Tiên Hiệp Vạn Cổ Ma Tôn

Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 120: Chuyện này ông ta đã quyết định rồi


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cho dù không dùng tới kiếm, lại chấp hắn một tay, thì cũng chỉ một giây là gi ết chết được rồi.

Di tích Vô Cực, lần này không cần lo lắng nữa rồi.

Đương nhiên, bí pháp thân pháp thiên giai của Lưu Vân Tông vẫn nhất định phải đoạt về tay rồi.

Bí pháp đó, nếu tu luyện tới cực điểm, thì bất kể vào lúc nào cũng đều có tác dụng lớn.

“Lâm Tiêu phải không, ngươi coi như là người đầu tiên leo lên tới tầng thứ một trăm của Thiên Thê trong Lưu Vân tông ta, đây là thẻ ngọc truyền thừa, ghi chép, ngươi giữ lấy.”

Lạc Hải Thành xuất hiện trước mặt Lâm Tiêu, trên mặt mang theo ý cười, tuyên bố kết quả cuối cùng, rồi đưa thẻ ngọc kim sắc tới.

Thẻ ngọc truyền thừa, sau khi xem, nội dung sẽ tự động dung nhập vào thức hải, thuộc loại đồ truyền thừa dùng một lần, cực kỳ quý báu.

Các đệ tử Lưu Vân tông nghe thấy lời này của tông chủ nhà mình, trực tiếp bùng nổ.

Cái gì?

Tông chủ lại muốn đem bí thuật trấn tông truyền thụ cho một người ngoài?

Vậy sao được hả giời?

Cho dù tên tiểu tử này là kẻ đầu tiên trèo lên được Thiên Thê đi chăng nữa, nhưng hắn là người ngoài mà.

“Tông chủ, đệ tử không đồng ý, dựa vào cái gì mà giao Thiên Lý Đằng Quang Quyết> cho người ngoài như hắn chứ!”

Tiêu Minh Triết xếp thứ hai trên Thiên Thê đứng ra, la lớn.

Tiêu Minh Triết bây giờ đang cảm thấy đầu ong ong, trong lòng tràn ngập lửa giận.

Thiên Lý Đằng Quang Quyết, đây tuyệt đối là bảo vật trấn tông của Lưu Vân tông.

Kể từ ngày hắn trở thành đệ tử nội môn cho tới giờ, vẫn luôn thèm nhỏ dãi đối với bí pháp này.

Trong kế hoạch cuộc đời hắn.

Đợi khi tu vi của hắn đột phá Toàn Đan Cảnh, sẽ nhắc chuyện này với tông chủ.

Thuận tiện đề cập luôn tới chuyện hỏi cưới Lạc Vũ Thương.

Đại sư tỷ, bí pháp trấn tông, còn có tương lai của Lưu Vân tông, hắn đều muốn có!

Khiêu chiến Thiên Thê hôm nay, hắn đã âm thầm chuẩn bị từ rất lâu, dự định trong cuộc khiêu chiến Thiên Thê làm một cú vang dội, khiến người người kinh hãi.

Nhưng không ngờ, giữa chừng lại nhảy ra một người ngoài.

Không chỉ ẵm mất đại sư tỷ, xông lên Thiên Thê, ngay cả bí pháp trấn tông cũng hốt mất.

Tới nước này, hắn thực sự nhịn không nổi nữa rồi.

“Tông chủ, đệ tử tin rằng, các đệ tử khác trong tông môn cũng không muốn nhìn thấy bí pháp trấn tông bị một người ngoài đạt được.” Tiêu Minh Triết tiếp tục nói.

Bất luận thế nào, hắn cũng phải ngăn cản chuyện này.

“Minh Triết à, chuyện này không phải là chuyện mà ngươi có thể quyết định được, nếu ta đã đem bí pháp giao cho Lâm Tiêu, thì ắt có tính toán của ta.” giọng của Lạc Hải Thành không lớn, nhưng hàng vạn người ở đây đều có thể nghe thấy rõ ràng.

Ngoài mặt là ông ta nói cho Tiêu Minh Triết nghe, thực tế là nói cho tất cả mọi người nghe.

Chuyện này ông ta đã quyết định rồi.

Mọi người nghe thấy tông chủ nhà mình đã nói vậy rồi, cũng bất lực mà lắc đầu.

Vậy thì chẳng còn cách nào khác nữa.

Ai bảo người ta dùng bản lĩnh mà leo lên một trăm tầng Thiên Thê cơ chứ.

Nếu đổi lại là các đệ tử Lưu Vân tông khác, tin chắc rằng cũng sẽ có đãi ngộ như vậy.

“Tông chủ, chuyện này thực sự không ổn. Đệ tử thân là đại sư huynh của Lưu Vân tông, tuyệt đối không thể để chuyện này xảy ra, nếu người ngoài này muốn lấy được bí pháp trấn tông của chúng ta, trừ khi đánh bại được đệ tử.”

Tiêu Minh Triết bước lên hai bước, đứng trước mặt Lạc tông chủ, dáng vẻ đại nghĩa, lẫm liệt.

Hành động này đã lấy được cảm tình của các đệ tử khác trong Lưu Vân tông.

63db626800ad9a1gCiVY4nu8BVrrU7PjO.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 121: Coi như là báo đáp chuyện kia


Tiêu Minh Triết không động đậy, thái độ cứng rắn.

Nếu đổi lại là thường ngày, hắn ở trước mặt tông chủ, tuyệt đối không dám hỗn xược dù chỉ một chút.

Nhưng Tiêu Minh Triết hôm nay bị cơn giận làm mờ mắt, đã không còn để ý nhiều đến vậy nữa rồi.

Cướp đi vinh quang, cướp đi người trong lòng, cướp đi cả bí pháp mà hắn mong ngóng đã lâu, thù này quyết không đội trời chung.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

“Ngươi.....” Lạc Hải Thành có chút tức giận.

Trước mặt bao nhiêu người như vậy, ông cũng không thể nói ra chân tướng.

Đương nhiên, nếu không có ai, ông cũng không định nói ra.

Quá mất mặt rồi.

“Lạc tông chủ, ta chấp nhận lời khiêu chiến của hắn. Nếu ta thua, bí pháp này ta cũng không lấy nữa.” giọng nói của Lâm Tiêu đúng lúc vang lên.

“Lâm Tiêu, người này là đại sư huynh nội môn của Lưu Vân tông, ngươi đừng chấp nhặt với hắn. Bí pháp ta đã nói là đưa cho ngươi thì chính là cho ngươi rồi.” Lạc Hải Thành vội vàng khuyên một câu.

Hai người này vẫn là không phát sinh xung đột thì tốt hơn.

“Tông chủ, hắn đã đồng ý rồi, đệ tử cũng muốn xem xem, người có thể thông qua ải Thiên Thê này có bản lĩnh tới đâu.” Tiêu Minh Triết lập tức mở miệng nói.

Hắn mừng thầm trong lòng.

Người này quá trẻ người non dạ rồi.

Không chịu nổi chiêu khích tướng.

Xem ra, bí pháp trấn tông có thể giữ lại rồi.

Nói không chừng, sau khi bản thân hắn đánh bại người này, tông chủ một khi vui mừng, lại đem bí pháp giao lại cho hắn thì sao.

Tiêu Minh Triết không chú ý tới.

Lạc Vũ Thương ở cách hắn không xa, đang nhìn hắn với biểu cảm như nhìn một thằng đần vậy.

Tên Tiêu Minh Triết này có phải là bị úng não rồi không vậy.

Sao cứ một mực ngăn cản Lâm Tiêu vậy.

Lâm Tiêu kia trước khi xông lên Thiên Thê, đã có thể dùng một kiếm chém chết Tư Không Hạo.

Lẽ nào ngươi cảm thấy bản thân ngươi có thể đánh bại Tư Không Hạo sao???

Mà Lâm Tiêu sau khi xông lên Thiên Thê, dường như thực lực càng thêm tiến bộ vượt bậc.

Ngươi như này...có khác nào đi chịu chết không cơ chứ.

Người có cùng suy nghĩ với Lạc Vũ Thương, còn có cha nàng ta.

Vừa rồi lúc Lâm Tiêu xông lên tầng cuối cùng của Thiên Thê, Lạc Vũ Thương đã đem chuyện xảy ra trước đó hai ngày tại hang đá nói hết cho phụ thân của mình nghe.

Lạc Hải Thành lúc này mới hiểu, thì ra Lâm Tiêu đã gián tiếp cứu nữ nhi bảo bối nhà mình một lần.

Bằng không, nếu Lâm Tiêu không xuất hiện.

Lúc ở trong hang đá, nữ nhi bảo bối nhà mình và ba cô nương khác đã bị đám người Tư Không Hạo của Huyền Âm Tông làm nhục rồi.

Nữ tử nếu như gặp phải chuyện như vậy, chẳng khác nào sống không bằng chết.

Hừ!!

Huyền Âm Tông đáng chết.

Thù này, ta ghim lại rồi.

Chính vì nguyên nhân này.

Sau cuộc khiêu chiến Thiên Thê, Lạc Hải Thành mới thay đổi hoàn toàn thái độ với Lâm Tiêu, thậm chí là trực tiếp đưa bí pháp trấn tông cho đối phương.

Coi như là báo đáp chuyện kia.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 122: Chuyện này là không thể nào!


Nếu không, cho dù là cá cược thua lão Mục, ông cũng không nỡ từ bỏ bí pháp trấn tông.

Ai mà ngờ, mọi chuyện vốn đang tiến hành thuận lợi.

Cái tên Minh Triết này lại đột nhiên nhảy ra, còn hùng hồn tuyên bố muốn xử lí đối phương, không đánh bại hắn thì không được đưa bí pháp trấn tông ra.

Lạc Hải Thành quá là cạn lời rồi. Ông ta muốn hét lên với Tiêu Minh Triết một câu.

Một người mà ngay cả Tư Không Hạo cũng bị đối phương chém chết.

Ngươi chọc vào hắn làm cái mẹ gì vậy!

Ta ngăn cản hai ngươi ước chiến, đó là muốn bảo vệ ngươi đó, cái tên ngu xuẩn này!!!

“Haizzz!!!” Lạc Hải Thành lại thở dài.

Tất cả mọi sự trùng hợp, khiến ông bây giờ không thể không đồng ý cho hai người ước chiến.

“Tiểu bằng hữu Lâm Tiêu này, Tiêu Minh Triết này tuy là....haizzz, thôi bỏ đi, vẫn mong tiểu bằng hữu giơ cao đánh khẽ.” Lạc tông chủ chỉ nói vậy, cũng không muốn nói gì thêm.

Có một vài đệ tử, tính cách có hơi ảo tưởng, gặp chút trắc trở cũng tốt.

Lời này của Lạc tông chủ khiến người khác nghi hoặc không thôi.

Những lời này lẽ ra phải nói với Tiêu sư huynh mới đúng chứ?

Lâm Tiêu gật đầu.

Hắn đại khái cũng hiểu rồi, chắc chắn muội tử kia đã nói hết mọi chuyện với cha nàng ta rồi.

Thật ra ấn tượng của Lâm Tiêu về Lạc Hải Thành vẫn khá tốt.

Trầm ổn, bình tĩnh, phân rõ đúng sai.

Giống như lúc trên Thiên Thê, hắn ôm lấy Lạc Vũ Thương đã rất quá đáng rồi.

Nhưng Lạc Hải Thành lại không nổi điên với hắn ngay tại chỗ.

Đây đã là chuyện hiếm thấy rồi.

Rất nhanh sau đó.

Dưới sự chỉ huy của tông chủ, đám người lùi lại một không gian cho Lâm Tiêu và Tiêu Minh Triết.

Cuộc chiến vì vinh dự tông môn của hai người, chính thức bắt đầu.

“Lấy việc luận bàn làm trọng, tới điểm mấu chốt thì dừng, bắt đầu đi.” Lạc Hải Thành hô lên.

Vừa dứt lời, Tiêu Minh Triết đã xông tới, nâng trường kiếm, thi triển kiếm pháp địa giai.

Trường kiếm như gió, vô thanh vô tức.

Tốc độ của hắn cực nhanh.

Các đệ tử xung quanh cho dù có tập trung quan sát, cũng chỉ nhìn thấy một tàn ảnh.

Ngay sau đó.

Hắn xuất hiện ở bên cạnh Lâm Tiêu, trường kiếm hung hăng đâm tới.

Vị trí tấn công nhắm vào eo.

Bang!!!

Một âm thanh vang lên.

Không phải âm thanh khi trường kiếm đâm trúng. Mà là Lâm Tiêu dùng tay bắt lấy trường kiếm của Tiêu Minh Triết.

“Hử??? Chuyện gì vậy???” Tiêu Minh Triết biến sắc, khuôn mặt lộ ra sự kinh hãi.

Cho dù người này có thể chống lại được sức ép kinh khủng của trọng lực, nhưng cơ thể vẫn bằng da bằng thịt mà.

Độ sắc bén của thanh kiếm này, hắn rất rõ.

Trên trường kiếm phát ra kiếm khí, khi tiếp xúc nhất định sẽ bị thương.

Sao có thể trực tiếp dùng tay túm lấy chứ? Hơn nữa, tay lại không hề bị thương.

Chuyện này là không thể nào!

“Lần sau nhớ rõ lấy, đừng có dùng mắt chó mà coi thường người khác!” Lâm Tiêu khẽ phun ra một câu.

Sau đó chân của hắn dịch chuyển.

Bùm!

Một bóng người dùng tốc độ đạn bắn mà bay ra ngoài.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 123: Khoảng cách này cũng quá lớn rồi


Đập lên vách tường cách đó mấy trăm mét.

Nhìn lại một lần nữa, người kia đã ngất lịm rồi.

Tiêu Minh Triết thảm bại trong tích tắc.

(Cảnh giới: Luyện Khí Cảnh - Tụ Linh Cảnh – Luân Hải Cảnh – Toàn Đan Cảnh)

Gục trong một nốt nhạc!!

Các đệ tử và trưởng lão của Lưu Vân tông, đồng loạt bị kinh hãi.

Bọn họ đã tưởng tượng ra khung cảnh chiến đấu của hai người, nhất định là không tầm thường.

Một người là đại sư huynh của Lưu Vân tông, một người là quái vật đã thông qua được Thiên Thê.

Nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng không ngờ tới kết quả lại như này.

Một chiêu hạ gục.

Khoảng cách này cũng quá lớn rồi.

Chỉ có hai cha con họ Lạc là vẫn bày ra bộ dạng như sớm biết trước kết quả rồi.

Lạc Hải Thành khẽ thở dài một hơi.

Ông đương nhiên cũng đã dùng linh thức để tra xét.

Lâm Tiêu trông thì có vẻ ra tay bạo lực, nhưng đã tránh đi những chỗ nguy hiểm rồi.

Tiêu Minh Triết này chỉ là bị thương nhẹ, hai ngày là có thể khỏe lại.

Sau một màn này.

Những đệ tử khác cũng không có dị nghị gì.

Dù gì thì trước khi tham chiến đã giao kèo rõ rồi.

Sau khi cuộc khiêu chiến Thiên Thê của Lưu Vân tông kết thúc, các đệ tử cũng rời đi nhanh chóng.

Tiêu Minh Triết đã được nâng trở về nghỉ ngơi.

“Tiểu bằng hữu Lâm Tiêu, ta nghe lão Mục nói ngươi muốn tham gia di tích Vô Cực, bây giờ cách ngày khởi động còn ba ngày, chi bằng trước mắt ngươi cứ ở lại Lưu Vân tông của ta, tới lúc đó chúng ta cùng đi, được không?” Lạc Hải Thành đưa ra lời mời.

“Vậy làm phiền Lạc tông chủ rồi." Lâm Tiêu không hề từ chối.

Hắn cũng muốn tranh thủ thời gian ba ngày, củng cố lại một chút cú đột phá lần này.

“Nha đầu, con đi tìm cho tiểu bằng hữu Lâm Tiêu căn phòng khách tốt nhất đi.”

“Hả? Con, chuyện này sao lại kêu con làm?” Lạc Vũ Thương đang chuẩn bị trở về trị thương, lần này bị thương ở Thiên Thê, tới giờ vẫn còn đau đây.

“Con không đi, thế muốn cha tự mình đi à?” Lạc Hải Thành nói với giọng không mấy vui vẻ.

Nói xong, ông xoay người rời đi.

Lạc Vũ Thương bất đắc dĩ chớp chớp mắt, hết cách, chỉ đành đưa Lâm Tiêu đi thôi.

Chỉ là, khi chỉ còn lại hai người.

Nàng không biết tại sao, tim lại đập nhanh một cách bất thường.

Không lẽ là do bị thương ở Thiên Thê nghiêm trọng quá, xảy ra chuyện gì rồi sao?

……

Một ngày bình yên cứ thế trôi qua.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 124: Đặc biệt là yêu nghiệt thiên kiêu như Lâm Tiêu


“Trước khi ngươi tới, ngươi có biết Kiều trưởng lão của Đan Thanh Phong, hiện giờ có trong tông môn hay không?” Lạc Hải Thành hỏi thăm dò.

Ông ta cũng không rõ đối phương có quen biết Kiều trưởng lão hay không.

Nhưng chí ít thì Lâm Tiêu cũng là đệ tử của Kiếm Ma tông, vẫn cứ phải hỏi một chút.

“Kiều trưởng lão à, có đấy, trước khi ta tới đây còn tới tìm ông ấy một lần.” Lâm Tiêu đáp.

“Thật ư! Vậy thì tốt rồi, nếu như Kiều trưởng lão có thể ra tay, nha đầu Vũ Thương sẽ không sao rồi.” Lạc Hải Thành nghe vậy, gánh nặng trong lòng cũng buông xuống được một nửa.

“Lạc tông chủ, có chuyện gì vậy, có thể nói với ta không?” Lâm Tiêu vẫn hỏi tiếp.

“Cái này...thật ra lúc tiểu nữ ở cuộc khiêu chiến Thiên Thê, đã bị thương nhẹ. Ta vốn tưởng là vết thương nhẹ thì không có gì đáng lo ngại, kết quả là....”

Lạc Hải Thành thở dài một hơi, sắc mặt nặng nề nói. “Kết quả là bị thương tới đan điền khí hải, nếu không nhanh chóng trị liệu, chỉ e là sau này sẽ không còn hi vọng đột phá lên Toàn Đan Cảnh nữa rồi.”

Lâm Tiêu nghe vậy thì sững sờ.

Nghiêm trọng thế sao?

Hắn nhìn ra được, Lạc tông chủ không lừa hắn.

Đối phương không cần thiết phải đem tương lai của con gái mình ra lừa gạt, trêu đùa hắn.

Thế này..... Lâm Tiêu rất buồn bực.

Hắn nào có ngờ, hôm đó trên Thiên Thê, hắn chẳng qua chỉ đánh với nàng vài chiêu, Lạc Vũ Thương lại phản ứng mạnh như vậy.

Cơ thể nhỏ bé ấy đúng thật là không chịu nổi dày vò mà.

“Lạc tông chủ, chuyện này phải trách ta, nếu không phải ta đánh với nàng mấy chiêu, thì đã không xảy ra chuyện này rồi.”

Lâm Tiêu cũng là người thành thực, người ta đã nói chuyện khách sáo đến thế rồi, hắn xin lỗi một câu cũng là chuyện nên làm.

“Tiểu bằng hữu Lâm Tiêu nghĩ nhiều rồi, cho dù không có sự can thiệp của ngươi, nha đầu kia vẫn sẽ gặp một kiếp nạn khác mà thôi.” Lạc Hải Thành ngược lại cũng không có ý trách cứ Lâm Tiêu.

Người ta đã cứu nhi nữ nhà ông một mạng.

Chỉ có thể nói lần này nhi nữ nhà ông đen đủi quá thôi.

“Lạc tông chủ, vậy hiện tại có biện pháp trị liệu nào không?” Lâm Tiêu hỏi.

“Cần có loại đan dược có thể giúp hồi phục đan điền khí hải, nhưng loại đan dược này cực kỳ hiếm gặp, trong tông bọn ta không có.”

“Nhưng Kiều trưởng lão trong tông của các ngươi là một trong ba luyện đan sư thất phẩm của vương triều Đại Ngụy, ông ấy nhất định có thể giải quyết vấn đề này.”

Lạc Hải Thành nói ra phương án giải quyết của mình.

Sau khi từ chỗ của Lâm Tiêu biết được Kiều trưởng lão đang ở trong Kiếm Ma tông, ông liền dự định lập tức đưa con gái mình tới Kiếm Ma tông chữa trị thương thế.

“Đan dược khôi phục đan điền khí hải?” Lâm Tiêu lẩm bẩm một câu.

Tiếp đó,

Tay phải hắn lật một cái, từ trong nhẫn trữ vật, lấy ra một bình đan dược.

“Lạc tông chủ, đan dược trên người ta có không ít. Nhưng có liên quan tới đan điền khí hải đột phá Toàn Đan Cảnh thì chỉ có một viên, ông có thể cho Lạc Vũ Thương dùng thử xem sao.” Lâm Tiêu nói.

“Hả? Trên người tiểu bằng hữu Lâm Tiêu lại mang theo loại đan dược này sao?” Lạc Hải Thành cảm thấy rất bất ngờ.

Ra ngoài mang theo đan dược bên người, chuyện này thì bình thường.

Đặc biệt là yêu nghiệt thiên kiêu như Lâm Tiêu.

Kiếm Ma tông lại có Kiều trưởng lão tọa trấn, thế thì nhất định sẽ chuẩn bị chu đáo cho hắn.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 125: Kiếm Ma tông giàu khiếp thật


Lâm Tiêu đưa đan dược qua.

Lạc Hải Thành thuận tay nhận lấy.

Chuyện này ông từ chối không nổi.

Nếu đan dược có thể chữa trị thương thế cho nhi nữ, vậy thì coi như bọn họ lại nợ tiểu bằng hữu Lâm Tiêu một phần ân tình.

Sau đó, khi ông mở bình ngọc ra, tiến hành quan sát đan dược trong bình.

“Ừm ~~”

Một mùi hương thấm vào tim gan, khiến ông không kìm được mà thốt ra âm thanh.

Đây, đây là đan dược gì vậy.

Chờ chút.

Màu sắc này, kích cỡ này, cảm giác này...

Ôi vãi!!!

Bên ngoài viên đan dược này còn tỏa ra một tầng sương đan.

Lạc Hải Thành thật sự chết lặng, chỉ cảm thấy da đầu mình tê dại.

Đan dược này ông ta từng nhìn thấy khi còn trẻ, hơn nữa còn từng tham gia buổi đấu giá, chỉ là cuối cùng vì giá quá cao, nên không thể mua được.

Hơn nữa, viên đan dược được đấu giá năm đó, còn chỉ là đan dược trung phẩm.

Mà cái này...

“Tiểu bằng hữu Lâm Tiêu, đây, đây không phải là Huyền Minh Phá Cảnh Đan sao, lại còn là...cấp bậc nhất khí sương đan???” Lạc Hải Thành gian nan nuốt nước miếng, kinh ngạc thốt lên.

Lâm Tiêu nhìn đối phương nhiều thêm một chút, gật đầu nói: “Không hổ là tông chủ Lưu Vân tông, kiến thức rộng rãi, chính là cái mà ông nhắc tới đó.”

Shh___

Sau khi đối phương xác nhận, Lạc Hải Thành lại lần nữa hít vào một hơi.

Quả đúng là nó kìa!

Trước kia ông đấu giá, giành giật viên Huyền Minh Phá Cảnh Đan trung phẩm kia, đã ra giá cực cao rồi.

Mà viên trên tay ông ta bây giờ, còn quý giá hơn không chỉ gấp trăm lần.

Đây là cấp bậc nhất khí sương đan đó!!!

E là hàng này chỉ có trong truyền thuyết thôi ấy.

“Tiểu bằng hữu mau nhận về, nhận về đi, đan dược này quá mức quý giá rồi, ta, bọn ta thực sự dùng không nổi. Tiểu bằng hữu cũng vậy, đan dược này tuyệt đối đừng để lộ ra ngoài, nếu không thì dễ dẫn tới phiền phức lớn đấy.” Lạc Hải Thành thật lòng khuyên nhủ.

Không phải nói quá đâu.

Toàn bộ linh thạch có thể dùng trong tay ông ta hiện giờ, thực sự không mua nổi một viên đan dược này.

Kiếm Ma tông giàu khiếp thật.

Lại dám để một viên đan dược quý giá đến thế này trên người một tên nhóc.

Ngộ nhỡ để người khác phát hiện, thì cho dù là đối với cường giả Toàn Đan Cảnh viên mãn cũng sẽ có sức hấp dẫn chí mạng.

Ai mà không có một hậu bối hoặc đồ đệ chứ.

Mà nếu như có được viên đan dược này, chính là tương đương với việc, chắc chắn có thể thăng cấp lên Toàn Đan Cảnh, mà khởi điểm còn cao hơn người bình thường nhiều.

“Viên đan dược này có thể chữa trị thương thế của Lạc Vũ Thương không?” Lâm Tiêu không nhận lại viên đan dược mà hỏi.

“Có thể thì có thể, nhưng ta thực sự không thể nhận.” Lạc Hải Thành hiện giờ thực sự nể phục Lâm Tiêu.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 126


Có thể tặng loại đan dược này cho người khác mà không hề thay đổi sắc mặt.

Sự quả quyết này, trước giờ ông chưa từng gặp.

“Ừm, thế này đi. Tôi cần một vài thiên tài địa bảo, Lạc tông chủ xem xem quý tông có hay không.” Lâm Tiêu hỏi.

“Ngươi cần bao nhiêu phần thiên địa bảo vật? ngươi cứ nói xem ngươi muốn gì?” Lạc Hải Thành mặc dù cũng tò mò nhưng không hỏi thẳng đối phương muốn làm cái gì.

“Một viên Sâm Ngọc Long, mười quả Thiên Nguyên, một đoá Tử Linh Thanh Chi…..” Lâm Tiêu nhanh chóng nói ra khoảng 20 nguyên liệu và bảo vật.

Lạc Hải Thành nghe Lâm Tiêu nói xong thì vô cùng sốc. Thân là tông chủ của một tông môn, những nguyên liệu và bảo vật bình thường thì ông ta không biết quá rõ. Nhưng những món mà Lâm Tiêu vừa nói thì đều thuộc hạng trân quý đến không tưởng.

Trong đó có vài loại mà bọn họ phải đánh đổi cả sự an toàn của bản thân để chỉ có được 1 2 viên.

Nếu như dựa theo số lượng mà Lâm Tiêu vừa nói thì tông môn bọn họ chắc sau khi đưa thì sẽ chẳng còn gì nữa.

“Đạo hữu Lâm Tiêu, ta muốn hỏi ngươi muốn những thứ trân quý này để làm gì?” Lạc Hải Thành hỏi.

“Những nguyên liệu này để luyện đan Huyền Minh phá cảnh giới, ngài đưa nguyên liệu cho ta, ta sẽ luyện đan cho ngài, như vậy không sao chứ.” Lâm Tiêu nói.

“Hả? này……này cũng được hả?” Lạc Hải Thành kinh hãi.

Đây hoàn toàn không phải một cuộc giao dịch bình thường. Những nguyên liệu kia để luyện Huyền Minh đan, nhưng không có nghĩa luyện một lần là có thể thành công.

Có quỷ mới biết được để luyện được một viên Huyền Minh đan cao cấp sẽ tốn bao nhiêu nguyên liệu. Vận may tốt thì sẽ được một viên, nhưng cũng chưa chắc đã được đan cao cấp.

“Lạc tông chủ đừng nghĩ nhiều, ta sẽ luyện ra đan Huyền Minh. Ngài đưa nguyên liệu cho ta, đợi lúc nào ta có thời gian ta luyện là được.” Lâm Tiêu rất tự nhiên nói.

Còn về thân phận người luyện ra đan là ai ông ta cũng chả để ý đâu mà.

Theo như góc độ của hắn, có thực lực mới là vương đạo. Luyện đan có giỏi tới đây mà khi người khác muốn giết hại mình, chả nhẽ lại lấy đan dược ra để chiến đấu?

Tuy nhiên Lâm Tiêu vẫn chưa hiểu hết thế giới huyền huyễn, không biết rằng ở thế giới này luyện đan sư là một nghề cực kỳ quan trọng.

Lạc Hải Thành nghe thấy lời này của Lâm Tiêu nhất thời còn chưa kịp suy nghĩ gì. Ông ta cũng chưa hiểu lời này của hắn là ý gì.

“Viên Huyền Minh này là do đạo hữu luyện?” Ông ta hỏi lại.

“Có vấn đề gì sao? Nếu Lạc Vũ Thương cần dùng gấp, ta có thể luyện ngay tại đây, như vậy thì hiệu quả của đan dược cũng được nâng cao hơn.” Lâm Tiêu nói.

Lạc Hải Thành: “……”

Ông ta sốc đến cứng người rồi. Trời ạ, tên này có bị bệnh gì không vậy. Hắn nói hắn là người luyện đan Huyền Minh?

Là một trong bảy loại đan dược khó luyện ra nhất, mà lại còn luyện tại chỗ?”

Cái biểu cảm này, cái ngữ khí này, hình như hắn đang nói thật. Chả nhẽ tên tiểu tử Lâm Tiêu này không phải Thể Tu, còn là một luyện đan sư? Luyện đan sư cao cấp bậc 7?

Lạc Hải Thành thật sự không thể nhìn thấu được thân phận của người thanh niên trẻ tuổi này.

“Đạo hữu không nói đùa đấy chứ?” Lạc Hải Thành hỏi một cách nghiêm túc.

“Đương nhiên không nói đùa, đi thôi, Lạc tông chủ có thể cho ta đi thăm quan phòng luyện đan chứ.” Lâm Tiêu cười nói.

Không phải bảo là Lạc Vũ Thương vội cần dùng đan dược sao? Sao cha nàng ta chả thấy chút vội vàng gì cả.

“Đây……được, vậy chúng ta đi thôi.” Lạc Vũ Thành nhìn Lâm Tiêu nói, cũng không từ chối.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 127: Nhất Khí Đan Vụ


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hai người đi về phía trước, rất nhanh đã tới phòng luyện đan của Lưu Vân tông. Nói về luyện đan thì đây là một điểm yếu của Lưu Vân tông, cả tông chỉ có hai người là luyện đan sư cấp 6. Trong đó có một trưởng lão, còn lại một người là do dùng tiền mời tới.

Nói về trình độ luyện đan thì người được mời tới này còn mạnh hơn cả vị trưởng lão của tông. Hai người hợp tác với nhau đã nhiều năm, cùng nhau bồi dưỡng ra những luyện đan sư cho tông. Như vậy mới coi như là đủ cung cấp đan dược ra toàn tông.

“Vương trưởng lão, Tả Cúng Phụng, hai người đều ở đây à.” Lạc Hải Thành nhìn thấy hai vị luyện đan sư cấp 6 trong phòng.

“Tham kiến tông chủ.” Hai người đều cung kính chào lại.

“Ta muốn lấy một ít nguyên liệu quý.” Lạc Hải Thành nói thẳng vấn đề chính.

“Mời tông chủ nói, chúng ta sẽ đi chuẩn bị cho ngài.” Vương trưởng lão nói.

Lạc Vũ Thành nói ra những thứ Lâm Tiêu cần. Vương trưởng lão và Tả Cúng Phụng vừa nghe xong thì vội vã hẳn lên.

“Tông chủ, cái này không được đâu, mấy nguyên liệu ngài cần này số lượng rất ít, ta và Tả Cúng Phụng cũng cần dùng ba loại trong số đó, nếu đưa ngài……thì trong tông sẽ hết sạch.” Vương trưởng lão mặt mày khổ sở.

“Vậy lúc đó ta sẽ nghĩ cách sau, bây giờ cứ lấy cho ta trước đi.” Lạc Hải Thành tiếp tục nói.

Ông ta cũng biết hai người này sẽ không dễ dàng mà đưa đồ. Dù sao cũng là hai luyện đan sư cao nhất của tông, cho nên lúc bình thường ông cũng có vài phần khách sáo với hai người này.

“Tông chủ, ngài cần những nguyên liệu trân quý này để chuẩn bị làm gì?” Vương trưởng lão do dự hỏi,

Còn chưa đợi Lạc Hải Thành nói gì, Tả Cúng Phụng đứng bên cạnh đã nói.

“Tông chủ, ngài cần những nguyên liệu này, chả nhẽ để luyện Huyền Minh đan phá cảnh giới?” Tả Cúng Phụng kinh ngạc nói.

“Đúng vậy, đúng như Tả Cúng Phụng nói, tiểu nữ nhà ta có chút vấn đề, cần một viên Huyền Minh đan để chữa trị.” Lạc Hải Thành tóm tắt lại việc Lạc Vũ Thương bị nội thương.

“Đan điền bị tổn thương, dùng Huyền Minh đan đúng là một lựa chọn tốt, nhưng nếu quá đi thì cũng không có tác dụng. Vương triều Đại Ngụy của chúng ta chỉ có ba vị luyện đan sư cấp 7, nhưng cũng không chắc có thể luyện ra một viên Huyền Minh đan hoàn chỉnh.” Tả Cúng Phụng giải thích.

Trong ta bọn họ có nguyên liệu để luyện ra Huyền Minh đan, nhưng chỉ đủ luyện được một lần. Nhiều hơn thì hoàn toàn không có.

Lạc Hải Thành nghe xong lời này thì quay lại nhìn Lâm Tiêu.

“Tông chủ cứ yên tâm, tin tưởng ta.” Lâm Tiêu chắc chắn nói.

Cơ thể Lạc Vũ Thương là vì tại hắn nên mới nội thương, hắn cũng nên làm chuyện gì đó.

“Hả? tông chủ, ngài định giao nguyên liệu cho tiểu tử này để luyện đan à?” Tả Cúng Phụng nghe thấy thì ngỡ ngàng.

“Đi lấy nguyên liệu đi!” Ngữ khí của Lạc Vũ Thành vô cùng nghiêm túc.

“Tông chủ, đan này chỉ có luyện đan sư cấp 7 luyện được, sao lại dễ dàng tin một kẻ lừa đảo, hắn chắc chắn đang lừa ngài.” Tả Cúng Phụng gấp gáp nói.

Tên tiểu tử này trẻ tuổi, nói muốn luyện đan Huyền Minh phá cảnh giới, đúng là chuyện nực cười. Hắn tự cho mình là luyện đan sư cấp 7 sao?

Xoạt!

Lúc này, một lọ đan dược bay qua chỗ Tả Cúng Phụng.

“Tả Cúng Phụng đúng không, luyện đan sư chả nhẽ không được trẻ tuổi à? Ông cao tuổi như vậy mới tới được luyện đan sư cấp 6, vậy thì thiên phú và ngộ tính kém quá rồi.”

“Nếu ta không luyện ra đan nổi, vậy bình Chỉ Áp này đưa các ông.”

63db62b82a1b9nOQV7MqnxIW8lf4EVTD8.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 128


“Thế nào? Bình đan này được chứ?” Lâm Tiêu lạnh giọng hỏi.

“Được, được, được, lão Vương mau đi lấy nguyên liệu lại đây” Tả Cúng Phụng không chút do dự nữa, ánh mắt cong cong nhìn bình đan dược trong tay.

Trong đầu ông ta bây giờ chỉ có đúng một suy nghĩ duy nhất. Luyện! Phải đưa nguyên liệu cho tên tiểu tử này luyện đan!.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Tà Đạo Tu Tiên Lục
2. Chồng Trước Lại Muốn Phục Hôn
3. Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn
4. Cô Gái Ngốc, Tôi Yêu Em
=====================================

Một bình đan dược cực phẩm, đừng nói là đổi lấy một ít nguyên liệu kia, kể cả muốn đổi thêm nữa ông ta cũng sẽ liều mạng đi kiếm cho hắn, không chút hoài nghi.

Tả Cúng Phụng vừa nghĩ vậy ánh mắt lại nhìn Lâm Tiêu, lòng nghĩ: Không biết tên bại gia tử này đến từ môn phái nào, đúng là kẻ ngốc nhưng lại lắm của. Không biết môn phái của hắn mà biết hắn đổi cả một bình dược quý đi thế này thì sẽ có biểu cảm gì.

Tả Cúng Phụng đang chìm đắm trong kinh ngạc thì Vương trưởng lão đứng bên cũng kinh ngạc không kém. Ông ta nhanh chóng lấy ra những nguyên liệu quý giá độc nhất trong tông ra.

Sau khi đưa cho Lâm Tiêu thì ba người đứng bên cạnh nhìn hắn bằng ánh mắt mong chờ. Chỉ là biểu cảm trên mặt ba người có chút khác nhau.

Lạc Hải Thành thì cả mặt mong ngóng, Tả Cúng Phụng lại thờ ơ vô tình, lòng đang chờ xem kịch vui. Vương trưởng lão lại cả mặt đau khổ, không cần biết thế nào nhưng lãng phí đống nguyên liệu này thì thật đáng tiếc.

Lâm Tiêu đầu tiên là kiểm tra nguyên liệu và lò luyện, sau khi xác định không vấn đề gì mới chuẩn bị luyện đan.

Oanh!

Một giây sau hắn bắt đầu huy động linh kiếm thượng phẩm của mình ra. Linh kiếm này là lúc rời khỏi Kiếm Ma tông hắn dùng 11 vạn linh thạch đổi lấy.

Ba người:????? Đây là cái gì vậy

Không phải bảo luyện đan à, rút kiếm ra làm gì vậy? Thái nguyên liệu à? Mấy cái nguyên liệu trân quý này đâu cần thái ra đâu!

“Tinh Hoả Liệu Nguyên!”

Lâm Tiêu nhẹ nhàng thốt ra một câu, kiếm trong tay chuyển động, trăm tia kiếm khí bắt đầu tràn vào trong lò luyện.

Giây phút này lửa trong lò bùng lên, cả căn phòng trở lên nóng rực. Tả Cúng Phụng và Vương trưởng lão đứng chết sững.

Đừng có nói với họ là tên này định dùng cách này để luyện đan?

Lạc Hải Thành mặc dù cũng thấy kỳ lạ nhưng lòng vẫn tin tưởng Lâm Tiêu.

Một bước ngoài dự liệu, ngàn bước chệch hướng.

Bọn họ vẫn không biết đây chỉ là bước đầu tiên, có khi còn chả được tính là bước khai màn ấy chứ.

Sau khi ngọn lửa trong lò đạt được mức độ nhất định Lâm Tiêu vung một nhát kiếm, tất cả nguyên liệu không cần biết thứ tự trước sau đều bị vứt hết vào trong lò luyện.

“Ơ ơ, dừng lại, người đang làm trò gì vậy, đây đâu phải luyện đan, người đang hoang phí nguyên liệu!” Tả Cúng Phụng không nhịn nổi nữa lên tiếng.

Mặc dù đối phương đã đưa vật làm tin cho ông ta nhưng thân là một luyện đa sư, nhìn thấy người ta hoang phí những nguyên liệu trân quý, đây đúng là cực hình với một luyện đan sư.

Nhưng lúc ông ta lên tiếng ngăn cản Lâm Tiêu, hắn chỉ đưa mắt nhìn lại ông ta một cái sau đó vẫn vung kiếm trong tay lên.

Vù!

Những cỗ kiếm ý sắc bén xuất hiện, từng tia kiếm ý cuồn cuộn như một dòng sông đổ từ trên trời xuống.

Bây giờ hắn đã làm được một nửa, Lạc Hải Thành có muốn ngăn hắn lại cũng là chuyện không thể. Hai luyện đan sư cấp 6 đứng chết trân tại chỗ.

“Kiếm ý?”

“Bốn, kiếm ý bậc bốn.”

“Điên rồi à!”

Chủ yếu là tên này mới là Tụ Linh cảnh viên mãn còn chưa bò nổi lên Luân Hải cảnh. Vậy mà hắn có năng lực lĩnh ngộ kiếm ý như vậy?

Vương trưởng lão và Tả Cúng Phụng đứng chết lặng, còn Lạc Hải Thành lại tăng thêm tin tưởng với đối phương. Cũng bởi vì ông ta đã được tận mắt nhìn thấy hắn bước lên Thiên Thê thế nào.

Lúc đó ông ta còn cảm thán Lâm Tiêu mới là Tụ Linh cảnh viên mãn, sau này chắc chắn tương lai rộng mở. Nhưng bây giờ ông mới biết rằng mình đã ngu ngốc tới mức nào.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 129: Vậy mà luyện thành hai viên???”


Tên tiểu tử Lâm Tiêu này sớm đã lĩnh ngộ được một cảnh ý, hơn nữa còn tu luyện được tới bậc 4. Có là cường giả Toàn Đan cảnh cũng khó mà được như vậy.

Không dám tin!

Cũng không cách nào tin được!

Lâm Tiêu cũng chả để ý đến ba người kia.

Lửa đã đạt!

Xoạt!!

Một đạo kiếm ý nữa bay vào lò, sau đó lò luyện không ngừng rung lên giống như ai ném vào đó một thứ gây nổ vậy. Còn Lâm Tiêu ở phía ngoài dốc sức điều khiển kiếm ý.

Sau một tiếng lò luyện lại rung lên mãnh liệt.

Xì xì xì – bang!

Sau một tiếng nổ lớn, lò luyện từ từ im lặng lại, sau đó hoàn toàn đứng yên.

Khoé miệng Lâm Tiêu mang một nụ cười nhạt. Quả nhiên thực lực lại vượt lên rồi, bây giờ luyện đan đã dễ hơn rồi.

Hắn nhớ lần đầu luyện Huyền Minh đan, toàn thân lúc đó khó lòng kiểm soát. Nhưng lần này đã dễ dàng hơn nhiều.

Lâm Tiêu đưa trường kiếm lên, tất cả kiếm ý trong lò từ từ bị thu lại, lửa cũng từ từ tắt lịm. Rồi hắn thu hồi trường kiếm và nhẫn trữ vật.

Tả Cúng Phụng và Vương trưởng lão quay qua nhìn nhau, vừa mờ hồ lại vừa nghi ngờ.

Nói thật lòng, từ đầu tới cuối bọn họ chả hiểu gì cả, cũng chả hiểu cách luyện đan của tên này. Hơn nữa lần luyện đan này quá nhanh rồi.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Đây là loại đan mà đến là luyện đan sư cấp 7 cũng khó luyện ra, muốn luyện cũng phải cần tới nửa ngày. Nhưng từ nãy tới giờ chỉ có hơn một giờ. Nếu mà có thể luyện ra đan theo kiểu này, vậy bọn họ làm luyện đan sư mười mấy năm đều chỉ đáng cho chó gặm.

“Xong rồi? Lâm Tiêu đạo hữu, sao lại có thể?” Lạc Hải Thành kích động hỏi.

“Xong rồi!” Lâm Tiêu nhàn nhạt trả lời.

Chỉ hai từ này đã thể hiện sự tự tin của bản thân hắn.

Xong rồi?

Ba người đưa mắt nhìn nhau, tất cả cũng nuốt một ngụm nước bọt. Thật hay giả vậy!

Thật sự xong rồi?

Ba người chỉ cảm thấy sau lưng lạnh toát, da đầu tê dần. Lâm Tiêu trực tiếp bước lên trước, đưa tay mở lò luyện đan.

Lần trước hắn luyện Huyền Minh đan là gặp may, lần này coi như là đã quen đường thuận tay làm ra. Lâm Tiêu tin rằng lần sau hắn mà luyện đan này thì có nhắm mắt cũng luyện được.

Cửa lò vừa mở ra. Bang!

Một đạo ánh sáng tím chói lóa cả căn phòng, sau đó là một mùi thơm nồng tràn ra cả phòng.

Lạc tông chủ và hai luyện đan sư cấp 6 đều vội vã đi qua xem. Nếu mà thành đan thật vậy thì bọn họ đúng là gặp được kỳ tích.

Ba người đều đưa mắt nhìn vào trong lò, sau làn khói thì lờ mờ nhìn thấy hai viên đan dược long lanh như pha lê nằm ở đó.

“Trời ơi! Hai viên! Vậy mà luyện thành hai viên???”

“Ta thật sự ngốc rồi, vậy mà luyện thành đan? Sao có thể chứ! Đây không hợp lý chút nào, tại sao chứ!”

“Đây là Huyền Minh đan! Một lần được hai viên, có là luyện đan sư cấp 7 cũng khó lòng làm được như vậy.”

Ba người không dám thở mạnh, trong lòng kích động cực kỳ.

“Huyền Minh đan này là hạ phẩm, vậy tên tiểu tử này cũng quá là ghê gớm rồi. Vương triều Đại Ngụy mà biết có một luyện đan sư trẻ tuổi thế này thì đúng là tất cả sẽ phát điên.” Tả Cúng Phụng cảm thán.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 130: Lạc Hải Thành muốn nói vài câu để xoa dịu


Hắn bây giờ hận không thể tự tát mình một cái.

“Bốp!” một tiếng giòn tan vang lên.

Vương trưởng lão đứng lên đã tự đưa tay tát vào mặt mình.

“Lão Vương? Ngươi sao vậy?” Tả Cúng Phụng giật mình.

Lúc nãy ông cũng đâu đắc tội gì với thằng nhóc thần bí này đâu, sau lại tự tát như thế.

“Lão Tả, ngươi, ngươi nhìn kĩ chất lượng đan đi.” Lão Vương bộ dạng như vừa gặp ma, mặt bên phải đã sưng đỏ lên.

Vừa nhìn là biết cái tát lúc nãy không hề nhẹ.

“Hả?” Tả Cúng Phụng không hiểu, vội vã nhìn lại.

Vừa nhìn.

“Bốp!”

Tả Cúng Phụng đưa tay tát một cái vào mặt. Đau!

Ông ta không nằm mơ! Sau đó cả khuôn mặt trầm xuống không biết đang nghĩ gì.

Ông ta đánh chính mình không phải cảm thấy xấu hổ vì vừa nãy mình nói đối phương. Mà là vì vừa đưa mắt nhìn thì thấy tam quan của bản thân sụp đổ.

“Hai, hai viên Khí Đan Vụ Huyền Minh đan phá cảnh!!!” giọng ông ta lạc hẳn đi.

Lạc Hải Thành nhìn dáng vẻ kinh ngạc của hai vị luyện đan sư nhà mình, sau khi nghe cuộc trò chuyện của họ, ông ta không thể không tò mò nhìn sang đó.

Vừa nhìn sang, mắt ông ta mở to, giơ tay phải lên, chuẩn bị há hốc miệng.

Nhưng một khi ông ta nhận ra rằng mình là chủ của một tông, ông ta phải nhịn sự kinh ngạc này lại.

Dù sao thì cũng đã có 2 người kiểm chứng rồi. Ông ta thì thôi vậy.

Dù tay chưa hạ xuống, nhưng sự chấn động trong lòng ông ta không thể lớn hơn được nữa.

Sự chấn động mà tiểu tử trước mặt mang đến thực sự mỗi lúc một mạnh hơn. Ông ta hoàn toàn không thể nhìn thấu, đặc biệt là thân phận của luyện đan sư cuối cùng.

Huyền Minh Phá Cảnh Đan cấp nhị khí đan sương! Nghĩ thôi cũng đã khiến người ta cảm thấy sợ hãi.

Không ngờ lại có người có thể luyện chế ra loại đan dược siêu cấp phẩm như vậy.

Cái này quý giá hơn nhất khí đan sương gấp mấy lần. Sự khác biệt giữa 'một khí' là hàng ngàn dặm.

Đó là một khái niệm hoàn toàn khác.

Nếu như có thể đưa đan dược này cho khuê nữ nhà mình dùng, đừng nói là chữa khỏi vết thương, cho dù sau này đột phá đến Toàn Đan cảnh thì phẩm chất toàn đan kết thành cũng sẽ không tầm thường. Tiền đồ nhất định là không thể đoán trước.

Điều quan trọng nhất là người có thể luyện ra đan dược cấp nhị khí sương đan ít là luyện đan sư bát phẩm.

Trong toàn bộ Vương triều Đại Ngụy, không có một luyện đan sư bát phẩm nào...

Nghĩ đến đây, ánh mắt Lạc Hải Thành nhìn Lâm Tiêu đã hoàn toàn thay đổi.

Lạc Hải Thành như vậy, còn Tả Cúng Phụng và Vương trưởng lão là những luyện đan sư thì sự chấn động trong lòng họ gấp mười lần.

"Tiền bối, không, đại nhân, vừa rồi ta đắc tội với ngài, xin đại nhân hãy trừng phạt!!" Tả Cúng Phụng lập tức đi tới trước mặt Lâm Tiêu, cúi gằm xuống, không dám ngẩng đầu lên.

Thấy vậy, Lạc Hải Thành muốn nói vài câu để xoa dịu.

Lúc này, Vương trưởng lão lặng lẽ kéo lấy tông chủ nhà mình, truyền âm nói: "Tông chủ, ngài đừng can thiệp nữa. Mối quan hệ tầng bậc giữa các luyện đan sư rất đặc biệt, khác với tu luyện giả. Tả Cúng Phụng nhận lỗi là cần thiết.”

Đồng thời, ông ta cũng mừng vì vừa rồi mình không nói lung tung.

Lâm Tiêu có chút ngạc nhiên khi nhìn Tả Cúng Phụng ở trước mặt.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 131: Tả Cúng Phụng đưa lệnh bài bằng cả hai tay


Hắn vốn định giễu cợt vài câu, nhưng ai biết thái độ của đối phương lại thay đổi lớn như vậy.

Điều này khiến hắn nhất thời không biết trả lời thế nào.

"Đại nhân, đây là công thức luyện đan lục phẩm ta thu thập, xin đại nhân hãy nhận lấy." Hai tay Tả Cúng Phụng cầm một tấm ngọc giản, cung kính nói.

"Quên đi, ta cũng không thường xuyên luyện đan, ngươi đình trệ ở luyện đan sư lục phẩm đã lâu, đạo không sai, là tự thân ngươi có vấn đề, ngươi nên thay đổi tâm tính đi." Lâm Tiêu xua tay nói.

Thấy đối phương như vậy, hắn không có hứng thú tiếp tục so đo.

"Cảm ơn đại nhân đã chỉ điểm, ta sẽ thay đổi, bắt đầu từ hôm nay!! Nhưng xin hãy nhận công thức luyện đan này, nếu không ta sẽ cảm thấy bất an, e rằng sau này khó có thể tiếp tục luyện đan." Tả Cúng Phụng chân thành nói.

Thấy vậy, Lâm Tiêu cũng không thoái thác nữa. Hắn đưa tay lên, cầm lấy ngọc giản.

Cầm nó trong tay, ý niệm vừa động, hắn biết đó là loại công thức luyện đan gì.

Phong Hành đan, sau khi uống trong một khoảng thời gian ngắn có thể bùng nổ với tốc độ đáng kinh ngạc và thời gian kéo dài sẽ thay đổi phẩm chất.

Lâm Tiêu hơi nhướng mày. Đan dược này có thể, có thể coi là đan dược nhất định phải dùng khi hành tẩu thiên hạ.

Ở chỗ Kiều trưởng lão của Kiếm Ma Tông cũng có một loại đan dược tăng tốc độ tương tự, có điều phẩm cấp chỉ là tam tứ phẩm.

Đan dược phụ trợ lục phẩm giống như Phong Hành đan này rất hiếm gặp.

Thấy đối phương tha thứ và nhận công thức luyện đan, Tả Cúng Phụng mới thở phào nhẹ nhõm và từ từ đứng dậy.

Có điều ánh mắt nhìn Lâm Tiêu vừa kính sợ vừa khó tin.

Tuổi còn trẻ như vậy mà đã là luyện đan sư bát phẩm, vậy sư tôn dạy hắn luyện đan thì ở cấp bậc nào?!

Lẽ nào là... cửu phẩm??

Nhưng đây lần đầu tiên hắn ta nhìn thấy luyện đan sư bát phẩm, chứ đừng nói là luyện đan sư cửu phẩm.

Thực sự chưa bao giờ nghe nói đến.

"Đại nhân, ta to gan dám hỏi một câu, sư tôn của ngài là ai?" Tả Cúng Phụng thận trọng hỏi.

"Ừm, sư tôn của ta... ông ấy không thích người khác hỏi tên của mình. Hơn nữa, gần đây sư tôn của ta có lẽ không ở vương triều Đại Ngụy, nói không chừng ông ấy đã đi vân du bốn biển rồi." Lâm Tiêu tìm bừa một lý do để nói.

Không thì sao chứ. Nói đây đều là bản thân lĩnh ngộ tạo nên sao?

Vậy thì có lẽ người khác sẽ không tin.

Vì vậy, tốt hơn hết là tạo ra một sư tôn không có thật, lừa gạt mọi người cũng được.

Quả nhiên, sau khi ba người Lạc tông chủ nghe những lời của Lâm Tiêu, họ đã tin 90% rồi. Điều này cực kỳ ăn khớp với suy đoán trong lòng họ.

Xem ra lai lịch của người này lớn hơn so với bọn họ tưởng tượng rất nhiều.

Tuyệt đối không được đắc tội với đối phương. Đây là lời cảnh báo của ba người họ đối với nội tâm của mình.

"Vậy thì, đại nhân, ngài có hứng thú muốn đến công hội luyện đan sư làm khách không? Sau khi bọn họ biết thực lực của ngài, họ nhất định sẽ thể hiện thành ý cao nhất." Tả Cúng Phụng nói.

Hắn ta là người đến từ công hội luyện đan sư. Nếu như thiếu niên trước mắt có thể gia nhập công hội thì thật sự là một chuyện vô cùng tuyệt vời.

“Không có hứng thú.” Lâm Tiêu không chút nghĩ ngợi mà từ chối.

"Khụ, vậy bất cứ khi nào đại nhân có hứng thú, hoặc nếu bạn có bất kỳ nhu cầu gì, ngài có thể đến công hội luyện đan sư bất cứ lúc nào. Lúc nào chúng tôi cũng hoan nghênh ngài."

"Đại nhân, đây là lệnh bài thân phận của ta, lúc nào ngài đến đưa nó ra là được."

Tả Cúng Phụng đưa lệnh bài bằng cả hai tay.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 132: Đồng thời, ông ta cũng cảm thấy hoang mang


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hắn ta không ngạc nhiên khi bị đối phương từ chối.

Một luyện đan sư đỉnh cấp như vậy từ chối là điều bình thường. Hắn ta chỉ cần bày tỏ thái độ của mình và của công hội luyện đan sư là được.

Lâm Tiêu nghĩ một chút rồi nhận lấy lệnh bài.

Hắn nghĩ rất đơn giản, nếu như sau này trong khi luyện đan thiếu nguyên liệu nào đó, cầm thứ này đến công hội luyện đan sư có thể sẽ rất dễ dàng tìm được.

Sau khi Lâm Tiêu nhận lấy lệnh bài, bầu không khí trong phòng luyện đan rõ ràng đã tốt hơn nhiều.

Lâm Tiêu đã thu một viên thuốc Huyền Minh Phá Cảnh Đan của nhất khí đan sưng và đưa một viên cho Lạc tông chủ.

Điều này khiến cho Lạc Tông chủ vô cùng kích động.

Sau khi nhiều lần nói cảm ơn nhiều lần, ông ta nhanh chóng đưa nó cho Lạc Vũ Thương.

Lâm Tiêu nói vài câu với hai luyện đan sư, anh ấy đã tìm thấy một địa điểm trống để tu luyện "Thiên Lý Đằng Quang Quyết".

Còn hai ngày nữa là bất đầu di tích Vô Cực rồi. Hắn muốn cố gắng tu luyện thiên giai pháp quyết thành thạo hơn trong vòng hai ngày này.

Thời gian trôi qua nhanh như chớp mắt.

Hai ngày đã trôi qua.

Lưu Vân tông cũng phái một nhóm người đến gần di tích Vô Cực đó.

Trong những năm trước, những người dẫn đội đều là những trưởng lão nội môn Toàn Đan cảnh nhưng lần này thì khác.

“Cha, vì sao lần này cha lại tự mình dẫn đội?” Lạc Vũ Thương bất lực nhìn cha hỏi.

Lúc này dáng vẻ của nàng ta trông hề không yếu ớt chút nào.

Cả người tràn đầy năng lượng, đôi mắt long lanh.

Những gì nàng ta mặc đẹp như hoa trong sơn cốc, trong trẻo như đóa thủy tiên lấp lánh.

Đặc biệt là khi Lạc Vũ Thương nhìn về một hướng nào đó, trong mắt có một chút u sầu, thần sắc khó nắm bắt.

"Sao vậy? Lẽ nào cha cản trở con rồi?" Lạc Hải Thành liếc nhìn khuê nữ và nói.

"Không, không... Cha muốn tới thì tới, không liên quan gì đến con cả." Ánh mắt Lạc Vũ Thương né tránh.

Lạc Hải Thành âm thầm lắc đầu.

Trong thâm tâm ông ta tự nói rằng con gái mình không hăng hái tranh giành cho lắm.

Hôm nay là một cuộc gặp gỡ hiếm hoi, nhưng sau khi cảm ơn Lâm Tiêu thì lại cúi đầu và không thể nói lời nào.

Dáng vẻ ngang ngược bình thường hay nói chuyện với cha đâu rồi?

Có điều, Lạc Hải Thành không cố ý thúc giục. Tình cảm nam nữ thuận theo duyên số là được rồi.

Hơn nữa, một thiên kiêu như tiểu hữu Lâm Tiêu, kiếm ý lĩnh hội tứ thành, đã bắt đầu lĩnh ngộ hoang chi địa cảnh, thông quan Thiên Thê và là một luyện đan sư bát phẩm.

Về phần khuê nữ của mình, tài năng và tư chất cũng... Quên đi, nàng ta không xứng!!

Lý do tại sao lần này Lạc Hải Thành đích thân dẫn đội đương nhiên là vì Lâm Tiêu.

Lỡ như một thiên kiêu như vậy xảy ra chuyện, chẳng phải Kiếm Ma Tông sẽ liều mạng với ông ta sao?

63dcbfd2eda045PJHwSbJwLQRUmqI5QwD.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 133: "Tốc độ này quá nhanh."


Lẽ nào bọn họ không biết một thiên kiêu như Lâm Tiêu, ngay cả khi lật tung toàn bộ vương triều Đại Ngụy, giữa hàng chục tỷ người này cũng không tìm được mấy người.

Nghĩ đến đây, Lạc Hải Thành không quan tâm đ ến khuê nữ bên cạnh mình nữa. Ông ta đi đến chỗ Lâm Tiêu đang ở giữa hàng.

"Tiểu hữu, Thiên Lý Đằng Quang Quyết tu luyện như thế nào rồi? Nhập môn rồi sao? Còn có thắc mắc gì không?" Lạc Hải Thành truyền âm hỏi.

Ông ta biết rằng hai ngày qua Lâm Tiêu đã tu luyện Thiên Lý Đằng Quang Quyết, nhưng ông ta bận chăm sóc con gái mình.

Hôm nay xuất phát mới rảnh tay và nhàn rỗi một chút.

Nếu Lâm Tiêu có bất kỳ thắc mắc nào, ông ta rất sẵn lòng giúp hắn giải quyết.

“Có lẽ là tiểu thành rồi, nhưng cũng không phải quá thành thạo.” Lâm Tiêu thấy Lạc tông chủ tới cũng có lòng thỉnh giáo một chút.

Đây là vị cường giả Toàn Đan cảnh viên mãn danh bất hư truyền. Thực lực chắc chắn sẽ không thấp hơn Cảnh lão và Mục lão.

"Tiểu thành à, không sao, còn chưa nhập môn nên cũng không vội... Chờ chút, tiểu thành?! Ngươi tu luyện Thiên Lý Đằng Quang Quyết đến tiểu thành rồi sao???" Lạc Hải Thành cảm thấy lưỡi của mình sắp xoắn lại rồi.

Ông ta nhìn tiểu hữu Lâm Tiêu với ánh mắt hoài nghi, nghĩ rằng đối phương đang nói đùa.

Ngươi luyện thể thiên phú tốt, luyện đan thiên phú cũng tốt, kiếm tu thiên phú cũng tốt. Nhưng đây là bí thuật trấn tông của Lưu Vân tông bọn họ, ngăy cả ông ta khi tu luyện Thiên Lý Đằng Quang quyết ở Luân Hải cảnh trung kỳ cũng phải mất năm ngày mới nhập môn.

Trong lòng ông ta đã nâng cao ngộ tính thiên phú của Lâm Tiêu, cho nên cần ba ngày…. để tu luyện nhập môn. Thật không ngờ, đối phương nói rằng đã đến tiểu thành rồi.

Điều này... Ông ta thật sự không tin.

Ông ta luyện đến tiểu thành hình như đã phải mất chín tháng.

"Lạc tông chủ, hay là ta thể hiện một chút, ngài giúp ta xem xem." Lâm Tiêu nhận thấy sự nghi ngờ trong mắt đối phương liền nói.

"Không vấn đề gì." Lạc Hải Thành đồng ý, ông ta cũng đang có ý định như vậy.

Tâm niệm Lâm Tiêu vừa động, linh lực trong cơ thể bắt đầu vận chuyển.

“Thiên Lý Đằng Quang Quyết! ' Hắn thầm hét lên trong lòng.

Ngay sau đó, Lâm Tiêu trực tiếp hóa thành một đạo bạch quang, biến mất tại chỗ.

Hai mắt Lạc Hải Thành trợn to rồi cũng hóa thành một đạo bạch quang đuổi theo.

Công phu đến một cái chớp mắt cũng không có.

Bóng dáng của hai người đã biến mất trước mặt các đệ tử của Lưu Vân tông.

"???"

"Xảy ra chuyện gì vậy?"

"Vừa rồi, hình như có hai bạch quang lóe lên trước mặt ta."

"Là tông chủ và thiếu niên tên Lâm Tiêu đó, trong nháy mắt bọn họ đã biến mất rồi."

"Tốc độ này quá nhanh."

"Tông chủ nhanh thì chắc chắn rồi, tại sao thiếu niên kia lại nhanh như vậy? Hắn mới Tụ Linh viên mãn."

Những người đi ra lần này đều là những đệ tử nội môn tinh anh của Lưu Vân tông. Tu vi ít nhất là Luân Hải cảnh trung kỳ nhưng vừa rồi họ không thể nhìn thấy bóng dáng của đối phương

Nếu đây là một trận chiến thì vốn dĩ không có cách nào để đánh trả.

Ngay sau khi mọi người vừa nhanh chóng đến nơi, vừa bàn luận, nói chuyện vài phút thì hai đạo bạch quang xuất hiện trở lại.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 134: Hắn dựa vào cái gì để có thể đuổi kịp mình?


Đó là Lạc tông chủ và thiếu niên đó đã xuất hiện trở lại trong đội ngũ.

Trông có vẻ như không có gì xảy ra nhưng tất cả họ đều phát hiện ra hình như sắc mặt của tông chủ nhà họ có gì đó sai sai.

Có một chút đen, một chút đỏ.

Lạc Vũ Thương nhìn thấy hai người họ ở phía trước đội ngũ, trong lòng vô cùng tò mò.

Ở đây đã xảy ra chuyện gì vậy???

Cha đưa Lâm Tiêu đi làm gì vậy??

Thấy hai người dường như đang giao tiếp bằng truyền âm, nàng ta cũng không tiện qua đó làm phiền.

"Lạc tông chủ, ngài dựa vào tu vi Tụ Linh cảnh mà có thể đạt tới loại tốc độ này, thực sự quá nhanh!!" Lâm Tiêu truyền âm kinh ngạc nói.

Vừa rồi bọn họ đi ra ngoài thi triển Thiên Lý Đằng Quang Quyết.

Khi bắt đầu là hắn dẫn đường, sau đó, hắn nói rằng muốn mở mang kiến thức một chút bí pháp đại thành của Thiên Lý Đằng Quang Quyết. Vì vậy Lạc tông chủ áp chế tu vi của mình cùng cấp với hắn, thi triển bí pháp để trở về.

Hắn đuổi theo thế nào cũng không đuổi kịp đối phương.

Điều này khiến hắn vui mừng và coi trọng Thiên Lý Đằng Quang Quyết hơn.

Ở phía khác, Lạc Hải Thành vò đầu bứt tai, tràn đầy vô vọng: "..."

Rõ ràng là được khen ngợi nhưng Lạc Hải Thành không vui chút nào, khuôn mặt già nua sắp đỏ bừng.

Ông ta muốn chết.

Rốt cuộc quái vật Lâm Tiêu này từ đâu chui ra vậy?

Khi hai người họ bắt đầu từ trong đội ngũ thi triển bí pháp. Ông ta đã sững sờ khi phát hiện ra rằng Lâm Tiêu đã thực sự tu luyện Thiên Lý Đằng Quang Quyết đến tiểu thành.

Thời gian hai ngày, tiểu thành!

Điều này khiến ông ta mở to mắt, không thể lý giải không thể đồng tình.

Nhưng đây không phải là điều khiến ông ta ngạc nhiên nhất.

Khi trở về, ông ta muốn trấn áp 'sự kiêu ngạo' của con quái vật này một chút.

Vì vậy, ông ta đã hạ thấp tu vi của mình và thi triển Thiên Lý Đằng Quang Quyết nhưng trong bóng tối, ông ta âm thầm sử dụng Tốc Chi Ý Cảnh.

Vốn tưởng rằng sẽ có thể đá bay đối phương nhưng điều khiến Lạc Hải Thành vô cùng sợ hãi là tiểu hữu Lâm Tiêu thực sự đã bị ông ta đá bay rồi, nhưng chỉ cách hai nhịp thở thì Lâm Tiêu đã đuổi kịp.

Đuổi kịp rồi ư!?

Đuổi kịp người đã lén sử dụng Tốc Chi Ý Cảnh là mình?

Mẹ kiếp!! Đây có thực sự là con người không?

Mặc dù ông ta đã hạ thấp tu vi của mình nhưng bí pháp đại thành và Tốc Chi Ý Cảnh, còn thành thạo bí pháp như vậy, làm sao Lâm Tiêu có thể đuổi kịp.

Hắn dựa vào cái gì để có thể đuổi kịp mình?

Vô lý!

"Lạc tông chủ, ngài cảm thấy ta thi triển Thiên Lý Đằng Quang Quyết có chỗ nào không đúng không?" Lâm Tiêu chân thành hỏi.

Lạc Hải Thành: "..."

"E hèm, nói thật, năng lực lĩnh ngộ như tiểu hữu Lâm Tiêu ta chưa từng gặp qua, khi đi vẫn còn có chút không thích hợp, nhưng khi trở về thì tốt hơn rất nhiều." Lạc Hải Thành nghiêm túc nói.

Thực ra dọc đường ông ta cũng không hề quan sát kỹ.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 135: Cả người như chết lặng


Mặt sắp sưng lên rồi làm gì có tâm trạng quan sát những thứ này. Nói cách khác,căn bản ông ta không cần quan sát cũng biết Lâm Tiêu cần thi triển thêm vài lần là có thể tự mình sửa sai.

Loại ngộ tính thiên phú này thật đáng sợ!

"Lạc tông chủ quá khen rồi, đúng rồi, Lạc tông chủ, ta có một thắc mắc muốn thỉnh giáo." Lâm Tiêu nghĩ tới điều gì đó liền hỏi.

"Ngươi nói đi." Lạc tông chủ nói.

"Toàn Đan cảnh chi thượng là hóa đỉnh, khi Toàn Đan cảnh viên mãn, nhất điều ý cảnh có thể lĩnh ngộ đến bát thành, có thể hóa đỉnh."

"Câu hỏi của ta là, tu luyện nhất điều ý cảnh hoá đỉnh và tu luyện lưỡng điều ý cảnh hoá đỉnh, thực lực chênh lệch lớn nhường nào?"

Lâm Tiêu nghiêm túc hỏi, hiện tại hắn đã có kiếm ý ý cảnh và một luồng ý cảnh hấp thu từ bia đá Thiên Thê.

Có thể được coi là tu sĩ song ý cảnh.

Hắn vẫn rất tò mò về vấn đề này.

Lạc Hải Thành khẽ gật đầu, Lâm Tiêu hỏi vấn đề này cũng là bình thường.

"Song ý cảnh hoá đỉnh mạnh hơn ít nhất tam thành so với thực lực của đơn ý cảnh hoá đỉnh."

"Kỳ thật ý cảnh cũng chia làm cao thấp, ví dụ như Tốc Chi Ý Cảnh mà ta tu luyện nhiều nhất là cấp trung bình ở mức bình thường, còn Kiếm Ý Ý Cảnh và Hoang Chi Ý Cảnh mà ngươi tu luyện có thể coi là cấp trung bình ở mức cao."

Lâm Tiêu đã sửng sốt khi nghe điều này.

"Hoang Chi Ý Cảnh? Đó là cái gì?" Lâm Tiêu nghi ngờ hỏi, hắn đâu biết Hoang Chi Ý Cảnh là gì.

"Khi ngươi tu luyện Cửu U Trấn Ma Ấn đến tầng thứ năm, có phải ngươi có cảm giác trong cơ thể mình có một loại lực lượng hư ảo lúc ẩn lúc hiện, đó chính là ý cảnh vừa mới được sinh ra."

Lạc Hải Thành càng khó hiểu, rõ ràng đã là kiếm ý tứ thành tại sao hắn lại không biết đạo lý này.

Lâm Tiêu như chết lặng, hoá ra là như vậy.

Đó là ý cảnh.

Cũng không thể trách Lâm Tiêu.

Hoang Chi Ý Cảnh mới là ý nghĩa thực sự, nó có thể được coi là ý cảnh mà bản thân Lâm Tiêu đã thực sự tu luyện ra.

Kiếm ý của hắn là do ngàn vạn kiếm khí ngưng tụ tu luyện mà thành, trực tiếp vượt qua giai đoạn sinh ra nên không biết cũng là bình thường.

Hay lắm!

Cộng thêm ý cảnh hấp thu được trên tấm bia đá của Thiên Thê.

Bây giờ hắn đã là một tu sĩ tam ý cảnh rồi.

Lạc Hải Thành nhìn nụ cười mang chút hài lòng của Lâm Tiêu và nói một câu khiến sắc mặt của Lâm Tiêu đột nhiên thay đổi.

"Tiểu hữu Lâm Tiêu, ngươi cũng đừng quá vui mừng. Tu sĩ song ý cảnh, tức là ở Toàn đan cảnh kỳ nhất định phải lĩnh ngộ cả hai ý cảnh đến bát thành, mới có khả năng hóa đỉnh."

“Nếu không, nếu chỉ lĩnh ngộ nhất điều ý cảnh sẽ không thể hóa đỉnh.”

Lạc Hải Thành nghiêm túc nói.

Khi Lâm Tiêu nghe vậy, nụ cười lập tức biến mất.

Cả người như chết lặng.

Cái gì?!

Cần tu luyện ý cảnh đến Bát thành.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 136: Đầu óc Lâm Tiêu ong ong


Vậy... tu sĩ tam ý cảnh thì sao?!

Như vậy, thân là tu sĩ tam ý cảnh, chẳng phải tam điều ý cảnh đều cần lĩnh ngộ đến bát thành mới có thể hóa cảnh sao?!

Lâm Tiêu đã hiểu sâu sắc về việc tu luyện ý cảnh khó như thế nào.

Phạm Thiên mộ kiếm của Kiếm Ma tông lớn như vậy, có thể dùng ngàn vạn kiếm khí nhưng cứ như vậy, trong nửa năm hắn cũng chỉ tu luyện kiếm ý đến tứ thành.

Càng về sau ý cảnh càng rối rắm. Trừ khi hắn tìm được mộ kiếm chất lượng cao hơn hoặc cơ duyên khác, nếu không chỉ dựa vào sự lĩnh ngộ kiếm ý của bản thân, cho dù hắn ngộ tính mãn cấp không thể đợi đến lúc đó.

"E hèm, xin hỏi Lạc tông chủ lĩnh ngộ Tốc Chi Ý Cảnh đến mức nào rồi?" Lâm Tiêu tò mò hỏi.

“Hả!?” Lạc Hải Thành kinh ngạc liếc nhìn Lâm Tiêu, tiếp tục nói: “Tiểu hữu Lâm Tiêu, đừng tùy tiện dò hỏi tiến độ tu vi của người khác, đây là điều tối kỵ, đương nhiên chúng ta thì không sao. Tốc Chi Ý Cảnh của ta hiện đã đạt gần đến thất thành rồi còn cách bát thành một đại bộ nữa, ta nghĩ trong vòng mười năm có thể đạt đến."

Lâm Tiêu: "..."

Mười năm ư?! Một thành ý cảnh mà phải mất mười năm.

Ôi mẹ ơi! Đầu óc Lâm Tiêu ong ong.

Bản thân đã chạm vào bia đá gì vậy. Ngộ tính của bản thân đã lĩnh ngộ Hoang Chi Ý Cảnh gì vậy.

Hai ý cảnh thì hắn vẫn miễn cưỡng chấp nhận. Ba ý cảnh, điều này thực sự đánh giá cao bản thân hắn quá rồi.

Điều khiến Lâm Tiêu bối rối nhất là ý cảnh mà hắn hấp thụ được từ tấm bia đá của Thiên Thi dường như là một ý cảnh đặc biệt hiếm có.

Làm thế nào để hắn lĩnh ngộ và tìm kiếm được nó.

Lâm Tiêu cũng có chút cạn lời.

Nhưng khi hắn nghĩ rằng đó là chuyện khi đạt Toàn Đan cảnh viên mãn mới cần lo lắng, vẫn còn một khoảng cách đáng kể, hắn cảm thấy nhẹ nhõm.

Thuyền đến đâu bắc cầu đến đó, từng bước từng bước một.

Nói không chừng khi tu vi của bản thân đạt đến Toàn Đan cảnh viên mãn, ý cảnh cũng sẽ không khác biệt nhiều.

Sau khi đoàn người Lưu Vân tông đi một hồi, cuối cùng đã đến lối vào của di tích Vô Cực.

Khi bọn họ đến, ở đây đã tập trung khá nhiều người. Có thể nói là đông như trảy hội, vô cùng náo nhiệt. Tất nhiên, hầu hết mọi người ở đây không thể vào di tích Vô Cực.

Thông thường mỗi tông môn chỉ phải mười danh ngạch tới.

Tổng cộng có khoảng một hoặc hai nghìn người vào trong.

Bên trong trận doanh của Lưu Vân tông, Lạc Vũ Thương đứng phía sau Lâm Tiêu không xa, lần này nàng ta đến đây chỉ là đồng hành, không định vào di tích Vô Cực.

Một là bởi vì nàng ta đã đến nơi này vài lần rồi và không phát hiện bất kỳ cơ duyên nào. Thứ hai, bởi vì vết thương vừa khỏi, cha nàng ta sẽ không để nàng ta mạo hiểm đi vào.

Hầu như tất cả các di tích đều có nguy hiểm và nếu mỗi lần đều đi theo một tuyến đường cố định thì sẽ không tìm thấy bất kỳ cơ duyên nào.

Do đó, khám phá bí cảnh có một mức độ nguy hiểm nhất định. Ngay khi Lạc Vũ Thương chuẩn bị tiến lên để nói với Lâm Tiêu là hãy chú ý an toàn thì một bóng người xinh đẹp nhảy đến bên cạnh Lâm Tiêu trước.

"Lâm Tiêu! ~~ đã chờ được đệ rồi, đệ đi theo người của Lưu Vân tông chậm chạp như vậy!" Nữ nhân cười híp mắt và nói.

"Hả!? Lục sư tỷ, tỷ đột phá đến Luân Hải cảnh từ khi nào vậy?" Sau khi Lâm Tiêu nhìn thấy người quen trước mặt, kinh ngạc hỏi.

Người đến là Lục Minh Nguyệt- người được Lâm Tiêu cứu khỏi tay kẻ ác bên ngoài khu rừng yêu thú, nàng ta cũng là đệ tử chân truyền của Kiều trưởng lão.

"Không sai, thiên phú của bản cô nương cũng rất tốt, nếu như ta thích luyện đan, ta đã sớm đột phá đến Luân Hải rồi." Lục Minh Nguyệt cười nói.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 137: Đáng ghét!!!


“Những người khác trong tông cũng đến rồi sao?” Lâm Tiêu hỏi.

"Đều ở bên kia, đệ có muốn đi qua đó không?" Lục Minh Nguyệt hỏi.

“Vậy thì đi một chuyến.” Lâm Tiêu gật đầu, hắn qua đó không phải vì cái gì khác mà là muốn lấy một cái lệnh bài của di tích Vô Cực.

Chỉ những người có lệnh bài mới có thể vào di tích Vô Kỵ.

"Tiểu gia hỏa, ngươi là Lâm Tiêu." Lúc này, một bóng người cao lớn từ đi ra từ phía sau Lục Minh Nguyệt.

Lâm Tiêu hơi ngạc nhiên. Hắn không quen biết người trước mặt mình.

Nhưng trước khi đối phương xuất hiện, hắn hoàn toàn không có phát hiện ra sự tồn tại của đối phương.

Người này chắc chắn là một nhân vật lợi hại.

"Ngài là? Lâm Tiêu nghi ngờ hỏi.

"Xì xì!!! Lâm Tiêu, tại sao ngay cả tông chủ nhân nhà mình mà đệ cũng không biết ư?" Lục Minh Nguyệt cười thành tiếng trước.

"Tông chủ? Phương tông chủ?" Lâm Tiêu sửng sốt.

Hắn chỉ nghe nói về tông chủ nhà mình nhưng chưa từng gặp.

Kể từ khi hắn gia nhập Kiếm Ma tông, hắn không hề dừng lại nghỉ ngơi.

Khi có thể nghỉ ngơi rồi thì có một việc phải đến Lưu Vân tông rồi.

"Tiểu tử ngươi, rất tốt! Rất tốt, ta đã từ Mục lão bọn họ nói về bản lĩnh của ngươi, lần này ở di tích Vô Cực, ngươi cũng cố gắng lên!!"

"Bất cứ chỗ nào cần gì, chỉ cần đến tìm ta và nói với ta là được." Phương tông chủ vỗ vai Lâm Tiêu và nói.

Giọng nói ông ta nhỏ nhẹ, bên cạnh sự thiện chí, trong mắt còn có sự tự hào. Có thể tạo ra một thiên kiêu như vậy, thật sự là niềm vinh hạnh của Kiếm Ma tông!

"Tông chủ khách sáo rồi, là điều ta nên làm." Lâm Tiêu lễ phép nói.

Đây chính là tông chủ, tông chủ khách khí như vậy, hắn có thể không khách khí sao!

"Hừ!!! Phương lão quái, lần này sao ngươi lại đích thân tới!" Một giọng nói kỳ quái vang lên.

“Lạc lão quái, ngươi còn nói ta, sao ngươi lại đích thân dẫn đội?” Sau khi Phương tông chủ nhìn thấy người nói, cũng chế giễu lại.

"Ta dẫn đội không phải để bảo vệ tiểu tử của thế lực đối địch nào đó sao?! Có thể có chút lương tâm không?"

"Vậy thì thực sự cảm ơn ngươi."

Sau khi hai vị tông chủ nhìn thấy nhau thì cũng có chút ngạc nhiên. Ngươi một câu, ta một câu, cả hai trò chuyện với nhau.

Những năm trước, bọn họ không đích thân dẫn đội.

Khi hai đại lão đang trò chuyện, Lạc Vũ Thương đứng sau Lạc Hải Thành, lúc này trong mắt tràn đầy oán hận. Nữ nhân bên cạnh Lâm Tiêu là ai? Tại sao cách nói chuyện lại đáng ghét như vậy. Vừa nhìn đã biết không phải là người tốt.

Thấy sắp đến thời gian di tích Vô Cực mở, sau vài giây do dự, Lạc Vũ Thương mới lấy hết dũng khí tiến lên, đứng ở bên sườn của Lâm Tiêu.

“Lâm Tiêu ~~ vị sư muội này cũng vào di tích Vô Cực sao?” Lạc Vũ Thương hỏi.

Nếu nữ nhân này vào đó, vậy thì nàng ta cũng sẽ tìm cách vào đó.

Lục Minh Nguyệt cau mày và nhìn chằm chằm vào nữ nhân xinh đẹp bên cạnh Lâm Tiêu.

Sự kinh ngạc lóe lên trong mắt nàng ta. Tại sao nữ nhân này lại đẹp như vậy? Hình như, còn có thể, có thể đẹp hơn mình một chút.

Đáng ghét!!!
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 138: Sao họ lại đến đây?!


Đột nhiên, Lục Minh Nguyệt cảm thấy một cảm giác nguy cơ mạnh mẽ.

"Mẹ ơi, tu vi quá yếu, không đủ tư cách." Lâm Tiêu nói.

Lục Minh Nguyệt: "..."

A!!Sao Lâm Tiêu thối tha này có thể giới thiệu ta như vậy!

Ken két, ken két, Lục Minh Nguyệt bắt đầu nghiến răng.

“Ồ ồ, cũng đúng, sư muội hãy nhanh chóng tu luyện đi.” Lạc Vũ Thương nở nụ cười đắc ý và nói.

Sau khi uống đan dược mà Lâm Tiêu đưa cho, nàng ta đã đột phá đến Luân Hải cảnh tầng thứ tám.

Hơn nữa, đã phá vỡ bế tắc của Luân Hải cảnh.

Điều này có nghĩa là chỉ cần nàng ta nỗ lực tu luyện đến Luân Hải cảnh viên mãn thì có thể tùy ý đột phá Toàn Đan cảnh.

Nữ nhân trước mặt nàng ta không mang lại bất kỳ cảm giác uy h**p nào.

"Ngươi...!!" Lục Minh Nguyệt nhìn dáng vẻ đắc ý của đối phương thì nghiến răng nghiến lợi.

"Nàng ấy hiện tại là luyện đan sư ngũ phẩm, nếu như chuyên tâm đã sớm đạt tới Luân Hải cảnh rồi." Lâm Tiêu giải thích thêm.

Cái gì cơ? Nữ nhân này?? Luyện đan sư ngũ phẩm?? Lâm Tiêu cũng là luyện đan sư, chuyện này... chuyện này …

Điều này làm cho Lạc Vũ Thương vừa mới thả lỏng lại bắt đầu căng thẳng.

Khi hai nữ nhân đang trợn mắt nhìn nhau thì có một tiếng gầm chấn động vang lên.

Lối vào di tích Vô Cực tràn ngập ánh sáng.

"Mở rồi!!"

"Cuối cùng di tích Vô Cực đã mở rồi."

"Đi thôi, chuẩn bị đi vào đi!"

"Làm gì gấp gáp như vậy, cũng không phải lần đầu tiên mở."

"Nhưng mỗi lần mở đều sẽ có người giành được cơ duyên, lỡ như lần này đến lượt chúng ta thì sao."

"Ta không thể chờ đợi nổi nữa."

Di tích Vô Cực mở ra, sự thăm dò lẫn nhau giữa hai nữ nhân mới kết thúc.

Lâm Tiêu đi theo Phương tông chủ trở lại doanh địa, sau khi lấy được lệnh bài, hắn cùng vài người của Kiếm Ma tông tiến vào di tích Vô Cực.

Hệ thống phân cấp của thế giới huyền huyễn rất rõ ràng.

Sau khi mười tông phái hàng đầu như Kiếm Ma tông, Lưu Vân tông tiến vào thì các môn phái khác mới lần lượt tiến vào.

Tuy nhiên, ngay sau khi các môn phái phía trước đều tiến vào Di tích Vô Cực.

Từ hướng tây nam của đám người phát ra tiếng ồn ào.

Một chiếc liễn xa màu vàng vắt ngang thiên khung và có thể nhìn thấy bóng người mờ ảo đứng trên đó.

"Đó là H**ng X* của hoàng thất Đại Ngụy!"

Xì!

Mọi người đều không dám thở mạnh.

Ngay cả những đại lão như Lạc tông chủ và Phương tông chủ thì ánh mắt cũng trở nên nghiêm túc.

Sao họ lại đến đây?!
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 139


Hoàng thất Đại Ngụy. Đây là thế lực đệ nhất của vương triều Đại Ngụy.

Hàng ngàn năm nay, thứ hạng của các tông phái khác có thể đã thay đổi.

Duy chỉ có hoàng thất Đại Ngụy vẫn luôn đứng đầu. Không ai dám thách thức địa vị của họ.

Người ta nói rằng đại hoàng tử của nhất đại hoàng thất Đại Ngụy này là thánh thể thiên sinh.

Vào ngày sinh, chín con rồng cùng nhau kêu, hoàng đạo trọng khí chân linh hiện thân, khơi dậy long khí để nuôi dưỡng cơ thể.

Mới mười lăm tuổi đã đột phá Toàn Đan cảnh. Thuộc hàng long phượng thật sự trong người với người.

Mọi người đồng loạt nhìn hắn ta, trong lòng chấn động.

Vì sao hàng trăm năm hoàng thất Đại Ngụy không tham gia di tích Vô Cực,sao năm nay lại đột nhiên tới?

Trong chuyện này có điều gì đó kỳ lạ.

"Chờ cũng đã lâu!!" Một giọng nói của nam nhân phát ra từ hoàng liễn kèm theo những đợt uy áp.

Bên dưới không ai dám tiếp lời.

Lúc này, đột nhiên, ở một phía khác, dã thú hú vang trời, chim bay lượn tứ tung, giữa sơn địa truyền tới tiếng r3n rỉ, giống như tất cả chúng đều muốn thoát ra khỏi đây.

Mọi người đều như chết lặng và nhìn về hướng đó.

Đã xảy ra chuyện gì vậy?

Lúc này, một ánh sáng đen lóe lên. Chỉ nhìn thấy một con cổ thú bốn cánh đứng trên bầu trời và trên đầu mọi người.

Con thú cổ bốn cánh này không lớn, kích thước khoảng mười mét nhưng trên người nó lại toát ra khí thế như sơn mạch liên xuyên, áp đảo người phía dưới đến hết hơi.

Mà trên lưng con cổ thú bốn cánh này có một nữ tử cực kỳ xinh đẹp đang đứng.

Nàng ta mặc một chiếc áo choàng trắng với ống tay rộng, phần eo là một dải lụa vàng mềm mại thắt thành càn khôn kết và mái tóc đen dài được buông thõng xuống.

Điều khiến mọi người chú ý nhất chính là đồng tử của nàng ta. Nó không phải màu đen thông thường mà là màu đỏ của máu. Điều này làm cho nàng ta quyến rũ và hấp dẫn hơn.

"Ngươi!!! Yêu nữ ngươi đến vương triều Đại Ngụy ta làm gì!!!"

Sắc mặt của nam nhân uy vũ và bá đạo trên hoàng liễn đã thay đổi rõ rệt.Trong mắt hắn tràn đầy kiêng dè và...sợ hãi.

“Tại sao ta lại không thể đến?”

Một nữ tử xinh đẹp kiều diễm được gọi là yêu nữ, phát ra tiếng cười lanh lảnh. Trông đặc biệt trong sáng và thuần khiết.

Nếu không nhìn thấy con cổ thú hung dữ dưới chân nàng ta, thì gọi nàng ta là em gái nhà bên cũng không quá.

Thế nhưng, các vị bô lão của các tông môn sau khi nhìn thấy nữ tử này, biểu cảm đều cực kỳ cứng ngắc.

Ánh mắt cũng lập tức thu lại, không dám nhìn lần thứ hai.

“Tông chủ, người này là ai vậy??”

Không ít đệ tử đều chưa từng gặp vị nữ tử này.

Mà bầu không khí hoàn toàn lạnh xuống khiến bọn họ cảm thấy nghi hoặc trong lòng.

“Nhớ kỹ, tuyệt đối đừng có nhìn vào nàng ta, càng không được tùy tiện nói chuyện.”
 
Back
Top Dưới