu xuất quan không được đến gần cánh cổng.” Quân vương Đại Can hạ lệnh.

“Vâng, bệ hạ!” Mọi người đáp.

“Với thực lực của vương triều Đại Can thì đúng là có thể đứng đầu khu Đông Vực. Đang tiếc cho Kiếm Ma tông, thực lực của Kiếm Ma tông mấy năm nay cũng sắp ngang với Đại Can.”

Những thế lực vùng lân cận chào hỏi với hoàng thất Đại Can xong cũng biểu thị mình sẽ không cướp cơ duyên từ cánh cổng này. Bọn họ cũng hiểu vương triều Đại Can bây giờ sắp trở thành thế lực mạnh nhất Đông Vực.

Sau khi trải qua lần khí vận của Chân Long bảng thì thực lực của Đại Can đã tăng lên gấp vài lần. Lại thêm việc Lâm Tiêu của Kiếm Ma tông giúp bọn họ giải quyết vấn đề tà ma, thực lực Thiên Địa văn cũng của vương triều Đại Can cũng mạnh lên rất nhiều.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 811


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Có thể nói vương triều Đại Can bây giờ đã khác xưa hoàn toàn. Nếu không muốn tự tìm đường chết thì không nên động vào sự tồn tại này. Chưa kể là……thủ lĩnh của các thế lực lớn còn đang nhìn chằm chằm vào nữ nhi đứng bên cạnh quân vương Đại Can.

Nữ nhân này từ đầu tới cuối đều nhìn lên cánh cổng trên trời, bọn họ đã đứng đây lâu vậy mà nàng ta cũng không thèm nhìn họ lấy một cái chứ đừng nói là chào hỏi. Cái thái độ kiêu căng này nếu là người khác chắc chắn sẽ bị giáo huấn một phen.

Nhưng thiếu nữ trước mặt đây thì có cho bọn họ thêm mười lá gan cũng chả dám, cái đại danh yêu nữ Đại Can này không phải chỉ lấy ra đùa.

Nghe nói một năm trước yêu nữ này, không, là vị trưởng công chúa này đã đột phá Hoá Đỉnh cảnh. Bây giờ ít nhất cũng đã là Hoá Đỉnh cảnh trung kỳ. Lúc yêu nữ này còn là Toàn Đan cảnh cũng đã có lực chiến đấu kinh người, cần gì nói tới bây giờ.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.com.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Kỳ quái! Nhưng tại sao trưởng công chúa này lại ở vương triều Đại Can? Mật thám rõ ràng báo với bọn họ trong một năm này không thấy trưởng công chúa xuất hiện.

Cho nên khi các thế lực tới Đại Can nhìn thấy trưởng công chúa đứng đó đều sững sờ, sau đó rất nhanh liền kiềm chế lại kích động lúc đầu. Không dây vào được, không dây vào được.

Thêm một lúc nữa lại có thêm khoảng mười mấy thế lực không thân cận bay tới.

“Tài nguyên của thiên địa, ai cũng có phần, không phải của riêng các ngươi.” Kẻ dẫn đầu vừa nói vừa bay tới phía cánh cổng.

“Hả? to gan! ai cho các ngươi lại gần cánh cổng!” quân vương Đại Can trầm mặt xuống.

Khi quân vương Đại Can đang chuẩn bị bay lên chặn đám người kia lại thì thấy nữ nhi nhà mình chặn lại.

“Để bọn chúng đi, vừa hay có thể thăm dò uy lực của cánh cổng này.” Can Anh Túc nói.

“Thăm dò uy lực của cánh cổng? Túc nhi ý con là……cánh cổng này sẽ công kích?” Quân vương Đại Can kỳ quái hỏi.

Can Anh Túc cười đáp: “Cũng có lẽ đúng nói chưa chắc!~~”

Quân vương Đại Can nhìn biểu tình nữ nhi nhà mình trong lòng cũng hiểu ra chút ít. Ông quay ra giơ tay bảo quần thần không động đậy.

Xèo xèo! Khoảng hư không xung quanh cánh cửa đột nhiên b*n r* nhưng ánh sáng đen hóa thành xiềng xích.

64310af6e6d59os2nlkFCcdczoPdUZa0r.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 812: Đã thế thì chẳng cần phải nói nhiều làm gì


Hết rồi à??

Sao nhanh quá vậy trời.

Toàn bộ quá trình từ khi đại môn bất thường cho đến khi kết thúc, căn bản là không quá ba giây.

Mà thế lực vừa rồi có tới ba mươi tư người, bao gồm cả tông chủ xốc nổi kia, tổng cộng cũng có tới năm vị cường giả Hóa Đỉnh Cảnh.

Nhưng cho dù là thế lực như vậy, trước cánh cửa quỷ dị kia cũng không chịu nổi một kích.

Vậy nếu đổi lại là bọn họ, thì tất nhiên là cũng chẳng mạnh hơn được thế lực kia là bao đâu.

“Chư vị, thật ngại quá, cánh cửa lớn này không phải do vương triều Đại Can chúng ta tạo ra, bọn ta đã nhắc nhở các vị rồi, đừng có lại gần cánh cửa này, các vị cứ không nghe, vậy thì ta cũng chẳng còn cách nào khác.” Quân Vương Đại Can xua tay nói.

Các thế lực khác: “.....”

Ngươi sao có thể chờ xảy ra chuyện rồi mới nói vậy.

Thật quá giảo hoạt.

Chả trách mà vừa rồi khi thế lực kia xông lên, vương triều Đại Can bọn họ lại không chút động tĩnh.

Kiểu này hiển nhiên là đã biết trước kết quả.

Thời gian trôi qua từng chút một. Trời sắp tối tới nơi rồi, mà cánh cổng lớn trên không trung của vương triều Đại Can, lúc này lại tỏa ra một vầng sáng nhàn nhạt.

Khiến cho nó càng bắt mắt hơn so với ban ngày.

Một buổi sáng đã hấp dẫn toàn bộ các thế lực lớn của Đông Vực tới đây.

Mà buổi tối, không ít người của thiên vực kế bên đều đã nghe phong thanh mà chạy tới.

Trong Đông Vực, tiếng nói của vương triều Đại Can vẫn tương đối có trọng lượng.

Nhưng cũng chỉ ở trong Đông Vực mà thôi.

Đối với các thiên vực khác, cho dù là thế lực ghê gớm nhất, đứng đầu trong Đông Vực đi chăng nữa, thì đặt trong thiên vực của bọn họ, cũng chỉ là loại tầm thường mà thôi.

Quân chủ Đại Can nhìn thấy mấy thế lực ở thiên vực khác, đều khách khí chào hỏi. Nhưng lại không nhận lại được bất cứ lời đáp nào.

Đã thế thì chẳng cần phải nói nhiều làm gì.

Tới một tên thì tiếp một tên, tới một nhóm thì tiếp một nhóm hướng lên cánh cổng lớn trên bầu trời.

Cánh cổng kỳ lạ quả nhiên không phụ sự kỳ vọng của mọi người, bất luận là có bao nhiêu người xông lên, tu vi ở bậc nào, nó cũng đều giải quyết hết thảy, mỗi một nhóm người chỉ cần năm giây mà thôi.

Sức mạnh kh*ng b* này khiến cho những thế lực khác của Đông Vực sợ đến mức đồng loạt lui về sau mấy cây số.

Không ai biết cái khẩu vị của cánh cổng này có mở rộng ra nữa hay không.

Ngộ nhỡ nó ăn không đủ no, ăn hết mấy kẻ ở gần lại ăn tới mấy kẻ ở xa thì sao, thế bọn họ chẳng phải là toi đời rồi hay sao.

Trải qua nhiều đợt thăm dò, không chỉ các thế lực lớn của Đông Vực đã hiểu rõ, mà các thế lực của thiên vực khác cũng đã hiểu rồi.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 813: Quá tốt rồi!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Không kẻ nào dám tới gần cánh cổng kỳ lạ này thêm một bước.

Nhưng cho dù là nhiều người như vậy tới đây, cũng không một ai có thể nhận ra lai lịch của cánh cổng lớn này.

“Đúng là có độc, bọn ta kéo tới mười mấy người, giờ chỉ còn lại mình ta.”

“Đây rốt cuộc là thứ gì vậy, cảm giác không giống cơ duyên.”

“Quả thực không giống, nhưng lúc ta lại gần nó một chút, dường như nghe được tiếng cánh cổng đó đang gọi ta.”

“Hả? Ngươi cũng cảm thấy như vậy sao, ta cứ tưởng là ta bị ảo giác chứ!”

“Cái gì, không lẽ là thật đấy chứ? Ý của các người là...lẽ nào cánh cổng lớn này lại biết nói chuyện, hoặc là truyền âm?”

“Hay là chúng ta đứng xa hơn chút nữa đi, không biết tại sao, ta cảm thấy cánh cổng này sau khi giết nhiều người như vậy, lại trở nên càng thêm kỳ lạ rồi.”

Quần chúng đứng cách xa khỏi cánh cổng lớn, cùng nhau thảo luận.

Mà sau đó, ngay tại thời điểm này.

Ầm!!

Một tòa cung điện nằm bên hông của hoàng cung Đại Can có một luồng khí tức mạnh mẽ xông thẳng lên trời.

“Ủa? Khí tức này là...cường giả Sinh Tử Cảnh?”

“Mà còn là Sinh Tử Cảnh vừa mới đột phá.”

“Được đấy!!! Đông Vực lại sinh ra thêm một cường giả Sinh Tử Cảnh rồi.”

“Tuy là ở thiên vực của chúng ta, Sinh Tử Cảnh nhiều vô kể, nhưng ở Đông Vực, ngoại trừ lão bất tử ở mấy thánh địa kia thì đã lâu lắm rồi không có thêm cường giả Sinh Tử Cảnh nào xuất hiện rồi.”

“Toi rồi, lần này thì vương triều Đại Can bỏ xa chúng ta ở phía sau rồi.”

“Ta đã nói mà, vương triều Đại Can khí vận hồng thiên, giờ mới qua chưa bao lâu, đã xuất hiện một cường giả Sinh Tử Cảnh rồi, thế thì cường giả bán Đế Cảnh chỉ e là không còn xa đâu.”

Ngay khi quần chúng đang kinh ngạc hô hoán, một bóng người từ phía thiên điện bay tới.

Hả?

Là một thiếu niên sao???

Đám người lại lần nữa kinh ngạc.

Mà thiếu niên này trông tướng mạo quá là trẻ tuổi, hoàn toàn không có dáng vẻ của cường giả Sinh Tử Cảnh.

Hai mắt Can Anh Túc sáng lên, gánh nặng trong lòng cuối cùng cũng buông xuống.

643373617b2b2DhUAwwwflSCFSCVAaD3S.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 814: Đáp án nhận lại chỉ có một


“Tiểu cô nương, lần sau là tới lượt nàng đấy, đợi nàng cũng vượt qua rồi vui mừng cũng không muộn.” Lâm Tiêu nhìn Can Anh Túc nói.

“Đại Tiêu Tiêu, cánh cổng lớn trên bầu trời kia, ta đã xem rồi. Vô cũng lợi hại, từ lúc nó xuất hiện tới giờ, đã có hàng trăm người bị nó nuốt vào trong rồi.” Can Anh Túc chuẩn bị giải thích đôi chút.

Nhưng Lâm Tiêu giơ tay bảo nàng ngừng lại, biểu thị ta đã hiểu.

“Tiểu cô nương, dẫn phụ thân của nàng và những người khác tránh xa nơi này một chút. Ngay bây giờ, nhanh lên!” Lâm Tiêu truyền âm dặn dò.

“Hả? Sao vậy, xảy ra chuyện gì rồi ư?” Can Anh Túc đầy vẻ khó hiểu.

“Cánh cổng lớn cắn nuốt hơn trăm người, bây giờ sắp phản kích rồi.” Lâm Tiêu nhẹ giọng đáp.

Phản kích? . Ngôn Tình Nữ Phụ

Can Anh Túc ngẩn ra. Thật đúng là có thể phản kích à.

Nhìn ánh mắt nghiêm túc của Lâm Tiêu, Can Anh Túc cũng không chần chừ nữa, lập tức truyền âm, báo chuyện này cho phụ hoàng nhà mình.

Quân chủ Đại Can đáp lại vô cùng kiên định.

“Hiểu rồi.”

Ngay sau đó, hiện trường xảy ra một cảnh tượng kỳ lạ.

Quân chủ Đại Can dẫn theo toàn bộ người của vương triều Đại Can lùi về sau mấy chục cây số.

Bất luận là tu sĩ hay người bình thường, tuy rất nhiều người không biết xảy ra chuyện gì, nhưng vì quân chủ đã đích thân hạ lệnh, cho nên mỗi người đều vô cùng phối hợp.

Mà những thế lực khác thấy vậy, đều tỏ vẻ khó hiểu.

Có vài thế lực có mối quan hệ không tệ lên tiếng hỏi quân chủ Đại Can xem có chuyện gì vậy.

Đáp án nhận lại chỉ có một.

Nơi này không nên ở lại, mau chạy đi.

Chạy???

Những thế lực khác đều không hiểu được.

Tại sao phải chạy? Chúng ta không lại gần cánh cổng đó là được rồi, chẳng phải sao?

Nhưng quân chủ Đại Can không nói nhiều thêm.

Có người tin, lập tức rời đi, không góp vui nữa.

Góp vui kiểu nộp cả mạng vào thế này, có khác gì kẻ ngu đần đâu?

Cũng có kẻ không tin, trong lòng bọn họ cho rằng, bảo bối này rốt cuộc cũng sắp xuất thế rồi.

Vương triều Đại Can chỉ là vờ tỏ ra nguy hiểm thôi.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.com.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Người của vương triều Đại Can sau khi lui lại một khoảng cách an toàn, Lâm Tiêu mới nhìn lên cánh cổng trên bầu trời.

Khi cánh cổng này xuất hiện, tháp Thiên Đạo đột nhiên chấn động.

Đồng thời, âm thầm truyền đạt cho hắn biết. Thứ này quả thực là bị bọn họ thu hút mà tới.

Nhưng đây không phải là bảo vật hay cơ duyên gì.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 815


Đây là một cánh cổng phong ấn.

Cánh cổng phong ấn của Huyền Thiên Giới.

Đằng sau nó là một vị diện cao cấp và trực thuộc của Huyền Thiên Giới.

Tháp Thiên Đạo nói vị diện đó gọi là Tôn Hoàng Giới.

Hơn nữa, thực ra thì rất lâu, rất lâu về trước, Huyền Thiên Giới và Tôn Hoàng Giới là một.

Chỉ có điều, sau này vì đủ loại nguyên nhân, bị mấy vị đại năng bắt tay nhau tạo ra ba cánh cổng phong ấn, triệt để chặn lại con đường nối giữa hai thế giới.

Muốn tiến vào Tôn Hoàng Giới, thì phải đợi sau khi thực lực tu vi đạt tới đỉnh cao, trải qua các bước như độ kiếp, phá vỡ không gian, ‘Phi thăng’,...thì mới tới được Tôn Hoàng Giới.

Lâm Tiêu nhìn về cánh cổng phong ấn, đôi mắt nheo lại.

Tại sao nó lại xuất hiện vào lúc hắn đột phá Sinh Tử Cảnh chứ?

Nếu phá bỏ cánh cổng phong ấn này, thì sẽ ra sao?

Ầm!!

Lúc này, chín loại ý cảnh và Tuế Nguyệt chi lực ở trong cơ thể Lâm Tiêu hơi có dấu hiệu cộng hưởng.

“Cánh cổng phong ấn này sắp ra tay rồi!!”

Cánh cổng bị phong ấn trên trời lúc này càng thêm sáng chói, những sợi xích phong ấn ở bốn góc cánh cổng cũng đung đưa như những con rắn độc, chúng như đang nhìn chằm chằm vào đám người bên dưới.

Dị tượng này làm cho những thế lực lớn chưa rời đi cảm thấy rợn tóc gáy. Cánh cổng này đã xảy ra chuyện gì.

Ầm! một giây sau luồng khí đen từ trên cổng điên cuồng bốc lên, những sợi xích phong ấn cũng men theo luồng khí đen vươn về phía mọi người.

“Không xong! Cánh cửa này chủ động công kích.”

“Chạy! cái thứ này rốt cuộc là cái quái gì vậy!”

“Ta cảm thấy kể cả có mở được cửa cũng không chắc là cơ duyên, mau chạy thôi!”

Những kẻ tham lam kia bây giờ chỉ muốn bỏ chạy, nhưng đã quá muộn, tốc độ của luồng khí đen và cả những sợi xích phong ấn nhanh hơn bọn họ nghĩ rất nhiều. Gần như chỉ trong một cái chớp mắt những người kia đã bị luồng khí đen và xích phong ấn bao lấy.

Không cần biết họ thi triển thần thông gì cũng không thể phản kháng nổi. Chỉ cần bị luồng khí đen kia bám lên người dù chỉ một chút cũng vô vọng chạy thoát.

Những người cách khoảng 10m thấy cảnh này thì sau lưng đã đổ đầy mồ hôi lạnh, vẻ mặt kinh hãi sắc mặt tái nhợt. Trước một màn kh*ng b* này, ai tiến lên người đó sẽ chết. May mà họ chậm chân hơn những kẻ kia, nếu không thì kết cục cũng sẽ giống vậy.

Uy năng của cánh cổng này không nằm trong tầm hiểu biết của bọn họ.

“Cũng không biết thiếu niên vừa đột phá sinh tử cảnh lúc nãy thế nào rồi?”

“Còn thế nào nữa, khẳng định tiêu rồi.”
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 816


“Những cường giả sinh tử cảnh từ Thiên Vực khác tới đông như vậy cũng bị cánh cổng kia cắn nuốt. Thiếu niên kia sợ rằng lành ít dữ nhiều.”

“Không quan tâm nữa, chúng ta không ở đây được nữa rồi. Ai biết được cánh cổng kia đã ăn no hay chưa, tí nữa có khi lại mở rộng phạm vi công kích cũng nên.”

“Rút, ta cũng rút.”

Mọi người đều bị nỗi sợ bao trùm, dần dần rời khỏi chỗ này. Người của vương triều Đại Can lại không động đậy dù chỉ nửa bước. Bọn họ cũng nhìn thấy màn khí đen lúc nãy, ánh mắt cũng lộ ra chút lo lắng.

Cánh cổng này còn bất ngờ công kích, tới Lâm Tiêu cũng đã bị cuốn vào trong, hy vọng hắn không có việc gì. Can Anh Túc cũng bay lên trên khoảng hơn 100m.

“Túc nhi, con muốn làm gì?” quân vương Đại Can vội hỏi.

“Phụ hoàng yên tâm, con sẽ cách xa một chút, sẽ không lao vào trong đó.” Can Anh Túc không quay đầu lại trả lời.

“Vậy…được, với thủ đoạn của Lâm Tiêu chắc sẽ không có vấn đề gì, chúng ta bình tĩnh đợi đi.” Quân vương Đại Can an ủi.

“Con biết huynh ấy không có việc gì.” Can Anh Túc nói.

Nàng nhìn lên luồng khí đen đang phiêu đãng quanh cánh cổng kia.

Ong ong!!

Luồng khí đen này vẫn không ngừng tuôn ra từ cánh cổng bị phong ấn. Nhìn từ dưới lên nó bao cánh cổng lại giống như một quả cầu màu đen nhưng lại phát sáng ở giữa, nó đang không ngừng to ra.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.com.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Ở một bên khác.

Lâm Tiêu ở bên trong làn khí đen hắn đứng im tại chỗ mặc cho mọi công kích quét qua cơ thể. Những đòn công kích này ẩn chứa sát khí, oán hận được tích tụ qua nhiều năm tháng. Những xiềng xích phong ấn tấn công phá vỡ khoảng không xung quanh.

Khó trách những người đó không thể chịu nổi công kích cường đại kiểu này, đừng nói là cường giả sinh tử cảnh cho dù có là cường giả Bán Đế. Khi bước vào đây cũng phải vong mạng, trừ phi có cách để thoát ra ngoài.

Lâm Tiêu có Thiên Đạo tháp ở trên đỉnh đầu bảo hộ toàn thân mới không bị cỗ thần lực này ảnh hưởng. Sau khi quan sát tỉ mỉ vài lần Lâm Tiêu phát hiện những đòn công kích từ cánh cổng này được tạo thành bởi những nguồn năng lượng tinh khiết vô cùng, điều này rất hiếm gặp ở Huyền Thiên giới.

Sau vài phút do dự hắn thò tay trái ra khỏi vùng bảo vệ của Thiên Đạo tháp.

Rắc rắc rắc rắc!

Xương tay trái của hắn nát bét, máu thịt cũng lẫn lộn. Chỉ trong một cái chớp mắt tay trái của hắn đã không còn hình dạng gì. Lâm Tiêu nghiến răng chịu đau rút tay lại, tuy tay chưa đứt hẳn ra nhưng cũng khó mà chấp nhận được.

Chỉ một giây sau một cỗ sức mạnh quen thuộc dâng lên trong cơ thể hắn rồi bao lấy tay trái. Tốc độ phục hồi của tay trái có thể nhìn thấy bằng mắt thường, vì vậy chỉ trong khoảng hai giây tay trái đã khôi phục lại như cũ.

“Sức mạnh hồi phục thể chất huyết mạch được truyền thừa từ tôn thượng thật mạnh. Hơn nữa…….” Lâm Tiêu nói tới đây chợt mắt hắn sáng lên.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 817


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hắn dùng sức nắm thật chặt bàn tay trái vừa được hồi phục, miệng nở một nụ cười. Hình như mạnh hơn rồi, sức mạnh và sự dẻo dai của tay trái hình như đã mạnh hơn trước. Đây không phải là do trong người hắn có dòng máu của người SaiYan.

Mà là do lúc tay trái của hắn bị phá nát đã hấp thụ được năng lượng tinh khiết từ cánh cổng kia. Loại năng lượng này làm cho tay trái của hắn như được thăng cấp.

“Còn có thể như vậy sao?? Vậy thì vừa đúng lúc, vừa mới đột phá sinh tử cảnh, cơ thể cần phải rèn luyện chút.”

Lâm Tiêu cười cười, mà cái cách rèn luyện này có chút quen thuộc, chính là đau nhưng mà vui.

Lâm Tiêu ngay lập tức truyền âm cho Thiên Đạo tháp. Việc này làm cho Thiên Đạo tháp có chút sững sờ: “Chủ nhân? Người chắc chắn?”

“Chắc chắn, bắt đầu đi!” Lâm Tiêu cười nhạt.

Thiên Đạo tháp trầm mặc hai giây rồi chỉ đáp lại hai từ: “Thu hồi!”

Vừa nói xong thì Thiên Đạo tháp từ trên đỉnh đầu Lâm Tiêu rút về linh hải trong người hắn. Nó vừa biến mất làn khí đen đã lao tới bao lấy Lâm Tiêu, cảm giác như trời đất quay cuồng thế giới đảo lộn.

Rắc rắc rắc rắc……

Cơ thể Lâm Tiêu đã từng được thanh tẩy bởi sức mạnh Thái Tuế và cả năng lượng Lôi Kiếp cũng chỉ chịu được một giây đã bắt đầu gãy nát. Mỗi một tiếng rắc vang lên là lại thấy một khúc xương trắng lòi ra, máu thịt bắn tung toé.

Nếu là người khác khi chịu loại đau đớn này đã sớm mất đi thần trí hôn mê tại chỗ. Nhưng Lâm Tiêu lại có sức chịu đựng và ý chí mạnh mẽ hơn người. Tuy rằng sắc mặt hắn tái nhợt, cơ thể không ngừng run rẩy nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng bình tĩnh và đầy kiên định.

Hắn vừa đột phá sinh tử cảnh, muốn đột phá tu vi lần nữa chắc chắn không phải chuyện dễ dàng gì. Vậy thì mạnh ở một mặt khác cũng được, nếu muốn đối đầu với Đại Đế chân chính thì không cần biết khoảng cách còn bao xa. Nhưng nhất định phải cố gắng hết sức mạnh lên dù chỉ là một chút.

Trong cơn đau đớn kịch liệt Lâm Tiêu cảm nhận được luồng năng lượng tinh khiết từ trong làn khí đen đang không ngừng xâm nhập vào cơ thể hắn. Nó vừa đập nát cơ thể hắn nhưng cũng không ngừng thấm sâu vào bên trong.

Khi cơ thể Lâm Tiêu gần như biến dạng không còn hình người, khí tức sinh mệnh cũng đạt ngưỡng thấp nhất thì Thiên Đạo tháp lại xuất hiện trên đỉnh đầu hắn. Làn khí đen đang bao lấy Lâm Tiêu cũng biến mất.

Từng luồng sức mạnh sinh mệnh mạnh mẽ phát ra từ trong máu huyết của Lâm Tiêu khôi phục và nuôi dưỡng lại khắp cơ thể hắn. Lâm Tiêu cũng chủ động sử dụng hai bộ công pháp tu luyện thiên cấp mà hắn có được.

Chỉ một lúc sau ánh sáng đen bao quanh hắn, từng tế bào trong cơ thể đều run lên. Giống như một người đã khát nước trong ba ngày được uống nước, mỗi tế bào đều vội vã cắn nuốt nguồn năng lượng tinh khiết vừa được hấp thụ vào cơ thể.

643373a1a861dGYJqBmYpaB9sek3CvdTP.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 818: Đúng là nằm mơ


Trên cơ thể con người có bao nhiêu tế bào, đáp án là 50-60 nghìn tỷ tế bào. Qua lần cường hóa đầu tiên tế bào trên cơ thể Lâm Tiêu đã cắn nuốt vô số năng lượng tinh khiết. Bây giờ lại thêm một lần nữa vậy nên cường độ càng lúc càng nhiều.

Bây giờ hắn cảm thấy như bản thân vừa được sinh ra lần nữa, đồng thời cơ thể cũng có sự biến hoá khó tưởng tượng được. Luyện thép lúc nóng, đặc biệt là khi hiệu quả cường hóa cực kỳ rõ ràng. Lâm Tiêu không hề do dự bước ra khỏi vòng bảo vệ của Thiên Đạo tháp, lại một lần nữa bị làn khí đen kia bao lấy.

Một vòng cường hóa cơ thể lại bắt đầu.

Rắc rắc rắc! Dù cơ thể Lâm Tiêu đã được cường hóa một lần thì cũng chỉ chịu được lực công kích từ luồng khí đen này trong vòng vài giây.

Vài giây sau, sự đau đớn tột cùng bắt đầu k*ch th*ch tới từng sợi thần kinh của hắn. Mà Lâm Tiêu vẫn mở to mắt nhìn sự biến hoá của cơ thể mình. Nó cứ không ngừng vớ nát, sau đó lại thêm cường đại, lập đi lập lại.

Lần cường hóa thứ hai.

Lần cường hóa thứ ba.

Lần cường hóa thứ tư.

Khi Lâm Tiêu không biết mình đã trải qua lần cường hóa thứ bao nhiêu thì hắn cảm nhận được mỗi tế bào trong cơ thể đang trở nên sống động. Mỗi lần hấp thụ năng lượng đều nghe thấy âm thanh của phong điện, quy luật của thiên địa.

Hình như mỗi lần tôi luyện cơ thể của hắn ở Huyền Thiên Giới này đều đưa hắn tới mức cực hạn. Một khi hắn bạo phát toàn bộ sức mạnh liền có thể cùng người khác bùng nổ thần thông cường đại.

Cánh cổng phong ấn, có thể coi như bản thân hắn được tặng một lần tạo hoá đi.

……

Khi Lâm Tiêu còn đang điên cuồng tôi luyện bản thân trong luồng khí đen thì sức mạnh bùng nổ của cánh cổng phong ấn đã lan ra hơn một nửa Huyền Thiên Giới. Nó cũng thành công thu hút sự chú ý của những thế lực lớn ở Thiên Vực khác.

Có thể làm lòng những cường giả khác trấn kinh một trận, thì chắc chắn không phải đại cơ duyên cũng là đại kiếp nạn. Không cần biết là dạng gì cũng đã khiến cho bọn họ khiếp vía một phen.

Lúc này, mọi người ở phía dưới cánh cổng đột nhiên phát hiện ra dị tượng. Cánh cổng bị luồng khí đen bao lấy xung quanh lúc trước không ngừng biến to ra thì bây giờ đã ngừng lại. Không, hoặc là nói……quả cầu khí đen này bắt đầu từ từ biến nhỏ đi.

“Hả? đây là chuyện gì vậy?”

“Kết thúc rồi sao?”

“Sắp kết thúc rồi à? Không giống với suy nghĩ của ta.”

“Như vậy cũng tốt, xuất hiện đột ngột, tiêu biến cũng tốt.”

Mọi người thấy động tĩnh của luồng khí đen thì mau chóng lùi lại 100m. Bọn họ đã chuẩn bị nếu như luồng khí đen này to hơn thì lập tức tìm đường chạy. Giống như việc thổi một quả bóng, một quả bóng khí quá lớn, vậy ai mà biết lúc nào nó sẽ nổ? Nó nổ sẽ gây ra chuyện gì?

Nhưng điều bất ngờ là nó không nổ mà hình như còn bị xì hơi.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.com.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

……

Trong luồng khí đen Lâm Tiêu hình như cảm nhận được cái gì, đầu lông mày của hắn khẽ nhíu lại. Năng lượng tinh khiết lần này hình như bị cánh cổng hút ngược lại. Tốc độ lại có vẻ rất nhanh, chả nhẽ bắt đầu rút lui?

Muốn đến thì đến muốn đi thì đi? Đúng là nằm mơ.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 819: Lâm Tiêu lùi lại một bước


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Xoẹt! thân thể Lâm Tiêu động một cái liền lao ra ngoài. Chỗ nào có năng lượng tinh khiết nồng đậm nhất hắn sẽ lao vào đó. 60 nghìn tỷ tế bào trên khắp cơ thể không ngừng cắn nuốt năng lượng tinh khiết trong luồng khí đen kia. Điều này làm cho tốc độ rút lui của luồng khí đen còn nhanh hơn lúc trước.

Lâm Tiêu híp mặt lại. Thật đáng ghét! Cơ thể hắn còn chưa cường hóa xong.

Tiếp đó một luồng chớp điên cuồng xoẹt qua. Lâm tiêu từ bỏ việc đuổi theo luồng khí đen này mà trực tiếp lao thẳng về phía cánh cổng. Khí huyết trong cơ thể biến thành một con rồng lao lên như muốn xuyên qua cả Nhật Nguyệt.

Xoẹt! Lâm Tiêu tung ra một nắm đấm công kích, năng lượng vô tận trong khí huyết lao tới như muốn đập tan tất cả.

Mười phương rung chuyển, đất trời quay cuồng. Mỗi một tế bào đều phát ra ánh sáng chói mắt bộc phát sức mạnh cực hạn.

Ầm! đòn công kích này đánh thẳng vào cánh cổng. Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác đau đớn lập tức truyền vào tay Lâm Tiêu. Tay hắn nứt toạc ra lộ ra những mảnh xương trắng, máu tươi đua nhau chảy xuống.

Cánh cổng phong ấn bị đánh một đấm này cũng phát sinh biến hoá. Xiềng xích phong ấn như đang rút vào khoảng không, ấn chú bốn góc cổng hình như cũng đang mờ dần đi. Nhưng Lâm Tiêu cũng không quan tâm những chuyện này.

Hắn kinh ngạc phát hiện sau nắm đấm này, luồng khí đen bị cánh cổng thu hồi đã trào ra, độ nồng đậm của năng lượng tinh khiết có thể nói làm hắn kinh hãi trợn cả mắt. Không chút do dự hắn vừa điên cuồng hấp thu năng lượng vừa dồn hết sức.

Cánh cổng phong ấn: “…….”

Ầm!

Ầm! Ầm!

Ầm! Ầm! Ầm!

Từng cú đấm rơi xuống, cả khoảng không cũng bắt đầu rung chuyển, cánh cổng phong ấn thì không ngừng nôn ra những luồng khí đen. Mỗi một đấm của hắn đều dồn toàn bộ sức lực, máu thịt trên tay cũng lẫn lộn.

Nhưng mặt trước tay hắn lại cũng trở thành nơi mạnh nhất, cứ vỡ ra lại hồi phục, cường hóa rồi lại bắt đầu lặp lại. Phải biết rằng những nắm đấm Lâm Tiêu hạ xuống thì đòn sau mạnh hơn đòn trước.

Nhưng có là như vậy thì cánh cổng phong ấn vẫn không chút hao tổn, cánh cổng này quá cứng, hình như cứng hơn nhiều so với tưởng tượng của Lâm Tiêu. Cũng không biết làm từ chất liệu gì.

Sau khoảng vài chục đấm, Lâm Tiêu mới ngừng lại một chút, cứ mỗi đòn công kích lại là một lần hấp thụ, lần sau cường hóa không kém lần trước là bao. Hắn cảm thấy bản thân sắp chạm tới điểm giới hạn, giống như một chiếc bình vậy.

Mà điều quan trọng là hắn cảm nhận được phong ấn trên cánh cổng đã mờ đi rất nhiều rồi.

“Muốn chạy?” Lâm Tiêu nhẹ giọng.

Ầm!!

Lâm Tiêu lùi lại một bước.

Kiếm, hoả, đan, hoang, sát sinh, trọng lực, nho đạo, Phật đạo, đặc biệt. Chín loại ý cảnh lại thêm sức mạnh Thái Tuế bốc từ người hắn ra ngoài.

6433a79c7492ffSPxcQVzmI5XTNUqWDnu.jpg

 
Back
Top Dưới