Đô Thị Tu La Xuất Ngục

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Tu La Xuất Ngục
Chương 80: C80: Vừa nhìn đã thấy ông cụ khỏe lên


Hay cho câu hành y cứu tế, bắt người ta trả mấy trăm triệu phí chẩn bệnh mới chịu chữa trị, sao ông ta dám nói như thế nhỉ!

“Nếu ông không trị khỏi, tôi muốn ông đích thân đập bảng hiệu của ông, tĩnh tâm nghiên cứu y thuật trong ba năm, không được hành y chữa bệnh nữa!”, Mạc Hiển nhìn chằm chằm vào ông ta, trầm giọng bảo.

“Được thôi! Hôm nay tôi sẽ cho anh mở mang tầm mắt, thế nào là Thánh thủ Trung y!”

Dứt lời, ông ta lấy đồ của mình ra để lên bàn, có mười mấy loại kim châm cứu được bày khắp mặt bàn.

Ông ta bảo mọi người nép sang một bên, đứng cách giường ít nhất một mét.

Hỏa hành châm có dương khí rất mạnh, phương pháp châm cứu này có hiệu quả đối với tám mươi phần trăm người bệnh. Thế nhưng tình trạng của ông cụ Khương như chỉ mành treo chuông, dương khí sắp cạn kiệt, yếu ớt vô cùng, nếu cưỡng ép sử dụng Hỏa hành châm để đưa dương khí vào sẽ phản tác dụng.

Đúng là cần đến thao tác Hỏa hành châm, nhưng không phải dùng ngay từ đầu như thế!

Mạc Hiển thấy rõ đối phương đã làm sai, cách dùng ngân châm của ông ta không mang lại cảm giác trôi chảy mượt mà.

Bình thường, người học y mấy mươi năm vốn không cần dùng tay ấn để phán đoán vị trí các huyệt mà sẽ bắt tay vào châm ngay.

Bạn bảo một thợ tiện cấp tám đổi qua làm việc ở một nhà máy khác, mà vẫn có biểu hiện như một cậu học việc, thì người ta có nghĩ bạn có kỹ thuật tốt không?

Mười phút đồng hồ, dùng mười sáu cây kim châm cứu, theo Mạc Hiển quan sát, có ít nhất mười hai cây kim trong số đó không có tác dụng gì cả.

Mà sau khi dùng Hỏa hành châm, có thể thấy rõ khí sắc của ông cụ đã hồng hào hơn nhiều, tiếng thở cũng đều đặn hơn.

Vừa nhìn đã thấy ông cụ khỏe lên!

“Trời ơi, thần y Điền quả là y thuật cao minh! Tuyệt quá, sắc mặt hình như đã hồng hào lên nhiều rồi!”, người đàn ông mặc Âu phục, đi giày da vội giơ ngón cái khen ngợi: “Y thuật này vô cùng xứng đáng với danh hiệu Thánh thủ Trung y!”

“Ha ha, bây giờ các vị còn thấy mấy trăm triệu là uổng phí hay không nào?!”

Thần y Điền khoanh tay, đắc ý cười nói.

Thế nào, đã nể tôi chưa?!

Bản thân ông ta là người thu tiền chữa bệnh và thuốc men tùy vào đối tượng, có điều bây giờ đã nếm được quả ngọt rồi, nếu người bệnh không phải là người giàu thì ông ta sẽ không đến khám.

Người nghèo không đủ khả năng chi trả, còn hạ thấp “ngưỡng” điều trị bệnh nhân, ông ta không thích!

Chỉ tính riêng việc kê đơn thuốc, một đơn thuốc mà ông ta kê đã có giá một triệu tệ rồi. Ông ta đã hoàn toàn trở thành một thương nhân, chứ không còn là bác sĩ!

Người hành nghề y nhận được khoản tiền xứng đáng, như thế mới gọi là thần y hành y cứu tế.

Không thu tiền chắc chắn là không được, dù sao thì con người phải ăn cơm mà, đâu có ai thích làm chuyện ngốc nghếch.

Người nhà họ Khương thấy sức khỏe của ông cụ đã khá hơn, bèn rối rít gật đầu.

“Phải, phải, phải! Nhờ vào thần y Điền cả, nếu không thì bệnh tình của bố tôi sẽ vô phương cứu chữa”

“Mấy trăm triệu chỉ là chuyện nhỏ, tiền hết rồi vẫn kiếm lại được, nhưng người mất rồi sẽ thật sự không còn!”

“Ông cụ vẫn còn sống, điều này quý giá hơn mấy trăm triệu kia rất nhiều!”

“…”

Nếu ai không biết thì hẳn sẽ nghĩ gia đình bọn họ hiếu thảo lắm. Thật ra là họ lo rằng sau khi ông cụ qua đời, bọn họ sẽ mất đi chiếc ô bảo vệ, sự phát triển của nhà họ Khương sẽ gặp phải khó khăn,

Chỉ cần ông cụ Khương còn sống, dù ông cụ đã về hưu nhiều năm thì ít nhất người khác vẫn nể mặt ông, lại còn lấy được những nguồn tin mới nhất. Có đôi khi, chính những tin tức mới nhất ấy có thể giúp một gia tộc kiếm được hàng tỷ đồng.

“Ha ha, người vô danh tiểu tốt nào đó đã nhìn thấy chưa? Đây chính là uy lực của Hỏa hành châm, người sắp chết rơi vào tay tôi, tôi cũng có thể giúp người đó sống lại! Tôi đã hành y nhiều năm nay, lớp trẻ như anh làm sao có thể so bì?!”

Thần y Điền vừa vuốt râu vừa khinh khỉnh nhìn Mạc Hiển.

“Ông chắc chắn là ông trị khỏi rồi à?!”

Mạc Hiển nhìn ông cụ đang nằm trên giường, khẽ lắc đầu: “Ông có từng nghe nói đến hồi quang phản chiếu chưa?”

“…”
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 81: C81: Anh cũng không tin tôi


Hầu hết mọi người đều không nguyện ý nghe đến từ “hồi quang phản chiếu”!

Một đoàn người nhà họ Khương nghe thấy lời này, sắc mặt nhất thời đều thay đổi.

“Người đâu! Lôi anh ta ra ngoài cho tôi!!”

Người đàn ông trung niên giận tím mặt nói, nhìn người đàn ông này và Khương Minh có vài phần giống nhau, đoán chừng chính là cha của anh ta.

Nhưng mà nghĩ lại cũng đúng, bọn họ đang chìm đắm trong niềm vui sướng ông cụ được chữa khỏi, vào lúc này Mạc Hiển đột nhiên nói một câu kéo bọn họ trở về hiện thực, người ta không tức giận mới là lạ!

“Chàng trai, đại trượng phu nhất ngôn cửu đỉnh, nói lời có giữ lời?”. Thần y Điền bày ra bộ dạng có lý thì không tha người, hừ lạnh nói:”Cậu còn nhớ cậu đã đồng ý với tôi thế nào không? Quỳ! Xuống đất! Xin! Lỗi!”

Bên cạnh người phụ nữ trung niên cũng khoanh tay hừ lạnh nói:”Ha ha! Không chơi nổi đúng không, không chơi nổi thì cút!”

“Ông có tin hay không, trong vòng một phút đồng hồ, ông cụ tất sẽ hộc máu!”

Mạc Hiển đứng ở một bên nói với ngữ khí bình thản.

“Anh Mạc, lời này nói ra không hay lắm!”, Khương Minh ở một bên cũng vội vàng nhỏ giọng nói.

“Anh cũng không tin tôi?”

“Tôi... Nhưng cái này...”

Khương Minh trong lòng là tin tưởng Mạc Hiển thật sự có tài, nhưng trước mắt khí sắc của ông nội rõ ràng đã tốt lên rất nhiều, đây chính là dấu hiệu chuyển biến tốt!

“Một phút?”

Người đàn ông trung niên khoanh tay cười lạnh nói:”Trong một phút ông cụ không hộc máu, ông đây sẽ đánh cho cậu hộc máu!”

“Vậy ông có lẽ sẽ không cơ hội rồi!”

Mạc Hiển nhìn thời gian trên điện thoại: “Hai mươi giây sau, nếu như không hộc máu, tôi lập tức quỳ xuống đất nhận sai!”

“Còn mười lăm giây!”. Người đàn ông trung niên nhìn đồng hồ trên tường lạnh giọng nói.

Ông ta vẫn như trước bình tĩnh đứng ở một bên.

“Còn năm giây! Chàng trai, cậu nói hộc máu đâu rồi! Rõ ràng là nói xằng nói bậy, quăng ra ngoài cho tôi!”

Người đàn ông trung niên hét lớn, sai người hầu trong nhà đuổi anh ra ngoài.

Nhưng chính vào lúc này...

Ông cụ đột nhiên ngồi bật dậy.

“Bố! Bố thế nào rồi?”

“Có phải tốt hơn nhiều rồi không? Bố, bố nói đi!”

“Khí sắc nhìn trông không tệ, cũng có độ ấm rồi, thần y Điền thật đúng là y thuật cao siêu!”

Phốc --

Trong khi mọi người còn đang khen ngợi thần y Điền y thuật cao siêu, đột nhiên một ngụm máu phun thẳng xuống giường.

Loại cảm giác kia đặc biệt giống khí cầu đột nhiên xì hơi vậy, cùng với ngụm máu kia phun ra, sắc mặt ông cụ lập tức sạm đi.

Dần dần trở nên nhợt nhạt, xám xịt, thậm chí trên người xuất hiện một loại đốm đen!

Hơi thở cũng dần dần mất đi, ánh mắt cũng không sáng rọi nữa.

“Bố! Bố!”

Mọi người bỗng chốc đều chết lặng.

Vừa rồi ông cụ vẫn còn tốt, đột nhiên liền hộc máu mà chết.

Ngay cả thần y Điền cũng trợn tròn mắt, không ngừng lắc đầu nói: “Không thể nào, không thể nào! Tại sao có thể như vậy chứ!”

“Mau cứu lấy bố của tôi đi!!”. Người đàn ông trung niên mặc áo tây giày da đứng lên túm lấy cổ áo ông ta giận dữ hét lên.

Ông có thể cứu sống ông cụ thì là thần y, nếu ông không cứu được, thì là rác rưởi!

“Tôi... tôi thử lại!”
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 82: C82: Hiện tại biết cầu xin rồi


Thần y Điền cầm kim châm cứu lên, định dùng Hỏa Hành Châm một lần nữa.

Nhưng lúc này, Mạc Hiển đứng dựa ở trước cửa cười lạnh nói: “Người bình thường đều không chịu nổi dùng liên tiếp hai lần Hỏa Hành Châm, càng đừng nói đến một người bệnh hấp hối!”

Khương Minh là người phản ứng nhanh nhất, rất rõ ràng tất cả những chuyện xảy ra này, toàn bộ đều nằm trong sự khống chế của Mạc Hiển.

Thậm chí có thể chuẩn xác đến bao lâu thì ông cụ sẽ hộc máu!

Chỉ riêng bản lĩnh này, không biết đã bỏ xa thần y Điền mấy con phố!

“Anh Mạc!”

Bụp!

Anh ta trực tiếp quỳ xuống trước mặt Mạc Hiển:: “Cầu xin anh, cứu lấy ông nội của tôi đi! Sau này nhà họ Khương chúng tôi chắc chắn sẽ tôn anh là khách quý!”

Những người khác cũng đã ý thức được, người đàn ông mặc quần áo tây mấy phút trước còn nói năng lỗ m ãng muốn quăng Mạc Hiển ra ngoài, lúc này cũng là cúi đầu khom người: “Cậu có cách nào cứu người không?”

“Bệnh vặt mà thôi, đương nhiên là có cách!”. Mạc Hiển cười nói với giọng điệu cao ngạo: “Nhưng tôi dựa vào đâu mà phải cứu?”

“Cái này...”

Vừa rồi một đám người ồn ào muốn đuổi người ta ra ngoài, lúc đó không có ai nể tình với anh.

Hiện tại biết cầu xin rồi?

Người đàn ông trung niên áo tây giày da có lẽ lời nói khá có trọng lượng, trực tiếp triệu tập tất cả mọi người lại, đồng loạt quỳ xuống trước mặt Mạc Hiển.

“Cầu xin cậu, cứu bố của tôi!”

Mạc Hiển cũng chỉ lạnh lùng nhìn lướt qua mọi người, bất đắc dĩ than thở một tiếng:” y, cái bệnh thích lo chuyện bao đồng này của tôi, thật sự là hết cách!”

Nói xong, anh đi tới trước giường, thần y Điền vẫn đang lẩm bẩm tự nói, giống như là trúng tà vậy, cứ ở đó xoắn xuýt rốt cuộc đã xảy ra vấn đề ở đâu.

“Nếu không làm được, thì tránh ra đi!”, Mạc Hiển chắp hai tay sau lưng nói với giọng điệu bình thản.

Thần y Điền quay đầu trừng mắt nhìn anh: “Ha ha! Tôi không được? Chẳng lẽ cậu được? Hiện tại người đã tắt thở rồi, hoa đà tái thế cũng không cứu nổi!”

“Tôi nói rồi, Diêm Vương muốn ông canh ba chết, tôi có thể giữ người đến canh năm! Tắt thở thì đã sao, cứu sống lại không phải là được rồi!”

Trong lời nhẹ nhàng bâng quơ, để lộ ra một chút ngạo mạn cùng bá đạo!

Anh vừa nâng tay, năm cây kim đã xuất hiện ở giữa các ngón tay.

Thậm chí tất cả mọi người đều không nhìn thấy kim được lấy ra từ đâu.

“Thật đúng là người ngoài ngành, kim châm cứu phải được khử trùng trước không biết à?”, Thần y Điền ở một bên hừ lạnh nói.

“Thế à!”

Coong --!

Một trận âm rung truyền đến.

Thần y Điền nhất thời trợn tròn mắt.

“Rung châm?”

Trung y bình thường chỉ biết dùng nhiệt độ cao cồn i-ốt khử trùng, nhưng người ở cấp bậc đại sư chân chính, có thể trực tiếp vận khí làm cho kim châm cứu sinh ra cộng hưởng.

Rũ bỏ toàn bộ những tạp chất ở trên đó, cộng hưởng lâu, kim châm cứu sẽ nóng lên, có thể tạo ra tác dụng khử trùng.

Hai cây kim châm vào huyệt Thiên Trung, rõ ràng nhìn như kim châm điểm huyệt, nhưng khi chớp mắt nhìn lại, chỉ thấy huyệt Thiên Trung có hai giọt nước.

“Thủy Hành Châm?”. Thần y Điền kinh ngạc nhìn Mạc Hiển: “Làm sao có thể? Cậu làm sao có thể biết Thủy Hành Châm?”

Cơ thể ông cụ giống như một cái nồi, bên trong không có một chút nước nào, đồ đều đã cháy khét, nhưng người này dùng một chiêu Hỏa Hành Châm, bỏ thêm một trận lửa, anh nhìn đều sắp đốt thủng nồi rồi.

Phải nhanh chóng dùng Hỏa Hành Châm trung hòa lại, nhưng lại không thể dùng lực quá mạnh, bằng không người này cũng sẽ xuất hiện vấn đề.

Đáy nồi đốt đỏ rồi, anh lại đột ngột đổ một chậu nước lạnh, sẽ làm nồi trực tiếp vỡ tan.

Cho nên Ngũ Hành Châm nghe thì đơn giản, thật ra lại vô cùng phức tạp!

Khương Minh kéo thần y Điền đi, đừng ở đây như động kinh mà quấy rầy đến Mạc Hiển, hiện tại mọi người đó đều nín thở, sợ kinh động đến.

Dáng vẻ ốm yếu hiện tại của ông cụ, quả thật cần một ngọn lửa đốt lên sinh cơ của ông, nhưng không phải dùng Hành Hỏa Châm, trình tự của ngũ hành, một khi đi sai một bước thì sẽ sai toàn bộ.

Hơn nữa, sắc mặt cũng sẽ thay đổi theo sự thay đổi của châm pháp, từ màu ảm đạm lúc đầu, biến thành màu lam nhạt, tiếp đó một chiêu Thổ Hành Châm, sắc mặt ông ta lập tức vàng bủng, giống như hoàng thổ vậy.

Lần này, xem như làm cho tất cả mọi người nhìn đến ngơ ngác!
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 83: C83: Cuối cùng


Chỉ hai cây kim, ông cụ đã có động tĩnh, tiếng hít thở biến mất đó lại xuất hiện.

Thật ra nếu tính thật thì đây đã là ba mũi kim rồi, vì mặc dù Hoả Hành Châm của thần y Điền đi trước một bước nhưng hiệu quả vẫn có.

Đầu tiên dùng Thủy Hành Châm để tổng hợp, sau đó dùng Thổ Hành Châm để đối kháng lẫn nhau, sau đó dựa trên nền tảng Hoả Hành Châm để tăng thêm một bộ Kim Hành Châm.

Sắc mặt ông cụ bỗng chốc từ màu vàng như nến trở thành màu kim, gần giống với màu vàng kim.

Cuối cùng!

Mạc Hiển vừa đâm vào đến vị trí giữa trán.

“Đây là… Mộc Hành Châm khó nhất?”, thần y Điền ngạc nhiên thốt lên.

Nghe thế Mạc Hiển quay lại nhìn ông ta, cười khẩy: “Ngu ngốc, nhìn cho rõ đi, tôi chỉ làm một lần thôi. Cái gì gọi là gỗ khô hồi xuân”.

Đâm một kim xuống.

Có thể cảm nhận được sự thay đổi cơ thể ông cụ, tay ông ta vô thức giơ lên.

Dường như một châm cuối cùng rót sự sống vào trong cơ thể.

Đây cũng là lý do tại sao thần y Điền lẩm bẩm Mộc Hành Châm khó học nhất.

Sau khi Mộc Hành Châm ổn định, thuật Ngũ Hành Châm kim, mộc, thủy, hỏa, thổ đã hoàn thành, có lẽ những người khác không nhìn thấy gì nhưng Mạc Hiển lại hài lòng gật đầu.

Phương pháp Ngũ Hành Châm chủ yếu nhắm vào năm huyệt vị lớn, thật ra liên kết lại là một hình ngôi sao năm cánh.

Sau khi gỗ khô hồi xuân cuối cùng hoàn thành, mộc sinh hỏa hồi dương.

“Nước!”, Mạc Hiển quay đầu nhìn Khương Minh.

Anh ta vội vàng lấy một bình nước khoáng đến, Mạc Hiển uống vài ngụm, sau đó phun vào người ông cụ.

Cái gì gọi là cây khô hồi xuân?

Chẳng phải phun chút nước là có thể lên mầm sao?

Lúc này người tinh ý phát hiện, tóc ông cụ đã trở thành màu đen, trước đây tóc ông cụ bạc trắng, sau khi thực hiện Mộc Hành Châm, một luồng sinh khí được rót vào.

Không chỉ có tóc ông cụ trở thành màu đen, ngay cả da cũng hồng hào hơn, ít nhất trẻ hơn mười tuổi.

“Minh Nhi…”

Khương Minh vội chạy đến, ngồi xổm bên giường nhìn ông cụ: “Ông nội, ông tỉnh rồi, cảm thấy thế nào?”

“Cơ thể ổn hơn nhiều rồi, ông thấy trong người như có một dòng nước ấm, rất thoải mái…”

Mạc Hiển khoanh tay lại khẽ cười nói: “Ông cụ đừng động đậy, vẫn chưa rút kim đâu, nằm yên nghỉ ngơi đi”.

Mặc dù đã tỉnh nhưng chắc hẳn là vẫn còn rất mệt mỏi, như thể đột nhiên bị gọi dậy trong lúc đang cực kỳ buồn ngủ vậy.

Ông ta sẽ không cảm thấy mình đã từng chết, chỉ là cảm giác giống như nằm mơ, bị mọi người đánh thức.

Nói được vài phút thì lại nghe tiếng ngáy của ông cụ, lúc này mọi người mới thở phào.

“Thế mà cậu lại biết Ngũ Hành Châm hoàn chỉnh. Ở tuổi của cậu, làm sao có thể biết được Ngũ Hành Châm hoàn chỉnh”, thần y Điền lắc đầu, không thể tin nói: “Ngay cả sư phụ tôi cũng chỉ biết Thủy Hành Châm và Hỏa Hành Châm. Cậu…”

“Thế nên tại sao ông chỉ biết Hoả Hành Châm đơn giản nhất?”

Mạc Hiển liếc nhìn ông ta lạnh giọng nói.

“Sư phụ tôi đã qua đời ba năm trước, lúc đó tôi vẫn chưa học được châm cứu Thủy Hành”, thần y Điền cười gượng nói.

Ba năm trước?

Nghe vậy, Mạc Hiển nhìn ông ta một cái: “Nếu tôi đoán không lầm, sư phụ của ông họ Tiết nhỉ? Tên là Tiết Khôn đúng không?”

“Sao… Sao cậu biết?”, ông ta ngạc nhiên nhìn Mạc Hải.

“Ông có bao giờ nghĩ ai đã dạy cho ông ta biết đến hai cách châm cứu đó không? Tôi nghĩ ông ta có tài nên mới dạy ông ta cả hai kỹ năng, không ngờ lại đào tạo một đệ tử không biết cố gắng như ông. Nếu biết trước thế thì tôi đã không dạy ông ta rồi”.

“…”
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 84: C84: Lấy giấy bút đến đây


Tiết Khôn là ai, có lẽ người thường không biết nhưng không ai trên giang hồ là không biết.

Thậm chí ngay cả ở thủ đô cũng từng phái không ít Thánh Thủ Quốc Y nhờ ông ấy chỉ bảo.

Có thể thấy khả năng Đông y của ông ta cao đến mức nào.

Phịch!

Thần y Điền quỳ xuống trước mặt Mạc Hiển, ngạc nhiên nói: “Sư tổ, hãy nhận của vãn bối một lạy”.

Mọi người đều sửng sốt.

Người nhà họ Khương cũng trố mắt, đây là thần y mà họ tốn mấy trăm triệu mời từ khu vực Giang Nam đến đấy.

Tuổi của thần y Điền có thể lớn hơn Mạc Hiển rất nhiều, nhưng ông ta lại vừa khóc vừa gọi đối phương là sư tổ.

“Cút xa ra một chút, với trình độ của ông, sau này ra ngoài đừng nói là được tôi chỉ bảo, ông đây mất mặt lắm”, Mạc Hiển vung tay lên buồn bực nói: “Có nhớ vừa rồi khi cá cược đã nói gì không?”

“Nhớ nhớ”.

Ông ta quỳ xuống đất dập đầu: “Tôi quay về ngay, đóng cửa nghiên cứu y thuật, ba năm không xuống núi”.

“Cút đi…!”

“Vâng!”

Nói xong, thần y Điền cung kính giao tấm chi phiếu cho người nhà họ Khương, sau đó cầm đồ của mình rồi bỏ chạy.

Ông ta thật sự rất muốn lấy được cách thức liên hệ của Mạc Hiển, nhưng đã nói đến mức này, nếu còn không đi nữa thì quá bất lịch sự.

Khi đến, ông ta vô cùng kiêu ngạo, đến mức chẳng thèm để ý đến người khác, lúc đi thì lại bỏ chạy hệt như gà trống thua trận.

“Lấy giấy bút đến đây”, Mạc Hiển lạnh nhạt nói.

Khương Minh nhanh chóng đứng dậy, lấy giấy bút từ trong ngăn kéo ra, anh thành thục viết đơn thuốc rồi đưa sang.

“Đun nhỏ lửa trong ba tiếng, uống ba lần một ngày, liên tục trong ba tháng. Ít nhất có thể sống thêm năm năm nữa”, anh đặt hai tay ra sau lưng mỉm cười.

Đây cũng là bị do cái tên đó làm loạn một hồi, nếu không ít nhất có thể sống thêm mười năm nữa.

Nhưng đối với nhà họ Khương, chỉ cần sống thêm một năm cũng là một món quà rồi chứ đừng nói là sống thêm năm năm nữa, một năm này cũng đủ làm được rất nhiều chuyện.

“Anh Mạc, không có gì có thể báo đáp được đại ơn này”, Khương Minh chắp hai tay lại cung kính nhìn anh nói.

Những người nhà họ Khương khác cũng đều tiến lên một bước, muốn kéo gần quan hệ với anh.

Người đàn ông trung niên mặc vest đưa cho anh vài tấm chi phiếu, tổng trị giá ước tính lên tới tám trăm triệu tệ: “Cậu Mạc, hãy nhận lấy chút tấm lòng của chúng tôi”.

“Không phải bác sĩ nào cũng quan tâm đ ến tiền”, Mạc Hiển đẩy mấy tấm chi phiếu này ra, lạnh lùng nói: “Hơn nữa, chỉ có chút này là ông xem thường ai đấy hả?”

Vẻ mặt mọi người đều cứng đờ.

Mấy trăm triệu, người ta cũng chẳng thèm nhìn lấy một cái.

“Tạm biệt”.

Mạc Hiển một tay đút vào túi quần, thổi sáo đi ra ngoài.

Vẫn ngông cuồng như thế, vẫn là dáng vẻ kiêu ngạo đó.

Chẳng còn cách nào khác, người ta có tư cách làm vậy.

Tặng cho mấy trăm triệu tệ mà người ta không thèm, đủ để chứng tỏ người này từng nhìn thấy số tiền lớn hơn.

“Cậu tìm người này ở đâu vậy?”, người đàn ông đồ vest đó nhỏ giọng hỏi.

Khương Minh kể lại chuyện tìm phong thuỷ bảo địa cho ông nội rồi gặp được Mạc Hiển, cũng kể lại chuyện đại sư Vương – Vương Bình An mà họ nói đó cũng phải cung kính gọi anh một tiếng tiền bối.

Nghe đến đây, mọi người đều hít khí lạnh.

Quá đáng sợ.

Tuổi còn trẻ mà đã có thực lực đáng sợ như vậy, người này xuất hiện ở Giang Châu rốt cuộc là phúc hay họa?

“Hơn nữa, tôi có linh cảm thực lực cậu ta thể hiện ra ngoài có lẽ cũng không phải là bề nổi của tảng băng chìm. Một người như vậy, không đắc tội đã là tốt lắm rồi, chứ đừng nói là lôi kéo quan hệ”. Khương Minh nhìn chi phiếu trong tay bố mình, khẽ thở dài.

“…”
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 85: C85: Không phải vừa mới từ trong tù ra sao


Nếu thật sự là như thế, vậy những gì người nhà họ Khương đã làm chẳng phải là khiến Mạc Hiển có ấn tượng cực kỳ tệ sao?

Ngay cả loại người như thần y Điền đến khám bệnh tại nhà cũng trả phí cao đến mấy trăm triệu, càng đừng nói thần y Điền còn gọi anh là sư tổ!

Tuổi còn trẻ đã sử dụng Ngũ Hành Châm một cách xuất thần nhập hóa, hơn nữa tại học thuật phong thủy làm cho Vương Bình An đều phải cúi đầu gọi tiền bối.

Nhân vật như vậy, thật vất vả đến nhà họ Khương một chuyến, thế nhưng lại bị sỉ nhục một trận.

Nghĩ đến đây, người đàn ông trung niên kia hận không thể tự vả mình hai bạt tai.

“Mau! Mau đi nói tốt vài câu, một nhân vật như vậy, nhất định phải lôi kéo, bằng mọi giá, đều phải lôi kéo về!”. Người đàn ông mặc âu phục nhìn Khương Minh vội vàng nói.

“Con sẽ cố gắng!”

Khương Minh cũng một mặt bất đắc dĩ, vừa rồi đã đưa mắt ra hiệu cho mọi người, nhưng không một ai quan tâm.

Lúc này, phòng nghỉ nhà họ Khương.

Tần Lan chỉ ăn một ít hoa quả ở đây, gọi một ly cà phê rồi cứ ngồi ở trước bàn đọc sách như vậy.

Những đồ xa xỉ kia, cô đến động cũng không động vào.

Tuy rằng bề ngoài là đang đọc sách, nhưng kỳ thực cô sớm đã không tập trung, trong đầu đều là Mạc Hiển, một mặt là biểu hiện của anh tại nhà họ Tần, một mặt lại là đại thiếu gia nhà họ Khương đối đãi cung kính với anh như thế.

Không phải vừa mới từ trong tù ra sao?

Đây… rốt cuộc là như thế nào?

Còn có chuỗi vòng tay kia, rõ ràng cô tận mắt nhìn thấy mua ở sạp hàng bên đường trong chợ, thế nào lại biến thành bảo vật trị giá hàng trăm triệu rồi?

Đúng lúc cô đang tâm phiền ý loạn, có người vỗ nhẹ vai cô từ phía sau, làm Tần Lan sợ đến giật mình.

Không cẩn thận liền va vào ngực đối phương.

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi…”

Ngoài miệng nói xin lỗi, nhưng cơ thể lại rất thành thật dựa vào người đối phương.

Đừng nói, cơ bắp này thật sự rắn chắc!

“Tôi nói này, cô tính sờ đến khi nào?”

Tần Lan nghe thấy giọng nói này, vội ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Mạc Hiển đang đứng ở trước mặt, cười tủm tỉm nhìn mình: “Ngày thường nhìn trông chững chạc đàng hoàng, không ngờ tới cũng là người dại trai nha? Nếu không luồn vào sờ cho sướng?”

“Đi chết đi!”

Tần Lan đột nhiên đứng dậy, giày cao gót vừa trẹo cơ thể đều trực tiếp ngã xuống, Mạc Hiển một tay ôm lấy eo cô, đồng thời kéo cô vào lòng.

Nếu không phải anh lập tức đỡ cô, thì đoán chừng lưng Tần Lan đã đập vào góc bàn rồi.

Mặt hai người cách nhau không đến năm xăng-ti-mét, suýt chút nữa là hôn nhau rồi, thậm chí có thể cảm nhận được cả hô hấp của nhau.

“Cô nói xem cô cứ luôn hấp tấp như vậy, nếu không thể tự chăm sóc tốt bản thân, làm phiền để tôi thay thế, ok?”, Mạc Hiển một tay chống tường, một tay ôm eo cô cười tủm tỉm nói.

Trong nháy mắt, trái tim nhỏ bé của Tần Lan vậy mà bắt đầu đập loạn lên.

Gương mặt xinh đẹp thoáng cái đã đỏ tới mang tai, kiểu rung động giống như nai con chạy loạn, sợ là đã rất lâu rất lâu rồi chưa xuất hiện.

Cảm giác an toàn đã lâu không có, không phải là được tìm thấy trong nhà, mà là ở trên người người này!

“Anh Mạc!”

“Anh Mạc!”

Lúc này, ngoài cửa truyền đến giọng của Khương Minh.

Anh ta đẩy cửa vào, vừa hay nhìn thấy tư thế kia của hai người.

“Mạc… Thật xin lỗi, là tôi đến không lúc, cái kia… trong ngăn kéo bên trái có thể có thứ hai người cần!”

Khương Minh nhìn thấy cảnh tượng này, lập tức ngầm hiểu trong lòng làm biểu tượng tay OK, vô cùng biết điều lui ra ngoài, đồng thời còn đóng cửa lại.
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 86: C86: Cái ly thủy tinh tôi vừa ném


Vốn chỉ là thẹn thùng, bây giờ hay rồi, mặt đỏ đến sắp sủi bong bóng rồi, cực kỳ giống ấm trà sắp sôi.

“Tránh ra!”

Tần Lan dùng tay đẩy anh ra: “Đều tại anh, làm cho người ta hiểu lầm rồi, về sau tôi làm sao tìm được bạn trai?”

“Tuy rằng tính tình cô không tốt, lại rầu rĩ, lại vừa không thú vị, nhưng nếu không ai cần cô, tôi đành miễn cưỡng thu nhận cô vậy! Dù sao tiền tôi nợ nhà họ Tần các cô, vậy tôi sẽ cho cô cơ hội nuôi tôi! Cơ hội này rất hiếm có, cô phải biết trân trọng!”

Cô tức đến không biết nói thế nào, kết quả Mạc Hiển lại ôm lấy eo cô, vẻ mặt trêu chọc nói: “Hiểu chưa, mẹ bọn nhỏ!”

“Đi chết đi!”

Cô tóm lấy ly pha lê thủy tinh trên bàn đập về phía Mạc Hiển.

Loảng xoảng keng!

Rầm!

Khương Minh nghe thấy động tĩnh, không khỏi ghé vào cửa nhìn một chút, nhìn thấy Tần Lan đang cầm đồ ném vào Mạc Hiển.

“Tám mươi nghìn!”

“Một trăm sáu mươi nghìn!”

“Cái kia quý, đừng ném đừng ném… Hầy, ba trăm sáu mươi nghìn!”

“….”.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Ở Ké Nhà Diêm Vương
2. Cánh Tay Phải Của Ông Trùm Ma Cao
3. Tình Anh Duyên Em
4. Thần Có Tội, Xin Quỳ Ván Gỗ
=====================================

Mỗi một ly nước đều được nhập khẩu từ Úc, sáu mươi nghìn tệ một cái!

Dùng tiền của nhà họ Khương để làm tôn lên sự lãng mạn của hai người.

Nhưng mà, so với tấm chi phiếu nhà họ Khương vừa đưa cho Mạc Hiển, thì đây hoàn toàn không đáng nhắc tới.

Khương Minh mới định đẩy cửa chuẩn bị đi vào hỏi, một bình hoa đã ném tới trước mặt, dọa anh ta vội vàng tránh sang một bên.

“Ôi trời! Thật đúng là đàn bà phá gia, đôi bình sứ Thanh Hoa từ thời Càn Long! Cô cũng ném!”

Tần Lan cũng hai tay chống eo đi ra, sau khi nhìn thấy Khương Minh cô lập tức khôi phục lại lý trí, vẻ mặt xin lỗi nhìn anh ta cười nói: “Thật xin lỗi cậu Khương, tôi… đều tại cái người này…”

“Đồ là do cô ném, vậy cũng có thể trách tôi?”

“Anh không chọc tức tôi thì có thể có chuyện này không?”

“…”

Quả nhiên, phụ nữ cố tình gây sự, anh ngay cả hô hấp cũng đều là sai.

Cô cầm ví tiền ra, lấy từ trong ví hai mươi nghìn tiền mặt đưa cho Khương Minh, đồng thời cúi người thật sâu: “Thật xin lỗi, thật sự rất xin lỗi! Này hai mươi nghìn này anh xem có đủ không?”

Khương Minh cũng khó xử nhìn Mạc Hiển, biểu cảm có chút bất đắc dĩ.

Thực ra tiền hay không tiền cũng không hề gì, quan trọng là đối phương đập những thứ này, còn không biết những đồ đã đập là những đồ như thế nào.

Nhưng anh ta tin rằng, với mắt nhìn của Mạc Hiển chắc chắn có thể nhìn ra, quà biếu đều là vòng tay bằng gỗ Hoàng hoa lê Hải Nam, tuyệt đối là người từng trải việc đời.

“Hai mươi nghìn này của cô còn không đủ tiền một cái ly! Cậu Khương, nói cho người phụ nữ phá gia này biết, cô ấy rốt cuộc đã soàn soạt hết bao nhiêu tiền!”, Mạc Hiển khoanh hai tay cười lạnh nói: “Tránh để cô ấy không biết bản thân phá gia đến mức nào!”

Tần Lan vẻ mặt kiêu ngạo nhõng nhẽo hừ một tiếng: “Có thể hết bao nhiêu tiền, cùng lắm thì một trăm nghìn thôi, cũng không phải không trả nổi!”

“Cái ly mà cô ném, sáu mươi nghìn một cái!”, Khương Minh cười ngượng nghịu.

Một trăm nghìn?

Còn không mua nổi một cái gạt tàn thuốc, gạt tàn thuốc kia được tạo ra từ đá tiết gà, sáu trăm sáu mươi nghìn một đôi!

“Cái ly thủy tinh tôi vừa ném?”

“Đó không phải ly thủy tinh, là pha lê, nhập khẩu từ Úc! Nguyên vật liệu là đá kim cương!”

“Vậy… rốt cuộc tôi đã ném bao nhiêu tiền?”

“Ngạch! Trước khi đồ sứ Thanh Hoa thời Càn Long kia, cũng chỉ mấy triệu mà thôi!”
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 87: C87: Xin lỗi


“Bây giờ cô biết một lần đỏng đảnh của mình phải trả giá bao nhiêu chưa?”

Mạc Hiển tỏ vẻ bất đắc dĩ nhún vai nói.

“Xin lỗi!”

Tân Lan quay sang khom lưng với Khương Minh: “Tổn thất ở đây tôi sẽ bồi thường theo giá thị trường. Đây là căn cước. của tôi, đế nó lại nhà họ Khương làm tin, tôi trở về lấy tiền! Mong anh yên tâm!”

“Được rồi, biết sai là tốt!”

Mạc Hiển quay sang nói với Khương Minh: “Nể tình chút nha, chuyện này cho qua đi!"

“Đừng vớ vấn, anh nghĩ mình là ai, thế diện của anh lớn vậy à? Đây là đồ giá trị cả mấy triệu tới hơn chục triệu. Một tháng lợi nhuận của công ty cũng chỉ có được mười triệu tệ, anh biết không hả?”, Tân Lan cúi đầu, tức giận nói

Tuy âm lượng thấp nhưng Khương Minh vẫn nghe rõ.

“Một tiếng của anh Mạc đáng giá nghìn vàng! Đừng nói là quăng vài cái bình, dùng đập hết căn phòng này, chỉ cần anh Mạc vui vẻ, tiền chỉ là chuyện nhỏ!”, Khương Minh nở nụ cười lịch thiệp: “Chỉ hơn chục triệu thôi, sao có thể để cô bồi thường. Nếu cô Tân thích thì có thể mang đi toàn bộ những món đồ xa xỉ ở đây, chỉ lo là cô không ưng thôi!"

Vậy mới nói, giao tiếp với người thông minh đỡ phiền phức bao nhiêu,

Hoặc có thể nói ban đầu Mạc Hiến băng lòng giúp nhà họ. Khương âu cũng là do thấy thái độ làm việc của người nhà này.

So với đám lão già kia thì khác nhau một trời một vực.

Khương Minh cũng biết người như Mạc Hiển thì không coi trọng tiền tài, thứ người ta muốn là thái độ của họ.

Ai không thích tỏ ra ngầu trước mặt bạn gái?

“Những món đồ trang sức, túi xách trong này cũng có thể cho tôi hết à?”, Tân Lan nghe thế thì khiếp sợ.

Mình đập đồ, họ không bắt bồi thường thì cũng coi như may mản, thế mà còn tặng thêm mấy thứ xa xỉ như túi xách, trang sức nữa chứ.

Dù năm mơ cũng không dám mơ như thế. Hơn nữa, đây là nhà họ Khương,

Ở Giang Châu, họ Khương là danh gia vọng tộc mà lại khách sáo với mình như vậy?

Mạc Hiển khoanh tay, tỏ ra bất đắc dĩ: “Trông cái mặt nhà quê của cô kia, đồ trang sức trong này còn chẳng đắt băng bộ quần áo của tôi đâu! Tuy không đáng giá mấy đồng nhưng trông cũng đẹp để, thích thì chọn vài cái, loại hàng này có mất cũng không xót, vậy tốt đó chứ”

“Anh không ra vẻ thì chết hay gì! Anh có biết trang sức ở đây là loại hàng gì không? Dây chuyền kim cương, hơn năm trăm nghìn một cái!”, Tân Lan liếc Mạc Hiển một cái, tức giận nói.

“Ha ha, đã nói cô là hai lúa mà không nghe! Hơn năm trăm nghìn thì có là gì, cô gọi tôi một tiếng “ông xã”, tôi tặng cô một sợi dây chuyền chục tỷ!”

“Ngưng ngay! Anh tặng ấy hả? Trong túi có nổi ba trăm tệ không?”

Tới bây giờ Tân Lan vẫn không tin một câu nào của Mạc. Hiến, nhưng anh cũng lười giải thích.

Thật ra có đôi khi cô gái này cũng ngờ nghệch tới mức đáng yêu đó chứt

Khương Minh ở cạnh nghe họ đấu võ mồm thì toàn thân toát mồ hôi lạnh, anh ta biết mấy lời này của Mạc Hiển không phải là khoác lác.

Một chiếc vòng tay gỗ Hoàng hoa lê Hải Nam không còn sản xuất giá trị ba trăm triệu mà Mạc Hiển có thể tặng cho nhà họ Tân chẳng hề do dự, vậy dây chuyền chục tỷ tặng cho Tân Lan thì sao mà không được chứ?

Chục tỷ trong mắt Mạc Hiến chỉ là cái vung tay, vậy tài lực của anh mạnh tới mức nào!

Quá khủng khiếp!

Dù Tân Lan chín chản hơn phụ nữ bình thường nhưng dù sao cô cũng là nữ giới, luôn bị mấy thứ lấp lánh thu hút.

Đợi sau khi cô vào trong, Mạc Hiến mới nhìn Khương Minh: “Phụ nữ toàn thế, gây phiền hà cho cậu Khương rồi!"

“Anh Mạc nói thế sao được, anh tới nhà họ Khương, đó là vinh hạnh và phúc đức của chúng tôi!”, Khương Minh cười thân thiện.

Nghe anh ta nói thế, Mạc Hiến lại không vui, anh nhướng mày, khế cười: “Chúng ta nói chuyện như bạn bè đi, đừng có trang trọng như vậy!”
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 88: C88: Tôi ra ngoài đợi anh


“Tôi... có tư cách làm bạn với anh Mạc sao?”

“Hiện tại thì không nhưng về sau chưa chắc!”

Ý ngoài lời là: Anh cố gắng lên, biết đâu ngày nào có cơ. hội trở thành đàn em của tôi!

Tân Lan nhanh chóng chọn một dây chuyền đi ra.

Mắt nhìn của cô cũng không tệ lắm, chọn cái đắt nhất bên trong, một chiếc dây chuyền thiên nga bãng kim cương hơn sáu trắm nghìn.

“Cậu Khương, cái này... được không?”, Tân Lan cẩn thận nhìn Khương Minh hỏi: “Anh yên tâm, tôi không lấy free đâu, tôi sẽ dùng kho hàng..."

“Chọn thêm vài cái cũng được! Hay là tôi bỏ hộp hết đống bên trong cho cô nhé!”

Khương Minh lịch thiệp hỏi thăm.

Tân Lan vội xua tay, giá trị đống đồ trong kia chắc cũng phải mấy triệu.

Thấy Tân Lan thích, trong lòng Khương Minh cũng mừng rỡ, nhìn mặt ngoài thì là một cô gái được hời.

Nhưng ấn ý trong đó sâu xa hơn nhiều.

Nhận lễ thì Mạc Hiển đã thiếu nhà họ Khương một món nợ ân tình.

“Anh Mạc!”

Hai người đi ra cửa thì Khương Minh lại gọi một tiếng, Tân Lan quay đầu nhìn thoáng qua, biết ý ra ngoài trước.

“Tôi ra ngoài đợi anh!”

Mạc Hiển xoa đầu cô: “Ngoan lầm!” “Biến! Anh đang sờ thú cưng đó hả?” Đợi trong này chỉ còn hai người

Mạc Hiển thu nụ cười, khôi phục vẻ ngạo mạn, lạnh lùng bình thường

“Còn việc gì à?” Quả nhiên dịu dàng của đàn ông đều chỉ dành cho phụ nữt

“Anh giúp nhà họ Khương giải quyết vấn đề lớn như vật tiền thì tôi biết anh Mạc không thiếu nên muốn tặng một thị

Anh ta lấy ra một tấm thẻ, không giống với kiểu thẻ ngân hàng mà trông như là thẻ... đại diện cho thân phận cao quý,

“Cái này có tác dụng gì?", Mạc Hiến khó hiểu hỏi.

Khương Minh đưa tặng anh một tấm thẻ VIP cao quý nhất, trong Giang Châu, số lượng không được một bàn tay nữa!

Chỉ cần là sản nghiệp của họ Khương, dù là bất động sản hay tiêu dùng hàng ngày, chỉ cần cầm thẻ này thì được miễn phí toàn bộ.

Với người như Mạc Hiển, đưa tiền thì tục quá nhưng tặng quà thế nào thì họ lại không biết chọn ra sao, rẻ quá thì mất mặt, đắt quá thì xót của.

Vậy nên đưa tặng luôn thẻ VIF, mỗi tháng đều có hạn mức tiêu dùng cao nhất.

Họ không sợ anh xài, chỉ sợ anh không dùng.

“Hẽ là sản nghiệp của nhà họ Khương, anh Mạc cứ dùng tự nhiên. Sản nghiệp nhà họ Khương ở Giang Châu có gì, anh đều có thế dùng! Mong anh nhận cho, nếu không tôi cũng chẳng biết ăn nói sao với trong nhà!”, Khương Minh nhìn anh, nhẹ giọng thuyết phục.

Do dự vài giây, Mạc Hiển mới cầm thẻ bỏ vào trong bóp.

Khi anh mở bóp cất thẻ, Khương Minh lại thấy trong bóp của anh có chiếc thẻ màu tím đậm.

Đây là loại thẻ tín dụng quốc tế hạn mức lên tới hơn trăm tỷ, mà toàn cầu chỉ có mười cái thôi.

Chẳng lẽ, Mạc Hiển là một trong số đó! Nghĩ tới đây, Khương Minh không nhịn được mà hít hà, nếu vậy thì tấm thẻ VIP mình tặng khác nào đồng xu ném vào cái bát vàng của người ta đâu?
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 89: C89: Mới từ trong tù ra


“Xin hỏi, anh Mạc là thần thánh phương nào?”, Khương Minh bị sự tò mò của bản thân thúc giục nên hỏi ra.

Anh ta cũng biết hỏi như vậy rất có thể sẽ chạm đến vảy ngược nhưng Mạc Hiển khiêm tốn như vậy rõ ràng là không muốn để cho người khác biết chuyện riêng của anh.

Nhưng tất cả mọi chuyện quá mức mơ hồ và kỳ lạ, anh ta thật sự quá tò mò về thân phận thật sự của Mạc Hiển, rốt cuộc đó là gì!

“Mới từ trong tù ra! Làm bảo vệ tại tập đoàn Phong Hoal”

Khương Minh biết đối phương đang cố ý lảng tránh vấn đề nhưng vẫn không kiềm chế được lòng hiếu kỳ.

“Vậy... đã từng ngồi tù ở đâu?”

Trong khoảnh khắc này, anh ta cảm nhận được rõ ràng sát khí truyền đến từ trong ánh mắt Mạc Hiển.

Quả nhiên, lời nói này đã chạm đến ranh giới chịu đựng của anh rồi.

Mạc Hiển chỉ cúi đầu cười nhạt, rút một điếu thuốc ra rồi đưa sang bên cạnh, lạnh giọng nói: “Có một số chuyện, không nên hỏi thì đừng hỏi! Không tốt cho anh đâu! Đi đây, không cần

tiên! Nói xong, anh bèn đi ra ngoài cửa. “Vậy... anh Mạc, hôm nào tôi mời anh ăn cơm!”

Khương Minh còn đứng ở phía sau hét lên, nhưng Mạc: Hiển cũng chỉ vẫy vẫy tay rồi rời khỏi nhà họ Khương.

Sau khi anh đi, Khương Minh mới cúi đầu nhìn vào điếu thuốc trong tay một cái.

Nhất thời, lông mày càng nhíu chặt hơn. “Sao vậy? Cậu ta đi rồi sao?” Người đàn ông trung niên mặc âu phục mang giày da đi từ trong viện ra, thấy Khương Minh đứng ngây người tại chỗ thì không nhịn dò hỏi: “Con đứng ngây người ở đó làm gì?!”

“Bố, bố xem điếu thuốc này...” “Đây là... loại được cung cấp đặc biệt!”

Thực sự có loại thuốc lá này, không được bán ra bên ngoài, thân thuốc lá trằng như tuyết không có bất kỳ dấu hiệu nào, chỉ phát cho một số người được chỉ định.

Khi ông cụ Khương vẫn còn giữ chức, một năm cũng chỉ được phân một điếu thuốc.

Giá trị mà loại thuốc lá này mang lại còn vượt qua cả giá trị của con người, nó là tượng trưng cho thân phận!

Người đứng đầu cấp tỉnh có lẽ cũng chỉ được nhận có hai điếu thuốc một năm, người có thể hút loại thuốc này, không. phải là người giàu thì sẽ là người có thân phận cao quý.

Nhưng Mạc Hiển trông còn trẻ như vậy mà lại có thể tùy ý hút thuốc lá “cung cấp đặc biệt” thì hiển nhiên là người ta không coi thứ này là thứ hiếm lạ gì.

Hai bố con nhìn nhau, cả hai đều nhìn thấy được sự hoảng sợ trong mắt đối phương.

Rời khỏi nhà họ Khương.

Mạc Hiển và Tân Lan cũng không lái lại chiếc xe Rolls Royce về nhà, mà là định đi bộ đi vào nội thành, vốn dĩ nhà họ Khương näm ở trên đoạn đường “vàng”, đi ra khỏi cửa chính là trung tâm thành phố phồn hoa náo nhiệt.

Hai người đi bên bờ sông, không ai nói gì.

Im lặng một lúc lâu, Tân Lan cuối cùng không nhịn được nữa.

“Tại sao cậu Khương lại sợ anh như vậy?” Mạc Hiển chắp tay sau lưng, thản nhiên cười: “Nói chính xác hơn thì không phải sợ! Mà là tôn trọng! Bởi vì tôi “không cẩn thận” chữa khỏi bệnh cho ông cụ Khương!”

“Anh còn có năng lực này?”

“Tiểu sinh bất tài, học y được hai ngày, còn có giấy chứng nhận!”

“Cho tôi xem!”
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 90: C90: Anh giỏi thật


Anh đưa giấy chứng nhận sang, Tần Lan mở ra, vừa nhìn thì suýt cười đau sốc hông: “Giấy chứng nhận bác sĩ thú y? Anh là một bác sĩ thú y mà chữa khỏi bệnh cho ông cụ Khương? Tôi có nghe nói mạng sống của ông ấy đã trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc, chỉ là năm trên giường chờ chết, sao anh làm được?”

“Dựa vào tay nghề chích cho heo nái ở quê đó! Chích một phát là ổng tỉnh! Cô nói coi tôi có giỏi không?”

Tân Lan nghe nói như thế, nhất thời cũng cười ngửa tới ngửa lui.

“Vậy... Chuỗi vòng tặng cho ông nội tôi thật sự giá trị ba trăm triệu?”

“Đương nhiên không phải!”

“Tôi đã nói rồi mà, ai có thể mua được đồ cổ ở sạp ven đường chứ!”

“Món đồ kia ít nhất phải từ một tỷ trở lên!” Phụt!

Tân Lan cười khúc khích: “Anh giỏi thật, nói dối cũng không đỏ mặt!”

Rất nhanh, ánh mắt của c hát ngoài trời phía xa xa hấp dẫn bị người đang livestream ca Mạc Hiển nhìn bóng dáng cô chạy qua đó, không khỏi cảm thấy đáng yêu. Nói cô ấy ngốc thì tuổi còn trẻ mà đã được trường danh tiếng mời, còn nói cô ấy thông minh thì sao lại chẳng bao giờ tin lời anh nói vậy.

Sống hồ đồ mà thông minh, rất tốt...

Từ thái độ của người nhà họ Tần đối với cô ấy hôm nay, không khó để nhìn ra, ngoại trừ còn cái mác mang họ Tần, trên cơ bản, cô ấy không còn chút quan hệ nào với nhà họ Tân nữa.

Thậm chí những người kia căn bản không coi cô ấy là người nhà họ Tần, những người được gọi là họ hàng đó chỉ muốn tập đoàn Phong Hoa dưới trướng cô ấy mà thôi.

Vậy cũng đoán được, mấy năm nay cô ấy đã phải trải qua cuộc sống đau khổ đến nhường nào.

Rõ ràng bản thân sống chẳng bằng ai nhưng lại cứ cảm thông cho người cùng cảnh ngộ.

Lúc này, tại quán cà phê giữa hồ Giang Châu.

“Ha ha, ở trên cái đất này còn có người dám đối nghịch với cậu Chu sao?”, Văn Phong dùng thìa khuấy cà phê, lạnh nhạt cười nói.

Sắc mặt Chu Vân Phi âm trầm, trực tiếp lấy một cái túi giấy dai ra, đặt ở trên bàn: “Diệt trừ một thằng tiểu tốt làm tôi chướng mắt! Sau khi hoàn thành, tôi trả anh một triệu!”

“Ố ồ để coi là “tuyển thủ” đẳng cấp cỡ nào mà lại khiến cho cậu Chu bỏ ra một triệu mua cái mạng nhỏ của nói”

“Một tên bảo vệ quèn! Gần đây nó ngáng đường tôi, còn mong đại ca Văn giúp tôi giải quyết hậu quả, anh cũng biết đấy, thân phận này của tôi không tiện tham dự vào!”

“Hiểu mà!”

Văn Phong mở túi giấy dai kia ra nhìn qua một cái, thấy bên trong này có một xấp tiền đặt cọc rất dày, thì vui vẻ ra mặt.

Tuy rằng giờ anh ta kinh doanh bất động sản, nhưng những mối làm ăn trước kia thì vẫn làm, chỉ cần có tiền, nguồn gốc của số tiền kia còn quan trọng nữa sao?

“Có ảnh không? Tối nay tôi sẽ để các anh em đi dần nhừ tử nó!”

Chu Vân Phi lấy một bức ảnh từ trong túi ra đặt ở trên bàn rồi đẩy qua: “Tốt nhất là để cho nó phải nằm ở trong bệnh viện cả đời này!”

Hắn muốn làm cho bất kì kẻ nào ủng hộ Tần Lan đều phải rơi vào cảnh sống không bãng chết!

Nếu không phải do tên Mạc Hiển kia phá đám ở giữa, dưới sự uy h**p của những cổ đông, có lẽ Tân Lan đã giao tập đoàn Phong Hoa ra rồi.

Bây giờ thì hay rồi, nhiệm vụ không hoàn thành cũng thôi, ngược lại còn bị livestream khiến cho ồn ào nhốn nháo, tao cho Tân Lan một con đường sống.

Để tránh đêm dài lắm mộng, dứt khoát một lần, không làm thì thôi, sau khi lấy được tất cả bản quyền sáng chế phát minh của tập đoàn Phong Hoa, nhà họ Chu trực tiếp mua lại cổ phần, chỉ cần nghiên cứu ra loại thuốc có thể chống được ung thư, tiền vào túi, chỉ sợ khi ấy, giá trị của nhà họ Chu sẽ tăng vùn vụt.

Chỉ mấy mảnh đất ở Bắc Thành thì tính là cái gì!

Nghiên cứu ra thuốc đặc trị chống ung thư, mười nghìn tệ một viên thì vẫn sẽ có rất nhiều người uống, hơn nữa còn có thể thừa cơ lôi kéo một số gia tộc có tiền có thế vào cùng làm ăn.

“Yên tâm, chỉ cần trả tiền hậu hĩnh, không có chuyện gì mà tôi không làm được!”

Ông chủ Văn vừa cười nói vừa lấy tấm ảnh để xem, nhưng khi nhìn thấy tấm ảnh kia, anh ta lập tức nhảy dựng lên: “Chết tiệt! Anh... Anh rất muốn chết rồi đúng không?”

“Nói chuyện cho cẩn thận! Chúng ta đều là người có thân phận, có cần phải hét toáng lên như vậy không?”, Chu Vân Phi búng tàn thuốc, lạnh giọng nói.

Bộp!

Văn Phong đập tấm ảnh này lên trên bàn tức giận nói: “Mẹ nó, công ty mà anh muốn là tập đoàn Phong Hoa?”

“Đúng vậy! Có vấn đề gì sao?”

“Số tiền này, anh cầm về đi! Tìm cho mình một nơi phong thủy tốt một chút, tôi đoán là không tới vài ngày nữa, có lẽ anh sẽ cần dùng đến!”
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 91: C91: Nghe hay lắm


Chỉ nhìn ảnh chụp thôi cũng khiến Văn Phong sợ tới mức chảy mồ hôi lạnh!

Người trong ảnh không phải ai khác, mà chính là bảo vệ của tập đoàn Phong Hoa, Mạc Hiển!

Mẹ nó, đúng là tiểu quỷ gặp Diêm Vương, tự tìm chết mà! “Lời này của ông chủ Văn có ý gì? Chê tiền ít quá sao?” Chu Vân Phi thấy anh ta như vậy, hoài nghỉ hỏi.

“Ha ha! Không, nếu tôi nhận đơn này của anh thì mới là chê mình sống lâu! Cáo từ, sau này không gặp lại!”

Văn Phong cầm điện thoại trên bàn, lạnh giọng nói: “Về sau vĩnh viễn đừng liên lạc với tôi, nhớ kỹ đó! Ngoài ra, khoản tiền này thì anh có thể lấy về, con người tôi đây trước giờ không có thói quen lấy tiền của người chết!”

Theo Văn Phong thấy thì tính cách tên Chu Vân Phi này cố chấp cứng đầu, không đụng tường thì không quay đầu, mà Mạc Hiển nào phải bức tường.

Có lẽ đến giờ Văn Phong vẫn còn thấy may mắn vì mình xem ảnh trước, nếu không, một khi thật sự nhận tiền làm việc rồi mới phát hiện người cần tìm chính là Mạc Hiển.

Lúc đó mới thật sự là ngã chúi đầu vào nhà vệ sinh, ngoài phân thì cũng toàn là phân!

Tại Giang Châu, đảo giữa hồ.

Bên này người nổi tiếng trên mạng livestream khá nhiều, bình thường cũng có người qua đường thích vây xem.

Mấy người livestream hầu hết đều là những cô gái gợi cảm và mấy anh chàng đẹp trai toả nằng, có lẽ đây cũng là mấy streamer có năng lực nhất của các công ty truyền thông.

Nhan sắc thì chắc chản không cần nói đến, chỉ đứng đây, không lên tiếng cũng đã có người chụp ảnh, thậm chí còn chủ động gửi lên vòng bạn bè khoe khoang.

Ngành Livestream bên này cũng đã phát triển quá quy mô, nhiều người mua thức ăn đi ngang qua đều đứng lại một lúc để nghe mấy người trẻ tuổi này ca hát.

Các streamer nữ đều mặc váy ngắn, mang tất đen gợi cảm, hay có host nữ mặc đồ vest manly khiến phụ nữ đổ đứ đừ, lại đeo thêm cặp kính không tròng, trông vừa có cảm giác thư sinh yếu đuối rồi lại giống kiểu nhã nhặn bi3n thái!

Không chỉ có livestream trên mạng mới yêu cầu tặng thưởng, thậm chí trước mặt bọn họ còn để một cái chén, quan trọng nhất là mấy cái chén này được tạo từ vàng nguyên chất, chỉ nhiêu đó thôi sợ là cũng đến mấy chục nghìn tệ rồi!

Còn có mấy ông lão thấy vài streamer nữ quá xinh, thẳng tay ném vào đó mấy tệ.

Đấy mới chính là ném tiền xu vào bát vàng đúng nghĩa!

Đàn ông đương nhiên là nhìn streamer nữ, cảm thấy phụ nữ phải quyến rũ, gợi cảm động lòng người như vậy, còn phụ nữ thì lại xem mấy anh chàng mặc đồ vest, vừa ấm áp lại vừa cuốn hútI

Trực tuyến hay ngoại tuyến thì đều do công ty quản lý bày ra cả.

“Nghe hay lắm! Hát hay quái”

Tàn Lan đứng bên ngoài đám người, kích động giậm chân như thể bài hát đã chạm đến trái tim cô ấy vậy.

Lại còn vội vàng mở ví muốn ném tiền vào trong bát vàng cho người ta, trông như lên cơn điên vậy!

“Hát như vậy mà cô còn cho anh ta tiền? Mấy cái hợp âm đều hát sai cả, hơn nữa còn thích lên giả thanh quá trời! Trình độ như vậy trong mấy quán karaoke gom được cả đống!”, Mạc Hiển ở bên cạnh khoanh hai tay, lạnh lùng nói.

“Xịt Tân Lan trừng mắt nhìn anh, hừ lạnh một tiếng: “Tôi biết anh rất lợi hại nhưng về mặt ca hát này, thừa nhận người khác xuất sắc rất khó hay sao?”

“Nếu thế này mà cũng coi là xuất sắc thì trên thế giới này, người xuất sắc quá nhiều rồi đấy!”, Mạc Hiển nhún vai cười nói.
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 92: C92: Bài hát kết thúc


“Anh cũng có thể thử đấy! Nếu anh hát hay thì bảo tôi làm gì cũng được!”

“Thật sao?” Mạc Hiển cười híp mắt nhìn đối phương.

“Anh muốn làm gì? Tôi nói cho anh biết, bớt giở trò lưu manh trước mặt tôi đi!", Tân Lan túm chặt cổ áo mình, vội nói.

“Hai trái nho khô của cô thì có gì để tôi phải thương nhớ chứ! Nếu tôi hát hay hơn anh ta, về nhà bưng nước rửa chân cho tôi đi! Hơn nữa còn phải mát xa, đấm lưng, bưng trà rót nước cho tôi! Một ngày là được!”

Thấy anh tự tin như vậy, Tân Lan bất giác khẽ đảo mắt một Vòng.

“Được thôi! Nếu hát khó nghe thì anh bưng trà rót nước cho tôi ba ngày, không! Một tháng! Dám không!”

Tân Lan cứ nghĩ đánh cược không bình đẳng như vậy thì Mạc Hiển sẽ từ chối, không ngờ anh lại đồng ý dễ dàng.

“Không vấn đề gì!”

Nói rồi, anh chen vào giữa đám người, trực tiếp cướp. micro, mấy người xung quanh thấy nhạc bị cắt ngang, không ít người cũng bắt đầu bực bội.

“Anh làm gì vậy? Không thấy tôi đang livestream ở đây sao?”. Thanh niên mặc đồ vest kia khó chịu nói.

Mạc Hiển lập tức rút ra một xấp tiền mặt: “Có thể mượn dùng một lát không?”

“Bố à, mời bố dùng ạ, cần đứa con trai này đệm nhạc không? Thật ra, con nhảy cũng không tệ đâu! Hay là, bố cho. thêm chút nữa, con nhảy minh hoạ cho bố?”

Mạc Hiển lập tức rút ra một nghìn tệ: “Tôi vẫn thích thái độ ban đầu của anh hơn, nghỉ ngơi chút đi!”

“Được thôi, bố yêu dấu của con

Cậu thanh niên này lập tức đứng sang bên cạnh, Mạc Hiển cầm micro, mở nhạc đệm bài “Giang Nam” trên điện thoại.

Giọng hát chậm rãi truyền ra, mới đầu mọi người còn không mấy để ý, chẳng lẽ người đi đường có thể hát hay hơn mấy streamer chuyên ca hát hay sao?

Đa phần những người dám đứng bên ngoài hát lấy tiền thế này đều tốt nghiệp từ học viện âm nhạc chuyên nghiệp, bây giờ sinh viên tìm việc rất khó khăn, nhiều người quyết định tham gia vào công ty giải trí để ra ngoài livestream.

Những người có thể livestream bên ngoài đều là những người có ngoại hình ưa nhìn, còn những ai không có ngoại hình thì chỉ có thể làm những công việc vặt trong công ty, thậm chí có thể bị đuổi việc bất cứ lúc nào.

Mạc Hiển vừa cất giọng, mấy người vừa nãy còn đang bàn tán và khó chịu bỗng chốc đều ngừng miệng.

Không một ai nói gì thêm, cũng không có âm thanh gì khác.

Họ như đang chìm trong vùng non nước Giang Nam không thể tự thoát ra, tai nghe thấy tiếng nước róc rách, thấy dòng nước chảy trong con suối nhỏ.

Đứng trên thảo nguyên, nhìn trời xanh mây trắng, tự do tự tại.

Cuộc sống hiện tại, ai cũng áp lực, ai cũng muốn tìm kiếm sự giải phóng trong âm nhạc.

Mãi đến khi bài hát này sắp hết thì mọi người vẫn còn đang chìm đắm đến ngây người.

Bài nhạc hay có thể khiến người ta nghe qua là nhớ trong đầu một hồi lâu, chứ không phải nghe tai này lọt tai kia.

Tân Lan cũng ngẩn ngơ nhìn Mạc Hiển, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và sùng bái.

Bài hát kết thúc!

Bỗng chốc xung quanh vang lên tiếng vỗ tay không ngớt, bài hát này hay không, còn cần nói nữa sao?

Mới đầu chỉ có khoảng mười, hai mươi người đứng tụ tập, nhưng Mạc Hiển vừa hát xong một bài, xung quanh đã có ít nhất mấy trăm người tụ tập rồi.

Tặng thưởng trên livestream cũng vọt tới ngưỡng chưa từng có từ trước tới này, cái gì mà đại bác, trái tim, thành trì, thảo nguyên... thậm chí mấy loại quà tặng ảo giá trị mấy nghìn tệ cũng không ngừng xuất hiện trên màn hình.

Bài này của anh giúp buổi livestream này kiếm được cả mấy chục nghìn tệ, hơn nữa cũng chỉ mới mấy phút mà thôi.

Nấp đăng sau cái cây bên ngoài đám đông là hai người đàn ông vừa cười như kẻ điên vừa nhìn màn hình.

Hai người này chính là quản lý của công ty truyền thông, giải trí, mỗi lần những streamer này livestream bên ngoài thì đều có người đi theo, nếu không, ai biết được lúc livestream họ có lười biếng hay không.

“Một nghìn! Lại thêm một nghìn, tên này chỉ hát một bài mà đã được tặng thưởng tới ba mươi nghìn!”

“Thì ra không phải mấy người này quá keo, mà là do streamer của chúng ta, anh nói xem nếu chúng ta mời anh ta đến làm host chính của chúng ta, há chẳng phải sẽ kiếm được bộn tiền rồi sao!”

“Anh mau nhìn số lượng người xem trong buổi livestream đi, sắp đạt đến một trăm nghìn người rồi! Tên này cũng lợi hại thật!”
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 93: C93: Cậu tiếp tục đi


Phòng livestream từ mấy chục người thưa thớt, tăng vọt thẳng lên tới hơn một trăm nghìn người!

Đây là lượng người xem đông khủng khiếp mà bao nhiêu streamer nổi tiếng cũng không đạt được, vừa xuất hiện một chút là có lượng người xem online lên đến hơn một trăm nghìn lượt, đây có thể so sánh với các minh tinh có lưu lượng cực cao rồi.

“Ký! Nhất định phải ký bằng được ông thần tài này về cho công ty, sau này công ty chúng ta niêm yết trên thị trường xong thì có thể trông cậy vào anh ta rồi!". Trên khuôn mặt đeo kính của người đàn ông trung niên kia tràn ngập nụ cười xấu xa.

Bên sông.

Sau khi Mạc Hiển hát xong bèn đưa micro cho thanh niên kia: "Cậu tiếp tục đi!”

“Đừng đừng đừng mà anh! Anh hát thêm một bài nữa đi, hát thêm một bài nữa đi! Giọng hát này thật sự quá là hay, còn hay hơn cả những ca sĩ mở concert kia! Số tiền này thì tôi không cần, anh hát thêm một bài nữa, hát thêm một bài nữa đi mài”, người thanh niên này trả lại số tiền đó rồi nhỏ giọng nói.

Đám người vây xem bên cạnh cũng bắt đầu ồn ào.

"Ai da, anh chàng đẹp trai hát thêm một bài, hát thêm một bài đi! Ông cho cậu năm trăm!"

"Tôi vừa mới đến mà đã hát xong rồi! Anh chàng đẹp trai, cậu nói đi, cậu muốn bao nhiêu, cậu cứ nói ra một con số chúng tôi góp lại, cậu hát thêm một bài nữa đi mà!”

“Đã lâu không nghe được bài hát hay như vậy, còn hay hơn những ngôi sao trên TV kial

Người nào người nấy nhao nhao lên, lấy tiền ném vào. trong chiếc bát trên đất, cơ mà đây cũng không phải bát của anh.

Nhưng Mạc Hiển căn bản không nhìn số tiền này lấy một cái, chuẩn bị buông microphone xuống rồi rời đi.

"Tôi cũng muốn nghe, có thể hát thêm một bài nữa được không?"

Lúc này trong mắt Tân Lan tràn đầy sự sùng bái nhìn anh: "Vừa mới cá cược, lại thêm ba ngày nữa! Cầu xin đó!”

“Haizz, thật sự là hết cách với cô!”

Mạc Hiển chuẩn bị đi xuống lại phải quay trở lại, anh dùng vẻ mặt cưng chiều nhìn cô ấy: "Nhưng chỉ hát thêm một bài thôi! Vậy thì chọn bài hát Hương Lúa của Châu Kiệt Luân đi!”

Toàn trường võ tay như sấm rền.

Tiếng hát vừa mới bắt đầu, số người xem phòng livestream này đã đạt đến đỉnh điểm rồi, tuy rằng chỉ hiện hơn một trăm nghìn số người xem trực tiếp, nhưng thật ra đã sớm vượt quá một triệu lượt xem rồi.

Tổng số người ra vào đã đạt tới ba mươi triệu lượt rồi!

Hơn nữa người nào cũng đều đang chia sẻ trên những nơi công cộng hay trang cá nhân, nhất thời phòng livestream không hiện nổi số lượt xem của tài khoản tự dưng nhảy lên đầu bảng xếp hạng này.

Ngay đến cả những streamer nổi tiếng cũng phải nhường chỗ, thậm chí còn có người dừng livestream để vào trong này hóng hớt, bọn họ vừa dừng livestream, số người xem ban đầu của họ cũng theo vào.

Thậm chí máy chủ cũng suýt sập mất!

Hai người đàn ông núp sau cây đại thụ kia đã sớm cười toét cả miệng.

Ông Thần Tài! Đây chắc chắn là ông thần tài! Chỉ với vài phút livestream ngắn ngủn mà đã có thể được thu nhập bằng mấy năm của người bình thường, hơn nữa lượng người truy cập đã sắp đạt tới mức kỷ lục.

Nếu Mạc Hiển tiếp tục livestream, lượng view cả đêm vượt quá trăm triệu cũng không phải chuyện khó khăn gì, hơn nữa cũng chỉ là tặng quà mà, họ đã có thể lấy ra trăm triệu rồi.

Nếu bán thêm đồ, số tiền kiếm được quả thực không dám tưởng tượng.
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 94: C94: Đang nghĩ gì vậy


Bài Hương Lúa như kéo con người ta về thời mà khi ta không có điện thoại thông minh, không có màn hình máy tính, chỉ cần đi trên đồng ruộng, hưởng thụ gió thổi sóng lúa mang theo hương lúa non.

Ánh mặt trời không gắt, gió thổi nhẹ từ từ, dẫn theo năm ba đứa bạn, ôm lấy người con gái mà mình yêu thương nhất, ngồi ở trên một chiếc xe ba bánh, đi về phía trước nhìn làn khói bếp lượn lờ đang bay.

Có lẽ lúc đó rất nghèo, nhưng thật sự rất vui vẻ!

Chỉ một bài hát này, trực tiếp kéo mọi người trở lại thời đại Internet vẫn chưa phát triển đó

“Đậu mái! Người của bên App đến rồi, anh chàng đẹp trai này hát mà đến cả người quản lý của bên App cũng vào xeml”

“Lên coi kìa, mau nhìn đi, phòng livestream của chúng ta đang đứng đầu cả nước rồi! Lên hot search rồi!”

"Đám vô dụng kia livestream một tháng, hiệu quả còn kém hơn người ta livestream hai phút!"

Tiếng hát, dần dần nhỏ lại.

Nhưng mọi người vẫn đắm chìm trong giai điệu ngân vang khúc cuối đó.

Cho đến khi giai điệu cuối cùng kết thúc, Mạc Hiển mới thật sự buông micro xuống.

Trên màn hình livestream lúc này, người xem điên cuồng tặng quà, yêu cầu tiếp tục hát.

Thậm chí ngày càng nhiều người chen vào phòng live, nhiều đến mức vào là sẽ bị lag, đúng là không thể tin nổi.

“Được rồi, kết thúc rồi!” Mạc Hiển buông micro nhìn mọi người cười nhạt nói.

Anh cũng chú ý đến chuyện số lượng người vào phòng livestream này ngày càng nhiều, thậm chí không ngừng có người chụp ảnh đăng lên trang cá nhân, còn có người chia sẻ luôn phòng livestream này.

Tiếp tục ở lại chỉ sợ sẽ xảy ra vấn đề, anh có thể không phải minh tinh nhưng số lượng người theo dõi của anh thậm chí còn lớn hơn minh tỉnh.

Dù sao người muốn giết và ngủ với anh gần như là 50/50, để cho những đối thủ kia biết chỗ ẩn nấp hiện tại của Mạc Hiển hoặc là để cho những thiên kim nhà giàu, phu nhân hào môn, công chúa Châu Âu kia biết, vậy họ sẽ như đám ong vỡ tổ. mà đến Giang Châu để giết hoặc ngủ anh mất.

Đến lúc đó Giang Châu nho nhỏ này, làm sao có thể chịu đựng nổi.

“Anh chàng đẹp trai, hát thêm một bài nữa đi, hát thêm một bài nữa đi!”

"Hay là như vậy, tôi giới thiệu cho cậu cháu gái của tôi, tôi có ba đứa cháu gái, đều giới thiệu hết cho cậu, hát thêm một lát nữa đi! Bác gái còn có ba căn nhà, cậu chỉ cần hát thêm lát nữa, muốn ở chỗ nào thì tuỳ ý chọn, muốn chọn đứa cháu gái nào cứ việc chọn người đấy!"

"Chỉ mỗi bà nhiều cháu gái hay gì, nhà tôi cũng có, anh chàng đẹp trai, con gái của tôi làm việc ở ngân hàng, rất giàu có, mua nhà ở Ma Đô nữa, cậu hát thêm một bài nữa cho tôi nghe, tôi gả con gái cho cậu, cậu nhìn ảnh của nó này! Chỉ cần cậu gật đầu, ngày mai tôi gọi nó về gặp mặt cậu! Cậu yên tâm, tôi chấm cậu rồi, buổi tối hai đứa sẽ thành đôi!”

“Nhà ai mà không có con gái chứ! Con gái của tôi mười tám tuổi, trông rất xinh đẹp, sắp lên đại học, cậu chàng này hợp mắt tôi lắm!"

“Sao vậy, phải là cháu gái mới được sao? Tôi có sáu đứa cháu trai, anh chàng đẹp trai, hát cho ông nghe thêm một bài nữa, ngày mai tôi bảo chúng nó..."

Nghe được câu nói cuối cùng, Mạc Hiển liên tục lắc đầu: "Đừng đừng đừng, cái này không được đâu ông, tôi thích con gái!"

“Đang nghĩ gì vậy! Sáu đứa cháu trai của tôi, ba đứa có công ty đã được niêm yết, hai đứa theo chính trị, một đứa tòng quân! Chỉ cần cậu nói một câu nói, muốn tham gia vào mảng nào, ông chống lưng cho cậu! Cái gì mà thiên kim hào môn, có gì to tát chứ?"

Đã nói là hát, sao lại bắt đầu giới làm mai rồi?

Tân Lan lôi Mạc Hiển ra khỏi đám bác trai bác gái: "Xin lỗi các vị, hoa có chủ rì

Cô lôi kéo Mạc Hiển chạy nhanh ra khỏi đám người này, vẻ mặt của những bác trai bác gái này rất không cam lòng.

Anh vừa rời màn hình, số lượng người xem của phòng livestream đó đã tụt dốc không phanh, từ hơn mấy triệu tài khoản, dần dần rớt xuống còn tám trăm nghìn, bảy trăm nghìn, năm trăm nghìn, thậm chí còn xuống hơn một trăm nghìn, chỉ với khoảng thời gian hai phút ngắn ngủi, số lượng người xem còn mỗi khoảng 200.

Đây thật sự là tới vội vàng mà đi cũng gấp gáp, Mạc Hiển vừa rời khỏi màn hình, tất cả bình luận phía bên dưới đều là không có ý nghĩa.

Chút nhiệt độ duy nhất còn sót lại chính là không ít người còn chưa biết bên này đã kết thúc mà vẫn thỉnh thoảng vào bên trong phòng livestream, kết quả vừa vào được ba giây đã đi ra ngoài

Trong một khoảng thời gian ngắn, hai người đàn ông trốn ở đăng sau gốc cây kia hoang mang, người này vừa mới đi là đã mang luôn số người xem theo luôn rồi.

Tại thời đại mà lượt xem là chỉ số thành công, ai có nhiều lượt người xem, người đó chính là đứa con của tương lai, là danh nhân tương lail

“Nhanh! Ngăn cậu ấy lại, tôi muốn ký hợp đồng với cậu ấy, cát xê trên trời cũng chốt!”
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 95: C95: Một tỷ một năm


Tân Lan túm lấy Mạc Hiển, muốn nhanh chóng đi ra khỏi đám người, vốn chỉ muốn góp vui, nhưng bây giờ cả một đám người suýt bao vây Mặc Hiển để đánh giá anh như nghiên cứu khoa học rồi.

"Cô vội vàng kéo tôi đi như vậy, chẳng lẽ là lo tôi bị cướp khỏi tay à?", Mạc Hiển híp mắt nhìn cô ấy cười xấu xa nói.

"Ai lo lắng việc anh bị cướp mất, tôi chỉ là sợ những bác gái kia đem anh.. Đem anh... Ai da, anh đừng có quan tâm! Tôi bảo anh đi thì anh cứ đi, nói nhiều như thế làm gì!"

Lúc nói những lời này, mặt Tân Lan đỏ bừng cả lên.

€ó lẽ là chính bản thân cô ấy cũng không biết tại sao. mình lại đột nhiên sốt ruột như vậy, như thể đồ của mình sắp bị cướp đi vậy.

Cô ấy cũng không ngờ được rằng giá thị trường của tên này lại tốt như vậy, nếu như những lời mà các bác gái, bác trai kia nói đều là sự thật, vậy thì những người được giới thiệu đều làm trong doanh nghiệp nhà nước, hơn nữa còn có tổng giám đốc của công ty đã được niêm yết.

Ai cũng đều ưu tú hơn Tần Lan!

"Haizz, thừa nhận đi! Dù sao tôi cũng quá xuất sắc, cô cũng rất khó cưỡng lại được, đúng không?”

Mạc Hiển nhướng nhướng đầu lông mày, cười xấu xa nói.

"Anh muốn chết à! Khiến tôi xấu hổ đến chết thì anh có được lợi lộc gì?", Tân Lan lườm anh một cái tức giận nói: "Hơn nữa, tôi là muốn tốt cho những cô gái kia! Loại người đào hoa hay đi quyến rũ con gái nhà lành như anh nên thiến hóa học!"

"Cầu xin cô hãy gi ết chết tôi đi! Sau này cô sẽ biết, người chịu thiệt thòi vẫn là cô!"

"Đi chết đi!" Hai người đùa giỡn ở ngay trên đường Tân Giang.

Nhưng đột nhiên, phía trước xuất hiện hai người đàn ông trung niên mặc áo khoác da.

Một trái, một phải xách theo một chiếc cặp tài liệu.

"Có chuyện gì?", Mạc Hiển nhìn hai người này không khỏi lạnh giọng nói.

Nhìn hai người này thì có vẻ là dân kinh doanh, anh cũng đã đoán ra đại khái thân phận của họ rồi.

Người đàn ông đầu trọc ở phía trước mang vẻ mặt khách sáo tiến lên đưa cho Mạc Hiển một điếu thuốc, điếu thuốc này không phải là loại rẻ tiền, nhưng Mạc Hiển hút không quen.

"Anh chàng đẹp trai, hút điếu thuốc đi!"

Anh xua tay khẽ cười nói: "Hút loại thuốc này thì tôi cảm thấy cay cổ họng lắm, vẫn là thôi đi! Có chuyện gì thì cứ nói thẳng, mọi người còn đang rất bận!"

"Bây giờ cậu vẫn chưa tham gia vào bất cứ công ty nào đúng không? Tham gia vào công ty của chúng tôi, chúng tôi sẽ dành cho cậu một bản hợp đồng được ưu ái nhất, nhiều lợi ích nhất, tỉ lệ ăn chia là sáu bốn, cậu sáu chúng tôi bốn! Chỉ cần cậu đến công ty chúng tôi, tôi sẽ bỏ ra năm triệu tân trang lại cho cậu, với khả năng ca hát của cậu, tôi sẽ giúp cậu nổi tiếng trong phút mốt, này này này, người anh em đừng đi mà..."

Người đàn ông này còn chưa nói xong, Mạc Hiển vừa ngoáy lỗ tai vừa đi thẳng về phía trước, hoàn toàn không có để ý tới những lời mà người này nói.

"Người anh em, cậu ra một cái giá đi! Bao nhiêu tiền thì đồng ý đến chỗ tôi, một triệu một năm, thế nào?", người đàn ông đầu trọc nói liên hồi ở phía sau.

Lương một năm một triệu?

Đây có lẽ là đãi ngộ mà rất nhiều streamer đều không có được, một streamer mới dù có đẹp trai và giỏi giang đến mấy, lương cả triệu tệ một năm vẫn quá là cao.

Dù sao thì cũng chẳng ai biết được lượng người xem mà anh đạt được hôm nay có phải chỉ là nhiệt độ nhất thời hay không.

Thậm chí giờ phút này, Tân Lan lại lo lắng rằng Mặc Hiển sẽ đột nhiên lựa chọn đi làm streamer, dù sao thì cô ấy trả lương cho anh cũng chỉ bốn năm nghìn tệ một tháng.

Số tiền này có liên quan trực tiếp đến cuộc sống của anh!

Nhưng Mạc Hiển lại chẳng coi ra gì, nhanh chân đi về phía trước.

"Quay về đi, tôi không có hứng thú với ngành nghề này!"

Một người đàn ông mặc âu phục khác vẫn cố gắng theo đuổi đến cùng: "Nếu không thì tăng thêm một chút, hai triệu tệ một năm! Hoặc là người anh em, cậu cứ đưa ra một cái giá đi!"

“Cái giá mà tôi muốn các anh không trả nổi!"

“Cậu cứ nói thẳng đi, trong ngành này vẫn chưa có cái giá nào mà chúng tôi không trả nổi, không giấu gì cậu, công ty chúng tôi còn vô cùng..."

“Một tỷ một năm!”

Bùm——!

Tần Lan nghe thấy câu này, suýt chút nữa không thở nổi nữa.

Một tỷ một năm?

Nếu hai người kia mà có si n này thì còn mở công ty làm cái chó gì nữa, cả mười đời còn chẳng tiêu hết, lo tận hưởng cuộc sống cho rồi!

Cái giá này... ngay cả mấy ông lớn tại thủ đô móc sạch quốc khố cũng khó có thể chịu nổi.

“Người anh em, cậu đây là... Có hơi làm càn rồi đó!”. Người đàn ông đầu trọc cười một cách gượng gạo: “Cậu không thể vì thấy mình đã nổi tiếng mà hét giá loạn thế này được!”

Mặc Hiển vẫy vẫy tay cười nhẹ nói: “Tôi vẫn giữ nguyên mức giá này, đợi các anh gom đủ tiền rồi thì hãy liên lạc lại với tôi!”
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 96: C96: Thần bếp đã xuất hiện


Một tỷ!

Tân Lan đương nhiên biết cái tên này có ý gì, anh muốn trả sạch món nợ mà sư phụ của mình “tạo nghiệp” trong một lần.

Nhưng đang đùa cái gì vậy, số tiền một tỷ chắc phải ngồi đếm cả ngày cả đêm, mà anh còn phải ngồi đếm từ thời Tân Thuỷ Hoàng đăng cơ đến bây giờ mới có thể đếm được hết.

Hai người đó cuối cùng không còn kiên nhẫn nữa, có lẽ cũng nhận ra được Mặc Hiển không có hứng thú với nghề này.

Lúc này ở trên một hòn đảo nhỏ ở châu Âu.

Một người đàn ông đeo kính râm đang xem một đoạn video livestream được phát lại, càng xem đến đoạn sau, biểu cảm lại càng nghiêm túc, cuối cùng trực tiếp tháo kính râm xuống để xem.

“Tu La, hoá ra là đang ở nước HạI!”

Anh ta ném mạnh chiếc kính râm xuống mặt đất: "Thù giết em trai năm đó, cuối cùng cũng có thể báo được rồi!"

Ở phía bên kia đại dương.

Một người phụ nữ đang tham gia cuộc họp hội đồng quản trị trong văn phòng.

Nhưng sau khi thư ký xông vào, lấy điện thoại di động ra bật một đoạn video.

“Tất cả mọi người, huỷ cuộc họp ngay!”

Cô ấy lập tức đi ra ngoài, trực tiếp gọi điện thoại vào. nhóm: "Các chị em, anh ta đã xuất hiện! Chính là ở nước Hạt"

Một lát sau.

Tin tức Mạc Hiển đột nhiên xuất hiện tại Giang Châu đã lan truyền tới toàn bộ Châu Âu.

Giới tài chính Châu Âu.

“Trời ơi! God of Wall Street xuất hiện ở nước Hạ rồi!"

Giới ẩm thực.

Một người đàn ông đầu đội vương miện đang lướt tin tức mới nhất trên điện thoại di động, ra mệnh lệnh với người bên dưới: "Thần bếp đã xuất hiện, lập tức trả giá cao để mời trở về cho tôi!"

Chiến tranh Trung Đông.

“Ngài Tu La xuất hiện tại nước Hạ, giúp tôi liên hệ một chút. Chục tỷ đô la cũng được, mong Tu La có thể đến các tiểu vương quốc Ả Rập Thống Nhất để giải quyết tai họa diệt tộc của tôi, sau khi xong chuyện thì công chúa, vàng, mỏ dầu tuỳ ý lựa chọn!”. Một người đàn ông mặc vest đứng trong văn phòng vội vàng gọi điện thoại.

Trên một hòn đảo nhỏ ở châu Âu.

Rosa cũng nhận được câu hỏi đến từ khắp nơi, gần như đều cùng một vấn đề, chỉ là người hỏi khác nhau mà thôi.

Ai cũng muốn biết, có phải Mạc Hiển thật sự xuất hiện ở Giang Châu hay không

Cô ta đã xem đi xem lại rất nhiều lần màn livestream này, sau đó dùng vẻ mặt mê trai cười xấu xa nói: "Chậc chậc, vẫn đẹp trai như vậy! Anh nói anh đang sống yên ổn như vậy thì để lộ dấu vết làm gì! Lần này thì hay rồi, là tốt hay là xấu thì tất cả mọi người đều chen vào chung một chỗ luôn, haizz!

Những kẻ có ân oán với anh chỉ sợ là đã âm thầm đi đến nước Hạ trước rồi, những người phụ nữ si mê ái mộ kia không chừng thức trắng đêm để làm visa.

Một buổi livestream mà có thể dẫn đến việc cả châu Âu đại loạn!

Đây chính là sức ảnh hưởng của Mạc Hiển!

“Người đâu!". Rosa uể oải nằm trên ghế, để lộ đôi chân trắng thon dài.

Một người đàn ông cổ thắt nơ nhanh chóng chạy tới trước mặt: "Chủ nhân, cô có gì cần căn dặn?"

"Đi điều tra một chút, hôm nay tổ chức nào có động tĩnh, nhớ báo cho tôi đầu tiên!"

Vừa rồi công hội “Phù Đồ” tới hỏi vay tiền chủ nhân, 300 triệu đô la Mỹ!"

“Thông tin tôi muốn biết không phải kiểu tin như thế này! Hiểu?”

Trong đôi mắt yêu mị lạnh như băng lộ ra một tia sát khí.

“Đã rõ!", người đàn ông này liên tục cúi đầu cung kính nói.

“Cút đi!"
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 97: C97: Căn nhà kia còn cần trở về sao


Chỉ một lần phát sóng trực tiếp lại dẫn tới sự nhốn nháo của giới kinh doanh, chính trị, quân đội, thế giới ngầm của châu Âu.

Lúc này, trên đảo giữa hồ Giang Châu.

Họ người chiếc Phantom của Khương Minh trở về đây, hiện tại xe của họ đang đậu bên ngoài biệt thự nhà họ Tần.

“Xe của cô còn đang ở nhà họ Tần, chúng ta về lái nó đi hay sao?”, Mạc Hiển quay qua hỏi.

Khi không nghe thấy mấy chữ nhà họ Tần thì Tần Lan rất vui vẻ, nhưng nghe thấy rồi, ý cười trong mắt cũng cứng lại.

“Tôi thà bỏ xe chứ không muốn về đó! Ngay cả ông nội tôi còn thờ ơ như thế, căn nhà đó còn cần trở về nữa sao?”, Tân Lan cười tự giêu.

Có lẽ là Tân Lan đã cảm thấy thất vọng đối với thái độ coi thường của ông cụ Tần trong buổi lễ mừng thọ.

Ngay cả ông nội yêu thương mình nhất mà cũng hùa theo đám Tần Binh chê cười cô.

Căn nhà kia còn cần trở về sao?

Mạc Hiển khoanh tay cười lạnh: “Cô đó! Đúng là không biết dụng tâm lương khổ của ông cụ, có lẽ cô sẽ mãi mãi không biết ông ấy yêu thương cô nhiều cỡ nào”.

“Hả? Vì sao anh nói vậy?”, vẻ mặt Tân Lan kinh ngạc, ngẩng phắt lên, nghi ngờ nhìn Mạc Hiển.

Anh không nói gì nữa, chỉ đi về phía trước.

Tuy ông cụ Tần đã lợi dụng Mạc Hiển về mặt nào đó nhưng không thể phủ nhận là ông ấy đã dốc hết tâm huyết vào Tần Lan.

Nhà họ Tần nhiều cháu trai cháu gái như vậy, ông ấy lại chỉ nghĩ cách để Mạc Hiển ở lại bên cạnh Tần Lan.

Đương nhiên ông ấy biết rõ Mạc Hiển lợi hại cỡ nào, dù không biết rõ chuyện cũ của anh nhưng sư phụ anh cực kỳ nổi tiếng trong thế hệ của họ.

Nếu chỉ bất công một chút, ông ấy sẽ không tìm cách khiến Mạc Hiển ở cạnh Tần Lan.

“Nhưng anh tặng quà cho tôi thì ông ấy lại hùa theo những người khác chê cười tôi!”, Tân Lan tức giận trách móc.

“Nếu tôi nói ông ấy đang hâm mộ cô, cô tin không?”

Mạc Hiển nhún vai khẽ cười: “Chắc chắn cô không tin, đúng không! Nhưng không sao, một ngày nào đó cô sẽ hiểu cái đồng hồ nát mà cô nói đại diện cho điều gì, sau này, nếu có người gây rắc rối cho cô, cô cứ nói mình quen chủ nhân của chiếc đồng hồ!”

“Một cái đồng hồ nát thì có thể làm gì!”

“Yên tâm! Nó có tác dụng lớn, trừ phi đám người kia muốn tôi dạo châu Âu một chuyến!”

"....."

Tân Lan nhìn chiếc đồng hồ Mạc Hiển tặng cho mình đang được đeo trên tay mà trầm ngâm.

Chẳng lẽ chiếc đồng hồ này thật sự có pháp thuật nào đó? Giáo chủ tiền nhiệm của châu Âu - Julius Ceasar, chúa tể của thế giới ngầm 30 năm lại bị một tên thanh niên đánh tan

quyền lực tương đương nguồn lực của sáu nước chỉ trong ba ngày.

Một người một đao một chó, huyết chiến tám con phố, máu chảy dài 16 cây số, hôm sau, châu Âu có thêm thần thoại mới, một người trấn non sông, vạn dặm không ai dám đuổi giết!

Từ đó về sau, thời đại của người đó đã tiến đến.

“Nghĩ gì thế?”

Tần Lan thấy Mạc Hiển đứng ven đường ngẩn ngơ thì không khỏi húc nhẹ vào tay anh khẽ hỏi.

“Không có gì, về nhà thôi!”

Trong đầu Mạc Hiển vô thức nhớ lại tình huống mà mình có được chiếc đồng hồ này.
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 98: C98: Đúng là tuyệt vời


Đợi sau khi xe chạy đi.

Khi họ lên chiếc xe taxi mới bắt được, ở hướng 12h, trên †oà cao ốc.

Có hai người mặc đồ đen đang đứng.

Một người cầm kính viễn vọng quan sát, đến khi chiếc taxi chạy đi mới đứng dậy.

Mạc Hiển đứng ven đường ngẩn người trước đó làm kẻ kia sợ tới mức trốn vào trong góc.

Còn tưởng là lộ rồi chứ, tim muốn nhảy ra khỏi cổ luôn!

Nhưng một khi thấy Mạc Hiển đột nhiên biến mất, họ sẽ dùng cả sinh mạng để chạy mới được.

“Chắc không?”, một người áo đen khác hỏi. Người đàn ông kia buông kính viễn vọng: “Có một chút, không dám chắc! Đâu có bao nhiêu người được gặp mặt anh †a, nhưng mà... dáng dấp thì rất giống!”

“Con mẹ nó, mày nhìn cả buổi mà, rốt cuộc có phải không hả?”

Hai người này không dám chắc chắn người kia có phải người mình muốn tìm không.

Vốn dĩ họ muốn gây rắc rối cho Tân Lan nhưng tạm thời thật sự không dám ra tay.

Lỡ đâu...

Ai mà dám lấy mạng ra để mạo hiểm chứ?

Đêm xuống.

Giang Châu, mùa xuân trong căn nhà cỏ.

Đêm nay Mạc Hiển định nấu toàn món cá, anh mua đủ loại nguyên liệu tươi ngon đứng đầu như vi cá mập, cá song da báo... nhưng chúng chỉ là những thứ tầm thường trên bàn ăn hôm nay.

Sáu món ăn đầy bàn, món nào cũng được bày trí tỉnh xảo như khách sạn năm sao, ai thấy cũng phải giơ ngón cái.

“Không có xương! Toàn bộ đều không có xương!”, Trần Hân gắp hai miếng rồi kinh ngạc thốt lên.

Tần Lan nhìn một bàn đồ ăn: “Mấy món này thì tôi biết nhưng món này là sao? Anh ăn cá sống à?”

“Đừng vội!” Mạc Hiển từ trong bếp đi ra, trong tay bưng một chảo dầu nóng, dầu này được đun khoảng một tiếng hơn, hương liệu đã dùng hơn 30 loại, còn dùng nhiều hải sản để dậy mùi.

Nhiều hải sản như vậy chỉ để dầu này trở nên tươi ngon mà thôi.

Dầu nóng đổ xuống, da cá tức khắc biến thành màu vàng.

Hơn nữa thịt cá còn từ từ bung ra, hiển nhiên nó đã được sơ chế kỹ càng trước đó, sau khi đổ dầu nóng thì thành hình.

“Được rồi, ăn điỊ”

Hai cô gái gắp một miếng thịt cá bỏ vào miệng.

Thịt cá như tuyết vào miệng, lập tức tan ra, trừ hương vị mềm mịn thơm ngon thì còn có mùi hải sản nồng đậm được chiên qua dầu dậy vị.

“Quá mềm! Sao thịt cá này còn mềm hơn cả đậu hũ thết”, Trân Hân liên tục gắp hai đũa, thậm chí không cần dùng răng nhai, thịt đã bị cô ấy nuốt xuống.

Tay nghề này mà vào khách sạn, nhà hàng 5 sao làm thì có vị trí bếp trưởng dễ như trở bàn tay.

Đúng là tuyệt vời!

“Thơm quái Rõ ràng là ăn cá mà tôi lại ăn ra vị cua, ăn cũng giống tôm hùm nữa... tươi mềm, càng nhấm nháp thì hương vị càng nhiều! món ăn này quá tuyệt! hay tôi ra tiền cho anh mở nhà hàng!”, Tân Lan dùng vẻ mặt sùng bái nhìn anh.

“Không được, không được! Chị Lan, ánh mắt này của chị không ổn!”

Trần Hân cười tủm tỉm: “Hai người có chuyện gì rồi?” “Con nhóc này, nói vớ vẩn gì thết Chị... chị chỉ là khen ngợi nhân tài, tay nghề cỡ này, một ngày không lời được một vạn thì đúng là vô lý!”, Tân Lan nhìn cô ấy ấp úng nói.

“Nhưng anh ta mở nhà hàng thì cơm chúng ta ăn ai nấu?”

Hai cô gái ngồi đó thảo luận cách khai phá sở trường đặc biệt này của Mạc Hiển, còn anh lại chỉ cúi đầu cười và ăn cơm.

Nếu nấu ăn cũng là một sở trường đặc biệt thì anh còn rất nhiều sở trường đặc biệt, vê mặt nào đó, sở trường đặc biệt của anh...
 
Tu La Xuất Ngục
Chương 99: C99: Không cân nhắc


Mấy món trên bàn gần như đều là làm từ cá mà không hề có chút mùi tanh nào, hoàn toàn không cần ăn quá cẩn thận.

“Hết cơm rồi à?”, Trần Hân hỏi lớn từ trong bếp.

Mạc Hiển liếc cô ấy một cái: “Cô ăn năm chén rồi mà còn không rõ sao! Cô là con gái mà ăn nhiều như thế, để tôi coi sau này thằng nào dám nuôi nha!”

“Anh trai, hay tôi làm vợ anh nha! Anh chỉ cần cho tôi ăn no là được!”

Trần Hân mở to mắt, cười tửm tỉm nhìn Mạc Hiển: “Sao? Có cân nhắc một chút không?”

“Không cân nhắc! Tôi không thích loại phụ nữ ham ăn không não!”

Mạc Hiển đổ cơm trong chén mình sang cho cô ấy, cười mỉa nói.

“Anh! Đúng là không biết điều, bà đây không nể tình anh nấu ăn ngon, anh mà vào trường tôi, tôi còn chả thèm nhìn anh lấy một c ái ấy chứt”

“Ha!”

Anh ngồi xuống sofa, thấy Tần Lan buông đũa thì cười nói: “Khát nước quá, rót cho tôi ly nước đi!”

“Rót ông nội anh, sai ai thế! Muốn uống tự mình rót đi... chị Lan, chị làm gì thế?”

Trần Hân còn chưa nói xong thì thấy Tân Lan cầm ly nước đi tới chỗ Mạc Hiển, thậm chí còn hỏi anh là muốn uống nóng hay ấm thôi.

“Nửa nóng nửa lạnh!”

Mạc Hiển nói xong, Tân Lan đã bưng nước lại gần.

Nhưng anh còn chưa uống ngụm nào đã lạnh nhạt nói: “Gọt giúp tôi quả táo!”

“Tôi nói này, anh đúng là biết hưởng thụ, anh coi chị Lan như... Má ơi! Chị Lan lại đang làm gì đấy?”

Trân Hân lại nuốt nửa câu sau vào bụng, chỉ thấy Tân Lan cầm dao nhỏ lên bắt đầu gọt táo.

Nghe lời tới mức kỳ lạ!

Táo gọt xong được đưa cho Mạc Hiển, anh cầm lấy cắn một cái, chân gác lên bàn: “Mỏi chân quá! Bóp cho tôi đi!”

“Mạc Hiển! Anh đừng quá đáng! Anh coi chị Lan thành gì hả?”, Trần Hân ở cạnh khó chịu nói.

Nhưng Tần Lan lại không để ý. Ra ngoài gây chuyện cũng có ngày phải đền lại!

Cô ngồi xổm trước mặt Mạc Hiển, nhẹ nhàng bóp: “Sức thế này đã dễ chịu chưa?”

“Dễ chịu! Cứ tiếp tục thế nhé! Bóp chân xong nhớ bóp vai luôn nhé!”, hai tay Mạc Hiển chống sau đầu hưởng thụ.

“Được!” Trân Hân thấy vậy thì choáng váng. Tình huống gì đây?

Bưng trà rót nước cũng thôi, quan trọng còn đấm chân bóp vai.

“Chị Lan, chị không bị sốt chứ? Hay tên này bỏ chơi ngải chị rồi?”, Trần Hân nhìn Tân Lan bằng gương mặt khó hiểu.

Mạc Hiển ăn táo, cười ha ha: “Đừng nói bậy nha! Anh đây luôn có sức quyến rũ đối với phụ nữ! Dưới cây “gậy” luôn có phụ nữ nghe lời!”

“Các người đã... trời ơi! Chị Lan...”

Tần Lan liếc Trần Hân một cái: “Chị nói này, sức tưởng tượng của em bớt phong phú đi nhé, chị chỉ thua cược thôi!”

Cô nhắc tới vụ cá cược hồi chiều, sau đó Trần Hân mới hiểu ra.

“Nhưng, chị Lan à, chị nên cẩn thận một chút, đừng để anh †a chiếm hời nha. Nếu có gì thì để emI”, Trần Hân cười ha ha nói.

Mạc Hiển liếc cô ấy một cái: “Cô mơ đẹp nhỉ, tính toán của tôi đang vả bôm bốp vào mặt tôi đây này!”
 
Back
Top Dưới