Tiên Hiệp Vạn Cổ Ma Tôn

Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 260: Nhưng cũng vô dụng


Trong mắt hắn lộ ra sự trào phúng.

Chẳng phải chỉ vừa mới đột phá Toàn Đan Cảnh thôi hay sao? Cho dù là Toàn Đan Cảnh đã chịu qua một đợt lôi kiếp, cũng chỉ là Toàn Đan Cảnh sơ kỳ, thật sự cho rằng bọn hắn sợ hay sao??

“Thiên Lí Đằng Quang!” Thân hình Lâm Tiêu khẽ động, trong nháy mắt liền biến mất trước mắt mọi người.

“Aaa!!!” Một tiếng hét thảm thiết vang lên.

Chỉ thấy cường giả Toàn Đan Cảnh hậu kỳ vừa mới nói chuyện, đang ôm lấy bàn tay đầy máu của mình, phát ra tiếng kêu thảm.

Nhìn kỹ, thì thấy ngón trỏ ở tay phải của hắn đã không còn.

Đây....hình như là....

“Ta đã có lòng tốt khuyên bảo rồi, đã nói là các ngươi mà không tuân thủ quy tắc thì ta phải đích thân ra tay rồi mà.” Lâm Tiêu trở về vị trí cũ, từ tốn nói.

Ngay trước mặt mọi người, hắn lấy chiếc nhẫn trữ vật trên ngón tay bị đứt kia xuống, sau đó vứt ngón tay bị đứt sang một bên.

Toàn bộ quá trình cũng không nhìn đám người kia thêm cái nào.

Mà cường giả Toàn Đan Cảnh hậu kỳ vừa bị cắt mất ngón tay kia, trong ánh mắt ngoại trừ uất hận, thì cũng chỉ còn lại sợ hãi.

Trong khoảnh khắc vừa rồi, hắn cảm nhận được sự uy h**p tới từ cái chết.

Lâm Tiêu này có thể dễ dàng cắt đứt một ngón tay của hắn như thế, thì cũng có thể dễ dàng cắt cái đầu của hắn xuống.

Cho nên, hắn ngoại trừ hét lên hai tiếng, đã không còn dám tiếp tục nhìn Lâm Tiêu nữa rồi.

Tất cả mọi người đều bất ngờ không thôi, tốc độ này quá nhanh rồi. Vừa mới đạt Toàn Đan Cảnh thôi mà, sao mà nhanh như vậy được???

Đại đa số bọn họ đều hoàn toàn không nhìn thấy đối phương ra tay như thế nào.

Chỉ có một số ít người có thể nhìn rõ một chút tàn ảnh.

Can Anh Túc ở phía sau Lâm Tiêu, ánh mắt lóe sáng.

Ánh mắt nhìn Lâm Tiêu càng thêm dịu dàng.

“Vậy thì bắt đầu từ ngươi đi, giao lì xì hoặc lễ vật lên đây, buổi tối Kiếm Ma tông ta nhất định sẽ chiêu đãi các vị ăn ngon uống say!” Lâm Tiêu chỉ đại vào một người, mỉm cười nói.

“Ngươi, ta...ta đưa, ta đưa!!” Người bị chỉ vào kia sắc mặt chuyển từ đen sang tím, từ tím sang trắng.

Chỉ là do dự một giây, rồi cũng phục tùng.

Hắn cũng là tu vi Toàn Đan Cảnh hậu kỳ, thực lực có thể so với người vừa bị cắt ngón tay kia cao hơn một chút.

Nhưng cũng vô dụng.

Đối mặt với thiếu niên như ma đầu kia, hắn chẳng có chút tự tin nào.

“Ta, ta giao nộp linh thạch được không?” Hắn ta nghiến răng nghiến lợi nói.

“Được, mười viên linh thạch cực phẩm, đương nhiên, ngươi muốn đưa nhiều hơn thì ta cũng không ngại.” Lâm Tiêu cười nhạt đáp.

“Mười viên?? Linh thạch cực phẩm?? Sao ngươi không đi ăn cướp đi!!” Cường giả Toàn Đan Cảnh hậu kỳ này buột miệng gào lên.

Mười viên linh thạch cực phẩm, chính là một nghìn vạn viên linh thạch hạ phẩm.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 261: Góp vui?


Đây không phải là một khoản nhỏ đâu.

“Ô! Chê nhiều à! Vậy ngươi nộp mười lăm viên linh thạch cực phẩm đi.” Lâm Tiêu chậm rãi nói.

“Hả??? Có phải là ngươi quá...Á aaaaaa!!!!” người này còn chưa nói xong, liền hét lên thảm thiết.

Bởi vì ngón tay đeo nhẫn trữ vật của hắn đã bị cắt xuống.

Lần này, vẫn không ai nhìn rõ tốc độ của Lâm Tiêu.

Hoang mang!

Phần lớn bọn họ đều hoảng sợ rồi.

Tính cách của Lâm Tiêu này thật quá là sớm nắng chiều mưa, một lời không vừa ý là động thủ.

Ngay cả cường giả Toàn Đan Cảnh hậu kỳ cũng không có chút năng lực phản kháng nào trong tay hắn.

Vậy những người có tu vi kém hơn một chút thì sao.

“Ta đưa, ta đưa!!”

“Ta cũng nộp!”

“Mười viên linh thạch cực phẩm đúng không, ta đưa.” .

||||| Truyện đề cử: Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại |||||

“Sau khi nộp lên, có phải là ta có thể đi rồi không.”

Giết gà dọa khỉ, hiệu quả thực sự rất tốt. Hơn nữa, giết hai con gà kia, không ít kẻ thấy vậy liền bắt đầu chủ động giao nộp linh thạch ra rồi.

Lâm Tiêu không động đậy, mà ném cho Can Anh Túc một ánh mắt, truyền âm nói.

“Tiểu cô nương, ngươi đi thu linh thạch giúp ta đi.”

Can Anh Túc nhướng mày, lườm hắn một cái, cũng truyền âm lại: “Dựa vào cái gì chứ?”

“Lần sau ta sẽ nắm tay ngươi lâu hơn một chút.” Lâm Tiêu ngẫm nghĩ rồi nói.

“Được, đây là ngươi tự nói đấy nhé!!!” Can Anh Túc nhảy chân sáo lên phía trước, thu hết toàn bộ linh thạch mà bọn họ giao nộp vào chiếc nhẫn trữ vật trước đó.

Trong lòng nàng ta còn nghĩ, tốc độ kiếm linh thạch này đúng là nhanh quá thể. Xem ra sau này khi nàng ta trở về vương triều Đại Can cũng phải học theo như vậy mà làm mới được.

Lâm Tiêu đứng tại chỗ, dùng ánh mắt tràn đầy áp lực, quét qua từng người trong bọn họ.

Chỗ linh thạch này, hắn an tâm thảnh thơi mà thu.

Chỉ cho phép ngươi ngấp nghé cơ duyên của Kiếm Ma tông ta, ngấp nghé Khí Vận Kim Long của ta. Lại không cho ta nhắm vào linh thạch, bảo vật của các ngươi sao.

Nếu không phải hắn có năng lực bảo vệ bản thân, thì kết cục ngày hôm nay chắc chắn là Kiếm Ma tông thất bại thảm hại rồi.

Góp vui?

Loại góp vui này phải chuẩn bị cho tốt cái giá phải trả đấy.

Hơn nữa, bây giờ Lâm Tiêu không đi thu linh thạch mà đứng ở đây, không phải là đang giả vờ ngầu đâu nhé.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 262: Lắm mồm!


Mà là lần này, sau khi chính thức đột phá Toàn Đan Cảnh, hắn đã có nhiều thêm một loại năng lực.

Nhìn thấu khí vận của người khác.

Cũng không biết là do Khí Vận Kim Long, hay là vì cưỡng chế hấp thụ lôi kiếp kia. Chỉ cần hắn tập trung nhìn một người, thì có thể nhìn thấy có khoảng bao nhiêu khí vận.

Giống như Can Anh Túc ở bên cạnh đây.

Lâm Tiêu có thể nhìn thấy trên người nữ nhân này được bao bọc bởi vận may, ổn định mà không lộ rõ, yên ổn nằm bên trong. Là người có khí vận vượng nhất trong đám người đang đứng ở đây.

Mà người có khí vận đứng thứ hai chính là....

Ánh mắt Lâm Tiêu nhìn về phía một người.

Khương Lãng.

Thánh tử dự bị của thánh địa Thái Tuế đỉnh cấp, quả nhiên là bất phàm mà. Vận khí trên người đầy ắp, gần bằng một nửa của tiểu cô nương rồi.

Mà khí vận trên những người khác, nhiều nhất cũng không bằng một phần mười của tiểu cô nương.

Khương Lãng thấy Lâm Tiêu nhìn qua đây, sắc mặt thay đổi.

“Khương huynh, lẽ nào huynh không định biểu thị chút thành ý nào sao???” Lâm Tiêu chậm rãi nói.

“Lâm huynh, ngươi.....chắc chắn cũng muốn thu của ta sao?” Ánh mắt Khương Lãng lạnh xuống.

Cho dù hắn đánh không lại Lâm Tiêu, cũng tự tin có thể toàn thân rút lui.

“Cũng đúng nhỉ, Khương huynh đây là thánh tử của thánh địa đó, ta chắc chắn phải nể mặt mới phải.” Lâm Tiêu tỏ vẻ bất chợt hiểu ra, sau đó tiếp tục nói.

“Vậy Khương huynh lấy ra năm mươi viên linh thạch cực phẩm đi, thể diện như vậy đủ rồi chứ? Nếu chưa đủ, ta có thể thu thêm một chút.”

Khương Lãng ngẩn ra.

Ta CMN!!!!!!!

Nhưng cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo của Lâm Tiêu và khí tức sát ý nồng đậm phát ra từ người hắn.

Lại còn ánh mắt trêu tức của yêu nữ bên cạnh kia nữa.

Hắn không khỏi rùng mình một cái.

Lắm mồm!

Vừa rồi hắn lắm mồm vậy làm cái gì cơ chứ!

Khương Lãng hung hăng lườm lại Lâm Tiêu mấy cái, sau đó vẫn phải lấy ra năm mươi viên linh thạch cực phẩm, ném qua.

Can Anh Túc một tay thu hết chỗ linh thạch kia vào trong nhẫn trữ vật.

Khương Lãng hừ lạnh một cái rồi quay người đi.

Lâm Tiêu cũng không cản lại nữa.

Chuyện hôm nay chính là vì gây dựng thanh danh cho Kiếm Ma tông.

Khiến cho tất cả mọi người đều biết, Kiếm Ma tông không phải là nơi mà ai muốn đến thì đến, ai muốn đi thì đi.

Nhưng sau đó, khi Khương Lãng quay lưng rời đi chưa được mấy bước.

Ánh mắt Lâm Tiêu đột nhiên sáng lên. Hắn lộ ra vẻ kinh ngạc.

Bởi vì,

Ngay khoảnh khắc vừa rồi, chùm ánh sáng khí vận trên người Khương Lãng chợt tăng lên gấp mười lần.

Lâm Tiêu nhìn bóng dáng đoàn người của Khương Lãng biến mất khỏi tầm mắt.

“Mục lão, phiền ngài tiếp đãi mấy vị khách kia, đột nhiên đệ tử có việc cần phải làm.” Lâm Tiêu nói.

“Được, ta biết rồi.” Mục lão cười hehe đi qua.

Nghe thấy tên tiểu tử này phải đi, những thế lực đứng xung quanh thở phào một cái.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 263: Tên này, thật muốn cắn chết hắn!


Đi! Mau đi đi! Đợi ngươi đi rồi bọn ta mới có thể ở lại cái chỗ quái quỷ này tiếp được.

Tại sao không sớm chút rời đi, chuyện này cũng phải do đối phương có chịu thả người hay không. Ai biết được tên này có tiếp tục giày vò họ nữa hay không.

Dù gì kia đều là đệ tử của thánh địa, Lâm Tiêu chắc chắn không dám làm gì. Kiếm Ma tông cũng đã thu được rất nhiều khí vận, nhưng so với thánh địa thì đúng là chả đáng nói.

Lâm Tiêu gật đầu một cái rồi biến mất, hắn bay về hướng Kiếm Ma tông. Nhưng hắn vừa rời đi thì một thân ảnh màu đỏ cũng đi theo.

Còn chưa bay được bao xa, Lâm Tiêu đã cau mày rồi dừng lại. Hắn nhìn thân ảnh đang bám theo đằng sau: “Nữ nhân, ngươi theo ta làm cái gì??”

Can Anh Túc lộ ra vẻ mặt hưng phấn, cười hì hì nói: “Lâm Tiêu, có phải ngươi định tìm tên Khương Lãng kia đúng không, hay định giết người diệt khẩu.”

Lâm Tiêu nói: “Không phải, ta vừa mới đột phá tâm tình đang tốt, muốn đi dạo.”

Hắn trực tiếp buông ra một câu phủ định.

“Ồ……thật không? Vậy ngươi đi dạo đi! Ta đi nhìn cái tên Khương Lãng đáng ghét kia, đi nói chuyện nhân sinh với hắn.” Can Anh Túc lộ ra một tia giảo hoạt.

Lâm Tiêu: “……” . Ủ𝓃g‎ hộ‎ chí𝓃h‎ chủ‎ vào‎ 𝓃ga𝙮‎ {‎ t𝒓ùmt𝒓𝘶𝙮ệ𝓃.𝙑𝓃‎ ‎ }

Người khác bảo đi nói chuyện thì hắn tin, chứ nàng ta mà nói thế hắn còn lâu mới tin. Đi tìm Khương Lãng nói chuyện nhân sinh, sợ là tiễn người ta đi nói chuyện với người chết thì đúng hơn.

“Rốt cuộc ngươi định làm gì!” Lâm Tiêu bất lực nói.

Hắn đúng là định đi theo Khương Lãng, nhưng mà không định gây sự với đối phương, chỉ là đột nhiên thấy cơ duyên. Khí vận tụ ở trên người Khương Lãng đột nhiên tăng lên gấp 10 lần, lại còn không ngừng tỏa sáng. Đây giống như điềm báo một cơ duyên tốt sắp tới.

Nếu như có thể đi theo tên đó, cướp lấy cơ duyên của đối phương, ài ài ài …… Càng nghĩ lại càng thấy thú vị.

Nhưng những loại chuyện kiểu này, hắn chỉ thích làm một mình. Nữ nhân này đột nhiên đi theo, định làm cái gì.

“Ta chỉ muốn đi theo ngươi, bảng Chân Long sắp bắt đầu rồi, tới lúc đó chúng ta mới gặp lại nhau, vậy thì thà cứ ở bên nhau suốt đi!” Can Anh Túc tự nhiên nói.

Lâm Tiêu sửng sốt, đây là cái đạo lý chó má gì vậy. Hắn muốn tìm một lý do để từ chối hoặc là cưỡng ép cắt đuôi nữ nhân này. Nhưng mà hắn đột nhiên nghĩ ra cái gì đó, hắn nghi hoặc nhìn nữ nhân đối diện.

Xì…..

Lâm Tiêu nhắm mắt lại miệng thì thở dài một cái, vận khí trên người nàng ta lúc nãy còn là màu đỏ, sau biến thành màu tím, hơn nữa còn ngày càng to ra. Đây là cái chuyện gì vậy?

Chả nhẽ cơ duyên của nữ nhân này cũng sắp tới rồi?

Hay rồi đây.

Một đứa là nhi tử của khí vận, một đứa là nữ tử của khí vận?

Đây vẫn chỉ là suy đoán của hắn, bởi vì sức mạnh lúc nãy thu được, hắn còn chưa hiểu rõ về nó.

“Được rồi, ngươi cứ theo ta đi, nhưng ta có một yêu cầu.” Lâm Tiêu nghiêm túc nói.

“Ngươi cứ nói đi, đừng nói là một yêu cầu, mười yêu cầu cũng được.” Can Anh Túc vui vẻ hẳn lên.

Nàng ta không biết tại sao Lâm Tiêu lại đột nhiên thay đổi thái độ, nhưng chỉ cần cho nàng ta đi theo thì nàng ta cũng đã mãn nguyện lắm rồi.

“Được, ngươi nói đấy, vậy mười yêu cầu.” Lâm Tiêu gật đầu.

Can Anh Túc trợn cả mắt lên, con ngươi bỗng chốc biến thành màu đỏ, răng nghiến vào với nhau.

Tên này, thật muốn cắn chết hắn!

“Theo ta thì không thể tùy ý động chân động tay. Muốn làm cái gì thì phải nói với ta trước. Những yêu cầu khác đợi ta nghĩ ra rồi nói!” Lâm Tiêu nói.

“Được rồi, ta biết rồi.” Can Anh Túc thấy đối phương cũng không đưa yêu cầu gì quá đáng thì lại hồi phục tâm trạng vui vẻ.

“Vậy thì đi thôi.”
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 264


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Tiêu dẫn theo Can Anh Túc đi cách xa đoàn người của Khương Lãng.

Hắn đồng ý dẫn theo nữ nhân này, đầu tiên là vì muốn xem xem sức mạnh vừa mới nhận được là như thế nào. Thứ hai là nếu có thể lấy luôn cả cơ duyên của nữ nhân này thì có phải là vui càng thêm vui, tội gì không làm.

Cái thứ cơ duyên này hắn cũng đâu có thể gặp được nhiều đâu.

Ở một bên khác, đoàn người Thái Tuế thánh địa của Khương Lãng đã chuẩn bị quay về thánh địa. Lần này coi như là phí công vô ích.

Không, bọn họ còn tổn thất tới 50 viên linh thạch cực phẩm. Cái thứ khí vận Kim Long này đã bị Lâm Tiêu lấy đi mất rồi.

Thật đáng ghét.

Hơn nữa theo như quan sát của bọn họ, thực lực của Lâm Tiêu hình như còn mạnh hơn cả mấy vị trưởng lão. Một kích giế t chết một bán bộ Hoá Đỉnh cảnh bình thường, đây cũng đã là trình độ đứng trên bảng Chân Long rồi.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất

Hắn tự nhận bản thân cũng có thể làm được, nhưng không thể nhẹ nhàng như Lâm Tiêu được. Đúng là một kẻ đáng sợ.

“Khương lão sư, chúng ta quay về như vậy, liệu có bị các trưởng lão trách tội không?”

“Cũng chả có cách nào, thực lực của Lâm Tiêu Kiếm Ma tông, ngươi cũng nhìn thấy mà, các ngươi có đánh lại không?”

“Còn có hai lão già của Kiếm Ma tông, khẳng định cũng không hề đơn giản, Khương sư huynh may mà vừa rồi không kích động, không thì nhất định chúng ta là người chịu thiệt.”

“Đúng vậy, Kiếm Ma tông thật không đơn giản, còn cả huyễn cảnh nữa, nếu không phải do đối phương chủ động hoá giải, sợ là chúng ta sẽ bị nhốt trong đấy rất lâu.”

Đoàn người Thái Tuế thánh địa bắt đầu bàn luận sôi nổi. Kể cả bọn họ có xuất sắc hơn người thế nào, cũng không thể không cảm thán Kiếm Ma tông thật khó lường, chắc chắn là một đối thủ đáng sợ.

“Được rồi, là do thực lực của chúng ta chưa đủ, mặc dù chúng ta là đệ tử đỉnh cấp của thánh địa, nhưng cũng không thể khinh thường bất kỳ thế lực nào của Đông Vực.” Khương Lãng trầm giọng.

Hắn đã quyết định, lần này quay về phải bế quan tu luyện. Đợi tới lúc bảng Chân Long bắt đầu mới xuất quan.

Bọn họ bay qua khu rừng yêu thú, tới một dãy núi cao. Đột nhiên có một luồng uy áp mạnh mẽ đánh tới. Sau đó từ đâu một người đàn ông trung niên xuất hiện trước mặt họ.

“Nói cho ta biết, tôn thượng ở đâu!!” Người đàn ông trung niên lạnh lùng nhìn đoàn người.

“Yêu thú! Yêu thú Hóa Đỉnh cảnh! sao lại thế!” Khương Lãng kêu lên.

Đối với dung mạo của đối phương, và cả khí tức bạo ngược trên người hắn, Khương Lãng vừa nhìn đã biết, đây chắc chắn không phải người!

Nghe thấy Khương Lãng hô lên những người trong đoàn cũng chết sững. Yêu thú? Còn là một yêu thú Hóa Đỉnh cảnh?

Tại sao lại có yêu thú Hóa Đỉnh cảnh xuất hiện ở đây? Không thể nào, bọn họ đen đủi tới mức này sao. Nếu đúng là yêu thú thật, thì bọn họ gặp phải rắc rối lớn rồi.

“Hehe, tên nhân loại này cũng có mắt nhìn đấy. Vậy thì nói cho ta, tôn thượng của chúng ta ở đâu, tâm tình ta tốt thì sẽ thả các ngươi đi!” đối phương nói.

63e70d7c6f9c2cGKHN7k2He2hnOrZXvrC.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 265: Yêu thú này điên thật rồi!


Lật tay thành mây, che tay thành mưa!

Người trung niên yêu thú Hoá Đỉnh cảnh trực tiếp đưa tay ra, trong khoảng không nó biến thành một bàn tay yêu khí khổng lồ.

Khí thế như trời sập, khiến người ta có cảm giác không thể ngăn lại.

“Nói, hay là không nói!!” Người trung niên lại lạnh giọng hỏi lại một lần nữa.

Đoàn người Khương Lãng thực sự chết lặng, bọn họ muốn khóc.

Cái gì là mà tôn thượng, tôn hạ, rốt cuộc đó là cái quái gì!

"Yêu thú tiền bối, chúng ta thật không biết tôn thượng là cái gì, chúng ta là người của Thái Tuế thánh địa, xin yêu thú tiền bối khoan hồng, tha cho chúng ta một con đường sống." Vẻ mặt Khương Lãng khổ sở nói.

Cảm nhận được sự thần thông của đối phương, hắn biết dựa vào thực lực của mình, nhiều nhất chỉ có thể chạy trốn, muốn chống cự cũng là điều không thể.

Dù sao hắn cũng chỉ có tu vi Toàn Đan cảnh viên mãn, thậm chí còn chưa đạt tới bán bộ Hoá Đỉnh.

Mà khí tức và uy thế của đối phương chắc chắn là tồn tại không tầm thường trong yêu thú Hóa Đỉnh Cảnh.

"Loài người thật là cứng miệng!!" Sát ý trong mắt người đàn ông trung niên được giải phóng ra, hắn dùng lòng bàn tay yêu khí của mình vỗ mạnh xuống.

“Chạy!!!” Khương Lãng không chút do dự, thi triển toàn bộ thân pháp bỏ chạy xuống phía dưới.

Các đồng môn bên cạnh cũng vội vàng bỏ chạy. Nhưng sức mạnh của chưởng này cực lớn và tốc độ cũng tương đối nhanh.

Những người chạy trốn chậm hơn một chút lập tức bị chưởng khổng lồ biến thành màn sương máu.

Nhắc đến điều này người trung niên đã trở nên tức giận.

Hắn chỉ có ý định để một người sống sót để ép hỏi thông tin, những người còn lại giết hết.

Sau hai lần ra chưởng, Khương Lãng là người duy nhất của Thái Tuế thánh địa còn sót lại đang điên cuồng bỏ chạy.

"Yêu thú tiền bối, ta thật sự chưa từng gặp tôn thượng gì đó, hay là ngươi nói cho ta biết, tôn thượng của ngươi trông như thế nào, để ta nhớ lại một chút?" Khương Lãng vừa bỏ chạy vừa quay đầu lại hét.

"Hừ! Ngươi hỏi ta tôn thượng trông như thế nào, nhưng ta cũng muốn hỏi nhân loại các ngươi, tôn thượng của chúng ta trông như thế nào."

Sự công kích của hắn trở nên mạnh mẽ hơn.

Khương Lãng: "???"

Yêu thú này rốt cuộc đang nói gì vậy?

Nếu không nói cho tôn thượng có dáng vẻ như thế nào, làm sao hắn biết được mình đã từng gặp hay không.

Yêu thú này điên thật rồi!

Cuộc rượt đuổi vẫn tiếp tục.

Trải qua hơn chục hiệp, Khương Lãng cảm giác mình đã lướt qua cái chết vài lần, chỉ cần không chú ý là có thể chết ngay tại chỗ.

Không được, thay vì bị giết thì phải liều thôi!

Sự tức giận và điên cuồng hiện lên trong mắt Khương Lãng.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 266: Đương nhiên, cái giá là vô cùng đắt


"Yêu thú, ngươi thật sự muốn không chết không bỏ cuộc sao!!" Khương Lãng tức giận trừng mắt nói

"Ha ha, sao vậy, ngươi cho rằng có thể ngăn cản ta sao??" Người trung niên nhìn với ánh mắt khinh thường nói.

Một tên loài người Toàn Đan viên mãn nhãi nhép, hắn không tin có thể tạo ra sóng lớn đến mức nào.

"Rồi ngươi sẽ phải trả giá cho hành động của mình!" Khương Lãng giận dữ gầm lên.

Hắn lấy ra một viên đan dược màu tím đen, ngửa đầu nuốt xuống.

Ngay sau đó, một luồng khí thế đáng sợ tỏa ra từ hắn.

Tu vi cảnh giới của hắn mạnh như vũ bão, từ Toàn Đan cảnh viên mãn trực tiếp thăng lên bán bộ Hoá Đỉnh, sau đó tiếp tục tăng lên.

Chỉ sau hai nhịp thở, khí tức của hắn đã đạt đến Hoá Đỉnh cảnh.

Khương Lãng vốn có dung mạo tuấn tú thì bây giờ trên mặt, trên cánh tay, trên người đều có những đường kinh lạc hiện ra, vẻ mặt trở nên vô cùng dữ tợn.

Người đàn ông trung niên cau mày.

Đây là... Đây là... loài người Hóa Đỉnh cảnh sao?!Không, nó nên được coi là một trạng thái tạm thời.

Trong yêu thú bọn họ cũng có một trạng thái cuồng bạo tương tự như vậy, có thể tạm thời tăng thực lực lên một mức cao nhất định. Nhưng về sau, thân thể sẽ bước vào một thời kỳ suy nhược, thậm chí sẽ ảnh hưởng đến sự tu luyện sau này.

Có vẻ như con người này đã sử dụng một phương pháp tương tự.

"Yêu thú, chết cho ta!!"

Khương Lãng cầm linh kiếm trong tay, vội vàng xông tới.

Hắn nhất định phải đánh nhanh thắng nhanh hoặc buộc con yêu thú này lùi bước thì mới có thể sống sót.

Đương nhiên, cái giá là vô cùng đắt.

Cả đời này, có lẽ hắn sẽ không có cơ hội đạt tới Hóa Đỉnh, hơn nữa vị trí thánh tử của Thái Tuế thánh địa cũng hoàn toàn không có duyên hắn.

Chết tiệt!!!

Cái quái gì vậy, cái quái gì đang xảy ra vậy! Trong lòng Khương Lãng gầm lên không thôi.

Bùm bùm bùm!!

Một người và một thú đánh nhau túi bụi, hầu hết các chiêu của Khương Lãng đều nguy hiểm và chí mạng.

Hai người đánh nhau hai chục hiệp, vẫn không phân thắng bại.

Mặt người trung niên đầy thận trọng, nhưng dưới đáy mắt hắn đã có chút ý muốn rút lui và không cam tâm.

Không dễ dàng gì mới tìm được manh mối của tôn thượng, bây giờ hắn thật sự không muốn từ bỏ.

Nhưng, nhưng con người này quá khó đối phó.

Sau một vài hiệp đấu nữa, mắt của người trung niên hơi sáng lên.

Hắn cảm nhận được khí thế của con người ở phía đối diện, đang dần bắt đầu giảm sút.

Ha ha ha!!

Kiên trì tiếp một lúc nữa, có lẽ không cần hắn công kích, đối phương cũng chỉ có thể để cho hắn giế t chết.

Người đàn ông trung niên giảm tốc độ tấn công và bắt đầu kéo dài thời gian.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 267: Thái Tuế thánh địa đúng không!!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thấy vậy, sắc mặt Khương Lãng trầm xuống, một cảm giác tuyệt vọng dâng lên trong lòng.

Yêu thú xảo quyệt này!! Bị nó phát hiện rồi.

Bây giờ hắn chỉ còn hai sự lựa chọn.

Hoặc là, lực lượng của đan dược tiêu hao hết, hắn sẽ bị đối phương giế t chết. Hoặc, tập hợp toàn bộ Toàn Đan chi lực và chiến đấu để sống sót.

Chỉ có điều, nếu cố gắng hết sức thì dù chiến thắng thì hẵn cũng trở thành phế nhân.

Sau một giây do dự, Khương Lãng đã có quyết định.

Liều thôi!

Để có thể sống sót, hắn phải liều. Chỉ cần hắn còn sống, nói không chừng các trưởng lão của thánh địa có thể chữa khỏi cho hắn. Nếu chết rồi thì sẽ không còn gì cả.

Sau khi quyết định xong, khí thế trên người Khương Lãng lại tăng vọt.

Răng rắc! m thanh răng rắc phát ra từ bên trong cơ thể hắn.

Đây là hiện tượng cho thấy sức mạnh vượt ra cơ thể quá nhiều và không thể chịu đựng được.

"Chém cho ta!!!" Hắn ngửa đầu lên trời hét lớn, dùng hết sức vung một kiếm về phía người đàn ông trung niên.

Một đạo vạn trượng u quang đột nhiên bắ n ra, lấy hắn làm trung tâm, từng tấc từng tấc hư không có dấu hiệu sụp đổ, lan tràn bốn phương tám hướng.

U nhiên kiếm quang chấn động hư không, tỏa ra ánh sáng chói lọi

Giống như tiên nhân chém phàm trần chỉ bằng một kiếm, tiến về phía trước!

"Chết tiệt!!" Ánh mắt của người đàn ông trung niên đột nhiên ngưng đọng.

Hắn muốn rút lui, nhưng đòn của đối phương đã khóa chặt hắn lại. Hắn không còn đường để rút nữa.

Chết tiệt!!

Con người này thực sự có thể thi triển ra một đòn uy lực như vậy. Nếu sớm biết như vậy, có lẽ hắn đã nhanh chóng gi ết chết rồi.

Người đàn ông trung niên không chần chừ nữa. Một cỗ yêu khí cuồn cuộn từ trong người hắn phun ra, ngưng tụ ra hai bàn tay khổng lồ chống trời, sau đó đánh về phía đạo kiếm quang khủng khiếp đó.

Bàn tay khổng lồ xanh biếc, dài ngàn trượng, che khuất cả bầu trời và mặt trời như muốn phá tan đạo kiếm quang kia.

Bùm!!! Một tiếng nổ cực lớn vang lên.

Cả hai người họ hét lên một tiếng và bay ra phía sau.

63eadbc5e5d67L2WxWrzprleaxSB3gG4m.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 268: Đan dược lập tức có hiệu quả


"Nếu không, ta nhất định sẽ lấy máu để rửa thánh địa!!"

Bây giờ hắn có thể khẳng định rằng Thái Tuế thánh địa có liên quan rất lớn đến việc tôn thượng mất tích.

Bây giờ hắn sẽ quay về thông báo cho những tên kia. Nghĩ đến đây, người đàn ông trung niên không hề chậm trễ, thân ảnh vừa động liền biến mất.

Vài phút sau khi người đàn ông trung niên rời đi. Một góc hư không ở hiện trường khẽ rung lên, hai bóng người xuất hiện.

"Woa~~~ không ngờ có thể xem được một màn kịch hay như vậy, Lâm Khiếu, sao ngươi lại biết vậy?" Thiếu nữ áo đỏ kinh ngạc nhìn thiếu niên, nghi ngờ hỏi.

“Đi thôi, bây giờ không phải lúc giải thích.” Thiếu niên trực tiếp kéo lấy tay thiếu nữ áo đỏ bay về một hướng nhất định.

"Đây là hướng mà Khương Lãng chạy trốn sao? Hắn cũng thành phế nhân rồi, đuổi theo hắn làm gì chứ?" Thiếu nữ áo đỏ lẩm bẩm, không hề hứng thú.

“Im miệng, đi theo ta là được rồi.” Thiếu niên nói mà không quay đầu lại.

Lâm Tiêu dẫn theo Can Anh Túc tìm cả dọc đường. Rất nhanh sau đó đã phát hiện bóng dáng Khương Lãng trong một dòng sông.

Khương Lãng lúc này đã thoi thóp chỉ còn một hơi thở, rơi vào trạng thái hôn mê. Hắn trôi lênh đênh trên mặt sông, thuận theo dòng nước, không ngừng trôi xuống.

“Lâm Tiêu, người đã tìm được rồi, sau đó thì sao?” trong lòng Can Anh Túc đầy sự thắc mắc.

Nàng ta không hiểu Lâm Tiêu cố ý tới đây tìm người này làm gì.

“Cứu người đó!” Lâm Tiêu không chút chần chừ, trực tiếp bay về phía Khương Lãng.

Hắn có thể nhìn thấy chùm khí vận màu đỏ trên người Khương Lãng, đang bắt đầu lập lòe, gấp gáp. Liệu có phải là có cơ duyên ở gần đây không?

“Cứu người???” Ánh mắt Can Anh Túc càng thêm kì lạ.

Cái tên này là người lương thiện vậy sao? Chắc chắn không phải. Nàng ta có thể cảm nhận được, Lâm Tiêu và nàng ta là cùng một loại người.

Vậy hắn có mục đích gì chứ?

“Cứu hắn làm gì? Loại đệ tử thánh địa này cứu về cũng phiền phức lắm, trực tiếp giết đi cho rảnh nợ.” Can Anh Túc phàn nàn một câu.

Lâm Tiêu không để ý nàng ta, sau khi bay đến bên người Khương Lãng, một tay lôi hắn lên bờ. Sau đó còn lấy một viên đan dược trị thương cực phẩm, cưỡng ép nhét vào trong miệng Khương Lãng, giúp hắn nuốt xuống.

Trong lòng hắn thầm nghĩ, tiểu cô nương như ngươi thì hiểu cái c*t gì! Ngươi có biết cái gì gọi là con trai của khí vận không? Ngươi có biết cái gì gọi là đi nhặt của hời không?

Đan dược lập tức có hiệu quả.

Vừa với uống chưa được mấy hồi, Khương Lãng đã ho hai tiếng rồi tỉnh lại.

Can Anh Túc cũng thấy mơ hồ. Cái tên này cứu người thật à, đúng là kỳ lạ.

“Ủa??? Lâm Tiêu?? Can Anh Túc?? Sao lại là các ngươi!” Khương Lãng ngơ ngác nhìn hai người trước mặt.

“Bọn ta đi ngang qua đây, nhìn thấy Khương huynh gặp nạn, không nhịn được nên ra tay cứu giúp thôi. Sao nào? Lẽ nào trong mắt Khương huynh, Lâm mỗ ta không giống người có thể giúp đỡ người khác sao?” Lâm Tiêu bày ra vẻ mặt chính nghĩa, nói.

Can Anh Túc: “.............”
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 269: Lâm Tiêu này có lòng tốt như vậy sao?


Nét mặt Khương Lãng đầy sự hoài nghi nhìn qua. Trong lòng nghĩ, thật đúng là không giống!

Sau đó hắn lại nhanh chóng nhìn nhẫn trữ vật của mình, chưa bị ai động vào. Điều này khiến hắn cảm thấy kỳ lạ. Lâm Tiêu này có lòng tốt như vậy sao?

“Cảm tạ ơn cứu mạng của Lâm huynh!” Khương Lãng định đứng dậy hành lễ với Lâm Tiêu. Bất kể thế nào, Lâm Tiêu quả thực đã cứu hắn.

Khi trúng một đòn cuối cùng kia, hắn cảm nhận được bản thân đã rơi xuống dòng sông, mất đi ý thức.

Nếu không có Lâm Tiêu ra tay, rất có thể hắn đã bị chết đuối đưới đáy sông, hoặc là bị yêu thú khác tấn công cũng chưa biết chừng.

Lâm Tiêu này cứu hắn lên bờ, lại cho hắn uống đan dược trị thương, đây là sự thật.

Lúc này, ấn tượng của Khương Lãng về Lâm Tiêu đã có chút thay đổi.

Lâm Tiêu ấn Khương Lãng xuống, giả bộ hỏi thăm: “Khương huynh không phải là mới rời khỏi Kiếm Ma tông không lâu sao? Sao đột nhiên lại biến thành thế này? Những người khác của thánh địa đâu rồi?”

Khương Lãng nghe những lời này, sắc mặt liền trở nên khó coi. Cho tới bây giờ, hắn vẫn còn mờ mịt về vụ tập kích lần này.

Nơi này lại đột nhiên xuất hiện yêu thú Hóa Đỉnh Cảnh, lại còn nhất quyết cho rằng hắn và tôn thượng gì đó có liên quan đến nhau, cứ như gặp quỷ vậy.

Khương Lãng trầm mặt, nhanh chóng kể hết đầu đuôi câu chuyện một lượt.

Can Anh Túc quay đầu đi chỗ khác, cố gắng kiềm chế biểu cảm của mình.

Lâm Tiêu thì lại ‘nghiêm túc’ lắng nghe.

“Không ngờ nơi này lại xuất hiện yêu thú Hóa Đỉnh Cảnh, thật khiến người ta bất ngờ. Khương huynh, huynh mau chóng vận công trị thương đi. Tiểu cô nương, ngươi mau qua đây trông chừng giúp đi, ta đi thông báo tin này cho Kiếm Ma tông, đây không phải là chuyện nhỏ đâu.” Lâm Tiêu nghiêm túc nói.

Đồng thời, hắn cũng truyền âm cho Can Anh Túc một câu.

“Trông kỹ hắn đấy, đừng để hắn chạy mất, ta đi một chút rồi về.”

Can Anh Túc nhìn hắn bằng vẻ kỳ quái, nhưng vẫn đồng ý.

Khương Lãng cũng không nghi ngờ hắn, sau khi nói cảm ơn lần nữa thì lập tức vận công trị liệu. Hắn cũng nhất định phải nhanh chóng báo tin này cho thánh địa.

Còn về hành vi của Lâm Tiêu và Can Anh Túc, tuy hắn vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng lại không tìm ra được lí do khác.

Nếu hai người này muốn hại hắn, vậy thì lúc hắn hôn mê có thể ra tay mà, hoàn toàn không cần phí công đi đường vòng như vậy.

Thân hình Lâm Tiêu khẽ động, liền lập tức rời khỏi nơi này. Nhưng hắn không về Kiếm Ma tông, mà là lượn một vòng, sau đó chui đầu vào trong dòng sông.

Nếu hắn không xuất hiện, vậy thì với trạng thái này của Khương Lãng, đoán chừng phải hôn mê một hai tiếng.

Nếu như vậy, cơ duyên của hắn, nói không chừng, chính là nằm dưới đáy sông, hoặc là thuận theo dòng chảy của sông, trôi về nơi nào đó.

Nghĩ tới đây, Lâm Tiêu bắt đầu lặn xuống dưới đáy sông, tìm kiếm một đường.

Sau khi tìm kiếm chừng mười mấy dặm, bên bờ sông xuất hiện một thác nước trên vách núi cao cả ngàn trượng.

Nhìn thấy thác nước này, mắt Lâm Tiêu sáng lên. Nơi này hắn rất quen thuộc mà. Nơi chứa ‘cơ duyên của khí vận chi tử’ tiêu chuẩn.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 270: Kiếm ý!


“Phá!” Lâm Tiêu chém ra một luồng kiếm quang.

Dòng thác trên vách đá cao ngàn trượng bị chặn đứng, nước ngừng đổ xuống.

Phía sau thác nước, có một cái động bí ẩn lộ ra.

Quả nhiên!

Có thứ hay ho này!

Lâm Tiêu lộ vẻ vui mừng. Không do dự gì nữa, Lâm Tiêu bay vào trong hang động bí ẩn này.

“Hận, hận, hận! Cuộc đời ta thật cô độc, thế đạo luân hồi ghen ghét, ai có thể nối tiếp con đường của ta!”

Trên cửa đá của hang động bị kiếm chém vào, xuất hiện một hàng chữ.

Lâm Tiêu bỗng chốc nhìn đến nhập tâm.

Kiếm ý!

Từ hàng chữ này, hắn cảm nhận được kiếm ý nồng đậm, cùng một luồng ý chí cô độc, không cam lòng.

Lâm Tiêu bước gần tới cửa đá, vươn tay ra sờ lên. Bỗng chốc, kiếm ý tồn tại trên cửa đá dồn dập chảy vào trong cơ thể hắn.

Ý cảnh kiếm ý của Lâm Tiêu đã tăng lên gần nửa bậc. Điều này khiến hắn vô cùng kinh ngạc và vui mừng.

Phải biết là hiện giờ ý cảnh kiếm ý của hắn đã đạt tới tám bậc rưỡi rồi. Muốn tăng lên nữa là vô cùng khó khăn.

Mà lần này, sau khi hấp thu được phần kiếm ý này, khi trở về hắn cẩn thận cảm ngộ một phen, nói không chừng có thể đột phá lên bậc thứ chín.

Nếu như vậy, khoảng cách tới kiếm ý viên mãn chỉ còn một bước nữa thôi.

Hắn vẫn chưa từng nghe nói vị cường giả nào có kiếm ý đạt tới kiếm ý viên mãn đâu.

Hoặc có thể nói, kiếm ý viên mãn sẽ phát sinh chuyện gì, hắn rất chờ mong.

Chỉ một cánh cửa thôi đã cho Lâm Tiêu một niềm vui bất ngờ như vậy rồi. Vậy bên trong thì sao.

Lâm Tiêu không chờ nổi nữa, vội đẩy cửa bước vào trong. Cửu U Trấn Ma Ấn đã bắt đầu vận chuyển. Vầng sáng tím bao bọc lấy hắn.

Chuyện gì cũng phải cẩn trọng, đặc biệt là loại hang động chưa biết tới như này.

Với vết tích của kiếm ý trên cửa đá có thể thấy, cảnh giới tu vi của chủ nhân hang động này thâm sâu khôn lường.

Ngộ nhỡ người ta lưu lại một ít cơ quan, bẫy rập gì đó, thế thì cũng ăn cám rồi.

Nhưng sau đó, hi vọng càng nhiều, thất vọng càng lớn.

Trong hang động không hề hào hoa như trong tưởng tượng của Lâm Tiêu. Có thể nói là tương đối đơn sơ. Chỉ có một chiếc bàn đá và một chiếc ghế đá.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 271: Ai mà biết được hai chiếc chìa khoá còn lại ở đâu?


Trên bàn đá đặt hai thứ, một chiếc ngọc giản, một chiếc chìa hóa hình thanh kiếm phát ra ánh sáng màu vàng.

Đây là???

Lâm Tiêu sững sờ.

Thế này cũng quá nghèo khổ rồi.

Không, bên trong chắc chắn còn có huyền cơ. Sao có thể đơn giản như vậy được.

Kiếm ý trên cửa đá kia, cho dù là Khương Lãng tới đây, Lâm Tiêu cũng không tin hắn có thể cảm ngộ ra được.

Vậy thì chỉ có duy nhất một khả năng, chính là hai thứ trên chiếc bàn đá kia.

Hi vọng, bọn mi có thể đem lại niềm vui bất ngờ cho ta.

Lâm Tiêu cầm ngọc giản lên trước, dùng linh thức thăm dò.

Sau mấy phút,

Két..két!!!

Lâm Tiêu nghiến răng nghiến lợi, kìm hãm tư tưởng muốn đập vỡ ngọc giản, tạm thời cất nó vào nhẫn trữ vật.

Trong đầu hắn xuất hiện một cái tên của một loại thực vật.

Hắn rốt cuộc cũng hiểu, tại sao đây lại là cơ duyên của Khương Lãng. Trong miếng giản ngọc này có lưu giữ một câu nói của động chủ, và còn có một bộ công pháp.

Lời nhắn đại khái là cảm thán về sự suy tàn của kiếm đạo, không còn được như hồi đỉnh cao. Còn giải thích nguồn gốc của chiếc chìa khóa hình thanh kiếm. Đây chính là chìa khóa truyền thừa của một vị kiếm tu vĩ đại.

Có ba cái chìa như vậy tồn tại trên thế gian, cần phải tìm đủ ba chìa mới có thể mở được truyền thừa.

Lâm Tiêu thấy vậy thì cũng cảm thấy cạn lời, định chơi ghép hình à?

Không biết cái động này đã tồn tại mấy trăm năm trước rồi. Ai mà biết được hai chiếc chìa khoá còn lại ở đâu?

Chuyện này vẫn chưa phải là thứ đáng tức giận nhất, chuyện đáng giận nhất chính là bộ công pháp động chủ để lại. Nó là một bộ công pháp thượng thiên. Cấp bậc cũng không kém với bộ Thiên Khôi Kiếm Điển mà hắn đang luyện.

Nhưng muốn tu luyện được bộ công pháp này thì nhất định phải tự phế bỏ cảnh giới đang có, sau đó tu luyện lại từ đầu. Phá xong lại xây lại.

Làm như vậy mới có thể đạt được tốc độ tu luyện thần tốc, đông sơn tái khởi sau này càng huy hoàng. . Đọc thêm nhiều t𝒓u𝔂ện ở ~ t𝒓umt𝒓u𝔂𝙚 n.vn ~

Lâm Tiêu mắt đảo vòng vòng đầu nghĩ đúng là thứ vô dụng!

Hắn khó khăn lắm mới đến được cảnh giới này, kể cả bộ công pháp này có tốt thế nào đi chăng nữa thì hắn cũng không vứt bỏ những thứ trước mắt.

Bộ công pháp này có thể tốt hơn Thiên Khôi Kiếm Điển một chút. Nhưng nếu có thêm Cửu U Trấn Ma Ấn, lại thêm những ý cảnh khác. Thì hiệu quả dĩ nhiên vượt xa bộ công pháp này rồi.

Chả trách được.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 272


Khương Lãng bây giờ chính là ở trạng thái mất hết cảnh giới. Nếu có được bộ công pháp này thì chính là gặp được một cơ duyên cỡ khủng. Sau đó lại có thêm sự trợ giúp của Thái Tuế thánh địa, không quá hai năm hắn sẽ như hổ mọc thêm cánh.

Hehehe…..Đáng tiếc đáng tiếc.

Cái thứ này thà rằng hắn cất xó ở nhẫn trữ vật, cũng không thể giao cho đứa con của số mệnh này được.

Lâm Tiêu có chút thất vọng, cứ tưởng thu được cơ duyên gì tốt của động chủ, cuối cùng lại nhặt được cái thứ bản thân không dùng được. Chiếc chìa khoá mở truyền thừa cũng rất hấp dẫn, nhưng phải cần ba cái mới mở được.

Chả biết hôm nay là tháng nào năm nào, nhìn mà xem, cơ duyên của người ta không nhất định sẽ phù hợp với bản thân.

Cảm thấy bản thân như lĩnh ngộ được năng lực mới. Trong lúc chán nản hắn định cất đồ vào trong nhẫn trữ vật. . ngôn tình ngược

Đột nhiên lúc hắn chạm tay vào chiếc chìa khoá, hắn cảm thấy bản thân như bước vào một thế giới khác. Vạn cổ tinh không lấp lánh đầy trời, các ngôi sao băng qua như hàng ngàn ánh kiếm.

Từng đợt chuông cổ vang lên quanh tai hắn, kiếm thông với thần thức, hòa hợp tới từng ngóc ngách trong cơ thể. Như đưa người ta vào đường đại đạo. Kiếm và tâm, bản chất dung hợp thành một……

Lâm Tiêu đứng im tại chỗ, hắn đắm chìm vào từng tiết tấu. Giống như nhận được truyền thừa từ ngàn xưa, được kiếm tâm dẫn dắt.

Lâm Tiêu cứ đứng như vậy một ngày một đêm, ngày hôm sau hắn mới từ từ tỉnh lại. Chỉ cảm thấy linh hồn được thanh tẩy không còn một chút nhơ nhuốc nào. Một luồng kiếm ý mạnh mẽ bùng lên trong mắt hắn.

Kiếm ý cảnh ý không cần lĩnh ngộ, tự động đột phá bậc 9.

“Kiếm Tâm Xuyên Minh!” Lâm Tiêu lẩm bẩm trong miệng.

Hắn không nghĩ tới bản thân đánh bừa đánh bãi vậy mà lại lĩnh ngộ được Kiếm Tâm Xuyên Minh. Đây là một cảnh giới mà kiếm tu bây giờ không thể đạt được, cảnh giới này thuộc về kiếm tu thời cổ xưa, mà bây giờ có lẽ không còn tồn tại nữa.

Có được Kiếm Tâm Xuyên Minh có thể coi hắn đã lĩnh ngộ được cấp cao nhất của kiếm ý, chỉ cần một cái liếc mắt hắn có thể nhìn thấy tất cả các bộ kiếm pháp.

Hơn nữa hắn có một loại cảm giác, khi hắn đạt được Hoá Đỉnh cảnh, thì năng lực của Kiếm Tâm Xuyên Minh sẽ có uy lực cực lớn. Lâm Tiêu thu hồi suy nghĩ từ từ bình tĩnh lại.

Thu hoạch lần này lớn hơn hắn tưởng, sau một hồi tìm kiếm quanh động xác định không còn sót gì hắn mới rời đi.

Lúc quay lại bên bờ sông, Khương Lãng vẫn đang phục hồi vết thương. Thấy hắn trở về Can Anh Túc nhìn hắn một cái tỏ vẻ bất mãn: “Ngươi cứ đi đi về về, đi luôn cả một ngày, làm ta ở đây buồn chết mất.”

“Có chút chuyện nên mất thời gian, hình như Khương huynh chưa hồi phục.” Lâm Tiêu nói
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 273: Kim sắc trong truyền thuyết?


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hắn hoài nghi nhìn Khương Lãng, khí vận trên người đối phương đã từ từ quay về lúc đầu. Nhìn thấy vậy Lâm Tiêu nở một nụ cười nhạt.

Nếu là người khác, đã mất hết tu vi lại còn bị cướp cơ duyên thì vận khí trên người sẽ biến mất hoàn toàn. Nhưng Khương Lãng vẫn còn giữ được vận khí so với người bình thường.

Điều này chứng tỏ hắn cứu đúng người rồi. Con dê béo này vẫn có thể thịt được tiếp, chỉ là cần thời gian để vỗ béo thôi.

Trong khi Lâm Tiêu nhìn con dê béo, Khương Lãng từ trong cơn mê man tỉnh lại. Hắn nhíu chặt lông mày, không biết tại sao hắn cảm thấy bản thân hình như vừa mất đi một thứ rất quan trọng.

Là cảnh giới tu vi sao? Hình như cũng đúng, nhưng hình như cũng không phải.

Chỉ có một chuyện may mắn duy nhất, đó là hắn được hai người Lâm Tiêu kịp thời cứu giúp, được dùng đan dược kịp thời nếu không thì mạng cũng chả giữ được. Sau này vẫn còn có thể tiếp tục tu luyện.

Khương Lãng đứng lên, khom người cảm tạ Lâm Tiêu và Can Anh Túc: “Cảm tạ hai vị đã ra tay giúp đỡ, phần đại ân này Khương mỗ sẽ ghi mãi trong lòng.”

“Khương huynh khách khí rồi, loại chuyện này kể cả người khác gặp phải ta cũng sẽ ra tay giúp đỡ.” Lâm Tiêu khách khí đáp lại.

Can Anh Túc đứng cạnh bĩu môi, ai bảo thế. Nếu là một mình nàng ta gặp thì nàng ta giết quách cho nhanh.

Khương Lãng chỉ biết cười khổ.

Nếu là hắn thì có lẽ hắn sẽ cướp nhẫn trữ vật, còn về phần người khác sống chết ra sao hắn không quan tâm. Sống thì sống, mà chết thì chết. Hơn nữa hắn là thánh tử của Thái Tuế thánh địa, nói về tài phú thì đương nhiên hơn hẳn những người bình thường.

Vậy mà Lâm Tiêu không có lòng tham, đúng là một bậc quân tử!

Khương Lãng cũng thay đổi cách nhìn đối với Lâm Tiêu!

“Không biết Khương huynh bây giờ định đi đâu?” Lâm Tiêu hỏi.

“Ta phải quay về Thái Tuế thánh địa, nhưng, nhưng tu vi……này……!” Khương Lãng nói được một nửa thì do dự.

Lần này gặp đại hoạ, sống thì có sống. Nhưng tu vi mất hết, trước đây muốn quay về thánh địa chỉ mất có vài ngày. Bây giờ sợ là đi vài tháng cũng chả về nổi, hơn nữa trên đường đi còn gặp biết bao nhiêu yêu thú…….

Nghĩ tới đây, mặt Khương Lãng lại tái mét.

“Chuyện này, Lâm huynh……Khương mỗ có một chuyện muốn thỉnh cầu, xin Lâm huynh giúp thêm một lần.” Khương Lãng ái ngại mở lời.

“Ngươi nói đi!” Lâm Tiêu nhìn hắn, đại khái đoàn được hắn định nói gì.

“Sớm nghe uy danh Lâm huynh, bây giờ Khương mỗ mất hết tu vi, này……Lâm huynh có thể đưa ta về Thái Tuế thánh địa không. Đợi về tới nơi, Khương mỗ sẽ trả ân.” Khương Lãng do dự nói ra.

Với thân phận của hắn có thể đi tìm người khác nhờ giúp đỡ, nhưng với tình hình bây giờ hắn không tin bất cứ ai. Chỉ có Lâm Tiêu là hắn có thể tin tưởng.

“Đưa ngươi về Thái Tuế thánh địa?” Lâm Tiêu nhíu mày.

63eadc6cc55e3AvnddkjgIolVgTwj4U3n.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 274: "Quả nhiên rất khả nghi, vô cùng khả nghi!"


Thông qua lần cắt cơ duyên đầu tiên, Lâm Tiêu đã tổng kết một số quy tắc.

Nếu khí vận hồng đoàn trên người đối phương không nhấp nháy nghĩa là cơ duyên chưa tới.

Nếu nhấp nháy càng nhanh, vậy thì khoảng cách với cơ duyên càng gần.

Cũng giống như Khương Lãng và Can Anh Túc bây giờ, nếu như khí vận hồng đoàn trên cơ thể họ chỉ thay đổi, cũng không nhấp nháy nghĩa là cơ duyên vẫn còn sớm, hoặc khoảng cách còn rất xa.

Từ phản ứng vừa rồi có thể thấy, vị trí cơ duyên lần kế tiếp của hai người này rất có thể chính là Thái Tuế thánh địa.

"Đa tạ thì thôi đi, Lâm mỗ giúp người khác sẽ giúp đến cùng, đưa Khương huynh về thánh địa." Lâm Tiêu cười nói.

"Thật sao!! Vậy ta cảm ơn Lâm huynh trước, ngươi yên tâm, đến lúc đó cần cảm ơn ta sẽ cảm ơn." Khương Lãng vui mừng khôn xiết.

"Thái Tuế thánh địa ~~~ Vậy chắc chắn rất thú vị nhỉ?! ~~" Ánh mắt của Can Anh Túc sáng lên, nàng ta đồng ý với quyết định này bằng cả hai tay.

Nàng ta đã bị nhốt trong vương triều Đại Can quá lâu rồi.

Lần trước không dễ dàng gì mới trốn thoát ra mà còn bị Cốc lão đầu bắt về. Nhưng lần này, nàng ta thực sự không tin Cốc lão đấu có thể tìm thấy mình một lần nữa.

Ba người họ cứ như vậy mà lên đường, khởi hành đến Thái Tuế thánh địa.

...

Ở nơi khác, sâu trong dãy núi yêu thú.

Người đàn ông trung niên yêu thú Hoá Đỉnh bị thương đã vội vã trở về trong đêm.

“Lão tam, sao ngươi lại bị thương vậy?” Một con yêu thú khổng lồ màu tím đột nhiên xông tới trước mặt, kinh ngạc hỏi.

“Nhị ca, tạm thời đừng nói những chuyện đó, ta biết là ai mang tôn thượng của chúng ta đi rồi.” Giọng điệu người đàn ông trung niên nghiêm trọng nói.

"Hả?! Ai!" Khí thế trên người yêu thú khổng lồ thay đổi, trầm giọng nói.

"Thái Tuế thánh địa!" Người đàn ông trung niên nói ra vài chữ này.

"Hả?! Thái Tuế thánh địa?? Ngươi chắc chắn chứ??" Ánh mắt yêu thú khổng lồ trở nên nghiêm túc.

Rõ ràng, câu trả lời này có chút bất ngờ.

Người đàn ông trung niên nhanh chóng kể lại những chuyện đã xảy ra một lượt.

Yêu thú khổng lồ nặng nề gật đầu, nói: "Quả nhiên rất khả nghi, vô cùng khả nghi!"

Nó do dự một chút, tiếp tục nói: "Như vậy đi, ngươi trị thương trước, bây giờ ta sẽ đi thông báo đại ca, để đại ca bẩm báo Vương cảnh đại nhân, thế lực liên quan đến Thái Tuế thánh địa thì chúng ta cũng không thể nhúng tay vào nữa."

"Được, cứ làm theo lời nhị ca!" Người đàn ông trung niên trả lời xong, ngồi xuống tại chỗ, bắt đầu khôi phục thương thế.

"Thái Tuế thánh địa, hi vọng các ngươi không muốn chết!" Sau khi lẩm bẩm, yêu thú khổng lồ biến mất.

...

Năm ngày sau, ba người Lâm Tiêu đã đến Thái Tuế thánh địa bên cạnh vương triều Đại Can.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 275: "Hàn Thiên Ngạo?!"


Trong vài ngày này, hắn đã hiểu thêm một chút về Thái Tuế thánh địa này.

Chỉ riêng cường giả Hoá Đỉnh cảnh, có ít nhất năm vị. Trưởng lão chi vị thấp nhất của thánh địa cũng phải là bán bộ.

Về phần thực lực trung bình của các đệ tử thánh địa, căn bản không thể so sánh với các thế lực khác.

Vương triều Đại Hạ cũng vì có sự tồn tại của Thái Tuế thánh địa mà đứng thứ ba trong số các vương triều ở Đông Vực, có thể nói là một sự tồn tại vô cùng mạnh mẽ.

Dưới sự chỉ dẫn của Khương Lãng, Lâm Tiêu và Can Anh Túc không bị chặn lại mà tiến vào Thái Tuế thánh địa một cách thuận lợi.

Các đệ tử thánh địa đi ngang qua sẽ khách khí chào Khương Lãng một câu, Khương sư huynh.

Từ điểm này có thể thấy, Khương Lãng ở Thái Tuế thánh địa vẫn có danh tiếng nhất định.

"Lâm Tiêu, Thái Tuế thánh địa này lớn quá! ~ Còn lớn hơn hoàng cung Đại Can của chúng ta gấp mấy lần." Can Anh Túc mỉm cười như một thiếu nữ ngây thơ, tò mò về mọi thứ.

Hôm qua, sau khi nàng ta nắm tay Lâm Tiêu, khí tức sát sinh trên người không thể kiểm soát được đã bị hấp thụ cho nên hôm nay tinh thần khá tốt.

"Chà, thánh địa thực sự có dáng vẻ của thánh địa."Lâm Tiêu cũng cảm thán.

Chỉ có điều, Lâm Tiêu quan tâm đ ến một thứ khác hơn là quy mô của Thái Tuế thánh địa- khí vận hồng đoàn.

Khí vận hồng đoàn của Khương Lãng và Can Anh Túc đều lớn hơn trước đó hai vòng, nhưng chúng vẫn chưa bắt đầu nhấp nháy. Điều này có nghĩa là cơ duyên vẫn chưa đến.

Nhưng điều khiến Lâm Tiêu ngạc nhiên là dọc đường đi, hắn nhìn thấy rất nhiều khí vận hồng đoàn của đệ tử thánh địa cũng không nhỏ, hơn nữa còn có dấu hiệu lập lòe mờ mờ.

Nếu chỉ có một hoặc hai thì có thể là một hiện tượng đặc biệt nhưng bây giờ xuất hiện nhiều như vậy thì chỉ có duy nhất một đáp án...

"Ay yo, đây không phải Khương Lãng sao? Tu vi của ngươi sao vậy, Sao lại bị phế rồi!" Một âm thanh tràn đầy sự mỉa mai và hả hê đột nhiên vang lên.

Khương Lãng quay đầu nhìn sang, mặt biến sắc, nói: "Hàn Thiên Ngạo?!"

"Ha ha ha, thoải mái, thoải mái, bộ dạng bây giờ của ngươi, làm sao có thể tranh đoạt vị trí thánh tử với ta chứ?" Hàn Thiên Ngạo cười rồi cùng vài người bên cạnh rời đi.

"Khương huynh, người này là...?" Lâm Tiêu hỏi.

"Lâm huynh cười chê rồi, người này chính là người cạnh tranh với ta vị trí thánh tử kì tiếp theo của Thái Tuế thánh địa, nếu như tu vi của ta không bị phế, vị trí thánh tử kì tiếp theo sẽ chọn một trong hai chúng ta. Nhưng bây giờ, than ôi...." Khương Lãng thở dài thật sâu, tràn đầy bất lực.

Lâm Tiêu nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Hàn Thiên Ngạo, đăm chiêu suy nghĩ.

Khí vận hồng đoàn trên người Hàn Thiên Ngạo có màu tím và lớn hơn khí vận hồng đoàn trên người Khương Lãng trước đó.

Điều này không phải có nghĩa là những cơ duyên người này sẽ gặp cũng vô cùng phi thường sao?!
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 276: "Vậy vào Tử Vân bí cảnh này có yêu cầu gì không?"


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Khương huynh, có phải gần đây Thái Tuế thánh địa có hoạt động gì sao?" Lâm Tiêu thăm dò hỏi.

Khương Lãng kinh ngạc liếc nhìn Lâm Tiêu và nói: "Hả? Sao Lâm huynh lại biết? Đúng vậy, hai ngày nữa Tử Vân bí cảnh sẽ mở."

Lâm Tiêu nghe xong khẽ gật đầu.

Quả như dự đoán, đó là bí cảnh sắp được mở nên trên người của rất nhiều đệ tử Thái Tuế thánh địa đều lộ ra ánh sáng cơ duyên.

"Vậy vào Tử Vân bí cảnh này có yêu cầu gì không?" Lâm Tiêu hỏi.

"Một giáp tử Tử Vân bí cảnh mở một lần, vẫn luôn do Thái Tuế thánh địa ta cùng mấy tông phái của vương triều Đại Hạ cùng nhau thủ hộ, bình thường người của các vương triều khác đều không được vào, nhưng nếu Lâm huynh muốn có hai danh ngạch, ta có thể lấy cho ngươi." Khương Lãng nghiêm túc nói.

Lâm huynh đã có ơn cứu mạng hắn, còn đưa hắn trở về thánh địa, ân tình này thực sự không hề nhẹ.

Chỉ có hai danh ngạch vào bí thôi mà, không có gì đáng kể.

"Vậy thì làm phiền Khương huynh rồi, Lâm mỗ quả thực rất có hứng thú đối với bí cảnh này." Lâm Tiêu nói.

Một giáp tử, vậy tương đương với việc sáu mươi năm mở một lần. Khoảng thời gian càng dài, đôi khi càng khiến người ta có cảm giác mong chờ

"Hì hì hì hì, bí cảnh, cái này có thể! ~~~" Can Anh Túc cũng có chút hứng thú.

"Được, tôi đi sắp xếp chỗ ở cho hai người trước."

Sau khi Khương Lãng sắp xếp một chỗ trong khách viện cho Lâm Tiêu và Can Anh Túc xong liền vội vàng rời đi.

Hắn phải nhanh chóng tìm sư phụ của mình để giải quyết vấn đề tu vi của mình.

Không nói những chuyện khác nhưng lần này vào Tử Vân bí cảnh hắn nhất định phải tìm cách tham gia.

Có thể đứng lên hay không đều phụ thuộc vào Tử Vân bí cảnh lần này.

Lâm Tiêu và Can Anh Túc lặng lẽ ở trong tiểu viện hai ngày. Hai ngày qua cho phép hắn củng cố cảnh giới tiếp theo của mình.

Đến ngày thứ ba.

“Tùng~~~”

“Tùng~~~”

Ở Thái Tuế thánh địa có một hồi chuông vang lên.

Sau đó, một đệ tử thánh địa gõ cửa tiểu viện của họ, đưa hai lệnh miếng bài tới và thông báo rằng thánh địa sắp xuất phát đến Tử Vân bí cảnh rồi.

Lệnh bài này không chỉ là giấy thông hành bí cảnh vương quốc bí mật mà còn là phiếu thuyền để xuống thuyền của thánh địa.

Lâm Tiêu và Can Anh Túc cũng không do dự.

63eb328e29026CJEYpYy0olGrimTZae0h.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 277: Xem ra là đã tới địa điểm cần đến rồi


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ánh mắt Lâm Tiêu tập trung quét qua đám người này. Ánh sáng của cơ duyên từ khắp các nơi phát ra. Chí ít cũng phải hơn một trăm luồng ánh sáng.

Còn có ánh sáng vàng kim từ người bên cạnh phát ra, cũng bắt đầu từ từ tỏa sáng.

Tất cả ánh sáng cơ duyên đều chỉ về một nơi.

Bí cảnh Tử Vân.

Lâm Tiêu hít sâu một hơi, cố gắng áp chế sự kích động trong lòng. Thầm nghĩ trong lòng: vương triều Đại Hạ, thánh địa Thái Tuế, lần này hắn đành phải thất lễ rồi!!!!

“Bí cảnh lần này tuy là có vô số cơ duyên, cũng có rất nhiều hiểm nguy, các vị đừng chủ quan.”

“Tất cả các vị có lệnh bài đặc biệt vào bí cảnh, có thể lên phi thuyền rồi!”

Một giọng nói uy nghiêm truyền khắp quảng trường.

Tiếp đó, các trưởng lão của thánh địa Thái Tuế lên phi thuyền đầu tiên, sau đó là các đệ tử cốt cán, các đệ tử nội môn có lệnh bài.

Đợi sau khi người của thánh địa Thái Tuế đã hoàn toàn lên hết, rồi mới tới người của các thế lực khác xuất lệnh bài lên phi thuyền.

Lâm Tiêu quan sát đại khái một hồi. Về cơ bản, những người tham ra bí cảnh Tử Vân đều là cấp Toàn Đan Cảnh trở lên, cũng có một vài cường giả bán Hóa Đỉnh.

Còn về cường giả Hóa Đỉnh cảnh, thì không có cách nào tiến vào bí cảnh Tử Vân.

hắn và Can Anh Túc đều là tu vi Toàn Đan Cảnh kỳ đầu, đặt vào trong đám người này thì thuộc nhóm người có cảnh giới khá yếu ớt, lại không bắt mắt chút nào.

“Cuối cùng cũng đợi được tới ngày này, có thể triệt để quật khởi hay không còn phải phụ thuộc vào lần này rồi.”

“Ta còn nhớ lần trước, kiếm sĩ thiên tài của Huyền Kiếm môn kia, gặt hái được một cơ duyên kinh thiên đấy, trực tiếp cảm ngộ kiếm ý tới bậc thứ tám, ra khỏi bí cảnh Tử Vân là độ kiếp Hóa Đỉnh thành công luôn.”

“Thế thì quá ghê gớm rồi, ta không cầu nhiều đến vậy, cho ta tìm được một ít thiên tài địa bảo để nâng cao ngộ tính là được.”

“Cầu ông bà tổ tiên phù hộ, ta chỉ muốn có được một bộ công pháp Thiên giai thượng phẩm phù hợp với mình thôi!”

Lâm Tiêu vừa nghe cuộc thảo luận của mấy người này, vừa đánh giá chiếc phi thuyền này, thứ này đúng là ngon nghẻ. Nếu có thể làm cho Kiếm Ma tông hai cái như này thì thật là tốt.

Sau khi tất cả mọi người đã lên phi thuyền, chỉ nghe thấy một trận vù vù truyền tới tai.

Toàn bộ phi thuyền hóa thành một luồng ánh sáng, phá vỡ hư không, lao vút đi.

Trong vô thức, phi thuyền dừng lại. Xem ra là đã tới địa điểm cần đến rồi.

“Này, thánh địa Thái Tuế các người sao lần nào cũng tới sau cùng vậy, nhanh lên đi, bọn ta đang đợi để mở bí cảnh Tử Vân đấy!” Bên ngoài truyền tới một âm thanh châm chọc lớn tiếng.

63eb32a02c0adlqjwgZqo9jGBHCmkf0Un.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 278: Không ai biết được mình sẽ xuất hiện ở nơi nào


“Thánh địa Thái Tuế của chúng ta lần nào cũng vô cùng đúng giờ, là các người tới sớm thôi.” Ông lão khẽ cười đáp.

“Haha, lần nào khởi động cũng cãi nhau, các người có thể bớt vô vị đi được không?”

Một trưởng lão của thánh địa Thái Sơn bay xuống sau, lại có ba người bước ra. Từ khí tức phát ra trên người có thể thấy, hóa ra đều là cường giả Hóa Đỉnh cảnh. Ở đây đã có tới bốn cường giả Hóa Đỉnh cảnh rồi.

Lâm Tiêu thấy vậy không khỏi cảm thán một câu trong lòng.

Kiếm Ma tông bọn họ ngay cả một vị Hóa Đỉnh cảnh cũng không có.

Chưa nói tới Kiếm Ma tông, bây giờ, ngay cả vương triều Đại Ngụy cũng đề không có nổi một vị Hóa Đỉnh cảnh nào rồi.

Bản thân phải cố lên thôi.

Nhưng lại nghĩ tới năm loại ý cảnh của mình thì.....

Sắc mặt Lâm Tiêu ủ rũ. Kiếm Ý, Hoang Chi Ý Cảnh, Sát Sinh Ý Cảnh của hắn đều không có gì đáng lo ngại.

Nhưng Trọng Lực Ý Cảnh và Đan Chi Ý Cảnh đã rất lâu rồi không có động tĩnh gì.

Xem ra, sau chuyến đi bí cảnh lần này, phải nhanh chóng nghĩ cách thôi.

Tuyệt đối, tuyệt đối, đừng để hắn lĩnh ngộ thêm một loại ý cảnh nào nữa. Nếu không thì thật sự là không còn hy vọng gì đối với Hóa Đỉnh đâu.

“Được rồi, được rồi, mau chóng mở bí cảnh đi thôi, đệ tử tông phái bọn ta đã không đợi nổi nữa rồi, cơ duyên lần này vẫn là Huyền Kiếm môn bọn ta độc chiếm mà thôi.”

“Ta nhổ vào! Thời thế luân chuyển, lần này phải tới lượt bọn ta rồi.”

“Ngươi cứ ở đó mà mơ, thật sự cho là thánh địa Thái Tuế bọn ta ăn chay sao?”

Mấy vị đại lão Hóa Đỉnh này lại tranh cãi mấy câu, rồi mỗi người mới lấy ra một miếng ngọc bội.

Tiếp đó, bốn người đồng thời khởi động ngọc bội, bốn miếng ngọc bội hợp lại thành một, dung hợp lại với nhau.

Bỗng chốc, bên dưới hư không chấn động kịch liệt, một vòng xoáy màu xanh đậm chậm rãi hiện ra.

Một cơn chấn động mãnh liệt từ bên trong truyền đến

“Được rồi, mau xuống thôi!”

“Các ngươi cũng vậy, bí cảnh Tử Vân lần này, nhất định phải giành được thành tựu cho Huyền Kiếm môn ta đấy!”

“Đi đi, đi đi, sống sót trở lại mới là quan trọng nhất.”

Dưới sự quan sát của mấy vị Hóa Đỉnh cảnh, đệ tử của các tông phái đều nắm trong tay lệnh bài thông hành, biến mất trong vòng xoáy màu xanh lam.

“Vào đó rồi, tự mình phải cẩn thận đấy!” Lâm Tiêu nói với Can Anh Túc ở bên cạnh.

Sau khi tiến vào bí cảnh Tử Vân, tất cả mọi người đều sẽ bị truyền tống tới một nơi bất kỳ.

Không ai biết được mình sẽ xuất hiện ở nơi nào.

“Hì hì hì, ngươi đang quan tâm ta à? Yên tâm đi, ta lợi hại lắm đó, chỉ dựa vào mấy người này hả....” Can Anh Túc cười toe toét đáp.

“Được, vậy chúng ta tiến vào thôi.”

“Ừm!”
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 279: Lại còn có thể như này được nữa hả!”


Lâm Tiêu và Can Anh Túc cũng cùng nhau tiến vào bí cảnh Tử Vân.

Sau khi tất cả những người có lệnh bài thông hành tiến vào trong bí cảnh, bên ngoài còn lại không ít các đệ tử của các tông các phái.

Danh ngạch có hạn, bọn họ không có cách nào tiến vào bí cảnh.

Nhưng cảnh tượng xuất hiện sau đó, lại khiến mọi người bất ngờ.

“Thiên lăng thủy mạc, khởi!”

Đại lão Hóa Đỉnh của thánh địa Thái Tuế hai tay đánh ra vô số pháp quyết, sau đó, trên không trung chợt xuất hiện những gợn sóng rung động như mặt nước, tạo thành hình dạng một mặt kính.

Tiếp đó, từng bóng người xuất hiện trên mặt kính này.

Nhìn kỹ, kia không phải là những người vừa tiến vào bí cảnh Tử Vân hay sao?

Dường như mỗi người đều đã xuất hiện rồi.

Nếu Lâm Tiêu ở đây, hắn nhất định sẽ bất ngờ thốt lên: ‘Đây, đây không phải là camera giám sát hay sao?’

Hơn nữa, Thiên lăng thủy mặc này còn thần kỳ hơn.

Khi ánh mắt của những người này tập trung vào đám người bên dưới, người nào càng được chú ý, thì hình ảnh của người đó càng được phóng to hơn.

Cũng giống như bây giờ, những thiên tài đỉnh cấp trong các thế lực, hình ảnh của họ lớn hơn hẳn so với những người khác

Mà người không được chú ý như Lâm Tiêu và Can Anh Túc, không ai quan tâm, hình ảnh đã nhỏ lại càng nhỏ hơn.

“Wow!!! Lại còn có thể như này được nữa hả!”

“Tuy là không thể vào trong bí cảnh Tử Vân, nhưng như này, mọi chuyện xảy ra bên trong đều gần ngay trước mắt rồi.”

“Ta có dự cảm, bí cảnh lần này nhất định xuất hiện không ít cơ duyên đỉnh cấp đâu!”

“Vậy thì ta cũng có dự cảm, cơ duyên lần này thuộc về thánh địa Thái Tuế ta rồi!”

“Hề hề, ngươi cho rằng thánh địa Thái Tuế nhà ngươi cơ to nghiệp lớn thì cơ duyên nhất định phải thuộc về nhà ngươi sao? Cơ duyên biết nhìn người cả đấy nhé.”

Người đứng ngoài bí cảnh của tông môn đều cảm thán về một màn kì diệu trước mắt, ánh mắt của bọn họ nhìn chằm chằm mấy đệ tử thiên tài của các tông môn. Có lẽ phải là những người ưu tú như vậy mới có thể gặp được cơ duyên tốt.

Bên trong bí cảnh.

Một đệ tử Toàn Đan cảnh hậu kỳ của Huyền Kiếm Môn, hình như đang tìm kiếm thứ gì theo như trên bản đồ hướng dẫn.

“Nếu bản đồ này không sai, đã qua 60 năm, đồ thiên tài địa bảo kia chắc chắn đã trưởng thành rồi.” Hắn thì thầm.

Để mua tình báo của tấm Tử Vân bí cảnh này hắn đã phải trả một cái giá rất cao. Người vẽ tấm bản đồ này cũng là một người tham gia thám hiểm bí cảnh, sau đó phát hiện ra bảo vật này, cho nên mới ghi chép lại thành tấm bản đồ.

Còn về chuyện thật giả thế nào hắn cũng không biết được. Nếu là thật vậy thì sẽ kiếm được một món hời.

Cuối cùng khi đến được chỗ đánh dấu trên bản đồ, sau khi vị đệ tử Huyền Kiếm Môn tìm kiếm một lượt, hắn ở một khe núi phát hiện ra chỗ đánh dấu.

“Hahaha, không uổng phí linh thạch của ta.” Vị đệ tử này từ xa đã nhìn thấy bảo vật, lòng vui mừng khôn xiết.

Người bên ngoài bí cảnh trong thấy cảnh này.
 
Back
Top Dưới