Cập nhật mới

Ngôn Tình Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60

Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 220: Chương 220


Giang Bác cảm thấy có chút bị quấy rầy khi anh đọc sách, nhưng cũng biết, không đuổi những người này đi chắc chắn không được nên trả lời đơn giản: "Cải tiến dựa theo động cơ ban đầu, sử dụng nguyên lý bốn xung, thông số là trải qua mà tính được."

Sở trưởng Cao: “... Cái bốn xung này... Lại còn, cái thông số kia… Tính toán như thế nào? Cậu cũng không thí nghiệm, làm sao mà tính được?"

Bọn họ làm thí nghiệm đúng là cần tính toán, mỗi cái đều sẽ gảy bàn tính. Thế nhưng chỉ gảy bàn tính không được, còn phải thông qua thí nghiệm để lấy số liệu.

Giang Bác chỉ đầu của mình: "Bộ não suy luận tính toán."

Sở trưởng Cao nói không nên lời.

Ý này là, không thông qua thí nghiệm, chỉ cần lợi dụng bộ não tiến hành mô phỏng suy luận, sau đó từng bước một có được kết quả?

TBC

Cái này, cái này cần tính toán nhiều thế nào, xem ra máy tính tân tiến nhất hiện nay cũng không đạt được hiệu quả này.

Phản ứng đầu tiên của Sở trưởng Cao là đứa nhỏ này đang nói hươu nói vượn, đang khoác lác! Làm sao có thể thông qua suy luận là có thể đạt được thông số thử nghiệm kia chứ?

Ông ta nghiêm túc nói: "Cậu bé, tôi rất nghiêm túc trao đổi cùng cậu, xin hãy tôn trọng khoa học một chút."

Huyện trưởng Lữ nói: "Tôi cảm thấy cậu ấy rất nghiêm túc." Tiểu Bác chưa từng nghiêm túc như vậy với ông ta.

Giang Bác cũng không muốn để ý đến ông ta, trả lời vấn đề của người này, người này còn không vui.

Tô Chí Phong nói: "Sở trưởng Cao, có lẽ con trai tôi không nói dối. Những bản vẽ kia đều là thằng bé vẽ ở nhà, hơn nữa thằng bé làm tính toán, xưa nay không cần nháp. Điều kiện này trong huyện chúng tôi, thằng bé c*̃ng không có khả năng làm thí nghiệm."

Huyện trưởng Lữ nói: "Chuyện này tôi có thể chứng minh, xưởng máy móc của chúng tôi hiện tại vẫn còn đang sản xuất ốc vít. Đúng rồi, sau này sản xuất cái động cơ kia, cần phải chọn xưởng máy móc trong huyện chúng tôi, đó dù sao cũng là kỹ thuật huyện Bình An chúng tôi."

Sở trưởng Cao: “...”

Trong đầu trống rỗng rất lâu, Sở trưởng Cao cũng không cách nào tiêu hoá nổi tin tức này.

Đáp án này càng khiến ông ta sợ hãi hơn gấp trăm lần so với khi ông ta biết tuổi của Giang Bác.

Huyện trưởng Lữ an ủi ông ta: "Thật ra chúng ta có thể đổi một cách nghĩ khác, nếu không có năng lực này, Tiểu Bác chúng ta cũng không thể có thể làm ra kỹ thuật tốt như thế ở độ tuổi này, có phải không?"

Nghĩ như thế, đúng thật là chuyện như vậy.

Sở trưởng Cao khẩn trương nói: "Cậu bé, cậu có thể biểu diễn năng lực này của mình một lần được không?"

Giang Bác cau mày, cảm thấy những người này yêu cầu quá nhiều. Một người lại một người, không dứt. Bây giờ anh chỉ muốn yên tĩnh đọc sách, cùng Sở Sở đi ngủ, không muốn nói chuyện phiếm.

Huyện trưởng Lữ nói: "Nhìn kìa, đứa nhỏ không vui. Hôm nay đã muộn, nếu không ngày mai lại đến nhé? Coi như hôm nay nhận được kết quả thì có thể thế nào, Sở trưởng Cao, đừng lo lắng. Sáng sớm ngày mai lại đến."

"Không, tôi còn muốn tiếp tục nói chuyện." Lúc này Sở trưởng Cao như phát hiện kho báu, cơ bản không muốn đi. Rất muốn ở lì chỗ này, muốn ông ta đi cũng được, để đứa nhỏ đi với ông ta.

Giang Bác thật sự không muốn nói chuyện cùng ông ta, ở phòng thí nghiệm anh từng gặp hai loại người, một loại chỉ muốn tự mình làm, cũng không muốn để ý đến ai, loại này giống như anh. Một loại khác chính là tên điên khoa học, thích tìm người nói chuyện phiếm, nói về suy nghĩ của mình, quan điểm của mình... Người này chính là kiểu người thứ hai, tuy không điên cuồng như vậy, nhưng cũng rất giống.

Hôm nay nếu không đuổi được người đi, buổi tối cả nhà cũng không thể ngủ. "Tám giờ sáng ngày mai, tôi biểu diễn cho ông xem."

Sở trưởng Cao vừa định nói chúng ta có thể nói chuyện nhiều hơn, thì nghe thấy Huyện trưởng Lữ nhỏ giọng nói: "Tôi đề nghị ông đồng ý, nếu không cậu ấy có thể sẽ không nói câu nào với ông, tính tình của thiên tài cũng không tốt lắm."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 221: Chương 221


Sở trưởng Cao bắt gặp ánh mắt bài xích kia của Giang Bác, chỉ có thể kiềm chế kích động trong lòng: "Được được được, vậy ngày mai tám giờ tôi đến, cậu nghỉ ngơi sớm một chút."

Nói xong còn nhớ mãi không muốn đi.

Mã Lan và Tô Chí Phong: “...”

Vẫn là Huyện trưởng Lữ cười nói: "Vậy tôi và Sở trưởng Cao cùng nhau về, sáng sớm ngày mai lại đến. Đúng rồi, mọi người còn phải đi làm, nếu không ngày mai tôi đi đón đứa nhỏ nhé?"

Tô Chí Phong nói: "Ngày mai tôi và vợ tôi phải đi làm, tôi để cho cha tôi đến."

"Vậy được, sắp xếp như vậy c*̃ng tốt, hiệu trưởng Tô cũng là một vị đồng chí kỳ cựu, đã cống hiến rất nhiều cho huyện chúng ta."

Nói xong kéo cánh tay Sở trưởng Cao lôi người đi.

Sở trưởng Cao cẩn thận mỗi bước đi, lên xe còn đang thở dài: "Haizzz, tôi còn chưa nói xong chuyện này."

Huyện trưởng Lữ nói: "Chờ ông nói xong, sau này chúng ta ngay cả cửa cũng không vào được. Sở trưởng Cao, ông cũng biết khó khăn của tôi rồi đấy. Cũng không phải huyện chúng tôi không hỗ trợ công việc của ông, chúng tôi cũng phải tôn trọng mong muốn cá nhân của cậu ấy."

Sở trưởng Cao nói: "Đất nước cần chúng ta, chúng ta phải đi lên. Chúng ta chênh lệch với bên ngoài lớn bao nhiêu ông biết không, chủ nghĩa đế quốc vẫn luôn phong tỏa chúng ta, bên anh cả phía bắc kia cũng bắt đầu không thành thật với chúng ta. Còn có đảo bên kia, mấy năm trước máy bay thoải mái tới ném bom. Nếu như lực lượng nghiên cứu khoa học của chúng ta đi lên, có cảng hàng không của riêng mình, đã giải phóng đảo từ lâu, chỗ đó còn bị máy bay bọn họ ném b.o.m sao? Chúng ta đơn độc, khó khăn như thế, không nắm chặt đưa lực lượng khoa học kỹ thuật đi lên, có thể làm gì?"

Câu nói này khiến Huyện trưởng Lữ nói không nên lời.

Mặc dù chỉ là một cán bộ thấp nhất, nhưng đất nước đúng thật là rất khó khăn. Còn chưa nói, vấn đề no ấm cũng chưa giải quyết. Bên ngoài còn một đống kẻ độc ác, đất nước lớn mạnh là mong ước trong lòng của tất cả mọi người.

"Sở trưởng Cao, mục đích cuối cùng của chúng ta đều giống nhau. Nhưng có một số chuyện không phải chúng ta muốn là có thể làm được, ví dụ như chuyện đồng chí Tô Giang Bác, chúng ta phải có kế hoạch, không thể mù quáng. Cậu ấy vẫn còn nhỏ, ông nói những lời này với cậu ấy, cậu ấy cũng không hiểu! Có thể ông không biết, trước khi cậu ấy đến nhà họ Tô, vẫn luôn lang thang ở bên ngoài. Nếu không phải may mắn được người ta phát hiện, không chừng lúc nào đó sẽ c.h.ế.t rét c.h.ế.t đói, ông mong đợi một đứa nhỏ như vậy có thể có giấc mơ vĩ đại gì?"

Sở trưởng Cao đúng là không biết lai lịch này của Giang Bác, trong lòng lập tức cảm thấy nghĩ mà sợ.

"Vậy, cũng không thể cứ như vậy bị mai mọt, cậu nhóc đã có năng lực này..."

Huyện trưởng Lữ nói: "Chúng ta không phải chỉ cần cậu ấy làm nghiên cứu sao, cậu ấy không muốn đi tỉnh, chúng ta không thể để cậu ấy làm ở huyện sao? Huyện Bình An chúng tôi tốt xấu gì c*̃ng có xưởng máy móc, giường hữu cơ đấy. Cậu ấy muốn làm cái gì, chúng tôi vẫn luôn rất ủng hộ. Đến lúc đó các ông lại ủng hộ một chút, không phải tốt sao?"

Mặc dù Sở trưởng Cao là đồng chí kỳ cựu làm nghiên cứu khoa học, nhưng dù sao cũng đang là Sở trưởng, công tác quản lý làm cũng không tệ, nghe thấy Huyện trưởng Lữ nói lời này, lập tức ông ta cảm thấy cũng có thể sắp xếp như vậy, nhưng rất nhanh phản ứng kịp, Huyện trưởng này chính là muốn mưu lợi cho huyện.

Đây thật là...

Ông ta bật cười: "Huyện trưởng Lữ, ông nghĩ thật là chu đáo."

Huyện trưởng Lữ sờ mũi, ha ha nói: "Tôi đây không phải một công đôi việc sao?"

Sở trưởng Cao trực tiếp không để ý tới ông ta, dù sao ngày mai còn có thể tiếp tục khuyên đồng chí Tô Giang Bác.

TBC

Nhà họ Tô bên này, Tô Chí Phong và Mã Lan c*̃ng đang nói chuyện này với Giang Bác.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 222: Chương 222


Mã Lan nói: "Mẹ nhìn Sở trưởng Cao này rất kiên định. Chẳng qua Tiểu Bác à, mẹ và cha con đều ủng hộ con, con đừng sợ."

Giang Bác nói: "Con không sợ, con không đi, ở chỗ này."

"Đúng, ở trong nhà. Chúng ta nắm vững nền móng, học xong tiểu học, sau đó lại học sơ trung. Chúng ta đi từng bước một, cha và mẹ của con còn mong chờ các con học đại học."

TBC

Mã Lan vừa nghe học đại học, trong đầu tính toán một chút, đột nhiên hơi lo lắng, đại học này hình như không học được nữa.

Nếu như dựa theo bước đi của Sở Sở, có lẽ ngay cả thi đại học cũng không tham gia được. Thái độ này của Tiểu Bác, chắc chắn là muốn ở cùng Sở Sở, đến lúc đó chắc chắn cũng không học đại học.

Chẳng qua không sao, đứa nhỏ còn bé, chờ qua mười năm nữa, lại học đại học c*̃ng không tính là muộn.

Buổi tối tùy tiện ăn ít bún mọc. Tống Sở bị kéo từ trên giường dậy tùy tiện ăn một chút.

Sau khi ăn xong lại có tinh thần.

Sau khi rửa mặt, Tống Sở hỏi hôm nay có phải có người tới nhà không, lúc ngủ nghe thấy âm thanh.

Giang Bác nằm ở trên giường ừ một tiếng.

Mắt nhìn búp bê trong n.g.ự.c Tống Sở, có chút ghét bỏ.

"Anh Tiểu Bác, anh có phải c*̃ng không thích phòng thí nghiệm không?"

Giang Bác nói: "Không thích."

"Em c*̃ng không thích! Thật ra trước đó khi ở bên kia, em vẫn luôn có một giấc mơ, hy vọng anh Tiểu Bác chúng ta có phòng thí nghiệm của riêng mình, chúng ta có thể tự do ra vào, muốn làm việc lúc nào thì làm việc lúc đó. Muốn ra ngoài chơi thì ra ngoài chơi, anh Tiểu Bác, anh thích phòng thí nghiệm như vậy không?"

Giang Bác không nói chuyện, thật ra ở cùng Sở Sở, ở đâu cũng được.

Tống Sở cười tủm tỉm nói: "Anh Tiểu Bác, chờ sau này em viết sách kiếm được nhiều tiền hơn, em định làm phòng thí nghiệm cho anh. Chúng ta đặt mua dụng cụ thí nghiệm từng chút một, một ngày nào đó, chúng ta sẽ có phòng thí nghiệm của riêng mình." Nói xong cô lại che miệng cười: "Anh Tiểu Bác, vậy có phải em sẽ trở thành lãnh đạo của anh không?"

Giang Bác có chút vui vẻ: "Anh sẽ cố gắng làm thí nghiệm hơn."

"Ừm, em c*̃ng sẽ không bắt anh làm việc, còn phát cho anh rất nhiều phần thưởng, để tất cả tiến sĩ đều ghen tị với anh."

Tống Sở mơ mộng đẹp, buổi tối lúc ngủ, đều mơ thấy mình có phòng thí nghiệm, sau khi tiến sĩ lớn lên làm ra rất nhiều phát minh.

Tiến sĩ phát minh ra cho cô một loại quần áo có thể bay, sau khi mặc vào, cô trở thành cô tiên nhỏ, bay khắp nơi trên thế giới. Chơi rất vui.

Thế nhưng cô còn chưa bay xa, thì phát hiện trên quần áo của mình có một sợi dây, đầu sợi dây bị tiến sĩ nắm, sau đó cô bị tiến sĩ kéo từ trên trời xuống.

“...”

Sáng sớm, Tô Chí Phong đạp xe đón hiệu trưởng Tô.

Dù sao muốn nói chuyện lớn, trong nhà cũng nên có người. Hơn nữa gần đây Tô Chí Phong vẫn luôn lo lắng cho đứa nhỏ, nếu như không phải hôm nay muốn nói chuyện, thời gian nghỉ này, ông cũng muốn đưa đứa nhỏ đến chỗ cha mẹ bên này.

Sau khi hiệu trưởng Tô nghe tình huống, còn rất hưng phấn. Nghĩ đến cháu trai muốn đi viện nghiên cứu làm chuyện lớn, cảm giác toàn thân có sức lực.

Chờ sau khi Tô Chí Phong nói rõ mong muốn của Giang Bác, hiệu trưởng Tô lập tức ỉu xìu.

Sau đó than thở.

Tô Chí Phong nói: "Cha, người vẫn luôn dạy con, sau khi lớn lên phải làm một người có ích cho xã hội. Nhưng Tiểu Bác nhà chúng ta còn chưa trưởng thành, cho thằng bé một chút thời gian, đất nước muốn phát triển còn có thế hệ chúng ta, không tới lượt thằng bé."

Hiệu trưởng Tô gật đầu: "Cha đã hiểu, chuyện này cha sẽ tôn trọng suy nghĩ của thằng bé."

Sở trưởng Cao bên kia c*̃ng rất đúng giờ, nói tám giờ là tám giờ, không nhiều hơn một phút, không ít hơn một phút.

Lúc đến, hiệu trưởng Tô đã pha trà xong, nhiệt tình tiếp đãi nhóm bọn họ.

Cái đãi ngộ này có thể tốt hơn nhiều so với hôm qua, Sở trưởng Cao vui mừng còn tưởng rằng có phải có hy vọng không.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 223: Chương 223


Kết quả chờ sau khi Giang Bác bị hiệu trưởng Tô lôi từ trong phòng sách ra, đứa nhỏ này nói thẳng: "Sau khi biểu diễn xong, mấy người sẽ về sao?"

Sở trưởng Cao: “... Cậu thật sự không muốn đến chỗ chúng tôi sao? Bên chỗ chúng tôi có rất nhiều cơ hội học tập, cam đoan không trì hoãn sự phát triển của cậu, trợ cấp đãi ngộ cũng không tệ."

Giang Bác lắc đầu.

Tống Sở nói: "Ông bác này, ông không nên ép anh Tiểu Bác của chúng cháu. Dù anh Tiểu Bác ở chỗ này, cũng sẽ làm ra thứ gì đó, anh ấy vẫn đang cống hiến, là người tư tưởng nhận thức rất cao."

Huyện trưởng Lữ nói: "Đây là em gái của cậu ấy, quan hệ anh em rất tốt."

Giang Bác lườm ông ta một cái.

Huyện trưởng Lữ lộ ra vẻ mặt khó hiểu.

Sở trưởng Cao chỉ có thể kìm nén suy nghĩ trong lòng, nói: "Nếu không, trước tiên biểu diễn một lần, chuyện sau đó đợi lát nữa nói?"

Giang Bác nói: "Nói trước." Nhỡ may biểu diễn xong, người này lại ép buộc anh thì làm sao bây giờ?

Ý là, nếu như nói chuyện không tốt, người ta sẽ tỏ ý không biểu diễn cho ông ta.

Huyện trưởng Lữ lại buông tay: "Nhìn xem, tôi đã nói, đứa nhỏ này tính tình bướng bỉnh, cứ dựa theo ý tôi mà làm. Hơn nữa, nếu cậu ấy thật sự có năng lực kia, cậu ấy còn cần đến chỗ của các ông sao? Một mình cậu ấy cũng làm ra kỹ thuật kia."

Sở trưởng Cao nhất thời bị nói không thể phản bác.

Nói như vậy, nếu không phải trùng hợp, mà thật sự tài giỏi như vậy, vậy đúng là không cần đến phòng thí nghiệm bọn họ.

Cuối cùng lòng hiếu kỳ vẫn chiến thắng, Sở trưởng Cao nói: "Được, cậu biểu diễn xong, chúng tôi sẽ đi."

Dù sao sau này còn có thể đến.

Phương pháp biểu diễn chắc chắn không phải để Giang Bác phát minh ra một thứ ngay tại chỗ này, coi như phát minh ra, Sở trưởng Cao cũng không biết có chính xác không.

Cho nên Sở trưởng Cao dứt khoát đưa thông số của một cái động cơ bọn họ phát minh trước đó cho Giang Bác, cái động cơ này rất lạc hậu, đã đưa vào sử dụng, cho nên c*̃ng không cần giữ bí mật.

Để Giang Bác dùng cái thông số này tiến hành suy luận ngược lại, đưa ra dữ liệu ban đầu.

Sở trưởng Cao lại đưa một chồng giấy nháp, một cây bút cho Giang Bác.

Giang Bác nhìn qua những tài liệu này.

TBC

Ghi nhớ từng thông số trong đầu.

Hiệu trưởng Tô liếc mắt nhìn số liệu lít nha lít nhít kia, lập tức đau đầu, có chút lo lắng, không biết cháu trai nhà mình có thể làm được không, ông cụ luôn cảm thấy rất mơ hồ.

Ngược lại Tống Sở một chút cũng không sốt ruột, trong lòng cô, không có gì tiến sĩ không làm được. Ngay cả khi tiến sĩ nhỏ đi, đầu óc c*̃ng không thay đổi.

Suốt hai tiếng đồng hồ, Giang Bác thỉnh thoảng sẽ khép hờ con mắt, sau đó mở ra, viết mấy con số trên giấy, sau đó tiếp tục nhắm lại.

Giả vờ giả vịt.

Không sai, chính là đang giả vờ. Bộ não của anh bị sức mạnh tinh thần không ngừng khai phá, loại cấp bậc số liệu này, anh hơi đẩy vào trong đầu một chút là có thể lại đi ra.

Chẳng qua từ phản ứng ngày hôm qua khi đến xem của người này, năng lực quá cao cũng không được, cho nên anh chỉ có thể giả vờ bình thường một chút.

Làm một người bình thường trong mắt người khác không có gì lạ.

Cho nên sau hai tiếng đồng hồ, Giang Bác viết kín một trang giấy rồi đưa số liệu cho Sở trưởng Cao.

Sở trưởng Cao vội vàng nhận lấy xem.

Cũng không cần xem hết, chỉ cần nhìn mấy cái số liệu quan trọng. Sau khi xem xong vẻ mặt sợ hãi, đầu trống rỗng.

Tai nghe không bằng tận mắt mình nhìn thấy sự đáng sợ kia.

Loại năng lực tính toán này, quả thực vượt xa tưởng tượng của ông ta, có chút không khoa học.

Bộ não của con người thật sự có thể có loại khả năng tính toán này sao?

Chuyện này, nếu không phải tận mắt thấy, Sở trưởng Cao thật sự thế nào cũng không tin.

Hiệu trưởng Tô và Huyện trưởng Lữ đều khẩn trương nhìn ông ta, hiệu trưởng Tô hỏi: "Sở trưởng Cao, sao rồi, cháu của tôi tính đúng không?"

Sở trưởng Cao chăm chú nhìn chằm chằm Giang Bác, giọng nói hơi run rẩy: "Thiên tài, quả thực là thiên tài trong thiên tài."

Giang Bác: “...”
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 224: Chương 224


Huyện trưởng Lữ kiêu ngạo nói: "Vậy cũng không đúng, đây chính là thần đồng nổi tiếng trong huyện chúng tôi!"

Hai mắt Sở trưởng Cao sáng lên, nói: "Đồng chí Tô Giang Bác, tôi thật sự thành tâm mời cậu gia nhập chúng tôi, tôi cam đoan với cậu, nếu cậu đến sẽ là trưởng ban hạng mục!"

Sở trưởng Cao thật sự bị thu phục bởi chiêu này của Giang Bác.

Năng lực như thế, quả thực chính là trời sinh làm nghiên cứu khoa học. Chuyện này có thể tiết kiệm ít nhiều tài nguyên.

"Không đi." Giang Bác rất ngay thẳng, cũng không quanh co lòng vòng.

“... Vì sao? Cậu là người trời sinh làm nghiên cứu khoa học, đến chỗ kia của chúng tôi chắc chắn có cơ hội phát triển lớn!"

"Không muốn đi."

Huyện trưởng Lữ nói: "Cậu ấy không muốn đi, muốn ở lại chỗ này."

"Ở đây không thể làm nghiên cứu khoa học." Sở trưởng Cao kích động nói, mặt đều đỏ, mắt cũng nóng lên.

Hiệu trưởng Tô cũng không đành lòng nhìn.

Huyện trưởng Lữ bình tĩnh nói: "Lúc trước cậu ấy không đi, không phải c*̃ng làm được sao?"

“...”

Giang Bác nhìn Huyện trưởng Lữ: "Tôi là cố vấn kỹ thuật trong huyện."

"Đúng đúng đúng, cậu ấy là cố vấn kỹ thuật trong huyện chúng tôi." Huyện trưởng Lữ vui vẻ nói. "Huyện chúng tôi sẽ ủng hộ đồng chí Giang Bác làm nghiên cứu khoa học."

"Các ông ủng hộ thế nào, dụng cụ thí nghiệm không có, chỗ thí nghiệm không có, nhân viên bảo vệ c*̃ng không có."

Huyện trưởng Lữ tỏ vẻ không phục: "Xưởng máy móc trong huyện chúng tôi chính là phòng thí nghiệm của cậu ấy, máy móc chính là dụng cụ thí nghiệm của cậu ấy. Đồng chí công an trong huyện chúng tôi, dân binh, đều là nhân viên bảo vệ của cậu ấy!"

Sở trưởng Cao: “...”

Huyện trưởng Lữ nói: "Nếu không thì như này, cũng treo cái tên cậu ấy ở chỗ các ông?"

Sở trưởng Cao gấp không chịu được, trực tiếp hỏi Giang Bác: "Đồng chí nhỏ, rốt cuộc cậu muốn gì, cậu nói với chúng tôi, có thể làm được chúng tôi nhất định sẽ làm."

"Tự do." Giang Bác nói.

Sở trưởng Cao không nói nên lời.

Bọn họ thiếu chính là tự do, vào viện nghiên cứu, chỉ cần thời điểm có hạng mục thì nhất định phải ở lại trong viện. Đặc biệt là có một số điều cần giữ bí mật, càng không có khả năng để bạn chạy khắp nơi. Thậm chí một số đàn anh vĩ đại, bây giờ một số còn đang ở trong trụ sở bí mật, nghiên cứu phát minh vũ khí hạng nặng của quốc gia, từ biệt người nhà mấy năm.

Đây chính là số phận của bọn họ khi làm nghiên cứu khoa, không thể bởi vì lý do cá nhân mà chậm trễ tiến độ hạng mục, cũng không thể bởi vì lý do cá nhân tiết lộ hạng mục bọn họ phải làm ra bên ngoài. Người như bọn họ ở viện nghiên cứu tỉnh thành còn tốt, những người kia ở trong căn cứ bí mật, người nhà thậm chí cũng không biết bọn họ ở chỗ nào.

Sở trưởng Cao nhìn gương mặt non nớt kia của Giang Bác, ánh mắt trong suốt. Đây là đứa nhỏ, vốn là người trong tương lai nên hưởng thụ thành quả lao động của thế hệ trước bọn họ.

"Được, ở lại chỗ này. Nhưng sau này cậu muốn nghiên cứu cái gì, cậu phải nói trước với chúng tôi một tiếng để chúng tôi biết cậu đang làm gì, chúng tôi có thể cung cấp hỗ trợ và bảo vệ cậu."

Giang Bác cảm thấy chuyện này vẫn có thể tiếp nhận, mặc dù anh không cần trợ giúp gì, nhưng bảo vệ vẫn cần. Tinh thần của anh không thể để lộ, nếu như gặp phải những người đập cổng lần trước, đúng là cần bảo vệ.

Thế là anh gật đầu: "Tôi có thể đồng ý."

TBC

Huyện trưởng Lữ nhẹ nhàng thở ra, cảm thấy đây xem như tất cả đều vui vẻ: "Huyện chúng tôi chắc chắn sẽ hỗ trợ công việc của Tiểu Bác, công tác bảo vệ cũng vậy, bên huyện chúng tôi có bộ phận vũ trang, nhất định sẽ nắm chắc thời gian bắt đặc vụ, phòng thủ nghiêm ngặt, bảo đảm an toàn."

Sở trưởng Cao nhìn ông ta một cái: "Huyện trưởng Lữ, vấn đề đãi ngộ của đồng chí Tô Giang Bác, ông cũng phải đã suy nghĩ kỹ."

Mặt Huyện trưởng Lữ lập tức đỏ ửng: "Đây là chắc chắn rồi, cố vấn kỹ thuật, trợ cấp phụ cấp mỗi tháng đều phải có."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 225: Chương 225


Sở trưởng Cao lại nói với Giang Bác: "Đồng chí Tô Giang Bác, mặc dù cậu ở lại chỗ này, nhưng tôi hy vọng chúng ta cũng có thể thường xuyên giao lưu. Cậu có thời gian, cũng nên đến viện nghiên cứu của chúng tôi nhìn nhiều hơn, cùng nhau giao lưu trao đổi, cũng không xa ngay ở tỉnh thành."

Tống Sở nói: "Tỉnh thành chơi vui, hôm qua chúng cháu còn đi tỉnh thành chơi."

Giang Bác nói: "Có thời gian tôi sẽ đi."

Sở trưởng Cao cười: "Còn nữa, sau này cậu trưởng thành, gia nhập viện nghiên cứu của chúng tôi đi, hay những viện nghiên cứu khác cũng được."

Giang Bác nói: "Tôi sẽ cân nhắc." Sở Sở nói muốn kiếm tiền mở phòng thí nghiệm cho anh.

Sở trưởng Cao mang theo chút tiếc nuối rời đi.

Sau khi đi, còn thở dài. Huyện trưởng Lữ nói: "Tôi còn thực sự không ngờ ngài cứ như vậy mà từ bỏ."

Mắt Sở trưởng Cao nhìn khu nhà họ Tô: "Một đứa nhỏ nói với tôi, muốn tự do, không thể nhẫn tâm được."

Nói xong thì lên xe.

Không nóng vội, sau này có cơ hội, chắc chắn đứa nhỏ sẽ có một ngày lớn lên. Trọng trách này trước tiên bọn họ gánh vác, chờ tương lai bọn nhỏ trưởng thành sẽ có người nối tiếp.

Trong lòng Huyện trưởng Lữ rất cảm khái, cảm thấy tư tưởng nhận thức của mình còn chưa đủ cao, trong lòng của ông ta vẫn có tâm tư muốn làm cho huyện Bình An phát triển tốt.

Giữa trưa khi Mã Lan và Tô Chí Phong trở về, nghe hiệu trưởng Tô nói chuyện đã xảy ra, một mặt cảm khái năng lực con trai nhà mình thật sự nghịch thiên, quả thực không phải là người bình thường, một mặt khác cũng kinh ngạc chuyện này cứ như vậy được giải quyết.

Bọn họ còn lo lắng sẽ bị tổ chức bên trên làm công tác tư tưởng.

Nhưng còn may, kết quả này vẫn là tốt nhất với bọn họ.

Bọn họ vừa ăn cơm trưa xong, Huyện trưởng Lữ lại tới cửa.

Lần này đến ngược lại đầy thành ý, cầm văn kiện chính thức cho Giang Bác ký, sau này Giang Bác chính là cố vấn kỹ thuật có biên chế của bọn họ.

"Mỗi tháng, trợ cấp năm mươi tệ, những cung cấp khác đều đến theo quy định. Tiền thưởng tính riêng, khụ khụ, Sở trưởng Cao nói, Tiểu Bác nhà các người đại khái còn có mấy trăm đồng tiền thưởng chưa xuống tới đâu. Sau này mặc dù huyện chúng ta không có nhiều như vậy, nhưng cũng sẽ có tiền thưởng."

Mấy trăm đồng!

Cặp vợ chồng lại trầm mặc.

Thu nhập này của con trai có phải là quá cao không.

Huyện trưởng Lữ lại nói sắp xếp của huyện cho Giang Bác.

Giang Bác là nhân viên đặc thù, địa điểm làm việc của anh tạm thời ở một chỗ nhỏ. Bọn họ tranh thủ ở bên kia làm cho Giang Bác một phòng thí nghiệm, nhìn xem cần thứ gì, bọn họ sẽ cố gắng chuẩn bị.

Trong huyện sẽ bố trí một trạm gác ở bên chỗ nhỏ kia, sắp xếp hai đồng chí công an trông coi ở đó, cũng sẽ liên lạc với các đồng chí bộ phận vũ trang của huyện, để bọn họ mỗi ngày sắp xếp người tuần tra trên đường tan học.

Đối với sắp xếp này, Mã Lan và Tô Chí Phong yên tâm hơn một chút. Không phải nói, vấn đề an toàn đúng là chuyện bọn họ lo lắng nhất.

Sau khi nói xong, Huyện trưởng Lữ lại nhỏ giọng nói: "Chúng tôi còn bí mật sắp xếp một cựu quân nhân mặc quần áo thường dân bảo vệ cậu ấy. Bình thường sẽ không lộ diện, miễn cho quá rõ ràng, ngược lại thu hút sự chú ý của người khác."

TBC

Mã Lan gật đầu, c*̃ng nhỏ giọng nói: "Ngài cân nhắc rất chu đáo."

Huyện trưởng Lữ thần bí nói: "Vậy cũng không phải, gần đây tôi đều đọc một chút truyện thời kỳ chiến tranh. Phải phòng ngừa gián điệp như thế nào, cũng đã thành kỹ năng."

“...”

Huyện sắp xếp cũng rất nhanh, khi Tống Sở và Tô Giang Bác khai giảng cũng làm xong những sắp xếp này.

Tống Sở và Giang Bác đi báo danh, còn đi thăm phòng làm việc của Giang Bác, bên trong có một số bình lọ, toàn là huyện sưu tập ở khắp nơi.

Mặc dù đều không có tác dụng gì, nhưng nhìn cũng giống chỗ làm nghiên cứu thí nghiệm.

Hiệu trưởng trường tiểu học cảm thấy rất kiêu ngạo, mặc dù ông ta không biết Giang Bác lại làm cái gì, nhưng học sinh như thế ở trong trường học của bọn họ, khiến lãnh đạo huyện rất chú ý đến trường học bọn họ, danh tiếng nhỏ bé của bọn họ trong huyện cũng rất tốt.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 226: Chương 226


Chương 226:

Sau đó không vui mừng được bao lâu, hiệu trưởng trường tiểu học đã không cười nổi.

Giang Bác muốn nhảy lớp.

Hơn nữa còn nhảy lên lớp năm. Chuyện này có nghĩa là đứa nhỏ này chỉ ở lại trường học của bọn họ một học kỳ.

“... Sao đột nhiên muốn nhảy lớp?"

Vẻ mặt hiệu trưởng mờ mịt nhìn đứa nhỏ này, không phải thích tiểu học sao, không phải muốn trải nghiệm cuộc sống học sinh sao? Nếu muốn nhảy, trước đó đều có thể nhảy, cũng không cần chờ bây giờ.

Tống Sở giơ tay nhỏ: "Hiệu trưởng, là em muốn nhảy lớp, anh Tiểu Bác đi cùng với em."

Giang Bác gật đầu: "Em muốn kèm cặp thêm bài tập cho em ấy."

Hiệu trưởng: “...”

—-------

Thật sự làm khó cho thầy hiệu trưởng.

Anh trai muốn vượt lớp, em gái cũng muốn nhảy lớp theo!

Mặc dù cô em gái không thu hút được sự chú ý của lãnh đạo huyện nhiều như anh trai nhưng tư chất của cô em này quả thật không tệ, có thể tự mình xuất bản sách. Đối với một học sinh tiểu học làm được điều này đúng là đã quá tài giỏi!

Tất cả học sinh tiểu học trong huyện đã đọc qua, bởi vậy thầy hiệu trưởng đi tới đâu, ắt hẳn sẽ nở mày nở mặt tới đó.

Ban đầu Giang Bác nhảy lớp đã khiến ông toát hết cả mồ hôi, bây giờ có thêm Tống Sở nữa, ông nặng nề thở hắt ra vài hơi như trút nhẹ sự bức bối trong lòng đôi chút.

Bản thân còn chưa được hãnh diện với các trường khác bao lâu!

Học sinh đã đề nghị vượt lớp nhưng ông đâu có cớ gì để không đồng ý, con cái nhà người ta đã học xong kiến thức ở khối đó, đâu thể bắt chúng học lại, đây chẳng phải làm lỡ việc học hành chúng sao?

Là một hiệu trưởng có lương tâm, ông đương nhiên lấy việc học của các em học sinh làm trọng.

Muốn nhảy lớp thì bắt buộc phải thông qua bài kiểm tra để đánh giá, thầy hiệu trưởng đích thân phát hai tờ giấy bài kiểm tra cuối kỳ của khối lớp năm cho hai đứa nhỏ.

Dĩ nhiên, nội dung của đề thi và đáp án đều được bảo mật kỹ càng. Giang Bác và Tống Sở cầm bút sẵn trên tay, nghiêm túc làm bài.

Giang Bác chỉ cần nhìn sơ qua một lượt thì đã biết chính xác đáp án là gì.

Với những bài toán đơn giản này, anh lười phải ghi rõ từng bước làm. Nhưng giả sử không làm như thế thì bài thi sẽ được coi là thiếu sót, e rằng bị trừ điểm khá nhiều và việc nhảy lớp coi như gỡ bỏ.

Về phần Tống Sở, cô chăm chú đọc kỹ đề bài rồi mới ghi đáp án, cứ sợ mình sẽ làm sai bài nào đó.

Cô biết bản thân đầu óc không thông minh lắm, có thể nhảy lớp đều dựa hết vào anh Tiểu Bác kèm cô học mỗi ngày. Bằng không, cô hoàn toàn không thể làm được mấy bài này.

Lúc trước, cô không chăm chỉ học tập, ngay cả kiến thức cơ bản cũng không vững chắc, so với đám trẻ con nơi này, cũng chẳng chiếm ưu thế hơn bao nhiêu. Cho nên ngoài việc chăm chỉ ra thì không còn cách nào khác.

TBC

Mất tới trưa, hai đứa nhỏ mới thi xong hai môn kiến thức quan trọng: Ngữ văn và Toán học.

Buổi trưa hiệu trưởng tìm giáo viên chấm bài thi cho bọn họ. Tống Sở và Giang Bác thì được cho về nhà ăn cơm.

Việc nhảy lớp của các con, Mã Lan và Tô Chí Phong thật sự không xen vào. Bây giờ bọn nhỏ hiểu chuyện rồi, tự mình có chủ kiến riêng, bậc làm cha làm mẹ này cũng đành cho chúng quyết định.

Thấy bọn trẻ về, Mã Lan hỏi ngay: "Kiểm tra thế nào rồi con?" Giang Bác trả lời: "Rất đơn giản ạ."

Mã Lan cười cười: "Mẹ không hỏi con, con mà làm bài thấy khó mới là chuyện lạ, mẹ hỏi Sở Sở làm bài thế nào?"

Tống Sở xoa xoa đầu, thành thật trả lời: "Có chút khó mẹ ạ, nhưng mà con cảm thấy bài con làm ổn lắm. Có thể không đạt tuyệt đối 100 điểm, con chắc hẳn cũng đạt hơn 90."

Mã Lan khích lệ con: "Hơn 90 là tốt rồi, những đứa trẻ học đến đó chưa chắc bài kiểm tra đạt điểm cao như con đâu."

Tống Sở vui vẻ hỏi thêm: "Vậy con được nhảy lớp không?"

Tô Chí Phong nói thẳng trọng tâm: "Nếu bài kiểm tra con đạt hơn 90 điểm, khả năng cao con được nhảy lớp. Mà dù con không nhảy lớp được thì không sao cả, bởi con vẫn còn nhỏ."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 227: Chương 227


Chương 227:

"Nhưng anh Tiểu Bác đâu thể mãi học ở trường tiểu học, con cũng muốn sớm lên cấp hai, mỗi ngày con đều cùng cha đến trường."

Giang Bác nghe được câu trước rất vui, đến câu sau nghe Sở Sở muốn đến trường cùng cha thì trong lòng bỗng dưng cảm thấy chua xót, vì thế anh hừ nhẹ một tiếng.

Mã Lan thấy vậy thì gặng hỏi: "Sao Tiểu Bác khó chịu vậy con?"

TBC

Tống Sở nói luôn: "Có lẽ anh lo lắng con gây trở ngại cho anh ấy." Bởi cô biết anh Tiểu Bác vốn luôn không thích đầu óc cô chẳng mấy thông minh còn thêm lười học.

Giang Bác lặng im.

Mã Lan mỉm cười, không để tâm đến những mâu thuẫn nhỏ giữa bọn trẻ. Đến buổi chiều, Giang Bác rầu rĩ lái xe đưa Tống Sở đi học.

Tống Sở líu nhíu: "Anh Tiểu Bác, anh yên tâm đi, em nhất định có thể nhảy lớp. Nếu thật sự không được thì chúng ta cố gắng hơn nữa, dù sao anh cũng không thể trách em, em đã rất cố gắng mà. Anh xem mỗi ngày em đều nghiêm túc học biết bao, kiến thức anh chỉ dạy, em đều hiểu hết rồi."

Giang Bác không biết mình đang giận cái gì, trong lòng cứ khó chịu hoài thôi. Nghe Tống Sở nói lời như thế, anh vừa lái xe vừa đáp lại: "Trước giờ anh chưa từng thấy em cố gắng giống như vậy."

Tống Sở đáp lại: "Không hề giống nhau, nếu em không chăm chỉ học hành, em có thể làm gì? Não em không được tốt, học hành đâu như anh."

Thời tận thế, trong phòng thí nghiệm toàn người thông minh, Tống Sở nhỏ bé được bao vây quanh bởi các thiên tài, chịu không ít sự đả kích, đã bị đả kích còn thêm mất hy vọng tương lai. Là trợ lý của tiến sĩ, cô càng không thể rời khỏi phòng thí nghiệm.

Vì vậy, cô đã trở thành cá mặn (kẻ làm biếng không có đam mê, ước mơ).

"Bây giờ khác rồi, anh Tiểu Bác ơi. Ở đây, chúng ta có rất nhiều sự lựa chọn và làm những gì chúng ta muốn, em đặc biệt cảm thấy hy vọng tràn trề."

Giang Bác mím môi, anh cảm thấy trước kia mình chưa từng hiểu Sở Sở.

Anh chỉ biết cho cô thứ gì đó để ăn rồi chơi cùng, không cho cô chạm vào bất kỳ ai khác. Anh nghĩ rằng con người Tống Sở đã luôn không tim không phổi như vậy, ngốc nghếch và chỉ biết vui vẻ qua ngày.

Hóa ra cô đã có mục tiêu sống, con người cô bây giờ có vẻ đã vui vẻ hơn lúc trước.

Hai người đến trường, trực tiếp đi tới phòng hiệu trưởng.

Hiệu trưởng thở dài thông báo với hai người rằng họ đã vượt qua kỳ thi vượt lớp, Giang Bác đạt điểm tuyệt đối môn Toán và 95 điểm Ngữ văn.

Tống Sở đạt 98 điểm môn Ngữ văn và 95 điểm môn Toán.

Tống Sở rất đỗi ngạc nhiên bởi tiếng Trung của Tiểu Bác không tốt bằng cô, anh trai Tiểu Bác toàn năng có một điểm không tốt bằng cô ư?

Cô tò mò nhìn vào kết quả thi và thấy rằng anh bị mất điểm ở phần tập làm văn, đề bài yêu cầu viết về ngày mai.

Thời điểm Tống Sở làm văn, cô sử dụng trí tưởng tượng phong phú của mình để khắc họa về một cuộc sống tươi sáng, cuối cùng kết thúc bài với những ngôn từ hoa mỹ dạt dào và rồi cô đạt điểm gần như tuyệt đối.

Phần bài viết của Giang Bác mang chủ đề không gian và thời gian, sau đó cẩn thận phân tích lý do vì sao lại có ngày mai.

Thầy cô chấm đề thi xem xong mà nhức đầu hết cả lên, lập ý trong bài văn hình như có vẻ hơi xa với đề bài. Hơn nữa, thầy hiệu trưởng đã nói cần phải chấm gắt bài thi, thế là mười điểm bài viết chỉ chấm đến năm.

Tuy vây, Giang Bác chẳng lấy đó mà buồn rầu. Bài văn gì gì đó anh không thích một tí tẹo nào, bài văn gì mà ấu trĩ.

Tống Sở che miệng cười. “Anh Tiểu Bác, sau này em chỉ cho anh làm văn.” Giang Bác gật đầu.

Hai đứa trẻ trực tiếp nhảy lớp từ lớp 3 đến lớp 5.

Thầy giáo Ngô chuyển bàn học nhỏ cho bọn họ, vẻ mặt có chút không nỡ.

Đã lâu về trước, quan hệ giữa thầy giáo Ngô và Tô Chí Phong là bạn học, lúc người bạn này gửi hai đứa nhỏ đến là ngầm muốn thầy chăm sóc chúng.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 228: Chương 228


Chương 228:

Kết quả hai đứa nhỏ không để cho thầy chăm sóc mà trái lại mang đến vinh dự về cho thầy.

Không chỉ thầy giáo Ngô không nỡ mà còn có những bạn học khác trong lớp cũng chẳng muốn rời xa, bởi vì bọn họ đều rất thích Giang Bác và Tống Sở, muốn cùng hai người học tập rồi cùng nhau chơi đùa.

Tô Bảo Cương không kiềm nổi, khóc một phen: "Em ba, Sở Sở, đừng bỏ anh ở lại."

Tống Sở bèn an ủi: "Anh lớn, em chờ anh cũng nhảy lớp, thế là chúng ta lại cùng chung lớp với nhau. Chúng ta như trong cuốn sách 'Sáu đóa hoa hồng nhỏ', không gì khiến chúng ta chia lìa nhau. Sau này, chúng ta sẽ trở thành những người nối tiếp sự nghiệp tương lai của Tổ quốc."

Tô Bảo Cương lau nước mắt: "Anh tiễn các em đi, các em mau đi đi kẻo muộn." Nhóc cũng muốn như thế lắm mặc dù đầu óc nhóc không bằng Sở Sở.

Tống Sở không nói gì thêm.

Trong lớp mới, tuy Tống Sở và Giang Bác nhỏ tuổi hơn tất cả các bạn, nhưng không có bất kỳ ai trong lớp dám coi thường hai người họ.

Toàn là người nổi tiếng cả, người có tên trên báo, người viết sách, thậm chí có một chiếc xe ô tô nhỏ xinh.

Cuộc sống hai người họ có những điều mà bọn trẻ phải ao ước rất lâu.

Anh em họ chính là siêu sao thần tượng của toàn trường.

Toàn thể lớp 5-1 đối với họ vô cùng nhiệt liệt chào mừng.

Cô giáo Tôn mời hai anh em tự giới thiệu bản thân với mong muốn cho hai người sớm làm quen với các học sinh trong lớp.

Tống Sở vui vẻ, mặt ửng đỏ chào: "Chào mọi người, em tên là Tống Sở, năm nay bảy tuổi, rất vui khi được trở thành bạn học với mọi người."

Ăn nói lưu loát thế kia, bất kỳ ai trong lớp cũng có thể nhận ra đây là cô bạn học hoạt bát, đáng yêu.

Cả lớp cho một tràng pháo tay chào đón.

Đến phiên Giang Bác giới thiệu, anh đứng lên bục giảng, đưa mắt nhìn tất cả mọi người, lạnh nhạt nói một câu: "Chào mọi người, tôi tên Giang Bác."

Tiếp đó bước xuống

TBC

Cả lớp lặng im.

Cô giáo Tôn vội vã vỗ tay: "Kiến thức khoa học tự nhiên của bạn Giang Bác rất tốt, là một học sinh học khoa học tự nhiên nên có phần nghiêm túc."

Các học sinh lập tức hiểu ra, thì ra là thế.

Vì thế lúc tan học, mọi người đã vây quanh Tống Sở cùng Giang Bác nói chuyện phiếm, hỏi bọn họ sao lại nhảy lớp tới đây, bình thường học hành như thế nào?

Tống Sở ngồi nói chuyện các bạn tựa hồ quen rất lâu, Giang Bác ngồi ở một bên sắc mặt khó coi, anh nghĩ sau này cho dù muốn làm nghiên cứu cũng phải đợi đến giờ học mới có thể làm, tan học thì phải chú ý đến, tránh đám trẻ ranh ngứa ngáy tay chân đụng vào.

Vào buổi đầu tiên nhảy lớp, mọi việc đều diễn ra suôn sẻ. Buổi tối về đến nhà, Tống Sở kể ngay chuyện vui cho mẹ Mã Lan và cha Tô Chí Phong.

Mã Lan nghe con kể vui mừng khôn xiết, bọn nhỏ dựa vào bản lĩnh của mình nhảy lớp, người làm mẹ này đương nhiên tự hào.

Tô Chí Phong ngỏ lời: "Hay cả nhà chúng ta cùng đi ăn cơm ở tiệm đi, hôm nay coi như song hỷ lâm môn. Cô Út của các con vừa gọi điện đến cơ quan làm việc của cha thông báo rằng sách của Sở Sở sẽ xuất bản vào đầu tháng ba."

Đôi mắt Tống Sợ chợt lóe sáng khi biết tin.

Hiện tại đang là giữa tháng hai, qua một thời gian nữa là có thể nhìn thấy sách mới mà cô viết rồi.

Vậy chẳng phải sắp có phí hoa hồng sao? Không biết nhận được bao nhiêu nhỉ? Đến lúc đó để dành một ít tiền, thì cô có thể mua cho mẹ Mã Lan một chiếc đồng hồ đeo tay.

Sau cùng, chuyện đi ăn ở ngoài bị bác bỏ. Thay vào đó, Mã Lan bảo Tô Chí Phong đi mua thịt kho tàu về, bản thân thì cán bột làm mì. Rẻ hơn ngoài nhiều, thậm chí mùi vị cũng ngon hơn, điều quan trọng là không cần đến nhà hàng Quốc Dân để chịu sự khinh bỉ là dân nông thôn.

"Mọi người đều chú ý đến chúng ta, ăn mỗi bữa cơm ngon thôi đã bị gièm pha, tôi không thích đến đó."

Tô Chí Phong và Mã Lan bận rộn nấu cơm, Tống Sở và Giang Bác thì làm bài tập trong sân. Lúc Tống Sở ngửi thấy mùi thơm trong phòng bếp, còn thỉnh thoảng hô một tiếng. "Mẹ ơi, thơm quá đi mất!"
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 229: Chương 229


Chương 229:

Bà lão Lâm sát vách nhà bên cạnh, nghe giọng của Tống Sở trên mặt lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

Ông cụ Lâm chuẩn bị cơm nước xong xuôi từ lâu, định bụng gọi bà Lâm vào nhà ăn cơm.

Từ lúc căn nhà bên cạnh bán đi, lương thực hàng tháng phải đi mua cộng với lương thực tự cung tự cấp cũng đủ họ no cái bụng.

Thỉnh thoảng còn có đồ ăn người khác cho.

Ông Lâm thấy bà Lâm có tâm trạng tốt như vậy thì hỏi: "Bà làm sao cứ để ý tới nhà bên kia thế? Muốn qua đó nói chuyện với người ta à?"

Bà Lâm lắc đầu: "Tôi ngồi đây nghe nhà bên kia náo nhiệt lắm, ông nói xem, con cháu của chúng ta sao khác xa người ta vậy?"

Ông Lâm ngầm biết bà đang nói đến thằng con trai thứ hai, thứ ba.

Bây giờ, cháu trai, cháu gái của hai thằng con nào có tự nguyện nhận hai ông bà lão là ông bà nội.

Tất cả đều do sự dạy dỗ của cha mẹ chúng.

Ông Lâm và bà Lâm đã nghĩ thông suốt từ lâu, mấy đứa con trai không còn là con cái ông bà lão nữa, huống hồ gì là cháu trai cháu gái. Ngày xưa, gia đình không nghèo khó, ông bà lão nghĩ nhà phải có người quản hương khói, coi con cái là quan trọng nhất, nếu không thằng hai và thằng ba sẽ chẳng ích kỷ như ngày nay.

Trải qua bao thứ chuyện trong đời, họ nhận ra m.á.u mủ ruột rà như gió thoảng mây bay, cả đời này cứ thanh thản mà sống là tốt nhất.

Dạo gần đây, bà lão hay nghe tiếng trẻ con cười đùa, phút chốc trái tim có chút xao xuyến, trái tim lạnh lẽo và cô đơn đã lâu luôn bồi hồi nhớ tới khoảng thời gian tươi đẹp bị chôn vùi.

Bà Lâm cười cười: "Giá như nhà ta có cháu trai, cháu gái như đám nhóc kia, tôi sẽ mua thật nhiều quà bánh cho chúng."

"Thôi bà đừng nói nữa, toàn đào chuyện không vui đâu ra để nói không." Ông Lâm vội vàng nói.

Tâm trạng bà Lâm chốc lát buồn rầu: "Tôi chỉ tiếc thằng con trai đầu của chúng ta, bỏ mạng sống của mình nơi chiến trường ác liệt."

Ông Lâm bình tĩnh an ủi bà: "Chúng ta có tuổi rồi, thôi thì sống an phận lúc tuổi xế chiều. Những thứ đó đều chôn vùi dưới đất nước của chúng ta, và một ngày nào chúng sẽ được tìm thấy, tất nhiên chúng không thể biến mất."

Trước kia bỏ lỡ cơ hội tốt nhất mà không lấy ra, hiện tại lấy ra trong lúc này, không biết là chuyện tốt hay là chuyện xấu. Quả thật ông không dám hy sinh thân mình bằng tình yêu đất nước.

…..

Giang Bác cùng Tống Sở ngồi trong lớp vài ngày mới bắt đầu nghiên cứu, anh muốn nghiên cứu về phân bón. Vốn dĩ đối với loại chuyện này, anh chỉ cần dùng công thức để tính toán. Nhưng lần nhận định sự cố động cơ hồi trước, anh thấy rằng mình phải điều chỉnh một chút, không thể không thông qua thí nghiệm mà trực tiếp sử dụng vật dụng.

TBC

Nếu như nhỡ có vị lãnh đạo lớn nào đó có hứng thú thì làm sao đây? Nhu cầu về nhân tài của thế giới này còn đòi hỏi nhiều hơn thời tận thế.

Giang Bác nhìn những chai và lon thô sơ trong văn phòng, nghĩ rằng chúng sẽ hữu ích, vì thế anh viết một danh sách nhằm xin một số vật liệu để làm thí nghiệm phân bón.

Tốt nhất là nên có một chuỗi sản xuất phân bón.

Danh sách được gửi cho một đồng chí cảnh sát gác ở cổng trường.

Đồng chí cảnh sát này là một người quen của Tống Sở, khi họ được đưa đến đồn cảnh sát, cảnh sát Lý lúc ấy cũng ở đây.

Chàng công an Lý trẻ tuổi nhìn qua biết ngay là người tốt, biểu hiện làm việc thường ngày rất tích cực. Anh ta là người anh em họ xa của người luôn bên cạnh Huyện trưởng – thư ký Lý. Vị thư ký kia đưa ra một nhiệm vụ, yêu cầu anh ta bảo vệ tốt hai nhân vật quan trọng.

Tuy rằng anh ta không biết lý do ra sao nhưng vị anh họ kia nói ra nghe chắc chắn là sự thật, vì thế mỗi ngày gánh vác trọng trách trên vai nhìn Giang Bác và Tống Sở đến trường học, còn thêm nhiệm vụ chờ đợi đứa trẻ đến tìm anh ta.

May thay, suốt mấy ngày mong mỏi rốt cuộc nhóc con cũng đến tìm gặp.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 230: Chương 230


Chương 230:

Cầm lấy danh sách Giang Bác đưa, anh ta cất công chạy xe đạp đến huyện, gửi trực tiếp cho thư ký Lý.

Thư ký Lý nhận lấy, trong lòng vừa vui vừa bất lực.

Vui là do đồng chí Giang Bác có thêm phát minh mới, bất lực là do những thứ cần tìm có trong danh sách khó mà tìm ra.

"Thư ký Lý, nhiệm vụ em đang thực hiện có thật sự rất quan trọng đúng không? Sao em cảm thấy mình đơn giản chỉ là người đưa thư thôi thế?" Cảnh sát Lý chất vấn.

Thư ký Lý lườm anh ta một cái mới trả lời: "Bức thư này vô cùng đặc biệt cho nên mới phải giao cho cậu."

Công an Lý nhất thời hiểu ngay tính quan trọng của nhiệm vụ.

Đây nhất định là một phong thư hàm chứa nhiều điều cơ mật, ắt hẳn cần người đáng tin như anh ta.

"Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!"

"Được rồi, cậu mau đi đi. Bớt ngốc lại, đầu óc nhanh nhẹn một chút! Chẳng phải bình thường ở cục công công an cậu thông minh lắm sao?"

Công an Lý thở dài, ở cục công an mỗi ngày đều được các bậc tiền bối chỉ bảo, đương nhiên phải thông minh hơn. Hiện giờ mỗi ngày đều ở ngoài đứng nhìn đám nhóc, không chừng đầu óc anh ta hỏng mất.

Đuổi công an Lý đi về, thư ký Lý vội đi tìm Huyện trưởng Lữ báo cáo tình hình, Huyện trưởng Lữ dạo gần đây luôn bận tâm điều này.

Vốn dĩ ông ta đặt rất nhiều kỳ vọng vào xưởng máy móc, cho rằng động cơ thiết bị lần trước sẽ giúp xưởng máy móc huyện phát triển, nổi danh khắp cả nước. Kết quả sau khi chuyển giao kỹ thuật, ông ta không còn tin tưởng được nữa.

Thay vào đó, ông ta hứa rằng sẽ có một công nghệ sản xuất máy móc ở quận Bình An, song thời gian vẫn chưa xác định, có thể phải mất một thời gian dài nữa.

Huyện trưởng Lữ bắt đầu chán nản, có điều ở phương diện trên, ông ta cũng không thể yêu cầu quá nhiều, chỉ có thể hy vọng Giang Bác nghĩ ra càng nhiều ý tưởng có thể cải thiện tình hình trong huyện một chút.

Hiện giờ Giang Bác chuẩn bị tiến hành tạo ra kỹ thuật mới, Huyện trưởng Lữ vui mừng khôn xiết: "Lần này tạo ra gì đây, hay vẫn là động cơ? Hoặc tạo ra một chiếc ô tô?"

TBC

"Đều không phải, một thứ được gọi là phân hóa học."

Huyện trưởng Lữ cầm danh sách kia nhìn thoáng qua, phần đầu có một ít vật dụng trong huyện hoàn toàn không có.

Một số hóa chất không thể tìm thấy trong huyện, phải cất công lên tỉnh tìm kiếm, Huyện trưởng Lữ thắc mắc: "Thứ đó được dùng để làm gì?"

Thư ký Lý giải thích: "Tôi đã từng nghe nói rồi, hình như phân bón hóa học được sử dụng trong trồng trọt, có phân bón hóa học rồi, cây trồng có thể sinh trưởng nhiều hơn."

Chà, bước chuyển biến lớn.

Đột ngột chuyển từ công nghiệp sang nông nghiệp.

Huyện trưởng Lữ đau đầu: "Tại sao Tiểu Bác lại làm phân bón? Cậu nhóc không tiếp tục chế tạo động cơ nữa sao?"

Thư ký Lý bày vẻ mặt bất đắc dĩ trả lời: "Chuyện này tôi cũng không biết. Huyện trưởng, chúng ta có tìm hay không."

"Tìm, đương nhiên tìm. Cậu nhóc muốn làm khẳng định là có nguyên nhân. Nhanh chóng tìm, có thể tìm bao nhiêu thì tìm bấy nhiêu. Tìm không thấy thì tìm Sở trưởng Cao của viện nghiên cứu tỉnh, thông báo cho họ biết gần đây Tiểu Bác phải làm phân bón để họ hỗ trợ. Nhân tiện, cậu đến trường tiểu học trước và hỏi Tiểu Bác lý do cậu nhóc muốn làm phân bón."

Thư ký Lý giờ cũng trở thành "chân chạy việc vặt", ông ta cùng người em họ đều là những tên chạy việc.

Chuyện Giang Bác muốn nghiên cứu phân bón hóa học, không chỉ có Huyện trưởng Lữ ngạc nhiên mà Sở trưởng Cao ở tỉnh cũng rất sốc khi nghe tin do thư ký Lý báo cáo.

Thiết bị công nghệ đã được chú ý đến sau khi vừa đặt chân đến tỉnh thành, phía viện đã từng ngỏ lời mời Giang Bác gia nhập Sở nghiên cứu tỉnh, nhưng bị ông ta cố gắng ngăn cản, cho nên viện mới tạm thời không mời người đến.

Sở trưởng Cao tin chắc rằng dù Giang Bác không gia nhập thì cậu ấy vẫn tạo ra thành tích, nguyên do để làm ý tưởng này không phải ngẫu nhiên muốn. Ông ta vô cùng mong chờ Giang Bác một lần nữa được vinh danh trong lĩnh vực năng lượng, rốt cuộc đột nhiên lại chuyển sang làm phân bón.

"Sao cậu ta lại làm phân bón chứ?"

Thư ký Lý ho khan vài tiếng, ầm ừ trả lời: "Cậu ấy nói vì nhà bà ngoại không đủ lương thực, muốn mọi người có thêm nhiều đồ ăn ngon."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 231: Chương 231


Chương 231:

Lý do này nghe thật vĩ đại!

Đó là tình cảm yêu thương gia đình xuất phát từ một đứa trẻ.

Chỉ là Sở trưởng Cao đau lòng quá! Trong mắt ông, Giang Bác đã đi một nửa thành tựu trong lĩnh vực vật lý, nếu cố gắng phát triển thì có lẽ đã tiến bước xa hơn, nhưng tâm ý Giang Bác lại thay đổi.

Quả nhiên trẻ con đơn thuần nghĩ ngợi điều gì thì chỉ nghĩ tới điều đó!

Thư ký Lý tức khắc đề cập vấn đề: "Chúng ta gặp khó khăn khi tìm kiếm một số chất hóa học thử nghiệm, có vẻ chúng ta phải xin lấy chúng từ viện nghiên cứu. Hơn nữa, cậu nhóc còn yêu cầu cần có một dây chuyền sản xuất phân bón, thứ mà chúng tôi đâu có."

Sở trưởng Cao đáp lời: "Chúng tôi cũng không có thứ đó, tuy nhà nước đã bỏ tiền ra mua nhưng ở tỉnh thành chúng tôi hoàn toàn không có."

"Vậy chẳng phải không thể tiến hành được sao?" Đầu thư ký Lý lập tức đau, cậu nhóc kia biết được nhất định sẽ không vui.

"Chuyện này đâu còn biện pháp nào để giải quyết, dây chuyền sản xuất hiện đang phục vụ trong nhà máy để sản xuất phân bón cho đất nước, chúng tôi không thể tháo dỡ nó và vận chuyển nó đến cho Tiểu Bác thử nghiệm được."

Thư ký Lý bất lực "... Xong thật rồi."

Sở trưởng Cao nhanh chóng khích lệ: "Cậu đừng lo lắng, tôi cũng muốn đi đến huyện Bình An đưa tiền sáng chế cho cậu nhóc, tiện xem tình huống hiện tại thuyết phục nhóc ta làm cái khác được không."

Thư ký Lý cũng đồng suy nghĩ như vậy.

Hai người ngồi xe đi thẳng đến huyện, vừa hay đúng lúc tan trường.

Sở trưởng Cao bèn đích thân đến nhà Giang Bác.

Thấy ông ta lại đến, Giang Bác cau mày, lo lắng ông ta khuyên mình nên rời khỏi đây thêm một lần nữa. May mắn thay, ông ta dường như hiểu chuyện hơn, đưa tiền thưởng sáng chế ra, với ý trực tiếp muốn trao tặng cho người có công.

Có tiền trước mặt, tâm tính con người bỗng tốt đẹp hơn.

Gia đình họ Tô nhà có bốn người, trừ Giang Bác ra, tâm trạng ai nấy đều thoải mái. Đặc biệt Tống Sở và Mã Lan, hai mắt tức thời sáng lấp lánh khi thấy một xấp tiền. Nhiều tiền ghê!

Mã Lan xoa xoa tay, cẩn trọng nhận lấy.

Sở trưởng Cao lại cầm một tờ giấy đưa cho Giang Bác ký tên, ý là đã lĩnh tiền thưởng.

TBC

Mã Lan liếc nhìn tờ giấy có ghi bốn trăm năm mươi nhân dân tệ, nhất thời nắm chặt tiền trong tay.

Bốn trăm năm mươi tệ, nhiều tiền như thế ư? Không phải trước đây người ta chỉ thưởng chừng một trăm tệ cho những dự án lớn thôi sao?

Rất nhanh, Sở trưởng Cao thấu đáo đã làm rõ vấn đề.

Tiền này theo đạo lý sẽ chia cho đoàn đội, nhưng Giang Bác không theo đoàn đội nào, cho nên tiền này sẽ thưởng riêng cho một mình anh.

Vốn không có nhiều như vậy, nhưng Giang Bác là trường hợp đặc biệt, không có sử dụng bất kỳ tài nguyên, có thể coi như là tiết kiệm rất nhiều tư vật liệu cho quốc gia, có khi tiền thưởng còn nhiều hơn nữa.

Thư ký Lý đi theo còn ghen tị gần chết.

Tống Sở mừng rỡ reo lên: "Anh trai Tiểu Bác nhà chúng ta thật tuyệt vời!" Khóe môi Giang Bác nở nụ cười.

Nghe được lời này, trong lòng Sở trưởng Cao chợt nhẹ nhõm, ông hỏi:

"Nghe nói gần đây cậu đang nghiên cứu phân bón đúng không? Cậu Tiểu Lý nói với tôi rằng có một chút khó khăn. Nào, Tiểu Lý nói cho đồng chí Giang Bác hiểu thêm tình hình đi."

Thư ký Lý thầm nghĩ vấn đề này đâu thể mở miệng nói ra, nhưng đứng trước mặt cấp trên, anh ta chỉ có thể đảm đương người dẫn đầu, nói hết tất cả những chuyện khó khăn ra.

Khó khăn chính là không có dây chuyền sản xuất phân bón, Giang Bác quả nhiên nhíu chặt mày.

Sở trưởng Cao thuyết phục: "Hay là chúng ta thay đổi dự án và tiếp tục làm việc với động cơ trước đây? Tôi cảm thấy tính năng của động cơ kia còn có thể tiếp tục nâng cấp."

Giang Bác quả quyết nói. "Vậy chúng ta làm dây chuyền sản xuất phân bón trước." Sở trưởng Cao còn dự định cùng Giang Bác thảo luận một chút về động cơ, kết quả đứa nhỏ này không chỉ không từ bỏ phân hóa học, còn không ngừng nghiên cứu phát triển dây chuyền sản xuất phân hóa học.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 232: Chương 232


Chương 232:

Bước đột phá quá lớn!

Tô Chí Phong và Mã Lan đều đã quen với tư duy nhảy vọt này của Giang Bác, ngay cả khi xem phim thằng bé cũng có thể nói ra những lời như làm máy chiếu. Giang Bác lại lấy bút ra, viết một ít vật liệu lên trên giấy, đều là được dùng để làm dây chuyền sản xuất phân bón hóa học, sau đó đưa cho thư ký Lý: "Chú bảo bọn họ chuẩn bị trước, mấy ngày nữa cháu giao sơ đồ thiết kế cho chú."

Thư ký Lý đứng hình.

Giang Bác dặn dò thêm: "Cần phải nhanh chóng làm, tốt nhất là trước tháng tư, thời kỳ sinh trưởng của thực vật cần phân bón."

Thời kỳ vội vàng bón phân cho cây trồng.

Thư ký Lý phát hiện ra rằng Giang Bác rất quan tâm đến vấn đề này, điều này thực sự hiếm thấy có được! Cậu nhóc quả thực rất coi trọng tình cảm gia đình, hơn nữa còn nỗ lực nuôi sống nhà bà ngoại.

Sở trưởng Cao há miệng: "Cậu, cậu quyết định rồi?" Giang Bác gật đầu.

Sở trưởng Cao chấp thuận:

"Được... nếu có vấn đề gì, cậu có thể liên lạc với sở chúng tôi, chúng tôi sẽ cố gắng giúp đỡ."

Nếu Giang Bác đã quyết định, Sở trưởng Cao cũng không thể nói nhiều thêm.

Mặc dù, cần có chuyên môn cao, nhưng đứa nhỏ này ắt có chủ kiến, ông ta cũng không thể ngăn cản. Chỉ cần làm thí nghiệm nghiên cứu thành công phát triển, tóm lại đều là chính sự.

Chờ Sở trưởng Cao và thư ký Lý đi xa, Mã Lan cùng tất cả thành viên trong gia đình vây quanh bàn đếm tiền.

Vừa đếm tiền, vừa vui tươi hớn hở.

Bốn trăm năm mươi nhân dân tệ, không thiếu một cắc, không thừa một xu.

Tống Sở nổi tính đố kỵ: "Con không biết viết bao nhiêu cuốn sách mới có thể kiếm được nhiều tiền như vậy đây."

Nếu cô có khả năng này, có thể mua đồng hồ cho mẹ rồi.

Sau khi đếm tiền xong, thì Mã Lan trịnh trọng giao cho Giang Bác. "Tiền này con nhận đi, con cũng là người lớn rồi, nên học cách tiết kiệm tiền." Mẹ lại trêu ghẹo thêm: "Giữ lại sau này cưới vợ."

Giang Bác đỏ mặt, nhận lấy tiền.

TBC

Sau đó từ bên trong móc ra một trăm đồng đưa cho Mã Lan: "Mẹ giữ lại mua đồ cho cả nhà."

Mã Lan cũng không khách khí, con mình hiếu kính, khách khí làm chi. "Được, mẹ nhất định sẽ chi tiêu cẩn thận.”

Số tiền còn lại Giang Bác đưa cho Tống Sở: “Giữ cho kỹ.” Tống Sở nhận lấy: “Dạ anh Tiểu Bác, em giúp anh cất giữ.”

Dù gì cũng không dùng tiền gấp, cứ để trong không gian hệ thống, dẫu sao không mất được. Coi như là đang tiết kiệm tiền, mà muốn dùng cũng không dùng được.

Mã Lan và Tô Chí Phong không nghĩ nhiều về việc làm vừa rồi của cậu con trai, cho là Giang Bác đúng là không có hứng thú với những thứ khác, tuy rằng lớn hơn Sở Sở, nhưng nhiều khi cũng rất ỷ lại cô em.

Mã Lan thầm nghĩ, có lẽ hầu hết chàng trai theo ngành khoa học đều có tính cách như vậy.

……

Trong huyện, Huyện trưởng Lữ bởi vì Giang Bác lại muốn làm chuyện dây chuyền sản xuất phân bón, bị kích động phun một ngụm trà.

Tên nhóc đó còn có thể làm ra hệ thống đó sao?

Khó trách bản thân ông ta kinh ngạc, Giang Bác đúng thật thông minh, không chỉ tạo ra một động cơ máy móc nhỏ, ai ngờ ngay cả đồ chơi của người nước ngoài này tên nhóc đó cũng hiểu.

Ông ta cũng đặc biệt dò hỏi về phân bón hóa học, chúng đã có từ lâu ở nước ngoài và sản lượng lương thực của họ ở bên đấy vô cùng cao. Cơ mà chúng cũng được nhập khẩu vào trong nước, sản lượng không cao, chưa được phổ biến rộng rãi.

Theo lý mà nói, nếu đã đưa vào chuỗi sản xuất vào trong nước, có thể tạo ra một số thành quả nhất định. Nhưng dây chuyền sản xuất của nước họ không có nội dung kỹ thuật rõ ràng, một số nguyên liệu trong nước không có nên một số bộ phận máy móc trong nước không sản xuất được. Đôi khi, ngay cả khi một con vít được làm không hợp lý, thì hệ thống cũng không hoạt động được.

Vì thế, Huyện trưởng Lữ khá sốc trước việc Giang Bác chế tạo dây chuyền sản xuất phân bón.

"Mau tìm cho cậu nhóc, để cậu mau chóng làm đi, tôi cũng muốn xem Tiểu Bác của chúng ta có thể làm được đến đâu."

Thư ký Lý nghe được lời của ông ta, cảm thấy gò má bỏng rát. Huyện trưởng Lữ có da mặt dày thật, miệng dám thốt lên câu "Giang Bác của chúng ta".

Kêu thân thiết hơn nữa, người ta cũng không phải người nhà ông!
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 233: Chương 233


Chương 233:

Đương nhiên, trên mặt ông ta chuyên nghiệp tỏ ra bình thường nói: "Cam đoan hoàn thành nhiệm vụ!"

Nhà máy thép trong huyện đều có nguyên liệu, các vật liệu nhanh chóng được lắp ráp.

Giang Bác hoàn thành xong bản vẽ thiết kế.

Có điều anh chưa từng hình dung dây chuyền sản xuất ra sao, chỉ là sử dụng các công thức trong đầu để tính toán kết quả phản ứng của những nguyên tố hóa học này.

Phân bón hóa học nên được điều chỉnh phù hợp với điều kiện môi trường và cây trồng tại địa phương, dựa trên điều kiện đất đai và sự phát triển của cây trồng ở huyện Bình An, Giang Bác đã tìm ra loại sản phẩm hóa học nào cần thiết để thúc đẩy sự phát triển tốt hơn.

Bằng cách đảo ngược kết quả, suy luận ra phản ứng bắt buộc thông qua để có được phân bón này, mà phản ứng này lại cần được sinh ra trong hoàn cảnh nào.

Từng bước một, trong đầu đã mô phỏng toàn bộ dây chuyền sản xuất.

Trong đó tính toán quá trình, ở người khác xem ra phức tạp vô cùng, cần vô số lần tính toán, vô số lần thí nghiệm mới có thể tính ra được.

Giang Bác tốn khá nhiều thời gian cho mấy tiết học ở trên lớp.

Thời gian rảnh còn lại, anh bèn sử dụng trong việc hoàn thành bản vẽ, lại rút một chút thời gian ít ỏi bổ túc thêm kiến thức giáo viên dạy trên lớp cho Tống Sở.

"Anh Tiểu Bác, anh không cần lo lắng cho em, anh cứ làm việc chăm chỉ, em có thể tự học, anh làm xong có thể dạy em học mà."

Tống Sở biết Giang Bác tập trung làm việc như vậy là đang muốn kiếm thêm lương thực cho cả nhà, cô không muốn cản trở Giang Bác.

Giang Bác nói: "Còn sớm, em nghỉ ngơi đi."

Tống Sở đáp: "Vậy anh cũng nằm xuống nghỉ chút."

"Không muốn." Giang Bác lắc đầu, anh chỉ muốn ở cùng Sở Sở một lát.

"Anh muốn chỉ bài cho em."

TBC

Tống Sở trong lòng cảm động không thôi, cảm thấy anh Tiểu Bác thật tốt bụng: "Anh Tiểu Bác, anh thật tốt. Anh cố gắng giúp mọi người như vậy, còn giúp thêm em. Em cũng cố gắng học tập, sau này kiếm tiền mở phòng thí nghiệm cho anh." Giang Bác vui vẻ gật đầu: "Được."

Anh phát hiện, chỉ cần cật lực tạo ra vật dụng gì, Sở Sở sẽ rất quan tâm anh.

Vì tâm trạng tốt nên Giang Bác dốc hết sức làm việc chăm chỉ hơn. Lần này, không có sự chậm trễ ngày nào, không bao lâu một chuỗi sản xuất phân bón thử nghiệm đã xuất hiện.

Bản vẽ sau đó được đưa cho nhà máy cơ khí.

Huyện trưởng Lữ sắc mặt nghiêm nghị, sợ đây là chuyện cần giữ bí mật.

Xưởng trưởng Cổ nói: "Không cần đâu, dù sao cũng liên quan đến ngành nông nghiệp, không giống công nghiệp dễ bị người ta lăm le tới, trước tiên chúng ta cho sản xuất, để cố vấn Tô thực hành thí nghiệm."

Huyện trưởng Lữ yên tâm, phấn khích nói: "Lần này nếu thật sự có thể thành công, tôi sẽ mở một nhà máy sản xuất phân bón trong huyện, cả nước các nơi đều tìm chúng ta mua phân bón."

Xưởng trưởng Cổ cũng nghĩ điều đó rất hay: "Vậy sau này trong nhà máy chúng ta sẽ chuyên sản xuất dây chuyền sản xuất phân bón hóa học, khắp nơi trên cả nước sẽ tìm đến chúng ta để mua dây chuyền sản xuất."

Hai người nhìn nhau, nhất trí cười một trận sảng khoái.

Sẽ mất khá nhiều thời gian để dây chuyền sản xuất này có thể đi vào hoạt động, rất nhiều máy móc đều cần sắp xếp rồi mới có thể sử dụng.

Cho nên mãi đến đầu tháng ba, bên chỗ xưởng cũng chưa bàn giao xong. Thay vào đó, cuốn sách của Tống Sở đã được xuất bản.

Vì thành tích tập đầu tiên tốt nên tập tiếp theo không cần phải quảng bá gì cả. Sau khi biết tin sách đã ra mắt, đám nhỏ tranh nhau mua, so với tập đầu còn hot hơn.

Bọn trẻ ở trường Tiểu học Bình An vừa thấy vui nhưng lại thấy khổ, có sách mới đương nhiên rất vui nhưng thầy hiệu trưởng lại luôn bắt bọn chúng viết cảm nhận, thật là rắc rối.

Nhưng phải nói rằng, cuốn sách này thật sự rất hay. Các nhà thông thái trong đó thực sự quá thông minh, quả thật khiến người khác phải kính trọng.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 234: Chương 234


Chương 234:

Cuối cùng Tống Sở cũng nhận được tiền nhuận bút của tập này, vì doanh thu của cuốn đầu tiên tốt nên nhà xuất bản trả cho cô cũng nhiều hơn so với lần trước. Tan học, bọn họ đến văn phòng trường của Giang Bác nhận tiền. Tổng cộng có sáu người, lần này cô nhận được 20 tệ.

Những đứa trẻ khác thì được chia hơn 10 tệ, Giang Bác được chia ít nhất vì anh không tham gia sáng tác chính nhưng anh đã hệ thống lại nhân vật nên mọi người đã góp mỗi người một tệ cho anh làm phí hỗ trợ, có thể nói chúng vô cùng tôn trọng nhân quyền.

Giang Bác: ".........."

Sau khi nhận được tiền, bọn trẻ đều rất vui, bàn bạc dành dụm tiền đề sau này mua đồ dùng học tập hoặc là mua ít sách đọc.

Tống Sở cất tiền đi: "Em muốn mua cho mẹ một cái đồng hồ, mọi người có biết một cái đồng hồ bao nhiêu tiền không?"

Giang Bác nghe như vậy, vẻ mặt trầm xuống ngay lập tức. Rõ ràng đã đồng ý mua phòng thí nghiệm cho anh mà!

Tô Bảo Cương nói: "Anh biết đồng hồ giá bao nhiêu nè, mẹ anh có một cái, 220 tệ. Nhưng phải có phiếu mua đồng hồ. Em có phiếu mua đồng hồ không?"

Tống Sở lắc đầu.

Tô Bảo Phương nói: "220 thì có là gì, mẹ em mua một cái hơn 300 tệ. Thấy bảo là đồng hồ loại một."

Đồng hồ mà còn phân cấp bậc.

Đương nhiên Tống Sở muốn mua cho mẹ cái tốt nhất, nhưng cô chắc chắn mua không nổi, chỉ có thể liệu sức mà mua. Cô cảm thấy mẹ cũng sẽ không ghét nó.

Chỉ là phiếu mua đồng hồ không dễ kiếm: "Làm thế nào để có được phiếu mua đồng hồ?"

"Chắc từ cơ quan phát, bọn anh cũng không biết nữa. Dù sao cũng rất khó kiếm. Mẹ anh nhờ bạn giúp." Tô Bảo Cương nói.

Tống Sở nhéo nhéo ngón tay nhìn về phía Giang Bác: "Anh Tiểu Bác, chúng ta có thể đến huyện lấy không?"

Giang Bác không nói gì, chỉ hừ một tiếng không để ý tới cô.

Tống Sở: "......."

Đương nhiên bọn trẻ không thể cho Tống Sở phiếu mua đồng hồ nhưng ngỏ ý có thể cho Tống Sở mượn tiền. Mặc dù bọn chúng cũng rất quý tiền nhưng so với tình bạn với Sở Sở, bọn chúng vẫn có thể miễn cưỡng cho mượn.

Tống Sở từ chối: "Tự em để dành là được rồi, em không cần tiền của mọi người." Trước đó, cô cũng để dành được một ít, đã được mấy chục tệ.

Tiếp tục tiết kiệm là được. Cùng lắm thì viết một quyển sách mới.

Tống Sở dặn bọn chúng không được nói ra, phải giữ bí mật, cô muốn tạo bất ngờ cho mẹ. Đám Tô Bảo Cương che miệng, tỏ vẻ tuyệt đối sẽ không tiết lộ.

Chờ đám Tô Bảo Cương vừa rời đi, Tống Sở đã hỏi Giang Bác: "Anh Giang Bác, anh không vui sao?"

Giang Bác nghiêm mặt, nghiêm túc nói: "Em đã nói là sẽ mua phòng thí nghiệm."

TBC

Tống Sở gật đầu: "Đúng vậy, em nhớ rõ mà."

"Em mua đồng hồ cho mẹ sẽ không còn tiền." Trong giọng nói lộ ra chút tủi thân.

Tống Sở chợt hiểu ra, ngạc nhiên nói: "Ý anh là chuyện này sao, nhưng mà ý nghĩ ban đầu của em là mua đồng hồ cho mẹ, sau đó mới dành cho anh. Sau khi mua đồng hồ cho mẹ xong sẽ chuẩn bị tiền mua phòng thí nghiệm cho anh. Hơn nữa, phòng thí nghiệm của anh cần rất nhiều tiền, chút tiền đó cũng không đủ mà."

Giang Bác rất buồn bực, bây giờ tiêu hết tiền rồi, vậy thì lại càng không đủ.

"Dùng tiền của anh mua đi."

Tống Sở: "... Vậy không phải đều giống nhau sao? Tiền của anh cũng có thể dùng để mua phòng thí nghiệm mà."

Giang Bác kiên quyết nói: "Không giống nhau, em đã đồng ý mua phòng thí nghiệm cho anh rồi."

Tống Sở tỏ ra rất đau đầu, tính tình tiến sĩ đôi khi rất giống đứa con nít thích làm nũng. Nói đạo lý cũng không thông, cho dù như thế nào cũng phải nghe theo.

Trong đầu cô xoay chuyển, đột nhiên nảy ra ý nghĩ: "Anh Tiểu Bác, em thấy chúng ta có thể không cần tốn tiền mua phòng thí nghiệm. Hiện tại em có rất nhiều vàng, sau này có thể đổi thành tiền."

"Không giống nhau, không phải do em kiếm." Giang Bác rất nghiêm túc, đối với chuyện này anh thật sự rất cố chấp.

Chính anh cũng không rõ mình đang tranh luận cái gì, chỉ thấy tiền Sở Sở kiếm được, người cô nghĩ tới đầu tiên lại là mẹ mà không phải anh thì liền thấy hơi khó chịu.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 235: Chương 235


Chương 235:

"........." Đúng là một đứa trẻ thích làm nũng. Tống Sở xoa trán: "Hay… hay là như vậy đi, chúng ta cùng nhau mua đồng hồ cho mẹ. Anh một nửa, em một nửa, như vậy em sẽ không phải tiêu hết tất cả tiền, có được không? Chúng ta cùng nhau hiếu thuận với mẹ."

Giang Bác im lặng một hồi, tự hỏi chuyện này có được tính không. Sau đó cảm thấy có thể đồng ý việc này, tiền đồng hồ kia anh và Sở Sở mỗi người một nửa.

"Được."

"Anh Tiểu Bác, anh thật là tốt." Đột nhiên Tống Sở nghĩ đến một khả năng: "Anh Tiểu Bác, không phải trước đó anh đã muốn làm như vậy chứ, cố ý cáu kỉnh với em, thật ra anh cũng muốn hiếu thuận với mẹ đúng không? Chỉ là anh ngại không nói thẳng." Càng nghĩ càng cảm thấy có lý, anh Tiểu Bác muốn tự mình bỏ tiền mua đồ cho mẹ. Anh Tiểu Bác đã thật sự trưởng thành rồi, chắc là có phần ngại ngùng khó xử.

"....."

Hai người quyết định mua cho mẹ một chiếc đồng hồ không đắt tiền lắm, chỉ là một loại bình thường.

Về việc phiếu mua đồng hồ, cái này tất nhiên là anh Tiểu Bác đi kiếm, anh đang là cố vấn kỹ thuật ở huyện, đương nhiên kiếm phiếu mua hàng cũng dễ hơn.

Hai người không trực tiếp đến văn phòng huyện mà viết một tờ giấy yêu cầu sau đó gửi cho công an Lý canh trạm.

Công an Lý đang đứng canh trạm, bí mật đặt tờ giấy vào túi áo trước ngực, lấy làm lạ mà truyền tin đến văn phòng huyện.

Tống Sở thấy được người khác coi trọng như vậy, xúc động: "Anh Tiểu Bác, bọn họ đối với chúng ta thật tốt, chúng ta càng phải cố gắng báo đáp mọi người. Anh phải mau làm ra phân hóa học, em sẽ bắt đầu suy nghĩ về quyển sách mới. Hiện tại em đang muốn viết sách về tư duy, đằng sau mỗi cách tư duy đều có một câu chuyện ngắn, để cho lúc mọi người học cách tư duy có thể cảm thấy càng thú vị hơn."

"Được." Giang Bác gật đầu. Vì cuộc sống hiện tại, anh sẽ làm việc thật tốt.

Thư ký Lý tự mình mang phiếu đồng hồ tới.

Ngoài đưa phiếu đồng hồ, ông ta còn tới đây để báo tin.

"Dây chuyền sản xuất lắp ráp đã khá ổn, nhưng lúc sản xuất phân hóa học có thể gây ô nhiễm, như vậy không thể đặt ở gần trường học được, rất nguy hiểm. Cho nên huyện đã sắp xếp một chỗ khác cho cháu, cháu coi có thời gian thì đến xem thử."

Giang Bác vừa nghe tin này đã cảm thấy rất phiền.

Nhưng ở thời kì này, anh quả thật không thể ngăn chặn sự ô nhiễm được.

Tuy cảm thấy rất phiền phức, nhưng đã đồng ý phải hoàn thành sớm với Sở Sở, cũng không thể không làm được, hiếm khi Giang Bác thoải mái nói: "Cuối tuần cháu qua xem."

Chờ thư ký Lý đi, Giang Bác đã đưa phiếu đồng hồ cho Sở Sở.

Tống Sở nhìn đồ vật trong tay mà cảm thấy mới lạ, sau đó coi như bảo bối cất vào cặp.

"Sinh nhật mẹ vào ngày mùng 5 tháng 5, đến lúc đó tặng quà sinh nhật cho mẹ."

Cô tính như vậy, trong lòng lại nghĩ tới sinh nhật của cô và anh Tiểu Bác.

Năm trước sinh nhật trôi qua quá nhanh chóng, bọn họ còn chưa chuẩn bị quà cho anh Tiểu Bác.

Anh Tiểu Bác tốt với cô như vậy, cô cũng muốn đối tốt với anh Tiểu Bác, năm nay nhất định phải tiết kiệm tiền mua quà cho anh Tiểu Bác. Ừm, về phần phòng thí nghiệm… cũng không thể thiếu tiền ở khoản này được. Cứ từ từ tiết kiệm vậy.

TBC

Giang Bác không biết phòng thí nghiệm anh mong chờ vừa bị trì hoãn về sau.

Vào cuối tuần thư ký Lý lại đến đưa anh đi nhìn thử trang thiết bị, kết quả cũng không tệ, đúng với tưởng tượng của anh, nhưng thật ra còn vượt ngoài dự kiến của anh.

Giang Bác phát hiện nếu như người ở đây nghiêm túc làm việc thì có thể sẽ thể hiện ra năng lực đáng kinh ngạc, ban đầu anh nghĩ người ở đây sẽ gặp khó khăn, không ngờ chưa mất bao lâu họ đã làm xong.

Đây có lẽ là tinh thần vượt khó mà Sở Sở đã nói.

Ở mạt thế khi con người đối diện với khó khăn, thì họ lại càng trở nên tuyệt vọng, mà trong lòng người ở đây lại luôn chất chứa hy vọng. Cho dù bọn họ ăn không đủ no, vẫn cảm thấy rằng tương lai sẽ tốt hơn.

Xưởng trưởng Cổ thấy Giang Bác không ghét bỏ thì kiêu ngạo nói: "Cố vấn Tô, thấy thế nào?"

Giang Bác gật đầu: "Có thể dùng được."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 236: Chương 236


Chương 236:

Xưởng trưởng Cổ nói: "Vậy khi nào cháu bắt đầu làm thí nghiệm?"

"Buổi chiều hôm nay đi, mọi người đi chuẩn bị một chút."

Vốn dĩ muốn sắp xếp qua vài ngày nữa, chỉ là không thể vì chuyện này mà nghỉ học, dù sao anh cũng không thể không đến trường mà chạy tới đây làm thí nghiệm, cho nên chỉ có thể nhân dịp hôm nay được nghỉ đến làm.

Tranh thủ làm xong, mau mau báo cáo kết quả công tác tránh làm chậm trễ chính sự.

Xưởng trưởng Cổ vui mừng không thôi: "Cố vấn Tô, cháu thật sự là một đồng chí tốt và chuyên nghiệp, chính là tư tưởng giác ngộ này!" Ông ta giơ ngón tay cái lên.

Giang Bác: "....."

Bởi vì Giang Bác phải gấp rút làm thí nghiệm nên phía bên huyện liền đưa tài liệu thu thập được từ trước tới nay đến.

Giang Bác mặc áo dài trắng và đeo khẩu trang được làm riêng cho mình, chuẩn bị tốt công tác bảo hộ, bắt đầu đi lại xung quanh ở bên trong.

Thư ký Lý tạm thời làm trợ thủ, hỗ trợ cho anh, cuối cùng lại hoàn toàn không có cách nào nhúng tay vào.

Hoa mắt nhìn Giang Bác vẫn luôn viết viết vẽ vẽ trên giấy, sau đó lại đi tới đi lui ở bên trong.

Căng thẳng suốt một tiếng, Giang Bác ngồi yên bất động ở một chỗ.

Thư ký Lý nói: "Cố vấn Tô, tiếp theo nên làm gì? Kỳ thật chuyện này cháu sắp xếp để cho chúng ta làm là được rồi."

TBC

Giang Bác nghiêm túc nói: "Chú có hiểu không?"

"....." Thật sự là không hiểu, lúc trước ông ta học khoa văn.

Thư ký Lý nhớ kỹ chuyện này, định về sẽ nhắc nhở Huyện trưởng Lữ sắp xếp một trợ lý cho Giang Bác. Dù sao Giang Bác vẫn là một đứa trẻ, dọn dẹp hay di chuyển gì đó trong phòng thí nghiệm thì phải làm sao bây giờ?

Tiếp đó Giang Bác ngồi yên ở đó ngẩn người ra.

Thư ký Lý không biết anh đang ngẩn người, nghĩ anh đang yên lặng tính toán trong đầu cho nên cũng không dám quấy rầy, cứ chờ như vậy.

Đợi cho đến khi mặt trời xuống núi, Giang Bác mới đứng lên, cầm tờ giấy chi chít đầy chữ trên bàn đưa cho thư ký Lý: "Cứ dựa theo tỉ lệ cùng các bước phía trên để sản xuất là được rồi, công việc đã xong, cháu phải về nhà. Nhớ kỹ ba tháng nữa phải bón phân."

thư ký Lý: "....."

Sau khi Huyện trưởng Lữ nhận được tin, cơm tối cũng không ăn, trong đêm chạy đến nhà kho để kiểm tra tình hình, sau đó triệu tập đồng chí trong cục nông nghiệp và xưởng máy móc cùng nhau cùng nhau trao đổi sắp xếp chuyện tiếp theo.

Phân hóa học này làm xong cũng không thể dùng ngay lập tức, dù sao lương thực cũng rất quan trọng, còn phải thí nghiệm trước đã.

Đồng chí trong cục nông nghiệp ngay lập tức đã đề nghị phải chọn một mẫu ruộng thí nghiệm trước.

Thư ký Lý nói: "Cố vấn Tô có nhắc ba tháng nữa phải bón phân."

Huyện trưởng Lữ suy nghĩ một chút: "Vậy cứ tuyển ruộng thí nghiệm ở đại đội Mã Gia đi, nếu thành công sẽ không chậm trễ lương thực nhà ngoại cậu ấy. Nếu thất bại..... Thất bại thì trong huyện sẽ bù vào."

Cục trưởng cục nông nghiệp lại nói: "Vậy chuyện này chúng ta có cần đăng báo không?"

Huyện trưởng Lữ nói: "Tạm thời sẽ không đăng, chúng ta còn chưa có làm thực nghiệm đâu, cũng không biết phân hóa học có dùng được không nữa."

Xưởng trưởng Cổ nghiêm túc nói: "Tôi tin tưởng năng lực của cố vấn Tô, mọi người làm thực nghiệm của mọi người, tôi phải tranh thủ vận hành dây chuyền sản xuất phân hóa học này." Làm trước báo sau, dù sao ông ta sản xuất trước, sau đó nếu đăng báo, nộp kỹ thuật lên, xưởng máy móc của bọn họ cũng có thể kiếm được một phần.

.....

Đại đội Mã Gia đột nhiên nhận được thông báo của công xã.

Nói là trong huyện mới tạo được thứ mới, tên phân hóa học gì đó, yêu cầu phía bọn họ thực nghiệm. Trước tiên chọn mấy mảnh ruộng ở đại đội bên này làm thí nghiệm, xem thử có dùng được không.

Tin tức này làm cho đại đội trưởng Mã buồn phiền không thôi.

Có thể không suy nghĩ sao, thứ này có dùng được hay không cũng không rõ đã để ruộng của bọn họ thí nghiệm, ngộ nhỡ nếu không tốt thì xử lý thế nào?

Tuy nói trong huyện sẽ trợ cấp cho nhưng phần trợ cấp này có thể nhiều bao nhiêu, ai mà biết được?
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 237: Chương 237


Chương 237:

Hơn nữa đầu xuân năm nay mới có một trận mưa, mắt thấy mùa màng so với năm trước sẽ tốt hơn, tất cả mọi người đều trông ngóng vào cuộc sống tươi đẹp phía trước. Trong huyện lại đột nhiên trỏ một tay vào như vậy, nhỡ thất bại thì xử lý sao đây?

Nhưng đây là sắp xếp của huyện, ai cũng không thể nói gì.

TBC

Có người nhớ tới Mã Lan.

Bọn họ nghĩ Mã Lan ở trong huyện, khẳng định là tin tức linh thông, không chừng biết rõ phân hóa học này. Hơn nữa chồng Mã Lan chính là thầy giáo, hiểu biết nhiều.

Vì thế bọn họ liền sắp xếp cho em trai lớn Mã Đại Trụ của Mã Lan đến huyện tìm bà hỏi cho rõ ràng, phân hóa học này rốt cuộc có tốt hay không, nếu không, bọn họ nhất định liều c.h.ế.t phải cản lại.

—-------

Hiếm khi Mã Đại Trụ có cơ hội được vào huyện một lần, hơn nữa lại mang trọng trách trong người, tung bay theo gió. Trời còn chưa sáng ông ấy đã lên đường đến huyện, cũng biết xấu hổ mà không đi tay không. Năm ngoái ông ấy lén lút săn một con thỏ hoang trên núi, người nhà họ Mã không nỡ ăn mà đem phơi khô, lần này đến huyện một chuyến thì mang theo.

Ngoài ra còn có một ít trái cây sấy khô, đều do Lý Tứ Hỷ làm mà không nỡ cho bọn trẻ trong nhà ăn, lần này phải vào huyện nói chuyện nên mang theo. Theo như Lý Tứ Hỷ nói, cả nhà có thắt lưng buộc bụng cũng phải giữ lấy cái thể diện này, không thể làm mất mặt nhà ông cụ Mã vì dù sao con gái Mã Lan cũng làm dâu ở huyện. Mang theo một túi đồ lớn, Mã Đại Trụ rất có sức lực, nhưng sau khi đến xưởng thép, lại sợ hãi.

Cũng may bây giờ Mã Lan đã là cán bộ trong đơn vị, hơn nữa còn là công hội nên có chút tên tuổi. Ông ấy nói tên của Mã Lan, người ta đã biết ngay vội vàng mời vào trong phòng bảo vệ uống nước, sau đó cho người đi gọi Mã Lan.

Mã Lan kinh ngạc khi nghe thấy tin em trai lớn của mình đến, nghĩ là trong nhà xảy ra chuyện gì.

Dù sao người nhà ông cụ Mã cũng sẽ không tuỳ tiện đến huyện.

Mã Lan nhanh chóng đến cổng tìm người, vừa đến thì thấy Mã Đại Trụ ngồi trên ghế cười ngại ngùng.

"Đại Trụ, sao em lại đến đây."

Mã Đại Trụ nhìn chị ruột nhà mình, lập tức cảm thấy như tìm được vị cứu tinh, cả người đã không còn mất tự nhiên, vui vẻ nói: "Chị ba!"

Đặc biệt là khi nhìn thấy Mã Lan mặc trên người bộ đồ công nhân xinh đẹp, sạch sẽ, xem chừng chính là cán bộ, thì rất có sức lực nói với người của phòng bảo vệ bên cạnh: "Đây chính là chị ba của tôi."

"Mã Lan, cậu ta nói mình là em trai bà, có đúng không."

Người của phòng bảo vệ xác nhận lại với Mã Lan.

Mã Lan cười nói: "Đúng là em trai của tôi, cám ơn các ông."

"Không có gì, mọi người đi vào đi."

Mã Lan lập tức dẫn Mã Đại Trụ vào bên trong.

"Chị, xưởng của các chị thật tốt."

Mã Lan nói: "Cho nên lúc trước mới bảo các cậu chăm chỉ đọc sách, nếu không đã không chịu thua kém."

Mã Đại Trụ xoa lỗ tai: "Mẹ đã nói rồi, tất cả đầu óc của cả nhà chúng ta đều ở trên một mình chị."

"Được rồi, chị không luyên thuyên với cậu nữa. Sao cậu lại đến đây, trong nhà có chuyện gì ư?"

Mã Đại Trụ lập tức nhớ tới chuyện chính, nghiêm túc nói: "Trong nhà không có chuyện gì, nhưng đại đội Mã Gia chúng ta có chuyện. Huyện đột nhiên nói rằng muốn cho chúng ta dùng phân hóa học, đại đội trưởng lo lắng, bọn em cũng không biết phân hóa học là thứ gì, cũng không biết dùng được hay không. Ngộ nhỡ khó dùng, làm hoa màu c.h.ế.t hết, không phải là lại phải đói bụng sao?"

Mã Lan sững sờ, phân hóa học trong huyện... Không phải là của con trai bà làm sao?

"Chị, chị biết chuyện phân hóa học này không?"

Mã Đại Trụ hỏi: "Ý của đại đội trưởng là để chị nghĩ cách hỏi thăm một chút xem đây rốt cuộc là thứ gì, nếu không hỏi anh rể một chút cũng được, bọn em không thể sử dụng cho hoa màu mà không rõ nguồn gốc như vậy.

Chị nghĩ mà xem, năm ngoái nếu như không có lương thực cứu tế, không phải có mưa, chúng ta đều suýt chút nữa c.h.ế.t đói, năm nay mạng sống của chúng ta phải trông cậy vào chút hoa màu ấy."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 238: Chương 238


Chương 238:

Chuyện này Mã Lan thật sự không biết nên nói thế nào.

Phân hóa học này chính là thứ con trai bà làm ra.

Hơn nữa nhìn kiểu này, đây là huyện chuẩn bị làm thí nghiệm. Nói cách khác, huyện cũng không biết phân hóa học này có thể dùng được hay không.

Về phần tại sao chọn trúng đại đội Mã Gia... Bà cảm thấy có chút liên quan tới con trai bà.

Nói thật, bản thân Mã Lan cũng không dám đánh cược nói phân hóa học này có thể dùng được không. Trong tương lai những phân hóa học kia trải qua kiểm nghiệm, đương nhiên là có thể dùng. Nhưng bây giờ phân hóa học này vừa làm ra, cũng không biết công thức có hợp lý hay không. Cho dù con trai của bà là thiên tài, cái gì cũng biết, bà cũng không dám lấy lương thực ra đánh cược.

Thấy Mã Lan không nói gì, Mã Đại Trụ sốt ruột: "Chị, có phải thứ này không tốt?"

"Chuyện này... Đại Trụ à, nếu không vội thì để trưa chị về nhà ăn cơm rồi hỏi anh rể cậu một chút."

"Chị cũng không biết?" Mã Đại Trụ kinh ngạc nói.

Mã Lan nói: "Chị đọc sách ít, vẫn nên hỏi anh rể cậu là phù hợp hơn. Hơn nữa, chị đã chuyển sang nhà mới, cậu có muốn đến nhà bọn chị ăn một bữa cơm không, tham quan một chút?"

TBC

Mã Đại Trụ ha ha nói: "Nhất định rồi." Có thể đến nhà chị gái ăn cơm đương nhiên là tốt, về nhà lại có thể khoe khoang.

"Đúng rồi, em còn mang đồ đến cho chị, đều là đồ tốt mà mẹ đã tích cóp."

Nói xong đưa túi vải lanh cho Mã Lan.

Mã Lan nhìn bên trong đều là đồ ăn, trong lòng lập tức chua xót.

Người nhà đời này của bà, tuy vẫn chưa thông suốt việc trọng nam khinh nữ, kiến thức cũng không cao, nhưng vô cùng giản dị.

Biết em trai của Mã Lan đến, chủ nhiệm Hồ lập tức để Mã Lan tan làm sớm.

Gần đây Mã Lan biểu hiện tốt ở trong xưởng, trước đó làm những báo tường kia rất có tiếng vang, công nhân trong xưởng không có việc gì là đi xem, làm cho công hội ở trong xưởng cũng lộ diện không ít trước mặt công nhân. Trong mắt chủ nhiệm Hồ, Mã Lan cũng là nhân tài đắc lực của bà ấy, bình thường tự nhiên cũng quan tâm hơn.

Lúc mới đến gần nhà, Mã Đại Trụ đã thấy khu nhà của Mã Lan. Nhà ngói gạch xanh, giàn nho trong sân, giếng nước, xích đu, còn trồng hoa và rau xanh.

Cho tới bây giờ, Mã Đại Trụ chưa từng thấy ngôi nhà nào thoải mái thái như vậy, điều duy nhất không tốt chính là sân quá nhỏ: "Không rộng bằng đất của nhà mình, ở đấy có thể trồng rất nhiều loại lương thực."

Ông ấy đang nói chuyện cùng Mã Lan thì Tống Sở chạy từ trong nhà ra, bậc tiểu học tan học sớm nên mọi ngày hai đứa nhỏ đều trở về trước.

Tống Sở nhìn thấy Mã Đại Trụ, vui mừng nói: "Cậu lớn!"

"Ôi, là Sở Sở à, cao thế này rồi ư, cậu lớn mang cho cháu đồ ăn ngon này." Mã Đại Trụ cười thật thà nói.

Tống Sở vui vẻ nói: "Cậu lớn, cậu mang đồ ăn gì thế ạ?"

"Một ít trái cây sấy khô, chắc là cháu chưa từng được ăn đâu. Còn có thịt một con thỏ, rất thơm."

Tống Sở nghe xong vô cùng cảm động.

Cuộc sống bên nhà bà ngoại khó khăn như vậy, ăn cơm cũng không đủ no, mỗi ngày đều ăn đồ ăn rất khó ăn, nhưng bọn họ có đồ tốt lại còn đưa sang bên này, trong khi bản thân còn không nỡ ăn.

"Cậu lớn, cậu quá tốt rồi, còn cố ý mang đồ ăn cho cháu."

Mã Đại Trụ nói thật: "Không phải cố ý mang đến, thuận đường, lần này đến là có việc."

Tống Sở nói: "Có việc gì ạ?"

Mã Lan vội vàng nói: "Chuyện của người lớn, trẻ con đừng quan tâm." Cũng không thể để Đại Trụ biết, nhỡ may phân hóa học thất bại, sau này Tiểu Bác nhà họ phải làm sao?

Mã Đại Trụ nói: "Đúng, trẻ con các cháu cũng không hiểu phân hóa học là cái gì."

Mã Lan: “...”

Tống Sở nói: "Sao cháu lại không hiểu, cháu hiểu!"

"Cháu còn biết phân hóa học?" Mã Đại Trụ lên tinh thần, chị ông ấy cũng không biết đâu. "Ha ha ha, Sở Sở, vậy cháu nói một chút, phân hóa học là cái gì?"

"Chính là đặt ở trong đất, làm cho cho lương thực phát triển tốt."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 239: Chương 239


Chương 239:

Mã Đại Trụ kinh ngạc nói: "Cháu đúng là biết à, vậy phân hóa học này thật sự có thể làm cho hoa màu phát triển tốt sao?"

Tống Sở nói: "Đương nhiên có thể."

Giang Bác c*̃ng khẳng định nói: "Có thể."

Mã Đại Trụ lập tức cười: "Trẻ con làm sao biết có thể hay không, các cháu còn nhỏ, không hiểu chuyện này, đây chính là chuyện lớn."

Giang Bác nói: "Cháu làm, cháu biết."

Mã Đại Trụ cười ha ha: "Chị, chị nhìn Tiểu Bác nhà chúng ta kìa… Thật khoác lác.”

Mã Lan cười gượng: "Thật sự là thằng bé làm."

Mã Đại Trụ: “...” Không cười nổi.

Chờ Tô Chí Phong từ trường học trở về, Mã Đại Trụ vẻ mặt đau khổ xác nhận với Tô Chí Phong một lần nữa, cuối cùng nhận được kết quả, phân hóa học này là cháu trai anh ta chơi đùa làm ra.

"Chị, chị nói chuyện này nên làm thế nào. Nếu để cho người của đại đội biết, sau này nhà chúng ta phải làm sao?"

Mã Đại Trụ lo lắng gần chết, huyện sao lại hồ đồ như vậy, để một nhóc con làm thứ đặt xuống ruộng, đây là chuyện xấu.

Ngộ nhỡ để người của đại đội biết, nhà ông cụ Mã bọn họ ở trong đội phải làm sao?

Mã Lan nói: "Cho nên sau khi trở về, cậu đừng nói ra chuyện này là được rồi. Nói cách khác, phân hóa học này đúng là đang trong giai đoạn thử nghiệm, nhưng tỉ lệ hoa màu có thể phát triển là rất lớn. Dù sao tin tức trong huyện chính là như thế, nếu như thất bại, chúng ta vĩnh viễn đừng nói chuyện này ra, nếu thành công..."

"Chúng ta có thể lan truyền rộng rãi." Mã Đại Trụ nói.

Mã Lan gật đầu: "Chính là như vậy."

TBC

Tô Chí Phong: “...”

Tống Sở nhìn Mã Lan một cái, lại nhìn Mã Đại Trụ một cái, nghiêm túc nói: "Cậu lớn, cậu phải tin tưởng anh Tiểu Bác. Vì làm cái này, anh Tiểu Bác đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết. Anh ấy nói có thể, thì nhất định có thể, cậu phải có lòng tin."

Tô Chí Phong nói: "Cho dù không có lòng tin với Tiểu Bác, vậy cũng phải có lòng tin đối với lãnh đạo huyện, cậu nghĩ xem lãnh đạo huyện sẽ làm bậy sao?"

Mã Đại Trụ vẫn cảm thấy để một đứa nhỏ làm bậy, ông ấy đúng là không có lòng tin.

Mã Lan nói: "Chuyện này huyện đều đã định ra, đại đội chúng ta không vui thì có thể làm gì chứ? Coi như đi làm loạn, công xã còn có thể đồng ý?"

Mã Đại Trụ nói: "Sao không được? Đại đội Mã Gia chúng ta đều là người nhà ông cụ Mã, chúng ta đoàn kết là sẽ được!"

Đây chính là sức mạnh của đại đội Mã Gia.

Trước khi giải phóng, đại đội Mã Gia chính là dòng tộc lớn ở nơi đó.

Mã Lan nghe thấy bọn họ làm phản như thế, thì có chút tức giận, nói: "Vậy mọi người đi làm loạn đi, sau này phân hóa học dùng tốt, mọi người còn có mặt mũi mà dùng không? Hơn nữa, thứ Tiểu Bác làm, mọi người là gia đình bên ngoại không ủng hộ, là có ý gì?"

Mã Đại Trụ chột dạ.

"Chị, chuyện này không thể tính như vậy."

"Sao không được, thành công nào cũng đi kèm với rủi ro, mọi người muốn thứ tốt bị vô ích sao? Mã Đại Trụ, chị cho cậu biết, chuyện này quyết định như vậy đi, cậu trở về coi như cái gì cũng không biết."

Mã Đại Trụ: “...”

Giang Bác cũng không vui, thứ mình làm ra bị người khác chê: "Cháu đi tìm Huyện trưởng đổi chỗ khác."

Tống Sở nói: "Nhưng nếu đổi chỗ, lương thực ở chỗ khác phát triển tốt, lương thực bên nhà bà ngoại sẽ không phát triển tốt."

Mã Lan nói: "Ai bảo bọn họ nhát gan chứ, nhát gan c.h.ế.t đói, gan lớn ấm no."

Tô Chí Phong nói: "Phải tin tưởng chính phủ, tin tưởng đảng."

Mã Đại Trụ lắp ba lắp bắp nói: "Vậy, vậy em trở về nói..."

Mã Lan hỏi: "Nói cái gì?"

"Đúng rồi, nói thế nào?" Chính Mã Đại Trụ cũng không biết nói thế nào, cũng không thể nói không biết, vậy lần này ông ấy đến huyện chẳng phải là uổng công đi một chuyến sao.

Tô Chí Phong có kiến thức nhiều hơn về cái này nên ông phổ cập chút khoa học: "Loại phân hóa học này đúng là thứ tốt, ở nước ngoài cũng đã đưa vào sử dụng từ lâu rồi, không phải mọi người luôn thắc mắc vì sao nước ngoài có thể ăn no ư? Một là bọn họ ít người, hai chính là bọn họ sử dụng phân hóa học."
 
Back
Top Bottom