Tiên Hiệp Vạn Cổ Ma Tôn

Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 100: "Dịch thạch nhũ này thật là thứ tốt!"


Ngay cả bây giờ khi họ đã chạy thoát ra khỏi hang, họ vẫn cảm thấy như có một thanh kiếm sắc bén đang đè lên sau đầu họ, sống chết nằm ngoài sự kiểm soát của bản thân họ.

Bốn nữ nhân cứ chạy, cứ chạy, không biết đã chạy bao lâu, cho đến khi chạy ra khỏi rừng yêu thú mới dám thở một hơi.

"Đại sư tỷ, người, người kia không đuổi theo chứ?"

"Tim ta đập nhanh quá, đây là lần đầu tiên ta trải qua ranh giới của sự sống và cái chết như vậy."

"Khi ở trong động, ta cảm thấy mình sắp chết rồi, may mắn là người đó không biết thân pháp sở trường của Lưu Vân tông chúng ta cho nên mới bị chúng ta loại bỏ."

Ba nữ tử áo xanh nhớ đến dáng vẻ hung dữ của nam tử kia, vẫn còn rất sợ hãi.

"Không phải, không phải hắn bị chúng ta loại bỏ, mà vốn dĩ hắn không đuổi theo chúng ta." Lạc Vũ Thương cau mày, trầm giọng nói.

"Hả?!"

"Đại sư tỷ, tỷ nói như vậy là có ý gì?"

Ba nữ tử đều sửng sốt trước lời nói của Lạc Vũ Thương.

Người đó không đuổi theo bọn họ? Không thể nào.

Họ đều tận mắt chứng kiến cảnh đối phương đang giết người diệt khẩu.

Nếu không giết bọn họ thì chuyện của Tư Không Hạo có thể bị bại lộ.

"Ta cung không nói rõ được, chỉ là một loại trực giác mà thôi, nếu như người đó muốn giết chúng ta, tại sao phải chơi trò đuổi bắt này, trực tiếp ra tay không phải được rồi sao." Lạc Vũ Thương nói.

Bốn nữ tử nghĩ đi nghĩ lại, nhưng vẫn không có manh mối nào.

Sau khi hít vào một hơi, bọn họ lại một lần nữa thi triển thân pháp, nhanh chóng trở về Lưu Vân tông.

...

Một ngày sau, Lâm Tiêu ở trong hang cuối cùng đã đứng dậy.

Cọt kẹt, cọt két

Có một âm thanh phát ra từ xương trong cơ thể hắn. Hẵn đã phối hợp tu luyện với thạch nhũ cả ngày rồi.

Cửu U Trấn Ma ấn lại một lần nữa đột phá và đạt đến tầng thứ tư.

Lực lương cơ thể và khả năng phòng thủ đã được cải thiện rất nhiều.

Nếu bây giờ lại đối chiến với Tư Không Hạo, chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều, ít nhất sẽ không nhếch nhác như vậy.

Không chỉ có Trấn Ma Ấn đột phá, ngay cả kiếm ý ý cảnh cũng tăng lên không ít trong trận chiến này.

"Dịch thạch nhũ này thật là thứ tốt!" Lâm Tiêu nhìn cái bình rỗng trong tay, cảm thán nói.

Hắn vốn tưởng rằng mình sẽ mất ba ngày để hồi phục được. Kết quả là sau khi uống một lọ dịch thạch nhũ, hắn tu luyện hồi lâu đã hồi phục.

Đáng tiếc chỉ có mười bình, dùng một bình thì bớt đi một bình.

Dịch thạch nhũ này cho nhiều lực như vậy, vậy thì ba khối thạch nhũ trong nhẫn trữ vật sẽ có tác dụng như thế nào.

Lâm Tiêu có chút tò mò, nhưng hắn không thử ngay.

Trực giác mách bảo hắn rằng hắn nên giữ thứ đó đến Luân Hải cảnh hãy sử dụng.

Chỉ còn vài ngày nữa là đến di tích Vô Cực, đến Lưu Vân tông trước rồi hãy tính.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 101: Đại sư tỷ sao vậy?


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ngay khi cơ thể Lâm Tiêu vừa động, hắn liền phi nước đại về hướng của Lưu Vân tông.

Việc hôm qua tha cho bốn cô lương quả thực là hắn cố ý làm vậy.

Dù sao hắn cũng không phải sát nhân gì, bốn nữ nhân này cũng không có ác ý đối với hắn, hơn nữa lại là đệ tử Lưu Vân tông cho nên hắn cũng không muốn vô duyên vô cớ giết người.

Theo hắn thấy thì những người của Huyền âm tông nên bị giết.

Nếu ngươi không giết người khác thì họ sẽ không để ngươi đi, vì vậy tốt hơn hết là giải quyết dứt điểm.

Cứ như vậy, một ngày sau, cuối cùng Lâm Tiêu đã đến Lưu Vân tông.

Lúc này, Lưu Vân tông đang tổ chức thử thách Thiên Thê mỗi năm một lần. Bất cứ ai lọt vào top 100 ở nội môn đều có thể tham gia thử thách.

Cái gọi là Thiên Thê là nơi thí luyện do Lưu Vân tông xây dựng.

Có tổng cộng một trăm bậc thang với tổng độ cao một nghìn mét, trên đỉnh thang có đặt một tấm bia đá.

Tấm bia này có uy lực cực lớn và sẽ giải phóng trọng lực cực mạnh ra môi trường xung quanh. Càng ở gần, trọng lực và lực cản sẽ càng mạnh.

Ngay cả một cường giả Toàn Đan cảnh đích thân bước lên cũng khó có thể tiếp cận tấm bia trong phạm vi mười mét

Thứ này được cho là một vật thần kỳ do tiền tông chủ của Lưu Vân tông tình cờ có được.

Sau nhiều năm nghiên cứu không có kết quả, nó đã được đặt ở đây và nơi thí luyện đã được xây dựng.

Mặc dù trọng lực đang tăng dần theo bậc, nhưng nếu mượn trọng lực này để tu luyện thân pháp thì có thể đạt được tác dụng gấp đôi.

Cũng chính vì lý do này mà thân pháp của Lưu Vân Tông đã chiếm ưu thế hơn trăm năm.

Lúc này trên bậc thang, gần trăm đệ tử của Lưu Vân tông đang tham gia.

Họ đang đối mặt với trọng lực khổng lồ trên đỉnh Thiên Thê, từng bước thách thức độ cảo của chiếc thang.

"Hả?! Đại sư tỷ sao vậy? Trước kia đại sư tỷ luôn dẫn đầu, lần này dường như có chút lơ đãng."

"Đúng vậy, đã qua một giờ rồi, đại sư tỷ mới bước tới bậc thứ hai mươi sáu."

"Hãy nhìn Tiêu sư huynh đi, Tiêu sư huynh đã vượt qua bậc ba mươi rồi."

"Các ngươi nói thử thách Thiên Thê năm nay, Tiêu sư huynh có thể lấy được hạng nhất hay không?"

Các đệ tử đứng bên cạnh vừa cổ vũ sư huynh, sư tỷ vừa thảo luận sôi nổi.

Trên bục cao gần Thiên Thê là các cấp cao của Lưu Vân tông đang ngồi.

"Ha ha ha, tông chủ, lần này trạng thái của khuê nữ bảo bối của ngươi không tốt rồi." Một vị trưởng lão nội môn giễu cợt nói.

63d9046b38e1bsC7OjSZNURtFgd0j8xFb.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 102: Điều này khiến họ nghi ngờ


Xem ra chuyện không nhỏ.

Mọi người nhanh chóng thay đổi chủ đề, không nói nhiều nữa.

Lúc này, một đệ tử nội môn nhanh chóng chạy lên đài.

“Tham kiếm tông chủ và các vị trưởng lão.” Đệ tử nội môn cung kính nói.

“Có chuyện gì vậy?” Tông chủ nhìn qua, nghi hoặc hỏi.

Bình thường những lúc thế này không có chuyện gì quan trọng xảy ra, đệ tử sẽ không lên đài quấy rầy bọn họ.

"Bẩm báo tông chủ, có một vị thanh niên ngoại môn cầu kiến, nói hắn tìm tông chủ ngài có chuyện" Đệ tử nội môn này bẩm báo.

"Tìm tông chủ? Ngươi không nói cho hắn biết, tông chủ không phải là người ai cũng có thể gặp sao, bằng không người ngoài muốn đến bái kiến tông chủ, làm sao tông chủ có nhiều thời gian chú ý đến sự thăm hỏi của những người này như vậy" Một vị trưởng lão nội môn lập tức lớn tiếng mắng to.

Bây giờ không nịnh nọt thì đợi đến bao giờ.

Khi nghe vậy, Lạc tông chủ đã không phản bác.

Quả thật, ai muốn gặp ông ta thì ông ta sẽ đi gặp hắn sao.

"Đệ tử hiểu rõ loại quy tắc này nhưng nam nhân đó nói hắn đến từ Kiếm Ma Tông, được một người tên là Mục lão uỷ thác đưa thư, đệ tử nghe vậy, chần chờ một chút, sau đó vội vàng tới báo cáo với tông chủ." Đệ tử nội môn nhanh chóng giải thích.

"Người của Kiếm Ma tông??"

Sau khi nghe thấy ba chữ "Kiếm Ma tông" những quan chức cấp cao khác vốn không quan tâm thì lập tức vểnh tai về phía hắn ta.

Sắc mặt Lạc tông chủ càng thêm kỳ quái.

"Cái gì?!!"

"Ngươi, ngươi thật sự nghe người đó nói một người tên Mục lão phái hắn đưa thư đến sao???"

Lạc tông chủ đột nhiên trở nên tràn đầy sinh lực, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

"Đúng vậy, tông chủ!" Đệ tử nội môn đáp.

“Mau đưa người đó tới đây!” Lạc tông chủ không chút do dự nói.

"Rõ! Đệ tử sẽ mang người đó tới đây." Đệ tử nội môn trả lời rồi vội vàng lui xuống.

Không biết Lạc tông chủ nghĩ tới điều gì, sắc mặt bắt đầu trầm xuống.

Thấy vậy, những quan chức cấp cao khác dù trong lòng đang như lửa đốt nhưng cũng không dám hỏi.

Vài phút sau, một bóng người được đệ tử nội môn dẫn lên đài cao.

Cảnh tượng này khiến rất nhiều đệ tử chú ý.

Trong lòng họ đang tự hỏi, thanh niên này là ai? Hình như còn quá trẻ để đủ tư cách được mời lên đài?

" Tụ Linh cảnh viên mãn?! Phù!!——Vậy thì tốt, vậy thì tốt."

Khoảnh khắc Lạc tông chủ vừa nhìn thấy người tới, sợ lo lắng trong lòng đã biến mất.

“Xin chào tiểu sư đệ, ngươi tới đưa thư thay cho Mục lão sao?” Lạc tông chủ ân cần hỏi.

Thái độ và cách xưng hô như vậy khiến các cấp cao khác xung quanh đều nhìn chằm chằm.

Tại sao tông chủ lại khách khí với một người ngoài như vậy?

Điều này khiến họ nghi ngờ.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 103: Thứ này chắc chắn bất phàm


"Đúng vậy, Lạc tông chủ." Lâm Tiêu cũng khách khí trả lời.

Sau đó, hắn đưa giấy nợ và phù thạch mà Mục lão đã đưa cho hắn qua đó.

Thực chất giấy nợ chỉ là một mảnh giấy trắng bình thường, bên trên không viết gì.

Nhưng Lâm Tiêu biết rằng đây có lẽ đã được thi triển bí pháp gì đó, phải sử dụng giải pháp tương ứng mới có thể đọc được.

Khi Lạc tông chủ nhìn thấy tờ giấy trắng, toàn thân ông ta hơi run lên.

Chuyện... chuyện... nên đến thì vẫn phải đến.

Sau khi nhận được giấy nợ và phù thạch, Lạc tông chủ trực tiếp kiểm tra nội dung bảo mật trong phù thạch.

Đương nhiên, những người khác không thể nghe thấy và không nhìn thấy.

Ngay sau đó, mọi người phát hiện ra một chuyện rất kỳ lạ.

Vẻ mặt Lạc tông chủ, đầu tiên là cau mày khổ não, sau đó là không thể tin được, tiếp theo đó cực kỳ tức giận, cuối cùng...

Răng rắc!

"Thật vô lý, Mục lão quỷ này thật sự cho rằng Lưu Vân ta không có người cho nên sợ Kiếm Ma tông của hắn sao!" Lạc tông chủ trừng mắt nhìn Lâm Tiêu, khí tức trở nên nghiêm trọng.

Lâm Tiêu: "???"

Lâm Tiêu ngạc nhiên.

Cái quái gì vậy?!Xảy ra chuyện gì vậy?

Tại sao Lạc tông chủ lại trừng mắt tức giận với hắn, làm như hắn cướp đi khuê nữ của đối phương không bằng.

Điên rồi sao!

Rốt cuộc thì Mục lão đã viết gì?

"Mục lão đầu nói, ngươi muốn "Thiên Lý Đằng Quang Quyết" của tông môn ta sao?" Mặt Tông chủ mặt không chút biểu cảm, lạnh lùng nói.

Thiên Lý Đằng Quang Quyết? Đó là gì?

Lâm Tiêu tỏ ra hắn không hiểu lắm. Nhưng trước khi hắn mở miệng hỏi thì những tiếng cảm thán của những người xung quanh đã cho hắn câu trả lời.

"Cái gì?!?! Người này muốn "Thiên Lý Đằng Quang Quyết" của tông môn chúng ta? Người này đang nằm mơ à."

"Thiên Lý Đằng Quang Quyết" là một bí pháp thiên giai trung phẩm, và nó là trấn bảo chi vật của Lưu Vân tông ta, đừng nói là mượn đi mà mượn nhìn một lần cũng là chuyện không thể!"

"Nực cười, người của Lưu Vân Tông muốn tu luyện bí pháp này, trừ phi là người kế truyền của tông môn, hoặc là trưởng lão nội môn có cống hiến cực kỳ đối với tông môn, người ngoài đang nghĩ gì vậy?"

Những người cấp cao đều giương cung bạt kiếm, tỏ ra rất tức giận.

Tuy nhiên, Lâm Tiêu đã nắm bắt được một điểm mấu chốt trong đó, đôi mắt hắn rực lửa.

Thiên Lý Đằng Quang Quyết - bí pháp thiên giai trung phẩm?!

Có thể gọi là bí pháp, vậy thì cao hơn so với thân pháp một tầng.

Thứ này chắc chắn bất phàm.

“Đúng vậy!” Đối với những ánh mắt kỳ lạ xung quanh, Lâm Tiêu thừa nhận.

Vì bí pháp thiên giai trung phẩm thì da mặt nhất định phải dày một chút.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 104: Ngài còn nói cho hắn một cơ hội?"


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tuy không biết tông chủ Lưu Vân tông nợ Mục lão thứ gì nhưng có nợ có trả là chuyện đương nhiên.

Giấy nợ cũng ở đây, lẽ nào vẫn muốn giở trò ư?

"Được, được, thật mạnh dạn." Lạc tông chủ nghiến răng nghiến lợi nhìn Lâm Tiêu chằm chằm và nói.

Lâm Tiêu: "..."

Là ngươi bị điên, hay là ta điên.

Hắn cảm thấy những lời nói và câu trả lời của mình đều rất bình thường nhưng tại sao phản ứng của Lạc tông chủ lại khác thường như vậy?

“Lâm Tiêu đúng không, ngươi nhìn thấy cái thang kia không?” Lạc tông chủ chỉ vào cái thang cách đó không xa.

"Ta nhìn thấy." Lâm Tiêu nói.

"Ngươi đi lên thử xem, nếu như ngươi có thể vượt qua tất cả đệ tử của Lưu Vân tông ta thì có thể tiếp tục thương lượng về chuyện bí pháp, nếu không, ta chỉ có thể nói với Mục lão, ta không thể làm gì khác được." Giọng Lạc tông chủ phẳng lặng như mặt nước.

Nghe vậy, Lâm Tiêu dán mắt vào bậc thang.

Nhìn những đệ tử Lưu Vân tông này bước từng bước một cách lảo đảo rất khó khăn có thể đoán được trên thang nhất định phải có lực cản rất lớn.

Muốn có được bí pháp còn có cần phải vượt qua khảo nghiệm sao?

Chuyện này thực sự có chút rắc rối.

"Được, Lạc tông chủ, bây giờ ta có thể đi không?"Lâm Tiêu không nghĩ nhiều nữa.

Không phải chỉ là leo cầu thang thôi sao?! Hắn tin rằng mình không kém hơn những người này.

Lạc tông chủ gật đầu, Lâm Tiêu xoay người đi về phía Thiên Thê.

Sau khi Lâm Tiêu đi xuống, các cấp cao khác vội vàng nói:

"Tông chủ, Thiên Lý Đằng Quang Quyết là bảo vật trấn tông của chúng ta vì vậy tuyệt đối không thể đưa nó cho người ngoài."

"Đúng vậy, tông chủ, người này là ai chứ? Ngài còn nói cho hắn một cơ hội?"

"Tông chủ đã từ chối người khác rồi. Một tiểu tử còn chưa đạt tới Luân Hải cảnh, hắn có thể bước bao nhiêu bậc thang chứ."

"Điều ta nghi ngờ nhất chính là, tại sao khẩu vị của người này lại lớn như vậy, tông chủ ngài không tức giận sao?"

"Tông chủ đại nhân, ý của ta là nếu như người này thử thách thành công, ngài thật sự muốn đưa “Thiên Lý Đằng Quang Quyết” cho hắn sao?"

Trước sự ngạc nhiên, nghi ngờ, khó hiểu của các cấp cao, Lạc tông chủ vô cùng bất lực, nhưng dường như có cái gì không thể nói ra được.

63d90494ce1acEkR7Gzq0eGXc0kIM9oh9.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 105: "Đây là trọng lực sao?!"


Bị tông chủ nhắc nhở như vậy mọi người đã định thần lại.

Đúng vậy, mọi thứ phụ thuộc vào thử thách Thiên Thê của người này.

Người chỉ ở trong Tụ Linh cảnh cũng có thể đạt đến bậc thứ tư hoặc thứ năm.

Họ quan tâm đ ến tắc loạn nhưng có chút nghĩ nhiều rồi.

Ở phía khác, Lâm Tiêu đã chạm đến bậc dưới cùng của Thiên Thế.

Đệ tử bên cạnh có lẽ cũng đã nhận được tin tức. Không ai cố gắng ngăn cản Lâm Tiêu, nhưng ánh mắt đầy tò mò.

Đây là lần đầu tiên họ thấy người ngoài đến tham gia thử thách Thiên Thê của Lưu Vân tông.

Huống chi, tu vi của người ngoài này lại chỉ ở Tụ Linh cảnh viên mãn mà thôi, người như vậy có cần thiết phải tham gia thử thách Thiên Thê không??

Nó chỉ là bước lên bậc thang thôi mà.

Dưới sự chăm chú của vô số người, Lâm Tiêu bước lên bậc thang đầu tiên.

Vù!

Khoảnh khắc chân chạm đất, Lâm Tiêu cảm thấy một luồng lực lượng đè lên cơ thể mình, nó không chỉ là trấn áp lực lượng đơn thuần.

Thay vào đó, nó nhắm vào mọi bộ phận của cơ thể, tóc, lông, huyết dịch kinh lạc và thậm chí là mọi tế bào.

"Đây là trọng lực sao?!" Lâm Tiêu đã hiểu ra.

Thú vị!

Nhìn như vậy, càng lên cao, trọng lực càng lớn.

Ánh mắt Lâm Tiêu dần dần sáng lên.

Người khác không biết nhưng người đã đọc vô số truyện tranh, tiểu thuyết, hoạt hình như hắn biết hoàn cảnh này có lợi rất lớn đối với tu luyện.

“Bắt đầu rồi, kẻ lạ mặt kia bắt đầu khiêu chiến Thiên Thê rồi.”

“Cũng không biết kẻ này lai lịch thế nào, nội môn vậy mà đồng ý để cho hắn làm như vậy.”

“Hahaha, còn chả phải Luân Hải cảnh, hắn có thể leo được lên bậc thứ bao nhiêu?”

“Ta đoán là không quá bậc thứ 15.”

“Bậc thứ 15? Ngươi coi trọng hắn quá rồi đấy, ta là Luân Hải cảnh tầng 2, lần trước khiêu chiến Thiên Thê cùng lắm lên được bậc thứ 20, ta cảm thấy hắn khó lòng bò được lên bậc thứ 12 13 ấy chứ.”

“Ngươi nhìn đi, ta nghĩ cùng lắm hắn lên đến bậc thứ 5 thì dừng lại, tên ngoại lai này không ổn rồi.”

Các đệ tử Lưu Vân tông đều quan tâm tới chuyện của Lâm Tiêu, chỉ trong chốc lát mọi người đã bàn luận sôi nổi. Nếu như nói có kẻ không thèm để ý tới Lâm Tiêu thì đó chính là những người cũng đang tham gia khiêu chiến Thiên Thê.

Bọn họ dốc hết sức vào cuộc chiến này, thời gian đâu để bàn luận về người khác.

Bây giờ trong trận khiêu chiến Thiên Thê, Lâm Tiêu đã bước lên bậc thứ năm, bước chân đã tạm thời ngừng lại.

Ngay lúc này mỗi khi bước lên một bậc sức nặng lại tăng lên gấp đôi. Lúc bước tới bậc thứ năm sức nặng phải chịu đã tăng lên tới 5 lần. Lâm Tiêu ngoài việc cảm thấy cơ thể có chút trì trệ thì hầu như không thấy chút áp lực nào.

Hắn vẫn tiếp tục bước lên phía trước tham gia cuộc khiêu chiến Thiên Thê cùng với các đệ tử Lưu Vân tông khác, đại bộ phận đệ tử sẽ bước được lên khoảng bậc 20, cao nhất là bậc thứ 30.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 106


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vậy có nghĩa là chịu sức nặng 30 lần sao? Đối với người bình thường khi phải chịu sức nặng như vậy đã không thể đi nổi, có khi bị đè bẹp dưới đất không thở nổi. Tăng thêm năm lần nữa thì chính là tử vong.

Cũng không biết bản thân bây giờ đã chịu bao nhiêu lực, nghĩ tới đây Lâm Tiêu lại tiếp tục bước từng bước lớn về phía trước.

Bậc thứ sáu

Bậc thứ bảy

Bậc thứ tám

……

“Hả? cái tên ngoại lai kia bộc phát sức mạnh à.”

“Bình thường với tu vi của hắn thì cùng lắm bước được lên bậc thứ 5 thôi, bộc phát sức sớm vậy thì tí lại ngất ra đấy.”

“Lúc đầu tốc độ càng nhanh, sau đó sẽ càng không dễ để đi, quả nhiên là lần đầu khiêu chiến, đúng là không có kinh nghiệm gì.”

Các đệ tử của Lưu Vân tông thấy Lâm Tiêu đẩy nhanh tốc độ thì không khỏi châm biếm hắn, nói hắn không biết tự lượng sức mình.

Nhưng rất nhanh sau đó âm thanh của bọn họ bắt đầu nhỏ dần. Bởi vì Lâm Tiêu vẫn đang từng bước từng bước đi lên trên. Tốc độ vẫn nhanh như vậy, tiết tấu bước chân vô cùng ổn định.

Sau vài hơi hít thở Lâm Tiêu bước liền một lúc tới bậc thứ 15. Hắn vẫn không có ý định dừng lại mà tiếp tục bước về phía trước.

“Hả? kẻ kia có đồ gì à?”

“Đã vượt quá giới hạn tu vi của hắn rồi, nhìn hắn hình như còn dư sức đó.”

Lúc này, một đệ tử nhìn ra phía ngoài cửa kinh ngạc nói: “Dư sức? các ngươi nhìn kĩ đi, hắn từ lúc bắt đầu tới giờ hình như còn chả vận chuyển linh lực trong cơ thể nữa.”

“Cái gì?”

“Không thể nào.”

“Oa! Là thật đó, kẻ này, kẻ này trực tiếp dùng cơ thể đối kháng với sức nặng đó.”

“Mẹ nó, là thật hay giả vậy, không hợp lý chút nào.”

“Không, rất hợp lý đó, bởi vì có một loại khả năng có thể làm được như vậy.”

“Ta biết rồi, Thể Tu! Kẻ này là Thể Tu.”

“Thảo nào.”

“Kể cả có là Thể Tu, hắn cùng lắm chỉ lên được bậc thứ 20.”

Tất cả đệ tử đứng xem giống như là đã phát hiện được chân tướng, nhưng Lâm Tiêu ở phía trên thì vẫn không có ý định dừng bước chân lại.

Hắn bắt đầu vượt qua từng đệ tử Lưu Vân tông cũng đang khiêu chiến Thiên Thê, tốc độ không nhanh cũng không chậm hơn, tiết tấu vẫn vững vàng.

Bậc thứ 20

Bậc thứ 22

Bậc thứ 25

Bậc thứ 27

Từng người từng người bị Lâm Tiêu bỏ lại phía sau, những người đi trước hắn cũng ngày một ít đi.

Tất cả đệ tử Lưu Vân tông bây giờ đã vô cùng kinh ngạc. Nguy rồi! kẻ này hình như không phải người.

Một hơi lên thẳng bậc thứ 27, mà hình như không có ý định dừng lại. Đây cũng chính là bậc thang giới hạn của Luân Hải cảnh tiền kỳ.

63d904b4dc316uMqCzl7h5rJA2kYnH9jp.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 107: Lần này coi như tiêu đời


Bọn họ nghĩ rằng một kẻ tu vi Tụ Linh cảnh viên mãn bước cao lắm cũng chả qua nổi vài bậc. Nhưng sự thật dần dần làm bọn họ mở to mắt, Lâm Tiêu đã bước lên bậc thứ 27.

Đây là một việc mà rất nhiều đệ tử Luân Hải cảnh không làm nổi. Quan trọng hơn là hắn vẫn còn đang tiến lên.

Tốc độ vẫn đều đều như lúc đầu không thấy có chút gì là chậm lại.

“Tông chủ, hắn……” một trưởng lão nội môn nói, nói được vài câu lại dừng lại.

“Đừng lo lắng, người khác thì ta không rõ, nhưng mà Tiêu Minh Triết và nha đầu Vũ Thương kia còn chưa xuất hết lực.” Một vị trưởng lão khác lên tiếng.

Nhưng khi nhìn vào hai đầu lông mày đang nhíu chặt của tông chủ thì chả ai lên tiếng nữa.

Người kia tên là Lâm Tiêu, quả nhiên không tầm thường. Hắn chắc chắn đã luyện bộ luyện thể mà Mục lão cho. Nếu không với thân pháp bình thường sao có thể làm được chuyện này.

Đáng ghét, tại sao trong lòng hắn cứ có cảm giác bị gài.

Bậc thứ 29

Bậc thứ 30

Bậc thứ 31

Trong lúc không để ý, đối thủ trước mặt Lâm Tiêu bây giờ chỉ còn có hai người.

Đúng lúc này hắn mới phát hiện sao kẻ trước mắt nhìn hơi quen.

Hả? là nàng ta.

Thế giới này nhỏ thật. Đệ tử nội môn của Lưu Vân tông tính sơ sơ cũng vài chục triệu người. Lâm Tiêu cứ nghĩ rằng lần này tới Lưu Vân tông sẽ không thể gặp được.

Chả ngờ lại dùng cách này để gặp lại nhau.

“Lại gặp mặt rồi.” Lúc Lâm Tiêu đi tới sau lưng nàng thì mở miệng nói.

Người mà hắn nhìn thấy bây giờ chính là cô nương xinh đẹp mặc đồ tím trong hang động.

……

Vũ Thương mặt mày khổ sở, từ sau ngày hôm qua trong đầu nàng cứ xuất hiện một hình bóng. Từ nhỏ tới giờ nàng chưa bao giờ thấy thế, nói ra có chút sợ hãi. Nhưng lại nhiều hơn là cảm giác tò mò và nghi hoặc.

Tại sao lại có người mạnh tới vậy, thân phận của hắn như thế nào? Tại sao đối phương cứ thế mà tha cho bọn họ.

Chuyện này làm nàng mất ngủ cả một đêm, cũng chả có lòng mà tu luyện. Hơn nữa làm cho nàng ta không phát huy tốt trong cuộc khiêu chiến Thiên Thê ngày hôm nay.

Mới đến bậc thứ 33 mà đã không còn sức lực. Trong cuộc khiêu chiến năm trước nàng đến được bậc thứ 34 mới ngừng lại. Sau cuộc khiêu chiến lần này nàng chắc chắn bị cha mắng.

Kết quả lúc nàng ta đang u uất thì sau lưng lại đột nhiên có người gọi nàng. Lạc Vũ Thương quay đầu hai mắt trợn lớn.

“A!! là, là ngươi!!” Nàng kinh ngạc.

Tự nhiên đối phương bất chợt xuất hiện trước mặt làm nàng vô cùng khó tin. Đây là Lưu Vân tông, các cường giả nội môn còn đứng xung quanh, sao hắn lại xuất hiện ở đây được?

Lạc Vũ Thương vừa xuất hiện tâm trạng bối rối thì cơ thể mất cân bằng, linh lực trong cơ thể vừa có dấu hiệu ngắt quãng cũng là lúc sức nặng của bậc thang thứ 33 gây áp lực cho nàng.

Lạc Vũ Thương hô lên một tiếng trao đảo như muốn ngã.

“Đây, rắc rối rồi.” Lạc Vũ Thương gấp gáp

Đây là áp lực ở bậc thứ 33, chỉ cần thất thần một giây cũng có thể làm nàng ta vỡ đan điền. Mà sau khi vỡ đan điền thì cả đời này nàng coi như phế nhân.

Khi nàng chuẩn bị vận chuyển linh lực một lần nữa thì phát hiện linh lực trong cơ thể bị áp lực đè nén khó mà phát huy được.

Tiêu rồi.

Lần này coi như tiêu đời.

Vậy mà một khắc này Lạc Vũ Thương lại cảm thấy bản thân bị người ta kéo một cái, cả người rơi vào một cái ôm ấm áp. Vừa ấm áp vừa chắc chắn……lại còn có một mùi hương vô cùng đặc biệt.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 108: Vũ Thương có người trong lòng rồi?


Lạc Vũ Thương sau một giây thất thần thì bừng tỉnh. Hình như bản thân mình bị người nam nhân này ôm vào ngực. Mà cái mùi hương đặc biệt kia, không phải mùi hương của nam nhân này, vậy là gì.

“Ngươi, ngươi thả ta ra!!!” Lạc Vũ Thương cả mặt đỏ ửng.

Nàng ta muốn phản kháng lại nhưng cả cơ thể đã không còn sức lực, một giây thất thần lúc nãy làm nàng bị nội thương không hề nhẹ.

“Ngươi chắc chứ? Với áp lực ở bậc này, nếu ngươi không có linh lực hộ thể, không có ta đỡ ngươi chả khác gì tự mình đi tìm đường chết.” Lâm Tiêu cười nhẹ.

Hắn không ngờ đối phương gặp lại mình mà kích động tới thế. Chả nhẽ quên luôn việc bản thân đang khiêu chiến Thiên Thê?

Đúng là suy nghĩ của nữ nhân là khó đoán nhất.

“À?” Lạc Vũ Thương ngơ ngác.

Bây giờ nàng ta mới phát hiện áp lực to lớn lúc này đã không còn, chứng minh rằng cái ôm của nam nhân này đã ngăn lại mọi áp lực của sức nặng.

“Vậy…..vậy có thể xin……đem ta xuống.” Lạc Vũ Thương lí nhí nói.

Bây giờ nàng không biết nên làm gì cho phải.

Mất mặt.

Quá là mất mặt rồi.

“Xin lỗi, ta cũng đang tham gia khiêu chiến Thiên Thê, nếu như bây giờ đi xuống thì sẽ thua cuộc.” Lâm Tiêu nhún vai một cái.

“Vậy, vậy, ngươi định làm gì.” Lạc Vũ Thương vội vã hỏi.

“Vậy ngươi đừng động đậy, một lát nữa là được.” Lâm Tiêu nói.

Lạc Vũ Thương vừa xấu hổ vừa khó xử, lại bất đắc dĩ không biết làm thế nào. Hai tai nàng đã đỏ ửng, mặt cũng đỏ như muốn nhỏ được ra máu.

Hai người kề sát nhau nói chuyện thân mật vô cùng. Tất cả mọi người xung quanh đều im lặng đến đáng sợ. Nhưng chỉ hai giây sau toàn thể mọi người như bùng nổ.

“Nguy rồi nguy rồi! đại sư tỷ tiên nữ trong mộng của ta bị kẻ khác ôm, có phải ta bị ảo giác không?”

“A!! đáng ghét, tên ngoại lai kia dám ôm đại sư tỷ của ta.”

“Làm sao có thể chịu nổi, ta phải quyết đấu với hắn!!!”

“Khụ, người ta bước tới bậc thứ 33, Lần trước ngươi chỉ bước được tới bậc 23.”

“Mẹ kiếp! dựa vào cái gì, hắn dựa vào cái gì mà đòi ôm đại sư tỷ.”

“Ta tan nát cõi lòng, nhìn đại sư tỷ kìa, hình như quen nhau, ngươi thấy không, đại sư tỷ trong lồ ng ngực hắn mà không phản kháng.”

“Ài, hình như ta hiểu tại sao tên này tham gia khiêu chiến Thiên Thê rồi.”

Tất cả đệ tử Lưu Vân tông có mặt ở đây đều há hốc mồm. Bọn họ mới đầu còn phẫn nộ, muốn lao lên quyết chiến. Nhưng cứ nghĩ tới người ta bước được lên bậc thứ 33, hơn nữa sư tỷ hình như không có ý phản kháng, cho nên tất cả đành bỏ cuộc.

Bọn họ đành ôm lòng ghen tị và phẫn nộ vào lòng rồi lại dùng ánh mắt nhìn chằm chằm tên gia hoả ở phía xa kia.

Không chỉ có đám đệ tử mặt mũi ngơ ngác, các vị trưởng lão ở trên đài cao kia cũng cả mặt đờ đẫn nhìn một màn này.

Chuyện gì vậy? Vũ Thương có người trong lòng rồi?

Nhìn dáng vẻ của nha đầu này thì hình như không bị ép buộc. Chuyện này…… hình như bọn họ chưa nghe nói bao giờ.

Tất cả các vị trưởng lão đều hướng tới một chỗ, không, vị tông chủ mặt đen xì không biết đã đứng lên từ bao giờ.

“Chuyện này, tông chủ…..”
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 109: Đây là ……truyền âm!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Một vị trưởng lão định mở miệng hỏi nhưng lại bị tiếng hừ lạnh của tông chủ cắt ngang.

“Ngậm miệng!”

Nói xong thì tông chủ biến mất, một lát sau đã thấy vị tông chủ này đứng trên bậc thang thứ 33.

“Nha đầu thối, còn không sợ người ta chê cười, đi qua đây!!”

Tiếng hừ lạnh này cắt ngang bầu không khí ái muội, Lạc Vũ Thương ngẩng phắt đầu lên, nhìn thấy lão cha nhà mình xuất hiện trước mặt, mặt nàng lại càng đỏ hơn.

“Cha, không phải con muốn thế này đâu, con……con—” Lạc Vũ Thương định giải thích.

“Quay về rồi nói sau!” Lạc tông chủ lườm con mình một cái.

“Vâng, vâng.” Lạc Vũ Thương vội vã rời khỏi ngực Lâm Tiêu.

Có cha ở đây khẳng định không gặp nguy hiểm gì ở bậc thứ 33 này. Quả nhiên khi vừa rời khỏi lồ ng ngực Lâm Tiêu, áp lực của bậc thứ 33 này cũng không thấy quay trở lại.

“Đạo hữu Lâm Tiêu, gây phiền cho ngươi rồi, ngươi đi tiếp đi nhé!” Lạc tông chủ nhịn lại sự phẫn nộ trong lòng, đưa tay túm con gái rời khỏi bậc 33.

Ông ta định xử lý luôn tên Lâm Tiêu này, nhưng sau khi xuất hiện trên bậc 33 mới phát hiện con gái nhà mình bị nội thương không hề nhẹ. Thế rồi lại nghĩ tới cảnh vừa rồi, lúc này ông ta mới hiểu ra mọi chuyện.

Chuyện này đâu thể trách Lâm Tiêu, mà trách con gái ông ta phân tâm bị trọng thương. Vậy nên Lâm Tiêu mới bảo hộ con gái ông ấy. Xét về khía cạnh nào đó thì Lâm Tiêu còn có ân với con gái ông ấy.

Dù biết là vậy nhưng khi nhìn thấy con gái cưng mình nuôi dưỡng bao nhiêu năm lại bị người khác ôm ấp, ông vẫn cảm thấy nuốt không trôi cục tức này, quá khó chịu đi!

Các đệ tử Lưu Vân tông thấy tông chủ xuất hiện lại tưởng được xem kịch hay, kết quả lại làm cho bọn họ trợn lòi cả mắt.

Tông chủ nhà mình chả làm gì đối phương cả, hơn nữa thái độ lại cực kỳ tốt bảo đối phương cứ đi tiếp đi. Đây, đây là cái biểu hiện gì vậy.

Hay là, tông chủ biết mối quan hệ của bọn họ rồi? Nghĩ cũng thấy đúng.

Nếu tông chủ không đồng ý thì làm sao một kẻ ngoại lai lại có thể khiêu chiến Thiên Thê được. Nghĩ tới đây tất cả các đệ tử đang ôm lòng xem kịch hay cõi lòng lại tan nát thêm lần nữa.

Ngược lại đương sự Lâm Tiêu mặt mũi lại cứ như chả có chuyện gì.

Hắn chỉ cảm thấy, ờ, cảm giác cũng ổn đấy. Đối phương vì bị mình gọi nên nội thương, bản thân lại kéo nàng ta một cái, cực kỳ hợp tình hợp lý, chả có gì phải thắc mắc.

Chuyện quan trọng trước mắt chính là khiêu chiến Thiên Thê. Nhìn thái độ của Lạc tông chủ và đám đệ tử Lưu Vân tông thì hình như cuộc khiêu chiến Thiên Thê này có vẻ rất quan trọng.

Vậy thì bản thân hắn phải đi lên cao thêm vài bước nữa mới được, có lẽ sẽ đạt được bí kíp Thiên Thê càng có giá trị hơn.

Lúc hắn bắt đầu bước lên Thiên Thê, hắn không có dùng bất kỳ công pháp linh lực gì, chỉ dựa vào sức mạnh tố chất của cơ thể. Sau khi bước tới bậc thứ 25 mới cảm thấy có vẻ mất sức, cho nên lúc đó mới vận chuyển linh lực tiếp tục bước lên trên.

Nghĩ tới đây Lâm Tiêu lại điều chỉnh lại hơi thở, chuẩn bị tiếp tục bước lên trên.

“Khốn kiếp, ngươi và Vũ Thương là quan hệ gì, ngươi dựa vào cái gì mà ôm nàng ấy!!”

Đột nhiên một tiếng quát đầy phẫn nộ truyền vào tai hắn. Đây là ……truyền âm!

Lâm Tiêu ngẩng đầu nhìn lên phía trên Thiên Thê, chỉ thấy ở bậc thứ 38 có một vị nam tử dung mạo anh tuấn đứng ở đó. Đối phương đang nhìn chằm chằm như muốn lao tới ăn thịt hắn. Chắc lời truyền âm vừa rồi là do hắn làm.

Lâm Tiêu cũng nhìn lại hắn, chả nhẽ đây là bạn trai của vị cô nương kia?

63d904e2719aeGnOOqZJRoDr05NbyKHQ9.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 110: Nghe cũng có lý đấy


Lâm Tiêu cau mày, vốn dĩ đây là địa bàn nhà người ta, hắn còn có chuyện cần cầu tình vốn không định quan tâm tới mấy kẻ râu ria này.

Nhưng cái phiên bản huyền huyễn cẩu huyết, đúng là không biết nên làm thế nào. Lần này mà không xử lý khẳng định kẻ này sẽ không từ bỏ.

Nói về công phu chửi người, Lâm Tiêu mà nhận số hai thì thế giới này không ai dám nhận số một.

“Xin hỏi, Lưu Vân tông nuôi chó à? Tại sao ta cứ nghe thấy tiếng chó sủa nhỉ?” Lâm Tiêu lớn tiếng hỏi.

Vừa nói xong thì đưa mắt lên nhìn nam tử đen mặt phía trên Thiên Thê.

Chó, đương nhiên cái thế giới huyền huyễn này cũng có. Lại còn được xếp vào hạng động vật cấp thấp của cấp thấp.

Đáng chết, dám chửi hắn là chó.

“Ngươi tiêu đời rồi!! ta không tha cho ngươi đâu!” Nam tử kia truyền âm, sau đó tiếp tục chuyên tâm leo lên Thiên Thê, lòng nghĩ chắc chắn cuộc khiêu chiến kết thúc sẽ báo thù thằng ranh này.

Haha, Lâm Tiêu thầm cười trong lòng, cái loại ngu ngốc này, mắng cho một trận thật sảng khoái. Đợi lúc được đánh hắn một trận cho tâm phục khẩu phục.

Tuy nhiên có một số tình huống làm cho hiệu quả càng thêm phóng đại, vượt qua cả dự tính. Bởi vì câu nói vừa rồi của Lâm Tiêu không phải truyền âm. Cho nên phía dưới bắt đầu có tiếng mắng lại.

“Tên ngoại lai kia nói gì? Lưu Vân tông nuôi cái loại chó cấp thấp lúc nào?”

“Ngươi ngu à! hắn rõ rằng đang chửi chúng ta, mắng chúng ta là chó.”

“Khốn kiếp! thảo nào ta cũng thấy vậy.”

“Tên ngoại lai này kiêu căng quá rồi, hắn nghĩ hắn là ai.”

“Chỉ là một Thể Tu để xem chịu được áp lực lớn bao nhiêu?”

“Đúng vậy, tu vi cũng chỉ là Tụ Linh cảnh viên mãn, còn dám nói chúng ta là chó.”

“Vậy mà dám mắng chúng ta, hắn cứ đợi đấy, có cơ hội ta sẽ xử hắn.”

“Sư huynh Tiêu Minh Triết cố lên, nhất định có thể bỏ xa hắn!”

“Đúng vậy! Tiêu sư huynh cố lên!”

“Cho tên ngoại lai này thấy thực lực Lưu Vân tông chúng ta!”

Một lát sau càng có nhiều người chửi mắng Lâm Tiêu hơn. Cũng nhiều người cổ vũ cho kẻ vừa truyền âm khiêu khích hắn, chính là Tiêu sư huynh kia hơn.

Lâm Tiêu: “……”

Hay lắm.

Hắn đương nhiên nghe thấy tiếng chửi mắng ở phía dưới kia, hoá ra mấy người trong thế giới huyền huyễn cũng vô duyên vô cớ chửi người.

Hắn hít một hơi rồi nói: “Yên tâm, ta có nói bọn ngươi đâu, dù sao thì chó cũng đâu thể mở mồm nói tiếng người được.”

Lâm Tiêu giải thích, mấy đệ tử Lưu Vân tông mặt mới hoà hoãn một chút. Nhưng chả biết tại sao, càng giải thích lại càng thấy kỳ.

Giải thích rồi lại giống như chưa giải thích gì cả. Nói tóm lại là mang một cảm giác vô cùng kỳ quái.

Nhưng kẻ khó chịu cũng có cả Tiêu Minh Triết. Chó không nói tiếng người? Đây không phải là cố tình chửi đểu hắn à.

Hắn truyền âm, vậy ý nói hắn là chó? Nghe cũng có lý đấy.

Kẻ này đúng là kiêu ngạo. Chỉ là một tên tu vi Tụ Linh cảnh viên mãn, có thể leo lên hơn 30 bậc mà đã cho mình giỏi? Nhưng kể cả có thế thì khi bị áp chế dưới người có thực lực thật sự thì cũng chỉ là cặn bã mà thôi!

Tiêu Minh Triết sắc mặt âm trầm, lửa giận trong lòng bùng lên. Nhưng hắn không dám lên tiếng. Kẻ này miệng lưỡi giảo biện, sợ rằng hắn đấu mồm không lại.

Sau một tiếng hừ lạnh thì Tiêu Minh Triết lại dồn sức bước lên Thiên Thê. Lâm Tiêu nhìn thấy phản ứng của đối phương thì cũng chỉ cười khẩy hai cái. Không vội, chuyện hay còn phía sau.

“Oa, Tiêu sư huynh lợi hại quá, đã lên được bậc thứ 40 rồi, huynh ấy phá vỡ kỷ lục năm trước của bản thân.”
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 111: Chuyện gì thế này?


“Đại sư tỷ năm trước cũng là 41 bậc, xem ra sư huynh có thể vượt qua.”

“Tiêu sư huynh cố lên!”

“Tên ngoại lai kia đã là bậc thứ 35 rồi, nhưng nhìn hắn có vẻ sắp tới giới hạn.”

Rất nhanh sau đó Tiêu Minh Triết bước lên bậc thứ 41.

Bậc thứ 41. Kỷ lục của đại sư tỷ Lạc Vũ Thương.

Toàn bộ đệ tử Lưu Vân tông đều nín thở. Trên mặt Tiêu Minh Triết mang một nụ cười nhạt, quay đầu nhìn đối thủ ở bậc thứ 35 với ánh mắt khinh bỉ.

Mới chỉ là bậc thứ 35.

Cứ mười bậc của Thiên Thê sẽ có một chướng ngại lớn, từ bậc 39 tới 40 được coi như một nút thắt. Nếu không có thiên phú xuất chúng và khổ luyện chăm chỉ thì sẽ chả bao giờ bước được qua bậc này.

Chỉ cần thêm một bậc nữa là hắn sẽ vượt qua Vũ Thương, trở thành đại sư huynh. Lúc này Vũ Thương chắc chắn đang nhìn hắn.

Sau khi nghĩ như vậy Tiêu Minh Triết cả người như có thêm động lực, vận chuyển võ kỹ Thân Pháp, dốc sức bước về phía trước.

Cạch!

Chân phải nặng nề đưa lên, trọng lực của bậc tiếp theo tăng lên. Cả cơ thể Tiêu Minh Triết trầm xuống, có chút đứng không vững. Hắn kiên trì từ từ đứng thẳng lưng lên.

Đứng, đứng vững rồi.

Hắn thành công bước lên bậc thứ 42. Toàn bộ đệ tử Lưu Vân tông hô hào, kích động vì Tiêu sư huynh.

Tiêu Minh Triết kiên trì đứng được khoảng mười mấy giây. Cuối cùng bị áp lực to lớn bức lui lại bậc 41. Sau bước lùi lại đó coi như cuộc khiêu chiến Thiên Thê của hắn đã kết thúc.

Nhưng mà hắn đã thành công đứng vững trên bậc thứ 42. Tiêu Minh Triết dùng tâm trạng của kẻ chiến thắng từ từ bước xuống dưới.

Lúc đi qua người nào đó ở bậc 35 không nhịn được mà nói nhỏ: “Đừng có cố quá mà thành phế nhân, ta đợi ngươi ở phía dưới.”

Nói xong thì kiêu ngạo đi qua, từng bước từng bước đi xuống.

“Đã không có chó cản đường thì ta đây cũng chả cần giả bộ nữa, đi lên thôi.” Lâm Tiêu than thở.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Tiêu Minh Triết đang đi xuống nghe thấy câu này suýt chút nữa ngã trượt chân. Hắn quay phắt đầu lại lườm Lâm Tiêu.

Nhưng bây giờ Lâm Tiêu đã chả thèm để ý tới hắn mà đang đi lên trên.

Tiêu Minh Triết cắn răng, nuốt cục tức xuống bụng, khó chịu tới cực hạn.

Giả bộ!

Phải tiếp tục giả bộ!

Với tu vi của tên nhãi này thì có thể bước thêm bao nhiêu bậc nữa. Đột phá Thiên Thê, chính là bậc thứ 39.

Sau khi Tiêu Minh Triết đi xuống hắn trở thành người đứng đầu trong bảng khiêu chiến Thiên Thê này.

Một giây tiếp theo Lâm Tiêu đi từng bước lớn đi lên từng bậc một.

Bậc thứ 37 trọng lực càng thêm lớn nhưng Lâm Tiêu vẫn không do dự tiếp tục bước lên.

Bậc thứ 38.

Lại thêm bậc nữa.

Bậc thứ 39.

Ba bước lớn này làm cho các đệ tử Lưu Vân để sững sờ.

???

Chuyện gì thế này?

Trọng lực của Thiên Thê mất tác dụng à? Sao tên này bước lên như không vậy, không bị ảnh hưởng bởi trọng lực sao?

Vèo cái đã tới bậc 39 của Thiên Thê rồi? có nhanh quá không? Hắn định cứ thế bước thẳng lên bậc 40 à?
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 112: Thiên Thê không có vấn đề


Tiêu Minh Triết lạnh mặt nhìn lên, cười lạnh rồi nói: “Những giây phút giãy giụa cuối cùng, ta xem ngươi bước lên bậc 40 rồi ngã xuống thảm thế nào.”

Tất cả mọi người đều nhìn theo.

“Cạch!”

Lâm Tiêu vẫn không chút do dự, trực tiếp bước lên bậc thứ 40 Thiên Thê. Cơ thể hắn chỉ hơi lung lay chút, nhưng rất nhỏ gần như không thể nhìn được. Sau đó……lại tiếp tục bước lên.

“Cạch!”

Bậc thứ 41 Thiên Thê.

“Cạch!”

Bậc thứ 42 Thiên Thê.

Cạch! Cạch! Cạch!

Bậc thứ 43.

Bậc thứ 44.

Bậc thứ 45.

Tiêu Minh Triết: “?????”

Đệ tử Lưu Vân tông: “?????”

Các trưởng lão Lưu Vân tông: “?????”

Cha con Lạc tông chủ: “?????”

Toàn bộ người của Lưu Vân tông há hốc miệng không thể tin nổi.

Bọn họ đã nhìn thấy gì.

Người ngoài này thực sự đã bước sáu bước lớn từ bậc ba mươi chín đến bậc bốn mươi lăm.

Toàn bộ quá trình không có tạm nghỉ, cực kỳ trôi chảy.

Mọi người đều như chết lặng.

Trong Lưu Vân tông có ai có thể làm được điều này không?

Có, nhưng chỉ có những đại lão từ Luân Hải cảnh hậu kỳ trở lên mới có thể làm được

Ngay cả khi Lạc Vũ Thương và Tiêu Minh Triết có tu vi Luân Hải cảnh tầng thứ bảy, coi như vừa bước vào Luân Hải cảnh hậu kỳ thì họ cũng không thể làm được.

Mà giờ đây người đã tạo ra thành tựu này tu vi còn chưa đến mức đó.

Tụ Linh cảnh viên mãn, thậm chí còn chưa đến Luân Hải cảnh.

Cái Thiên Thê này... hỏng rồi sao. Đây là suy nghĩ duy nhất trong đầu họ.

Dường như để kiểm chứng cho suy nghĩ này, khi Lâm Tiêu đang hít một hơi và chuẩn bị leo lên thì một bóng người xuất hiện trên bậc thang thứ bốn mươi.

Người đó là một vị trưởng lão nội môn có tu vi Toàn đan cảnh.

Lông mày hắn vốn đã nhíu lại giờ đây lại càng sâu hơn.

Tất cả các đệ tử Lưu Vân tông đều mong đợi trưởng lão nói một câu rằng Thiên Thê có vấn đề nhưng không.

Vị trưởng lão nội môn bất lực lắc đầu, trầm giọng nói: "Tất cả trên thang đều bình thường!"

Xì xì--

Tất cả đệ tử và các cấp cao không nhịn được hít một hơi.

Thiên Thê không có vấn đề.

Nói cách khác, người ngoài chỉ có Tụ Linh cảnh đó quá mạnh.

Lâm Tiêu ở phía xa nhìn thấy cảnh tượng này cũng nở một nụ cười.

Đến kiểm tra nhanh như vậy sao?Hắn mới leo đến bậc bốn mấy thôi mà.

Lâm Tiêu cười và tiếp tục leo lên, tốc độ vẫn như cũ, bước những bước lớn, mỗi bước một bậc.

Bậc bốn mươi sáu.

Bậc bốn mươi bảy.

...

Trong nháy mắt, Lâm Tiêu đã bước tới bước bậc năm mươi.

Vù!!
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 113: "Cửu U Trấn Ma Ấn!"


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trọng lực đột nhiên được nâng cấp lên và trở nên mạnh hơn.

Ngoài việc toàn thân bị áp chế bởi trọng lực gấp năm mươi lần, Lâm Tiêu cảm thấy rằng linh hồn của mình sắp bị bóp nghẹt.

Qua bậc thang thứ năm mươi thì đây là độ khó mới sao?! Thật sự rất mạnh nhưng thì sao chứ? Cũng chỉ thế mà thôi!

“Xông lên!!” Lâm Tiêu thầm hét một câu.

Cả người tiếp tục tiến về phía trước.

Bậc năm mươi mốt.

Bậc năm mươi hai.

Bậc mươi ba.

...

Lần này, Lâm Tiêu không nghỉ lấy hơi nữa.

Hắn bước liền mười bậc, trực tiếp giẫm vào bậc thứ sáu mươi của Thiên Thê.

Hàm răng nghiến chặt, mồ hôi đầm đìa và cơ thể không ngừng run rẩy, tất cả đều đang nói với bản thân và mọi người rằng hắn cũng không thoải mái gì.

Môi trường trọng lực khổng lồ thách thức giới hạn của Lâm Tiêu mọi lúc.

Sau khi bước lên bậc thứ sáu mươi, thân thể Lâm Tiêu rung lắc dữ dội, hướng xuống phía dưới.

Cả người bị trọng lực ép đến mức không thể đứng thẳng lên được nhưng Lâm Tiêu vẫn nghiến răng và kiên trì.

Thẳng lưng lên từng chút một.

Các đệ tử của Lưu Vân tông hoàn toàn chết lặng rồi.

Dưới Thiên Thê không ai chế nhạo Lâm Tiêu nữa, chỉ có kinh ngạc và bái phục.

Kẻ mạnh luôn đáng được tôn trọng.

Lâm Tiêu dựa vào tu vi Tụ Linh cảnh có thể đạt đến bậc thang như vậy đã đủ để nhận được sự tôn trọng của họ rồi.

"Bậc thứ sáu mươi! Đây là bậc thứ sáu mươi của Thiên Thê, có nằm mơ ta cũng thực sự không bao giờ nghĩ rằng người ngoài có thể đạt đến bước này."

"Ngay cả giới hạn của Luân Hải cảnh viên mãn thì cũng ở đây thôi."

"Đúng vậy, từ bậc sáu mươi trở lên, chỉ có cường giả Toàn Đan cảnh mới bước thể bước lên được."

"Người ngoài này có thể kiên trì ở tầng sáu mươi lâu như vậy, hắn đã đủ tự hào rồi."

"Phù! Cuối cùng hắn cũng quay đầu rồi. Nếu như hắn tiếp tục bước tiếp, ta thật sự hoài nghi bản thân mình đang nằm mơ, kể cả nằm mơ cũng không dám mơ như vậy."

"Nhìn dáng vẻ của hắn đã sắp không thể kiên trì nổi nữa rồi."

"Hả!?"

"Hả!? Đợi đã, các người nhìn xem."

"Hắn đang làm gì vậy? Hắn đang muốn làm gì?"

"Chết tiệt! Hắn lại chuyển động, lại chuyển động rồi!"

Trên Thiên Thê, Lâm Tiêu đã bước tới bậc thứ sáu mươi. Cuối cùng, với sự nghị lực và kiên trì hắn đã duỗi thẳng lưng và đứng thẳng lên.

"Ở bậc thứ sáu mươi thực sự quá miễn cưỡng." Lâm Tiêu cảm thán nói, nhưng câu cảm thán này không có nghĩa là muốn bỏ cuộc.

Chỉ là Lâm Tiêu không định tiếp tục chỉ dựa vào linh lực mà bước tiếp.

"Cửu U Trấn Ma Ấn!" Hắn nhỏ giọng nói ra vài từ.

Ngay sau đó, một ánh sáng xanh phát ra từ cơ thể hắn, đột nhiên Lâm Tiêu cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái giống như được giải thoát.

63db62128a011NB64f0uiogizIZxgCbFm.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 114: Đoán một lần rồi lại sai một lần nữa


Lại bước một bước về phía trước.

Thử thách, tiếp tục!

Bịch bịch bịch!

Bậc thứ sáu mươi mốt.

Bậc thứ sáu mươi hai.

Bậc thứ sáu mươi ba.

...

Ngay lập tức, tất cả mọi người bên dưới đã sững sờ lại càng thêm sững sờ, tiếng cảm thán vang lên khắp nơi.

Điên rồi sao!

Người trên Thiên Thê này thực sự là người sao?

Lẽ nào hắn đã là cường giả Toản Đan cảnh rồi, ẩn giấu thực lực tới đây trêu đùa bọn họ.

Người của Lưu Vân Tông đều nhìn bằng ánh mắt không thể tin nổi.

Chỉ có hai người có biểu cảm khác lạ.

Một là Lạc Vũ Thương, đôi mắt đẹp của nàng ta chăm chú nhìn Lâm Tiêu.

Tên này quả nhiên đúng là một quái vật.

Khi ở trong hang động, dường như đối phương chỉ dùng vài giây để giết Tư Không Hạo thì nàng ta đã biết.

Màn thể hiện của người này trên Thiên Thê chắc chắn sẽ khiến mọi người kinh ngạc. Quả nhiên, hắn đã thật sự làm được.

Không biết nghĩ tới điều gì, vẻ mặt không tập trung vừa rồi của Lạc Vũ Thương lại như sắp bốc cháy.

Biểu cảm khác lạ của người còn lại chính là Lạc Hải Thành- Lạc tông chủ.

Ken két ken két.

Ông ta nghiến răng ken két.

Ánh sáng xanh rực rỡ?

Cửu U Trấn Ma Ấn tầng thứ tư ư???

Mục lão đầu, ông tìm đâu ra một đồ đệ quái vật như vậy?

Kiếm Ma Tông các ngươi vì đồ đệ này đã tiêu tốn bao nhiêu tâm huyết và tài nguyên vậy?

Thảo nào, chẳng trách giọng điệu của Mục lão trong thư lại kiêu ngạo và tự tin như vậy.

Sơ suất rồi, lại bị lão già này dạy cho một bài học.

Chết tiệt!!

Lần này... lần này thật sự sẽ lại thua sao?

Lạc tông chủ cũng chăm chú nhìn Lâm Tiêu vẫn đang leo lên, ánh mắt bất lực và vô vàn suy nghĩ.

Trong lòng ông ta thầm hét lên: Tiểu tử, cầu xin ngươi, hãy dừng lại đi.

Khi người của Lưu Vân tông lại một lần nữa rơi vào tình trạng bối rối, Lâm Tiêu cũng không quan tâm đ ến cảm nhận của họ nữa.

Sau khi kích hoạt Cửu U Trấn Ma Ấn, hắn tiếp tục lao lên phía trên.

Tốc độ thậm chí còn nhanh hơn trước.

Lâm Tiêu có thể cảm nhận được linh lực trong cơ thể mình đang nhanh chóng tiêu hao, nếu không nhanh lên, e rằng sẽ không thể duy trì được Trấn Ma Ấn lâu nữa.

Bậc thứ bảy mươi.

Bậc thứ bảy mươi ba.

Bậc thứ bảy mươi tám.

Lâm Tiêu hết lần này đến lần khác thách thức điểm giới hạn tâm lý của mọi người trong Lưu Vân tông.

Sau một vài lần, tất cả mọi người đã tê liệt.

Nói đi, rốt cuộc ngươi có thể bước đến bậc bao nhiêu.

Cho một con số đi, nếu không, bọn họ thực sự không thể đoán ra.

Đoán một lần rồi lại sai một lần nữa.

Lẽ nào, ngươi muốn thông quan Thiên Thê sao?

Bây giờ Lâm Tiêu không có tâm trí để nghĩ về những thứ khác.

Khi bước đến bậc thứ tám mươi, cho dù hắn đã thi Trấn Ma Ấn thì trọng lực nặng nề áp xuống vẫn khiến tốc độ của hắn chậm lại.

Ở bậc tám mươi ba, Lâm Tiêu đã bắt đầu đổ mồ hôi.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 115: Tại sao ông ta không đến thẳng bậc chín mươi


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ở bậc tám mươi sáu, Lâm Tiêu bắt đầu bước đi khó khăn, mỗi lần nhấc chân đều như một loại tra tấn.

Ở bậc tám mươi chín, Lâm Tiêu lại một lần bị trọng lực ép đến mức không thể đứng thẳng chứ đừng nói là đi về phía trước.

Lâm Tiêu cố gắng nghỉ lấy vài hơi, ngẩng đầu nhìn tấm bia đá màu đen phía trên cách đó không xa.

Thứ này có lẽ chính là nguồn trọng lực.

Phải bước mười một bước nữa mới có thể chạm được vào nó.

Chết tiệt! Có chút xa.

Đúng vậy, mục tiêu của Lâm Tiêu là chạm vào tấm bia thần bí này.

Ngộ tính của hắn mãn cấp khi chạm vào trường kiếm dài và thử kiếm thạch đều có thể cảm ngộ được gì đó. Vậy thì tấm bia đá thần bí này, liệu có thu hoạch được gì không.

Thật tiếc, khoảng cách bây giờ vẫn hơi lớn.

Cửu U Trấn Ma Ấn có thể đạt đến tầng thứ năm thì tốt rồi.

Nghĩ đến đây, trong mắt Lâm Khiếu hiện lên một tia kiên định. Để trở nên mạnh mẽ hơn, phải liều thôi!!

Lâm Tiêu hít một hơi thật sâu, khí huyết và linh lực toàn thân dâng trào, nghiến răng nghiến lợi tiến lên một bước.

Bịch!

Bậc thứ chín mươi của Thiên Thê!

Đã bước đến!

"Bùm!"

Khi Lâm Tiêu bước lên bậc thứ chín mươi của Thiên Thê, trọng lực gấp đôi đã trực tiếp đè hắn xuống đất.

Không thể dịch chuyển.

Khi những người bên dưới nhìn thấy cảnh tượng này, họ kêu lên kinh hãi.

Bọn họ đều cảm thấy bàng hoàng, tiếc nuối và vui mừng.

Kết thúc rồi! Cuối cùng đã kết thúc rồi.

Người ngoài giống như quái vật này cuối cùng đã dừng lại ở bậc thứ chín mươi.

Sẽ không ai chế giễu Lâm Tiêu nữa, kết quả này xứng đáng được bọn tôn trọng một cách chân thành.

"A!! Cha, hắn ngã xuống rồi, cha hãy đi giúp hắn đi..... trọng lực ở bậc chín mươi sẽ ép chết hắn mất." Trong vô thức, Lạc Vân Thương nắm lấy cánh tay của cha mình- Lạc Hải Thành, lo lắng nói.

Nàng ta đã bị trọng lực ép đến bị thương nên đương nhiên biết thứ này lợi hại đến mức nào nhưng nàng ta chỉ ở bậc thứ mấy còn Lâm Tiêu ở bậc chín mươi.

Lạc Vân Thương nhìn chằm chằm vào bóng dáng của Lâm Tiêu, bản thân nàng ta cũng không biết tại sao mình lại lo lắng cho một người ngoài như vậy.

Nhìn thấy phản ứng của khuê nữ, Lạc Hải Thành thở dài mấy hơi.

Đây có phải là lý do tại sao con gái lớn rồi không thể giữ trong nhà không?

"Ta biết rồi." Lạc Hải Thành trả lời, bóng dáng ông ta biến mất.

Quả thực, cho dù nha đầu này không cầu xin ông ta thì ông ta cũng sẽ đi cứu người đó.

Nếu không, nếu căn cơ của tiểu tử này bị trọng lực ép hỏng, e rằng Mục lão đầu sẽ đến đây liều mạng với ông ta.

Khi Lạc Hải Thành một lần nữa hiện thân, ông ta đã xuất hiện ở bậc tám mươi của Thiên Thê.

Tại sao ông ta không đến thẳng bậc chín mươi.

63db6231d749dEF1ttBrejPi4s0c4Jomj.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 116: Cả người hắn chống lại trọng lực mà đứng lên


Tâm tính của tiểu tử này thực sự rất tốt, chẳng trách khi hắn trở thành đồ đệ của Mục lão đầu đó.

"Ngươi đã thắng rồi, ngươi đã là đệ nhất rồi. Hơn nữa ta tin rằng, những thanh niên cùng thế hệ sẽ không có người có thể vượt qua thành tích của ngươi." Lạc Hải Thành cảm thán một câu, nói ra sự thật.

Nếu kết quả Thiên Thê này nếu truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ khiến mọi người phải kinh ngạc.

"Ha ha... Lạc tông chủ, thanh niên cùng thế hệ thì có gì đáng so sánh chứ... Ta chỉ muốn vượt qua chính mình." Lâm Tiêu lại nặn ra một câu nữa.

Lạc Hải Thành dùng linh thức để quan sát đối phương một lần nữa.

Trong lòng vô cùng ngạc nhiên.

Độ mạnh của cơ thể này cũng thật bi3n thái, dưới sự áp chế của trọng lực chín mươi tầng mà hắn không bị thương.

"Ngươi, ngươi thật sự muốn tiếp tục kiên trì sao?" Lạc Hải Thành nhìn đối phương thật sâu rồi hỏi.

“Ừ.” Lâm Tiêu đáp ứng.

"Vậy được, đợi ngươi không kiên trì được nữa thì hãy gọi ta." Lạc Hải Thành nói xong thì xuống khỏi Thiên Thê.

Những gì cần phải nói cũng đã nói rồi, tiểu tử này không nghe lời thì cũng không thể làm gì khác.

Lâm Tiêu cảm nhận được trạng thái của bản thân mình. Sau ba hơi nghỉ ngơi, hắn lấy hai chiếc bình ngọc từ trong nhẫn trữ vật ra.

Sau khi nghiêng đầu một cách khó khăn và uống cạn một hơi, chiếc bình ngọc rơi xuống đất và biến thành bột.

Ngay lập tức, một luồng năng lượng tinh thuần khổng lồ pha trộn cùng một chút tinh hoa sinh mệnh bắt đồng lưu chuyển trong cơ thể hắn, không ngừng chạm vào thất kinh bát mạch.

Vận chuyển Cửu U Trấn Ma Ấn!

Sau khi những nguồn năng lượng này vận chuyển một vòng, Lâm Tiêu cảm thấy áp lực trên cơ thể mình được giải tỏa phần nào.

Trong mắt hắn lộ ra sự kinh ngạc. Đây là hiệu quả hấp thu!!

Khi tu luyện trong môi trường trọng lực cao như vậy, năng lượng hấp thụ được khi vận chuyển một vòng mạnh hơn bình thường gấp mười lần.

Tiêu hao nhanh cũng có nghĩa là tu luyện nhanh và hiệu quả cao hơn.

Vậy thì luyện nó!

Lâm Tiêu bắt đầu tu luyện khiến những người bên dưới một lần nữa chết lặng.

Mẹ kiếp!!

Huynh đệ này đang làm gì vậy? Họ không nhìn nhầm chứ.

Tu luyện trên bậc Thiên Thê thứ chín mươi ư? Điên rồi sao!!

Trong môi trường có trọng lực khủng khiếp này, ngay cả hô hấp và lưu thông máu cũng khó khăn. Tại sao hắn vẫn còn đang tu luyện chứ?!

Điều này... điều này là quá khoa trương rồi.

Lạc Hải Thành vừa bước xuống bậc Thiên Thê thứ tám mươi cũng nhìn Lâm Tiêu với ánh mắt kinh ngạc.

Cái quái gì vậy!!

Vốn dĩ Mục lão đầu đã rất điên rồi, sao đồ đệ này này còn điên hơn ông ta nữa.

Tiêu Minh Triết nhìn Lâm Tiêu với ánh mắt căm hận, rất căm hận.

Đồ điên! Thật sự biết khoe khoang.

Tốt nhất là tu luyện đến khi tẩu hoả nhập ma và chết trên Thiên Thê luôn đi.

Trên bậc chín mươi của Thiên Thê, không biết Lâm Tiêu đã vận chuyển bao nhiêu chu kỳ, đã miễn cưỡng có thể ngồi thẳng rồi.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, Cửu U Trấn Ma Ấn của hắn đã được tăng cường rất nhiều.

"Lên!" Lâm Tiêu nói một tiếng.

Cả người hắn chống lại trọng lực mà đứng lên.

Điều này khiến những người bên dưới kêu lên.

Người vừa rồi bị ép xuống không thể nhúc nhích bây giờ đã có thể đứng dậy.

Chuyện này chuyện này…
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 117: Tiếp tục xông về phía trước!!


Ngay sau đó, Lâm Tiêu lại lấy ra hai chai dịch thạch nhũ và uống một hơi cạn sạch.

Cảm nhận được nguồn năng lượng khổng lồ trong cơ thể, hắn tiếp tục tiến về phía trước.

Bịch!!

Bước một bước nặng nề về phía trước, Lâm Tiêu đã đến bậc thứ 91 của Thiên Thê.

Răng rắc răng rắc. Xương trong cơ thể phát ra âm thanh tách như ra khỏi người.

"Ha ha ha, chính là?" Lâm Tiêu kêu lên một tiếng.

Hắn vừa điên cuồng vận chuyển Cửu U Trấn Ma Ấn, vừa thêm một bước.

Bịch!

Bậc Thiên Thê chín mươi hai!

Trước khi Lâm Tiêu khiêu chiến Thiên Thê, vẫn còn chín bình Thạch Chung Nhũ Dịch.

Vừa rồi dùng hết hai bình, bây giờ lại dùng hai bình, còn lại năm bình.

Hi vọng năm bình này có thể duy trì tới cuối cùng.

Mượn sức mạnh to lớn mà Thạch Chung Nhũ Dịch mang lại, Lâm Tiêu không ngừng tiến về phía trước.

Bang!

Tầng thứ chín mươi ba.

Còn bảy tầng nữa.

Xương cốt trên người hắn vang lên tiếng răng rắc cực kỳ rõ rệt, nghe cứ như muốn gãy ra tới nơi vậy.

Cơn đau đớn kịch liệt không ngừng k1ch thích Lâm Tiêu.

Nhưng ánh mắt kiên định của Lâm Tiêu thì chưa từng thay đổi.

Hắn vốn có chút bệnh ám ảnh cưỡng chế.

Một trăm tầng giờ đây chỉ còn lại bảy tầng, nếu lúc này mà từ bỏ, thì sau này tu luyện nhất định sẽ bị phân tâm.

Mà ở cái thế giới huyền huyễn này, thực lực càng mạnh thì mới có thể bảo vệ được bản thân.

Bây giờ hắn mới chỉ là Tụ Linh Cảnh, trong mắt thiên hạ, chỉ là con sâu cái kiến.

Trở nên mạnh mẽ mới là chuyện quan trọng nhất.

Bang!!

Tầng thứ chín mươi tư.

Cơ thể Lâm Tiêu bắt đầu run rẩy không ngừng, rất nhiều mao mạch trong cơ thể bắt đầu nứt vỡ.

Cũng may mà Thạch Chung Nhũ Dịch vẫn có hiệu quả trị thương nhất định.

Sau khi vận chuyển mấy Chu Thiên, huyết quản đã hoàn toàn được chữa lành.

Nhưng cũng chính vì vậy mà năng lượng của Thạch Chung Nhũ Dịch cũng đã bị tiêu hao cạn kiệt.

Lâm Tiêu nhíu mày.

Càng tiến lên phía trên, Thạch Chung Nhũ Dịch càng không duy trì được lâu.

Chỉ cân nhắc nửa giây, Lâm Tiêu trực tiếp lấy toàn bộ năm bình Thạch Chung Nhũ Dịch ra, đổ hết vào miệng.

Uỳnh!!

Năng lượng thuần khiết bành trướng và khí tức sinh mệnh dồi dào, tràn vào cơ thể hắn.

Trông có vẻ như muốn căng nứt, tràn ra.

Tiếp tục xông về phía trước!!

Lâm Tiêu không hề chần chừ, dốc toàn lực vận chuyển Cửu U Trấn Ma Ấn, đồng thời, tiếp tục tiến bước lên trên.

Bang!

Bang bang!!

Tầng thứ chín mươi lăm.

Tầng thứ chín mươi sáu.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 118: Còn có một vấn đề nữa


Tầng thứ chín mươi bảy.

“Đây tuyệt đối là cảnh tượng chấn động nhất mà cả đời này ta từng chứng kiến đấy.”

“Hắn thực sự muốn vượt qua Thiên Thê, thật là quá ngông cuồng rồi.”

“Nếu ta nhớ không nhầm, tông môn chúng ta vẫn chưa có một ai bước qua một trăm tầng Thiên Thê đâu đấy.”

“Ta chỉ muốn biết là hắn uống thứ gì vậy, trông như một loại linh dịch nào đó.”

“Xời!! Dựa vào dược mà xông lên Thiên Thê thì là cái thá gì chứ.”

“Ngươi nói khùng nói điên gì vậy, người ta không dùng linh dịch cũng đã xông được lên tới tầng thứ chín mươi rồi, ngươi ngon thì ngươi lên đi.”

“Đúng vậy, ghen ăn tức ở cái gì, cho dù có cho ngươi uống đan dược tốt hơn thì ngươi cũng chẳng lên được đâu.”

Dần dần, đại đa số đệ tử của Lưu Vân Tông đều đã bị tinh thần gian nan không lùi bước của Lâm Tiêu chinh phục rồi.

Nếu đổi lại là bọn họ, cho dù có được thực lực như vậy, tố chất thể lực như vậy, bọn họ cũng không thể nào đạt tới trình độ như vậy.

Bang! Bang!

Tầng thứ chính mươi chín.

Lâm Tiêu mượn năng lượng bùng nổ của Thạch Chung Nhũ Dịch, một hơi leo lên tới tầng thứ hai tính từ trên xuống.

Ngay lúc mọi người đang nghĩ xem, liệu hắn có bước được tới tầng cuối cùng kia không.

Thì Lâm Tiêu lại đột nhiên bất động.

Hắn đứng ở tầng thứ chín mươi chín, tròn mười phút, không hề động đậy.

Một dòng năng lượng kỳ lạ ấp ủ, biến hóa trong cơ thể hắn...

Mấy giây sau, Lâm Tiêu đứng thẳng lưng, ánh mắt lạnh lẽo hướng thẳng tới bầu trời.

“Phá cho ta!!”

Hắn gầm lên giận dữ.

Rắc rắc!!

Nghe như có thứ gì đó bị vỡ ra.

Sau đó, vầng sáng màu xanh lục trên người hắn dần dần biến đổi màu sắc, bị thay thế toàn bộ bởi màu xanh biển đậm.

Từng sợi khí tức mạnh mẽ từ trên người hắn tỏa ra.

“Ủa? Vụ gì vậy? Sao ta nhìn cái người này cảm giác cứ như nhìn thấy hung thú vậy ta?”

“Ngươi cũng có cảm giác này à, ta cũng vậy đây này.”

“Lạ ghê, rõ là tu vi của người này không hề thay đổi, nhưng sao lại vậy nhỉ.”

Dường như không ai giải thích được chuyện gì đang xảy ra trên người Lâm Tiêu.

Ngoại trừ một người.

Lạc tông chủ, Lạc Hải Thành.

Vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt ông ta cực kỳ rõ ràng, hoàn toàn là không thể tin nổi.

“Hoang Chi Ý Cảnh, trời ạ!!! Tên tiểu tử này còn chưa đạt tới Luân Hải Cảnh đã lĩnh hội được Luyện Thể Ý Cảnh.” Lạc Hải Thành lẩm bẩm.

Ông ta nhớ, cho dù là tư chất như lão Mục kia, cũng phải đến khi đột phá tới Toàn Đan Cảnh, mới lĩnh ngộ sâu sắc được Hoang Chi Ý Cảnh này.

Quái vật!

Gọi tên tiểu tử này là yêu nghiệt thì đúng là oan cho hai chữ yêu nghiệt này rồi.

Người này rốt cuộc là tìm ở đâu ra vậy.

Còn có một vấn đề nữa.

Phải thả cho hắn ta đi sao?

Quái vật như vậy, một khi trưởng thành...

Lạc Hải Thành rơi vào trầm tư.

Ở bên kia.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 119: Thu hoạch cực lớn


Lâm Tiêu sau khi vận chuyển nguồn năng lượng kỳ lạ kia, trọng lực kh ủng bố xung quanh dường như đã suy yếu đi vô số lần, căn bản không thể tạo thành áp lực gì đối với hắn.

Thần kỳ!

Đây rốt cuộc là sức mạnh gì vậy?

Xem ra phải đợi đến lúc gặp Mục lão, hỏi mới biết được.

Bởi vì nguồn sức mạnh này sinh ra trong quá trình tu luyện Cửu U Trấn Ma Ấn, nên Mục lão nhất định là biết rõ.

Không tiếp tục suy nghĩ nhiều nữa, Lâm Tiêu nhìn về phía tấm bia đá màu đen gần ngay trước mắt.

Ngẩng đầu chạm vào.

Đây rốt cuộc là thứ gì vậy?

Lại có thể sinh ra thứ trọng lực kh ủng bố đến vậy?

Ngay sau đó.

Cả tòa Thiên Thê bắt đầu rung chuyển.

Một luồng khí lưu không ai nhìn thấy, từ bốn hướng tụ lại đây, bao lấy Lâm Tiêu ở bên trong.

Khí tức nồng đậm ồ ạt xông vào trong cơ thể hắn, sau cùng tiến vào trong đan điền, ngưng tụ thành một hạt châu trong suốt, rồi ẩn đi.

Mà Lâm Tiêu không hề chú ý tới những chuyện này, hắn chỉ cảm thấy linh hồn như được gột rửa, cả tâm hồn và thể xác đều đắm chìm vào trong quá trình này.

Người, người này dùng tay chạm vào bia đá, hắn đang làm gì vậy?

Thiên Thê sao trông như đang chấn động vậy, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì thế?

Đây là điềm báo gì đó hay sao? Thật kỳ lạ quá đi à?

Đệ tử của Lưu Vân tông đều ngỡ ngàng.

Các trưởng lão lại đầy nghi ngờ.

Bia đá Thiên Thê này, dựa vào phương pháp thông thường, bọn họ đều không thể từng bước từng bước trèo lên giống như cách của Lâm Tiêu.

Phải lợi dụng đạo cụ che giấu đặc biệt, mỗi một người trong số bọn họ đều đã từng sờ qua tấm bia đá này rất nhiều lần.

Nhưng chẳng có tác dụng gì, chẳng có gì xảy ra cả.

Vậy tại sao người thiếu niên này vừa chạm vào đã xảy ra phản ứng lớn đến thế?

Bọn họ hoàn toàn không hiểu.

Rất nhanh sau đó.

Cơn chấn động của Thiên Thê dần dần biến mất.

Trọng lực ở mỗi một tầng vẫn còn đó.

Giống như có gì đó đã thay đổi, lại giống như chưa từng có điều gì thay đổi.

Lâm Tiêu mở mắt ra một lần nữa.

Không ai chú ý tới, thần vận trong mắt hắn lóe lên rồi biến mất.

Tiếp đó.

Lâm Tiêu nhảy xuống, từ tầng thứ một trăm của Thiên Thê, xuyên trở lại dưới chân Thiên Thê.

Khóe miệng hắn không nhịn được mà nhấc lên một ý cười.

Lần này.

Thu hoạch cực lớn.

Không chỉ Cửu U Trấn Ma Ấn đột phá tầng thứ năm, lại lĩnh ngộ được một thứ kì lạ.

Mà còn từ tấm bia đá trên đỉnh Thiên Thê, hấp thu được một loại...ý cảnh.

Tạm gọi là Ý Cảnh đi.

Bây giờ nếu bảo hắn đối chiến với Tư Không Hạo một lần nữa.

Hắn dám nói.

Đó là thứ tép riu gì vậy?

Kẻ đó xứng sao?
 
Back
Top Dưới