Ngôn Tình Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 20: 20: Cháu Tới Làm Đi


Hấp bột mì là một công phu, từ việc chờ nguội đến việc cán sợi mì đều có thể cho thấy kiến thức cơ bản của một đầu bếp như thế nào.

Cần phải nắm chắc được độ mặn nhạt của nước mì.

Bưng ra ngoài cho mỗi người một bát, để thêm tỏi hoặc hành tây, thêm vào càng ngon miệng.

Hứa Hoan Ngôn vẫn rất vừa lòng với trù nghệ của mình.

Du đầu bếp là người đầu tiên bê bát lên, ăn một miếng xong liền ngây ngẩn cả người.

Vốn là người kiệm lời, nay cũng phải mở miệng khen một câu.

“Không tồi, tay nghề thật không tồi.

”Còn Lưu Thúy Vân thì ngược lại, chị ta vốn dĩ rất thích nói chuyện, bê bát nhìn Hứa Hoan Ngôn, mắt sáng lên.

Vốn dĩ Tần Hỉ không tin là có thể ăn ngon đến thế, nhưng lúc đưa lên miệng mới biết được, món này vừa nấu xong, hương vị thật sự rất tuyệt vời.

Tay nghề của cô thật sự tốt như vậy sao?“Tiểu Hứa, sao em có thể nấu ăn ngon như vậy? Lúc nào có thời gian em chỉ chị cách làm đi, chị về nhà cũng muốn thử làm.

"Hứa Hoan Ngôn gật đầu vui vẻ đồng ý, lần này chắc phải có tận hai mươi phân đi.

Tần Hỉ không mở miệng nói chuyện, chỉ cắm đầu vào việc ăn.

Cô thở dài một hơi, dù lần này được hai mươi phân thì ở hệ thống kia mới được có chín mươi phân, thật khó tích góp.

Do Vu Cầm cũng không thích nói chuyện, ngày thường từ sáng đến tối nói cũng không quá mười câu.

Nhưng Vu Cầm cũng rất kinh ngạc, ngoại trừ màu trắng bên ngoài thì mọi thứ đều vẫn giống như bát mì bình thường, chỉ là không ngờ tuổi cô còn nhỏ mà nấu ăn ngon như vậy, sợi mì cán rất nhỏ nhưng không có cảm giác nhão, còn rất dai, ăn rồi liền cảm thấy hương vị cũng rất vừa miệng.

“Tiểu Hứa, món này em làm ngon quá, em làm kiểu gì vậy, có tiện nói cho chị biết một chút không?"Chị ta do dự mãi mới mở miệng, muốn về nhà làm cho con trai chị ta ăn, nếu có món ngon như vậy để ăn, chắc tâm trạng cũng sẽ tốt hơn thôi.

Hứa Hoan Ngôn lập tức ngơ ra, không ngờ Vu Cầm sẽ nói chuyện với cô.

Mau chóng gật đầu đồng ý, chuyện này cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì.

Vốn dĩ trong lòng Vu Cầm còn đang thấp thỏm, nhưng khi thấy cô vui vẻ như vậy thì thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Dù sao cô mới đến đây có hai ngày, lại còn có quan hệ tốt với Lưu Thúy Vân, không ngờ mình mở miệng mà cô cũng đồng ý.

Hứa Hoan Ngôn vui vẻ nghĩ xem một trăm điểm của cô có thể mua gì?Hình như là mua được một cân lê hoặc một cân rau cần.

Nhưng như vậy cũng tốt lắm rồi, có trái cây không phải là chuyện vui sao?Rau cần cũng là rau xanh, thân rau cần có thể làm vằn thắn, lá rau cần có thể dùng để nấu mì, đập tỏi vào rồi thêm một ít dầu mè quấy đều, thơm cực kỳ.

Chỉ là nghĩ đến lê lấy từ hệ thống, chắc cô phải đem đi bán, nếu không cô cũng không thể mang về nhà, đến lúc đó lại không biết giải thích nguồn gốc ở đâu.

Hứa Hoan Ngôn vừa ăn cơm vừa nghĩ, xem xem hôm nào có thời gian đi.

Qua vài ngày, Du đầu bếp lại yêu cầu Hứa Hoan Ngôn nấu cơm.

Lần này món cần làm là cá, đây là do chính tay đầu bếp Du phá băng câu được ở con sông ngoài kia, ông ta cũng không mang về nhà mà tự mình đem đến tiệm, cho mọi người cùng nếm thử.

“Cháu tới làm đi.

”.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 21: 21: Được Ba Trăm Điểm


Hứa Hoan Ngôn nhận ra đầu bếp Du là một người tốt, cô đã sớm nghĩ nên làm cơm, nhưng đầu bếp không mở miệng, cô cũng không dám nhúc nhích, lúc này làm việc nhất định phải thật cẩn thận, không thể để xảy ra chuyện gì, không chỉ phải giữ cho mình, còn là giữ cho toàn gia đình ở phía sau.

“Tần Hỉ, cậu cầm đi xử lý rồi đưa cho tiểu Hứa.

”Tần Hỉ có chút buồn bực cầm lấy, cậu ta là đồ đệ của sư phụ, bây giờ nấu cơm toàn tìm Hứa Hoan Ngôn, còn bảo cậu ta làm trợ thủ.

Lúc trước chưa có Hứa Hoan Ngôn ở đây, người trong tiệm đối với cậu ta đều là thái độ kính nể, dù sao cậu ta cũng là đồ đệ của sư phụ, nhưng bây giờ cô ở đây, người thích cô tương đối nhiều.

Hứa Hoan Ngôn nghĩ này cá tạm thời liền làm lưỡng đạo đồ ăn đi, liền đi lấy một cái mâm lớn và một nồi lẩu.

Trước tiên hấp cá, sau đó rưới gia vị lên cá làm lẩu cá cay.

Ngày mùa đông ăn chút đồ cay nóng.

Tần Hỉ cũng có bản lĩnh, nhưng cậu ta lại gặp phải Hứa Hoan Ngôn.

Làm cá thật sạch xong liền đưa thẳng lên thớt.

Hứa Hoan Ngôn dao, giơ tay chặt xuống, nhanh gọn chặt con cá.

Đầu cá bị một dao chặt ra.

Động tác của cô rất nhanh, lấy tương ớt trong tiệm ra rưới lên đầu cá.

Ở đáy nồi lẩu quét qua một lớp dầu mỏng, lót thêm mấy phiến gừng và ít hành, sau đó đổ thêm một ít gia vị khác, một ít ớt để có vị cay, đổ nước rồi để thẳng lên bếp bắt đầu nấu.

Tiếp theo cá được xử lý đơn giản, mặt trên dùng đao cắt chéo, xát muối, sau đó lại cho hành cùng gừng vào vết rạch.

Sau một hồi cảm thấy ướp đủ rồi liền cho vào nồi nấu.

Khoảng nửa giờ sau, đồ ăn đã chín, hương thơm lập tức bay khắp tiệm cơm quốc doanh.

Cho một ít dầu thơm lên thân cá là hoàn thành.

Lưu Thúy Vân vừa giúp Hứa Hoan Ngôn đồ ăn ra bàn, vừa lấy màn thầu còn nóng.

Màu đỏ cay kia khiến chị ta phải ch** n**c miếng.

Lần này đầu bếp Du đứng trong phòng bếp quan sát một lúc, đứa nhỏ này thật sự có thiên phú nấu ăn, kiến thức cơ bản cũng rất vững chắc, nhỏ như vậy đã nghỉ học rồi, chắc là nhà rất nghèo cho nên mới bồi dưỡng ra được trù nghệ tốt như thế.

Vừa nghĩ vừa hài lòng gật gù, còn nở nụ cười hiếm thấy.

Hứa Hoan Ngôn nhìn thấy đầu bếp Du, cười, cũng có cái nhìn thay đổi về đầu bếp Du, ông ta thật sự yêu nấu ăn.

“Tần Hỉ, qua đây đi, ăn cơm.

”Tần Hỉ đứng ở bên ngoài phòng bếp, tuy rằng cậu ta đã ngửi thấy mùi thơm nhưng vẫn không đi vào, không phải chỉ là mùi thôi sao? Ai nấu mà không có mùi thơm chứ.

Nghe thấy sư phụ gọi mình, cậu ta mới chạy tới.

Nhìn chỗ đồ ăn đã chín này, trước tiên cậu ta đặt nồi lẩu vào.

Tất cả bắt đầu ăn cơm.

Đồ ăn được nấu hôm nay toàn bộ hết sạch.

Hôm nay Hứa Hoan Ngôn đạt được bốn mươi phân.

Bởi vì Tần Hỉ cũng cảm thán một tiếng ăn quá ngon, tuy rằng không kêu tên Hứa Hoan Ngôn, nhưng cũng tính thành giá trị cho cô.

Cứ như vậy, mỗi tuần Hứa Hoan Ngôn nấu cơm khoảng hai lần, cho nên mỗi tuần có thể được bảy mươi hoặc tám mươi phân, bởi vì luôn có một người không thể tính trước, đó là Tần Hỉ, lúc có lúc không mở miệng khích lệ.

Hứa Hoan Ngôn không bị ảnh hưởng chút nào, chỉ lo nhìn tích phân của mình trong hệ thống đang tăng lên.

Lúc cầm sổ đi lãnh tiền lương của tháng đầu tiên, tích phân của cô đã đạt ba trăm điểm.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 22: 22: Trao Đuổi


Tháng này cô không nghỉ tháng nào, vậy nên để dành được ba ngày nghỉ ngơi, có thể nghỉ ba ngày liên tiếp.

Cô liền dứt khoát nghỉ ba ngày liên tiếp, một tháng không về nhà, cũng không biết trong nhà như thế nào, lại còn có một tháng nữa là đến tết rồi.

Hơn ba trăm tích phân kia cô lấy mua một cân lê và một bó rau cần nhỏ, còn dư một trăm tích phân mua hai cân cải thìa, trong nháy mắt đã hết tích phân.

Nhưng mà lê lấy được từ trong hệ thống rất mọng nước, bán rất tốt, so với lê của các nhà buôn từ đảo phương Nam đưa về thì ngon hơn nhiều, không phải trải qua đường dài xóc nảy, hình như là vừa hái từ trên cây xuống, còn có nước đọng lại.

Một tháng nay Hứa Hoan Ngôn cũng không nhàn rỗi, đi cùng Lưu Thúy Vân hỏi thăm về chợ đen.

Chợ đen này cách tiệm cơm không xa, cô liền ở bên kia đi quanh co lòng vòng trong ngõ nhỏ, vì nếu ở ngõ nhỏ mà bị người mang hồng tụ chương bắt được, còn có thể chạy, có thể cắt đuôi bọn họ được.

Triệu Thúy Vân cũng là khách quen của chợ đen, thịt ở Cung Tiêu Xã bán quá nhanh, chị ta giành không được, chỉ có thể đổi địa điểm giành.

Hứa Hoan Ngôn cầm đáy nồi bôi chút nhọ nồi lên mặt, thay bộ quần áo rách rưới, lặng lẽ đến chợ đen.

Tới chợ đen, cô mới đến nơi bí mật lấy đồ của mình ra.

Một cân lê thật ra chỉ có năm trái, bởi vì nó to và nặng cân.

Người ở chợ đen đều có vẻ mặt rất khẩn trương, tốc độ giao dịch rất nhanh, mua bán xong liền chạy.

Hứa Hoan Ngôn đeo cái giỏ tre của mình, hơi vén tấm vải nhỏ lên đã có người tinh mắt nhìn thấy.

Những người tới đây mua đồ đều là người tay chân nhanh nhẹn, nếu không đồ gì tốt cũng chẳng đến lượt mình.

Người nọ xem ra rất khéo léo, trong tay còn cầm một cái bọc nhỏ, mang mắt kính, dường như là một người làm ở văn phòng.

Lần đầu tiên nhìn thấy mấy quả lê này, Vương Huy ngây ngẩn cả người, nơi nào có thể thấy được trái cây như vậy vào mùa đông chứ, anh ta vừa mua một cân táo, vỏ còn có chút nhăn mà bao nhiêu người giành.

Nếu đưa bố vợ đi cùng chắc chắn sẽ mua.

Anh ta dự định mua đồ.

Mà Hứa Hoan Ngôn nghĩ anh ta hẳn là không thiếu tiền hay chi phiếu.

“Một quả năm xu, không mặc cả.

”Cô nói rất nhanh, còn đè nặng giọng nói.

Vương huy ừ một tiếng, liền lấy ra mấy xu năm đồng, để vào trong rổ, lấy túi lưới của mình ra, sau khi lấy lê liền đi luôn.

Hứa Hoan Ngôn lần đầu tiên giao dịch thành công như vậy, tiếp đó liền xách rổ đi ra xa, lúc sau tái xuất, trong rổ đã biến thành rau cần và cải thìa.

Mùa đông này rất nhiều nơi làm vằn thắn, nhưng vẫn muốn để tiệm cơm quốc doanh ăn sủi cảo rau cần, vì mua rau cần khó lắm.

Trong chốc lát, cũng không phải là tranh giành mua hàng.

Mỗi một bó rau cần cô bán một khối tiền.

Chỉ là cải thìa giá thấp, chỉ lấy tới năm xu, lần sau cô sẽ không đổi cải thìa nữa, không có lời.

Chuyến này Hứa Hoan Ngôn bán được tổng cộng ba đồng tiền.

Bây giờ tiền lương một tháng của cô có mười đồng tiền.

Ba đồng tiền có thể lo cho hai người một năm học phí cùng tiền sách giáo khoa.

Những cái khác cô chỉ có thể từ từ thu xếp, việc này cũng không nên sốt ruột.

Hứa Hoan Ngôn lấy một khối tiền mua hơn một cân thịt ba chỉ ở chợ đen, để vào trong rổ, cô đến gần vòi nước dưới nhà ở địa phương rửa mặt sạch sẽ, lại về thay một bộ quần áo khác rồi chuẩn bị về đại đội.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 23: 23: Về Nhà


Lưu Quế Lan đã một tháng rồi không gặp được cháu gái, trong lòng cũng rất muốn gặp, dù sao cũng đã lâu như vậy không thấy được người, cũng không biết cô ăn có được hay không, ngủ có ngon hay không.

Trên đường Hứa Hoan Ngôn trở về, đã sớm đem thịt để phía trên, dù sao vào lúc này, người ở trong thôn nhìn thấy nhà ai có thể ăn thịt thì đó thật sự là một chuyện kỳ văn đại sự.

Thời tiết có chút lạnh, bên ngoài người ngồi không tám chuyện cũng không nhiều, cô lại đi nhanh hơn, rất nhanh trở về đến nhà.

Tháng này không chỉ có Hứa Hoan Ngôn nhận được tiền lương, Hứa Vệ Lực cũng lấy được, nhưng chỉ mang tiền giấy và về nhà một chút, mang theo ít đồ ăn rồi lại đi.

Một tháng này được ba mươi hai đồng năm mao, kỳ thật cũng không tiết kiệm được, cho Hứa Vệ Lực giữ lại cho chính mình mười lăm đồng, dù sao ông ta cũng làm công việc cần sức lực, luôn phải ăn cơm ở nhà ăn trong nhà máy.

Số tiền còn dư lại một ít, cần phải tiết kiệm để trả học phí của bốn người cộng với các chi phí phụ khác nữa.

Ngày thường ăn uống tiêu xài, dùng một phân tiền bẻ thành hai nửa để dùng.

Còn có một ít tiền giấy lẻ khác, mấy đứa nhỏ trong nhà lại cần phải phát triển thân thể, phiếu gạo không có bao nhiêu phải lấy tiền đem đi đổi thêm phiếu gạo, vấn đề này để có thể chống đỡ đến cuối tháng vẫn là chuyện khó khăn, Hứa Cao Gia còn đang học trung học cơ sở, cũng không thể tiêu tiền, đi học cũng phải mang đồ ăn theo.

Lúc Hứa Hoan Ngôn về đến nhà, Lưu Quế Lan và Chu Linh Mẫn đang ở nhà suy nghĩ nên dùng tiền như thế nào, phân phối ra sao mới hợp lí.

"Mẹ nghĩ là chúng ta còn phải để Hoan Ngôn đi học, mấy đứa nhỏ trong nhà này chỉ có một mình con bé không được đi học, mẹ chỉ sợ nửa đêm nay hai vợ chồng anh hai tới tìm mẹ rồi lại chỉ vào mũi mẹ mắng.

"Chu Linh Mẫn thở dài một hơi, vẫn là thương lượng lại với mẹ chồng mình, cô cảm thấy mình cũng không phải là người tốt gì, nhưng cũng biết rõ rằng đã làm người thì phải có lương tâm.

Lưu Quế Lan cũng nghĩ một hồi, chỉ thở dài một hơi.

"Hoan Ngôn, cái đứa nhỏ này, con đừng nhìn con bé có vẻ không thích nói chuyện, nhưng từ nhỏ nó đã tự có chủ ý riêng, người khác có nói gì cũng vô dụng.

"Bà ngược lại còn hy vọng là cháu gái mình đừng hiểu chuyện như vậy.

Hứa Hoan Ngôn buổi sáng ở trong chợ đen, từ giữa trưa thì trở về, một đường đi cũng mất mấy tiếng đồng hồ, hiện tại đã là ba bốn giờ chiều.

Nhìn thấy cửa nhà quen thuộc, đáy lòng liền trở nên đặc biệt kiên định, tâm tình đều trở nên tốt hơn rất nhiều.

"Bà nội, con đã về rồi.

"Lưu Quế Lan ở trong nhà chính thời điểm nghe được giọng nói của cháu gái, trong nháy mắt liền đứng lên, cái gì cũng không để ý liền đi ra ngoài.

Chu Linh Mẫn cũng vui vẻ, thu thập tiền giấy để trên bàn vừa rồi cũng đứng lên đi ra ngoài.

Lưu Quế Lan đã ở trong sân xoay xoay Hứa Hoan Ngôn nhìn qua một vòng.

“Nhìn xem trộm vía con không gầy xuống, còn ăn mập mạp thêm một chút, khí sắc trên mặt nhìn cũng khá hơn.

"Bà là nghiêm túc nhìn từ đầu đến chân cô nhiều lần trước rồi mới xác định chắc chắn.

Hứa Hoan Ngôn còn có thể không thay đổi tốt hơn một chút sao? Cô làm việc ở nhà hàng quốc doanh, một ngày ba bữa ăn đều rất tốt.

Chu Linh Mẫn đi ra vừa vặn nghe thấy một giọng nói, cũng nhìn qua một chút.

"Chuyện này mẹ nói đúng, Hoan Ngôn thật sự một chút cũng không gầy xuống.

"Hứa Quế Lan vội vàng túm cô kéo vào trong phòng.

"Cao Hứng và Hoan Thịnh đâu rồi, tại sao lại không ở nhà vậy?"Hứa Hoan Ngôn hỏi một câu.

"Con đi ra ngoài da thịt trông cũng chắc hơn đó, con không cần lo cho bọn nó, con mau đến đây nói cho bà nội biết, con ở bên kia có được hay không, có ai làm khó dễ gì con không?"Lưu Quế Lan vẫn luôn nắm lấy tay Hứa Hoan Ngôn.

Ba người lại ngồi ở trên băng ghế trong nhà chính.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 24: 24: Xử Lý Thế Nào


Hứa Hoan Ngôn đem tất cả các chuyện ở huyện thành đều kể lại một lần.

Lưu Quế Lan nghe được cô có thể ăn no ở khách sạn quốc doanh, sắc mặt vui mừng cũng không che được.

"Thật sự nha, ai ôi, cái công việc này thật là một công việc tốt, hôm nào bà nhất định phải cảm ơn bà nội bên đó thật tốt.

"Chu Linh Mẫn nghe qua cũng cảm thấy tốt, đầu năm nay cái gì cũng không có, được một bữa ăn no là quan trọng nhất.

Hứa Hoan Ngôn thấy cô ấy đã gần chuẩn bị xong nên liền mang thịt từ trong túi ra"Bà nội, cái này là chúng con phân chia được từ cửa hàng, suỵt, không thể nói cho ai đâu.

"Lưu Quế Lan nhìn thấy miếng thịt kia, trong nháy mắt còn có chút kinh ngạc, nói thật ra là, từ năm ngoái bà được ăn bốn cái sủi cảo thịt, cho đến một năm nay, một đĩa thịt hẳn hoi cũng chưa từng được ăn qua.

Chu Linh Mẫn cũng kinh ngạc.

"Đây là thịt thật đó, Hoan Ngôn, các con sẽ không sao chứ?"Hứa Hoan Ngôn lắc đầu.

"Bà nội, dì cả, hai người cứ yên tâm đi, không phải là con nấu cơm cũng không tệ lắm sao? Đầu bếp Du ở tiệm cơm bên đó đối xử với con rất tốt, cậu ấy cảm thấy tay nghề của con rất tốt, cho nên mới chia thịt cho con, nhưng mà cũng không phải là con có thể thường xuyên trở về như vậy, mấy tháng mới có thể thể đi một chuyến, cũng may là vận khí của con hơi tốt một chút, lúc này mới bị đụng phải.

“Phần thịt này của cô khẳng định phải có xuất xứ, bà nội cùng bác gái không có tiếp xúc với đầu bếp Du, hai bên cũng chưa từng gặp mặt, sẽ không bị lộ tẩy.

Lưu Quế Lan biết rằng gia đình cô ấy tốt.

"Ai da, vậy chúng ta phải cám ơn cậu ấy, chỉ là đầu bếp trong nhà người ta, cũng sẽ không biết thiếu cái gì?"Cô ấy là một người thực sự tốt bụng, cũng không thể lấy đồ của người khác một cách vô cớ.

Hứa Hoan Ngôn kêu lên một tiếng.

"Bà nội không cần như vậy đâu, cháu nấu thêm mấy bữa cơm cho đầu bếp Du là được rồi, anh ta thích nhất là cháu nấu cơm, hơn nữa nếu như cháu cũng mang đồ để cảm ơn anh ta, thì sẽ dễ dàng bị những người khác trong cửa hàng biết hơn, chuyện này xem ra là không tốt lắm, hơn nữa bà nội cũng đừng nói với bà nội Tề, nếu không may thím Tề biết được, chẳng mau làm đầu bếp Du khó xử, có phải hay không? Đợi đến khi cháu không làm ở tiệm cơm quốc doanh, chúng ta lại đi thật lòng cảm ơn bà Vu, có được không.

”Cô đã sớm tính toán chuẩn bị thật tốt trong lòng, nói cũng thật ngọt tai, nếu cô có thể mang thịt ra, vậy chút chuyện nhỏ này khẳng định làm tốt.

Lưu Quế Lan nghĩ cũng đúng vậy.

"Vậy con nấu thêm mấy bữa cơm để cám ơn người ta, chúng ta cũng không phải là người không biết tốt xấu.

"Chu Linh Mẫn nghe cháu gái lớn của mình nói như vậy, cảm thấy cũng đúng.

Nói xong mọi chuyện, cô liền đi chuẩn bị xử lý khối thịt này.

"Mẹ, thịt này chúng ta xử lý như thế nào?"Lưu Quế Lan nhìn miếng thịt này suy nghĩ nên làm cái gì.

"Như vậy đi, ngày mai Cao gia sẽ trở về, đợi đến lúc đó hẵng làm, chúng ta cùng nhau ăn.

"Hứa Hoan Ngôn đương nhiên cũng không có ý kiến gì, vị đại đường ca này, trong trí nhớ cô thì anh ta đối với nguyên chủ rất tốt, biết nguyên chủ không được đi học, nhưng rất thích đọc sách, mỗi lần trở về đều sẽ dạy cô, là người tốt, cũng là một đại ca tốt.

"Vốn còn nghĩ rằng vé thịt bác lớn cũng đã phát rồi, dì còn định đi huyện xếp hàng mua thịt, vậy mà con đã mang về.

".
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 25: 25: Thật Sao


Lúc trước Chu Linh Mẫn đã nhắc mãi muốn mua thịt cho Hứa Hoan Ngôn, đến cuối cùng vậy mà lại ăn thịt do cháu gái lớn mang về, nghĩ đến quả thật còn có chút ngượng ngùng.

Hứa Hoan Ngôn biết dì cả của mình nghĩ cái gì.

"Chúng ta là người một nhà, dì đừng nói những thứ này.

"Chu Linh Mẫn nghe nói như vậy, ai một tiếng, đứa nhỏ này giống như đã trưởng thành không ít rồi.

Hứa Hoan Ngôn trở lại phòng mình ở một lúc, liền chuẩn bị đi ra ngoài đi dạo một chút, nơi này là thành phố phương Bắc, mùa đông thật sự là phi thường lạnh, cái gì cũng không có, nhưng mà nếu như người không tìm được thức ăn, thì các loài động vật cũng sẽ tìm không thấy, cho nên rất nhiều con vật trên núi đều sẽ chạy xuống dưới này tìm đồ ăn, nếu người mà có vận khí tốt, thì có thể gặp được gà rừng, thỏ rừng.

Lúc Hứa Hoan Ngôn đi ra ngoài, từ trong phòng, cô đã cầm khăn quàng cổ quấn lên đầu mình chỉ lộ ra một đôi mắt, nếu không đến gần nhìn thì có lẽ còn không biết cô là ai.

Toàn bộ vị trí của đại đội Thượng Liễu là dựa lưng vào núi lớn, nếu đi về phía sau thôn, liền có thể trực tiếp đi lên núi.

Hứa Hoan Ngôn bởi vì lạnh nên đi rất nhanh, cũng may mắn là không có gió, bằng không thì lạnh sẽ càng lạnh.

Thời điểm cô đến dưới sườn núi, vậy mà lại gặp được một người đang lén la lén lút.

Cũng giống như mình bịt kín đầu, trên lưng của người nọ còn cõng một cái sọt, đi đặc biệt nhanh.

Hứa Hoan Ngôn luôn cảm thấy người nọ có chút quen thuộc, cau mày nhìn một chút.

Đối phương hình như đã nhận ra cô, bước đi cũng nhanh hơn, lúc đi ngang qua bên cạnh cô còn mang theo một trận gió.

Hứa Hoan Ngôn nhìn cái sọt sau lưng cô ấy giống như có thứ gì đó, nhưng mà đang chuẩn bị xoay người trở về, đối phương không biết bị cái gì liền vấp ngã, đồ đạc từ trong sọt sau lưng cũng rớt ra.

Đó là một con gà rừng sống.

Hứa Hoan Ngôn cảm thấy đối phương thật may mắn, tuy rằng hiện tại là thời kỳ đặc thù, như vậy thật muốn đi báo cáo, nhưng hiện tại cuộc sống không phải là quá khó khăn sao? Cô cũng không nghĩ tới mình sẽ làm chuyện này, hiện tại cuộc sống của cô cũng rất tốt.

Chỉ là cùng người nọ lúng túng liếc nhau một cái.

Hứa Hoan Ngôn khụ khụ hai tiếng, liền xoay người muốn rời đi.

Không đi được hai bước, người nọ liền đuổi theo.

Cái gì cũng không nói, liền lôi kéo Hứa Hoan Ngôn đến phía sau một cái cây thô to.

Hứa Hoan Ngôn có chút kinh ngạc, nhưng mà chính mình sẽ không mở miệng.

Người nọ tự lấy khăn quàng cổ của mình xuống.

Hứa Hoan Ngôn lúc này mới biết được là ai.

"Hứa Hoan Ngôn, cô vừa mới nhìn thấy phải không?"Trong ánh mắt Bạch Văn Văn lộ ra một tia uy h**p.

Hứa Hoan Ngôn nhớ tới chuyện xảy ra lúc mình vừa tới, nhất thời sắc mặt cũng không tốt đẹp gì.

"Tôi nhìn thấy rồi.

"Bạch Văn Văn nhìn Hứa Hoan Ngôn, cảm thấy cô gái này đã thay đổi, từ cái ngày đó lúc cô tỉnh lại chính là như vậy.

"Cô không được đi tố cáo.

"Hứa Hoan Ngôn lui về phía sau một bước, lại cẩn thận nhìn kỹ cô.

"Bạch Văn Văn, ngày đó vì sao cô lại đẩy tôi xuống?"Bạch Văn Văn không nghĩ tới Hứa Hoan Ngôn lại trực tiếp chuyển sang đề tài khác, còn hỏi sang vấn đề khác.

Hứa Hoan Ngôn là cố ý, cô biết ở thời đại này, người làm cái loại chuyện như Bạch Văn Văn này không ít, nhưng cũng không tiện quậy cho to chuyện, vì cũng không có ai muốn xen vào việc của người khác.

Một khi loại chuyện này bị vạch trần ra, người một nhà bên kia đều sẽ bị đánh thành thân tàn ma dại, người không ra người, cuộc sống tự nhiên sẽ không dễ chịu lắm.

Cô biết Bạch Văn Văn nhất định sẽ sợ hãi.

"Cô nói cho tôi biết chân tướng, tất nhiên tôi sẽ không vạch trần cô.

"Ánh mắt nghi ngờ của Bạch Văn Văn không ngừng đánh giá Hứa Hoan Ngôn từ trên xuống.

"Thật sao?".
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 26: 26: Mất Hết Mặt Mũi


Hứa Hoan Ngôn ừ một tiếng.

“Không cần tính toán nói dối.

"Ánh mắt Bạch Văn Văn có chút tránh né, cô ta vừa rồi là muốn bịa đại ra một cái lý do lung tung, nhưng mà hiện tại hiển nhiên là không có khả năng.

"Hôm đó ở trên đường tôi nghe bà Vu nói với người thân của bà ấy rằng tiệm cơm quốc doanh cần một người làm việc chăm chỉ, lúc ấy bà ấy đã nhắc tên cô.

"Hứa Hoan Ngôn trong nháy mắt liền hiểu rõ, trong đáy lòng đè nén một cỗ lửa giận.

"Vậy cô có biết trời lạnh như vậy nếu rơi xuống sông thì sẽ mất mạng không?"Ánh mắt của cô có chút sắc bén.

Bạch Văn Văn cảm nhận được cảm giác áp lực từ Hứa Hoan Ngôn đập vào mặt.

"Bây giờ không phải cô vẫn ổn sao? Tôi chỉ là muốn cô bị cảm sốt một chút mà thôi, cũng sẽ không để cho ngươi thật sự không có tính mạng, về phần sao? ”Cô ta còn có chút không phục.

Hứa Hoan Ngôn cảm giác cô ta quả thực là quá quát không biết điều, trực tiếp kéo tay Bạch Văn Văn.

"Đi, chúng ta đi tìm đại đội trưởng, nói cho bọn họ biết cô đã làm cái chuyện gì.

"Bạch Văn Văn không nghĩ tới Hứa Hoan Ngôn lại đột nhiên làm như vậy, dùng tay bên kia của mình liền ôm lấy cây sống chết không chịu buông tay.

"Hứa Hoan Ngôn cô điên rồi sao? Tôi sẽ không đi qua đó, cũng sẽ không nói gì hết.

”Hứa Hoan Ngôn vì nguyên chủ mà khổ sở thay, vì sao mình lại gặp phải loại người như này?"Được, chuyện này nếu cô không chịu nói, cũng không chịu thừa nhận, vậy chúng ta liền nói đến con gà trong giỏ của cô, xem cuối cùng cô sẽ như thế nào?"Bạch Văn Văn không nghĩ đến Hứa Hoan Ngôn sẽ kiên quyết như vậy.

“Hứa Hoan Ngôn, cô buông tha cho tôi đi, tôi xin lỗi cô rồi còn chưa đủ sao? Tôi cũng không muốn làm gì cô, thật sự, hơn nữa tôi không thể làm liên lụy đến cả nhà làm thành phần tử xấu bởi vì con gà này, cô cho tôi thêm một cơ hội nữa được không?”Cô ta nói xong thì lập tức khóc rống lên.

Hứa Hoan Ngôn hít sâu một hơi, cảnh Bạch Văn Văn khóc lúc này khác hoàn toàn so với cảnh khóc ở lần gặp mặt đầu tiên.

Ít nhất lần này khóc là do khó chịu trong lòng thật.

“Được rồi, không đi tìm đại đội trưởng nữa, vậy cô cần phải tự mình viết một bức thư xin lỗi, đến đài phát thanh, đọc to, nói rõ bản thân xin lỗi về chuyện xảy ra ngay lúc đó, tôi sẽ nghe, nếu không có thành ý gì, thì làm phiền cô viết thêm một lần nữa, rồi đi đọc tiếp.

”Hứa Hoan Ngôn bắt lấy nhược điểm của cô ta, không sợ cô ta không đồng ý.

Bạch Văn Văn không nghĩ đến tâm Hứa Hoan Ngôn có thể tàn nhẫn đến như vậy, sao cô lại nghĩ ra được cách làm này?Làm như thế, thì không phải mấy người nhà cô ta sẽ mất hết mặt mũi luôn sao?“Hoan Ngôn, chúng ta có thể thương lượng lại một chút được không.

”Hứa Hoan Ngôn trực tiếp lắc đầu.

“Bạch Văn Văn, nếu cô không muốn đọc, vậy thì thả con gà rừng này ra, thế thì nhược điểm của cô không còn ở trong tay tôi nữa, tôi cũng không uy h**p cô được.

”Bạch Văn Văn nghe mấy lời Hứa Hoan Ngôn nói, cảm thấy cô nói rất đúng, nhưng mà lại l**m l**m môi, cô ta sẽ không từ bỏ, con gà rừng này nên là của cô ta, đã rất lâu rồi cô ta chưa được ăn thịt, thật sự không thể thả đi.

“Được rồi, tôi sẽ viết kiểm điểm.

”Hứa Hoan Ngôn biết cô ta sẽ chọn làm như vậy.

Thời buổi này có thể được ăn thịt thì mặt mũi có là gì chứ.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 27: 27: Thỏ Ở Đâu


Cô bước lên nhổ hai sợi lông từ con gà rừng ra, còn xé thêm một miếng vải dệt từ trên người của Bạch Văn Văn, gói hai sợi lông gà kia lại.

Nháy mắt Bạch Văn Văn lập tức ngây ngẩn cả người.

“Chắc cô cũng không nỡ vứt bộ quần áo này đúng không, thế thì tôi có chứng cứ rồi, nếu không vạn nhất lỡ cô ăn luôn con gà, cũng không xin lỗi thì phải làm sao bây giờ?”Hứa Hoan Ngôn hạ quyết tâm, lông gà rừng không giống với lông gà nuôi trong nhà, hơn nữa với điều kiện thời bây giờ, quần áo cũng phải khâu khâu vá vá, khả năng một người chỉ có được một bộ quần áo, hoặc hai bộ, mặc trong nhiều năm, trong nhà Bạch Văn Văn cũng như thế, cũng không có việc không có lý do gì lại tự ném quần áo cô ta đi, hơn nữa đúng thật bản thân cũng không có chứng cứ rõ ràng nào, đành phải làm như thế này trước để hù cô ta.

Bạch Văn Văn không có cách nào, đành phải trơ mắt nhìn Hứa Hoan Ngôn làm như vậy, bản thân cũng lập tức cõng sọt đi.

Hứa Hoan Ngôn nhìn đồ vật trong tay của mình, chỉ mong làm như thế có thể giúp nguyên chủ dễ chịu hơn chút.

Hứa Hoan Ngôn không quên mục đích mình đến đây, cô tiếp tục đi về phía trước, thật ra lúc này đúng là khoảng thời gian thích hợp để nhặt củi lửa, có rất nhiều nhánh cây khô, thật ra đồ vật trên núi cũng không ít, bởi vì đại đa số bộ phận người sinh sống ở đây ai cũng rất thành thật, không dám vượt Lôi Trì nửa bước.

Không thể làm chuyện đào góc tường được.

Hứa Hoan Ngôn bước thẳng một đường qua, lúc trước cô đã từng đi săn, biết một số tập tính của động vật, cô muốn bắt thỏ lấy thịt ăn, còn có thể dùng lông con thỏ để làm khăn quàng cổ cho bà nội, nhưng mà chắc chắn phải dùng mấy miếng vải khách bọc bên ngoài, nếu không bị người phát hiện thì xong đời.

Bằng kinh nghiệm của bản thân, cô tìm được hang con thỏ, mặt khác vừa lấp kín, cũng không thể thả khói, đành phải đuổi từ từ, cuối cùng vớt ra được hai con thỏ béo béo, trói hai cái chân lại, lại lấy thêm một ít củi, che dấu cầm về.

Lúc Hứa Hoan Ngôn đi xuống dưới thì trời đã tối rồi, hôm nay cô chậm trễ quá nhiều thời gian.

Hứa Cao Hưng, Hứa Hoan Thịnh, còn có cả Hứa Cao Quốc ai cũng đã quay về.

Mấy người bọn họ biết Hứa Hoan Ngôn về, còn biết ngày mai nhà mình có thể ăn thịt, đi vào trong bếp nhìn mấy miếng thịt được treo trong rổ kia, giống như sợ miếng thịt có thể chạy đi vậy.

Lưu Quế Lan cũng bắt đầu chuẩn bị nấu cơm, Hứa Hoan ngôn trực tiếp ôm đống đồ đi vào trong bếp.

Đặt bó củi sang một bên, mới ném con thỏ ra.

“Hoan Ngôn, em, em lấy mấy con này từ đâu ra vậy? Thật béo đó?”Hứa Cao Quốc kích động nói một câu, cảm thấy bản thân sắp ch** n**c miếng đến nơi.

Lưu Quế Lan cũng thấy được, nghe cháu trai mình lớn giọng nói, đánh một cái vào đầu cậu ấy.

“Cháu có thể nói nhỏ giọng lại một chút được không, cháu sợ người ta không nghe thấy hay gì, sao cháu có thể làm như vậy chứ?”Hứa Cao Quân bị nói cũng không tức giận, còn vui tươi hớn hở, chỉ cần có thể ăn, cậu ấy sao cũng được.

Lưu Quế Lan cũng không cảm thấy kinh ngạc gì, đại đội Thượng Liễu này của bọn họ, vốn dĩ dựa gần núi lớn, tục ngữ có câu, dựa núi ăn núi dựa hồ uống nước, trước đây vào năm xảy ra thiên tai, có nhà ai không trộm lên núi chứ, đến bây giờ là từng nhà một đi.

“Hai con này đành phải, coi thử nặng mấy cân, chúng ta ăn một con được không?”Bà cũng nhìn mấy đứa trẻ ai cũng muốn ăn thật.

Tuy rằng Hứa Cao Hưng và Hứa Hoan Thịnh chưa nói gì, nhưng mà đôi mắt lại sáng lấp lánh.

Hơn nữa mấy thứ này phải ăn nhanh cho thỏa đáng, nếu bị người khác nhìn thấy thì không tốt lắm.

Hứa Hoan Ngôn không ý kiến, nhưng mà còn một ít vấn đề.

“Cháu sợ mùi thơm bay ra, người khác có thể ngửi được mùi.

”.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 28: 28: Thịnh Soạn


Thật ra Lưu Quế Lan lại lắc đầu.

“Không có vấn đề gì, tất cả mọi người ai cũng biết nhà chúng ta có bác lớn của cháu làm công nhân, sẽ có phiếu thịt, hơn nữa cũng biết con đi làm ở tiệm cơm Quốc Doanh, có thể ăn được một ít món ngon cũng không quá đáng, hơn nữa không phải nhà chúng ta mỗi ngày luôn có mùi hay sao.

”Kiểu này ngược lại người khác không thể nổi lòng nghi ngờ.

Hứa Hoan Ngôn nghe cũng có thể hiểu được, lập tức muốn chuẩn bị nấu cơm, xắn tay áo lên.

Vốn dĩ Chu Linh Mẫn đang dọn đồ đạc ở nhà chính, vừa đến phòng bếp thì thấy, ba đứa trẻ ai cũng vây quanh Hứa Hoan Ngôn.

“Đây là lấy từ bên kia sao?”Bà nói chuyện rồi chỉ chỉ vào triền núi bên kia.

Lưu Quế Lan chỉ khẽ ừ một tiếng, không hề phát ra một lời nào.

Lúc này nên nói ít cho thỏa đáng.

Hứa Hoan Ngôn xử lý mấy thứ này, vô cùng thuần thục.

Hai con thỏ được xử lý sạch sẽ, đặt một con vào chung rổ thịt heo, con còn lại thì đặt lên thớt bắt đầu băm.

Chu Linh Mẫn đã chuẩn bị bắc nước ở trong nồi.

Bên này Hứa Hoan Ngôn băm thịt xong, nước cũng đã sôi, bỏ thịt vào trong hết một lần.

Sau đó lại vớt ra, cho vào chậu nước lạnh, lần này quay về cô còn chuẩn bị một ít đại hồi*, vốn định đặt trong thịt ba chỉ, nhưng lại dùng cho lần này trước.

[*] Đại hồi:Hứa Hoan Ngôn đi vào phòng mình lấy đại hồi ra.

Hứa Cao Quốc bắt đầu nhóm lửa, Chu Linh Mẫn bưng nồi nước xuống đổ đi, rồi lại cọ rửa nồi sạch sẽ, chờ Hứa Hoan Ngôn quay lại.

Hứa Hoan Ngôn cũng quay về rất nhanhCô bắt đầu tự mình làm, đại hồi dậy mùi, vớt thịt ra bỏ vào đó, bắt đầu xào, thêm một ít gia vị rồi tiếp tục xào, rồi cho thêm nước là được.

Lưu Quế Lan đang tước khoai tây, số thịt này chắc chắn phải hầm với khoai tây.

Bình thường có nhiều hoai tây, thịt ít, nhưng mà khoai tây có thể dính thêm một ít hương vị của thịt thì ăn rất ngon, hôm nay trong nhà mình, trong cái nồi này toàn là thịt.

“Bà, cái nồi treo này có thể dùng để nấu oa oa*.

”Hứa Cao Quốc dùng sức nhóm lửa, việc này quả thật là một chuyện vô cùng hạnh phúc.

Lưu Quế Lan tước khoai tây xong, Hứa Hoan Ngôn nhận lấy rồi cắt nhỏ.

“Lúc nãy cháu bỏ cái gì vào trong nồi vậy, sao bà chưa thấy qua bao giờ?”Hứa Hoan Ngôn biết thứ Lưu Quế Lan hỏi là đại hồi, thật ra cho đến bây giờ cũng rất ít người biết mấy thứ này, vốn dĩ đó chính là dược liệu, nhưng những đầu bếp chân chính sẽ hiểu điều này, đây toàn là do đầu bếp Du cho cô, nên cô mang về một ít.

“Là một ít gia vị, đầu bếp Du cho cháu, có thể dùng khi nấu ăn.

”Lưu Quế Lan nghe thế thì gật gật đầu, đi ra ngoài một chuyến còn học được một số điều, đúng thật là một chuyện tốt.

Thịt hầm trong nồi chín vừa đủ, thì cho thêm khoai tây vào.

Chờ đến khi hầm chín khoai tây, thì bắt đầu mở lửa lớn cạn nước.

Qua nửa tiếng, Hứa Hoan Ngôn liền cầm nồi thịt thịnh soạn đi ra.

Chu Linh Mẫn cũng lấy oa oa nóng ra, bởi vì nồi hấp tương đối nhỏ, nên chỉ hấp được một ít oa oa trong một lần, người trong nhà lại nhiều, có thể được ăn ngon như vậy, dứt khoát hấp thêm một nồi oa oa, nếu ăn được thì ăn.

Dư lại ba đứa trẻ, ai cũng đang chết đói, từ khi ba người nấu cơm, cũng không rời khỏi phòng bếp một bước.

Hứa Cao Quốc chính là người chạy nhanh nhất.

“Bà nội, để cháu bưng cho.

”Lưu Quế Lan cười cười bảo cậu ta bưng đến nhà chính đi.

Hứa Hoan Ngôn dẫn theo em trai em gái đi rửa rửa tay, mới tiến vào nhà chính.

Đã dọn hết chén đũa.

Nhưng mà cho dù đói, thì bọn họ cũng không nhúc nhích gì, dùng ánh mắt trông mong nhìn Lưu Quế Lan.

“Được rồi, ăn đi.

”Chờ đến khi bà nói xong, thì bắt đầu động đũa.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 29: 29: Bất An


Hứa Hoan Ngôn cũng đói vô cùng, nhưng mà thịt này đúng là ngon thật, thịt vô cùng ngon miệng, kết hợp với bánh bột bắp ăn rất ngon, ngâm bánh bột bắp ở trong chén, dính đầy nước canh, bỏ vào trong miệng thật sự rất đậm đà, nước cảnh lan tỏa khắp trong miệng, sắp nuốt cả đầu lưỡi.

Đây vẫn là lần đầu tiên mà Lưu Quế Lan ăn một món được làm từ một thứ nguyên liệu hiếm lạ như thế.

Bà cũng không biết hình dung thế nào, nhưng mà ăn rất ngon.

Mỗi người ai cũng nghiêm túc bưng chén của mình, không ngừng ăn.

Cuối cùng ăn no căng.

Một đám người nằm liệt trên ghế, cũng không muốn động đậy một chút, lúc nãy quá thoải mái.

Hứa Cao Quốc ăn no rồi còn muốn ăn thêm, nhưng không còn bụng nữa, vẫn còn dư lại chút ít ở trong cái nồi lớn.

“Mấy món hôm nay ăn, mấy đứa ai cũng không được nói ra ngoài, biết chưa?”Sau khi Lưu Quế Lan ăn xong thì lập tức dặn dò bọn họ.

Tuổi của Hứa Cao Quốc không nhỏ, đương nhiên biết không thể nói chuyện này ra ngoài.

Nhanh chóng gật gật đầu.

Lưu Quế Lan nhìn về phía hai đứa nhỏ còn lại.

Thật ra Hứa Cao Hưng còn hiểu chuyện hơn cả Hứa Cao Quốc, đương nhiên cũng biết.

Bình thường miệng Hứa Hoan Thịnh rất chặt, cũng không thích ra ngoài chơi.

Hai người đồng loạt gật đầu.

Lúc này Lưu Quế Lan mới yên tâm.

“Nhà chúng ta nhất định phải đoàn kết, ngày mai có hàng xóm hỏi, thì bảo lão đại mang đổi phiếu thịt lấy về, hiếm khi có được nên xào thịt ăn, biết chưa?”Chờ đến khi tất cả mọi người trong nhà ai cũng tỏ vẻ đã biết, thì Lưu Quế Lan mới cảm thấy mĩ mãn.

“Con đi chà nồi rửa chén.

”Chu Linh Mẫn nói xong thì đứng dậy dọn dẹp.

Hứa Hoan Ngôn lôi kéo Lưu Quế Lan đi vào trong nhà của mình.

“Bà nội, đây là mười đồng tiền lương, còn có mấy tờ phiếu.

”Cô đưa hết cho Lưu Quế Lan.

Lưu Quế Lan nhìn tiền trong tay.

Lấy ra hai đồng đưa cho Hứa Hoan Ngôn.

“Này con cứ giữ đi, sau này chỉ cần đưa cho bà tám đồng là được.

”Hứa Hoan Ngôn nhìn mấy đồng tiền trong tay.

“Bà nội, không cần, cháu không cần tiền.

”Lưu Quế Lan thở dài một tiếng than.

“Cho con thì con cầm đi, con cứ giữ cho bản thân mình dùng, đây là tiền của con, bà nội lấy hơn phân nửa số tiền của con, trong lòng cũng rất bất an.

”Nói xong lại nhìn mặt Hứa Hoan Ngôn.

"Tính con giống y hệt mẹ con vậy, nó vô cùng ngang bướng, bà muốn con đi học, biết thêm cái này cái kia càng tốt chứ sao, con gái thì nên biết chữ, sau này con có thể đỗ cấp ba đấy, rồi còn tham gia kì thi tuyển công nhân ở huyện nữa chứ.

"Hứa Hoan Ngôn vừa nghe đã biết ý định của bà.

Thật ra với tình hình hiện giờ, cô cũng không muốn đi học, đến trường chưa chắc đã học hỏi được nhiều thứ hơn, bản thân cô vốn sinh ra ở nơi hẻo lánh, ở trong thôn vẫn an toàn hơn.

Làm ở tiệm cơm Quốc Doanh nhiều nhất là được nửa tháng, tương lai cô phải tìm cách để sống ở thời đại này.

Nhưng cô còn có hệ thống nên để sống tốt cũng không khó.

"Con biết rồi, bà cứ yên tâm, con vẫn luôn đọc sách, hơn nữa bà cũng biết tình hình bây giờ mà, đi học ở trên huyện cũng chưa chắc đã tiếp thu được nhiều kiến thức.

"Lưu Quế Lan nghe Hứa Hoan Ngôn nói thế cũng thấy đúng, chủ yếu là chuyện này.

Mấy hôm ở nhà khiến Bạch Văn Văn vô cùng khó chịu, tuy cô ta mới bắt được một con gà nhưng khi ăn cô ta chẳng cảm nhận được mùi vị gì, cũng không ngửi được mùi thơm.

Hôm nay tâm trạng Vương Hoa Hòe khá vui khi nhìn thấy Bạch Văn Văn, có thể bắt được một con gà, tất nhiên là ai cũng sẽ vui.

"Ngày mai, mày qua chỗ đó đi dạo đi, nói không chừng có thể bắt thêm một con gà nữa.

"Bạch Văn Văn nghe bà ta nói thế thì cảm thấy khó xử, cô ta đâu có tự gặp được đâu, là do hôm trước cô ta ngủ mơ thấy, tuy giấc mơ không được liền mạch nhưng cô ta vẫn có thể hiểu được.

Chuyện đi làm ở tiệm cơm Quốc Doanh, rõ ràng trong mơ cô ta là người được đi đến đó.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 30: 30: Công Năng Khác


Theo giấc mơ, đáng lẽ ra sau khi Hứa Hoan Ngôn rơi xuống sông xong thì sẽ hôn mê, phát sốt.

Cô ta nhờ cơ hội đó mà được làm trong tiệm cơm một thời gian và được hưởng rất nhiều lợi ích.

Nhưng tại sao Hứa Hoan Ngôn rơi xuống sông thì cô ta không rõ.

Nên để đảm bảo mọi chuyện có thể xảy ra theo giấc mơ, cô ta cứ ngồi chờ ở trên đường mãi, kết quả đã gặp được Hứa Hoan Ngôn thật, sai đó hai người đi đến đê, cô ta quan sát rất lâu nhưng Hứa Hoan Ngôn mãi không ngã xuống sông, vì việc làm ở tiệm cơm, cùng những chuyện đã xảy ra trong mơ, ở tiệm cơm có rất nhiều đồ ăn ngon.

Cô ta thấy xung quanh không có ai, mà ở đây chỉ có Hứa Hoan Ngôn và cô ta, dù sao Hứa Hoan Ngôn cũng phải rơi xuống sông nên cô ta chỉ thuận tay đẩy thôi.

Không ngờ mọi chuyện đều thuận lợi nhưng Hứa Hoan Ngôn lại tỉnh sớm hơn dự kiến.

Chuyện đi bắt gà trên núi lần này, bởi vì có việc kia nên cô ta khá tin những giấc mơ của mình.

Lần này cô ta đi lên núi bắt gà, ai ngờ lại gặp phải Hứa Hoan Ngôn.

Gà vừa bắt đến tay, nhưng lại bị Hứa Hoan Ngôn uy h**p sẽ nói ra chuyện rơi xuống sông, nếu cô ta mơ thấy bản thân gặp phải Hứa Hoan Ngôn thì nhất định cô ta sẽ trốn để khỏi phải gặp.

Càng nghĩ càng khó chịu.

Bạch Văn Văn ăn cơm xong thì mang bản kiểm điểm đến sở chỉ huy.

Bình thường đại đội trưởng không hay cười, chỉ khi gặp Vu Tú mới lộ ra sự nhiệt tình nhưng kể cả thế thì lúc nào trên mặt anh ta cũng vô cùng nghiêm túc.

"Cô đến đây làm gì?"Anh ta trừng mắt hỏi.

Bạch Văn Văn đưa bản kiểm điểm đã viết cho anh ta xem, cô ta nghĩ chắc mình sẽ được miễn việc đọc trên đài phát thanh trong thôn, giải thích với Hứa Hoan Ngôn cũng sẽ dễ dàng hơn.

"Cô muốn đọc cái này ở đây sao?"Đại đội trưởng nhìn nội dung bên trong, lời lẽ rất thành khẩn.

Bạch Văn Văn gật đầu, vẻ mặt cô ta như muốn khóc.

Đại đội trưởng giả vờ như không thấy.

"Vậy cô đọc đi.

"Vẻ mặt Bạch Văn Văn mất mát, cô ta không ngờ anh ta không ngăn mình lại, mà còn mở loa, ra hiệu cho Bạch Văn Văn nói đi.

Khuôn mặt Bạch Văn Văn trắng bệch, cô ta không biết nên nói gì, chỉ có thể ngồi vào ghế, bắt đầu đọc bản kiểm điểm mình đã viết ra.

Tôi là Bạch Văn Văn, tôi xin lỗi Hứa Hoan Hoan vì chuyện cô ấy đã rơi xuốg sông! "Hứa Hoan Ngôn đang ở nhà, cô vừa ăn vừa nghe Bạch Văn Văn nói, không thể không khen chất lượng loa phát thanh trong thôn khá tốt.

Ưu điểm tốt là âm thanh rất to.

Vương Hòe Hoa cũng đã nghe thấy rồi, bà ta bỏ việc trên tay, vội vàng chạy đến sở chỉ huy.

Lưu Quế Lan đang thắc mắc tại sao Bạch Văn Văn đổi tính, đợi một lúc sau thì nghe được tiếng Vương Hòe Hoa đang ầm ĩ phát ra từ trong loa bà cũng không nghĩ nữa mà chuyển sang hóng hớt với tâm trạng vui vẻ.

Hôm nay Bạch Văn Văn tự khiến bản thân mất mặt, cô ta không còn cách nào khác nữa.

Nhà họ Bạch bây giờ đang gà bay chó sủa.

Ngày hôm sau, Hứa Cao Gia cũng chưa trở về, càng khiến mọi người tin rằng ở trường học đã có chuyện.

Trong nhà có thịt nhưng nấu lên thì tiếc, nhưng vẫn phải ăn Tết, nên cuối cùng vẫn ướp nó, để Tết có một hai miếng mà ăn.

Hứa Hoan Ngôn ở nhà được ba ngày xong thì về lại tiệm cơm Quốc Doanh.

Cô làm ở đó chưa được nửa tháng, việc của Tề Vân xong xuôi hết rồi.

Hứa Hoan Ngôn đã sớm chuẩn bị cho ngày này, hơn nữa trong nửa tháng này giá trị khen ngợi của cô cũng không ít, có những món trong tiệm cô cũng đích thân làm, hầu như mọi người đều khen, họ mang về nhà hoặc ăn ở trong tiệm, cứ mỗi ngày như thế, cô đã tích được tầm 1000 điểm tích phân, nửa tháng là được 2000 điểm đến 3000 điểm, trong hệ thống của cô đã có khoảng hơn 2000 điểm tích phân rồi.

Hệ thống cũng đã có một công năng khác, đó là khu cấp đông đồ ăn, nói đơn giản chính là giữ cho đồ ăn luôn tươi sống, !.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 31: 31: Hoán Thân


Hứa Hoan Ngôn khá vui mừng, công năng này tương đương với nhẫn trữ vật ở giới Tu chân, nhưng hệ thống không chỉ đơn giản như thế.

Nhưng cô chưa định dùng đến nó, phải tính toán để sử dụng nó cho tốt thì mới dùng đến.

Trước ngày cô đi một hôm, mọi người trong tiệm cơm đều bịn rịn, ngay cả Tần Hỉ cũng không vui như anh ta nghĩ.

Đầu bếp Du có gọi cô vào rồi dặn dò một hai câu.

"Sau này có chuyện gì thì đến đây, nếu có chuyện gì giúp được chú sẽ giúp cháu.

"Tất nhiên là Hứa Hoan Ngôn vô cùng biết ơn, có được một câu hứa hẹn của đầu bếp du, là chuyện tốt.

Lưu Quế Lan được thông báo trước nên đến trưa bà đã đến giúp Hứa Hoan Ngôn thu dọn đồ đạc.

Đồ của cô không nhiều lắm, cô không ăn tại nhà của Tề Vân, nên cô chỉ có một cái chăn cùng một ít đồ dùng cá nhân.

Ngày 17 tháng Chạp, Hứa Hoan Ngôn cùng Lưu Quế Lan thu dọn đồ đạc rồi chuẩn bị đi về.

Nửa tháng nữa là đến Tết rồi.

Hứa Vệ Lực chỉ có bốn ngày nghỉ, đến hôm mùng 3 ông ta đã phải đi làm rồi.

Hứa Cao Gia cũng đã trở về, anh ấy đang chuẩn bị tu sửa con đê, mỗi ngày chỉ có thể làm được tầm 7-8 cm, việc này rất tốn sức.

Khi Hứa Hoan Ngôn về nhà, mọi người đều rất vui vẻ.

Đến buổi chiều, cô mới thấy anh họ Hứa Cao Gia.

Anh ấy giống như trong trí nhớ của nguyên chủ, là người ít nói, khá cao ráo nhưng rất gầy, tuy vậy cũng không ốm yếu, nên đó cũng là nguyên nhân có khá nhiều nơi nhận làm.

Còn nửa tháng nữa là đến Tết, Hứa Hoan Ngôn muốn lên huyện một chuyến, cô muốn dùng điểm đổi lấy thịt và rau củ quả, cô đang tính sẽ đi sớm.

Buổi sáng ngày 18 tháng Chạp, Hứa Hoan Ngôn mang một ít thịt ba chỉ đã ướp sẵn nhà Vu Tú, đến trưa khi cô về nhà thì nghe được trong sân có tiếng nói chuyện ồn ào.

Là một bà lão có khuôn mặt khá giống Lưu Quế Lan.

Bà ta đang nói chuyện với Lưu Quế Lan thì quay đầu thấy Hứa Hoan Ngôn, trên mặt vui vẻ ngay lập tức.

Hứa Hoan Ngôn không thể hiện cảm xúc ra mặt tuy cô tim được gương mặt này trong trí nhớ của nguyên chủ, nhưng không thể nhớ ra tên.

Lưu Quế Lan không cười được nữa, người này phiền quá đi mất.

"Lưu Đại Nữu, đừng để tôi nói lời khó nghe.

"Hứa Hoan Ngôn nghe xong thì đã biết được người này là ai, bà ta là một người chuyên đi làm mai.

Nghĩ một chút cũng biết bà ta đến đây chắc để làm mai cho cô.

Hứa Hoan Ngôn đau đầu, cô không muốn nói ra, bây giờ cô chưa nghĩ đến chuyện kết hôn.

Kiếp trước khi chết cô vẫn còn độc thân, còn kiếp này cô mới có 15 tuổi.

Lưu Đại Nữu ghét nhất ai gọi mình bằng cái tên này , bà ta cả Lưu Quế Lan quen nhau đã lâu, Lưu Quế Lan biết bà ta ghét cái gì nhưng vẫn gọi, chắc chắn là do cố ý.

"Bà gấp cái gì? Từ làng trên xóm dưới ai ai cũng biết đến nhà phú hộ, bà để cho Ngôn Ngôn qua đấy, chỉ có lợi chứ không có hại, về sau cuộc sống của nó chỉ cần hưởng phúc thôi.

"Lưu Quế Lan từ khi thấy bà ta đến nhà đã có linh cảm không tốt, quả nhiên đúng là như vậy.

"Hoan Ngôn nhà tôi vẫn còn nhỏ, chưa vội kết hôn nên không cần bàn đến chuyện nhà chồng giàu có hay nghèo hèn làm gì.

"Lưu Đại Nữu quen biết Lưu Quế Lan bao nhiêu năm nay, bà ta hiểu rõ tính tình đối phương, chỉ cần đối phương hứa, chắc chắn chuyện của Hứa Hoan Ngôn sẽ xong, bên kia đã cho bà ta mười quả trứng gà, vừa ra tay đã vô cùng hào phóng.

Nên bà ta phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ được giao, hơn nữa Lưu Quế Lan vẫn chưa biết bà ta đang định nhắc đến nhà ai.

"Ai da, Quế Lan, bà không biết thì chớ, người ta đã nói, chỉ cần Hoan Ngôn gả qua đấy họ sẽ gả con gái của mình cho Cao Gia nhà các người, nhà bà cũng không cần tốn tiền cưới cháu dâu làm gì.

"Bà ta vừa nói vừa vui cười hớn hở, nghe thì có vẻ như không có vấn đề gì.

Nhưng Lưu Quế Lan vừa nghe đã hiểu, sắc mặt bà vô cùng khó coi.

Tập tục này người ta hay gọi là hoán thân, đem con gái hai nhà gả cho nhau.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 32: 32: Hóng Bát Quái Của Chính Mình


Những nhà làm chuyện như vậy, một là do người ta quá nghèo, hai là con trai họ có vấn đề, đối với nhà họ Hứa, việc dùng cháu gái đổi lấy cháu dâu là chuyện không thể chấp nhận được."Lưu Đại Nữa, bà cút cho tôi, trong đầu bà có cứt bọ hung à, lời như thế bà cũng dám nói ra."Bà vừa nói vừa lấy chổi để đuổi người.Lưu Đại Nữu không nghĩ Lưu Quế Lan không thèm cho bà ta mặt mũi, mà lập tức đuổi bà ta ra ngoài.Hứa Hoan Ngôn nhìn Lưu Quế Lan đang đuổi người, dù chưa nghĩ đến nhưng ở thời đại này, cô không dễ dãi đem bản thân mình gả đi đâu.Cô thấy Lưu Quế Lan vẫn đang mắng chửi Lưu Đại Nữu thì vội ra kéo tay bà."Bà ơi, đừng giận nữa.

Con có chuyện muốn nói với bà.

ngày mai bà lên huyện thì dẫn cháu đi với."Lưu Quế Lan thấy Hứa Hoan Ngôn không để bụng chuyện vừa nãy cũng không nói nữa, hầu như người trẻ trong thôn đều kết hôn khá sớm, tầm mười năm tuổi là đã có bà mối đến nhà rồi, nhưng Lưu Đại Nữu như bị điên vậy, muốn hoán thân, đúng là dở hơi mà.“Anh không tức giận, em không có việc gì là tốt rồi, ngày mai đi là được.

Tuy nhiên, mai anh phải đi sớm vì thực phẩm vào thời điểm Tết thường phải tranh nhau mới mua được.”Hiện tại, hàng hóa, lương thực đang bị thiếu hụt, nhiều người có phiếu cũng không thể mua được đồ.Đợi đến tối, không biết từ đâu mà mọi người biết được chuyện Hứa Hoan Ngôn được mai mối.

Trong nhà trừ Hứa Hoan Thịnh còn chưa hiểu chuyện ra thì những người khác đều đã biết.

Hơn nữa, chuyện xảy ra vào buổi trưa, mà đến buổi chiều đã được truyền ra hết bên ngoài rồi.

Người trong thôn đều rất rảnh rỗi, không dễ gì bọn họ mới nhìn thấy chuyện náo nhiệt như vậy, bọn họ cũng không cần phải giữ kín miệng, không biết câu chuyện đã bị cải biên thành cái dạng gì rồi.

Hứa Hoan Ngôn không hề để tâm tới điều đó một chút nào, thứ mà cô quan tâm nhất vào lúc bây giờ đó chính là cái hệ thống của cô.Cô đã dành cả một buổi tối để đổi tất cả các điểm trong hệ thống, lần này cô đổi lấy thịt và hoa quả là chủ yếu.

Năm mới đang đến gần nên thịt và trái cây đang khan hiếm, chỉ cần những thứ này xuất hiện chắc chắn sẽ bán được rất nhiều tiền, vả lại cô không còn làm việc ở tiệm ăn quốc doanh nữa, vì vậy cô chỉ có thể sử dụng các phương pháp khác để nhận được những sự đánh giá tốt.Cho thịt và hoa quả đã được đổi ra vào trong kho xong.

Vì quá mệt mỏi nên cô đã ngủ thiếp đi lúc nào không biết.Ngày hôm sau trời có chút u ám, Lưu Quế Lan đi ra ngoài cùng với cô.Hai người đều ăn một cái bánh bột ngô lót dạ.

Khó khăn lắm thì Hứa Hoan Ngôn mới ăn xong hết chiếc bánh, vì thời tiết se lạnh mà cô lại bị đau họng nên không thể nào ăn được.Cả hai người đi bộ đến cổng thôn và đợi xe lừa của thôn ở đó.

Xe bò sẽ không dễ dàng dùng để ra ngoài, vì trâu là sức lao động của cả thôn, việc đồng ruộng đều phụ thuộc vào nó cả.Có rất nhiều người chen chúc trên xe lừa.Lưu Quế Lan đưa cho thiếu niên đánh xe lừa một quả trứng.Hoàn cảnh lúc này không thể dùng tiền để trao đổi.Thời tiết buổi sáng rất lạnh, mọi người đều mặc kín mít từ đầu đến chân nên khó có thể phân biệt được là ai với ai.Hứa Hoan Ngôn dựa đầu vào Lưu quế Lan, cô vẫn còn hơi buồn ngủ, vì tối qua mải lo tính điểm để đổi đồ trên hệ thống nên cô đã ngủ rất muộn.“Này, nghe bọn họ nói, người cháu gái kia của Lưu Quế Lan muốn đi xem mắt định chung thân, nhưng mà người mai mối kia thật sự không ra gì.”Từ lúc Hứa Hoan Ngôn ở trên xe nghe được chuyện phiếm của mình thì lập tức lấy lại tinh thần.“Đúng vậy, để tôi nói cho cô biết, tôi đã từng gặp qua đứa bé Hứa Hoan Ngôn này rồi, cũng là một cô gái thanh tú nhưng chính là quá gầy, hiện tại định ra rồi, khoảng hai năm nữa là có thể kết hôn..
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 33: 33: Buôn Bán Tại Chợ Đen


Người được làm mai chính là Lưu Đại Nữu nhà ở đầu thôn đông đấy, nhà ông ta rất khá giả, nhưng ai mà không biết con trai ông ta là một kẻ tàn phế chứ, về sau còn không biết như thế nào đâu.

Các người nói xem có phải Lưu Quế Lan nhìn vào nhà người ta có lương thực nên muốn bán cháu gái đổi lấy lương thực để cho cháu trai lớn nhà mình đi học.

“ hahaha, lời bà nói cũng có khả năng, mỗi ngày Lưu Quế Lan đều tỏ ra đối xử tốt với cháu gái của mình, tôi thấy chính là bà ta giả vờ thôi”.

Lưu Quế Lan không thể nhịn được nữa, đang chuẩn bị lớn tiếng mắng chửi người.

Hứa hoan ngôn lắc đầu ý chỉ bà hãy mặc kệ bọn họ đi, chuyện này còn có thể giữ được miệng người ta hay sao, hơn nữa nếu bây giờ bà phản bác lại, phỏng chừng còn to chuyện hơn.

Lưu Quế Lan cảm thấy cháu gái nói đúng nên chỉ hừ một tiếng, ngồi im lặng quan sát.

May mắn thay, một vài người trên xe lại nói chuyện bát quái của gia đình nhà người khác.

Khi bọn họ vừa lên đến huyện thì trời cũng vừa rạn sáng.

Mọi người đều ra khỏi xe.

Lưu Quế Lan xé khăn quàng cổ ra, mấy người vừa rồi nhìn nhau, đều cảm thấy ngượng ngùng.

Lưu Quế Lan quét mắt qua bọn họ một cái, tuy những người này không thân thiết với bà nhưng lại đều quen biết nhau cả, mọi người trong không khỏi cúi đầu nhìn xuống.

“ Ôi, chị dâu đó à, sao trên xe không nói lời nào vậy.

”Một người trong số họ có vẻ là người nhanh nhảu, bước ra mở lời trước.

“Nếu tôi nói một lời, điều đó không phải là làm phiền các người hát tuồng hay sao?”Lưu Quế Lan hừ 1 tiếng, cảm giác này thật sảng khoái, may là vừa rồi mình không đứng lên, lúc này nhìn vẻ mặt bọn họ sẽ thú vị hơn.

Hứa Hoan Ngôn ho vài tiếng muốn ra ám hiệu cho Lưu Quế Lan, “Bà ơi, đi nhanh thôi.

Cháu quen một người chị làm việc trong tiệm ăn quốc doanh đang giữ cho chúng ta một số lượng vải cao cấp, nên là chúng ta nhanh đến lựa chọn đi thôi.

"Lưu Quế Lan vẫn không hiểu cô nói gì, nhưng trong tiềm thức bà vẫn gật đầu phối hợp với Hứa Hoan Ngôn.

Những người còn lại đều có sắc mặt khó coi, vải dệt dễ lấy được như vậy hay sao?Lưu Quế Lan nhướng mi liếc nhìn, sau đó xoay người rời đi cùng Hứa Hoan Ngôn.

Lưu Quế Lan đến đây lần này để mua một số thứ cho Tết Nguyên đán, cũng như một số nhu yếu phẩm hàng ngày ở nhà, chẳng hạn như muối và xà phòng.

Chỗ này là số phiếu được tích trữ trong vòng một năm nên phải sử dụng cho thật tốt.

"Bà ơi, vậy chúng ta hãy gặp nhau ở Cung tiêu xã đi.

Con sẽ đến tiệm ăn quốc doanh 1 chuyến”.

Đây cũng là mục đích hôm nay cô đến đây.

Lưu Quế Lan vẫn rất yên tâm về Hứa Hoan Ngôn, bản thân cô đã ở huyện này một tháng rưỡi rồi nên hẳn đã quen thuộc nơi đây.

Không nghĩ tới điều gì khác, bà liền để cô nhanh chóng rời đi.

Hứa Hoan Ngôn luôn mang trên lưng một chiếc túi nhỏ, cô rẽ vào một con hẻm, thay một bộ quần áo rách nát, và như thường lệ, sờ một chút bụi trên tường rồi bôi lên mặt trước khi bước vào con hẻm chợ đen.

Chiếc túi nhỏ của Hứa Hoan Ngôn đã được nhét đầy bởi lê và chuối tươi.

Sau khi nhìn qua gian hàng thì có một số người đi đến.

Người phụ nữ đang có dáng vẻ rất lo lắng, mặc áo khoác xanh quân đội, trông như là công nhân nhà máy.

Tôi muốn cái này.

"Hứa Hoan Ngôn vẫn còn sợ hãi trước sự hào phóng của cô ta, dù sao những thứ này khá đắt, nhưng khi mua cô ta cũng không hỏi giá cả.

"Được rồi, tổng cộng của cô hết 9 đồng.

"Có thể thấy bên kia không hỏi giá nên cô cũng không nói gì, cứ thế mà nhanh chóng kết thúc.

Lúc này, người bên kia mới ngẩng đầu nhìn Hứa Hoan Ngôn.

"Còn có chuyện gì không?"Hứa Hoan Ngôn cau mày.

“Cô muốn gì?”Cô có những thứ rất hạn chế.

Người bên kia trông còn xấu hổ hơn cô.

"Tôi muốn thứ gì đó khó kiếm hơn, giống như việc trái cây đã qua mùa vậy.

"Tuy rằng Hứa Hoan Ngôn nghe vậy có chút kỳ quái, nhưng cô cũng không có nói thêm cái gì, vì có quá nhiều người kỳ quái đi đến chợ đen.

" Dưa hấu kia có tươi không?"Người bên kia còn kinh ngạc trước lời nói của Hứa Hoan Ngôn vừa rồi, sau kinh ngạc thì lại mừng rỡ.

“Thật sự có sao, tôi muốn”.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 34: 34: Ganh Đua


Hứa Hoan Ngôn nghĩ tới hệ thống tích phân của mình, tạm thời cô không mua được dưa hấu.

" Có thể nào đợi mấy ngày không.

"Người kia kéo Hứa Hoan Ngôn đến một con hẻm gần đó, tương đối khuất và vắng vẻ.

"Đồng chí, tôi có thể đợi đến mùng hai tết, đồng chí xem có được không?"Hứa Hoan Ngôn không biết rõ ý của chị ta muốn gì, nhưng cô cũng không hỏi quá nhiều, dù sao đây cũng là chuyện riêng tư của người ta.

" Tất nhiên là được rồi.

Ngày hai mươi tám tôi sẽ mang đến cho cô, cô muốn giao hàng ở đâu?”Người bên kia liền lấy giấy bút từ trong túi ra rồi viết xuống địa chỉ.

Hứa Hoan Ngôn nhìn lướt qua địa chỉ bên trên, là tòa nhà sản xuất vải.

"Được rồi, đến thời điểm đó tôi sẽ mang cho chị.

"Sau khi hai người nói chuyện xong, đối phương mang số lê và chuối đã mua rời đi.

Hứa Hoan Ngôn nhìn tờ giấy trong tay lần nữa rồi mới cất nó đi.

Cô quay lại chợ đen và bắt đầu bán đồ, Tết đang đến gần, lượng người mua sắm Tết cũng nhiều hơn, người đi tuần tra cũng không còn quá khắt khe khi Tết đến, bọn họ đều dễ tính hơn rất nhiều.

Sau khi Dương Hồng Lê ra khỏi chợ đen, thần sắc chị ta tươi tỉnh hẳn ra.

Về đến nhà liền nhìn thấy người chồng Giang Bình của mình.

" Nhìn xem tôi đã mua được gì này.

"Hiện Giang Bình đang làm việc trong hệ thống giáo dục, nhưng nền giáo dục hiện tại đã đi chệch hướng với kế hoạch giáo dục ban đầu rồi.

Bỏ tờ báo đang đọc dở sang một bên.

"Em nói em mua được cái gì cơ?"Dương Hồng Lê nhướng mày, lấy từ trong túi ra chuối và lê.

"Anh mở to mắt mà xem em đã mua được cái gì này, lần trước nhà anh cả từ tỉnh thành về mang theo mấy quả quýt chả được bao nhiêu nước mà còn vênh mặt lên cho em xem, lần này nói gì thì nói em cũng phải thắng bọn họ cho bằng được”.

Giang Bình cũng phải mở to mắt ra nhìn, đúng là nhìn quả lê rất mọng nước.

“Em mua ở chỗ đó sao?”Biết anh ta đang ám chỉ chợ đen, Dương Hồng Lệ liền gật đầu.

Giang Bình khịt mũi, sau đó đứng dậy chuẩn bị mang một quả đi rửa sạch sẽ để nếm thử.

Dương Hồng Lệ cũng không nhắc đến chuyện dưa hấu, không ai mà biết được chuyện này có thành hay không, nếu thật sự mà thành thì tất nhiên là chuyện tốt rồi.

Còn nếu không thành thì không có gì để xấu hổ cả.

Trong lòng Dương Hồng Lệ chỉ muốn hơn cơ so với chị em dâu, bọn họ đã ganh đua với nhau vài chục năm, ngày trước lúc mấy chị em dâu bọn họ còn chưa phân gia thì vẫn so sánh với nhau từng chút một.

Nhưng đến năm trước gia đình bọn họ dọn lên tỉnh, lúc đó quan hệ mới tốt hơn một chút.

Kết quả là năm ngoái, chị ta ở nhà bận rộn chuẩn bị một bàn đồ ăn, nhưng một nhà lão đại trở về mang theo mấy quả quýt, bản thân chị ta liền không có công lao gì cả, tất cả mọi người đều khen quýt của bọn họ ngon.

Lần này dù thế chị ta cũng phải tìm lại mặt mũi cho mình.

Còn có cậu con trai riêng của bà cũng sẽ trở về, con trai chị ta làm ngân hàng, đã cưới vợ, điều kiện gia đình nhà con dâu khá hơn nhà mình, năm nay để con trai mang một ít đồ tốt về nhà mẹ vợ cũng sẽ được nở mày nở mặt.

Nghĩ đến điều này, chị ta hy vọng rằng người kia có thể lấy được dưa hấu cho mình, tất cả đều trông cậy vào nó rồi.

Khi miếng thịt cuối cùng được bán xong, Hứa Hoan Ngôn thu được 40 đồng và đủ loại các phiếu định mức.

Bán đồ xong thì cô định tự làm đồ để mang đi bán, dù sao để có được giá trị khen ngợi giống ở trong tiệm ăn quốc doanh thì cần phải giăng thêm lưới.

Cô mua rất nhiều thứ ở chợ đen, cô định về nhà làm một ít thành phẩm rồi đem ra đây bán, về phần làm gì thì cô cũng đã nghĩ xong rồi.

Nhưng thấy chợ đen vẫn có người bán vải, liền nhớ đến lời mà Lưu Quế Lan nói về khó khăn trong việc mua vải, nên trước đây cô đã mua một ít.

Hơn nữa, quần áo của mọi người trong gia đình không chỉ có nhiều miếng vá, mà kéo mạnh một chút là bị rách ra luôn.

Lưu Quế Lan đã đợi Hứa Hoan Ngôn ở cửa Cung Tiêu Xã.

Khi thấy cô đến thì lập tức tiến lên đón người.

"Đây có phải là vải thật không? Ôi con lấy cái này ở đâu vậy?"Hứa Hoan Ngôn vẫn nói dối như mọi khi, nguồn vải được lấy từ chỗ của Lưu Thúy Nga.

Thời điểm trở về nhà cô vẫn gặp những người đó đứng đợi xe lừa.

Hứa Hoan Ngôn bận rộn cả buổi sáng nên cũng chả còn tâm trạng mà nhớ đến bọn họ.

Nhưng việc mua vải cũng là sự thật vì nhà cô đang rất thiếu thứ này.

Nhưng Lưu Quế Lan cầm vải xong rồi nhìn bọn họ, nhướng mày tự đắc.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 35: 35: Làm Điểm Tâm


Hứa Hoan Ngôn đứng ở một bên không nói lời nào.

Những người đó cũng chưa từng nói chuyện với Lưu Quế Lan, vốn đang nghĩ nếu chiều nay về mà chưa thấy thì chứng tỏ bọn họ đang phùng má giả làm người mập, không ngờ bọn họ thật sự làm ra vải dệt thật.

Một lát sau mọi người trở về hết, xe lừa cũng đã tới.

Hứa Hoan Ngôn và Lưu Quế Lan cầm đồ lên xe.

Lần này trên xe đi về yên tĩnh hơn rất nhiều.

Chỉ có Lưu Quế Lan ở trên xe vẫn khen quần áo làm tốt thế nào với Hứa Hoan Ngôn, lúc ăn tết mặc lên sẽ ra sao.

Hứa Hoan Ngôn cũng rất phối hợp.

Mấy người bên cạnh cầm đồ của mình, chỉ có thể ngồi nghe Lưu Quế Lan nói chuyện.

Đến cửa thôn, Lưu Quế Lan cảm thấy hài lòng, xuống xe.

Sau khi về đến nhà liền nhanh chóng uống một ngụm nước, lúc ngồi trên xe bà nói chuyện quá nhiều.

Chu Linh Mẫn từ bên ngoài đi vào, miệng tủm tỉm cười, bà ấy lãnh đạo cả đội bắt heo, mỗi ngày trả 6 công điểm.

“Con vừa nghe nói, mẹ, mẹ thật sự lấy được vải về rồi à?"Lưu Quế Lan xoa eo, cũng không phải là thế, bà chỉ giành giật một hồi khiến bọn họ lúc đó đều phải ngậm miệng lại.

“Chuyện này cũng Hoan Ngôn nhờ người giúp, lão đại phát phiếu vải, mẹ tích cóp một năm vẫn không đủ dùng, nhưng lần này thì tốt rồi.

"Sau đó lại sờ sờ vải dệt, tiếp tục nói chuyện cùng Chu Linh Mẫn.

“Vợ lão đại à, vải dệt này con cầm về cho cha mẹ con một ít, tuy là tháng này chúng ta không tiếp tế cho họ được, nhưng làm người không thể vong ân bội nghĩa.

"Trong lòng Lưu Quế Lan đã có dự tính, nhất định phải chia cho người nhà, nếu không ai mà nguyện ý tự nhiên cho người ta vay lương thực mỗi tháng chứ.

Chu Linh Mẫn cũng không từ chối lòng tốt này, bà ấy không phải loại người thiên vị nhà nào, hai bên đều là người thân của bà, nên giúp đỡ lẫn nhau.

“Được, con mang qua cho họ, nhất định họ sẽ rất vui vẻ.

"Đến bữa tối, vẫn là Hứa Hoan Ngôn đến phòng bếp làm cơm, cán mì sợi, dùng tay nhào bột.

Chỉ là không giống với tiệm cơm quốc doanh, trong nhà chỉ ăn mì sợi nấu với rau xanh, tương đối mềm, nhưng đun xong một nồi nhỏ nóng hầm hập, vị nếm vừa miệng, ăn rất ngon.

Lập tức làm thêm một nồi to.

Trẻ con trong nhà tương đố nhiều.

Trong nhà lại toàn là mấy đứa trẻ choai choai Hứa Cao Gia, hằng ngày luôn phải làm việc nên sức ăn càng lớn, cả nhà phải ăn đầy hai bát lớn.

Hứa Cao Quốc, Hứa Cao Hưng đều là một bát rưỡi.

Hứa Hoan Thịnh ăn ít nhất, chỉ có một chén.

Ăn cơm tối xong, Chu Linh Mẫn rửa bát trong phòng bếp.

Hứa Hoan Ngôn gọi Lưu Quế Lan vào phòng mình.

“Bà ơi, bà nhìn xem, đây là đồ mà chị Lưu kia đưa cho cháu, chị ấy muốn cháu làm giúp mấy loại điểm tâm để ăn tết, nói là mua ở Cung Tiêu Xã còn không ngon bằng cháu làm”Hôm nay cô mua khá nhiều đồ, đều là nguyên liệu để làm điểm tâm.

Nhưng nếu làm ở nhà thì người trong nhà nhất định sẽ biết, vậy nên cô cần một lý do, chỉ là hiện tại lý do này cũng không thể dùng tiếp, cô vẫn nên cần một công việc hợp lý để bao biện cho mình.

Lưu Quế Lan nhìn đường trắng, còn có bột mì, đến chạm cũng không dám chạm vào.

“Bà còn thắc mắc trong bao đồ của con là cái gì, thật là, người ta cho chúng ta nhiều vải dệt như vậy, con có tay nghề này, giúp được người ta thì nhất định phải giúp.

"Trong lòng Hứa Hoan Ngôn thở phào nhẹ nhõm, Lưu Quế Lan không hỏi thêm, chuyện này coi như qua rồi.

“Vậy được rồi, ngày mai con bắt đầu làm.

"Lưu Quế Lan ừ một tiếng, dùng lương thực quý giá như vậy chắc chắn đồ ăn làm ra rất ngon.

Hứa Hoan Ngôn chuẩn bị làm hai loại điểm tâm, một loại là bánh đậu đỏ, một loại là bánh quy giòn.

Sáng sớm hôm sau, sau khi ăn cơm sáng xong, Hứa Hoan Ngôn liền bắt đầu làm hai loại bánh này trong phòng bếp.

Ngoại trừ Hứa Cao Gia, mấy người khác đều ngồi xổm trong phòng bếp.

Lúc Hứa Cao Gia cầm xẻng chuẩn bị đi, còn đến cửa phòng bếp nhìn thoáng qua.

Hứa Cao Quốc ở trong phòng bếp hỗ trợ nhóm lửa.

Ở sân, Hứa Hoan Ngôn còn làm một cái lò nướng đơn giản.

Hứa Cao Hưng nhóm lửa ở bên cạnh.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 36: 36: Bán Đồ Ăn


Hứa Hoan Ngôn tự làm theo ý mình, bột mì và trứng gà trộn lẫn với nhau, xoa nặn thành cục bột tròn tròn, rồi thêm mỡ gà, nhưng nơi này không có, chỉ có thể dùng dầu thực vật thay thế.

Sau đó để vào bát ủ lên men, chờ đến khi nó nở ra là được.

Tiếp theo là bắt đầu đến khâu tạo hình.

Hứa Hoan Ngôn để lên lò nướng đơn giản, bắt đầu nướng.

Mùi hương ngọt ngào lập tức bao trùm cả căn nhà.

Hứa Cao Quốc từ phòng bếp đi ra, nhìn chằm chằm đồ vật nơi này, tuy rằng chưa từng thấy qua lò nướng, nhưng vẫn cảm thấy rất lợi hại, mấu chốt là mùi thơm.

Hứa Hoan Ngôn chuẩn bị tốt lò nướng để làm bánh đậu đỏ.

Bánh đậu đỏ tương đối phức tạp, đêm qua cô đã mang đậu đỏ đi ngâm rồi.

Sau đó nấu trong một cái nồi to, thông qua mấy thao tác trung gian nữa, đến cuối cùng thu được đậu đỏ đã được nấu nhuyễn.

Tiếp theo đổ đường trắng vào nồi to và đổ thêm chút nước bắt đầu xào lên.

Cuối cùng bỏ ra bát lớn, để trên nền băng bên ngoài.

Lúc Hứa Hoan Ngôn làm xong thì đã là giữa trưa, cô chuẩn bị cho ngày mai mang qua, số lượng lần này làm không tính là ít, do mua nguyên liệu tương đối nhiều.

Lần chuẩn bị này chỉ bán cho mỗi người một khối nhỏ, như vậy có thể nhận được giá trị khen ngợi nhiều nhất.

Một buổi sáng đầy mùi hương thơm ngát trong nhà Hứa gia.

Hứa Hoan Ngôn ăn cơm trưa xong, bánh quy nhỏ ở bên ngoài đủ lạnh, bánh đậu cũng đã đông cứng.

Bánh quy nhỏ để vào một cái túi, bánh đậu đỏ thì cắt đều thành những khối nhỏ.

Hứa Hoan Thịnh dính lấy Hứa Hoan Ngôn, vẫn luôn đi tới đi lui theo cô.

“Tới đây nếm thử xem, xem xem ăn có ngon không?”Hai mắt Hứa Hoan Thịnh trông mong, tuy rằng muốn ăn, nhưng suy nghĩ một lúc lại từ chối.

“Chị, bà nói cái này là chị giúp người ta làm, chúng ta phải thật thà giữ chữ tín, không được ăn.

"Biểu cảm trên mặt Hứa Hoan Ngôn lập tức cứng đờ, đây là tự cô bịa ra, đương nhiên phải làm theo.

“Chị, không sao đâu, sau này em trưởng thành rồi có thể đi làm kiếm tiền, em cũng sẽ kiếm đồ ăn thật ngon cho chị.

"Hứa Hoan Thịnh nhìn biểu cảm trên mặt chị gái, nghĩ rằng cô đang rất buồn rầu.

Hứa Hoan Ngôn không nói chuyện, chỉ vương tay xoa xoa đầu cậu bé.

Sáng sớm hôm sau, Hứa Hoan Ngôn lấy lý do đi đưa điểm tâm cho người ta.

Bây giờ Lưu Quế Lan cũng rất yên tâm về cô, để cho cô tự đi.

Hứa Hoan Ngôn vẫn để bộ dáng cũ, cầm bọc nhỏ của mình bọc nhỏ đi, nhưng đồ ăn được để trong không gian giữ đồ, còn trong bọc nhỏ là một bộ quần áo cũ nát.

Đến huyện thì đã là mười một giờ trưa.

Hứa Hoan Ngôn mau chóng thay quần áo xong liền xoay người đến chợ đen.

Điểm tâm của cô đều đặt trong một cái giỏ, trên người còn mang theo cái túi nhỏ, cô dự đoán sẽ bán được bao nhiêu suất, nhiều người như vậy cũng phải thống nhất giá cả, tránh để bên nặng bên nhẹ.

Trên mặt bánh đậu, đêm qua cô trộm vẽ hoa lên, thoạt nhìn rất là tinh xảo, cũng cao cấp hơn rất nhiều.

Dù sao bây giờ ăn tết đều cần quà cáp tương đối nhiều.

Hứa Hoan Ngôn xách theo đồ vật đi bộ vòng quanh chợ đen đã bán được nửa non.

Sau đó đi đến tòa nhà bán đồ ăn, lúc này tan tầm, ở cửa ra ra vào vào rất nhiều người, liền có nhiều người mua đồ ăn về.

Hứa Hoan Ngôn cầm đồ chỉ cần đi lại hai vòng, liền có người chủ động tiến đến hỏi.

Ở thời đại này mỗi nhà đều có không ít thành viên, người ăn tất nhiên sẽ nhiều, không thể mua được đồ ở Cung Tiêu Xã cũng có thể đổi sang chỗ khác, cũng không thể nhịn mà.

Người đầu tiên tiến tới thoạt nhìn là một lão bà khéo léo tầm bốn năm chục tuổi.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 37: 37: Nếm Thử


“Thứ này của cô nhìn thật tinh xảo, xem ra rất có kỳ công làm để ăn tết.

”Hứa Hoan Ngôn lấy ra một ít, phá vỡ quy tắc ngày hôm qua đặt ra, đưa cho bà ấy.

“Đại nương có thể nếm thử.

”Bà lão nghe thấy lời này liền kinh ngạc nhìn thoáng qua Hứa Hoan Ngôn, thời này ai lại để cho nếm thử đồ chứ, mấy thứ này đều là lương thực quý giá.

“Vậy ta nếm thử một chút.

”Lão bà tuy rằng rất khéo léo, nhưng không phải người đi chiếm tiện nghi, đặc biệt là thấy cô bây giờ làm việc cũng không dễ dàng.

Vừa nghĩ vừa ăn.

“Cái này, ăn ngon thật, là cô tự làm đấy à?”Bà thật sự có chút kinh ngạc, thật ra trong nhà không thiếu tiền, công nhân nhiều, ở Cung Tiêu Xã kia có vài loại bánh quy, bà đều đã từng ăn thử.

Đây lại là thứ ngon nhất, mềm ngọt ngon miệng, bỏ vào trong miệng thì tan ra, thơm ngọt.

Hứa Hoan Ngôn không thừa nhận là chính mình làm, việc này có chút nguy hiểm.

“Là người khác đưa tôi bán.

”Lão bà cũng không hỏi lại.

“Vậy được, chỗ này ta mua tất.

"Hứa Hoan Ngôn có chút khó xử, thứ cô muốn là được nhiều người khen thì mới có giá trị.

“Không được đâu đại nương, cháu còn có bạn nói rằng phải để lại cho cô ấy, không thể bán toàn bộ cho bà được.

"Lão bà than một tiếng, vốn tưởng là có thể mua nhiều, chờ đến khi cháu ngoại tới đây cũng có thể ăn nhiều một chút.

“Vậy cô gói cho ta một túi đi.

"Hứa Hoan Ngôn cười đưa cho bà một túi.

Một túi này có giá bán là hai khối tiền, nhưng cũng không ai chê đắt.

Tầm chiều chiều, Hứa Hoan Ngôn đã bán xong hết rồi, lần này cô kiếm lời hơn một trăm đồng tiền, tương đương với hơn ba tháng tiền lương của một công nhân bình thường, nhưng tiền này cô không được để lộ ra bên ngoài, sinh hoạt trong nhà cũng không thể thay đổi.

Một rưỡi chiều, cô đi một chuyến tới tiệm cơm quốc doanh, để lại một khối lớn đưa qua.

Lúc này cũng không phải lúc ăn cơm, bọn họ đều ở trong tiệm vội vàng chuẩn bị cho bữa tối.

Lưu Thúy Vân ở quét tước dọn vệ sinh trong tiệm, là người đầu tiên thấy Hứa Hoan Ngôn.

“Tiểu nha đầu nhà cô, bây giờ mới về thăm chúng tôi.

"Chị ta thật sự rất thích Hứa Hoan Ngôn, tay nghề tốt, người cũng ít nói.

Du đầu bếp nghe thấy tiếng động lập tức từ sau bếp đi ra, nhưng nhìn thấy Hứa Hoan Ngôn cũng chỉ đơn giản ừ một tiếng, trên mặt không có chút biểu tình dư thừa nào, sau đó vẫn luôn ngồi trên băng ghế.

“Bọn họ đâu, đều không ở đây sao?”Lý Thúy Vân kéo Hứa Hoan Ngôn ngồi xuống.

“Đi lãnh phúc lợi, giờ này không phải nên ăn tết sao?”Hứa Hoan Ngôn đưa điểm tâm còn dư lại trong bao ra.

“Đây là do em tự làm, mang đến đây cho mọi người nếm thử.

"Trên mặt Lưu Thúy Vân ý cười càng sâu.

“Tay nghề của Hoan Ngôn đúng là càng ngày càng tốt.

" Nói xong trước tiên đưa một khối cho đầu bếp Du.

Sau đó chị ta mới cầm ăn một khối.

“Ăn ngon thật, này ngọt mà không lịm, so với ở Cung Tiêu Xã ăn ngon hơn nhiều.

”Đầu bếp Du cũng gật đầu đồng ý, nói thật thì ông ta cũng không bằng.

Ông ta sống đã vài chục năm, thấy qua rất nhiều người, lần đầu tiên gặp mặt đứa nhỏ này khiến cho người ta cảm giác rất cẩn trọng, sau đó sống chung mới từ từ cảm thấy đây là một đưa bé thông minh, tay nghề rất tốt, nhớ tới mấy ngày trước một người bạn nói với ông ta rằng vì muốn có một công việc chính thức ở nhà máy mà tìm tất cả các loại quan hệ trên dưới, nhưng cũng chẳng bằng có quan hệ với ông.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 38: 38: Miệng Cứng Tâm Mềm


Hứa Hoan Ngôn cùng Lưu Thúy Vân sau khi trò chuyện một hồi lâu xong thì cô ấy cũng vội vàng rời đi.Đầu bếp Du gọi Hứa Hoan Ngôn đi sang một bên để nói chuyện.“Tôi nhớ rõ bằng cấp của cô chỉ mới tốt nghiệp cấp hai thôi đúng không? Ở bên nhà máy sản xuất thực phẩm bọn họ đang cần tuyển người, bọn họ muốn tuyển một nhân viên bán hàng nên cô có thể đi qua đó thử xem sao.”Hứa Hoan Ngôn trong nháy mắt cảm thấy có chút kinh ngạc, cô không hề nghĩ tới cô có thể tìm được một công việc dễ dàng đến như vậy.“Cô cũng không cần phải cảm ơn tôi đâu, cho dù tôi không tuyển dụng cô, nhưng vẫn muốn kiểm tra cô một chút.”Đầu bếp Du từ trước đến nay không hề để lộ biểu cảm gì trên khuôn mặt, nhưng khi nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc của Hứa Hoan Ngôn, thì trên khuôn mặt ông lại xuất hiện một ý cười nhẹ.Hứa Hoan Ngôn mỉm cười vui vẻ, thận trọng bày tỏ lòng biết ơn của mình dành cho đầu bếp Du.“Cảm ơn đầu bếp Du đã cho cháu một cơ hội, cháu sẽ nỗ lực hết sức mình.”Đầu bếp Du không lên tiếng, chỉ ừ một tiếng trong miệng, rồi sau đó xoay người đi về hướng cái bàn đặt trong phòng bếp.

Ở trên mặt giấy viết mấy câu rồi xé ra đưa tới cho cô.“Cô tự mình cầm tờ giấy này đi tìm người ta là được.”Đầu bếp Du đem tờ giấy đưa cho cô xong liền xoay người đi vào phòng bếp, nhưng nhìn bóng lưng của ông có chút cô đơn hiu quạnh.Khi Lưu Thúy Vân đi ra lại, thì cô đã nhanh tay gấp tờ giấy bỏ vào trong túi của mình.“Mới vừa rồi đầu bếp Du nói chuyện gì với cô vậy?”“Không có gì, chỉ nói về món bánh quy tôi làm ăn khá ngon mà thôi.”Hứa Hoan Ngôn cũng đơn giản đáp lại một câu như vậy.

Suy cho cùng thì ở thời đại này chỉ với một công việc thôi cũng đã tượng trưng cho điều gì, ai ai cũng biết được điều này.“Không có việc gì là tốt rồi, cô mới tới đây được một khoảng thời gian ngắn nên không biết chứ, đầu bếp Du trước kia nấu ăn ở trong quân đội, hơn nữa còn có mối quan hệ thân thiết với một vị thủ trưởng.

Nhưng mà vị thủ trưởng kia xảy ra chuyện, nên ông ta cũng bị ảnh hưởng đến phần nào, hơn nữa tôi còn nghe nói vợ con của ông ấy đều bị người ta hại chết hết rồi.

Dù sao chuyện này cũng đã trôi qua mấy năm, từ khi ông ấy ra quân tới giờ cũng không thích nói chuyện với mọi người, nên cũng không có bạn bè thân thiết gì.”Lưu Thúy Vân biết đến những chuyện liên quan tới đầu bếp Du cũng không nhiều lắm, đa số đều là nghe người khác truyền tai nhau.Hứa Hoan Ngôn cũng không nghĩ tới sự tình sẽ phức tạp như vậy, trước kia cùng lắm cô chỉ biết tính cách của ông ấy có chút quái gở và không thích nói chuyện với người khác thôi.Tay cô đặt ở trong túi, yên lặng v**t v* tờ giấy đang đặt trong đó.

Cô tự nhủ với lòng mình là về sau phải thường xuyên quan tâm hỏi thăm tới ong ấy hơn mới được, đại khái cô chính là người mạnh miệng nhưng tâm mềm.Sau khi nói chuyện với Lưu Thúy Vân xong thì Hứa Hoan Ngôn liền về nhà, cô đang ngồi đợi giá trị khen ngợi của mình.

Hôm nay cô bán được cho khoảng hơn 50 người, ít nhất cũng thu được hơn 500 điểm, nếu như nhà nào có đông người hoặc là người đó mua về còn chia cho người khác nếm thử thì chắc sẽ được càng nhiều điểm hơn.

Cô thấy đổi dưa hấu là đủ rồi.Hơn 4 giờ chiều thì Hứa Hoan Ngôn cũng về đến trong thôn.Lúc cô đi ngang qua lữ đoàn, nhìn thấy một đám người đang vây xung quanh cái sân, cô cũng không biết bọn họ tụ tập ở đó làm gì.

Nhưng mà hôm nay tâm tình của cô rất tốt, muốn nhanh chóng chạy về để chia sẻ tin tức tốt đẹp này với mọi người trong nhà.Tuy nhiên, bây giờ Lưu Quế Lan không có ở nhà, chỉ có Chu Linh Mẫn đang ở nhà mà thôi.“Hoan Ngôn đã về rồi à, mọi chuyện thuận lợi không cháu?”Chu Linh Mẫn đi về phía cô, đỡ lấy cái túi nhỏ của Hứa Hoan Ngôn để xuống dưới.“Mọi chuyện đều thuận lợi dì à, con còn có một tin tốt nữa muốn thông báo cho mọi người biết, đúng rồi, bà nội đi đâu rồi ạ?”.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 39: 39: Khó Mà Thực Hiện Được


Hôm nay tâm tình của Chu Linh Mẫn cũng đang rất tốt, nụ cười luôn treo trên khóe miệng.

“Bà nội đi tới lữ đoàn xem náo nhiệt rồi, dì nghe nói Lưu Đại Nữu lên kế hoạch đi lên trên núi, chính là phía nhà mẹ đẻ của dì ở phía bên kia thôn đó.

Bà ta muốn tìm một hộ nhà nghèo để mua một cô con dâu đem về.

Chuyện này bị cô con dâu được mua về kia gây náo loạn cho cả thôn cùng biết, đây không phải trở thành chuyện xấu của bà ta sao?”Lúc trước khi bà bị mẹ chồng đuổi ra khỏi nhà, sau đó trong thôn liền xuất hiện nhiều tin đồn nhảm nhí về bà, trong lòng bà cũng biết mấy tin đồn này nếu không phải do Lưu Đại Nữu ở sau lưng nói lung tung với mọi người thì còn ai vào đây nữa.

Hiện tại bà ta gặp phải chuyện xấu này thì tất nhiên bà phải đi qua xem náo nhiệt rồi.

Khóe miệng Hứa Hoan Ngôn giật giật, lá gan của bà ta thật là lớn, trong thời buổi này còn dám làm ra những chuyện như vậy.

“Cái này gọi là làm việc ác sẽ bị báo ứng, đến cả ông trời cũng nhìn không được luôn mà.

”Sau khi Chu Linh Mẫn nói xong thì lại bắt đầu làm công việc của mình.

Khi Lưu Quế Lan trở về, trên khuôn mặt bà rạng rỡ nụ cười vui vẻ, nhìn vẻ mặt này đại khái chính là tâm trạng thoải mái nhẹ nhõm.

“Chắc dì cả nói cho cháu biết rồi đúng không? Để bà kể cho cháu nghe sự tình lúc nãy ra sao, lúc đó bà cũng vừa mới đi tới đúng lúc nghe được ý tứ của đại đội trưởng về chuyện này, cái tội mua con dâu của cô ta có khả năng bị xử phạt nặng lắm đó.

”Khó khăn lắm Hứa Hoan Ngôn mới nghe bà nói xong, sau đó cô mới nói tới chuyện của mình cho mọi người nghe.

“Nhưng mà đầu bếp Du cũng không khẳng định chuyện này, nên chúng ta cũng không cần vui mừng quá sớm, chờ đến khi mọi chuyện chắc chắn thì lúc đó vui mừng cũng chưa muộn.

”Lưu Quế Lan cùng Chu Linh Mẫn cao hứng cũng không biết nói cái gì cho đúng.

Lưu Quế Lan lại tinh tế hỏi thăm qua giờ giấc khi nào cô đi thì mới buông lỏng tâm tình của mình.

“Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, nhất định tâm tình phải ổn định không được xúc động.

”Bà nói như vậy đồng thời còn đi vỗ vỗ ngực của mình như trấn an cảm xúc kích động này vậy.

Hứa Hoan Ngôn nhìn ra được sự khẩn trương của bà, không khỏi nở nụ cười vui vẻ.

“Bà nội à, người cứ yên tâm đi, trong lòng con tự biết nên làm gì mà.

”Chu Linh Mẫn cảm thấy đứa cháu gái của mình thật sự có bản lĩnh, nói ra thì con bé vừa làm đồ ăn ngon, tính cách lại tốt, bằng không người ta làm sao tự nguyện đem cơ hội tốt như thế này cho con bé chứ.

Nhưng mà chuyện này cũng chỉ có hai người lớn trong nhà biết mà thôi, những người còn lại trong nhà chỉ toàn là mấy đứa nhỏ, chỉ sợ là không biết giữ mồm giữ miệng mà thôi.

Lưu Quế Lan trở lại trong phòng của mình, đem bức tranh của vị thần tiên nào đó ra bái lạy.

“Cầu mong ngài phù hộ cho gia đình chúng tôi luôn gặp chuyện tốt, cầu mong cho con bé nhất định phải trở thành công nhân.

”Buổi tối sau khi ăn cơm xong, Hứa Cao Quốc và Hứa Hoan Ngôn đang cùng nhau đang xem sách.

Mỗi buổi tối, Hứa Cao Quốc vẫn luôn kiên trì dạy cô cách viết và đọc chữ, còn muốn ra đề cho cô luyện tập nữa.

Những bài văn mà cậu ấy đưa ra đều là những bài văn tiêu biểu của thời đại bây giờ.

Cô học những bài này cũng không mất nhiều công sức, tự bản thân cơ cũng có thể học được.

Mỗi ngày đều học một ít, đối với cô mà nói thì việc nhanh chóng tiếp thu kiến thức vào đầu cũng có chỗ tốt của nó.

Hơn nữa, mỗi ngày đều có thể tiếp xúc với Hứa Cao Quốc, đứa nhỏ này vẫn luôn trong bộ dáng trầm mặc ít nói, tiếp xúc một chút cũng với cậu nhóc nhiều một chút cũng có thể giúp cô hiểu cậu ấy nhiều hơn một chút.

“Anh à, về sau anh có tính toán gì cho bản thân không?”Hứa Cao Quốc trong nháy mắt ngây ngẩn cả người, không nghĩ tới con bé sẽ hỏi chính mình vấn đề này.

“Anh muốn tiếp tục việc học của mình, nhưng mà hiện tại khó mà thực hiện được.

”.
 
Back
Top Bottom