Tiên Hiệp Vạn Cổ Ma Tôn

Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 300


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trong mắt nữ tử váy đỏ bắt đầu lóe lên những tia sáng màu đỏ, môi mím lại, nói.

Một màn trước mắt quá bất ngờ làm cho tất cả mọi người đều sững sờ. Kia chả phải là đại sư huynh của Huyền Kiếm Môn sao, một cường giả Toàn Đan cảnh.

Vậy, vậy mà lại chết chỉ trong một chiêu? Nữ nhân này có lai lịch thế nào? Sao tốc độ lại có thể nhanh như vậy?

Bọn họ còn chưa kịp nhìn rõ.

Đợi đã, tốc độ cực nhanh, tu vi Toàn Đan cảnh tiền kỳ? Một lời không hợp liền giết?

“Kẻ này chắc không phải là cướp cơ duyên kia chứ.”

“Đúng đúng, mấy cái bí cảnh kiểu này hình như có mấy kẻ chuyên cướp cơ duyên thế này mà? Nữ nhân này chả khác gì mấy kẻ đó.”

“Thật đáng ghét, tông môn của ta bị cướp cơ duyên mấy lần rồi.”

“Thánh địa bọn ta cũng vậy.”

“Không, không phải nàng ta, cơ duyên của ta cũng bị cướp, nhưng là do thiếu niên kia, tu vi của hắn mới là Toàn Đan cảnh tầng 1, cho nên không phải nàng ta.”

“Đúng vậy, kẻ cướp cơ duyên và nữ nhân kia không phải một người.”

Mọi người sôi nổi bàn luận, người của Huyền Kiếm Môn lại vây quanh nữ nhân hồng y kia.

“Mau tránh ra! Nữ nhân này giao cho ta.” Triệu Kiếm Hải trầm giọng hô lên.

Hắn đã đứng dậy, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ và tức giận. Bị một nữ nhân đánh bay, đây là chuyện chưa bao giờ có ở đời này của hắn. Hơn nữa lại còn bị đánh trước mặt nhiều người thế này.

Hắn nhất định phải kiếm lại chút thể diện, còn về thương tích ở trên người. Nhìn thì đáng sợ nhưng chỉ là chút thương ngoài da, không ảnh hưởng tới sức chiến đấu.

“Haha, dựa vào mình ngươi đòi làm đối thủ của ta!” nữ nhân hồng y cười phá lên.

“Hừ!” Triệu Kiếm Hải hừ một tiếng, ánh mắt càng tối lại.

Xoẹt! hắn không nói nữa mà chỉ vung kiếm lên hướng tới phía nữ nhân kia.

Kiếm khí bậc 6.

Một người vẫn còn trẻ vậy mà tu vi Toàn Đan cảnh viên mãn, lĩnh ngộ kiếm ý bậc 6. Như vậy cũng đã được coi là nhân tài tuổi trẻ rồi.

Vậy mà nữ nhân kia lại không hề lùi bước, trên người nàng sương mù đỏ như máu quấn quanh như đang tạo ra một vòng bảo vệ.

Sau đó nàng ta dùng tay phải trực tiếp tóm lấy kiếm, tay trái đâm thẳng vào ngực Triệu Kiếm Hải.

“Hả?” Triệu Kiếm Hải đực mặt ra.

Một kiếm này của hắn cho dù là linh giáp đỉnh cấp cũng sẽ bị phá vỡ, vậy mà, vậy mà nữ nhân lại không bị gãy tay???

Sao nữ nhân này không theo lẽ thường vậy. Lúc hắn định thay đổi tình thế thì mặt bỗng dưng biến sắc. Bởi vì không cần biết hắn dùng bao nhiêu sức, hắn không thể rút lại kiếm của mình.

63ef4453f3b09rBIESCg8MzwHNdjzwfJX.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 301: Hắn không tin là đối phương có thể phá được trận pháp này


Triệu Kiếm Hải ánh mắt khủng hoảng, kinh hãi nhìn nữ nhân hồng y: “Ngươi ngươi là…..ta biết ngươi là ai rồi, yêu nữ vương Triều Đại Can, Can Anh Túc!!!” Hắn cuối cùng cũng nhận ra nữ nhân này.

“Can Anh Túc, là nàng ta!! Sao nàng ta lại có mặt ở bí cảnh Tử Vân này? Vương triều Đại Can cách vương triều Đại Hạ rất xa? Hơn nữa nàng ta làm gì có lệnh bài để vào bí cảnh?”

“Kỳ thực là nữ nhân nhưng lại có danh xưng vô địch, đã giết vô số người, số người nàng ta giết chắc đến không nổi, có lẽ khoảng vài vạn ngươi, giết người đối với nàng ta chả khác gì chuyện thường ngày.”

“Nàng ta lúc nào mà đột phá được Toàn Đan cảnh vậy?”

“Nếu nói Lâm Tiêu đứng thứ nhất trên bảng dự bị của bảng Chân Long, vậy nữ nhân này chính là người chém chết yêu thú Hóa Đỉnh cảnh, thực lực chắc chắn rất mạnh.”

Thảo nào mà đại sư huynh của Huyền Kiếm Môn không phải là đối thủ của nàng ta.

Một lúc sau, khi mọi người nhận ra thân phận của Can Anh Túc, tất cả đồng loạt lùi về sau. Đúng là tiếng xấu đồn xa.

“Đệ tử Huyền Kiếm Môn nghe lệnh! trận kết kiếm!!” Triệu Kiếm Hải hét lớn.

Hắn thật sự muốn tát cho bản thân hai cái vào mặt, sớm nhận ra nàng ta là Can Anh Túc thì hắn nhất định không khinh địch như vậy.

Những người của thế lực khác đều nhìn sang Triệu Kiếm Hải. Lúc nãy còn nói cái gì mà một đấu một cho công bằng cơ mà?

Thế mà lại vậy?

Nhưng mà, nếu đổi lại là bọn họ, bọn họ chắc cũng làm vậy.

Đệ tử Huyền Kiếm Môn vội vã tập hợp lại, mau chóng tạo thành trận hình. Mấy chục người giơ kiếm như muốn đâm xuyên bầu trời.

“Công chúa điện hạ, bây giờ người bỏ cuộc, Huyền Kiếm Môn sẽ không tính toán chuyện này!” Triệu Kiếm Hải cắn răng nói.

Hắn đâu muốn nói ra câu này, nhưng nhìn thấy nhiều người như vậy. Mặc dù vương triều Đại Can yếu hơn vương triều Đại Hạ. Nhưng Can Anh Túc dù gì cũng là trưởng công chúa của Đại Can.

Nếu trước mặt nhiều người như thế này hắn làm đối phương bị thương, đợi đến lúc vương triều Đại Can tới hỏi tội. Dĩ nhiên hắn không muốn như thế, cho đối phương một con đường rút lui mới là lựa chọn đúng đắn.

“Ta có thể đi, nhưng nhất quyết phải đưa theo cây hồng huyết nhân sâm kia!” Can Anh Túc mỉm cười, không có chút nào gọi là muốn thỏa hiệp.

Câu nói này là Triệu Kiếm Hải, Huyền Kiếm Môn và cả những đệ tử khác sững sờ.

“Công chúa điện hạ, ta đã đưa ra thỏa thuận tốt nhất. Vậy mà ngươi không chấp nhận, vậy thì đừng trách Huyền Kiếm Môn chúng ta.” Triệu Kiếm Hải lạnh lùng nói.

Vì có thêm trận pháp nên dù hắn có thiếu một tay cũng cảm thấy không sợ nữa.

Dù Can Anh Túc có mạnh thế nào thì sức lực cũng có hạn. Còn hắn đã có thêm sự trợ lực từ kiếm trận, chỉ cần đối thủ vẫn là tu vi Toàn Đan cảnh. Vậy hắn có thể dạy cho đối phương một bài học, chỉ là một con yêu nữ là thôi.

Hắn không tin là đối phương có thể phá được trận pháp này.

“Kiếm Trận á? Hahaha, tới đây nào, ta mong quá rồi đây” Ánh đỏ trong mắt Can Anh Túc loé lên, sương mù trên người nàng ta lại dày đặc.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 302: "Có thể, có thể, vậy ngươi gọi ta là gì?!


Cả hai bên đều khóa chặt mục tiêu của mình. Những người đứng xung quanh sợ hãi lùi lại phía sau.

Sức mạnh của kiếm trận làm cho hắn mạnh hơn, Can Anh Túc dù có mạnh thế nào cũng chỉ vậy mà thôi. Tốt nhất cả hai nên tự biết đường rút lui khỏi cuộc chiến tranh bảo vật này.

“Woa~ đây là cái cảnh kỳ quái gì vậy? bao nhiêu kẻ bắt nạt một nữ nhân? Huyền Kiếm Môn có cần thể diện nữa không, đúng là một lũ xấu xa.”

Một giọng nói miểu mai truyền tới, tất cả mọi người đều sững sờ.

Mặt Triệu Kiếm Hải và cả các đệ tử Huyền Kiếm Môn đều đen xì, phẫn nộ không nói lên lời.

Đây là ai? Dùng từ thô lỗ vậy.

“Hả? là ngươi!!!”

“Chính là hắn! chính hắn là kẻ đi cướp cơ duyên!!”

“Tên chết tiệt nhà ngươi, cơ duyên của ta đâu? Cơ duyên của ta!!”

“Cả cơ duyên của ta nữa, đến đúng lúc lắm, mọi người mau bao vây hắn, đứng để hắn cạy.”

Mọi người vừa nhận ra người thiếu niên này, hắn chính là thiếu niên đi cướp cơ duyên.

“Này, người định thế nào?” người thiếu niên mặc kệ lời chỉ trích của những người khác, quay lại cười nói với nữ nhân hồng y kia.

“hay là, giết hết nhé?” nữ nhân hồng y cười toe toét.

“Không ổn lắm.” thiếu niên trợn mắt.

“Vậy……giết một nửa?” Nữ nhân hồng y lại nói.

“Thôi bỏ đi, đầu tiêu ngươi đưa tay cho ta đi đã.” Thiếu niên có chút bất lực nói.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, thân ảnh của thiếu niên này vừa động thì bên cạnh xuất hiện thiếu nữ hồng y, chủ động nắm lấy tay đối phương.

Sau đó, màn sương màu đỏ máu trên người thiếu nữ hông y giảm xuống với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Mọi người: "???"

Như vậy cũng được sao? Thiếu niên này là ai vậy?

Nữ nhân đó chính là yêu nữ Can Anh Túc của vương triều Đại Can, một người độc ác như vậy, bây giờ lại coi đàn ông khác như một nơi để dựa dẫm sao??

Rốt cuộc thế giới này làm sao vậy?

Sau khi nhìn hai người nắm lấy nhau vài nhịp thở, thiếu niên mới buông tay đối phương ra.

“Ni tử, chuyện này cứ để giao cho ta, ngươi đứng bên cạnh hỗ trợ ta thấy thế nào?!” Thiếu niên đưa ra ý kiến của bản thân.

Thật sự để cho nữ nhân điên này ra tay, e rằng sẽ không biết chết bao nhiêu người.

Không phải hắn cảm thấy thương hại những người này, mà là hắn lo lắng sau khi Tử Vân bí cảnh kết thúc bọn họ có thể an toàn rời đi hay không.

Nếu không phải biết rằng có bốn cường giả Hoá Đỉnh đang toạ trấn bên ngoài.

Hắn tự tin mình có thể trốn thoát trước mặt một hoặc hai cường giả Hoá Đỉnh. Nhưng bốn người ở với nhau thực sự áp lực rất lớn và khó khăn.

"Có thể, có thể, vậy ngươi gọi ta là gì?!" Can Anh Túc đến gần một bước và nói nhỏ.

"Anh, Anh Túc, được rồi chứ." Lâm Tiêu chớp mắt và bất lực nói.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 303: Thật kiêu ngạo!


"Được rồi, ngươi cố lên. Nhưng ta đã nói rõ rằng nếu có ai vô duyên vô cớ đến khiêu khích ta thì đừng trách ta~~" Can Anh Túc hài lòng bước sang một bên.

Sau khi tiếp xúc gần gũi với Lâm Tiêu, nàng ta không còn muốn giết người nữa.

Quả nhiên, ở bên cạnh Lâm Tiêu vẫn là tốt nhất,

Hắn bĩu môi nói, chỉ cần không khiêu khích người khác là được rồi.

Bây giờ mọi người đều biết thân phận của ngươi rồi, chỉ có những kẻ ngu ngốc mới muốn khiêu khích ngươi.

Sau đó, Lâm Tiêu liếc nhìn những người khác, thản nhiên nói: "Xem ra có rất nhiều người biết ta, vì vậy ta chỉ muốn nói một câu rằng, tôi muốn tiên thảo này!"

Không đợi những người khác la hét và nguyền rủa, Lâm Tiêu tiếp tục nói.

"Đương nhiên, ta là người nói quy tắc, bây giờ ta cam đoan, nếu như có người có thể đánh bại ta, ta không chỉ rút lui khỏi cuộc tranh đoạt tiên thảo, mà còn trả lại tất cả các cơ duyên trước đây."

Ngay sau khi câu này được nói ra, tất cả mọi người đều sững sờ.

Khẩu khí của thiếu niên này cũng thật là lớn, ngươi dựa vào đâu mà dám nói như vậy?

Chỉ dựa vào yêu nữ Đại Can bên cạnh sao?

Vả lại, sao họ lại không tin, ngươi là người không nói quy tắc thì có?



Vớ vẩn! Ngươi nói quy tắc sao, ngươi đã cướp cơ duyên của nhiều người như vậy cơ?

"Ta không tin!"

"Đúng vậy, lời nói của ngươi căn bản không có độ tin cậy, chờ ngươi bị đánh bại rồi, vậy thì công chúa Đại Can lại tiếp tục lên sao?"

"Người này nhất định là đang giở trò, ta đã cảm nhận được rồi." . Truyện Hài Hước

"Đúng rồi, ta nghĩ tốt nhất là mọi người cùng nhau và đuổi bọn họ đi là tốt nhất."

"Sao có thể trực tiếp đuổi đi được, phải trả lại cơ duyên đã đoạt của chúng ta mới được."

Tất cả mọi người đều không tin lời Lâm Tiêu nói, trên mặt lộ ra vẻ nghi ngờ.

Hắn cười thầm.

"Nếu các ngươi không tin tôi, thì ta sẽ đánh cho đến khi các người tin thì thôi."

Sau đó, hắn duỗi hai ngón tay ra và chỉ vào kiếm trận của Triệu Kiếm Hải.

Hai ngón tay móc vào nhau.

"Ngươi lên trước đi, kiếm trận gia thân, tuyệt đối đừng thu lại, nếu không, ngươi quá yếu." Lâm Tiêu thản nhiên nói.

Triệu Kiến Hải sửng sốt, sắc mặt lúc đó xanh đỏ đan xen.

Kiêu ngạo!

Thật kiêu ngạo!

Tiểu tử này là người kiêu ngạo nhất mà hắn từng gặp, chưa từng có ai như vậy.

Hơn nữa, người này còn cướp đi bốn cơ duyên của Huyền Kiến Môn bọn họ, hắn nhất định phải đoạt lại.

Những người khác cũng sửng sốt, thiếu niên này thật là ngông cuồng.

Vừa bắt đầu đã muốn thử thách độ khó cao nhất.

Kiếm Trận Gia Thân của Triệu Kiến Hải, dù là bán bộ Hoá Đỉnh cũng phải lùi một bước.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 304: Một quyền!


"Ngươi chắc chắn chứ?!" Triệu Kiếm Hải trầm giọng nói.

Hắn đã bất cẩn một lần, nhưng hắn sẽ không bất cẩn lần thứ hai.

Có Kiếm Trận Gia Thân, hắn vô cùng tự tin.

"Nói quá nhiều điều nhảm nhí." Lâm Tiêu phàn nàn.

Triệu Kiếm Hải hừ lạnh một tiếng. Một luồng khí tức mạnh mẽ dâng lên, kiếm ý mãnh liệt dường như tăng lên một cấp độ.

Bán bộ Hoá Đỉnh?!

Mọi người ánh mắt sáng lên, vẻ mặt kinh ngạc.

Kiếm Trận Gia Thân hiện tại của Triệu Kiếm Hải, chắc chắn thực lực đã đạt đến cấp độ bán bộ Hoá Đỉnh rồi.

Nhưng vẫn chưa dừng lại ở đó, Triệu Kiếm Hải lại giận dữ hét lên, khí tức trên người hắn lại tăng lên.

"Đây, đây hình như sắp đạt tới trình độ Hóa Đỉnh cảnh rồi?"

"Rất gần rồi, nhưng tuyệt đối sẽ không đột phá Hóa Đỉnh cảnh."

"Đúng vậy, bán bộ Hóa Đỉnh và Hóa Đỉnh là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau."

Mọi người đều kinh ngạc không thôi.

Đây là Triệu Kiến Hải đang đột phá tạm thời sao?

Nếu không, cho dù có kiếm trận gia trì, cũng sẽ không tăng nhiều như vậy.

Không chỉ có bọn họ, mà ngay cả Lâm Tiêu và Can Anh Túc cũng có chút ngạc nhiên.

Đối phương có thực lực như vậy cũng không tệ.

"Ra tay đi." Lâm Tiêu thúc giục.

"Như ngươi ước nguyện!"

"Tinh Viên" Triệu Kiếm Hải hét lên.

Khoát kiếm cấp phẩm trong tay được hắn vung lên.

Xoạt!!

Một đạo kiếm quang cao tận trời chấn động hư không bộc phát ra.

Uy lực cực đại như một tảng đá rơi xuống mặt đất. Nhưng ngay khi đạo kiếm quang này quét qua mọi thứ và đánh về phía đối thủ.

Lâm Tiêu ra tay rồi.

Một quyền!

Hắn chỉ đơn giản là đấm một quyền vào kiếm quang, thậm chí không thi triển bất kỳ linh lực nào.

"?????"

Triệu Kiến Hải ngẩn ra, những người xung quanh cũng chết lặng.

Tiểu tử này đang làm gì vậy? Hắn không cần tay nữa sao?

Ngay cả kiếm của Triệu Kiếm Hải trước đó bị Can Anh Túc chặn lại Triệu Kiếm Hải trước đó, cũng có thêm một lớp sương khí màu đỏ.

Bây giờ thiếu niên này quá điên cuồng rồi.

Bùm! Có một tiếng nổ cực lớn.

Thiếu niên lùi lại ba bước.

Nhưng Triệu Kiếm Hải đã bị một đạo lực mạnh mẽ làm cho chấn động và lùi lại hơn mười bước.

Lại nhìn tay của thiếu niên đó, không hề bị thương.

Ở hiệp đầu tiên, thiếu niên này nhỉnh hơn một chút.

"Không thể nào!" Triệu Kiến Hải kêu lên thất thanh, hắn không thể tin nổi.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 305: Tại sao lại xuất hiện cảm giác này?


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trong trạng thái này mà hắn đã bị một quyền đánh lui sao?

Điều này là không thể.

Ngay sau đó, hắn thúc động toàn bộ linh lực và ý cảnh chi lực, một lần nữa vung kiếm khoát lên và chém vào Lâm Tiêu.

"Thất Tinh Liên Trảm!" Đây là tuyệt kỹ nổi tiếng của hắn và nó là đòn mạnh nhất.

Đạo kiếm tương hỗ lẫn nhau và xếp chồng lên nhau.

Các tầng kiếm ý tiếp tục đột phá.

Bậc 6,8.

Bậc 6,9.

Bậc 7.

Bậc 7,2

Bậc 7,5

...

Đây là... kiếm ý bậc 8!!

Ôi trời ơi!!

Mọi người đều vô cùng kinh ngạc.

Triệu Kiếm Hải người có Kiếm Trận Gia Thân, đã nâng kiếm ý ý cảnh lên mức độ Hoá Đỉnh.

Mặc dù chỉ là một kích bộc phát, nhưng cũng quá lợi hại.

Tuy nhiên, thiếu niên phía đối diện chỉ cười nhẹ, hắn vẫn không rút lui, cũng không sử dụng bất kỳ linh lực nào.

Một quyền! Hắn lại ra một quyền nữa.

"Cùng một thủ đoạn, ngươi đang muốn chết sao!" Triệu Kiếm Hải tức giận hét lên, kiếm ý càng thêm sắc bén.

"Ồ, thật sao? Vậy thì ta sẽ đổi!" Lâm Tiêu dường như cảm thấy cũng có lý.

Sau đó, một luồng quang vận màu vàng nhạt phát ra từ cơ thể hắn.

Ù...

Lúc này, tất cả mọi người ở đây đều cảm thấy da đầu ngứa ran như bị một con tuyệt thế hung thú nhìn chằm chằm.

Sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao lại xuất hiện cảm giác này?

Bùm bùm bùm!!

Lúc này, sát chiêu cấp trung thiên phẩm của Triệu Kiếm Hải đã giáng một đòn mạnh mẽ vào nắm đấm của thiếu niên đó.

Khoảnh khắc cả hai chạm vào nhau.

Hào quang phóng thẳng lên bầu trời, phá tan vô số tầng mây, thậm chí pháp bảm giám sát thiên màn nào đó cũng bị nổ tung thành từng mảnh.

Mặt Triệu Kiếm Hải biến sắc, sắc mặt của các tử đệ kiếm trận phía sau hắn đều đột ngột thay đổi.

"Không ổn rồi!……!!"

"Lực đạo này... quá, quá mạnh, hắn còn là người sao?!"

63ef448d0fec0At8CDwZ7T5diFX3wkpp2.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 306: Đây...không thể nào


Bên ngoài bí cảnh.

Tất cả mọi người, bao gồm cường giả Hóa Đỉnh, toàn bộ quá trình đều trợn tròn mắt lên nhìn vào Thiên Lăng Thủy Màn.

Khi thiếu nữ mặc váy đỏ xuất hiện, đồng thời đánh Triệu Kiếm Hải bị thương, quần chúng đều hết hồn.

Cường giả Hóa Đỉnh của Huyền Kiếm Môn kia cau mày lại. Ông ta nghĩ, đợi khi tên tiểu tử Kiếm Hải kia ra ngoài, nhất định phải dạy dỗ cho một trận.

Ông ta ngày nào cũng dặn, tuyệt đối không được chủ quan, không được sơ xuất, đều là đàn gảy tai trâu cả rồi phải không?

Mà khi thiếu nữ mặc váy đỏ chém đứt một cánh tay của Triệu Kiếm Hải, mọi người đều sững lại.

Sắc mặt của cường giả Hóa Đỉnh của Huyền Kiếm Môn đã trở nên khó coi rồi, trong đáy mắt toàn là cơn phẫn nộ. Tầm quan trọng của một cánh tay đối với người tu kiếm, không cần phải nói nhiều thêm nữa.

Bây giờ lại bị người ta chặt mất.

Cho dù có dùng phép thần mà nối lại, thì cũng phải mất nhiều năm sau mới có thể sử dụng tự nhiên được.

Nhưng sau khi tất cả mọi người đều nhận ra thân phận của thiếu nữ mặc váy đỏ, thì cường giả Hóa Đỉnh của Huyền Kiếm Môn đành câm nín.

Hoàng thất Đại Can?

Đó không phải là một thế lực mà Huyền Kiếm Môn bọn họ có thể so sánh.

Haizzz! Cái tên tiểu tử Kiếm Hải này, đành coi như số nó đen vậy.

Cuối cùng, khi Lâm Tiêu xuất hiện. Tất cả mọi người đều biến sắc.

Không phải chứ.

Cái tên này sao lại ra đây rồi? Không phải hắn đang luyện hóa cơ duyên sao?

Giờ mới qua ba ngày thôi mà. Luyện hóa cơ duyên xong rồi sao?

Phiền phức rồi đây, bị tên nhãi ranh này đánh hơi thấy mùi của tiên thảo, vụ này khó xử lý rồi.

Cũng may, trận kiếm mà Triệu Kiếm Hải kết thành, trước mắt chắc là thứ mạnh nhất rồi.

Cường giả Hóa Đỉnh của Huyền Kiếm Môn vì vậy mà thở phào một hơi.

Với trạng thái này của tiểu tử Kiếm Hải, cho dù là yêu nữ Đại Can kia thì cũng không có cách nào đối phó được trong một chốc một lát.

Nhưng cũng chính sự tự tin này, ngay sau đó, khi bị thiếu niên nào đó hủy thành tro bụi.

Cái tên tiểu tử cướp cơ duyên của người khác kia, chỉ đấm một cú đã đánh lui được Triệu Kiếm Hải.

Cường giả Hóa Đỉnh của Huyền Kiếm Môn ngẩn ra luôn, nụ cười trên mặt dần trở nên cứng ngắc.

Chuyện gì vậy?

Đây...không thể nào.

Rất nhanh sau đó, Triệu Kiếm Hải cũng không thể tin nổi, lập tức thi triển một nhát kiếm kinh thiên, uy lực trực tiếp đạt tới Hóa Đỉnh.

Người ở dưới Thiên Lăng Thủy Màn đều đồng loạt nín thở.

Cường giả Hóa Đỉnh của Huyền Kiếm Môn cũng tập trung linh lực, dõi mắt nhìn, nhìn hết sức chăm chú.

Lần này chắc là ổn rồi nhỉ.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 307: Kiếm quang và quyền va vào nhau


Cái tên tiểu tử, cướp cơ duyên của người khác kia, ngươi có bản lĩnh thì phá thêm một chiêu này cho ta xem nào!

Kiếm quang và quyền va vào nhau.

Toàn bộ Thiên Lăng Thủy Màn đều chấn động.

Phốc.....

Một âm thanh vang lên.

Toàn bộ hình ảnh trên thủy màn đều biến mất.

HÌnh ảnh xuất hiện cuối cùng là...kiếm trận của Huyền Kiếm Môn bị phá, tất cả đệ tử đều bay ra ngoài.

Yên lặng!

Tất cả đám người ngoài bí cảnh, đều im lặng mất vài giây.

“Thực lực của thiếu niên này thật không thể tưởng tượng nổi, dường như còn mạnh hơn yêu nữ Đại Can kia một chút đó!”

“Bỏ hai từ ‘dường như’ đi, hắn quả thực là mạnh hơn một chút.”

“Các người có nhìn ra được hắn lĩnh ngộ ý cảnh gì không? Hình như không phải ý cảnh của quyền đâu”

“Tuyệt đối không phải ý cảnh của quyền cước, ý cảnh của quyền cước không thể phá được một nhát kiếm kinh thiên kia của Triệu Kiếm Hải.”

Tất cả mọi người đều kinh ngạc trước kết cục của cuộc chiến này.

“Lão Từ, hình ảnh đâu!!! Đây là thời khắc quan trọng đấy, nhanh chóng điều động ra đi!!!” Một cường giả Hóa Đỉnh của đại thế lực khác thúc giục.

“Cái này....cái này, chỉ e là tạm thời không thể nhìn thấy bên trong đang xảy ra chuyện gì rồi.” Cường giả Hóa Đỉnh của thánh địa Thái Tuế, người thi triển Thiên Lăng Thủy Màn nhíu chặt mày.

“Tại sao vậy chứ?” Vị đại lão Hóa Đỉnh kia hỏi.

“Cơn chấn động từ cuộc chiến của hai tên tiểu tử kia đã làm hỗn loạn quy tắc bên trong, ít nhất cũng phải một ngày sau mới khởi động lại được Thiên Lăng Thủy Màn.” Đại lão Hóa Đỉnh của thánh địa Thái Tuế bất đắc dĩ nói.

“Cái gì? Một ngày? Sau một ngày, tiên thảo bị người ta cướp mất rồi thì bọn ta còn xem cái gì nữa!” Đại lão Hóa Đỉnh kia không vui, nói.

Trong đám người này, duy chỉ có người của Huyền Kiếm Môn là yên tĩnh vô cùng. Bọn họ chẳng có gì muốn nói cả.

Cái tên tiểu tử cướp cơ duyên của người khác kia quá quỷ dị. Giống như hắn chính là khắc tinh của Huyền Kiếm Môn bọn họ.

“Tiên thảo này, không thuộc về hắn ta không được.” cường giả Hóa Đỉnh của Huyền Kiếm Môn thở dài thườn thượt, giọng nói trầm thấp.

Nghe lời này, không ai mở miệng phản bác.

Ngay cả kiếm trận do Triệu Kiếm Hải kết thành cũng đều thất bại, tiểu tử cướp cơ duyên kia, trong bí cảnh đã không ai địch nổi rồi.

Càng chưa nhắc tới trên người hắn còn có yêu nữ Đại Can.

Hiện tại, người bên ngoài bí cảnh chỉ kỳ vọng người của tông phái mình có thể sống sót trở ra thôi. Còn sống là tốt rồi. Đó đã là sự may mắn lớn nhất rồi.

……

Bên trong bí cảnh, Lâm Tiêu dùng một quyền đấm vỡ kiếm trận của Huyền Kiếm Môn, tất cả mọi người đều bị đánh trọng thương.

Triệu Kiếm Hải, đại sư huynh dẫn đầu Huyền Kiếm Môn còn bị thương nghiêm trọng tới mức hôn mê.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 308: Tất cả mọi người cùng lên sao?


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Tiêu không hạ sát chiêu. Đối với hắn mà nói, hắn không thù không oán với những người này, chỉ là tranh đoạt cơ duyên mà thôi.

Kẻ có năng lực thì ắt sẽ giành được, không nhất thiết phải giết người.

“Cảm tạ các hạ giơ cao đánh khẽ, Huyền Kiếm Môn bọn ta....xin rút khỏi cuộc tranh giành tiên thảo!” Một đệ tử của Huyền Kiếm Môn miễn cưỡng đứng dậy hành lễ với Lâm Tiêu, nói.

Hắn cũng nhìn ra được, thiếu niên này vào thời khắc cuối cùng đã thu tay. Nếu không, với trạng thái đó của đối phương, tùy ý đánh thêm một đòn nữa, thì đám người bọn họ đâu chỉ đơn giản là trọng thương như vậy.

“Các vị có thể rời khỏi nơi này rồi!” Lâm Tiêu phất tay nói.

“Vâng, thưa các hạ!” đệ tử Huyền Kiếm Môn đáp.

Không cần thiếu niên này nói, bọn họ cũng sẽ nhanh chóng rời đi.

Không bao lâu sau, đệ tử Huyền Kiếm Môn đã dìu nhau, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Lâm Tiêu không nhìn bọn họ, mà chuyển ánh mắt lên người những đệ tử của những thế lực khác đang đứng xung quanh.

“Người tiếp theo, các vị ai muốn lên, hoặc là cùng lên luôn cũng được.” Lâm Tiêu mỉm cười nói.

Mọi người ngẩn ra.

Ngông cuồng.

Thật sự ngông cuồng!

Nhưng bọn họ phải thừa nhận, người ta có tư cách để ngông cuồng.

Cùng lên? Tất cả mọi người cùng lên sao?

Người của những thế lực còn lại nhìn nhau một cái. Cái khác chưa tính, đối với lời đề nghị này, bọn họ cũng có chút động lòng.

Dù gì thì kia cũng là tiên thảo đó. Nếu có thể hợp lực đuổi hai kẻ này đi, thì bọn họ sẽ có cơ hội đoạt tiên thảo rồi.

Nếu không, tiên thảo này không thể nào đến lượt bọn họ đâu.

Lâm Tiêu thấy biểu cảm của những người này, âm thầm trợn trắng mắt.

Hắn nói lời khách sáo, khách sáo đó, mấy người còn coi là thật chắc.

Nếu đám người này thực sự cùng nhau lên, vậy thì phải tốn nhiều công sức hơn rồi.

“Hì hì! ~~ Cùng lên đi, mọi người cùng lên, náo nhiệt biết bao nhiêu.” Một bóng dáng màu đỏ vui vẻ nhảy lên, bày ra vẻ mặt háo hức.

Tất cả mọi người: “.......”

Đệt!

Bọn họ suýt nữa thì quên mất sự tồn tại của yêu nữ này.

Nếu có thiếu nữ cuồng sát sinh này tham gia vào cuộc tranh giành......

Trong lòng mọi người đều cân nhắc một phen, rồi đưa ra quyết định.

63f2db841dafca7AjCLVsKikMKtQbZotI.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 309: Đại Tiêu Tiêu nhìn ở đâu ra đấy?


Sau khi người của bốn thế lực lớn đều rút lui, những tông phái nhỏ đi theo vào bí cảnh kia nào dám do dự, cũng đồng loạt tuyên bố rút lui, không tham dự vào cuộc tranh giành tiên thảo nữa.

Nhưng đám người này không hề rời khỏi đây, mà lui ra phía ngoài tầm hai cây số, đứng từ xa nhìn hai người Lâm Tiêu.

Không tranh đoạt, nhưng mà xem thôi thì chắc là được chứ.

Lâm Tiêu thấy vậy, mắt khẽ híp lại. Hướng về phía bọn họ, hô lên một câu kỳ lạ.

“Nếu ta là các vị, ta nhất định sẽ cách xa nơi này, càng xa càng tốt!”

Cùng với đó, ánh mắt hắn trầm xuống, nhưng không phải là nhìn đám người kia, mà là nhìn tới vị trí của tiên thảo.

Nghe xong lời của Lâm Tiêu mấy người đã lùi lại vài chục mét bây giờ mặt lại càng thêm tái nhợt. Bọn họ đã biểu hiện bản thân không có ý muốn tranh giành tiên thảo, vậy mà kẻ này vẫn quá đáng như vậy.

Chả nhẽ nhìn thôi cũng không được à?

Đương nhiên, lời này bọn họ chỉ dám nghĩ trong lòng mà thôi.

Lâm Tiêu đứng một bên thấy mấy kẻ này hình như không có ý muốn rời đi, cho nên cũng chả thèm nói gì nữa.

“Tiểu Tiêu Tiêu~ làm sao thế? Phát hiện ra chuyện gì hay ho à?” Can Anh Túc nhìn quá.

Lâm Tiêu: “???”

“Tiểu nha đầu, ngươi gọi ta là cái gì?” Lâm Tiêu trợn mắt nhìn đối phương.

“Ngươi cứ gọi ta là đồ này đồ kia, ta cũng lấy một cái danh xưng dễ nghe đặt cho ngươi!” Can Anh Túc cười híp cả mắt lại.

“Ta không còn nhỏ nữa, ngươi cứ gọi tên là được.” Lâm Tiêu bất lực trả lời.

Tiểu tiểu tiểu cái quỷ ấy, hắn lớn thế này cơ mà. Ngươi cứ gọi thêm vài câu nhỡ biến thành tiểu thật thì làm thế nào. Có chịu trách nhiệm không?

“Được rồi, Đại Tiêu Tiêu phát hiện ra chuyện gì rồi à?” Can Anh Túc lại cười hì hì nói.

Lâm Tiêu trợn trắng cả mắt: “Cây tiên thảo này sợ rằng sẽ là nguyên nhân thu hút một số dị tượng thiên địa.”

Can Anh Túc nghe xong thì trong mắt bỗng nhiên lóe sáng.

“Ý ngươi à……” Nàng ta có chút kinh ngạc.

“Đúng vậy, rất có khả năng, ở đây vẫn còn cơ duyên khác nữa.” Lâm Tiêu tiếp tục nói.

Can Anh Túc nghĩ một lát rồi đưa linh thức tìm xung quanh, sau khi quan sát vài vòng nàng ta bắt đầu nhíu mày.

Ngoài cây tiên thảo ra, nàng ta không phát hiện cái gì nữa.

“Đại Tiêu Tiêu nhìn ở đâu ra đấy? ta chả phát hiện ra chuyện gì khác thường cả.” Can Anh Túc nghi ngờ hỏi.

“Chuyện này…..trực giác đó.” Lâm Tiêu nói không rõ ràng lắm.

Thực ra lúc mới đầu hắn cũng nghĩ giống những người khác, nghĩ rằng Hồng Huyết Chân Long mới là thứ gây ra dị tượng. Lúc đuổi theo tới đây cơ thể hắn tự nhiên vô cùng kích động.

Giống như các ý cảnh bị một thế lực nào đó hút lại đây, sau khi hắn đến gần cây tiên thảo, sức mạnh ấy hình như có chút ghét bỏ, thậm chí là không muốn tới gần.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 310: Cây tiên thảo đã trưởng thành!!


Lâm Tiêu cũng có chút sửng sốt.

Đây là linh thảo cấp Tiên phẩm đó.

Hắn đã từng nghe qua về tác dụng của cây tiên thảo này, Chân Long huyết mạch, tăng ngộ tính, tăng thiên phú. Hắn đã đạt được lĩnh ngộ viên mãn, sau khi dùng cây tiên thảo này ngộ tính cũng sẽ chả tăng được thêm là bao. Nhưng những tác dụng khác thì vẫn cực kỳ hấp dẫn.

Vậy tại sao cơ thể hắn lại có cảm giác ghét bỏ?

Cho nên Lâm Tiêu có thể đoán ra rằng, thứ thu hút hắn tới đây không phải cây tiên thảo này, nó chắc chắn là thứ khác.

Rốt cuộc là thứ gì.

Hắn cũng không biết nữa, bây giờ hắn chỉ có thể đợi, đợi sau khi cây tiên thảo kia trưởng thành, có lẽ sẽ có được đáp án.

Thời gian cứ thế trôi đi, dị tượng thiên địa vẫn chưa dừng lại, hơn nữa không biết có phải do hắn tưởng tượng không, chỉ cảm thấy uy áp xung quanh bắt đầu tăng lên.

Xung quanh yên tĩnh lạ kỳ, các yêu thú đã chạy trốn không còn chút tung tích. Các đệ tử đứng xung quanh vài chục mét cũng bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng.

“Hay là, hay là chúng ta mau rút lui đi, ta cứ cảm thấy trong lòng có chút hoảng loạn.”

“Ta không đi, cây tiên thảo kia, sau khi trưởng thành sẽ xuất hiện một số dị tượng có lợi cho tu vi.”

“Đúng vậy, đây đâu phải vật thường, trăm năm mới có một lần.”

“Ta cũng không đi, trong nguy hiểm chắc chắn có cơ hội, nhỡ đâu cây tiên thảo kia trưởng thành xong rồi lại bay vào trong ngực ta thì sao.”

“Các ngươi không đi thì ta đi, đồ này cũng không có duyên với ta, ta phải mau chóng đi tìm cơ duyên thuộc về ta.”

“Ta cũng vậy, cùng đi đi.”

Có một số người vẫn ở lại, một số người bắt đầu rời đi. Đại khái khoảng vài tiếng sau, cây hồng huyết chân long đột nhiên phát ra một tiếng long ngâm, một đạo quang mang đỏ chói từ trong thân cây bay ra lơ lửng trên bầu trời.

Cây tiên thảo đã trưởng thành!!

Mọi người đều lấy lại tinh thần.

Bên phía Lâm Tiêu, hắn và công chúa Anh Túc đã đứng bên cây tiên thảo, đôi mắt của Can Anh Túc sáng ngời.

Nàng ta có thể cảm nhận được cây tiên thảo này rất quan trọng với nàng ta, nói không chừng có thể áp chế được khí tức Sát Sinh ý cảnh trong người nàng ta.

Nàng ta từ từ đứng bên cạnh Lâm Tiêu, khóe miệng lộ ra một nụ cười mỉm. Cây tiên thảo này chỉ có một, đồ này vẫn cứ đưa cho Đại Tiêu Tiêu đi.

Áp chế Sát Sinh ý cảnh, nàng chỉ cần có Lâm Tiêu bên cạnh là đủ rồi. Đợi lấy được tiên thảo cho Lâm Tiêu nàng ta sẽ đưa ra một yêu cầu, không biết Lâm Tiêu có đáp ứng hay không?

“Đại Tiêu…..”

Can Anh Túc đang định nói chuyện thì bị Lâm Tiêu chặn lại.

“Nha đầu, hái nó ngay đi!” Lâm Tiêu lúc này tập trung tinh thần, sắc mặt vô cùng nghiêm túc.

Cơ duyên lớn hơn có thể sẽ tới ngay bây giờ, hắn cần phải tập trung.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 311: "Chẳng trách nơi này lại xuất hiện tiên thảo, ta hiểu rồi!"


“Hả??? ngươi, ngươi có ý gì?” Can Anh Túc không hiểu.

Nàng ta không ngờ Lâm Tiêu sẽ nhường cho nàng ta hái.

“Tiên thảo không phải thức ta muốn, ngươi mau hái đi. Lúc tiên thảo trưởng thành nó sẽ ở đây trong vòng mười nhịp thở, bây giờ vẫn còn bốn nhịp, sau khi hết bốn nhịp nó sẽ lập tức bỏ chạy, đến lúc đó cả ta và ngươi không đuổi nổi đâu.” Lâm Tiêu lập tức nói.

“Đây…..được, ta hái nó!” Can Anh Túc nghe xong không do dự nữa.

Sau khi lấy hộp ra thì nàng đưa tay hái tiên thảo bỏ vào hộp ngọc. Lâm Tiêu nhìn nàng ta một cái, phát hiện kim sắc trước kia bao phủ người nàng ta, sau khi hái tiên thảo xong thì đã biến mất.

Quả nhiên cây tiên thảo này thuộc về nữ nhân này. Trong lòng Lâm Tiêu cũng không có gì đau buồn lắm, hắn cảm thấy sức mạnh thu hút hắn đang càng ngày càng mãnh liệt, càng lúc càng rõ ràng.

“Nha đầu, sắp tới rồi!” Lâm Tiêu nói.

“Tới, tới đâu cơ?” Can Anh Túc đang hưng phấn nên không hiểu được Lâm Tiêu nói gì.

“Tiên thảo là cơ duyên của ngươi, còn cơ duyên của ta, bây giờ mới tới!” Lâm Tiêu trầm giọng.

Giống như hắn đang tự nói với bản thân mình. Nói xong câu này thì thấy nơi đám đông đang đứng bắt đầu rung chuyển.

Động đất càng ngày càng mạnh, linh khí cũng bắt đầu xộc lên, những người tu vi thấp bị áp xuống không cách nào đứng nổi lên.

Mà phạm vi của động đất từ chỗ cây tiên thảo ngày càng lan rộng, lan ra khắp bí cảnh thậm chí còn lan cả ra ngoài bí cảnh.

Khi bí cảnh chân động đến một mức độ nhất định.

Một cảnh tượng cực kỳ ngoạn mục đã xảy ra.

Đỉnh núi phía sau Lâm Tiêu và Can Anh Túc đột nhiên bị nứt toác ra.

Bùm bùm——

Dung nham vô cùng nóng phun ra từ trên đỉnh, toàn bộ bầu trời lập tức chìm trong biển lửa.

"Chết tiệt!! Đây... đây là núi lửa phun trào sao?!"

"Mau, mau chạy đi!! Những dung nham kia không phải dung nham bình thường, chúng giống như là địa tâm xích viêm, hơn nữa nhiệt độ cực cao!"

"Cái gì?! Địa tâm xích viêm? Đó là nham thạch nóng chảy mà ngay cả những cường giả ở Toàn Đan hậu kỳ cũng không thể chống lại. Nếu bị bao vây trong đó thì chỉ có đường chết."

"Sao có thể như vậy! Tại sao lại xuất hiện loại chuyện như thế này chứ!"

"Thiên địa dị tượng! Thiên địa dị tượng không chỉ khi có cơ duyên mới xuất hiện mà còn xuất hiện trong đại hoạ."

"Chẳng lẽ... Thiên địa dị tượng trước đó không phải là Xích Huyết Chân Long Sâm sao? Chẳng lẽ là tai hoạ núi lửa phun trào giáng xuống?"

"Chẳng trách nơi này lại xuất hiện tiên thảo, ta hiểu rồi!"

Các đệ tử tông môn đang quan sát từ xa đột nhiên tái mặt sợ hãi và bỏ chạy tán loạn.

Đối mặt với tai họa trước mặt này, đối với người dưới Hóa Đỉnh Cảnh thì quá nhỏ bé.

Bùm bùm bùm bùm!

Dung nham đỏ rực ở địa tâm xích viêm giống như một trận mưa sao băng, ập xuống tứ phía.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 312: "Ôi trời ơi!! Đây là thứ gì vậy!"


Những cây cối chạm vào, lập tức tan thành tro.

Hầu hết các tảng đá trên núi cũng bị ăn mòn khi gặp phải chúng và bị thủng lỗ chỗ.

"A!! Chân của ta bị dung hoá rồi, đây, lửa độc thiêu đốt này vẫn đang lan tràn trong cơ thể ta, cứu ta với—" th*n d*** của một người bị nham thạch nóng chảy trúng, lập tức bốc hơi.

Hắn ta còn chưa kịp hô hoán, lửa độc đã xâm nhập toàn thân, thiêu chết hắn ta. Sau khi tất cả xương của hắn cháy hết, ngọn lửa mới từ từ biến mất.

Dường như hành chục cảnh tượng khủng khiếp như vậy xuất hiện cùng một lúc.

Những tiếng la hét cứ vang lên xung quanh.

Chạy!!Mau chạy!

Đây là những gì mà lúc này bọn họ nghĩ được.

Bây giờ họ cuối cùng đã hiểu ra lời khuyến cáo của thiếu niên đó dành cho họ.

Thiếu niên đó nói bọn họ hãy rời khỏi nơi này, không phải sợ bọn họ tranh đoạt tiên thảo cơ duyên, mà là bởi vì sẽ xuất hiện cảnh tượng đáng sợ trước mắt sao?

Chẳng lẽ thiếu niên này đã biết trước núi lửa sẽ phun trào? Hơn nữa lại còn là một sự phun trào với uy lực khủng khiếp và đáng sợ như vậy?

Mặc kệ, cứ chạy trước đã rồi tính sau.

Mọi người dùng hết sức lực để chạy ra ngoài với tốc độ rất cao. Cùng lúc đó, họ quay đầu nhìn lại về phía miệng núi lửa.

Thiếu niên và yêu nữ Đại Can còn ở dưới chân núi lửa, cách xa như vậy, mà bọn họ còn cảm thấy tính mạng bị đe doạ, vậy thì ở khoảng cách gần như chẳng lẽ còn có cơ hội sống sót sao?

Mà khi nhìn thấy tình hình phía bên kia, tất cả mọi người đều run lên, trong mắt tràn đầy kinh hãi và sợ sệt

"Gừ!!!! Cuối cùng lão tử cũng ra rồi!!" Một tiếng hét giận dữ vang lên.

Một bóng người màu đỏ thẫm với chiều cao một trăm trượng trèo ra khỏi miệng núi lửa.

Chỉ lộ ra cái đầu thôi trông đã giống người khổng lồ.

Người khổng lồ hình quái vật này bị ngọn lửa bao phủ toàn thân.

Tương tự như con người, nhưng không có khuôn mặt và ngũ quan, chỉ có một đôi mắt màu đen tím.

Lúc này, trong mắt con quái vật này tràn đầy sự thoải mái, cuồng hoan và có chút tức giận.

"Ôi trời ơi!! Đây là thứ gì vậy!"

"Không biết, nhưng dù đó là gì đi nữa, nó cũng nằm ngoài tầm tiếp xúc của chúng ta. Chạy đi, mau chạy đi!"

"Đáng sợ quá. Con quái vật này liếc mắt nhìn ta một cái, ta cảm thấy trong lòng có sự chấn động mạnh mẽ."

"Vượt ngoài tầm với, ta nghĩ cho dù là cường giả Hóa Đỉnh ở trước mặt nó, cũng không có khả năng thắng."

Thấy vậy, các đệ tử tông môn cũng không chần chừ nữa, không dám ngoảnh đầu lại, toàn lực liều mạng phi ra ngoài.

Ở một phía khác, khi Can Anh Túc vừa thu Xích Huyết Chân Long Tham thì nhìn thấy thảm họa và con quái vật khổng lồ.

Lần đầu tiên trong đời, nàng ta gặp phải nguy cơ uy h**p đến tính mạng một cách nghiêm trọng như vậy.

Đột nhiên, hồng quang trong mắt nàng ta lóe lên, sương khí màu máu vô tận hoá thành một bộ giáp hồng tinh như thực chất trên bề mặt cơ thể.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 313: "Thật, thật là một nữ nhân điên rồ!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bất kể như thế nào, nàng ta cũng sẽ không chết, nhất định nàng ta có thể sống sót ra ngoài hơn nữa còn ra ngoài cùng Lâm Tiêu.

Nhưng ngay sau đó, nàng ta cảm thấy tay mình bị giữ chặt. Ánh sáng đỏ trong mắt nàng ta dần dần bị buộc phải tan đi. Sau đó, cơ thể nàng ta bị dán lên vài lá bùa màu xanh lam.

Đây là... thần hành phù?!

" Lâm Tiêu, ngươi muốn làm gì!" Can Anh Túc nhìn hắn chằm chằm, chất vấn hỏi.

“Ta đã nói, đây là cơ duyên của ta, bây giờ ngươi có thể rời đi rồi, sau khi xử lý xong cơ duyên của ta, ta sẽ đi tìm ngươi.” Sau khi Lâm Tiêu liếc nàng ta một cái liền nhìn chăm chú vào con quái thú hình người phía ngọn lửa kia.

"Cơ duyên của ngươi? Ngươi đang muốn nói đến quái thú hỏa diễm kia sao? Ngươi đang đùa ta à!" Can Anh Túc không tin nói.

"Mau lên, nếu không ngươi ở đây sẽ ảnh hưởng đến ta." Lâm Tiêu nghiêm túc nói.

Bùm bùm!!

Đúng lúc này, một quả cầu lửa cỡ hai mét lao thẳng vào vị trí của hai người.

Thân hình Lâm Tiêu di chuyển, hắn đã chặn nó lại.

Nhưng hắn không thi chuyển bất kỳ phương pháp phòng ngự nào, thậm chí ngay cả linh lực cũng không sử dụng, chỉ là duỗi tay phải ra, chặn quả cầu lửa lại.

Quả cầu lửa của địa tâm xích viêm không thể tiến xa hơn về phía trước.

Ngọn lửa nóng cực kỳ thiêu đốt đốt quần áo trên người hắn thành tro, nhưng không gây ra bất kỳ vết bỏng nào cho cơ thể hắn.

Những tia lửa quấn quanh cơ thể Lâm Tiêu, như thể, như thể... đang gần gũi với hắn.

Can Anh Túc nhìn chằm chằm, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Đây, đây là chuyện gì vậy?

Đây là ngọn lửa đỏ địa tâm xích viêm, ngay cả cường giả Toàn Đan cảnh hậu kỳ cũng không thể chống lại?!

Ngay cả nàng ta cũng không dám chạm vào ngọn lửa mà không sử dụng áo giáp năng lượng sát sinh.

Nhưng, tại sao Lâm Tiêu lại không hề sợ những ngọn lửa này một chút nào?

"Bây giờ ngươi đã tin chưa!" Lâm Tiêu quay sang Can Anh Túc và nói.

"Ừm! Tin rồi!" Can Anh Túc gật đầu đáp lại, nàng ta cũng không hỏi bất kỳ câu hỏi nào khác.

Biết Lâm Tiêu không sao, biết đây thật sự là cơ duyên của hắn vậy là đủ rồi.

"Rời khỏi nơi này, xong việc ta sẽ tìm ngươi." Lâm Tiêu lại nói.

"Được, vậy thì ngươi cẩn thận một chút, nhưng nếu ngươi xảy ra chuyện gì, ta sẽ khiến hoàng thất Đại Can và Kiếm Ma tông đi cùng ngươi ~~~" Can Anh Túc cười nói.

Lâm Tiêu trừng mắt và buột miệng nói: "Ngươi bị điên à!!!"

"Vậy ngươi có thuốc giải sao?"

Sau khi Can Anh Túc cười khúc khích, sau đó không ở lại nữa.

"Ta nói lời thì sẽ giữ lời đó! ~~"

Sau khi nàng ta nói câu này, thân hình vừa động rồi dùng toàn lực vận chuyển thân pháp, sau đó kích hoạt bùa thần hành toàn thân, hóa thành một luồng ánh sáng, dùng tốc độ cực cao bay ra ngoài.

"Thật, thật là một nữ nhân điên rồ!" Lâm Tiêu bất lực nói.

Những người khác nói những lời có thể chỉ là nói đùa. Nhưng khi nữ nhân này nói như vậy, hắn cảm thấy rằng bên kia thực sự sẽ làm điều đó.

63f2dbc64607blvcQb9P75taq7R8VDs52.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 314: Vậy nếu sử dụng bản mệnh đạo khí thì sao?


"Hả!? Còn có thể dựa vào cơ thể chống lại một đạo công kích của ta. Xem ra không phải một con người bình thường!"

Quái vật lửa không đuổi theo Can Anh Túc nữa, nhưng ánh mắt lại hướng về phía thiếu niên cách đó không xa.

Lâm Tiêu không trả lời câu nói của đối phương.

Trong mắt hắn phóng ra một tia hắc quang nhấp nháy kỳ lạ và bắn về phía đối phương.

Đó là... công kích linh hồn!!

Kể từ khi hấp thụ chiếc nhẫn Minh lão và học được chiêu này thì mọi chuyện đều thuận lợi và liên tục lập được kỳ công.

Giết Ngụy Vương, giết Hàn Thiên Ngạo đều chỉ bằng một đòn.

Lâm Tiêu muốn xem xem liệu nó có sinh ra hiệu kỳ diệu khi đối phó với con quái vật lửa này không.

Đáp án là--

Không hiệu quả!

"Công kích linh hồn? Một con người biết sử dụng công kích linh hồn, ha ha, thật thú vị!! Vào cho ta!" Quái vật lửa cười ha ha, duỗi ra bàn tay khổng lồ ra và phủ qua.

Lật tay là ngọn lửa, úp tay là dung nham.

Bàn tay lửa khổng lồ ngay lập tức khoá chặt tất cả các đường lui của Lâm Tiêu.

Giống như bầu trời sắp sụp đổ, bùm bùm bùm liên tiếp giáng xuống

"Trảm!"

Lâm Tiêu không có dấu hiệu rút lui, hắn vung linh kiếm lên, dùng toàn lực chém ra.

Một luồng kiếm quang khổng lồ với kiếm ý mạnh mẽ lao về phía bàn tay lửa khổng lồ. Nhưng khi kiếm quang chém vào bàn tay lửa khổng lồ, một cảnh tượng kỳ lạ đã xảy ra.

Kiếm quang mạnh mẽ đó dường như cắt xuyên qua không khí, không gây ra bất kỳ trở ngại nào cho bàn tay lửa khổng lồ. Cứ như vậy, cứ như vậy mà xuyên qua.

“Hả!?” Lâm Tiêu cũng kinh ngạc.

Đây là lần đầu tiên hắn gặp phải tình huống này.

Không có thực thể? Không phải con quái vật lửa này là một thực thể sao?

Hay là kiếm khí và kiếm ý không có tác dụng với nó?

Vào khoảnh khắc bừng tỉnh này, bàn tay rực lửa khổng lồ nhanh hơn hắn một chút nhanh chóng tóm lấy hắn.

“Hừ hừ!!” Lâm Tiêu hừ một tiếng.

Răng rắc răng rắc!

Hắn chỉ cảm thấy một lực lượng khổng lồ từ mọi hướng truyền đến, tất cả xương cốt trong cơ thể hắn đều bị chèn ép và phát ra tiếng kêu răng rắc.

Là thực thể nhưng trảm kích và kiếm ý không thể làm hại nó.

Vậy nếu sử dụng bản mệnh đạo khí thì sao?

Lâm Tiêu tin rằng ngay cả khi trảm kích và kiếm ý thông thường không thể làm tổn thương nó thì chắc chắn thanh kiếm nhỏ màu đen có thể.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 315: Đó là Can Anh Túc


"Ha ha ha, con người thú vị."

Con quái vật lửa tóm lấy Lâm Tiêu và lùi lại vào trong núi lửa.

Nó dự định nghiên cứu con người này một chút, trước khi bị phong ấn nó chưa từng gặp một con người thú vị như vậy.

Hơn nữa, cũng không biết tại sao, nó có cảm giác rằng việc bản thân giải phong âns và thức tỉnh có liên quan đến con người này.

Một người và một quái vật đã biến mất.

"Lâm Tiêu!!!" Một tiếng hét vang lên từ phía xa.

Đó là Can Anh Túc.

Nàng ta bất lực đứng nhìn Lâm Tiêu bị con quái vật lửa bắt vào trong lửa.

Nàng ta cảm giác như tim mình lỡ một nhịp rồi đột nhiên ngừng đập.

"A!!!" Sương khí màu máu vô tận bùng phát.

Sau lưng nàng ta dần ngưng tụ một pháp tương hư không nhưng lúc đôi mắt của Can Anh Túc không có màu đỏ mà trong veo như pha lê, cực kỳ bình tĩnh.

" Lâm Tiêu! Đợi sau khi ta luyện hóa xong Xích Huyết Chân Long Sâm, nếu như ngươi vẫn chưa đi ra, ta sẽ giúp ngươi g**t ch*t con quái vật kia và người trong bí cảnh bằng mọi giá!"

Sau khi nhẹ nhàng nói xong những lời này, Can Anh Túc hoàn toàn biến mất.

Nhiều người bỏ chạy khác không ít người đã nhìn thấy cảnh tượng này.

Mọi người đều kinh ngạc không thôi.

"Kẻ cướp cơ duyên bị quái vật lửa bắt và đưa vào núi lửa."

"Chậc chậc, hỏng rồi rồi, lần này hắn nhất định không sống nổi rồi."

"Đáng tiếc cho một thiên kiêu lợi hại như vậy, nếu không người này nhất định sẽ là một trong những hắc mã một của bảng Chân Long năm nay."

"Nếu như để tiểu tử này thật sự trưởng thành, nói không chừng có thể gánh vác đại kỳ Đông Vực."

"Hừ! Đây gọi là quả báo. Ai bảo hắn tham lam như vậy, hắn chết cũng đáng đời."

"Đúng vậy, cơ duyên của tông môn ta đều ở trên người hắn."

Nhìn thấy cảnh tượng này, mỗi người đều có một cảm xúc khác nhau.

Một số cảm thấy tiếc cho Lâm Tiêu, một số lại cảm thấy hả hê.

Tuy nhiên, tất cả họ đều phát hiện ra.

Sau khi kẻ cướp cơ duyên bị quái vật lửa bắt vào trong núi lửa, sự phun trào của núi lửa dần nhỏ lại.

Mặc kệ đi.

Bây giờ làm sao có tâm trọng quan tâm đến người khác chứ.

Chạy!

Nhân lúc này mau chạy đi. Nếu không, sau khi con quái vật lửa giải quyết xong tên cướp cơ duyên đó thì sẽ đến lượt họ.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 316: Đây là tình huống gì vậy?


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lập tức, tất cả mọi người đều sợ hãi, bỏ chạy tán loạn.

Ở phía khác, Lâm Tiêu bị quái vật lửa kéo vào núi lửa lại không quá hoảng sợ.

Đối với những người khác mà nói, thứ nguy hiểm nhất ở đây là lửa và dung nham nhưng những thứ này lại không có bất kỳ ảnh hưởng gì đến hắn

Hôm nay hắn mới phát hiện ra, bản thân thực sự có một cảm giác gần gũi không thể giải thích được với ngọn lửa.

Tình huống này chắc chắn không phải bẩm sinh.

Đó là một loại năng lực do cơ thể mơ hồ kích hoạt sau khi hăn luyện hóa Giao Long Huyết Trì. Cái này tuyệt đối không phải do Giao Long Huyết Trì ban tặng.

Hiệu quả của việc luyện hoá Giao Long Huyết Trì là… khiến Hoang Chi Ý Cảnh của hắn tăng lên một bậc, đạt đến bậc 7.

Cửu U Trấn Ma Ấn đã chính thức bước vào tầng thứ tám, màu vàng kim. Cảnh giới tu vi cũng đã được thăng lên đến Toàn Đan cảnh tầng thứ 2. Lực lượng thể chất đã tăng lên vài lần một cách khó hiểu.

Vì vậy, hắn mới có thể một quyền đánh bay Triệu Kiếm Hải và phá vỡ trận kiếm của Huyền Kiếm Môn chỉ bằng một quyền.

Nếu đổi lại là trước đây, khi đối phó với cường giả như Triệu Kiếm Hải hắn sẽ cần phải rút kiếm.

"Con người, hãy nói cho ta biết tại sao ngươi miễn dịch với ngọn lửa của ta? Nếu ngươi nói cho ta biết từ đầu đến cuối, ta có thể khiến ngươi chết một cách nhẹ nhàng hơn."

Con quái vật lửa giữ Lâm Tiêu trước mặt hắn và dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn từ trên xuống dưới một lượt.

Cong người này quá kỳ lạ.

Bất luận là ngọn lửa cực hạn trên người hắn, hay là núi lửa trong địa tâm viêm xích, cũng không thể gây ra bất kỳ thương tổn nào đối với con người này.

Đây là lần đầu tiên nó nhìn thấy tình huống này trên cơ thể con người.

"Muốn giết ta, ngươi còn thiếu mấy trăm năm nữa!!" Lâm Tiêu cười lạnh nói.

Cửu U Trấn Ma Ấn vận chuyển! Toàn lực triển khai Hoang Chi Ý Cảnh, một luồng quang vận màu vàng bao trùm toàn bộ cơ thể.

Đây là lần đầu tiên sau khi luyện hóa Giao Long Huyết Trì, hắn thi triển toàn bộ lực lượng của mình.

Hắn thậm chí còn có ảo giác rằng mình có thể đánh thủng bầu trời.

Tất nhiên, đó chỉ là ảo giác.

Bầu trời của thế giới huyền huyễn này cao đến mức không ai biết nó ở đâu. Càng lên cao, áp lực phải chịu càng lớn.

Ngay cả những cường giả Toàn Đan cảnh hay Hoá Đỉnh cảnh cũng không thể cứ bay lên phía trên mãi. Do đó, chuyện phá vỡ bầu trời thực sự là một ảo giác.

Nhưng để thoát khỏi con quái vật lửa trước mặt hắn thì dễ như trở bàn tay.

Bùm!!

63f2dbeabc827ej5k339VmYGhdpwvTVy5.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 317: Hắn đúng là đã ăn một thứ ghê gớm rồi


Muốn phóng đại chiêu gì sao?

Lâm Tiêu nâng cao tinh thần lên mức 200% và đứng sẵn sàng đón địch.

Mà ngay sau đó.

"Hu hu hu! Tôn thượng chủ nhân, cuối cùng ta cũng đợi được ngài rồi... hu hu hu, cuối cùng thì ngài cũng đã đến đón ta rồi."

Quái vật lửa phát ra một tiếng gào khóc cực kỳ khó nghe, những hạt lửa lớn rơi xuống từ trong đôi mắt màu tím đen.

Lâm Tiêu đang định gọi đạo khí bản mệnh ra, thi triển đòn mạnh nhất với quái vật lửa này. Nhưng phản ứng của đối phương khiến hắn sững người.

Tôn thượng?

Sao lại có liên quan tới tôn thượng nữa rồi?

Là do quả trứng kia kéo tới phản ứng dây chuyền sao?

“Ngươi nhận ra bản tôn sao??” Lâm Tiêu thuận theo lời đối phương, củng cố lại cái thân phận này. Nếu có thể tiết kiệm sức lực thì hắn cũng không muốn lao lực làm gì.

Hơn nữa, thực lực thật sự của con quái vật lửa trước mắt này còn chưa rõ. Ngộ nhỡ bản thân hắn đánh không lại, thế thì khó xử rồi.

Còn về việc liệu có bị lật tẩy hay không, thì đợi chuyện này qua đi rồi tính.

Nghe Lâm Tiêu nói vậy, quái vật lửa khóc càng thảm hơn. Dung nham xung quanh cũng bắt đầu sôi sục không ngừng.

“Tôn thượng chủ nhân, bất luận ngài dùng hình dáng gì trước mặt ta, ta cũng đều nhớ rõ khí tức của ngài. Tộc nguyên tố lửa vĩnh viễn là nô bộc trung thành nhất của ngài!”

Quái vật lửa bụp một cái, quỳ xuống trước mặt Lâm Tiêu, cúi đầu, trong mắt tràn đầy kính ngưỡng.

Tộc nguyên tố lửa?

Trong lòng Lâm Tiêu kinh ngạc.

Đây chính là một sự tồn tại vô cùng thần bí. Nó không phải yêu thú, cũng không phải hung thú, mà là một loại nguyên tố giữa đất trời, sau khi bất ngờ sinh ra linh trí, thì đã trở thành một vật thể có sự sống.

Trưởng thành cực kỳ chậm, nhưng gần như là thứ bất tử, bất diệt.

Cái...cái tôn thượng này rốt cuộc là thứ gì vậy chứ?

Ngay cả nguyên tố lửa mạnh như này mà cũng đều muốn nhận nó làm chủ.

Hắn đúng là đã ăn một thứ ghê gớm rồi.

Lâm Tiêu biết, nếu không phải thể chất hắn đặc biệt, hoặc là ngộ tính đỉnh cấp, hay là nhờ đạo khí bản mệnh. Thì cho dù hắn có ăn quả trứng kia, nói không chừng, linh hồn đã bị tôn thượng kia đoạt xá rồi.

“Chủ nhân, ta thật sự không ngờ ngài sẽ lấy hình dạng con người để xuất hiện đấy.”

“Chủ nhân, ta không biết đã bị nhốt mấy ngàn năm rồi, cầu xin chủ nhân hãy đưa ta ra khỏi đây đi.”

“Chủ nhân, chắc ngài mới tỉnh lại không bao lâu phải không, xin hãy cho phép ta từ giờ trở đi được bảo vệ bên người chủ nhân.”

“Chủ nhân.....” .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Chồng Trước Lại Muốn Phục Hôn
2. Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn
3. Cô Gái Ngốc, Tôi Yêu Em
4. Chính Chủ Trở Về, Thế Thân Muốn Nghỉ Hưu Sớm
=====================================

Nguyên tố lửa này không biết đã bao lâu không được nói chuyện rồi, sau khi nhận ra tôn thượng, miệng cứ bi ba bi bô không ngừng.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 318: Nguyên tố lửa này muốn làm gì?


Lâm Tiêu cau mày.

Cái tên này, còn là kẻ lắm lời nữa. Tuy cái tên này trông thì rất mạnh. Nhưng mang theo một kẻ như vậy ở bên người thì phiền muốn chết. Càng chưa nhắc tới đối phương có thân hình cao gần trăm trượng.

“Câm miệng.” Lâm Tiêu lạnh lùng nói.

“Umm~~” Nguyên tố lửa này lập tức dùng ngọn lửa che miệng mình.

“Bản tôn quả thực mới tỉnh lại không bao lâu, hơn nữa hiện giờ tồn tại dưới thân phận con người. Cho nên, bản tôn không tiện mang ngươi rời đi.” Lâm Tiêu rất quả quyết nói.

“Huhu!!!”

Nguyên tố lửa này nghe thấy vậy, một đốm lửa lớn từ trong mắt chảy tong tong ra.

“Chủ nhân, huhu, cầu xin ngài hãy mang ta rời khỏi đây. Bằng cách nào cũng được, chỉ cần có thể mãi ở bên cạnh chủ nhân, ta thực sự, thực sự không muốn tiếp tục ở trong này nữa....huhu....

Nguyên tố lửa càng khóc càng thảm.

Lâm Tiêu cũng đến là bó tay.

Có một trợ thủ mạnh, hắn đương nhiên là muốn rồi. Nhưng mà hắn thực sự không tiện mang theo cái thứ này bên người, chờ chút.....

“Ngươi thực sự muốn rời khỏi đây cùng bản tôn?” Lâm Tiêu nói ý sâu xa.

“Thật đó, thật đó chủ nhân, cầu xin chủ nhân cho phép.....” nguyên tố lửa bi ai cầu xin.

“Rời khỏi đây cùng bản tôn cũng được, nhưng ngươi không thể dùng hình dạng này để xuất hiện. Mà bình thường bản tôn không cho phép ngươi nói chuyện, thì ngươi không được lên tiếng.” Lâm Tiêu đưa ra đề nghị của mình.

“Tuân lệnh chủ nhân!!” nguyên tố lửa vui mừng hô lớn.

“Hiện tại chủ nhân dùng kiếm sao?” nguyên tố lửa đột nhiên đưa ra một câu hỏi. Vừa rồi, lúc giao thủ, nó cảm nhận được trên người chủ nhân có một luồng ý cảnh kiếm ý rất mạnh mẽ.

“Đúng vậy!” Lâm Tiêu đáp một câu, không hơn. Trước mặt con quái vật này càng nói nhiều càng dễ lộ.

“Vậy thì xin chủ nhân hãy đứng vững, ta bắt đầu đây.” Trong ánh mắt của nguyên tố lửa lóe lên niềm vui sướng và kích động, nói.

“Ừm!” Lâm Tiêu tỏ vẻ chấn định, nhưng trong lòng lại vô cùng tò mò.

Bắt đầu cái gì?

Nguyên tố lửa này muốn làm gì?

Thấy Lâm Tiêu đồng ý, nguyên tố lửa bắt đầu đứng dậy.

Trong đôi mắt màu đen tím, lóe lên sự kiên định và kính ngưỡng cực độ.

Vì tôn thượng, từ bỏ thân thể này thì đã sao. Hơn nữa, tôn thượng chủ nhân vừa mới thức tỉnh, nó cũng vừa khéo có thể cho chủ nhân mượn lực.

“Hú!!!!!!” nguyên tố lửa ngẩng đầu lên trời, hú một tiếng, sau đó ngọn lửa đỏ rực trên toàn thân bắt đầu không ngừng thu nhỏ, ngưng kết. Ngọn lửa đỏ rực dần dần chuyển thành dung nham màu đỏ tím.

Tiếp đó, dưới sự khống chế của nó, dung nham đỏ tím vây quanh cơ thể Lâm Tiêu, bao lại thành một quả cầu.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 319: Thời gian từng ngày trôi qua


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Từng sợi năng lượng chân nguyên của cơ thể nguyên tố, không ngừng dung hòa vào trong cơ thể Lâm Tiêu.

Lâm Tiêu lúc này chỉ cảm thấy giống như là đưa một thế giới hỏa diệm vào trong cơ thể, không hề có cảm giác nóng rát nào, mà ngược lại hắn cảm thấy vô cùng thoải mái, giống như đưa một dòng suối ấm áp vào vậy.

Dần dần hắn tiến vào một trạng thái kì lạ, tốc độ hấp thụ năng lượng hỏa diễm chân nguyên bắt đầu tăng vọt.

Điều này khiến đôi mắt của nguyên tố lửa kia sáng rỡ, càng thêm vui mừng.

Không hổ là tôn thượng chủ nhân. Cho dù tu vi thấp bé, nhưng vẫn có thể đạt tới trình độ này.

Tiếp đó, đôi mắt nó đặt lên thanh linh kiếm trên tay chủ nhân.

“Thật kỳ lạ, rõ ràng chủ nhân có ý cảnh kiếm ý không hề yếu, tại sao vẫn cứ sử dụng thanh kiếm rác rưởi này vậy.”

Nguyên tố lửa kia khó hiểu, lẩm bẩm một câu.

Sau đó, cỗ năng lượng toàn thân nó đồng loạt chuyển tới bên người tôn thượng chủ nhân, mà bản thể của nó chỉ còn lại là một viên pha lê trong suốt màu tím, to bằng nắm tay.

Ngay lập tức, pha lê màu tím kia va vào thanh trường kiếm trên tay Lâm Tiêu, không có âm thanh vang lên, mà lại dung hòa vào trong.

Sau đó, thanh trường kiếm này sản sinh ra một lực hút mạnh mẽ vô cùng.

Vô số xích viêm từ lòng đất xung quanh bị hút vào trong, lại thêm dung nham dưới lòng đất nóng rực bị hút vào, ngay cả những mỏ đá quý hiếm dưới lòng núi lửa cũng bị rút ra những vật chất tinh túy mà hút vào trong....

Một thanh linh kiếm không phẩm cấp, màu đỏ tía hút mắt đang được luyện thành. Càng kỳ lạ hơn là, thanh kiếm này cực kỳ có linh tính, linh tính tràn đầy cả ra.

Khi một người một kiếm đang luyện hóa, núi lửa phun trào cũng dừng lại. Cả ngọn núi lửa đều khôi phục lại dáng vẻ như ban đầu.

Thời gian từng ngày trôi qua.

Dung nham của ngọn núi lửa gần đó đã sớm đông cứng lại, rừng và những ngọn núi đá gần đó chỉ còn lại một mảnh hoang tàn.

Những kẻ đứng vây xem trước đó đã sớm chạy mất hút con mẹ hàng lươn rồi.

Thấy cảnh tượng kinh hoàng như vậy, bọn họ nào dám ở lại nữa.

Nhưng mà, lòng tò mò của những kẻ thích mạo hiểm thì vĩnh viễn không thiếu.

Ở một nơi nào đó gần núi lửa, một đoàn người đang lén lén lút lút tiến lại gần.

“Lão đại, ở đó thật sự vẫn còn cơ duyên sao? Con quái thú kia liệu có xuất hiện lần nữa không!” Trong đó có một đệ tử nhỏ hoang mang hỏi.

63f2dc0de7ee9XMtnH0imbm7Msl4E9bFP.jpg

 
Back
Top Dưới