Ngôn Tình Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,558,521
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tu-tu-chan-gioi-xuyen-den-nam-1971.jpg

Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Tác giả: Ốc Đỉnh Thượng Đích Tiểu Lung Ba
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả Ốc Đỉnh Thượng Đích Tiểu Lung Bao - Từ nhỏ Hứa Hoan Ngôn đã sinh hoạt ở Tu chân giới, bởi vì cha mẹ đã qua đời của cô có thân phận cao nên vai vế của cô cũng rất cao.

Nhưng mà vai vế cao không có nghĩa là có thiên phú tu luyện tốt, cho dù Tu chân giới không cần ăn uống, nhưng cố tình cô lại thích nghiên cứu các loại món ăn ngon.

Tài nghệ nấu ăn ở tu chân giới có thể nói thuộc hàng đỉnh cấp.

Nhưng mà bởi vì xảy ra một sự cố nhỏ nên khi tỉnh lại cô liền phát hiện mình xuyên thành một cô gái vừa tròn mười lăm tuổi ở năm 1971, cha mẹ đều đã mất, phía dưới còn có một đứa em trai và một đứa em gái.

Còn mang thêm một cái hệ thống tích điểm.

“Nhận được lời khen ngợi của người khác, khen thưởng một miếng thịt ba chỉ”.

“Làm một phần móng lợn kho tàu, khen thưởng bốn cái móng lợn, bốn lạng gạo”.

……

“Chỉ cần ký chủ làm tốt thì ở đây còn có một mảnh nông trường rộng lớn chờ cô khai thác”.

“Chỉ cần ký chủ làm tốt thì còn có đĩa quay lớn may mắn chờ cô rút thăm trúng thưởng”.

Hứa Hoan Ngôn mím chặt môi, không thể kìm chế được sự vui sướng trong lòng, cô không thích tu luyện mà chỉ thích nấu ăn.

“Đừng nói nữa, tôi thích nấu ăn, tôi yêu phòng bếp, tôi yêu nông trường”.

Hứa Ngôn Hoan đang vui sướng nấu cơm thì phát hiện cả gia đình cô đều là pháo hôi, còn cô chính là nhân vật pháo hôi sẽ toi đời đầu tiên.

Hứa Hoan Ngôn:???????

“Phiền toái nhường đường một chút, đừng làm ảnh hưởng tới việc tôi nấu cơm, cảm ơn”.

Tag: Làm ruộng, sảng văn, niên đại, xuyên sách.

Một câu tóm tắt: Yêu nấu ăn có gì sai chứ.

Đề cử: Nỗ lực tiến về phía trước, phấn đấu trở thành người nối nghiệp của một xã hội tích cực.​
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 1: 1: Xuyên Về


Khi Hứa Hoan Ngôn tỉnh dậy, đầu óc vẫn còn choáng váng, miệng khô khốc, cô vừa mở mắt ra thì đập vào mắt là trần nhà đầy mạng nhện, quay đầu nhìn sang bên cạnh thấy cái bàn thiếu một chân, còn ba chân mà vẫn có thể đứng được.

Thấy bát nước trên bàn, theo bản năng cô muốn với lấy để uống nhưng cả người vô lực, cô vừa xoay người đã lại bị ngã xuống giường.

Hình như bên ngoài đã nghe được tiếng động trong phòng, ngay lập tức có một bé gái mở cửa đi vào.

Đôi mắt đen láy, to tròn, tóc tết hai bím, ăn mặc trông lôi thôi, trên quần áo có mảnh vá nhưng nhìn chung vẫn khá sạch sẽ.

"Chị ơi, chị tỉnh rồi, chị có muốn uống nước không?"Nhóc con nói xong thì cầm lấy bát nước trên bàn đưa cho Hứa Hoan Ngôn.

Hứa Hoan Ngôn nghe thế không quan tâm đến chuyện gì khác nữa mà bưng bát lên uống từng ngụm lớn.

Sau khi uống cạn một hơi, đầu cô cũng đỡ đau hơn, cô từ từ chống tay trên giường để ngồi dậy.

Cô quan sát nơi này, đây là một ngôi nhà được xây từ gạch, trên tường dán mấy tờ báo, trừ mấy thứ bị hỏng thì trong nhà chẳng còn gì.

Rồi Hứa Hoan Ngôn lại chuyển sang nhìn cô bé.

Trong đầu cô vẫn còn một số kí ức vụn vặt của nguyên chủ, thân thể này tên là Hứa Hoan Ngôn, mười lăm tuổi, là con gái lớn của nhị phòng nhà họ Hứa.

Cha mẹ nguyên chủ đã qua đời trong sự cố ở hầm mỏ, để lại cô cùng hai đứa em, một trai một gái, cả ba đang sống tại nhà bác cả, trong nhà họ Hứa còn có một bà cụ.

Bởi vì sự cố lần này nên nhà họ còn nhận được một khoản bồi thường, hầu như mọi người đều được sắp xếp công việc trong nhà máy, ở thời đại bây giờ, có thể làm công nhân là chuyện vô cùng vinh dự, một tháng được 35 tệ 72 đồng kèm theo một số tem phiếu ưu đãi.

Bác cả nhà họ Hứa được vào làm trong xưởng thép, trở thành công nhân.

Nhưng điều này cũng không giúp cuộc sống nhà họ Hứa tốt hơn.

Nhà họ Hứa chỉ có một người có sức lao động thì đã đi làm, trong nhà chỉ còn phụ nữ và trẻ con, không ai có đủ sức kiếm tiền.

Còn chưa kể bọn trẻ còn phải đi học, rồi ăn uống, quần áo, cái gì cũng cần tiền.

Sinh hoạt của nhà ho Hứa ngày càng khổ hơn.

Trong đầu Hứa Hoan Ngôn lướt qua hình ảnh những chuyện này, sau đó cô thở dài, thế giới lúc trước cô sống không giống thế giới này chút nào, bố mẹ cô đã mất, cô cũng không có anh chị em, nhưng gia thế hiển hách nên cô chưa bao giờ phải chịu khổ, bình thường cô toàn đi ăn nhậu rồi chơi bời.

Thế giới bây giờ cô đã từng đọc qua trong sách nên cũng hiểu đại khái mọi thứ lúc này, trong lòng cô dễ chịu hơn một chút, may là không quá xa lạ, đỡ phải lo lắng.

Cô nhớ đến nếu không phải bản thân lúc trước cứ khăng khăng đòi hái một loại cỏ đặc biệt mọc trên vách đá thì đã không rơi xuống, pháp khí bản mạng chẳng có, cô cũng không biết bay, nên trực tiếp đi đời nhà ma luôn.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 2: 2: Bà Đi Đâu Rồi


Nghĩ đến những tháng ngày trong quá khứ, cô chỉ có thể lắc đầu.

Nhưng giờ cô chả thể nghĩ đến cái gì nữa bởi vì một chữ - đói.

Đói vô cùng, cô cảm giác mình có thể hết một con trâu, không có trâu cô cũng ăn.

Cô bé đứng trước mặt tên Hứa Hoan Thịnh, năm nay mới 6 tuổi, đây chính là em gái của cô.

"Chị ơi, chị đói bụng à? Trước khi bà ra ngoài có nói để dưới lò nấu rượu một củ khoai tây, để em đào lên cho chị.

"Cô bé nói xong thì vội vàng chạy ra ngoài.

Thân thể Hứa Hoan Ngôn cũng đỡ hơn nhiều, cô đứng lên, chậm rãi đi ra ngoài, nguyên chủ là người hiểu chuyện, lại thích làm việc, để chăm sóc hai em nên đã bỏ học, nhưng cô không phải là người chán ghét học tập, vì vậy vẫn hay dành thời gian ra đọc sách.

Mới đi đến cửa thôi mà cô đã th* d*c, rồi lại ngồi xuống, bây giờ đang là mùa đông, độ ẩm không khí khá thấp, vừa đứng ở ngoài khiến cô thấy rất lạnh, bèn lấy hai tay xoa xoa vào nhau.

Hứa Hoan Thịnh dùng lá của bắp ngô bọc củ khoai rồi đưa cho Hứa Hoan Ngôn.

"Chị ăn đi.

"Bây giờ Hứa Hoan Ngôn vừa lạnh vừa đói, thấy đồ ăn vội nhận lấy rồi lột vỏ.

Hứa Hoan Thịnh ngồi trên thềm cửa cùng Hứa Hoan Ngôn.

Sau khi Hứa Hoan Ngôn lột vỏ khoai, cô bỗng nghĩ đến đứa nhóc ngồi cạnh, trong nhà nghèo như thế, thời gian phát lương thực trong thôn còn khá xa, chắc cô bé cũng không được ăn no.

Cô dùng tay bẻ đôi củ khoai tây.

"Em ăn cùng chị nhé.

" Cô nói xong thì đưa cho cô bé một nửa củ khoai tây.

Hứa Hoan Thịnh muốn ăn nhưng chị gái đang ốm, cô bé không thể ăn nên kiên quyết lắc đầu.

"Em không ăn, buổi trưa em đã ăn no rồi, không đói đâu.

"Hứa Hoan Ngôn có kí ức của nguyên thân, cô nhớ bữa ăn nhà họ Hứa chỉ có mấy hạt gạo.

"Cho em ăn thì cứ cầm đi.

"Cô trực tiếp nhét nửa củ khoai vào tay Hứa Hoan Thịnh.

Sau đó cô quay đầu, tự ăn phần của bản thân, cô không biết làm thế đúng hay sai, kiếp trước cô không có người thân, không có anh chị em, tuy đã sống hơn 500 năm nhưng đều được người khác quan tâm, cô chưa bao giờ chăm sóc một đứa trẻ nhỏ như thế.

Thế nên khi đến đây, ngoại trừ nhớ những ngày được ăn sung mặc sướng thì cô không có cảm xúc gì, vì cô không có người thân.

Hứa Hoan Thịnh cười xấu hổ, hai người ngồi trên bậc cửa ăn khoai tây nướng.

Chưa đến một lúc, cả hai đã ăn hết.

Hứa Hoan Ngôn cảm thấy càng ăn càng đói, cô nhớ món chân giò được hầm trong bốn tiếng, cả món phật nhảy tường nữa, nhớ đến hương vị quyến rũ đó, cô lại ch** n**c miếng.

Cô lắc đầu, không được nghĩ đến nữa.

Hứa Hoan Ngôn lại nhìn sang chỗ Hứa Hoan Thịnh.

"Bà đi đâu rồi?".
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 3: 3: Tính Sổ


Theo trí nhớ của nguyên chủ, bây giờ đang là mùa đông, mọi người trong thôn không phải làm ruộng trừ việc tu sửa con đê ở phía đông, nhưng công việc đó chẳng ai dám thuê bà cụ như Lưu Quế Lan.

Tất nhiên Hứa Hoan Thịnh không giấu chị gái mình.

"Chị rơi xuống sông, nên bà đến nhà họ Bạch tính sổ.

"Nhất thời Hứa Hoan Ngôn không nhớ nhà họ Bạch là nhà ai.

"Vì sao thế?""Lúc đó chị cùng Bạch Văn Văn hái rau dại ở đê, chị rơi xuống sông, chắc chắn phải đến nhà họ hỏi cho rõ.

"Tuy Hứa Hoan Thịnh mới 6 tuổi nhưng cô bé không ngốc, trong hai ngày bị bà nhắc đi nhắc lại chuyện đó, cô bé cũng hiểu chút ít.

Bây giờ Hứa Hoan Ngôn mới nhớ vì sao nguyên chủ rơi xuống sông, hôm ấy cô gặp Bạch Văn Văn, hai người cùng ra phía đê để hái rau dại, nhưng khi cô vừa mới đào rau, chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã rơi xuống sông, vào khoảnh khắc cuối cùng trước khi rơi xuống, nguyên chủ chỉ nhớ được vẻ mặt kinh ngạc của Bạch Văn Văn, chuyện này có liên quan đến cô ta không, khó có thể kết luận được.

Nhưng nhắc tới cái tên Bạch Văn Văn, cô cảm thấy rất quen mà chưa kịp nhớ ra, đã thấy một tên nhóc bước vào từ ngoài cửa, dáng người cao hơn Hứa Hoan Thịnh một chút, nhưng không cao bằng cô, chắc tên nhóc này là em trai mười tuổi của Hứa Hoan Ngôn, Hứa Cao Hưng.

"Chị ơi, đến đây đi, bà sắp đánh nhau với người ta rồi.

"Hứa Hoan Ngôn được kế thừa kí ức của nguyên chủ nên cô biết bà Hứa, tuy mọi người hay đánh giá bà là người hiếu thắng, không nên động vào nhưng bà đối xử rất tốt với người trong nhà.

Cô nghe xong thì đứng lên ngay lập tức.

"Đưa chị qua đấy.

"Ba người vội chạy đi.

Khi Hứa Hoan Ngôn đến nơi, cô thấy bên ngoài toàn là người.

Cô cố gắng đi vào, mọi người đang hóng chuyện nên không ai để ý đến cô.

Bên trong là hai bà cụ đang đứng cãi nhau.

"Hoan Hoan nhà tôi vẫn đang nằm trên giường, nếu có chuyện gì xảy ra, bà đây sẽ khiến nhà học Bạch các người đến cơm cũng không thể ăn.

"Lưu Quế Lan thấy chuyện này rất vô lý, bình thường Hoan Hoan là đứa trẻ ngoan, làm gì có chuyện đang đào rau dại thì rơi xuống sông, bây giờ là mùa đông, rơi xuống sông có khác gì đi tìm cái chết đâu.

Bạch Văn Văn đứng trong nhà, khuôn mặt đỏ au, không biết có phải cô ta đang chột dạ không?Lưu Quế Lan đã trải qua nhiều chuyện, có gì mà bà chưa thấy, vừa liếc mắt đã hiểu, bà vội túm cô ta đến gần.

"Cháu nói đi, vì sao Hoan Ngôn nhà bà lại rơi xuống sống?"Bạch Văn Văn cúi đầu không dám nói câu gì, vừa bị hỏi đến đã khóc.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 4: 4: Nói Dối


Mọi người đứng xung quanh im lặng, dù sao chuyện này cũng liên quan đến mạng người.

Hứa Hoan Ngôn cũng đã nhìn ra, Bạch Văn Văn có vấn đề, cô ta đẩy người xuống sông, vì thế mà nguyên chủ mất mạng, chuyện này chắc chắn phải tính rõ.

"Ôi, Lưu Quế Lan, bà nghe tôi này, sao bà có thể nói như thế, bà có chứng cứ không? Ai chứng kiến à, làm gì có ai thấy đây, có khi cháu bà đi đứng không cẩn thận, muốn hái rau dại cạnh bờ sông, nhưng lại trượt chân rơi xuống ai, mọi người đều biết nhà bà nghèo mà.

"Người nói là bà của Bạch Văn Văn, tên là Vương Hòe Hoa.

Mọi người nghe xong cũng đồng ý, vì sự thật là chuyện này không có ai chứng kiến.

Lưu Quế Lan vẫn túm tay Bạch Văn Văn không buông, đứa trẻ này có vấn đề, cô ta có đẩy Hứa Ngôn Hoan hay không?"Bà Lưu, cháu vô tội, do Hoan Hoan không cẩn thận tự trượt chân ngã xuống sông.

"Bạch Văn Văn nhân cơ hội này thì giải thích, trên mặt cô ta toàn là nước mắt.

Hứa Ngôn Hoan biết cục diện bây giờ không tốt với nhà mình, chuyện này không có chứng cứ xác thực, mà loại chuyện rơi xuống sông này, trong thôn cũng hay xảy ra.

Cô phải nghĩ một kế sách hoàn hảo, ít nhất cũng không được gây hại cho gia đình, cô nghĩ xong thì bước đến gần.

"Bạch Văn Văn, chuyện gì đã xảy ra, tôi sẽ nói cho mọi người nghe, cô không phải khóc, có gì từ từ nói.

"Khi Hứa Hoan Ngôn bước ra, vẻ mặt bình tĩnh, lời nói hợp tình hợp lý nhưng nhìn sắc mặt là biết cô vẫn khá yếu.

Mọi người xung quanh thấy thế cũng nghĩ, nói thì cứ nói sự thật ra thôi, cần gì phải khóc, người ta rơi xuống sông còn chưa khóc đâu.

Lưu Quế Lan nghe thấy giọng cháu gái thì quay đầu, thả lỏng tay Bạch Văn Văn ra.

"Con tỉnh rồi, thấy khỏe không, có còn sốt không?" Bà vừa nói vừa xoa trán Hứa Hoan Ngôn.

Hứa Hoan Ngôn lắc đầu, ý là mình không sao.

Bạch Văn Văn biết Hứa Hoan Ngôn sẽ không có chuyện gì, chẳng phải chỉ rơi vào sông thôi sao? Cô ta đã lập tức gọi người đến cứu rồi còn gì.

Cô ta chỉ muốn Hứa Hoan Ngôn bị sốt rồi bỏ lỡ đợt tuyển nhân viên của tiệm cơm Quốc Doanh thôi, việc này không có chứng cứ, chỉ cần cô ta nhất quyết không thừa nhận thì chẳng ai có thể buộc tội cô ta.

"Lúc ấy cô nói rủ tôi đi hái rau dại ở bờ sông vì cô không dám đi, muốn tôi đến giúp, giờ thành tự tôi rơi xuống sông, do tôi xui xẻo, sao cô không dám thừa nhận, sao cô không nói sự thật cho mọi người biết.

"Hứa Hoan Ngôn vừa nói xong, Bạch Văn Văn đơ người ra, cô ta không ngờ Hứa Hoan Ngôn sẽ nói dối.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 5: 5: Đòi Công Bằng


Những người dân xung quanh cũng bắt đầu phản ứng lại, nhìn thấy biểu cảm trên mặt Bạch Văn Văn, đều cho rằng đây là tình hình thực tế, rốt cuộc người nhà này đã giúp đỡ cô ta, vì sao không nói ra chứ, làm người thì cần phải thành thật.

Bà nội của Bạch Văn Văn là Vương Hòe Hoa - người phản ứng lại nhanh nhất, lập tức kéo Bạch Văn Văn qua tát thẳng vào cô ta một cái.

“Cháu, đứa nhỏ này, sao không nói chứ, Hoan Ngôn cũng chẳng có chuyện gì, có phải cháu đang sợ bản thân bị ai mắng đúng không, nên mới không dám nói ra?”Hứa Hoan Ngôn nghe xong thì lập tức biết đây là bà ta có dự định muốn vứt hết chuyện ra ngoài, tốt nhất là để cho gia đình bọn họ không dính líu đến vấn đề gì.

Lưu Quế Lan cũng có thể hiểu được, xoay người rồi lập tức nhổ một bãi nước bọt lên mặt đất.

Vương Hòe Hoa cũng không dám phản bác lại, đành phải giả vờ trưng gương mặt tươi cười.

“Đây chỉ là mấy đứa trẻ cãi nhau ầm ĩ mà thôi, không thể coi là thật được, không phải Hoan Ngôn không có vấn đề gì hay sao?”Đương nhiên Hứa Hoan Ngôn không muốn xử lý như thế, rốt cuộc cô cũng không phải nguyên thân, dù trong tay cô lại không có chứng cứ nhưng cũng không thể để cho Bạch Văn Văn giải quyết như vậy được.

Tay chọc chọc Lưu Quế Lan.

Lưu Quế Lan nhìn thoáng qua đứa cháu gái của mình, nháy mắt cũng có chút hiểu rõ.

“Lời của Vương Hòe Hoa không thể nói như thế, như vậy được không, nếu không thì bây giờ cứ để cho Bạch Văn Văn rớt xuống sông một lần, coi như chúng ta huề nhau, như vậy có được không?”Sau khi Bạch Văn Văn nghe xong mấy lời này thì trong nháy mắt liền lui về sau theo bản năng, cô ta không biết bơi, hơn nữa bây giờ là mùa đông, nước trong sông đã đóng băng, nếu cô ta ngã xuống, thì sẽ không bảo toàn được mạng.

Vương Hòe Hoa có chút không kiên nhẫn, vốn dĩ bà ta cũng không thích đứa cháu gái này, nhưng mà rốt cuộc cũng là người nhà mình, có nhiều hương thân trong làng đều đang đứng chỗ này nhìn, cho nên bà ta vẫn không thể mặc kệ được.

Bà ta lại cười hắc hắc một cái.

“Lão tẩu tử, mấy lời của bà không đúng lắm, đây là vào mùa đông, trên mặt sông đã đóng băng hết, không thể làm việc này được.

”Lưu Quế Lan nâng cằm lên hừ một tiếng.

“Vương Hòe Hoa, bà cái này cũng không chịu, cái kia cũng không chịu, vậy bà nói xem phải làm sao? Hoan Ngôn nhà tôi xứng đáng chịu tội hay sao?”Mặt mèo của Vương Hòe Hoa nổi lên sự ngượng nghịu, thật ra bà ta nguyện ý bảo bản thân Bạch Văn Văn tự nhảy xuống sông còn hơn, nhưng chắc chắn việc này không được, dứt khoát cắn răng một cái, giơ hai ngón tay lên.

“Bên tôi sẽ cho Hoan Ngôn hai quả trứng gà, bồi bổ cơ thể, bà xem như thế có được không?”Bà ta thật sự không còn cách nào.

Mấy văn thân trong làng vây quanh nghe được những lời này, cũng thấy có thành ý, bây giờ hai quả trứng quà cũng rất quý giá, cầm một quả trứng gà đến Cung Tiêu Xã là có thể đổi được vài đồng tiền, hai quả thì đổi được một mao tiền.

Hứa Hoan Ngôn biết điều kiện bây giờ không tốt, nhưng mà hai quả trứng gà? Chắc chắn không được.

“Năm quả.

”Cô giơ tay, trực tiếp xòe năm ngón, không còn cách nào, chỉ có thể xử lý việc này như thế trước đã.

Để cho nhà bọn họ chảy ra chút máu cũng được.

Vương Hòe Hoa nghe năm quả trứng gà, đau lòng đến mức biểu cảm trên mặt cũng không giữ được.

“Này có phải quá nhiều hay không? Ba quả có được không?”Lưu Quế Lan nhíu mày, cháu gái nhà bà quý giá như vậy, năm quả trứng gà cũng quá ít, bà Vương Hòe Hoa còn cò kè mặc cả.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 6: 6: Quá Nghèo


“Vương Hòe Hoa, bà còn nói ba quả, tôi nói cho bà biết, dù bà cho tôi một trăm quả thì tôi cũng không hiếm lạ gì.

”Vương Hòe Hoa biết không thể nói về việc này nữa, cũng chỉ đành đồng ý.

“Còn không mau đi, lấy năm qua trứng gà đến đây.

”Bà ta lay Bạch Văn Văn một chút, bảo cô ta đi vào trong viện lấy trứng gà.

Đến bây giờ Bạch Văn Văn cũng chưa tỉnh người lại, sao Hứa Hoan Ngôn có vẻ đã thay đổi, hơn nữa nó vốn dĩ không giống như chuyện cô ta đã nói, nhưng mà bây giờ cô ta không thể nói thêm nữa, phải giải quyết chuyện này mới tốt.

Lưu Quế Lan cầm theo năm qua trứng gà từ Bạch gia đi về nhà ra với bộ dạng thần thanh khí sảng*.

[*] Thần thanh khí sảng: tinh thần thoải mái dễ chịu.

Hai ngày qua bà chưa bao giờ vui vẻ đến như vậy, cháu gái phát sốt nằm ở trên giường, bà lập tức cảm thấy lo lắng, không có chăm sóc tốt, đến lúc đó khi chết đi nằm dưới nền đất cũng không có cách nào đối mặt với thằng hai và đứa con dâu của mình.

Hứa Hoan Ngôn và hai đứa em trai em gái của mình đi theo ở bên cạnh.

Lưu Quế Lan nhìn ba đứa trẻ này, lập tức mở miệng cười.

“Về nhà thôi, số trứng gà này nấu cho các cháu mỗi đứa một quả, anh họ của các cháu đang còn học ở trường, chúng ta cứ chừa lại cho nó, lần này Hoan Ngôn phát sốt chịu đau không ít, cho một mình cháu ăn hai quả.

”Hứa Hoan Ngôn nhìn mấy quả trứng gà bà nội cô cầm trên tay, nước miếng sắp ra đến nơi, thật sự nguyên thân quá đói bụng.

Lúc trước cô có rất nhiều cách chế biến trứng gà, cái gì cũng có, ngay cả món canh trứng hầm cũng làm ngon vô cùng, bật lửa và những nguyên liệu dùng được, đổ nhiều nước một tí, nắm chắc thời gian vừa vặn, quả trứng gà được hầm ra kia, bỏ vào miệng rất trơn mềm, lại có một ít hành lá băm và dầu mè kết hợp chung, hương vị ấy, thật sự quá tuyệt.

Hứa Cao Hưng đi ở bên cạnh cũng dùng đôi mắt trông mong nhìn về phía trứng gà trong tay bà nội, nhưng mà lại quay sang nhìn chị cả.

“Bà nội, cháu không ăn, cho chị hai ăn đi, chị ấy bị bệnh.

”Lý Quế Lan duỗi tay sờ sờ đầu của cậu bé.

“Cháu không ăn cũng không được, bây giờ là lúc mà cơ thể đang phát triển chiều cao, có thể ăn được thì nên ăn.

”Hứa Hoan Ngôn nhìn em trai em gái bên cạnh, có chút cảm động, tuy rằng ăn cũng không được ăn đủ no, nhưng mà được người khác quan tâm như thế, không biết sao trong lòng cảm giác rất thoải mái.

Bốn người đi không lâu lắm là đã đến nhà.

Bây giờ đã vào giữa trưa, mỗi nhà cũng bắt đầu nấu cơm.

Lão đại Hứa gia - Hứa Vệ Lực đang đi làm ở xưởng thép, thật ra trong nhà không thiếu nối, nhưng mà lại thiếu thức ăn cho vào nồi.

Đã là cuối tháng, lượng thức ăn không đủ ăn, dì cả là Chu Linh Mẫn về nhà mẹ đẻ mượn ít thức ăn, thắt lưng buộc bụng gắt gao, vẫn phải tiếp tục sống những ngày tháng thế này.

Nhà của dì cả ở cách vách đại đội, tuy rằng nói ở cách vách đại đội, nhưng mà thật sự khoảng cách có hơi xa, vốn dĩ là ở trong núi, nhưng mà ở trong núi thì có lợi ích trong núi, trùng hợp hay không thì cũng có thể bắt gặp một ít động vật hoang dã, tuy rằng bây giờ nói không thể đào góc tường, nhưng mà cuộc sống quá khổ sở, đại đa số địa phương sẽ mở một con mắt nhắm một con mắt cho qua.

Cuộc sống cũng tốt hơn chút.

“Mẹ, con đã về.

”.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 7: 7: Nam Tử Hán


Chu Linh Mẫn đã hơn ba mươi tuổi, người lớn lên cũng hào phóng, bởi vì làm việc trong khoảng thời gian dài, sức lực cũng được rèn luyện, là một người khá sinh động.

Lý Quế Lan chạy nhanh ra từ trong phòng bếp, vừa nhìn thấy con dâu đã đặt non nửa túi thức xuống bên cạnh, trong lòng cũng buông cục đá to xuống.

“Ai, thân thể cha mẹ con còn khỏe chứ? Gần đây thế nào rồi?”Chu Linh Mẫn thở ra một tiếng, “Vẫn còn khỏe, hai vợ chồng già nhà bọn họ mỗi ngày cũng không nhàn rỗi gì, nhưng cơ thể vẫn ổn, hôm nay chỉ mượn được bột ngô về, nhưng mà nếu chúng ta ăn tính toán cẩn thận một chút, thì vẫn có thể chống được sang tháng sau chờ Vệ Lực được phát tiền lương.

”Lý Quế Lan có được như từng này cũng vô cùng cảm ơn, cuộc sống nhà ai cũng không đầy đủ gì, có thể cho mượn thức ăn cũng đã tốt lắm rồi.

Chu Linh Mẫn cũng rất vừa lòng, nhà mẹ đẻ của bà có thể cho bà mượn thức ăn, gia đình mình cũng cho nhà ông ta thứ bỏ vào nồi, những đồ cần thiết gì, càng không cần phải trình bày, người nhà quê chỉ có lương thực được chia đến tay, phiếu vải phiếu nồi* gì đó cũng khó có được, người nhà lại thường xuyên phải làm việc, cũng phí quần áo.

[*] Phiếu vải phiếu nồi: Được dùng trong thời đại khan hiếm vật chất.

Nói tóm lại, trong họ hàng ai cũng có tới có lui, hỗ trợ lẫn nhau, cuộc sống cũng đỡ hơn phần nào.

Hứa Hoan Ngôn cũng bước từ trong phòng bếp ra, lúc nãy cô giúp đỡ chuyển đồ ở trong phòng bếp, không quan tâm đến ở đâu hay lúc nào, cô luôn thích phòng bếp nhất.

“Dì cả, thân thể cháu cũng khỏe rồi.

”Nhờ trí nhớ của nguyên chủ mà Hứa Hoan Ngôn biết đến, dì cả thật sự đối xử với cô rất tốt, cứ như là con gái ruột vậy.

Quả nhiên, Chu Linh Mẫn nghe được thanh âm của Hứa Hoan Ngôn, bước nhanh đi đến.

Đôi tay lôi kéo nhìn nhìn Hứa Hoan Ngôn, lại giơ tay sờ sờ cái trán của cô.

“Cảm ơn trời đất, con cuối cùng cũng khỏe, nhưng mà phát sốt hai ngày, lại gầy đi, chút nữa giữa trưa ăn nhiều một chút, chờ đến tháng sau khi bác của cháu được phát phiếu thịt, thì dì xếp hàng đi mua một ít thịt, người một nhà chúng ta cũng phải ăn một bữa thật ngon.

”Từ trước đến nay Chu Linh Mẫn nói chuyện rất giữ lời, nếu đã nói ra như thế, thì chắc chắn đã hạ quyết tâm, sẽ làm được như vậy.

Hứa Hoan Ngôn cũng vui sướng ừ một tiếng, có thể ăn được một miếng thịt, chẳng sợ chỉ được ngửi ngửi mùi thôi cô cũng cảm ơn trời đất.

Sau khi nấu xong bữa cơm, con thứ hai của bác Hứa cũng đã tan học đi về, cậu ta tên là Hứa Cao Quốc.

Hứa Hoan Ngôn phát hiện cách đặt tên của mấy đứa trẻ trong nhà này đều có chủ ý.

Mấy cậu bé thì có chung một chữ Cao, còn các bé nữ là có chữ Hoan, nối liền lại là Quốc gia hưng thịnh, chỉ có mỗi tên của mình là ngoại lệ.

“Mẹ, giữa trưa ăn món gì vậy, con đói muốn chết, cơm nước buổi sáng, con cũng chưa thấy một hạt gạo.

”Chính cậu ta cũng tự giác, rửa sạch tay ở ngoài rồi lập tức chui vào trong bếp.

“Giữa trưa hôm nay có trứng gà.

”Chu Linh Mẫn dùng tay đánh nhẹ một cái vào đầu cậu ta.

“Trong mắt con chỉ thấy mỗi trứng gà, con cũng không khỏi thăm bệnh tình của chị con một chút, mấy thứ này được đổi từ vụ con bé bị rớt xuống sông.

”Hứa Cao Quốc hắc hắc vui vẻ lên, lúc nãy Hứa Hoan Ngôn đang ngồi xổm xuống nhóm lửa đó, đúng là không chú ý đến.

“Hoan Ngôn, để anh đến nhóm cho, em ra ngoài nghỉ ngơi đi.

”Hứa Cao Quốc nhỏ hơn Hứa Hoan Ngôn hai tuổi, nhưng từ nhỏ đến lớn vẫn thích làm anh hai, làm gì cũng che chở Hứa Hoan Ngôn, cũng rất ít khi kêu chị, cậu ta coi mình là một nam tử hán.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 8: 8: Chuyện Tốt


Sau một hồi, cơm nước đã xong, sáng nay lấy về năm quả trứng gà cũng đã chế biến hết rồi.

Chỉ là Hứa Hoan Ngôn không ăn cả hai quả, cô ăn có một quả.

Mấy quả còn thừa, cô phải khuyên mãi mới khiến Lý Quế Lan và bác dâu cả chia nhau.

Cơm nước xong xuôi, cô đứng ở trong viện nhìn cảnh vật nơi đây.

Cô đã là một Hứa Hoan Ngôn khác rồi, người nhà này đều là người tốt, anh em giúp đỡ nhau, mọi người bênh vực người nhà, cô sẽ thay Hứa Hoan Ngôn trước đây chăm sóc gia đình này.

Chỉ là bây giờ cô có một vấn đề quan trọng trước mắt là không có gì làm để kiếm tiền tiêu.

Lý Quế Lan thu dọn sạch sẽ trong phòng bếp, sau đó khóa lại tủ đồ ăn và gia vị xong xuôi rồi mới đi ra ngoài.

Dù sao trong nhà cũng chỉ có từng này đồ vật, không thể để phơi ra ngoài được, hơn nữa nhà nào cũng phải khóa lại, nhà cô cũng không ngoại lệ.

Hứa Hoan Ngôn nhìn chiếc khóa thì có chút cảm thán, chút đồ như vậy cũng phải khóa cẩn thận.

Giữa trưa cũng không được ăn no, một quả trứng gà với nửa già bát cháo bột ngô, đây chắc chắn là lý do cô sinh bệnh.

Ngày bình thường vào mùa đông chỉ được nửa non chén, nguyên nhân là do mùa đông không làm việc nên phải ăn ít đi.

Không chỉ mỗi cô, tất cả mọi người trong nhà đều ăn ít như vậy, nhưng trong nhà nhiều trẻ con như thế, là lúc yêu cầu phải đầy đủ dinh dưỡng, nếu không thể cao lớn, khí sắc lại tiều tụy, hơn nữa mỗi ngày còn phải làm việc, nhất định thân thể sẽ suy sụp.

Nhưng cô cũng chẳng có biện pháp nào.

“Chị, chúng ta lên sườn núi xem có thể nhặt được trứng gà rừng hay không đi.

”Hứa Cao Hưng và Hứa Hoan Thịnh mỗi người đeo một cái giỏ tre, dù sao ở nhà bọn họ cũng không có việc gì.

Hứa Hoan Ngôn cũng muốn đi theo, nhưng bà nội trông cô quá nghiêm ngặt, nhất là lúc thân thể này còn không được nhanh nhẹn như bây giờ.

Chỉ có thể ở nhà đợi.

Chu Linh Mẫn cũng không chịu ngồi yên, ăn cơm xong liền chạy ra cửa, cô đi ra ngoài ruộng làm chút việc là có thể kiếm thêm ít công điểm rồi.

Buổi chiều Hứa Cao Quốc phải đi học.

Ngay cả Lý Quế Lan cũng phải đi ra ngoài, nhưng lại bị một bà lão chặn lại.

Hứa Hoan Ngôn biết người này, là mẹ ruột của đại đội trưởng, có quan hệ tương đối tốt với bà của cô.

Người này trông có vẻ trên dưới năm mươi, tướng đi nhanh nhẹn, tính tình hào sảng.

“A, Hoan Ngôn khỏe rồi nhỉ, sáng nay ta vừa nghe nói, sau khi ăn cơm trưa xong liền chạy tới đây.

"Hứa Hoan Ngôn mau chóng chạy vào gọi bà nội.

Bà nội thường gọi bà ấy là Vu Tú Chân, quen biết Lý Quế Lan từ lúc còn trẻ, tính tình hai người thật sự rất hợp, ai trong thôn cũng biết.

“Sao bà lại đến đây giờ này? Có chuyện gì sao?"Đầu Lý Quế Lan trùm một chiếc khăn, đi ra phía cửa nhặt chút củi đốt lửa.

Vẻ mặt Vu Tú Chân rất vui vẻ.

“Ai cha, bà đoán xem có chuyện gì nào, tôi tới khẳng định là có chuyện tốt.

" Vừa nói vừa kéo Lý Quế Lan vào nhà chính.

Hứa Hoan Ngôn không đi vào cùng, đợi ở ngoài sân, ôm lấy đống cỏ đã bị mục ở bên cạnh mang đi cho gà ăn.

Dù cho kiếp trước cô là một người tu tiên, nhưng để có thể sống thoải mái, cô cũng phải làm việc, không chỉ tự mình nuôi gà nuôi vịt, gia cầm nào cô cũng đã từng nuôi.

Sau một hồi, liền nghe được tiếng cười to của Lý Quế Lan ở trong phòng, còn gọi Hứa Hoan Ngôn đi vào.

“Mau vào đây, vào đây bà và cháu phải nói cảm ơn này, thật là một chuyện tốt.

"Hứa Hoan Ngôn vâng một tiếng liền chạy nhanh vào.

“Có chuyện gì ạ?”Vu Tú Chân cười tủm tỉm nhìn Hứa Hoan Ngôn.

“Cháu khỏi bệnh thật đúng lúc, nếu bệnh thêm một ngày thì chắc chắn không tới lượt cháu đâu.

"Cháu ngoại trai của bà ấy phụ giúp trong tiệm cơm quốc doanh trên huyện, thật ra là thu hoạch rau.

Hai ngày trước đang cắt rau thì lỡ cắt trúng tay, miệng vết thương quá sâu, đến bệnh viện tìm bác sĩ thì bác sĩ đề nghị cậu ta nên nghỉ ngơi.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 9: 9: Nấu Cơm


Công việc chính thức này không thể bỏ được, nên bà muốn tìm một người nền tính, chăm chỉ tới hỗ trợ tạm thời, khoảng hai tháng.

Cháu ngoại trai của bà ấy cũng sốt ruột, lúc trước về thôn thăm bà ấy, tiện thể trên đường đi nói qua một chút, bà ấy lập tức nghĩ tới Hứa Hoan Ngôn, cô bé này ngày thường không thích nói chuyện, nhưng làm việc rất chăm chỉ, lại hiểu chuyện, Lý Quế Lan lại là chị em tốt của mình nên muốn giúp đỡ một chút.

Thêm nữa, người nhà bà ấy cũng không có ai phù hợp, cháu gái bà ấy mới mười tuổi, không thể làm được.

Nhưng tin này vừa tới được một ngày, cô nhóc này lại bị ngã xuống sông, phiền phức này đến chẳng đúng lúc chút nào, bà ấy cũng chỉ có thể đi tìm nhà khác, nhưng bên cháu ngoại trai kia lại tìm gấp, sắp tới cuối năm, lãnh đạo của các nhà mấy lớn sẽ tổ chức ăn cơm chiêu đãi nhân viên, tiệm cơm thật sự rất vội.

Đúng lúc sáng nay nghe nói nha đầu này hết bệnh rồi, ra đến cửa liền gặp được cô, còn thấy cô cầm năm quả trứng gà đi ra từ Bạch gia, thật may quá, bà ấy ăn trưa xong liền tìm tới ngay.

Lý Quế Lan đơn giản nói lại một lần, Hứa Hoan Ngôn nghe xong liền hiểu, thật tốt, cô biết thời đại này có tính chất rất đặc thù, hiện tại có thể tìm được một công việc làm tạm thời đã là không rồi rồi, dù cho có là tiệm cơm thì dù đốt đèn lồng đều khó tìm được công việc tốt như vậy.

“Bởi vì là công việc tạm thời, một tháng tiền lương không cao, chỉ có mười đồng tiền, với lại đại ngộ nào cũng giảm đi một nửa.

"Vu Tú Chân lại bổ sung thêm một câu, nhưng như vậy cũng đã rất tốt rồi.

Hứa Hoan Ngôn nhanh chóng vui vẻ đồng ý, trước đây cô có học nấu ăn, đây là việc cô giỏi nhất.

Hai người lại ở nhà nói chuyện thêm một lúc, Lý Quế Lan mới vui vẻ tiễn khách.

Sáng sớm ngày mai phải đi qua đó, tiệm cơm quốc doanh kia cũng không có ký túc xá, hiện tại trong thành phòng ở nhất khẩn trương, tạm thời ở nhà cháu ngoại trai của Vu Tú Chân, bên kia bà ấy cũng lo xong hết rồi.

Hứa Hoan Ngôn chuẩn bị đến nơi đó trước để xem tình huống như thế nào, đương nhiên nếu có thể ở lại là tốt nhất.

Tuy rằng Lý Quế Lan vui vẻ, nhưng tiễn khách xong vẫn phải ra ngoài làm việc, trong nhà còn mỗi mình Hứa Hoan Ngôn.

Cô ở nhà nghỉ ngơi một mình, thỉnh thoảng quét rác, chăm gà cũng được.

Khoảng bốn giờ chiều, Hứa Cao Hưng và Hứa Hoan Thịnh đã đeo giỏ cây trở về.

Hứa Cao Hưng thật sự rất vui vẻ, hôm nay bọn họ không chỉ nhặt được ba quả trứng vịt, còn bắt được mấy con cá nhỏ, đi đào hố đất, đào nửa ngày thì thấy được một con giun nhỏ, liền mắc vào cần câu.

Dưới chân núi hẻo lánh này có một con sông nhỏ chảy qua, cậu vô tình phát hiện ra ở bên cạnh có vài vũng nước, cũng chưa nói chuyện này với ai.

“Chị, có phải hôm nay chúng ta không thể ăn thịt không?"Hứa Cao Hưng là một thanh niên rồi, do không được đi học nên chỉ nhung nhớ việc ăn uống, dù sao cũng rất đói bụng, lại là đang thời kỳ thân thể phát triển.

Hứa Hoan Ngôn nhìn chóp mũi cậu và Hứa Hoan Thịnh đều đỏ bừng lên vì lạnh, mau chóng kéo hai người vào nhà, lại lấy tay che che cho họ.

Kỳ thật Hứa Hoan Ngôn là người mà ai đối tốt với cô một phần, cô sẽ đáp lại họ gấp 4, gấp 5 lần.

“Được rồi, một chút nữa là tối thì bà nội sẽ về, để chị nấu cơm cho mọi người ăn nhé, mấy con cá nhỏ này để nấu canh cá đi.

"Tổng cộng có ba con cá nhỏ, chỉ to bằng ngón tay cái của cô, rất nhỏ.

Hứa Hoan Thịnh và Hứa Cao Hưng nhìn nhau vui vẻ, tay nghề của chị cả rất tuyệt, trước đây hai nhóc thích nhất chị mình nấu cơm.

Hai ngày nay Hứa Hoan Ngôn bị bệnh, cơm đều do bà nội nấu.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 10: 10: Canh Miến Thơm Ngon


Hứa Hoan Ngôn thấy vậy cũng có chút không ngờ đến, nghĩ một chút đến trù nghệ của nguyên chủ, đúng là không tồi, nhưng so với cô vẫn có chút khác biệt, cô đã nghiêm túc học qua, từ việc để lửa thế nào, kỹ thuật xắt rau ra sao, nên dùng nồi nào, hơn nữa dưới tình huống gia vị khan hiếm, cô cũng làm được.

Năm rưỡi chiều trời đã tối mịt, mùa đông nên trời tối rất nhanh, Chu Linh Mẫn và Lý Quế Lan đã về.

Lý Quế Lan nhặt củi đốt lửa bỏ hết vào trong phòng bếp.

“Bà nội, tối nay để con nấu cơm cho.

”Hứa Hoan Ngôn nhìn ánh mắt tha thiết của Hứa Cao Hưng và Hứa Hoan Thịnh mà nói thẳng.

Lý Quế Lan thấy cháu gái thật sự khỏe rồi mới cởi chìa khóa đưa chìa khóa cho cô.

Hứa Cao Quốc nghe được chuyện hôm nay Hứa Hoan Ngôn nấu cơm, liền mau chóng chạy tới.

“Ha ha, để em nhóm lửa cho chị.

"Cậu cũng chờ lâu lắm rồi.

Hứa Hoan Ngôn nhận ra mấy đứa nhóc này thật sự rất ngoan, còn thích ăn, trong nháy mắt cô liền cảm thấy đây chính là thế giới mình nên ở, nếu cô nấu cơm ở Tu chân giới, bọn họ đều cho rằng đây chẳng phải việc đoàng hoàng gì.

“Đi, đi nấu cơm thôi.

”Hứa Hoan Thịnh và Hứa Cao Hưng hoan hô một tiếng rồi đi theo đến phòng bếp.

Hứa Hoan Ngôn mổ bụng ba con cá nhỏ kia, cạo vẩy cá, động tác rất thuần thục, giống như nước chảy mây trôi.

Hứa Cao Hưng và Hứa Hoan Thịnh dùng ánh mắt trông mong đừng bên cạnh cô nhìn nhìn.

Hứa Hoan Ngôn thu dọn xong, trước tiên dùng muối ướp một lúc, sau đó để sang một bên.

Ba quả trứng vịt kia chỉ dùng một quả, đánh ra bát, dùng đũa nhanh chóng quấy tản ra, Hứa Cao Quốc đã rửa nồi sạch sẽ, sau đó bắt đầu nhóm lửa ở phía dưới.

Bên này Hứa Hoan Ngôn cũng rất nhanh tay, hôm nay bọn họ tìm rau dại mùa đông, cây hoa nhỏ ăn được, rất có sức sống, đều là thứ tốt.

Lại lấy ra một củ khoai lang đỏ trong ngăn tủ, trong thôn có nhiều loại khoai lang đỏ, nên miến khoai lang đỏ cũng rất nhiều, nhà nào cũng có, nhưng dường như bọn họ đều không trồng thứ này, bởi vì xào rau ăn không ngon, làm canh lại không biết chế biến thế nào, rất nhiều nhà đều là ngâm cho mềm ra, sau đó nấu ăn.

Thật ra, làm như vậy cũng ăn rất ngon, nhưng phải dựa xem cách nấu như thế nào mới được.

Hứa Cao Quốc nhìn thấy miến liền buồn bã.

“Chị Hoan Ngôn, có thể đừng ăn cái này được không?”Cậu thật sự ngán ăn cái này rồi.

Hứa Hoan Ngôn không để ý đến cậu, vẫn làm như bình thường.

Hứa Cao Quốc chỉ thở dài một cái rồi đành phải nhận lệnh tiếp tục nhóm lửa.

Hứa Cao Hưng cũng lấy một cái nồi nhỏ đang treo chuẩn bị nấu.

Hứa Hoan Ngôn cho một thìa mỡ nhỏ vào đáy nồi, sau đó bắt đầu xào một ít rau dưa, rồi đổ nước vào, đậy nắp nồi lên.

Hứa Cao Quốc nhìn trong nồi chỉ có rau dại, trong lòng có chút thất vọng.

Hứa Hoan Ngôn bắt đầu chiên mấy con cá nhỏ, loại cá này dường như lớn lên ở con sông nhỏ bên sườn núi nên không có mùi tanh, cô chiên vàng hai mặt rồi đổ nước vào.

Nước trong nồi đã sôi, cô cho miến vào, chờ cho miến mềm ra liền đập trứng gà vào.

Cuối cùng, một nồi canh nhìn thấy toàn là trứng gà.

Thoạt nhìn món ăn trông rất là đẹp, trứng gà chín rất nhanh, cô liền cho muối, bây giờ trong nhà cũng chỉ có loại gia vị này, sau đó cho thêm một giọt dầu mè, trong nháy mắt mùi hương từ trong phòng bếp tản ra, loại hạt dầu mè này không cần cho nhiều cũng rất thơm.

Một nồi canh nóng hôi hổi được bắc ra.

Hai người Lý Quế Lan và Chu Linh Mẫn đang ngồi nói chuyện cũng bị hấp dẫn bởi mùi thơm mà đi tới.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 11: 11: Xuất Hiện Hệ Thống


Đây là món gì vậy? Bên trong còn có bún khoai lang đỏ.

”Lý Quế Lan nhìn thoáng qua, dù trù nghệ của bà không tốt, nhưng mà đứa con dâu thứ hai đã qua đời cũng không khá hơn bà là bao nhiêu, tuy nhiên, cháu gái bà lại là một người có thiên phú về nấu ăn.

Tuy rằng, Hứa Hoan Ngôn cảm thấy hương vị của món ăn vẫn chưa đạt, do không đầy đủ gia vị nên khả năng cao là không ngon như mong muốn của cô.

"Được rồi, bà nội, bà múc ra đi, đủ mỗi người một chén, con đi xem canh cá.

"Chu Linh Mẫn cũng sắp đói sắp lả rồi, vừa mới ở trong nhà chính nghe được mẹ chồng mình nói về chuyện hỉ sự, trong lòng cô cũng là rất cao hứng.

Hứa Cao Quốc nhìn cơm đã nấu xong liền đi ra ngoài rửa tay.

Hai nhóc con cũng nghe lời đi ra ngoài.

Hứa Hoan Ngôn nếm thử canh cá trong nồi, mặn nhạt vừa vặn, khi nhìn đến lửa, cô nghĩ vừa ăn cơm trong phòng bếp vừa trông chừng là được.

Lúc này Hứa Cao Quốc đã uống ngụm canh mặn đầu tiên rồi.

Hương vị này uống rất ngon, rất thơm, trứng gà lại nhiều, miến cũng ngon, có độ đàn hồi đưa miệng vô cùng, uống được nửa chén thì mồ hôi đều toát ra, cả người cũng rất thoải mái, đặc biệt là dưới tình huống gió đang rất lớn bên ngoài.

"Hoan Ngôn, món này uống thật ngon, quá lợi hại.

"Hứa Cao Quốc nghĩ chính mình có thể uống được ba chén lớn.

"Leng keng, nhận được giá trị khen ngợi mỹ thực, phần thưởng mười điểm.

"Trong nháy mắt Hứa Hoan Ngôn có chút ngây ngẩn cả người, cô vừa nghe được thanh âm gì vậy? Quay đầu lại nhìn nhìn.

Lý Quế Lan nhìn cô.

"Có chuyện gì vậy? Con đang nhìn cái gì vậy? ”Hứa Hoan Ngôn lắc đầu, không nói gì.

Cô bưng bát và tiếp tục đến bên cạnh ăn cơmLúc này cả nhà cũng đã bắt đầu ăn.

Hứa Hoan Thịnh thích dính với chị cả, bưng bát cũng đi đến ở bên cạnh cô.

"Chị cả chị nấu cơm càng ngày càng ngon, thật lợi hại.

"Hứa Hoan Ngôn nhìn Hứa Hoan Thịnh nhìn mình ánh mắt tràn đầy mỹ mãn ỷ lại, trong lòng cô liền mềm nhũn.

"Được rồi, mau ăn đi, lát nữa còn uống canh cá.

"Hứa Hoan Thịnh cao hứng ừ một tiếng, trong lòng cô có việc, thanh âm vừa rồi cô nghe được xác định là rất rõ ràng, khẳng định là có tồn tại.

Ở giữa, Lý Quế Lan và Chu Linh Mẫn đều ngồi ở cửa bắt đầu ăn cơm, vừa ăn vừa khen ngợi Hứa Hoan Ngôn.

Hứa Hoan Ngôn bên này cũng không ngừng nghe được âm thanh.

"Leng keng, nhận được giá trị khen ngợi mỹ thực, phần thưởng mười điểm.

"Hai người khen liền nhận được hai mươi điểm.

Trong lòng Hứa Hoan Ngôn lộp bộp một chút, tự mình uống một chén canh, liền đi qua xem canh cá, con cá này vốn cũng nhỏ, lúc cô chiên cũng chú ý phương thức, nấu đại khái nửa giờ, canh cá bắt đầu xuất hiện chút màu sắc thanh đạm.

Cô ấy không để ý mọi người bắt đầu uống súp.

Chu Linh Mẫn phụ trách rửa sạch bát đũa lúc ăn cơm tối, sau đó liền cùng Lý Quế Lan vào phòng thu dọn đồ đạc, ngày mai Hứa Hoan Ngôn sẽ đi lên huyện, vẫn là ở trong nhà của người khác, khẳng định phải mang theo đủ đồ, riêng đồ ăn thì khẳng định phải ước chừng mang đủ, hiện tại làm gì có người đến nhà người khác ăn cơm.

Hứa Hoan Ngôn nhìn chằm chằm canh cá trong nồi đến xuất thần, từ lúc nãy đến giờ thanh âm kia vẫn chưa từng xuất hiện lại.

Cô cũng không cảm thấy sợ hãi, ở Tu Chân giới sống năm trăm tuổi, lại nhiều chuyện ly kỳ, cô đều đã nhìn thấy qua.

Đây cũng không tính là cái gì.

Chỉ là thứ này tốt hay xấu, cùng mình xuyên qua đây có quan hệ gì?Lại đợi ước chừng thêm nửa giờ, canh cá mới xem như xong và ra khỏi nồi.

Hứa Hoan Ngôn múc cho mỗi người bọn họ một chén.

Hứa Cao Quốc sớm giờ chỉ chờ chén canh cá này, đều ở trong phòng bếp không nhúc nhích.

Đợi đến khi canh cá được múc ra, ông vội vàng bưng canh ngồi ở cửa phòng bếp chậm rãi uống, có chút gió lạnh, chén cá này cũng sẽ không còn nóng nữa.

"Hoan Ngôn, canh này tươi ngon quá.

" Ông nói xong câu đó liền xoay người lại chuyên chú uống canh của mình.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 12: 12: Đổi Điểm Lấy Thức Ăn


Hứa Hoan Ngôn không hề ngoài ý muốn lại nhận được thêm điểm mười, cô đều đã tìm ra quy luật rồi, đây chính là bởi vì mình nấu cơm, được khen ngợi cho nên mới cho mình cái gì mà khen ngợi giá trị kia, nhưng mà cái này có ích lợi gì chứ?Cô bưng hai chén canh đưa đến trong nhà chính, đưa cho Lý Quế Lan và Chu Linh Mẫn.

Chính mình lại xoay người trở lại phòng bếp.

Cái miệng nhỏ của Hứa Hoan Thịnh đã từng ngụm từng ngụm uống.

Cô đi qua cũng bưng cái chén của mình tới.

"Hoan Thịnh, cái này uống có ngon không?"Hứa Hoan Thịnh dùng sức gật gật đầu, "Ngon, chị cả làm rất là ngon.

”Quả nhiên Hứa Hoan Ngôn thấy mình lại nhận được mười điểm, cô đợi đến lúc không có người nhất định sẽ phải nghiên cứu kỹ một chút.

Uống xong canh cá, thu dọn phòng bếp xong liền đi vào nhà chính, lúc này trong thôn cơ hồ đều không có điện, nhà nào cũng thắp đèn bằng dầu hỏa, cho dù là dầu hỏa, cũng là mỗi tháng được phát phiếu, để cho mỗi nhà đều đi đến thôn lãnh về.

Lý Quế Lan và Chu Linh Mẫn đưa mấy đứa nhỏ còn lại đi ngủ, nếu không ngủ thì phải thắp đèn dầu hỏa, lãng phí rất nhiều, trời lạnh như vậy vội vàng chạy đi nằm trong chăn còn đỡ hơn một chút.

Hứa Hoan Thịnh ngủ với Lý Quế Lan.

Hứa Cao Hứng và Hứa Cao Quốc hai đứa nhỏ con trai ngủ chung một phòng, trong nhà tạm thời có Hứa Hoan Ngôn ở một phòng riêng.

"Đây là những đồ ăn chuẩn bị để con mang theo, mỗi ngày con đến tiệm ăn bên kia có thể làm nóng lên một chút, hiện tại lương thực mỗi nhà đều không đủ ăn, cho nên khi con ở nhà bà ấy, tuyệt đối không thể ăn một chút gì, cho dù bọn họ cho con ăn cũng không được ăn, biết không? Bình thường cũng nên chăm chỉ một chút, chúng ta có thể đi làm tạm thời cũng là nhờ quan hệ của người ta, nhưng mà nếu như con sống không tốt, nếu bọn họ bên đó làm khó con, khắc nghiệt quá thì con cũng không cần nhẫn nhịn, chỉ cần không phải lỗi của mình thì chúng ta cũng không phải sợ ai cả, có biết không? ”Lý Quế Lan đối với đứa cháu gái này của mình liền đau lòng, đứa nhỏ này quá hiểu chuyện.

Hứa Hoan Ngôn hiểu rõ ở thời đại này, càng hiểu rõ là, đối với Lý Quế Lan lại càng thích, thời đại này đại đa số đều là trọng nam khinh nữ, cô làm việc lại phi thường tốt, cho nên như này cũng là khó thấy được, cả Hứa gia đều rất tốt, nội bộ rất đoàn kết, cơ hồ không có mâu thuẫn gì.

Hứa Hoan Ngôn đều nhất nhất đồng ý, cô chuyện gì cũng không tự tin, nhưng ở phương diện nấu cơm vẫn phi thường tự tin.

Sắp xếp xong, Hứa Hoan Ngôn liền trở về phòng mình ngủ.

Cô bật đèn dầu hỏa lên, chủ yếu là để xem thứ vẫn luôn được nhắc nhở mình là gì.

Trong lòng Hứa Hoan Ngôn thầm nói một chút giá trị khen ngợi mỹ thực, một cái giao diện liền xuất hiện ngay trước mắt cô.

Cô mở to hai mắt xem kỹ cái thứ xuất hiện trên giao diện kia, tất cả chỗ này đều là đồ ăn, đây quả thực đúng là vì cô mà chuẩn bị, đây thật đúng là cái tin tức thật tốt, ít nhất cô sẽ không bị chết đói.

Hơn nữa là ở trên bề mặt màn hình hiển thị cô đã có bảy mươi điểm tích lũySau đó, ở phía dưới danh sách, cho thấy giá trị tích lũy của một ít đồ vật, miễn là bạn đủ điểm liền có thể mua sắm.

Cô trượt lên xuống để xem một chút.

"Mỗi cân thịt ba chỉ hai trăm điểm tích lũy.

""Mỗi cân thịt bò bốn trăm điểm tích lũy.

""Gà mái cao cấp một con tám trăm điểm tích lũy.

""Vịt cao cấp một con một ngàn điểm tích lũy.

"Tạm thời thịt chỉ có bốn loại này.

Ngoài ra phía dưới còn có trái cây.

"Mỗi cân lê ngọt giòn một trăm điểm tích lũy.

""Mỗi cân chuối thơm ngọt một trăm năm mươi điểm tích lũy.

""Mỗi cân dưa hấu ngon ngọt hai trăm năm mươi điểm tích lũy.

"Cũng chỉ có ba loại trái cây này.

Phía dưới cùng là rau, là tất cả các loại rau xanh phổ biến, nhưng bây giờ là mùa đông, mùa đông ở phía bắc cũng không thể thường thấy rau xanh.

"Làm vằn thắn muốn chuẩn bị một ít rau cũng cần phải có một trăm điểm tích lũy.

""Cà chua hồng non mỗi cân hai trăm điểm tích lũy.

""Bắp cải bạch linh mỗi cân năm mươi điểm tích lũy.

"Đồ ăn cũng chỉ có ba loại này.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 13: 13: Vào Huyện


Hứa Hoan Ngôn không còn tìm được cái gì khác nữa, cái giao diện này thoạt nhìn rất là đơn sơ.

Sau đó liền nhìn thấy bên cạnh có một thanh thông báo âm thanh tích lũy, tay cô một quơ một cái liền tắt đi, bằng không thời gian sau này ở ban ngày cô nghe được âm thanh này phỏng chừng sẽ bị rối loạn thần kinh.

Nhìn thịt phía trên, cô đều muốn đến ch** n**c miếng, cái gì mà canh vịt già nấu củ cải chua, món này thích hợp nhất là uống vào mùa đông, đặt ở trên bếp nhỏ lửa hầm, ùng ục một lúc , đừng nói đến chuyện sẽ thoải mái nhiều như thế nào, chỉ là khi cô nhìn thấy điểm tích lũy được yêu cầu ở phía trên, hiện tại cô cái gì cũng không có.

Ngày mai khi đến tiệm cơm quốc doanh hỗ trợ, nếu như mình có cơ hội thể hiện nấu chút cơm, vậy chắc chắn sẽ nhận được nhiều lời khen ngợi hơn, không biết sẽ được nhận bao nhiêu điểm tích lũy, cái này lại có thể kiếm thêm được ít nhiều, nghĩ đến còn có chút chờ mong, nhưng mà trước tiên vẫn phải là đến nơi đó tìm hiểu tình huống một chút đã, dù sao thì thời đại này cũng rất đặc thù.

Hứa Hoan Ngôn tắt cái giao diện này đi, nhanh chóng ngủ, ngày mai còn có chuyện lớn phải bận rộn.

Sáng sớm hôm sau, Hứa Hoan Ngôn liền đứng lên, hôm nay còn phải nhanh chóng đi qua bên kia, không thể đến trễ được.

Lý Quế Lan bởi vì chuyện lớn trong nhà, một đêm cũng không ngủ yên ổn, lúc trời còn xám xịt đã dậy.

Vào phòng bếp nấu một nồi cháo bột ngô, làm nóng thêm hai phần lương thực, những thứ này đều là chuẩn bị cho Hứa Hoan Ngôn.

Hứa Hoan Ngôn rửa mặtxong xuôi, cũng không làm chậm trễ chuyện lớn, vội vàng ăn cơm, sau đó liền mang túi đi đến cổng thôn.

Hôm nay là Vu Tú Chân tới để dẫn cô đi qua, cháu dâu của mình đang ở nhà dưỡng thương, còn cháu trai thì muốn đi làm, khẳng định là không có ai đón cô.

Lúc này gà còn chưa kêu, trong thôn hầu như không có ai.

Lý Quế Lan cũng không cần lo lắng sẽ có người nhìn thấy.

Đưa người đi đến cổng thôn.

Một lúc sau Vu Tú Chân cũng đến.

"Đi thôi, chúng ta đi nhanh lên không sẽ muộn.

"Hứa Hoan Ngôn gọi bà Vu, thu xếp đồ đạc trên lưng mình xong liền đi theo Vu Tú Chân, xoay người lại nhìn Lý Quế Lan còn đứng ở cửa thôn, chính mình phất phất tay để cho bà nhanh chóng quay trở về.

Tuy rằng cô mới tới một ngày, nhưng cô có thể cảm nhận được thái độ của Lý Quế Lan đối với mình, còn có loại cảm giác được người thân nhớ nhung như bây giờ.

Vu Tú Chân dọc theo đường đi cũng đều rất giúp đỡ Hứa Hoan Ngôn, bà ấy là trưởng bối, cũng không ít lần đi lên huyện.

Nhưng Hứa Hoan Ngôn chưa từng ra ngoài, nhiều nhất thì cô chỉ đến xã.

Hứa Hoan Ngôn cũng rất tò mò, hai người trước mắt là đi bộ, đại khái tầm một giờ sau đi đến xã, mới lên xe lừa của người ta, tuy rằng không phải đi rất vững vàng, nhưng rõ ràng là tốt hơn chuyện đi bộ.

Chậm rãi đi vào thành, trời dần sáng, người cũng nhiều hơn, cô cũng không ngừng quan sát, dù sao lúc đọc trong sách so với tận mắt nhìn thấy vẫn không giống nhau.

Ngược lại là Vu Tú Chân vẫn luôn giảng giải cho Hứa Hoan Ngôn, chỉ sợ là cô không hiểu ở đâu.

Hứa Hoan Ngôn cũng nghe rất nghiêm túc, vốn cô đã chuẩn bị tốt, nếu đã tới nơi này, vậy thì liền sống một cuộc sống tốt đẹp, dù sao ở chỗ này cũng có người thích cơm cô nấu, còn có một gia đình đối với cô đặc biệt tốt như người thân, tuy rằng ăn mặc không thể đảm bảo, nhưng cô cảm thấy rất có hứng thú.

Đến huyện, bọn họ liền xuống xe, quãng đường còn lại bọn họ phải đi bộ.

Vu Tú Chân từ trong túi lấy ra một quả trứng gà đưa cho Hứa Hoan Ngôn.

Hứa Hoan Ngôn vội vàng từ chối, thời điểm này trứng gà quý giá bao nhiêu, cô cũng không thể nhận được.

Vu Tú Chân cũng không cảm thấy gì, điều kiện gia đình cô hơi tốt một chút, con trai đang là đại đội trưởng, con dâu lại rất hiếu thuận, ở nhà cô cũng không thiếu mấy thứ này.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 14: 14: Lợi Ích Của Việc Đến Sớm


Bà nguyện ý tặng cho Hứa Hoan Ngôn, cũng là do thích cô gái này thật, hiểu chuyện như thế.

“Cầm đi, đừng khách khí với bà, cháu cũng quá gầy yếu rồi, có cơ hội thì cũng phải bồi bổ.

”Vu Tú Chân nói bồi bổ đương nhiên sau đó còn có ý riêng của bản thân mình, này không phải là đang có cơ hội sao? Đến tiệm cơm Quốc Doanh làm việc, cũng có thể bớt một miệng ăn.

Tuy rằng Hứa Hoan Ngôn tạm thời không hiểu mấy việc này, nhưng mà cũng nghe ra được ý khác từ trong lời nói đó.

Vợ của cháu trai ngoại của bà làm phục vụ ở chỗ này, tình hình như thế nào, đương nhiên bà hiểu rất rõ.

Hứa Hoan Ngôn cũng không tránh hay trốn đi, lập tức nhận làn trứng gà kia, cô có thể cảm nhận được sự nhiệt tình thật lòng của Vu Tú Chân.

“Cảm ơn bà.

”Vu Tú Chân cảm thấy cô nhóc này thoạt nhìn rất hiểu chuyện, cái tên oắt con thúi trong nhà ngoại trừ gây chuyện, thì chẳng làm được gì.

Vẫn là con gái ngoan ngoãn hơn.

Hai người vừa nói chuyện vừa bước đi.

Đại đội trong thôn được gọi là Thượng Liễu, công xã là công xã Thiên Cân, đây là huyện thành, huyện An Khang.

Một huyện thành nhỏ ở phương bắc, thời tiết lạnh lẽo, Lý Quế Lan sắp xếp giúp Hứa Hoan Ngôn chăn và mấy thứ vâng vâng khác, đây sẽ những thứ mà hai người các cô mang theo, Hứa Hoan Ngôn vác quần áo và cả thức ăn của bản thân ở trên người.

Đi đến trước cửa tiệm cơm Quốc Doanh, trên người cô đã túa ra rất nhiều mồ hôi.

Một người phụ nữ quấn khăn trùm đầu đứng trước cửa tiệm cơm, khi nhìn thấy các cô đến thì nhanh chóng chạy sang đây.

“Mợ, ngài đến rồi.

”Vu Tú Chân cười ừ một tiếng thật, “Sao, dẫn theo người đến cho con đây, tên là Hứa Hoan Ngôn, làm việc cũng rất cần mẫn.

”Hứa Hoan Ngôn nắm chắc nhất thời không biết nên gọi bà ta là gì, nên cũng không mở miệng nói lung tung.

May mắn thay Vu Tú Chân lại mở miệng giới thiệu.

“Hoan Ngôn, đây là dì Tề của cháu.

”Hứa Hoan Ngôn lập tức nhanh chóng cười lên gọi một tiếng dì.

Tề Vân nhìn Hứa Hoan Ngôn, cũng cảm thấy rất vừa lòng, bây giờ cuộc sống khá khổ sở, những đứa trẻ ở trong thôn khá có năng lực, hơn nữa bà cũng tin tưởng vào mợ của bà.

“Được rồi, mọi người cũng không đến trễ, cửa hàng dự định sẽ mở cửa sau mười phút nữa, bắt đầu bán bữa sáng, chút nữa dì sẽ dẫn cháu đi gặp đi gặp bác Du trước, ông ấy là người đứng đầu tiệm cơm này, là một đầu bếp, ở trong tiệm nghe theo lời của ông ấy là được”Tề Vân là một người vô cùng nhiệt tình, nói xong mấy lời này với Hứa Hoan Ngôn, lại nhìn về phía Vu Tú Chân.

“Mợ, trong trưa này về nhà ăn cơm chung, thằng nhóc cứng đầu hôm nay cũng cố ý gọi một ít món từ nhà ăn.

”Tính bà rất tốt, hôm nay buổi sáng trước khi đi, đã tự dặn dò lại bằng miệng mình.

Vu Tú Chân nhanh chóng xua xua tay, cũng không cần phải về nhà ăn cơm, lãng phí lương thực.

“Được rồi, biết hai vợ chồng các con hiếu thuận, hôm nay không đi, một lát nữa mợ cầm đồ cho con quay về, phải về nhà ngay, trong nhà cũng còn một đống chuyện nữa.

”Hai người từ từ nói chuyện, Hứa Hoan Ngôn chậm rãi quan sát đường phố ở nơi này, người đi trên con đường này cũng dần dần đông hơn.

Hơn nữa ở trước cửa tiệm cơm bắt đầu có người cầm lu sứ tử* hoặc hộp cơm đứng xếp hàng.

Cửa hàng này còn chưa mở, đã bắt đầu xếp hàng rồi?Tề Vân không để bụng mấy chuyện đó, mỗi ngày nguyên liệu trong tiệm cơm Quốc Doanh cũng được cung ứng theo định lượng, đến sớm thì còn, đến chậm thì hết.

Muốn ăn cũng không có.

Trong chốc lát, có một bác trai ước chừng khoảng bốn đến năm chục tuổi chắp hai tay sau lưng bước đến đây.

Tề Vân nhanh chóng bước lên tiếp đón.

Cửa lớn của tiệm cơm Quốc Doanh cũng được mở ra, treo thẻ bài lên trên cửa, bữa sáng hôm nay bán hoành thánh cộng thêm bánh bao nhân thịt heo, không có mấy món khác.

Đây cũng là lợi ích của việc đến sớm.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 15: 15: Gói Bánh Bao


Tề Vân đi theo ở phía sau, dùng bàn tay không bị thương kéo Hứa Hoan Ngôn.

“Bác Du, ngài xem, người thay ca cho cháu đến rồi, chút nữa ngài kẻ một đường ấn dấu vào, chờ sau khi vết thương của cháu lành lại thì lập tức quay trở về, được không?”Bác Du thoạt nhìn sơ qua cảm thấy khá nghiêm khắc, ông ta cũng chỉ nhìn lướt qua Hứa Hoan Ngôn, ừ một tiếng rồi đi thay trang phục đầu bếp của mình, là một bộ đồ màu trắng.

Hôm qua đã băm nhân xong, còn bánh bao thì đêm qua ông ta đã nhào bột xong, với kinh nghiệm của ông ta, bây giờ cũng nở ra vừa đủ, lập tức ra tay bắt đầu gói nặn lại.

Hai người phục vụ khác ở trong tiệm cũng đã đến rồi.

Cả hai người đều trạc tuổi nhau hơn ba mươi tuổi.

Nhưng mà một người có gương mặt hơi tròn béo, một người mặt dài khá gầy.

Người mặt tròn tên Lưu Thúy Vân, cười rộ lên nhìn rất có phúc khí, người mặt dài tên Vu Cầm, hình như không thích nói chuyện.

Còn có một người phụ việc bếp núc, là học trò của sư phó Du, tên là Tần Hỉ, tuổi cũng không lớn, làm người hỗ trợ của bác Du.

Hứa Hoan Ngôn cười chào hỏi từng người một.

“Cháu cứ vào phòng bếp hái rau trước đi.

”Đầu bếp Du đã tự mình mở miệng.

Tề Vân cũng yên tâm, xem như đã hoàn thành việc này.

Bà cảm ơn đầu bếp Du, lập tức hoan thiên hỉ địa đi đến cửa tìm Vu Tú Chân, hai lần gặp mặt trước với mợ mình cũng chưa tán gẫu xong, thật ra lần này lại có thời gian tán gẫu.

Những người khác ai cũng thấy Hứa Hoan Ngôn khá nhỏ, thật ra cũng không làm khó xử gì, cô lập tức an an ổn ổn xếp cái ghế gấp nhỏ ở phía sau ra rồi bắt đầu hái rửa rau.

Mà bốn người bọn họ cũng bắt đầu gói hoành thánh và bánh bao, cũng bắt đầu nhóm bếp lò lên.

Hứa Hoan Ngôn ngẩng đầu nhìn thoáng qua, tay dì Lưu và dì Vu làm thoăn thoắt, đầu bếp Du đang cán mỏng bột, tốc độ cũng nhanh vô cùng, không lâu sau thì đã nấu xong một nồi hoành thánh kết hợp nước dùng.

Sau bếp của tiệm cơm có treo một cái biển ở trên tường.

“Còn hai mươi phút nữa, là có thể bước vào xếp hàng lấy cơm.

”Lưu Thúy Vân bắt đầu nhắc nhở một tiếng.

Đầu bếp Du cũng không ngẩng đầu lên nhìn, nhưng mà động tác tay lại nhanh hơn một chút.

Hứa Hoan Ngôn cũng có một ít kiến thức chuyên sâu, động tác của cô không nhanh như thế, nhưng mà cũng không chậm, nếu có thể luyện được đến trình độ này, đầu bếp Du là người rất lợi hại.

Cô cũng chỉ nhìn một chút, lập tức cúi đầu nhận mệnh hái rau, cải trắng, khoai tây, còn cả hành tây, mấy nguyên liệu này rất cần thiết, bởi vì ở phía sau bếp có một cái bảng nhỏ màu đen, trên đó viết hôm nay bán một ngày ba bữa, giữa trưa là màn thầu, khoai tây gà hầm, còn có cả cải trắng thịt heo hầm với miến.

Hai món ăn có thịt, hầu như không có ai muốn đến ăn tại quán Quốc Doanh mà lại không được thưởng thức thịt.

Kỹ thuật hái rau sống này của Hứa Hoan Ngôn thật ra cũng coi như tạm được, lúc trước khi cô vừa mới học nấu ăn, cũng có đi học thầy, lúc ấy cứ luôn tước khoai tây mãi.

8 giờ, tiệm cơm Quốc Doanh chính thức bắt đầu mở bán.

Lưu Thúy Vân đi ra ngoài bắt đầu thu vé, sau đó ghi nhớ những thứ cần làm.

Hoành thánh và bánh bao món nào cũng mới cho ra được hai suất, Tần Hỉ còn đang gói bánh bao.

Bình thường thật ra hẳn sẽ có bốn người đứng ở phía sau bếp làm chung với nhau, nhưng hôm nay không có Tề Vân, cho nên tốc độ của bọn họ cũng không được nhanh như thế.

Đầu bếp Du nghe được thanh âm từ bên ngoài, lại nhìn thấy hai xửng hấp bánh bao vừa được làm xong đang đặt ở bên kia.

“Tiểu Hứa làm được không? Cháu biết cách gói bánh bao chứ?”Đột nhiên Hứa Hoan Ngôn bị kêu tên như thế, còn chưa kịp phản ứng lại, sau đó kêu bị kêu thêm một tiếng, cô mới ngẩng đầu.

Nhanh chóng gật đầu, đương nhiên cô biết, mấy thứ như mì phở thì cô không biết làm, nhưng sủi cảo hoành thánh thì có.

Nhưng mà cô vừa mới đến nên không dám ngoi đầu, định làm việc thành thành thật thật, chờ mấy ngày sau, chờ đến khi quen dần với mọi người thì mới tính tiếp.

“Qua đây, gói bánh bao.

”.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 16: 16: Được Công Nhận


Hứa Hoan Ngôn lập tức rửa tay rồi lau tay, sau đó đi đến trước quầy.

Tần Hỉ đang cán lớp bột bánh bao, cậu ta cũng không nói lời nào.

Hứa Hoan Ngôn nhìn thấy có mấy lớp vỏ bánh bao đã được cán ra, lập tức bắt đầu.

Chỉ cần cô bắt tay vào nấu ăn, thì vô cùng tập trung, xem như không thèm để ý đến chuyện ở bên ngoài.

Đầu bếp Du vừa cán bột hoành thánh vừa xem Hứa Hoan Ngôn gói bánh bao, nếu một khi cô làm không đúng, thì lập tức bảo cô dừng lại.

Sau khi làm xong cái bánh bao thứ nhất, cũng mất mấy chục giây, ông ta cũng không nhìn nữa, đã biết cô làm không có vấn đề gì, chắc hẳn hay làm mì phở thường xuyên ở nhà nên biết làm rồi.

Tần Hỉ chỉ biết cúi đầu cán bột, cũng không ngẩng đầu xem bánh bao như thế nào rồi, dù sao thầy cũng không kêu dừng.

Hứa Hoan Ngôn gói bánh bao không ngừng nghỉ, trong phòng bếp ngoại trừ tiếng của chày cán bột ra, thì dường như không có bất cứ tiếng động nào.

Tần Hỉ cán xong hết ba nồi bột, mới đứng thẳng eo, nhìn thấy mấy cái bánh bao được xếp gọn gàng ở trong lồng hấp, còn có cái nồi luôn được đặt để hấp ở trên bếp lò bên cạnh, mới xem như rửa mắt nhìn Hứa Hoan Ngôn, cô nhóc này không chỉ có thể đuổi kịp tốc độ cán bột của mình, còn chuẩn bị xong cả lồng hấp, tốc độ này thật sự không tệ.

Thật ra Hứa Hoan Ngôn chỉ giúp đặt lồng hấp lên trước thôi, còn mấy thứ sau là có sự hỗ trợ của Lưu Thúy Vân.

Hơn 9 giờ đã bán hết sạch sẽ bánh bao và hoàn thánh.

Trong phòng bếp người ai cũng nhễ nhại đầy mồ hôi.

Hứa Hoan Ngôn cũng mệt không nhẹ, hai tay cô đã hơi run run, cơ thể này lâu lắm rồi chưa mức độ hoạt động như thế này, không chịu nổi cũng là điều hiển nhiên, cô vẫn tiếp tục làm việc tiếp.

Thật ra đầu bếp Du không nói chuyện gì, ông ta vừa mới nhìn bánh bao, lớp bột được cán vẫn có khuyết điểm, nhưng gói rất tốt, tốc độ cũng không tệ, thế mà cũng có một tay gói bánh bao.

Đi ra quầy bên ngoài, mở một cái tủ nhỏ ra bằng chìa khóa, lấy một phiếu từ bên trong ra, đóng dấu con dấu đỏ lên, lập tức đưa sang cho Hứa Hoan Ngôn.

Hứa Hoan Ngôn nhận lấy, liền hiểu rõ đây chính là thứ mà dì Tề nói trước khi đi.

Cái này xem như là đã được đầu bếp Du công nhận?Kỹ năng gói bánh bao được công nhận.

“Chúng ta cũng nấu một ít thức ăn đi, quá mệt rồi.

”Lưu Thúy Vân đứng ở phía sau bếp mở miệng.

Đầu bếp Du ngồi xuống im lặng, chuyện nhân viên ăn cơm, ông ta thường không cần làm.

Hứa Ngoan Ngôn cũng đói lả rồi, đi đường xa như thế, còn làm việc cực nhọc nữa.

“Vậy đầu bếp Du, để tôi làm.

”Lưu Thúy Vân không thấy đầu bếp Du đồng ý, lại nói thêm một câu.

Lúc này đầu bếp Du mới gật gật đầu đơn giản.

Hứa Hoan Ngôn cũng không biết bản thân có thể làm được chút gì, nên cũng đi theo ra sau bếp.

Tần Hỉ và Vu Cầm dọn dẹp bàn ghế trong tiệm, trên đó còn có mâm và chén chưa sử dụng đến, còn một đĩa dưa muối nhỏ.

Ở niên đại này cũng không tồn tại cái gì gọi là thừa, cho dù một ít dưa muối cũng ăn hết sạch sẽ.

Lưu Thúy Vân vẫn rất thích Hứa Hoan Ngôn, nhìn động tác gói bánh bao thì biết nay không tệ.

“Sáng nay chúng ta ăn miến bắp cải kèm bánh bao, nhưng rất thơm, chắc chắn em có thể ăn no.

”Chị ta lặng lẽ cười nói một câu với Hứa Hoan Ngôn.

Hứa Hoan Ngôn rất đói, nghe được mấy lời này thì lập tức dùng sức gật đầu, cô muốn ăn no.

Lưu Thúy Vân lấy miến từ trong ngăn tủ ra, còn cả cải trắng mà Hứa Hoan Ngôn cắt rửa cả buổi sáng, cuối cùng lấy ra thêm một thứ nữa là một tảng huyết heo.

Hứa Hoan Ngôn liếc mắt một cái thì có thể nhận ra ngay, nhưng mà không phải nói trắng ra là ăn miến với bánh bao sao? Hình như món này ngẫm sơ qua cũng không có thành phần huyết heo thì phải?Lưu Thúy Vân nhìn bộ dạng thắc mắc của Hứa Hoan Ngôn, lập tức đoán được, có chút đắc ý chia sẻ với Hứa Hoan Ngôn.

“Nói cho em biết chuyện này, bánh bao chính là huyết heo, em cắt cho chị một ít hành tím, thêm chút gừng nữa, chị cắt cải trắng xong thì xào lên ngay.

”Nháy mắt đôi mắt của Hứa Hoan Ngôn sáng lên, đây là lợi ích có thể thật thật tại tại nhận lấy khi làm việc ở tiệm cơm Quốc Doanh.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 17: 17: Thái Tiết Heo


Cô làm việc rất nhanh, đi lấy hành và gừng rồi bắt đầu thái ra, chỉ mất vài giây thì xong.

Lưu Thúy Vân phụ trách nấu cơm.

Hứa Hoan Ngôn đi dọn bát đũa cho năm người, sau khi làm xong, cô ở bên cạnh xem Lưu Thúy Vân nấu cơm.

Ở tiêm cơm Quốc Doanh đươc dùng dầu ăn, khi vừa xào rau, mùi thơm cũng bay ra.

Hứa Hoan Ngôn đứng bên cạnh.

Đầu tiên Lưu Thúy Vân rửa qua củ cải trắng rồi cho vào, sau đó đổ nước ngập miến và đậy nắp vung lại.

"Chị cho em thử xử lý miếng tiết heo này nhé.

" Hứa Hoan Ngôn nhìn cách cô ta làm thì đoán ra hương vị mấy món này chắc bình thường thôi, nhưng cô là nhân viên mới, không tiện nhận xét người ta.

Lưu Thúy Vân cũng không nhất quyết đòi làm hết mọi việc.

"Được, em thử đi.

"Hứa Hoan Ngôn đi đến lấy miến tiết heo, cô ngâm nó với nước rồi rửa sạch, sau đó bắt đầu thái trên thớt.

Tốc độ của cô khá nhanh, nhưng độ dày các miếng đều tương đương nhau.

Lưu Thúy Vân cũng không để bụng chuyện này, chị ta bị hấp dẫn bởi nhịp điệu của tiếng dao đang thái trên thớt.

"Tiểu Hứa, tay nghề của em tốt phết đấy.

"Hứa Hoan Ngôn im lặng, cô thái một lúc thì xong, vốn dĩ miếng tiết là hình vuông nên khá dễ cắt.

Sau đó cô mở nắp nồi ra, cho phần tiết heo vào.

Nhân lúc nước chưa sôi phải cho vào luôn, nếu để nước sôi rồi, món tiết sẽ không còn ngon.

Một lúc sau, mọi thứ trong nồi đã chín, miến đã mềm, chỉ cần nêm nếm lại cho vừa ăn là có thể thưởng thức rồi.

Lưu Thúy Vân đảm nhiệm việc này.

Hứa Hoan Ngôn đứng chờ ở bên cạnh.

Phần của mỗi người đều là một miến bát to.

Hứa Hoan Ngôn múc cho mọi người xong xuôi, cô mới bắt đầu ăn.

Đầu bếp Du bưng lên ăn, thấy được miến tiết heo trong bát, kĩ thuật của người thái khá tốt, mỗi miếng đều có độ dày bằng nhau, không khác chút nào.

"Ai thái tiết heo vậy?"Hứa Hoan Ngôn đang ngồi cạnh Lưu Thúy Vân, cô nghe thấy thế thì ngẩng đầu lên.

"Đầu bếp Du, là cháu thái.

"Đầu bếp Du nhìn cô, xong chỉ "ừ" một tiếng.

Hứa Hoan Ngôn cúi đầu dùng bữa, về hương vị của món miến hầm cải trắng và tiết này, cô chấm cho 3 điểm, nhưng ưu điểm là có thể ăn đến khi no thì thôi, trong nồi vẫn còn, ăn chưa no có thể lấy thêm.

Hứa Hoan Ngôn ăn xong lại múc thêm một bát, mình cô ăn hết.

Cô ăn xong bát thứ hai thì no.

Có mấy người vừa ăn xong đã bắt tay nấu đồ ăn cho bữa trưa.

Đầu bếp Du nhìn sợi mỳ, lần này bột đã được lên men hoàn hảo nên chất lượng khá tốt.

Những người khác thì bắt tay vào nhặt rau, xử lý nguyên liệu, Tần Hỉ rất khỏe, nên cậu ta được giao việc chặt gà, hôm nay người ta giao năm con gà đến tiệm cơm Quốc Doanh, cậu ta chặt gà xong thì để trong một cái chậu to rồi chuyển sang thái ba chỉ.

Hai món cho buổi trưa đã chuẩn bị tươm tất, không còn việc gì nữa, bán xong thì dọn dẹp luôn.

"Sư phụ, con cho miếng da heo này vào trong túi nhé.

"Tần Hỉ thông báo một câu.

Đầu bếp Du không nói gì, chỉ tiếp tục nặn bánh bao.

Hứa Hoan Ngôn nghe thấy thế thì ngẩng đầu lên xem, da heo có thể nướng, khi nướng sẽ rất thơm, cộng thêm cách nêm nếm bí truyền nữa, đây là một món ăn ngon.

Lưu Thúy Vân thấy động tác của Hứa Hoan Ngôn, chị ta nghĩ cô đang thắc mắc nên nói chuyện với cô.

"Mấy cái đó đều cho đầu bếp Du, anh ta là đầu bếp, hay được nhiều hơn, chúng ta cũng được chia nhưng sẽ ít hơn, mọi người đều hiểu quy tắc này, em cứ đợi đi, tý nữa cũng sẽ có.

"Khi chị ta nói, trên mặt mang theo ý cười.

Đây là lý do mọi người nói ai cũng ao ước được làm ở tiệm cơm Quốc Doanh, cho dù chỉ là chân nhặt rau, cũng đã tốt rồi.

Hứa Hoan Ngôn gật đầu, cô đã hiểu rồi.

Số khách đến tiệm vào buổi trưa vẫn rất đông, có người mua mang về, có người ăn tại tiệm luôn.

Mọi người đều tiệm cơm ăn đều dùng bữa khá nhanh không lề mề, đây là một phần khiến ai đến đây dùng cơm cũng hài lòng.

Bát đũa trọng tiệm đều sạch sẽ.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 18: 18: Có Qua Có Lại


Đầu bếp Du đảm nhiệm nấu chính, những người còn lại ai làm việc đấy, đều vô cùng bận rộn.

Hứa Hoan Ngôn chưa được nghỉ trưa.

Mọi người sẽ ăn nốt thức ăn thừa từ buổi trưa, mỗi người có thể giữ lại một ít để mang về, bữa trưa gồm có bánh bao cùng với gà hầm khoai tây và miến hầm thịt.

Đây là lần đầu tiên Hứa Hoan Ngôn ăn món đầu bếp Du làm.

Cũng khá ngon, cô chấm 6 điểm, kỹ thuật thái rau cùng với hương vị món ăn đều thiếu một chút, nhưng ở thời đại này, như vậy đã rất ngon rồi.

Trong lòng cô đánh giá khá cao tay nghề của đầu bếp Du.

Sau một ngày làm việc bận rộn, đến 8 giờ cô có thể về nhà rồi.

Vừa đến giờ tan làm, Tề Vân đã đợi cô ở cửa, bà ta không vào trong, chắc muốn đưa cô về luôn.

Tề Vân mới kết hôn, hai vợ chồng đều đang làm việc ở huyện.

Mọi người làm ở nhà máy, một người làm ở tiệm cơm Quốc Doanh, hai vợ chồng mới kết hôn được nửa năm, chỗ họ đang ở là nhà của bố mẹ, còn bố mẹ thì đến ở trong nhà máy.

Trong nhà vốn có một phòng nhưng đã được cơi nới ra thêm một phòng nữa.

Phòng đó là nơi để đồ đjax linh tinh, nhưng khi Hứa Hoan Ngôn đến đây, họ mới vừa dọn lại.

Tề Vân được mợ ân cần chỉ bảo từ lâu, nói rằng nhất định phải chăm sóc tốt cho đứa trẻ này.

Cô ta ở nhà nhìn đồng hồ, thấy còn sớm nhưng vẫn đến trước.

"Hôm nay em đã quen chưa?"Hứa Hoan Ngôn gật đầu, cô "ừ" một câu, sau đó đưa cho cô ta hai củ khoai tây cùng một miếng da heo nhỏ.

"Chị dâu, đây là thứ hôm nay tiệm cơm cho, chị mang về nhà đi.

"Cô biết công việc hôm nay do Tề Vân giới thiệu, có qua có lại, tất nhiên không phải lúc nào cũng sẽ cho nhưng hôm nay cô mới đến, mà còn ở nhà người ta.

Tề Vân cười, đứa trẻ này rất hiểu chuyện, tuy chuyện này là anh tình tôi nguyện, cô ta đang tìm người làm thay để giữ được công việc, Hứa Hoan Ngôn cũng được tiền lương, cả hai đều có lợi.

Hôm nay Hứa Hoan Ngôn cho thức ăn, cô ta nhận lấy, tuy mang theo sự khách khí, nhưng trong lòng cô ta rất vui.

Hai người đi thẳng về nhà, không ai nói với ai câu gì.

Cái chăn hôm nay Hứa Hoan Ngôn mang đến, Tề Vân đã giúp cô chuẩn bị xong.

"Mấy hôm nay em sẽ ở đây, em thấy mọi thứ được chưa?"Hứa Hoan Ngôn đi vào quan sát căn phòng nhỏ, tuy nó không to nhưng tốt hơn ở nông thôn rất nhiều.

"Mọi thứ ổn rồi, cảm ơn chị.

"Tề Vân thấy mọi thứ đã ổn thì nói : "Vậy em thu dọn đồ đạc rồi đi ngủ đi, mai còn phải dậy sớm để đi làm.

"Cô ta nói xong thì ngáp một cái rồi xoay người đi về.

Tề Vân đang làm ở một nhà xưởng, buổi tối phải trực bạn, thời gian làm việc và nghỉ ngơi không ổn định, có khi làm đến sáng mới về, ban ngày phải ngủ bù.

Hứa Hoan Ngôn đánh răng rửa mặt xong thì nằm lên giường, hôm nay là một ngày rất mệt, cô cũng khá quen công việc ở đó nhưng sức khỏe nguyên chủ không cho phép, tay chân thân thể này bé tý, nhìn chẳng giống một đứa trẻ mười lăm tuổi.

Vừa nghĩ một lúc, cô mở hệ thống ra xem, tích phân vẫn là 70, không có thay đổi gì cả, vì hôm nay không có ai khen cô nấu ngon, cô định sẽ từ từ tích điểm, đầu tiên phải để đầu bếp Du thấy được tay nghề của cô, nếu nấu ba bữa ở tiệm cơm, chắc cô sẽ được khen mấy câu, cơm mà được nấu cơm cho khách thì sẽ được nhiều người khen hơn.

Vừa nghĩ mấy chuyện đấy, cô vừa chìm vào giấc ngủ.

.
 
Từ Tu Chân Giới Xuyên Đến Năm 1971
Chương 19: 19: Nấu Mì


Sáng sớm hôm sau, Tề Vẫn đến giờ gọi cô dậy, đồng hồ sinh học của đã quen, nên đến đúng giờ là cô dậy luôn.Lúc cô đến là tầm 7h40, cô chờ ở ngoài một lúc, 7h50, đầu bếp Du đã đến.Món ăn sáng nay là mì sợi, vì ở phương Bắc, nên nguyên liệu chủ yếu của bữa sáng là mì, phở.Mọi việc đều được bắt đầu luôn, không chậm dù chỉ một phút.Hứa Hoan Ngôn dán ở bên ngoài, sáng nay có hai món, một là mì gà nấm hương, một là mì trứng.Bây giờ là mùa đông, rau xanh rất khan hiếm.Hứa Hoan Ngôn đi vào trong bếp."Mang nấm hương đi ngâm đi."Đầu bếp Du phân công công việc cho cô.Hứa Hoan Ngôn không nói gì mà bắt tay vào làm luôn, cô có một ưu điểm, nói ít làm nhiều.Đầu bếp Du làm rất nhiều việc cùng lúc, ông ta rất khỏe.Hứa Hoan Ngôn thấy mình không thể được như thế, cô không có khỏe được như vậy, nếu cơm cho người nhà ăn vẫn khác nấu cho tiệm cơm nhiều lắm.Hai phút sau, mọi người đều có mặt đông đủ.Bởi vì buổi sáng nấu mì, nên không có quá nhiều việc, Hứa Hoan Ngôn không phải làm gì khác ngoài rửa bát.Mọi người đang vô cùng bận rộn."Chị sẽ tổng hợp món khách gọi, Tiểu Hứa, em ra ngoài lấy giấy gọi món của mọi người đi."Lưu Thúy Vân phân phó Hứa Hoan Ngôn.Hứa Hoan Ngôn đồng ý, rồi cô đi ra bên ngoài."Sư phụ, cô ấy làm được không?" Không hiểu tại sao Tần Hỉ luôn mang thái độ thù địch với Hứa Hoan Ngôn.Đầu bếp Du không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn cậu ta.Trong nháy mắt Tần Hỉ hiểu rằng mình đã nói sai, ai mà chẳng biết sư phụ ít nói , là người luôn công bằng, có mỗi sở thích là nấu ăn.Hứa Hoan Ngôn không biết chuyện đó, hôm qua cô thấy chị Lưu làm nên hôm nay cũng làm theo, cô cũng biết chữ nên mọi chuyện khá đơn giả.Đến trưa thì mọi việc cũng xong.Thực đơn cũng đã được tháo xuống.Mọi người vô cùng mệt.Hôm nay đến Hứa Hoan Ngôn và Lưu Thúy Vân dọn dẹp bát đũa.Đầu bếp Du đứng nhìn trong tiệm."Tần Hỉ, đi dọn dẹp đi."Tần Hỉ "a" một câu nhưng không từ chối, ngoan ngoãn đi làm việc."Tiểu Hứa, đi nấu cơm đi, nấu món mì giá đỗ ấy."Hứa Hoan Ngôn vui mừng, Lưu Thúy Vân phải đẩy mấy cái cô mới hoàn hồn."Cảm ơn đầu bếp Du."Cô nói xong thì đi vào bếp, được đầu bếp Du chỉ đích danh đi nấu cơm, là một cơ hội chứng minh tay nghề của mình, về sau chưa chắc đã có cơ hội tốt như vậy.Trong tiệm có món dùng đến giá nên đầu bếp Du đã tự làm bằng đậu này.Hứa Hoan Ngôn cảm thấy nấu món mì giá đỗ cũng khá đơn giản.Trước tiên Hứa Hoan Ngôn để đậu que vào chậu nước rồi đặt qua một bên.

Sáng sớm nay đầu bếp Du đã nhào bột xong rồi, giờ cô chỉ cần sử dụng bột mì sẵn có là được.

Trong tiệm tổng cộng có năm người, dựa theo lượng lương thực từng người ăn, bắt đầu thêm bột rồi làm từng bước.Từ lúc tới nơi này, đây là lần đầu tiên cô được tiếp xúc với bột mì chất lượng như vậy.

Dựa theo phương pháp của bản thân, cô hấp bột mì trong nồi, sau đó đi rửa đậu que, nhặt một ít hành, gừng dự phòng.Bột mì được hấp xong thì để lên cán sợi mì, đợi đến khi nguội vừa đủ liền nhanh chóng cắt tạo hình sợi mì, để qua một bên.

Mở lửa nồi bên to lên, bắt đầu xào đậu que, sau đó cho cả gừng, hành vào xào lên.Đảo qua đậu que một chút là được, vì chút nữa còn phải nấu cùng mì sợi.

Cần cho thêm muối, mì sợi đều đã nổi lên trên đậu que, tiếp đến vặn nhỏ lửa.

Lúc này cần đảo đều tay, nếu không các sợi mì sẽ dính lại với nhau.

Yên lặng chờ đợi, bấm đốt ngón tay thấy đến chín rồi liền mở nắp nồi ra, nhanh chóng đảo một chút nữa, mì sợi nhìn đã đủ ngon miệng rồi.

.
 
Back
Top Bottom