Cập nhật mới

Khác Truyện Vũ Cửu

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
372012096-256-k646888.jpg

Truyện Vũ Cửu
Tác giả: TrungUong
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện dã sử tự sáng tác, lấy bối cảnh vào thời Lê sơ.

Vũ Cửu sinh ra trong một gia đình nghèo ở một làng quê nhỏ, không có truyền thống khoa bảng gì.

Bản thân Vũ Cửu lại không phải là một đứa trẻ thông minh, nếu không nói là dốt đặc.

Ai cũng nghĩ rằng cậu mai sau giỏi lắm cũng chỉ có thể nối nghiệp làm nông của gia đình.

Tuy nhiên, một bước ngoặt đã thay đổi số phận tưởng như đã được định trước ấy của Vũ Cửu.

Bước ngoặt đó là gì?

Tôi sẽ cố gắng để ra chương mới vào Chủ nhật hằng tuần (chắc thế 🙂) )



vucuu​
 
Truyện Vũ Cửu
Chương Mở đầu


Ngày 20 tháng Bảy năm Nhâm Tuất, niên hiệu Đại Bảo thứ ba.

Nhà vua cứ bước qua bước lại ngoài hành lang, trước cửa phòng Ngô tiệp dư, mãi mà vẫn không chịu đứng yên.

Thỉnh thoảng, nhà vua đứng lại, định đưa tay gõ cửa nhưng rồi lại thôi, lại tiếp tục rảo bước qua lại.

Có thể thấy rất rõ, nhà vua đang rất lo lắng.

Một tiếng em bé đang khóc đột nhiên phát ra từ trong phòng Tiệp dư.

Một người cung nữ mở cửa phòng bước ra, báo cho nhà vua biết rằng Ngô tiệp dư đã hạ sinh được một người con trai.

Nhà vua nghe thấy, chưa kịp mừng rỡ, thì một thứ ánh sáng kỳ lạ bỗng xuất hiện trên bầu trời đêm, khiến cho nhà vua bị chói mắt.

Ánh sáng đó nhanh chóng yếu dần đi, chỉ còn để lại mười hai chấm trắng, sắp xếp theo hình giống một cái bàn.

Thái Dương!

Là sao Thái Dương!

Nhà vua mừng rỡ gấp bội.

Vậy là Ngô Tiệp dư đã hạ sinh được một hoàng tử thiên tài, một vị minh chủ tương lai.

Quan thần quỵ bái, lê dân hoan hỷ.

Vị Hoàng tử ấy sau này sẽ mở ra một thời kỳ thịnh trị cho đất nước Đại Việt, lớn hơn bất cứ một thời kỳ nào, dù cho có là trước đó, hay mãi về sau.

Vị Hoàng tử ấy là Lê Tư Thành, người sau này chính là vua Lê Thánh Tông, một vị vua tài giỏi đã đưa đất nước Đại Việt lên một thời kỳ đại thịnh trị dưới niên hiệu Hồng Đức, dù vạn năm sau vẫn còn để lại tiếng thơm muôn đời.

Nhưng câu chuyện này không được viết ra để kể về cuộc đời vua Lê Thánh Tông, hay ca ngợi những thành tựu trị vì của ông, mà là về cuộc đời của một cậu bé tên Vũ Cửu, được sinh ra cùng ngày trong một gia đình nghèo ở Tây Chân.
 
Truyện Vũ Cửu
Chương Một


Làng Cồ, đầu vụ mùa năm Kỷ Tỵ.

Cậu bé Vũ Cửu bảy tuổi đóng khố cởi trần theo cha mẹ ra đồng gieo mạ.

Nếu kể cả so cùng với những đứa trẻ đồng lứa, tốc độ làm việc của cậu cũng chẳng phải là quá nhanh.

Nhưng cha mẹ Cửu không thực sự quan tâm đến điều đó.

Có cậu giúp việc đồng áng, ấy cũng là được rồi.

"Nhà cậu Điền cũng đang gieo mạ đấy hử?"

Một người đàn ông vạm vỡ, tóc ngắn, râu quai nón, mặc áo cộc tay, quần xắn màu nâu, đầu quấn khăn bước qua, thấy nhà Cửu, gọi với.

Bác tên là Tộ, là hàng xóm nhà Cửu.

"Dạ!

Bây giờ gieo mạ sớm, sau cho nó đỡ cực bác ạ!"

"Ừ!

Làm sớm, xong sớm, rồi còn phải lấy tiền Phú ông càng sớm càng tốt chứ nhể!"

Bác Tộ nói xong, cười sảng.

Cha mẹ Cửu nghe vậy cũng mỉm cười.

Nhà Cửu với nhà bác Tộ, hai nhà vốn thân thiết với nhau lắm.

Vợ bác Tộ quê vốn ở làng này, sau lấy bác Tộ ở Trường Yên thì theo về nhà chồng.

Nhưng mà khoảng năm năm về trước, nhà bác Tộ lại chuyển về quê vợ, dựng nhà ở ngay cạnh nhà Cửu.

Bác Tộ, tuy ăn nói có hơi bỗ bã, nhưng lại mang đến không khí thân mật vui vẻ nên cha mẹ Cửu rất thích nói chuyện với bác.

Cả hai nhà đều không có ruộng riêng, cho nên họ phải đi cày thuê.

Có ba nhà thuộc hạng giàu nhất làng Cồ này: Xã quan họ Lê, Phú ông họ Tạ, và Phú ông họ Phùng.

Chỉ mình nhà của ba ông đã chiếm hơn sáu phần diện tích đất ruộng của cả làng.

Nhà bác Tộ cày thuê ba mẫu ruộng nhà Phùng Phú ông, mỗi mùa vụ được năm bách, cũng như được thưởng thêm nếu vượt chỉ tiêu cho trước.

Trong khi đó, nhà Cửu cày thuê ba mẫu ruộng cho Tạ Phú ông, mỗi mùa vụ chỉ được ba bách tiền công và không được thưởng gì thêm.

Do đó nhà Cửu lúc nào cũng phải sống trong cảnh khố rách áo ôm, còn nhà bác Tộ ít ra cũng khá hơn được một chút.

Bác Tộ gánh mạ sang sào bên cạnh, đặt gánh xuống, rồi tiếp.

"Sao chúng mày không qua làm cho Phùng Phú ông với tao này?

Lão Phùng còn hào phóng, còn thưởng, chứ lão Tạ keo kiệt, cho chúng mày có ngần ấy tiền cho sáu tháng, ăn còn chả đủ, rồi giờ cho thằng Cửu đi học thì biết làm sao."

"À, bọn em vẫn còn đang suy nghĩ xem có nên cho nó đi học bây giờ không hay là để khi khác.", mẹ Cửu trả lời có phần ấp úng.

Có vẻ như cha mẹ Cửu vẫn chưa có ý cho Cửu đi học bây giờ.

"Ơ kìa!

Giờ chúng mày còn chưa muốn cho nó đi học thì còn đợi đến lúc nào nữa?

Đừng có trông chờ vào lão Tạ.

Lão không bao giờ cho thêm đâu.

Chúng mày cứ đợi là thằng Cửu mất cơ hội được học đấy!"

"Bọn em biết chứ!

Nhưng mà bác thấy nhà bọn em bây giờ ăn còn chẳng đủ, cho nó đi học còn phải làm lễ trước, lấy đâu ra tiền mua sính lễ bây giờ?"

Cha Cửu nói xong, thở dài mà làm tiếp.

Bác Tộ im lặng hồi lâu, rồi nói.

"Nếu thế thì để tao mua sính đồ cho chúng mày, thế là được chứ gì?"

"Ấy thôi bác!", mẹ Cửu nghe vậy, ngạc nhiên.

"Bác còn phải lo cho nhà bác, bọn em sao dám làm phiền bác được?"

"Chúng mày khỏi cần phải lo!

Nhà tao có tiền, còn thừa chưa dùng tới.

Thằng Tùng nhà tao giờ nó rời nhà lên Kinh thành rồi, hai vợ chồng tao ở nhà có tiêu tiền mấy đâu.", bác Tộ cười, nhưng trong mắt bác vẫn có gì đó đượm buồn.

"Chúng mày nên lo cho thằng Cửu đi học hơn là lo cho tao đấy!"

Cha mẹ Cửu, tuy vẫn còn lưỡng lự hồi lâu, sau rồi vẫn khoanh tay đồng ý.

"Nếu vậy thì chúng em xin nợ bác lần này ạ!"

"Không có nợ nần gì hết!

Thấy thằng Cửu nhà chúng mày học giỏi thành tài, ấy với tao đã là đủ rồi.", bác Tộ nói rồi, lại cười sảng thêm một hồi.

Và từ đó, cậu bé Vũ Cửu bắt đầu đi học...
 
Truyện Vũ Cửu
Chương Hai


Hiện giờ đang là cuối vụ mùa.

Không khí ruộng đồng rộn ràng lên hẳn.

Năm nay được mùa, thu hoạch được rất nhiều.

Người nối đuôi người, xe nối đuôi xe chở đầy những cây lúa chín vàng.

Một vài hạt lúa rơi vương vãi, vàng cả một con đường đất.

Và cha mẹ Cửu, chồng kéo vợ đẩy cũng một chiếc xe gỗ như vậy đang đi đến nhà Tạ Phú ông.

Nhưng khác với vẻ vui tươi, hớn hở của những người khác, hay thậm chí là của chính họ của những năm trước, khuôn mặt của cha mẹ Cửu lần này toát rõ một vẻ đăm chiêu khác thường.

Họ đang buồn lòng chuyện gì chăng?

Không gì khác, họ đang lo về việc học của Cửu...

Cửu đi học, hầu thầy đồ trong làng là Tôn Cương.

Thầy Tôn Cương là một thầy giáo giỏi, tuy bản thân không có đỗ đạt quan trường gì, nhưng thầy lại đào tạo ra được những vị hiền tài làm quan đến hàng Chánh tứ phẩm trong triều đình.

Được thầy trực tiếp chỉ dạy, há còn chi bằng nữa?

Tầm hai tháng đầu tiên, Vũ Cửu mới chỉ học lễ nên khá suôn sẻ, thầy đến nhà khen cậu ngoan ngoãn, lễ phép, việc học sau này sẽ diễn ra khá thuận lợi.

Thế nhưng sau đó học chữ, mọi chuyện lại không được suôn sẻ đến thế.

Thầy liên tục chê học trò Cửu viết chữ xấu như gà bới mà sửa mãi không được, học thì còn chưa được một trang cuốn Tam tự.

Cửu lại thường xuyên mắc lỗi, mất tập trung nên bị thầy đánh rất nhiều, lúc về thấy tay bị bầm tím khắp nơi, nhìn thôi mà cũng thấy xót xa.

"Ái dà, vợ chồng cậu Điền đấy hử?

Mùa năm nay cũng đẹp gớm!"

Cha mẹ Cửu nghe thấy tiếng hỏi, dừng xe lại rồi khoanh tay chào.

"Dạ, chào ông!

Ông đến để chỉ bảo bọn con việc gì ạ?"

Người vừa nói chính là Tạ Phú ông.

Phú ông hôm nay râu tóc gọn gàng, quần áo tinh tươm, lại còn đang đi với người hầu quần áo cũng đẹp không kém, tựa như đang định đi lễ ở đâu vậy.

"Ta hôm nay ra chợ huyện, mua mấy chai rượu về.

Giờ ta lạ lắm, phải ra chợ huyện mua mấy chai rượu 15 văn trở lên uống nó mới đã, chứ rượu làng nó rẻ quá uống không ngon.", Phú ông nói xong, cười lớn.

Cha mẹ Cửu tặc lưỡi cái nhẹ.

"Mà việc học của thằng nhà các ngươi đến đâu rồi?"

Cha mẹ Cửu nghe hỏi, ngập ngừng không trả lời.

"Khi nào các ngươi đến nhà ta, bảo con gái ta cho các ngươi ba bách tiền công, xong nhớ hỏi nó có thời gian dạy học cho thằng nhà các ngươi không.

Mà ta nói trước là Hồng Liên khó tính lắm, mấy thằng nông dân ngu đần là nó không dạy cho đâu!", Phú ông nói xong, vừa bước đi vừa cười lớn.

Cha Cửu tức lắm, nhưng không nói gì được.

Rõ ràng là Phú ông đang chế giễu về chuyện thằng Cửu.

Nhưng mà đúng là thằng Cửu có vẻ không hợp để học chữ.

Suy đi tính lại, cho nó quay lại làm ruộng có lẽ là tốt hơn.

Hay là cho nó thôi học nhỉ?...

Nhưng nhớ lại hồi làm lễ, trông Cửu háo hức thấy rõ.

Rõ ràng là nó thích việc học, và nó muốn được học để sau này có thể đỡ đần gia đình thoát khỏi cảnh khố rách áo ôm bây giờ.

Vậy mình nên cho nó tiếp tục được học, hay là nên bắt nó phải đối diện sự thật phũ phàng...

"Anh chị cho tôi hỏi, đây có phải là làng Cồ không ạ?"
 
Truyện Vũ Cửu
Chương Ba


"Anh chị cho tôi hỏi, đây có phải làng Cồ không ạ?"

Cha mẹ Cửu nghe tiếng hỏi, ngước đầu lên.

Trước mặt họ là một chàng trông thư sinh, tuổi nom cũng na ná tuổi của họ.

Cậu chàng ấy mặc một chiếc áo giao lĩnh màu xanh, vai khoác một chiếc túi vải nhỏ, tay cầm một chiếc gậy tre, trông có vẻ là người đi đường xa tới đây.

"Ồ, đúng rồi.

Đây chính là làng Cồ."

Câu trả lời của cha Cửu vừa rồi khá ấp úng.

Cũng phải, vì xưa nay cha mẹ Cửu chưa bao giờ thấy ai thực sự có ý định đi đường xa chỉ để đến một ngôi làng nhỏ như vậy cả.

Cậu ấy đã nghe được gì về làng chăng?

"Trông anh chị có vẻ buồn lòng.

Có chuyện gì sao?", cậu thư sinh hỏi.

"Ồ không.

Tôi chỉ hơi bất ngờ thôi.

Tôi chưa bao giờ thấy ai lại đi đường xa như vậy chỉ để đến một ngôi làng như vậy cả."

"Tôi thì lại nghĩ rằng chính những ngôi làng nhỏ như thế này mới là những nơi thực sự đẹp ấy chứ."

Cha mẹ Cửu vẫn tỏ ra khó hiểu trước lời nói vừa rồi của cậu thư sinh.

"À, tôi quên chưa giới thiệu.

Tôi họ Đỗ, tên Đại Từ.

Chữ Từ trong tên của tôi nghĩa là 'chậm rãi', và như tên của mình, tôi muốn đi chậm rãi khắp các vùng đất ở Đại Việt này để có thể tận hưởng những cái đẹp của quê hương mình.

Tôi đến làng này, thực ra cũng là vì tôi có nghe đến một món độc lạ ở làng ăn rất ngon."

Cha mẹ Cửu nghe xong, hiểu ra ngay cậu thư sinh đang nói đến cái gì.

Chắc chắn là món 'ngưu nhục phấn' ở nhà cô Liêu rồi.

"Ra là vậy.", cha Cửu cười.

"Vậy thì cậu hãy cứ đi thẳng con đường này, rồi thấy đường rẽ thì rẽ trái.

Ở đối diện một ngôi nhà có đề biển 'Tôn Gia Giám' có một quán nổi tiếng trong làng làm món đấy."

Đại Từ cảm ơn cha mẹ Cửu, rồi đi.

Một lúc sau, Đại Từ đi đến nơi.

Ngay từ đầu đường, cậu đã ngửi thấy mùi nước xương nghi ngút xộc thẳng vào mũi.

Món này chắc chắn phải ngon lắm đây!...

...Nhưng có vẻ như Đại Từ vẫn chưa thể ăn được món ngưu nhục phấn ấy, vì đập ngay vào mắt của cậu, là một cậu bé đang ngồi sệt xuống sân trước cổng nhà 'Tôn Gia Giám' ở đối diện, vừa khóc vừa lấy cành tre cố viết chữ trên nền đất.

Trước lựa chọn vào quán ăn hay ra xem chuyện ra làm sao, cậu quyết định ra xem đứa bé.

Đứa bé ấy chính là Vũ Cửu.
 
Truyện Vũ Cửu
Chương Bốn


Đại Từ bước đến chỗ đứa bé.

Cậu bé tầm sáu bảy tuổi, đang vừa ngồi cầm một que củi cố viết chữ lên đất, vừa nước mắt đầm đìa.

Tay cậu bé khá run.

"Này em!

Em đang viết gì thế?", Đại Từ vừa nhìn xuống đất chỗ đứa bé đang viết vừa hỏi.

"Dạ thưa anh,", đứa bé vừa sụt sùi vừa nói.

"em đang cố viết trang đầu tiên của Tam tự kinh."

Đại Từ nghe xong, phải cố nhìn lại.

Thằng bé đang loay hoay cố viết dòng đầu tiên, nhưng có vẻ như cậu bé đang gặp khó khăn trong việc nhớ chữ.

Và thậm chí hai chữ đầu tiên mà đứa bé viết được là "Nhân" và "Chi" thì lại trông cực kì nguệch ngoạc.

"Em có đang đi học không?"

"Dạ thưa anh, có.

Em đang đi học thầy Cương ở trong đó, nhưng em đã học được cả tháng nay mà chẳng tiến triển được gì nên bị thầy đuổi ra, khi nào thuộc được trang đầu của Tam tự kinh rồi thì mới được vào lại bên trong.

Lại còn phải viết đẹp nữa."

Đại Từ nghe vậy, mặt vẻ suy tư.

Có vẻ như cậu bé này đang gặp phải một căn bệnh gì đó mà khiến cho trí nhớ cậu bé này trở nên ngắn hạn chăng?

"Vậy em lúc trước học lễ có gặp khó khăn gì không?", Đại Từ lại hỏi tiếp.

"Dạ không ạ!

Lúc em học lễ thì không gặp vấn đề gì, thậm chí còn được thầy khen là thông minh lễ phép nữa.

Nhưng mà nay em chẳng học được gì hết, chắc là em không hợp để học chữ anh ạ."

Đại Từ lại thở phào nhẹ nhõm.

Có vẻ không phải là không có cách.

"Không!

Em là một đứa trẻ thông minh.", Đại Từ nói.

"Chỉ là không phải thông minh theo kiểu học gì nhớ nấy thôi.

Em muốn học chữ được, là phải hoc theo phương pháp khác."

Sau đó, Đại Từ ngay lập tức bước lùi ra vài bước, rồi dạng hai chân ra.

"Bây giờ, hãy thử như thế này.

Anh là con gì?"

"Ờm, thì anh là con người..."

"Đúng vậy!

Anh đang tạo dáng giống chữ Nhân, tức là con người.

Bây giờ, thường nếu em muốn vẽ người thì em vẽ phần gì trước?"

Cậu bé gãi đầu, rồi thử vẽ dưới đất một hình người que.

"Dạ... em vẽ phần đầu trước ạ."

"Vậy thì khi viết chữ Nhân thì em cũng viết từ phần đầu trước.

Rồi đưa bút xuống thế này.

Giờ thì em vẽ chân bên trái của em hay bên phải của em trước?"

"Dạ, chân phải, ý là bên trái của em ạ."

"Vậy em tiếp bút xuống phần chân phải này, còn phần chân trái thì em viết sau.

Tức là viết chữ Nhân ở đây cũng giống như vẽ người que vậy."

Cậu bé như hiểu ra, thử viết chữ Nhân một lần nữa.

Chữ có hơi bị rộng, nhưng ít ra trông đẹp và giống trong sách hơn so với lúc cậu cố viết bằng một nét hồi trước.

Đại Từ sau đó dang rộng hai tay ra.

"Bây giờ, nếu như anh đang ôm một thứ gì đó, em xem thứ mà anh đang ôm nó to hay nhỏ?"

"Nó có vẻ rất to anh ạ.", cậu bé nhìn và suy nghĩ một hồi lâu, rồi trả lời.

"Vậy là chữ Đại, tức là to.

Em chỉ cần gạch thêm một gạch xuyên qua chữ Nhân sao cho nhìn nó giống hai tay như thế này là được."

Cậu bé lại hiểu ra, rồi viết tiếp chữ Đại.

Một lúc sau, thầy Cương bước ra, thấy một cậu thư sinh quèn đang làm trò hề gì đó trước mặt học trò của mình, tỏ ra khó hiểu.

"Bẩm thầy, anh ấy đang dạy chữ cho con đấy ạ.

Con học được nhiều chữ lắm này."

Thầy Cương thấy thế, càng thấy khó hiểu hơn.

Đại Từ thấy thầy, khoanh thay chào.

"Cậu có thể giải thích cho tôi cậu đang làm gì mà học trò của tôi lại bảo là cậu đang dạy chữ cho nó không?"

"Thưa thầy, con chỉ đang thấy rằng cậu bé này có thể học lễ một cách dễ dàng, nhưng lại gặp khó khăn trong việc học chữ.

Con nghĩ rằng, có lẽ do lúc học lễ, cậu bé có thể thấy người khác làm mẫu nên cậu bé có thể dễ dàng làm theo.

Vậy nếu áp dụng điều đó với việc học chữ thì sao?

Đó là những gì con nghĩ."

Giờ thầy Cương đã hiểu ra, nhưng thầy lại lắc đầu.

"Nhưng mà như thế thì tốn công, mà chả học được bao nhiêu.

Bọn trẻ học chữ muốn thành tài, đâu phải chỉ là học mỗi Tam tự kinh đâu.

Còn phải học Tứ Thư, Ngũ Kinh, phải mất tới chục năm thì mới có thể đi thi được.

Chứ cứ thế này thì mất cả đời cũng chả lên được đâu."

"Thưa thầy,", Đại Từ trả lời luôn.

"một ngày trông có vẻ như không học được nhiều chữ, nhưng học chữ nào là nhớ chữ đấy, chắc chắn là về lâu về dài không thể nào kém hơn cách học hiện thời đâu thầy."

Thầy Cương thì vẫn chưa chấp nhận lời giải thích này, nên tặc lưỡi gạt qua.

Cũng dễ hiểu, vì trông cách dạy này quá lố bịch.

Nhưng cậu bé Vũ Cửu đó thì lại nghĩ khác.

Cậu nghĩ rằng cách dạy này rất hiệu quả...
 
Truyện Vũ Cửu
Chương Năm


Cha mẹ Cửu vừa đẩy xe lúa, vừa chuẩn bị tinh thần để lúc về nhà bảo với cậu rằng cậu sẽ phải nghỉ học.

Cửu chắc chắn sẽ buồn lắm khi biết chuyện, nhưng thực sự họ không còn lựa chọn nào khác...

...

Nhưng trái ngược với những gì cả hai nghĩ, lúc về nhà, cả hai lại thấy Cửu vui tươi phấn khởi, hí ha hí hửng viết chữ.

Cả hai thấy thế, ấy mà lạ.

Bình thường cứ đi học về là chỉ thấy thằng Cửu nhà mình mặt xị như bị thóc.

Mà hình như chữ của Cửu hôm nay trông có vẻ... trau chuốt hơn lúc trước?

Cửu thấy cha mẹ về, hồ hởi.

"Con chào bô!

Con chào bu!"

"Hôm nay con được thầy khen à?"

Mẹ Cửu ngay lập tức hỏi.

Cửu lắc đầu.

"Hôm nay con vẫn bị thầy đuổi ra ngoài.

Nhưng mà hôm nay con gặp thầy tốt lắm bu ạ, thấy con như vậy nên giúp con nhớ chữ.

Cách dạy của thầy hay mà dễ nhớ lắm bu ạ!"

Cha mẹ Cửu nghe vậy, nửa thấy mừng là con mình giờ đã có thể nhớ được chữ, nhưng nửa thì lại thấy lo.

Do đó, cha Cửu đến nhà thầy Cương hỏi thử.

"Ừ, đúng rồi.

Mới nãy, tôi đi ra để gọi con của anh vào thì thấy một cậu thư sinh cứ đứng làm trò hề gì đó trước mặt con của anh chị rồi gọi đó là dạy chữ.

Tôi mới nói là nếu đó là dạy chữ thật, thì kiểu dạy này vừa tốn công, lại vừa chậm, có khi cả đời cũng không học được hết chữ."

"Dạ thưa thầy, vậy ra đó chỉ là một cậu thư sinh thích làm trò thôi sao?"

"Cậu này mà dạy học, thì chắc chắn rằng sẽ không thể nào dạy giỏi bằng tôi đâu.

Con anh chị mà muốn theo cậu này, ấy là dại đấy!"

Cha Cửu về nhà, thấy thầy nói cũng đúng.

Dù sao thì Cửu cũng mới có bảy tuổi, suy nghĩ còn trẻ con, quyết định nhiều thứ còn theo cảm tính.

Giờ muốn bỏ thầy giỏi như vậy để theo một cậu thư sinh quèn, hẳn chỉ là nông nổi nhất thời thôi.

Chắc nên khuyên Cửu đừng theo thầy ấy vậy...

"Sao bô bu lại nói thế?

Bô bu còn chưa gặp mặt thầy kia mà đã nghe theo lời thầy Cương bảo con đừng theo thầy nữa.

Bô bu thấy trước khi thầy kia tới, thầy Cương đã dạy cho con được chữ nào chưa?"

"Mày dám láo với thầy à?", cha Cửu nổi giận, tát Cửu một phát, "Muốn giỏi lên được thì phải học thầy giỏi.

Thầy Cương là thầy giỏi, bao nhiêu học trò của thầy đầy đứa thành tài, làm quan ra đấy.

Chứ mày xem thằng mà mày gọi là thầy xem nó đã dạy được ai chưa?!"

"Con không muốn phải học thầy giỏi.

Con muốn học thầy kia cơ."

Cửu gào khóc, rồi chạy như tên bay ra khỏi nhà.

Mẹ Cửu đuổi theo con.

Bác Tộ hàng xóm nghe thấy tiếng cãi nhau, đi ra lại thấy Cửu chạy ra khỏi nhà nên định hỏi cha Cửu.

"Nhà tự nhiên lại có chuyện gì đấy?"

"Có gì em nói với bác sau.

Giờ em phải đuổi theo thằng Cửu đã!"

Nói rồi, cha Cửu chạy đi.

Bác Tộ tò mò quá, nên cũng chạy theo.
 
Truyện Vũ Cửu
Chương Sáu


Cha mẹ Cửu cố đuổi theo cậu, nhưng chân cậu thì thoăn thoắt, trong khi người lớn thì chạy không thể nào nhanh được, nên cha mẹ cậu nhanh mất dấu cậu.

Cửu chạy đến ngôi đền của làng thì dừng lại, ngồi khóc dưới gốc đa gần cổng đền.

Thầy Cương là một thầy dạy giỏi hay không thì cậu cũng không rõ, nhưng cậu thấy thầy dạy học sinh hà khắc quá.

Trong lúc học, cậu chỉ cần có tỏ ra gì đó là không biết gì là thầy đánh ngay.

Cậu có định giơ tay hỏi thầy câu gì là thầy đánh.

Thầy hỏi câu gì mà cậu không trả lời được ngay là thầy cũng đánh.

Lúc cậu viết chữ không đẹp trong mắt thầy thì thầy cũng đánh.

Vừa đánh, thầy lại vừa chửi cậu ngu.

Cậu thực sự không chịu được việc này.

Thầy kia thì khác.

Thầy không dạy cậu bằng đòn roi hay lời chửi rủa.

Ngược lại, thầy dạy cậu bằng sự nhẹ nhàng.

Thầy đưa ra lời gợi ý và khuyến khích cậu tự lực suy nghĩ ra đáp án.

Thầy có thể học không giỏi bằng thầy Cương, nhưng với cậu, thầy dạy tốt hơn thầy Cương.

Đang khóc trong luồng suy nghĩ vô tận, cậu nghe thấy một giọng nói quen thuộc:

"Ngưu nhục phấn phả cam.

Ừ, nghe hay hơn là dùng chữ 'chỉ' đấy.

Mà nếu thế thì chắc gọi món này là 'cam phả' cũng được nhỉ...

ơ?"

Đại Từ thấy Cửu đang ngồi một mình ở trước đền.

Cửu thấy thầy, khoanh tay chào.

Tuy cậu đã lau nước mắt, nhưng thấy mũi cậu còn đỏ hoe, cùng với khuôn mặt mếu máo, Đại Từ cũng có thể thấy rõ ràng rằng cậu vừa mới khóc.

"Sao em lại ra đây khóc thế này?"

Cửu sụt sùi, kể lại sự tình cho Đại Từ nghe.

"Thấy em học thích như vậy thì anh mừng rồi, nhưng mà cho đến cuối cùng, anh không phải là thầy giáo, mà chỉ là một người thích du ngoạn mà thôi.

Nếu em muốn học thực sự thành tài, em nên học thầy giáo thực sự.

Với cả em cũng nên quay về xin lỗi thầy bu của em nữa."

"Không, các thầy khác chỉ thích đánh em rồi bắt em phải theo ý các thầy thôi."

Đại Từ bước đến ngồi bên cạnh Cửu, rồi nói.

"Em nghe này.

Anh không phải là thầy giáo, nên nếu anh dạy, anh không dạy theo bất kỳ một giáo án nào cả, cũng không dạy theo bất kỳ một thời gian biểu gì hết.

Anh cũng là một người lãng du, nên anh không ở lại bất cứ đâu được lâu, nên nếu em muốn học anh, em phải đi cùng với anh.

Nhưng vấn đề là em mới bảy tuổi, không có thầy bu nào đồng ý giao đứa con bảy tuổi của họ theo một người lạ mà họ không hề quen biết hết."

"Kể cả thế, em vẫn muốn học thầy."

Đại Từ suy nghĩ một lúc, rồi nói tiếp.

"Thôi được rồi, vậy thì thế này: Vì anh vẫn sẽ đi thăm thú các làng xung quanh, nên anh sẽ dành ra một thời gian nhỏ để đến trước ngôi đền này để dạy thêm cho em.

Nếu sau một thời gian mà em vẫn không thay đổi suy nghĩ của mình, thì em có thể xin thầy bu cho đi cùng anh, được không?"

"Dạ được ạ.", Cửu trả lời.

"Được.

Vậy bây giờ em hãy về và xin lỗi cha mẹ em đi."

Cửu gật đầu, khoanh tay chào Đại Từ rồi quay trở về.

Đại Từ cũng đứng lên rồi đi.

Trong lúc đó, cha mẹ Cửu tuy đã tới gần ngôi đền từ trước, nhưng trong lúc định bước ra gọi Cửu, bác Tộ lại ngăn cả hai lại, ý muốn cả hai đợi cậu và Đại Từ nói chuyện xong.

Khi Cửu bắt đầu quay trở về rồi, cả hai bắt đầu suy nghĩ lại.

Có lẽ vị thầy giáo này thực sự phù hợp với con mình...
 
Back
Top Bottom