Cập nhật mới

Ngôn Tình Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60

Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 140: Chương 140


Tuy Thư ký Lý không biết nhiều về xe, nhưng vẫn cảm thấy chiếc xe này rất tốt, nhất thời hưng phấn nói. "Điều đó chứng tỏ những chiếc xe khác cũng có thể được cải tiến.”

Thợ sửa xe thâm niên trả lời. "Chúng ta còn phải thí nghiệm thêm một thời gian, xem thử lái xe khoảng bao lâu thì hỏng hóc, vẫn nên thử nghiệm thêm vài hôm nữa.”

Cải tiến xe chính là chuyện lớn, bất thình lình thay đổi toàn bộ, nếu sau này xảy ra vấn đề sẽ dễ có chuyện.

Thư ký Lý vội vàng nói. "Tôi đi báo chuyện tốt với Huyện trưởng Lữ trước đây.”

.....

Sau khi tiểu thuyết của Tống Sở được gửi đi, mấy đứa trẻ liền tràn ngập mong mỏi chờ thư hồi đáp của cô út Tô Văn Lệ.

Bọn nhóc còn tính toán ngày, giống như lần trước Giang Bác gửi bài viết đăng báo, chậm nhất phải đợi tới ngày mốt mới có thể nhận được thư trả lời.

Giang Bác không giống mấy đứa nhỏ, lúc này tâm tình anh không tốt lắm, phải nói là đối với huyện không hài lòng lắm.

TBC

Hiệu sức làm việc quá kém, cải tiến động cơ cũng mất thời gian quá dài rồi, đến bây giờ vẫn chưa thấy thông báo cho anh đi lĩnh thưởng.

May mắn hiện tại không cần dựa vào đấy sống qua ngày, bằng không anh cùng Sở Sở đã phải chịu đói.

Nếu như nơi này là một căn cứ mạt thế như trước kia, anh nhất định đã dẫn Sở Sở rời đi, kiên quyết không phục vụ căn cứ như vậy.

Tống Sở cảm nhận được tâm tình không kiên nhẫn của Giang Bác, liền an ủi anh. "Anh Tiểu Bác, chúng ta phải kiên nhẫn, cơm ngon không sợ muộn, nóng lòng không thể ăn đậu phụ ngon. Không sao đâu, khi sách của em được xuất bản, em cũng sẽ có tiền, em sẽ cho anh tiền tiêu vặt.”

Giang Bác: "..." Không cần, anh còn có tiền đăng bản thảo trước đó. Không thiếu tiền!"

Ngay khi Giang Bác sắp hết kiên nhẫn, thí nghiệm cải tiến động cơ trong huyện rốt cục cũng hoàn thành.

Chỉ dùng thời gian ba ngày tiến hành kiểm tra, an bài mấy thợ lái không ngừng lái xe, chạy rất nhiều lộ trình, chiếc xe vẫn không xuất hiện tình huống hỏng hóc.

Mức tiêu thụ nhiên liệu cũng giảm đi một chút so với trước đây.

Tuy rằng số lượng giảm này không tính là đặc biệt lớn, nhưng đối với thời đại thiếu thốn tài nguyên mà nói, tiết kiệm nhiên liệu chính là tiết kiệm tiền .

Huyện trưởng Lữ nghe được kết quả, ngay cả hội nghị cũng không đi, vội vàng đi xem chiếc xe đã cải tiến kia.

Huyện trưởng Lữ không hiểu về xe, chỉ hỏi mấy tài xế. "Xe thế nào?”

Các tài xế đồng loạt giơ ngón tay cái lên. "Chiếc xe này quả thật rất dễ lái, còn dùng rất tốt.”

"Lực xe trước kia không quá tốt, còn chiếc xe hiện tại mã lực rất lớn."

"Hơn nữa, chạy lâu như vậy cũng không hư hỏng gì."

Huyện trưởng Lữ cao hứng nói. "Nói như vậy, sau khi cải tạo động cơ xong, hiệu suất của xe quả thật đã được nâng cao sao?”

Các tài xế tham gia kiểm tra xe trả lời. "Mọi thứ trước mắt đều rất tốt, chiếc xe này được cải tạo vô cùng thành công.”

Huyện trưởng Lữ kích động, tim cũng đập nhanh hơn mấy cái.

Là một nhà lãnh đạo, ông ta có thể nhìn xa hơn rất nhiều. Ngoại trừ xe của huyện An Bình, các huyện khác, khu vực khác, còn có tỉnh lớn vẫn còn có rất nhiều xe cũ. Nếu có thể thay đổi hết, không phải tất cả các xe đều có thể tăng hiệu suất sao?

Huyện trưởng Lữ nhất thời cao hứng không khép miệng lại được. "Tiến hành sửa đi, những chiếc xe khác của chúng ta cũng bắt đầu cho cải tạo."

Thư ký Lý nhắc nhở. "Bên đồng chí Tô Giang Bác, có phải nên thông báo cho cậu bé một tiếng hay không.”

Huyện trưởng Lữ lúc này mới nhớ tới thiên tài này. "Đúng đúng đúng, phải tìm đồng chí Tô Giang Bác, những chiếc xe khác thay đổi như thế nào, còn phải nhờ cậu nhóc đấy chỉ điểm.”

Vì vậy, sáng sớm ngày hôm sau Thư ký Lý đã chạy đến cửa nhà họ Tô, thừa dịp Giang Bác và Tống Sở còn chưa ra ngoài đi học, liền chạy tới hưng phấn tìm Giang Bác.

"Đồng chí Tô Giang Bác, thí nghiệm cải tiến động cơ đã hoàn tất vô cùng thành công. Hiệu suất không những được cải thiện mà còn đặc biệt dễ sử dụng, Huyện trưởng Lữ bảo tôi tới đón cậu đi huyện nói chuyện chi tiết.”
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 141: Chương 141


Trong giọng nói của Thư ký Lý không khỏi lộ ra kích động.

Mã Lan và Tô Chí Phong nghe được kết quả, cũng đều khiếp sợ nhìn Giang Bác.

Nhiều ngày như vậy, bọn họ gần như sắp quên chuyện này, kết quả thí nghiệm đứa nhỏ đề ra lại thành công vượt bậc.

Hơn nữa nhìn thái độ của bí thư, động cơ này có vẻ được cải tạo đặc biệt tốt nha.

Ai nha, bản lĩnh của con trai thật sự quá lớn rồi.

Giang Bác giản dị nói. "Hôm nay thứ tư, cháu phải đi học, không rảnh, gửi phiếu đến là được.”

"Không phải, chúng ta phải thương lượng một chút vấn đề cải tạo xe khác. Sau đó, mới nói về các phần thưởng khác, ngoài phiếu có lẽ còn có thêm những phần thưởng khác nữa."Thư ký Lý mang theo chút ý tứ dỗ dành nói.

Giang Bác nhớ tới mình còn muốn tìm nguyên liệu tự lắp ráp xe trẻ em, vì thế miễn cưỡng gật đầu. "Vậy cháu cùng chú đi một chuyến vậy.”

Mã Lan lo lắng việc con trai phải đi một mình. "Mẹ đi cùng con.”

Giang Bác bình tĩnh huơ tay. "Không cần đâu ạ." Ngược lại dặn dò Tống Sở. "Tự mình học thật tốt, khi trở về anh sẽ kiểm tra bài tập của em.”

Tống Sở nhu thuận gật đầu. "Anh yên tâm đi, anh Tiểu Bác cứ làm việc thật tốt đi, không cần lo lắng cho em đâu.”

Lúc này Giang Bác mới đi theo Thư ký Lý.

Nhìn khí thế kia, nếu không phải trên người anh còn đeo cặp sách nhỏ, thật đúng là giống như một nhân vật lớn.

Mã Lan cảm khái nói. "Tôi cảm giác con trai Tiểu Bác của chúng ta sau này sẽ là một nhân vật lớn đấy.”

Tô Chí Phong cũng cười nói. "Ta thấy hiện tại thằng bé đã là một nhân vật lớn rồi, muốn gặp huyện trưởng liền gặp huyện trưởng ngay.”

Mã Lan lắc đầu không nói, bà cảm thấy con trai mình sau này còn có thể là một nhân vật lớn đến mức có thể gặp cả các lãnh đạo quốc gia.

A nha, không thể nghĩ nữa, nghĩ đến hình ảnh kia bà lại nhịn không được muốn nhảy cẫng lên.

Có một đứa con trai như vậy, đúng là vượt mức chịu đựng của con người rồi, không cần phấn đấu, chỉ cần nuôi con trai lớn là có thể leo l*n đ*nh cao của cuộc đời.

Giang Bác đến huyện, Huyện trưởng Lữ liền nhiệt tình đón tiếp anh, còn cố ý chuẩn bị một ít bánh quy trẻ em thích ăn, hạt dưa khô, kẹo các loại.

Giang Bác nhìn thấy những thứ này cảm thấy hẳn là nên mang Sở Sở tới đây.

Huyện trưởng Lữ uống một ngụm trà, vừa định cùng anh thảo luận một chút về việc cải tạo phương tiện trong huyện sẽ mang lại tiến bộ cho sự nghiệp vận tải như thế nào, chợt nghe Giang Bác nghiêm túc nói. "Cháu chủ yếu muốn phiếu lương thực, phiếu thịt, phiếu vải. Nếu có thêm phiếu công nghiệp cũng được, nhất là phiếu ngoại nhập.”

Trà trong miệng Huyện trưởng Lữ thiếu chút nữa phun ra.

Ông ta im lặng và từ bỏ ý tưởng chia sẻ niềm tự hào của mình, chỉ cảm thán bản thân tại sao lại muốn cùng một đứa nhỏ nói chuyện tư tưởng, đó quả thực chính là suy nghĩ quá nhiều. "Những thứ đấy không thành vấn đề, tôi sẽ phê duyệt cho cháu ngay. ”

Với tư cách là huyện trưởng, chút quyền lợi đấy ông ta vẫn có thể phê duyệt, hơn nữa, nếu các phương tiện trong huyện đều được cải tạo thành công, ông ta càng có lợi hơn. Bản thân ăn ít một miếng, cũng không thể bạc đãi công thần nhỏ này.

Giang Bác rất hài lòng. "Vâng, vậy chúng ta bắt đầu nói về phương án sửa đổi những xe khác một chút. ”

Thật ra phương án Giang Bác đều đã nghĩ đến, bản đồ cải tạo cũng đã vẽ xong.

Cho nên trên cơ bản không cần nói nhiều, mới nói vài câu, Giang Bác liền lấy ra quyển sách bài tập từ trong balo ra, có một bản vẽ ở trong đấy.

Huyện trưởng Lữ nhìn bản vẽ quý giá lại được vẽ trên quyển sách bài tập như vậy, tâm tình không khỏi phức tạp.

TBC

Nghĩ lại huyện trưởng mình đây cũng quá hà khắc rồi, ngay cả bản vẽ cũng không cho bạn học Tô Giang Bác một cái.

Nghĩ lại, lúc trước đối với chuyện này thật sự là không quá để ý.

So với thái độ nghiêm túc của bạn học Tô Giang Bác trong việc này, Huyện trưởng Lữ tự mình nghiêm túc suy nghĩ lại.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 142: Chương 142


Hơn nữa đối với hành vi chủ động mở miệng muốn khen thưởng của bạn tô Giang Bác càng thêm hiểu rõ, thái độ làm việc của người ta tốt như vậy, nên mới có bản lĩnh như thế.

Vì thế chờ Giang Bác rời khỏi văn phòng huyện trưởng, trong balo đã có thêm một xấp phiếu dày. Ngoài ra còn có một số tiền thưởng, tiền cũng không quá nhiều, chỉ chừng ba mươi đồng. Nhưng mà Huyện trưởng Lữ đã cam đoan, chờ các phương tiện khác trong huyện đều lắp ráp xong, ông ta sẽ xin thêm khen thưởng từ phía trên, đến lúc đó khẳng định sẽ có thêm phần thưởng.

Giang Bác tỏ vẻ không sao cả, hiện tại tạm thời đủ dùng là được. "Cháu muốn xin một số vật liệu phế phẩm, có được không? Có thể dùng sự trợ giúp xem như phần thưởng bù trước.”

Huyện trưởng Lữ trả lời. "Không thành vấn đề, cháu cứ xem cần gì trước đi rồi tự mình đi nói chuyện với Tiểu Lý." Đây chính là bảo bối, phải hào phóng một chút.

Giang Bác nghe vậy càng hài lòng, cảm thấy sau này có thể hợp tác nhiều hơn.

Lúc trở về thời gian đã muộn, Giang Bác được đưa thẳng đến sân lớn khu nhà giáo viên, cả nhà anh cũng đều đã trở về.

Giang Bác trở về nhà, liền lấy phiếu từ trong túi ra.

Sau đó dưới sự trợn mắt há hốc mồm của Mã Lan và Tô Chí Phong, bắt đầu phân chia.

Tiền đều đưa cho đồng chí Mã Lan, lần trước mua quần áo mới cho anh và Sở Sở đã tiêu rất nhiều tiền nên phải bổ sung lại cho mẹ, hơn nữa lương thực cùng đồ tiêu dùng cũng phải bỏ tiền ra mua, không thể ăn không công trong nhà.

Phần lớn phiếu lương thực cũng giao ra, dù sao ăn ở đều ở nhà, chỉ cần giữ lại một ít sau này dẫn Sở Sở đi ăn là được, ngoài ra phiếu thịt cũng được chia làm hai, phiếu vải cũng để lại một phần, những phiếu khác còn lại đều đưa Mã Lan.

Mã Lan chưa bao giờ được giữ nhiều vé như vậy cùng một lúc, bà kích động đến đỏ cả mặt, quay đầu nói với Tô Chí Phong. "Cha tụi nhỏ, tôi được sống cuộc sống dưỡng lão để con trai nuôi rồi phải không?”

Tô Chí Phong không trả lời mà im lặng, ông đột nhiên cảm thấy áp lực rất lớn.

Giang Bác không nghĩ nhiều như vậy, chỉ đem mớ đồ còn lại của mình nhét cho Sở Sở, để cho cô thu giữ giúp.

Tống Sở không cảm thấy có gì kỳ lạ, trước kia ở mạt thế đều là như vậy, đều là cô quản vật tư. Lúc không liên kết được không gian, hai người sẽ cùng nhau đói bụng, cho nên hiện tại không đặt vào không gian nữa, tất cả đều nhét vào trong túi nhỏ của cô. Tống sở cao hứng đến không khép miệng lại được. "Anh Tiểu Bác, anh quá tuyệt vời luôn!"

—--

Mã Lan không từ chối phiếu và tiền, tiền có thể giúp đứa nhỏ tiết kiệm, nhưng phiếu thì không thể tiết kiệm được, phải tiêu hết trong tháng đó.

Sắc mặt Mã Lan khi cầm những tờ phiếu không khỏi phấn khởi đến ửng hồng, trưng cầu ý kiến mọi người trong nhà xem phải tiêu hết như thế nào.

TBC

Hỏi xem có ai muốn thứ gì hay không, nhưng chủ yếu là hỏi ý kiến của hai đứa nhỏ.

Giang Bác nói: "Ông nội đóng góp không ít, chúng ta nên cho ông một chút thù lao."

Tô Chí Phong: “... Con muốn nói đến việc hiếu thuận với ông nội sao?”

Giang Bác cảm thấy không có gì khác biệt, vì vậy đã gật đầu.

Mã Lan cười nói: "Được, vậy chúng ta sẽ mua một ít thuốc bổ cho ông bà nội, Sở Sở, con muốn thứ gì?”

Tống Sở lắc đầu: "Con không muốn gì cả, mọi người tự mình mua đi, nhưng nếu đã mua cho ông bà nội thì có thể mua thêm một ít cho ông bà ngoại không ạ."

Tô Chí Phong đồng ý: "Đúng, nên mua."

Mã Lan cười nói: "Nếu để cho ông bà ngoại các con biết chuyện các con hiếu thuận, không biết sẽ vui mừng thế nào đâu."

Tống Sở cười vỗ vai Giang Bác: "Đều là công lao của anh Tiểu Bác."

Buổi chiều, Mã Lan đã đi mua đủ đồ cho người già hai bên gia đình để lấy lòng, thứ nhà Mã Tam Căn thiếu nhất không phải là thuốc bổ mà là lương thực, vì vậy Mã Lan lập tức đổi một ít lương thực thô với người ta, hạt ngô, khoai lang sấy các loại, tổng cộng mười cân.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 143: Chương 143


Bà còn viết một tờ giấy đặt vào trong túi, nói cho họ đây đều là cháu ngoại Tiểu Bác và Sở Sở của họ biếu tặng, bà mua xong lập tức giao cho lái xe mang về công xã.

Đối với bên gia đình ông bà nội Tô thì sẽ mua bột Phú Cường, khoảng chừng năm cân, đồ này chính là đồ tốt nhất. Ngoài ra còn mua chút đường đỏ cho bà cụ Tô, trong lòng bà hiểu rõ, lần này là ông nội Tô đóng góp không ít, mà ông cụ Mã nhà mình lại không có đóng góp, cho nên đồ vật đem biếu cũng không giống nhau.

Thứ mua cho bên gia đình ông nội Tô, buổi tối đã được đưa tới.

Bà nội Tô thấy họ xách túi lớn túi bé đến thì nói: "Đến thì đến, còn xách theo nhiều đồ như vậy làm gì?" Cho dù cuộc sống hiện tại khá giả hơn, cũng không nên tốn kém như vậy.

Mã Lan nói: "Mẹ, mấy thứ này cũng không phải chúng con mua, là một chút tấm lòng của bọn nhỏ." Ngay sau đó bà nói ra chuyện Giang Bác đã có phiếu thông qua cải tiến động cơ, nói rằng hiệu trưởng Tô đã đóng góp sức lực trong đó như thế nào với bà nội Tô.

Dĩ nhiên bà nội Tô rất vui mừng: "Chuyện này mẹ đã biết, ông nó cũng nhắc đến rồi. Hơn nữa người ta còn muốn mời thằng bé tới làm cố vấn kỹ thuật, thằng bé còn phải đi làm việc."

Ngược lại Mã Lan và Tô Chí Phong không biết chuyện này, Giang Bác cũng không biết.

Vẫn là hiệu trưởng Tô đi ra từ trong phòng sách, tự hào nói: "Cũng không phải chuyện gì lớn, nhưng những bản vẽ mà Tiểu Bác vẽ kia vẫn phải có người hiểu. Chuyện này cũng không có gì quá mất công, người nhàn rỗi như cha chỉ góp chút sức lực cho huyện."

Tống Sở nghĩ rằng ở trong lòng ông nội lúc này nhất định là rất vui sướng và cũng hy vọng được khen, ví dụ như cô vẫn luôn nói mình chỉ giỏi một chút, thật ra trong nội tâm vẫn rất hy vọng người khác khen cô tài giỏi như nào.

Thế là miệng nhỏ không ngừng nịnh nọt: "Ông nội, không phải ông rảnh rỗi, ông nội là gươm quý không bao giờ cùn, cao thủ trong cao thủ, đất nước cần nhân tài như ông."

Hiệu trưởng Tô cười híp mắt: "c*̃ng không tài giỏi như cháu nói, ông chỉ là vì phục vụ đất nước mà thôi."

Bà nội Tô nhìn bộ dạng cười tít mắt kia của ông cụ, cười trộm trong lòng.

Tất nhiên là buổi tối cả nhà Tô Chí Phong đều bị giữ lại ăn cơm, hiệu trưởng Tô hỏi Giang Bác sắp tới có sắp xếp công việc gì không.

Giang Bác trả lời: "Không còn nữa, sơ đồ đều đã vẽ xong, dựa theo trên đó cải tiến là được."

Hiệu trưởng Tô nói: "Không có ý tưởng khác? Ngoại trừ động cơ, còn những cái khác thì sao, cháu còn có ý tưởng gì nữa không?"

Phải nói rằng trước đây hiệu trưởng Tô còn lo lắng Giang Bác sẽ làm bậy, bây giờ ngay cả động cơ cũng cải tiến thành công, tâm trạng của ông cụ giờ đã thay đổi, từ lo lắng sang hy vọng, bây giờ còn ước gì Giang Bác có nhiều ý tưởng một chút, dù sao cũng tốt hơn so với việc học ở tiểu học.

Giang Bác lắc đầu: "Phiếu đủ dùng rồi, tạm thời cháu không nghĩ thêm gì."

Chờ tiêu hết rồi nói tiếp.

Hiệu trưởng Tô: “...”

Nhìn Giang Bác bên này không thoải mái, hiệu trưởng Tô lập tức chuyển mục tiêu quan tâm Tống Sở.

Lại hỏi một chút về vấn đề học tập của Tống Sở, biết cô nhóc vẫn luôn giữ vững vị trí đứng đầu nên ông cụ vô cùng hài lòng, động viên cô tiếp tục phát huy.

Tống Sở nói: "Chắc chắn không thành vấn đề, vì luôn có anh Tiểu Bác giúp cháu học bù."

Hiệu trưởng Tô nói: "Đúng rồi, nghe nói trước đó các cháu vẫn bận viết truyện, giờ đã viết xong chưa?" Mấy tuần trước, bọn nhỏ đều không đến đây chơi, hỏi một chút mới biết được là ở trong nhà con trai thứ ba đang viết truyện.

Vẻ mặt Tống Sở tràn đầy tự tin nói: "Truyện đã viết xong, cháu gửi cho cô Út rồi, chỉ cần đợi cô Út hồi âm thôi, cũng không biết cô Út nhận được chưa."

TBC

Bà nội Tô cười nói: "Nếu như cháu sốt ruột như vậy, ngày mai bà nội gọi đến đơn vị của cô nhỏ cháu hỏi một chút."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 144: Chương 144


Tống Sở nghe xong lập tức vui vẻ: "Vậy quá tốt rồi, cảm ơn bà nội."

Hiệu trưởng Tô nghiêm túc nói: "Sở Sở cũng không thể luôn nghĩ tới chuyện này, trước hết vẫn phải chú tâm chăm chỉ học tập, ở cái tuổi này các cháu vẫn nên chú trọng việc học hơn."

Tống Sở vỗ n.g.ự.c nói: "Ông nội yên tâm, cháu sẽ không trì hoãn việc học, chúng cháu viết sách còn tiến bộ đấy, cháu muốn trở thành nhân tài của đất nước."

Hiệu trưởng Tô cảm thấy vẫn là cháu gái tri kỷ, tư tưởng nhận thức cao còn hiểu chuyện, trong lòng ông lúc này cuối cùng cũng thoải mái.

Ngày hôm sau, bà nội Tô thật sự gọi điện thoại tới tỉnh thành.

Tô Văn Lệ cảm thấy rất lạ, bình thường bà cụ là người rất tiết kiệm, sao lại nỡ gọi điện thoại. Trước nay cũng chưa từng gọi điện đến đơn vị của cô ấy vì lo lắng sẽ làm gián đoạn công việc.

Bà nội Tô hỏi: "Sở Sở nói đã gửi cho con bản thảo, con có thấy không? Nhanh chóng trả lời thư đi, con bé vẫn đang chờ đấy."

Tô Văn Lệ trong lòng chua xót.

Chua xót không thôi!

Hiếm khi có lần được bà cụ gọi điện thoại đến nhưng lại là vì chuyện của đứa nhỏ, đây thật sự là mẹ ruột của cô ấy sao: "Mẹ, công việc của con bận rộn, còn chưa có thời gian để xem."

"Sao có thể bận rộn như vậy, buổi tối về nhà chắc phải có thời gian chứ. Con làm cô thì phải để tâm cháu mình một chút, ngày hôm qua Sở Sở còn hỏi đấy, mẹ cũng đã nói sẽ hỏi giúp con bé, con nói mẹ phải trả lời con bé thế nào đây, nếu để con bé biết con vẫn chưa xem sẽ đau lòng biết bao."

"Con xem, con xem ngay." Tô Văn Lệ nhận thua, trái tim mẹ ruột đã nghiêng, cô ấy cũng không còn là chiếc áo bông nhỏ số một trong lòng mẹ ruột nữa rồi.

Sau khi cúp điện thoại, Tô Văn Lệ bắt đầu tìm kiếm bản thảo hôm qua để ở trên bàn.

TBC

Ngày hôm qua, sau khi ở bưu phẩm ra, cô ấy lập tức nhìn thấy chữ viết phía trên có chút non nớt, lại nhìn tên, thì biết là cháu gái nhà mình gửi tới. Tô Văn Lệ tiện tay đặt sang một bên, định sau này có thời gian sẽ xem lại, cũng không thể vì chuyện mấy đứa nhỏ làm loạn mà làm trễ nải công việc, kết quả vừa để xuống là quên mất.

Nếu không phải nhờ cuộc điện thoại của bà nội Tô, cô ấy đúng là không biết lúc nào mới có thể nhớ đến.

Sau khi tìm được bản thảo từ trong ngăn kéo, Tô Văn Lệ tự pha cho mình một chén trà, vừa uống trà vừa xem bản thảo.

Chữ viết phía trên cũng không thống nhất, tổng cộng có chữ viết của ba người, có hai chữ viết coi như ổn, một chữ viết còn lại thật sự trông không được đẹp lắm, nói trắng ra là giống như gà bới.

Trình độ học vấn cao nhất Tô Bảo Lượng: ...

Tô Văn Lệ cảm thấy nếu bản thảo này không phải do cháu gái cô ấy gửi tới, đổi lại là bất kỳ tác giả nào viết, thì dù viết hay đến đâu, cô ấy cũng sẽ không nhận bản thảo này.

Nhân lúc còn có chút thời gian buổi sáng, Tô Văn Lệ rút ra xem qua.

Kết quả ngay chương một đã khiến cô ta đọc say mê.

Chui qua lỗ chó, đến một cái thế giới kỳ diệu khác?

Đề tài này rất mới lạ.

Ở thời đại còn chưa biết đến chữ xuyên không, thì loại đề tài xuyên qua thế giới khác này lập tức khiến cho người khác nổi hứng thú, ngay cả là cuốn sách thiếu nhi c*̃ng có sức hấp dẫn nhất định.

Tiếp theo chính là câu chuyện về bọn nhỏ trải qua những cuộc phiêu lưu kỳ lạ, nói thật ra thì cái cách hành văn này thật chẳng ra sao cả, so với những tác giả khác thì không đáng nhắc tới. Nhưng lại rất kỳ lạ, khiến người ta cảm thấy trẻ em suy nghĩ thế nào thì viết ra như thế, Tô Văn Lệ cảm thấy nếu đổi lại là cô ta thì c*̃ng không viết ra được những suy nghĩ và ngôn ngữ thực sự mang tính trẻ con này.

Có lẽ đây chính là sự khác biệt giữa tác giả trưởng thành và tác giả trẻ con?

Xem đến phần sau, Tô Văn Lệ lại phát hiện điểm sáng.

Cuốn sách này cũng không phải là một cuốn sách thiếu nhi đơn thuần, mà là một cuốn sách bổ trợ thêm kiến thức.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 145: Chương 145


Bên trong vậy mà lại hàm chứa rất nhiều kiến thức.

Bao gồm cả ngữ văn, toán học của tiểu học, thậm chí còn chèn thêm một số kiến thức thường ngày về thiên văn học và địa lý.

Bình thường nhà xuất bản của Tô Văn Lệ cũng phụ trách xuất bản một số tài liệu giảng dạy, sách hướng dẫn, c*̃ng từng xuất bản sách giáo khoa tiểu học trong tỉnh, đối với một số kiến thức của tiểu học cũng hiểu biết một chút. Sau khi đọc xong thì phát hiện kiến thức trong cuốn sách này nắm bắt rất chuẩn, đều là cốt lõi bắt buộc phải học.

Hơn nữa, nguyên một cuốn sách như vậy cứ thế đọc hết từ lúc nào không hay.

Sau khi đọc xong, Tô Văn Lệ nhìn đồng hồ, phát hiện buổi sáng đã qua rồi.

Khi Tô Văn Lệ cúi đầu nhìn bản thảo trên mặt bàn lần nữa, sắc mặt đã trở nên phức tạp, cô ấy thế mà lại đọc một cuốn sách được viết bởi học sinh tiểu học, còn đọc tới tận trưa...

Loại chuyện này khiến Tô Văn Lệ cảm thấy bản thân có chút khó có thể chấp nhận.

Đứa nhỏ kia, cô ấy cũng từng gặp qua, là một cô bé nhỏ, nhìn qua chưa chắc có thể cầm được bút nói chi đến chuyện viết sách. Ai có thể tin được, kết quả lại thật sự viết được?

Nhìn bút danh phía trên một lần nữa cô ấy mới phát hiện ra còn có thêm mấy cái tên, tất cả đều là tên cháu trai cháu gái nhà cô ấy, đều là một đám học sinh tiểu học. Hơn nữa nghe cha cô ấy nói, chúng học hành còn không ra sao.

Muốn Tô Văn Lệ tin bọn nhỏ có trình độ này, thật sự có chút châm chọc người khác.

Nếu không phải biết anh ba nhà mình là người thế nào, cô ấy chắc chắn sẽ nghi ngờ sách này có phải là do anh ba của cô ấy viết rồi để bọn nhỏ chép hay không.

Nếu là người khác viết, Tô Văn Lệ thật sự sẽ trực tiếp thông qua. Nhưng vừa nghĩ đây lại là một đám trẻ con, cô ấy lập tức nghi ngờ có phải là trong lòng mình thiên vị với bọn nhỏ, cho nên mới phóng đại rằng cuốn sách này rất tốt, vì vậy vẫn không thể tự đưa ra quyết định.

Buổi chiều, Tô Văn Lệ đưa bản thảo này cho một tổng biên tập cũ chuyên phụ trách mảng sách giáo khoa để đọc thử.

Tổng biên tập cũ không có hứng thú với sách dành cho thiếu nhi, nhưng rất hứng thú với một số kiến thức được nhắc tới trong cuốn sách này, lại đặc biệt hài lòng với cách chèn loại kiến thức nhàm chán này vào trong câu chuyện sinh động. Tương đương với khi bọn nhỏ xem hết một cuốn sách, sẽ không phát hiện ra đã học được một chút kiến thức mới

"Ý tưởng tuyệt vời, ai đã viết cuốn sách này?"

Tô Văn Lệ: “... Cháu gái tôi."

"Cháu gái cô bao nhiêu tuổi, có thể viết ra loại sách này thì trình độ phải rất khá."

Tô Văn Lệ không có ý nói ra tuổi của đứa nhỏ, thế nên thăm dò trước: "Ngài nói loại sách này có thể được thông qua hay không?"

Tổng biên tập cũ chân thành nói: "Nội dung sách này không nhiều, chiếm không được bao nhiêu tài nguyên. Nhưng nếu xuất bản ra, ngược lại có thể thu lợi nhuận. Tôi cảm thấy tổng biên tập bên kia chắc chắn sẽ không có vấn đề gì, cuốn sách này dù sao vẫn có chút ý nghĩa giáo dục, cô vẫn chưa nói tác giả này bao nhiêu tuổi."

Tô Văn Lệ suy nghĩ, loại chuyện tuổi tác này cũng không thể gạt được. Dù sao nếu như sau này xuất bản, cũng phải gặp mặt tác giả nói chuyện: "Bảy tuổi, có điều không phải một mình con bé viết, là con bé chủ đạo, mấy đứa cháu trai cháu gái cùng nhau viết."

Lúc này tổng biên tập cũ mới thở phào nhẹ nhõm, mấy người cùng viết, vậy thì không thành vấn đề, có thể là một tác giả thành thục mang theo mấy người mới cùng viết, về phần đứa nhỏ bảy tuổi kia, có thể gộp lại cùng một chỗ.

Không quan tâm tổng biên tập cũ nghĩ thế nào, ông ấy nói sách này có thể xuất bản, Tô Văn Lệ liền hạ quyết tâm cho thông qua, sau đó chỉ cần biên tập lại một chút là được.

Đến lúc đó nếu như phía trên không thông qua, vậy thì coi như lấy cuốn sách này mở mang kiến thức.

Kết quả không đến hai ngày, Tô Văn Lệ đã được gọi lên phòng làm việc của tổng biên tập.

TBC

"Văn Lệ, bản thảo này chắc cô c*̃ng xem qua rồi. Tôi nghe ông Cao nói, đây là người nhà cô?"

Ông Cao chính là vị tổng biên tập cũ soạn sách giáo khoa trước đó.

Tô Văn Lệ không ngờ ông Cao lại trực tiếp khai cô ấy ra, lập tức nói: "Mặc dù là họ hàng, nhưng bản thảo này là do cả tôi và ông Cao cùng xét duyệt."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 146: Chương 146


"Được, bản thảo này xét duyệt rất tốt." Vẻ mặt tổng biên tập tươi cười.

Tô Văn Lệ: “... Không biết ngài đang nói thật hay đùa?”

Nhưng tổng biên tập cười rất thật lòng, đặt bản thảo trước mặt Tô Văn Lệ: "Cô xem lại đi, bản thảo này viết xem như không tệ, cho tôi rất nhiều cảm hứng."

“...”

"Điều gì quan trọng nhất ở đất nước chúng ta bây giờ là gì? Đó chính là bồi dưỡng nhân tài, mà nhân tài thì cần tích luỹ nhiều đời. Nhà xuất bản chúng ta không phải vì bồi dưỡng nhân tài mới cung cấp kiến thức cho con người sao? Mặc dù đứa nhỏ chỉ là con nít, suy nghĩ cũng chênh lệch khá nhiều so với người lớn, nhưng tư tưởng nhận thức của đứa nhỏ nếu được củng cố cũng có thể so ngang với người trưởng thành."

Tô Văn Lệ gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Sau đó yên lặng nghe tổng biên tập kích động nói chuyện.

Ánh mắt tổng biên tập nóng rực nói: "Cho nên chúng ta cần để bọn nhỏ nâng cao nhận thức, chủ động học tập. Ý tưởng cuốn sách này rất hay, không học tập, sẽ bị cắn, điều này không phải là tuyên dương đất nước chúng ta không cường mạnh thì sẽ bị quật ngã sao?"

Tô Văn Lệ không nghĩ đến, còn có thể hiểu như vậy.

Cô ấy khiêm tốn nói: "Cũng không đến mức như ngài nói..."

"Có, nhất định sẽ thành công!" Tổng biên tập kiên định nói: "Hôm qua tôi cầm bản thảo này về nhà, con trai tôi cả đêm không ngủ, lén đọc hết."

“...”

"Xưa nay thằng nhóc bướng bỉnh nhà tôi rất không thích đọc sách, vậy mà thằng bé lại có thể nhớ đến bảy tám phần kiến thức trong cuốn sách này. Đồng chí Văn Lệ, điều này có nghĩa gì? Điều này có nghĩa là cuốn sách này đã thành công!"

Tô Văn Lệ sững sờ nói: "Cho nên..."

"Cho nên chúng ta phải xuất bản, với lại tôi còn chuẩn bị nói chuyện cùng tác giả này, để người này xuất bản một loạt sách, tiếp tục sử dụng ý tưởng này, lần tiếp theo cho thêm một số tư tưởng ở phương diện văn hoá giáo dục, phát huy tinh thần yêu nước, nâng cao nhận thức trẻ em."

Nghe đến đó, Tô Văn Lệ biết việc hỏng rồi, nếu lúc đấy cô ấy gọi một đám trẻ con đến, không biết tổng biên tập có chịu nổi hay không.

Vì vậy, cô ấy cũng không dám giấu diếm: "Không biết, ngài đã biết về tình hình tác giả này hay chưa?"

"Không phải nói là mấy người cùng viết? Chuyện này cũng không sao, c*̃ng thường xuyên có kiểu trường hợp như vậy."

Tô Văn Lệ mím môi một cái, nghiêm túc nói: "Tôi thành thật nói với ngài, cuốn sách này là do mấy đứa nhỏ viết, đều là học sinh tiểu học, trình độ học vấn cao nhất là học sinh lớp bốn, nhỏ tuổi nhất chỉ mới hơn năm tuổi."

Tổng biên tập: “...”

...

Tống Sở và đám Tô Bảo Cương vẫn luôn chờ tin tức, mỗi ngày đều đếm thời gian bằng đầu ngón tay.

Bọn nhỏ cũng không hiểu rõ quy trình của nhà xuất bản, chỉ cho rằng giống như anh Tiểu Bác gửi bản thảo cho toà soạn, rất nhanh sẽ có thể có kết quả.

TBC

Sách của bọn họ nhiều hơn bản thảo của anh Tiểu Bác, cho nên thời gian đọc cũng cần nhiều hơn một ngày.

Nhưng cho dù đã cộng thêm một ngày, bọn nhỏ vẫn chưa nhận được hồi âm.

Mấy đứa nhỏ vô cùng đau lòng, Tống Sở c*̃ng rất khó chịu, lần đầu viết sách, bỏ ra nhiều tâm huyết như vậy mà không thành công. Nhưng cô vẫn cố gắng mỉm cười cổ vũ những đứa nhỏ khác, ai bảo họ đều là những đứa nhỏ thật sự, không giống như cô là một đứa nhỏ giả mạo, tốt xấu gì cũng phải chăm sóc sức khỏe thể chất và tinh thần của bọn nhỏ.

Sau khi tan học, cô cúi đầu cùng Giang Bác đi ra khỏi cổng trường. "Anh Tiểu Bác, có phải em rất vô dụng hay không?”

Tiến sĩ làm gì cũng thành công, mà cô làm gì cũng thất bại. Giống như trước đây, khi là một dị năng không gian, trong khi không gian của người khác rất lớn còn rất hữu dụng, thì không gian của cô lại rất nhỏ, còn thường xuyên mất liên kết.

Nghe nói không gian dị năng khác còn có thể dùng không gian g.i.ế.c Zombie, còn không gian của cô ngược lại suýt chút nữa khiến cô c.h.ế.t đói.

Hiện tại cũng giống vậy, tiến sĩ viết bản thảo thì lên báo, còn cô viết bản thảo gửi đi lại không có tin tức gì.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 147: Chương 147


Giang Bác nhìn thấy dáng vẻ khổ sở của cô, nắm bàn tay nhỏ của cô: "Không phải em đã nói sao, cơm ngon không sợ muộn. Với lại, anh có tiền, có thể cho em tiền tiêu vặt."

Tống Sở: “...” Đây là lời trước đây cô dùng để an ủi anh Tiểu Bác, bây giờ anh lại trả lại cho cô: "Thế nhưng em muốn tự mình kiếm tiền, vả lại em cũng không phải vì tiền, em muốn làm vì lý do khác."

Giang Bác mím môi, không biết nên nói cái gì.

Trước đây, khi Sở Sở nói chuyện với anh như thế, vẫn đang ở mạt thế. Nghe nói ở mạt thế có người là dị năng không gian sau khi bị k*ch th*ch trên chiến trường liền thăng cấp, từ đó có thể sử dụng không gian g.i.ế.c Zombie.

Sở Sở nghe nói như vậy, tôn thờ người kia làm thần tượng, muốn học người ta đi g.i.ế.c Zombie để thăng cấp.

Khi đó anh không đồng ý, không gian kia của cô và người ta không giống nhau, tinh hạch dị năng của cô không hoàn chỉnh. Nếu như so sánh tinh hạch với bộ não, nó gần như là loại bộ não phát triển không được toàn diện, g.i.ế.c nhiều Zombie hơn nữa cũng không được.

Lúc ấy mỗi ngày Sở Sở nhớ đến đều có chút ảo não.

"Chúng ta đi ăn bánh bao thịt đi." Giang Bác đề nghị.

Tống Sở sững sờ, sau đó nuốt một ngụm nước bọt. Nghĩ đến bánh bao lớn thơm ngào ngạt, hương vị thịt dai ngon, cô lập tức có chút không nhịn được: "Em còn muốn mua về cho cha mẹ."

Giang Bác cười: "Được."

Sở Sở luôn đơn giản và dễ dỗ dành như vậy.

Hôm nay Mã Lan và Tô Chí Phong về nhà sớm bởi vì Tô Chí Phong ở đơn vị nhận được điện thoại của em gái nhà mình từ tỉnh thành gọi đến, sau khi nghe được tin tức tốt, Tô Chí Phong vô cùng kích động, còn gọi điện thoại nói một tiếng cho Mã Lan.

TBC

Hai người cố ý đi làm về sớm, chuẩn bị đưa đứa nhỏ cùng đi chúc mừng.

Kết quả thế mà bọn nhỏ vẫn chưa trở về.

Ở nhà đợi một lúc, Mã Lan đang định ra ngoài tìm, thì nhìn thấy hai đứa nhỏ đang gặm bánh bao thịt trở về. Đặc biệt là con gái của bà, miệng còn gặm đến dính đầy mỡ, ăn rất ngon miệng.

Tống Sở nhìn thấy Tô Chí Phong và Mã Lan, mơ hồ hét một tiếng: “Cha mẹ, ăn bánh bao.”

Giang Bác lập tức đưa túi giấy tới.

Mã Lan nhận lấy, hỏi: "Các con biết tin tức rồi à, đây là ra ngoài chúc mừng sao?"

Tống Sở cắn một miếng làm cho khuôn mặt nhỏ phồng lên, nói: "Chúc mừng cái gì ạ?”

Mã Lan cười nói: "Đương nhiên là chúc mừng cho nhà văn nhỏ nhà ta, sau này Sở Sở nhà chúng ta là nhà văn xuất bản rồi đấy. Cô của con điện thoại tới, nói để cho con đi tỉnh thành một chuyến, nói chuyện xuất bản đấy."

"Bộp!" Tống Sở trực tiếp nghẹn lại, vỗ mạnh n.g.ự.c của mình.

Sắc mặt Giang Bác thay đổi, vỗ lưng giúp cô.

"Uống nước uống nước, mau uống nước rồi nuốt xuống." Mã Lan bưng cốc nước cho cô uống.

Một phen gà bay chó chạy, rốt cuộc Tống Sở cũng nuốt được miếng bánh bao xuống, cô mở to hai mắt nói: "Mẹ, mẹ vừa nói… nói truyện của con được xuất bản? Thật sao?" Có phải là con đang nằm mơ hay không?

Mã Lan nói: "Đương nhiên là thật, không tin hỏi cha con đi."

Tô Chí Phong cười gật đầu, kiêu ngạo nói: "Đúng vậy, truyện của con gái cha sắp được xuất bản thành sách rồi. Sau này áp lực của cha càng lớn, con gái và con trai đều giỏi hơn cha."

Tống Sở sướng đến phát điên, ôm chặt lấy Giang Bác bên cạnh: "Anh Tiểu Bác, nghe thấy chưa, nghe thấy chưa, truyện của em được xuất bản rồi, em làm được rồi! Em là nhân tài có ích."

Cô gái nhỏ mừng rỡ đỏ ngầu cả mắt, nước mắt cũng tràn ra, rơi vào trong cổ Giang Bác.

Giang Bác im lặng xoa đầu của cô.

Tống Sở kích động xong, lại ôm lấy Mã Lan và Tô Chí Phong, khí phách tràn đầy tự tin nói: "Cha đừng có áp lực, sau này cha không làm việc c*̃ng không sao, con và anh Tiểu Bác có thể nuôi gia đình."

Tô Chí Phong cảm thấy trái tim trong lồng n.g.ự.c đều muốn tan ra, con gái thật là ngoan.

Tống Sở cũng không muốn để tin tốt qua đêm, buổi tối phải đi thông báo cho các bạn nhỏ của mình, cùng mọi người chia sẻ niềm vui.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 148: Chương 148


Tô Chí Phong lập tức đạp xe, đưa con gái đi thông báo với từng nhà.

Đầu tiên đến nhà bác cả.

Tô Bảo Cương và Tô Bảo Minh gần đây giống như cà tím gặp sương giá, không ra ngoài gây chuyện, cũng không đọc sách, chỉ than thở.

Từ Mỹ Lệ gấp gáp trong miệng thở dài, cũng không ép hai đứa nhỏ học tập, Tô Chí Cường cũng không có ý tứ phê bình hai đứa nhỏ.

Nhìn thấy Tô Chí Phong và Tống Sở tới cửa, Từ Mỹ Lệ còn dự định để Tống Sở khuyên nhủ hai đứa nhỏ ngốc nhà mình, sau này cũng đừng viết sách gì nữa, viết nữa không chừng sẽ thành đứa nhỏ ngốc.

"Anh cả, Tiểu Minh, sách của chúng ta được xuất bản rồi!"

Tô Bảo Cương và Tô Bảo Minh lập tức sống lại, hai đứa nhỏ xông tới trước mặt Tống Sở: "Thật hay giả? Không phải lừa bọn anh chứ?"

Tống Sở kích động nói: "Từ trước tới nay em chưa lừa người khác, chuyện đúng là như vậy. Không tin hỏi cha em, cô Út đã gọi điện thoại đến đơn vị của cha em đấy."

Hai đứa nhỏ sững sờ nhìn chằm chằm Tô Chí Phong.

Ngay cả Từ Mỹ Lệ và Tô Chí Cường c*̃ng giương mắt nhìn Tô Chí Phong chỉ sợ ông lắc đầu.

Cũng may Tô Chí Phong gật đầu: "Đúng vậy, cô Út các cháu nói chuyện này đã quyết rồi, họ còn muốn các con đi bàn chuyện xuất bản."

"Quá tốt rồi!" Tô Bảo Cương lập tức nhảy cẫng lên, Tô Bảo Minh c*̃ng theo sau thét lên: "Xuất bản rồi, xuất bản rồi! Chị Sở Sở quá tuyệt."

Từ Mỹ Lệ không dám tin nói: "Thật hay giả, những thứ các con viết có thể xuất bản thật sao?" Con trai bà ta ngốc đến trình độ nào, bà ta biết rõ.

Tống Sở nói: "Bác gái cả, đây là thật."

Đôi mắt Từ Mỹ Lệ lập tức đỏ lên, thực sự vui đến phát khóc, vui mừng đến không biết nói gì.

Khóe miệng Tô Chí Cường nhếch lên, muốn giả vờ bình tĩnh nhưng thế nào cũng không đè nén được.

Tô Chí Phong ho khan một cái: "Anh, anh muốn cười thì cười đi."

Lúc này Tô Chí Cường mới không nhịn được nở nụ cười, không ôm lấy con trai, ngược lại ôm lấy Tống Sở nâng lên cao: "Sở Sở nhà ta thật đúng là phúc tinh nhỏ." Sau đó nhét tiền vào trong túi Tống Sở: "Đi mua kẹo ăn đi."

Tống Sở toét miệng cười.

Rời khỏi nhà Tô Bảo Cường, lại vội vàng đến nhà Tô Bảo Lượng.

So với Tô Bảo Cường bên kia, Tô Bảo Lượng và Tô Bảo Phương bên này càng thêm ảm đạm, tâm trạng hai đứa nhỏ vốn không tốt, mẹ bọn trẻ - Phùng San vẫn vô cùng nghiêm khắc với bọn nhỏ. Dù có vui hay không, đều phải chăm chỉ học tập, cái gì mà xuất bản sách, đừng có nằm mơ!

Khi Tống Sở đến, mắt hai đứa nhỏ đều chan chứa nước mắt.

Chờ sau khi Tống Sở nói tin tức tốt, nước mắt trong mắt hai đứa nhỏ đều chảy xuống, trơ mắt nhìn mẹ nhà mình: "Mẹ, mẹ nghe thấy không, truyện của chúng con xuất bản rồi, chúng con không nằm mơ!"

Phùng San: “...”

Tô Chí Quốc vui vẻ nói: "Lúc nào xuất bản, đến lúc đó bác đi mua mấy cuốn đưa cho đồng nghiệp trong bộ phận, nhà bọn họ đều có trẻ nhỏ."

Tống Sở nghiêm túc trả lời: "Nhanh thôi, qua mấy ngày nữa chúng con đi tỉnh thành nói chuyện."

"Nhìn xem, Sở Sở nhà ta thật có phong cách của Đại tướng." Tô Chí Quốc xoa đầu của cô, lấy tiền từ trong túi ra rồi nhét vào túi Tống Sở: "Đi mua đồ dùng học tập đi."

Tống Sở sờ lên miệng túi nhỏ của mình, trên mặt nở nụ cười.

Trong sách nói, người lớn tuổi ban thưởng không thể từ chối.

Thời gian đi nói chuyện xuất bản ấn định vào cuối tuần, cũng không thể trì hoãn học tập của bọn nhỏ. Bọn nhỏ lại bắt đầu đếm từng ngày trên đầu ngón tay, hơn nữa sách còn chưa xuất bản đã bị mấy đứa nhỏ công khai, toàn trường đều biết.

Thầy giáo Ngô còn tìm Tống Sở nói chuyện, hỏi có phải thật như vậy hay không. Tống Sở vốn còn muốn khiêm tốn, lúc này cũng không thể không thừa nhận.

Thầy giáo Ngô ngay lập tức báo cáo cho hiệu trưởng.

TBC

Hiệu trưởng nói: "Sách viết như thế nào?"

"Không biết, tôi c*̃ng chưa thấy bản thảo, nhưng nghe nói là viết không tệ, đồng chí Giang Bác c*̃ng tham gia.”
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 149: Chương 149


Nghe thấy tên Giang Bác, hiệu trưởng lập tức có lòng tin. Bây giờ bản thảo của Giang Bác cách một tuần sẽ được lên báo, quả thực chính là khách quen của báo chí. Ở trong lòng hiệu trưởng, sản phẩm của Giang Bác, tất nhiên là sản phẩm tốt. Hơn nữa đây còn là học sinh của trường họ viết, đương nhiên phải ủng hộ. "Chờ sách xuất bản, học sinh toàn trường chúng ta đều phải đọc, còn phải viết cảm nhận."

Thầy giáo Ngô: “...”

...

Trong mấy ngày Tống Sở chờ đợi đi tỉnh nói chuyện xuất bản, huyện Bình An đã liên tục đưa ra mấy cái thông báo. Một là cứu tế lương thực xuống, để dân chúng giám sát. Hai là huyện sẽ diễn ra mưa nhân tạo, gần đây cả nhà chú ý không được phơi đồ, nông thôn cũng phải làm tốt công tác bảo vệ hoa màu. Ba là xe của toàn huyện gần đây đang tiến hành cải tiến, số lượng sử dụng xe buýt đã giảm so với trước đây.

Ba chuyện này hầu như đều liên quan đến gia đình Mã Lan.

TBC

Cứu tế lương thực xuống, điều này nói rõ trên thị trường và chợ đen sẽ cung cấp lương thực dồi dào một thời gian, họ chuẩn bị dự trữ nhiều lương thực thương phẩm, để tránh cho lương thực lại không đủ ăn.

Hơn nữa mưa nhân tạo và cải tiến xe trong huyện, trên cơ bản đều liên quan đến Giang Bác.

Mã Lan và Tô Chí Phong dẫn hai đứa nhỏ, cầm theo phiếu lương thực đến nơi cung ứng lương thực của xã tranh nhau mua. Một nhà bốn người đều ra tay, Tống Sở và Giang Bác cũng mang theo cái túi nhỏ xếp hàng.

Người dân xung quanh cũng đang bàn luận chuyện mưa nhân tạo.

"Chuyện mưa nhân tạo kia, thật sự có thể mưa sao, chuyện này trước kia vẫn không thành công vậy mà bây giờ quốc gia ta lại có thể thành công, đất nước ta thật sự lớn mạnh rồi, sau này chúng ta cũng không sợ khô hạn nữa."

"Đúng vậy, nghe nói sau khi xe trong huyện cải tiến, sau này sẽ chạy càng nhanh hơn."

Mặc dù đói bụng hai năm, nhưng dân chúng đều rất dễ dàng thỏa mãn, hơi có một chút chuyện tốt cũng có thể làm cho bọn họ tiếp tục sinh ra lòng tin để chống lại hoàn cảnh sinh hoạt khốc liệt.

Một nhà bốn người, ngoại trừ Giang Bác ra, những người khác nghe xong đều cảm thấy vinh dự. Mã Lan xoa đầu con trai thông minh của mình, Tống Sở thì hào hứng nói: "Anh Tiểu Bác, nghe thấy chưa, vui không? Tất cả mọi người đều khen ngợi anh."

Giang Bác nói: "Không có gì vui, anh cũng không phải vì bọn họ."

Tống Sở nói: "Anh vì đất nước mà cống hiến."

Giang Bác nhìn cô một cái: "Anh cũng không phải vì người khác mà cống hiến."

Tống Sở cảm thấy mỗi lần nói chuyện phiếm cùng tiến sĩ, cuộc nói chuyện đều dừng lại rất nhanh.

Tư tưởng nhận thức của tiến sĩ như vậy là không được rồi, không dung nhập tập thể, như vậy rất khó có được bạn bè. Cô thầm quyết định, cuốn sách xuất bản ra lần tiếp theo sẽ là một bản tư tưởng về phương diện giáo dục, nâng cao tư tưởng nhận thức của tiến sĩ, để tiến sĩ trở thành một người Trung Hoa điển hình.

Cuối tuần khi Tống Sở làm đại diện đi lên tỉnh thành nói chuyện hợp tác, một nhà bốn người lại đi tỉnh thành một lần nữa.

Đến nhà xuất bản, Tô Văn Lệ tới đón ở ngay cổng.

Nhìn thấy cô út nhà mình, Tống Sở vui mừng chạy đến, vẻ mặt cười xán lạn: "Cô Út!"

Tâm trang Tô Văn Lệ phức tạp, ai có thể hiểu được, lần trước cô ấy nhìn cô gái nhỏ này chỗ nào cũng không vừa mắt, vậy mà người ta thật sự đã viết ra một cuốn sách, còn hết lần này tới lần khác lọt vào mắt tổng biên tập bọn họ, khiến ông ấy nhất định phải nói chuyện cùng tác giả, còn muốn xuất bản một bộ sách. Xong lại nói cái gì mà sách này chắc chắn có thị trường, có ý nghĩa.

Hơn nữa, chuyện này còn để cô ấy ra mặt nói chuyện, cho nên lúc này nhìn thấy Tống Sở mặt cô ấy có chút nóng, cảm thấy trước đó mình xem nhẹ người khác, luôn cảm thấy hơi mất tự nhiên.

Cô ấy cảm thấy sách này mặc dù do trẻ con viết, nhưng chắc chắn nói chuyện là vẫn nói với anh trai mình, vì thế nói với Tô Chí Phong: "Anh, ngoại trừ nói chuyện xuất bản, tổng biên tập còn muốn hỏi thêm, có thể xuất bản một loạt sách hay không."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 150: Chương 150


Tống Sở nghe xong, lập tức nói: "Đương nhiên không thành vấn đề, cháu có thể tiếp tục viết."

Tô Chí Phong cười nói: "Em nói chuyện với Sở Sở đi, đứa nhỏ tự mình quyết định."

Tô Văn Lệ: “...”

Tô Văn Lệ đương nhiên không muốn nói chuyện chính sự với đứa nhỏ, nhưng Tống Sở rất muốn nói chuyện cùng cô nhỏ nhà mình, thế là sau khi một nhà bốn người đi vào văn phòng nhà xuất bản, Tống Sở lập tức nghiêm túc nói đến chính sự với Tô Văn Lệ.

Bộ dáng kia rất giống với bà cụ non.

Trong lòng Tô Văn Lệ hơi nghẹn, điều chỉnh tâm tình mình một chút, lúc này mới bắt đầu giao lưu với Tống Sở.

Tô Văn Lệ nói về vấn đề chi phí xuất bản, tiền công cũng xem như phù hợp, năm mươi sáu tệ, sau đó còn nói về hoa hồng. Nhưng bởi vì sách này của Tống Sở định giá không cao, cho nên tiền chia có thể sẽ không nhiều lắm.

Nhưng Tống Sở nghe xong, con mắt đều sáng lên.

Thật nhiều tiền.

Về phần chuyện chia tiền hoa hồng, Tống Sở cảm thấy không quan trọng, chỉ cần có thể xuất bản, không có một xu c*̃ng không sao.

Vì thế chuyện giá cả chẳng mấy chốc đã bàn bạc xong.

Lại nói tới chuyện sáng tác một loạt sách, chuyện này tổng biên tập muốn tự mình nói với tác giả về ý tưởng, thật ra cũng nghĩ tiện thể nhìn xem tác giả nhỏ rốt cuộc lớn bao nhiêu.

Tô Chí Phong và Mã Lan cũng không cần đi vào, Sở Sở và Tô Văn Lệ vào văn phòng là được rồi.

Nghĩ đến cháu gái nhà mình muốn đi gặp tổng biên tập, Tô Văn Lệ còn rất lo lắng, sợ chuyện đứa nhỏ để lại ấn tượng.

Kết quả Tống Sở vô cùng bình tĩnh, còn rất lễ phép chào hỏi tổng biên tập.

"Chú tổng biên tập, rất cảm ơn chú đã cho sách của chúng cháu xuất bản, cháu thay mặt các bạn học nhỏ của cháu cảm ơn chú."

Tổng biên tập thấy Tống Sở tuổi tác còn nhỏ, còn có chút không thể bình tĩnh, nhưng nhìn bộ dạng chững chạc của đứa nhỏ, lại không nhịn được cười: "Đã biết tác giả tuổi còn nhỏ từ lâu, vừa nhìn, thật đúng là nhỏ, cháu nghĩ như thế nào về việc viết sách?"

Tống Sở ra vẻ uyên thâm nói: "Cái này gọi là có chí bất chấp tuổi tác, mặc dù chúng cháu nhỏ tuổi, nhưng chúng cháu c*̃ng có ước mơ lớn lao."

Tô Văn Lệ: “..."

Tổng biên tập hỏi: "Cháu có những ước mơ gì?"

"Để tất cả trẻ em Trung Hoa đều có thể trở thành nhân tài có ích cho đất nước! Cùng nhau xây dựng tổ quốc tươi đẹp."

Hiệu trưởng Tô thường xuyên nói chuyện nhân tài có ích đối với đất nước, trong lòng Tống Sở nhớ kỹ.

Nói thật, tổng biên tập thật sự bị kinh sợ, cảm thấy tư tưởng nhận thức của đứa nhỏ này quá cao, cái tư tưởng chung này, mới là cái trẻ em Trung Quốc nên có.

TBC

Ông ấy lại hỏi: "Vậy cháu dự định thực hiện ước mơ của cháu như thế nào?"

Tống Sở chân thành nói: "Cháu chuẩn bị xuất bản một cuốn sách, lần này chính là nhằm vào phương diện giáo dục tư tưởng, giáo dục trẻ em tinh thần yêu nước, để trẻ em nâng cao nhận thức tư tưởng."

Tổng biên tập nghe xong, lập tức cảm thấy tìm được người bạn hiểu được lòng mình, ông ấy đang có ý này.

Nghĩ lại, không phải là Tô Văn Lệ dạy chứ, mắt ông ấy khẽ liếc nhìn Tô Văn Lệ, kết quả Tô Văn Lệ cũng mang vẻ mặt kinh ngạc.

Tô Văn Lệ đương nhiên bất ngờ, trước đó không lâu tổng biên tập còn từng tiết lộ ý tưởng này với cô ấy. Hôm nay đứa nhỏ lại nói lên ý tưởng này, khó trách tổng biên tập nhìn trúng cuốn sách kia, đây là nhất trí tư tưởng.

Điều này là trùng hợp, nhất định là trùng hợp.

Tổng biên tập hỏi: "Cháu bé, sao cháu có nhiều ý tưởng như vậy?"

Tống Sở kiêu ngạo nói: "Ông nội của cháu là hiệu trưởng, cha cháu là thầy giáo, bọn họ đều dạy trẻ nhỏ. Ông nội của cháu nói, đất nước cần nhân tài, phải giáo dục nhân tài nhiều hơn. Anh chị em nhà chúng cháu rất tiến bộ, nhà chúng cháu còn có một anh trai thiên tài, lần này sách của chúng cháu là cùng nhau viết."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 151: Chương 151


Hóa ra là xuất phát từ gia đình, nhất thời tổng biên tập lại đánh giá cao đứa nhỏ này hơn. Phải nói rằng trước đây chỉ cảm thấy sách này viết không tệ, nhưng nghe nói do mấy người cùng viết cho nên cũng không quá ấn tượng với Tống Sở.

Bây giờ trao đổi xong, tổng biên tập cảm thấy đứa nhỏ này tư tưởng nhận thức thật cao. Chưa nói đến tuổi, chỉ với tình cảm yêu nước như này đã đáng để người khác coi trọng mấy phần.

Ông ấy cảm khái nói với Tô Văn Lệ: "Đồng chí Văn Lệ, cháu gái này nhà các cô không tầm thường, sau này nhất định phải tiếp tục giáo dục, phải để cho đứa nhỏ này thành tài."

Tống Sở nói: "Chú, chú yên tâm, cháu nhất định phải thành tài, nếu không thì thật sự có lỗi với sự nghiệp trồng người của đất nước."

Tô Văn Lệ: “..." Rốt cuộc bình thường anh Ba cô ấy giáo dục đứa nhỏ thế nào vậy?

Lúc đi ra khỏi văn phòng tổng biên tập, tổng biên tập còn tự mình tiễn đến tận cửa, tiếp đó còn vẫy tay với Tống Sở.

Mấy người Tô Chí Phong ở phòng khách đợi cho đến khi thấy hai cô cháu quay lại, Tô Chí Phong có chút lo lắng hỏi: "Thế nào, Sở Sở nói chuyện thế nào?"

Tô Văn Lệ còn có thể nói gì, cô ấy có thể nói bản thân mình cũng không bằng sao, chưa từng thấy đứa nhỏ nào có thể nói được như vậy. Mình nói chuyện ở trước mặt tổng biên tập, cũng chưa từng nói được như vậy.

Tống Sở trả lời: "Cha, đã bàn bạc xong, chúng con còn trao đổi một chút ý tưởng cho cuốn sách tiếp theo."

Mã Lan vui vẻ nói: "Ôi, bản tiếp theo cũng đã hẹn rồi sao?"

"Vâng ạ, chúng con bây giờ đều mang theo trách nhiệm trên người đấy ạ." Bây giờ Tống Sở rất có cảm giác thành tựu.

Sau đó nói với Giang Bác: "Anh Tiểu Bác, bản tiếp theo anh làm nhân vật chính."

Giang Bác: “...”

Khi về đến huyện, Tống Sở được tiếp đón vô cùng long trọng ở trạm xe.

Hai nhà Tô Chí Cường và Tô Chí Quốc cùng nhau ở trạm dừng chờ họ trở về, không có cách nào khác, bọn nhỏ trong nhà vô cùng ầm ĩ, nhất định phải đến đón Tống Sở.

Thật ra không chỉ có bọn nhỏ muốn đi, người làm cha mẹ ai lại có thể ngồi yên chứ? Nếu không phải lần này không tiện đi nhiều người lên tỉnh thành, họ cũng muốn cùng đi theo, dù sao đứa nhỏ nhà mình cũng là lần đầu làm được chuyện lớn.

TBC

Vì thế khi Tống Sở cùng Giang Bác từ trên xe xuống đã thấy từng đôi mắt trông mong của bọn họ.

Mấy đứa nhỏ Tô Bảo Cương cùng Tô Bảo Lượng như ong vỡ tổ chạy tới: "Đàm phán như thế nào, có thể xuất bản sao?"

"Lúc nào xuất bản, lúc nào chúng ta có thể mua được sách?"

"Chúng ta có phải trả tiền cho họ không, tiền tiêu vặt của chúng ta có đủ không?"

“.....”

Mấy đứa nhỏ líu ríu.

Lông mày Giang Bác như nhíu lại thành một, trẻ con chính là phiền phức như vậy.

Tống Sở không cảm thấy phiền gì cả, mà ra vẻ nghiêm túc ho khan một cái: "Tất cả đừng nói nữa, nghe em nói."

Bọn nhỏ đều yên tĩnh lại.

Mã Lan và Tô Chí Phong để cho bọn nhỏ cùng nói chính sự, đi sang một bên chào hỏi với đám người Tô Chí Cường, nói về chuyện ở tỉnh thành.

Bên này Tống Sở cũng đang nói chuyện xảy ra ở tỉnh thành cho đám nhỏ.

Sách chắc chắn sẽ được xuất bản, hôm nay đã ký hợp đồng. Cô Út là người phụ trách chuyện này, cho nên mọi người có thể yên tâm.

Bọn nhỏ quả nhiên vui vẻ đến gào thét một tiếng.

Trên mỗi gương mặt của bọn trẻ đều nở nụ cười tươi như một đóa hoa.

Tống Sở lại nói đến vấn đề ký kết cùng tiền thù lao lần này.

"Số tiền này, em muốn chia theo sức lao động, mọi người có ý kiến gì không?"

Đương nhiên không có ý kiến gì rồi, có thể xuất bản là được, chuyện tiền nong, bọn nhỏ cơ bản không để tâm.

Tống Sở nói một chút về cách chia của mình, năm mươi sáu đồng, một nửa dùng để chia bình quân, một phần khác thì theo sự đóng góp của mọi người nhiều hay ít tiến hành phân chia lần nữa.

"Anh Tiểu Lượng viết chữ đến mức tay run, còn lên vết chai nữa. Anh Tiểu Bác c*̃ng viết rất nhiều chữ, hơn nữa còn giúp đỡ giải quyết rất nhiều đề, tốn nhiều chất xám. Còn em, c*̃ng giúp đỡ nghĩ cốt truyện và lên ý tưởng, anh cả giúp đỡ giải rất nhiều đề để vượt qua cửa ải khó khăn, chị Tiểu Phương giúp đỡ nghĩ về bộ dạng thế giới thần bí, Tiểu Minh... Tiểu Minh mang lại rất nhiều niềm vui cho mọi người trong cuốn sách."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 152: Chương 152


Mấy đứa nhỏ cười vang một trận, trong sách, người mỗi lần bị hoa ăn thịt người cắn m.ô.n.g đều là Tiểu Minh, ai bảo cậu bé chân ngắn nhỏ tuổi nhất, không trả lời được đề bài còn chạy chậm nữa.

Tô Bảo Minh: “...”

Chỉ đứng ở trạm xe một lúc đám nhỏ đã nói xong vấn đề chia tiền thù lao, hơn nữa còn chuẩn bị bàn luận về ý tưởng của cuốn sách tiếp theo.

Cuốn sách đầu tiên có thể xuất bản, mang đến cảm giác thành tựu lớn lao cho bọn nhỏ.

Đối với bọn họ mà nói, có thể xuất bản, đó thật sự là chuyện quá kỳ diệu. Xưa nay bọn họ không bao giờ dám nghĩ tới, vậy mà bây giờ lại thật sự làm được, khiến bọn nhỏ cảm thấy hình như một số chuyện cũng không khó, chỉ cần mình cố gắng một chút là có thể làm được những chuyện rất vĩ đại.

Đương nhiên, không để bọn nhỏ nói xong, nhóm người lớn đã hô hào gọi về bên nhà cũ họ Tô ăn cơm.

Lúc này trong lòng mấy người lớn cũng rất vui vẻ, biết sách đã chắc chắn được xuất bản, hơn nữa bên kia còn đánh giá rất cao, trong lòng bậc cha mẹ đều cảm thấy rất vinh dự, hiện tại khi nhìn Giang Bác và Tống Sở, trong lòng mấy người lớn càng thấy xúc động hơn.

Trước kia khi nhận nuôi hai đứa nhỏ, trong lòng họ cũng không quá đồng ý, nhưng có ai ngờ hai đứa nhỏ lại có bản lĩnh như thế chứ.

Tiểu Bác không cần phải nói, đó không phải đứa nhỏ bình thường, còn có bản lĩnh hơn so với người lớn.

Bây giờ ngay cả Sở Sở cũng có bản lĩnh, quan trọng là cô còn có thể dẫn theo đứa nhỏ nhà mình cùng nhau làm chuyện lớn nữa. Phải nói rằng với Tiểu Bác thì họ là ngưỡng mộ, với Sở Sở thì đó chính là cảm kích.

Nhà ông cụ Tô bên này, bà nội Tô đã mong chờ rất lâu, nhìn thấy người đến liền tươi cười đi qua hỏi Tống Sở: "Chuyện xuất bản đàm phán như thế nào rồi, cô Út cháu nói gì?"

Tống Sở còn chưa lên tiếng, Tô Bảo Cương đã hô lên: "Bà nội, sách chắc chắn được xuất bản, chúng cháu còn kiếm được tiền!"

Tống Sở gật đầu. "Chú tổng biên tập nói, sách này của chúng cháu viết rất tốt. Tháng này sẽ bắt đầu xuất bản in ấn, đầu tháng sau là có thể nhìn thấy sách."

Bà nội Tô kích động, đôi mắt lại đỏ lên.

Làm sao có thể không kích động chứ, trước đó là một mình Tiểu Bác có tương lai, vui mừng thì vui mừng, nhưng luôn cảm thấy thiếu một chút gì đó. Chuyện này giống như lúc trước con trai cả và con trai thứ đều sống tốt, con trai út sống lại khiến người khác lo lắng.

TBC

Khi đó người già rất muốn mỗi người đều có tương lai, bây giờ thì tốt rồi, đúng là mỗi người đều có tương lai sáng lạng.

"Đều là đứa nhỏ giỏi giang, Sở Sở giỏi nhất."

Lần này Từ Mỹ Lệ c*̃ng chân thành khen: "Sở Sở thật là một người có bản lĩnh, quá giỏi."

Phùng San c*̃ng gật đầu nhẹ, chỉ là cảm thấy xúc động, Mã Lan nuôi nấng mấy đứa nhỏ như thế nào mà đều có tương lai như vậy.

Tô Chí Cường cười nói: "Tuy Sở Sở nhà chúng ta nhỏ, nhưng bản lĩnh lớn."

Tống Sở nói: "Đây đều là công lao của mọi người, sách cũng không phải một mình cháu viết, mọi người đều đóng góp, tất cả đều rất giỏi."

Hiệu trưởng Tô cũng khen ngợi: "Không kiêu ngạo, không nóng nảy, Sở Sở rất giỏi, phải tiếp tục duy trì đức tính tốt này."

Vẻ mặt của cả Mã Lan và Tô Chí Phong đều kiêu ngạo nhìn con gái nhà mình, cảm thấy vừa vui mừng vừa tự hào.

Tống Sở cười nói: "Cháu cũng không có kiêu ngạo, mà sẽ tiếp tục cố gắng. Chúng cháu còn chuẩn bị viết tiếp một cuốn sách nữa, chú tổng biên tập cũng cảm thấy ý tưởng của chúng cháu rất tốt."

Chuyện viết tiếp một cuốn sách nữa, mấy người lớn thật sự không biết. Mã Lan biết, nhưng không nói cho mọi người.

Lúc nói ra câu này, mọi người không khỏi cảm thấy tò mò mà nhìn chằm chằm cô.

Bà nội Tô hỏi: "Còn có cuốn sách tiếp theo ư? Các cháu chuẩn bị viết sao?"

"Ý tưởng tiếp theo của chúng cháu chính là phát huy tinh thần yêu nước của trẻ em, cho nên cuốn sách tiếp theo mọi người cần phải đọc nhiều sách giáo dục tư tưởng, đến lúc đó đều phải đóng góp sức nha."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 153: Chương 153


Đám Tô Bảo Cương lập tức vỗ n.g.ự.c nói: "Không thành vấn đề, bọn anh thích học tập nhất."

Từ Mỹ Lệ lập tức liếc mắt, người mẹ ruột như bà ta không ngờ có thể nghe được con trai nói như vậy.

Buổi tối, bà nội Tô vô cùng vui vẻ, đập cho mỗi đứa nhỏ thêm một quả trứng gà, còn lấy món ngũ cốc ngon nhất trong nhà ra.

Đương nhiên, nhóm con trai con dâu c*̃ng không để bà cụ chịu thiệt thòi. Biết đây đều là đồ ngon mà cha mẹ mình không nỡ ăn mà lại lấy ra cho bọn nhỏ, vì vậy lúc ra về không quên nhét phiếu và tiền vào túi bà nội Tô.

Trên đường trở về, Tống Sở được Tô Chí Phong cõng trên lưng. Cô nhàn rỗi không có chuyện gì làm, nói ý tưởng cuốn sách mới của mình với Mã Lan.

"Sách mới của con sẽ lấy anh Tiểu Bác của chúng ta làm nhân vật chính."

Hai tay Giang Bác đút túi, ngẩng đầu nhìn cô một cái.

Tống Sở nói tiếp: "Anh Tiểu Bác, anh nhìn em cũng vô ích, cuốn sách này chính là vì anh mà viết."

Giang Bác: “...”

"Trong câu chuyện, anh Tiểu Bác vẫn là trí giả thiên tài kia. Ở trong thế giới thần bí, cuối cùng anh không kiềm được mà chui qua lỗ chó của bọn nhỏ."

Mã Lan không khỏi tò mò hỏi: "Vì sao?"

Tống Sở cười tươi trả lời: "Bởi vì cuốn đầu tiên đã viết về đề tài

Tô Chí Phong nói: "Đúng là nhân quả về sau."

"Sau đó trí giả, chính là anh Tiểu Bác của chúng ta cô độc năm này qua năm khác."

Giang Bác nói: "Anh không có khả năng cô độc."

"Em là tác giả, em quyết định." Tống Sở rất có khí thế nói: "Bởi vì quá mức cô độc, anh Tiểu Bác bắt đầu đi vào giấc mơ của những đứa nhỏ kia, hỏi bọn nhỏ, vì sao không chui lỗ chó nữa?"

Giang Bác: “..." Anh chắc chắn sẽ không làm loại chuyện ấu trĩ này.

"Bọn nhỏ nói cho anh biết, bởi vì họ muốn xây dựng tổ quốc, họ phải học tập thật giỏi, lớn lên báo đáp phục vụ tổ quốc."

"Trí giả Tiểu Bác mê man, anh không biết tổ quốc là cái gì, anh có trí tuệ vô tận, nhưng lại không biết mình nên làm cái gì."

"Thế là anh bắt đầu muốn nếm thử cảm giác làm một đứa nhỏ bình thường, đi trải nghiệm loại cuộc sống đó."

"Sau này, anh đi đến thế giới con người, ngồi ở trong lớp học của con người để học tập, nghe giáo viên giảng về những sự tích của tổ tiên."

"Trí giả Tiểu Bác đối với đoạn lịch sử mà giáo viên giảng kia rất tò mò, vì thế dùng năng lực thần kỳ nhìn thấy quá khứ của mình, đi xem sự tích anh dũng của các vị tổ tiên…”

Nhàm chán... Giang Bác thở dài. Anh sẽ không làm loại chuyện đấy đâu.

Nếu như anh có năng lực như thế, anh sẽ đi nhìn tương lai, tương lai sẽ cùng Sở Sở trải qua cuộc sống như thế nào.

Mã Lan nghe thấy Tống Sở nói trước một phần cốt truyện, tiếp theo chính là thu thập một số tài liệu tương đối có ý nghĩa về giáo dục.

Nhưng một đoạn cốt truyện như vậy, Mã Lan cũng cảm thấy con gái nhà mình quả thực chính là thiên tài sáng tác, không ngờ đứa bé nhỏ như vậy, có thể nghĩ ra nhiều ý tưởng như thế.

TBC

Buổi tối lúc ngủ, Mã Lan có chút không ngủ được, trong lòng vui vẻ lại cảm khái. "Chí Phong, nhà ta một người văn một người lý, sau này đều giỏi đấy."

Tô Chí Phong nói: "Tôi chỉ biết là, người làm cha như tôi bây giờ áp lực rất lớn. Mẹ bọn nhỏ, có phải tôi nên cố gắng hơn không."

"Ai nha, đúng là nên như vậy."

Mã Lan thật sự không nghĩ sẽ luôn dựa vào bọn nhỏ, vẫn hy vọng mình có thể xây dựng một ngôi nhà, chăm sóc tốt bọn nhỏ nhà mình, để bọn nhỏ sống tốt không phải lo cơm áo.

Nhưng trong lòng tính toán như vậy, hiện thực luôn nằm ngoài dự định.

Bởi vì có đồng chí Từ Mỹ Lệ khen ngợi một cách trắng trợn, công đoàn đều biết con gái của Mã Lan sẽ xuất bản sách.

Con gái của Mã Lan bao nhiêu tuổi chứ, mới là đứa nhỏ bảy tuổi, có thể xuất bản sách thật sao?

Từ Mỹ Lệ vỗ n.g.ự.c cam đoan, tháng sau sẽ mang sách cho mọi người xem.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 154: Chương 154


Lần này không thể để mọi người không tin, đồng chí Mỹ Lệ đã nói rằng tháng sau có thể thấy được, cũng không đến mức nói dối ở phương diện này, đến lúc đó nếu không có vậy chẳng phải rất mất mặt sao?

Vì vậy mọi người đều tin.

Ngay cả chủ nhiệm cũng tin.

Lần này mọi người nhìn Mã Lan, ánh mắt đã trở nên phức tạp hơn trước kia. Con trai có bản lĩnh như vậy thì thôi đi, bây giờ ngay cả con gái cũng có bản lĩnh lớn, người làm mẹ này c*̃ng quá hạnh phúc rồi.

Chủ nhiệm công đoàn Hồ hỏi Mã Lan: "Rốt cuộc nhà các người giáo dục trẻ con thế nào vậy?"

Mã Lan khiêm tốn nói: "c*̃ng không dạy gì nhiều, bình thường chỉ tùy tiện học một chút gì đó."

Bây giờ Từ Mỹ Lệ vì tương lai con trai nhà mình, đã thay đổi ý định sau khi lợi dụng Mã Lan xong thì vứt bỏ, đơn phương quyết định thiết lập tình bạn chân chính với Mã Lan, sau này để con gái Mã Lan tiếp tục mang theo con trai nhà mình thành tài.

Cho nên lúc này c*̃ng nói đỡ cho Mã Lan hai câu: "Đừng thấy đồng chí Mã Lan trình độ không cao, nhưng bản lĩnh không nhỏ đâu. Lúc trước khi còn đi học, đứng đầu toàn trường đấy, nếu không phải không đủ suất, lúc này cũng là sinh viên học đại học rồi."

Loại lời này nếu như là khen người khác, mọi người có thể cảm thấy là đang tâng bốc. Nhưng lời này đặt ở trên người Mã Lan, mọi người chỉ cảm thấy quả nhiên là như thế.

Khó trách hai đứa nhỏ nhà người ta có tương lai như vậy, nhà có học vấn uyên thâm thì cho dù không phải con ruột, cũng có thể đặt ở bên người nuôi dưỡng, mọi lúc bồi dưỡng.

Thậm chí chủ nhiệm Hồ còn nói: "Mã Lan, con gái bà viết sách, vậy chắc chắn văn chương của bà cũng không kém."

Mã Lan nghĩ đến gần đây mình đã đi học trở lại, cảm thấy bản thân cũng có thể bắt đầu viết bản thảo, vì vậy khiêm tốn nói: "c*̃ng tạm được."

"Thế nào gọi là cũng tạm được chứ, có thể viết thì chính là viết được rồi. Tôi thấy cô có thể thử một chút, vừa khéo gần đây xưởng chúng ta cần viết một ít báo tường chủ đề đồng chí công nhân, cô tranh thủ viết hai bài tôi xem. Công đoàn chúng ta không thiếu cái gì, chỉ thiếu cây bút. Con gái cô có thể xuất bản sách, cô làm mẹ còn có thể kém sao?"

Mã Lan: “..." Có khả năng bà thật sự không sánh nổi với con gái nhà mình.

Lời này bà không có ý muốn nói ra.

Hơn nữa đây là một cơ hội khó có được, chỉ cần bà để tâm viết, sau này có khi sẽ không cần chạy vặt với Từ Mỹ Lệ nữa mà sẽ được cầm bút.

Chỉ là nghĩ đến cơ hội này lại là dựa vào con gái mà có, lòng Mã Lan không khỏi bắt đầu nghẹn lại.

Sau khi tan làm, Từ Mỹ Lệ chân thành tỏ rõ sự áy náy của mình: "Mã Lan, tôi thật sự không cố ý, ai biết chủ nhiệm Hồ lại dở chứng sắp xếp nhiệm vụ như vậy cho thím."

Mã Lan xua tay một cái nói: "Không sao, nhiệm vụ này rất tốt."

Không nghĩ tới Mã Lan lại không trách cứ gì mình, Từ Mỹ Lệ cảm động.

Bà ta nghĩ đến chuyện trước kia mình luôn tìm Mã Lan gây phiền phức, không có chuyện gì là nói Mã Lan vài câu chua ngoa. Kết quả Mã Lan cũng không ghi hận chút nào, còn để đứa nhỏ nhà bọn họ mang theo con trai nhà mình cùng nhau viết sách để xuất bản, giờ bị bà ta liên lụy phải làm công việc buồn tẻ kia c*̃ng không trách một câu.

Mã Lan thật sự là người tốt.

TBC

Từ Mỹ Lệ cảm động đến hai mắt rưng rưng: "Mã Lan, thím thật là một người tốt, chị dâu trước kia nhìn lầm thím. Sau này, chị dâu chắc chắn sẽ tốt với thím. Sau này chúng ta sẽ là chị em tốt."

Mã Lan: “... Chị làm sao thế?" Chắc chắn là bị bệnh rồi.

Từ Mỹ Lệ nói: "Tôi cảm động. Bị thím làm cảm động."

“..." Mã Lan vẻ mặt ngơ ngác.

...

Quyển đầu tiên còn chưa xuất bản, Tống Sở đã bắt đầu chuẩn bị cho cuốn sách tiếp theo, trước khi viết sách cô phải xây dựng cốt truyện.

Về phần tìm tài liệu, cô giao cho đám Tô Bảo Cương.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 155: Chương 155


Mấy đứa nhỏ đều rất nhiệt tình, mỗi ngày ở trường học đều hoàn thành bài tập, sau đó về nhà lại đi tìm tài liệu. Ngay cả Tô Bảo Cương cũng không gây chuyện, sau giờ học là giở sách tìm tài liệu.

Mỗi ngày mọi người đều bận rộn quên cả trời đất.

Giang Bác lười tham gia mấy loại chuyện này, đặc biệt là sách này còn lấy anh làm nhân vật chính, hơn nữa lại làm ra một số hành vi giống như thiểu năng.

Anh dứt khoát tự mình vẽ ô tô trên vở, thiết kế chiếc xe nhỏ cho mình.

Bây giờ sách của Sở Sở c*̃ng đã có thể xuất bản, không cần anh hỗ trợ, anh phải làm xong xe nhỏ, sau này ra ngoài còn có phương tiện đi lại, không cần người cõng sau lưng.

Bởi vì đã cải tiến động cơ trong thời đại này, cho nên Giang Bác cũng càng hiểu rõ hơn về kỹ thuật chế tạo xe lúc này.

Hơn nữa tài liệu thực tế về xe anh muốn xem, khả năng chỉ có thể tìm trong cái huyện này, cho nên yêu cầu của anh cũng trở nên rất thấp.

Còn phải cân nhắc đến vấn đề lượng xăng tiêu hao, ở thời đại này, xăng dầu là một thứ rất khan hiếm.

TBC

Nói thật ra là, Giang Bác cũng không biết bọn họ vì sao lại thiếu xăng dầu. Theo như anh biết, loại tài nguyên này bây giờ có lẽ còn rất phong phú.

Mặc dù nó sẽ cạn kiệt sau khi dùng nhiều năm, nhưng cũng không phải không thể tìm được thứ thay thế. Giang Bác biết, sau mạt thế, bởi vì xăng dầu thiếu thốn nên con người đã phát minh ra một loại thuốc thử năng lượng kiểu mới, loại thuốc thử này chỉ cần hoà vào trong nước là có thể làm cho nước sinh ra tác dụng như xăng dầu.

Chẳng qua bây giờ những thứ này cũng chỉ có thể tưởng tượng, Giang Bác thở dài, bây giờ anh không có tài nguyên để làm thuốc thử này, dù có đủ cũng cần thêm nhiều vật liệu mới làm được bình nhiên liệu.

Đất nước này thật sự là cái gì cũng thiếu thiếu thiếu...

Cuối cùng cân nhắc đủ loại, Giang Bác quyết định sẽ lắp đặt điện ở trên xe của mình.

Anh sẽ làm một chiếc xe điện.

So với tìm xăng, điện vẫn tương đối dễ tìm hơn.

Cái này phải cân nhắc đến pin, có vẻ như nơi này, ngay cả bình ắc-quy cũng không tìm thấy.

Nhưng Giang Bác sẽ không từ bỏ, anh dự định thiết kế trước, sau đó tạm thời lắp đặt một chức năng quay trên xe đạp, khi không có điện, có thể dùng chân đạp. Sau này cho mấy người giáo sư Tiêu bên kia xem rồi đưa chút ý kiến, làm ra bình ắc-quy.

Suy nghĩ thêm đến vấn đề tuổi tác của bản thân và Tống Sở.

Xe không thể quá to, nếu như làm to, người lớn nhất định sẽ không cho bọn họ lái xe, cho nên chỉ có thể dựa theo hình dạng cơ thể của họ để thiết kế kích thước. Còn phải cân nhắc khả năng không tìm thấy nhiều thép ở cái chỗ nghèo nàn như thế này để làm thân xe. Cho nên cuối cùng thiết kế tạo hình xong chính là dáng vẻ xe ba bánh, kích thước đại khái giống như xe trẻ em.

Nhớ tới trước kia từng tham gia hạng mục phi thuyền vũ trụ, chính Giang Bác cũng cảm thấy chiếc xe này có chút cay mắt.

Sau khi Tống Sở học xong, thấy Giang Bác vẫn luôn vẽ trên giấy thì nói: "Anh Tiểu Bác, anh lại muốn cải tạo xe à?"

Giang Bác nói: "Định chế tạo xe, chúng ta sẽ có xe cho riêng mình."

Ánh mắt Tống Sở sáng lên: "Sau này chúng ta cũng có xe sao?"

Nhưng cô biết, chiếc xe đạp trong nhà kia cũng rất khó có được. Trước đây cô từng đề nghị mẹ mua thêm một chiếc xe đạp, dù sao bây giờ trong nhà cũng có tiền. Nhưng mẹ nói tiền thì có, nhưng không có phiếu xe đạp, cái kia rất khó có được. Nếu như dùng tiền đi mua cái phiếu kia, cần mấy trăm đồng, cũng đủ mua thêm một chiếc xe đạp rồi, hơn nữa còn chưa chắc mua được.

Bây giờ tốt rồi, anh Tiểu Bác muốn chế tạo xe.

Giang Bác nói: "Còn phải thêm một thời gian nữa mới có, anh vẫn đang thiết kế, chờ làm xong c*̃ng phải tốn ít thời gian, chỗ cái gì cũng không có." Anh lại tỏ vẻ mặt ghét bỏ, lúc trước sao lại rơi xuống chỗ này chứ.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 156: Chương 156


Nghe nói thế giới này còn có khu vực khá phát triển, không biết phát triển tới trình độ nào.

Tống Sở lập tức không vui: "Anh Tiểu Bác, anh không thể ghét bỏ như thế, bây giờ chúng ta không có, nhưng sau này chắc chắn sẽ có. Bất kỳ thứ gì có được cũng là do mọi người cùng nhau phấn đấu làm ra, chúng ta không thể phàn nàn không có, chúng ta không có, không phải còn có thể làm được sao? Anh Tiểu Bác, anh có bản lĩnh như thế, anh cần cái gì thì anh sáng tạo thôi."

Giang Bác: “..." Anh đau lòng muốn chết.

"Nhưng mà anh Tiểu Bác, anh cũng đừng quá cực khổ." Tống Sở nói thêm vào.

Lúc này Giang Bác mới hài lòng, tâm trạng tốt hơn một chút, cảm thấy Sở Sở vẫn rất quan tâm anh.

Tống Sở nói: "Anh đừng chỉ cố chế tạo xe, bớt chút thời gian giao lưu cùng em đi."

Giang Bác đỏ mặt gật đầu, trong ánh mắt tràn đầy vui sướng.

"Cuốn sách này của bọn em dù sao anh cũng là nhân vật chính, anh đến tiếp nhận giáo dục tư tưởng của bọn em, như vậy khi bọn em viết anh mới có cảm giác nhập vai, bọn em còn muốn biết những thay đổi trong tư tưởng của anh."

Giang Bác: “..."

TBC

Bởi vì quá tức giận, Giang Bác từ chối nói chuyện giao lưu.

Nhưng Tống Sở cũng mặc kệ anh có đồng ý hay không: "Em là tác giả, nhân vật chính như anh phải nghe em sắp xếp. Sau giờ tan học mỗi ngày, anh đều phải tiếp nhận giáo dục tư tưởng của em."

“..."

Bỏ ra thời gian hai ngày, cuối cùng cũng vẽ xong bản thiết kế xe nhỏ, Giang Bác vốn định xin nghỉ phép để đi huyện, kết quả đột nhiên trời đổ mưa.

Mưa hai ngày liên tiếp.

Thầy giáo Ngô kích động nói cho các học sinh, đây chính là mưa nhân tạo, là kỹ thuật làm mưa nhân tạo của Trung Hoa bọn họ.

Có hai trận mưa này, các đồng chí nông dân trồng các loại lương thực sẽ có thể giúp sinh trưởng khỏe mạnh, sau này mọi người có thể được ăn nhiều lương thực hơn.

Bọn nhỏ không có hứng thú gì với mưa nhân tạo, nhưng rất hứng thú với lương thực.

Ai ai cũng đều vui vẻ, mặt mũi hớn hở.

Bởi vì kỹ thuật tạo mưa cần giữ bí mật, hiệu trưởng Tô sợ người khác biết nhiều nên trở về tìm Tiểu Bác hỏi thăm, đến lúc đó lỡ để lộ bí mật của Tiểu Bác thì xử lý như thế nào? Cho nên chuyện của Giang Bác, Hiệu trưởng Tô c*̃ng không cho người trong nhà nói khắp nơi. Tống Sở cũng chỉ có thể thầm vui vẻ, lén lút nói với Giang Bác: "Anh Tiểu Bác, anh thấy không, anh khiến mọi người cảm thấy hạnh phúc. Đây chính là cống hiến, anh c*̃ng vì đất nước này mà cống hiến."

Giang Bác không cảm thấy có gì để vui mừng, đầu tiên hai trận mưa cũng không thể giải quyết vấn đề sinh trưởng của hoa màu. Tiếp theo, anh có thù lao, không phải làm không công cho nên cũng không phải cống hiến.

Khi mưa tạnh, đúng lúc là cuối tuần, Giang Bác lập tức đi tìm Huyện trưởng Lữ. Bây giờ anh đã quen đường, cũng không cần người đưa đón, lên tiếng chào hỏi với người trong nhà liền có thể tự mình ra ngoài.

Chẳng qua đến Huyện ủy, không tìm được Huyện trưởng Lữ, thế nhưng lại gặp phải Thư ký Lý.

Bây giờ Thư ký Lý đối với người thiên tài nhỏ tuổi này, đã không xem như trẻ con nữa.

Đối với người thật sự có bản lĩnh, thứ tuổi tác này đã không còn là vấn đề.

Cho nên Thư ký Lý vẫn rất khách sáo đối với Giang Bác: "Đồng chí Giang Bác, cậu cần gì sao? Huyện trưởng Lữ không ở đây, đợt này a huyện chúng ta không phải cải tiến xe và mưa nhân tạo sao? Huyện trưởng đi báo cáo tình hình rồi."

Giang Bác cảm thấy chuyện này khả năng tìm Thư ký Lý cũng không có vấn đề gì, nên nhanh chóng nói ra nhu cầu của mình cho Thư ký Lý.

Thư ký Lý nghe xong, miệng mấp máy, không nói nên lời.

Muốn dây xích xe đạp còn có thể, bánh xe cũng được, dù sao đến lúc đó giúp đỡ tìm một chiếc xe bị hỏng thôi là được. Nhưng sau lại muốn cả vật liệu thép, còn muốn điện cơ...

Còn có cái gì mà...

Thư ký Lý nghe cũng không hiểu.

"Chuyện này không được đâu, đồng chí Giang Bác, trong huyện chúng ta có một số vật liệu không có, cũng không lấy được. Hơn nữa đây đều là tài nguyên của nhà nước ở trong huyện, chúng ta không thể tùy tiện động vào, tất cả đều phải nộp lên nhà nước. Thiếu một cái, chúng tôi cũng không thể bàn giao."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 157: Chương 157


Ngay cả huyện trưởng cũng không thể tùy tiện sử dụng tài nguyên của nhà nước, vậy không phải rất lộn xộn sao?

Giang Bác cũng biết chắc chắn không thể lấy được những thứ này mà không có điều kiện.

Chỗ này quá nghèo, một chút đồ vật đều có vẻ rất quý giá, hơn nữa cái gì cũng là của tài sản chung.

Giang Bác nói ngay: "Tôi có thể trao đổi với các chú, nếu như xe ở các khu vực khác còn cần cải tiến động cơ tôi có thể vẽ giúp một tay. Nếu như không cần cải tiến xe, các người xem thử còn cần cải tiến cái gì hay không."

Thư ký Lý: “..." Khẩu khí này thật lớn, giống như muốn cải tiến cái gì đều có thể cải tiến thành công cái đó vậy.

Chẳng qua cái này không quan trọng là đồng ý hay từ chối, nhất định phải để huyện trưởng lên tiếng, một người thư ký như ông ta quả thực không dám làm chủ.

Dù sao mấy ngày trước còn nghe huyện trưởng nói qua, các huyện khác còn tìm ông ta hỏi thăm chuyện cải tiến động cơ.

"Nếu không, chúng ta chờ huyện trưởng trở về rồi thương lượng nhé? Trước tiên tôi giúp cậu mang những đồ vật có thể tìm đến đây."

Giang Bác gật đầu: "Cũng được, không có sắt thép thì thay bằng tấm ván gỗ, chuẩn bị nhanh một chút, mỗi lần cháu đi bộ đến đây đều rất mệt mỏi."

Thư ký Lý rất muốn nói một câu, cậu nhóc quả thực rất giống các ông lớn trong xã hội cũ.

Đi mấy bước đã mệt mỏi như vậy, sau này ở trên cương vị cao làm sao gian khổ phấn đấu?

Có điều nói cũng không dám nói ra, ngộ nhỡ đắc tội vị thiên tài nhỏ này, làm chậm trễ chuyện trong huyện thì làm sao xử lý.

Huyện trưởng Lữ trở về sẽ không tha cho ông ta.

...

Lúc này trong huyện ủy khu vực Vân Sơn, Huyện trưởng Lữ hăng hái đón nhận lời biểu dương của huyện uỷ khu vực.

TBC

Huyện uỷ khu vực Vân Sơn sau khi biết tình hình cải tiến xe trong huyện Bình An, tỏ vẻ rất tán dương đối với chuyện này.

"Huyện Bình Anh là huyện chủ động giải quyết khó khăn, các đồng chí huyện Bình An đều là tự lập tự cường, tự lực cánh sinh, không cản trở những đồng chí của tổ chức."

Huyện trưởng Lữ cười tươi như hoa.

Trong lòng các huyện trưởng khác đều đang chua xót .

Trước kia là ghen tị huyện Bình An có mỏ, giống như ông lớn của xã hội cũ nên mới không nghèo, dù cho dân chúng nghèo ở nơi khác đang tăng lên, dân chúng huyện Bình An tốt xấu gì cũng có thể dựa vào cái mỏ này mà sống.

Hiện tại chua xót chính là chuyện tốt gì cũng đều bị huyện Bình Anh chiếm, mọi người nhất trí bỏ phiếu để huyện Bình An được cứu tế lương thực muộn nhất, kết quả huyện Bình An lại nằm trong danh sách đầu. Lãnh đạo nói người dân huyện Bình An phải đào mỏ, phải sản xuất thép, rất quan trọng đối với đất nước, phải để bọn họ ăn uống tốt để làm việc.

Sau đó mưa nhân tạo tới, lại để huyện Bình An hưởng trước. Lần này lãnh đạo đưa ra lý do bởi vì máy bay người ta bên kia vừa khéo tiện đường, ngay sau đó cho huyện Bình An trận mưa kéo dài hai hôm.

Bây giờ, đến xe của huyện Bình An cũng chạy nhanh hơn của họ.

Chuyện tốt gì cũng đều để bọn họ chiếm được, có thể không tức giận sao?

Sau khi huyện uỷ khu vực khen ngợi xong, còn phê duyệt ban thưởng cho huyện Bình An một ít đồ vật, kèm thêm ban thưởng vật chất và tinh thần cho công nhân tiến hành cải tiến xe.

Nhưng khiến Huyện trưởng Lữ vui mừng nhất là, đã làm được điều hứa hẹn với Giang Bác, khu vực không những được thưởng mà còn thưởng thêm cho cậu nhóc?

Nhưng mà rất nhanh, Huyện trưởng Lữ không còn cười vui vẻ nữa, huyện uỷ khu vực để cho huyện Bình Anh chia sẻ tài nguyên, cũng trợ giúp cải tiến xe trong các huyện khác.

Huyện trưởng Lữ: “..." Giúp thế nào đây, những chiếc xe này cải tiến cũng không phải chuyện đơn giản. Đồng chí Tô Giang Bác nói, tình trạng cải tiến mỗi một loại động cơ đều không giống nhau, phải để cậu nhóc nhìn qua trước sau đó mới có thể quyết định cải tiến như thế nào.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 158: Chương 158


Vấn đề là đồng chí Tô Giang Bác vẫn còn là trẻ con, người ta còn muốn học tiểu học nữa, lấy đâu ra thời gian cải tiến xe.

"Chuyện này... Nhân viên kỹ thuật trong huyện chúng tôi c*̃ng khá bận rộn, chỉ có một mầm non duy nhất, bình thường tương đối bận rộn nhiều việc, không thể đi hỗ trợ huyện khác."

Huyện uỷ khu vực lên tiếng: "Vậy thì để đồng chí trong huyện khác lái xe đến huyện các ông tập trung cải tiến."

Huyện trưởng Lữ rất do dự.

Chuyện này mặc dù vinh dự, nhưng rốt cuộc vẫn có chút phiền phức.

Huyện uỷ khu vực lại nói: "Đương nhiên, mỗi huyện cũng không thể ngồi mát ăn bát vàng, muốn cải tiến xe, cũng phải cấp cho huyện Bình An một số phụ cấp."

Các huyện trưởng khác lập tức tỏ vẻ không có vấn đề.

"Chúng tôi chắc chắn không để cho anh em huyện Bình An làm không công."

Lúc này Huyện trưởng Lữ mới miễn cưỡng chấp nhận, có lợi là tốt rồi, có lợi ích mới có thể đàm phán cùng đồng chí Tô Giang Bác.

Chờ Huyện trưởng Lữ trở lại huyện, sau khi nghe thấy Thư ký Lý tìm ông ta báo cáo tình hình, lập tức vui như điên.

Ông ta còn nghĩ thầm làm sao nói chuyện cùng đồng chí nhỏ đây, thì đồng chí nhỏ đã tự mình tìm tới cửa, có nói chuyện là tốt rồi.

Huyện trưởng Lữ nghiêm túc nói: "Huyện chúng ta phải coi trọng nhân tài, đồng chí Tô Giang Bác là một nhân tài, đối với nhu cầu của nhân tài, chúng ta cũng cần chú ý. Có thể tìm được vật tư thì nhanh chóng tìm, tìm không thấy cũng không sao, đến lúc đó chúng ta đòi huyện khác. Nhiều huyện anh em như vậy, khẳng định không thành vấn đề."

Thế là hôm sau, Giang Bác vừa tan học về nhà, đã được Thư ký Lý đạp xe tới đón đi.

Mã Lan ngạc nhiên nói: "Tiểu Bác nhà chúng ta lại đi làm gì?"

Tống Sở vừa làm bài tập, vừa nói: "Có thể là chuyện chế tạo xe, anh Tiểu Bác nói muốn tự làm một chiếc xe, đến huyện để tìm tài nguyên."

Mã Lan: “…!!!"

Trong huyện bên này, Giang Bác được Huyện trưởng Lữ nhiệt tình chiêu đãi. Nước đường đỏ, bánh quy đều chuẩn bị ổn thoả.

Giang Bác không uống nước đường đỏ, mà cho bánh quy vào trong gói giấy, sau đó nhét vào balo nhỏ của mình, dự định mang về cho Tống Sở ăn.

Huyện trưởng Lữ cười tủm tỉm nói: "Tiểu Lý đã nói với tôi, cậu muốn những thứ kia, chúng tôi chắc chắn tìm được cho cậu."

Giang Bác biết đây nhất định là có nhờ vả, vì vậy không khách sáo nói: "Sau khi tìm được, còn cần các ông giúp tôi làm chút đồ vật."

Huyện trưởng Lữ nói: "Không thành vấn đề, tôi có xưởng máy móc, cậu muốn làm cái gì cũng được."

"Tôi muốn làm một chiếc xe."

Huyện trưởng Lữ suýt chút nữa phun trà ra, thăm dò hỏi: "Xe đạp?"

"Theo nguyên lý thì nên gọi là xe điện, nếu như các ông có thể cung cấp đầy đủ công cụ cho tôi, cũng có thể làm thành xe hơi nhỏ."

Lần này Huyện trưởng Lữ thật sự phun ra.

Xưởng máy móc bị hỏng kia của họ, có thể làm ra một chiếc xe sao.

Nếu có thể làm ra xe, họ đã nổi tiếng như cờ đỏ từ lâu.

"Đồng chí Tiểu Bác này, chúng tôi không có cái kỹ thuật này."

"Không sao, tôi có thể hỗ trợ cung cấp kỹ thuật, các người chỉ cần phối hợp."

TBC

Huyện trưởng Lữ cảm thấy rất không đáng tin, đứa nhỏ này cải tiến một chút động cơ thì thôi đi, còn có thể chế tạo xe.

Có điều đứa nhỏ đã nói như vậy, thì ông ta c*̃ng không có ý kiến. Chỉ cần phối hợp là được rồi, đến lúc đó không làm được, cũng không phải lỗi của họ. Vì vậy Huyện trưởng Lữ sảng khoái đồng ý, lại nói ra nhu cầu của huyện.

Giang Bác nghe thấy nhiều xe như vậy, còn có chút không hài lòng.

Vẽ cũng rất vất vả.

Nhưng nghĩ đến xe của mình, anh chỉ có thể chịu đựng mà đồng ý, thế là lại đưa ra điều kiện: "Có thể, nhưng mỗi tuần chỉ cải tiến cho một huyện, tôi còn có công việc khác, nếu không các người chỉ có thể đợi đến khi tôi nghỉ đông."

"Nghỉ đông muộn quá, chúng ta hoàn thành cải tiến sớm một chút, chẳng phải nghỉ đông liền có thể chế tạo xe cho cậu sao?"

Giang Bác nói: "Vẫn là một tuần một huyện đi, tôi bề bộn nhiều việc, không có thời gian." Mỗi ngày còn phải tiếp nhận giáo dục tư tưởng của Sở Sở nữa.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 159: Chương 159


Huyện trưởng Lữ nói: "Cậu còn có công việc khác, công việc gì, cần huyện hỗ trợ cho cậu không?"

Giang Bác lắc đầu đáp: "Không cần, tôi tự học hỏi."

Huyện trưởng Lữ tò mò, đứa nhỏ thông minh như vậy, rốt cuộc bình thường học cái gì. "Bây giờ cậu đã học được gì?"

“... Tư tưởng giáo dục đạo đức."

“...” Huyện trưởng Lữ thật sự bị sặc, sau khi ho khan xong nói: "Đúng là nên chăm chỉ học một chút."

Buổi tối khi Thư ký Lý đưa Giang Bác về, còn thuận tiện đưa phần thưởng bên khu vực kia cho anh cầm về.

Một ít dầu, còn có bún sợi khô, đều là đồ tốt, mấy người hàng xóm ngoài hành lang thấy được, đỏ mắt vô cùng, chờ sau khi Thư ký Lý đi, đều đến nghe ngóng sao lại được tặng đồ.

Mã Lan c*̃ng không rõ, lập tức hỏi con trai mình.

Giang Bác rất kiên nhẫn giải thích với người trong nhà: "Huyện trưởng nói đây là do khu vực ban thưởng, chính là thưởng cho việc cải tiến động cơ."

Mã Lan biết chuyện này còn kinh động đến khu vực.

Mấy người hàng xóm thế mới biết, thì ra thời gian trước trong huyện náo nhiệt cải tiến xe, vẫn là do Tiểu Bác nhà thầy giáo Tô người ta làm.

Ai nấy đều trợn mắt há mồm, muốn tìm Mã Lan buôn chuyện, Mã Lan tỏ ý nhà mình muốn ăn cơm, có thời gian sẽ nói chuyện sau, bà nhanh tay đóng cổng lại không cho người khác có cơ hội để buôn chuyện.

Mã Lan đương nhiên không có thời gian buôn chuyện cùng bọn họ, bà còn có chuyện muốn hỏi con trai mình. "Con trai à, nghe Sở Sở nói con muốn chế tạo xe? Sao con lại học được chế tạo xe?"

Giang Bác nói: "Không phải xe tốt gì, xe rất đơn giản." Thời này, huyện chỉ có thể làm loại xe này, ngay cả tốc độ cao cũng không làm được.

Đây không phải trọng điểm có được hay không, trọng điểm là chế tạo xe.

TBC

Đầu tiên là cải tiến động cơ, bây giờ lại muốn chế tạo xe, thằng bé vẫn còn con nít.

Mã Lan cảm thấy hoài nghi cuộc sống.

Tô Chí Phong nghiêm túc hỏi: "Con nghĩ như thế nào mà muốn chế tạo xe? Con thật sự biết sao? Con trai, đây cũng không phải là chuyện nhỏ, nếu không trước tiên để cha dạy con học đi xe, đợi khi con lớn lên, con cũng có thể tự mình đi xe đạp."

Con trai mà, chắc chắn là yêu thích xe.

Giang Bác nói: "Đạp xe quá mệt mỏi."

“...”

Lúc này Tống Sở c*̃ng hoàn thành công việc viết cốt truyện hôm nay, chạy tới tham gia náo nhiệt: "Con biết, xe của anh Tiểu Bác là xe điện nhỏ."

Giang Bác đưa tạo hình xe của mình ra cho cha mẹ xem.

Xe này tạo hình có chút lạ, giống xe ba bánh, nhưng hình như cao cấp hơn một chút so với xe ba bánh.

Giang Bác nói: "Khả năng còn phải cải tiến, hôm nay đã nói với Huyện trưởng Lữ, bọn họ cho tài nguyên nhiều hơn con nghĩ, có lẽ sẽ có thể làm chiếc xe tốt hơn."

Mã Lan hỏi: "Con trai, con sẽ làm xe thế nào?"

Mưa nhân tạo và cải tiến động cơ còn có thể nói là học kiến thức từ trên sách, nhưng chế tạo xe có vẻ như không thể học được từ trên sách.

Giang Bác nghĩ ngợi: "Khi nhìn động cơ, thì thuận tiện nhìn cấu tạo." Nói xong lại nghiêm túc giải thích nói: "Xe con làm đơn giản hơn chiếc xe lớn, không phức tạp như vậy."

“..." Mã Lan và Tô Chí Phong đều không tưởng tượng nổi, sau khi nhìn cấu tạo, trong đầu liền có thể hình dung cơ cấu chế tạo xe sao?

Tống Sở lo lắng họ nghi ngờ, lên tiếng: "Anh Tiểu Bác chúng ta là thiên tài, chuyện thiên tài làm, người bình thường như chúng ta chắc chắn không hiểu, cha mẹ hai người đừng lo lắng."

Cặp vợ chồng cảm thấy con gái nhà mình nói rất đúng, con của họ bản lĩnh quá lớn, đứa lớn hình như cũng không cần họ lo lắng, c*̃ng lo lắng không được.

Vì vậy Giang Bác lại bắt đầu bận rộn với chuyện cải tiến xe.

Anh thoả thuận với huyện là tập trung một ngày kiểm tra xe, sau đó cho anh một tuần lễ để vẽ.

Lần này huyện còn cung cấp cho giấy vẽ chuyên dụng, mỗi ngày Giang Bác lên lớp là vẽ, tan học lại kèm cặp Tống Sở làm bài tập.
 
Back
Top Bottom