Ngôn Tình Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 662


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Những người này đi thăm thú và ngắm nhìn biệt thự khu Đảo Xanh một phen, dạo một vòng quanh căn nhà của Lâm Mạc Huy, mỗi một người đều kinh ngạc đến ngày người.

Tới gần buổi trưa, bên phía biệt thự khu Đảo Xanh không tiếp đãi được nhiều người như vậy.

Lâm Mạc Huy lập tức đưa thẻ VIP của Bách Hạo Hiện cho Hứa Đình Hùng, anh kêu ông ta đưa những người này tới Bách Hạo Hiện để dùng cơm trưa.

Thẻ VIP có thể miễn phí tất cả dịch vụ.

Advertisement

Đa số những người này đều chưa đi vào Bách

Hạo Hiến bao giờ.

Hứa Đình Hùng cầm thẻ VIP và dẫn bọn họ vào Bách Hạo Hiên, sau khi ăn xong thì mọi người lại bị chấn động một lần nữa.

Advertisement

Lúc này, Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt bắt đầu huệnh hoang, bọn họ thật sự đã xả tất cả những uất ức ở trong lòng.

Đặc biệt là Hứa Đình Hùng, trước đây ông ta khó có thể ngẩng đầu lên được khi ở trước mặt của những người bạn này.Bây giờ những người bạn này đang nâng ông ta lên trời, đừng nói đến việc ông ta đang cảm thấy hạnh phúc như thế nào.

Lúc này, ngay cả chú Đông và Thu Nguyệt cũng hoàn toàn bị thuyết phục.

Tài sản ít ỏi của bọn họ không thể so sánh với người khác được.

Ăn cơm xong, Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt hào hứng trở về biệt thự khu Đảo Xanh.

Hiện tại, bảo vệ ở đây đã biết thân phận của bọn họ, vì vậy cũng không ngăn cản mà trực tiếp cho đi.

Bên phía biệt thự khu Đảo Xanh, ông cụ Phong, Hạ Vũ Tuyết và Tổng Lan Ngọc cũng đã đi rồi.

Hứa Đình Hùng vừa vào cửa thì đã kích động nói: "Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy?" "Lâm Mạc Huy, đây... Đây thật sự là nhà của chúng ta sao?"

Lâm Mạc Huy và Hứa Thanh Mậy nhìn nhau, thái độ của Hứa Đình Hùng không giống với trước đây. Đã trải qua nhiều chuyện như vậy thì mới có thể thấy được thái độ của Hứa Đình Hùng và Phương

Như Nguyệt đối với Lâm Mạc Huy cũng thay đổi không ít.

Đã như vậy, Lâm Mạc Huy cũng không giấu diếm nữa, nhẹ giọng nói: "Bố, căn nhà này là của chúng con." "Trước đó, khi tham gia hội giao lưu y học sáu tỉnh, ông Lộc đã đầu tư một khoản tiền để buôn bán và lời một số lớn.""Ông ấy muốn cảm ơn con nên đã tặng căn nhà này cho con!" "Nhưng mà con chỉ mới sắp xếp gần đây thôi, sau đó con mới đón Thanh Mây qua." "Vốn dĩ con cũng muốn đón bố mẹ qua, nhưng có một chút chuyện gây chậm trễ

Anh không nói đến khả năng chữa bệnh của mình, mà là tìm một lý do dễ chấp nhận hơn.

Hứa Đình Hùng không khỏi sợ hãi mà thốt lên: "Đây... Đây là thật sao?" "Trời ạ, này... căn nhà này bao nhiêu tiền vậy?" "Ông Lộc thật sự đã tặng cho cậu một món quà lớn!"

Phương Như Nguyệt cũng liên tục cảm động, vẻ mặt của bà ta vô cùng vui sướng.

Thấy hai người phản ứng như thế, trong lòng của Lâm Mạc Huy cảm thấy an ủi rất nhiều.

Đổi thành trước đây, hai người bọn họ nhất định sẽ chất vấn Lâm Mạc Huy vì sao lại giấu diếm bọn họ.

Mà bây giờ, hai người này căn bản cũng không suy xét đến những phương diện này, bọn họ đã thực sự tiếp thu Lâm Mạc Huy

Hứa Thanh Máy đột nhiên nghĩ tới một chuyện, cô ngạc nhiên nói: "Được rồi, bố mẹ, tại sao hai người muốn đến biệt thự khu Đảo Xanh mà không báo cho con một tiếng?"

Sắc mặt của Hứa Đình Hùng có chút không vui: "Thanh Mây, bố nói với con như thế nào đây?""Bố bảo Thanh Tuyết đến đây tìm con, nhưng con cảm thấy mất mặt nên không muốn giúp bố

Hứa Thanh Mây ngây ngẩn cả người: "Lúc nào vậy?" "Sao con lại không biết?"

Hứa Đình Hùng nói chuyện xảy ra vào tối ngày hôm qua, Hứa Thanh Mây nghe xong thì cũng đoán được, nhất định là do Hứa Thanh Tuyết và Hoàng Kiến Đình quấy rối.

Cô cũng kể chuyện Hứa Thanh Tuyết đến tìm cô vào tối ngày hôm qua ra, Hứa Đình Hùng và Phương Như Tuệ nghe xong thì đều giận dữ. "Tại sao con bé Thanh Tuyết này lại biến thành như vậy?" "Lại học thói nói dối!" "Khiêu khích quan hệ trong gia đình, này...chuyện này thực sự có hơi quá đáng!"

Phương Như Nguyệt tức giận nói.

Vẻ mặt của Hứa Đình Hùng cũng vô cùng tức giận, tức giận mắng cô ta rất lâu.

Cuối cùng, Hứa Đình Hùng mới trầm giọng nói: "Hừ, được rồi, chuyện về căn nhà này cũng không thể nói cho Thanh Tuyết và Hoàng Kiến Đình!" "Lâm Mạc Huy, căn nhà này là chỗ ở của cậu và Thanh Mây, tuyệt đối không thể để cho hai người bọn họ xen vào!"

Hứa Thanh Mây và Lâm Mạc Huy nhìn nhau, hai người không nghĩ tới Hứa Đình Hùng lại có thể nói

875825131.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 663


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Bố, đây là nhà của con và Lâm Mạc Huy và đồng thời cũng là nhà của bố mẹ!" "Bố mẹ về nhà thu dọn đồ đạc rồi dọn sang đây ở

Lâm Mạc Huy nói một cách chân thành. đi!"

Hứa Đình Hùng bật người xua tay: "Cái này không thể được!" "Nếu như hai chúng tôi dọn đến đây thì Thanh Tuyết và Hoàng Kiến Đình nhất định sẽ phát hiện chỗ không đúng." "Đến lúc đó, nếu như hai người bọn họ biết chuyện về căn nhà này, vậy thì sẽ không tránh khỏi xích mich?"

Advertisement

Phương Như Nguyệt cũng mỉm cười nói: "Được rồi, hai đứa cũng không cần quan tâm đến bố mẹ." "Có điều, Lâm Mạc Huy, cậu làm cho tôi một thẻ ra vào nơi này đi." "Một thời gian nữa, tôi đưa các chị em đến đây để mở rộng tầm mắt."Hứa Đình Hùng cũng bật người nói: "Đúng đúng đúng, cậu cũng làm cho tôi một cái đi." "Sau này tôi sẽ dẫn những ông bạn tới nơi này để uống một tách trà hay gì đó cũng không tệ!"

Lâm Mạc Huy nở một nụ cười, sau đó anh gật đầu: "Bố mẹ, nhất định không thành vấn đề." "Ngày mai, con sẽ làm thẻ ra vào cho bố mẹ " Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt vô cùng vui mừng.

Có thẻ ra vào biệt thự khu Đảo Xanh thì bọn họ có thể đến biệt thự khu Đảo Xanh bất cứ lúc nào, đây mới thực sự là tiêu chí đi vào giới thượng lưu ở thành phố Hải Tân!

Advertisement

Trong cuộc đời của bọn họ đã chịu rất nhiều túi nhục.

Hiện tại, rốt cục có thể đi khoe khoang

Cuối cùng, Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt cũng không ở lại đây.

Hai người đi khỏi biệt thự khu Đảo Xanh, Hoàng Kiến Đình và Hứa Thanh Tuyết vừa vặn tới đón bọn họ.

Vẻ mặt của Hứa Thanh Tuyết vô cùng hả hệ: "Bố mẹ, thế nào rồi?" "Hai người có khiến cho những cô chú già đó choáng váng không?" "Ha ha ha, chồng của con làm việc khá tốt đấy chứ..."

Không đợi cô ta nói xong thì Hứa Đình Hùng trực tiếp tát cô ta một bạt tai, ông ta tức giận nói: "Câmmiệng!" "Mày còn có mặt mũi nói chuyện à, hôm nay mặt mũi của tao và mẹ mày đều ném sạch!"

Hứa Thanh Tuyết bối rối: "Bố, làm sao vậy?" "Chúng con đã làm cái gì, sao hai người lại mất mặt được chứ?"

Phương Như Nguyệt thở dài, sau đó kể chuyện xảy ra trước đó cho cô ta nghe.

Đương nhiên, bà ta chưa nói tới chuyện Lâm Mạc Huy có một căn nhà ở bên đó, mà là nói Lâm Mạc Huy tìm Nam Bá Lộc giúp bọn họ sắp xếp một căn nhà để giữ gìn chút thể diện.

Nghe xong lời nói này, sắc mặt của Hứa Thanh Tuyết và Hoàng Kiến Đình đều thay đổi. "Bố, con... Con thật sự không biết tình huống bên trong, con cũng chỉ có ý tốt..

Hoàng Kiến Đình vội la lên.

Hứa Đình Hùng tức giận nói: "Có ý tốt à?” "Được, vậy tôi hỏi cậu một chuyện, đêm qua, rốt cuộc hai người đã nói gì khi đến tìm Thanh Mây?" "Hoàng Kiến Đình, cậu chia rẽ nội bộ gia đình thì có được tính là có ý tốt không?"

Hoàng Kiến Đình trợn tròn mắt, Hứa Đình Hùng đã biết rõ chuyện của tối ngày hôm qua rồi.

Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt tức giận mắng mỏ, sau đó lấy đi chìa khóa xe từ trong tay của Hoàng Kiến Đình. "Hai người không đủ tư cách để lái chiếc xe nàynữa!" "Còn nữa, từ hôm nay trở đi, hai người thu dọn đồ đạc đi về nhà của mình đi!"

Hứa Đình Hùng hung hăng mắng mỏ, sau đó ông ta trực tiếp lái xe đưa Phương Như Nguyệt rời đi.

Hứa Thanh Tuyết và Hoàng Kiến Đình đứng ngẩn ngơ tại chỗ, sắc mặt đều trở nên vô cùng khó chịu.

Bố mẹ muốn đuổi bọn họ ra ngoài, lần này là thực sự xong đời rồi!

Trong yên lặng, điện thoại di của Hứa Thanh Tuyết động đột nhiên vang lên.

Hứa Thanh Tuyết cầm điện thoại di động lên, vừa nhìn một cái thì nét mặt của cô ta đã nhanh chóng thay đổi. ô ta nhận được điện thoại, bên kia truyền tới một giọng nói thành khẩn: "Thế nào rồi, cô đã suy nghĩ kỹ càng chưa?" "Cô có muốn g**t ch*t Lâm Mạc Huy không?"

Lần trước sau khi chuyện của nhà họ Lưu xảy ra, Hứa Thanh Tuyết đã nhận một cuộc điện thoại như vậy.

Lúc đó, cô ta cũng không biết tình huống của đổi phương, cho nên cô ta đã nói với đối phương rằng bản thân phải suy nghĩ trước một chút.

Không nghĩ tới đối phương lại gọi điện thoại đến nhanh như vậy.

Hứa Thanh Tuyết và Hoàng Kiến Đình liếc nhìn nhau, cô ta cắn răng thật mạnh: "Đương nhiên là tôi

716168238.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 664


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Chủ nhật.

Khi Hứa Thanh Mây đang nghỉ ngơi thì cô mới thảo luận với Lâm Mạc Huy một chút, cô muốn dẫn Lâm Quế Anh đi ra ngoài để mua một ít quần áo mới.

Trong khoảng thời gian này, Lâm Quế Anh vẫn luôn hôn mê, Lâm Mạc Huy cũng chưa kịp đặt mua quần áo mới cho cô ấy.

Advertisement

Quần áo cô ấy đang mặc vẫn là bộ quần áo cũ sờn rách trước đây.

Lâm Mạc Huy vui vẻ đồng ý, anh lập tức lái xe đưa hai người rời đi.

Trung tâm thương mại Ngọc Chúc ở thành phố Hải Tân.

Advertisement

Đây là trung tâm thương mại lớn nhất ở thành phố Hải Tân này, cũng là nơi phồn hoa nhất của thành phố Hải Tân. Khi đến trung tâm thương mại, Lâm Mạc Huy đến ga ra dưới đất đậu xe trước, Hứa Thanh Mây dẫn Lâm

Quế Anh đi lên lầu.

Hứa Thanh Mây không có trực tiếp dẫn Lâm Quế Anh lên tầng lầu thời trang dành cho trẻ em, mà cô dựđịnh dẫn cô ấy đi mua sắm.

Trước đây Lâm Mạc Huy quá nghèo, hơn nữa thân thể của Lâm Quế Anh cũng không tốt, cô ấy chưa từng tới những chỗ giống như nơi này.

Nhìn trung tâm thương mại phồn hoa này, Lâm Quế Anh hoa cả mắt, cô ấy không ngừng chấn động.

Nhưng đang trên đường đi thì điện thoại di động của Hứa Thanh Mây đột nhiên vang lên.

Là thư ký Tư gọi điện thoại tới.

Hứa Thanh Mây nhanh chóng nhận điện thoại, thư ký Tư báo cáo với cô một ít tình huống của công ty.

Đang nói thì Hứa Thanh Mây đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu sợ hãi truyền đến hai tại.

Hứa Thanh Mây vội vội vàng vàng quay đầu, chỉ thấy Lâm Quế Anh té ngã trên mặt đất.

Mà cách bên cạnh không xa có một người phụ nữ đang chống nạnh, trong miệng còn đang mắng chửi một cách th* t*c.

Rất rõ ràng là người phụ nữ này đẩy Lâm Quế Anh ngã.

Hứa Thanh Mây vội vội vàng vàng chạy tới, sau đó cô đỡ Lâm Quế Anh lên. "Quế Anh, làm sao vậy?"

Lâm Quế Anh còn chưa kịp nói thì người phụ nữ kia đã lập tức đi tới: "Cô quen biết với con nhãi này à?" "Thật đúng lúc, quần áo của con tôi bị nó làm hư!" "Đây chính là bộ quần áo tôi mua cho con mình,một bộ hơn mười triệu rưỡi, cô định bồi thường như thế nào đây!"

Hứa Thanh Mây nhíu mày, cô nhìn Lâm Quế Anh: "Quế Anh, có chuyện gì xảy ra?"

Vành mắt của Lâm Quế Anh đỏ lên: "Em... Em không có làm hư quần áo của cậu ta..."

Người phụ nữ tức giận nói: "Nói dối!" "Không phải mày làm hư thì ai làm hư?" "Theo như lời mày nói thì con của tạo chính là người làm hư, phải không?" "Đứa nhỏ này, tuổi không lớn mà đã biết nói dối không ngượng mồm rồi." "Bố mẹ của mày dạy dỗ mày kiểu gì vậy?"

Hứa Thanh Mây cũng tức giận: "Đủ rồi!" "Bà có thể để cho Quế Anh nhà tôi nói hết lời được không?"

Người phụ nữ sửng sốt một chút, chợt nổi giận: "Cô lớn tiếng với ai đó?" "Thái độ của cô là gì vậy?" "Các người làm hư quần áo của người khác, cũng không nói một câu xin lỗi mà còn dám nói chuyện như vậy?" "Có phải có nghĩ tôi dễ ức h**p lắm hay không?" "Tôi nói cho cô biết, chồng của tôi không phải là người đàn ông tốt đâu nha." "Nếu như để cho ông ấy biết con của mình bị khi dễ, hừ, đồ đê tiện, có tin ông ấy rạch nát mặt của cô hay không!"Sắc mặt của Hứa Thanh Mây phát lạnh, người phụ nữ này nói chuyện cũng thật là khó nghe. "Bà đừng có quá mức!" "Tôi chỉ hỏi một chút tình huống, chuyện này có cái gì sai?" "Hơn nữa, cứ coi như đây là lỗi của Quế Anh nhà tôi, nhưng bà cũng không nên đẩy con bé ngã." "Nó vẫn còn là con nít, cho nên mới bị bà bắt nạt như vậy!"

Hứa Thanh Mây tức giận nói.

Người phụ nữ bật người nói: "Cô vu oan cho tôi." "Tôi không có đẩy nó ngã, chính nó tự ngã, không liên quan gì đến tôi!"

Hứa Thanh Mây không để ý tới bà ta, cô quay sang nhìn Lâm Quế Anh: "Quế Anh, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?"

Lâm Quế Anh xoa xoa góc áo, thấp giọng nói: "Em... Em vừa đứng ở chỗ này, nhìn đồ vật bên trong..." "Bà ấy... Con trai của bà ấy đã chạy tới, đột nhiên đụng vào người em, quần áo trên móc bị hư..." "Thật... Không phải là do em làm hư..."

Hứa Thanh Mây: "Vậy tại sao em lại ngã xuống đất?" Lâm Quế Anh: "Bà ấy... Bà ấy mắng chửi em, còn... Còn tát em một bạt tai, khiến cho em ngã xuống đất...

Hứa Thanh Mây nghe vậy thì vô cùng tức giận.

1581072893.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 665


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Người phụ nữ nổi trận lôi đình: "Nói dối!" "Rõ ràng là mày đẩy con tao ngã, sau đó phá hư quần áo của nó." "Mày muốn chạy trốn, sau đó lại không cẩn thận ngã sấp xuống, vậy mà mày cũng dám vu oan cho tạo à?" "Tao... Tao đánh chết mày!"

Sau khi người phụ nữ nói xong thì giơ tay lên muốn đánh cô ấy.

Hứa Thanh Mây trực tiếp đẩy tay của bà ta ra: "Bà làm cái gì vậy?"

Advertisement

Người phụ nữ lảo đảo lui về phía sau vài bước, tựa như bị đạp phải cái đuôi, hét rầm lên: "Cô dám động tay động chân à?" "Đồ đê tiện, cô dám đánh tôi à?" *Cô có biết chồng của tôi là ai không?" "Tôi nói cho cô biết, cô xong đời, cô xong đời!"

Người phụ nữ nói, trực tiếp lấy điện thoại di động ra và muốn gọi điện thoại.Nhưng vào lúc này, một người đàn ông mặc âu phục và mang giày da cùng mấy người bảo vệ đã đi toi. "Đã xảy ra chuyện gì?"

Người đàn ông nhíu mày nói.

Advertisement

Người phụ nữ vừa nhìn thấy anh thì lập tức nói nói: "Quản lý Đinh, anh tới thật đúng lúc!" "Cái đồ đê tiện này, cô ta ức h**p tôi và con trai của tôi" "Trung tâm thương mại của các người không quan tâm chuyện này sao?"

Khi tên quản lý Đình kia nhìn thấy Hứa Thanh Mây, đôi mắt của ông ta rõ ràng sáng ngời lên, ông ta bị khuôn mặt xinh đẹp của Hứa Thanh Mây hấp dẫn. Lại nhìn Lâm Anh một chút, thấy Lâm Quế

Anh ăn mặc rách rưới, trên mặt của anh ta lộ ra một tia khinh thường.

Hứa Thanh Mây không mặc hàng hiệu, quần áo trên người cô đều tương đối đơn giản.

Cho nên, ở trong mắt của quản lý Đinh thì hai người là một cặp chị em mới lên thành phố.

Chị muốn mua quần áo mới cho em gái, cho nên mới tới nơi này.

Loại tình huống này rất thường gặp.

Nếu như chỉ là tình hình chung thì ông ta cũng sẽ không để ý.

Thế nhưng, Hứa Thanh Mây quá đẹp, khiến cho ông ta có chút "đứng núi này trông núi nọ".Quản lý Đinh trầm giọng nói: "Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?"

Người phụ nữ lập tức kể câu chuyện xảy ra lúc nãy và thêm chút mắm muối.

Quản lý Đinh vừa nghe xong thì lập tức nói: "Chuyện này có gì mà phải cãi nhau?" "Làm hư quần áo của người khác thì phải bồi thường, đây là đạo lý hiển nhiên!" "Các người không những không bồi thường mà còn đánh người, cái này thật sự rất quá đáng!"

Hứa Thanh Mây nhíu mày: "Quản lý Đinh, tại sao ông có thể chỉ nghe lời nói của một bên?" "Con trai của bà ấy tự ngã sấp xuống, thằng nhóc đó tự làm hư quần áo của mình, vậy thì có liên quan gì đến chúng tôi!" "Không những vậy, bà ấy còn đánh Quế Anh nhà chúng tôi!" "Vậy thì phải giải quyết như thế nào đây?"

Quản lý Đinh cười lạnh một tiếng: "Cô gái này, khi nói chuyện thì chúng ta phải có chứng cứ rõ ràng." "Quần áo của con trai bà ấy hư, việc này chính là sự thật. "Thế nhưng, cô lại nói con trai của bà ấy tự ngã sấp xuống, cô có chứng cứ sao?" "Còn có, cô nói bà ấy đánh em gái của cô, cái này có chứng cứ sao?"

Hứa Thanh Mây vô cùng tức giận, tên quản lý Đinh này rõ ràng thiên vị người phụ nữ kia.Mà vẻ mặt của người phụ nữ kia cũng hả hệ mà nhìn cô, tỏ vẻ ngồi tít trên cao. “Ông đúng là nói bậy bạ "Vậy ông nói em gái của tôi đẩy con trai bà ấy ngã, ông có chứng cứ sao?"

Hứa Thanh Mây tức giận nói.

Đôi mắt của quản lý Đinh một vòng, đột nhiên cười nói: "Nếu mọi người đều cho rằng mình đúng." "Như vậy đi, chúng ta hãy lên phòng quản lý ở lầu trên để giải quyết chuyện này một cách rõ ràng!" "Không nên tiếp tục cãi nhau ở đây để tránh gây ảnh hưởng trật tự

Người phụ nữ trực tiếp cười nhạt: "Đi chỗ nào cũng được!" "Cây ngay không sợ chết đứng!"

Quản lý Đinh nhìn về phía Hứa Thanh Mây, trong mắt hiện lên vẻ xấu xa: "Người đẹp, ý của cô như thế nào?"

Hứa Thanh Mây nhíu mày, tên quản lý Đinh này rõ ràng không có ý tốt. "Tôi sẽ đợi chồng tôi qua!

Hứa Thanh Mây nói thẳng.

Sắc mặt của quản lý Đinh hơi thay đổi, ông ta không nghĩ tới cô gái xinh đẹp này đã có chồng rồi. Thế nhưng, khi nhìn gương mặt xinh đẹp của Hứa Thanh Mây thì trong lòng của ông ta vô cùng nhộn nhạo.

Tên quản lý Đinh này là một tên hám gái đẹp, làm

372507414.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 666


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hứa Thanh Mây không biết quản lý Đinh có ý đồ nham hiểm, cô cảm thấy không có vấn đề gì nên đã gửi tin nhắn cho Lâm Mạc Huy.

Sau đó, cô dẫn theo Lâm Quế Anh cùng một số người nữa đi lên phòng làm việc của quản lý ở tầng trên.

Vừa vào đến cửa, quản lý Đinh trực tiếp nói: “Từng người đến các phòng khác nhau và kể về tình hình lúc đó.” “Cuối cùng chúng ta sẽ đối chiếu lời nói của từng người, để xem rốt cuộc ai là người nói dối!”

Advertisement

Người phụ nữ nhìn thấy ánh mắt của quản lý Đinh thì đã biết được trong lòng ông ta đang suy nghĩ cái gì.

Cô ta lập tức cười mỉm: “Không thành vấn đề!

Advertisement

Quản lý Đinh mỉm cười gật đầu, ông ta tự mở cửa phòng làm việc, nhìn Hứa Thanh Mây cười nói: “Cô gái, cô đến phòng này, nói tình hình cụ thể lúc đó cho tôi.”

Hứa Thanh Mây nhíu mày, ánh mắt của quản lý Đinh khiến cô cảm thấy có điều gì đó không đúng.“Tôi phải đợi chồng tôi đến!”

Hứa Thanh Mây thẳng thắn trả lời.

Quản lý Đinh nghiêm mặt: “Cô gái, chúng tôi bây giờ đang hỏi lúc ấy đã xảy ra chuyện gì. “Chồng cô không có mặt ở đó, sao phải đợi cậu ta đến làm gì?” “Cô vào đây trước đã, nói rõ xem khi ấy đã xảy ra chuyện gì!”

Người phụ nữ lập tức nói: “Đúng đấy.” “Thế nào, trong lòng có ý đồ đen tối? Sợ không dám vào sao?”

Hứa Thanh Mây không khỏi khó chịu: “Tôi có gì mà phải sợ chứ?"

Hứa Thanh Mây khó chịu, trực tiếp đi thẳng vào bên trong phòng làm việc.

Ánh mắt quản lý Đinh rất th* t*c, lập tức theo cô đi vào, nhân tiện khóa trái cửa phòng lại.

Đúng lúc này, một nhân viên bảo vệ ở bên ngoài đang cười nói với người phụ nữ: “Chị, chị cứ đi trước đi." “Quản lý nhà tôi nói rồi, bộ quần áo này, lát nữa ông ta sẽ bồi thường cho chi

Người phụ nữ đương nhiên biết bên trong sẽ xảy ra chuyện gì, cô ta cười nói: “Không thành vấn đề!” “Anh nói với quản lý Đinh là chơi vui vẻ nhé!”

Nói xong, cô ta dắt con trai đi.

Trong phòng, Hứa Thanh Mây nhìn thấy quản lý Đinh khóa trái cửa, cô lập tức biết rằng có điều gì đókhông ổn.

Cô lập tức đứng dậy: "Đợi một chút, tôi muốn ra ngoài lấy chút đồ!”

Quản lý Đinh đê tiện nói: “Đều vào đến đây rồi, vẫn còn muốn lấy cái gì nữa?” “Người đẹp, đến đây nào, chúng ta cùng nhau trao đổi chuyên sâu một chút nhé!”

Hứa Thanh Mây mặt liền biến sắc, vội vã chạy ra cửa nhưng lại bị quản lý Đinh chặn lại. “Ông muốn gì?” “Muốn chạy sao?” “Vào đến đây rồi, cô nghĩ cô chạy được sao?”

Quản lý Đinh cười lớn, từng bước tiến lại gần Hứa Thanh Mây.

Hứa Thanh Mây hoảng sợ thốt lên: “Ông định làm

Quản lý Đinh híp mắt nói: “Đến lúc này rồi, cô nói gì?" xem tôi muốn làm gì?”

Hứa Thanh Mây: “Ông mau thả tôi ra, nếu không, tôi... tôi sẽ báo cảnh sát.”

Quản lý Đinh bật cười: “Báo cảnh sát?” “Người đẹp, cô thực sự không biết tôi là ai sao?" “Tôi là người của nhà họ Đinh, một trong mười gia tộc lớn nhất.” “Trung tâm thương mại Ngọc Chúc chính là tài sản của nhà họ Đinh tôi!” “Trong căn phòng này, phụ nữ mà ông đây đã

1639787474.jpg


244038057.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 667


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Quế Anh đứng ở bên ngoài.

Một số bảo vệ không coi cô ấy ra gì, bọn họ chủ yếu canh giữ ở bên ngoài, điều này được quản lý Đinh dặn dò, đề phòng Lâm Quế Anh xông vào.

Trước kia khi đang chơi đùa với phụ nữ ở bên trong thì ông ta cũng gặp phải tình huống như vậy.

Những nhân viên bảo vệ ở đây sẽ chặn chồng của những người phụ nữ ở bên ngoài, nếu người chồng chống cự thì sẽ bị đánh cho một trận tơi tả.

Đột nhiên nghe thấy trong phòng có tiếng động vang lên, Lâm Quế Anh theo bản năng cảm thấy có gì đó không đúng.

Advertisement

Cô ấy vội vàng chạy tới gõ cửa: "Chị, chị ơi, chị sao rồi?”

Bên ngoài bảo vệ nghe thấy tiếng động, lập tức chạy vào lôi Lâm Quế Anh ra ngoài.

Lâm Quế Anh ra sức giãy giụa, một tên bảo vệ bực mình liền tát vào mặt cô ấy.

Lâm Quế Anh bị tát ngã vào bàn uống nước ở bêncạnh, làm chiếc cốc trên bàn bị vỡ, mảnh thủy tinh xước một vết thương trên trán cô ấy, máu lập tức phun ra.

Advertisement

Bảo vệ không thèm để ý, ngược lại còn chỉ vào Lâm Quế Anh đe dọa: “Con nhỏ kia, còn dám chống lại không?” “Cô thử giãy giụa lần nữa xem, có tin tôi đánh chết cô không?”

Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng hét tức giận: “Anh làm cái gì thế?”

Lâm Mạc Huy: “Tôi đến tìm vợ tôi.”

Bảo vệ: “Vợ anh không có ở đây, cút ra chỗ khác

Lâm Quế Anh nghe thấy tiếng nói, lập tức hét lên: đi!" “Anh ơi, anh ơi, em ở đây!” “Bọn họ ức h**p chị

Ngoài cửa, Lâm Mạc Huy nghe thấy tiếng động, khuôn mặt lập tức biến sắc.

Anh lập tức xông vào trong phòng.

Tên bảo vệ cầm đầu túm lấy áo anh, chửi: "Mẹ kiếp mày không hiểu tiếng người à?” “Ông đây nói, cút.

Không đợi anh ta nói hết, Lâm Mạc Huy đã đấm thẳng mặt anh ta.

Tên bảo vệ bị đánh chảy cả máu mũi, không khỏi tức giận: “Mày dám đánh tao?” “Mẹ kiếp, g**t ch*t nó!”

Mấy tên bảo vệ hùng hổ vây quanh anh.Lâm Mạc Huy không nói nhiều, trực tiếp đạp thẳng vào ngực tên bảo vệ cầm đầu, đá anh ta ra ngoài.

Một tên bảo vệ ở đằng sau cầm gậy giơ lên đập vào đầu Lâm Mạc Huy.

Lâm Mạc Huy vẻ mặt lạnh lùng, đây chính là muốn đánh chết anh sao!

Anh cũng không muốn phí lời với bọn chúng, siết chặt cổ tay tên bảo vệ và văn mạnh.

Mọi người chỉ nghe thấy tiếng rắc rắc, cổ tay của tên bảo vệ kia sau đó bị trật khớp.

Thế nhưng, Lâm Mạc Huy vẫn chưa dừng lại, anh cứ thế tiếp tục vặn cổ tay anh ta xuống.

Tên bảo vệ kêu lên đau đớn: "Dừng lại, dừng lại, dừng lại, gãy tay, gãy tay...

Lâm Mạc Huy không thèm để ý, cứ thế tiếp tục vặn cổ tay anh ta một vòng đến khi gãy hoàn toàn.

Xương cổ tay xuyên qua da lộ ra ngoài, nhìn cực kỳ kinh hãi.

Tên bảo vệ ôm lấy tay, tiếng kêu thảm thiết như tiếng sói tru.

Mấy tên bảo vệ còn lại đều sợ hãi, trước đây bọn họ chưa từng thấy ai tàn nhẫn như vậy!

Cổ tay đã bị trật khớp rồi mà vẫn chưa dừng lại, nhất định phải vặn gãy?

Người này rốt cuộc là ai?

Bọn họ không biết rằng, bây giờ đối với Lâm Mạc Huy mà nói, em gái và vợ là hai người quan trọngnhất trong cuộc đời anh.

Có thể ức h**p anh

Nhưng nếu ức h**p em gái và vợ anh thì tuyệt đối Lâm Mạc Huy xông vào trong phòng, nhìn thấy bộ không được! dạng của Lâm Quế Anh, đôi mắt anh lập tức đỏ ngầu lại.

Anh không nói lời nào, đi lên túm cổ của tên bảo vệ kia rồi đem anh ta ném sang một bên. Tên bảo vệ bị ngã hồn xiêu phách lạc, vẫn chưa thể đứng dậy, Lâm Mạc Huy liền đến bên cạnh hắn, túm cổ, cầm đầu anh ta đè về phía cửa phòng làm việc của quản lý, đập mạnh.

Ngay sau đó, cửa phòng làm việc của quản lý đã bị phá tan.

Mà tên bảo vệ kia đầu đầy máu ngất ngay tại chỗ. Ngay lúc này, quản lý Đinh đã dồn Hứa Thanh Mây vào góc tường, đang chuẩn bị bắt lấy cô.

Nghe thấy đằng sau có âm thanh lạ, ông ta liền lập tức quay đầu lại.

Nhìn thấy cảnh này, ông ta chợt giật mình, tức giận nói: “Mày làm gì ở đây?”

Lâm Mạc Huy không nói một lời nào, trực tiếp xông thẳng lên, túm lấy cổ quản lý Đinh, ném ông ta ngã sang một bên.

Quản lý Đinh chật vật đứng dậy từ dưới đất, chỉ vào Lâm Mạc Huy mắng: “Mày dám đánh tao?” “Mày có biết ông đây là người của gia tộc Đinh,

880200852.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 668


Quản lý Đinh sửng sốt, bất chợt cười lớn: “Mẹ kiếp?" “Ông đây không nghe nhầm ấy chứ?" “Mẹ nó, mày muốn xử lý nhà họ Đinh bọn tao?" “Mày nghĩ mày là ai?" “Tao nói cho mày biết, nếu hôm nay mày có thể sống sót bước ra ngoài thì sau này ông đây sẽ cùng họ với mày!"

Lâm Mạc Huy không nói gì, lặng lẽ đỡ Hứa Thanh Mây đứng dậy.

Truyện đề cử: Tình Đắng

Anh lau sạch những vệt máu ở trên mặt Lâm Quế Anh, để hai người họ ngồi bên cạnh.

Ngay lúc này, bên ngoài lại có mười mấy tên bảo và chạy tới,

Quản lý Đinh nhìn thấy người của mình tới ngay lập tức liên đắc ý trở lại, chỉ vào Làm Mạc Huy phản nộinói: "Đánh chết nó cho tao!"

Advertisement

Những nhân viên bảo vệ này đều là người của quản lý Đinh.

Bọn họ lập tức xông vào.

Advertisement

Hứa Thanh Mây và Lâm Quế Anh rùng mình vì sợ häi.

Lâm Mạc Huy dặn Hứa Thanh Mây che mắt Lâm Quế Anh lại, còn anh thì đứng dậy, cởi áo khoác ra, rồi lao thẳng lên.

Anh một tay đánh vào người của tên bảo vệ đầu tiên.

Tên bảo vệ kia bị đá bay ra ngoài, những tên bào vệ ở phía sau toàn bộ đều bị đánh ngã.

Lâm Mạc Huy xông tới, giống như hổ vô cửu, từng bước từng bước đánh cho toàn bộ đảm bảo vệ ngã lăn xuống đất.

Những tên bảo vệ này, nhìn thì cao to lực lưỡng nhưng khi ở trước mặt Lâm Mạc Huy đều không chống đỡ nổi.

Võ thuật của Lâm Mạc Huy đã đạt đến cấp độ thứ

Chỉ cần anh muốn đánh chết người thì cũng ba. không có vấn đề gìMười mấy tên bảo vệ trong phút chốc đều bị Lâm Mạc Huy quật ngã.

Lúc này, quản lý Đinh mới phát hiện ra có điều gì đó không ổn.

Ông ta trốn trong góc phòng, giọng run rẩy "Cậu... cậu muốn làm gì?” “Tôi nói cho cậu biết, tôi là người của nhà họ Đinh" “Nhà họ Đinh chúng tôi là một trong mười gia tộc có quyền lực lớn nhất, cậu dám động vào tôi, vậy... vậy chính là đang chống lại với mười gia tộc.

Lâm Mạc Huy không đánh ông ta mà lấy cái ghế ngồi xuống, giọng lạnh lùng nói: “Nói đi, tại sao lại dẫn vợ và em gái tôi đến đây? Sao lại ức h**p họ?"

Quản lý Đinh lập tức nói: “Em gái cậu làm rách quần áo của người khác, tôi dẫn cô ấy tới đây để điều tra tình hình, vậy có gì không đúng?"

Hứa Thanh Mây vội vàng nói: “Ông nói dối” Hứa Thanh Mây kể lại câu chuyện vừa xảy ra.

Lâm Mạc Huy càng trở nên lạnh lùng, nói: "Tên họ Đinh kia, ông điều tra tình hình như vậy?"

Quản lý Đinh nghênh cổ nói: “Thì sao?" “Quần áo của người kia đã rách rồi, đó là sự thậtthôi "

Lâm Mạc Huy: "Trung tâm thương mại của các người đều có camera!" “Nếu muốn điều tra hình hình, tại sao không trực tiếp xem camera?"

Quản lý Đinh nhất thời không nói được gì, chợt tức giận nói: “Camera của trung tâm thương mại chúng tôi, các người nói muốn xem là xem được sao?" "Hơn nữa, quần áo của đứa trẻ kia được mua tại trung tâm thương mại của chúng tôi nên chúng tôi đương nhiên phải có trách nhiệm xử lý!" "Quan niệm của trung tâm thương mại chúng tôi chính là khách hàng là thượng đế “Bọn họ mua quần áo tại chỗ chúng tôi, vậy chính là thượng đế của chúng tôi. "Các người làm hỏng quần áo của họ, đó là lỗi của các người!

Lâm Mạc Huy cau mày: “Theo như ông nói, khách hàng ở chỗ ông muốn làm gì đều được?"

Quản lý Đinh lạnh lùng nói: “Đương nhiên rồi

Lâm Mạc Huy chậm rãi gật đầu: "Tốt lắm!” Anh lấy điện thoại ra và gửi tin nhắn cho Hồ ĐôngAn.

Sau đó, anh đứng dậy, nhẹ nhàng nói: "Thanh Mây, một lát nữa chúng ta sẽ lên tầng hai ăn nhé"

Hứa Thanh Mây vô cùng kinh ngạc, tại sao đột nhiên lại muốn đi ăn vào lúc này?

Quản lý Đinh vẫn đang gào thét: “Cậu thanh niên, cậu đừng đắc ý. “Người của nhà họ Đinh chúng tôi sắp tới rồi, một lát nữa tôi sẽ xem cậu chết như thế nào!"

Lâm Mạc Huy không thèm để ý đến ông ta, anh chắp tay đứng bên cửa sổ, dường như đang đợi điều gì đó.

Chưa đầy nửa tiếng sau, một chiếc xe máy xúc cỡ lớn bất ngờ chạy đến quảng trường.

Chiếc máy xúc xuyên thẳng qua hàng rào, chạy thẳng đến bên cạnh trung tâm thương mại.

Những móng vuốt khổng lồ được nâng thẳng lên tầng hai, cắt ngang và đập vỡ tất cả các cửa sổ trên tang hai.

Quản lý Đinh nghe thấy tiếng động, vội vã chạy

Chứng kiến tình hình, ông ta vô cùng hoảng sợ, qua. với vàng la lên: "Ở đâu ra tên điền kia“Mau ngăn cậu ta lại!"

Lâm Mạc Huy cười nhẹ: "Không cần kinh ngạc đến thế đâu, là do tôi gọi đến đó"
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 669


Quản lý Đinh không khỏi sửng sốt: “Cậu... cậu định làm gì?" “Đây là Trung tâm thương mại Ngọc Chúc, cậu đập vỡ cửa sổ của chúng tôi, tức là cậu đang khiêu khích nhà họ Đinh chúng tôi!" “Tôi nói cho cậu biết, chuyện này, nhà họ Đinh tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cậu đâu!"

Vẻ mặt của Lâm Mạc Huy bình tĩnh, chậm rãi, ung dung nói: “Không phải tôi vừa mới nói sao, tôi muốn tới tầng hai ăn cơm. "Nhưng mà cửa sổ trên tầng hai của các ông quá nhỏ, ánh sáng không tốt, ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi" “Vì vậy, tôi mới sai người nới rộng cửa sổ một chút giúp cho các ông đấy thôi“Ông cũng đã nói khách hàng chính là Thượng để mà." “Tôi là khách hàng của ông, tôi muốn mở cửa sổ lớn hơn một chút, ông không có ý kiến gì chứ?"

Quản lý Đinh tức giận: “Mẹ kiếp, mở cái rắm ý!” "Cậu... cậu... cậu chờ đó cho tôi, người của nhà họ Đình chúng tôi đã đến dưới lầu rồi, hôm nay nhất định cậu phải chết!”

Lâm Mạc Huy cười lạnh, không quan tâm chút nào.

Máy xúc bên ngoài vẫn đang phá dỡ Trung tâm thương mại Ngọc Chúc này.

Advertisement

Nhiều nhân viên bảo vệ lao vào định can ngăn nhưng đều bị nhóm người cường tráng chặn lại.

Chiếc máy xúc này hoạt động rầm rộ và đột ngột phá vỡ toàn bộ cửa sổ trên tầng hai.

Advertisement

Đúng lúc này, ở cửa có một nhóm người chạy vào.

Người đứng đầu là một người đàn ông có vóc dáng trung bình với sắc mặt lạnh lùng, là em trai của người đứng đầu nhà họ Đinh, Đinh Vũ.

Vừa nhìn thấy nhóm người này, quản lý Đỉnh da lập tức chạy tới, kêu khóc nói: “Anh hai, cuối cùng anh cũng đến rồi l“Chính là tên khốn kiếp này, cậu ta đã dẫn người đến phá hủy Trung tâm thương mại Ngọc Chúc của chúng ta, anh không thể để cậu ta đi"

Đinh Vũ vốn dĩ rất tức giận, nhưng khi nhìn thấy Lâm Mạc Huy trong phòng, vẻ mặt của ông ta đột nhiên thay đổi.

Trước đây, ông ta đã từng tham gia hai phiên tòa xét xử công khai Lâm Mạc Huy của mười gia tộc, ông ta nhận ra Lâm Mạc Huy.

Nếu đổi lại là trước đó, ông ta cũng sẽ không để Lâm Mạc Huy vào mắt.

Tuy nhiên, sau khi trải qua hai sự kiện này, ông ta đã biết Lâm Mạc Huy không phải người dễ động vào

Ông ta hít một hơi thật sâu, bước vào phòng nói: "Hóa ra là cậu Lâm đích thân tới đây." "Tôi không biết chúng tôi đã làm gì sai mà khiến cậu Lâm tức giận tới mức muốn phá hủy Trung tâm thương mại Ngọc Chúc của chúng tôi?"

Quản lý Đinh choáng váng.

Tình hình này là thế nào?

Đình Vũ nhân vật quyền lực số ba của nhà họ Định, chỉ đứng sau ông cụ Đỉnh và chủ nhà họ Định.

Nhân vật lớn như vậy trong mười đại gia tộc, cũnglà tồn tại làm mưa làm gió.

Kết quả là ông ta lại tỏ ra cung kính với Lâm Mạc Huy ư? Chuyện này rốt cuộc là như thế nào? "Anh hai, đây... đây là ai vậy?"

Quản lý Đinh không thể không hỏi.

Đình Vũ trừng mắt liếc nhìn ông ta, nói nhỏ: “Lâm Mạc Huy!

Sắc mặt của quản lý Đinh đột ngột thay đổi, đi nhiên là ông ta đã từng nghe đến cái tên Lâm Mạc

Huy.

Sự tồn tại mà gần đây khiến mười gia tộc phải đau đầu, ông lớn mới xuất hiện ở thành phố Hải Tân, ngay cả mười đại gia tộc cũng không có cách nào tóm được anh.

Quản lý Đinh chỉ cảm thấy sống lưng lạnh lẽo, tại sao ông ta lại khiêu khích tên ác ma này chứ?

Toàn thân của ông ta run lên, chuyện lần này dù xử lý thế nào thì ông ta cũng đều xong đời rồi!

Lúc này, ngoài cửa có một nhóm người chạy vào người cầm đầu là Hổ Đông An. "Anh Huy, người của chúng ta đến rồi “Chỉ cần anh nói một lời, chúng tôi sẽ phá hủytoàn bộ Trung tâm thương mại Ngọc Chúc

Hồ Đông An lớn tiếng nói.

Sắc mặt của Đinh Vũ lạnh lùng, trầm giọng nói: "Cậu Huy, tôi khuyên cậu một câu, đừng làm việc quá tuyệt tình " “Trung tâm thương mại Ngọc Chúc là gốc rễ của nhà họ Đinh" "Cậu đập nát Trung tâm thương mại Ngọc Chúc là đang tuyên chiến với nhà họ Đinh!”

Hứa Thanh Mây nắm lấy tay Lâm Mạc Huy, khẽ lắc

Cô vẫn rất kiêng kị với mười gia tộc.

Lâm Mạc Huy cười nhẹ: “Không sao. “Em đưa Quế Anh về trước đi. Anh sẽ lo việc ở đâu. đây

Nói xong, anh xua tay kêu Hồ Đông An sai người đưa Hứa Thanh Mây và Lâm Quế Anh trở về.

Nhìn Hứa Thanh Mây và Lâm Quế Anh rời đi, vẻ mặt của Lâm Mạc Huy thay đổi hẳn.

Anh quay đầu nhìn Định Vũ, sắc mặt lạnh lùng, từng chữ từng chữ nói: "Đúng là tôi đang tuyên chiến với nhà họ Đỉnh đấy, ông có thể làm gì đây?
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 670


Đình Vũ không khỏi sững sở.

Ông ta không ngờ Lâm Mạc Huy lại to gan như "Cậu... cậu nói thật sao?" vậy.

Đinh Vũ tức giận nói: “Cậu Huy, cậu cũng biết lời câu vừa nói ra có ý nghĩa gì chứ?" "Nhà họ Đinh của tôi chính là một trong mười gia tộc. “Cậu tuyên chiến với nhà họ Đinh của tôi, chẳng khác nào khai chiến với mười gia tộc, cậu... cậu phải suy nghĩ cho rõ đi

Lâm Mạc Huy cười lạnh, đột nhiên tát vào mặt của Đinh Vũ một cái: “Quỳ xuống!" xông không đủ tư cách đứng đầy nói chuyện với

Đinh Vũ tức giận: "Làm Mục Huy, đừng đi quá xa l"Dù sao tôi cũng là thành viên của nhà họ Đinh, chủ nhà họ Đinh là anh trai tôi, câu...

Advertisement

Lâm Mạc Huy lại tát thêm một cái.

Tất cả mọi người trong nhà họ Đinh đều tức giận và nhao nhao gầm thét lao tới.

Advertisement

Lâm Mạc Huy cũng không nói nhảm, phất tay luôn: "Đánh!"

Hồ Động An có chuẩn bị mà đến, hét lên một tiếng: “Đánh chết hết cho tôi!

Một nhóm người lập tức xông tới từ bên ngoài, bao vây nhà họ Đinh và bắt đầu ra tay.

Hổ Đông An đã chuẩn bị sẵn và mang theo rất nhiều người.

Nhà họ Đinh chỉ có mấy chục người, làm sao là đối thủ của họ, chúng không có sức phản kháng, bị đánh cho đầu rơi máu chảy.

Vẻ mặt của Đinh Vũ trở nên vô cùng xấu xí khi nhìn thấy tình huống này. “Lâm Mạc Huy, rốt cuộc cậu muốn làm gì? “Cậu thực sự muốn tuyên chiến với tôi và mười gia tộc sao?"

Lâm Mạc Huy ngồi ở trên ghế, lạnh lùng nói: “Tôisẽ lặp lại lần nữa l “Quỳ xuống nói chuyện với tôi!". “Nếu không, hôm nay tôi sẽ đánh chết hết bọn ho!"

Đình Vũ nhìn tình cảnh bị đất của những người trong nhà họ Đinh, nghiến răng nghiến lợi và đột ngột quỳ xuống trước mặt Lâm Mạc Huy. “Lâm Mạc Huy, sự sỉ nhục này, nhà họ Đinh của tôi sẽ không bao giờ quên!”

Đinh Vũ nghiến răng nói.

Lâm Mạc Huy cười lạnh một tiếng: “Yên tâm đi, tôi cũng sẽ không quên!" “Ông muốn biết tại sao đúng không?" “Được rồi, tôi sẽ nói cho ông biết

Lâm Mạc Huy nói xong liền dẫn Quản lý Đinh qua, lạnh lùng nói: "Nói chuyện lúc trước đi “Ông nghe rõ cho tôi, tôi đã lấy được toàn bộ camera giám sát của Trung tâm thương mại của ông “Ông còn dám nói dối, tôi sẽ trực tiếp giết ông

Quản lý Đinh sợ tới mức suýt nữa tè ra quần, run rây kể lại những gì đã xảy ra trước đó.

Định Vũ nghe xong, ngày lập tức bối rối.Cuối cùng ông ta cũng hiểu tại sao Lâm Mạc Huy lại tức giận tới như vậy.

Ông ta đã đánh bị thương em gái duy nhất của Lâm Mạc Huy, có ý định xúc phạm vợ của Lâm Mạc

Huy.

Đối với bất kỳ người đàn ông nào, chuyện này cũng không thể cho qua được.

Ngay cả khi nếu mười gia tộc biết chuyện này, mười gia tộc cũng sẽ không giúp bọn họ.

Dù sao là do bọn họ không đúng!

Nếu mười gia tộc cố tình trộn lẫn chuyện này, thì Nam Bá Lộc sẽ có cớ để trực tiếp đối phó với bọn họ.

Ông ta bỗng nhiên tát lên mặt quản lý Đinh và chửi rủa: “Thằng khốn nạn, mày... sao mày có thể làm ra chuyện như vậy hả?"

Quản lý Đinh ngã xuống đất, sợ tới mức tè ra quân: "Anh hai, em biết mình sai rồi." “Anh mau cứu em đi, em... sau này, em sẽ không dám nữa..."

Sắc mặt của Đinh Vũ tái nhợt: "Còn có lần sau sao?" “Tao nói cho mày biết, máy phải trả giá đất cho chuyện này!"“Người đâu, chặt đứt cả hai tay của nó cho tao!"

Người của nhà họ Đinh đi thẳng tới, mặc cho quản lý Đỉnh khóc lóc, chặt đứt hai tay của ông ta.

Đinh Vũ quỳ trên mặt đất: "Cậu Huy, lần này nhà họ Đinh chúng tôi đã làm sai." "Tôi thay mặt nhà họ Đinh, nói lời xin lỗi với cậu.” Mặt của Lâm Mạc Huy không chút thay đổi: "Đinh Vũ, ông xin lỗi không đủ thành ý!”

Vẻ mặt Đinh Vũ thay đổi, ông ta nghiến răng nghiên lợi nói: “Người tới, ném nó ra ngoài cho tao

Quản lý Đinh sợ quá phát khóc, đây chính là tầng cao nhất đó.

Ông ta bị ném thẳng ra ngoài, vậy thì không phải sẽ ngã chết sao! “Anh hai, anh hai, em biết mình sai rồi, xin hãy tha cho em đi..." “Cho em thêm một cơ hội, chỉ một lần nữa thôi, em không dám nữa... “Anh hai, anh hai đi..."

Mặc cho ông ta van xin thế nào cũng không ai đề

Người của nhà họ Định đã nằng ông ta lớn và némthẳng ra ngoài từ cửa sổ.
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 671


Đình Vũ vẫn quỳ trên mặt đất, run giọng nói: "Cậu Huy, bây giờ cậu hài lòng chưa?"

Lâm Mạc Huy cười lạnh lắc đầu: "Không lòng"

Về mặt của Đinh Vũ đột nhiên thay đổi: “Cậu Huy, người này đã chết, cậu còn cảm thấy chưa hài lòng sao?" "Vậy thì cậu muốn tôi làm gì?"

Lâm Mạc Huy liếc mắt nhìn ông ta: "Trở về nói cho ông cụ của ông rằng tôi muốn 30% cổ phần của Trung tâm thương mại Ngọc Chúc!”

Đinh Vũ giận tím mặt: "Không thể nào! “Trung tâm thương mại Ngọc Chúc là gốc rẽ của nhà họ Đinh, tôi tuyệt đối sẽ không giao quyền không chế cho người khác!" “Cậu muốn lấy cổ phần của Trung tâm thương mạiNgọc Chúc cũng là đang động vào gốc rễ của mười gia tộc." “Chuyện này, mười gia tộc sẽ không bao giờ đồng y!"

Advertisement

Lâm Mạc Huy: “Trở về hỏi bố ông xem, có khi ông ta lai dong y day!" “Ổ, đúng rồi, nhân tiên giúp tôi hỏi bố ông, sao mấy ngày nay không thấy ông ấy tới khu biệt thự Bách Hương nhi?"

Sắc mặt của Đinh Vũ thay đổi hẳn, nhìn Lâm Mạc Huy với vẻ khó tin,

Advertisement

Lâm Mạc Huy đứng dậy vỗ vai Đình Vũ cười nhẹ: “Tôi chờ tin vui từ ông!"

Lâm Mạc Huy nói xong liền nghênh ngang rời đi. Đinh Vũ choáng váng tại chỗ, một lúc sau thì hoảng hốt bật dậy và chạy đến nhà họ Đinh.

Dưới lầu, Hồ Đông An lái xe, chở Lâm Mạc Huy đi. “Anh Huy, chuyện lần này không tốt lắm phải không?" “Mười gia tộc luôn khống chế sản nghiệp, dù là nhà họ Thiên cũng sẽ không nhúng tay vào. "Anh muốn Trung tâm thương mại Ngọc Chúc củanhà họ Đinh là trái với quy tác của mười gia tộc “Làm như vậy, mười giả tộc hoàn toàn có lý do để liên hợp chống lại anh đấy!”

Hồ Đông An thì thào.

Lâm Mạc Huy cười: "Đừng lo lắng, nhà họ Đinh nhất định sẽ đồng ý. truyện tiên hiệp hay

Hồ Đông An ngạc nhiên: “Tại sao?"

Lâm Mạc Huy: "Bởi vì nhà họ Đinh với một nhà khác cùng hợp tác với người của cổ tộc Miêu Cương!"

Hồ Đông An: "Hả?"

Lâm Mạc Huy kể lại những gì đã xảy ra trước đó.

Lâm Mạc Huy đã đoán trước là chắc chắn không phải mỗi nhà họ Lưu hợp tác với Miêu Cương.

Sau khi Lưu Thiên Anh và Lưu Thiên Quang chết, Lâm Mạc Huy phát hiện ra rằng họ thường đến khu biệt thự Bách Hương từ định vị trên điện thoại di động của họ.

Lâm Mạc Huy yêu cầu Phương Ngọc Đức lần theo manh mối này để điều tra.

Kết quả là Phương Ngọc Đức đã tra ra được nhà họ Định.

Chủ nhà họ Đình thường đến khu biệt thự BáchHương để bí mật gặp gỡ chủ nhà họ Lưu.

Có thể thấy, không chỉ nhà họ Lưu, mà cả nhà họ Đinh cũng có hợp tác với Miêu Cương

Chuyện ngày hôm nay, nếu đổi thành lúc bình thường, Lâm Mạc Huy sẽ chỉ muốn mạng của quản lý Đinh.

Tuy nhiên, Lâm Mạc Huy phải tiến thêm một bước nếu liên quan đến Miêu Cương.

Bởi vì nếu nhà họ Đinh hợp tác với Miêu Cương thì chính là từ địch của Lâm Mạc Huy.

Anh vừa vặn có thể lợi dụng cơ hội này để giải quyết triệt để nhà họ Đinh

Anh vừa nói với Đinh Vũ về khu biệt thự Bách Hương, chính là muốn thăm dò nhà họ Đinh.

Nếu nhà họ Đinh thực sự hợp tác với Miêu Cương thì bọn họ chắc chắn lo lắng Lâm Mạc Huy sẽ tiết lộ chuyện này, vậy nên họ nhất định sẽ đồng ý yêu cầu của Lâm Mạc Huy và giao cổ phần trung tâm thương mại Ngọc Chúc cho Lâm Mạc Huy

Nhà họ Đinh.

Ngay khi Đình Vũ về đến nhà, ông ta lập tức tìm ông cụ Đình và chủ nhà họ Đinh, đi vào phòng bí mật,kể cho họ nghe chuyện về trung tâm thương mại Ngọc chúc. khi cả hai nghe tin Lâm Mạc Huy đang gây rối ở trung tâm thương mại Ngọc Chúc, cả hai đều vô cùng tức giận, lớn tiếng nói rằng họ sẽ liên hợp với mười gia tộc để g**t ch*t Lâm Mạc Huy.

Tuy nhiên, khi họ nghe Đinh Vũ nói đến khu biệt thự Bách Hương, ngay lập tức hai người họ lại bối rối.

Đúng như Lâm Mạc Huy nói, họ đã hợp tác với nhà họ Lưu và cổ tộc Miêu Cương.

Trước đó, khi nhà họ Lưu bị Lâm Mạc Huy giải quyết, nhà họ Đinh cũng rất giật mình vì chuyện này.

Thực ra, chuyện bọn họ hợp tác với Miếu Cương còn có rất nhiều việc không thể lộ ra ngoài ánh sáng, không thể để các gia tộc khác biết.

Nếu những chuyện này bị bại lộ, nhà họ Đinh chắc chắn sẽ xong đời.

Đinh Vũ nhìn hai người và nói nhỏ: “Làm sao bây giờ?" “Nếu Lâm Mạc Huy để lộ chuyện này, dù là mười gia tộc hay Nam Bá Lộc cũng đều không tha cho chúng ta l

Cuối cùng, ông cụ Đỉnh thờ dài chấp nhận yêucầu của cậu ta đi." “Tuy nhiên, 30% cổ phần này không đưa cho cậu ta, mà là bán cho cậu ta l
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 672


Buổi chiều, Đinh Vũ tự mình đi đến gặp Lâm Mạc Huy, truyền đạt lại ý của ông cụ Đinh.

Lâm Mạc Huy vốn đang thử thăm dò nhà họ Đinh.

Bây giờ nhà họ Đinh lại đồng ý bán cổ phần, Lâm Mạc Huy liền biết, quả nhiên trong lòng nhà họ Đinh có quỷ.

Anh cũng không khách khi với nhà họ Đinh, trực tiếp đưa ra một cái giả tiền rất thấp.

Dựa theo bình thường mà nói, lấy địa vị của trung tâm thương mại Ngọc Chúc tại thành phố Hải Tân, 30% cổ phần này, chỉ ít có thể bán được hai mươi bốn đến hai mươi tám tỷ.

Advertisement

Mà có khi, có tiền cũng không mua được.

Nhưng mà, Lâm Mạc Huy lại đưa ra con số là một không chỉ có như thế, Lâm Mạc Huy còn muốn tý.toàn bộ người của nhà họ Đinh rời khỏi trung tâm thương mại Ngọc Chúc, anh muốn để người của mình quản lý trung tâm thương mại Ngọc Chúc.

Advertisement

Đình Vũ tức giận, cả người run rẩy, nhưng cuối cùng lại không thể không đồng ý yêu cầu của Lâm Mạc Huy.

Không còn cách nào khác, dù sao bây giờ Lâm Mạc Huy đang nắm nhược điểm của nhà họ Đinh trong tay!

Sau khi Đinh Vũ rời đi, Lâm Mạc Huy lập tức gọi Hồ Đông An tới, nói với anh ta chuyện của trung tâm thương mại Ngọc Chúc.

Hồ Đông An không nghĩ tới vậy mà nhà họ Đinh thật sự đồng ý, anh ta cũng rất hưng phấn.

Trung tâm thương mại Ngọc Chúc, đây chính là căn cơ của nhà họ Đinh, là một cái cây rụng tiền đấy!

Từng có người ra cái giá bảy tỷ, muốn mua một nửa cổ phần của trung tâm thương mại Ngọc Chúc, đã bị nhà họ Đinh từ chối.

Bây giờ Lâm Mạc Huy lại dùng cái giá một tỷ mua 30% cổ phần, đây là kiểm được hồi rồi. "Anh Huy, lần này xem như chúng ta phát tài rồi!" “Có trung tâm thương mại Ngọc Chúc, anh chínhlà đại gia chân chính rồi “Lại thêm công ty xây dựng bên kia, tài sản của anh đã sắp đuổi kịp mười gia tộc rồi"

Hồ Đông An hưng phần nói,

Lâm Mạc Huy cười cười: “Lúc này mới có bao nhiêu tiền đâu mà anh kích động như thế làm gì?”

Hồ Đông An rung động: “Anh Huy, này... này đã sắp đến trăm tỷ mà còn không có bao nhiêu tiền?"

Lâm Mạc Huy cười khẽ, không có trả lời Hổ Đông

An.

Mặc dù ký ức của anh đối với gia tộc không nhiều, nhưng mà anh biết, tài sản của nhà họ Lâm lúc trước tuyệt đối lớn hơn mười gia tộc rất nhiều.

Anh muốn lấy lại huy hoàng lúc đó của nhà họ Lâm, đây vẫn chỉ là mới bắt đầu mà thôi! "Đúng rồi, Hồ Đông An, anh đi lấy hai trăm triệu tới đây.

Lâm Mạc Huy phân phó nói.

Hồ Đông An lập tức nói: "Được." “Anh Huy, chỗ anh còn cần tài chính sao?" “Trông tay tôi vẫn còn chút tiền, lúc nào cũng có thể cho anh vay, anh muốn bao nhiêu?"Lâm Mạc Huy liếc mắt nhìn anh ta: "Nghĩ cái gì vậy?" “Sao lại nghĩ là tôi muốn vay tiền anh?" “Tôi là muốn anh hùn vốn đầu tư

Hồ Đông An sửng sốt một chút: “Đầu... đầu tư vào cái gì?"

Lâm Mạc Huy: "Trung tâm thương mại Ngọc

Chúc!" "Hai trăm triệu, 10% cổ phần." "Cũng đừng nói tôi ức h**p anh, chuyện quản lý trung tâm thương mại Ngọc Chúc, toàn bộ giao cho anh đi làm, thế nào?"

Hồ Đông An ngây người, qua nửa ngày mới lấy lại tinh thần, hốc đỏ lên.

Hai trăm triệu, mua 10% cổ phần của trung tâm thương mại Ngọc Chúc, đây quả thực là món hời đấy!

Anh ta biết, Lâm Mạc Huy đang dìu dắt anh ta, cho anh ta cơ hội phát tài. Hơn nữa, quản lý trung tâm thương mại Ngọc Chúc, công việc này vô cùng béo bờ.

Hồ Đông kích động muốn khóc, anh ta phát hiện, đi theo Lâm Mạc Huy, thật sự là quyết định chính xácnhất đời này của mình! "Anh Huy, cái gì tôi cũng không nói:" “Sau này, núi đao biển lửa, tôi sẽ không chối từ

Hồ Đông An thành khẩn nói.

Lâm Mạc Huy khoát tay: "Được rồi, đừng làm kiểu " "Trung tâm thương mại Ngọc Chúc, quản lý cho thật tốt đấy." "Đúng rồi, thuận tiện liên lạc với Phương Ngọc Đức, đề ông ta chú ý đến nhà họ Đinh." “Tôi nghi ngờ chuyện giữa nhà họ Đinh và cổ tộc Miêu Cương không có đơn giản như vậy." “Nếu không thì nhà họ Đinh sẽ không đưa cổ phần của trung tâm thương mại Ngọc Chúc cho tôi dễ dàng như vậy."

Hồ Động An lập tức gật đầu: "Được rồi."

Sau khi Hồ Đông An rời đi, trời cũng bắt đầu đen dân.

Lâm Mạc Huy trở về biệt thự khu Đảo Xanh, ăn cơm tối xong, anh lại đi biệt thự mà Ngọc Mạn ở tìm Ngọc Mạn lấy mấy con có trùng. ngôn tình sủng

Đêm nay, anh muốn đi khu biệt thự Bách Hươngmột chuyển, có khi sẽ gặp được người của cổ tộc Miêu Cương
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 673


Bách Hương

Khu biệt thự Bách Hương là vườn hoa tương đối lớn của thành phố Hải Tân.

Sau tám giờ mỗi buổi tối nơi này sẽ đóng cửa.

Tám giờ ba mươi phút, một mình Lâm Mạc Huy lặng lẽ lẻn vào khu biệt thự Bách Hương.

Xung quanh khu biệt thự Bách Hương hoàn toàn yên tĩnh.

Advertisement

Lâm Mạc Huy đi trong bóng tối, cần thận tìm kiếm thứ gì đó.

Cuối cùng, Lâm Mạc Huy dừng lại ở một góc, anh đã cảm nhận được mùi của cổ trùng ở đây.

Advertisement

Anh đi dọc theo mùi đó, vòng qua vài vòng cuối củng đi đến một căn phòng bên ngoài.

Trong phòng sáng lên ánh đèn lờ mờ,

Lâm Mạc Huy đi tới, phát hiện trong phòng có bạ người đang ngồiLâm Mạc Huy đã gặp được hai người trong số đó, trước kia chính là đại đồ đệ và nhị đồ đệ của Ô Nhĩ.

Hai người này cướp đi Bổn Mạng Cổ của Ô Nhĩ và tam đồ đệ, còn ra tay g**t ch*t Ô Nhĩ, tam đồ đệ và cả

Da Mat.

Mạng Dạ Mạt lớn, được Lâm Mạc Huy cứu khỏi tránh được một kiếp nạn.

Không ngờ hai người này lại chạy đến nơi này.

Người còn lại là một người đàn ông trung niên, mũi chim ưng, ánh mắt thâm độc, trên người có tà khí rất nặng.

Ba người đang nói chuyện nên Lâm Mạc Huy cũng không làm phiền bọn họ, lặng lẽ núp trong bóng tối nghe lén.

Anh nhìn ra được, hai người đồ đệ này rất cung kính với người đàn ông trung niên kia, còn gọi ông ta là Tả hộ pháp.

Lúc này hai đồ đệ đang bảo rằng thành phố Hải Tần đã xảy ra chuyện. Sau đó còn đầy chuyện Ô Nhĩ chết lên người Lâm Mạc Huy, nói là Lâm Mạc Huy đã giết ô nhĩ, phá hư công chuyện của bọn họ.

Tả hộ pháp tức giận, mắng to: "Có một tên oặt con thôi mà lại dám làm xấu chuyện lớn ở Mộc Giangcủa chúng ta!". "Tên Lâm Mạc Huy này đang ở nơi nào, bây giờ tôi den giet han!"

Hai đồ đệ mặt lộ vẻ vui mừng, đại đồ đệ thấp giọng nói: "Tà hộ pháp, tên Lâm Mạc Huy này thực lực không bình thường..."

Tà hộ pháp nhất thời tức giận: "Tôi không tin, chi là một tên oắt con thôi mà, sao có thể khác thường được?" "Đợi đến khi tôi tìm được cậu ta, nhất định phải để cho cậu ta quỳ ở trước mặt tôi, phải dập đầu cầu xin tôi tha thứ…"

Lâm Mạc Huy khẽ nhíu mày, tên Tà hộ pháp này cũng thật là kiêu ngạo.

Nhưng vào lúc này, đột nhiên truyền tới một loạt tiếng bước chân rất nhỏ từ phía xa.

Lâm Mạc Huy lập tức núp vào.

Trong bóng tối, có một cô gái có vóc dáng mảnh khánh đi tới.

Lâm Mạc Huy nhìn kỹ một chút, bất ngờ người phụ nữ này chính là Da Mặt trước đó.

Lâm Mạc Huy cho cô ấy ăn Tiểu Quy Nguyễn Đăn bây giờ thưởng thể của cô ấy đã hoàn toàn khôi phụccũng không khác gì người bình thường,

Cô ấy vừa bước vào cửa, đã trực tiếp nhìn hai người sử huynh của mình.

Sắc mặt hai sư huynh thay đổi rất lớn, bọn họ không ngờ, Dạ Mạt lại có thể sống sót. Nhớ đọc truyện trên Truyện8*8.vip để ủng hộ team nha!!!

Lúc ấy bọn họ chính là người đâm xuyên qua tim của Da Matl "Hai người các người, còn có gan tới gặp sứ giả của Cổ Tôn sao?" "Hôm nay, tôi muốn các người nợ máu phải trả bằng máu!"

Dạ Mạt hét lên một tiếng, hai tay hất một cái, hai tia bột màu vàng đánh về phía hai sư huynh kia.

Hai sư huynh này dù sao cũng biết rất rõ Dạ Mạt, thấy Dạ Mạt xuất chiêu, hai người đã nhanh chóng né tránh, không có dính một chút nào.

Dạ Mạt còn muốn ra tay, lúc này, Tà hộ pháp ngăn cô ấy lại.

Trong mắt Tả hộ pháp lóe lên một tia dâm tà, ông là nhìn chăm chăm vào Dạ Mạt: "Cô Dạ Mạt, có chuyện gì vậy?" "Hai người này là dòng món sư huynh của cô mà vì sao phải ra tay với bọn họ?"Mắt Dạ Mạt đỏ ngầu, nói về chuyện hai sư huynh này g**t ch*t Ô Nhĩ.

Nghe đến đây, nhất thời mặt Tả hộ pháp khiếp sợ.

Tả hộ pháp mắt lộ ra sạch bóng, nhìn chằm chằm hai sư huynh kia: "Lời cô Dạ Mạt đây có phải là thật hay không?"

Sắc mặt Hai vị sư huynh kinh hoàng, đại sư huynh hít sâu một hơi, vội vàng nói: "Cô ta... Cô ta nói láo!" "Thật ra hôm đó cô ta đã nhờ và Lâm Mạc Huy, cổ ý dẫn Lâm Mạc Huy tới, muốn đối phó với chúng ta." "Sư phụ vì cứu chúng ta, dùng Bổn Mạng Cổ của ông giúp chúng ta phá vỡ phong tỏa, còn truyền Bồn Mạng Cổ của ông sang cho tôi." "Không ngờ, cô gái này, lại là người xấu đi kiện trước." "Tà hộ pháp, ngàn vạn lần ngài đừng tin cô ta, cô ta là cùng một phe với Lâm Mạc Huy!"
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 674


**********

Dạ Mạt rất giận dữ, cô ấy không ngờ, hai người sư huynh này vậy mà sẽ đánh ngược lại cô.

Cô ấy tức giận hét lên mắng, nhưng hai sư huynh này vẫn khăng khăng rằng cô ấy phản bội sư môn.

Ánh mắt Tà hệ pháp hơi nheo lại, hình như là đang suy nghĩ, giữa ba người này rốt cuộc là ai đúng ai sai.

Đột nhiên, ông ta nhanh chóng ra tay, vỗ một cái lên vai Dạ Mạt.

Advertisement

Thân thể Dạ Mạt thoáng chấn động, chỉ cảm thấy sức lực toàn thân như bị mất đi, không tự chủ được mà té ngã trên đất.

Cô ấy không khỏi bối rối, kinh ngạc nói: "Tà hộ pháp, ông. Ông đang làm gì?"

Mặt hai sư huynh cũng đầy mờ mịt, Tà hộ pháp trực tiếp ra tay không chế Dạ Mat? Chuyện gì đang хау га?Tà hộ pháp cười nhạt: "Dạ Mạt, lời có nói có hàng trăm chỗ hờ, làm sao tôi có thể tin tưởng Cô?"

Advertisement

Da Mặt nóng này: "Lời tôi... Lời tôi nói có trăm ngàn chỗ hờ?" "Lời tôi nói đều là sự thật là bọn họ giết sư phụ của tôi"

Tà hộ pháp không nhịn được xua tay: "Rốt cuộc là thật hay giả, Bổn hộ pháp sẽ đích thân điều tra rõ ràng." "Hai người các người mang cô ấy vào trong phòng, tôi sẽ tự mình thẩm vấn cô ấy!"

Hai người sư huynh của Dạ Mạt nhất thời hội ý với nhau, khóe miệng đều lộ ra một tia cười d*m đ*ng. "Vâng, Tả hộ pháp, chúng tôi nhất định sẽ giúp ngài sắp xếp thỏa đáng!"

Đại sư huynh hào hứng nói.

Nhị sư huynh lại xít lại gần Tà hộ pháp, thấp giọng nói: "Sư muội của tôi mặc dù tu luyện mi cổ, nhưng cũng có thể cô ấy vẫn còn là một đứa con nít." “Tả hộ pháp, chắc ngài phải dịu dàng với cô ấy một chút rồi!"

Tả hộ pháp ngừa đầu cười to, ông là đã thèm thường Da Mặt từ đầuChẳng qua trước kia Dạ Mạt có Ô Nhĩ che chở, ông ta cũng không dám làm gì Da Mat

Bây giờ có cơ hội như vậy, sao ông ta lại bỏ qua được.

Đối với ông ta mà nói, ai giết Ô Nhĩ cũng không quan trọng, mà quan trọng chính là mình có thể được bao nhiêu lợi ích.

Lâm Mạc Huy núp trong bóng tối, thấy cảnh như vậy, không khỏi không ngừng cau mày.

Đêm nay Dạ Mạt cũng thật là ngu xuẩn, cứ như vậy mà đến tìm người trà thủ? Đây đúng là chịu chết mà! "Gặp được tôi, coi như cô may mắn!"

Lâm Mạc Huy lầm bầm một tiếng, anh đột nhiên bước ra khỏi chỗ tối rồi bước vào phòng.

Ba người bên trong nhà còn chưa kịp phản ứng, Lâm Mạc Huy đã vọt tới trước mặt hai sư huynh của Dạ Mat.

Nhị sư huynh vội vàng muốn né tránh, cây kim bạc trong tay Lâm Mạc Huy đã đâm vào đình đầu của anh ta, nhị sư huynh nhanh chóng tê liệt ngã xuống đất.

Bên cạnh nhị sư huynh là Tả hộ pháp, thực lực của ông ta mạnh hơn rất nhiều so với nhà sư huynh.Vào lúc Lâm Mạc Huy ra tay, một con ong độc lớn chừng bằng quả trứng nhanh chóng bay ra từ người ông ta

Ong độc vo ve bay về phía Lâm Mạc Huy, phần đuôi có những gai độc đen bóng.

Lâm Mạc Huy cong ngón tay lại, dùng móng tay bắn đạn lên người ong độc

Mà ong độc cũng rất là mạnh, sau khi rơi xuống đất, cũng bay lên lại, tiếp tục bay về phía Lâm Mạc Huy.

Vào thời gian này, Tả hộ pháp nhanh chóng lui về phía sau, vài con ong độc trên người ông ta đồng thời bay ra, nhào về phía Lâm Mạc Huy.

Lâm Mạc Huy cũng không nói lời vô ích, anh lấy ra chiếc bình mà Ngọc Mạn đưa cho anh, thà độc trùng bên trong ra ngoài.

Những con độc trùng này ở cùng một chỗ với máy con độc trùng của Tà hộ pháp, nhanh chóng hỗn chien.

Tả hộ pháp thấy một cảnh như vậy, sắc mặt thay đối: "Cậu là người ở đâu?"

Đại sư huỳnh ở phía sau vòi la lên: "Tả hộ pháp anh ta chính là Làm Mạc Huy“Ông xem, cổ trùng của anh ta, còn mạnh hơn cổ trùng ở Mộc Giang chúng ta!"

Sắc mặt Tả hộ pháp thay đổi dữ tợn, ông ta cứ nhìn chằm chằm vào Lâm Mạc Huy: "Cậu biết cô ấy ở đâu?" “Lập tức giao cô ấy ra, tôi có thể tha cho cái mạng chó của cậu!" "Nếu không, tôi sẽ khiến cho cậu sống trong hồi hàng"

Lâm Mạc Huy không trả lời, mà là hỏi ngược lại ông ta: "Tại sao các người phải tìm cô ấy?"

Những lời này, coi như là thẩm chấp nhận.

Trong mắt Tả hộ pháp lóe lên, lớn tiếng nói: "Đây là chuyện của Mộc Giang bọn ta, không liên quan đến câu t "Giao cô ấy ra, tha cho cậu một mạng!"

Lâm Mạc Huy cười lạnh một tiếng: "Chỉ dựa vào ông?" "A, trước tiên ông nên suy nghĩ một chút tại sao mình còn sống đi
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 675


Sắc mặt Tà hộ pháp thay đổi, cực kỳ khó chịu, bởi vì ông ta đã thấy, vài con cổ trùng kia của mình không phải là đối thủ của mấy con cổ trùng của Lâm Mạc Huy. Trong khoảnh khắc này, những con cổ trùng của ông ta đã bị chết hơn một nửa.

Mà cổ trùng của Lâm Mạc Huy, không mất đi một chút nào, chênh lệch cực lớn!

Sau một lát yên lặng, Tả hộ pháp đột nhiên xoay người bỏ chạy.

Lâm Mạc Huy cười lạnh một tiếng: "Ông bỏ chạy sao?"

Anh bước một bước dài, vọt tới trước mặt Tả hội pháp, đá ông ta trở lại bằng một cước.

Advertisement

Tà hộ pháp té ngã trên đất, nhưng nhân cơ hội đó rút cây kim bạc trên đình đầu nhị sư huynh ra. "Giết cậu ta!"

Tà hộ pháp hát lên

Advertisement

Sắc mặt nhị sư huynh kinh hoàng, anh ta khôngdám ra tay một chút nào, vội vàng chạy đến bên cạnh dai su huynh.

Lâm Mạc Huy đứng chống tay, cười lạnh nói: "Chút bản lĩnh này của ông, còn muốn giết tôi? Thật là không biết tự lượng sức mình!" "Tôi cho ông thêm một cơ hội nữa, nói đi, tại sao các người lại phải tìm cô ấy?"

Tà hộ pháp cắn răng, mặt mũi dữ tợn, không nói một lời nào.

Lâm Mạc Huy cau mày, đang chuẩn bị ra tay.

Lúc này, đại sư huynh bên cạnh đột nhiên rút ra một cây dao găm, trực tiếp đâm vào tim Dạ Mạt.

Sau đó đại sư huynh nhanh chóng ném thân thể Dạ Mạt về phía Lâm Mạc Huy, hét lớn một tiếng: "Chạy mau!"

Anh ta nắm nhị sư huynh lên rồi chạy trước, Tà hộ pháp sửng sốt một chút, rồi sau đó cũng chạy theo ra ngoài.

Ở bên trong nhà, Lâm Mạc Huy vốn định đuổi theo bạn họ.

Nhưng mà thấy bộ dạng đau khổ của Dạ Mạt, cuối cùng anh vẫn có chút không đành lòng.

Nếu như anh đi ra ngoài đuổi theo ba người kia,Da Mặt chắc chắn sẽ chết

Đại sư huynh cũng tính đúng điểm này, cho nên mới trực tiếp dùng phương pháp này.

Nếu như Lâm Mạc Huy cứu Dạ Mạt, sẽ không thể truy đuổi bọn họ, bọn họ có thể trốn thoát.

Suy nghĩ một lát, cuối cùng Lâm Mạc Huy vẫn ở lại, giúp Da Mạt trị thương.

Bên ngoài, Tà hộ pháp, đại sư huynh và nhị sư huynh đã nhanh chóng chạy ra khỏi khu biệt thự Bách Hương, cứ chạy như vậy thật lâu mới dừng lại mà thở hon hen. "Thật sự không ngờ, cái tên Lâm Mạc Huy này, thực lực quả không đơn giản!" "Xem ra, là tôi đánh giá thấp cậu ta rồi!"

Tà hộ pháp cắn răng nói.

Sắc mặt đại sư huynh kinh hãi: "Tả hộ pháp, vậy chuyện Dạ Mạt đêm nay...". Ngôn Tình Ngược

Tả hộ pháp nhìn anh ra một cái, lạnh lùng nói: "Dạ Mạt phản bội sư môn, cấu kết cùng với Lâm Mạc Huy, hại chết tiền bối Ô Nhĩ, còn dẫn Lâm Mạc Huy tới đánh lên chúng ta, suýt chút nữa hại chết chúng ta!" "Chuyn này, tôi nhất định sẽ báo với Cổ Tôn đại nhân, để cho đích thân Cổ Tôn đại nhân thanh lý mônhô!"

Đại sư huynh và nhị sư huynh đều vui mừng, chỉ cần Tà hộ pháp nguyện ý nói như vậy, hai người bọn họ cũng sẽ không có bất kỳ chuyện gì.

Nhị sư huynh kích động nói: "Tà hộ pháp, lúc nào Cổ Tồn đại nhân sẽ đến thành phố Hải Tân?"

Tà hộ pháp: "Sắp tới rồi." "Hừ, chờ Cổ Tôn tới đây, tên oắt Lâm Mạc Huy này sẽ là cái thá gì?" "Đến lúc đó, tôi nhất định phải để cho cậu muốn sống không được, muốn chết cũng không xong!"

Hai đồ đệ của Ô Nhĩ gật đầu liên tục, mặt đầy kích đông.

Tà hộ pháp đột nhiên nói: "Đúng rồi, hôm nay người của nhà họ Đinh có truyền tới một tin, nói là Lâm Mạc Huy đã phát hiện ra bọn họ, tạm thời bọn họ không có cách nào trợ giúp chúng ta " "Tôi nghe nói, khi Ô Nhĩ ở thành phố Hải Tân đã thống nhất người của ba gia tộc." “Bây giờ, có phải nên cho gia tộc thử ba ra tay hay không?"

Hai đó để của ô Nhĩ trố mắt nhìn nhau, đại sự huynh tháp giọng nói: "Tà hộ pháp, thực ra không dámgiấu giếm gì ngài, chúng tôi. Chúng tôi cũng không biết rốt cuộc gia tộc thứ ba đấy là ai!"

Tả hộ pháp kinh ngạc: "Tại sao có thể như vậy?"

Vẻ mặt đại sư huynh đẩy bất lực: "Gia tộc thứ ba này, làm việc rất là thần bí "Bọn họ cũng chưa từng tới khu biệt thư Bách Hương này một lần nào, vẫn là sư phụ của bọn tôi tự mình liên lạc với bọn họ." "Sư phụ chết rồi, thì hoàn toàn không có ai biết, gia tộc thứ ba này rốt cuộc là người nào!"

Sắc mặt Tả hộ pháp chợt thay đổi: "Vậy... gia tộc thứ ba này không phải là đồ trang trí sao?" "Vậy chúng ta có thể dựa vào ai ở thành phố Hải Tân này đây?"
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 676


**********

Cũng không biết đã qua bao lâu, Dạ Mạt dần dần bắt đầu có dấu hiệu tỉnh lại.

Cô ấy nhìn thấy chàng trai trẻ đang ngồi bên cạnh, có chút nghi ngờ và cố gắng dụi dụi mắt. "Lâm... Lâm Mạc Huy?" "Tại sao lại là anh?"

Dạ Mạt kinh ngạc.

Lâm Mạc Huy liếc nhìn cô ấy một cái: "Cuối cùng cô cũng tỉnh rồi!"

Advertisement

Dạ Mạt nhìn xung quanh phòng, đây vẫn là căn phòng trước đó ở khu biệt thự Bách Hương.

Cô ấy vẫn còn nhớ, lúc ấy cô ấy bị tà hộ pháp dùng thuốc mê khiến bản thân bị hôn mê.

Sau đó đột nhiên cảm thấy có chút tức ngực có ấy liên mất đi ý thức,

Advertisement

Cô ấy suy nghĩ đến dãy liên bật dày và mở ao ratra. kiểm

Trên b* ng*c trắng như tuyết có một vết sẹo nhỏ nhỏ, cho thấy những chuyện trước đó không phải là áo giác. khuôn mặt cô ấy lập tức biến sắc, giọng nói cũng trở nên run rẩy: “Là... là anh đã cứu tôi sao?"

Lâm Mạc Huy: "Nếu không thì còn ai nữa?"

Biểu cảm trên khuôn mặt Dạ Mạt liền thay đổi, sau đó cô ấy nở một nụ cười gượng gạo: "Tôi lại nợ anh một tính mạng rồi!”

Lâm Mạc Huy khẽ cười: “Có muốn bảo đáp tôi không?"

Dạ Mạt nhìn chằm chằm Lâm Mạc Huy đôi chút, về mặt cô ấy bình tĩnh đến kỳ lạ: "Tôi muốn bảo đáp, nhưng mà tôi không thể tiết lộ với anh bất cứ chuyện gì về Miêu Cương!" "Trước khi bái sư, tôi đã từng lập lời thề với sự phụ, tuyệt đối sẽ không phản bội Miêu Cương!" “Cho dù anh muốn tôi làm chuyện gì, thậm chí là đem bản thân giao cho anh, tôi đều chấp nhận. “Duy chỉ có chuyện của Miêu Cường, tôi không thể tiết lộ nửa lời với anh!"

Làm Mục Huy lập tức cứng hong, người phụ nữnày thật cứng đầu. “Cô ấy không chịu nói, tôi cũng sẽ không ép buộc “Nhưng mà, tôi có một câu muốn khuyến cáo cô tốt nhất là nên cẩn thận." "Sư phụ của cô đã không còn, cũng chẳng có ai có thể bảo vệ cho cô." "Lần sau còn rơi vào tay người khác, e là cô sẽ không được may mắn như lần này, tình cờ gặp được

Lâm Mạc Huy nói xong liền xoay người rời đi.

Một mình Dạ Mạt ngồi trong phòng, cô ấy ôm lấy đầu gối với đôi mắt ngấn lệ, dáng vẻ yếu đuối và bơ vd.

Cô ấy trầm mặc một hồi lâu rồi đột nhiên chạy ra cửa, nhìn về bóng lưng của Lâm Mạc Huy và hét lớn tiếng: “Trùng tôn sắp đến thành phố Hải Tân rồi!” “Hãy để cô gái kia rời khỏi, trùng tôn sẽ không gây phiền toái với anh!"

Lâm Mạc Huy chợt dừng lại, anh khẽ không cười

Dạ Mặt tuy rằng không muốn nói về chuyện của Miêu Cương, nhưng cũng không dễ dàng khiến cô ấycung cấp những thông tin này, như thế đã quá tốt rồi.

Trùng tồn?

Lâm Mạc Huy trước đó đã từng nghe qua Ô Nhĩ nói đến cái tên này, nhưng chưa biết người này rất cuộc là ai.

Tuy nhiên, đánh giá từ giọng điệu trong lời nói của họ, địa vị của trùng tên này trong Miêu Cương chắc cũng không phải hạng thấp, thực lực cũng không tồi.

Người này đến đây là vì Ngọc Mạn, xem ra chuyện bên Miêu Cương cũng khá nghiêm trọng!

Ban đầu Lâm Mạc Huy định bắt lấy hai vị sư huynh của Dạ Mạt và buộc họ nói ra tình trạng của Miêu Cương.

Nhưng bởi vì sự xuất hiện của Dạ Mạt mà kể hoạch của anh đã bị gián đoạn.

Xem ra anh bắt buộc phải thay đổi chiến lược của mình và tìm một nhóm người khác thuộc bộ tộc người Miêu Cương nuôi trùng.

Theo như những thông tin trước đó của anh, vẫn còn một số người nuôi trùng ở lần cận Vịnh Hạ Long.

Nhìn thấy trời cũng sắp sáng, Lâm Mạc Huy tạm thời quay về nhà và chuẩn bị đi một chuyển đến Vịnh Ha Long.Theo như những thông tin trước đó mà anh có được, vẫn còn có bộ tộc người Miêu Cương nuôi trùng ở Vịnh Hạ Long.

Về đến nhà, Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt đang ngồi đợi ở phòng khách.

Số lần hai người này đến biệt thự khu Đảo Xanh ngày càng nhiều, hai người họ đều ở đây những lúc rảnh rỗi.

Lâm Mạc Huy vừa bước vào cửa thì nghe Phương Như Nguyệt đang nói với Hứa Thanh Mây: “Thanh Mây ả, không phải mẹ nói con" “Con cũng không còn nhỏ tuổi nữa, cố gắng nắm bắt thời gian mà sinh một đứa trẻ đi “Sức khỏe bây giờ của bố mẹ vẫn không tạm ổn, bố mẹ có thể giúp con trông chừng em bé, như thế tốt biết mấy!”

Khuôn mặt Hứa Thanh Mây liền ứng đò: "Mẹ, chuyện này, mẹ cũng không cần phải gấp!" "Sự nghiệp của con và Mạc Huy cũng chỉ mới có chút khởi sắc, qua hai năm rồi tính tiếp"

Phương Như Nguyệt lập tức nghiêm nghị nói: “Mẹ có thể không gấp sao?"

Lâm Mạc Huy ngây ngốc cười, bỏ mẹ đã bắt đầuép họ sinh con rồi.

Nhưng mà cũng có thể thấy được, Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt đã thật sự chấp nhận đứa con rề này rồi.

Nếu không thì cũng không suy nghĩ đến chuyện sinh em bé
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 677


Lâm Mạc Huy đi qua và chào hỏi với bố mẹ vợ.

Hứa Thanh Mây vừa nhìn thấy Lâm Mạc Huy thì mặt liền ửng đò như trái táo. “Bố mẹ, hay là bố mẹ dọn đến đây sống cùng với chúng con?" "Căn nhà này cũng khá lớn, chỉ mình hai vợ chồng con sống ở đây cứ có cảm giác trống trải

Lâm Mạc Huy vừa cười vừa chủ động mới.

Thái độ của Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt đã thay đổi thì họ cũng là người thân của anh, anh chắc chắn sẽ chăm sóc quan tâm họ.

Advertisement

Anh cũng cảm nhận được ý định của bố mẹ cũng dang lung lay.

Thế nhưng cuối cùng Hứa Đình Hùng cũng vậy. tay “Thời gian này bố mở khoan dọn đến đó đã“Hai đứa cũng biết Thanh Tuyết, con bé này rất buong binh." "Khoảng thời gian này hai chúng nó cứ chạy qua bên dinh thự Thịnh Vương." “Bố mẹ cũng không dám để chúng nó biết chuyện về biệt thự khu Đào Xanh, nếu không chắc chắn sẽ lại ở lỳ chỗ này không chịu đi." "Căn nhà này là của hai đứa, lần này cho dù có chuyện gì cũng sẽ không để hai đứa nó xen vào nữa." Trong lòng Hứa Thanh Mây cảm thấy ấm áp, bố mẹ cuối cùng cũng suy nghĩ cho mình.

Advertisement

Phương Như Nguyệt đột nhiên nói: “Đúng rồi, Mạc Huy, Thanh Mây, bố mẹ lần này đến đây là có chuyện muốn thương lượng với hai đứa."

Hứa Thanh Mây hiếu kỳ hỏi: "Mẹ, có chuyện gì thế?"

Phương Như Nguyệt vừa cười vừa nói: “Ừ thì, bố mẹ tỉnh mở một tiệm thuốc" “Nhưng mà, lần này bố mẹ muốn để dì út hai đứa cùng tham gia làm cổ đông “Dĩ nhiên là dì út hai đứa cũng chẳng thể lấy ra được nhiều tiền, vì thế bố mẹ định cho dì một chút cổ phiếu trên danh nghĩa ""Hai đứa chắc cũng biết đến tình trạng hiện tại của dì út, bà ấy thật sự rất tội nghiệp. Người làm chi như mẹ đây cũng muốn giúp đỡ đôi chút, mẹ cũng muốn thương lượng một chút với hai đứa...

Lâm Mạc Huy liền trực tiếp nói: "Mẹ, mẹ không cần thương lượng những chuyện này với tụi con." “Mẹ muốn làm như thế nào cũng không thành vấn để, chúng con tuyệt đối ủng hộ mẹ

Phương Như Nguyệt vui mừng khôn xiết, bà liền gật đầu liên tục: "Ôi Mạc Huy, con thật là một đứa trẻ hiểu chuyện." “Mẹ... Sao trước đây mẹ không nhìn ra thế?"

Hứa Đình Hùng cũng khẽ khàng gật đầu, ông càng ngày càng ưng ý Lâm Mạc Huy.

Trải qua biết bao nhiêu chuyện, bọn họ cũng nhìn thấu bộ mặt của tên Hoàng Kiến Đình kia và ngày càng công nhận Lâm Mạc Huy. “Tốt, cử quyết định như thế." “Trưa nay bố mẹ sẽ đi ra ngoài xem xét, tìm một địa điểm thích hợp để làm mặt tiền, chuẩn bị khai trường hiệu thuốc

Phương Như Nguyệt vui vẻ đưa Hứa Đình Hùng rời khỏi.Sau khi Hứa Thanh Mây tiến bố mẹ rời khỏi liền tươi cười nhìn Lâm Mạc Huy: “Mạc Huy, chuyện của dì út, cảm ơn anh."

Lâm Mạc Huy khẽ vuốt sống mũi cô và đáp: "Di út của em, chẳng phải cũng là di út của anh sao? Cảm ơn cái gì?” "Nếu thật sự muốn cảm ơn anh, hay là em sinh một đứa con cho anh đi!"

Khuôn mặt Hứa Thanh Mây lập tức đỏ như trái táo, đầm mấy cái lên ngực Lâm Mạc Huy, nhưng người cô vẫn tựa trong lòng Lâm Mạc Huy.

Đến trưa, Lâm Mạc Huy lại dắt theo Hứa Thanh Mây và Lâm Quế Anh đi mua quần áo cho Lâm Quế Anh.

Hôm qua mua không được, vì thế hôm nay Lâm Mạc Huy trực tiếp đi đến trung tâm thương mại Ngọc Chúc.

Hứa Thanh Mây có chút ám ảnh với nơi này, hôm nay lại đi đến đây, sắc mặt cô có đôi chút lo lắng. “Tại sao lại đến nơi này nữa p “Hôm qua xảy ra mấy chuyện không vui ở đây, hay là chúng ta đi trung tâm thương mại khác?"

Hứa Thanh Máy thấp giọng nói.Lâm Mạc Huy khẽ cười: "Không cần đổi "Sau này trung tâm thương mại này sẽ là của chúng ta." “Chúng ta dĩ nhiên phải đến trung tâm thương mại của mình mua sắm chứ!" “Quế Anh, một lát em muốn mua gì cũng được, dù sao tất cả mọi thứ ở nơi này đều là của chúng ta"

Hứa Thanh Mây nhịn không được trợn tròn mắt với anh: “Nói bậy gì đấy?" “Đây rõ ràng là tài sản cốt yếu nhà họ Đinh, tại sao lại thành của chúng ta?"

Lâm Mạc Huy cười đáp: “Anh nói thật đấy! “Trung tâm thương mại này, một lát nữa anh sẽ mua trung tâm thương mại này."

Anh Hồ đang ký hợp đồng ở trên lầu, sau khi ký xong, người nhà họ Định sẽ phải rời khỏi trung tâm thương mại Ngọc Chúc, anh Hồ sẽ trực tiếp tiếp tay.

Đến khi ấy, cả trung tâm thương mại Ngọc Chúc này sẽ triệt để trở thành tài sản của Lâm Mạc Huy,. Đam Mỹ Sắc

Hứa Thanh Mây cứ cho rằng Lâm Mạc Huy đang nói đùa nên cũng chẳng để ý nhiều,

Dù sao cô cũng hiểu rõ tình trạng hiện tại củatrung tâm thương mại Ngọc Chúc.

Đây là tài sản cốt yếu của nhà họ Đình, làm sao người nhà họ Đinh có thể bán cho người khác chứ
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 678


Ba người cùng nhau bước vào trung tâm thương mại Ngọc Chúc.

Hứa Thanh Mây dẫn Lâm Quế Anh lên tầng chọn quần áo đẹp.

Lâm Quế Anh vui vẻ hào hứng trông như một thiên thần nhỏ đáng yêu.

Lâm Mạc Huy đi theo phía sau, lặng lẽ nhìn theo hai người thân quan trọng nhất của đời mình, trong lòng tràn ngập ấm áp.

Advertisement

Sau khi mua quần áo xong, Lâm Quế Anh ăn vạ đòi ăn KFC, Lâm Mạc Huy thấy thế thì dẫn hai người đi xuống tầng 1.

Cửa hàng KFC khá đông khách.

Advertisement

Hứa Thanh Mây kéo Lâm Quế Anh đi tìm chỗ ngồi, còn Làm Mạc Huy nhận trách nhiệm cao cả đi mua già và nước.Ngay lúc Lâm Quế Anh đang vui vẻ tám chuyện với Hứa Thanh Mây thì bị ai đó xô mạnh vào người.

Nếu như Hứa Thành Mây không nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô thì đầu Lâm Quế Anh đã hạ cánh trên chiếc bàn lạnh lẽo cứng ngắc kia rồi.

Hứa Thanh Mây ngoái đầu lại nhìn thì thấy một cậu thiếu niên mập mạp dẫn đầu một nhóm thiếu niên đang vênh váo nhìn cô.

Đứa mập này chính là đứa hôm qua bắt nạt Lâm Qué Anh.

Hứa Thanh Mây tức giận nói: "Cậu làm gì thế?"

Tên mập vênh váo, kiêu căng to tiếng nói: "Ai cho các người bước chân vào trung tâm thương mại Ngọc Chúc này?" "Mẹ tôi nói, hạng người nghèo nàn, không xu dính túi như mấy người thì không có tư cách bước chân vào đây!" "Cút đi!"

Hứa Thanh Mây nhíu mày, cô không ngờ một đứa trẻ mới mười mấy tuổi đầu lại thốt ra được những lời nói độc địa, kiêu căng ngạo mạn, coi thường người khác như vậy.

Trung tâm thương mại này cũng đâu phải củanhà các cậu, nhà cậu có quyền gì mà không cho chúng tôi đến đây?"

Hừa Thanh Mây tức giận nói.

Tên mập cười đắc ý vênh mặt nói: "Ai nói nhà tôi không có quyền gì?" "Mẹ tôi nói, một nửa số hàng hóa ở trung tâm thương mại Ngọc Chúc này là do bác tôi cung ứng!" "Những thứ đồ mà các người vừa mua đều là đồ của nhà tôi!" "Tôi không muốn thấy mấy người bước chân vào đây, cút ngay cho tôi!"

Lâm Quế Anh bị chọc giận, tính trẻ con nổi lên, không chịu thua kém hét lên: "Cậu nói láo!" "Anh trai tôi bảo đã thu mua lại chỗ này rồi." "Bây giờ toàn bộ chỗ này đều là của nhà tôi, người phải cút đi là các người đó!"

Tiếng nói còn chưa dứt, mọi người xung quanh đã thi nhau lớn tiếng cười nhạo. Một người đàn ông cười nhạo nói: "Cô gái nhỏ à, có phải có khoác lác quả không vậy?" “Anh của cô đã mua lại trung tâm thương mại Ngọc Chúc?" "Cô không biết đây là sản nghiệp trụ cột của nhà họ Đinh hay sao!" "Đến thập đại gia tộc cũng không đụng vào được anh cô là thần thánh phương nào mà thân thông quảng đại vậy?"

Hứa Thanh Mây hơi xấu hổ, vội vàng biện minh: "Xin lỗi mọi người, em gái tôi trẻ người non dạ, vẫn chưa hiểu chuyện nên ăn nói linh tinh." "Mong mọi người thông cảm, đừng chấp nhặt trẻ con!"

Lệ đảo quanh tròng mắt Lâm Quế Anh, cô ấy rưng rừng nói: "Anh trai tôi sẽ không bao giờ lừa tôi đâu!" "Chính anh ấy đã nói với tôi là anh ấy đã mua lại trung tâm thương mại này rồi!" "Chỗ này là của nhà tôi rồi!"

Mọi người xung quanh lại cười ầm lên, nhìn hai cô gái yếu ở như nhìn 2 tên hề đang diễn kịch hài cho mọi người xem.

Mặt Hửa Thanh Mây đỏ như cà chua, xấu hổ củi đầu xuống, tay chân cô bắt đầu luồng cuồng không biết phải xử lý ra sao.

Đúng lúc ấy, một người phụ nữ đi tới chỗ họ, chính là mẹ của đứa béo kia,Cô ta vừa thấy Hứa Thanh Mây và Lâm Quế Anh đứng đó thì lộ ra sự khinh bị rõ ràng: "Đúng là đồ để tiến "Lại còn dám bước chân vào đây à?" "Chuyện ngày hôm qua vẫn chưa xong đầu, về bộ quần áo của con tôi, cô định đến thế nào?"

Đứa mập nắm lấy tay mẹ tình, nhại lại theo câu nói của Lâm Quế Anh lúc nãy.

Người phụ nữ sau khi nghe xong thì có chút ngạc nhiên rồi ngắng mặt lên trời cười to: "Con à, con bé này nói chắc cũng không sai đâu!" "Biết đâu hôm qua chị gái nó đi quyến rũ quản lý Đinh của trung tâm thương mại Ngọc Chúc." "Vậy thì, anh trai của con bé này chính là quản lý Đinh rồi."

Mọi người vây quanh xem kịch hay lại cười ầm lên, sau đó nhìn Hứa Thanh Mây như nhìn tiểu tam chuyên phá hoại hạnh phúc gia đình người khác vậy.

Hứa Thanh Mây bị chọc tức, giận dữ nói: "Cô. Cô đừng có mà vu khống người khác!" "Nếu cô còn tiếp tục, tôi sẽ kiện cô tội vu khổng day!"

Người phụ nữ cười khẩy: "Cô tưởng quyền rũ đượcquản lý Đinh là muốn làm gì thì làm à?" "Đòi kiện tôi? Nói cho cô biết, chồng tôi là Phạm Minh Tú, chỗ cô đang đứng bây giờ chính là của nhà chúng tôi!" "Hôm nay còn không giải quyết xong chuyện quần áo của con trai tôi, hai người đừng mong rời khỏi đây!"
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 679


Mọi người xung quanh khi nghe thấy cái tên Phạm

Minh Tú thì xì xào bàn tán. "Trời ạ, cô ta là vợ của Phạm Minh Tủ ư?" "Phạm Minh Tú là ai?" "Ông không biết Phạm Minh Tú là ai? Người không biết a? Đó là một ông lớn ở Hà Đông này, được mọi người xưng gọi là thầy Minh. Là em trai của Phạm Minh Lượng một trong mười thương nhân lớn ở khu này đó!" "Đây là người của nhà họ Phạm, ngày trước nhà họ Phạm từng nằm trong thập đại gia tộc đó!"

Hứa Thanh Mây không ngờ, người phụ nữ này lại có địa vị cao như vậy, cô bối rối không biết làm sao.

Người phụ nữ kia đắc ý, lại quay ra chì chiết cô Cái thử lầng lở để tiên nhà cô giờ còn muốn kiến tôi nữa không?"Mọi người thi nhau lên tiếng khuyến cô: "Cô gái đi, tôi khuyên có nên cúi đầu xin lỗi bà chủ Phạm đi "Nếu không, lát nữa thấy Minh tới thì không xong

Advertisement

Những người khác cũng ổn ào: "Đúng đó, cô lại dám động vào vợ con thấy Minh, mau xin lỗi người ta đi, không thì có chuyện lớn đó?" "Cô gái này cũng xinh đẹp đó, sao lãng phí sắc đẹp đi quyến rũ đàn ông chứ" "Loại con gái này tôi thấy nhiều rồi, dựa vào khuôn mặt đẹp đi làm tiểu tam phá hoại gia đình người ta, xong tự phong cho mình danh phận dấn thân vào xã hội thượng lưu. Không biết nhìn lại mình xem bản thân là hạng người gì."

Mọi người liên tục sĩ nhục cô không thương tiếc, nhân cơ hội nịnh bợ người phụ nữ kia.

Hứa Thanh Mây vừa tức vừa tủi thân, mặt đỏ bừng lên.

Advertisement

Lâm Quế Anh đứng lên che trước người Hứa Thanh Mây, giận dữ hét lên với mọi người: "Chị tôi không phải loại người đó "Các người đều là người xấu "

Một người đàn ông già bố giờ tay lớn: "Con bénày, mày chửi ai đó "Muốn ăn đòn phải không?"

Lâm Quê Anh hoảng sợ, Hứa Thanh Mây vội vàng kéo cô ra sau lưng mình như gà mẹ che chở gà con.

Người đàn ông kia thấy Hửa Thanh Mây xinh đẹp thì nổi lên ý xấu, giở trò đồi bại.

Đúng lúc đó thì một cánh tay khỏe mạnh khác nắm lấy cổ áo hắn ta xách hắn ta lên cao.

Lâm Mạc Huy đã trở lại rồi!

Anh giữ chặt tay người đàn ông kia rồi tất mạnh và liên tục vào hai bên mặt hắn.

Người đàn ông nọ hai bên mặt sưng vù lên, miệng và mũi đều chảy máu, mấy cái răng rụng rơi xuống đất, cả người choáng váng vẫn chưa kịp phản ứng chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra với mình.

Dù vậy nhưng Lâm Mạc Huy vẫn chưa dừng tay mà đập đầu hắn vào bàn.

Sau khi bị đánh bầm dập, mặt người đàn ông bê bét máu, yếu ớt ngã ra đất không dậy nổi.

Khung cảnh bốn phía bỗng trở nên im lặng là thường, chuyện gì vừa xảy ra vậy?

Làm Quốc Anh thấy Làm Mạc Huy quay về, vuimừng gọi anh: "Anh đi!"

Lâm Mạc Huy che chở cho Hứa Thanh Mây và Lâm Quế Anh ở phía sau người mình, dịu dàng nói: "Dung so!" "Có anh ở đây rồi, đừng sợ, anh sẽ không để ai động đến một sợi tóc của các em đâu!"

Mọi người ngày đó một lúc cuối cùng cũng kịp phản ứng.

Người phụ nữ giận dữ chỉ thẳng tay vào mặt Lâm Mạc Huy mắng: "Hóa ra cậu cùng một giuộc với con tiên nhân kia?" "Dám gây sự trên địa bàn của Phạm Minh Tủ, cậu chán sống rồi à?" "Có biết chồng tôi là..."

Lâm Mạc Huy mạnh mẽ tát vào mặt người phụ nữ kia một cái, rồi lạnh lùng nói: "Tôi không biết!" "Cứ gọi chống cô đến đây!"

Người phụ nữ giật mình chết sững tại chỗ,

Người phụ nữ này quyền cao chức trọng chắc chưa bao giờ bị người đánh như vậy. Mọi người xung quanh cũng sợ ngày người, nhưng rất nhanh lại có máy người đứng đầy

Bạn họ đều muốn nhân cơ hội này để nịnh bợPhạm Minh Tú. "Vợ của thấy Minh mà mày cũng dám động vào, đúng là chán sống mà!" "Người đầu xông lên đánh hắn."

Mấy người đàn ông xông tới định đánh cho Lâm

Mạc Huy một trận nhừ tử.

Lâm Mạc Huy không thèm lên tiếng mà dùng hành động để chứng minh thay cho sự phẫn nộ trong anh, đánh cho mấy người đó lăn ra đấy kêu cha gọi mẹ.

Mọi người đang chờ xem trò vui cũng kinh ngạc và sợ hãi, họ không ngờ Lâm Mạc Huy lại khỏe đến vậy. Người phụ nữ cũng ngày người sợ hãi, nhưng rất nhanh sau đó lại hét lên: "Còn dám đánh người ư?" "Các người chờ đó, tôi sẽ gọi cho chồng tôi đến đây!" "Lát nữa chồng tôi tới, tôi chống mắt lên xem các người chết khó coi thế nào!"

Mọi người đứng xem xung quanh đều trở nên hưng phần. Nếu Phạm Minh Tủ tới đây thì lại có kích hay để xem rồi.
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 680


**********

Lâm Mạc Huy cũng mặc kệ những người này, anh cầm thanh kiếm vàng ngồi xuống rồi đưa bánh kẹp và coca trong tay cho Hửa Thanh Mây.

Đồng thời, anh cũng gửi tin nhắn cho Hổ Đông An và nhờ anh ta thu xếp việc này.

Không đến mười phút sau, năm chiếc xe ô tô đột nhiên lao tới trước cửa, đều là xe BMW. Hai mươi mấy người bước xuống xe đều là người cao to, mặt mũi đầy vẻ uy h**p.

Dẫn đầu là một người đàn ông mạnh mẽ, đó là Phạm Minh Tú.

Advertisement

Nhìn thấy Phạm Minh Tú, tất cả mọi người có mặt tại đây đều phải hét lên vì phấn khích.

Đây là một ông lớn ở Hà Đông, một ông lớn nổi tiếng ở thành phố Hải Tân.

Nhất là những người bị đánh bày giờ lại càng thêmđắc ý hơn.

Advertisement

Nhân cơ hội này, bọn họ có thể nhận được sự bảo hộ của Phạm Minh Tú: "Tên nhóc, thấy Minh đã đến, lần này thì cậu chết chắc rồi!" "Mau quỳ xuống xin chị dâu tha thứ đi, Bằng không, đừng hỏng mà Thầy Minh có thể tha mạng chó cho câu " "Hừ, cậu muốn thế nào? Anh ta còn dám bắt nạt vợ con của Thầy Minh, cậu nghĩ anh ta có sống được không?" "Loại người này không biết từ đâu rơi xuống. Thật là không biết trời cao đất dày, anh ta đáng chết" "Đúng vậy, vừa rồi em gái anh ta còn nói rằng Trung tâm thương mại Ngọc Chúc là của nhà anh ta? Hahaha, họ có bị vấn đề gì về thần kinh không vậy?"

Mọi người bàn tán rất nhiều, bọn họ nhìn Lâm Mạc Huy bằng ánh mắt giễu cợt.

Hứa Thanh Mây và Lâm Quế Anh lo lắng nằm chặt tay Lắm Mạc Huy, cô thật sự chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng như thế này.

Ngay khi Phạm Minh Tú bước vào, người phụ nữ đã chạy đến, vừa khóc vừa kể lại chuyện vừa xảy ra."Mẹ kiếp, tên quái quỷ nào gan dạ như vậy, ngay cả vợ con của tôi cũng dám uy h**p, muốn tìm đến cái chết sao?"

Phạm Minh Tú giận dữ bước đến.

Tất cả mọi người có mặt ở đó đều chỉ vào đám người Lâm Mạc Huy, một người vừa đánh ra sức nịnh not: "Thầy Minh, chính là tên nhóc này!" "Vừa rồi anh ta đã đánh vợ của thầy Minh và con trai của thầy. Chúng tôi đã giúp vợ của thầy. Nhưng thầy hãy nhìn cách mà anh ta đánh đập chúng tôi!" "Thầy không bao giờ được để tên khốn này đi!"

Phạm Minh Tú càng nghe càng tức giận, chạy đến bên cạnh Lâm Mạc Huy, đá anh một cái: "Cậu, quỹ xuống cho tôi!"

Lâm Mạc Huy đá vào chân ông ta, khiến cho Phạm Minh Tú bay ra ngoài, đập vỡ một cái bàn phía sau ông ta.

Tất cả người đều sửng sốt.

Thuộc hạ của Phạm Minh Tủ ngay lập tức đỡ ông ta dậy, nhưng chân ông ta vẫn không thể đứng vùng được nữa.

Ông ta tức giận đến nổi cả gân máu, rống lên: "Đồ để tiến cậu còn dám đánh ngược lại tôi?""Nếu hôm nay tôi không giết cậu, tôi sẽ theo họ của cậu!"

Tới điện

Người của ông ta đều đã chuẩn bị sẵn sàng.

Lâm Mạc Huy đột nhiên nói: "Chờ một chút!"

Người phụ nữ ngay lập tức nói: "Còn chờ gì nữa?" "Sao vậy? Bây giờ biết sợ rồi sao?" "Vừa rồi không phải rất kiêu căng sao? Ngay cả tôi mà cậu cũng dám đánh, lại còn dám đánh chồng của tôi. Bây giờ lại hối hận rồi sao? Đã quá muộn!" "Nói cho cậu biết, hôm nay, tôi nhất định phải giết "Lên đi!" cậu!"

Lâm Mạc Huy nhẹ nhàng đứng lên, nói: "Tôi không sợ, chỉ là nhắc nhờ ông rằng xem xem bên ngoài có chuyện gì."

Phạm Minh Tú nói: "Nhìn cái gì mà nhìn, bên ngoài có thể xảy ra chuyện gì?"

Cùng với đó, Phạm Minh Tú cũng trong tiềm thức mà liếc nhìn ra ngoài. Nhìn thoáng qua, ông ta đã thấy choáng váng ở quảng trường bên ngoài, ng biết từ dầu racó rất nhiều nhiều xe

Nhìn sơ qua, có lẽ có hàng trăm người trong số

Những chiếc xe này bao quanh năm chiếc BMW ho. mà ông ta lại tới.

Hàng trăm bước người xuống xe, trực tiếp bao vây toàn bộ KFC.

Người đứng đầu là Hồ Đông An.

Anh ta dẫn mọi người đi qua, nhìn thấy năm chiếc xe ở cửa, trực tiếp xua tay: "Chết tiệt, đập hết cho tôi!"

Một nhóm người phía sau trực tiếp lao lên, cầm gây bóng chày, lao tới đập nát 5 chiếc BMW thành đống sắt vụn.

Mọi người ở bên trong đều sửng sở, chuyện gì đang xảy ra vậy?

Người phụ nữ thậm chí còn hét lên: "Anh... anh bị điên à?". "Đó là xe hơi của tôi" "Chồng, ngăn bọn họ lại, ngăn bọn họ lại..."

*
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 681


Phạm Minh Tủ đứng đó, không dám nói lời nào.

Vì ông ta nhận ra Hồ Đông An.

Hồi Hồ Đông An nổi tiếng ngang Phạm Minh Tú thì có lẽ ông ta sẽ không sợ sệt như lúc này.

Tuy nhiên, Hồ Đông An ngày nay đã không còn như xưa.

Trong vụ việc của nhà họ Lưu lần trước, Hồ Đông

Advertisement

An đã đối đầu trực diện với mười gia tộc hàng đầu và giành được chiến thắng lớn. Sau lần đó, Hồ Đông An trở nên nổi tiếng ở thành phố Hải Tân, từ đó khiến sức mạnh của anh ta tăng vot.

Phạm Minh Tú bây giờ hoàn toàn chỉ có thể củi đầu trước Hổ Đông Anh Nhìn thấy Phạm Minh Tú bất động, người phụ nữ không khỏi khó chịu: "Chong, anh làm sao vậy?""Mau ngăn bọn họ lại, đó là xe của chúng ta!" "Anh... anh đang làm gì vậy?"

Phạm Minh Tú cuối cùng cũng hết kiên nhẫn, tất vào mặt người phụ nữ một cái tát: "Câm miệng!"

Advertisement

Người phụ nữ sững sở, không hiểu tại sao Phạm Minh Tủ lại đánh mình?

Lúc này, Hồ Đông An cũng cùng thuộc hạ của mình đi vào.

Phạm Minh Tú vội vàng chào hỏi, cười nói: "Anh Hồ, làn gió nào đã đưa anh đến đây vậy..."

Không thèm nhìn ông ta, Hồ Đông Anh trực tiếp đi tới chỗ Lâm Mạc Huy nói: "Anh Lâm!"

Nhóm người phía sau lần lượt củi người cúi đầu chào: "Anh Lâm!"

Mọi người trong nhà hàng đều sửng sở.

Ai có thể tưởng tượng được tên nhóc vừa bị chế giễu như vậy lại có thể có năng lực như thế?

Ngay cả ông lớn như Phạm Minh Tú cũng phải mặt máy tươi cười, thật sự là phải cúi đầu trước thanh niên này sao? Tình huống này là như thế nào vậy chứ?

Phạm Minh Tú không khỏi rùng mình một cái, ông ta đột nhiên cảm giác được có gì đó không dung:Mọi người xung quanh cũng bắt đầu xì xào "Đây là ai? Nghênh ngang như vậy?" "Thầy Minh vừa gọi anh ta là anh HỔ? Anh HỔ? Chẳng lẽ là Anh Hồ của Nam Mộc Lam?" "Hẳn là vậy! Thành phố Hải Tân, còn có ai có thể có được danh hiệu này?" "Chúa ơi, anh Hổ của Nam Mộc Lam sao? Đây….. đây là ông chủ quyền lực nhất ở thành phố Hải Tân vào lúc này." "Không đời nào? Anh Hồ của Nam Mộc Lam, vì sao lại coi trọng với tên nhóc này như vậy?" “Rốt cuộc tên nhóc này là thân phận gì?" "Có khi nào là người thừa kế của một trong mười gia tộc đứng đầu không?" "Các người đang nói cái gì vậy? Anh Hồ của Nam Mộc Lam là em họ của Trần Phước Nguyên, vì vậy anh ta cần phải lịch sự như thế với những người thừa kế của một trong mười gia tộc hàng đầu sao?"

Mọi người trồng tái mét, tất cả đều trở nên sợ hãi.

Đặc biệt là những người vừa nói chuyện với người phụ nữ, bây giờ đều đang rùng mình vì sợ hãi và hối han.

Vốn dĩ họ cho rằng mình có thể dựa hơi PhạmMinh Tú, nhưng giờ họ mới biết lần này mình đã gây ra thảm họa. Vẻ mặt của Phạm Minh Tú thay đổi đáng kể, giờ ông ta đã đoán được phần nào thân phận của Lâm Mạc Huy.

Người có thể được Anh Hồ của Nam Mộc Lam gọi là anh Lâm, hằn là có lại lịch cũng khá lớn.

Hai lần đối đầu với mười gia tốc hàng đầu hơn nữa còn giành được một chiến thắng lớn.

Nam Bá Lộc và Hoàng Vĩnh Phong còn ủng hộ anh ta một cách công khai t

Tổng Lan Ngọc ủng hộ anh ta bất chấp sự phản đổi của gia đình.

Lâm Mạc Huy bây giờ như là một huyền thoại ở thành phố Hải Tân

Những người ở phía dưới có thể không biết, nhưng những người ở phía trên, những người am hiểu đều biết về anh ta.

Đặc biệt là Phạm Minh Tủ, ông ta đã biết chuyện nhà họ Đinh đã thỏa hiệp với Lâm Mạc Huy và đồng ý chia cho Lâm Mạc Huy 30% cổ phần trong Trung tâm thương mại Ngọc Chúc

Ngay cả nhà họ Đình cũng đã chấp nhận rồi, cònbắt phục sao?

Sau một lúc im lặng, Phạm Minh Tú đột nhiên khập khiêng bước đến à khuỵu gối xuống. "Anh Lâm, tôi có mắt nhưng không biết Thái Sơn.". "Xin hãy thứ lỗi cho tôi vì hành vi ngu ngốc này.

Mong câu hãy cho tôi một cơ hội

Xung quanh mọi người náo động hẳn lên.

Mọi người vẫn đang suy đoán về thân thể của Lâm Mạc Huy, nhưng bây giờ Phạm Minh Tú thực sự đã quỳ xuống?

Người phụ nữ gần như gặp phải kinh hoàng. Cô ta luôn ỷ lại vào thân phận của chồng mà kiêu ngạo và độc đoán bên ngoài.

Ngay cả nhà họ Đinh cũng phải cho họ thể diện, chính vì vậy cô ta cũng chưa từng đau khổ.

Ai có thể tưởng tượng được rằng lần này, lại gặp phải một cây đinh cứng như vậy!

Lâm Mạc Huy liếc ông ta một cái, chậm rãi nói: "Lúc này không phải ông nói nếu không giết được tôi thì ông liền theo họ tôi sao?" “Sao vậy, bây giờ ông định đổi họ sao?"
 
Back
Top Bottom