Cập nhật mới

Ngôn Tình Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60

Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 180: Chương 180


Lần trước, Giang Bác đã phát hiện ra vấn đề này khi những người trong công xưởng ngăn cản anh, không cho anh ra khỏi công xưởng, những người ở thời đại này coi trọng kỹ thuật hơn anh tưởng tượng.

Giang Bác không muốn bị người khác hạn chế tự do.

Cuộc sống hiện tại đang rất tốt, tương lai gia đình còn sẽ mua nhà, anh và Sở Sở sẽ trồng nho và hoa ở trong sân, Sở Sở luôn muốn có một thú cưng nên sau này bọn họ nhất định sẽ nuôi thêm vật cưng.

Bên kia tủ,Tống Sở đang chỉ đạo mấy đứa nhỏ viết tiếp tập truyện thứ hai của cả nhóm.

Nhóm củ cải của Tống Sở khi viết truyện không giống với những người khác, người ta là yên lặng suy nghĩ, còn cả nhóm thì vừa nói vừa viết.

"Dù em là người thông minh nhất, nhưng em vẫn thiếu một thứ." Tô Bảo Cương lớn tiếng nói.

Tổng Sở đóng vai một nhà thông thái, bắt chước giọng nói lạnh lùng của Giang Bác nói: "Không có việc gì tôi không thể làm được, hoàn mỹ không khuyết chỗ nào."

Giang Bác đang vẽ tranh ở bên kia tủ: "..."

"Không, có một thứ thiếu." Tô Bảo Cương nghiêm túc nói.

Tô Bảo Phương cũng nói: "Thiếu một thứ rất quan trọng."

Tống Sơ nói: "Được, vậy mau nói cho tôi biết, tôi thiếu cái gì?"

Tô Bảo Minh dùng âm thanh non nớt trả lời: "Thiếu niềm tin."

TBC

Tô Bảo Cương tiếp tục nói: "Đã bao giờ, nhà thông thái nghĩ đến chuyện bản thân làm việc gì cũng chưa cố hết sức chưa?"

"Đã bao giờ có mục tiêu để phấn đấu chưa?"

"Đã đã bao giờ bị rung động bởi một cái gì đó chưa?"

Tống Sở nói: "Nhân loại ngu ngốc như các anh mới có thể nghĩ tới cái này, tôi là người thông minh, không cần những cái đấy."

Giang Bác đang vẽ tranh ở bên kia tủ: "..."

Bên này, Tô Bảo Cương và những người khác đã quay lại cuộc trò chuyện.

Sau khi tranh cãi một trận, cuối cùng phía bên kia cũng im lặng, Giang Bác thở dài, đang định tiếp tục công việc thì bên kia lại bắt đầu.

Lúc này, nội dung đang tiến vào phân khúc nhà thông thái nhìn lại quá khứ thông qua khả năng đặc biệt của mình, nhìn những tấm gương anh dũng trong những năm khó khăn.

Tô Bảo Lượng đọc câu chuyện với tư cách là người dẫn chuyện, trong khi đọc, bọn trẻ bắt đầu khóc ra tiếng.

Sau đó mấy đứa nhỏ lần lượt xúc động bày tỏ hoài bão của mình, Tô Bảo Cương ưỡn n.g.ự.c nói: "Cuộc sống hôm nay của chúng ta không dễ dàng mới có được, sau này sẽ không quậy phá nữa mà chăm chỉ học tập, lớn lên sẽ nhập ngũ, trở thành những người lính bảo vệ cho đất nước!"

Tô Bảo Lượng nói: "Còn em muốn trở thành một giáo viên giảng dạy và giáo dục mọi người, đồng thời giáo dục nhiều trẻ em trở thành nhân tài trong tương lai."

Tô Bảo Phương nói: "Chị không mua đồ chơi nữa, sẽ tiết kiệm tiền để mua thêm đồ dùng học tập."

Tô Bảo Minh chỉ vào bản thân của mình: "Em sẽ cố gắng vượt qua kỳ thi tiếp theo."

Tổng Sở cũng nói: "Chị không mua kẹo nữa, sẽ tiết kiệm tiền để mua giấy và bút, sau này viết nhiều câu chuyện hơn."

Giang Bác thực sự không nghe nổi nữa, đứng ở bên cạnh tủ thò cái đầu nhỏ ra liếc nhìn, bọn nhóc thật sự vừa đọc truyện vừa lau nước mắt, thật cảm động.

Không lấy làm lạ khi Sở Sở cũng rơi nước mắt, đây đều là do bị những đứa trẻ ảnh hưởng tới.

Tống Sở nhìn thấy cái đầu của Giang Bác, vui vẻ nói: "Anh Tiểu Bác, xong việc rồi sao, có muốn cùng tham gia với chúng em không?"

Giang Bác lắc đầu tỏ ý từ chối, anh chẳng qua là tò mò tại sao bọn nhóc lại có cảm xúc mãnh liệt như vậy.

Viết một câu chuyện hay, đến làm bản thân mình khóc.

Tô Bảo Cương hét lên: "Tiểu Bác, thôi nào, em chính là linh hồn của cuốn sách này, em nên nói chuyện với bọn anh nhiều hơn."

Giang Bác nói: "Em bận rộn, không có thời gian."

Tô Bảo Cương biết em ba nhà bọn họ đang làm chuyện lớn: "Được rồi, em ba bận rộn thì thôi, nhưng mà em ba này, em thật sự thiếu niềm tin sao?"

Tổng Sở biết rõ anh Tiểu Bác là cá mặn, nhưng cô không muốn để người khác biết, lập tức nói: "Không phải đâu, chúng ta đều đang mượn trí tuệ của anh Tiểu Bác, anh Tiểu Bác của chúng ta không phải là người không có niềm tin, anh Tiểu Bác đã đóng góp rất nhiều đấy!
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 181: Chương 181


Ngay cả chú Huyện trưởng cũng khen ngợi anh Tiểu Bác nhà chúng ta."

Tô Bảo Minh lập tức ủng hộ: "Đúng vậy, anh Tiểu Bác của chúng ta là đứa trẻ tuyệt vời nhất!"

Tô Bảo Phương nói: "Em ấy là đứa trẻ duy nhất có một chiếc xe hơi!"

Tô Bảo Lượng khao khát nói: “Em ấy là giấc mơ của anh."

TBC

Tô Bảo Cương sờ sờ đầu của mình: “Đây không phải chỉ là tùy tiện hỏi một chút thôi sao, phản ứng lớn như vậy làm gì."

Giang Bác nhìn bọn nhỏ thêm một cái liền quay lại tiếp tục làm việc, anh đương nhiên có niềm tin, niềm tin của anh là sống cùng với Sở Sở.

Bọn nhỏ đều bận rộn với sự nghiệp của chúng, Mã Lan ở trong cơ quan cũng không nhàn rỗi.

Bây giờ trời trở lạnh, công việc trong công đoàn rất nặng nề.

Bụng của công nhân không có mỡ, họ không thể chịu lạnh và dễ đói, cơ thể cũng không có nhiều động lực.

Chủ tịch công đoàn Lưu liền giao nhiệm vụ cho các đồng chí trong công đoàn đi khích lệ tinh thần hăng hái của công nhân, để họ có thêm nhiều động lực.Luyện thép là nhiệm vụ quan trọng liên quan đến kiến thiết quốc gia, không có sắt thép thì những nơi khác không xây dựng được, cuối cùng còn bày tỏ: "Khó khăn chẳng qua là tạm thời, dù có thắt lưng buộc bụng chúng ta vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ luyện thép."

Chủ tịch công đoàn Lưu ra lệnh một tiếng, các đồng chí trong công đoàn liền bận rộn cả một ngày.

Ngay cả Từ Mỹ Lệ cũng không thể lười biếng, mỗi ngày chạy qua lại giữa xưởng và mỏ để cổ vũ, động viên mọi người.

Chủ nhiệm Hồ, người lãnh đạo trực tiếp của Mã Lan còn yêu cầu bà viết một bài cổ động để khuyến khích công nhân.

Mã Lan nói: “Mấy lời cổ động của chúng ta đều được đăng mỗi ngày, có thể bởi vì công nhân đã thấy nó quá nhiều nên không tạo được tác dụng thúc đẩy họ."

Chủ nhiệm Hồ lo lắng nói: "Vậy chúng ta phải làm sao đây, hiện nay là thời điểm khó khăn của chúng ta, công đoàn của chúng ta cũng không thể ăn cơm chùa, chúng ta phải nghĩ biện pháp khích lệ tinh thần nhiệt tình của công nhân."

Mã Lan nhớ tới bài viết gần đây của Tống Sở, bà có linh cảm nói: "Lịch sử của công xưởng chúng ta khá lâu đời, mỗi phân xưởng đều có một câu chuyện lịch sử cảm động, chúng ta hãy tổng hợp những câu chuyện xưa viết thành câu truyện, để những người công nhân thấy được sự khó khăn khi bắt đầu xây dựng công xưởng và cảm động họ bằng những việc làm của người tiên phong, tôi nghĩ dùng thế hệ đời trước động viên họ sẽ thích hợp hơn, dù sao chúng ta vẫn luôn có ý niệm hướng về những người đi trước để học hỏi, không muốn học cùng bạn bè ngang hệ."

Chủ nhiệm Hồ nghe vậy, lông mày giãn ra một chút: “Cái này nghe cũng được, Mã Lan, bà quả nhiên là người có tài, ngay cả những chuyện như vậy mà cũng nghĩ ra được."

Mã Lan không dám nhận công, cười nói: "Kỳ thực, đây là ý tưởng tôi học được từ con gái tôi đấy, gần đây con bé đang viết tiếp một cuốn sách nữa, cũng đang viết về phương diện này."

Nói đến những đứa con của nhà Mã Lan, chủ nhiệm Hồ ghen tị với bà: "Bà nói xem, con cái nhà bà sao đều có tiền đồ như vậy hả, tôi nghe nói gần đây xưởng máy móc muốn tới trong xưởng của chúng ta tìm vật liệu thép, hình như đang có ý định sản xuất ra sản phẩm mới, tôi còn nghe được chính là con trai nhà bà làm ra."

Đối với chuyện của Giang Bác, Mã Lan không dám công khai khắp nơi, mập mờ nói: “Chuyện này tôi cũng không biết, hiện tại tôi bận rộn công việc nên không quá để ý đến con cái ở nhà. "

Chủ nhiệm Hồ nói thẳng: "Dù là gì đi nữa, tôi cũng sẽ giao công việc này cho bà, Mã Lan, tôi kỳ vọng rất cao vào bà, buổi học bổ túc ban đêm bà cũng đến đi."

Mắt Mã Lan lập tức sáng lên, bà vui mừng khôn xiết: "Chủ nhiệm Hồ, tôi hứa sẽ làm tốt công việc này, tôi sẽ xứng đáng với sự bồi dưỡng của công đoàn đối với tôi."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 182: Chương 182


Vào buổi tối, sau khi Mã Lan về nhà, trong lúc cả gia đình ngồi quanh bàn uống súp xương nóng và ăn bánh nướng, bà liền kể cho người nhà nghe về những gì đã xảy ra trong xưởng.

Tô Chí Phong cười và nói: "Ý kiến này hay đấy, công xưởng thép của chúng ta ở huyện Bình An có khá nhiều chuyện xưa, phòng hồ sơ của trường tôi vẫn còn lưu giữa ít tài liệu, đến lúc đó tôi giúp bà tìm một chút."

Tống Sở vui vẻ nói: "Mẹ, ý tưởng của con thật sự có ích sao?"

Mã Lan khen ngợi nói: "Đương nhiên, con giúp mẹ rất nhiều, mẹ lấy được cảm hứng từ con đấy."

Tống Sở cảm thấy vô cùng có cảm giác thành tựu: “Vậy sau này con sẽ nghĩ ra nhiều ý tưởng mới hơn nữa."

Mã Lan xoa đầu cô, sau đó hỏi Giang Bác: “Tiểu Bác, trong công xưởng mẹ đều đang bàn tán việc xưởng máy móc hợp tác cùng công xưởng thép, họ còn nói muốn bên xưởng thép cung cấp nguyên liệu cho xưởng máy móc, con đã nghĩ ra động cơ gì sao?" Bà khá lo lắng, dường như mọi người đều rất quan tâm đến chuyện này, mặc dù ai cũng vội vàng còn 'nhân vật chính' là con trai bà lại có vẻ không quan tâm mấy, nhưng bà luôn cảm thấy đau lòng cho con trai, đúng vậy, bà lo lắng đứa nhỏ sẽ bị ép đến kiệt sức.

Giang Bác húp một ngụm canh nói: “Phải mấy ngày nữa con mới có thể chắc chắn."

"Tại sao vậy?"

TBC

“Mấy ngày gần đây tuyết rơi dày đặc, không lái xe được, cũng không ra ngoài được.” Bên ngoài tuyết dày đến mức có thể chôn vùi cả một chiếc xe.

Hiện tại Tống Sở cũng không có yêu cầu cao hơn đối với Giang Bác, đối với một con cá mặn việc đồng ý hỗ trợ đã quá giới hạn rồi, hơn nữa cô cũng sợ lạnh nên giải thích giúp: “Mẹ, người đi trước hay nói 'một năm lo liệu ở đầu xuân', bây giờ vẫn là mùa đông chúng ta đừng nôn nóng quá, đợi đến mùa xuân hãy cố gắng, con đã thoả thuận với anh Tiểu Bác rồi học kỳ sau sẽ nhảy một lớp."

Tô Chí Phong không nhịn được lập tức bật cười, bản thân ông là giáo viên, nhưng khi nghe con gái nói câu này cũng không nhịn được nói: "Con gái, đúng là 'một năm lo liệu ở đầu xuân', nhưng con nói như vậy, giáo viên của con mà nghe được sẽ rất tức giận đấy."

Mã Lan cũng dở khóc dở cười, cảm thấy lời mình cùng con gái nhỏ mới nói vừa nghiêm túc vừa rất giống đùa giỡn: “Đúng vậy, Tiểu Bác nhà chúng ta không cần lo lắng, cha mẹ là người lớn, trời có sập cha mẹ cũng sẽ gánh thay con.”

Giang Bác đương nhiên sẽ không để cho cha mẹ mình gánh vác trách nhiệm về mình, nghiêm túc nói: "Cha mẹ yên tâm, trời sẽ không sập đâu ạ."

Tuyết vẫn không ngừng rơi, mặc dù Giang Bác đã hoàn thành bản vẽ sơ bộ nhưng cũng không ra khỏi cửa, thay vào đó mỗi ngày ở nhà xem Tống Sở và đám nhóc viết truyện, thỉnh thoảng còn giúp viết một chút.

Đợi đến ngày hai mươi tháng một, khi tuyết ngừng rơi, Giang Bác mới mang balo lái xe ra ngoài.

Xe của anh tuy đã chạy nhiều lần trên đường, nhưng mỗi lần lái ra khỏi cửa vẫn không khỏi thu hút nhiều ánh mắt.

Dưới con mắt của mọi người, Giang Bác nhanh chóng lái xe đến Tòa thị chính.

Người gác cửa há miệng nhìn cậu nhóc trên xe một hồi lâu mới hoàn hồn đi tới mở cửa, để cậu nhóc lái xe vào.

Giang Bác lễ phép cảm ơn: "Cảm ơn ông Trương."

Ông Trương trả lời: "Tiểu Bác, cháu tới rồi, Huyện trưởng Lữ mỗi ngày đều nhớ tới cháu đấy."

Giang Bác gật đầu: “Bây giờ cháu đi tìm bác ấy ngay đây ạ."

Nhìn thấy Giang Bác rời đi, ông Trương mặt đầy cảm khái, thế giới đã thực sự thay đổi rồi, một đứa trẻ cũng có thể có tiền đồ cao như vậy.

Huyện trưởng Lữ quả thực luôn nhắc tới Giang Bác.

Mặc dù Giang Bác đã đồng ý giúp chế tạo động cơ trong kỳ nghỉ đông, nhưng mà rất lâu rồi cậu nhóc kia vẫn chưa tới tìm ông ta một lần nào.

Tuy ông ta rất muốn tìm Giang Bác, nhưng bởi vì lần trước cậu nhóc đã cảnh báo ông ta không được tới nhà tìm cho nên ông ta cũng không có chủ động đi, mà chỉ thu thập một số thông tin từ miệng hiệu trưởng Tô, qua miệng ông cụ biết được Giang Bác đã vẽ xong bản phác thảo.

Huyện trưởng Lữ biết người làm nghiên cứu đều cần có một khoảng thời gian, vì vậy ông ta không vội vàng tìm Giang Bác, thay vào đó, ông ta yêu cầu xưởng máy móc bên kia lên tin thần chuẩn bị sẵn sàng vào công việc bất cứ lúc nào.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 183: Chương 183


Ví dụ, chọn công nhân có tay nghề tốt, chọn máy công cụ và đàm phán với các công xưởng thép về nguyên liệu.

May mắn thay, khi hoàn thành công việc, Giang Bác cũng vừa lúc đến cửa.

Huyện trưởng Lữ khách sáo tiếp đãi cậu nhóc trước mắt, hết đưa sữa mạch nha, lại đưa nước đường đỏ.

Đối với nhân tài, Huyện trưởng Lữ cái gì cũng không tiếc, ông ta biết đối với quốc gia mà nói, loại nhân tài này có thể còn quan trọng hơn cán bộ như họ.

"Tiểu Bác, cháu đã chuẩn bị xong chưa?"

Giang Bác gật đầu, đưa cho Huyện trưởng Lữ một chồng bản vẽ thiết kế.

Huyện trưởng Lữ hoàn toàn không hiểu, liền hỏi: "Công lực như thế nào?"

Giang Bác biết ông ta là người ngoài nghề, nên không nói phức tạp, chỉ nói những số liệu đơn giản: “Chín mươi đến một trăm mã lực."

TBC

Huyện trưởng Lữ hỏi: "So với loại máy móc chúng ta đang sử dụng thì sao?"

Giang Bác nói: “Cái mọi người đang sử dụng, chỉ khoảng bảy mươi đến tám mươi mã lực."

Đây cũng coi như là cải tiến hơn rất nhiều rồi, Huyện trưởng Lữ không khỏi vui vẻ, sau đó rất nhanh liền phát hiện có chỗ không đúng: “Tiểu Bác, cháu đang nói về xe cũ của chúng ta sao?"

Giang Bác gật đầu.

"..." Huyện trưởng Lữ có chút một lời khó nói hết: “Những chiếc xe cũ kia đều đã dùng mấy chục năm rồi, động cơ xe mới khẳng định so với bản cái tiến này có lẽ còn tốt hơn."

Giang Bác cảm thấy đây không phải vấn đề của mình: “Cháu biết, nhưng vật liệu của các bác không tốt, vật liệu động cơ trên xe của tôi rất kém, muốn kỹ thuật phát triển cao thì phải song song có nền móng vật liệu tốt."

Huyện trưởng Lữ nghe vậy nhất thời nghẹt thở, như nghĩ tới điều gì đó sắc mặt có chút mất tự nhiên, cuối cùng chỉ có thể để Thư ký Lý mời Giang Bác đi ăn, còn ông ta lập tức ra ngoài gọi điện thoại.

Sau khi rời văn phòng, Huyện trưởng Lữ liền đến văn phòng bên cạnh để gọi cho xưởng máy móc bên kia: “Vật liệu được sử dụng trong chiếc xe Tiểu Bác là vật liệu tốt nhất từ công xưởng thép của chúng ta sao?"

Xưởng trưởng Cổ biết rằng Giang Bác là người không thể phật ý, thuận miệng liền nói: "Đúng vậy, tất nhiên là sử dụng vật liệu tốt nhất của chúng ta."

"Nếu đúng như vậy, đây chính là một nan đề lớn rồi."

"... Thật ra, có trộn lẫn một ít vật liệu không quá tốt." Xưởng trưởng Cổ cũng rất khó xử, thép quý như vậy, bình thường một cái ốc vít cũng không nỡ lãng phí, lúc đó sao có thể nguyện ý dùng nó làm đồ chơi cho một đứa trẻ con.

Huyện trưởng Lữ sờ sờ trán: “Chuyện này rốt cuộc nên giải thích như thế nào a?"

…..

Sau khi chờ Giang Bác quay trở lại phòng làm việc, Huyện trưởng Lữ liền giải thích: "Gần đây, công xưởng thép bên kia đã sản xuất được vật liệu tốt, cháu đi xem lại một lần nữa được được không, nhìn một chút xem có thể nâng kỹ thuật lên thêm một chút nào không?” Sau đó, ông ta còn nhấn mạnh: “Là mới ra mắt gần đây."

Giang Bác nhìn ông ta với đôi mắt không chút ánh sáng.

Huyện trưởng Lữ: "... Bác cam đoan, đầu năm nay sẽ tìm cho gia đình cháu một căn nhà nguyên căn!"

...

Đột nhiên, công xưởng thép huyện Bình An nhận được thông báo từ huyện, nói rằng lãnh đạo sẽ đến kiểm tra công việc.

Bình thường Huyện trưởng Lữ không quá nhúng tay vào công việc ở đây nên cũng ít khi đến kiểm tra.

Lúc này đột nhiên muốn tới, mọi người đều không khỏi nâng cao tinh thần, tất cả các bộ phận đều muốn thể hiện cho lãnh đạo nhìn thấy mặt tốt nhất của công nhân trong công xưởng.

Vào lúc Mã Lan nhận được tin báo, bà đang đối mặt với gió lạnh, dựa vào tường viết một câu chuyện trên mảnh gạch đỏ bằng bút sơn trắng, khi nghe thông báo lãnh đạo muốn đến kiểm tra, bà liền nói: "Kiểm tra thì kiểm tra thôi, tôi không có thời gian quan tâm."

Từ Mỹ Lệ nói: "Nghe nói Huyện trưởng còn đích thân tới đấy, tôi còn chưa gặp qua Huyện trưởng bao giờ."

Mã Lan một chút cũng không ngạc nhiên, Huyện trưởng đã tới nhà bọn họ hai lần, sau khi nhìn quá nhiều tự nhiên cũng thấy so với người bình thường không có gì khác nhau, đương nhiên, đây cũng là nhờ con trai cho bà cơ hội mở rộng tầm nhìn, thúc đẩy bà làm việc chăm chỉ hơn, sau này bà cũng muốn trở thành lãnh đạo.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 184: Chương 184


Dưới ánh mắt mong đợi của mọi người trong công xưởng thép, Huyện trưởng Lữ đã đến công xưởng cùng với Thư ký Lý và Tiểu Bác, Xưởng trưởng Cổ cũng đi cùng ông ta, Xưởng trưởng Cổ biết mình thiếu chút nữa vì cái nhỏ mất cái lớn, lúc này đang chột dạ.

Quản lý và phó Quản lý của công xưởng thép đích thân tiếp Huyện trưởng Lữ.

Một số người nhìn thấy Giang Bác ở cùng một chỗ với bọn họ không khỏi xôn xao.

"Đứa nhỏ kia là..."

Xưởng trưởng Cổ trịnh trọng giới thiệu: “Đây là kỹ thuật viên trưởng của chúng tôi, đồng chí Tô Giang Bác."

"..."

Huyện trưởng Lữ tiếp lời: "Đây là con trai của đồng chí Mã Lan trong công xưởng của mọi người, lần trước được cấp trên khen thưởng."

Lúc này những người đứng đầu công xưởng thép mới tỉnh ngộ, đúng thật là có chuyện như vậy, họ biết rằng hình như Giang Bác đã làm được điều gì đó tốt nên lần trước đồng chí Mã Lan mới được chuyển vị trí.

Trước đây còn tưởng chỉ là trùng hợp, hóa ra người không ngờ tới này lại trở thành kỹ thuật viên trưởng.

Còn đi theo làm việc chung với Huyện trưởng Lữ.

Mọi người đều tôn trọng quy tắc, tuy còn nhỏ nhưng khi có địa vị, vẫn chào hỏi như người lớn.

Giang Bác biết rằng đây là lãnh đạo đơn vị của mẹ mình, vì vậy lịch sự trả lời lại: "Xin chào."

Sau khi gặp nhau, Huyện trưởng Lữ đề xuất xem xét thép trong công xưởng, điều quan trọng nhất là xem xét loại thép tốt nhất, loại có thể sử dụng cho động cơ.

Xưởng trưởng Cao hỏi: “Trong huyện thực sự sẽ chế tạo động cơ sao?"

Xưởng trưởng Cổ nói một cách tự hào: “Chúng tôi có kỹ thuật, nhưng nó phụ thuộc vào việc thép của các ông có thể được sử dụng được hay không.”

Công xưởng thép ở huyện Bình An có thể được coi là một công xưởng thép lớn, có rất nhiều loại vật liệu thép.

Nhóm người nhanh chóng đến nhà kho để xem 'kho báu' của công xưởng.

“Mã Lan, đó là Tiểu Bác nhà chúng ta thật ư.” Từ Mỹ Lệ và Mã Lan đứng ở bên tường, nhìn một đám lãnh đạo đi qua, đứa trẻ đứng trong đó thật sự nổi bật.

"Trông rất đẹp mắt, đó phải là Tiểu Bác nhà chúng ta, không thể sai được." Từ Mỹ Lệ nói.

TBC

Mã Lan cũng nhìn sang: “Đúng là Tiểu Bác."

Từ Mỹ Lệ đau lòng ôm đầu nói: "Tôi lại không bằng một đứa nhỏ! Tôi không thể chỉ trích Tiểu Cương,Tiểu Minh nữa rồi, bản thân tôi còn không có mặt mũi bằng tụi nhỏ."

Mã Lan xoay người tiếp tục làm việc, vẻ mặt đầy cảm khái nói: "Tôi đã sớm có loại nhận thức này."

Giang Bác cùng mọi người xem xét thép trong công xưởng, sau đó phát hiện ra rằng mặc dù chất lượng thép vẫn không quá mức tốt lắm nhưng nó vẫn có thể chịu được mã lực động cơ lớn hơn.

"Mặc dù vật liệu không tốt lắm, nhưng cũng có thể miễn cưỡng dùng."

Huyện trưởng Lữ và Xưởng trưởng Cổ thở phào nhẹ nhõm, có thể sử dụng là tốt.

Các vị lãnh đạo của công xưởng thép không hài lòng, Xưởng trưởng Cao nói: "Đây là kho báu của công xưởng chúng tôi! Cái gì mà không được tốt lắm?"

Huyện trưởng Lữ nói: “Ông Cao, bình tĩnh lại đi, chúng ta phải cởi mở tiếp thu ý kiến, sau này mới có thể luyện ra thép tốt hơn."

Xưởng trưởng Cao nói: “... Đây là kỹ thuật tốt nhất của chúng tôi cho đến nay, tỉnh thành bên kia cũng dùng loại kỹ thuật này."

Giang Bác nghĩ đến mẹ mình đang làm việc trong công xưởng này, cho nên liền nói: "Khi nào cháu rảnh, sẽ giúp công xưởng xem xét cải thiện một chút."

Lãnh đạo công xưởng thép: "..." Thằng nhóc này lá gan cũng thật lớn!

Huyện trưởng Lữ lộ ra vẻ kinh ngạc mừng rỡ, hiện tại ông ta rất tin tưởng Giang Bác, cảm thấy lời Giang Bác nói chưa bao giờ sai, cậu nhóc một khi đã nói giúp đi xem một chút liền thật sự có thể cải tiến được: “Được được được, đến lúc đó tới xem một chút."

Vì nhu cầu cải tiến kỹ thuật cao hơn, Giang Bác phải trở về chỉnh sửa bản thiết kế một lần nữa.

Huyện trưởng Lữ chột dạ nên cũng không thúc giục Giang Bác, tuy rằng trong lòng rất nóng nảy, nhưng ngoài miệng vẫn nói cậu nhóc thong thả.

Khi Mã Lan về nhà vào buổi trưa, lập tức hỏi Tiểu Bác của mình: "Tiểu Bác, mẹ đã nhìn thấy con ở công xưởng thép."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 185: Chương 185


Giang Bác liền đem chuyện lúc trước nói ra, hơn nữa còn biểu đạt ý bất mãn của mình: "Phần thưởng mà họ trao cho con quá lấy lệ rồi." Nếu là ở tận thế, gặp phải loại cướp công như vậy thì sẽ không có lần hợp tác thứ hai.

Khi Tô Chí Phong và Mã Lan nghe toàn bộ câu chuyện, họ đều không biết phải nói gì cho phải, thực ra họ vẫn hiểu khá rõ về người công xưởng, dù sao huyện bọn họ vẫn còn rất nghèo.

Mã Lan nói: "Mẹ nghĩ bây giờ họ đã khá nghiêm túc rồi, vì vậy con đừng tức giận nữa, dù sao con cũng đang làm chuyện lớn."

Tống Sở nịnh nọt nói: "Anh Tiểu Bác của chúng ta là người rộng lượng, cho nên sẽ không so đo với bọn họ đâu, phải không anh Tiểu Bác?"

Giang Bác, người ban đầu vẫn còn hơi tức giận, nghe thấy câu này mới cảm thấy tốt hơn một chút, anh nói với Mã Lan và những người khác: “Huyện trưởng Lữ đã hứa đầu năm sẽ tìm giúp chúng ta một ngôi nhà."

Nghe tin này, cả Mã Lan và Tô Chí Phong đều sửng sốt một chút.

Mã Lan hai mắt sáng ngời nói: “Thật sao?"

Phải biết rằng đầu năm nay tìm nhà rất khó, nhà riêng của cá nhân quá ít, những người khác đều không muốn bán chúng, những cái thực sự muốn bán đều là căn nhà có vấn đề, chẳng hạn như chủ nhà là thành phần không tốt, người khác cũng không dám mua, nếu như trong huyện có người chịu làm trung gian, vậy thì tốt hơn rất nhiều.

Giang Bác nói: “Bác ấy đã hứa như vậy." Cho nên khẳng định sẽ không xảy ra thêm vấn đề gì.

Cơm nước xong, Mã Lan liền đóng cửa lại, cả gia đình quây quần quanh bàn để đếm tiền.

Lo lắng vẫn chưa đủ, Giang Bác và Tổng Sở còn dốc hết tiền riêng của mình ra. Dù sao mua nhà cũng là chuyện lớn, các thành viên trong gia đình đều phải cố gắng.

Giang Bác nói: "Nếu không đủ, con có thể hoàn thành bản vẽ trước thời hạn.”

Tổng Sở nói: “Sao chúng ta không để thêm một khoảng thời gian nữa hãy mua, cuốn sách tiếp theo của chúng con sắp hoàn thành rồi." Mặc dù cô vẫn còn rất nhiều vàng, nhưng không biết dùng lý do gì để lấy nó ra, thậm chí cô còn suy nghĩ có nên cho anh Tiểu Bác trở thành người đào được vàng hay không.

Mã Lan cười nói: "Được rồi, số tiền này hẳn là đủ rồi, lần này may là có Tiểu Bác và Sở Sở của chúng ta, đến lúc đó, chúng ta sẽ viết tên hai con lên căn nhà này."

Tô Chí Phong cũng nói đùa: "Từ giờ cha và mẹ sẽ sống trong nhà của các con, không nghĩ tới nhanh như vậy đã phải dựa vào con trai con gái dưỡng già rồi."

Tổng Sở lập tức nói: "Là nhà của chúng ta, đúng không anh Tiểu Bác?"

Tiểu Bác gật đầu: “Ừm, người một nhà."

…..

Huyện trưởng Lữ lo lắng Giang Bác sẽ kéo dài thời gian hoàn thành công việc, nhưng lại không dám tới cửa để thúc giục, nên chỉ đành thúc giục Thư ký Lý đi tìm nhà nguyên căn.

Thư ký Lý ngày nào cũng chạy đến văn phòng quản lý nhà ở, hết ngày này qua ngày nọ, cuối cùng đến ngày tám tháng hai cũng tìm được một căn nhà.

TBC

Có lý do gặp mặt, Huyện trưởng Lữ vội vàng gọi Thư ký Lý đến để báo tin vui cho Giang Bác, nhân tiện hỏi về tình hình của bản vẽ mới.

Huyện trưởng Lữ thật sự không lo lắng vô ích, Giang Bác quả nhiên có chút ghi hận, mặc dù chỉnh sửa bản vẽ rất dễ nhưng anh một mực không đụng đến, cho nên khi Thư ký Lý tới cửa vẫn chưa hoàn thành xong bản vẽ.

Nghe Thư ký Lý nói đã tìm được nhà, cả nhà bốn người vô cùng phấn khởi.

Mã Lan vui vẻ nói: "Thư ký Lý, tình huống trong nhà đó như nào?"

"Tình huống... Có chút đặc biệt, chủ nhà thuộc thành phần không được tốt cho lắm, người trong nhà cũng không có việc làm, trong tay có mấy gian nhà nên muốn bán một ít lấy chút tiền."

Ngay khi nghe nói Mã Lan liền hiểu tình hình.

Hiện tại quản lý không chặt chẽ như mấy năm trước, một số tài sản gia đình tư bản vẫn là của riêng họ, nhưng bởi vì vấn đề thành phần nên vẫn có chút ảnh hưởng, không chỉ khó tìm việc làm mà những người khác cũng sợ mua nhà của họ.

Mã Lan có chút lo lắng: “Vậy chúng tôi mua căn nhà này, sau này sẽ không có chuyện gì chứ?”

"Không, chỉ là chuyển quyền sở hữu bình thường mà thôi, chuyển quyền sở hữu tại văn phòng quản lý nhà ở, huyện sẽ cho chứng thực, đó là phần thưởng từ huyện dành cho mấy người."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 186: Chương 186


Bây giờ Mã Lan đã yên tâm, chỉ cần sau này không có vấn đề là ổn.

Tống Sở vui vẻ nói: "Mẹ, chúng ta có mua căn nhà này hay không?"

"Mua!" Mã Lan cười, sau đó cảm ơn Thư ký Lý.

Thư ký Lý cười nói: “Chuyện này không có gì, chỉ là một cái nhấc tay, muốn xem nhà lúc nào cũng có thể đến chỗ tôi.” Sau đó ông ta giả vờ tùy ý hỏi: “Đúng rồi, đồng chí Tô Giang Bác gần đây có bận rộn chuyện gì hay không?”

Tống Sở lén lút huých huých Giang Bác, Giang Bác nói: "Cháu sẽ nộp bản thiết kế vào ngày mai."

Thư ký Lý vui mừng khôn xiết, cười càng tươi hơn: "Được, ngày mai tôi chuẩn bị sữa mạch nha cho cậu, cậu có thể đến sớm một chút."

Nói xong cũng vui vẻ trở về phân phó công việc.

Tổng Sở nói: “Anh Tiểu Bác, họ thật tốt với anh, họ còn cho anh sữa mạch nha, chỉ có những người đối xử tốt với anh mới cho anh uống sữa mạch nha." Bà nội nói sữa mạch nha là đồ vô cùng dinh dưỡng, lại còn rất đắt, họ có thể đối xử với anh Tiểu Bác như vậy, điều đó cho thấy họ thực sự tốt với anh Tiểu Bác, họ tốt hơn nhiều so với những người trong phòng thí nghiệm trước đó.

Giang Bác nói: “Vậy thì ngày mai em đi với anh đi."

Ngày hôm sau, Giang Bác kéo Sở Sở ra khỏi ổ chăn ấm áp, muốn cùng ra ngoài với cô.

TBC

Tống Sở có hơi không cam tâm, thời tiết lạnh thế này cô không muốn ra ngoài chút nào. Với cả cô vất vả lắm mới viết xong bản thảo, vừa mới gửi đi hôm qua nên giờ chỉ muốn nghỉ ngơi thôi.

"Anh Tiểu Bác, em không muốn uống sữa mạch nha đâu, anh cứ uống đi."

Giang Bác nói: "Không được, phải cùng uống." Sở Sở vì viết quyển sách kia mà lâu rồi hai người không có không gian riêng, cô cứ mãi chơi với mấy đứa nhỏ kia.

Tống Sở xoa xoa khuôn mặt nóng hổi của mình: "Lạnh quá đi."

Bây giờ Tô Chí Phong và Mã Lan Hoa rất yên tâm về hai đứa nhỏ của họ, chúng ra ngoài chơi cũng cần không lo lắng gì cả, dù sao Tiểu Bác lái xe cũng rất khá, người trên đường cũng quen mặt cả rồi này nên không có gì đáng ngại cả. Nhìn thấy hai đứa nhỏ sắp đi liền lấy áo ấm bọc kín từ đầu đến chân của hai đứa nhỏ, chỉ chừa mỗi hai mắt.

Chỉ là Giang Bác phải chịu thiệt một chút, trong nhà không có găng tay da nên đành đeo đôi găng tay bị hở một chút của Mã Lan làm.

Mã Lan đau lòng nói: "Chờ khi nào mẹ nghỉ sẽ dẫn con lên tỉnh mua găng tay, rồi mua cả mũ da nữa nha."

Tống Sở nói: "Mẹ, mẹ cũng mua cho mẹ đi, ngày nào cũng phải đạp xe đi làm lạnh lắm luôn đó."

Giang Bác gật đầu. "Cả nhà mình cùng mua đi, con sẽ kiếm thêm phiếu, thêm tiền nữa." Vì sắp phải mua nhà nên kinh tế gia đình hơi eo hẹp một chút, anh thấy mình phải càng nỗ lực làm việc hơn nữa.

Mỗi lần nghe bọn trẻ nói như vậy, Mã Lan lại cảm thấy lòng mình chua xót.

Tuy rằng tương lai đứa nhỏ rất có triển vọng, họ vừa vui và tự hào nhưng khi thấy Tiểu Cương với bọn trẻ con cứ ngây ngây ngô ngô chẳng màng thế sự, còn đứa nhỏ nhà mình đã bắt đầu biết lo cho gia đình, bà lại tự trách bọn họ không làm tròn bổn phận của bậc cha mẹ, không thể cho con mình một cuộc sống vô lo vô nghĩ như chúng bạn, có lẽ trước đây hai đứa nhỏ phải chịu khổ nhiều rồi nên bây giờ mới hiểu chuyện sớm như vậy.

Chờ bọn nhỏ ra ngoài, Mã Lan mới lau nước mắt: "Chí Phong, ông nói xem chúng ta để cho Tiểu Bác làm nhiều việc như vậy có phải là sai rồi không?"

Tô Chí Phong ôm lấy vai bà an ủi: "Đứa nhỏ nhà mình khác với những đứa trẻ khác, nếu bà để thằng bé chơi cùng với đám bạn đồng trang lứa chưa chắc nó đã thích. Bà không nhận ra sao, mỗi lần tiểu Cương cùng những đứa trẻ khác đến nhà mình chơi, thằng bé cũng chưa từng chơi với bọn chúng.

Tôi cũng từng tìm vài quyển sách nghiên cứu về vấn đề này, có vẻ như tính cách của mấy đứa trẻ có thiên phú từ nhỏ không được hòa đồng lắm.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 187: Chương 187


Ở trong mắt chúng, những đứa trẻ cùng tuổi đều không thông minh, chơi không hợp tính."

Mã Lan nói: "Đợi khi nào nghỉ lễ, chúng ta đưa bọn trẻ đi chơi đi."

Tô Chí Phong chỉ có thể nghe theo Mã Lan: "Được rồi, nghe theo lời bà hết. Tôi vẫn còn một ít phiếu, lát nữa mua búp bê cho Sở Sở nhà mình, lần trước lên tỉnh tôi thấy con bé có vẻ thích nó lắm."

Mã Lan thoải mái nói: "Mua, đều mua hết."

Tống Sở cùng Giang Bác xuống tới dưới lầu thì theo bảo vệ vào phòng lấy xe.

Mã Lan đã thỏa thuận với bảo vệ sau này sẽ để xe phía trong, mỗi ngày trả hai xu cho bảo vệ, coi như là phí giữ xe. Làm như vậy thật sự rất tiện, cũng không phải lo lắng mấy ngày thời tiết xấu, xe bị ướt mưa hay đọng tuyết.

Cả hai lái xe ra ngoài trong sự dõi theo của hai bác bảo vệ và ánh mắt của bác gái ở trong sân bỏ lại đằng sau là những cái nhìn đầy ngưỡng mộ.

Mấy người lớn phía sau thấy "con nhà người ta" lái xe đi thì về nhà lôi đứa con còn đang lăn lộn trong chăn ra. "Ngủ cái gì mà ngủ, thần đồng nhà người ta đều dậy sớm ra ngoài rồi kia kìa! Mau dậy đọc sách đi, phải học giỏi thì mai mốt mới có xe mà đi chứ!"

Giang Bác càng ngày lái xe càng vững tay, chỉ có chuyện phiền phức duy nhất là chạy được một đoạn lại phải xuống xe để thêm than đá.

Anh đã nghĩ về việc sẽ gắn thêm một cái động cơ, cũng không biết lúc đó có nhờ xưởng làm giúp một cái động cơ nhỏ được không nữa.

Hai người vừa tới huyện, bác bảo vệ Trương liền vui vẻ hớn hở mở cửa.

Tống Sở đi đến, vui vẻ chào hỏi ông, sau đó nắm tay Giang Bác đi vào tòa thị chính. Thư ký Lý đã chờ ở đó từ sớm, vừa nhìn thấy hai đứa nhỏ đến liền niềm nở nói: "Đồng chí Tô Giang Bác với Sở Sở đến sớm thật đó." Ông ta còn tưởng là phải giữa trưa hai người họ mới tới.

Tống Sở nói: "Anh Tiểu Bác chăm chỉ lắm luôn, trời còn chưa sáng anh ấy đã rời giường rồi."

TBC

Thư ký Lý cảm thấy mặt trời mọc đằng tây rồi, không giống 'ông lớn' Tô mà ông ta quen biết chút nào.

Có điều hai người họ đến sớm quá, Huyện trưởng vẫn còn đang họp nên bây giờ chỉ có thể dẫn hai đứa nhỏ tới phòng chờ dùng chút sữa mạch nha với khoai lang sấy trước.

Kể từ khi Giang Bác thường xuyên tới đây, hai món này đã trở thành thứ không thể thiếu trong văn phòng Huyện trưởng, đương nhiên là chỉ có mình Giang Bác mới được đối xử như vậy.

Trước đây Giang Bác đều không đụng đến mấy món ăn vặt như vậy, nhưng giờ có Tống Sở ở đây, hai người nói chuyện, ăn uống cùng nhau rất vui vẻ.

Khi Huyện trưởng Lữ đến văn phòng thì bắt gặp hình ảnh hai má Giang Bác căng phồng do nhai thức ăn, y như một đứa trẻ vậy... à không, cậu nhóc đúng là một đứa trẻ mà. Dù sao bộ dạng này cũng thật đáng yêu. Huyện trưởng Lữ giấu không được vẻ trìu mến: "Tiểu Bác, Sở Sở, bác đã để các cháu đợi lâu rồi."

Tống Sở nói: "Dạ không sao đâu bác, chúng cháu đợi cũng không lâu lắm."

Giang Bác: "Đợi bốn mươi ba phút."

Huyện trưởng Lữ: "..."

Vừa rồi chắc là ảo giác thôi.

Giang Bác cũng không nhiều lời với ông ta, trực tiếp mang một bản vẽ ra: "Mã lực đạt tới 110 đến 130, nhưng tốc độ ngoài thực tế còn phải dựa vào cấu hình tổng thể."

Nghe những số liệu này, Huyện trưởng Lữ cũng không cần xem qua mấy phần khác nữa, có bản vẽ này huyện của họ muốn làm ra một cái động cơ cũng không phải việc gì khó.

"Số liệu này của cháu với mấy số liệu bên xưởng lớn chắc cũng không khác nhau là mấy." Cho dù ông ta tin tưởng vào Giang Bác, nhưng cũng không thể vì thế mà cho rằng năng lực của Giang Bác có thể hơn được nhóm trưởng ban hạng mục ở trong xưởng lớn, thành ra cũng không đặt kỳ vọng sẽ cải tiến được cao hơn quá nhiều.

Huyện trưởng Lữ xem tới xem lui bản vẽ, chỉ thấy một cái mô hình hình chữ Z với chín cái xi-lanh, rốt cuộc ông ta cũng không biết bản vẽ này có tốt hay không nữa.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 188: Chương 188


Ông ta không phải dân trong nghề nên không biết rằng động cơ của Giang Bác có thể nói là khá tiên tiến so với hiện tại. Hơn nữa, công nghệ này không có sẵn ở nước ngoài nên có thể nói là một công nghệ tự phát triển, những viện chuyên nghiên cứu về động cơ mà ông ta biết thấy được bản vẽ này nhất định sẽ ồn ào một trận.

Đương nhiên, ông ta vẫn biết một điều là trong nghiên cứu phải làm thực nghiệm thì mới có được số liệu: "Tiểu Bác à, số liệu của cháu có chính xác không, chúng ta có cần làm thực nghiệm chút không?"

Giang Bác nói: "Đây là số liệu tự cháu tính ra, nếu bác không tin thì có thể làm thực nghiệm để kiểm chứng."

Tống Sở vô cùng tin tưởng vào năng lực của Giang Bác: "Khả năng tính toán của anh Tiểu Bác là đỉnh nhất."

Huyện trưởng Lữ cảm thấy kiến thức của mình có chút nông cạn rồi, số liệu còn có thể tính như vậy sao?

Giang Bác bàn giao nhiệm vụ xong thì chuẩn bị rời đi, anh trượt từ trên ghế xuống rồi đứng dậy, nói: "Sẵn tiện chúng ta đi xem nhà luôn được không?"

Anh muốn đi xem ngôi nhà mà sau này hai người sẽ cùng chung sống.

Tống Sở vừa nghe thấy có thể đi xem căn nhà, hai mắt cô liền sáng lấp lánh.

Huyện trưởng Lữ vẫn đang chăm chú nghiên cứu bản vẽ động cơ, nghe vậy thì có chút sửng sốt: "Nhà hả... các cháu muốn xem nhà thì bây giờ thì đi đi." Sau đó ông ta gọi Thư ký Lý: "Tiểu Lý, cậu đưa họ đi xem nhà đi."

"Được." Thư ký Lý lập tức đồng ý, ông ta phát hiện ra rằng, khi ở cùng với Sở Sở, tính tình của 'ông lớn' Tô tốt hơn nhiều.

Vì thế Giang Bác chở Sở Sở, Thư ký Lý thì tự mình chạy xe theo, cả ba người cùng đi xem căn nhà.

Ba người vừa mới rời đi, Huyện trưởng Lữ liền gọi Xưởng trưởng Cổ, bảo anh ta đến lấy bản vẽ.

Một lát sau, Xưởng trưởng Cổ đã đến huyện, trông bộ dạng vô cùng lo lắng. Cầm bản vẽ xem một hồi, ông ta sửng sốt nói: "Tôi chưa từng nhìn thấy động cơ nào có hình dáng như thế này."

Dù sao thì ông ta cũng từng làm việc liên quan tới máy móc vì vậy cũng có chút hiểu biết về động cơ.

Nghe Xưởng trưởng Cổ nói như vậy, Huyện trưởng Lữ liền nói: "Vậy thì chúng ta càng phải thử làm ra nó, xem xem trông như thế nào."

Xưởng trưởng Cổ cũng nghĩ giống như Huyện trưởng Lữ, vốn nghĩ rằng Giang Bác có thể vẽ ra loại động cơ có sẵn trước đó cũng là giỏi rồi nhưng kết quả lại đưa cho bọn họ bản vẽ một loại động cơ hoàn toàn mới, chưa từng thấy bao giờ, ông ta cần phải đến các xưởng khác xem thử có loại động cơ này không.

Huyện Bình An nói lớn thì không lớn, nhưng cũng không phải là nhỏ.

Trên đường đi Giang Bác phải xuống xe bỏ thêm một lần than đá mới có thể đi tiếp được, chạy thêm hai mươi phút sau mới tới nơi.

TBC

Ngôi nhà nằm trong một khu nhà cũ, đây cũng là khu nhà lâu đời nhất của huyện, sau khi xây xong phải mất thêm một khoảng thời gian khá lâu nữa xưởng và kí túc xá mới được xây lên, trước kia khu này là khu dành cho người giàu, gia đình nào có điều kiện hoặc kinh tế khá giả mới ở đây được, nhưng sau khi trải qua thời kỳ chiến tranh thì bây giờ nó đã thay đổi rất nhiều.

Một vài gia đình vẫn còn sinh sống ở đây, bầu không khí cũng xem như là náo nhiệt.

Nhà của bọn họ mua là viện trước đây cho người giúp việc của nhà chính từng ở.

Nó nằm ngay cạnh ngôi nhà lớn của gia đình người chủ, vốn dĩ còn có một cánh cửa ở giữa 2 căn nhà. Vì bán nhà nên chủ nhà này đã lấp cái cửa đó lại để tách hai khu ra.

Tuy là nơi ở của người giúp việc nhưng mọi thứ vẫn rất ổn, còn được ốp gạch ngói xanh. Phía trước có một cái sân nhỏ, trong sân còn có một giếng nước, điều này quả thật rất hiếm thấy. Ngôi nhà được bảo dưỡng rất tốt, có sảnh nhỏ ở giữa và các gian phòng ở hai bên. Cửa sổ vẫn giữ kiểu cửa sổ cũ, không lắp kính hay dán giấy lên như mấy kiểu thường thấy hiện nay.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 189: Chương 189


Xem xong một lượt, Tống Sở cảm thấy hết sức ưng ý, so với kí túc xá họ đang ở thì tốt hơn nhiều.

Chủ nhà bên cạnh nghe thấy tiếng động truyền đến, liền bắc thang hướng sang sân bên này để nhìn, trông thấy Thư ký Lý mới thở phào nhẹ nhõm: "Thư ký Lý, các anh là đến xem nhà à?"

Người vừa lên tiếng là một ông lão.

Thư ký Lý ừ qua loa một tiếng. "Người nhà hai đứa trẻ này muốn mua nhà, tôi dẫn bọn chúng đi xem trước."

"Được, các anh cứ xem tự nhiên đi, xem xong rồi thì báo với tôi."

Thư ký Lý gật đầu.

Ông lão kia nói xong thì tự hạ thang xuống.

Tống Sở nói: "Đây là nhà của ông lão ấy sao ạ?"

Thư ký Lý nói: "Đúng vậy, các cháu đừng tiếp xúc nhiều với họ."

Tống Sở hỏi: "Sao vậy chú?"

“Cũng không có gì đâu, nói chung đừng dính líu gì nhiều đến họ là được." Thư ký Lý cũng không muốn nói mấy chuyện quá phức tạp với bọn nhỏ, cũng không thể nói rằng trước kia đám người đó từng là tư bản chuyên bóc lột công nhân được, nếu để người ta thấy người nhà họ Tô hay lui tới với họ thì thanh danh nhà họ Tô sẽ bị ảnh hưởng.

Tống Sở cũng không hỏi nữa, chỉ cảm thấy có chút kỳ lạ, lát nữa về sẽ hỏi cha mẹ xem chuyện là thế nào.

Hai người đứng trong phòng nhìn qua nhìn lại, sau khi xem xong, Giang Bác quay sang hỏi ý kiến của Tống Sở.

"Em thấy được lắm."

"Cứ quyết định như vậy đi, đến cuối tuần chúng ta đưa cha mẹ đến đây xem."

Tống Sở vui vẻ gật đầu.

Thư ký Lý cũng thở phào nhẹ nhõm, thích là tốt rồi, ông ta cũng không cần phải dãi nắng dầm mưa đi tìm phòng cho họ nữa.

Ông ta ngay lập tức lấy hết đống chìa khóa treo lên cổ tay Giang Bác: "Vậy thì lúc đó cả nhà cháu cứ đến xem nhé, xem xong rồi thì thương lượng với chủ nhà. Cháu nhớ khôn khéo, lanh lợi một chút bởi vì nhà kia là tư bản, người ta khôn lắm không để chính mình thiệt thòi đâu."

Tống Sở nói: "Không sao đâu ạ, anh Giang Bác của cháu cũng thông minh không thua gì ai mà."

Thư ký Lý mỉm cười, "thông minh" này đâu có giống với "thông minh" kia chứ.

Giữa trưa khi Mã Lan với Tô Chí Phong đi làm về thì Tống Sở liền kể cho họ nghe về ngôi nhà mới xem lúc nãy.

"Mẹ, ngôi nhà đó rất tuyệt. Có sân này, phòng cũng lớn mà còn có phòng ăn riêng nữa. À đúng rồi, trong sân còn có cả một cái giếng nước."

Mã Lan nghe mấy lời miêu tả của Tống Sở thì phấn khích đến đỏ cả mặt, bày trí, sắp xếp tinh tế như vậy chắc có lẽ căn nhà này phải khang trang lắm.

Đặc biệt là có cả giếng nước thì sau này những lúc cần nước sẽ có ngay mà dùng, thật tiện lợi. Không giống như bây giờ, phòng nước thường xuyên bị cắt nước nên ngày nào cũng phải trữ sẵn nước trong xô.

Giang Bác đưa chìa khóa cho Mã Lan: "Cha mẹ có thể đi xem nhà trước, rồi mới thương lượng với chủ nhà sau."

TBC

Tất nhiên Mã Lan muốn thương lượng sớm một chút vì còn vài ngày nữa thôi là đến Tết rồi, mới đầu năm đã có một căn nhà mới, năm nay xem như khởi đầu quá tốt.

"Ngày mai tháng chạp được nghỉ nửa ngày, mẹ sẽ đi bàn bạc với chủ nhà."

Tô Chí Phong nói: "Vậy cha cũng sẽ đổi tiết với giáo viên khác để đi cùng mẹ các con."

Vẻ mặt Tống Sở đầy phấn khích: "Nói như vậy là ngày mai cả nhà chúng ta có thể chuyển nhà sao?"

"Không nhanh như vậy đâu, sớm nhất thì cũng phải ngày mốt, ngày kia gì đấy nhưng dù sao cũng sẽ dọn đi vào trước tết."

"Tốt quá rồi!" Tống Sở kích động ôm lấy Mã Lan. Sau đó, cô lại ôm lấy Tô Chí Phong, cuối cùng ôm lấy Giang Bác: "Anh Giang Bác của em là đỉnh nhất!"

Sáng hôm sau, cả nhà bốn người cùng nhau đi xem nhà.

Nhờ có xe mà việc đi lại của gia đình cũng thuận tiện hơn nên rất nhanh đã tới nơi.

Mã Lan cảm thấy nơi này cách trường học hơi xa.

Tống Sở liền an ủi: "Mẹ à không sao, chúng ta có xe mà."

Mặc dù có chìa khóa nhưng Mã Lan cảm thấy mình vẫn nên ghé qua chào chủ nhà một tiếng rồi mới vào xem, Mã Lan biết chủ nhà ở ngay sát bên cạnh nên ghé qua gõ cửa.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 190: Chương 190


Người ra mở cửa vẫn là ông lão hôm qua, ông ta nhận ra Tống Sở và Giang Bác, cười nói: "Các cháu tới xem nhà sao?"

Tống Sở gật đầu.

Mã Lan vừa cười vừa nói: "Ông có muốn đi xem căn nhà với chúng tôi không?"

"Mọi người cứ tự nhiên xem đi, xem xong thì chúng ta bàn bạc chi tiết hơn."

Mã Lan đương nhiên thích đi một mình hơn cho thoải mái nên vui vẻ cùng người nhà trở lại căn nhà bên cạnh.

Tô Chí Phong nghe qua miêu tả cũng biết là căn nhà rất tốt nhưng khi tận mắt nhìn thấy cũng không khỏi gật gù.

Trong lòng Mã Lan hiểu rõ, phòng ở do huyện cấp vẫn là của đơn vị, trừ khi chính bà bỏ tiền ra mua thì nó mới thực sự thuộc về bà.

Vì vậy, trước đây, khi sống trong ký túc trái tim của bà luôn lo lắng không thôi. Dù biết ở thời đại này có được phòng ở đã tương đương với căn hộ của mình ở hiện đại, nhưng vẫn luôn thấy thiếu cái gì đấy.

Hôm nay, sau khi nhìn thấy ngôi nhà này, bà đột nhiên có cảm giác bị nó dính lấy đến không thể dứt ra được.

Cảm giác như đây mới chính là nhà của họ vậy.

Trong tương lai, những đứa trẻ sẽ lớn lên ở đây, bà và chồng mình là Tô Chí Phong cũng sẽ già đi ở nơi này.

Tô Chí Phong nhìn ngôi nhà cũng không khỏi nụ cười trên khuôn mặt: "Trong tưởng tượng của tôi, ở trong sân này chúng ta có thể làm xích đu cho bọn trẻ, còn trồng thêm một ít nho."

Mã Lan nói: "Ông cũng có thể dùng chậu hoa trồng rau, để cho nhà chúng ta ăn."

TBC

Tống Sở nói: "Chúng ta còn có thể trồng trái cây sao ạ?"

Mã Lan cười nói: "Đương nhiên có thể, đến lúc đó con cùng Tiểu Bác cùng nhau trồng một cây non đi, sau này cây non sẽ cùng hai anh em con lớn lên."

Tống Sở tưởng tượng đến cảnh tương lai mà cha mẹ nói, thầm nghĩ nó thật tuyệt vời, trong đầu cô thậm chí còn bắt đầu nghĩ đến việc nên trồng loại cây ăn quả.

Giang Bác lặng lẽ nhìn mọi người tưởng tượng, chờ cả ba nghĩ xong liền nhắc nhở: "Nhưng nó vẫn chưa phải là nhà của chúng ta."

"..."

Trầm mặc một hồi lâu, Mã Lan lập tức khơi dậy ý chí chiến đấu: "Nó rất nhanh sẽ thuộc về chúng ta, chúng ta đi nói chuyện với chủ nhà thôi."

Tống Sở gật đầu lia lịa.

Mã Lan thấp giọng nói: "Một chút nữa ba cha con nhớ giữ im lặng, đừng để người bên kia biết chúng ta thích căn nhà này, dựa vào đó mới có thể thương lượng giá."

Mặc dù kiếp trước Mã Lan vẫn chưa có được ngôi nhà riêng của mình, nhưng bà đã từng thấy người khác mua bán nhà, cho nên bà biết cách nói về những khuyết điểm của ngôi nhà để hạ giá nó xuống.

"Đặc biệt là ông nội Tô! Đừng nói cho ông cụ biết."

Tô Chí Phong lập tức ngậm chặt miệng, tỏ ý mình sẽ im lặng không hé nửa răng.

"Con gái, về sau con nhớ làm theo lời của mẹ, nhà chúng ta chỉ có con là đáng tin cậy, hai cha con Tiểu Bác quá thật thà, chúng ta không thể trông cậy vào được."

Tống Sở hưng phấn gật đầu.

Gia đình bốn người lại gõ cửa nhà bên cạnh.

Ông lão đang ngồi đợi trong sân. Bên cạnh còn có một bà lão đang nằm trên ghế tựa, khuôn mặt xanh xao gầy gò, trông rất tội nghiệp.

Mã Lan mỉm cười rồi nói: "Ông à, không biết cháu nên xưng hô với ông như nào đây ạ."

Ông lão nói: "Ông họ Lâm."

"Xin chào, ông Lâm, căn nhà kia cháu xem qua rồi, không biết ông có yêu cầu gì hay không ."

Ông lão Lâm liếc nhìn bức tường trong sân, giống như muốn xuyên qua nó nhìn vào căn nhà trong sân bên kia: "Căn nhà đó rất tốt, năm đó ông định để lại cho con trai lấy vợ."

Tống Sở không khỏi thắc mắc hỏi: "Căn nhà đấy không phải để cho người giúp việc ở sao ạ?"

"Đừng nói nhảm, từ lâu nhà ông bà đã không có người giúp việc rồi." Ông lão Lâm nghiêm túc nói: "Đó là con trai tôi, con nuôi."

Mã Lan cười nói: "Ai sống ở đó không quan trọng, chỉ cần nói cho cháu biết ý của ông là được."

Ông lão Lâm thở dài: "Ông hiện tại chỉ là một người cao tuổi khó tính cáu gắt, con cái trong nhà đều cắt đứt quan hệ, chỉ còn lại ông và bà nhà."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 191: Chương 191


Mã Lan nghe ông lão nói có chút mệt mỏi: "Hãy cho cháu một cái giá đi."

"Ông bà cũng không thật sự muốn tiền, tiền đối với ông bà mà nói chỉ là vật ngoài thân."

"Vậy ông muốn cái gì?"

"Lượng thực, ông bà cần lương thực để ăn. Các cháu xem thử thế này được không, nếu cháu cho chúng cho hai trăm cân lương thực thương phẩm và hai trăm cân lương thực thô, ngôi nhà kia sẽ là của các cháu."

Mã Lan mở to mắt khi nghe thấy cái giá.

Ông lão này cũng quá khôn khéo rồi!

Nhìn qua, số lương thực đấy đổi thành tiền không đáng bao nhiêu tiền, nhưng thời điểm này, cho dù có tiền cũng mua không được lương thực. Chỉ với lượng lương thực thương phẩm thôi đã đủ để cả nhà bà lấp đầy dạ dày mấy tháng, huống chi còn thêm 200 cân lương thực thô, đây là nghĩ bọn họ giống như địa chủ thời xưa sao.

Tống Sở cất giọng mếu máo: "Mẹ, nhà chúng ta còn không có mà ăn."

Mã Lan trả lời: “Đúng vậy, chúng ta ngay cả cơm ăn cũng không đủ ăn.” Sau đó bà lại cau mày nói tiếp: "Từ từ đã ông Lâm, đừng nói về giá cả, cháu phải nói cho ông biết về tình hình ngôi nhà đã. Trước hết, cửa sổ của ông chỉ được dán giấy, sau này chúng cháu còn phải chi tiền lắp kính thứ đấy mua không dễ chút nào, nhưng không có kính sẽ không có ánh sáng, hơn nữa nhà cũng cũ quá rồi, rất có khả năng bị dột, nó không phải nhà hai lầu mà chỉ là nhà trệt, sau này lỡ mưa dột chẳng lẽ bắt nhà cháu phải lấy xô hứng rồi đổ liên tục ư? Còn có cái giếng, thành thật mà nói, nó rất ẩm thấp! Hướng nhà cũng không tốt, tuy quay về hướng Nam nhưng gia đình chúng cháu thích nhà hướng Bắc hơn, con cái chúng cháu cũng không thích hợp với hướng nhà như vậy.”

Tống Sở cũng nói đỡ cho bà: "Đúng vậy, chúng cháu một chút cũng không thích ngôi nhà bên kia, nó có quá nhiều khuyết điểm…" Còn 'nhiều khuyết điểm' ở đâu thì cô không biết nói.

Tô Chí Phong và Giang Bác: "..."

Bà lão nằm trên ghế ho khan lên vài tiếng.

Ông lão Lâm đi tới vỗ lưng bà lão, nói: “Cháu chờ chút, bà lão nhà ông không được khỏe.” Sau đó quay đầu lại nói: “Chà, cháu vừa nói gì nhỉ, cháu không thích hướng nhà này phải không? Vậy thì cứ đổi cửa thôi, dù sao cũng chỉ là đổi sân trước thành sân sau, sợ giếng ẩm thấp thì cứ lấp miệng lại, lỡ như nhà bị dột thì ông sẽ sang đổ nước giúp cho cháu, còn cái kính… ông cụ nhìn lại vào cửa sổ nhà mình: “Hay là cháu tháo kính nhà ông xuống dùng được không?”

Mã Lan: "..." Gặp cao thủ rồi, không hổ danh là một nhà tư bản.

Tống Sở há hốc mồm, nhớ tới lời Thư ký Lý nói trước đó, đây là một nhà tư bản thông minh.

Thật sự thông minh nha, đến cô còn không biết phải trả lời lại như thế nào.

Tống Sở thấp giọng nói: "Mẹ, cứ nói thẳng đi, chúng ta không mua nổi."

Mã Lan mím môi, nói với ông lão Lâm: "Ông Lâm, cái giá mà ông muốn cho căn nhà này quá đắt, nhà chúng cháu thực sự không mua nổi, ai có thể thu mua được lượng thức ăn như ông muốn chứ? Cháu nói thẳng nhé, nếu ông cứ khăng khăng muốn thế sẽ không ai dám mua nhà của ông đâu."

Ông lão Lâm thấp giọng nói: "Nếu không có ai mua nó, vì vậy hãy để nó cùng ông bà đây xuống đất vậy."

"..."

TBC

Mã Lan khịt mũi: "Sở Sở, đi thôi, chúng ta mua không nổi căn nhà này, đừng nhìn nữa."

Tống Sở gật đầu, kéo Giang Bác rời đi. Kết quả, khi cô lao ra tới cửa cha mẹ vẫn còn chậm rì đi chưa đến.

"Cha, mẹ, nhanh lên."

Mã Lan thấp giọng: "… Con gái, đây chỉ là đang diễn, đừng nghiêm túc như thế chứ."

“Đợi đã.” Từ phía sau cuối cùng cũng truyền đến giọng nói mà Mã Lan muốn nghe.

Bà lão vừa nãy vẫn luôn ho sặc sụa nói: "Bà hiểu rồi, đây cũng là số mệnh, căn nhà bên kia vẫn là bán cho cháu đi."

Mã Lan quay đầu nói: "Giá của căn nhà kia quá cao, cháu thật sự mua không nổi, chắc bà cũng biết rõ hiện nay làm gì có ai có thể một lần xuất ra nhiều lương thực đúng không, huống chi là hai trăm cân, ngay cả hai mươi cân cũng chưa chắc đã có đủ ngay."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 192: Chương 192


Bà lão nói: "Tuổi của hai ông bà hiện tại không thể làm được việc gì nữa rồi, bà tự làm chủ, một trăm cân lương thực tinh và một trăm cân lương thực thô là được rồi."

Mã Lan cau mày, mặc dù giá cả đã được giảm một nửa, nhưng bà vẫn không thể trả đủ ngay được.

Bà lão lại nói tiếp: "Bà không bắt cháu trả luôn trong một lần, từ nay về sau mỗi tháng chỉ cần cho ông bà một ít là được."

Nghe thấy thế trong lòng Mã Lan không khỏi cảm thấy nhẹ nhõm, thật may còn có thể trả góp, bà tính toán trong đầu, nếu mỗi tháng trả dần 20 cân lương thực thì chưa đầy một năm là có thể trả dứt rồi.

Suy qua tính lại, Mã Lan cũng an tâm chuyện giao dịch này có thể thực hiện được: "Lời bà nói là thật sao?"

Bà lão gật đầu.

Ông lão Lâm cũng nói: "Được rồi, nếu bà nhà ông đã nói như thế, vậy thì cứ y thế mà làm đi."

Cuối cùng, cả hai bên đều đồng ý với giá nhà và cách thức trả bà lão đề ra.

Mã Lan chuẩn bị viết giấy nợ, nhưng ông lão lại tỏ ý không cần. "Thành phần như chúng ta, không phải là nợ hay không nợ cũng như nhau ư, viết làm gì?"

Khi nói ra những lời này, giọng ông lão có chút chua xót.

Mã Lan nói: "Chúng cháu đều là những người biết rõ đúng sai, tuyệt đối sẽ không quỵt nợ đâu." Cho nên bà vẫn để Tô Chí Phong viết giấy nợ.

Sau khi viết giấy xong, bà đến văn phòng quản lý nhà đất để làm thủ tục chuyển nhượng nhà.

Vấn đề này phải thông qua Thư ký Lý, nên bọn họ để ông lão Lâm đến văn phòng quản lý nhà đất đợi trước, còn mình lại đến chỗ Thư ký Lý.

Thư ký Lý nghe xong liền hỏi: "Thương lượng xong rồi sao? Giá cả thế nào?"

Mã Lan nói ra giá nhà.

Thư ký Lý sửng sốt: "Vậy chẳng phải sau này các người sẽ thường xuyên tiếp xúc với bọn họ sao?"

Lúc này Mã Lan mới nhớ ra niên đại này có những điều không giống như hiện đại, bà đã quá tập trung vào việc mua căn nhà mà bỏ qua những điều cấm kỵ ở đây. Thư ký Lý nói: "Nhà tư bản là thành phần xấu, xưa nay đều thích tính lợi người khác, căn nhà đấy nên bị lãng quên thì tốt hơn."

Nghe vậy, gia đình bốn người có chút không nỡ, tuy họ chỉ vừa xem qua căn nhà kia thôi, nhưng trong lòng đã coi nó như nhà của chính mình rồi.

TBC

Mắt thấy đến miệng rồi mà lại bỏ đi.

Tống Sở không hiểu vì sao không nên mua, hai mắt tròn xoe nhìn cha mẹ mình.

Tô Chí Phong nói: "Không sao, đến lúc đó mỗi tháng chúng tôi chỉ đưa lương thực sang, không tiếp xúc nhiều."

Mã Lan gật đầu, thành thật mà nói, là một người hiện đại bà vốn không ghét bỏ những nhà tư bản kia, đối với bà hai ông bà lão kia chỉ là một người hàng xóm bình thường, nhưng bởi vì đã xuyên qua nên không thể không nghiêng theo dòng thời gian.

"Sau này, nếu có thể gom đủ lương thực, chúng tôi sẽ tranh thủ trả cho họ trong một lần." Mã Lan nói.

Thấy gia đình bốn người đã quyết định như vậy, Thư ký Lý cũng không phản đối nữa, chỉ nhắc nhở thêm: "Ngôi nhà kia, hình như có chút tranh chấp."

Mã Lan: “…Tranh chấp cái gì?” Bà sợ nhất là nhà đang tranh chấp quyền sở hữu.

Thư ký Lý cười nói: "Không sao đâu, căn nhà đúng là của Lâm Quốc Sơn, chỉ là khi phân gia con cái của Lâm Quốc Sơn muốn tranh giành quyền sở hữu căn nhà mà thôi. Bây giờ căn nhà đó được bán cho bà, họ có thể sẽ tới tìm bà đấy."

Mã Lan nói: "Tại sao lại tới tìm chúng tôi? Chúng tôi đã mua nó rồi mà."

Thư ký Lý nói: "Cho nên tôi mới nói không sao, nếu thật sự có chuyện gì, bà chỉ cần đến gặp đồng chí công an và khai báo tên của tôi."

Mã Lan rất cảm kích Thư ký Lý: "Thư ký Lý, ông thật là tốt bụng, đều là vì dân vì nước."

Tống Sở cũng nói: "Chú Lý, chú quả thật là người tốt!"

Thư ký Lý cười nói: "Không có gì, đều là người quen của nhau, sau này tôi tới cửa chỉ cần không chán ghét tôi là được."

Vừa nói ông ta vừa liếc nhìn Giang Bác, ông ta cảm giác rằng trong tương lai sẽ còn nhiều lần gặp lại gia đình này.

Mã Lan mỉm cười: "Sao tôi có thể ghét bỏ chứ, ông luôn được chào đón."

Nói xong năm người vội vã đến văn phòng quản lý nhà đất, khi đến nơi ông lão Lâm đã đợi sẵn từ lâu.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 193: Chương 193


Mã Lan ban đầu muốn nói chuyện với ông lão Lâm, nói với ông lão rằng bà hiểu những suy nghĩ của ông. Nhưng khi nghĩ tới chuyện dù có nói ra thì nhà bà cũng không thể kiếm được nhiều lương thực như vậy trong một lần, thành ra cuối cùng vẫn không nói.

Người của phòng quản lý nhà đất ban đầu không muốn giao dịch với ông lão Lâm, nhưng khi họ thấy ông lão được Thư ký Lý đưa đến để xử lý các thủ tục chuyển nhượng nhà liền vội vàng giúp đỡ và hỏi Thư ký Lý: "Người thân của ngài à?"

"Việc này do huyện sắp xếp, cậu không cần lo lắng." Nhân viên phòng quản lý nhà đất lại nói tiếp: "Tôi chỉ sợ ngài dính phiền phức thôi, có rất nhiều người đang nhìn chằm chằm nhà tư bản này đấy."

“Vậy thì cứ để xem ai dám làm gì đi.” Thư ký Lý không chút lo lắng, dù sao Huyện trưởng Lữ đã lên tiếng. Bên cạnh đó, đồng chí Tô Giang Bác cũng sẽ hỗ trợ trong huyện sản xuất động cơ cao cấp, tương lai cậu nhóc sẽ có địa vị quan trọng cho nên ai có thể nói trước được điều gì?

Không mất quá lâu các thủ tục đã được hoàn thành, tuy chỉ có một mảnh giấy nhưng nó đại diện như giấy tờ đất đai, tên của Tống Sở và Giang Bác được viết trên dòng 'chủ sở hữu' của ngôi nhà.

Nhìn vào tên của chính mình trên đó, Tống Sở vui vẻ không thôi.

"Anh Giang Bác, anh có thấy không? Đây là ngôi nhà tương lai của chúng ta."

Giang Bác mím môi và cười một cách ngượng ngùng.

Mã Lan vẻ mặt vui mừng đem giấy chứng nhận cất đi: “Từ giờ trở đi, nó sẽ là bảo bối của nhà chúng ta.”

Tô Chí Phong mời Thư ký Lý cùng dùng bữa, coi như lời cảm ơn.

Thư ký Lý xua tay lần nữa: "Chỉ là làm việc theo yêu cầu của Huyện trưởng, bữa cơm này đâu sao tôi có thể nhận chứ. Hai người vừa mua nhà, nhanh chóng quay về dọn dẹp sạch sẽ đi, tương lai còn nhiều cơ hội mời tôi dùng bữa mà, hẹn lần sau nhé."

Tô Chí Phong cảm thấy người có thể trở thành thư ký của huyện trưởng đúng là không giống với những thư ký khác, nói chuyện làm việc đều đặc biệt chú ý.

Mã Lan vội vàng nói: "Vậy thì hôm tân gia chúng tôi sẽ mời Thư ký Lý đến ăn một bữa cơm." Bà vẫn muốn duy trì quan hệ tốt với Thư ký Lý để giúp đỡ gia đình bà trong tương lai.

Đặc biệt là trong vấn đề mua nhà, khi có và không có ông ta bên cạnh năng suất xong việc khác biệt khá lớn.

Nếu không quen biết ai trong huyện, ngay cả khi ông lão Lâm muốn bán ngôi nhà này, bà cũng không thể mua được nhanh như thế, thậm chí có khi còn gặp nhiều khó khăn trong quá trình chuyển nhượng.

Thư ký Lý đương nhiên không từ chối, ông ta cũng muốn xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với Giang Bác. Trong tương lai, khi Huyện trưởng Lữ sắp xếp cho ông ta xử lý các công việc, có thể sẽ lại hợp tác với Giang Bác.

Hai bên hẹn nhau xong, cả nhà bốn người liền nhanh chóng quay trở về dọn dẹp nhà mới.

Ông lão Lâm cũng theo họ trở về.

Mã Lan nói: "Ông à, tháng này cháu không mua lương thực, cháu sẽ đưa phiếu lương thực cùng tiền trước được không?"

Ông lão Lâm cười: "Được chứ, ông bà không quá bắt bẽ chuyện đấy đâu."

Kể từ khi các thủ tục chuyển nhượng được hoàn thành, ông lão Lâm đã nói nhiều hơn, khuôn mặt cũng hiền hậu hơn nhiều, hệt như một ông lão tốt bụng.

Nếu Mã Lan không biết rõ về ông lão, có khi bà còn nghĩ ông lão không phải là nhà tư bản kia.

Mã Lan lại hỏi: "Nghe nói ngôi nhà này còn có tranh chấp, sau này sẽ không gây phiền phức cho nhà chúng cháu chứ?"

Ông lão Lâm nói: "Bọn cháu chỉ cần cho chúng thấy mình không dễ bắt nạt, bọn chúng không dám tới cửa đâu."

Mã Lan nghe vậy cũng an tâm phần nào, không nói thêm nữa.

Lần này trở lại ngôi nhà mới, khi cánh cửa lại được mở ra, tâm trạng của cả gia đình đã khác hẳn.

Có một sự khác biệt giữa chuyện căn nhà là của mình và căn nhà không phải của mình.

TBC

Mã Lan dẫn cả nhà đi vào, trước tiên sẽ chia phòng.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 194: Chương 194


Cả hai phòng đều hướng về phía Nam, nhưng phòng phía Đông rộng rãi hơn nên Mã Lan đã chọn phòng này cho anh em Tống Sở.

Tô Chí Phong nói: "Bây giờ các con còn nhỏ tạm có thể chen chúc với nhau, cha sẽ ngăn căn phòng này làm hai, để phía bên kia làm phòng đọc sách cho các con."

Tống Sở hài lòng gật đầu, sau đó quay ra hỏi Giang Bác: "Anh Tiểu Bác, anh thấy ổn chứ?"

“Được.” Giang Bác cũng gật đầu, chỉ cần không bị tách ra khỏi Sở Sở thì cái gì cũng ổn.

Nhà mới trống rỗng, bên trong không có gì cả nên cái gì cũng cần mua, chút đồ đạc ít ỏi trong nhà cũ chắc chắn phải mang qua, nội thất vẫn dùng bàn ghế cũ.

Người trong nhà không ngừng ra vào chẳng mấy chốc đã làm cho căn nhà bị bỏ hoang có lại nhân khí.

Trong nhà bên cạnh, bà lão ngồi ở trên ghế tựa dỏng tai lắng nghe động tĩnh, trên mặt lộ ra nụ cười thoải mái.

Ông Lâm đến, đổi cho bà lão một cái túi sưởi mới.

Bà Lâm bỗng nói: "Xem ra, sẽ khá dễ gần."

Ông Lâm nói: "Chúng ta và nhà họ có hợp nhau hay không cũng không quan trọng, sau này chúng ta có lương thực để ăn lâu dài là tốt rồi, hơn nữa trong tương lai tự nhiên sẽ có nhiều tiếp xúc qua lại kéo gần quan hệ hàng xóm mà thôi, cũng không cần lo chúng ta sẽ c.h.ế.t già trong nhà mà không ai biết nữa rồi. Quan trọng là, những tên khốn kia sẽ không thể gây sự nữa, người nhà bên kia chắc hẳn cũng có ít lợi hại nên mới có thể quen với các lãnh đạo của huyện, dù sao chúng ta cũng không chắc mình có thể giữ lại ngôi nhà kia mãi nên cứ bán nó đi cho an lòng."

Bà Lâm gật đầu, thế giới bây giờ khác với trước đây nên bà lão cũng không chắc điều gì sẽ xảy ra trong tương lai, khi con người già đi, có bao nhiêu nhà cũng vô ích.

Làm ấm tay cho bà cụ xong, ông lão Lâm lại định đi ra ngoài: "Tôi đi cọ nhà vệ sinh của chúng ta đây, nếu không bọn họ sẽ tới tìm tôi mất."

(Nhà nhân vật chính mua là nhà cho người hầu thời xưa, thường được xây sau nhà chính của chủ nằm gần hoặc bên cạnh hố xí, hiện tại bán nhà nên ông lão Lâm lấp kín cái cửa thông qua hai bên thôi.)

“Đi đi.” Bà Lâm thở dài.

Trong sân nhà bên cạnh, Mã Lan và những người khác đang bận rộn dọn dẹp nhà cửa từ trong ra ngoài.

Tô Chí Phong chịu trách nhiệm lấy nước từ giếng.

Cái giếng này đã lâu không dùng, nước phía trên đã không thể dùng được nên chỉ có thể dùng dội ngoài sân.

Tống Sở đứng bên cạnh miệng giếng nhìn cái xô rơi xuống.

Tô Chí Phong thấy thế nói: "Bình thường nếu không cần sử dụng đến giếng thì tốt nhất không nên đến gần, nguy hiểm lắm."

Tống Sở còn đang tò mò muốn thò đầu vào xem bên trong giếng như thế nào, đã bị Giang Bác kéo cổ áo lại: "Đừng nhìn."

Tống Sở rụt cổ lại, cô chỉ là tò mò một chút thôi, trong tiểu thuyết trước kia cô từng đọc ghi rằng trong giếng có Long Vương.

Nhưng một cái giếng nhỏ như vậy làm sao Long Vương có thể ở , cho nên những gì trong tiểu thuyết nói cũng không phải tất cả đều là sự thật.

Chỉ mới dọn dẹp sơ qua cả gia đình đã mệt mỏi, Tô Chí Phong nhìn đồng hồ, khá muộn rồi, buổi chiều vẫn còn lớp học nên cả nhà thống nhất đến Nhà ăn Quốc Dân, sau đó hai đứa đứa nhỏ sẽ về nhà thu dọn đồ đạc, còn hai người lớn thì đi làm công việc của mình.

Họ không nói với hàng xóm về việc mua nhà, dự định đến khi sắp đi mới nói một chút, tránh có quá nhiều người đến cửa, quay người lại cũng không kịp thu dọn.

Hiện tại chỉ có Giang Bác và Tống Sở trong phòng.

TBC

Cả hai thu dọn sách giáo khoa và những đồ lặt vặt của mình, Tống Sở mặt vui vẻ nói: "Anh Tiểu Bác, chúng ta không những đăng ký hộ khẩu ở nơi này, còn có nhà ở nơi này, từ nay về sau chúng ta sẽ là cư dân chính thức ở đây."

Giang Bác "ừ" một tiếng.

Tống Sở đặc biệt muốn chia sẻ những suy nghĩ phấn khích của mình với Giang Bác, hàng loạt ý tưởng nảy ra trong đầu cô.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 195: Chương 195


Trước kia hai người luôn sống trong phòng thí nghiệm, sau này lại dọn về sống trong ký túc xá, cả hai nơi đều không thuộc về họ, bây giờ cuối cùng cả hai cũng đã có nhà riêng của mình.

Cảm giác này rất thần kỳ, Tống Sở không biết tại sao mình lại có ý nghĩ như vậy.

Tống Sở lại nói: "Anh Tiểu Bác, bây giờ em cảm thấy rất vui và hạnh phúc, còn anh thì sao?"

TBC

Giang Bác gật đầu, khẽ cười nói: "Anh cũng rất hạnh phúc."

"Giang Bác, sau này anh phải luôn vui vẻ, anh hiện tại đã có gia đình, còn có nhà và có nhiều người thân rồi nha."

“Được.” Từ giờ trở đi, anh đã có một gia đình, nhất định phải để người nhà của mình sống thật tốt.

Cha mẹ không ở nhà, hai người cũng không nhàn rỗi. Trước tiên phải thu dọn đồ đạc của mình từng chút một, sau đó giúp Mã Lan và Tô Chí Phong thu dọn đồ đạc.

Tống Sở từng là trợ lý nên vẫn có thể làm những công việc nhà, chỉ là lúc này đã bị thu nhỏ nên năng suất làm việc cũng chậm hơn nhiều.

Buổi tối, Mã Lan vừa mới trở về đã bắt tay vào thu dọn đồ đạc, phòng ở này tuy nhỏ nhưng lại chứa khá nhiều đồ.

Khi chuyển đi, bà còn phải tìm một chiếc xe đẩy để kéo.

Giang Bác nói: "Con từng thấy trong xưởng máy móc có một chiếc xe, mẹ có thể sử dụng nó để chở đồ."

Mã Lan xua tay: "Con trai, đấy là tài sản chung, không thể dùng vào việc riêng."

"Chẳng phải con có thể làm mọi thứ cho mọi người sao."

"Nó khác nhau."

Mã Lan cảm thấy mình nên giải thích rõ với con trai mình: "Ngay cả khi chúng ta làm việc cho người khác, người ngoài cũng không hiểu đâu. Người khác sẽ nói sau lưng chúng ta rằng chúng ta sử dụng tài sản chung vào việc riêng, gia đình chúng ta sẽ vì vậy gặp khó khăn trong tương lai. Những việc chúng ta tự làm được, thì hãy tự làm, đừng làm phiền mọi người."

Giang Bác biểu hiện mình không hiểu, nếu chút chuyện nhỏ đấy cũng không được hưởng, vậy thì ai còn muốn làm cao.

Tống Sở nói: "Không sao, anh Tiểu Bác, chúng ta có thể tự mình đẩy xe, đúng rồi, xe của chúng ta có thể chở đồ hay không?"

Tô Chí Phong xoa đầu con gái, ôn nhu cười nói: "Chở hai đứa con là đủ rồi, cái khác không cần lo lắng."

Nhà thầy Tô đóng cửa thu dọn đồ đạc, nên hàng xóm không để ý.

Ngày 28 tháng 12 âm lịch, cả nhà bắt đầu chuyển đồ sang nhà mới, gây ra không ít tiếng động nên những người trong ký túc xá mới biết được gia đình Tô sẽ chuyển đi.

"Sao lại chuyển đi vậy, ở đây không tốt sao?"

Phải biết là, có bao nhiêu người muốn được phân một căn phòng đơn như vậy, nhưng họ vẫn còn phải xếp hàng chờ đến lượt, thầy Tô và Mã Lan nghĩ thế nào mà lại muốn chuyển ra ngoài vậy chứ?

Hơn nữa, bọn họ cũng không quá muốn nhà thầy Tô dọn ra khỏi ký túc xá, cứ như vậy mà đi, về sao sẽ không còn mấy chuyện náo nhiệt để đi khoe khoang nữa.

Mã Lan cười nói: "Chúng tôi vừa vặn tìm được một gian nhà trống, nên không muốn gây phiền toái cho đơn vị nữa, căn phòng này sẽ để lại cho một đôi vợ chồng giáo viên trẻ khác."

Điều này khiến những gia đình khác trong ký túc xá đang chờ nhà không khỏi vui mừng, nhưng đây là phòng trống của đơn vị, những người khác cũng sẽ có cơ hội được phân.

Có người hỏi thầy Tô, gia đình sẽ dọn đến sống ở đâu.

"Ở bên kia phố cổ, là một gian nhà trệt khá cũ nhưng được cái rộng rãi."

Nghe nói gian nhà không tốt lắm, người khác cũng không còn hứng thú nữa.

Trong mắt họ, nhà lầu như thế này ở rất thoải mái, đi vệ sinh cũng thuận tiện hơn nhiều, không khí không bị ẩm thấp.

Một lát sau, Tô Chí Cường và Tô Chí Quốc cũng đến, việc dọn nhà này nếu chỉ có một người đàn ông trưởng thành là Tô Chí Phong thì không đủ sức, lúc này chuyện có anh em trong nhà liền được phát huy tác dụng.

Tô Chí Cường nói: "Chú ba, sao chuyện chú chuyển nhà lại không có chút động tĩnh nào hết vậy?"

Tô Chí Phong cười nói: "Việc này không liên quan quá nhiều đến tôi, tôi chỉ đang hưởng hào quang từ con trai và con gái của mình thôi."

Tô Chí Quốc hỏi: "Chuyện rốt cuộc ra sao?"
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 196: Chương 196


Tô Chí Phong nói ngắn gọn với họ về việc gia đình mua nhà.

Hai anh em sau khi nghe xong, đều nhìn chằm chằm vào Giang Bác, đặc biệt là Tô Chí Quốc: "Tôi đã ở đây nhiều năm như vậy, nhưng vẫn chỉ là một trưởng khu nhỏ, cũng không thường nói chuyện với Huyện trưởng Lữ và Thư ký Lý, nhưng Tiểu Bác của nhà chúng ta đều đã nói chuyện với tất cả lãnh đạo."

Tô Chí Cường nói: "Là do chú xứng đáng, ai bảo trước đây chú học nghệ thuật tự do mà không học khoa học."

Tô Chí Quốc cười nói: "Ngay cả khi bản thân tôi học khoa học, tôi cũng không có kỹ năng như của Tiểu Bác, chuyện nhận nuôi đứa con trai này của nhà em Ba chúng ta thực sự không vô ích, mới có bao lâu chứ? Gia đình chú Ba đã thay đổi rất nhiều."

Người lớn dùng xe lớn để kéo đồ đạc, trong khi Tống Sở và Giang Bác lại dùng xe nhỏ để buộc hành lý và kéo đi.

Loay hoay cả buổi sáng, cuối cùng cũng dọn được hết đồ đạc của gia đình đến nhà mới, cả Tống Sở và Giang Bác đều đổ mồ hôi vì kiệt sức. Mặt vừa bẩn vừa lem nhem, nhưng Tống Sở lại không cảm thấy khó chịu chút nào, ngược lại còn có cảm giác tự hào: "Anh Tiểu Bác, nếu chúng ta có thể trưởng thành sớm hơn, chúng ta có thể làm nhiều việc hơn."

Giang Bác bĩu môi: "Anh cũng muốn trưởng thành."

Tô Chí Cường và Tô Chí Quốc nhìn ngôi nhà mới, sau khi nhìn từ trong ra ngoài, họ cảm thấy nó thực sự là một ngôi nhà tốt. Tuy nhỏ hơn một chút so với nhà cũ của ông bà nội Tô, nhưng ngôi nhà gạch xanh này không tệ chút nào.

Giường đã dọn xong, lò sưởi cũng đã được bật lên, cuối cùng trong nhà cũng có chút ấm áp.

Trong sân có một phòng bếp nhỏ, Mã Lan sắp xếp xoong chảo, nhìn phòng bếp nhỏ mấy mét vuông, vô cùng hài lòng. Cuối cùng, bà không còn phải nấu ăn ở lối đi nữa. Chưa kể lối đi tối om, người qua kẻ lại, nấu cơm cũng không yên.

Đây mới chính là cuộc sống.

Buổi trưa nấu ăn ở nhà, cả nhà làm món tiểu long bao.

Sau khi ăn xong, Tô Chí Cường và Tô Chí Quốc vội vã đi làm. Cả Mã Lan và Tô Chí Phong đều dành thời gian nghỉ để dọn dẹp nhà cửa, sau khi thu dọn xong Mã Lan không khỏi nghĩ đến việc tối nay mời Thư ký Lý đến ăn tối, dù sao lần trước cũng đã mời miệng, hơn nữa ngôi nhà này có thể mua được đều là nhờ Thư ký Lý.

Tô Chí Phong nói: "Đúng là chúng nên mời ông ấy."

Tống Sở vui vẻ chạy việc vặt: "Mẹ, con và anh Tiểu Bác đi mời, cha và mẹ ở nhà dọn dẹp nhà cửa."

Giang Bác không nói gì, trực tiếp khởi động xe.

Mã Lan cười nói: "Đúng vậy, các con đi sẽ tốt hơn, mẹ đi mời sẽ dễ gây hiểu lầm."

Hai đứa nhỏ lái xe ra ngoài.

Xe của Giang Bác khá dễ nhận ra, chắc mấy chốc đã đến huyện ủy.

Giang Bác đã lái xe chạy qua lại mấy vòng lớn, nên những người ở gần đó đều biết gia đình của anh có thể đã chuyển đến khu này, có người không khỏi tò mò còn đi nhìn ngóng thử xem là dọn đến đâu mới biết họ thực sự đã chuyển đến nhà họ Lâm.

Nhà họ Lâm là ai? Họ là những nhà tư bản của huyện, tất cả các cửa hàng trên một con phố đều thuộc về gia đình họ.

Tất nhiên, điều quan trọng nhất là bây giờ anh em nhà họ Lâm đang tranh giành tài sản với nhau, tất cả tiền bạc trong nhà đều đã bị tiêu sạch, căn nhà kia là một trong những hiện vật còn sót lại đang bị tranh giành, không biết liệu hai anh em có hay đã có người dọn đến ngôi nhà này không.



TBC

Tống Sở và Giang Bác rất quen thuộc với Huyện ủy, nên một mạch lái xe vào bên trong mà không có ai ngăn cản.

Kết quả là, Huyện trưởng Lữ và Thư ký Lý điều vắng mặt.

Giang Bác hỏi bảo vệ và được ông Trương trả lời: "Huyện trưởng Lữ và Thư ký Lý đã ra ngoài, họ đã đến xưởng sản xuất máy móc, có người ở bên đấy gọi điện nói là có việc gấp. Họ vừa rời đi không lâu, ông đoán sẽ phải chờ một lúc lâu đấy."

Tống Sở hỏi: "Chúng ta có nên đợi không?"

Giang Bác không thích chờ người nhất, trực tiếp lên xe: "Đi đến xưởng máy móc tìm họ."

May mắn thay, hai người có mang đủ than theo, nếu không họ sẽ không thể lái xe về nhà.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 197: Chương 197


Tại xưởng sản xuất máy móc, Xưởng trưởng Cổ đang xem xét dữ liệu của động cơ mới cùng với Huyện trưởng Lữ một cách hào hứng.

Sau khi đọc xong, cả hai có vẻ thích thú.

Ngay khi nhận được bản vẽ động cơ, Xưởng trưởng Cổ lập tức tìm những công nhân giỏi nhất, xưởng sản xuất máy móc không ngừng hoạt động, họ gần như làm việc 24/24 để kịp làm xong kịp một chiếc máy thực nghiệm trước giao thừa.

Vốn dĩ trước đó Xưởng trưởng Cổ vẫn còn hơi căng thẳng, ông ta đã từng hỏi thăm những nhà máy sản xuất động cơ khác, ai cũng chưa thấy qua loại động cơ hình chữ Z này, cho nên khá lo về việc sẽ lãng phí thời gian, nhưng vì trước đó Giang Bác đã làm được xe ô tô nên ông ta mới nghiến răng thực hiện vụ cá cược này.

Sau khi làm xong, ông ta liền lập tức thử nghiệm và phát hiện ra chiếc máy này tốt hơn nhiều so với ông ta nghĩ. Không, phải nói rằng động cơ ô tô này tốt hơn những loại đang sử dụng trên thị trường mà ông ta biết rất nhiều.

Mã lực được cải tiến cao hơn mà mức tiêu thụ nhiên liệu lại không tăng quá nhiều.

Trước đó chỉ mang tâm thế muốn 'làm thử', nhưng Xưởng trưởng Cổ không ngờ nó lại thành công đến mức bất ngờ thế này.

Động cơ này được sản xuất tại xưởng máy móc huyện Bình An của họ, quan trọng là nó còn chưa xuất hiện trên thị trường.

Đây không phải là tự phát triển lớn mạnh sao?

Bởi vì quá kích động, Xưởng trưởng Cổ không kiềm được mà gọi điện thoại ngay đến huyện, hối thúc Huyện trưởng Lữ đến xem kết quả.

Mặc dù Huyện trưởng Lữ là người ngoài ngành, nhưng ông ta tin tưởng vào các chuyên gia. Xưởng trưởng Cổ dù sao cũng là người làm máy móc, ông ta đã nói tốt thì chắc chắn sẽ tốt.

Quang trọng là, động cơ này tốt hay không cũng không quá quan trọng, chỉ cần nó có thể sử dụng được, chứng tỏ là trong tương lai xưởng sản xuất máy móc sẽ có thể chuyển đổi thành công và trở thành nơi cung cấp động cơ.

Cả hai đều phấn khích theo cách riêng của mình, nhưng trên khuôn mặt già nua đều đỏ bừng vì phấn khích.

Nhìn vào động cơ như nhìn vào một kho báu quý giá.

Huyện trưởng Lữ nói: "Đây là chuyện tốt, chúng ta hãy sản xuất nó thật tốt."

Xưởng trưởng Cổ nói: "Đây không phải là vấn đề sản xuất nữa, thưa huyện trưởng, nó đã là một vấn đề lớn! Nước chúng ta chưa có công nghệ này, tôi không biết liệu nó đã có ở nước ngoài hay không, nhưng hiện tại chúng ta lại có! Đây là một chuyện trọng đại ."

Huyện trưởng Lữ: "... Động cơ này có liên quan đến quốc gia đại sự sao?"

TBC

Huyện trưởng đúng là không hiểu khoa học kỹ thuật, ông xuất thân từ nông thôn lên, chỉ biết quản lý địa phương.

"Nếu công nghệ này được quảng bá, nó sẽ là một sự kiện lớn! Hơn nữa, chúng ta không thể tiết lộ công nghệ này ra mà phải tìm biện pháp để giữ bí mật, không thể để những 'kẻ gián điệp' đánh cắp nó."

Khi Huyện trưởng Lữ nghe thấy Xưởng trưởng Cổ nói vậy thì ngay lập tức trở nên lo lắng.

Thời điểm gần đây, đúng là bên trên thường xuyên bắt được 'gián điệp', nhưng huyện Bình An là một huyện nhỏ, gián điệp cho dù có đến cũng sẽ không đến huyện Bình An, phải đến thành phố B lấy tin tức từ trong nước mới đúng.

Nhưng Xưởng trưởng Cổ đã nói như vậy, Huyện trưởng Lữ không khỏi lo lắng.

Nếu nó là một thứ quan trọng đến thế thì nó phải được bảo vệ.

Huyện trưởng Lữ nói: "Hãy hạ thông báo, để công nhân và các đồng chí trong xưởng giữ bí mật về chuyện này."

Xưởng trưởng Cổ nói: "Không sao, công việc trong nhà máy của chúng tôi được chia thành các bộ phận khác nhau, mỗi người đều chịu trách nhiệm cho các nhiệm vụ khác nhau. Hơn nữa, tôi đang giữ bản vẽ, họ không có đủ kỹ năng để vẽ lại toàn bộ đâu, chúng ta có nên báo cáo việc này lên lãnh đạo phía trên ngay lập tức không?"

Huyện trưởng Lữ sắc mặt nghiêm nghị nói: "Chuyện quan trọng như vậy nhất định phải truyền lời lên phía trên, nếu quốc gia thật sự cần thì càng không thể trì hoãn."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 198: Chương 198


Xưởng trưởng Cổ lại nói: "Còn đồng chí Tô Giang Bác thì sao?"

Huyện trưởng Lữ có chút lo lắng, đây cũng là vấn đề lớn: "Tôi sẽ yêu cầu các đồng chí công an chú ý hơn đến khu vực lân cận nhà của đứa nhỏ, sau đó nói chuyện với người lớn của cậu nhóc để bọn trẻ giữ bí mật."

Hiện tại cứ sắp xếp như thế.

Đây là lần đầu tiên xảy ra chuyện như vậy, Huyện trưởng Lữ thật sự không biết nên làm như thế nào.

Lúc hai người đang thương lượng, thì nghe được Thư ký Lý từ bên ngoài đi vào: "Huyện trưởng, đồng chí Tô Giang Bác tới rồi, hôm nay cậu ấy mới chuyển đến nhà mới nên muốn mời chúng ta ăn cơm."

Huyện trưởng Lữ vỗ tay: "Thật tốt, tôi cũng đang cần nói chuyện với cậu nhóc."

Giang Bác đã từng đến đây, nhưng cậu nhóc chỉ đi dạo xung quanh, để lại vài lời góp ý rồi bỏ lại Huyện trưởng Lữ cùng những người khác tự phát triển.

Bây giờ nhìn Giang Bác, Huyện trưởng Lữ cảm thấy cậu nhóc trước mắt như đang phát ra thứ sáng chói lóa.

Vì vậy, ông ta nở nụ cười hiền hơn bình thường và nói một cách thần bí: "Tiểu Bác, nhà máy đã hoàn thành động cơ thử nghiệm, bác vừa thử nó, động cơ đấy hoạt động rất tốt!"

Tiểu Bác nhìn ông ta: "Ồ, vậy sao."

Huyện trưởng Lữ nói: "Chúng ta sẽ báo cáo lên cấp trên, Xưởng trưởng Cổ nói đây là đại sự quốc gia."

Tống Sở đang lắng nghe, ngạc nhiên nhìn Giang Bác, không phải vừa nói anh Giang Bác giúp chế tạo động cơ thôi ư, sao giờ lại trở thành sự kiện trọng đại của quốc gia rồi?

Giang Bác cũng không hiểu, không phải anh đã kiểm tra nó trước và cố ý hạ thấp kỹ thuật xuống rồi sao.

“Chuyện đấy có ảnh hưởng đến cuộc sống của cháu không?” Giang Bác cau mày hỏi.

"Không, chỉ phân bố vài đồng chí công an khu vực tăng cường kiểm tra ở khu của cháu thôi."

Giang Bác miễn cưỡng chấp nhận, suy nghĩ về việc kiểm soát kỹ thuật thấp hơn nữa trong lần cải tạo sau, trình độ công nghệ ở đất nước này thậm chí còn thấp hơn anh nghĩ.

Khi Giang Bác và Tống Sở về nhà, Huyện trưởng Lữ đã sắp xếp để Thư ký Lý đi cùng, bảo đảm hai người được đưa về nhà an toàn, sau đó để Thư ký Lý nói về chuyện 'giữ bí mật' với vợ chồng Mã Lan, ngăn chặn bọn 'gián điệp' trong nước phá hoại

Thư ký Lý: "..." Gián điệp? huyện Bình An có thứ này sao?

Nhưng lãnh đạo đã sắp xếp như vậy, Thư ký Lý vẫn tuân theo, thành thật về nhà với hai đứa trẻ.

Mã Lan và Tô Chí Phong vừa dọn dẹp nhà cửa thì phát hiện hai đứa trẻ đã về, không chỉ hai đứa trẻ mà ngay cả Thư ký Lý cũng đến sớm hơn.

Họ nghĩ còn nghĩ rằng phải đợi cho đến khi tan làm, nên vẫn chưa chuẩn bị xong.

Ngay khi Tô Chí Phong và Mã Lan chuẩn bị mỉm cười chào hỏi, Thư ký Lý đã nghiêm túc nói: "Đồng chí Mã Lan, đồng chí Tô Chí Phong, tôi có một chuyện quan trọng muốn truyền lời đến hai người."

Hai vợ chồng sững sờ trước vẻ mặt của ông ta, Mã Lan mơ hồ hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Thư ký Lý nhìn xung quanh: "Vào phòng nói chuyện đi."

Cả ba vào nhà.

Giang Bác, Tống Sở: "..."

Khi ba người họ nói chuyện, Mã Lan và Tô Chí Phong có chút lo lắng.

Hai vợ chồng không mong có chuyện như này xảy ra, bởi vì công nghệ Giang Bác thiết kế ra vẫn chưa có trên thị trường, Huyện trưởng Lữ hiện rất coi trọng nó, nên muốn hai người chú ý đến tình hình xung quanh và đề phòng gián điệp.

Hai người đều là người bình thường bất ngờ gặp phải chuyện này, hơn nữa còn được Thư ký Lý nói về gián điệp. Lúc này nhìn Thư ký Lý, Mã Lan thậm chí còn nghi ngờ có thể là gián điệp hay không.

TBC

Thư ký Lý nói: "Yên tâm, mấy ngày nữa các đồng chí cục công an khu vực sẽ tăng cường kiểm tra khu này, sẽ không sao đâu."

Mã Lan cảm thấy nhẹ nhõm. "Vậy, công nghệ của Tiểu Bác nhà chúng tôi thật sự lợi hại lắm sao?"

Thư ký Lý xoa đầu: "Tôi cũng không rõ lắm, nhưng lãnh đạo đã nói như vậy thì nhất định là như vậy. Hiện đã báo cáo lên phía trên, chúng ta phải chờ xem lãnh đạo phía trên nói như thế nào nữa."

Mã Lan khá mâu thuẫn, một mặt hy vọng đất nước thu được công nghệ tốt, nhưng cũng lo công nghệ quá tốt sẽ gây họa.

—-------
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 199: Chương 199


‘Thuyết gián điệp’ của Thư ký Lý làm cho nhà họ Tô ngày đầu tiên chuyển đến nhà mới có chút bất ổn.

Nói chính xác ra là Mã Lan và Tô Chí Phong không yên tâm, ngược lại hai đứa nhỏ lại không giống người lớn hoàn toàn không biết gián điệp là làm gì, dù sao chỉ cần không đáng sợ giống Zombie là được.

Đối với người ở mạt thế mà nói, thế giới không có Zombie mới là tốt đẹp.

Sau khi tiễn Thư ký Lý về, Mã Lan không khỏi vừa vui vừa lo đóng cổng lại, cả nhà cùng họp trong phòng.

Tống Sở nhìn thấy bộ dạng muốn nói chuyện lớn của bà, hào hứng nói: "Mẹ, mẹ muốn nói gì sao?"

Mã Lan chân thành đáp: "Sau này các con đi ra ngoài, tuyệt đối không nên nói chuyện với người lạ, nghe chưa? Cũng đừng tùy tiện chạy lung tung với người lạ."

Tống Sở nói: "Nếu người ta hỏi đường cũng không được sao?"

Mã Lan nghiêm túc nói: "Cũng không được, ngộ nhỡ là gián điệp thì sao?"

Tống Sở mở to hai mắt: "Mẹ, gián điệp là gì?"

Mã Lan suy nghĩ trong đầu một chút, rồi miêu tả nói: "Đó là người xấu, trước kia không phải có quân xâm lược chúng ta sao? Bọn chúng không thành công, đến giờ vẫn chưa hết hy vọng nên trà trộn vào trong đất nước của chúng ta, tìm cơ hội để chống phá. Bây giờ anh trai Tiểu Bác của con thông minh như vậy, làm ra đồ tốt, ngộ nhỡ gián điệp ghen ghét muốn phá hoại thì làm sao?"

Tống Sở cảm thấy những kẻ xâm lược này quá xấu xa rồi, thất bại vẫn chưa hết hy vọng, còn muốn tiếp tục đến xâm lược bọn họ. Hiện tại đất nước bọn họ nghèo như vậy, tất cả mọi người khổ cực vô cùng, ăn cơm cũng không đủ no, bọn chúng rốt cuộc là muốn cái gì.

TBC

Lại nhìn thân thể nhỏ bé kia của anh Tiểu Bác, Tống Sở rất lo lắng: "Anh Tiểu Bác, anh đừng ra ngoài."

Giang Bác tuyệt đối không sợ hãi: "Không sợ, đến thì bắt lại."

Mã Lan nói: "Không bắt được, những người kia vô cùng gian xảo, trà trộn trong đám người." Bà đã từng xem qua những bộ phim truyền hình chiến tranh tình báo, ai cũng vừa có thế đấu trí vừa đấu dũng, đều không phải là người bình thường.

Bà thần bí nói: "Bọn họ ngụy trang rất giỏi, có thể là hàng xóm của chúng ta, cũng có thể là giáo viên của các con hay bất cứ ai bên cạnh các con."

Tống Sở vô cùng lo lắng, cảm thấy có chút kinh khủng, ôm lấy tay Giang Bác.

Giang Bác nói: "Không sợ."

Tống Sở nói: "Anh phải sợ chứ, anh Tiểu Bác, bọn họ muốn nhắm vào anh đấy, sau này anh đừng làm gì nữa."

Mã Lan và Tô Chí Phong cũng nghĩ như vậy, mặc dù nhìn thấy con trai có thể vì quốc gia làm những thứ tốt, trợ giúp quốc gia phát triển, bọn họ cảm thấy rất kiêu ngạo tự hào, vì đất nước mà vui mừng. Nhưng chuyện này cũng phải làm trong tình huống được bảo đảm an toàn, ngộ nhỡ con trai nhà mình thật sự bị gián điệp để mắt tới, vậy thì thật đáng sợ.

Đứa nhỏ còn bé như vật, không nên trải qua chuyện kinh khủng như thế.

Ngược lại, Giang Bác không quan tâm. Dù sao lúc nên làm đồ vật anh vẫn phải làm, cũng không đến mức bị cái gọi là 'gián điệp' dọa sợ. Ngoại trừ Sở Sở, không ai có thể khiến anh nhượng bộ.

Hơn nữa, nếu như đất nước này ngay cả chút bảo vệ an toàn ấy cũng không có, vậy thì sau này anh thật sự phải cân nhắc dẫn Sở Sở đến một nơi an toàn hơn.

So với nhà họ Tô, Huyện trưởng Lữ còn khẩn trương hơn.

Tuy ông ta không hiểu về động cơ, nhưng cảm thấy Xưởng trưởng Cổ là chuyên gia trong phương diện này. Xưởng trưởng Cổ nói nghiêm trọng như vậy, Huyện trưởng Lữ cũng không dám lơ là, ông ta còn cố ý nói chuyện này cho thư ký huyện uỷ Nghiêm.

Hai người lái xe suốt đêm bảo vệ những tài liệu này và bộ động cơ kia đi tìm lãnh đạo khu vực.

Lãnh đạo khu vực nghe bọn họ báo cáo tình hình, trên mặt đơ như gỗ. Một đứa nhỏ chưa từng trải qua giáo dục đại học, chưa trải qua nghiên cứu thí nghiệm, trực tiếp chế tạo ra được một bộ kỹ thuật động cơ mới, ông ta đang nằm mơ sao.

Là người khác đần, hay người khác coi ông ta là đồ đần.
 
Back
Top Bottom