Ngôn Tình Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 40: 40: Thuận Lợi


Anh ta nói xong lại dừng một lúc, sau đó duỗi tay xoa xoa dầu của Hứa Hoan Ngôn.

“Em cũng không cần từ bỏ việc học tập làm gì, nhận biết thêm được nhiều chữ, đối với em về sau sẽ có chỗ cần dùng.

”Hứa Hoan Ngôn ừ một tiếng, hai người lại tiếp tục việc học tập của mình.

Hứa Cao Quốc ở bên cạnh tiếp tục xem lại ghi chép của chính mình.

Hứa Hoan Ngôn lặng lẽ nhìn thoáng qua, tuy rằng cô học hành cũng không hẳn là nhiều.

Nhưng mà cũng có thể nhìn ra được quyển ghi chép này từng bị hư hỏng gì rồi, mà Hứa Cao Quốc đối với thứ này vô cùng trân trọng nâng niu, ngay cả lật sang trang khác cũng thật cẩn thận từng chút một.

Mặc dù cô biết Hứa Cao Quốc đang có chuyện gạt cô, nhưng mà Hứa Hoan Ngôn cũng không muốn gặng hỏi cậu ta làm gì.

Sau khi kết thúc khóa học vào buổi tối, Hứa Hoan Ngôn mở hệ thống của mình ra, điểm tích phân ở góc trên bên phải đã nhiều hơn một ngàn điểm rồi.

Điều này chứng tỏ ngày hôm nay có ít nhất một trăm người đã dành lời khen cho món bánh quy và bánh đậu đỏ của cô làm.

Ngày mai, số lượng này có thể gia tăng thêm nữa.

Với một ký dưa hấu yêu cầu cần có 250 điểm tích phân, hiện tại cô đang có hơn một ngàn điểm tích phân là tương ứng với bốn kg dưa hấu, bao nhiêu đây đã hoàn toàn đủ cho cô sử dụng rồi.

Khoảng cách từ ngày hôm nay cho tới ngày 28 Tết còn phải mấy ngày nữa.

Ngày 23 Tết, đại đội Thượng Liễu bắt đầu giết heo chia thịt cho mọi người.

Hứa Hoan Ngôn cũng đi theo Lưu Quế Lan qua đó để xếp hàng nhận thịt.

Ở trong sân phơi đồ, Hứa Hoan Ngôn thấy được Bạch Văn Văn người mà đã lâu cô không gặp mặt nói chuyện.

Bạch Văn Văn cũng thấy được Hứa Hoan Ngôn, chỉ là trong lòng cô ta lộp bộp mấy tiếng, rồi trong nháy mắt liền xoay người đi qua.

Hứa Hoan Ngôn cũng không muốn làm gì cô ta, mỗi người cứ sống tốt cuộc sống của mình là được rồi, chỉ cần cô ta về sau đừng trêu chọc tới cô là được.

Vương Hòe Hoa cũng ghi hận Lưu Quế Lan ở trong lòng, sự tình lần trước người nhà bà ta coi như cũng mất hút không thấy bóng dáng đâu cả.

Việc phân chia thịt ngày hôm nay diễn ra rất thuận lợi.

Hứa Hoan Ngôn không giữ lại công điểm nào mà mang đi đổi hết ra sản phẩm, cho nên cô được đầu bếp chia cho nhiều thịt hơn, trong số đó thịt mỡ và thịt nạc mỗi loại chiếm một nửa.

Lưu Quế Lan cảm thấy thật sự vui vẻ, thịt mỡ về nhà có thể thắng lấy mỡ và tóp mỡ, dùng mỡ heo này xào rau hay cho vào bột làm bánh bao thì cũng sẽ dậy mùi thơm hơn nhiều.

Ngày 25 Tết, Hứa Hoan Ngôn dựa theo thời gian trên giấy viết mà đi tới xưởng sản xuất thực phẩm.

Đầu bếp Du bên kia đã sớm chào hỏi qua người quản lý giúp cô.

Hứa Hoan Ngôn được người ta dẫn vào trong làm một cuộc phỏng vấn nhỏ và viết thêm một bài thi nữa.

Sau đó, cô cũng được thông báo trực tiếp là bọn họ sẽ nhận cô vào làm.

Qua giao thừa, tới mùng 5 là cô có thể bắt đầu đi làm.

Hứa Hoan Ngôn không nghĩ tới mọi chuyện lại có thể kết thúc nhanh chóng như vậy, đầu tiên là nói lời cảm ơn với người phỏng vấn cô, sau đó cô liền đi ra cửa của xưởng sản xuất thực phẩm.

Cô nghĩ rằng để hỏi giúp cho cô công việc này chắc hẳn đầu bếp Du đã nhờ tới rất nhiều mối quan hệ, công ơn lớn như vậy cô không biết phải báo đáp ông ấy như thế nào, nhưng chắc chắn là không thể không báo đáp rồi.

Hứa Hoan Ngôn nghĩ tới chuyện này, tùy tiện tìm một góc để ẩn nấp, dùng điểm tích phân để đổi lấy một ít trái cây đựng vào trong cái túi lưới, sau đó cầm ở trong tay.

Cô chưa từng đi tới nhà của đầu bếp Du bao giờ, nhưng mà đầu bếp Du rất nổi tiếng, chỉ cần đi hỏi mọi người xung quanh một chút là đã tìm được nhà của đầu bếp Du rồi.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 41: 41: Bái Sư Phụ


Nhà của đầu bếp Du đang ở không phải là nhà ngang, mà là một cái tiểu viện tử, cửa với sân đều tách biệt, trong sân có nuôi một con gà, và trồng một ít rau xanh.Cửa vào bên ngoài rất thấp, nên Hứa Hoan Ngôn có thể đứng nhìn thoáng qua vào trong sân, rồi cô gõ gõ cửa.Đầu bếp Du hôm nay nghỉ ngơi ở nhà, và tiệm cơm quốc doanh cũng nghỉ bán từ ngày hôm nay.Chuẩn bị đón giao thừa là nhà hàng sẽ cho mọi người được nghỉ.Khi đầu bếp Du đi từ trong nhà chính ra tới sân thì nhìn thấy Hứa Hoan Ngôn đan đứng trước cửa.

Ông cứ nghĩ rằng hôm nay cô sẽ không đi tới đây.Ông lập tức đi tới mở cửa cho cô vào.“Cô tới đây làm gì?”Hứa Hoan Ngôn đem túi hoa quả đang cầm trong tay cô đưa tới trước mặt ông.“Cháu đến thăm đầu bếp Du, với lại cũng muốn nói lời cảm ơn bác một chút.

Hôm nay cháu đã thông qua được bài kiểm tra, cho nên tới mùng 5 Tết này cháu sẽ bắt đầu đi làm.”Đầu bếp Du nhìn biểu cảm kích động vui vẻ của cô, rồi lại nhìn túi trái cây cô đang cầm trên tay, liền biết được đây là thành ý xuất phát từ tấm lòng của cô ấy.

Xem như cô còn là người có lương tâm, không uổng công chính mình tìm cách giúp cô một hồi.Hứa Hoan Ngôn tiến vào trong sân.“Đầu bếp Du, cháu còn có một chuyện muốn tìm bác, cháu có thể bái bác làm sư phụ của cháu được không?”Thật ra cô muốn tìm được cái cớ để hợp thức hóa nguyện vọng cô muốn chăm sóc và quan tâm tới ông một cách dễ dàng nhất mà không bị mọi người dị nghị.

Khi cô tiến vào trong thế giới này, hầu như cô đều gặp được người tốt, đương nhiên bọn họ đối xử với cô tốt bao nhiêu, thì cô cũng sẽ đối xử lại với bọn họ tốt bấy nhiêu.Đầu bếp Du đang định đi vào nhà pha cho cô ấm trà.Khoảnh khắc khi ông nghe thấy những lời nói này của cô thì bước chân dường như bị đông cứng lại, nhưng mà chỉ trong tích tắc ông đã định hình lại và đi vào trong nhà lấy ấm trà mang ra ngoài sân.“Tôi không thể dạy được cô, trù nghệ* của cô so với tôi còn tốt hơn.”*trù nghệ nghĩa là tài nấu nướng.Khi ông nói những lời này đồng thời còn tặng kèm thêm một tiếng hừ lạnh.Hứa Hoan Ngôn một chút cũng không thấy sợ hãi, mà còn cảm thấy vui vẻ hơn.“Đầu bếp Du à, tay nghề của bác là tốt nhất, luận về điểm này thì cháu chỉ là múa rìu qua mắt thợ mà thôi.”Du đầu bếp vẫn là không nói lời nào, chỉ ngồi yên lặng trên băng ghế của mình.“Tôi đã có đồ đệ rồi, không thu nhận nữa.”Khi ông nói ra những lời này, lúc đó ánh mắt của ông đang nhìn về phía sân ở trước nhà.Trên thế giới này, ông đã là người đơn thương độc mã rồi, giúp đứa nhỏ này, cùng lắm chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức gì.

Bởi vì có sức lực nên muốn giúp đỡ cô nhóc một chút, tựa như năm đó lão lãnh đạo đối xử với chính ông vậy.Hứa Hoan Ngôn cũng không có nhắc lại chuyện này nữa.Đầu bếp Du là một con người quật cường, khẳng định sẽ không dễ dàng tiếp nhận đồ đệ như vậy.

Nhưng mà nó cũng không có ảnh hưởng gì tới cô, về sau cô cứ thường xuyên đi tới đây thăm ông là được.Hứa Hoan Ngôn lại ngồi thêm một lúc, sau đó liền đứng lên rồi chào hỏi ra về.Đầu bếp Du nhìn tới túi trái cây đặt trên bàn rồi nhẹ nhàng thở ra một hơi.Khi Lưu Quế Lan biết Hứa Hoan Ngôn đã được nhận vào làm chính thức, thì lập tức vỗ đùi một cái, rồi sau đó đi tới trong phòng mình bái lạy tấm hình của vị thần tiên bà cất giữ, nhà họ Hứa bọn họ coi như sắp được đổi vận rồi.Hứa Hoan Ngôn đem chuyện của đầu bếp Du kể sơ qua với Lưu Quế Lan một chút.Lưu Quế Lan càng là người nhân hậu, muốn báo đáp công ơn mà người ta giúp đỡ gia đình bà..
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 42: 42: Tìm Tới Cửa


Sau khi nghe cô nói xong thì lập tức bà lôi kéo tay Hứa Hoan Ngôn, dặn dò hai câu.

“Rốt cuộc cũng sắp đến Tết rồi, sao con không cầm theo một ít đồ rồi bảo anh cả của con đi cùng con lên huyện thăm ông ấy, cứ lấy cớ viếng thăm họ hàng là được.

”Hứa Hoan Ngôn suy nghĩ một chút, ngày 28 Tết cô vẫn có một chuyến đi lên huyện, đến lúc đó lại gặp thêm lần nữa cũng không sao.

“Bà nội, 28 Tết cháu đi thăm ông ấy, vừa lúc còn mấy ngày nữa, chúng ta chuẩn bị một ít thổ sản vùng núi cho ông ấy đi.

”Vừa khéo Lưu Quế Lan cũng nghĩ như vậy, không nói gì khác, thổ sản ở vùng núi rất nhiều, bởi vì con dâu cả có về nhà mẹ đẻ đưa vải, thông gia vô cùng vui vẻ nên đã tặng cho nhà bà mấy túi thổ sản phơi khô ở vùng núi.

“Được rồi, bây giờ bà đi chuẩn ngay đây.

”Lúc này cả người bà tràn trề năng lượng, sau khi một nhà thằng hai ‘đi’ hết thì bà vẫn luôn không có sức sống, lúc này xem như bà đã có thêm hy vọng rồi.

Bản thân Hứa Hoan Ngôn cũng rất vui vẻ, ít nhất là nhà cô cũng đã có sự đổi mới tốt hơn rồi.

Cô ngồi ở trong sân phơi đậu đen.

Hứa Cao Gia đứng trước cửa phòng, hôm nay trong thôn không có việc nên cậu cũng không đi ra ngoài.

Hứa Cao Gia bước chân từ trong phòng ra.

“Hoan Ngôn, có phải ngày 28 em mang theo nhiều đồ đi lên huyện đúng không, nếu không thì để anh đưa em đi, sẵn tiện anh cũng đang có chút việc.

”Biểu cảm Hứa Cao Gia có hơi hoảng loạn.

Hứa Hoan Ngôn cũng thắc mắc nhưng mà cô cũng không hỏi gì cả, chỉ gật đầu lập tức đồng ý.

Hứa Cao Gia đóng cửa lại nhìn cái bàn trước mặt mình, sau đó mới lấy phong thư kia ra.

Ngày hôm sau, ngày 26 âm lịch, Hứa gia vừa mới ăn cơm sáng xong thì lập tức có người tìm đến cửa.

“Ai u, con gái đáng thương của tôi đâu? Mạng con thật không tốt, cũng chưa sống được một ngày yên ổn.

”Hứa Hoan Ngôn là người đầu tiên nghe được thanh âm này, bởi đúng lúc cô đang đứng ngoài sân phơi thổ sản vùng núi, đây là mấy thứ mà bác dâu cả mang về từ nhà mẹ đẻ của bà ấy.

Bà cụ ngồi dưới đất quay đầu lại nhìn thấy Hứa Hoan Ngôn thì nhanh chóng quệt nước mắt đứng dậy.

“Hoan Ngôn, cháu gái ngoại ngoan ngoãn của bà, cái bà già xấu xa đó không cho con đi học còn gây khó dễ với con mỗi ngày.

Thật đúng là phải bị thiên lôi đánh xuống mới đáng đời.

”Hứa Hoan Ngôn bị bà ta túm tay mới nhớ đến người này là ai.

Là bà ngoại ruột của nguyên thân, tên Dương Mai Diệp, thật ra mẹ ruột của nguyên thân là một người phụ nữ vô cùng lợi hại, mẹ ruột của nguyên thân có mối quan hệ không tốt với nhà mẹ đẻ, sính lễ mà mẹ ruột nguyên thân nhận được khi gả vào Hứa gia là hai bộ quần áo, còn có mười đồng tiền, tất cả đều bị mẹ ruột bà lấy đi hết.

Năm mẹ ruột nguyên thả gả đi đã hạ quyết tâm, bà ấy cho mình quyền không cần quay về nhà mẹ đẻ nên cũng chưa bao giờ về đó lần nào sau khi lấy chồng.

Ở nông thôn đây là một chuyện rất kiêng kị, bởi vì theo quan niệm không nhà mẹ đẻ thì sẽ bị bắt nạt, con gái khi kết hôn chắc chắn phải có nhà mẹ đẻ, nếu không người con gái đó không chỉ bị bắt nạt mà còn bị mọi người chê cười.

Nhưng mà mấy năm đó, cuộc sống của nguyên thân cũng không tệ, mẹ ruột của bà vẫn luôn đến đây làm ầm ĩ vài lần.

Một hai lần trước Lưu Quế Lan vẫn rất khách khí tiếp đón bà ta, sau đó khi biết bà ta là người như thế nào thì những lần tiếp theo bà ta đến đều sẽ dùng gậy đánh đuổi đi, sau đó bà ta cũng không quay lại đây nữa.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 43: 43: Đòi Tiền


Nhưng mà từ sau khi mẹ ruột của nguyên thân mất thì bà lại đến đây làm rùm beng một trận, nói là vì chuyện công việc, nói công việc này là do cấp trên bồi thường vậy nên nhà bà ta cũng có thể lấy đi một nửa.

Ép Lưu Quế Lan đến mức không còn cách nào, rốt cuộc con dâu thứ hai của mình chính là một người con dâu tốt, làm việc nhanh nhẹn, giao tiếp với mọi người lại khéo léo vô cùng, bà cũng tìm không ra chỗ không tốt của con dâu.

Bà cũng không thể nói mấy lời không tốt về con dâu thứ hai rồi chống chế rằng việc này không liên quan gì đến bà.

Này không phải sẽ làm cho người ta cảm thấy lạnh lòng hay sao?Đến cuối cùng vẫn là nguyên thân đứng ra nói muốn nhận công việc cũng được, vậy thì nhận nuôi dưỡng ba chị em cô đi.

Lúc ấy Dương Mai Diệp lập tức dậm chân, nói cái gì cũng không đồng ý nuôi ba đứa trẻ, hơn nữa, toàn là một đám người khác họ, nếu muốn bà ta nuôi thì cũng phải nuôi cháu trai ruột của mình.

Nhưng đây là làm trò trước mặt tất cả mọi người nên chỉ nghĩ thầm trong bụng, nguyên thân lại mềm lòng làm chuyện hồ đồ đưa cho Dương Mai Diệp năm đồng tiền.

Hứa Hoan Ngôn nghĩ đến đây lập tức dùng một tay đẩy bà ta ra, bản thân thì cau mày nhìn về phía bà.

Đương nhiên cũng không phải mỗi mình Dương Mai Diệp đến đây, đi theo phía sau bà ta là vợ của con trai nhỏ.

Mẹ ruột của nguyên thân đứng ở hàng thứ ba, ở trên còn có một anh trai và một người chị cả, ở dưới có một đứa em trai.

Trong mấy đứa con của mình, Dương Mai Diệp thích hai người con trai nhất, trong hai đứa con trai lại thích con trai út nhất, lần này dẫn theo vợ của con út đến đây cũng là vì nếu lấy được cái gì thì trực tiếp đưa cho con trai út của mình, ai cũng đừng mong có thể lấy được dù chỉ một ít.

Lưu Quế Lan cũng chạy từ trong viện ra, nhưng mà trên tay đã cầm theo một cây chổi lớn.

“Dương Mai Diệp, đi con mẹ bà, nói cũng không phải là tiếng người, tôi phi, bà còn dám đứng trước nhà tôi đây la lối khóc lóc, tôi đã cho bà mặt mũi lắm rồi đấy.

”Nói xong thì lập tức đánh thẳng.

Dương Mai Diệp nhanh chóng đứng dậy trốn sang một bên.

“Lưu Quế Lan, nói chuyện thì phải từ từ nói, bà không thể đánh người khác được, tôi đến xem cháu ngoại của tôi cũng không được sao?”“Đúng vậy, thím, nếu không thím khoan hẵng động thủ trước đã, chúng ta có chuyện thì đi vào trong từ từ nói, xét đến cùng thì mọi người cũng là họ hàng, không thể làm ầm ĩ đến mức khó coi như vậy.

”Người mở miệng nói chuyện là con dâu út của Dương Mai Diệp, tên là Chu Hà Hoa.

Hứa Hoan Ngôn vừa mới sinh ra cũng không về nhà bà ngoại bao giờ, lúc trước xảy ra chuyện cũng không thấy bà ta đến, đương nhiên cũng coi như không quen biết.

Lưu Quế Lan hừ một tiếng, lập tức xoay đầu, nhìn dáng vẻ này cũng hiểu là không muốn nói chuyện.

Ầm ĩ trước cửa như thế khiến mấy hương thân trong làng cũng bu lại đây xem náo nhiệt, Tết nhất nên mọi người cũng đều nhàn rỗi cả.

“Không cần, có chuyện gì thì cứ đứng ở đây nói là được rồi, dù sao cũng không phải là chuyện không thể nói ra được.

”Đột nhiên Hứa Hoan Ngôn mở miệng nói chuyện, thật ra lại làm cho mọi người xung quanh hơi bất ngờ.

Con gái thứ hai của Hứa gia là một người không thích nói chuyện, tính cách cũng không phải hướng ngoại, cho nên khi cô nói thế lại làm cho người khác cảm thấy hơi kinh ngạc.

Lưu Quế Lan đứng ở bên người cô liền duỗi tay chạm vào cô, sau đó đưa mắt ra hiệu bảo cô mau quay về, việc này cô xử lý không được, rốt cuộc đối phương cũng là bà ngoại ruột của cô.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 44: 44: Không Dễ Lừa


Thật ra Hứa Hoan Ngôn lại nghĩ việc này nên để cô đứng ra nói chuyện, thanh danh của bà nội cô ở trong thôn vốn dĩ rất hung hãn, khó tránh khỏi việc người trong thôn sẽ nghĩ chuyện này là do Hứa gia sai.

Hứa Hoan Ngôn không nhúc nhích.

“Bà ngoại à, bà nói đi, cũng để cho mọi người có thể phân xử trong hòa bình, dù sao cháu cũng không sợ mất mặt.

”Dương Mai Diệp không nghĩ đến người đứng ra nói chuyện là cô gái nhỏ Hứa Hoan Ngôn này, rõ ràng lần trước còn bà ta còn dễ dàng lừa gạt, sao lần này lại đổi tính như thế.

Nhưng mà tạm thời bà ta cũng không thể đắc tội với đứa cháu gái ngoại này, rốt cuộc bây giờ không phải nó quen biết rất nhiều người ở trong huyện sao?Nghĩ đến đây, lại hiện đầy ý cười trên mặt.

“Hoan Ngôn, cháu cũng không thể nghe theo lời xúi giục của bà nội cháu, bà đối với cháu là nghĩa nặng tình thâm.

”Hứa Hoan Ngôn cau mày, cũng không che lấp sự không kiên nhẫn trong ánh mắt.

“Nói trọng điểm.

”Dương Mai Diệp thấy hôm nay Hứa Hoan Ngôn không dễ bị lừa gạt, cũng chỉ đành nói những lời đã chuẩn bị trước, dù sao lấy đồ vật vẫn là quan trọng nhất.

“Vậy bà ngoại nói, bà nghe nói lúc trước con có đến giúp việc tại tiệm cơm ở trong huyện nên đã kiếm được tiền rồi, có phải cũng nên hiếu thuận với bà ngoại không, còn mấy tấm vải con nhận được có phải cũng nên đưa cho bà ngoại một ít hay không!”Hứa Hoan Ngôn nghĩ đến, đây không phải là đến đòi đồ hay sao?Mấy người xem náo nhiệt xung quanh nghe mấy lời này, một đám người cũng đều cảm thấy hình như lời nói có vấn đề?Nhưng phàm là một người thương xót cho con gái, chắc chắn sẽ không làm ra chuyện như vậy.

Hứa Hoan Ngôn tiến lên phía trước một bước, nhìn đứa con dâu của bà ta đứng ở đằng sau, quay đầu lại nhìn về phía bà.

“Bà ngoại, hình như mấy lời bà nói có chút không đúng lắm.

”Dương Mai Diệp không nghĩ đến Hứa Hoan Ngôn thật sự dám mở miệng phản bác bà ta.

“Bà nói không đúng chỗ nào?”Hứa Hoan Ngôn than nhẹ một tiếng, giống nhiên mấy lời kế tiếp của bản thân có hơi khó xử.

“Bà ngoại, cháu cũng không phải cố ý nói như thế, anh họ nhà bác cả của cháu bây giờ đã mười bảy tuổi, cháu nhớ rõ là đã lấy được công việc làm chứng từ rồi đúng không, thế thì như vậy đi, nếu anh họ có thể hiếu thuận với bà ngoại như thế nào thì cháu cũng có thể thiếu thuận theo như thế, bà thấy thế nào?”Sau khi nói xong thì thảnh thơi nhìn sắc mặt của Dương Mai Diệp.

Quả nhiên Dương Mai Diệp lập tức thay đổi một gương mặt khác, nghe mấy lời này lập tức cảm thấy không đúng, dựa vào cái gì chứ?Hứa Hoan Ngôn nhướng mày.

“Ai, bà ngoại, cháu cũng không phải muốn gây khó dễ bà, tuy rằng bà đối xử với mẹ cháu không tốt chút nào, lại còn cắt xén sính lễ của bà ấy, cũng không cho bà ấy của hồi môn, nhưng cháu cũng coi như nhà bà nghèo đến mức không có gì ăn nên mới làm vậy, nhưng bây giờ ba mẹ cháu không còn, ba chị em chúng cháu phải sống nhờ trong nhà bác cả, tiền cháu kiếm được đương nhiên phải cho người trong nhà.

”Dương Mai Diệp nghe từng chữ Hứa Hoan Ngôn nói mà lạnh mặt, nhấp môi gắt gao.

Thật ra Chu Hà Hoa lại tiến lên kéo mẹ chồng của cô ta trước, lúc trước cũng chưa đến bao giờ, lúc này lại cho rằng có thể dễ dàng lừa gạt một cô gái nhỏ nên việc lấy đồ sẽ thuận lợi hơn chút.

Nay vừa mới gặp mới biết được trong gia đình này người không dễ bị lừa nhất chính là con nhóc này.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 45: 45: Biếu Đồ


“Hoan Ngôn, mấy lời này của cháu không đúng rồi, bà ngoại cháu tuổi lớn, cũng không thể chọc tức bà ngoại cháu như vậy được, hơn nữa, cháu là một vãn bối*, nói như thế sẽ ảnh hưởng không tốt đến thanh danh của cháu, sau này cũng không dễ gả chồng đâu.”[*] Vãn bối: Hạng người sinh sau đẻ muộn.Hứa Hoan Ngôn nghe ra thâm ý trong lời nói của cô ta, còn uy h**p thanh danh của cô hay sao.“Mợ, thanh danh của cháu có tốt hay không cũng không cần mợ nhọc lòng, cháu nghĩ chỉ cần mợ có thể hiếu thuận một chút thôi thì bà ngoại cháu cũng không đến mức chạy đến đây đòi đồ của một đứa trẻ đã mất cha mẹ, mợ nói có đúng không?”.Chu Hà Hoa bị Hứa Hoan Ngôn nói trúng tim đen, còn bị một tiểu bối phản bác trào phúng bản thân không hiếu thuận khiến cô ta không thể nhịn được ở mặt trong lẫn mặt ngoài.Lưu Quế Lan đứng bên cạnh nghe miệng nhỏ của cháu gái mình cãi nhau với hai người kia nhưng một chữ th* t*c cũng không thấy, vậy mà vẫn khiến cho người bị chửi cảm thấy tức chết.Như vậy mới tốt, con gái thì phải như thế, nếu không thì dễ dàng bị bắt nạt.

Con gái vẫn là nên lợi hại một chút mới tốt.Nghĩ đến đây bà còn cảm thấy có chút vui mừng, sau đó lập tức cầm cây chổi lớn của mình ra.“Sao, các người còn chưa cút đi, nếu không đi thì tôi không ngại tiễn mấy người một đoạn đường đâu.”Lưu Quế Lan cầm chổi quất qua trước mặt bọn họ.Dương Mai Diệp hung hăng nhìn thoáng qua Hứa Hoan Ngôn, sau đó mới xoay người rời đi, con nhóc chết tiệt này, sau này xem bà ta đến trị cô như thế nào, bà ta có thể xử được mẹ của cô, chả nhẽ lại không xử lý được một con nhóc mới lớn hay sao.Xem náo nhiệt xong rồi thì người xung quanh cũng tản đi, nhưng mà hôm nay hình tượng của Hứa Hoan Ngôn trong mắt mọi người lại có sự thay đổi lớn, có người nói tốt có người nói xấu.Tốt là sau này con bé chắc chắn không đơn giản, nói chuyện rõ ràng có thâm ý, cãi nhau mà nghe cũng êm tai, sảng khoái vô cùng.Nói xấu là chỉ tính tình quá ương bướng, sau này về nhà chồng thì khó mà nói, không ai nguyện ý cưới một người vợ như vậy.Tất cả đều bị Hứa Hoan Ngôn ném ra sau đầu, cô sắp phải vào thành, những người này cũng không tính là gì, ngày lành của cô vừa mới bắt đầu thôi.Ngày 28 âm lịch, Lưu Quế Lan và Chu Linh Mẫn cộng thêm mấy đứa trẻ quét tước vệ sinh lại nhà cửa rồi bắt đầu băm nhân làm sủi cảo, Tết năm nay được ăn món sủi cảo rồi.Hứa Hoan Ngôn dẫn Hứa Cao Gia đi lên huyện.

Trên đường đi Hứa Hoan Ngôn nhờ Hứa Cao Gia cầm đồ hộ mình, hai người xuất phát từ sớm nên tầm mười giờ là cả hai đã đến huyện.Hao người đi thẳng đến nhà đầu bếp Du.

Đầu bếp Du đang đứng trong sân lấy dưa muối, ông ấy đang định ăn tối với món này, thêm ít rượu là xong bữa cơm."Đầu bếp Du, ăn Tết vui vẻ."Hứa Hoan Ngôn xách theo đồ đứng ở ngoài cửa, cô chào hỏi đầu bếp Du sau đó tự đẩy cửa đi vào trong.

Hứa Cao Gia đi sau cô, ngoan ngoãn cầm đồ, im lặng không nói gì.Mắt đầu bếp Du ánh lên ý cười nhưng rất nhanh đã biến mất, giống như chưa xuất hiện."Cháu đến làm gì?"Giọng nói của ông mang theo sự ghét bỏ.Hứa Hoan Ngôn bảo Hứa Cao Gia để túi đồ đựng mấy món đặc sản lên trên bàn."Đây là đồ bà cháu bảo cháu mang cho bác, bác gái của cháu mang về từ nhà mẹ đẻ, đây là đồ do bọn họ vào núi kiếm được rồi chế biến thành đồ khô, bác có thể ăn được rất lâu."Mí mắt đầu bếp Du hơi nhấp nháy, ông ấy có vẻ không kiên nhẫn mà "ừ" một tiếng.Hứa Hoan Ngôn hiểu rõ tính đầu bếp Du, biết ông ấy là người thế nào nên cô không để ý.

"Vậy chúng cháu đi nhé, đầu bếp Du."Đầu bếp Du vội xua xua tay, ý nói cô mau đi đi.Đến khi hai người vừa rời khỏi, ông ấy liền chắp tay đi vào trong phòng, nhìn ảnh chụp của vợ rồi lại xoay người đi ra sân.Ăn Tế thì nên ăn món ngon, không cần ăn dưa muối làm gì..
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 46: 46: Ăn Tết Vui Vẻ


Hứa Cao Gia biết nhìn bề ngoài đầu bếp Du là người không dễ nói chuyện nhưng tốt bụng, mỗi tội tính tình có hơi quái dở, anh sợ mình lỡ miệng nói câu nào khiến ông ấy không vui nên anh lựa chọn im lặng.Hai người đi ra từ nhà đầu bếp Du.

Hứa Cao Gia đi bên cạnh Hứa Hoan Ngôn nói: "Hoan Ngôn, anh định gặp mấy người bạn, em có thể đến Cung Tiêu Xã trước rồi chờ anh ở đó được không?"Hứa Hoan Ngôn nghe anh ấy nói cũng biết mọi chuyện không đơn giản như thế, nhưng cô cũng không nói gì."Vậy anh đi đi, em đợi anh ở Cung Tiêu Xã."Hứa Cao Gia cười xong vội quay người chạy đi.Hứa Hoan Ngôn chưa đi đến Cung Tiêu Xã vội mà cô đến xưởng dệt may.Đêm qua cô đã đổi thành công dưa hấu rồi.Một cân dưa hấu đổi mất hai trăm năm mươi điểm.

Cô liền đổi bốn cân.Vậy là cô mất tầm 1000 điểm tích phân.

Cho nên số dưa hấu này cô muốn lấy giá 45 đồng.Hứa Hoan Ngôn cho dưa hấu vào trong túi, cô thay bộ quần áo lúc trước, bôi bẩn lên trên mặt xong mới đeo khăn quàng cổ vào.Khi cô mang theo đồ đến nơi ở cho công nhân của xưởng dệt may thì Dương Hồng Lê đang ở trên tầng hai đã nhìn thấy cô.Hứa Hoan Ngôn đang định tìm người để hỏi thăm, may là bớt được chút việc.Hôm nay Dương Hồng Lễ đã ăn sáng xong rồi, chị ta đang đợi ở trong nhà.Giờ người chị ta mong chờ đã đến.Lần này chị dâu của chị ta trở về nhà mang theo một món điểm tâm gì đó rất ngon khiến bà cụ trong nhà vô cùng vui vẻ, điều này khiến chị ta đang bị uất nghẹn cả người.

May là lần này được cứu rồi.Chị ta kéo Hứa Hoan Ngôn đến sau cây cổ thụ, nhìn ngang ngó dọc xem có ai đến không.

Sau đó liền nói: "Cho tôi xem thử nào."Hứa Hoan Ngôn mở túi ra cho chị ta nhìn thử."Chị thấy thứ này thế nào?"Dương Hồng Lê nhìn xong thì kêu một tiếng: "Được, được, quá là tốt rồi."Sau khi nói xong, Dương Hồng Lê lấy tiền từ trong túi ra.

Chị ta đã chuẩn bị xong 60 đồng rồi vội nhét vào trong tay Hứa Hoan Ngôn: "60 đồng có đủ không?"Hứa Hoan Ngôn nắm chặt tiền trong tay, cô gật đầu, đủ rồi.

Chị gái này rất dứt khoát.Hai tháng lương ở thời đại này có thể mua được một quả dưa hấu to.Tiền trao cháo múc, vậy là giao dịch của bọn họ đã xong.Khi Hứa Hoan Ngôn đến Cung Tiêu Xã thì Hứa Cao Gia vẫn chưa đến.Cô nhìn số tiền trong tay mình, tý nữa đến xưởng chế biến mua thịt không cần dùng tem phiếu làm gì, dù sao cũng là mua thịt để ăn Tết.Qua mười phút nữa, Hứa Cao Gia vội đi đến, trên trán toàn là mồ hôi."Đi thôi."Hứa Hoan Ngôn gật đầu, cô không hỏi gì."Đến xưởng chế biến mua thêm ít đồ đi."Hứa Cao Gia mang theo tâm sự nặng nề đi sau Hứa Hoan Ngôn.Tại xưởng chế biến."Móng giò, đại tràng đều không dùng phiếu à?"Bác bán thịt vừa hỏi vừa lặng lẽ dọn bàn.Thực tế thì Hứa Hoan Ngôn không biết rằng có một số món mang ra bán cũng không bán được, vì ở thời đại này không ai biết làm nên họ sẽ ít mua, trừ khi nhà ai rất nghèo không thể mua nổi thịt thì mới đến đây mua mấy thứ này để ăn một bữa ngon hơn chút.Nhưng chế biến không tốt thì hương vị sẽ bị giảm đi.Hứa Hoan Ngôn vừa đến đã mua ba cân lòng, bốn cái móng giò.Tổng cộng mất có ba đồng.Cô đưa cho Hứa Cao Gia cầm xong liền hài lòng về nhà.Năm nay đối với nhà họ Hứa là năm tốt nhất kể từ khi vợ chồng chú hai nhà họ Hứa mất.Nhà họ Hứa sẽ có hai người công nhân.

Cơm tất niên do Hứa Hoan Ngôn đích thân xuống bếp nấu.Móng heo kho tàu, hầm trong nồi đất khoảng 1 tiếng rưỡi, dùng đũa chạm vào là thịt với xương rời ra luôn, miếng thịt rất ngon do được nêm nếm vừa miệng.Lòng được rửa sạch, hành tây được xào sơ qua rồi nhồi vào trong lòng, món này khá cay nên thích hợp ăn với cơm, là món được mọi người ăn hết đầu tiên trong mân..
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 47: 47: Lên Huyện Làm Việc


Hứa Cao Quốc vô cùng vui mừng nên khi làm cơm tất niên thì cậu ấy cứ đứng cạnh, có gì cần làm đều tranh làm hết.Đây là lần đầu Hứa Hoan Ngôn nhìn thấy Hứa Vệ Lực, hầu như cô chỉ thấy ông ấy trong trí nhớ của nguyên chủ.Nói tóm lại ông ấy là một người khá kiệm lời, làm việc gì cũng im lặng, đặt yêu cầu rất cao với mấy đứa con trai trong nhà nhưng đối xử vô cùng từ ái với cô và Hoan Thịnh.

Khi nói chuyện với hai người thì âm thanh của ông ấu cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.

Ấn tượng của Hứa Hoan Ngôn dành cho ông bác này khá tốt.Vào ngày mùng ba Tết, Hứa Vệ Lực đã phải đi làm.Vì để đáp ứng nhu cầu cho người dân nên việc sản xuất không thể ngừng, dù sao đây cũng là công việc của nhà máy.Lưu Quế Lan không quá lo lắng cho ông ấy vì Hứa Vệ Lực là đàn ông nên dù vất vả như thế nào cũng có thể sống được.Người khiến bà lo là cháu gái nhỏ, đi làm trong nhà máy rồi không biết cô có thể làm được hay không.Hứa Hoan Ngôn chẳng sợ gì cả, tối mùng bốn cô bắt đầu thu dọn đồ đạc để ngày mai đến nhà máy.Bốn giờ rưỡi sáng hôm sau, vì sợ muộn nên Chu Linh Mẫn đã đưa Hứa Hoan Ngôn đến xưởng thực phẩm.Lần này không có xe lừa nên hai người chỉ có thể đi bộ đến mà thôi, Hứa Hoan Ngôn đành thở dài mà chấp nhận.Khi hai người mang theo bao lớn bao nhỏ đến huyện, lúc này mới hơn 7 giờ sáng.Đợi một lúc thì bọn họ liền ngồi xe bus đến nhà xưởng.Tuy huyện An Khang là huyện nhỏ nhưng vì có điểm giao thông quan trọng nên ở đây có rất nhiều nhà máy, giống xưởng thực phẩm Hứa Hoan Ngôn đến làm cũng như vậy, vị trí của nó không ở trong huyện mà ở gần đường lớn dẫn đến huyện, cho nên rất tiện cho việc vận chuyển.Đó cũng là lý do mà hai người đã đến huyện nhưng vẫn phải ngồi xe bus.

Cũng may vận khí họ khá tốt nên đợi một lúc đã có xe bus đi rồi, đây là chiếc xe bus đầu tiên xuất phát từ bến xe.Mua hai vé xe xong thì cuối cùng Hứa Hoan Ngôn cũng được giải phóng hai chân của mình, một lúc sau cô bỗng thấy đói bụng.Mấy hôm nay cô ở nhà ăn Tết, hầu như các món trong nhà đều ăn ngon vô cùng.Hứa Hoan Ngôn lại nhớ đến món bánh bột ngô cùng làm với Lưu Quế Lan, buổi tối hôm trước cô đã ăn một ít.Bột ngô trộn với bột mì trắng tạo thành hỗn hợp vàng nhạt, hơn nữa vị ngọt của bột ngô rõ ràng vô cùng.Còn món bánh bao nhân rau nữa chứ.

Bên trong có miến cùng với bắp cải tạo ra một mùi hương rất thơm.Mấy món này bọn họ đều mang theo một ít ở bên người, vì để trong lồng ngực nên vẫn còn khá ấm.

Do đó, hai người quyết định ăn ở trên xe luôn.Cái bánh cũng không to nên ăn hai ba miếng đã ăn hết.Vốn người soát vé cũng không quan tâm hai người các cô vì vừa thấy bọc lớn bọc nhỏ đã biết họ từ trong thôn đến.Nhưng anh ta lại bị hấp dẫn khi thấy được món bánh bao của họ.Những thành phố ở phía Bắc rất ít khi ăn bánh bao kiểu này, chủ yếu họ ăn bánh bao hấp hoặc bánh mì nướng có kích thước lớn, cho nên ăn xong một cái thì đã rất no rồi."Chị gái, hai người ăn món gì vậy? Sao tôi chưa thấy bao giờ, nhìn thì giống bánh bao nhưng có vẻ không phải?"Người bán vé đã khoảng bốn mươi năm mươi tuổi, câu này chắc chắn là hỏi Chu Linh Mẫn, vì bà ấy lớn tuổi hơn.Hôm qua Chu Linh Mẫn cũng mới biết đây là món gì.Bà ấy cũng không câu nệ với với thành phố, người ta hỏi thì trả lời, dù sau đến tận tối qua bà ấy mới biết."Bánh bao rau, do cháu gái tôi làm đấy."Khi bà ấy nói câu cháu gái làm thì giọng điệu mang theo sự kiêu ngạo, cháu gái bà cái gì cũng giỏi lại vô cùng thông minh, thêm cái khéo tay nên bây giờ đang làm công nhân nữa.Người bán vé ngồi trước mặt hai người Hứa Hoan Ngôn."Có thể chỉ cho tôi cách làm như thế nào không?".
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 48: 48: Ký Túc Xá


Hứa Hoan Ngôn đồng ý, chuyện này cũng không phải chuyện gì khó, với công việc bây giờ thì chắc chắn sau này cô sẽ phải đi xe bus khá nhiều nên nhất định sẽ thường xuyên gặp gỡ người ta, tạo được ấn tượng ban đầu là chuyện tốt.

Sau đó cô nói cách làm ra.

Nói chuyện một lúc thì đã đến chỗ làm.

"Ơ, cháu là công nhân ở xưởng thực phẩm à?"Người soát vé cảm thấy bản thân hơi ích kỷ.

"Đúng thế ạ, thím ơi, sau này gặp thì chúng ta lại nói chuyện nữa nhé.

"Hứa Hoan Ngôn cười nói, xong việc cô xoay người rời đi.

Đến nơi là 7 giờ rưỡi, 8 giờ là nhà máy bắt đầu làm việc.

Thời gian cô đến khá phù hợp, đợi khi mọi người trong xưởng đến thì cô có thể tạo quan hệ tốt với họ.

Hộ khẩu Hứa Hoan Ngôn vốn ở nông thôn nhưng cô lên đây làm việc, công việc ở xưởng thực phẩm liên quan đến trong thành phố nên hộ khẩu của cô cũng thành hộ khẩu thành phố.

Bảo vệ đứng cửa nhìn Hứa Hoan Ngôn một cái rồi cho cô đi vào.

Chu Mẫn Linh chưa bao giờ được vào trong nhà máy, lúc trước bà đến chỗ làm của Hứa Vệ Lực chỉ được đứng ở ngoài của, bây giờ trong lòng bà vô cùng kích động, chỗ này đúng là địa phương tốt.

Hứa Hoan Ngôn dựa theo kí ức lần trước, đi thẳng đến phòng khách, mọi người vẫn chưa đến nên cô chỉ có thể đứng đợi.

Khoảng 7 giờ 55 phút, mọi người bắt đầu rục rịch đến, cán bộ ở đây tên Lưu Linh Linh, khoảng 17 tuổi, cô ta tết tóc hai bên nhìn rất năng động, đáng yêu.

Hứa Hoan Ngôn đưa giấy tờ của mình ra.

"Hứa Hoan Ngôn đúng không, tôi biết cô, trước Tết lãnh đạo có gửi công văn xuống.

"Lưu Linh Linh nói khá nhiều, tính cách khá nhiệt tình.

Hứa Hoan Ngôn nói chuyện với cô ta.

"Vậy phiền cô, tôi vẫn chưa biết tên cô là gì?""Lưu Linh Linh.

"Lưu Linh Linh giới thiệu với Hứa Hoan Ngôn.

Cô ta vừa nói vừa cùng Hứa Hoan Ngôn vừa đánh dấu cho cô.

"Đi thôi, tôi đưa cô đến kí túc xá.

""Cảm ơn đồng chí Lưu.

" Hứa Hoan Ngôn cảm ơn xong thì cầm theo đồ của mình.

Chu Mẫn Linh cầm nốt những thứ còn lại, Lưu Linh Linh cũng giúp các cô cầm một ít đồ.

Lưu Linh Linh đi tới giới thiệu sơ qua một ít bố cục của nhà máy với Hứa Hoan Ngôn.

“Nhà ăn của xưởng chúng ta nấu rất nhiều món ngon, đến lúc đó cô có thể tới đây tìm tôi, hai chúng ta cùng nhau đi ăn cơm.

”Hứa Hoan Ngôn mỉm cười gật đầu, đây đã là công việc thứ hai của cô rồi, từ công việc tạm thời cho đến công việc chính thức.

“Nơi này chính là ký túc xá nữ.

Nhưng mà thời buổi này tìm nhà ở rất khó khăn.

Ban đầu vốn dĩ là 1 phòng 4 người ở, nhưng bây giờ chia lại thành 1 phòng 6 người, nên không gian thật sự hơi chật chội, cô cố gắng chịu đựng một chút nhé.

”Coi như chuyện sắp xếp phòng ở ký túc xá đã xong xuôi.

Vào kỳ nghỉ tết cũng không phải tất cả mọi người đều trở về quê, các nhân viên làm ở xưởng sản xuất thực phẩm này cũng như vậy.

Vào những dịp lễ tết Nguyên Đán đa số mọi người đều sẽ đi thăm người thân, họ hàng hay thăm bạn bè, rồi họ sẽ đem tặng nào là trái cây với đồ hộp này nọ, còn có bánh quy rồi kẹo ngọt nữa, đa số đều là những món quà cần thiết phải có khi đi thăm hỏi, cho nên nhà máy sẽ không đình công.

Đương nhiên, những công nhân nguyện ý ăn tết ở nhà máy, thì chuyện bồi thường tinh thần lẫn vật chất chắc chắn cũng sẽ không thiếu.

Lưu Linh Linh cầm chìa khóa tra vào ổ rồi mở cửa phòng ký túc xá ra, sau đó nhiệt tình mời Hứa Hoan Ngôn đi vào.

Cảm nhận đầu tiên khi Hứa Hoan Ngôn bước vào căn phòng này chính là nhỏ, thật sự là căn phòng này quá nhỏ.

Ngoại trừ ba cái giường tầng và một cái bàn nhỏ đặt được dưới đất kia ra thì còn lại không thể đặt thêm đồ vật nào nữa.

Kể từ khi cô tiến tới thế giới này vẫn luôn ở một mình một phòng, hơn nữa trên người cô còn có bí mật, tốt nhất nếu có thể cô vẫn muốn ở một mình một phòng thì hơn.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 49: 49: Địa Vị


“Cảm ơn chị Lưu, chị cứ để em tự thu thập đồ đạc của mình là được.

”Coi như nhiệm vụ mà Lưu Linh Linh được phân công đã hoàn thành xong, cô ta tự mình đưa người đến nơi này là đủ rồi.

Chờ đến lúc Lưu Linh Linh rời đi rồi, hai người các cô cũng nhanh chóng đem chăn nệm thu dọn cho thật tốt.

Dù sao Hứa Hoan Ngôn cũng phải đi làm, Chu Linh Mẫn cũng muốn chạy nhanh trở về nhà lo công việc của bà nữa.

Nếu để đến buổi chiều mới về đến nhà thì công việc của bà đều lở dở hết.

Công việc của Hứa Hoan Ngôn là thư kí của bộ phận bán hàng, xưởng sản xuất thực phẩm này mỗi ngày đều xuất từ kho hàng ra rất nhiều hàng hóa, mỗi loại hàng hóa khi xuất ra khỏi kho đều phải làm đăng ký và báo cáo lên trên, mỗi một mục đều được kiểm tra kỹ lưỡng.

Khi cô vừa mới tới đã được Lưu Linh Linh nói qua bộ phận cô làm ở chỗ nào.

Khoảng cách từ nhà xưởng tới văn phòng cũng không có gần.

Hứa Hoan Ngôn tự mình cầm theo cuốn vở đi tới khu làm công bên kia.

Những nhân viên làm trong văn phòng của nhà máy đều làm việc ở đây, nơi đây là một tòa nhà hai tầng.

Hứa Hoan Ngôn đi đến lầu một, hỏi thăm mọi người một chút, thì được người ta chỉ lên căn phòng thứ nhất bên phía tay phải của tầng hai.

Vừa mới đặt chân tới tầng hai thì đã gặp được một người phụ nữ khoảng 30 tuổi.

Cô ta ăn mặc một thân quần áo toàn màu xanh lục, tóc được búi lại một cách chỉnh tề, mặt mày đều hiện lên vẻ hào phóng.

“Cô là người hôm nay tới nhận công việc nhân viên sổ sách của bộ phận bán hàng đúng không?”Dương Liễu Phương nhìn khuôn mặt của Hứa Hoan Ngôn thầm đánh giá, tuổi cũng khoảng 15-16 tuổi, giống như lời nói của Lưu Linh Linh không có gì khác biệt lắm.

“Đúng vậy, chính là em, em xin giới thiệu em tên là Hứa Hoan Ngôn.

”Dương Liễu Phương gật gật đầu, nở nụ cười với cô ta.

“Linh Linh cũng đã nói với tôi từ trước, tôi cũng đang định đi tới ký túc xá tìm cô, chỉ sợ cô không tìm được tòa nhà này mà đi lạc đường.

”Cô ta vừa nói vừa đi về phía trước, xem như mang theo Hứa Hoan Ngôn đi tới nơi cô làm việc.

Trong lòng Hứa Hoan Ngôn có chút yên tâm, người này có thể đi tới đây tìm cô, hẳn cũng không phải là cấp trên của cô, chắc người này sẽ là đồng nghiệp làm việc cùng cô mỗi ngày.

Mặc kệ chị ấy là cấp trên hay đồng nghiệp thì đây đều là chuyện tốt, ít nhất có thể ở chung với chị ấy là tốt rồi.

“Không biết em phải xưng hô với chị như thế nào?”“Tên tôi là Dương Liễu Phương, là tổ trưởng của bộ phận bán hàng, về sau có chuyện gì thì mọi lúc đều có thể tới tìm tôi, nhân viên trong bộ phận của chúng ta đều lớn tuổi hơn cô.

”Hứa Hoan Ngôn đoán đúng rồi, sau đó nghe lời mà kêu một tiếng “Chị Phương”.

Ấn tượng đầu tiên của Dương Liễu Phương đối với Hứa Hoan Ngôn cũng không tồi, nhìn cô gái nhỏ này có vẻ rất nghe lời.

Bởi vì xưởng sản xuất thực phẩm mỗi ngày có lượng hàng hóa xuất kho vô cùng nhiều, cho nên cán sự cũng tương ứng nhiều lên để phù hợp với lượng công việc.

Dương Liễu Phương là người giữ chức vụ tổ trưởng, chị ta đã làm ở chỗ này cũng phải mười năm rồi.

Ở trong bộ phận bán hàng này có 5 nhân viên, tính cả Hứa Hoan Ngôn nữa là sáu người.

Đáng lẽ ra chức vụ của cô phải do lãnh đạo tuyển vào, chỉ là hiện tại người thì nhiều mà chức vụ thì thiếu, chỉ cần có người nghỉ là sẽ có vô số người thi nhau tranh đoạt chức vụ này.

Nào là cháu trai bên phía ngoại của chủ nhiệm, còn có cháu gái của vị nắm giữ chức trong liên đoàn hội phụ nữ, cộng thêm em gái của con dâu vị lãnh đạo nhà máy thứ ba.

Chỉ với vị trí công việc này thôi đã có biết bao nhiêu người đi tới cầu tình rồi.

Ai biết được cuối cùng lại lòi ra một đối thủ mà ai cũng không biết được người này có địa vị gì.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 50: 50: Cơm Trưa


“Tất cả mọi người tập trung lại đây một chút, đây là nhân viên mới tới của bộ phận chúng ta tên là Hứa Hoan Ngôn, đồng chí Hứa, mới mười lăm tuổi, là người nhỏ tuổi nhất trong bộ phận của chúng ta.

Mọi người cùng hoan nghênh chào đón cô ấy nào.”Hứa Hoan Ngôn lia tầm mắt nhìn bao quát cả căn phòng một lượt, hai nam, hai nữ, hai người nhân viên nam này nếu cô đoán không sai thì khoảng hơn 20 tuổi.Mặt khác, hai người nhân viên nữ này thì một người thoạt nhìn như 20 mươi tuổi, một người khác thì nhìn lớn tuổi hơn rất nhiều, nếu đem ra so sánh với chị Phương có khi còn lớn tuổi hơn.“Theo thứ tự từ bên này nhìn qua đầu tiên là Chu Phú Cường, Nhậm Đại Vĩ, đây là Khâu Hoa, so em thì cô ấy lớn hơn mấy tuổi.

Bên này là Lý Thu Hà, em cứ kêu chị ấy là thím Thu là được.”Dương Liễu Phương giới thiệu một vòng tên của các nhân viên trong tổ cho Hứa Hoan Hoan làm quen một chút.Khâu Hoa với hai bím tóc thắt hai bên, phong cách ăn mặc sang trọng, rốt cuộc cũng chờ đến lúc giới thiệu xong, liền kéo Hứa Hoan Ngôn ngồi xuống vị trí bên cạnh mình.“Đồng chí Hứa mau mau ngồi xuống, chị còn có nhiều chuyện đang muốn nói với em lắm.

Ở bộ phận này chả có ai ngang tuổi với chị cả, hằng ngày cũng chẳng có ai để chị có thể nói chuyện về mấy bộ phim điện ảnh này nọ được, coi như là em đến vừa đúng lúc.”Hứa Hoan Ngôn đang muốn mở miệng nói chuyện thì nghe được có người nói tiếp lời của Khâu Hoa.“Một vé xem bộ phim điện ảnh cũng tốn khoảng 20 xu, với số tiền đó tôi có thể mua được một mớ cải thìa rồi.

Bởi vì đồng chí Khâu vẫn đang còn trẻ tuổi, chưa lập gia đình cho nên không biết được chuyện củi gạo mắm muối đắt như thế nào đâu.”Lý Thu Hà vừa nói vừa thu thập lại giấy tờ với sổ ghi chép để trên bàn của mình.Khâu Hoa lập tức liền hừ một tiếng.“Ai cần thím phải lo chứ, tôi lại chẳng tiêu một đồng nào của thím cả.”Những lời này vừa nói ra, Lý Thu Hà liền bĩu môi coi thường.“Tôi đây chẳng qua là cũng muốn tốt cho cô thôi, tại sao cô lại cứ không nghe lọt vào tai vậy hả?”Khâu Hoa tức giận đem cuốn sổ ghi chép của mình đập mạnh xuống bàn một cái.“Cha mẹ của tôi còn chưa lên tiếng nói gì cả, đâu làm phiền đến thím ngồi ở đây nói lung tung đâu.”Lý Thu Hà đang còn định nói thêm câu nữa, đã bị Dương Liễu Phương đánh gãy.“Được rồi, cả hai đừng có cãi nhau nữa, đây là ngại nghỉ tết ở nhà ăn o đến rửng mỡ sao?”Lý Thu Hà không nói chuyện nữa, nhưng mà cũng trợn trắng mắt, cầm lấy cuốn sổ ghi chép của mình rồi rời đi, hôm nay đến phiên cô trực ban ở nhà kho.Công việc trực ban này chính là mỗi người chia nhau trực, nếu việc xuất nhập hàng hóa ra vào trong kho không xảy ra tình huống gì đặc biệt, thì chính là mỗi ngày chia làm hai ca, nếu trong tình huống đặc biệt thì sẽ phải đợi thông báo riêng từng ngày.Khâu Hoa nói cho Hứa Hoan Ngôn rất nhiều công việc cần làm và những điều cần lưu ý.Hứa Hoan Ngôn cũng đều dụng tâm nhớ kỹ, sau đó lại nói lời cảm tạ.

Cô vừa mới bắt đầu công việc này cho nên việc quen thuộc với các tình huống là điều quan trọng nhất.Chờ đến 12 giờ trưa, Khâu Hoa mới lôi kéo Hứa Hoan Ngôn đi tới nhà ăn để ăn cơm.

Dù sao cô cũng chuyển tới đây làm rồi, cho nên cứ trực tiếp ăn uống ở nhà ăn này là được.Hứa Hoan Ngôn không thiếu tiền, nhưng mà trong hoàn cảnh này cô vẫn chưa thể lấy ra được, thôi thì cô cố gắng chờ tới thời điểm được phát lương tháng đầu tiên đi rồi tính tiếp.Cô ở quầy ăn chọn một cái màn thầu nhân rau củ, cộng thêm một ít rau xanh, lại lấy thêm một chén cơm với canh nữa là đủ.Khâu Hoa lấy một món mặn và một món rau, cộng thêm một cái màn thầu được làm từ bột mì trắng.“Linh Linh, ở bên này?”.
 
Back
Top Bottom