Đô Thị Tu La Xuất Ngục

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Tu La Xuất Ngục
Chương 100: C100: Loảng xoảng


“Không để ý tới anh nữa! Phải rồi, chị Lan, chị biết tin mới nhất chưa? Nueva muốn tới Giang Châu chúng ta tổ chức biểu diễn dương cầm!”

Trần Hân kích động cầm remote bật tỉ vi. Nueva? Trong đầu Mạc Hiển đột nhiên xuất hiện một bóng người.

Giữa trời đông tuyết rơi dày, mộ người quỳ gối trước cửa cầu xin chỉ điểm hai bản nhạc, hình như tên là Nueva, là thiên tài âm nhạc có một không hai từ xưa tới nay.

“Người cô nói có thể một giây đàn được 12 phím à?”, anh †ò mò nhỏ giọng hỏi.

Trần Hân nghe giọng của anh thì tay chống nạnh phản bác: “Anh biết điều này nghĩa là gì không? Đó là người giữ kỷ lục thế giới, anh có thể làm được trong một giây sao? Một giây của người ta có thể bấm 12 phím, đó đã đạt tới cực hạn của nhân loại!”

“Cực hạn? Nếu tôi cho cô biết có người đàn được 16 phím trong một giây thì sao?”

“Không thể nào, Nueva chỉ có thể đàn 12, người anh nói không tồn tại!”

Bây giờ Mạc Hiển đã có thể chắc chắn.

Đây chính là thiên tài âm nhạc chán nản mà mình đã gặp năm xưa, còn ngày đêm cầu xin mình chỉ điểm mà mới chỉ bảo được một chút, từ một giây 9 phím tăng lên được một giây 12 phím.

Nghe nói người này có thành tựu không tệ.

Chẳng ngờ giờ lại chạy tới Giang Châu tổ chức buổi biểu diễn!

“Hình như vé khó mua lắm, cuối tháng này anh ta mới tới Giang Châu mà vé đã bán hết rồi! Hầy, hình như còn được một tấm poster do anh ta ký tặng nữa! Một thiên tài âm nhạc xuất sắc, nhất định rất khó để gặp mặt!”, Tân Lan vừa bóp vai cho

Mạc Hiển vừa nhủ thầm.

“Vài cái kỹ thuật hạng ba mà cũng gọi là thiên tài xuất sắc àt"

Mạc Hiển vô cảm nói.

Nếu không phải mình tốn cả buổi sáng để chỉ bảo, cả đời này tên kia đừng mơ có được thành tựu gì.

Lúc này. Anh chú ý tới trên vách tường xuất hiện một chấm đỏ nhỏ. Đây chẳng phải là đèn hồng ngoại của súng bắn tỉa sao?

“Được rồi, đừng bóp nữa! Rửa chén đi, tôi ra ngoài đi dạo một chút!”, Mạc Hiển khởi động tay rồi nói.

Tần Lan giận dỗi dậm chân, cô chưa từng bị ai sai sử như thế đâu.

Khi cô vừa đứng lên, bình hoa trang trí cách đó không xa chợt vỡ tan tành.

Như là bị cái gì đó bắn trúng, Trần Hân vội đóng cửa, tắt đèn.

“Hình như bên ngoài có người!”

Trần Hân cảnh giác nhỏ giọng nói.

Ngoài cửa.

Mạc Hiển đứng trên lối đi nhỏ, rút ra điếu thuốc, nhóm lửa.

Trong bóng tối không thấy năm ngón tay này, ngọn lửa là mục tiêu nổi bật nhất.

“Buổi tối không lo đi ngủ, mấy anh trai có chuyện gì à?”

Trong khu rừng nhỏ của khu nhà, vài bóng đen nhanh chóng di chuyển rồi xuất hiện.

Tốc độ rất nhanh, rất khẽ, còn dính chút nước bùn.

Trong đó có một kẻ muốn leo vào biệt thự, Mạc Hiển thấy thì dùng chân hất cục đá trên đất, đá sang đó.

Loảng xoảng! Một bóng đen từ trên tường ngã xuống.

Nếu như không đoán nhầm thì những kẻ này tới vì mật mã gen trong tay Tần Lan, chỉ cần có thể trọng tổ nó thì sẽ có thể khiến tế bào phân liệt.

Từ đó sẽ đạt được cơ hội trường sinh!

Có người từng nói, tế bào ung thư thật ra không phải đang giế t chết nhân loại mà nó muốn đưa cơ thể đạt tới trường sinh, có điều cơ thể con người không chịu đựng nổi quá trình này mà thôi.

Sau khi tế bào phân liệt tới giới hạn nhất định thì tế bào toàn thân sẽ không bị lão hoá, không tiếp tục phân chia, từ đó có được sự trường sinh.

Mà kỹ thuật này chỉ có 1 phần duy nhất nằm trong tay Tân Lan, là do bố cô phát hiện được một cách ngoài ý muốn khi nghiên cứu thuốc trị ung thư. Nếu có được mật mã gen kia thì chẳng phải đạt được lý luận trường sinh rồi sao?

“Chàng trai, chuyện này không dính thì không chịu nổi à?”, một người mặc đồ đen trầm giọng nói.
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 101: C101: Người quen


“Trước khi tôi còn chưa tức giận! Cút khỏi đây!”

Mạc Hiển hít sâu một hơi, lạnh giọng nói.

“Chàng trai trẻ, đừng quá ngông cuồng!". Người đàn ông cầm đầu chỉ vào anh giọng lạnh lùng nói.

“Ha ha, ngông cuồng thì gọi là trẻ tuổi hả?”

Anh trực tiếp ném tàn thuốc lên người người đàn ông kia, những người xung quanh đều đang chuẩn bị hành động. Nhưng lúc này cửa biệt thự mở ra.

Tần Lan mở cửa bước ra ngoài, thấy có nhiều người vây quanh Mạc Hiển, cô vội lấy điện thoại ra nói với họ: “Nếu không rời khỏi nhà tôi ngay lập tức, tôi sẽ báo cảnh sát!”

Tất nhiên, cô cũng biết báo cảnh sát đối với những người này chẳng có tác dụng gì.

Bởi vì dù có điều tra thế nào đi nữa cũng không thể tìm ra bất kỳ thông tin cơ bản nào về họ, hơn nữa mỗi nhóm người đến đều không giống nhau.

Càng ngày càng lâu, cô báo cảnh sát thậm chí có lúc không được xử lý!

“Chỉ là một vài người quen thôi, không sao, cô vào nhà trước đi! Tôi sẽ đuổi họ đi ngay!", Mạc Hiển vẫy tay cười nhẹ với Tân Lan.

“Người quen?”

Tần Lan nghỉ ngờ nhìn anh.

Những tên này hẳn không phải đến từ tổ chức tỉnh nhuệ bên châu u, có lẽ chỉ là người của một tổ chức ngầm nào đó ở nước Hạ, thân thủ kém cỏi đến mức muốn trèo tường lại gây ra tiếng động lớn như vậy.

Nếu không để bọn họ làm loạn, bọn họ sẽ thực sự không làm loạn!

Nếu mấy người này có thể thành công, anh sẽ tin Hawking có thể đánh bại được LeBron James

Mạc Hiển bước lên trước, vỗ nhẹ vào vai người đàn ông kia, mặc dù nhìn có vẻ nhẹ nhàng nhưng rõ ràng cảm thấy người đàn ông kia nghiêng người sang một bên.

“Mang theo người của các người, cút!”

Người đàn ông kia cảm thấy vai mình đau nhói, người suýt ngã xuống đất, quát lớn với hai thanh niên bên cạnh: “Đi!”

Hai người vội vàng đến đỡ lấy hắn ta, cả nhóm lảo đảo đi về phía cổng khu nhà.

Kết quả khi ra ngoài, họ còn bị bảo vệ chặn lại mắng mỏ.

Khi một sát thủ có thể ngu ngốc đến mức này, thì sự nghiệp của hắn ta cũng có thể coi là đã kết thúc.

Những kẻ thế này, Mạc Hiển thực sự không có hứng thú động tay, nhìn họ giống như nhìn con chó vậy.

Không thể không nói, trong cuộc sống bình thường, cần có một số kẻ ngốc như vậy để điều chỉnh lại sự cân bằng.

“Anh đã nói gì với bọn họ vậy? Tại sao bọn họ lại đi rồi?”, Tần Lan nghi ngờ hỏi.

Mạc Hiển lắc lắc tay cười xấu xa: “Tôi nói với bọn họ, hôm nay là Black Thursday, KFC giảm giá một nửa! Chắc chắn là đi giành khuyến mãi rồi!”

“Lý do của anh, thật là tồi tệ!”

Trước đây khi anh không ở đây, Tân Lan và Trần Hân đã gặp phải cảnh người khác gõ cửa, đập cửa vào nửa đêm.

Thậm chí họ còn luôn cảm thấy có người đứng trên mái nhà đi lại vào ban đêm, sau khi báo cảnh sát nhiều lần, hiệu

quả của họ cũng giảm đi rất nhiều.

Tuy nhiên, may mà Mạc Hiển đã đến, tình trạng này dường như rất ít xuất hiện.

Hai người vừa chuẩn bị quay lại.

Anh đột nhiên dừng lại.

“Anh lại sao vậy?”, Tân Lan thấy anh dừng lại không khỏi thắc mắc hỏi.

Mạc Hiển quay đầu lại, ánh mắt nhìn thẳng về phía xa, Tần Lan theo ánh mắt của anh nhìn lại, nhưng xung quanh chỉ là một màn đêm đen kịt không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì.
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 102: C102: Quá tươi ngon


“Không có gì!”

Anh lắc đầu cười gượng, thực ra Mạc Hiển rất rõ ràng, những người mà anh gặp trước đó chỉ là những tên tay sai chẳng ra gì.

Tổ chức thực sự nhắm vào mã gen này, có lẽ chưa bao giờ thực sự lộ diện.

Cách biệt thự khu Căn nhà mùa xuân không xa. Ngoài kia bên cột điện.

Một người đàn ông đang đứng mặc áo khoác và đội mũ, cầm bật lửa trong tay.

“Sát khí thật mạnh mẽt” Chỉ mới vừa rồi, cách nhau cả trăm métl Sự khát máu ấy thậm chí còn phả vào mặt.

Cột điện làm bằng đá nhưng trên đó lại có một cây kim bạc đã ghim sâu.

Sáng sớm ngày hôm sau.

Mạc Hiển thậm chí còn chưa kịp làm bữa sáng, thì từ trên lầu đã truyền đến tiếng giày cao gót.

“Sớm vậy sao?!” Tần Lan vội vã xuống cầu thang, vừa đi vừa đeo khuyên tai: “Tôi không ăn, công ty sắp có mấy hợp đồng cần ký, tôi phải đi một chuyến!”

“Nhà họ Khương à?”

“Vâng! Cần tôi trực tiếp qua đó ký hợp đồng, anh ta có phải là đồ ngốc không, sản phẩm của họ có vấn đề đóng gói mà còn phải tìm bên ngoài gia công lại, chẳng phải là cho tiền người ta à?”

"....."

Nhà họ Khương ngoài kinh doanh bất động sản, trang sức ra, thì ngành mà họ kiếm tiền nhiều nhất vẫn là từ các sản phẩm công nghiệp quân sự.

Họ sản xuất một món đồ nhỏ cực kỳ tinh xảo, nghe nói là linh kiện được lắp trên hàng không mẫu hạm, không chỉ có nhu cầu rất lớn trong nước, mà họ còn xuất khẩu mặt hàng này.

Họ đưa cho Tần Lan một hợp đồng trị giá hàng triệu đô la, hoàn toàn chỉ là để tiếp cận Mạc Hiển mà thôi.

Tất cả công việc kỹ thuật họ đã làm xong, sau đó họ lại kéo đồ đến Tập đoàn Phong Hoa, nhờ họ đóng gói.

Điều này giống như bạn đã ăn xong, mang bát đến nhà hàng xóm, nói rằng chỉ cần rửa bát sẽ cho hắn ta 100 triệu đô la.

Đây là một việc thừa thãi, vô nghĩa!

Mạc Hiển vẫy tay cười tươi nói: “Có thể, anh ta cũng không phải là người sáng suốt.”

“Có thể!”

Tần Lam đã đi đến cửa, nhưng dừng lại một lúc, quay đầu nhìn anh: “Tại sao lại nói cũng?”

Mười phút sau.

Trần Hân cũng thu dọn xong đi xuống, đúng lúc thấy anh từ phòng bếp bưng ra hai bát mì cua.

“Sao thế, hết tiền rồi à? Hôm nay ăn gì mà tiết kiệm thế? Hết tiền thì nói một tiếng, gọi một tiếng chị gái thì tôi nuôi anh!", cô ấy nheo mắt cười xấu xa.

Món mì cua này được làm từ mười con cua đực và mười con cua cái, đồng thời còn có thêm bào ngư, tôm hùm và các nguyên liệu khác, nhìn có vẻ đơn giản nhưng Mạc Hiển không bao giờ sử dụng nguyên liệu kém chất lượng.

Đôi khi một món ăn nhìn có vẻ đơn giản nhưng thực ra làm rất tốn kém!

Món đầu tiên trong bữa tiệc quốc gia, canh cải trắng! Tên gọi là canh cải trắng nhưng nước dùng được nấu từ hơn một trăm loại nguyên liệu, những nguyên liệu đó chỉ là phụ

gia, chỉ lấy muỗng nước dùng đầu tiên mà thôi.

Món ăn càng đơn giản, càng thử thách kỹ năng của người đầu bếp.

“Cô đã ăn mì cua vàng bao giờ chưa?”, Mạc Hiển nhìn cô ấy chằm chằm, khẽ hỏi.

“Ăn rồi! Ngoài tiệm hai trăm mấy một bát, tuy hơi đắt một chút, nhưng vẫn có thể chỉ trả được!”

Trần Hân cầm bát mì nuốt nước bọt nói.

“Hai trăm mấy? Một con cua của tôi hai nghìn! Cái nồi này dùng hai mươi con cual”

Mạc Hiển cầm bát mì, khuấy lên rồi ăn một miếng: “Chờ chút nữa còn có việc, ăn tạm một chút vậy!”

“??????”

Trần Hân có chút ngớ ra.

Tại sao cách nói “ăn tạm một chút” của anh và cách nói “ăn tạm một chút” của mình lại không giống nhau?

Khi thực sự ăn một miếng thì hương vị thơm ngon của cua vàng len lỏi vào khoang miệng, cuối cùng cô ấy cũng hiểu tại sao cua này lại có giá hai nghìn một con!

“Thơm quá!”

“Quá tươi ngon!”

“Tôi đã quyết định! Để đền đáp anh, tôi muốn - làm vợ anhl”

Phốc!

Mạc Hiển trực tiếp phun ra một ngụm mì: “Chết tiệt! Sáng sớm đừng nói mấy cái buồn nôn như thế, tôi đang ăn! Cô đây là báo đáp sao? Đó là trả thù! Lại bức ép tôi thì đừng ăn nữa! “

“Ăn, ăn, ăn, không phải tôi chỉ đùa thôi sao, nhìn anh kìal Tôi là hoa khôi của Đại học Giang Châu, tôi có thể yêu anh sao?”, Trần Hân hừ một tiếng: “À đúng rồi, có chuyện này muốn nói với anh! Sau khi anh giải được bài toán đó trên lớp lần trước, thây hướng dẫn của tôi ngày nào cũng hỏi tôi thông tin liên lạc của anh! Nói là muốn trao đổi học thuật với anh, cho không?”

“Ông ta cấp bậc thấp quá, có gì để trao đổi đâu?”

“Người ta là tiến sĩ nghiên cứu sinh ngành toán của Đại học Yến Kinh, sau khi tốt nghiệp Đại học được Giang Châu mời về, anh nói người ta cấp bậc thấp à? Người ta còn cùng lớp với Vi Thần đấy!”
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 103: C103: Tôi cũng rất bận


Kể từ lần trước, sau khi Mạc Hiển giải được đề toán của người tự xưng là thiên tài toán học trong không đến một phút, người thầy kia vẫn luôn quấy rầy Trần Hân, muốn xin phương thức liên hệ của anh.

"Vi thần?"

Mạc Hiển gật đầu: "Tên đó thông minh thật! Cái đề mà tôi mất một phút để giải ra, nhưng anh ta đã tính ra kết quả chỉ trong hơn mười phút, hơn nữa còn giống hệt với kết quả của tôi! Ngoại trừ bản thân tôi ra, anh ta chính là người duy nhất tôi thừa nhận là người có thiên phú!"

"..". Trần Hân híp mắt trừng anh một cái: "Anh cứ kiêu ngạo như thế, thật sự không sợ bị đánh sao?"

Anh đứng dậy, đi đến bên ngăn kéo, lấy giấy bút ở bên trong ra, nhanh chóng viết một đề bài rồi đưa qua.

"Nói cho đối phương, sau khi giải ra thì đến tìm tôi, nếu không làm được thì sau này đừng nghĩ đến chuyện tìm tôi nữa!

Tôi cũng rất bận!"

Trần Hân cầm tờ giấy lại, vừa nhìn thấy: "Người ta dạy toán học, không phải dạy tiếng Anh, cái đề này của anh..."

"Có phải đây là một đề toán không có số? Với chỉ số thông minh này của cô, cô nghĩ mình vẫn nên học toán à?"

"Anh..."

Chín giờ sáng.

Giang Châu, phòng bảo vệ của tập đoàn Phong Hoa.

Sáng sớm này, ở công ty có không ít khách hàng ra ra vào vào, tới tới lui lui, rõ ràng là một khung cảnh phồn vinh thịnh vượng.

Phải biết là, mấy ngày hôm trước, công ty này đã suýt chút phá sản.

Ngoại trừ anh Hắc canh cửa ở bên ngoài, những người còn lại đều đang đánh bài với Mạc Hiển ở trong.

Thật ra bọn họ không thua tiền, nhưng trên mặt đã bị dán đầy giấy, mặt bị dán kín hết cả.

"Đại ca, trình bài bạc của anh đỉnh ghê! Nếu đi đánh ở quán trà, một ngày có thể thắng được mấy ngàn tệ là chuyện thật dễ dàng!". Một thanh niên bên cạnh nhỏ giọng nói.

Mạc Hiển vỗ đầu cậu ta, cười lạnh: "Đánh cược nhỏ thì vui, đánh cược lớn lại hại thân! Cách thức kiếm tiền có rất nhiều, dựa vào bài bạc chính là cách tệ nhất!"

"Không hổ là đại ca, đúng là có tầm nhìn!"

Đúng lúc này.

Anh Hắc đang năm trên cái bàn cạnh cửa, dường như đang ngủ gật, nhưng đột nhiên nhìn thấy có người đi ra từ trong công ty, lập tức tỉnh lại: "Ra tới rồi, ra tới rồi!"

"Ai đi ra?"

"Là chủ tịch và cậu Khương, nhìn bọn họ cười vui vẻ như thế, nhất định đã ký kết hợp đồng xong rồi!"

Nghe được những lời này, Mạc Hiển không khỏi có chút hứng thú, ngẩng đầu nhìn phía trước một chút.

Anh thật sự không ngờ tên Khương Minh này sẽ tự mình đi đến để ký hợp đồng.

"Kỳ lạ, sao cậu Khương lại chạy đến hướng này chứ?"

Trên mặt anh Hắc lộ vẻ nôn nóng, nói: Mau mau, mau dọn bài vào đi!"

Rất nhanh chóng, mấy thứ kia đều đã được dọn sạch, sau đó một đám người thuận tay lấy ra một quyển sách.
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 104: C104: Vào đi


Cộc cộc cộc! Có tiếng gõ cửa ở bên ngoài.

"Cho hỏi, có thể vào được không?", Khương Minh bên ngoài cửa hỏi vô cùng lễ phép.

Mạc Hiển ho khẽ một tiếng: "Vào đi!"

Mở cửa ra, bảo vệ nên đọc sách thì đang đọc sách, nên làm báo cáo thì ngồi cặm cụi làm.

"Trùng hợp thật, anh Mạc, chúng ta lại gặp nhau rồi!"

Anh ta khách khí nhìn Mạc Hiển, nói, sáng sớm anh ta đặc biệt đến nơi này thật ra chỉ để gặp Mạc Hiển.

Tối hôm qua, sau khi ông cụ tỉnh lại, biết được hành vi của mấy người nhà họ Khương thì đã tức giận đến mức nhảy xuống giường, cầm gậy đánh mọi người một trận.

Nhân vật lợi hại thế này có thể đến nhà họ Khương, thì đó đều nhờ vía ông bà phù hộ đấy, ngay cả tên thầy gà mờ Vương Bình Anh kia cũng là người có duyên gặp chứ không thể xin gặp đối với nhà họ Khương.

Càng đừng nói là người như Mạc Hiển!

Cũng khó trách người ta coi thường mấy trăm triệu thù lao, loại người có tuyệt kỹ này, thù lao có chút như thế thì họ chẳng

quan tâm đâu.

Nếu không phải Khương Minh thông minh, chỉ sợ hôm qua bọn họ đã đuổi Mạc Hiển đi từ lâu rồi.

Anh Hắc đứng ở cửa nghe được cậu Khương luôn gọi Mạc Hiển là anh Mạc thì miệng há hốc.

"Anh Mạc, nếu tôi vào ngồi thì anh không thấy phiền chứ?", Khương Minh nhìn anh, khách khí hỏi.

"Mời!"

"Muốn uống gì không?"

"Nếu không thì uống chút cà phê?"

Anh Hắc lập tức sửng sốt một chút, chỗ này của anh ta làm gì mà có cà phê, chỗ này chỉ có trà loại năm đồng một gói thôi.

Dùng cái loại này để đãi khách chỉ sợ là có chút không thích hợp.

Mạc Hiển ngoắc tay với Tân Lan đang ở bên ngoài cửa: "Đi mua cà phê!"

"Tôi?". Cô kinh ngạc chỉ vào bản thân. Mẹ nhà anh!

Bản thân mình là chủ tịch công ty, anh ta là một bảo vệ, thế mà lại ra lệnh cho mình ở trước mặt nhiều người như thết

"Đi maul Cho mọi người mỗi người một ly, nhớ kỹ, tôi chỉ uống Cappuccino 1⁄2 đường!", Mạc Hiển nhìn cô, nhẹ giọng nói: "Mau đi đi!"

Tất cả mọi người đều nín thở.

Ngay cả Khương Minh cũng âm thầm tự trách mình, uống gì không uống, lại cố tình ở đây muốn uống cà phê!

Anh ta nhớ ngày hôm qua lúc Tân Lan tức giận đã đập hết mấy triệu tiền đồ cổ của mình!

Đừng để vì mình mà khiến hai người lại cãi nhau, bản thân nhất định sẽ là tội nhân.
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 105: C105: Chi nha


"Đợi một lát, tôi đi liền đây!"

Tân Lan cắn răng trừng mắt nhìn Mạc Hiển một cái.

Hừ!!

Ba ngày sau, bà đây muốn xử đẹp anh!

Tất cả mọi người trong phòng bảo vệ đều ngơ ngác.

Đường đường là chủ tịch của một công ty, thế mà lại bị sai sử trước mặt nhiều người như nhân viên bán trà sữa, hơn nữa lại còn mua cho mỗi người trong phòng bảo vệ một ly.

Thế mà Tần Lan lại còn ngoan ngoãn đi!

Tất cả mọi người không khỏi yên lặng giơ ngón cái với Mạc Hiển.

"Anh Mạc, thế này... hình như không ổn lắm nhỉ!". Vẻ mặt Khương Minh xấu hổ, cười cười nói.

"Không có việc gì! Phụ nữ không thể quá nuông chiều được!"

Anh buông tay, khẽ cười nói: "Ăn bám thì phải chắt lọc tinh hoa mà ăn!"

"Hay! Đúng là thâm thuý!"

Những người khác cũng rất thức thời mà đi ra ngoài, lúc này nếu không đi thì thật sự là không hiểu quy củ.

Hơn mười phút trôi qua. Tần Lan xách theo rất nhiều ly cà phê, thậm chí khi cô đưa cho bọn anh Hắc, tất cả mọi người còn chưa tin rằng chuyện

này là sự thật!

Phỏng chừng mấy người cấp cao trên công ty, còn chưa từng uống cà phê đích thân chủ tịch đưa đâu.

Hơn nữa, sau khi đưa cà phê cho bọn họ, trong tay Tần Lan bưng hai ly cà phê cũng không vội vã đi vào, ngược lại lại đứng chờ ở bên cửa.

Chi nha!

Lúc này, Khương Minh và Mạc Hiển vừa nói vừa cười đi ra.

"Vẫn là anh Mạc hào phóng rộng rãi, cảm ơn, cảm ơn!"

Anh xưa tay khế cười nói: "Yên tâm, dựa theo phương thuốc của tôi thì sẽ không có vấn đề gì lớn!"

Thấy hai người bọn họ ra, Tân Lan mới đưa cà phê sang.

Sau khi Mạc Hiển uống một hớp thì đưa cốc cho cô: "Uống dở qua, còn dư lại cô uống đi!"

"Anh..."

Tần Lan tức giận đến mức muốn tát mình hai cái, nhưng vẫn nhận lấy ly cà phê, nhấp một ngụm, hơn nữa còn xài chung một cái ống hút.

Tất cả mọi người đều há hốc mồm.

Đây vẫn là boss nữ hoàng băng giá trong mắt của bọn họ sao?

Bây giờ lại được dạy dỗ nghe lời đến như vậy!

"Đừng thất thần, đưa cậu Khương đi tham quan nhà máy một chút đi!", Mạc Hiển đạm nhiên nói.

Tân Lan nhanh chóng làm động tác mời: "Cậu Khương, mời bên này!"

Chỉ là vừa mới đi hai bước, sau đó cô đột nhiên ý thức được rồi quay đầu lại nhìn anh: "Từ từ! Tên khốn, rốt cuộc là ai là người làm công, ai là chủ hả?"
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 106: C106: Tới nè


Qua thời gian mấy ngày sau.

Tập đoàn Phong Hoa cứ như được rót vào thêm một luồng sinh khí mới, trên dưới toàn bộ công ty đều là dáng vẻ bận rộn, khí thế ngất trời!

Bản thân công ty có không ít hoạt động kinh doanh xuất nhập khẩu, mấy ngày nay chắc là nhà họ Chu đang bận rộn tranh giành đất đai ở thành bắc, việc nhắm vào bắn tỉa tập đoàn Phong Hoa đã lơi lỏng.

Cứ như vậy, Tần Lan cũng có đủ thời gian để bắt đầu điều hành chuyện kinh doanh của công ty nhà mình.

Trước kia, lúc bị tấn công, số dược phẩm của công ty không phải bị niêm phong thì cũng là được nửa đường thì sẽ có tai nạn giao thông, tóm lại là trăm nghìn lô thuốc được vận chuyển ra bên ngoài, cuối cùng lại chỉ được có mấy xe vận chuyển đến nơi.

Số tiền ít ỏi kiếm được không đủ cho chỉ phí vận chuyển và tiền lương của nhân viên, việc vận chuyển hàng cho tập đoàn Phong Hoa rơi vào cảnh nguy cơ, dần dà, cho dù có cho nhiều tiền thì cũng không có ai dám nhận chở hàng nữa.

Hơn nữa, nhà họ Khương có rất nhiều hàng hóa cần vận chuyển đến kho hàng, trực tiếp tạo ra ba ngàn việc làm.

Tần Lan kiếm được tiền, nhà họ Khương và Mạc Hiển lại càng có mối liên kết, chuyện tốt đẹp cả đôi đường này đều khiến hai bên vô cùng thích thú.

Người duy nhất không cười nổi, chỉ sợ cũng chỉ có nhà họ Chul

Hôm nay là ngày nghỉ thức khởi công cắt băng ở phía thành bắc phố.

“Đã chuẩn bị đồ đạc đủ hết chưa?” Mạc Hiển ngồi ở sô pha dưới lầu, nhẹ giọng hỏi.

“Tới nè!”

Tần Lan mang một đôi giày da màu đen đi từ trên lầu xuống, cô mặc một cái váy dài màu đen, phối với một cái áo sơ mi màu trắng, cổ áo mang một cái nơ bướm màu hồng nhạt.

“Đi thôi!”

Cô đi từ trên lầu xuống, nhìn bản thân ở trong gương một chút, nhẹ giọng nói.

“Chúng ta đi thôi! Chị Lan, chị... Đổi phong cách?”, Trần Hân thấy thế không khỏi hô lên.

Trước kia khi đi làm, cô đều mặc kiểu những bộ váy công sở ôm sát, hay dạng váy mẹ kế màu đen, đàn ông thấy đều gục!

Hôm nay thế mà lại đổi thành phong cách ngọt ngào, ăn mặc thế này mà lẫn vào đại học thì không khác gì sinh viên cả.

Bản thân cô không lớn tuổi, chẳng qua là thường ngày mặc đồ chững chạc quá mức, khiến người ta cảm thấy cô đã lớn tuổi mà thôi.

“Đẹp không?”, Tân Lan dạo trước mặt cô ấy một vòng, hỏi.

Trần Hân liếc nhìn Mạc Hiển, lạnh giọng nói: “Ha ha, chị nhìn biểu cảm của tên này là sẽ biết ngay mài! Có thể khó coi được à! Mà chị đi đấu thầu thành bắc, sao lại trang điểm đẹp tới như thế hả, thế này là không cho các cô gái con đường sống à?”

“Đừng có ba hoa, chị thấy bộ đồ này cất trong tủ cũng đã được một thời gian, vẫn chưa từng mặc, thỉnh thoảng thay đổi phong cách cũng tốt!”

Tần Lan đeo theo một cái túi quai chéo, nhẹ giọng nói.

“ĐI!"

Trần Hân cũng cầm túi xách của mình, đứng lên.

“Ừm... Chuyện này... Hân Nhi! Lần này em không cần phải đi, để anh ta đưa chị đi là được!”, Tân Lan liếc mắt nhìn Mạc Hiển đang ngồi bên cạnh nói.

“Anh ta? Chị Lan, chúng ta mới là chị em thân thiết nhất, sao chị lại để anh ta đi với chị? Trường hợp trang trọng như thế, anh ta đi có thích hợp không?”

Bên ngoài vẫn luôn đồn là mỹ nữ đẹp nhất Giang Châu tìm được một người đàn ông nghèo làm bạn trai, Tân Lan cũng lười đi giải thích chuyện này.

Cô chỉ biết nếu đưa Mạc Hiển đi cùng, bản thân có thể không cần làm gì cả, dù bất kỳ chuyện gì xảy ra thì người này đề có thể giải quyết.

Nếu đưa Trần Hân theo cùng, gặp phải người cố ý làm khó dễ, hoặc khi có việc gấp thì sao, năng lực phản ứng của cô ấy còn không nhanh bằng mình.
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 107: C107: Sao anh lại biết


Mặc dù Mạc Hiển này thỉnh thoảng khiến người khác tức giận, nhưng không thể không thừa nhận, khi gặp chuyện lớn, năng lực phản ứng của anh thật sự rất xuất sắc.

Làm bảo vệ, đúng là có chút không biết trọng dụng nhân tài.

Nhưng hình như người này cũng không ghét bỏ công việc đó, thật ra như vậy cũng tốt, chức trách của anh chính là bảo vệ chính mình đàng hoàng, dẫu sao bên ngoài cũng đang có không ít người theo dõi cô, tên này có thể giảm bớt không ít rắc rối.

“Được rồi, em có thể ở nhà chơi, hôm nay là ngày thành bắc tổ chức nghi thức khởi công vô cùng quan trọng, chuyện này liên quan đến chuyện phát triển trong tương lai của tập đoàn Phong Hoal”, Tân Lan vỗ võ bả vai của cô ấy, nhẹ giọng nói.

Chỉ cần có thể thuận lợi lấy được miếng đất kia ở thành bắc thì không cần phải làm gì cả, cô có thể kiếm được trên mấy chục triệu rồi.

Mà hiện tại, bên kia tấc đất tấc vàng, bao nhiêu người muốn giành cũng không giành được, hôm nay sẽ công bố danh sách đấu thầu, cụ thể là nhà ai được phân ra bao nhiêu, thì sau khi hoàn thành nghi thức cắt băng, mọi người tự nhiên sẽ biết.

Đây cũng là nguyên do khiến cho Chu Vân Phi hai ngày nay vẫn luôn im lặng, hắn ta không muốn tin tức tiêu cực của mình ảnh hưởng đến danh tiếng của nhà họ Chu rồi lại không lấy được đất ở thành bắc.

“Vậy ngày mai có thể cho em mượn anh ta để dùng không?”

“Dùng? Em muốn dùng kiểu gì?”

Trần Hân nhỏ giọng nói bên tai Tần Lan vài câu gì đó, hai cô gái đồng loạt nở nụ cười.

“Chết tiệt! Tôi chỉ bán nghệ chứ không bán thân đâu!”, Mạc Hiển kéo quần áo, tức giận nói.

Mười giờ sáng, đường Thiên Hải, thành bắc.

Bên này, nghi thức khởi công đang được tiến hành đang được diễn ra sôi nổi, chỉ mới riêng ngày đầu tiên đã có hơn trăm máy xúc tiến vào, nghe nói còn có hơn ba trăm cái đang trên đường tới.

Trước kia, chính phủ đã nhắc đến tin tức khởi công thành bắc ít nhất ba lần, giống như chuyện cậu bé bảo có sói đến, nói lâu rồi tự nhiên sẽ không có ai tin cả. Đam Mỹ Hay

Nhưng, lấy danh nghĩa “Diêm Vương sống” để khởi động lại kế hoạch kiến thiết thành bắc một lần nữa, anh không ngờ sẽ có nhiều người tham gia như vậy, đoán chừng các quan chức cao cấp Giang Châu cũng chưa từng nghĩ đến hiệu quả này.

“Nhiều như vậy à, xem ra là tôi không có hy vọng gì rồi!", Tân Lan đứng ở ven đường nhìn sang, thấp giọng lẩm bẩm.

Chuyện đấu thầu ở thành bắc không phải là đấu thầu công khai, mà cho phép mỗi người viết ra cái giá mà họ có thể bỏ ra, còn xét tài sản công ty, tài sản...

Sau đó để cho bên trên tiến hành xét duyệt, hôm nay không phải là bán đấu giá đất, mà là thông báo xem gia tộc nào đã có được đất.

Ngay cả nhà họ Khương, nhà họ Chu,... mấy đại gia tộc này cũng không biết mình có được đất hay không, cảm giác này giống như đang mở blind box vậy.

Mạc Hiển liếc nhìn cô, khẽ cười: “Cái này thì cũng chưa chắc, bên phía thành bắc vẫn muốn tạo ra một nội thành mới, không chỉ xét vào thực lực của công ty, cô vẫn còn có cơ hội!”

“Sao anh lại biết?”

Rất nhiều lần, Tân Lan cảm nhận được người này như có năng lực biết trước tương lai, có thể biết trước rất nhiều chuyện.

Thế nhưng, Mạc Hiển thật sự biết bố cục thành bắc là bởi vì cách chọn đất kiểu blind box này do Mạc Hiển nghĩ ra.

Chỉ có dùng phương pháp này, mới có thể lặng lẽ đưa miếng đất tốt nhất cho nhà họ Tân!

Vì để giúp nhà họ Tần nhanh chóng tăng gấp đôi giá trị mà anh cũng đã hao tổn không ít tâm huyết!

“Rất đơn giản, khai phá thành bắc không chỉ là vì để phát triển kinh tế, mà còn nhằm giảm bớt đấu tranh của các đại gia tộc! Mấy năm nay, các nhà tranh đoạt chút ích lợi của trung tâm thành phố tới mức có thể nói là đao ai cũng nhuộm đỏ, thế lực ngang nhau nhiều như thế, sẽ làm ức chế nghiêm trọng sự phát triển của Giang Châu! thành bắc phát triển mạnh, có thể giúp giảm bớt áp lực mâu thuẫn!”. Mạc Hiển chắp hai tay sau lưng, nói: “Đây chính là vấn đề thường gặp, sau này cô sẽ hiểu rõI”

“Anh... Tôi ngốc như thế sao? Anh biết không, trong kỳ thi năm đó, anh là người đứng nhất, tôi là người đứng hai!”

“Cô rất thông minh, để cô học bằng cách ghi nhớ gì đó, tôi tin cô nhất định sẽ giỏi hơn cô ngốc kia nhiều! Còn luận về âm mưu quỷ kế, nhân tâm hiểm ác, đạo lý đối nhân xử thế mà nói, thì cô kém quá xa! Cuộc sống, không chỉ đơn giản như vậy!”
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 108: C108: Giấy thông hành của các người đâu


Một người học giỏi, cũng không có nghĩa là tương lai sau này chắc chẳn sẽ thành công!

Ngược lại, những người từ nhỏ đã nghịch ngợm phá phách, kéo bè kéo cánh cũng chưa chắc sẽ không thành. công!

Những người quá ổn định, từ nhỏ đến lớn chỉ biết học thuộc lòng, lấy điểm số làm mục tiêu cuối cùng của mình, loại người này chắc chắn sẽ có một khuyết điểm khi bước vào xã hội.

Đó là kỹ năng giao tiếp, không đủ khéo léo, không đủ phóng khoáng, khi gặp vấn đề sẽ hoảng sợ không biết cách giải quyết, nếu nghiêm trọng hơn, họ sẽ mất đi khả năng phán đoán của chính mình.

Họ đủ thông minh để đảm bảo rằng mình sẽ không chết đói, nhưng khó có thể đảm bảo răng họ có thể làm nên việc lớn.

Khuyết điểm lớn nhất của Tân Lan chính là giao tiếp với mọi người, cô quá yếu trong việc quan sát lời nói và biểu cảm của người khác, nguyên nhân cơ bản là từ nhỏ đã không rèn luyện về phương diện này.

Ví dụ như Mạc Hiển, tên nhóc này từ nhỏ đã là một ngày rất hòa đồng, trời đất bao la không qua gan lớn!

“Đúng đúng đúng, chỉ có cậu là giỏi thôi được chưa?”. Cô trợn mắt nhìn Mạc Hiển, tức giận nói.

Hai người đi về phía đám đông, nhìn thấy sáu nhân viên bảo vệ mặc vest đen ngoài cửa, đeo kính râm, khoanh tay. đứng ở cửa, mỗi bên ba người duy trì trật tự ở đây.

Tất cả những người đi vào đều phải xuất trình giấy thông hành mới được.

"Giấy thông hành của các người đâu?". Người đàn ông cao to ở cửa nhìn hai người hỏi.

Tân Lan không khỏi sửng sốt: "Giấy thông hành? Đâu có nghe nói cần giấy thông hành gì đâu?”

Cô chỉ nhận được một cuộc điện thoại, nói hôm nay có thời gian thì đến dự lễ cắt băng khánh thành ở thành bắc, cũng không có nói là cầm giấy thông hành gì cả.

Mấy người đang tiến lên bên cạnh, sôi nổi đưa ra những cuốn sổ màu đỏ, mấy người mặc đồ đen kia xác nhận trước rồi mới cho vào.

"Thấy chưa, đó là giấy thông hành! Không có cuốn sổ đỏ kia thì không ai được phép đi vào! Hôm nay những người có mặt ở đây đều là quan chức quyền quý, lỡ đâu có kẻ khả nghi lẻn vào gây ra tổn thất không đáng có thì hậu quả ai sẽ chịu?", người mặc đồ đen kia nói bằng một giọng trầm.

tung ra là hôm nay có nhân vật lớn Diêm Vương sống từ đế đô xuống đây, sẽ đích thân đến thành bắc để thực hiện nghi lễ cắt băng khánh thành.

Nhiều người tới đây chỉ là để làm quen với những người như vậy, dù sao các quan chức cấp cao của Giang Châu cũng đã phạm nhiều sai lầm, ôm rất nhiều tiền chạy trốn, mức độ †in cậy này đã bị tổn hại nghiêm trọng.

Nếu không phải dùng chiêu trò nói là Diêm vương sống” sẽ đến thành bắc, e rằng hôm nay ở đây căn bản là không có

bao nhiêu khách khứa.

Tân Lan cũng ở đây vội vàng nghĩ biện pháp, Mạc Hiển đứng bên cạnh nhìn bộ dạng vội vàng nhìn cô.

Giống như một học sinh xuất sắc, chỉ trong nửa giờ đã làm xong bài thi, thời gian còn lại dùng để quan sát những người khác đang lo lắng không thể hoàn thành bài thi.

Đúng lúc này.

"Ôi, nhìn xem đây là ai! Thì ra là cô chủ Tân của chúng ta và tên bạn trai vô dụng của cô ấy?"

Quay lại nhìn.

Chỉ thấy Tần Binh đang ôm một cô gái tóc dài đi về phía này.

"Anh yêu, người này là ai vậy?". Cô gái kia quyến rũ rúc vào lòng anh ta thì thầm.

Tân Binh nhẹ nhàng vuốt v e khuôn mặt xinh đẹp của cô †a: “Cô ấy à? Cô ấy là em gái ngốc nghếch của anh, biết bao. nhiêu công tử nhà giàu thì không thích, lại đi thích một tên bảo vệ hôi hám, hơn nữa, còn vừa mới ra tù, ai mà biết được trước đây anh ta đã làm chuyện gì mà phải vào tù chứ! Sao các người còn có mặt mũi đến một nơi như thế này?”

"Anh giữ miệng mình cho sạch sẽ chút đi! Tôi đến đây thì có liên quan gì đến anh không?”
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 109: C109: Cô gái nói với vẻ mặt ngượng ngùng


Tân Lan tức giận nói với anh ta: "Còn anh kìa! Anh lại đổi bạn tình à?"

"Không phải việc của cô!" Hai người cứ vậy mà bắt đầu tranh cãi.

Mạc Hiển có chút khó hiểu, danh ngạch của tên này rõ ràng đã bị anh bảo Công Tôn Cẩm hủy bỏ, chẳng lẽ vẫn chưa giải quyết xong chuyện này sao?

"Theo tôi nhớ, thì hình như anh không có danh ngạch đúng không? Anh tới đây làm gì?". Anh nhìn Tần Binh, cười lạnh nói.

Tân Binh nghe vậy thì lập tức bật cười, sau đó từ trong túi móc ra hai cuốn sổ nhỏ màu đỏ: "Nhìn đi! Đồ nhà quê, cậu nhìn kỹ xem đây là cái gì? Đây là giấy thông hành, cậu biết hôm nay là dịp gì không, loại người có thân phận như cậu có thể đến đây được sao?"

"Ha ha, cái này của anh... hẳn là không vào được đâu!", Mạc Hiển kéo tay, cười lạnh nói.

"Ha ha ha ha! Tôi nói này, cậu có phải là đồ ngốc không vậy, trong tay tôi có giấy thông hành, sao tôi có thể không vào. được chứ?"

Tân Binh ôm cô gái bên cạnh vào lòng, hôn cô ta một cái thật kêu: "Nào, em yêu! Anh dẫn em vào trong mở mang tầm hiểu biết!"

Nói xong anh ta liền dẫn theo cô gái này đi về phía cổng.

Làm bộ làm tịch đưa giấy thông hành kia ra.

"Đi thôi, em yêu! Để anh nói cho em biết, trường hợp hôm nay không phải ai muốn đến là đến được đâu! Nhân vật lớn kia chắc sẽ đích thân đến hiện trường, anh sẽ dẫn em đi mở mang tầm mät!". Tân Binh ôm cô gái kia nói với vẻ mặt xấu xa: “Vậy tối nay em biết sẽ báo đáp anh thế nào chưa?”

"Ai da, ghét quá! Người ta biết, em đã chuẩn bị hết quần áo rồi, là mấy kiểu mà anh thích!"

Cô gái nói với vẻ mặt ngượng ngùng.

"Thú vị đấy, lát nữa về anh sẽ kiểm tra xem chất lượng của những bộ quần áo này thế nào!"

Anh ta vừa nói vừa bước vào trong.

Nhưng vừa đi tới lối đi này, thì đã bị hai người đàn ông cao to chặn lại.

"Muốn chết hả! Mẹ nó chặn đường chúng tôi làm gì? Để tôi đi!". Tân Binh tức giận nói với hai người trước mặt.

Người đàn ông cao to kia cũng phải là dạng vừa, trực tiếp đẩy anh ta ra ngoài: "Xin lỗi, giấy thông hành của anh đã bị hủy! Chúng tôi thậm chí còn nghi ngờ giấy thông hành của anh là đồ giải"

"Đồ giả? Tôi nói này, các người có mắt không vậy? Phía trên được đóng bằng dấu chạm nổi, cái này có thể giả mạo được không?”

"Xin lỗi, không tìm thấy thông tin của anh, các người không thể đi vào!"

Cô gái kia vừa nghe thấy không vào được, sắc mặt trong nháy mắt thay đổi.

Cô ta quăng cánh tay của Tân Binh ra, tức giận nói: “Uổng công bà đây đã chơi với anh lâu như vậy, vốn tưởng rằng có thể trông cậy vào anh để đưa gia đình của tôi đi lên, nhưng không ngờ anh lại lừa dối tôi? Tên cặn bã!"

Bốp!

Cô ta trở tay quăng một cái tát vào mặt anh ta.

Trực tiếp ngay tại chỗ tát cho Tần Binh ù cả tai, đầu cũng ong ong.

"Xảy ra chuyện gì vậy! Không phải tôi vừa gọi điện giải quyết xong rồi sao? Tên kia chỉ lấy tiền của tôi mà không làm gì sao?", Tân Binh nổi giận đùng đùng nói.

"Sau này anh đừng đến tìm tôi nữa, chúng ta kết thúc!" Cô gái kia đẩy Tân Binh ra, tức giận nói. "Thanh Thanh, em nghe anh giải thích đi! Em..."

Mạc Hiển ở một bên cười lớn: “Tôi đã nói trước rồi, anh không vào được, anh lại không nghe! Sao anh lại cứng đầu như vậy chứ?”

"Ha ha, không ngờ Tần Binh tôi lại rơi vào hoàn cảnh tệ hại đến nổi bị một tên bảo vệ hôi hám cười nhạo!". Anh ta tự giễu hừ lạnh một tiếng: "Không phải các người cũng không vào được sao, có gì mà buồn cười!"

"Người anh em, người thì cũng có người này người kial Nhưng nhân cách thì không! Tôi làm bảo vệ thì sao vậy? Tôi không thiếu phụ nữ, sự chân thành mới là biện pháp hiệu quả nhất, không giống như anhI"

Lúc này, Mạc Hiển lấy từ trong túi ra một cuốn sổ nhỏ màu đỏ, trông rất giống giấy thông hành nhưng mỏng hơn một chút.

"Người anh em à, tôi mang theo thẻ học sinh tiểu học, tôi vào được không?”

"Ha ha ha ha! Cậu là đồ ngu" Tân Binh ôm bụng cười lớn: "Tân Lan, cô nhìn xem tên bạn trai ngu ngốc của cô kìa, chẳng lẽ không biết hôm nay là dịp gì sao? Muốn dùng thẻ học sinh để đi vào à?"

Người đàn ông cao to ở cửa, nửa tin nửa ngờ mở cuốn sổ đỏ của Mạc Hiển ra, nhìn lướt qua.

Dù sao chắc sẽ không có ai đùa giỡn lung tung, đưa thẻ học sinh tiểu học trong một dịp như vậy!

Nhưng ngay khi vừa mở ra, người đàn ông cao to kia rõ ràng hít một hơi thật sâu, cung kính đưa thẻ học sinh cho Mạc Hiển.

"Ha ha ha hai! Tôi đã nói trước rồi, cậu đưa thẻ học sinh thì có tác dụng gì, đồ ngốc! Còn cười nhạo tôi, cậu thì cũng có khá hơn đâu?", Tân Binh chỉ vào anh cười lớn.

Xoet!

Sáu người đàn ông mặc đồ đen này, đồng loạt cúi đầu với Mạc Hiển.

"Mời vào!". Sáu người đồng thanh nói.
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 110: C110: Tôi càng muốn vào đói


Người đàn ông mặc vest đen dẫn đầu cung kính đưa cuốn sổ nhỏ màu đỏ lại cho Mạc Hiển.

“Ồ, xem ra thẻ học sinh của tôi cũng khá hữu dụng đó chứ!”, Mạc Hiển xòe tay ra cười tủm tỉm với dáng vẻ xấu xa nói.

Tân Binh lập tức nhìn anh bằng vẻ mặt không thể tin được: “Làm sao có thể! Cậu đưa một tấm thẻ học sinh rách nát mà cũng vào được sao? Tôi nói này, mấy người có mắt không vậy?”

“Mời tất cả những người không liên quan rời khỏi nơi này!”. Người đàn ông cao to dẫn đầu chỉ liếc nhìn Tân Binh một cái, lạnh lùng nói.

“Mẹ nó, ánh mắt này là sao? Tôi chính là người nhà họ Tân!”

“Hôm nay cho dù cậu là cha của ông trời, thì không có giấy thông hành cậu cũng không được vào!”

“Tôi càng muốn vào đóI!”

Nói xong, tên Tần Binh này ngu ngốc đến mức muốn xông vào thử, nhưng cuối cùng, còn chưa kịp xông vào vòng chăng dây đỏ kia, thì những người mặc vest đen đã đồng loạt móc súng từ trong tay áo ra.

Cứ như vậy, họ dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Tần Binh.

Trong phút chốc, khí chất kiêu ngạo vừa rồi của anh ta lập tức tiêu tan, hoàn toàn trái ngược với bộ dạng trước đó.

Mạc Hiển quay đầu lại, lạnh lùng liếc nhìn anh ta. Ha hai Đồ bỏ đi!

Chỉ có vậy thôi sao?

Thấy anh ta dám xông vào đây, còn tưởng anh ta là một người đàn ông thực thụ, không ngờ lúc bị súng chĩa vào đầu, anh ta lại sợ đến tè ra quần!

Thực sự là tè ra quần, có lẽ trong đời anh ta chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng như vậy!

“Được rồi được rồi, đừng dọa trẻ con!”, Mạc Hiển đứng trong vòng dây đỏ, xua tay cười nói.

Sáu gã đàn ông cường tráng này đột nhiên đồng loạt hạ tay xuống, cung kính gật đầu với Mạc Hiển.

Tần Binh sợ tới mức hai chân có chút tê dại, hơn nữa thật sự có nước từ giữa háng chảy xuống, từ khoảng cách xa như vậy cũng có thể ngửi thấy mùi khai đó.

“Người anh em à, chúng tôi sẽ chờ anh ở trong đó! Còn nữa, anh trở về thay quần đi, bẩn quá nha!”, Mạc Hiển bịt mũi, vẻ mặt chán ghét nói.

Ngay cả Tần Lan cũng che miệng bật cười ra tiếng.

“Chờ đó! Các người chờ đó cho tôi!”

Bình tĩnh lại một lát, Tân Binh mới hít sâu vài hơi, tức giận nhìn anh nói.

Nhưng Mạc Hiển cũng không thèm để ý tới anh ta, mà dẫn đi vào bên trong.

Trên đường đi, ánh mắt của Tần Lan không hề rời khỏi anh.

Vẻ mặt cô rất ngạc nhiên, thậm chí còn nhìn người đàn ông này bằng đôi mắt không thể nhìn thấu anh!

“Cuối cùng cũng nhận ra tôi quá đẹp trai sao?”, Mạc Hiển nhìn cô rồi cười nói. “Qe-I”

Tần Lan nôn khan một cái.

Anh nhanh chóng đưa tay sợ nhẹ vào bụng Tần Lan.

Nếu là trước kia anh dám làm vậy, Tần Lan đã đá anh bay ra xa từ lâu, cô chưa bao giờ để bất kỳ người đàn ông nào đến gần mình như vậy, tên này thì mẹ nó hay rồi, còn trực tiếp táy máy tay chân.

“Làm gì vậy?!”

Mạc Hiển cười tà ác nói: “Cứ sinh ra đi! Nếu không phải của tôi, tôi cũng nuôi!”

“Nuôi cái gì?

Sau khi sửng sốt mấy giây, cuối cùng cô cũng phản ứng kịp: “Đồ khốn kiếp! Nếu anh lại nói nhảm nữa, anh có tin bà đây sẽ sinh mười tám đứa con trai để trả thù anh không?”

"???????"”

Chừng mực tám chuyện của hai người này giờ đây cũng đang dần mở rộng ra, mối quan hệ của họ cũng không còn cứng nhắc như lúc mới bắt đầu gặp nhau.

Vốn dĩ Tân Lan còn muốn hỏi anh cuốn sổ đỏ mà anh vừa lấy ra rốt cuộc là cái gì, nhưng cuối cùng lại bị anh ngắt lời, quên mất.

Bước vào sảnh tiếp khách này, bình thường mọi người chỉ có thể nhìn thấy những nhân vật này trên TV, hôm nay bọn họ đều có mặt ở hiện trường, bọn họ nâng cốc và trò chuyện với nhau, như thể họ đang mong chờ vào tương lai của vùng phía bắc thành phố này.

Cô chỉ định tìm một chỗ ở hàng phía sau để ngồi thôi, nhưng Mạc Hiển lại đi thẳng về phía trước. . KHÔNG QUẢNG CÁO, đọc 𝐭г𝘂𝘆ệ𝗻 𝐭ại ~ 𝗧RÙM𝗧 RUYỆN﹒ⅤN ~

“Anh làm cái gì vậy? Nơi đó không phải chỗ chúng ta ngồi, đi ra phía sau đi!”, Tần Lan thấp giọng mắng sau lưng anh.
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 111: C111: Anh có điểm nào giống vậy đâu


Nhưng Mạc Hiển lại trực tiếp kéo ghế ra ngồi xuống: “Ngồi đi!”

“Anh điên à? Đây là vị trí VỊP, chỉ có thị trưởng mới có thể ngồi, anh đừng làm loạn nữa được không!”

Tân Lan hạ giọng, nói với giọng trầm thấp.

Tranh thủ lúc này vẫn chưa có ai ở bên trong để ý đến họ, phải nhanh chóng lẻn ra phía sau.

“Chúng ta là khách quý!”, Mạc Hiển nhìn cô, cười nhẹ nói.

Anh chưa từng đồng ý với Bộ chỉ huy quân sự Giang Châu sẽ phải lên sân khấu cắt băng khánh thành, có lẽ đó chỉ được coi là một mánh lới thôi.

Nếu Mạc Hiển còn không phải là khách quý thì còn là ai được nữa?

Lúc này Tân Lan cũng phát hiện, trên bàn này thực sự có đặt bảng tên của cô.

Đây là vị trí mà chỉ có nhân vật có cấp bậc như thị trưởng mới có thể ngồi vào!

Làm sao mà chủ tịch một công ty dược phẩm nhỏ bé như cô, lại có thể có danh tiếng lớn như vậy?

“Lúc trước anh đã từng nói anh vừa mới ra tù phải không?”. Vẻ mặt Tân Lan khó hiểu hỏi.

Mạc Hiển rất bình tĩnh gật đầu: “Đúng vậy!” “Có phải anh còn có điều gì chưa nói với tôi không? Ví dụ như trong những năm anh mất tích, rốt cuộc anh đã đi đâu? Anh đã làm gì!”

“Muốn biết?”

Anh cười đùa: “Theo đuổi được tôi trước đi rồi nói, người ta nói, sự tò mò của một người phụ nữ đối với một người đàn ông là khởi đầu cho sự mê đắm của cô ấy, cô... sẽ không yêu tôi đó chứ!”

“Yêu cái đầu anh, tôi có yêu ai cũng sẽ không yêu anh! Không nói thì thôi, cũng đúng thôi! Mỗi người đều có bí mật của riêng mình, tôi không dám hỏi!”

“Nhưng, đây có thể không phải là bí mật duy nhất của tôi!”

Tân Lan đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn Mạc Hiển với vẻ mặt lộ ra một tia nghi ngờ và ngạc nhiên.

Không chỉ có một bí mật?

Bắt đầu từ tiệc sinh nhật của ông cụ Tân vào hai ngày trước, đến việc đi nhà họ Khương rồi đến lễ cắt băng khánh thành khu phía bắc thành phố này, tất cả mọi việc đều đã gửi một tín hiệu tới Tân Lan.

Anh, không bình thường!

Ít nhất, anh cũng không phải là loại người đã từng ngồi tù như người thường vẫn hay nghĩ

Thật sự rất bí ẩn!

Họ ngồi ở hàng ghế đầu tiên, nhưng không có ai dám tới đuổi bọn họ đi, nghĩa là bọn họ đã ngồi đúng chỗ.

Ngay cả những người đứng đầu thành phố Giang Châu cũng không ngần ngại ngồi vào chiếc ghế bên cạnh, cứ vậy hai chiếc ghế ở giữa bị hai người ngoài thể chế ngồi, nhưng không ai dám phản bác.

Thế lực này quá lớn, lớn đến mức Tần Lan có chút không tiếp thu nổi!

“Anh nghĩ hôm nay nhân vật lớn kia có đến không?”. Cô ngồi bên cạnh lặng lẽ hỏi anh.

Mạc Hiển trả lời rất dứt khoát: “Tới! Có lẽ cũng đã tới đây rồi!”

“Tới rồi? Ở đâu? Tại sao tôi không nhìn thấy vậy, nếu đã tới thì chắc hẳn sẽ có người la hét cổ vũ mới đúng chứ!”

“Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt!”

“Anh?”

Phụt!

Tân Lan không nhịn được che miệng nở nụ cười.

“Người ta là một người đàn ông cao ráo giàu có đẹp trai, một nhân vật lớn đến từ đế đô! Anh có điểm nào giống vậy đâu?”

Mạc Hiển cũng không hề giải thích, anh nhún vai khẽ cười nói: “Tôi đẹp trai!”

“Đẹp trai có ăn được không? Ngày nào anh cũng nhắc đến chuyện đó!”

“Đẹp trai thật sự có thể kiếm ăn được đấy! Có rất nhiều phụ nữ muốn nuôi tôi, nên cô đừng có mà không biết điều!”

“Xí!"

Tất cả những gì anh nói đều có thể là sự thật, nhưng mỗi lời anh nói đều khiến Tân Lan nghe như chỉ đang nói đùa thôi!

Chẳng mấy chốc, ánh đèn trên sân khấu nhấp nháy.

Chỉ thấy một người phụ nữ tóc dài xõa trên vai, mặc một chiếc váy dài, đi giày cao gót bước ra từ hậu trường.

Dáng người này, tỷ lệ cơ thể này, được chiếc váy này phụ trợ làm nổi bật lên một cách hoàn hảo!

Cả đám đông reo hò.

“Xinh đẹp quá!”

Ngay cả Tân Lan cũng xem đến trợn mắt há hốc mồm, kỳ thật người thích ngắm mỹ nữ nhất không phải đàn ông mà là phụ nữ, bọn họ càng thích ngắm váy ngắn vớ ren hơn.

“Con bé này, thân hình đẹp vậy sao?”, Mạc Hiển cũng thấp giọng lẩm bẩm: “Tôi nhớ trước đây là quả quýt, bây giờ biến thành quả bưởi rồi?”
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 112: C112: Ánh mắt của cô ấy là sao vậy


Hôm nay Công Tôn Cẩm ăn mặc trang điểm đặc biệt, khí chất tràn đầy, bối cảnh gia đình cộng thêm cách ăn mặc trang điểm hôm nay khiến cô ấy càng thêm tự tin.

Cô ấy đứng trên sân khấu này giống như ngôi sao bắt mắt và chói lóa nhất!

Thậm chí ở dưới sân khấu có rất nhiều vị quan chức và người có quyền thế cũng không khỏi bắt đầu bàn tán về chuyện này.

“Đây có phải là cô Công Tôn không? Ôi trời, cô ấy đẹp quát”

“Cô gái này chắc hẳn là tiên trên trời, chúng ta ở nhân gian này có thể gặp cô ấy bao nhiêu lần!”

“Sự xinh đẹp chỉ là thứ phụ kiện vô giá trị nhất trên người cô ấy mà thôi, anh có biết anh trai của cô ấy là ai không? Anh †a là một nhân vật nổi tiếng trong giới chính trị, luật hình sự đều do gia đình cô ấy quy định!”

“Nghe nói rằng cô Công Tôn là con gái của một gia đình quyền quý, là nhân vật cốt lõi ở trung tâm quyền lực qua nhiều thế hệ, thật đáng kinh ngạc! Nếu ai cưới được cô ấy, chắc không cần phải lo nghĩ gì suốt tám đời, người ta chỉ cần bỏ ra một chút từ trong kế răng, cũng đã đủ cho người bình thường ăn mấy đời rồi!"

Vừa có tiền, vừa có xuất thân cao, quan trọng nhất là cô ấy cũng rất xinh đẹp, nếu ai cưới được cô ấy, chắc là mộ tổ tiên đã bốc khói xanh (*) rồi.

(*)Mộ tổ tiên đã bốc khói xanh: ý chỉ sự may mắn, tốt lành, theo người xưa thì có thể được làm quan

Công Tôn Cẩm cầm micro đứng giữa sân khấu, vô thức liếc nhìn Mạc Hiển ngồi ngay phía dưới, thậm chí còn liếc nhìn Tân Lan bên cạnh.

Trong mắt cô ấy hiện lên một tia khiêu khích!

Lúc này Tần Lan cũng nhận ra người trên sân khấu.

Cô ấy không phải là người phụ nữ đêm đó tới trước cửa nhà tìm Mạc Hiển sao?

“Ánh mắt của cô ấy là sao vậy?”, Tân Lan hơi cau mày trầm giọng nói.

Trên thực tế, Mạc Hiển cũng chú ý tới ánh mắt khiêu khích đó.

“Có lẽ, cô ấy đang nhìn tôi!” “XU

Những người ngồi ở hàng đầu tiên đều là những nhân vật quan trọng nhất của Giang Châu, ngoại trừ hai nhân vật không. hợp đàn cho lắm.

Đó chính là hai người Mạc Hiển và Tần Lan!

Ngay cả những gia đình giàu có ở Giang Châu như nhà họ Khương, nhà họ Chu cũng chỉ có thể ngồi ở hàng ghế thứ hai hoặc thứ ba.

Ông Khương đã lui ra khỏi đấu trường chính trị, nên giờ đây nhà họ Khương cũng chỉ có thể ngồi ở hàng thứ hai, còn nhà họ Chu thì gần như đã ngồi tới hàng thứ ba!

Người có quyền thì chắc chản sẽ có tiền, nhưng người có tiền chưa chắc đã có quyền, doanh nhân chỉ là cái túi tiền biết đi trước mặt các quan chức mà thôi.

Đây chính là nguyên nhân nhà họ Khương đang cố gắng hết sức để cứu mạng ông cụ Khương, những người bây giờ đang làm quan ở Giang Châu cơ bản đều do ông cụ Khương dẫn dắt thành tài!

Ít nhiều họ cũng cho một chút thể diện, cho nên chỗ ngồi của nhà họ Khương cũng chỉ hơi lùi ra sau hàng ghế trung tâm quyền lực một chút, tuy răng giữa Khương Minh và Chu Vân Phi chỉ cách có sáu người, nhưng chỉ cách sáu người này thôi là một khoảng cách không thể vượt qua!

Vẻ mặt Chu Vân Phi u ám nhìn về phía hàng ghế đầu.

Anh ta cũng chỉ có thể ngồi ở hàng sau, nhưng Tần Lan và tên bảo vệ hôi hám đó lại có thể ngồi ở hàng ghế đầu, bên cạnh còn là những lãnh đạo cấp cao nhất.

“Tên đó rốt cuộc là ai? Tại sao anh ta có thể ngồi ở vị trí đó?”
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 113: C113: Vậy dự án này còn cần thiết phải thực hiện nữa không


Nhưng những người ở hai bên trái phải đều lắc đầu không biết.

Trên sân khấu.

Công Tôn Cẩm cũng lịch sự chào hỏi mọi người rồi sau đó đi thẳng vào chủ đề chính.

“Mọi người đều biết, đất ở phía bắc thành phố đã bị bỏ hoang từ rất lâu, rõ ràng chỉ cách trung tâm thành phố có mười km, nhưng chênh lệch kinh tế giữa hai bên cách biệt như trên trời dưới đất! Cho nên tương lai của nơi này về sau chắc chắn sẽ gửi gắm ở trên người các vị! Bây giờ, chúng ta sẽ vào chủ đề chính...”

Còn chưa kịp nói dứt lời.

“Cô Công Tôn, tôi có một vấn đề muốn hỏi!”, Chu Vân Phi đứng dậy, vuốt thẳng cổ áo, lạnh lùng nói.

“Một chút nữa sẽ có thời gian để mọi người đặt câu hỏi, bây giờ anh có thể ngồi xuống được rồi!”

Công Tôn Cẩm lịch sự liếc nhìn anh ta một cái rồi lạnh lùng nói.

Câu trả lời này không hề có một chút độ ấm nào!

Nhưng Chu Vân Phi vẫn không biết điều, ngược lại còn hét to hét nhỏ, n n hỏi, doanh nhân nên ngồi ở hàng ghế thứ mấy? Tại sao công ty của chúng tôi với tài sản hàng chục tỷ lại phải ngồi ở hàng thứ hai, mà một công ty rách nát dù có gom góp thế nào cũng không được một tỷ lại có vinh dự ngồi ở hàng ghế đầu? Xin ban tổ chức hãy cho chúng tôi một lời giải thích, nếu không lễ cắt băng khánh thành hôm nay có lẽ sẽ không diễn ra suôn sẻ như vậy được”.

“Haha, xem ra Cậu Chu rất không hài lòng với chúng tôi! Anh cứ nói thẳng ra thử xem, ai không xứng ngồi ở hàng ghế đầu?”, Công Tôn Cẩm nhìn anh ta, cười lạnh nói.

Nói xong, ánh mắt của mọi người ở hàng ghế sau đều tập trung chú ý vào hai người Tân Lan và Mạc Hiển.

Ngoại trừ Khương Minh đang ngồi ở hàng thứ hai với vẻ mặt bình tĩnh, những người còn lại đều lộ ra vẻ bối rối và ngạc nhiên.

“Là ai thì không cần tôi phải nói đâu nhỉ?”, Chu Vân Phi nằm tay, cười lạnh nói.

Công Tôn Cẩm tự nhiên hiểu ý anh ta, cô ấy cười tà ác nói: “Nếu anh cũng có thể nghiên cứu ra loại thuốc đặc trị chống ung thư, thì cũng có thể ngồi ở phía trước!”

“Loại thuốc rác rưởi đó thì có ích lợi gì, nhà họ Chu chúng tôi mỗi năm mang đến cho Giang Châu bao nhiêu kinh tế, cung cấp bao nhiêu công việc! Tại sao cô không tính những thứ này đi?”

Nhà họ Chu là tập đoàn chục tỷ, nhưng họ không chỉ có 10 tỷ, những ngành công nghiệp mà nhà họ năm giữ đều rất rộng lớn, tất cả taxi ở Giang Châu đều thuộc về nhà họ Chu, 2/3 công việc kinh doanh trang sức đều năm trong tay nhà họ Chu, nhà họ Chu cũng chiếm một nửa số tòa nhà lớn tốt nhất trong thành phố, đây cũng chỉ là phần nổi của tảng băng chìm mà thôi.

Thậm chí về mặt kinh tế, nhà họ Chu cũng hơn nhà họ Khương rất nhiều, đây cũng chính là nguyên nhân nhà họ Khương rất sợ ông cụ không còn nữa, một khi ông cụ qua đời, nhà họ Chu nhất định sẽ trở thành gia tộc đứng đầu ở Giang Châu.

Nếu nhà họ Chu sụp đổ, nền kinh tế của Giang Châu sẽ suy giảm ít nhất 30%, hàng chục nghìn người sẽ mất việc làm. ngôn tình hay

“Vậy tôi hy vọng sau này khi anh mắc bệnh ung thư, anh có thể dựa vào sức lực của mình mà sống sót!”. Công Tôn Cẩm nhìn ông, cười lạnh: “Còn nữa, mong nhà họ Chu đừng nghi ngờ sự sắp xếp của ban tổ chức chúng tôi!”

“Ha ha! Nếu cô Công Tôn ưu ái cho người nào đó như vậy! Vậy dự án này còn cần thiết phải thực hiện nữa không?”, Chu Vân Phi nói với vẻ mặt uy h**p.

Chắc hẳn anh ta muốn dùng việc rời đi của nhà họ Chu để uy h**p Công Tôn Cẩm đứng về phe mình.

Nếu nhà họ Chu không tham gia vào dự án của phía bắc thành này, e rằng rất nhiều gia tộc sẽ rơi vào trạng thái chờ xem.

Thủ đoạn này có thể có tác dụng đối với các quan chức. cấp cao của Giang Châu, nhưng đối với Công Tôn Cẩm lại không hề có một chút tác dụng nào, thân phận và lai lịch của người ta là gì, mà lại phải cúi đầu trước sự uy h**p chứ?

“Nếu cậu Chu không muốn ở lại đây, bảo vệ mở cửa ra, đưa cậu Chu ra ngoài!”, Công Tôn Cẩm nói với giọng điệu vô cùng bình tĩnh.

“Cô...”

Nếu anh ta cứ đi ra ngoài như thế này, thì khi trở về sẽ phải giải thích thế nào với người trong nhà.

Cha anh ta vốn đang chờ thu mua mảnh đất phía bắc thành phố để mở rộng kinh doanh, nếu làm chuyện này thất bại, khi về không phải anh ta sẽ bị mắng một trận sao?

Do dự vài giây, Chu Vân Phi lại trực tiếp ngồi xuống.

Điều này không phải là đang muốn thể hiện nhưng lại có người cắt ngang giữa chừng, nếu bạn muốn đánh rắm mà lại bị ai đó ngăn lại thì sẽ khó chịu như thế nào.

“Tập đoàn Phong Hoa đã nghiên cứu ra một loại thuốc đặc hiệu để chống ung thư, cuộc thử nghiệm cuối cùng sẽ sớm được tiến hành, đây không chỉ là tin tốt cho Giang Châu chúng ta mà còn là tin tốt cho tất cả mọi người! Chẳng lẽ điều này còn không thể ngồi ở hàng ghế đầu sao?”, Công Tôn Cẩm nhìn tất cả mọi người và quát lên một cách khí phách.

Trên thực tế, nếu không có Mạc Hiển, Tân Lan thậm chí còn không có cơ hội tiến vào chứ đừng nói đến ngồi ở hàng ghế đầu.

Trên thế giới này sẽ không bao giờ thiếu nhân tài, nhưng quá nhiều người sẽ bị thế giới chôn vùi.

Hơn nữa, thuốc đặc hiệu chống ung thư kia đã bị trì hoãn trong việc hoàn thành cuộc thử nghiệm thứ ba dưới sự phong tỏa của nhà họ Chu, dự án đã bị gác lại, một dự án chưa được thử nghiệm thành công mà lại được Công Tôn Cẩm nhắc đến trên sân khấu, thậm chí cả chính Tần Lan cũng không ngờ tới.
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 114: C114: Đúng là không biết điều


Nhìn thấy Chu Vân Phi đã chịu yên phận, Công Tôn Cẩm đứng trên sân khấu, không khỏi hừ lạnh một tiếng.

“Đúng là không biết điều! Có một số người không nên chỉ dựa vào thành tích của thế hệ trước mà tự mãn! Thể diện là phải tự mình kiếm được, mà không cần phải xin từ người khác!”

Chu Vân Phi ngồi trên ghế, tức giận đến nắm chặt hai tay.

Bình thường người phụ nữ này âm thầm không cho anh ta chút mặt mũi đã đành, nhưng trước mặt nhiều người như vậy, cô ta vẫn không thèm cho anh ta chút mặt mũi nào.

Công Tôn Cẩm đã cho cơ hội, nhưng cố tình anh ta vẫn tỏ ra ngạo mạn, tưởng rằng sẽ được giữ lại, nhưng cuối cùng thì kết quả lại có chút xấu hổ.

Khương Minh ở cách đó không xa nhân cơ hội cười nhạo bằng một nụ cười xấu xa, nói: “Cậu Chu, tốt nhất là anh nên yên phận một chút đi, nếu anh không biết gì vê nhà Công Tôn, tôi đề nghị anh nên đi hỏi thăm nhiều hơn, lỡ đâu phạm phải sai lầm, cũng không biết mình đã đắc tội vị thần tiên nào đâu!”

Nhà họ Khương vẫn luôn hoạt động trong hệ thống chính trị, tuy rằng chỉ ở Giang Châu, nhưng dù sao bọn họ cũng có liên quan đến quan chức, ít nhiều có thể biết được một ít tin tức nội bộ.

Google tiện lợi như vậy, dùng di động cũng có thể kiểm tra được thông tin của Công Tôn Cẩm, phần giới thiệu mọi thứ trên đó càng ngắn thì về cơ bản bối cảnh càng lớn, tự bản thân nên biết chú ý hơn.

“Ha ha, anh cũng vậy, đừng tưởng rằng nhờ vào mối quan hệ của ông cụ mà có thể đi lại trong giới chính trị, nhà họ Khương của các người từ lâu đã không còn là nhà họ Khương như trước nữa!”, Chu Vân Phi nhìn sang anh ta, lạnh lùng nói.

Ông cụ đã rời khỏi giới chính trị gần mười năm, hai mươi năm trước, là thời kỳ hưng thịnh nhất của nhà họ Khương ở Giang Châu, khi đó nhà họ Chu cũng chỉ là một xưởng nhỏ mà thôi.

Không thể so sánh được với người ta, nhưng sau những năm truy đuổi này, nhà họ Khương đã không còn ông cụ trong giới chính trị bảo vệ nữa, có thể duy trì hiện trạng như bây giờ đã là rất tốt rồi, chứ đừng nói gì đến phát triển.

Nhưng nhà họ Chu thì khác, mười năm nay bọn họ phát triển khá tốt, gân như độc chiếm các ngành sản xuất khác nhau ở Giang Châu, bao gồm giáo dục học sinh, sinh sản trẻ em và những ngôi nhà mà mọi người cần khi kết hôn.

Hết thảy những gì bạn có thể tưởng tượng được đều có bóng dáng của nhà họ Chu, rất nhiều lần nhà họ Khương và nhà họ Chu đều đang cạnh tranh lẫn nhau.

Khương Minh nắm tay cười nhẹ: “Vậy chúng ta cứ chờ xem, ai sẽ là người có thể lấy được mảnh đất tốt kial”

“Chờ thì chờ!”

Hai người không nói chuyện nữa, nhưng trong lòng Khương Minh vẫn âm thầm vui vẻ.

Tên này đã gặp rắc rối khi nghi ngờ Công Tôn Cẩm trước công chúng, cho dù những người đang có ý định đưa mảnh đất tốt cho nhà họ Chu, thì chắc họ cũng sẽ phải suy nghĩ kỹ.

Lúc này, tại bệnh viện Nhân Dân số 1 ở Giang Châu.

“Bác sĩ, con gái tôi thế nào rồi? Tình trạng của con bé sao rồi? Có thể chữa khỏi được không?”

“Sao đột nhiên lại nôn ra máu chứ, nguyên nhân gì mà con bé lại bị như vậy?”

“Còn có thể chữa khỏi sao? Bác sĩ, ông đừng lắc đầu

Rất nhiều người trong nhà họ Tần đều đang ở bệnh viện, chỉ vì ngày hôm đó Tân San ấn vào bụng dưới rồi nôn ra máu, cô ta được đưa đến bệnh viện nhưng vẫn luôn hôn mê bất tỉnh.

Tất cả các xét nghiệm đều đã được thực hiện, bệnh viện vẫn chưa có phản hồi trực tiếp về tình trạng của bệnh nhân hiện giờ đang như thế nào.
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 115: C115: Chuẩn bị tang lễ đi


Người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng cũng khế thở dài nói: “Chuẩn bị tang lễ đi!”

“Ông cũng nên nói cho tôi biết tình huống chứ, sao tự nhiên lại bảo phải chuẩn bị tang lễ? Ông cho rằng nhà họ Tân chúng tôi không đủ tiền trả đúng không, chỉ cần ông có thể chữa khỏi bệnh cho con gái tôi, tôi sẽ cho ông hai triệu tệ, nếu còn chưa đủ, tôi sẽ cho ông thêm hai triệu nữa!”, Một người đàn ông mặc vest giận dữ hét lên.

“Không phải vấn đề tiền bạc, mà là vì tôi không thể làm gì được! Ung thư dạ dày, ruột non và ruột già đã thối rữa và bốc mùi, bên trong có giòi sinh trưởng, tế bào ung thư đã bắt đầu lan rộng! Hiện nay trên thị trường vẫn chưa có thuốc đặc trị trị ung thư, cho nên các người trở về chuẩn bị sớm đi, cá nhân tôi không đề nghị hóa trị, bởi vì sau khi đã lan rộng thì cách này cũng không có giúp ích được nhiều!”

Bệnh ung thư dạ dày của Tần San đang ở giai đoạn giữa đến cuối, tuy chưa đến giai đoạn cuối, nhưng ruột non, ruột già và toàn bộ dạ dày về cơ bản đều bắt đầu sinh giòi.

Nói cách khác, dạ dày của cô ta chứa đầy trứng giòi, sau khi chúng từ từ ăn hết nội tạng, cô ta cũng cách cái chết không xa.

Cả nhà họ Tần khi biết được tin tức này đầu như sét đánh ngang tai, ai có thể ngờ được một người đang khỏe mạnh bình thường lại có thể mắc bệnh ung thư một cách đột ngột như vậy?

“Sao có thể như vậy! Con bé... Mấy ngày nay vẫn không có việc gì, nếu ruột non và ruột già đều bị thối rữa, thì làm sao có thể không có chút đau đớn nào được?”. Một phụ nữ trung niên vừa khóc nức nở vừa nói.

“Rất đơn giản! Giòi có thể tiết ra chất tương tự như thuốc gây mê, đủ để làm tê liệt thần kinh, dạ dày của cô ấy thậm chí còn chứa đầy trứng giòi, ước tính lên tới hàng chục nghìn! Theo công nghệ của bệnh viện chúng tôi, thực sự không có cách nào để xử lý tình huống này, các vị cũng có thể chuyển đến Bệnh viện Đại học Y Liên minh ở thủ đô để thử!”, bác sĩ cũng nhẹ nhàng nói.

Về phần tại sao Tần San còn trẻ mà lại mắc bệnh nặng như vậy, có lẽ 80% là có liên quan đến việc mỗi ngày đều ăn đồ ăn mang về hay mấy thứ tương tự.

Chỉ là tình trạng của cô ta quá nghiêm trọng, không ai có thể biết rõ được rốt cuộc từ nguyên nhân nào mà ra.

Bác sĩ muốn rời đi, nhưng những người trong nhà họ Tân đều giữ ông lại, bắt ông phải nghĩ ra cách gì đó.

Dù sao, từ góc độ của Tây y, thì người này chắc chăn là vô vọng hết đường cứu chữa.

Ông cụ Tần chống gậy ngồi trên ghế, im lặng hồi lâu không nói một lời, cuối cùng lúc này mới chậm rãi đứng dậy.

“Tôi biết có người có thể cứu chữa, nhưng không biết người ta có chịu cứu hay không!”

Khi mọi người nghe thấy âm thanh này, họ như bắt được cơ hội sống cuối cùng.

“Ai?” Đang lúc mấy người đang nói chuyện, Tân San đang nằm trên giường bệnh yếu ớt mở mắt ra, nhìn ông cụ, nhẹ giọng nói:

“Ông nội, không phải là ông đang nói về tên kia đó chứ?”

“ỪI Không ai có thể cứu được con ngoại trừ cậu tal”. Ông cụ Tần khẽ gật đầu, nhẹ nhàng nói.

Nếu Mạc Hiển nhìn thoáng qua đã có thể nhìn ra bệnh tình của cô ta thì việc biết cách chữa trị cũng là điều hợp lý.

Nhưng hôm đó trong bữa tiệc sinh nhật, cô ta đã sỉ nhục người ta như vậy, người ta còn chịu đến giúp sao?

“Gọi điện thoại cho Tần Lan! Gọi cho cô ta, bảo cô ta mang người đến cứu con, con không muốn chết, con không muốn chết!”, Tân San nằm trên giường bệnh gào khóc.

Ông cụ cũng chỉ tiếp tục ngồi trên sô pha, bình tĩnh nói: “Nói chuyện lịch sự chút đi, có đến hay không là chuyện của người ta, ai bảo bình thường con vẫn luôn đẩy mọi chuyện vào ngõ cụt?”

Người đàn ông mặc vest nhanh chóng lấy điện thoại di động ra định gọi cho Tần Lan, nhưng sau khi mở điện thoại ra, ông ta mới nhận ra mình chưa bao giờ lưu số của cô suốt ngần ấy năm.

Không chỉ ông ta không có, mà cả nhà họ Tân đều không có số điện thoại của Tân LanI

Cuối cùng, ông cụ phải lấy điện thoại di động ra, tra số rồi đưa cho ông ta.

Có thể thấy mấy năm nay Tần Lan không được lòng nhà họ Tân như thế nào, tất cả mọi người trong nhà ngoại trừ ông cụ thì không có ai có số điện thoại của cô, nói cách khác, ngoại trừ ông cụ, thì không còn ai khác coi cô là thành viên của nhà họ Tần cả.

“Nhìn các người những người mang tiếng là chú bác này xem, bình thường các người đã làm cái gì! Ngay cả số điện thoại cũng không có, bây giờ phải đi nhờ vả người ta mới phát hiện không có thông tin liên lạc!”. Ông cụ trầm giọng nói, gõ gõ cây gậy của mình xuống sàn.
 
Back
Top Dưới